BẠN TRAI NGƯỜI ĐÔNG BẮC VÔ CÙNG NGỌT NGÀO

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Bạn trai người đông bắc vô cùng ngọt ngào - Chương 1 - Chương 5

Chương 1: Anh chàng đẹp trai này quá gượng ép

"Mẹ kiếp, người anh em, cậu giết hắn à, cậu đang làm cái mẹ gì thế?"

"Đem quân lên phụ trợ đi, lạy chúa, người anh em, cậu đang chủ động dâng đầu tặng cho bọn nó à?"

"Mẹ kiếp, quân địch xông đến từ bốn phía, áp lực đường giữa, áp lực."

Cuối hè đầu thu, trong tiệm net Đông Lương.

Lúc này đã hơn 9 giờ, một đám thanh niên đang chiến đấu dữ dội trên máy tính.

Diệp Minh Xuyên điên cuồng gõ lên bàn phím cùng con chuột, ván game kết thúc, cậu ngửa ra ghế, giận dữ thở dài. Đập một phát mạnh xuống bàn, miệng phun ra một câu thô tục. Vào thời điểm cậu định ngồi dậy chơi tiếp thì bả vai bị một người chụp lấy.

Diệp Minh Xuyên quay đầu nhìn, trên mặt tràn ngập ý khinh thường: "Cô đến đây làm gì?"

Thẩm Gia Kỳ mím môi, đáy mắt có chút rung động, môi khẽ run rẩy, nhưng giọng nói lại vô cùng mềm mại: "Anh, em đang mang trong mình giọt máu của anh, anh phải chịu trách nhiệm với em. Anh, anh đã hứa với em rồi, anh sẽ cưới em."

"Mẹ kiếp." Diệp Minh Xuyên chửi thề một câu, đột nhiên từ trên ghế bật dậy, cùng Thẩm Gia Kỳ bốn mắt nhìn nhau, đôi mắt vô cùng lạnh lùng, không một chút dịu dàng: "Cô mang thai thì liên quan gì đến tôi? Mẹ kiếp, không phải đúng không?"

Giọt nước mắt trong suốt của Thẩm Gia Kỳ không thể kìm nén được nữa, từng giọt, từng giọt rơi xuống, vỡ vụn trên nền nhà.

"Diệp Minh Xuyên, đồ khốn nạn. Anh biến tôi thành ra như thế này, có phải bây giờ anh mặc kệ tôi đúng không? Anh có ý gì hả, anh muốn chia tay với tôi sao?

"Đúng, tôi muốn chia tay với cô đấy, cô không phải muốn tới để đòi tiền hay sao?" Sắc mặt Diệp Minh Xuyên có chút dữ tợn, duỗi tay rút 500 tệ từ trong ví ra, vứt xuống trước mặt Thẩm Gia Kỳ, gằn từng chữ một, nói: "Cầm tiền đi phá thai, cút."

Thẩm Gia Kỳ đứng bất động tại chỗ, chỉ có tiếng khóc vẫn còn nức nở không ngừng. Âm thanh trong tiệm net dần nhỏ xuống, rất nhiều người ngẩng đầu tò mò nhìn về phía này.

"Bốp" một tiếng, Diệp Minh Xuyên giơ tay lên tát Thẩm Gia Kỳ một cái, vẻ mặt không chút kiên nhẫn: "Tôi nói cô cút đi, có nghe hay không?"

"Cái tên khốn này, đây là bản chất thật của cậu à, cậu đang làm cái mẹ gì thế? Ỷ mình là đàn ông mà muốn bắt nạt một cô gái thế nào cũng được à, cậu có bản lĩnh làm mà không có bản lĩnh nhận sao?"

Ông chủ của tiệm net Đông Lương, Trương Đông Lương ở cách đó không xa chứng kiến toàn bộ sự việc, vô cùng bất bình, khuôn mặt lạnh lùng, hung hăng lao đến đấm một cái vào mặt Diệp Minh Xuyên.

"Mẹ kiếp, đây là chuyện giữa tôi và cô ta, anh là cái mẹ gì mà xen vào?" Diệp Minh Xuyên tức giận, định giơ tay phải lên phản kích lại, liền bị Trương Đông Lương gắt gao giữ chặt, không thể động đậy.

"Đây là tiệm net của tôi, cậu ở trên địa bàn của tôi mà làm loạn, cậu nói tôi phải mặc kệ? Sao vậy, người anh em, muốn cùng tôi đánh lộn hả? Đi, đi ra bên ngoài, bên ngoài chỗ rộng hơn, đừng ở chỗ nhỏ hẹp này, ảnh hưởng đến anh em tôi chơi game."

Diệp Minh Xuyên nhìn phía sau Trương Đông Lương, xung quanh có một đám người, tất cả đều như "hổ rình mồi" nhìn cậu chằm chằm.

Hảo hán phải biết tránh cái thiệt trước mắt. Diệp Minh Xuyên dùng sức thoát khỏi tay Trương Đông Lương, buông xuống một câu tàn nhẫn: "Anh cứ chờ đấy."

Sắc mặt Trương Đông Lương có chút trầm xuống, trong giọng nói đầy ý khinh thường: "Sao, còn tính gọi các anh em của cậu tới đánh nhau à, cậu có muốn tôi giúp cậu một chút không. Cậu nói xem, đây là cách con người hành sự à? Đem con gái nhà người ta lên giường, làm người ta bụng mang dạ chửa, cậu còn đánh người ta nữa, cái đồ chết tiệt nhà cậu! Tôi nói cho cậu biết, đừng để tôi nhìn thấy cậu một lần nữa, gặp cậu thêm một lần nào tôi sẽ đánh cậu từng đấy lần."

Chờ đến khi Diệp Minh Xuyên đi rồi, Trương Đông Lương quay đầu nhìn Thẩm Gia Kỳ, thuận miệng khuyên nhủ: "Em gái, dây dưa với cái loại người này, không đáng giá. Nghe anh đây nói này, gả cho cậu ta không tốt chút nào, cậu ta sẽ nghĩ về tương lai của hai người được bao lâu chứ, đừng để bị lừa bởi cái loại cặn bã này."

Thẩm Gia Kỳ trầm mặc không nói, cúi đầu, bước nhanh ra khỏi tiệm net.

Tần Phong vỗ lên bả vai Trương Đông Lương, giọng nói lộ ra vẻ lười biếng: "Anh Đông, đừng nhìn nữa, người đều đã đi xa rồi. Đêm mai có trò hay, có đi không?"

"Không đi, không có hứng." Trương Đông Lương huơ huơ tay, liếc mắt nhìn Tần Phong: "Này, cậu có thời gian rảnh rỗi như này thì đi giúp ba cậu kinh doanh rồi trở thở người giàu có nhất thế giới đi. Sau đó, giới thiệu cho tôi một cô gái. Anh cậu vẫn còn cô đơn, ngày ngày phải nhìn cậu cùng người yêu chơi trò tình ái. Chiếu cố một chút tới "cẩu độc thân" là tôi đi, được không?"

Tần Phong đánh lên ngực Trương Đông Lương một cái, nhướng mày, cười lớn: "Có chuyện tốt làm sao không thể không nhớ tới anh em chứ? Được thôi, có một vài người em, vẫn còn độc thân, để em xem sau đó giới thiệu cho anh."

"Được đó người anh em, cố lên." Hai mắt Trương Đông Lương sáng lên, chỉ về phía quầy, hào sảng nói: "Vì cậu đã nói vậy, trên quầy có bao nhiêu đồ ăn, cứ tùy tiện lấy về mà ăn."

"OK." Tần Phong lên tiếng, ngồi xuống ghế, tiếp tục chơi trò chém giết trong game. Tiệm net của Trương Đông Lương nằm ở phía Đông Bắc thành phố, trên tầng hai được ngăn thành hai gian phòng nhỏ, đây chính là ký túc xá của nhân viên. Ngày thường anh ở một gian, hai nhân viên còn lại ở một gian.

Phòng của anh bày biện vô cùng đơn giản, chỉ có một bộ bàn ghế và một cái giường. Trên bàn có rất nhiều tạp chí thanh xuân.

Ít ai biết rằng, Trương Đông Lương, người thường được mọi người cho rằng là một người đàn ông cục cằn cao 1m85, người Đông Bắc, thật ra lại rất thích xem tạp chí thanh xuân, hơn nữa, đặc biệt thích sưu tầm những bức chân dung vẽ tay khác nhau về vẻ đẹp thời cổ xưa.

Lúc này, anh đang nằm nghiêng ở trên giường, hai chân bắt chéo, đường cong trên mặt ôn hòa hơn rất nhiều, khóe miệng khẽ nhếch lên, ánh mắt sáng lấp lánh, chuyên chú nhìn vào một trang trên tạp chí.

Anh ngước mắt nhìn đến tên họ của người họa sĩ, Cầm Hạ: "Quả nhiên là cô ấy, không biết phải nói như thế nào, nhưng nhìn phong cách vẽ, đường cong này đẹp đẽ này, khẳng định là cô. Có thể vẽ ra mỹ nhân như này, họa sĩ chắc hẳn cũng là một mỹ nữ."

Trương Đông Lương thưởng thức bản vẽ xong, tiếp tục xem câu chuyện phía sau, thần sắc không chút thay đổi, cuối cùng thở dài và đi đến kết luận: "Cô gái này cũng thật đáng thương, cả đời đều vì người khác tính toán, đang là Quý phi, lại phải chết, đúng là ngốc nghếch mà."

Quán bar Sao Trời.

Lúc Diệp Nam Cầm đẩy cửa bước vào, trong phòng đã chật kín người, Tần Phong hét lên: "Em gái, mau tới đây, các cậu còn ngồi đấy làm gì, mau ra chỗ khác ngồi, để em ấy ngồi ở đây."

Trương Đông Lương ngẩng đầu nhìn về phía người con gái đang đứng ở cửa, mái tóc dài xõa trên vai, đôi mắt trong veo, gương mặt nhỏ nhắn xinh đẹp, nụ cười trên môi như gãi ngứa vào tâm can người khác. Có lẽ là do tới vội, trên mặt có chút ửng hồng. Thoạt nhìn, quả thực là một cô gái vô cùng đáng yêu.

Diệp Nam Cầm nhìn xung quanh một vòng, ánh mắt dừng trên người Trương Đông Lương, bốn mắt nhìn nhau, Diệp Nam Cầm khẽ mỉm cười, sau đó ngồi xuống.

Bữa tiệc rượu này là do Tần Phong mời khách. Anh ta vốn là "phú nhị đại" (*), luôn đối xử với người khác rất hào phóng. Hơn nữa cô người yêu của anh ta, Hàn Linh Linh, chủ biên của một tạp chí, cũng muốn giới thiệu bạn trai mình cho những người chị em tốt. Cho nên, Tần Phong cũng gọi những người anh em của mình tới, Hàn Linh Linh cũng mang theo bạn bè, mọi người liền tập hợp lại tổ chức một bữa tiệc rượu.

(*) phú đại nhị: hay còn gọi là "thế hệ siêu giàu thứ hai", dùng để chỉ những cậu ấm cô chiêu được sống trong cuộc sống xa hoa từ trong trứng nước. Hầu như họ đều là con của những chủ tập đoàn, công ty lớn.

Đều là những nam nữ thanh niên trẻ tuổi, nói chuyện một hồi, có người đề nghị chơi trò sự thật hay thử thách, mọi người liền nhất trí trầm trồ khen ngợi.

Mọi người quây lại thành một vòng tròn lớn, ván thứ nhất, Diệp Nam Cầm thua, Tần Phong hưng phấn hỏi: "Em gái, em thật may mắn, nói đi, em chọn sự thật hay thử thách?"

"Sự thật là gì?" Diệp Nam Cầm ngước mắt lên nhìn về phía Tần Phong, bộ dạng hiền lành ngây thơ, cười hỏi.

Tròng mắt Tần Phong khẽ chuyển động, giọng nói không có chút ý tốt nào: "Sự thật chính là, những người con trai ở đây, người mà em muốn nhất..." Không đợi Tần Phong nói xong, Trương Đông Lương đi tới, đánh anh ta một cái, trêu chọc nói: "Tiểu tử xấu xa này, anh nói cho cậu biết, lời nói đứng đắn một chút, đừng đào hố cho con gái nhà người ta nhảy vào."

Tần Phong trừng mắt nhìn anh một cái, sau đó đẩy anh sang một bên, tiếp tục hỏi: "Trong những người con trai ở đây, em cảm thấy ai đẹp trai nhất."

Tần Phong cho rằng, Diệp Nam Cầm chắc chắn sẽ nói, những người con trai ở đây đều tuấn tú, hoặc sẽ nói là, Tần Phong anh đẹp trai nhất.

"Người con trai bên cạnh anh, đẹp trai nhất." Đôi mắt trong veo của Diệp Nam Cầm nhìn thẳng vào Trương Đông Lương, ánh mắt vô cùng dịu dàng, làm mọi người cảm thấy trong mắt cô như phát ra ánh sáng.

Mọi người ở đây nhìn Diệp Nam Cầm rồi lại nhìn Trương Đông Lương, một vài tên con trai cố ý ồn ào, phát ra những âm thanh mờ ám: "Ồ..."

"Em gái, cảm ơn, vô cùng cảm ơn. Hôm nay xem như tôi đây rửa sạch oan khuất. Lần nào mọi người cũng nói rằng Tần Phong đẹp trai hơn tôi. Hôm nay cuối cùng cũng có người nhìn ra, các người nhớ kĩ cho tôi, Trương Đông Lương đây, đẹp trai nhất."

Trương Đông Lương siết chặt nắm tay lại nhìn Diệp Nam Cầm, hơi cúi người, sau đó đứng thẳng lên, tinh thần vô cùng hăng hái, kiêu ngạo nói.

Tần Phong bĩu môi, nói một cách khinh bỉ: "Sao, anh Đông, không tìm thấy miền Bắc à? Con gái người ta chỉ khách khí thôi, anh còn muốn trèo cao."

Sau một hồi cười đùa, ván thứ hai, Trương Đông Lương thua.

Trên mặt Tần Phong không thể giấu được ý cười, nắm lấy cơ hội, giễu cợt nói: "Bảo anh khoe khoang, bảo anh kiên nhẫn mà không nghe, thua rồi, chọn đi, sự thật hay thử thách?"

Trương Đông Lương ngẩng cao đầu, giọng nói dứt khoát như một vị anh hùng: "Là đàn ông phải làm việc của đàn ông. Tôi á, tôi càng thích sự khiêu chiến, chọn thử thách."

Tần Phong lập tức nói tiếp: "Các cô gái ở đây, anh chọn một người, xin phương thức liên lạc. Nếu cô ấy không cho, anh sẽ bị phạt ba ly."

Trương Đông Lương cùng Tần Phong trao đổi ánh mắt, khóe miệng nhếch lên, trong lòng đều hiểu đối phương muốn nói gì.

Anh không một chút do dự đi đến trước mặt Diệp Nam Cầm, trên mặt nở một nụ cười lấy lòng: "Em gái, giúp một chút, cho tôi xin phương thức liên lạc."

Hàn Linh Linh ôm bả vai Diệp Nam Cầm, cười trêu chọc nói: "Nam Cầm, đừng cho anh ta, để anh ta bị phạt rượu."

Diệp Nam Cầm nhìn người con trai trước mặt, anh cao 1m85, đầu tóc được cắt ngắn vô cùng sạch sẽ, gương mặt thon gầy, đôi mắt ẩn chứa sự đào hoa, trông vô cùng đẹp mắt.

Trên người mặc một chiếc sơ mi cotton màu xám đậm cùng quần cạp cao màu đen, trông thân hình càng cao ráo hơn.

Diệp Nam Cầm chớp mắt, nụ cười trên môi mang theo một tia giảo hoạt: "Anh Đông, cho anh cũng được, nhưng tôi có một điều kiện."

Trương Đông Lương vung tay lên, giọng nói vô cùng dũng cảm: "Điều kiện gì, em nói xem. Võ có, núi đao biển lửa, xuống gặp Diêm Vương. Văn có, dây chuyền vàng, vòng tay bằng ngọc, một ngày đưa em đi ăn BBQ ba lần. Em gái, những điều tôi nói, tùy em chọn, chỉ cần em giúp tôi."

Mọi người nghe những lời này xong thì cười lớn lên. Tần Phong tận dụng thời cơ mà bổ sung thêm: "Em gái, đừng trách móc, anh ấy á, cứ nhìn thấy mỹ nữ là bắt đầu khoe khoang, chỉ sợ người khác không biết lại nghĩ anh ấy nói khoác."

Mi mắt Diệp Nam Cầm cong lên, chỉ vào ba chai bia trên bàn, trên mặt mang theo ý cười xấu xa, nói: "Anh Đông, anh uống hết ba chai bia này, tôi sẽ cho anh phương thức liên lạc."

Tần Phong vươn tay phải, giơ ngón cái lên, vẻ mặt hào hứng nói: "Em gái, em sử dụng chiêu này cũng thật tàn nhẫn. Nhận thua uống ba ly, không nhận thua, uống ba chai! Thế nào, anh Đông, có thể làm không?"

Không biết là lời nói của ai: "Anh Đông, đừng chùn bước, xông lên.

Trương Đông Lương ước lượng dung tích của một chai bia, sau đó dùng ngón tay, ném nắp chai xuống đất. Anh ngẩng đầu 45 độ, hé miệng, từng giọt bia màu cam vàng rơi xuống, hầu kết giật giật, một chai bia đã xuống bụng.

Diệp Nam Cầm không chớp mắt nhìn anh uống xong một chai bia, nhịn không được chửi thầm: "Anh chàng đẹp trai này quá gượng ép. Một người đàn ông hấp dẫn như vậy, có thể muốn sao? Có thể sao?"

Chương 2: Nha đầu, có muốn ăn cơm cùng nhau không?

Trong một khoảnh khắc, Trương Đông Lương đã uống xong ba chai bia, cuối cùng đem chai bia đặt xuống bàn, ợ một cái.

Tần Phong vỗ tay đầu tiên, hét lớn: "Mẹ nó, anh Đông thật tuyệt vời."

Một lời đã nói, không thể không giữ lấy lời. Diệp Nam Cầm lấy điện thoại, mở Wechat ra, click mở phần mã QR của mình, huơ huơ trước mặt Trương Đông Lương, nhàn nhạt cười nói: "Đây là Wechat của tôi, anh quét đi."

Trương Đông Lương cũng lấy điện thoại ra, quét mã, trong đáy mắt mang theo một tia mê man, trên mặt lại không kìm được sự vui vẻ: "Em gái, cảm ơn nha! Hôm nào tôi sẽ mời em ăn cơm."

Đám người kia vừa hát vừa nhảy múa, ầm ĩ đến nửa đêm, sau đó từng người mới trở về nhà.

Trương Đông Lương ngủ đến khi mặt trời lên đỉnh mới rời giường. Sau khi tỉnh dậy, xoa xoa hai mắt, chuyện đầu tiên chính là cầm lấy điện thoại, mở Wechat ra.

Chỉ có một tin nhắn Tần Phong gửi đến lúc 8 giờ: "Anh Đông, thầy dẫn tới cửa, tu hành là do anh. Vì muốn xin được số Wechat của cô ấy, anh cũng thật là liều mạng. Em đã thay anh thăm dò người yêu em, hôm nay cô ấy không đi làm. Muốn làm gì thì làm đi, quan trọng là tốc độ."

Trương Đông Lương bỏ điện thoại xuống, ngẩng đầu nhìn trần nhà, cố gắng hồi tưởng lại cảnh tượng tối hôm qua.

Bữa tiệc rượu ngày hôm qua, sự chú ý của Trương Đông Lương dường như đều rơi xuống hoàn toàn trên người Diệp Nam Cầm. Anh tinh tế quan sát, cảm thấy Diệp Nam Cầm hẳn là một người hiền lành ngây thơ, hơn nữa rất xinh đẹp, tính cách cũng tốt, làm người khác cảm thấy vô cùng thích thú.

Anh cầm lấy di động, click mở phần nói chuyện với Diệp Nam Cầm, do dự trong chốc lát, trịnh trọng nhắn một tin: "Nha đầu, có muốn ăn cơm cùng nhau không, làm quen một chút?"

Diệp Nam Cầm vừa mới rửa mặt xong liền nghe thấy tiếng điện thoại vang lên. Cầm điện thoại, khóe miệng không tự chủ được mà nhếch lên, nhanh chóng nhắn lại: "Tối hôm qua không phải đã làm quen rồi sao?"

Trương Đông Lương gãi gãi đầu, cảm thấy trong lòng thực khẩn trương, anh suy nghĩ trong chốc lát, trực tiếp gửi tin nhắn bằng giọng nói: "Sao thế, tối hôm qua làm quen rồi, hôm nay không thể mời em đi ăn cơm sao? Em, giữa trưa có rảnh không, hay là để buổi tối, tôi sẽ qua đón em!"

Diệp Nam Cầm nắm chặt điện thoại, thận trọng tự hỏi. Cô lại không phải không hiểu rõ tâm tư thiếu nữ. Từ buổi tiệc rượu tối qua, cô đã để ý, cái tên ngốc to con Trương Đông Lương này có ý tứ với cô.

Trương Đông Lương người này, thoạt nhìn tương đối hấp dẫn, nhân phẩm lúc uống rượu cũng khá tốt, nếu không, thử xem thế nào. Dù gì cô cũng đang độc thân, ăn cùng một bữa cơm cũng không sao. Trong cuộc sống, cho mình thêm một cơ hội cũng là điều tốt.

Diệp Nam Cầm biết Trương Đông Lương là người hào sảng, đơn giản không thích vòng vo, cô trả lời lại một cách rõ ràng: "11 giờ rưỡi, chờ tôi ở hoa viên tiểu khu Thịnh Thế."

Trương Đông Lương nghe thấy giọng nói trầm ấm, hưng phấn từ trên giường nhảy dựng lên, trần nhà vỗn dĩ không cao, thiếu chút nữa đầu anh đã đập vào.

Anh nghe đi nghe lại ba lần, sau đó ném điện thoại xuống giường, nhanh chóng đi đánh răng rửa mặt, sửa sang lại kiểu tóc, thay một bộ quần áo đơn giản. Nhìn gương chằm chằm mất nửa ngày, cảm thấy mọi thứ đều vừa ý mới cầm lấy chìa khóa xe đi ra cửa.

Diệp Nam Cầm hôm nay buộc mái tóc dài lên, trang điểm nhẹ, mặc áo sơ mi dài tay màu xanh quân đội cùng quần kaki cùng màu, nhìn qua thập phần xinh đẹp rung động lòng người.

Cô đi ra cửa tiểu khu, nhìn đông ngó tây. Một chiếc Roewe chạy đến bên cạnh cô, cửa kính hạ xuống, Trương Đông Lương ngồi ở vị trí điều khiến, quay đầu nhìn cô, cười tươi rói: "Nha đầu, lên xe."

Diệp Nam Cầm mở cửa xe, ngồi lên, Trương Đông Lương liền cúi đầu quay sang nhìn cô. Diệp Nam Cầm cảm thấy hoảng sợ, tựa như một con nai con đang chạy loạn, tên ngốc to con này định làm gì?

Trương Đông Lương với lấy dây an toàn, cẩn thận giúp Diệp Nam Cầm cài vào. Khoảng cách giữa hai người có chút gần, Diệp Nam Cầm cảm thấy mặt mình có chút nóng lên, xấu hổ cười cười, hỏi: "Chúng ta đi đâu ăn?"

Trương Đông Lương nắm lấy vô lăng, tinh thần vô cùng phấn chấn, thập phần tiêu sái nói: "Xe tôi chở, chỗ em chọn, em muốn đi đâu, tôi sẽ đưa em đi. Không cần phải lo lắng, tôi tùy ý, cái gì cũng được. Trước khi đến đây tôi đã đổ đầy bình xăng rồi, muốn ra nước ngoài cũng không thành vấn đề."

Diệp Nam Cầm nghe xong, cười khẽ một tiếng, nhịn không được hỏi: "Anh cùng người khác nói chuyện đều bần cùng như vậy sao?"

"Bần cùng á? Tôi không thấy thế, tôi vẫn luôn nói chuyện như vậy, phong cách cá nhân thôi." Tròng mắt Trương Đông Lương khẽ xoay chuyển, anh đề nghị: "Parkway Mall đằng kia, trên tầng bốn có rất nhiều nhà hàng, đủ loại phong cách. Đến đó, em có thể chọn bất cứ thứ gì em muốn."

Diệp Nam Cầm gật đầu, giọng nói vô cùng điềm đạm: "Cũng được, đến chỗ đó đi."

Hai người nhanh chóng đi xuống dưới tầng hầm Parkway Mall, Trương Đông Lương xuống xe trước, đi đến cửa bên phải, mở cửa ra, giọng nói vô cùng sáng trong: "Đến nơi rồi, xuống xe thôi." Diệp Nam Cầm lấy túi, xuống xe, hai người đi tới thang máy, vừa đúng lúc cửa thang mở ra, không ngờ rằng, có rất nhiều đang chờ ở ngoài ùa vào, Trương Đông Lương cùng Diệp Nam Cầm bị đẩy vào trong góc.

Vì thang máy quá đông, một người đàn ông trung niên vô tình dựa vào vai Diệp Nam Cầm. Diệp Nam Cầm cố gắng nhích ra, một cánh tay đột nhiên giơ tới, chắn ngang giữa Diệp Nam Cầm và người đàn ông kia.

Diệp Nam Cầm đứng ở trong góc, Trương Đông Lương hướng mặt về phía cô, ôm vòng lấy cô, một tay chống lên vách tường trên thang máy, bảo đảm những người xung quanh không ai có thể động vào cô.

Tư thế này có hơi xấu hổ, Diệp Nam Cầm vẫn luôn cúi đầu, che giấu gương mặt đang dần đỏ lên của mình. Trương Đông Lương cũng cảm thấy không được tự nhiên, nhưng không còn cách nào khác, chỉ có thể vẫn luôn ngẩng đầu.

Cũng may là thang máy nhanh chóng tiến đến tầng bốn, Trương Đông Lương và Diệp Nam Cầm chờ những người phía trước đi ra hết mới rời khỏi thang máy.

Hai người đi dọc hành lang liền nhìn thấy một nhà hàng trang trí hơi hướng cổ xưa, tên là "Mười dặm bánh xuân". Có hai cô gái đứng đón khách ở cửa mặc trang phục màu đỏ tím từ thời Minh, hai mắt Diệp Nam Cầm sáng ngời, trong lòng sinh hào cảm, khóe miệng đầy ý cười: "Ăn ở đây đi."

Hai người ngồi xuống bàn, người phục vụ đi tới, Trương Đông Lương đưa thực đơn cho Diệp Nam Cầm, duỗi tay bảo: "Em chọn đi, tôi ăn gì cũng được."

Khóe miệng Diệp Nam Cầm mang theo ý cười, giọng nói vô cùng dịu dàng: "Vậy tôi cũng không khách khí. Tôi muốn, ừm, một phần trứng gà xào mầm hương thung, một phần thịt bò xào, một phần đậu que, một phần thịt xông khói đặc biệt. Sáu miếng bánh mùa xuân thêm hai phần cháo kê.

Diệp Nam Cầm gọi đồ ăn xong, quay đầu cười hỏi: "Anh có cần gọi thêm gì không?"

Trương Đông Lương phất tay, nhún nhường nói: "Không cần, thế này là đủ rồi. Nếu không đủ, tôi lại gọi thêm."

Chờ đồ ăn được dọn lên, Trương Đông Lương cầm lấy cái cốc, đổ đầy nước vào trong, sau đó đẩy đến trước mặt Diệp Nam Cầm, nhiệt tình nói: "Đi một đoạn đường dài thế chắc cũng khát nước rồi, uống nước trước đã."

Diệp Nam Cầm cầm cốc lên uống một ngụm, sau đó để lại cốc lên trên bàn, chỉnh lại cổ áo, thuận miệng hỏi: "Mọi người đều gọi anh là anh Đông, vậy năm nay anh bao nhiêu tuổi?"

Tay cầm cốc nước của Trương Đông Lương có hơi ngưng lại, cười cười, thản nhiên trả lời: "Tôi á, 24. Còn em?"

Lời nói vừa mới đến đầu môi, Trương Đông Lương dường như ý thức được chính mình nói ra câu không nên hỏi, vội vàng bổ sung: "Tôi nghe mọi người nói, hỏi tuổi và cân nặng của con gái là điều cấm kỵ, vừa rồi tôi quên mất, ngại quá."

"Anh cảm thấy tôi thuộc tuýp con gái dấu diếm tuổi và cân nặng sao?" Diệp Nam Cầm cười tự tin nói: "Tôi với anh cùng tuổi, đã tốt nghiệp Yến Đại, còn anh?" "Tôi?" Trương Đông Lương gãi đầu, có chút ngượng ngùng nói: "Tôi không học đại học, tôi, tôi chỉ học hết cao trung, sau đó đi làm công ăn lương."

Diệp Nam Cầm khẽ ồ một tiếng, trêu nghẹo nói: "Anh chắc hẳn là học tra (*), thi đại học chắc điểm không cao lắm hả?"

(*) học tra: những người học cho có, điểm không cao lắm.

Trương Đông Lương nhướng mày, trong mắt hiện lên một tia hài hước: "Nha đầu, nếu em hỏi tôi cái này, 666."

Nghe Diệp Nam Cầm ừ một tiếng mang theo sự nghi hoặc, Trương Đông Lương liền giải thích: "666 điểm."

"Thật sự? Vậy tại sao ba mẹ anh không để anh học đại học, là bởi vì gia cảnh đặc biệt nghèo ư?" Diệp Nam Cầm buột miệng thốt lên, sau đó liền thấy hối hận, cảm giác chính mình nói như vậy hơi quá, thực sự là đụng vào nỗi đau của người khác.

Thật ra Trương Đông Lương không hề để bụng, sắc mặt vẫn như cũ, nhẹ nhàng bâng quơ nói: "Lúc tôi bảy tám tuổi, ba mẹ tôi qua đời. Sau đó tôi ở cùng với chú dì, nhưng không ở cùng một nơi, dì tôi vẫn luôn không thích tôi, sau khi tôi tốt nghiệp cao trung, họ liền mặc kệ. Không có gì đáng để oán trách, hiện tại tôi có nhà và xe hơi, cuộc sống cũng không quá tệ.

Diệp Nam Cầm là một người quan sát người khác khá tỉ mỉ. Khi Trương Đông Lương đổ nước giúp cô, cô thấy Trương Đông Lương có một bàn tay to lớn, lòng bàn tay dày với một vài vết chai.

Diệp Nam Cầm nhất thời không biết nên nói cái gì, một lát sau, mới nhẹ giọng nói: "Xin lỗi, tôi không biết."

Bộ dạng Trương Đông Lương trước sau vẫn như vậy, anh cười cười nói: "Không có gì, chuyện gạo xưa thóc cũ, cũng không phải tôi với em cùng thổi lên, không học đại học, lang bạt bên ngoài, cũng khá thú vị. Đừng nghĩ tôi với em cùng tuổi, cá nhân tôi trải qua nhiều chuyện hơn em, khẳng định cuộc sống của tôi phong phú hơn nhiều."

"Tôi á, sau khi tốt nghiệp, tôi chạy khắp nơi tìm việc, làm chuyển phát nhanh rồi sửa xe, thậm chí còn đến xưởng để đào than. Làm những chuyện đó cả ngày lẫn đêm! Lúc đó đồng nghiệp khai thác than nói với tôi rằng chàng trai da trắng thế này, làm xong liền biến thành Lý Quỳ (*), cưới vợ như thế nào được?"

(*) Lý Quỳ: là một nhân vật hư cấu trong tiểu thuyết "Thủy Hử" của Thi Nại Am.

"Tôi cũng đã tưởng tượng đến cảnh mình không lấy được vợ, sau đó, tôi không đi đào than nữa, dùng tiền nhiều năm tích lũy được, mở một tiệm net, mua một căn nhà, không lớn, hai phòng để ở, mua một chiếc xe, không thuộc dạng cao cấp, nhưng đủ để đi lại."

"Chiếc Roewe đón em lúc nãy, mua năm kia, em cũng đã nhìn thấy rồi đấy, không tính là xe xịn, mua mất 8 vạn. Tôi không muốn kể lể đâu, dù sao, mọi chuyện xảy ra chính là như vậy. Nếu em còn muốn biết điều gì nữa, tôi đều nói cho em."

Diệp Nam Cầm cúi đầu, yên lặng suy nghĩ, Trương Đông Lương thật ra cũng đủ thành khẩn thằng thắn, đem hết những gì xảy ra trong quá khứ kể ra. Anh từ nhỏ không ba không mẹ, ăn nhờ ở đậu, thi đại học điểm cao như vậy, kết quả cũng chỉ có thể đi làm công ăn lương từ sớm. Nhà ở rồi xe đi lại, cũng toàn dựa vào những đồng tiền mình vất vả kiếm ra. Khách quan mà nói, đáng để người khác coi trọng.

Người phục vụ lục tục đem đồ ăn tới, Diệp Nam Cầm dùng đũa gắp một miếng thịt bò, chấm nước tương, vừa nhai kỹ nuốt chậm, vừa hỏi: "Vậy còn đối tượng trước kia của anh thì sao?"

Trương Đông lương như là nghe được một câu chuyện cười, cố gắng nuốt miếng trứng gà xuống, sau mới mở miệng cười nói: "Đối tượng á, tôi đâu có rảnh? Mọi thời gian tôi đều dùng để kiếm tiền."

"Thật ra, tôi cũng không phải con nhà khá giả, tốt nghiệp cao trung xong, cũng có người giới thiệu đối tượng cho, không phải tàn tật thì cũng là thiểu năng trí tuệ. Nhà nghèo lại không có bằng cấp, bà mối đều khinh thường. Lúc đấy tôi đã nghĩ, tôi cần phải cải thiện tình hình bản thân, tôi cần phải có nhà có xe, nếu không mua được nhà được xe, tôi không yêu đương."

Giọng nói của Trương Đông Lương có chút xúc động, thần sắc cũng nghiêm túc hẳn lên: "Thật sự, tôi đã nghĩ như vậy. Một mình tôi chịu khổ là đủ rồi, những người con gái đó không nợ nần gì tôi, tại sao lại phải cùng tôi chịu khổ. Có nhà có xe rồi, tôi mới có tự tin mà yêu đương."

Diệp Nam Cầm từ nhỏ lớn lên sống trong một môi trường tốt, có đủ cả cha lẫn mẹ. Cô nhớ lại lúc mình mới tốt nghiệp đại học, công việc không thuận lợi như ý muốn, lúc đó cô cảm thấy mình gặp phải một vấn đề lớn và thậm chí còn cảm thấy không công bằng.

Sau khi nghe Trương Đông Lương trải lòng về cuộc đời, trong nháy mắt cô cảm thấy, những khó khăn mà mình gặp phải, quả thực không đáng để nhắc tới.

Diệp Nam Cầm nghĩ nghĩ, sau đó trịnh trọng nói: "Anh Đông, thật ra, tôi thấy anh là một người rất chín chắn. Hai người chỉ cần yêu nhau, có thể cùng nhau phấn đấu, người phụ nữ thích anh thật lòng, sẽ không đòi hỏi anh phải có nhà có xe."

Trương Đông Lương dường như không quá đồng tình với quan điểm này, anh dùng đũa gõ lên bát, lười nhác nói: "Cô ấy có thể không cần, nhưng tôi không thể không cho. Nếu như tôi không thể đáp ứng, thì sự khác biệt giữa tôi và những người ăn cơm mềm là gì?"

Chương 3: Anh Đông, anh "động dục" à?

Diệp Nam Cầm uống một ngụm nước rồi bắt đầu ăn cháo kê, lại uống thêm một ngụm nước nữa, rút khăn giấy ra lau miệng cùng bàn tay, cười nói: "Anh Đông, tôi ăn xong rồi."

Trương Đông Lương đứng lên, nhướng mày cười nói: "Vậy còn chờ gì nữa, đi thôi, tôi ra quầy tính tiền."

Diệp Nam Cầm và Trương Đông Lương sau khi ra đến bên ngoài sảnh, Trương Đông Lương chủ động đề nghị: "Nha đầu, Marvel mới ra một bộ bom tấn mới, em có muốn đi xem không, rạp chiếu phim cách đây không xa lắm."

"Không, chiều nay tôi có hẹn với bạn cùng đi tham gia một buổi triển lãm mất rồi." Diệp Nam Cầm nhợt nhạt cười, trong giọng nói mang theo một tia xin lỗi.

Trương Đông Lương ồ một tiếng, trong ánh mắt lộ ra một tia oán trách: "Sao em không nói sớm, chúng ta đừng trì hoãn thêm thời gian nữa. Đi thôi, mau xuống xe, mấy giờ thì triển lãm bắt đầu? Nhà bạn em ở đâu, hay để tôi chở em tới đó rồi tôi đưa em với bạn cùng đi?"

Diệp Nam Cầm không nghĩ Trương Đông Lương lại nhiệt tình đến thế, vội vàng xua tay nói: "Không cần, anh đưa tôi về nhà là được. Triển lãm một lúc nữa mới diễn ra."

Trương Đông Lương gật đầu, mở cửa xe ra, chờ Diệp Nam Cầm lên xe mới đóng cửa lại, sau đó vòng qua đầu xe rồi ngồi vào ghế điều khiển. Trên đường đi, Trương Đông Lương kể một vài câu chuyện vui, Diệp Nam Cầm nghe xong nhịn không được mà cười rất nhiều.

Tới cửa tiểu khu, Diệp Nam Cầm xuống xe, trở về nhà, trong lòng tổng kết lại một chút: Lần này gặp mặt, vô cùng vui vẻ.

Trương Đông Lương vừa mới lái xe vượt qua đầu phố thì Diệp Minh Xuyên lái xe tới. Nhìn qua cửa sổ, cậu nhận ra người ngồi trên ghế lái xe chính là Trương Đông Lương. Cậu âm thầm nhìn theo, nhớ kỹ tên nhãn hiệu xe cùng biển số.

Buổi chiều, tiệm net lại ồn ào náo nhiệt như cũ, âm thanh của các thể loại chửi bậy không dứt bên tai. Trương Đông Lương sớm đã quen với chuyện này, cùng anh em quen biết chào hỏi một câu, sau đó trở về căn phòng nhỏ của mình.

Một lát sau, máy tính trong tiệm net đồng loạt sập nguồn, đèn cũng bị tắt. Nhân viên quản lý không biết phải giải quyết sự tình này như thế nào, vội vàng chạy vào phòng anh hô: "Anh Đông, cúp điện rồi."

"Tôi biết rồi, cậu không phải gào lên như thế, để tôi xuống dưới xem sự tình như thế nào. Cậu trấn an mọi người một chút, nói điện sẽ được sửa ngay lập tức."

Trương Đông Lương từ trên tầng hai đi xuống, kiểm tra đường dây điện, phát hiện ra một dây tổng tuyến đã bị cắt đứt, không nhịn được chửi thề một câu: "Con mẹ nó, thằng nào rảnh rỗi dám đến cắt dây điện, cái thứ đầu óc bị chó nó ăn rồi."

Tần Phong cũng đang chơi game ở đây, nhìn thấy điện bị cúp, liền đi theo sát Trương Đông Lương, nghe thấy Trương Đông Lương chửi thề, lại nhìn qua thấy sự việc như vậy, hỏi: "Dây điện tổng bị cắt thế này, sửa như thế nào?"

"Anh đang sửa đây, có gì mà anh Đông đây không biết chứ? Cậu giúp anh mượn quản lý một cái kéo, anh đi lấy kìm cùng băng dính, đem dây điện nối lại. Không biết thằng nào chơi xấu, làm như vậy công việc của quán có thể bị đình trệ. Đừng để anh đây tóm được nó, không nó một đi không trở lại."

Rất nhanh chóng, Trương Đông Lương đem dây điện nối lại, tiếng oán giận trong quán dữ dội vang lên, ai cũng nói mất điện làm họ bị thua game. Trương Đông Lương cười cười xin lỗi: "Xin lỗi các anh em, xin lỗi nha, có một chút trục trặc nhỏ, đã được xử lý xong rồi. Hôm nay để tôi bao mọi người ăn mỳ, ăn xong rồi lại chơi tiếp, không có việc gì đâu."

Ở đây hầu như đều là những thanh thiếu niên, tức giận tới cũng nhanh mà đi cũng mau, lại thấy Trương Đông Lương hào sảng như vậy, mọi người cũng không nói gì thêm. Một lát sau, trong tiệm net lại vang lên những tiếng hét "mẹ kiếp", "mày gà thế", "không sợ kẻ thù mạnh, chỉ sợ đồng đội ngu, mày đúng là cái hố đen của đội."

Tần Phong đi tới, vẻ mặt vô cùng tức giận, ghé sát tai Trương Đông Lương, hạ giọng nói: "Anh Đông, anh xem, không biết thằng nhãi ranh nào dám cắt dây điện như này."

"Mẹ kiếp, mã lặc qua bích (*)." Trương Đông Lương tức muốn hộc máu, nhấc chân bước xuống dưới lầu. Lại thấy một vết xước dài trên chiếc Roewe của mình, vết xước nhìn thấy rất rõ, nhịn không được mà mắng: "Lão tử đang cua gái, cần đến xe để dùng, nó dám vạch lên xe như vậy, đúng là chán sống mà. Tần Phong, đi, theo anh đi theo dõi."

(*) mã lặc qua bích: nó là một câu chửi thề bên Trung, dịch thô theo bên mình nghĩa là "cái l*n mẹ nó".

Trương Đông Lương nhìn camera theo dõi của một cửa hàng bán lẻ gần đấy, liền thấy thân ảnh Diệp Minh Xuyên xuất hiện, Diệp Minh Xuyên cắt dây tổng tuyến xong, thừa dịp xung quanh không có ai, cầm một cây gậy sắt thon dài, dùng sức vạch một đường dài lên thân xe ô tô, sau đó ngồi lên xe phóng đi.

Tần Phong cũng nhận ra người trong camera là ai, lòng đầy căm phẫn nói: "Này, không phải tên tiểu tử gây sự trong quán ngày hôm đó xong bị anh đánh sao? Lòng vẫn còn thù hận à, anh cho nó một cú, nó để anh ở đây chờ nó lâu như vậy. Thật mẹ nó nham hiểm, có bản lĩnh thì trực tiếp xông tới mà chiến đấu, lại dám ở sau lưng làm cái chuyện hèn hạ như vậy. Thật mẹ nó làm người khác xem thường mà."

"Tốt nhất là đừng để anh đây nhìn thấy bản mặt của nó, bằng không, nó không xong với anh đâu." Trong lòng Trương Đông Lương vô cùng căm hận, nghiến răng nghiến lợi mà nói.

...............

Buổi tối, lúc Trương Đông Lương đang đọc tạp chí thanh xuân thì điện thoại vang lên một tiếng. Vừa cầm lấy điện thoại lên, trên mặt tức khắc tràn đầy sự vui vẻ, sự bực dọc trong lòng bởi vì tin nhắn gửi đến mà trở thành hư không.
"Anh Đông, bữa cơm hôm nay để anh trả, thật ngại quá. Cuối tuần anh có rảnh không? Tôi mời anh đi xem phim của Marvel."

Trương Đông Lương kích động đứng lên, ở giữa nhà xoay xoay vài vòng, suy đi nghĩ lại một chút, mới cầm điện thoại lên gửi một tin nhắn bằng giọng nói: "Tôi có rảnh, thật ra, tôi xem phim nào cũng được. Nếu như em thích xem phim lãng mạn, tôi sẽ đưa em đi xem, không cần nhất định phải xem phim của Marvel đâu."

"Tôi và anh giống nhau, đều thích Marvel." Giọng nói của Diệp Nam Cầm vô cùng điềm đạm, nhưng lại đem đến cho người khác cảm giác ấm áp trong lòng, như được tắm mình trong gió xuân vậy.

Trương Đông Lương khi thì ngồi xuống, khi thì đứng lên, trong lòng vô cùng hoan hỉ, vui sướng nhảy nhót. Xem ra, cô gái này đối với anh ấn tượng đầu tiên không tồi, cô ấy muốn mời anh đi xem phim, cái này có nghĩa là gì, chính là con đường Cách mạng thành công nhanh chóng!

Tiếp theo, anh phải nói cái gì, anh phải làm cái gì đây? Lần tới gặp mặt, có phải anh nên mua một cái gì đó làm quà không? Con gái thường thích cái gì nhỉ? Xong đời rồi, chính mình hoàn toàn không có kinh nghiệm, làm sao bây giờ, làm sao mới tốt đây?

Trương Đông Lương mải suy nghĩ, không cẩn thận, đầu gối đụng vào góc bàn, đau khổ ôm gối rủa thầm một tiếng.

Điện thoại lại vang lên, là một tin nhắn bằng văn bản: "Tại sao không nói gì?"

Trương Đông Lương nắm chặt lấy điện thoại, có chút run rẩy, tận lực đè nén âm điệu: "Vừa rồi, tôi bị đụng đầu gối vào bàn."

Diệp Nam Cầm gửi lại một tin nhắn âm thanh, giọng nói vô cùng dịu dàng: "Tại sao anh lại không cẩn thận thế, có đau không, có cần phải đến bệnh viện không?"

"Không cần, không cần, không cần phải đến bệnh viện đâu. Một lát là đỡ thôi."

Trương Đông Lương gửi tin nhắn xong, sau đó, liền gửi thêm một tin nhắn âm thanh nữa: "Đúng rồi, buổi chiều em nói là đi triển lãm, triển lãm gì vậy?"

"Triển lãm Hán phục. Đúng rồi, anh cũng thích Hán phục sao, hôm nay tôi đến xem, có rất nhiều người mẫu mặc Hán phục, nhan sắc lẫn hình thức đều đẹp."

Trương Đông Lương nhìn thoáng tạp chí trên bàn, bên trong có rất nhiều trang, anh đều gấp góc lại, anh tùy tiện mở một trang ra, trên trang giấy là một mỹ nhân, siêu phàm thoát tục, không nhiễm chút bụi trần.

Trong đầu anh nhịn không được mà tưởng tượng ra cảnh Diệp Nam Cầm mặc Hán phục, ừm, hình ảnh đó thật là hoa mỹ, anh muốn, rất muốn xem.

Diệp Nam Cầm đương nhiên không biết tâm tư lúc này của Trương Đông Lương. Lại không ngờ, Trương Đông Lương cũng thích Hán phục như vậy. Thật ra không nhiều người thích Hán phục, chính cô chiều nay cũng vừa mới hỏi. Đúng lúc cô đang suy nghĩ miên man thì Trương Đông Lương gửi đến một bức ảnh, chính là ảnh chụp anh đang mặc Hán phục.

Trên ảnh chụp, một mái tóc đen dài của người con trai rũ xuống sườn vai, không buộc lên, thập phần phiêu dạt. Một cặp mắt đào hoa, rất là mê người. Trên bàn tay tính tế là một thanh sáo ngọc sắc sảo. Trên người mặc áo cái áo dài màu xanh lá thêu văn hoa, bối cảnh là một mảnh rừng trúc.

Diệp Nam Cầm nhìn vào bức ảnh, nội tâm nhỏ có chút rung động. Trương Đông Lương mặc Hán phục vào, trông thật giống "mạch thượng nhân như ngọc, công tử thế vô song" (*), vô cùng đẹp. Thật khiến người khác cảm thấy, hiện thế an ổn, tuế nguyệt tịnh hảo (**).

(*): "mạnh thượng nhân như ngọc" ý chỉ những cô gái có vẻ đẹp nghiêng nước nghiêng thành, "công tử thế vô song" ý chỉ những chàng trai tuấn tú, có một không hai. Cả câu ghép lại nghĩa là "cặp đôi trai tài gái sắc".

(**): hiện thế an ổn, tuế nguyệt tịnh hảo: nghĩa là cuộc sống yên ổn, năm tháng bình yên.

Diệp Nam Cầm trong lòng thầm nghĩ, rõ ràng trông anh mặc Hán phục vào, chính là dịu dàng như ngọc mỹ thiếu niên, làm sao trong thực tại, liền, liền thành anh Đông "hút thuốc chỉ là lóa mắt, cả đời chỉ yêu một người"?

Cái loại cảm giác tốt đẹp lúc này không kéo dài một phút đồng hồ, đã bị một giọng nói mạnh mẽ cắt ngang.

"Cái này, nha đầu, tôi nói em cho cái này, không biết ngày đó Tần Phong suy nghĩ cái gì, một hai lôi tôi đi cùng chụp ảnh Hán phục, tôi suy nghĩ, chụp một cái, chụp một cái thôi, không ngờ lại chụp đẹp thế. Em cảm thấy như thế nào, có đẹp không?"

Diệp Nam Cầm thành thật trả lời, thậm chí trong giọng nói còn có một chút ca ngợi: "Đẹp, vô cùng đẹp."

"Cái kia, tôi cảm thấy, nếu em mặc Hán phục, khẳng định cũng rất đẹp." Trương Đông Lương do dự trong chốc lát, cố nói bằng giọng lơ đãng không để ý.

"Hán phục rất dễ tìm, hôm nào rảnh, hai ta cùng đi thử Hán phục." Diệp Nam Cầm nhìn bức ảnh kia chốc lát, giọng nói lộ ra vô cùng nghiêm túc, nhưng thanh âm lại vô cùng ngọt ngào.

"Được, một lời đã định." Trương Đông Lương nói xong, trên mặt cười tươi như hoa.

Hai người nói chuyện phiếm trong chốc lát, sau đó nói chúc ngủ ngon với nhau.

Bây giờ là 10 giờ tối, Trương Đông Lương đem lịch sử cuộc trò chuyện xem đi xem lại, thỉnh thoảng còn phát ra tiếng cười khanh khách. Thậm chí, còn không tự giác cắn môi, trên mặt lộ ra vẻ vui sướng.

Nhân viên trong phòng cảm thấy có gì không đúng lắm, nhịn không được đẩy cửa phòng ra, nhìn mặt ông chủ vô cùng phấn khích, nhíu mày nghi hoặc.

Cậu nhân viên cũng không bước vào, chỉ đứng ở cửa, trêu chọc nói: "Anh Đông, anh "động dục" à?"

"Cái tên này, "động dục" cái gì, không tuân thủ quy định, chạy sang phòng tôi làm gì? Chuyện này không cần cậu quản, cút cút cút."

Trương Đông Lương liếc nhìn cậu nhân viên kia một cái, có chút không kiên nhẫn, phẩy tay ra bên ngoài, ý nói cậu ra ngoài đi đừng làm phiền anh.

Tần Phong cầm một lon coca từ quầy đi ra, nhìn cậu nhân viên đi từ phòng Trương Đông Lương đi ra, thuận miệng hỏi: "Anh Đông ở trên phòng làm gì đấy?"

Cậu nhân viên bày ra một vẻ mặt vô cùng thần bí, tiến lại gần bên tai Tần Phong, nhỏ giọng nói: "Anh Đông một mình trong phòng phát dục."

"Mẹ kiếp." Tần Phong nhướng mày, vẻ mặt vô cùng hưng phấn: "Mau nói cho tôi xem, anh ấy sao tự nhiên lại phát dục?"

Cậu nhân viên hạ giọng: "Vừa rồi, tôi mơ hồ nghe thấy, anh ấy nói chuyện phiếm cùng ai đó. Sau đó, đúng lúc tôi đi vào, thì anh ý cười như điên, thấy tôi, anh ấy còn chê tôi nhiều chuyện, đuổi tôi ra ngoài."

Tròng mắt Tần Phong khẽ động, khóe miệng nhếch lên, vỗ lên bả vai cậu nhân viên, giọng nói đầy ý trêu chọc: "Anh Đông nhà cậu là đang yêu đương, đáng thương quá, về sau, cậu bị thất sủng rồi!"

Chương 4: Oan gia ngõ hẹp

Sáng hôm sau, Trương Đông Lương kéo Tần Phong tới cửa hàng sửa xe để xử lí vết xước dài kia.

Vốn dĩ bọn họ định tới cửa hàng mà Tần Phong quen biết, nhưng lúc đi qua ngã tư thì nhìn thấy một cửa hàng sửa xe mới khai trương.

Tần Phong nhìn anh một cái, Trương Đông Lương lười nhác nói: "Nhìn cái gì, dù sao cũng chỉ là một vết xước thôi, không cần phải tốn tiền như thế, sửa ở chỗ này cũng được."

"Ông chủ, xe bị vạch, sơn cũng bị..." Trương Đông Lương xuống xe, vừa đi vào bên trong vừa nói.

"Tới đây." Diệp Minh Xuyên vén rèm từ bên trong đi ra, nhìn thấy Trương Đông Lương, hai người cùng buông một câu "Mẹ kiếp".

Cơn tức giận của Trương Đông Lương trỗi dậy ngay lập tức, anh vén tay áo, cao giọng nói: "Thì ra tiểu tử cậu trốn ở đây. Thật mẹ nó oan gia ngõ hẹp mà, cậu nói đi, cậu bị tôi đánh một trận rồi giờ muốn bị đánh thêm trận nữa sao?"

Diệp Minh Xuyên nghĩ gì đó trong đầu, cuối cùng quyết định không chịu thừa nhận. Cậu ngẩng cao đầu, làm bộ rất có khí thế mà trả đũa: "Mẹ nó anh có bệnh à? Chuyện giữa tôi và bạn gái, anh đã xen vào việc của người khác thì không nói, còn đánh tôi một trận, cái này thì tôi nhận, anh còn muốn thế nào nữa?"

Trương Đông Lương bị chọc cười, nghiêm túc lý luận với cậu: "Người anh em, tôi làm như thế cũng có vô lý đâu. Tôi đánh cậu, cậu không phục, vậy thì cậu cùng tôi đấu lại. Cắt dây điện, dùng gậy sắt vạch xe tôi, tôi thật muốn hỏi cậu một câu, cậu làm thế có xứng mặt đàn ông không? Giữa háng cậu đéo có củ cải à, không cần đến nữa phải không?"

Diệp Minh Xuyên nghe xong những lời này, sắc mặt tái mét, song vẫn nắm chặt bàn tay lại, một mực phủ nhận: "Ai vạch xe anh chứ, tôi không làm."

Trương Đông Lương ồ một tiếng, thần sắc vô cùng nghiêm túc nói: "Camera an ninh đều đã quay lại được, cậu phủ nhận cũng vô ích thôi, Người anh em, tôi nói cho cậu biết, vạch xe chính là vạch xe, nếu cậu là đàn ông, cậu cần phải biết chịu trách nhiệm với hành vi của mình. Nếu cậu nhận, nói chính cậu vạch xe tôi, cậu không vừa mắt với tôi, tôi còn bội phục cậu vài phần. Đây cậu sống chết không thừa nhận, làm tôi thực sự khinh thường."

Diệp Minh Xuyên cau mày suy nghĩ, vẻ mặt không phục, nhìn thẳng vào Trương Đông Lương, mạnh miệng nói: "Người trong giang hồ, sao có thể không mang theo đao. Được, tôi nhận, chính tôi đã cắt dây điện đấy, cũng chính tôi vạch xe của anh đấy. Coi như tôi xui xẻo nên mới đụng phải anh. Anh định giải quyết như thế nào? Tới đồn cảnh sát sao?"

Tần Phong không thể nghe được nữa, đi tới vài bước, túm chặt cổ áo Diệp Minh Xuyên, ngữ điệu rõ ràng mang theo sự tức giận: "Đã làm sai còn không chịu xin lỗi, cậu làm ra những trò này cho ai xem. Tôi nói cho cậu biết, cúi đầu, nói lời xin lỗi, việc này xem như bỏ qua, bằng không, sau này cậu đừng mơ mà làm cái gì."

Diệp Minh Xuyên bày ra bộ dạng lợn chết không sợ nước sôi, không phục mà nói: "Muốn tôi xin lỗi ư, không có cửa đấy đâu. Nếu không thì đánh một trận, không thì tới đồn cảnh sát, các anh muốn làm gì thì làm."

"Con mẹ nó, vẫn mạnh mồm được." Sắc mặt Tần Phong trầm xuống, cắn răng nói: "Anh Đông, anh nói đi."

Trong lúc Tần Phong lơ là, Diệp Minh Xuyên vọt tới, đấm một cú lên mặt Tần Phong, miệng chửi thầm: "Con mẹ nó đừng nhiều lời nữa, cùng lắm bị các anh đánh một trận, tôi nhận, đánh xong, mặc kệ ai thua ai thắng, cứ thế đi."

Trương Đông Lương vốn dĩ không định động thủ, nhưng nhìn Diệp Minh Xuyên không thể nói đạo lý cùng, Tần Phong lại ăn đánh, rốt cuộc không áp chế được cơn giận, đi tới, cùng Diệp Minh Xuyên đánh nhau.

Tần Phong tìm được sơ hở, đạp vào hai chân Diệp Minh Xuyên, lại chửi thêm hai câu thô tục. Trương Đông Lương chặn lại, nói: "Tần Phong, cậu đứng sang một bên đi, đây là chuyện của anh và cậu ta, cậu đừng xen vào, đừng để người khác nhìn thấy lại chê cười, nói chúng ta cậy đông người mà khi dễ cậu ta."

Diệp Minh Xuyên tập Taekwondo, thể lực rất tốt, cùng Trương Đông Lương đánh nhau một lúc, rốt cuộc vẫn không thể phân thắng bại.

Tần Phong đứng ở một bên quan sát, rõ ràng có thế thấy Trương Đông Lương đang ở thế yếu hơn, dường như chỉ là miễn cưỡng chống đỡ. Rơi vào tình thế cấp bách như này, Tần Phong không quan tâm gì nhiều, rút điện thoại ra gọi tới đồn cảnh sát.

Diệp Nam Cầm đang cẩn thận vẽ phác thảo hình dáng nhân vật, đột nhiên nhận được điện thoại từ đồn cảnh sát, nghe được "hành động anh hùng" của em trai, sắc mặt vô cùng khó coi, trong lòng cũng bất ổn, lập tức mang theo một ngàn nhân dân tệ tiền phạt chạy tới đồn cảnh sát.

Diệp Nam Cầm vừa mới bước vào cửa liền gặp phải ánh mắt của Trương Đông Lương. Trương Đông Lương vốn đang trong trạng thái kích động, trong nháy mắt nhìn thấy Diệp Nam Cầm, cảm xúc nhanh chóng được áp chế.

Anh bước tới vài bước, khóe mắt mang theo sự ôn nhu, thanh âm lộ ra sự quan tâm: "Nha đầu, sao em lại tới đây? Xảy ra chuyện gì sao?"
"Chị, hai người quen nhau sao?" Diệp Minh Xuyên ngước mắt nhìn hai người, khẽ nhíu mày, nghi hoặc hỏi.

Trương Đông Lương cũng phản ứng lại, nội tâm đột nhiên có chút bàng hoàng, nhịn không được mà hỏi lại: "Cậu, cậu là em trai của cô ấy?"

Diệp Minh Xuyên đi đến bên cạnh Diệp Nam Cầm, ngẩng cao đầu, tay phải khoác lên vai Diệp Nam Cầm, giọng nói vô cùng kiêu ngạo: "Đây là chị gái tôi, sao nào, anh có ý kiến gì? Anh nghĩ anh là ai chứ, mới gặp mặt đã gọi chị tôi là nha đầu, anh là sắc lang à? Hai từ này có thể nói dễ dàng như vậy sao?"

Trong lòng Trương Đông Lương phảng phất cái cảm giác như có lọ gia vị bị lật ngược, vị chua cay mặn đắng đều lan tỏa khắp nơi, chỉ là không thấy có vị ngọt đâu.

Cái này cũng không thể oán trách ai được! Vừa mới tìm được một đối tượng tốt, còn chưa kịp bắt đầu, đã đánh em trai người ta, tất cả đều bị mời về đồn cảnh sát, sau này còn có thể nói chuyện được sao?

Trương Đông Lương tuy rằng có chút xấu hổ, nhưng là vẫn cười giảng hòa nói: "Thật đúng là lũ lụt tràn vào Long Vương miếu, người một nhà không nhận ra người một nhà. Em trai, anh xin lỗi, việc này, cũng thật xấu hổ. Anh với Tần Phong, cùng chị gái em đều là bạn tốt của nhau, nếu chị em tới rồi, hai ta cùng nhường một bước, việc này coi như bỏ qua, em thấy thế được không?"

"Không được." Diệp Minh Xuyên ưỡn ngực, liếc xéo anh, không có ý muốn buông tha, nói: "Đánh xong mặc kệ sao?"

"Minh Xuyên, em câm miệng lại cho chị. Anh Đông, rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì, tại sao anh với em trai tôi lại đánh nhau?" Diệp Nam Cầm đã tới đồn cảnh sát, nhưng vẫn không hiểu đã xảy ra chuyện gì.

Tần Phong suy nghĩ, nếu đem ngọn nguồn sự tình giữa Trương Đông Lương và Diệp Minh Xuyên ra để nói, khó tránh khỏi những cảm xúc cá nhân. Anh ta tiến lên một bước, vội vàng mở lời: "Nam Cầm, để anh nói với em, sự tình là như thế này, em trai em, cậu ta..."

Sau khi nghe Tần Phong giải thích, Diệp Nam Cầm đã hiểu hết sự tình, cô không bênh vực em trai mình, ngược lại còn liên tục nói xin lỗi với Trương Đông Lương.

Trương Đông Lương chỉ có thể xấu hổ mà mỉm cười nói: "Không sao đâu, dù sao cậu ấy vẫn còn nhỏ, khí huyết bừng bừng, chuyện đánh nhau giữa hai người đàn ông cũng không phải chuyện gì to tát cả. Cái kia, anh cũng có phần sai, anh cũng phải đền bù cho cậu ấy, nếu không, để anh mời hai người một bữa cơm nhé."

Diệp Nam Cầm liếc nhìn Trương Đông Lương một cái, lại nhanh chóng rũ lông mi xuống, khẽ mím môi, cảm xúc ở đáy mắt phập phồng không ngừng, còn chưa cùng anh chính thức kết giao, em trai cô, lại gây ra một đống phiền toái như vậy.

May mà anh thấu tình đạt lý, không chấp nhặt chuyện này, nhưng cô, cô không thể không biết xấu hổ được, anh đã bị em trai mình đánh rồi, lại còn muốn mời hai chị em cô ăn cơm, cái này, cái này làm sao có thể được chứ? Không biết phải nói thế nào! Nghĩ vậy, Diệp Nam Cầm nỗ lực nở một nụ cười, khéo léo từ chối: "Không cần đâu, lát nữa tôi còn bận chút chuyện."

Cảnh sát nghe được bọn họ nói chuyện, biết bọn họ đều là bạn bè, liền đi tới khuyên giải: "Đây chỉ là hiểu lầm thôi, nếu như hai bên đều đem sự tình nói rõ ra rồi, chúng tôi cũng sẽ không phạt tiền nữa, sau này, hai người trước khi làm việc gì cũng phải suy nghĩ cẩn thận, đừng đánh nhau nữa."

Diệp Minh Xuyên như nhớ tới cái gì đó, xoay đầu, tỏ vẻ láu cá mà phàn nàn: "Chị, hai người bạn của chị, đều vô cùng tàn nhẫn, một người nói nên phạt em 500 tệ, một người lại nói 500 không đủ, 1000 còn ít. May mà chị đến, nếu không em đã bị hai người này khi dễ tới chết rồi."

Diệp Nam Cầm thấy mọi việc đã chấm dứt, tâm tình cũng tốt lên nhiều, vì để giảm bớt không khí xấu hổ, cố ý trêu ghẹo nói: "Hai người các anh, ai nói muốn phạt em trai em 1000?"

Tần Phong như là sợ dính tới phiền toái, trên mặt tràn ngập khát khao sinh tồn, vội vàng xua tay nói: "Không phải anh." Đồng thời, không quên bán đồng đội, dùng ngón tay lén lút chỉ về phía Trương Đông Lương.

Diệp Minh Xuyên cũng rất công bằng, lời lẽ chính đáng, ngữ khí thập phần khoa trương, lên án nói: "Xác thật không phải anh ta, là cái tên ngốc to con bên cạnh anh ta. Chị, anh ta xuống tay vô cùng tàn nhẫn, toàn đánh mạnh lên ngực em, đến bây giờ em vẫn còn đau muốn chết."

Khóe miệng Trương Đông Lương khẽ run rẩy, nội tâm phát ra một tiếng thở dài, cái sự phá đám chuyên nghiệp này, nói dối không chớp mắt của cậu em vợ, đây là thể loại gì không biết? Phải làm thế nào thì cậu em vợ tương lai mới đối xử lương thiện hơn với mình một chút chứ? Tình hình bây giờ, vô cùng cấp bách.

Tần Phong nhìn Trương Đông Lương, trong ánh mắt tràn ngập sự đồng tình.

Những người khác thì phải tìm cách lấy lòng mẹ vợ, còn anh Đông thì ngược lại, mẹ vợ còn chưa thấy đâu, cũng chưa kịp làm gì đã phải tìm cách đối phó với cậu em vợ.

"Được rồi, tính tình em như vậy, cũng nên đánh một trận cho nhớ. Chị nói cho em biết, không có việc gì thì đừng tới tìm chị!" Diệp Nam Cầm rõ ràng đối với em trai mình không có chút kiên nhẫn nào, nói xong, quay lại nói lời từ biệt với Trương Đông Lương, sau đó chạy nhanh về công ty.

Chờ đến khi Diệp Nam Cầm rời đi xong, Trương Đông Lương cùng Tần Phong cũng rời khỏi đồn cảnh sát, Diệp Minh Xuyên từ phía sau đuổi theo, hét lớn: "Này, cái tên ngốc to con kia, anh không phải là đàn ông sao? Nói xong không thèm giữ lời à?"

Trương Đông Lương quay lại nhìn thoáng qua, thấy hơi khó hiểu, nghi hoặc hỏi: "Em trai, cậu nói rõ ràng xem nào, tôi không giữ lời chuyện gì? Tôi như thế nào mà không đáng mặt đàn ông?"

Trên mặt Diệp Minh Xuyên lộ ý cười xấu xa, cố ý nói: "Vừa rồi là ai nói muốn đền bù cho tôi, muốn mời tôi đi ăn cơm vậy? Thế nào, chị tôi vừa đi liền không muốn thực hiện nữa? Giữa háng anh đéo có củ cải à, không cần đến nữa phải không?"

Trương Đông Lương bất đắc dĩ, hơi có chút thiếu tự nhiên mà nói: "Mẹ, tiểu tư cậu còn giữ thù trong lòng như vậy sao. Được thôi, tôi mời cậu, đi thôi."

Nói xong, Trương Đông Lương quàng tay lên vai Diệp Minh Xuyên, tùy tiện nói: "Không đánh không quen nhau, tôi với chị cậu là bạn bè, về sau, chúng ta chính là huynh đệ. Tôi còn chưa biết tên cậu là gì."

Diệp Minh Xuyên khoanh tay trước ngực, đắc ý cười: "Tôi, Diệp Minh Xuyên. Anh không cần nói, tôi biết, anh là Trương Đông Lương, không sai đúng không."

Trương Đông Lương ừ một tiếng, thật ra, chỉ cần là khách của tiệm net, đa số mọi người đều biết anh tên là Trương Đông Lương, tiệm net cũng tên là Đông Lương. Diệp Minh Xuyên muốn biết tên đầy đủ của anh, cũng không phải việc gì khó.

"Lúc hai chúng ta đánh nhau, cậu có mấy cái động tác, nhìn qua là biết là có tập luyện bài bản, tôi cũng có tập luyện, hai chúng ta quả thật là kỳ phùng địch thủ. Tôi không phải là đang tâng bốc cậu, tôi đánh nhau, thường là đánh nhau theo nhóm, lúc đánh một mình, rất ít khi thua, đều là bọn họ quỳ xuống gọi ba gọi mẹ với tôi."

Diệp Minh Xuyên nhướng mày, trên mặt tràn ngập sự đắc ý.

Lúc ở đồn cảnh sát, chỉ cần liếc mắt một cái cũng có thể nhận ra, Trương Đông Lương thích chị cậu. Cậu là một người đúng sai rõ ràng, sẽ không bởi vì chuyện lần trước mà đánh nhau, chỉ là cậu muốn ngăn cản Trương Đông Lương cùng với chị cậu kết giao. Hai người rất khác biệt, cậu cảm thấy, vì chuyện chung thân đại sự của chị gái, cậu cần phải đánh vào trong lòng địch mà tìm hiểu thật kỹ.

Chương 5: Câu chuyện cẩu huyết lúc 8 giờ tối

Hàn Linh Linh và Diệp Nam Cầm cùng làm việc trong một tòa soạn. Hàn Linh Linh là chủ biên, còn Diệp Nam Cầm là họa sĩ. Ngày thường, hai người quan hệ rất tốt. Diệp Nam Cầm vừa nãy xin nghỉ ra ngoài có chút việc, vừa trở về liền ngồi vào chỗ, Hàn Linh Linh thấy thế cũng chạy nhanh tới chỗ cô.

Hàn Linh Linh nhìn mặt Diệp Nam Cầm đỏ ứng một mảng, bộ dạng như có tâm sư, nhíu mày, khó hiểu hỏi: "Không phải em nói em trai em cùng người ta đánh nhau, phải tới đồn cảnh sát sao? Thế nào, giải quyết xong rồi chứ?"

Diệp Nam Cầm thở dài, giương mắt nhìn Hàn Linh Linh, vẻ mặt có chút bất đắc dĩ: "Là người khác thì không tránh được việc bị phạt tiền rồi. May mà là người nhà chị, nên em tiết kiệm được một ngàn."

"Người nhà chị, là có ý gì?" Hàn Linh Linh nhất thời không phản ứng lại, buột miệng hỏi.

Trong đầu D iệp Nam Cầm cũng tự hỏi, cảm thấy chuyện này nói ra cũng không sao, dù sao Tần Phong chắc cũng sẽ nói cho Hàn Linh Linh biết. Vì thế, Diệp Nam Cầm liềm đem tất cả sự tình ra kể cho cô ấy nghe.

Hàn Linh Linh cũng là người có tích cách cởi mở, nghe xong những lời này, ngược lại còn cười mà trêu chọc cô: "Đàn ông ý mà, không để ý nhiều đâu, đánh xong một trận, uống một đống rượu vào, ngày mai vẫn là bạn tốt. Nhưng mà theo như em nói, người kia cùng em trai em đánh nhau, em đứng về phía ai?"

Diệp Nam Cầm nghe xong, cúi đầu, lông mi nhẹ nhàng chớp hạ hai cái, đôi mắt trong vắt như nước, mang vài phần phiền muộn.

Cô giả vờ bình tĩnh, bày ra bộ dạng oán trách nói: "Chị đừng nói bừa, em với anh ấy chỉ, chỉ mới ăn một bữa cơm, còn đã kết giao gì đâu!"

"Em không có ý gì với anh ta, còn cùng anh ta đi ăn làm gì? Cùng người ta nói chuyện cháy cả cái Wechat, còn muốn cùng người ta đi chụp ảnh mặc Hán phục. Diệp Nam Cầm, em xem vẻ mặt em lúc này có giống một thiếu nữ đang tràn ngập trong tình yêu không, trên mặt đều viết, tôi phải gả cho anh ấy, cùng anh ấy sinh con."

Hàn Linh Linh vừa cười, vừa trêu chọc cô.

Diệp Nam Cầm càng đỏ mặt hơn, khé mím môi, ngón tay không tự chủ mà đan vào nhau, trong đầu bỗng hiện lên hình ảnh Trương Đông Lương mặc Hán phục, trong lòng giống như là có một chút...nhộn nhạo.

"Chị không bận gì sao? Em còn đang phải nhanh chóng hoàn thành phác thảo đây, chị đừng ở đây mà làm ảnh hưởng tới em nữa!" Giọng nói của Diệp Nam Cầm lộ rõ sự bực dọc.

Tâm tư của Diệp Nam Cầm lúc này đương nhiên Trương Đông Lương không thể biết được. Giờ phút này, anh đang ở trong tiệm cơm, trên bàn đều là đồ ăn, cùng cậu em vợ tương lai uống rượu, còn cùng nhau hô lớn "Chỉ vì tình, chỉ vì nghĩa, chỉ vì huynh đệ mà khắc cốt ghi tâm".

Tần Phong và Trương Đông Lương, cùng Diệp Minh Xuyên cụng vài chén rượu, sau đó đều ngửa cổ uống hết sạch, Diệp Minh Xuyên thấy hai người kia cũng vô cùng cởi mở, bắt đầu xưng hô anh Đông anh Phong. Ba người này, đều là những người nói nhiều, luyên thuyên một hồi, không khí cũng vui vẻ lên rất nhiều.

Trương Đông Lương nghĩ tới nghĩ lui, nếu tương lai cậu trở thành em vợ, cũng không tránh khỏi việc lo chuyện bao đồng. Anh suy nghĩ rồi nói: "Minh Xuyên, đánh cũng đánh rồi, rượu cũng uống rồi, nếu cậu đã gọi tôi một tiếng anh Đông, chúng ta chính là huynh đệ. Nếu đã là huynh đệ, tôi sẽ nói một cách nghiêm túc."

"Người đàn ông này, nếu cậu muốn tìm một người vợ ý, cậu phải biết nuông chiều cô ấy. Cậu nói cậu, vì muốn làm điều gì đó ngầu một chút, làm chuyện đó còn không thèm mang đồ bảo hộ, xảy ra chuyện gì lại không muốn chịu trách nhiệm, cái này, chỉ là một lời khuyên nhỏ thôi, đừng nói chúng tôi, đến các cô gái cũng khinh thường cậu!"

Tay cầm chén rượu của Diệp Minh Xuyên hơi dừng lại một chút, sau đó cậu ngửa đầu, đem chén rượu uống cạn một hơi.

Trong ánh mắt cậu pha lẫn sự thất vọng cùng phẫn nộ, buông chén rượu xuống, thở dài một hơi, các cơ trên mặt khẽ run rẩy, một lúc sau như đủ dũng khí rồi mới dám mở miệng: "Cái chuyện đáng xấu hổ đó, nếu các anh không hỏi, em cũng không muốn nói. Nếu em nói ra, mới càng bị người khác nhạo báng, mọi người đều nói em vô dụng, nói em không đủ tốt, đến lấy vợ cũng không được."

Tần Phong nghe xong thấy có cái gì đó không đúng, anh ta vốn thông minh, nháy mắt liền đoán được nguyên do, liền hỏi dò: "Sao lại như vậy, người anh em, cái ngày em ở tiệm net, cô gái đó bị em đánh, là bởi vì, bởi vì cô bé đó đã ở cùng người khác? Vậy, đứa bé trong bụng..."

Mặt Diệp Minh Xuyên đỏ bừng lên, cầm lấy chén rượu, lại nện thật mạnh xuống mặt bàn. Giọng nói cũng có chút run rẩy: "Mẹ nó chứ, em đối với cô ta tốt như vậy, chuyện gì cũng nhường nhịn cô ta, còn tính đến việc cùng cô ta kết hôn. Thế mà cô ta dám phản bội em, cùng, cùng thằng khác lên giường, cho em đội nón xanh!"

Nói đến đây, Diệp Minh Xuyên dường như có chút thương tâm, buồn rầu uống rượu, tiếp tục nói: "Đến nỗi đứa bé có phải con của em hay không, em cũng không biết nữa. Kể cả nếu là của em, em cũng cảm thấy ghê tởm!"

Tần Phong nghe xong, trong lòng vô cùng căm phẫn, mở miệng chửi thề: "Thật đúng là cái loại kỹ nữ mà, tại sao lại còn có cái loại con gái như thế này chứ? Em trai, không có việc gì phải buồn, thiên nhai hà xứ vô phương thảo (*), sớm muộn gì em cũng tìm được người tốt hơn thôi.
(*) thiên nhai hà xứ vô phương thảo: thế gian thiếu gì người tốt đẹp.

Trương Đông Lương rốt cuộc cũng hiểu sự tình, nghiêm túc nghĩ nghĩ, sắc mặt vô cùng trịnh trọng nói: "Em trai, nghe anh nói này, loại sự tình này, em, em vẫn nên là điều tra rõ ràng. Em cũng không thể tin những tin đồn vỉa hè, oan ức cho cô gái đó."

Diệp Minh Xuyên vẫn tức giận, cố áp chế sự phẫn nộ, thấp giọng nói: "Anh em của em nói, tận mắt nhìn thấy cô ta cùng thằng khác vào khách sạn thuê phòng. Thời gian, địa điểm, em biết rõ, còn có thể là giả sao?"

Trương Đông Lương cau mày, thần sắc lộ rõ sự quan tâm: "Vậy em cùng cô gái đó, không đối chất nhau, cũng không tới khách sạn đó điều tra? Biết đâu anh em của em nhìn lầm, cô gái đó đang mang thai, trong trường hợp em hiểu lầm cô ấy, cô ấy nghĩ luẩn quẩn trong lòng, đem đứa bé ra đánh đập, lúc đấy em có hối tiếc cũng muộn rồi."

Diệp Minh Xuyên uống một ngụm rượu, giọng nói có chút khàn khàn: "Anh Đông, em biết rồi, một lúc nào đó, em sẽ đi tìm cô ta rồi nói chuyện về vấn đề này."

Cảm xúc trong đáy mắt của Trương Đông Lương có chút không rõ ràng, anh nhẫn nại khuyên nhủ: "Đừng để một lúc đó mới đi, bây giờ đi luôn đi. Em có thể chờ, nhưng đứa bé trong bụng có thể chờ không? Bây giờ gọi điện hỏi một chút, đừng để chuyện gì khó lường xảy ra."

Diệp Minh Xuyên liếc nhìn Trương Đông Lương một cái, Tần Phong thấy vậy cũng phụ họa: "Anh Đông nói không sai đâu, mau đi gọi điện đi."

Diệp Minh Xuyên nghĩ nghĩ, lấy điện thoại ra, gọi điện cho Thẩm Gia Kỳ, nhưng cô ấy tắt máy. Cậu lại suy nghĩ, hình như Thẩm Gia Kỳ từng dùng máy cậu gọi điện cho bạn thân, liền tìm lại số đó, bấm nút gọi.

"Tôi là Diệp Minh Xuyên, cô có biết Thẩm Gia Kỳ hiện tại đang ở đâu không? Tôi gọi điện thoại cho cô ta, nhưng cô ta không nghe máy."

Đầu dây bên kia truyền đến một giọng nói vô cùng giận dữ: "Mẹ nó anh còn mặt mũi gọi điện cho tôi để hỏi sao, cái tên tra nam (*), anh đúng là cái đồ chân đứng hai thuyền, anh làm bụng Gia Kỳ lớn như vậy, xong liền mặc kệ, còn đánh người ta, cô ấy thế nào, còn liên quan đến anh sao? Anh đi mà ôm tiểu tam của mình, cùng ra cửa bị xe đâm chết đi."

(*) tra nam: người con trai có tính cách xấu xa, bỉ ổi, vô liêm sỉ.

Diệp Minh Xuyên có áp chế cơn tức giận, nhíu mày hỏi: "Cô nói rõ ràng ra xem nào, tiểu tam của ai cơ? Tôi từ trước đến nay chỉ có Gia Kỳ là bạn gái, tôi đối với người khác không có gì, cô đừng nói bừa."

"Anh em tốt của anh đều nói là không thể chịu được cái tính cách xấu xa của anh nữa, nên đã đem tất cả sự thật ra nói với chúng tôi rồi. Anh gạt Gia Kỳ, cùng con đàn bà khác thuê phòng, mà Gia Kỳ cũng thật ngốc, còn nghĩ, có con rồi, có lẽ anh sẽ hồi tâm chuyển ý." "Nào ngờ, anh không những không muốn chịu trách nhiệm, còn động thủ đánh người. Gia Kỳ bị tổn thương, tôi phải khuyên cô ấy một hồi, rốt cuộc cô ấy cũng thông suốt. Hiện tại, người nhà cô ấy đã đưa cô ấy tới bệnh viện để phá thai rồi."

Diệp Minh Xuyên nghe những lời này xong, như bị ngũ lôi oanh đỉnh (*), không kịp nghĩ ngợi gì, bắt lấy cánh tay Trương Đông Lương, vội vàng nói: "Anh Đông, mau, mau đưa em tới bệnh viện, cô ấy muốn phá thai."

(*) ngũ lôi oanh đỉnh: năm tia chớp cùng đánh vào đầu, ý nói phải chịu sự đả kích vô cùng lớn.

"Đừng nóng vội, đừng nóng vội, xe để trước cửa thôi." Trương Đông Lương vội vàng đứng lên, thuận tay cầm luôn áo khoác đang vắt ở trên ghế lên.

Tần Phong nhận thấy tình huống vô cùng khẩn cấp, nhanh chóng nói: "Hai người đi lấy xe đi, tôi đi tính tiền."

Trương Đông Lương khởi động xe, Tần Phong cũng chạy tới, mở cửa sau mà nhảy lên xe.

Nhanh như chớp đã tới cửa bệnh viện, Diệp Minh Xuyên hỏi y tá phòng phá thai, rồi chạy vội tới đó.

"Số 35, Thẩm Gia Kỳ." Hộ sĩ vừa dứt lời, Diệp Minh Xuyên ở cầu thang rẽ vào hàng lạnh, chạy nhanh tới trước mặt Thẩm Gia Kỳ, thở hồng hộc mà nói: "Đừng, đừng phá thai, anh có chuyện muốn nói."

Trên hành lang, ánh đèn sáng trắng, có chút chói mắt. Những người ngồi chờ ở bên ngoài, mặt ai cũng tràn đầy sự ủ rũ.

Trong mắt Thẩm Gia Kỳ hàm chứa cảm xúc vô cùng phức tạp, liếc mắt nhìn Diệp Minh Xuyên một cái, xoay đầu đi, lạnh lùng nói: "Anh tới đây làm gì, sợ tôi không phá thai, nên mới tới đây để nhìn sao? Yên tâm, tôi sẽ làm theo ý anh, bởi vì anh không xứng đáng làm ba của đứa bé."

Người châm ngòi ly gián, chia rẽ hai người, cũng chính là người mà Diệp Minh Xuyên coi là anh em tốt, Hàn Văn Hạo đang đứng ở bên cạnh, lúc này, sắc mặt anh ta cũng không tốt gì, giả vờ trẩn định hỏi: "Xuyên Nhi, cậu tới đây làm gì?"

"Mẹ nó chứ, tao coi mày là anh em tốt, mày tính kế hãm hại tao, phải không?" Trong mắt Diệp Minh Xuyên tràn đầy lửa giận, giơ tay lên, hung hăng đánh vào mặt Hàn Văn Hạo.

"Mày đều đã biết rồi?" Hàn Văn Hạo sau khi bị đánh, xoa xoa vết máu nơi khóe miệng, nhìn thẳng vào Diệp Minh Xuyên, giọng nói lộ ra mười phần hung ác: "Đúng, là tao tính kế đấy, mày có biết, tao nhìn mày và Gia Kỳ ở bên nhau, tao đau khổ thế nào không?"

"Mày là cái thá gì chứ, mày dựa vào cái gì mà có thể cùng Gia Kỳ ở bên nhau. Chỉ có tao mới xứng đáng với Gia Kỳ thôi. Là mày cướp Gia Kỳ từ tay tao, tao muốn trả thù mày, tao muốn cướp Gia Kỳ về, tao muốn cô ấy phá sạch đứa con của mày đi."

Diệp Minh Xuyên khó tin nhìn Hàn Văn Hạo, cậu không thể nghĩ tới, người thoạt nhìn không có tâm cơ như Hàn Văn Hạo, lại có thể làm những chuyện như thế này! Uổng công cậu vẫn luôn cho rằng mối quan hệ giữa hai người vô cùng tốt, có thể so sánh với các hảo hán Lương Sơn, có phúc cùng hưởng, có nạn cùng chịu.

Trăm lần cũng không thể nghĩ tới, người anh em tốt nhất của cậu, thế nhưng lại trăm phương nghìn kế, không từ thủ đoạn cướp bạn gái của chính cậu!

Một hồi náo loạn, những người ở đây đều hiểu rõ ngọn nguồn sự tình. Nếu đây là một bộ phim được chiếu vào lúc 8 giờ tối, thì có lẽ nội dung chính là hai người anh em vì một cô gái, trở mặt thành thù, quả là một câu chuyện cẩu huyết.

Mà trên thực tế, Hàn Văn Hạo cũng vô cùng oán hận Diệp Minh Xuyên, vừa dứt lời, anh ta rút trong túi ra một con dao nhỏ mang theo để phòng thân, hướng tới bụng Diệp Minh Xuyên, hung hăng đâm tới.

Trương Đông Lương đứng ở phía sau Diệp Minh Xuyên, anh tay mắt mau lẹ, một phen đẩy Diệp Minh Xuyên ra, chính mình không kịp tránh né, con dao nhỏ vì thế mà đâm thật sâu vào cánh tay Trương Đông Lương, trên chiếc áo sơ mi trắng, một mảnh máu đỏ bắt đầu tràn lan.

"Mẹ kiếp, cậu đúng là mẹ nó có bệnh mà!" Trương Đông Lương chịu đựng cơn đau, hung hăng đạp một cái vào chân Hàn Văn Hạo.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau