BẠN TRAI NGƯỜI ĐÔNG BẮC VÔ CÙNG NGỌT NGÀO

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Bạn trai người đông bắc vô cùng ngọt ngào - Chương 16 - Chương 20

Chương 16: Đừng, không thể nào!

"Anh sẽ nấu ăn sao?" Diệp Nam Cầm nhìn chằm chằm Trương Đông Lương, vẻ mặt vô cùng nghiêm trọng, dường như là cô đang nghiêm túc hỏi anh về vấn đề này.

Trương Đông Lương ngẩn người ra, gãi gãi đầu, thành thật nói: "Chuyện thường ngày mà, anh vẫn có thể nấu ăn, mặc dù so với đầu bếp ở nhà hàng thì không bằng, nhưng Tần Phong có nói đồ ăn anh làm ăn khá ngon."

Trên mặt Trương Đông Lương mang theo một tia dương dương tự đắc, dường như là anh đang nghĩ tới điều gì đó, vỗ ngực bảo đảm nói: "Vợ, em cứ yên tâm, lúc hai chúng ta ở bên nha, anh sẽ nấu cơm. Nếu không, anh có thể đi học thêm, đảm bảo sẽ làm em vừa lòng."

Diệp Nam Cầm khẽ cười, cô nói ra ý tưởng của chính mình: "Gần công ty em chính là bệnh viện. Bên cạnh bệnh viện có một con phố bán đồ ăn vặt, nơi thành thuộc quyền sở hữu của một thành thôn. Lượng người ở đây khá lớn, chỉ là hoàn cảnh có chút hỗn độn, bên trong đấy còn có khu bán thức ăn nhanh, còn cho thuê cả quầy bán hàng nữa."

Trong nháy mắt Trương Đông Lương đã hiểu Diệp Nam Cầm muốn nói cái gì, anh nhíu mày nói: "Ý em là, anh đi thuê một quầy hàng xong rồi đi bán cơm. Cái này có thể sao? Vợ, anh chưa từng nghĩ tới, anh cũng chưa từng làm chuyện này bao giờ!"

"Có ai sinh ra mà đã biết làm hết mọi thứ chứ?" Diệp Nam Cầm giơ tay lên, mỉm cười nói: "Anh nhận ra cái vòng tay này không?"

Trương Đông Lương nhìn thoáng qua, nghi hoặc hỏi: "Có chứ, cái này không phải là lúc anh cứu đứa bé, mẹ của nó đã tặng em sao? Có chuyện gì vậy?"

"Anh còn giữ danh thiếp của chị ấy chứ?" Ánh mắt Diệp Nam Cầm lộ ra sự giảo hoạt, cô nói xong, nhìn thấy vẻ mặt hoang mang của Trương Đông Lương, lại tự nhủ: "Đàn ông các anh đúng là chúa bất cẩn, có phải là anh đã làm mất danh thiếp của chị ấy rồi không?"

Trương Đông Lương vội vàng giải thích: "Đâu có, hôm đấy lúc về anh đã kẹp nó trong quyển tạp chí. Nếu em không tin thì để anh lấy ra cho em xem."

"Ồ, anh còn giữ danh thiếp của chị ấy sao, vậy chắc là có liên hệ với chị ấy rồi đúng không?" Diệp Nam Cầm mở to mắt nhìn anh chằm chằm, giọng điệu còn cố tình kéo dài ra.

"Không có, em hỏi vậy là ý gì? Người ta cũng đã là phụ nữ có con, anh còn liên hệ làm gì chứ? Chuyện đã qua rồi còn nhắc lại làm gì, anh có lý do gì đâu mà liên hệ với người ta? Để thỉnh giáo kinh nghiệm dạy dỗ con cái à? Cái này thì còn sớm quá! Anh còn đã gieo giống để em mang thai đâu?"

Diệp Nam Cầm nhìn bộ dạng cợt nhả của Trương Đông Lương, nhịn không được nhẹ nhàng đánh anh một cái, lại bị Trương Đông Lương cầm chặt tay.

Trương Đông Lương một tay vuốt ve mu bàn tay của cô, một tay khác đưa lên nắm lấy tay cô, mười ngón tay đan chặt vào nhau.

Diệp Nam Cầm mặc dù có hơi bực tức, nhưng tay lại bị anh cầm lấy, trong lòng bàn tay truyền đến xúc cảm ấm áp, truyền đến trái tim cô, trong lòng cũng mềm mại vài phần.

"Em đang nói chuyện tử tế với anh đó, đừng nghịch ngợm nữa." Diệp Nam Cầm nghiêm túc nói: "Ngày hôm qua, em thấy một chị gái, chị ấy là chủ quản của quầy thức ăn nhanh. Em cùng chị ấy nói chuyện phiếm vài câu, biết rằng chị ấy có một gian hàng để trống, em nhờ chị ấy giữ giúp em một ngày, nên hôm nay mới đặc biệt tới đây tìm anh để nói chuyện."

"Về việc bán thức ăn nhanh kia, thành thật mà nói, vị trí buôn bán khá thuận lợi, có người đến người đi, một năm tiền thuê là sáu vạn, cũng khá ổn."

"Em đã tới khảo sát thực địa rồi, nếu anh làm một mình, bán cơm phần vẫn là thích hợp nhất. Cần chuẩn bị cơm cùng thức ăn kèm trước, tới giờ ăn, mọi người tới là có đồ để ăn luôn, có thể tiết kiệm được thời gian và sức lực."

"Anh, anh cảm thấy thế nào?" Diệp Nam Cầm nói xong, khẽ nhướng mày, khóe miệng hơi nhếch lên, nhìn rất vui vẻ.

Trương Đông Lương cẩn thận suy nghĩ, đó cũng được coi là một nghề nghiệp, anh lại rất thích mày mò nghiên cứu. Nếu có thể mở được một cửa hàng, anh cũng sẽ được học thêm nhiều món ăn nữa.

Không vì cái gì khác, sau này cũng có thể thay đổi đa dạng các bữa ăn cho vợ!

Nhưng, nghĩ đến vấn đề hiện tại, anh nhíu mày, khó xử nói: "Một năm sáu vạn, còn phải mua đồ đạc trong quán nữa. Vợ, nói thật với em, nơi anh ở hiện tại cũng là mượn tiền của Tần Phong nên mới có thể mua được. Lợi nhuận từ tiệm net kiếm được một ít, cũng đều đem trả Tần Phong. Bây giờ, tên nhóc đó đã có vợ rồi, so với thời điểm còn độc thân thì hiện tại không còn như thế nữa."

"Bây giờ, anh còn một căn phòng để ở, một chiếc xe để đi, chỗ máy tính đã đem đi bán, cũng được khoảng ba bốn vạn. Hiện tại ba của Tần Phong cũng mặc kệ cậu ta rồi, trong tay cậu ta cũng không có tiền, còn phải chăm lo cho cuộc sống vợ con sau này nữa, anh không thể vay tiền cậu ta được."

Diệp Nam Cầm nghe được những lời nói từ đáy lòng của anh, khẽ mỉm cười, bạn trai cô như thế nhưng cũng rất thẳng thắn thành thật!

Cô lấy trong túi ra một tấm thẻ, đưa cho Trương Đông Lương, thản nhiên nói: "Làm gì cần tìm Tần Phong, chúng ta cũng có tiền mà. Trong thẻ có sáu vạn, thuê cái quầy hàng, vừa hay đủ." Trương Đông Lương nhất thời không phản ứng lại, ngẩn ra một lúc lâu, biểu tình đột nhiên có chút rối rắm, vành mắt ửng đỏ lên, nhìn như muốn khóc.

Diệp Nam Cầm nhìn bộ dạng của anh, trong lòng căng thẳng, ra vẻ thoải mái nói: "Có thấy cảm động không? Đây chính là tiền mồ hôi nước mắt của em đó, anh tưởng em cho không anh à? Em đây là cho vay nặng lãi, chờ đến lúc anh kiếm được tiền rồi, anh phải trả lại em gấp mười lần đó!"

Trương Đông Lương dừng lại một chút, nước mắt cũng ngừng rơi. Anh chưa bao giờ nghĩ tới, cô gái mà anh yêu nhất lại đối với anh tốt vậy, vào lúc anh gặp khó khăn, cô sẵn sàng bỏ tiền tích kiệm của mình ra để giúp anh. Cô như vậy, anh nguyện vì cô mà chịu đớn đau, sẽ chiều chuộng cô cả đời!

Anh cúi đầu suy nghĩ trong chốc lát, nhỏ giọng nói: "Vợ, em có cầm theo chứng minh thư không? Anh muốn đưa em tới chỗ này."

Diệp Nam Cầm nghi hoặc ừ một tiếng, dường như nghĩ tới cái gì đó, nói năng có chút lộn xộn: "Anh, không, không phải, quá nhanh chứ? Tốt xấu gì cũng phải đợi đến lúc em thuyết phục được ba mẹ chứ. Đột nhiên như vậy, hai chúng ta hiện tại, không phải, nếu không hay là, để về sau rồi nói."

Trương Đông Lương nắm chặt lấy tay cô, chân thành nhìn cô, ngữ khí ôn hòa: "Vợ, em đừng suy nghĩ nhiều quá, anh không phải đưa em tới Cục dân chính, xem em bị dọa như thế nào kìa."

"Không tới Cục dân chính, vậy tới chỗ nào?" Tâm tình Diệp Nam Cầm thay đổi rất nhanh, nghe được không phải đi tới Cục dân chính, tuy trong lòng như trút được gánh nặng, nhưng cô vẫn cảm thấy có chút mất mát nho nhỏ.

"Cứ đi theo anh rồi sẽ biết, bây giờ về nhà anh trước. Hôm nay, anh nhất định phải giải quyết xong việc này, anh không thể để mẹ em nghĩ, anh là vì tiền mới yêu em."

Diệp Nam Cầm khó hiểu nhìn anh, không biết anh muốn làm cái gì? Trương Đông Lương kéo tay Diệp Nam Cầm đi ra cửa, Diệp Nam Cầm đành phải lảo đảo đi theo anh ra ngoài.

Trương Đông Lương dừng xe ở dưới lầu nhà mình, để Diệp Nam Cầm ở trên xe chờ một lát, anh lên lầu cầm giấy chứng nhận, sau đó đưa Diệp Nam Cầm tới Sở quản lý bất động sản.

Ở đối diện cửa ra vào của Sở quản lý bất động sản là một tòa nhà cao ốc, trên đó có ghi mấy chữ lớn: "Trung tâm đăng ký quyền sở hữu nhà ở".

Diệp Nam Cầm nhìn Trương Đông Lương, ánh mắt có chút hoang mang khó hiểu, cô nhịn không được hỏi: "Anh, anh dẫn em tới đây làm gì?"

"Sang tên." Trương Đông Lương lấy từ trong túi ra giấy chứng nhận sở hữu nhà đất, huơ huơ trước mặt Diệp Nam Cầm, rất nghiêm túc nhìn cô, vô cùng kiên định nói: "Căn hộ này anh mua 60 vạn, vừa gấp đúng mười lần tiền phải trả. Anh biết, em khó xử khi bị kẹp giữa anh và mẹ."
"Vì để mẹ em yên tâm, cũng để em có thể an tâm, anh sẽ đem căn hộ này sang tên cho em."

Diệp Nam Cầm muốn lên tiếng, lại bị Trương Đông Lương dùng tay chặn lại, anh hít sâu một hơi, tiếp tục nói: "Em đừng nói gì vội, nghe anh nói đã. Từ lúc thành niên đến giờ, anh chính là người không ai cần đến. Không ai vì anh che mưa chắn gió, anh cảm thấy, trên đời này, có hai việc may mắn nhất đối với anh. Một là gặp được người anh em tốt như Tần Phong, hai là gặp được em."

"Hôm đó sau khi rời đi từ nhà em, anh đi uống rượu, lúc đó anh rất đau khổ, anh sợ anh không thể đạt được tiêu chuẩn của mẹ em, anh sợ em bởi vì anh mà chịu nhiều áp lực. Anh vẫn luôn suy nghĩ, rốt cuộc anh nên làm thế nào? Anh không muốn để em một mình đối mặt với áp lực, giải quyết khó khăn. Vì anh là bạn trai của em, anh nghĩ anh nên vì em mà làm một cái gì đó!"

"Trong tay anh bây giờ chỉ có cái căn hộ này là đáng giá nhất, anh cho em, coi như đó là lời hứa hẹn giữa anh và mẹ em, và cũng là sự đảm bảo đối với em."

Diệp Nam Cầm có chút bàng hoàng, cô cảm thấy dường như trái tim của hai người đã hòa quyện làm một.

Cô cảm thấy vô cùng hạnh phúc khi được ở bên cạnh Trương Đông Lương. Khi cô không thể nhìn thấy Trương Đông Lương, cô sẽ thấy nhớ anh, sẽ không thể nhịn được mà mở ảnh chụp của anh ra nhìn ngắm.

Cô yêu Trương Đông Lương, trước tiên là vì nhan sắc của anh, sau đó là vì nhân phẩm của anh.

Cho nên, khi biết được tiệm net của Trương Đông Lương đóng cửa, cô thấy trong lòng vô cùng nôn nóng. Lúc đó, cô không chút do dự mà cầm sáu vạn tiền tích kiệm của mình muốn giúp đỡ anh. Cô vô cùng tin tưởng, Trương Đông Lương sẽ không làm cô thất vọng.

Thoạt nhìn việc Trương Đông Lương sang tên căn hộ cho cô có chút bồng bột của thanh niên. Từ góc nhìn của người khác, khả năng sẽ cảm thấy anh còn non nớt, cũng vô cùng ngốc nghếch.

Nhưng Diệp Nam Cầm lại cảm thấy cảm động vô cùng, loại tình đầu niên thiếu này, mới chính là không màng tới tất cả, mới là thứ tình cảm nồng cháy. Chính là, chỉ cần người kia có thể khỏe mạnh, thì mình sẵn sàng trả giả tất cả vì tình yêu. Kiếp này chỉ sợ, cô sẽ không có một tình yêu như thế này lần hai.

Nội tâm Diệp Nam Cầm gợn sóng phập phồng, chỉ có thần sắc vẫn duy trì sự bình tĩnh, ngữ khí mang theo sự trêu chọc: "Anh, anh đã từng nghĩ tới, anh đem căn hộ sang tên cho em. Sau này, em chỉ nói là nếu thôi nhé, chúng ta không ở bên nhau nữa, không phải là anh sẽ không có nhà để về sao!"

Trương Đông Lương khẽ cười một tiếng, anh tiến lên một bước, duỗi tay nhéo nhéo má Diệp Nam Cầm, lại ôm cô vào trong lòng, cằm tựa lên trán cô, dịu dành nói: "Bảo bối, có em thì mới có gia đình. Không có nếu như, sau này chúng ta vẫn sẽ luôn ở bên nhau."

Nói xong câu đó, Trương Đông Lương giãn khoảng cách với Diệp Nam Cầm một chút, anh cúi đầu, ánh mắt dịu dàng nhìn cô, nhẹ nhàng hôn lên trán cô.

"Anh có thể làm bất cứ thứ gì anh thích, nhưng mà nhà ở thì em không cần đâu." Diệp Nam Cầm ngẩng đầu lên nhìn anh, nở một nụ cười nhẹ nhàng.

Trương Đông Lương gắt gao nắm lấy tay Diệp Nam Cầm, mười ngón tay đan vào nhau, sủng nịnh nói: "Bảo bối, ngoan, nghe lời anh. Anh không phải là bạn trai em sao? Lời anh nói, em phải nghe. Để anh nói cho em biết, hôm nay em nhất định phải nhận lấy căn hộ, không cần cũng phải nhận."

Cái này chính là bắt người tay ngắn mà! Nếu cô nhận căn hộ của anh, chính là đem cả cuộc đời mình đặt trên người anh! Diệp Nam Cầm nghĩ trong lòng như vậy, nhịn không được mà khóe miệng nhếch lên, lộ ra sự vui mừng.

Cuối cùng, Diệp Nam Cầm vẫn là không thể lay chuyển được Trương Đông Lương, sau khi xử lý xong các thủ tục thay đổi quyền sở hữu, cô đã sở hữu căn hộ thứ hai mang tên mình.

Đi ra khỏi cửa trung tâm đăng ký, Diệp Nam Cầm cảm thấy bả vai mình bị chụp lấy, quay đầu lại, liền thấy chính mình đã lơ lửng trên không.

Hóa ra, Trương Đông Lương cố ý trêu chọc cô một chút, nhân lúc cô quay lại, liền chạy tới bế bổng cô lên.

Trương Đông Lương cười rất không đứng đắn, khẽ nghiêng người, hai tay ôm chặt lấy chân Diệp Nam Cầm, giọng nói mang theo sự trêu chọc: "Người ta đón dâu về, không phải đều bế cô dâu lên xe sao, bây giờ anh cho em trải nghiệm một chút."

"Nói bừa, rõ ràng là ôm." Diệp Nam Cầm buột miệng thốt ra một câu phản bác, sau khi nói xong, lại cảm thấy có chỗ không đúng, vội vàng sửa miệng: "Không đúng, là cõng, anh mau cõng đi."

Trước mặt bàn dân thiên hạ, được bạn trai cõng cô đã thấy thẹn thùng rồi, nếu để anh ôm, chắc chắn mặt cô sẽ đỏ như trái dưa hấu mất!

Chương 17: Đời này, con sẽ không lấy ai khác ngoài anh ấy

"Cái gì, con đưa cho tiểu tử kia sáu vạn sao? Đầu óc con có vấn đề không vậy? Chuyện này làm sao có thể như thế được!" Mẹ Diệp vừa nghe xong, kích động đứng bật dậy khỏi sofa, bà chỉ vào mặt Diệp Nam Cầm mà quở trách: "Có phải con muốn mẹ tức chết đúng không!"

Diệp Nam Cầm không đỏ mặt, tim cũng không đập thình thịch, chậm rãi mở miệng nói: "Mẹ, anh ấy cũng có tên, là Trương Đông Lương. Con thích anh ấy, anh ấy cũng thích con, tại sao bọn con không thể ở bên nhau chứ ạ?"

"Trời ạ!" Mẹ Diệp lắc đầu, thở dài nói: "Con gái bảo bối của mẹ, con với em trai con không giống nhau! Thằng nhóc đó trình độ học vấn thấp, cưới vợ như thế cũng có thể coi là tạm chấp nhận được, nhưng con thì không thể! Người xưa đã nói, đàn ông lấy vợ thấp, phụ nữ lấy chồng cao!"

Diệp Nam Cầm lấy giấy chứng nhận bất động sản trong túi ra, thần sắc vẫn bình tĩnh, nói: "Mẹ, mẹ nhìn xem, đây là cái gì? Mẹ giới thiệu cho con nào là tổng giám đốc tập đoàn, rồi người từ nước ngoài trở về, không sai, họ đều có trình độ học vấn cao, và họ cũng là những người ưu tú. Nhưng ai trong số bọn họ có thể làm như thế này chứ, ai có thể giống Trương Đông Lương mà thẳng thắn như vậy, trực tiếp như vậy, không hề giữ cho riêng mình như vậy?"

"Con không muốn lấy cuộc sống hôn nhân của mình đem đi trao đổi như vậy. Không có tình yêu, chỉ bởi vì môn đăng hộ đối mà ở bên nhau, con sẽ không được hạnh phúc. Con yêu anh ấy, đời này, ngoài anh ấy ra, con sẽ không lấy bất cứ ai."

Mẹ Diệp cầm giấy chứng nhận bất động sản lên, nhìn thoáng qua, biểu tình trên mặt có chút vi diệu, có chút khó tin mà hỏi lại: "Cái này, tiểu tư kia, cậu ta đem phòng ở sang tên cho con? Cái này, cái này..."

Diệp Nam Cầm nhìn biểu tình hoảng hốt của mẹ mình, cô giải thích: "Mẹ đừng ngạc nhiên, anh ấy là người Đông Bắc, tính cách hào sảng, không làm điều gì xấu cả. Mẹ nói mẹ sợ người ta yêu con chỉ vì tiền bạc, bây giờ mẹ thấy rồi đấy, người ta còn sang tên phòng ở cho con, mẹ còn có gì để nói nữa ạ?"

"Mẹ chưa tiếp xúc với anh ấy nhiều, mẹ không thể biết được, anh ấy thật ra là người rất tốt, cũng không phải chỉ tốt với mình con. Anh ấy là người chính trực, tốt bụng, cởi mở, có chí tiến thủ. Quan trọng nhất chính là, con có thể cảm nhận được anh ấy thật sự yêu con, chiều chuộng con, vì con mà đau lòng!"

Mẹ Diệp ho nhẹ một tiếng, vẫn là không nhịn được mà khuyên nhủ một câu: "Con gái, con nói những lời này thì mẹ tin rồi. Nhưng mà, trình độ học vấn của cậu ta thấp như vậy, mẹ sợ..."

"Mẹ sợ cái gì chứ? Mẹ có biết năm đó anh ấy thi đại học được bao nhiêu điểm không? Là 666 điểm đó!" Diệp Nam Cầm nói tới đây, cô cũng đứng lên, giọng nói có chút tiếc nuối: "Nếu không phải gia cảnh không tốt, khả năng bây giờ anh ấy cũng có thể trở thành một công chức, hoặc là nằm trong top 500 rồi."

"Mẹ, mẹ đừng quên, nhà chúng ta trước kia cũng từng sống ở một ngôi làng trong thành phố, nếu không phải bởi vì quy hoạch, nhà chúng ta cũng sẽ không được sống trong nhà lầu như này đâu. Anh ấy không có nhà ở, cũng không quy hoạch, phòng ở bây giờ là phải đổ máu và mồ hôi mới có được, căn hộ này có ý nghĩa như thế nào với anh ấy chứ? Anh ấy đem thứ quan trọng nhất đều đặt vào trong tay con, mẹ cảm thấy, con gái của mẹ gả cho anh ấy sẽ chịu thiệt thòi sao?"

Mẹ Diệp nhìn con gái mình tâm ý kiên định, cũng không biết nói cái gì nữa, bà thở dài, bất đắc dĩ nói: "Được rồi, con cũng đã 24 tuổi rồi, cũng có chính kiến riêng của mình, con lớn rồi cũng không cần ba mẹ quyết định giúp nữa, vậy cứ tùy con đi. Hôn sự của con, chúng ta chỉ có thể tham khảo, cuối cùng vẫn là con quyết định là chính, con thấy ổn là được."

Hai mắt Diệp Nam Cầm sáng lên, thần sắc mang theo sự hưng phấn: "Mẹ, mẹ đồng ý, mẹ đồng ý cho bọn con ở bên nhau sao?"

Mẹ Diệp bĩu môi, mang theo một tia oán trách nói: "Nếu không thì sao? Con gái bảo bối trong nhà muốn cưới hỏi cũng phải suy nghĩ thật kỹ chứ! Mẹ không đồng ý, nhỡ đâu con muốn cùng cậu ta bỏ trốn, danh không chính ngôn không thuận, thật đáng xấu hổ!"

Diệp Nam Cầm dựa vào vai mẹ mình, cảm thấy vô cùng hạnh phúc mà nói: "Trên đời chỉ có mẹ là tốt nhất, mẹ, mẹ là nhất!"

Ting ting một tiếng, Trương Đông Lương cầm điện thoại lên, một tin nhắn trên Wechat nhảy ra: Thành công vượt qua rào cản, chúc mừng anh đã vượt qua được một vấn đề nan giải —— mẹ vợ, đồng thời cũng thu thập được thêm một người hâm mộ nữa.

Trương Đông Lương đang ở trong phòng, cầm túi thức ăn cho chó trêu chọc con Husky đáng yêu của mình. Anh ở một mình khó tránh khỏi buồn tủi, sau đó, anh mua một con Husky về chăm sóc, cũng coi như là có bạn.

Nhưng mà, Husky làm sao quan trọng bằng vợ anh chứ? Anh nhận được tin nhắn từ vợ, cũng không có hứng cho Husky ăn nữa, anh dựa vào sofa, trên mặt nở một nụ cười và nói chuyện với vợ mình.

Husky tủi thân nhìn chằm chằm Trương Đông Lương, anh không cho nó ăn cẩu lương còn chưa tính, lại còn để nó nhìn anh cùng vợ rải cẩu lương chứ, cái này có nghĩa là gì? Thật là không thể nói nổi!

Phải làm sao bây giờ? Tiến công đi, Husky.

Husky có chút bực mình, chậm rãi đi đến bên cạnh anh, dùng đầu cọ cọ vào chân anh, còn móng vuốt thì cào cào vào bàn chân anh.

"Đừng nháo nữa, mau sang bên kia chơi đi. Tao còn đang có việc bận!" Trương Đông Lương nhíu mày, nhẹ mắng một tiếng.

Có vợ liền quên chó!

Husky kêu hai tiếng, Trương Đông Lương rõ ràng là hiểu nhầm ý nó, vuốt ve đầu nó, vui vẻ nói: "Có phải mày cũng muốn tiểu tiên nữ tới gặp mày đúng không? Đến đây, Cầu Cầu, mày mau tạo dáng để tao chụp lại một bức ảnh nào, hoàn hảo."

Tách một tiếng, điện thoại đã chụp lại một bức ảnh. Trương Đông Lương gửi bức ảnh qua cho Diệp Nam Cầm, ngay sau đó liền nhận được tin nhắn: Husky hình như không được vui vẻ!

Trương Đông Lương nhìn kỹ Husky, nghiêm túc hỏi: "Mày không vui sao? Vì sao vậy?" Husky nhìn chủ nhân mình không hề có ý định cho nó ăn, dứt khoát nhảy lên trên người Trương Đông Lương, giơ móng vuốt ra cào cào, kêu ầm ĩ lên.

"Cầu Cầu, tao cảnh cáo mày, tao đang nói chuyện phiếm với vợ tao, mày mà còn quấy rầy nữa, tao sẽ đánh mày đó!"

Gâu gâu gâu, có vợ liền quên chó!

Gâu gâu gâu, tên vô lại không có lương tâm!

Gâu gâu gâu, thấy ta khác phái liền vô nhân tính!

Trương Đông Lương bị ầm ĩ nên không thể trò chuyện trên Wechat nữa, đành phải gửi tin nhắn âm thanh qua: "Vợ, chờ anh một lúc, Cầu Cầu đang làm loạn lên, nó không nghe lời, anh phải giáo huấn nó một trận."

Nhìn Trương Đông Lương buông điện thoại xuống, mắt lộ ra sự bực tức. Husky có chút sợ hãi, thật nhanh nhảy từ trên người Trương Đông Lương xuống, tiếp tục kêu to.

"Mày lại kêu nữa à, còn kêu nữa là tao đánh mày thật đấy!" Trương Đông Lương nóng nảy, vén tay áo lên, nắm chặt nắm đấm.

Tề Đức Long, Tề Đông Cường, Tề Đức Long Đông Cường, Long Đông Thương....

Lúc Tần Phong đến tìm Trương Đông Lương, anh ta nhìn thấy một mớ hỗn độn trong nhà, con Husky đang nhảy nhót lung tung, còn Trương Đông Lương thở hồng hộc.

"Có chuyện gì vậy, anh Đông, anh vừa làm chuyện đó với con chó sao?" Tần Phong nhướng mày, không nhịn được mà cười lớn tiếng.

Trương Đông Lương tức giận nói: "Cười cái gì, cậu biết không, cái con chó này ý, tôi chỉ muốn quẳng nó đi thôi. Cậu xem nó biến phòng của tôi thành cái gì này. Mọi người đều nói Husky ngu ngốc nhưng đáng yêu, anh thấy, anh còn đáng yêu hơn nó!"

Tần Phong cố nhịn cười, vỗ vỗ bả vai Trương Đông Lương, trêu chọc nói: "Người anh em, làn gió cải cách đang thổi khắp mặt đất rồi, anh là người Trung Quốc mà còn không biết cố gắng, ngay cả con chó cũng biết, anh còn không bằng nó!"

Trương Đông Lương liếc xéo Tần Phong một cái, không kiên nhẫn nói: "Nhìn vào bản thân cậu trước đi rồi hẵng nói người khác, có việc gì thì nói đi, còn không có thì mau cút đi. Làm cái gì, tới chỗ này làm gì, tới chọc ngoáy anh à?"

"Anh, em làm sao dám chọc ngoáy anh chứ!" Tần Phong đi vào bên trong, ngồi ở trên sofa, bắt đầu nói về vấn đề chính: "Sao, anh Đông, không mở tiệm net nữa, liền muốn mở tiệm cơm à! Được đó, suy nghĩ rất táo bạo, cũng có năng lực đó, chim sẻ cũng muốn học ngỗng mà đẻ trứng sao?" "Học ngỗng thì nói làm gì, anh cậu là đang học theo phượng hoàng." Trương Đông Lương bác bỏ câu nói của anh ta, sau đó cũng ngồi xuống sofa, đem dự định của mình nói thẳng ra.

Tần Phong lắng nghe bài diễn thuyết hùng hồn của Trương Đông Lương xong thì vỗ vỗ vai anh, ngữ khí đầy cảm xúc: "Chị dâu đối với anh thật tốt, sáu vạn tiền, nói lấy liền lấy! Anh Đông, anh phải chiều chuộng cô ấy vào! Nếu anh để chị dâu chịu đau khổ, em sẽ không tha cho anh đâu!"

"Xem ra chuyện tiền nong cũng không cần đến em nữa. Còn những chuyện khác, nếu cần thì anh cứ nói, anh em sẽ luôn ở sau anh, không nói chơi!"

Trương Đông Lương vươn bàn tay ra, Tần Phong hiểu ý, cũng đưa tay ra đập vào tay anh một cái thật vang. Đông tác liền mạch lưu loát, thực đẹp!

"Khi nào tâm trí sẵn sàng, cậu không cần phải làm như vậy nữa. Thuê một gian hàng, việc nhỏ này anh sẽ tự làm." Trương Đông Lương nhướng mày, giọng điệu khá đậm.

Tần Phong nhìn túi thức ăn cho chó trên bàn, vươn tay ra cầm lấy, vừa đút cho Husky ăn, vừa cười trêu chọc nói: "Husky nhà anh ầm ĩ lên như vậy, nhìn là biết đói bụng rồi, anh còn không cho nó ăn đi. Nếu anh ngại nó phiền, anh sẽ ôm nó đi, vợ em rất thích Husky. Em chọc cô ấy tức giận, chỉ cần đem Husky tới dỗ dành cô ấy, cô ấy nhất định sẽ rất vui."

Trương Đông Lương kéo dài giọng điệu, cố ý hỏi: "Lần trước cậu uống rượu cũng chiến tranh lạnh còn gì? Sao lúc đấy không nghĩ tới chuyện mua Husky đi?"

Tần Phong trừng mắt nhìn Trương Đông Lương, cười như không cười, ánh mắt có chút miệt thị, anh ta nói: "Sao, anh Đông, anh tưởng em không có cách gì sao?"

"Cách gì? Cậu làm như thế nào? Tư thế mới sao? Cho anh xem bản demo đi!"

Tần Phong cùng Trương Đông Lương ở cùng nhau, lại không có ai khác, hai thằng đàn ông với nhau nói chuyện vô cùng tự nhiên không chút kiêng kỵ.

Tần Phong liếc nhìn anh một cái, tự nhiên cũng nổi hứng trêu đùa, anh ta vươn ngón tay ra, cố ý run rẩy, khẽ nhướng mày, cười nói: "Chính là tư thế này, anh biết không?"

Trương Đông Lương làm theo, cười trêu chọc: "Tay cậu là tay của Kato Eagle à, hay là bị Parkinson thế? Sao, hay là thận bị co rút, thắt lưng đau nhức, hay là "con chim" không đủ ngạc nhiên, hơn hai mươi năm, dùng tay không thấy vô dụng à?"

Tần Phong thấy Trương Đông Lương so với mình cực khổ hơn, cam bái hạ phong (*), anh ta chắp tay lại, nói một cách chính đáng: "Đại ca, hẹn gặp lại."

(*) cam bái hạ phong = cam bại hạ phong: chịu thua tâm phục khẩu phục.

Trương Đông Lương cười khẽ hai tiếng, khách sáo nói: "Đi làm gì, đã đến đây rồi thì cứ ngủ lại ở đây đi."

"Em ngủ cùng với anh? Còn vợ em thì sao? Em còn phải trở về với cô ấy nữa, anh nghèo như vậy làm sao em chịu đựng được!"

Nhìn bộ dạng cợt nhả của Tần Phong, Trương Đông Lương chỉ cảm thấy mình như đang bị xúc phạm, nhịn không được mà cầm lấy cái gối dựa ở sofa đánh vào người anh ta, giận dữ hét lớn: "Cậu còn hăng hái như vậy, muốn kích thích tôi đúng không? Cút, lập tức cút ra khỏi nhà tôi."

Trương Đông Lương đẩy Tần Phong ra khỏi cửa, lại bổ sung thêm một câu "một đường ngược gió" rồi đóng cửa phòng lại.

Trương Đông Lương dọn dẹp đơn giản phòng khách một chút, sau đó trấn an con Husky một lúc. Trở về phòng ngủ, anh lấy giấy bút ra, bắt đầu tính toán cẩn thận, tiền thuê gian hàng, rồi những thứ cần thiết cho việc buôn bán.

Đột nhiên, anh nghĩ tới, tuy nó chỉ là một gian hàng nhỏ, nhưng cũng cần phải có tên! Cái tên đầu tiên nảy ra trong đầu anh, là tiệm thức ăn nhanh Đông Lương. Nhưng lại nghĩ đến Diệp Nam Cầm, anh lại sửa lại chủ ý, đặt bút xuống tờ giấy, viết ra mấy chữ "Thức ăn nhanh Lương Cầm".

Anh bây giờ không còn một mình nữa, anh đã có vợ rồi, cuộc sống của anh cũng cần có sự tham gia của vợ mình. Ngay cả khi nó chỉ là tên của một gian hàng nhỏ, anh cũng hy vọng đó sẽ là tên của mình cùng vợ kết hợp lại.

Chỉ có như vậy mới thật ý nghĩa. Anh thậm chí còn ảo tưởng, có người hỏi anh về nguồn gốc của cái tên, lúc đó anh có thể tự hào mà nói: "Đó là tên của tôi và vợ tôi kết hợp lại."

Trương Đông Lương cầm lấy điện thoại, đắc ý gửi một tin nhắn âm thanh đi: "Vợ, anh thật nhanh đã nghĩ ra tên của cửa hàng, chúng ta hãy gọi nó là Thức ăn nhanh Lương Cầm!"

Chương 18: Đưa em về nhà anh

Thời tiết mưa dầm liên miên, tiếng nói ồn ào phát ra từ con phố bán thức ăn nhanh.

Trương Đông Lương đã khai trương cửa hàng được mấy ngày, công việc kinh doanh cũng không tồi. Anh một bên rao hàng "Thức ăn chay tám tệ, thêm thịt mười tệ", một bên không ngừng phục vụ thức ăn cho khách hàng.

Diệp Nam Cầm sau khi tan làm cũng sẽ tới đây giúp một lúc. Cô đi vào con phố bán thức ăn nhanh, ánh mắt nhìn tới đám đông đang chen chúc trong cửa hàng của Trương Đông Lương. Cô nhanh chóng bước vào cửa hàng, thuần thục mặc tạp dề vào và bắt đầu thu tiền của khách hàng.

Chờ đến khi vãn khách, Trương Đông Lương lau mồ hôi trên trán, chỉ vào đồ ăn nói: "Em muốn ăn cái gì để anh lấy cho."

Diệp Nam Cầm nhìn vào vài món ăn còn thừa lại, không có món nào hợp với khẩu vị của cô cả, xua tay rồi cười: "Không cần đâu, ngày nào cũng ăn cơm anh nấu, em phát ngấy rồi, hôm nay em đã mua cái khác rồi."

Trương Đông Lương bĩu môi, oán giận nói: "Vợ, cơm anh làm không ngon sao? Em phát ngấy rồi thì thôi vậy. Em không ăn, anh ăn."

Sau khi hai người quyết tâm phát triển hơn nữa mối quan hệ, cách nói chuyện của Trương Đông Lương cũng trở nên tùy tiện hơn rất nhiều.

Diệp Nam Cầm không để ý tới anh, cô đi mua một bát phở nóng rồi cùng ăn anh cơm trong cửa hàng.

"Vợ, hôm nay lúc anh ra khỏi cửa, Cầu Cầu nhà anh đã xin anh một điều." Trương Đông Lương vừa gắp thức ăn, vừa trịnh trọng nói.

Diệp Nam Cầm cảm thấy buồn cười, nhịn không được mà trêu chọc anh: "Ai da, chó biết nói tiếng người sao? Husky muốn xin anh điều gì?"

"Nó nước mắt lưng tròng nhìn anh kêu vài tiếng, thoạt nhìn có chút đáng thương. Điều đó có nghĩa là, nó muốn gặp em, muốn em tới chơi với nó."

Trương Đông Lương vừa nói, vừa cười thực không đứa đắn chút nào.

Diệp Nam Cầm bĩu môi, trong lòng khẽ chửi thầm: Hừ, cái người đàn ông này muốn đưa cô về nhà, còn lấy con chó ra để làm cái cớ!

Nhưng nếu suy nghĩ thật kỹ, bọn họ đã kết giao lâu như vậy, cũng đều tin tưởng tín nhiệm lẫn nhau. Trương Đông Lương chưa bao giờ nói ra nguyện vọng này, bây giờ lại uyển chuyển nói ra, cô nên đồng ý, hay là không nên đồng ý?

Dường như có một thiên thần dịu dàng ở trong thâm tâm cô thúc giục: Cô đã 24 tuổi rồi, chẳng lẽ không nghĩ tới chuyện nếm thử cái cảm giác ngọt ngào chết người kia sao!

Ồ, không, sai kịch bản rồi, hẳn là rất thô...lớn nữa!

Diệp Nam Cầm nghĩ đến đây, trong lòng cảm thấy có chút xấu hổ, không chỉ mặt, mà cả tai cũng bắt đầu đỏ ửng lên.

Trương Đông Lương nhìn thấy dáng vẻ này của cô, trong lòng cũng có thêm vài phần tự tin, anh nhẹ nhàng nói: "Về nhà với anh nhé, đi thăm Cầu Cầu, nó thật sự rất nhớ em."

Diệp Nam Cầm ho nhẹ một tiếng, cố ý nói: "Chỉ có Husky nhớ em thôi sao? Còn anh?"

"Đương nhiên là lúc nào cũng nhớ rồi, anh không lúc nào là không nhớ tới em cả!" Trương Đông Lương cợt nhả nói, anh tiến đến bên tai Diệp Nam Cầm, giọng nói trầm khàn, mang theo một tia dụ hoặc: "Mỗi đêm đều nhớ, nhớ đến nỗi cái kia cũng cảm thấy khó chịu, không thể ngủ được."

Diệp Nam Cầm cảm thấy lỗ tai có chút ngứa, lại thấy câu nói có gì đó sai sai, cô "ừ" một tiếng, giọng nói cũng ôn nhu mềm ngọt hơn: "Em cũng nhớ...nhớ Cầu Cầu."

Trương Đông Lương như một đứa trẻ nhỏ bị cướp mất đồ chơi giương mắt lên nhìn Diệp Nam Cầm, nhỏ giọng oán giận nói: "Vợ, em không thể là em nhớ anh sao! Anh còn không bằng một con chó ư, nhớ chó mà không nhớ đến anh sao!"

"Em đã đồng ý sẽ cùng anh về nhà rồi, anh còn không bằng lòng sao!" Diệp Nam Cầm cúi đầu, môi mỏng mím lại, sắc mặt càng đỏ hơn.

Đôi mắt của Trương Đông Lương sáng trong lên, vui vẻ cười, khóe miệng giương cao như sắp chạm đến bầu trời.

Những lời này giống như cam lộ (*) rơi xuống vùng đất khô cằn lâu dài vậy, tâm tình của Trương Đông Lương ngay lập tức phấn khích, làm sao anh không bằng lòng chứ, anh bằng lòng, anh có một người vợ tốt, anh bằng lòng cả đời.

(*) cam lộ: sương mưa ngon ngọt. Ngày xưa người ta coi đây chính là điềm lành thiên hạ thái bình.

Hai người ăn cơm xong, Trương Đông Lương nắm lấy tay Diệp Nam Cầm, mười ngón tay đan chặt vào nhau, hài lòng bước tới xe, anh bế Diệp Nam Cầm lên xe. Sau đó, tâm tình sung sướng mà lái xe về nhà.

Trên đường đi, Diệp Nam Cầm không khỏi căng thẳng bồn chồn, cô không nói lời nào. Trương Đông Lương cũng dứt khoát ngậm miệng không nói. Về đến nhà, Trương Đông Lương dùng chìa khóa mở cửa ra, chờ Diệp Nam Cầm đi vào, anh đi theo sau rồi khóa cửa lại, anh chế trụ eo Diệp Nam Cầm xoay người cô lại, sau đó anh bế cao cô lên theo tư thế công chúa.

"Anh, lưu manh, mau thả em xuống." Diệp Nam Cầm bỗng nhiên được bế lên, trong lòng vừa giận lại vừa thẹn, cô đánh vào bả vai Trương Đông Lương.

Trương Đông Lương cười lớn, lông mày nhướng lên, ánh mắt mang theo sự bỡn cợt, cố tình nói với giọng điệu không chút đứng đắn: "Hôm nay, anh sẽ chơi trò lưu manh với em, có bản lĩnh thì em kêu cứu đi, em làm người khác tới cứu em đi!"

Trong lúc nói chuyện, Trương Đông Lương đã ôm Diệp Nam Cầm vào trong phòng ngủ, nhẹ nhàng đặt ở trên giường.

"Gâu gâu gâu." Husky đột nhiên xông vào trong phòng ngủ, sủa lớn tiếng.

Không khí vốn đang tràn ngập sự ái muội, lại bị vài tiếng chó sủa xen ngang, càng tăng thêm một chút hổ thẹn.

Diệp Nam Cầm ngồi dậy nhìn Husky. Husky dường như cũng rất thích Diệp Nam Cầm, nó đi tới, cọ cọ vào chân Diệp Nam Cầm.

"Cầu Cầu, mày thật đáng yêu." Diệp Nam Cầm xoa xoa đầu nó, thì thầm nói: "Mày đã ăn cơm chưa? Để tao tìm thức ăn cho mày nhé."

"Nó không đói bụng đâu, mặc kệ nó đi." Trương Đông Lương bị con chó nhà mình phá hỏng chuyện tốt, trong lòng rất khó chịu.

Diệp Nam Cầm khẽ mỉm cười, mang theo Cầu Cầu ra khỏi phòng ngủ, nhìn thấy trên bàn có thức ăn, liền lấy một ít cho nó ăn.

Trương Đông Lương dựa vào cửa phòng ngủ, vò đầu bứt tai, đặc biệt khó chịu!

Cầu Cầu, tri ân báo đáp, mày không hiểu sao? Ông đây hảo tâm nuôi dưỡng mày một thời gian, thất vất vả mới có thể cùng vợ tao ở một chỗ, vậy mà mày lại cả gan xông tới, xem ra gan mày cũng không nhỏ nhỉ! Đợi vợ tao về rồi, để xem tao có đánh mày một trận không!

Diệp Nam Cầm chơi với Cầu Cầu một lát, sự khẩn trương trong lòng cũng vơi đi không ít.

Trương Đông Lương đi tới, miễn cưỡi bày ra một gương mặt tươi cười với Cầu Cầu, ngữ khí rất ôn hoà: "Nhìn thấy tiểu tiên nữ vui vẻ thế sao? Mày cũng nhìn xong rồi, tao với tiểu tiên nữa còn có việc muốn nói, mày bình tĩnh lại, nằm xuống đây ngủ một lát, được không?"

"Gâu gâu gâu." Husky vọt tới trước mặt Trương Đông Lương sủa vài tiếng, dường như là muốn cùng anh phân cao thấp.

Trương Đông Lương gục mặt xuống, trực tiếp túm lấy tay Diệp Nam Cầm, dường như là không ức chế được hormone của chính mình, nói trắng ra: "Đừng quan tâm tới nó nữa, chúng ta đi vào phòng ngủ đóng cửa lại, nó cũng không thể vào được." Trương Đông Lương là người nói được là làm được, hai người một lần nữa đi vào trong phòng ngủ, Trương Đông Lương đóng cửa lại, quay đầu nhìn Diệp Nam Cầm, trên mặt tràn đầy ý cười vui vẻ, duỗi tay gắt gao ôm lấy Diệp Nam Cầm trong chốc lát.

Hai người ôm nhau đi tới mép giường, Diệp Nam Cầm trực tiếp bị đẩy ngã xuống giường, Trương Đông Lương đè ở trên người cô cúi xuống, môi lưỡi quấn lấy nhau, càng hôn càng cảm thấy không đủ.

"Bảo bối, anh yêu em." Trương Đông Lương tiến đến bên tai Diệp Nam Cầm, phả ra một hơi thở nóng bỏng, giọng nói vô cùng dịu dàng.

Diệp Nam Cầm ừ một tiếng, chờ đợi động tác tiếp theo của anh.

Trương Đông Lương cởi áo khoác của mình, rồi bắt đầu cởi nút thắt trên áo gió của Diệp Nam Cầm. Khi các nút thắt đã được cởi bỏ toàn bộ, Trương Đông Lương bế Diệp Nam Cầm dậy, giúp cô cởi áo gió ra.

Anh vươn tay ra, dừng ở trên eo Diệp Nam Cầm, nhẹ nhàng hướng lên trên đẩy vạt áo ra, để lộ một cái eo nhỏ trắng như tuyết.. Bàn tay nhẹ nhàng bao phủ lấy nó, anh cảm nhận được sự mịn màng tinh tế bên hông Diệp Nam Cầm, cảm thấy nó rất nóng, đặc biệt nóng.

Đây là lần đầu tiên Diệp Nam Cầm trải nghiệm cái sự tình này, thân thể đều có chút run rẩy, Trương Đông Lương chậm rãi nói: "Bảo bối, anh sẽ nhẹ nhàng thôi, đừng sợ."

"Anh." Diệp Nam Cầm ngước mắt nhìn đến tạp chí thanh xuân trên bàn, đột nhiên nhớ tới một điều, cô nhẹ nhàng nói: "Nói cho anh biết một bí mật, họa sĩ Cầm Hạ mà anh thích nhất, chính là em."

Trương Đông Lương ngẩn người ra, trong mắt mang theo chút hoang mang, anh mừng rỡ muốn phát điên, lại mang theo một chút khó có thể tin nổi, nói: "Cầm Hạ là em? Bảo bối, em, anh biết em làm ở tòa soạn, anh vẫn luôn nghĩ rằng em là biên tập viên. Anh thật sự quá sơ ý, anh, đây chính là duyên phận của chúng ta đó!"

Trương Đông Lương vừa nói, vừa cởi cúc áo sơ mi của mình, để lộ ra một bộ ngực mịn màng cùng với mấy khối cơ bụng trông thật khỏe khoắn.

"Vợ, anh, anh so với vừa rồi càng nhiệt hơn!" Trương Đông Lương ôm Diệp Nam Cầm, hung hăng hôn lên môi cô, Diệp Nam Cầm cũng không cam lòng yếu thế, nhẹ nhàng cắn bờ môi của anh.

"Điều lãng mạn nhất anh có thể nghĩ tới, chính là cùng em già đi..."

Hai người đang trong trạng thái động tình thì điện thoại Diệp Nam Cầm đột nhiên vang lên, Trương Đông Lương có chút bất mãn, tại sao luôn có những chuyện ngoài ý muốn làm hỏng chuyện tốt của anh chứ!

Diệp Nam Cầm cầm lấy điện thoại, nhìn thấy tên Thẩm Gia Kỳ hiện trên màn hình, cô nhìn Trương Đông Lương cười hối lỗi, rồi tiếp nhận cuộc gọi.

"Chị, Minh Xuyên xảy ra chuyện rồi." Giọng nói Thẩm Gia Kỳ vang lên mang theo tiếng khóc nức nở: "Hàn Văn Hạo, anh ta, anh ta bắt cóc Minh Xuyên rồi! Anh ta gọi điện cho em, bảo em một mình tới tìm anh ta, không được báo cho bất cứ ai, nếu không anh ta sẽ giết chết Minh Xuyên. Phải làm sao bây giờ ạ?"

Diệp Nam Cầm lập tức đẩy Trương Đông Lương ra, ngồi dậy, cố ổn định tinh thần mà an ủi cô ấy: "Tại sao lại như vậy? Chị sẽ lập tức tới tìm em, em cứ ở nhà chờ chị, yên tâm, không có việc gì đâu, em còn đang mang thai, đừng quá sốt ruột."

Buông điện thoại xuống, Diệp Nam Cầm nhìn về phía Trương Đông Lương, có chút sốt ruột nói: "Minh Xuyên xảy ra chuyện rồi, nó bị Hàn Văn Hạo bắt cóc, phải làm sao bây giờ? Anh nhanh lên, nhanh lấy chìa khóa xe đi. Chúng ta mau tới tìm Gia Kỳ, thương lương tìm ra đối sách."

Trong tình huống này, Trương Đông Lương tự nhiên không quan tâm đến chuyện ân ái nữa, vội vàng mặc lại quần áo, lấy chìa khóa xe, nắm tay Diệp Nam Cầm, vội vã ra khỏi cửa.

Một đường nhanh như chớp, hai người đã tới nhà của Diệp Minh Xuyên. Thẩm Gia Kỳ mở cửa, vành mắt đã phiếm hồng, trên mặt tràn ngập nước mắt.

"Gia Kỳ, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Em nói rõ cho chị nghe xem nào." Diệp Nam Cầm đỡ lấy cánh tay Thẩm Gia Kỳ, nôn nóng hỏi.

Thẩm Gia Kỳ vừa nức nở, vừa tự trách bản thân mình nói: "Đều là tại em không tốt, em nói em muốn ăn mơ chua, anh ấy liền đi ra ngoài mua cho em. Em đợi thật lâu cũng không thấy anh ấy trở về. Sau đó, Hàn Văn Hạo gọi điện tới, anh ta nói, Minh Xuyên đang ở trong tay anh ta, bắt em một mình tới gặp anh ta, nếu không, anh ta sẽ giết chết Minh Xuyên."

"Em một thân con gái, còn đang mang thai, tình huống vô cùng nguy hiểm như thế này, em cũng không dám đơn độc tới gặp anh ta! Anh ta hiện tại bị điên rồi, ai biết sẽ làm ra chuyện gì? Em lại không dám nói cho ba mẹ, sợ bọn họ không chịu nổi. Cho nên em mới nhanh chóng gọi cho chị, muốn chị nghĩ cách giúp em."

Diệp Nam Cầm cũng chưa trải qua chuyện như thế này bao giờ, đành phải dùng ánh mắt cầu xin sự giúp đỡ của Trương Đông Lương.

"Theo anh thấy, vẫn nên gọi báo cho cảnh sát đi. Riêng cái chuyện Hàn Văn Hạo bắt cóc Minh Xuyên đã đủ cấu thành phạm tội rồi." Trương Đông Lương suy nghĩ, nghiêm túc nói: "Cái tên Hàn Văn Hạo này quá cố chấp, lần trước cậu ta suýt nữa một đao đâm Minh Xuyên, lần này không chừng cũng sẽ tra tấn Minh Xuyên như vậy! Nếu chỉ có chúng ta đi, nếu cậu ta điên lên, anh cũng không có khả năng khống chế cậu ta được. Gia Kỳ, nghe anh, gọi cảnh sát đi."

Thẩm Gia Kỳ có chút do dự, giọng nói mang theo sự nhút nhát: "Anh cũng nói, Hàn Văn Hạo điên rồi, ngộ nhỡ chúng ta báo cảnh sát, bọn họ ấp tới, anh ta cho rằng em lừa anh ta, một đao giết chết Minh Xuyên, thì phải làm như thế nào? Em không thể đánh cực sinh mạng của Minh Xuyên mà mạo hiểm như thế được!"

Chương 19: Ngọt đến tận xương tuỷ

Trương Đông Lương chau mày, việc này xác thật là có chút khó làm. Nếu cẩn thận suy xét lại, những lời Thẩm Gia Kỳ nói cũng không vô lý.

Như vậy, chỉ có một biện pháp duy nhất, chính là Thẩm Gia Kỳ tự lấy thân mình làm con tin, đàm phán với Hàn Văn Hạo. Để cảnh sát mai phục ở bên ngoài, vào thời khắc mấu chốt thì xông vào, nhất định sẽ bắt được Hàn Văn Hạo.

Tuy rằng việc này cực kỳ nguy hiểm, nhưng cậu em vợ gặp nạn, anh nhất định phải giúp!

Trương Đông Lương nói ra ý tưởng của mình, mặt Diệp Nam Cầm nhanh chóng đen đi, một bên là em trai, một bên là bạn trai, ai gặp nguy hiểm, cô cũng đều lo lắng.

Hơn nữa, em dâu đang mang thai của cô còn thân phó tham dự Hồng Môn Yến (*)!

(*) Hồng Môn Yến: Trong văn hóa Trung Quốc, thuật ngữ Hồng Môn Yến được sử dụng theo nghĩa bóng để chỉ một cái bẫy hay một tình huống vui vẻ nhưng trong thực tế lại nguy hiểm.

"Cái này có thể ổn sao?" Diệp Nam Cầm có chút khó xử nói: "Chẳng lẽ không có cách nào khác sao? Một hai phải biến em ấy thành con tin?"

Trương Đông Lương nhìn Diệp Nam Cầm, ánh mắt thập phần kiên định, anh vươn tay ra, gắt gao cầm lấy tay Diệp Nam Cầm.

Cảm nhận được xúc cảm ấm áp của bạn trai, Diệp Nam Cầm thấy an tâm hơn một chút, nhưng vẫn lo lắng nhìn Trương Đông Lương.

"Em yên tâm, em trai em với Gia Kỳ, anh dù có phải liều mạng cũng sẽ đem bọn họ trở về an toàn." Trương Đông Lương trịnh trọng nói, anh suy nghĩ một chút, ra vẻ thoải mái mà khuyên bảo: "Em cứ ở nhà đi, không cần cùng đi đâu. Anh bảo vệ cho hai người bọn họ cũng đã đủ bận rồi, em đi cùng, ngược lại lại cho anh thêm cái gánh nặng!"

Diệp Nam Cầm có chút sốt ruột nói: "Không được, đó là em trai của em, em không thể không đi được, thêm một người phe chúng ta càng đông hơn."

Thẩm Gia Kỳ còn một chút lý trí, nhẹ giọng khuyên nhủ: "Chị, nếu không thì lúc bọn em tới gặp mặt Hàn Văn Hạo, cũng sẽ có cảnh sát hiệp trợ. Chị đi theo ở rất xa bọn em, nếu thật sự xảy ra chuyện gì, cũng có thể tùy thời cơ mà giúp đỡ lẫn nhau."

Cái này xem như là biện pháp chiết trung nhất, Trương Đông Lương và Diệp Nam Cầm đều đồng ý.

Ngay sau đó, Thẩm Gia Kỳ dựa theo yêu cầu của Hàn Văn Hạo, còn Trương Đông Lương lái xe, đi tới địa điểm đã được chỉ định. Đương nhiên, Hàn Văn Hạo đã để cho bọn họ đi một vòng, thay đổi địa điểm ba lần, Thẩm Gia Kỳ mới có thể gặp mặt Hàn Văn Hạo.

Trong một khu nhà xưởng bỏ hoang ở ngoại ô, xung quanh hoang tàn vắng vẻ.

Hàn Văn Hạo đối với Diệp Minh Xuyên mà ghi hận trong lòng, đã sớm không còn gì có thể xóa bỏ.

Thấy Diệp Minh Xuyên buổi tối một mình đi ra ngoài, Hàn Văn Hạo nhân lúc bốn bề vắng lặng, chạy vọt tới, đầu tiên là dùng gậy đánh Diệp Minh Xuyên một cái, sau đó dùng thuốc mê tẩm trên khăn lông bịt mũi cùng miệng Diệp Minh Xuyên lại, chờ đến lúc Diệp Minh Xuyên ngất đi, liền đưa tới cái nhà xưởng bỏ hoang này.

Lúc Diệp Minh Xuyên tỉnh lại, Hàn Văn Hạo đã trói cậu vào cột nhà, trong miệng bị nhét khăn lông, không thể động đậy.

Hàn Văn Hạo nhìn Diệp Minh Xuyên bằng ánh mắt lạnh lùng, khóe miệng cậu ta mang theo một nụ cười nhạo báng. Cậu ta tiến tới hết đấm rồi lại đá, vừa đánh vừa mắng chửi, cậu ta chỉ dừng lại khi chính mình đã mệt mỏi.

Diệp Minh Xuyên bị động chịu đánh, trên người nhiều chỗ bị đánh đã bắt đầu ứa máu, khóe miệng cũng chảy máu, nhưng cũng chỉ có thể cắn răng chịu đựng.

Đấy phiến cửa sắt ra, Thẩm Gia Kỳ thấy cảnh tượng trước mặt đau lòng không thôi, bước chân cũng trở nên nhanh hơn, cô ấy muốn đi tới nhìn Diệp Minh Xuyên.

Hàn Văn Hạo rút từ bên hông ra một con dao găm, kề ở bên cổ Diệp Minh Xuyên, hung tợn nói: "Cô thử tiến tới thêm một bước nữa xem, tôi liền giết chết nó."

Thẩm Gia Kỳ cùng Trương Đông Lương đứng cách đó không xa, Trương Đông Lương ho nhẹ một tiếng, sắc mặt trấn định: "Người anh em, giết người sẽ phải đền mạng. Cậu có điều kiện gì thì nói với tôi."

Hàn Văn Hạo liếc mắt nhìn Trương Đông Lương một cái, giọng nói lạnh băng: "Lần trước chính là anh làm hỏng chuyện của tôi, lần này anh cũng lại tới sao. Thẩm Gia Kỳ, không phải tôi đã nói với cô chỉ được tới một mình sao? Cô đã đồng ý với tôi rồi, lại không làm được, cô biết hậu quả của chuyện đó như thế nào chứ. Hôm nay tôi sẽ cho cô tận mắt nhìn thấy, người mà cô yêu nhất sẽ chết trước mặt cô!"

Thẩm Gia Kỳ vội giơ tay làm cái thủ thế ngăn cản, cầu xin nói: "Đừng, Hàn Văn Hạo, anh đừng như vậy, đừng kích động, chúng ta từ từ nói chuyện được không. Chỉ cần anh thả Minh Xuyên ra, chuyện gì tôi cũng đều đồng ý với anh. Rốt cuộc anh muốn cái gì? Tôi đều cho anh!"

"Tôi muốn cô, cô cũng đồng ý sao?" Cơ mặt Hàn Văn Hạo có chút run rẩy, cái tay cầm dao cũng run theo: "Cô chính là kẻ lừa đảo, phụ nữ các cô đều là kẻ lừa đảo! Cô rõ ràng biết tôi thích cô, vậy mà còn thông đồng với anh em của tôi, cùng với hắn ta ở bên nhau!"

Hàn Văn Hạo quay đầu nhìn Diệp Minh Xuyên, trong ánh mắt tràn đầy sự thù hận, nghiến răng nghiến lợi nói: "Anh em tốt, mẹ nó mày dám đối với tao như vậy ư? Cướp đi người con gái của tao, rất vui vẻ phải không? Mang thai con của mày, rất đắc ý phải không? Chúng mày chính là đôi gian phu dâm phụ, tao sẽ giết mày trước, rồi sau đó giết cô ta, cả một lũ cùng nhau xuống địa ngục, xem ai sợ ai!"

Trương Đông Lương trợn tròn mắt, cái ý nghĩ trong đầu nhanh chóng tan đi, thần sắc nghiêm túc, nói: "Người anh em, cái chuyện tình cảm này đều là người ta tình nguyện. Ngưu không uống thủy cường ấn đầu (*), không lý nào lại như vậy! Mặc kệ hai người có thù oán gì với nhau, nhưng Minh Xuyên cũng đã từng là anh em tốt của cậu, cậu xảy ra chuyện, Minh Xuyên khẳng định sẽ giúp cậu. Một khi đã trở thành anh em, chính là bạn bè tri kỉ cả đời, nói trở mặt liền trở mặt, làm người ta cảm thấy thật buồn lòng thất vọng!"
(*) Ngưu không uống thủy cường ấn đầu (ép một con bò uống nước bằng cách ấn đầu nó vào trong nước): ẩn dụ việc sử dụng mọi cách để ép buộc người kia phải làm theo.

"Tôi trở mặt? Đoạt thê chi hận, không đội trời chung! Là hắn ta phải xin lỗi tôi, là hắn ta làm tôi thất vọng buồn lòng! Hắn để tôi nhìn thấy hắn sống tốt như vậy, tôi cùng với một thằng cặn bã như này trở thành anh em, tôi cảm thấy vô cùng ghê tởm."

Hàn Văn Hạo càng nói lại càng thấy tức giận, Trương Đông Lương lại cố ý hỏi đông hỏi tay, cậu ta không thể kìm chế lại nội tâm bị đè nén nữa, bắt đầu thao thao bất tuyệt lên án Diệp Minh Xuyên.

Trương Đông Lương làm như vậy, cốt cũng là vì muốn phân tán sự chú ý của Hàn Văn Hạo. Anh tìm đúng thời điểm và tận dụng nó. Gần như là bay tới, một chân đá vào đùi Hàn Văn Hạo, đồng thời đoạt lấy con dao găm trên tay cậu ta.

Hàn Văn Hạo phản ứng lại, hai người lao vào đánh nhau kịch liệt. Thẩm Gia Kỳ thừa dịp đối phương sơ hở, vội vàng gọi điện cho Diệp Nam Cầm, đơn giản nói tóm tắt một chút tình hình hiện tại.

Diệp Nam Cầm cùng cảnh sát đều canh chừng ở bên ngoài, được thông báo tình hình, tất cả đều tiến vào.

Bên trong vô cùng hoảng loạn, Hàn Văn Hạo dùng dao găm hung hăng cắm vào đùi Trương Đông Lương, một dòng máu đỏ tươi tràn ra, nhỏ giọt trên mặt đất.

Cảnh sát khống chế được Hàn Văn Hạo, tìm hiểu một chút tình huống, rồi mang Hàn Văn Hạo đi.

Trương Đông Lương che đi cái chân bị thương, nhìn vẻ mặt Diệp Nam Cầm đặc biệt sốt ruột cùng đau lòng, miễn cưỡi cười trêu ghẹo nói: "Vợ, anh không sao, vết thương này cũng đáng giá đấy chứ. Tiểu tử này, cũng phải ngồi tù tám đến mười năm, xem như là ngồi một chỗ rồi. Về sau sẽ không có chuyện gì xảy ra nữa, em cũng sẽ không cần phải lo lắng."

Diệp Minh Xuyên được cởi trói, trong lòng cũng không dễ chịu gì, lôi kéo cánh tay Trương Đông Lương, tự trách bản thân, nói: "Anh Đông, đều là em không tốt, vì cứu em, anh lại bị cái tên điên kia làm cho bị thương."

Trương Đông Lương được mọi người đỡ đứng dậy, rõ ràng là chân rất đau, lại còn có tâm tình nói đùa: "Ai là anh Đông của cậu chứ, về sau không được gọi là anh Đông nữa."

Diệp Minh Xuyên gãi đầu, vô thức hỏi: "Em xin lỗi, anh Đông, em không gọi anh Đông nữa, thì phải gọi anh là cái gì ạ?"

"Gọi là anh rể!" Trương Đông Lương táo bạo nói một câu, sau đó, trong lòng chửi thầm một tiếng.

Mẹ kiếp, vết thương bị dao đâm này thật mẹ nó đau!

Diệp Nam Cầm nhìn thấy Trương Đông Lương rõ ràng đau vô cùng, lại còn miễn cưỡng chịu đựng, cô đỡ lấy anh, cảm thấy trái tim mình đều tan nát ra.

Hốc mắt cô đỏ lên, sớm đã được bao phủ bởi một tầng hơi nước, giọng nói mang theo tiếng khóc nức nở: "Anh đừng nói chuyện nữa, nhanh lên, mau tới bệnh viện kiểm tra, có phải bị thương đến xương cốt rồi không?"
Lần này không may mắn như lần trước. Lần trước chỉ là một vết thương nhỏ, miệng vết thương cũng không sâu, chỉ quấn quanh bằng gạc vài ngày là khỏi. Lần này lại động tới gân cốt, bác sĩ kiểm tra xong, yêu cầu anh làm phẫu thuật, còn phải ở lại trong bệnh viện tĩnh dưỡng mấy ngày.

Diệp Nam Cầm biết Thẩm Gia Kỳ sợ hãi không ít, lại còn đang mang thai, cô bảo Diệp Minh Xuyên đưa cô ấy về nhà, từ từ trấn an. Còn mình ở lại bệnh viện chăm sóc Trương Đông Lương.

Sáng sớm, ánh mắt trời tiến vào trong phòng bệnh, Trương Đông Lương tỉnh lại, xoa đôi mắt nhập nhèm, lại nhìn thấy Diệp Nam Cầm ngồi trên một cái ghế gấp ghé vào mép giường, anh vô cùng cảm động lại có chút đau lòng.

"Vợ, em mau tỉnh lại đi. Tối qua lúc phẫu thuật anh phải dùng thuốc tê, buồn ngủ cực kỳ, cũng không thể quan tâm đến em, em liền như vậy mà ngủ một đêm sao?"

Diệp Nam Cầm mở mắt, nghe anh nói thế, vô thức ừ một tiếng.

"Vợ, em muốn làm anh đau lòng đúng không?" Thần sắc Trương Đông Lương mang theo một tia bực bội: "Em ngủ như vậy, nhỡ bị cảm thì phải làm sao? Anh còn đang bị thương, làm sao có thể chăm sóc em được? Em mau đứng lên, vào nằm trong chăn đi."

Trương Đông Lương ngồi dậy, chân còn có chút đau, anh dịch chuyển một chút, kéo tay Diệp Nam Cầm để cô lên giường, sau đó giúp cô đắp chăn.

May mà giường bệnh cũng không quá nhỏ, Trương Đông Lương nằm nghiêng, hai người miễn cưỡng có thể nằm cùng nhau.

Một tay Trương Đông Lương đặt ở trên gối, một tay nắm lấy tay Diệp Nam Cầm, trên mặt lộ ra sự vui mừng, khóe miệng cũng không tự giác hơi nhếch lên.

"Anh cười cái gì?" Diệp Nam Cầm bị anh nhìn chằm chằm có chút nổi da gà, quan tâm hỏi: "Anh cảm thấy thế nào rồi, hiện tại khá hơn chút nào không?"

Trương Đông Lương khẽ cười một tiếng, ngữ khí ôn hoà: "Anh không sao, chỉ là vết thương nhỏ thôi mà. Anh nhìn em lúc này liền tưởng tượng, về sau mỗi ngày tỉnh dậy đều có em ở bên cạnh anh, anh đều có thể nhìn em như vậy, anh cảm thấy vô cùng hạnh phúc!"

Diệp Nam Cầm đỏ mặt, cảnh tượng như vậy, thật ra, cô cũng đã từng nghĩ tới.

Đương nhiên, cô cũng không nghĩ tới, cái câu kinh điển "anh muốn lúc ngủ cũng có em, càng muốn tỉnh ngủ cũng được nhìn thấy em" cuối cùng lại thành ra như thế này. Anh muốn ngủ cùng em, kết quả phải bỏ dở giữa chừng. Lần đầu tiên tỉnh ngủ nhìn thấy em, lại là ở trên giường bệnh!

Cái cuộc sống chết tiệt này, quả nhiên là không thể đoán trước được điều gì...

"Về sau chúng ta đều sẽ như vậy." Diệp Nam Cầm nhỏ giọng nói, ngữ khí mềm mại dịu dàng.

Chỉ là một câu nói bình thường, nhưng khi tới tai Trương Đông Lương, lại ngọt đến tận xương tận tủy.

Tối hôm qua Diệp Nam Cầm ngủ không được ngon, bây giờ có chút mệt, cô nhắm mắt lại, ngủ trong chốc lát. Trương Đông Lương cứ nghiêng người như vậy, đôi mắt đào hoa dịu dàng nhìn khuôn mặt đang ngủ của cô, anh cảm thấy trong lòng vô cùng mềm mại, vô cùng ngọt ngào.

Anh thật sự không nhịn được, cúi người xuống, hôn nhẹ lên trán cô.

Khụ khụ, ở cửa truyền đến hai tiếng ho nhẹ. Diệp Nam Cầm mở to mắt, nhìn thấy bác sĩ đẩy cửa vào để kiểm tra, cô cảm thấy có chút xấu hổ, vội vàng xốc chăn lên xuống giường, lại sửa sang tóc tai một chút, rồi ngồi xuống ghế gấp.

Bác sĩ đi vào, như thường lệ hỏi han một chút tình hình, mặt không đổi sắc mà dặn dò: "Tiểu tử, chân của cậu bị thương, ít nhất nửa tháng nữa mới có thể bình phục được, trong lúc này không được vận động kịch liệt, phải an tâm tĩnh dưỡng. Nếu để ảnh xưởng tới xương cốt thì rất phiền toái."

Diệp Nam Cầm cảm thấy hình như mặt mình đang nóng lên, vận động kịch liệt gì đó, không phải là đang nói cho cô nghe sao?

Trương Đông Lương vui vẻ nói: "Tôi biết rồi, bác sĩ cứ yên tâm, tôi nhất định sẽ an tâm tĩnh dưỡng, sớm ngày xuất viện."

Tiễn bác sĩ đi xong, Trương Đông Lương sa sầm mặt mày, ở trong lòng lặng lẽ chửi thầm: Người này một hai dặn dò, sinh hoạt hạnh phúc của anh sẽ bị hoãn thêm nửa tháng nữa. Mọi người đều là chờ đến mây tan để thấy trăng sáng, chỉ có anh xuất sư vị tiệp thân (*) mà chết trước, điều đó thật đáng buồn, thực sự đáng buồn!

(*) xuất sư vị tiệp thân: ra quân không nhanh chân.

"Anh, em xuống dưới mua đồ ăn sáng nhé." Diệp Nam Cầm đứng lên đi về phía cửa.

Trương Đông Lương kéo tay Diệp Nam Cầm lại, biểu tình trên mặt thật mất tự nhiên, nói: "Em đừng đi vội, anh, anh có chuyện muốn nói với em.

Chương 20: Vợ, em thật tốt

Diệp Nam Cầm chuyên chú nhìn Trương Đông Lương, cô nhíu mày, nhẹ giọng hỏi: "Sao vậy, anh không thoải mái chỗ nào sao?"

Trương Đông Lương nắm lấy tay Diệp Nam Cầm càng chặt hơn, biểu tình có chút rối rắm, cuối cùng vẫn là không nhịn được nhu cầu sinh lý, hạ giọng nói: "Anh, anh muốn đi toilet, chỉ là, chân đau quá."

Diệp Nam Cầm cảm thấy buồn cười, bạn trai cô đang thẹn thùng sao? Chỉ là nhu cầu bình thường thôi mà, lại còn ngượng ngùng xoắn xít như vậy, chẳng giống tác phong tùy tiện hằng ngày của anh một chút nào.

"Em đỡ anh." Diệp Nam Cầm vươn tay ra, thoải mái đỡ Trương Đông Lương đứng lên.

Có cô giúp đỡ, Trương Đông Lương lúc đi cũng không cần dùng quá nhiều sức lực, anh cảm thấy dường như cơn đau đớn trên đùi cũng giảm đi ít nhiều.

Chờ Trương Đông Lương từ toilet đi ra, Diệp Nam Cầm lại đỡ anh trở lại giường, sau đó mới xuống dưới mua đồ ăn sáng.

Bên ngoài bệnh viện có một dãy quầy hàng thực phẩm. Diệp Nam Cầm đi đến quầy hàng bán bánh kếp, suy nghĩ một lúc rồi nói với chủ quán: "Cho tôi hai cái bánh kếp, một cái không cay, thêm hai, à không, ba trứng gà. Một cái chỉ thêm một trứng gà, không thêm hành, gừng, tỏi."

Bạn trai bị thương, phải bồi bổ thật tốt! Mua thêm hai ly sữa bò nữa, chắc là đủ rồi.

Diệp Nam Cầm trở lại phòng bệnh, đưa một phần bánh kếp cho Trương Đông Lương, sau đó đặt hai ly sữa bò lên trên bàn ăn, khẽ cười nói: "Đại công thần, ăn đi. Bữa sáng ăn tạm một chút, đợi lát Minh Xuyên đến trông anh, em sẽ về nhà hầm canh sườn cho anh."

Trương Đông Lương cảm thấy trong lòng như được rót mật ngọt, anh thậm chí còn cảm thấy, mình bị đâm một nhát mà đổi lấy được sự chăm sóc dịu dành của vợ, quả là mẹ nó đáng giá!

Nhưng mà nghĩ lại, cũng không đáng giá lắm, nếu tên tiểu tử Diệp Minh Xuyên kia mà không xảy ra chuyện, anh và cô đã sướng lên tận thiên đường rồi! Còn không phải ăn một nhát dao thế này nữa.

Đúng rồi, lần trước cũng là tên tiểu tử này tự nhiên xen ngang, phá hỏng chuyện tốt của anh, nghĩ lại lại thấy bực mình!

Nếu lại có lần tiếp theo nữa, anh nhất định đánh cái đầu chó của cậu một trận, mẹ nó cậu sắp được làm ba, còn anh thì vẫn chưa được làm gì! Cậu dám phá chuyện tốt của anh, cậu em vợ dám đùa bỡn với anh như vậy, thật là quá đáng mà!

Mặc dù Trương Đông Lương đối với Diệp Minh Xuyên đầy một bụng oán giận, nhưng không còn cách nào khác, ai bảo cậu lại chính là em vợ của anh chứ, đành phải chịu đựng thôi!

"Không cần phải hầm canh đâu, chỉ là vết thương nhỏ thôi mà, không cần phải phiền toái như vậy." Trương Đông Lương nhìn đến quầng thâm nhỏ ở dưới mi mắt Diệp Nam Cầm, có chút đau lòng mà nói: "Lát nữa Minh Xuyên tới, em trở về nhà ngủ một giấc đi."

Nhắc tới Tào Tháo, Tào Tháo liền tới. Không chỉ có Diệp Minh Xuyên và Thẩm Gia Kỳ, ngay cả ba mẹ Diệp Nam Cầm cũng tới.

"Chị đã ở đây cả một đêm rồi, mau trở về nhà ngủ một giấc đi." Diệp Minh Xuyên đi vào đầu tiên, cậu đặt một chai sữa óc chó xuống mặt đất, quan tâm hỏi: "Sao rồi anh Đông, anh đã khá hơn chút nào chưa?"

Mẹ Diệp cũng đi theo vào, ngữ khí chậm rãi mang theo một tia xin lỗi: "Đông Lương, cảm ơn con đã cứu Tiểu Xuyên của chúng ta! Đứa nhỏ này, chuyện lớn như vậy mà sáng nay mới nói cho dì. Con bị thương thành ra như vậy mà nó còn có tâm tư về nhà ngủ, không biết một cái gì cả, con đừng trách móc nó nha!"

Trương Đông Lương thấy thái độ của mẹ Diệp đối với mình đã chuyển biến tốt hơn, vội vàng cười nói: "Không sao đâu dì ạ, chỉ là một vết thương nhỏ, tĩnh dưỡng mấy ngày là khỏi ạ. Minh Xuyên bị đả thương, Gia Kỳ đang mang thai lại phải nhìn thấy những chuyện đáng sợ như vậy, con chỉ giúp đưa bọn họ trở về thôi ạ. Minh Xuyên, đã khá hơn chút nào chưa?"

Diệp Minh Xuyên ra vẻ là không sao, xua tay tùy tiện nói: "Anh Đông, em chỉ bị thương ngoài da, xoa một chút dầu là khỏi, nhưng còn anh phải tĩnh dưỡng một thời gian đó."

Mẹ Diệp ngồi ở mép giường nhìn Trương Đông Lương.

Trương Đông Lương và ba Diệp nhìn nhau, anh cảm nhận được khí chất nho nhã toát ra từ người đàn ông trước mặt, anh nghĩ thầm, quả không hổ danh là giáo sư đại học, thoạt nhìn trông thật đẹp đẽ thanh lịch, một chút cũng không giống mẹ Diệp.

"Tiểu Trương, lần trước Tiểu Cầm đưa con về nhà, lúc đấy chú đang đi công tác nên không thể gặp con được. Hôm nay chúng ta xem như là đã gặp mặt. Minh Xuyên với Tiểu Cầm, còn cả dì con nữa đều đã kể về con với chú. Mọi người nói con vóc dáng cao, lớn lên rất đẹp trai, nhân phẩm tốt, hôm nay chú nhìn con mới cảm nhận được, bọn họ một chút cũng không nói sai."

"Bây giờ mọi người đều tự do yêu đương, chú dì cũng không phải người cổ hủ, sau này có rảnh thì con đến nhà chơi nhé."

Trời ạ, hạnh phúc tới quá bất ngờ! Ba vợ, con còn chưa kịp tấn công, ba đã tự mình phá trước. Em vợ, mẹ vợ, ba vợ, ba ngọn núi lớn như vậy hoàn toàn có thể vượt qua dễ dàng thế sao? Quá vui vẻ!

Trương Đông Lương lại càng cảm thấy, lần này bị đâm quả là đáng giá! Nhìn xem, gia đình nhà vợ đều tới thăm anh, nói chuyện cũng thật dễ chịu. Ngày đại hỷ có lẽ không còn xa nữa? Bởi vì nhà mẹ đẻ của Diệp Nam Cầm đều ở đây, Trương Đông Lương cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ, anh quy củ dựa vào trên gối, cười nói chuyện với mọi người.

Cũng may, ba mẹ Diệp chỉ nói chuyện một lúc, thấy bác sĩ tới thay bình truyền cho Trương Đông Lương thì đưa Thẩm Gia Kỳ và Diệp Nam Cầm về trước để anh nghỉ ngơi.

Trong phòng bệnh chỉ còn lại Diệp Minh Xuyên và Trương Đông Lương, Trương Đông Lương cũng không tỏ ra khách khí nữa, anh ngồi ngay ngắn bắt đầu hỏi tội Diệp Minh Xuyên.

"Minh Xuyên, có chuyện này anh muốn hỏi cậu, có phải cậu có thành kiến với anh rể của cậu đúng không?"

Diệp Minh Xuyên ngơ ngác hỏi: "Anh rể, ý anh là gì? Em, em là trăm phần trăm ngưỡng mộ anh, anh vì giúp em mà còn không tiếc cả mạng sống của mình. Có trời đất chứng giám, trăng trời quan sát, em tuyệt đối không có thành kiến với anh!"

Trương Đông Lương ồ một tiếng, nhướng mày hỏi: "Thế sao mỗi lần anh cùng chị cậu ở một chỗ là cậu lại xảy ra chuyện, sao, cậu là tiên tri à, cứ vào thời khắc mấu chốt là cậu lại chen ngang?"

Diệp Minh Xuyên suy nghĩ cẩn thận, sau đó liền hiểu ra, cố gắng nhịn cười, nhưng mà không thể nhịn được mà bật cười lớn, lời nói có chút trêu chọc: "Chỉ là tình cờ thôi. Anh rể, anh yên tâm, bảo đảm không có lần sau."

Trương Đông Lương thở dài, đột nhiên nghĩ đến con Husky của mình, hôm qua anh đã bỏ bê nó, xong bây giờ phải ở lại bệnh viện tĩnh dưỡng, mà con chó trong nhà lại đang mòn mỏi chờ anh trở về chăm sóc nó nữa!

Cũng không biết, Cầu Cầu của anh bị bỏ đói đã biến thành cái dạng gì nữa, biết đâu thừa dịp anh không ở nhà, nó liền biến nơi đó thành cái ổ chó?

Trương Đông Lương cầm lấy điện thoại gọi điện cho Tần Phong: "Đang ở đâu đấy?"

"Em vừa mới rời nhà, đang định hỏi anh ở đâu. Anh Đông, anh lại nhớ em sao? Hiện tại anh đã có vợ rồi, anh suốt ngày nhớ em như vậy không sợ vợ anh ghen sao?"

Tần Phong suốt ngày cợt nhả như vậy Trương Đông Lương cũng đã quen rồi, anh thô bạo nói: "Mẹ nó anh muốn đánh cậu một trận lắm rồi đấy, cậu tới bệnh viện đi, anh đang ở trong này, nhanh lên, còn lề mề nữa là không gặp được anh đâu."

"Cái gì cơ, anh Đông, sao anh phải tới bệnh viện, bệnh viện nào, phòng nào, anh không nói rõ ra làm sao em tới tìm anh được?"

Sau khi nói rõ tên bệnh viện cùng phòng bệnh, Trương Đông Lương tắt máy.

Không lâu sau đó, Tần Phong tới nơi, thấy Trương Đông Lương nằm trên giường đắp chăn, tay còn cắm kim truyền. Tần Phong vội vàng bổ nhào tới, khoa trương hỏi: "Anh Đông, sao anh lại thành ra thế này, bị tai nạn xe sao?" "Cậu mong anh xảy ra chuyện gì à?" Trương Đông Lương nhíu mày, sau đó đơn thuần đem mọi chuyện đã xảy ra tóm tắt lại rõ ràng.

Tần Phong hớn hở lắng nghe câu chuyện "ly kỳ" này, anh ta nhìn Trương Đông Lương bằng ánh mắt sùng bái, giọng nói cũng trở nên đê mê hơn: "Anh Đông, mẹ nó anh cũng quá điên khùng rồi, mẹ kiếp, xảy ra chuyện như vậy mà anh còn không gọi cho em. Chúng ta cùng tới xử nó, có em ở đấy, cậu ta cũng không thể làm anh bị thương. Nhìn xem, hậu quả của việc không có em là anh bị thương đó!"

"Anh có chuyện cần nhờ cậu." Trương Đông Lương mới nói được nửa câu, còn chưa kịp nói nốt nửa câu sau đã bị Tần Phong nhảy vào miệng.

Tần Phong hiên ngang nói: "Anh yên tâm, em nhất định sẽ chăm sóc thật tốt...Cậu em vợ của anh, anh cứ ở đây tĩnh dưỡng là được."

Vốn dĩ Tần Phong định nói ba chữ "vợ của anh", lại ngại có Diệp Minh Xuyên ở đây, không thể nói giỡn được đành phải sửa lại miệng.

Trương Đông Lương thật sự không thể nhịn được, nâng tay trái không phải cắm kim truyền lên đấm một cái thật mạnh vào ngực Tần Phong, sau đó mới tiếp tục nói: "Chân của anh bị thương, mấy ngày nữa phải ngồi yên ở trong phòng giam này. Trong nhà còn mỗi con chó, không có ai quản nó, mấy ngày tới cậu giúp anh trông nom nó đi."

Tần Phong vỗ vỗ vào vai Diệp Minh Xuyên, cố ý châm ngòi mà trêu chọc: "Minh Xuyên, cậu có nghe thấy không, trong lòng anh Đông chỉ nghĩ đến con chó ở nhà, anh ấy một chút cũng không nghĩ đến chị cậu, cậu thấy có quá đáng không? Hay là chúng ta xông tới cho anh ấy một trận, xả giận giúp cho chị cậu."

Diệp Minh Xuyên cũng phối hợp hùa theo: "Được đó, cũng có hơi quá đáng, nhưng mà em không dám đánh đâu, chị em mà biết được sẽ không tha cho em. Hay là, anh Phong, anh đánh đi, em ở đằng sau cổ vũ cho anh."

Tần Phong hừ một tiếng, khịt mũi nói: "Anh đánh? Cậu xem ánh mắt giết người anh ấy nhìn anh kìa. Anhh mà đánh ý, chờ đến lúc anh ấy bình phục, đảm bảo tra tấn anh đến chết. Nhất thời đánh người ta xong sau này có khi bị ném vào lò thiêu ý!"

Bọn họ cùng nhau nói thêm vài câu nữa, Tần Phong chấp nhận đề nghị, cầm lấy chìa khóa cửa nhà Trương Đông Lương rồi rời đi.

Tới giữa trưa, Diệp Minh Xuyên định xuống dưới mua cơm, không nghĩ tới Diệp Nam Cầm lại đem theo bình giữ nhiệt đi vào.

Nhìn thấy Diệp Nam Cầm, trong lòng Trương Đông Lương vừa vui lại vừa tức giận. Vui vì vợ anh thật quan tâm tới anh. Bực vì vợ anh không ngoan, không chịu nghe lời anh ở nhà nghỉ ngơi, một hai muốn hầm canh cho anh, làm anh đau lòng vô cùng.

"Không phải anh đã bảo em không cần hầm canh mà ở nhà nghỉ ngơi sao?" Trương Đông Lương có chút không vui, ngữ khí mang theo tia trách móc.

Ánh mắt Diệp Nam Cầm tràn ngập sự dịu dàng, cô nhìn Trương Đông Lương khẽ cười nói: "Ăn nhiều một chút mới nhanh chóng bình phục được."

Trương Đông Lương cũng không đành lòng mà mắng cô, nhẹ nhàng nói: "Ăn cơm xong em nhất định phải về nghỉ ngơi đó."

Diệp Nam Cầm ừ một tiếng, mở nắp bình giữ nhiệt ra rồi đưa cho Trương Đông Lương một cái muỗng.

Diệp Minh Xuyên nhìn thấy có mỗi canh không, mặc dù đủ chất dinh dưỡng rồi nhưng không thể no được, cậu nói với Diệp Nam Cầm là đi xuống dưới mua cơm.

Trong phòng bệnh chỉ còn Diệp Nam Cầm và Trương Đông Lương, Trương Đông Lương mở to mắt, lông mày nhếch lên, dường như có điều gì muốn nói.

"Vợ, sáng giờ anh vẫn luôn truyền dịch, giờ tay đều tê nhức hết cả rồi, em cứ để đó đi, lát nữa anh sẽ uống."

Diệp Nam Cầm nhìn chén canh sườn trong tay, có chút khó khăn nói: "Lại để lát nữa, nguội rồi sẽ không uống được nữa đâu. Anh vẫn nên uống lúc nó còn nóng đi, nếu không, em, em giúp anh uống."

Trương Đông Lương dường như chỉ chờ những lời này, mặt mày tươi tắn như nở hoa, trong ánh mắt bộc lộ sự hưng phấn vì thực hiện được mưu kế, giọng nói vô cùng dịu dàng: "Vợ, em thật tốt. Anh phát hiện ra anh càng ngày càng yêu em rồi! Yêu đến tận xương tận tủy, không thể kìm lại được nữa."

Nói xong câu đó, người đàn ông vùng Đông Bắc cao 1m85 Trương Đông Lương mặt mày hớn hở, há miệng thật to, thoạt nhìn vừa ngốc nghếch lại vừa ngây ngô.

Diệp Nam Cầm bật cười, cô cảm thấy biểu cảm ngốc nghếch lúc này của Trương Đông Lương thật giống Trư Bát Giới thấy được cảnh xuân rực rỡ!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau