BẠN TRAI NGƯỜI ĐÔNG BẮC VÔ CÙNG NGỌT NGÀO

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Bạn trai người đông bắc vô cùng ngọt ngào - Chương 6 - Chương 10

Chương 6: Trai thẳng làm sao biết được vấn đề này

May mắn thay, bảo vệ của bệnh viện kịp thời chạy tới khống chế được Hàn Văn Hạo. Cũng thực mau, cảnh sát cũng tới đây, dò hỏi đại khái sự việc một chút, sau đó đem Hà Văn Hạo đi.

"Anh Đông, em rất xin lỗi anh." Diệp Minh Xuyên áy náy nói. Vành mắt cậu cũng bắt đầu phiếm hồng.

Trương Đông Lương đã được đưa tới khoa cấp cứu, bác sĩ cũng đã băng bó vết thương lại cho anh.

Tuy rằng cánh tay rất đau, nhưng thần sắc anh vẫn như cũ, nói: "Không sao đâu, cậu không thấy trong Tam Quốc, Quan Vũ cạo xương trị độc mà vẫn ngồi ăn thịt nướng uống rượu sao. Cái này chỉ là một vết thương nhỏ thôi, không đáng quan ngại, bây giờ băng vết thương lại, hai ngày sau sẽ ổn thôi."

Tần Phong vì muốn làm dịu bầu không khí, cố ý trêu chọc nói: "Anh Đông, dù sao anh cũng vì nghĩa mới bị thương, hẳn là bọn em nên làm một cái gì đó để tôn vinh anh nhé! Hai ngày tới phải ăn uống đầy đủ, rồi uống thuốc nữa, đừng để bị cảm lạnh. Nếu mà phải cắt cụt tay đi, đến lúc đó, em sẽ mua cho anh một con chim điêu."

Trương Đông Lương bởi vì không nghe rõ, nhíu mày hỏi: "Mua con chồn làm gì, để khoe mẽ à? Hay chỉ giả vờ thôi?"

"Anh thành Dương Quá rồi, có lẽ em phải mua cho anh một con chim điêu lớn ở bên cạnh anh." Tần Phong nhướng mày, cười xấu xa.

Trương Đông Lương biết Tần Phong vẫn luôn cà chớn như vậy, lười so đo cùng với anh ta, liếc xéo anh ta một cái, lại quay đầu nhìn Diệp Minh Xuyên nói: "Còn đứng đấy làm gì, anh đã băng bó lại rồi, không có làm sao đâu. Nhanh lên, đi tìm bạn gái đi, dỗ dành, chiều chuộng cô ấy vào, chuyện này còn phải để anh dạy sao?"

Diệp Minh Xuyên vâng một tiếng, sau đó đi ra ngoài tìm Thẩm Gia Kỳ. Nhưng Thẩm Gia Kỳ không dễ dàng chịu tha thứ cho cậu, Diệp Minh Xuyên rất chân chó (*) một lúc, tìm mọi cách xum xoe, chỉ thiếu mỗi tìm lấy một cái đệm mà ngoan ngoãn quỳ lạy.

(*) chân chó: ngôn ngữ mạng của Trung Quốc. Ý nói hành động nịnh bợ, nịnh hót.

Rốt cuộc cậu cũng hiểu thấu câu, ngược thê nhất thời sảng, truy thê hỏa táng tràng!

Lúc Diệp Nam Cầm biết chuyện, tim cô đập liên hồi, sự nôn nóng cùng lo lắng đều không thể che giấu nổi. Cô hỏi rõ sự tình một hồi, lại không nhịn được mà chỉ trích em trai mấy câu, sau đó lấy túi vội vàng chạy tới bệnh viện.

Lúc cô đến nơi, Trương Đông Lương đã băng bó xong, đang hướng về phía cửa bệnh viện thì hai người gặp nhau.

Trong nháy mắt Trương Đông Lương nhìn thấy Diệp Nam Cầm, hai mắt liền sáng lên, dường như đã quên đi cánh tay đau đớn của mình, khóe miệng tràn ngập ý cười, đuôi mắt lộ ra sự vui sướng, nói: "Nha đầu, sao em lại tới đây?"

Lời vừa dứt miệng, Trương Đông Lương cảm thấy chính mình thật ngốc nghếch, em trai xảy ra chuyện lớn như vậy, người chị gái như cô đương nhiên là phải chạy tới ngay.

"Có tôi ở đây rồi, bảo đảm em trai em không bị thương đâu. Cậu ấy hiện tại vẫn ổn, đang chăm sóc bạn gái, em cứ yên tâm đi."

Nhìn bộ dạng tỏ ra không có chuyện gì của Trương Đông Lương, trên mặt còn treo nụ cười. Trong lòng Diệp Nam Cầm lúc này có chút hụt hẫng, cô cũng không biết giải thích cái cảm xúc trong lòng mình lúc này như thế nào, chỉ là cảm thấy, vô cùng đau lòng.

Diệp Nam Cầm chớp hạ mi mắt, đôi mắt đen nhánh không thể che giấu được sự bực tức.

Chiếc băng gạc trắng trên tay anh, phối hợp cùng với nụ cười tươi đẹp như ánh mặt trời của Trương Đông Lương làm cô cảm thấy, nội tâm có chút bất an.

"Rất xin lỗi, lại gây thêm phiền toái cho anh rồi, tiền thuốc men bao nhiêu, tôi sẽ trả cho anh." Môi mỏng của Diệp Nam Cầm hé mở, thần sắc có chút động.

Trương Đông Lương dùng tay kia chỉ lên cánh tay còn lại một lượt, chẳng hề để ý mà nói: "Nha đầu, toàn nói cái gì đâu, mối quan hệ của hai chúng ta thế nào, còn có thể lấy tiền của em sao?"

Mối quan hệ của hai chúng ta? Diệp Nam Cầm nắm bắt được mấu chốt trong lời nói của Trương Đông Lương, nội tâm có chút dao động. Trương Đông Lương đem mối quan hệ của bọn họ tưởng tượng thành cái gì vậy?

"Nếu không phải vì em trai tôi, anh cũng không bị thương. Tôi, tôi thật sự cảm thấy tiếc, tôi mời anh đi ăn cơm nhé."

Trương Đông Lương nhìn gương mặt Diệp Nam Cầm bắt đầu phiếm hồng, chân tay có chút luống cuống, giọng nói cũng nhỏ dần đi. Trong lòng anh cảm thấy, người trước mắt thật giống một tiểu bạch thỏ đáng yêu lại ngoan ngoãn, làm người ta không nhịn được mà muốn ôm vào lòng, liều mạng chịu đau, đều ngại không đủ. "Được thôi, tôi cũng không khách khí nữa, vừa đúng lúc cũng đang đói bụng, chúng ta đi ăn thôi." Trương Đông Lương nói chuyện trước sau đều vô cùng hào sảng.

Diệp Nam Cầm nhìn Tần Phong đi bên cạnh, khó tránh khỏi mà không mời, nói: "Anh Phong, anh cũng đi cùng đi."

Tần Phong vô cùng hiểu chuyện, anh ta đương nhiên không muốn làm bóng đèn rồi, vội vàng xua tay nói: "Hai người đi đi, anh còn có việc bận, đi trước nhé."

Tần Phong nói xong, nhấc chân rảo bước đi, đi được vài bước, quay đầu lại nhìn thấy Diệp Nam Cầm đang quay lưng về phía anh, liền hướng về phía Trương Đông Lương làm mặt quỷ, trên mặt còn mang theo một nụ cười xấu xa, sau đó nghiêng tay, làm thành một hình trái tim.

Trương Đông Lương khẽ mỉm cười, Diệp Nam Cầm nghi hoặc hỏi: "Sao vậy, anh cười cái gì thế?"

"Không có gì, không có gì, chúng ta đi ăn thôi." Trương Đông Lương rất tự nhiên cầm lấy tay Diệp Nam Cầm dắt đi: "Đi chỗ nào ăn?"

Diệp Nam Cầm cảm thấy trái tim mình giống như là một con nai đang chạy loạn, thình thịch nhảy lên không ngừng. Lòng bàn tay bắt đầu đổ mồ hôi. Cô muốn rút tay lại, lại cảm thấy nếu làm như vậy, có vẻ chính mình ra vẻ quá mức, đành phải để Trương Đông Lương tùy ý nắm tay, đi theo anh ra ngoài.

Trên thực tế, Trương Đông Lương thoạt nhìn tùy tiện, nhưng nội tâm anh đã không thể ngừng kích động, anh nắm chặt lấy tay Diệp Nam Cầm, nhưng không dám dùng sức, cũng không dám buông tay, sợ chẳng mấy khi có cơ hội dễ dàng như này, bị chính mình sơ sẩy một chút, liền mất đi.

Hai người cứ như vậy mà mặt ngoài không hề gợn sóng, nội tâm lại gió nổi mưa phùn ra khỏi bệnh viện. Trương Đông Lương chọn một quán ăn gần đó, cầm hai bình nước khoáng, chọn thêm hai suất cơm vô cùng đơn giản...cơm đĩa tố tam tiên.

Diệp Nam Cầm cảm thấy, nếu là mời anh ăn cơm, chọn món này, thật sự quá mức keo kiệt, nhịn không được mà hỏi: "Cái kia, anh ăn đủ không? Hay là chúng ta chọn chỗ khác?"

Đối với Trương Đông Lương đương nhiên là không đủ anh, nhưng anh cũng có cách suy nghĩ của riêng mình. Đã để cho phụ nữ trả tiền cơm mình ăn, chính mình sao có thể chọn những thứ đắt đỏ chứ! Giống như chính mình ỷ vào một lần bị thương mà bắt người ta phải mời cơm mình vậy. Vẫn cứ là nên chọn những món ăn đơn giản, nói chuyện với nhau, như vậy là đủ rồi.

Trên mặt Trương Đông Lương tràn ngập ý cười, ánh mắt vô cùng trong trẻo: "Đủ ăn, trước khi tới bệnh viện, tôi đã cùng với em trai em ăn một bữa tiệc lớn rồi, em trai em không tệ, khá tốt."

Diệp Nam Cầm cùng Trương Đông Lương nói chuyện về chuyện tình cảm của em trai, Trương Đông Lương vì Thẩm Gia Kỳ mà bênh vực kẻ yếu, hung hăng phê bình Minh Xuyên không phân biệt trắng đen gì đã đánh con gái nhà người ta, hai người nói chuyện vô cùng vui vẻ, còn làm Diệp Nam Cầm muốn mắng cho em trai mình một trận.
Diệp Nam Cầm nghe xong, ngược lại có chút vui vẻ. Trong câu nói của anh có thể nhận thấy được Trương Đông Lương rất tôn trọng phái nữ, làm cô cảm thấy, người này đôi lúc có giả vờ tỏ vẻ hấp dẫn, nhưng lại là người hào sảng, coi trọng phái nữ, là một người đàn ông xứng đáng để kết giao!

Ăn xong, Diệp Nam Cầm đi tính tiền. Trương Đông Lương kiên trì muốn lái xe đưa cô về nhà, cô bất đắc dĩ đành phải ngồi trên xe anh.

Tần Phong thấy Trương Đông Lương trở về, bất chấp tiếp tục chơi nốt trò chơi, rồi chạy vọt vào phòng của Trương Đông Lương, giữ một bên cửa, nhìn anh chằm chằm mà đánh giá, vẻ mặt hưng phấn hỏi: "Anh Đông, sao rồi, có thể được hay không, tiến triển như thế nào rồi?"

Trương Đông Lương ngẩng đầu nhìn anh ta một cái, ánh mắt không hề gợn sóng, vô cùng bình tĩnh nói: "Nắm tay, ăn cơm, con đường theo đuổi còn dài, phải trải qua 81 khó khăn nữa."

"Dắt tay á, ồ, tiến triển thần tốc nha!" Tần Phong nhại theo Trương Đông Dương, tiếp tục trêu chọc nói: "Tay đã dắt rồi, hiện tại không phải là 81 khó khăn, không chừng, rất nhanh chỉ còn có 69 khó khăn thôi."

Trương Đông Lương nháy mắt đã hiểu ý tứ những lời nói này, trừng mắt với anh ta một cái, không kiên nhẫn nói: "Cậu có thể nói những lời đứng đắn hơn không hả, Tần Phong, anh phát hiện ra, cậu càng ngày càng cà chớn rồi đấy, cút xuống đi, anh nằm một lát, mặc kệ cậu."

Tần Phong a một tiếng, cũng không vô nghĩa, xoay người ra khỏi cửa. Trương Đông Lương đột nhiên nghĩ gì đó, hét lớn: "Quay lại, Tần Phong, cậu quay lại đây cho anh."

Tần Phong một lần nữa bước vào, dựa ở cửa, nhướng mày, hai tay khoanh lại trước ngực, một bộ dạng thờ ơ, không vui nói: "Không phải bảo em cút xuống sao? Còn gọi quay lại làm gì? Xem anh phát xuân à?"

"Cái đầu nhà cậu ý, cậu phát xuân thì có. Anh có chuyện muốn hỏi cậu, cậu nói xem, con gái đều thích những cái gì?" Thần sắc Trương Đông Lương vô cùng trịnh trọng, dường như là anh rất nghiêm túc hỏi về vấn đề này.

Tần Phong trợn tròn mắt, đuôi lông mày lẫn khóe mắt đều hiện ra sự mưu mô: "Rất đơn giản, son môi hoặc là đồ trang điểm. Tuy nhiên, cũng cần phải đặc biệt chú ý phương diện này. Ví dụ như, son lì dạng thỏi nhỏ màu cam nhạt, màu đỏ rượu, màu cam hồng đào, màu hồng san hô, màu tím, có rất nhiều màu. Cô ấy thích màu nào, anh biết không?"

Trương Đông Lương nhíu mày, biểu tình có chút rối rắm: "Anh nào biết, nếu cậu không nói anh cũng không nhận ra! Không cần hỏi, mua đồ trang điểm tránh đi cho bớt rắc rối. Anh cậu là trai thẳng, cũng không có một chút đơn giản, có thể liếc mắt qua mà biết được sao?"

"Trai thẳng thì liên quan cái nồi gì tới vấn đề này, em cũng là trai thẳng, làm sao em biết được?" Tần Phong nhướng mày, trên mặt mang theo sự đắc ý, khoe khoang nói: "Về sau anh sẽ trở thành một người đàn ông có vợ, những kỹ năng này đều phải nhanh chóng luyện đi, hiểu không?"

Trương Đông Lương hiện tại rất muốn mắng chửi người, nhưng nghĩ đến chính mình đang hỏi anh ta, chỉ có thể khiêm tốn thỉnh giáo: "Lần đầu tiên tặng quà cho người yêu cậu, cậu cũng tặng son môi sao?"

Tần Phong ra vẻ thâm trầm lắc đầu, vươn tay ra, huơ huơ trước mặt Trương Đông Lương, lời ít mà ý nhiều nói: "Cái này?"

Trương Đông Lương thật sự không nghĩ ra đây là cái gì, tức giận nói: "Đây là cái gì, cậu chặt tay ra đưa cho người yêu cậu à? Cái tay bây giờ là giả sao? Có thể nói chuyện tử tế một chút được không, tôi xem không hiểu."

"Chuông gió." Trong ánh mắt Tần Phong viết ra năm chữ, gỗ không thể phá hủy!

Trương Đông Lương lúc này mới hiểu ra vấn đề, Tần Phong cùng Hàn Linh Linh, hai người ghép lại chính là "Chuông gió CP"!

Tần Phong tặng chuông gió, vô cùng lãng mạn, lại rất có ý nghĩa. Còn chính mình, dựa theo cách ghép CP, anh cùng với Diệp Nam Cầm có nghĩa là gì? Trương Diệp CP? Đông Nam CP? Lương Cầm CP?

Đồng nghĩa một chút, Đông Nam CP? Đông Cần CP?

Chẳng lẽ, anh đưa cho Diệp Nam Cầm một cái lá cây? Hoặc là mùa đông, tay trái cầm bí đỏ, tai phải cầm rau cần, thâm tình chân thành mà nói, bí đỏ cùng rau cần, đại diện cho tình cảm anh dành cho em, em cầm đi nấu cháo bí đỏ, xào rau cần đi?

Trương Đông Lương nghĩ tới đây, nhịn không được mà cười lớn tiếng, cái này, cái loại tỏ tình này, thật sự quá hoàn mỹ, hoàn mỹ đến mức một người đàn ông bình thường như anh cũng không dám thực hiện.

Ánh mắt Trương Đông Lương dừng trên chồng tạp chí thanh xuân, trong đầu rốt cuộc cũng có ý tưởng.

Chương 7: Đúng vào thời khắc quan trọng nhất thì dây xích rơi

"Chị, chị đang nấu gì vậy, mùi thơm thế." Diệp Minh Xuyên đang ở cửa thay dép trong nhà thì ngửi được mùi hương thơm nồng, vui vẻ hỏi: "Là gà ác tiềm nhân sâm táo đỏ sao, chị làm cho em à?"

Diệp Nam Cầm liếc nhìn Diệp Minh Xuyên một cái, khinh bỉ nói: "Làm cho em á? Mơ đi, em có bị thương ở cánh tay đâu, uống canh gà làm gì? Chị còn chưa tính sổ với em đâu đó."

Diệp Minh Xuyên ồ lên một tiếng, làm bộ em hiểu rồi, thò đầu qua nói: "Em biết rồi, chị làm cho cái tên ngốc to con kia sao?"

"Người ta tốt xấu gì cũng là ân nhân của em, em còn xưng hô như vậy sao?" Diệp Nam Cầm tức giận nói, ngữ khí cũng mang theo sự oán trách.

Diệp Minh Xuyên cười khẽ hai tiếng, vẻ mặt vô cùng kiêu ngạo, ngữ khí lộ rõ sự bất mãn: "Anh Đông, chị làm cho anh Đông uống, được chưa. Còn chưa lấy chồng mà khuỷu tay đã hướng ra bên ngoài rồi, em mới là em trai chị, đồ ăn ngon không cho em ăn, lại mang cho người ngoài ăn, hừ!"

Diệp Nam Cầm bị cậu trêu chọc, mặt đỏ bừng lên, cố ý nói tránh sang chuyện khác: "Chuyện của em với Gia Kỳ như thế nào rồi? Con bé mang thai rồi, em cũng nên nắm lấy thời cơ, lo liệu mà kết hôn với con bé nhanh đi."

"Chị, có phải là em không nghĩ tới chuyện kết hôn đâu, là cô ấy không muốn kết hôn với em, em biết làm sao? Cô ấy bây giờ cũng không chịu tha thứ cho em, nói em không tin tưởng cô ấy. Hiện tại, cô ấy nói một em không dám nói hai, cô ấy nói hướng đông em tuyệt nhiên cũng không dám nói hướng tây, em chỉ thiếu nước ba quỳ chín lạy cô ấy thôi. Đau đầu muốn chết, hay là, chị giúp em khuyên nhủ cô ấy đi?"

Diệp Minh Xuyên tỏ vẻ vô cùng đau khổ, sắc mặt có chút tiều tụy, tràn ngập những nỗi lo âu, quả nhiên không tốt chút nào.

Diệp Nam Cầm thở dài, cô ở cái phương diện tình cảm nam nữ này cũng không có quá nhiều kinh nghiệm, chỉ cảm thấy vô cùng đau đầu, nói: "Được rồi, chị sẽ giúp em, em cũng đi ăn gì đi. Mấy ngày tới chăm sóc Gia Kỳ cho tốt, giặt quần áo, nấu cơm, làm việc nhà, em làm cho thật chỉn chu vào. Từ trước đến giờ đều là chị giúp em, bây giờ em đã có người yêu rồi, sau này con bé lấy em thì em chính là điểm tựa của con bé, phải biết đối xử với người ta tốt vào."

Gà ác tiềm nhân sâm táo đỏ được đun thêm một lúc nữa, Diệp Nam Cầm nếm thử, cảm thấy nó đã chín, liền cầm muỗng múc ra, cho vào bình giữ nhiệt rồi đậy kín lại.

Làm xong hết mọi chuyện, cô dọn dẹp lại một chút, nhìn Diệp Minh Xuyên, do dự một chút, cuối cùng vẫn là quyết định chính mình sẽ đem tới cho Trương Đông Lương, có vẻ như thế càng có thành ý hơn.

Một cô gái xinh đẹp tới đưa canh gà hầm, trong quán lập tức sôi nổi hẳn lên, có người dùng tay chỉ vào phòng bên trong, rồi hưng phấn hét lên: "Anh Đông, có người tìm anh."

Trương Đông Lương tưởng là người bạn nào, vẫn nằm ở trên giường, hướng về phía ngoài cửa nói: "Ai thế, người anh em ở ngoài cửa, tôi ở trong này."

Diệp Nam Cầm đẩy cửa phòng ra, nhìn thấy Trương Đông Lương đang nằm dựa vào đầu giường, một chân gác lên chân còn lại, quần dài bó sát đôi chân thon dài, có thể nhìn thấy đũng quần rõ ràng nhô lên.

Có lẽ là trong phòng vô cùng ấm áp, Trương Đông Lương chỉ mặc một chiếc áo ba lỗ, để lộ ra những đường gân cùng cơ bắp cường tráng. Trên tay anh đang cầm điện thoại, một bên tai đeo tai nghe, bên còn lại thì buông xuống trước ngực, hình như đang chuyên chú xem phim.

Trương Đông Lương ngước mắt lên, nhìn thấy Diệp Nam Cầm đang đứng ở trước cửa. Vẻ mặt anh trong nháy mắt hiện ra sự hoảng loạn, vội vàng đứng dậy, tai nghe vì cử động mạnh mà tuột ra, phát ra những tiếng rên ưm a.

Diệp Nam Cầm nghe được âm thanh như vậy cảm thấy vô cùng xấu hổ, mặt mày nhanh chóng đỏ lên. Trương Đông Lương cũng cảm thấy xấu hổ, luống cuống tay chân tắt điện thoại đi, sau đó nhanh chóng đứng lên, khoác áo vào.

"Em, sao em lại tới đây?" Trương Đông Lương cố gắng trở về bộ dạng như mọi ngày, giống như những chuyện vừa rồi chưa hề xảy ra. Tiếng rên rỉ gì đó, cái gì đó nhô lên, không tồn tại!

Diệp Nam Cầm cũng nhanh chóng điều chỉnh lại cảm xúc, khẽ mỉm cười, nhẹ nhàng nói: "Cánh tay anh không phải bị thương sao? Tôi có hầm chút canh gà, mang tới cho anh bồi bổ."

Trương Đông Lương cảm thấy trong lòng mình dường như có một con thỏ, mà con thỏ đó không ngừng chạy qua chạy lại, từng chút từng chút một, chạm vào nơi sâu thẳm nhất trong tim anh.

Tay chân anh có chút luống cuống, nhìn trái nhìn phải, lại giơ tay lên đẩy cái chăn vào sâu bên trong, phủi phủi mép giường, rồi giơ tay ra ý mời cô ngồi xuống: "Em ngồi tạm ở đây trước đã, tôi đi lấy đồ uống cho em."

Trương Đông Lương nhanh chóng đi ra khỏi đến, ra khỏi cửa, mới thở phào nhẹ nhõm, tâm tình xấu hổ rốt cuộc cũng giảm bớt rất nhiều.

Diệp Nam Cầm nghĩ, người đàn ông như Trương Đông Lương, tính cách cứng rắn như vậy, trong tiệm net hẳn không có chén đũa. Cho nên lúc tới, cô đã cố ý mang theo một bộ chén đũa từ nhà đi. Thực tế, cô đoán không sai, trong cái phòng nhỏ này của Trương Đông Lương xác thật rất đơn giản, chỉ có một cái giường nhỏ để nghỉ ngơi. Nếu nhân viên trong quán có việc, Trương Đông Lương sẽ ở chỗ này trông coi một đêm, còn nếu không có việc gì quan trọng, tới nửa đêm anh sẽ trở về nhà ngủ.

Diệp Nam Cầm lấy chén đũa ra, múc cho Trương Đông Lương một chén canh gà. Cô nhìn thấy trên bàn có một chồng tạp chí liền tiện tay cầm một quyển lên lật ra xem. Có một tờ được gấp mép lại, cô ngừng lại ở trang giấy đó, trên mặt hiện ra một sự kinh ngạc cùng vui sướng, ánh mắt cũng trở nên sáng trong hơn.

Cô lại cầm một quyển tạp chí khác lên xem, chỉ mở những trang được gấp mép lại, khóe miệng không nhịn được mà nhếch lên, trong lòng tựa như tràn ngập mật ngọt.

Không xong rồi, là cảm giác động tâm!

Trương Đông Lương cầm một chai sữa chua uống đi vào trong phòng, nhìn thấy bát canh gà ở trên bàn, khẽ nhướng mày, hai mắt sáng lên: "Nha đầu, em đã múc ra rồi sao! Hương thơm bay ra tận bên ngoài, xem ra hôm nay tôi có thể được ăn một bữa ngon miệng rồi."

Diệp Nam Cầm cười nhìn anh, cố ý hỏi: "Không nghĩ anh cũng thích xem mấy tạp chí thanh xuân đó."

Trương Đông Lương kéo ghế ra, ngồi ở trước bàn, dùng muỗng uống một ngụm canh, trong mắt lộ ra sự kinh ngạc cùng vui sướng, lập tức khen ngợi: "Thật tươi, rất vừa miệng, nha đầu, đầu bếp nhà hàng cũng không thể nấu ngon bằng em đâu!"

"Biểu tình của anh có thể bớt khoa trương lại được không?" Diệp Nam Cầm cười, tiếp tục hỏi: "Tạp chí của anh, những trang được gấp mép đều là những bức họa được vẽ bằng tay, có ý nghĩ đặc biệt nào không?"

Tay Trương Đông Lương hơi dừng lại, do dự một chút, sau đó thẳng thắn mà thành khẩn nói: "Tôi sẽ nói, nhưng em đừng tức giận nhé."

"Đây là tạp chí của anh, vì sao tôi phải tức giận chứ? Anh mau nói đi!" Tuy trong lòng Diệp Nam Cầm vô cùng mong chờ, nhưng ngữ khí lại vô cùng bình tĩnh.

"Tôi, tôi thích người vẽ những bức tranh này, em xem những cái được gấp mép đều là cùng một người vẽ, họa sĩ kia tên là Cầm Hạ." Trương Đông Lương cẩn thận quan sát biểu cảm của Diệp Nam Cầm, lại vội vàng bổ sung: "Tôi chỉ đơn thuần thích thôi, tôi không quen biết người đó, cũng không biết người đó là nam hay nữ nữa. Giống như, giống như những người con gái khác thích đọc tiểu thuyết, cái thích của tôi cũng giống thế."

Diệp Nam Cầm trợn tròn mắt, khóe miệng nhàn nhạt mỉm cười, cố ý hỏi: "Nếu có một ngày, anh được gặp người họa sĩ kia, anh thấy thế nào?"

Trương Đông Lương nghiêm túc suy nghĩ, rồi thẳng thắn nói: "Cái đó, tôi nghĩ, khả năng sẽ muốn người đó vẽ cho mình một bức."
Diệp Nam Cầm khẽ cười, tiếp tục dò hỏi tới cùng: "Thế nếu như, người họa sĩ kia là một cô gái vô cùng xinh đẹp, anh không muốn cùng người đó phát triển một chút sao?"

Trương Đông Lương mỉm cười, trên mặt còn mang theo sự ngượng ngùng, giọng nói cũng nhỏ dần đi: "Cái này, để tôi nói nhé, nha đầu em nếu thích ăn bắp, còn muốn biết nó mọc lên như thế nào à? Không thể nào! Với lại, tôi, trong lòng tôi cũng đã có người thầm thương rồi."

Trong gian phòng nhỏ dẹp, ánh đèn tỏa xuống cũng là tông màu ấm, cánh cửa khép hờ, Trương Đông Lương vừa nói những lời này ra, kết hợp với gương mặt đỏ ửng ngượng ngùng của anh, làm cho không khí giữa hai người, có thêm một vài hơi thở ái muội.

Diệp Nam Cầm cảm thấy tim mình càng ngày càng đập nhanh hơn, cô vô thức nhắc nhở chính mình, tự nhiên lại hỏi những điều không đâu như vậy, nếu không, mọi chuyện đã không xấu hổ như vậy. Rốt cuộc, chính mình còn...còn chưa suy nghĩ về nó!

Trương Đông Lương quay sang nhìn Diệp Nam Cầm, phát hiện ra trên mặt cô cũng bắt đầu ửng đỏ, buông cái muỗng trên tay xuống, chà xát hai tay vào nhau, chờ đến khi có đủ dũng khi, ho nhẹ một tiếng, giọng nói xưa nay chưa từng dịu dàng như vậy: "Nha đầu, anh, anh thi..."

Diệp Nam Cầm đón nhận ánh mắt anh, trong lòng thình thịch mấy tiếng, trời ạ, một cô gái còn độc thân từ lúc còn nằm trên bụng mẹ đến bây giờ như cô cuối cùng cũng nhận được lời tỏ tình lần đầu tiên sao?

Nội tâm cô giãy giụa, một giọng nói mềm mại vang lên bên tai cô, không, không cần phải nghe, sẽ rất xấu hổ. Lại một giọng nói khác vô cùng kiêu ngạo vang lên bên tai còn lại, mau, nhanh lên, nhanh tỏ tình đi, tôi chờ không kịp rồi, tôi muốn nghe đối phương nói thích tôi!

"Tôi thi, tôi thi...để tôi đi rửa táo cho em ăn, hôm qua vừa mới mua một túi." Trương Đông Lương khẩn trương tới nỗi mồ hôi trong lòng bàn tay ứa ra, sợ bị từ chối, cuối cùng vẫn là đổi ý không nói nữa.

Nói xong, anh không đợi Diệp Nam Cầm trả lời, ba chân bốn cẳng mở cửa ra chạy ra ngoài.

Tần Phong đang đứng ở bên ngoài, Trương Đông Lương liếc mắt nhìn anh ta một cái, lại ngại Diệp Nam Cầm vẫn còn đang ở trong phòng, anh nhịn không đánh anh ta một trận, đi về phía phòng bên kia. Tần Phong mang theo vẻ mặt cười xấu xa đi qua.

"Cậu, đi nhanh lên, xuống dưới lầu mua hai cân táo, nhanh lên, đừng nhiều lời." Trương Đông Lương ra lệnh cho nhân viên trong tiệm: "Lấy tiền ở trong tủ ý, mua xong về đưa tôi một ít, còn lại đều cho cậu."

Nhân viên trong quán đại khái đoán ra được chuyện gì, ra là cô gái trong phòng muốn ăn táo, gật gật đầu, không nói thêm gì, cầm tiền rồi nhanh chóng xuống lầu.

"Anh, em với anh là anh em thân thiết, mua táo còn không chia cho em, tất cả đều đem cho nhân viên sao?" Tần Phong cà lơ phất phơ nói, rất tự nhiên khoác tay lên vai Trương Đông Lương.

Trương Đông Lương nhìn chằm chằm anh ta, không kiên nhẫn nói: "Cũng không phải việc của cậu, không có việc gì thì đi chơi game đi."

"Anh Đông, đừng trách anh em chê cười anh, anh nói xem, đúng vào thời khắc quan trọng nhất thì dây xích của anh rơi đi đâu rồi?" Tần Phong nói, không thể nhịn cười được, vừa cười vừa vỗ vỗ lên bả vai Trương Đông Lương: "Em thấy anh khẩn trương như vậy, còn thiếu hai từ nữa, sao anh không nói ra nốt đi!"

Trương Đông Lương trừng mắt nhìn anh ta, trên mặt còn mang vài phần tức giận: "Còn nói được cái gì chứ? Tôi vốn khô khan như vậy, làm sao nói trực tiếp ra được!"

"Anh, không nghĩ tới cũng có lúc anh như thế này!" Tần Phong nhướng mày, cố ý cười nhạo nói: "Anh vừa rồi không phải rất hăng hái sao? Tôi thi, tôi thi, như thế nào còn thiếu hai từ nữa, anh không trực tiếp nói nốt đi."

"Thiếu đòn à? Một ngày không đánh cậu, cậu liền rất hăng hái!" Trương Đông Lương bởi vì quá khẩn trương, câu tôi thích em cũng không thể nói hoàn chỉnh được, vốn tâm tình đã bực bội, nghe xong những lời này, càng bực tức hơn: "Hóa ra cậu thích nghe lén như vậy, được rồi, tôi sẽ bỏ mấy cục gạch xuống trực tiếp biến cậu thành giấy dán tường, cứ thế mà dán lên."

"Được như vậy thì tốt quá, hay là, em giúp anh gỡ gạch xuống nhé." Hai mắt Tần Phong sáng lên, trên mặt tràn ngập vui sướng, cười rất không đứng đắn nói: "Nếu bị biến thành giấy dán tường, em thật ra không sao cả, chỉ sợ lúc anh cùng vợ anh làm gì đó, em đứng ở trên tường nhìn, sợ anh lại xấu hổ, ngỗ nhỡ...Mẹ nó, không khởi được côn ra, không phải là quá xấu hổ sao?"

Tần Phong nói xong, nhìn lướt qua chỗ giữa hai chân anh, ý cười trên mặt càng sâu.

Trương Đông Lương vén tay áo lên, ngoài cười nhưng trong không cười, khóe miệng hơi nhếch lên, hai tay nắm chặt, khớp xương vang lên một tiếng "rắc" vô cùng thanh thúy, thanh âm lộ ra vẻ uy hiếp: "Tần Phong, da cậu ngứa như vậy, hay là tôi giúp cậu cào cào mấy phát nhé."

Chương 8: Đăng ký kết hôn?

Tần Phong nhìn anh bắt đầu triển khai tư thế, lập tức mỉm cười, vội vàng xua tay nói: "Anh Đông, em sai rồi, đừng nóng giận, em lập tức biến đi, lập tức...biến đi."

Sau đó Tần Phong bước nhanh trở lại chỗ ngồi, làm bộ làm tịch chơi game. Nhân viên trong tiệm xách một túi táo đi lên, Trương Đông Lương chạy nhanh tới lấy một quả, lại vọt vào trong toilet dùng nước rửa sạch, rồi lấy dao gọt sạch vỏ.

Anh cố bình ổn tinh thần, cầm quả táo vào trong phòng, mỉm cười xin lỗi: "Vốn định cắt thành miếng cho em, nhưng trong tiệm net lại không có đĩa, thật xin lỗi em, vậy, em cứ ăn như thế này nhé."

Trong khoảng thời gian Trương Đông Lương đi ra ngoài, Diệp Nam Cầm ngồi trong phòng cũng không yên. Đương nhiên cô biết, anh ra ngoài rửa táo chỉ là cái cớ thôi. Nhưng cảm xúc trong lòng Trương Đông Lương, cô không nghe được, khiến cô cũng có chút tiếc nuôi.

"Không sao đâu, anh cũng nhanh tới uống canh gà đi, lát nữa nó nguội sẽ không uống được nữa đâu." Diệp Nam Cầm đón nhận quả táo, thần sắc vẫn bình tĩnh.

Hai người cứ thế mà ngồi gần nhau, người ăn táo, người uống canh gà, mỗi người như sống trong thế giới của riêng mình, tựa như một bức tranh đẹp về những năm tháng tươi đẹp nhất của cuộc sống.

Diệp Nam Cầm cảm thấy không khí có chút yên tĩnh, yên tĩnh đến nỗi cô có thể nghe thấy rõ ràng nhịp đập của tim mình.

"Cái kia, Cầm Hạ..." Diệp Nam Cầm muốn giải thích một chút, cô chính là "họa sĩ nữ thần" của Trương Đông Lương.

Chỉ tiếc, cô vừa mới nói được mấy chữ, Trương Đông Lương đã vội xua tay, trả lời: "Nha đầu, em đừng hiểu lầm, không phải tôi đã giải thích hết với em rồi sao? Tôi chỉ là đơn thuần thích những bức tranh của cô ấy thôi, tôi không quen biết cô ấy. Em đừng vì chuyện này mà ghen nhé."

Ghen? Diệp Nam Cầm ngẩn ra một chút, cô đối với bút danh của mình làm sao có thể ghen tỵ được? Quá oan uổng!

Diệp Nam Cầm cũng lười giải thích, cô nghĩ càng giải thích, không khí sẽ càng xấu hổ hơn, vẫn là nên chờ đến lúc có thời cơ thích hợp rồi nói sau.

"Anh còn ăn được nữa không vậy? Tôi định là sẽ cầm về sau khi anh ăn xong." Diệp Nam Cầm miễn cưỡng ăn xong quả táo, thấy trong bình giữ nhiệt vẫn còn khoảng nửa chén canh cùng hai miếng thịt gà.

Trương Đông Lương cảm thấy chính mình không thể ăn được nữa, lại có điểm luyến tiếc đồ ăn còn thừa, khẽ than thở: "Xem ra là không ăn được hết...Không sao, đến đêm tôi sẽ ăn nốt, cũng không cần lo về bình giữ nhiệt đâu, Lần trước lúc chúng ta đi ăn, tôi đưa em về nhà, cũng đã biết nhà em ở đâu rồi, chờ lúc nào em ở nhà, tôi sẽ đem qua cho em."

Diệp Nam Cầm cảm tưởng đầu mình bị gõ một cái, Trương Đông Lương là thật sự luyến tiếc nửa chén canh gà này, hay là cố ý giữ bình giữ nhiệt lại để có cơ hội gặp mặt lần nữa?

Mặc kệ là lý do gì, cũng có thể thấy được Trương Đông Lương thật lòng thích cô, cô sắp hoặc là đang được theo đuổi.

"Vậy...cũng được." Diệp Nam Cầm khẽ cười, đôi mắt trong veo, nói: "Tôi còn có việc nên phải đi trước đây."

Trương Đông Lương nhanh chóng đứng lên, thuận tay với lấy cái khăn lông ở đầu giường, xoa xoa tay, vẻ mặt vui mừng nói: "Nha đầu, lúc nãy em tới đây như thế nào vậy, hay là để tôi đưa em về nhé."

Diệp Nam Cầm khẽ cười một tiếng, định bụng từ chối: "Không cần, tôi...tôi đến nhà một người bạn thân ở gần đây. Anh đang bận, không cần phải đưa tôi đi đâu."

Trương Đông Lương ồ lên một tiếng, tỏ vẻ bất cần, cười nói: "Nha đầu, em với tôi cũng không cần phải làm bộ làm tịch như vậy đâu, nếu em thật sự có việc thì đã không đem đồ ăn đến cho tôi rồi. Vậy, tôi sẽ không đưa em về nữa."

"Tôi chỉ là tiện đường thôi nên mới mang qua thôi, tôi thực sự có việc mà, đi trước đây!" Diệp Nam Cầm nói xong, đi về phía cửa.

Trương Đông Lương tiễn cô đến tận ngoài cửa, nhìn Diệp Nam Cầm rẽ ở góc đường, sau đó mới quay trở vào trong.

Diệp Nam Cầm tới cửa tiểu khu nhà Thẩm Gia Kỳ, mua một hộp sữa đậu nành ở siêu thị gần đó, cùng với một giỏ trái cây gồm táo, quýt, chuối.

Diệp Nam Cầm cầm theo túi đồ, đang định gọi điện cho Thẩm Gia Kỳ, vừa đúng lúc có người bước vào trong thang máy, Diệp Nam Cầm liền theo sau đi lên tầng trên.

Thẩm Gia Kỳ nghe được tiếng gõ cửa, nhìn xuyên qua mắt mèo, sau đó mở cửa, cười hỏi: "Chị, sao chị lại tới đây thế ạ?"

Diệp Nam Cầm thấy thần sắc Thẩm Gia Kỳ khá tốt, cũng cười nói: "Chị đến thăm em, thuận tiện cùng em tâm sự một chút." Hai người ngồi sóng vai trên sofa, Thẩm Gia Kỳ rót cho Diệp Nam Cầm một ly nước ấm. Dọc đường tới đây có chút lạnh, Diệp Nam Cầm cầm ly nước lên, tay cũng bắt đầu ấm dần.

"Gia Kỳ, lần này chị tới, là muốn hỏi một chút về suy nghĩ của em." Diệp Nam Cầm đi thẳng vào vấn đề không chút kiêng nể: "Minh Xuyên đã xin lỗi em rồi, là do nó hiểu lầm em, chị đều đã biết, và chị cũng đã mắng nó rồi. Chỉ là, hai người các em, vẫn là muốn ở chung sống cùng nhau."

"Chị biết em bị tổn thương, nhưng chị cũng muốn vì Minh Xuyên mà nói mấy câu. Thằng bé là một đứa làm việc theo cảm tính. Nhưng nhân phẩm nó rất tốt, ngoại trừ sự tình lần này. Trước kia, nó đối với em vẫn luôn bách y bách thuận (*), cái này, chị tin là em cũng có thể nhìn thấy được.

(*) bách y bách thuận: cái gì cũng thuận theo người khác.

"Trong bụng em đang mang đứa con của nó, nó cũng rất để bụng. Ở nhà đau khổ cầu xin chị, để chị tới giúp nó nói chuyện với em. Chị hy vọng em có thể tha thứ cho nó một lần. Hai người các em cũng đã có một sợi dây kết nối nhau lại, vậy thì mau chóng đính hôn, như vậy đối với em cũng tốt, mà đối với đứa trẻ cũng tốt.

"Em yên tâm, nhà người khác kết hôn như thế nào, nhà chị cũng sẽ làm như thế, chỉ nhiều hơn chứ không ít đi. Minh Xuyên dám khi dễ em, chị cũng sẽ không để yên!"

Nghe Diệp Nam Cầm nói những lời rất dài xong, thần sắc Thẩm Gia Kỳ cũng có chút rung động, cô ấy cúi đầu, nhẹ nhàng nói: "Chị, Minh Xuyên như thế nào, em đều biết rõ. Chắc Minh Xuyên cũng đã nói với chị, em vốn sống ở nông thôn, tới thành phố cũng chỉ để làm công, cuộc sống của em thật sự rất khó khăn.

"Nói thế nào thì, em với gia đình của em, cơ bản là cũng đã cắt đứt quan hệ. Ba em thích đánh bạc, thường xuyên đánh chửi mẹ con em. Mẹ em cũng không chịu nổi liền bỏ mặc em, bặt vô âm tín. May mà còn có bà đối với em rất tốt, bà đã chăm sóc cho em trong một thời gian dài. Nhưng mấy năm trước, bà đã đi rồi, ba em còn tính đem em đi bán cho một nhà khác làm vợ lẽ, em đã bỏ trốn. Lúc tới thành phố, không có nơi nương tựa, em không khác gì một con vịt bầu bị người khác bỏ rơi cả."

"Cho đến khi em gặp được Minh Xuyên, em mới biết được, hóa ra vẫn có người quan tâm tới em, ở trên đời này, còn có người yêu em. Lúc trước em làm ở tiệm cơm, bị người ta khi dễ, anh ấy vì em mà xuất đầu lộ diện, giúp em lấy lại được tiền lương, còn giúp em tìm nơi làm việc khác, em đều ghi nhớ trong lòng.

"Anh ấy chính là ánh sáng trong cuộc đời em, là người em có thể trông cậy vào cả đời. Ngày hôm đó, anh ấy tát em một cái, tim em đều tan nát hết, thậm chí lúc đó em còn nghĩ tới chuyện tự tử. Em mới hiểu được, em yêu anh ấy tận xương tận tủy, em không thể sống thiếu anh ấy."

"Bạn thân của em cảm thấy em thật đáng thương, cảm thấy em vì một kẻ cặn bã như vậy không đáng, cảm thấy em nên phá thai, tìm một người con trai khác tốt hơn."

"Chỉ là, em không cảm thấy được, liệu trên đời này còn có người con trai nào tốt hơn không? Sau sự việc lần này, dường như Minh Xuyên cũng đã tỉnh ngộ, đối xử với em rất tốt. Em xác thật là vẫn còn yêu anh ấy, em cũng biết, anh ấy yêu em thật lòng. Chị, chị cứ yên tâm, chúng em sẽ tốt thôi."

Diệp Nam Cầm nghiêm túc nghe Thẩm Gia Kỳ tâm sự, trái tim cô cũng mềm đi, nhẹ nhàng nói: "Tuy rằng chị chưa trải qua mối tình nào, chỉ là đọc trong tiểu thuyết thôi. Minh Xuyên cùng em trải qua nhiều khó khăn như vậy, hiện tại hai người cách nhau một trăm bước, Minh Xuyên đã xin lỗi em, nó đã đi chín mươi chín bước rồi, còn lại một bước, em hãy bước đến đi. Em phải biết rằng, nếu em bỏ qua một bước này, chính là triệt tiêu đi chín mươi chín bước chờ mong của nó."

"Minh Xuyên thật sự cũng đã biết sai rồi, đừng bỏ mặc nó một mình nữa, nó mấy ngày nay mặt mày ủ rũ, chỉ chờ em nói chuyện với nó thôi đấy." Thẩm Gia Kỳ vâng một tiếng, xem như là đã đồng ý. Diệp Nam Cầm hoàn thành nhiệm vụ em trai nhờ, tâm tình nửa vui nửa mừng đi ra cửa.

Từ xưa, tình yêu đã là một thứ gì đó khiến người ta luôn khát vọng! Cũng không biết, cô cùng Trương Đông Lương có gặp được chút nào đó sự nhấp nhô không, có thể thành công đi đến cuối cùng không.

Nghĩ đến đây, Diệp Nam Cầm cảm thấy chính mình đã suy nghĩ quá nhiều rồi, tình yêu còn chưa nảy sinh, mà cô đã nghĩ tới lúc gió táp mưa sa rồi!

Cô chỉ hy vọng, tình yêu của cô và Trương Đông Lương, vĩnh viên không bị chia xa, sẽ luôn tràn ngập nắng ấm.

Diệp Minh Xuyên biết chị mình đã khuyên bảo thành công, chỉ thiếu nước dùng ngựa mà chạy tới nhà của cậu và Thẩm Gia Kỳ, vừa vào cửa đã cao hứng mà hét lớn: "Vợ, anh về rồi."

Thẩm Gia Kỳ nhìn cậu một cái, lông mày cũng không động, nhàn nhạt nói: "Về rồi thì mau đi nấu cơm đi, em không muốn bị đói đâu."

"Được rồi." Diệp Minh Xuyên nhanh chóng đi tới trước mặt Thẩm Gia Kỳ, cười lấy lòng nói: "Vợ, em muốn ăn cái gì?"

Thẩm Gia Kỳ xoay đầu, vô cùng tự nhiên hôn lên trán Diệp Minh Xuyên, khẽ cười: "Em muốn ăn mì với trứng gà."

Mặc dù chỉ là một cái hôn trán, nhưng cũng làm Diệp Minh Xuyên hưng phấn muốn nhảy lên, cậu cố đè nén nội tâm kích động của mình lại, ngây ngốc hỏi: "Vợ, em tha thứ cho anh rồi sao?"

"Ừ." Thần sắc Thẩm Gia Kỳ vẫn bình tĩnh như cũ, xuyên qua kẽ răng nhả ra một chữ, bộ dạng vô cùng không tình nguyện.

Biểu cảm của Diệp Minh Xuyên, như một đóa hoa mới nở, từ khóe miệng đến đuôi lông mày, đều tràn ngập ý cười. Cậu nhẹ nhàng ôm lấy đầu Thẩm Gia Kỳ, môi phủ xuống, đầu lưỡi dừng trên môi Thẩm Gia Kỳ, nhẹ nhàng trêu đùa.

"Vợ, anh yêu em. Về sau, em đừng bao giờ mặc kệ anh nữa, được không? Em không để ý tới anh, lòng anh vô cùng khó chịu."

Thẩm Gia Kỳ giả vờ tức giận đẩy cậu ra, lạnh mặt nói: "Ba tháng nữa mới được, anh không chăm sóc em thì thôi, còn làm mấy chuyện không đứng đắn như vậy."

"Em là vợ của anh, anh còn phải đứng đắn làm gì." Diệp Minh Xuyên nhướng mày, mỉm cười nói: "Anh biết rồi, anh sẽ giữ chừng mực mà."

Thần sắc Thẩm Gia Kỳ vẫn nhàn nhạt như cũ, ngữ khí không bất luận vì chuyện gì mà phập phồng: "Chị đã tới đây, hỏi chuyện hôn sự của bọn mình, anh tính lúc nào mới đưa em đi đăng ký kết hôn vậy?"

"Đăng ký kết hôn?" Hai mắt Diệp Minh Xuyên mở lớn, đứng lên, vui vẻ cười: "Nếu em nguyện ý, bây giờ chúng ta liền tới Cục Dân Chính."

Thẩm Gia Kỳ khẽ cười, làm nũng nói: "Anh có biết, nếu bây giờ chúng ta đi đăng ký kết hôn, em chính thức trở thành vợ anh, tiền của anh, thân thể anh, đều là của em, anh sẽ bị em quản túc."

"Tất cả đều nghe theo vợ, anh nguyện ý để em quản túc." Diệp Minh Xuyên vô cùng trịnh trọng, giọng nói cũng trở nên nhịp nhàng hơn: "Quãng đời còn lại sau này, phong hoa tuyết nguyệt đều là em, bình đạm là em, thanh bần cũng là em,..."

"Thôi thôi, anh không tự mình nói được sao? Anh chỉ biết nói mấy lời văn chương bay bổng thôi hả?" Thẩm Gia Kỳ chu miệng nhỏ lên, có chút bất mãn.

Diệp Minh Xuyên nở nụ cười, ôm lấy Thẩm Gia Kỳ, ở bên tai cô nhẹ giọng nói: "Quãng đời còn lại sau này, ban ngày sẽ hôn em, buổi tối ngủ cùng em, chỉ cần lên giường, liền ôm lấy em."

"Cút ngay, sao anh lưu manh thế?" Thẩm Gia Kỳ giả vờ bực bội, đẩy đẩy Diệp Minh Xuyên.

Diệp Minh Xuyên vẫn ôm chặt lấy Thẩm Gia Kỳ, hôn lên mặt cô, ôm cô vào trong lòng, giọng nói vô cùng dịu dàng: "Vợ, anh chính là lưu manh, anh chỉ lưu manh với một mình em thôi, cả đời này."

Chương 9: Anh Đông cảm thấy có chút khổ sở

Hôm nay là một ngày cuối tuần, Diệp Nam Cầm dậy trễ một chút. Vừa mới rửa mặt xong xuôi liền nhận được điện thoại của Trương Đông Lương: "Nha đầu, anh đang ở dưới nhà em."

Tối hôm qua, Trương Đông Lương với cô nói chuyện phiếm trên Wechat, sau đó liền hẹn tới trả bình giữ nhiệt, rồi sau đó cùng nhau đi ăn cơm và xem phim.

Nhận được điện thoại, Diệp Nam Cầm nói được, sau đó chạy nhanh vào trong phòng mình lấy chiếc áo kaki dài khoác vào người, lại nhìn chính mình trong gương một lần nữa, xác nhận không có khuyết điểm nào mới cầm lấy túi đi ra cửa.

Mặt trời đã lên cao, trên trời không một gợn mây.

Trương Đông Lương dựa vào trước xe, tóc tai sạch sẽ gọn gàng, đeo kính râm, khóe miệng hơi nhếch lên.

Áo khoác da màu đen không cài lại, bên trong là một chiếc áo sơ mi màu trắng, dưới thắt lưng là chiếc quần jean bó sát màu xám đen, cùng với đôi giày thể thao màu đỏ đen. Dáng vẻ của anh bây giờ trông rất giống một thiếu niên bất cần đời.

Nhìn thấy Diệp Nam Cầm đang đi tới bên này, Trương Đông Lương mở cửa xe ra, ánh mắt trời chiếu xuống, làm nụ cười của anh càng thêm tươi đẹp: "Nha đầu, lên xe thôi. Hôm nay chúng ta sẽ tới Ocean World."

Ocean World là một nơi mô phỏng lại thành phố nước ở Venice. Thủy cung, ăn uống, rạp chiếu phim, sắm, cái gì cần có ở đây đều có.

"Được đó, nhưng mà tôi nói trước, ăn cơm anh trả tiền, còn vé xem phim tôi sẽ trả." Khóe miệng Diệp Nam Cầm nhếch lên, lộ ra một nụ cười sáng lạn.

Trương Đông Lương xì một tiếng, trêu đùa: "Em muốn cùng tôi tính toán rõ ràng như vậy sao, nha đầu!"

Diệp Nam Cầm hơi mỉm cười, nghĩ thầm: Trong tương lai, sẽ có lúc không cần đến.

Hai người đi dạo một vòng trên tầng hai của Ocean World. Hai người đang định đi cầu thang cuốn lên tầng ba, đột nhiên, Trương Đông Lương hét lớn một tiếng: "Mẹ kiếp." Diệp Nam Cầm còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra, Trương Đông Lương đã vội buông tay cô ra, chạy nhanh tới thang cuốn.

Ánh mắt Diệp Nam Cầm nhìn theo thang máy cuốn hướng lên trên, một chiếc xe nôi đang lao từ trên xuống. May mắn thay, Trương Đông Lương đã kịp chạy tới thang cuốn, trong nháy mắt đứa trẻ văng ra, bước lên một bước nhanh như chớp, ôm lấy đứa bé.

Bởi vì dùng sức quá lớn, Trương Đông Lương té ngã ở trên thang máy, cánh tay đập mạnh xuống. Anh cố gắng đứng lên, ôm đứa bé bình an đi xuống dưới.

Mẹ đứa trẻ vốn đang mua vài thứ ở gần thang cuốn, sau lời nhắc nhở của nhân viên quầy hàng, lúc xoay người lại nhìn, xe nôi đã lao xuống thang cuốn. Bà ấy chứng kiến tất cả những điều này trong sự kinh hoàng, nhìn thấy đứa con của mình vẫn bình an vô sự, vội vàng theo thang cuốn vọt xuống dưới.

Mẹ đứa bé đón lại con ôm vào trong lòng, không ngừng nói lời cảm ơn: "Cảm ơn anh, cảm ơn, vô cùng cảm ơn anh."

Trương Đông Lương nhíu mày, nhịn không được nói: "Cô là mẹ của nó mà hành động của cô chả xứng đáng gì cả. Tại sao cô không để ý tới con mình chứ, thiếu chút nữa thì con cô đã chết rồi đó. Còn nữa, tôi thoạt nhìn nhỏ tuổi hơn cô rất nhiều, vì sao cô lại gọi tôi là anh? Gọi tôi là em được rồi."

"Ngại quá, là do tôi lo lắng quá, đầu óc có chút rối loạn. Xem cậu còn trẻ như vậy, vẫn nên gọi cậu là em hơn." Mẹ đứa trẻ cười cười xin lỗi, lại quay đầu nhìn sang Diệp Nam Cầm: "Đây là bạn gái cậu sao?"

Có lẽ nhìn thấy hai người đang nắm tay nhau, mẹ đứa trẻ không đợi Trương Đông Lương trả lời, tiếp tục mở lời: "Cô gái, bạn trai cô là người tốt, là người chính trực, vì cứu con tôi, cánh tay đều bị thương hết rồi. Tôi thật không biết phải cảm tạ hai người như thế nào nữa?"

Trương Đông Lương vẫy tay, tùy tiện nói: "Chị không cần phải nói lời cảm tạ với tôi, không cần khách khí, nhìn thấy đứa bé gặp nạn, ai thấy cũng sẽ giúp đỡ thôi!"

"Cô gái, cô thực sự có phúc khí, tìm được bạn trai tốt như này, đối với cô khẳng định cũng rất tốt." Mẹ đứa trẻ nghĩ, cảm thấy mình đưa tiền thì có vẻ giao dịch hóa quá, liền lấy một hộp trang sức trong túi ra, đưa cho Diệp Nam Cầm, cười nói: "Đây là vòng tay tôi vừa mới mua, cũng không biết cô có thích không, tôi tặng cho cô đấy. Bạn trai cô đã cứu con tôi, tôi vẫn nên cảm tạ hai người."

Mặt Diệp Nam Cầm đỏ ửng lên, muốn giải thích, lại cảm thấy nếu mình giải thích, ngược lại sẽ làm tổn thương lòng tự trọng của Trương Đông Lương, giống như chính mình thực ghét bỏ chuyện trở thành bạn gái anh.

Cuối cùng, cô cũng từ bỏ chuyện giải thích, chỉ mỉm cười từ chối: "Chúng tôi thật ra cũng chỉ làm chuyện tốt thôi, không phải vì muốn lấy đồ vật của chị đâu. Cái này tôi không thể nhận được, chị mau thu hồi lại đi."

Hai người người tới ta đi, nói đi nói lại một lúc lâu, cuối cùng vẫn là Trương Đông Lương mở miệng: "Chị ấy thật lòng rất muốn tặng em, vậy em cứ nhận đi. Bằng không, chị ấy cũng không thấy bình thản trong lòng."

Diệp Nam Cầm đành phải nhận lấy vòng tay, chị ấy còn đưa cho Trương Đông Lương một cái danh thiếp, nói là nếu cần việc gì có thể tới tìm chị ấy. Trương Đông Lương tiếp nhận, rồi nhét vào trong túi. Chị ấy lúc này mới mang theo con rời đi.
"Anh Đông, tay anh có cần phải tới bệnh viện không?" Diệp Nam Cầm nhìn vết thương trên tay anh, có chút đau lòng hỏi.

Trương Đông Lương bày ra bộ dạng không sao cả, biểu tình thậm chí có chút nhẹ nhàng: "Không sao đâu, chỉ là vết thương nhỏ, qua hai ngày sẽ lành lại thôi."

"Tại sao anh không biết quan tâm tới bản thân vậy?" Trong thâm tâm Diệp Nam Cầm có chút bất mãn, túm lấy cánh tay Trương Đông Lương, ngữ khí vô cùng mạnh mẽ: "Anh phải nghe tôi, đi bệnh viện khám một chút, nhìn xem có cần băng bó lại không."

Trương Đông Lương bên ngoài tỏ vẻ không sao, trong lòng lại kích động không thôi. Nha đầu của anh biết quan tâm tới anh, anh làm cái gì cũng thấy đáng! Liều mạng đau, chỉ ngại không đủ!

Hai người đi tới bệnh viện, cánh tay Trương Đông Lương sau khi khám xong được băng bó đơn giản một chút, anh còn có tâm tình mà trêu ghẹo cô: "Nha đầu, em xem tôi xui xẻo không, tay trái lẫn tay phải đều bị thương. Ngày trước tôi có nghe một câu, con người có hai cánh tay là vì để có thể ôm lấy người mình thích. Nhưng hai cánh tay tôi đều bị thương rồi, tôi muốn ôm em cũng không thể ôm được!"

Này...xem như là thổ lộ sao? Ở một nơi như này, ngữ khí tùy tiện như này, không có chút chính thức gì cả!

"Anh có thể bình thường một chút được không?" Diệp Nam Cầm liếc mắt nhìn Trương Đông Lương một cái, ra vẻ không kiên nhẫn nói: "Được rồi, anh đều bị thương cả rồi, tôi cũng không cần anh đưa tôi đi đâu nữa, anh đưa tôi về nhà đi."

"Đừng mà, dù sao tôi cũng bị thương rồi." Trương Đông Lương cười lấy lòng: "Nha đầu, tốt xấu gì thì cũng đưa tôi đi ăn cơm chứ!"

Diệp Nam Cầm cũng không biết lúc đấy mình nghĩ cái gì, buột miệng thốt ra: "Đưa tôi về nhà, tôi nấu cơm cho anh."

"Thật à? Vậy thì tốt rồi!" Trương Đông Lương hận không thể nhảy dựng lên: "Vậy đi thôi, lần trước canh gà của em ăn rất ngon. Sau khi ăn xong, tôi vẫn ngày đêm tơ tưởng, rất muốn lại được nếm thử tài nghệ nấu nướng của em."

Ngày đêm tơ tưởng canh gà? Hay là tôi?

Diệp Nam Cầm rất muốn trêu ghẹo anh, nhưng cô có chút ngại ngùng, chỉ có thể ở trong lòng trộm nói một câu, trên mặt vẫn bình tĩnh như mặt nước phẳng lặng.

Tới dưới lầu tiểu khu, Trương Đông Lương dừng xe, sau đó lấy một cái hộp to ở trong cốp xe ra, trên hộp còn được bọc giấy hồng cùng nơ bướm.

Diệp Nam Cầm nhìn cái hộp, nghi hoặc hỏi: "Cái hộp này là gì vậy?"

"Đây là quà tặng cho em, chuẩn bị từ rất lâu rồi!" Trên mặt Trương Đông Lương hiện lên một nụ cười rạng rỡ: "Lên trên xem đi, nếu em thấy thích, có thể trực tiếp xem luôn." Diệp Nam Cầm không biết sao, đột nhiên có cảm giác như mình đang dẫn sói vào nhà vậy. Quên đi, dẫn sói vào nhà cái gì chứ, ai bảo chính cô cũng thích cái người dã lang này!

Nhà của Diệp Nam Cầm ở có kết cấu ba phòng hai sảnh, được trang hoàng vô cùng đẹp đẽ. Trương Đông Lương thay giày ở cửa, nhìn xung quanh một vòng, tùy tiện hỏi: "Em ở đây một mình sao? Hay là ở cùng với ba mẹ?"

"Tôi ở đây một mình." Diệp Nam Cầm lấy từ trong tủ lạnh ra một bình nước chanh lớn, đổ một ly cho Trương Đông Lương, sau đó đổ cho chính mình một ly: "Nhà của tôi vốn ở một ngôi làng trong thành phố, sau đó bị phá bỏ, nhà tôi cũng di dời đi, phân thành ba nơi. Ba mẹ tôi sống trong một căn hộ hai phòng, còn tôi với em tôi ở trong căn hộ có ba phòng."

"Ba tôi là giáo sư đại học, còn mẹ là chủ tịch ở tổ dân phố, tính cách bọn họ đều khá tốt, mặc dù đôi lúc mẹ tôi có hay lải nhải một chút."

Trương Đông Lương nghe xong những lời này, cảm thấy chính mình thật sự nhặt được bảo bối. Dòng dõi thư hương thế gia (*), quả nhiên bồi dưỡng được con gái họ xuất sắc như này. Chỉ tiếc, bồi dưỡng con trai mình không có một chút thư hương gì cả.

(*) thư hương thế gia: dòng dõi có học vấn tốt.

Trương Đông Lương suy nghĩ một chút, nếu chỉ đánh giá về điều kiện giữa hai người, Diệp Nam Cầm xác thật là tốt hơn anh rất nhiều. Tuy nhiên, vì anh thật sự thích Diệp Nam Cầm, nên anh cũng thể vì cô mà tận lực làm ă để có khả năng chăm sóc được cho cô. Cho dù có chênh lệch, anh cũng muốn được theo đuổi Diệp Nam Cầm, chiều chuộng cô ấy bằng cả trái tim, nhất định sẽ không để cô ấy chịu bất cứ tổn thương nào.

Tâm tư lúc này của Trương Đông Lương đương nhiên là Diệp Nam Cầm không thể biết được. Sự chú ý của cô lúc này đều tập trung vào cái hộp lớn vuông vắn trên bàn.

Một lúc sau khi hai người uống nước chanh xong, Diệp Nam Cầm không chút khách khí mà cầm cái hộp kia lên, tháo nơ bướm ra, mở nắp hộp, đập vào mắt cô chính là một bộ đồ Hán phục còn mới.

Diệp Nam Cầm đối với Hán phục nghiên cứu rất kỹ, vừa mới cầm vào đã biết, đây là một bộ được thêu tách rời hai phần. Bộ Hán phục được may theo kiểu cách tân, sử dụng thiết kế retro thời thượng là chính. Vải may vô cùng mềm mại, màu vải sáng, vô cùng phù hợp với tâm ý của cô.

Nhìn vẻ mặt vui mừng của Diệp Nam Cầm, khóe miệng Trương Đông Lương nhếch lên, đuôi lông mày lẫn khóe mắt đều hiện rõ sự dịu dàng: "Nha đầu, mặc vào thử xem."

Diệp Nam Cầm buông bộ Hán phục xuống, khẽ cười nói: "Tôi mặc thử, bây giờ...Liền không cần đâu."

Trương Đông Lương ho nhẹ một tiếng, cảm thấy có chút khổ sở. Chính mình vất cả lựa chọn Hán phục, nha đầu không mặc cho anh xem, phải làm sao bây giờ?

Còn có thể làm sao? Rau trộn!

Diệp Nam Cầm đứng lên, đi vào phòng bếp định nấu cơm, Trương Đông Lương cũng đi theo, đứng dựa vào cửa phòng bếp, khẽ nhướng mày, cà lơ phất phơ cười hỏi: "Nha đầu, có việc gì em cứ phân phó, anh đây có thể giúp em làm cái gì?"

"Anh cứ ngồi đi, đại anh hùng như anh, vẫn cứ nên là để tôi tự làm là được." Diệp Nam Cầm phất tay, cười trêu chọc.

Trương Đông Lương lại không rời đi, mặt dày mày dạn vô lại nói: "Không cho tôi hỗ trợ, em liền không coi lão Trương tôi ra gì cả."

Diệp Nam Cầm khẽ cười, đột nhiên nhớ tới một chuyện, đôi mắt tràn ngập ý cười, trêu chọn nói: "Đừng đùa nữa, ống nước trong toilet bị hỏng rồi, anh nên đi sửa thôi."

"Việc nhỏ, cứ để lão Trương này giúp em." Trương Đông Lương vỗ vào ngực mình, bộ dạng trông như một con tinh tinh, nhấc chân lên, xoay người đi vào trong toilet.

Diệp Nam Cầm vừa nấu cơm, vừa cười vì hành động như một đứa trẻ con của Trương Đông Lương, bỗng nhiên nghĩ tới bức ảnh Trương Đông Lương mặc Hán phục. Nếu hai người mặc Hán phục đôi, đứng chung một chỗ, khẳng định vô cùng đẹp mắt.

"Cô gái nhút nhát, suy nghĩ vẩn vơ đi đâu vậy? Người ta còn đã chính thức tỏ tình đâu?" Diệp Nam Cầm nhỏ giọng nói thầm, trong lòng có chút oán trách. Đều đã gặp nhau rất nhiều lần rồi, nếu đã cố tình thể hiện ra, thì anh Đông à, bao giờ anh mới chính thức thổ lộ vậy!

Đường đường là một người đàn ông, chẳng lẽ lại để phụ nữ phải chờ mấy chữ kia sao? Trong tiềm thức của Diệp Nam Cầm, loại chuyện này vẫn nên để đàn ông làm thì sẽ tốt hơn.

Trong toilet phát ra mấy tiếng leng keng liên tục. Một lát sau, Trương Đông Lương đi ra, lau mồ hôi trên trán, nở một nụ cười vô cùng ấm áp nói: "Nha đầu, tôi sửa được rồi, có phải nên khen thưởng tôi không?"

Chương 10: Lời tỏ tình

"Phở, cùng với hai quả trứng gà." Vừa đúng lúc Diệp Nam Cầm bê bát ra đến bàn trà, quay đầu mỉm cười, ngữ khí vẫn bình đạm.

Hiển nhiên Trương Đông Lương đối với đáp án này không hài lòng chút nào, chơi xấu nói: "Không phải thế, cái này là dĩ nhiên rồi, ý tôi là phần thưởng thêm cơ."

"Chờ anh về rồi, tôi đi thay Hán phục, rồi chụp ảnh gửi qua cho anh, được không." Khóe miệng Diệp Nam Cầm mang theo ý cười, đôi mắt vô cùng trong veo, nói.

Trương Đông Lương vui vẻ cười, được một lại đòi mười mà nói: "Tôi đương nhiên là muốn xem ảnh chụp rồi. Nhưng, tôi càng muốn thấy bản hiện trường hơn."

"Bản hiện trường, anh cũng có mặc cho tôi xem đâu!" Diệp Nam Cầm bĩu môi, mi mắt vẽ một đường cong tuyệt đẹp: "Chờ anh cho tôi xem, tôi cũng sẽ cho anh xem."

Trương Đông Lương nhướng mày, hăng hái nói: "Nghiêm túc nhé, một lời đã định, lần sau tôi sẽ mặc Hán phục tới nhà em."

Hai người ngồi sóng vai trên sofa ăn cơm, Trương Đông Lương bỗng nghĩ tới Diệp Minh Xuyên, quan tâm hỏi: "Chuyện của em trai em như thế nào rồi?"

Diệp Nam Cầm vô cùng vui vẻ, giọng nói cũng cao hơn mấy độ: "Minh Xuyên không nói gì với anh sao, nó cùng với vợ đã đi đăng ký kết hôn rồi. Mấy hôm trước, nhà tôi cũng đã họp gia đình, bàn về hôn lễ của hai đứa nó. Làm hôn lễ sớm một chút, cuộc sống gia đình của hai vợ chồng nó cũng quá ngọt ngào, tôi với ba mẹ cũng yên tâm phần nào."

"Em trai của em ngọt ngào như vậy, còn em thì sao? Em không nghĩ tới cuộc sống gia đình ngọt ngào của mình sao?" Trương Đông Lương nhìn Diệp Nam Cầm, trên mặt nở một nụ cười xấu xa.

Trời ạ, đây là chuẩn bị thổ lộ sao? Diệp Nam Cầm khó nén được nội tâm đang kích động của mình, hô hấp cũng gắt gao hơn, nhưng vẫn mạnh miệng nói: "Tôi cũng đã nghĩ tới rồi, cái chính là hiện tại chưa có ai thổ lộ với tôi cả."

Trương Đông Lương ồ lên một tiếng, muốn nói lại thôi, cúi đầu tiếp tục ăn cơm.

Như thế này là xong rồi sao? Thổ lộ đâu? Lại bị Trương Đông Lương nuốt xuống sao? Còn không mau nói đi, nói đi!

Diệp Nam Cầm hận không thể rèn sắt thành thép, cô liếc nhìn Trương Đông Lương một cái, thần sắc mang theo sự bất mãn.

Trương Đông Lương dường như nhận ra ánh mắt của Diệp Nam Cầm nhìn mình, ngẩng đầu, cười nói: "Không cần lo, ngày mai sẽ có người thổ lộ với em."

Trong lòng Diệp Nam Cầm mừng thầm. Ồ, chắc hẳn anh Đông bé nhỏ cảm thấy, ở trong nhà cô mà thổ lộ thì không tốt lắm, phải tìm một nơi nào đó trang trọng hơn. Hơn nữa, bên cạnh anh còn có Tần Phong. Cô đã từng nghe Hàn Linh Linh miêu tả về cảnh tỏ tình quy mô lớn của Tần Phong, nói không chừng, Trương Đông Lương cũng chuẩn bị noi theo.

Hoa hồng ắt hẳn không thể thiếu được, một chiếc nhẫn cùng với cái quỳ gối trên đất, tay giơ lên đeo nhẫn vào tay cô. Còn có bóng bay, cùng với những ngọn nến được xếp thành hình trái tim. Nhưng thật ra cũng không quan trọng lắm, không có cũng không sao, nếu có, có lẽ cô sẽ đóng băng mất.

Diệp Nam Cầm đắm chìm trong ảo tưởng vui vẻ của chính mình, chỉ thoáng nghe Trương Đông Lương nói: "Tối mai tôi sẽ tới đón em lúc tan làm."

"Được, tôi chờ anh." Lúc này, Diệp Nam Cầm không còn rụt rè nữa mà buột miệng thốt ra.

Trương Đông Lương trở lại tiệm net, chuyện đầu tiên chính là đem Tần Phong kéo vào trong phòng nhỏ của mình, đóng cửa lại, sau đó cởi áo khoác da của mình ra,

Tần Phong cố ý làm ra bộ dạng sợ hãi, hai tay giao nhau, che lại ngực mình, giọng nói run rẩy: "Anh, anh muốn làm gì? Tôi chính là hoa đã có chủ rồi!"

"Được rồi đấy, cậu có ngực sao? Còn làm bộ che cái gì?" Trương Đông Lương thực ghét bỏ nhìn anh ta một cái, ngồi xuống giường, thẳng thắn nói: "Người anh em, anh chuẩn bị thổ lộ, cần phải chuẩn bị cái gì?"

"Thổ lộ? Cùng với Diệp Nam Cầm?" Tần Phong nhướng mày, hưng phấn cười nói.

Trương Đông Lương trừng anh ta một cái, hỏi ngược lại: "Chứ còn ai nữa? Chẳng lẽ thổ lộ với cậu sao?"

"Không dám không dám, nếu người yêu em mà biết anh thổ lộ với em, nhất định cô ấy sẽ chia tay với em!" Tần Phong vẫn giữ bộ dạng cà lơ phất phơ của mình, cười trêu chọc nói: "Em ngẫm lại, anh nên yêu cầu chuẩn bị, hạt dưa cùng nước khoáng, bia, đậu phộng cùng cháo bát bảo."

"Đó là em gái cậu đó. Tần Phong, tôi đi thổ lộ, chứ không phải bán hàng trên xe lửa." Trương Đông Lương cắn chặt răng, trừng mắt nhìn Tần Phong một cái.

Tần Phong cười hì hì nói: "Nghiêm túc như vậy làm gì? Người như anh thật sự không có chút hài hước nào cả. Em nói mấy thứ này, là anh yêu cầu em chuẩn bị cho. Rốt cuộc, nhờ vả người khác làm việc vẫn cần một chút thành ý nữa."

"Nắm đấm của tôi đã rất kiềm chế muốn đánh người lại, cậu nói xem phải làm sao bây giờ? Xong rồi, tôi không khống chế được nữa." Trương Đông Lương nhảy từ trên giường xuống, múa may nắm đấm ở trước mặt Tần Phong.

"Nhẫn, rượu vang đỏ, hoa hồng, bóng bay, nến cùng những bản tình ca." Tần Phong nhẹ nhàng cầm lấy nắm tay của Trương Đông Lương, cười lấy lòng nói: "Đừng hành động thô lỗ như vậy, hiện tại đang là xã hội văn minh đó. Anh Đông, chúc anh xuất ngựa thành công nha!"

Trương Đông Lương có chút bực bội buông nắm tay xuống, biểu tình như suy tư gì đó: "Tôi hiểu những gì cậu nói. Tôi nghĩ, những thứ này có quá sáo rỗng không, có nên làm cái gì mới mẻ độc đáo một chút không, một cách tỏ tình bất ngờ ý?"
"Anh có thấy vô lý không? Muốn tặng một cái gì đó bất ngờ, kiếm ở đâu ra giờ?" Tần Phong bĩu môi, bộ dạng rất muốn bị ăn đánh: "Anh Đông, em khuyên anh, đừng lao lực quá. Trải qua thiên chùy bách luyện (*), thực tiễn đã chứng minh, mấy cái phương thức cũ kia chính là cái mà phụ nữ thích nhất. Nghe anh Phong của anh nói, không thể sai được."

(*) thiên chùy bách luyện: trải qua muôn vàn khó khăn thử thách.

"Cậu có thể cút đi được rồi đấy, hạt dưa cùng nước khoáng, đều để hết trên quầy hàng."

Tần Phong thích thú ồ lên một tiếng, tươi cười nói: "Anh Đông, chúng ta đánh cược một phen đi, chỉ cần anh không dùng nhẫn, không dùng hoa mà vẫn tỏ tình thành công, em sẽ mời anh ăn một bữa hải sản thật lớn. Ngược lại, anh thua thì anh phải mời em. Em rất muốn xem, anh có phương thức gì mới để thổ lộ đó!"

Trương Đông Lương trừng mắt nhìn Tần Phong một cái, mạnh miệng nói: "Cậu nên chuẩn bị sẵn một bữa tiệc hải sản lớn đi, lúc đó tôi có thể giết cả cậu luôn."

Tần Phong mím môi, hai tay mở ra ý nói không thành vấn đề, xoay người rời khỏi phòng nhỏ.

Trương Đông Lương nằm nghiêng trên giường, hai chân bắt chéo, bắt đầu nghiêm túc tự hỏi.

Bí đỏ rau cần, tiểu nha đầu khẳng định không thể hiểu được, nhưng hai thứ này thứ này chẳng liên quan gì tới nhau cả, thật sự không thể dùng được. Nếu muốn sáng tạo khác người, thì phải thật táo bạo, tặng hoa hồng cũ rích rồi. Hoa...hoa, chim và cá, tặng hai con chim hỉ thước? Hai con cá cẩm lý? Có vẻ cũng được!

Hoa và lá kết hợp lại, không bằng tặng một chậu cây xanh? Trương Đông Lương vừa nảy ra ý tưởng này, liền ở trong lòng hung hăng măng mình là một tên đại ngốc!

Trương Đông Lương miên man suy nghĩ nửa ngày, rốt cuộc cũng hiểu ra, Tần Phong, cậu ta nói cũng đúng, không thể nghĩ ra được một cái gì khác cả! Anh Phong, em sai rồi! Không nghĩ tới! Tự vả vào mặt mình nhanh như vậy!

Chạng vạng ngày hôm sau, Trương Đông Lương lái xe tới, dừng ở cách công ty Diệp Nam Cầm không xa lắm. Vừa mới xuống xe liền nhìn thấy Diệp Nam Cầm đứng ở cổng, bên cạnh còn có một người con trai đang tặng cho cô. Mẹ nó còn là hoa hồng chứ!

Đây là tình huống gì chứ, có người tranh trước? Này, nha đầu, hai ta đã nói rõ rồi, hôm nay có người sẽ thổ lộ với em, người kia là tôi, là Trương Đông Lương tôi, không phải là người khác!

Trương Đông Lương rốt cuộc không nhịn được, đi nhanh tới trước mặt Diệp Nam Cầm. Cái tên con trai kia vẫn còn đang lải nhải nói: "Nam Cầm, cậu nhận lấy đi, mình giữ lại cũng không làm được gì!"

Trương Đông Lương tiến tới ôm lấy bả vai Diệp Nam Cầm, khí phách đáp lại nói: "Này, người anh em, cậu nên từ bỏ đi, cô ấy là hoa đã có chủ rồi."

Chàng trai kia nhíu mày, quay sang nhìn Trương Đông Lương nói: "Anh là ai?"

"Tôi á?" Biểu cảm của Trương Đông Lương có chút cáu bực, anh nhìn Diệp Nam Cầm, trực tiếp kéo cô vào trong lòng: "Người anh em, cậu như vậy cũng thấy rồi đó, cô ấy là vợ tôi, cậu còn hỏi tôi là ai sao?"

Diệp Nam Cầm sững sờ, từ trong lòng Trương Đông Lương chui ra, còn không kịp nghĩ gì nhiều, buột miệng hỏi: "Tôi...tôi là vợ anh khi nào?"
Trương Đông Lương thấy Diệp Nam Cầm không phối hợp, có chút bất mãn, lại vô cùng bá đạo lần nữa đem Diệp Nam Cầm ôm vào trong lòng, công khai tuyên bố chủ quyền: "Hiện tại, bắt đầu từ bây giờ, nó chính là như thế."

"Tôi đã nghĩ tới chuyện đó đâu?" Diệp Nam Cầm có chút hoang mang, còn đã thổ lộ đâu, như thế nào trực tiếp tiến thêm một bước trở thành vợ vậy.

Trương Đông Lương vô cùng thản nhiên, ngữ khí nhẹ nhàng nói: "Tôi là đang giúp em, không được sao."

Nhìn thấy Diệp Nam Cầm có chút do dư, anh gắt gao cầm lấy tay Diệp Nam Cầm, biểu tình cũng trở nên khẩn trương: "Hãy suy nghĩ về nó một cách nhanh chóng, em muốn buông tay có thể buông, nếu không muốn buông thì nắm lấy. Nhưng mà, tôi nói cho em biết, nếu em buông tay, tôi sẽ chạy đi ngay lập tức, BNW có muốn đuổi cũng không đuổi kịp đâu."

Cái này, không phải là trâu bắt chó đi cày sao?

Diệp Nam Cầm suy nghĩ, sau đó miễn cưỡng giới thiệu: "Đây là bạn trai tôi."

Trương Đông Lương cầm tay Diệp Nam Cầm càng thêm chặt, vui vẻ nói: "Người anh em, cậu nghe rõ chưa? Tôi là bạn trai chính thức của cô ấy, cậu nên từ bỏ đi."

Người con trai kia nhìn Diệp Nam Cầm, lại nhìn Trương Đông Lương, chua xót cười, sau đó nhàn nhạt nói: "Chúc hai người hạnh phúc."

Chờ đến khi người con trai kia đi khỏi, Trương Đông Lương liếc nhìn Diệp Nam Cầm, làm bộ không chút để ý hỏi: "Nói một chút đi, em với cậu con trai kia là như thế nào?"

"Đây là bạn học của tôi, thất tình, tình cờ gặp nhau ở đây, cùng nhau nói chuyện một chút. Cậu ấy cũng rất đáng thương, tỏ tình với người con gái cậu ấy thích, nhưng lại bị từ chối thẳng mặt."

Nói tới đây, Diệp Nam Cầm như nhớ ra điều gì đó, vội rút tay ra khỏi tay anh, thần sắc mang theo chút bực bội nói: "Trương Đông Lương, anh có biết những gì anh vừa làm là đem đạo đức vứt vào xó không hả? Tôi, vừa rồi là do tôi ngại, nên mới nói anh là bạn trai tôi!"

"Cái gì? Tôi đem đạo đức vứt vào xó?" Trương Đông Lương ngẩng đầu nhìn lên trời, lại vỗ vỗ trán mình, hơi có chút bất đắc dĩ nói: "Cái này, nha đầu, nếu tôi không đem đạo đức vứt vào xó. Trong trường hợp em bị tên nhóc kia bắt đi rồi, tôi, tôi sẽ không có vợ!"

Diệp Nam Cầm liếc mắt nhìn anh, nhẹ giọng nói: "Đừng nói bừa, mối quan hệ giữa chúng tôi rất đơn thuần."

"Đơn thuần? Nhìn đi, em nhìn xung quanh con phố này xem, toàn những thanh niên giả ngây thơ, nhưng trong thâm tâm lại chính là một đám sói đói, chỉ chăm chú nhìn vào tiểu bạch thỏ trong sáng như em thôi."

Diệp Nam Cầm trừng mắt nhìn anh một cái, trầm mặc không nói.

Trương Đông Lương dường như chưa nhận ra, tiếp tục lớn tiếng nói: "Còn nữa, tên nhóc kia là bạn học của em, nhưng không phải bạn trai của em, tặng em hoa hồng làm gì? Chính là có ý đồ xấu! Xem em kìa, thiếu chút nữa thì nhận hoa của người ta. Sao, tôi không mua nổi để tặng em sao? Đi, đi tới cửa hàng bán hoa!"

Nói xong, Trương Đông Lương cầm tay Diệp Nam Cầm kéo đi.

Diệp Nam Cầm vẫn ngây ngốc, vô thức đi theo anh, lại thuận miệng hỏi: "Đi tới cửa hàng bán hoa làm gì?"

Trương Đông Lương quay đầu lại liếc nhìn Diệp Nam Cầm một cái, giọng điệu khá lớn: "Mua hoa cho em, kẻo em lại muốn nhận hoa của người khác!"

Diệp Nam Cầm cảm giác chính mình như đang làm sai chuyện gì đó, bị bạn trai răn dạy. Tuy nhiên, thổ lộ một chuyện quan trọng như vậy, bạn trai lại xụ mặt, cảm giác này thật không tốt!

Diệp Nam Cầm mơ hồ nhận lấy hoa hồng Trương Đông Lương mua cho, nhưng lại không có chút hứng thú nào. Hai người cùng nhau ăn cơm cơm chiều, sau đó Trương Đông Lương lái xe đưa Diệp Nam Cầm trở về.

Thẳng đến lúc này Diệp Nam Cầm mới bình tĩnh lại, rõ ràng cô có làm sai chuyện gì đâu? Bạn học của cô tặng hoa cho cô, cô còn chưa biết có nên nhận hay không đã bị Trương Đông Lương cường thế chiếm hữu, tự nhiên biến thành hoa đã có chủ.

Cô còn chưa tính sổ với Trương Đông Lương đâu, vậy mà Trương Đông Lương còn ăn giấm chua, rồi còn làm mặt lạnh với cô nữa chứ!

Trương Đông Lương cũng cảm thấy chính mình cũng quá phận. Nếu suy nghĩ kĩ lại, Diệp Nam Cầm xác thật không làm gì sai, đều là do người bạn học thất tình kia của cô, thiếu chút nữa làm chậm trễ chuyện tốt của anh. May mắn thay, bây giờ vẫn có cơ hội, vẫn còn kịp.

Trương Đông Lương giúp Diệp Nam Cầm mở cửa xe, sau đó lấy nhẫn ra, cắn răng một cái, sau đó lớn tiếng nói: "Nha đầu, anh thích em, chúng ta hẹn hò đi."

Diệp Nam Cầm nhận lấy nhẫn, những cảm xúc khó chịu tích tụ nãy giờ nhanh chóng tan biến đi, trong lòng mừng thầm, anh Đông ơi là anh Đông, cuối cùng cũng chịu thổ lộ. Như vậy, về sau, cô với Trương Đông Lương liền chính thức trở thành mối quan hệ bạn trai bạn gái chính thức rồi!

Trương Đông Lương mãi không thấy được đáp lại, có chút sốt ruột nói: "Cái này, anh vẫn đứng ở đây, chờ em, dường như có trăm cái móng vuốt đang cào xe tâm can anh, em không phải vẫn nên nói một câu sao, chỉ một từ thôi, có được không?"

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau