BÁNH ĐÚC CÓ XƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Bánh đúc có xương - Chương 1 - Chương 5

Chương 1

Ngày bé út tuyên bố lấy chồng, mẹ cô khóc hết nước mắt,cha cô thì im lặng trầm ngâm vì cô ngu quá,cha mẹ cô cho cô ăn học đàng hoàng,lại đang là gjáo vjên dạy mẩu gjáo cho các em nhỏ trong xã,vậy mà cô đột ngột cô yêu rồi nói muốn lấy Phong làm chồng,người đàn ông có 1đời vợ nhưng đã li dị,lý do vợ anh đi thì (để sau sẽ rỏ),bỏ lại đứa con gáj 5tuổi đang ở với anh

Cha Phong mất sớm,Mẹ Phong (bà Lan) một mình nuôi anh ta khôn lớn,mà bà Lan nỗj tiếng độc ác,bà chuyên cho vay nặng lãi,là chủ hụi lớn của các tiểu thương ngoài chợ,nên nhà bà gjàu lắm,gjàu nhất,nhì ở cái xã này..

Nói như vậy cũng chẳng phải nhà bé Út nghèo đâu nha,ba mẹ cô (ông tùng,bà linh) cũng có tiền có của,nhưng đồng tiền cha mẹ cô là đồng tiền chân chính,1đời ông bà làm nghề làm ruộng,chắc chjêu từng đồng,từng cắt nên gjờ tính ruộng và đất nhà cũng lên đến 4 mẫu...

Nhà bé út có 2chị em,chị 2 út (Như) đi lấy chồng trên huyện,chồng chị làm luật sư,chị làm trong ngân hàng,cuộc sống của chị cũng ổn định,chỉ còn lại út là ở nhà với cha mẹ

Bé út năm nay 24tuổi,cô đi dạy được 1năm rồi,tình cờ hôm ấy cô đang đi về thì trời mưa,lạj ko mang theo áo mưa nên cô bị ướt,dừng chân bên cái vại quán quen đường thì gặp Phong cũng chui vào đục mưa,Phong mjệng lưỡi lắm lạj thêm cáj mã đẹp trai,tán tỉnh 1 hồi thì út cũng bắt chuyện lại, 2người làm quen,mưa dầm thắm lâu thì Phong cũng làm út yêu mình,lúc này mọi chuyện mới vỡ lỡ út bjết Phong đã từng có vợ,lại còn có con,cô hận phong lắm,lúc đó tránh mặt Phong như tránh tà,nhưng càng hận càng yêu sâu đậm hơn,Phong thì chay lỳ đeo đuỗi mãi sau cũng nhận được cái gật đầu làm vợ của Út

Bên nhà,phong lại ra sức thiết phục bà Lan cho anh lấy vợ,bà Lan biết anh thương út,thấy út hjền lành,ăn học đàng hoàng,gia cảnh lạj khá gjả nên tặt lưỡi đồng ý nhờ người sang nhà ông Tùng thưa chuyện cưới cái út về làm dâu nhà bà!

Ông tùng bjết chuyện ko đồng ý,ông thừa hiểu lòng dạ bà Lan thế nào,ông lo con gái ông về đấy sẽ khổ,bà Linh thì càng kiên quyết khuyên nhủ út đủ điều,con trai họ đã 1 đời vợ,con bà về đấy lạj mang tiếng mẹ ghẻ con chồng,dù họ có yêu thương thì sau này cũng không tránh khỏ cãi vả...Út nghe cha mẹ ko đồng ý thì quẩn trí,uống thuốc trừ sâu tự tử hên là liều nhẹ,lại được mẹ cô lại phát hiện kịp thời đưa vô bệnh vjện cấp cứu nên không chết..sau lần đó,ông bà sợ nên cũng cắn răng đồng ý đám cưới này..chỉ hi vọng đời cô được may mắn...

Ngày cưới,dòng họ nhà cô ra vô nhộn nhịp,út mặc áo dài đỏ thiêu hoa,đầu đội mấn ngồi trong buồng mà lòng hồi hộp.cô yêu Phong,nhưng gjờ này lạj thương cha,thương mẹ,nuôi cô bao năm trời chưa đền đáp được gì đã vội theo chồng,bà linh ngồi với cô dặn dò cô đủ thứ chuyện,nào là đj đứng,nói năng nhẹ nhàng,phải lể phép với mẹ chồng,dù có ra sau cũng ko được cãi lại,sống với chồng thì phải tôn trọng,yêu thương....nghe xong cô muốn đầy lỗ tai nhưng cũng gật đầu ôm lấy mẹ sụt sùi nước mắt ngắn dài, vâng dạ cho mẹ yên lòng

_______
Bên này,nhà trai thì thuê hẳn 1 chjếc xe hoa và 2 chjếc xe lớn đi qua rước dâu,dù nhà gần,nhưng bà Lan lạj muốn phô trương cho xã hộj thấy bà gjàu có cỡ nào,Phong thì mặc mày vui như mở hội anh mặc vest trắng thắc nơ,quần tây đen,tay cầm bó hoa cưới trông chú rể đẹp trai vô cùng...lúc đến nhà gái thì họ hàng bên đây 1phen trầm trồ,dàn bê tráp bưng vào 20 mâm quả,1con heo quay cả tạ 4-5người khuyên vô mà muốn ko nỗj.lại

Đến màn nhà trai trao quà cưới thì ôi thôi ngta lạj lát mắc,bé út đứng đó mà vàng đeo đầy người,tiền cỗ bàn tận 50triệu,vàng cưới thì 5 cây,họ nhà gáj thì cũng chẳng kém,cha mẹ cô cho riêng cô của hồi môn là 1 quyển sỗ tiết kiệm 100triệu đồng,chị 2 cô thì trao cho cô 1 vòng kiềng 1cây...bà Lan đứng kế cha mẹ cô mà cười muốn tét miệng vì được mọj người khen lấy khen để,vợ chồng ông Tùng bên ngoài cũng cười cười cho qua nhưng đâu aj bjết trong lòng ông bà đang bùn thúi ruột

Lúc ra xe về nhà chồng,Phong nắm tay cô thật chặt anh hứa với cha mẹ cô sẽ suốt đời yêu thương bảo vệ cô làm cha mẹ cô cũng yên lòng phần nào,út thì chẳng nghỉ ngợi gì mỉm cười rạng rở...

Về đến bên này,cô ko nghỉ gja đình chồng cô gjàu như vậy,căn nhà 3 căn rộng lớn cả chục người nếu ở chung cũng chẳng hết,ngoài sân họ hàng dự tiệt cũng đông gấp 2 nhà cô...đj hết bàn này đến bàn khác mà cặp dò cô muốn mỏi nhừ,đến lúc sắp quỵ xuống thì bà Lan lên tjếng kêu Phong dẩn cô vào phòng ngỉ,bà nhìn cô còn cười hiền ý bảo cô ngoài đây để bà lo cho,thật tình lúc này cô cảm kích bà lắm,lòng dâng lên 1niềm yêu mến bà nữa...

đâu ngờ aj biết được sống lâu ngày chung chăn mới bjết chăn có rận...

Truyện mới nếu được mọj người đón nhận nhjều thì em sẽ cho lên sớm nha,...

Chương 2

..............

Tối muộn,tàn tiệc khách khứa cũng về

hết,út trong phòng định đi ra phụ mọi

người dọn dẹp thì chân cô khựng lại,bên

ngoài bà Lan đang nói chuyện với

Phong,cô trong này lắng tai nghe

__Gjờ cưới được nó rồi thì mày phảj nghe lời

tao,trong vòng 3 năm tụi bây ko được để

có bầu,chừng nào con nhím(con của Phong)

nó lớn khôn rồi hẳn đẻ?

Cô lắng tai nghe tiếp thì lần này Phong trả lời

_Mẹ muốn sao cũng được

2 người im bặt cũng là lúc lòng cô hụt

hẩng,cô ko ngờ Phong nghe lời mẹ anh

quá,cô cũng đâu nghỉ sẽ ko yêu thương

bé Nhím,cũng đâu tính sẽ sinh con

sớm,nhưng cũng đâu cần mẹ họ tính

toán thế này,mới về làm dâu mà cô bỗng

thấy rùng mình rồi,hi vọng đời cô ko ngan

trái khi gặp cảnh mẹ chồng,nàng dâu như

bao người khác

Cô bước ra ngoài vờ như ko nghe thấy

gì,cô thản nhjên đi đến chào bà lan 1

tiếng,bà Lan lúc này cũng ra vẻ hjền lành

mjểm cười với cô thân thiện mẹ mẹ con

con...

Phong thì đứng bên lo sợ ko bjết cô có

nghe được những lờj mẹ con anh nói lúc

nảy ko nên cũng hơi ngại...

Lúc cô bước ra sân thì ôi thôi

,chén,bác,bình,ly gjục tứ tung,có cáj

bể,có cái ko,bàn ghế thì ngả ngan,mà ở

đây đến cả 40 mâm cỗ chứ ít ỏi gì,cô

đang định quay vào hỏi mẹ chồng sao

đám người làm đâu ko dọn(nhà chồng cô có 2người làm,1chú tàj xế nữa là 3)

thì mẹ chồng cô bước ra phía cô vẻ mặt

bà bình thản nói

__Con bích vs dì 7 đi lên huyện gom tiền

cho mẹ rồj,maj sáng mới về,thôi con

ráng chịu cực phụ mẹ dọn dẹp lạj ngen con

Cô biết bà cố ý,nhưng bà đã nói vậy rồi thì

phận làm dâu như cô sao có thể cãi lạj

.nhưng cũng ko thể để mẹ chồng phụ

được cô đành đáp lại bà

__Dạ thôi để con dọn từ từ,mẹ lo đám

cho tụi con từ hôm qua nay cũng mệt

rồi,thôi mẹ vào phòng ngjỉ đi mẹ

Bà lan nghe cô nói vậy trong lòng cười

thầm nhưng lạj ra vẻ áj náy

_Uk vậy con lo dùm mẹ nha...ôi trời nhắc

mới nhớ.mẹ đau lưng wá vào bôi thuốc mới được..

Cô dạ 1 tiếng với bà xong quay sang lau

vào dọn dẹp,đồ ăn tùm lum,chén bác

loạn xạ làm cô muốn oải chè đậu,phongtrong này nhìn út vất vả định chạy ra giúp

thì bà lan ngăn lại

_Mày cứ để nó làm,trở về phòng nghỉ đi

Phong_con Bích với dì7 đâu sao mẹ ko bắt làm mà để vợ con dọn?

BàLan_nó về đây thì phải biết làm,tao

không cưới dâu về đây để thờ.

về phòng cho tao?

Phong bực lắm,nhưng lạj ko dám cãi lời

mẹ,với lại sẳn trong người có hơi men rồi

nên anh đi về phòng nằm ngủ lúc nào ko hay luôn...

Bé út ngoàj này vừa làm vừa khóc,khóc vì

tức rồi vì tủi thân nữa,ở nhà có bao gjờ

cha mẹ cô để cô làm những việc này,đến

cả cáj chén ăn xong mẹ cô cũng gjành

rữa vậy mà......lụi hụi đến 12h đêm mới

xong cô tắm rữa sạch sẽ rồi trở về

phòng,càng ngao ngán hơn Phong đã

ngáy khò khò rồi,cô lắc đầu leo lên

gjường nằm bên cạnh Phong chìm vào

gjất ngủ(đêm tân hôn của cô trôi qua trong vô vị)

Sáng sớm cô tỉnh dậy hơi muộn chưa kịp

xuống gjường đã nghe tiếng mẹ chồng cô lãnh lót bên ngoài...

_Ngủ trương mắt gjờ này chưa thấy

đâu,con dâu người ta thức khuya dậy

sớm,dâu tôi thì chắc muốn để mẹ chồng

phục vụ lại rồi!!!

Cô bjết bà nói cô nên lật đật leo

xuống,chảy tóc gọn gàng đi ra,thấy cô

sắt mặt bà đỗi khác ljền ân cần hỏi:

_Sao tối ngủ ngon không con? Có lạ chỗ không con?

Cô cúi đầu trả lời
_Dạ con ngủ cũng được mà hồi tối thức

khuya nên con dậy trể,mẹ tha lỗj cho con!!!

Bà lấy tay vờ phe phẩy cái quạt gjọng bà

ngọt nhạt vẻ cảm thông

__Ấy lỗj phảj gì con,con không cần dậy

sớm đâu,tạj mẹ thức khuya dậy sớm

quen rồj nên con không cần phải câu nệ...

Cô bjết bà đang mỉa maj mình nhưng ko dám trả treo lại đành nói

_Dạ,để con xuống nhà làm bữa sáng cho

mọj ngườj nha mẹ!!!!

Bà gật đầu ý bảo cô đi,cô vừa đi xuống thì

bà cũng nguýt dài:

Đúng là bực mình mà!!!!

Ở nhà mẹ cô nấu ăn ngon nhất nhưng cô

thì chưa từng làm gì nên đâu biết nấu ra

sao? Thấy cô đứng đực ra lúng túng,con

Bích đi tới nói với cô

_Cô2 cô lên nhà đi,để em nấu cho..?

Cô hỏi lại nó?

_Em tên gì,bao nhjêu tuỗi rồi?

Nó trả lời

_Em tên Bích,em 20tuỗj,em ở đợ ở đây

5năm rồi cô!

Tính ra Bích cũnh xấp xỉ tuỗj với cô đó,mà

chắc do nó làm việc nhjều nên nhìn cũng

gjà dặn..trái ngược lại cô từ nhỏ đến lớn

có làm gì đâu,chỉ ăn học đến khi đi dạy

thôi..nhắc đến mớj nhớ cô chỉ xjn ngỉ

3ngày đám cưới..qua ngày maj cô phải đi

dạy lạj,tý chắc phải thưa chuyện cho mẹ

chồng cô biết

Cô đứng bên nhìn con bích nấu hủ

tiếu,con nhỏ coi vậy mà nhanh nhẹn

nhà bà Lan gjàu có nên chẳng thiếu

thứ gì,đồ ăn cái gì cũng có sẳn.Bích nấu

xíu là xong cô phụ nó bưng lên dọn sẳn ra bàn,

Gjờ này Phong mới lững thững đi

xuống,bà lan và bé nhím cũng đi ra ngồi

vào bàn...qua nay về cô mới bjết mặt bé

nhím đó,con bé trong mũm mỉm nưõc da

trắng hồng nhìn cưng lắm,đang ngỉ sao

mẹ nó lại nhẩn tâm bỏ nó thì cô thấy nó

nhìn cô,đôi mắt nó sợ hải la lên,

_Cô cút đi,bà nộj với ba phong đuỗi cô đó đi đi....nhím sợ lắm!!!!

Nghe nó hét mà cô cũng sợ vội rụt

lại,nhưng nhớ ko lầm thì từ ngày cô quen

Phong đến ngày cưới hôm nay cô mới

biết mặt nó,tạj sao nó lại nhìn cô sợ hãi

thế chứ,cô có làm gì nó đâu....chuyện gì nữa đây???

Chương 3

.Con bé nhìn cô càng hoảng sợ khóc

thét,út định tiến lạj gjải thích cho con bé

hiểu,cô ko xấu xa như nó nghỉ thì bên

này bà Lan ôm nó vào lòng xua xua tay ngăn cô lại

__Thôi con bé còn nhỏ,nó thấy người lạ

nên hoảng thôi,con đừng bận tâm,mà

con chịu khó xuống dưới bếp ăn với con

Bích đi,để từ từ mẹ khuyên cho con bé hiểu...

Cô đành vậy vâng dạ,ljếc qua phong đang

ăn ngon lành,chẳng 1 lờj quan tâm đến

cô mà cô ức nghẹn..đành lầm lũi đi

xuống mà nước mắt cay cay..

Phong ngồi bên cạnh nảy gjờ nghe

chuyện bjết mẹ cố tình nhưng anh ko

dám đứng ra nói,sợ mẹ bùn lại gây khó

dễ cho cô,nhìn sang bé nhím định quát

nó mà bà lan đang lườm anh nên anh

đành thôi luôn.phong thoáng nghỉ từ nhỏ

đến gjờ con bé rất ngoan,biết nghe lời aj

lại gần nó cũng cười te tét vậy tạj sao

găp út nó lại phản ứng như thế...lạ thật?

Ăn xong phong đứng dậy lên phòng thay

đồ rồi leo lên xe đj ra chợ gom tiền góp

cho mẹ,từ ngày bà lan mở rộng phạm vi

cho vay tiền thì phong cũng được bà gjao

cho vjệc đi đòi nợ.phong thì được cái

đẹp trai,nhưng tính lạj lười công vjệc này

cũng coi như thích hợp với anh rồi..

...Út ăn xong vội lên nhà dọn dẹp xuống

cho con bích nó rữa,dì7 thì bận lên phòng

lo cho con nhím rồi,mà từ hôm qua về

đây dì7 với cô ít tiếp xúc lắm,đi ngang có

thấy cô,dì gật đầu là xong chẳng nói

được câu nào,mà so với con bích dì7

hình như được trọng dụg hơn thì

phải,điển hình là lúc ngồi ặn dì7 đc ăn

chung bàn vớj mẹ chồng cô,còn con bích thì ko?

Dọn dẹp xong xui,con bích xách gjỏ đi

chợ,cô định vào từg phòng gom đồ mọj

người ra gjặt,ngang phòng bà lan cô vô

tình nghe được cuộc nój chuyện

___Dì cố gjữ con Nhím cho kỷ,cho con Nhím tránh xa nó ra,tôi ko muốn con bé tiếp xúc nhjều với nó.

_Nhưng dù gì cũng là vợ cậu2 mà bà?

_Tôi nói thì dì cứ làm theo đi,mọi chuyện tôi tự khắc bjết tính toán?

Thì ra là mẹ ck cô đang nc với dì7 mà
khoan,mẹ chồng cô đang ám chỉ

ai,chẳng lẽ là cô?...mà sao bà lạj ko cho

con nhím gần cô,tạj sao chứ? Hay bà

cũng gjống như những bà mẹ chồng khác

chẳng muốn con trai bà thương vợ,rồi gjờ

ngay cả bé nhím bà cũng cấm cản cách

ly với tôi luôn..vậy ruốt cuộc cô cũng

hiểu thái độ lúc sáng con bé đối với cô

cũng là do bà tiêm nhjển vô đầu con bé rồi..

..Út thoáng ngỉ lại có 1 câu nói rất

đúng,cô dâu là người mẹ thứ 2 con trai

cưới về,mẹ già đương nhjên sẽ tranh đấu

với ngườj mẹ mới rồi? Bất gjác cô thở dàj

nghỉ, thôi bà ghét cô rồi thì đồ bà chắc

cũng ko muốn cô gjặc,😁😁😁 tự bjện

cho mình cái lý do chính đáng xong cô đi lẹ về phòng...

****

Phần bà lan,mới đầu bà chả có ác cảm gì

với cô hết,thậm chí còn có long mong

mỏi cuộc hôn nhân này nữa là đằng

khác,.nhưng người tính ko bằng trờj

tính,lúc bà đi xem ngày cưới,ông thầy bói

phán 1 câu xanh rờn:

_ cô khắc tuỗi với bà nếu cố chấp cưới về

thì có ngày cô làm cho gia đình bà bại

sản,ko những vậy còn khắc luôn vớj bé

nhím sẽ làm con bé ốm đau bệnh tật kochừng còn nguy hjểm tính mạng...bà lan

nghe xong lo sợ 1-2 bắt phong dừng

lạj,nhưng phong ko nghe còn nạt lại bà

___Nếu mẹ ko cho con cưới con bỏ nhà đi luôn!!!

Mà bà thì chỉ có mình phong là con duy

nhất,chồng bà mất sớm bà ở vậy suốt 20

mấy năm nuôi anh thành người,bà cưng

anh hơn trứng gjờ anh nói bỏ đi làm sao bà chịu được,

Trời ko chịu đất thì đất phải nghe trời,với

lạj lúc thấy bé út,thấy cô hiền ngoan,xinh

xắn,gja đình môn đăng hộ đối bà nghỉ

chắc cũg ko đến nỗi tặc lưỡi đồng

ý,nhưng việc bói toán có thờ có thiêng có

kiên có lành nên bà cũng chẳng có thiện ý nhiều với cô

......

Đến tối,hôm nay ít việc cô đc nghỉ ngơi

sớm,7h cô rãnh rồi nên đi ra cỗng đứng

đợi phong về,trong ngóng đến mòn cỗ ko

thấy đâu,cô bực mình lữg thữg đi vào thì

thấy bé Nhím ngồi trên xích đi,tay ôm

con gấu.đêm nay mẹ chồng cô đi

chùa,dì7 chắc bận ko để ý nên con bé trốn ra đây chứ gì.?

Vì sáng nó sợ cô nên gjờ cô cũng đi chầm

chậm lạj sợ nó gjật mình,định lên tiếng

gjải thích với nó thì nó ngước đầu lên

nhìn thấy cô thì đôi mắt nó hoảng

hốt,gương mặt sợ sệt la lên:

_Cô đừng đến đây,cô là người xấu,bà nội ơi cứu con....bà nội ơi?

Nói xong nó vội đứng dậy chạy,cô muốn

nói cho nó hjểu nên vừa nói vừa chạy theo

_Nhím đứng lại con!!

Với sức con nít làm sao bì với cô nên cô

cũng theo kịp nắm tay con bé lại,,nhưng

oái âm 1đỗi là bàn tay bàn chân cô bị tê

thấp,lúc nào cũng rịn mồ hôi,vừa nắm đc

tay nó tay cô bị ướt nên tuột ra vô tình

làm con bé bị ngã xuống,

Dì7 đang trong nhà,nghe con bé khóc kêu

cứu thì lo lắng chạy ra xem,cùng lúc đó

ngoài cỗng mẹ chồng cô cũng vừa về tới

,1 màn con bé bị tuột tay cô té xuống lọt vô mắt bà

Chương 4

...Bà lan vừa về thấy con Nhím bị té thì

chạy vội đến xô ngã cô sang 1bên ôm

chầm lấy con bé,con bé bị té đau quá với

do đang hoảng nên khóc dữ lắm,dì 7

cũng vừa chạy đến nắm tay nắm chân rồi

xoay xoay người nó xem có bị thương ở

đâu ko? Cũng may là ko sao nên mặt dì7

cũng gjản ra,bà lan thì thở phào

..Cô bị đẩy bất ngờ nên té xuống đâu

điếng nhưng cũng ko dám mở mjệng

trách mẹ ck cô được,trong tình huống

này cô chỉ lo sợ bà lan hjểu lầm rồi trách

cô thôi.cô vội chóng tay đứng dậy trong

lòng rung sợ lẩm bẩm

_Mẹ...mẹ...con...con..ko...cố...ý!!!

Bà lan đang ôm con nhím nghe nói thì

quay sang cô lộ vẻ chán ghét nhưng lời

nói lại ôn tồn

_Mẹ ko trách con nên con khỏi phải xjn

với xỏ..Dì7.sao để con nhím nó chạy ra

đây? Chẳng fảj tôj đã dặn dò dì là phảj

canh chừng nó cẩn thận sao hả?

,...Dì7 nghe xong run rẩy quỳ phụp xuống

__Thưa bà,tạj tôi đang dỡ tay dọn đồ,bé

nhím đi ra tôi ko để ý kịp mong bà....tha tội....

Bà lan tức tối hét lên

_Có lỗi là phải bị phạt để làm gương cho

kẻ khác,ngày nay dì ko được ăn

cơm,tháng này trừ lương,nếu còn ko lo

cho con bé tốt thì lần sau dì đừng có trách...

_Dì7 lúc này đang sợ nên nge xog chỉ

dám cúi đầu cảm ơn mẹ chồng cô rối rít

rồi ẩm con bé vô nhà,lúc đi qua cô ánh

mắt bà trừng lên liếc cô làm cô hơi bất

ngờ..dì7 là ý gì,hay nghỉ do cô làm con bé

tét hại dì bị phạt nên ghét cô luôn..

Cô còn đang mãi suy ngỉ thì mẹ chồng cô bước lại lên tiếng

_Con vào phòng đi,chút thằng phong nó

về,còn chuyện này mẹ bỏ qua,nhưng sau

này con ko được lại gần con nhím nữa..

Nói xong bà lan bước vào trước,cô cũng

theo vào nhưng vừa đi vừa suy nghỉ,tại

sao bà ko mắng chưởi cô mà lại trừng

phạt dì7,đúng là dì7 sai khi ko gjữ con

nhím tốt nhưng con nhím té fảj hay ko

cũng là lỗj của cô mà...khó hjểu thiệt...

...Đến khuya phong về,cô lúc này đã
ngủ,người anh gjờ nực nồng mùi rựu do

khi nảy có ghét quán nhậu với đám

bạn,đang định nằm xuống thì anh phát

hiện ra cô đang nằm kế bên,người cô

đang mặc bộ đồ ngủ màu hồng 2 dây lộ

ra bộ ngực căng tròn lấp ló làm thú tính

trong ngườii anh nỗi dậy,anh vội đẩy cô

ngữa ra lột phăn bộ đồ cô đang mặc

nhah nhất có thể,2tay bóp chặt bộ ngực

nhào nặn bên dưới đưa cự long mạnh

bạo đâm vào..cô đau wa gjật mình tỉnh

dậy đẩy người phong ra nhưng phong gjờ

như con thú hoang làm sao cô chóng cự

cô đành hét lên

...Á....đau...a...anh...phong...dừng lại

_Cô càng la hét vùng vẩy phong càng

thích thú dùng hết sức đẩy mạnh vào.bà

lan bên này nghe tiếng cô,bà bực mình nói vọng ra...

__Có sướng wá cũng câm cái mỏ lại cho

ngta ngủ,thứ con gáj mất nết,cha mẹ

mày có bjết dạy mày ko?

Cô nghe biết mẹ chồng chưởi mình,đang

đau nhưng xấu hổ quá cũng im lại,chỉ lấy

tay đánh lên người phong,sau 1hồi lên

đến đỉnh đjểm phong gầm rú nhướn

người lên ôm xiết người cô lại bên dưới ào ào phóng ra....

Xong xui anh xoay người qua bên kia ngủ

luôn,bỏ cô vừa đau đớn,vừa tủi thânkhóc ấm ức...chưa bao gjờ cô hình dung

ra đên tân hôn của cô lạj kinh hoàng đến

vậy,người cô yêu thương,đánh đỗj mọj

thứ gjờ đây thấy cô khóc cũng chẳng

buồn quan tâm,cô sai sai thật rồi....

Suốt 1đêm cô thức trắng vừa đau lại vừa

suy nghỉ nên ko chợp mắt được,phong

sau 1 đêm kích tình thì cũng dậy nhưng

chưa gì hết là vội lật chăn gối ra tìm kiếm

thứ gì đó,cô ngạc nhjên định hỏi thì anh

gjá tay lên táng cho cô 1 cái bạc tay in

hằn5 ngón lên mặt,anh ko gjữ được bình

tỉnh lớn gjọng hét lên,

__Đồ con đỉ,tao nghỉ mày còn trong trắng

nên mới lấy mày về,vậy mà

mày,nói....mày ở với mấy thằng rồi...nói cho tao bjết...

Cô hoảng hốt chẳng biết anh đang nói gì? Lạj tự dưng bị đánh đau quá cô lấy tay bịnh mặt lại cô khóc

_Anh nói gì vậy? Em chỉ quen và cưới mình anh thôj,em ko có,ko có quen aj nữa hết...

Nghe xong phong càng tức tốj cho rằng cô đang nguy biện bèn thẳng chân đạp mạnh cô xuống gjường.

__Vậy thì máu trinh của mày đâu,mày đừng có gjả vờ gjả vịt,con khốn bữa nay tao đánh cho mày chết,dám lừa thằng này,mà tưởng tao ngu à?

Cô tét xuống đất đầu đập vào tường chảy máu nhưng cô vẩn ráng thanh minh cho mình

__Em ko có,đây là lần đầu của em,em ko bjết,em ko có anh ơj...

Cô càng khóc phong càng đjên ném tất cả đồ đạc trong phòng xuống đất vỡ tanh bành,đang định nhào đến đập cô tiếp thì bà Lan xông vào,thấy cô ngồi co rúm lạj bà nghiêm gjọng

_Tụj bây có chuyện gì? Mớj sáng ko để cáj nhà này yên hả,còn con út sao mày bị nó đánh?

Cô đang uất ức ko mở mjệng nói được gì.đành cuối xxuống nất lên..phong thấy cô im tưởng cô nhận lỗj có chút hài lòng nhìn mẹ mình nói..

_mẹ về phòng đi để đây con gjải quyết?

Bà lan nge xong bực dọc nhưng ko muốn xen vô nữa đành đi ra rồi nhìn cô nói

_Xong rồi thì xuống nhà dọn dẹp vs con Bích,đừng vjện lí do rồi trốn viện...thằng phong có gì cũng từ từ ko thì hạj cái thân đó con...

Bà đi ra phong đi lại đóng mạnh cửa lại khoá chặt rồi ngồi xuống bên cạnh cô 1tay bóp chặt cằm cô lạj hắn gjọng

_Cô gjỏi lắm,tỏ vẻ yếu đuối để được ngkhc thương nhưng tâm hồn thì nhơ bẩn..từ nay về sau tôi cho cô biết thằng này sẽ làm cho cô sướng hơn những thằng khác gấp nhjều lần,,gjờ thì bjến ra ngoàj.... lẹ....

...út nghe phong nói cũng lật đật đi ra ngoài sau,vừa đi vừa khóc,con bích đang nhóm lữa nấu nước thấy cô đi xuống mắt đỏ hoe nó quan tâm hỏi?

_Cô2 cô bị câu phong đánh phảj ko??

Út thấy ánh mắt lo lắng của nó nhìn cô thì cô gật đầu,

Nói vừa thỗi lữa vừa nhìn xung quanh xong nói nhỏ

_Con nói này,cô đừng nói con nhjều chuyện mà tới tay cậu là chết con luôn đó,cô 2 biết sao vợ trước cậu 2 bỏ đi ko cô..?

Út lắc đầu tò mò lắng tay nghe nó nói tiếp

_Con nghe kể lạj rằng cậu 2 ghê lắm,kiểu bạo hành tình dục á cô,cậu mua nhjều đồ chơi về để chơi lúc quan hệ lắm,cô thảo chju rjết ko nỗj nên mới đi đó,lúc cô thảo đi bé nhím mới 1tuỗi thôi,nghe đâu do mới sinh bị cậu hành chịu ko nỗj xong trầm cảm,vàj tháng thì lúc đó con về quê lúc lên đã ko thấy cô thảo chỉ nghe nói cô thảo và cậu 2 li dị rồi

..Út nghe xong rùng mình,ko nghỉ phong là người bệnh hoạn như vậy,càng nghỉ cô càng sợ,ko bjết bản thân cô rồi đây phảj thế nào? Sống sao với bà mẹ chồng độc ác,1người chồng tàn nhẩn lạj vừa thú tính như thế?

...Cô bần thần 1 lúc cũng cầm cây chỗi ra quét sân,sáng dậy con bích quét nhà trước rồi...cái sân nhà chồng cô rộng lắm,sau nhà có cây bàng to ơi là to lá rụng nhìu nên ngày nào cũng phải quét..cô quét từ sân nhà trước xuống sân nhà sau rồi vòng lạj phía cây bàng gom lá rụng lại...xong bỏ vào túi rác cô hỏi con bích:

_Bích ơj nhà mình bỏ rác ở đâu vậy e?

Con bích trong nhà nói với ra?

Cô đi thẳng ra đường ruộng có cái đìa ak cô bỏ ở đó đi cô...

...Tôi nhìn ra thì thấy cái bờ nhỏ đi thẳng ra cái đìa..2 bên bờ là ruộng lúa,còn quanh cái đìa thì cây cốj nhjều lắm toàn là cây trâm bầu(aj ko bjết lên google) mà cây đó có gai nhọn lắm,sáng sớm ngoàj đây hơj lạnh,tôi gjục bịch rác ở đó,định đi về thì phát hiện bên trái có ngôi mộ nhỏ,mộ cũng còn hơi mớj,ko có tên,ko có hình chỉ có đám dây leo mọc um tùm lên thôi...tuy là hơi tò mò nhưng cũng sợ nên tôj chạy 1 mạch vô nhà,vừa chạy vừa thở..

Chương 5

Út vừa chạy về đến nhà,định vào hỏi con

bích về ngôi mộ thì thấy mẹ chồng cô

xuống,thấy mặt mày cô mồ hôi nhễ

nhãi,thở hỗn hễn bà liền hỏi

__Con sao đó,mới sáng chạy đi đâu mà mặt mày xanh xao thế?

..Cô định nói ra vụ ngôi mộ nhưng lại thôi

nghỉ trong lòng thôi tốt nhất khoan hãy hỏi bà chuyện đó

_dạ,mẹ tại con đang quét sân gặp con rắn

bò ngan,con sợ quá chạy vô thôi mẹ!!!

Bà lan trề môi..

__Lớn rồi mà còn sợ rắn..thôi nay mẹ dẩn

con nhím đi lên huyện có công vjệc,mấy

đứa bây ở nhà trông nhà,con út lo cơm

nước đàng hoàng cho thằng phong nghe chưa??

Út va con bích nge dặn thì đồng thanh trả lời

___Con bjết rồi thưa mẹ/bà chủ

Bà lan đi lên nhà ẵm bé nhím lên xe đj,thì ở đây út và nhím hí hững vui như mở cờ trong bụng

Bíh nói_hôm nay coi bộ khoẻ àz hen cô2?

Tâm trạng út cũng đang vui gật gật đầu

___Thôi chị em mình làm vjệc cho nhanh dj rồi nghỉ ngơi luôn em!!

(Đáng lẽ bích phảj xưng út là mợ2 mới đúng,nhưng bích lạj kêu út là cô2 vì lúc trước thảo vợ trước của phong,bích kêu cô2 quen mjệng rồi,đến lúc út về bích do quen nên kêu vậy luôn..còn.chuyện về thảo thì sao kể tiếp)

******,

Bên phòng bà lan

*""""

Bà lan vừa đi thì dì7(tên Hoa) dì thứ7 nên người trong nhà kêu bằng dì7 quen rồi..dì7 về nhà gjữ phong lúc phong 3t đến gjờ..dì7 cũng lớn hơn phong vàj tuỗj thôi nhưng lúc nhỏ phong đã quen gọj bằng dì nên sau này trong nhà aj cũng gọj theo như thế luôn) vộj vàng tìm kiếm thứ gì đó,tìm 1lúc ko được tức mình định thôi thì lại thấy cái hộp màu đỏ để dưới cái ban trang đjểm.mở ra thì đó là chjếc vòng cẩm thạch mà bà lan thích nhất,dì7 mỉm cười đắc ý rồi cầm cái hộp bước ra ngoài

....Út với con bích đang chuẩn bị nấu cơm dưới này,đứa thì vo gạo,đứa thì bẻ củi cho vào bếp,2con nhỏ dường như thân thiết lắm,vừa làm vừa nc rôm rả luôn,

Vừa nhóm đc bếp lữa cháy,út chợt nhớ ra ngôi mộ định hỏi con bích lần nữa thì thấy phong đi xuống,hôm nay anh ở nhà nên chỉ mặc độc cái quần đùi với áo thun ba lỗ,phong được cái tướng chuẩn nên dù mặc gì út cũng thấy chồng cô đẹp,nhưng cô lại sợ cái vụ hồi sáng nên nhìn phong có chút né tránh.

Phong lúc này đi lạj phía cô,nói nhỏ nhẹ

_____Chuyện hồi sáng,anh xin lỗj,tạj hôm qua uống nhiều rựu,anh ko lam chủ được bản thân,cư xử ko tốt vớj em,em đừg gjận anh..
Cô nghe phong nói thì có vẻ ngạc nhjên,nhìn vào mắt anh lại thấy được sự chân thành cô cũng xui xui vui vẻ trả lời

___Em ko sao,anh đói chưa đợj cơm chín em dọn lên anh ăn luôn nha...

Phong mỉm cười hàj lòng hôn nhẹ lên má cô rồi lên nhà,cô lấy tay xoa xoa vào mặt chỗ phong hôn mà cảm xúc trở nên tươi vui hẳn,

Phong vừa đi vừa nghỉ đến hành động lúc sáng của mình,thật sự mà nói anh ko phảj là người ko bjết kiềm chết,nhưg ko hjểu sao khi phát hjện út ko có máu trinh thì anh lạj nghỉ đến Thảo vợ trước của anh..từng hình ảnh 1 hjện lên trong đầu........càng nghỉ đến anh càng nhức đầu..

Bữa nay bà lan đi nên phong,dì7,con bích và cô được ăn chung bàn,trong lúc ăn phong gắp hết món này đến món kja cho út,còn cười nói thân thiện với mọi người làm cô cũng vơi đi ác cảm với anh,cô đang định gắp thức ăn đưa vào mjệng thì lạj vô tình thấy ánh mắt dì7 nhìn phong chằm chằm, thấy cô đang nhìn dì liền cụp mắt xuống vờ như ko có gì vộj ăn tjếp..

Cô đang nghỉ trong lòng dì7 có gì đó lạ lạ,nhưng cô ko bjết nói thế nào nên bỏ qua luôn...cơm nước xong dì7 vào phòng đóng cửa lạj ở mjết trong đó,nhjệm vụ dì7 chỉ trông bé nhím thôi,nay bé nhím đi chơj dì ko lm vjệc thì đó cũng là chuyện bình thường chỉ cô và bích lúi húi dọn dẹp

Đến tối cô với con bích đang ở nhà sau ủi đồ cho mọj người thì nghe tiếng xe mẹ chồng cô về,được 1lúc trên phòng bà có tiếng hét lên

__Dì7_dì7 đâu?

Ko bjết dì7 lên chưa nhưng cô và con bích cũng hết hồn lật đật chạy lên,vừa đến cửa thì cô nghe tjếng mẹ chồng mình

__Cáj vòng tay của tôi đâu dì thấy ko?

Lại tjếng dì7__ bà chủ tôi ko bjết?

__Dì ko bjết thì aj bjết,tôj mới đi hồi sáng jo về kjếm ko có,dì gjảj thích cho tôi?

__Bà chủ tôi ở đây với bà mấy năm rồi tôi ăn ở rra sao bà cũng bjết mà!!với lạj tôj ko bao gjờ tự ý vào phòng bà khi bà ko cho phép hết

Bà lan lúc này tức gjận đến rung người,chjếc vòng đó là quà tặng của chồng bà để lạj,bình thường ko bao jờ bà mang ra đeo chỉ cất trong hộp thôi,bây gjờ bà mới đi 1ngày đã bjến mất,thử hỏi sao bà ko tức chứ

__Con bích,con út đâu lên tao bjểu?

Đanh đứng núp ngoàj cửa nge tjếng bà lan kêu 2 đứa cô lật đật đi vào?

Bích _bà chủ gọi con?
Út_mẹ gọi con

Bà nhìn 2 đứa nó gương mặt đanh đá gằn gjọng tra hỏi

___2 đứa bây,đứa nào ăn cắp chjếc vòng của tao,nói?

Con bích rung sợ vội thưa

__Thưa bà,con ko có,con ko có bà ơi,con xem bà như mẹ ruộy của con nên con ko dám lấy cái gì của bà trừ khi bà cho phép đâu bà!

Lúc này bà lan lạj nhìn sang,đôi mắt cơ hồ như sắp có bão bjển đợi cô trả lời

Còn cô,cô chỉ bình tỉnh nói

__Con cũng ko lấy!!!

3người đang quỳ dưới đất mang 3 tâm trạng,1thì hã hê, 1thì lo sợ, 1 thì bình tĩnh....

Bà lan nhìn 3 người chẳng bjết aj lấy,trong cơn tức gjận bà vội vào nhà vơ lấu cây roi thừng định đánh cả 3 cho đến lúc đứa nào khaj ra thì thôi,trong nhà bà nhất định ko bao gjờ bà chứa chấp cáj thứ ăn cắp,phản chủ được...mới vừa gjơ roi lên thì con bích vội lên tjếng...

__Bà ơi con.xjn bà từ từ nghe con,bà đánh tất cả thay vì bà saj con đj kjếm đj bà,nhà nay hôm nay ko aj ra khỏi nhà nếu aj đó lấy thì sẽ gjấu quanh đây thôi...bà cho xét đj bà....

Bà lan nge có lý nên nói..

_Được dì7 đj từng phòng kjếm cho tôi,con bích với con út ở lạj đây cho tao? Nếu kjếm được bjết đứa nào lấy cắp tao đánh 30 roi...

Dì7 nghe lệnh xong thì lật đật đi tìm,cô và con bích vẩn quỳ ở đó,cOn bích gjo này nó khóc rưg rức,còn cô thì vẩn bình thản như vậy,vì cô bjết mình ko lấy chẳng gì cô phải sợ cả...dì7 vẩn đang kjếm,phong nghe rục rịch cũng đi ra,bà lan kể lạj mọj chuyện cho phong nghe,cô thấy phong cũng hững hờ,nhưg vẩn ngồi lạj ghế xem tình hình..1lúc sau dì7 đi ra,trên tay cầm chjếc hộp đj lạj phía bà lan lên tjếng

__Dạ bà chủ tôi kjếm được rồi!!!

Bà lan đón chjếc hộp mà cầm lấy kỷ lắm,có lẽ sợ nó rớt,vẻ mặt cũng tươi hơn lúc nảy

_Bà kjếm được ở đâu?

Dì 7 lúc này nhìn về phía cô và con bích thoáng nhếch mép nhưng ko aj thấy,vộj nhìn bà lan nói

__Dạ...thưa bà tôi...tìm được ở phòng mợ2

Cô nghe xong bỗng gjật mình,sao lạj là phòng cô,cô chưa bao jo thấy chjếc hộp đó,tạj sao lạj ở trong phòng cô được,vô lý...

Dì7 nói xong thì tất cả mọj người nhìn cô chầm chầm,bà lan thì 1 lần nữa gjận dzữ chỉ tay vào mặt cô chưởi đỗng lên

___Út,mày nói tao nghe,sao mày ăn cắp đồ của tao,bộ cha mẹ mày dạy mày thành bọn ăn cướp,ăn gjựt dậy phảj ko?mày là con wỷ mà,tao đón ko saj mà?

Cô lúc này cũng tức,nhưng uất ức thì nhjều,nhìn sang phong lạj thấy phong ko nhìn cô mà quay mặt chỗ khác,cô đành nhìn bà lan gjải thích

_Con ko có,mẹ đừng vu oan cho con,mà cha mẹ con cũng chẳng dạy con đjều đó,con ko làm nên con cũng sẽ ko nhận lỗj..

Bà lan nghe xong quát to

__Chuyện rành rành như này mày còn chối,dì7 lấy roi đánh nó cho tôi..

Dì7 vừa cầm roi trong bụng mừng thầm thì phong đứng dậy gjựt cây roi trong tay dì ra làm dì cũng gjật mình,nhìn nhìn phong xong buông luôn cho phong gjữ,phong cầm chặt cây roi trong tay nhìn sang bà lan,út gjờ này lạj nhìn phong như có sợ mong chờ....

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau