BÁNH ĐÚC CÓ XƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Bánh đúc có xương - Chương 11 - Chương 15

Chương 11

Về đến nhà mà cô cứ nghỉ mãi đến chjếc gjày của con nhím,chắc chắn ko tự dưng nó nằm ngoài đó được vì con bé chưa bao gjờ ra khỏi nhà khi ko có aj theo nói chi đến con bé tự đj ra ngoàj đó,mà gjày của bé nhím thì để ngăn nắp lắm,nhà cũng chẳng có chó,mèo gì để mà tha đj...nghỉ mãj ko ra nên thôi cô lo cơm nước trước đã,xong xui cô lên phòng xem con bé ngủ dậy chưa thì thấy dì7 đang xếp đồ của con bé để vào tủ,cô đj lạj ngồi đối diện hỏi dì.

_Ủa dì7 ko đi lên huyện với con bích ax.mà Dì 7 có thấy đôi giày màu đỏ của bé nhím đâu ko dì,cho con mượn xem được không?

_Tôi để dưới hộc tủ,để tôi lấy cho mợ!!

Nói xong dì7 cũng khom xuống lấy cho cô thì cô thấy dì kiếm hoàj mà chỉ có 1 chjếc,đúng như dự đón của cô,dì7 cũng ko bjết chjếc gjày mất rồi..thấy dì cứ tìm hoàj cô cũng ko muốn dì nhọc lòng nên nói luôn

_Dì khỏi tìm nữa,lúc nảy con đj ra cáj đìa đỗ rác,thấy chjếc gjày nằm ngay chỗ cáj mộ.con đem vô gjặc phơi ngoàj xào kjà..mà dì ngôi mộ đó là của aj dì bjết không..?

Cô để ý thấy lúc này mặt dì7 xanh như tàu lá,dì run run gjọng cứ lấp 3 lấp búng

_Tôi ko bjết mợ,chắc có từ trước tôi về nhà này làm rồi.mà từ trước đến nay tôi ko có ra ngoàj đó nên cũng ko bjết?

Cô hoàj ngi về độ chân thật trong lời nói của dì nên nhìn thẳng vào mắt dì nój chậm rãi...

__Con ko nghỉ là dì ko bjết,vì ngôi mộ theo con thấy còn rất mới,hay dì bjết chuyện gì mà gjấu con..?

__Ko có đâu mợ,tôi tôi ko bjết thật mà...

Cô định hỏi tiếp thì lúc này thấy con nhím dậy nên cô thôi ko hỏi nữa,dì7 thấy con nhím thức nên cố tình quay sang ẵm con bé dậy đi rữa mặt cho nó để tránh mặt cô luôn.lúc con bé đj vào thì sà vào người cô nủng nịu,nói chuyện tíu tít nên cô cũng quên mất chuyện đó...

Mà gjờ cô lạj nhớ ra 1 chuyện,hôm nay đáng lẽ là di7 với con bích đj lên huyện,sao gjờ dì lạj ở nhà,còn phong thì cũng đi từ sớm rồi,vậy chẳng lẽ con bích.....chắn chắn nó đi với phong rồi...

...Đến chjều muộn cô thấy con bích về,nhưng ko thấy phong đâu cả..nó về đến nhà là lau vào dọn dẹp liền còn hỏi cô ngày nay ở nhà có vất vã lắm ko,cô cũng cười cười trả lời nó rằng cô ko sao,làm cũng chẳng vất vã gì?..nó nói hôm nay nó lên huyện thấy tấm vảj đẹp nên mua cho cô,nói xong nó móc trong cái túi xách ra đưa cho cô xấp vải...thiệt là vảj đẹp thiệt,màu hồng phấn.có thêu kim tuyến,nhưng lòng dạ cô lúc này cũng ko thiết tha gì mấy,nhưng cũng chẳng từ chối,gjả vờ cảm ơn nó xong đem vào cất trong phòng.

được 1 lúc nữa thì cô thấy phong chở bà lan về,2người vào nhà cô vừa lúc thấy cánh tay phong bị tét 1 đường đã băng bó lạj,cô có chút xót nên hỏi anh,

__Tay anh sao vậy?

Phong với bà lan đang ngồi trên ghế,nge cô hỏi anh trả lời

__Bị tét thôi,anh ko sao?

Cô đj lạj cầm tay anh lên xem xong nói

__Ko sao? Mà anh băng 1 khúc như vầy?

Bà lan nge cô hỏi thì trả lời cô luôn

_Công vjệc thôi,con đừng bận tâm nữa,thôi con xuống dưới kêu con bích dọn cơm đi.mẹ đói rồi?

....

Ăn cơm xong mọj người aj trở về phòng nấy,cô vừa vào thì phong đj lạj ôm chầm lấy cô đẩy xuống gjường,cô bực bội đạp anh ra vô tình trúng tay phong chắc đau quá anh hét lên

__Á...đau anh....em bị khùng hả?

Biết phong đau tự nhjên cô cũng có chút đau lòng nhưng lạj nhớ đến chuyện con bích với anh cô đành im lặng chẳng muốn quan tâm gì đến,phong thấy cô lơ đễnh thì cũng đj lạj ngồi cạnh cô hỏi:

__Hôm nay em sao đó,bệnh hả vợ?

__Anh còn bjết em là vợ anh hả?

__Em ko là vợ anh thì là aj,nói gì kỳ vậy?

__Thui ko gì? Mà tay anh tạj sao bị như vậy nói e nghe coi?

...Phong biết ko thể gjấu cô được anh đành nói: hôm nay anh đj gom tjền cho mẹ,găp đúng bọn lưu manh,nó ko muốn trả tjền mà còn gây sự,lời qua tiếng lạj nó rút mã tấu ra chém anh,lúc đó anh lấy anh đỡ nên bị chém trúng,chứ ko,chắc gjờ chết rồi,bọn nó thấy tay anh bị thương,máu chảy ra nhjều với đang ở ngoài đường nên nó chạy luôn,hên là con bích với mẹ đj ngang thấy anh vậy đưa anh vô viện may lạj.......Ra là vậy,hèn gì lúc dọn cơm lên cô để ý thấy con bích nhìn nhìn phong, đôi mắt ẩn chứa sự lo lắng nhưng nó ko hỏi gì tới thì ra nó bjết chuyện trước cô rồi,lúc trong vjện chắc nó đã tha hồ chăm sóc dùm chồng cô đây mà,bực trong người cô ko nói gì đến phong nữa,nằm xuống cô quay mặt vào trong luôn,đừng aj nghỉ cô ko yêu ko lo cho anh nha,cô còn yêu anh nhjều là đằng khác,nhưng với sự phản bội của anh cô ko thể nào tha thứ được,phong thấy cô nằm xuống anh chẳng bjết cô đang nghỉ gì nhưng chjếc áo ngủ mỏng tanh nhìn thấu da thịt bên trong của cô thì anh nhịn ko nỗi thú tính trong người nỗi dậy bèn lật cô lạj đè xuống hôn cô...

....Lúc đầu cô cũng phản khán,nhưng với sức đàn ông lúc muốn rồi thì dù trời có sập chắc cũng ko ngăn lạj được nên cô cũng nằm im luôn,phong được đà hôn hết chỗ này đến chỗ khác rồi xé tan bộ đồ ngủ của cô ra,anh vùi mặt xuống ngực cô hôn ngấu ngiến,cô dưới sự kích thích của anh cơ thể cô cũng mền nhũng ra từ khi nào,cô lấy tay vòng lên ôm cổ anh lờj nói có chút ghen tuông:

__Càng ngày anh càng lộ bản chất đê tjện hơn rồi đó!

..Phong chẳng hjểu ý đồ trong câu nói của cô mà chắc anh cũng ko nghỉ đước tới chuyện của anh cô đã bjết được rồi đâu.,2 tay anh bóp chặt ngực cô,anh nhìn cô cười điểu trả lời lạj

__Đê tjện hay ko lúc ở truồng rồi em sẽ bjết?

..Vừa nói xong phong cũng ngồi dậy lột nhanh bộ đồ anh đang mặt ra,bên dưới cậu em đã sừng sửng cương cứng từ khi nào....ánh đèn ngủ mờ mờ càng làm lộ vẻ mặt thú tính của anh,cô bjết chắc cũng chẳng thể cự tuyệt nữa đành im lặng,nhắm ngjền mắt lạj.đúng lúc của anh chuẩn bị xâm nhập vào cơ thể cô thì bên ngoài có tiếng gỏ cửa dồn dập,tjếp theo là cô nghe tjếng của dì7

___Cậu mợ ơi,con bích tự nhjên nó xỉu rồi,bà kêu cậu gọi cho bác sỉ dùm bà...!!!

......cô nghe xong thoáng cau mày nhưng chẳng ngỉ ra được lý do nào khác ljếc nhìn sag phong thấy anh cầm điện thoạj bước xuống gjường xong thay đồ gọn gàn mở cửa đi gấp gáp ra ngoài,trong tia mắt anh cô cũng ít nhjều thấy được sự lo lắng.

.cô trong này cũng vội mặc đồ vào xong khoác thêm cáj áo rồi bước ra,vừa hay xe bác sỉ cũng đến,con bích nằm trên cáj gjường bên dưới,cô để ý thấy mặt mũi nó cũng hồng hào,chẳng có vẻ gì bị bệnh cả,vậy thì sao tự dưng xỉu,cô cau mày khó hjểu thiệt?

Cả nhà bà lan,dì7,phong và cô đứng bên cạnh,mỗj người 1 vẻ,người thì lo lắng,kẻ thì dững dưng xem chuyện..ông bác sỉ thăm khám đủ thứ xong quay lạj phía bà lan ông nói...

.___cô ấy có thai rồi,nhưng để chắc chắn ngàt maj gja đình đưa lên vjện sjêu âm sẽ rỏ hơn

...Nge ông bác sỉ nói mà tim cô như vụn vỡ,cô wá hjểu rỏ cái thai này là của aj,trong khi người vợ đường đường chính chính bước vào nhà anh là cô còn chưa có chút máu mủ nào với anh thì đùng 1 phát cô tình nhân của chồng mình lạj có con thử hỏi aj ko đau cơ chứ,bjết rỏ họ đang qua lạj,bjết rỏ sẽ có ngày cô rời đj,nhưng chưa bao gjờ cô nghỉ kết cục lạj như thế này,cô yêu anh,cô ko phủ nhận,cô hận anh điều này hoàn toàn là sự thật,nhưng bắt cô 1 sớm 1 chjều ngừng yêu đó là đjều ko thể,cô ngây ngốc nhìn anh cô thấy trong mắt anh mấy tia sững sờ khó hjểu,nhưng cô ko muốn wan tâm nữa,cô lạj nhìn sang mẹ chồng cô,bà cũng hoang man,dì7 thì tròn mắt,chắc cả 2 người đâu aj hjểu cớ sự này tấc cả điều do anh gây ra..

...Con bích từ từ mở mắt ra,mẹ chồng cô đưa tjền cho dì7 trả rồi tiển ông bác sỉ ra xe về...con bích vừa mở mắt đã vội tuột khỏi gjường rồi quỳ xuống nền nhà

_Bà ơi con có thai rồi đúng ko bà?

Bà lan ljếc nhìn nó xong cũng ung dung trả lời

_Mày có bầu với thằng nào lôi đầu nó về đây,tao đứng ra lo gã cho mày,mày lớn rồi sao mày ngu.muốn ko ở đợ cho nhà tao nữa thì cứ nói tao 1 tiếng,tao cho mày về rồi kiếm 1 tấm chồng,aj đời để cho ểnh cáj bụng ra,thằng đó mà ko cưới thử hỏi mày còn dám vác mặt gặp aj nữa..

Nghe bà lan nói con bích cuối đầu khóc rưng rức nó thưa__Bà ơj bà cho con ở đây đj bà,con có thể hầu hạ làm vjệc nhà cho bà,chỉ cần bà cho con ở đây đến lúc con sanh thì thôi vì......vì....

Nó chưa nói hết câu thì cô nge tjếng phong wát lớn làm cả nhà aj cũng gjật mình..

Bích,mày câm họng lạj,vào trong xếp đồ cút khỏi nhà tao

Con bích nge xong cô càng thấy nó khóc nhjều hơn,nhưng chẳng thể nào lớn hơn tjếng lòng cô đang dậy sóng

__Cậu 2,con xin cậu gja đình con ko còn aj,gjờ con bjết đj đâu,cậu cho con ở lạj đi cậu,nói đoạn nó quay sang níu tay bà lan..

__Bà ơi,bà thương tình cho con ở lạj đây đj bà...

Bà lan thấy nó khóc lóc thảm thiết quá đành đỡ nó đứng dậy rồi hỏi

__Cáj thằng nào làm mày có bầu,ngày maj keu nó lạj đây cho tao..rồi tao tính cho

Con bích nge xong thì cô thấy nó nhìn sang phong,anh hừ nhẹ, bực tức way sang hướng khác,thái độ vừa rồi của anh là sao cô ko thể lý gjảj nỗj nữa rồi,theo cô bjết thì cáj thai của con bích chắc chắn là của anh,nhưng thái độ của anh khi hay tin lạj hoàn toàn khác với lúc cô tưởng tượng..con bích nhìn bà lan ấp úng mãj ko thành câu,chỉ bjết cúi gầm mặt chắc thấy phong như thế nên nó có chút sợ chứ gì..cô thấy thế nên tiến lên 1 bước gần bà lan,cô thưa..

__Thưa mẹ,con bích nó ko nói được thì để con nói..

cô vừa nói vừa liếc sang phong vừa hay cũng thấy anh nhìn cô trân trân,cô nhếch miệng cười rồi nói tiếp..

__Cáj thai của con bích là của anh phong,nó với chồng con qua lạj mấy năm rồi,chuyện ra thế này con ko muốn im lặng nữa,sức chịu đựng của con quá gjới hạn rồi,con bích có thai coi như con sẽ buông,mẹ cứ tác thành cho họ,ngày maj con sẽ về nhà con.ko vương vấn gì nữa,mong mẹ thông cảm cho con..

Cô vừa nói xong thì 1 giọt nước mắt cũng rớt xuống má cô,cô đưa tay lên lau mà lòng đau như cắt,thật sự nói ra chuyện này cô cũng chẳng sung suớng gì đâu.,lúc này vẻ mặt bà lan có phần hoảng hốt bà á khẩu nhìn phong chầm chầm ko nói nỗj lời nào..dì7 vừa đi vào nhà đúng lúc nge được toàn bộ câu chuyện thì hầm hầm chạy đến tát cho con bích mấy cái

__Đồ con ranh,tao nghi ngờ mày lâu rồi mà,mày tưởng mày là aj,cóc ghẻ mà đòi làm thiên nga hả mày,từ cáj ngày cáj thảo đi thì tao cũng lờ mờ đón ra rồi..ko ngờ hôm nay mày còn dùng đến chjêu này...

Con bích bị đánh nó cũg ko vừa đẩy dì7 ra làm bã cũng ngã chỏng vó

__Dì cũng có hơn gì tôi.bộ dì tưởng tôj ko bjết dì cũng thích cậu 2 àx,nhưng dì vừa gjà,vừa xấu,vừa lớn tuỗj hơn cậu nên cậu ko thèm để ý dì thôi...tôi với dì cũng coi như cá mè một lứa chứ chẳng aj tốt đẹp hơn aj đâu nhưng tôi hơn được dì tôi còn trẻ đẹp,người cậu 2 yêu cũng là tôi...

..

Con bích nói xong thì đến lược cô sửng dững,cáj quái gì thế này,hết ng này đến ng khc có ý với chồng cô là sao đây,cáj nhà này coi bộ gjống trò hề rồi đó,hèn gì đôi lúc cô thấy dì7 cứ nhìn nhìn phong,chỉ ngỉ dì quan tâm bình thường..ha ha...aj ngờ....cô chợt bật cười tâm hồn cô rỉ máu.nhìn sang phong, phong cũng đứng im lặng như trời trồng,cô ko bjết anh đang ngjỉ gì nhưng gjờ phút này nhìn anh lửa hận tronh lòng cô lạj càng thêm hận,mối tình đầu cô yêu bằng sự ngây thơ trong sáng,vậy mà anh lừa dối,đem cô về làm con rối cho cáj gja đình này,cô cắn chặt môi đến bật máu,cô chua xót cho bản thân cô ngu ngốc,đánh đỗj cả tương lạj vì cái tình yêu mạc rệp này....

...

Bỗng cái bình nước trên bàn bị tay aj chọi mạnh xuống cái rỗn,bể tung toé,rồi thì tiếng bà lan rít lên gjọng bà phẩn nộ,có phần run run chỉ tay về hướng con bích,trong khi dì7 và nó còn đang dùng ánh mắt xâu xé nhau

__Cáj nhà này loạn rồi,2 đứa bây gan quá rồi,tụi bây lấy tư cách gì mà thương con trai tao,còn mày,con bích tao ko thể để thứ nghiệp xúc đó sinh ra trong nhà này được,ngày maj đi theo tao lên huyện..nhất định...nhất định phải bỏ cái loạj này đj..ko bao gjờ tao chấp nhận mày,càng ko bao gjờ tao để cái thai oan nghjệt đó đc sống...

Bà lan nói xong thì con bích khóc rống lên nó nhào lại ôm lấy chân phong nói

__Cậu 2 cậu nói gì đi chứ,cậu nói cậu thương em mà,cậu phải bảo vệ em,bảo vệ con mình đi cậu...em ko thể bỏ con được cậu ơi?

Cô nhìn phong đợi anh lên tjếng gjải thích,mà cũng chẳng phãi mình cô đâu còn có bà lan,dì7 cũng ngước nhìn,con bích thì càng mong chờ hơn hết...

Phong lúc này cũng im sang cô,đôi mắt anh ẩn chứa sự đau xót,tay anh nắm chặt gân guốc nỗj lên,lạj nhìn xuống con bích đang ôm chân mình,anh cúi xuống nâng cằm nó lên rồi bóp mạnh anh gằn lên từng chữ:

Đủ rồi bích,cô buông tha cho tôi được rồi.....

phong chưa nói hết câu thì trên phòng tjếng bé nhím khóc inh ỏi làm mọi người cũng dừng lạj,cô nge con bé khóc trong vô thức ko ngỉ được gì nữa,cũng chẳng wuan tâm aj cô 1 mạch chạy lên phòng,ôm lấy con bé đang khóc dỗ dành nó.....

Chương 12

Cô dỗ dành con bé 1 lúc thì nó cũng ngủ lạj, nhẹ nhàng đặt nó xuống gjường rồi cô lặng lẽ đj ra,bên ngoài gjờ cũng im như tờ,dường như mọi chuyện đã được kết thúc,bà lan với dì7 thấy cô đi ra thì nhìn cô với ánh mắt thương cảm rồi cũng đi vào phòng,chẳng aj nói với cô lời nào,dường như cô chính thức là người dưng của cáj nhà này rồi

..trời khuya tối đen như mực cô đi lạj chiếc xích đu từ từ ngồi xuống,bỗng chốc nước mắt từ đâu tuôn thành dòng,cô đau đớn,tim cô thắt lạj,cáj hạnh phúc này từ đầu đến cuối chỉ là cô ảo tưởng,chỉ mình cô xem là quan trọng,phong người cô yêu thương tin tưởng phút cuối lạj gjáng cho cô cáj tát mà chính cô cũng ko thể ngờ tới..thà anh đánh đập hành hạ cho cô đau thể xác còn hơn gjờ này ở đây cô chứng kjến cáj chuyện phi lý này,cô là phụ nữ mà aj ko đau,aj ko ghen cơ chứ,cô cũng cần đc an ủj như bao người thôi....suy nghỉ 1 lúc tự dưng cô thiếp đi...

....1người phụ nữ mặc bộ đồ bà ba trắng,đj lạj lay lay người cô,cô gjật mình tỉnh lạj,cô ngước nhìn ng đó,gương mặt cô ấy đẹp lắm,nhưng vẻ đẹp ấy mang nỗj ưu buồn..cô ta nhìn cô ko nói năng gì chỉ nắm tay cô đi thẳng,như có sự vô hình nào đó cô cũng đi theo...đoạn đường này quen lắm,à thì ra là đường ra ngoàj cáj đìa,cô bỗng chốc rung sợ rồi nhưng chân cô ko thể dừng lạj được,gjó lạnh thỗj phà vào người cô càng khiến cô càng rùng mình..đến ngôi mộ cô ta đứng lạj buông tay cô ra,lúc này cô sợ đến mức đôi chân đã mềm nhũng ngồi phụp xuống,cô ấy nhìn cô lắc đầu gjọng nói âm u lạnh lẽo

_Đừng sợ,tôi ko hạj cô? Tôi chỉ muốn cô gjúp tôi 1 chuyện thôi...

_Gjúp cô...mà cô là aj....tạj sao lạj muốn tôj gjúp,tôi....tôi.....

_Tôi là thảo..vợ của phong...chồng hjện tạj của cô..ngôi mộ này là của TÔI...

Chữ TÔI cô ấy nhấn mạnh khjến cô muốn ngã ngữa.nỗj run sợ ko còn nữa mà thay vào đó là sự ngạc nhjên đến cùng cực,cô khó hjểu nhanh chóng hỏi lạj...

__Chị...chị...là...không tôi nghe nói chị bỏ nhà theo traj rồi mà,sao lạj ở đây được...?

__Đó là những lời của những kẻ ác nhân đó nói thôi vì họ muốn che gjấu đj hành vi độc ác của họ...nếu cô muốn bjết rỏ mọi việc thì cô cứ tiếp cận cáj thằng chạy xe ôm ngoàj đầu ngỏ sẽ hjểu..ở trong cáj nhà này cô hãy cẩn thận..thôi cô về đi...

__Cô....cô....

.......

__Út dậy vào phòng ngủ em,sao lạj ngủ ngoàj này,dậy đj út...út...??

Tjếng phong gọj làm cô gjật mình tỉnh lạj,cô nhìn quanh nhìn quất chẳng thấy cô ta đâu nữa,chỉ thấy phong đang đứng bên cạnh,ánh mắt anh lo lắng nhìn cô..thì ra là cô đang mơ thôi nhưng...

hình ảnh trong mơ chân thật lắm,cô mơ thấy thảo,vợ phong đã chết,mà ngôi mộ,ngôi mộ ngoài ruộng là mộ của cô ấy...

chắc chắn có ẩn tình trong chuyện này rồi,cô nhất định phải điều tra cho ra chuyện mới được,né tránh ánh mắt của phong cô đứng dậy đi 1 mạch vào nhà,vào đến phòng cô vừa nằm xuống thì phong cũng vừa vào tới,anh ngồi xuống hỏi cô__Em hận anh lắm đúng ko út...?

Cô nge phong hỏi thì ngồi bật dậy đối diện với anh,cô nhìn thẳng vào mắt anh trả lời..

__Anh còn hỏi tôi có hận anh ko à.nếu gjết người ko vào tù thì tôi đã gjết anh lâu rồi ko cần đợi đến gjờ anh hỏi đâu phong à?

__Em nge anh gjảj thích được ko?

__Anh còn muốn nói gì nữa,chuyện rành rành ra đó rồi anh tưởng tôj là con ngu à,ko bjết con bích nó có bầu với aj à.hay anh nói nó dụ anh, lột đồ anh ra,rồi tự nó chơi anh?

__Anh bjết anh có nói gì nữa thì e cũng ko tin anh,nhưng nge anh nói trước rồi e muốn nghỉ sao cũng chưa muộn.?

__Được..tôi đang nge,anh cứ nói...?

__5 năm trước.....phong chưa nói hết câu thì ngoài cửa con bích nó nhào vô,nó đj đến trước mặt cô chẳng còn kjên dè nữa,lớn gjọng nói..
__Chị út,chị đừng hạch sách anh phong nữa,chuyện đến nước này tôi cũng muốn nói thẳng ra với chị rằng tôi với anh phong yêu nhau chính đáng,tôi đến trước chị,chỉ là do chị may mắn hơn tôi vì gja cảnh chị gjàu có,chị hơn tôi vì chị có học thức,còn tôi là 1 con ở đợ nên chị đc ruớt về đây đàng hoàng,nhưng người anh ấy yêu là tôi,với lạj tôi đang mang thai con anh ấy,bà cũng đã chấp nhận tôi rồi,chị nên bjết đjều mà rút lui đi....

Cô nge con bích nói xong mà máu nóng cô nỗj lên,cô đi thẳng lạj tát cho nó 1 cáj thật mạnh,làm nó ko kịp phản ứng nên lãnh trọn,trong khi nó còn chưa mở mjệng phản bát lạj thì cô cho nó thêm 1 cáj tát vào má bên kja nữa..con bích thì chỉ kịp lấy tay ôm mặt...cô cười gằn lên từng chữ,lữa hận cũng vì thế mà bùng lên đến đỉnh đjểm..

__Mày nói mày yêu phong vậy sao mày còn để anh ấy cưới tao,hay mày hèn quá,yêu mà ko dám nói..mày đừng có nói học thức,gja cảnh này kja ra mà làm lý do để bjện minh cho cáj hành động mục nát của mày...cáj xã hội này mãj mãj chẳng bao gjờ dung túng cho cáj thứ con gjáp thứ 13 như mày đâu,còn mày bảo tao nhường phong cho mày à,tao cũng từng suy nghỉ tới đó,nhưng bây gjờ,ngay lúc này nhìn thấy cáj bản mặt mày thì tao ko muốn bỏ phong nữa,để coi mày còn thủ đoạn nào để gjành với tao?...chị thảo hjền nên để mày phản chị ấy nhưng còn tao thì ko bao gjờ để mày đắc ý đâu,mày nhớ đó?

...

Con bích nge cô chưởi xong thì nó im bặt,cô bjết lý do mà nó im là do cô nhắc đến thảo,vì chắc nó ko ngờ vjệc nó làm xa xưa với thảo cô cũng đã phát hiện ra,lúc này phong đi lạj lôi bừa nó ra ngoàj mặc cho nó kêu gào,cào cấu anh

_Anh phong ko được,anh thấy chị ta đánh em ko,sao anh ko bênh em chứ,anh nói gì đi...?

_nếu muốn được yên trong nhà thì cô tốt nhất câm họng lạj,ko thì đừng trách tôi?

__anh sao anh đối xử với em như thế,hay anh yêu chị ta rồi...?

_RẦM..... Tiếng cánh cửa phòng đóng lại

Cô ko nghe anh nói gì nửa mặc con bích bên ngoàj gào thét,phong cứ thế khoá cửa lạj,anh đi đến ôm lấy cô,cô gạt đi

__Tôi mệt rồi,ko muốn nói..anh ngủ đi?

........

Sáng hôm sau,khi cô thức dậy thì ko thấy phong trong phòng,bước xuống gjường cô thay đồ định ra ngoài rữa mặt thì trùng hợp bên ngoàj có tjếng gỏ cửa,tjếng dì7 vọng vào

__Mợ2 dậy chưa,bà kêu mợ2 lên nhà trước bà có chuyện bảo?

Chương 13

Cô đi vòng ra sau, đánh răng xúc miệng xong thì thủng thẳng đi lên nhà trước,cô trưng ra vẻ mặt bình thản đối diện với mẹ chồng mình đang ngồi trên chiếc bàn lớn còn có cả bé nhím..

Dạ mẹ kêu con...!!

Bà lan thấy cô thì tjện tay kéo chjếc ghế cạnh bà ra rồi nói..

Con ngồi đây đi mẹ con mình nói chuyện chút...

Cô đi lạj dịch cáj ghế ra xa bà tý rồi cũng ngồi xuống,bé nhím bên này thấy cô thì đưa tay ra cho cô bế nó,cô thấy vậy cũng đứng lên đi lạj ẵm nó rồi ôm nó vào lòng,nhìn con bé cười mà lòng cô coi như cũng vơi bớt buồn phiền phần nào.nhất định cô phảj lấy lạj công bằng cho mẹ con nó..cô cứ thế ngồi im,chờ đợi xem mẹ chồng cô muốn nói gì,?

__Mẹ bjết con đang buồn,cho mẹ thay thằng phong xin lỗj con,lúc trước cưới con về mẹ cũng có chút thành kjến nhưng sau này nhìn vào cách ăn ở của con mẹ nhận thấy mẹ có saj vàj phần,mong con đừng để bụng,chuyện con bích với thg phong mẹ sẽ ko để con bích thay thế con đâu,nói thì nói vậy chứ mẹ cũng ko thể bỏ máu mủ của nhà này được,con coj như vì mẹ mà để con bích lạj.đợj nó sinh xong mẹ sẽ nuôi con nó rồi đuỗj nó đj khỏi nhà mình..con coi có được ko?

Cô nghe bà nói thì thật sự muốn cười khinh 1 cáj,nhưng theo phép tắt cô ko lm như thế được,cô nhẹ nhàng trả lời lạj

__Dạ mẹ tính sau cũng được.con thì bây gjờ ko thể bỏ anh phong rồi..thôi thì nghe theo ý mẹ vậy..?

__Vậy là con chịu rồi phảj ko con..mẹ bjết bây tốt bụng mà vậy mới đáng làm dâu mẹ chứ?

Bà lan thấy cô đồng ý nên mặt bà gjản ra.bà cười mản nguyện,cô cũng cười cười lạj cho hợp ý bà,chứ chẳng aj ngờ trong lòng cô đang có ý định khác...

......

Lúc cô vừa bước xuống nhà thì thấy con bích cũng đang từ sau nhà bước ra,chắc mớj ngủ dậy..cô lạj thấy bóng dì 7 ở phía sau bếp nói với nó gjọng mỉa mai..

__Có người đang ảo tưởng vị trí mình à?,dù bà chủ có cho ở lạj thì ở đợ vẩn mang thân phận ở đợ nha,nên bjết đjều 1 chút,ko aj lm vjệc nhà đâu nên cố dậy sớm mà làm..?

Cô núp sau cánh cửa nge tjếp thì tiếng con bích trả lời..

__Gjờ tôj mang thai rồi,ở đợ hay ko cũng mang con của cậu 2... Chỉ vậy thôi đủ làm lớn với dì rồi,mà dì gjà rồj cũng nên gjữ sức đj,đừng đi mỉa maj con cháu..ko hay đâu dì7?
__Đm mày con ranh,mày nói aj gjà...tao chống mắt lên coi mày còn lên mặt đến bao gjờ nữa,tao ko đc cậu 2 yêu nhưng tao cũng ko để cậu yêu con quỷ như mày đâu..mà nói cho mày bjết,cậu 2 yêu mợ út rồi..tao đang chóng mắt lên coi mày đấu thế nào với mợ...

Cô thấy con bích nge xong định nhào đến đánh dì7 thì cô bước ra đj tới.nó thấy cô cũng dừng tay lạj,vẻ mặt hống hách nhìn cô..cáj tay vờ đưa lên xoa xoa bụng...cô ko thèm nhìn quay sang nói với dì7

__Dì7 ko cần làm vjệc để con bích nó làm đi,dì lên phòng với con,con có vjệc cần?

Dạ mợ2...?

Cô nói xong thì quay bước đi lên,dì7 cũng theo sau...lên phòng cô ngồi bên gjường kêu dì7 ngồi xuống cáj ghế trước mặt xong cô lên tjếng..

__Tôi có thắc mắc này,muốn hỏi dì,dì trả lời thành thật cho tôi bjết

__Mợ cứ hỏi.bjết gì tôi sẽ trả lời?

__Con bích nói dì thích anh phong,có thật ko?...nhưng tạj sao dì lạj thích ảnh trong khj đó dì lớn tuỗj hơn ảnh mà ảnh lạj kêu dì bằng 1 tjếng dì mà...rồi còn chuyện về con bích,dì bjết được gì thì tiện thể kể luôn cũng đc?

__Tôi...tôi...
__Dì cứ trả lời thoảj mái ko cần phảj khó xử.tôi chỉ hỏi cho bjết ko lm khó dì đâu?

Dì7 nhìn cô 1 lúc chắc thấy cô cũng ko có ý định làm khó nên 1 hồi cũng từ từ kể lạj

__Lúc nhỏ cha mẹ tôi mất hết,lúc đó tôi mới 8tuỗj.1 đứa nhỏ ko còn người thân,chẳng aj đùm bọc,hằng ngày tôj đj lanh quanh trong xóm nhặc ve chay đem bán đỗj thức ăn qua ngày,may mắn tình cờ 1 ngày tôi gặp bà chủ,bà thương tình dẩn tôi về nhà,cho tôi chăm sóc cậu2.. Lúc ấy cậu mớj lên 3 tuỗj thôi...lúc nhỏ ở nhà tôi mẹ kêu tôj là bảy nên bà chủ hỏj tôi cũng trả lời như thế,đến khi cậu 2 nói chuyện rành,bà bắt cậu kêu tôi là dì7 luôn,sau này thì thành thói quen...năm tôi được 15tuỗj đến tuỗj làm chứng minh thư tôi về nhà tìm gjấy ks thì mới bjết mình tên thật là Hoa... 2 đứa lớn lên cùng nhau,đôi lần tôi phát hjện tôi thích cậu2 nhưng tôi mang thân ở đợ nên ko dám nói ra,,đến lúc cậu lập gja đình vs mợ thảo thì tôj càng cố gjấu nhẹm đi..mang tjếng là 1 người đầy tới.lạj đc phong kêu 1 tjếng dì tôj đã bjết mình chẳbg bao gjờ có cơ hội với tới cậu....sau con bích đến nhà với mợ thảo,lúc mợ thảo sinh do tôi có kinh nghjệm gjữ trẻ nên bà cho tôi gjữ bé nhím,còn cho con bích thay thế tôi làm vjệc nhà....sau 1 năm mợ thảo dẩn traj về tận nhà bị cậu2 bắt gặp nên đuỗi đi,con bích cứ thế ở mãj chẳng chịu về bên kja mà mấy lần vô tình tôi thấy nó liết mắt đưa tình với cậu nên tôi cũng có để ý nó...nhưng chỉ bjk nó thích cậu thôi còn có ngủ với nhau ko thì tôi cũng ko chắc...cho tớj ngày hôm qua....

__Ừk,được rồi...thôi dì về phòng chơi với bé nhím đj...

__Dạ mợ...nhưng có chuyện này....lúc mợ mớj về tôi ko ưa mợ gì cả,chiếc vòng lúc đó cũng do tôi đỗ lỗj cho mợ..nhưng sau thấy mợ hjền,yêu thương cậu thật lòng nên tôi.....tôi ko còn ghét mợ nữa..tôi thành thật xin lỗj mợ....

__Chuyện qua rồi...tôi ko để bụng...dì đừng bận tâm?

Dì7 ra ngoàj rồi,trong này cô cũng bắt đầu suy nghỉ.nếu linh cảm và gjấc mơ của cô đúng thì có lẽ thảo đã chết.mà theo như lời dì7 nói thì chắc dì ko bjết thảo chết đâu,vậy thì nhà này chỉ còn lạj 3 người..con bích,ba lan và phong thôi...từ từ cô sẽ đjều tra cho ra chuyện,1 là thảo bỏ nhà theo trai,2 là bị ngta hại?.mà hình như aj cũng nói thảo có quan hệ dẩn người khác vào nhà,vậy người đàn ông đó là aj mới được?

Trong phòng 1 lúc nhức đầu quá cô đj ra ngoàj,dạo này bé nhím thiệt khoẻ nên dì 7 cho nó ra sân chơi,nhìn con bé vui đùa nghịch hết cáj này đến cáj khác mà lòng cô chua xót,tuỗj thơ của nó bất hạnh quá rồi,mới lớn đã bị kẻ khác hạj mẹ mình,sau này lớn lên khi bjết chuyện ko bjết con.bé sẽ sống ra sau nữa...?

Con bích đang nấu cơm ở nhà dưới thấy cô đứng nhìn con nhím thì nó cất gjọng hát mấy câu mỉa mai:

.....

Mấy đời bánh đúc có xương

Mấy đời mẹ ghẻ mà thương con chồng???

Nó hát xong cô cũng đi từ từ xuống đứng đối diện nhìn nó,cô nhếch môi cười trả lời lạj...

__Có xương hay ko? Ko quan trọng? Quan trọng là có những loạj người bjết có xương thì nên nhả ra,đừng cố nuốt có ngày mắc cỗ chết đó mày bjết ko?

Chương 14

Cô nói xong cùng lúc mẹ chồng cô đi ra nên con bích chỉ dám im lặng ko hó hé tiếng nào nữa,cô thấy bà cũng gjả vờ đi xuống phụ nấu cơm với nó,bà lan thì thấy cô và con bích thân thiết trong bụng cũng hài lòng,bà đj thẳng ra xe cho chú tàj xế chở đj...bà vừa đi trong này cô cũng nhah chóng buông con cá định làm trong tay xuống,cô đj ra phía ngoàj trong sự ngỡ ngàn của con bích,phía sau lưng cô cặp mắt nó tràn đầy sự câm phẩn..

....

Cô đi ra ngoài cỗng vẩy tay kêu anh xe ôm đang đứng với mấy ông khác ngoài đầu đườnh,anh ta thấy cô thì chạy xe nhanh lạj..

Cô đi đâu tôi chở...???

Anh chở tôi ra ngoài chợ nha...

Ok cô độj nón xong lên xe đi...

Cô bây gjờ mới có dịp nhìn kỷ anh ta,anh ta ko cao lắm.nước da rám nắng,chỉ có khuôn mặt thì hơi đẹp traj thôi..cô leo lẽn xe anh ta cũng bắt đầu chạy...đi được gjữa đường cô hỏi anh

Anh chạy xe ở đây bao lâu rồi?

Anh ta cũng nhjệt tình trả lời lạj: 6năm rồi cô

6năm hả?

Đúng rồi 6 năm..mà chi vậy cô?

À ko,thôi anh chạy đj...?

Xe vẩn tjếp tục chạy.trong đầu cô cũng bắt đầu nhớ đến câu nói của chị thảo trong mơ..muốn biết rỏ mọi chuyện thì cứ tjếp tục tjếp cận thằng xe ôm...nếu đúng như vậy,thì với 6 năm ở đây chắc chắc chuyện của thảo hắn cũng bjết hoặc có thể có ljên quan ko chừng..cô ko vội hỏi để tránh hắn ngi ngờ.với lạj cô còn có vjệc quan trọng hơn...

...

Sáng sớm ngoàj chợ đông,nhộn nhịp quá chừng,cô xuống xe trả tiền cho anh xe ôm xong cũng rảo bước đi vòng vòng tìm kiếm...từ ngày còn nhỏ,đến lúc đi làm rồi lấy chồng,cô chưa từng ra chợ lần nào nên mọi người khi gặp cô thì toàn nhìn bằng ánh mắt lạ lẫm xen lẩn tò mò,,đi 1 vòng cuối cùng ánh mắt cô dừng lạj ngay cái cửa tjệm cầm đồ THANH PHONG gjữa chợ...đúng như cô suy ngỉ những ngày cô ko thấy anh ở nhà chính xác anh sẽ ở ngoàj này,mà cáj thai của con bích cũng từ nơi này mà ra,cô bước chậm lạj đứng ngay cửa nhìn vào,tráj với vjển tưởng cô suy ngỉ phong ở đây ăn chơi trác táng tụ tập ng này,ng kia đj đòi nợ xong về đây ăn nhậu,vì mấy lần cô thấy khuya anh về lúc nào cũng say sỉn,ngược lạj lúc ngày anh đang ngồi nghiêm túc trên chjếc máy tính,gương mặt anh trầm tỉnh đôi lúc khẽ nhíu mày,hôm nay anh mặc áo sơ mi trắng càng tăng thêm vẻ đẹp traj của anh trong mắt cô,chợt cô lắc đầu:người đàn ông này từ gjờ ko thuộc về rjêng cô nữa rồi...

Bất ngờ phong ngước nhìn ra ngoài thấy cô đứng đó,anh ngạc nhjên xong thoáng vui mừng đứng lên đi về phía cô..

Cô bjết anh phát hjện ra mình,cô cũng tỏ ra lạj vẻ lạnh nhạt bước thẳng vào trong tiệm..

Sao em bjết anh ở đây?

Tò mò thôi,ko ngờ ljh cảm của tôi là đúng?

Út,e đừng lạnh nhạt với anh như thế được ko?

Không?

Cô lạnh lùng trả lờj thẳng thừng dứt khoác,phong thấy cô lạnh nhạt thì vẻ mặt anh của thoáng ẩn lên mấy tia thất vọng..anh ko nhìn cô nhưng gjọng nói vang lên khjến cô phải ngước nhìn anh trân trân,vàj phút trước còn hận anh,gjờ phút này nước mắt lạj nhạt nhoà

__Từ nhỏ đến lớn người anh thương nhất là mẹ,vì mẹ đã bỏ cã cuộc đời bà lo cho anh khôn lớn,2 người đứng thứ2 anh thương là thảo và bé nhím..thảo là mối tình đầu của anh,nhưng vì chút chuyện,(anh còn đang đjều tra) mà anh với thảo rời xa,con nhím từ nhỏ xa mẹ,anh có lỗj với con,nhưng anh chẳng bjết đối mặt với con bé thế nào nên anh luôn trốn tránh để hết trách nhjệm chăm sóc con cho mẹ và dì7 làm,anh đúng là 1 người cha tồi lắm đúng ko em,,vậy nên sẽ ko bao gjờ ANH ĐỂ AJ CÓ THAI CON ANH 1LẦN NÀO NỮA cho đến khi anh học được cách làm cha...người...đầu tiên anh YÊU lạj là em.từ những lần gặp em đi dạy,những lần em cười,những khi em buồn,tủi thân vì mẹ nặng lời với em,anh muốn bảo vệ em nhưng anh lạj sợ....sợ ngta hạj em lần nữa.sợ có ngày em lạj rời xxa anh như cáj cách thảo ra đi...là đàn ông,anh bất lực chỉ bjết trốn tránh,anh cho rằng đó là cách tốt nhất để anh bảo vệ em,nhưng út àz? Anh sai rồi....còn chuyện này,,gjữa anh và con bích chẳng sảy ra chuyện gì cả,nhưng e đợj anh 1 thờj gjan,đến lúc mọj chuyện sáng tỏ,anh hứa anh sẽ mãj ở bên em...

Phong nói xong cô cảm nhận gjọng anh đã ngẹn lạj,anh ko nhìn cô mà cứ ngồi im như thế,cô thì chẳng bjết có tin anh ko nhưng lúc này cô đã khóc rồi?....

Nước mắt cô gjờ rơj lã chã khắp mặt, cũng như đang xua đj bao nỗi muộn fjền uất ức thờj gjan qua,cô bjết với tính anh chắc chắn anh ko nói xạo cô rồi..chỉ có đjều có những chuyện cô chưa bjết rỏ,càng làm cô tò mò thêm...

_mà Anh vậy chị thảo,,đã chết rồi đúng ko?

Phong ngước nhìn cô,anh ko chần chừ mà trả lời liền

_CHƯA CHẾT!!!

_Cáj gì....chưa chết...sao...sao...vậy gjờ chị ấy ở đâu,còn ngôi mộ phía sau nhà là của aj?

__Em bình tĩnh đi,nói chung thảo chưa chết,cho a thêm thờj gjan nữa a sẽ kể hết sự thật cho em hjểu...

_Ko? Anh nói ljền đj e ko đợj được,e đang rất bình tỉnh anh cứ nói tiếp,mà có hôm e nằm mơ thấy chị ấy nói chị ấy chết rồi mà...có lần nhìn ra mộ e thấy có bóng người nữa...?

_Vậy ra em cũng tò mò về chuyện thảo lâu rồi hả,sao em ko nói với anh,mà chuyện em nằm mơ chắc do ban ngày em suy nghỉ nhjều,đến tối thì mơ ra vậy thôi...còn về ngôi mộ đó là do anh tự làm...

....Cô nghe anh càng nói càng rối,ko thể đón được trước câu chuyện nữa,thế nên chỉ đành ngồi im căng nảo ra xâu chuỗi lạj mọj vjệc...phong nhìn thấy cô ngồi im cũng mở lời tjếp tục kể...

_4năm trước con nhím bị sốt,cả gja đình trong vjện,lúc đó thảo nói anh và mẹ ở lạj chăm sóc con nhím dùm,cô ấy về nhà thay đồ rồi vào ở với con,ko ngờ thảo đi đến khuya chưa lên,anh chạy về nhà tìm thì thấy trong phòng thảo đang nằm ngủ bên cạnh người đàn ông khác ngon lành,anh nóng quá ko kịp hjểu chuyện nên nhào vô đấm cho gã nhân tình của cô ấy mấy đấm xong hắn ta may mắn thoát thân kịp,còn thảo thì cứ nằm im đó,dương đôi mắt vô tội nhìn anh, sỉ diện đàn ông trỗi dậy anh ko kịp tìm hỉu cho rằng cô ấy lăn lòan cứ thế mà đánh,đánh đến khi anh hết sức thì thảo cũng đã nằm thoi thóp..hoảng quá anh kêu xe chở thảo vào vjện.....

..cô nghe anh nói sực nhớ ra 1 vjệc ljền gjảj thích vs anh

_anh lần đầu tjên lúc chúng ta động phòng,trong khi quan hệ em ko ra...máu..em cũng chẳg hju tạj sao? Nhưg em xjn thề từ nhỏ đến lớn em chưa từnh yeu và quan he vs aj trước anh cả.anh tin em chứ?

_anh xin loj,do lúc đó anh hồ đồ,anh tin em...

_anh tin em là tốt rồi anh kể tjếp em nge đi...

Phong ngừng 1 lúc rôj nói tiếp...

_Đến lúc này mọj người trong nhà mới vỡ lẽ chuyện thảo đã làm,mẹ tức gjận lắm đến ngày thảo ra vjện,mẹ luôn chì chiếc,rồi có lúc đánh đập,anh thì thời gian đó rựu chè be bét chẳng cho thảo cơ hội nào gjải thích..có lần...,hôm đó mẹ saj con bích đi qua nhà cha mẹ thảo máng vốn chuyện cô ấy qua lạj với trai,chỉ còn anh,dì7,mẹ,con nhím ở nhà,đang ăn cơm thảo cứ khóc lóc nói mình bị oan,đừng trả cô ấy về nhà thì mẹ ngứa mắt vô tình phang nguyên tô canh nóng lên đầu thảo...thảo chỉ kịp la lên 1 tiếng xong thì ngất đi,thấy máu đỏ chảy khắp mặt,thảo thì nằm im ru,mẹ ngỉ thảo chết nên run sợ ngỉ cách phi tang, nếu ko công an bjết dc sẽ bắt mẹ đi tù,anh lúc đó như bừng tỉnh ko còn ghen tuông nữa ôm vội lấy thảo,người cô ấy gjờ mềm nhũng,dì7 với mẹ kế bên lấp bấp bảo anh mang xác ra cáj đìa chôn đi,vì ngoàj đó vắng vẻ sẽ ko aj bjết...

dì7 phụ anh khiên ra, ra đến nơi chuẩn bị chôn anh mới phát hiện thảo còn thở nhưng nghỉ lạj nếu cho mẹ bjk có khi sẽ hạj cô ấy nữa nên anh kêu dì7 gjấu mẹ.1mình ôm thảo vòng theo bờ ruộng chạy ra đường lớn đưa thảo lên bệnh vjện luôn..may sao cô ấy qua khỏi.nhưng.....!!!!

Cô lúc này ko gjữ được bình tĩnh nữa rồi,cáj nhà này đúng là độc ác từ gjà tới trẻ mà,còn phong, mẹ anh độc ác vậy mà anh còn nói mẹ anh vô tình,ko bjết đến khi bà cố tình sẽ hành động ra sao nữa..ko muốn suy nghỉ nhjều cô nhanh chóng hỏi phong:

_Nhưng sao...anh nói tiếp đi....???

Phong cứ thế tjếp tục nói,nơi khoé mắt anh gjờ cũng ướt nhem...

__Lúc đến bệnh vjện cô ấy chỉ còn thở thoi thóp..bv huyện ko đủ thiết bị y tế với ko có khả năng nên đã chuyển cô ấy lên bv thành phố..sau 3 ngày 3 đêm mạng sống thảo cũng gjữ lạj được,có đjều cô ấy sống như người thực vật,chỉ nằm đó,chưa thật sự tỉnh lạj,mấy năm nay ăn uống tiểu tiện chỉ dựa vào đường ống..sau khi mẹ đánh thảo tưởng thảo chết mẹ cũng phát bệnh mấy hôm,anh có saj dì7 làm ngôi mộ gjả cho mẹ ngỉ thảo đã chết để mẹ ăn năn vjệc mình làm,mặc khác anh tiếp tục lên xuống chăm sóc thảo,bên nhà cô ấy khi nge con bích nói vẩn ngỉ cô ấy theo traj nên sau ko truy cứu..anh cũng ko thể mở lời, sợ 2 ông bà chịu ko nỗi cú sốc cứ thế trôi qua đã mấy năm..anh đã nợ gja đình cô ấy 1 lời xin lỗj,1 tộj lỗj mà suốt đời anh ko bù đắp lạj nỗj,nếu khi đó anh đủ lý trí,có khi....mọj chuyện đã khác rồi.......

.....

Phong nói xong thì tay anh rút đjếu thuốc ra bật lửa mồi lên hút,khói thuốt bay khắp nhà tựa như mang đj nỗj buồn anh chất chứa bấy lâu nay,cô cũng chẳng thể nào ngờ người đàn ông cô yêu mang nhjều tâm sự đến vậy,nếu như là cô chắc cô ko thể chịu đựng suốt mấy năm nay đâu,có thể chắc anh cũng đau đớn dằn vặt nhjều lắm.nhưng đàn ông họ gjỏi hơn phụ nữ có thể gjấu cảm xúc vào lòng,đau cách mấy họ cũng có thể im lặng vượt qua còn phụ nữ thì ko?.

.cô choàng tay ôm lấy anh,khói thuốc cay xè bay vô mắt làm cô càng khó chịu nhưng trong lòng cô coi như đã trút hết những ngi ngờ được phần nào rồi...thì ra thảo sống trong nhà anh khỗ quá,khỗ vì mẹ chồng,lạj còn bị ngta hạj,,cô có thể ko tận mắt chứng kjến mọj chuyện nhưng qua lờj phong kể cô tin chị ấy ko phảj loạj người vậy đâu... Đúng là đời này nguời tốt thì ít,kẻ xấu thì nhjều,loạj người thủ đoạn càng ko lường trước được,nhưng vì chuyện gì mà họ hạj thảo thì cô chưa ngỉ ra,...Và cô tin gjất mơ của cô chắc chắn có những sự ljên kết vô hình nào đó đưa thảo đến để báo tin cho cô bjết,muốn cô gjải oan gjúp cho cô ấy đây mà??.....phong cứ thế ngồi im mặc kệ cô ôm anh,đàn ông ko dễ khóc nếu đến lúc họ rơi nước mắt có lẽ nỗj đau của họ đã đạt đến đỉnh đjểm rồi...cứ thế cả 2 im lặng 1 lúc,không gjan cũng trở nên trầm tỉnh thì chợt anh vòng tay qua ôm lại cô:

__Hôm nay nói ra hết với em anh cảm thấy nhẹ nhõm phần nào rồi,có đjều anh chưa đjều tra ra được aj là người đỗ oan cho thảo,người đàn ông lúc đó với thảo là aj thôi...?

Cô đang tựa đầu vào vai anh,tự nhjên nghe anh nói cũng nhớ ra 1 chuyện,cô bật dậy thiệt lẹ hỏi anh...

__Mà khoan,chuyện con bích với anh là như thế nào,anh kể em nghe luôn được ko?
__Em tin anh không?

__cô nhìn sâu vào mắt phong như để phong có sự tin tưởng,2 tay từ từ chạm vào mặt anh rồi nhanh chóng hôn lên môi phong 1 nụ hôn thật sâu sau đó trả lời

__Lúc trước thì ko? Bây gjờ thì 50/50../ nếu gjờ anh trả lời em nge thì có thể là tin được...!!!

Đừng aj ngỉ cô sao mau gjận mà cũng mau quên nha,ko phải vì mấy lờj nói thế mà cô tin anh ngay đâu,thật ra cô cũng chưa tin tưởng phong lắm mà đúng hơn là còn thấy nghi ngờ anh,chỉ là cô muốn nge tiếp câu chuyện phong đang kể...phong lúc này bình tâm lạj rồi..anh hít 1 hơi rồi tiếp tục câu chuyện dang dỡ...

_Lúc thảo vào phòng cấp cứu có mấp máy nhắc đến con bích với anh,anh chỉ ngỉ đơn gjản con bích theo cô ấy chắc muốn anh ở lạj lo lắng nó dùm,thời gjan sau con bích ngày càng bộc lộ tình cảm với anh,phần thấy có lỗj với thảo,phần vì đang suy sụp anh cũng chẳng né tránh nó,mà cũng ko thừa nhận,con bích thì tưởng anh cũng có ý với nó nên cứ ở lạj chẳng chịu về bên kja,trong mấy năm nó cũng lo lắng wan tâm anh nhjều lắm,rất tjếc tráj tim anh đã ngụi lạnh...cho đến lúc gặp em...anh thừa nhận đôi khi anh có lo lắng cho nó nhưng đó chắc chắn ko phảj là tình yêu..

.rồj cáj ngày nó bị mẹ đánh nhập vjện,nó càng quá đáng,anh trong lòng sinh ngi nên càng tránh xa,ko ngờ gjờ nó lạj lấy đứa con ra mà làm khó anh?

..

___Vậy ra con bích có thai con anh là thật,?cáj đồ đáng ghét này, vậy mà anh nói anh yêu mình tôi hả!!

Cô bực tức vừa chưởi 2 tay vừa đánh vào người phong.phong bắt lấy tay cô lạj gjữ chặc xong ôm trọn cô vào lòng:

__ Em nhớ lần con bích vs con nhím nằm vjện ko,có hôm em ở vjện vớj mẹ,lúc đó 1 mình anh ra đây ngủ,tự dưng khuya nge tjếng con bích gỏ cửa,anh ra hỏi thì nó nói o vjện nó ngủ ko dc trốn về ngang nên ghé đây luôn,anh vớj nó ngồi uống nước 1 lúc thì tự nhjên anh buồn ngủ....,khi tỉnh dậy thì thấy mình đang ôm con bích trần truồng...hôm qua nge bs nói nó có thai anh ko tin,ngỉ nó gjở trò,nhưng sáng jờ anh ngồi nhớ lạj thì anh ngỉ chắc nó có thai với anh lần đó...anh...

Vừa vàj phút trước còn vui vẻ,gjờ nghe anh nói xong lòng cô trùng xuống nữa rồi,có aj ko đau khi bjết chồng mình ăn nằm với người khác chứ? Cô đẩy phong ra đi đến phía sau mở cánh cửa sỗ ra,1 làn gjó mát lùa vào cũng vừa ngăn được những gjọt nước mắt đang chực trào ra của cô,con bích nó quá thâm rồi ngay cả ân nhân nuôi dạy nó khôn lớn nó còn cắn lạj được thì huống gì là người dưng như cô,cô mệt mõi thật sự,mấy chuyện đấu đá gjành gjật chồng của mấy bà vợ trong phim cô xem hằng ngày rồi,lắm lúc vừa xem vừa bình luận hăng say lắm,nhưng đến lúc sảy ra với mình cô chẳng bjết phảj lm sao,cô mệt mõi rồi,cũng đã đôi lần muốn bỏ cuộc mặc kệ aj muốn gì thì cứ muốn,nhưng khi nhìn vẻ mặt con bích cô lạj ko cam tâm,nếu nó hiền lành,chân thật có khi cô còn suy nghỉ,đằng này nó dùng thủ đoạn,ăn gjựt trên đầu trên cỗ người khác nếu đến được với phong ljệu bé nhím nó có đối xử tốt ko? Còn tình yêu của cô nữa liệu xa anh có dễ dàng?

...

Cô đứng suy nghỉ mà ko hay phong đi đến tự lúc nào? Anh vòng tay ôm cô từ phía sau làm cô gjật mình nhưng cũng đứng yên đó,ngẩm ngỉ đôi khi ko cần nói gì nhjều chỉ cần im lặng cũng cảm thấy nhẹ nhàng hơn,từ xa ánh mặt trời đã rọi lên cao,ánh nắng càng lúc càng nóng chiếu thẳng vào mặt 2 người,phong thấy vậy cũng với tay kéo cánh cửa sỗ đóng lạj rồi nắm tay cô đi vào vừa hay con bích cũng bước chân vô tới,,nó thấy cô đang có mặt ở đây bàn tay còn được phong nắm mặt nó sa sầm lạj rồi hét lên...

__Chị? Sao chị lạj ở đây? Anh phong buông tay chị ta ra?

Cô im lặng nhìn nó rồi bước lạj bàn thung dung kéo ghế ra ngồi,mặc kệ ko quan tâm tới để thử xem phong xử lý thế nào?

Phong nghe nó nói xong anh trả lời lạj liền..

__Bích cô càng ngày càng quá đáng rồi đó! Aj cho cô tự ý vô đây?

__Anh nói cái gì đó! Lúc trước ở vjện anh hứa với e ra sao, em có thai với anh rồi,anh cũng nên cho e chút danh phận đi,1 là anh đuỗj chị ta,2 cho em lên làm vợ lớn,để chị ta xuống làm vợ nhỏ cũng được? Dù gì gjờ chị ta cũng đâu có gì ràng buộc với anh,con anh thì lạj đang trong bụng e nè!

...

Phong nghe xong,cô cảm thấy anh tức gjận thật sự,2 bàn tay anh nắm chặt lạj gân nỗj cuồn cuộn lên,anh lớn gjọng

__Đủ rồi,cô mau cút về nhà đi,nếu còn ở đây lãj nhãi đừng trách tôi vô tình, đứa con tôi sẽ chịu trách nhjệm...cút....

Anh phong....!!!

...

Cô thấy nó ko chịu đi vẻ mặt hậm hà hậm hực bởi bị phong chưởi thì cũng hả dạ phần nào? Nhẹ nhàng đứng lên đi về phía con bích,cô đi ngang,phong sợ cô lm liều đánh nó anh nhanh chóng kéo tay cô lạj,cô mjểm cười cho anh an tâm như kiểu muốn nói:Em không có ngu? Rồi rút tay ra...con bích thấy cô nó hơi run thụt lùi lạj,mjệng hét lên

__Chị...chị...định làm gì,tránh xa tôi ra,anh phong cứu em,chị ta muốn hạj em với con kìa anh ơi?

Nó càng hét càng lùi về sau,phong thì cứ đứng im đó nhìn cô chầm chầm,cô cũng vừa quan sát xem phong có chút bjểu cảm nào ko thì phát hiện trong tia mắt anh 1 tia đau lòng cũng ko gjành cho nó,thế là cô an tâm rồi,tiếp tục bước sát lạj,đến khi nó dựa vào cánh cửa ko còn đường lùi,cô mới lên tjếng:

__Aj làm gì mày mà mày la? Hay mày đê tiện quá nên nghỉ aj cũng như mày,tao ko rảnh hạj mày để đi tù,đời người ngắn lắm tao chỉ muốn sống an nhàn hưởng thụ chứ ko muốn suốt ngày trong đầu toàn chứa những âm mưu hạj người đâu....còn bây giờ tao ra đây là để tjển khách,vợ chồng tao ko hoan nghênh mày ở đây...còn muốn gjành chồng thì,được! Đem gjấy kết hôn của mày ra rồi nói chuyện với tao,kòn ko có thì đj về..ở đây là chợ nếu mày muốn bẽ mặt thì tao sẽ tjếp mày đến phút cuối,nhưng chắc mày ko ngu đâu ha?..!!/

Con bích nge xong nó tức gjận lắm rồi nếu có thể chắc nó cũng xé tan xác cô ra cho đỡ tức đó nhưng bjết sao gjờ cô chưởj đúng wá mà..ôm cục tức nhìn sang mong chờ phong 1 câu công bằng,aj ngờ phong cũng quay lưng đj lạj ghế ngồi xuống làm nó quê độ,ôm hận nó bước nhanh ra ngoài đi thẳng còn để lạj sau lưng 1 câu cho cô

__Chị hay lắm,cứ chờ đó,con bích này ko để thua chị đâu??

Cô cũng ko vừa nói với theo: tao đang đợi!!!

Chương 15

Nước mắt cô gjờ rơj lã chã khắp mặt, cũng như đang xua đj bao nỗi muộn fjền uất ức thờj gjan qua,cô bjết với tính anh chắc chắn anh ko nói xạo cô rồi..chỉ có đjều có những chuyện cô chưa bjết rỏ,càng làm cô tò mò thêm...

_mà Anh vậy chị thảo,,đã chết rồi đúng ko?

Phong ngước nhìn cô,anh ko chần chừ mà trả lời liền

_CHƯA CHẾT!!!

_Cáj gì....chưa chết...sao...sao...vậy gjờ chị ấy ở đâu,còn ngôi mộ phía sau nhà là của aj?

__Em bình tĩnh đi,nói chung thảo chưa chết,cho a thêm thờj gjan nữa a sẽ kể hết sự thật cho em hjểu...

_Ko? Anh nói ljền đj e ko đợj được,e đang rất bình tỉnh anh cứ nói tiếp,mà có hôm e nằm mơ thấy chị ấy nói chị ấy chết rồi mà...có lần nhìn ra mộ e thấy có bóng người nữa...?

_Vậy ra em cũng tò mò về chuyện thảo lâu rồi hả,sao em ko nói với anh,mà chuyện em nằm mơ chắc do ban ngày em suy nghỉ nhjều,đến tối thì mơ ra vậy thôi...còn về ngôi mộ đó là do anh tự làm...

....

Cô nghe anh càng nói càng rối,ko thể đón được trước câu chuyện nữa,thế nên chỉ đành ngồi im căng nảo ra xâu chuỗi lạj mọj vjệc...phong nhìn thấy cô ngồi im cũng mở lời tjếp tục kể...

_4năm trước con nhím bị sốt,cả gja đình trong vjện,lúc đó thảo nói anh và mẹ ở lạj chăm sóc con nhím dùm,cô ấy về nhà thay đồ rồi vào ở với con,ko ngờ thảo đi đến khuya chưa lên,anh chạy về nhà tìm thì thấy trong phòng thảo đang nằm ngủ bên cạnh người đàn ông khác ngon lành,anh nóng quá ko kịp hjểu chuyện nên nhào vô đấm cho gã nhân tình của cô ấy mấy đấm xong hắn ta may mắn thoát thân kịp,còn thảo thì cứ nằm im đó,dương đôi mắt vô tội nhìn anh, sỉ diện đàn ông trỗi dậy anh ko kịp tìm hỉu cho rằng cô ấy lăn lòan cứ thế mà đánh,đánh đến khi anh hết sức thì thảo cũng đã nằm thoi thóp..hoảng quá anh kêu xe chở thảo vào vjện.....

..cô nghe anh nói sực nhớ ra 1 vjệc ljền gjảj thích vs anh

_anh lần đầu tjên lúc chúng ta động phòng,trong khi quan hệ em ko ra...máu..em cũng chẳg hju tạj sao? Nhưg em xjn thề từ nhỏ đến lớn em chưa từnh yeu và quan he vs aj trước anh cả.anh tin em chứ?_anh xin loj,do lúc đó anh hồ đồ,anh tin em...

_anh tin em là tốt rồi anh kể tjếp em nge đi...

Phong ngừng 1 lúc rôj nói tiếp...

_Đến lúc này mọj người trong nhà mới vỡ lẽ chuyện thảo đã làm,mẹ tức gjận lắm đến ngày thảo ra vjện,mẹ luôn chì chiếc,rồi có lúc đánh đập,anh thì thời gian đó rựu chè be bét chẳng cho thảo cơ hội nào gjải thích..có lần...,hôm đó mẹ saj con bích đi qua nhà cha mẹ thảo máng vốn chuyện cô ấy qua lạj với trai,chỉ còn anh,dì7,mẹ,con nhím ở nhà,đang ăn cơm thảo cứ khóc lóc nói mình bị oan,đừng trả cô ấy về nhà thì mẹ ngứa mắt vô tình phang nguyên tô canh nóng lên đầu thảo...thảo chỉ kịp la lên 1 tiếng xong thì ngất đi,thấy máu đỏ chảy khắp mặt,thảo thì nằm im ru,mẹ ngỉ thảo chết nên run sợ ngỉ cách phi tang, nếu ko công an bjết dc sẽ bắt mẹ đi tù,anh lúc đó như bừng tỉnh ko còn ghen tuông nữa ôm vội lấy thảo,người cô ấy gjờ mềm nhũng,dì7 với mẹ kế bên lấp bấp bảo anh mang xác ra cáj đìa chôn đi,vì ngoàj đó vắng vẻ sẽ ko aj bjết...

dì7 phụ anh khiên ra, ra đến nơi chuẩn bị chôn anh mới phát hiện thảo còn thở nhưng nghỉ lạj nếu cho mẹ bjk có khi sẽ hạj cô ấy nữa nên anh kêu dì7 gjấu mẹ.1mình ôm thảo vòng theo bờ ruộng chạy ra đường lớn đưa thảo lên bệnh vjện luôn..may sao cô ấy qua khỏi.nhưng.....!!!!

Cô lúc này ko gjữ được bình tĩnh nữa rồi,cáj nhà này đúng là độc ác từ gjà tới trẻ mà,còn phong, mẹ anh độc ác vậy mà anh còn nói mẹ anh vô tình,ko bjết đến khi bà cố tình sẽ hành động ra sao nữa..ko muốn suy nghỉ nhjều cô nhanh chóng hỏi phong:

_Nhưng sao...anh nói tiếp đi....???Phong cứ thế tjếp tục nói,nơi khoé mắt anh gjờ cũng ướt nhem...

__Lúc đến bệnh vjện cô ấy chỉ còn thở thoi thóp..bv huyện ko đủ thiết bị y tế với ko có khả năng nên đã chuyển cô ấy lên bv thành phố..sau 3 ngày 3 đêm mạng sống thảo cũng gjữ lạj được,có đjều cô ấy sống như người thực vật,chỉ nằm đó,chưa thật sự tỉnh lạj,mấy năm nay ăn uống tiểu tiện chỉ dựa vào đường ống..sau khi mẹ đánh thảo tưởng thảo chết mẹ cũng phát bệnh mấy hôm,anh có saj dì7 làm ngôi mộ gjả cho mẹ ngỉ thảo đã chết để mẹ ăn năn vjệc mình làm,mặc khác anh tiếp tục lên xuống chăm sóc thảo,bên nhà cô ấy khi nge con bích nói vẩn ngỉ cô ấy theo traj nên sau ko truy cứu..anh cũng ko thể mở lời, sợ 2 ông bà chịu ko nỗi cú sốc cứ thế trôi qua đã mấy năm..anh đã nợ gja đình cô ấy 1 lời xin lỗj,1 tộj lỗj mà suốt đời anh ko bù đắp lạj nỗj,nếu khi đó anh đủ lý trí,có khi....mọj chuyện đã khác rồi.......

.....

Phong nói xong thì tay anh rút đjếu thuốc ra bật lửa mồi lên hút,khói thuốt bay khắp nhà tựa như mang đj nỗj buồn anh chất chứa bấy lâu nay,cô cũng chẳng thể nào ngờ người đàn ông cô yêu mang nhjều tâm sự đến vậy,nếu như là cô chắc cô ko thể chịu đựng suốt mấy năm nay đâu,có thể chắc anh cũng đau đớn dằn vặt nhjều lắm.nhưng đàn ông họ gjỏi hơn phụ nữ có thể gjấu cảm xúc vào lòng,đau cách mấy họ cũng có thể im lặng vượt qua còn phụ nữ thì ko?.

.cô choàng tay ôm lấy anh,khói thuốc cay xè bay vô mắt làm cô càng khó chịu nhưng trong lòng cô coi như đã trút hết những ngi ngờ được phần nào rồi...thì ra thảo sống trong nhà anh khỗ quá,khỗ vì mẹ chồng,lạj còn bị ngta hạj,,cô có thể ko tận mắt chứng kjến mọj chuyện nhưng qua lờj phong kể cô tin chị ấy ko phảj loạj người vậy đâu... Đúng là đời này nguời tốt thì ít,kẻ xấu thì nhjều,loạj người thủ đoạn càng ko lường trước được,nhưng vì chuyện gì mà họ hạj thảo thì cô chưa ngỉ ra,...Và cô tin gjất mơ của cô chắc chắn có những sự ljên kết vô hình nào đó đưa thảo đến để báo tin cho cô bjết,muốn cô gjải oan gjúp cho cô ấy đây mà??.....phong cứ thế ngồi im mặc kệ cô ôm anh,đàn ông ko dễ khóc nếu đến lúc họ rơi nước mắt có lẽ nỗj đau của họ đã đạt đến đỉnh đjểm rồi...cứ thế cả 2 im lặng 1 lúc,không gjan cũng trở nên trầm tỉnh thì chợt anh vòng tay qua ôm lại cô:

__Hôm nay nói ra hết với em anh cảm thấy nhẹ nhõm phần nào rồi,có đjều anh chưa đjều tra ra được aj là người đỗ oan cho thảo,người đàn ông lúc đó với thảo là aj thôi...?

Cô đang tựa đầu vào vai anh,tự nhjên nghe anh nói cũng nhớ ra 1 chuyện,cô bật dậy thiệt lẹ hỏi anh...

__Mà khoan,chuyện con bích với anh là như thế nào,anh kể em nghe luôn được ko?

__Em tin anh không?

__cô nhìn sâu vào mắt phong như để phong có sự tin tưởng,2 tay từ từ chạm vào mặt anh rồi nhanh chóng hôn lên môi phong 1 nụ hôn thật sâu sau đó trả lời

__Lúc trước thì ko? Bây gjờ thì 50/50../ nếu gjờ anh trả lời em nge thì có thể là tin được...!!!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau