BẠN TRAI NGƯỜI ĐÔNG BẮC VÔ CÙNG NGỌT NGÀO

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Bạn trai người đông bắc vô cùng ngọt ngào - Chương 11 - Chương 15

Chương 11: Vợ, anh nhớ em

Trong thâm tâm Diệp Nam Cầm vốn dĩ rất vui sướng, lại vì những lời này mà có chút nghẹn. Người khác tỏ tình đều rất dịu dàng, làm đối phương cảm thấy vô cùng lãng mạn và ấm áp, như thế nào tới lượt chính cô, lại, lại như gà bay chó sủa vậy?

Diệp Nam Cầm ừ một tiếng, mặt vô cảm nói: "Tôi có thể đồng ý, nhưng với một điều kiện."

"Điều kiện gì, em nói đi." Đuôi lông mày cùng khóe mắt của Trương Đông Lương đều tràn ngập sư vui mừng, nụ cười rạng rỡ trên môi, thiếu chút nữa muốn nhảy cẫng lên.

Diệp Nam Cầm ngẩng đầu nhìn anh, nghiêm mặt nói: "Anh thật nghiêm túc, đem những câu vừa rồi, dùng ngữ khí thật dịu dàng nói lại một lần nữa."

Trương Đông Lương ồ lên một tiếng, nhỏ giọng nói: "Cái này, anh, cái này..."

"Không phải câu này, câu trước đó, lời tỏ tình!" Diệp Nam Cầm có chút tức giận, cô cảm giác chính mình sắp phát điên lên.

Trương Đông Lương nghĩ nghĩ, đứng thẳng người lên, cúi đầu, đối diện với mắt Diệp Nam Cầm, ánh mắt vô cùng dịu dàng, chân thành nói: "Nha đầu, anh thích em, chúng ta hẹn hò đi."

Diệp Nam Cầm gật đầu, nhẹ giọng nói được.

Trương Đông Lương nghe thấy từ được phát ra từ miệng cô, lập tức ôm Diệp Nam Cầm lên, tại chỗ xoay một vòng mới đặt cô xuống, giọng nói trầm thấp dịu dàng: "Từ hôm nay trở đi, em chính là người yêu anh, anh thật sự rất vui, anh còn muốn làm một điều nữa."

Diệp Nam Cầm đỏ ửng mặt mày, dùng tay vuốt vuốt lại mấy sợi tóc của mình, cúi đầu nhẹ nhàng nói: "Anh muốn làm gì?"

Trương Đông Lương lại một lần nữa ôm lấy Diệp Nam Cầm, đem cô dựa vào lồng ngực mình, cằm cọ cọ lên tóc cô, cúi đầu tiến tới bên tai cô, giọng nói vô cùng dịu dàng: "Vợ, anh muốn hôn em."

Cô đã sớm biết đàn ông chính là sinh vật được một tấc lại muốn tiến thêm một thước, chỉ cần chính mình buông lỏng, họ đều muốn yêu cầu tất cả mọi thứ!

"Lần sau đi." Dù gì cô vẫn là một cô gái vô cùng rụt rè, Diệp Nam Cầm trực tiếp cự tuyệt lời đề nghị này.

Trương Đông Lương nâng đầu cô lên, nhìn Diệp Nam Cầm, trên mặt lộ ra một nụ cười xấu xa. Anh nhích gần lại từng chút từng chút một về phía Diệp Nam Cầm, môi anh từ từ chạm vào môi Diệp Nam Cầm.

Trong mắt Diệp Nam Cầm lộ ra sự bất đắc dĩ, bạn trai cô quả không biết xấu hổ mà, một hai phải hôn cô ngay bây giờ sao?"

"Không được, bây giờ..." Diệp Nam Cầm còn chưa nói xong, bàn tay phía sau lưng không an phận mà dùng sức, đem cô đẩy về phía trước, môi cô lập tức chạm vào môi Trương Đông Lương.

Trương Đông Lương ôm lấy đầu Diệp Nam Cầm, nhắm mắt lại, hưởng thụ nụ hôn dài này. Đầu lưỡi có chút không khống chế mà vươn tới, đảo quanh môi Diệp Nam Cầm, thậm chí còn muốn cạy răng cô ra, để tìm đồng bạn của mình.

Diệp Nam Cầm cảm thấy có chút khó thở, cô dùng sức đấm đấm vào ngực Trương Đông Lương, cố đẩy anh ra, rốt cục cũng rời ra được khỏi anh.

"Anh, sao anh có thể lưu manh như thế chứ, người ta đã nói không cho hôn, anh còn cố mà hôn tới. Anh, anh đều không suy nghĩ tới cảm nhận của người khác." Diệp Nam Cầm xấu hổ tới mức hai má đều đỏ hồng lên, thần sắc mang theo chút tức giận.

Trương Đông Lương ra vẻ tổn thương, nói đùa: "Rõ ràng là em đụng vào anh, là em chủ động hôn anh đó chứ!"

"Anh, anh không kéo em, thì em đâu có đụng vào anh chứ?" Hô hấp của Diệp Nam Cầm có chút tăng thêm, càng thêm xấu hổ buồn bực nói: "Anh vô sỉ, vô lại, lưu manh, anh..."

Không đợi Diệp Nam Cầm nói xong, Trương Đông Lương đã kéo cô vào trong lòng, lại một lần nữa dùng môi chặn những lời cô đang nói.

Lại một nụ hôn sâu nữa, chờ đến lúc Diệp Nam Cầm được buông ra, cô cảm thấy dường như mình đã tiêu hao rất nhiều sức lực.

"Vợ, em nói đúng, là anh vô lại, lưu manh." Đôi mắt Trương Đông Lương lóe sáng lên, khóe miệng mỉm cười: "Còn một câu nữa, anh muốn nói với em rằng, anh yêu em."

Diệp Nam Cầm nhất thời không biết nên phản ứng lại như nào, cô sợ nếu cô còn nói nữa, cô sẽ lại bị hôn! Bạn trai cô hôn cô, càng mắng anh, anh lại càng hôn hăng say hơn, làm sao bây giờ?

Ra rồi, 36 kế, chuồn là thượng sách. "Em lên nhà trước, anh về đi." Diệp Nam Cầm nói xong, không đợi Trương Đông Lương phản ứng lại, liền xoay người đi lên lầu.

Trương Đông Lương đứng yên ở dưới cửa rất lâu, dư vị của nụ hôn vừa rồi đến bây giờ, anh vẫn còn có chút chưa thể hoàn hồn được. Rõ ràng chuyện mới vừa xảy ra, lại có chút gì đó mê ly không thể dứt ra được.

Đèn đường hai bên tỏa ra những quầng sáng vô cùng dịu nhẹ, đem thân ảnh anh kéo dài trên mặt đường. Từng cơn gió nhẹ nhàng thôi qua gương mặt anh, trong không khí dường như tràn ngập hơi thở ngọt lành.

24 năm qua đối mặt với sương, gió, tuyết, anh đều có thể vượt qua được. Đối với sự ngọt ngào hiện tại, anh nhịn không được mà một giọt nước mắt từ khóe mắt rơi xuống.

Từ nay về sau, phía sau anh luôn có bóng dáng của một người phụ nữ. Người anh yêu, anh có thể liều mạng vì cô mà làm tất cả, chiều chuộng cô, chỉ sợ như thế vẫn còn chưa đủ!

Ting ting một tiếng, điện thoại vang lên, anh vừa cầm lên liền thấy, Diệp Nam Cầm gửi cho anh một bức ảnh.

Trong ảnh, Diệp Nam Cầm búi cao tóc, còn cài một chuỗi tua rua trên đó, nở một nụ cười tươi tắn, trên người cô mặc bộ Hán phục anh tặng, váy màu hồng bích, trông rất nhẹ nhàng thanh lịch. Có chút gì đó giống một mỹ nhân thời cổ đại, từ trong bức họa đi ra, tỏa ra khí chất của tiểu gia Bích Ngọc (*).

(*) tiểu gia Bích Ngọc: ý chỉ những thiếu nữ xinh đẹp ở gia đình bình thường. Cũng có nghĩa hình dung cô gái có hình dáng không nhất định phải đẹp nhưng khả ái, có điểm nghĩa giống như em gái nhà bên. Thường là những cô gái hoạt bát dễ gần, không có phong phạm "Tiểu thư khuê cát".

Trương Đông Lương nhìn xong, bật cười thành tiếng. Nếu vợ anh sống ở thời cổ đại, chắc chắn có thể vào hoàng cung mà thăng tiến. Anh thật là may mắn mới có thể được một người đẹp như vậy, cô vợ đáng yêu của anh, anh nhất định phải thật chiều chuộng cô, giữ chặt cô trong tay, không thể để người nào động đến cô được!

Dọc đường đi, Trương Đông Lương vui sướng tới nỗi nghêu ngao hát. Vừa mới trở lại tiệm net, Tần Phong liền vọt tới, đặt tay lên vai anh, hưng phấn nói: "Anh Đông, thổ lộ thành công rồi sao? Có cần các anh em làm cho anh một bữa tiệc lớn không?"

Trương Đông Lương ho nhẹ một tiếng, bình tĩnh nói: "Đương nhiên là thành công rồi, anh Đông của cậu mà đã ra tay thì nhất định gạo xay thành cám. Nhưng mà nếu để ăn một bữa, vẫn là nên để anh mời cậu ăn."

Tần Phong nhướng mày, khẽ cười nói: "Ai da, không phải anh muốn làm một cái gì đó thật sáng tạo sao? Thế nào, rốt cuộc vẫn dùng tới cách tỏ tình bằng hoa hồng cũ rích à."

Trương Đông Lương ừ một tiếng, quay đầu nhìn Tần Phong, ngữ khí không chút gợn sóng: "Sao, có ý kiến gì à?"

"Anh là đại ca, em chỉ là tiểu đệ, làm sao mà dám có ý kiến được." Tần Phong tỏ vẻ cợt nhả, đuôi lông mày lẫn khóe mắt đều lộ ra vẻ không đứng đắn, lại vỗ vỗ bả vai Trương Đông Lương, nói: "Khi nào thì mời em uống rượu mừng vậy."

"Có phải cậu kết hôn đâu, cậu gấp gáp cái gì, vẫn còn sớm mà." Trương Đông Lương liếc mắt nhìn anh ta, trên mặt có chút vui sướng: "Tôi vừa mới thổ lộ thành công, thế nào đi nữa cũng cần một đoạn thời gian yêu cuồng nhiệt rồi mới bàn đến chuyện kết hôn chứ! Còn cậu ý, cậu cũng nên nắm chặt lấy Hàn Linh Linh đi! Hai người cũng đã bên nhau hơn một năm rồi còn gì?" Tần Phong thở dài, kéo Trương Đông Lương tới ngồi xuống sofa, trên mặt hiếm thấy được sự u sầu: "Anh à, em trai anh đang gặp chút vấn đề đó! Ông già nhà em cả ngày chỉ nghĩ tới sự nghiệp của ông ta, còn muốn kết giao với một nhà làm việc ở bộ, ép em cùng với con gái của Vương cục trưởng kết hôn."

"Sao, không lay chuyển được suy nghĩ của ông già nhà cậu à?" Thần sắc của Trương Đông Lương trầm đi vài phần: "Vậy cậu nghĩ thế nào?"

Tần Phong lắc đầu, có chút bất đắc dĩ nói: "Ông ấy chỉ có một mình em là con trai, em đương nhiên biết ông ấy muốn tốt cho em. Chỉ là, em thích Linh Linh, nhưng cũng không biết nên làm như thế nào nữa."

"Ông ấy nói, nếu em khăng khăng muốn cưới Linh Linh, ông ấy sẽ cầm cửa em, cùng em đoạt tuyệt tình phụ tử."

Trương Đông Lương đặt tay lên vai Tần Phong, ngữ khí trịnh trọng: "Tần Phong, việc này tôi không thể giúp cậu quyết định được. Chỉ là, tôi cảm thấy, nếu cậu thật sự thích Hàn Linh Linh, cậu phải có trách nhiệm với cô ấy."

"Cả đời này của cậu không phải sống vì người khác, mà phải sống cho chính bản thân cậu. Đạo lý này, cậu nên biết."

"Còn nữa, vì tôi là anh em tốt của cậu, tôi cần thiết phải nói với cậu một câu. Cho dù nhà cậu có nhiều tiền đến đâu, cậu cũng không thể không tiến lên được! Cậu nhìn cậu xem, cả ngày đều ở chỗ tôi hết ăn rồi lại uống, ngày ngày chỉ chơi game. Hỏi xem gia đình nào chịu được không, ba cậu chính là xem cậu như phế vật, cảm thấy có thể tùy ý sắp xếp mọi chuyện cho cậu, mới nói với cậu những lời này."

"Tôi nghĩ, điều cậu lo lắng chính là, nếu ba cậu không cho cậu vào cửa, cậu sẽ không có tiền, Hàn Linh Linh vì thế sẽ khinh thường cậu?"

Tần Phong bị đoán trúng tim đen, bĩu môi, giơ ngón tay cái lên, ai thán nói: "Vẫn là anh Đông hiểu rõ mọi chuyện nhất! Vậy anh nói xem, em nên làm như thế nào?"

"Hiện tại cậu nên đi tìm đơn tuyển dụng ở trên web, sau đó tìm một công việc mà làm. Bằng không, đến khi trong nhà chặt đứt nguồn tài chính của cậu, cậu sẽ chết đói đấy! Tôi nói cho cậu biết, tôi có thể cứu giúp người nghèo, nhưng mà tiền tôi tích góp được là để có thể chăm lo cho vợ tôi, cũng không thể cứu giúp cậu được!"

Tần Phong ồ lên một tiếng, liếc mắt nhìn Trương Đông Lương, khinh thường nói: "Em biết, có vợ cái liền quên anh em. Anh hùng khó qua ải mỹ nhân, được rồi, em sẽ nghe anh, tay làm hàm nhai, không cần anh phải tiếp tế cho em, tiền anh tích góp được, nên dùng để mua thuốc bổ thận đi."

"Cậu cút đi, thân thể anh cậu tốt như thế này, không cần cậu phải lo đâu." Trương Đông Lương cười cười, đấm vào người Tần Phong một cái, hai người lại cùng nhau đùa giỡn.

Ngày qua ngày, bụng Thẩm Gia Kỳ cũng bắt đầu nhô lên.

May mắn tới gần ngày kết hôn, ba mẹ Diệp cũng đã chuẩn bị mọi thứ xong xuôi. Chỉ chờ tới ngày mở tiệc chiêu đãi khách, mọi chuyện liền viên mãn.

Vừa lúc đến sinh nhật mẹ Diệp, mọi người trong nhà liền tụ tập lại, ăn một bữa cơm đoàn viên.

Trong bữa ăn, mẹ Diệp nhìn con trai của mình cùng con dâu ân ân ái ái, không khỏi cao hứng, lại nhìn sang Diệp Nam Cầm, nhịn không được mà nhíu mày, nói: "Tiểu Cầm, em của con cũng sắp kết hôn rồi, con cũng không vội vàng gì sao, con năm nay đã 24 rồi đó!"

Diệp Nam Cầm gần như phát ngán khi nghe những lời này, cố kìm nén cảm xúc không kiên nhẫn trong lòng, ôn hòa cười nói: "Con biết rồi, mẹ, con cũng mới chỉ 24 tuổi, cũng không phải gái lỡ thì, mẹ yên tâm, con khẳng định sẽ lấy được chồng."

"Mẹ đã tìm được cho con mấy đối tượng xem mắt, có công nhân viên chức, có giám đốc công ty nước ngoài, cũng có người từ nước ngoài trở về, nếu rảnh con đi gặp gỡ người ta một chút xem thế nào nhé?" Mẹ Diệp hỏi dò.

Diệp Minh Xuyên chen ngang nói: "Mẹ, mẹ đừng nhọc lòng về chuyện hôn sự của chị con nữa. Con cũng đã gặp anh ấy rồi, trông anh ấy không tồi, còn rất đẹp trai nữa, lúc nào rảnh, mẹ bảo chị ấy dẫn về nhà ra mắt."

Trên mặt mẹ Diệp tràn đầy vui mừng nói: "Phải không? Tiểu Cầm, nếu con có bạn trai rồi thì cũng nên nói cho mẹ biết chứ. Hôm nào dẫn bạn trai con về đây để mẹ xem xét một chút. Đúng rồi, bạn trai con tên là gì, sống ở đâu, làm nghề gì?"

Diệp Nam Cầm buông đũa xuống, miễn cười cười nói: "Mẹ, bọn con còn đã chắc chắn chuyện gì đâu. Mặc dù mẹ làm ở Tổ dân phố, cũng không cần phải tỏ ra chuyên nghiệp như vậy đâu, tốt xấu gì cũng phải chờ thêm một thời gian nữa chứ, mẹ lại còn đi điều tra hộ khẩu của người ta!"

"Cái con nhỏ này, được rồi, chờ đến lúc hôn sự của em trai con lo liệu xong, mẹ sẽ tính tới chuyện của con." Mẹ Diệp thấy con gái mình có vẻ không muốn nói nữa, đành phải cười thỏa hiệp.

Ting ting, tiếng điện thoại vang lên, Diệp Nam Cầm với lấy. Là một tin nhắn Wechat được gửi tới, cô click mở, một giọng nói trong trẻo và ấm áp truyền tới tai: "Vợ, anh nhớ em, thật sự rất nhớ em!"

Chương 12: Không cần quá u mê anh, anh biết anh giỏi mà

Diệp Nam Cầm vội vàng tắt điện thoại đi, cô ngẩng đầu lên thì thấy mọi người đều đang nhìn mình, giả vờ trấn định nói: "Nhìn con làm gì? Mau ăn cơm đi!"

Ba Diệp và mẹ Diệp tâm đầu ý hợp cùng quay sang nhìn nhau một cái, mẹ Diệp một bên gắp thức ăn, một bên lơ đãng nói: "Minh Xuyên, ăn cơm xong, con với Gia Kỳ ở lại một chút, mẹ với ba con có chút việc cần nói với hai đứa."

Diệp Nam Cầm nhướng mày, giọng nói mang theo ý trêu chọc: "Chuyện gì vậy, tại sao lại chừa con ra, con là con gái mẹ mà không thể nghe sao?"

Mẹ Diệp khẽ cười: "Con có mang thai đâu mà nghe? Chờ bao giờ con mang thai, mẹ khắc sẽ nói cho con."

Ăn cơm xong, chờ Diệp Nam Cầm rời đi, mẹ Diệp dùng mọi cách đe dọa có, dụ dỗ có, rốt cuộc cũng nghe được tường tận mọi thứ về Trương Đông Lương từ Diệp Minh Xuyên.

Tuy rằng Diệp Minh Xuyên nói không ít lời hay, nhưng biểu tình của mẹ Diệp nhanh chóng từ trời nắng biến thành nhiều mây, rồi chuyển thành mây đen u ám.

Đương nhiên Trương Đông Lương không biết thái độ của Diệp gia đối với anh như thế nào, bởi vì hiện tại anh còn đang đắm chìm trong mối tình ngọt ngào nhỏ bé của mình và không thể thoát ra khỏi nó.

Mấy ngày nay, chỉ cần Diệp Nam Cầm có thời gian rảnh, Trương Đông Lương liền mang cô ra ngoài chơi, không ăn cơm, đi dạo phố thì cũng xem phim. Vì cứ như vậy suốt nên không tránh khỏi có chút nhàm chán, nên hôm nay hai người dứt khoát đi chợ đêm.

Ở hai bên đường chợ đêm, một bên chủ yếu là các loại đồ ăn vặt, một bên là bán các đồ dùng tiện ích.

Hai người nắm tay nhau đi trên đường, bỗng nhiên nhìn thấy một con gấu bông màu be trên một quầy hàng, trông rất đẹp, trước ngực nó còn có một trái tim lớn màu đỏ, trên đó viết bốn chữ cái tiếng Anh, LOVE.

Diệp Nam Cầm nhìn thấy liền rất thích con gấu Teddy này, mở miệng hỏi: "Ông chủ, con gấu Teddy này bao nhiêu tiền vậy?"

Ông chủ cười ha hả nói: "Cô gái, gian hàng của chúng tôi là trò chơi ném phi tiêu, không phải để bán, mười tệ được mười hai cái phi tiêu, trúng hết toàn bộ sẽ được quà."

Trương Đông Lương nhìn Diệp Nam Cầm một cái, mặt mày thực sự vui vẻ, giọng nói cũng trầm hơn: "Vợ, em thích nó sao?"

Diệp Nam Cầm ừ một tiếng, Trương Đông Lương cúi đầu, xoa xoa tóc cô, dịu dàng nói: "Vậy, để anh Đông đây xuống tay, chơi một ván đem gấu Teddy về cho em, được không?"

Diệp Nam Cầm nhìn Trương Đông Lương, ánh mắt có chút nghi hoặc hỏi: "Anh xác định, anh...làm được không?"

Trương Đông Lương vỗ vỗ vào ngực, hai tay xoa vào nhau, nói: "Vợ, em chờ anh."

Ông chủ đưa cho Trương Đông Lương mười hai cái phi tiêu, Trương Đông Lương đắc ý nhướng mày. Sau đó đứng thẳng, hơi thở cũng tràn ngập sự tự phụ, nhẳm thẳng vào quả bóng, phi tiêu tới, liên tiếp mười hai cái, tất cả đều trúng.

Sau khi tất cả phi tiêu được ném xong, Trương Đông Lương vuốt tóc một cái, tự tin nói: "Không cần quá u mê anh, anh biết anh giỏi mà."

Ông chủ kia khẽ thở dài, cầm lấy con gấu Teddy màu be đưa cho Trương Đông Lương, biểu tình lộ ra chút bất đắc dĩ.

Diệp Nam Cầm đón lấy con gấu Teddy, trên mặt nở nụ cười tươi như hoa, cô thật không nghĩ tới, bạn trai mình lại giỏi như vậy, đúng là trên đời có quá nhiều sự bất ngờ!

Diệp Nam Cầm ôm gấu Teddy trong lòng, nhìn nó một lúc, cô thấy rất vui. Sau đó lại nhìn thấy, trên gian hàng còn có một chiếc gối hình trái tim màu đỏ nữa.

Cô túm lấy cánh tay Trương Đông Lương, nhẹ nhàng lắc lắc, chớp chớp mắt nũng nịu nói: "Anh, em muốn cả cái gối hình trái tim màu đỏ kia nữa, hay là anh chơi thêm một lần nữa đi?"

Trương Đông Lương nhìn mặt ông chủ gian hàng, có thể thấy trên mặt ông ta rõ ràng không kiên nhẫn, Trương Đông Lương nghĩ nghĩ, sau đó nhẹ giọng an ủi: "Vợ, một con gấu Teddy là đủ rồi, giờ anh còn chơi lại nữa, chưa chắc đã trúng cả mười hai cái phi tiêu. Nếu như vậy, kỷ lục của anh sẽ bị phá đó!"

Diệp Nam Cầm hừ một tiếng, quay đầu đi về phía trước, Trương Đông Lương liền đuổi theo, cầm lấy tay Diệp Nam Cầm, trên mặt cười lấy lòng: "Sao vậy, vợ, sao tự nhiên em lại nổi giận?"

"Anh không nghe em, em muốn cái gối kia, anh lại không chơi nữa, anh không thương em." Diệp Nam Cầm chu miệng, bộ dạng kiêu ngạo nói.

"Vợ, không phải là anh không muốn chơi để lấy quà về cho em, tất cả mọi thứ trên quầy hàng, anh có thể lấy về cho em. Nhưng mà, tốt xấu gì mình cũng nên quan tâm tới việc kinh doanh của người khác chứ. Ông chủ là một người lớn tuổi rồi, mở một cái sạp nhỏ như này để kiếm tiền sống tạm qua ngày cũng không dễ dàng gì."

"Anh đưa ông ấy mười tệ chơi một lần để được những món đồ đáng giá năm mươi, sáu mươi tệ, ông ấy cũng không được lời lãi mấy. Chúng ta chơi không được lại muốn chơi tiếp nữa, cứ thế cứ thế mãi, ông ấy vẫn không ca thán mà vẫn để chúng ta chơi."

Diệp Nam Cầm thật ra cũng chỉ là muốn làm nũng một chút, nhưng nghe Trương Đông Lương giải thích xong, trong lòng có chút...xúc động.
Trương Đông Lương là người biết đối nhân xử thế, là một người thật sự rất tốt. Lần trước anh đã xông tới cứu đứa trẻ bị cuốn xuống cầu thang, lần này lại thấu tình đạt lý, hiểu được suy nghĩ của người khác, không muốn chiếm quá nhiều tiện nghi của ông chủ kia.

Nhân phẩm của anh, thật sự đáng tin vậy.

"Được rồi, được rồi, em hiểu mà, không cần nữa đâu." Diệp Nam Cầm cười ngọt ngào với anh, đột nhiên gọi một tiếng: "Trương Đông Lương."

Trương Đông Lương nhìn Diệp Nam Cầm, nghi hoặc hỏi: "Sao vậy?"

Diệp Nam Cầm nhón chân, nhẹ nhàng hôn Trương Đông Lương một cái, sau đó quay đầu tiếp tục đi về phía trước. Trương Đông Lương ngơ ngẩn đứng tại chỗ, vợ anh hôn anh một cái, không phải ảo giác, vợ anh thật sự hôn anh một cái.

Diệp Nam Cầm thấy Trương Đông Lương không đuổi theo kịp, lại đi vòng trở lại, nhìn anh, trịnh trọng nói: "Em quên mất còn một chuyện nữa."

Trương Đông Lương cau mày lại, ngay sau đó liền dãn ra, cười xấu xa nói: "Quên nắm tay anh, có phải không? Cho em!"

"Trương Đông Lương, anh không đứng đắn gì cả!" Diệp Nam Cầm nắm lấy tay Trương Đông Lương, có chút bất mãn nói: "Em đùa anh, anh lại tỏ ra ngây ngốc như vậy, ai không biết lại tưởng em bắt nạt anh."

Trương Đông Lương khẽ nở một nụ cười lấy lòng: "Được rồi mà, vợ, em cứ tiếp tục trêu chọc anh đi, anh thích được em trêu."

Diệp Nam Cầm khụ một tiếng, làm bộ nghiêm túc hỏi: "Anh, anh có thích ăn dâu tây không?"

Trương Đông Lương chớp mắt, vẻ mặt hạnh phúc trả lời: "Rất thích, vợ, là loại được trồng ở nhiệt độ 37 độ C sao?"

"Anh..." Diệp Nam Cầm ngước mắt lên, vốn định phát tác cảm xúc, lại nghĩ nghĩ gì đó rồi đè nén nó xuống, thay bằng một bộ mặt tươi cười, chỉ vào nhà vệ sinh công cộng gần đó nói: "Anh, chờ em một chút, em đi vệ sinh."

Trương Đông Lương ừ một tiếng, buông tay Diệp Nam Cầm ra.

Diệp Nam Cầm đi vào buồng vệ sinh, lấy son môi cùng gương nhỏ trong túi ra, đánh một lớp nhẹ lên môi. Ánh đèn ở chợ đêm lờ mờ như vậy, nếu không nhìn kỹ, cũng không ai có thể nhận ra được là cô có đánh son.

Diệp Nam Cầm ôm một bụng đầy ý nghĩ xấu xa bước ra khỏi buồng vệ sinh, đi tới trước mặt Trương Đông Lương, đột nhiên nhón chân, hung hăng hôn trên mặt anh một cái.

Trương Đông Lương thụ sủng nhược kinh (*), ôm chặt lấy Diệp Nam Cầm vào trong lòng, sủng nịnh nói: "Vợ yêu, em còn muốn trêu chọc anh đến lúc nào nữa vậy? Tim anh đều tan chảy cả rồi."
(*) thụ sủng nhược kinh: được người khác yêu thương nhưng lại cảm thấy vừa mừng vừa lo.

Diệp Nam Cầm bị Trương Đông Lương gắt gao ôm chặt, cô cảm thấy bên dưới có cái gì đó cộm cộm, nhịn không được mà nói: "Đai lưng của anh cộm quá."

Trương Đông Lương nghe xong lời này, nụ cười càng thêm không đứng đắn, anh nâng mặt Diệp Nam Cầm lên, giọng nói đầy ý vị: "Em nhìn kỹ xem, anh đang mặc quần thể thao, có đeo thắt lưng đâu."

"Đó là..." Diệp Nam Cầm trong nháy mắt đã hiểu ra, mặt đỏ bừng, nhỏ giọng oán trách: "Anh tự chủ kém như vậy sao?"

"Anh cũng không biết nữa, nó không nghe theo ý anh, anh biết làm thế nào được?" Trương Đông Lương cúi đầu, tiến đến bên tai Diệp Nam Cầm, giọng nói trầm thấp, lộ ra một chút không đứng đắn: "Em đã khơi dậy nó, vậy thì em phải chịu trách nhiệm đi."

Bạn trai cô thật là càng ngày càng được một tấc lại muốn tiến một thước, hôn cũng hôn rồi, ôm cũng ôm rồi, suốt ngày làm nũng, giờ còn muốn cùng cô thân mật!

Tuy rằng cái việc này cũng không có gì đáng trách, nhưng với sự bướng bỉnh của một cô gái, Diệp Nam Cầm nghĩ vẫn là chờ thêm một thời gian nữa. Tốt xấu gì, cũng phải tới gặp gia đình hai bên đã, có danh phận chính thức rồi, mới có thể, mới có thể làm cái kia!

"Anh, anh bớt nói mấy lời lưu manh lại đi." Diệp Nam Cầm cố thoải mái nói: "Em là tiên nữ, làm sao có thể để người phàm nhân như anh làm hoen ố chứ."

Trương Đông Lương cười xấu xa nói: "Đổng Vĩnh cũng là phàm nhân, Ngưu Lang cũng là phàm nhân, bọn họ có thể, tại sao anh lại không thể?"

Diệp Nam Cầm đang muốn đáp trả, lại nhìn thấy một đôi tình nhân đang đi tới. Người con trai kia nhìn nhìn Trương Đông Lương, cùng cô gái bên cạnh nói gì đó, cô gái kia cũng nhìn lại, nhịn không được mà nở một nụ cười.

Trong lòng Diệp Nam Cầm mừng thầm, anh chơi trò lưu manh, còn mang theo dấu môi của bổn cô nương trên mặt đi khắp nơi, bị người ta trêu chọc cười nhạo, hắc hắc!

"Bọn họ chắc hẳn cũng đã trải qua tam thư lục lễ (*)!" Vẻ mặt Diệp Nam Cầm lộ ra chút nghịch ngợm, chuyển sang chuyện khác: "Khi nào anh dẫn em đi gặp người nhà anh vậy?"

(*) Tam thư lục lễ: đây là một nghi lễ trong đám cưới truyền thống của người Trung Quốc. Nghi lễ kêt hôn truyền thống bao gồm tam thư: Sính thư (thư dùng khi đính hôn, nhà trai trao cho nhà gái), Lễ thư (nhà gái sẽ liệt kê ra số lượng lễ vật cưới hỏi khi hai bên gia đình đã chấp thuận hôn lễ), Nghênh thân thư (thư dùng khi nghênh thú tân nương) cùng lục lễ: Nạp thái (nhà trai nhờ người mai mối để dạm hỏi nhà gái), Vấn danh (nhà trai nhờ bà mối hỏi danh tính cô gái rồi đến tông miếu bói toán, ra quẻ "cát" sẽ tiến hành bước tiếp, quẻ "hung" thì dừng lại), Nạp cát (sau khi bói toán được điềm lành thì định hôn ước), Nạp chinh (nhà trai phái người đem sính lễ đến nhà gái), Thỉnh kỳ (chọn ngày cưới), Thân nghênh (ngày hôn lễ).

Có lẽ ý thức được lời mình có chút không đúng, Diệp Nam Cầm lại bổ sung thêm: "Ý em là, chú dì của anh."

Biểu tình Trương Đông Lương có chút trầm xuống, thở dài, kéo Diệp Nam Cầm tới một bên giao lộ, nơi này tương đỗi yên tĩnh, nhìn vào mắt cô, nghiêm túc nói: "Vợ, năm đó, vì chuyện học đại học của anh, chú dì anh đã cãi nhau một trận, thiếu chút nữa ly hôn."

"Sau đó, anh không đành lòng nhìn chú anh khó xử, chủ động muốn đi làm công ăn lương. Lúc đó dì anh đã khôn khéo tính kế, bà ấy sợ anh không kiếm được nhiều tiền, đến lúc kết hôn, lại muốn tìm bà ấy để xin tiền. Bà ấy nói muốn giải quyết nhanh chóng, cưỡng ép lấy đi nhà ở ba mẹ anh để lại cho anh."

"Dì anh nói, lúc ba mẹ anh qua đời, bà ấy đã nuôi dưỡng anh bao nhiêu năm, bỏ ra cho anh không ít tiền, nhà cùng tài sản của ba mẹ anh xem như là bồi thường. Chú anh khuyên bảo mãi, bà ấy mới để lại cho anh năm ngàn tệ, làm giấy tờ xong, nhất quyết nhất đao lưỡng đoạn (*), không muốn liên quan gì tới anh nữa."

(*) nhất đao lưỡng đoạn: đoạn tuyệt quan hệ.

Diệp Nam Cầm nghe xong, có chút đau lòng nhìn Trương Đông Lương, cuộc đời anh thật quá khổ sở mà!

Trương Đông Lương cảm thấy hơi buồn, nhưng thật nhanh chóng khôi phục lại nụ cười tươi, nhẹ nhàng ôm lấy Diệp Nam Cầm, hôn lên trán cô, giọng nói lộ ra sự dịu dàng: "Bảo bối, từ lúc anh mười tám tuổi đến giờ, anh đã không có gia đình. Nhưng hiện tại, anh có em, anh đã có gia đình nhỏ của mình. Đồng ý với anh, vĩnh viễn đừng rời khỏi anh, chúng ta ở bên nhau, mãi mãi, được không?"

Diệp Nam Cầm cảm thấy bị anh ôm có chút ngứa, nhẹ nhàng đẩy anh ra một chút, nhỏ giọng nói: "Anh nguyện ý cùng em về nhà không?"

"Hả?" Trương Đông Lương còn đang đắm chìm trong sự ngọt ngào này nên nhất thời không để ý.

"Anh không chỉ có em, anh còn có người nhà của em nữa, em muốn đưa anh về nhà em." Diệp Nam Cầm ngẩng đầu, vô cùng nghiêm túc nói.

Trương Đông Lương vui vẻ ra mặt, ôm lấy Diệp Nam Cầm, dùng tay đỡ lấy đầu cô, trong lòng cảm nhận được rõ ràng hơi ấm của cô, vui vẻ cười nói: "Được, anh gấp tới nỗi không thể chờ được rồi, lúc nào anh cũng sẵn sàng."

"Cuối tuần này đi." Diệp Nam Cầm nghĩ, cho một thời gian cụ thể, cũng dặn dò thêm: "Biểu hiện cho tốt vào nha!"

Trương Đông Lương cùng Diệp Nam Cầm đan chặt mười ngón tay vào nhau, anh tiến tới sát vào tai cô, nhẹ nhàng ngậm lấy vành tai cô, trêu chọc một chút, rồi thổi một ngụm khí nóng vào tai cô, cố ý dùng giọng nũng nĩu nói: "Bảo bối, em thật tốt."

Chương 13: Đưa người yêu về nhà

Trương Đông Lương trở lại tiệm net, Tần Phong vội vàng tháo tai nghe xuống, theo sát anh đi vào trong phòng, nhìn cảnh tượng trước mắt khiến cho biểu tình anh ta càng thêm khoa trương, còn hét lớn lên: "Mẹ kiếp."

"Hét cái gì mà hét?" Trương Đông Lương ném cho anh ta một cái nhìn xem thường, không chút khách khí hỏi: "Có gì lạ sao?"

Trong phòng của anh lúc này tràn ngập những bong bóng đủ sắc màu, Trương Đông Lương còn dùng sức thổi ra một đợt bong bóng, mà dấu môi màu hồng nhạt còn lưu lại trên mặt anh phản chiếu qua quả bóng, có vẻ đặt biệt...đặc biệt rực rỡ!

"Này, anh Đông, dọc đường đi chắc không quay đầu lại nhìn, nhưng mà chắc có không ít người nhìn anh cười đâu nhỉ?" Tần Phong cười trêu chọc nói.

Trương Đông Lương ừ một tiếng, nghi hoặc hỏi: "Sao cậu biết, cậu đi theo dõi anh?"

"Anh Đông, anh đi soi gương xem!" Tần Phong cười ôm bụng, thiếu chút nữa không thể đứng thẳng dậy nổi: "Vợ anh đã trồng dâu tây trên mặt anh rồi!"

Trương Đông Lương chạy nhanh tới cầm lấy điện thoại, đối diện với màn hình, tuy không phải rực rõ nhưng anh vẫn có thể nhìn thấy một dấu môi màu hồng phấn. Bảo sao, lúc đi trên đường anh cứ cảm thấy có gì đó không ổn, hóa ra mình vác dấu ấn ân ái trên suốt đường đi!

Nhưng mà, trong lòng anh còn có điểm vô cùng cao hứng, thậm chí còn có chút ngọt ngào, dấu môi lưu lại trên mặt anh, nhưng cô vợ bé bỏng của anh lại ở trong tim anh!

"Anh Đông, anh phản lão hòa đồng (*) à? Lớn đầu rồi còn chơi thổi bong bóng?" Tần Phong vươn tay ra, một quả bóng dừng ở trên tay anh ta, ngay sau đó tan vỡ.

(*) phản lão hòa đồng: biến già hóa trẻ.

"Cậu cút đi, anh đây vẫn còn trẻ chán, còn lâu mới già!" Trương Đông Lương nằm nghiêng ở trên giường, đuôi lông mày cùng khóe mắt không thể ngăn được ý cười: "Cuối tuần này anh sẽ tới nhà ba mẹ vợ anh, nếu ổn thỏa, có lẽ bọn anh sẽ đi đăng kí kết hôn sớm."

"Xem anh phát cuồng như vậy kìa, có muốn em mua giúp anh hai quả pháo, xong treo ở trước cửa tiệm net không?" Tần Phong ngồi xuống giường, khẽ chớp mắt, trêu chọc nói: "Anh Đông, anh cũng 24 tuổi rồi, còn chần chừ gì nữa mà không hoàn thành nghĩa vụ. Anh nhìn anh, xong lại nhìn cậu em vợ đi, người ta cũng sắp làm ba rồi đó!"

Trương Đông Lương đấm anh ta một cái, chửi thề một câu, lại hỏi: "Nói thật đi, cậu cùng với Hàn Linh Linh, rốt cuộc tính như thế nào?"

Tần Phong thu hồi nụ cười tươi trên mặt, nghiêm túc nói: "Anh Đông, ông già nhà em lần này quyết định xuống tay thật, nguồn tài chính của em đều bị cắt đứt hết cả, còn bị đuổi ra khỏi nhà. Nhưng mà không sao, em đã tìm được việc rồi, ngày mai sẽ đi làm. Đúng rồi, cho anh xem cái này."

Một quyển sổ màu đỏ, trên đó có ghi ba chữ giấy hôn thú. Hai mắt Trương Đông Lương sáng lên, đây chính là thứ mà anh hy vọng có được nhất.

"Cậu cùng với Hàn Linh Linh đi đăng ký kết hôn lúc nào? Anh không phải anh em tốt của cậu sao? Sao không nói với anh một tiếng?"

Trương Đông Lương cầm lấy giấy hôn thú, mở ra nhìn thoáng qua, trong đầu không nhịn được mà ảo tưởng, trên ảnh chụp hai người, chính là anh và Diệp Nam Cầm, không biết sẽ như thế nào nữa. Tuy nhiên, cũng nhanh qua đi.

"Thật ra, em đối với Linh Linh là có thua thiệt. May mắn thay, có mẹ em hòa giải, ông già nhà em cũng không quá tuyệt tình, căn hộ kia cũng trả lại cho em, không có thu về. Về sau, em cũng không còn là phú nhị đại nữa, em với anh giống nhau, đều dựa vào chính sức mình mà phấn đấu."

Trương Đông Lương liếc nhìn Tần Phong một cái, mở điện thoại ra xem, ngữ khí lười biếng nói: "Giống anh nhưng cũng đừng tới nơi này khóc thảm, anh so với cậu còn thảm hơn nhiều. Cậu ở bên ngoài rèn luyện mấy năm, ông già bớt giận thì xin về sau, tóm lại vẫn sẽ là cậu kế thừa gia nghiệp."

"Cậu nhìn anh xem, anh nửa năm qua phải vất vả lắm mới sống yên ổn được, hiện tại, không biết tiệm net của anh còn có thể tồn tại bao nhiêu ngày nữa? Về sau như thế nào, anh cũng lo lắng vô cùng!"

Tần Phong nhìn sắc mặt Trương Đông Lương, quả nhiên là mang theo sự u sầu, nghi hoặc hỏi: "Anh Đông, sao tự nhiên lại nói những lời này?"

"Hiện tại các tiệm net trên cả nước đều bị quản rất chặt. Như thế những tiệm net tư nhân còn có thị trường sao? Đối diện chỗ này cũng vừa mới khai trương một tiệm net mới, trong phố này, cách hai ba nhà cũng có một tiệm net. Cậu không thấy, mấy ngày nay lưu lượng khách tới không bằng mấy ngày trước sao?"

"Anh cùng cậu nói một câu xuất phát từ nội tâm, hiện tại trong tay anh thật sự không có nhiều tiền. Mấy năm nay, anh ngày đêm làm việc, cuối cùng cũng tích góp mua được một căn nhà, mua được xe. Thiết bị ở tiệm net này, cậu cũng biết rồi đó, đều là hàng đã sử dụng rồi. Hiện tại, các tiệm net đều sử dụng thiết bị có cấu hình tiên tiến, màn hình lớn, chơi game cũng mượt mà hơn, hoàn cảnh phương tiện cũng không tệ, anh lấy cái gì để cạnh tranh với bọn họ?" "Anh cũng đã tính toán rồi, cuối năm nay sẽ đóng tiệm net, đem đống máy tính đó đi bán, sau đó tìm lối đi khác."

Tần Phong nghe những lời này xong có chút thương cảm, tuy nhiên, anh ta vẫn cố bày ra một gương mặt tươi cười, vỗ vỗ bả vai Trương Đông Lương, an ủi nói: "Không có việc gì đâu, anh, xe đến trước núi ắt sẽ có đường, có đường ắt sẽ có anh em tốt bên anh. Dù phía trước là núi đao biển lửa, anh em sẽ giúp anh vượt qua, có việc gì anh cứ nói, có thể giúp nhiều giúp ít em nhất định sẽ giúp."

Trương Đông Lương giơ bàn tay ra, Tần Phong lập tức hiểu ý, cũng giơ tay ra, cùng anh đập một cái, lại gắt gao nắm chặt, vô cùng nghiêm túc nói: "Anh, mặc kệ như thế nào, vẫn có anh em ở bên anh!"

Tần Phong nghĩ nghĩ, lại lắm miệng hỏi một câu: "Đúng rồi, chị dâu có biết chuyện cuối năm anh sẽ ngừng kinh doanh chưa?"

Trương Đông Lương lắc đầu, ngẩng đầu nhìn lên trần nhà, trịnh trọng nói: "Người anh em, chuyện này cậu đừng nói với chị dâu cậu. Nếu không thể làm ở tiệm net, tôi cũng có thể làm việc khác. Chuyện buồn như này, chính tôi khiêng là đủ rồi, không cần phải để cô ấy đi theo lo lắng. Cùng cô ấy ở bên nhau, tôi chỉ hy vọng, cô ấy có thể vui vẻ là được rồi."

Cuối tuần, mặt trời lên cao, chim hỉ thước kêu chích chích trên cây.

Sáng hôm nay Trương Đông Lương dậy rất sớm, đem chính mình chỉnh trang vô cùng ngăn nắp, tóc tai sạch sẽ gọn gàng, áo lông cao cổ màu cà phê, cùng với quần dài màu đen giản dị, áo choàng dài trùm đầu màu đen và đôi giày thể thao màu đen trắng. Có thể nói là hoàn mỹ.

Tới tiểu khu nhà Diệp Nam Cầm, Trương Đông Lương đón cô, dọc đường đi lải nhải hỏi rất nhiều việc cần chú ý, nhưng Diệp Nam Cầm lại không thấy phiền chút nào, trong lòng còn có chút vui mừng.

Trương Đông Lương tới tiểu khu nơi ba mẹ Diệp ở, đi ngang qua siêu thị dưới lầu mua một hộp sữa bò dành cho người trung niên cùng một chút trái cây. Lúc này anh mới cầm lấy tay Diệp Nam Cầm, hai người đi vào thang máy, tâm tình thấp thỏm đi tới cửa Diệp gia.

Diệp Nam Cầm nhìn Trương Đông Lương có chút khẩn trương, tiến tới sát tai anh, nhẹ giọng an ủi: "Anh, đừng sợ, ba mẹ em hiền lắm, không ăn thịt anh đâu."

Trương Đông Lương chỉ cảm thấy lòng bàn tay mình đều đã đổ mồ hôi, bình thường gặp phải một chuyện gì đó khó khăn, anh cũng không cảm thấy đáng sợ như này.

Diệp Nam Cầm gõ cửa, hô một tiếng: "Mẹ, con đã về rồi."

Mẹ Diệp ra mở cửa, nhìn sang Trương Đông Lương, từ đầu tới chân đánh giá một lần, thần sắc nhàn nhạt nói: "Cậu là bạn trai của Tiểu Cầm sao, tôi là mẹ của Tiểu Cầm, mau vào trong nhà ngồi đi."
Trương Đông Lương cùng Diệp Nam Cầm liếc nhìn nhau, Diệp Nam Cầm nhìn bộ dạng của anh có chút khẩn trương, cô cầm lấy tay anh, khóe miệng mỉm cười.

Trương Đông Lương khẽ nở một nụ cười, vào cửa, liền tươi cười nói: "Dì, lần đầu tiên con tới nhà, cũng không biết nên mua cái gì, những đồ này con mới mua, hy vọng dì sẽ thích ạ."

Mẹ Diệp nhìn lướt qua sữa bò cùng trái cây, thần sắc không gợn sóng, đi đến sofa ngồi xuống trước, lại chỉ vào hai cái ghế mềm đối diện, có lệ mà nói: "Ngồi đi."

Trương Đông Lương cùng Diệp Nam Cầm ngồi xuống ghế, không biết nên nói gì: "Con thường nghe Nam Cầm nhắc tới dì, cô ấy nói dì rất tốt."

Mẹ Diệp ừ một tiếng, khẽ nhướng mày, cố ý kéo dài âm điệu: "Tôi nghe nói, cậu chỉ có bằng cao trung, chưa từng học đại học?"

Trương Đông Lương cúi đầu suy nghĩ, nhẹ giọng giải thích: "Con, con lúc ấy có thi đại học, chỉ là, chỉ là trong gia đình có chút chuyện không tốt lắm."

Diệp Nam Cầm cảm thấy không khí có chút không tốt, nhịn không được mà xen vào: "Mẹ, thật ra Đông Lương..."

"Mẹ đang hỏi cậu ta, con ngồi nghe là được." Mẹ Diệp cắt ngang lời nói của Diệp Nam Cầm, tiếp tục nói: "Tôi còn nghe nói, cậu không ba không mẹ, không có nghề nghiệp cụ thể, mở một tiệm net nhỏ, công việc kinh doanh cũng đang trong tình trạng khó khăn, tiền thu được cũng không đủ chi?"

Trong lòng Trương Đông Lương lộp bộp một chút, vội vàng mở miệng giải thích: "Dì, dì nghe ai nói vậy, tiệm net của con hiện tại đang làm việc rất tốt ạ."

"Được, tôi đã làm việc ở Tổ dân phố cả nửa đời người, chỉ cần nhìn qua, tôi cũng biết người ngồi trước mặt mình là người như thế nào." Mẹ Diệp phất tay, trong giọng nói còn mang một chút khoe khoang: "Tiểu Cầm nhà tôi tốt nghiệp đại học danh tiếng, còn đang làm cho một tòa soạn nổi tiếng. Cậu biết đấy, bảo hiểm cũng đều hoàn thành rồi."

"Thậm chí bất động sản, nhà tôi cũng có ba căn, chỉ tính riêng căn ba phòng mà Tiểu Cầm đang ở, so với căn nhà hai phòng của cậu tốt hơn rất nhiều."

"Phượng Hoàng Nam có trình độ học vấn cao cùng với công việc tốt, cậu so với người ta, quả thật là kém hơn rất nhiều. Tiểu tử, cậu đừng tưởng rằng, cậu lớn lên đẹp trai như vậy, là có thể trở thành chồng của Tiểu Cầm nhà tôi. Cái tính toán trong lòng cậu, hôm nay tôi sẽ ở trước mặt Tiểu Cầm mà chọc thủng nó. Cậu đừng nghĩ, cậu cưới được Tiểu Cầm về là có thể thoát nghèo mà làm giàu!"

"Đến lúc đó, cậu để Tiểu Cầm ở trong nhà cậu, cậu đem nhà của Tiểu Cầm cho thuê hoặc bán đi, cậu ngồi mát mà ăn bát vàng. Tôi nói cho cậu biết, Tiểu Cầm nhà tôi có thể ngốc, nhưng tôi không ngốc chút nào, tình cảm của hai người, nhân lúc còn sớm mà cắt đứt đi."

Trương Đông Lương cảm thấy trong lòng vô cùng tủu thân. Thì ra, bần cùng chính là cái tội, anh cực cực khổ khổ nhiều năm như vậy, ngay cả khi anh đã mua được một căn nhà, cũng có ích lợi gì?

Chỉ cần điều kiện không bằng nhà mẹ vợ, thì đó chính là không có ý tốt, là mưu đồ gây rối, là đầu óc có tâm tư xấu xa!

Đôi tay Trương Đông Lương đều có chút run nhẹ, anh cắn chặt răng, quật cường mà cương ngạnh trả lời: "Dì, con đối với Tiểu Cầm là thật lòng. Từ trước tới nay, con chưa từng nghĩ tới sẽ có mưu đồ gì với tài sản của nhà dì. Nếu dì không tin con, con có thể làm công chứng tài sản trước khi kết hôn."

Mẹ Diệp hừ một tiếng, khinh thường nói: "Hai vợ chồng sinh hoạt, ngay cả khi đã công chứng tài sản trước khi kết hôn, vậy tiền sau khi kết hôn, chi phí hàng ngày trong nhà, cậu định tính như thế nào? Tiểu Cầm còn trẻ không hiểu chuyện, cậu ở bên ngoài lang thang, suy nghĩ nhiều như vậy, con bé chắc chắn sẽ bị cậu chèn ép."

Trương Đông Lương rốt cuộc nhịn không được, từ từ đứng lên, môi run rẩy, nỗ lực đè nén sự phẫn nộ trong nội tâm, cố gắng bình tĩnh mà nói: "Dì, con cảm thấy giữa chúng ta khả năng là có chút hiểu lầm. Hôm khác con sẽ tới gặp dì sau ạ."

Nói xong câu đó, Trương Đông Lương không dừng lại, trực tiếp đi đến trước cửa, mở cửa ra rồi đi ra ngoài.

Diệp Nam Cầm vô cùng nôn nóng, cô liền đứng lên, nhịn không được oán trách: "Mẹ, tại sao mẹ lại làm vậy. Lát nữa quay lại con sẽ nói chuyện với mẹ sau, giờ con phải đi theo Đông Lương để nhận lỗi."

"Đứng lại, mẹ còn có chuyện muốn nói với con." Mẹ Diệp vội vàng lên tiếng ngăn cản, Diệp Nam Cầm đã đóng cửa đi xuống lầu.

Chương 14: Hốc mắt anh có chút ướt át

Trương Đông Lương đi đến bên cạnh xe của mình, đang định mở cửa xe thì thấy Diệp Nam Cầm từ cửa chạy vội tới chỗ anh.

"Anh, thật xin lỗi, thật sự xin lỗi." Diệp Nam Cầm bổ nhào vào lòng Trương Đông Lương, ôm chặt lấy anh, sợ nếu mình buông tay, anh sẽ đi mất: "Em không biết, thật sự không biết. Mẹ em, mọi ngày bà ấy không như vậy đâu."

Nhìn người trong lòng mình, giọng nói đều mang theo tiếng nức nở, Trương Đông Lương vốn dĩ đang tức giận, tức khắc lòng liền mềm xuống.

"Vợ, mẹ em không thích anh, bà ấy cảm thấy anh yêu em là vì tiền, em nói xem, anh biết làm sao bây giờ?" Trương Đông Lương dùng tay ôm lấy eo Diệp Nam Cầm, cằm chống lên đầu cô, ngữ khí có chút tủi thân.

Diệp Nam Cầm ngẩng đầu, vành mắt hồng hồng, hỏi dò: "Anh, mẹ em vừa nãy nói anh như vậy, anh có giận không?"

Trương Đông Lương thở dài, nâng mặt Diệp Nam Cầm lên, nghiêm túc nói: "Nếu nói không giận thì là anh nói dối. Anh chỉ là không rõ, tại sao mẹ em lại nghĩ anh là người như vậy?"

Nói xong câu đó, Trương Đông Lương tròn mắt, lại thoải mái cười lớn nói: "Vợ, em nói xem, anh lớn lên quá đẹp trai, là anh sai sao? Mẹ em bảo anh lớn lên như vậy, liền cho anh là thằng công tử bột, chỉ thích ăn cơm mềm? Quá bất công với anh đó!"

Diệp Nam Cầm biết anh đang cố tình làm cho mình vui, ngược lại trong lòng cô càng thấy thêm chua xót.

Nhưng cô vẫn cố nín khóc mà nở một nụ cười, nhẹ đấm một cái vào ngực Trương Đông Lương, dịu dàng nói: "Anh cũng tự luyến thật đó, em định tới an ủi anh, nhìn anh bộ dạng anh không có chuyện gì lúc này, em mất công rồi."

Trương Đông Lương ôm chặt cô vào trong lòng, tay phải chế trụ eo cô, tay trái cùng cô đan mười ngón tay vào nhau, lòng bàn tay ở trên mu bàn tay cô nhẹ nhàng vuốt ve. Anh cúi xuống sát gần tai cô, ngữ khí thực nhẹ nhàng: "Vợ, chỉ cần em ở trong tim anh, dù khó khăn vất vả thế nào, anh cũng chống đỡ được. Nếu anh ngã xuống, ai sẽ che chở cho em đây? Vợ anh, chỉ có thể mình anh che chở thôi."

Diệp Nam Cầm nghe lời này xong, cảm thấy trong lòng vô cùng cảm động, cô ngẩng đầu lên, từ từ nhắm hai mắt lại.

Trương Đông Lương lần đầu tiên nhìn thấy Diệp Nam Cầm chủ động như vậy. Anh cảm thấy hormone nam trong người mình tăng lên nhanh chóng, hơi thở có chút dồn dập. Tay anh càng nắm chặt lấy tay Diệp Nam Cầm. Một chút rồi một chút, đôi môi ngày càng gần hơn cho đến khi hoàn toàn được bao phủ.

Cảnh vật xung quanh dường như trong nháy mắt đều trở nên yên tĩnh. Chỉ còn hai đầu lưỡi cho nhau sự ấm áp cùng hương thơm ngọt lành.

Thật lâu sau, Diệp Nam Cầm mới thoát được khỏi sự ngọt ngào này, ánh mắt kiên định nhìn Trương Đông Lương, nắm chặt tay anh, nghiêm túc nói: "Đông Lương, dù có bất cứ chuyện gì xảy ra, em sẽ cùng anh gánh chịu. Anh yên tâm, em nhất định sẽ khuyên nhủ mẹ em, bà ấy nhất định sẽ chấp nhận anh."

Mặc dù trời đã vào cuối thu, nhưng Trương Đông Lương bởi vì những lời này mà trong lòng đều tràn đầy ấm áp.

Trở lại tiệm net, Trương Đông Lương vô thức nhìn xung quanh một vòng, nhưng không thấy Tần Phong ở đó. Anh lúc này mới nhớ ra, Tần Phong đã đi làm, đã kết hôn, đương nhiên sẽ không còn giống trước kia, mỗi ngày tới tiệm net của anh, cùng anh vui cười đùa giỡn.

Tính ra, Tần Phong một tuần nay đã không tới tiệm net của anh rồi.

Trương Đông Lương gọi điện thoại cho Tần Phong. Tần Phong trước sau vẫn một giọng trêu chọc: "Sao thế, anh Đông, mới mấy ngày không gặp đã nhớ em rồi sao?"

"Cậu tưởng bở cái gì thế? Buổi tối tôi muốn tới quán bar, có rảnh không?" Trương Đông Lương đi thẳng vào vấn đề, trực tiếp hỏi.

Tần Phong thở dài, oán giận nói: "Anh Đông của em ơi, em hiện tại là người đã có gia thất, vợ em quản nghiêm lắm, không được ngủ ở ngoài, cũng không được say rượu về nhà. Lần trước em uống say trở về, cô ấy giận dỗi em, đều không cho em chạm vào người, em thiếu chút nữa nghẹn muốn chết. Dù sao đi nữa, sau này em vẫn đi cùng anh tới chân trời bao la. Nhưng mà vợ vẫn là nhất, sau này anh kết hôn sẽ hiểu."

"Được đấy Tần Phong, có vợ rồi liền mặc kệ anh em." Trương Đông Lương ra vẻ mắng một câu, cuối cùng vẫn nhẹ giọng nói: "Thôi được rồi, không làm khó cậu nữa, cậu không đi được thì tôi tìm người khác vậy."

Quán bar Sao Trời, ánh đèn rực rỡ, trên sàn nhảy, mỹ nam cùng mỹ nữ uốn éo thân thể, chơi vô cùng vui vẻ.

Trương Đông Lương đi tới quầy bar, gọi một chai rượu vang. Ánh đèn mờ mờ không thấy rõ, chỉ có một người một ly tiếp một ly. Anh vốn là muốn tìm một người để kể khổ, nhưng nghĩ lại, hà tất gì phải khiến người khác thấy ngột ngạt, vẫn nên là chính anh tự mình chịu khổ.

Không biết do rượu cay quá hay do tâm trạng sầu khổ, hốc mắt Trương Đông Lương có chút ướt át, nước mắt cố gắng kìm lại không thể kìm nữa từ từ lăn dài trên má.

Cũng không biết đã uống bao nhiêu ly, Trương Đông Lương cảm thấy mình đã say, liêu xiêu đi ra ngoài. Ánh đèn đường lập lòe đem bóng anh trải dài trên mặt đất. Một trận gió thổi qua khiến anh khẽ rùng mình. Anh chỉ đơn giản ngồi xuống ven đường, ngẩng đầu nhìn lên trời, bầu trời hôm nay đen kịt không thể nhìn thấy sao trời.

Trên đường người đi qua đi lại, một đôi tình nhân đi ngang qua, tay nắm chặt lấy nhau, trên mặt tràn đầy sự vui vẻ hạnh phúc. Nhưng anh nhìn thấy chỉ càng cảm thấy thêm cô độc.

Đèn đường hai bên đổ xuống, chỉ có một mình anh ngồi một góc, hoang vắng, lạnh lẽo, chỉ mình anh cô độc.

Tất cả sự tủi thân từ ngày xưa đến giờ đều tức khắc nổi lên trong lòng. Từ lúc anh bắt đầu tự lực cánh sinh, anh đã phải chịu đựng biết bao sự thờ ơ cùng tủi nhục. Anh cho rằng, cái thói đời nóng lạnh của xã hội, anh đã sớm nhìn thấu được.

Bởi vì nhìn thấu rồi, anh sẵn sàng chống lại bao gió sương cùng băng giá, anh muốn mang tới cho người mình yêu nhất một mái nhà, một gia đình thật sự hạnh phúc.

Nhưng mà anh đã sai rồi, anh cho rằng, anh có thể đem tới hạnh phúc cho người anh yêu nhất. Nhưng mà hiện thực trước mắt lại không đơn giản như anh tưởng.

Bằng cấp không tương xứng, gia cảnh cũng không tương xứng, sự nghiệp càng không tương xứng. Anh cảm thấy, mình có đủ tham vọng, nhưng anh không biết, không biết phải làm như thế nào mới đạt được tới điều kiện của mẹ vợ tương lai.

Nhưng anh không nghĩ tới chuyện buông tay, bởi vì đó là người con gái mà anh yêu nhất!

Chỉ là, anh không muốn Diệp Nam Cầm vì anh mà mẹ con khắc khẩu, dẫn tới tình thân của hai người bị hủy hoại.

Trước mặt mọi người, anh chính là anh Đông đầu đội trời chân đạp đất, không gì là không thể làm khó anh. Nhưng khi đứng trước tình yêu, chung quy anh vẫn té ngã, mờ mịt vô hướng.

Cũng không biết bị gió lạnh thổi bao lâu, anh loáng thoáng nghe thấy tiếng đánh nhau trong ngõ hẻm bên cạnh. Anh đứng lên đi tới, mơ hồ nhìn thấy hai thân ảnh. Anh xoa xoa đôi mắt nhập nhèm, phát hiện ra hai người kia chính là Diệp Minh Xuyên và Hàn Văn Hạo.

Cậu em vợ gặp nạn, Trương Đông Lương không thể không giúp, anh lớn tiếng mắng một câu, nhấc chân lên lao tới.

Tuy rằng Trương Đông Lương say đến chuếnh choáng, nhưng mà hai đánh một vẫn có ưu thế hơn. Hàn Văn Hạo hai tay khó địch được bốn tay, thực mau liền rơi xuống thế yếu, hung hăng vứt lại một câu: "Diệp Minh Xuyên, mày cứ chờ đấy, tao sẽ không bỏ qua cho mày đâu",sau đó nhanh chân chạy đi.

Trương Đông Lương đánh nhau một hồi cũng thanh tỉnh hơn nhiều, nhưng sắc mặt vẫn có chút đỏ hồng. Diệp Minh Xuyên đỡ lấy anh, cảm kích nói: "Anh Đông, may mà có anh, nếu không em cũng không đánh lại tên đó. Anh Đông, sao anh lại biết em ở đây?"
Trương Đông Lương cười cười, cực lực phất tay, ánh mắt mê ly nói: "Đi đường thì thấy, gặp chuyện bất bình nên rút đao tương trợ thôi."

"Anh Đông, sao anh uống nhiều rượu thế?" Diệp Minh Xuyên xoay đầu, hít thở một ngụm không khí, quan tâm hỏi: "Anh Đông, sao anh lại thành ra thế này? Chị của em mặc kệ không quản anh sao."

Trương Đông Lương cười khổ một tiếng, nương rượu mà khổ sở nói: "Chị của cậu là người tốt, cô ấy rất quan tâm tới tôi, mẹ cậu lại mặc kệ tôi, bà ấy khinh thường tôi."

Diệp Minh Xuyên cảm thấy vai mình trầm xuống, Trương Đông Lương đang đè đầu lên vai cậu, mang theo ngữ khí cầu xin: "Người anh em, cậu giúp tôi đi, tôi không thể không có chị cậu được, tôi không thể, tôi yêu cô ấy, thực sự rất yêu cô ấy."

Diệp Minh Xuyên cảm thấy vai mình dần lạnh đi. Cậu đỡ Trương Đông Lương dậy, giữ anh bằng hai tay, bất đắc dĩ nói: "Anh Đông, nhìn anh như thế này chắc không thể tự về được. Để em giúp anh tìm cái khách sạn, anh vào đấy ngủ một đêm đi."

Trương Đông Lương bị Diệp Minh Xuyên nửa kéo nửa túm đi đến khách sạn. Dọc đường đi, Trương Đông Lương dựa vào người Diệp Minh Xuyên, ánh mắt lờ đơ mê ly nói: "Vợ, em đừng rời khỏi anh."

Diệp Minh Xuyên cảm thấy có chút xấu hổ, nhưng cũng không còn cách nào khác, đây là anh rể tương lai của cậu, cậu cũng nên quan tâm một chút.

Lúc Trương Đông Lương tỉnh lại, cảm thấy ánh mặt trời ngoài cửa sổ có chút lóa mắt, anh xoa xoa đôi mắt nhập nhèm, liền nhìn thấy Diệp Nam Cầm đang ngồi ở mép giường. Đột nhiên nhìn xuống dưới, phát hiện chính mình đang trần truồng chỉ với một chiếc quần sịp.

"Em, anh, tại sao anh lại ở đây?" Trương Đông Lương gãi đầu, có chút khó hiểu hỏi: "Anh nhớ rõ tối hôm qua, anh một mình đi uống rượu. Sau đó, hình như là có chuyện gì xảy ra, anh và em, không, không phát sinh cái gì chứ?"

Diệp Nam Cầm phụt cười một tiếng, cố ý trêu ghẹo nói: "Anh hy vọng phát sinh cái gì? Anh say như thế, còn có thể phát sinh cái gì chứ?"

"Vợ, anh xin lỗi, làm em lo lắng rồi." Trương Đông Lương cầm lấy tay Diệp Nam Cầm, vẻ mặt lấy lòng, lại có chút tủi thân, tựa như một đứa trẻ gây ra lỗi lầm.

Mi mắt Diệp Nam Cầm cong lên, khẽ cười nói: "Bảo sao sau khi Linh Linh gả cho Tần Phong, chuyện thứ nhất chính là đặt ra quy tắc, không được say rượu trở về. Anh liền ỷ vào việc em không sống chung với anh, cứ như vậy mà lang thang, bị em bắt quả tang, anh có thừa nhận không?"

Trương Đông Lương ở trước mặt Diệp Nam Cầm chính là một con cừu nhỏ đáng thương, cúi đầu, ngoan ngoãn nhận sai nói: "Vợ, anh sai rồi."

"Nói em nghe xem nào, vì chuyện gì mà anh lại uống nhiều như vậy?" Trong mắt Diệp Nam Cầm tràn ngập sự quan tâm, nghiêm túc nhìn anh: "Chắc không phải, anh vì mẹ em nói mấy câu, liền mượn rượu giải sầu, đem chính mình biến thành như vậy?"

Trương Đông Lương dựa vào gối, thở dài, ngữ khí có chút thương cảm: "Không chỉ là vì cái này, chú anh, mất rồi."

"Anh đã từng kể với em rồi đó, chú dì anh nuôi anh lớn. Ngày hôm qua em họ gọi điện thoại cho anh, nói là hậu sự của chú ấy đều đã xong xuôi. Dì anh không cho nó gọi anh về chịu lễ tang, sợ anh đòi phân chia tài sản. Em họ anh cảm thấy tốt xấu gì cũng là chú cháu, thế nên, mới trộm gọi điện thoại cho anh."

Diệp Nam Cầm vươn tay ra ôm lấy cổ Trương Đông Lương, để anh dựa vào trong lòng mình, ngón tay mơn trớn ở phía sau lưng anh, nhẹ giọng an ủi nói: "Đều đã qua rồi, về sau, anh còn có em, em vẫn sẽ luôn ở bên cạnh anh."

Trương Đông Lương cảm thấy tư thế này, chính mình giống nhưmột cô vợ nhỏ. Anh tránh Diệp Nam Cầm ra, đổi tư thế, đem Diệp Nam Cầm ôm vào trong lòng, trong giọng nói lộ chút sự mong chờ: "Vợ, anh muốn em."

Diệp Nam Cầm đỏ mặt, nhìn hầu kết anh có chút run rẩy, lắp bắp nói: "Anh, anh mau mặc quần áo vào đi."

Trương Đông Lương nhìn Diệp Nam Cầm chằm chằm, ánh mắt vô cùng nóng bóng. Anh cúi người, đem đầu tiến lại gần cô, trên môi cảm nhận được độ ấm của người kia, đầu lưỡi liền nhịn không được, khẽ thăm dò. Trong chăn có một chỗ dần vươn thẳng lên.

Trương Đông Lương cảm thấy có chút khó nhịn, lần đầu tiên của anh, liền ở thời khắc này, địa điểm này mà đưa đi sao? Trong đầu anh, tràn ngập sự hưng phấn cùng khẩn trương, anh không tự chủ được mà cầm lấy tay Diệp Nam Cầm, lướt qua cơ bụng mình, dần dần đi xuống dưới.

"Anh Đông, anh đã tỉnh lại chưa, mau mở cửa! Chị, mở cửa cho em, em mua bữa sáng về rồi." Ngoài cửa truyền đến giọng nói của Diệp Minh Xuyên.

Diệp Nam Cầm thiếu chút nữa mất đi lý trí, nghe được tiếng đập cửa, vội vàng đấy Trương Đông Lương ra, xoa xoa môi, mặt mày đỏ bừng nói: "Anh, anh mau mặc lại quần áo đi, Minh Xuyên mua đồ ăn sáng về rồi.

Chương 15: Adrenaline trong người vì thế cũng tăng lên

Trương Đông Lương bất mãn ừ một tiếng. Anh đang hăng say, liền bị Diệp Minh Xuyên chen ngang, trong lòng có chút không vui. Tiểu từ này, sớm không trở lại muộn không trở lại, lại cố tình chọn đúng lúc này cơ chứ.

Dọa đến anh thì không sao, nhưng dọa đến em trai anh chính là hủy hoại cả đời hạnh phúc của chị cậu đó!

Diệp Nam Cầm đi mở cửa, Trương Đông Lương nhanh chóng mặc quần áo lại, ấn ấn "cậu em trai" của mình đang ngẩng đầu lên, dùng sức đè ép xuống.

"Anh Đông, em đã mua bánh quẩy cùng sữa đậu nành, anh mau qua ăn đi." Diệp Minh Xuyên đem túi thức phẩm đặt ở trên bàn, lại giải thích nói: "Tối hôm qua anh uống say, em đã chăm sóc anh cả một đêm. Sáng sớm hôm nay, em đã nói với chị em, để chị em tới quản anh. Còn nữa, tối hôm qua anh lăn qua lộn lại, hại em cả đêm ngủ không ngon giấc, anh phải bồi thường thiệt hại tinh thần cho em."

Trương Đông Lương giương mày lên, cười tiếp lời nói: "Cậu muốn bao nhiêu, 200 đủ không?"

Diệp Minh Xuyên cười ha ha, cố ý trêu chọc nói: "Anh là anh rể của em, tính ra chúng ta cũng có chút thân thích, anh cho em thêm 100 cũng được."

Diệp Nam Cầm liếc nhìn cậu, vẻ mặt ghét bỏ nói: "Suốt ngày chỉ biết nói lải nhải, vào đến cửa rồi còn không biết nói lời cảm ơn, còn sấn tới mà xin xỏ tiền. Nếu không phải nhờ anh rể của em, em đã bị Hàn Văn Hạo đánh cho tàn phế rồi. Cái tên điên đấy, nhốt mấy ngày được thả ra còn đi tìm người ta gây sự. Về sau em ra cửa nên chú ý cẩn thận, nhìn thấy cậu ta thì tránh xa một chút."

Trương Đông Lương nhíu mày, có chút khó hiểu hỏi: "Minh Xuyên, cái tên Hàn Văn Hạo đấy hận cậu đến tận xương tận tủy, nhìn dáng vẻ cậu ta chỉ muốn đem cậu ra băm làm trăm mảnh thôi. Đúng ra, đều là đàn ông, đánh nhau một trận là xong, sao còn phải lằng nhằng dây dưa như thế?"

"Một hai câu cũng không thể nói rõ ràng với nhau, dù sao, em với cậu ta cũng từng là anh em tốt, mà anh em tốt, một khi trở mặt thành thù, còn đáng sợ hơn giữa người lạ với nhau. Rõ ràng cậu ta phản bội em, lại nói em phản bội cậu ta, em biết nói như thế nào? Gia Kỳ từ trước tới nay đều không thích cậu ta, là cậu ta tự mình đa tình, lại trách em cướp lấy người con gái của cậu ta, quả thực không có đạo lý gì cả!"

Trên mặt Diệp Minh Xuyên tràn ngập sự bực bội, vì yêu sinh hận, tính tình cố chấp, thật là đáng sợ!

Diệp Nam Cầm vẫn thấy có chút lo lắng, trên mặt biểu tình vô cùng nghiêm trọng: "Minh Xuyên, dù sao em cẩn thận vẫn tốt hơn. Cái loại người này không thể lường trước cậu ta sẽ làm gì. Hay là, em lên mạng mua cái bình xịt cay đề phòng thân đi."

Diệp Minh Xuyên trợn trừng mắt, đứng lên, vẫy vẫy tay: "Chị, chị cũng đừng lo quá, em về cửa hàng sửa xe đây, hai người từ từ nói chuyện nhé."

Chờ Diệp Minh Xuyên đi rồi, Trương Đông Lương lại gần Diệp Nam Cầm, kéo cô lại ngồi lên trên đùi mình, cằm cọ cọ vào tóc cô, ngữ khí vô cùng dịu dàng: "Vợ, vừa rồi anh còn chưa hôn đủ đâu, anh vẫn còn muốn hôn nữa."

Trương Đông Lương chậm rãi cúi đầu, vào khoảnh khắc môi sắp chạm vào môi Diệp Nam Cầm, tiếng đập cửa lại một lần nữa vang lên.

"Chị, mau mở cửa, em để quên điện thoại ở trên bàn."

Tiểu tử này chắc chắn là cố ý! Thật muốn đấm cho tên nhóc này một trận!

Diệp Nam Cầm đẩy Trương Đông Lương ra, cầm điện thoại ở trên bàn lên, mở cửa đưa cho Diệp Minh Xuyên, lại đi vòng trở vào.

Đứng cách Trương Đông Lương khoảng hai mét, Diệp Nam Cầm dừng bước chân lại, trịnh trọng nói: "Chuyện của Tần Phong và Hàn Linh Linh, anh cũng biết rồi đó. Tần Phong vì Hàn Linh Linh có thể làm tất cả mọi chuyện. Em vì anh cũng có thể làm được như vậy. Em đã là người trưởng thành, ba mẹ không thể quyết định cuộc đời của em, em thích anh, em muốn chúng ta ở bên nhau."

"Em không phải cái gì cũng không hiểu, em biết hiện tại anh cảm thấy thiếu an toàn, anh nóng lòng muốn ở bên em để tìm kiếm cảm giác an toàn. Nhưng mà, anh phải tin tưởng em, em có thể cho anh một cái tương lai, em nhất định sẽ chăm lo cho anh. Hiện tại, em còn chưa thuyết phục được ba mẹ, em không thể đụng vào anh được. Chờ chúng ta chân chính ở bên nhau, em sẽ cho anh ba ngày không thể xuống được giường."

Nói xong lời này, Diệp Nam Cầm chớp chớp mắt, cười khẽ hai tiếng rồi xoay người rời đi.

Trương Đông Lương ngồi ngẩn ngơ tại chỗ, tôi là ai, đây là đâu, tôi đang làm gì? A, vợ, có phải em đã lấy sai kịch bản không, những lời này đáng ra phải để anh nói chứ, là lời của anh!

Thôi kệ, dù sao hộp số cũng đã mở nhiều năm rồi, đợi thêm mấy tháng nữa cũng không đáng ngại gì. Tổ truyền tay nghề, không thể vứt bỏ thế được!

Trương Đông Lương ăn xong bữa sáng, trở lại tiệm net. Nhân viên trong tiệm vội chạy như bay tới, thần sắc vô cùng nghiêm trọng, có chút nôn nóng nói: "Anh Đông, tiệm net của chúng ta sợ là không giữ nổi nữa."

Trương Đông Lương nhăn mày lại, trong lòng có chút lộp bộp, vội vàng hỏi: "Sao lại thế, đã xảy ra chuyện gì?"
"Chủ nhà tối hôm qua tới đây tìm anh, nói là muốn tăng tiền thuê nhà. Mẹ nó chứ, sư tử há mồm, 36000 tệ một năm."

Trương Đông Lương nhanh chóng tính toán một chút, vị trí của tiệm net vốn không phải chỗ thuận lợi, hơn nữa các tiệm net gần đây đều khá đông đúc, tiệm của anh đã không còn thuận lợi như lúc mới khai trương. Nếu dựa theo tiền thuê trước mắt cùng với lưu lượng khách tới, chỉ duy trì được một thời gian nhất định. Anh đang suy nghĩ xem nên nói với nhân viên trong tiệm như thế nào, để cậu ta tìm đường khác mà đi.

Như thế cũng tốt thôi, tiền thuê nhà tăng, tiệm net đóng cửa, nhân viên rời đi, đúng là ván đã đóng thuyền (*) rồi.

(*) ván đã đóng thuyền: ý nói về việc đã diễn ra rồi còn biết phải giải quyết như thế nào.

"Đầu năm nay, làm việc gì cũng không dễ dàng." Trương Đông Lương thở dài, đi đến trước quầy, nhìn người trong tiệm net có thể đếm trên đầu ngón tay, lấy điện thoại ra, nói: "Người anh em, cậu với Tiểu Tào tốt xấu gì cũng đã làm với tôi lâu như vậy, để tôi chuyển cho cậu một khoản, trả cho cậu nửa tháng lương, vừa lúc cũng sắp cuối tháng rồi, các cậu xem tìm một lối khác mà đi."

Vừa dứt lời, Trương Đông Lương nhìn mặt cậu nhân viên vẫn còn non nớt, nhịn không được mà khuyên bảo: "Đi học nghề cũng tốt, sau đó làm việc kiếm tiền trang trải cuộc sống. Anh thực tình nói với cậu một câu, đừng làm việc ở mấy tiệm net nữa, thanh xuân của cậu, đừng để uống phí."

Tới cuối tháng, Trương Đông Lương cầm một tờ giấy thông báo ngừng kinh doanh dán ở trên cửa, trong lòng có chút thương cảm, liền nghe được có người gọi anh một tiếng.

Trương Đông Lương quay đầu liền nhìn thấy, Diệp Nam Cầm đang đứng phía sau anh, biểu tình trên mặt có chút khó đoán, dường như là đang tức giận.

"Vợ, sao em lại tới đây?" Trương Đông Lương tươi cười, tựa như chưa có chuyện gì xảy ra, duỗi tay nắm lấy tay Diệp Nam Cầm, nhíu mày nói: "Sao tay lại lạnh thế này, tới đây, để anh sưởi ấm cho em."

Diệp Nam Cầm đẩy anh ra, trong giọng nói mang theo sự trách cứ: "Trương Đông Lương, anh nói anh yêu em, đều là giả, phải không?"

"Không phải, vợ, sao em lại như vậy? Anh, anh đã làm gì khiến em tức giận sao?" Trương Đông Lương không hiểu chuyện gì, vẻ mặt có chút hoảng loạn.

Diệp Nam Cầm không để ý đến anh, trực tiếp đi vào bên trong ngồi ở trên sofa gần cửa nhất. Cô nhìn thoáng qua Trương Đông Lương, chỉ vào chỗ ngồi bên cạnh, thần sắc lãnh đạm nói: "Ngồi xuống đây, em có chuyện muốn hỏi anh."

Trương Đông Lương ngoan ngoãn ngồi xuống bên cạnh Diệp Nam Cầm, duỗi tay cầm lấy tay cô, lại bị cô một lần nữa đẩy ra.

"Trương Đông Lương, nếu em không tới, anh định giấu em tới khi nào? Tiệm net của anh đóng cửa, chuyện lớn như vậy, vì sao không nói cho em một tiếng? Anh rốt cuộc có coi em là bạn gái của anh không vậy?"
Trương Đông Lương miễn cưỡng mỉm cười một cái, ngồi dịch lại gần Diệp Nam Cầm, nhẹ giọng nói: "Vợ, em đừng tức giận như vậy. Anh vốn dĩ định sắp xếp xong mọi chuyện thì sẽ nói cho em, để em đỡ phải lo lắng. Nhìn anh xem, anh đâu có làm chuyện gì xấu đâu."

Trong mắt Diệp Nam Cầm đều mang theo sự tức giận, cắn chặt răng, giọng nói cũng lớn hơn: "Em là bạn gái anh, chuyện của anh, anh không nói cho em biết, anh muốn em phải nghĩ như thế nào? Nếu không phải Linh Linh nói cho em biết, em hoàn toàn không biết chuyện gì xảy ra cả. Anh hiện tại không phải một người ăn no, cả nhà không đói bụng nữa! Anh hiện tại còn có em là bạn gái anh! Vẫn là nói, trong lòng anh không có em sao?"

Diệp Nam Cầm càng nói càng thấy bực mình, còn có chút tủi thân: "Anh sợ cái gì chứ? Có phải anh nghĩ rằng, tiệm net của anh đóng cửa, em sẽ không cần tới anh nữa? Anh đối với em là không có sự tin tưởng, hay là anh không tin vào chính bản thân mình vậy? Hay là anh cảm thấy, mối quan hệ của chúng ta chưa đủ lớn để cùng em chia sẻ?"

Trương Đông Lương nghe xong những lời này, trong lòng có chút tự trách, lại có chút vui sướng.

Không phải không có một ai ở bên cạnh anh! Trước kia, bởi vì phải vượt qua rất nhiều khó khăn, anh đều có thói quen sẽ tự mình vượt qua. Chính là hiện giờ, anh còn có cô gái mà anh yêu nhất, cô vợ bé bỏng của anh, nguyện ý cùng anh đồng cam cộng khổ, nguyện ý cùng anh vượt qua mọi mưa gió bão tuyết.

Không biết rằng đã bao lâu rồi anh mới lại có cái cảm giác ấm áp như thế này. Chỉ vài câu răn dạy liền làm Trương Đông Lương cảm thấy, anh yêu chiều cô ấy cũng là đáng giá.

Bởi vì, cô ấy chỉ yêu mình anh, quan tâm tới anh. Cho dù là núi đao biển lửa, vì cô ấy, anh cũng nguyện ý vượt qua.

Trương Đông Lương vươn tay ra, nhẹ nhàng dùng sức đem Diệp Nam Cầm ôm vào trong lòng. Xuyên qua lớp vải mỏng của áo sơ mi, Diệp Nam Cầm dường như có thể nghe rõ được nhịp đập trái tim Trương Đông Lương.

Người trong vòng tay anh hơi dịch chuyển, toàn thân Trương Đông Lương đều có chút căng cứng, adrenaline trong người vì thế cũng tăng lên.

Sofa thực mềm, người càng mềm mại hơn.

Trương Đông Lương đặt cằm lên đỉnh đầu Diệp Nam Cầm, ngón tay ở sau lưng cô nhẹ nhàng vuốt ve, giọng nói đều mang theo sự hối lỗi: "Bảo bối, anh xin lỗi. Là anh không suy xét kĩ. Về sau, mặc kệ có chuyện gì, anh đều nói cho em, được không, đừng giận nữa mà."

Diệp Nam Cầm dựa vào lồng ngực anh, cảm nhận rõ ràng cơ bụng của anh. Lần trước lúc ở khách sạn, cô lúc đầu chỉ nhìn thoáng qua, sau đó, cô ở trong lòng Trương Đông Lương, liền cảm thấy có chút không thích hợp.

Cái này, thật ra cô cũng không phải thuần khiết, cô đối với anh Đông của cô mà nổi lên sắc tâm.

Ngón tay Trương Đông Lương xẹt qua, cô cảm thấy sau lưng mình đều có chút tê dại.

Cơ bụng của Trương Đông Lương, rắn chắc khỏe khoắn, cô nhịn không được mà xuyên qua vạt áo sơ mi của anh, theo nhân ngư tuyến, từng chút từng chút một chạm vào cơ bụng của anh.

Trương Đông Lương cảm thấy như có một que diêm cùng bật lửa đang kích thích lý trí của anh, anh nâng mặt Diệp Nam Cầm lên, một chút một chút, nhẹ nhàng thong thả mà tiến lại gần, lại gần, thẳng đến khi môi bao phủ lấy môi cô, thẳng đến khi hai đầu lưỡi đụng vào nhau.

Sau một cái hôn dài, Diệp Nam Cầm ngẩng đầu, đột nhiên nghĩ tới, bởi vì cô tức giận nên mới tới tìm anh. Còn chưa đem chính sự nói xong, như thế nào lại làm tới việc này?

"Hiện tại, trong tiệm chỉ có hai chúng ta." Trương Đông Lương tiến tới bên tai Diệp Nam Cầm, nhẹ nhàng thổi một ngụm khí, ngữ khí có chút ái muội.

Diệp Nam Cầm rút tay từ trong áo sơ mi anh ra, đỏ mặt nói: "Hai người thì làm sao? Em không muốn, chẳng lẽ anh dám động tới? Đừng nói sang chuyện khác nữa, nói cho em biết, về sau anh định làm gì?"

"Đương nhiên là nghĩ kỹ rồi, về sau, làm...em." Trương Đông Lương cắn cắn môi, không đứng đắn cười, ánh mắt ngả ngớn.

Diệp Nam Cầm đứng lên, có chút tức giận nói: "Trương Đông Lương, em còn chưa giải quyết xong với anh đâu. Nếu anh còn nói những lời không đứng đắn như vậy thì em về đây."

Trương Đông Lương giữ chặt lấy tay Diệp Nam Cầm, đoan chính nói: "Bảo bối, nói thật là, anh còn chưa nghĩ kỹ. Lúc mở cửa tiệm này, tài chính thật sự có chút khó khăn. Anh, chắc là anh sẽ đi đưa cơm hộp, hoặc là chuyển phát nhanh, nếu không thì, anh sẽ đi làm thợ sửa chữa. Thế nào, vợ, em có ý tưởng gì không?"

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau