BÀN TI ĐỘNG 38 HÀO

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Bàn ti động 38 hào - Chương 36 - Chương 40

Chương 36: Tâm sự con nhện có ai biết

Lúc ở đáy nước, ngẩng đầu cũng có thể nhìn đến ánh sao mơ hồ.

Thực mỏng manh.

Đáy nước bình thường là nhất định nhìn không thấy, đây là liên quan đến pháp thuật của Ngao Tử Hằng.

Ngao Tử Hằng đẩy cái chén đến trước mặt ta: “Rốt cuộc xảy ra chuyện gì?”

“Chúng ta… gặp phải một đạo sĩ, ta trói hắn lại, sau đó, chúng ta vừa mới xoay người bỏ đi, hắn liền bị giết.”

Ta đang cầm chén trà nóng có chút phỏng tay, tự mình cũng giật mình với sự bình tĩnh trong thanh âm của mình.

“Sau đó lại tới một đạo sĩ, ra tay với chúng ta. Sư phụ vây hắn lại, chúng ta liền đến nơi này.”

Thanh âm Tử Hằng nhu hòa: “Ngươi không có giết người, không cần sợ hãi như thế.”

“Không, ta cảm thấy ta thoát không được can hệ, nếu như không phải ta trói hắn lại, nói vậy hắn sẽ không cứ bị giết chết như thế, ngay cả cơ hội chạy trốn cùng né tránh cũng không có.”

“Ngươi không cần nghĩ như vậy, gánh cái ti tiện của kẻ giết người kia lên thân mình. Ngẫm lại, đạo sĩ kia công kích các ngươi, ngươi nếu không đánh lại, chết chính là ngươi.”

Ta cúi đầu không nói gì thêm.

“Ta biết, có liên quan với tiểu đạo sĩ lần trước tới báo tin đi?”

Sự kiện kia về sau Tử Hằng cũng chưa bao giờ nhắc tới với ta, ta đương nhiên sẽ không nghĩ rằng hắn đã quên.

Hắn người này quá bình tĩnh thông minh, ta hoài nghi bên người còn có chuyện gì mà hắn không biết.

“Phải, lần trước ngươi bảo ta với hắn cùng nhau rời đi, bởi vì một chuyện, ta bị hắn mang về Thục sơn, về sau, chúng ta cùng một chỗ chờ một khoảng thời gian, hắn đối xử với ta rất tốt, rất thân mật. Sau đó sự tồn tại của ta bị sư thúc của hắn phát hiện, ta rất sợ hãi, trong lúc hoang mang không biết làm sao lại phóng độc, đạo sĩ kia ta cũng không biết sống hay chết, liền chạy về.”

“Tiểu đạo sĩ đã chết kia, ngươi biết hắn?”

“Phải, bất quá hắn đương nhiên không biết ta.”

Ta uống hai ngụm trà, cảm thấy thân thể của mình tựa hồ ấm áp một chút. Đại Mao ở bên cạnh đang vùi đầu ăn một phần mì rau trộn, là tiểu ngư tinh Tiểu Tâm đặc biệt làm cho hắn, thoạt nhìn đã hoàn toàn quên đi phiền não.

Có lẽ ta cũng nên lấy một phần mì lạnh?

Khả năng sau khi ăn no tâm tình đích xác sẽ khá lên.

“Đúng rồi, gặp phải hai đạo sĩ, tựa hồ đạo hạnh đều không được tốt lắm. Có câu thường nghe, ma cao một thước, đạo cao một trượng (1). Sao đệ tử thế hệ này của Thục sơn lại thực lực kém như vậy, còn thích chạy loạn khắp nơi?”

“Ta nghĩ, có lẽ nói không chừng chưởng môn Thục sơn có suy tính của mình.”

“Có lẽ đi.” Mặc dù ta từng là con người, thế nhưng ta lại hoàn toàn không hiểu cách suy nghĩ của đạo sĩ.

“Ngươi nghỉ ngơi một chút đi,” Tử Hằng nói: “Ta bảo các nàng thu thập gian phòng, thời gian này ngươi cũng không cần rời khỏi đầm Bích Thủy. Ta nghĩ Đào Hoa quan có lẽ sẽ lại bị đám đạo sĩ tìm phiền toái.”

Ta mệt mỏi gật gật đầu: “Được. Đại Mao cũng phải phiền toái ngươi chiếu cố.”

Trong phòng rất đơn giản, chỉ có một cái giường, một cái bàn, giường đã trải xong, ta nằm xuống, trong phòng có một cái đèn chiếu sáng dùng vỏ sò cùng san hô làm ra, không đốt lửa, san hô cùng với vỏ sò kia tự mình tỏa ra ánh sáng nhạt, óng ánh vàng.

Ta ngủ không được.

Nhắm mắt một cái liền nhìn thấy tiểu Kiều kia, hắn cứ như thế đứng trước mặt ta, hai mắt trợn trừng, con mắt sắp rơi ra khỏi hốc mắt. Cái lỗ trên người còn đang không ngừng tuôn ra máu đỏ sậm.

Hắn cứ như vậy gắt gao nhìn chằm chằm ta.Ta bắt buộc chính mình quên hắn đi.

Giống như Tử Hằng nói, đúng vậy, ta và hắn vốn chính là quan hệ ngươi chết ta sống, hơn nữa chân chính xuống tay với hắn cũng không phải ta.

Ta trở mình một cái, lại trở mình cái nữa.

Lại nhắm mắt lại đếm đếm, trước mắt nhìn thấy không phải tiểu Kiều, mà là Lý Kha.

Hắn đứng trước mặt ta, không nói lời nào.

Ánh mắt của hắn hờ hững, ánh mắt giống như dừng lại trên người ta, lại giống như căn bản không thấy ta. Trong ánh mắt của hắn ta là không tồn tại.

Cái lạnh lùng loại này làm cho ta cảm thấy so với căm hận, bài xích, miệt thị của hắn còn khó có thể chịu được hơn.

Ta không có cách nào ngủ tiếp, trợn mắt nhìn chằm chằm nóc phòng.

Phòng này tất cả đều làm bằng đá, phía trên có hoa văn lượn vòng hình thành tự nhiên. Ta theo những trục đường cong hoa văn kia nhìn xuống, thế nhưng hoàn toàn không rõ ngọn nguồn, nhìn không được mấy lần liền tìm không thấy cái hoa văn chính mình vừa mới nhìn chăm chú vào nữa.

Lý Kha hắn ở nơi nào? Hắn cũng đến đây sao?

Sư huynh, sư đệ của hắn, đều đến đây.

Có lẽ hắn cũng đến đây.

Hắn bây giờ đã biết tin tiểu Kiều chết rồi sao? Đạo sĩ họ Lưu kia trở về nhất định sẽ nói, một con nhện tinh, giết đồng môn của bọn họ.

Lý Kha có lẽ đầu tiên liền nghĩ tới ta đi? Dù sao, ta hẳn là con nhện tinh duy nhất hắn biết ở trong này.

Ta như thế nào cũng không ngủ được, chớp mắt không ngừng vẫn cảm thấy mắt khô khốc khó chịu. Thế nhưng ta không muốn nhắm mắt lại.

Nhắm mắt so với mở mắt còn khó chịu hơn.

Ta không ngừng nhớ tới lời Phượng Nghi nói cho ta biết, ta là một con nhện góa phụ đen sẽ ăn tươi người yêu.Tiểu Kiều đạo sĩ bởi vì ta mà chết, trên thi thể còn trói tơ nhện của ta…

Nghĩ đến Lý Kha không tin tức, ta cảm thấy lồng ngực của mình lại nghẹn lại.

Ta từ trên giường ngồi dậy, nghe được có thanh âm gì đó.

Có người đang thổi sáo? Hoặc là tiêu? Ta phân không rõ ràng lắm.

Không, cái này đều không quan trọng.

Ta từng nghe khúc này, tuy rằng… tuy rằng ấn tượng rất mờ nhạt.

Chính là Lý Kha từng thổi, ngay đêm trước khi chúng ta phân ly, chạng vạng ấy.

Ta nhảy xuống giường, vội vàng kéo áo khoác qua choàng lên người, đẩy cửa ra.

Tiếng sáo bên ngoài dường như càng rõ ràng hơn, có chút nôn nóng, có chút… phẫn nộ.

Khúc thổi xong rồi lại một lần nữa thổi lên, nhưng là so với vừa rồi…

Tiết tấu hơi nhanh hơn một chút, tựa hồ đang thúc giục.

Ta bước nhanh vòng qua một bụi rong, vặn cơ quan trên một khối nham thạch, sau đó theo một đường khe cửa mở chui ra, sau đó cửa ở phía sau ta chậm rãi không tiếng động khép lại.

Tiếng nước vang nặng nề bên tai, kia giống tiếng gió, cũng giống…

Ta băng qua mặt nước, tuy rằng đã sớm học được phần thủy chú, nhưng ta không muốn… không muốn để lộ ra phòng ngự cùng với vị trí của thủy phủ.

Ngao Tử Hằng hảo tâm thu lưu ta, ta chính mình lại tự tiện rời đi, đã…

Không thể lại cho hắn, lại cho đầm Bích Thủy phiền toái khác nữa.

Chuyện của chính ta, tự ta…

Cước bộ của ta nhanh hơn, tiếng sáo kia mặc dù có thể nghe mơ hồ, lên trên mặt nước thì càng rõ ràng, nhưng lại cách đầm Bích Thủy còn có một khoảng.

Ta theo tiếng sáo đi hướng đông, thanh âm kia càng ngày càng rõ ràng.

Có lẽ chỉ còn cách mấy bước, tiếng sáo ngừng lại.

Ta băng qua bụi cây, nhìn thấy có một người mặc đạo bào màu xanh đứng bên cạnh một tảng đá.

Tay chân run nhè nhẹ, ta nghe được thanh âm của chính mình, cũng có chút thay đổi giọng nói, có thể là bởi vì tâm tình hồi hộp, kích động…

Ta lại về đi về phía trước một bước, người kia quay đầu.

Gió đêm thổi trên mặt, có cảm giác mát rượi.

Chú thích

(1) ma cao một thước, đạo cao một trượng: ý chỉ đạo luôn thắng ma ↑

Chương 37: Trùng phùng không phải khi vui vẻ

Tất cả đều trong nháy mắt phát sinh, sau đó kết thúc.

Ta nhất thời thế nhưng không hiểu được phát sinh chuyện gì, trước mắt quang hoa màu bạc chợt lóe, chỉ cảm thấy ngực mát lạnh sau đó lại nóng bỏng, tiếp đấy, nhìn thấy màu đỏ tươi bắn ra bốn phía tung toé.

Người mặc đạo bào màu xanh phía trước kia, không phải Lý Kha.

Cao lớn vững chãi, kiếm hoa như nước.

Ánh trăng dâng lên, chiếu trên người hắn, dường như có một tầng ánh sáng ấm áp.

Là ta từng gặp qua, sư thúc của Lý Kha, Thanh Liên. Đạo sĩ thoạt nhìn tiên phong đạo cốt, tu vi lại cực kỳ cao ấy.

Ta nâng tay lên, uổng công ấn vết thương không ngừng phun máu trước ngực.

Thì ra, máu của nhện yêu, cũng là màu đỏ…

Ta ngẩng đầu nhìn đạo sĩ kia, ta chính là không rõ một chuyện.

“Khúc này… Ngươi sao lại biết?”

“Khúc này tên là Thanh bình điệu, là ta dạy Lý Kha.”

Vậy sao? Thì ra là thế.

Ta cảm thấy một mảnh trước mắt bắt đầu biến mơ hồ, lay động không ngừng.

Cơ thể ngã quỵ thật mạnh trong vũng máu, ta cảm thấy có cái gì nóng bỏng từ trong mắt chảy ra.

Mơ mơ hồ hồ nghe được có người nói chuyện,

“Ta bắt nó bầm thây vạn đoạn, báo thù cho sư thúc cùng sư đệ!”

“Yêu nghiệt này có kịch độc, lưu lại còn có tác dụng khác…”

Thể lực cùng nhiệt độ đều theo máu tươi chảy ra khỏi thân thể, tri giác của ta dần dần biến thành tê dại trì độn không có điểm tận cùng.

Rất nhanh, ngay cả cảm giác này cũng đều sẽ mất sạch sành sanh.

Vừa rồi hỏi sai câu hỏi rồi, kỳ thực ta muốn biết nhất chính là, Lý Kha hắn còn sống không? Hắn ở nơi nào?

Thế nhưng… Vô luận như thế nào, tất cả đều không quan trọng nữa. Hắn còn sống cũng tốt, đã chết cũng tốt… Dù sao ta cũng đã sắp chết, hết thảy đều không có gì khác.

Nếu như hắn còn sống, hắn có lẽ sớm đã quên mất ta con yêu quái này.

Nếu như hắn đã, không còn trên đời, vậy ta bây giờ sẽ đi gặp mặt hắn. Đến lúc đó, ta nhất định không thể quên nói, xin lỗi.

Còn có, ta phải nói cho hắn, ta vẫn rất nhớ, rất nhớ hắn.

Kỳ thực ta vẫn hi vọng hắn còn sống, chẳng sợ trở nên giống như Thanh Hoa, Thanh Liên lão đạo đối với yêu quái chán ghét không lưu tình chút nào như vậy… Còn sống, lúc nào cũng tốt hơn, phải không?

Đã quên mất trước kia nghe ai nói, kỳ thực nháy mắt trước khi chết, cũng không thống khổ.

Khi đó sẽ nhớ tới rất nhiều người và sự trước đây, trong nháy mắt ngắn ngủi, có người có thể hồi tưởng lướt qua cả đời mình.

Loại cách nói này rất có lý.

Ta nhớ hoa đào đầy mắt ở Đào Hoa quan, gió thổi qua, ong bướm bay múa, sắc hồng rực rỡ.

Từ một người, biến thành một con nhện, ta thực may mắn mình không có lạnh đói mà chết, tại Đào Hoa quan, cuộc sống của ta trôi qua rất sung sướng… Còn có, ta quen biết Tam Lục bọn họ.

Ta nhìn thấy Ngao Tử Hằng mỉm cười với ta… Còn có Phượng Nghi khuôn mặt kiêu ngạo, tươi đẹp kia. Dường như, còn có chút gì đó…
Máu rất nhiều, tiếng quát tháo hoảng loạn, chuyện này, tựa hồ từng phát sinh, thế nhưng ta lại không nhớ rõ.

Còn có, Lý Kha.

Hắn gặp phải ta, là bất hạnh của ta, hay là bất hạnh của hắn?

Có lẽ đối với hai chúng ta mà nói, gặp nhau này đều là một sai lầm.

Yêu quái và đạo sĩ chính là thiên địch, không nên có quan hệ khác.

Thế nhưng nụ cười của Lý Kha luôn lóe lên trước mắt ta, hình ảnh lúc lần đầu tiên chúng ta gặp nhau. Hắn khi đó thực chật vật, ánh mắt ngây thơ trong suốt.

Còn có, lần hắn chạy tới cho ta biết có nguy hiểm kia.

Nếu như khi đó hắn không đến… Hết thảy phía sau này cũng sẽ không giống.

Mạch suy nghĩ và tri giác của ta tựa hồ cũng biến mất, trước mắt mờ mịt u ám, một màn sương mù mơ hồ che trước mắt.

Ta đã chết rồi sao?

Thế giới tử vong rốt cuộc là dạng gì? Có đường Hoàng Tuyền, cầu Nại Hà, điện Diêm La, thành Uổng Tử hay không?

Nên đi chỗ nào?

Bỗng nhiên ta phát giác chính mình lơ lửng giữa không trung, không có thân thể.

Ta có thể nhìn thấy, ta còn có thể nghe được tiếng gió gào thét thổi qua, thế nhưng ta không có cảm giác.

Ta thành quỷ rồi sao?

Phía dưới có một vũng máu, sau đó đạo sĩ họ Lưu với Thanh Liên cùng nhau xoay người rời đi.

Ta thân không phải của mình đi theo phía sau bọn họ, rất giống bị một sợi dây nhìn không thấy buộc, là giống như, giống như người thả diều, bọn họ kéo dây, ta chính là diều giấy, bị bọn họ kéo đi.

Bọn họ đi rất nhanh, ta cứ như vậy đi theo phía sau bọn họ. Chỗ đặt chân, lại là một nơi ta đã từng tới.

Lạc Vân quan.Ta cảm thấy trong đầu hỗn loạn, nhất thời mơ hồ, nhất thời thanh tỉnh. Lúc mơ hồ phải nghĩ hơn nửa ngày mới biết mình là ai, vì sao lại ở chỗ này. Lúc thanh tỉnh thì gắng sức, chuyên tâm nhìn, nhìn diện mạo các đạo sĩ này.

Lý Kha, Lý Kha hắn có thể ở đây hay không?

Bọn đạo sĩ tới rất nhiều, khác với lần đột kích trước của bọn họ, lần trước chỉ có đạo sĩ chữ lót Thanh tới nơi này, lúc này đây người tới lại rất nhiều, trong mỗi gian phòng đều đầy.

Ta không có biện pháp vào phòng, cảm giác mình tựa hồ đã bị chặn lại ở mái hiên. Cũng không thể cách Lưu đạo sĩ quá xa, cảm giác… ta liền tung bay cách đầu hắn khoảng chừng ba thước.

Đây là có chuyện gì chứ?

Bọn đạo sĩ rất khẩn trương vẽ bùa, nhập định, còn có mấy người luyện kiếm trong sân.

Bọn họ vì sao nhất định không buông tha Đào Hoa quan chứ? Năm năm trước tới một lần, lần này đây thoạt nhìn là không đạt được mục đích sẽ không bỏ qua.

Đạo sĩ họ Lưu đi hướng hậu viện, xách theo một cái sọt nho nhỏ. Lạc Vân quan cũng không lớn lắm, hậu viện cũng chỉ có hai gian phòng dựa vào tường phía đông. Lúc hắn đi đến, ta cũng dịch chuyển theo về phía trước.

Ta chợt nhớ Thanh Liên đạo sĩ hình như đã nói, cái kia của ta, khụ, độc tố trong thân thể còn chỗ hữu dụng, cho nên…

Có phải thân thể con nhện lúc đầu của ta bị bọn họ thu lại, ở trên người đạo sĩ họ Lưu này hay không? Vì thế ta mới không thể không di chuyển theo hắn, hắn động ta cũng động, hắn dừng ta cũng phải dừng.

Gian phòng kia không biết là dùng để đặt cái gì, không có cửa sổ, tất cả đều là xây bằng gạch đá. Ta không có biện pháp đi vào, chỉ có thể nghe ở phía ngoài.

“Sư đệ, uống chút nước đi.”

Sư đệ?

Ta bỗng nhiên khẩn trương lên.

Rõ ràng không thân thể, thế nhưng cái loại cảm giác khẩn trương này, lại cũng không bởi vì không có thực thể mà giảm xuống, hoặc là có gì khác biệt.

Là, là Lý Kha sao?

Có phải là hắn hay không?

“Cơm không ăn, nước dù sao cũng phải uống chứ?”

Trong phòng chỉ có thanh âm mỗi Lưu đạo sĩ nói chuyện.

Người kia, người kia…

Ta khẩn trương không có cách nào khác, chỉ cảm thấy toàn bộ tâm lực của mình đều dùng ở thính giác.

Nói gì đi chứ, mau nói một câu gì đó, dù cho hừ một tiếng cũng được.

Để ta biết… Để ta biết có phải là hắn hay không.

Hắn có bình an không, hắn… có ở nơi này hay không?

“Ta vốn không muốn nói cho ngươi, thế nhưng ta không thể lại nhìn ngươi cứ tiếp tục hồ đồ như thế. Vừa rồi, Thanh Liên sư bá báo thù thay Kiều sư đệ, giết con nhện tinh kia.”

Phía trong phòng, có thanh âm khàn khàn nói: “Cái gì?”

Thanh âm kia nghe qua khàn khàn rất nặng nề.

Vừa xa lạ, vừa không lí do khiến cho ta cảm thấy quen thuộc.

Chương 38: Giây phút sinh tử tình đả thương người

“Ngươi không tin sao? Ta có cái này cho ngươi xem.”

Có tiếng lách cách rất nhỏ, dường như là đang mở ra cái gì, cái hộp? Hay là…

“Ngươi xem xem, ta cũng mang thi thể của yêu nghiệt đến, Thanh Liên sư bá tính toán mang nó tới luyện đan, ngươi xem xem.”

Đột nhiên cảnh vật trước mắt di động xoay tròn, ta bị một cỗ lực hút mạnh mẽ kéo hướng phía trước, giống như… giống như trục lăn của máy giặt đang quay, ừ, cũng giống bị máy hút bụi thoáng cái coi như là bụi đất hút vào.

Nói không rõ cái loại cảm giác này, dù sao ta cảm thấy mình giống như sợi len bị xoắn vặn xoay tròn như bay, sau đó đập thật mạnh vào thứ gì đó, lập tức thiếu chút nữa đụng ta ngất đi—

Không đúng, chờ một chút.

Ta đã không có thân thể.

Cảm giác ở đâu ra?

“Tam, Tam Bát?”

Ông trời của ta ơi.

Ta thấy được, Lý Kha.

Hắn đã hoàn toàn không còn đường nét hài tử, trên thực tế, hắn gầy đến dọa người.

Trong tầm nhìn của ta gần nhất chính là… một bàn tay.

Trên thực tế, ta phát hiện ta lại trở về thân thể của chính mình, lấy bộ dáng con nhện, nâng trên bàn tay Lưu đạo sĩ.

Thân thể cứng ngắc giống như tảng đá, ta khẽ động cũng động không được, ngay cả con ngươi cũng vậy.

Nhưng là bây giờ không có thời gian cho những thứ này.

Lưu đạo sĩ nâng ta ở lòng bàn tay, ta có thể nhìn thấy, khuôn mặt Lý Kha, từ từ tới gần ta.

Ánh mắt kia giống một con dao, tàn khốc khó có thể tưởng tượng.

Không phải tàn khốc đối với người khác, là đối với chính hắn…

Con dao kia, là đâm trên chính người hắn.

“Nếu như ngươi muốn, thì giữ lấy nó đi. Kiếm của Thanh Liên sư bá nhanh nhất, nó đi rất nhanh, không chịu nhiều thống khổ vụn vặt cái gì. Ta nói như vậy, ngươi có phải trong lòng dễ chịu hơn một chút hay không? Sư đệ, ngươi đừng hồ đồ nữa, yêu quái không có một là thứ tốt, nó độc chết Thanh Hoa sư thúc, lại giết Kiều sư đệ! Thế nhưng năm năm cũng đã qua, đến bây giờ ngươi còn khăng khăng một mực! Ngươi! Kiều sư đệ đã mất, ngươi còn muốn làm cho sư phụ lại đau lòng thất vọng sao?”

Lý Kha không nói chuyện, ánh mắt của hắn dần dần biến đỏ bừng, đỏ tựa như có thể rơi máu xuống.

Bị hắn nhìn chuyên chú như thế, ta cảm thấy lồng ngực của mình cũng như sắp vỡ ra.

Đừng nhìn ta như thế.

Xin ngươi.

Lý Kha, ta chưa chết, ta chẳng qua là không thể động.

Ta chưa chết.

Có cái gì từ trong mắt hắn chậm rãi chảy xuống.

Không phải nước mắt.

Đỏ tươi, đó là màu máu.

Chậm rãi, từ trong hốc mắt hắn chảy ra, chảy qua hai gò má của hắn, khuôn mặt tái nhợt gầy trơ cả xương bị huyết tuyến đỏ tươi uốn lượn vẽ ra hoa văn quỷ dị.

Kia rốt cuộc là máu, hay là nước mắt?

“Tự ngươi nghĩ cho rõ ràng, ta đi trước.”

Lưu đạo sĩ nhẹ nhàng lật bàn tay, ta cứng ngắc rơi xuống, rơi xuống đất trước người Lý Kha.

Hắn xoay người đi ra ngoài, cách một tiếng đóng cửa lại.

Con mắt ta không nhúc nhích được, chỉ có thể nhìn vạt áo trước áo choàng của Lý Kha.
Một giọt đỏ rơi lên vải màu xanh lam kia, thấm ra, là một chấm màu mực đen.

Lại là một giọt.

Ta sốt ruột thế nào, cũng không thể làm cho mình nhúc nhích, cũng không thể phát ra thanh âm.

Ta chưa chết a! Ngươi đừng khóc! Đừng thương tâm! Đừng tẩu hỏa nhập ma giống như lần trước a!

Ta chưa có chết!

Lý Kha đừng khóc, đừng khóc!

Hắn sao lại bị giam? Sao lại gầy như thế? Đạo sĩ này làm gì hắn! Bọn họ làm sao dám! Lý Kha cũng không phải yêu quái, vì sao phải bị giam lại? Hắn chưa từng làm chuyện thương tổn người khác!

Là ta…

Là ta liên lụy hắn, nhất định là!

Đạo sĩ kia, hắn có lẽ cũng đã chết, cho nên, cho nên Lý Kha bị trút giận, bị trách tội…

Tiếng bước chân Lưu đạo sĩ dần dần đi xa, gian viện này yên tĩnh đến kinh người, tiếng hít thở của Lý Kha rất nặng nề, một chút, một chút.

Ta nghĩ tới rất nhiều lần chúng ta sẽ gặp lại, khi gặp lại sẽ ở nơi nào, thời tiết thế nào, ngươi sẽ nói cái gì, khi đó, chúng ta, chúng ta sẽ nhìn chăm chú đối phương ra sao…

Ta mới vừa hiểu, ta thích hắn.

Trước kia ta vẫn luôn chỉ cảm thấy hắn là một hảo bằng hữu. Đúng vậy, hắn trước kia cũng là một người khiến cho người ta thích.

Thế nhưng phần tâm tình này từ lúc nào, biến đổi chứ?

Biến thành, một loại thích khác.

Ta vừa mới mới biết được, ngay khi Phượng Nghi nói cho ta biết, ta không có biện pháp cùng một chỗ với người khác.

Nhện không có người yêu.

Nhện góa phụ đen đã định trước chỉ có thể một mình một con, qua suốt đời.

Sắc đậm trên vạt áo trước của Lý Kha kia, diện tích càng lúc càng lớn.

Ta động không được, nói không được.
Ta chỉ có thể bất lực như vậy, lo âu nhìn hắn.

Vận mệnh của ta, cũng giống như một bộ phim điện ảnh xem trước kia, tên cũng không nhớ rõ. Nữ tử trong đó từng bị nguyền rủa, vĩnh viễn cũng không chiếm được tình yêu, cho dù chiếm được cũng sẽ lập tức mất đi.

Phượng Nghi nhắc nhở ta, ngay khi ta biết ta không thể có được, ta mới phát hiện cảm giác của ta đối với Lý Kha.

Không biết đã ở trong lòng cắm rễ bao lâu, nảy mầm, sinh rễ, mọc lá.

Thế nhưng, liền chấm dứt ở đó.

Sẽ không, vĩnh viễn cũng sẽ không, nở ra hoa luyến ái.

Sau đó đúng lúc này, ta lại hiểu rõ, Lý Kha hắn đối với ta, đối với ta yêu quái phần lớn thời gian đều là nhện này, cũng có, cảm tình giống như ta đối với hắn.

Vào lúc này.

Dưới một loại hoàn cảnh như vậy.

Nếu như ta không phải nhện, hắn không phải đạo sĩ, vậy chúng ta bây giờ, có phải có thể coi là, lưỡng tình tương duyệt hay không? Ta thích hắn, hắn cũng thích ta, chúng ta bây giờ có thể bắt đầu đoạn yêu thương này.

Thế nhưng…

Chúng ta không có trước hoa dưới trăng, không có đưa tình nhìn nhau, không có thổ lộ tâm tình…

Không có, những thứ này chúng ta đều không có.

Ta chết cứng khẽ động cũng động không được, hắn đang chảy nước mắt giống như máu.

Sau đó, một bàn tay đưa qua, tới gần ta.

Cái tay kia rất gầy, đã không phải là bộ dáng thon dài xương thịt đều đặn trong trí nhớ của ta. Phía dưới làn da mỏng manh, từng sợi mạch máu màu xanh gồ ra, xương ngón tay trơ ra giống như cây trúc bị gió sương làm khô biến vàng.

Hắn thật cẩn thận, giống như đối đãi bảo vật hiếm có, nhặt thân thể của ta lên, đặt ở lòng bàn tay.

Hắn áp tay vào ngực, nơi đó có lẽ là nơi còn có một chút nhiệt khí duy nhất toàn thân cao thấp của hắn.

Ta áp chặt giữa ngực và bàn tay của hắn, trái tim của hắn cách ta gần như thế, gần như thế.

Ta cảm giác được trái tim của hắn từng cái, từng cái nhảy lên.

“Ta rất nhớ ngươi, ngươi biết không?” Hắn thấp giọng nói, thanh âm xuyên qua chấn động của lồng ngực, nghe lên vô cùng nặng nề. Đầu lưỡi hắn giống như từng chịu vết thương, vì thế… vì thế nghe lên khô khốc mà có chút không lưu loát lắm.

“Ta chỉ thấy một lần bộ dạng ngươi biến thành người, đã nhớ không rõ bộ dáng của ngươi, lúc nhớ lại, cũng là bộ dáng ngươi tám cái chân, cái bộ dáng này càng ngày càng rõ ràng…”

“Chúng ta không nên quen biết, nếu như không như vậy, ngươi có lẽ còn sống thật tốt.”

Thanh âm của hắn thực ôn hòa, thực bình tĩnh.

Thế nhưng tay hắn đang run rẩy, run rẩy càng ngày càng kịch liệt.

“Là ta hại ngươi.”

“Ngươi biết không? Nếu có thể làm lại một lần, ta không biết trong lòng ta rốt cuộc nghĩ như thế nào, ta muốn, ta không muốn gặp được ngươi. Thế nhưng trong lòng ta khó chịu, đau chịu không nổi.”

“Ta cảm thấy lạnh.”

“Ngươi có lạnh hay không? Hả?”

“Ta ôm ngươi, ngươi sẽ không lạnh. Chúng ta… Chúng ta cuối cùng cũng lại thấy mặt.”

“Ta ôm ngươi, ngươi sẽ không lạnh.”

Ta không lạnh.

Lạnh rõ ràng là ngươi, Lý Kha.

Chương 39: Hữu tình cũng khó thành một đôi

Ta thật hy vọng đây là một hồi ác mộng, rất nhanh đều sẽ qua. Hoặc là mở mắt ra, có thể thoát khỏi hết thảy này. Ta vẫn là ta vô lo vô lắng, hắn vẫn là hắn vô ưu vô lự.

Nếu như chúng ta không gặp nhau, hắn không biết một ngóc ngách trên đời có một ta, ta cũng không biết trên đời có một hắn sống ở địa phương khác nhau, có lẽ, cuộc sống của chúng ta đều sẽ đơn giản mà vui vẻ.

Đây hết thảy không phải… mộng.

Chính bởi vì ta biết đây không phải.

Biết thanh tỉnh như thế, không có biện pháp tự mình lừa mình.

Chỉ có thể trơ mắt nhìn hắn như thế, cái gì cũng không thể làm.

Ta cảm thấy, không có chuyện gì so với chuyện này còn bất đắc dĩ hơn.

Hắn lui lại trong góc tường của gian phòng này, bên ngoài mơ hồ có tiếng sấm rền vang lên. Hạt mưa đánh lên ngói phòng vang lộp bộp, thanh âm càng ngày càng gấp, càng ngày càng vang.

Tiếng mưa bù vào yên lặng trong phòng.

Thế nhưng sự trầm mặc bình tĩnh của Lý Kha, làm cho trong lòng ta càng lo hơn.

Nếu như khóc lên, có phải tốt hơn hay không?

Kìm nén, sẽ làm người ta nghẹn đến hỏng mất đi?

“Tam Bát,” Không biết qua bao lâu, hắn thấp giọng nói chuyện, thanh âm của hắn vẫn là bình tĩnh như vậy.

“Ngươi còn nhớ lần đầu tiên chúng ta gặp nhau hay không, khi đó ngươi nói với ta, ngươi tên là Đào Hoa. Ta lúc ấy liền cảm thấy ngươi có lẽ không nói thật. Một người nói tên của chính mình còn phải suy suy nghĩ nghĩ, nói còn lúng ta lúng túng. Ta nghĩ, con nhện này có lẽ là đang gạt ta, nó nói cho ta không phải tên thật. Bất quá vậy lại có quan hệ gì chứ? Lần đó, ta là cùng sư phụ bọn họ đi hồ Song Tháp, lạc đường, mới chạy đến Đào Hoa quan nơi này. Trước lúc đấy, ta kỳ thực chưa từng qua lại với yêu tinh.”

Trước lúc đó ta cũng chưa từng qua lại với đạo sĩ…

“Sư phụ bọn họ từng hàng phục hồ yêu, cương thi quái… Ta đã từng gặp yêu, thế nhưng lúc ấy ta thực sự không cảm thấy ngươi là cái loại sư phụ bọn họ nói, sẽ làm chuyện xấu đó. Ta cảm thấy, ngươi một chút cũng không xấu…”

“Ngươi còn chê cười ta không hiểu chuyện, ngươi cũng không lớn hơn ta bao nhiêu.”

“Ta thường xuyên nhớ chuyện quá khứ, khi biết, ở chung với ngươi. Số lần nhớ nhiều lắm, có lúc cảm thấy nhớ lần này, cùng với lần trước, có nhiều chỗ không giống. Ta đã không còn biết, cái nào là chuyện thật, từng phát sinh, cái nào là khi từng lần nhớ lại, tự mình suy tưởng thêm vào nội dung… Ta sợ hãi, ta sợ ta đến cuối cùng, trí nhớ sẽ càng ngày càng không đáng tin cậy, ta sẽ quên trước kia, chỉ nhớ rõ ảo tưởng của mình. Không có người nào nói chuyện với ta, ta cả ngày cả đêm hối lỗi đối diện một bức tường đá. Thế nhưng ta hối không được lỗi…”

“Chẳng lẽ người và yêu, thì không thể ở chung sao?”

“Chúng ta thật sự không thể cùng một chỗ, phải không?”

Hắn chậm rãi đứng lên, vịn vào tường, cước bộ loạng choạng đi hướng phía trước.

Ta tưởng rằng cánh cửa kia nhất định khóa, bất quá hắn chỉ đẩy cửa liền mở ra.

Cuồng phong cuốn mưa lớn thổi vào trong phòng, Lý Kha cẩn thận che cho ta, sau đó cất bước đi vào trong mưa gió bên ngoài.

Gió thổi hắn đứng cũng đứng không vững, mưa to giống như phát điên, hạt mưa quất trên người trên mặt hắn, chỉ trong nháy mắt y phục thân thể hắn liền toàn bộ ướt đẫm.

Duy nhất không có ướt, chính là ta được hắn gắt gao bảo vệ ở lòng bàn tay.

Xuyên qua một chút kẽ hở của ngón tay ta có thể nhìn thấy điện quang màu tím, xé rách lóe lên trên đỉnh đầu.
Lý Kha muốn đi đâu?

Trong lòng ta lo sợ khó yên, sợ hãi mà lo lắng.

Hắn cơ hồ vừa bước vừa trượt, mấy lần ta cũng cho là hắn sẽ té ngã. Thế nhưng hắn hết lần này tới lần khác vẫn đứng được, hơn nữa, càng chạy bước chân càng lớn.

Hắn đi về phía trước trong đêm mưa tối đen, ta không biết hắn muốn đi đâu, hắn muốn làm gì.

Ta đã không còn nhận biết được phương hướng.

Thân thể cứng ngắc như cũ, giống như… bị giấu trong một cái hòm đá, cái loại sợ hãi dần dần lan đến toàn bộ trái tim cùng với bất đắc dĩ này…

Người nếu như sau khi chết có linh, lại không thể rời khỏi cái thể xác đã tử vong kia… Cái loại cảm giác này không phải hai chữ đáng sợ là có thể miêu tả.

Ta cảm giác mình bị một loại sợ hãi khổng lồ bao phủ.

Tựa hồ sắp phát sinh chuyện gì.

Ta dự cảm, trên đường tương lai không lường được kia, mai phục cái gì…

Lý Kha rốt cuộc muốn đi đâu?

Hắn sẽ không muốn đi làm việc gì ngốc đi?

Trong nháy mắt ta nhớ tới đều là một vài chuyện tình đồng sinh cộng tử, chết vì tình các loại.

Chẳng lẽ… Chẳng lẽ loại tra tấn này còn muốn lặp lại? Lý Kha nhìn ta chết, ta lại nhìn hắn chết?

Sẽ không!
Lý Kha sẽ không, hắn sẽ không làm cái loại việc ngốc nghếch đó!

Còn tiếp tục như vậy ta sẽ điên mất!

Ta hồi tưởng rất nhanh trong đầu tất cả phương pháp tu luyện ta biết, bây giờ là thời tiết sấm chớp mưa bão, nếu như, nếu như ta có thể lấy sức mạnh lôi điện đến cho mình dùng, có lẽ ta còn có thể, khôi phục!

Thế nhưng, ta phải làm sao mới có thể lấy được sức mạnh lôi điện đây? Chẳng lẽ muốn bầu trời đánh xuống một đạo lôi vừa lúc bổ trúng Lý Kha, để cho ta có được sức mạnh sao?

Có chút kỳ quái, có chuyện gì, bị ta xem nhẹ?

Tối nay vì sao lại hạ mưa? Rõ ràng, lúc ta từ đầm Bích Thủy đi ra, bầu trời còn có sao, nhìn không thấy bóng dáng mưa gió.

Một hồi mưa như trút nước đột nhiên như thế, lôi điện tựa như mất đi khống chế, gió tựa như muốn thổi đi tất cả mọi thứ, tràn ngập lực phá hoại…

Mưa này, có thể có liên quan với Tử Hằng hay không?

Còn có, Lý Kha cứ như vậy trong phòng giam hắn kia đi ra, mặc dù có mưa lớn, thế nhưng… sao cũng không có một đạo sĩ phát hiện hắn?

Đám đạo sĩ này chẳng lẽ đều bị mưa lớn bưng tai bịt mắt? Không có khả năng.

Hay là, bọn họ có chuyện khác quan trọng, căn bản không còn thời gian để ý Lý Kha? Bọn họ, có phải đi làm khó dễ Đào Hoa quan và cả đầm Bích Thủy hay không?

Trận mưa to quỷ dị thình lình xảy ra này, bọn đạo sĩ hành tung mục đích bất minh kia, cái dị thường của Lý Kha…

Ta cảm thấy ta sắp điên rồi.

Lý Kha chạy băng băng như bay, tim của hắn đập rất nhanh.

Hắn chạy cực nhanh trong mưa to như trút nước, trên đường rừng tối đen như mực.

Thanh âm lo lắng ở đáy lòng ta, ai cũng nghe không thấy.

Sợ hãi cực lớn giống như con dao bén nhọn, thật sâu đâm vào trong đầu ta.

Một đạo tia chớp, lại một đạo tia chớp.

Bỗng nhiên, bốn phía ngoại trừ tiếng mưa rơi, tiếng bước chân của Lý Kha, tựa hồ, còn có thanh âm gì đó.

Là cái gì?

Mưa to làm xáo trộn phán đoán của ta, ta không thể xác định thanh âm kia là gần hay là xa, rốt cuộc… là cái gì?

Lý Kha bỗng nhiên té ngã, bàn tay của hắn buông ra, cơ thể của ta rớt xuống, rơi trên mặt đất tràn đầy nước bùn. Hắn kích động sờ soạng, vội vàng tìm kiếm, tia chớp chiếu trong thiên địa giống như ban ngày, hiện ra trùng trùng điệp điệp lá cây xanh thẫm quỷ dị, những cái cây xa xa kia giống một con thú bụng dạ khó lường. Trên trời có mây thật dày, vô số tia chớp thật nhỏ phóng ra giữa tầng mây, giao kích, biến mất… Sau đó lại một lần nữa giao thoa.

Tay Lý Kha cuối cùng cũng chạm được đến ta.

Một đạo điện quang to lớn, chói mắt thẳng tắp từ trên trời giáng xuống.

Chương 40: Hoa tình nở tàn chỉ chớp mắt

Tia chớp hạ xuống, Lý Kha hét lên rồi ngã gục.

Đồng thời bị tia chớp đánh trúng còn có ta.

Giống như món đồ vì hết pin mà cứng đờ bất động không chơi được bỗng nhiên lấy được nguồn điện bổ sung năng lượng mới, ta lập tức liền cảm thấy thân thể này lại là của ta. Cái loại cảm giác kỳ diệu, hạnh phúc này.

Một cỗ ấm áp, giống nước… không, giống điện…

Ợ, ta cũng nói năng lộn xộn mất rồi, dù sao, là tia chớp, chính là ở trong thân thể của ta hóa thành một dạng sức mạnh như nước lưu động không ngớt.

Ta lập tức có khí lực, mạnh mẽ từ dưới đất bò dậy.

Kết quả dưới đất rất trơn rất lầy lội, ta lại bởi vì hưng phấn quá độ động tác quá mãnh liệt, vừa mới bò dậy lại là tõm một cái chụp ếch khuôn mặt hướng xuống dưới nặng nề ngã quỵ trên đất bùn.

Ơ, ta biến thành thân thể của con người rồi?

Nương bạch quang tia chớp thoáng hiện, ta nhìn thấy tay, chân, thân thể mình dính đầy nước bùn.

A, Lý Kha!

Ta gấp gáp đi đỡ hắn dậy, thân thể hắn vừa ướt vừa nặng nề, ta lớn tiếng gào thét tên của hắn, thế nhưng tiếng dông tố làm cho bản thân ta cũng nghe không được mình gào những gì.

Như vậy không được!

Vừa rồi lực lôi điện hơn phân nửa bị ta tiêu hóa, hơn nữa nhìn bề ngoài của Lý Kha, hắn hẳn là không có chịu thương quá nặng.

Ờ, nếu như đuôi tóc cuộn tròn, y phục biến thành từng mảnh không tính là thương quá nặng…

Ôi.

Ta nên nói thời gian đạo lôi điện này đến rất đúng hay là rất không đúng đây? Đánh ta sống, thế nhưng đánh Lý Kha bất tỉnh.

Ta dùng hiệu suất cao nhất của mình dò xét một chút.

Lý Kha còn sống, tim đập bình thường, chỉ là hôn mê.

Hô, hoàn hảo.

Chúng ta không không có giống Romeo Juliet, càng không giống Lương Sơn Bá và Chúc Anh Đài.

Ta ôm hắn gắt gao, khuôn mặt dán cùng một chỗ với hắn.

Mặt của ta nóng, mặt của hắn lạnh.

Nước mưa… không kiêng nể gì chảy trên khuôn mặt dán vào nhau của chúng ta.

Có lẽ, ngoại trừ nước mưa, còn có cái khác.

Hắn không có quên ta, hắn bị phạt tự kiểm điểm, vẫn bị nhốt lại, hắn cũng chưa từng quên ta.

Giống như ta tưởng niệm hắn, hắn cũng tưởng niệm ta.

Ta kéo hắn đến dưới tàng cây, trước tiên dùng một cái tiểu pháp thuật dính lá cây trên đỉnh đầu vào nhau, lại làm một cái ly thủy chú cho Lý Kha, để cho thân thể hắn biến khô, sau đó lại lấy ra một viên trân châu mang từ đầm Bích Thủy. Trân châu có một vòng ánh sáng óng ánh nhàn nhạt, đủ để chiếu sáng trong đêm mưa này.

Ánh mắt hắn khép kín, vẫn không nhúc nhích.

Ta đặt hắn nằm ngang dưới đất, nhẹ nhàng phất tóc rối bời trên mặt hắn.

Ngũ quan của Lý Kha, mơ hồ vẫn là bộ dáng trong trí nhớ của ta.

Mũi rất thẳng, khuôn mặt anh tuấn, chân mày khe khẽ nhăn…

Chỉ là, hắn rất gầy.

Người gầy cũng sắp thoát hình, tóc cũng không có đen bóng mềm mại như trước đây, thoạt nhìn, có chút tiều tụy.

Ta cảm thấy trong lòng chậm rãi siết chặt.
Đỉnh đầu sấm rền vang, ta cảm thấy, tiếng mưa, tiếng sấm này, đều cách ta xa như vậy.

Toàn bộ thế giới chỉ còn lại có một mảnh thiên địa nho nhỏ như thế, dưới tàng cây.

Chỉ có ta, chỉ có hắn.

Mưa to ào ào đánh lên tán cây trên đỉnh đầu, lá cây bị nước mưa đập vang lên bộp bộp.

Muốn ta hình dung, mặc dù hắn bây giờ mặt không còn chút máu, hôn mê bất tỉnh.

Ta còn chưa từng cảm thấy, có người nào, ưa nhìn hơn hắn.

Có khi nào, tâm tình bình an vui sướng hơn hiện tại.

Tay không biết khi nào bị thương, có lẽ là máu bị một kiếm kia Thanh Liên đâm vẫn chảy, lại có lẽ là lệ đỏ chảy ra từ trong đôi mắt hắn kia, dính tới phía dưới mắt trái hắn, nơi đó từng điểm đỏ sẫm.

Ta đưa tay đi chà một cái, không có lau hết.

Ngón tay ta dùng lực, lại lau hai cái.

Hắn bỗng nhiên mở mắt. Ta hoảng sợ lập tức rút tay lại, một bộ chột dạ, tựa như bị bắt gian tại trận.

“Ngươi, tỉnh rồi?”

Lý Kha nhìn ta, ánh mắt kia, tựa hồ là rất mờ mịt.

“Ừm, ta chỉ là muốn lau lau mặt cho ngươi,” cũng không phải muốn phi lễ ngươi, đừng có hiểu lầm: “Ngươi cảm thấy trên người thế nào? Chỗ nào không thoải mái?”

“Tam, Tam Bát?”

Ta cảm thấy khóe miệng mình chắc chắn không bị khống chế giật hai cái.

Như thế, một cái thời khắc như thế, sinh tử gian nan, cửu biệt gặp lại, lưỡng tình… Khụ, loại thời điểm này hắn đột nhiên gọi cái tên ấy của ta, cho dù hắn có gọi tình thâm chân thành, rung động đến tâm can, ta nghe cũng chỉ cảm thấy rất 囧 mà đặc biệt 囧, bi thương này, cảm động này, yêu thương này… Những tâm tình ấy đều giống như bong bóng xà phòng xinh đẹp, bị một câu Tam Bát của hắn, đập bể tan tành.

“Ừ.” Ta gật gật đầu.

Cũng không biết nên nói cái gì.

Tay hắn bỗng nhiên ngược lại nắm lấy cổ tay ta.Hắn gầy như thế, cảm giác trên tay không một chút thịt, tất cả đều là xương cốt, cộm lên.

Ánh mắt hắn đen láy đen láy, ta nhìn thấy kinh hãi.

“Ơ ngươi… A?”

Thanh âm của ta đột nhiên ngừng lại.

Lý Kha bỗng nhiên cứ như vậy ôm chặt lấy ta.

Ta lập tức lại mất đi khả năng hành động, trong óc trống rỗng, châu bối trên tay cầm không vững rơi dưới đất, quanh người lập tức biến tối tăm không rõ.

Tia chớp lại xoẹt vang lên một tiếng, đồng cỏ chợt sáng, ánh sáng mạnh mẽ kia chiếu mặt hắn giống như kim loại. Mưa to ùn ùn kéo đến, giống như thiên hà mở cửa. Điện quang lại chợt tối, rừng cây lờ mờ, thoạt nhìn bóng mờ trùng điệp, khiến người ta kinh tâm.

Trên đỉnh đầu, tiếng sấm nặng nề lướt qua.

Hắn ôm ta chặt như thế, chặt như thế.

Mặt của ta bị gắt gao ấn vào ngực hắn, chính là… tại vị trí hắn ban nãy đặt thân thể con nhện của ta.

Ta có thể nghe được tiếng tim đập của hắn.

Từng tiếng, từng tiếng, giống như vừa nãy.

Thế nhưng, tim đập vẫn thế, tâm tình lại không giống.

Hắn dùng sức như vậy, thế cho nên cả người đều co quắp run rẩy, nhưng càng là như thế, hắn ôm càng chặt, một người vừa mới hôn mê, lại gầy như thế, cũng không biết hắn lấy khí lực lớn như vậy từ chỗ nào, đôi cánh tay giống cái kìm lớn, ta khẽ động cũng động không được.

“Ta biết, ngươi không phải một yêu tinh vô tình vô nghĩa. Cho dù là trên đường xuống hoàng tuyền, ngươi cũng sẽ chờ ta đoạn đường.”

Hắn ngẩng đầu lên, bình tĩnh nhìn ta, ánh mắt mở thật to, tựa hồ muốn tại góc lờ mờ này, ghi nhớ thật sâu khuôn mặt của ta, chặt chẽ khắc sâu dưới đáy lòng, vĩnh viễn không quên.

Ta không khống chế được chính mình, giọt nước mắt nóng bỏng từ trong mắt lăn xuống.

“Lý Kha, ta thích ngươi.”

“Ta cũng thích ngươi.”

Thanh âm của hắn rất nhẹ, chen bên trong tiếng mưa cùng tiếng sấm, rõ ràng là sẽ bị chôn vùi đến nhẹ nhàng vô hình, lọt vào trong tai ta, lại rõ ràng từng chữ, giống như… giống như đây mới là một tiếng sét thực sự, đột nhiên vỡ toang văng khắp tại nơi im lặng.

Ta khe khẽ thở dài một hơi, rơi lệ càng ác liệt, chắp tay sít sao, cũng ôm lấy hắn.

Chúng ta bất lực như thế, lại kinh hỉ như thế.

Mưa rền gió dữ cả thiên địa vào giờ khắc này, trái lại giống như trở thành một bức bình phong, một tầng bảo hộ chúng ta.

Cũng là, một nhân chứng.

Đã trải qua ly biệt, đã trải qua sinh tử, chúng ta giống như hai con chim sợ cành cong cuối cùng cũng đoàn tụ, tại giờ khắc này, phải nắm chặt thứ gì có thể nắm được.

Ta nhẹ nhàng vỗ vai và lưng hắn, hi vọng có thể cho hắn một chút trấn an cùng ấm áp.

Hi vọng hắn không còn lạnh như thế, hoảng sợ mê man như thế.

Hắn nâng cằm ta lên, môi nhẹ nhàng dán lên trên môi ta.

Môi hắn rất mỏng, rất khô.

Nhẹ, như thế.

Giống như sợ bừng tỉnh, một giấc mộng.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau