BÀN TI ĐỘNG 38 HÀO

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Bàn ti động 38 hào - Chương 71 - Chương 75

Chương 71: Đệ thất thập nhất chương

Ta có loại dự cảm… dự cảm không tốt.

Quả nhiên Tử Hằng đứng ở nơi đó không động, dế mèn huynh, xấu hổ đứng đấy.

Bỗng nhiên xa xa truyền đến một tiếng gào to, thanh âm kia quả thực… không giống thanh âm người phát ra, mà giống trời đang quang đãng bỗng nhiên đánh một tiếng sấm, chấn nhân tâm một tiếng ầm tựa hồ chợt giơ lên lại rơi xuống thật mạnh.

Ta bản năng mở lòng bàn tay ra, bắn võng tơ ra ngoài, bảo vệ quanh thân ta và Hôi Đại Mao.

Võng này khi đó dệt không lớn lắm, nhiều lắm là bảo vệ hai người.

Bất quá bên người Tử Hằng, còn có Phượng Nghi, bọn họ cũng không cần ta đến bảo hộ.

“Yêu nghiệt! Chớ có làm xằng làm bậy!”

Thanh âm này tới mau, thế nhưng người phát ra thanh âm đến còn mau hơn so với thanh âm, đất bằng phẳng nổi lên một trận cuồng phong, thổi những dải lụa đỏ kia trong nháy mắt đứt đứt bay bay đều không có hình bóng. Thậm chí tiểu nha hoàn cùng nhóc sai vặt tu vi không cao của Tam Lục cũng biến mất không ít theo gió to.

Cũng không biết là bị gió thổi đi, hay là bị hù chạy.

Loại thời điểm này ta thế nhưng nghĩ chính là một chuyện rất 囧 — Ta nói cái gió yêu mãnh liệt cát bay đá chạy này, không phải là cảnh tượng tất yếu của các yêu quái lên sân khấu trong tác phẩm văn học điện ảnh sao? Người tới này luôn mồm mắng yêu nghiệt, cỗ chính khí kia nghiêm nghị giống như kiếm sắc đánh vào mặt mà đến… Thì ra bây giờ nhân sĩ chính đạo lên sân khấu, cũng thịnh hành trước tiên nổi trận gió to thổi người đến đầu óc choáng váng mới bàn chủ đề chính?

Ợ kéo xa.

Gió ngừng, có thể nhìn thấy một lão đạo râu bạc thật dài. Mặc một bộ đạo bào tơ lụa màu tím thêu kim tước. Đầu đội mũ tử kim khảm châu. Đôi hài trên chân kia cũng là đế giầy tơ tằm thượng đẳng nhất…

Đạo sĩ này… Khụ. Một thân thực sự xa hoa. Tân nương tử cũng không mặc cầu kỳ như hắn.

Đám đạo sĩ kia bây giờ. Cũng đều vứt bỏ bần cùng đổi đi đường phú hào? Nhớ năm nào… Ta nhớ rõ đám đạo sĩ Thục sơn đều là một bộ áo bào vải, một đôi hài đế vải xanh… Cái gì nhỉ. Lý Kha cột tóc chỉ dùng một cái dây. Hình như hắn ngoại trừ trang phục vải kia. Cũng chỉ có một cái trâm gỗ. Vẫn là đồ điêu khắc thủ công mà sư phụ hắn tặng khi hắn qua sinh nhật mười mấy tuổi…

Đạo sĩ khác, có người dùng trâm gỗ, có dùng cột tóc, có dùng trâm xương… Vị đầu đính mũ tử kim khảm châu này… hắn thật sự là đạo sĩ sao?

Mạc Thư không biết khi nào nhả được giẻ lau trong miệng há mồm kêu to: “Tổ gia gia! Mau cứu công tử a! Nữ yêu quái này cường thú công tử a!”

Khụ. Không phải cường thú. Là cường gả… Được rồi. Thực ra vậy không sai biệt lắm.

Lão đạo râu bạc xa hoa này là tổ gia gia của Lý thư sinh? Đây là cái bối phận gì?

Tam Lục một phen gỡ bỏ khăn voan của mình, một phen kéo Lý thư sinh ra phía sau mình — Nói vậy gió vừa rồi lớn như thế cũng không thổi rơi khăn voan kia, chất lượng thật sự là quá quan a!

Bất quá loại sức mạnh này, ta bỗng nhiên nhớ tới kiếp trước xem một cái phim truyền hình tên là Ỷ Thiên Đồ Long ký, bên trong có một tân nương tử Chu Chỉ Nhược rất bưu hãn… Khụ, lại nghĩ xa rồi.

Biểu hiện này của Tam Lục rõ ràng cho thấy biểu thị không lời — Muốn người không có! Muốn đánh liền đánh!

Lão đạo râu bạc tức giận thổi râu trừng mắt: “Tiểu bối không biết trời cao đất dày! Còn không mau thả Phù Phong! Bằng không một cây đuốc của ta thiêu ổ yêu tinh của các ngươi!”

Tiếp lời của hắn lại là Phượng Nghi: “Lý quốc sư, niên kỷ của ngươi không nhỏ, cơn tức cũng không nhỏ a.”

“Phượng. Phượng Nghi?” Râu bạc kia hiển nhiên mới nhìn thấy Phượng Nghi đứng ở một bên, giật mình không nhỏ.

Ta cũng giật mình không nhỏ a. Sao Phượng Nghi lại biết lão đạo râu bạc? Lý quốc sư? Quốc sư?

Thiên hạ này có mấy quốc sư?

Hình như… chỉ có một đi?

Ta trộm liếc mắt nhìn Tam Lục một cái.
Lợi hại a, thật sự là lợi hại! Lần đầu cưỡng hôn liền cướp được nhà quốc sư lão đại đầu rồng của đạo sĩ thiên hạ! Lợi hại, không phục không được.

“Ta nghĩ, đây chỉ sợ là một hồi hiểu lầm.” Ngao Tử Hằng lên tiếng, dáng người vẻ mặt hắn có một loại cao ngạo hàm súc.

Ta luôn luôn cảm thấy hắn rất hòa khí, bất quá… hắn đương nhiên không phải lúc nào cũng là ôn hòa, đối với người nào cũng sẽ không xem như nhau. “Lý quốc sư, đắc tội, thế nhưng ta không thể giao Lý lang cho ngươi! Ta với hắn kiếp trước cũng đã yêu nhau. Chúng ta kiếp này cũng nhất định là phải cùng một chỗ!” Tam Lục lời lẽ trang nghiêm: “Bế Khẩu Tiên chỉ điểm chỗ hắn cho ta! Hơn nữa, Bế Khẩu Tiên cũng nói cho ta biết, y từng phê mệnh cách cho Lý lang, hắn cả đời này có tình duyên định trước, tuyệt không làm đạo sĩ giống như ngươi!”

Lý quốc sư tức giận râu mép cũng run rẩy: “Hoang đường! Càn quấy! Bế Khẩu lão nhi kia chuyện tốt không làm, cũng đã lấy tên Bế Khẩu rồi vẫn nói hươu nói vượn! Nhân duyên kiếp trước cái gì! Phù Phong linh mẫn trí tuệ, là truyền nhân ta đã chọn sẽ kế thừa y bát (1) của ta, há lại dung cho một câu nhân duyên kiếp trước gì đấy của ngươi đoạt của ta!”

“Lão tiền bối, ta kính ngươi là tiền bối. Thế nhưng tiền bối cũng phải thông tình đạt lý mới có thể được người tôn kính!”

Lời Tam Lục ném có tiếng vàng tiếng ngọc, rất kiên cường.

Quyết đoán bảo vệ tình yêu này, cũng đáng để ta bội phục a.

Bất quá Tam Lục… Cái cảnh này: Tân lang bị trói, tân nương mặt lạnh trừng mắt, đạo sĩ râu tóc trắng muốt tới đòi tôn bối… Cái này thấy thế nào, Tam Lục cũng giống nhân vật phản diện a.

Một bên chỉ muốn người, một bên không chịu giao.

Ta liếc mắt một cái thoáng nhìn Tam Thất, nàng tựa hồ có điểm khiếp sợ uy thế của lão đạo râu bạc, đứng hơi xa một chút.

Tam Thất luôn luôn có khóe mắt biết nhìn sự tình. Bốn chữ người khôn giữ mình này cho nàng cực thích hợp.

Tuy rằng ta không tán thành Tam Lục cưỡng hôn như thế. Cũng không thể nhìn nàng ăn mệt của đạo sĩ này.

“Ừm… Tam Lục à, mặc dù nói ngươi và vị Lý quốc sư đây nói đều có lý. Bất quá ngươi trói vị Lý công tử này, thật sự có chút không thích hợp lắm. Bái đường thành thân đây buộc trói tân lang đương nhiên không nên, nếu muốn trường tương tư thủ, phải trước tiên hai bên tình nguyện, sau đó mới có thể lại làm phu thê, ngươi nói có đúng không?”

Tam Lục nhìn ta, không nói lời nào. Lý quốc sư trừng ta một cái: “Ngươi con nhện nho nhỏ hiểu được cái gì!”

Con nhện nho nhỏ? Ta cho rằng tuổi của ta so với vị quốc sư râu bạc này chỉ lớn không nhỏ đâu.

“Ta xem nha, không bằng trước cởi trói cho Lý công tử, Tam Lục ngươi nói nói sự tình của các ngươi lúc trước, ta nghĩ Lý công tử cũng nhất định thông tình đạt lý, mọi người thương lượng một chút, việc vui này, cũng không thể cuối cùng biến thành vung tay sống chết vật lộn, vậy khó tránh tổn thương hòa khí của mọi người…” Ta nhìn nhìn Tam Lục, nàng dường như không phản đối, lại nhìn nhìn Lý quốc sư. Hắn tuy rằng còn trừng mắt, bất quá cũng chưa có đồng ý.
Đại sảnh rất tĩnh, ta không quen nói chuyện trước mặt nhiều người như vậy… Được rồi, cho dù không phải người, nhìn chung cũng là hình người đi?

“Mạc Thư, trước cởi dây thừng ra cho công tử nhà ngươi.”

“A, được được.” Mạc Thư phục hồi tinh thần lại, nhào qua cởi dây thừng cho Lý Phù Phong.

Ôi, thư sinh đáng thương, buộc thành cái bánh chưng đỏ chót, bị người đẩy đẩy ép ép buộc bái đường. Cho dù kiếp trước là tình lữ với Tam Lục, phỏng chừng khẩu khí này cũng rất khó nuốt xuống, bất quá Tam Lục cũng không ngẫm lại, nàng cướp Lý Phù Phong tới là muốn cùng hắn sống, cũng không phải muốn luộc hắn ăn. Tâm tình của hắn sao có thể không cân nhắc trong đó? Nếu như ra tay quá nặng với trưởng bối Lý quốc sư này của Lý Phù Phong, chính nàng bị thương đương nhiên không tốt, nếu như đả thương Lý quốc sư. Vậy Lý thư sinh cũng không thể vui có đúng hay không?

Mạc Thư tay chân càng gấp càng không linh hoạt, dây thừng tháo nửa ngày mới tháo xong. Lý Phù Phong tay chân vừa được tự do, lập tức móc vải nhét trong miệng ra, không biết là bị nhét quá lợi hại hay là bỗng nhiên hít một ngụm khí lớn mà sặc, vịn một cái bàn chưa bị gió thổi bay ra sức ho khan, mặt đỏ như sắp xuất huyết, so với áo choàng mặc trên người hắn còn đỏ hơn.

Ta phân phó Hôi Đại Mao: “Đi đi, bảo người ta dọn dẹp nơi này một chút, bày lại bàn. Còn có, mau mau pha trà đến.”

Hôi Đại Mao vội vàng đáp ứng đi.

“Không cần, chúng ta sang bên kia nói chuyện.”

Một đám người thấy thế nào cũng thấy không được tự nhiên ngồi vây quanh một cái bàn tròn, trên mặt Tam Lục không trang điểm nhiều, chỉ là môi tô đỏ sẫm, thoạt nhìn có một cỗ cảm giác lãnh diễm, xinh đẹp hơn so với bình thường, thế nhưng… cũng không làm cho người ta cảm thấy được không khí vui mừng. Tam Thất thoạt nhìn ôn hòa trầm mặc, ngồi bên cạnh nàng. Bên trái ta là Tam Thất. Bên phải là Ngao Tử Hằng, bên tay phải hắn là Phượng Nghi, sau đó cách một chỗ, là Lý quốc sư và Lý Phù Phong.

Chúng ta bên này mọi người bất kể thực sự bình tĩnh hay giả bình tĩnh, dù sao cũng xem ra bình tĩnh. Sắc mặt của Lý quốc sư và Lý Phù Phong… Khụ, thật là trời u ám mưa gió sắp đến.

Lý quốc sư thì không cần phải nói, Lý Phù Phong thì… Tính ra đây là lần thứ ba ta gặp lại hắn. Lần đầu tiên tại miếu Tống công, lần thứ hai chúng ta còn cùng nhau ăn cơm tại Vạn Toàn lâu ở kinh thành.

Không ngờ nhanh như vậy liền gặp lần thứ ba, hơn nữa là lại gặp mặt tại một tình cảnh như vậy.

Hắn đã cởi bộ áo choàng đỏ kia. Khăn hồng chít đầu cũng không biết ném đi chỗ nào. Mặc một bộ quần áo màu xám không vừa vặn chút nào, không biết y phục này là tìm từ đâu tới. Cái loại sức sống tiêu sái thoải mái trên người hắn hai lần gặp mặt trước có lẽ đều bị chọc tức chạy hết. Buông mi mắt ai cũng không nhìn, ta phát hiện lông mi hắn rất dài, phía dưới con mắt có bóng mờ, không nhìn thấy ánh mắt của hắn, cũng đoán không ra tâm tình của hắn lúc này.

Trước mặt mỗi người đều đặt một chén trà xanh, bất quá cũng đều lạnh rồi.

Thấy mọi người dường như đều không muốn mở miệng nói trước, ta vẫn là người thiếu kiên nhẫn nhất, hắng hắng giọng: “Tam Lục, nếu không, ngươi nói trước đi.”

Vốn chuyện này cũng là bởi vì nàng cưỡng hôn dẫn tới, nàng trước tiên nói rõ nguyên nhân hậu quả một chút, cũng hẳn là theo lẽ thường.

Ngón tay Tam Lục vẽ tới tới lui lui trên mép chén trà, lại không lên tiếng.

Tam Thất đẩy đẩy nàng: “Ngươi cứ nói đi.”

“Được rồi.” Cách một hồi lâu, Tam Lục mới thấp giọng nói. Trên khuôn mặt tuyết trắng của nàng hiện lên một tầng đỏ ửng không được tự nhiên, khẽ cau mày: “Sự kiện kia… cách bây giờ, không nhiều không ít cũng gần bảy mươi năm.”

Ta cúi đầu nhìn chén trà của mình.

Ta bỗng nhiên cảm thấy chính mình ra cái chủ ý này, cũng không phải là một ý kiến hay.

Năm tháng qua đi, muốn lại một lần nữa đào vết thương đã kết vảy lên, còn muốn bày ra cho người không liên quan gì đi nghe, đi nhìn. Những ký ức ấy là thuộc về chính Tam Lục, nàng… Ta cảm thấy ta một chút cũng không chờ mong chuyện xưa này.

Bất quá bây giờ hối hận dường như cũng không còn kịp nữa.

“Ta và Tống Ly quen biết ven hồ ngoại ô phía tây kinh thành… Ta múa kiếm, hắn thổi sáo…”

Chú thích

(1) y bát: áo cà sa và cái bát của thầy tu; vốn chỉ áo cà sa và cái bát mà những nhà sư đạo Phật truyền lại cho môn đồ, sau này chỉ chung tư tưởng, học thuật, kỹ năng… truyền lại cho đời sau ↑

Chương 72: Đệ thất thập nhị chương

Tất cả bắt đầu, đều rất tốt đẹp.

Tất cả kết thúc… lại chưa chắc đều mỹ mãn như nhau.

Có người từng viết, đời người nếu chỉ như khi mới gặp… Nếu như đời người chỉ dừng ở khi mới gặp, mới gặp như thế có lẽ sẽ không làm người ta lặp lại hồi tưởng hoài niệm.

Tam Lục và thư sinh họ Tống kết bạn ven hồ, thư sinh thì đọc sách, Tam Lục thì luyện kiếm.

Lần thứ hai gặp mặt, thư sinh gặp sơn tặc, Tam Lục vì thế gặp chuyện bất bình, mỹ nhân cứu… thư sinh.

Trời bên ngoài lại tối đến lợi hại, sấm rền ầm ầm.

Mưa đánh lên ngói lên mái, phát thanh âm đều đều, rào rào

Tam Lục và Tống thư sinh lại gặp lần thứ ba, lần thứ tư.

Đầu tiên là ngẫu nhiên, về sau, một chuỗi ngẫu nhiên chồng chất nổi lên tình, chồng chất ra tình yêu. Tam Lục quyết tâm muốn bỏ qua một thân đạo hạnh, chỉ cầu một nhân thân, có thể cùng Tống thư sinh đầu bạc đến già. Thế nhưng… sự tình tiếp theo phát triển quả thực giống như tình tiết trong phim Hàn phổ biến. Một khắc trước đoàn tụ sum vầy, thư sinh đã chết.

Tam Lục kể chuyện kể tẻ ngắt. Thế nhưng mở đầu. Phát triển. Kết cục… đều kể rất rõ ràng dễ hiểu.

Ta nghe chuyện của người khác. Thương lại là tâm của mình.

Ta và Lý Kha… Ta bưng trà bày trước mặt lên uống một ngụm. Trà lạnh. Một loại hương vị chua chát. Làm cho người ta khó có thể nuốt xuống.

Ta bỗng nhiên đứng lên đi ra sảnh.

Ta không muốn thất thố trước mặt nhiều người như vậy.

Không biết sao lại thế này, có lẽ là thời tiết không tốt, cho nên tâm tình cũng âm u giống như thời tiết.

Phía sau có tiếng bước chân vang, ta quay đầu lại.

Tử Hằng nhẹ giọng hỏi: “Sao lại đi ra?”

“Trong phòng quá buồn.”

Hắn không hỏi tiếp nữa, cùng đứng trong đình xem mưa với ta.

“Nhìn ngươi dường như không vui vẻ lắm.”

“Chuyện ngày hôm nay, ai vui vẻ được chứ.”

“Lại nói tiếp, ta nghe nói ngươi đặt tên cho động phủ là Bàn Ti động, quả thật rất chuẩn xác.”

“Vậy sao?” Ta sao chép ra nha, nghĩ ra tên này chính là vị tiên sinh họ Ngô tên Thừa Ân. Hòa thượng béo Đường Tăng dưới ngòi bút của ông trên đường tây du, từng gặp phải một con nhện yêu, rơi lầm vào Bàn Ti động.

Bàn Ti động, vốn chính là cách gọi chung nơi ở của nhện. Ta lười phí tâm tư suy nghĩ. Lấy luôn tên kia ra dùng.

“Vốn định mau chóng cáo từ, không nghĩ tới lại gặp phải chuyện như vậy.” Ta lắc đầu: “Ôi, trước kia nghe nói một số câu chuyện nữ quỷ nữ yêu đa tình, còn luôn cảm thấy là bịa đặt, bất quá nhìn, cũng không hoàn toàn là nói bừa.”

“Phải, người có câu nói, thà làm uyên ương chẳng làm tiên. Ngay cả tiên cũng chẳng cần làm. Có thể thấy được tình yêu này, là có chỗ tốt của nó.”

“Tốt cái gì chứ, giống như thuốc phiện, không đạo lý, không công bằng. Thậm chí không thể nói lý. Chỉ cần nghiện, có mà đau khổ chờ ở phía sau.”

Hắn hỏi: “Thuốc phiện gì?”

Ta sửng sốt, vừa cười vừa giải thích: “Là thứ tương tự như ngũ thạch tán cho người dùng, lúc ấy ăn làm cho người ta cảm thấy khoan khoái tốt đẹp, phiêu phiêu như tiên. Bất quá đó là thứ đẫn khát, rất có hại đối với cơ thể.” Sau đó ta nói cho hắn biết anh túc cùng với nha phiến đại yên thổ. Tổng kết một câu: “Tóm lại đều là thứ hại người.”

Hắn cười tủm tỉm nói: “Nào có đáng sợ như ngươi nói vậy. Từ xưa đến nay từ ngữ viết cái tốt đẹp của tình cũng không ít, vô tình vô ái, vô bi vô hỉ, đó là tượng đất tượng gỗ, cho dù có thời gian ngàn năm, vạn năm, lại có ý tứ gì?”

Đằng trước đình là một hồ nước nho nhỏ, hoa sen trên mặt hồ bị nước mưa đánh thất linh bát lạc, chỉ còn cái cán trơ trụi ở đó.

Phượng Nghi cũng từ đại sảnh đi ra. Thân áo choàng của hắn kia cho dù là trời mưa dầm xem ra vẫn chói lọi như cũ, sáng rực minh diễm. Tử Hằng hỏi hắn: “Ngươi sao cũng đi ra?”

“Bên trong khó chịu.” Phượng Nghi nói: “Bên nào cũng cho là mình phải giằng co nhau chưa xong, ai cũng cảm thấy mình có lý. Ta không kiên nhẫn với chuyện như thế nhất.”

“Trên đình này phong cảnh tươi đẹp, không bằng uống mấy chén.” Tử Hằng cười đề nghị.

Ta quay đầu liếc mắt nhìn đại sảnh. Ừ, Tam Lục là chủ tràng, Tam Thất tuy rằng không giúp được lắm, nhưng chung quy sẽ không phá. Chúng ta lại cách gần, từ nơi này còn có thể mơ hồ nhìn thấy tình cảnh bên kia đại sảnh, bọn họ còn ngồi ở đằng kia không có gì dị động.

“Được, ta có mang rượu theo.”

Ta móc mấy bình rượu hầu nhi và rượu thử nhi mang tùy thân ra: “Đến. Mặc dù không phải rượu lâu năm giai thuần gì. Các ngươi nếm thử chút phong vị sơn dã đi.”
Còn có một lát trời mới tối, hai vị kia ngươi một chén ta một chén. Nâng cốc uống không ít. Hôi Đại Mao thò đầu ra nhìn chỗ hành lang gấp khúc bên ngoài cái đình, ta ngoắc bảo hắn lại đây: “Sao ngươi lại tới đây?”

“Gà cảnh tinh đã tỉnh lại, ta cho nàng uống mật trăm cỏ rồi, lúc này rất an tĩnh, cho nên ta bảo Tiểu Lục trước tiên trông nàng, ta lại đây bẩm báo một tiếng với sư phó và Phượng tiền bối.”

“Tình hình nàng hiện tại thế nào?”

Hôi Đại Mao nói: “Tuy rằng không hé răng, bất quá ta coi không bình thường lắm… Ngơ ngác, dường như mất hồn. Đừng nói Tiểu Lục cảm thấy sợ hãi, ta nhìn nàng, cũng cảm thấy trong lòng quái lạ, có chút hoảng.”

“Được rồi, ta đây liền đi qua. Ngươi về trước trông, Tiểu Lục nàng khẳng định sợ hãi trong lòng, không dám tiếp cận gà cảnh tinh.”

“Được.”

Ta xoay người trở về, Tử Hằng và Phượng Nghi hai người cầm tiền đồng ống trúc ở nơi đó đoán số, đoán thua uống một chén.

“Phượng tiền bối, gà cảnh tinh đã tỉnh lại, ngươi có muốn đi xem tình hình hay không?”

“Được.”

Bọn họ uống một hơi cạn sạch rượu trong chén, chỉnh áo đứng lên. Ta quay đầu lại nhìn thoáng qua, người bên cạnh bàn ở đại sảnh vẫn đang ngồi, Phượng Nghi không kiên nhẫn nói: “Không liên quan, có chúng ta ở đây, tiểu lão nhi ấy tuyệt đối không dám làm càn quá mức, tỷ muội kia của ngươi tuyệt không nguy hiểm.”

“Nha.”

Điều này cũng đúng, ta buông băn khoăn, theo chân bọn họ cùng đi hậu viện.

Thành thật mà nói, tự lực cánh sinh tuy rằng rất tốt, thế nhưng cảm giác có chỗ dựa vào không cần tự mình lo lắng hãi hùng càng tốt hơn. Có Phượng Nghi và Tử Hằng ở trong này, đích xác chuyện gì cũng không phải lo lắng.

Phượng Nghi đi vào hỏi gà cảnh tinh, chúng ta ngồi ngoài phòng, Hôi Đại Mao cợt nhả lôi kéo với Tử Hằng, tính tình Tử Hằng rất tốt, hỏi gì đáp nấy.

Nhìn Hôi Đại Mao đùa giỡn, học bộ dáng Tiểu Lục ban nãy trong lòng run sợ trông gà cảnh tinh, ta vừa lắc đầu, vừa nghĩ. Ai nói khoái hoạt khó tìm, nhìn xem Hôi Đại Mao, chính là một người theo phái sống vô tư. Hắn chưa bao giờ tự tìm phiền não, cũng không ra vẻ thâm trầm. Thích ăn thì ăn, muốn ngủ thì liền ngủ. Trên người hắn có một loại lực sinh mệnh dã tính, bồng bột.

Lực sinh mệnh của của chuột đích xác ngoan cường a, vô luận cảnh ngộ gay go thế nào, chuột đều có thể nhanh chóng thích ứng, sống tốt, còn dốc sức sinh sôi nẩy nở con cháu.

Phượng Nghi cũng không lâu lắm lại đi ra, gà cảnh tinh đi theo phía sau hắn. Hai mắt vô thần, biểu tình mờ mịt, dưới chân trống rỗng.

“Nàng nói cái gì? Tối hôm đó rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?”

Phượng Nghi lắc đầu: “Không nắm được trọng điểm. Nàng và hươu tinh buổi tối ra khỏi quán trà, nàng quên cái gõ nhịp bèn quay lại lấy, đến khi trở về hươu tinh đã gặp độc thủ rồi. Nàng chỉ nhìn thấy một cái bóng đen chạy đi. Ngoài ra cũng nói không được cái gì nữa.”

“Vậy bây giờ thì sao?”

“Ta bảo người đưa nàng trở về, có tộc nhân chăm sóc dù sao vẫn tốt hơn. Tử Hằng, chỉ sợ chúng ta phải tới kinh thành một lần. Ta đoán độc thủ giết hươu tinh đào đi tim gan kia, có lẽ còn lưu lại trong kinh thành.”

Hắn nói nhẹ nhàng bâng quơ, ta lại lập tức nhớ tới tình trạng khi hươu tinh chết thảm, còn có cái mùi gay mũi kia. Yên tĩnh đến quỷ dị… Thình lình đánh cái rùng mình, lắc đầu nói: “Các ngươi muốn đi tự mình đi, ta nhưng tuyệt đối không đi.”
Phượng Nghi nhìn chòng chọc ta một cái lại dời đầu ra chỗ khác: “Vốn cũng không có bảo ngươi cùng đi, mấy năm không gặp lá gan lại nhỏ đi, như thế đã dọa ngươi rồi.”

“Không phải… Gần đây việc lạ nhiều lắm a, bạch cốt thành tinh, ma khí hiện tung, trời lại luôn không tạnh, nghĩ đến trong lòng luôn… không được tự nhiên.”

“Ừ. Không đi thì không đi.” Tử Hằng nói: “Vậy ngươi ở trong trang chờ chúng ta trở về, chính mình không cần chạy loạn loạn. Chờ chuyện bên này xong, ta còn muốn tới Bàn Ti động của ngươi làm khách đấy.”

Hai người bọn họ đã đi, Lý quốc sư và Lý Phù Phong cũng đã đi.

Ta hỏi Tam Thất, sao khinh địch như vậy, Tam Thất nói: “Thư sinh kia một chút chuyện kiếp trước cũng không nhớ, Tam Lục nói, chỉ cần hắn không đi xuất gia làm đạo sĩ là được, dù sao chung quy sẽ làm cho hắn nhớ lại chuyện trước đây.”

Nha… Như vậy tạm thời trì hoãn một chút cũng tốt, song phương đều lui một bước. Việc này thương lượng so với trói người thành thân vẫn tốt hơn.

Trời hoàn toàn tối. Ta búng búng ngón tay, thắp sáng bấc đèn trong chao đèn.

Trong gương đồng trên bàn trang điểm chiếu ra bộ dáng của ta.

Sắc mặt tái nhợt. Hai mắt vô thần, chẳng dính dáng gì đến từ xinh đẹp này, khí chất này. Ta cũng không để ý gì đến bên ngoài, trông bình thường cũng không có gì không tốt. Kiếp trước ta là một con người bình thường, kiếp này là một… con nhện tinh bình thường.

Tam Thất tinh xảo giống người ngọc, Tam Lục có một loại thanh tú đẹp đẽ nghiêm nghị thanh lãnh.

Ngay cả Tiểu Lục đi vào đưa trà trông còn được hơn ta, mắt tròn, lông mi dài, miệng anh đào nhỏ mặt trái xoan.

Ta nói chuyện phiếm với nàng: “Trang chủ các ngươi nếu như gả cho người, các ngươi làm sao bây giờ? Đều có tương lai riêng sao?”

Tiểu Lục nói: “Trang chủ nếu như còn cần chúng ta hầu hạ, chúng ta liền lưu lại, nếu như trang chủ chê chúng ta, chúng ta đây liền tản đi.”

Lại là một người theo phái yên vui tùy duyên, giống như Hôi Đại Mao.

Ta tán dóc với nàng, nàng nói gà cảnh tinh ban nãy: “Ôi, cái ánh mắt kia tử khí trầm trầm, đừng nói nàng vốn là gà, cho dù không phải, ta cũng cảm thấy một cỗ hàn khí thấu qua trên lưng.”

Có lẽ… nàng ta yêu con hươu kia đi?

Ban đêm ta ngủ không yên, mơ mơ hồ hồ, trong đầu các loại tạp niệm liên tục không ngừng. Nửa đêm về sáng bắt đầu nằm mơ. Mơ thấy ngày trước, mơ đến bây giờ.

Có lẽ là ấn tượng của màn bái đường nhìn thấy ban ngày kia quá sâu, ta trong mộng cũng nhìn thấy một mảnh hồng, nơi nơi đều là chữ song hỉ hồng, thế nhưng tân nương không phải Tam Lục, lại biến thành chính ta. Tân lang song song đứng với ta, bái thiên địa.

Đợi đến khi phu thê đối bái, ta thấy bộ dáng của tân lang.

Là Lý thư sinh kia.

Hắn trong mộng không có bị trói, tự động tự phát đi theo nghi thức, biểu tình dường như còn rất vui vẻ.

Ta bái tiếp cùng hắn trong mộng.

Trong lòng mơ hồ nghĩ, đây không thực, đây là giả.

Thế nhưng đến khi bái xong một bái, lúc hắn ngẩng đầu lên.

Gương mặt đó, không còn là Lý thư sinh, mà là… mà là tiểu đạo sĩ!

Lý Kha!

Dung mạo ôn nhu, nụ cười ấm áp, khí chất nho nhã kia… vừa giống tiểu đạo sĩ, lại giống Lý thư sinh!

Đây là có chuyện gì?

Ta mở to mắt muốn thấy rõ ràng khuôn mặt của tân lang này, lại lập tức tỉnh lại.

Trời còn chưa sáng, mưa ngoài cửa sổ vẫn còn rơi mau.

Ta có chút choáng choáng ngồi dậy, xoa xoa mắt nhìn nhìn bốn phía.

A, tỉnh rồi.

Không có hỉ sự gì, không có bái đường gì.

Khụ, giấc mộng vừa rồi kia cũng thật kỳ quái a.

Chương 73: Đệ thất thập tam chương

Ta cảm thấy khát nước, lau mồ hôi trên đầu, đẩy cửa đi ra.

Mưa còn đang rơi.

Mưa này thật đúng là kỳ hoặc.

Ta dọc theo hành lang gấp khúc đi vào trong đình trên hồ, trên bàn cờ gần nước còn có nửa bàn dang dở, đen trắng lẫn lộn, không biết là ai hạ được một nửa để lại chỗ này. Buổi chiều chúng ta còn uống rượu ở đây, có hai bình rượu vẫn còn bên cạnh lan can không người thu dọn.

Ta tùy tay lấy ra một bình rượu, ngửi ngửi, là rượu trăm cỏ.

Ta hướng về phía màn mưa bên ngoài uống nửa nình rượu, trong lúc vô tình vừa chuyển đầu, lại nhìn thấy chỗ hành lang gấp khúc kia có một bóng trắng mơ hồ đứng ở nơi đó, không biết đã đứng bao lâu.

Lúc ta thấy nàng, nàng cũng cất bước đi về phía ta.

“Tam Thất? Ngươi không ngủ à?”

“Tiếng mưa rơi quá ầm ĩ, ngủ không được. Còn ngươi? Nửa đêm không ngủ bò dậy uống rượu?”

Ta cười cười, cũng đưa cho nàng một bình: “Lần này đi ra mang không nhiều lắm, uống gần hết rồi. Nếm thử đi, phong vị sơn dã, vị rất trong.”

Nàng nhận lấy mở nút bình ra, ngửi một ngụm hương rượu thật sâu, sau đó ngửa đầu uống một hớp lớn.

Nàng ngồi lại đây. Cùng dựa vào lan can với ta. Đón gió nghe mưa. Mưa bụi thấm lạnh rơi trên mặt trên thân. Ta ngẩng đầu lên. Nhắm mắt lại.

Trong đầu cái gì cũng không nghĩ.

“Phượng Nghi…”

Ta không muốn nghe nàng nói cái này. Thế nhưng việc này cũng không phải là ta muốn không đề cập tới là được.

“Ừm. Ta gặp Phượng tiền bối liền toàn thân không được tự nhiên. Ngươi lại mạnh mẽ hơn ta.” Ta gật đầu nói: “Ta cũng rất hâm mộ ngươi.”

“Hâm mộ ta?” Tam Thất nhẹ giọng nói: “Ta lại rất hâm mộ ngươi.”

“Hử?”

“Chán ghét cũng thế, không thích cũng tốt, ngươi luôn có thể có được sự chú ý của hắn. Hắn nhưng cho tới bây giờ chưa từng nhìn thẳng ta… Mặc kệ ta nói cái gì, làm cái gì. Tam Bát, rất nhiều khi, ta hâm mộ ngươi, hâm mộ muốn chết.”

Một trận gió thổi qua, ta giật mình đánh cái rùng mình.

Đêm dài, nước mưa… rốt cuộc vẫn là rất lạnh.

“Tam Thất. Kỳ thật… chân trời chỗ nào không có cỏ thơm…” Ta thật sự không biết khuyên người ta, nhất là loại sự tình này.

Chính ta cũng nhìn không ra, không thể quên được, lại dựa vào cái gì để khuyên nàng chứ?

Mưa to rơi vào trong hồ nước, lá sen và hoa sen bị nước bao phủ, nhìn qua một mảnh trầm mực mịt mờ.

“Quên đi. Không nghĩ những thứ đó nữa.” Tam Thất hỏi ta: “Hôm nay Tam Lục bái đường không thành, ta chung quy cảm thấy, về sau chỉ sợ sẽ có chuyện xấu.”

“Vậy sao? Ngươi chiêm đươc?”

“Không, ta trực giác như thế.”

“Trực giác thường không linh…” Ta kỳ thật muốn nói chính là, ta trực giác tốt thường không linh, xấu luôn phi thường linh nghiệm, cũng không biết đây là làm sao.

“Đúng rồi, Bàn Ti động của ngươi còn trống không? Có thể thu lưu ta một khoảng thời gian hay không?”

“Vậy thì có vấn đề gì, đương nhiên là có thể.” Bất quá: “Ngươi không bồi Tam Lục sao?”

“Nàng đã tìm được thư sinh. Còn cần ta ở trong này làm cái gì. Đương nhiên, nếu là ngươi cũng không muốn chứa, ta đây cũng không đi quấy rầy ngươi. Ta không có không thức thời như thế. Người xấu chuyện tốt, chính là sẽ bị ác báo.”

“Được rồi được rồi, về đi ngủ đi.” Ta chung quy cảm thấy lời của Tam Thất có chút quái lạ, làm cho ta không thoải mái lắm. Nhưng rốt cuộc là không thoải mái chỗ nào, ta lại không thể nói rõ được.

Tam Thất cũng ôm cái bình rượu của ta đi rồi Lúc đi nàng còn nhẹ nhàng, rất tùy ý nói câu, không biết Phượng Nghi và Ngao Tử Hằng thế nào.

Ai biết bọn họ thế nào. Bất quá hai người kia liên thủ, thiên hạ hẳn là không địa phương nào đi không được, cũng không có việc gì có thể làm khó bọn họ. Có lẽ bọn họ đang tìm ma đầu kia. Có lẽ bọn họ đã trừ ác trừ gian rồi.

Ta lại không trở về, một chút buồn ngủ cũng không có, càng uống rượu ta càng tinh thần.

Ta tung người nhảy lên đình nghỉ mát, khoanh chân ngồi xuống.

Cũng có mấy ngày không luyện công, không thể lãng phí cơ hội luyện công đối với ta mà nói là khí trời rất tốt.

Ta vừa luyện công vừa thất thần, nửa híp mắt, nhìn chằm chằm bóng đêm trống rỗng xuất thần.

Có lẽ ta thật già rồi, già đến nhớ lại chuyện trước đây.

Lần đầu tiên gặp Tam Lục và Tam Thất, cũng là ngày đó. Gặp được Phượng Nghi… Lần đầu tiên gặp tiểu đạo sĩ, khi đó cũng không ai nghĩ đến, hết thảy sau này, ngoài dự đoán của mọi người như thế.

Tiểu đạo sĩ khi đó rất hoảng loạn, vẻ mặt muốn khóc lại cố nén, thực đáng yêu.

Bỗng nhiên tình cảnh trong mơ ban nãy kia lại nổi lên, khuôn mặt của tiểu đạo sĩ, với khuôn mặt của Lý thư sinh kia, chậm rãi. Chồng lên nhau.Phi phi. Đừng nghĩ ngợi lung tung, bọn họ căn bản là hai người hoàn toàn bất đồng.

Ta sở dĩ lúc nào cũng nhớ tới việc này. Có lẽ là bởi vì, Tam Lục và quá khứ của ta, có một số phần giống nhau. Thế nhưng nàng có thể tìm được người yêu kiếp trước, hơn nữa kiếp này có duyên gần nhau. Ta lại không giống.

Ta sẽ không tìm đến hắn.

Hơn nữa, cho dù tìm được rồi, chúng ta cũng sẽ không cùng một chỗ.

Đột nhiên lại muốn uống rượu.

Ta có chút tỉnh ngủ nghĩ, ta sao lại càng ngày càng dựa vào thứ này? Uống rượu đích xác có một trận cảm giác nhẹ nhàng choáng váng. Thế nhưng ta không thể chân chính uống say, say cái gì cũng không quên được.

Đêm trốn trong miếu Tống công đó, ta nói cho Lý thư sinh, có loại rượu, gọi là túy sinh mộng tử.

Đó là trong một bộ phim, hai người đàn ông tang thương uống rượu. Bọn họ đều có chuyện muốn quên, người muốn quên. Một người sống trong sa mạc hoang vắng, một người phiêu bạt bất định, không biết tâm hương nơi nào.

Ta có lẽ, thực sự nên làm thử một vò rượu này cho mình uống.

Sau đó ta xua đi tất cả tạp niệm, toàn bộ tinh thần nhập định.

Tiếng mưa, tiếng gió, ếch kêu trong hồ nước, những cái khác, chứa cả thanh âm huyền diệu trong tự nhiên.

Tươi đẹp dồi dào như thế, lại nhạt mà xa xăm như vậy.

Giống như thanh âm một thế giới khác truyền đến. Ta có thể nhận thấy trong bụng mình, có một quầng ánh sáng màu xanh tím, trong suốt.

Bất quá, khi ta muốn xem nó kỹ lưỡng, tia sáng kia lại không thấy.

Loại tình hình này đã có vài lần.

Trời vẫn còn đang hạ mưa, Phượng Nghi và Ngao Tử Hằng là chính ngọ ngày thứ ba mới trở lại, mặc dù là chính ngọ, nhưng bầu trời tối đen giống đáy nồi. Hôi Đại Mao đang oán giận lão thiên xui xẻo này sao cứ hạ mưa không ngừng, chẳng lẽ nước thiên hà chảy ngược nhân gian? Ta cười nói đây cũng nói chưa biết chừng, bằng không nước mưa nhiều như vậy là từ đâu tới đây.

Lúc Phượng Nghi vào, tay áo mất một đoạn. Tử Hằng thì vẫn ổn, bất quá sắc mặt lộ vẻ có chút ủ dột.

“Thế nào?” Ta đứng lên đón, ánh mắt từ trên mặt người này chuyển qua trên người người kia.

Còn ổn. Thoạt nhìn đều không có đại tổn thương gì.

“Để nó chạy thoát rồi.” Tử Hằng trầm giọng nói: “Thực không đơn giản, cũng không phải là chúng ta nghĩ, là cái loại ma vật chưa thành hình chưa nhập lưu ấy.”

Sắc mặt Phượng Nghi khó coi, hắn một câu cũng không nói.

Ta rất muốn biết tay áo hắn vì sao mất một đoạn, thế nhưng dù cho cho ta mượn một lá gan ta cũng tuyệt đối không dám hỏi hắn. Không biết chừng hắn thẹn quá hóa giận cho ta một quyền một cước, đánh không chết cũng đủ cho ta chịu.

Ta không biết nên nói cái gì. Ta cũng không biết mình có thể giúp gì hay không.

Nếu như bọn họ cũng cảm thấy khó giải quyết, ta khẳng định cũng không làm được gì.
Bày xong bữa trưa không ai có tâm tình ăn. Kỳ thực chúng ta không ăn cơm cũng không chết đói, thế nhưng ăn cơm tựa hồ là một loại thói quen, một loại chúng ta sinh hoạt, chúng ta thật sự lĩnh hội loại cảm giác tư vị nhân sinh này.

Tử Hằng hỏi ta: “Các ngươi khi nào thì khởi hành?”

Ta quay đầu nhìn nhìn, dùng đầu đũa chỉ phương hướng Tam Lục: “Chủ nhân cũng không có lòng dạ lưu khách, một lòng chỉ nghĩ nói chuyện yêu đương suy nghĩ chung thân đại sự của nàng. Chỉ cần vị Lý quốc sư kia không cậy thế bức người, ta cho rằng chuyện này sẽ không có vấn đề gì. Ta ở trong này cũng giúp không được cái gì, hai ngày nữa sẽ lên đường.”

Tử Hằng gật đầu: “Được. Vậy chúng ta cùng lên đường.”

“Đương nhiên phải cùng lên đường, ngươi muốn đi động phủ của ta làm khách, muốn tách ra với ta. Vậy coi được sao?”

Tử Hằng cười lên rất đẹp mắt, giống mặt nước một trận gió nhẹ thổi qua, trong nháy mắt từ an tường yên lặng đến sóng khẽ dập dờn, đuôi mày khóe mắt bên môi đều là ý cười ôn hòa, làm cho người ta cảm thấy… Ừ, ấm áp, còn yên tâm.

Đây không có quan hệ với háo sắc, những thứ tốt đẹp hẳn là cần phải hào phóng thưởng thức.

Khói trắng của canh nóng tràn ngập, cách tầng khói trắng này nhìn khuôn mặt của Phượng Nghi. Xinh xắn của hắn là tinh xảo, hoàn mỹ, rất không chân thực.

Ta nhiều lần suy nghĩ một vấn đề, Tam Thất rốt cuộc thích hắn cái gì chứ? Thích hắn xinh đẹp? Thích hắn cường đại? Thích hắn kiêu ngạo cay nghiệt mắt không vướng bụi trần?

Ta vừa nhìn thấy hắn liền có loại cảm giác chột dạ sợ hãi. Mặc dù ta cũng chưa từng làm chuyện gì có lỗi với hắn, thế nhưng loại cảm giác này thành bản năng. Tam Thất không có loại bản năng này sao? Nàng nhưng thật là kỳ quái.

Lúc ta đi tìm Tam Lục cáo biệt, nhìn thấy nàng cầm lễ vật ta tặng, đang dụng công.

Ta giỏi dệt, nàng giỏi khâu, thêu thùa may vá ấy tuyệt đối là hạng nhất.

Đây cũng phải thôi. Ta là nhả tơ dệt vải, nàng là trời sinh châm, hai chúng ta đi cùng một chỗ cũng thật đúng là thích hợp.

Tam Lục đang làm hà bao.

Ta nói với nàng chuyện cáo từ, mời ở lại của nàng cũng là thật tâm, nhưng ý đi của ta cũng là kiên quyết.

Chúng ta nói chuyện, ta lấy đồ nàng thêu ra xem.

Một đôi uyên ương, bạc đầu cùng nhau, thân thân thiết thiết tựa vào phía dưới một đóa hoa sen.

“Bốn khung may, uyên ương liền cánh muốn cùng bay. Đáng thương tóc trắng xua già tới…” (1)

“Đây là câu gì. Rất êm tai.”

Ta cũng là trong lúc vô ý liền nghĩ đến câu này.

Đầu bạc đến già. Đó là một nguyện vọng rất tốt, rất tốt.

Khi mỗi nữ tử thêu uyên ương có lẽ đều ôm tâm nguyện tốt đẹp như thế, từng kim từng đường mở mộng đẹp của mình trên tơ vải.

“Sóng xuân cỏ biếc, phòng sâu sáng rét, áo đỏ tắm cùng ai.” Ta chỉ nhớ như thế, không biết mấy câu thiếu này là ngắn như vậy, hay là phía sau đã bị ta quên.

Vẻ mặt Tam Lục lộ vẻ vừa ôn nhu vừa kiên định.

“Đúng rồi, ngươi có biện pháp gì khiến cho thư sinh kia nhớ lại sự tình trước đây chưa? Đi tìm canh luân hồi sao? Thứ kia nhưng rất hiếm đấy.”

“Cho dù không có canh luân hồi, ta cũng tin tưởng hắn có thể nhớ được ta, nhớ được từ trước đến…”

Thanh âm của Tam Lục thực nhu hòa.

Nữ yêu tinh luôn luôn thanh lãnh, gặp phải tình yêu, cũng biến thành nước xuân triền miên.

“Phải. Thật ra thì các ngươi lại nói luyến ái cũng không sai.” Ta cười nói: “Bất quá ngươi cũng không nên lại trói người ta. Đúng rồi, ngươi có thể xác định chính là hắn sao? Có thể tính sai người hay không?”

“Sẽ không.” Tam Lục nói: “Ta hôm trước vừa biết việc này, liền hỏi Bế Khẩu tiên…”

“A? Cơ hội chỗ Bế Khẩu tiên, ngươi cứ như vậy dùng rồi?”

“Ừ, kỳ thật lúc đầu ta muốn hỏi chính là, câu nói lúc trước Phượng tiền bối viết cho ta kia, ta vẫn không rõ câu ấy sẽ ứng nghiệm ở chuyện gì, thế nhưng sau đó, ta hỏi tung tích của hắn. Ta bây giờ cũng hiểu, ý tứ vì sao Phượng tiền bối nói lời kia, tựa hồ là nói ta phải uổng công khổ cực. Ta nếu như muốn vứt bỏ đạo hạnh tìm một nhân thân, tu vi mấy trăm năm đi đổi lấy duyên phận phu thê trong thời gian ngắn ngủi… Trước kia cũng không đều là uổng công khổ cực sao.”

Tam Lục thực kiên định, đối với lựa chọn của mình, không có một chút do dự hay là oán hận.

Ta kính nể nàng, cũng chúc phúc nàng.

Có lẽ tình cảm lưu luyến của người và yêu, cũng có thể tu thành chính quả.

Ta duy nguyện nàng, có được hạnh phúc nàng muốn.

Chú thích

(1) trích bài thơ Anh Cô tặng lão Ngoan đồng Chu Bá Thông trong “Anh hùng xạ điêu” (không rõ người dịch) ↑

Chương 74: Đệ thất thập tứ chương

Chúng ta dọc theo đường thủy trở về. Chúng ta chính là, ta, Hôi Đại Mao.

Nhiều thêm là, Tử Hằng, Phượng Nghi, còn có Tam Thất.

Tam Thất hoàn toàn không phải hướng về phía Bàn Ti động của ta mà tới, nàng hướng về phía cái gì, người trên thuyền đều rõ ràng.

Ta đối với loại hành vi này của nàng, cảm giác… nàng là đang leo lên một ngọn núi cao ngạo mạn không thể vượt qua, thế nhưng nàng không buông tay.

Có thể lựa chọn chính mình yêu ai, hơn nữa tự do theo đuổi, muốn thực hiện phần yêu này, đây là chuyện đòi hỏi dũng khí rất lớn.

Ta làm ổ trong khoang thuyền, nghe Tam Thất hát ở bên ngoài. Tiếng ca trong mưa phùn cùng nước sông uyển chuyển dao động, dường như đang phiêu đãng.

“Lá sen quần lụa hợp màu thay, sen nở mặt người thắm sắc hây…”

Ừm, gương mặt của Tam Thất, quả thực có thể coi là phù dung ngọc diện.

Giọng ca của nàng vô cùng mềm mại thành thạo, tiếng ca thực êm tai.

Trà trộn trong ao nào thấy được, nghe ca mới biết có người đây. (1)

Tiếng ca làm cho người ta tâm tình khoái trá — Đương nhiên. Phải nghe lọt mới được.

Khúc ca này của Tam Thất đương nhiên không phải hát cho ta nghe. Mặc dù nàng luôn luôn rất ôn nhu. Thế nhưng khuôn mặt ôn nhu nhìn lâu. Cũng sẽ cảm thấy tê dại. Cảm giác giống như một cái mặt nạ.

Ta cảm thấy rất mờ mịt. Lúc đi mờ mịt. Lúc về cũng vẫn mờ mịt.

Ta tìm không thấy cảm giác an toàn.

Ta biết. Ta là một con nhện. Ta ở tại một nơi tên là Bàn Ti động. Ta phải không ngừng mà tự nói với mình. Bằng không ta vẫn sẽ cảm giác mình là một con người. Ta hẳn là ở tại… Ta nên ở nơi nào đây?

Nhà của ta, không ở trong này.

Thân nhân của ta, cũng không ở trong này.

“Sư phó, người nghe, nghe thấy không?”

“Nghe thấy.” Ta lườm hắn một cái: “Ta lại không điếc.”

“Hát thật hay.” Hôi Đại Mao tán thưởng: “Nhưng ta cảm thấy Tam Thất sư bá không giỡn.”

“Ta cũng thấy thế…” Ta bỗng nhiên chợt nhớ lời này không thể nói tùy tiện, đánh bộp một cái trên đầu hắn: “Không được nói lung tung.”

“Ta biết, ta cũng sẽ không nói trước mặt nàng.” Hôi Đại Mao nói: “Ta lại không ngốc.” Hắn đang đập vỏ quả bạch quả, hắn làm việc này đặc biệt có thiên phú, trải quả bạch quả lên trên cái bàn đá nhỏ, trải đều. Hơn mười quả, một bàn tay ấn xuống, vỏ nứt ra toàn bộ, quả bị lột ra, rất nguyên vẹn.

“Sư phó người đem bánh trăm quả của ta cho ai ăn?”

Hắn còn muốn truy cứu chuyện này.

Tối hôm đó thết đãi Lý thư sinh cùng với Mạc Thư tại miếu Tống công thôi mà. Ta nghĩ nghĩ, Lý thư sinh cũng không tính người ngoài. Hắn nếu như thành thân với Tam Lục, vậy xem như… ờ, sư tỷ phu của ta?

Xưng hô này là lạ.

Hôi Đại Mao bóc rất nhiều quả bạch quả, hạt dẻ, lạc… Dù sao hắn không chịu ngồi yên, chuột thiên tính là thích trữ đồ, trữ đủ loại thức ăn.

“Ôi, sư phó…”

“Cái gì?” Ta nhặt một hạt lạc hắn vừa mới bóc ra ăn.

“Kỳ thật ta cảm thấy… ngươi và Ngao công tử, nếu như ở cùng một chỗ. Vậy rất tốt.”

Ta phụt một tiếng phun một bàn vụn lạc.

Hôi Đại Mao may mắn là tránh nhanh, bằng không phun vào cả mặt hắn.

“Này, sư phó. Người không cần kích động như vậy chứ.” Hôi Đại Mao chép chép miệng: “Ta biết Ngao công tử là nam tử tốt khó có được, thế nhưng người… người đây cũng…”

“Ta khinh! Ngươi chỉ toàn nói hươu nói vượn với ta!” Ta đưa tay điểm một cái, dọn dẹp sạch sẽ cái bàn: “Lời này càng không thể nói lung tung!”

“Sư phó, ta nhưng từ trước đến nay không nói loạn.” Hôi Đại Mao nói: “Trong lòng ta chính là cảm thấy như vậy, ta mới nói như thế. Sư phó, chính người nói xem, Ngao công tử ngay từ đầu đối xử với người cũng không tồi chứ? Người từng nói với ta, hắn dạy người luyện công, dạy người sơn xuyên địa lý nhân văn. Dạy người rất nhiều rất nhiều thứ. Còn có, ba trăm năm trước, tràng biến cố Đào Hoa quan kia, vốn không liên quan gì đến đầm Bích Thủy, thế nhưng khi đó, bởi vì ta nói cho hắn, nói người bị đạo sĩ giết, vì thế Ngao công tử mới thăng đàn bố trận triệu lôi bài vân, dính vào trong chuyện này. Hắn là muốn báo thù cho người. Không cho mục đích của đám đạo sĩ ấy thực hiện được…”

“Việc này…”

“Còn có, sư phó người hao tổn lực quá độ mà rơi vào ngủ say, Ngao công tử bị trời phạt, thời điểm đau khổ không chịu nổi như thế, còn lo lắng cho ngươi, sợ ngươi qua không tốt, hắn bị đánh lấy vảy, từng đêm từng đêm bị hàn khí giày vò đau đớn khó nhịn. Bàn Ti động có phải địa phương tốt hay không? Ngao công tử tìm thật lâu, còn thay ta bày trận pháp phòng ngự. Lúc ấy Lý đạo sĩ cũng cảm thấy thực sự áy náy. Ta không nỡ mà sững ra.”

Hôi Đại Mao trước kia. Chưa từng nói những chuyện này với ta.

Gặp mặt lần này, Tử Hằng chính mình một câu cũng không đề cập tới. Thái độ của hắn như cũ là thản nhiên ôn hòa. Giống như… chưa từng có chuyện gì.

Bị lột vảy… Rồng bị lột vảy, đó là một loại đau đớn đến thế nào chứ?

“Sư phó, ta cảm thấy được mà. Làm người một đời không dễ dàng, làm yêu cũng không dễ dàng. Có thể có một người thật tình đối tốt với người. Sư phó, tuy rằng Ngao công tử hắn trước kia cảnh cáo ta, không cho ta nói cái này với người, nhưng ta cảm thấy… nghẹn, ta vẫn là phải nói ra.”

Ta cúi đầu, không nói lời nào.

Hôi Đại Mao nhìn lén ta, một hạt dẻ vô ý thức xoay tới xoay lui giữa ngón tay: “Sư phó, thực sự. Ta cảm thấy trên đời này, có lẽ sẽ không tìm được ai tốt hơn Ngao công tử. Cho dù có, người ấy cũng sẽ không đối xử với người như thế. Người… Người cũng đừng…”

“Đừng nói nữa.”

“Ta nói đều là lời thật lòng.”

“Ta biết, nhưng mấy cái này, đều không có ý nghĩa gì.” Ta giơ tay lên, trước khi Hôi Đại Mao sắp mở miệng ngăn cản hắn lên tiếng: “Ta là có độc, nhện góa phụ đen. Thiên tính của loài nhện này, ngươi có biết không?”Hôi Đại Mao sững ở đằng đó.

Thì ra là hắn không biết?

Ta còn tưởng rằng hắn sớm biết rồi.

“Vậy…” Hắn hơi nói lắp: “Thế nhưng ngươi và Lý đạo sĩ, đều ổn, vì sao…” “Ta và hắn, luôn luôn chia lìa. Về sau cuối cùng cũng chạm mặt, lại xảy ra biến cố, ta vẫn không tỉnh… Nếu như ta tỉnh, hắn tuyệt đối không thể ở lại bên cạnh ta. Bởi vì ta sẽ… cắn chết hắn, ăn tươi hắn.”

Sắc mặt Hôi Đại Mao trắng bệch.

“Nếu như ngươi thực sự muốn tốt cho Ngao công tử, thì đừng để hắn tiếp cận ta. Tốt nhất, giới thiệu một mỹ nữ cho hắn, làm cho hắn, có được người hắn nên có được…”

Ta nói không được nữa.

Ta cũng không biết, cái gì là tốt cho Tử Hằng.

Cái gì là hắn muốn.

Trước kia từng nghe một câu, hạnh phúc thứ này không có tiêu chuẩn gì, đương sự cảm thấy tốt. Chính là tốt.

Tử Hằng, hạnh phúc hắn muốn, là thế nào đây?

Ta ngồi không yên, không muốn phát ngốc đối mặt với Hôi Đại Mao lúc này nữa.

Loại yên lặng này, dị thường khó chịu.

Ta không biết, phản ứng của Hôi Đại Mao lại lớn như thế. Ánh mắt hắn có chút trống rỗng. Ta nhìn không khỏi hoảng hốt.

Ta từ trong khoang thuyền đi ra, bên ngoài còn đang mưa.

Ta cũng không nhớ rõ mưa này đã mấy ngày rồi, cảm giác dường như cơn mưa này vĩnh viễn sẽ không tạnh, trời cũng vĩnh viễn sẽ không quang.

Phượng Nghi và Tử Hằng lại đi kinh thành hai lần, cũng không tìm được tung tích của yêu ma quỷ quái kia.

Dường như thứ kia đột nhiên xuất hiện, lại bỗng biến mất vô tung.

Làm cho người ta có chút không yên lòng.

Ta khuyên Tam Lục, bảo nàng cũng tạm thời rời khỏi phụ cận kinh thành. Thế nhưng bây giờ… dù cho chín trâu tới kéo, Tam Lục cũng sẽ không rời khỏi kinh thành.

Bởi vì Lý thư sinh và vị tổ gia gia Lý quốc sư kia của hắn, ngụ ở kinh thành.

Thuyền rất lớn. Tam Thất ở tầng trên khẽ hát. Nàng lại thay đổi khúc, không biết đang gõ nhạc khí gì, phát ra tiếng vang leng keng thanh thúy. Kỳ thực Tam Thất biết đánh đàn. Thế nhưng hiện giờ mưa dầm mấy ngày liền, nhạc khí cũng chịu ảnh hưởng lớn.

“Nắng tà rực triền núi, trăng lên dần ngoài ao… Hương sen thoảng trong gió, trúc lả động sương đào…”

Trúc lả động sương đào? Câu này thật đẹp.

Ý cảnh thật đẹp.

Trước kia xem trong một bộ phim, tựa hồ là một rừng trúc tía sau cơn mưa, một giọt nước trong suốt từ trên lá trúc lăn xuống, trong nháy mắt, làm cho người ta cảm thấy giọt trong suốt kia, là rơi vào trong ánh mắt mình. Rơi vào lòng mình.
“Hứng muốn đàn vài khúc, ai tri âm đâu nào…” (2)

Ợ, câu này, chỉ điều gì sao?

Tam Thất cứ thản nhiên biểu lộ tâm ý như vậy… Ta ngẩng đầu lên, mặc dù có thể nghe thấy tiếng ca, nhưng thực ra ta nhìn không thấy nàng.

Tam Thất nàng, thật sự thích Phượng Nghi như thế sao?

Ba trăm năm, tuyệt đối là thương hải tang điền.

Lại không thể thay đổi tâm tình của nàng sao?

“Tam Bát?”

Ta bất ngờ quay đầu lại, Tử Hằng xòe một cái ô đứng phía sau ta.

Hắn giơ ô về phía trước. Che đỉnh đầu của ta: “Sao lại ngẩn người ở chỗ này?”

“Ừm, trong khoang thuyền buồn, đi ra hít thở chút không khí.” Ta chỉ chỉ bên trên: “Nghe thấy nàng đang hát, liền dừng ở chỗ này.”

“Đến đầu thuyền nhìn xem đi, lòng dạ có thể cởi mở một chút.”

“Nha.”

Ta cúi đầu, dọc theo mép thuyền đi về phía trước với hắn.

Tử Hằng ôn hòa như cũ.

Thế nhưng bên tai ta lại vang lên lời Hôi Đại Mao kể vừa rồi.

Cảm giác trong lòng, và tình cảnh trong mắt nhìn ra, dường như cũng bất đồng.

Trong lòng ta không hiểu sao ê ẩm, đau khổ.

Tiếng mưa liên miên. Giữa đơn điệu lộ ra trình tự rõ ràng. Bù vào yên tĩnh giữa ta và hắn.

Đầu thuyền gió lớn, thổi vạt áo áo choàng của hắn cũng bay về phía sau. Ta đưa tay đè tóc lại. Sau đó chậm rãi tết thành một cái bím tóc.

Tết đến phía sau, để lại đuôi tóc khoảng một ngón tay, ta muốn cột tóc lại, thế nhưng dây cột tóc không nghe lời. Thử hai lần, ta nghĩ dùng pháp thuật, Tử Hằng thấp giọng nói: “Để ta đi.”

Ta sửng sốt, hắn đã nhận lấy cái dây vải trong tay ta kia, đưa cái ô trong tay cho ta.

Ngón tay hắn thực linh hoạt, lập tức liền cột xong, còn buộc một cái nút phiêu dật.

“Đa tạ…” Ta cúi đầu.

“Ừ. Mưa xuống, luôn làm cho lòng người phiền muộn có phải hay không?” Hắn nói: “Ta biết một bộ bí quyết thanh linh, có thể tĩnh tâm an thần nhất. Trở về ta nói cho ngươi nghe, ngươi nhớ kỹ, lúc không có việc gì thì luyện hai lần, hẳn là sẽ thoải mái rất nhiều.”

Hắn chìa tay muốn lấy ô về, ta bỗng nhiên xúc động kéo cánh tay của hắn lại, kéo tay áo của hắn lên.

Trên cánh tay của hắn, phía trên làn da có chút tái nhợt, có thể nhìn thấy từng đạo từng đạo, vết thương hồng nhạt hình trăng rằm.

Giống như… vảy trên thân cá. Trên làn da của hắn, tràn đầy, không ngớt, toàn là vết thương hồng nhạt như thế.

Ô rơi trên mặt đất, bị gió thổi mà trượt trên sàn khoang thuyền ướt đẫm ở đầu thuyền. Mưa lại mau hơn, rơi trên người chúng ta.

“Còn… đau không?”

“Sớm đã khỏi rồi, mấy dấu vết này ta không có cố ý bỏ, thật ra chỉ cần một chút bột tuyết lộ sinh cơ, xoa lên là được rồi. Đây đều đã lâu rồi, sao còn có thể lại đau chứ.”

“Ta…” Ta đem hết toàn lực, cũng không cách nào nói ra một câu đầy đủ.

Ta không biết nên nói cái gì.

Nên nói cám ơn, hay là nên nói xin lỗi?

Ta… dường như cái gì cũng không nên nói.

Ta thậm chí có chút hoảng sợ, nhìn khuôn mặt ôn hòa của hắn.

Có chuyện gì… không đúng.

Ta dời đầu ra chỗ khác, nhìn mặt hồ xa xa.

Mưa, hồ, núi xa xa, sương mù trên mặt hồ… Tất cả đều vô cùng quen thuộc.

Tất cả lại đều xa lạ như thế.

Chú thích

(1) bài “Thải liên hoa kỳ nhị” (Bài ca hái sen 2) của Vương Xương Linh, theo bản dịch của Nguyễn Phước Hậu ↑

(2) trích bài “Hạ nhật Nam Đình hoài Tân Đại” (Ngày hè ở Nam Đình nhớ Tân Đại) của Mạnh Hạo Nhiên, theo bản dịch của Phạm Khắc Trí ↑

Chương 75: Đệ thất thập ngũ chương

Ta bắt đầu hiểu, vì sao lúc chúng ta gặp lại, Tử Hằng cái gì cũng không nói, lại cắt ngang lời của ta.

Có rất nhiều chuyện, không có biện pháp nói.

Cũng nói không nên lời.

Ta với Tử Hằng đứng ở đầu thuyền bao lâu? Có lẽ không bao lâu, cũng có lẽ… rất lâu.

Ta mệt mỏi đi vào trong khoang thuyền, Hôi Đại Mao đã rời đi, một xấp bánh trăm quả vừa mới làm xong đặt trong mâm, còn nóng hôi hổi.

Ta cầm lấy một miếng bánh, bẻ ra, cắn xuống.

Bánh trăm quả từng rất thơm ngọt, bây giờ ăn, giống như nhai sáp.

Ta còn thật sự ăn, ăn hết sạch một mâm bánh trăm quả vừa làm xong.

Ta cần thứ gì đó bỏ thêm vào chính mình.

Ban nãy, ta cảm thấy trong cơ thể ta có thứ gì đó bị móc ra ngoài, thứ rất quan trọng, mất đi không biết đi đâu tìm về.

Thật là kỳ quái.

Tử Hằng luôn luôn cho ta. Ta cho tới bây giờ chưa từng hồi báo cho hắn cái gì. Một chút cũng chưa từng.

Nhưng chỉ là vừa rồi. Ở đầu thuyền. Ta cảm thấy ta có chút gì đó không thuộc về chính mình… Thật là kỳ quái.

Ta vẫn cảm thấy đói. Mở cái bọc của mình ra tìm đồ ăn.

Không có đồ ăn. Chỉ còn có mấy bình rượu.

Ta không muốn uống rượu.

Rượu đôi khi có thể làm cho ta cảm giác trong cơ thể mình có loại cảm giác nóng bỏng, đang thiêu đốt, khi đó, lại quên đi ý nghĩ trong lòng.

Thế nhưng ta bây giờ không muốn uống rượu. Ta cảm thấy trong lòng ta thực trống rỗng, rượu, không có khả năng lấp đầy.

Ta lại đi ra ngoài, theo mép thuyền, theo mùi thơm tìm đến phòng bếp. Không phải lúc ăn cơm, nơi này không có thức ăn gì, bất quá trên bếp lò có một cái lồng hấp, mở ra, bên trong có bánh bao hấp.

Ta từ trước đến giờ chưa từng cảm thấy bánh bao mê người như thế, lại hoặc là nói. Ta từ trước đến giờ chưa từng cảm thấy mình đói như thế.

Ta mặc kệ phỏng tay, lấy bánh bao trong lồng ra, ngốn nga ngốn nghiến nhét vào miệng.

Ta nếm không ra hương bánh bao, thử không ra là nhân gì, ta hung hăng nhét vào trong miệng, một lồng bánh bao rất nhanh thấy đáy. Sau đó ta lại mở lồng thứ hai. Ta cảm thấy ta giống như biến thành quỷ không thể siêu sinh trong ngạ quỷ đạo, ra sức ăn, vĩnh viễn cũng ăn không no.

Chúng ta có rất nhiều chuyện, không phải có pháp lực, đạo hạnh cao thâm là có thể làm được.

Ta với Lý Kha, chúng ta luôn luôn để lỡ nhau.

Ta và Tử Hằng, chúng ta đều biết đối phương có chuyện, lại không thể nói hết ra.

Hắn không thể bước trước một bước, ta thì nói không ra lời.

Ta bắt đầu hiểu. Vì sao có người lại bị chứng ăn vô độ.

Đó là một loại cảm giác lo lắng không cách nào loại bỏ, chỉ có không ngừng ăn, cảm giác mình mới có thể tồn tại. Mới có thể được cứu.

Ta ôm cái bụng căng tròn vo nằm trên giường, nghe bên ngoài có người oán giận nói mình không có thứ gì để ăn.

Ăn no quả nhiên cảm thấy tâm tình tốt hơn nhiều.

Thực ra ta và Tử Hằng không có khả năng có cái gì, chúng ta chỉ là… bạn tốt.

Nếu có cái gì, sớm đã có rồi. Ta biết hắn còn sớm hơn biết Lý Kha. Hắn giống như Phượng Nghi, bọn họ là một loại, ngay cả vị trí cũng không giống với chúng ta.

Ban đêm thuyền ngừng, bởi vì mưa càng lớn hơn.

Trên thuyền ngoại trừ chúng ta không có người ngoài, ừm, hoặc là nói. Không có yêu ngoài.

Dù sao chúng ta cũng không phải là người.

Hôi Đại Mao lên bờ đi mua đồ. Đúng vậy, chính hắn nói là mua. Thế nhưng hắn thường xuyên len lén lấy đi hàng hóa trong cửa hàng người ta, sau đó đặt tiền ở chỗ vốn để hàng. Hắn luôn coi đây cũng là mua, ta chung quy cảm thấy cái đó và mua bình thường có điểm khác biệt… Dù sao trộm là thiên tính của chuột. Chỉ cần hắn trả thù lao, vậy cũng xem là mua đi.

Hắn mỗi lần đi mua đồ đều phải đi thật lâu, Hôi Đại Mao phi thường cẩn thận, còn có thể mua cho ta son phấn bột nước khăn tay trâm vòng. Những thứ đó có cái ta từng nhìn thấy, có cái ta căn bản không biết, dù sao hắn thích mua. Mua liền chất đống.

Hắn thích trữ đồ, như vậy sẽ cho hắn cảm giác an toàn. Trời càng lạnh tật xấu này của hắn càng nghiêm trọng, không trữ đồ hắn ngủ không yên.

Thế nhưng lần này hắn đi không bao lâu, liền hốt hoảng trở lại, thậm chí dùng công phu thân pháp thảo thượng phi mà hắn rất ít dùng.

“Toàn bộ… Toàn bộ đã chết.”

Môi Hôi Đại Mao vẫn run rẩy, không biết là sợ hay bị mưa to giội. Hắn cũng không nhớ dùng cái pháp thuật cách nước tránh mưa cho mình, toàn thân đều ướt đẫm, giống như vừa mới vớt ra từ trong nước, chỗ hắn đứng kia. Nhanh chóng biến thành một cái hố nước nho nhỏ.

Ta vừa làm phép để cho nước trên người hắn biến thành bọt nước nhỏ vụn tản đi biến mất. Vừa hỏi: “Cái gì?”

“Người trên trấn, đều chết sạch…”

Hắn nói xong liền cúi đầu nôn nôn ọe ọe.

Độ tiếp thu của Hôi Đại Mao. Là rất cao.

Là chuột, thịt hư thối hắn cũng từng ăn rồi, trong quá trình cầu sinh, không có đạo đức quan gì, đầu tiên phải sống sót.Thế nhưng hắn lại có thể ói thành như thế… “Vậy…” Chờ sau khi hắn bình tĩnh một chút, Tam Thất hỏi: “Đồng tộc của ngươi thì sao? Ngươi có tìm chúng nó hỏi thăm tin tức không?”

Đích xác, người một nơi có thể đều bị giết, nhưng mà chuột thì không.

“Không có… Một con cũng không có, trong tường, dưới đất nhà người ta, trong đất hoang khắp nơi đều trống trơn.” Hôi Đại Mao ôm đầu nói: “Ta đoán chúng nó đều sợ chạy rồi.”

Tử Hằng với Phượng Nghi sắc mặt âm u lên bờ, sau đó không bao lâu bọn họ cũng đã trở lại, lúc đi sắc mặt tái mét, lúc về sắc mặt trắng bệch.

Ta ở cạnh thuyền, nhìn thấy có màu đỏ mơ hồ, theo nước mưa, từ trong trấn kia chảy ra, chảy vào trong sông.

Người hầu trên thuyền bưng tới đồ ăn gì đó, bánh bột ngô đã khô, còn có lạc rang, phía trên rắc một chút muối.

“Trên thuyền không có thứ gì khác để ăn.”

Ta nhỏ giọng giải thích: “Ừm… Ta ngày hôm qua đói bụng, liền ăn, hơi nhiều…”

“Không sao, dù sao chúng ta cũng không cần ăn gì.”

Phượng Nghi tức giận nói, phẩy tay áo bỏ đi.

Tam Thất ôn nhu cười, cũng đứng lên: “Ta cũng không đói.”

Nàng khẳng định là đuổi theo Phượng Nghi đi.

Ta nhớ một câu nói trước đây từng nghe, bướm nhẹ nhàng bay lượn trong bụi hoa, thoạt nhìn rất đa tình. Con bướm chính mình cũng rất đẹp, rất lộng lẫy.

Thế nhưng bướm mù màu.

Vô luận là cái đẹp của hoa, hay là cái đẹp của chính nó, nó cũng nhìn không thấy.

Trong mắt bướm, rốt cuộc nhìn thấy là một thế giới như thế nào đây?

Ta vẫn cho là… cho là Tam Thất thích Phượng Nghi, nhất định thoát không được quan hệ với bề ngoài xuất chúng của hắn.

Thế nhưng bây giờ ta mới nghĩ ra, Tam Thất nàng không nhìn thấy màu sắc. Bề ngoài hào quang bắn ra bốn phía của Phượng Nghi kia, trong mắt nàng cũng chỉ là hình ảnh đen trắng u ám.

Vậy nàng thích chỗ nào của Phượng Nghi chứ?

Ta thật sự, không nghĩ ra.

“Tử Hằng, các ngươi rốt cuộc… nhìn thấy cái gì?”

Ta không muốn hỏi, thế những ngoại trừ hỏi hắn, ta cũng không có chỗ nào để hỏi thăm.

Biểu tình của Hôi Đại Mao thê thảm như thế. Ta hỏi lại, hắn nói không chừng sẽ ngất xỉu mất.

“Kiểu chết giống như con hươu tinh kia, người cả trấn, không phân biết già trẻ…”

Hôi Đại Mao bỗng nhiên chêm một câu: “Thai nhi chưa ra đời cũng thế.”

Ta lập tức cũng chịu không nổi, cảm thấy dạ dày co quắp.
Sau đó Hôi Đại Mao ngồi vào cái bàn bên cạnh, bẻ bánh bột ngô đã lạnh ăn lạc, còn tấm tắc khen: “Lạc lại có thể ăn ngon như thế.”

Ta thật sự chịu không nổi, quay đầu lao ra khỏi khoang thuyền.

Bên ngoài cũng có thể ngửi được huyết tinh khí, cho dù mưa còn đang rơi. Nước sông chảy ào ào, luồng huyết tinh khí kia, giống một cái tay dính bẩn. Sờ vào trán ngươi, sờ vào cổ ngươi, ngươi cảm thấy sợ hãi, lại thoát không xong.

Dường như hiểu rõ cảm giác của ta bây giờ, cũng có lẽ, những người khác trên thuyền đềug có cái cảm giác này.

Thuyền chạy.

Dây thừng không tiếng động tháo ra, thuyền một lần nữa di chuyển.

Phượng Nghi và Ngao Tử Hằng cũng không phải là đạo hạnh không đủ, thế nhưng, cái ma đầu xuống tay kia. Chạy quá nhanh, một chút khí tức, một chút dấu vết cũng không lưu lại.

Phẫn nộ của Phượng Nghi, thất bại của Tử Hằng, cũng không phải là bị đánh bại, mà là có khí lực và bi phẫn, lại không có chỗ mà phát.

Thậm chí không biết thứ giết người này, và thứ giết hươu ở kinh thành kia, có phải cùng một loại hay không.

Nếu như không phải. Vậy vấn đề rất nghiêm trọng, vì sao loại ma đầu này đột nhiên xuất hiện nhiều như vậy? Thế gian này sắp sụp đổ sao?

Nếu như phải.. Vậy cũng vẫn rất nghiêm trọng, vì sao ma đầu kia lại đi cùng một đường với chúng ta? Nó đây là khiêu khích hay là… có âm mưu gì khác?

Ta cảm giác tim mình đập khác thường, lúc thì nhanh, lúc thì chậm.

Cảm giác rất kỳ quái… Ta có thể xác định, không phải là bởi vì cái loại lo âu vừa rồi ấy.

Là một loại… cảm giác bị thứ gì đó khác vướng bận.

Thế nhưng trên đời này, ai còn có thể có thể làm cho ta có cảm giác như thế?

Có lẽ, từng có người, đúng vậy. Từng có một người như vậy.

Thế nhưng người kia. Hắn đã sớm chết rồi.

“Sư phó?”

Hôi Đại Mao cả miệng vị lạc sáp qua đây: “Người đang phát ngốc cái gì vậy?”

“Không có việc gì.”

Thật sự không biết có nên đố kị Hôi Đại Mao một chút hay không, thần kinh hắn cứng cỏi rất dọa người. Mới vừa bởi vì thấy được cái loại tình cảnh đó ra sức nôn mửa, lại ăn một bụng lạc.

Trong bầu không khí áp lực, thuyền chúng ta tiếp tục đi về phía trước.

Ta vốn không biết thì ra đi đường thủy có thể thẳng tuốt trở về động nhện, mặc dù so với đi đường bộ vòng vèo quanh nhiều nơi hơn.

Nhưng chúng ta dù sao vẫn là đã trở lại.

Lúc lại nhìn thấy Già Hội sơn, ta cảm thấy khí lực toàn thân lập tức đều buông lỏng.

Cuối cùng cũng đã trở lại.

Khẩu khí này buông lỏng, nhất thời cảm thấy ngay cả khí lực bò về Bàn Ti động cũng không còn. Bất quá đoàn người chúng ta tất cả cũng không vội, cầm ô chậm rãi lên núi, gặp phải nơi dốc thì nhảy qua, gặp phải vực sâu thì bay qua.

Tử Hằng nói: “Chỗ này của ngươi thực sự là không giống, sửa sang… thành ra giống như một cái mê cung.”

“Ha hả,” Hôi Đại Mao cười ngốc nói: “Sư phó của ta nói, an toàn là số một.”

An toàn là số một

Cái này quan trọng nhất.

Sống, mới có tất cả.

Chết, không có gì cả.

Con đường uốn khúc, cạm bẫy quỷ dị, thậm chí đến cuối cùng, còn có một câu đố ghi trên bảng đá đã được thiết kế trước, trả lời được đáp án mới có thể đi qua cửa này.

Biểu tình của mọi người đều thay đổi… Ờ, nói như thế nào đây.

Ngay cả khóe miệng Phượng Nghi cũng như cười như không, lại giống như vẻ mặt châm chọc. Bất quá hắn thoạt nhìn rất khoái trá.

Ý thức tự bảo vệ mình của động vật nhỏ, mà ta cùng với Hôi Đại Mao loại nhện và chuột này có, làm cho vị thần điểu đây phi thường khoái trá.

Được rồi được rồi, ít nhất khoái trá còn tốt hơn không thoải mái.

Câu hỏi viết trên bảng đá rất đơn giản, Tam Thất đến gần đọc lên:

“Hai con yêu đại tiểu chia ra từ hai nơi Giáp Ất xuất phát, đại yêu phải đi ba ngày để đến Ất, tiểu yêu phải đi bốn ngày để đến Giáp. Hai con yêu nếu đồng thời xuất phát, sẽ gặp nhau khi nào? Lúc gặp nhau mỗi con cách mục đích còn có lộ trình bao lâu?”

Câu đố này, thật sự rất đơn giản.

Thế nhưng Tam Thất, Phượng Nghi, còn cả Tử Hằng, bọn họ đều bắt đầu bối rối.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau