BÀN TI ĐỘNG 38 HÀO

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Bàn ti động 38 hào - Chương 81 - Chương 85

Chương 81: Đệ bát thập nhất chương

Con nhện con dùng một sợi tơ treo đung đưa tới lui, sau đó bỗng nhiên đứt, nàng liền rơi xuống bể cá trước mặt ta. Ta vớt nó lên.

Nó vừa vẩy nước trên người, vừa hỏi ta: “Tam Bát tỷ tỷ, ngươi đang sợ sao?”

“Không sợ.”

Ta lẳng lặng ngồi ở đằng kia chờ đợi, qua một lúc lâu, Tử Hằng cùng Phượng Nghi từ tĩnh thất đi ra. Phượng Nghi nghiêm mặt, Tử Hằng thì lộ vẻ có chút mệt mỏi.

Ta đứng lên đón: “Được rồi sao?”

“Đã giải quyết, bất quá hắn nhất thời chưa tỉnh được.” Tử Hằng nói: “Ngươi sai người cẩn thận trông chừng đi, ta muốn đi nghỉ một lát.”

Ta gật đầu, lập tức phân phó con nhện đi an bài, Tử Hằng xua tay ý bảo không cần phiền toái, sau đó trở về Trầm Thủy cư, ta đứng ở cửa viện nhìn thân ảnh của hắn biến mất phía sau cửa viện Trầm Thủy cư.

“Tam Bát tỷ tỷ, ngươi… Ừm, Hôi Đại Mao nói…”

Con nhện con bắt đầu cà lăm, bất quá ta đoán được Hôi Đại Mao đã nói cái gì. Bằng không đám nhện các nàng cũng sẽ không đặc biệt làm nhiều quần áo hơn cho Tử Hằng.

“Đừng nghe hắn nói hươu nói vượn. Ngươi không bận sao? Lần trước dạy ngươi nhu ti bách luyện, ngươi đã luyện quen rồi?”

Con nhện con lập tức chột dạ: “Ta… Ta đây liền đi luyện.”

“Ai ai. Đừng vội chạy. Mấy cái cam thảo phục linh đan ta thu thập lần trước. Còn cả hóa lệ tán. Ngươi đều để chỗ nào?”

“A. Tỷ tỷ ngươi muốn dùng sao? Ta liền đi mang tới.”

Con nhện con chạy trốn nhanh như chớp. Chỉ chốc lát sau liền mang tới hai cái hộp gỗ: “Tỷ tỷ ngươi muốn dùng làm gì vậy?”

Nàng chính là quá mức tò mò. Đây cũng không phải là phẩm chất tốt. Sự tò mò có thể giết chết mèo. Phỏng chừng con nhện cũng khẳng định sẽ bị giết chết.

Ta mở cái hộp chứa cam thảo phục linh đan ra. Bên trong xếp hai hàng tổng cộng sáu cái bình. Cái bình là khắc từ đá. Chạm tay sinh ấm ấp.

“Đi đưa một bình cho Ngao công tử. Một bình cho Phượng tiền bối. Một bình cho Tam Lục. Còn một bình để lại cho thư sinh đang nằm bên trong kia.”

Thu thập những thứ này mất thời gian rất lâu, bất quá sử dụng thật là nhanh, nháy mắt một cái mất hai phần ba.

“A. Vậy hóa lệ tán thì sao?”

“Hóa lệ tán… Trước hết giữ đi.”

Con nhện con cầm lấy cam thảo phục linh đan đi, ta nhìn một cái hộp khác còn lại trong tay ta.

Hóa lệ tán tên này là ta ấn theo trên sách lấy ra, thật ra… sau khi pha xong một lần cũng chưa từng sử dụng. Không có chỗ dùng đến nó.

Ta lại lấy cái gói trong tay áo kia ra xem thử, bên trong có cái vỏ trứng màu đen ấy.

Cảm giác giấu cái này không yên ổn giống như giấu một quả bom hẹn giờ. Thế nhưng lại thật sự rất muốn biết… Thứ này cùng với sự kiện liên tiếp phát sinh gần đây kia rốt cuộc có liên hệ gì.

Ta lại thu cái gói kia lại, sau đó cầm hộp hóa lệ tán đi tiền viện.

Tam Lục và Lý thư sinh đều đang ngủ say, chưa có tỉnh.

Cơm chiều làm xong. Lại chỉ có một mình ta ăn. Hôi Đại Mao lần lượt đi mời bọn họ, thế nhưng Tử Hằng nói không muốn ăn, Phượng Nghi căn bản không để ý tới, Tam Thất không ở trong sân, có lẽ là đi ra ngoài tản bộ.

Ta cũng không đói, uống chút canh, liền đi xem Tam Lục.

Nàng vẫn ngủ, sắc mặt dễ nhìn hơn lúc đầu một chút, sờ thử tay. Cảm giác độ ấm cũng dần dần hồi phục.

Tình yêu thật sự đáng giá con người vì nó sống vì nó chết sao? Tam Lục thoạt nhìn một người lạnh lùng như thế, gặp phải tình yêu cũng là giống như liệt hỏa bốc cháy lên.

Khi lại đi xem Lý thư sinh, hắn an tĩnh nằm ở nơi đó. Tựa hồ giống như đang ngủ. Bất quá sắc mặt của hắn hơi xanh trắng, hô hấp cũng rất yếu ớt.

Ta dừng lại bên giường hắn, hơi do dự, đầu ngón tay bắn ra một sơi tơ mảnh, theo mạch môn của hắn nhẹ nhàng đâm vào trong.

Huyết mạch của hắn đã không phải là cái loại cảm giác đông đặc sền sệt ấy nữa.

Hơn nữa cái loại cảm giác âm hàn kia cũng đã biến mất.

Tử Hằng và Phượng Nghi, công phu kiến thức cũng không phàm a.

Ta thu hồi tơ nhện, nhìn khuôn mặt an tĩnh của Lý thư sinh, không biết vì sao, gian phòng này rất yên tĩnh. Ta lại cảm thấy có chút hoảng sợ.

Thật ra hắn hôn mê bất tỉnh, vừa không thể nói, vừa không thể động.

Sợ hãi của ta căn bản không có lý do.

Ta xoay người rời khỏi giường, mới vừa đi tới cửa, nghe được phía sau truyền đến tiếng rên rỉ rất nhỏ.

Ta nhanh chóng quay đầu, Lý thư sinh vẫn nằm ở nơi đó không hề động, thanh âm mới rồi tựa hồ là ảo giác của ta. Không phải… Hẳn là không phải nghe lầm. Ta đi một bước đến bên giường, quả nhiên thấy bờ môi của hắn run rẩy rất khẽ, tiếng rên rỉ rất nhỏ mà nặng nề kia. Đích xác là hắn phát ra.

Mắt hắn mặc dù vẫn nhắm, thế nhưng có thể nhìn thấy con ngươi phía dưới mí mắt cũng đang hơi run run.
“Lý Phù Phong?” Ta chuẩn xác không có lầm nhớ tên của hắn. Đây đối với ta mà nói là rất hiếm thấy, ta trước kia lúc nào cũng rất khó nhớ được tên của người khác.

Lông mi của hắn rất dài, cũng rất dày, làm nền cho nước da nhạt hơi xanh trắng, màu đen lộ càng đen, giống như quét một tầng bột chàm. Làn da trắng cũng càng trắng, giống như sứ mảnh.

Ánh mắt của hắn hơi mở ra, cho dù là một động tác nhỏ như thế. Nhìn ra được cũng hao rất lớn khí lực của hắn mới hoàn thành.

“Đây là… chỗ nào…”

“Đây là Bàn Ti động. Sư tỷ của ta Tam Lục mang ngươi tơi đây nhờ giúp đỡ, trong thân thể ngươi có một cỗ ma khí. Bất quá bây giờ đã bị loại trừ rồi.” Ta nhẹ giọng nói: “Muốn uống nước không?”

Hắn nhẹ nhàng ưm một tiếng, ta ngoắc tay một cái, bình nước bát nước trên bàn đồng thời bay ngang qua đây, dừng trên tay ta.

Ta không không biết chăm sóc người lắm, một tay nâng đầu của hắn, một tay cho hắn uống nước, kết quả nghiêng quá mau, nước chỉ có vài giọt vào trong miệng hắn, còn lại đều theo khóe miệng tràn ra chảy xuống, sau đó thấm ướt vạt áo của hắn.

Ta chịu đưng tính tình lại cho uống lần nữa, lần này miệng hắn mở rộng ra, thế nhưng lại uống quá mau, yếu ớt sặc mà ho khan, giống như một cái bễ bay hơi, thanh âm vừa kịch liệt vừa thấp trầm, người nghe có chút không đành lòng.

Nửa chén nước không uống được hai ngụm, đều lãng phí.

Đúng rồi, cam thảo phục linh tán của ta, bây giờ là có thể cho hắn uống.

Ta mở cái bình đổ thuốc bột ra.

Lúc đầu làm là muốn làm thành thuốc nước, hiệu lực như thế sẽ càng mạnh hơn, thế nhưng thuốc nước không giữ được lâu như thuốc bột.

Ta đổ thuốc bột vào trong bát, dùng nước hòa ra.

Nước thành một loại màu hồng nhạt, ngửi lên có loại mùi hương đăng đắng.

Ta trịnh trọng nói với Lý thư sinh: “Này, đây chính là thứ tốt, không thể lại uống sót uống sặc.” Cũng không quản thần trí hắn minh mẫn hay không. Có nghe hiểu lời của ta hay không, dù sao cũng đưa bát nước tới bên miệng hắn.

Còn được, lần này Lý thư sinh có lẽ cũng thanh tỉnh hơn một chút, uống vào hết nửa bát nước trộn thuốc bột này.

Ta buông bát nước, để hắn tựa vào đầu giường.

Ánh mắt Lý thư sinh có chút bối rối, hắn là đối mặt với ta. Thế nhưng ánh mắt hắn không dừng trên người ta.

Có lẽ vẫn còn đắm chìm trong cảnh giới trong mộng chưa tỉnh đi.

“Ngươi là… Đào Hoa.”

“Phải, ngươi còn nhớ sao?”

Ta cười cười, Lý thư còn nhớ tên ta, điều này cũng làm cho tâm tình ta rất tốt.

“Ngươi không cần sợ, tuy rằng chỗ này của ta là một ổ yêu quái, thế nhưng chúng ta không sát sinh cũng không ăn thịt người, yên tâm điều dưỡng thân thể cho tốt đi.” “Ta làm sao vậy?”

“Ta còn muốn hỏi ngươi đây, chúng ta cũng chẳng hiểu đầu cua tai nheo ra làm sao, không biết ngươi rốt cuộc sao lại bị ma khí quấn lên.”
Lý thư sinh nghiêm túc suy tư một hồi: “Ta chỉ nhớ… Ta ở trong sân. Sau đó yêu nữ muốn cưỡng hôn kia tới, chính là đổ vào trong miệng ta thứ gì đó… Sau đấy ta liền bất tỉnh nhân sự.”

“Hở?”

Là thứ hắn uống có vấn đề, hay là sau khi hắn uống thứ đó phát sinh biến cố gì khác?

Việc này chỉ có thể hỏi Tam Lục.

Mà thứ Tam Lục cho hắn uống… Chẳng lẽ là canh luân hồi?

Ta lập tức sôi nổi lên. Dường như trong đầu có cái dây “đinh” một tiếng bị kích thích, kéo căng.

Cái dây kia dường như là tên là bát quái… Hì hì.

“Ta nói ngươi, ừm, có nhớ tới cái gì không?”

“Nhớ cái gì?”

“Ừm, chính là… chuyện trước kia. Ta là nói, chuyện trước khi ngươi sinh ra, chuyện kiếp trước, có ấn tượng gì không?”

“Nói như ngươi vậy thật là kỳ quái…” Hắn một câu cũng chưa nói xong, biểu tình trên mặt trong nháy mắt biến thành trống rỗng. Dường như hồn bị lấy đi mất rồi, cứ như vậy đần ra, ngơ ngẩn không nhúc nhích.

“Ta nói, ai… Ngươi có ổn không?” Ta đưa tay ra đung đưa hai cái trước mắt hắn, hắn căn bản một chút phản ứng cũng không có.

“Này, này, ” Ta lại duỗi tay đẩy hắn hai cái.

“Nha, không có việc gì, không có việc gì.”

“Quái nhân…” Ta nhỏ giọng nói thầm.

Quên đi. Ta vẫn là đừng trêu chọc hắn, vạn nhất hắn cử chỉ điên rồ, bị bệnh tâm thần gì đó, ta cũng không có cách nào bồi một cái bảo bối sống như thế cho Tam Lục.

Trong phòng rất tối, ta đi qua một bên, nhấc chụp đèn lên, đốt bấc đèn, sáng lên, sau đó đậy chụp đèn lại.

“Ngươi có đói bụng không? Ta bảo người đưa một chút đồ ăn tới cho ngươi nhé.”

“Được. Vậy làm phiền ngươi.”

Ta bước nhanh rời khỏi tĩnh thất. Đi ra được mấy chục bước, thở dài một hơi.

Ta vẫn là không thích giao tiếp với người.

Làm người quy củ rất nhiều. Nào có tự tại như làm yêu quái.

Cái gì lễ tiết, cái gì đạo đức, cái gì… Mặc dù kiếp trước ta cũng là người, thế nhưng ta bây giờ đã quen làm yêu quái rồi, không bó không buộc không lo lắng.

Ta muốn gọi một con chuột tới phân phó đưa đồ ăn cho Lý thư sinh, bỗng nhiên nghe được chỗ nào vang lên một tiếng cách.

Ừm… Tiếng động rất nặng nề.

Tuy rằng mỏng manh, thế nhưng tựa hồ cách rất gần.

Chỗ nào đang vang?

Ta đang suy nghĩ chuyện này, lại nghe được một tiếng động vang lên, giống như tiếng vang vừa rồi.

Không, lớn hơn tiếng động vừa rồi, hơn nữa còn rõ ràng hơn.

Ta nghe ra được.

Tiếng động kia, là từ trong tay áo của chính ta truyền tới.

Ta có chút căng thẳng nuốt ngụm nước miếng, lấy cái bọc tơ nhện từ trong tay áo kia ra.

Vỏ tròn màu đen trong cái bọc kia lại động một cái, tiếng động lần này dài hơn hai tiếng ban nãy, cũng vang hơn.

Tựa hồ thứ trong vỏ kia đang va đập vào tầng vỏ ấy muốn thoát ra.

Ợ…

Ta cảm thấy có chút thở không ra hơi, có chút căng thẳng, có chút sợ hãi, còn có chút hưng phấn.

Con sâu này sẽ phá vỏ mà ra sao?

Vậy, sâu mang theo ma khí này sẽ biến thành dạng gì? Có bao nhiêu bản lĩnh? Là có độc? Hay là có chỗ lợi hại nào khác? Rốt cuộc chuyện móc tim kia và con sâu trong vỏ tròn màu đen này có quan hệ gì?

Chương 82: Đệ bát thập nhị chương

Thứ trong vỏ kia đã ra khỏi vỏ…

Độ trong suốt của cái bọc của ta, giống như… Ừm, giống như túi mua sắm plastic màu trắng của siêu thị kiếp trước, có thể nhìn thấy khoảng ba bốn phần cảnh tượng bên trong.

Ta cũng không dám thở mạnh, vừa giăng một đạo phòng ngự cho mình, vừa hạ ba tầng cấm chế xung quanh cái bọc.

Một cục đen thùi nhào loạn trong bọc, vang ra tiếng tạp tạp kỳ quái. Ta nghe thế nào, thứ màu đen bên trong kia đang… ăn cơm?

Ta bỗng nhiên hiểu, nó đang gặm cái vỏ kia!

Tập tính này rất nhiều con đẻ trứng đều có, sau khi ra khỏi vỏ trước tiên sẽ ăn vỏ để bổ sung dinh dưỡng. Cái vỏ kia không lớn, phỏng chừng vài hớp là ăn sạch. Sau đó ta liền nhìn thấy trên bọc xuất hiện dao động kỳ lạ, dường như thứ bên trong kia đang xé cái bọc này…

Có lẽ con sâu này sau khi tiến hóa là có cánh, ở bên trong liều mạng đập.

Nhưng cái bọc của ta nó cắn không rách.

Nếu như dễ dàng để cho nó cắn đứt như thế, vậy ta mấy năm nay tu luyện này đạo hạnh này đều ném cho chó rồi.

Ta lấy lại tinh thần, vội vàng mang theo cái bọc của ta chạy vội đi tìm Phượng Nghi. Con sâu này của ta ra khỏi vỏ, con kia của hắn hẳn là cũng ra.

Ta vừa mới chạy vào đại môn khách viện, Phượng Nghi vừa lúc từ trong phòng đi ra, vẫn là trầm ngưng như nước, bước chân rất gấp, bước đi mang theo một trận gió, khí thế phi phàm.

“Phượng Nghi!” Ta đang vội cũng không có thời gian khách sáo cái gì: “Quả trứng đen này của ta vỡ. Thứ bên trong ăn xong vỏ trứng đang cắn cái bọc này! Cái kia của ngươi thế nào?”

Hắn trịnh trọng mà nghiêm túc quan sát cái bọc tơ nhện trong tay ta kia. Bọc tuy rằng là nửa trong suốt. Thế nhưng thứ bên trong động kịch liệt. Chỉ có thể nhìn thấy cái bọc bị biến hóa không ngừng. Phượng Nghi lật bàn tay. Trong lòng bàn tay hắn nghiễm nhiên cũng là cái vỏ đen đã vỡ kia. Bên ngoài vỏ bao một tầng hồng quang mơ hồ. Cái này của hắn đương nhiên rõ ràng hơn so với cái này của ta.

“Phỏng chừng sẽ thay đổi.”

Giọng nói của hắn cũng không hạ xuống. Ta nhìn thấy cái khe của cái vỏ kia. Có một cái đầu đen chui ra. Rất sáng. Trên đầu chính là râu đi… Bất quá nhìn thấy càng giống răng cưa sắc nhọn hơn.

Chao ôi. Trông thật xấu.

Sau đó cái khe càng lúc càng lớn. Con sâu từng sống trong nước nhầy kia. Từ trong vỏ của nó chui ra. Toàn thân đều đen. Nó vừa ra khỏi vỏ. Liền bắt đầu điên cuồng mà gặm cái vỏ ấy. Tốc độ nhanh làm cho người ta cảm thấy kinh khủng. Cái vỏ tròn xoe cơ hồ hai ba giây liền bị nó giải quyết. Tiếng gặm nhai cành cạch kia làm cho người ta cảm thấy răng phát chua. Lưng phát lạnh.

Sau khi con sâu đen gặm xong vỏ trứng trên người cũng đã khô, ông trời của ta… Trên lưng nó…

A a, là một đôi cánh!

Ban đầu mở ra rất chậm, sau đó từ từ tăng tốc. Nước nhầy kia có lẽ đã khô, sau đó đôi cánh lóe một cái, hoàn toàn mở ra.

Con sâu màu đen biến thành một con… thiêu thân màu đen?

Dù sao cũng không phải là ruồi đen muỗi đen. Cánh sau cũng hẳn là nửa trong suốt hơn nữa hình dạng cũng không giống, có loại cánh này, nhân gian ngoại trừ bướm chính là thiêu thân. Chỉ là ta là lần đầu nhìn thấy loại thiêu thân màu đen này…

Ớ… Miệng thiêu thân sao có thể lớn như vậy, hơn nữa thiêu thân nhân gian chắc chắn sẽ không mọc răng khủng bố như thế!

Nó đập trái xông phải trong cái đoàn hồng quang bao lấy kia, giương miệng rộng hung hăng cắn, cái râu sắc nhọn giống hung khí kia ra sức khua, dường như điên cuồng mất đi lý trí, liền muốn xé nát gặm cắn tất cả. Đôi cánh kia cũng rất xấu, viền đã không tròn trịa cũng không ngay ngắn, sứt sứt mẻ mẻ giống như xé giấy chưa xé hết, tựa như cái quạt rách.

“Cái này…”

Mặc dù thứ này rất xấu. Bất quá thiêu thân nho nhỏ, ta ngược lại chẳng sợ chút nào.

Đây là một loại tâm lý thông thường, trước khi sự việc phát sinh tất cả mọi người hầu như sẽ rất căng thẳng, thế nhưng đến khi thực sự xảy ra, ngược lại sẽ không sợ hãi, tâm tính cũng bình thản, bắt đầu bình tĩnh đối mặt. Giống như kiếp trước ta tham gia chạy bộ trong đại hội thể dục thể thao, trước khi súng vang toàn thân căng thẳng, sau khi súng vang liền vứt bỏ hết thảy chuyên tâm chạy là được.

A. Kéo xa kéo xa, nói về chủ đề chính.“Ừm… Thứ này và sự tình liên tiếp phát sinh bên ngoài kia, hẳn là không có quan hệ đi?”

Con thiêu thân này, và thứ móc tim phổi người…

Cảm giác có khả năng làm loại chuyện đó, hẳn là ma đầu rất cường đại, âm hiểm tàn ngược. Con thiêu thân này thấy thế nào cũng không kéo được quan hệ với cường đại.

Phượng Nghi bỗng nhiên một tay vỗ qua đây, bọc tơ nhện trên tay ta kia bị đập bộp một tiếng…

—Bẹp!

Ợ, ta ngơ ngác mà nhìn cái bọc bị đập bẹp, mặc dù cái bọc thông khí không ra nước. Bên trong cho dù chứa nước nôi cũng sẽ không có nửa giọt ra ngoài. Thế nhưng bây giờ bên trong không có nước, có một con… thiêu thân đen dám chắc đã bị đập chết, đập bẹp, đập dính.

Nước sâu nhớp nháp cánh gẫy, ruột nát, bụng rách, ghê tởm…

Ta vung tay lên giống như bị lửa đốt, cái bọc kia bộp một tiếng rơi dưới đất.

“Ngươi…” Trước khi sắp đập cũng nói trước một tiếng chứ, khiến cho ta mặc dù trên tay chưa dính vào thứ gì, lại cảm thấy ghê tởm muốn chết, nhớp nháp, mềm mềm, còn có, còn có…

Không thể lại suy nghĩ nữa, lại nghĩ ta không thể không ói ra.

“Kỳ quái, nếu là như thế này… Vậy thì khẳng định không ra gì…”

Phượng Nghi căn bản không để ý tới ta, xoay người lại trở về phòng, vang một tiếng “cạch”, cửa đóng chặt lại.

“Ai…”

Ta nói người này sao lại như thế, căn bản coi ta không ra gì.

Còn có, hắn muốn đập sao không đập chết con trên tay mình kia, mà lại đến đập con trên tay ta này…

Lúc ban nãy hắn đập kình khí tới, bàn tay cũng không chạm vào bọc, thế nhưng ta lại thật sự cầm cái bọc a. Rất tốt, hắn không ghê tởm chính mình, nhưng là lại không để bụng ghê tởm ta…Được rồi được rồi…

Ta hít sâu. Ta không chấp nhặt với hắn.

Thế nhưng hắn tại sao muốn đập chết con này của ta? Ta còn muốn nghiên cứu nhiều hơn mà… Mặc dù có lẽ bằng mình ta là môn đạo gì cũng nghiên cứu không ra.

Ta bất mãn ra khỏi khách viện, sâu biến thành thiêu thân ta đã hiểu, thế nhưng còn chưa rõ kết cục của con thiêu thân kia, ngay cả cái bọc cũng đã bị ta ném.

Quên đi, dù sao ta vốn cũng không có tinh lực và hưng trí ấy.

Hôi Đại Mao đi tới, thấy sắc mặt ta không tốt, đi theo ta mấy bước, mới cẩn thận lên tiếng: “Sư phó, Lý thư sinh kia tỉnh?”

“Ừ.”

“Vậy… Tam Lục sư thúc bên kia…”

“Chuyện này, ta đừng quản.” Ta nói: Cho hai người kia no nê khỏe mạnh. Nghĩa vụ của chúng ta cũng xem như kết thúc. Về phần bọn họ muốn yêu muốn hận muốn đánh muốn nháo cũng không phải chuyện của chúng ta.”

“Dạ.” Hôi Đại Mao đáp ứng, thở dài nói: “Ta chính là cảm thấy, Lý thư sinh vậy cũng rất đáng thương. Mặc dù nói kiếp trước tốt với Tam Lục sư thúc, thế nhưng kiếp trước cũng đã chết yểu, kiếp này lại gặp phải phiền phức.”

“Ngươi không biết là kiếp trước duyên, kiếp này tục. Là một đoạn giai thoại sao?”

“Giai thoại?” Hôi Đại Mao liên tục lắc đầu, vẻ mặt xin miễn thứ cho kẻ bất tài: “Vậy xem là gì… Được rồi, Tam Lục sư thúc đây coi là chấp nhất, coi là thâm tình. Thế nhưng đối với Lý thư sinh mà nói, người ta sống êm đẹp, còn thi đỗ tiến sĩ, được chọn thám hoa, tiền đồ đang sáng sủa, bỗng nhiên toát ra con ong yêu. Chưa nói lão tình nhân của ngươi kiếp trước, kiếp này đến tới tục duyên với ngươi… Khụ, ta sao lại cảm thấy Lý thư sinh rất xui xẻo a.” Mặc dù ta cảm thấy… Lời này của Hôi Đại Mao hơi bất công. Hơn nữa rất không romantic, bất quá việc này ta là bang thân bất bang lý: “Này, lời này ngươi cũng không thể nói, nhất là không thể cho Tam Lục sư thúc của ngươi nghe thấy ngươi nói như vậy, bằng không, Lý thư sinh xui xẻo hay không ta không biết, ngươi là xác định sẽ xui xẻo.”

“Ta biết… Ta lại không thiếu thông minh, nói với nàng làm chi.” Hôi Đại Mao nói: “Cam thảo phục linh tán chỗ Tam Lục sư thúc ấy, ta bảo con nhện hòa vào nước cho nàng uống. Bất quá nàng còn chưa có tỉnh đâu. Chỗ Ngao công tử ta cũng đưa qua, chính là Lý thư sinh…”

“Phần của Lý thư sinh kia giảm đi, ta vừa rồi đã cho hắn uống thuốc.”

“A? Thật không? Hắn tỉnh cũng nhanh a.”

“Xua ma khí, hẳn là không đáng ngại, tỉnh có cái gì kỳ quái đâu.”

“Không phải a, không phải như thế.” Hôi Đại Mao nói: “Vừa rồi ta đi đưa thuốc, Ngao công tử còn nói mấy câu nhàn thoại với ta, hắn nói thư sinh kia thân thể phàm thai, bị ma khí ăn mòn thân thể suy nhược. Lại dùng vạn thạch băng cùng với thủy chướng của hắn để ngăn cản ma khí công tâm… Dù sao nói rất bí hiểm ta cũng không nhớ hết, tóm lại, hắn là không có khả năng tỉnh trước Tam Lục sư thúc.”

“Vậy sao?” Ta nghĩ nghĩ: “Ta nói lời Tử Hằng chưa chắc hoàn toàn đúng. Lý thư sinh này không biết là gia gia hay là thúc gia gia không phải là Lý quốc sư kia sao? Thể chất của hắn có lẽ cũng không phải là thể chất người bình thường a, tỉnh lại trước thời gian hẳn là cũng không có cái gì ngạc nhiên. Đúng rồi, sai người chuẩn bị một chút thuốc bổ canh bổ cho hắn uống, cần phải để ta nuôi thư sinh này tai to mặt lớn vừa cao vừa tráng, để cho Tam Lục tỉnh nhìn thấy, cũng thật là cao hứng.

Hôi Đại Mao cười ha ha: “Được! Chuyện này giao cho ta!”

Đuổi Đại Mao đi, ta về viện của mình. Ra sức rửa tay trong thạch tuyền. Rửa bao nhiêu lần, vẫn cảm thấy cái loại cảm giác ghê tởm ấy lưu trên tay. Rửa thế nào cũng không sạch.

Sắc trời tối xuống, nhất là trong động như thế. Đèn trên vách từng chiếc sáng lên, ta dưới đèn đá lật một quyển sách chép tay tìm ra trong đống sách cũ. Đám sách cũ này rất nhiều là năm đó khi Lý Kha còn sống lưu lại, hắn thích đọc sách, phía sau có hai ba thạch động cũng để hắn cất giấu đầy hết. Hôi Đại Mao bảo quản những cuốn sách ấy rất tốt, ta đôi khi sẽ đi lật lật, bên trong có một số cuốn sách tu đạo, có một số là cuốn tứ thư ngũ kinh thơ từ ca phú, còn có một số tạp thư ghi chú. Phía trên này không phải là chữ của Lý Kha, không biết là thứ hắn thu gom từ nơi nào đến, là nói về sự tình ma đạo thật lâu trước kia, đã biến thành truyền thuyết. Ta tò mò với con thiêu thân kia, lại nhàn rỗi không có việc gì làm mới lật sách này, thật ra ta lật không để ý, căn bản không nghĩ có thể tìm được đáp án ở chỗ này.

Thế nhưng lật qua một trang giấy, ta a một tiếng, nhãn tình lập tức chăm chú trên trang giấy không dời.

Phía trên là một cái bản vẽ phác người nọ vẽ ghi chú, chỉ có ít ỏi vài nét bút mực, thế nhưng người viết ghi chú này nhất định có công lực vẽ rất mạnh, chỉ vài nét bút này đã vẽ xảy ra một con… thiêu thân hoàn chỉnh, vô cùng hình tượng.

Cánh giống như cái quạt rách, râu mọc sắc bén đáng ghê tởm…

Đây không phải là… con sâu thiêu thân bị đập bẹp đập dính kia sao?

Chương 83: Đệ bát thập tam chương

Ta vội vàng nhìn xuống, thế nhưng dưới con thiêu thân kia chỉ có một cái tên đơn giản, gọi là thất tâm nga, không viết gì khác. Đã không viết thứ này là lai lịch gì, cũng không viết nó có đặc tính gì.

Ta mở cửa gọi một con chuột tới, bảo chúng nó đi thạch động phía sau mang toàn bộ sách trên giá thứ ba tới. Ta nhớ phía trên cái giá kia nói tất cả đều là các chuyện liên quan đến ma đạo.

Động tác của đám chuột rất nhanh, chưa đầy một lát đã mang tới mười mấy quyển sách, ta tìm kiếm cực nhanh, thế nhưng không một quyển nào có ghi chép đề cập tới con thất tâm nga này.

Ai nha ta ngốc! Thời gian ta sống ngắn, kiến thức nông cạn, thế nhưng số năm Tử Hằng sống không ngắn, ta hẳn là đến hỏi thử hắn, nói không chừng hắn biết sự tình về con thất tâm nga này.

Ta một đêm không ngủ yên, nửa đêm về sáng dứt khoát ngồi nhập định điều tức, thật vất vả làm cho tâm lý yên ổn một chút, ánh nắng xuyên qua lỗ thủng được thiết kế đặc biệt phản xạ, bên ngoài hừng đông, phía trong động cũng dần sáng lên, đám nhện và chuột cũng nhao nhao tỉnh lại từ trong mộng, xa xa truyền đến đủ loại tiếng vang rất nhỏ, con nhện đang ra sức kết võng, đám chuột cần mẫn bắt đầu quét tước, làm các loại việc vặt vãnh… Đương nhiên, quét tước thì quét tước, mạng nhện nhưng là một cái cũng không được khêu vào, nếu không lại là một hồi tranh cãi nước bọt không lớn không nhỏ.

Ta mang theo quyển sách kia đi tìm Tử Hằng, hắn cũng vừa tỉnh, đang đứng trong sân nghiêm túc nhìn một bụi hoa lan vừa mới nở rộ, đóa hoa kia hương khí thanh nhã, màu sắc trắng tinh như ngọc, cánh hoa dày trơn giống như gấm tơ.

“Hoa đẹp.” “Cái này ta không rõ lắm, bất quá ta thích mùi hương dễ chịu của nó.”

Tử Hằng quay đầu nhìn ta, hơi hơi có chút nghi hoặc: “Ngươi buổi tối ngủ không ngon sao?”

“Ừ…” Ta không muốn nói với hắn giấc mộng rất buồn nôn nửa đêm trước của ta, vô số con thiêu thân cùng nhau bổ nhào vào người ta, sau đó đồng thời nổ tung thành một đống gì đó đen sì sì buồn nôn muốn chết chôn vùi ta, ta muốn chạy trốn, lại phát hiện mình bị nhốt chặt trong một cái túi, trốn không thể trốn, tránh không thể tránh… Đều trách Phượng Nghi, ai bảo hắn đập chết con thiêu thân kia trên tay ta.

“Tử Hằng ngươi có biết thứ này không?” Ta mở bản ghi chú kia ra. Chỉ vào một trang: “Loại thiêu thân này, ngươi có biết chút gì không?”

Hắn liếc mắt một cái, đầu tiên là không có phản ứng gì, sau đó lại giống như nhớ tới cái gì, khe khẽ a một tiếng, nhận lấy bản ghi chú kia nhìn kỹ bức tranh.

“Thất tâm nga…”

“Phải.” Ta vội vàng hỏi: “Ngươi biết?”

“Thứ này… Không xem là ma vật lợi hại a. Căn bản chính là chưa nhập lưu.” Tử Hằng nói: “Thất tâm nga tại ma giới là một loại côn trùng có cánh khắp nơi đều có. Vô cùng phổ biến. Thường sinh thành đàn tại nơi mồ mả ao đầm. Ăn các loại lá mục này sâu này… Nó ưa sáng. Đầu tương đối cứng rắn một chút… Thế nhưng cũng không có chỗ nào không bình thường. Ngươi nghĩ như thế nào mà hỏi cái này?”

“Hả?”

Giải thích của Tử Hằng khiến cho ta cực kỳ bất ngờ.

Ta vốn đã làm tốt chuẩn bị tâm lý. Con thiêu thân này nhất định là một ma vật rất khó lường. Nhất định có chỗ nào lợi hại… Thế nhưng bị Tử Hằng nói như vậy. Thứ này thật sự không có gì nghiêm trọng. Vậy…

Thế nhưng, không thích hợp.

Vỏ của con sâu nhìn thấy hôm qua kia cũng vậy. Tình cảnh khi ra khỏi vỏ, còn có cái loại sức mạnh điên cuồng muốn cắn xé ấy của nó, ta đều cảm thấy nó không thể nào là côn trùng ma giới phổ thông bình thường.

Không thể nào không có chỗ kỳ quái.

Không thể nào bình thường như vậy.

Nếu là như thế, vậy Phượng Nghi cần gì phải nghiêm túc, suy nghĩ giữ lại con thiêu thân kia tiếp chứ?

Ta nghĩ nghĩ, nghiêm túc hỏi: “Tử Hằng ngươi từng thấy loại thiêu thân này chưa?”

“Từng thấy một lần đi,” hắn nói: “Khi đó ta còn nhỏ, ấn tượng không sâu lắm, hình như là khi theo một vị trưởng bối đi bái phỏng bạn bè vô tình trông thấy…”

“Vậy. Ngươi không cảm thấy con thiêu thân này có gì kỳ quái sao?”

“Không có, hoàn toàn không có.”

Không có khả năng a.

“Vậy thiêu thân ngươi thấy, hình dáng thế nào?”

Khí trời rất tốt, phong cảnh rất tốt, đóa hoa lan này nở quyến rũ như thế, chúng ta lại đàm luận đề tài như vậy trước hoa, thật sự rất sát phong cảnh.

“Ừm,” hắn nghĩ nghĩ: “Ta cũng không nhìn kỹ lắm, có tầm ba năm con. Loại thiêu thân này ưa quần cư, ta nhớ người khác nói nhóm lớn thiêu thân sẽ có ngàn vạn con, nhóm nhỏ bình thường cũng sẽ có ba năm mười con cùng nhau sống. Khi bay có loại tiếng vù vù nhẹ nhàng, ừm, so với tiếng bay của ruồi bọ nhỏ hơn một chút, lúc ngừng lại cũng sẽ đỗ cùng một chỗ, nhìn qua giống như chấm bùn trên tường.”

“Chấm bùn?” Ta nhạy cảm chú ý tới những lời này: “Thiêu thân ngươi thấy lớn thế nào?”

“Lớn hơn con ruồi một chút, ừm,” hắn chỉ một con bướm trắng nhẹ nhàng bay tới đậu trên hoa lan: “Còn nhỏ hơn con này một chút.”

“A. Vậy không đúng!”

Con ngày hôm qua ta thấy. Cánh của con thiêu thân mở ra lớn bằng bàn tay mà!

Làm sao có thể chỉ lớn như con bướm trắng này, bướm trắng này lớn bao nhiêu chứ.

“Vậy. Lớn bằng bàn tay thì sao?”

“Sẽ không đi…”

“Là thật sự, ta đã thấy!”

“A?” Vẻ mặt Tử Hằng cũng nghiêm túc lên: “Thế nào? Ngươi từng thấy?”“Ngươi cũng biết đấy, mấy ngày hôm trước, lúc vừa tới Bàn Ti động Phượng Nghi liền tìm được một quả trứng có ma khí, sau đó bên trong có một con sâu. Con sâu kia sau khi ra khỏi vỏ biến thành một con thiêu thân màu đen, giống như con vẽ trên trang giấy này, Phượng Nghi nói con thiêu thân ấy và sự tình liên tiếp phát sinh gần đây… không khỏi có liên quan.”

Tử Hằng hơi trầm ngâm, lập tức hỏi: “Con thiêu thân kia đâu?”

“Ta vốn cũng tìm được một quả, thế nhưng hôm qua vừa mới ra khỏi vỏ bị Phượng Nghi đập chết rồi. Con của Phượng Nghi kia hắn còn giữ, phỏng chừng còn muốn suy nghĩ mê hoặc trong đó, cũng không biết bây giờ còn sống, hay là lại bị hắn giết chết.”

Tử Hằng không nhiều lời với ta nữa, vội vàng xoay người rời đi.

Ta đuổi sát theo hắn, rẽ một cái liền bước vào gian phòng của Phượng Nghi.

Đẩy cửa, Phượng Nghi yên lặng ngồi trong phòng, nhìn thứ trên bàn đờ ra.

Ta nghe được tiếng vỗ cánh, theo tiếng nhìn lại con thiêu thân kia còn chưa chết, vẫn đang bị hồng quang giam cầm treo tại không trung.

Mà thứ Phượng Nghi nhìn chằm chằm, lại là một miếng gỗ.

“Phượng tiền bối, ta ngày hôm qua tra sách, loại thiêu thân này gọi là thất…”

“Cái này ta đã biết.” Hắn không kiên nhẫn nói, đầu cũng không nâng.

Ta… Ta nén giận. Hít sâu…

Hắn thật có thể làm người ta tức chết.

“Thế nhưng hai con chúng ta thấy đây lớn gấp mấy lần thất tâm nga Tử Hằng trước đây từng thấy.”

Phượng Nghi căn bản không để ý ta nói cái gì, ngoắc tay với Tử Hằng: “Ngươi đến xem.”

Tuy rằng hắn không gọi ta, nhưng ta cũng mặt dày đi qua xem.

Miếng gỗ trên bàn kia, chiều rộng chừng nửa thước, dày một ngón tay, ở giữa thủng một lỗ. Vụn gỗ bay tán loạn, trên bàn lộ vẻ cực kỳ lộn xộn.

“Đây là?” Tử Hằng nhìn hai mắt biến sắc.

“Đúng vậy, chính là như thế.”

Bọn họ giống như đang chơi đố vui, ngươi biết hắn biết, nhưng ta không biết a.

Bất quá… Bọn họ đau đầu chuyện gì chứ? Không phải là chuyện ma đầu móc tim phổi sao? Phượng Nghi lại luôn cho rằng con thiêu thân này có liên quan tới chuyện kia. Ừm, miễng gỗ bị thủng lỗ này…

A!

Ta bỗng nhiên hiểu được bọn họ đang nói cái gì!

Chẳng lẽ lỗ trên miếng gỗ này, là con thiêu thân kia khoan ra? Nó là dùng cái râu cứng rắn kinh khủng kia, hay là dùng cái miệng sắc bén ấy cắn?Miếng gỗ này ta biết, trên núi kể ra nó cứng nhất.

Thế nhưng cái lỗ này thẳng như thế…

Ta cảm thấy phía sau lưng nảy lên một cỗ lạnh lẽo, quay đầu nhìn con thiêu thân vẫn còn đang không ngừng vỗ cánh giãy giụa kia…

Có thể xuyên qua gỗ, vậy, cũng nhất định có thể xuyên qua cái khác…

Tỷ như, cơ thể con người…

Chẳng lẽ sự kiện móc tim liên tiếp kia, chính là như vậy mà tới?

Chính là con thiêu thân này…

Có phải nó chui vào thân thể của con người ăn sạch tim gan lá lách, sau đó, sau đó lại…

Rất buồn nôn, rất khủng khiếp…

Con thiêu thân này…

Sắc mặt của Tử Hằng và Phượng Nghi cũng đều không dễ nhìn, bọn họ liếc nhau, bỗng nhiên cùng xoay người đi ra ngoài.

Ta sửng sốt một chút. Phục hồi tinh thần lại vội vàng đuổi theo cước bộ của hai người bọn họ.

“Các ngươi đi chỗ nào?”

“Đi ra ngoài.”

“Cửa động đang phong…”

“Ngươi khẳng định có lối ra khác.” Phượng Nghi vẫn là không khách khí cắt ngang lời của ta.

Có thì có, thế nhưng ta nhìn bộ dáng kia của hắn liền cảm thấy tâm không cam tình không nguyện a.

“Ừm, các ngươi muốn đi ra ngoài làm gì?” Có thể không mạo hiểm vẫn là không mạo hiểm tốt hơn, ai biết bên ngoài bây giờ thế nào? Vạn nhất bọn họ, bọn họ hai người đều…

“Đi theo ta,” ta nói: “Đi ra ngoài thì được, bất quá ta là chủ nhân nơi đây, không có đạo lý để khách nhân đi loạn xông loạn ta đây chủ nhân không cùng đi theo. Các ngươi muốn đi đâu, ta muốn đi đó.”

“Ngươi biết cái gì. đám thiêu thân đã không thể so với bình thường. Không biết bởi vì nguyên nhân gì biến thành như bây giờ. Hơn nữa cũng không biết ngoại trừ con thiêu thân này có phải còn có ma vật khác quấy phá hay không, nếu như…”

“Ta cho dù giúp không được gì, cũng sẽ không kéo chân sau các ngươi. Địa hình tình huống nơi này ta đều quen thuộc hơn các ngươi, ta cùng đi, dẫn đường, chung quy so với các ngươi xông loạn vẫn tốt hơn.”

“Ngươi…” Lông mày Phượng Nghi dựng lên, Tử Hằng nói trước: “Tam Bát, trứng của những con thiêu thân ấy sẽ không tự mình mọc chân chạy khắp nơi, nhất định có một cỗ lực lượng khác trong đó an bài. Tình hình phương diện này chúng ta cũng không biết được. Bàn Ti động của ngươi cũng cần người trông nom, ngươi vẫn là lưu lại đi.”

“Vậy để ta cùng đi.”

Thanh âm này yếu ớt vang lên sau lưng. Ta thiếu chút nữa bị hù sợ, vừa quay đầu lại, nhìn thấy Tam Thất có chút tiều tụy đứng ở bụi hoa cách đó không xa. Nàng thoạt nhìn dường như tinh thần không tốt, chẳng lẽ nàng buổi tối cũng không ngủ ngon sao?

“Ai cũng đừng đi theo chúng ta, thêm phiền!” Phượng Nghi mắng ta: “Dẫn đường đưa chúng ta đi ra ngoài, các ngươi liền lưu lại.”

Ta không muốn tranh chấp với bọn họ ở chỗ này, kêu một con nhện dặn dò các nàng, võng nhất định phải dệt, mỗi cửa ngã ba đều phải dệt, kết càng dày càng tốt, hi vọng nếu như lại có cái loại thiêu thân đó đi vào trong động, những cái võng này có thể dùng được, lại bảo đám chuột chế tác hàng loạt vợt ruồi cỡ lớn, dùng phiến đá phiến sắt đều được, gỗ yếu ớt tốt nhất vẫn là không cần. Phái con nhện đi xong, ta đi phía trước dẫn đường, dẫn bọn họ đi lên một cái ngã ba hơi chật hẹp.

Có cho theo hay không là bọn hắn định đoạt, thế nhưng theo hay ở là tự ta quyết định.

Cước bộ của Tam Thất vụn vặt đi bên cạnh ta, cách gần nhìn trên da thịt của nàng không sáng bóng chút nào, so sánh kiếu khác, thì giống như trân châu bạc thành mắt cá, chưa nói đến tiều tụy, còn có một loại…

Ta hình dung không được, tóm lại bộ dáng của Tam Thất nhìn khiến người ta lo lắng.

Ta muốn hỏi nàng làm sao, thế nhưng chúng ta đi rất nhanh, Phượng Nghi cùng Tử Hằng đều là chân không chạm đất bay vút trong sơn động.

Hiển nhiên bọn họ rất cấp bách.

Kiếm bên hông Tử Hằng, còn có uy thế toàn thân phát ra của Phượng Nghi…

Ta nghĩ đến một câu: Bày thế trận sẵn sàng đón địch.

Xem ra chuyện này rất nghiêm trọng, lúc này cũng đích xác không có thời gian chăm lo cho Tam Thất.

Ta cũng khẩn trương theo, tay nắm chặt dải Lưu Vân.

Chương 84: Vào nước phượng hoàng không bằng gà

Chúng ta từ một cửa động hẹp đầy lá cây dây mây chui qua, lúc sắp chui ra ta nghĩ nghĩ, vẫn là nhắc nhở bọn họ: “Cái cửa động này, là chỉ ra không vào…”

“Cái gì?”

Phượng Nghi ngạo mạn một cước liền đạp ra ngoài, sau đó hắn liền giống như một khối đá lớn, bị mạch nước ngầm không tiếng động thoáng cái liền cuốn đi, trong chớp mắt không thấy bóng dáng.

Tam Thất a một tiếng, ta mới kịp giải thích nửa câu dưới: “Bởi vì lúc đó thiết kế cái cửa động này chính là dùng để chạy thoát thân mà, chỉ có thể từ chỗ đó ra ngoài mà không thể từ nơi này lại đi vào… Mạch nước ngầm bên ngoài vốn là vô cùng siết, bị ta lại làm phép, cho nên… Bất quá đối với Tử Hằng dám chắc không thành vấn đề. Tam Thất ngươi cũng cẩn thận một chút.”

Tam Thất không nói gì, thân thể nhẹ nhàng nhảy ra phía ngoài, trong chớp mắt cũng bị dòng nước tối đen không ánh sáng cuốn đi.

Tử Hằng nói: “Ngươi trước đi, ta đi sau cùng.”

“Được.”

Mạch nước ngầm này ta từng xuống nhiều lần, hiểu rõ phương hướng tốc độ và mấy cơn xoáy làm cho người ta choáng váng đầu bên trong nó vào lúc nào và vị trí nào sẽ xuất hiện, bế khí, đầu dưới chân trên nhảy vào trong mạch nước ngầm.

Thân thể lập tức bị áp lực của dòng nước thật lớn bao lấy, tựa hồ tất cả không khí trong lồng ngực đều bị đẩy ra, ngoại trừ thả lỏng bản thân, bảo trì nội tức, thuận theo lao nhanh của dòng nước xoay tròn cùng với thế hướng xuống phía dưới, không nghĩ tới cái khác.

Chính là bởi vì như vậy, cửa ra này mới không có khả năng từ bên ngoài lại lần nữa tiến vào, chưa nói dòng nước này bản thân đã không có nhiều khả năng ngược dòng thành công, bên trong còn có pháp chú ta làm nữa, đích đích xác xác có thể làm một con đường một chiều.

Trong lỗ tai mặc dù không có nước lọt vào, lại tràn đầy tiếng nước ầm ầm, đó không chỉ là thanh âm trong lỗ tai nghe được, tựa hồ sóng âm kia cùng với sức nước trải rộng trên mỗi một tấc da toàn thân. Khi qua khoảng tầm ba phút, bỗng nhiên thân thể nhẹ hẫng, thân thể bị vọt tới một chỗ nước cạn, dòng nước biến chậm, ta vội vàng dùng cả tay chân, từ trong nước vọt lên nhảy đến tảng đá bên bờ.

Tam Thất cũng đã bắt lấy tảng đá. Ta còn đưa tay kéo nàng một cái. Phượng Nghi ướt đẫm leo lên mặt nước. Kiểu tóc vẫn rất phiêu dật tuyệt vời. Ừm… Đã hoàn toàn không thành hình…

Cái này. Có người nói phượng hoàng nhổ lông không bằng gà. Phượng hoàng vào nước đây nhưng cũng không hơn được chỗ nào đi.

Vẻ mặt hắn xanh xao. Hơi lắc lư đi lên bờ. Sau đó lập tức ngồi bên cạnh rễ cây không đứng dậy.

Mà Tử Hằng…

Người ta là long tộc mà. Dòng chảy xiết nho nhỏ như thế phỏng chừng căn bản không đáng xem. Ta chỉ trông thấy một đạo ánh sáng hình cung xanh biếc từ mặt nước bốc lên. Sau đó thân hình Tử Hằng liền xuất hiện bên cạnh chúng ta. Trên người không thấm nước. Sợi tóc phiêu dật như cũ… So sánh thế này, lộ ra Phượng Nghi càng thêm chật vật ủ rủ.

Tử Hằng nhẹ nhàng ho khan một tiếng dời đi lực chú ý. Ta biết hắn là không muốn để ta nhìn chằm chằm Phượng Nghi để tránh hắn thẹn quá hóa giận. Biết lắng nghe mà dời đầu chỗ khác hỏi Tử Hằng: “Như thế nào? Ngươi có chuyện gì?”

“Vừa rồi lúc trong nước, ta nghĩ đến một chuyện.”

“Cái gì?”

“Có lẽ không chính xác. Phải đợi xác minh xem thử.” Có lẽ Tử Hằng cũng không nghĩ tới chuyện gì, thuần túy là tìm lời để nói.

Ta quay đầu nhìn nhìn sơn thế địa hình, chỉ chỉ hướng bắc: “Thôn xảy ra chuyện, ở bên kia.”

Bốn người chúng ta mở rộng thân pháp, thuật phi hành nhảy lên của ta cũng từng luyện, bất quá không bằng thân pháp của Tam Thất ưu mỹ xinh đẹp, mà Tử Hằng và Phượng Nghi căn bản liền hóa làm một đạo thanh khí, một đạo hồng quang, giống như cầu vồng xa xôi trong nháy mắt xẹt qua chân trời xanh thẳm.

Người trong thôn đều chết sạch, cũng không có người đến đây chôn cất thi thể, thời tiết lúc này mặc dù đã đầu thu nhưng vẫn nắng nóng chưa lui, xa xa đã ngửi thấy một cỗ tanh tưởi.

Ta duỗi ngón tay điểm một cái trên mũi, làm cho mình ngửi không thấy mùi hôi.

Thế nhưng ta lại không thể che cả ánh mắt không nhìn tới thảm trạng nơi đó.

Tử trạng của những người đó vô cùng thê thảm, nét mặt của bọn họ đều phi thường đau đớn, có một nam tử nửa tựa vào rào trúc, con ngươi hắn như sắp trừng khỏi hốc mắt, ta chỉ liếc mắt nhìn liền quay đầu thật nhanh.

Phượng Nghi lúc này cũng không bày dáng vẻ kiêu ngạo của hắn, tỉ mỉ xem kỹ vết thương của người kia, sau đó hắn và Tử Hằng hai người khẽ nói chuyện cùng một chỗ, ta và Tam Thất đứng xa xa, ta thấy Tam Thất cũng không dám xem kỹ. Vốn chính là, mặc dù là yêu, thế nhưng nữ yêu phương diện này hiển nhiên không có kiên cường của nam.

“Thành thật mà nói… sớm biết ta đã không đi.” Ngoại trừ dẫn đường ta lại không có tác dụng gì khác, hơn nữa cho dù không có dẫn đường, Phượng Nghi và Tử Hằng nhất định ngửi thấy cỗ mùi thối này cũng có thể chính xác không lầm tìm được chỗ này. Sắc mặt Tam Thất vẫn là khó coi, trong trắng lộ xanh, cả người lộ vẻ có chút phờ phạc. Ta cách tay áo đụng nàng một cái, kết quả dường như dọa nàng hết hồn, thật nhanh quay đầu lại. Một bộ biểu tình chấn kinh nhìn ta.

“Ừm…” Ta có chút ngượng ngùng. Đưa cho nàng một cái bình nhỏ: “Cái này, xoa một chút có thể nâng cao tinh thần. Ngươi làm sao vậy? Tối hôm qua không ngủ ngon? Hay là tu luyện gặp phải cái gì khó khăn?”

“Không có.”

Nàng không nhận cái bình ta đưa, ta liền xoa chỗ huyệt thái dương mình một chút, hơi cay, tiếp theo đó là nhẹ nhàng khoan khoái, dầu thuốc này vẫn là ta mua dưới chân núi, dùng rất tốt.
Hai người phía trước nói chuyện xong, Tử Hằng đi hướng phía chúng ta.

“Hai người các ngươi, trước bịt lỗ tai lại.”

Hử? Bịt mũi còn chưa đủ, còn muốn bịt cả lỗ tai?

“Phượng Nghi muốn dùng phương pháp bức những thứ đó ra, hai người các ngươi cũng đều xem như là côn trùng…”

“Hiểu, hiểu.”

Ta lập tức nghe lời với ngón tay điểm một cái phía sau đầu, che thính giác của mình. Tam Thất cũng làm theo.

Phượng Nghi đứng trên sân phơi lúa vốn ở phía tây thôn kia, tóc đều bay sau người, chỉ nhìn bóng lưng, còn tưởng rằng là vị tuyệt sắc giai nhân. Tuyệt sắc nhưng thật ra tuyệt sắc, thế nhưng giai nhân lại…

Đột nhiên dường như có cỗ lực lượng hung hăng đẩy ta một phen, chân ta gần như quỳ trên mặt đất, Tử Hằng nhanh tay lẹ mắt một phen đỡ lấy ta. Lại nhìn Tam Thất, nàng đỡ cây. Môi Phượng Nghi hơi mở ra, ta nghe không được thanh âm, thế nhưng lại có thể cảm giác được một cỗ lực lượng giống như thuỷ triều vô hình, từng đợt sóng cuộn trào mãnh liệt mà đến.

Phượng lão đại, ngươi điên rồi.

Ngay cả thế công sóng siêu âm cũng phát ra.

Đối với côn trùng mà nói, nhất là côn trùng có cánh, luôn luôn nhận biết nhạy cảm với sóng âm trong không khí, ngược lại, trước mặt loại thế công sóng âm này cũng là căn bản không có sức chống cự gì.

Phượng Nghi bọn họ ngay từ đầu luôn tìm không được hung thủ móc tim giết người kia, có lẽ… có lẽ chính là đám thất tâm nga này hình thể cực nhỏ động tác lại nhanh. Cho nên bọn họ lần nào cũng không công quay về.

Thế nhưng một chiêu này của Phượng Nghi, thật ác độc.

Nếu như đám thiêu thân kia còn trốn ở chỗ này, vậy nhất định… không chấn chết, thì cũng chấn ra đây

Ống tay áo và tóc của Phượng Nghi đều tung bay, giống bị kình phong lay động, mắt hắn híp lại. Thoạt nhìn có một loại nghiêm nghị hiếm thấy, cao cao tại thượng, làm cho người ta có loại cảm giác nhìn thấy mà sợ.

Chẳng trách, ta vẫn luôn sợ hắn như thế, thế nào cũng không dám thả lỏng trước mặt hắn.

Một tay của hắn là đã có thể ra đòn sát thủ với phi trùng bò sát, chim chóc bình thường đối phó với côn trùng còn chiêu của mỗi con, hắn thân là vua trăm loài chim thần điểu phượng hoàng, muốn uy hiếp đám côn trùng… Vậy quả thực là dễ như trở bàn tay.

Sợ hãi của ta đối với hắn là thiên tính bản năng, khinh miệt của hắn đối với chúng ta sao không phải vậy?

Giờ khắc này ta rõ ràng biết. Tam Thất tuyệt không có hi vọng.Thầm mến của nàng chỉ có thể biến thành thất tình, Phượng Nghi tuyệt đối sẽ không thích nàng.

Tử Hằng vững vàng đỡ thắt lưng ta, tay kia thì đỡ cổ tay ta. Trên người hắn phát ra vòng sáng màu xanh ấm áp, bao toàn bộ ta lại.

Ta quay đầu nhìn hắn.

Hai nhúm tóc dài bên tóc mai được Hôi Đại Mao nói là đặc biệt có khí chất đặc biệt của hắn cũng bị xao động tung bay, vạt áo làm gió, ngạo nghễ mà đứng.

Ta không dám nhìn nhiều hắn, chuyển mặt qua.

Ta nghe không được cái gì, thế nhưng…

Bản năng cảm giác, ngoại trừ tiếng kêu phát ra trong miệng Phượng Nghi, hẳn là còn có thanh âm gì khác cũng trộn lẫn vào.

Là thanh âm gì ta không biết… Bất quá…

Dư quang khóe mắt đảo qua một cỗ thi thể nông dân nằm sấp cách đó không xa.

Một đạo bóng dáng màu đen bỗng nhiên từ trên thi thể nằm sấp bất động kia xông lên, động tác của ta phản ứng nhanh hơn đầu ta. Một đạo tơ bắn ra, bắn xuyên qua bóng đen đánh tới hướng Phượng Nghi kia!

Bóng đen ấy trong nháy mắt mất đi lực đạo, suy sụp rơi xuống đất.

Thiêu thân.

Cái loại thất tâm nga đó.

Ta không kịp nghĩ nhiều, khoát tay, vô số đạo tơ lóe màu bạc từ trong lòng bàn tay bắn ra, giao trên không trung dệt ra một thiên la địa võng, rất nhiều bóng đen bổ nhào vào võng, lập tức bị dính chặt, vô luận giãy giụa như thế nào cũng không thể thoát khỏi. Rất nhanh trên võng tơ liền dính đầy thiêu thân, một mảnh cánh nát màu đen sì nhảy loạn, trong lòng người xem cực không thoải mái.

Ước chừng công phu một chén trà nóng, đám thiêu thân này không tăng nhiều nữa, có lẽ chung quanh đây ẩn núp chỉ có bấy nhiêu. Phượng Nghi bỗng nhiên khép môi dừng tiếng, vung ống tay áo lên thu công. Thực ra ta không biết hắn là có ý gì, thế nhưng thiêu thân nếu đã sa lưới rồi, giết hay không tất cả nằm trong một niệm của ta, ta hai tay nắm không. Niệm: “Thu!”

Thiên la địa võng buộc chặt vào trong, bao tất cả thiêu thân thành một bọc.

Ô… Đám thiêu thân bị đánh thành bao càng điên cuồng liều mạng giãy giụa, khắp nơi đều là vảy phấn đen trên cánh chúng nó. Ta mặc dù thu võng, lại thật sự không muốn đi bắt đám thiêu thân ấy, gọi Phượng Nghi: “Phượng tiền bối, đám thiêu thân này xử lý như thế nào?”

Mi hắn bất động mắt không nâng, trực tiếp một đạo hỏa diễm ném qua, chưa đầy mấy giây đám thiêu thân này bị thiêu hết sạch, ngay cả một mẩu vụn cũng không lưu lại.

Tử Hằng quay đầu, bỗng nhiên a một tiếng.

Ta cũng quay đầu nhìn, Tử Hằng nhẹ nhàng khép lại ngón tay, một thứ gì đó từ dưới đất chậm rãi dâng lên.

A, đó là con thiêu thân vừa rồi bị tơ nhện của ta bắn thủng, còn chưa có chết, bất quá thoạt nhìn cũng chỉ có chờ tắt thở.

Nó mặc dù là con đầu tiên lao ra chịu chết, nói ra lại chết sau đồng tộc của nó.

“Lại lớn.”

Lời này của Phượng Nghi không đầu không đuôi, trong lòng ta rùng mình.

Phải, con thiêu thân này…

Quả trứng ta và Phượng Nghi tìm thấy, con thiêu thân chui ra kích thước rất lớn, cánh mở ra to như bàn tay.

Thế nhưng thể tích của con thiêu thân này, lại lớn hơn một vòng so với con chúng ta thấy! Thân thể xấu xí, râu sắc bén quái dị, còn có hoa văn trên cánh nát kia cũng thấy rõ ràng!

“Phải.. Là chủng loại bất đồng, hay là…” Loại thiêu thân này đang không ngừng mà tiến hóa?

Chương 85: Thiên địa tấc vuông trong vỏ ốc

Khi Tử Hằng thấy trước đây, những con thiêu thân này chỉ lớn cỡ bướm trắng bình thường, đến chúng ta thấy hôm trước đã biến thành lớn cỡ bàn tay.

“Đám thiêu thân này hẳn là sau khi ra khỏi vỏ lập tức biết kiếm ăn, bắt cái gì ăn cái đó, đương nhiên, máu tươi ăn rất tốt. Đám thiêu thân ra khỏi vỏ tại phụ cận thôn này, sau đó tập kích thôn dân xong, lại trốn trong xác chết, làm tiếp cái vỏ bao chính mình lại. Hai lần trước chắc hẳn cũng là như vậy, chúng nó rúc vào trong vỏ, lại có huyết tinh khí của những xác chết ấy che lấp, cho nên chúng ta thế nào cũng không tìm được tung tích của nó.”

Phượng Nghi hừ một tiếng: “Trách không được Sưu Hồn đại pháp cũng vô dụng.”

A, thì ra là thế.

Vừa rồi con thiêu thân kia đích thực là từ trong thi thể người nọ dưới đất chui ra… Ọe, không thể suy nghĩ nữa, toàn thân rùng mình, ngực vừa kiềm chế vừa sôi trào muốn ói.

Thì ra không phải móc tim, là bị đám thiêu thân này ăn…

Ừ, nghĩ như vậy cũng đúng, râu của đám thiêu thân ấy cứng như thế, tiến vào thân thể không thành vấn đề, ăn lại nhanh, người một khi phát giác không đúng, lúc ấy đã không còn kịp nữa rồi. Đám thiêu thân này cũng rất giảo hoạt, không biết là vì tránh đầu sóng ngọn gió hay là vì ăn no nghỉ ngơi dưỡng sức, trực tiếp sống nhờ trong cơ thể của người bị cắn chết…

A a, không được không được, không thể suy nghĩ nữa, ta bây giờ có thể xác định ta mấy ngày nữa cũng tuyệt đối ăn không trôi thứ gì.

“Ừm, nếu không có chuyện gì, vậy chúng ta liền…”

Trở về?

Ợ, cửa động còn bị chính ta phong lên… Chẳng lẽ còn muốn mở ra rồi lại phong lần nữa? Vậy, vậy chúng ta ban nãy vòng đường phía sau núi lại bị nước giội để làm cái gì chứ? Ta chỉ nghĩ đi ra, lại không nghĩ còn phải trở về…

Thực sự là làm điều thừa.

“Xung quanh đây. Có phải cũng chỉ có một thôn xóm như thế hay không?”

“Hở?” Câu hỏi của Tử Hằng làm cho ta sửng sốt: “Ừm. Không phải. Dưới núi này mặc dù rất nghèo, bất quá mấy năm nay cũng xem như mưa thuận gió hòa lại không có thuế má. Có mấy cái thôn. Cái này gần Bàn Ti động của ta nhất. Hơn nữa dựa vào núi. Ngươi xem. Lại hướng về phía tây một chút chính là đường chúng ta đi qua lúc lên núi…”

“Ngươi thật nhiều lời.” Phượng Nghi không nể tình mà trách móc ta: “Chọn cái quan trọng mà nói là được. Gần thôn này còn có chỗ nào?”

“Còn có thôn Lý gia. Đường núi cách nơi này cũng bảy tám dặm đường.”

“Đi xem.”

Kết quả thôn Lý gia… quả nhiên cũng là thây ngã khắp đồng.

Vì thế một màn vừa rồi tại thôn Lý gia kia tái diễn một lần. Phượng Nghi biểu diễn sóng siêu âm công kích, ta thì tung võng. Tam Thất vẫn mệt mỏi không có tinh thần, thậm chí một câu cũng không nói.

Ta có chút lo lắng cho nàng.

Có điều, trong lòng ta vẫn mơ mơ hồ hồ có một nghi vấn, chỉ là thời gian vội vã, nghĩ không ra. Chờ sau khi chúng ta đi ra từ Quách thôn thứ ba, ta ói ra một ngụm khí đục dài, luôn bế khí sợ ngửi mùi thối của thi thể cũng là một chuyện rất không thoải mái.

Sau đó ngực vừa thả lỏng, đầu dường như cũng linh hoạt lên.”Tử Hằng, ngươi nói, đám thiêu thân ấy… Không phải, chúng nó đầu tiên là trứng thiêu thân. Vậy, đám trứng ấy là từ đâu mọc ra? Lúc ở kinh thành… Con hươu tinh kia… Ta cảm thấy, đám thiêu thân ấy giết người không thành vấn đề, thế nhưng hươu tinh sao lại không thể ngăn cản được chứ. Lại nói. Vì sao đám thiêu thân ấy một mực ẩn hiện xung quanh chúng ta nhỉ… Thật kỳ quái…”

“Đúng vậy, rất kỳ quái.”

Ta nghĩ không ra manh mối, dù sao, nghi vấn này giống như tảng đá lớn trĩu nặng ở ngực, làm cho ta rất không thoải mái, không có biện pháp chân chính thả lỏng.

Mặc dù tốc độ của chúng ta rất nhanh, bất quá đợi sau khi chạy hết thôn trang nhỏ dưới chân Già Hội sơn, trời cũng đã tối.

Tâm tình của ta cũng thực nặng nề.

Mặc dù thiêu thân hiện giờ không phải là đối thủ của chúng ta, thế nhưng bản thân sự xuất hiện của bọn chúng đã nói lên vấn đề nghiêm trọng. Đây là phi trùng của ma giới a! Đột nhiên xuất hiện tại nhân gian. Chứng tỏ vấn đề gì? Còn có, dường như đám thiêu thân này trong quá trình giết người, ăn cơm, lại ngủ đông lột xác càng ngày càng kinh khủng.

Hơn nữa, hảo hán cũng không chịu nổi nhiều người a… Chúng ta mới mấy người, đám thiêu thân ấy lại dường như vô cùng vô tận, lúc này mới thời gian bao lâu? Dưới Già Hội sơn đã không còn một người sống — Ừm, gà sống chó sống cũng đều không còn. Nếu như loại sâu này tràn ra theo quy mô lớn, vậy so với bất cứ thiên tai, ma đầu nào đến trái đất còn đáng sợ hơn.

Bởi vì chúng nó số lượng nhiều, tiến hóa mau!
Cũng may trong động của ta, mấy thứ này hẳn là còn chui vào không được, cửa động phong, cửa ra có thể chạy thoát thân lại là chỉ có thể ra không thể vào. Đám thiêu thân này có lợi hại hơn nữa cũng không cách nào đi qua mạch nước ngầm bị thi chú chảy xiết ấy.

“À, ừm, tối rồi, chúng ta trở về?” Ta đề nghị.

“Trở về? Cửa động không phải phong sao?”

“Đúng vậy… Chúng ta đây cũng không thể qua đêm tại ngay đất hoang a?”

“Không vấn đề.” Tử Hằng cười: “Ở tại đất hoang một đêm cũng không sao, buổi tối xem trăng sao. Cũng thay đổi tâm tình.”

Ờ, vậy cũng phải, trong động buồn bực. Ta thì không sao, bọn họ có lẽ cảm thấy khó chịu không quen đi. Xây có khéo léo hơn rộng rãi hơn, cũng vẫn là một cái động.

Bất quá Tử Hằng tuy rằng nói như vậy, ta lại cảm thấy, có lẽ… bọn họ còn có suy tính khác. Có phải còn muốn lại suy nghĩ chuyện con thiêu thân kia không? Hay là…

Không đoán, dù sao ta ngốc, đoán cũng đoán không ra.

Chúng ta dừng lại bên một dòng suối trong núi, lúc này đến phiên Tử Hằng thể hiện một phen thân thủ, hắn lấy ra một cái vỏ ốc xinh xắn rất đẹp đẽ tinh xảo từ trong tay áo, vỏ ốc biển có hoa văn tinh tế, chỉ lớn bằng hạt đào.

“Đây là…”

Tử Hằng cười mà không đáp, thổi một hơi lên vỏ ốc kia, sau đó thả vỏ ốc bên dòng suối.

Phía trên vỏ ốc chớp động gợn nước rực rỡ, liền giống như quả bóng được bơm hơi nhanh chóng phồng lên.

A?

Ta trợn to mắt há to mồm, nhìn một màn kỳ diệu… vô cùng thú vị này.

Đây thật đúng là thổi khí liền lớn nha… Bất quá kiếp trước của ta người ta thổi chính là khinh khí cầu trong quảng cáo, Tử Hằng thổi đây chính là vỏ ốc biển.

Vỏ ốc vẫn to đến khi lớn cỡ căn nhà nhỏ mới ngừng lại, Tử Hằng cười tủm tỉm chìa tay: “Địa phương chật chội, thỉnh đại gia chịu thiệt một đêm đi.”

“Ta đến ta đến, ta vào trước.”
Ta kích động bước về phía trước, một cước bước vào cửa vào của vỏ ốc.

Cảm giác tiến vào còn to hơn so với nhìn từ bên ngoài, rộng hơn nữa.

Trước mắt là cầu thang xoay tròn màu sắc rực rỡ, vách vỏ ốc giống như mỹ ngọc ngũ sắc, lại giống như đồ sứ thượng hạng nhẵn mịn cứng rắn. Một chút mùi cũng không có, ừm, có thể ngửi được một mùi tựa hồ nước biển mằn mặn.

Thật kỳ diệu a.

Theo hành lang lượn vòng đi vào, bên trong là gian phòng khách, vách tường, sàn nhà, nóc nhà nơi này, cũng đều là vỏ ốc màu ngọc như nhau, cái bàn, bộ đồ trà cây đèn trên bàn, lọ hoa lớn cắm rong biển khô, tất cả đều là chất liệu giống nhau.

Giống như tiến vào một thế giới đồng thoại… mỹ lệ, ngũ sắc rực rỡ trong tưởng tượng của trẻ em.

“Tử Hằng Tử Hằng, ngươi thật là lợi hại! Pháp bảo thú vị như thế, trước kia sao chưa từng cho ta xem chứ?”

Hắn chỉ là cười nhạt: “Cái này… là khi ta ở vây trong đầm Hắc Long, luyện chế ra, mặc dù nhìn như đồ chơi, nhưng tại đáy đầm Hắc Long nơi hoang vắng cằn cỗi như thế, ta vẫn ở trong đó.”

Ợ…

Ta sửng sốt.

Tử Hằng hắn… ở trong này… ba trăm năm? Bất đồng với ba trăm năm ngủ say của ta, hắn… hắn rõ ràng có tâm linh tự do, suy nghĩ rộng lớn như thế, lại chỉ có thể vây bên trong vỏ ốc nho nhỏ dưới đáy đầm Hắc Long, suy cho cùng…

Phượng Nghi nói: “Đây là thuật phương thốn thiên địa? Ta dù chưa từng luyện, nhưng cũng biết môn pháp thuật này không dễ luyện thành.”

Hắn vừa ngoặt như thế, Tử Hằng liền tán gẫu với hắn về pháp thuật phương thốn thiên địa này.

Ta cũng không xoắn xuýt với vấn đề này nữa. Tam Thất nói không thoải mái lắm, Tử Hằng chỉ vào một cửa phòng nói để nàng nghỉ ngơi trước. Mà ta thì tìm được suối cấp nước ở sân vườn phía sau. Xách nước, đun trên bếp, sau đó còn lục lá trà.

Trong vỏ ốc nho nhỏ phong phú kỳ diệu như vậy…

Thế nhưng ta lại không có được tâm tình nhảy nhót khi vừa tiến vào.

Chuyện phát sinh ngày hôm nay, còn có bản thân cái nhà vỏ ốc này…

Đều không phải là chuyện đáng để cao hứng.

Ta biến ra một thanh quạt lửa, có chút không yên lòng.

Mặc dù chúng ta được xưng là yêu, thế nhưng ta cũng không giết người, cũng chưa bao giờ tồn ý xấu gì.

Thế nhưng ma đạo và chúng ta, tựa hồ là bất đồng. Sinh vật nơi đó dường như đều có ham muốn phá hoại trời sinh, đám thiêu thân kia chính là ví dụ rất rõ ràng.

Ta thở dài, bưng trà vào nhà, Phượng Nghi và Tử Hằng đã không còn thảo luận cái phương thốn thiên địa ấy nữa, ngược lại nói đến kỳ trăng tròn gì đó gì đó, ta nghe không hiểu, cũng không dám nói chen vào, bê cho bọn hắn mỗi người một ly trà.

Tử Hằng nói: “Ngươi cũng sớm đi nghỉ ngơi đi, hôm nay ngươi cũng thực mệt nhọc.”

Gian phòng trong vỏ ốc này hình như là có thể tăng thêm theo yêu cầu, từ một ngón tay của Tử Hằng, bên cửa phòng Tam Thất vừa mới đi vào kia lại xuất hiện một cánh cửa.

Ta gật đầu cáo biệt với bọn họ, vào gian phòng ấy. Gian phòng rất lịch sự tao nhã, là một loại màu phấn nhàn nhạt, tuyệt không làm cho người ta cảm thấy đó là một không gian phong bế, cảm giác không khó chịu.

Ta đá giầy nằm trên giường, cơ thể mệt mỏi, tâm cũng cảm thấy mệt mỏi…

Thế nhưng một chút buồn ngủ cũng không có.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau