BÀN TI ĐỘNG 38 HÀO

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Bàn ti động 38 hào - Chương 196 - Chương 200

Chương 196: Trò chuyện đêm khuya

Ta chờ hơi mệt, Tử Hằng mới trở lại. Hắn không có tiền hô hậu ủng, tôm thúc và một nữ tử tuổi khá cao đi theo sau hắn, mặc dù trên mặt hắn không có biểu tình, ta lại có thể nhìn ra, hắn chắc chắn rất mệt mỏi.

Ta bê canh, đi qua gõ cửa. Tôm thúc nhìn thấy ta, đầu tiên là sửng sốt, sau đó nở nụ cười, nếp nhăn trên mặt chen chúc vào nhau, thoạt nhìn hơi có chút buồn cười.

“Vợ tiểu Phượng à, đã trễ thế này mà ngươi lại đây?”

“Ta nấu chút canh. Tử Hằng hôm nay chưa ăn gì phải không? Vừa lúc, uống ít canh cũng thoải mái hơn chút.”

“Phải phải, cũng là nữ nhân gia các ngươi nghĩ chu đáo, ôi, ta hai ngày nay cũng choáng hết cả đầu.”

“Bận mà.”

Ta bê canh vào cửa, quay đầu nói: “Đúng rồi tôm thúc, lấy một cái bát ra.”

“Được được.”

Thanh âm Tử Hằng truyền đến từ bên trong: “Mang cái gì ngon?”

“Mũi thật thính.” Ta nói: “Ninh ít canh, không nóng không lạnh, vừa miệng.”

Tử Hằng đi ra từ sau bình phong, đã thay bộ bào phục hoa lệ nặng nề kia, một bộ áo xanh, tóc buộc hơi lỏng, thoạt nhìn càng giống một thư sinh mà không phải long vương.

Tôm thúc lấy đến cũng không phải là cái loại tách trà có nắp mạ vàng đế đen trên tiệc rượu ngày hôm nay, mà là chén sứ trắng bình thường.

“Có ngon không?”

“Ừ.”

Hắn gật gật đầu, uống cả một bát canh.

“Ngươi cần phải lưu tâm, ta cảm thấy người của ma cung hơn phân nửa là chồn chúc tết gà.”

“Việc này đương nhiên, bọn họ được thu xếp ở tại Song Khuyết điện, nhất cử nhất động đều có người nhìn, Phượng Nghi đâu?”

“Hắn nhập định rồi.” Lúc ta quay đầu nhìn phía xa, tại góc tây bắc tận cùng Thủy Tinh cung, một tòa tháp cao đằng sau cung điện lầu các tầng tầng lớp lớp: “Chỗ đó là nơi nào?”

“Là Minh tháp.” Thanh âm hắn rất nhẹ: “Bá phụ ta hôm nay đã chuyển vào trong.”

“Hắn không rời khỏi đây?”

“Hắn nói muốn ở nơi đó thanh tâm tĩnh dưỡng.”

“Thanh tâm? Tĩnh dưỡng?”

Tin hắn mới là lạ, nhìn biểu tình của Tử Hằng cũng là không tin.
“Ở nơi đó, có thể nhìn thấy quá nửa tình hình tại Thủy Tinh cung, không biết hắn nếu mỗi ngày chứng kiến cảnh đó, thì sẽ an lòng, hay là sẽ bất an nhỉ?”

“Những mỹ nhân ấy thì sao?”

Ta còn nhớ những nữ nhân thấy trên yến hội kia, trang điểm xinh đẹp, gió thơm ập vào người. Nhưng chỉ trong một đêm, các nàng đều rơi xuống từ trong mây, không còn là đóa hoa mềm mại trong Thủy Tinh cung nữa.

“Các nàng đều có nơi đi, có người về nhà, có người trở về sư môn, còn có người mang theo nữ trang tiền của rời đi.” Tử Hằng bỗng nhiên nở nụ cười: “Không một ai nguyện ý lưu lại, làm bạn với bá phụ ta tại Minh tháp, ngay cả mẫu thân hắn, vị tổ mẫu trên danh nghĩa của ta kia, cũng chuyển ra ngoài.”

“Đúng rồi, có chuyện!” Ta bỗng nhiên nghĩ tới, mấy ngày nay gấp gấp gáp gáp đều đã quên: “Chúng ta ngày đó thấy một người, ta từng gặp nàng ta tại ma cung, là nữ quan bên cạnh Tam,” ta vẫn thường xuyên không sửa miệng được: “Vị Ma Điệp đại nhân kia, hơn nữa thoạt nhìn rất có địa vị. Nhưng lúc chúng ta thấy nàng, nàng lại là thị nữ của một vị mỹ nhân trong hậu cung tại Thủy Tinh cung. Ta nói, nàng xuất hiện tại nơi này, tuyệt đối sẽ không là chuyện ngẫu nhiên! Ngươi tốt nhất sai người nhìn chằm chằm nàng, ta đã bày tơ tầm tung trên người nàng, ừ, thoạt nhìn nàng còn ở lại trong cung, cũng không theo người khác chuyển ra, ừm, ngươi có nghe lọt không?”

Bộ dáng hắn dường như có chút xuất thần, thanh âm câu nói sau cùng của ta hơi cao, hắn gật gật đầu: “Được, nàng tên gì?”

“Nàng vốn tên là Hồng Nhị, bây giờ dùng tên gì ta cũng không biết.” Ta giơ tay lên gảy một cái trên trán mình, lại nhẹ nhàng bắn ra, trên không đột nhiên hiện ra dung mạo thân hình của Hồng Nhị, để Tử Hằng xem rõ ràng, trong lòng có ấn tượng sơ sơ.

“Ta biết rồi.”

“Phải để tâm đấy nhé, đừng không coi là gì, nàng hình như đã nói, có chuyện gì đó muốn làm, ta đoán sẽ không phải chuyện gì tốt.”

Tử Hằng nghiêm túc gật đầu, ý bảo hắn thực sự coi là chuyện quan trọng: “Ta nhớ kỹ.”

Còn có một việc nhỏ, ta hơi do dự, vẫn là nói.

“Tôm thúc đã nói với ngươi chưa? Ưm, ta dạy dỗ Tiểu Tâm một chút…”

“À, việc này không hề gì.”

Thoạt nhìn hắn cũng không để ý.“Đến, đi một chút đi.”

Trong đình viện bên ngoài có một tầng huyễn quang đẹp trong trẻo lạnh lùng, có lẽ tối hôm nay, ánh trăng trên mặt biển rất đẹp. Mà Thủy Tinh cung ở đáy biển, thoạt nhìn tựa như ảo mộng, bóng sáng mềm mại di động, một tầng khói, một lớp sương mù, phù hoa mà phồn thịnh.

Viện tử này tĩnh mịch yên ắng, mặc dù ở trong phạm vi cung điện tầng tầng lớp lớp, nhưng không có lộng lẫy phồn hoa.

“Viện tử này, ta hồi bé từng ở.”

Ta ngồi trên một hòn đá giả sơn, yên lặng nghe hắn nói.

“Ta còn nhớ, mẫu thân ta từng đến thăm ta bảy lần, mỗi lần đều là giấu người khác, lặng lẽ đến. Nàng mang đồ ăn cho ta, ta không nhớ rõ mùi vị gì, mỗi lần đều nuốt ngấu nghiến, rõ ràng bụng không đói, lại ăn cực nhanh, có lúc cổ họng và dạ dày cũng vì ăn quá nhanh mà đau đớn. Những thứ ấy ta phải ăn nhanh chút, nếu không ăn, bị người phát hiện có thức ăn ngoài cung, là chuyện phiền toái… Lần nào ta cũng cảm thấy trong lòng mong ngóng bà, không muốn xa rời bà, thế nhưng ta lại không biết nên cư xử với bà như thế nào, nên nói gì với bà. Ta không đợi được đến lần thứ tám, bà đã qua đời. Ta cũng rời khỏi tòa cung điện này.”

Tử Hằng chưa nói tới phụ thân hắn, có lẽ, đó là một nỗi đau thầm càng sâu hơn.

“Hồi bé không hiểu chuyện, khi ta ở bên ngoài, luôn muốn trở lại cung điện này, hơn nữa, muốn được người thừa nhận, được người tôn trọng. Tam Bát, ta hôm nay ngồi trên vị trí kia, luôn luôn nghĩ tâm nguyện khi bé này. Ta đã thực hiện nguyện vọng khi đó, thế nhưng ta không cảm thấy thỏa mãn chút nào, cũng không cảm thấy vui mừng. Thật ra thứ ta muốn, ta vẫn luôn không chiếm được, vĩnh viễn đều không chiếm được.”

Ánh sáng lạnh lùng chiếu lên mặt lên người hắn, sợi tóc hơi phất phơ.

Hắn thoạt nhìn, cô đơn như thế.

Xuất thân của hắn, cô độc của hắn, mất mát của hắn…

Hắn muốn, hẳn là một gia đình có cả cha mẹ, không cần phú quý, không cần quyền thế, chỉ cần ấm áp, yên ổn, có người quan tâm, có những thứ ấy là đủ rồi.

Gian cung điện lạnh như băng này, có thể chứa được nhiều dã tâm và dục vọng, lại duy nhất không chứa được nguyện vọng trẻ con của một đứa nhỏ.

“Ta cảm thấy ta bị nơi này vây khốn. Thật ra ta có thể không trở lại, chặt đứt tất cả… Giống như những tiền bối từng phản nghịch, muốn phản nghịch cũng không dễ dàng, ngay trên tộc hội mấy ngày trước ấy, ta đã thiếu chút nữa làm như vậy. Bá phụ ta vô cùng vui vẻ, hắn đã gọi thị vệ đến, muốn lột vảy của ta, cưa đi sừng của ta, lại rút đi cốt rồng của ta, từ nay về sau ta sẽ không còn là hậu duệ cao quý của long tộc, trầm luân làm nửa cá nửa sâu…”

“Cái gì!” Ta lập tức đứng lên, máu thoáng cái vọt tới đỉnh đầu!

Lão giặc kia! Lão còn dám như vậy! Lão!

Tử Hằng lại còn cho lão bình yên dưỡng lão? Quá tiện cho lão!

Ta cảm thấy thở không ra hơi, nắm đấm ngứa ngáy.

Không được, trêu cợt lão trên yến hội ngày đó thực sự quá tầm thường! Cái thứ lòng lang dạ sói này, không đánh lão nở hoa đầy mặt, khó tiêu mối hận trong lòng ta!

“Đừng nổi giận, ta đã quen rồi, từ nhỏ hắn đã như thế, cho dù là khi đoạt quyền trong tay phụ thân huynh trưởng hắn cũng không thấy hắn nương tay, diệt trừ người khác lại càng dốc hết sức.” Thanh âm Tử Hằng bình thản.

“Có điều, thời đại của hắn, đã kết thúc.”

Chương 197: Tiêu hóa tán

Lúc ta trở về Phượng Nghi đã nằm xuống, động tác của ta tận lực nhẹ nhàng chui vào trong chăn, có điều hắn vốn không ngủ, ta vừa nằm xuống, tay hắn đã ôm qua.

“Còn chưa ngủ?”

“Gối chiếc khó ngủ mà…” Hắn lầu bầu một tiếng. Ta thuận tay kéo một cái gối che trên mặt hắn: “Được rồi, bây giờ hai cái gối.”

“Cái đó không mềm mại.”

Phượng Nghi nửa mê nửa tỉnh có vẻ hơi trẻ con, ta thích.

Đầu ta rúc vào trong ngực hắn: “Ta lại càng không mềm mại.”

“Ừ, cái này rất tốt, lại nuôi mập chút là hoàn mỹ.”

Ta nhìn nhìn tay mình, lại nghiêng đầu nhìn nhìn vai.

Ta không tính là gầy mà.

Đầu chúng ta dựa vào nhau.

Không biết vì sao, ta cảm giác mình hạnh phúc có chút cảm giác tội ác.

Ta ôm chặt lấy Phượng Nghi.

“Lạnh không?” Hắn có chút mơ hồ hỏi, sau đó cũng ôm chặt ta.

Tử Hằng đã ngủ chưa? Hẳn là còn chưa. Một mình, uống trà, đọc sách, hắn tựa hồ đã từng một lần nói, hắn ngủ không nhiều.

Còn có một người, có lẽ cũng không ngủ.

Ma Điệp Tam Thất ấy à, ta cảm thấy được nàng chạy thật xa đến Thủy Tinh cung, xác định không phải để thưởng thức giường của Song Khuyết cung nơi này có thoải mái hay không.

Vừa nghĩ tới nàng chỉ số tâm tình của ta lập tức hạ xuống.

Có đôi khi ta thật sự nghĩ, ta nên lòng dạ độc ác đối phó nàng một lần, để nàng biết ta không phải dễ chọc, đừng cả ngày nghĩ đến trêu chọc ta hoặc là trêu chọc Phượng Nghi!

Thế nhưng thứ nhất, ta không biết nên độc ác như thế nào, chưa từng độc ác. Thứ hai, thân phận nàng cũng không phải là cá nhỏ tôm nhỏ, ta không thể gây phiền phức cho Phượng Nghi.

Phượng Nghi mặc dù chưa từng nói, nhưng ta cũng không phải kẻ ngốc, ma cung cũng không phải dễ chọc, cho dù cứng đối cứng, chỉ sợ bọn họ giở trò. Phượng Nghi không phải một người, hắn có gia tộc khổng lồ, hắn phải gánh trách nhiệm này. Vì thế, mặc dù tính tình hắn cũng ghét phiền phức, không thích quanh co và nhẫn nại, nhưng từ khi ta biết hắn, hắn ngoại trừ thích nói mấy câu chua ngoa, cho tới bây giờ chưa từng làm chuyện gì bốc đồng tự mình vui vẻ.

Bốn chữ ân oán sảng khoái này chỉ có thể nói mà thôi…

Mắt ta xoay xoay, nếu không, che mặt ra ngoài làm người đi đêm một lần?

Vậy cũng rất thử thách người ta, nửa đêm không ngủ, bất chấp gió lạnh chống trăng sao ra ngoài gây án — ta cũng không có nghị lực ấy.

Làm trộm cũng không dễ dàng ha, cũng phải chịu khổ vất vả. Loại chuyện không làm mà hưởng này, trên đời không có, trộm cũng không dễ làm, người tốt cũng không dễ làm.

Long vương, phượng vương, đều không dễ làm.

Ta năm đó luôn cảm thấy bọn họ rất nở mày nở mặt, người trên người. Thật ra áp câu nói ấy, năng lực càng lớn, trách nhiệm càng lớn.

Giống Tử Hằng bây giờ, lại cực kỳ đạm bạc.

Còn Phượng Nghi, hắn từ trước đến giờ chưa từng thực sự làm theo ý mình — được rồi, nếu như lấy ta xem như là làm theo ý mình, vậy hắn từng.
Tử Hằng ấy à, dường như chưa từng lần nào.

Hắn vẫn kìm nén bản thân.

Ta mơ mơ màng màng không biết ngủ bao lâu, đột nhiên tỉnh lại.

Phượng Nghi cũng đồng thời tỉnh.

Ta tỉnh bởi vì cảm giác được võng phòng ngự ta bày ra có người chạm vào, tám phần Phượng Nghi cũng có cảm giác ấy.

“Muốn đi xem thử không?”

“Không đi.” Hắn lơ mơ nói, tay lại ôm qua: “Tiếp tục ngủ.”

Được rồi, dù sao độc trên võng không chết người được, chúng ta dán vào nhau ngủ tiếp.

Lúc bình minh đi xem, tơ trên võng thiếu vài sợi. Hải quỳ đổ một bụi.

“Công lực còn thấp ha.” Phượng Nghi khẽ cười: “Nàng lại có thể không vây khốn được người ta, quay về phải tự kiểm điểm.”

“Thói xấu làm thầy người ta của chàng mau sửa đi.” Ta lườm hắn một cái: “Đây cũng không phải tại chỗ chúng ta, ở chỗ Tử Hằng này, bắt được người, là chàng thẩm vấn hay là hắn thẩm vấn chứ? Là đánh hay là giết đây? Có phải phiền toái biết bao không…”

Phượng Nghi hiểu ra: “Nàng thả thuốc gì trên võng?”

Ta nhìn nhìn bên cạnh, thanh âm cũng không coi là nhỏ thì thầm với hắn: “Sư cô bí chế, tiêu hóa tán.”

Phượng Nghi cười, ta cũng cười, cười với hắn.

Ta sao lại cảm thấy chúng ta không giống tổ hợp chim và nhện, lại giống như lang sói làm… gì gì đó.

Cười xong hắn hỏi: “Ừm, tiêu hóa tán chủ yếu là tiêu hóa cái gì?”
Ta gãi gãi đầu: “Lần đầu dùng, ta cũng chưa biết đâu.” Tên nghe qua giống loại thuốc dạ dày, thế nhưng Thải Mai sư cô cười híp mắt nghiêm túc nhét cho ta, tuyệt đối không thể nào là thuốc dạ dày!

Phượng Nghi dừng một chút, rất bình thản lạnh nhạt nói: “Đừng lo, lại thêm mấy người tự chui đầu vào lưới, là có thể thử ra dược hiệu.”

Có câu nói vợ chồng sẽ càng ngày càng giống nhau, nói chuyện này, bước đi này, thậm chí ngay cả mặt mũi cũng sẽ dần dần có chỗ tương tự. Ta cảm thấy, mặt mũi ta không có hướng về phía Phượng Nghi, thế nhưng dường như, ờ, tính tình có chút giống hắn.

Vấn đề này cũng không quấy nhiễu ta quá lâu, Thủy Tinh cung tại trình độ nhất định mà nói, là nơi không có bí mật gì. Ăn xong cơm sáng liền nghe tin mới, một cung nữ mắc chứng bệnh khác thường, sáng nay dậy tóc tai lông mày cái gì chỉ cần là có lông toàn bộ đều rụng sạch. Khi ta chưa thấy người này còn có chút không xác định, không biết cung nữ này có phải người đêm qua tới thăm dò ấy hay không, lông tóc rụng sạch có phải tác dụng của tiêu hóa tán hay không —

“Hờ, ta đoán ấy à, phần nhiều là nàng làm nhiều chuyện xấu, bị báo ứng.”

“Trước kia nàng tự cho là hầu hạ mỹ nhân rất được sủng, liền không để người khác vào mắt, ta xem ấy à, nói không chừng là ai vì báo thù, hạ thuốc nào đó cho nàng…”

Được, ta ngó ngó nữ nhân vẻ mặt ác độc oán hận nhốt mình trong màn trướng kia, không phải Hồng Nhị lại là ai?

Trên đầu nàng quấn lụa, thật ra không nhìn thấy cái đầu trọc kia, nhưng lông mày quả thực là rụng hết, thoạt nhìn gương mặt đó trơn bóng, tròn xoe… Hờ, bình thường không cảm thấy lông mày quan trọng thế nào, nhưng đã không có, thoạt nhìn thật đúng là kinh khủng, ha ha ha!

Đáng đời! Lần trước nàng trước mặt ta dụ dỗ Phượng Nghi, lời trong lời ngoài muốn “nuôi” hắn, ta còn nhớ như in đấy!

Thấy cái đầu trọc của nàng thật sự là rất hả giận!

Buổi trưa ta gặp được Tiểu Tuấn ở bên ngoài phòng bếp, hắn đang bưng một giỏ đồ hải sản ra ngoài, chúng ta chạm mặt, cũng rất bất ngờ. Tiểu Tuấn còn hết sức phấn khởi nói với ta, nữ nhân lần trước hại ca ca hắn chịu đòn kia xui xẻo, bị bệnh lạ, người khác nói là báo ứng nàng làm nhiều chuyện xấu.

Thật sự là khéo, quả nhiên là báo ứng khó chịu.

Ta cười gật đầu: “Đúng vậy, người xấu luôn không có kết cục tốt. Ca ca ngươi thế nào?”

“Đã có thể xuống giường, có điều vết thương bây giờ vừa đau vừa ngứa, rất không dễ chịu.” Tiểu Tuấn cầm lấy một món đồ hải sản trong giỏ nói với ta: “Ta nghe người ta nói cái này tốt cho vết thương, ăn có thể nhanh chút sinh da thịt.”

“A,” ta sờ sờ đầu hắn: “Tiểu Tuấn thật đúng là đệ đệ tốt nha.”

“Dạ.” Hắn nhỏ giọng nói với ta: “Đào tỷ tỷ, ta hỏi ca ta, hắn không chịu nói, nhưng hắn nói cho ta biết, nữ nhân này tâm địa rất không tốt, bảo ta trốn nàng xa xa.”

“Tâm địa nàng thật sự không tốt, hình như vẫn tính toán muốn làm chuyện xấu gì đấy.”

Ta gật gật đầu: “Được, ta biết, ta cũng sẽ để ý. Nhưng ta hai ngày nữa sẽ đi, về sau ngươi và ca ca ngươi hai người phải bảo trọng.”

Ta sờ sờ đầu hắn, nhìn hắn chạy xa.

Tử Hằng hôm nay chủ trì một cái nghi thức tế tự, Phượng Nghi cũng đi, ta xa xa nhìn về phía chính điện, cách từng tầng cung điện liền nhau tráng lệ, còn mơ hồ thấy được tình hình chính điện.

“Tam Bát, ta tìm ngươi khắp nơi.”

Ta từ từ xoay người lại, Tam Thất đang đứng bên cạnh trụ cửa.

“Tìm ta?”

“Chúng ta nói chuyện đi.”

“Có cái gì để nói.” Tới ngày hôm nay, còn có thể cười quên ơn thù? Phía trước phía sau phát sinh bao nhiêu chuyện, tình cảm năm xưa đã sớm không còn sót lại chút gì. Nàng bây giờ chính là một nữ nhân có lẽ đang tính kế địa vị của Tử Hằng, lại chắc chắn đang nhớ nhung chồng ta.

Nếu như dùng quyền cước đao kiếm nói chuyện, ta cũng cam tâm tình nguyện phụng bồi.

Chương 198: Nghe trộm

“Nếu như ta nói, muốn nói chuyện về Tam Lục với ngươi thì sao?”

“Không có hứng thú.”

“Các ngươi không phải tỷ muội tốt sao?”

“Có liên quan gì tới ngươi chứ.”

Ừ, nếu như dùng một câu chuẩn xác để hình dung, như vậy, phải nói… Hai chúng ta giao ánh mắt, không trung mơ hồ có thể thấy được tia lửa luồng điện vang lên đôm đốp.

Tam Thất dựa vào nơi đó, lười biếng cười: “Nếu như ta nói, nàng sắp chết, ngươi cảm thấy có chút liên quan hay không?”

Ta nheo mắt lại, cân nhắc lời này của nàng có mấy phần thật mấy phần giả.

“Tam Lục trước kia ở cùng với ta, mệnh môn yếu hại của nàng ta rõ ràng nhất. Vài ngày trước ngươi tân hôn đại hỉ, ngươi không kỳ quái, vì sao nàng không có đi chúc mừng ngươi? Hoặc là, ta đổi cách hỏi, ngươi bây giờ còn có tin tức của nàng sao?”

Nói đến mấy chữ tân hôn đại hỉ, giọng điệu nàng ta mang theo châm chọc nhàn nhạt.

Nghe qua, dường như ta bị uy hiếp? Tam Lục bị nàng bắt được?

Ta nháy mắt mấy cái, chẳng nhẽ câu sau của nàng ta là bảo ta rời khỏi Phượng Nghi, sau đó nàng ta thả cho Tam Lục một con đường sống?

Kết quả nàng ta quả nhiên nói: “Ngươi rời đi, ta thả cho nàng một con đường sống.”

Ta im lặng không nói gì.

Ta còn thật sự cân nhắc mình có nên đi kiêm chức đoán mệnh hay không.

“Thế nào? Ngươi không phải trọng nghĩa khí nhất sao? Tam Lục còn có cảm tình tốt với ngươi như vậy. Vì nàng, buông tha những vật ngoài thân của ngươi bây giờ, ngươi bây giờ sẽ không thể không chịu chứ?”

Ta cảm thấy chúng ta quả thực giống như đang diễn phim ngôn tình hạng ba, Tam Thất là nhân vật nữ phản diện yêu mỹ, ta là nữ chính ngây thơ thiện lương ngu xuẩn — thật ra, không phải giống, chính là như thế.

“Ngươi có chứng cứ chứ.” Ta hỏi nàng ta.

“Chứng cứ?”

“Ngươi nói Tam Lục trong tay ngươi, dù sao cũng phải có một hai thứ có thể chứng minh chứ?”

“Lời của ta chính là chứng minh.”

Ta cười giễu một tiếng.

Tam Thất không vội không bực chút nào, thoạt nhìn có đủ kiên nhẫn, còn có chắc chắc.

Tam Lục thực sự ở trên tay nàng ta?

Ta nói cho bản thân, phải bình tĩnh.

Lộ ra hoảng loạn căng thẳng trước mặt nàng ta đối với ta, đối với chuyện này không có chút ích lợi gì.

Nàng ta chậm rãi đến gần, toàn bộ tinh thần ta đề phòng.

Nàng ta sáp lại đây khẽ nói: “Ngươi cho rằng phượng vương thành thân với ngươi là vì sao? Chẳng lẽ là vì thích con nhện như ngươi?”

Ta quay đầu, nàng ta cũng đã đi.
Phi, còn buồn nôn hơn ăn ruồi.

Ta thực sự rất muốn học phong cách của người phụ nữ đanh đá, hung hăng nhổ một ngụm đờm về hướng nàng ta rời đi.

Nhưng tim dần dần nặng trĩu, vẫn càng hạ xuống.

Tam Lục, thật sự bị nàng…

Nếu như nàng ta đưa ra bằng chứng gì, ta có lẽ cũng sẽ không tin.

Nhưng nàng ta khăng khăng không đưa ra — nghi hoặc trong lòng ta trái lại nặng hơn.

Nếu như Tam Lục thực sự rơi vào trong tay nàng ta, ta đương nhiên cũng sẽ không ngốc mà tin rằng, ta rời khỏi Phượng Nghi, nàng ta sẽ thả Tam Lục, dù cho là tiểu hài nhi ba năm tuổi, có lẽ cũng sẽ không tin lời nàng ta nói.

Thật sự là rắc rối!

Lại không thể không thật hơn. Vạn nhất Tam Lục ở trong tay nàng ta thì sao? Ta nếu bỏ mặc, Tam Lục có lẽ thực sự là kêu trời không đáp kêu đất không linh! Vậy cũng, vậy cũng không được! Tam Thất ả xấu xa này nói không chừng sẽ trước tiên đem nàng “X—” lại “X—” cuối cùng “X—”.

Ta nắm nắm tóc, cảm thấy thực sự rất phiền não.

Đi thương lượng với Phượng Nghi thử vẫn tốt hơn, tự ta thực sự không nghĩ ra đối sách gì.

Đi hai bước, ta lại ngừng, quay đầu trở lại!

Thiếu chút nữa đã quên, đây không phải có một manh mối trụi lông đương dưỡng bệnh đấy sao!

——————–

Song Khuyết cung thoạt nhìn không có gì khác với các cung điện khác, nhưng cửa cung có một đôi thạch điêu đối xứng, thủ vệ là người của Thủy Tinh cung, người của ma cung gác bên trong cửa viện. Ta ẩn thân hình theo sau Hồng Nhị, nàng băng qua từng cánh cửa, đi qua hành lang và vườn hoa, một nữ tử mặc quần áo lụa biếc, làn da trắng nõn từ bên trong đi ra, vừa nhìn thấy nàng, sắc mặt có chút kinh ngạc, qua đây kéo tay áo nàng lách mình đứng trong bóng mờ phía sau cột nhà: “Sao ngươi lại tới đây?” Nàng lại nhìn vài lần về phía đằng sau: “Không phải đã nói với ngươi, độc ngươi trúng sẽ nghĩ cách cho ngươi sao? Ngươi lại ban ngày ban mặt đã tới đây, để người ta thấy được…”

“Vua nào triều thần nấy, bây giờ trong cung từ trên xuống dưới tất cả đều bận rộn chuyện tân vương đăng cơ, còn có ai lại chú ý ta? Chính ta nếu không gấp, độc này không biết khi nào mới có thể giải!”
“Ngươi ấy!” Nữ tử kia nhíu mày: “Điệp tiểu thư bây giờ tâm trạng đang không tốt, để nàng nhìn thấy ngươi qua đây, nói không chừng sẽ giận chó đánh mèo ngươi, ngươi vẫn là mau trở về đi thôi, đừng để lỡ đại sự.”

Hồng Nhị đứng bất động, nàng lo lắng, vươn tay qua không biết là muốn đẩy nàng ta một phen hay là kéo nàng ta một cái. Nhưng tay vừa mới chạm vào tay Hồng Nhị, liền ngơ ngác cứng đờ ở đó không nhúc nhích được.

Nếu như tơ nhện không phải ta khống chế, cảm giác có chút tương tự xem cảnh tượng một bộ phim kinh dị nào đó.

Thật sự có chút quỷ dị.

Trên mu bàn tay Hồng Nhị trong nháy mắt toát ra rất nhiều sợi bạc, vừa mạnh vừa chuẩn đâm vào mu bàn tay nữ tử mặc áo lụa màu biếc kia. Hai người đứng chỗ này đã không ra tiếng cũng không nhúc nhích, nếu không còn hơi có chút hô hấp, quả thực không khác gì hai con rối.

Dùng biện pháp này, ta chỉ mất một bữa cơm, khống chế toàn bộ sáu thị vệ và bốn tỳ nữ. Vậy bây giờ chỉ còn lại Tam Thất, vả cả một người khác đi cùng nàng trong phòng.

Ban đầu ta còn có chút hồi hộp, dần dần lại cảm thấy vô cùng thú vị, còn rất kích thích.

Ta vẫn là lần đầu làm chuyện như vậy. Mặc dù ta đã từng thí nghiệm loại thuật con rối này, nhưng đây là lần đầu tiên chính thức sử dụng.

Hơn nữa khởi điểm rất cao, lần đầu tiên đã khiêu chiến độ khó cao.

Nếu như Tam Thất có kế hoạch gì bất lợi với long cung, ta nghĩ nàng ta cũng sẽ chờ bầu trời tối đen mới dễ hành động.

Sắc trời dần dần tối, nô bộc của Thủy Tinh cung xách hộp cơm lớn đưa cơm chiều đến, Tam Thất cũng không có mở cửa, đáng tiếc ta bây giờ không tiện thẩm vấn người đã bị tơ nhện khống chế, không thể từ chỗ bọn họ lấy được tin tức có liên quan tới Tam Lục.

Cửa sổ đóng chặt, không nhìn thấy động tĩnh trong phòng. Ta nhớ lại ngày đó khi Tam Thất tới, bên trong số người nàng ta mang theo, ngoại trừ người cùng ở trong phòng với nàng, cũng đều đã ở nơi này. Đương nhiên, đây là mặt ngoài. Có lẽ người ma cung tới nơi này không chỉ mấy người như vậy.

Ta lo ngại sẽ bị phát hiện, không tới quá gần phòng chính. Thế nhưng đợi một lúc lâu, kiên nhẫn sắp hao hết, người trong phòng vẫn không có động tĩnh.

Nương lúc thị nữ đưa trà, ta dính một luồng tơ vào dưới chén trà. Nhìn thị nữ gõ cửa đi vào, đưa trà lại ra, ta ngồi chồm hổm, ngưng thần nghe động tĩnh đầu bên kia.

Tiếng rót trà, động tĩnh chén trà cầm lên bỏ xuống, ngay cả tiếng hít thở cũng có thể nghe thấy.

Rất tốt.

Ta đột nhiên phát hiện, thì ra con nhện rất phù hợp làm loại việc trinh thám gián điệp này! Chỉ cần chịu nghiên cứu, công dụng của tơ nhện thực sự rất rộng rãi, hơn nữa phi thường an toàn!

Ta ngồi chồm hổm ở đằng kia, không biết vì sao nhớ tới trước đây thật lâu, lúc ở tại Đào Hoa quan, ta và Tam Lục Tam Thất ở chung, vừa dệt võng, vừa nghe hai người các nàng nói cười, khi đó…

Đầu tơ nhện bên kia truyền đến tiếng uống nước, sau đó chén trà được đặt xuống.

“Ngươi nói, nàng liệu có trúng kế này hay không?”

Đây là thanh âm của Tam Thất.

Trúng kế hay không, nói chính là ta đi?

Tinh thần ta phấn chấn, hết sức chăm chú nghe trộm. Nếu như trên đầu ta có nối dây anten, bây giờ nhất định tất cả đều dựng đứng.

Người còn lại không nói chuyện, vẫn là Tam Thất nói: “Ngao Vĩnh sụp đổ đích thực quá nhanh, Ngao Tử Hằng vừa lên, con cờ ngầm chúng ta bày trước kia, phần lớn không còn tác dụng nữa. Ngày hôm qua Hồng Nhị tự tiện làm bậy, còn trúng ám toán của Tam Bát, dấu vết đã bại lộ, về sau cũng trông cậy vào được.”

Người còn lại trong phòng khe khẽ hừ một tiếng, không nói gì.

Ta thoáng sửng sốt, cảm giác thanh âm kia… dường như một que băng đâm vào trong lỗ tai, từ đầu đến chân đều không thoải mái.

Chương 199: Có lẽ

Trong mấy ngày nay, Phượng Nghi lần đầu tiên về sớm hơn ta.

Trai ngọc trong san hô chiếu vào mặt hắn, hào quang kia nhu hòa, nhưng vẻ mặt hắn còn nhu hòa hơn, ánh mắt nhìn ta, tựa gió xuân ấm áp, có thể hòa tan người ta.

“Sao giờ mới trở về.”

Hắn vươn tay ra, ta giao tay mình vào trong tay hắn.

Tay hắn ấm áp khô ráo, tay ta lạnh buốt, lòng bàn tay toàn bộ đều là mồ hôi lạnh. Ta lúc này mới phát giác cả đường ta đi về, tay siết chặt, mặc dù lòng bàn tay không có cái gì.

“Làm sao vậy?” Hắn mẫn cảm phát hiện cảm xúc của ta không bình thường, khép hai tay ta lại, ta trước kia không nhận thấy, bàn tay hắn lớn hơn ta nhiều, có thể hoàn toàn bao lấy tay ta.

Ta trước kia, chỉ chú ý ngón tay hắn thon dài, động tác ưu nhã.

Hắn rót một chén nước, lấy tay đỡ chén, phút chốc nước trong chén liền toát ra hơi nóng hôi hổi. Hắn đưa nước tới bên miệng ta: “Uống đi.”

Ta đờ đẫn uống một chén, hắn lại cho ta một chén ấm áp như thế.

Nước nóng chảy vào bụng, ta cảm thấy trong thân thể cuối cùng cũng có ấm áp.

“Nói đi, đã xảy ra chuyện gì? Sắc mặt khó coi như vậy.”

“Rất khó coi à?” Ta giơ tay lên sờ soạng hai má một cái, cảm thấy tê tê, tri giác không linh mẫn lắm, sờ, trên mặt giống như cách một tầng màng.

Hắn lấy gương qua đây. Mặc dù gương hoa ấu (1) không thể so với gương thủy tinh, thế nhưng ta cũng có thể nhìn ra, sắc mặt mình rất không dễ coi, thần sắc cũng cứng ngắc mất mát.

Đúng vậy, chính là mất mát.

“Ta hôm nay đi xem nữ quan trúng độc trên võng nhện của ta ấy. Chàng còn nhớ chứ, chính là Hồng Nhị kia. Tóc và lông mày của nàng ta đều rụng hết. Thì ra thuốc này của sư cô, là kem tẩy lông.”

Thanh âm của ta không có cao thấp lên xuống gì, vốn là một chuyện hẳn rất tức cười, nói cứng nhắc khô khan.

Phượng Nghi gật gật đầu với ta: “Sau đó thế nào?”

Ánh mắt hắn trầm tĩnh như nước, ta ngẩng đầu nhìn hắn, sợ hãi, thất vọng, tức giận, nghi hoặc trong lòng… từ từ, đều dịu lại.

Khóe miệng hắn hơi nhếch lên, ấm áp mỉm cười.

Ta hơi nhắm mắt lại, cảm giác được môi hắn nhẹ nhàng, nhẹ nhàng “chụt” một cái trên chóp mũi ta.

Lần này, dường như một que diêm ném vào đống củi khô — đống củi này vẫn còn là tưới dầu.

Ta từ đỉnh đầu đến lòng bàn chân, lập tức nóng hầm hập, bị đốt cái “ầm”.

“Tiếp tục đi.”

“À.” Ta định định thần, hắng hắng giọng: “Sau đó ta đụng phải Tam Thất, nàng ta uy hiếp ta, nói Tam Lục ở trong tay nàng ta, bảo ta rời khỏi chàng, bằng không nàng ta sẽ hại Tam Lục. Ta không tin lắm, liền đi theo tìm hiểu. Nàng ta và một người đóng cửa nói chuyện trong phòng, nói chính là chuyện tính kế ta.”

Ta dừng một chút, hít sâu một hơi: “Người còn lại trong phòng, thảo luận khí thế ngất trời với nàng ta, lại là Tam Lục! Lại là Tam Lục! A a a a!” Ta thật sự nhịn không được, kìm nén nửa ngày cuối cùng vẫn trào ra, hoàn toàn bộc phát: “Là ai cũng được! Vì sao cố tình là nàng chứ!!! Ta tính đi tính lại, chỉ có một mình nàng là bằng hữu! Một người như thế lại trở nên xấu xa! Vậy bảo ta làm sao mà chịu nổi chứ!”

Phượng Nghi ngậm cười, gật đầu nghe ta nói: “Vậy sao?”

Ta cảm thấy hắn yên lặng quả thực làm người ta giận sôi, vò đầu lại xát tay, rất muốn nhào tới hung bạo đánh hắn một trận: “Chàng chỉ muốn nói một câu vậy sao?”

“Đây cũng không coi là chuyện gì không thể.” Hắn nói: “Ta gặp phải loại chuyện như thế nhiều rồi. Sống đã nhiều năm như vậy, bên cạnh chỉ còn lại có một mình Tử Hằng mà thôi. Nàng thì sao, còn kém xa ta lắm đấy.”

Ta chỉ muốn đâm đầu vào tường, loại chuyện này còn có so sánh như thế sao?

“Vì sao! Vì sao chứ! Sao có thể như vậy!” Tay ta run rẩy nắm cổ áo Phượng Nghi: “Nhân phẩm của ta kém như vậy ư? Vì sao chỉ có một người bạn như thế, còn bị Tam Thất cấu kết, cùng nhau tính kế ta sau lưng chứ! Ta sắp nghẹn chết rồi! Vừa rồi ta ở ngoài phòng nghe các nàng nói chuyện bên trong, thật muốn vọt vào cho các nàng mỗi người một đao!”

“Vậy nàng có vọt vào không?”Vọt vào ta còn có thể phiền muộn như thế à?

“Không vọt.” Ta hầm hừ bỏ ra tay, không chút khách khí ngồi lên đùi hắn: “Ta nghe lén nửa ngày, cứ như vậy ảo não trở lại.”

“Các nàng nói cái gì?”

Ta bất mãn không vui, vô tình nói: “Tam Thất rất thất vọng, bởi vì long vương đổi người, trù tính của nàng ta thất bại. Nhưng dùng Tam Lục để uy hiếp ta, đoán chừng là ý niệm nàng ta đột nhiên nảy mầm khi gặp được ta trong này. Tam Lục nghe qua cũng không đồng ý với nàng ta.”

Tam Lục không đồng ý, cũng không phải là bởi vì nàng phúc hậu.

Bởi vì Tam Thất lúc ấy liền nói trúng tim đen đâm nàng: “Ngươi sợ nàng rời khỏi Phượng Nghi liền đi tìm họ Lý phải không? Lại nói hai chúng ta thật sự là đồng bệnh tương liên, nàng thật đúng là… cản trở.”

Nói một ngàn một vạn, ta sẽ không rời khỏi Phượng Nghi. Được rồi, cho dù rời đi, ta cũng sẽ không đi đến bên cạnh Lý Phù Phong.

Hắn không phải Lý Kha, việc này ta hiểu.

Thế nhưng dường như Tam Lục và Tam Thất lại không hiểu.

Cứ nghe đến đó, ta cũng đần độn.

Trong lòng ta hiểu hai người trong phòng là ai, cũng biết các nàng đang nói cái gì. Thế nhưng hiểu thì hiểu… lại vẫn cứ không nhúc nhích được.

Giống như một chiếc máy tính, đã nhận được thông tin, bộ xử lý lại khư khư ở trạng thái lỗi, không thể bắt đầu phân tích xử lý, làm việc bình thường.

Ta cũng không biết ta trở về như thế nào.

Được rồi, ít nhất các nàng không có âm mưu gì nhằm vào Tử Hằng, có lẽ chẳng qua là tạm thời không có, dù sao long tử vừa mới thay người, Tam Thất cho dù có trù tính gì, cũng phải từ từ bố trí.

Nghe lén nửa ngày, ta chỉ có một chút xíu thông tin có giá trị như vậy mà thôi.

Có điều rất kỳ dị, mặc dù ta cử chỉ lúng túng, nhưng ta còn chưa quên bỏ đi tơ kéo trên người Hồng Nhị và những người khác. Nếu còn để tơ nhện ở lại trên người bọn họ, bọn họ cũng chỉ có thể đứng im bất động tựa con rối.

Câu cuối cùng các nàng nói là: “Sớm biết hôm nay, cần gì lúc trước. Nếu có thể biết trước chuyện sau này, lúc trước không nên cứu nàng.”

Rất hay.Những lời này giống như cây kim, bỗng chốc đâm ta trạng thái lơ mơ cứng nhắc tỉnh lại.

Nói quá hay.

Ta rất rõ ràng, thật sự.

Khi không có xung đột về lợi ích, bằng hữu chính là bằng hữu. Nhưng khi sự tồn tại của bằng hữu, đối với mình thành một loại trở ngại…

Phượng Nghi không biết từ đâu lấy ra hai bầu rượu: “Đến đến đến, đừng nghĩ những chuyện kia, uống chút đi.”

“Này, chàng lại có thể…” Nhẹ nhàng như vậy!

Cho dù không bày ra thái độ cùng chung mối thù, cũng nên an ủi dỗ dành ta một phen chứ?

“Say giải ngàn nỗi sầu.” Phượng Nghi rất đáng đánh đòn nói: “Loại chuyện này ấy à, lần đầu đau khổ nhất, sang lần thứ hai, cảm thấy rất khó chịu. Nhưng tới lần thứ ba, lần thứ tư… thời gian trôi qua, chậm rãi sẽ quen.”

Thói quen cái đầu!

“Ta cũng từng gặp phải, không chỉ một lần.”

Hắn rướn người, rót một chén rượu cho ta. Rượu rất đầy, xao động khẽ rung, thoạt nhìn giống như lập tức sẽ trào ra khỏi miệng chén.

“Uống đi.”

Ta tạm thời, coi loại thái độ đáng đánh đòn này của hắn như an ủi đi.

Ta nghĩ ta vĩnh viễn cũng sẽ không quen loại chuyện này.

Bất luận qua bao lâu, bất luận gặp phải bao nhiêu lần, ta cũng không thể quen thành hiển nhiên.

Ta nghĩ, Phượng Nghi cũng nhất định sẽ không.

Chẳng qua hắn dùng thái độ bất cần, che giấu tổn thương và đả kích mình đã chịu đi?

Ta uống say mèm, thậm chí bởi vậy, bỏ lỡ cáo biệt với Tử Hằng.

Phượng Nghi mang ta rời Đông hải.

Ta nhớ rõ trong mông lung nghe thấy tiếng sóng nhấp nhô trên biển, gió biển thổi qua tai, chim biển lượn vòng không đi. Lúc lại mở mắt ra, đã không ở trong thế giới dưới đáy biển lam nhạt, bóng sáng mơ màng ấy nữa.

Sau này ta không gặp lại Đào Hoa quan chủ, ngược lại đã gặp tiên sinh kỳ lân hai lần.

Mặc dù quan chủ trả giá vì hắn nhiều như vậy, thế nhưng tình yêu, không phải có thể dùng thứ đồng giá trao đổi.

Không phải nói ngươi trả giá, là nhất định có thể chiếm được.

Nếu như sớm biết về sau không còn thấy mặt, lúc ấy hẳn là nói lời từ biệt tử tế.

Ấn tượng quan chủ để lại cho ta, chính là quần áo màu hồng nhạt.

Hôm đại điển, trước khi người của ma cung tiến vào, dư quang khóe mắt ta liếc về bên cạnh cột nhà nàng đứng cách không xa, váy màu hồng nhạt giống như một áng mây phiền muộn, lưu lại trong trí nhớ, chỉ có dấu tích nhàn nhạt như thế.

Chú thích

(1) gương hoa ấu: gương đồng thời xưa, có trang trí hình hoa ấu

Chương 200: Bạch cốt tinh thật ra không họ Bạch

Khi ta lại nhìn thấy Già Hội sơn, có loại cảm giác bừng tỉnh như mộng.

Ngày xuân gió ấm, trên sườn núi cũng có không ít hoa đào hạnh lê, nở vô cùng náo nhiệt, chen chen chúc chúc, từng cụm, từng cành, giống như chất phấn đắp tuyết.

“Thời tiết không tồi ha.”

Ngày đông thấu trời đã qua, ta bắt đầu cảm thấy mình cũng có loại cảm giác chờ mong phá xác mà ra!

Quả nhiên mùa xuân là tiết vạn vật sống lại!

Phượng Nghi nhíu nhíu mày, hắng hắng giọng, ta thu lại bước chân sắp bước ra, quay lại ngồi thành thật.

Hôi Đại Mao dẫn trên dưới toàn động, cung kính hành lễ: “Bái kiến sư phó, bái kiến sư công.”

Ta bây giờ tôi luyện hơn, bản lĩnh khác không thấy hơn, độ dày da mặt quả thật gia tăng rất lớn.

Tâm lý cũng đã tiếp nhận, sự thật rằng ta đã có chồng.

“Sư phó đi ra ngoài lần này, khí sắc quả thật không tệ.” Đại Mao cười híp mắt bưng trà tiến vào.

“Ngươi ghen tị à?”

“Hì, ta là vui mừng thay sư phó.”

“Sư phó, người còn nhớ bạch cốt tinh kia không?”

Ta ngẩng đầu: “Làm sao vậy?”

Ta nhớ nàng từng muốn đến bái sư, nhưng khi đó ta phiền phức quấn thân, không thu nàng.

“Nàng bây giờ ở tại khe Hắc Vân.”

À há, khe Hắc Vân thật đúng là một nơi thu hút yêu tinh. Thời đại này tìm một nơi tốt có thể sống yên phận cũng không dễ dàng, ngay cả xó xỉnh như khe Hắc Vân cũng không bỏ qua, có người tranh có người cướp.

“Đây là nàng đưa tới, nói là một chút tâm ý. Sư phó không ở đây, ta đành phải nhận trước — đồ cũng không quý giá, nếu không ta cũng không dám thu.”

Là một cái hộp nhỏ, màu xám trắng, không giống đá.

Ta nghĩ tới thuộc tính của bạch cốt tinh, liền biết đây là cái hộp gì.

Hợ… Không biết là xương cốt gì, được rồi, hẳn là không phải xương cốt người…

Bỏ qua thuộc tính không nói, cái hộp chạm trổ không tồi. Phía trên có chú văn cỡ nhỏ, có thể cách thủy phòng cháy. Không chỉ là một cái hộp không, trong hộp còn có một dải lụa rất đẹp, buộc một viên ngọc gỗ hình hạch đào.

“Tin sư phó trở về, nàng chắc chắn cũng biết. Ta nghĩ, mai mốt, nói không chừng sẽ tới bái phỏng sư phó.”

Không có việc gì mà ân cần, không phải gian trá tức trộm cắp.

Nói như vậy có lẽ rất quá mức, thế nhưng vô duyên vô cớ, người khác tại sao muốn tặng lễ cho ngươi, lấy lòng ngươi chứ?Nhất định là có điều cầu.

Thu lễ cũng không phải dễ thu, thu lễ không làm được chuyện, cho dù là Phật gia Bồ Tát, cũng sẽ có người mắng.

Huống hồ cũng không biết người tặng lễ này có phải giấu tâm tư cáo chúc tết gà hay không.

Ta bây giờ không ôm bất cứ hi vọng tình tỷ muội trao khăn tay nào, hi vọng càng nhiều, thất vọng càng nhiều.

Trên đời không đáng tin cậy nhất chính là hai chữ bằng hữu này!

Theo ta biết, Tam Lục và Tam Thất thật ra mới là tỷ muội tốt với ta thì… xem như mỗi người mang ý xấu, Hôi Đại Mao ngược lại còn nghĩ thoáng hơn ta, còn an ủi ta, bưng một bát đồ ăn ngon, thành thật nói: “Sư phó, người cũng quên những người đó đi, nghĩ nhiều vô ích. Lại nói, nghĩ về chỗ tốt, người dù cho tiếp tục làm tỷ muội tốt với các nàng, cũng chỉ có làm cho sự tình phức tạp hơn, khiến chính mình càng khó hơn.”

Ta nháy mắt mấy cái: “Đại Mao, ta phát hiện ngươi trở nên thâm trầm hơn.”

Hắn lập tức lộ nguyên hình, nắm túm râu cười ha ha: “Thật không? Ha ha ha, ta vốn cũng rất ổn trọng rất thâm trầm mà! Cho nên sư phó người nhất định phải tín nhiệm ta nhiều hơn!”

“Phụt!” Chu Anh Hùng bên cạnh cười sặc sụa.

Phượng Nghi trái lại cổ vũ ta: “Cũng không thể một lần bị rắn cắn, mười năm sợ dây thừng chứ, nàng ta muốn tới, nàng đối xử với nàng ta như khách là được.”

Nói dễ dàng, ta bây giờ cũng sắp có bóng ma trong lòng, vừa thấy một khuôn mặt không quen lắm, liền hoài nghi đối phương có phải có ý đồ khác với ta hay không.

Bạch cốt tinh… Hợ, xưng hô này có chút quái dị, có điều, ngày hôm sau nàng đã tới. Mặc quần áo trắng phau, tóc đen nhánh tỏa sáng, khoác thật dài, chỗ phá dưới dùng dây tơ màu đỏ tươi buộc. Nói thật, đúng là tiên tư ngọc cốt, mắt lại trong suốt sáng tỏ, nếu như không mở miệng, thật không có ai cảm thấy nàng là yêu.

“Bạch cô nương.” Ta chào hỏi nàng.

Khóe miệng nàng khẽ động, thoạt nhìn giống muốn cười lại nhịn xuống: “Phượng phu nhân, ta không họ Bạch, ta họ Hàn.”
Phốc, phụt cười phía sau chính là Hôi Đại Mao.

Rất mất mặt ==!

Có lẽ là Đại thoại Tây Du để lại cho ta ấn tượng quá sâu…

“Ừm, Hàn cô nương.” Ta có chút xấu hổ, nhưng vừa ngoặt như thế, cái loại tràn đầy đề phòng ban nãy trái lại tiêu mất không ít: “Mời ngồi.”

“Không dám. Phượng phu nhân, ta biết Già Hội sơn này luôn là nơi thái bình, ta cũng chỉ là muốn tìm một chỗ sống yên thân, sẽ không gây chuyện thị phi, không chào hỏi Phượng phu nhân đã dời vào ở, nhắc tới là ta làm không ổn.”

Nàng nói đến lễ vật đó, hộp là tự mình khắc, dải lụa cùng viên ngọc gỗ cũng là tự mình đan khắc, còn xấu hổ cười cười: “Quá tuỳ tiện vô lễ. Nhưng ta nghĩ Phượng phu nhân dám chắc không thích vàng bạc châu báu những thứ tục khí ấy, thư họa ta lại không hiểu.”

“Rất tốt rất tốt, ta rất thích.”

Người ta nói rõ ý đồ đến, chẳng qua là muốn ở chỗ này xin một nơi nương náu, không có yêu cầu gì khác, ta trái lại yên lòng.

“Lần trước Phượng phu nhân hỏi ta, tu luyện như thế nào…”

“A?” Ta nghĩ nghĩ, hình như lần đầu tiên gặp mặt ta từng nghi hoặc, nhưng về sau nhiều việc, chuyện nhỏ này không nhớ nữa: “Không sao, ngươi không tiện nói thì coi như ta chưa hỏi.”

“Không, không có gì không thể nói.” Nàng khép tay áo, thanh âm trầm thấp hơn ban nãy: “Việc này phải nói từ đầu. Kiếp trước ta là người, những chuyện xưa ấy cũng không cần nhắc lại, cửa nát nhà tan, chính mình chết oan, cho nên một ngụm oán khí không tiêu tan, mới có cơ hội thành yêu thành ma.”

Kiếp trước ta cũng là người mà, hơn nữa ta và nàng đều là sau khi chết thành yêu. Bất đồng chính là ta xuyên việt biến thành nhện, nàng lại là bạch cốt thành tinh.

Hợ, lại nói chúng ta vẫn là có chỗ giống nhau.

“Chỗ táng thân của ta là một vùng đầm lạnh, đó là một nơi đất hung, hồn phách ta không thể rời khỏi thân thể, da thịt tiêu tan, chỉ tồn bạch cốt, không biết qua bao nhiêu năm tháng, đột nhiên ta phát hiện trong thân thể mình, chậm rãi rót vào một cỗ lực lượng. Cỗ lực lượng kia bá đạo âm lãnh, ta vô lực ngăn cản — vì vậy, ta vốn nói muốn bái sư cũng không phải lời nói dối, ta không có bản lĩnh gì, không có lực lượng, không biết vận dụng như thế nào, tự bảo vệ mình như thế nào.”

Nghe qua nàng cũng không tính là tự mình tu luyện thành yêu ha.

Lại thêm điểm giống nhau.

“Vậy ngươi vì sao lại rời khỏi nơi đó? Nghe qua, đầm lạnh kia hẳn xem như là bảo địa.”

Nàng lắc đầu: “Không được, cỗ lực lượng kia đột nhiên xuất hiện, dĩ nhiên cũng lại đột nhiên biến mất.”

Phượng Nghi đứng bên ngoài nói chuyện với Chu Anh Hùng, xuyên qua song cửa sổ hoa nhìn ra, trường sam của Phượng Nghi trắng như tuyết, trước vạt có hoa văn lục nhạt. Bạch cốt tinh không nhìn quanh quẩn, đứng dậy cáo từ.

“Có rảnh thường đến ngồi.”

Những lời này cũng không phải lời nói khách khí, nghe nàng nói chuyện cũng không làm cho người ta cảm thấy chán ghét.

Mặc dù là bạch cốt tinh, thế nhưng… Ừ, nàng thoạt nhìn, thực sự không bao nhiêu yêu khí.

Ta nhìn nhìn trong gương, ta là nhện tinh, nhưng nếu như hình dung cụ thể một chút, ba chữ là nói xong.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau