BẢO BỐI CỦA TỔNG TÀI

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Bảo bối của tổng tài - Chương 11 - Chương 15

Chương 11: Gậy ông đập lưng ông

Sáng hôm sau, khi thức dậy thấy mình đang nằm trên tay một người đàn ông. Trên người cô không một mảnh vải che thân. Tay thì bị một cái gì đó trói lại. Cô hoảng hốt la thất thanh:

" Ahhhhhhh "

Làm cho người nằm kế bên giật mình tỉnh dậy. Người đó hóa ra là Phong Vĩnh Kỳ. Cô hoảng hốt hỏi anh:

" Tại sao lại là anh? "

" Vậy em nghĩ là ai? "

" Tại sao quần áo của tôi lại vứt tứ tung hết vậy? "

" Em không nhớ tối qua đã xãy ra chuyện gì sao? "

" Chuyện gì là chuyện gì? Tôi chỉ nhớ hôm qua em gái của anh rủ tôi đi Bar chơi nhưng tôi không đi. Sau đó thì bị ngất rồi thấy một người đàn ông... "

" Hôm qua là em làm tôi thành ra như vậy. Em phải chịu tránh nhiệm với tôi "

" Gì chứ. Hôm qua là tôi bị bỏ thuốc, biết chuyện gì đâu mà chịu tránh nhiệm với anh. Tôi chưa nói anh khiến tôi thành ra như bây giờ "

" Thôi, em mau mau thay đồ rồi chúng ta xuống ăn sáng "

Sau khi cô đi vào nhà tắm, anh lấy điện thoại ra điện cho Phó Vũ Hàn - Chủ tịch tập đoàn Phó thị, là bạn chí cốt của Phong Vĩnh Kỳ

" Vĩnh Kỳ, cậu gọi tôi có chuyện gì sao? "

Một giọng nói vui vẻ cất lên

" Tôi có chuyện muốn nhờ cậu giúp "

" Chà, Chủ tịch Phong của tôi có chuyện cần giúp sao? Chuyện gì, nói đi? "

" Tôi muốn cậu nội trong 12 tiếng phải làm cho Ngô thị sụp đổ. Sao hả, cậu có làm được không? "

" Cậu nghĩ tôi có làm được không? Chuyện quá dễ. Thật ra thì tôi cũng định làm cho Ngô thị sụp đổ rồi. Mà cậu có thể cho tôi biết lý do tại sao cậu làm vậy không?"

" Lát cậu đến nhà tôi đi. Còn nữa tôi sẽ chờ tin trên báo "

" Được. Mà nghe nói cậu sắp kết hôn phải không? Cô gái ấy là người như thế nào? "

" Có cơ hội sẽ giới thiệu " " Được. Chờ tin tốt của tôi "

Nói rồi, anh tắt máy. Đúng lúc Lâm Mẫn Nhi từ trong nhà tắm bước ra, cô hỏi:

" Anh nói chuyện điện thoại với ai vậy? "

" Chỉ là bàn chuyện công ty thôi. Em quan tâm tôi? "

" Đừng tự luyến nữa. Mau đi xuống ăn thôi, tôi đói lắm rồi "

" Em xuống trước đi, tôi sẽ xuống sau "

" Được "

Nói rồi, cô đi xuống dưới nhà ăn. Thấy cô đi xuống, Phong Tiểu Vân lấy chân gạt cho cô té nhưng chiêu này của Phong Tiểu Vân đối với Lâm Mẫn Nhi đã là xưa rồi. Cô nhấc chân cao lên, chân sau đá thật mạnh vào chân cô ta làm cho cô ta chỉ biết khom người xuống ôm chân. Tức giận, Phong Tiểu Vân nói cô:

" Cô không có mắt à, có thấy tôi để chân ra không hả "

" Vậy mắt của cô có bị gì không hả. Bộ không thấy mắt của tôi nằm dưới trán và chân mày sao "

Lâm Mẫn Nhi bình tĩnh đáp trả lại Phong Tiểu Vân. Cô ta tức giận quơ tay định tát vào mặt Lâm Mẫn Nhi nhưng đã bị cô nắm lấy cánh tay. Lâm Mẫn Nhi lấy tay còn lại của mình tát thẳng vào mặt của Phong Tiểu Vân làm cô ta chỉ biết ôm mặt của mình. Lâm Mẫn Nhi nhìn thẳng vào mắt của Phong Tiểu Vân, nói:

End of dialog window.

" Chuyện hôm qua, tôi còn chưa tính với cô. Nếu sau này cô còn muốn gây chuyện với tôi. Không đơn giản là một cái tát giống bây giờ đâu "

Đúng lúc, Phong Vĩnh Kỳ đi xuống. Phong Tiểu Vân liền chạy lại ôm Phong Vĩnh Kỳ, mếu máo khóc. Thấy vậy, Phong Vĩnh Kỳ hỏi:

" Em sao vậy? Sao mặt lại đỏ thế này? "

" Là... là chị hai đánh em "

Cô ta giả bộ ngây thơ, nói với giọng không biết gì cả

" Tiểu Vân, nói chị đánh em là không đúng rồi. Chị chỉ là thấy con muỗi trên mặt em nên chị chỉ đuổi nó đi thôi. Lúc nãy chị có hơi mạnh tay với em. Thật ngại quá "

Nghe Phong Tiểu Vân nói vậy, cô vẫn ung dung nói

" Chị... chị "

" Thôi được rồi, Tiểu Vân em lên phòng đi "

" Dạ "

Sau khi Phong Tiểu Vân lên phòng. Lâm Mẫn Nhi định đi lên phòng thì bị Phong Vĩnh Kỳ ôm lấy eo rồi bị kéo khiến cô ngã xuống đùi của anh.

Lúc này, Phó Vũ Hàn đến. Thấy vậy, anh buông cô ra. Anh giới thiệu về cô cho Phó Vũ Hàn

" Vũ Hàn, đây là Lâm Mẫn Nhi, là vợ tương lai của tôi. Còn đây là Phó Vũ Hàn, là bạn thân của tôi "

" Phó tổng, rất vui được làm quen với anh, gọi tôi Mẫn Nhi là được "

" Rất vui được làm quen với cô, Mẫn Nhi. Cứ gọi tôi là Vũ Hàn giống Vĩnh Kỳ là được rồi "

Sao khi giới thiệu về nhau. Lâm Mẫn Nhi nói có chuyện cần làm nên trở về phòng. Lúc này, Phó Vũ Hàn hỏi:

" Cậu mau nói cho tôi biết vì sao lại muốn lật đổ Ngô thị? "

" Con trai Chủ tịch Ngô thị, Ngô Viễn hôm qua muốn cưỡng ép Mẫn Nhi, cũng may là tôi đến kịp lúc "

" Cậu kể lại toàn bộ câu chuyện cho tôi nghe đi "

Chương 12: Phong Vĩnh Kỳ đau lòng

* Nhớ lại *

Tối hôm qua, ăn tối xong không thấy Lâm Mẫn Nhi, Phong Vĩnh Kỳ đi tìm nhưng không thấy. Đúng lúc, Phong Tiểu Vân vừa về đến nhà, Phong Vĩnh Kỳ hỏi:

" Tiểu Vân, em có thấy Mẫn Nhi đâu không? "

" Em nghe thấy chị ta nói chuyện điện thoại với ai hẹn ở khách sạn Night In "

" Khách sạn Night In "

Cảm thấy có điều gì đó không ổn. Phong Vĩnh Kỳ lặp tức chạy ra lấy xe đến khách sạn. Thấy vậy, Phong Tiểu Vân cười nhếch mép và nói:

" Đã trễ rồi, bây giờ có lẽ cô ta vẫn còn đang hầu hạ cho Ngô Viễn "

Nói xong, cô ta liền bật cười. Tiếng cười nghe rất đáng sợ

Vừa đến khách sạn Night In, người tiếp tân cung kính hỏi Phong Vĩnh Kỳ.

" Phong tiên sinh, Ngài muốn đặt phòng? "

" Giúp tôi tìm phòng của Lâm Mẫn Nhi "

" Là phòng 707 thưa tiên sinh "

" Gọi người quản lí đi theo tôi lên đó "

" Nhưng mà... nhưng mà thưa tiên sinh "

Không để tâm lời của người tiếp tân, Phong Vĩnh Kỳ lao vào thang máy cùng người quản lí rồi chạy nhanh đến phòng 707

Đúng như những gì anh nghĩ, cửa phòng đã bị khóa bên trong. Anh nói:

" Mau mở cửa "

" Dạ "

Sau khi người quản lí mở cửa, anh nhanh chóng đi vào. Đập vào mắt anh là cảnh tượng cô đang nằm ngọ nguậy trên giường. Còn tên kia thì đang sờ soạng lên cơ thể ngọc ngà của cô. Quá tức giận, anh chạy lại đánh Ngô Viễn khiến hắn không thể quay về.

Anh vội bế cô lên rồi khoác cho cô một chiếc áo khoác rồi vội chạy đến xe. Cô mơ mơ màng màng gọi tên anh

" Phong Vĩnh Kỳ, mau cứu tôi "

" Đừng sợ, tôi đến cứu em đây "

" Tôi khó chịu lắm "

" Tôi sẽ đưa em về nhà "

Trên xe, thấy cô khó chịu, anh đau lòng lắm. Đến nhà, thấy anh bế cô chạy lên phòng. Phong Tiểu Vân đang cầm ly nước để uống liền tức giận đập bỏ. Cô ta tức giận nói:

" Không ngờ cô ta lại có thể thoát được "

Bế cô lên đến phòng, để cô nằm xuống giường. Cô luôn miệng kêu:

" Nóng quá, khó chịu quá "
" Em ráng chịu đựng thêm chút nữa đi. Tôi kêu bác sĩ đến "

Vừa nói xong, anh quay lại đã thấy cô cởi hết quần áo trên người. Cô kéo áo anh làm anh ngã đè lên người cô. Hai tay ôm cổ không cho anh đi. Cô nói:

" Tôi khó chịu lắm. Anh giúp tôi với "

" Mẫn Nhi, em cố chịu đựng đi. Tôi gọi bác sĩ ngay đây "

" Tôi khó chịu lắm. Tôi không thể chịu được nữa. Tôi nóng lắm "

" Được rồi, tôi sẽ chiều theo ý em "

Nói rồi, cô khom người lên hôn anh. Anh nhanh chóng cướp lấy những hương vị ngọt ngào của cô

* Hiện tại *

" Chuyện là như vậy đó "

" Vĩnh Kỳ, cậu có thấy lạ không? "

" Ý của cậu là Tiểu Vân "

" Phải, tôi không nghĩ là sẽ có chuyện Tiểu Vân vô tình nghe được Mẫn Nhi nói chuyện "

" Tôi cũng nghĩ giống vậy. "

" Vậy có cần tôi điều tra giúp luôn không? "

" Tùy cậu, nếu cậu rảnh "

" Được "

End of dialog window.

" Nhưng mà... "

" Nhưng mà chuyện gì? "

" Đêm qua, tôi không làm gì cô ấy cả "

" Tôi biết tính cách của cậu mà "

" Cậu điều tra giúp tôi thêm một người nữa "

"Ai? "

" Phương Nguyên "

" Người này là ai vậy? Chưa từng nghe qua "

" Là người trong mộng của Mẫn Nhi. Giúp tôi điều tra thân thế của hắn "

" Được thôi "

" Cậu có nghĩ là Mẫn Nhi đã biết ai là người hại mình chưa? "

" Cô gái ngốc đó chắc không biết đâu "

" Ngốc sao. Tôi thấy cô ấy rất thông minh "

Trong lúc Phong Vĩnh Kỳ và Phó Vũ Hàn nói chuyện thì Lâm Mẫn Nhi buồn chán nằm trên giường lăn qua lăn lại. Đúng lúc, Trần Băng gọi điện hẹn cô đi mua sắm nên cô liền đi ngay. Cô còn nhắn địa chủ nhà cho Trần Băng qua đón

Thấy Lâm Mẫn Nhi chuẩn bị đi ra ngoài, Phong Vĩnh Kỳ hỏi:

" Em định đi đâu vậy?"

" Tôi có hẹn đi chơi với Trần Băng "

" Tôi sẽ đưa em đi "

" Không cần, cậu ấy qua đón tôi "

" Chúng tôi có thể đi cùng không? "

Phó Vũ Hàn lúc này lên tiếng

" Được "

Lát sau, Trần Băng láy xe đến. Lâm Mẫn Nhi đi đến xe, nói với Trần Băng:

" Phong Vĩnh Kỳ và bạn của anh ta muốn đi cùng? "

" Ok "

Sau khi Trần Băng đồng ý, Phó Vũ Hàn nói là biết có một khu mua sắm nên đã lái xe đưa họ đến đó. Đến nơi, Lâm Mẫn Nhi và Phong Vĩnh Kỳ vào trước vì Trần Băng nói cần lấy đồ trong xe nên Phó Vũ Hàn cũng ở lại theo.

Chương 13: Yêu từ cái nhìn đầu tiên

Trần Băng đang tìm đồ trong xe thì vô tình cây son của cô bị rơi xuống nền xe. Thấy vậy, cô và Phó Hàn Vũ cùng khom người xuống nhặt. Tay anh chạm vào tay cô, anh cảm giác như có dòng điện chạy qua người mình. Trần Băng thấy vậy, e ngại rút tay lại, nói

" Xin lỗi "

" Không sao, chúng ta mau đi thôi. Đừng để họ đợi "

Nói rồi, Phó Vũ Hàn và Trần Băng ra khỏi xe. Trần Băng lấy điện thoại gọi điện cho Lâm Mẫn Nhi, hỏi:

" Cậu đang ở đâu vậy? "

" Tớ đang ở chỗ bán quần áo gần tiệm Chanel "

" Tớ biết rồi "

Nói rồi, cô tắt máy. Cô nói với Phó Vũ Hàn địa điểm của Lâm Mẫn Nhi và Phong Vĩnh Kỳ, còn cô thì đi vệ sinh một lát. Đến nơi, Lâm Mẫn Nhi không thấy Trần Băng đi chung với Phó Vũ Hàn liền hỏi:

" Trần Băng không đi cùng anh à? "

" Cô ấy nói là đi vệ sinh "

" Vậy chúng ta đợi cậu ấy đi "

Khi Trần Băng đi vệ sinh xong. Định đi đến chỗ của Lâm Mẫn Nhi thì cô bị một đám côn đồ chặn lại trêu chọc

" Em gái, đi một mình à? Đi với tuiu này đi "

" Các người là ai, mau tránh ra. Nếu không tôi la lên đó "

" Em la đi. Em xem họ còn không để ý đến em. Vậy em nghĩ nếu em la thì họ sẽ để ý sao? "Một tên khác nói

Vì thấy đã lâu mà Trần Băng chưa đến nên Lâm Mẫn Nhi cùng Phong Vĩnh Kỳ và Phó Hàn Vũ đi tìm. Nhìn từ xa, Lâm Mẫn Nhi thấy Trần Băng bị một đám trêu chọc, cô tức giận chạy đến đứng trước mặt bảo vệ Trần Băng. Cô lấy chân của mình đá thật mạnh vào chân của tên đứng trước. Tên đứng phía sau thấy vậy tức giận lấy tay định tát cô nhưng cánh tay hắn đã bị Phong Vĩnh Kỳ nắm lại, vì lo cho cô nên chút nữa anh đã cho tên kia gãy tay.

Mấy tên kia nhào vào đánh anh và Phó Vũ Hàn. Cuối cùng, cả đám đều bại dưới tay của hai người. Bỗng nhiên có một tên ngồi dậy, rút dao từ trong người ra, lao đến chỗ Phó Vũ Hàn. Thấy hắn ta định đâm anh, Trần Băng chạy đến xô anh qua một bên làm cho cây dao rạch một đường thật dài vào tay cô. Thấy vậy, anh chạy lại bên cô. Tay ôm lấy cô, còn chân thì đạp tên kia khiến hắn không thể ngồi dậy.

Sau khi đánh tên kia xong, Phó Vũ Hàn nhanh chóng cùng Phong Vĩnh Kỳ và Lâm Mẫn Nhi đưa Trần Băng vào bệnh xử lí vết thương

" Bác sĩ, cô ấy không sao chứ? "

" Cô ấy không sao. Nhưng cô ấy vốn thiếu máu, nay lại thêm mất máu. Cần truyền máu cho cô ấy. Nhưng hiện tại trong kho của bệnh viện không còn nhóm máu giống cô ấy nữa "

" Cô ấy nhóm máu gì? "

" Là nhóm máu A "
" Bác sĩ, hãy lấy máu của tôi. Tôi cùng nhóm máu với cô ấy "

" Được, vậy xin mời anh theo tôi làm xét nghiệm "

Phó Vũ Hàn lo lắng hỏi bác sĩ về tình trạng của Trần Băng. Sau khi biết cô cùng nhóm máu với mình, anh liền lấy máu cho cô.

Ngồi phía bên ngoài đợi, Lâm Mẫn Nhi lo lắng không yên. Thấy vậy, Phong Vĩnh Kỳ ôm lấy eo của cô cọ sát vào người mình, anh nói:

" Em đừng lo, Trần Băng cô ấy sẽ không sao đâu "

" Tôi... tôi có thể mượn vai của anh chút được không? "

" Đương nhiên là được "

Nghe anh nói vậy, cô e ngại nói nhỏ vào tai anh

Sau gần 30 phút, Trần Băng và Phó Vũ Hàn bước ra khỏi phòng. Lâm Mẫn Nhi thấy vậy liền yên tâm. Bước ra khỏi bệnh viện, gió lớn bỗng thổi lên, Trần Băng lấy tay của mình ôm trứic ngực. Thấy cô đang lạnh, anh liền cởi chiếc áo khoác mình đang mặc, choàng cho cô. Cô nhìn anh mỉm cười cảm ơn.

Sau khi đưa Phong Vĩnh Kỳ và Lâm Mẫn Nhi trở về. Trần Băng bèn gửi xe của mình tại nhà của Phong Vĩnh Kỳ vì tay cô hiện tại khó cử động. Phó Vũ Hàn lấy xe đưa cô về.

Lúc cô chuẩn bị rời khỏi xe, anh liền hỏi cô:

" Trần Băng, tôi có chuyện muốn hỏi cô? "

" Phó tổng cứ nói "

" Cô có tin yêu từ cái nhìn đầu tiên không? "

Chương 14: Xui xẻo hay may mắn

" Cô có tin yêu từ cái nhìn đầu tiên không? "

" Phó tổng, ý anh là sao, tôi không hiểu? "

" Không có gì, cô đừng để ý lời lúc nãy tôi nói. Cô mau vào nhà đi "

" Tạm biệt anh, Phó tổng "

Nghe vậy, anh vội nói qua chuyện khác.

Sau khi anh láy xe đi, cô mới phát hiện mình chưa trả áo khoác cho anh. Cô đi thẳng lên phòng và cầm chiếc áo. Cô nhìn chiếc áo rồi bấc giác mỉm cười ngọt ngào.

Hôm sau, Phong Vĩnh Kỳ đang ăn thì Lâm Mẫn Nhi từ trên lầu đi xuống. Cô đi vào bàn ăn và cầm tờ báo gần đó lên xem. Cô ngạc nhiên khi nhìn thấy bản tin " Ngô thị phá sản. Cả gia đình dọn ra đường sống ". Cô ngạc nhiên nói to:

" Không phải chứ? "

" Có chuyện gì? "

" Không có gì, chỉ là tôi xem báo thấy Ngô thị phá sản "

Nghe vậy, anh liền nở một nụ cười, nghĩ thầm:

" Vũ Hàn làm việc đúng là không làm mình thất vọng "

Vừa nghĩ xong, Phó Vũ Hàn đến. Lâm Mẫn Nhi nói với Phong Vĩnh Kỳ:

" Tôi đi trả xe cho Trần Băng đây! Lát tôi về bằng taxi "

" Chạy xe cẩn thận "

Nói rồi, cô đi nhanh đến xe rồi chạy thẳng đến nhà Trần Bằng. Phó Vũ Hàn thấy vậy làm mặt ghen tị, nói với Phong Vĩnh Kỳ:

" Cậu quan tâm người ta như vậy sao không đưa cô ấy đi luôn đi "

" Cậu đến đây làm gì? "

" Đến chơi, không được sao? "

" Có chuyện gì mau nói đi "

" Cậu đã đọc báo hôm nay rồi chứ? "

" Rồi. Cảm ơn cậu. Nhưng tôi lại cảm thấy hôm nay cậu đến đây ngoài chuyện này thì còn chuyện khác nữa "

" Cậu nhìn thấu tôi thật đó "

" Mau nói đi, có chuyện gì "
" Tôi nghĩ mình đã yêu Trần Băng rồi "

Nghe Phó Vũ Hàn nói vậy, Phing Vĩnh Kỳ đang uống nước liền đặt ly nước xuống bàn, nở nụ cười khó hiểu

"Chỉ mới gặp một lần mà đã yêu rồi sao? "

" Tôi không hiểu tại sao những lúc ở gần cô ấy, tôi rất muốn bảo vệ cô ấy "

" Vậy tại sao cậu không trực tiếp đi nói với Trần Băng mà lại đi nói với tôi "

" Nếu tôi nói được thì lại đi làm gì "

" Vậy cậu đến đây là muốn tôi giúp cậu hỏi Mẫn Nhi là Trần Băng thích gì có đúng không? "

" Cậu đúng là hiểu ý tôi "

" Cậu tự hỏi đi "

Phong Vĩnh Kỳ nhìn thẳng vào mắt của Phó Vũ Hàn, nói với giọng có chút vô tình, anh nói tiếp

" Nếu tôi hỏi giúp cậu, cô ấy sẽ nghĩ tôi thích Trần Băng "

" Thôi được rồi, tôi sẽ tự làm "

Sau khi nói chuyện với Phong Vĩnh Kỳ gần 1 tiếng, Phó Vũ Hàn liền lấy xe đi về công ty.

Đang đi trên một con đường khá vắng thì anh nhìn thấy một chiếc xe đậu phía trước. Anh thấy chiếc xe này rất quen. Người trong xe từ từ bước xuống, hóa ra là Trần Băng. Cô đi ra phía trước xe, nhìn thấy chiếc bánh xe trước của mình bị một cái vật nhọn gì đó đâm thủng. Cô nói:

End of dialog window.

" Không phải xui đến vậy chứ. Đến nước này còn bị hư bánh xe. Đã vậy mình lại không biết sửa. Đúng là... "

Thấy vậy, chạy xe lại và đậu phía sau xe cô. Anh bước xuống và tiến đến phía cô. Anh nói:

" Trần Băng, sao xe của cô lại đậu ở đây. Xe cô bị gì à? "

" Phó tổng, thật trùng hợp. Xe của tôi bị hư bánh trước nhưng tôi lại không biết sửa. Không biết phải làm gì bây giờ "

" Vậy cô có bánh xe dự trữ không? "

" Có lẽ là tôi để trong cốp xe "

" Cô đứng đây đợi lát. Tôi sẽ sửa nó giúp cô "

" Vậy thì hay quá. Cảm ơn anh "

Nghe anh nói vậy, cô cảm thấy mình thật may mắn khi có anh giúp đỡ

Sau khi Phó Vũ Hàn đã sửa xong xe cho cô, Trần Băng nói với giọng cảm kích:

" Cảm ơn anh, Phó tổng "

" Cô chỉ định cảm ơn suông như vậy thôi sao. Thật là không có thành ý "

" Vậy anh muốn tôi cảm ơn anh như thế nào? "

" Cô đãi tôi caffe đi "

" Được thôi. Nhưng bây giờ thì không được rồi vì tôi có việc cần phải giải quyết tại trường. Hay là hẹn anh 5 giờ chiều nay nha. Anh muốn đến quán caffe nào cũng được hết "

" Được. Cô đưa điện thoại cho tôi đi "

" Để làm gì? "

" Cô mau đưa đi "

Nghe vậy, cô có phần ngạc nhiên nhưng vẫn lấy điện thoại ra đưa cho anh. Anh lấy điện thoại của cô rồi bấm một dãy số

" Đây là số điện thoại của tôi. 5 giờ cô điện nói địa điểm, tôi sẽ lái xe đến đón cô "

" Được thôi. Bây giờ tôi cũng gần trễ rồi. Hẹn gặp lại anh "

Nói rồi, cô bước lên xe và chạy thẳng đến trường

Chương 15: Nhìn lầm

Vừa đến trường, Trần Băng hối hả chạy vào lớp. Lâm Mẫn Nhi thấy vâyu liền kéo ghế cho cô. Lâm Mẫn Nhi nói:

" Sao cậu lại đến trễ vậy? "

" Xe tớ bị hư bánh trước. Khó khăn lắm mới đến đây được "

" Tội nghiệp cậu quá. Nhưng tớ nhớ không nhầm thì cậu đâu biết sửa xe? "

" Đúng vậy, tớ đang đi thì gặp Phó tổng. Anh ấy đã sửa xe giúp mình "

" Sướng quá ta "

Nói rồi, Lâm Mẫn Nhi cười trêu chọc Trần Băng

" Cậu bị bệnh à? Tớ bị hư xe mà cậu lại nói sướng "

" Trần tiểu thư, tôi hỏi cô câu này "

" Cứ nói "

" Cậu có ý gì với Vũ Hàn không? "

" Nè cậu nghĩ gì vậy hả "

" Không có ý gì mà mặt lại đỏ. Nói thật đi, có hay không? "

" Thì có. "

Nghe câu hỏi của Lâm Mẫn Nhi, mătk của Trần Băng bỗng đỏ lên làm cho Lám Mẫn Nhi đoán được phần nào câu trả lời. Cô tiếp tục trêu chọc Trần Băng, cuối cùng Trần Băng cũng nói sự thật

" Tớ không biết tại sao lần đầu tiên gặp anh ấy, tớ rất muốn là người mà anh ấy yêu nhất. Nhưng tớ không biết anh ấy có thích tớ hay không. Có điều...? "

" Cậu nói tiếp đi "

" Tớ thấy những người như anh ấy thường có rất nhiều cô gái theo đuổi. Nhưng cho dù làm tình nhân của anh ấy, tớ cũng đồng ý "

" Trần tiểu thư, cô nghĩ xa quá rồi đó. Theo tớ thì Phó Vũ Hàn không giống những người như cậu nói đâu. Lúc cậu vừa ra viện, anh ta thấy cậu lạnh liền đứa áo khoác cho cậu. Tớ cũng cảm thấy được anh ta cũng thích cậu "

" Mắt của cậu là máy kiểm tra sao? "

" Cậu nói như vậy cũng đúng "
" Thôi, giáo viên vào rồi "

Sau khi học xong, đã là 3 giờ 30 rồi. Trần Băng kéo Lâm Mẫn Nhi về nhà rồi nhờ cô chọn mình một số kiểu váy để chiều nay đi cùng Phó Vũ Hàn.

Sau khi chọn gần 30 phút, cô cũng đã chọn được kiểu mà mình thích. Sau đó, cô hộ tống Lâm Mẫn Nhi về nhà rồi trở về chuẩn bị một ít đồ.

Chiều hôm đó, cô mặc một chiếc áo trễ vai màu trắng cùng với chiếc váy da màu đen. Cô trang điểm nhẹ nhàng cùng với máu tóc xõa dài nhìn rất thục nữ.

Đúng 5 giờ, cô gọi điện cho Phó Vũ Hàn. Cô chưa kịp nói gì thì anh đã biết là cô gọi cho mình.

Sau khi lái xe đến nhà đón cô. Cô ngồi trong xe ngạc nhiên hỏi anh

" Tôi chưa nói gì sau anh lại biết là tôi gọi cho anh? "

" Tôi luôn chờ đợi nó mà "

" Anh muốn uống caffe ở đâu? "

" Đến nói rồi cô sẽ biết "

Nói rồi, anh chú tâm lái xe. Anh đưa cô đến một quán tên là Thiên Đường. Nghe tên quán, cô rất có hứng thú với nó. Cô không biết là đồ uống ở đây có giống với tên quán của nó hay không.

Cả hai vừa bước đến cửa, những nhân viên phục vụ tại quán đã lễ phép mở cửa. Sau khi ngồi vào bàn, cô và anh đều chọn cho mình một ly cappucino. Hai người rất ngạc nhiên vì có sở thích giống nhau. Khi cappucino được đem đến, cô cảm thấy vô cùng hài lòng vì nó đúng là không làm cho cô thất vọng.

Sau gần 30 phút cả hai vừa ngồi uống, vừa nói chuyện. Anh ra ám hiệu cho người phục vụ đến thanh toán. Cô định lấy tiền ra trả nhưng anh lại nói: " Hôm nay cứ để tôi trả "

" Nhưng mà...

" Cô cảm ơn tôi thứ khác cũng được "

" Thứ gì? "

Cô có vẻ rất muốn biết thứ mà anh định muốn cô cảm ơn đó là gì. Anh vừa định nói thì có một người phụ nữ từ phía sau ôm lấy cổ anh.

Sau khi nhìn kĩ, cô mới phát hiện người phụ nữ ấy không ai khác chính là nữ diễn viên Hàn Minh Thư.

Hàn Minh Thư là một nữ diễn viên xinh đẹp, nhưng cũng là một người gian xảo. Cô ta nổi tiếng nhờ có người khác chống lưng cho mình. Đã có nhiều scandal cô ta cặp kè nhiều đại gia.

Thấy Hàn Minh Thư thân mật ôm lấy cổ của Phó Vũ Hàn. Trần Băng nhìn cả hai với ánh mắt khinh thường. Cô không ngờ một người anh tuấn như Phó Vũ Hàn lại đi cặp kè với một người lắm scandal như Hàn Minh Thư. Hàn Minh Thư nói với giọng nhõng nhẻo:

" Vũ Hàn, em nhớ anh lắm đó. Sau lâu như vậy mà anh không gọi cho em. Anh làm cho người ta ngày đêm trông ngóng. Em nên phạt anh thế nào hả? "

" Thật ngại quá, Phó tổng. Nếu như biết hôm nay anh đã có hẹn với Hàn tiểu thư thì tôi cũng sẽ không hẹn với anh. Không làm phiền hai người, tôi đi trước."

Nói rồi, Trần Băng tức giận bỏ đi mặc cho Phó Vũ Hàn giải thích. Anh tức giận hất tay Hàn Minh Thư ra khỏi người mình, anh nhìn cô ta nói:

" Hàn Minh Thư, nếu tôi nhớ không nhầm thì hai chúng ta không còn quen biết gì nữa. Tốt nhất là cô đừng xuất hiện trước mặt tôi. Nếu không, tôi sẽ không tha cho cô đâu "

Nói rồi, anh tức giận bỏ đi. Anh chạy xe thật nhanh đi tìm Trần Băng. Còn Hàn Minh Thư thì nở nụ cười gian xảo, nói:

" Anh nghĩ là tôi sẽ buông tha cho anh dễ dàng vậy sao "

Lúc này, Trần Băng đang ngồi trên taxi. Về đến nhà, cô vội chạy lên phòng gọi điện gấp cho Lâm Mẫn Nhi, cô nói với giọng nghẹn ngào:

" Mẫn Nhi cậu đã nhìn lầm Phó Vũ Hàn rồi "

" Trần Băng, cậu nói vậy là sao? Nè, Trần Băng "

" Hàn Minh Thư "

Nói rồi, Trần Băng tắt máy. Cô úp mặt vào gối khóc nức nở. Suốt đêm đó, cô không thể ngủ được vì cảm thấy bản thân mình có sự mất mát. Cứ nhắm mắt lại, cô cứ thấy cảnh hai người bọ họ thân mật với nhau

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau