BẠN TRAI NGƯỜI ĐÔNG BẮC VÔ CÙNG NGỌT NGÀO

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Bạn trai người đông bắc vô cùng ngọt ngào - Chương 21 - Chương 25

Chương 21: Anh Đông thương em

Trương Đông Lương không biết Diệp Nam Cầm đang cười anh vì cái gì, vẫn tiếp tục bày ra cái bộ dạng như Trư Bát Giới nhìn thấy cảnh xuân rực rỡ. Chờ đến lúc Diệp Nam Cầm đem một muỗng canh xương đút cho anh, anh mới nhấp miệng, cảm nhận vị tươi ngon của nước canh trên đầu lưỡi.

"Hương vị thế nào?" Diệp Nam Cầm cong mi mắt, trong giọng nói có chút tự tin.

Trương Đông Lương cảm thấy vẫn chưa đủ mà liếm môi, ánh mắt long lanh, cười tươi như gió xuân: "Ngọt lắm, ngọt đến tận xương tủy luôn."

Diệp Nam Cầm không biết phản ứng như thế nào, cô nhíu mày buột miệng hỏi: "Ngọt á? Sao có thể như vậy được, rõ ràng lúc nãy em cho muối vào mà."

Nói xong, Diệp Nam Cầm uống một ngụm để xác nhận lại, cô buông muỗng xuống, có chút buồn bực nói: "Có ngọt đâu, rõ ràng là hơi mặn! Anh uống như nào mà lại thấy ngọt vậy?"

Trương Đông Lương nhướng mày, cười vui vẻ nói: "Canh có vị mặn, nhưng mà em đút cho anh ăn, lòng anh lấy thấy ngọt vô cùng, em hiểu chưa?"

Rốt cuộc Diệp Nam Cầm cũng đã hiểu ra, cô đỏ mặt, trong lòng có chút vui vẻ, nhưng ngoài mặt lại xụ xuống nói: "Uống canh mà vẫn luôn mồm như vậy được, lần tới em đổ cả hộp muối vào, để xem anh còn có nói ngọt được không?"

"Chỉ cần là em cho anh ăn, cho dù là chỉ là một muỗng muối, trong miệng anh cảm nhận được vị mặn, nhưng trong lòng chỉ thấy vị ngọt thôi." Nụ cười trên môi Trương Đông Lương càng ngày càng không đứng đắn.

Để những lời âu yếm này thăng hoa hơn, anh còn cố tình nói thêm một câu: "Đây chính là sức mạnh của tình yêu!"

Diệp Minh Xuyên đứng ở cửa có chút khó khăn, cậu nên đi vào hay không đi vào? Nếu bây giờ đi vào, lại một lần nữa phá hỏng chuyện tốt của anh Đông, liệu anh có dùng ánh mắt giết người nhìn cậu không?

Anh Đông à, chân anh đều thương thành ra như vậy rồi mà vẫn còn tâm trí nói lời âu yếm với chị của em. Quả không sai, đây chính là sức mạnh của tình yêu!

Diệp Minh Xuyên cứ cầm một túi cơm hộp đứng ở cửa, không vào mà cũng không ra, cảm giác chính mình sắp biến thành một tên ngốc rồi.

Càng quá phận chính là, hai người bên trong dường như không một chút để ý tới cậu, cứ tình chàng ý thiếp, mặt đi mày lại. Nhìn bộ dạng chắc đã sớm quên còn có cậu em trai đi mua cơm chưa về!

Diệp Nam Cầm đút cho anh ăn một chén canh xong, buông chén xuống mới nhớ ra em trai mình đi mua cơm chưa trở về, thuận miệng hỏi: "Sao Minh Xuyên còn chưa mua cơm về nhỉ?"

Rốt cuộc Diệp Minh Xuyên cũng chờ được đến thời cơ thích hợp, vội vàng đẩy cửa bước vào, vui vẻ cười nói: "Em mua cơm hộp về rồi đây, mau ăn đi."

Diệp Nam Cầm nhìn thấy ba hộp cơm, lại thấy vẫn còn thừa lại một chút canh, hẳn là đủ ăn. Cô đứng lên, sửa sang lại quần áo, giọng nói mang theo một tia ủ rũ: "Được rồi, hai người ăn đi, chị về nhà ngủ một lát."

"Chị, em mua cơm cho cả chị mà, chị ăn một chút rồi hẵng về, còn định trở về nhà nấu cơm nữa sao?"

Diệp Nam Cầm xua tay, cô giải thích: "Lúc nấu canh xương chị đã ăn tạm mì gói rồi, không cần phải để ý tới chị đâu."

Đêm qua ngủ không ngon, sáng nay còn phải canh chừng nồi canh hầm, bây giờ tinh thần Diệp Nam Cầm thật sự không tỉnh táo lắm, dặn dò đơn giản Minh Xuyên hai cậu, nhờ cậu chăm sóc Trương Đông Lương, rồi trở về nhà.

Trương Đông Lương cảm thấy thức ăn có hơi nguội, cười trêu chọc nói: "Minh Xuyên, cậu nhặt thức ăn nguội trên đường về đấy à?"

Diệp Minh Xuyên ngẩng đầu lên nhìn trần nhà, lại cúi đầu cùng Trương Đông Lương giao tiếp bằng ánh mắt.

Lúc này, cậu nói có sách mách có chứng mà giải thích: "Anh rể, vì không muốn ảnh hưởng tới chuyện yêu đương của hai người mà em như một tên ngốc đứng ở cửa nhìn nửa ngày trời, anh còn không biết xấu hổ mà trêu chọc em, thật quá đáng!"

Hai mắt Trương Đông Lương sáng lên, cười sảng khoái nói: "Phải không? Tên nhóc này có tiến bộ nha, về sau cứ phát huy, anh Đông thương em."

"Thôi đi, vợ em sẽ đánh em đấy, anh cứ cẩn thận không chị em cũng sẽ đánh anh đó." Diệp Minh Xuyên trợn trừng mắt, không kiên nhẫn nói.

Cậu em vợ thật chẳng đáng yêu chút nào, vừa mới khen hai câu, mặt mũi đã bay hết lên trời cao rồi, lại còn dám nói năng với anh như thế nữa chứ!

Hai người đàn ông cứ như vậy mà chán muốn chết qua một buổi trưa. Tới buổi tối, Tần Phong xung phong ở lại trông đêm. Vì để tiện cho việc nghỉ ngơi mà anh ta còn mang theo một cái giường gấp tới.

"Anh Đông, anh yên tâm, mặc dù là chó của anh nhưng nó lại rất nghe lời em, em đã đem nó về nhà rồi. Linh Linh vô cùng thích nó, tan làm liền về nhà chơi với chó mà không để ý tới em một chút nào."
Tần Phong vừa thấy Trương Đông Lương là bắt đầu giãy nảy lên: "Chó của anh còn muốn tranh sủng với em, làm em bây giờ có vợ mà không thể ôm ngủ, còn phải từ từ trải qua đêm dài với anh, anh nói xem có nên bồi thường thiệt hại tinh thần cho em không?"

"Một xu cũng không cho cậu." Trương Đông Lương nhướng mày, không biết xấu hổ mà khoe khoang: "Đại soái ca như anh biết bao nhiêu người cầu được ở bên cạnh anh vào ban đêm, anh còn chưa vui đủ đâu. Chẳng mấy khi mới có cơ hội, bằng không cậu cũng nên đi vụng trộm đi."

"Anh Đông ơi là anh Đông, anh xem số anh đúng là xúi quẩy mà, lần trước bị đâm một phát vào tay, không lâu sau lại một phát nữa vào chân. Anh đã học được những gì ở cao trung vậy, anh không nghe triết học nói sao? Không ai tắm hai lần trên một dòng sông cả."

"Nhưng thật ra số anh vẫn còn may chán, cùng một dòng sông, bị đâm cả chân lẫn tay, nhiều lần đều thấy máu đỏ rơi. May cho anh là đã gặp em, cũng đối với em thật tốt, em liền ban tặng vợ cho anh. Em nói cho anh biết, đại ân đại đức này của em, anh có nhảy xuống sông cũng không thể đền đáp được, có khi phải tu dưới thác nước ý chứ."

Tần Phong cứ luyên thuyên mãi không hết, Trương Đông Lương cũng lười mà trả lời anh ta, trực tiếp xoay người lại chuẩn bị đi ngủ.

"Người ta có ý tốt tới chăm nom anh, anh xem anh báo đáp thế nào này. Xì, không nói nữa, em cũng đi ngủ." Mặc dù Tần Phong suốt ngày cà chớn nhưng vẫn là người đứng đắn: "Ban đêm nếu thấy không thoải mái hoặc là muốn đi toilet thì gọi em một tiếng!"

Tần Phong ở trong viện một đêm, ngày hôm sau, Diệp Minh Xuyên và Diệp Nam Cầm lại tới thăm Trương Đông Lương, hết người này đến người khác thay phiên chăm sóc anh. Trương Đông Lương cảm thấy những ngày tháng ở bệnh viện thật ra cũng không gian nan lắm.

Mà những ngày này, Diệp Nam Cầm càng cẩn thận tỉ mỉ chăm sóc anh hơn, tình cảm của hai người dường như cũng trở nên sâu đậm hơn.

Trương Đông Lương nhanh chóng hồi phục, ở bệnh viện tám ngày, tuy rằng trên đùi vẫn đau nhức, nhưng anh cũng đã có thể một mình đi lại, không có gì đáng quan ngại. Thấy anh kiên trì như vậy, bệnh viện cũng cho anh làm thủ tục xuất viện.

Ngày Trương Đông Lương xuất viện, Tần Phong liền tìm tới cửa, vừa để trả lại Husky, vừa muốn thỉnh cầu anh một điều. Vì để chúc mừng anh xuất viện, muốn đưa anh tới quán bar vui vẻ một đêm.

Trương Đông Lương liếc mắt một cái liền nhìn ra tâm tư của Tần Phong, cố tình từ chối nói: "Không được, anh vẫn đang bị thương, không thể uống rượu được, để lần sau đi."

"Anh Đông, coi như là em cầu xin anh, được không" Tần Phong nở một nụ cười lấy lòng, túm lấy cánh tay của Trương Đông Lương, giọng nói cũng vô cùng nhỏ nhẹ: "Vợ em bình thường quản chặt lắm, ngày thường đều không cho em tới quán bar. Thật vất vả mới có cơ hội này, anh giúp em đi."

Trương Đông Lương nhìn bộ dạng đáng thương của Tần Phong, không tình nguyện mà nói: "Được rồi, không có lần sau đâu đấy."

Hàn Linh Linh đã nói trước với Tần Phong là không được làm quá phô trương. Cho nên lần tụ hội này chỉ có năm người, Diệp Minh Xuyên, Tần Phong, Hàn Linh Linh, Trương Đông Lương và Diệp Nam Cầm.

Vỗn dĩ Thẩm Gia Kỳ cũng muốn tới, Diệp Minh Xuyên suy xét đến việc cô ấy đang mang thai, vừa dỗ dành vừa khuyên nhủ. Thẩm Gia Kỳ cũng biết Diệp Minh Xuyên có ý tốt, liền ở nhà an tâm tĩnh dưỡng, để Diệp Minh Xuyên tới một mình.

Như thường lệ, bọn họ đi tới quán bar Sao trời, Tần Phong gọi mấy bình rượu, thêm mấy đĩa hoa quả nữa. Sau đó bắt đầu nâng cốc cùng Diệp Minh Xuyên, uống vô cùng vui vẻ.
Trương Đông Lương ngoan ngoãn nghe lời vợ, bởi vì chân bị thương nên không được uống rượu. Anh cùng với Hàn Linh Linh và Diệp Nam Cầm chỉ ngồi uống nước bình thường.

Nếu chỉ uống rượu thì không có gì vui vẻ cả. Trong phòng còn được trang bị thêm cả trạm karaoke cùng micro, Tần Phong đề nghị, mỗi người sẽ hát một bài.

Trương Đông Lương đứng lên đầu tiên, anh vươn tay ra, cười mời cô: "Vợ, hai ta song ca một bài đi."

Diệp Nam Cầm ừ một tiếng, cầm lấy tay anh, nhẹ giọng hỏi: "Anh muốn hát bài gì?"

"Hồng trần hữu duyên, em biết bài này không?" Trương Đông Lương nhu tình nhìn Diệp Nam Cầm.

Tần Phong vỗ đùi cười ha ha nói: "Anh Đông, anh có thể có một chút phẩm vị nào được không, bài nào không chọn lại đi chọn quảng trường vũ khúc vậy?"

"Anh cậu chỉ là một người phàm tục, mấy bài hát kia không hát được, chỉ thích hát quảng trường vũ khúc, vợ anh vui là được, cậu còn ý kiến gì hả?"

Diệp Nam Cầm buồn cười, ho nhẹ một tiếng, cô nắm chặt lấy tay Trương Đông Lương, ngữ khí tràn ngập sự trêu chọc: "Tần Phong, nghe thấy chưa, em vui là được, không phải chuyện của anh."

"Được rồi, vợ chồng hai người kẻ xướng người họa, thông đồng mà khi dễ anh. Được, hai người hát đi." Tần Phong mặt mày hớn hở, vừa nói vừa ngửa đầu lên uống cạn cốc rượu.

Trương Đông Lương cầm micro lên, lại đưa thêm một cái nữa cho Diệp Nam Cầm, hai người đứng đối diện nhau, cùng hát "Hồng trần hữu duyên."

"Hồng trần có người, hồng trần hữu duyên, trong chốn hồng trần cuồn cuộn chẳng muốn rời xa người."

"Đường hồng trần nguy hiểm cũng không oán trách, tình yêu đối với người hát mãi không hết."

Hai người thâm tình hát với nhau, Tần Phong nổi hứng muốn trêu đùa, cười ồn ào nói: "Này, hai người hát xong nhớ hôn nhau một cái nha!"

Diệp Nam Cầm cúi đầu, mặt đỏ bừng lên, Trương Đông Lương liếc nhìn Tần Phong, phản kích nói: "Tiểu tử cậu nháo vui vẻ nhỉ, em dâu còn đang ngồi bên cạnh, cậu cũng hôn một cái đi!"

"Anh nói như thể em không dám làm ý, hôn thì hôn." Tần Phong uống thêm một chút rượu, sau đó quay sang ôm lấy bả vai Hàn Linh Linh, đặt lên môi cô ấy một cái hôn sâu.

Hàn Linh Linh vì xấu hổ mà sinh ra bực tức, giọng nói mang theo sự trách móc: "Anh đúng là không biết xấu hổ, em đã đồng ý đâu mà anh hôn em."

"Em giận sao? Nhưng mà em không đồng ý thì anh cũng hôn rồi, nếu không, cho em hôn lại đó." Tần Phong cợt nhả nói, còn bĩu môi. Hàn Linh Linh bị anh ta chọc không biết xả giận vào đâu, chỉ nhẹ nhàng đánh anh ta một cái.

Diệp Minh Xuyên thật sự không nhịn được, lắc đầu một cái, mặt oán giận nói: "Này này, em còn đang ngồi ở đây nha, thật là không thể nhìn được mà, hai người muốn ân ái thì có thể về nhà nha! Còn không thấy trong căn phòng này có người không có vợ ở bên cạnh sao!"

Trương Đông Lương nhướng mày, cười trêu chọc nói: "Nhìn thấy chưa, em vợ anh không được vui vẻ đâu nha. Tiểu Xuyên nói rồi, không được ngồi đấy mà ân ái đâu nha! Chúng ta đều là những người đứng đắn, chỉ được uống rượu ca hát thôi, đừng ngồi trước mặt người khác mà làm cái trò ân ái kia nữa, nổi hết cả da gà!"

Tần Phong xì một tiếng, không nói gì nữa, tiếp tục cùng Diệp Minh Xuyên chạm cốc. Trương Đông Lương ngồi cùng Diệp Nam Cầm, hai người nắm lấy tay nhau.

Đương nhiên, nếu chỉ nắm tay không thì không thể thỏa mãn được Trương Đông Lương. Anh lấy một miếng dưa hấu trên bàn đưa tới bên miệng Diệp Nam Cầm, nhẹ nhàng dỗ dành: "Vợ, em ăn dưa hấu đi."

Diệp Nam Cầm cắn một miếng, Trương Đông Lương theo dấu răng để lại cũng cho thẳng luôn vào miệng, anh tiến tới bên tai Diệp Nam Cầm, nhỏ giọng nói: "Em ăn dưa hấu, hương vị còn sót lại thật ngọt."

Diệp Nam Cầm nghe xong, sắc mặt đỏ như miếng dưa hấu trên bàn.

Cô nhẹ nhàng đánh Trương Đông Lương một cái, ngữ khí thực mềm, nói: "Sao anh cứ không đứng đắn thế nhỉ?"

"Cái này không đứng đắn sao?" Trương Đông Lương khẽ cười một tiếng, môi tiếng đến sát tai cô, ngữ khí mang theo sự dụ hoặc: "Đêm nay cùng anh về nhà, để anh làm cho em xem, cái thứ chân chính gọi là không đứng đắn!"

Chương 22: Thông báo chính thức, hiểu ý tôi chứ

Hát cũng đã hát, rượu cũng đã uống xong, mọi người từ trong quán bar đi ra, ai về nhà người nấy, đã đến lúc làm cái việc đứng đắn kia.

Hàn Linh Linh lái xe đưa Tần Phong về nhà. Trương Đông Lương cũng đưa Diệp Minh Xuyên về nhà xong, liền đưa Diệp Nam Cầm thẳng về nhà mình.

Tim anh lúc này đập rất nhanh, trước kia chưa quen cô, anh cũng chưa từng gấp gáp muốn làm loại chuyện này. Chỉ là hiện giờ có Diệp Nam Cầm, đặc biệt là suýt từng được nếm trải cái tư vị đó, trái tim anh lúc nào cũng ngo ngoe rục rịch, càng thêm bồn chồn bất an.

Hai người bước vào cửa, giày cũng chưa kịp thay ra, Trương Đông Lương đã đẩy Diệp Nam Cầm dựa vào vách tường. Đôi tay chống lên bả vai cô, cúi xuống hôn ngấu nghiến cô, môi lưỡi triền miên dây dưa với nhau.

Diệp Nam Cầm cảm thấy thân thể mình như muốn nhũn ra, cô nhẹ nhàng đẩy Trương Đông Lương, xấu hổ cúi đầu nói: "Vào phòng ngủ."

Trương Đông Lương chế trụ eo cô, vòng tay qua ôm cô lên, hai chân Diệp Nam Cầm thuận thế quấn chặt quanh bụng anh.

Hai người tiến vào phòng ngủ, Trương Đông Lương nhẹ nhàng đặt cô xuống giường, anh đóng cửa lại, nghĩ thầm: Lần này, Husky không thể quấy rối chuyện tốt của anh rồi.

Trương Đông Lương quá vội vàng, chân không cẩn thận đụng phải mép giường, anh nhăn mặt lại, phát ra một tiếng chửi thề.

Diệp Nam Cầm nhìn vẻ mặt thống khổ của anh, cô ngồi dậy dựa vào cái gối để trên đầu giường, nhẹ giọng khuyên nhủ: "Anh còn bị thương đấy, chẳng phải bác sĩ đã nói phải tĩnh dưỡng thật tốt sao. Nếu không, một vài ngày nữa anh bình phục hoàn toàn rồi chúng ta tính tiếp."

Trương Đông Lương vội vàng nói: "Không sao, chân anh bị thương, nhưng chỗ khác thì cứng rồi. Vợ, anh muốn, thật sự rất muốn."

Diệp Nam Cầm nghiêm mặt, trực tiếp cự tuyệt nói: "Không được, chân anh đang bị thương, phải chú ý tới nó. Bây giờ, bây giờ không thể vận động kịch liệt được, tương lai vẫn còn dài mà."

Trương Đông Lương nhíu mày tỏ vẻ đau khổ, lời nói lại càng táo bạo hơn: "Sau này là lúc nào chứ? Anh không nghĩ tới sau này, anh chỉ muốn em ngay bây giờ thôi."

Nói xong, Trương Đông Lương dựa vào mép giường, cúi người cởi nút áo Diệp Nam Cầm ra.

Diệp Nam Cầm vươn tay gạt tay anh ra, nghiêm mặt nói: "Nếu anh không nghe lời, không chịu tĩnh dưỡng thật tốt, em cũng không cần anh nữa. Em đi chỗ khác ngủ, anh cứ ngủ ở đây đi."

"Đừng mà vợ, lần đầu tiên em ngủ lại ở nhà anh mà tách ra hai nơi riêng biệt sao?"

Trương Đông Lương cười lấy lòng, anh giật giật ống tay áo Diệp Nam Cầm, giọng nói có chút làm nũng: "Vợ, anh nghe em, đêm nay anh cũng sẽ không chạm vào người em. Em ngủ cùng anh ở đây, được không, vợ, em là tốt nhất."

Diệp Nam Cầm bị anh quấn lấy, không còn cách nào khác đành phải đồng ý, nhưng cô vẫn đưa ra một yêu cầu: "Em có thể ngủ cùng anh, nhưng không cho phép anh được động chân động tay. Còn nữa, không được nói, anh chỉ sờ một chút, anh chỉ cọ thôi không tiến vào đâu, nghiêm cấm."

Trương Đông Lương gục đầu xuống, bất lực mà nói: "Biết rồi mà, anh đảm bảo, chỉ là đơn thuần ngủ với em thôi, chờ anh khỏi chân thì chúng ta làm, em hài lòng rồi chứ?"

Diệp Nam Cầm ừ một tiếng, hai người cởi quần áo, sau đó tắt đèn, ở giữa cách nhau một khoảng, tựa như không có chuyện gì nằm bên cạnh nhau.

Trương Đông Lương đang nằm vợ mình như hoa như ngọc thế, sao có thể bất động không có phản ứng gì được chứ, nếu không thì anh đã làm hòa thượng rồi.

Anh thử vươn tay ra, đặt ở trên tay Diệp Nam Cầm, thấy cô không có phản ứng, Trương Đông Lương càng thêm được một tấc lại muốn tiến thêm một thước, tay anh đi xuống dưới, sờ đến eo Diệp Nam Cầm.

Hai mắt Diệp Nam Cầm vẫn còn lim dim, cô chỉ nhẹ nhàng nói một câu: "Anh còn như vậy nữa thì em sẽ tìm chỗ khác ngủ đấy."

Trương Đông Lương không dám làm bậy nữa, đành ngoan ngoãn rút tay về, không tình nguyện nhắm mắt lại ngủ.

Nửa đêm, Trương Đông Lương bị lạnh mà tỉnh giấc. Anh mở mắt ra, nương theo ánh trăng nhàn nhạt nhìn thấy Diệp Nam Cầm quay lưng về phía anh, chăn cũng đều bị cô cuốn đi theo.

Vợ, em đem chăn cuốn đi như vậy thì anh đắp bằng cái gì? Bằng không khí à?

Trong lòng Trương Đông Lương lặng lẽ chửi thầm một câu, lại không muốn cô tỉnh giấc, đành phải rón rén bò dậy, nhẹ nhàng mở tủ ra lấy thêm một cái chăn nữa đắp lên người mình.

Thế này thì tốt rồi, cùng giường không cùng gối còn chưa nói đến, bây giờ ngay cả chăn cũng không thể đắp chung một cái!

Tủi thân, tủi con mẹ nó thân mà!

Trương Đông Lương lăn lộn một lúc lâu, khó có thể đi vào giấc ngủ, bên cạnh là cô vợ bé nhỏ xinh đẹp như vậy, tâm can anh ngứa ngáy vô cùng, cứng mẹ nó rồi! Này phải làm thế nào!

Không được, chính mình nhất định phải hôn một cái, giảm bớt khó chịu một chút. Trương Đông Lương nghĩ vậy liền quay người sang, rất nhẹ mà ngẩng đầu lên, hôn lên môi Diệp Nam Cầm một cái, vụng trộm cười một lúc mới cảm thấy mỹ mãn mà nằm xuống tiếp tục ngủ.

Ánh nắng ban mai xuyên qua cửa số chiếu vào trong phòng, Diệp Nam Cầm dụi mắt, ngáp một cái, mở mắt ra liền phát hiện hai người đang đắp hai cái chăn khác nhau. Diệp Nam Cầm suy nghĩ một chút. Cái này, chắc chắn là Trương Đông Lương lo mình không kiềm chế được dục vọng, cho nên sau khi cô ngủ lại mang tới một cái chăn nữa để đắp.

Diệp Nam Cầm được tiện nghi lại còn khoe mẽ, cô đẩy bả vai Trương Đông Lương, thấy anh tỉnh rồi, cố tình hỏi: "Một cô gái xinh đẹp như em ngủ bên cạnh mà anh không có chút phản ứng nào sao?"

Trương Đông Lương cảm thấy Diệp Nam Cầm nói những lời này thật chẳng đúng tý nào, anh không vui mà nói: "Vợ, đương nhiên là anh có phản ứng rồi, nhưng mà em không cho thì anh biết làm thế nào? Anh cứng con mẹ nó suýt chết rồi!"

Nói xong câu đó, Trương Đông Lương đột nhiên xốc chăn của chính mình lên, nhìn xuống dưới rất tự đắc mà nói: "Nhìn thấy không, nhất trụ kình thiên (*), muốn chọc thủng một cái lỗ trên quần trong rồi!"

(*) nhất trụ kình thiên: nghĩa là cây cổ thụ trực thọ, gốc to lớn, rễ vừng chắc, thân gồ ghề, không có nhánh, chỉ có một tàn ngọn duy nhất bao gồm bốn năm nhánh xoè ra, vươn lên để chống đỡ, tàn ngọn này phải cắt tỉa bằng phẳng hoặc lúp búp chớ không so le, biểu tượng cho người anh hùng không phục tùng ai hết.

Tuy rằng cách một lớp vải, nhưng vẫn có thể nhìn thấy được sự to lớn của nó, Diệp Nam Cầm lắp bắp kinh hãi. Này mẹ nó cũng quá thô quá lớn đi, chính mình có thể chịu được sao? Lần đầu tiên sẽ không đau đến ngất xỉu chứ?

Ngừng suy nghĩ đi! Diệp Nam Cầm, mày chính là một cô gái gốc đỏ (*) nha, tại sao có thể nghĩ đến cái việc này chứ, quá bẩn!

(*) gốc đỏ: có nghĩa là có một nền tảng gia đình tốt.

"Anh làm cái gì đấy? Anh chơi cái trò lưu manh gì vậy?" Diệp Nam Cầm tỏ vẻ khí thế, giọng nói có chút lạnh lùng.

Trương Đông Lương vươn tay ra nhéo lên một góc quần trong, cười xấu xa mà trêu đùa cô: "Em là vợ của anh, anh không thể chơi trò lưu manh với em sao? Anh chơi bây giờ thì em có thể làm gì chứ? Anh còn có thể lưu manh hơn, em có muốn xem không?"

Diệp Nam Cầm cảm thấy tim mình như đang đập nhanh hơn, cô xoay đầu, cố gắng không nhìn đến cái thứ to lớn kia nữa.

"Chúng ta từ từ nói chuyện được không? Mau rời giường, em đi nấu cái gì cho anh ăn." Diệp Nam Cầm ngồi dậy, chuẩn bị mặc lại quần áo.

Trương Đông Lương nhanh chóng xoay người cô lại, trực tiếp đem Diệp Nam Cầm đè ở dưới thân. Hai người nhìn nhau, trong mắt Trương Đông Lương lộ rõ sự khao khát, từ từ cúi xuống, môi phủ lên môi cô.

Lại là một cái hôn triền miên, Diệp Nam Cầm cảm thấy thân thể mình không thể chống đỡ được, mỗi lần bị hôn đều không tử chủ được mà nhũn ra.

Mà lúc này, không chỉ có môi lưỡi dây dưa, da thịt hai người cũng dán sát lấy nhau, dường như không để lại một chút khoảng trống nào.

Một nụ hôn dài cuối cùng cũng kết thúc. Nghe thấy tiếng Husky kêu ở ngoài cửa, Diệp Nam Cầm đẩy Trương Đông Lương ra, kiên định nói: "Em thật sự muốn rời giường, nếu anh còn nháo nữa em sẽ không nấu cơm cho anh đâu."

"Lời vợ nói chính là thánh chỉ! Anh không nháo nữa, anh muốn ăn cơm." Biểu tình của Trương Đông Lương lúc này lại biến thành Trư Bát Giới phát ngốc nhìn thấy cảnh xuân.

Diệp Nam Cầm mới vừa mặc quần áo xong, Trương Đông Lương lại nảy ra một ý nghĩ xấu xa: "Vợ, đây là lần đầu tiên hai chúng ta ngủ với nhau, đáng lý ra phải có một cái nghi lễ gì đó, dù sao cũng phải có một cái gì đó lưu giữ lại làm kỷ niệm." Trương Đông Lương nhíu mày, con ngươi khẽ dịch chuyển, sau đó vỗ trán một cái, mặt mày hớn hở nói: "Như vậy đi, anh sẽ hát cho em một bài."

Diệp Nam Cầm nhìn anh mỉm cười, đôi mắt mang theo sự tinh ranh, nói: "Hát cái gì? Hồng trần hữu duyên à?"

Trương Đông Lương ho nhẹ một tiếng, vì muốn được trịnh trọng, cố ý xuống giường đứng trên mặt đất, trực tiếp dùng tiếng hát thay câu trả lời cho câu hỏi của cô.

"Hỡi cô gái, anh yêu em, hãy để anh bước vào thế giới của em, cùng em ở bên nhau. Hỡi cô gái anh yêu em, đời đời kiếp kiếp vì em mà làm mọi chuyện anh cũng nguyện ý."

Giọng của Trương Đông Lương rất rõ ràng và kỹ năng ca hát của anh cũng không tệ, để lừa tình hơn, anh còn thêm vào đó một ôm nữa.

Có một người bạn trai sa điêu (*) là một loại trải nghiệm như thế nào? Diệp Nam Cầm chỉ biết nói ra sáu từ này, sư vui sướng cũng tan biến đi.

(*) sa điêu (điêu khắc cát): là một từ phổ biến trên Internet, là một từ đồng âm của một ngôn ngữ thiếu văn minh. Bây giờ nó chủ yếu đề cập đến những người thú vị và những người hài hước, chẳng hạn như cư dân mạng điêu khắc cát. Xem xét ngôn ngữ văn minh, không nên sử dụng thường xuyên.

Cười cũng cười rồi, nháo cũng nháo rồi, sáng sớm tốt đẹp như vậy cũng nên làm chuyện gì đó đứng đắn!

Diệp Nam Cầm đi tới nhà vệ sinh rửa mặt, vừa mới kéo cửa ra liền thấy Trương Đông Lương đã ăn mặc chỉnh tề, dựa ở cửa nhìn cô.

Cô liếc nhìn Trương Đông Lương, thuận miệng nói: "Em xong rồi, anh vào đánh răng đi."

Trương Đông Lương vẫn bất động tại chỗ, duỗi tay cản đường cô đi, giọng nói có chút làm nũng: "Vợ, anh hát cho em nghe xem như là lưu lại kỷ niệm rồi. Vậy em cũng phải làm gì đó với anh để lưu lại kỷ niệm đi!"

"Lưu giữ cái gì, chẳng lẽ, em cũng phải hát cho anh nghe à? Hay là chúng ta cầm tay nhau rồi nhảy quảng trường vũ đi."

Trương Đông Lương nghe xong vui vẻ cười, anh giơ tay véo má Diệp Nam Cầm, mặt mày không ngăn được sự vui mừng: "Vợ, em càng ngày càng hài hước rồi đó, có phải bị anh mưa dầm thấm lâu thành ra như vậy không. Hay là, cứ theo lời em nói đi, chúng ta cùng nhảy một bài quảng trường vũ!"

Bạn trai chẳng khác gì con khỉ cả, cho nó một cái gậy liền leo lên lưng con bò. Trời ạ, cô có nên đi cầu bái nhờ người quản anh không?

Diệp Nam Cầm nhịn không được mà chửi thầm một câu, cô không nói nữa, đẩy tay anh ra chuẩn bị đi tới phòng bếp.

Trương Đông Lương dịch sang một bước, tiếp tục duỗi tay ra, nói bóng gió: "Vợ, em không cảm thấy trên cổ tay anh thiếu đi cái gì sao?"

Diệp Nam Cầm nhìn động tác của Trương Đông Lương, dường như đã hiểu ra, cái anh chàng này, thì ra là muốn dây buộc tóc của cô.

"Có phải cái này không?" Diệp Nam Cầm tháo dây buộc tóc xuống, sửa sang lại tóc một chút, sau đó cầm dây buộc tóc huơ huơ trước mặt Trương Đông Lương.

"Mau đeo cho anh." Trương Đông Lương như một đứa trẻ được cho kẹo, biểu tình tràn ngập sự vui mừng.

Diệp Nam Cầm cầm lấy tay anh, đeo dây buộc tóc vào cổ tay anh, khóe miệng khẽ nhếch lên, nhẹ giọng hỏi: "Vừa lòng chưa?"

"Anh xem đoạn video ngắn, những anh chàng đẹp trai đều mang theo dây buộc tóc và ôm vợ, trông họ thật hạnh phúc. Hôm nay cuối cùng cũng được giống như họ!"

Trương Đông Lương dường như nghĩ tới cái gì đó, để Diệp Nam Cầm chờ một lát, đi vào nhà vệ sinh nhanh chóng rửa mặt.

Sau đó đi ra, anh ôm chầm lấy Diệp Nam Cầm, trên mặt tràn đầy hạnh phúc, còn cố ý để dây buộc tóc ở một ví trí có thể nhìn thấy, dùng điện thoại chụp lại một bức ảnh hai người.

"Vợ, bức ảnh này anh có thể đăng lên "vòng bằng hữu" không? Anh muốn khoe một chút." Trương Đông Lương mặt mày hớn hở hỏi.

Diệp Nam Cầm cảm thấy quan hệ của hai người đặc biệt trong sáng, đăng bức ảnh chụp chung này, coi như thông báo chính thức, cũng không có gì lớn lắm!

Trong lòng cô có chút kinh động, nhưng ngoài mặt vẫn tỏ vẻ thờ ơ, giọng nói không nóng không lạnh: "Nếu anh muốn đăng thì cứ đăng đi, tùy anh thôi."

Trương Đông Lương được cô cho phép, nhanh chóng đăng lên "vòng bằng hữu", một bức ảnh chụp chung của hai người cùng với một dòng trạng thái: Hiểu ý tôi chứ?

Ba mươi giây sau, Tần Phong ở dưới bình luận: Không tồi nha anh Đông, dây buộc tóc ở trên tay, về sau anh cũng sẽ sớm có một tiểu tổ tông!

Chương 23: Chỉ thích chiều chuộng em

Hai người ăn bữa sáng xong, Trương Đông Lương cảm thấy cái chân bị thương không ảnh hưởng đến chuyện buôn bán của anh nên anh kiên trì lái xe đưa Diệp Nam Cầm tới công ty trước, sau đó trở về quầy thức ăn nhanh tiếp tục buôn bán.

Mấy ngày nay Diệp Nam Cầm đều xin nghỉ đứt quãng, mấy hôm không đến công ty, một đống phác thảo đang chờ cô xử lý.

Trong lúc cô đang tập trung vẽ, Hàn Linh Linh đi đến bên cạnh cô, ngữ khí có chút trầm trọng: "Nam Cầm, sau khi số tạp chí mới của chúng ta được phát hành ngày hôm qua, có vẻ như một số độc giả không hài lòng với nội dung lắm. Sáng nay chị vừa tới đã thấy trên mạng đều náo loạn thành một mớ hỗn độn rồi."

Diệp Nam Cầm nhíu mày, vội vàng mở trang web chính thức của tòa soạn các cô, quả nhiên nhận được rất nhiều bình luận. Khởi xướng là một cái bình luận rất dài, nội dung thật chói mắt, chỉ tên nói họ nhục mạ cô.

"Tôi đã xem tạp chí này rất nhiều năm và nội dung luôn luôn tốt. Chỉ là, tôi không ngờ rằng có một họa sĩ tên là Cầm Hạ, bí mật mang theo hàng lậu, phần đầu tiên của phong cách cổ xưa mô tả rõ ràng câu chuyện tình yêu của người phụ nữ dịu dàng và tài năng nhất thời cổ đại. Kết quả lại là bức chân dung của một người phụ nữa chanh chua ác độc, thậm chí giống như một vị hoàng hậu dâm loạn nào đó nổi tiếng trong lịch sử. Tôi không thể chịu đựng được, tôi hy vọng quan chức có thể đưa ra lời giải thích hợp lý."

Bên dưới còn có rất nhiều bình luận bổ sung, thậm chí còn có cả công kích ngôn luận cá nhân.

"Tôi biết nội tình, ở tòa soạn này, Cầm Hạ là một họa sĩ bậc thầy, cô ta có mối quan hệ với ông chủ của mình, vì vậy những bức vẽ của cô ta mới xuất hiện thường xuyên trên tạp chí."

"Thật khiến người khác ghê tởm, Cầm Hạ đúng là tiện kỹ nữ, quả thật làm ô uế văn học thanh xuân."

"Trách sao được, một bản vẽ nóng mắt như vậy còn có thể được đưa lên trang bìa. Hóa ra là có ông chủ chống lưng cho, thật không biết xấu hổ."

"Cái người tên Cầm Hạ này chính mình chanh chua như vậy, còn có thể mong đợi điều gì từ những bức vẽ của cô ta chứ?"

Diệp Nam Cầm nhìn những bình luận tiêu cực đổi trắng thay đen, cô cảm thấy trái tim mình đập từng nhịp một có chút đau.

Để đảm bảo chất lượng công việc, cô đều cẩn trọng nghiên cứu, mỗi khi phác thảo, cô đều xem lại một lần, sau đó suy nghĩ kỹ để tìm ra bức tranh phù hợp nhất. Cô chưa bao giờ nghĩ tới, có một ngày, mình sẽ bị công kích như thế này.

Cô kiểm tra tập tin của máy tính, phát hiện ra những bức họa cô vẽ cùng với những bức được đăng lên không giống nhau!

Bức tranh đó là một bức tranh có cốt truyện tương ái tương sát (*). Có lẽ người biên tập đã hiểu nhầm, khiến bức tranh không nhất quán, hại cô chịu cảnh tai bay vạ gió như này.

(*) tương ái tương sát: có thể hiểu là yêu nhau lắm cắn nhau đau.

Cô cũng không làm cái gì sai, vì cái gì, vì cái gì mà cô bị người khác hiểu lầm, lại còn phải chịu dư luận công kích chứ? Vì cái gì mà gán cho cô cái danh tiểu tam? Thật không công bằng, cái này đối với cô không công bằng.

Lúc Diệp Nam Cầm đứng lên định tới tìm ban lãnh đạo để nói chuyện thì vừa đúng lúc lãnh đạo phái người tới gọi cô lên văn phòng nói chuyện.

Bước vào cửa văn phòng, Diệp Nam Cầm nhìn xung quanh thấy rằng tất cả biên tập viên đều có mặt ở đây, cô ngồi xuống một góc sofa.

Ông chủ Đòan đứng ở trước bàn làm việc, mặt tái mét liếc nhìn Diệp Nam Cầm một cái, tức giận nói: "Tiểu Diệp, cô đã làm việc trong tòa soạn này một thời gian này rồi, tại sao cô có thể phạm phải cái sai lầm cấp thấp như thế này chứ? Cô nhìn xem trên mạng đã thành ra cái dạng gì rồi, cô có biết chuyện này ảnh hưởng đến tòa soạn của chúng ta lớn như thế nào không?"

Diệp Nam Cầm mở to đôi mắt, cô đứng lên, ngữ khí có chút không thoải mái lắm: "Ông chủ, đây không phải lỗi của tôi, bản phác thảo của tôi không có vấn đề gì cả, là những người biên tập đã hiểu sai. Những độc giả đó không biết rõ chân tướng mà mắng tôi tôi còn chưa tính đến, đến anh còn không rõ chân tướng sao?"

Ông chủ Đoàn nhíu mày, ngữ khí càng thêm nghiêm khắc: "Tiểu Diệp, cô nói thế là có ý gì? Cô đang phê bình lãnh đạo sao? Ý của cô là tôi đang vu oan cho cô? Vừa rồi tôi đã cho kiểm tra máy tính của biên tập viên, bọn họ hoàn toàn là dựa theo quy trình chính thức mà làm. Vấn đề chính là ở chỗ cô, cô còn không chịu thừa nhận sao?"

"Chỉ vì sự vô trách nhiệm của cô, cô sử dụng các bản thảo một cách bừa bãi, thậm chí danh dự của ông chủ cũng bị ảnh hưởng bởi cô. Tôi tìm cô tới cũng không phải để cãi nhau với cô. Để dập tắt tình hình, công ty đã quyết định sa thải cô, tiền lương tháng này cô cũng không được nhận, coi như là để bồi thường tổn thất của công ty. Bây giờ cô có thể đi rồi đấy."

Vành mắt Diệp Nam Cầm có chút ửng hồng, cô nắm chặt hai nắm tay lại, thân thể đều run rẩy nói: "Tôi không sai, anh còn chưa điều tra rõ ràng đã sa thải tôi, không được. Anh tới xem đi, trong máy tính tôi vẫn còn lưu trữ, tôi không làm sai."

Ông chủ Đoàn nhìn cô một cái, không tỏ ý kiến nói: "Những dữ liệu trong máy tính của cô, cô có thể tùy ý sửa bất cứ lúc nào, cũng không đáng tin cậy lắm."

Diệp Nam Cầm còn muốn nói thêm gì đó, ông chủ Đoàn đã trợn trừng mắt lên: "Cô bị sa thải rồi, mau biến đi, có nghe không hả?" Đồng nghiệp phụ trách biên tập vô cùng "tử tế" kéo Diệp Nam Cầm ra khỏi văn phòng, còn thuyết phục cô một hồi. Diệp Nam Cầm nhìn gương mặt giả tạo của bọn họ chỉ cảm thấy vô cùng ghê tởm.

Trở lại chỗ ngồi của mình, Diệp Nam Cầm nhịn không được mà bật khóc, trong lòng vô cùng khổ sở.

Hàn Linh Linh thấy thế cũng có chút không đành lòng. Cô ấy nhẹ giọng khuyên Diệp Nam Cầm vài câu, biết Diệp Nam Cầm bị sa thải, không có cách nào để cứu chữa, chỉ bất đắc dĩ nói: "Gặp phải chuyện như vậy rồi thì biết làm thế nào? Em yên tâm, tòa soạn nhất định sẽ ra mặt làm sáng tỏ tin đồn. Em cứ ở nhà nghỉ ngơi mấy ngày, cũng không khó để tìm một công việc khác."

Hai người đang nói chuyện thì một cô bé đang thực tập tại quầy lễ tân đi tới, nhẹ giọng nói: "Chị Nam Cầm, ngoài cửa có người tới tìm chị, anh ấy bảo anh ấy tên là Trương Đông Lương."

Diệp Nam Cầm ngẩng đầu, hai mắt đẫm lệ mông lung nhìn Hàn Linh Linh, giọng điệu có chút nghẹn ngào nói: "Chị nói cho anh ấy sao?"

Hàn Linh Linh nhíu mày vội vàng giải thích: "Không có, chị chưa gọi điện cho anh ấy, anh ấy chắc là nhìn thấy bình luận trên mạng nên mới chạy tới tìm em sao?"

Trong lòng Diệp Nam Cầm cảm thấy vô cùng khó chịu, sự tình xấu hổ như vậy lại bị Trương Đông Lương nhìn thấy được. Tuy rằng chỉ là những lời bịa đặt, nhưng anh nhìn thấy được bạn gái anh trên mạng bị người ta sỉ nhục, trong lòng hẳn rất khó chịu?

Anh có như thế không, hay là anh hiểu lầm, anh tin những lời đó là sự thật nên chạy tới tìm cô để truy vấn?

Diệp Nam Cầm đột nhiên gặp phải chuyện như thế này, tinh thần bị đả kích vô cùng lớn, tâm can cô trở trên rất yếu đuối, mỏng manh dễ vỡ như pha lê. Cô cũng chỉ là một người phụ nữ bình thường thôi, cô không chịu được áp lực quá lớn.

Cô cầm lấy túi xách, lau nước mắt rồi đi ra ngoài. Trương Đông Lương đứng chờ cô ở ngoài cửa thoạt nhìn chân tay luống cuống, vẻ mặt nôn nóng vô cùng.

Nhìn thấy Diệp Nam Cầm đi ra, trên mặt vẫn còn đọng lại những giọt nước mắt, trong nháy mắt Trương Đông Lương cảm thấy dường như tim mình như bị một cục đá nặng đè lên, đặc biệt đau.

Anh vươn tay ôm Diệp Nam Cầm vào trong lòng, nhẹ giọng an ủi: "Vợ, em đừng khóc, anh đều thấy cả rồi, những người đó thật độc ác, ỷ vào có thể nặc danh trên internet mà nói hươu nói vượn. Anh tin tưởng em, vợ, anh thật sự tin em."

Trong lòng Diệp Nam Cầm thấy như được an ủi, cô thật sự sợ hãi nếu Trương Đông Lương hỏi cô, những lời bình luận trên mạng có phải sự thật hay không? Như vậy, cô sẽ chịu không nổi mất.

Cái câu "Anh tin tưởng em" là giá trị tổng hợp tất cả những sự ngọt ngào. Chỉ có một tình yêu sâu sắc không pha chút tạp chất mới có thể tin vào một người vô điều kiện như vậy.
Cô không nhìn lầm người, Trương Đông Lương là thật sự đau lòng vì cô, thật sự yêu cô!

Diệp Nam Cầm có cái ôm ấm áp của anh làm chỗ dựa, giọt nước mắt không kìm nén được mà rơi xuống, cô vừa khóc vừa ấm ức nói: "Anh, vì cái gì chứ? Em không làm cái gì sai, tại sao bọn họ lại đối với em như vậy? Dựa vào cái gì mà đối với em như vậy, dựa vào cái gì mà sa thải em chứ!"

Trên trán Trương Đông Lương bắt đầu nổi gân xanh, anh hận không thể vọt vào bên trong, đem những người khi dễ vợ anh ra đánh một trận cho hả dạ. Nhưng lý trí nhắc nhở anh không được hành sự lỗ mãng.

Trương Đông Lương nhìn cô vợ bé bỏng của mình đang khóc như mưa trong lòng, anh vỗ nhẹ vào lưng cô, dịu dàng an ủi: "Không sao, chuyện em mất việc không có vấn đề gì cả, em còn có anh, anh nuôi em."

Diệp Nam Cầm ôm chặt lấy Trương Đông Lương, đôi tay vòng lấy eo anh, dường như chỉ có như vậy mới có cảm giác được an toàn.

"Anh, em thất nghiệp rồi. Lại còn bị cư dân mạng chửi rủa nữa, em chịu không nổi, thật sự chịu không nổi." Diệp Nam Cầm dùng sức ấn mạnh vào lồng ngực Trương Đông Lương. Cô cảm thấy lục phủ ngũ tạng của mình đều giống như bị kim đâm đến khó chịu.

Rốt cuộc, một cô gái hiền lành tốt bụng được giáo dục từ một thư hương thế gia, nhưng lại được bảo vệ quá kĩ càng, chưa từng trải qua sóng to gió lớn, cho nên gặp phải chuyện như thế này cũng chỉ có thể yếu đuối mà khóc nức nở thôi.

Nhưng mà, anh cũng không để bụng. Không có vấn đề gì khi vợ anh mỏng manh yếu đuối cả, chỉ cần anh kiên cường dũng cảm là đủ! Từ nay về sau, anh sẽ trở thành bầu trời của cô!

Vợ anh, chính anh còn cảm thấy chiều chuộng cô như vậy còn không đủ, dựa vào cái gì mà phải chịu tổn thương vì người khác chứ? Ai dám làm vợ anh chịu đau khổ, anh sẽ đối với người đó không chút khách khí!

Trương Đông Lương dỗ dành, an ủi Diệp Nam Cầm một lúc lâu, thấy cảm xúc của Diệp Nam Cầm đã ổn định hơn, liền lái xe đưa cô về nhà.

Trên suốt đường đi, Diệp Nam Cầm đều cảm thấy trong lòng vô cùng hoảng loạn. Cho đến khi Trương Đông Lương đưa cô tới cửa nhà, cô mới nhớ tới cửa hàng thức ăn nhanh của anh, thất thần hỏi: "Anh tới tìm em, vậy thức ăn anh làm phải làm sao bây giờ, không bán tiếp sao?"

Trương Đông Lương đan tay vào tay cô, nở một nụ cười an ủi, nói: "Đưa em tới tòa soạn xong, anh tới cửa hàng thì thấy vẫn còn sớm, anh đi đọc tin tức một chút. Nhìn thấy những lời bình luận lung tung đấy, cả người đều nóng bừng lên. Trong lòng nghĩ tới, nếu em thấy được chắc chắn sẽ rất khó chịu. Tưởng tượng đến đó, anh còn tâm tư nào mà làm thức ăn nữa, liền đi tới tìm em."

Diệp Nam Cầm ồ một tiếng, đi đến sofa ngồi xuống, cô vùi đầu lặng lẽ khóc thút thít.

Trương Đông Lương cảm thấy trong lòng đặc biệt khó chịu, anh không thể chịu được khi nhìn thấy cô khổ sở như vậy. Anh ngồi xuống bên cạnh Diệp Nam Cầm, nhẹ giọng dỗ dành: "Vợ, không sao đâu, em còn có anh mà, anh sẽ luôn ở bên cạnh em, thấy em khổ sở như vậy, anh đau lòng lắm."

Diệp Nam Cầm ngẩng đầu, vành mắt đã phiếm hồng, nghẹn ngào nói: "Anh, em xin lỗi, em làm anh khó chịu như vậy sao?"

"Em nói linh tinh cái gì vậy, giữa hai chúng ta không cần phải nói lời xin lỗi." Trương Đông Lương duỗi tay ôm lấy eo Diệp Nam Cầm, Diệp Nam Cầm cũng thuận thế dựa đầu vào vai anh.

"Hay là hai chúng ta song ca cái gì đó đi?" Trương Đông Lương tự hỏi một câu, không đợi Diệp Nam Cầm mở miệng liền tự đáp: "Không oán hồng trần quá nguy hiểm."

"Nhìn xem, ca từ đều nói lên tất cả rồi, con đường hồng trần không bao giờ bằng phẳng cả, ít nhiều gì em cũng sẽ gặp khó khăn! Chỉ là, em vẫn còn có anh, bất kể sương gió hay là mưa tuyết, anh có thể giúp em vượt qua!"

"Vợ, em nghe anh, mấy ngày nay không cần lên mạng, cũng không cần đi xem tin tức. Tòa soạn của em để ý tới ảnh hưởng dư luận như vậy, bọn họ nhất định sẽ nghĩ cách đem chuyện này chìm xuống. Với lại, thất nghiệp cũng không có vấn đề gì cả, trình độ vẽ của em siêu đẳng như vậy, không lo không có công ty muốn em, anh cũng sẽ giúp em nghĩ cách."

Diệp Nam Cầm nhìn Trương Đông Lương chân tình an ủi cô như vậy, cũng không muốn chính mình lúc nào cũng bày ra gương mặt ủ rũ, làm Trương Đông Lương phải lo lắng.

Cô miễn cưỡng nở một nụ cười, nhưng cũng chỉ là cười khổ, thở dài một tiếng, oán giận nói: "Thật xui xẻo, bị người ta nói ra nói vào còn chưa tính lại còn bị sa thải. Còn chưa tính đến chuyện sa thải thì tiền lương tháng này người ta cũng không cho em, bọn họ thật sự quá đáng!"

"Cái gì? Tiền lương cũng không cho em tới một đồng?" Trương Đông Lương nhíu mày, sắc mặt có chút khó coi: "Cái này đúng là khi dễ người khác mà. Lãnh đạo của em xem em chỉ là một nữ nhi đơn thuần liền cảm thấy có thể tùy tiện làm gì cũng được sao?"

"Vợ, em yên tâm, anh nhất định sẽ đòi lại công bằng cho em. Không nói cái khác, tiền lương anh khẳng định sẽ mang về cho em không thiếu một đồng!"

Chương 24: Ông xã, cảm ơn anh

Diệp Nam Cầm ừ một tiếng, nhẹ giọng nói: "Chuyện này đừng nói cho ba mẹ em biết, em không muốn làm bọn họ lo lắng."

Trương Đông Lương vuốt nhẹ mái tóc cô, trong ánh mắt tràn ngập sự sủng nịnh, giọng nói vô cùng dịu dàng: "Em yên tâm, bọn họ không xem mạng chắc hẳn cũng sẽ không biết. Huống chi, Cầm Hạ chỉ là bút danh của em. Rất nhiều người cũng không biết, Cầm Hạ trong đời thực chính là em! Độ nóng của tin tức trên Internet đều sẽ trôi qua rất nhanh. Qua một thời gian rồi chắc cũng không ai còn nhớ tới đâu."

Trương Đông Lương khuyên nhủ trong chốc lát, anh rót cho Diệp Nam Cầm một cốc nước, khẽ thở dài, nói: "Vợ, thật ra, anh cũng đã từng bị công ty không kết toán tiền lương cho anh."

Diệp Nam Cầm khẽ nhíu mày, cô nắm tay anh càng chặt hơn, quan tâm hỏi: "Vậy lúc ấy anh cũng rất khổ sở đúng không?"

Trương Đông Lương khẽ cười, trên mặt bày ra bộ dạng không sao cả, ngữ khí còn mang theo một tia dũng mãnh: "Cũng phải nhìn xem ông xã em là ai chứ? Để mặc cho bọn họ khi dễ sao?"

Ông xã? Nháy mắt Diệp Nam Cầm đã chú ý tới cái từ này hiện ra từ này. Đây là lần đầu tiên Trương Đông Lương sử dụng cái từ "ông xã" này. Tuy nhiên, anh nói nghe thật trơn tru và tự nhiên, giống như là ngựa quen đường cũ, thường xuyên nói như vậy vậy.

Trương Đông Lương nhìn thấy Diệp Nam Cầm đang nhìn mình chăm chú, nháy mắt đã hiểu được, anh tiến sát bên tai cô, dịu dàng nói: "Sao vậy, đã quen biết lâu như thế, em vẫn luôn chỉ gọi anh là anh, cũng không gọi anh là ông xã. Còn không thể để anh tự nghiện chính bản thân mình sao?"

Diệp Nam Cầm nghe xong câu nói đùa này, tâm tình cũng tốt lên rất nhiều, cô làm nũng đánh nhẹ một cái lên ngực anh.

Khóe miệng Trương Đông Lương nhếch lên, mặt mày hớn hở nói: "Vợ, em có biết lúc đấy anh đối phó với bọn họ như thế nào không? Vài người bọn anh đã chặn ông chủ lại trong văn phòng, yêu cầu ông ta hoặc là đưa tiền, hoặc là đánh ông ta một trận, tiền lương coi như là tiền thuốc men."

"Lúc trẻ còn khá là sốc nổi, ông chủ kia cũng không chịu được, sau đó đã trả tiền lương cho bọn anh. Tất nhiên, công ty anh chỉ là một công ty nhỏ, vốn dĩ cũng không bảo đảm gì, chỉ có thể đồng hành với nhau mới có thể đem tiền lương về. Nhưng bây giờ cũng không phải là năm đó, có rất nhiều điều cần xem xét, tự nhiên cũng không thể làm bậy được.

"Với lại, nơi em làm lại là một công ty lớn, bọn em cũng có hợp đồng lao động. Nếu ông ta không trả tiền lương cho em, chúng ta sẽ tới Cục lao động báo cáo cho bọn họ."

Diệp Nam Cầm rúc vào trong lòng Trương Đông Lương, cảm nhận được hơi ấm từ anh, mềm mại nói: "Ông xã, cảm ơn anh."

"Em vừa gọi anh là cái gì?" Trương Đông Lương nhíu mày, trên mặt lộ ra sự hưng phấn.

Diệp Nam Cầm khẽ cười một tiếng, đánh anh một cái, nhỏ giọng nói: "Em nói là, anh, cảm ơn anh."

"Không, không phải, vừa rồi em có gọi anh như vậy đâu, em vừa gọi là ông xã mà." Trương Đông Lương duỗi tay nhéo má Diệp Nam Cầm, giọng nói đều tràn ngập sự sủng nịnh: "Vợ, em gọi lại một lần nữa đi, anh muốn nghe."

"Còn chưa đi đăng ký kết hôn, tại sao em phải gọi anh như vậy chứ." Sắc mặt Diệp Nam Cầm cũng đã dịu đi, thậm chí cô còn nổi hứng muốn trêu chọc anh.

Trương Đông Lương thấy tâm tình vợ mình cũng đã tốt lên, trong lòng cũng thấy vui vẻ hơn, anh duỗi tay tới bên nách, bên hông cô bắt đầu cù, khẽ cười nói: "Em có gọi không, có gọi không?"

"Đừng mà, ngứa quá." Diệp Nam Cầm cùng Trương Đông Lương đùa giỡn, thoạt nhìn trông vui vẻ hơn rất nhiều.

Đôi mắt đào hoa của Trương Đông Lương khẽ chuyển động, khóe miệng nhếch lên mang theo chút xấu xa, anh tiến tới bên tai cô ngả ngớn nói: "Nơi nào ngứa vậy, để anh mát xa cho em nhé."

Mẹ kiếp, anh Đông, anh quả thật là ngày càng không đứng đắn! Nói mấy lời cợt nhả ngày càng nhiều!

Diệp Nam Cầm hừ một tiếng, xụ mặt nói: "Trương tiên sinh, xin anh đứng đắn một chút."

"Thôi mà, sao lại thành Trương tiên sinh rồi? Vợ, xa cách quá, không gọi ông xã thì gọi anh cũng được! Gọi Trương tiên sinh nghe cứng nhắc quá!"

Diệp Nam Cầm trợn tròn mắt, điều chỉnh cảm xúc một chút, nghiêm mặt nói: "Anh, hôm nay em muốn nghỉ ngơi, sáng mai anh cùng em tới tòa soạn một chuyến nhé."
Thần sắc Trương Đông Lương vô cùng kiên định, anh vỗ ngực bảo đảm nói: "Vợ, em cứ yên tâm, có anh đi cùng em, bọn họ dám làm gì chứ? Vốn dĩ là trách nhiệm của bọn họ, nếu bọn họ ra sức khước từ, không trả tiền lương cho em, anh sẽ chống lưng giúp em!"

Trương Đông Lương ở bên cạnh Diệp Nam Cầm một ngày, trong lúc đó nghĩ một loạt cách để làm Diệp Nam Cầm vui vẻ. Husky cũng thực hiểu chuyện, nó đi tới cọ cọ chân Diệp Nam Cầm, tâm tình Diệp Nam Cầm cũng dần trở nên tốt hơn.

Buổi tối, hai người vẫn nằm chung giường, lúc này, Trương Đông Lương đã học được một cách rất thông minh, đó là đem một bên chăn đè ở dưới thân mình.

Anh tưởng rằng mình sẽ được ngủ một giấc thật ngon, kết quả vẫn là không yên tâm, nửa đêm tỉnh dậy liền thấy Diệp Nam Cầm bên cạnh quấn chăn kín mít, chỉ lộ một đoạn cẳng chân ra.

Trương Đông Lương thở dài, tại sao vợ anh cứ mỗi lần ngủ lại không an phận như vậy?

Cái chấn thương chân chết tiệt này, chờ đến lúc anh bình phục hoàn toàn, anh sẽ trực tiếp ôm vợ vào trong lòng. Ngay cả khi cô muốn chạy, anh cũng sẽ duỗi tay ra đem cô trở về. Hai người gần gũi với nhau như vậy sẽ không còn lo lắng về việc vợ anh cuốn chăn đi mất hay là lộ chân ra nữa.

Trương Đông Lương rón rén xuống giường, nhẹ nhàng đi vòng qua bên cạnh giúp Diệp Nam Cầm đắp lại chăn. Sau đó, lấy từ trong tủ ra thêm một cái chăn nữa để chính mình đắp.

Dưới ánh trăng mờ ảo, Trương Đông Lương nghe được cô vợ bé bỏng của mình khẽ nói: "Ông xã, anh thật tốt."

Trương Đông Lương nhìn Diệp Nam Cầm, phát hiện cô dường như không có dấu hiệu nào là tỉnh giấc, chẳng lẽ là nói mớ sao? Mặc kệ có phải là nói mớ hay không, Trương Đông Lương nghe năm chữ đó, cảm thấy tất cả tế bào trên người đều tràn ngập hai chữ —— hạnh phúc.

Thật tốt, cả đời còn lại anh sẽ đối với em thật tốt, đem cả đời mình trao cho em! Tình yêu cho em, sinh mệnh cũng cho em.

Ngày hôm sau, hai người ăn sáng xong liền đi tới công ty của Diệp Nam Cầm. Dọc đường đi, Trương Đông Lương gắt gao cầm lấy tay Diệp Nam Cầm, không ngừng trấn an nói: "Yên tâm, có anh ở đây rồi, đừng sợ."

Trương Đông Lương cùng Diệp Nam Cầm trực tiếp tiến vào trong văn phòng, ông chủ Đoàn thấy Diệp Nam Cầm, nhíu mày tức giận nói: "Tiểu Diệp, không phải tôi đã sa thải cô rồi sao? Cô còn tới đây nữa làm gì?"

Diệp Nam Cầm có Trương Đông Lương chống lưng, cô cảm thấy lá gan của mình dường như lớn hơn rất nhiều, lạnh mặt nói: "Ông sa thải tôi sao? Ngày hôm qua ông trực tiếp bảo tôi cút đi, có người nào sa thải nhân viên như vậy không?"

Trương Đông Lương liếc xéo nhìn người đàn ông trung niên tóc húi cua trước mặt, lạnh lùng nói: "Ông chủ Đoàn, tôi là bạn trai của Tiểu Cầm, hôm nay chúng tôi tới, chủ yếu là để nói về vấn đề tiền lương! Không biết trong "luật lao động" có cái quy định nào là một công ty có thể tùy tiện khấu trừ tiền lương của nhân viên không nhỉ?" Ông chủ Đoạn liếc mắt nhìn Trương Đông Lương một cái, to con, cao 1m85, thoạt nhìn trong có vẻ rất khỏe mạnh, trông có vẻ cũng không tốt tính cho lắm!

"Là như thế này, bởi vì Tiểu Diệp làm việc không nghiêm túc, gây ra ảnh hưởng rất xấu tới công ty. Khấu trừ tiền lương tháng này cũng của cô cũng là để bồi thường thiệt hại cho công ty. Nếu nó thực sự là một doanh nghiệp chính thức, khoản bồi thường có thể là hơn một tháng lương."

"Tôi cũng nhìn vào thực tế rằng Tiểu Diệp đã từng là một nhân viên trong công ty nên đã xử lý rất nhẹ nhàng rồi, tôi hy vọng hai người không cần đến đây làm náo loạn nữa."

Khóe miệng Trương Đông Lương hiện lên một nụ cười lạnh, anh nghiêm mặt tới: "Chúng tôi tới đây náo loạn? Ông chủ Đoàn, xin ông tìm hiểu rõ ràng, chúng tôi tới đây là để bảo về quyền và lợi ích hợp pháp của chúng tôi."

"Chuyện xảy là là do công ty các ông không xử lý tốt, làm người yêu tôi gặp ảnh hưởng rất lớn. Không nói tới chuyện khác, hôm nay chúng tôi tới là để thương lượng biện pháp giải quyết. Nếu ông kiên quyết không trả lại tiền lương cho người yêu tôi, chúng tôi chỉ còn cách tới cục lao động trình báo lên cấp trên!"

Ông chủ Đoàn ồ một tiếng, không tỏ thái độ, nói: "Có bản lĩnh thì hai người cứ tới đệ đơn lên cấp trên đi, hai người cho rằng tôi sợ các cô các cậu khởi kiện sao?"

"Ông không sợ, điều đó càng tốt. Dù sao, nếu chúng tôi kiện, ngay cả khi chúng tôi thua, chúng tôi cùng lắm chỉ mất một tháng lương. Tuy nhiên, bất kể thắng hay thua, nhưng bị nhân viên báo cáo với cục lao động, hình tượng công ty của các ông cũng sẽ chịu ảnh hưởng theo. Nói không chừng lúc đấy trên mạng còn xuất hiện nhiều lời chửi bới hơn ý chứ."

"Nếu chúng tôi thắng, các ông vẫn không trả tiền lương, cục lao động cùng bộ công thương sẽ làm theo đúng luật, thu hồi và tiêu hủy giấy phép buôn bán của các ông. Các ông một ngày không trả tiền lương, ngày chúng tôi báo cáo càng tới sớm hơn. Tôi không tin không thể đấu lại cái người lòng dạ hiểm độc như ông."

Sắc mặt ông chủ Đoàn trở nên xanh mét, cắn răng mở miệng nói: "Được rồi, hai người cứ đi báo cáo đi, tôi sẽ ở đây chờ!"

Trương Đông Lương gật đầu, cười như không cười, lạnh lùng nói: "Ông chủ Đoàn, xem ra ông rượu mời không thích lại thích uống rượu phạt. Vợ, đi thôi, chúng ta tới cục lao đông."

Nhìn bạn trai mình cùng ông chủ Đoạn đấu khẩu, trong lòng Diệp Nam Cầm cảm thấy vô cùng thỏa mãn, có người để dựa vào, lại còn vì chính mình mà xuất đầu lộ diện, cái cảm giác này thật tốt.

Có lẽ nhờ dũng khí của bạn trai, hơi ấm từ lòng bàn tay anh truyền tới thân thể cô. Cô cảm thấy chính mình không thể trở thành một cô gái nhu nhược dễ bị bắt nạt, cô cũng nên có dũng khí mà đối mặt với sóng gió cuộc đời.

"Ông chủ Đoàn, xem ra ông cứ giữ sự mê muội mà không chịu tỉnh ngộ, không chịu trả tiền lương cho tôi đúng không. Được, ông xã, chúng ta đi báo cáo ông ta. Kể cả phải tới tòa án hay là tìm luật sư cũng phải báo cáo bằng được ông ta. Ông ta không sợ thanh danh công ty bại hoại, em cũng không làm ở nơi này nữa thì em còn sợ cái gì chứ, chúng ta đi."

Diệp Nam Cầm lớn tiếng nói những lời này xong, cô cảm thấy dường như những nỗi buồn khổ trong lòng lập tức giảm bớt đi rất nhiều. Nếu không thể tìm lại công bằng, cô nên trực tiếp thương lượng, dựa vào cái gì mà đi chịu ủy khuất chứ?

Lúc hai người làm bộ rời đi, cửa văn phòng bị đẩy vào, trường phòng nhân sự bước tới, trên mặt nở một nụ cười chuyên nghiệp: "Tiểu Diệp, đừng kích động, có chuyện gì thì từ từ nói, vừa rồi tôi ở cửa đều nghe thấy hết rồi."

"Tôi biết, cô phải chịu ủy khuất, ông chủ Đoạn cũng đều là vì bực tức mới nói những lời đả kích cô, tôi sẽ bồi thường cho cô được không. Cô cứ yên tâm, tiền lương sẽ được phát đúng ngày, không cần thiết phải náo loạn tới cục lao động. Chúng ta mỗi người đều nhún nhường một bước, được không?"

Trương Đông Lương cuối cùng cũng nhìn thấy trong công ty có một người thấu tình đạt lý, anh xua tay, trịnh trọng nói: "Chúng tôi cũng không muốn một hai phải làm to chuyện như vậy, chỉ cần công ty các người tuân thủ theo hợp đồng lao động, đúng hạn phát tiền lương, chúng tôi cũng sẽ không nói cái gì cả!

"Còn nữa, vợ tôi vô cùng rộng lượng. Phải chịu sự ủy khuất lớn như vậy, cô ấy vẫn còn bận tâm tới việc làm ở công ty lâu như vậy, không muốn làm hao tổn thanh danh của công ty. Vợ tôi là một nhân viên tốt như vậy, các người có rọi đèn cũng khó tìm. Trước đó cũng rất nhiều công ty tới hỏi vợ tôi rồi, các người không cần, đó là tổn thất của các người! Vợ, chúng ta đi!"

Trương Đông Lương nói xong câu đó, ngẩng cao đầu cầm tay Diệp Nam Cầm đi ra khỏi công ty.

Diệp Nam Cầm theo sát phía sau Trương Đông Lương, trong lòng không khỏi vui mừng.

Trương Đông Lương, quãng đời còn lại sau này, mặc kệ mưa gió bão bùng thế nào, chỉ cần có anh, em liền thấy an tâm.

Chương 25: Vợ, anh muốn ôm em ngủ

Diệp Nam Cầm mất việc, do chịu sự công kích của dư luận nên tạm thời không có công ty nào chịu nhận cô vào làm. Cô đơn giản mỗi ngày đều ở bên cạnh Trương Đông Lương, rửa rau thái thịt, trả lại tiền thừa cho khách.

Trương Đông Lương thấy vậy, trái tim anh nửa vui nửa buồn. Thật tốt khi được ở bên cô mỗi ngày, nhưng anh là đàn ông, anh đã quen làm những công việc nặng nên không cần quan tâm lắm.

Nhưng vợ anh thì lại khác, những ngón tay thon dài của cô sinh ra là để vẽ tranh! Là bàn tay để sáng tạo ra những tác phẩm nghệ thuật! Làm sao anh có thể để vợ mình phải nhúng tay vào nước, làm việc vặt trong môi trường nhiều dầu mỡ như thế này chứ?

Trương Đông Lương yêu cô bằng cả trái tim, anh cảm thấy rằng vợ mình không thể lãng phí thanh xuân của mình trong quầy thức ăn nhanh này được, quả thực là vô tác dụng!

Đúng lúc anh định hỏi Tần Phong nên làm cái gì vào lúc này, thì Tần Phong lại gọi điện tới cho anh báo tin vui.

"Anh Đông, em có chuyện muốn nói với anh. Ôi, em vui sướng muốn phát điên rồi. Vợ em mang thai hơn một tháng! Em sắp được làm ba rồi! Em có con rồi!"

Trương Đông Lương nghe giọng nói kích động của Tần Phong ở đầu dây bên kia, anh cũng cười chúc mừng: "Lão Thiết (*), chúc mừng cậu nha! Hai người đăng ký kết hôn chưa lâu mà em dâu đã có rồi, cũng tốc độ quá nha! Sự kiện lớn như vậy, buổi tối đi làm mấy ly không, cho anh đây còn được nở mày nở mặt chứ?"

(*) Lão Thiết: tên gọi khác của bạn thân, miêu tả một mối quan hệ chặt chẽ, đáng tin cậy, mạnh mẽ như sắt.

Giọng Tần Phong vẫn cà chớn như mọi ngày: "Không cho ai mặt mũi chứ, riêng anh Đông thì không thể không cho nha! Nhưng mà, trời đất bao la, vợ em vẫn là nhất, để em phải hỏi ý kiến vợ đã, chờ!"

Trương Đông Lương bĩu môi, tiểu tử này trước khi kết hôn và sau khi kết hôn quả thật là hai người khác nhau! Trước khi kết hôn không chịu làm việc đàng hoàng, ăn nhậu chơi bời, Hàn Linh Linh cũng mặc kệ. Sau khi kết hôn rồi lập tức trở thành người đàn ông của gia đình, rượu cũng không dám tùy tiện uống, KTV cũng không tùy tiện tới, ngay cả cùng anh em ăn một bữa cũng phải xin phép vợ!

Nghĩ đến đây, Trương Đông Lương lại tự giễu cợt bản thân, chính mình bây giờ còn không biết xấu hổ mà chê cười Tần Phong, không chừng sau này anh kết hôn xong so với Tần Phong chỉ có hơn chứ không có kém!

Tần Phong trước kia có nói, nếu anh ta cưới vợ về mà bị vợ quản chế thì anh ta thà độc thân cả đời, theo đuổi cuộc sống tự do tự tại còn hơn. Kết quả bây giờ thế nào, lại tự vả vào mặt mình, chung quy là không thể thoát khỏi định luật "Thật hương" (*)!

(*) định luật "thật hương": có nghĩa là một người quyết tâm không đi hoặc làm một cái gì đó, nhưng hành vi cuối cùng là trái ngược với dự kiến. Nó chủ yếu được sử dụng để chỉ ra một trạng thái tinh thần trong đó những điều mong đợi của ai đó hoàn toàn khác với kết quả cuối cùng.

"Anh Đông, vợ em nói có thể đi, nhưng không cho phép em uống quá nhiều. Uống ít đi, có nghĩa là có thể uống vài chén, hì hì!" Trong giọng nói của Tần Phong lộ ra sự thỏa mãn.

Trương Đông Lương ồ một tiếng, nói: "Có thể đi là được rồi. Vợ cậu như vậy, anh còn có thể chuốc say cậu sao?"

Màn đêm buông xuống, Trương Đông Lương và Tần Phong tìm một tiệm cơm nào đó, gọi hai đĩa thức ăn cùng một chút rượu. Hai người chạm cốc trước, sau đó ừng ực uống cạn. Tần Phong vui vẻ nói: "Uống rượu như này thật mẹ nó thuần khiết, anh Đông, anh có biết không, em ở nhà, chỉ là..."

Trương Đông Lương nhướng mày, không kiên nhẫn mà xuy tay ngăn cản: "Dừng, đừng đem chuyện ân ái của cậu ra kể với anh lúc này! Cậu đã nói điều đó 800 lần rồi đấy, cậu nói cậu quả thật chính là nô lệ, cậu làm tất cả việc nhà, Hàn Linh Linh luôn bắt nạt cậu, cậu không có quyền hạn gì ở nhà cả."

"Những lời này cậu đã nói từ trước khi kết hôn đến sau khi kết hôn, cậu không thấy chán à? Anh không hiểu được, cậu khổ sở như vậy còn muốn cưới cô ấy về làm gì, hay cậu thích khổ dâm à?"

Tần Phong nhất thời nghẹn lời, anh ta hít một hơi thật sâu rồi hạ giọng nói: "Mẹ nó em mới là không chịu được khổ dâm! Em làm tất cả những việc đó cũng chỉ bởi vì em thật sự rất yêu cô ấy!"

Trương Đông Lương phụt cười, anh cầm đũa lên gắp một miếng thức ăn, thần sắc cũng trở nên ngay thẳng hơn."

"Người anh em, anh có chuyện quan trọng cần nói với cậu. Cậu với vợ cậu hai người đường mật ngọt ngào như vậy mà ba mẹ cậu không đả động tới chuyện gì sao? Ý anh muốn nói là, cậu vẫn nên tự nguyện về nhà mà làm dịu mối quan hệ với ba cậu đi. Ba cậu lúc đó chỉ là nhất thời tức giận, nhưng cũng có làm gì cậu đâu?" Trên mặt Tần Phong tràn đầy ý cười, nâng chén chạm vào chén của Trương Đông Lương, uống một ngụm rượu, vui vẻ nói: "Mẹ em biết Linh Linh mang thai thì vô cùng vui vẻ, bà ấy còn nói mỗi ngày đều khuyên ba em, ông ấy cũng đã buông lỏng một chút rồi. Ván đã đóng thuyền, con cái cũng có rồi, em tin ba em sẽ sớm chấp nhận chuyện của chúng em thôi."

Trương Đông Lương nhíu mày, thở dài, buồn rầu nói: "Cậu thì vui rồi, Minh Xuyên cũng thế, hai người đều đã được lên chức. Còn anh cậu mỗi ngày nhìn vợ mình như vậy đều thấy khó chịu trong lòng. Nói thật, cô ấy không vui như vậy, anh vô cùng sốt ruột, mấy ngày nay đều muốn bốc hỏa."

"Sao vậy người anh em?" Tần Phong vỗ vỗ bả vai Trương Đông Lương, anh ta đã uống hai chén rượu rồi nên sắc mặt cũng đã bắt đầu đỏ hồng.

Trương Đông Lương nhíu mày nhìn Tần Phong, nghi hoặc hỏi: "Vợ cậu không kể với cậu chuyện của vợ anh sao? Hai người họ quan hệ rất tốt mà, vợ cậu không kể chút nào sao?"

Tần Phong lại uống thêm một chén rượu, nhíu mày, giọng nói mang theo chút bực bội: "Cái gì mà vợ em với chả vợ anh, loạn quá. Linh Linh đã nói với em rồi, theo em thấy thì cũng chỉ là thôi việc thôi mà? Gặp phải cái lãnh đạo như vậy thì thà không làm cho xong! Thế giới to lớn, rời khỏi cái công ty này chả lẽ không tìm được chỗ nào khác?"

"Linh Linh tan làm trở về nhà vẫn còn cầm điện thoại để xem tin tức về vợ anh. Mới hôm nay, công ty của cô ấy còn đưa ra một tuyên bố khác, anh cũng thấy rồi đó. Nói vợ anh không làm sai gì cả, là lỗi bên ban biên tập và cũng xin lỗi cô ấy vì những tin đồn trên Internet. Bên đấy cũng có nói vợ anh là một họa sĩ giỏi. Công ty đã cố gắng hết sức để giữ cô ấy nhưng cũng không thể giữ được, thật sự rất tiếc nuối."

Trương Đông Lương nhíu mày, anh cảm thấy bên trong có cái gì đó rất kỳ lạ, anh biết công ty đó đưa ra lời tuyên bố như vậy cũng chỉ để giảm bớt ảnh hưởng thôi. Nhưng anh cũng không nghĩ tới chuyện công ty không chỉ làm sáng tỏ lời đồn mà còn nói ra chân tướng sự việc nữa.

Nghĩ đi nghĩ lại, Trương Đông Lương cảm thấy ông chủ công ty này cũng là người chính trực, không chỉ điều tra rõ ràng chân tướng mà còn đưa ra lời tuyên bố thanh minh cho cô. Chỉ là mối quan hệ giữa vợ anh và ông chủ đã thành ra như vậy rồi, chuyện trở lại công ty là không có khả năng.

"Người anh em, cậu hay là vợ cậu có biện pháp gì giải quyết không?" Thần sắc Trương Đông Lương đặc biệt nghiêm túc, ngữ khí cũng vô cùng thành khẩn: "Hiện tại mỗi ngày cô ấy đều tới cửa hàng của anh hỗ trợ, anh nhìn cũng cảm thấy không được thoải mái."

"Tuy cậu nói không có nghề nghiệp nào là đắt rẻ sang hèn, nhưng vợ anh có thể làm những công việc tốt hơn như thế. Tay của cô ấy là tay của người họa sĩ, không thể dùng để rửa rau thái thịt cho anh. Anh cũng không muốn để cô ấy phải chịu cực khổ. Người anh em, cậu hiểu ý anh chứ?"

Tần Phong thở dài, chau mày suy nghĩ, cuối cùng có chút bất đắc dĩ mà nói: "Biện pháp thì thật ra cũng có. Ba em có quen ông chủ của một nhà xuất bản, cũng khá có tiếng, có lẽ có thể giúp giới thiệu một chút. Chỉ là, quan hệ giữa em và ba em lúc này có chút trục trặc. Không thì cứ để em thử xem. Anh Đông, thật ra mà nói, có được hay không em cũng không dám chắc, cũng không thể bảo đảm với anh được!"
"Không sao cả, cậu giúp như thế này là anh đã rất biết ơn rồi." Đôi con ngươi của Trương Đông Lương đảo quanh một vòng, anh khá nghiêm túc mà nói: "Anh nói với cậu điều này cũng không phải là vô nghĩa. Xã hội bây giờ, muốn nhờ người khác làm điều gì đó cũng cần tới tiền. Đến lúc đó, cần bao nhiêu tiền thì cứ nói với anh."

Tần Phong có chút kích động, ngữ khí mang theo một tia bực tức: "Anh Đông, mẹ nó anh không coi em là anh em sao? Anh nói như vậy là có ý gì? Khinh thường em sao? Quan hệ của chúng ta như thế nào mà anh phải đưa tiền cho em chứ? Anh mà làm như vậy thì em không giúp nữa đâu!"

Trương Đông Lương nhìn Tần Phong, vỗ vai anh ta, nghiêm mặt nói: "Anh không có ý khinh thường cậu. Nếu cậu coi anh là anh em tốt, vậy thì cần bao nhiêu tiền cứ nói thẳng ra. Nhờ vả ba cậu giới thiệu giúp, ít nhất cũng phải mời ông chủ nhà xuất bản một bữa chứ. Không cần tiêu đến tiền sao?"

Tần Phong gật đầu, giơ chén rượu lên cùng Trương Đông Lương chạm cốc.

Một chén rượu nữa xuống bụng, sắc mặt Tần Phong càng thêm hồng. Anh ta xua tay, lời nói đã có chút hàm hồ: "Anh Đông, anh em tốt, giúp anh. Không thể, không được, không thể uống nữa. Lát nữa say thật, Linh Linh lại, lại đối với em mấy ngày nữa, sắc mặt không tốt."

Hai người uống rượu dùng bữa, náo loạn đến nửa đêm. Trương Đông Lương cũng có chút men say, nhưng anh vẫn gọi taxi đưa Tần Phong về trước, sau đó mới tự lái xe về nhà.

Diệp Nam Cầm nhận được điện thoại của Hàn Linh Linh, đầu dây bên kia truyền tới một câu: "Vị kia nhà em có uống nhiều rượu không? Đúng là đám đàn ông này không thể quản được mà, thả cho bọn họ ra ngoài liền cứ thế mà vui vẻ. Tần Phong say khướt trở về, chị ném anh ta lên giường xong cũng mặc kệ, hôm nay nhất quyết cùng anh ta phân giường ngủ."

"Hai chúng ta thật giống nhau, em cũng vừa mới đem cái tên đàn ông kia vào giường sắp xếp xong xuôi, hôm nay em nhất định học hỏi chị, phân giường ngủ!"

Diệp Nam Cầm theo một cái chăn nữa, mang theo Husky đến một phòng khác trong nhà mà ngủ.

Trương Đông Lương ngủ tới nửa đêm, mơ mơ màng màng duỗi tay sờ bên cạnh, không có người, tại sao lại không có? Anh ôm lấy chăn, gắt gao ôm vào trong ngực, trong miệng mơ hồ kêu lên: "Vợ, vợ, anh muốn ôm em ngủ!"

Diệp Nam Cầm có chút không yên tâm, nửa đêm rời giường đi tới phòng Trương Đông Lương kiểm tra một chút. Chỉ thấy Trương Đông Lương nằm trên giường, nhấm nháp cái gối ngủ, một nửa chăn bị đè nặng, một nửa còn lại được phủ lên người.

Nhưng cái này không phải là trọng điểm, trọng điểm chính là anh cùng với cái chăn chuyển động rất có tiết tấu.

Diệp Nam Cầm cảm thấy có chút may mắn, đàn ông đã uống rượu rồi quả nhiên không thể chọc vào! May mà cô đã dự tính trước mà phân giường ngủ! Bằng không, chính mình tối nay sẽ hồ đồ mà làm chuyện đó!

Hình ảnh đó quá đẹp, Diệp Nam Cầm thưởng thức một lát, khóe miệng khẽ nhếch lên, đè nặng thanh âm mà cười khẽ hai tiếng, sau đó xoay người trở lại phòng kia.

Ngày hôm sau Tần Phong tỉnh lại, quả thật bị Hàn Linh Linh quở trách một trận. Tần Phong chỉ có thể khép nép lấy lòng dỗ dành nửa ngày, hết xoa bóp cánh tay lại đến xoa bóp chân, cuối cùng đành sử dụng tuyệt chiêu biến mình thành con Husky, lúc này Hàn Linh Linh mới bật cười mà miễn cưỡng tha thứ cho anh ta.

Tần Phong nhìn Hàn Linh Linh cười, lại tiếp tục làm công việc hàng ngày là dán vào bụng cô.

Hai ngày gần đây anh ta thật sự rất hưng phấn, mỗi ngày đều phải dán vào bụng cô nghe ngóng một chút xem bảo bảo có đá vào người cô không? Hàn Linh Linh dở khóc dở cười. Nhìn cái người khôn khéo này sao có thể hành động như vậy mỗi ngày chứ. Mọi người đều nói một lần mang thai, ngốc nghếch ba năm. Chính cô còn chưa ngốc nghếch, vậy mà chồng cô lại ngốc trước thế này!

Tần Phong và vợ cứ như vậy một lúc lâu, nhưng anh ta cũng không quên việc chính, anh ta nói với Hàn Linh Linh về chuyện Trương Đông Lương nhờ. Hàn Linh Linh xưa nay vẫn quan hệ tốt với Diệp Nam Cầm, cô ấy vô cùng tán thành. Tần Phong lập tức đến công ty tìm ba anh ta nói chuyện.

Trong văn phòng, ba Tần nghe được tiếng mở cửa, ông ngẩng mặt lên nhìn lại lập tức cúi xuống, lạnh lùng nói: "Hôm nay mặt trời mọc đằng Tây sao, ta còn tưởng, tiểu tử ngươi cả đời này không muốn tới gặp ta nữa."

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau