BÀN TI ĐỘNG 38 HÀO

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Bàn ti động 38 hào - Chương 191 - Chương 195

Chương 191: Nhất khiếu bất thông

“Tam Bát tỷ tỷ, ta biết, trước kia có một số việc, ta giấu giếm ngươi. Ngươi nếu giận ta, cũng hẳn là. Nhưng ta bây giờ thực sự biết sai rồi, ta trước đây rất nhiều chuyện làm không đúng…” Nét mặt của nàng thực sự rất chân thành, chân thành tới mức ta rất muốn trợn trắng mắt.

Tôm thúc oán hận nói: “Ngươi rốt cuộc muốn tới làm gì? Ngươi không phải rất là đắc ý, thuận buồm xuôi gió trong cung sao?”

“Tôm thúc, ta cũng là vì tốt cho công tử…”

Tốt cho Tử Hằng? Lừa ai chứ. Vì Tử Hằng mà làm ra bát canh cá kia? Vì Tử Hằng liền dựa vào người khác để tính kế hắn?

“Tam Bát tỷ, ta biết ngươi chắc chắn tức giận, nhưng ta thực sự hối hận rồi. Ngươi, ngươi đừng giận ta được không? Ai có thể không có khi đi sai bước chứ? Ta…”

Ta không nói chuyện, chỉ đứng ở đằng đó nhìn nàng.

“…” Nàng lộ ra vẻ mặt hoảng sợ, miệng nàng vẫn còn đang cử động, nhưng lại không phát ra tiếng.

Tựa như diễn kịch câm, nàng trợn mắt, động tác của miệng lớn hơn nữa, thoạt nhìn là đang lớn tiếng nói chuyện.

Đáng tiếc vẫn không ra tiếng.

“Ta cảm thấy, một người nếu không thể nói chuyện, vậy muốn gạt người sẽ khó khăn hơn nhiều.” Ta lộ ra một nụ cười cổ vũ với nàng: “Ngươi yên tâm, cái này không phải là vĩnh cửu, có lẽ chỉ mấy chục năm thôi, ừ, cũng có thể mấy trăm năm, tóm lại, ta trước kia cũng chưa từng dùng pháp thuật này, ngươi đừng lo, sẽ không chết người.”

Trên mặt nàng lộ ra phẫn nộ, hoảng loạn, ừ, còn rất oan ức, rất vô tội.

Thế nhưng nàng vẫn không thể phát ra âm thanh.

“Nói thật, ta không thích người khác gạt ta.” Ta ngồi trên băng ghế bên cạnh. Người này thực sự rất hiểu biết ý người. Biết ta muốn gây phiền phức cho nàng, tự mình đưa tới cửa, nhiệt tình chủ động như thế, ta đương nhiên không thể phụ chân thành của nàng.

Nàng có chút nóng ruột khoa tay múa chân, miệng vẫn còn cử động, tôm thúc ở một bên rốt cuộc nhìn ra con đường, vỗ tay khen hay: “Ồ, vợ tiểu Phượng, chiêu thức ấy của ngươi rất lợi hại ha.”

“Đâu có đâu có.” Ta cười hì hì: “Ta đây cũng là lần đầu tiên, không có kinh nghiệm đâu. Tôm thúc chớ chê cười ta là được.”

Tiểu Tâm còn. đứng ỳ tại chỗ chưa đi, ta nháy mắt mấy cái, phi thường phi thường dịu dàng nói: “Ngươi có phải cảm thấy tai, mắt, cũng thừa hay không?”

Nàng hoảng sợ biến sắc, liên tục lắc đầu.

“Vậy thì ngươi đi đi, đừng lại để cho ta nhìn thấy ngươi nữa.”

Nàng lập tức bò dậy, rề rà chạy mất dạng.

Tôm thúc dùng sức nhổ một ngụm, hung hăng đóng sầm cửa.

“Tôm thúc, ngươi ghét cay ghét đắng nàng như thế?”

Ta cũng ghét nàng, nhưng hoàn toàn không có cảm giác mãnh liệt giống như tôm thúc.

“Nếu chỉ cầu phú quý leo cành cao ấy à, vậy ta cũng không nói, ai không muốn tranh lên đầu chứ? Hàng năm vô số cá chép đi nhảy long môn, ta đây phải nói, mỗi người đều là người có chí khí! Thế nhưng vừa xoay mặt liền bán chủ cũ, còn có thể hạ độc thủ đối với đồng tộc quen biết, đám trong đầm Bích Thủy, ôi, không nói, tóm lại, nàng rắp tâm bất chính, làm cũng đều là việc xảo quyệt đê hèn, ta thèm! Thấy nàng ta liền giận không có chỗ đánh!”

Ta gật gật đầu, không nói cái gì.

“Vợ tiểu Phượng à, chiêu thức ấy của ngươi thật đúng là, hờ, sâu đến lòng ta ha! Đến đến, nói xem ngươi làm như thế nào?”

Ta sờ sờ mũi, có chút xấu hổ: “Khụ, cái này là ta suy nghĩ lúc buồn chán. Bởi vì ta dùng tơ nhện khử độc này, dò mạch cho người ta này, từng xem một vài quyển sách thuốc. Người có thất khiếu, tai mắt mũi miệng. Ngày đó ta hạ một sợi tơ lên người nàng, vừa rồi thúc tơ nhện, liền che đi thanh âm của nàng, cái chính là nàng nói rất làm người ta phiền.” Ta cười hì hì: “Ta đặt tên cho chiêu này đi? Ừm, tên là nhất khiếu bất thông, thế nào?”

“Vậy hay!” Tôm thúc vỗ đùi: “Bất thông rất hay! Bất thông rất diệu! Đối với người không biết xấu hổ như thế nên hung hăng chỉnh đốn như vậy. Cái kia có thể để bao lâu?”

Ta thành thành thật thật lắc đầu: “Không biết, ta đây là lần đầu sử dụng đấy.”
“Người như thế, làm cho nàng cả đời không nói được mới hay!” Tôm thúc thoạt nhìn bộ dáng còn chưa giải hận.

“Phải, tôm thúc, chúng ta buổi trưa ăn cái gì?”

“Bã đậu,” tôm thúc đổi giận thành vui, cười ha hả nói: “Ăn rất ngon.”

Ta nháy mắt, bã đậu thứ này, theo ta được biết, giống như, tựa hồ, trong truyền thuyết là nuôi heo đúng không?

Nhưng có khi ăn cũng không tệ, bã đậu thì bã đậu đi.

Chờ bưng lên, bã đậu này và thức ăn trộn cho heo trong tưởng tượng của ta không phải là một, màu xanh đậu, thơm phức, trong mặn có ngọt, cực kỳ ngon. Tôm thúc cả buổi sáng lăn qua lăn lại vừa bóc đậu lại đảo đậu, cho dù là heo ta cũng biết khen hai câu, huống chi cái này còn ăn rất ngon.

“Ôi, tiểu Phượng, thật sự là rất tinh mắt, cưới vợ rất là không tồi!” Tôm thúc không nhận không lời khen của ta, ngược lại còn khen ta.

Chúng ta ở trong này khen lẫn nhau, nịnh nọt, dù sao có đến có đi, nịnh rất vui.

Trong miệng ta nhai một miếng bã đậu, xa xa, một tiếng chuông vang.

Ta lại quay đầu nhìn tôm thúc, hắn buông bát canh trong tay xuống, nụ cười trên mặt cũng không thấy.

“Làm sao vậy?”

Hắn không lên tiếng.

Tiếng chuông một tiếng lại một tiếng, dư âm tiếng trước chưa dứt tiếng sau đã vang lên.

Theo tiếng chuông, sắc mặt tôm thúc cũng càng lúc càng nghiêm trọng, sau đó đứng thẳng dậy, mặt hướng Thủy Tinh cung đứng trang nghiêm.

Ta không biết nguyên do, nhưng, hẳn là xảy ra đại sự gì.

Ta cũng đứng lên theo.
Ta nhẩm đếm trong lòng, chuông tổng cộng gõ chín tiếng.

Tôm thúc bỗng nhiên đứng thẳng người, không lại khom người cúi đầu nữa, hắn chỉnh lại cổ áo, lại sửa sang tay áo, rồi phủi vạt áo, cung kính, lạy về hướng Thủy Tinh cung.

Ba quỳ, chín lạy.

Chờ hắn đứng lên ta hỏi: “Tôm thúc, ngươi đây là làm sao vậy?”

“Có tân vương.” Giọng tôm thúc có chút cảm khái, hắn chậm rãi xoay người lại, thoạt nhìn cũng không có vẻ vui sướng gì, nét mặt nghiêm túc trước nay chưa có.

“Tân vương là ai vậy?”

“Còn chưa biết, ta lại không đủ tư cách đi yết kiến, nhưng đợi một lát ắt có tin tức truyền tới.”

“Phải!”

Chắc chắn vậy, chờ sau khi Tử Hằng và Phượng Nghi trở về, tin tức hiển nhiên cũng sẽ quay lại. Nghĩ thử, tân vương hẳn là trong số những người thấy trên tiệc ngày hôm qua, hơn nữa, nếu nói địa vị năng lực, hẳn là người ngồi mấy chỗ đầu tiệc.

Là đệ đệ của lão rồng háo sắc đá bay lão thượng vị? Hay là nhi tử của lão thay thế cha lên cương vị? Hoặc, là người không quen, ngồi gần Tử Hằng kia?

Bất kể là ai, ta chân thành hi vọng không phải giống như lão rồng háo sắc, toàn gây khó dễ Tử Hằng, lợi dụng hắn áp bức hắn tính kế hắn…

Ta chỉ hi vọng Tử Hằng sống vui vẻ một chút, không cần luôn nhẫn nại nhẫn nại lại nhẫn nại.

Ta gạt cửa nhìn, Tiểu Tuấn xa xa chạy tới, hô: “Tôm thúc, tôm thúc! Xảy ra đại sự!”

Tôm thúc lại là bộ dạng không sợ sóng dữ: “Đừng kinh ngạc, ta cũng nghe thấy. Ngươi đã hỏi thăm tân vương là ai?”

Tiểu Tuấn thực mờ mịt lắc đầu: “Còn chưa biết, phía trước không có ai đâu.”

Được, còn tưởng rằng hắn có thông tin trực tiếp chứ, thì ra chẳng qua nghe gió tưởng mưa thôi.

“Ta đi đằng trước hỏi một tiếng đây.”

“A, không được đi.” Tôm thúc duỗi tay kéo hắn quay lại: “Loại thời điểm này, có chuyện gì cũng nói không được, cũng không nên tự mình đi rước phiền toái. Vừa lúc ca ngươi bị thương, để hắn nằm nhiều mấy ngày, đừng trở ngại người mắt khác, biết không?”

Tiểu Tuấn ngoan ngoãn gật đầu đáp ứng.

Ừ, vua nào triều thần nấy, lão rồng háo sắc ngày hôm qua thoạt nhìn bộ dáng còn hăng hái, một lòng muốn nắm hết thảy trong tay, chắc chắn không phải chủ động nhường vị trí cho người hiền, tám phần là bị người ta đuổi xuống, không biết chuyện này còn có thể có biến động khác hay không, cho dù phát sinh chuyện đổ máu cũng không ngạc nhiên. Dùng đầu ngón chân để suy nghĩ, cũng biết trong Thủy Tinh cung chắc chắn có đại biến, ít nhất, mẹ chị vợ của tân long vương phải chuyển vào chứ? Một đống gia quyến của lão rồng háo sắc cũng không thể lại ở nơi này…

Ta ngẩng đầu lên, trước mắt sáng ngời — Phượng Nghi đã trở lại!

“Các chàng cũng rất quá đáng, ném một mình ta trong nhà.” Ta nhìn nhìn phía sau hắn: “Tử Hằng không trở về? Ôi, long vương thay người làm? Đổi ai? Lão rồng kia sao lại bị đuổi xuống đài?”

So sánh với sự khẩn trương của ta, thái độ của Phượng Nghi thực sự trầm ổn làm người ta giận sôi. Hắn kéo tay ta, nói với tôm thúc cũng đang chờ mong: “Vào nhà rồi hẵng nói.”

Ta nhịn không được quay đầu nhìn kỹ, ánh mắt Phượng Nghi thoạt nhìn sâu xa phức tạp, nhưng cũng không có vẻ lo lắng.

Ta trước tiên âm thầm thở phào, Tử Hằng nếu có gì không ổn, hắn nhất định sẽ không bình tĩnh như vậy.

Hẳn không phải là tin tức gì rất tệ.

Chương 192: Tân long vương

Chúng ta vào phòng, Phượng Nghi rót nước uống cho mình trước, ta mong chờ nhìn hắn. Chờ lão nhân gia hắn uống nước xong, hồi sức, ngồi xuống, mới nói: “Tử Hằng bây giờ là long vương Đông hải.”

“Hả?” Ta trợn mắt nhìn chờ hắn hạ nốt nửa câu, Tử Hằng là thuộc hạ nào của long vương Đông hải chứ, nhưng miệng hắn đã khép lại.

Phía dưới không còn.

Tử Hằng, là long vương?

“Điều này sao có thể chứ!”

Tử Hằng bản lĩnh thì có, thế nhưng làm quyền mưu, hắn nào có khả năng ấy? Thủ hạ của hắn ngoại trừ tôm thúc e rằng không còn ai khác? Hắn vừa không có nền móng, vừa không có thế lực, lại không có…

Thế nhưng Phượng Nghi ngồi đó chắc chắn, thấy thế nào, cũng không phải là nói đùa.

Là thật sự?

Ta có vẻ 囧 囧 xác định, ta thật sự không nằm mơ, Phượng Nghi cũng không phải nhàn rỗi không có việc gì lấy loại chuyện này đùa giỡn với ta.

Thế giới này huyền huyễn!

Chẳng lẽ Tử Hằng thật ra vẫn giấu tài, ngầm chôn dã tâm, đột nhiên khí bá vương bạo phát, liền đá rớt lão rồng háo sắc xuống tự mình ngồi cái ghế ấykia?

Bên cạnh vang lên một tiếng bịch. Ta quay đầu, được, tôm thúc lão nhân gia hắn lập tức liền quỳ xuống. Không phải hướng về phía chúng ta, là hướng về phía ngoài cửa viện, lệ già ngang dọc: “Ông trời phù hộ, ông trời mở mắt! Đây thực sự là việc vui bằng trời! Ông trời phù hộ…”

Ta ngồi chỗ ấy đưa mắt nhìn Phượng Nghi, nói cho đúng, một mình ta đờ ra, Phượng Nghi vẻ mặt tự nhiên uống trà.

“Điều này sao có thể chứ.” Ta từ trong hàm răng nặn ra một câu.

Tử Hằng hắn sao có thể làm được tới long vương chứ? Sao có thể chứ?

Cho dù ta rối rắm thế nào, chuyện này đã định.

Lại đến Thủy Tinh cung, tâm tình của ta hoàn toàn không giống.

Nơi này có vẻ rất yên tĩnh, người đi lại ít hơn nhiều, người lui tới, cái loại biểu tình hoặc là lười biếng, hoặc là tê liệt, hoặc là ngạo mạn trên mặt, tất cả đều biến thành một loại cẩn thận tận lực, mọi người đều biết, thay đổi triều đại không phải là chuyện nhỏ, tự làm thấp mình chung quy đỡ hơn gặp xui.

Cung nữ mặc áo xanh váy lục vén mành lên, Tử Hằng đứng trước cửa sổ, chậm rãi quay đầu.

Ta cảm thấy có mê muội trong nháy mắt.

Giờ khắc này ta nhớ tới tình hình lúc chúng ta mới gặp gỡ. Hắn khi đó vẫn là bộ dáng hài đồng đáng yêu — thời gian hỗn loạn qua nhanh, ta giống như đứng ở một đầu đường hầm nhìn sang đầu kia, ánh sáng mơ hồ, bóng sáng trùng điệp, dường như đã qua mấy đời.

Ta đứng đằng đó, mặc Phượng Nghi kéo ta vào trong cửa.

Ta không biết nên nói cái gì.

Nên nói chúc mừng sao?

Thế nhưng, vì sao ta không có chút cảm giác vui mừng nào chứ?

“Không vui mừng vì ta à?”

“Nếu như ngươi vui mừng, ta đương nhiên mong muốn chia sẻ niềm vui với ngươi.” Ta lắc đầu: “Tử Hằng, ta cho rằng… Ta cảm thấy ngươi sẽ không thích cung điện này, cũng sẽ không thích làm long vương này.”

“Có một số việc, không thích cũng phải làm.” Hắn giống như một trưởng bối, xoa xoa tóc ta: “Ngươi sẽ hiểu.”

Ta hiểu.

Có lẽ, chính là vì không muốn lại bị vận mệnh sắp đặt, cho nên Tử Hằng luôn luôn thanh bạch, mới có thể biến thành bộ dáng trước mặt ta hiện giờ.Vận mệnh của chính mình, chỉ có thể nắm giữ trong tay chính mình.

Vẻ mặt tôm thúc phức tạp, thế nhưng, hắn vẫn là vui sướng. Không cần người nói, hắn đã bọc quần áo, sách vở còn cả những vật khác của Tử Hằng cõng đến đây.

Tôm thúc là thủy tộc, danh phận long vương của Tử Hằng này đối với hắn mà nói ý nghĩa tuyệt đối khác biệt.

Ta cảm thấy long vương chính là một nhiệm vụ phiền phức, một gánh nặng, cuộc sống như thế không thích hợp với Tử Hằng. Thế nhưng đối với tôm thúc mà nói, tình cảm của hắn càng phức tạp hơn.

Hắn nhất định cũng biết, Tử Hằng không thích cuộc sống như vậy, thế nhưng, hai chữ long vương này, với hắn mà nói lại là tôn quý. Hắn một mặt đang lo lắng, một mặt lại cảm thấy vinh dự và tự hào vì Tử Hằng.

Cảm giác vinh dự ta không có, ta chỉ lo lắng.

Rất nhiều chuyện, là như thế.

Chỉ có thể đi tới, không thể lui về phía sau.

Tử Hằng hắn hiểu rõ hơn ta, hiểu rõ hơn bất kỳ ai, hắn vì chính mình lựa chọn con đường thế nào.

Một người thoạt nhìn bộ dạng giống tổng quản cung kính xin ý kiến tôm thúc, sau đó an bài gian phòng cho chúng ta — xem, chúng ta đã không thể quay về tiểu viện tử ấy, giống như Tử Hằng không thể trở lại thân phận và cuộc sống trước đây.

Thủy Tinh cung cung cấp cũng là món ăn lạnh, thế nhưng càng thêm tinh xảo ngon miệng. Ta ăn một ít viên không biết là thịt gì, có chút ăn không biết ngon. Phượng Nghi đưa tay qua, đè trên mu bàn tay ta.

Lòng bàn tay hắn ấm áp như thế, ta trở tay cầm tay hắn không buông ra. Trong Thủy Tinh cung tại đáy biển lạnh giá này, ta cảm thấy, phần ấm áp này quý giá đến thế.

Quý giá, khiến ta cảm thấy có chút xót xa.

Ta chẳng qua là tạm lưu lại, hơn nữa, ta có Phượng Nghi làm bạn, lại vẫn cảm thấy nơi này quá yên tĩnh, quá quạnh quẽ.

Tử Hằng hắn, phải vượt qua thời giờ dài dằng dặc ở trong này như thế nào đây?

Có lẽ, hắn sẽ giống như trước đây, tiếp tục ẩn nhẫn, cuộc sống yên bình tiếp tục.

Ta cảm thấy nơi nào đó trong ngực, bị níu chặt, không thể tiêu tan.“Đừng căng thẳng.” Phượng Nghi nhíu chân mày, vẫn còn cố gắng tận chức tận trách an ủi ta: “Tử Hằng ứng phó được.”

“Sao có thể chứ, hắn lại không có thế lực gì.”

“Đâu, chúng ta chính là giống như huynh đệ giống như bạn tốt mà,” trong nụ cười của Phượng Nghi có bỡn cợt: “Sự ủng hộ của phượng vương, còn có sự tương trợ to lớn của Bàn Ti đại tiên, nàng nói xem, đây không tính là một cỗ thế lực sao?”

“Xí, chàng đừng cười nhạo ta.”

Ta cũng sắp quên mình còn có cái biệt hiệu này.

Nhưng, có lẽ… ừ, thật ra Phượng Nghi nói không sai.

Long vương còn có nhiều, mỗi người quản hạt khu vực khác nhau, long vương Đông hải là có quyền thế nhất.

Thế nhưng phượng vương, lại chỉ có một, vua của tất cả chim chóc thiên hạ.

Mặc dù mỗi người một bay trên trời, một bơi trong nước, có vẻ như không dính dáng đến nhau, nhưng sự ủng hộ của Phượng Nghi, không thể nghi ngờ là một quả cân cực kỳ quan trọng trên cán cân quyền lợi.

Được rồi, nếu như thật sự có thể giúp hắn, ta đây cũng nguyện để cho người khác đều biết ta là một, ờ, Bàn Ti đại tiên rất lợi hại.

“Phượng vương, có vị khách nhân muốn…”

Vị khách nhân kia đã đứng ở ngoài cửa.

Ta đã gặp hắn, chính là người ngồi ghế ngay trước Tử Hằng trên yến hội đêm trước.

“Không mời tự đến, chỗ mạo muội, còn xin Phượng huynh và tẩu phu nhân thứ lỗi.”

“Đừng lo.” Phượng Nghi đứng dậy, ta đứng lên theo. Hắn giới thiệu cho ta: “Vị này chính là Dục Phong, đây là phu nhân của ta.”

Ta có chút lo nghĩ chào hỏi người kia.

Cách gần, có thể thấy rõ ràng càng nhiều thứ, là thứ tối hôm yến hội không chú ý tới.

Hắn thoạt nhìn bộ dáng chỉ là thiếu niên, nhưng khí thế ấy không thua gì Phượng Nghi hay Tử Hằng, có thể nói lực lượng ngang nhau. Hơn nữa, trên người hắn táản ra khí tức rất yên lặng, khiến ta cảm thấy, người này cơ hồ giống như một cái giếng sâu cổ xưa, không chút sức sống và gợn sóng.

“Chúng ta có việc thương nghị, nàng nếu như nhàm chán, đi dạo xung quanh ngay trong cung là được.”

“Ợ, các chàng đi đâu.”

Người nọ, lai lịch gì?

Ta không rõ ràng, nhưng có thể chờ Phượng Nghi quay về hỏi hắn.

Người này hẳn là đứng bên chúng ta, ta biết điểm này là đủ rồi.

Ta giúp tôm thúc thu xếp đồ, thật ra thực sự không có gì để thu xếp, chính là mấy quyển sách, còn có thể là ghi chép của Tử Hằng. Suy cho cùng đống quần áo này, Tử Hằng sau này có lẽ là sẽ không lại mặc nữa — bất kể hắn có thích hay không, hắn về sau cũng phải mặc hợp với thân phận một long vương mới được.

“Ôi, ta thật đúng là…” Tôm thúc lại lâm vào trong cảm xúc hoảng hốt có phần kích động: “Ta thế nào cũng không nghĩ tới, công tử có thể có ngày hôm nay. Lúc trước, ai cũng có thể bắt nạt chúng ta, công tử từ nhỏ đã rất hiểu chuyện, tủi thân cũng không nói, ta cũng không giúp được hắn, ôi…”

Hắn thở dài, ta hỏi: “Tôm thúc, ngươi có biết Dục Phong vừa rồi tìm đến Phượng Nghi, hắn là ai không?”

“À, hắn ấy à…” Tôm thúc sờ sờ râu: “Ngươi nếu hỏi người khác, bọn họ thật đúng là chưa chắc đã biết. Còn ta, sống lâu, nhưng thật ra còn biết một chút.”

Chương 193: Tro

“Ngươi nhìn không ra nguyên thể của hắn là cái gì sao?”

Ta thành thật lắc đầu.

“Dục Phong ấy à… Hắn có lẽ là tiền bối của ta cũng nói không chừng, dù sao ta khi còn bé, cũng đã nghe về hắn.”

“Tôm thúc, ngươi còn chưa nói hắn vốn là gì đâu,” ta nghĩ nghĩ, hắn chắc chắn không phải rồng, nếu phải, tôm thúc sẽ không hỏi ta câu hỏi như thế. Vậy hắn là loài nào chi nào trong thủy tộc chứ? Có thể ngồi ngay trước Tử Hằng, hắn sao có thể không phải là rồng nhỉ?

“Tộc rồng, rất phức tạp.” Tôm thúc ngồi trên bậc thang, ta ngồi ở bên cạnh hắn, nhìn hắn lấy ra hai sợi cỏ bỏ và miệng nhai. Đây có lẽ không khác thói quen người trên mặt đất thích hút chút thuốc lá sợi thuốc lào.

“Có vảy, có sừng, có móng, có thể đi, có thể bay…” Tôm thúc bẻ ngón tay đếm: “Ngươi nghĩ là gì?”

Vẫn là rồng phải không? Có điều, cũng còn có những dị thú khác, cũng là có sừng có vảy có móng…

“Vị Dục Phong tiền bối kia, hắn là kỳ lân.”

“A!” Quả nhiên rất có lai lịch ha.

Cũng như Phượng Nghi là thần điểu trời sinh, kỳ lân cũng là thần thú trời sinh đấy!

“Vị Dục Phong tiền bối này ấy à, hắn cũng coi là nửa thủy tộc, có điều luôn luôn là thấy đầu không thấy đuôi, cực ít nhìn thấy hắn, đã mấy trăm năm cũng không nghe thấy tin tức tung tích của hắn, còn có người nói hắn đã ừm… Khụ, hậu bối bây giờ đều không biết hắn.”

Nói rất đúng, ta không biết.

“Thoạt nhìn hắn và tiểu Phượng, còn cả Tử Hằng, là bạn không phải địch, như vậy cũng tốt, như vậy cũng tốt.” Tôm thúc rất vui mừng lại bỏ hai sợi cỏ vào miệng. Nhai nhai nhai.

Ta cũng rất vui mừng, nhiều bằng hữu đương nhiên là chuyện tốt, có điều Phượng Nghi trước đây chưa từng nhắc tới bọn họ còn có một bạn tốt là kỳ lân.

Có người thỉnh giáo chuyện với tôm thúc, ta thì lấy danh nghĩa thu xếp, lật loạn đống cất giấu của Tử Hằng.

Nghe nói rồng phương tây rất biết giấu báu vật, phương đông cũng thế. Tử Hằng mặc dù rất đạm bạc, rất sống thanh bần đạo hạnh, nhưng hắn vẫn cất giữ không ít. Mặc dù phần lớn trong đó ta không biết dùng làm gì.

Kinh nghiệm nói cho ta biết, vàng bạc châu báu là thứ vô dụng nhất. Càng thoạt nhìn tầm thường, không có chỗ nào đặc biệt, ngược lại có lẽ là thứ không bình thường.

Tỷ như, vỏ ốc ta cầm trong tay này.

Hơi giống cái Tử Hằng lấy ra cho chúng ta vào qua đêm lần ấy.

Có lẽ đây cũng là một cái phòng vỏ ốc có thể mở ra trời đất một tấc vuông đấy, trở về đòi hắn một cái đi.

Ta bỏ cái này vào trong hộp.

Tử Hằng về sau sẽ ở lâu trong gian phòng này sao?

Có lẽ hắn sẽ dời đến phía chính điện Thủy Tinh cung mà ở, cũng có lẽ sẽ không.

Còn có ghi chép Tử Hằng viết.

Nét chữ của hắn ta quen không thể quen hơn, thật lâu trước kia mượn sách từ chỗ hắn, còn cả yếu quyết gì gì đó hắn viết lúc dạy ta công pháp, nhìn quả thực rất quen.

Ta cầm lên lật lật, không phải là tâm đắc luyện công gì, cũng không phải là ghi chép lữ hành.

Tựa hồ là… tùy bút tâm tình.

Ta vội vàng buông, cái này không được nhìn.

Thế nhưng ta xoay người đi sắp xếp cái khác, ánh mắt còn luôn nhìn lại.

Rất giống con chuột thèm ăn, nhớ nhung một cục đường.

Mặc dù biết đường kia không ăn được, song, tò mò một chút, hướng tới một chút, chung quy không thể nói là lỗi lầm chứ?

Lúc đi ra là một Phượng Nghi lý trí như thường, sau khi trở về là một con ma men!

Ta hết sức ân cần đối với tiền bối kỳ lân đưa Phượng Nghi trở về. Hai mắt tỏa sáng truy hỏi hắn là thế nào chuốc ngã Phượng Nghi! Học mấy chiêu như thế, sau này ta dứt khoát dùng được.

Vị tiền bối này cười không đáp, nhưng thoạt nhìn hắn uống cũng không ít.

“Phượng Nghi thành thân ta không thể đến, đây coi như là quà mừng đưa bù đi.” Hắn đưa cho ta một cái hộp gỗ nho nhỏ, cáo từ rời đi.

Cỗ nhiệt khí trên thân người này — ta nhớ tới viên thuộc tính lửa trong số bốn hạt châu Phượng Nghi cho ta.

Cho Phượng Nghi uống nước, hắn ngủ say. Ta đẩy miệng hắn ra, rót vào giống như cho dế uống.

Xem đại mỹ nam say rượu, cảm giác rất tốt. Ta cũng rất muốn một lần đóng vai nhân vật, giả dạng làm nữ sắc lang tắm tắm lột lột chiếm tiện nghi, có điều người bị hại đã hôn mê bất tỉnh, tiện nghi này ta cũng không phải là chưa từng chiếm…

Ta kê gối phía dưới đầu hắn, sau đó đắp mền cho hắn.

Khuôn mặt Phượng Nghi đỏ bừng, giống như bôi rất nhiều son phấn thơm lừng thượng hạng, lông mi thật dài, đôi môi đỏ hồng. Ta nằm sấp bên giường nhìn hắn, nhịn không được vươn tayn véo một cái trên mặt hắn.

Cảm giác rất tốt!

Ta hạnh phúc muốn rơi lệ, cảm giác bắt nạt hắn đùa giỡn hắn thực sự quá tuyệt vời!

Ta nhịn không được lại véo, lại véo, ta véo ta véo ta véo véo véo…
Ợ, không thể lại véo, cũng véo đỏ bừng rồi! Mặc dù ban nãy cũng rất đỏ…

Chiếu cách véo này của ta, hai cái nữa là véo thủng hắn luôn.

Ta ở trong phòng không dám cất tiếng cười to, nín mãi cho đến khi ra khỏi phòng, mới vịn cột nhà nhỏ giọng cười trộm.

Lúc ngẩng đầu, thoáng sửng sốt.

Cửa sổ của Tử Hằng vẫn sáng đèn.

Hắn còn chưa ngủ sao?

Làm một long vương mà hắn không thích, mỗi một ngày về sau, có lẽ cũng sẽ không hài lòng.

Ta từ từ đi qua, gõ cửa, thanh âm hắn có chút khàn, vẫn rất ôn hòa: “Vào đi.”

Ta cũng không biết ta tại sao muốn đi qua, Tử Hằng ngồi trước án thư, mỉm cười với ta: “Sao còn chưa ngủ?”

“Phượng Nghi uống rượu say.” Ta sờ sờ mũi, những lời này quả thực đáp râu ông nọ cắm cằm bà kia,

“Ngồi một lát đi, ta đây có trà ngon.”

Trong phòng có mùi gì đó, nói không ra, nhàn nhạt, thoáng cái lại không ngửi thấy nữa.

Trà rất ngon, ngửi cái loại mùi đó rất nhạt, thế nhưng dường như lại có thể thấu đến đáy lòng.

“Tử Hằng, ta không hiểu rõ.”

Ta nói không đầu không đuôi, Tử Hằng lại hoàn toàn hiểu.

“Trước hôm nay, ta cũng chưa từng nghĩ tới.”

“Vậy lão…” Ta lại sửa lời: “Bá phụ ngươi có phải hôm nay lại bức ngươi hay không?”

“A, vậy cũng không phải, hôm nay là hắn bị bức thảm, kéo tới hai chữ quyền thế, huynh đệ cũng không phải huynh đệ, phụ tử cũng không phải phụ tử. Có thể nói, ta có thể nhận được vị trí này, thực sự là, một sự trùng hợp. Vị trí kia của hắn rất nhiều người nhìn chằm chằm, trông ngóng, hôm nay lúc gõ chuông, hắn ngược lại nhẹ nhàng thở ra, nói bỗng nhiên cảm thấy rất mệt, mệt mỏi không còn một chút khí lực nào, cho dù không có hôm nay, cũng có ngày mai, cũng có ngày mốt, vĩnh viễn lo lắng có người bức đến trước mặt, ban đêm cũng không dám ngủ…”

Sau này cuộc sống như thế, sẽ trở thành cuộc sống của Tử Hằng.

Mỗi ngày, mỗi đêm, một tòa cung điện cô đơn trống trải như thế, hoa mỹ, giống như ngôi mộ.

“Tử Hằng, cuộc sống như thế không thích hợp với ngươi. Ngươi… ở tại chỗ này, sẽ vui vẻ sao?”

“Con đường của mỗi người đều không giống nhau, ta sẽ không giống như bá phụ ta. Có lẽ hắn lúc ban đầu, cũng không phải như bây giờ. Chẳng qua là — chúng ta đều dễ dàng lòng tham không đủ, sau đó, bị lạc hướng.”

Được rồi, tạm thời coi như hắn nói có lý. Tử Hằng đích xác sẽ không giống lão rồng háo sắc kia, tham lam háo sắc, nắm chặt quyền thế không buông, còn luôn muốn khống chế người khác, mưu cầu càng nhiều.

“Đúng rồi, ngươi có thuốc giải rượu không?”

“Có.”

Hắn đi tới đằng sau cái giá, ta có chút không yên lòng.Không biết từ đâu bay tới một mảnh tro giấy vụn, nhẹ nhàng rơi trên chóp mũi ta.

Ta vươn tay lau một cái, đầu ngón tay bị bôi màu xám nhợt nhạt.

Cái loại mùi nhàn nhạt trong phòng đó, hẳn là khói.

Tử Hằng vừa đốt gì sao?

Ta thỉnh thoảng cũng sẽ đốt một số thư cũ chẳng hạn…

“Cái này sáng mai cho hắn uống đi. Thật ra có uống hay không cũng không quan trọng. Uống nhiều trà nóng một chút cũng được.”

Ta nhận lấy viên thuốc Tử Hằng đưa, bỗng nhiên cảm thấy xót xa.

Ta không phải muốn nói với hắn những thứ này, cũng không phải muốn thuốc giải rượu.

Thế nhưng ta… Ta cảm thấy mình thật ngốc.

Ta hi vọng có thể giúp đỡ hắn, có thể làm cho hắn thoải mái một chút, vui vẻ một chút.

Nhưng ta, luôn ngốc như thế.

Hắn tiễn ta đi ra, thanh âm ôn hòa: “Sớm đi ngủ.”

Ta gật đầu, đi về phía trước hai bước.

Lúc lại quay đầu nhìn, Tử Hằng vẫn đứng ở đằng kia, còn chưa đóng cửa lại.

Trong đình viện hoàn toàn yên tĩnh, tiếng thủy triều như có như không, mơ hồ mà sâu lắng.

Ta cảm thấy những thủy triều ấy, từ từ đẩy lại đây.

Ta cảm thấy ta đứng dưới mặt nước, có một loại cảm giác vô lực.

Không nhúc nhích được, không phát ra được thanh âm nào.

Tử Hằng thấp giọng nói câu ngủ ngon, sau đó, đóng cửa lại.

Chúng ta phải chờ sau ba ngày mới rời đi. Bởi vì Thủy Tinh cung phải tiễn cũ đón mới, người cũ đi, người mới đến. Tử Hằng là long vương, ba ngày sau sẽ có một buổi lễ mừng long trọng náo nhiệt.

Phồn hoa hôm lễ mừng khiến ta cảm thấy mắt mờ thần mê, vô số con cá mang ánh huỳnh quang xoay quanh trên đỉnh đầu, chúng nó tụ tập nhanh như bay, lại tản rarực rỡ, ánh sáng mỹ lệ giống như diễm hoa nở rộ, vô cùng óng ánh. Trên quảng trường lớn trước Thủy Tinh cung tụ tập cơ hồ tất cả các thủy tộc ta biết lẫn không biết, bọn họ múa hát tưng bừng.

Tử Hằng mặc áo long cổn nặng màu đậm, đội mũ miện xâu chuỗi hạt. Hắn thoạt nhìn, rất anh tuấn. Tuấn mỹ bị từng lớp áo rực rỡ nặng nề ấy bao quanh, lộ vẻ ngưng trọng vô cùng.

Tân khách nhiều vô kể, không biết đều là lai lịch gì, bọn họ thoạt nhìn có vẻ cung kính vui mừng, nhưng trong lòng nghĩ thế nào, không ai biết.

Tử Hằng bị vô số người vây quanh, những người đó lấy lòng, thuận theo hắn, bọn họ lấy lòng chính là tân long vương, thuận theo chính là quyền lực.

Ta cảm thấy nơi này hoang vắng như thế, thoạt nhìn càng có vẻ thịnh vượng, trên thực tế, lại càng cô đơn.

Dục Phong và Phượng Nghi ngồi trên vị trí quyền cao chức trọng, ta rời khỏi chính điện, theo cửa hông đi ra, hành lang này yên tĩnh hơn, ngoài mấy chục bước có thủ vệ đứng. Bọn họ đứng thẳng tắp, cao ngất giống như cột đá, không nhúc nhích.

Ta không biết nên khóc hay nên cười.

Rõ ràng là một chuyện vui người khác khen ngợi, ta lại cảm thấy xót xa trong lòng.

Mấy ngày nay, vẫn đều là như thế.

Trong chậu hoa lớn bên cạnh lan can có san hô đỏ rực, lóe ra màu sắc kỳ diệu, ta cúi người xuống, nắm một cát nhỏ màu trắng từ đáy chậu. Cát này không thể cầm, rất nhanh lại chảy xuống từ kẽ tay.

Có một số việc, ta cũng không phải hoàn toàn không rõ.

Thế nhưng ta lại không làm được cái gì.

Giống như cát ấy, không thể lưu lại trong lòng bàn tay.

Cho dù nắm chặt, cuối cùng lòng bàn tay vẫn cứ trống rỗng.

Ta nghe thấy tiếng bước chân, chậm rãi quay đầu lại.

“Tam Bát.” Người nọ dừng bước, gật đầu với ta.

Ta kinh ngạc nhìn người trước mắt này: “Ngươi vì sao, lại ở chỗ này?”

Ta cơ hồ đã quên toàn bộ những người ấy, những chuyện đã qua ấy.

Đột nhiên vào lúc này, tại nơi này, ký ức ngày trước thoáng cái sôi trào.

Chương 194: Đào Hoa

“Quan chủ…”

Vậy mà lại là nàng?

Ta nheo mắt lại, phản ứng đầu tiên là, liệu có nhìn lầm người hay không.

Không, không nhìn lầm, đích xác là nàng.

Trước kia nàng rất thần bí, thần long thấy đầu không thấy đuôi, ban đầu ta còn tưởng nàng là nam, về sau mới biết là nữ. Nàng thường thường đeo mạng che mặt, mặc áo dài vải màu trắng, chải kiểu tóc đơn giản nhất, chỉ nhìn bóng lưng, không phân biệt được.

Ta gần như cho rằng, ta sớm quên mất nàng rồi.

Lông mày nàng rất đẹp, làn da trắng, tóc như mây đen, giữa tóc cài một cành hoa đào, trên người là quần áo màu hồng nhạt, màu sắc xinh đẹp mềm nhẹ nói không nên lời.

“Mấy ngày trước đây ta nhìn thấy phượng vương, liền đoán ngươi có lẽ cũng tới.”

Ta không hé răng, thị nữ bưng rượu thướt tha đi qua bên cạnh chúng ta. Nàng chỉ chỉ đình nghỉ mát: “Ngồi một lát đi?”

Ngày trước lúc ở tại Đào Hoa quan, chưa từng cách quan chủ gần như thế, tổng cộng cũng không nói được mấy câu.

Cái đình mọc rong mềm mại, lá thật dài phất phơ, tiếng ca mơ hồ từ trong chính điện truyền tới.

“Ngươi dường như vẫn không thay đổi.” Nàng nói: “Ta vẫn luôn nhớ lần đầu tiên trông thấy ngươi, ngươi đọc một bài thơ.”

Ta cảm thấy rất kỳ lạ.

Vì sao những người làm việc ác ấy, người nào người nấy tỏ vẻ vô tội như thế? Dường như những chuyện kia cũng không phải là bọn họ làm.

Ngư tinh Tiểu Tâm, Đào Hoa quan chủ, còn có Tam Thất… Các nàng đều có thể điềm nhiên như không ôn chuyện, bộ dạng cảm động gặp lại bạn cũ.

Khiến ta vừa cảm thấy hoang đường, vừa cảm thấy hơi mắc ói.

Ta vê dải lụa chơi trong tay, quấn chặt, lại buông ra.

Ngay lúc ta cho rằng nàng sẽ không nhắc tới chuyện xưa, nàng bỗng nhiên nói: “Ta biết, trong lòng ngươi chắc chắn oán hận ta.”

Ta ngẩng đầu liếc nhìn nàng một cái: “Không phải.”

Ta không oán hận nàng, cũng như ta không hận Tiểu Tâm.

“Ngươi xem.” Nàng lấy một cái túi gấm từ trong tay áo đưa cho ta: “Xem thử đi.”

Trong túi gấm là thẻ bài gỗ. Chính là thẻ bài chúng ta lĩnh khi vừa tới Đào Hoa quan kia, một mặt có khắc hoa đào, một mặt có khắc số thứ tự. Ta còn nhớ Mẫu Đơn sư tỷ và Đào Trực sư huynh, thời gian bọn họ ở tại Đào Hoa quan lâu, trên thẻ bài khắc chính là hoa đào và tên của bọn họ, không phải là số thứ tự.

Nàng giữ lại những thẻ bài này, để làm gì đây?

Nàng cũng đừng nói nàng vô cùng hối hận, vô cùng hoài niệm những người đó, bày ra bộ dáng dịu dàng thắm thiết tình tứ nhìn vật nhớ người, bằng không, ta nhất định sẽ buồn nôn mà chết.

Có điều trước khi sắp chết nhất định phải xử nàng, bằng không ta chết không nhắm mắt.

“Sau trận chiến năm đó ấy, ta ngưng tụ hồn phách của bọn họ lên trên thẻ bài này, tìm nơi địa khí linh mạch dồi dào tĩnh dưỡng, mặc dù không thể khôi phục lại tu vi trước đây, thế nhưng có lẽ cũng được năm phần, bảy phần…” Nét mặt của nàng có chút vui mừng: “Lại qua mấy chục năm, sẽ đến cuối cùng.”Ta bất ngờ nói không nên lời, qua một lúc lâu mới tìm được tiếng nói: “Ngươi là nói, bọn họ chưa chết sao?”

“Thân thể tiêu tan, hồn phách lại đều bảo tồn.”

Vậy mà, vậy mà… lại như thế vậy?

Mẫu Đơn sư tỷ, Đào Trực sư huynh, còn cả những người khác, tên của bọn họ ta nhớ không rõ, thế nhưng, những ngày tại Đào Hoa quan, tiếng cười vui vẻ cũng vậy, ồn ào không ngớt cũng thế… Thời gian giống như thủy triều không ngừng bào mòn, ta cho rằng bọn họ cũng đã biến mất trong thời gian hồi ức, rốt cuộc vô duyên gặp nhau…

Đây là việc vui, thế nhưng ta cảm thấy hai chân như nhũn ra, chậm rãi ngồi trên ghế đá, lại chỉ cảm thấy mờ mịt và không chân thực.

Trên thẻ bài đích xác có linh phách dao động, nàng không nói dối.

“Vì sao, muốn nói những chuyện này cho ta biết?”

Nàng lẳng lặng nhìn bèo phất phơ, nhẹ giọng nói: “Quãng thời gian tại Đào Hoa quan, ta cũng hoài niệm. Ban đầu lúc hạ quyết tâm muốn làm như vậy, ta không do dự. Thế nhưng, những ánh mắt sùng kính ấy, thời gian ở chung ấy, trái tim của ta không phải làm bằng đá, ta làm sư phó, truyền thụ đồ đệ, có đôi khi ta thậm chí đã quên dự tính ban đầu của mình chẳng qua là muốn lợi dụng những tiểu yêu đó, ta thật sự, coi bản thân là một sư phó, ta cũng luyến tiếc… Ta mấy năm nay tìm một vài linh hoa linh thạch lại làm thân thể cho bọn hắn, chờ hồn phách dưỡng tốt, coi như đại công cáo thành.”

Nàng quay đầu: “Nếu như chuyện ngày trước lại xảy ra, lựa chọn của ta vẫn sẽ không thay đổi. Thế nhưng ta đối với các ngươi, cũng không phải, cũng không phải không có cảm tình…”

Ta lật từng tấm thẻ bài qua nhìn.

Có cái tên quen thuộc, có cái đã không còn ấn tượng, thẻ bài của Mẫu Đơn sư tỷ và Đào Trực sư huynh cũng lẫn trong đó.

“Ngươi cứu, là người trong lòng ngươi sao?”

Thanh âm nàng có phần hơi chua chát: “Ta thích hắn, có điều, hắn không thích ta chút nào.”

Ta thoáng sửng sốt, ta còn tưởng là câu chuyện lưỡng tình tương duyệt, náo loạn nửa ngày, lại là một đoạn tương tư đơn phương?

“Còn không có chúc mừng ngươi, tân hôn đại hỉ.” Nàng nói.“Cám ơn.”

Nói hai câu này, lại tẻ ngắt.

“Chờ Mẫu Đơn bọn họ được rồi…”

“Ta sẽ truyền tin cho ngươi.”

Sau khi nàng đi, một mình ta ngồi chỗ ấy ngẩn người, vê vê tóc, lại xoa xoa hai má.

Trong lòng có vui sướng, thế nhưng, còn có chút khổ sở. Có ước ao, cũng có băn khoăn.

Cách quá lâu, trải qua cũng nhiều, cảm tình trở nên phức tạp.

Trở lại chính điện, đang đến đại lễ yết kiến.

Sau khi Tử Hằng tế bái tổ tiên, về ngồi chính vị. Trong chính điện rộng lớn đứng hàng loạt người, quỳ gối dập đầu, trịnh trọng lạy hắn.

Đi tới đứng bên cạnh Phượng Nghi, Dục Phong thì đứng bên cạnh hắn, hai người sắc mặt ngưng trọng, đứng trang nghiêm xem lễ.

Ta nắm một tay Phượng Nghi.

Tử Hằng ngồi ở chỗ đó, dáng vẻ tôn quý uy nghiêm.

Còn có, tịch mịch.

Thân phận càng tôn quý, cung điện càng phồn hoa, tịch mịch cũng lại càng sâu.

“Nàng đừng lo lắng.” Phượng Nghi khuyên ta: “Vị trí này cũng không phải là khổ sai đệ nhất thiên hạ, nàng xem nàng, chân mày nhăn có thể kẹp chết muỗi.”

“Đây quyết không phải nhiệm vụ hay.”

“Được rồi, nhưng mà nàng xem, ta lớn nhỏ cũng là vua của một tộc, cũng sống không phải rất tốt sao?”

Ví dụ còn có thể nói như vậy? Ta lườm hắn một cái.

Nhưng, trong lòng ít nhiều thoải mái hơn chút. Mọi việc đều tùy người làm, Tử Hằng sẽ không tham lam làm bậy giống long vương trước đây, cho nên, ta hẳn là tin tưởng hắn.

Phượng Nghi quay đầu liếc mắt nhìn ta: “Nàng gặp phải ai bên ngoài?”

“Chàng đổi nghề đoán mệnh rồi?”

“Chút tâm tư của nàng, đều đặt trên khuôn mặt, còn cần phải đoán sao.”

>o

Chương 195: Người tới

Nhưng lực chú ý của ta rất nhanh chuyển đến một câu khác mà Phượng Nghi vừa nói.

“Chàng nói người của ma cung cũng tới?”

“Lễ mừng có ba ngày, hôm nay chưa tới, ngày mai chắc chắn sẽ tới.”

Hự…

Muốn mặt mũi muốn phô trương, thì phải chịu đựng những chuyện phiền toái nhiều vô kể này.

“Không thể không cho bọn họ tới sao?”

“Có câu người tới đều là khách, cũng không thể đóng cửa không cho vào.” Phượng Nghi nói: “Long vương chuyển giao chuyện lớn như thế, bọn họ sao có thể không tới? Ta nếu là ma quân, nhất định sẽ không bỏ qua cơ hội này.”

Ta suy nghĩ, nếu như ma cung có người tới… Hắn bỗng nhiên quay đầu, ta quay đầu nhìn theo.

Đây thật sự là… nhắc Tào Tháo Tào Tháo đến.

Người của ma cung tại việc mặc quần áo trang điểm, không giống như người tu hành của những nơi khác, cho dù cách rất xa, liếc mắt một cái cũng có thể nhận ra bọn họ.

Bóng dáng đi đầu, sao lại nhìn quen mắt như thế chứ.

Tam Thất mặc một thân đen, lại khoác khăn lụa đỏ thẫm. Màu đỏ ấy tựa lửa, từ xa nhìn lại, cả người giống như sắp thiêu cháy.

Đến đâu cũng có thể gặp nàng, đây có phải “oan gia ngõ hẹp” mà tục ngữ nói hay không?

Ta vừa rồi còn nghĩ nếu người ma cung tới, liệu có phải là người ta biết hay không. Kết quả thật đúng là Tam Thất đến đây.

Eo nàng thắt rất thon, đi rất đẹp mắt. Nhưng ta chung quy lo lắng eo của nàng liệu có gãy hay không.

“Nếu nàng không muốn gặp nàng ta, chúng ta đi trước đi.”

Ta vừa định nói được, nghĩ lại một cái lại đổi ý.

Vì sao chứ, làm chuyện đuối lý cũng không phải ta, ta cớ chi phải trốn tránh nàng?

Người của ma cung lấy Tam Thất cầm đầu, cùng nhau chúc mừng Tử Hằng, cũng dâng lễ vật lên. Dục Phong nói với Phượng Nghi một câu, xoay người đi trước. Hắn vừa đi, bóng màu hồng nhạt đứng không xa phía sau hắn kia cũng di chuyển, lúc xoay người làn váy giống như mây tía uyển chuyển tản ra. Nàng đi theo sau Dục Phong, tư thái nhu hòa dịu dàng, tình cảnh ấy khiến ta nhớ tới cái từ như hình với bóng.

Người quan chủ Đào Hoa quan thích, không thể nghi ngờ chính là Dục Phong.

Tử Hằng và Tam Thất nói xong lời khách sáo, thái độ đều rất tự nhiên, không nhìn ra từng có hiềm khích chút nào.

Ánh mắt Tam Thất chậm rãi quét qua trong đại điện, lúc xẹt qua chúng ta hơi dừng lại, nàng nói hai câu với người bên cạnh, sau đó đi về phía chúng ta.

Hai tay trong tay áo ta không kìm lòng nổi nắm thành quyền! Mặc dù ta ngoài miệng nói không sao, thế nhưng… căng thẳng vẫn là khó tránh khỏi.

Nàng đi đến trước mặt chúng ta, thần sắc trên mặt rất quái dị, như cười như không nhìn Phượng Nghi, mắt cũng không nhìn ta.

Nàng rất biết trang điểm, phối hợp váy đen áo đỏ này, tôn thêm gương mặt giống như bạch ngọc của nàng, khuôn mặt xinh đẹp tuyệt trần, diện mạo tinh xảo.

Ta cảm thấy được lòng bàn tay hơi hơi ngứa, ánh mắt nàng nhìn Phượng Nghi không chút kiêng kỵ như thế! Coi ta là người chết à?

Ta sán gần Phượng Nghi hơn chút, kéo một cánh tay hắn.

Phượng Nghi quay đầu mỉm cười với ta.

Tam Thất không nói chuyện, hắn cũng coi như trước mắt không có người này, ánh mắt lướt qua mặt nàng, căn bản coi nàng là là người qua đường Giáp.Ta hạnh phúc híp mắt, đầu tựa vào vai Phượng Nghi, còn vô cùng thân thiết cọ hai cái.

Hờ!

Tam Thất rốt cuộc mở miệng trước. Nàng muốn kéo dài thời gian với chúng ta, đấy là chắc chắn thua không thắng.

“Phượng Nghi, đã lâu không gặp.”

Ta cười mỉm mở miệng: “Có bao lâu đâu, trước khi chúng ta thành thân không phải từng gặp một lần sao?”

Ta biết bộ dáng của ta bây giờ rất tiểu nhân, đắc ý vênh váo, thế nhưng không có cách nào khác, ai gặp người kiêu ngạo ngay trước mặt dụ dỗ chồng mình, có lẽ cũng chả lấy được phong độ tốt vẻ mặt tốt gì để đối mặt nàng.

Nàng căn bản không thèm nhìn ta, còn nói: “Lúc ta tới đã nghĩ, nhất định có thể gặp ngươi ở chỗ này, quả nhiên liền gặp.”

Mắt Phượng Nghi cũng không nhìn nàng, hỏi ta: “Nàng không ăn cái gì, đồ trên tiệc không hợp khẩu vị?”

Ta nhìn Phượng Nghi hai mắt tỏa ra trái tim hồng. Phượng Nghi quá phối hợp! Đừng nói sắc mặt tốt, ngay cả nhìn cũng không nhìn nàng, không để ý nàng, tiến không phải thối cũng chẳng xong, sau khi do dự một chút, lại ngồi xuống ngay bên cạnh chúng ta!

Nàng rất cẩn thận, phòng ngự toàn bộ khai hỏa, không ăn cơm, cũng không đụng nước trà. Có lẽ là lần trước tại Bàn Ti động khi cho là mình thu hoạch toàn thắng lại bị thua thiệt nhiều, bây giờ học thông minh.

Ta học tập Phượng Nghi, xem nàng là không khí. Lần trước đã không nể mặt, cũng khỏi cần lại khách khí với nàng, uống hai chén rượu, chúng ta đi trước, mặc nàng không tiện đi theo.

Nhưng hôm nay từ sáng sớm đã không ăn thứ gì, những chén đĩa thấy bày trên tiệc kia, tinh xảo thì tinh xảo, thế nhưng lượng lại ít, còn lạnh băng băng, thật sự làm cho người ta không thèm ăn nổi. Phượng Nghi cũng không ăn gì, ta tự mình nhóm bếp nấu mì, còn cho vào hai quả trứng, sau khi bưng ra, hai bát mì, trên mỗi bát đều trải một quả trứng gà.

Mấy năm nay ta được Hôi Đại Mao chăm sóc, đến mức không phân biết được ngũ cốc, may mắn nấu mì việc này đơn giản, không dùng pháp thuật cũng có thể ứng phó được. Lại cầm bao thịt khô mở ra, ta và Phượng Nghi cúi đầu xuống ăn mì sợi ở cửa sổ.

“Này, ta nói, Tử Hằng hai ngày nay có ăn gì không? Sẽ không chỉ uống trà qua ngày chứ?”

Phượng Nghi dừng một chút, hai sợi mì treo ngược ở bên miệng trên không ra trên dưới không ra dưới, rất phá hoại hình tượng trai đẹp.

“A, thật sự là chỉ uống trà?” Vậy còn không đói da ngực đụng da lưng sao? Người ta đều nói thần tiên tịch cốc, nhưng không có chuyện gì ai tịch cốc chơi chứ, cũng không phải bế quan luyện công! Bụng cũng sẽ đói mà không thoải mái!

“Mau ăn, ăn xong tìm hắn đi.”“Hắn hôm nay không rảnh.”

“Vậy tối đi.”

“Buổi tối cũng không…”

Ta vỗ đũa trừng mắt: “Cho đồ ăn vào miệng cũng không rảnh? Thực sự không được thì cho điểm tâm vào trong tay áo hắn, thời gian quay đầu khoát tay cũng có thể nhét một miếng!”

Da mặt Phượng Nghi nhăn nhíu, trong miệng có sợi mì còn chưa kịp nuốt xuống, cực lực nhịn cười, cố gắng nuốt xuống mới nói câu: “Nàng nói giống như nhồi cho vịt ăn…”

Ta phù một tiếng phun ra, vụn mì vụn trứng gà trộn vào nhau, vàng vàng trắng trắng, rất giống như thứ trắng vàng nào đó!

Cũng may động tác của Phượng Nghi nhanh, tay áo vung lên, đống vụn này đều bị hắn gạt ra.

Ta lau lau miệng, bưng nước mì lên ừng ực một ngụm lớn.

“Vậy chàng nói đi, cũng không thể để hắn bị đói chứ?”

Mặc dù đói không chết… Thế nhưng đấy cũng không phải là cái gì dễ hưởng thụ.

“Yên tâm đi, các mỹ nhân ngư bưng thứ ngon đã sớm trông ngóng đợi chờ rồi.”

Còn mỹ nhân? Còn trông ngóng đợi chờ?

Ta lại muốn phun, có điều canh đã nuốt xuống hết.

“Đó là mỹ nhân kế, không thể mắc mưu.” Ta lập tức khẩn trương.

“Tử Hằng tinh thông hơn nàng, không cần nàng phải lo lắng việc này.”

Ta nhìn nhìn Phượng Nghi, bỗng nhiên cười rộ lên ha ha, vừa cười vừa vỗ bàn.

Hắn có phần không hiểu ra sao: “Nàng cười cái gì?”

“Thật ra mỹ nhân kế không thích hợp đối với Tử Hằng vả lại, những mỹ nhân ngư kia không ai đẹp được bằng chàng. Tử Hằng tương tri tương giao với chàng mấy trăm năm, ha ha ha, cạm bẫy sẽ biết nhảy, loại thiệt thòi này sẽ không chịu!” Phải nói là, chẳng thèm chịu.

Năm đó ta còn từng nghi ngờ, một con rồng một con phượng này, quan hệ không tầm thường ấy là không tầm thường. Đi chẳng lẽ là đường đam mỹ?

Bây giờ đương nhiên biết không phải, thế nhưng đột nhiên nhớ tới chuyện khi đó, ta vẫn không nhịn được.

Có điều trêu chọc tướng mạo Phượng Nghi thì được, suy nghĩ phía sau ta lại không dám nói ra, bằng không Phượng Nghi mười phần mười sẽ thẹn quá hóa giận!

Nhưng khen hắn đẹp, Phượng Nghi bình thường sẽ không trở mặt.

Chẳng những không trở mặt, hơn nữa còn…

Hắn cười hớn hở đung đưa mắt với ta, ý không ở trong lời — nàng rất tinh mắt!

Xì, bảnh chọe!

Tử Hằng dù có bận cũng phải trở về ngủ, không lo hắn không có gì ăn. Ta buổi chiều không ra ngoài đi dạo lung tung, lấy một vài củ sen rong biển trộn với thịt trai vỏ xám nấu canh, tự mình nếm thử, trong canh mặn thơm có sen và vị ngọt của thịt trai, mùi vị không tệ.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau