BÀN TI ĐỘNG 38 HÀO

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Bàn ti động 38 hào - Chương 86 - Chương 90

Chương 86: Nghi hoặc quấy nhiễu chung quy khó giải

Không biết Tam Lục bây giờ thế nào? Lý thư sinh và nàng đang làm gì trong động nhỉ?

Có Hôi Đại Mao, trong động hẳn là không cần ta quan tâm. Hắn bình thường thoạt nhìn ngờ nghệch, thế nhưng trên thực tế đối với câu an toàn là số một này hắn hiểu còn sâu sắc quán triệt hơn ta triệt để hơn ta.

Nếu nói trong Bàn Ti động luyến tiếc sinh mệnh nhất là ai? Hôi Đại Mao nếu nhận thứ hai, không ai dám nhận thứ nhất.

Thật sự ngủ không được, ta bò dậy đẩy cửa đi ra, băng qua hành lang. Đại sảnh trống rỗng, Phượng Nghi và Tử Hằng hẳn là cũng đều tự đi nghỉ ngơi rồi. Tử Hằng rất thích đọc sách, trong nhà vỏ ốc này ít nhất cũng có mấy cuốn sách chứ?

Ta theo hành lang tìm, quả nhiên tìm được một gian thư phòng, trước mặt là một dãy giá sách, phía trên bày đầy sách thật chỉnh tề.

Theo như thói quen xếp sách của Tử Hằng, ừm, hắn thường đọc hẳn là xếp ở bên này.

Kiếp trước đã từng rất mê mẩn tiểu thuyết ngôn tình, vừa tan học liền lao thẳng tới tiệm cho thuê sách, kinh nghiệm thuê sách trong tiệm là, càng là cuốn bị lật đến rách đến cũ, càng là sách coi được. Bởi vì có thể khiến cho rất nhiều người đều thuê nó, quyển sách ấy nhất định là rất đặc sắc.

Ta rút ra một quyển sách đóng buộc chỉ là cuốn cũ nhất trên cả cái giá, Tử Hằng hẳn là rất hay lật cuốn này.

Ta không ngồi xuống, cứ đứng trước giá sách lật xem.

Vừa lật trang sách, nét chữ thanh tú tiêu dật thẳng tắp quen thuộc vô cùng.

Ợ, đây là… đây là bút tích của chính Tử Hằng a.

Là ghi chép gì của hắn?

Ta tò mò xem tiếp. “Đầm Hắc Long vĩnh viễn tối như nửa đêm. Không thấy mảy may ánh mặt trời. Ta rốt cuộc hiểu vì sao nơi này gọi là đầm Hắc Long. Cũng không phải là năm đó tại đây giao long đen bị chém giết mà đặt tên. Mà là nơi này… đích xác hắc ám như thế.”

A?

Cái này… Cái này sao lại thấy giống như nhật ký?

Ta đây không được nhìn lén nhật ký của người khác?

A a. Chuyện này cũng không thể làm. Ta cuống chân cuống tay nhét quyển ghi chú kia về giá. Kết quả càng gấp càng nhét không vào. Đành phải trước tiên cầm lên mấy quyển bên cạnh cùng nhau để lại.

“Tam Bát, ngươi không ngủ được đang làm cái gì?”

“A?”

Ta vừa quay đầu lại, cả kinh. Mấy cuốn sách trong tay kia đều rơi xuống đất.

“Làm sợ ngươi?” Hắn mỉm cười có chút áy náy: “Ta nghe thấy bên này có động tĩnh, vì thế qua đây xem thử, không nghĩ tới là ngươi.”

“À… Ta ngủ không được, qua đây muốn tìm thử xem có cuốn sách nào liên quan đến ma giới có thể xem thử hay không, giết thời gian.

Ta vừa giải thích, vừa vội vã ngồi xổm xuống nhặt sách lên.

Thật ra ta không nhìn lén… Ít nhất ta không có ý định nhìn lén. Có điều không biết vì sao chột dạ như thế.

Tử Hằng nói: “Sách của ma giới nơi này không có, bất quá có mấy cuốn du ký của tiền bối tu tiên khi đi du lịch nước ngoài viết ra, có một số phong thổ nhân tình cũng rất mới mẻ độc đáo, cuốn này, còn có cuốn này, ngươi đều có thể xem thử.” Hắn vừa nói, vừa rút ra mấy cuốn sách từ cái giá bên kia đưa cho ta.

“Ừ.”

“Có muốn uống chén hay không?”

“A? Muốn!”

Lá trà Tử Hằng tư tàng đương nhiên là vô cùng tốt, ta mặc dù không tinh thông những cái ấy, nhưng nhìn thấy nước nóng đổ vào trong chén lưu ly. Lá trà xoay tròn cuồn cuộn, nước trà ngâm ra trong veo sáng sủa, là một loại xanh biếc cực non mềm. Từng lá trà mở ra trong nước, tình hình kia vui tai vui mắt nói không nên lời, hương khí cũng rất dễ ngửi, bưng lên ngửi một cái về phía miệng chén, cảm giác dòng hương trà mát lạnh kia thấm thẳng đến đỉnh.

“Thật thơm.”

“Ừ, đây là cây trà ta tự mình trồng, lá non tự mình hái, có điều bên trong còn có một loại rong sinh từ biển tên là ba yên thảo, lấy lá non nhất. Ngươi nếm ra không?”

Ta thành thật lắc đầu: “Vị ta không biết, bất quá dù sao ta biết uống ngon.”
Hắn lắc đầu cười.

“Ngươi cũng không ngủ sao?” Ta rốt cuộc nhớ tới vấn đề này. Hắn tóc chỉnh tề, y phục chỉnh tề, ta vừa tới bên này hắn liền tới đây. rõ ràng cũng là không ngủ.

“Ừ, sự tình ban ngày gặp phải…”

“Ừm, ta không hiểu lắm, cũng không có chủ ý gì, nhưng nếu muốn ta hỗ trợ cứ việc nói thẳng. Ta sẽ không chối từ.”

“Sẽ không khách khí với ngươi. Ngươi xem, võng nhện của ngươi đối phó mấy thứ này vừa vặn thích hợp nhất, hôm nay ngươi không phải giúp rất lớn sao?”

“Đúng nha…”

Mặc dù ta cũng xem như tộc côn trùng, thế nhưng nhện và phi trùng khác lại là quan hệ đối đầu, ta đây vừa giơ tay, nó có nhiều thiêu thân hơn cũng bị một võng giam giữ.

Ha ha, nghĩ như vậy ta thoải mái hơn nhiều cũng có chút đắc ý.

Lúc trước không biết thứ móc tim là ma đầu gì, ta ngược lại nơm nớp lo sợ như sắp gặp đại địch, thế nhưng bây giờ nếu đã biết. Lại không sợ. Nếu như thứ khác quấy phá ta phiền toái. Mà lại là phi trùng, có thể nói ta cũng là thiên địch của phi trùng. Ta còn phải sợ chúng nó?

Sói mà phải sợ thỏ sao? Hồ ly phải sợ gà sao? Ta mà sợ thiêu thân sao?

Ha ha, không cần sợ!

Ợ, ta đưa ra ví dụ gì đây… Dường như cũng không phải là hình tượng xán lạn gì.

Hai câu của Tử Hằng đã làm ta mở cờ trong bụng, trà này cũng vô cùng dễ uống, ta uống liền mấy chén, lại nhìn nhìn Tử Hằng chỉ cầm chén nhỏ uống một ngụm nhỏ, đến bây giờ vẫn còn non nửa chén chưa uống xong, ngượng ngùng lên.

Còn nhớ trong Hồng lâu Bảo tỷ tỷ hay là Lâm muội muội từng nói, một chén để nhấm, hai chén là uống, ba chén là vật vớ vẩn giải khát… Ta đây uống mấy chén? Vậy không phải là uống thành… con lừa rồi?

Ta vui vẻ ôm mấy quyển du ký về phòng, lật xem mấy trang, quả nhiên ngoại vực phong tình bất đồng với trung nguyên, lúc đánh cái ngáp muốn ngủ, ta cảm giác mình dường như đã quên chuyện gì…

Ừm, là cái gì đây?

Quên đi, không nghĩ.

Ngủ một giấc ngon lành trên giường vỏ ốc, sáng sớm lại uống một bát hương thảo thanh lộ lớn. Đừng hiểu lầm, hương thảo này không phải hương thảo của hiện đại kia, chính là… giọt sương và nước cỏ trên lá cây thu thập lại. (1)

Tử Hằng người này chính là phong nhã, hành sự cử chỉ, tiểu tiết sinh hoạt đều phiêu dật xuất trần như vậy.A? Hắn hôm nay…

Ồ, hắn mặc chính là y phục Hôi Đại Mao bọn chúng làm vội cho hắn thay nha.

Thật ra y phục vốn dĩ của hắn vừa không cũ vừa không bẩn, hoàn toàn không cần phải đổi. Y phục vốn dĩ của hắn nhất định là rất sang trọng, nói không chừng lại là thánh phẩm thần khí tằm trời nhả tơ long nữ dệt vải các loại, bộ trong động chúng ta làm ra bất quá là tơ nhện lẫn tơ tằm hoang, có lẽ còn có cả các loại sợi cây linh tinh, màu sắc nhuộm miễn cưỡng xem như đều đặn, thủ công chính gốc. Đám nhện chúng nó tu luyện không có một đứa bản lĩnh, nhưng nhắc tới phương diện nữ hồng, mỗi người đều là tay lành nghề, tất cả đều là trời sinh giỏi may vá.

Phượng Nghi không có mặc bộ làm cho hắn, bất quá Tam Thất lại thường thay bộ đồ mới.

Màu hồng phấn vốn là màu sắc thích hợp với nàng, thế nhưng sắc mặt của nàng bây giờ vẫn cực kỳ không tốt. Trắng thì trắng, thế nhưng trong trắng không lộ hồng, là một cỗ xám xanh, so với hai ngày trước thoạt nhìn còn nghiêm trọng hơn. Vừa đối mặt ta liền hoảng sợ: “Tam Thất ngươi không sao chứ?”

“Không sao…”

“Không sao cái gì! Ngươi xem bộ dáng ngươi bây giờ! Càng ngày càng kém, ngươi đây nhất định không phải là ngủ không ngon, ngươi luyện công xảy ra sự cố sao? Vừa lúc, y thuật của Tử Hằng không tồi, Phượng Nghi tiền bối cũng rất uyên bác cao minh, ngươi thỉnh bọn họ xem thử mạch cho ngươi. Là phải điều trị hay là phải…” Ta vừa nói vừa cất giọng gọi Tử Hằng, hắn chậm rãi đi tới.

“Tử Hằng, ngươi xem thử cho Tam Thất đi. Nàng như vậy thật sự không bình thường nha, mắt thấy càng ngày càng ủ rũ, mạng dường như cũng đi một nửa rồi…”

Tử Hằng gật đầu, mỉm cười với Tam Thất: “Tam Thất cô nương, giấu bệnh sợ thầy không tốt, ta…”

Tam Thất bỗng nhiên từ trên ghế nhảy dựng lên lui mạnh một bước dài: “Đừng đụng ta!”

“Tam Thất?” Ta kinh ngạc, nàng sao vậy? Tử Hằng nàng trước kia cũng thường gặp, một người quy củ biết bao mà, nàng sao lại bày ra bộ dáng con nhím tựa như bị phi lễ chứ.

“Thân thể của chính ta ta tự mình biết. Không cần các ngươi bận tâm vô ích.” Tam Thất ngữ khí cổ quái nhìn nhìn ta lại nhìn nhìn Tử Hằng, bỗng nhiên cười, nụ cười kia thật ra rất đẹp, nhưng nhìn thế nào cũng khiến người ta cảm thấy không được tự nhiên: “Các ngươi có chủ ý gì, kẻ xướng người họa… Hừ, đừng nghĩ ta sẽ bị lừa!”

Đây là cái gì và cái gì vậy?

Tam Thất ngươi chẳng lẽ không phải cơ thể sinh bệnh mà là đầu óc sinh bệnh? Ta trước kia sao không nhìn ra ngươi có chứng vọng tưởng bị hại nghiêm trọng như thế chứ?

A a, ta thông cảm.

Bất kể là người hay yêu, khi sinh bệnh tính tình chung quy sẽ không tốt, có lẽ còn có thể có chút liên tưởng kỳ quái. Kiếp trước có một hàng xóm bị một loại bệnh ngoài da. Mặt rất khó xem, tính tình người cũng biến cổ quái, vừa thấy có người đang nhỏ giọng nói liền cho rằng người ta đang châm chọc mặt của nàng, chồng sắc thuốc đông y cho nàng nàng đặc biệt lấy thành phần đi xét nghiệm, cảm thấy chồng liệu có muốn dùng độc dược mạn tính hạ độc nàng lấy cô nàng xinh đẹp khác hay không.

Nghĩ như vậy lòng ta lại yên ổn.

“Tam Thất, ngươi xem xem, ngươi thật sự là sinh bệnh rồi, để Tử Hằng xem thử cho ngươi… Ờ, ngươi nếu không yên lòng chúng ta. Ta đi mời Phượng tiền bối tới chẩn thử cho ngươi có được không?” Ta dịu dàng nói: “Ta cùng ngươi đi tìm Phượng tiền bối đi?”

Tam Thất “bộp” một tiếng đẩy tay đưa tới của ta ra. Ánh mắt phút chốc biến cực kỳ đáng sợ.

Ưm… Ta bị nàng nhìn chòng chọc run cầm cập, ta tự nhận không làm chuyện gì có lỗi với Tam Thất. Nàng nhìn ta sao lại giống như đang nhìn đại cừu nhân không đội trời chung?

“Ngươi, các ngươi…” Thanh âm của Tam Thất trầm thấp khàn khàn, tay chỉ vào ta, lại chỉ vào Tử Hằng, lời nói phía dưới không có nói ra, bỗng nhiên quay người lại liền hóa thành một đạo huyễn quang màu đỏ sậm lao đi hướng ngoài sảnh.

“A! Tam Thất?”

Ta vội vàng đứng dậy đuổi theo, thế nhưng tốc độ của Tam Thất sao lại nhanh như thế, chờ ta vòng qua con đường xoay tròn vỏ ốc ra ngoài vỏ, đã nhìn không thấy tung tích thân hình Tam Thất.

“Đây là có chuyện gì…” Ta đứng bên dòng suối sơn dã mờ mịt chung quanh, nhìn Tử Hằng cùng ra theo phía sau, ngơ ngác hỏi một câu.

Đương nhiên Tử Hằng cũng không có đáp án cho ta, hắn chỉ nói: “Đi về trước đi, Tam Thất nhất quán khôn khéo, sẽ không xảy ra chuyện gì đâu.”

“Tử Hằng, trong lòng ta không yên, luôn cảm thấy chuyện gần đây, dường như có chỗ nào không đúng lắm.”

Nghi vấn này đè ép trong lòng ta cũng không phải một ngày hai ngày, rốt cuộc nói ra, cảm thấy giống như nhổ được xương cá hóc ở cổ họng, cảm thấy thoải mái hơn: “Vì sao đám thiêu thân này ẩn hiện phụ cận chúng ta chứ… Rốt cuộc là ai, hay là ma đầu, một đường đi theo chúng ta liên tiếp rắc những mầm mống này? Nếu không phải là Phượng tiền bối phát hiện đúng lúc cũng sẽ rắc vào trong Bàn Ti động của ta rồi… Rốt cuộc, thế đạo này sắp phát sinh biến hóa gì?”

Chú thích

(1) hương thảo: một loại thực vật có mùi thơm đặc biệt, thường được sử dụng để làm hương vani thiên nhiên ↑

Chương 87: Bạch cốt tinh cùng Bàn Ti động

Tử Hằng lắc đầu, một lát sau, chỉ nói: “Ta cũng thấy không rõ, khi bói toán cũng không có kết quả, ta không biết chuyện ta muốn làm cuối cùng có thể làm được hay không, cũng không biết thế gian này cuối cùng sẽ như thế nào… Có lẽ là công lực của ta còn chưa đủ đi.”

Ta cúi đầu, chậm rãi nói: “Chính là Tam Thất, ta thật sự rất lo lắng cho nàng, nàng…”

“Được rồi, ngươi cũng đừng bận tâm vô ích.” Phượng Nghi cũng đi ra khỏi nhà vỏ ốc: “Bất cứ ai cũng khôn khéo giỏi giang hơn ngươi, ngươi vẫn là quan tâm nhiều đến chính ngươi đi, không có ngươi quan tâm, mấy trăm năm chẳng lẽ người khác cũng không qua nổi?”

Ợ… Phượng Nghi nói chuyện là không làm cho người ta thích, có điều hắn nói cũng rất có lý.

Tam Thất mấy trăm năm cũng tu luyện, không có ta trợ giúp, nàng cũng sống yên ổn.

Ba người chúng ta lại đi loanh quanh Già Hội sơn một lần, giống như rắc võng lọc qua từng khu vực, xác định không có thiêu thân hoặc là trứng thiêu thân mới.

“Chúng ta đi về trước đi, đêm nay cũng không thể lại ở trong vỏ ốc.” Ta vội vàng giải thích với Tử Hằng một câu: “Ta không phải nói vỏ ốc không tốt, có điều ta là chủ nhân, trong nhà còn có khách nhân, chính mình lại luôn ở bên ngoài không hợp, còn có, Tam Lục không biết tỉnh hay chưa…”

“Ngươi chính là mệnh bận tâm vô ích, lo bò trắng răng, dường như người khác không có ngươi quan tâm thì sống không nổi ấy.”

Ta cũng bị Phượng Nghi trách móc thành quen, quả nhiên mật càng luyện càng lớn da càng cọ càng dày, ta bây giờ nghe lời nói lạnh nhạt của hắn không có một chút phản ứng không vui.

“Được, vậy trở về, ” Nụ cười của Tử Hằng luôn dịu dàng: “Vỏ ốc chính ta cũng rất không thích ở, ở lâu như vậy sớm chán rồi, bất quá có mảnh ngói che đầu chung quy tốt hơn so với ngủ ngoài đồng hoang.”

“Vỏ ốc này của ngươi pháp thuật rất tốt nha, quả thực là cái nhà mang theo bên người, đi đến chỗ nào cũng không sợ, thật tốt.”

“Ừ. Ngươi nếu cảm thấy hứng thú. Ta có thể dạy ngươi. Vỏ ốc của ta thật ra là mượn nước mà thành. Không xem như thuật phương thốn thiên địa chân chính…”

Ta cảm thấy đây là một loại pháp thuật không gian. Bất quá cái tên phương thốn thiên địa này cũng thật là dễ nghe.

Trời lại mưa. Vừa mới ngừng chưa được một ngày. Ta cũng không nhớ mặt trời trông như thế nào nữa. Mưa này liên tiếp rơi rơi rơi rơi. Cho dù ta là yêu tinh cần dùng lôi điện để luyện công. Cũng cảm thấy có chút chịu không nổi a!

Chúng ta lại phải xuyên qua trận một lần. Trong lòng ta vẫn có chút nhớ Tam Thất. Mưa rơi. Sắc mặt nàng không tốt như thế. Có thể đi đâu đây?

Song song với lo lắng còn có hoài nghi. Đầy bụng đều là buồn bực. Buồn đến ta sắp mốc meo.

Kết quả lúc sắp đến cửa động. Lại phát hiện trận pháp cửa động vây khốn người.

A, không thể nói là người, là yêu.

Ta căng thẳng giương lên một bộ hiếu kỳ, trước nhìn lén một chút.

“A? Là nàng?”

“Ngươi biết?”

“Trên đường đi kinh thành từng gặp. Ta hình như từng đề cập một lần với ngươi, nàng là bạch cốt thành tinh…”

“A, phải rồi. Ngươi từng nói.”

Phượng Nghi nói chuyện chưa bao giờ vòng vo, xen một câu: “Bạch cốt tinh này tới đây làm cái gì? Nàng một thân trên dưới đều là ma khí sát khí.”

Ừ, ta cũng có thể cảm giác được, khí tức trên người nàng đích thực làm cho người ta không thoải mái.

“Ta đi xem.”

“Ngươi phải để ý.” Tử Hằng dặn dò.

“Đừng lo.” Bạch cốt tinh nếu như dám động thủ với ta, ta đây liền rút lôi bổ nàng về nguyên hình. Ngày sét đánh mưa rơi, vậy cũng xem như là sân nhà của ta, còn không thể trị một bạch cốt tinh nho nhỏ?

Nói thật ra, trận pháp ngoài Bàn Ti động cũng không phải là quá lợi hại, nó nhằm vào chủ yếu là nhược điểm của tâm linh. Lúc Phượng Nghi Tử Hằng bọn họ đến là ta mang vào, ảo trận cùng mấy đạo trận pháp phía trước cũng không dùng tới, bọn họ chủ yếu là nhìn câu hỏi toán học cùng với vừng ơi mở ra ở phía sau.

Bạch cốt tinh đang rơi vào trong ảo trận.
Nói thực ra nàng thấy cái gì, ta cũng không biết, ảo trận sẽ tự động làm cho ngươi sinh ra ảo giác, nhìn thấy chuyện cũ bi thương nhất trong cuộc đời ngươi, trận pháp này mặc dù là tự ta chiếu theo sách mà lập, thế nhưng bản thân ta chưa từng vào thử. Cho dù ta đi thử, cái ta thấy được cũng là bi ai của chính ta mà thôi. Không có khả năng dùng để suy ta ra người.

Có điều cả mặt bạch cốt tinh đều là lệ, nàng không ngừng đi quanh một thân cây, không biết đã đi bao nhiêu vòng, lá cây rơi xuống quanh cây thành một vòng, ta có thể nghe được nàng đang thì thào tự nói, tựa hồ đang gọi tên của một người, nhưng nghe không rõ nàng gọi rốt cuộc là ai.

Thành thật mà nói nhìn bạch cốt tinh này ta cảm thấy trong lòng rất phức tạp…

Tuy rằng cái danh hiệu Bàn Ti đại tiên đây của ta là đùa, bất quá trong hai đệ tử dưới trướng Bàn Ti đại tiên, một trong đó chính là bạch cốt tinh…

Vì thế ta đối với bạch cốt tinh này. Cũng không ghét.

Hơn nữa… không biết vì sao. Ta bản năng cảm giác, bạch cốt tinh và sự kiện thất tâm nga. Cũng không liên quan.

Chuyện này ta không có cách nào chứng minh, thuần túy là một loại trực giác.

Bạch cốt tinh ôm cái cây kia khóc thảm, tựa hồ cái cây kia là tình lang nàng yêu thương sâu sắc, đến chết không dời.

Ta nhẹ nhàng bắn ra một ngón, toàn bộ trận pháp ảo trận siết chặt, lại buông lỏng. Bạch cốt tinh vịn cây, thân thể xoay một cái, mềm nhũn mà ngã quỵ.

Ta chậm rãi đi qua, cúi người xuống nhìn nàng.

Tướng mạo của bạch cốt tinh rất được, tuy rằng cả mặt là nước mắt, cũng không có làm xấu xinh đẹp tuyệt trần vốn có của nàng.

Ợ, ta nghĩ chuyện này để làm gì, bây giờ phải biết rõ ràng bạch cốt tinh tới chỗ của ta làm cái gì.

Ta và nàng bất quá gặp mặt một lần, lần đó gặp mặt cũng không thể nói là vui vẻ. Nàng làm sao tìm được đến nơi này?

Thừa dịp nàng bị ảo trận mê hoặc tâm chí không vững, ta dùng tới di hồn đại pháp, nhẹ nhàng hỏi: “Ngươi tới nơi đây làm gì?”

“Tìm… Bàn Ti đại tiên…”

Hả?

“Tìm nàng có chuyện gì?”

“Bái sư… học nghệ, báo thù…”Ta 囧.

Bạch cốt tinh đến bái Bàn Ti đại tiên làm sư?

Chẳng lẽ đây là đang diễn Đại thoại Tây Du sao! Nhưng ta không phải Tử Hà tiên tử, vị này cũng không phải Bạch Tinh Tinh mà, càng thêm thiếu một con khỉ thối quấy sự đến phá diễn! Sáng sớm gặp phải chuyện như vậy, ta nhớ tới lời thoại của Bạch Tinh Tinh xấu hổ không biết phải làm sao: Răng ta còn chưa có đánh đâu.

Lúc ta ngẩn ra, Tử Hằng đã đi tới: “Nàng làm sao vậy?”

“Nàng lại là tới… bái sư…”

“Bái ngươi làm sư sao?” Tử Hằng hiển nhiên cũng kinh ngạc.

“Đúng vậy…” Ta còn bị dọa đến chưa hồi được tinh thần.

“Ngươi sao có thể làm được sư phó của nàng chứ…” Một câu của Tử Hằng ra khỏi miệng, lại giải thích thêm: “Ta chỉ là nói, ta nhìn ngươi, luôn cảm thấy ngươi vẫn là con nhện nhỏ năm đó, chỉ chớp mắt cũng có người hâm mộ tiếng tăm bái ngươi làm sư, thật sự là làm cho người ta không thể tưởng tượng được.”

“Đúng vậy, ta chính mình cũng không cảm thấy ta có thể làm sư phó. Hôi Đại Mao hắn cũng không tính, ta chưa bao giờ cảm thấy hắn là đồ đệ của ta.”

“Vậy ngươi cảm thấy hắn là gì?” Tử Hằng theo sát hỏi một câu.

Hử? Tính tình Tử Hằng không hiếu kỳ như vậy chứ.

“Ta cảm thấy… hắn có đôi khi giống một người hầu, có đôi khi tựa như đệ đệ của ta… Ở chung nhiều năm như vậy, hắn đối xử với ta thành tâm thành ý, cũng kính cẩn nghe theo, ta cảm thấy hắn ân cần có đôi khi cũng rất dễ chọc…”

Ta cũng có chút mơ hồ, ta và Hôi Đại Mao, không giống thầy trò, không giống chủ tớ, không giống tỷ đệ…

Chúng ta rốt cuộc giống cái gì?

Bất quá Hôi Đại Mao thật là một thân kiêm mấy chức, đồ đệ, người hầu, thân nhân… Hắn cũng đều giống.

“Giống người nhà đi…” Ta gãi gãi đầu, hạ một cái phân định đối với quan hệ của chúng ta.

“Ừ…” Tử Hằng gật đầu, hỏi ta: “Bạch cốt tinh kia thì sao? Ngươi tính thế nào?”

“Đưa nàng ra ngoài, ta lại không tính toán thu đồ đệ.”

Ta vung tay lên, thả thuật con rối. Bạch cốt tinh tự mình đứng lên, ngoan ngoãn đi ra ngoài. Thuật con rối này ra ngoài trận pháp sẽ tự động mất đi hiệu lực.

“Chúng ta vào đi thôi.”

Có Phượng Nghi và Tử Hằng hỗ trợ, giải phong chú ở cửa động cũng không phí bao nhiêu khí lực, bất quá khi chúng ta vào cửa ta vô cùng cẩn thận bày ra võng ở cửa động, để tránh lại có thiêu thân đục nước béo cò theo vào.

Hôi Đại Mao nhìn thấy ta như trút được gánh nặng, kéo ta đến một bên nhỏ giọng nói: “Sư phó, Tam Lục sư thúc tỉnh rồi.”

“Đây không phải là chuyện tốt sao?”

“Thế nhưng Lý thư sinh và nàng… Ờ, thật cổ quái, dù sao, ta không biết nói như thế nào, ngươi tự mình đi xem thử đi.”

“Cái này, ta không quản.” Ta lập tức đẩy sạch đi: “Người môi giới, người bảo lãnh, người làm mai đều không phải là chuyện tốt, sự thành không ai khen ngươi tốt, sự hỏng sẽ toàn bộ trách trên người ngươi. Chuyện này ta mặc kệ, hầu hạ ăn uống ngon lành, đừng qua loa là được.”

“Sư phó các người lần này đi ra ngoài thuận lợi không? Đúng rồi, Tam Thất sư thúc đâu?”

Nhắc tới đây ta liền nhụt chí: “Ôi, nói đến rất dài.”

Chương 88: Người môi giới người bảo lãnh và người làm mai

Ta vừa nói chuyện Tam Thất khác thường, chạy đi, cái nhìn của Hôi Đại Mao nhưng khác với ta: “Sư phó, thật ra ta nói, Tam Thất sư thúc nàng đi cũng tốt.”

“Hở?” Ta bực: “Làm sao vậy? Nàng có phải… đắc tội ngươi chỗ nào hay không?”

“Sư phó, thật ra… ta cảm thấy nàng căn bản không phải cùng một loại người với người, nàng người kia nghĩ cái gì ngươi căn bản không biết, hơn nữa hai người bình thường ngay cả nói cũng không nói hết, nàng cái gì cũng không nói cho người, người cũng không biết nàng cả ngày làm trò gì. Nhớ tình bạn cũ là một chuyện, vậy cũng phải xem là đối với ai chứ. Ví như ta chẳng hạn, ta liền…”

Hắn nói chuyện đề tài rẽ hướng, bắt đầu thổi phồng chỗ tốt của mình, ta ngậm cười nghe hắn nói… Có điều, Hôi Đại Mao cũng không nói sai.

Ta và Tam Thất, thật sự… không phải cùng một loại người.

Chính ta cũng có cảm giác ấy.

Tục ngữ nói, không cùng chí hướng khó mà cùng làm việc.

Bị Hôi Đại Mao nói như thế, lo lắng của ta cũng bớt đi.

“Tam Lục nàng ở đâu?”

“Ở chỗ Không Trung đình.”

Không Trung đình áp vào bên trái, nơi đó ta nhất thời đột phát ý tưởng làm ra một nơi giết thì giờ, đó vốn là một hang động rộng lớn cực trống trải sâu xa, phía dưới rất sâu rất tối cũng có một con sông ngầm, ném tảng đá đi xuống phải nửa ngày mới có thể nghe được một tiếng nước vang mơ hồ, ta ở trên không nơi đó xây một cái đình, chỉ có mấy cái xích sắt cố định, không có đường nhỏ nhịp cầu liên thông, đốt đèn đá bốn phía, trong đình yên tĩnh thâm u, ở nơi đó thổi khúc, xướng ca, tiếng vọng thâm thúy mênh mang, kéo dài xa thẳm không dứt, quẩn quanh hơn ba ngày, quả thực giống như tiến vào một thế giới khác.

Ta đi hướng bên kia. Vừa thấp giọng hỏi Hôi Đại Mao trong động có gì khác thường hay không. Hắn trả lời tất cả như thường. Đám nhện dệt võng. Đám chuột nghiêm phòng cảnh giác. Ta kể với hắn về lũ thiêu thân kia. Hôi Đại Mao sau khi giật mình cũng cười: “Sư phó. Không phải ta nói ngoa đâu. Bàn Ti động chúng ta có thể không đối phó được cái khác. Nhưng chỉ bằng hàng ngàn hàng vạn muội tử tám chân dưới tay sư phó người. Giương võng bắt phi trùng chính là được trời ưu ái ha.”

“Mặc dù nói như thế. Có điều tuyệt đối không thể lơ là.”

Nói xong. Đã tới chỗ không có đường đi. Xa xa có thể trông thấy một quầng u ám. Ánh đèn của Không Trung đình mông lung như trăng. Trong đình có hai người. Một đương nhiên là Tam Lục. Một thì…

“Lý thư sinh biết khinh công? Lẽ nào hắn cũng tu đạo?”

“Đâu có. Hắn không biết.” Hôi Đại Mao nói.

“Vậy hắn làm sao qua được?”

“Cái này, ta nói chuyện này rất cổ quái nha, Tam Lục sư thúc cứng rắn mang hắn qua, có điều mang qua rồi, hai người lại không nói lời nào…”

Ta nghi hoặc: “Cách xa như vậy, ngươi biết bọn họ nói chuyện hay không? Chẳng lẽ ngươi… nghe lén?”

“Trong đình này một chút thanh âm bốn vách cũng vọng lại không ngừng. Bọn họ từ khi qua đây đến bây giờ chút xíu thanh âm cũng không có, vậy khẳng định là không nói chuyện.” Hôi Đại Mao biện bạch: “Lại nói ta muốn nghe còn phải tự mình đi qua nghe lén sao? Tùy tiện gọi một con nhện qua không phải…” Ta nhìn hắn, Hôi Đại Mao vội vàng xua tay: “Ta cái gì cũng chưa nói. Thật sự. Nhàn sự của Tam Lục sư thúc ta không quản, cũng quản không nổi nha.”

“Ngươi biết là được rồi.”

Nhìn hai người trong đình, một đứng, một ngồi, một lúc lâu cũng không động, cũng không nói.

Một lát sau một người ngồi xuống, nhưng người vốn đang ngồi lại đứng lên.

Tiếp tục trầm mặc.

Bọn họ đây là tính diễn kịch câm sao? Diễn kịch câm cũng phải khua khua chứ?

Hôi Đại Mao nhỏ giọng nói thầm, thanh âm cực khẽ: “Ta nói, Tam Lục sư thúc rất không dứt khoát. Nếu thực sự thích, đẩy ngã liền… gạo nấu thành cơm, vậy không phải gì cũng xong sao, khà khà, khà khà.”

Ta dùng đao mắt khoét hắn, hắn da mặt dày cười đùa với ta: “Ta nói đúng mà. Ngươi xem người ta này nào trại chủ, nào động chủ, cướp một áp trại phu nhân, diện thủ tướng công. Vậy dứt khoát gọn gàng bao nhiêu chứ…”

Ta ngay cả trừng hắn cũng lười trừng.

Hôi Đại Mao nói chuyện ấy à… Miệng chó không thể khạc ra ngà voi, trong miệng chuột cũng phun không ra lời hay.

“Quên đi, ta cũng quản không được. Vội chính sự đi thôi.”

Ta đang muốn xoay người đi, bỗng nhiên phía sau truyền đến một tiếng gọi: “Đào Hoa!”

Thanh âm kia cũng không cao lắm, thế nhưng trong cả thạch động đều quanh quẩn một tiếng ấy, Đào Hoa Đào Hoa Đào Hoa Hoa Hoa Hoa Hoa —-

Ta sửng sốt, xoay người lại.

Lý thư sinh gọi ta làm cái gì?

Có điều…

Rất kỳ quái, hắn xưa nay nói chuyện, ta liền có một loại cảm giác tim đập nhanh. Vừa rồi tiếng hắn gọi ta kia. Ta sao lại cảm thấy… giống như trong tiểu thuyết thường viết. Ngực dường như bị búa tạ đánh trúng, mạch suy nghĩ bị rung động cũng theo dư chấn không dứt.

“Có việc sao?”

Thanh âm của ta vọng lại ong ong. Nghe lên vừa bất ngờ vừa rất vô lễ, tóm lại… rất ngốc.

“Phiền ngươi, có thể mang ta qua hay không.”“Hở?”

Ta đần ra.

Yêu… Yêu cầu này thực sự là…

Nói thật yêu cầu của hắn rất thỏa đáng, cũng không phải chuyện khó làm, có điều…

Việc này… Ta là đứng phe Tam Lục a, nàng mang người qua, bất kể nàng có tính toán gì không, dù cho nàng muốn để Lý thư sinh chết đói chết khát trong đình cũng không liên quan đến ta, ta sao có thể phá bệ của nàng chứ.

“Ừm… Lý công tử à, chuyện này thì…”

Ta vừa lung tung tìm từ, vừa kéo Hôi Đại Mao muốn xoay người chạy đi.

Tam Lục bỗng nhiên động, nàng đứng lên, một phen kẹp Lý thư sinh lên.

Đúng vậy, không phải ôm, không phải khiêng, không phải kéo.

Chính là kẹp!

Kẹp phía dưới cánh tay, nhún người một cái, từ chỗ đình qua đây.

Ợ, nhắc tới màn ấy à…

Tam Lục rất phiêu dật, rất giống một bộ phim tên là Thần thoại trước kia, Kim Hee Sun một thân bạch y, vạt áo như gió, nhẹ nhàng như tiên bay qua một khe suối sâu. Phải nói tạo hình thân thể diện mạo khí chất của Tam Lục tuyệt đối hơn xa mỹ nữ họ Kim, thế nhưng… cái này, dưới cánh tay nàng kẹp một người sống… Cái này, không thể so sánh.

Tam Lục vững vàng đứng lại, buông Lý thư sinh ra, bản thân xẹt qua bên người chúng ta đi rồi.

Khi nàng xẹt qua chúng ta, ta cũng có thể cảm giác được một luồng khí lạnh lùng nghiêm nghị đập vào mặt.

Tam Lục xem ra phiền muộn không nhẹ a…

Nhìn động tác của nàng, nhanh như thế dứt khoát như thế là có thể nhìn ra. Mặc dù nàng bình thường cũng rất nhanh rất dứt khoát, thế nhưng lúc này từ đầu đến chân đều tản ra luồng khí thế người sống chớ gần, chớ chọc ta phiền.

“Ừm, Lý công tử à… Ngươi xem chuyện này thật sự là, thật ra ta vừa rồi ấy. Là muốn tới giúp ngươi…”

Lý thư sinh liền chắp tay, cũng đi.

Lưu lại ta và Hôi Đại Mao hai mặt nhìn nhau.

Ngươi xem chuyện này nháo, chúng ta không tính toán dính vào chuyện bao đồng, thế nhưng chuyện bao đồng lại cứ dính lấy chúng ta.

Sau một lúc lâu, Hôi Đại Mao đến một câu: “Sư phó, người nói rất đúng. Không làm môi giới, không làm bảo lãnh, không làm mai cả ba đều tốt. Không chỉ việc này không thể làm, một khi gặp phải, còn phải vòng qua né tránh, cách càng xa càng tốt. Người nói chúng ta trêu ai chọc ai? Đây không phải là cái gì? Cái gì mà cá gặp họa ấy?”

Ta thở dài: “Là họa lây cả cá.”“Ôi, dầu sao bị họa đều là cá.” Cá trong miệng Hôi Đại Mao, không cần hỏi, hai con.

Hắn một con, ta một con.

Thật ra ta mới là con bị hại chủ yếu ấy chứ.

Ta trái lo phải nghĩ nửa ngày. Đến bữa trưa, ta mới suy nghĩ cẩn thận. Không ngờ như thế, đây đều trách Lý thư sinh không tốt. Hắn nếu không gọi ta, sẽ không phiền toái đến ta! Bọn họ muốn phân muốn hợp muốn tốt muốn ầm ĩ liên quan cái quái gì đến ta chứ! Sao lại làm ta bây giờ buồn bực như thế.

Hơn nữa ăn cơm buổi trưa, chỉ mình ta tới phòng ăn, người khác không một ai tới. Hôi Đại Mao làm hết phận sự đi chỗ từng người một, trở về nói: “Phượng tiền bối nói không ăn. Tam Lục sư thúc căn bản không để ý đến ta, Lý thư sinh nhờ ta lấy hai cái bánh bao cho hắn lấp bụng là được, ừm, Ngao công tử hình như đang nhập định, bên ngoài phòng lập một tầng kết giới.”

“Được rồi. Bọn họ không đến chúng ta tự mình ăn, canh hôm nay không tồi.”

Hôi Đại Mao ngồi xuống cùng ăn cơm với ta, nói thật ra không có khách nhân ta lại thực sự ăn một bữa cơm ngon, không cần nghĩ ai ăn nhiều ai ăn ít, gắp thức ăn cho ai khuyên ai uống rượu linh tinh.

Ta và Hôi Đại Mao ăn no nê, canh uống sạch sẽ.

“A, đúng rồi.” Hôi Đại Mao bỗng nhiên nghĩ tới: “Sư phó, viện Tam Thất sư phó từng ở, có một thứ… Nhìn thấy không phải của chúng ta. Có lẽ là nàng bỏ lại, có phải đưa tới chỗ sư phó người trước không?”

“Một thứ? Nàng bỏ lại thứ gì?”

Quả thực là không có khả năng a. Tam Thất người này, kẻ khác không thể chiếm được một chút lợi lộc gì từ nàng. Nếu nói nàng mang đi thứ gì ta còn thấy đáng tin hơn, nàng nếu bỏ lại cái gì… Khụ, trừ phi là rác rưởi.

Ta cùng Hôi Đại Mao vòng qua sân, từ cửa hông vào phòng Tam Thất ở, trong phòng này rất kỳ quái, ta còn nhớ Tam Thất luôn luôn thích gian phòng thơm phức, luôn làm hoa phấn trưng cho gian phòng rất dễ chịu. Thế nhưng bây giờ trong phòng này có một cỗ… mùi tanh.

“Ừm. Chính là cái này.”

Hôi Đại Mao lấy ra chính là một cái…thoạt nhìn rất kỳ quái.

Một tầng màng rất mỏng, sao lại cảm thấy, không sợi không lụa, không tơ không vải…

Đây là thứ gì?

Hơn nữa mùi từ chỗ này phát ra.

“Đây là thứ gì?”

Hôi Đại Mao nhìn nhìn ta, sau đó lại nhìn nhìn thứ kia… Nhỏ giọng: “Dù sao không giống thứ gì tốt, còn khó ngửi như vậy.”

Hắn dường như còn có lời chưa nói ra.

Ta liếc nhìn hắn một cái, Hôi Đại Mao hơi ấp a ấp úng: “Cái này… Hình như hơi giống… thứ ấy.”

“Thứ gì?”

“Ôi trời, sư phó người không hiểu… Cái này, ta cũng không biết nói như thế nào.”

“Ngươi không nói làm sao biết ta không hiểu chứ?” Người này thật là.

“Cái này, người, người vẫn là một cô nương mà, thứ này người chắc chắn không biết…”

Hở?

Hôi Đại Mao không còn cách nào, rất nhỏ nói: “Chính là… giống… nhau thai…”

“Nhau, cái gì?”

“Ôi trời ta đã nói người không hiểu, ừm, sư phó người từng thấy chưa, ừm, cái loại màng trên bèo cỏ lau bờ sông ếch quấn quít lấy thường thường lưu lại ấy…”

“Từng…” Thấy.

Ta ngây người.

Trứng… Trứng…

Gần đây tần suất xuất hiện của cái chữ này rất cao, mà hiện tại lời nói này của Hôi Đại Mao, không phải do ta không suy nghĩ theo phương diện ấy…

Chẳng lẽ Tam Thất và đám thiêu thân đẻ trứng kia, có quan hệ gì? Nàng có phải che đậy, cất chứa thiêu thân không ngừng đẻ trứng kia không? Hay là…

Hay là…

Chương 89: Lùng bắt trong Bàn Ti động

Hay là…

Ta khô khốc muột một ngụm nước miếng, không dám nghĩ tiếp.

“Sư phó… Người… không làm sao chứ?”

Có lẽ sắc mặt của ta quá khó coi, Hôi Đại Mao có chút lo lắng hỏi.

“Không…”

Thế nhưng, chấn động quá lớn, nhất thời, không tiếp nhận được.

“Ừm, ta đi đi… Sẽ tới…”

Ta không yên lòng bỏ lại một câu, xoay người ra khách viện, bước nhanh hướng phía trước.

Trong lòng ta rối bời, như thế nào cũng không có biện pháp để ý đầu mối, căn bản cũng không phân biệt phương hướng, đi vừa nhanh vừa vội, kết quả vừa ngẩng đầu, ta đi đến cửa của Tử Hằng.

Hắn đích xác lập kết giới, xem ra là.. không tiện quấy rầy hắn.

Bỗng nhiên phía sau két một tiếng cửa phòng mở, ta cơ hồ là nhảy người lên ngoảnh lại nhìn.

Phượng Nghi cau mày: “Ngươi sao lại bộp chộp như thế. Tâm thần bất định nghĩ cái gì?”

“Không có việc gì…”

“Cầm trong tay thứ gì?”

Ta lại cảm thấy không lí do mà chột dạ. Trong tay ta? Trong tay ta không phải là thứ kỳ quái vừa mới phát hiện trong phòng Tam Thất sao?

Tay ta lại tựa như phản xạ có điều kiện vụng trộm giấu giấu phía sau. Giống như học sinh tiểu học đang làm chuyện xấu bị thầy cô tóm.

“Lấy ra.”

Ta nháy mắt mấy cái, giả bộ nghe không hiểu.

Hắn hừ một tiếng, tay thành thế nắm hư không. Thứ trong tay ta giống như bị một cỗ lực mạnh lôi kéo, lập tức rời tay bay ra.

Hắn cầm thứ kia chỉ liếc mắt nhìn, sắc mặt liền trầm xuống: “Thứ này từ đâu ra?”

“Ờ…” Ta vốn không muốn nói, dù sao Tam Thất, đối với Phượng Nghi…

Cái này, cái kia… một khi nói ra…

Thế nhưng, nếu như thực sự có liên quan tới đám thiêu thân ấy, vậy ta nếu như không nói mà lầm đại sự, bởi thế mà hại ai, vậy thì nguy rồi.

“Là, phát hiện trong phòng Tam Thất ở hai ngày trước…”

Phượng Nghi cũng có chút ngạc nhiên. Có điều hắn rất nhanh lộ ra biểu tình “Thì ra là thế”.

“Chẳng trách, thì ra là như vậy…”

“Hả? Cái gì?”

“Vì sao chúng ta đi đến chỗ nào, chuyện ác này liền theo tới chỗ ấy, ngươi còn không rõ sao?”

Ta nghĩ…

Ta kỳ thật là, không muốn rõ.

Đồng môn của ta, một trong hai bằng hữu lâu nhất ta biết từ khi đi tới thế giới này. Ta…

Chúng ta là sư tỷ muội, chúng ta học nghệ cùng một chỗ, từng sống cùng một chỗ.

Nhưng Tam Thất, nàng sao có thể…“Tam Thất không phải thất tâm nga mà…” Ta có chút vô lực nói: “Nàng rõ ràng là phượng điệp…”

“Phượng điệp bộ dáng màu sắc cũng có trăm ngàn loại, ngươi thấy…” Phượng Nghi không châm chích ta tiếp, chỉ là cầm thứ trong tay kia vào phòng, ta vô ý thức đi vào theo.

“Bây giờ nên… làm gì?”

Ta cảm thấy hoảng sợ hoang mang, sự thật này…

Tam Thất nàng, thế nhưng lại bí mật đẻ trứng. Mà trong trứng nở ra, lại là cái loại thất tâm nga buồn nôn hung tàn ấy!

Ta không có cách nào tự mình lừa mình nói, Tam Thất không đẻ trứng. Có lẽ là nàng giấu một con thiêu thân lớn, mà con thiêu thân kia đẻ trứng… Thế nhưng cách nói này không thể thực hiện được. Bàn Ti động của ta cũng không phải lữ quán khách điếm, muốn bí mật mang theo cái gì là mang vào được. Thứ có sinh mệnh sẽ mang theo năng lượng, nếu vào cánh cửa vừng ơi mở ra kia, nhất định sẽ bị cảm ứng, bất kể là sinh mệnh ở đâu, cho dù chết biến thành quỷ cũng vậy, không có khả năng bay qua đại môn của ta. Tam Thất nàng, không bí mật mang theo thứ có sinh mệnh tiến vào…

Hơn nữa. Mấy ngày nay nàng khác thường, bản thân vô cớ không thấy hình bóng, sau khi tái xuất hiện sắc mặt không bình thường, phản ứng kỳ quái của nàng khi ba người chúng ta giết thiêu thân ở bên ngoài, còn lúc nàng cuối cùng rời đi…

Trong đầu ta bị sự thật này đả kích loạn đến cái gì cũng nghĩ không ra.

“Ngươi choáng váng sao? Nên làm gì thì đi làm đi!”

“Nha, nha…”

Ta vừa vâng vâng dạ dạ vừa từ trong cửa Phượng Nghi lui ra ngoài.

Bị hắn quát một tiếng ta cũng tỉnh táo lại.

Tam Thất nếu thực sự từng sinh trứng trong động của ta, vậy, trong động của ta không đảm bảo không có sự tồn tại của vỏ trứng màu đen kia! Không biết Tam Thất đều mang chúng đi hay là có lưu lại, hoặc là căn bản giấu ở một chỗ bí ẩn nào đó! Những thứ đó một khi đã ra khỏi vỏ. Đám chuột, đám nhện trong động của ta, chưa biết chừng đều đã… Những thi thố phòng ngự của ta kia đều là đối với bên ngoài, nếu như bên trong xảy ra nhiễu loạn, vậy có lẽ…

Ta vội vàng trở lại phòng mình, sau đó mở ra một đạo mật môn, lại đi vào trong một không gian nho nhỏ, bốn phía đều là nham thạch tựa như thủy tinh.

Gian phòng này tương đương với phòng điều khiển chính.

Bàn Ti động đại động tiểu động minh động ám động vô số, nếu muốn sửa chữa, giám sát, ta không có khả năng chạy đi từng nơi, vì thế mới có gian phòng nhỏ này. Trên vách đá khảm vô số đá cong tinh mịn.

Ta khoanh chân ngồi xuống. Nhắm mắt lại, bài trừ tạp niệm.

Tri giác của ta chậm rãi lan ra khắp nơi, vô số tinh thạch cong giống như máy khuếch đại tín hiệu, gấp đôi, gấp mấy lần cảm giác của ta… mở rộng thành trăm thành ngàn lần.

Cảm giác của ta giống như một không gian khổng lồ, không có giới hạn.
Hoặc là nói, cảm giác của ta bây giờ chứa toàn bộ không gian trong Bàn Ti động.

Giống như một vũ trụ nho nhỏ tự vận động, tự có quy luật, ta khiến suy nghĩ và linh giác của mình kéo ra phía ngoài, tỏa ra… bắt lấy mọi sự vật trong động.

Thể sinh mệnh trong động…

Cảm giác tồn tại mạnh nhất, lực lượng không thể bỏ qua nhất chính là Phượng Nghi và Tử Hằng… Hai luồng ánh sáng một đỏ một xanh lẳng lặng tồn tại.

Sau đó là chính ta, Tam Lục, Hôi Đại Mao…

Đám chuột này, đám nhện của ta này, mấy con thú nhỏ, chim nhỏ, dơi thằn lằn thậm chí bọ rùa giun đất ở nhờ trong động của ta…

Cá nhỏ nuôi trong nước cùng với sinh vật nước khác, còn có hoa cỏ cây cối này…

Chúng nó đều tản ra hào quang rất nhỏ khác nhau, mạnh yếu bất đồng.

Chỉ cần là thể sinh mệnh, sẽ có tồn tại.

Ta lọc chúng nó, tinh tế loại trừ…

Ừm, từ từ.

Đoàn màu xanh đen kia, là cái gì?

Tràn ngập khủng hoảng, tràn ngập lo âu…

Tựa hồ đang liều mạng cố gắng hướng về một phía.

Tri giác của ta tập trung vào viên kia, sau đó, lại tập trung tinh thần.

A!

Ta mãnh liệt mở mắt ra.

Tìm được rồi, chính là nơi đó. Chẳng trách ta lúc ấy gặp phải Tam Thất ở đó.

Nơi đó rất ít người đi, lúc Hôi Đại Mao bọn chúng kiểm tra trong động cũng rất khó phát hiện.

Ta một lần nữa nhắm mắt lại, tập trung vào Hôi Đại Mao, dùng tâm linh truyền âm nói chuyện với hắn.

“Đại Mao, ngươi đang ở đâu?”

Hắn đáp lại nhanh chóng, bất an.

“Sư phó, ta ở ngay trong sân ngoài cửa của người.”

“Ngươi đi đến dòng nước xoáy thứ hai của sông ngầm, dựa vào động nhánh bên trái, trên tường, nơi đó có trứng thất tâm nga, ngươi phải cẩn thận, tốt nhất bắt bọn nó giải quyết từ xa. Đập bẹp, đập sạch, phóng hỏa đốt… Tùy ngươi, tóm lại, nhất định phải diệt trừ toàn bộ.”

“A? Được, vậy ta liền đi!”

“Nhất định phải cẩn thận!”

“Ta biết!”

Ta cắt liên hệ với hắn, tiếp tục lại lùng tìm.

Có lẽ chỉ có chỗ này, có lẽ, không chỉ một chỗ.

Theo như cá tính của Tam Thất, có lẽ sẽ… tách mấy thứ này ra giấu đi.

Chương 90: Tình xưa nay dẹp sạch

Ngoại trừ chỗ vừa nãy ta bảo Hôi Đại Mao đi xử lý kia, lại tỉ mỉ lục soát, còn có hai chỗ nữa.

Trong thời gian ngắn như vậy, muốn tránh khỏi vô số tai mắt trong động của ta… Nàng, ợ, sinh hạ những thứ kia, lại giấu đi, thật không dễ dàng.

Hai chỗ còn lại ta tự mình đi xử lý.

Đều là nơi xó xỉnh, lật tảng đá lên là có thể nhìn thấy trong khe đá phía dưới… đều nhồi thứ đen thùi làm cho người ta buồn nôn. Tâm tình của ta càng ngày càng không tốt, ngực giống như đè nặng tảng đá, thế nhưng suy nghĩ tỉnh táo hơn vừa nãy. Bây giờ không phải là lúc phẫn hận than thở. Quan trọng là phải loại bỏ tai họa ngầm trong Bàn Ti động, còn có chính là… phải truy xét hướng đi của Tam Thất.

Ta đối phó đám này như đối phó đám thiêu thân, dùng võng bao lại, sau đó đều thiêu hủy, một chút mẩu vụn cũng không lưu lại.

Ta thậm chí cũng không liếc mắt nhìn, quá ghê tởm, một đống đông nghìn nghịt không biết có bao nhiêu cái, lúc đốt ngửi cái loại mùi cháy khét này, ngực của ta cũng cuồn cuộn muốn nôn.

Mặc dù đều đốt hai nơi này, ta vẫn… không nỡ trong lòng.

Khua tay áo xua tan không khí bẩn này, ta che miệng trở về, đi không bao xa, vẫn là nhịn không được phun ra.

Không chỉ bởi vì đám trứng ấy.

Còn cả bản lĩnh này của Tam Thất.

Ta không cách nào tưởng tượng nàng rốt cuộc vì sao lại biến thành như thế, sinh hạ đám trứng buồn nôn kia như thế nào, lại giấu kín chúng nó trong Bàn Ti động của ta như thế nào. Nếu như ta không phát giác, mà để đám thiêu thân này phá vỏ mà ra, như vậy trong Bàn Ti động của ta sẽ biến thành thế nào?

Tưởng tượng đến đây. Ta đánh cái rùng mình. Đứng thẳng.

Hoài niệm. Thương hại. Tình xưa quá khứ còn lại trong lòng đối với Tam Thất… Đều trở thành hư không.

Ta sẽ không lại ôm ảo tưởng gì với nàng.

Ta nhớ tình xưa. Nàng chôn giấu những con thiêu thân này trong Bàn Ti động. Có từng nhớ ta sao?

Ợ, phải rồi. Ta vừa nãy nôn một hồi. Chẳng lẽ nôn ra không chỉ là bã cơm. Còn cả bã cảm xúc?

Đúng rồi. Tam Lục còn chưa biết việc này.

Ta vòng quanh chỗ ngoặt, đi tìm Tam Lục.

Nàng mặc một bộ xiêm y trắng, ngồi trong đình trên hồ nước của viện kia. Không biết sao, nhìn thấy tư thế kia của nàng, không khỏi khiến ta nhớ tới một hình ảnh.

Đó là bên trong bộ Đại thoại Tây Du xem kiếp trước ấy. Có một hình ảnh là Bạch Tinh Tinh ở bên cầu, hoài niệm tình xưa của nàng và Tôn Ngộ Không, biểu tình có một loại phiền muộn lạnh như băng. Vốn ánh trăng kia là lạnh, sắc mặt của nàng cũng lạnh, chính là cái loại vẻ mặt phiền muộn nhưng không cứng rắn này.

A, vết thương tình à vết thương tình! Rõ là các nữ yêu trời sinh thoát khỏi không được số mệnh a…

Ớ? Ta đây đang nói điệu gì chứ?

Sợi thần kinh tên gọi là nguy cơ kia vụt một tiếng triệt tiêu, một sợi anten khác tên là bát quái xẹt một tiếng liền dựng đứng.

Ta đi về phía Tam Lục, nàng chậm rãi quay đầu liếc mắt nhìn ta một cái, tiếp tục quay đầu đi ưu sầu này ưu sầu.

“Này. Ngươi chưa cho thư sinh kia uống uống canh luân hồi thang đấy sao?”

“Đừng nhắc tới cái canh kia nữa.” Nàng biểu tình lạnh như băng, khẩu khí cũng không phải chuyện như vậy, lộ vẻ buồn nản: “Bỉ ngạn hoa ta hái được có vấn đề. Đừng nói có dược hiệu hay không, ngươi cho là ma khí công tâm của hắn kia là tới thế nào?”

“Thì ra…” Ta còn tưởng rằng Lý thư sinh sở dĩ biến thành sống dở chết dở là bị con yêu nào quỷ nào đánh lén, không nghĩ tới lại là Tam Lục bị lừa thuốc giả, ép người ta uống sản phẩm không rõ!

“Vậy, ngươi hái hoa ở đâu?”

“Tại sườn núi Cửu Long.”

“Ừ…”

Chỗ nào? Dù sao ta không biết.

Bất quá ngay cả hoa cỏ cũng… dính ma khí? Vậy cuộc sống này…

Không có cách nào khác vượt qua.

Thiêu thân của ma giới là bay đầy trời muốn ăn thịt người, còn ma khí, cũng bắt đầu gặm nhấm hoa cỏ.

Được, tinh thần bát quái lại bị cảm giác nguy cơ bức cho lui sạch.

“Ừm…”
Ta còn chưa có mở miệng, Tam Lục hỏi ta trước: “Ngươi có chuyện gì?”

“Hở?”

“Ngươi một bộ có chuyện muốn nói lại không dám nói. Rốt cuộc làm sao vậy?”

“À, có chuyện nhất định phải nói cho ngươi, nhưng ta không biết nên nói như thế nào…”

Tam Lục nhìn ta hai cái, ngồi xuống trên ghế đá: “Nói đi, có phải có liên quan đến Tam Thất hay không?”

“Ngươi làm sao đoán được?”

Nàng mặt lạnh: “Các ngươi cùng đi ra ngoài lại không cùng nhau trở về, nàng nhất định là có biến cố gì đi?”

“À, đúng rồi Tam Lục, ta còn muốn hỏi thăm ngươi đây. Ngươi và nàng, thời gian biết nhau dài nhất. Các ngươi vốn quen nhau thế nào, nàng là từ đâu đến, có lai lịch gì? Còn nữa, sau biến Đào Hoa quan, các ngươi vẫn cùng một chỗ sao? Ngươi có biết chuyện của nàng không? Nàng…”

“Ngươi hỏi từng cái một thôi, lập tức nói nhiều như vậy, đầu ta cũng hôn mê.”

“Vậy ngươi nói từ đầu đi.”

Tam Lục lườm ta: “Rõ ràng là ta hỏi ngươi trước, nói đi, Tam Thất xảy ra chuyện gì.”

Nàng lại đá quả bóng cao su về cho ta.

Được rồi. Ta phát bóng.

Ta dùng hết ngôn ngữ khách quan ngắn gọn. Đem sự kiện móc tim dọc theo đường đi chúng ta gặp phải… Thật ra bây giờ nên nói là sự kiện nghi ngờ, nói một chút. Sau đó nói một mạch đến quả trứng màu đen chúng ta phát hiện ra, trong trứng có thiêu thân… Nói đến cuối cùng ánh mắt Tam Thất chạy nhìn chúng ta, nói lời nói kia, ta có loại cảm giác không rét mà run. Cái loại oán hận đó của nàng, là bởi vì chúng ta ngày ấy giết chết thiêu thân kia đi… Tam Thất nàng, rốt cuộc muốn làm cái gì? Nàng cũng không giống không thể tự làm chủ. Nếu như nàng biết thứ trong động bị ta diệt trừ, lại sẽ phản ứng như thế nào? Ta không biết.

Biểu tình của Tam Lục theo lời nói của ta, dần ngưng trọng.

Chờ ta nói xong ta vừa mới xử lý sạch hai tổ trứng thiêu thân trong động, sắc mặt Tam Lục đã vô cùng khó coi.

“Thế nhưng…” Nàng dừng một chút, tựa hồ cũng không biết nên nói như thế nào: “Sự tình vì sao lại như thế này.”

“Ta cũng đã nghĩ có phải hiểu nhầm hay không, Tam Thất nếu như, nếu như gặp phải biến cố gì không thể tự làm chủ, hoàn toàn có thể thẳng thắn nói với chúng ta, chẳng lẽ chúng ta sẽ không hết sức giúp nàng cứu nàng sao? Thế nhưng nàng chính là không nói, hơn nữa, còn giấu những mầm tai họa này trong nhà của ta, chờ mấy thứ này vừa ra khỏi vỏ, đám chuột nhện ở nơi này của ta không phải đều trở tay không kịp, còn không biết sẽ biến thành dạng gì. Đúng rồi, ngươi nói cái ngươi biết đi.”

Khóe miệng Tam Lục lộ ra một nụ cười khổ, ta cuối cùng cũng nhìn thấy nàng có biểu tình khác ngoài tức giận này, mặt lạnh này.

“Ngươi cảm thấy ta và nàng rất quen thuộc sao?”

“Nhưng là các ngươi khi đó không phải là cùng nhau… Trước lúc đi Đào Hoa quan các ngươi vẫn ở cùng một chỗ nha.”
“Thế nhưng ta và nàng chẳng qua là ở gần. Ta ở trên cây bách, nàng ở trong đầm lầy bên suối, mặc dù chúng ta thường xuyên nhìn thấy đối phương, cũng cùng nhau tu luyện, thế nhưng ta cũng không có hỏi nhiều về lai lịch của nàng linh tinh. Chúng ta đám thảo trùng, có thể có lai lịch gì? Chẳng qua là không cam lòng giống như sương mai chỉ sống ngắn ngủi như thế liền chết đi. Cho nên mới…” Tam Lục nghiêm túc suy nghĩ một chút: “Lúc ta biết nàng nàng đã hiểu biết rất nhiều… Bất quá thời gian nàng vốn sống cũng nhiều hơn ta…”

Tam Lục nói chuyện quả thực không bắt được trọng điểm, so với ta còn có thể lạc đề hơn.

“Nàng trước kia không có gì dị thường sao? Còn nữa, sau biến cố Đào Hoa quan thì sao?”

“Sau sự tình Đào Hoa quan, ta và nàng thật ra cũng không ở chung, nàng nói muốn đi chỗ khác du lịch, ta thì, lục tục đi qua vài chỗ, về sau an thân ở Hoàng Lâm…”

Ta thấy phản ứng của Tam Lục vẫn luôn rất…

Ừm, không giống như ta. Quá căng thẳng, càng không nói sẽ phẫn nộ, hoặc là rất thương tâm. Hay là…

Dù sao tâm tình của nàng nhất quán là lạnh lùng.

Tam Lục người này… chỉ có dị tính không có nhân tính.

Ta dự đoán dù cho ta bây giờ mà trở mặt lộ ra chân diện mục yêu ma muốn hại nàng, nàng có lẽ cũng là gương mặt lạnh lùng không có bi phẫn bị lừa bị hại gì đi?

Chẳng lẽ bởi vì không coi trọng, cho nên cũng không cảm thấy tình cảm và tâm hồn bị thương tổn sao?

“Vậy ngươi và thư sinh kia, ừm, làm sao bây giờ?”

Nếu canh kia không phải canh tốt, hơn nữa nhìn bộ dạng Lý thư sinh chín phần chín là không nhớ tới nhân duyên kiếp trước gì.

Vậy Tam Lục làm sao bây giờ đây?

Chẳng lẽ, chẳng lẽ liền cưỡng ép trói giam hắn?

Hay là, ừm…

Dù sao ta không phải Tam Lục, ta cũng không biết Tam Lục có chủ ý gì.

Lời này của ta vừa hỏi. Dường như bộp một tiếng đóng lại một một công tắc nào đó của Tam Lục, nàng tiếp tục lạnh mặt nhìn mặt hồ nước bên ngoài cái đình, căn bản không để ý tới ta, coi ta như không khí.

“Vậy, được rồi…” Ta ngượng ngùng đứng lên, sờ mũi: “Vậy ta đi tìm kiếm tung tích của Tam Thất, ngươi cũng phải cẩn thận. Nếu như… sau này gặp lại nàng, cũng không nên bị nàng ám toán gì gì đó…”

Tam Lục vẫn không hé răng, ta đành phải đi.

Lại nói. Ta làm sao cảm giác mình uất ức như thế chứ. Tam Lục chính là mặt lạnh như vậy, ta còn vẫn đem sức lực nóng hổi của mình đi ấm áp khối băng lớn này. Biết ấm mà không nóng, nàng trời sinh chính là mặt lạnh như vậy, phỏng chừng đến chết cũng không đổi được.

Nói là đi tìm tung tích của Tam Thất, nhưng ta ngoại trừ mở ra toàn bộ trận pháp trên núi, bị động phòng ngự, tựa hồ không có biện pháp gì khác. Ta tự mình không thể ra ngoài, đám nhện chuột không thể ra ngoài, Phượng Nghi ta sai không được Tử Hằng lại đang bế quan. Ngoại trừ có thể đưa tin bảo đám sâu thú và hoa cây hơi có linh tính thay ta lưu tâm tung tích của Tam Thất, cũng không làm được gì khác.

Ừm. Còn phải nhắc nhở đám vật nhỏ này đề phòng tập kích bất thình lình của thiêu thân. Một hai con thì không sao, mấy con cáo già sống lâu trên núi còn không sợ mấy cái ấy. Thế nhưng thỏ con nai con thì khó nói. Còn có. Nếu như đám thiêu thân này, xuất hiện thành đàn thành mảng…

Nhất định phải bảo chúng nó đề phòng nhiều hơn!

Ta từ chỗ Tam Lục đi ra, gặp Hôi Đại Mao, hắn cũng là vẻ mặt ủ rũ: “Sư phó, ta đã bảo đám nhện tỏa tin tức ra, nếu như trên núi dưới núi Già Hội chúng ta có dấu chân của Tam Thất, vậy nhất định có thể truyền về tin tức.”

“Ngươi bảo chúng nó cũng tự mình cẩn thận hơn, những con thiêu thân này… số lượng mà nhiều, chính là…” Rất khủng bố.

Thứ gì cũng có số lượng, quá lượng một cái liền đáng sợ.

“Vâng, sư phó, vừa rồi ta gặp Ngao công tử, đã nói việc này với hắn.”

“Thật không? Hắn xuất quan rồi?”

“Phải, hắn bây giờ hình như đang đến chỗ thư sinh kia. Kỳ quái, hắn và thư sinh kia có lời gì để nói chứ? Lại không quen nhau…”

Ta cũng đoán không ra lý do gì, thế nhưng thời gian của ta bây giờ tốt nhất vẫn nên dùng để làm chính sự, dưỡng tinh thần, tích tụ pháp lực, tôi luyện chiêu số… Như vậy mới không còn chuyện tới trước mắt lại chịu bó tay.

Ôi, mấy ngày nay trời mưa, thiên lôi bị ta lãng phí không ít, cũng không có đi hấp thu nó, nghĩ như vậy thực sự là cảm thấy mình lười biếng đến có lỗi.

Bất quá ta vừa đi, vừa nghi hoặc.

Tử Hằng tìm Lý thư sinh làm gì chứ?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau