BẢO BỐI CỦA TỔNG TÀI

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Bảo bối của tổng tài - Chương 1 - Chương 5

Chương 1: Vụ cá cược định mệnh

Tại một căn biệt thự nhà họ Lâm nguy nga, tráng lệ. Trong một căn phòng ngủ có màu chủ đạo là xanh da trời nhạt và trắng. Có một cô gái đang ngủ không hay "trời trăng mây nước". Có tiếng gõ cửa rồi có một giọng nói từ ngoài nói vào:

" Tiểu thư, đã gần trưa rồi. Cô mau thức dậy đi. Kẻo ông bà chủ lại nổi giận đấy "

" Cho cháu thêm 10 phút nữa đi. Chỉ 10 phút nữa thôi "

Một giọng nói ngáy ngủ nói ra

" Bà chủ nói nêu bây giờ tiểu thư không chịu thức dậy thì sẽ đích thân bà ấy lên kêu cô đó "

" Hả, được rồi. Tôi thức ngay "

Nghe đến bốn từ " bà chủ lên kêu " cô hoảng hồn bước ra khỏi giường. Nhanh chóng đi thay đồ rồi xuống nhà

Cô mặc một chiếc váy nhẹ nhàng bước xuống.Vừa nhìn thấy cô con gái bước xuống, Liễu Lệ - mẹ của Lâm Mẫn Nhi nói:

" Cuối cùng con cũng chịu xuống rồi sau. Mẹ định lên kêu con thức dậy đó "

"Mẫn Nhi, con mau ngồi xuống đây đi, ba có chuyện muốn nói với con " Người đàn ông im lặng từ nãy đến giờ bắt đầu lên tiếng. Người đàn ông đó không ai khác chính là Lâm Gia Huy,cha của cô

" Có chuyện gì vậy ba? "

" Có lẽ con cũng biết chuyện Lâm gia chúng ta và Phong gia rồi có đúng không "

" Ý của ba là chuyện hôn ước của con và cái tên nhà Phong gia à? "

" Phải "
" Nhưng từ trước đến giờ con chưa từng gặp hắn thì làm sao xảy ra chuyện yêu và kết hôn với hắn chứ "

" Nhưng ta đã lỡ hứa sẽ gả con cho Phong gia rồi. Với lại con cũng biết Lâm gia và Phong gia quan hệ thân thiết cỡ nào rồi mà. Nếu hủy bỏ hôn ước này sẽ không hay cho lắm "

" Con không biết. Con chưa từng gặp hắn cũng không muốn kết hôn với hắn. Nếu hai người ép con phải kết hôn với hắn thì con sẽ bỏ nhà ra đi cho hai người xem "

Cô nói với vẻ tức giận rồi trở về phòng

" Mẫn Nhi, Mẫn Nhi "

Liễu Lệ kêu đứa con gái của mình nhưng cô không chịu quay lại nhìn mà cứ bước đi

" Đứa con gái này đúng là... hết nói nổi với nó "

Liễu Lệ nói tiếp

Nói đến hôn ước mới nhớ. Năm đó, Lâm Gia Huy và cha của Phong Vĩnh Kỳ là Phong Nhất Thiên. Cả hai đang cá cược với nhau, nếu một trong hai người thua thì sẽ tùy người kia quyết định. Cuối cùng, Lâm Gia Huy thua và điều kiện của Phong Nhất Thiên chính là gả con gái của Lâm Gia Huy cho con trai ông. Thế là hôn ước của hai người họ bắt đầu từ đó.

Chương 2: Bỏ trốn

Lên đến phòng, Lâm Mẫn Nhi tức giận đóng mạnh cửa lại. Cô nói:

" Muốn mình kết hôn với cái tên Phong gia kia sao. Đừng mơ. Cùng lắm thì mình trốn khỏi nhà thôi. Mà nói mới nhớ. Nếu trốn thì nên trốn ngay bây giờ. Nếu không sao này sẽ không thể trốn được "

Nói là làm, đêm đó, cô trốn ra khỏi nhà. Trốn đến nhà cô bạn thân của mình, Trần Băng - con gái của Chủ tịch tập đoàn Trần Kiên. Trần Băng và Lâm Mẫn Nhi là bạn thân từ nhỏ. Cả hai người coi nhau như chị em. Luôn chăm sóc lẫn nhau. Trần Băng đẹp không thua kém gì Lâm Mẫn Nhi. Lúc còn đi học, cả hai được mọi người gọi là " mỹ nhân học đường ".

Thấy Lâm Mẫn Nhi trốn đến, Trần Băng hỏi cô:

" Cậu trốn đến đây à? "

" Sao cậu biết hay thế? "

" Nhìn là biết. Cậu qua chơi thì đâu cần phải đem hết vali qua đây làm gì. "

" Đúng là bạn tốt. Cậu hiểu tớ thật đó "

" Mà sao cậu lại trốn đến đây vậy? Có chuyện gì à? "

" Ba mẹ nói gia đình tớ có hôn ước với Phong gia. Nên họ gả tớ cho cái tên... a đúng rồi, là Phong Vĩnh Kỳ "

" Phong Vĩnh Kỳ "

" Uh "

" Tên này nghe quen thật. A đúng rồi, hôm trước tớ đọc báo. Thấy nói về Phong gia. Phong Vĩnh Kỳ là Chủ tịch tập đoàn trẻ nhất từ trước đến nay "

" Vậy sao? "

" Uh "

" Nhưng tớ không muốn lấy hắn. Làm sao tớ có thể lấy một người mà tớ chưa hề quen biết chứ "

" Tớ thấy hắn cũng đẹp trai mà " " Cậu thấy ai mà không khen đẹp chứ "

" Con nhỏ này, đúng là... Thôi được rồi, tối nay cậu ngủ chung với tớ đi "

" Dĩ nhiên rồi, không lẽ cậu bắt tớ ngủ dưới đất "

" Mà cậu đã ăn gì chưa? "

" Chưa "

" Vậy đi ăn với mình đi "

" Được, mà ăn gì? "

" Am, sủi cảo đi "

Cả cô và Lâm Mẫn Nhi đồng thanh nói " Được, tớ biết gần đây có tiệm sủi cảo ngon lắm. Đi thôi "

Rồi cả hai đóng cửa lại đi. Đêm đó, tại biệt thự Lâm gia, bác quản gia gõ cửa và kêu mãi nhưng không thấy Lâm Mẫn Nhi trả lời, biết là có chuyện không hay nên ông tức tốc chạy xuống nói với Lâm Gia Huy và Liễu Lệ:

" Ông bà chủ ơi, nguy rồi! "

" Có chuyện gì mà ông hốt hoảng dữ vậy? "

Liễu Lệ bình thản nói

" Tôi lên phòng gõ cửa và kêu nhưng tiểu thư không trả lời. Tôi sợ có chuyện gì xảy ra với cô ấy nên nhanh chóng chạy xuống đây "

" Được rồi, tôi sẽ lên đó xem sao. "

Nghe quản gia nói vậy, Lâm Gia Huy cùng Liễu Lệ lên xem

Lên đến phòng, Lâm Gia Huy và Liễu Lệ cũng gõ cửa và kêu nhưng không nghe thấy tiếng trả lời. Cảm giác thấy lo nên họ đã mở cửa vào luôn. Thấy trong phòng không có ai, trong tủ cũng không còn quần áo trong đó. Biết là đứa con gái của mình đã bỏ trốn nên họ vội sai người đi tìm. Sao khi sai người đi tìm, Lâm Gia Huy lấy điện thoại, gọi điện cho Phong Vĩnh Kỳ:

" Con nghe đây bác trai, có chuyện gì vậy bác? "

Một giọng nói có phần lạnh lùng cất lên

" Mẫn Nhi, con bé nghe nói ta muốn con bé và con kết hôn nên đã bỏ trốn rồi "

" Con biết rồi, bác đừng lo. Con sẽ tìm cô ấy "

" Được rồi, khi nào tìm được con nhớ gọi cho bác "

" Dạ "

Chương 3: Bị bắt

Sau khi hay tin vị hôn thê của mình bỏ trốn, Phong Vĩnh Kỳ nhanh chóng cho người đi tìm Lâm Mẫn Nhi. Anh nghĩ:

" Đã 6 năm rồi chúng ta không gặp lại nhau, Mẫn Nhi. "

Anh nhớ lần đầu tiên anh gặp cô là lúc anh 16 tuổi, còn cô thì 14 tuổi. Lúc đó, cả hai rất thân thiết với nhau. Đúng lúc đó, Phong Nhất Thiên và Lâm Gia Huy cả hai đang xem đua ngựa và đã cá xem đội nào thắng. Cuối cùng, đội mà Phong Nhất Thiên cược đã thắng nên Lâm Gia Huy đã hứa gã Lâm Mẫn Nhi cho Phong Vĩnh Kỳ. Nhưng vào một ngày nọ, khi Phong Vĩnh Kỳ và Lâm Mẫn Nhi đang chơi thì thấy có một chú chó con. Chú chó con này chạy ra ngoài phố làm cho Lâm Mẫn Nhi và Phong Vĩnh Kỳ đuổi theo. Không may đi đến một con đường nọ, một chiếc xe mất láy đã vô tình đụng vào Lâm Mẫn Nhi. Lúc đó, cô được đưa vào bệnh viện kịp thời nhưng lại bị mất trí nhớ.

Cảm thấy mình có lỗi vì không chăm sóc tốt cho cô, anh đã nói với Phong Nhất Thiên là cho anh đi du học, sau khi học xong sẽ quay lại cưới cô làm vợ

Sau khi nhớ lại chuyện cũ, anh nhận được một cuộc gọi nói là đã tìm được cô tại một quán sủi cảo. Anh liền sai người đưa cô trở về

Còn cô vừa cùng với Trần Băng ăn xong thì bị người của anh chặn đường không cho đi

" Nè, các người là ai, dám chặn đường tôi? "

Lâm Mẫn Nhi tức giận nói

" Mẫn Nhi, tớ thấy những người này đúng là gây sự với chúng ta. Cậu mau gọi điện cho cảnh sát lại đây đi "Trần Băng cũng tức giận không kém bèn nói

Cô vừa định lấy điện thoại ra điện cho cảnh sát thì có một chiếc xe chạy lại. Thấy đúng là xe của Phong Vĩnh Kỳ, tất cả những người chặn đường lúc nãy đều né qua mộ bên cho anh đi. Vừa nhìn thấy anh, cô nói:

" Anh là ai? "

" Anh ta là chồng tương lai của cậu đó, đồ ngốc "

End of dialog window.

Trần Băng nói nhỏ vào tai cô

" Anh là Phong Vĩnh Kỳ "

Nghe Trần Băng nói vậy, cô ngạc nhiên hỏi

" Chúng ta mau về nhà thôi, bảo bối!

Anh nói với giọng đầy lạnh lùng cũng có yêu thương cô

" Hả "

Cả cô và Trần Băng nghe vậy đều ngạc nhiên

Thấy vậy, anh liền nhanh chóng bế cô rồi nhanh chóng bỏ cô vào trong xe mặc cho cô giãy giụa. Anh cho xe chạy để mặc Trần Băng ở đó vẫn còn ngạc nhiên.

Chương 4: Nói mơ

Trong xe, anh lấy điện thoại, gọi điện cho Lâm Gia Huy

" Bác trai, con đã tìm được cô ấy. Bây giờ con đang đưa cô ấy về. "

" Cảm ơn con. Đêm nay con ngủ lại nhà ta đi "

" Dạ, sao cũng được "

Sau khi nói chuyện điện thoại xong, không khí trong xe chợt yên tĩnh

Gần đến nhà, cô hỏi anh:

" Anh là Phong Vĩnh Kỳ? "

" Lúc nãy em không nghe bạn em nói à? "

Sau khi nghe câu trả lời này, cô có phần tức giận. Vì từ trước đến này chưa có ai từng nói với cô như vậy

Về đến nhà, anh và cô cùng vào trong nhà. Thấy hai người về, Lâm Gia Huy và Liễu Lệ mừng lắm, bà nói:

" Hai đứa về rồi à "

" Con mệt rồi, con lên phòng nghỉ ngơi đây "

Cô làm vẻ mặt chán nản rồi bỏ đi. Anh đưa mắt nhìn theo cô không rời
" Vĩnh Kỳ, lấu rồi không gặp, con khỏe không? "

Lâm Gia Huy hỏi anh

" Cảm ơn bác trai, cháu khỏe "

" Gọi là ba đi, trước sau gì thì con cũng là con rể của ta mà "

" Dạ, ba "

Sau khi lên tới phòng, cô tức giận gọi điện cho Trần Băng:

" Trần Băng, xin lỗi chuyện lúc nãy nha "

" Không sao đâu. Mà còn đóng vali của cậu ở chỗ của tớ thì sao đây? " " Mai tớ sẽ qua lấy "

" Được. Bây giờ cũng khuya rồi. Tạm biệt cậu. Ngủ ngon "

" Ngủ ngon"

Rồi cô tắt máy và đi tắm. Hôm nay đúng là một ngày đen tối của cô. Gặp một tên kì lạ, đã bị còn bị ép gả cho hắn. Sau khi tắm xong, cô liền leo lên giường nhắm mắt lại ngủ.

Sau khi nói chuyện với ba mẹ cô xong, họ kêu anh vào phòng ngủ cùng với cô. Vào phòng cô, thấy cô đang ngủ, anh vào nhà tắm để tắm. Tắm xong, thấy cô ngủ nhưng cô không đắp chăn. Sợ cô bị lạnh nên anh vội kéo chăn đắp cho cô. Rồi anh lấy tay vuốt ve mặt của cô rồi nằm ngủ kế bên cô. Anh nói thì thầm:

" Đã 6 năm không gặp, em thay đổi nhiều quá. Có lẽ em cũng không nhớ tôi. Nhưng tôi nhất định sẽ giúp em nhớ lại tất cả "

Nói xong, cô xoay người qua bên anh, ôm anh nhưng hai mắt vẫn nhắm lại. Có lẽ ngủ say nên cô không biết gì. Anh lấy tay ôm chặt cô vào lòng, nghe thấy tiếng cô nói mớ:

" Ấm quá. Con gấu này đúng là ấm thật "

" Gấu? "

Anh ngạc nhiên nói

" Em được lắm Mẫn Nhi. Dám gọi tôi là gấu. Nhưng mà hôm nay tôi đại nhân đại lượng bỏ qua cho em. "

Anh nói tiếp rồi hôn nhẹ lên trán cô

Chương 5: " Ba "

Sáng hôm sau, những tia nắng cùng tiếng chim làm cho cô thức dậy. Cô lăn qua lăn lại không chịu xuống giường. Sau gần mười phút, cô cũng bước chân xuống. Thay đồ, trang điểm nhẹ rồi xuống nhà ăn sáng. Cô ngạc nhiên khi thấy Phong Vĩnh Kỳ ngồi cùng bàn ăn với mình. Cô ngạc nhiên hỏi:

" Sao anh vẫn ở đây? "

" Con bị gì vậy? Hôm qua Vĩnh Kỳ ngủ ở đây mà "

Nghe cô hỏi vậy nên Liễu Lệ nói

" Cái gì? "

Cô lớn tiếng nói

" Thôi con mau ăn đi, kẻo đồ ăn nguội mất "

Thấy họ cứ mãi nói chuyện nên Lâm Gia Huy nói

" Dạ "

Sau khi ăn xong, Lâm Gia Huy nói với Phong Vĩnh Kỳ:

" Vĩnh Kỳ à, lát nữa ta có chuyện muốn bàn với ba con "

" Vậy để con đưa ba đi "

" Được "

Đang uống nước, nhưng nghe Phong Vĩnh Kỳ kêu Lâm Gia Huy một tiếng " ba ". Cô liền ho đến muốn phun ra nước. Thấy vậy, Liễu Lệ la cô:

" Con bé này, con uống nước kiểu gì để bị sặc vậy hả "

Cô kề vào tai của Liễu Lệ hỏi:

" Mami yêu dấu, có phải lúc nãy con nghe lầm hay không? Con nghe tên kia kêu " ba " bằng ba "

" Con gái à,con không nghe nhầm đâu. Là ba con kêu thằng bé kêu ổng bằng ba. Ổng muốn có con rể đến vậy sao ta? "

Nói rồi, bà nhìn cô rồi suy nghĩ, vẻ mặt buồn cười

" Mami yêu dấu, còn một chuyện nữa con muốn hỏi người? "

" Con nói đi "

" Con nghe nói hôm qua hắn ngủ lại đây. Hắn ngủ ở đâu vậy? "

" Con không biết chuyện gì sao? "

" Chuyện gì? "

" Hôm qua thằng bé ngủ chung với con mà, con bị sao vậy "

" Hả. Mami, người nói thật sao "

" Đương nhiên rồi "

Nghe vậy, cô thấy như " sét đánh ngang tai ". Lát sau, khi Lâm Gia Huy kêu anh đợi ông một lát để ông thay đồ. Thấy anh đang ngồi trên ghế, cô tiến lại phía anh rồi hỏi: " Hôm qua anh ngủ chung với tôi? "

" Phải "

Anh vẫn thản nhiên nói

" Nhà tôi có nhiều phòng như vậy sao anh không ngủ lại ngủ phòng tôi. Anh có ý đồ xấu gì với tôi có phải không hả? "

" Là ba kêu Vĩnh Kỳ vào phòng con ngủ đó "

Thấy bên ngoài có tiếng ồn nên ông vội thay lẹ rồi bước ra

" Ba "

Cô cằn nhằn nói

" Hai đứa trước sau gì cũng là vợ chồng. Sớm muộn gì cũng ngủ cùng nhau thôi. "

" Nhưng mà... "

Cô chưa kịp nói hết câu thì Lâm Gia Huy nói với Phong Vĩnh Kỳ:

" Vĩnh Kỳ, chúng ta mau đi thôi. Kẻo để ba con đợi "

" Dạ "

Nói rồi, hai người bọn họ đi vào bên trong xe. Cô thì giận quá nên đi lên phòng gọi điện chi Trần Băng

" Băng Nhi "

" Sao hả, có chuyện gì vậy? Ai dám chọc giận Mẫn Nhi của mình vậy hả? " " Cậu có biết đêm qua tên Phong Vĩnh Kỳ ngủ cùng tớ không hả "

" Cái gì? Là thật sao? Hắn có làm gì cậu không vậy hả? "

" Không. Hắn không làm gì tớ cả "

" Vậy thì tốt rồi. Nè, Mẫn Nhi khi nào cậu mới qua lấy đồ của mình hả? "

" Tớ qua liền đây "

Nói rồi, cô đi xuống nhà. Gặp Liễu Lệ, thấy cô định đi ra ngoài, bà hỏi:

" Con gái, định đi đâu vậy? "

" Con đi qua chỗ Trần Băng lấy đồ "

" Ừ, con nhớ nói với con bé rảnh thì qua đây chơi với chúng ta. Lâu rồi mẹ không gặp con bé "

" Ok mami, con biết rồi. Bye "

Nói rồi, cô lấy xe chạy đến chỗ Trần Băng

" Nhanh vậy, cứ tưởng mười phút nữa cậu mới đến chứ? "

" Ừ. Mà giờ cậu rảnh không? "

" Rảnh "

" Vậy qua nhà tớ chơi đi. Mẹ tớ lâu rồi không gặp cậu nên nhắc cậu đó "

" Được "

Đến biệt thự Lâm gia, thấy con gái mình và Trần Băng về, Liễu Lệ chạy đến ôm nhẹ Trần Băng, nói

" Tiểu Băng, lâu rồi không gặp. Con có khỏe không? "

" Mẹ Lâm, con khỏe. Mẹ có khỏe không? "

" Mẹ nhớ con nên không khỏe. Gặp con thì mẹ đã khỏe rồi "

" Mẹ à, con gái của mẹ đang đứng ở đây sau mẹ không hỏi con "

Thấy hai người họ cứ nói mãi, Lâm Mẫn Nhi nói

" Con bé này, lâu lâu mẹ mới gặp lại Tiểu Băng mà. Đúng rồi, lát nữa hai đứa đi mua sắm với mẹ nha. Mẹ biết có khu thương mại này bán đồ đẹp lắm "

Nghe đúng sở thích của mình Trần Băng và Lâm Mẫn Nhi liền đáp

" Dạ "

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau