BÀN TI ĐỘNG 38 HÀO

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Bàn ti động 38 hào - Chương 26 - Chương 30

Chương 26: Cuộc sống hằng ngày cũng ấm áp

Ta có chút lo lắng, là một chuyện khác.

Không biết tiểu đạo sĩ uống nhiều định thần đan như vậy có di chứng gì hay không. Đừng nhìn bây giờ khỏe khoắn, công lực còn có đột phá, người gặp người khen, thế nhưng không dám đảm bảo… bên trong không có vấn đề ẩn núp gì, tương lai một ngày kia lại phát tác, vậy cũng không tốt.

Ta vòng vo thẳng thắn với tiểu đạo sĩ sự thực ngày đó ta buổi tối ta bệnh nặng loạn tìm thầy, nhện cấp bách loạn dùng thuốc, tiểu đạo sĩ lại bảo ta yên tâm, nói hiệu lực của thuốc kia đối với hắn đích xác giúp đỡ rất nhiều, dược hiệu đều đã được hắn tiêu hóa hấp thu.

Vậy thì tốt.

Tiểu đạo sĩ không trách ta cho hắn uống loạn thuốc, đương nhiên, cũng không cám ơn ta cho hắn uống loạn thuốc. Ta chỉ cần hắn không trách ta là được, cũng không cầu hắn cám ơn.

Cuộc sống ở Thục sơn thực sự chán chường, ta mỗi ngày phải trốn ở trong hà bao tránh tai mắt của người khác, so với thời gian giam kín với tiểu đạo sĩ còn buồn hơn. Ta còn nói với hắn: “Cấm bế quan của ngươi xong rồi, bây giờ đến phiên ta quan cấm bế.”

Hắn cười hì một tiếng, nói “Ngươi nếu không sợ bị người nhìn thấy đến bắt ngươi, ngươi thích dạo thế nào thì dạo thế đấy đi.”

Hở, một con nhện tinh nghênh ngang tản bộ trong hang ổ đạo sĩ?

Ta cũng không ngại mệnh quá dài.

Tuy rằng nơi này không có cái gì ăn ngon uống ngon chơi ngon, suốt ngày buồn muốn chết, nhưng ta vẫn còn an an tâm tâm ở đây. Lưu sư huynh và Kiều sư đệ của tiểu đạo sĩ ta cũng đã thấy. Lưu sư huynh luôn luôn có chút không âm không dương, nhưng Kiều sư đệ kia nhưng thật ra trẻ con, khi nhìn thấy tiểu đạo sĩ quả nhiên khóc lóc kể lể một phen, chính mình lo lắng bao nhiêu, nhớ hắn bao nhiêu, thế nhưng người canh giữ Vô Ưu các lại không cho hắn đi lên, hắn muốn nhờ Lưu sư huynh tiện thể mang hộ chút bánh ngọt, lại bị nói cho biết khi cấm đoán không được ăn mấy thứ này… vân vân vân vân, những thứ như thế.

Hài tử này thật sự là… ngốc nghếch.

Ta liền nghĩ đến một từ như vậy.

Bất quá hắn sau đó đưa tới một bọc giấy lại khiến cho tiểu đạo sĩ sửng sốt một chút.

“Cái này là, ta để dành.”

Lỗ mũi của ta thực linh hoạt, đã ngửi thấy mùi vị ngọt như mật.

A, là mứt hoa quả sao?

Tiểu đạo sĩ vốn lời nói đã tới bên miệng, hắn nói: “Không…” Ta vội vàng qua hà bao đâm hắn một cái, ăn ý kinh người của chúng ta không phải nói, tiểu đạo sĩ lập tức sửa miệng nói: “Vậy ta liền không khách khí, đa tạ sư đệ ngươi lo lắng.”

Hì hì, mứt hoa quả tới tay!

Không cần hỏi, tiểu đạo sĩ khẳng định không có yêu thích gì với những thứ này, chắc chắn toàn tiện nghi cho ta.

Quả nhiên đợi đến khi dỗ sư đệ của hắn đi, tiểu đạo sĩ liền thập phần thông minh săn sóc, cầm một miếng đậu đường nhét vào trong hà bao.

“Ưm, ăn ngon…” Ta vừa gặm đậu đường vừa chảy nước miếng: “Ngươi không ăn sao?”

“Ngươi thích, thì đều cho ngươi ăn.”

“Hì, đối tốt như vậy với ta ha.”
Tiểu đạo sĩ hơi sửng sốt, môi giật một cái rồi lại khép lại thật chặt. Không nói cái gì.

Ta cảm thấy trong lòng trống rỗng, hắn làm sao cũng không nói a? Làm cho trong lòng ta không thoải mái.

Nói chút gì cũng được a, cho dù là đả kích ta, nói rằng không muốn đối tốt với ta, cũng tốt hơn là treo trái tim lơ lửng như thế nha.

Đậu đường tựa như ăn cũng không ngon chút nào nữa.

Ta biết, hắn là đạo, ta là yêu.

Chúng ta là hai đường thẳng phương hướng hoàn toàn bất đồng, sau đoạn giao nhau ngắn ngủi này, hai người sẽ mỗi người đi một ngả, về sau dù cho không phải cả đời không qua lại với nhau đi chăng nữa, có lẽ cũng là xem nhau như người dưng, gặp mặt không quen biết.

“Lý sư huynh.” Một tiểu nam hài nhi niên kỷ xấp xỉ tiểu Kiều sư đệ vừa rồi kia qua đây, thi lễ một cái: “Sư phụ ta thỉnh ngươi đi Tín Nghĩa đường.”

“A? Thanh Liên sư bá tìm ta có chuyện gì?”

Thì ra tiểu đạo sĩ này là đồ đệ của Thanh Liên.

“Sư phụ không nói, sư huynh cùng theo ta qua đi.”

Trong Tín Nghĩa đường có một cỗ mùi, rất dễ ngửi, nhàn nhạt. Không biết bọn đạo sĩ đốt hương gì, ngửi lên cũng không phải cái loại khói hun lửa cháy đó.

Chính đường nghe qua có mấy người, ta biết lợi hại của Thanh Liên này, núp ở trong hà bao thở mạnh cũng không dám.

“Tiểu Kha, mau tới bái kiến hai vị tiền bối Trường Phong kiếm phái. Vị này chính là Quý tiền bối, vị này chính là Tập tiền bối.”

Thanh âm Lý Kha ngoan ngoãn lễ độ chào hỏi: “Bái kiến Quý tiền bối, Tập tiền bối.”Thanh Liên nói tiếp, Lý Kha vì một mình hạ sơn bị giam cấm bế, nhưng là lại trong vòng nửa năm ngắn ngủi, tự mình lĩnh ngộ một tầng ý nghĩa sâu xa mấu chốt nhất của tâm pháp Thục sơn, cảnh giới đột phá, hiện tại đã thế này thế này bla bla… Thuật ngữ của đám đạo sĩ ta nghe không hiểu lắm, núp trong hà bao một cử động cũng không dám.

Đạo sĩ nói chuyện chính là không có cởi mở thẳng thắn như đồng bạn đồng tộc chúng ta.

Nghe bọn hắn khách khí đi khách khí lại, nói chuyện dùng từ thập phần giả dối.

Bất quá bọn hắn sau đó nói tới một số chuyện trừ yêu, ta vội vàng lên tinh thần vểnh tai cẩn thận nghe. Bọn họ nói khêu ra được mấy chỗ sào huyệt yêu quái, thu yêu yêu gì đó lại trừ ác quỷ gì đó, cũng may không nhắc tới Đào Hoa quan.

Nghĩ đến quan chủ rất khôn khéo, lại có sườn núi Phượng Hoàng cùng đầm Bích Thủy giúp đỡ, hẳn là không có việc gì.

Nhưng tâm tình của ta lại không cách nào thoải mái.

Bất luận ta không đếm xỉa chút nào hoàn cảnh quanh mình, ta bây giờ không sai vẫn đang ở bên trong một đám đạo sĩ trừ yêu.

Lý Kha cũng là một thành viên trong số bọn hắn.

Tuy rằng hắn bây giờ còn chưa có biến thái đến mức thấy yêu liền giết, thế nhưng tương lai không lâu sẽ thế nào, thật sự nói không biết chừng.

Ta lẳng lặng đợi, đợi đến khi bọn họ kết thúc lần gặp mặt này, tiểu đạo sĩ đi ra từ Tín Nghĩa đường.

“Có phải buồn muốn chết hay không?” Hắn đi đến chỗ một cái đình yên tĩnh, nâng hà bao trong tay, thấp giọng hỏi ta: “Tu vi của Thanh Liên sư bá ở trên núi chúng ta là cao nhất, vì thế trước mặt hắn ngàn vạn cẩn thận, một chút cũng không được qua loa.”

Ta có điểm hữu khí vô lực: “Ừm, ngươi hôm nay có thể đưa ta đi sao?”

“Làm sao vậy?” Tiểu đạo sĩ sửng sốt: “Xảy ra chuyện gì sao?”

“Ta đã đi ra lâu như vậy, đồng môn a, bằng hữu của ta a, bọn họ nhất định rất lo lắng cho ta, ngươi bây giờ nếu là không có sự tình gì, thì đưa ta một đoạn đường, ta tự mình hỏi thăm trở về cũng được.”

Tiểu đạo sĩ không ngốc chút nào, sau một lát trầm mặc, hắn hỏi: “Có phải lời nói của Thanh Liên sư bá bọn họ vừa rồi, làm ngươi sợ hay không?”

Mấy ngày ở chung này, tiểu đạo sĩ đối với ta rất tốt, ta đối với hắn cũng không có lừa dối, sống chung tựa như bằng hữu, như người nhà. Thế nhưng, vậy cũng không thay đổi được sự thực.

Hắn là đạo, ta là yêu.

Chúng ta, nhất định không thể cùng đường.

“Đúng rồi, ta có cơ hội xuống núi đấy. Vừa rồi Quý tiền bối của Trường Phong kiếm phái kia nói, trong môn bọn họ tháng sau có vị trưởng lão sẽ giảng Kiếm kinh, môn phái chúng ta quan hệ thân thiết, đệ tử thiếu niên cũng đều có thể đi nghe giảng. Ta trở về nói một tiếng với sư phụ, ta cũng cùng đi theo bọn họ, ngươi cũng đi…”

Tiểu đạo sĩ ngồi trên sườn núi ánh mặt trời chiếu rọi, cũng nhón một viên đậu đường bỏ vào trong miệng.

Chúng ta ai cũng không nói nữa.

Chương 27: Hạ sơn tu hành sinh gian tình

Tiểu đạo sĩ biết thổi sáo, thổi khúc gì ta không biết, rất dễ nghe. Nếu ta tổng kết mà nói, ta cảm thấy hắn thực sự là trung khí mười phần, thổi một khúc rất dài ở giữa cũng không ngừng nghỉ. Thổi xong hắn hỏi ta thế nào, ta nhìn chằm chằm hắn nửa ngày, hỏi: “Miệng ngươi không chua sao?”

Hắn lắc đầu: “Đàn gảy tai trâu.”

Ta cũng lắc đầu: “Cũng không phải, nói như thế nào ta so với trâu còn nhiều hơn bốn chân đấy.”

Hắn nói: “Ngươi nói ngươi từng đọc sách, ngươi đều đọc sách gì a?”

“Hắc, ngươi ức hiếp ta không có học vấn a. Ta đọc cho ngươi nghe thử. Vân đối vũ, tuyết đối phong, vãn chiếu đối tình không… Ừm, lưỡng ngạn gì ấy dương liễu lục, nhất viên ừm, gì đó hạnh hoa hồng… Nhất thoa yên vũ, lưỡng tấn phong sương…” (1)

Nhìn vẻ mặt của hắn cũng biết ta đọc thực sự quá thảm không nghe nổi, vì thế ta liền dừng miệng.

“Còn nữa không?”

“Vậy còn chưa đủ sao?”

Tiểu đạo sĩ nói không thông với ta, cũng không nói nữa.

Nói chuyện âm nhạc văn học với con nhện?

Tiểu đạo sĩ phần lớn đọc kinh niệm tụng, đầu ngờ nghệch.

Tựa như ta không thể đàm luận bánh bao thịt trâu bánh bao thịt heo cùng bánh bao rau với hắn, tiểu đạo sĩ đàm luận tác phẩm nghệ thuật với ta chỉ là uổng phí hơi sức.

Hắn thu cây sáo lại, lấy lương khô ra.

Tiểu đạo sĩ và bốn đồng môn tuổi tác tương đương cùng nhau xuống Thục sơn, đi cái Trường Phong kiếm phái kia trao đổi học vấn.

Cái đạo quán buổi tối nghỉ chân này đã sớm sụp đổ không người, ta liếc mắt một cái nhìn góc hành lang dưới xà nhà, liền cảm thấy được có chút kỳ quái.

Nơi lụi bại như vậy, không phải hẳn là tích đầy bụi, giăng đầy mạng nhện gì gì đó sao? Ít nhất trong phim truyền hình phim điện ảnh đều là diễn như thế a. Bất quá nơi này thoạt nhìn còn rất sạch sẽ, phía trên bàn thờ hay ván cửa đều không có hạt bụi nào, trong đình viện mặc dù có chút cỏ dại, thế nhưng cũng không tính là nhiều.

“Có lẽ sau khi chủ nhân lúc trước đi, còn có người qua đường tới nơi này nghỉ chân đi?”

Mấy tiểu đạo sĩ nói như thế.

Ta lại cảm thấy không đúng lắm.

Nơi này có cỗ ý vị, không dễ ngửi.

Ta nói với Lý Kha, hắn nghĩ nghĩ: “Là mùi mốc đi?”

Không phải…

Không phải mùi mốc, ta cũng không nói được là mùi gì.

Mấy tiểu đạo sĩ tự mình lấy lương khô mang bên theo ra ăn, trong đạo quán rách nát ngoại trừ chính điện còn có hai gian phòng, năm người bọn họ ngủ không thành vấn đề.

Lý Kha lấy một miếng bánh ra, chính mình ăn một nửa, còn không quên đút cho ta một miếng nhỏ.

“Hơi khô.” Ta vừa cắn bánh vừa phê bình.

“Thì thêm chút nước.”

Hắn lấy túi nước ra uống hai ngụm, sau đó tóm lấy ta đến phía trên miệng túi nước.

Túi nước đã được đạo sĩ thi pháp, mặc dù thoạt nhìn chỉ lớn hơn bàn tay một chút, nhưng là bên trong có thể chứa dung lượng mấy chum nước.

Nước này vẫn là nước suối từ trên Thục sơn chứa xuống nhỉ, so với nước đất bằng uống ngon hơn.

Ta cũng cúi đầu uống mấy ngụm nước, chờ tiểu đạo sĩ thu túi nước lại, ta mới nghĩ đến… Ợ, ta và tiểu đạo sĩ vừa rồi, có phải tính là…

Ừm, chúng ta có phải gián tiếp kiss hay không?

A a a! Nghĩ ngợi lung tung nghĩ ngợi lung tung, mau mau dừng lại.

Trong đầu ta rầm rầm chính là không tĩnh lại được, một đám ngựa hoang chạy tới, một đám trâu rừng lại chạy tới, một đám lợn rừng lại chạy…

Ta tìm lời để nói: “Các ngươi lần này xuống núi, sao cũng không có trưởng bối đi theo? Chỉ mấy tên tiểu tử các ngươi, nếu như gặp phải yêu quái, một miếng ăn các ngươi thì làm sao?”

Lý Kha cười: “Nơi này đi Trường Phong kiếm phái, dọc theo đường đi đều là đường lớn, không sợ.”

“Vậy sư bá ngươi sao không cho các ngươi mượn hạc giấy a? Lập tức không phải bay đến? Còn phải để các ngươi đi bộ?”

“Ta nghĩ, sư bá cũng vì để cho chúng ta thấy thế tình, nhiều thêm rèn đúc từng trải đi.”
“Đúng rồi, sau này… chúng ta có lẽ không còn gặp nữa…”

Tiểu đạo sĩ mỉm cười nói: “Mặc dù không thể thường gặp, nhưng là còn có thể viết thư liên lạc.”

“Viết thư?”

Ta ù ù cạc cạc. Thời đại này còn chưa có bưu điện, ta lại không biết nuôi bồ câu có thể dùng làm bồ câu đưa thư, làm sao thư từ qua lại?

“Ừ, sư thúc sư bá bọn họ có lúc ly khai Thục sơn rất xa, nếu muốn truyền tin tức trên núi, khả năng rất khó khăn a, vì thế chúng ta có một loại phương pháp truyền tin đặc biệt…” Ánh mắt Lý Kha ôn nhu, khẽ mỉm cười từ trong ngực lấy ra tờ giấy. A, ta trước kia cũng không có chú ý, khi hắn cười khóe miệng còn có một lúm đồng tiền đấy. Không phải hai bên đều có, chỉ có bên phải có, vốn hắn bây giờ nhìn lại lúc nào cũng rất ổn trọng, thế nhưng cười như vậy, liền hiện ra vài phần tính trẻ con.

Thật đáng yêu…

“Đến, ta dạy cho ngươi.” Hắn gấp tớ giấy kia thành hình dạng một con chim, sau đó môi hơi mở ra khép lại, tiếp đấy hai ngón tay điểm trên đầu con chim một cái, nhẹ nhàng nói một tiếng: “Đi.” Con chim giấy kia thế nhưng liền động, vỗ vỗ cánh, đón gió liền bay đi.

“A?” Thật thần kỳ a!

“Đây là đi tìm ai?”

“Quay về tìm Hồ sư huynh. Phía trên không viết chữ, hắn nhìn thấy cũng sẽ không ngạc nhiên, có lẽ sẽ cho rằng ta đang tập luyện thuật truyền tin.”

“Thật kỳ diệu!” Quá lợi hại!

Bất quá…

“Đây là phương pháp đạo sĩ mới biết đi? Ta, ta cũng không phải là đạo sĩ.”

“Phương pháp này cũng không phải là đạo môn mới có. Cũng không khó, ta nghĩ ngươi cũng có thể học được.” Hắn lại lấy tờ giấy trắng ra: “Ta sẽ dạy ngươi cách gấp một lần, sau đó lại truyền cho ngươi pháp quyết. Pháp quyết chỉ có ba câu, không những phải nhớ kỹ, hơn nữa gấp xong chim giấy rồi hãy nói pháp quyết, lúc nói nhất định phải hết sức chăm chú, chuyên tâm nghĩ muốn gửi thư cho ai, người kia ở nơi nào, là được rồi.”

Hắn dạy ta cách gấp, lại để ta nhớ kỹ pháp quyết.

“Đúng rồi, ngươi có thể viết thư đi?” Hắn có chút không xác định hỏi.

“Này, ngươi có ý tứ gì!” Ta trừng hắn.

“Ngươi đọc thuộc lòng cũng đọc thành như thế, ta có chút không tin được.” Hắn lấy giấy ra, còn có cây bút nho nhỏ cùng với hộp mực để cùng một chỗ: “Ngươi viết tên của ta.”

“Hừ!” Ta nắm lấy bút, trên giấy méo mó viết hai chữ Lý Kha.

Hắn cầm lên nhìn, nhíu mày lắc đầu: “Xấu.”

“Hắc! Ngươi đừng bới lông tìm vết!”

Hắn ha hả cười, nhấc bút viết lên ba chữ Đào Tam Bát ở phía dưới, quả nhiên tinh tế thẳng tắp, tuấn tú bức người.
Bị một dòng như thế của hắn, mấy chữ kia của ta đúng là xấu không thể nào nhìn nổi.

“Lúc rảnh rỗi luyện nhiều một chút.”

“Ai cần ngươi lo!” Ta đoạt lấy tờ giấy kia không trả hắn.

Vừa đi vừa nói chuyện phiếm như thế, lúc tâm tình ta cuối cùng cũng hồi phục, đã trở lại gian đạo quán rách nát kia rồi.

Biển trên cửa cũng bị phá tung toé, chữ phía trên đều nhận không ra, chỉ một chữ còn có thể thấy rõ ràng, những chữ khác nước sơn đều đã mất, hơn nữa còn dính chút bẩn.

Thái dương sắp xuống núi, cỗ ý vị kia dường như càng đậm.

Ta không biết vì sao, bỗng nhiên nhớ tới chùa Lan Nhược trong Thiến nữ u hồn (2).

Nữ quỷ ẩn hiện, thụ yêu hút máu… Ác, nhớ tới thật là đáng sợ.

Ta tiếp tục trốn trong hà bao, không thừa nhận chính mình tuy rằng thân là yêu quái, lại vẫn giữ nguyên bản tính nhát gan sợ phiền phức của kiếp trước, cho dù người khác đều nói phim ma không dọa người, ta cũng sẽ bị dọa chết khiếp.

Mặc dù ta cũng là yêu quái, nhưng ta là một con nhện tốt thuần lương a, tuyệt đối không phải là phần tử nguy hiểm gây ra cái loại sự kiện khủng bố đó.

Lý Kha đẩy cửa đi vào, có một tiểu đạo sĩ đang chậm rãi bước đi dưới cây khô trong đình viện, đang ngâm nga cái gì, ngẩng đầu lên mỉm cười với hắn. Lý Kha cũng gật đầu một cái. Vào gian phòng có thể miễn cưỡng gọi là chính điện kia, tượng đắp bên trong sớm đã chẳng biết đi đâu, hương án coi như hoàn hảo, bên cạnh có hai cái ghế tựa, một cái thiếu chân, đứng nghiêng, một cái chỗ tựa lưng đã rơi mất, bây giờ thoạt nhìn chính là giống một cái ghế đẩu mà không phải ghế tựa. Có một tiểu đạo sĩ ngồi xếp bằng trên đệm hương bồ, hơi hơi híp mắt, đang nhập định.

Tiểu đạo sĩ trong phòng bên trái đi ra kia cười nói: “Lý sư huynh, buổi tối ba chúng ta ngủ phòng bên này, hai người Hồ sư huynh ngủ bên kia. Giường đệm ta xếp xong rồi.”

“Làm phiền ngươi Lâm sư đệ.”

Kỳ thực tiểu đạo sĩ buổi tối cũng có thể nhập định cả đêm, lúc cấm bế chính là như thế, bất quá suy cho cùng vẫn là không thoải mái.

Ăn ngon thì phải ăn sủi cảo, sống sướng thì suốt ngày chỉ nằm. Kiếp trước của ta thuộc tính vượt trội nhất chính là trạch (3), có thể ngồi thì không đứng, có thể nằm thì không ngồi…

Gian phòng này hướng về phía hậu viện của đạo quán, sắc trời mờ tối, cỏ hoang trong hậu viện đạo quán khô héo, gió lạnh thổi khung cửa sổ động két, két, cửa sổ giấy rách nát còn giắt trên khung cửa sổ, vang rầm rầm.

Ta ở trong hà bao đánh cái rùng mình, trong phòng không có người, tiểu đạo sĩ lấy đệm chăn trong bao quần áo ra, trên giường trải một chút cỏ khô mềm mại, đệm chăn các tiểu đạo sĩ mang theo cũng là thu nhỏ lại mà mang, bây giờ trở lại nguyên hình… Đệm giường trải trên cỏ khô, người lại ngồi lên, cỏ khô bị đè phát ra tiếng vang sột soạt.

Ta nhìn trong phòng lúc này không có người khác, từ trong hà bao bò lên trên người tiểu đạo sĩ, đi qua chỗ lỗ tai đặc biệt nhìn kỹ một chút. Ừ, tiểu đạo sĩ rất chú ý vệ sinh cá nhân, trong lỗ tai một chút ráy tai cũng không có.

“Ơ? Ngươi làm gì?” Hắn nhỏ giọng hỏi.

“Quan sát địa hình.”

Ta cũng không thể thừa nhận chính mình là sợ quỷ.

Đi một vòng, ta phải thừa nhận quỷ nếu muốn cũng không ra được, trước đó thực sự nhìn không ra dấu hiệu gì. Lại nói tiếp, mặc dù ta cảm thấy tiểu đạo sĩ chưa từng thấy cảnh đời từng trải không hiểu lòng người hiểm ác, kỳ thực ta so với hắn cũng không hơn được chỗ nào, kiếp trước là một trạch nữ, kiếp này chỉ là trạch nhện.

Trong phòng xem ra còn không ấm áp an toàn bằng trong hà bao, ta bò một vòng lại bò về. Lý Kha đặt hà bao ở bên gối, ta có thể ngửi được mùi bồ kết trên tóc hắn.

Rất thanh đạm, rất dễ ngửi.

Tiểu đạo sĩ vẫn mặc nguyên y phục mà ngủ, kéo chăn qua đắp lên. Sau đó hai tiểu đạo sĩ khác cũng vào phòng, một người chính là Lâm sư đệ vừa mới trải giường chiếu kia, một người chính là tiểu đạo sĩ nhập định trong chính điện ấy, nghe bọn hắn xưng hô với nhau, đây là họ Trịnh. Tiểu đạo sĩ họ Lâm thoạt nhìn nhỏ tuổi nhất, mặt tròn, mắt nhỏ. Người họ Trịnh kia nghiêm túc hơn, vào phòng cũng không có nói chuyện nhiều, trực tiếp liền tháo giày nằm trên chăn đệm trải dưới đất dựa vào song cửa sổ. Tiểu đạo sĩ họ Lâm thì ngủ trên một cái giường khác. Liền nghe thấy tiếng sột soạt của cỏ trên giường bị đè, hoàn toàn từ tiếng động của cỏ tưởng tượng ra bọn họ nằm xuống, xoay người, hoặc là động cánh tay một cái.

Ba đạo sĩ ngủ một phòng, nhất thời đều chưa ngủ.

Chú thích

(1) cái đoạn này là bạn nhện đọc thơ trong “Thanh luật khải mông” nhưng mà nhớ loạn =)) nguyên gốc phải là

“Lưỡng ngạn hiểu yên dương liễu lục, nhất viên xuân vũ hạnh hoa hồng.

Lưỡng tấn phong sương, đồ thứ tảo hành chi khách; nhất thoa yên vũ, khê biên vãn điếu chi ông.”

Dịch nghĩa:

Hai bờ sông sương sớm lượn lờ, dương liễu xanh biếc; trong vườn sau một trận mưa xuân, hoa hạnh càng thêm đỏ tươi.

Người khách phong trần mệt mỏi, hai tóc mai hoa râm, sớm rời giường lên đường; ban đêm, ông lão khoác áo tơi, lẳng lặng thả câu trong mưa phùn. ↑

(2) Thiến nữ u hồn: tên một bộ phim thần thoại kinh dị – hài kinh điển của điện ảnh Hồng Kông (tham khảo) ↑

(3) trạch: nghĩa gốc là nhà ở, nay chỉ cách sống của một bộ phận thanh niên, ngoài đi làm ra thì chỉ ở nhà, thường không hay ra ngoài ↑

Chương 28: Tiểu quỷ làm loạn là thăm dò

“Lý sư huynh, ta nghe sư phụ ta nói, ngươi tại Vô Ưu các nửa năm, lĩnh ngộ kiếm quyết tâm pháp… Thật sự là rất lợi hại a.”

Lý Kha thấp giọng nói: “Bất quá là đúng dịp, ta thiếu chút nữa tẩu hỏa nhập ma rồi.”

“A, vậy sao? Đúng rồi, quan tại Vô Ưu các, nhất định rất khổ đi…”

Nghe bọn hắn nói như vậy, ta lại nhớ tới kiếp trước ở ký túc xá, sau khi tắt đèn các nữ sinh kể chuyện ban đêm.

Thật hoài niệm a.

Nói chuyện một hồi, họ Trịnh thấp giọng nói: “Mau ngủ đi, đừng nói chuyện nữa, ngày mai còn phải lên đường.”

Gió bên ngoài lúc lớn, lúc nhỏ, động tĩnh cũng là khác nhau. Ta cả ngày đều ở trong hà bao của tiểu đạo sĩ, ăn ngủ ngủ ăn, bây giờ lại một chút cũng không buồn ngủ. Bốn phía đen kịt, nhìn không thấy, thính giác dường như càng nhạy bén. Tiếng gió…

Qua rất lâu ta mới có chút buồn ngủ, bất quá, trong lòng vẫn là cảm thấy không thể tiêu tan.

Nơi này vì sao một con nhện, con chuột gì gì đó cũng không có chứ?

Chẳng lẽ bởi vì nơi này không có nhà ở, cho nên chúng nó dời đi rồi? Không, nói không thông…

Đột nhiên cách một khoảng cách, trong gian sương phòng bên phải kia truyền đến một tiếng thét kinh hãi!

Lý Kha và hai người khác cùng nhau nhảy lên.

“Sao lại thế này? Tôn sư huynh? Hồ sư đệ? Các ngươi làm sao vậy?”

“Mau tới! Mau!”

Tựa hồ có tiếng đánh nhau, vang lên hai tiếng bịch bịch, thực nặng nề. Lý Kha vọt lên, nắm kiếm liền xông ra ngoài.

Van ngươi! Không nên a!

Ta không muốn gặp phải loại sự kiện quỷ dị lúc nửa đêm này!

Động tác của Lý Kha hắn rất nhanh, hơn nữa đương nhiên cũng không để ý mang theo hà bao. Ta bị vứt bỏ tại chỗ một mình.

Động tác của Trịnh tiểu đạo cũng không chậm, thân hình lóe lên liền từ dưới đất nhảy lên lao ra cửa, trong phòng chỉ để lại một mình Lâm tiểu đạo kia, hắn có lẽ vẫn đang ngủ, dụi mắt không biết đã xảy ra chuyện gì.

Sau một tiếng thịch vang lớn trong phòng bên kia, ta nghe được một thanh âm gọi: “Trịnh sư huynh! Đêm đen chớ truy, cẩn thận có trá!”

Ợ, quả nhiên gặp quỷ sao?

Ta không dám nghe nữa nhìn nữa, rụt vào trong hà bao run lẩy bẩy.

Không cần a… Ngàn vạn lần không cần a…

Oan có đầu nợ có chủ, lệ quỷ ác yêu đừng tới tìm ta a làm ơn!

Bỗng nhiên cửa sổ bộp một tiếng vang lên, giống lực mạnh đập vào tường, sau đó Lâm tiểu đạo kinh hô a một tiếng, ta cứng đờ, bị dọa một cử động nhỏ cũng không dám.
Sao hai phòng đồng thời có chuyện ma quái chứ? Hay là quỷ phòng kia lẻn sang đây?

Ta nơm nớp lo sợ, Lâm tiểu đệ rút kiếm, lưỡi đao kim loại xé gió, gào thét quát tháo, bỗng nhiên hà bao chứa ta lập tức bay lên, ta sửng sốt, cảm giác hà bao đập phải góc tường, rơi xuống cỏ khô trải trên giường, còn có tiếng ván giường lật nhào, vang một tiếng.

Cái đạo quán rách nát này chắc chắn không bình thường! Có phần nào đó giống với chùa Lan Nhược nháo lệ quỷ trong Liêu trai. Ta bây giờ nhớ ra cái loại mùi vị đáng ghét kia là mùi vị gì rồi.

Là một loại mùi tỏa ra từ thứ hôi thối không sạch gì đó.

Nhưng bởi vì hương vị này rất nhạt rất nhạt, với lại, ta buổi chiều mới vừa ngửi thấy, cũng nghĩ không ra đây rốt cuộc là mùi vị gì.

Ợ, vì sao ta biết mùi vị của thứ này chứ?

Trước kia chưa có ai nói cho ta biết mà.

Ta làm sao mà biết được?

Bên ngoài thịch thịch bịch bịch, tiếng hét của Lý Kha cũng vang lên, ta đánh bạo thò đầu ra nhìn, bóng người trong phòng đan xen, bởi vì không đốt đèn, chỉ có ánh trăng bên ngoài chiếu vào, cũng nhìn không rõ rốt cuộc bọn họ là đang đánh nhau cùng với cái gì. Chờ Trịnh tiểu đạo cũng hô quát xông vào trong phòng, ta cũng chỉ thấy một đạo bóng đen rất nhanh nhảy lên ra khỏi cửa sổ, không có bóng dáng.

Lâm tiểu đạo xem ra muốn cùng đuổi theo, Lý Kha kéo hắn một phen, thanh âm của hắn nghe qua không giống đã từng kịch liệt đánh nhau: “Trước châm đèn lên hẵng nói.”

Lâm tiểu đạo lên tiếng, lấy ngọn nến ra đốt, ánh nến chiếu sáng gian phòng một mớ hỗn độn này, Lý Kha biến sắc, bước nhanh đi đến bên tường nhặt hà bao lên. Ta núp ở đường viền hoa của hà bao lắc lắc chân với hắn, ánh mắt hắn lộ ra vẻ như trút được gánh nặng, bất động thanh sắc lại đeo hà bao về bên hông.

“Sư huynh a, đây rốt cuộc là có chuyện gì?” Thanh âm của Lâm tiểu đạo có chút run run, xem ra là đang sợ: “Vừa rồi đó là cái cái gì, ta… ta…”

Lý Kha nói: “Không rõ lắm, không phải quỷ, có lẽ là một tinh quái đã có chút thành tựu nho nhỏ gì đó.”

“Ợ… Có phải, hồ tình mà sư phụ nói hay không? Đến hút tinh khí của chúng ta? May mắn chúng ta nhiều người, với lại đều học đạo thuật, bằng không thật sự thực hung hiểm a…”

Thanh âm Trịnh tiểu đạo vang lên: “Ta cũng cảm thấy, bóng đen kia vừa rồi đánh tới mấy lần, không giống là bản lĩnh chân chính, ngược lại giống như… chỉ là đang thăm dò.”“Thăm dò?”

“Ừ. Lâm sư đệ, ngươi nói thử tình hình ban nãy.”

“Nha, ngay sau khi các ngươi xông ra ngoài, ta cũng tỉnh, bỗng nhiên, bỗng nhiên có một thứ lạnh ngắt, giống móng vuốt, sờ tới cổ ta. Ta kêu một tiếng, rút kiếm xoay người lại chém nó, cứ như vậy đánh nhau, động tác của nó rất nhanh, thế nhưng lực đạo không tính là lớn. Sau đó Lý sư huynh trở lại, chúng ta hai đánh một, Trịnh sư huynh trở lại, nó liền nhảy qua cửa sổ chạy thoát.”

Lý Kha khẳng định nói: “Đích xác giống như thăm dò. Nếu không móng vuốt kia lúc sờ tới cổ ngươi nếu như móng tay xẹt một cái, cổ của ngươi liền đứt rồi. Vừa rồi kiếm của ta bị móng tay của nó chặn một phát, nghe thấy móng tay của thứ kia cứng so được với sắt đá, không biết là yêu quái gì.”

“Vậy, chẳng lẽ yêu quái kia thăm dò hư thực của chúng ta, còn có thể đi mà quay lại sao không? Đúng rồi, Tôn sư huynh cùng Hồ sư huynh bọn họ, không có việc gì chứ?”

“Ngực Hồ sư huynh bị yêu quái đá một cước, Tôn sư huynh không có việc gì.”

“Đây là yêu quái gì chứ?”

Trịnh tiểu đạo không đáp, hỏi Lý Kha: “Lý sư đệ, ngươi xem trước mắt chúng ta nên làm gì?”

Lý Kha hơi hơi trầm ngâm, nói: “Ta nghĩ yêu quái kia ở trong này không phải chỉ một ngày hai ngày, nói không chừng đã hại không ít mạng người. Chúng ta không biết tình hình cặn kẽ, cách bình minh còn có hai ba canh giờ, chúng ta nếu như bây giờ rời khỏi nơi này, cũng chưa chắc an toàn. Ta nghĩ, nếu như bố trí một trận thế đơn giản, năm người chúng ta canh giữ ở một chỗ, chờ trông đến bình minh làm tính toán tiếp theo cũng không muộn, ý tứ của Trịnh sư huynh thế nào?”

Vì thế năm tiểu đạo sĩ đợi trong gian chính điện kia, bọn họ dán lá bùa mang theo vào cửa sổ cùng với trên vách tường, ta ngẩng đầu nhìn nhìn, lại cúi đầu nhìn nhìn, không xác định yêu quái kia có thể nhảy xuống từ trên nóc, hoặc là chui từ dưới đất lên hay không. Phải biết rằng các yêu quái nếu đã thường lui tới chỗ này, nói không chừng nơi này chính là đại bản doanh của chúng nó, như vậy vì sao sẽ không từ trên hoặc là từ phía dưới đánh bất ngờ?

Ở trong cái thế giới này tất cả đều có khả năng.

Thế nhưng bốn phía đều là tiểu đạo sĩ, ta nếu muốn nhắc nhở Lý Kha, có lẽ sẽ bị những người khác phát hiện được sự tồn tại của ta.

Điều này đối với Lý Kha mà nói, có lẽ là so với yêu quái đột nhiên tập kích còn phiền phức đáng sợ hơn.

Thân là một tiểu đạo sĩ chính phái căn chính miêu hồng (1), lại vụng trộm dưỡng yêu quái…

Đây là khái niệm gì? Loại sự tình này một khi bị phát hiện, ta phỏng chừng tuyệt đối không phải nhốt cấm bế một cái là có thể quá quan giải quyết vấn đề.

Thế nhưng… Thế nhưng trong lòng ta lại thực sự bất an.

Ta càng nghĩ càng ấm ức, đều là các đạo sĩ của Thục sơn không tốt, thả mấy tiểu đạo sĩ chưa từng trải cái gì đơn độc xuống núi, nếu là bọn hắn xảy ra vấn đề gì, vậy Thục sơn tổn thất chính là hạt giống tốt trân quý…

A, chờ một chút.

Dường như có chỗ nào không đúng lắm.

Các đại đạo sĩ lão đạo sĩ của Thục sơn kia, thật sự không nghĩ đến sao? Nếu có vạn nhất…

Dù cho cố ý để cho bọn họ đơn độc lên đường, có lẽ cũng nên phái cao thủ lặng lẽ đi theo phía sau bảo hộ chứ?

Chú thích

(1) căn chính miêu hồng: chỉ gia đình có xuất thân tốt

Chương 29: Lão đạo ngửi được mùi yêu tinh

Ta không biết suy đoán của ta có đúng hay không, bất quá tiểu đạo sĩ lại làm một động tác ra ngoài ý liệu của ta.

Hắn cởi hà bao xuống, không giắt ở bên hông nữa, mà là giấu vào trong ngực!

Ta ngạc nhiên.

Cách bởi bao, nhiệt độ cơ thể của hắn cũng chậm rãi truyền qua, cái loại cảm giác ấm áp này…

Hắn đây…

Đây là vì bảo hộ ta.

Việc này không khó đoán, ta cũng lập tức liền hiểu rõ.

Thế nhưng trong nháy mắt hiểu rõ đó, ta lại cảm thấy, vừa xót xa, vừa cảm động, còn cảm thấy có chút… chột dạ.

Tiểu đạo sĩ một lòng chỉ có muốn bảo vệ ta, ta lại ở trong này nghĩ ngợi lung tung, hoài nghi cái này hoài nghi cái nọ.

“Phải cẩn thận dưới đất với trên đầu a.” Ta ló đầu ra nhỏ giọng nhắc nhở.

Tiểu đạo sĩ thoạt nhìn mặt không chút thay đổi, bất quá một tay nhặt đạo bùa lên, nhanh chóng vung hướng đỉnh đầu, đạo bùa kia liền vèo một tiếng bay lên, đính lên trên xà nhà.

“A, Lý sư đệ nghĩ chu toàn.” Tôn tiểu đạo sĩ trụ tại gian phòng kia nói: “Yêu quái hành sự chắc hẳn không tuân theo lẽ thường, ta thấy dưới đất cũng bố trí trước Tứ Tượng trận mới tốt.”

Ta có điểm tò mò, bất quá nhìn kỹ bọn họ lấy chu sa ra vẽ bùa trên mặt đất, lại vừa cong vừa khom tựa như nòng nọc, ta là một chút cũng xem không hiểu.

Quên đi, chẳng trách nói bọn đạo sĩ chính là vẽ bùa viết thiên thư mà.

Kiểu chữ như thế phỏng chừng cũng chỉ có bọn họ lưu thông nội bộ, ngoại nhân, ngoại yêu, chính là nhìn thấy cũng giống như mù, gì cũng nhìn không hiểu.

Năm tiểu đạo sĩ chia đệm chăn cùng đệm hương bồ một cái, quyết định trước tiên hai người gác đêm, ba người nghỉ ngơi, Lý Kha nói nửa đêm trước mình ngủ rất tốt, vì thế nói mình muốn gác đêm trước.

Hắn khoanh chân ngồi ở chỗ sát cửa, ta núp ở trong ngực hắn.

Gió bên ngoài thổi vù vù, khe cửa sổ không ngừng cho gió tiến vào, lá bùa vàng dán phía trên rung rung, rung rung không yên.

Trong lòng ta cũng run run rẩy rẩy, ta rất muốn hỏi hỏi tiểu đạo sĩ có sợ hãi hay không.

Nhưng là cẩn thận ngẫm lại, hình như ngoại trừ lần đầu tiên khi hắn trước mặt Thanh Vân Thanh Phong đạo sĩ bảo vệ ta tim đập rất nhanh lòng bàn tay đổ mồ hôi, lúc khác chưa từng thấy hắn lộ ra căng thẳng sợ hãi.

“Này, ngươi đừng lo lắng, ta nghĩ sư môn các ngươi nhất định là có đại nhân đang lặng lẽ đi theo phía sau bảo hộ các ngươi.”

Tầm mắt hắn buông xuống, liếc mắt nhìn ta, lại nhét nhét hà bao vào bên trong, cái gì cũng không nói.
Ta biết đây là ý tứ bảo ta yên phận coi chừng, thành thật lui lại không lên tiếng nữa.

Giữa chừng các tiểu đạo sĩ thay ca, Lý Kha cũng tựa lên đệm trải bên tường mơ hồ trong chốc lát, ta là nửa ngủ nửa tỉnh, vẫn không yên tâm.

Mãi cho đến khi xa xa ẩn ẩn có tiếng gà gáy, mấy người trong phòng đồng thời nhẹ nhàng thở ra, ta cũng rốt cuộc trầm tĩnh lại.

Ngay tại giờ khắc này, đột nhiên một tiếng nổ vang lên từ dưới đất, tường vỡ, đất động, nóc nhà vang lộp bộp mắt thấy sắp sập xuống, mấy tiểu đạo sĩ từng người một thân thủ thoăn thoắt, lách mình một cái liền nhảy ra khỏi gian phòng.

Đạo quán rách nát phía sau thoáng cái lung lay, cuối cùng sụp xuống, trong một mảnh bụi mù khí đất, Lâm tiểu đạo sĩ ho khan kịch liệt, còn chưa có mở miệng nói chuyện, một cái lưới lớn liền ụp xuống, giống như đánh cá đồng thời trói mấy tiểu đạo sĩ xuống đáy lưới. Theo lưới cùng nhau che phủ xuống còn có một chút khói nhạt, mang theo chút mùi cỏ xanh, vừa ngửi liền làm cho người ta cảm thấy hai mắt mờ đi hai chân như nhũn ra, một chút khí cũng không có.

Năm tiểu đạo sĩ biến thành năm hồ lô lăn lăn, dồn thành một cục, lưới kia còn đang càng dồn càng chặt. Ta trốn trong lòng Lý Kha, tiểu đạo sĩ họ Trịnh bị lưới vây chặt lách qua đây, người bị chen chúc nhiều lắm là thở hổn hển, nhện nếu lại bị đè chen thì sẽ bị nghiền ra nước!

Mấy tiểu đạo sĩ cố gắng giãy giụa, bên trong một mảnh hỗn loạn đè ép ta nghe thấy tiếng nói khẽ rất nhanh của Lý Kha: “Lát nữa nguy hiểm ngươi chạy trước đừng để ý đến ta…”

Bỗng nhiên một thanh âm lạnh lùng nói: “Đây là thế hệ đệ tử xuất sắc của Thục sơn chúng ta đây sao? Quả nhiên thông minh bất phàm, để cho người ta một lưới liền đánh bắt được.”

Lý Kha không lên tiếng, Lâm tiểu đạo kêu lên trước: “Thanh Hoa sư thúc?”

Đạo sĩ chữ lót Thanh thật không ít a.

Ta đã nói, chim nhỏ này bay ra ngoài, chim to dám chắc ở phía sau không xa nhìn chằm chằm. Nếu thực sự là mấy người ưu tú này đồng thời bị yêu quái bắt ăn, mấy lão đạo của Thục sơn kia còn không tiếc đến đứt ruột a!

Lâm tiểu đạo còn chưa hiểu được, hét lên: “Thanh Hoa sư thúc cẩn thận! Nơi đây có yêu quái!”

Thanh Hoa kia cười hì hì hai tiếng, cười xong lại cũng không nói gì.Đạo quán rách nát phía sau kia sập hoàn toàn, bụi mù dày đặc, bụi rơi xuống một đầu một thân các tiểu đạo sĩ, mỗi người thoạt nhìn đều nao núng chật vật giống như chim cút.

Chờ khói bụi dần dần tan, mới thấy một nam tử mặc đạo bào đứng ở ngoài cửa đạo quán, sắc trời sáng lên, ánh mặt trời chiếu trên người hắn, mặt mày hung tợn đang lườm mấy người trong viện.

“Yêu quái? Nếu như là yêu quái sớm đã luộc các ngươi ăn rồi.” Hắn nói: “Ta vốn cảm thấy mấy người các ngươi đều là rất thông minh, không thể ngờ được mỗi đứa đều ngốc giống như heo. Miếu hoang phòng dã, có nhiều tinh hồ dã quỷ, cái này sư phụ các ngươi chưa từng dạy? Không biết trước tiên dùng đạo bùa điều tra dọn dẹp? Ngoại trừ tiểu Kha, bốn người còn lại các ngươi còn uống nước giếng nơi này, nếu như trong nước thả chút gì đó, bốn người các ngươi… Hừ! Buổi tối sau khi gặp yêu, lại còn cố thủ trong phòng, các ngươi dù cho vẽ bùa lên trên mỗi viên gạch, ta chỉ cần từ đằng xa ném qua một cái bùa chú đất, các ngươi có biện pháp gì? Hả? Cứ như vậy làm ba ba trong vại? Rất có bản lĩnh ha! Mấy người đi ra ngoài đừng bảo là đệ tử Thục sơn ta! Mất mặt!”

Ợ, người này thật là độc mồm.

Mấy tiểu đạo sĩ không còn kinh hoàng thất thố, đổi thành xấu hổ bối rối.

Ta núp ở trong lòng Lý Kha, lại bị chèn cũng không dám oán trách nữa.

Thế nhưng vận rủi thông thường như thế, lại đến vào lúc ngươi không hi vọng nhất.

Vận rủi của mấy tiểu đạo sĩ đã qua, vận rủi của ta lại đến.

“Tiểu Kha, trong lòng ngươi có cái gì?”

Thân thể Lý Kha đột nhiên cứng lại, giống như tảng đá.

Thanh Vân tiếp tục nói: “Lấy ra, cho tất cả mọi người nhìn xem, Thanh Liên sư huynh khen ngươi thiên tư tốt, có ngộ tính, người thông minh lại không kiêu ngạo. Ta cũng muốn biết, Thanh Liên sư huynh nếu biết bí mật che giấu trong ngực ngươi, hắn sẽ lại nói như thế nào?”

Ta có thể cảm giác được mồ hôi lạnh của Lý Kha đều chảy ra, thân thể hắn đang khẽ run.

Ta trái lại không cảm thấy sợ hãi bao nhiêu.

Có lẽ là bởi vì Lý Kha thay ta sợ hãi, cho nên ta ngược lại thực thản nhiên.

Sợ là lúc chúng ta tại bờ sông ăn bánh uống nước đã bị người theo dõi này phát hiện, hoặc là sớm hơn.

Lý Kha vẫn là bị cái lưới kia buộc không nhúc nhích được.

Đạo sĩ nọ tự mình chậm rãi bước qua đây, đứng ở trước mặt Lý Kha.

Hắn so với Lý Kha cao hơn một cái đầu, lông mi đậm, người như thế dù cho không nói lời nào, cũng làm cho người ta cảm thấy được tính tình của hắn rất xấu.

“Tự ngươi nói ra, nói với ta, nói với sư huynh sư đệ của ngươi, trong ngực ngươi giấu cái gì?”

Lý Kha đóng chặt miệng, không nói một lời.

Chương 30: Kinh biến chỉ là trong chớp mắt

“Tự ngươi nói cùng với để cho ta lục soát ra từ trên người ngươi, chính là hoàn toàn không cùng một dạng.”

Đây coi là đạo quy bản của Thục sơn thẳng thắn thì được khoan hồng, kháng cự thì bị nghiêm trị?

Ta lúc này không có kịp nghĩ nhiều, vèo một tiếng từ trong vạt áo của Lý Kha vọt ra, ta cảm thấy ta chưa từng có nhảy cao như vậy, nhảy nhanh như vậy.

Nhưng là không còn kịp rồi.

Ống tay áo của Thanh Hoa kia hướng về phía ta chụp lấy, giống một cái túi mở ra. Ta đón đầu liền đụng phải, vang lên nhào một tiếng, sau đó một cái tay cứng rắn một phen nắm lấy ta trong lòng bàn tay.

“Hóa ra không phải đại sự gì, thế nhưng ngươi che che giấu giấu, rõ ràng là trong lòng có quỷ!” Thanh Hoa không chút khách khí, hắn cao hơn Lý Kha, cái loại tư thế nhìn xuống, miệng khinh miệt trách cứ này, khiến cho sợ hãi trong lòng ta đều biến thành phiền muộn cùng tức giận.

Ta lại chưa từng làm chuyện xấu, ta cũng chưa từng hại ai, vì sao ta cùng một chỗ với Lý Kha thì phải trốn trốn tránh tránh? Chúng ta đã sắp tách ra, ta có nơi chính mình nên đi, vì sao đạo sĩ này còn không chịu buông tha ta?

Tay hắn bóp chặt tại vị trí hô hấp quan trọng của ta, ta ngạt chân loạn đá loạn, thế nhưng không có cách nào giãy thoát.

Hắn… không giống với các tiểu đạo sĩ, hắn là một đạo sĩ bắt yêu…

Không được, có lẽ ta sẽ cứ thế nghẹn đến chết.

Dù cho là lúc chìm dưới nước, đình chỉ khí cũng không cảm thấy khó chịu, thế nhưng bây giờ bị bóp, cảm giác linh khí trong thân thể từng chút từng chút bị cuốn đi…

Ta cảm thấy trước mắt từ từ bịt kín một tầng sương mù chướng màu đỏ, nhìn cái gì cũng mơ hồ.

Thanh Hoa kia còn đang nói cái gì, ta chỉ có thể nghe thấy một mảnh thanh âm ong ong, thật ầm ĩ…

Sắp chết rồi…

Cái ý niệm này bỗng nhiên xuất hiện trong đầu một mảnh hỗn độn của ta.

Vừa rồi cái loại thống khổ hít thở không thông kia dần dần biến mất, thân thể tựa như biến đổi vô cùng nhẹ.

Không, là cảm giác đã mất đi thân thể.

Cái loại cảm giác này càng đáng sợ hơn.

Ngoại trừ suy nghĩ ra ngươi cái gì cũng mất đi!

Không, ta không muốn cứ chết như vậy! Ta không muốn để một đạo sĩ cứ như thế quyết định vận mệnh của ta!

Ý niệm này tựa hồ thúc giục một cỗ cảm giác nóng rực tê cay, giống như một trái bom đột nhiên nổ tung trong ý thức của ta! Trong nháy mắt tất cả cảm giác thống khổ đã trở lại, ta muốn kêu to, muốn cắn xé, muốn dùng hết toàn lực đi bắt lấy uy hiếp đối với sinh mệnh của ta!

Đột nhiên một tiếng kêu thảm thiết thật dài truyền vào trong tai, sau đó đè nặng toàn thân ta phải chịu đựng tất cả đều biến mất.

Ta “lộp bộp” một tiếng rơi xuống đất, rơi thất điên bát đảo, nửa ngày cũng chưa hồi phục được tinh thần.

“Tam Bát, Tam Bát! Ngươi làm sao?”

Không cần kêu vang như thế…

Chẳng lẽ hắn muốn cho mọi người biết ta kêu Tam Bát sao?

Ta trở mình, trời đất rốt cuộc lại đặt đúng.

Các tiểu đạo sĩ còn bị lưới bọc không thể thoát thân, mà Thanh Hoa đạo sĩ thì lại nằm dưới đất vẫn không nhúc nhích.

Ợ…

Ta mờ mịt ngẩng đầu hỏi Lý Kha: “Hắn sao lại ngã?”

Ánh mắt Lý Kha có chút phức tạp, nhưng nhiều hơn lại là lo lắng: “Ngươi… vừa rồi làm cái gì?”

Ta làm cái gì? Ta cũng không nhớ rõ.

Ta bò qua đi nhìn tình hình của tên đạo sĩ đáng ghét kia, mặt của hắn hướng xuống dưới ở nơi đó không nhúc nhích, trên tay đen thùi, trên mặt một tầng sắc xanh tím.Giống như… trúng độc!

Ta quay đầu nhìn nhìn Lý Kha, vẻ mặt của hắn nói cho ta biết, chính là cái ta nghĩ.

Thanh Hoa đạo sĩ, là bị ta độc sao?

Ta sao một chút ấn tượng cũng không có?

Ta là cắn hắn, hay là cào hắn?

Ta, ta có độc sao?

Bỗng nhiên ta nhớ tới, khi lần đầu tiên gặp Tam Lục cùng Tam Thất, Tam Thất muốn cứu ta, Tam Lục đã nói, ta là có độc, hơn nữa tựa hồ là rất độc…

Thì ra ta là một con nhện có độc, hơn nữa, bây giờ còn độc bị thương sư thúc Lý Kha bọn họ…

Làm sao bây giờ?

Ta mờ mịt sợ hãi, Lý Kha hỏi: “Sư thúc hắn làm sao vậy?”

“Hình như là.. trúng độc.” Thanh âm ta phát run.

“Trúng độc?” Thanh âm hắn cao lên ba độ: “Ngươi… Độc này của người có trí mạng không?”

“Tám phần có.”

Ta mơ hồ cảm thấy được, ta khả năng không phải nhện độc bình thường, nói không chừng là kịch độc trong kịch độc, thấy Thanh Hoa đạo sĩ sau khi trúng chiêu lập tức ngã xuống đất là biết độc này là vừa kịch vừa liệt. Hơn nữa, so với giun rắn có độc bình thường, ta còn đã từng tu luyện, xem như một con nhện độc yêu. Độc như thế, làm sao có thể không lợi hại?

Lý Kha do dự một chút, tận lực không cho chính mình nhìn vẻ mặt ánh mắt bốn tiểu đạo sĩ khác kia: “Ngươi có thuốc giải hay không?”

Ta lắc đầu: “Ta hôm nay mới xác thực mình thì ra có độc… Ta cũng không biết ta vừa rồi tình thế cấp bách liều mạng, là cào hắn hay là cắn hắn, tóm lại, tóm lại… ta cũng không biết độc này chạy đến trên người hắn như thế nào, thì làm sao biết giải độc?”

Vẻ mặt Lý Kha thay đổi cực kỳ phức tạp, ủ rũ, tức giận, lo lắng… Hắn bỗng nhiên nói: “Ngươi mau đi đi.”

“Cái gì?”

“Đi theo bảo vệ thử thách chúng ta hẳn là không chỉ một mình Thanh Hoa sư thúc, Thục sơn chúng ta hẳn là còn có những người khác sắp chạy tới nơi này, ngươi mau đi đi.”
“Không được a, hắn nếu như đã chết… Còn có, các ngươi còn bị trói không thể di chuyển, nếu như có nguy hiểm, các ngươi ứng phó như thế nào?”

Bỗng nhiên một đạo vòng cung ánh sáng màu xanh xẹt qua bầu trời trên đỉnh đầu chúng ta, Lý Kha liếc mắt nhìn, vẻ mặt lập tức biến lo lắng: “Đây là tín hiệu trong môn chúng ta, ngươi mau đi đi. Nếu như ta không đi tìm ngươi, ngươi tuyệt không thể tới tìm ta! Biết không?”

Ta cảm thấy ngực thật là khó chịu, so với cảm giác vừa rồi bị đạo sĩ kia bóp không thể hô hấp, hấp hối gần chết còn kịch liệt thống khổ hơn.

“Vậy ngươi làm sao bây giờ?”

Ta đi rồi, nhưng lưu lại hắn ở chỗ này, còn có Thanh Hoa đạo sĩ bị ta độc, cho dù đầu con nhện ta đây có nhỏ hơn ngốc hơn, ta cũng biết đây là sai lầm nghiêm trọng Lý Kha không thể ứng phó. Hắn đối mặt đồng môn như thế nào? Ăn nói với sư trưởng như thế nào, nhất là, tên đạo sĩ này trúng độc sâu như thế. Hắn trước mặt bốn tiểu đạo sĩ khác bảo ta mau đi, đây… lỗi này từng cái từng cái căn bản không có khả năng tránh được!

“Đi mau a! Ngươi thật muốn chết ở chỗ này sao? Ta sẽ không chết! Chúng ta tương lai nhất định sẽ gặp lại!”

Ta gấp thực sự muốn đào cái hố, xem có thể đào ra một điểm nào để giải quyết khốn cục trước mắt hay không.

“Ngươi con nhện tinh đáng chết này, luôn luôn lời ngon tiếng ngọt mê hoặc ta, bây giờ còn hạ độc với sư thúc ta! Ngươi rõ là rất nham hiểm! Ta thật sự là mắt bị mù. Nếu như ta…”

Lời nói trong miệng hắn nghe qua phẫn hận oán ghét, thế nhưng thần tình trong mắt lại là vừa không an tâm vừa lo lắng, ánh mắt hắn đang không ngừng khẩn thiết thúc giục ta: Trốn! Chạy mau!

Mau!

Chạy mau!

Ta cuối cùng nhìn hắn một cái, khẽ cắn môi xoay người, chạy gấp hướng phía rừng cây.

Lý Kha nói, hắn sẽ không chết… Hẳn là sẽ không chết.

Có thể sẽ bị phạt, có thể… có thể sẽ lại bị nhốt lại, nhốt thật lâu thật lâu…

Trong nháy mắt ta thật muốn xoay người trở lại, lỗi của ta ta gánh chịu, không thể để một mình hắn đối mặt với tất cả.

Thế nhưng, ta không làm.

Ta yếu đuối, một mình đào tẩu.

Ta bỏ lại Lý Kha, chỉ lo chính mình chạy trối chết.

Cho dù có an ủi mình trong lòng thế nào, Lý Kha sẽ không chết, mà ta trở lại sẽ chết… Đám đạo sĩ kia sẽ không bỏ qua cho ta… Ta đi rồi, Lý Kha có thể giải thích sự tình sang một hướng khác, nói là bị yêu tinh mê hoặc…

Thế nhưng, thế nhưng trong lòng ta thật khó chịu.

Nước mắt điên cuồng trào ra, tầm nhìn trước mắt biến mơ hồ.

Ta đi xuyên qua bụi cỏ khô vàng.

Ta không biết phương hướng, ta chỉ biết là phải chạy trốn, chạy mau.

Ta muốn sống.

Ta muốn sống sót, gặp lại hắn!

Lý Kha, chúng ta nhất định còn có thể gặp lại.

Trước lúc đó, chúng ta đều phải sống thật tốt!

Mặt trời đã bắt đầu mọc, trong tầm nhìn tràn đầy ánh sáng chói mắt, cảnh vật xa xa gần gần lãnh khốc mà mờ mịt như thế.

Ta nghe thấy tiếng gió càng ngày càng vang.

Ta trong khi đào vong nhát gan cao giọng khóc rống lên.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau