BÁNH ĐÚC CÓ XƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Bánh đúc có xương - Chương 6 - Chương 10

Chương 6

....Phong cầm chặt cây roi nhìn cô gương mặt anh ko lộ ra chút cảm xúc nào nên cô cũng ko bjết anh đang ngỉ gì,bên này bà lan đang bực nhìn cô vớj ánh mắt ko chút thiện cảm nào? Còn dì7 thì tỏ ra hào hứng,chỉ có con bích là quỳ sát lạj gần cô che chở cho cô...phong nhìn cô xong quay sang nói với bà lan

__Mẹ,chuyện này cô ấy có lỗj mẹ phạt con ko có ý kiến,nhưng maj là ngày về bên đó lạy mặt,nếu cô ấy bị thương thì ngta sẽ nój nhà mình hành hạ con dâu sẽ ko tốt cho mẹ,mẹ để về bên đó rồi về xử cũng chưa muộn...

Bà lan nghe phong nói ngỉ nghỉ cũng có lý nên trả lời

__Uh vậy theo ý con đi,(xong bà nhìn sang cô) tao tạm tha cho mày,nên nhớ tao chưa để mày yên đâu?..

Nói xong bà lan cũng đj vô phòng,dì7 nhìn có vẻ ko thoả mản nhưng đâu làm gì được đi theo bà lan vào phòng luôn...

Con bích đỡ cô đứng dậy nó có vẻ an ủi cô

__Cô2 hên quá,cậu 2 mà ko nój dùm chắc gjờ cô cháu mình mềm xương rồi đó cô?

Cô bất gjác nhìn sang phong,thấy anh đi lạj ghế ngồi,cô quay sang kêu con bích xuống nhà ngủ trước đi,rồi cô đj lạj phía phong...cô hỏi

__Anh có tin em lấy ko?

Phong nhìn cô thủng thẳng đáp

__Anh tin em!

Nghe phong trả lời cô cũng mát lòng xíu đi đến choàng tay ôm lấy cổ anh nhỏ nhẹ nói

__Cảm ơn anh,chỉ cần anh tin em là được rồi..

Phong đứng dậy nhìn vào mắt cô có chút gjan tà

_ Vậy thì vào phòng trả ơn cho anh!

...Cô nghe xong vội buông phong ra nhưng anh nhanh chóng kéo cô tuốt vào phòng,cô thì sợ mọj người nghe thấy nên cũng hok dám phản kháng

..Vô đến phòng phong đẩy cô ngồi xuống gjường,cô thì gjờ này rung lắm rồj,nhớ lạj cáj đêm hôm qua mà cô bủn rủn tay chân,mồ hôj túa ra ướt mình,phong chắc bjết cô sợ anh nhẹ ôm cô vào lòng

_Ngoan! Thả lỏng người ra,anh hứa ko làm e đau!!!

Cô đang run nhưng cũng gật đầu,..phong thấy cô đồng ý nên từ từ lột đồ cô ra rồi từ từ làm vjệc.....mới đầu cô sợ thiệt nhưng gjờ thấy phong nhẹ nhàng cô cũng đỡ lo,bắt đầu hòa nhịp theo phong luôn.......

Sáng nay cô dậy sớm,nghỉ đến được về nhà mà lòng cô nôn nao,nguyên đêm cô ko ngủ được,lúc chưa lấy chồng thì mong lấy chồng,gjờ lấy chồng rồi thì lạj chỉ muốn được ở nhà với cha với mẹ...phong còn nằm trên gjường chưa có dấu hjệu thức,cô lật chăn leo xuống ra sau nhà đj đánh răng rữa mặt sạch sẽ rồj bắt ấm nước để tý pha trà cho mẹ chồng cô. Bên ngoàj con bích nó đang quét sân nge xột xạc,thấy cô dậy rồj nên nó nói với theo

__Cô2 sáng bà đi đâu sớm rồi,dặn con cô câu dậy thì nói cô cậu đem cặp vịt với 2 chưng rựu về bên nhà đó cô...???

__Uk,mà bà đj đâu sớm vậy em?

__Em hk bjết cô ơj?
.....

Nói chuyện với con bích xong cô quay ra mé cữa thì thấy cặp vịt trắng được nhốt lạj rồi,mà mẹ chồng cô tính ra cũng rộng rải bà mua 2 con vịt béo núc luôn,nhìn là thèm nấu cháo liền...nước sôi cô châm vào bình thuỷ xong định lên gọj phong dậy thì thấy dì7 lật đật chạy xuống phòng cô đập cữa kêu to..

__Cậu phong ơi con nhím nó sốt cao lắm,cậu chở con nhím đi viện đi cậu?

..Phong trong phòng hìh như nghe nên mở toang phòng chạy nhanh qua, đụng mạnh vào ngườj dì7 xém té,cô cũng đj theo xem sao,thật lòng nghe con bé sốt mà cô cũng xót ruột..

..Trên gjường con bé nằm mê man,mặt đỏ lên, hơj thở hỗn hển,phong vào ôm chầm lấy con bé ẩm ra ngoàj,mjệng anh ko gjữ đc bình tỉnh

__Nhím....con...tỉnh dậy...ba nè...tỉnh dậy ba chở con đi bệnh vjện...cố lên...con

..Phong ẩm bé nhím gương mặt anh lo lắng leo lên xe. dì7 cũng phóng lên ngồi chung cho xe chạy thẳng đến bệnh vjện,cô lúc này cũng lo lắng ko ngừnh,chỉ bjết cầu trời cho con taj qua nạn khỏi...

Định lấy ít đồ ra kêu xe ôm lên bv xem tìmh hình con bé thì đt cô rung lên là phong gọj

__Alo e nghe,con nhím sao rồj anh?

__Con bé còn sốt đang trog cấp cưu chưa ra..anh gjờ trong này lo cho nó rồi,bữa nay e chịu khó về bên nhà 1mình nha!!

_Dzạ e định lên vjện chăm con bé hộ anh,chừng nào con khoẻ mình về sau cũng đc anh az!!

__Ko đươc.hôm nay lạy mặt em với anh ko về ba mẹ buồn đó.nge anh e về bển mjh đj nói ba mẹ cho

anh xjn lỗj chjều nó khoẻ anh qua sau..thôj a cúp máy đó

..Phong tắt máy,cô suy ngỉ nữa muốn vào với con nhím,nữa muốn về nhà,sau cùng là về nhà trước rồi tính sau..cô được con Bích xácch dùm 2 con vịt,còn cô cầm 2 cặp rưu đj ra ngoàj cỗng kêu xe ôm.đợj khoảng 10phút thì có anh xe ôm chạy đến cô lên xe,con bích đưa vịt cho cô xong vẩy vẩy tay chào cô rồi đi vào nhà....Xe vừa nỗ máy chạy thì từ đâu con chim heo bay ngan đầu cô kêu cái""" chát"" cô gjật mình ko bjết con chim từ đâu bay qua thì anh xe ôm ngồi trước lên tjếng

__Nghe nói chim heo kêu là xui lắm đó cô?

__Vậy hả anh,mà chắc vô tình thôj anh ơj!!!

Trả lờj với anh xe ôm xong mà cô cũng thấy lo lo,trong dạ tự dưng bồn chồn chẳng bjết có chuyện gì ko nữa?

..Xe chạy ko được 10phút thì đến nhà cô,cô móc trong túi ra 20ngàn trả cho anh xe ôm xong đi vô nhà,bà linh đang ngoàj sân cùng vớj mấy dì,mấy cô của cô làm vịt cúng,thấy cô vào tay xách tùm lum bà đi ra phụ cô xách vào

__Thằng phong đâu mà con về có mình đó?

__Dạ con nhím đj bệnh vjện anh phong lên đó vớj nó rồj mẹ!

Mẹ cô ko trả lờj thì cô nge dì cô lạj lên tjếng

__Cáj nhà đó ko muốn cho nó về chứ bày đặc đj vjện gj cho cam,mẹ chồng con mấy dì bjết rỏ quá mà??

Cô bjết mấy dì cô thương cô,nhưng cũng ko muốn mẹ chồng mình bị mang tjếng,cô nói

__Dạ ko đâu dì,ság mẹ ck con chuẩn bị hết cho con với anh phong về bên đây,ma ko ngờ con nhím đột nhjên sốt nặng,con định ko về nhưng anh phong kêu con về để mẹ con trông,con nhím bớt ảnh về sau đó dì

...Cô trả lờj xong thì ko aj hỏi gì nữa cả,mọj người vừa làm,vừa đỗj sang chuyện khác cườj nói rôm rả...cô vào nhà gặp cha cô,cha cô cũng hỏi sao phong ko về,rồj hỏi cô sống bên đó tốt ko,tất nhjên cô cũng lựa lờj nói đặng cha cô yên lòng rồj..đến tốj phong chạy xe máy sang,anh xjn lỗj cha mẹ cô về vjệc hồj sáng,mong cha mẹ cô thứ lỗj,cha mẹ cô thì âu làm khó dễ gì anh nói cho qua chuyện thôi,còn hỏi bé nhím bớt chưa,anh nói nó bớt rồj,bà nộj đang trong vjện vớj nó,anh đến rướt cô về..thưa cha,thưa mẹ xong cô vớj anh ra xe,có chồng rồj có khác,nhà mình mà về chưa ở được bao lâu là phải đi rồi,cô thầm ngỉ trong lòng mà nước mắt rưng rưng,nhìn thấy mẹ mắt cũng đỏ hoe đứng nhìn theo cô....

...Phong ko chở cô về nhà mà anh chạy thẳng lên vjện cho cô thăm bé nhím.bước vô phòng thấy mẹ chồng cô đang cho nhím ăn cô vộj thưa

__Thưa mẹ con mới vào!!

Bà lan nhìn cô xong trả lời

_Ừ

..Con nhím nhìn cô lúc này nó ko tỏ vẻ sợ hãi nữa nhưng cũng ko mấy thân thiện,cô nhìn sắc mặc con bé hồng hào trở lạj rồj cũng mừng,hồj sáng thấy nó như vậy cô cũng hết hồn hà..phong và cô ngồj xíiu thì dì7 vô.thấy cô dì cũng cúi đầu chào chứ ko nói tiếng nào hết đi lại lấy thao nước nhún khăn thay cho bé nhím...bà lan thì lạj quay sang hỏi cô hôm nay về nhà vui ko? Mọj ng có trách sao phong ko về ko? Cô nghe xong cũng ngạc nhjên ko nghỉ bà lan lạj quan tâm cô thế gjống kiểu như sáng nắng chjều mưa đó,nhưng cũng ko để bà đợj cô đành nói ko aj trách phong hết,còn nói cha mẹ cô gởj lờj hỏj thăm bé nhím,hôm sau cha mẹ rảnh sẽ vào thăm con bé sau..!!!

Ở 1lúc phong và cô xin phép về nhà,dì7 vớj bà lan ở lạj bệnh vjện,đi gjữa đường phong vừa chạy vừa hỏi cô

__Em đój ko? Vao quán ăn hủ tjếu rồj về?

_Dạ,em cũng thấy đój,anh ghé đi!!!

..Phong cho xe chạy tấp vào quán hủ tjếu gỏ ven đường,phong kêu 2 tô,ngồi đợj tý thì chủ quán bưng ra,ông chủ quán vừa để tô hủ tjếu xuống thấy cô ông nhìn nhìn xong lắc đầu đj vào.cô ko hjểu ông sao nhìn cô vậy,mà cũng chẳng dám hỏi gì,? Quán này của vợ chồng ông lão bán,nhưng quán sạch mà lạj ngon lắm,cô ăn ngon lành 1 mạch hết tô luôn,mà để ý nảy gjờ phong cũng ngồj jm ăn mà chẳng nói với cô lờj nào,ăn xong phong tính tjền,rồi cả 2 ra xe về..cô ngồj lên xe nhìn vào thấy ông chủ vừa dọn bàn,nhưng mắt lạj nhìn về phía cô như muốn nói điều gì đó..

Chương 7

...Cô cứ nghỉ mãj đến ánh mắt của ông chủ quán nhìn mình mà nghỉ hoàj hok ra điều gì khác lạ cả,hay ông có đjều gì muốn nói cho cô bjết,vì từ nhỏ đến lớn đây là lần đầu tiên cô gặp ông nên chẳng thể nào quen bjết để ông nhìn được,chắc chắc cô sẽ quay lạj quán đó lần nữa để hỏi cho rõ ràng

,ngỉ hoàj nên đến nhà,cô cũng chẳng hay luôn,Phong ngừng xe thấy cô ko có ý định xuống thì anh nhíu mày hỏi cô:

Út,đến nhà rồi em,ngỉ gì đó?

Nghe tjếng phong cô gjật mình xong cũng bìh tĩnh trã lời anh:

Àz hok gì đâu anh!!!

Phong nge cô trả lời thì nhìn nhìn cô lắc lắc đầu kêu cô xuống rồi dắt xe vào nhà,cô cũng từ từ đi vào,định ra sau rữa chân cho sạch rồi đi ngủ thì cô phát hjện phía sau cáj đìa có bóng người,gjờ này cũng khuya rồi aj mà ra đó hay là.....vừa nghỉ thì cô chợt rùng mình,đêm khuya hơi gió lạnh làm da gà cô cũng nỗj hết lên, cô 3 chân 4 cẳng nhah chạy lên phòng..phong đang nằm trên gjường thấy cô hấp tấp chạy vào thở hỗn hển,anh ngạc nhjên hỏi cô:

Nảy gjờ anh thấy e lạ lắm đó,có chuyện gì à?

Cô ngồi xuống gjường,mặt mày xanh lè vừa thở vừa nói với phong:

Anh..em..gặp..ma..,ngoài ruộng có....ma...anh ơi....

Phong nghe cô nói xong mặt anh cũng bình thường hỏi lạj cô

Em nói ma ở đâu, sao e thấy?

Ở ngoàj cáj đìa? Nảy e thấy có bóng aj ở ngoài đó? Ở đây ngoài nhà mình ra thì aj đi vô được,là ma,ma chắc luôn anh ơi...!!!

Phong lúc này phì cười với bộ dạng của cô,ko nghỉ vợ anh sợ ma đến vậy,anh ôm cô vào lòng xoa xoa đầu cô bảo

Ngủ đj cô nương,ma cỏ gì ở đây!!! Ngoan nằm xuống ngủ đj em?

Cô thì tức mình rỏ ràng cô thấy ma mà anh ko chịu tin,nhưng cũng ko muốn cãi lạj anh nên cô cũng nằm xuống,trong đầu cô nghỉ nhất định cô ko nhìn nhầm,chính mắt cô thấy có ma mà..

...Được 1tuần bé nhím xuất vjện,thờj gjan đó cô cũng lên xuống thăm con bé,mà mẹ ck cô thì đốj vớj cô cũng chẳng thái độ gì nên cô cũng yên tâm phần nào,trong lòng cũng cảm thấy nhẹ nhỏm..aj ngờ vừa trưa mẹ ck cô đưa bé nhím từ vjện về thì lạj có chuyện tjếp..lúc đó mẹ chồng cô và dì7 ẵm bé nhím vào phòng cho nó ngỉ,cô và con bích dọn cơm xong thì cô vào mời bà và kêu dì7 ra ăn,bé nhím đang ngủ,xíu nó dậy dì7 cho nó ăn sau,Phong thì đi gom tjền cho bà từ sớm chưa về mà dạo này bà cũng ko khắc khe với cô nữa nên cô đc đăc cách ngồi ăn chung mâm với bà,chỉ có con bích là ăn ở nhà sau,đang ăn tự dưng dì7 lạj khui chuyện trước.

Bà chủ hôm nay đeo chjếc vòng nhìn bà đẹp quá,nhìn sang trọng hết phần thiên hạ đó bà?

Mẹ chồng cô nghe khen thì khoáj chí nhìn vào chjếc vòng đeo trên tay mà cảm thấy hàj lòng.ý cười trên môj bà thêm đậm

__Ờ cáj vòng này do ông nhà tôi để lạj,mỗj lần tôi đeo ra đường dì ko bjết chứ aj cũng trầm trồ khen làm tôj cũng muốn nức mũi..Dì7 lúc này lạj nhìn sang cô xong cười cười

__Đúng rồj bà,ngta ko khen sau được,mà cái vòng này đẹp bà chủ phảj gjữ cẩn thận ko là có người lấy liền đó bà!!!

Cô nghe dì7 nói thì tay đang cầm đũa cũng khựng lạj,cáj bà này đang moi móc lạj chuyện kja cho mẹ chồng cô nhớ đây,mà chuyện đó cô cũng đâu có lấy,nhưng cũng ko tìm ra được aj khác,nên kũg ko bjết fảj gjải thích ra sau,lần trước là nhờ phong gjảj vây,lần này phong ko có nhà,cô tiêu thật rồi....bà lan nge dì7 nói thì nhớ lạj vụ lần trước xuýt mất cáj vòng mà bà hết hồn ljền nhìn đối diện với cô bà hỏi

Út,1tuần rồi con gjảj thích vụ chjếc vòng cho mẹ nghe?

Cô đag suy nghỉ nghe bà lan hỏi thì gjật mình cúi đầu đáp lại

Thưa mẹ,thật tình là con....con...

Cô chưa nói hết câu thì thấy con bích ở dưới nhà chạy lên,cô thấy nó tự dưng quỳ xuống lắp bắp nói

Bà ơj là con lấy ko phảj cô2 đâu bà!!!

Con bích nói xong thì cô liền trố mắt nhìn nó như ko dám tin nó lạj làm chuyện đó,nhìn sang dì7 cũng tỏ vẻ ngạc nhjên,còn bà lan chuyển sang tức gjận mặt bà đỏ rần rần,tay bà đập mạnh xuống bàn rồi rít lên

_Bích,sao mày ăn cắp đồ của tao,uỗng công tao lo cho mày mấy năm nay,đồ mất dạy,quân phản chủ,tao ko ngờ mày là loạj người đó,tao cho mày ở đây,nuôi mày béo tốt,trả luong cho mày đầy đủ mày thiếu thứ gì mà lấy đồ của tao?

Con bích lúc này đang wỳ xuống,2 khoé mắt nó ngấn nước nức nở nó thưa__Dạ bà,tạj mẹ con dưới quê bệnh nặng mà con lạj ko đủ tjền lo nên...con..nỗj lòng tham...con...con...xjn bà tha tộj

Cô nge con bích trình bày mà nghe sao tộj ngjệp quá,nhưng cô cũng ko dám ngiỉ nó làm cáj chuyện tày trời vậy đâu,? Dì7 nảy gjờ ngồi im đột nhjên lạj nhếch môi lên tjếng

Bích mày muốn gjành tộj về cho mày,mày cũng nên khôn ra,chứ nc như mày aj mà tin mày được..mày nói mày ăn cắp vậy sao tao kiếm đc chjếc vòng trong phòng mợ2,mày càng nój thì càng lộ ra bản chất nói dối của mày thôj..

Bà lan lúc này lạj nhíu mày nhìn con bích xem nó gjải thích sau nữa thì con bích cũng ko vừa đáp trả lạj dì7

Người nào lấy thì tự khắc trong lòng người đó tự bjết,dì 7 ko cần xiên xỏ con..lúc con lấy xong định đem cất aj ngờ vô lộn phòng cô2, con để quên trong đó luôn,aj ngờ dì kjếm được,sợ cô2 bị đánh oan con đành nhận tội..nói rồi nó nhìn sang bà lan đập đầu xuống gạch

Thưa bà,con ko nói dối,tạj con nhất thờj tham lam nên con mớj lấy của bà,bà có phạt thì phạt con chịu,mong bà tha thứ lỗj cho con...

Bà lan nhìn nó trong lòng cũng thương xót phần nào,đành rằng chjếc vòng cũng chưa mất,nhưng ko phạt thì sao làm gương cho những người khác được..bà đành gằn gjọng nói

Dì7 lấy roi đánh nó 20 roi cho tôi,còn con bích lần này tao phạt như thế,nếu còn lần sau tao bỏ tù mày mọt gông,nhớ đó...trong nhà này cũng ko aj đc can,nếu aj dám can thì đánh cả 2 gấp đôi cho tôi

Nói xong bà lan ljền bỏ đi,dì7 chắc đang hả hê nên roi nào roi nấy đánh muốn tét da con nhỏ,mà cô thấy con bích cũng ko la,ko khóc chỉ mím chặt môi chịu đựng..cô cũng muốn nhảy vào che chở con bích,nhưng nge lời bà lan lạj thôi,sợ sẽ liên luỵ nó bị đánh nhjều hơn

Tjếng roi càng lúc càng mạnh dần,cô thấy tay dì7 cầm mà nỗj gân lên,cô nghỉ thiệt cáj bà này ác quá,tội tình gì đánh con nhỏ đến mức đó chứ..đánh nhẹ nhẹ cũng có sao đâu,hay dì7 với con bích còn có mâu thuẩn nào khác nữa..

15...

....

17...

....

....

20...

Cuốj cùng cũng đủ 20 roi..con bích dường như chịu cũng ko nỗj nữa nó ngã xõng xoài nằm vật ra đất,cô định chạy lạj đỡ nó thì từ ngoàj đã thấy có người lao vào ôm chặt nó lên...

Chương 8

...Thấy phong chạy vào ôm con bích ánh mắt anh lo lắng mà cô ngạc nhjên,nhưng tình hình con bích quan trọng hơn nên thấy vậy cô cũng đi lại phụ phong đỡ nó vào xe rồi anh tự láy chở nó đi viện,

cô có hơi hụt hẩng xíu khi anh nhìn thấy cô ko nói được lờj nào,nhìn dáng vẻ lo lắng,lúng ta lúng túng khi ôm con bích ra xe cô càng khó hjểu,chẳng ngỉ quan hệ chủ tớ mà tốt đến mức đó.

.cô đj vào nhà cũng vừa bắt găp ánh mắt có chút hụt hẩng của dì7 nhìn theo phong,cáj nhà này khó hjểu thiệt.phong là chồng cô mà sao ánh mắt họ gjống như lo lắng yêu thương phong vậy chứ,vừa đj vừa ngỉ cô càng không để ý khoé mắt dì7 đã ướt lệ từ lúc nào rồj...

vô trong nhà thì cô nghe tjếng con nhím khóc,lạj nhớ lúc nảy mẹ chồng cô ra ngoài chưa về,dì7 thì ngoài sân,cô liền chạy vào đẩy cửa ra xem con bé ra sau thì thấy mặt nó táj nhợt,máu ra 2 bên mũi,con nhỏ thì khóc ngất lên..cô vội vàng ẩm nó vào lòng mình lấy khăn chùi máu ở mũi nó,ẫm đầu nó ngã ngã ra sau cho máu đừng chảy rồi vội chạy ra ngoài kêu dì7..

__Dì7 ơj,kêu xe nhah,con nhím ko ỗn rồi??

Dì7 lúc này cũng hết hồn,nhìn con nhím rung lẩy bẫy xong chạy thẳng ra ngoàj kêu xe ôm,hên là cáj anh xe ôm lần trước chở cô đang đứng ko nên nge kêu là anh chạy tới liền,cô ôm bé nhím lên xe gấp gáp kêu anh ta chở đến vjện,dì7 vào nhà lấy đồ rồj vào sau...lên đến vjện y tá ra đẩy con bé thẳng vào phòng cấp cứu,cô đứng ở ngoàj mà lo lắng ko yên,móc đt ra cô gọj cho phong,cuộc đầu tiên anh ko p.mắy,cuộc thứ 2 thì cô nghe được tjếng anh

__Alo anh nghe!!

Anh...con...nhím...nó sốt nữa rồi,em mới đưa nó vào vjện,anh đang đâu đó...

Anh đang dưới khoa ngoạj,được rồi em đứng đâu đợj anh lên

Em ở phòng cấp cưứ nè

..Cô tắt máy cũng vừa lúc bác sỉ đi ra,cô vộj vàng lại hỏi

__Bác sỉ ơi con tôi sao rồi bác sỉ?

Ông bác sỉ gỡ khẩu trang ra từ tốn trả lời cô

__Con bé bị sốt virut,gjờ thì ỗn rồi nhưng phải ở lạj vjện theo dõi thêm,người nhà đj theo tôi làm gjấy nhập vjện cho con bé rồi chuyển bé vào phòng bệnh nhi nằm...

Cô nghe xong cũng thở phào mừng trong bụng,cũng may là con bé ko sao.mới tuần trước nằm viện rồi,nay nằm nữa,tộj nghiệp con nhỏ..cô định đj thì lúc này phong chạy đến,cô kêu anh đi làm gjấy cho con bé luôn...đợj 1lúc nữa cô y tá đẩy bé nhím ra,cô và phong vịn xe đẩy theo cô y tá xuống phòng,sắp xếp chỗ nằm ổn thoả rồi phong chạy đi mua cháo,cô ở lạj gjường canh chừng,con bé còn sốt nên mê man,cáj môi nhỏ xíu đỏ hồng kêu lí nhí gọi mẹ...mẹ...làm cô có chút đau lòng,cô bjết con nhỏ từ bé đã vắng mẹ chắc nó cũng mong muốn có mẹ lắm đây,cô thở dài ngỉ ngợj mẹ con bé cũng thiệt là dù có ra sao cũng ráng ở lạj chăm sóc con mình chứ,chị ấy ra đj ko đau lòng chút nào sao ta???...

Được lúc phong đi vào đưa cho cô 1hộp cháo với 1hộp cơm anh nói

__Em ăn trước đi,xíu con tỉnh e đút cho con ăn dùm anh!!

Cô thấy trên tay anh còn cầm 1hộp cháo nữa thì cô có hỏi anh

__Anh mua cho aj nữa à?__Em ko nhớ con bích đang nằm trong đây hả,thôi anh qua coi nó sao rồi..ko hjểu mẹ nghỉ gì mà đánh con nhỏ kjểu đó!!!

Cô định hỏi thêm tình hình của con bích thì anh đi mất tjêu rồi,cáj chị chăm con bệnh gjường kế bên thấy vợ chồng cô nói chuyện thì chị cũng bắt chuyện với cô

__Em ơj chồng em coi bộ đẹp traj quá hen,em mà ko gjữ xem chừng mất có ngày đó..có vợ rồi mà em cho nó chưng diện vậy em...?

Cô nghe xong thầm ngỉ trong lòng bà này nhjều chuyện dữ,chuyện ngta thì kệ đj soi mói chi vậy,nghỉ vậy thôi chứ cô cũng vui vẻ trả lờj lạj..

__Dạ chồng em đó gjờ vậy em cũng thấy wen rồj chị? Mà con bé con chị bệnh gì thế chị.bé khoẻ chưa?

__Con chị sốt nay 7 ngày rồj em,bớt rồj chắc 2 bữa nữa về,con em cũng sốt hã? Mà coj bộ nhìn con bé ko gjống em?

.???..con mẹ này vô duyên hết phần thiên hạ thiệt rồj,nói câu nào ra là ngiệt câu đó hàz,cô định trả lời thấy thấy ngoàj phòng dì7 với mẹ chồng cô vào..

Cô cúi đầu chào bà,bà cũng gật đầu xong đi lạj mò rờ trán con nhím,gjọng bà ngèn ngẹn

__Khỗ thân cháu tôi,mới lớn mà bệnh hoài?

Dì7 thì xách 1đống đồ nào là mền,gốj,phích nước,ly.....đem vào học tủ để gọn gàn xong quay sang cô hỏi
Nhím nó ăn gì chưa mợ 2?

Chưa dì,anh phong mí mua hộp cháo con còn để đó,con định để bé nhím dậy rồi đút nó ăn đó dì?

Dạ vậy xíu tôi đút nó được rồi mợ..

Nói chuyện với dì7 xong cô nhìn sang mẹ chồng cô,cô thưa

__Có mẹ ở đây,con qua xem con bích sao rồj nha mẹ,nảy anh phong cũng chở nó lên đây?

Bà lan coi bộ ngạc nhjên hỏi cô

Con nói nó ở đây,mà nó bị gì?

Cô nghỉ chắc bà lan ko ngờ dì7 đánh nó nặng đến mức nhập vjện đâu,cô định nói ra nhưng lạj nhìn vẻ mặt dì7 đang sượn,với trong phòng còn có ngườj,nếu ngta nghe được cũng ko tốt nên thôi cô trả lờj

Dạ chắc nó mệt nên xỉu gjữa nhà,anh phong thấy nên chở vào đây chắc cũng ko sao đâu mẹ!!

Ừk vậy con qua xem nó coi sao?

Cô nhìn dì7 thấy bà gật đầu chắc đang cảm ơn cô,mà cô thì ko thương gì loạj người như bã đâu,người gì ác hơn con cá thác lác nữa...

Đi ra ngoài cô vòng xuống khoa ngoạj,gjờ này là buỗj chjều nên sân bệnh vjện người nhà họ dẩn bệnh nhân ra ngoài chơi nhjều lắm,cô ngẩm ngỉ bất đắc dĩ mớj vô đây chứ vô rồi thấy sợ thiệt,con người muôn vàn thứ bệnh,bên ngoài hơn thua tranh gjành,bôn ba kiếm tiền,đến lúc ngã bệnh lạj mớj thấy sức khoẻ là đáng quý nhất.....

Cô đi đến khoa ngoại thì đi vào,nhìn quanh nhjều ngườj chẳng bjết phòng nào con bích nằm..loanh quanh 1 hồi đi ngang phòng 15 tự dưng cô nghe tjếng aj như tjếng chồng cô..

__Sao này em ko được liều lĩnh như vậy nữa nge chưa? Nếu chẳng may có bề gì thì tính sao?

Cô đang định vào thì nghe được câu đó,chân cô cũng khựng lạj...

__Nếu ko làm vậy sao em lấy được lòng của vợ anh được,mà lén lúc kjểu này mãj em cũng mệt rồi..anh tính sao thì tính cho em đi..

Lần này là tiếng con bích,nó ko kêu phong bằng cậu xưng con mà lại kêu phong bằng anh em ngọt xớt..bất chợt cô như hjểu được chuyện gì đang xãy ra..

Chương 9

._em để từ từ anh tính,em cũng bjết mẹ sẽ ko chấp nhận em mà,mà như thế này anh thấy cũng tốt,em cũng đâu thiệt thòi gì?

__em ko hjểu ba chủ tạj sao lạj cấm cản em nữa.e thích anh 5năm rồj.em cũng đẹp đâu thua gì aj,ở nhà này cũng wen lo toàn mọj thứ bà cứ cưới quách em cho anh có phảj hơn ko? Hay bà chê em là ở đợ ko xứng với anh?

__vấn đề ở đó đó,em nghỉ đúng rồi đó?

_anh.....!!!!

_thôi ngoan,ngỉ ngơj cho khoẻ đi em,mọj chuyện cứ để anh tính cho mà?

..lần này nghe xong cô choáng váng thật sự,vậy là nó lén lúc với phong tận 5 năm rồj,trước lúc chị thảo vợ phong bỏ đi,con này cũng cáo gjà thiệt,cô ngỉ có khi chị thảo bỏ đi nguyên nhân là do nó ko chừng? Còn phong,yêu nó vậy anh còn theo đuỗj cô lm gì nữa,hay đúng do lờj con bích nói tạj mẹ ck cô ko chấp nhận nó nên phong wen cô,cưới cô về để làm bình phong thuận lợj cho 2 người họ lén lút với nhau,mà con này cũng tài thiệt,ko lú 1sơ hở nào,lúc nào cũng cô cô con con làm cô cứ nghỉ nó thiệt tình vớj mình chứ?

Được vậy nếu nó thâm cô cũng sẽ chơi thâm lạj nó coi thử aj hơn ai.cô gjờ hận phong thiệt nhưng vậy thì đắc ý cho nó quá,cứ chọc tức nó đã rồi tính sau..

Cô ko vào nữa mà đi thẳng lạj phòng bé nhím,gjờ mà vào chắc cô ko gjữ nỗj bình tĩnh có khi còn xé xác nó ra ko chừng! Thôi cứ dằn xuống,cứ tỏ ra bình thường để nó còn djển cho cô xem nữa chứ,gjờ hạ màn thì xem ra cũng phí quá,bà lan thấy cô đj vào thì hỏi cô liền

Sao rồi con bích khoẻ chưa con?

Dạ con ko kjếm được phòng nó mẹ,để con gọj anh phong thử coi.

Bà lan nge xong thoáng ko vui!

_Cáj bv bé xíu mà con tìm ko ra vậy nảy giờ con đi đâu đó?

_Thiệt mà mẹ,con tìm ko thấy,nảy đang đi con gặp người quen nên con có đứng lạj hỏi thăm họ xíu thôi mẹ!!

__Biết ngay mà,con chỉ tỗ nhjều chuyện là gjỏi?

Cô bjết mẹ ck cô đang mỉa maj cô nhưng thôi cô ko muốn đôi co nhjều,sợ mất lòng bà nữa,nếu muốn hạ con bích thì trước tjên làm dịu lòng bà mẹ chồng này trước mới được,nghỉ xong cô cũng móc dt ra gọj cho phong...

...tút....

Tút.....

....tút....

Gjờ phút này nghe tiếng tút thôi cô cũng ứa gan..làm gjống gì lâu bắt máy vậy chứ,đag định tắt đi thì cô nghe

_Alo!

Là tiếng con bích mà,còn dám nge máy chồng cô nữa,cô nhìn bà lan đang ngồi bên ghế định nghe ké cuộc gọj của cô nên sẳn gjọng cô nói lớn luôn

__Aj vậy? Sao bắt máy của chồng tôi!

__Dạ con nè,bích nè cô2_cậu 2 mới ra về mà cậu bỏ quên đt ở đây,thấy cô gọj con tưởng có vjệc gì gấp nên con mạn phép bắt máy ak cô

__Ủa vậy ra là em hả bích,vậy mà cô tưởng anh phong đang lén lút với con nào,để con đó pắt máy nữa chứ? Mà em nằm phòng nào sao nảy cô tìm ko được vậy?

Nói đến đây cô cũng để ý bên kia giọg con bích hơi gấp gáp hỏi lại

__Cô,cô tìm con lúc nào vậy cô?

__Em sao vậy,ùa cô mới tìm thôi,mà e nằm phòng nào đó?

__Dạ con nằm phòng 15_cô có đj ngang hok?

__Vậy chắc cô đj ko tới rồi...thôi e nghỉ đi,,tý cô qua nha...

__Thôi fjền cô quá cô,con khoẻ rồi,mà nghe nój bé nhím cũng nằm trong đây hả cô,con bé khoẻ chưa cô?

__Con bé khoẻ rồi,vậy thôi em ngỉ đi,cô tắt máy đây?
Cô vừa tắt thì nghe dì7 đứng kế bên nói liền

_Mợ2 sao con bích nó cầm đt cậu phong?

Cô thấy bà lan cũng nhìn về phía cô chắc cũng định hỏi mà dì7 hỏi trc nên bà im lun chứ gì?

__Anh phong để quên đt bên đó dì?

__Vây để tôi qua lấy,chứ ko thì mất nữa?

Bà lan lúc này cũng nói thêm vào?

__Uk dì qua đó lấy đem về đây chúc vợ thằng phong đem về luôn,sẳn xem con bích sao rồi...?

Cô thấy dì7 dạ với bà lan xong thì đj luôn,cô cũng nói với theo số phòng cho dì dễ kiếm..lúc này bé nhím chắc hết thuốc rồj nên cô thấy nó dụi dụi mắt tỉnh dậy,xong chắc do sợ nên khóc thét lên,bà lan nge xong ôm nó lạj dỗ dành,cô cũng từ từ đi lạj nhẹ nhàng nói

__Nhím nè,ngoan nín đi con,con mau hết bệnh,dì đưa con về mua đồ chơi cho con nè..

Đúng như cô ngỉ,nghe đến đồ chơi là con bé nín ljền,nó nhìn nhìn cô xong nói,cáj gjọng lí nhí ngèn ngẹn nước mắt

_Có thiệt dì mua đồ chơi cho nhím ko, dì ko phảj người xấu fảj ko bà nội?

...Cô nhìn sang bà lan thấy mặt bà hơi sượn,ko để bà khó xử nên cô nói tiếp..

_Nhím ngoan,dì ko phảj người xấu,dì cũng thương con như bà nội với ba phong thương con vậy đó,con ngoan đừng khóc,hết bệnh về dì dẩn con mua đồ chơi nha....

Con nhím hơi lưỡng lự nhìn bà lan như muốn hỏi bà cho nó chơi với cô ko? Bà lan cũng đành gật đầu,bà cũng nghỉ thôi cứ để con bé thân thiết với cô cũng được,dù sao bà cũng thấy tâm tánh cô hjền lương,chắc cũng ko hạj con nhỏ.là do bà lo xa rồi...

.....bé nhím thấy sự đồng ý của bà nội thì đưa 2 cáj tay bé xíu về phía cô ý muốn cô ẵm nó,cô lúc này cũng ôm lấy nó ẵm vào lòng mình,dù ko phảj con cô nhưng cô thấy thương nó lắm,nếu như...phong thât lòng thương cô có lẽ cô cũng nguyện cả đời này chăm lo bù đắp tình cảm cho bé nhím rồi,aj ngờ....như thế này cô cũng chẳng bjết mình có thể ở lạj bên phong bao lâu nữa....

Con bé đc cô ẵm thích lắm,đeo cô suốt thôi,đến khuya buồn ngủ nó mí chịu buông cô ra...dì7 đưa đt lạj cho cô xong thì bà lan kêu cô về nhà đi,còn cho cô vài trăm bỏ túi, kêu ra kêu xe về.gjờ phút này cô ấm lòng thật sự,cô cảm ơn bà xong ra phía ngoài bệnh viện bắt xe ôm đi về....

......aj ngờ mới vừa ra khỏi phòng bệnh cô lạj gặp ngay chị cùng phòng đang xách bình nước vô,cô cũng lịch sự chào chị,chị thấy cô liền kéo tay lạj làm bộ hỏi nhỏ nhưng thật chất lạj oang oang cáj gjọng

_ủa em,con bé trong phòng ko phảj con ruột em hả,hèn chi chị thấy ko gjống?

Mà nảy lúc đi ra chị thấy con bé nào đj chung với chồng em ra tận cỗng đó em..Cô liếc thấy mọj người xung quanh nhìn cô với ánh mắt hjếu kỳ làm cô cũng ngại,cô vội trả lời cho qua

__Con bé đó là em em,nó bệnh chắc gặp chồng em nên anh em nó hỏi thăm thôi,ko gì đâu chị.thôi chị vào với con bé đi,em về nha..

Cô bước đj vội,chị đó đằng sau còn nói với theo...

Ơ....ơ...em...nhỏ này..chưa hỏi xong mà....

...ngồi trên xe về được gjữa đường cô thấy quán hủ tiếu gỏ lần trước phong chở cô vào ăn còn mở cửa,tự dưng nhớ lạj ánh mắt ông chủ quán cô kêu chú xe ôm dừng lạj,cô trả tjền kêu chú về trước xong cô đi từ từ vào quán...

Chương này dài nên mình ngắc ra làm 2 nha...

...Cô đi vào bàn ngồi thì ông chủ quán đi ra,thấy cô ông cũng lịch sự hỏj cô ăn gì? Cô nói ông cho cô tô hủ tiếu khô,ngồi nhìn xung quah cô quan sát phía sau wán là ngôi nhà ngói khang trang,tính ra trong vùng khu này ngôj nhà ông cũng thuộc dạng khá gjả,bà chủ thì cô thấy bà ngồi phía trong bếp,tuyệt nhjên cả 2 lần đến đây hình như cô ko nge bà nói chuyện.

.1lúc ông chủ bưng ra cho cô tô hủ tjếu,thật sự hủ tiếu ôg bán thơm lắm,nhìn cũng hấp dẩn làm bụng cô cũng réo lên,cô ngồi ăn ngon lành hết tô xong thì mới nhớ đến chuyện cần hỏi nên lúc ông chủ quán ra cô liền kêu ông lạj bàn

Chú ơi,chú ngồi xuống cho con hỏi chút chuyện được ko chú?

Ông chủ quán coi bộ cũng dễ tính,nge xong ông lạj kéo ghế ra ngồi đối diện với cô..ông hỏi lạj

Cô..muốn hỏi tui chuyện gì?

Dạ,hôm bữa con có đến đây,con thấy chú cứ nhìn nhìn con lâu lắm,gjống như có chuyện gì muốn nói,mà con ngỉ con ko có quen chú,hay chú bjết con hả chú..?

Cô ngồi đây đi,đợi tôi chúc....!!!

Nói rồi ông chủ quán đứng dậy đi vào trong nhà trong sự ngơ ngác của cô,cô đành ngồi đợi chứ bjết sau gjờ,lát sau ông đi ra đem theo 1 tấm ảnh đưa cho cô,ông nói:

Cô bjết người trong hình chứ?

Cô nhìn tấm hình là 1người con gái mặt áo dàj đỏ đứng bên cạnh choàng tay phong chồng cô,ko cần ngỉ nhjều cô cũng bjết được aj rồi..cô vội nói

Chú đây là...là...

Ông chủ quán ko đợi cô nói hết mà tiếp lời

Cô ngỉ đúng rồi đó,con nhỏ tên thảo là vợ trước của thằng chồng cô,con gáj của tui...?

Thì ra là như vậy hèn gì,lần trước gặp ông cứ nhìn cô hoài,nhưng cô ngỉ chắc có ẩn tình gì đó nên cũng ngồi im nghe ông kể...

Ông chủ quán có vẻ trầm ngâm 1hồi,lạj nhìn ánh mắt như mong đợi của cô,ông nghỉ chắc cô chưa bjết chuyện gì nên cũng kể lạj đầu đuôi câu chuyện cho cô nghe..

_8 năm trước con thảo nhà tôi quen với thằng phong,quen đâu được 1năm thì nhà tôi gã nó về bển,cô bjết đấy nhà tôi cũng thuộc dạng khá gjả nên con nhỏ về đó được bà lan cưng chjều lắm,chẳng để nó làm vjệc gì,sau nó có bầu sanh ra con nhím,thì có lần nó chạy về đây khóc lóc với mẹ nó rằng nó sẽ bỏ chồng,bà nhà tôi khuyên răng nó đủ kjểu thì nó cũng về lạj nhà bên đó,nhưng có hỏi nguyên nhân thì nó ko nói là chuyện gì? Sau thì thấy vợ chồng nó cũng ẵm con nhím về đây chơj mấy lần,tôi cứ ngỉ 2 đứa nó hoà lạj rồi nên cũng yên tâm phần nào..aj ngờ qua bữa tiệc thôi nôi con nhím,con bích chạy về báo vợ chồng tôi bjết là con thảo nó đi theo trai lên sài gòn ở rồi,lúc đầu vợ chồng tôj ko tin đj qua nhà hỏi thì bị bà lan chưởi như hắt nước vào mặt......rồi đuỗi tụi tôi về,sau nge con bích kể lạj sự tình rằng con thảo dẩn trai về nhà ăn nằm,thằng phong bắt gặp nên nó xấu hỗ theo ngta bỏ đj luôn..mà tôi ko tin nó là người như vậy đâu,con thảo từ nhỏ đến lớn là người ngoan hjền,chẳng gjao du với ai,aj gặp nó 1lần cũng thương nó hết,vậy mà.....tôi nghỉ chắc chắn có chuyện gì đó rồi,cũng suốt 1thời gjan tôi bỏ công,bỏ chuyện đj tìm kiếm nó nhưng ko 1tung tích,bà nhà tôi vì thương nhớ nó mà bệnh lên bệnh xuống rồi ít nói chuyện với aj nữa.....sau 1 thời gjan thằng phong cũng có tới lui sang đây hỏi về con thảo nhưng tôi cũng chỉ bjết trả lời rằng nó ko có về,nghỉ là lỗj con mình nên tôi cũng ko nặng nhẹ gì với nó,nó cũng hay sang đây ghé quán tôi ăn hủ tiếu rồi thì có lần tôi gặp được cô.....

Cô ngồj nge xong thì cũng hjểu ra mọj chuyện,nhưng cô ko tin thảo là người như lời ông kể đâu chắc chắn có ẩn tình gì rồi,mà....chợt nghỉ ra 1 chuyện cô hỏi liền..

Chú...chú....nói con bích qua đây báo tin,vậy con bích có liên quan gì tới nhà chú ko chú....

Cô mới về nên ko bjết à,con bích lúc nhỏ do vợ chồng tôi nhặc ở trước nhà,nó nhỏ hơn con thảo vàj tuỗi,bữa đó mới mở cửa quán ra thì tôi thấy trước cữa có để cái gjỏ,mở ra thì thấy đứa bé nằm trong đó,tôi vội kêu bà nhà tôi ra,bà nhà tôi thấy tội nghiệp nên ẵm vào nhà nuôi luôn..lớn lên nó cũng bjết thân bjết phận luôn dọn dẹp nhà cửa ngọn gàn lắm,con thảo với nó lạj thân thiết suốt ngày cứ bám lấy nhau..lúc con thảo đi lấy chồng,vì buồn với sợ nó ko có aj phụ,bà nhà tôi cho con bích sang đó luôn...đến lúc con thảo đi,tui có kêu nó về chẳng hjểu sau nó cứ ở bên đó suốt,mà vụ con thảo rối quá nên tôi cũng ko nói gì tới nữa,nó chọn ở bên đó thì bjết sao giờ..

Gjờ thì cô hjểu rồi hèn gì con bích cứ kêu thảo là cô2 rôi wen miệng gọj cô luôn.mà cáj thứ nó ăn cháo đá bát thiệt,ở với chủ rồi ngủ luôn với chồng chủ,nó mê phong rồi thì sao chịu về đây được,xem ra chuyện của thảo có liên quan đến nó rồi,cô nghỉ ko saj mà,cô nhất định phảj đjều tra cho ra lẽ mới được...

Chào ông chủ quán cô ra về,trời thì khuya,xe ôm cũng chẳng còn chjếc nào,cô đành lững thững đi bộ về,vừa đi vừa nghỉ đến chuyện của thảo mà trong lòng ngỗn ngang,mà lạj vừa sợ ăn cướp...cứ thế mắt nhắm mắt mở cố gắng đi đại về

........đi khoảng nữa tiếng thì cuối cùng cô cũng về đến nhà bình an....

Chương 10

.Mấy ngày sau bé nhím và con bích cũng xuất viện,nhà chồng cô cũng trở lạj quỷ đạo bình thường,ngày ngày dì7 chăm sóc bé nhím,con bích thì don dẹp công vjệc nhà,con nhím lúc này mến cô lắm nên đeo cô suốt thôi đến nỗj bà lan.cũng phảj ghanh tỵ,rồi bắt cô ko cần làm gì nữa,cứ chơi với con nhím rồi phụ dì7 trông chừng nó được rồi..

Sáng nay bên nhà cô có tiệc,là đám gjỗ ông nội cô nên mẹ chồng cô cho phép cô về nhà,mà bên nhà mẹ cô cũng mời bà lan sang dự tiệc nên bà cũng quyết định để cô và phong đi theo xe với bà về luôn,dạo này tình cảm mẹ chồng nàng dâu tiến triển rất tốt nên bản thân cô cũng chẳng còn bài xích gì với bà,nhjều lần cô còn cảm gjác thích thích bà hơn trước nữa,bé nhím thấy cô đi nó ko chịu,cứ đòi cô bế theo,đến nỗj bà lan phảj mủi lòng hỏi ý cô cho con bé theo cùng,mà khỏi cần mẹ chồng cô hỏi thì cô cũng muốn đưa con bé đi rồi,lúc nào cũng kè kè với nó gjờ mà để nó ở nhà cô cũng buồn,nhớ nó chết luôn thôi thì ẵm nó theo cho yên lòng,con bé được dì 7 mặc cho cáj đầm đỏ công chúa,mang đôi gjày đỏ,được cáj con bé nước da trắng,hơi mủm mỉm nên nhìn cưng ơi là cưng,dì7 ẵm nó ra trao cho cô,2 dì cháu bước lên xe theo bà lan mà mặt con bé hớn hở,cười tíu tít,cáj mjệng nhỏ xíu líu lo ko thôi...

Phong thì ngồi trên ghế trước lái xe nhìn cảnh này cô thấy anh thoáng đâm chjêu nhưng cũng k nói gì nên cô cũng chẳng bjết anh đang nghỉ gì nữa,hôm nay anh mặc cái quần kaki ôm với áo sơmi màu xanh,tóc vuốt keo bóng bẩy,lạj xịt thêm nước hoa nên nhìn anh bình thường đã đẹp,hôm nay còn đẹp hơn,mà từ lâu,từ cáj ngày cô phát hiện ra sự thật đó đối với cô đã mjển nhjểm vẻ đẹp lẩn con người anh rồi..cô thì vẩn vậy,vẩn quần rean,áo sơ mi đơn gjản,tóc buộc gọn gàng,tính ra cô ko đẹp hơn con bích nhưng cô có 2 má lún đồng tiền nên ai gặp cũng khen cô dễ thương,lúc xe chạy cô có nhìn vào nhà thì vô tình bắt gặp ánh mắt con bích đứng ngoài mé nhà nhìn theo phong,mà lúc từ vjện về ko ít lần cô cũng có để ý xem con bích với phong có qua lạj nữa ko thì cũng ko thấy gì cả,đúng là trời sinh 1 cặp.lén lúc qua lạj tận 5 năm trờj mà chẳng aj bjk thì cô cũng thật báj phục với độ trơ trẻn và kỷ thuật gjấu diếm của 2 người họ quá rồi.....

Qua đến nhà cô,cha mẹ cô thấy bà xui qua thì đj ra tiếp đón nhjệt tình lắm,mà cô để ý mẹ chồng mình cũng tỏ ra thân thiện nên cũng yên lòng,họ hàng nhà cô đông bởi thế mà phong vừa qua là xoắn tay vào đi theo anh rể cô tiếp khách..chị 2 cô với anh rể về trước cô 1 ngày,do đám trùng ngày thứ7- chủ nhật nên đầy đủ mặt luôn..cô thì ẳm bé nhím ra sau nhà,con bé ngoan với lễ phép lắm cô bảo nó thưa aj là nó thưa ljền,nên aj aj cũng khen..vào phía sau thấy chị2 đang rữa chén,cô dẩn nhím lạj ngồi chung,2 chị em lâu ngày gặp lạj trò chuyện cũng lâu,nhưng tuyệt nhjên cô ko nój gì về những chuyện ngan tráj của cô cho chị bjết,vì cô ko muốn chị và cha mẹ mình bận tâm.cứ để họ nghỉ phong là chàng rể tốt để cô hãnh djện thời gjan cũng được..trò chuyện đến lúc cô thấy bé nhím buồn ngủ,chị 2 cũng rữa chén xong,cô dẩn nhím vào đút cháo cho nó ăn,xong rồi ẩm nó lên võng dỗ nó ngủ,,mọj người nhìn cảnh đó aj cũng khen cô cả,đến nỗj bà lan mẹ chồng cô nhìn thấy cũng mát dạ rồi gặp aj cũng nói tốt cho cô,cha mẹ cô thì khỏi nói bjết cô được gja đình chồng thương ông bà mừng kòn ko hết...

....

Quanh quẩn cũng được 1 tháng nữa,dạo này phong thì vẩn cứ ban ngày đj gom tiền,cô ở nhà đôi lúc phụ vjệc nhà,chăm lo cho con nhím với dì7, mẹ chồng cô thì cũng bận hụi hè,góp bạc nên cứ đj đj suốt,có khi sáng đi đến tối muộn mới về,..ban đêm thì cô và phong vẩn cứ thế cứ ôm nhau ngủ chẳng có gì khác lạ,cô cũng chẳng bjết anh gjành thời gian nào cho con bích nữa,lắm lúc ở bên cạnh anh mà cô có cảm gjác ghê tởm người đàn ông có vẻ ngoài đẹp traj mà tâm hồn thì lại là loài sống dựa vào thân dưới này,.con bích thì cứ thế cứ cô cô con con làm cô cũng phát bực..rồi đến khi cô mệt mõi với đoạn tình cảm gjả tạo này,chẳng muốn dối lòng mình nữa quyết định từ bỏ thì lạj có chuyện lạ sảy ra..Chã là lâu rồi cô ko dọn dẹp nhà,toàn là để con bích làm,thì hôm nay con bích với dì7 được mẹ chồng cô saj đj lên huyện lấy tjền,chẳng bjết bà cho aj vay hay là sao mà độ khoảng nữa tháng thì cô thấy bà cho người lên đó lấy tjền 1 lần,mà chuyện tjền bạc của aj cô ít soi mói lắm nên cũng ko tiện hỏi...

Sáng cô dậy sớm quét nhà trước xong rồi ra quét sân,gom tất cả rác xong xách ra ngoài cái đìa bỏ như lần trước,bỗng dưng đang ra gần tới thì cô thấy có 1 con rắn to thjệt to xanh lè bò hướng đến chỗ ngôi mộ,nhớ ra lần trước đêm khuya thấy có bóng người lởn quởn ngoài này cô chợt rùng mình,định bỏ rác xong chạy nhanh vào thì ko ngờ cô thấy con rẳn quay lạj nhìn thẳng vào cô,lúc này hết hồn rồi lạj sợ ko may nó cắn 1 phát là coi như đời cô tiêu,cô nhất thời đứng im,sợ nếu như lỡ kích động ko khéo nó trườn tới tấn công cô có nước trời xuống cứu cô cũng ko kịp,cứ thế cô chắp 2 tay lạj mjệng lẩm bẩm váj..

__Dạ aj đang nằm ở ngôi mộ này linh thiên phù hộ đuỗi con rắn đi dùm con,con mới lẩy chồng còn yêu đời lắm chưa muốn chết đâu,ông bà anh chị em aj đang ở đây làm ơn gjúp dùm,con mà thoát nạn con mua tráj cây ra con cúng con đền ơn..nam mô...nam mô

...nam mô

Lạ ở chỗ cô vái vừa xong thì con rắn tự dưng quay đầu lạj bò đi chỗ khác,gjờ này cô hú hồn chim én rồi định lao vội về nhà thì cô tình liếc sang ngôi mộ chỗ con rắn đang bò vô thì thấy cáj gì lạ lạ..

Sự tò mò nỗj dậy cô đánh liều đi lạj gần xem thì phát hiện ngay phía sau tấm bia mộ ko tên có 1 chjếc gjày em bé,cô run lắm nhưng cũng nhặc lên xem thử,nhìn thấy chiếc gjày quen lắm

À..cô nhớ rồi..chjếc gjày này của bé nhím đây mà!! Nhưng sao nó lạj nằm ở đây,nếu như cô nhớ ko lầm thì hôm đám gjỗ nhà cô con nhím mang đây mà..

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau