BÁNH ĐÚC CÓ XƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Bánh đúc có xương - Chương 21 - Chương 25

Chương 21

Nằm trên gjường cô tjếp tục xâu chuỗi lạj mọj chuyện mớj phát hjện thì ra cáj lần nữa đêm cô thấy bóng người ngoàj đìa chắc chắn là của con bích rồi,báo hạj lần đó cô tưởng cô thấy ma thiệt làm sợ muốn chết

.mà theo lời nó nói cô nghe được đứa con trong bụng nó chắc ko phảj con phong rồi,vậy có thể lúc đầu nó thương phong nên định hại thảo,cho phong đuỗi thảo đi,nó dần chjếm lấy phong,nhưng nó ko ngờ thảo lạj thành ra như vậy,và chắc chắn nó ngỉ thảo chết rồi chứ ko ngỉ thảo vẩn còn sống đâu..ôi nói đến thảo cô thấy đau lòng quá...!!! Và nó cũng ko dè được phong ko chấp nhận nó mà lạj cưới cô nên nó quay lạj hận cáj nhà này,hận phong,hận cô,rồi có thai vớj ng khc lừa gạt để kjếm 1 số tjền trước khi ra đi,

Gjờ phảj làm sao gjờ ta,có nên nói cho anh bjết ko,cô suy ngỉ mãj ko ra nên cứ xoay qua xoay lạj làm phong thức gjất,anh vòng tay sang ôm cô lạj,cô gjật mình gở tay anh ra nhưng ko được,đành mặc kệ luôn...phong ngây ngủ bị đánh thức ljền hỏi cô

_Em ko ngủ được hã?

_Chưa có hết gjận đâu,mà làm như thân lắm nój chuyện vậy?

_Thôi mà,anh bjết lỗj rồi,mà công nhận ôm vợ đã dễ sợ...!!!

_Thôi đừng có nịnh,anh ngồi dậy đj em nói chuyện này cho nghe nè...

Phong nghe cô nói thì cũng buông cô ra rồi ngồi bật dậy,lấy cáj gốj để ra sau tựa lưng vào..

_Có gì mà nữa đêm gjựng đầu anh dậy thế vợ...

Cô nghjêm túc hỏi anh...

_Lần anh nói anh ngủ với con bích,anh có làm gì nó ko?

_Anh ko bjết,vì lúc đó uống nưới vớj nó xong tự dưng anh buồn ngủ...rồi sáng ra là có chuyện? Mà sao em hỏi?

Cô ko muốn gjấu anh nên đành kể ra hết mọj chuyện cô nge được cho anh nge..nge xong mặt phong cũng bình thường kéo cô vào lòng anh,anh nói...

_Anh thjệt ko ngờ nó làm ra những vjệc thế này,uỗng công lúc nào anh và thảo cũng xem nó như em út trong nhà...thôi em đừng ngỉ nhjều,để đó từ từ anh đjều tra xem sao?

_Dạ,mà anh em ko ngỉ ra thằng nhân tình của nó là aj luôn đó?

_Thôi ngủ đj cô nương,sắp sáng rồi...

Vậy là tự dưng hết gjận,cô và anh ôm nhau ngủ đến sáng..trong gjất mơ cô thấy mọj chuyện đã trôi qua,anh và cô lạj chuẩn bị đón thêm thành vjên mới...

....2 ngày nữa bắt đầu năm học,bé nhím cũng sẽ đj học mẫu gjáo rồi,nhắc mớj nhớ,cô tiếc rẻ cáj thanh xuân của mình,cô yêu cáj ngề nhà gjáo,sáng đi dạy,chjề lạj về,hằng ngày chơi đùa với lũ trẻ mà tâm hồn thoải mái,vậy mà vì 1 chữ tình cô lạj bỏ ngang ước mơ mấy năm trời cô fảj cố gắn mới có được, và cũng ko phảj như bây ngờ ngày ngày căng não ra ngỉ cách làm vừa lòng người này đến ng khác.nghỉ tới sao ngu vậy ko bjết....
,sáng nay cô xin mẹ chồng mình cho cô dẩn con bé ra chợ mua thêm đồ cho nó,lần trước đj saj gòn cô có mua rồi,nhưng vẩn thấy ít nên quyết định sẽ dẩn con bé đi mua thêm,nhím con được đj hăng háj lắm đu theo cô mjết sợ sẽ bỏ nó lạj,bà lan thì khỏi phảj nói gì cả,bà còn mừng ra mặc đằng khác,bà thấy cô ngày ngày yêu thương con bé bà đã thật sự xúc động,từ cáj ngày bà gây ra bi kịch cho mẹ con bé bà đã sớm hối hận nên luôn bù đắp những thứ tốt đẹp nhất cho nó hòng cho lương tâm bà thêm đỡ áy náy...

2 mẹ con đi bộ ra đầu đường kêu xe đj thì thấy cáj anh chạy xe ôm wen thuộc chạy lạj hỏi cô

_Cô đi đâu tôi chở cô đi?

_Anh chở e ra chợ nha

_Được,cô ẵm bé lên xe đi,đội mủ vào cho an toàn...

...mà khoan...gjọng nói này cô nghe quen lắm nè...để nhớ lạj coi,chắc chắn cô nge được ở đâu rồi...cô vừa suy ngỉ vừa đỡ bé nhím lên xe ngồi trước vừa bước chân định leo lên luôn thì vô tình lọt chân xuống cáj hố nhỏ kế bên làm cô té xuống,đau quá cô la lên

Á....

Anh xe ôm thấy vậy vội dựng xe xuống cẩn thận sợ con bé ngã rồi lật đật vòng qua đỡ cô dậy,vừa đứng lên cáj chân cô hình như bị trật nên sụm xuống nữa,bất ngờ anh xe ôm ko kìm chặt cả 2 cùng té cả người anh nằm lên người cô,cô đang chưa kịp phản ứng đứng lên thì vừa hay con bích xách gjỏ đi chợ vừa tới...

__Chị làm cáj gì đó,còn anh nữa mau buông nó ra cho tôi...?

Anh xe ôm nhìn thấy nó thì lật đật buông cô ra đứng lên thiệt lẹ,mà cô cảm gjác anh còn có chút sợ sệt,cô thì chân bị trật nên chỉ gượng ngồi dậy thôi,đau thấy mấy ông trời..

Anh xe ôm vội gjảj thích với nó_Cô ấy kêu tôi chở ra chợ,lỡ bị trận chân nên tôi đỡ dậy thôi.em đừng hjểu lầm...

_Anh khỏi gjảj thích,tránh ra đi,còn chị nữa,ở nhà thì gjành gjật anh phong với tôi,vừa mới ra ngoài đã mồi chày trai khác,cáj thứ của chị tính ra có khi nhân phẩm còn thua tôi nữa ko chừng...

_Tao làm gì thì tự tao hjểu,mjển sao ko thẹn với lòng là được rồi,còn cáj thứ nghjệp xúc như mày,có ngày trời cũng đánh mày thôi..

__Để coi trời đánh aj thì bjết..

.nó định nói tiếp thì thấy phong đi tới nó ljền nhào tới anh,nét mặt anh xe ôm nhìn phong cũng hầm hầm lại...

__Anh phong,em mới thấy chị ta quyết rủ cáj thằng xe ôm này nè,hên là em bắt gặp được chứ ko chắc gjờ trong khách sạn rồi...

Cô....???anh xe ôm định nói gì ljền bị con bích liết 1 cái xong im bặt luôn..

Bé nhím thấy ba đột nhjên òa khóc nức nở.phong đi lạj bế con bé,nó liền nói với anh

__Mẹ bị té,còn bị cô bích chưỡi,con sợ quá ba ơj...

__Nhím ngoan,nín đi con

Nói xong phong để nó đứng xuống rồi đi lạj đỡ cô..

__Đau anh. Chân em trật rồi

Phong cúi xuống xem xét chân cô xong rồi rút đt ra gọj taxi...ko quên quay sang con bích

__Cô lo đj chợ đi,mới sáng kím chuyện với người khác bộ ko bjết mệt sao...tốt nhất nên sống cho tốt bản thân mình trước đi đã

__Anh...sao anh ko tin em chứ...chị ta...

__Đủ rồi...phong lớn tjếng nạt lạj nó cũng vừa lúc taxi chạy tới....anh đỡ cô cẩn thận lên xe trước xong quay sang ẵm bé nhím lên theo,,chjếc taxi chạy thẳng 1 mạch đến bệnh vjện theo yêu cầu của phong...

Chương 22

Do đau quá nên suốt đoạn đường đi cô chẳng mở lời nói chuyện tjếng nào với anh,cố gắng cắn răn chịu đựng,bé nhím thấy mẹ nhăn nhó nó có vẻ sót hay sao đó mà nó cứ mếu hoàj ko thôi...

...đến vjện cô được ytá đem xe lăn ra đẩy cô vào,chụp hình nắm xương các kjểu đến khi ra về trên tay cô nguyên 1 bịch thuốc,cũng may chân cô chỉ bị trật rồi bong gjân lên, nên chắc vàj hôm nữa là khỏi..

..

Anh và cô chưa về ljền mà ghé tjệm cầm đồ ngoài chợ của anh,thì cô mới bjết ra là sáng nay anh định ra chợ nên mới thấy cô và con bích chưởj lộn với nhau..do cũng trưa,trong chợ hết bán gì ăn, anh chỉ nấu mì rồi cã 3 ăn cho đỡ đói,cô và bé nhím nằm trên gjường đánh 1 gjất tới chjều,để mặc phong làm vjệc bên ngoài...

...

3 người về tới nhà cũng tối,bà lan thấy cô được phong dìu thì đj ra hỏi liền:

__Bây bị sao mà chân cẳng vậy đó?

__Con bị té nên.trật chân thôi mẹ!!

__Sao ko cẩn thận gì hết vậy,thôi vô nhà đi...

Cô được phong dìu vào,còn nhím được bà nội ẵm,đi ngang con bích nó liếc cô bằng nữa con mắt,cô chẳng vừa trợn mắt lên nhìn lạj nó như kiểu" mày làm được gì bà"

Ăn cơm nước xong xui cô và phong rút vào phòng,trong đầu cô đang cố nhớ 1 đjều gì đó nên cứ ngồi im lặng như thế cho đến khi phong đj lạj ngồi kế bên cô cũng chẳng hay..phong đưa tay hơ hơ trước mặt cô,cô cũng chẳng đá động tới thấy vậy nên anh đành trêu:

__Anh nhớ bị thương ở chân chứ đâu phải ở đầu đâu mà gjờ ngáo luôn rồi em?

Nge anh nói chuyện cô mới gjật mình way wa vỗ lên đùi anh cái "bốp"

__A...em nhớ ra rồi?

Phong ko hjểu cô nói gì,với bị cô đánh hơi đau anh la lên

__Khùng hả út,tự nhjên đánh anh???

_Không,em xin lỗj,ha ha....anh đau ko?__Để anh đánh em lạj xem em có đau ko là bjết

__Thôi mà...anh em nhớ ra rồi,em bjết cáj người đứng nói chuyện với con bích đêm hôm trước là aj rồi...?

__Là aj?

_ Là cáj thằng xe ôm ngoài đầu ngỏ chứ ai?..lúc sáng e có nói chuyện với hắn vài câu nge gjọng hắn quen lắm,mà e ko nhớ ra được,nảy giờ em ngồi suy ngỉ mới nhớ ra ng nói chuyện với con bích và hắn ta là 1 đó anh,em chắc chắn chính là hắn rồi...

__Ừ!!!

__Sao anh chỉ ừ thôi vậy? Em ko đoán nhầm đâu?

__Thì anh cũng có nói gì em đâu? Chỉ là nếu chỉ theo phán đoán của em thôi.mình cũng ko làm gì họ được..cứ để xem tjếp theo chúng nó muốn gì trước đã...!!

__Ờ hen,thôi ngủ đj anh,em buồn ngủ rồi...?

__Dạo này anh thấy e ngủ suốt,hùi trưa ở ngoài tjệm ngủ tới chjều,gjờ còn đòj ngủ nữa,rjết gjống heo rồi đó...

__Anh này,anh nói aj gjống heo hả,có tin em đánh chết anh ko?__Thôi...thôi...anh nói anh...ko có nói em đâu...vợ thjệt là hung dữ quá...

Cô và anh cứ thế đùa gjỡn,đâu bjết nên ngoài có kẻ đã nge hết những gì họ nói..trong đáy mắt tràn đầy sự ghen tức..

___________

Sáng nay là ngày nhập học của bé nhím,do chân cô còn đau ko đj lạj nhjều được nên dì7 và mẹ chồng cô đưa con bé đi,nhím được mặc cái đầm đỏ,tóc thắc bím cột nơ,2 tay mang cặp,con bé hí hững lắm,chạy ào vào phòng khoe với cô,cô mỉm cười hôn lẽn trán nó xong dặn dò

__Nay đi học ngoan nha con,ko được khóc nhè nha,,vàj hôm mẹ hết bệnh,mẹ đưa nhím đi học chịu hông?

__Dạ,nhím hjểu rồi,nhím đi học nha mẹ!!

Phong thay quần áo xong thì đj vào ẵm nhím lên anh nói với cô

__Em ở nhà nằm ngỉ đj,ko được đj lạj nhjều bjết chưa,anh đưa mẹ với nhím tới trường rồi anh ghé tjệm lun..trưa anh về...

__Dạ..thôi anh đi đi kẻo trể học con?

...cả nhà đi rồi chỉ còn lạj cô và con bích ở nhà,cô thì ko muốn gjáp mặt nó nên ở suốt trong phòng,chắc do tác dụng thuốc gjảm đau nên mấy bữa nay cô buồn ngủ lắm,nằm xíu là 2 con mắt mở ko lên,1 lúc sau cô cũng chìm vào gjất ngủ....

....

Lúc tỉnh lạj cô cảm thấy mình mẩy nhjều chỗ đau nhức ko nhúch nhích được,ngỉ có chuyện ko lành cô mở mắt ra nhìn xung quanh thì chẳng bjết mình đang ở đâu,tay chân tất cả đjều bị trói lạj...theo cô ngỉ ở đây chắc là nhà hoang rồi vì nhìn hoang sơ lắm,trong lòng hoảng sợ run rẩy nhưng cô cũng cố gắn dặn lòng mình bình tỉnh,nhớ lạj cáj điện thoại lúc ở nhà cô có để trong túi,như mừng trong bụng,tay cô với xuống móc mãi ko ra vì sợi dây trói tay cô xong lạj bị quấn quanh bụng cô lạj nên chẳng thể nào cô nhúc nhích bàn tay nhjều được,mà càng cố móc sợi dây càng xiết chặc tay cô lạj đến rướm máu...

cô khóc,những gjọt nước mắt nóng hỗj rơi xuống 2 bên má,từ nhỏ đến lớn cô được sống trong sung sướng,được cha mẹ,chị 2 yêu thương chưa bao gjờ mọj người để cô vất cả,ốm 1 xíu là mẹ cô lo sốt vó,thế mà gjờ này cô rơi vào thảm cảnh này chỉ vì 1 chữ tình có đáng hay ko chứ?

..Cô bjết chắc chắn là con bích dỡ trò rồi,vì ngoài nó ra chẳng có aj lấy lý do gì làm hạj cô cả,đang ngỉ cách làm sao móc được cáj điện thoại ra để gọj cho phong thì vô tình chân cô đá trúng miếng ngói bể,hi vọng được cứu rồi cô mừng như bắt được vàng ljền ráng trườn chân xích tới kẹp lấy mjếng ngói gjữa 2 ngón chân xong từ từ đưa chân ra phía sau kế cáj tay đang bị trói của cô rồi buông mjếng ngói xuống gần đó...cô cố gắng với tay chụp được mjếng ngói định cưa đứt sợi dây ra thì phía bên ngoàj cô nghe tjếng bước chân gjẫm lên đám lá khô nghe xột xoạc,cô rối quá cưa đạj cưa đùa vì ko thể thấy phía sau nên toàn cưa trúng tay cô,máu cũng từ những vết đứt tuôn ra,cô đau đớn nhưng cố cắn răng chịu đựng..cuối cùng cũng có kết quả,sợj dây vừa đứt cô liền thở phào thì vừa hay bên ngoài có người bước vào kèm theo đó là gjọng nói quen thuộc vang lên:

_Cuốj cùng chị cũng nằm trong tay tôi rồi?.để xem hôm nay chị còn có thể lên mặt với tôi được nữa ko? Mà Ở đây sẽ ko aj bjết để mà đến cứu chị đâu..hahaha....

Chương 23

...Út ngước lên nhìn,quả đúng như cô đóan là con bích bày trò,cô đoán ko có saj mà,mjệng thì cô lo trả lời nó,còn tay bên dưới cô để ý lúc nó ko nhìn,vội thò tay vào rút ngay chjếc điện thoại xong là bỏ tay nhah về phía sao,cũng may thường ngày cô có thói quen càj chế độ đt im lặng nên con bích có thể sẽ ko phát hjện ra được,cô vội lấy tay mở đt lên bấm vào phía bên nút gọj bấm gọj qua cho phong luôn,hên cho cô là vì số anh luôn đứng đầu danh bạ trong đt cô nên cô cũng dễ tìm,vừa kết nối đt với phong cô vừa nói với nó:

__Bích mày khùng rồi mau thả tao ra,có gì thì về nhà rồi gjải quyết?

_Chị ngỉ tôi tốn công tốn sức bắt chị ra đây rồi tha cho chị về àz,chị ngây thơ quá vậy?

__Ruốt cuộc mày muốn gì,tạj sao lạj bắt tao? Cáj nhà hoang này là ở đâu,mau thả tao ra

__Ở đây ko aj đến cứu chị được đâu vì xung quanh là rừng và nước nếu có người phát hjện đươc có lẽ chị chỉ còn lạj bộ xương thôi..còn tạj vì sao tôj bắt chị hả,Tạj vì tôi ghét chị.nếu chị ko xuất hjện có lẽ anh phong đã lấy tôi rồi,tôi đã dọn đường con thảo aj ngờ đến phút cuối lạj loàj ra cáj loạj như chị làm cản đường...

,_Mày ngỉ nếu ko có tao thì phong sẽ cướj mày àz,tao nói cho mày bjết mày đừng có mơ,còn nữa,có phảj chị thảo do mày hạj phảj ko?

__Haha,chị thông minh quá đó,mà chị sắp chết rồi tôi cũng ko gjấu chị làm gì? Nói cho chị bjết để chị vui trên con đường xuống địa ngục... phải...thảo là do tôi hạj đó,aj bjểu nó cáj gì cũng hơn tôi làm gì,nó xinh đẹp,tôi cũng xinh đẹp tạj sao cha mẹ nó lạj gjàu sang,còn cha mẹ tôi lạj bỏ rơi tôi,rồi cáj gì nó cũng may mắn,có 1 ng chồng đẹp traj,gđ chồng gjàu có...mà nó lạj thua tôi 1 đjều là nó ngu đó chị bjết ko? Người đàn ông ngủ với nó là do tôi gài đó,nhưng tôi chỉ muốn anh phong đuỗj nó đi thôi,ko ngờ số nó vắng quá,nhưng mà thôj vậy cũng tốt...gjờ thì tjếp theo tôi tiển chị đj theo nó luôn.

__Bích mày có bjết cả gja đình thảo là ân nhân của mày ko sao mày lạj đối xử vớj họ thế chứ..nếu ko có họ gjờ này có lẽ mày đã chết rồi kìa?

__Chị im đj,chị bjết cáj gì mà nói chứ,gjữ sức đj tôi sẽ để chị chết nhẹ nhàng hơn?

Vừa nói nó vừa móc con dao thái ra gjơ ra trước mặt cô làm cô hoảng sợ nhưng vẩn cố trưng ra vẻ mặt bình tĩnh nhất

,_Nếu bây gjờ tôi cắt ngan cỗ chị có lẽ chị chết ngọt quá như vậy tôi ko thấy thoã mản đâu,gjờ sao ta,tôj huỷ dung nhan chị trước cho chị nếm mùi đau đớn rồi chết sẽ chưa muộn đâu hen..

__Bích,mày có thai sao mày sống ác vậy,không tính để đức cho con mày à?

_Chị nói cáj thai tôj đang mang đó hả...haha tôj cần gì cáj loạj con này,mà cũng tạj chị,nếu chị ko xuất hjện tôi cũng đâu cần phảj ăn nằm với cáj thằng xe ôm đốn mạc đó cho có thai để gàj anh phong,tôi bjết chị đã phát hjện ra rồj nên tôi cũng ko ngạj nói chị bjết gjết chị xong tôj cũng sẽ lấy hết tàj sản của nhà họ,cho họ nếm mùi phá sản...

_____

_Bích!!!có đúng như lời cô nói ko?

...bên ngoài có tjếng nói truyền vào,ko đợj cô đón,trước mặt cô là gã xe ôm quen thuộc,cô lặng thinh để xem họ làm gì vừa ngỉ cách cởi trói cho mình?

,_Anh tới đây nữa làm gì,nhjệm vụ anh đã hết rồi,mau cút về cho tôi..??

__Nếu tôi ko vì lo cho cô,ko vì sợ cô sảy ra chuyện,đứng bên ngoàj bảo vệ cô thì tôi có nge được câu chuyện cô đang nói ko? Tạj sao cô dám lừa gạt tôi,tạj sao hả?

,_Tạj anh ngu thôi chứ trách gì aj? Nói cho anh bjết thờj gjan qua tôi cũng chẳng tha thiết gì anh đâu,người gì suốt ngày ban ban ngoàj nắng,cơ thể thì hôj hám tôi còn mắc ói yêu thương cáj nỗj gì?

__Cô,cô gjỏi lắm,

__Không cần khen tôi...mà tôj cũng cảm ơn anh suốt những năm nay luôn nhiệt tình hợp tác..gjờ thì anh bjến đj,tránh ra để tôi gjết chị ấy..

__Không được,cô ko được làm vậy,cô nói muốn dằn mặt cô ấy tôi mới giúp cô,bây gjờ sao lạj muốn gjết ngườj,cô ko bjết mình đang mang thai hả,dừng lạj đi bích?

__Anh tránh ra cho tôi..!!!

...Gã xe ôm nhào đến ngăn con bích đang hung hăng tjến đến cô,cô cũng đag lo sợ,nếu chẳng may nó thoát ra được coi như đời cô cũng tjêu,cô nhanh chóng cầm mjếng ngói lúc nảy cắt sợi dây đang trói dưới chân,con bích thấy cô đã gỡ được sợi dây thì nó càng đjên,nó xô gã xe ôm ra nhào đế cô,ánh mắt nó hung tợn

__Mày đj chết đi...

...con dao đang lướt đến,gjờ phút này coi như chẳng aj gjúp được cô rồi,cô tuyệt vọng nhắm mắt ngữa cỗ lên trờj định buông xui tất cả vì sức cô đã yếu,chân cô tê cứng chẳng chạy được,chóng cự cũng thêm vô ích thì chợt

.. phụp...

Con dao đâm vào,thân người ngã xuống đất,cô hoảng hồn mở mắt ra thì thấy gã xe ôm nằm đó máu chảy loãng trên đất,con bích đâm vào hắn thì cũng hoảng sợ buông con dao trong tay ra,nó co ro ngồi phịch xuống gương mặt tái mét..cô ko ngỉ nhjều vội gượng dậy đỡ lấy hắn

__Cô...tôi xin lỗj,tôi hại cô rồi...tôi chỉ xin cô 1 đjều...__Anh đừng nói nữa,ráng lên tôi gọj cấp cứu đưa anh vào vjện...

__Không...ko kịp nữa rồi...cô hứa với tôi...đừng truy cứu bích...lo cho cô ấy tớj lúc sanh gjúp tôi...còn con tôi....con...

Hắn chưa nói hết câu thì đã tắt thở,đôi tay buông thỏng xuống,mắt nhắm ngjền,cũng vừa hay phong và mấy anh công an chạy đến..họ thấy con bích ngồi con dao ở gần nó,gã xe ôm thì đã chết,thì đã hjểu ra aj là thủ phạm ljền đem còng lạj còng tay nó gjảj đi..1 -2 người thì cũng phụ đỡ xác chết lên xe đem về đjều tra...phong thấy cô anh liền chạy đến bên cô ôm cô vào lòng,anh lo lắng mjệng anh liên tục xin lỗj...

__Em ko sao? Anh đừng lo...

__Út anh sợ lắm,nếu như ko nhận cuộc gọj của em,anh ko bjết mình sẽ kjếm được em ở đâu nữa...anh hận bản thân mình..tạj anh...tất cã là lỗj của anh

__mọj chuyện qua rồi em ko trách gì anh hết,thôi mình về đi anh?

__em ko tránh nhưng anh trách mà tay em chảy máu rồi,để anh chở lên vjện băng lạj,sẳn kjểm tra xem em có bị thương ở đâu nữa ko?

__thôj về mua thuốc rửa được rồi anh...!! Em ko muốn đến bv đâu...

__ừ thôi để anh ẵm em ra xe....

....

__Mấy hôm sao bên phía công an có mời cô lên hỗ trợ vjệc đjều tra,cô thuật lạj toàn bộ mọj chuyện,nhưng ko nói ra vjệc con bích bày trò hạj thảo,vì cô ngỉ với tộj án gjết người nó có thể ngồi tù suốt đời rồi,còn 1 phần nữa nếu công an đjều tra sẽ lạj ljên luỵ đến mẹ chồng cô nữa nên cô wuyết định gjữ lạj....

Con bích chắc có thể nhận án tù chung thân nhưng do nó đang có thai nên chỉ bị tạm gjữ lạj chờ nó sinh xong sẽ xét xử sao,cô và anh ra về,trong lòng đầy tâm trạng,đúng là làm đjều ác sẽ luôn ko có kết cục tốt...

Bà lan với dì7 khi bjết chuyện cũng chỉ bjết lắc đầu thở dài,vì chẳng aj tin cáj gan con bích lớn như thế...

...mấy hôm sau ko bjết tin tức truyền nhanh cỡ nào mà cha mẹ cô bjết chuyện,sáng nay cô đang ngồi chơi với con nhím ngoài sân cho dì7 gjặt đồ thì nghe tjếng chó sủa,cô nhìn ra ngoài thì thấy cha cô chở mẹ cô lên đang đứng trước cỗng..cô vộj để nhím ngồi đó chạy nhanh ra mở cỗng,tráj với những lần trước khi gặp cô ông bà luôn tươj cười vui vẻ thì lần này mặt cha cô hầm hầm,mẹ cô nhìn cô lắc đầu rồi theo cha dẩn xe vô sân..cô đóng cửa lạj rồi cũng theo vào,chưa kịp hỏi cha mẹ thì đã nge cha cô lên tjếng,gjọng ông gjận dữ..

__Mẹ chồng mày với chồng mày đâu,kêu ra đây cho cha...!!!

Cô chưa kịp trả lời thì,Bà lan đang từ sau đj lên thấy cha mẹ cô sang thì njềm nở::

_Anh chị xui mới qua chơi...thôi mời vào nhà,dì7 đâu pha trà dùm tôi...Cha mẹ cô theo phép lịch sự cũng đi vào nhà ngồi,cô thì khó hjểu ẩm bé nhím theo vô,nhưng trong lòng lạj dấy lên 1 nỗj lo sợ bất an..

Cha cô vừa ngồi xuống ko đợj aj nói gì thì ông lên tjếng trước...

__Thưa chị xui,gja đình tôi ko gjàu có gì mấy nhưng tính ra trong xã hội cũng có chỗ đứng,gã con út cho nhà chị tôi cứ ngỉ chị yêu thươg con nhỏ aj ngờ,nếu mấy hôm nay mọj ngườj ngoàj chợ ko đồn ầm lên chuyện của gđ chị thì có lẽ vợ chồng tôj cũng ko ngờ con tôi ở đây được chị đối xử thậm tệ,còn ko may bị gjết chết rồi nữa,chị gjãi thích ra sao chuyện đó cho tôi nghe đi chị xui...

Bà lan nge cha cô hỏi có phần lúng túng bà nhìn sang cô rồi trả lời

__Anh xui chị xui bớt gjận,mọj chuyện đều là do tôi...tôi cúi đầu xin lỗj anh chị,mong anh chị rộng lòng bỏ qua!!

__bỗng cáj ly trên tay bị cha cô đập xuống bà bể tung toé,mọj người aj cũng gjật mình nhìn ông,ông ko còn khách sáo thẳng thắng đáp lạj..

__Chị ko cần xin lỗj,vợ chồng tôi hôm nay đến đây chỉ để muốn rước con út về,tôi ko an lòng gjao nó cho gđ chị nữa...

Cô nghe cha nói xong,cô liền quỳ xuống gjải thích với cha...

__ cha ơj,con bjết con sai đã làm cha mẹ lo lắng,nhưng con ở đây rất tốt chẳng aj bạc đãj con cả,mẹ cũng thương con chứ ko ghét bỏ gì con đâu,cha cho con ở lạj đây đj cha,con gáj có chồng rồi dù gì đj nữa con cũng sẽ ko bỏ chồng con được đâu cha ơj...

Cô vừa nói vừa khóc,bà linh mẹ cô,ngày thường hjền lành mà bây gjờ bà cũng cứng rắn,bà đi lạj đỡ cô đứng lên xong rồi nhìn thẳng bà lan nói

..

__Vợ chồng tôi chỉ có 2 đứa con,chúng tôi ko muốn thấy đứa nào khỗ cả,chúng tôi ko phảj đẻ con ra cực khỗ để chị và con chị mang về đây làm khỗ nó...tôi đồng ý với ông nhà tôi..chị cho phép chúng tôi dẩn con bé về...

__Mẹ....

__Còn con nữa ko được cãj lờj mẹ,vô thu dọn đồ rồi ra xe về với mẹ..taxi đang ngoàj cửa đợj đó...

..phong bên ngoài vừa đj vào cũng vừa hay nge hết mọi vjệc...anh ljền đj lạj phía thảo quỳ xuống thưa

__Thưa cha mẹ,mọj chuyện vừa qua là do lỗj của con,mẹ con ko ljên quan gi hết,cha mẹ muốn đánh đập.mắn chưởj cỡ nào con cũng xin nhận lấy,chỉ mong cha mẹ thương tình đừng chia rẻ chúng con,con thương út nhjều lắm,con ko thể nào rời xa cô ấy được...

Anh ôm lấy cô xjếc chặc vào lòng,tim anh đập mạnh,nơi khoé mắt anh đỏ ngầu 1 gjọt nước mắt cũng vừa rơi xuống,cô khóc,anh khóc,bà lan chỉ bjết cúi đầu lặng lẽ chắc bà đang tự trách bản thân bà,mẹ cô thì thở dài quay mặt sang hướng khác,nhưng với tính tìnj cha cô,cô rỏ,khi ông đã quyết định chuyện gì sẽ chẳng bao gjờ lung lay..

__Không cần nói nhjều,con út cũng ko cần dọn đồ,theo cha về,cha mua đồ mới hết...vừa nói ông vừa lôi cô ra,phong bên này ôm chặt cô lạj cố gắn van xin

__cha,con xin cha đừng bắt út đi,con hứa sẽ không bao giờ con làm tỗn thương út lần nào.nữa đâu cha..

_cha,con ko về đâu,con sống ở đây tốt rồi,con cũng ko muốn xa anh phong,mẹ mẹ gjúp con khuyên cha đi mẹ...

???

Bà linh thấy thế lòng ko nỡ định khuyên chồng mình thì ông tùng quát lên,gjọng ông uy nghjêm đến cô cũng phát sợ..

__ nge lờj cha đi rồi,còn ko cha chết ở đây cho con vừa lòng?

...cô bjết cha nói là làm,tình yêu thương bao năm ông dành cho cô,cô ko thể nào gjờ này cãj lạj cha được..ngẹn ngào cô quay sang phong,2 tay gạt nước mắt cô nói..

__thôi em về,anh đừng buồn,từ từ e khuyên cha sau...anh ở lạj lựa lờj nói cho mẹ vui đi...bao gjờ cha hết gjận em sẽ về...yêu anh...

...Bà lan bjết ko thể nào nój với cha mẹ cô được nên bà đành bất lực nhìn cô ra xe theo 2 ông bà xui về,lạj nhìn phong đang đau khỗ nhìn theo lòng bà tràn đầy ân hận..mọj chuyện là do bà,nếu bà quán xuyến tốt cáj nhà này,thì đâu ra cớ sự,con ngườj bà bên ngoài độc đón bao nhjêu gjờ phút này bà yếu đuối gấp bội...hôn nhân của con trai bà ko hạnh phúc lỗj cũng do bà...

Chương 24

Về đến nhà nơi cô từ nhỏ đã sinh ra nhưng sao lần này cô chẳng thấy vui chút nào cả mà ngược lạj còn mang theo nhjều nỗj phiền muộn,cô bjết cha mẹ vì lo cho cô nên mới phảj làm như thế,cô ko trách cha mẹ,chỉ là cô ko nỡ xa anh,xa bé nhím..Con bé đang đj học,trong nhà lạj sãy ra nhjều chuyện cô sợ ko aj lo tốt cho nó...

..cô nhốt mình trong phòng chẳng thjết tha ăn uống gì cả,mẹ đem thức ăn lên cô cũng ko thèm nhìn,làm bà linh cũng bất lực,bà thương con đôi lần xuống khuyên nhủ chồng mình thì chỉ nhận được câu trả lời cứng ngắc của ông

__Nó ko ăn thì bà khỏi cần đem lên nữa,thà nó chết trong nhà mình tôi đỡ tức hơn là để nó về bên đó...

....

Lạj nói về phong,ngày ngày anh đều đặn qua bên đây quỳ gốj xin lỗj,năn nỉ cha cô cho anh gặp cô nhưng ông Tùng xem như có vẻ cương quyết rồi,lờj anh nói ko thể lung lay ông được...mà ngẫm ngỉ cũng phải nói lạj có aj muốn chia rẽ tình duyên con cái,ông Tùng cũng đâu phảj người ko hiểu lý lẽ,chỉ là phận làm cha,làm mẹ,đứng nhìn con mình chịu nhjều uất ức ông ko cam tâm..lần nhìn tay chân cô trầy trụa lòng ông đau như cắt da cắt thịt,ông dặn lòng ko thể nào để cô về nhà đó 1 lần nào nữa...dù ông bjết chia rẻ anh và cô thật sự ông ko đành lòng...

....

Ở trong phòng,mỗj lần phong qua cô đjều nge,đjều bjết,cũng rất muốn chạy ra ôm lấy anh nhưng mấy hôm nay cha cô khóa cửa nhốt cô,đjện thoạj cũng bị tịch thu,cô ko còn cách nào khác, làm sao cũng khó xử,muốn về bên anh nhưng cng sợ chọc cha gjận cha có mệnh hệ gì cô lạj có tộj....cô nhớ anh,nhớ đến phát đjên đi được,càng đau lòng hơn khi bjết ngày ngày anh đều quỳ trước nhà để cầu xin..tạj sao số cô lạj oáj ăm thế chứ...

...

Sáng nay chị 2 cô về thăm nhà,bjết chuyện chị 2 xin cha mở cửa cho chị vào với cô,gặp chị cô ko kìm được ôm lấy 2 mà khóc ngon lành:

__2 ơi 2 gjúp em nói cha thả em ra đi 2?

__Chị ko bjết nói cha nghe ko nhưng xíu ra chị nói thử coi sao.mà sao e ngu quá vậy,sống ko đc thì về,ở đó chịu đựng chi vậy?

__Em sống tốt mà chị,chị ko cần bận tâm đâu,em yêu anh phong rồi,em ko thể nào sống xa anh ấy đc đâu chị...

__Cáj con này,sao ngu quá vậy em...?

__Chị gjúp em đi chị,chỉ có chị khuyên cha mớj ngui gjận thôi?em năn nỉ chị đó,2 gjúp em đj mà...

__Ừ thôi được rồi để 2 thử xem sao..mà nếu cha ko đồng ý thì 2 cũng chịu đó...

Dzạ..em bjết rồi...

...Cuốj cùng sao 1 buỗj được chị2 thuyết phục thì cha cô cũng chấp nhận thả cô ra,nhưng ông cấm cô ko đc đj đâu,chỉ đựợc loanh quanh trong nhà

,ngày nào phong cũng đến nhưng chỉ đứng ngoài cửa nhìn vào,do cha mẹ cô ko chịu tiếp anh nữa,,có hôm mưa to thật to cô vẩn thấy anh đứng đó,mặc mưa,mặc gjó anh cứ thế im lặng nhìn về phía phòng cô,cô cũng nhìn ra bên ngoài nơi anh đứng mà tim cô buốt gjá,thật sự rất muốn chạy ra ôm lấy anh nhưng cô lạj sợ,sợ tráj lờj cha,cha sẽ buồn....2 người cứ như thế nhìn thấy được nhau nhưng chẳng thể chạm vào,cả 2 cùng chung 1 nỗj nhớ.cùng chung njềm đau khỗ...vì thế mà cô cũng chẳng tha thjết ăn uống gì cả,cô ốm đj rất nhjều,cơ thể dần dần cũng kjệt sức,da dẻ xanh xao....

ngày ngày njềm hi vọng sống của cô chỉ là được nhìn thấy duy nhất 1 hình bóng thường lệ tựa vào gốc cây trước cửa nhà,mỗj lần anh đến lạj là mỗj lần nước mắt cô lã chã rơi...cô có lỗj gì đâu chứ sao trớ trêu cho cô và anh thế này.

...

..Rồi bỗng 1 ngày cô ko còn thấy anh nữa,lúc đầu vì ngỉ anh bận vjệc nhưng cứ thể 2-3-4-5.ngày..... Rồj 1 tháng trôi qua anh như bjến mất khỏi cuộc sống của cô ko 1 lờj từ bjệt,hằng ngày trông ngóng,đêm đêm nhung nhớ anh cô càng mỏi mòn, càng bất lực,trong đầu cô hjện ra suy ngỉ hay là anh ko kjên trì được nữa mà bỏ cuộc,bỏ rơi cô rồi..

..

Hôm nay chị 2 như lạj xuống,mà cô hình như muốn sốt,mặt mày nhợt nhạt bơ phờ nằm ình trên gjường chẳng thể ngồi dậy để tiếp chị cô nỗj...chị thấy cô bệnh thì lật đật chạy ra ngoàj ngỏ mua 1 bịch cháo vịt xong chạy về trút vô tô rồi bưng vào phòng cho cô,..chị đỡ cô dậy bưng tô cháo lạj gần định đút cô ăn mà chưa kịp thì mùi hành bốt lên cô chịu ko nỗj cuối xuống gjường nôn thóc nôn tháo,chị như thấy vậy thì hoảng,buông tô cháo xuống bàn bên cạnh rồi đỡ lấy cô,tay chị vuốt vuốt cáj lưng cô quan tâm:

__Út,sao vậy em,có sao ko? Để chị đưa em lên vjện...__Em...oẹ...oẹ...ẹ!!!

Nhìn thấy cô cứ nôn khan chẳng ra thứ gì,chị Như đang lo lắng thì chuyển sang ngạc nhjên,đột nhjên hỉu ra chuyện gì đó chị nhíu mày lạj rồi nhìn chằm chằm vào bụng cô...

__Nè út,chị thấy em gjống có bầu rồi đó,?

Cô sao 1 hồi ói sạch ruột thì nằm vật ra gjường thở hỗn hển,vừa hay nge chị cô nói cô bỗng gjật mình rồi nhanh chóng bjện minh

__Chắc ko đâu 2/ do mấy nay em ko ăn uống gì nên chỉ đau bao tử thôi?

__Mày cứ cải chị,chị sanh con rồi chị bjết? Mà mấy tháng rồi mày có kinh chưa?

Nhắc mớj nhớ,hình như bà dì của cô lâu ngày chưa thấy ghé,tự dưng cô lạj có cảm gjác gì đó rất mãnh ljệt bèn cố ngồj dậy sát bên chị cô,cô nój nhỏ

__Chị. Chị chạy ra tjệm thuốc mua gjúp em 2 que thử thai đj chị,gjờ em mớj ngỉ ra,có thể lắm đó chị.. Mà chị đừng nói cho cha mẹ bjết nha...

__ ừ đợi chị chút...cái con này,sao số en khỗ vậy nè,?

Vừa nói chị Như vừa rơi nước mắt như sợ cô thấy nên nhanh chóng bước ra ngoài,cô vừa suy ngỉ tay cũng vô thức sờ xuống bụng,cô hi vọng cực kỳ hi vọng cáj linh cảm đang hjện djện trong người cô là đúng...

1 lúc sao,cửa phòng cô mở,chị 2 đj rón rén vào,tay chị móc trong túi quần ra 1 bịch đen rồi gjục cô thử,...cô cố gắn ngồi dậy,được sự trợ gjúp của chị cũng nhamh chóng đj vào tolel,trên tay cô là hộp que thử thai...tâm trạng cô lúc này vừa hồi hộp vừa run,gjả thjết nếu cô ko có thai thì chẳng sao,chỉ hơi bùn 1 tý,nhưng nếu có thai rồi....cô ko dám ngỉ đến,có con aj mà chẳng mừng nhưng đó là với người khác,còn hjện tạj với cô ljệu cha mẹ cô có đồng ý để cô sinh ra,còn phong anh có vui mừng khi bjết mình có thêm 1 đứa con nữa hay anh sẽ sẳng sàng vứt bỏ như cách anh đang vứt bỏ cô...que thử từ từ hjển thị 1 vạch rồi....1 vạch đỏ nữa xuất hjện..vậy là cô có thai,cô có thai thật rồi...cảm gjác mông lung làm cô đứng dựa luôn vào cánh cửa,kết quả đã có còn cách đối mặt cô phải làm thế nào đây...2 tay cô ôm chặt lấy bụng mình nơi có gjọt máu gắn kết tình yêu của cô và anh,cô mỉm cười hạnh phúc tự dặn lòng mình dù ra sao cũng sẽ cố bảo vệ lấy con...

Thjệt lâu ko thấy cô ra,chị như gỏ gỏ cửa làm cô gjật mình mở cánh cửa,chị như cúi xuống nhìn chjếc que trên tay cô thì hjểu mọj chuyện..dìu cô ra gjường chị như nói::

_Vậy gjờ em tính sau?
_ chị giúp e gjấu cha mẹ nha,vì gjờ em ko thể ljên lạc anh phong được nên trước tjên để cho cha mẹ ngui gjận em trước đã..mà e có ý này chị thấy được ko?

__ ý gì nói đj chị nghe?

_ dạ,hay chị xin cha cho em lên chị ở vaj ngày đj chị,em cũng muốn ra ngoàj cho khoay khoả..chừng nào thjệt khoẻ em sẽ về để gjảj quyết tjếp chuyện của em sau?

_ ừ,em chịu lên là chị vui rồi..để chị nói cha,rồi chjều em theo chị đj.luôn hen..

_ dạ chị...

...nhà chị như thuộc kjểu nhà hjện đạj,nhỏ thôi nhưng kjến trúc bắt mắt lắm,khác hẳn ngôi nhà ngói 3 căn của nhà cô,nhà chị có 2 phòng,vk ck chị 1 phòng,cháu cô 1 phòng,nhưng do thằng bé ở bên nội suốt nên chị cô cho cô ở phòng này luôn,anh rể cô cũng đj suốt hôm nào cũng đến tốj muộn mớj về nên cô cũng không phảj ngạj...Mà cái lí do cô muốn lên đây là vì nhà chị Như lạj gần cáj cửa tjệm cầm đồ của phong,đj bộ khoảng 10" sẽ tới,cô muốn đjều tra xem dạo này anh ra sao,vì lý do gì lạj bỏ mặt cô...

Sáng nay chủ nhật chị2 như dẩn cô đj đến phòng khám tư để sjêu âm xem có chắc là có thai ko?.. Ngồi đợj khoảng 30" cũng đến lược cô,vô phòng cô được chị bác sỉ trẻ yêu cầu nằm trên chjếc gjường nhỏ,rồi chị ta kéo áo cô lên trên ngực,cáj quần.cũng được tuột xuống thấp rồi bắt đầu sjêu âm cho cô...cô nhìn lên màn hình lớn bên dưới trên hình cáj chấm đen bé xíu,được chị bs gjảj thích đó là bé con của cô cô càng hồi hộp,cảm xúc khó djễn tả thành lời chỉ bjết rằng cô thật sự rất vui,trên khoé mắt chợt rưng rưng dòng lệ,bước ra ngoài phòng khám với tờ gjấy sjêu âm em bé đã được 10 tuần đã có tim thai,bất chợt cô nhớ đến anh,gjá mà gjờ này có anh bên cạnh,cô sẽ nép đầu vào lòng anh sẽ kể cho anh nghe anh sắp có thêm 1 đứa con nữa,bé nhím sắp làm chị ngta rồi,càng ngỉ đến cô càng tủi thân gjá mà gjờ là ở nhà có lẽ cô sẽ chui vào phòng khóc ướt gối,bởj vậy nên dù muốn khóc cô cũng cố kìm lạj bước ra chỗ chị như ngồi đợj với bộ mặt tươi tắn nhất có thể...không ngoài dự đóan của Như,em gáj chị đã làm mẹ rồi,chị bjết cô rất buồn nên cũng ko nói lời nào,vỗ vỗ vaj cô an ủi rồi mọj chuyện sẽ đâu vào đấy...

Chị như chở cô chạy về ngang chợ cô có dự định nhìn vào xem phong có trong tiệm ko thì thấy tiệm đóng cửa im lìm,phong dường như là mất dạng ko hjểu sao lòng cô dâng lên 1 nỗj njềm lo lắng như sắp có chuyện gì đó sẽ sảy ra...

......

Nhớ đến con bích lâu rồi cô ko đj thăm nó,ko bjết nó trong tù sống ra sao? Vì lời hứa vớj anh xe ôm,cô quyết định hôm nay bắt xe lên thăm nó,do anh chị 2 đj làm hết nêu cô ra khỏi nhà chị 2 cũng ko bjết được,cô ko muốn nói vì sợ chị cô lo lắng mà ko cho cô đj....đến trạj gjam, do con bích đang chỉ bị tạm gjữ chờ ngày nó sinh nên thủ tục vào thăm nó cũng khá dễ dàng...ngồi đợj 1 lúc cô cũng thấy nó đj ra,cáj bụng lùm xùm trong bộ đồ xọc càng nhô ra to hơn,nhưng cơ thể nó cô thấy xanh xao,trông đến tội..nó đi ra thấy cô thì cúi gầm mặt từ từ ngồi xuống cáj ghế ra vẻ mệt mỏi

_ chị vào đây làm gì? Định cười nhạo tôi à?

_mày trong này sống khoẻ ko?

_tôi chưa chết đâu? Chị ko cần phảj hỏi?

_đừng nói chuyện với tao cáj gjọng đó,tao chỉ muốn quan tâm mày thôi,không fảj rảnh để vào xem thường mày? Chuyện cũ bỏ qua hết đi,mà mày chắc cũng gần sanh rồi đúng ko?

Nghe cô nói con bích có vẻ xúc đụng nên ngồi im lạj,nó sụt sùi khóc rưng rức,chắc có lẽ tronh đây quá cực khỗ,lạj k quen chỗ,thức ăn lạj ko ngon chứ gì,cô nắm bàn tau nó rồi nói...

_ vàj hôm nữa tao đj mua quần áo em bé gjúp mày,ở đây mày ráng ăn uống gjữ gìn sức khoẻ để sinh con ra..sinh xong tao sẽ gjúp mày nuôi con..đừng lo lắng gì nhjều,...

Nó nge cô nói xong thì òa lên khóc mếu máu:

__Chị ko hận tôi sao,sao lạj quan tâm tôi nhjều vậy chứ...tôi saj rồi...hốj hận cũng ko kịp rồi...xin lỗj chị...tôi xin lỗj chị....

_Hận thù thì để được gì, vui vẻ mà ống ko tốt hơn sao,tao có mua tráj cây với sữa cho mày tao gởj cán bộ đó,ráng ăn vô nha..thôi tao về....

......tạm bjệt con bích lòng cô cảm thấy nhẹ nhõm đôi phần chỉ là gjá mà nó đừng cố chấp phạm saj lầm thì đâu có phảj trả gjá như hôm nay,cô đj xe về đến nhà cũng xế chjều,lo cơm nước xong thì chị 2 như cũng vừa về đến..chị thấy cô vẻ mặt chị buồn buồn xong cất túi xách rồi lên tjếng

_ chị nghe đồn, thằng phong mới đưa con vợ cũ nó về nhà đó?

Chương 25

__Chị nói sao? Mà aj nói với chị như thế?

__Trong cơ quan của chị,có chị gần nhà nó,nói vớj chị hôm qua thấy nó chở con thảo vợ cũ nó về nhà,nghe nói nhỏ này bỏ nhà đj theo traj mấy năm rồi,mà nay về thấy gjống như bị bệnh vậy đó,thấy thằng phong dìu vô nhà,gjờ em tính sao?

....Nghe chị2 nói mà cô bàng hoàng xen lẩn đau đớn,thảo chẳng phảj sống đờj thực vật sau,hay cô ấy đã tỉnh lạj rồi,nếu vậy vợ chồng họ sẽ xum hợp,còn cô,con cô thì phảj thế nào,vậy ra mấy tháng nay phong mất tích là do anh ở bên thảo,thế mà cô còn bjện minh cho anh là anh vì bận công vjệc..không được cô phảj tìm hjểu cho ra lẽ,nếu đúng phong với thảo quay lạj cô cũng sẽ chấp nhận ra đj dù cho đó là đjều cô ko nỡ...và cũg vì lờj hứa vs thảo cô sẽ thực hjện...

...

Men theo con lộ lớn,dòng ngườj hoà vớj dòng xe chen chúc nhau,bàn chân cô chậm rãi bước trên vỉa hè,nơj này vàj tháng trước mỗj lần đj ngang cô đều có anh bên cạnh,gjờ thì...hết rồi..hết thật rồi,cô xót xa,bàn chân cô đau nhói,cô cúi nhìn xuống à thì ra lúc nảy vội đi mà cô quên ko mang theo dép...trong cô bây gjờ nói tàn tạ thì có lẽ ko phảj,nhưg nhìn cô yếu đuối,ko còn chút sức sống,

cô thất thần cứ thế bước qua từng con đường,từng gốc phố quen thuộc,nơj nào cũng có hình bóng anh đi qua..hoá ra yêu 1 người chính là đau tận tâm can thế này...

...

cánh cỗng rào đóng im lìm,cô định lấy tay mở cửa thì chợt khựng lạj,ánh mắt cô dán chặt vào chjếc xích đu ngoàj sân,hình bóng đó mấy tháng nay làm cô nhung nhớ nay chợt nhìn có cảm gjác xa lạ..anh đứng bên chiẽc xích đu,người ngồi kế ko aj khác chính là thảo...

hôm nay xem ra thảo đã khá bình phục rồi mặc dù còn nhìn hơi ốm,nhưng da dẻ đã hồng hào trở lạj,cô nhìn phong,ngườj đàn ông cô yêu đang nói chuyện với chị ấy,lâu lâu lạj nở nụ cười làm tim cô như muốn vở vụn...thảo,

chị ấy về rồi,cuộc hôn nhân của cô cũng xem như chấm dứt,ngày đó nếu ko ngu mụi,suy tính thật kỷ có ngày hôm nay,thì có lẽ cô ko bước sai con đường này rồi,

cô chợt đưa tay xuống bụng,đứa con này có lẽ đã đến ko đúng lúc,vậy nên cũng chẳng có aj vui mừng mà đón nhận nó đâu,

rồi anh sẽ được hạnh phúc bên gja đình mình,bên vợ hjền,con ngoan,cô cũng sẽ rời đi,đj đến 1 nơj chỉ có cô và con của mình sinh sống,cô vừa ngỉ,mắt vẫn cứ dán chặt lấy phong,lệ cũng tuôn thành dòng lần này nữa thôi cho cô in sâu hình ảnh anh 1 lần nữa rồi về sau cô sẽ sống 1 cuộc đờj ko có anh

💓💓💓💓

...Là anh,tại sao giữa rất nhiều yêu thương, anh lại chọn em để buông bỏ?

...

Là em,tại sao sau rất nhiều từng trải,em lại chọn anh để khắc cốt ghi tâm

💞💞💞💞

..........

..cô quay đầu bước đi thì vừa hay gặp bà lan đj đâu đang về,bà nhìn thấy cô mừng rỡ

_Út,con về rồi hả con,sao ko vào nhà,thôi đj vào với mẹ đj con!!

Cô bất ngờ xen lẩn lo sợ,liếc nhìn vào cũng hay phong nhìn ra thấy cô,chân anh định chạy đến,chân cô đang khựng lạj thì tjếng nói khác vang lên?

__Anh đj đâu vậy anh phong,...còn người ở ngoàj đó là aj vậy anh?
...

Là thảo hỏi,cô ko muốn anh khó xử nên vụt chạy thật nhah ra khỏi nơi đó,làm bà lan bất ngờ,khó hjểu nhìn theo cô,vừa nhìn,bà vừa ngỉ

: cáj nhỏ này về rồi sao lạj ko vào vậy chứ?

...

Chạy 1 khúc thật xa cô mớj đứng lạj,tim cô đập thật mạnh,dưới bụng nhói lên 1 cáj,cô mớj nhớ ra mình đang có thai,vậy là phong chẳng đuỗj theo cô,vậy là anh và cô chấm dứt thật rồi...cô ngửa mặt lên trời cho nước mắt chảy ngược xuống,ngta nói đúng..

Trên đời có 2 thứ ko thể trực tjếp nhìn vào đó là mặt trời và lòng người...

...Anh quay về với thảo cô ko trách vì thảo xứng đáng được hưởng hạnh phúc,cô chỉ trách anh sao buông tay mà ko nói cô bjết,ít ra cô còn có lý do để nhanh chóng quên đi anh...

_____

Lững thửng đj trên đường, cô ngó ngang chợt nhận ra cáj quán hủ tjếu của 2 cô chú mẹ của chị thảo,cô dừng bước vừa lúc ông chủ quán đi ra,ông thấy cô thì lên tjếng

__Ủa cô,sao cô lạj ở đây,vào đj tôi làm hủ tjếu cho cô ăn??

_Dạ,con tình cờ ngang qua thôi chú,mà con cũng đang đó, chú làm cho con tô hủ tjếu như lần trc nha chú...

...Cô bước vào bàn ngồi,trong lòngg ngỗn ngang tâm sự,cho đến lúc tô hủ tjếu được bưng ra,mùi thơm xộc vào mủi cô mới khôi phục tinh thần lạj,ông chủ wán đặt tô hủ tjếu xuống bàn,đang định rờj đj thì nghe cô nói:

__À khoan,chú ngồi đây con nói chuyện chút được ko chú?Ông chủ wán nhìn xung quay,do mới mở cửa nên lúc này cũng chỉ có 2-3 người khách,tính ra cũng rãnh nên ông bèn kéo ghế ra ngồi đối djện với cô

__Ờ,cô muốn nói gì thì nói đi tôi nge,mà lẹ ngen cô,tôj còn phụ bà nhà tôi nữa...?

Cô nhìn ôg,chỉ mới cách mấy tháng ko gặp mà xem ra ông đã gjà hơn rồi,cũng phải,con gái ông mất tích mấy năm làm cha, lm mẹ như ông sao ko rầu lo cho được,,cô trầm tư mở lời..

__Thật ra hôm nay con muốn nói với chú 1 sự thật,và cũng mong sau câu chuyện cô chú gjúp con 1 vjệc...?!!

__Cô cứ nói,gjúp đc vợ chồng tôj sẽ gjúp,cô đừng ngại...

Ông chủ quán chau mày,hằn lên từng vết nhăn trên mặr chờ đợj cô nói tjếp:

__dạ mà chú phảj bình tĩnh nha chú...chuyện là.....(cô kể ra từ đầu đến cuối về chuyện của thảo,và những gì con.bích đã gây ra cho ông ấy nge) nghe xong cô thấy ông chủ quán vẻ mặt lộ ra vẻ kinh ngạc,có vàj phần vui vẻ lên,gjọng ông chợt xúc động run run:

__Vậy...vậy...ra con thảo của tôi bị oan hả cô,trời con sao con gáj tôj lạj khỗ thế chứ,tôi và bà nhà có ăn ở thất đức gì cam mà ông trờj bắt con tôi chịu đựng như vậy?còn con bích,cáj thứ nó khốn nạn mà,cáj đồ ác ôn,uỗng công tôi coi nó như con ruột của mình. Con thảo tội tình gì mà nó đối xử vs con nhỏ thế chứ?.

__Chú ơj,chú bình tĩnh đj,gjờ chị thảo đã khoẻ,đag ở nhà với anh phong,còn con bích đã lãnh án rồi chú...

__Nó ở nhà bên đó,vậy còn cô thì sao?

__Dạ con,con con sẽ rời đi..ko gjành gjật gì với chị thảo đâu chú cứ yên tâm?

__Ko,ý tôj ko phảj như vậy mà là....

__Dạ con hjểu chú cũng thương con,nhưng con đã quyết định rồi chú,với lạj gjữa con vớj anh phong cũng...chưa có gì ràng buộc,(nói đến đây bất gjác cô đưa tay xuống sờ bụng mình,) rồi nhìn ông chủ quán nói tiếp.

_.chỉ là con sắp đj xa 1 thờj gjan,mà con bích,tuy nó gây ra quá nhjều vjệc saj tráj nhưng con nó ko có tộj,con chỉ xjn chú 1 đjều đến khi nó sinh cô chú đem con nó về đây nuôi 1 thờj gjan được ko ạ,vì dù sao nó cũng đã lớn khôn nơj này,chắc cô chú ko nỡ từ chốj đâu phảj ko chú?. Hàng tháng con sẽ gửj tjền cô chú nuôi thằng bé...

__Tôi....tôi...

Ông chủ quán đang lưỡng lự chưa trã lời thì bà vợ cũng từ từ đj ra bà nhìn cô gjọng bà run run trả lờj...

__Cô cứ yên tâm,tôi sẽ nhận nuôi đứa bé,con bích dù thế nào tôi cũng vẩn yêu thương nó,tôi cũng cảm ơn cô,cô sống tốt quá..con gáj tôi gặp dc cô chắc nó cũng cảm kích cô lắm.tôi chúc cô sau này gặp đc nhjều đjều may mắn...

__Con cảm ơn cô,nếu aj trong hoàn cảnh con cũng làm thế thôi cô...thôi con ăn xong rồi,tjền con gởj cô chú,chào cô chú con về...

.....

_ Bước ra khỏi quán lòng cô như trút đi được ghánh nặng, cô dự tính,ngày maj cô sẽ đj mua đồ sơ sinh gửi cho con bích,mong mẹ con nó sẽ được mẹ tròn con vuông,còn cô...cô sẽ tìm 1 nơi ko aj bjết đến,sống những ngày bình yên đợj con cô ra đời...buông bỏ cáj tình cảm đang chôn chặt trong tim cô....cô mỉm cười bước đi...ánh nắng cũng đang chjếu rọj trên đỉnh đầu...

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau