BÀN TI ĐỘNG 38 HÀO

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Bàn ti động 38 hào - Chương 181 - Chương 185

Chương 181: Xuất hành

Đi hơn phân nửa, lưu lại non nửa.

Đại Mao vẫn rất vui mừng, mặc dù nhắc tới những con chuột tinh rời đi chửi như tát nước thao thao bất tuyệt, thế nhưng nhắc tới những người lựa chọn tơ cửu trùng lưu lại, là biến ngay vẻ giận, thành khen không dứt miệng.

Ta luôn cảm thấy hắn hẳn là nên nói cái khác, nhưng Đại Mao có đôi khi miệng rất chặt, vòng tới vòng lui chính là không mở miệng, hơn nữa bây giờ lại càng quá phận, rất nhiều chuyện đi hỏi thẳng ý Phượng Nghi, ta cảm giác ta đây chủ động vốn là quyền uy không có mấy lạng bây giờ càng nhẹ nhàng, nổi gió một cái là có thể thổi bay.

Trái lại Tuyết Trúc kia, bây giờ chạy trước chạy chạy sau thế nhưng rất chịu khó, uyển chuyển hỏi thăm khi nào có thể chính thức bái sư học bản lĩnh. Nàng bây giờ dường như chẳng còn kiêng dè cái gì, nói thẳng: “Tỷ tỷ, chờ bái sư xong ta cũng gọi người sư phó giống như Đại Mao ca, dù sao giờ trên người có tơ cửu trùng trói buộc, đã nói thật thì cũng làm thật. Ta muốn học được bản lĩnh một sợi tơ trói ta tại chỗ kho sau của người — có thể dạy ta chứ?”

Ta không biết bọn họ cần bao lâu, mới phát hiện cái tơ cửu trùng ấy thật ra chẳng qua là… Dù sao không có cái loại công hiệu thần kỳ thổi phồng đó.

Có lẽ là ảo giác của ta, ta cảm thấy bọn họ đột nhiên đều trở nên thản nhiên hơn rất nhiều, làm việc kiên định. Đại Mao nói năm sau sẽ làm một đại hội thi khảo, tuyển chọn ưu tú cho ta thu làm đệ tử.

Ta cảm thấy thế đạo này biến hóa thật mau, nhưng Phượng Nghi lại nói: “Ta không phải đã nói rồi sao? Chuyện này nàng vốn nên làm. Không phải ai cũng vong ân phụ nghĩa, nhưng bọn họ dù sao cũng phải có một tiền đồ đằng trước chứ? Trước kia các nàng ở Đào Hoa quan, cũng không có câu nói xuất sư sao? Là xuất thật hay xuất giả không bàn, quan chủ cũng dạy các nàng bản lĩnh chứ? Thỉnh thoảng còn có giảng pháp, mọi người các nàng có phải rất thành thật hay không?”

“Đúng vậy.”

“Vậy nàng hiểu nàng lầm lối ở đâu rồi?”

Ta ho một tiếng: “Nè, Đại Mao vừa rồi hình như có chuyện chưa nói, dám chắc giấu giếm ta cái gì. Chàng có biết hay không?”

Phượng Nghi liếc mắt nhìn ta: “Muốn biết?”

“Muốn!” Đây không phải lời thừa sao.

“Ừm, nếu như tâm tình ta tốt…” Phượng Nghi lười biếng nói: “Đến, nương tử, bày tỏ bày tỏ thành ý của nàng.”

Ta lập tức chân chó đi vòng qua sau lưng hắn bóp lưng.

Trong phòng đã thiêu giường đất. Chúng ta ban nãy vây quanh bàn nhỏ bóc vỏ quýt, ta bóp vai cho hắn. Vừa rồi trên ngón tay có chút hương quýt màu vàng chanh nhạt dây lên áo lót trắng như tuyết của hắn.

“Ừm, Đại Mao tính toán rất hay. Người ngoài luôn muốn dò la chúng ta, chúng ta cũng phải nghe ngóng người khác một chút chứ.”

“Hả?” Ta cũng từng muốn dò la người khác, thế nhưng ta cảm giác thủ hạ của mình không có không có cái loại nhân tài cao cấp như Vô gian đạo.

“Nàng cứ lần lữa, Đại Mao cũng mượn cơ hội tung ra một đám chuột nhện, thăm dò thăm dò người khác…”

“A, vậy nguy hiểm biết bao.”

“Nguy hiểm cái gì chứ, cũng không phải bảo bọn họ làm việc gì nguy hiểm, chính là nhìn thấy cái gì, nghe thấy cái gì, nhớ kỹ, khi rảnh rỗi đi ra để lộ tin tức là được. Nàng khoan hãy nói, bọn họ ở đâu cũng là con tôm con tép, sẽ không làm cho người ta chú ý, tin tức lớn bọn họ hẳn là cũng dò không được.”

“Như vậy, được không?”

Vừa rồi nói với Tử Hằng chúng ta phải học làm người xấu, thế nhưng việc này hoàn toàn không phải nói một tiếng học làm, lập tức có thể làm được.

“Nàng cảm thấy không được?”

“Không phải, chàng biết, ta ấy à, chính là… Khụ, thật ra ta nếu không phải sinh là nhện, mà là một người bình thường, ta khẳng định là loại nhát gan sợ phiền phức an phận thủ thường.”

Hắn hừ một tiếng: “Ta sớm đã nhìn ra.”

“Hì, đáng tiếc bây giờ chàng đã là người của ta rồi, đổi ý cũng không còn kịp nữa!” Ta đánh bạo, vừa cười tà vừa nhéo một cái trên mặt hắn. Cảm giác không tồi, lại nhéo cái nữa.

Ừ, người ta thường nói, mông hổ không thể sờ, nếu là ta nói, mặt phượng hoàng cũng không phải không thể tùy tiện nhéo, sau khi nhéo… Ưm…

Phản kích của Phượng Nghi tới vừa vội vừa hung, cuối cùng môi ta sưng lên, mắt cũng không mở ra được, người quả thực giống như đống bùn nhão, đáng sợ chính là, ta lại còn cảm thấy làm một đống bùn nhão cũng rất hạnh phúc…

Ta nhoài người trên bả vai hắn nhỏ giọng nói: “Ừm, người khác yêu đương đều sẽ nói một vài đề tài có lãng mạn, hoặc là có chiều sâu, chúng ta hình như cũng chưa từng nói với nhau về đời người này, lý tưởng này…”Hai má Phượng Nghi hơi đỏ, trong ánh mắt là ánh nước, ừm, dùng một từ thô tục để hình dung chính là xuân tình nhộn nhạo, làm ta nhìn mà vừa chảy nước miếng, vừa ấn eo mình — có lòng mà lực không đủ.

“Nàng là người sao? Nàng có lý tưởng sao?”

Ta bị hắn đả kích trực tiếp như vậy tức giận trừng mắt, thế nhưng, Phượng Nghi nói chính là sự thực, việc này, ta đích xác không phải người, hơn nữa bản thân ta cũng quả thực chả có lý tưởng gì.

“Được rồi,” hắn sờ sờ đầu ta tựa như vỗ về con mèo nhỏ: “Có phải mùa đông quá nhàm chán, hằng ngày buồn trong động, nàng nhàn rỗi nghĩ vớ vẩn cộng thêm dằn vặt hay không, vậy cũng không tốt, ta và Tử Hằng thương lượng một chút, chúng ta đi ra ngoài giải giải sầu.”

“A?” Trước mắt ta sáng ngời: “Chúng ta đi hưởng tuần trăng mật?” Ta không để ý hắn nói muốn thương lượng một chút với Tử Hằng, hoàn toàn xem nhẹ.

“Tuần trăng mật?” Phượng Nghi thưởng thức cái từ này: “Nàng nếu muốn gọi như vậy cũng được.”

Ta kích động!

Trăng mật ơi trăng mật!

Trăng mật ơi trăng mật!

Ừm, tuy rằng bây giờ là mùa đông, thế nhưng phương nam nhất định vẫn còn ấm áp. Chúng ta có thể đi nơi còn nóng hơn, tỷ như, một hải đảo nào đó, ánh mặt trời rực rỡ, biển xanh cát bạc, ừm, không biết Phượng Nghi có chịu thử quần bơi tam giác hay không? Khà khà khà… Ta vừa cười trộm vừa lau quệt nước miếng ở khóe miệng.

Ừm, chuyện có thể làm rất nhiều? Chúng ta còn có thể đi tắm suối nước nóng, chơi thuyền trên hồ, hoặc là tìm một chỗ yên tĩnh, nhà tranh rào trúc, nằm nghe mưa đêm…

Chờ đến hai hôm sau, ta liền phát hiện ta kích động vô ích…

Kế hoạch xuất hành: đi đến đâu tính đến đó… Ta 囧, nhưng tự do tự tại cũng rất tốt.

Nhân số xuất hành: ba người. Phượng Nghi, ta, Tử Hằng. Ta lại 囧.

Nào có trăng mật ba người chứ…

Đương nhiên ta không ghét Tử Hằng, ta cũng rất muốn hắn ở lâu mấy ngày, mọi người chúng ta cùng ở chung nhiều hơn, nhưng lời nói của Phượng Nghi lúc trước, hoàn toàn dẫn ta đi nhầm sang hướng khác.
Đại Mao rất vui mừng, bảo chúng ta chơi cho vui, chơi cao hứng chơi hài lòng, không cần lo lắng trong nhà. Ta có chút bứt rứt, cảm giác việc việc đều để Đại Mao làm phúc đều để ta hưởng, thế nhưng nhìn Đại Mao lại là biểu tình ngọt như đường, ta quyết định, chờ ta trở lại sẽ gánh vác trách nhiệm, làm một động chủ và sư phó xứng chức! Đại Mao mặc dù cũng không cầu tiến tới như ta, thế nhưng đây là một thế giới thế giới nói thực lực, cho dù dùng roi quất phía sau, cũng phải bắt hắn lại dụng công tu luyện, lại lên một tầng mới được.

Ba người chúng ta rời khỏi Bàn Ti động, liên tục mấy ngày đại tuyết, nơi nơi một mảnh trắng xoá. Tử Hằng là một bộ áo xanh, Phượng Nghi thì lại là bạch y bay bay, duy độc ta bọc giống một con cọp cái, trong ba tầng ngoài ngoài ba tầng. Mặc dù có thể vận công đuổi ấm, thế nhưng ta nhìn thấy một mảnh tuyết như thế, liền đặc biệt cảm thấy mình không có cảm giác an toàn, thế nào cũng phải bọc thật dày mới cảm thấy thân thể và tâm lý cùng ấm áp lên.

Chúng ta một đường hướng nam, đi một chút lại dừng, có đôi khi sẽ tìm nơi ngủ trọ trong thành lớn đông người náo nhiệt, vung tiền như rác bao tiệc rượu sang quý hào nhoáng bên ngoài nếm thức ăn tươi, đi xem nghệ nhân ca kỹ, tạp kỹ biểu diễn. Cũng sẽ tại đỉnh núi tịch mịch không người, một bình rượu, ba người đối ẩm.

Tất cả sự tình phiền nhiễu đều tạm thời buông xuống, ta cũng biết, gặp nhau như thế, lữ hành như thế, quý giá biết bao.

Một ngày sáng sớm tỉnh dậy, Tử Hằng đã đi trước rồi.

Ly biệt có dấu hiệu. Đêm hôm trước lúc chúng ta chơi thuyền trên hồ, thì có thủy tộc tìm hắn.

Tử Hằng không lảng tránh chúng ta, cua tinh kia ngôn từ mặc dù cung kính, thế nhưng ý tứ trong lời nói lại ép từng bước, luôn miệng nói là phụng mệnh bá phụ của Tử Hằng, mời Tử Hằng trở về thương nghị đại sự trong tộc.

Tử Hằng sai hắn đi, nhấc một chén rượu, lại không có uống.

“Không cần để ý.” Phượng Nghi khuyên hắn: “Ngươi đã không còn gì cầu bọn họ, bọn họ cũng không thể lại tổn thương ngươi.”

“Đúng vậy, thế nhưng dù sao cũng phải có kết thúc.” Tử Hằng bình tĩnh uống rượu trong chén, khẽ buông tay, cái chén kia rơi vào trong hồ.

Ta có chút hoảng hốt, ánh trăng chiếu lên người Tử Hằng, hắn thoạt nhìn, dường như bất cứ lúc nào cũng có thể biến mất.

Loại cảm giác này cũng không phải ảo giác.

Hắn đích xác lặng lẽ rời đi.

Ta nghĩ hắn đi trong đêm.

Phượng Nghi cầm tờ giấy trắng viết đơn giản về sau cẩn thận, hắn từ trước đến giờ không bối rối khó xử vì sự tình gì, cũng lộ ra vẻ mặt phiền muộn.

Bày một bàn bữa sáng nóng hổi, ta ăn không vô, hắn cũng không chạm tới, những rau cháo bánh ngọt tinh xảo này dần dần đều lạnh.

“Tử Hằng hồi bé, chính là loại tính tình này. Không tranh không cướp, cũng không oán giận, không phẫn hận. Thế nhưng hắn rất chăm chỉ chịu khó, nàng nhớ lúc mới gặp hắn là bộ dáng một đứa nhỏ không?”

“Ừ, nhớ rõ.” Ta đương nhiên sẽ không quên, lúc ấy Phượng Nghi và Tử Hằng cùng xuất hiện tại Đào Hoa quan, ta còn một dạo nghi ngờ bọn họ có phải là quan hệ thầy trò linh tinh hay không đó.

“Hắn khi đó đúng lúc luyện công xảy ra chút nhầm lẫn, mới biến thành tướng mạo hài đồng. Hắn rất nóng vội, muốn mau chút có được sức mạnh, có thể được tộc nhân thừa nhận, có thể hoàn thành nguyện vọng của mẫu thân… Mặc dù hắn cũng biết, thế sự không tốt đẹp như lý tưởng, bên trong Ngao gia tàn khốc như thế, thân tình và và ấm áp hắn muốn, có lẽ là xa xôi không thể với tới, một giấc mộng hư ảo, thế nhưng mục tiêu ấy hắn nỗ lực quá lâu, hắn thủy chung ôm hy vọng.”

Thế nhưng cuối cùng, hắn vẫn là tuyệt vọng.

Lúc ta biết Tử Hằng, hắn ôn hòa hiền hậu, hắn luôn cho người bên cạnh ấm áp, thế nhưng ta khi đó lại không biết, hắn mới là tịch mịch nhất, cần ấm áp nhất.

“Chúng ta không thể giúp gì sao?”

“Tính tình Tử Hằng ngoài mềm trong cứng, hắn nếu quyết định chủ ý, tuyệt không lại mặc cho những người đó sắp đặt.” Phượng Nghi nghĩ nghĩ, bỗng nhiên quay đầu nói: “Nè, có muốn đi Đông hải chơi không?”

Ta sửng sốt, nhìn kỹ vẻ mặt của Phượng Nghi, ý tứ trong lời nói của hắn, giống như ta đoán sao?

“Ừm, Tử Hằng sẽ không đồng ý…” Ta có chút do dự, thế nhưng, đề nghị của Phượng Nghi thật sự rất có sức hấp dẫn!

“Chúng ta trộm đi theo, nếu như Tử Hằng một cây làm chẳng lên non, sẽ ngầm ngầm giúp hắn một tay, nói không chừng còn có thể kéo hắn cùng về Bàn Ti động ăn tết đấy.”

Chương 182: Đáy biển

Đề nghị này không giống tính cách của Phượng Nghi, hắn có từng “trộm” khi nào, chính là lúc ở tại ma vực, hắn… ừ, lúc ấy hắn thật ra từng trộm, chúng ta từng trộm rồi.

“Các chàng… ừm, giao tình tốt phải không?”

“Ừm, ta vẫn cảm thấy hắn giống một tiểu đệ đệ…”

Được rồi, bây giờ vấn đề quan trọng nhất còn có một.

“Chàng biết làm thế nào đi Đông hải không?”

“Hì, ta còn từng ở đó đấy!” Cái đuôi đắc ý của Phượng Nghi lại vểnh lên: “Đi theo ta.”

Muốn nói thế giới dưới đáy biển như thế nào, ừm, hoàn toàn khác với thủy cung nhìn thấy kiếp trước. Thế giới dưới đáy biển là một thế giới khác, ừm, cũng không giống đầm Bích Thủy Tử Hằng từng ở mà ta thấy ngày trước. Tại đáy đầm Bích Thủy nhìn lên trên, là một mảnh màu xanh biếc trong suốt, có người hình dung ngọc tốt, trong suốt như nước. Mà màu đầm Bích Thủy nhìn lên bầu trời, giống như một viên ngọc khổng lồ, trong suốt, rất đẹp, rất trong sáng.

Ta và Phượng Nghi ngồi phía sau san hô, từ đáy biển nhìn bầu trời, dường như một viên ngọc bích xán lạn, quang ảnh nông sâu, óng ánh chiết xạ.

“Thật đẹp ha.”

San hô mọc thành cụm giống như khu rừng rậm rạp, chẳng qua là cây cối mặc dù lòa xòa, lại không có nhiều tư thế và màu sắc như thế. Một mảnh bên cạnh chúng ta đây đều là màu đỏ, nhưng màu sắc này rực rỡ phong phú nói không nên lời, con cá linh hoạt xuyên qua trong bụi san hô, giống như chim chóc trong rừng — dáng vẻ còn nhẹ nhàng mỹ diệu hơn so với chim chóc, rong xanh đậm dập dềnh, chỉ là, trên đất liền là tiếng chim hương hoa, nơi này cá không biết kêu, hải quỳ diễm lệ nở ra đẹp thì đẹp, nhưng cũng không thơm.

Nơi này cũng không phải là không có thanh âm. Chẳng qua là những thanh âm ấy có vẻ xa xôi mà mơ hồ, cũng không có gì lên xuống. Hẳn là tiếng thủy triều, thế nhưng, hoàn toàn bất đồng với tiếng thủy triều nghe thấy trên đất bằng.

Cái loại âm thanh này, khiến người ta cảm thấy ngực cũng theo âm thanh đó, lên, xuống, đã ôn hòa, lại chậm rãi.

“Có người tới.”

Ta rụt đầu về phía sau, nhìn một đội thị nữ khoan thai mà đi phía trước, các nàng mặc quần áo lụa tươi đẹp sáng rõ, dáng người yểu điệu xinh đẹp, làn da trắng nõn như mỡ, ngạc nhiên hơn chính là, các nàng lại giống nhau như đúc, giống như khắc ra từ một cái khuôn! Mặc dù đẹp thì đẹp, khi bước đi nhẹ nhàng, vạt váy tung bay chân không chạm đất, nhưng nhìn lại không chân thực thế nào!

Chờ các nàng đi qua, ta nhỏ giọng hỏi: “Này, vì sao các nàng… trông giống nhau thế? Là người thật sao?”

“Từng thấy trứng cá chưa?”

“Từng… thấy…” Ta sửng sốt: “Chẳng lẽ, một con cá mẹ sinh mấy trăm trứng, toàn, toàn bộ giống hệt nhau?”

Mẹ ơi, chuyện này vì sao nghe không tuyệt vời như vậy, ngược lại làm cho người ta có chút, ừm, da đầu ngứa ngáy…

Gì nhỉ, người khác không nói, làm mẹ kia, bản thân có thể phân rõ bọn nhỏ trông giống nhau như đúc này sao? Sinh đôi đáng yêu, sinh ba náo nhiệt, sinh bốn sẽ làm cho người ta rất khó… Nhiều con như vậy, thế…”

“Vậy cũng không phải, cá thành tinh cũng sẽ không lập tức sinh nhiều con như thế, thủy tộc bình thường sinh hạ hơn vài trăm ngàn con cá nhỏ, trông tương tự thì dễ, giống nhau như đúc không dễ, trông giống nhau, cũng không phải ai cũng có thể tu thành tinh, hơn mười vị tiểu thị nữ này, có lẽ cũng là chọn ngàn chọn vạn mà ra.”

“À há, đây thật là bảo bối sống ha, khó có được.”

“Nàng thích? Cũng đưa mấy người về cho nàng sai bảo?” Phượng Nghi ý cười xoay vòng.

“Không không,” ta vội vàng lắc đầu: “Phô trương thế này người bình thường không hưởng thụ nổi, cũng là nhà long vương có thể bày ra như thế, ta còn ngại trong động nhiều người đấy. Đúng rồi, Tử Hằng ở đâu? Chúng ta đi xem thử đi.”

“Đến, đi bên này.”

Trộm lẻn vào chỗ ở của Tử Hằng, không khó khăn như ta nghĩ. Thứ nhất đương nhiên là đương nhiên là bởi vì ta và Phượng Nghi đích thân làm loại sự việc lén lút này, là đại tài tiểu dụng, quá tiểu dụng! Thứ hai là, ta thật sự không ngờ, chỗ ở của Tử Hằng hẻo lánh đơn sơ như thế.

Một dãy tường xây bằng vỏ sò, trước sau, thoạt nhìn, không xê xích bao nhiêu với viện ở đáy đầm Bích Thủy nho nhỏ hắn ở. Đây chính là long cung Đông hải phải không? Không thiếu nhất chính là đất mới đúng, thế nhưng chỉ cho hắn một chốn nhỏ xíu như thế! Lãnh đạm của những người này đối với hắn, từ chỗ ở này là có thể nhìn ra!Nếu là ta ấy à, quay đầu rời khỏi là được, kiếp này cũng không qua lại với bọn họ nữa.

Tử Hằng cũng nói kết thúc với bọn họ, nhưng không biết hắn có thể như nguyện hay không.

Nếu như có người làm khó hắn, hừ hừ, ta và Phượng Nghi cũng không phải đến chỉ làm khán giả.

Phượng Nghi đưa tay vỗ trên không một cái: “Người này, phòng ngự lập thật đúng là mạnh.”

Phượng Nghi đang phá giải trận pháp của hắn, ta ngồi một bên, vừa cắn hạt dưa vừa cười hì hì nhìn hắn bận rộn.

“Ai ai, có người đến.”

Ta kéo Phượng Nghi một cái, hai người ẩn thân hình, xuyên qua bụi san hô nhìn ra phía ngoài.

Đến đây ba người, đều là nữ tử, một người đi đằng trước, hai người theo phía sau.

Ấy, còn là người quen đó.

Ta vốn ngồi, thế nhưng nhìn thấy khách đến thăm ấy, lập tức đứng lên.

Đây là ban ngày ban mặt gặp quỷ! Xác chết vùng dậy a!

Ta đã biết nàng không có chết, thế nhưng, thế nhưng biết và nhìn thấy, hoàn toàn là hai việc khác nhau!

Lúc này đi tới, không phải Tiểu Tâm giả chết trong bát canh, có thể là ai?

Ta rất ít có khi ghét cay ghét đắng một người như vậy, thế nhưng vừa nhìn thấy nàng, trong đầu ta ong một tiếng, không hề nghĩ ngợi đã muốn xông lên!

Cổ tay bị siết, ta quay đầu, Phượng Nghi giơ một ngón tay lên, điệu bộ im lặng.Ta lại quay đầu nhìn, bước chân của nàng rất nhanh, đi đến trước cửa tiểu viện kia, nâng tay gõ cửa.

Nàng còn có mặt mũi tới gặp Tử Hằng!

Ta kiếp này chưa từng thấy người đáng ghét như vậy! Nồi canh cá lần trước là giả, nhưng ta bây giờ vô cùng, mãnh liệt, muốn biến nó thành thật! Ngươi không phải thích nấu canh sao? Dứt khoát cạo cạo vảy móc móc hàm xẻ xẻ bụng nấu đi!

Phượng Nghi dùng thần giao cách cảm nói: “Nàng đừng kích động, nếu thấy nàng ta, còn có thể để cho bay lên trời không được sao? Ngư tinh nho nhỏ, khinh người quá đáng. Đừng nói nàng, ta cũng không có thể tha cho nàng ta!”

“Nàng còn dám đến chỗ Tử Hằng? Nàng là rắp tâm tới làm người ta ghê tởm sao?”

“Nàng yên tâm đừng nóng, cho dù nàng ta tới làm gì, Tử Hằng cũng sẽ không để như nguyện.”

Phải! Tử Hằng cũng sẽ không trúng bẫy của nàng!

Tử ngư tinh này, trước tiên tha cho ngươi một cái mạng, chúng ta cưỡi lừa xem hát, hãy đợi đấy!

Nàng gõ mấy cái lên cửa, có một lão bộc lùn mở cửa, dường như là một… con tôm lớn? Ừm, có lẽ không quá già? Dù sao tôm tinh eo cũng cong, chòm râu cũng dài, nói chuyện uể oải, thoạt nhìn rất già.

“Xin tôm thúc thông truyền thay một tiếng, ta muốn cầu kiến Tử Hằng công tử.”

Con tôm lớn lắc đầu, yếu ớt nói: “Công tử không gặp khách.”

“Chỉ xin tôm thúc thông truyền thay, có gặp hay không, cũng xin nói cho công tử một tiếng.”

“Công tử không gặp khách.”

“Tôm thúc…”

“Công tử không gặp khách.”

Không quan tâm nàng nói cái gì, lại khẩn cầu lại cầu tình, con tôm kia lặp đi lặp lại chỉ một câu này, ánh mắt tựa mở tựa khép, đã không tức giận, cũng không thấy dao động, dường như chưa tỉnh ngủ chưa tỉnh ngủ đương mộng du.

Thú vị, ha ha, xem nàng kinh ngạc tâm tình ta rất tốt.

Nàng không vào được cửa này, luyến tiếc tại cửa một lát, đành phải nói: “Chút lễ mọn này, là một chút tâm ý của ta, nếu công tử không gặp khách, vậy xin tôm thúc chuyển giao cho công tử thay ta đi.”

Hai thị nữ phía sau nàng bưng lễ vật lên trước, con tôm kia dường như không thấy được, vẫn không nhúc nhích, cũng không nhận lấy, thị nữ quay đầu lại nhìn thoáng qua, chỉ có thể song song đặt lễ vật dưới đất.

Nàng thoạt nhìn tuy rằng bất đắc dĩ, cũng không dám có gì bất kính với con tôm này. Chờ nàng mang theo hai thị nữ xoay người muốn đi, cửa phía sau ầm một tiếng đóng lại thật mạnh, mấy thứ lễ vật ấy đặt cạnh chân tường, không người để ý tới.

Xứng đáng!

Ta với ngón tay bắn một cái, một đạo tơ tầm tung lặng yên không một tiếng động bay qua, dính lên người Tiểu Tâm, nàng không hề hay biết, đi cực nhanh, chỉ chớp mắt thân ảnh liền biến mất sau san hô giả sơn.

Như vậy dễ làm, thu thập sớm hay thu thập trễ cũng tốt, dù sao nàng chạy không được!

Chương 183: Tiểu viện

Đại thúc tôm rất bưu hãn trong sân kia vừa nói thầm cái gì, vừa cầm cái kéo lớn không biết lấy từ đâu ra cắt sửa bụi rong.

“Nè, chàng biết hắn không?”

“Sao có thể không biết, tuổi hắn rất lớn, Tử Hằng hồi nhỏ đều là một tay hắn chăm sóc, ta cũng phải gọi hắn một tiếng tôm thúc.” “À há…” Ta bừng tỉnh gật đầu, hèn chi hắn không thèm che giấu đối với Tiểu Tâm như thế. Ừm, tôm thúc, xưng hô này là lạ.

Nụ cười của Phượng Nghi sao lại thấy đáng đánh đòn như thế: “Đã có hắn, vậy chúng ta cũng không phải khó khăn.” Hắn lượm một viên đá nhỏ ném vào trong tường viện, tôm thúc kia thoáng cái thẳng thắt lưng, đồng thời quay đầu, một tay đã sáng lên thanh đao lưỡi cong hàn quang lấp lánh.

“Tôm thúc, là ta.” Phượng Nghi vẫy tay một cái với hắn.

“Hở?” Tôm thúc sau khi ngạc nhiên lộ ra một nụ cười thật to, biểu tình xúi quẩy đối lập rõ nét với khi đối mặt đối mặt Tiểu Tâm: “Ngươi, ngươi là tiểu Phượng à, ngươi đây là từ đâu tới đây?”

“Nhỏ giọng một chút, ta tới chỗ này Tử Hằng cũng không biết.” Phượng Nghi cười hì hì kéo ta đi ra từ phía sau bụi san hô: “Đây là Đào Hoa nương tử của ta, đây là tôm thúc.”

Ta vội vàng cười, gật đầu vấn an: “Tôm thúc.”

Chúng ta không phải là muốn lặng lẽ vào thôn, không cần bắn súng sao? Phượng Nghi kêu to như thế, Tử Hằng nói không chừng có thể nghe thấy chứ?

“À, ta đã nghe nói ngươi thành thân, ái chà chà, tân nương tử thật sự là vừa đoan trang vừa đứng đắn, ừ, là một cô nương tốt.”

Vị tôm thúc này… Ta biết ta trông không thế nào. Cám ơn lão ngài còn có thể chỉnh ra những từ đoan trang hào phóng để biểu dương ta.

Hắn đẩy cửa ra, đao cong thu vào, cười mắt híp thành một cái khe.

“Đến đến, các ngươi mau vào, ta đây liền đi nói cho…”

“Tôm thúc, ta đang muốn nói với ngươi, chuyện chúng ta đến đây, trước tiên đừng nói cho Tử Hằng.”

“Hả?”

“Ngươi cũng biết hắn, chuyện gì cũng muốn tự mình gánh. Ta là lo lắng lần này hắn có chút lời không dễ nói, có chút việc không dễ làm. Cho nên… Hắn nếu biết, lần này ta đến có lẽ có lẽ không công.”

Tôm thúc liên tục gật đầu: “Nói phải! Hắn chính là tính tình ấy ấy, giống mẹ hắn như đúc. Yên tâm, các ngươi mau vào đi, hắn không muốn nghe ầm ĩ bên ngoài nhốt mình trong phòng trong phòng đấy, chắc chắn không biết các ngươi đã tới.”

Chúng ta đi theo phía sau hắn vào sân. Dưới đất trải cát trắng nhỏ mịn, bước trên đường đá, bên đường là rong dập dềnh lòa xòa, trong yên tĩnh lộ ra một cỗ sức sống. Phượng Nghi nhìn hai bên: “Ta cũng đã lâu không tới, nơi này cũng không thay đổi chút nào ha.”

“Đúng vậy, đến đến, gian phòng lần trước ngươi ở, ta không động đậy mảy may, lúc ngươi đi thế nào vẫn là thế ấy.”

Chúng ta băng qua đình viện, dọc theo hành lang gấp khúc đi đến đầu cùng, biểu tình của Phượng Nghi có chút hoài niệm, hắn đẩy một cánh cửa sổ ra: “Nàng xem, gian ấy chính là gian phòng của Tử Hằng.”

Ta ló đầu qua xem, cách núi giả và rong, có thể nhìn thấy nửa cánh cửa sổ.

“Đến đến, ăn chút điểm tâm.”

Tôm thúc thu xếp mấy mấy món ăn, bánh ngọt, mứt, còn có hàu biển gì gì đó, với cả một ấm trà. Có điều, điểm tâm cũng thế, nước trà cũng vậy, đều là lạnh băng. Đương nhiên, cũng có thể dùng những biện pháp khác đun nóng, chẳng qua là ở trong này, thủy tộc bình thường cũng không nhóm lửa.

Ta nghĩ có lẽ các thủy tộc có chướng ngại tâm lý với nhóm lửa. Không phải làm không được, mà là không muốn làm như vậy.

“Tôm thúc ngồi, chúng ta đã lâu không gặp.” Phượng Nghi giao trà cho ta, sau đó lấy rượu ra rót vào trong chén trà: “Đến, tôm thúc, ta kính ngươi.”

“Được được,” tôm thúc lộ ra biểu tình thèm rỏ dãi, bưng rượu lên hít thật sâu một cái: “Thơm quá! Trên người của ngươi toàn là thứ tốt. Cái này có còn không? Tặng ta hai bình, ta giữ lại từ từ uống.”

Ta tự rót chén trà cho mình, nhón hai con hàu ăn. Ưm, là muối, hơi có chút mùi, vị ngon đầy miệng, hương vị rất không tệ.
Bọn họ mời rượu lẫn nhau, có đến có đi, uống vui quên trời đất, tôm thúc thích vật trong chén, thế nhưng thoạt nhìn tửu lượng không tốt, mặt đỏ hồng, nói chuyện cũng có chút mơ hồ không rõ.

“Tôm thúc, chuyện Tiểu Tâm kia, ngươi rõ ràng sao?”

Hắn trợn trắng mắt về phía ta: “Đừng nhắc tới loại người ấy, mất hứng.”

Hự, một cục thịt hàu mắc trong cổ họng, ta vội vàng uống một hớp trà lớn.

Phượng Nghi nói: “Không dối gạt tôm thúc, chúng ta lúc trước còn tưởng rằng nàng bị Đổng tiên tử độc ác giết, về sau mới biết trúng kế của nàng. Nói thật, ta vừa nghĩ tới còn cảm thấy khẩu khí này nuốt không trôi, chuyện đã trải qua cũng không ít, lại có thể lật thuyền trong mương, bị nàng lừa.”

Tôm thúc vỗ bàn cái bịch: “Hừ! Vậy cũng chẳng thể trách các ngươi! Ta cũng bị nàng lừa xoay vòng? Năm đó lúc Tử Hằng phạm phải quy định bị nhốt, còn gửi gắm nàng cho ta chăm sóc, ta còn cảm thấy nàng tính tình điềm tĩnh, lại thành thật! Thành thật cái rắm! Nàng ban đầu xem như an phận, ta dạy nàng chút đao pháp gì gì đó, còn đi nhờ người khác giúp đỡ, dạy nàng chút tâm pháp, chỉ điểm nàng đạo tu luyện. Kết quả chưa qua vài năm, nàng liền leo lên cành cao! Quen biết người bên chính điện, thời gian đi ra ngoài càng ngày càng dài, về sau không trở lại luôn…”

Được, tôm thúc mà đã oán giận thì sẽ không xong.

Ta hơi thất thần, tôm thúc thoạt nhìn chẳng những mặt đỏ, phàm là da dẻ có thể lộ ra cũng đỏ, tựa như luộc nước nóng… Khụ, được rồi, có lẽ tôm chính là loại thể chất này, nóng lên là đỏ.

“Về sau ta còn tưởng rằng nàng mặc dù người lớn tính tình lớn, vẫn không quên gốc, sau đó nàng lại quay về đi theo Tử Hằng, ta còn cố ý giấu giếm những chuyện kia thay nàng… Ôi, nếu biết những chuyện sau này, ta chắc chắn…” Lời nói đằng sau chắc chắn, bị một ly rượu cùng nhau rót vào trong bụng.

Ta lại quay đầu nhìn nửa cánh cửa sổ gian phòng Tử Hằng ấy, cửa sổ đang đóng, Tử Hằng ở trong phòng làm cái gì chứ? Luyện công? Hay là đọc sách? Hay là đang suy tư vấn đề?

“Thật ra… Đông hải này, không bao nhiêu chỗ đáng để lưu luyến.” Tôm thúc thở dài: “Ngay cả ta có đôi khi, cũng tính dứt khoát tìm một chỗ nhỏ dưỡng lão cho xong, những chuyện hàng ngày ở đây ấy à, ngươi xem phía trước, bên kia,” ta nhìn theo hướng hắn chỉ, nơi đó lúc chúng ta đến đã đi qua, chính là nơi gặp phải những thị nữ xinh đẹp ấy. Nơi đó lại đi về phía trước là một cung điện trải dài, rộng rãi mà nguy nga, cung điện tiên giới ta chưa từng thấy, cung điện ma vực chỉ mơ hồ thấy bóng dáng. Ta nghĩ, đình đài lầu các cung điện hiên thất nơi này tuyệt đối không thua kém hai nơi trước, mái cong xà nhà huy hoàng rực rỡ, trên trụ hành lang sơn son có hoa văn, sàn nhà dùng vỏ sò hạt châu san hô ghép lại điêu khắc, hoa mỹ tráng lệ nói không hết.

“Đó chính là Thủy Tinh cung. Rất đẹp ha, ta khi còn là tiểu hài tử, lần đầu tiên nhìn thấy Thủy Tinh cung, ta muốn quỳ xuống hôn mặt đất nơi đó. Nó thật đẹp, thế nhưng cũng quá lạnh giá. Vô số thủy tộc đều muốn có thể đi vào Thủy Tinh cung, có thể có một chỗ ngồi ở nơi đó. Thế nhưng thi thể mỗi ngày khiêng ra từ nơi đó, nhiều như người lần đầu tiên bước vào nơi đó. Còn nữa, căn bản là im hơi lặng tiếng biến mất, ngay cả một bọt nước nho nhỏ, một chút gợn sóng cũng không kinh động.”

“Chính là như vậy, ta ở trong này rất lâu, xem cũng quá nhiều, có đôi khi ta cảm thấy, Thủy Tinh cung này quả thực là thi cốt đắp lên…”

Cũng không phải sao, ta cũng nghĩ như vậy. San hô, đồi mồi này, còn có vỏ trai ngọc óng ánh trong suốt hơn cả ngói lưu ly trải ngay nóc nhà kia… cũng không phải đều là thi thể sao!

Sắc trời tối dần, bầu trời trên đỉnh đầu… Ừ, nơi này không thể gọi là bầu trời, từ cửa sổ nhìn lên trên, một mảnh nước đen thẫm xanh lam. Phương hướng Thủy Tinh cung sáng rọi huy hoàng, giống như trong thành thị kiếp trước, bật vô số đèn nê ông, lấp lánh chiếu sáng, rực như ban ngày. Ta bỗng nhiên nhớ tới, dường như kiếp trước cách nhà ta không xa có một chỗ hộp đêm các loại, tên cũng gọi là Thủy Tinh cung — chẳng qua là, đương nhiên không có đẹp hoa lệ như Thủy Tinh cung này.

Bên ngoài lại có người gõ cửa, ta và Phượng Nghi ở trong phòng không nhúc nhích, nhìn ra từ cửa sổ, cách tảo biển rộng lờ mờ, có một tiểu đồng tử chải bím tóc hướng lên trời đứng ở ngoài cửa: “Tôm thúc, đêm nay có đại yến hội nha, ca ta bảo ta đưa một chút rượu tới cho ngươi — A? Ngươi đã uống rồi?”
“Đa tạ ca ca ngươi, ừm, đây chính là rượu ngon ha.”

“Ừ, liền biết ngươi thích, ca ta trộm giấu một bình lớn đấy, đều ở chỗ này. Đúng rồi, Tử Hằng ca ca đâu?”

“Hắn đọc sách.”

“Ừ, đây là hai hộp thịt, ta nhớ Tử Hằng ca ca thích ăn cái này.”

“Thật làm cho ngươi và ca ngươi lo lắng, ta cũng thay công tử cảm ơn các ngươi.”

“Hì, tôm thúc ngươi đừng khách khí, ta đi đây!”

Tôm thúc bưng thịt và rượu về, toét miệng cười: “Đến đến, không có công tử, tiện nghi chúng ta, hộp thịt này bình thường cũng không hay làm, lúc có đại yến mới làm.”

Ta tò mò nhón một miếng: “Đây là thịt gì?”

“Thịt bò, còn có thịt thủ lợn, kẹp hai mảnh ngó sen, quấn lòng trắng trứng.”

“Ai, thứ này rất bình thường mà.”

Phượng Nghi giơ tay lên, bộp một tiếng đập vào trên trán ta: “Đây chính là đáy biển, nơi không nuôi dê bò.”

“À há, phải, vật hiếm mới quý.”

Ngay cả hộp ngó sen, vật này ở chỗ chúng ta bình thường, đến nơi này trở nên quý giá.

Đã chúng ta không hiếm lạ, những thứ này đều tiện nghi lão tôm thúc, hắn cắn một miếng hộp ngó sen, liền một hớp rượu, ăn ấy gọi là thoải mái, trên mặt đỏ đến tỏa sáng.

Chúng ta lại nói một chút nhàn thoại, lão tôm thúc rượu nhiều nói cũng nhiều, còn nói tin mới trong Thủy Tinh cung gần đây, một vị tân mỹ nhân lại được sủng, lại là mới xuất hiện một tiểu tử làm tiệc rượu gì gì đó, nghe qua long cung này có phần không thái bình, mỹ nhân bên trong như mây, sóng ngầm trào dâng.

Trong phòng chúng ta đây mùi rượu ấm áp bay bổng, ta không uống bao nhiêu, cũng bị xông hơi say, nhoài bên cửa sổ nhìn sân ngây ra. Dáng vẻ rong dập dềnh mềm mại nhẹ nhàng như thế, thật đẹp.

Tử Hằng có lẽ trải qua thời gian rất lâu ở nơi này, có lão tôm thúc rất cá tính cùng hắn…

Ta hơi mơ mơ màng màng, như tỉnh như không, như ngủ như không, bỗng nhiên bị một trận tiếng đập cửa kịch liệt làm hoảng lập tức ngẩng đầu lên.

“Tôm thúc! Tôm thúc!”

Ta sửng sốt, nghe ra thanh âm này chính là hài tử vừa mới tới tặng đồ kia, thế nhưng thanh âm ấy hoảng hốt đến biến giọng, lúc ta ngẩn ra, hắn lại ra sức gõ mấy cái: “Tôm thúc, mau mở cửa ra — tôm thúc!”

Mang theo âm khóc, đến lạc cả giọng.

Ta nhìn lại, uống rượu chúng ta mang đến, còn cả rượu hài tử kia tặng, tôm thúc đã hoàn toàn đỏ, co lại thành một đống, nằm dưới đáy bàn ngủ bất tỉnh nhân sự. Phượng Nghi trao đổi ánh mắt với ta, ta đứng lên, búng búng ngón tay biến chính mình thành bộ dáng của tôm thúc, sau đó sải bước ra ngoài mở cửa.

Lúc băng qua sân ta quay đầu liếc mắt nhìn gian phòng của Tử Hằng.

Hắn tám phần là nhập định, bằng không động tĩnh lớn như vậy không thể không nghe thấy.

Ta vừa mở cửa, hài tử kia lập tức ngã vào, hai tay chặn ngang ôm lấy ta, khóc hô: “Tôm thúc! Xin ngươi, mau cứu ca ca ta đi!”

Chương 184: Hồng Nhị

Ta sửng sốt, tôm thúc bây giờ say không dậy nổi, ta gần như chưa nghĩ đã nói: “Ở đâu? Đã xảy ra chuyện gì?”

Hắn kéo ta liền chạy ra ngoài, ta hơi hơi nghiêng đầu nhìn, Phượng Nghi ẩn thân hình đi theo phía sau chúng ta: “Hôm nay đại yến hội, ca ta hỗ trợ tại nhà bếp, nhưng lúc bưng thức ăn ra không biết chọc vị quý nhân nào, bị đánh chỉ còn một hơi… Ta, ta… Trên người đều là máu, ta không biết còn có thể tìm ai…”

Ta đi theo hắn quanh co dọc theo đường nhỏ giữa rong biển và đá hiếm chạy hướng phía trước, nơi này rất tối, nhìn không rõ đường, nhưng hắn hiển nhiên vô cùng quen thuộc với nơi này, lúc cách Thủy Tinh cung càng ngày càng gần, hắn quẹo vào trong một gian phòng rất nhỏ.

Mới vừa vào cửa ta đã ngửi thấy mùi máu tươi xộc vào mũi, trong phòng đen thùi, còn có một cái giường đá, một cái bàn, rất đơn sơ, có người nằm trên giường không nhúc nhích.

“Ca ca! Ca ca!” Đứa bé kia bổ nhào tới bên giường: “Ca! Tôm thúc đến đây! Ngươi không có việc gì nhi, nhất định sẽ khỏi!”

“Ngươi nếu lại lắc hắn, hắn sẽ có chuyện.”

Ngoại thương mặc dù nghiêm trọng cũng dễ xử lý, có điều, ừm, nội phủ cũng bị thương không nhẹ.

Ta ngồi bên giường, thằng bé khóc lui sang một bên, còn nắm chặt một tay ca ca hắn không buông.

Ta trước tiên cầm máu cho hắn, sau đó lấy ra hai viên thuốc: “Một viên cho hắn uống, một viên hòa vào nước bôi lên.”

Thuốc có hiệu quả nhanh chóng, thuốc này là ta tự mình luyện, bình thường cũng không dùng được.

Đứa bé kia bận rộn không ngừng, thoa xong thuốc thay quần áo sạch cho ca ca hắn. Ta lấy ra một viên minh châu chiếu sáng. Gian phòng này cách Thủy Tinh cung gần như vậy. Nhưng nơi đó xanh vàng rực rỡ, nơi này lại chỉ bốn bức tường.

“Tôm thúc. Đa tạ ngươi!” Đứa bé kia đột nhiên quỳ xuống, liền dập đầu bịch bịch bịch mấy cái. Ta vội vàng đỡ hắn, hắn lại không chịu đứng lên.

“Tôm thúc. Ngươi thu ta làm đồ đệ đi!”

“Hả?” Việc này… Khụ, thằng bé khóc đỏ mắt này, còn rất đáng yêu, cũng thật đáng thương. Nhưng vấn đề mấu chốt bây giờ là, ta không phải tôm thúc, ta ngay cả tên đứa bé này là gì cái gì cũng không biết.

“Tôm thúc, ta muốn học bản lĩnh. Ta không muốn cả đời giống như ca ta, dè dặt, thành thật làm việc còn phải lo mình liệu có bị quý nhân đánh chết hay không… Ta, ta muốn bảo hộ ca ta, tôm thúc, xin ngươi, ta tìm không được ai khác, tìm người khác cũng sẽ không giúp ta…”

Ta xin giúp đỡ nhìn nhìn ra ngoài, Phượng Nghi ẩn thân cạnh cửa, thằng bé kia không nhìn thấy, ta thì thấy được.

Có người đến.

“Tiểu Tuấn à! Đến đến, ta cầm thuốc tới!”

Giọng người nọ rất lớn, đi lại vội, phịch một tiếng đẩy cửa viện ra tiến vào.

Thì ra đứa nhỏ này tên là Tiểu Tuấn.

Có người đến, đứa nhỏ này cũng không dây dưa ta nữa, lau một phen nước mắt đứng lên.

“Đồng đại ca, ngươi đã đến rồi.”

“Đến đến, ta tìm một vài thuốc trị thương tới, mau cho ca ngươi dùng… Ồ, tôm thúc cũng ở đây?” Hắn cuống quít cúi người với ta một cái, lại liếc nhìn người trên giường: “A, đã dùng thuốc, vậy thì tốt rồi, có tôm thúc ở đây, Tiểu Trung chắc chắn không có việc gì.”

A, thì ra người nằm úp sấp trên giường này tên là Tiểu Trung.

“Ca, ngươi, có biết ca ta hắn sao lại… gặp phải tai họa bất ngờ này không?”

Người kia thở dài: “Ôi, ta cũng không ở đó, nhưng ca ngươi hình như đắc tội người bên cạnh vị tân mỹ nhân kia, ừm, tên là Hồng gì đó, ôi, bảo ca ngươi cẩn thận một chút, yên ổn dưỡng thương, cũng không nên đi đằng trước nữa, trong cung gần đây thật sự là…” Hắn bỏ thuốc trị thương xuống, lại dặn dò hai câu mới đi.

Người bị thương trên giường không có gì đáng ngại, ta cũng thừa dịp Tiểu Tuấn không lại quỳ xuống xin ta, vội vàng lách người đi ra.
Phượng Nghi nhỏ giọng chọc ta: “Thế nào? Không thu đồ đệ nữa?”

“Nè, người ta muốn bái chính là tôm thúc, không phải ta, chờ ngày mai tôm thúc tỉnh rượu, để bọn họ tự đi nói đi.”

Hắn gật gật đầu: “Ta vừa rồi đứng ở cửa, xa xa nhìn thấy có người đi qua, tựa hồ có chút quen mắt.”

“Quen mắt?” Ta khó hiểu: “Chàng ở trong này còn có bằng hữu khác?”

“Không phải, ta nghĩ, nàng cũng biết, đi.”

Hắn kéo tay ta, tốc độ cực nhanh, vòng qua bụi san hô, ta hoàn toàn không biết hắn muốn dẫn ta đi đâu, đi không xa hắn dừng lại, chỉ vào đằng trước: “Nàng xem.”

Ta xuyên qua khe hở san hô nhìn sang, nơi đó đứng một nam một nữ đang thấp giọng nói chuyện. Nam mặc một thân áo quần xanh đen, không nhìn kỹ, y gần như hòa làm một thể với hoàn cảnh xung quanh, trang phục vô cùng che phủ. Nữ khoác một bộ áo choàng đen lớn, che từ đầu đến chân. Nhãn lực của ta coi như không tồi, dưới tình huống như vậy cũng nhìn không ra cái gì. Người hắn nói nhìn quen mắt, là nam hay nữ?

Hai người kia rất nhanh nói xong, hình như nữ giao cho nam thứ gì đó, hai người nhanh chóng tách ra, đều tự đi phương hướng bất đồng.

Phượng Nghi kéo ta, đi theo phía sau người nữ, ta tiện thể bắn một đạo tơ tầm tung về phía người nam.

Ưm, người nữ này là quen biết của Phượng Nghi?

Đi theo nàng đã sắp tới trước mặt Thủy Tinh cung, đằng trước có một cửa hông, thân hình nữ nhân kia ẩn sang bên đường, cởi áo choàng đen xuống, lộ ra một bộ cung trang đỏ tươi bên trong — a, nàng thoạt nhìn, có chút quen mặt! Từng gặp, nhất định từng gặp! Thế nhưng, gặp ở đâu đây?

Vừa rồi nàng mặc áo choàng không rõ ràng, bây giờ vừa cởi áo choàng, bước đi thật sự là thướt tha uyển chuyển!

Ta nhớ ra rồi!

Đây không phải là nữ quan ở ma cung, tên, tên là Hồng Nhị sao! Nàng còn muốn đùa giỡn Phượng Nghi đấy!

Nàng sao lại ở chỗ này?

Đây, đây quả thực…
“Nghe nói, nàng hầu hạ tân mỹ nhân.” Phượng Nghi thấp giọng nói: “Nàng có, tò mò với tân mỹ nhân ấy không?”

Ợ, có chút tò mò.

Nàng trước kia là thị nữ của ma cung, xuất hiện tại long cung… ờ, hai loại khả năng, một loại là, nàng thất nghiệp, đây là làm một nghề khác. Còn có một loại là, chủ tử của nàng không thay người, nàng đến đây làm cung nữ vẫn là đổi thang mà không đổi thuốc, đổi đất mà không đổi người…

Hợ, nói như vậy, thì có thể là..

Phượng Nghi kéo ta một phen, chúng ta theo sát phía sau nàng vào cửa hông của Thủy Tinh cung.

Trong cửa là một vườn hoa, nơi này cây cũng vậy hoa cũng thế, dáng vẻ đều quá sức kỳ quái, hoàn toàn bất đồng với trên đất bằng, thế nhưng cũng rất đẹp. Có điều chúng ta đây không phải là tới dạo vườn.

Đúng rồi, người đánh ca ca Tiểu Trung của Tiểu Tuấn gần chết, chính là nàng đi?

Người qua lại dần dần nhiều hơn, cảnh tượng vội vội vàng vàng, lui tới trong Thủy Tinh cung quả nhiên đều là tuấn nam mỹ nữ, thoạt nhìn thật ra rất đẹp mắt, không biết nơi nào mơ hồ truyền đến tiếng đàn sáo, còn có cười nói khẽ khàng, chiếu sáng trong đình viện đều dùng dạ minh châu. Chỉ từ mặt ngoài, cũng thực sự là cảnh tượng lộng lẫy tường hòa.

Nàng quẹo vào một gian cung thất, chúng ta không đến quá gần, nhưng bằng mấy loại tơ ta vừa mới bắn trên người nàng dọc đường, muốn thám thính động tĩnh cũng không khó khăn.

Nàng nói mấy câu với một cung nữ khác trong phòng, hỏi mỹ nhân đi đâu, sau đó liền thay quần áo rửa mặt chuẩn bị nghỉ ngơi.

Mà mỹ nhân ấy, lại vẫn chưa trở về, cung nữ đó nói nàng là ở lại chỗ chủ điện… Khụ, thị tẩm.

Trong lòng ta có chút hồ nghi, đối với người của ma cung ta cũng không có ấn tượng gì hay, cảm giác bọn họ chỉ cần hiển thân lộ diện, là khẳng định không có chuyện tốt.

“Hôm nay muộn rồi, cũng thám thính không được gì, đi về trước.”

Trong lòng ta có chuyện, cả đêm cũng không ngủ yên. Trước mắt tựa hồ có rất nhiều bóng người xoay xoay chuyển chuyển, thế nhưng bỗng nhiên mở mắt, lại không có một ai. Phượng Nghi bên gối đang ngủ say sưa, mặt mày hắn giãn ra, hai gò má hơi hồng. Hắn trước đây quen búi tóc ngủ, bây giờ lại quen xõa tóc giống như ta, tóc chúng ta quấn quýt trải cùng một chỗ, có lẽ đây là một tầng ý tứ của khác vợ chồng kết tóc.

Ngoài màn tơ cá mập, ánh trai ngọc có vẻ đặc biệt nhu hòa an tĩnh.

Trời còn chưa sáng.

Thành thân tới nay, ta đang từ từ quen, bên cạnh mình thêm một người. Khi tỉnh, khi ngủ…

Ta dựa vào gần hắn hơn, cọ cọ tìm vị trí tốt, lại nhắm mắt.

Buổi sáng lúc chúng ta tỉnh lại, tôm thúc còn say rượu chưa tỉnh. Nhìn thấy bộ dạng hắn ngủ mê man khóe miệng chảy nước miếng, ờ, ta về sau cũng không nên uống say bí tỉ như vậy, không hình tượng không nói, mấu chốt gặp phải chuyện đột phát như ngày hôm qua, chẳng phải hỏng việc?

Phượng Nghi bưng nước đến, ta lo liệu chút đồ ăn, tia nắng ban mai ở chỗ này là một loại màu trắng óng ánh và lam nhạt biến ảo, đẹp như có như không.

“Thủy tộc của Thủy Tinh cung toàn bộ tụ tập, Tử Hằng đêm nay cũng sẽ đến dự.”

“Ừm, nói vậy, phòng bị có phải hay không càng nghiêm?”

“Vậy thì có sao?”

Phải, vậy cũng chẳng sao.

Chúng ta một người giả trang thành phục dịch, một người giả trang thành thị nữ, nghênh ngang đi trong Thủy Tinh cung.

Chương 185: Thâm cung nội chiến bản long cung

“Chúng ta sẽ không bị phát hiện chứ?”

“Phát hiện thì phát hiện, sợ cái gì?”

Như thế… Khụ, Na Tra người ta cũng từng đại náo biển, cùng lắm thì trở mặt chúng ta cũng náo biển một phen. Ta cảm giác toàn thể sức chiến đấu của Đông hải không cao thế nào, một phen tam muội chân hỏa của Phượng Nghi đi qua, có thể nấu toàn bộ bọn họ.

Nhưng đây phải coi mặt mũi của Tử Hằng, chúng ta không tới để gây sự.

“Này, ngươi lại đây!”

Ta sửng sốt, dừng chân quay đầu lại.

Một thị nữ rất xinh đẹp ngoắc tay gọi ta: “Ngươi lại đây, có việc phân phó ngươi.”

Trong bụng ta cười trộm, đi tới trước mặt nàng, trong Thủy Tinh cung rất nhiều người, ta cũng chẳng sợ nàng phát hiện ta là gương mặt lạ: “Có việc?”

“Ngươi mới tới? Chẳng hiểu chút quy củ gì!” Nàng lên mặt xem thường ta: “Ngay cả tỷ tỷ cũng không biết kêu, nhất định ngươi không xuất đầu được!”

Ta thật sự rất muốn cười, nàng thoạt nhìn còn có bộ dáng mấy phần ngây thơ đấy, dạy dỗ người ta ngược lại rất có kiểu dáng.

“Mang cái này đến hậu tam viện đi!”

Nàng không nói lời gì đưa cho ta hai cái bọc lớn, rất nặng, hình như đều là quần áo.

“Hậu tam viện ở đâu?” Ta vô cùng thành thật, không hiểu liền hỏi.

Nàng trừng mắt: “Ngươi thật ngốc! Không biết làm thế nào trà trộn vào làm người hầu!” Nàng nổi giận đùng đùng chỉ đường cho ta, liền mặc ta đi.

Ta thấy nàng mới ngốc. Này nhé, nàng cũng không biết ta tên gì, liền sai ta việc này, nếu như ta lừa mang hai cái bọc quần áo này đi, nàng cũng không chỗ tìm ta, quần áo cũng là không cánh mà bay!

Phượng Nghi chậm rãi bước thong thả lại đây: “Oa, nhanh như thế đã nhận được việc.”

“Chàng hâm mộ, ta chuyển nhượng cho chàng.”

“Ha ha, ta cũng không dám cướp công của người khác, nàng nếu muốn đi đưa, ta chỉ điểm nàng hậu tam viện đi thế nào.”

Ta khờ à, ta cũng không phải thực sự tới làm cung nữ.

Ta vốn muốn ném hai cái bọc lớn đó, nghĩ lại vẫn là không ném, cứ như vậy xách trong tay: “Đi, chúng ta đi viện ngày hôm qua ấy.”

Chúng ta tới cánh cổng ấy, có hai cung nữ diện mạo thoạt nhìn rất dũng mãnh giữ cửa, hỏi ta làm gì, ta giơ hai bọc quần áo lên nói là đến đưa quần áo, các nàng quả nhiên nâng tay cho đi, vô cùng thoải mái.

Chúng ta đi rẽ ba ngoặt hai, chạy tới gần nhà giữa, trong phòng đang có người nói chuyện: “Tỷ tỷ, chuyện đó, có được không?”

“Hừ, đừng nói nữa, ngươi nghĩ rằng ta ngày hôm qua là thị tẩm? Ngày hôm qua ta còn chưa có cởi quần áo đâu, lão bất tử của Vân Phượng điện kia lại nói không thoải mái, dám gọi người trên giường đi. Bà ta có ý gì cho là ta không biết? Không phải vì cháu ngoại gái của bà ta không được sủng mà ta được sủng sao? Sáng sớm thỉnh an còn điểm tên ta, nói cạnh nói khoé một trận, từng chữ từng câu nói nữ nhi của bà ta nhất định là vương hậu, bảo chúng ta một đám dụ dỗ xuất thân hạ tiện đừng có mộng tưởng hão huyền, nếu không bà ta sẽ thực hiện cung quy gia pháp, ta thèm! Bà ta tưởng bà ta là gì…”

“Tỷ tỷ, nhỏ giọng một chút, nhỏ giọng một chút!” Hồng Nhị vội vàng khuyên nàng: “Vậy, chuyện này tạm thời không được?”

“Nếu không được, ta trở về cũng không mặt mũi đi gặp…”

Đi gặp ai nàng nói không rõ ràng, ta nghe thấy mùi ngon, đây chính là Thâm cung nội chiến phiên bản long cung chân chân thực thực nha! Phim hậu cung xưa nay vốn là ta thích nhất, mặc dù bản thân ta không phải là tư liệu ấy, thế nhưng loại phim này luôn luôn thấy rất hay.

Các nàng lại không chuyện này nữa, ngược lại thảo luận son cánh hay son đá tốt hơn, hay là phấn loại nào tốt, những cái này ta nghe không có hứng thú. Ra khỏi viện của các nàng, ta hỏi Phượng Nghi: “Các nàng là có phải là ma cung phái tới hay không?”
Hắn liếc mắt nhìn ta: “Chuyện này không rõ ràng hay sao?”

“Ma cung vì sao muốn nhúng tay vào sự tình ở long cung chứ?” Chẳng lẽ loại chuyện lục đục với nhau tranh quyền đoạt thế cũng nghiện, nhiều hơn nữa cũng không thấy đủ?

Phượng Nghi nhìn nhìn ta, lúc ta cho là hắn sắp giải thích, hắn lại đến một câu: “Lấy hiểu biết của ta đối với nàng, cho dù ta giải thích nàng cũng không rõ, nàng cứ tiếp tục thỏa thuê tưởng tượng trong lòng đi, ta cảm thấy tưởng tượng của nàng có khi còn đặc sắc hơn so với tình hình thực tế.”

Người này!

Trong tay ta còn xách bọc quần áo đó, dạo qua một vòng, Thủy Tinh cung rất lớn, chúng ta còn chưa dạo được một nửa, Phượng Nghi nói cho ta đây là thứ gì, kia lại là lai lịch gì, có thể nói thuộc như lòng bàn tay, không biết còn tưởng rằng đây là sân sau nhà hắn đấy. Ừ, lại nói long vương là vương, hắn cũng là vương, mặc dù long vương ta chưa từng thấy, nhưng ta biết hắn nhất định kém Phượng Nghi — ngay cả một sợi tóc cũng không bằng!

Ít nhất Phượng Nghi không có một đống nữ nhân làm hậu cung, điểm này đã mạnh hơn nhiều!

Ta cũng không phải là làm không được, Phượng Nghi rất có tiền, hơn nữa trông lại đẹp trai, cho dù không có tiền cũng có một đống mỹ nữ khóc hô muốn gục hắn, hắn đều không động đậy.

Tục ngữ nói, cái đẹp che cái xấu, hắn có ưu điểm như thế, những khuyết điểm lớn nhỏ khác tất cả đều có thể che!

Người ta nói, cái gì, ta có ưu điểm gì đặc biệt lớn có thể che khuất tất cả khuyết điểm?

Ừm, Phượng Nghi khen ta quá đơn thuần, ừm, ta còn rất thiện lương nữa chứ? Đây khẳng định là ưu điểm, cái khác tỷ như nhát gan sợ phiền phức này, lười biếng này, trí nhớ hay quên này, còn nữa, ờ rất nhiều khuyết điểm nhỏ, đều có thể tha thứ.

“Đói không?”

Ta sờ sờ bụng: “Có chút.”

“Đến, vừa lúc phát cơm.”

Hở?

Quả nhiên, sân đằng trước kia rất nhiều người ra ra vào vào, bưng cốc, mang hộp đựng cơm hộp đựng thức ăn, còn có người ngồi xuống chỗ góc trong sân cầm bát ăn cơm.

Ợ, chúng ta cũng…
Phượng Nghi kéo ta một phen, nhỏ giọng nói: “Ta từng ăn cơm tại long cung hai lần, đó đều là yến hội, nơi này thoạt nhìn cũng thú vị.”

Cơm tập thể thú vị? Hắn còn nói vậy? Nói sớm chứ, Bàn Ti động mỗi ngày đều phát cơm tập thể, hắn muốn ăn, ngày nào mà không ăn được chứ!

Chúng ta tới chỗ phát cơm, người nọ cũng không hỏi nhiều, lấy luôn hai cái bát, xới một bát cơm hỗn hợp rau thịt, đưa cho chúng ta.

Trong cái thùng lớn bên cạnh có đũa và thìa, tràn đầy, nặng trịch chất đống, ta cầm cái thìa, Phượng Nghi cầm đôi đũa, hai chúng ta cũng ăn chen trong góc như các nô bộc khác.

Ưm, hơi tanh, mặn một chút, không biết là thịt gì, hẳn là thịt cá, thế nhưng chung quy cảm thấy hình như không tươi lắm.

Mặc dù là ăn miễn phí, thế nhưng hương vị ăn miễn phí này thực sự chẳng ra cái gì.

Ta chưa ăn được mấy miếng, đột nhiên một nữ nhân bước vào tầm mắt, nàng liếc mắt nhìn xung quanh, kết quả ánh mắt nổi giận đùng đùng kia liền khóa trên người ta, sải bước đi về phía ta, vươn bàn tay, bộp một tiếng đánh rơi bát cơm của ta.

“Nha đầu thối, tiểu tiện nhân! Bảo ngươi đưa đồ ngươi lại dám không nghe lời! Việc không làm chạy tới lĩnh cơm ăn? Ăn ăn ăn! Ngươi mẹ nó…”

Được, nàng phát giác quần áo chưa đưa đến tới tính sổ? Ưm, nàng cũng không ngốc lắm, mọi người đều tới dùng cơm, nàng cũng sẽ tới chỗ dùng cơm tìm — hơn nữa mèo mù đụng phải chuột chết, còn bị nàng tìm được ta!

Sau khi cơm bị đổ, không ít hạt cơm và cả nước đồ ăn bắn tung tóe lên người ta, trên người nàng cũng có, nhưng nàng rõ ràng là không chú ý, hoặc là không để ý, chỉ chửi ầm lên!

Ta lau miệng một cái, không nhanh không chậm đứng lên: “Ngươi là ai chứ?”

“Ngươi?”

“Ngươi bằng gì sai khiến ta làm việc ha? Ngươi thấy nơi này là nơi có thể la lối khóc lóc à?”

Nàng tức mặt đỏ bừng, nhưng nhìn bốn phía, đích xác có không ít người ném ánh mắt bất mãn qua đây. Đương nhiên, người ta là tới ăn cơm, nàng là tới gây chuyện, có thể không bất mãn sao?

Ta cũng không muốn cãi nhau với nàng, ta cũng không phải đến đại náo long cung.

Ta lầm bầm, ra hiệu ánh mắt nàng chuyển hướng sang hai bọc quần áo ta vừa mới kê dưới mông: “Đây là việc của ngươi phải không? Nếu như lại trì hoãn không đưa đi, không biết có người sẽ trách phạt ngươi hay không ha? Ta nếu là ngươi, trước hết đi đưa, muốn tìm phiền toái ấy à, ngươi đưa xong lại tìm, ta chờ ngươi!”

Ta còn tưởng rằng nàng sắp bạo phát, không ngờ mặt mũi nàng dữ tợn mắt phóng phi đao uổng phí nửa ngày, lại cúi người xuống ôm lấy hai bọc quần áo, sải bước liền đi!

Hở? gây chuyện thế này, thật sự là tiếng sấm mưa giọt mưa nhỏ ha!

Phượng Nghi ở một bên, vừa ăn cơm vừa cười trộm.

Ánh mắt những người khác, còn có một đống hỗn độn dưới đất, ta cũng thật sự không có khẩu vị ăn cái gì. Lúc ra khỏi đó Phượng Nghi nói: “Nàng không phải nói chờ nàng ta quay lại gây chuyện?”

“Là ta nói,” ta nhìn nhìn hắn, kỳ quái nói: “Nhưng ta không nói sẽ chờ ở chỗ này nha. Chờ nàng tìm ta rồi nói sau, khoan hãy nói, ta cảm thấy ta và nàng rất có duyên, nói không chừng lát nữa còn có thể gặp phải.”

Mặc dù phát sinh khúc nhạc đệm nhỏ như thế, đáy lòng ta vẫn còn đè nặng nghi ngờ: Người của ma cung, rốt cuộc muốn làm gì tại long cung?

Ta luôn cảm thấy ma cung, cách ta rất xa, thế nhưng, lại lơ đãng phát hiện, bên người hoặc nhiều hoặc ít, đều có bọn họ thâm nhập vào, lúc tâm tình vô cùng tốt, bóng ma ấy bất giác lại thoáng hiện trong tầm nhìn.

Tử Hằng lúc này không biết đang làm cái gì, còn có Tam Lục, cũng không biết nàng hồi âm cho ta chưa, nghĩ tới cũng rất thấp thỏm.

Chúng ta không được vào nội viện, cũng không thể đi tiền điện, người ta lui tới thoạt nhìn bề bộn nhiều việc, bước chân của chúng ta cũng nhanh hơn, thoạt nhìn nhìn như là đang muốn đi nơi nào đó làm chuyện gì, rất giống thế. Rẽ qua một bức tường, bỗng nhiên phía trước truyền đến tiếng thút thít và thấp giọng mắng chửi của nữ nhân.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau