BÀN TI ĐỘNG 38 HÀO

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Bàn ti động 38 hào - Chương 186 - Chương 190

Chương 186: Ờ, mở hội mở hội

Ta thò đầu ngắm một cái một cái, lại vội rụt về.

Phượng Nghi nhìn ta: “Nàng làm sao vậy?”

Ta chột dạ…

Người bị đánh chửi kia, không phải là cung nữ muốn sai ta chạy việc không thành, vừa rồi còn tới gây chuyện sao!

“Đồ khốn! Ta bảo ngươi lười nhác! A, ngay cả lời của ta cũng không nghe, sai ngươi đưa quần áo còn dám cho ta…”

“Tỷ tỷ, tỷ tỷ! Ta cũng là không có biện pháp mà, trong phòng không có ai, ta lại phải đi lấy thuốc cho Hinh Ngọc tỷ, ta sai một tiểu cung nữ đưa thay ta, thế nhưng nàng ta lại mang quần áo đi lĩnh cơm ăn…”

Hợ, ta nhìn nhìn Phượng Nghi, chúng ta vẫn nên tránh đường là tốt nhất.

Thế nhưng chưa chờ chúng ta tránh ra, phía sau truyền đến một tiếng kêu thê lương.

Ta bị dọa nhảy dựng, không để ý có phiền toái hay không, hai bước chạy đi.

Tiểu cung nữ xui xẻo kia ôm đầu ngã nghiêng. Ta trước tiên rất nhanh liếc mắt một cái, không nguy hiểm tính mạng, vậy còn may.

Mặc dù không có giao tình gì, thế nhưng nàng bị đánh lại nói cũng có nguyên nhân của ta.

Người đánh kia cầm cây gậy, cũng ngẩn ra đó, nhìn thấy ta lao tới, lại trước tiên lắp bắp giải thích với ta: “Ta chỉ định đánh nàng hai cái, ta định đánh vào lưng, không, không định đánh vào đầu.”

“Trước tiên cầm máu băng bó cho nàng đã.” Ta lại không muốn truy cứu trách nhiệm đánh người của nàng ta.

Ta có pháp thuật có thể cầm máu cho nàng, nhưng không dám dùng lộ liễu, thừa dịp nữ nhân kia luống cuống tay chân muốn băng vết thương cho nàng lặng lẽ dùng ngón tay phẩy một cái, máu lập tức ngừng, lại quấn lên mảnh vải gì gì đó, không quá đáng ngại, cũng may nàng bị đánh hôn mê, rất thuận lợi.

Thành công lui thân, Phượng Nghi giễu ta: “Lại làm người tốt đi.”

“Chao ôi, ta là chòm sao Thiên xứng mà…”

“Làm cái gì?”

Ta che miệng cười: “Đi đi, có rảnh nói tỉ mỉ với chàng.”

Thủy Tinh cung này không đẹp như nhìn qua chút nào, cũng có lông gà vỏ tỏi, cũng chướng khí mù mịt.

Ta nhỏ giọng hỏi Phượng Nghi: “Này, chàng có phải biết hậu viện lớn không có chỗ tốt, cho nên mới miễn cưỡng giữ mình trong sạch không hả?”

Phượng Nghi chững chạc đàng hoàng: “Thật ra ta miệng cọp gan thỏ, rất nghèo, người trong nhà mà nhiều, lại nuổi không nổi.”

Ta sửng sốt, lại không thể cất tiếng cười to, nghẹn vô cùng vất vả.

Chúng ta vòng một vòng, thật sự không có chuyện gì mới mẻ để nhìn, cuối cùng ta nói: “Quên đi, bằng không chúng ta liền đi tiền điện đi, cứ xoay tới xoay lui như vậy… đại yến của thủy tộc hẳn là sắp bắt đầu rồi? Chàng thấy chúng ta ở trên xà nhà hay hơn? Hay là núp trên tường tốt hơn?”

“Ừm, trên xà nhà đi, xem rõ ràng.”

Quân tử leo xà nhà?

Ợ… Cái này, được rồi, thỉnh thoảng làm khách mời một lần cũng không sao.

Chúng ta lén lút vào tiền điện, cung điện này rất lớn, so sánh với diện tích đại quảng trường của ma cung kia, cũng ngang nhau. Chúng ta vừa mới ngồi yên trên xà nhà chính, mí mắt ta bắt đầu giật loạn.
“Ai, mí mắt giật, có ý gì?”

“Trái hay là phải?”

“Cả hai.”

Phượng Nghi cười một tiếng: “Nàng coi như xong, người nhỏ gan còn nhỏ hơn. Người ta đều nói nhát như chuột, nàng có phải ở chung lâu với Đại Mao, gần mực thì đen không?”

Ta nhỏ giọng lầu bầu: “Không phải như vậy, lần trước đi xem náo nhiệt, chàng cũng xem thành trọng thương. Ta chính là… nghĩ lại mà sợ.”

“Đừng sợ, ta cam đoan, ta bây giờ cũng không sơ suất như thế, không chỉ nàng sẽ không bị thương, tự ta cũng tuyệt đối có thể toàn thân mà lui.”

Lời này của hắn nghe giống như vui đùa, thế nhưng nghĩ cẩn thận, lời nói thản nhiên, ý tứ lại rất nghiêm túc.

Ta chậm rãi nắm tay hắn, Phượng Nghi mặc quần áo giống như những người hầu bận bịu bên dưới, màu xanh ếch rất khó coi, trên người ta thì lại là đỏ san hô. Thế nhưng phong nghi dung mạo của Phượng Nghi, cho dù khoác lên hắn vải bố túi da, hắn cũng là ngạo nghễ thiên địa, màu xanh biếc tục muốn chết kia mặc trên người hắn, thoạt nhìn cũng giống một ao nước biếc ung dung thản nhiên, tôn lên khuôn mặt như ngọc, đôi môi như son.

Đẹp a… Đều nói sắc đẹp thay cơm. Nếu thực sự thay được cơm, ta chắc chắn sắp biến thành bà siêu béo!

Dưới chân chúng ta, những phó thị của Thủy Tinh cung này bận rộn đi đi lại lại, đã có người tới, chào hỏi lẫn nhau, tiếu lý tàng đao… Không, không phải tàng đao, là tiếu lý rút đao. Ta vốn luôn chậm chạp, ngay cả ta ngay cả ta cũng nghe được những người đó nói chuyện với nhau không mang ý tốt, vậy không phải tàng đao, đã là rút đao ra sáng choang để chém giết.

Ta cảm thấy tim lạnhg, những người này đều là vô cùng thân thiết xưng hô thúc thúc bá bá ca ca đệ đệ, nhưng trên thực tế, tất cả đều đang tranh đoạt lợi ích. Cái gì mà địa bàn của ngươi lớn của ta nhỏ, của ngươi…

Tử Hằng muốn tìm thân tình trong gia tộc thế này, vậy không phải là trèo cây tìm cá sao?

Hắn rốt cuộc nỗ lực biết bao, lại thất vọng bao nhiêu lần chứ?

Cho tới bây giờ.

Mấy ngày trước lúc ở chung với chúng ta, hắn còn luôn luôn mỉm cười. Thế nhưng trở lại nơi hẳn nên xưng là nhà của hắn, hắn lại nhốt chặt mình trong phòng, không ăn, không uống, cũng không để ý tới hết thảy bên ngoài.

Mọi thứ nơi này, đã khiến hắn thất vọng cực độ rồi phải không?
Trò hề của những người bên dưới đó lộ ra càng nhiều, càng dối trá tham lam, ta càng cảm thấy ta lần này là tới đúng rồi.

Lại ép dạ cầu toàn vì những người này, nhận những an bài dối lòng ấy, Tử Hằng sớm muộn sẽ uất ức mà chết!

Mặc dù khi hắn đối mặt với chúng ta luôn luôn tươi cười ấm áp, nhưng lòng hắn thì sao? Hắn chưa từng lộ ra mất mát và uất ức của mình.

Cái gọi là đại hội thân tộc này, nghe qua chính là một đại hội chia của. Bọn họ nghị luận đồng tộc chết bệnh già, ngầm công khai ám chỉ phân phối những ích lợi ấy ra sao. Bọn họ nói càng nóng hổi, luồng khí ấy trong lòng ta lại càng nghẹn lợi hại.

Đây đều là cái gì với cái gì chứ, đâu giống như tộc nhân thân thiết? Đúng rồi, Thám Xuân trong Hồng lâu nói rất đúng, máu mủ cả nhà, tựa như một đám gà chọi hận không thể hận không thể ngươi ngươi ăn ta ta ăn ngươi, trên mặt là thân nhân, trong xương là cừu nhân.

Ghế bên trái đều là khách nam, bên phải thì tới không ít khách nữ, bọn họ vừa tiến đến, ta nhất thời tinh thần tỉnh táo, Phượng Nghi cười nhạo ta để bụng với những phong hoa tuyết nguyệt này, ta cũng không tức giận. Vốn chính là thế mà, những người nam này trông thế nào, còn người nào người nấy mặt mũi đáng ghét lời nói vô vị, ta chú ý bọn họ làm chi?

Những mỹ nữ này lại bất đồng, không biết đều là tinh gì yêu gì, dung tư tú lệ, thanh âm cũng dễ nghe, có uyển chuyển, có thanh thúy.

Chúng ta ngồi trên xà chính, thứ tự chỗ ngồi phía dưới hẳn là tương đối quan trọng. Một nữ tử mặc quần áo vàng nhạt và một cô nương mặc quần áo hồng nhạt cùng nhau qua, vừa vặn ngồi vào ghế dưới chân ta. Người mặc áo vàng lớn tuổi hơn một chút, đoan trang văn tĩnh hơn một chút, người mặc hồng nhạt tiếng cười không ngừng, thoạt nhìn rất hoạt bát. Bọn họ hẳn đều là khách, sau khi ngồi xuống trước tiên nghị luận mấy câu về cảnh hôm nay, lại nhỏ giọng thảo luận với mấy vị cô nương cũng tới làm khách vừa mới chào hỏi.

Ta duỗi tai, nghe tám chuyện cao hứng bừng bừng. Tỷ như vị cô nương kia tính khí táo bạo giả bộ thục nữ, đồ cưới của ai đã chuẩn bị ít ngày nữa sẽ xuất giá, bỗng nhiên nàng chuyển mũi nhọn: “Tứ tỷ tỷ, vị ý trung nhân của ngươi kia, hôm nay cũng khẳng định sẽ đến chứ?”

Người mặc áo vàng vội vàng nói: “Tử muội, cũng không nên nói bậy, nào có việc này.”

“A, ngươi không phải nói hắn tốt hơn người khác, có tình có nghĩa có tài có mạo, khắp Đông hải tìm không ra người thứ hai tốt như hắn?”

“Hắn thì tốt… Nhưng ta nào có, nào có…”

Nàng là muốn nói không có nhớ người ta đi? Thế nhưng nghe ý tứ trong lời nói này, e lệ nhiều hơn là tức giận, còn có chút muốn nói lại thôi, rõ ràng chính là tâm đã trao còn gì!

Phượng Nghi thấy ta nghe cao hứng, lấy ra một cái túi vải nhỏ từ trong tay áo cho ta, ta mở túi, cầm một miếng điểm tâm, đầu tiên cho hắn ăn nửa miếng, chính mình cũng cắn một ngụm, tiếp tục nghe các nàng nói chuyện.

“Dào ôi, tứ tỷ à, ngươi nếu như trong lòng có hắn, thì nói với dì dượng đi, để bọn họ tìm người nói chuyện, ngươi nhân phẩm tốt tính tình cũng tốt, tướng mạo cũng là trong trăm có một nổi tiếng gần xa, ta đánh giá ấy à, chuyện này có thể thành.”

“Ôi, ngươi đừng có nói bậy.”

“Ta không phải nói bậy mà, tuổi ngươi cũng tới lúc rồi, nếu để cho người trong nhà kết đôi lung tung, vậy ngươi cũng không chỗ để khóc. Ta nghe mẹ ta kể, có người nhờ bà làm mối cho ngươi đấy.”

“Thật sự?” Người mặc áo vàng vừa nghe lời này, nhất thời trong lòng rối loạn, thanh âm có chút hoảng loạn: “Là ai?”

“Bà chưa nói. Nếu là gả người tính tình dịu dàng, vậy thì tốt. Thế nhưng tứ tỷ, nếu là thất công tử vô lại kia lại đến dây dưa ngươi, muốn đòi ngươi làm trắc phi, ngươi nhưng làm sao bây giờ?”

A, còn kéo tới hậu cung của long cung nữa? Thật sự là phức tạp.

“A, tứ tỷ, hắn đến đây!”

Ta bản năng quay đầu, muốn nhìn rối loạn tâm hồn thiếu nữ cô nương người ta chính là nhân vật thần tiên ở đâu!

Hợ…

Ừm, người mặc một bộ bào phục viền đen, đầu đội mũ khảm hạt châu ngọc bích nho nhỏ, thong dong tao nhã chậm rãi đi tới này… Đây không phải là Tử Hằng sao?

Ô! Ta sớm nên nghĩ tới! Long cung, Ngao gia, nhân vật tiểu bối lứa này có thể tung ra, phỏng chừng Tử Hằng nếu nhận thứ hai, sẽ không ai có thể là số một đi?

Chương 187: Yến hội

Thứ tự chỗ ngồi của những người này sắp xếp theo địa vị cao thấp, chỗ Tử Hằng ở vị trí thứ năm bên trái, phía trên hắn có bốn người, đương nhiên, người đầu tiên hẳn là bá phụ hắn, cũng chính là tộc trưởng Ngao gia hiện tại, vị long vương ở tại Thủy Tinh cung này. Người thứ hai ấy à, ta suy nghĩ hẳn là nhi tử của long vương này, từng nghe nói mấy lần, vị đại công tử này cũng không phải là tay mơ, người thứ ba có lẽ là huynh đệ của long vương, cũng coi là quyền cao chức trọng, năm đó tranh rất dữ với đại ca hắn, đáng tiếc cuối cùng bị thua, đành phải cúi người. Nhưng nhiều năm như vậy, long vương cũng không thể xử lý được hắn. Vậy còn một là ai đây?

Các nữ quyến càng ngày càng nhiều, trên tiệc cũng càng lúc càng náo nhiệt, có không ít nữ quyến ở hậu cung cũng đi ra, đương nhiên người có địa vị càng quan trọng, tới càng trễ, tới sớm đều là tôm tép. Ghế trống bên nữ quyến còn nhiều hơn bên trái, chừng mười chỗ đằng trước đều trống, chắc hẳn đều là mỹ nhân được sủng ái trong hậu cung. Lão long vương này thực sự là… Khụ, luôn nghe nói bộ tộc này phần lớn bản tính háo sắc… Long vương đây thoạt nhìn tuyệt đối xứng đáng cái tên!

Lại liếc Tử Hằng hai cái, hắn gầy hơn so với lúc chúng ta chia tay, bộ dáng ngồi ở chỗ đó không nói một lời, thoạt nhìn có loại… nghiêm túc xa lạ, khuôn mặt vẫn là khuôn mặt ta quen thuộc, thế nhưng khoác lên một tầng vỏ cứng.

Nên, tuyệt đối nên, cảm giác những tộc nhân kia của hắn nuốt sống người cũng không nhả xương, không chút phòng bị, ngay cả da và xương bị cắn cũng không thừa, không chút phòng bị thì còn cái gì.

Hắn ngồi ở đó, phía dưới áo choàng, là ủng thêu chỉ bạc ở miệng, các cô nương chưa lấy chồng trên tiệc bên phải, vừa muốn xem, lại không muốn người khác chú ý, nhìn lén mà tự cho là rất bí mật, lấy tay áo che mặt, lấy quạt chắn mặt, còn có người nương lúc nói chuyện ngắm loạn, thật sự là giấu đầu hở đuôi.

Bỗng nhiên bên trong tiếng kẻng vang, tiếng nghị luận bên ngoài giống như thủy triều xuống biến mất, người người lần lượt đứng lên.

Làn gió thơm kéo tới, tiếng ngọc bội vang, một đám mỹ nữ từ hậu đường đi ra.

Mỗi người một vẻ, oanh oanh yến yến, muôn hồng nghìn tía, ưm… thật là sặc sỡ, mắt cũng bị các nàng làm cho hôn mê.

Lão rồng háo sắc rất có diễm phúc, ta lần lượt nhìn, đều rất đẹp, không biết người nào được sủng ái nhất. Các nàng ào ào lại đây, vào chỗ, sau đó những người vừa mới đứng lên phía ngoài mới ngồi xuống.

Thật sự là trò cười, nghe long cung này còn ba ngày một tiệc nhỏ năm ngày một tiệc lớn, hàng đêm sênh ca, dù sao tài nguyên trong biển phong phú cũng ăn không hết của cải của lão rồng này.

Vị trí phía trước Tử Hằng cũng có người tới, mặc áo choàng màu tương, dáng vẻ có phúc. Đây là cái đinh trong mắt cái gai trong thịt lão long vương kia đi? Hắn trái lại vui tươi hớn hở bắt chuyện với Tử Hằng, thoạt nhìn rất có chút bộ dáng trưởng bối. Thân thiết hòa ái, ừm, đao trốn trong nụ cười của người này khá sâu, xem như là nhân vật số một.

Cuối cùng đến là lão long vương, cũng chính là bá phụ của Tử Hằng, ta vẫn nghe tên nhưng chưa từng gặp mặt.

Ta chưa từng hỏi, không biết phụ thân của Tử Hằng rốt cuộc là nhân vật như thế nào. Hắn cũng chưa từng nhắc tới.

Lão và mẹ của lão, và cả nhi tử của lão cùng ra, toàn bộ đứng thẳng hành lễ, ta và Phượng Nghi vẫn ngông nghênh ngồi trên đỉnh đầu tất cả bọn họ, trong lòng ấy gọi là thoải mái! Trên cao nhìn xuống ấy à, hề, đám người này ta nhìn thế nào không vừa mắt thế ấy, có thể ngồi trên đầu bọn họ, ý nghĩ này có thể làm cho ta cảm thấy vui sướng hơn chút.

Phượng Nghi ngoảnh lại nhìn ta, lại phi thường đẹp đẽ nháy mắt với ta.

Xem ra hắn cũng cảm thấy rất khoái trá!

Xếp đằng trước Tử Hằng chính là một thiếu niên mặc áo choàng màu đỏ thẫm, biểu tình lạnh lùng dường như mọi người đều nợ tiền hắn. Ta nhỏ giọng hỏi: “Hắn là ai?”

Phượng Nghi khẽ lắc đầu: “Chưa từng gặp.”

Lão long vương trông… ưm, không tồi, râu rất dài, lúc trẻ, trông hẳn là không tệ, có điều bây giờ nhìn, mí trên rất sưng, lông mày rũ, vừa nhìn chính là bộ dạng tửu sắc quá độ. Đã như vậy, còn quyền dục nặng nề.

“Nghĩ gì vậy?” Phượng Nghi hỏi ta.

Ta nhét miếng điểm tâm vào trong miệng, hung tợn nói: “Già mà không chết thì cũng làm giặc!”

Da mặt Phượng Nghi giật giật, xem bộ dạng là muốn cười ha hả, thế nhưng miễn cưỡng nhịn xuống.

Phía dưới bọn họ đã bắt đầu bữa tiệc, mùi rượu mùi đồ ăn mùi phấn cùng nhau thổi lên trên. Thoạt nhìn không ăn uống tiệc tùng một phen sẽ không nói chuyện đứng đắn, trong bữa tiệc còn có ca múa, mỹ nhân ngư, binh tôm tướng tép, biểu diễn rất đặc sắc, ta xem vui vẻ. Có điều ca múa rất nhanh rút đi, rượu trái lại càng uống cảnh càng náo nhiệt, chẳng lẽ lão rồng giặc tính chuốc say mọi người, mới nói chuyện chính sự? Tính toán này thật ra không tệ, người khác đều say gục, đương nhiên lão nói cái gì là làm cái đó?

Lão rồng giặc bỗng nhiên nói với Tử Hằng: “Hiền chất à…”

Thật buồn nôn, còn hiền chất cơ đấy!

Tử Hằng chỉ lạnh nhạt gật đầu, lẳng lặng nghe lão nói tiếp.

“Hiền chất à, ngươi xem ngươi, từ nhỏ đến lớn đều tính tình cô độc, ngươi nói thử xem, ta đã nói mấy lần với ngươi rồi? Tổ mẫu của ngươi cũng đã nói ngươi rồi chứ? Mình ngươi ở tiểu viện kia, chỉ một lão tôm hầu hạ, muốn cái gì cũng không có, bảo ngươi dọn vào ở, ngươi sao cứ không muốn chứ?”

Lão thái bà bên cạnh kia phụ họa theo, Tử Hằng chỉ nói: “Ta thích thanh tĩnh.”
“Vậy, ta sai người an bài cho ngươi một cái viện yên tĩnh nhé. Để người ngoài nhìn còn cảm thấy ta khắt khe không tốt với cháu trai đấy.”

Ngươi vốn đã không phải thứ tốt, đừng cố tình dát vàng lên mặt mình chứ. Có điều người bên ngoài rất phối hợp, dồn dập khen lão thật sự là rộng lượng hiền lành.

Ta nổi một thân da gà, Phượng Nghi bên cạnh cũng là vẻ mặt chán ghét.

“Được được được,” lão rồng cố tình khoan dung: “Ngươi thích ở đâu thì ở đấy đi, có điều ta phải nói, tuổi ngươi không nhỏ, cứ một mình cũng không được, chuyện ngày hôm trước ta nói với ngươi… Đến đây, Tuệ công chúa, đến bên này.”

Một nữ tử ngồi ở vị trí phía trước mấy nữ quyến đi tới, nàng mặc cực kiều diễm, đầu đầy châu ngọc, quả thực là một mỹ nhân, chính là cằm nâng hơi cao chút, thoạt nhìn bộ dạng, ưm, chính là như công chúa.

Ta nhỏ giọng hỏi Phượng Nghi: “Nàng là ai?”

“Tây hải, không phải người ở đây.”

“Tử Hằng à, các ngươi cũng nhiều năm như vậy, khà khà, không nói, các ngươi cũng là từ nhỏ đã quen biết, Tuệ công chúa chính là cô nương tốt khó có được, ngươi nếu như dám phụ một mảnh tình ý của nàng, ta cũng không tha cho ngươi. Lúc tân niên, liền làm chuyện này của các ngươi đi! Các vị đang ngồi, đến lúc đó đều phải đến chúc mừng, chén rượu mừng này là nhất định phải uống!”

Ta kinh ngạc… Việc này…

Tuệ công chúa kia lộ ra vẻ mặt vừa kiêu ngạo, lại thẹn thùng, người bên cạnh sau khi ngây người phút chốc lập tức bắt đầu khen ngợi, nói dễ nghe, cái gì mà duyên trời tác hợp này trai tài gái sắc này thực sự là một việc vui bằng trời này vân vân vân vân và vân vân.

Ta lại liếc mắt nhìn biểu tình của Tử Hằng, hợ, hắn căn bản chính là không biểu tình.

Lão rồng này! Chi phối Tử Hằng một lần, còn muốn lại chi phối lần hai? Đây không phải là cưỡng bức trúng thưởng sao! Hơn nữa là hoàn cảnh lớn như vậy, Tử Hằng người này lấy đại cục làm trọng nhất, tủi thân chính mình cũng không thương tổn người khác, hắn dám chắc…

Ta nắm chặt tay lại buông ra, liền hít sâu mấy cái. Phượng Nghi vỗ vỗ bả vai ta: “Đừng kích động, muốn cho hắn vẻ vang không vội nhất thời.”

“Không lúc này vậy muốn lúc nào chứ?”

Đương nhiên, dùng quả đấm đánh con rồng này, ta không ngốc như vậy, ai chẳng biết da rồng vảy rồng dày chư?

Mẹ nó! Ta nếu không nếu không dạy dỗ lão đến một đống vợ lão cũng nhận không ra, ta theo họ lão!
Phượng Nghi cười mỉm nhìn ta vận công, vô số sợi tơ chỉ dùng mắt tuyệt đối không nhìn thấy ào ào bắn ra, hoàn toàn không có ý muốn ngăn cản ta.

Ta nghĩ thế nào cũng thấy, Phượng Nghi mang ta đến xem cái gì mà tụ hội này, chính là muốn cho ta kiềm chế không được tính tình làm như vậy đấy chứ? Hắn có phải sớm muốn làm như vậy, nhưng vẫn ngại hành động hay không?

Người này!

Nhưng bây giờ quan trọng không phải hắn.

Tử Hằng vẫn biểu tình đạm mạc, những chúc mừng, khen tặng hai bên, dường như không có nửa điểm quan hệ với hắn, với Tuệ công chúa kia, cũng là không liếc mắt nhìn. Lão rồng giặc hạ thấp thanh âm, trầm giọng nói: “Ngươi xem ngươi, ta đã nói ngươi tính tình không tốt, quá tùy hứng. Đến, dời chỗ cho Tuệ công chúa, ừ, liền đặt ở chỗ đó.”

Lão vừa chỉ, người hầu bên cạnh dời ghế ngồi và cả chén đũa của Tuệ công chúa kia qua, đặt ở bàn Tử Hằng.

Tử Hằng vẻ mặt không thay đổi, thế nhưng khi Tuệ công chúa nọ dời bước về phía chỗ hắn, hắn đứng lên, có lễ nhường nàng ngồi xuống, nhưng chính mình lại đi đến bàn thiếu niên mặc áo choàng màu đỏ, nói câu: “Cửu đệ, chúng ta chen chen.”

Thiếu niên kia kéo ghế qua, nói: “Không cần khách khí, ngồi đi.”

Tử Hằng chắp tay, thản nhiên thong dong ngồi xuống.

Bầu không khí trên tiệc trở nên cứng ngắc cổ quái, lấy khối ở giữa nhất làm trung tâm, giống như gợn sóng lan rộng bốn phía.

Lão rồng sắc mặt âm trầm khó coi, biểu tình của Tuệ công chúa kia lại… ờ, cái gì mà, ta cũng không hình dung được! Nói thật, mặc dù cô nương này không phải loại hình ta yêu thích, nhưng chuyện này, sai lầm chủ yếu hẳn là quy vào lão rồng mà không phải nàng. Nhìn dáng vẻ sượng mặt của nàng, cũng rất đáng thương.

“Nàng muốn thiện tâm, cũng phải nhìn đúng người.” Phượng Nghi nói: “Nàng ta cũng không phải là người lương thiện gì, lợi hại nhất một lần trong một ngày đánh chết tám thị thiếp của cha nàng ta.”

“Ai nói ta thiện tâm với nàng ta chứ.” Ta liếc mắt nhìn nàng: “Con người ta rất biết phân rõ phải trái, có điều gặp phải loại chuyện này ta tuyệt đối sẽ giúp người quen chứ không làm theo lý. Lại nói, chuyện này bọn họ cũng không chiếm lý lẽ.”

Phượng Nghi sờ sờ đầu ta, tựa như vui mừng: “Tốt tốt, có tiến bộ.”

“Hừ, tay ngứa thì sờ đầu mình đi.”

Trong lòng Tử Hằng, không chắc lạnh thành thế nào rồi…

Hắn nhẫn nại một lần lại một lần, đến bây giờ, đã không còn bất luận ảo tưởng hay mong đợi gì.

“Tử Hằng à, ngươi xem ngươi, người lớn như vậy, còn ngượng ngùng à, ha ha…” Mẹ của lão rồng hòa giải, người bên cạnh phụ họa theo: “Đúng vậy, đúng vậy, nhìn xem, vẫn còn trẻ tuổi, trước mặt mọi người ngại ngùng thôi.”

Ta xem ngại ngùng là lão rồng giặc ép buộc sắp đặt hôn sự của người khác ấy!

Chờ coi!

Mẹ của lão rồng nâng trà lên uống một ngụm, dịu một hơi, ngón tay ta kéo, nhắm mắt lại.

Lão thái thái kia vẻ mặt biến đổi, bỗng nhiên khoát tay, một bạt tai thật mạnh tát vào mặt lão rồng giặc. Lão hoàn toàn không có phòng bị, khuôn mặt bị đánh đến lệch sang một bên.

Được, lão thái thái này lúc tuổi còn trẻ nhất định là luyện thiết sa chưởng! Ta chỉ nhấc nhấc tơ, sức lực của bà ta đã đủ rồi!

Vốn trong điện đã yên tĩnh, cú bạt tai này đánh rất giòn giã, quất vào mặt lão rồng giặc, nhưng kinh sợ lại là toàn trường!

Dưới lòng bàn chân cực kỳ yên lặng.

Ta đắc ý liếc mắt nhìn Phượng Nghi, hắn vươn ngón tay cái với ta, khẩu hình đang nói: Đánh rất hay!

Chương 188

“Vừa rồi có con muỗi…” Lão thái thái hoàn hồn lại trước tiên, tay còn chưa có buông, cũng đã tìm một cái cớ cho mình. Biểu tình của lão rồng háo sắc ấy gọi là cứng ngắc, ta đoán, lấy thân phận của lão, loại kinh nghiệm bị bạt tai trước mặt mọi người này, phỏng chừng kiếp này là lần đầu tiên.

Lão thái thái hung thật! Da mặt bên trái lão rồng háo sắc nhanh chóng hiện lên mảng đỏ.

“A a, ờ…” Lão rồng rõ ràng còn chưa hoàn hồn, nhưng những người bên cạnh đã rối rít bắt đầu hòa giải. Ừ, những khách mời này ta đoán lão rồng chắc chắn không biết hết, thế nhưng không sao, địa vị của những người này đều thấp hơn lão, đều phải lấy lòng lão. Thủy Tinh cung hàng đêm mở tiệc, người quen hay không quen vui mừng uống, mỗi người mỗi ý, có người muốn nghe nịnh hót, có người đến nịnh hót người khác, có người đến mưu cầu ích lợi, có người muốn bố trí lợi dụng người ngoài…

Ta cong một ngón tay, lão rồng háo sắc bỗng nhiên giương lên tay, rầm một tiếng lật bàn tiệc của mẹ lão lên trời, khay đĩa leng keng rơi trên mặt đất toàn bộ vỡ tan tành, canh rau bắn tung toé, bản thân lão rồng, mẹ lão, và cả mấy người ngồi gần cũng bị dây!

Mấy người vẫn còn hòa giải nịnh hót hai bên giống như con vịt bị bóp cổ một chữ cũng không phun ra được — cảnh này bất kể thế nào cũng không thể lại nói là lỡ tay.

Biểu tình hai mẹ con cổ quái khác thường, cái loại bầu không khí tốt đẹp mẹ hiền con thảo cả sảnh đường ban đầu không còn sót lại chút gì. Trong cả đại điện lạnh ngắt không tiếng động, cảnh này thật sự là, thật sự là…

Ta cười ngửa tới ngửa lui, gắng sức che miệng không để cho mình cười quá lớn tiếng. Phượng Nghi ở một bên khẽ ho, bả vai run lợi hại.

Quá hay! Thành thật mà nói, ta rất muốn xem bọn hắn kết thúc thế nào.

Sắc mặt lão thái thái trắng bệch, ngực phập phồng kịch liệt, đột nhiên hai mắt đảo, cả người nghiêng sang một bên!

Tiếng kinh hô nổi lên bốn phía, tình cảnh nhất thời rối loạn, bất kể quan tâm thật quan tâm giả, tóm lại tất cả mọi người ngồi không yên, lão long vương chỉ huy người nâng lão thái thái vào hậu đường, những nữ nhân hậu cung rầm rập đi một đám, vị đại công tử kia cũng đi theo. Người còn lại ngồi ở đó, ngơ ngác nhìn nhau, tiếng thì thầm giống như sóng lớn sôi trào.

Chiêu giả bộ bất tỉnh này không tồi, ừ, đáng học!

Gặp phải cục diện gì xấu hổ khó có thể ứng đối liền ngất một cái, ngất cái giải quyết được trăm sự! Nữ chính trong tiểu thuyết cũng động một chút là ngất, ngất xong tỉnh lại, vấn đề nào cũng hoà hoãn, trở nên dễ giải quyết, thậm chí, đã khỏi cần phải giải quyết nữa. Tỷ như vị long lão thái này. Bà ta ngất một cái thực sự là đúng lúc tuyệt không thể tả!

Tử Hằng bỗng nhiên ngẩng đầu liếc mắt nhìn về phía chúng ta, nhưng ta nghĩ hắn hẳn là không nhìn thấy chúng ta.

Chẳng lẽ hắn đoán có người đang âm thầm phá rối sao?

Đám nô bộc cẩn thận tiến lên, nhanh chóng dọn dẹp đống bừa bãi kia. Lão rồng háo sắc không bao lâu đã thay bộ áo choàng, lại từ bên trong đi ra. Lão nói hai câu thân thể lão thái thái khó chịu phải tĩnh dưỡng, người khác dè dặt phụ họa, chỉ sợ lời nịnh hót còn chưa dứt, sự tình lại xảy ra biến cố gì.

Ta khoanh tay. Sắc mặt lão rồng háo sắc như thường, điềm nhiên như không phân phó người lại mang rượu và thức ăn lên, còn lệnh lại tấu nhạc diễn múa, những người khác lặng lẽ thở phào, tình cảnh tựa hồ lại khôi phục hòa hợp ban đầu.

Chẳng qua là tựa hồ.

“Ha hả, hôm nay là ngày lành, mọi người không cần hạn chế.” Lão rồng háo sắc lại có thể không nhớ một chút dạy dỗ ban nãy, nhắc chuyện cũ: “Tử Hằng à, Tuệ công chúa gần đây cũng ít qua lại chỗ chúng ta, ngươi mấy ngày nay phải theo nàng cho tốt, đi xem chung quanh, đùa vui vẻ chút nhé.”

Nếu thực sự là nhân duyên tốt ngươi sao lại không an bài cho nhi tử ngươi chứ! Hoặc chính ngươi cưới cũng được cơ mà, dù sao vốn đã có nhiều vợ nhỏ như vậy, có thêm hai cũng không sao.Tử Hằng lạnh nhạt nói: “Ta đã có thê thất, không dám chậm trễ chung thân của Tuệ công chúa.”

Mặt lão rồng háo sắc nghiêm lại: “Con đàn bà đê tiện Đổng gia đã không còn là vợ ngươi, đừng lại nhắc tới ả ta.”

Ta nhíu mày, ta cũng không thích họ Đổng, nhưng so sánh với lão rồng háo sắc này, nàng còn thuận mắt hơn một chút. Ánh mắt ta dời đi, liếc mắt thoáng nhìn trong đám nữ quyến có khuôn mặt quen thuộc!

Tiểu Tâm.

Ta thiếu chút nữa không nhận ra nàng. Nàng mặc xiêm y màu lam, gương mặt dày phấn son, tóc chải thành búi cao, đeo trang sức tinh xảo hoa lệ.

Thấy nàng trong lòng ta cảm giác rất phức tạp, ánh mắt nàng phức tạp, dao động bất định, nhưng thời gian dừng trên người Tử Hằng nhiều hơn. Lúc lão rồng háo sắc nói chuyện, vẻ mặt nàng cũng biến hóa, mất mát, tức giận, oán hận…

Nàng là thực sự thích Tử Hằng, hay muốn lợi dụng hắn đạt được gì đó khác đây?

Ta lại cong ngón tay khác một cái, Tiểu Tâm bỗng nhiên đứng lên, lớn tiếng nói: “Tộc trưởng! Ngươi rõ ràng từng đáp ứng ta, sẽ tác thành hôn sự của ta và Tử Hằng công tử! Vì sao bây giờ lại lật lọng?”

“Im miệng!”

“Ngươi nói bậy!”

Hai tiếng quát mắng đồng thời vang lên, một là lão rồng tức giận biến sắc, một là Tuệ công chúa đập bàn.Sắc mặt Tiểu Tâm cổ quái giống như lão rồng háo sắc và mẹ lão ban nãy, hiển nhiên nàng không rõ mình sao lại bị kích động đến đứng lên buột miệng nói ra những lời này.

Ngay cả ta cũng kinh ngạc.

Thì ra lão rồng không biết xấu hổ này đáp ứng điều kiện đó của nàng ta sao?

Tơ của ta có đủ loại tác dụng. Lúc lần đầu tiên dính tới tay mẹ lão rồng, là ta kéo tay bà ta đánh cái bạt tai ấy, thế nhưng lão rồng lật cái bàn của mẹ lão, khi đó ta chỉ trêu chọc một chút, để ý niệm mạnh mẽ trong đầu lão chủ đạo hành động của bản thân, biểu đạt ý nghĩ ra mà thôi. Tiểu Tâm đây cũng thế, ta khẽ động tơ trên người nàng, nhưng ta không biết nàng sẽ nói ra lời nói như vậy!

Không ngờ nàng còn nhớ nhung muốn gả cho Tử Hằng? Sao có thể chứ! Ta dám nói, chỉ căn cứ vào tâm tính hành vi này của nàng, cho dù nữ nhân trên đời toàn bộ chết sạch, Tử Hằng cũng không thể lấy nàng!

Ta luôn cảm thấy người bên cạnh ta đều thông minh hơn ta, thế nhưng những người thông minh này, sao lại toàn nói lời ngớ ngẩn làm chuyện ngu xuẩn chứ?

Đối với sự mạo phạm của Tiểu Tâm, lão rồng háo sắc đương nhiên sẽ không khoan dung như đối với mẹ mình, vung luôn tay lên: “Kéo nàng ta ra ngoài, kéo ra! Quá làm càn! Chờ quay về hết bận, phải trừng trị một phen cho tốt!”

Hai thị vệ thân thủ nhanh nhẹn tóm Tiểu Tâm ra, khóe miệng Tuệ công chúa nhếch lên một tia cười lạnh, nhìn nhìn Tiểu Tâm, ánh mắt lại chuyển về phía lão rồng háo sắc: “Ngao bá phụ, ngươi sẽ không thật sự đáp ứng chuyện như vậy chứ?”

“Sao có thể chứ, ngươi xem ngươi, đây là thái độ nói chuyện với trưởng bối sao?” Lão rồng háo sắc sầm nét mặt, thoạt nhìn đã uy nghiêm, lại còn mang theo một chút bao dung của trưởng bối với tiểu bối: “Nha đầu kia xuất thân thấp hèn, chẳng qua là thị nữ của Tử Hằng, ban đầu lúc Tử Hằng có được chức tiên, ta sai nàng ta hầu hạ Tử Hằng cho tốt, chính nàng ta không biết trời cao đất rộng, Tử Hằng là thân phận gì? Sao có thể cưới nàng một nha đầu thấp hèn như thế?”

Tuệ công chúa hừ lạnh trong mũi một tiếng: “Phải! Một nha đầu ti tiện, nghĩ mình có đức hạnh gì, cũng dám mộng tưởng hão huyền như thế!”

Vẻ mặt Tử Hằng, dường như việc này không liên quan gì tới hắn, hắn chẳng qua giống như người xem cuộc vui. Chờ Tuệ công chúa nói những lời này, chân mày hắn hơi nhíu lại, nếu không cẩn thận, căn bản sẽ không chú ý động tác rất nhỏ này của hắn: “Tuệ công chúa, mẫu thân của ta, bà cũng chỉ là một thị nữ.”

Ta cảm thấy nơi nào đó trong lòng bị níu chặt…

Từ trước kia đến bây giờ… Các loại ấn tượng của ta đối với Tử Hằng, ta ỷ lại, tín nhiệm, áy náy, thương tiếc hắn… Càng hiểu biết hắn, lại càng có thể cảm nhận được gian nan và ẩn nhẫn của hắn.

Sắc mặt Tuệ công chúa bị những lời này nghẹn vừa xanh vừa trắng, khuôn mặt lão rồng háo sắc không chút khách khí, lập tức liền quẳng ra: “Tử Hằng! Ngươi nói chuyện với Tuệ công chúa kiểu gì? Hả?” Trong tiếng hả kia không thiếu cưỡng bức đe dọa: “Mau nói lời xin lỗi với Tuệ công chúa.”

Ta thật sự… Ta tức đầu ngón tay cũng run lên! Lão có phải chắc ăn Tử Hằng dễ bắt nạt?

Ta quay đầu nhìn nhìn Phượng Nghi, một tay hắn chỉ chỉ phía dưới, một tay che mắt làm biểu tình tức cười không nỡ nhìn.

Được! Có hắn ủng hộ, vậy ta sẽ không khách khí!

Chương 189: Yến hội khó quên

Ta cảm thấy, màn yến hội tại long cung này, có lẽ là lần náo nhiệt nhất từ trước tới nay. Có lẽ lại qua chừng trăm năm nữa, vẫn còn có người lôi ra nói!

Cho dù người khác không nhớ rõ, ta cũng nhất định sẽ không quên.

Ta một hơi móc không biết bao nhiêu sợi tơ, kết quả là, bên dưới nhất thời lộn xộn, không biết bao nhiêu người vớ lấy bầu rượu chén dĩa trên tiệc, mạnh mẽ đập về phía chủ vị chính giữa! Tư thế ấy, người mê bóng xem bóng đá ném bình ném giầy, cũng không mạnh mẽ như thế có khí thế như thế!

Lúc hai thứ đầu tiên bay tới, lão rống háo sắc còn có mấy phần nhạy bén, đầu hơi nghiêng tránh bầu rượu, lại vươn tay ngăn cái khay, đáng tiếc đồ ăn trong khay lại ngăn không nổi, ào ào rơi xuống cả người lão.

Tiếp đấy lại không tươi đẹp được như thế, trong tiếng gió vù vù, đồ tựa như hạt mưa thi nhau đập tới!

Hợ, những cái khay với chén rượu này đương nhiên không thể nào vùi dập lão, muốn cho lão bị thương nặng ấy cũng khả năng không lớn. Thế nhưng bộ dạng chật vật của lão rồng háo sắc, ấy gọi là… Khụ, trên đầu đội đồ ăn rong biển, trên vai treo thịt luộc, trên mặt trên y phục tất cả đều là canh rau, từ đầu đến chân không có chỗ nào lành.

Ánh mắt Tử Hằng lại ném về hướng ta, ta tin chắc hắn nhìn thấy chúng ta, hắn thoạt nhìn hình như có chút vui vẻ, lại có chút tựa không đồng ý.

Ta và Phượng Nghi cười lăn lộn, thiếu chút nữa ngã xuống theo trên xà nhà.

Được rồi, loại chuyện này theo như tính cách của Tử Hằng là tuyệt đối không làm được, chúng ta lần sau muốn làm cũng không thể làm ngay trước mặt hắn.

Màn yến hội này cuối cùng quỷ dị kết thúc — mấy người giả bộ bất tỉnh, mấy người giả say, mấy người ngây ra như phỗng, còn có lão rồng háo sắc nổi trận lôi đình muốn tìm người tính sổ. Lão tám phần đã đoán được là có người đang giở trò quỷ, thế nhưng lại không phát hiện ra ta với Phượng Nghi, nhắc tên của mấy người, chửi lấy chửi để, còn chỉ gà mắng chó, ngầm chỉ có người muốn mưu đồ không tốt vân vân. Cuối cùng đại công tử với mấy nữ nhân nhà lão ra khuyên, khuyên lão đi vào.

Phượng Nghi kéo ta một cái: “Đi thôi, không có gì náo nhiệt để coi. Ban ngày ngày mai bọn họ sẽ nghị sự, đến lúc đó lại tới.”

Chúng ta một đường trở về tiểu viện tử của Tử Hằng, tôm thúc còn trông đèn chưa ngủ, đương bóc vỏ một loại đậu màu xanh sẫm.

“À này, hai người các ngươi, không chào hỏi đã chạy!” Tôm thúc trông thấy chúng ta có chút giận dữ, nhưng vẫn là vui nhiều hơn giận, hỏi chúng ta đi đâu, Phượng Nghi nói mang ta đi dạo một vòng trong Thủy Tinh cung. Tôm thúc lắc đầu: “Nơi đó có cái gì đẹp mắt, mấy trăm năm cũng không đổi, càng ngày càng chướng khí mù mịt. Đúng rồi. Các ngươi ăn chưa?”

Ta sờ sờ bụng, lắc lắc đầu.

“A, các ngươi chờ. Ta đi lấy đồ ăn đến.”

Ta và Phượng Nghi liếc mắt nhìn nhau, ta thật sự không nhịn được, ôm bụng không ngừng đập bàn, vừa rồi nhịn quá sức, bây giờ trái lại cười không ra tiếng.

“Đừng đập, bàn sắp sập.”

“Không cần chàng quản!” Ta cười đến không thẳng người lên được: “Chao ôi, nhìn bộ dáng của lão già kia, rất hả giận…”

Hự, giọng ta từ từ nhỏ đi, rồi biến mất.

Cái này, vừa rồi lời nói ấy, hình như không phải là Phượng Nghi nói.

Giọng Phượng Nghi không phải như vậy.

Ta cảm thấy cổ cứng đơ, rất chậm, rất chậm ngẩng đầu.

Tử Hằng trầm mặt đứng ở cửa, hết lần này đến lần khác nhìn ta và Phượng Nghi, dường như đang nhìn hai trọng phạm bị truy nã.

“Ừm, đã về rồi.”

Ta có chút ngượng ngùng khoát tay với hắn, Tử Hằng hừ một tiếng, ta ấm ức thả tay xuống.

“Hai người các ngươi, giỏi thật đấy.” Giọng điệu hắn nghe qua cũng không tốt lắm: “Đến đây lúc nào? Ta vậy mà không biết tí gì. Chuyện tối nay là các ngươi làm phải không?”

Phượng Nghi tên không biết nghĩa khí này lại lập tức phủi sạch bản thân: “Không phải ta, là Tam Bát, ta nhưng từ đầu tới đuôi không động đậy một ngón tay.”

Người này!Ta lườm hắn một cái, hèn chi người ta nói, vợ chồng là chim cùng rừng, khó khăn tới ai nấy tự bay! Hắn quả nhiên không phải con chim tốt

“Ta cũng chỉ… động đậy ngón tay, ta cam đoan không động nhiều!”

Ta nói tuyệt đối là lời nói thật, ta chỉ có động ngón tay thôi! Ngón chân là tuyệt đối không động đậy.

Tử Hằng lắc đầu, lại thở dài, đột nhiên vịn cửa cười phá lên.

Ta cũng sửng sốt, Phượng Nghi thì cười, hai người tựa như ma chứng, cười đến mức ta thẹn quá hóa giận, dùng sức vỗ bàn: “Cười cái gì mà cười! Không cho cười!”

“Cách cách” một tiếng, không biết là ta dùng sức quá lớn, hay là cái bàn này rất không chắc, lại cứ như vậy gãy sập xuống!

Tiếng tôm thúc vang lên, rất kinh ngạc: “Chao ôi, tức giận cũng đừng đập bể bàn chứ! Ta dùng cái bàn này hai trăm năm rồi, thật đáng tiếc.”

Một cái bàn dùng hai trăm năm, vậy, hẳn là đã sớm không chắc rồi chứ? Sập cũng không thể trách ta!

Tử Hằng cuối cùng nói thật: “Thực ra, nhiều khi, ta cũng rất muốn nắm thứ gì ném vào mặt hắn, tối hôm nay lại có thể ước mơ trở thành sự thực.”

Hắn kia, đương nhiên là con rồng háo sắc không thể nghi ngờ.

Tôm thúc bưng cơm nước qua đây cho chúng ta, chúng ta chưa ăn, Tử Hằng buổi tối cũng không ăn gì, ba người vây quanh ăn bữa khuya dưới đèn.

“Tử Hằng, ngươi phải kiên trì, kiên quyết không thể chịu lão định đoạt nhớ.”

Ép duyên là sẽ không hạnh phúc! Nhất là lão rồng háo sắc kia ôm đồm!

Tử Hằng nhếch môi, xem ra có loại ý tứ rất kiên định: “Ta biết, ta cũng sẽ không lại chịu hắn sắp đặt.”

“Trời ạ, ngươi chỉ nói như vậy không được, phải có khí thế! Phải dũng cảm đấu tranh, không tức không giận lão vẫn coi ngươi dễ bắt nạt.”

Phượng Nghi nhét một viên vào trong miệng ta, làm miệng ta căng phồng: “Giống như nàng chọc một cái liền giậm chân là được?”Còn nói ta! Vừa rồi hắn rõ ràng bày ra thái độ dốc sức ủng hộ ta, bây giờ phủi không còn một mảnh?

“Ta biết.” Giọng Tử Hằng vẫn thản nhiên, nhưng nghe kỹ, tựa hồ là có một chút ý cười.

Chỉ có một chút, thế nhưng vậy cũng đủ rồi.

Ta lại có chút đắc ý, hôm nay nếu như không có ta, lấy loại cá tính không biết “kiên quyết nói không” của hắn, phỏng chừng rất khó chống lại lão rồng háo sắc kia còn gì?

“Ngày mai lão liệu có nhắc lại chuyện cũ không? Ngươi về sau vẫn phải ở lại chỗ này sao?”

Ta bưng bình lên, rót rượu cho hai người bọn hắn, bản thân ta thì rót trà.

Bọn họ tự nói tiếp, ném ta một bên không thèm nhìn, ta lại ăn miếng điểm tâm, đi sát vách giúp tôm thúc sửa bàn. Nếu dùng pháp thuật, đây căn bản không thành vấn đề, thế nhưng tôm thúc vừa than thở vừa lấy cái búa và đá ra để sửa, ta liền ngồi xổm một bên đưa công cụ cho hắn.

“A, tự ta làm được, một lát xong ngay.” Tôm thúc nói: “Ngươi xem ngươi, việc này không phải nữ nhân gia làm đâu, ngươi đi nghỉ ngơi đi.”

“Tôm thúc, ngươi biết Tuệ công chúa không?”

Tôm thúc dừng một chút, chậm rì rì ngẩng đầu: “Biết.”

“Nghe nói nàng muốn gả cho Tử Hằng à?”

Tôm thúc ô một tiếng, tiếp tục sửa bàn.

“Ta cảm thấy, nàng… không thích hợp lắm đi?”

“Không thích hợp lắm? Hừ hừ, là rất không thích hợp thì có!” Tôm thúc lắc đầu: “Nữ nhân nhà nàng nổi tiếng không tốt, không ai là kẻ dễ bắt nạt.”

Vậy càng không thể để Tử Hằng lấy nàng!

Ta ngủ không yên, lăn qua lộn lại rất lâu, Phượng Nghi trái lại ngủ say.

Ngoài cửa sổ có tiếng nước chảy âm ỉ, u sầu kéo dài.

Đáy nước đương nhiên không có tiếng gió, không có côn trùng kêu vang. Thế nhưng nghe kỹ, trong tiếng thủy triều ù ù trầm thấp mơ hồ, tựa hồ còn chứa thanh âm nào khác, nhiều mà rất nhỏ.

Ta mơ mơ màng màng ngủ, lúc tỉnh lại đã sắc trời sáng choang.

Phượng Nghi và Tử Hằng lại có thể cùng đi, ném một mình ta ở lại!

Rất quá đáng!

Tôm thúc quét tước sân sạch sẽ, bưng cơm sáng vào cho ta: “A, bọn họ nói thấy ngươi ngủ ngon mới không đánh thức ngươi, dù sao những chuyện ngày hôm nay đều là đàn ông tranh tranh đoạt đoạt, rất loạn, hai người bọn họ ứng phó được, ngươi đi cũng là bực mình.”

“À há.” Ta bất mãn không vui, còn tính hôm nay lại đi chỉnh lão rồng háo sắc một lần.

“Nếu muốn ra ngoài đi dạo, cũng đừng đi xa.” Tôm thúc dặn dò ta: “Nếu không thì đọc sách may vá một lát trong phòng cũng được, dù gì bọn họ buổi tối chắc chắn sẽ trở lại.”

Ta không có nhiều hứng thú với ra ngoài đi dạo, thừa dịp này luyện công một chút cũng được.

Chương 190: Sinh vật thần kỳ

Ta vận công một lát, lại lấy một cái võng tơ ra sửa, tôm thúc ngồi ở sân bóc vỏ đậu, như thế nhìn lại, Tử Hằng có lẽ cũng đã trải qua cuộc sống như thế rất lâu, thực sự là cuộc sống ở nhà, quá tiêu chuẩn, hơn nữa phi thường sống thanh bần đạo hạnh, giản dị tự nhiên…

Ta cảm thấy cái sân nhỏ này, thực sự có chút quen mắt.

Dường như, ừm, có lẽ trong mộng tưởng của ta, chính là ở trong một cái viện yên tĩnh thế này, trải qua cuộc sống yên yên ổn ổn.

Thật ra ta là rất nhàm chán, không ngừng đoán Phượng Nghi và Tử Hằng giờ đang làm gì. Lúc tôm thúc ngừng tay, bỗng nhiên ngẩng đầu, ta căn bản không nghĩ ra hắn muốn làm chi.

“Tôm thúc, sao vậy?”

“Vợ tiểu Phượng, ngươi có nghe thấy không?”

Ta có chút khó hiểu, nghe kỹ, ừ, hình như có tiếng gõ chuông, lanh lảnh sâu xa, từ phương hướng Thủy Tinh cung truyền đến.

“Tộc hội bắt đầu rồi.”

“À há.” Ta đáp một tiếng, cúi đầu tiếp tục sửa võng của ta.

Khi chuyên tâm, thời gian qua rất nhanh, tôm thúc bóc đậu xong mang đi giã, ta nhàn rỗi nhàm chán, ngắt hai lá cây của tảo biển, không biết loại tảo biển này tên là gì, rất giống cành lá liễu rủ.

Ta nghe thấy tiếng đập cửa: “Tôm thúc, ngươi có nhà không?”

Ta quay mặt cười trộm, đây không phải là Tiểu Tuấn kia sao?

Ngó tôm thúc chậm rì rì lau tay, ta đi mở cửa. Hài tử kia đang cầm một khay to điểm tâm đủ loại, cũng không có vẻ nặng, không biết dọn ở đâu: “A, cô nương ngươi…”

Ta cười cười: “Ngươi tìm tôm thúc à? Hắn ở trong phòng phía sau đấy.”

Hài tử kia rất có lễ độ cúi người xuống với ta, sau đó cầm khay đi vào. Lúc hắn đi qua ta, dường như nhớ tới chuyện gì, bỗng nhiên quay đầu liếc mắt nhìn ta.

“Sao vậy?”

Hài tử kia bỗng nhiên nói: “Vị tỷ tỷ này ngươi tên là gì? Là khách nhân của Tử Hằng công tử sao?”

Tiểu tử này lại đảo khách thành chủ, hỏi đến ta. Ta nhìn nhìn các loại điểm tâm hắn bưng, cười mỉm nói: “Đây là đưa cho tôm thúc?”

Tiểu Tuấn gật gật đầu, liền đi ra đằng sau, chỉ chốc lát lại đi ra, mắt nhìn chằm chằm ta giống như đang nhìn chằm chằm vàng bạc châu báu, nhìn đến mức ta có chút hoảng.

Hắn bỗng nhiên bộp một tiếng quỳ xuống, dập đầu bịch bịch mấy cái, ta ngược lại giật mình, vươn tay kéo hắn lên: “Ngươi đây là làm sao?”

“Đa tạ tạ tỷ tỷ cứu tính mạng của ca ca ta!”

A, hắn biết rồi, việc này cũng không có gì, đến đằng sau hỏi tôm thúc một cái, chắc chắn biết đêm hôm đó hắn uống say không đi cứu người.

“Đừng lo, tôm thúc là bởi vì chúng ta đến mới uống rượu, bằng không chắc chắn cũng sẽ đi cứu ca ca ngươi, hắn bây giờ vết thương thế nào?”

“Khá hơn nhiều.”

Ta thấy vành mắt hài tử này đỏ hồng, hai huynh đệ bọn họ, ca ca hắn như bây giờ, cũng khó cho một mình hắn, còn muốn đưa điểm tâm để tạ ơn cứu mạng.
“Ta đi theo ngươi xem thử, nói không chừng còn có thể giúp đỡ chút gì.”

Hài tử kia đương nhiên hoàn toàn đáp ứng.

Ta lại nhớ tới một chuyện: “Lúc ngươi vừa vào cửa đã nhìn ta, khi ấy ngươi còn chưa biết là ta đâu.”

“Mùi trên người tỷ tỷ… không giống, thơm.”

“À, ra vậy…”

Ta mặc dù không thích dùng son phấn bột nước, nhưng sáp thơm bôi tóc vẫn cần dùng, mùi có nhạt mấy vẫn thơm. Tôm thúc một lão nhân, trên người đương nhiên không có loại mùi này.

Tiểu Trung kia thoạt nhìn đỡ hơn nhiều, vết thương bầm xanh tím chưa tan, nhưng nội phủ và gân cốt may không quá đáng ngại. Hài tử này rất thanh tú, Tiểu Tuấn này tựa như một tiểu kim đồng, ca ca hắn đương nhiên cũng không xấu.

“Ca, đây…”

“Ta là ở chỗ tôm thúc, tiện đường đến xem.” Ta cũng không muốn lại chọc cho người bị thương trên giường kích động cám ơn ta cái gì, bắt mạch cho hắn, trên người ta lại không có thuốc trị thương thích hợp, chỗ Tử Hằng chắc hẳn có, quay về lục thử.

Tiểu Tuấn còn phải chăm sóc ca hắn, tự ta lắc lắc lư lư trở về, nói với tôm thúc muốn tìm thuốc trị thương, hắn còn đang thái rau, bảo ta tự đi vào trong phòng lấy, trong ngăn kéo nhỏ có, nhưng không nhiều lắm.

Đó là gian thư phòng.

Ta lật lật, tìm thấy hai bao thuốc nhỏ. Tử Hằng không thường ở chỗ này, thuốc không nhiều lắm cũng là đương nhiên.

Ta lại lật lật, trị nội thương cũng có, dùng ngoài cũng có, thuốc bôi ngửi thấy hơi tanh, hẳn là dược liệu trong biển, không giống như trên đất liền.

Ta nhét thuốc vào trong tay áo, đẩy cửa đi ra. Còn chưa có ra khỏi viện tử, đã nghe thấy tôm thúc tức giận gào to một tiếng: “Cút! Cút ra ngoài! Viện này của chúng ta mặc dù không phải nơi tốt, cũng không phải ai cũng có thể vào.”

Ta vừa nghe giọng điệu này, liền biết người tới là ai.Ló đầu nhìn, quả nhiên là Tiểu Tâm.

Nói thật đến bây giờ ta cũng không biết tên thật của nàng là gì. Đây là một khuyết điểm của ta, luôn không thích nhớ tên họ thật của người khác, lúc không quen ngại mở miệng hỏi, quen rồi sau này cảm thấy, cũng đã rất quen còn hỏi người ta tên gì rất thất lễ, càng không tiện. Xấu hổ nhất chính là sợ hỏi xong không nhớ được, ấy mới thẹn thùng.

Ta đứng đằng đó, thấy nàng mặc một bộ xiêm y xanh nhạt, thực sự là muôn vàn dáng vẻ. Thời gian của người khác đều đọng lại trên mặt và trên người, có ánh sáng rạng rỡ, có trầm ổn bể dâu, thời gian của ta lại đều ngủ trôi qua một giấc tiếp một giấc, thật sự là sống uổng thì giờ.

Mấy năm nay ta chỉ thêm công lực, không thêm nội tâm gì. So sánh, người bên cạnh ta, ngược lại ai cũng phức tạp khó hiểu hơn ai.

Giống như Tiểu Tâm, nói thật ra, ta nhìn nàng, không có cảm giác gì.

Không thấy hận, cũng không thấy có cảm xúc gì khác, cảm giác giống như nhìn người xa lạ.

Nàng rốt cuộc đang dằn vặt cái gì chứ? Nàng không phải một lòng muốn leo cành cao Ư? sau khi leo rồi sao lại quay đầu tìm hòn đá đạp chân mà nàng lợi dụng chứ?

Tôm thúc thổi râu trừng mắt với nàng, nói chuyện cũng không khách khí chút nào. Nói thật, ta cũng cảm thấy nữ nhân này rất đáng đánh.

Tử Hằng thật sự là một người vô cùng, vô cùng rộng lượng. Hắn vô cùng tốt đối với bằng hữu, đối với bản thân lại không có gì, người khác đắc tội hắn, hắn cũng không muốn tính kế trả thù. Cảm giác hắn mang tới cho người khác, chính là đạm bạc, rộng lượng, là vị quân tử.

Hơi tiêu cực, nhưng ở bên cạnh hắn, rất có cảm giác an toàn.

Ta đứng ở đó, nàng mặc dù nhất thời không nhìn thấy, thế nhưng cuối cùng vẫn còn thấy được.

Nàng sửng sốt một chút, lập tức cười nói: “Tam Bát, sao ngươi lại ở trong này?”

Mặc dù nụ cười kia cũng không lộ vẻ giả dối, thế nhưng ta nhìn — cũng chẳng khác gì tiếu lý tàng đao.

Không lộ ra, chỉ có thể nói rằng đao tàng rất sâu.

Tôm thúc quay đầu lại nhìn ta một cái, vẻ giận dữ trên mặt còn chưa mất đi. Ta đoán, nếu như tình huống cho phép, hắn chắc chắn sẽ vén tay áo lên đánh cho con cá tinh mà hắn cho là vong ân phụ nghĩa một trận tan tành.

Nhưng Tiểu Tâm là nữ.

Tôm thúc vẻ mặt phiền chán, muốn đóng cửa lại, nhưng Tiểu Tâm lại dùng sức đẩy cửa, bước nhanh đến.

Hơn nữa là đi về phía ta.

“Tam Bát, lần trước từ biệt, ta nghe nói ngươi thành thân, không thể đi chúc mừng ngươi, ngươi đừng trách nhé.”

Ta cảm thấy, sinh vật thần kỳ trên đời này thật nhiều.

Tỷ như trước mặt ta đây.

Thật sự rất thần kỳ, ta hoàn toàn không thể lý giải ý nghĩ và da mặt của loại người này kết cấu thế nào.

Mặc dù nói giơ tay không đánh người mặt cười, thế nhưng ta thực sự, lòng bàn tay rất ngứa.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau