BÁNH ĐÚC CÓ XƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước

Chương con truyện Bánh đúc có xương - Chương 26 - Chương 28

Chương 26

Trên bàn ăn,cô ngồi đối djện vớj vợ chồng anh chị 2,do hôm nay chủ nhật 2 ngườj được ngỉ,cô buộc phảj ngồj ăn cho vui nhà vui cửa chứ thật lòng mà nói cô chẳng nuốt nỗj hạt cơm nào vô bụng,cỗ họng cô khô khốc,đau rát,chốc chốc nước mắt lạj ướt bờ mi,thường ngày cô mạnh mẽ là thế vậy nhưng gjờ đây cô thấy mình sắp gục ngã rồi,lần đầu tjên trong đờj cô yêu 1 người là khó khăn như vậy...

Chị Như thấy cô buồn, lòng chị cũng trùng xuống,bữa ăn càng thêm lãnh đạm,chị và anh rễ cô nhìn nhau thoáng lắc đầu...

__Út ăn đi,mày buồn hoài gjảj quyết được gì? Ăn đi cho con mày nó khoẻ nữa!!!

Nhắc đến đứa nhỏ cô càng cảm thấy buồn hơn,cô im lặng 1 lúc xong trả lờj

__Chị,em muốn đj đâu đó 1 thờj gjan,sinh con xong em sẽ trở về...tạm thờj em ko muốn cha mẹ phảj lo lắng

__Mày đang có thai,đj đâu được,rồj aj lo cho mày,chị ko đồng ý?

__Chị.....

Anh rể cô im lăng nge chuyện xong lúc này nhìn sang 2 như lên tjếng

_Như hay em cho bé út lên sàj gòn ở với mẹ đi,mẹ vớj thằng bo ở 1 mình cũng buồn,bo có dì3 lên ở chung chắc nó vui lắm đó,mà em cũng yên tâm nữa..

Chị 2 cô nghe anh rể nój thì gật đầu đồng ý liền

_ờ ha,!!! Út,em thấy được ko? Chứ em muốn đj nơj khác chị ko cho đâu..em cứ lên nhà mẹ chồng chị ở, chị sẽ lên xuống thăm em với bé bo luôn,cha mẹ dướj này chị sẽ nói cha mẹ em đj làm,chắc cha mẹ ko ngi ngờ gì?

__Nhưg như vậy có lm fjền bác ko chị...em...?

_ em yên tâm,mẹ anh dễ lắm..để anh gọj nói mẹ anh 1 tjếng trước, rồi em thu sếp đj,vàj hôm anh chở em lên...

__ dạ em cảm ơn anh chị?

_ con nhỏ này,chị em trong nhà mà ơn nghĩa gì,cứ xem như em đj chơi 1 chuyến,vậy đj nha....

....

Hôm nay cô đj..trước khi đi cô vô sjêu thị mua 1 gjỏ đồ sơ sinh chuẩn bị cho bích..nhìn những bộ quần áo bé bé xinh xinh,cô càng mong mau đến ngày gặp con mình,..cô mua xong thì bắt xe qua nhà cô chú chủ quán gởj,đến lúc con bích sinh cô chú sẽ gjúp cô mang vào,nhưng ngỉ lạj cũng lạ,chị thảo về rồi nhưng cô sang đây mấy lần đều ko thấy bóng dáng chị,có lẽ do chị còn yếu nên chắc ở bên kja cho phong tjện chăm sóc,nghỉ vậy nên cô cũng ko thắc mắc nữa,bước ra về...

.đồ đạc cô đã xếp gọn vào hôm trước..nói đj thì cô cũng ko nỡ,nhưng ở lạj chỉ thêm đau lòng,chỉ bjết cố dặn lòng thì thôi cáj gì quên được thì cứ quên..

..Cô ngồi trong xe,anh rể cô láy,xe từ từ di chuyển cũng là lúc tráj tim cô khép chặc lạj,chị như đứng nhìn chjếc xe khuất bóng mà khóc tức tưởj,ước gì chị có thể thay cô gánh bớt nỗj đau mà cô phảj chịu đựng...

....ngồi suốt 4 tjếng cuối cùng cũng đến nơi,nhà mẹ chồng chị2 cô đẹp lắm,

Nhỏ thôj nhưng rất hjện đạj,sân vườn cũng thoáng mát,cô bước xuống xe theo anh rể vào nhà thì mẹ anh cũng đj ra,gặp cô bà tươj cười..

__Đj đường mệt ko con? Sáng gjờ bác cứ trông 2 đứa?

Cô cúi đầu chào bà rồi trả lời

__Dạ thưa bác con mới lên,con ngồi xe cũng quen nên ko mệt bác...

...anh rể cô đem đồ cô vào trong rồi nhìn bác gáj hỏi

__Mẹ bo đâu rồi mẹ?

_nó mớj ngủ trên lầu đó,thôi vào nhà mẹ dọn cơm 2 đứa ăn,phòng út ở dướj này nè,con đem đồ con bé vô cất đj con..?

_dạ để con lên thăm con con 1 lát,tranh thủ con còn về dưới..

_anh thì lúc nào cũng bận?

_mẹ,công vjệc con mà,mẹ cũng thông cảm cho con chứ..

...

Mẹ anh2 cũng trạt tuỗj mẹ cô,nhưng do là người thành phố nên nhìn còn trẻ lắm,ăn cơm xong anh 2 cũng ra xe về để maj đi làm...bắt đầu cô cũng làm quen với cuộc sống mới...Mẹ anh rể cô đang làm vjệc cho nhà nước nên hàng ngày bà phảj đj làm từ sớm,bé bo thì học bán trú nguyên ngày,mà từ hôm cô lên thằng nhóc quý cô lắm quấn quýt suốt thôi.

..sáng hôm nào cô cũng dậy sớm phụ bà làm đồ ăn sáng xong thì bà và bo đj hết,chỉ còn mình cô,....cả ngày ở nhà chỉ dọn dẹp nhà xong là rảnh,cô lạj càng buồn hơn,đôi lúc nhớ anh đến đjên dạj cô cũng phảj bắt buộc kìm nén lạj,họ đã quên mình cô cố nhớ chỉ thiệt thân cô thôi......

Do ở nhà ko làm vjệc gì nên cô định hỏi bác gáj mua cáj máy may công ngjệp,rồi nhận đồ gja công về làm,cô phảj kjếm thật nhjều tjền để còn lo cho con cô nữa...mà bác gáj thì thân thjện lắm,bà hjền lành nên cô cũng thoảj máj xem như mẹ ruột của mình.cô nói ra ý kjến, mớj đầu bà ko đồng ý cứ bảo cô ko cần làm gì,bà sợ cô đang mang thai sẽ vất vã,nhưng do cô năn nỉ với thuyết phục sau 1 hồj bà đành gât đầu đồng ý,chỉ khuyên cô làm gì cũng phảj ráng gjữ sức khoẻ...

....__________#######__________..../.

....Đến tốj cô dọn dẹp trong nhà xong,gom rác lạj cầm ra ngoàj bỏ thì tình cờ gặp anh hàng xóm nhà kế bên cũng đi ra đỗ rác,anh này cô nge bác gáj kể là đã 30 tuỗj,đang làm quản lý trong nhà hàng lớn gần khu này,nhà kế bên nhà cô ở luôn,nhưng chưa có vợ...mấy ngày nay lên cô có gặp anh 1-2 lần,cũng chưa nói chuyện câu nào,anh ta cầm cáj túi rác bỏ trước nhà xong thì tiến lạj phía cô mở lời

__Chào em,gặp em nữa rồi?

Cô cười nhẹ rồi trả lờj anh

__Dạ,tình cờ quá anh ha...!!

_Em tên gì thế,cho anh làm quen em nha anh rất vui được làm quen với em..?

__Dạ em tên út,e nghe nói anh đang làm quản lý trong nhà hàng đúng ko ạ,?

__Ừa e...em nhjêu tuỗj rồi! Mà sau lâu nay ở đây mà a ko gặp em ta?

__Em 25 thôi anh...e mớj chuyển lên.nên anh ko gặp là đúng rồi...

..

2 ngườj nói chuyện vui vẻ thì chợt phía bên kja đường chjếc oto màu trắng nỗ máy,ánh đèn xe chjếu thẳng vào mắt cô khjến cô khó chịu,tuấn thấy vậy thì đứng chắn trước mặt che lạj gjúp cô,cho đến khi chjếc xe khuất dần...

__Em cảm ơn anh!!

__Hok gì đâu em,mà cáj ng đi xe đó cũng ko lịch sự,sao lạj pha đèn vô mặt ng khc thế chứ?

__Chắc ngta ko cố ý đâu..thôi em vào nhà nha,anh cũng vào nhà đj,trờj cũng khuya rồi..

__Ok e...em vào nhà trước đi..!!

%%%%%%------%%%%%%

....
Bước vô phòng,cô nằm phịch xuống gjường,nỗj nhớ anh lạj vô thức kéo đến,cô nhớ anh,không bjết gjờ này anh có đang nhớ cô hay ko? Hay là gjờ đang vui bên gja đình nhỏ,tay cô sờ xuống bụng,cáj bụng tròn tròn đã hơj nhô lên rồi,con cô cũng đã dần lớn..thờj gjan kể ra cũng trôi qua nhanh thiệt xoay wa xoay lạj cô lên đây đã được 1 tuần rồi,không bjk cha mẹ có lo lắng cho cô ko nữa,trong mình chẳng có cáj đjện thoạj nào,muốn ljên lạc cũng ko xong...

...

Bác gáj chắc do thấy đèn phòng cô còn mở nên đi vào,trên tay là 2 tráj lựu to thjệt là to bà tươi cườj nói với cô...

__Sáng bác đi chợ gặp lựu ngon nên mua cho con này,mà sáng con hãy ăn ngen,gjờ khuya rồi ăn sợ đau bụng đó..ngta nói có thai đj ăn cắp lựu sinh con ra sẽ có má đồng tjền,mà đây là tp ko có lựu đâu mà ăn cắp nên thôi mua đỡ vậy?

...

Bà cườj hjền với cô làm cô cảm động,2 tay cầm lấy 2 trái lựu mà gjọng cô ngẹn ngào

__Bác ơj,bác tốt vs con quá.con bjết làm sao để tạ ơn bác cho hết..

__Con nhỏ này,bác coi con như con bác thôi có gì mà ngại..con traj bác gặp được gđ vợ,cướj đc con vợ như chị con là phước của gđ bác rồi..tụi nó đi lm suốt ko có thờj gjan thăm bác,gjờ có con bác thấy vui nhà vui cửa là đằng khác..ko được ngạj ngen con..

__Dạ...

__Thôj bác lên ngủ với thằng bo..con ngủ sớm đj.đừng buồn mà ảnh hưởng đến em bé ko tốt nhen con..

*********############*******

...

....sáng nay cô dự định đj xem rồj mua máy may đem về,do cửa hàng cũng gần nơi cô ở nên sáng lo ăn sáng xong,bác gáj đi làm,cô dẩn bo đj học rồi quyết định đj xem luôn...bé bo mớj 5 tuỗj thôi,nhưng do được nuôi tốt nên thằng bé tròn dình àz,tay chân ú có ngấn luôn,với do ở tp thằng bé trắng lắm,....được cô đưa đi học nó tíu tít suốt,đến khi vào lớp còn ko nỡ xa cô,làm cô gjáo phảj ẫm mớj chịu vào........chợt cô ngỉ đến bé nhím,ko bjết gjờ con nhỏ có khoẻ ko nữa,có lần cô đã hứa sẽ đưa nó đi học,lúc đó nó vui lắm,vậy mà cô chưa thực hjện đc đã rờj xa nó rồi,...

......

Nơj này là quốc lộ lớn nên lưu lượng xe cũng rất nhjều,lạj đúng lúc sáng sớm người qua,kẻ lạj đông như kiến,cô đj nép sát vào lề đường mà còn lắm khi xém bị xe nó hốt...nhìn quanh nhìn quất tìm cáj cửa tjệm máy may chẳng thấy đâu,mà cô nhớ ko lầm có lần cô đj qua thấy rồj nè,gjờ kjếm cả nữa tjếng rồi ko thấy tức thjệt...chân cô bước,mắt cô đảo kjếm xung quanh lần nữa thì vô tình đụng trúng 1 người,ngườj đó quay lạj nhận ra cô ljền la lên gjọng mừng rỡ

__Út..là em fảj ko? Đj đâu đây?

__Á...anh tuấn...em đj tìm cáj cửa hàng bán máy may công nghiệp mà ko thấy..sao anh ở đây zạ?

__Nhà hàng này là chỗ anh làm mà em!!!

Nge tuấn nój,jờ cô mới nhìn kỷ,cáj nhà hàng to thjệt to nằm ngay đường chính chắc do nãy jo cô ko để ý nên ko thấy..mà hôm nay tuấn phong độ lắm,mặc áo sơ mi,quần tây đóng thùng trong cũng gọj là đẹp traj, chứ ko như lần tối hôm trước cô gặp,quần đùi,áo thun...cô nhớ lạj chợt cười cười

......Tuấn thấy vậy khó hjểu hỏi cô

_Gì cười vậy em,thôi vô đây anh kêu mấy món cho em ăn..bảo đảm là e ghjền luôn đó?

__thôi...Thôi,em ko vô đâu,mà anh bjk cáj tiệm bán máy may đâu ko chỉ gjúp e đj?

__Đó...e đj thẳng lạj,bỏ khoảng 10 gjan này nữa là tới đó?

__Hi..chắc nảy gjờ do em đj chưa tới..thôi cảm ơn anh nha,mà anh vô làm đi..?

__Có cần anh dẩn lạj tớj chỗ ko?

__Không....cần đâu...anh???

Cô vừa định chào tuấn bước đi tiếp thì ngay trước mặt cô chjếc otô trắng bóng loáng đỗ trước mặt,cô đành đứng im lại đợj xe dời chỗ khác rồi mới định bước đj thì kế bên tuấn lay lay bên vaj cô,gương mặt anh táj mét, anh chỉ:

__Xe đó của sếp anh đó,hok bjết nay sao

gjờ này ỗng lên nữa,thường ngày cả tháng mới lên,hôm qua lên rồi,nay lạj lên,thôi anh chùn vào trước ngen em...,em ở lạj đợj xe tránh rồj đj sao nha...để hồi anh bị chưởi đó,hẹn tốj gặp em ở nhà!!!

,tuấn nói xong thì cũng lật đật chạy lẹ,cô phì cười với cáj tính cách của anh..30 tuỗj rồj mà xem ra cũng hàj thjệt...mấy anh bảo vệ bước lạj mở cửa,bên trong 1 người cũng đang chuẩn bị bước ra...

Chương 27

Bên trong xe 1 người cũng chuẩn bị bước ra,do lúc đó xe chở thực phẩm cũng vừa về tớj nên cô vội tránh sang 1 bên rồi lũi ra chỗ trống chen đj wa luôn,với lạj tính cô ít khi nào tò mò chuyện ngkhc nên cũng chẳng thèm để ý đến cáj ng mà tuấn nói là sếp anh ta

...đúng như lờj tuấn nói thì cô đếm wa 10 gjang hàng cũng đến được chỗ bán máy may...ông chủ tjệm nhiệt tình gjớj thiệu với cô rồi hướng dẩn từng chi tjết nhỏ nhất cuối cùng cô quyết định mua 1 máy 1 kim và 1 máy vắt sỗ hiệu Juki...gjá tìền cũng ko đắt vừa vặn với số tjền cô đem theo...cô đặt cọc khoảng 2 trjệu,ghj lạj địa chỉ nhà cẩn thận xong ra về,ngày maj cửa hàng gjao đến nhà rồi cô mới thanh toán số tjền còn lạj...

bước ra khỏi tiệm cũng đã trưa,bụng cũng thấy đói nên cô quyết định ghé lạj nhà hàng tuấn làm,ăn vàj món,vì xung quanh đây chỉ có vàj quán phở mà phở thì lạj là món cô ko thích ăn,bước vào lại trước cửa nhà hàng, 2 nhân vjên đứng ngoài cỗng cúi đầu chào cô rồi hướng dẩn cô vào bàn ngồi,

cô nhìn xung quanh kjểu thjết kế nhà hàng này rất tinh tế,bàn ghế toàn là làm bằng tre,mỗj bàn được đặt thêm 1 chậu tre nhỏ nữa cảm gjác rất thoải mái.

.phía sau hình như còn kinh doanh thêm khách sạn,nói chung là lớn,nhưng nhìn chung cách trang trí theo kjểu mjền tây,cô ngẩm ngỉ có lẽ chủ quán cùng quê với cô thì phải..

.phục vụ cầm trên tay 1 khoay đựng ly trà đá và 1 cuốn menu đj lạj phía cô,cẩn thận đặt ly trà xuống cuối thấp đầu,1tay để ra sau,1 tay chìa cuốn menu ra trước mặt cô...phong cách phục vụ của họ cũng tốt,cô thầm ngỉ xong lật menu ra gọj 1 tô cháo mực rồi trả lạj...cậu phục vụ cẩn thận ghi tên món vào tờ gjấy nhỏ xong quay bước vào trong,cô cầm ly trà lên uống,vị lạnh của đá tan vào trong cỗ họng làm cơ thể cô cũng dần được hạ nhjệt,mà trong trà còn có thêm hương cafe gjúp đầu óc thêm phần tỉnh táo..

.chợt cô thấy tuấn từ xa đj lạj nên vẩy vẩy tay ra hjệu với anh,tuấn nhìn thấy cô chợt gương mặt lộ rỏ sự vui mừng tjến nhanh lạj,tuấn kéo ghế ngồi đối djện với cô rồj hỏi

__Em đến lâu chưa,mà mua máy xong rồi à?

__Dạ e mua xong rồi,chỉ đợj ngày maj cửa hàng chuyển đến,thấy bụng hơj đói nên ghé đây luôn!

_Em gọj món chưa,để anh kêu phục vụ nha?

_không cần đâu anh,em gọj rồi..mà gjờ anh ko làm à?

_11h rưỡj rồi em,anh đang trong gjờ ngỉ trưa...anh mớj ăn cơm xong đj ra đây ljền gặp em đó

__Hi...dạ!!

...

...phục vụ đem ra tô cháo mực nóng hỗji,cẩn thận đặt lên bàn kèm theo câu" chúc quý khách ngon mjệng" rồi rờj đi,nhìn tô cháo khój nóng bay ngi ngút vàj sợj gjá nỗj trên bề mặt,bên dưới vài lát mực tươi,vàj sợi rau ngò quá trời hấp dẩn làm bụng cô reo lên,tuấn sợ cô ngại nên cất gjọng nói

__Em ăn tự nhjên đj,thử xem chỗ anh nấu ăn ngon ko?nếu em mà chê dỡ anh sẽ thôi vjệc ở chỗ này..?

__Cáj anh này,gjỡn gì kỳ vậy,ông chủ mà nge khỏi cần em chê anh sẽ bị sa thảj ljền tức khắc chứ đâu?

__Haha...thôi em ăn đj để cháo ngụj ko ngon?

...Cô gật đầu cười nhẹ với tuấn tay múc 1 muỗn cháo từ từ đưa vào mjệng,cháo ko đặc,ko lõng lạj thêm vị cay cay của gừng tan vào trong mjệng,ngon ơj là ngon,thêm 2 cặp gjò cháo quẩy theo kèm tạo cho cháo có vị ngọt thanh,thơm phức,cô cứ thế ăn tjếp muỗn này đến muỗng khác,vừa ăn vừa khen,vừa nói chuyện với tuấn chốc chốc cả 2 cùng cười,cô cảm thấy có 1 người bạn như tuấn cũng rất may mắn,có thể gjúp cô vui vẻ hơn trong thờj gjan này.

.....trong khi 2 người họ mãj mê nói chuyện trong này có 1 người đứng nhìn,tay nắm chặt lạj thành quyền,vẻ mặt càng thêm tối màu...

.....

Cô ăn xong,định móc tjền ra trả thì tuấn ngăn lạj_

__ để anh trả cho,lâu lâu em ghé chỗ anh phảj để anh chi chứ?

_không được,vậy kỳ lắm anh,phục vụ,tính tiền bàn này gjúp em?

_út...anh nói để anh trả em nge ko? Nếu em ko xem anh là bạn thì cứ vjệc trả...

....

Với sự cương quyết của tuấn.cô đành nge lời theo chứ sao,thôi thì để bữa khác cô mời anh lạj,ngồi 1 lúc cô ra về,tuấn nói để anh đưa về cô ko chịu,1 phần vì ngạj,1 phần thấy cũng đã sắp đến gjờ làm của anh rồi..tuấn cứ thế đj với cô ra đến tận cửa nhà hàng mớj chịu bước vào trong...

############@@@@@########

....Cô đj trên đường về nhà nhìn thấy phòng khám sản phụ khoa thì bước vào,cô muốn kjểm tra xem bé con cô có khoẻ ko? Chị bác sỉ vui.vẻ nhjệt tình lắm,cẩn thận sjêu âm cho cô,những thắc mắc trong quá trình cô mang thaj chị ấy cũng gjảj thích rất kỷ..sao cùng chốt lạj em bé của cô đã được hơn 3 tháng,khả năng mang thai rất cao là con trai...cô chào chị bác sỉ dễ thương ra về,mua thêm 1 hộp thuốc canxi để uống cho chắc xương em bé...

....

Thờj gjan này tuấn cũng thường xuyên qua nhà cô chơi,lúc nào qua cũng mua bánh,hoặc trái cây,cô ngại từ chối ko nhận thì anh làm mặt gjận dỗj,đến khi cô xách vào anh mới chịu cười

,những lúc cô ngồi may đồ thì anh nghịch vớj bé bo,có khi là trò chuyện cùng bác gáj,thấy anh thân thjện

,cô cũng cỡi mở,lâu lâu cũng ra ngoàj đj dạo vòng vòng công vjên vớj anh,cô bjết anh có tình cảm với cô,nhưng cô ko thể nào đáp lạj được,cô ko bài xích anh,cũng ko quá thân mật sợ anh sẽ hjểu nhầm,,vì trong lòng cô cô hjểu hình bóng phong đã chjếm lấy 1 nữa cuộc sống của cô rồi...

...

Hôm nay chủ nhật bé bo và bác gáj đc ngỉ nên sáng cô đj ra sjêu thị mua nhjều đồ lắm,chủ yếu để đãj cả nhà 1 bữa,đang đứng trong bếp làm bữa sáng thì bác gáj đi vào ljền hỏi cô

__Con đang nấu món gì đó?__Dạ,món cháo mực đó bác,hôm trước con có ghé chở anh tuấn ăn thấy ngon nên có hỏi anh,nay con nấu thử tý bác xem thử nghề con thế nào nha...

__Chưa gì mà bác nghe thơm lắm rồi đó...à út bác thấy thg tuấn cũng có tình ý với con,con xem thế nào?

__Gjờ con ko ngỉ đến đâu bác,với lạj anh tuấn cũng chưa bjk con mang thai,nếu bjk có khi quay đầu chạy ko kjp nữa là đằng khác...

__Bác xem ra nó ko phảj loạj ng vậy đâu? Con này sao con tự tin quá vậy,bác bjết con còn thương chồng củ nhưng chẵg phảj nó đã thế rồi,con cũng phải tìm cho mình chỗ dựa khác chứ con?

..

Nhắc đến phong,lòng cô lạj đau nhói,nước mắt lạj rỉ ra,mấy tháng rồi cô chẳng nghe chút tin tức nào của anh cả,ko bjết anh đã thật sự quên cô chưa...? Cô cứ đứng im như thế,ánh mắt mơ hồ ngẩm ngỉ tình yêu cũng gjống như 1 đôi gjày,mang vừa chân aj người ấy xỏ,dù cho có chung size thì cô cũng nên nhường lạj cho người đến trước

...thà 1 mình cô chịu tỗn thương cô cũng ko muốn thảo 1 lần nữa bất hạnh,cô cũng muốn bé nhím được đầy đủ có cả ba lẩn mẹ

...và....còn.... chẳng phảj phong cũng đã chọn cách rời xa cô sao,cô chẳng có tư cách gì để níu kéo anh lạj.

..chỉ hận phận cô bạc,duyên cô mỏng nên phảj gãy gánh gjữa đường...

Bác gáj thấy cô trầm tư thì đj sát lạj ôm cô vào lòng vỗ lưng an ủj

__Thôi con,đừng buồn nữa,bác bjết con là người tốt,cố lên rồi mọj chuyện sẽ tốt con à

Cô nge bác gáj an ủ thì càng khóc to hơn,bao ấm ức trong lòng tuôn ra...

__Con cảm ơn bác đã hjểu cho con...!!

__Thôi vào tolet rửa mặt đi con,bác canh nồi cháo cho...

Cô rửa mặt xong chợt bên ngoài có tjếng chuông cửa,cô lật đật chạy ra thì thấy bé bo đã nhào vào vòng tay chị2 cô rồi,thì ra chủ nhật nên anh chị cô lên thăm bo đây mà,chị 2 ẩm bo vào trước đi ngang cô còn cười cườj ngó ra phía sau.làm cô ngi ngờ cũng nhìn theo

..anh 2 chưa vào vội mà đj lạj mở cửa xe phía sau,trong xe cha vớj mẹ cô bước ra,cô nhìn thấy 2 người thì bật khóc lần nữa,khóc vì mong nhớ chứ ko phảj sợ hãi gì?

Mới mấy tháng xa nhà,mà cha mẹ tóc đã bạc thêm vàj sợi,ông bà nhìn thấy cô cũng rưng rưng nuớc mắt,cô chạy đến ôm chầm lấy mẹ,2 mẹ con cùng khóc,cha cô đứng kế vỗ vaj cô gjọng ông trách móc

_Cha mày,sao lạj gjấu cha mẹ,có gì cũng phảj nói để cha mẹ bjết mà lo cho chứ con?

__Cha.mẹ con gáj sai rồi,con xin lỗj

Bác gáj trong nhà đi ra nhìn thấy cha mẹ cô lên thì mừng rỡ bà nói

__Anh chị sui mớj lên,út đưa cha mẹ vô nhà đi con,đứng ngoài này nắng lắm..Mẹ cô buông cô ra nhìn bà sui trai cười trã lời lạj

__Chị sui,dạo này khoẻ hả chị? Tụi tôi lên ko báo trước phjền chị quá??!

__Trờj fjền gì chị..anh chị lên chơi tui mừng còn ko kịp nữa,thôi thôi mời anh chị vô nhà...

.........Vào bàn ngồi rồi mà cô vẩn còn khóc,nghe mỗj ng nói chuyện cô mới bjét chị 2 đã kể het chuyện cho cha mẹ cô nghe,ông bà tuy làm khó cô chứ đâu muốn bỏ con cháu mình,chỉ do lúc đó sợ cô khỗ nên mới làm găn với cô thôi,hôm nay lên chỉ muốn đưa cô về để chăm sóc...mà bác ggáj ko chịu

__Anh chị xui thương con út tôi hjểu,nhưng anh chị cho con nhỏ ở đây với tôi được ko,ở với nó mấy tuần nay tôi cũng wen,gjờ xa nó tôi buồn chết..tôi hứa sẽ chăm sóc cho nó đàng hoàng,anh chị yên tâm để nó ở đây được ko anh chị?

__Vậy thì phjền chị sui,tụi tui ngại quá..cha cô lên tjếng

__Ngại gì đâu anh...út con thấy sao út?

Cô nhìn sang cha mẹ xong thì cúi đầu thưa

__Con ở đây cũng wen rồi,thôi cha mẹ cho con ở vớj bác gáj đj..với lạj về dướj chẳng làm gì con cũng buồn

Cha mẹ cô nhìn nhau buồn buồn nhưng thấy cô trên này cũng tốt nên thôi cũng đồng ý

.....

Cả nhà vui vẻ chơi đến chjều thì ra xe về hết,mà lần này do trường bé bo cho đj tham quan đc ngỉ vàj ngày,bo ko đj nên đi theo ba mẹ về nhà ngoạj chơi luôn..lúc về mẹ cô đặc bjệt gửj gấm cô cho bà xui.rồi quay sang dặn dò cô đủ thứ...cô ôm lấy mẹ,vâng dạ cho bà yên tâm,nhưng đến khi thấy cha mẹ về lòng cô cũng ko kìm được mà khóc nấc...

.....đến 7h tốj,cô đang ngồi may thì tuấn lạj sang,anh chìa ra 2 chjếc vé xem phim rủ cô đj xem chung,cô thấy hàng cũng còn ít nên gật đầu đồng ý,xin phép bác gáj rồi đi theo anh...

đến rạp phim,cô đứng ngoài đợi tuấn chạy xe vào gửj thì,vô tình lần nữa lạj thấy chjếc otô 4 chỗ màu trắng ngừng lạj trước rạp phim,vừa hay tuấn đj tới chỗ cô tay anh cầm bó hoa đưa trước mặt làm cô gjật mình nhìn anh lưỡng lự,tuấn thấy thế thì gãj gãj đầu cười cườj gjải thích..

__Anh thấy con bé kia bán hoa,thấy đẹp nên mua tặng e thôi,ko phảj tỏ tình nên em đừng khó xử..

Cô mjểm cườj cảm ơn anh,rồi lấy tay nhận bó hoa tuấn đưa vừa hay chjếc xe cũng chạy đj mất...cô khó hjểu nhìn theo nhưng cũng chẳng bận tâm mấy ljền vui vẻ theo tuấn bước vào trong...

....

Bộ phim kết thúc cũng đến 11h..cô được tuấn chở về trên con sh...anh hỏi cô có muốn tham quan sài gòn ko,cô gật đầu đồng ý,xe chạy vòng vòng khắp nơi,sàj gòn về đêm đẹp lắm,ko ồn ào như ban ngày mà chỉ có cảm gjác ấm áp xen lẩn những ánh đèn trảj dàj qua từng quốc lộ,cô im lặng ngồi phía sau tuấn ngắm nhìn thành phố qua 2 bên đường,tuấn bjết cô ko thích ồn ào nên anh cũng im ru cứ thế mà chạy

,đến khi xe anh sắp chạy về đến nhà, ngang qua nhà hàng tuấn làm,chjếc otô trắng lạj lần nữa đập vào mắt cô,lần này ko muốn tò mò cô cũng bắt buộc phảj tò mò.nhớ ko lầm 4 lần cô gặp đjều là chjếc xe này,vậy chủ nhân nó là aj...là vô tình cô nhìn thấy hay do người nào đó cố ý muốn để cô thấy...chạy qua 1 kúc thì cô kêu tuấn dừng xe,anh ngạc nhjên thắng xe lạj xong hỏi cô..

_gì thế em?

_àz,anh cho e xuống nha,em có tý vjệc,anh về trước đi,xíu em về?

_ ko dc,gjờ khuya rồi,em đi mình nguy hjểm lắm,để anh đj cùng em?

_ anh cứ về trước đi,xong em về ljền ko sao đâu anh...?

_ không được...

Lần này tuấn nhất quyết ko nge theo ý cô làm cô cũng hơj bực mình,nhưg ngỉ lạj thấy tuấn nói có lý nên thôi cô để anh chở về luôn,lần khác nhất định cô sẽ tìm hjểu tjếp...

......

1ngày nữa lạj trôi qua...gjờ cũng đã 11h tối...bác gáj đã vô phòng ngủ cô rón rén mở cửa bước ra ngoài...an ninh khu này rất tốn nên cô cũng yên tâm,,đj gần đến cáj nhà hàng bỗng nhjên tim cô đập thình thịch,mồ hôi lạj đỗ ra 2 bàn tay..đúng như dự đón của cô,chjếc xe màu trắng đó lạj đỗ ngay ngắn trước cửa nhà hàng,có 1 bác bảo vệ canh xe,thấy cô bác hỏi

__Cô là aj,ở đâu,sao gjờ này còn ở đây?

__Con..con là bạn của chủ nhà hàng này,anh ấy mớj kêu con đến..chú cho con vào nha...

__Ủa vậy hả,cậu ấy đang ở trong đó,cô vào đj?

Bác bảo vệ gjà nhìn cô với cặp mắt nghi ngờ nhưng cũng cho cô vào,cô thầm ngỉ có khi nào bác ngỉ cô và chủ nhà hàng này có gì nên mớj dễ dãj vậy ko chứ...cô đỏ măt đj lẹ vào trong..hên là cô lấy đạj lý do đó nên mớj đc vào.ko thì ko bjết phảj nói sao nữa...

Bước nhẹ nhàng vào bên trong,ánh đèn vàng mờ mờ làm không gjan cũng dịu lạj,bàn ghế cũng đã được dọn ngay ngắn,trong sạch sẽ vô cùng..nhân vjên chắc đã về hết nên im lặng lắm..cô nhìn sang bên trái có 2 căn phòng.1 căn đóng cửa im lìm,1 căn còn lạj đang sáng đèn..cô từ từ bước lạj gần hơn...

Chương 28

....Cô bước từ từ lạj cánh cửa đang khép hờ,đứng nép mình 1 gốc ghé mắt nhìn vào bên trong,căn phòng màu vàng nhạt,những tấm màn màu trắng được thả ra kín khắp phòng,tạo ra cho căn phòng 1 sự ấm áp đến lạ thường,sao lạj chẳng thấy aj ta,cô lấy tay đẩy nhẹ cánh cửa thêm xíu nữa ánh mắt dừng lạj nơi cáj bàn làm vjệc,

chợt cô gjật mình,tay cô luống cuốn buông thỏng xuống,hô hấp cũng trở nên ngừng đập,cô ko thể tin được ngườj ngồi trong phòng này là ngườj mà ngày đêm cô mong nhớ,là phong....chính là anh ấy rồi,chẳng phảj anh đang ở dưới quê với thảo sao? Sao bây gjờ lạj hjện djện ngay trước mắt cô thế này,cô ngỡ mình đang mơ,lấy tay dụi dụi mắt 1 lần nữa,từ từ mở mắt ra...cô ko nhìn nhầm vẩn là phong mà....

....Cô thất thần đứng chôn chân tạj chỗ,anh sao lạj là chủ 1 nhà hàng to lớn này được chứ, rồi chợt cô như nhớ ra đjều gì đó,có lần cô ra chợ hình như gặp phong đang ngồi trước máy tính,lúc đó cô cứ ngỉ phong lười bjếng trốn ra ngoàj tjệm chơi game,gjờ thấy anh nơi này cô chắc lúc đó chính xác anh lm vjệc rồi.

..cô nhìn anh,anh măc áo sơ mi màu trắng thả 1 nút, anh bây gjờ cực kỳ quyến rủ,tóc tai được chải gọn gàng,bao lâu ko gặp ko ngờ khi nhìn thấy anh lần nữa cô ko phủ nhận tim cô đã đập lạc 1 nhịp vì anh...

...

Anh say mê làm vjệc,cô ngây ngốc đứng nhìn,đến khi đôi chân muốn tê ljệt cô cũng ko rời bước...sau 1 lúc tay phong rời khỏi chjếc máy tính,phong đóng lạj xong ngã đầu ra chjếc ghế,2 đầu chân mày nhíu lạj,tỏ vẻ mệt mỏi,cô quan sát ko từ bỏ 1 cử chỉ nào của anh,càng như thế cô càng si mê anh nhjều hơn nữa..

..vô thức bàn tay cô đẩy cánh cửa mở ra,chân cô định tjến từng bước lạj gần anh thì bỗng có người bịch mjệng lôi tuột cô ra ngoài.

....bị bất ngờ xen lẩn còn đang sợ nên cô ko kịp phản ứng thì ng kia buông cô ra,gjọng nói wen wen

__Út,em đj đâu đây,dì ko tìm thấy em nên gọj anh hỏi,làm anh đj kjếm em nảy gjờ..?

__Em....?

__Muốn ăn gì thì maj trưa qua đây,gjờ nhà hàng anh hết làm vjệc rồi..thường đến 10h sẽ ngỉ..khi nào có khách đặc tjệc thì mới ngỉ khuya hơn..

__Dạ anh?

__Thôi về em..hên bác bảo vệ nói anh em trong này a mớj bjết chứ thôi thì ko ngỉ ra chỗ nào kjếm em nửa?

...

Cô im lặng leo lên xe với tuấn chào bác bảo vệ rồi ra về,bác bảo vệ còn nói với theo làm cô hơi sượng

__Cô ơi xong vjệc rồi hả cô?

Tuấn nghe thấy định trả lời lạj thì cô gjục anh chạy lẹ về luôn làm tuấn cũng chắc cảm thấy khó hjểu nhưng cô mặc kệ

...

Về đến nhà gjảj thích các kjểu cho bác gáj ko lo lắng xong cô mới vào phòng leo lên gjường trùm chăn lạj,trong đầu cô gjờ phút này tràn ngập hình ảnh của phong,cô nhớ anh,cô yêu anh quá nhjều rồi,tạj sao anh lạj đối xử với cô như thế chứ,thà đừng gặp nữa để con tim cô ko thỗn thức,chứ cáj kjểu ở gần nhau mà như cách xa vạn dặm thế này cô thật sự ko thể chịu nỗj nữa rồi..

.lúc gặp anh cô rất muốn chạy đến ôm chặt lấy anh hỏi rỏ lý do tạj sao a bỏ rơi cô nhưng lạj bị tuấn phá đám,mà như vậy cô cũng cảm thấy may mắn,lỡ lúc đó phong mà làm ngơ đuỗj cô đj chắc cô hok bjết lỗ nào chui về rồi...thôi thì để cô tính cách khác...

...

Sáng đợi bác gáj đj làm,cô dọn dẹp xong xui đến 10h trưa thì cô vô phòng sửa soạn cho bản thân mình thật đẹp..cô trang đjểm nhẹ nhàngg ko quá cầu kỳ.lấy cáj đầm xuông màu hồng phấn mặc vào,tóc thả 2 bên,do tạng người cô cũng nhỏ vvới lạj mặc đầm xuông nên không thấy bụng là mấy,chọn đôi gjày sandan mang vào rồi thong thả ra ngoàj.

..người đi đường aj thấy cô cũng ngoáj đầu nhìn,khen hay chê cô cũng mặc kệ vì ko mấy quan tâm.đến trước nhà hàng cô bước nhẹ nhàng vào cáj bàn quen thuộc ngồi xuống,lý do cô đj qua đây sớm vì cô bjết ban ngày sẽ ít khách có thể dễ dàng quan sát anh hơn..vẩn như lần trước cô gọj duy nhất chỉ 1 tô cháo mực rồi lẵng lặng nhìn xung quanh,từ xa cô thấy anh ngồi trong phòng làm vjệc,do cửa phòng đang mở..hôm nay anh mặc vest đen trông cực kỳ phong độ,đứng kế bên là tuấn..2 ngườj họ say mê bàn vjệc cũng đâu bjết 1 đjều cô ở đây còn say mê nhìn anh hơn...đến khi tuấn bước ra ngoàj với dáng vẻ mệt mỏi nhìn thấy cô ngồi thất thần thì anh vội đj tới,quơ quơ tay trước mặt làm cô mới gjật mình

__A...anh tuấn..?

__Em lạj ăn cháo mực nữa à,đỗj món đj em.ăn hoàj ko ớn hả..

__Ngon mà anh..ủa sao nhìn anh nay buồn buồn zạ? Hok vui như thường ngày.?

..

__Em nhắc mới nhớ.sếp anh ko bjết hôm nay bị gì gjao cho anh cả đống vjệc,thôi em ngồi đây nha anh vào trông làm vjệc để xíu bị la...tối anh qua chở em đj chơi...?

__Dạ anh..mà sếp anh tên gì vậy anh?

Tuấn chưa kịp mở mjệng trả lời cô thì từ xa 1 gjọng nói uy nghjêm quen thuộc với cô phát ra to đến nỗj cô cũng muốn bị quéo luôn

__TUẤN..chuyện tôi gjao cậu làm xong chưa,bây gjờ ko phảj lúc cậu ở đây chăm sóc khách hàng..

...
Tuấn nge xong thì đj lẹ vào trong,cô chợt ngỉ tuấn lớn vậy rồi xem ra còn con nít thjệt,bị chủ nạt cáj là muốn teo nảo luôn,chắc do anh cũng rất quý công vjệc này...quay sang phong cô thấy anh vẩn đứng đó ánh mắt anh nhìn cô chẳng bjểu hjện đjều gì,cô định chọc anh nên lên tjếng

__Tôi ko hjểu về món ăn nên hỏi anh ấy thôi,mà nhân vjên anh là quản lý nhà hàng chẳng lẽ tôi hỏi mấy câu ko được à?

Phong nhìn cô chầm chầm làm cô hơi lúng túng nên quay sang chỗ khác ko dám nhìn anh,anh bước lạj đối djện cô ung dung trả lời

__Cậu ấy đang có vjệc gấp,cô có gì khó hjểu gjờ có thể hỏi trực tjếp tôi,tôi sẽ trả lời?

Anh lạnh nhạt với cô rồi,lờj nói chẳng còn tư vị yêu thương nào cả,cô ngước nhìn anh,anh dường như xa lạ,anh lạnh lùng đến nỗj cô phảj sợ,bao nhjêu dự định đến đây của cô đjều vì ánh mắt này của anh tan bjến,khoé mắt cô đỏ lên rưng rưng dòng lệ cứ thế im lặng mặc cho anh nhìn..

...

Phong tjện tay rút mjếng khăn gjấy trên bàn đưa lên chậm vào mắt cô lau đi gjọt nước mắt,ko đợj cô phản ứng chợt anh nắm lấy tay cô kéo đj ý như ra lệnh bảo cô đi theo anh,cô cũng ngoan ngoãn bước theo ko phản kháng mặc cho đám nhân vjên nhìn cô và anh tò mò, anh cũng ko mấy quan tâm, đến khi bước vô phòng anh chốt cửa lạj cô mới gjật mình,vội rút tay anh ra đj lạj mở cánh cửa định ra về thì phát hjện cửa bị anh khoá rồi..cô nhìn anh tức gjận la lên

__Bây gjờ anh muốn gì nữa,mau thả tôi ra..?

Phong đj lạj bàn ung dung ngồi xuống nhìn cô thở dài

__Tạj sao gặp anh,em lạj tỏ ra ko hề quen bjết?

Cô cũng ko ngại đáp trả

__Vậy trong mắt anh có thật sự xem tôi là người wen ko?

Phong đứng lên đi lạj đứng đối djện với cô,ở cự li gần thế này cô cảm gjác tim anh đập rất mạnh hơi nóng cơ thể cũng tăng lên..2 tay anh bóp chặt 2 bên tay cô gjọng anh ko hề ỗn

__Tạj sao em lạj bỏ đi,tạj sao ko cho anh 1 lờj gjải thích,tạj sao kêu anh đợi em về rồi ra đj mất bjệt,anh tìm em suốt mấy tháng trời ngày ngày tìm em,đêm đêm nhớ em,,rồi đến khi gặp lạj thì thấy em vui vẻ bên người con traj khác,em bảo anh phảj làm sao? Phảj nhìn em wen bjết thế nào mớj đúng?

...Nghe anh mới tim cô chợt đập mạnh,tuần hoàn máu cũng muốn ngưng chảy lạj,cô ngây ngốc ngước nhìn anh,lần đầu tjên cô thấy anh khóc,cô lúng túng chẳng bjết làm gì cũng khóc theo,gjọng cô nghẹn ngào

__Chẳng phảj anh đã đưa chị thảo trở về,chẳbg phảj cả nhà anh đang hạnh phúc sao,anh tìm em làm gì nữa..hay muốn tìm em để nói rằng anh và em phảj chja tay,như vậy thì ko cần đâu anh..vì em sẽ ko chen chân vào đâu...em ko muốn tranh gjành của aj cả dù cho xa anh là đjều em chưa bao gjờ muốn..?

..

Vừa nói cô vừa khóc,những gjọt nước mắt bất lực,tủj phận cứ thi nhau tuôn ra làm cô chẳng thể nào kìm lạj..phong đứng đó nghe hết những lời cô nói,anh mạnh mẽ ôm trọn cô vào lòng,nge rỏ từng cáj nất lên của cô,anh đâu ngờ người con gáj anh yêu lạj hjểu lầm mà làm cả 2 phảj chịu đau khỗ suốt mấy tháng qua thế này.nhìn cô khóc tựa như ngàn vết dao đâm vào tim anh...tạj anh là tạj do anh..

__Anh xjn lỗj là anh đến tìm em muộn rồi?Cô được anh ôm vào lòng càng tức tưởj hơn,nước mắt cũng thi nhau rơi xuống,cô khóc muốn cạn nước mắt cho trôi đj bao đau thương cô phảj chịu đựng,phong cứ ôm cô như thế mặc cho áo anh từ lúc nào vì nước mắt cô mà ướt hết 1 mãng...1 lúc lâu sau cô cũng bình tĩnh lạj 2 tay đưa lên quẹt nước mắt..đẩy phong ra lờj nój kèm theo chút xót xa..

__A tìm e nữa làm gì,chẳng phảj anh đang rất hạnh phúc sao? Xin lỗj e thì được gì nữa chứ..em sốnh rất tốt,hjện tạj rất tốt,anh ko cần phảj thấy khó xử..?

Anh bjết cô đang trách móc anh,cô càng đẩy anh ra anh càng ôm cô xjết chặc lạj..

__Em sống tốt nhưng anh ko tốt,anh ko hạnh phúc khi bên anh ko còn em nữa,út e thôi gjả vờ được ko?vì anh bjết em cũng như anh ko ỗn tý nào cả?

__Tạj sao chứ,tạj sao khi em muốn quên anh rồi anh lạj tìm tới em chứ..anh buông e ra e phảj về rồi?

Cô vùng vẩy trong lòng anh như con thú đang bị thương,anh đau,anh xót,vì đâu mà vợ chồng anh lạj thành ra nông nỗj này,anh ko buông cô mà càng gồng tay gjữ cô lạj,để mặc cô cào cấu đến nỗj tay a rớm máu anh cũng chẳng thấy đau.gjọng anh lạc đi nhưng lời nói lạj chắc nịch

__Ngày cha mẹ bắt em về cũng là lúc bệnh vjện gọj báo anh thảo đã tỉnh lạj,mấy năm qua anh luôn trông chờ từng gjây phút thảo tỉnh để anh thay mẹ chuột lạj lỗj lầm nhưng lúc đó nge đt xong a ko cảm thấy vui chút nào vì ng anh yêu thương là em ko còn bên anh nữa..ngày ngày anh qua nhà năn nỉ cha mẹ nhưng chỉ toàn nhận lạj sự lạnh nhạt,anh đau khỗ,gjống như ngườj sắp chết mhưng anh ko thể bỏ mặt thảo,cứ ngỉ đợj thờj gjan cha mẹ ngui gjận rồi qua rướt em về sau,anh trở lên bv chăm sóc thảo khoảng 1 tháng thì thảo bình phục,em nhớ ông bác sỉ lúc em lên thăm thảo em gặp ko..cô gật đầu lắng nghe anh nói tjếp..những năm qua ông ấy chăm sóc,theo dõj bệnh tìnj của thảo dần trở nên yêu cô ấy..thảo tỉnh lạj anh đã kể thảo nghe het mọj chuyện,kể về em..thảo 1 mực kêu anh chở về quên hoàn tất thủ tục li hôn để anh và em đến vớj nhau vì cô ấy nói bao năm qua sảy ra nhjều chuyện cô ấy cũng ko còn tìnj cảm vớj anh nữa..vs lạj thảo cũng muốn về thăm gđ.ngày anh đưa thảo về hôm sau thì anh gặp em qua...lúc thấy em chạy về anh cũng định chạy theo em nhưng do đột ngột thảo mệt nên anh....sau đó anh có qua nhà chị2 hỏi về em thì bjết em đã đj lên đây rồi..anh năn nỉ xin địa chỉ nhưng chị2 nhất quyết ko chịu..tình cờ mấy hôm nay nhà hàng có vjệc anh mới gặp em...aj ngờ buỗj tối định đến nhà gjảj thích mọj chuyện anh lạj phát hjện em đang vui vẻ bên tuấn..anh tức gjận bỏ về,rồi mấy hôm sau nhìn e vs tuấn cứ vui vẻ..anh khó chịu..anh sắp ko trụ đc nỗj nữa rồi em hjểu ko?

Từng câu,từng chữ anh gjải thích cô đều nghe rỏ,vậy ra do cô ko chịu hjểu nên anh và cô mớj hjểu lầm nhau thế này,cô thở dàj,tâm trạng tựa mây bay nhẹ nhàng, hoá ra là cô sai wá sai rồi.cô ko đẩy anh ra nữa mà chủ động vòng tay sang ôm lạj anh.

__Em và tuấn ko có gì het chỉ là bạn thôi,chuyện anh và chị thảo chấm dứt rồi hả anh?

__Mấy tháng nay anh và thảo đã hoàn tất thủ tục li hôn rồi.thảo có nhờ anh chuyển lời cho cô ấy cảm ơn em..rồj còn muốn nhờ em 1 vjệc

__Vjệc gì zậy anh?

__Thảo đang trên đây với ông bác sỉ lúc trước đjều trị cho cô ấy.2ng họ đã bên nhau rồi.muốn nhờ em sau này chăm sóc bé nhím dùm.vì cô ấy ko thể mang con bé theo..vớj lạj gjờ nhím con chỉ xem em là mẹ nó thôi à,từ ngày em đj đến nay,con bé nhớ em nó khóc suốt..

...

Nhắc đến bé nhím làm cô lạj nhớ nó,ko bjết lâu nay ở nhà nó có ngoan ko nữa,chợt cô cũng nhớ ra 1 chuyện nên hỏi anh

__Mà nhà hàng này anh mở ra lúc nào sao em ko bjết gì hết zạ?

__Từ ngày thảo bị bệnh lên xuống chăm cô ấy anh phát hjện ở đây mọj ng wa lạj đông mà quán xá lạj ít nên anh quyết định đầu tư xem sau,chỉ là anh ko muốn cho aj bjết,mẹ anh cũng gjấu..anh ko thườ.g xuyên ở đây chỉ gjao tất cả cho tuấn wản lý,khi nào có trục trặc gì tuấn k xử lý đc anh mớj lên...!

__Em hjểu rồi!

Phong cười nhìn cô âu yếm,vòng tay càng thêm xjếc chặc cô hơn,gjờ phút này anh cảm thấy ôm cô bao nhjêu cũng ko đủ,mà cũng do anh xjết mạnh wá nên bụng cô quặn đau lên làm cô buộc mjệ.g hét lên

__Đau,!!!bụng em đau anh...?

Phong thấy mặt cô tái mét vội ẵm cô lên đặt ngồi xuống ghế lo lắng hỏi

__Em có sao ko? Anh gọj bs nha!!

__Em ngỉ xíu khoẻ à,ko sao..chỉ là con anh hành em xíu thôi...cô vộj ngặn anh lạj rồi nở nụ cườj

Phong nge út nhắc đến chữ con đột nhjên anh ngây người nhìn chằm chằm bụng cô..đến khi cô kéo tay anh đặt xuống bụng mì.h thì anh mớj phản ứng,đôi mắt anh ngập tràn tia hạnh phúc,anh quỳ xuống nép đầu vào cáj bụng tròn tròn thầm thì

__Anh đến trể,để mẹ con em chịu cực khỗ rồi,anh xin lỗj,xjn lỗj em và con...?

__Không sao? Mjển là anh chịu đến tìm em thì bao lâu cũng chưa muộn..mẹ con em vẩn luôn chờ đợi anh mà...!!!!

2 người họ vui vẻ sau những ngày xa nhau,trò chuyện đến 5h thì phong đưa cô về bên nhà để lấy đồ chuyển qua bên anh ở vì anh ko muốn xa cô nữa,đj theo phong ra ngoàj cô thấy tuấn đứng nhìn cô và phong ánh mắt tràn ngập nỗj bùn cô định đj lạj chào tuấn thì phong cản,anh nói để anh sẽ gjảj thích với tuấn sau..

Bác gáj thấy phong đưa cô về đã hjểu ra mỗj chuyện.bà vui vẻ chúc phúc cho cô và anh,chỉ là bà hơi buồn vì sắp tới phảj xa cô rồi..cô cũng ko mấy vui vẻ vì chính cô cũng xem bà như mẹ ruột của mình,lạj được bà lo lắng trong những ngày wa,gjờ chuẩn bị xa nhau đó cũng là đjều ko hề dễ chịu...2 bác cháu ôm nhau bịn rịn chẳng aj muỏn chja tay,phảj đến khi phong ra mặ hứa sẽ thường xuyên đưa cô lên nhà chơi vì1-2 hôm nữa cô và anh phảj về lạj quê thì bà mới được vui trở lạj..

...tạm biệt sàj gòn thân yêu,nơi cô và anh tìm lạj tình yêu lần nữa,cô trở về với quê hương đồng bằng nơi cô sinh ra,có mọj ngườj đang mong chờ cô và anh trở về..khi đj cô mang theo bao nhjêu là đau đớn,bao vết thương rỉ máu bên mình chỉ mong mõj đợj ngày hôm nay trở về,có anh ở bên cạnh.và rồi cuốj cùng sau tất cả họ cũng đã trở về bên nhau,anh và cô ngập tràn njềm vui sau những ngày xa cách..anh láy xe lâu lâu nhìn sang cô khoé môi nở nụ cười tươi rối,cô nhìn sang 2bên đường màu xanh của lúa làm lòng cô bỗng thấy thoải mái hơn,,quê hương cô đây nè,những cánh đồng lúa trảj dài 2 bên đường,những dòng sông hjền hoà nhưng tấm lòng cha mẹ....hạnh phúc là thế đó,chẳng cần lờj thề non hẹn bjển,chẳng cần những thứ xa hoa,chỉ cần trong tim 2 ngườj luôn có nhau thì dù có xa cách bao lâu vẩn sẽ tìm về lạj bên cạnh nhau...

#hết...

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước