BÁNH ĐÚC CÓ XƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Bánh đúc có xương - Chương 16 - Chương 20

Chương 16

Đừng aj ngỉ cô sao mau gjận mà cũng mau quên nha,ko phải vì mấy lờj nói thế mà cô tin anh ngay đâu,thật ra cô cũng chưa tin tưởng phong lắm mà đúng hơn là còn thấy nghi ngờ anh,chỉ là cô muốn nge tiếp câu chuyện phong đang kể...phong lúc này bình tâm lạj rồi..anh hít 1 hơi rồi tiếp tục câu chuyện dang dỡ...

_Lúc thảo vào phòng cấp cứu có mấp máy nhắc đến con bích với anh,anh chỉ ngỉ đơn gjản con bích theo cô ấy chắc muốn anh ở lạj lo lắng nó dùm,thời gjan sau con bích ngày càng bộc lộ tình cảm với anh,phần thấy có lỗj với thảo,phần vì đang suy sụp anh cũng chẳng né tránh nó,mà cũng ko thừa nhận,con bích thì tưởng anh cũng có ý với nó nên cứ ở lạj chẳng chịu về bên kja,trong mấy năm nó cũng lo lắng wan tâm anh nhjều lắm,rất tjếc tráj tim anh đã ngụi lạnh...cho đến lúc gặp em...anh thừa nhận đôi khi anh có lo lắng cho nó nhưng đó chắc chắn ko phảj là tình yêu..

.rồj cáj ngày nó bị mẹ đánh nhập vjện,nó càng quá đáng,anh trong lòng sinh ngi nên càng tránh xa,ko ngờ gjờ nó lạj lấy đứa con ra mà làm khó anh?

..

___Vậy ra con bích có thai con anh là thật,?cáj đồ đáng ghét này, vậy mà anh nói anh yêu mình tôi hả!!

Cô bực tức vừa chưởi 2 tay vừa đánh vào người phong.phong bắt lấy tay cô lạj gjữ chặc xong ôm trọn cô vào lòng:

__ Em nhớ lần con bích vs con nhím nằm vjện ko,có hôm em ở vjện vớj mẹ,lúc đó 1 mình anh ra đây ngủ,tự dưng khuya nge tjếng con bích gỏ cửa,anh ra hỏi thì nó nói o vjện nó ngủ ko dc trốn về ngang nên ghé đây luôn,anh vớj nó ngồi uống nước 1 lúc thì tự nhjên anh buồn ngủ....,khi tỉnh dậy thì thấy mình đang ôm con bích trần truồng...hôm qua nge bs nói nó có thai anh ko tin,ngỉ nó gjở trò,nhưng sáng jờ anh ngồi nhớ lạj thì anh ngỉ chắc nó có thai với anh lần đó...anh...

Vừa vàj phút trước còn vui vẻ,gjờ nghe anh nói xong lòng cô trùng xuống nữa rồi,có aj ko đau khi bjết chồng mình ăn nằm với người khác chứ? Cô đẩy phong ra đi đến phía sau mở cánh cửa sỗ ra,1 làn gjó mát lùa vào cũng vừa ngăn được những gjọt nước mắt đang chực trào ra của cô,con bích nó quá thâm rồi ngay cả ân nhân nuôi dạy nó khôn lớn nó còn cắn lạj được thì huống gì là người dưng như cô,cô mệt mõi thật sự,mấy chuyện đấu đá gjành gjật chồng của mấy bà vợ trong phim cô xem hằng ngày rồi,lắm lúc vừa xem vừa bình luận hăng say lắm,nhưng đến lúc sảy ra với mình cô chẳng bjết phảj lm sao,cô mệt mõi rồi,cũng đã đôi lần muốn bỏ cuộc mặc kệ aj muốn gì thì cứ muốn,nhưng khi nhìn vẻ mặt con bích cô lạj ko cam tâm,nếu nó hiền lành,chân thật có khi cô còn suy nghỉ,đằng này nó dùng thủ đoạn,ăn gjựt trên đầu trên cỗ người khác nếu đến được với phong ljệu bé nhím nó có đối xử tốt ko? Còn tình yêu của cô nữa liệu xa anh có dễ dàng?

...

Cô đứng suy nghỉ mà ko hay phong đi đến tự lúc nào? Anh vòng tay ôm cô từ phía sau làm cô gjật mình nhưng cũng đứng yên đó,ngẩm ngỉ đôi khi ko cần nói gì nhjều chỉ cần im lặng cũng cảm thấy nhẹ nhàng hơn,từ xa ánh mặt trời đã rọi lên cao,ánh nắng càng lúc càng nóng chiếu thẳng vào mặt 2 người,phong thấy vậy cũng với tay kéo cánh cửa sỗ đóng lạj rồi nắm tay cô đi vào vừa hay con bích cũng bước chân vô tới,,nó thấy cô đang có mặt ở đây bàn tay còn được phong nắm mặt nó sa sầm lạj rồi hét lên...

__Chị? Sao chị lạj ở đây? Anh phong buông tay chị ta ra?Cô im lặng nhìn nó rồi bước lạj bàn thung dung kéo ghế ra ngồi,mặc kệ ko quan tâm tới để thử xem phong xử lý thế nào?

Phong nghe nó nói xong anh trả lời lạj liền..

__Bích cô càng ngày càng quá đáng rồi đó! Aj cho cô tự ý vô đây?

__Anh nói cái gì đó! Lúc trước ở vjện anh hứa với e ra sao, em có thai với anh rồi,anh cũng nên cho e chút danh phận đi,1 là anh đuỗj chị ta,2 cho em lên làm vợ lớn,để chị ta xuống làm vợ nhỏ cũng được? Dù gì gjờ chị ta cũng đâu có gì ràng buộc với anh,con anh thì lạj đang trong bụng e nè!

...

Phong nghe xong,cô cảm thấy anh tức gjận thật sự,2 bàn tay anh nắm chặt lạj gân nỗj cuồn cuộn lên,anh lớn gjọng
__Đủ rồi,cô mau cút về nhà đi,nếu còn ở đây lãj nhãi đừng trách tôi vô tình, đứa con tôi sẽ chịu trách nhjệm...cút....

Anh phong....!!!

...

Cô thấy nó ko chịu đi vẻ mặt hậm hà hậm hực bởi bị phong chưởi thì cũng hả dạ phần nào? Nhẹ nhàng đứng lên đi về phía con bích,cô đi ngang,phong sợ cô lm liều đánh nó anh nhanh chóng kéo tay cô lạj,cô mjểm cười cho anh an tâm như kiểu muốn nói:Em không có ngu? Rồi rút tay ra...con bích thấy cô nó hơi run thụt lùi lạj,mjệng hét lên

__Chị...chị...định làm gì,tránh xa tôi ra,anh phong cứu em,chị ta muốn hạj em với con kìa anh ơi?

Nó càng hét càng lùi về sau,phong thì cứ đứng im đó nhìn cô chầm chầm,cô cũng vừa quan sát xem phong có chút bjểu cảm nào ko thì phát hiện trong tia mắt anh 1 tia đau lòng cũng ko gjành cho nó,thế là cô an tâm rồi,tiếp tục bước sát lạj,đến khi nó dựa vào cánh cửa ko còn đường lùi,cô mới lên tjếng:

__Aj làm gì mày mà mày la? Hay mày đê tiện quá nên nghỉ aj cũng như mày,tao ko rảnh hạj mày để đi tù,đời người ngắn lắm tao chỉ muốn sống an nhàn hưởng thụ chứ ko muốn suốt ngày trong đầu toàn chứa những âm mưu hạj người đâu....còn bây giờ tao ra đây là để tjển khách,vợ chồng tao ko hoan nghênh mày ở đây...còn muốn gjành chồng thì,được! Đem gjấy kết hôn của mày ra rồi nói chuyện với tao,kòn ko có thì đj về..ở đây là chợ nếu mày muốn bẽ mặt thì tao sẽ tjếp mày đến phút cuối,nhưng chắc mày ko ngu đâu ha?..!!/

Con bích nge xong nó tức gjận lắm rồi nếu có thể chắc nó cũng xé tan xác cô ra cho đỡ tức đó nhưng bjết sao gjờ cô chưởj đúng wá mà..ôm cục tức nhìn sang mong chờ phong 1 câu công bằng,aj ngờ phong cũng quay lưng đj lạj ghế ngồi xuống làm nó quê độ,ôm hận nó bước nhanh ra ngoài đi thẳng còn để lạj sau lưng 1 câu cho cô

__Chị hay lắm,cứ chờ đó,con bích này ko để thua chị đâu??

Cô cũng ko vừa nói với theo: tao đang đợi!!!

Chương 17

.....Con bích đi rồi cô cũng quay lạj lườm phong 1 tia sắc lẹm,anh gãi gãi đầu cười trừ chứ chẳng bjết phảj nói sao,mà nói thiệt chặn họng con bích vậy thôi chứ ngỉ lạj cô vớj phong cũng đâu có tờ gjấy kết hôn nào,nói trắng ra cô chỉ hơn con bích là đc mẹ anh rướt về,còn về mặc pháp luật con bích và cô cũng như ngang hàng ngang lối thôi,cô còn thua nó đứa con nữa,cô thì đương nhjên bjết phong chắc cũng rất khó xử chứ ko phảj thiệt tình tha thiết gì nó,mà nói gì thì nói cô cũng bực lắm chứ,cô đứng khoanh tay trước ngực tuyên bố thẳng thừng với anh:

Em hết chịu nỗj rồi,hay là anh cứ cưới quách nó đi,e nhườn lạj đó....

Em nói gì đó nói lạj anh nghe!!!

Anh nghe ko rỏ hả? Em nói e nhường...ưm...ưm....

cô chưa nói ra hết câu thì đã bị phong kéo sát lạj,anh dùng miệng khóa môi cô làm cho lờj định nói cũng bị trôi tuột xuống,bị bất ngờ cô chỉ bjk trố mắt thật to nhìn anh,mà nói thật ở cự li gần anh,cô thấy anh đẹp trai lắm,càng đẹp hơn lúc anh nỗj gjận như lúc này..

.phong mạnh mẽ càng quét trong khoang mjệng cô như trút đi bao nhjêu nỗj gjận trong lòng anh,đâu phảj cô ko bjết anh yêu cô,tạj sao lạj còn cố tình muốn rờj khỏj anh chứ,càng ngỉ anh càng hung hăng chjếm đoạt,cô càng muốn ngột thở vộj đẩy anh ra,mà hình như phụ nữ càng tự tuyệt,ham muốn đàn ông càng tăng hay sao ak,anh kéo cô tuột vào phòng nhanh tay cũng bấm khóa cánh cửa lạj,tình huống này dù phong ko nói cô cũng bjết anh đang định làm gì? Trong đầu lời nói con bích lần trước lạj cứ vang lên...Cậu2 là người bạo lực tình dục,cô thảo chịu ko nỗj bỏ đi,....

Cô run sợ 2 tay ôm lấy thân mình,lạj nhớ lần trước bị anh đánh cô càng thêm hoảng loạn...phong thấy cô như mất bình tỉnh anh dừng lạj,anh hỏi cô__Em sao thế,chuyện anh đã gjải thích rỏ hết rồi em còn ko tin anh hả?

Cô trả lời anh trong nước mắt:

__ không phảj....là e sợ....sợ anh gjốnh như lần trước...
__Lần trước anh đã xin lỗj em rồi mà....anh hứa ko bạo lực với em như thế nữa,được chưa?

__Không,con bích nói với em,anh còn mua đồ chơi tình dụ về ép chị thảo,em ko muốn em là ng tiếp theo đâu..anh buông em ra đi....

....nghe cô nói xong,anh buông tay thả cô ra,anh đứng lên đj ngang cô,làm cô càng hụt hẩng,cô cứ tưởng anh sẽ ôm lấy cô mà gjải thích,nếu anh nói gì đó cô cũng sẽ mềm lòng mà,cô khóc,chẳng thèm quan tâm đến anh nữa,......trong lòng thầm chưởj anh " đồ vô tâm".....ko ngờ chưa đầy 5phút phong lôi lạj chỗ cô 1 hộp gỗ màu đen đã cũ được khóa chặt..anh nhìn cô vẻ mặt chua sót::

?THỨ EM NÓI TẤT CẢ NẰM TRONG ĐÂY???

....Định vjết thêm đoạn 18 + vào màk e chưa có thờj gjan,hẹn maj nha mn..mấy hôm nay bận lo cho con e dj học ko có thơj gjan vjết dàj,rảnh là e vjet nen đừg aj chê ngắn.nha...có aj đón dc trong hộp là gì ko nè???

Chương 18

Phong từ từ cầm lấy chjếc chìa khoá nhỏ trong tay tra vào ổ khóa,cô hồi hộp nhìn theo động tác tay của anh

Cạch!!!

Chjếc hộp được mở ra,bên trong nào là dây thừng,roi da,thêm 2-3 sợj dây xích....cô khó hjểu nhìn anh,phong ko đợj cô hỏi liền nói cô nghe vẻ mặt anh tối lạj:

__Từ lúc bjết Thảo phản bội. Anh như bjến thành con ngườj khác,dục vọng anh càng tăng thì kèm theo nhjều suy nghỉ xấu xa,anh hành hạ thảo trong những lúc ân áj để trả thù lạj thảo,mấy thứ này,đều là để khi ân áj anh dùng đến,bản thân anh từ nhỏ đã có tính sở hủ cao,bất kể đồ gì của anh,anh sẽ chẳng bao gjờ cho ngkhc đụng đến,nên....anh ko thể chịu đựng nỗj khi thấy thảo bên ngkhc....mỗj lần làm tình anh cũng bjết thảo đau đớn,nhưng anh ko dừng lạj đc....sau thảo nằm vjện anh cũng đã ko còn thói quen đó,lắm lúc ngỉ lạj anh còn sợ hảj bản thân mình nên gom tất cả lạj bỏ trong hộp này,để nhắc lạj cho mìh nhớ ko bao gjờ đc lập lạj đjều đó nữa...

Nghe anh kể mà trong đầu cô tự hình dung ra được lúc đó thảo đau đớn ra sao,tủi nhục thế nào luôn đó trời,đời cô từ khi lấy anh có chăng chỉ là buồn 1chút,thất vọng 1 chút chứ chẳng có gì để so sánh với nỗj đau mà thảo ghánh lấy,con gáj nhà ngta cưng như trứng chăm sóc nuôi nấng cực khổ đển khi gả cho anh lạj chịu muôn vàng đắng cay,rồi bây giờ còn sống suốt đời thực vật,thử hỏi cha mẹ chị ấy mà bjết họ sẽ chịu đựng thế nào..cô run rẩy nhìn anh rồi nói

__Có đúng anh sẽ ko sử dụng chúng nữa ko? Em sợ lắm...?

__Em ko tin anh àz,vậy nhắm mắt lạj đi,anh sẽ chứng minh cho em thấy..còn bây gjờ để anh đem cất đj đã...!!!

Cô nằm xuống gjường,như nghe lờj anh nói mắt cũng bắt đầu nhắm lạj,trong đầu gjờ toàn những chuyện ko đâu...phong cất đi xong thì nhẹ nhàng nằm xuống cạnh cô,môi anh cũng dần trượt xuống áp lên môi cô hơi thở anh ấm nóng làm cô càng thêm khó chịu,giờ là đang gjữa trưa,cáj nắng càng thêm gay gắt,aj trong tình cảnh hjện tạj như cô mà ko bốt hoả,mà cũng ko thể đẩy phong ra nữa rồi,toàn thân cô mồ hôi từ cơ thể túa ra,lấm tấm trên vầng trán cao vàj gjọt,phong cũng thế nhưng lửa tình trong anh đang sục sôi gjờ có ngăn cũng chưa chắc triệt anh được,bàn tay anh mạnh bạo lần lược cởj bỏ mấy thứ vướng mắc trên người cô và anh,2 cơ thể lồ lộ ra trước mặt,cô cứ thế mắt nhắm lẹ che gjấu đi cảm xúc của mình,phong cứ thế tiếp cơn khoái lạc,tay anh ko an phận,vò bóp đôi gò đồng đảo của cô làm cô vừa đau lạj vừa sướng...nhìn vẻ mặt hiện tạj của cô đê mê phong chợt mjểm cười anh từ từ tuột xuống,đúng gjây phút cô ko ngờ đến anh bỗng tách 2 chân cô ra hôn lên cặp đùj non trắng nõn sau đó cuối xuống dùng đầu lưỡj chạm đến nơi tuyệt mật của cô....

....cô ngây người mở mắt ra nhìn anh,gjây phút đó nước mắt cô tự do rơi xuống,tráj tjm cô đập mạnh kịch liệt,cô chưa bao gjờ hình dung ra vjển cảnh này đâu,thật ra mà nói là cô ko đủ tự tin,cô xấu hỗ khi anh làm vjệc đó,cô bjết chỉ khj người đàn ông yêu cô wá nhjều họ mới hành động như thế nhưng..cô.....có đáng ko vì những hờn gjận trẻ con của cô mà anh phảj bận tâm rồi chứng minh thế này,phong vẩn nhẹ nhàng,di chuyển chjếc lưỡi,đôi môi của mình làm cho cô sướng,anh nhẹ nhàng nâng niu cô như món quà quý gjá,cô sướng ko kìm lạj được nhẹ thốt ra vài tiếng

..ưm....ưm....

Cảm nhận hjểu được cô ko bàj xích anh nữa.gương mặt anh càng lộ ra vẻ hài lòng, rồi hồi lâu anh rời khỏi,hùng dũng cầm lấy cuộn gân đang cương cứng của mình đặt ngay nơi bí mật của cô,anh ko cho vào liền mà chỉ đụng chạm ở phía ngoài cọ cọ làm cô đang sướng càng thêm khó chịu cô khẽ nói với anh

__Phong...cho em...

_Còn dám có ý định rời xa anh nữa ko?

__Không,anh cho em đj,khó chịu quá....

Phong miểm cười xấu xa, tay anh lòn xuống nâng hơi cao mông cô lên ko nhanh ko chậm tjến thẳng vào....

______

Bên ngoài đã trưa,nắng đã lên cao,độ nóng cũng càng tăng,người đi chợ cũng dần thưa thớt,bên trong kích tình của đôi nam nữ dâng cao.....

....5h chjều cô với anh cùng nhau đi về,đi tới chỗ khúc cua quanh vào nhà cô nhìn thấy anh xe ôm thường ngày đứng đối diện với aj đó,ng đó quay mặt vào trong cô ko nhìn thấy rỏ nhưng cảm gjác quen lắm!! Mà thôi cô chẳng quan tâm

Vào nhà đúng lúc dì7 đang đút cho bé nhím ăn ngoài sân,thấy cô và anh con bé chạy nhào tới cô nó gọj

mẹ...mẹ....
Cô thoáng bất ngờ,động tác bước chân cũng ngừng lạj,phong bên cạnh cũng sững người theo,ánh mắt anh nhìn chầm chầm con bé xong dang tay bế nó lên anh nhẹ gjọng hỏj nó:

Nhím! Con kêu aj bằng mẹ nói ba nghe đj! Con!!

Con bé nghe anh hỏi thì nhăn răng ra cười ngón tay bé xíu chỉ về hướng cô gọj mẹ lần nữa,cô lần này cũng ko biết nói ra sao,tình huống này bất ngờ cô chưa chuẩn bị kịp mà,.phong với cô phút chốc 2 đôi mắt nhìn về nhau thì trong nhà bà lan bước ra bà nói với phong

__Không cần ngạc nhjên,là mẹ dạy nó đó,con út gjờ cũng là vợ con rồi,cũng nên để con nhím gọj mẹ cho quen,sau này lớn nó đj học cũng ko phảj mặc cảm..

xong bà nhìn sang cô nói tiếp..

mẹ chỉ cần con từ nay về sau yêu thương con nhỏ thật lòng là mẹ vui rồi,con đồng ý ko út?

Cô nghe mẹ chồng mình nój xong mắt cô hơi sũng nước,cô ko nghỉ có ngày bà chấp nhận cho bé nhím ở gần cô,còn cho con bé gọj cô 1 tiếng mẹ,cô vui,cô cảm động xém chút là ôm lấy bà luôn rồi...cô nhẹ cúi đầu nhẹ cảm ơn bà xong quay sang phong ẫm lấy bé nhím,con bé được cô ẫm nó vui,ôm chầm cô luôn,dù ko phảj là con ruột cô nhưng từ khi bjết chuyện của thảo cô đã tự hứa với lòng từ nay về sau sẽ chăm sóc yêu thương con bé thay cho thảo rồi...

Bên này bà lan,dì7,phong nhìn 2 người aj aj cũng xúc động,rjêng về phong anh cảm thấy vui hơn aj hết..anh luôn mong sẽ có ng thay anh chăm lo cho con bé,gjờ đây còn vui hơn khi anh nhìn thấy tấm chân tình của cô gjành cho 2 cha con anh...

___Cả gja đình vui vẻ đâu aj bjết có người đứng phía sau cánh cửa đôi mắt nhìn vào tràn đầy hận thù đốj với cô...

....buỗj tốj cô phụ con bích dọn cơm,dù là ghét nó nhưng đang ở nhà cô ko muốn mọj người fjền nên cũng ko tỏ thái độ gì vớj nó,con bích do mẹ chồng cô chấp nhận hjển nhjên nó được lên ngồi ăn chung bàn vớj mọj người, lúc ăn cô thấy phong cứ gắp hết món này đến món khác cho vào chén cô mà ko đếm xỉa gì đến con bích tự nhjên nó bỗng buông đũa ngồi khóc rẩm rức: bà lan cau có nạt lên tjếng lớn vớj nó

__Ăn dc thì ăn kòn ko thì cút xuống,nhà này ko có kjểu đang ăn mà làm mất vệ sinh thế đâu?

Nó bị chưởj ko những ko nín còn khóc ồ lên trông đến tội__Bà ơj,bà đã chấp nhận con nhưng cậu phong ko chấp nhận thì con sống làm sao được hả bà,ngày ngày con cực khỗ mang thai cháu của bà còn cậu phong và cô út cứ wuấn quyt trước mặt làm sao con chịu nỗi...chắc con ko sống nỗj nữa bà ơi...huhu...

Phong nge xong k đợj aj lên tjếng anh nhanh nói lại

__Vậy thì mày cứ chết đi,nhà tao đủ tjền làm đám ma cho mày...

__Cậu....cậu....

Bà lan ngồi nghe cũng thấy mắc mệt mà trả lời

__Aj mượn mày ngủ với con tao rồi gjờ mày than,im họng ăn đi,ko thì đj xuống....

Cô bên này nãy gjờ im lặng thì cũng lên tjếng..

___Nếu con bích thấy con với anh phong ngứa mắt thì hay là maj mẹ cho con vớj anh phong ẫm bé nhím đi sàj gòn 1 chuyến nha mẹ,cũng gần đến ngày con bé đj học rồi,vợ chồng con muốn đưa nó đi chơi 1 chuyến xong con ghé mua đồ cho con bé lun.mẹ thấy sao mẹ...

__Ừ vậy con dẩn con nhím đj đj,ở nhà dì7 phụ con bích được rồi,nhớ lo cho con nhím cẩn thận ngen con,tý vào phòng mẹ cho tjền đj..

Cô cảm ơn mẹ chồng 1 tiếng xong nhìn sang phong lém lĩnh,phong thì nhìn lạj cô vẻ mặt ko hjểu cô muốn gì???

Con bích vộj lên tjếng:

Không được!!!

Thì bị mẹ chồng cô lườm nó 1 cáj, nó xù mặt lại ko nói ko rằng dậm chân hậm hực bỏ đi thẳng xuống nhà sau...cô bjết gjờ đây cô đã chjếm được lòng bà mẹ chồng này rồj,ko lo đấu ko lạj nó nữa,cũng tự dặn lòng mình,người đang làm,trờj đang nhìn,cô chỉ muốn dạy cho nó 1 bày học,để thôi nó cứ ngỉ thứ gì của người khác nó cũng ăn đc thì khỗ....

__Có câu nói rất hay mà cô luôn ghi nhớ trong lòng

...Đời người chỉ cần sống tốt

Trờj cao nhất định sẽ an bài...

___

....sau 1đêm chờ đợi thì trời cũng sáng,phong dù ko hjểu cô muốn đi đâu nhưng vẩn vui vẻ đj theo,còn cô cả đêm trằn trọc,ko nói gì vớj anh chờ đợj đến sáng nay,cô dẩn bé nhím lên xe ngồi cẩn thận,được đi xe mặt con bé tươj như hoa còn bjết vẩy tay chào bà nộj với bà7 nữa...xe đc phong khởj động chạy đi,anh láy xe bên này lâu lâu liếc nhìn cô,cô thì vừa ôm bé nhím vừa mang tâm trạng mong ngóng đjều gì đó đang ở phía xa mà cô sắp đến....

Chương 19

Trong xe anh và cô cũng nói chuyện này nọ cho qua thờj gjan,bé nhím ngồi trong lòng cô gjó mát quá hay sao đó mà đi đc 1 đoạn nó cũng nhắm mắt lạj ngủ,cô sợ con bé đói liền cầm bình sữ dì7 để sẳn đút cho nó uống,khoảnh khắc mắt nó thì nhắm ngjền,mjệng thì nút chụt chụt yêu quá bất gjác cô cũng nhẻo mjệng cườj theo..phong đang láy xe,nhìn qua thấy cô cười,anh liền hỏi

__Có gì mà e vui vậy?

__Hok gì đâu anh,anh cứ chạy đi...?

_Mà nè,em định đi đâu,qua nay ko nói bjết sao mà anh chở??

__Hihi em quên,anh chở em với con lên đầm sen cho con chơi đi,em thấy con nhím lâu rồj ko đc đi đâu đó? Em cũng muốn đi cho khoay khoả đầu óc...

__Trờj,em chủ yếu muốn đi đầm sen vậy thôi đó hả,sao ko nói sớm mà cứ lấp lững làm anh tưởng em có phi vụ gì chứ..

__Bộ em muốn đi ko đc hả,mà nè mẹ cho em đj rồi đó,anh ko đc càm ràm em,chỉ dc làm theo mệnh lệnh thôi!!!

__Dạo này thân thiết quá ha!!!

__Anh nói cái gì mà thân thiết?

__Thì em đó,mẹ với em chứ aj nữa?

__Xàm quá anh...thôi lo láy xe đi,láy cho cẩn thận đó!!

Ngồi gần 2tjếng đồng hồ mớj đến chỗ..đúng là sài gòn có khác,ồn ào và náo nhjệt khác hẳn ở quê cô,phong láy xe chạy xung quanh gần đó tìm khách sạn rồi đỗ xe,đặc phòng, xong dẩn cô và con đj qua công vjên mua vé,cả 3 ngườj bọn họ đj vào,con nhím được đj chơi vui lắm,gặp cáj này là chỉ,gặp cái kia cũng chỉ,anh và cô thay phjên trả lời thôi cũng muốn mệt vớj nó,,......

...chơi đến gần tối 3 người trở về khách sạn,kêu đồ ăn lên,cô cho con bé ăn no rồj dỗ nó ngủ,đặt con bé nằm ngay ngắn lên gjường cô cũng bước ra phía ngoài,phong đang cầm đjếu thuốc hút,tay anh thong thả vịn lang cang nhìn xuống dưới,dòng người hoà vào tiếng xe cộ cũng trở nên nhộn nhịp hẳn..cô đi đến đứng kế bên anh,hơj thuốc bay qua khó chịu làm cô ho sặc sụa,phong thấy vậy tiện tay dập tắt đjếu thuốc thảy vào sọt rác,tay anh vỗ vỗ lưng cô quan tâm:

__Em có sao ko,anh xin lỗj...

_Em ko sao,chỉ là ko thích mùi thuốc cho lắm...!

Anh choàng tay qua vịn eo cô,đôi mắt ko chút cảm xúc nào nhìn thẳng về phía trước,cô dựa đầu vào vaj anh khẻ nói:

__Anh,maj chở em và con qua bệnh vjện thăm chị thảo nha anh..!!

Phong nghe cô nhắc đến thảo,anh quay sang hỏi lạj:

__Vậy ra,em lên đây vì muốn gặp thảo,lý do đi chơi là phụ thôj fảj ko?

__dzạ,em muốn gặp chị ấy,mà jờ sao,anh đưa em đj hok?

__Uh..maj sáng anh chở em đj,được chưa...?

Cô mỉm cười hài lòng,ôm chặc lấy anh hít thở bầu trờj đêm của sàj gòn...

..Sáng sớm cô pha nước nóng tắm cho con nhím rồj nhẹ nhàng lau khô người thay đồ cho con,cô cảm gjác cô gjống như 1ng mẹ thực thụ rồj,đôj lúc cô cũng muốn có đứa con chung với anh nhưng sợ thiệt thòi cho nhím lạj thôi...cô ko thể vì bản thân mình mà ích kỷ vớj nó được,cô sợ con cô sinh ra cô ko còn quan tâm con bé nhjều,nó lạj đang tuỗj ăn tuổi lớn sợ nó mặc cảm rồi tủi thân,người lớn thì sao cũng dc nên mỗj lần quan hệ xong cô liền đjều đặn bỏ vào trong miệng 1 vjên thuốc,ngẫm ngỉ sẽ có ngày cô sinh cho anh đứa con của chính mình,nhưng chưa phảj lúc này,,,đợj bé nhím lớn đj trước đã...

...

Đến vjện phong 1 tay ẫm bé nhím, tay còm lạj nắm lấy tay cô bước đj thẳng, cuốj hành lang là dãy phòng chăm sóc đặc bjệt anh dừng lạj mở cửa, cô cũng theo anh bước vào,bên trong căn phòng toàn là màu trắng,mùi thuốc khử trùng xộc vào mũi khiến cô hơj khó chịu,bé nhím thì khỏi nói nó sợ bấu chặt phong lun..có 1 cô trạc chừng 3mấy 40 tuỗj mặc áo màu trắng đang trong phòng thấy phong thì ljền tươi cười vui vẻ hỏi anh

Cậu phong lạj lên nữa à,đây...là aj vậy cậu?

Dạ là vợ và con gáj cháu,nhím chào bà đi con?

Bé nhím nhút nhát sợ sệt lên tjếng: dạ bà!!

Cô ấy khen nhím ngoan rồi xoa xoa đầu con bé xong nhìn sang cô,cô cũng theo phép lịch sự mà cúi đầu chào hỏi..cô ấy cũng cười với cô rồi nói với phong tjếp:

Thôi cô cậu ở đây đi,tôi ra ngoài,lúc nào cậu về báo tôi 1 tiếng ngen cậu..!!

Phong gật đầu xong thì cô ấy cũng nhanh chóng bước ra,cô liền hỏi anh cho bjết:

Cô đó là aj vậy anh?

Là người anh thuê ở đây chăm sóc thảo?
Dạ..

Cô đi thật nhẹ dừng lạj trên chjếc gjường trắng,thảo nằm đó đôi mắt nhắm ngjền,nước da xanh xao,xung quanh 2 tay gắn cả đống toàn là dây nhợ,nhưng cũng ko thể phủ nhận nét đẹp của chị ấy vẩn còn nguyên vẹn,dịu dàng và thuần khiết,chợt tậng sâu đáy lòng cô dâng lên cảm gjác xót xa..

Phong ẩm con nhím đi lạj gần mé gjường rồj ngồi xuống,con nhím ngồi trong lòng anh thấy ng lạ nó sợ,ko dám lên tjếng,đôi mắt ngây thơ nhìn về phía mẹ ruột mình..

__thảo,hôm nay anh dẩn con lên thăm em.em tỉnh lạj đi,5năm rồi,em ngủ đủ rồi,đừng tự hành hạ bản thân mình nữa,con mình lớn rồi,nó sắp đj học rồi,em ko muốn gặp con sao?

Phong vừa nói cô cũng vừa thấy nơi mắt anh 1 gjọt lệ rơi xuống,lờj anh nói với chị cô nghe rỏ ràng từng câu,từng chữ,bjết rằng cô ko đc ích kỷ đến mức ghen tuông với thảo nhưng cũng ko thể nói rằng mình ko đau..cô im lặng nhìn họ,giá như chị thảo khoẻ mạnh có lẽ đây sẽ là 1 gja đình rất hạnh phúc,ko chừng cô và anh gjờ cũng chỉ là 2 người xa lạ thoáng qua...

...phong ngồi với thảo 1 lúc mới chợt nhớ ra bên cạnh anh còn có cô,anh quay lạj nhìn,cô thì sợ anh khó xử vộj đi lạj cạnh anh cô nói

__Em ko sao! Đó là đjều anh nên làm mà,ko cần bận tâm e, con buồn ngủ rồj kìa,anh ẵm con ra ngoàj đj vòng vòng cho nó tỉnh ngủ đj..em nói chuyện với chị thảo xíu...

Anh nhìn xuống bé nhím,thấy đôi mắt nó mơ màng nên anh cũng đứng lên nhẹ nhàng ẫm nó tựa vào vaj mình rồi nói nhỏ với cô..

_vậy anh ra ngoài chút,em ngồi đây tý anh vào?

2 cha con anh đi rồi,cô kéo ghế ngồi xuống đối diện với thảo,chị nằm im đó,cái máy đo nhịp tim đều đặn nhảy nhịp lên xuống,cô thở dài,nặng nhọc mở lời nói, dù ko bjết thảo có nghe được ko nữa..

__Em chào chị,em là út,mà chắc chị ko bjết em đâu đúng ko? anh phong cướj em về được mấy tháng rồi,, nếu chị bjết chị nhất định sẽ buồn anh phonh lắm phảj ko chị...lúc đầu em ko bjết chị,em yêu anh phong là thật lòng nhưng sau này càng ngày em phát hjện ra chuyện của chị,sâu trong lòng em,em đau khổ và day dứt lắm,em xem mình như người đã chen vào hạnh phúc của chị đó,chị bjết ko?..... Nhưng em lạj ko từ bỏ phong được....,cùng là phụ nữ em hjểu và đồng cảm vớj khỗ đau mà chị đang ghánh chịu,chị có thể hãy mau tỉnh dậy đi,bé nhím cần mẹ,chị cũng chắc đang nhớ con mình mà,rồi còn phảj trả thù kẻ hạj chị nữa chứ,em hứa nếu chị tỉnh lạj em sẽ rời xa phong để gd c được đòan tụ,vì em sợ mình ko thể thay chị mà lo cho anh và con nhím được chu toàn đâu..chị nghe em nói ko? Mau tỉnh lạj về với gđ nè chị,còn cha mẹ chị nữa,cô chú đã gjà ko aj chăm sóc,đang từng ngày ngóng tin chị về đó....

Cô nói xong cũng cảm thấy lòng mình nhẹ nhàng hơn chỉ là có 1 chút tiếc nuối,nhưng nếu như thảo có thể tỉnh lạj dẩu thế nào cô cũng sẽ từ bỏ phong được..aj ngờ chợt cô phát hiện ngón tay thảo cử động,nhịp tim trên máy báo cũng ko bình thường,vội vàng cô nhấn chuông báo,chưa đầy 1 phút 1 ông bác sỉ đj lạj,phong bên ngoàj nghe tiếng động anh cũng ẫm bé nhím chạy vội vào,cả 2 đứng im nhìn,ông bác sỉ khám này nọ xong,tháo khẩu trang ra nói với phong,

_Chỉ là phản ứng tự nhjên thôi,nhưng cũng coi như tình hình có chút tiến triển tốt rồi,ngườj nhà có thể thường xuyên trò chuyện để ý thức cô ấy sớm tỉnh lạj...

Ông bs nói xong cũng đj ra ngoài,phong nhìn thảo hồi lâu rồi quay sang nói với cô..

_thôj muộn rồi,mình về em!!!

_vậy còn....

_Thảo ở đây có người chăm sóc rồi,nếu cô ấy tỉnh có ngườj sẽ báo cho chúng ta bjết...

_Dạ...mà khoan anh đợi em xíu nha!!!

Cô đi lạj ẩm bé nhím trong tay phong,xong quay về hướng thảo đang nằm,cô cầm tay bé nhím đặt lên tay thảo,con bé sợ sệt định rút tay về thì cô vội lên tjếng nói vớj nó:

__Nhím nè,ngườj nằm đây là mẹ ruột con đó,con ko được sợ mẹ con nge hok,mẹ con đang ngủ gjờ mình chào mẹ rồj về con nha....con bé có lẽ hjểu chuyện nó trở nên ngoan hơn,ngây thơ hỏi lạj

Vậy từ nay nhím có 2 mẹ luôn hả mẹ?

Uhm,con thích hok nè?

Thích,nhím chào mẹ nhím về?

Cô nhìn thảo xong nói tjếp

__Em đưa con về,chị ráng bình phục lạj nha chị..đừng quên gjao ước của em đó,lần sau em lạj đưa con lên vớj chị nữa...

___

Trên đường đi về trên xe trầm tỉnh hẳn,chẳng aj nói vớj aj lờj nào,vì trong lòng anh và cô đều có nỗj muộn phjền riêng,bé nhím thì được cô ôm,nó cũng đã ngủ tiếp,nhìn ra 2 bên đường dòng ngườj,xe cộ lước qua vộj vàng trong lòng cô càng trống rỗng...

Tối muộn 3 ngườj cũng về đến nhà an toàn,con bích nge xe về liền chạy ra,gặp phong mặt nó hớn hở liền

__Anh phong,hôm nay em đj siêu âm bác sỉ bảo thai được 3 tháng rồi,chắc là con traj đó anh!!

Cô nghe nó nói xong tự dưng tronh lòng dâng lên cảm gjác bực bội,nhìn sang anh,anh ko nói gì càng làm cô đjên hơn,ẫm con nhím đj 1 mạch vào nhà,mặc kệ anh với nó....

Dì7 thấy cô vào ljền ẫm lấy nhím thay cô,con bé wen hơj cô bị dì7 ẫm nó khóc thét cứ gọj mẹ mẹ làm cả buỗj tốj cô phải ở bên này vớj nó..mà nhìn quah nhà ko thấy mẹ chồng đâu,cô liền hỏi

_Ủa dì mẹ con đâu rồi dì?

_Dạ bà đj lên huyện lấy tjền rồi mợ,maj sáng mớj về...

_Dạ

__À mà mợ...đột nhjên dì7 lên tjếng,cô khó hỉu hỏi lạj

__Sao dì?

__Tối hôm qua tôi ngủ ko được ra sân đj vòng vòng thì tình cờ phát hjện con bích lén la lén lút đj ra ngoàj cáj đìa,tôi tò mò đj theo thì thấy nó nói chuyện vớj 1ng đàn ông nhưng trờj tốj quá tôi ko nhìn rỏ,lạj sợ bị phát hjện nên đứng 1lúc tôi đi vào liền,cũng ko nghe đc họ nói gì?

_dì,có đúng dì thấy con bích ko? Mà lúc mấy h vậy dì?

_khoảng 10-11h gì đó mợ

_dạ,được rồi,thôi con về phòng nha dì,mà chuyện này dì đừng nói aj nữa nha,để con xem sao..con này con thấy nó bí hjểm sao ak

..được rồi,có gì mợ bjết được nói tôj nge nữa nge mợ..

...dạ!!!

Cô về phòng,cũng vừa lúc phong đj vào,thấy anh cô ko thèm nhìn đj thẳng lạj gjường nằm xuống,măc kệ phong cố gjải thích rằng anh ko wan tâm,ko này kja với con bích,cô lờ đj chìm sâu vào gjấc ngủ..cô cảm thấy mọi chuyện càng tệ hơn nhjều rồi,ko bjết dến bao gjờ cô mớj thoát khỏi cáj mớ bòng bong này nữa...

Sáng sớm cô dậy,phong nằm bên còn ngủ say,cô nhẹ lật chăn ra bước xuống gjường ra sau rữa măt,đj ngang nhà sau con bích đang ngồi chảy tóc,nó thấy cô liền cất gjọng nói

__Tôi có bầu bụng cũng bự rồi,từ nay về sau chị cố mà dậy sớm làm vjệc nhà đj,tôj phảj dưỡng thaj để sinh ra cháu đích tôn cho nhà này,Àz...mà chị cũng đừng hở chút là gjận lẩy để cho anh phong năn nỉ chị,đàn bà mà ko bjết đẻ anh phong cũng sẽ sớm coi chị như đồ bỏ đj thôi...???

Mớj sáng ra là nó kiếm chuyện vớj cô rồi,cô thiết ngỉ con này nó rảnh hơi thiệt chứ,nhìn cáj mặt nó hách dịch mà cô muốn táng cho bể mặt dễ sợ,nhưng thôi nhịn cô lờ đi chỉ bâng quơ nói 1 câu đủ để cho nó nghe:

__Đời lắm cáj hay,loay hoay toàn gặp chó!

Rồi cô đi thẳng..bỏ lạj phía sau nó ôm 1cục tức nuốt ko trôi hét lên vang cả cáj nhà

__Chị nói aj chó,chị đứng lạj cho tôi

Chương 20

Con bích la lên xong cũng liền đứng dậy chạy nhanh ra định đánh nhau với cô

__Chị nói aj là chó,nói lạj tôi nghe?

Thấy nó nhào đến gần thì cô liền gjơ tay về phía nó ngăn lạj

__Tao nói mày đó rồi sao? Đừng tưởng kjếm chuyện vớj con này dễ.tao ko hjền đến mức để mày qua mặt được đâu,mà trong đời tao chưa thấy aj đê tiện như mày,cướp chồng ngkhc mà làm như tự hào lắm vậy đó,bày đặc lúc đầu chị chị em em với tao làm chi cho mệt vậy,mà tao cũnh nhắc cho mày nhớ,đang có thai thì ráng gjữ đj,chui đầu vô tao,tao đánh cho thì có đừng trách...

__Chị tưởng chị là aj mà tôi ko dám đánh,đừng ỷ đc bà chủ thương rồi lên mặc,chị cuốj cùng chỉ là đồ thay thế thôi đừng có mơ tưởng,con bích này,cáj gì nó muốn nó ko để aj gjành lấy đâu..?

...

vừa nói xong nó nhào vô đánh cô,nói thì mạnh mjệng chứ lúc đánh nhau cô ko có kiinh ngjệm đâu,mà con này nó khoẻ như trâu,cô thì từ nhỏ đã ko lm vjệc gì,dáng người lạj mãnh maj đâu bì với sức nó được.vớj lạj nó đang mang thai sơ xuất chỉ tộj đứa nhỏ...nó đánh cô bầm mặt,cô cũng chỉ lấy tay đỡ thôi,aj ngờ vừa nge tjếng bước chân đi ra,nó lật đật té xuống 2 tay ôm bụng hét lên

__Ui..đau quá,chị út sao định gjết con em,em đâu có ý định sẽ gjành anh phong vớj chị chứ,chị ác độc quá vậy,có aj ko cứu tôi nè...

Phong trong nhà đi ra nhìn thấy cô đang đứng,còn con bích ngã sõng soài dưới đất,anh vội chạy đến đỡ nó đứng dậy,gjọng anh lo lắng đến cô cũng chẳng ngờ..

__Bích có sao ko,mau tôi đỡ lên xe đj bệnh vjện

?

__Anh ơi,em đau bụng quá,chị út đẩy em,con mình,uj da...anh cứu con với anh!!!

__Im lặng,gjữ sức đi,tôi chở đj....!

Vừa nói phong vừa ẫm con bích trên tay chạy đến chjếc xe rồi nỗ máy,đến lúc xe khuất bóng mà cô còn đứng ngây ngốc nhìn,anh quan tâm đứa bé cô hjểu,nhưng tạj sao lạj ngọt ngào vớj nó,từ lúc bước ra đến lúc đj anh cũng chẳng thèm nhìn lấy cô 1 lần,ngườj anh cần quan tâm là cô mà,cô bị nó đánh còn tàn tạ hơn nè,vì lo bảo vệ đứa con cho anh,mà cô quên rằng con bích nó cao tay hơn cô tưởng,đánh cô cho đã xong bày trò xíu lạj nhận được lòng thương hạj của anh....vậy mà nój k thương,k yêu nó,.lạj còn anh anh em em đồ thứ gjả dốj mà...vừa lẫm bẫm chưởi anh,cô vừa khóc vừa đưa tay lên xoa xoa cáj mặt,đúng lúc dì7 ẵm bé nhím ra,con bé thấy cô liền tuột xuống nó chạy đến cô,thấy cô khóc mắt con nhỏ cũng đỏ hoe!!

__Mẹ sao vậy mẹ sao mẹ khóc?

Cô lấy tay quét vộj gjọt nước mắt đang chảy xuống,cô ôm nó vào lòng ngẹn gjọng trả lời

_Không,mẹ có khóc đâu,bụi bay vô mắt mẹ thôi...?

Con nhỏ cũng lém lỉnh trả lời theo

__Aj bjểu mẹ chơi dọc đất chi cho bụj vô mắt,mẹ lì quá hà?

Cô phì cườj với sự vô tư của nó,đúng là con nít màk..

__Uh mẹ lỳ quá,maj mốt mẹ sẽ ngoan gjống nhím hen!!

_Dạ,mẹ đừng khóc nữa ngen mẹ!!!

.....Dì7 đi đến bên cô vỗ vỗ vaj an ủi_Thôi mợ đừng buồn.tôj tjn mợ,bjết nó mánh khoé z từ nay về sau tránh xa nó ra chút...

__Dạ tôi bjết rồi dì,tôi ko sao đâu?

_Vậy thôi mợ vô nhà nằm ngỉ đi,lấy đá chà lên mặt cho bớt sưng,tý tôi dẩn con nhím ra chợ sẳn mua thuốt cho mợ luôn!!

_Cảm ơn dì...

....

Xế chjều mẹ chồng cô về,nghe dì7 kể chuyện lạj,bà bước vào phòng xem xét tìnj hình cô rồi bà nói:

__Lúc nảy thằng phong có gọj nói,mẹ về ngang ghé bv thì bjết con bích ko bị gì? Thg phong đã chưởj nó 1trận rồi,2 tụi nó đang trên đường về,mẹ cũng bjết tính bây ko bao gjờ hạj nó đâu,thjệt con đó càng ngày nó càng quá lắm rồi...

__Dạ,con ko sao mẹ,mẹ đj đường xa về mệt rồi thôi mẹ ngỉ sớm đi,con ko để bụng đâu mẹ...

__Ừk,thôi mẹ ra,co ngỉ đi!!!

Bà lan vừa ra ngoài thì ngoàj sân cô cũng nghe tjếng xe phong về,được 5phút anh đi vào phòng,cô còn gjận anh nên ko nói gì cả,phong đj lạj ngồi xuống chần chừ rồi lên tiếng.

_Em?

???

_Gjận anh hả?
???

_Thôi,nói chuyện với anh đj?

_Nói gì? Còn gì để nói,anh ko tin em,thì nói cũng tốn công thôi!

_Anh nói ko tin em hồi nào?

Thì....ừ anh ko nói nhưng hành động của anh rỏ ràng quá rồi còn gì nữa...?

_Anh chỉ sợ nó có bị gì thì liên luỵ e thôi,với lần trước thảo sảy ra chuyện anh đã sợ lắm rồi...thấy nó vậy anh ko kịp suy nghỉ.anh xin lỗj...

__Tóm lạj anh cũng chẳng tin em...

....

Nói tới nói lui,cô và anh vẩn ko thể hoà gjải được,cả 2 đành mỗj ng 1 bên xoay lưng vào nhau gjả vờ ngủ...cô trằn trọc mãj đến 2h khuya..đến khi buồn đi tiểu,cô nhẹ lật chăn,mang đôi dép vào,mở cửa ra nhà vệ sinh,gjảj quyết xong cô định đi vào nhà thì đột nhjên cô nge tjếng dép lẹp xẹp ngoài phía sau,nương theo ánh trăng mờ mờ cô nheo mắt phát hjện bóng con bích rón rén đj theo lối bờ ruộng ra phía cáj đìa..nhớ lạj lời dì7,cô tò mò chậm rãi đj theo....đường ruộng thật sự là khó đi,cô buông dép,chân cô bấu từng ngón xuống cáj bờ để tránh khỏi bị té,trờj lạj tốj,vừa đj vừa sợ bị phát hjện,tim cô đập thình thịch,mồ sôi lạnh túa ra khắp người.

..con bích ra đến nơi, chợt trong lùm cây bóng người con trai đi ra ôm chầm lấy nó,cô gjật mình nép vào phía bụi trâm bầu,đúng lúc nge được tjếng con bích phát ra

__Anh muốn nói gì mà hẹn em ra ngoài này,cẩn thận bị phát hjện là chết cả lũ đó?

Tiếp theo thì tiếng ng đàn ông đó trả lời lạj

__Em bị sao mà sáng anh thấy thằng phong chở em ra vjện?

_Em bị ngã thôj,ko sao?

_Cáj gì? Sao lạj bị ngã,rồi con mình,con mình có bị sao ko?

_Anh chỉ quan tâm tới đứa con thôi sao,tôi anh coi ko ra gì àz..

_Ko,ý anh là em với con có sao ko?

__Em ko sao,chỉ là dùng 1 chút mưu mẹo làm cho phong ghét con út thôi

__Làm gì thì làm,cũng ráng cẩn thận,mà em nhanh gom 1 mớ tjền của nhà đó xong mình trốn đi xứ khác sống đi.anh k đành để em ở lạj nhà đó.còn tốj ngày gjáp mặt với thằng phong,anh ghen.

__Anh ráng đi,1 thờj gjan nữa thôi,ghen gì nữa,em hết yêu hắn rồi,chỉ yêu mình anh thôi hà...

...1 màn nói chuyện của họ cô nge ko sót 1 chữ...thì ra là vậy,ko uỗng công cô thức đêm thức hôm rồi...bjết được chuyện bí mật này cô ko những vui,mà còn sướng hơn chữ sướng😂...mặc cho đôi gjan tình đó tâm sự,cô nhẹ nhàng bước chân đj lẹ vô nhà...vừa đi vừa nghỉ cách xem làm cách nào cho nó tự khai sự thật ra....

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau