BÀN TI ĐỘNG 38 HÀO

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Bàn ti động 38 hào - Chương 206 - Chương 210

Chương 206: Luyện châu

Trong động lại mới thêm tám mươi bảy con chuột… Hôi Đại Mao xin ý kiến an bài cho chúng nó một phòng động rộng rãi, ta nói: “Loại chuyện này ngươi không cần xin ý kiến ta, tự mình quyết định là được.”

Dù sao chỗ ở nếu như không hợp ý, đám chuột cũng sẽ tự mình lại mở rộng, rồng sinh rồng, phượng sinh phượng, con của chuột biết đào thành động mà… Có lúc ta đi động sau tản bộ cũng cảm thấy, ngã ba chồng chất, đám chuột rất biết sinh, con lại sinh cháu, cháu lại sinh con, đám chuột làm động sau khắp nơi đều là đường hầm, giống như một cái mê cung lớn.

Ta bỗng nhiên nhớ tới một chuyện: rồng sinh rồng, phượng sinh phượng…

Phượng sinh phượng, đấy là đương nhiên phải không?

Ấy phải là phượng với phượng, mới có thể sinh hạ phượng con chứ.

Ớ, thế nhưng ta không phải phượng, ta là nhện.

Vậy ta và Phượng Nghi, sẽ sinh hạ cái gì? Hợ?

Việc này… Việc kia… Vấn đề này rất đáng tìm tòi nghiên cứu!

Hơn nữa là không để ý không được!

Ấy cái gì, vấn đề này, bây giờ đã… Khụ, rất có ý nghĩa hiện thực!

Khụ khụ, trong sách ta xem ngày trước, hình như đều không nhắc tới vấn đề này.

Cái này, phượng hoàng và nhện, cái này, thuộc loại, thuộc loại lai giống phải không? Vậy, cái gì sản sinh ra giống loài mới thế nào?

Ta nghĩ nát óc cũng nghĩ không ra — là con nhện có cánh? Hay là sẽ sinh ra con chim tám chân?

Ta rùng mình một cái. Hai loại hình ảnh quái gở này vụt qua trong đầu, ta mồ hôi lạnh đầm đìa.

Cho dù là cái trước hay cái sau, hình ảnh ấy đều rất không đẹp. Không chỉ không đẹp, thậm chí rất đáng sợ!

Nghĩ về chỗ tốt… Có lẽ sinh ra là một cục cưng béo mập mềm mại, tay nhỏ chân nhỏ mặt nhỏ… Ợ, hy vọng là tốt đẹp.

Thế nhưng sự thật thực sự sẽ như mong muốn sao?

Vấn đề này làm ta làm phức tạp không thôi, thế nhưng, lại không biết đi đâu tìm giải đáp.

Nghĩ về chỗ tốt, tỷ như, ừ, tỷ như Tử Hằng, cha hắn là rồng, mẹ hắn không phải, nhưng Tử Hằng vẫn trưởng thành rất khỏe mạnh, dậy thì rất tốt đấy thôi.

Ta ngẩng đầu nhìn đằng trước, trời rất xanh, cực kỳ trong.

Đứa bé này, tới hơi sớm.

Nếu như, nếu như chờ sau khi chuyện lần này chấm dứt lại… Tay ta nhẹ nhàng đặt lên bụng, đương nhiên, bây giờ nơi đó bằng phẳng không sờ thấy cái gì.

Ta có chút lo lắng.

Ngày hôm qua ta và Phượng Nghi giống như hai đứa ngốc ngồi cùng nhau nói một vài chuyện linh tinh. Tỷ như, con trai hay con gái thì hơn, tính đặt tên là gì này. Chờ con lớn nhất định phải dạy dỗ nó học bản lĩnh vân vân, lúc ấy ta một chút vấn đề thực tế cũng nghĩ không ra.

Mọi người đều thái thái bình bình sống qua ngày không tốt sao?

Vì sao lại cứ phải có tranh đấu, ngươi giết ta ta giết ngươi, tựa hồ có thù sâu oán nặng không đội trời chung.“Sư phó, lão nhân gia ngài mau trở lại phòng ngồi đi, luyện công một chút là được, không muốn luyện công ngài cứ ngủ một giấc.” Đại Mao bận vắt chân lên cổ, nhưng nói gì cũng không chịu để ta giúp hắn.

Ta cũng biết mình bình tâm tĩnh khí ngồi yên dưỡng thần là tốt nhất, thế nhưng ta ngồi không yên.

Một mình, ta sẽ bắt đầu nghĩ ngợi lung tung.

Có lẽ dự cảm của ta sai rồi, làm sao bây giờ. Những bằng hữu tới giúp ấy, đi một chuyến uổng công là chuyện nhỏ, nếu như bởi vậy lỡ chuyện lớn, làm sao bây giờ? Tử Hằng đến đây, nếu như người của ma cung gây chuyện ở long cung thì sao? Mai Tiêu đến đây, nếu như Mai sơn của hắn sinh biến thì sao?

Ta vẫn suy nghĩ như thế, sau đó Chu Anh Hùng và đám nhện cùng nhau đưa cơm tới cho ta, phong phú khiến ta líu lưỡi, cháo thịt, canh thịt, còn có đồ bổ không biết dùng vật liệu gì hầm ra, trong phòng tràn ngập một cỗ mùi thơm nồng nặc. Ta cũng không có cảm giác khó chịu nôn ọe gì, khẩu vị rộng mở, ăn không ít đồ. Chu Anh Hùng vui mừng thấy răng không thấy mắt, ở bên cạnh nhìn ta ăn, không ngừng phát ra tiếng cười trộm hì hì, ha hả, cười làm lông tơ ta dựng đứng. Người không biết còn tưởng rằng hắn sắp làm cha đấy.

Cho dù Phượng Nghi ngày hôm qua cũng vui mừng, nhưng cũng không giống như hắn.

Ngày hôm qua Mai Tiêu và Tử Hằng rất biết điều mà đi, ta và Phượng Nghi hai người nắm tay, chàng nhìn ta ta nhìn chàng.

Lúc ấy trong lòng ta cũng không nghĩ gì, cứ nhìn hắn như vậy, trong lòng rất yên bình.

“Chủ nhân, lại ăn chút, ăn nhiều một chút.” Chu Anh Hùng cầm bát không lại xới đầy cho ta: “Ngài bây giờ là phụ nữ có mang, cũng không thể để đói tiểu chủ nhân.”

“Không thể ăn nữa, ăn nữa ta ói là cái chắc.”

Hắn không tình nguyện, ta hơi lảo đảo đứng lên — không có cách nào, ăn quá no, mặc dù thể trạng cả người không thay đổi thế nào, nhưng ta cảm thấy độ dày của mình chắc chắn tăng nhiều, lúc chân bước đi ấy gọi là nặng nề.

“Ừm, ta đi luyện công.”

“Được được.” Chu Anh Hùng đáp ứng đến đỡ ta, điệu bộ giống như Tiểu An Tử Tiểu Lý Tử đỡ thái hậu.

Ta bộp một cái đẩy tay hắn ra: “Đi đi, ra ngoài giúp đi, ta bây giờ mới khi nào, chưa đến nỗi đường cũng không đi được.”

Lúc luyện công buổi chiều ta luôn khó mà chuyên tâm, toàn không nhịn được suy nghĩ tương lai sẽ sinh hạ một đứa nhỏ như thế nào, kết quả kỳ quái chính là, tiến triển ngược lại đặc biệt thuận lợi, luồng khí trước kia làm thế nào cũng không tụ được ấy, đã ngưng tụ thành một khối nho nhỏ ở ngực, rất nhanh xoay tròn giống như vòng xoáy.Khối không khí càng ngày càng nhỏ, trong lòng ta đã có dự cảm thành công.

Thân thể có loại cảm giác nhẹ nhàng, giống như sắp tung bay.

Thế nhưng khối ánh sáng nho nhỏ ấy, lại dần dần chìm xuống dưới, giống như hòn đá nhỏ rơi vào trong sông, thong thả, mặc dù sẽ rung chuyển theo gợn nước, nhưng cuối cùng vẫn chìm xuống dưới. Bốn hạt châu khác, bốn khối sáng ấm lạnh nặng nhẹ khác nhau, vây quanh khối ánh sáng mới ra đời kia, di động lên xuống, xoay quanh, chốc chốc tiến lại gần, khi thì dập dềnh ra phía ngoài.

Ta chậm rãi mở mắt ra.

Giống như một trận gió thổi qua, ta nhìn năm hạt châu trước mắt.

Bốn hạt châu kia ở phía ngoài, hạt châu mới màu tím bị vờn quanh bên trong.

Cảm giác rất kỳ diệu.

Ta vươn tay, bốn hạt châu kia hơi tránh ra, hạt châu màu tím thì khéo léo rơi vào lòng bàn tay ta.

Ban ngày đã qua, ánh sáng trong gian thạch động này cũng từng chút tối đi. Ta say sưa nhìn hạt châu nhỏ kia, thật khó để tin ta lại có đạo hạnh cao như thế luyện ra hạt châu này? Trai ngọc sinh trân châu thì xem là bản lĩnh gì? Ta đây… Khụ, được rồi, đây trên cơ bản không có gì có thể sánh bằng.

Bên ngoài rất yên tĩnh, ta nhét mấy hạt châu vào lòng bàn tay, mở cửa ra ngoài. Có lẽ tất cả mọi người tụ tập đằng trước bận việc, bên này huyệt động có vẻ rất yên tĩnh, cũng không nhìn thấy bóng đám chuột nhện bò loạn chạy loạn. Lúc bọn chúng vội vàng thật ra vẫn rất có quy luật, thế nhưng thoạt nhìn mặt ngoài, chính là cảnh ầm ĩ không có trình tự gì.

Lúc ta đi tới giao lộ liếc mắt nhìn đồng hồ nước. Còn chưa tới giờ Dậu, trời hôm nay tối sớm.

Ta xoay người đang muốn cất bước, bỗng nhiên dừng lại.

Ta gắng sức quay đầu nhìn cái đồng hồ nước kia!

Nó không nhỏ nước!

Chung quy không thể nào là nước trong bình đã chảy sạch rồi chứ?

Ta giơ lên, do dự một chút, cầm lấy nắp bình mở ra!

Bên trong còn có hơn phân nửa bình nước! Ống đồng cũng không bị tắc, thế nhưng nó không nhỏ xuống dưới.

Ta nhẹ buông tay, nắp đồng hồ rơi về, một tiếng vang leng keng chói tai!

Không đúng, nơi này quá an tĩnh.

Dường như, ngay cả tiếng gió cũng không nghe thấy!

Kết cấu của Bàn Ti động kỳ lạ, động sâu, mà lại rộng lớn ngang dọc, ngã ba vô số bốn phương thông suốt, lúc nào cũng sẽ có tiếng gió vù vù vang vọng trong huyệt động, lúc bên ngoài không có gió trong động cũng vang, bên ngoài nếu có gió trong động lại càng vang.

Thế nhưng lúc này, vì sao ngay cả những âm thanh này cũng không nghe thấy?

Đây là có chuyện gì? Gió không vang, nước cũng không chảy, người đâu? Người trong động đều đi đâu rồi?

Chương 207: Định! Động!

Không, có người.

Ta nhắm mắt ngưng thần, bên phải phía trước không xa còn có hơi thở của sinh linh.

Ta mở mắt ra, bước nhanh về phía trước hai bước, nhìn bên tay phải.

Cảnh tượng quỷ dị không thể tin nổi ta nhìn thấy hôm đó, kiếp này cũng sẽ không quên.

Một con chuột trên đầu buộc khăn vải màu xanh đang đứng đó, trong tay bưng một giỏ đá đầy. Hắn híp mắt, một chân nâng lên đang muốn lên bậc thềm, cả người lại cứng đơ ở đó, ừ, muốn ta nói, có lẽ là đang đi đột nhiên bị ai làm định thân chú. Vẻ mặt hắn rất bình thường, không có biểu hiện bị kinh sợ chút nào. Thế nhưng lại nhìn đằng trước, còn có một con chuột, kéo nửa khúc vỏ cây, đang cúi người xuống nhặt đầu dây, cũng bất động ra đó.

Ta đi tới trước người bọn họ, ngoại trừ bất động ra, bọn họ thoạt nhìn không có gì khác thường.

Ta đưa tay lung lay hai cái trước mắt hắn, con ngươi cũng không động đậy.

Không phải trúng định thân chú.

Lại đi về phía trước, còn có con nhện treo trên tường, đang sửa võng tơ phòng ngự ở góc tường, cũng bất động. Còn có con chuột nâng một bó gỗ dài, trên mặt lộ ra vẻ vất vả mệt mỏi.

Cũng bất động… Hết thảy đều yên lặng. Giống như khi xem phim kiếp trước nhấn nút tạm dừng.

Ta càng đi càng nhanh, bỗng nhiên dừng chân lại.

Ta nhìn thấy Chu Anh Hùng. Hắn đang mở to miệng gào cái gì đó, đầu ngẩng cao, ngay cả lỗ mũi đen thui cũng thấy rõ ràng.

Đây là thế nào!

Vì sao tất cả đều dừng lại? Ngay cả tiếng gió cũng không nghe thấy, nước của đồng hồ cũng dừng lại bất động.

Đây… chẳng lẽ người của ma cung đã bắt đầu xâm chiếm tập kích của bọn họ? Đây là kế hoạch nào đó của bọn họ?

Nơi càng tập trung nhiều người, cảnh tượng thoạt nhìn càng quỷ dị.

Đám nhện gấp gáp kéo sợi bất động trên không trung, đám chuột đứa nhấc đứa kéo, đứa bôi keo đứa chở vật liệu, tất cả bọn chúng đều bất động, ta đi xuyên qua đám người, thế nhưng bốn phía một mảnh tĩnh mịch yên lặng, không có người sống hít thở, giống như một pho tượng sáp sinh động như thật, cái loại bất an đó càng tích càng cao, ta muốn thét lên nhưng lại không phát ra được tiếng!

“Tam Bát!”

Ta hoảng sợ, vội quay đầu, dùng sức quá lớn cổ xoay đến đau.

“Tử Hằng!”

Tinh thần đang căng ra trải qua thả lỏng đột nhiên, ta thiếu chút nữa hư thoát ngồi xuống đất, đỡ giá gỗ bên cạnh mới đứng vững được, Tử Hằng bước nhanh tới đỡ lấy ta.

“Tử Hằng, đây là thế nào? Tại sao có thể như vậy? Đột nhiên dường như tất cả đều trúng định thân chú…”

“Đừng sốt ruột.” Tay Tử Hằng đặt trên vai ta, ánh mắt điềm tĩnh trong suốt, giống như nước đầm sâu tĩnh mịch: “Không phải chuyện xấu, ngươi yên tâm trước đã.”
“Những người khác đâu?”

Mặc dù vừa rồi hoảng loạn, ta vẫn để ý Mai Tiêu cũng không ở trong đám người. Đương nhiên, Phượng Nghi cũng không.

“Tam Bát, ngươi nói với ta trước đã, ngươi có phải, đã đại công cáo thành hay không?”

“A, đúng vậy.” Ta giơ tay lên, năm ngón tay mở ra, lòng bàn tay ánh tím mờ mịt, mơ hồ rực rỡ: “Vừa mới luyện thành. Nói thật, ta cũng cảm thấy kỳ quái, lúc rất chuyên chú không thành, khi thoáng thất thần lại thành công. Hơn nữa nó vừa ngưng kết ra, thân thể ta cũng cảm thấy sảng khoái không ít… Dường như lĩnh hội đối với bốn hạt châu kia cũng sâu hơn.”

Hắn gật đầu, có chút bừng tỉnh: “Khó trách, truyền thuyết quả nhiên là thật sự.”

“Hả?”

“Trong truyền thuyết, lúc ngũ châu tề tụ sẽ có dị tượng, chung quy chẳng qua là truyền thuyết, hôm nay lại bị ta chính mắt thấy.”

“Còn may, không xem như đại loạn.”

Thân hình Phượng Nghi giống như cát bị gió thổi tụ qua đây, im hơi lặng tiếng xuất hiện, thân ảnh từ mơ hồ dần dần rõ ràng, màu sắc cũng dần dần rực rỡ. Hắn đi hai bước về phía bên này, kéo ta cẩn thận quan sát từ trên xuống dưới, thở phào một cái, nghiêm mặt: “Nàng thật là hành hạ người khác không nhẹ.”

“Ừm, vừa rồi Tử Hằng nói hai câu, chẳng lẽ là bởi vì ta luyện thành hạt châu thứ năm, cho nên mới như vậy… Gió dường như cũng ngừng, nước cũng không chảy, người cũng không động…”

“Nàng yên tâm, không xảy ra đại loạn, chỉ là Già Hội sơn như thế.”

“Vậy, giờ làm sao đây?” Cũng không thể để mọi người cứ đứng thế này chứ?

“Hỏi nàng ý.” Hắn lườm ta.

“Hả?” Ta nào biết nên làm gì bây giờ, đây là thế nào.“Dựng lên vì nàng, đương nhiên nàng giải quyết. Còn muốn giải như thế nào, hỏi chính lòng nàng ấy.”

“Ta thực sự không rõ, đây cũng không phải là chuyện nói một tiếng định, là định, nữa nói một tiếng động, sẽ giải trừ chú pháp.”

Tử Hằng đã cười rộ lên: “Bàn Ti đại tiên cũng không nên quá khiêm tốn, ngươi bây giờ nhưng cũng là đại nhân vật hết sức quan trọng trong tam giới, giậm chân một cái không nói đất rung núi chuyển, cũng khẳng định là động tĩnh không nhỏ.”

“Xí, hai người các chàng không giúp còn toàn nói mát.” Ta sưng mặt lên, hai tay nắm lại, nửa dỗi nửa đùa nói tiếng: “Động!”

Leng keng một tiếng, cột trên vai con chuột bên cạnh lập tức rơi xuống đất, tiếng vang rất lớn.

Dường như một tiếng này biến thành một cái công tắc vô hình có tiếng, mọi thứ bên cạnh ầm ầm khởi động. Giống máy móc thanh thế kinh người, thêm đủ dầu bắt đầu vận chuyển, mã lực mười phần. Mọi người tựa hồ đều chưa từng trải qua trận tạm dừng này, không cảm thấy nửa phần kỳ quái, ai làm việc người nấy, đi đi lại lại. Dường như bọn họ đều không mất đi quãng thời gian đứng im bất động trung gian ấy…

“Oa, Bàn Ti đại tiên thật đúng là lợi hại ha.” Phượng Nghi làm ra vẻ kinh sợ: “Nói định liền định, nói động liền động! Ta phải nhắc nhở bọn chúng thành thật chút, không thể tùy tiện làm trái nàng chọc giận nàng khó chịu ha.”

“Chàng sao lại nói ta giống một đại ma đầu.”

Ta có một loại cảm giác rất không chân thật. Nói, ta một chút cũng không có loại cảm giác mình thành một đại nhân vật lợi hại.

Tựa như mộng du đi theo hai người bọn họ vào đình ngồi xuống, nâng trà lên.

Mai Tiêu cũng đã trở lại, vẻ mặt mọi người đều lộ vẻ không như bình thường. Có chút hưng phấn, lại có chút nhẹ nhõm, cũng không có một ai lộ ra căng thẳng, lo lắng, hoặc là biểu tình tương tự.

“Không có việc gì, bên ngoài đã khôi phục.” Mai Tiêu bưng một chén trà cho mình, nốc một ngụm lớn: “Quả nhiên không hổ là chí bảo ngũ hành, trời sinh dị tượng. Sinh thời có thể thấy một lần như thế, đã không uổng cuộc đời này.”

“A, thần kỳ như vậy à.”

Mai Tiêu ngồi xuống bên cạnh Tử Hằng: “Nói thật, lúc trước Phượng Nghi đặc biệt gửi thư cho ta nói chuyện của ngươi, ta lại vội vàng phát thêm thiệp mời cho ngươi, lúc ấy còn có chút phản đối đấy. Sau khi thấy ngươi cũng cảm thấy người này hình như không có chỗ nào kỳ lạ. Kết quả bây giờ nhìn ấy à, vẫn là Phượng Nghi thật tinh mắt, nữ tử trúng ý quả nhiên bất phàm.”

Ta còn chưa từng được người ta khen ngay mặt như thế đâu, hì… Còn có chút ngượng ngùng.

Nhưng, khi chưa quen Phượng Nghi ta cũng không có gì, nếu như không có Phượng Nghi dốc lòng bồi dưỡng như vậy… Khụ, loại cách nói này hơi cổ quái, nhưng công pháp của ta cũng có không ít là hắn dạy, đại đa số thế sự gì gì đó cũng đều là dưới sự dẫn đạo của hắn mới biết, càng không cần phải nói bốn hạt châu này đều là hắn hao tâm tổn trí tìm cho ta. Vì viên thổ linh châu kia, còn bị trọng thương…

Ta cảm thấy ánh mắt ta nhìn Phượng Nghi cũng có chút tình tứ.

“Được rồi đừng khen, vốn nàng ấy cũng không có sức nặng gì, lại khen nàng ấy sẽ bay lên đến trời.”

Xì, người này chính là không biết nói dễ nghe.

“Vậy, ma cung sẽ không phát hiện việc này chứ?”

“Ừ, sẽ không.” Mai Tiêu bẻ ngón tay: “Ta vừa rồi đã xuống dưới chân núi, ngoài núi cũng không chịu ảnh hưởng, tình hình trên núi thứ nhất không có kéo dài quá lâu, thứ hai, ngoại trừ mấy người chúng ta, tất cả tinh quái chim thú đều không hề có cảm giác về chuyện vừa rồi, ma cung không thể nào do thám biết được.”

Chương 208: Dông tố

Ta nghĩ, có lẽ ma cung muốn tìm về uy thế và quang cảnh thật lâu trước kia, ngàn vạn năm trước ấy. Nhưng không gian sinh tồn hữu hạn, bây giờ có ai chịu buông tha mọi thứ của mình? Nói ví dụ, ngươi mua nhà, tiêu hết tích góp, lúc chuẩn bị ở lâu dài, đột nhiên có người đến đuổi ngươi, nói mảnh đất này mấy nghìn năm trước là nhà hắn, bây giờ ngươi không có tư cách ở nơi này, ngươi chịu dời đi sao? Không dời thì đánh ngươi gần chết. Lại nói, thủ đoạn của ma cung tàn khốc, không chỉ là vấn đề đuổi người, cũng sắp tới mức độ thuận ta thì sống nghịch ta thì chết.

Mấy người chúng ta ngồi cùng một chỗ uống trà, một hồi khiếp sợ tới nhanh đi cũng nhanh. Nhìn những thân ảnh nho nhỏ bận rộn này, tựa hồ tất cả ban nãy chưa từng phát sinh.

Ta suy nghĩ, chuyện Phượng Nghi, Tử Hằng, bọn họ vì sao không bị định lại, vị Mai cư sĩ này cũng không có trúng chiêu, việc này có liên quan với tu vi cá nhân?

Tử Hằng mỉm cười giải thích, bởi vì mấy người bọn họ đều là tiên thiên có thể thao túng sức mạnh ngũ hành, cho nên không chịu ảnh hưởng của chuyện này.

“A, nói như vậy, Mai huynh chính là…” Thuộc thổ ư?

A, như vậy cũng nói thông, hắn nếu là cây mai tinh, vậy đích thực là sinh trưởng trong đất.

Trận phong ba này chỉ có mấy người chúng ta biết, người khác và người chạy tới Bàn Ti động sau đều không rõ ràng lắm. Sư cô chưa có tới, nhưng đã đưa thư tới, dặn dò ta phải cực kỳ điều dưỡng, giữa những hàng chữ lộ ra thân thiết tràn đầy, thoạt nhìn là hận không thể lập tức đón ta tới chỗ nàng nghỉ ngơi cho tốt.

Chúng ta chiêng trống rùm beng bố trí trận pháp, tin tức của tộc nhân của Phượng Nghi từ các nơi mang về, lại biểu hiện hết thảy thái bình vô sự, tay ma cung tuy duỗi rất dài, thế nhưng lại không có lộ ra dấu hiệu muốn nhất thống thiên hạ gì. Đại Mao và Chu Anh Hùng vội vàng sơ tán đám chuột và nhện không có pháp lực trong động, chuyển chỗ an trí cho bọn chúng.

Khi ngươi biết rõ một việc sắp phát sinh, vô luận tốt xấu, có lẽ đều sẽ mong đợi nó nhanh chút trở thành thật. Bởi vì bất kể là ngươi khát khao cũng tốt, e ngại cũng tốt, sự tình cũng sẽ không vì suy nghĩ của ngươi mà thay đổi.

Nếu nhất định sẽ phát sinh, ta cũng hi vọng chuyện này có thể đến nhanh một chút.

Vô luận như thế nào, chung quy đỡ hơn đợi chờ hoảng hốt như thế này.

Đến càng trễ, khả năng sự tình sẽ càng hung hiểm.

Mùa xuân tới cuối, mùa mưa đến.

Mùa mưa này khiến ta nhớ tới thời tiết sau khi ta ngủ say ba trăm năm, đi kinh thành.

Khi đó người gặp được, chuyện trải qua dọc theo đường đi… Thật ra có lẽ tất cả biến cố từ khi đó đã lặng lẽ bắt đầu. Tính toán của Tam Thất, chờ mong trong tuyệt vọng của Tam Lục, gặp gỡ Lý Phù Phong bọn họ, còn có, gặp lại Phượng Nghi và Tử Hằng. Nhớ tới, trận kiếp loạn này thật ra nổi lên đã lâu rồi, không riêng gì chúng ta, còn có ma cung. Khí lực mọi người tích trữ đã bao nhiêu năm, đều cần một lối ra phát tiết.

Thực ra cũng không bao lâu, nhưng ngẫm lại như thế, tựa như nghĩ chuyện của người khác.

“Đang suy nghĩ gì?” Phượng Nghi bưng một chén canh thuốc cho ta.

“Nghĩ trước kia.”

Ta bưng canh lên, thổi thổi hơi nóng. Muốn uống, lại cảm thấy trong cổ họng có thứ gì đó thoáng cái trào lên, vội vàng dời chén đi.

“Ơ?” Chân mày hắn nhếch lên: “Không cho dầu mà, Đại Mao còn nói tuyệt đối sẽ không ngấy.”

“Vẫn là không được.” Ta nhíu mày, để chén xuống.

Không phải vấn đề của canh, là vấn đề của ta. Không phải ta muốn lãng phí thức ăn, là thực sự không muốn ăn.

Ta biết người mang thai, sẽ nôn nghén, thế nhưng ta bây giờ rốt cuộc coi là nhện hay là người đây? Hơn nữa ta đây… Ừm, ta mang thai, là người, là nhện, hay là chim?

Phượng Nghi lập tức hiểu được, một tay nâng lưng ta, nhẹ giọng nói: “Rất không thoải mái sao?”

“Không, canh lạnh ta lại uống.”

Hắn mỉm cười, dịu dàng ôm ta, khí tức ấm áp lập tức hoàn toàn bao phủ ta.

“Sư cô nói đúng, hẳn là đưa nàng đến chỗ nàng ta. Tiên giới linh khí dồi dào đối với nàng và đứa nhỏ đều có ích. Ở trong này, cũng chỉ có thể lo lắng hãi hùng.”

“Tiên giới cũng chưa chắc thái bình. Lại nói, không có ta, trận ngũ hành không phải thiếu một góc?”

Lúc thấy thư của sư cô ấy, ta cũng có dao động trong nháy mắt.Đi, hay là ở?

Trong nháy mắt ta hiểu được tại sao mình trong mộng khi Phượng Nghi liều mình cứu ta, ta chạy trốn.

Bởi vì ta không phải chỉ có mình mình.

Bởi vì… ta có con.

Con của ta và Phượng Nghi.

Loại tâm lý này, thực sự kỳ quái.

Tay ta nhẹ nhàng áp lên bụng dưới.

Mặc dù vóc người của ta còn chưa thay đổi, nhưng lại có thể cảm giác được rõ ràng, biến hóa trong cơ thể ta.

Ta có thể không tiếc tính mạng của mình, ta nguyện ý cùng người yêu đồng sinh cộng tử.

Thế nhưng ta hi vọng con của chúng ta có thể bình an, có thể rời xa tất cả này.

Hi vọng nó bình an sinh ra, trưởng thành yên ổn, không buồn không lo, vui vẻ đáng yêu… Cho nên ta trong mộng mới có thể vào lúc ấy, bỏ Phượng Nghi lại.

Tay hắn nhẹ nhàng đặt lên tay ta, ta có thể cảm giác nhiệt lực của lòng bàn tay hắn xuyên qua bàn tay, truyền vào trong thân thể ta.

“Chàng nói, ta mơ thấy như vậy, có phải vì nó không?”

“Ừm, không biết là con trai hay là con gái.” Bàn tay hắn áp sát ta.

“Đều được.”

Ta nhìn nhìn hắn, đột nhiên cảm thấy vấn đề ta từng rối rắm không còn ý nghĩa.

Là nhện cũng tốt, là chim cũng tốt, là một tiểu quái vật cũng không sao.Đều được, đều tốt… Ta khẽ mỉm cười, hơi quay đầu hôn một cái trên cằm Phượng Nghi.

Tựa hồ từ nơi xa xôi truyền đến tiếng sấm mơ hồ.

Phượng Nghi đi qua đẩy cửa sổ ra, tay hơi vỗ trên không trung.

“Trời mưa à?”

“Còn chưa, sắp rồi.”

Phượng Nghi làm cho chúng ta thấy được hình dáng bầu trời.

Điện quang bỗng nhiên sáng lên, tia chớp màu xanh tím, lạnh lùng.

Không trung bị tia chớp xé rách ra lỗ hổng quái dị, điện quang sáng lên khiếp người, mở rộng về phía phương xa, chiếu cả bầu trời chói mắt.

Ngay sau đó là sấm vang kinh tâm động phách, đinh tai nhức óc, chấn song xà nhà đều rung rung trong tiếng sấm.

Ta bước nhanh đến bên cửa sổ, tay Phượng Nghi buông xuống, nắm tay ta.

Lại là một đạo tia chớp màu đỏ, màu sắc nồng đậm, sắc trời đen như nhuộm máu.

“Sợ à?”

“Không sợ.”

Ta ngẩng đầu lên, sóng vai đứng với hắn.

Đất bằng đột nhiên quét cuồng phong, thổi xiêm y vang loẹt xoẹt.

Tử Hằng và Dục Phong đứng dưới tàng cây hoa trong sân, Mai Tiêu một mình ngồi trong đình, trong tay còn đang nắm mấy quân cờ.

Hết thảy cứ như vậy bắt đầu, lôi điện cùng mưa to xé mở màn che yên bình.

Ta nghe thấy rất nhiều âm thanh, xen lẫn trong tiếng dông tố, chậm rãi tới gần chúng ta.

Mưa rền gió dữ tựa hồ muốn đập bể mọi thứ.

Có lẽ người của ma vực cố ý lựa chọn thời điểm không thấy mặt trời này.

Ta nhìn người bên cạnh.

Vẻ mặt Phượng Nghi là thản nhiên bình tĩnh, hắn mặc áo choàng kiểu dáng đẹp mắt, màu sắc sáng rõ.

“Phượng Nghi, ta từng nói với chàng chưa? Ta yêu chàng.”

Hắn gật gật đầu: “Ta cũng yêu nàng.”

Xa xa, trong tiếng dông tố, ta nghe thấy tiếng Tam Thất, vô cùng thân thiết, dịu dàng êm dịu nói: “Tam Bát muội, cố nhân tới thăm, sao không ra gặp?”

Ta mỉm cười với Phượng Nghi, cất giọng trả lời: “Đến thì đến đi, chỗ này của ta đun xong trà rồi, cũng không biết ngươi có dám uống hay không.”

Chương 209: Gió núi

Cửa đây năm ngoái cũng ngày này, má phấn hoa đào ửng đỏ hây.

Má phấn giờ đây đâu vắng tá…

Ừ, thiệt nhiều má phấn không thấy nữa.

Ta ôm cái bụng tròn vo than thở một tiếng, hoa đào cũng không còn bỡn gió xuân. Lại đến mùa đông, đừng nói hoa, ngay cả lá cây cũng không thấy.

Không có hoa đào, nhưng có quả đào.

Ta nhấc nắp bát lên, bên trong còn có hai cái quả đào.

Mỗi ngày ăn một quả, Phượng Nghi nói, ăn hết đào hắn sẽ trở lại.

Như vậy nói cách khác, ngày mai, ngày kia, hắn sẽ về rồi.

Ta nhếch miệng cười cười, bóc vỏ quả đào một cái, mồm to cắn xuống.

Quả đào ăn ngon, một bọc nước ngọt có thể thẳng xuống bụng, nhai cũng không cần nhai.

Kéo ghế dựa sát bên cửa sổ. Lười biếng nằm xuống.

Trong mùa đông ăn no phơi nắng, cái thoải mái này ấy à… đưa tiền cũng không đổi.

Thời tiết thật đẹp, gió không lạnh chút nào, thổi lên mặt cảm thấy mềm mại, rất ấm áp.

Khi kể chuyện xưa câu thường xuyên nghe thấy nhất — ngày xửa ngày xưa, có một người nào đó làm chuyện anh hùng thế nào, bắt đầu, sau đó, tiếp đấy, cuối cùng mọi người cùng nhau sống vui vẻ hạnh phúc.

Ta vẫn quý trọng tất cả, bởi vì ta biết hết thảy đều tới không dễ.

Tất cả mọi việc, có thể sống, có thể ở bên người yêu, có thể lúc nào cũng nhìn thấy bằng hữu mình quan tâm, có thể muốn ăn cái gì thì ăn cái đó, lúc muốn phơi nắng liền lười biếng phơi nắng đã đời… Có thể mỗi tối khi nhắm mắt lại, đều biết ngày mai mình ở đâu.

Trên đỉnh đầu có người gõ cộc cộc hai cái, treo một cái rổ phía dưới. Ta ngẩng đầu nhìn, giơ tay bắn ra một sợi tơ, kéo cả rổ lẫn sợi dây qua.

Bên trong là một tách trà có nắp, mở nắp đã ngửi thấy một hương thơm ngọt.

Bánh bột này hấp thật không tệ, Tam Lục tay nghề cũng thật tốt.

Ta bẻ một miếng, thò đầu nhìn nhìn lên trên: “Này, xuống dưới nói chuyện phiếm.”

Phía trên rất khinh thường quăng một câu: “Không rảnh, ai giống ngươi, chỉ biết có ăn.”

Chỉ, chỉ biết có ăn… Ta rất là nghẹn, ta cũng có phải trời sinh lười như thế đâu, thật sự là thân mình quá nặng, động một tý cũng không muốn động.

Sờ sờ bụng, ta cũng có chút buồn bực. Đứa nhỏ này đợi trong bụng ta sắp ba năm rồi, không có chút ý muốn ra. Nó chẳng lẽ muốn học Na Tra sao?

Nhưng Tam Lục vừa rồi nói ngang, vẫn là ngoan ngoãn từ phía trên xuống dưới.

“Hì hì.” Ta cười không ngừng với nàng.

Nàng lườm ta một cái: “Ngươi đừng có hiểu lầm, ta không phải cùng ngươi, là cùng cháu ngoại trai của ta.”

Nàng sờ sờ bụng ta, nhẹ giọng nói: “Đứa nhóc hôm nay tâm tình thế nào?”

“Tâm tình bình thường đi.” Ta ngáp một cái: “Trưa đã rề rà một hồi, không chịu được đá bụng ta.”

“Đáng đời.” Tam Lục không có chút lòng đồng tình: “Để đói ngươi không sao, để đói cháu ngoại trai ta thì không được.” Nàng nhìn nhìn trong tay ta: “Ngươi đây là đang làm cái gì?”

“À, thêu hoa thôi.”

Ta run rẩy đem sản phẩm cho nàng xem, Tam Lục bới lông tìm vết khen chê một phen, ta sớm đã quen, kiếp này đừng trông chờ nữ nhân này có thể nói cái gì dễ nghe.

Nàng xem ra cũng nhàn, rút kim lên nói: “Chỗ này lại khâu một chút đi…” Cứ như vậy rất tự giác làm thay ta.

Ta nghiêng đầu nhìn nàng, Tam Lục thoạt nhìn luôn có phong thái thanh tú thoát tục, thời tiết này, nàng mặc váy vải láng, tóc mềm mại rực rỡ, hai má hơi hồng, đôi môi… Ấy cái gì, thật sự là sắc đẹp thay cơm ấy à thay cơm. Thế nhưng cô nương xinh đẹp như vậy, lại theo một bà bụng bự như ta ở tại hoang sơn dã lĩnh, thật là đáng tiếc.

Nàng và Lý Phù Phong thi thoảng có thư từ qua lại, quan hệ tựa hồ rất lạnh nhạt…

Trong lạnh nhạt lại lộ ra một chút kết nối bí mật, không cho người ngoài biết.

Ta cảm thấy đây nhất định không phải ảo giác của ta.“Ngươi nhìn cái gì.” Nàng liếc xéo ta một cái.

“À, đang nghĩ chuyện trước kia. Ngươi một người nổi danh tim lạnh mặt lạnh thẳng tính như thế, lại chạy đi chơi vô gian đạo, nhìn không ra ha nhìn không ra… Hơn nữa lại có thể lừa cả Tam Thất cũng sửng sốt…”

Nàng trừng ta một cái: “Sao, ngươi thấy rằng ta hẳn là thực sự lên một cái thuyền với nàng ta hả?”

“Ấy đương nhiên không phải. Nàng ta là thuyền giặc đã định trước sẽ chìm, vạn vạn không được lên.”

Nhớ tới chuyện ngày đó, mở đầu là thanh thế to lớn, kết thúc là gay cấn ly kỳ, nhưng quá trình trung gian thật sự là… Được rồi, hữu kinh vô hiểm.

Sau khi người của ma cung bị phong ấn, nghỉ ngơi dưỡng sức nhiều năm như vậy, nhưng tiên giới cũng không có nhàn rỗi đâu. Khi phong ấn bị phá bọn hắn nhảy lên bật xuống, vừa cướp địa bàn vừa xây thành dựng cung ầm ĩ vui quên trời đất, coi tiên giới như người chết, rất có khí thế bá đạo nuốt cả thiên hạ không ta thì ai. Đáng tiếc…

“Này, ngươi nói lúc này Tam Thất đang làm gì? Liệu có đang mắng chúng ta hay không?”

“Chắc là đang mắng ta, tiện thể kéo cả ngươi.”

Ta gãi gãi đầu: “Tình địch của nàng ta, hẳn là ta chứ?”

Tam Lục ngừng tay, chậm rãi nói: “Cảm thụ lừa gạt cùng phản bội, nàng coi như là đã nếm. So sánh ra, chỉ sợ ta mới là người bị nàng hận nhất.”

“Ôi, hận thì hận đi, dù sao kiếp này cũng không còn thấy nữa. Phong ấn lần này, cho dù lại qua một vạn năm nữa chỉ sợ cũng sẽ không bị phá tan. Một vạn năm? Chúng ta có thể sống lâu như vậy sao?”

Tam Lục ừ một tiếng, cũng không biết là tán đồng ta hay là tỏ vẻ phản đối, cúi đầu tiếp tục thêu. Tay nghề này của nàng cũng không thua ta, tư thế may vá thành thạo ưu nhã. Nàng thêu xong một mảnh lá cây, ngừng tay, đắp tấm thảm bên cạnh lên cho ta. Mặt trời dời đến bên kia núi, gió thổi lên người hơi lạnh. Ta rúc vào trong tấm thảm, cuộn người ôm bụng, thiêm thiếp ngủ.

Kinh tâm động phách ngày đó, cũng không ở chỗ thế tới của ma cung rào rạt, cũng không ở chỗ hết lòng hết sức khi đấu pháp, mà là những người tiên giới ẩn thân phía sau màn, thao túng, nhìn trộm. Bọn họ càng thêm hy vọng chúng ta cùng ma cung cả hai đều thua, vậy người thắng sau cùng không cần phải nói, sẽ chỉ là bọn họ.

Những tiên quân, tiên nhân ấy… Trong mắt bọn họ, ma cung dĩ nhiên muốn bỏ, mà những yêu tinh quỷ quái như chúng ta, đương nhiên tốt nhất cũng không tồn tại trên đời này. Ma tộc lại một lần bị phong ấn, mà chúng ta…

Người của Bàn Ti động đều tan, Già Hội sơn thành một ngọn núi hoang.

Sau đó mới biết chân tướng phía sau những chuyện này, ta không có nhiều tinh lực như vậy đi oán hận bất bình, ta chỉ may mắn, chúng ta đều còn sống.

Ngạc nhiên lớn nhất, chính là Tam Lục cũng không có lừa gạt phản bội tình bằng hữu của chúng ta.

Trong mơ hồ còn có thể nghe thấy những tiếng gọi ầm ĩ đi xa, binh khí giao nhau, đủ loại pháp bảo đụng nhau nổ vang, mùi màu tanh bao phủ, thân ảnh nhỏ bé bị lôi hỏa cản trở đi loạn khắp núi, đã phân không rõ địch ta, nhìn không thấy ánh sáng… Năm người chúng ta, mỗi người giữ một phương, ánh sáng lờ mờ của linh châu chiếu sáng thiên la địa võng khổng lồ, bện cả mấy tháng ấy…

Đúng vậy, sự kiện kia sớm đã kết thúc.

Thế nhưng ta không biết phải qua bao nhiêu lâu nữa, ta mới có thể quên hết những vết tích khủng bố trong trí nhớ ấy.

Người điều khiển trận ngũ hành ngoại trừ ta, bốn người khác, thương thế của Phượng Nghi, Tử Hằng hơi nhẹ, vết thương của Mai cư sĩ nặng nhất, Dục Phong tiền bối thì trong rối loạn không biết tung tích, cho tới bây giờ cũng không có tin tức. Bằng cảm ứng giữa linh châu, chỉ biết là hắn còn sống, nhưng hắn rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, vết thương như thế nào, bây giờ người ở đâu, chúng ta đều không thể biết được.Phượng Nghi ngày đó, công kích của ma cung đối với trận pháp, phần lớn chuyển tới trên người hắn. Ta xuyên qua linh châu nhìn thấy hắn bị thương, máu đỏ sẫm, từng giọt từng giọt rơi xuống. Hắn dường như không cảm thấy, ta lại cảm thấy mỗi một giọt máu đỏ thắm kia đều nện lên ngực ta, từng nhịp, từng nhịp tim đập loạn, đau đớn đến tê dại.

Ta không thể đến bên cạnh hắn, ta chỉ có thể bảo vệ mắt trận phương này.

Tam Thất lọt vào trong trận, đột phá từng tầng ngăn trở, lúc đã bức đến trước người ta không xa, phía sau nàng lại kinh biến đột nhiên xuất hiện, kiếm phong hàn khí rét căm tàn nhẫn bình tĩnh, khiến cho nàng không thể không dừng lại chống đỡ.

Đó là Tam Lục.

Đã từng là tỷ muội thân thiết, quá khứ thân mật như thế, bây giờ lại rút kiếm về phía nhau.

Tình nghĩa, lừa gạt, nói dối, thương tổn…

Kiếm phong lay động, cắt đứt tất cả quá khứ.

Ta nhìn các nàng động thủ trước mặt ta, mưa rền gió dữ, lôi điện đan xen. Một khắc kia chính là ngươi chết ta sống, ai cũng không thể nương tay.

Bao nhiêu năm trước, các nàng chính là như vậy, trước mặt ta luyện kiếm, so chiêu, thảo luận kiếm pháp kiếm quyết với nhau, chỉ ra chỗ thiếu của đối phương, sửa lại lầm lẫn của chính mình…

Bây giờ, người vẫn là hai người ấy, lại là tính mạng đọ sức, mỗi chiêu đều là thế giết…

Thật ra, trận kịch chiến này đến cuối cùng, không có người thắng.

Chúng ta đều mất đi quá nhiều, hơn xa chúng ta lấy được.

Song kiếm Tử Thanh rốt cuộc ra khỏi vỏ.

Tử Dĩnh… Thanh Tác, một đôi bảo kiếm diệt ma này, lại đều rơi vào trong tay ma cung.

Ta không phải chưa từng nghi hoặc, vì sao lúc trước màn tỷ võ của ma cung, ma quân thiếu niên kia lại có thể sử dụng bảo kiếm Thanh Tác, đấu với Thanh Liên đạo sĩ sức lực ngang nhau. Chuyện này thật sự kỳ quặc…

Tựa hồ có đôi tay, đang âm thầm trù tính thao túng mọi thứ…

Sau một điều bí ẩn, sau một đáp án vẫn có nhiều nghi hoặc hơn… Uy lực khổng lồ sau khi song kiếm Tử Thanh hợp bích ta đã từng thấy, cái loại lực phá hoại cơ hồ là chẳng phân biệt được địch ta, không gì phá nổi này…

Tử Hằng kéo trận pháp xoay ngang, thay ta chặn trùng kích khổng lồ ấy.

Ta nhìn chùm tia sáng chói mắt kia xuyên qua thân thể hắn, vết thương thật lớn cắt từ ngực tới bụng, máu tươi tung toé chảy xuôi, hắn tựa hồ không cảm thấy đau, một tay lấy kiếm chống, tay kia còn nắm thành pháp quyết đang thúc giục thủy linh châu.

Khắp nơi đều là máu…

Ta nghe thấy có người khẽ gọi tên ta, mắt hơi hé mở, nhất thời nhớ không nổi thân ở nơi đâu.

Ngủ một giấc vẫn cảm thấy tay chân không còn chút sức lực nào, cẳng chân hơi co quắp.

Ta là bị Phượng Nghi đánh thức, hắn đã trở lại lúc ta đang ngủ, ta xoa xoa mắt, liền nhìn thấy hắn cầm một xấp giấy, lật xem mấy lời phàn nàn bực tức ta viết lung tung khi buồn chán mấy ngày nay.

“Trở về lúc nào?” Ta bản năng quay đầu nhìn trên ngăn tủ, quả đào kia còn bày ở đó mà. Trong mâm bên cạnh lại bày dưa bở và nho, da cam tím sẫm, nổi bật rất đẹp mắt.

“Vừa mới đến.” Hắn hơi cúi người, có lẽ vừa mới uống trà, trong hơi thở có hương thoảng chan chát của lá trà. Ta chụt hắn một cái, giống như con sâu lớn vụng về, từng chút từng chút cọ xát, ngồi dậy, coi hắn như cái đệm dựa có sẵn — đệm dựa có khi cũng có thể đảm nhiệm gối ôm lớn, độ mềm vừa phải, tự động phát nhiệt, công năng đầy đủ, vẻ ngoài tinh mỹ, thật sự là hàng cao cấp cần thiết khi ở nhà hay du lịch!

“Sư bá sư cô bọn họ khỏe không?”

“Rất khỏe, sư cô nói hai ngày nữa tới thăm nàng.”

Ta ngẩng đầu lên: “Người Chính Hòa cung không làm khó dễ chàng chứ?” Đều nói ăn cháo đá bát, mối họa lớn nhất bây giờ vừa đi, sự tồn tại của chúng ta, không thể không khiến một số người rất gai mắt.

“Không, bọn họ hiển nhiên phân được độ nặng nhẹ của sự tình.” Phượng Nghi kê chân ta trên đùi hắn, nhẹ nhàng ấn xoa thay ta: “Vất vả nàng, phù chân nặng như vậy.”

Nhiệt lực xuyên qua đầu ngón tay hắn truyền thẳng vào, được xoa bóp như thế, cảm giác là khoan khoái không ít. Ta hé miệng cười cười, đầu khẽ tựa vào trên bả vai hắn, cảm giác được một cỗ ngọt ngào kỳ diệu, nói không rõ.

Ta ngửi được mùi thơm hoa quả trong veo, quả đào kia, còn có dưa bở cùng nho đều chín, mùi thơm phát ra lẫn cùng một chỗ, mê người nói không nên lời.

Ta còn ngửi thấy, gió núi bên ngoài, thổi tới cái trong trẻo sạch sẽ của ngày đông.

Chương 210: Hiện tại

“Tam Lục,” ta ngừng kim trong tay, ngẩng đầu nhìn nàng: “Ngươi không đi sao?

Trên bàn đè một tấm thiệp, sáng sớm mới đưa tới, “Đường rất xa, khí trời lại lạnh, không đi.” Nàng cũng thu thiệp, thế nhưng vẻ mặt thoạt nhìn không có gì khác với bình thường.

Thiệp mời thì không có gì đặc biệt, đặc biệt là người đưa thiệp mời tới.

Lý Phù Phong.

Tam Lục nghĩ chuyện nghĩ đến xuất thần, ta không dám thở mạnh, chỉ sợ quấy rầy nàng.

Nàng bỗng nhiên cười cười: “Có một số việc không thể cưỡng cầu. Ta với hắn, chung quy chỉ có duyên phận một đời ấy. Kiếp này, hắn đi đường Dương Quan của hắn, ta qua cầu độc mộc của ta đi.”

Ánh mắt nàng thản nhiên, ngữ khí cũng thản nhiên.

Rõ ràng, nàng đã buông, ta nên tiêu sầu.

Thế nhưng trong lòng lại không hiểu sao ê ẩm.

Ta xoa xoa mũi, cúi đầu bắt đầu khâu nút áo cuối cùng.

Có lẽ, thật sự là như vậy.

Lý Phù Phong làm quốc sư trái lại làm rất thuận lợi. Nhất là sau màn náo động kia, kiếm Tử Dĩnh tung tích không rõ, kiếm Thanh Tác cuối cùng nhận hắn làm chủ…

Xem ra hắn kiếp này, cũng là phải làm đạo sĩ đến cùng.

Đáng tiếc cho Tam Lục. Nàng cố chấp như vậy, không biết khi nào, mới có thể lại gặp được một người mình thích.

Mới có thể gặp được hạnh phúc của nàng.

Không phải nói bây giờ là bất hạnh, cuộc sống an bình làm cho người ta kiên định, thế nhưng… nhìn thân ảnh của Tam Lục, ta luôn có thể từ trên nét mặt bình tĩnh của nàng, đọc ra ý vị tịch mịch.

Lúc gần giữa trưa Phượng Nghi trở về, Tam Lục cáo từ. Làn váy nàng hơi dài, kéo trên mặt đất, lúc bước đi có gợn sóng uốn lượn, rất nhanh, đã mờ khỏi tầm mắt.

Ta bỗng nhiên nhớ tới ngày đó, Tam Thất trúng một kiếm ngã dưới đất, làn váy nàng màu đỏ, sau khi bắn tung tóe bùn có vẻ vô cùng nhếch nhác đau thương. Mưa như trút nước, lại tưới không tắt lửa lớn bùng cháy hừng hực giữa núi, vô số chim bay cá nhảy, cỏ cây hoa lá, hình dạng vặn vẹo bên trong ngọn lửa, run rẩy, cuối cùng hóa thành bụi than.

“Nghĩ cái gì vậy?”

“Ừm, không có gì.

Còn thiếu mấy mũi, thế nhưng ta đã mệt mỏi.

Buổi sáng lúc dậy đã cảm thấy thân thể nặng nề, cử động còn chậm chạp vụng về hơn bình thường.

Ta vịn ghế tựa muốn đứng lên, thế nhưng eo chân nặng như nhũn ra, lại không đứng lên nổi.

“A.”

Phượng Nghi bỗng nhiên vươn tay, ôm lấy cả người ta, ta bật thốt lên một tiếng, lại cảm thấy có chút không ổn.

Hắn ôm ta lên đài bằng trước sơn động, phơi nắng.

“Nàng có còn nhớ… Lần đầu tiên ta gặp được nàng, hỏi nàng câu, kiếp sau muốn làm cái gì?”

“Người.” Ta đương nhiên không thể quên.

Hắn cười, nụ cười ấy lộ vẻ ấm áp sáng sủa, đẹp không sao tả xiết.

“Bây giờ thì sao? Đã đổi chủ ý chưa?”

Ta gật gật đầu: “Đổi rồi.”
“À há?” Hắn tò mò: “Vậy nàng kiếp sau muốn thế nào vậy?”

“Ta muốn…” Ta hơi nhăn mày lại, chỉ nói hai chữ đã dừng.

“Làm sao vậy?”

Toàn thân ta cứng ngắc, nắm chặt cổ tay hắn.

Bụng hơi căng, có luồng lực lượng đang sa xuống dưới —

Chẳng lẽ, chẳng lẽ hôm nay, cuối cùng đã tới lúc?

Đau đớn giống một cái kim, hung hăng đâm vào thân thể, sau đó tràn ra xé rách.

Thân thể ta cứng ngắc, thậm chí có nháy mắt không biết đau đớn này là thật sự phát sinh, hay là bởi vì ta quá căng thẳng mà sinh ra ảo giác.

Ngày đó bố trí trận ngũ hành, lúc người của ma cung xông vào trận, từng thúc giục tâm ma đại pháp, trước mắt đủ loại ảo giác lượn lờ biến hóa, thật giả khó phân biệt, lúc thì là sơn dã hoang vắng, đất hoang xương khô, lúc thì lại là phồn hoa như gấm, lửa nóng sôi dầu. Nhất thời cảm giác mình đã phi thăng thành tiên, thế nhưng lại chớp mắt một cái, phát hiện vô số đao kiếm rìu kích đã bổ lên người.

Những thứ này không đáng sợ, đáng sợ chính là, ta nhìn thấy Phượng Nghi bị sấm sét đánh ngã, Tử Hằng táng thân biển lửa, nhìn thấy thân nhân bằng hữu của mình từng người từng người trằn trọc giãy giụa cầu sinh, khổ sở không dứt.

Tâm ma mặc dù không khiến người ta chảy một giọt máu, nhưng đáng sợ nhất, cũng là đòn sát thủ của ma cung.

“Tam Bát?” Phượng Nghi nôn nóng, quýnh lên hắn liền gọi tên ta.

Ta muốn đáp hắn, thế nhưng vừa há miệng vọng ra lại là tiếng rên rỉ khàn khàn.

Là đau thật sự, không phải giả.

Đau là tốt rồi…

Lòng ta cuối cùng rơi xuống chỗ thực, sau đó cảm thấy mình thật buồn cười.

Có điều, là thật sự thở phào nhẹ nhõm.

Giống như sau khi lặn lội đường xa rốt cuộc thấy được điểm cuối.

Dưa chín, đương nhiên nên rụng.Phượng Nghi luống cuống tay chân, không ngừng khuyên giải an ủi ta, đừng sợ, đau thì cứ kêu lên. Ta trái lại khuyên hắn, không đau thế nào, thật sự.

Ít nhất, còn có thể chịu được.

Đổ rất nhiều mồ hôi, ta siết chặt nắm tay.

Nói không sợ là giả.

Ta không ngờ, đau đớn lại dài lâu như thế.

Hít, thở, cắn răng nhẫn nại, đau đớn trận mạnh trận yếu, ta nghe thấy Tam Lục ôn tồn mềm giọng hiếm có, thay ta lau mồ hôi, Phượng Nghi mấy lần xông tới lại bị nàng đuổi ra.

Cách tấm rèm, bên ngoài loáng thoáng đến những người khác.

“Long vương tới, vết thương của hắn đã hoàn toàn khỏi.” Tam Lục nhẹ giọng nói bên tai ta, lại bưng nước thuốc cho ta: “Đây là thuốc Thải Mai tiền bối đưa tới, mau uống đi.”

Nước thuốc là vị gì ta hoàn toàn nếm không ra, uống hai ngụm, đau đớn lại lần nữa kéo tới.

Câu hỏi Phượng Nghi hỏi vừa rồi, ta chưa kịp nói cho hắn đáp án.

Nếu còn có kiếp sau, làm người, làm nhện, thậm chí làm một con rắn một thân cây một hòn đá, những thứ ấy đều không quan trọng như thế nữa.

Đột nhiên cả người nhẹ hẫng, giống như hồn phách rời thân thể, trong nháy mắt tất cả đau đớn và tạp âm đều biến mất, ta rõ ràng nghe thấy một tiếng khóc nỉ non của trẻ sơ sinh.

Trong lòng ta không hiểu sao nóng lên, mềm nhũn, giống như đánh đổ một nồi canh nóng, cả người đều sắp tan ra.

Một giọt lệ từ khóe mắt chảy xuống dưới, ta nhìn Tam Lục luống cuống tay chân, vừa muốn khóc, cũng muốn cười.

Phượng Nghi hoảng hốt từ bên ngoài xông tới, hắn cầm lấy tay ta, mắt cũng đỏ, luôn luôn chú trọng dáng vẻ nhất, bây giờ lại chật vật không ra bộ dáng.

“Là một bé trai,” Tam Lục nuốt một ngụm nước miếng, hai tay thật cẩn thận nâng đứa bé bị quấn lại, trân trọng nâng qua đây, chuyển cho Phượng Nghi.

Phượng Nghi lại đưa thằng bé tới trước mặt ta.

Khuôn mặt nho nhỏ, đang há to mồm khóc không ngừng, mắt còn nhắm chặt, thoạt nhìn đỏ giống như con khỉ nhỏ.

“Xem, chúng ta, chúng ta có con.” Phượng Nghi cười ngốc, không mảy may bộ dạng của phượng vương: “Ta làm cha, hì, đây chính là thật sự!”

Không phải thật sự, chẳng lẽ là giả?

Ta phải nhớ kỹ lời này, tương lai kể cho con của chúng ta nghe.

Hì, cha con ấy à, đừng nhìn bình thường kiêu ngạo, thế nhưng hắn cũng đã từng nói lời cực ngốc nghếch…

Tương lai… thực sự rất chờ mong.

Ta và Phượng Nghi đầu dựa vào nhau, nhìn đứa bé khóc không ngừng kia.

Bộ dáng nhiều nếp nhăn đo đỏ ấy cũng thật không đẹp, nhưng ta cảm thấy bản thân sự tồn tại của nó, cũng đã đủ xinh đẹp, đủ rung động.

Luyến tiếc chớp mắt, luyến tiếc dời mắt đi. Nó khóc, dùng hết khí lực toàn thân kêu gào chứng minh sự tồn tại của nó, sự ra đời của nó.

Câu hỏi ban nãy Phượng Nghi hỏi ta, ta muốn nói cho hắn biết, kiếp sau thế nào, cũng không quan trọng.

Bởi vì, quan trọng nhất, là hiện tại.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau