BÀN TI ĐỘNG 38 HÀO

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Bàn ti động 38 hào - Chương 176 - Chương 180

Chương 176: Cuộc sống hôn nhân bắt đầu

Mới vừa ăn xong điểm tâm, các yêu tinh lớn lớn nhỏ nhỏ của Bàn Ti động dưới sự hướng dẫn của Hôi Đại Mao, hành lễ với ta và Phượng Nghi. Chu Anh Hùng ba người bọn hắn cũng bị Hôi Đại Mao kéo tới, buồn ngủ mơ hồ, hơn nữa ba người đều có đặc sắc riêng, Tiểu Tam sưng mắt trái, Tiểu Tứ đen mắt phải. Mắt Chu Anh Hùng không sao, thế nhưng trên trán sưng một cục to. Không cần hỏi ta cũng biết đây là bút tích của ai.

Ta có loại cảm giác hoảng hốt, nghe lời cầu chúc không đều của bọn chúng, còn có khi hành hạ lễ, đồng loạt một mảnh đầu và phía sau lưng, đám nhện chuột hái thài lài tím và cỏ san hô xanh vắt nước, nhuộm màu lông tóc chính là sắc màu rực rỡ, tuy rằng nói thành thân là ta, thế nhưng thoạt nhìn bọn chúng còn hớn hở hơn ta nhiều… Lại quay đầu nhìn nhìn trượng phu không giống người thật xinh đẹp bên cạnh…

Trượng phu, từ này cũng thật quái dị.

Ách, thật sự là cuộc đời như mộng như kịch. Đôi khi cảm giác mình đang trong mộng, có lúc lại cảm giác mình là người đứng xem.

Có lẽ loại hoảng hốt này, tất cả mọi người đều từng trải qua.

Nhưng trong nháy mắt, ta liền phục hồi tinh thần lại, Hôi Đại Mao đứng trước mọi người nhất, khuôn mặt kích động đỏ bừng.

Đây là trong nhà chúng ta bái Phượng Nghi… Ừ, ta bỗng nhiên nhớ ra, sư cô đã nói với ta, chờ thêm ba ngày, tộc nhân của Phượng Nghi còn phải bái ta… Ôi, bất tri bất giác đi tới hôm nay, nói thế nào cũng coi là gia nghiệp khổng lồ, Phượng Nghi lại là phượng vương, cả ngày này chỉ bái đến bái đi, thời gian đã qua hết, chuyện gì cũng khỏi làm.

Một buổi sáng thấm thoát trôi qua như thế, lúc cơm trưa bưng lên ta hoàn toàn không có khẩu vị, có lẽ là sáng sớm ăn no rồi, Hôi Đại Mao lại nói ta là buổi sáng vất vả.

Ta thừa thời gian, nhân sau khi ăn xong viết phong thư ngắn, giao người đưa đi.

Hôi Đại Mao nhận lấy phong thư ta dán kín, nghi hoặc hỏi: “Sư phó, đây là?”

“Cho sư thúc của ngươi.”

Tam Lục vì sao không tới chứ? Có phải gặp chuyện gì phiền toái hay không?

“Thật ra…” Hôi Đại Mao quay đầu, nói chuyển hướng: “Sư phó tương lai người có phải cũng muốn đến tiên giới hay không?”

Ta lắc đầu: “Tiên giới cũng không phải nơi tốt gì.” Nhìn hắn đầy mặt lo lắng, ta cười nói: “Không tiền đồ. Ta nếu như thật sự có một ngày muốn chuyển đi, chắc chắn cũng sẽ mang ngươi theo.”

Sau đó Đại Mao nói đến chuyện phân loại những lễ vật kia, phải bận hai ba ngày mới xong: “Sư phó, còn có chuyện.”

“Cái gì?”

“Có phần lễ, ta không biết xử trí như thế nào.”

“Ai đưa tới?”

“Ừm, còn chưa dám mở xem, tặng lễ nói là,” hắn liếc mắt nhìn ta: “Ừm, là cố nhân đưa tới.”

Ta bình thường đoán câu đố ngốc muốn chết, lúc này đột nhiên đoán: “Là Tam Thất?”

“Vâng, phía trên nơi dán có một ký hiệu hồ điệp. Sư phó người có muốn xem không? Ta lấy lại đây?”

“Quên đi, có rảnh lại nhìn. Ngươi sai người đưa phong thư này, phải nhanh chút.”

“Được.”

Ưm, kế tiếp thì sao?

Ta có chút mờ mịt.

Trước khi thành thân cuộc sống của ta mặc dù không phải nói là ăn cơm chờ chết, nhưng cũng gần như thế. Sau khi thành thân, phải làm cái gì?

Ta nhức đầu, cảm giác giống như loại tâm tình tìm công việc mới, nhưng không biết nội dung công việc là gì.
“Tỷ tỷ, Đại Mao ca bảo ta tới truyền lời, phượng vương mời ngài cùng thu xếp những lễ vật kia đấy. Còn nữa, Ngao tiền bối cũng ở đó.” Con nhện nhỏ nói.

“Ta đến ngay.”

Con nhện nhỏ vẫn đứng ở cửa không nhúc nhích, ngơ ngác nhìn ta.

“Còn có việc?”

Nàng bỗng nhiên toát ra một câu: “Tỷ tỷ, ta rất hâm mộ ngươi!”

“À há?” Hâm mộ ta gả cho một người đẹp trai như vậy sao?

Giọng điệu của nàng có phần ghen tị, vẻ mặt cũng không phải hâm mộ đơn thuần mà thôi.

Nàng không nói gì nữa, lui ra ngoài trước. Ta nhíu nhíu mày, các nàng một hai đứa công lực chưa đủ, lại đều nóng vội muốn hóa thành hình người. Nhện trong động rất nhiều, mà ta có thể dạy các nàng quá ít. Ngay từ đầu, những con nhện tới, chẳng qua là cầu một nơi an thân, thế nhưng dần dần về sau, dường như mọi người biến thành thủ hạ của ta.

Ta cho tới bây giờ chưa từng nghĩ lại gánh vác nhiều như vậy… Tất cả bất giác đã biến thành như thế. Khi suy tính sự tình không thể chỉ nghĩ cho bản thân. Miệng ăn không chỉ một hai cái, còn nữa, lúc có nguy hiểm, phải nghĩ già trẻ một động có bình an hay không…

Ta nghĩ như thế, cho dù mọi người cũng không có quan hệ huyết thống, thế nhưng dù sao sống chung lâu như vậy.

Thế nhưng các nàng lại nghĩ như thế nào?

Thời gian trước, khi ma cung xây thành, những con chuột và nhện tinh rời đi…

Đi rồi, lưu lại, ý nghĩ trong lòng mỗi một người cũng sẽ không giống nhau.

Đi thì nghĩ cái gì, ở lại lại nghĩ cái gì?

Không biết.

Muốn hiểu rõ lòng người khó như muốn hiểu rõ đạo lý thiên địa.
Ta theo hành lang trải ván gỗ đi về phía trước, càng ngày càng cao, rẽ chỗ cong có thang gỗ đi lên. Hôi Đại Mao làm nhà kho ở chỗ cao, nói là như thế nước không ngập, lửa khó đốt, hơn nữa nếu như ai muốn trộm cũng khó.

Thật muốn trộm, để chỗ nào cũng có người nghĩ đến.

Hơn nữa, bên ngoài Bàn Ti động trận pháp tầng tầng lớp lớp, trộm ngoài tiến vào trộm vật sao? Nếu như là bản thân trong động ai đó vừa ý thứ gì, đương nhiên sẽ tìm cách đi cầu Hôi Đại Mao dàn xếp.

Ta có chút không yên lòng, xa xa nhìn cảnh lộn xộn phía trước, Chu Anh Hùng và Tiểu Tam Tiểu Tứ bị chỉ huy leo lên leo xuống, Hôi Đại Mao cầm tờ lễ hỏi Phượng Nghi. Tử Hằng đứng bên cạnh hắn cúi đầu cùng xem tờ lễ đó, Phượng Nghi bỗng nhiên ngẩng đầu lên.

Hắn vẫy vẫy tau với ta từ xa xa, ta bước chân nhanh hơn đi qua.

Một tia sáng từ đỉnh đầu đổ xuống, rất nhiều bụi thật nhỏ bay bay trong cột sáng, Phượng Nghi hạ tay xuống, một con chim màu đen vốn đứng trên bả vai hắn nhanh chóng giương cánh, vọt lên cửa sổ trên mái, trong nháy mắt bay khỏi tầm mắt ta.

“Chờ nàng một lúc rồi, sao giờ mới lại đây?”

Nụ cười của Phượng Nghi giống như mây nhạt gió êm, ta cũng không vội trả lời hắn, mà ngẩng đầu nhìn lên trên.

Từ nơi này xem, cửa sổ ở mái nhà cực cao, một khe hở rất nhỏ, nhìn thấy trời xanh xanh. Cái loại xanh này làm cho người ta cảm thấy trống rỗng xa xăm.

“Sao hôm nay lại sắp xếp? Không phải nói cứ bày đó trước sao?”

“Thừa dịp Tử Hằng ở đây, nắm hắn tráng đinh đến hỗ trợ.” Phượng Nghi cười, ngay trước mặt “tráng đinh” bị nắm chiếm tiện nghi người ta còn nói đúng lý hợp tình: “Nếu là hai chúng ta sắp xếp, tám phần phải làm thật lâu, có hắn hỗ trợ thì khác.”

Ta thật sự không lời nào để nói, người này đúng là… Đã chính tráng đinh bị bắt còn cười, bộ dáng không để ý chút nào, ta đây cũng không cần để ý thay hắn.

“Ừ, những thứ này đều là một vài nữ nhân dùng trong nhà, lọc ra thay nàng để ở một bên rồi, tự nàng chọn thử đi.”

“Những thứ bên kia thì sao? Đều là thứ nam nhân chàng cần dùng?”

Tử Hằng cười ha hả, Phượng Nghi cũng không tức giận: “Đó đều là một vài thứ không thực dụng, có thể đưa đi khi lại tặng lễ cho người khác.”

Khụ, ha ha, vậy cũng là có qua có lại.

Nói cũng phải, chúng ta thu lễ của người ta, đương nhiên tương lai có lúc tặng lại.

Thật ra mấy thứ Phượng Nghi xếp ra cho ta chỉ sợ ta cũng không dùng đến, Chu Anh Hùng vui vẻ nâng một cái hộp cho ta, ta mở ra nhìn, bên trong là một đôi trâm long phượng màu tử kim, hình thức ấy gọi là tráng lệ a… Thế nhưng rất cứng nhắc, hoa cài phía trên có hai ba cái to bằng bàn tay, ta ngẩn người cũng sẽ không cắm thứ như thế lên đầu. Nếu đeo cái đó, đầu vẫn còn là đầu của ta sao? Không thành một cái bình hoa to di động?

“Chủ nhân, ngươi xem chiếc trâm này, phú quý xinh đẹp biết bao!” Ánh mắt của Chu Anh Hùng hiển nhiên khác với ta, hắn hơn cả tôn sùng chiếc trâm này, khen không dứt miệng: “Đeo cái này, thật sự rất khí phái rất có thân phận!”

“Có khí phái của chủ đất nông thôn thân phận của nhà giàu mới nổi ấy! Ngươi biết cái gì! Mau làm việc đi!” Hôi Đại Mao toát ra sau lưng hắn, Chu Anh Hùng nhất thời thành thật hơn nhiều, đóng hộp lại bê đi.

“Đều ở đây sao?” Ta chỉ vào hai đống lễ vật cao cao phía trước, nhìn như thế, vậy cũng không tính nhiều lắm.

Hôi Đại Mao cười khổ: “Sư phó, đây là đã sắp xếp rồi, chưa sắp xếp đều chất đống ở bên dưới đấy.”

Ta nhìn theo phương hướng ngón tay hắn… Khụ, mẹ ới, quáng mắt…

Đây là, đây là…

Vậy phải sắp xếp tới khi nào đây!

Chương 177: Cuộc sống sau hôn nhân

Mấy thứ này mất công phu cả buổi trưa của chúng ta, dự tính hai ngày sau cũng phải giao đi, Phượng Nghi cùng Tử Hằng nhưng thật ra làm việc không sai, vừa xem tờ lễ, quà lễ, vừa đánh cờ còn nhỏ giọng thương lượng chuyện gì, ta ngồi một bên, vừa xem tờ lễ vừa cắn hạt dưa, cắn cổ họng khô không khốc, lại ừng ực nốc trà lạnh.

Có loại ảo giác.

Dường như thời gian căn bản chưa từng trải qua quãng ấy, tựa như khi ở tại Đào Hoa quan, hai đại nhân vật chơi cờ, ta là vai diễn nhỏ, chính mình ngồi chồm hỗm góc tường.

Thật ra Phượng Nghi muốn dạy ta chơi cờ, chẳng qua là con người ta trời sinh không có căn cốt ấy, dạy ta đánh đàn ta đánh như bắn bông, dạy ta chơi cờ ta vừa choáng váng vừa buồn ngủ. Cho dù không bảo ta hạ, bảo ta ở bên cạnh xem, ta liếc mắt một cái nhìn thấy đen trắng hỗn hợp, ngang dọc giao nhau, một hai cái còn có thể nhìn, nhìn nhiều mấy cái lập tức cảm thấy trời đất quay cuồng, đây không phải là nói dối, là thật sự, thử rất nhiều lần đều là như thế, về sau choáng váng đến buồn nôn, cờ này ta cũng học không được.

“Tam Bát.”

“Ừ?”

Ta quay đầu, Tử Hằng cười tủm tỉm vẫy tay với ta, Phượng Nghi đang mở một cái hộp nhìn đồ.

“Chuyện gì?”

“Tam Thất đưa lễ vật cho ngươi?”

“A, ngươi biết?” Ta quay đầu nhìn nhìn, khẳng định là Hôi Đại Mao nói, ta quay đầu về: “Ta không nhìn, cũng không muốn nhìn.”

“Vậy là được rồi, gặp chuyện nhất định phải cẩn thận. Thói quen đại khái này của ngươi, cần phải biết không thể không có tâm phòng người.”

“Ha ha, cái đó ấy à, ta thật ra không nghĩ nhiều lắm, chỉ là thuần túy không có hứng thú.”

“Có hứng thú cũng không thể xem.”

“Dạ dạ, ta nhớ rồi.” Ta cảm thấy mình vẫn còn giống như một người hầu nhỏ, đáp vô cùng thuận miệng vô cùng chân chó.

Khụ, mặc dù đã kết hôn, ta bây giờ không lớn không nhỏ cũng coi là Phượng phu nhân. Thế nhưng dường như tất cả mọi thứ đều không thay đổi, tuyệt không có cái loại biến hóa lớn nghiêng trời lệch đất, khiến bản thân cũng trố mắt nghẹn lời ấy.

Thế này rất tốt.

Ta cảm thấy trái tim vốn đang trôi trên trời cao, từ từ lắng lại.

Thật ra, chim sẻ bay lên ngọn cây, đứng trên một cành cây với phượng hoàng, cũng không biến thành phượng hoàng, cho dù có dính một thân lông chim rực rỡ, đó cũng không phải là phượng hoàng. Chim sẻ vẫn là chim, đồng tộc cũng không biến được, bảo nhện biến, vậy càng không xong.

Ta vẫn là ta.

Ta vẫn là chính ta.

“Đúng rồi, còn có một chuyện…”

“Hả?”

“Ngươi người này quá lười, tâm tư quá đơn thuần, Bàn Ti động này, nhiều người, lắm mắt lắm miệng lắm tai. Đừng tưởng rằng đều là con nhện con chuột, không có tộc loại khác thì an toàn.” Tử Hằng thấp giọng nói: “Nếu không, nhiều lễ vật như thế muốn thu xếp, Đại Mao vì sao chỉ cho ba người này tới hỗ trợ? Chẳng lẽ là bắt nạt ba người bọn hắn mới tới sao?”

Ờ, Tử Hằng nếu không nói, ta thực sự cảm thấy Đại Mao là đang bắt nạt dạy dỗ ba người Chu Anh Hùng bọn hắn đấy.

“Ba bọn hắn tuy rằng mới tới, nhưng nguyên nhân chính là vì mới tới, ở trong này không biết ai khác, Đại Mao có năng lực chế được bọn họ. Nếu như…”

“Ta biết. Một thời gian trước, khi ma cung xây thành, Bàn Ti động cũng đi không ít…”

“Đúng vậy, có lẽ bọn họ đều khát vọng một ngày kia trở nên nổi bật, Bàn Ti động quả thực giống như một khu viện an dưỡng…”
Hở?

Viện an dưỡng ta biết, trong kinh thành có danh tốt, kẻ có tiền quyên từ thiện làm cái này, chính là viện cho mẹ góa con côi, ăn không no đói không chết, dưỡng lão dưỡng lão, dưỡng đến chết già…

“Chính ngươi nhìn thấu tình đời, không có dã tâm, bây giờ lại tìm được quy túc. Thế nhưng những con nhện và con chuột lớn bé dưới ngươi thì sao? Không linh tính, sớm sinh tối chết, không quản bọn chúng. Vậy những con có chút linh tính, lại hiểu chuyện không nhiều thì sao? Bọn chúng khát khao bên ngoài, bọn chúng khát vọng vinh hoa phú quý. Ngươi đây thành thân, có lẽ, không riêng bản thân ngươi thay đổi, trong động của ngươi cũng sẽ thay đổi.”

Ta a một tiếng, nói không nên lời.

Ta chưa từng nghĩ tới…

Nếu như ta là một con nhện ra đời không sâu, cũng sẽ cảm thấy bên ngoài trời đất mênh mông, trong Bàn Ti động không có tiền đồ.

Không phải mỗi người, đều có kinh nghiệm làm người hai kiếp.

Cũng không phải mỗi người, đều trải qua sinh ly tử biệt, kiếp trước kiếp này…

Các tiểu yêu khát vọng biến thành đại yêu uy phong lẫm liệt, đây cũng không phải là một ý nghĩ tội ác tày trời.

Thế nhưng, hậu quả vì ý nghĩ đó mang tới, bọn chúng sẽ làm như thế nào, bọn chúng liệu có thể bỏ người nhà xuống, thương tổn bằng hữu, không từ thủ đoạn…

Ta mờ mịt nhìn Tử Hằng, hắn nâng tay lên, trong nháy mắt khi ta nghĩ hắn muốn sờ sờ trán ta như ngày trước, hắn lại buông tay: “Việc này ta không hiểu lắm, Phượng Nghi hiểu biết nhiều hơn, hắn quản nhiều tộc nhân như vậy, loại sự tình này làm rất quen tay. Ngươi có thể hỏi hắn, bây giờ các ngươi phu thê một thể, thỉnh giáo hắn cũng không có gì ngượng ngùng.”

“Ừ, đa tạ ngươi, Tử Hằng…”

“Ngươi luôn giống như chưa trưởng thành.” Tử Hằng nhàn nhạt nói: “Như vậy tuy không phải là chuyện xấu, thế nhưng… quá mức sơ ý mặc kệ, cuối cùng có hại là chính mình.”

Đúng vậy.

Đây là lời vàng ngọc.

Ta biết ta rất lười, rất tiêu cực.
Ta không muốn tu thành tiên, cũng không muốn nổi danh, không muốn địa vị…

Ta quay đầu nhìn, Đại Mao chỉ điểm Chu Anh Hùng bọn hắn xoay quanh.

Thật ra Đại Mao cũng là người hiểu biết, nhưng có vài lời, hắn nói không thích hợp, hắn một mực hết sức làm.

Ta cảm thấy rất hổ thẹn.

Lúc ăn cơm chiều, mặc nội sam ở trong phòng, ta nói với Phượng Nghi về chuyện buổi chiều, lời Tử Hằng nói cho ta.

“À há, hắn cũng nói với nàng rồi.”

“Hử?”

Ta ngẩng đầu lên.

“Vốn không muốn nói cho nàng.” Phượng Nghi sờ soạng tóc ta một lúc, vẻ mặt hắn ôn hòa, tựa hồ vấn đề khó khăn ta bối rối với hắn mà nói là chuyện nhỏ cũng không quan trọng, bộ dạng hắn giờ khắc này… khoan dung mà chững chạc, ta bỗng nhiên cảm thấy, phi thường, phi thường an toàn, muốn gần gũi với hắn.

Cảm giác hắn cho ta rất phức tạp, giống như một trưởng bối, tựa như một huynh trưởng, đồng thời, hắn lại là người yêu của ta, trượng phu của ta.

“Ngày thành thân còn có người muốn đục nước béo cò, dụ được một nội tặc, con chuột kia vì nửa khúc rễ linh la liền bán Bàn Ti động. Chuyện này Tử Hằng xử lý, bọn hắn thật ra không thể tiến vào, trận pháp hắn mới bố trí hoàn toàn khác với trận pháp phòng ngự ban đầu trong động của nàng, con chuột kia dẫn đường, kết quả dẫn đến cuối cùng, cũng không có ai vào được. Đại Mao tự mình động thủ xử trí nội tặc đó. Ta không cho bọn hắn nói với nàng, ta không muốn nàng đau lòng, lo lắng vì những chuyện này… Ít nhất, để cho nàng vui vui vẻ vẻ qua mấy ngày này,” hắn mỉm cười: “Chúng ta bây giờ chính là tân hôn đấy. Nếu không phải là khí trời quá lạnh, ta còn muốn mang nàng đi xung quanh một chút.”

“Vì sao chứ…”

Trên người ấm áp, trong lòng lại cảm thấy… rét run không kiềm chế được: “Ta hi vọng ta có thể bảo hộ mọi người, cho mọi người ở trong Bàn Ti động, có một nơi sống yên thân, không bị gió thổi dầm mưa dãi nắng, không phải hè nóng đông lạnh… Những con nhện này, nếu như không có chỗ như thế tránh đông, rất khó sống qua những ngày đại tuyết ấy. Còn nữa, cho bọn chúng ăn no, mặc ấm, ta không yêu cầu bọn chúng thuần phục làm việc nặng, ta chẳng qua là…”

“Lòng tham không đáy, cho dù là ngày lành, quá lâu cũng sẽ khát vọng nhiều hơn. Thứ có được chưa bao giờ biết quý trọng, thứ không chiếm được, ngược lại muốn tận lực truy đuổi. Bọn chúng đến Bàn Ti động, ngày đầu tiên, tháng đầu tiên, năm đầu tiên, có lẽ đều sẽ cảm kích, đến năm thứ hai, năm thứ năm, năm thứ mười, bọn chúng sẽ chán ghét, sẽ bất mãn… Nàng coi bọn chúng như người người nhà, bọn chúng lại chỉ coi nơi này là khách điếm.”

Ta ngơ ngác nhìn hắn, Phượng Nghi vai ta tựa vào đầu giường: “Ngày sau tân hôn đã nói những thứ này, thật sự là sát phong cảnh. Trong ánh nến đỏ người thành đôi này, chúng ta nên nói chút lời tâm tình mới đúng…”

“Ai nói với chàng, chàng tự đi mà nói.”

Mặc dù hắn an ủi dịu dàng như vậy, ta vẫn là đỏ hốc mắt.

“Đừng buồn, cũng không phải là tất cả những con chuột đều có ý xấu, tất cả những con nhện đều lăng nha lăng nhăng…”

“Lăng nha lăng nhăng?” Ta trừng hắn: “Chàng nói ai? Hả?”

“Ai ai, nàng xem nàng kìa, sao lại sốt ruột. Đương nhiên không phải nói nàng…”

“Vậy chàng nói là ai?” Ta kiên quyết không buông vấn đề này, đây cũng không phải là chuyện nhỏ.

“Ừm, là khi chúng ta còn chưa có thành thân…” Phượng Nghi cười một cái, tựa hồ cũng có chút quẫn, bất quá rất nhanh khôi phục thong dong bình tĩnh: “Có con nhện tinh đến lấy thân báo đáp…”

Giỏi thật!

Lá gan không nhỏ, đào góc tường dưới mí mắt ta! Làm như ta là người chết ấy!

Uể oải đau lòng phiền muộn mất mát… Tất cả chúng bay sạch trơn, ta bây giờ cảm thấy ngực nóng lên miệng đắng ngắt, rất muốn… rất muốn đánh người!

Chương 178: Việc nhà

Mẹ nó chứ! Việc này đặt vào ai cũng không thể tâm bình khí hòa? Ta cho các nàng ăn no, mặc ấm, bình bình an an sống qua ngày, còn chỉ điểm tu luyện, các nàng ăn của ta mặc của ta giẫm lên chỗ của ta còn muốn dụ dỗ nam nhân của ta!

Ta coi các nàng như tỷ muội, các nàng coi ta như đồ ngốc!

Ta thiếu chút nữa nhảy dựng lên, may mà Phượng Nghi một phen kéo ta lại.

“Nàng muốn làm gì?”

“Đánh người!”

“Hơn nửa đêm?”

“Ban ngày ban đêm không liên quan.” Ta hỏi: “Ai dụ dỗ chàng? Xưng tên ra!”

Phượng Nghi cười khổ: “Ta trước kia sao lại không phát hiện nàng là một bình giấm chua chứ?”

Ta nghiêm nghị nói: “Đây không phải là vấn đề ghen hay không, thọc gậy bánh xe loại sự tình này đê tiện vô sỉ, huống chi là ở dưới mũi ta đào chân tường!”

Phượng Nghi sắc mặt cổ quái, khụ một tiếng nói: “Ừm, vốn trong lòng nàng ta là một cái bánh, bây giờ thì biến thành chân tường… Lần sau không biết lại biến thành cái gì. Đừng nghe gió đã thấy mưa, mau ngủ, ngày mai nàng muốn làm gì ta cũng không quản nàng.”

“Chàng không phải là chột dạ đấy chứ? Ta nói cho chàng biết, chuyện này ta phải nói cho rõ ràng, chàng phải hiểu một chuyện, đó chính là, thẳng thắn thì được khoan hồng, kháng cự…”

Phượng Nghi trừng ta một cái, duỗi ngón tay bắn ra… Hợ!

Cái người xấu xa này!

Cư nhiên lại dùng chiêu tại ma vực ấy! Chính là lần khiến ta không thể động đậy cũng không thể mở miệng nói chuyện! Bởi vì sau đó chuyện phát sinh quá nhiều, ta quên tính toán khoản ấy với hắn!

Phượng Nghi coi ta như gối ôm kéo qua: “Ngoan, ngủ đi.”

Ta rất muốn cãi vã, gào thét, quyền đấm cước đá với phần tử tội phạm vạn ác này để tiết mối hận trong lòng. Thế nhưng, trong phòng rất ấm áp, rất yên tĩnh, trong lòng Phượng Nghi rất thoải mái…

Không bao lâu sau ta ngủ thiếp đi.

Bất quá ngày hôm sau vừa mở mắt, ta đã nghĩ tới chuyện này!

Phượng Nghi chết tiệt dậy sớm hơn ta, lúc ta tỉnh lại trên giường chỉ còn mình ta, hắn nhất định là chột dạ mới chạy trước một bước!

Ta phẫn hận bò khỏi giường, giẫm chân vang thình thịch. Hai con nhện ở ngoài cửa nhỏ giọng hỏi: “Tỷ tỷ đã dậy rồi?”

“À, ừ…”

Ta hơi sửng sốt, lên tiếng.

Các nàng lập tức hành động, đứa bưng nước đứa cầm khăn đứa cầm xiêm y, còn có đứa muốn chải tóc thay ta.

“Không cần không cần.” Ta bây giờ tâm lý đang khó chịu: “Ta tự mình làm đi.”

Ôi, đường là mình tự đi, sự tình lại biến thành như ngày hôm nay, tuyệt đối là nguyên nhân của bản thân.

Bàn Ti động qua ba trăm năm, chính là rất vắng vẻ rất bí mật… Ngoại trừ Hôi Đại Mao chính là ta, thêm vào đó, ta vẫn là hôn mê bất tỉnh.

Nhưng từ sau khi ta tỉnh lại, ừm, hết thảy bắt đầu chậm rãi thay đổi. Đầu tiên là Đại Mao nói nhân thủ không đủ, có hai đồng tộc của hắn đến nương tựa hắn, hắn hỏi ý ta, ta nói vậy đương nhiên có thể nhận. Sau lại có con nhện nhỏ tới xin đồ ăn, tiến tới lưu lại qua mùa đông, ta cũng nhận…Về sau…

Ôi, thật ra không phải lỗi của người khác.

Hơn nữa, từ chối con nhện con chuột đói đông lạnh tùy thời sẽ chết này ngoài cửa, việc này ta cũng tuyệt đối làm không được.

Thế nhưng, bây giờ nên làm gì đây?

Ta ngồi ở đằng kia ngẩn ra một hồi, lấy loại trình độ này của ta tự mình muốn nghĩ ra một biện pháp chu đáo là không có khả năng, vẫn là chờ hỏi Phượng Nghi đi, Tử Hằng cũng đề nghị thế. Về phần tính sổ… Khụ, việc này có thể tạm gác lại sau khi hắn ra xong chủ ý hẵng động thủ, tục ngữ nói rất hay, gỡ cối xay giết lừa (1), khi cối xay chưa gỡ con lừa này vạn vạn không thể giết.

Ta ngàn vạn lần không thể nói lộ Phượng Nghi lại nắm sơ hở của ta. Vậy hắn dám chắc càng thêm nói như đúng rồi, rằng hình tượng địa vị của hắn trong cảm nhận của ta, sau bánh, chân tường, lại biến thành lừa… Hình tượng này còn không xong hơn cả hai cái trước.

Nhưng ta không tìm Phượng Nghi, hắn cùng các vị tiền bối đi đỉnh Đông Dương. Nơi đó còn có rất nhiều tộc nhân của bọn họ, tuy rằng đi phía nam trú đông không ít, nhưng cũng có không ít là không đi phía nam. Bữa trưa hẳn là cũng không trở lại ăn.

“Sư công nói muốn để cho sư phó người nghỉ ngơi nhiều một chút.” Đại Mao thành thật, chững chạc đàng hoàng nói: “Chắc sư công cảm thấy sư phó mệt nhọc, lại lười biếng xã giao, cho nên không đánh thức sư phó đi cùng.”

“Ta xem hắn là có tật giật mình…” Ta nhỏ giọng nói thầm.

Đại Mao nói: “Sư phó muốn đi qua sao?”

Ta lắc đầu: “Không đi, lạnh như thế!”

Đại Mao không nói gì đứng đó một lúc lâu, còn nói: “Sư phó, có đôi khi ta rất kỳ quái, rốt cuộc sư công nhìn trúng chỗ tốt nào ở ngài.”

Ta thành thành thật thật nói: “Ta cũng vẫn không rõ, trở về ngươi tự mình hỏi hắn xem. Đại Mao, ngươi ngồi một lát, chúng ta trò chuyện.”

“Ừ.”

Hắn ngồi trên ghế bên cạnh ta.Ta tỉ mỉ đánh giá mặt hắn, Đại Mao thoạt nhìn còn có vẻ thành thục hơn ta một chút, chủ yếu là chòm râu kia của hắn cho hắn thêm một chút cảm giác tang thương và chững chạc. Có điều phần lớn thời gian ta cũng cảm thấy hắn là một, ừm, tựa như đệ đệ.

“Đại Mao à, ngươi mỗi ngày quản một đống việc lớn như thế, nhất định rất mệt nhọc rất phiền lòng phải không?”

Ta toàn chỉ tay năm ngón, việc bắt hắn làm hết.

Suy nghĩ một chút, ta cũng thật là có lỗi với hắn.

“Sao có thể chứ.” Hắn vỗ chân: “Có việc chung quy tốt hơn vô sự rỗi hơi. Lại nói, ta làm việc này. Tuy rằng không tính là quyền cao chức trọng gì, thế nhưng trong động ngoại trừ sư phó người, ai không ngoan ngoãn với ta? Khí phái nhất hô bá ứng cũng có chứ? Hờ, nhân gian nói tể tướng là dưới một người, trên vạn người, ta đây lớn nhỏ coi như là quan đi? Vậy ta nên gọi là gì tướng đây?”

Ta nháy mắt mấy cái, tức giận nói: “Nội tướng (2).”

Hắn xị mặt: “Sư phó, gì tướng cũng được, nhưng nội tướng làm không được đâu.”

Mắt thấy đề tài sắp bị hắn kéo xa, ta vội vàng vòng về.

“Trong động nhân tâm không đồng đều, ngươi vẫn luôn không nói cho ta biết.”

“A, chuyện này ấy à.” Đại Mao lắc đầu: “Sư công cũng nói không cần nói cho người mà. Với cả, nói cho sư phó người, người lại có biện pháp gì hay?”

Ta không có…

Ta vô năng…

Đầu của ta lại gục xuống.

“Hôm thành thân, còn có nội tặc đưa người tới quấy rối? Những người đó là núi nào phái nào?”

Nói đến ngày đó, vẻ mặt Đại Mao cuối cùng không thoải mái an ổn giống như vừa rồi: “Đều là ta quản giáo không nghiêm, mới có thể có loại bại hoại như thế, nếu không có Ngao thiên quan, ngày đó thật sự là sẽ sơ suất to. Nếu như quấy rầy hôn lễ của sư phó với sư công, ta đây chính là chặt đầu tạ tội cũng vô dụng. Đám nhãi con này, đối xử với bọn chúng càng tốt, bọn chúng càng không coi ra gì, ngày lành sống quen, quên hết ngày khổ, cảm thấy ăn ngon uống ngon bây giờ đều là đương nhiên, ăn chán, có ấm no nghĩ phú quý, ta không thể cho hắn, hắn liền cho rằng chúng ta là kẻ thù của hắn, giống như chướng ngại vật, vong ân phụ nghĩa, quả thực không bằng heo chó! Mẹ nó, ta sao lại nuôi một đám như thế!” Đại Mao càng nói càng kích động, mặt cũng đỏ lên.

“Đại Mao, ngươi, chuyện nội tặc kia, không phải trách nhiệm của ngươi, ngươi đừng phiền lòng vì chuyện đó.”

Đại Mao lắc đầu: “Thật ra ta sau đó nghĩ, là chuột chính là chuột đi, đó là trách nhiệm của ta, ta không quản tốt, ta xử trí hắn cũng là nên làm. Vẫn hơn là nhện. Nếu là nhện, trong lòng sư phó sẽ càng khó chịu đi?”

Ta cúi đầu, Đại Mao nhưng thật ra nơi chốn đều nghĩ thay ta, ngay cả tâm tình của ta cũng lo lắng.

Đúng vậy, nếu như là nhện, vậy ta lại càng…

Làm sao mà chịu nổi.

“Sư phó, trong lòng người, rốt cuộc là tính thế nào? Là muốn chỉnh đốn một chút, hay là dứt khoát đuổi sạch, vẫn là không nhọc lòng không lôi thôi, tiếp tục sống như ngày trước?”

Chú thích

(1) sau khi xay xong thì giết chết con lừa đã kéo cối xay, chỉ hành vi ăn cháo đá bát ↑

(2) nội tướng: chỉ thái giám ↑

Chương 179: Lựa chọn

“Sư phó? Sư phó?”

Ta giương mắt nhìn hắn.

“Ngươi nghĩ cái gì thế? Ta hỏi ngươi kìa.”

Ta cúi đầu.

Thật sự là, chuyện không hay ho.

Bàn tay ta nắm chặt, lại buông ra.

Xa xa, vị trí nhà kho phía sau truyền đến một tiếng thét chói tai.

Hôi Đại Mao sửng sốt, sau đó tay ta vẫy, một sợi tơ từ ẩn mà hiện, mảnh hơn sợi tóc không bao nhiêu, kéo căng, từ đằng xa kéo về đây.

Kéo tới, là một con nhện tinh mãnh liệt giãy giụa không ngớt.

Ta nhận ra, nàng chính người là ngày hôm qua, nói hâm mộ ta.

Nàng vốn giãy dụa rất lợi hại, sau khi bị tơ nhện kéo qua chỗ rẽ, nhìn thấy ta và Hôi Đại Mao ngồi dưới hành lang uống trà, nàng ngược lại không giãy giụa nữa.

Cũng đúng, bị thấy mất rồi, giãy giụa hơn nữa cũng giãy không ra.

Đại Mao sửng sốt, nhìn nhìn ta, lại nhìn nhìn con nhện bị trói kéo tới.

Lúc này ta nghĩ lại là chuyện chẳng liên quan chút nào.

Trước kia, ta từng đặt tên cho đám nhện, có điều các nàng phần lớn không hài lòng. Ta cho rằng những cái tên này rất hay mà, hoàn toàn chiếu theo quy phạm của thời đại này, Phương Thục Trinh Tĩnh các loại, có gì không tốt? Ít nhất hay hơn so với chúng ta vào Đào Hoa quan, sư tỷ cho mỗi người một cái số thứ tự chứ? Vì các nàng đều nói không thích, về sau ta cũng không lôi thôi nữa, với lại, ta cũng thực sự không nhớ được những cái tên Phong Hoa Tuyết Nguyệt của các nàng…

Tỷ như bị kéo tới trước mắt này, ta nhìn chằm chằm hơn nửa ngày, mới nhớ ra nàng tên là Tuyết Trúc.

Tên rất kỳ quái.

Trong tay nàng còn đang nắm nửa cái tay nắm gỗ, chính là cái trên cửa nhà kho, sau đó, có lẽ là vừa rồi khi bị tơ nhện cuốn lấy giãy giụa quá lợi hại, móng tay có hai cái bị bung ra, đang rướm máu.

“Ngươi làm cái gì vậy?” Đại Mao đứng dậy.

“Ta… Ta đi qua đằng sau, nhìn thấy…” Nàng hoảng loạn giải thích, hai mắt đẫm lệ mê ly, điềm đạm đáng yêu: “Ta chính là đi qua, kết quả đột nhiên bị tơ nhện trói lại… Tỷ tỷ, ta không làm chuyện xấu, ta không làm gì!”

“Ừ, ngươi phải trèo lên cái thang ba tầng, qua cầu độc tuyến, còn phải nắm dây thừng đu trên không, mới có thể nắm được cái tay nắm cửa này…”

Đi qua? Là ta quá ngốc hay là nàng quá ngốc? Loại lấy cớ này ai tin chứ.

Nàng ngậm miệng lại.

Đại Mao hung tợn trừng nàng.

Nàng quay đầu đi, không giải thích nữa, cũng không xin tha.

“Ngươi là đồ vong ân phụ nghĩa…”

“Vong ân của ai? Phụ nghĩa của ai?” Nàng the thé nói, bộ dáng dịu ngoan bình thường toàn bộ không thấy: “Nàng xua đuổi chúng ta giống như mèo chó nuôi! Vẫy thì đến gọi thì đi! Cho dù ở nơi khác chúng ta cũng sẽ không đói chết! Đi theo nàng có chỗ tốt gì?”

“Ta không bảo các ngươi đi theo ta…” Ôi, tiếng nói của ta không cao bằng nàng. Có lý không ở tiếng cao chứ?

Có lẽ giọng nàng lớn như vậy, bởi vì nàng chột dạ, có lẽ không.

“Mới vừa nói tặc, đây liền lòi ra một nội tặc.” Đại Mao nhìn nhìn ta: “Sư phó, người xem, thật sự không thể lại giống như trước kia.”

Ta không để ý tới hắn, hỏi Tuyết Trúc: “Ngươi muốn đi vào nhà kho lấy cái gì?”

Nàng chỉ trừng ta, không nói lời nào.

“Đại Mao, mang theo nàng, chúng ta đi.”

Lúc đứng trước cửa nhà kho, cái tay nắm cửa kia gãy nửa bên.

“Nếu như ngươi không định mở cái cửa này ra, trận pháp ở đây sẽ không bị kích thích, tơ nhện cũng sẽ không trói ngươi.”

Ta khẽ đẩy một cái, cửa mở ra.

Bên trong không có thứ gì, lung tung chất đống chỉ là mấy cái hộp lễ, giấy đỏ và dải lụa rải rác dưới đất còn chưa thu dọn.

“Ngươi muốn mở cửa, muốn tiến vào, giờ thì sao? Ngươi vào được rồi, ngươi còn muốn làm cái gì?”Nàng nhìn nhà kho trống rỗng: “Các… Các ngươi sớm dời đồ đi rồi?”

“Ta còn tưởng rằng các ngươi đều biết rồi, có điều xem ra không phải, ít nhất ngươi không biết. Những thứ ở đây ngày hôm qua đã thu dọn xong, giữ ở chỗ khác, ta không biết là chính ngươi muốn đến lấy cái gì, hay là người khác xúi giục ngươi đến lấy cái gì, tóm lại ngươi đi một chuyến uổng công, còn làm cho chính mình… biến thành như bây giờ.”

Ánh mắt của nàng trợn tròn, nhưng lần này phẫn hận cũng không phải nhằm vào ta và Hôi Đại Mao.

“Là chính ngươi muốn tới, hay là ai châm ngòi ngươi tới?” Đại Mao hỏi nàng.

Nàng cũng không nói chuyện, môi cắn chặt, cũng sắp cắn xuất huyết.

“Phải, ta không có ân huệ gì với các ngươi, đổi nơi khác, các ngươi cũng không tất sẽ đói chết, cũng có thể sẽ học được phương pháp tu luyện. Nhưng ít nhất, ta chưa từng ra lệnh các ngươi, cũng chưa từng muốn lợi dụng các ngươi, hại các ngươi. Có lẽ ngươi cho rằng ấy chẳng là gì, các ngươi có lẽ cảm thấy ta vụng về ngu dốt, các ngươi cảm thấy các ngươi thông minh, tiền đồ rộng lớn, cho nên, các ngươi muốn không từ thủ đoạn, muốn ăn cắp, muốn nói dối, muốn đả thương người khác… Ta nghĩ, thông minh như các ngươi, ta cả đời cũng không muốn.”

Đúng vậy.

Ta hiện tại rốt cuộc hiểu. Ta rất ngốc, thế nhưng các nàng, thực sự thông minh sao?

Ta vẫn tiếp tục làm đồ ngốc của ta đi… Có điều, ta nghĩ ta vẫn là cách những người thông minh này, xa một chút thì tốt hơn.

“Đại Mao?”

“Dạ?”

“Lấy ra rễ linh la nước nguyệt giản vân vân mà ta tồn, có bao nhiêu lấy bấy nhiêu, lấy ra hết, mặt khác, kêu mọi người, đều ra ngoài quảng trường.”

“Sư phó, người muốn làm gì?”

“Không làm gì, chính là, ngày đã không thể cứ thế trôi qua vậy nên làm gì thì làm thế đi.”

Đại Mao liếc mắt nhìn ta, đứng không nhúc nhích.

“Sư phó, nếu không, chờ sư công trở về lại…”

“Không sao, việc này nên ta tự mình làm, không thể mọi chuyện đều để hắn làm thay ta.”

Đại Mao đáp ứng một tiếng, vừa lớn tiếng gọi Chu Anh Hùng bọn hắn, vừa đi ra ngoài

“Ngươi cũng cùng qua đây đi.” Ta nói với Tuyết Trúc. Thật ra nói cũng là nói vô ích, nàng vẫn còn bị trói đấy, ta nắm tơ nhện, nàng phải đi theo.

Ta hẳn là nghĩ thoải mái chút, ngay từ đầu coi toàn bộ con nhện con chuột trong động thành người nhà chính là sai. Thật ra ta hẳn là coi mình như chủ cho thuê nhà, xem bọn họ đều là khách trọ.

Đại Mao làm việc tốc độ rất nhanh, rất nhanh, có chút đạo hạnh đều bị kêu đến, chuột đứng một bên, đám nhện đứng một bên, đang nhỏ giọng nghị luận.

Đại Mao chỉ huy Chu Anh Hùng bọn hắn nâng cái bình cái rương nặng nề ra, bỏ xuống.Ta chậm rãi đi ra, Tuyết Trúc co rúm lại theo sát bên cạnh ta.

“Mở ra đi.”

Hôi Đại Mao và Chu Anh Hùng mỗi người một bên, mỗi người mở ra nắp cái bình và nắp cái rương.

Một mùi thơm ngát nhàn nhạt tràn ngập, có chút ngọt ngào, giống như mùi kẹo vừng hoa quế.

“Ta biết, có không ít người, rất muốn làm cho tu vi lại tiến lên một cấp, rễ linh la, còn có nước nguyệt giản, mấy thứ này đều có thể khiến cho tu vi tăng vọt lên…”

Những thanh âm thì thầm kia dần dần biến mất.

Vào lúc này, mỗi đôi mắt hầu như đều nhìn chằm chằm cái bình và rễ linh la phía trước.

“Ta không biết các ngươi biết từ đâu, dù sao, ta là tồn một vài thứ, có điều ta tự mình nếm qua. Dùng cái này được công lực là rất khiến người ta hướng tới, giảm đi thời gian và công phu mấy chục năm, thậm chí đến trăm năm. Nhưng không làm mà hưởng chung quy phải trả giá rất lớn…”

Ta khẽ dặn Đại Mao mấy câu. Hắn nhìn nhìn ta, sau đó đứng đằng trước nói: “Mọi người đều biết, động chủ đã thành thân, thành phu nhân của phượng vương, trăm ngày sau, còn có điển nghi phong hậu, về sau có lẽ cũng sẽ không ở tại Bàn Ti động. Mọi người gặp nhau nhiều năm, ý của động chủ là, tuy rằng về sau nàng chỉ sợ không thể quan tâm mọi người, sắp phải ly biệt, những rễ linh la và nước nguyệt giản này coi như là lễ vật, mỗi người có thể tới lấy một loại, một khúc rễ linh la, hoặc là một lọ nước nguyệt giản, xem như một chút tâm ý của động chủ, từ nay về sau trời cao sông dài, chung quy còn có cơ gặp lại, đến lúc đó lại ôn chuyện.”

Phía dưới đầu tiên là cực tĩnh, sau đó giống như kích động.

Ta đứng đó, trong lòng một mảnh mờ mịt.

“Yên lặng một chút! Mọi người nghe ta nói!” Đại Mao kêu rất lớn tiếng, nhưng một lúc lâu phía dưới mới coi là toàn bộ yên tĩnh lại. Có cái thanh âm hô lớn: “Động chủ muốn bỏ chúng ta xuống có phải hay không? Bản thân có quy túc liền muốn đuổi chúng ta đi?”

“Quá tuyệt tình đi!”

“Rời đi nơi này bảo chúng ta đi chỗ nào?”

“Bây giờ là ngày đại tuyết, muốn đuổi chúng ta đi?”

Một mảnh kêu loạn, thanh âm ồn ào, ầm ĩ đau đầu.

“Còn có thứ khác.” Thanh âm của Hôi Đại Mao vang dội, át đi hỗn loạn bên dưới: “Trong tay ta, còn có tơ cửu trùng mà động chủ luyện. Loại tơ này một khi dính lên người, đời này cũng không thể có nửa phần phản bội làm trái đối với động chủ, ngay cả suy nghĩ một chút cũng không được, tơ này sẽ làm người ta muốn sống không được muốn chết không xong, nhận hết đau đớn giày vò, tuyệt đối không thể nào giải, có muốn lưu bên cạnh động chủ không muốn đi, tương lai cũng tuyệt đối sẽ không hai lòng, thì tới chỗ ta nhận một sợi, từ nay về sau sinh tử liền giao cho động chủ!”

Thốt ra lời này xong, phía dưới lại là lặng như tờ.

Ta ngồi một bên.

Đại Mao đứng đằng kia, trong tay siết một sợi tơ màu bạc.

Chu Anh Hùng bước qua, nắm tay siết chặt, bộ dáng dường như muốn đánh Đại Mao một trận, tới trước mặt hắn dừng lại, sau đó kéo ra một sợi tơ trong tay hắn, nắm chặt. Lúc lại giang tay ra, sợi tơ bạc ấy đã không thấy.

“Ta đến chỗ nào cũng phải đi theo chủ nhân!” Hắn trừng liếc Hôi Đại Mao một cái: “Ngươi thì sao?”

Đại Mao cười với hắn, phi một cước, đá hắn lăn sang một bên. Chu Anh Hùng gào một tiếng: “Ta nói cho ngươi, ta dùng tơ cửu trùng, vậy cũng chỉ nghe một mình chủ nhân, ngươi muốn động thủ động cước với ta ta vẫn sẽ đánh trả!”

Đại Mao liếc xéo hắn một cái: “Ngươi trả đi, ta chờ đấy.”

Hắn quay đầu: “Đi hay ở, mọi người nghĩ rõ ràng! Đây nếu như đã chọn, chính là không thể hối hận, không có đường lui. Ai lấy rễ linh la, nước nguyệt giản, sau khi tuyết ngừng liền rời khỏi Bàn Ti động. Chọn tơ cửu trùng, về sau liền… Hừ hừ… Không cần ta nói.”

Hắn quay đầu lại nhìn nhìn ta, ta gật gật đầu với hắn.

Nói tốt lắm.

Đại Mao cũng đặt tơ cửu trùng trên đài đá, bày song song với hai thứ trước. Sau đó, chính hắn cũng cầm một sợi tơ, dứt khoát bỏ vào trong miệng.

Phía dưới yên lặng có thể nghe được tiếng kim rơi.

Ta quay đầu nhìn Tuyết Trúc: “Ngươi chọn trước đi.”

Nét mặt của nàng đầu tiên là mờ mịt, sau đó trở nên rất phức tạp. Ánh mắt từ trên mặt ta, chuyển qua ba thứ đặt trên đài đá.

“Ngươi yên tâm, ta không muốn làm gì ngươi. Ngươi chọn xong đồ còn muốn đi, vậy tùy ngươi. Ta nói, đều giữ lời, hơn nữa, ở đây còn có nhiều ánh mắt nhìn như vậy.”

Ta nhẹ nhàng búng ngón tay, tơ trói trên người nàng liền bung ra.

Nàng chậm rãi bò dậy từ trên mặt đất, từng bước một, đến gần đài đá, nhìn ba thứ phía trên, ánh mắt dừng lại lâu nhất trên nước nguyệt giản.

Chương 180: Xuống bếp

Ta tưởng rằng nàng nhất định là muốn đi lấy rễ linh la, thế nhưng con ngươi nàng xoay trái xoay phải, bỗng nhiên vươn tay — nắm lên chính là tơ cửu trùng.

Tơ ấy dính da thịt liền chậm rãi ngắn đi, một đầu kéo dài vào trong tay nàng, chỉ khoảng nửa khắc đã không thấy tăm hơi.

“A?” Đại Mao cũng sửng sốt: “Ngươi đây là… ngươi không muốn đi à?”

Nàng lúc này ngược lại thẳng thắn, vẻ mặt bất cứ giá nào, quỳ xuống cái bịch dập đầu về phía ta mấy cái: “Tỷ tỷ, ta biết, ta làm chuyện sai lầm, tâm địa không tốt, thế nhưng nếu tỷ tỷ có thể cho ta đi, nhất định, cũng có thể cho ta lưu lại.”

Ta và Đại Mao liếc mắt nhìn nhau, này, thật sự là không rõ, vì sao lại biến thành như vậy.

Quả nhiên nữ nhân hay thay đổi, nữ yêu tinh cũng vậy. Căm thù đến tận xương tủy với ta nàng vừa rồi còn biểu hiện, chỉ chớp mắt lại nguyện trung thành với ta! Chẳng lẽ nàng xem thấu cái gọi là tơ cửu trùng này thật ra là thứ thổi phồng dọa nạt người sao?

Ta đang ngẩn ra, nhưng nàng dường như là có suy đoán nào đó không tốt, dập đầu không ngừng bịch bịch bịch, trán máu tươi nhễ nhại đụng vào sàn đá cứng rắn.

“Việc này, ừm, không cần dập đầu, ngươi đứng lên đi.”

Nàng lau mặt, cũng lau sạch nước mắt nước mũi và máu trên trán, dường như căn bản chưa từng khóc cũng chưa từng đụng rách đầu, rất nhanh bò dậy đứng phía sau ta.

Đại Mao phản ứng nhanh hơn ta, hắn sáp qua đây nhỏ giọng nói: “Sư phó, nếu không, người tránh đi, ta ở chỗ này xem là được. Người ở chỗ này, bọn họ có lẽ sợ bên này vừa ra cửa động liền bị răng rắc…”

Cái loại chuyện mất phẩm giá ấy ta không thèm làm, nhưng người khác có thể sẽ lấy bụng bản thân đo lòng ta.

“Được rồi. Vậy ngươi để ý, có việc ngươi biết…”

“Ta biết, ta chắc chắn lập tức hô to ‘Sư phó cứu mạng’!”

Ta thiếu chút nữa bị hắn chọc cười, nhưng chỉ thiếu chút nữa thôi.

Ta vừa về phòng, đón đầu gặp phải Phượng Nghi và Tử Hằng.

“Ngươi làm sao?”

“Ta?” Ta sờ sờ mặt: “Làm sao vậy?”

Tầm mắt Tử Hằng lướt qua vai ta, nhìn về phía cảnh ầm ĩ, đầu người cuồn cuộn phía sau ta.

“Ngươi đang… làm cái gì?”

“Hả?” Ta quay đầu lại nhìn nhìn, cảm khái muôn vàn: “Đãi cát trong sóng lớn.”

Mặc dù ta nói râu ông nọ cắm cằm bà kia, thế nhưng hắn hiển nhiên là nghe hiểu, có chút ngoài ý muốn khẽ cười: “Thật sự là không thể ngờ được, thế nào, thừa dịp chúng ta không ở tự mình lập uy?”

“Không phải, ý của ta là, muốn đi thì đi, muốn ở thì, ưm, ta nghĩ có lẽ ta cũng sẽ lại thu mấy đồ đệ, dạy dỗ cho tốt, ngày khác xuất môn cũng tiền hô hậu ủng uy phong phấn chấn.”

Có điều, Phượng Nghi sao không nói lời nào.

Ta quay đầu, nghi hoặc nhìn hắn.

“Nàng sớm nên làm như vậy.” Hắn nói, xoay người vào sân.

Ta sửng sốt, sải bước đuổi theo.

Người nào chứ, ta bây giờ cũng không phải vãn bối của hắn, còn dùng loại giọng điệu tựa như dạy dỗ hậu bối này nói chuyện với ta!

Ta nhưng là vợ của hắn, chúng ta ngang hàng!

Tử Hằng cười trộm một bên, ta trừng hắn một cái, hắn buông tay áo, quang minh chính đại lộ ra tám cái răng cười với ta.

“Ta phát hiện ngươi người này biến thành xấu.”

Hắn cho ta một câu: “Người tốt không trường mệnh, người xấu mới sống lâu.”

Ta 囧, còn thật sự gật đầu: “Ngươi nói rất đúng! Ta cũng nên học làm người xấu! Đến, đọc với ta, học tập cho tốt, giành làm người xấu!”

Lần này đến phiên hắn 囧: “Từ này của ngươi quái thật, học được từ đâu?”

“Từ không quan trọng, quan trọng là, làm người tốt vô dụng, người khác đều muốn bắt nạt ngươi. Làm người xấu rất tốt, khiến người khác sợ ngươi, không dám chọc giận ngươi, thật tốt ha.”

Hắn không cười.

Ta cười cười, cũng cười không nổi.

Đúng vậy, thói đời này không thịnh hành người tốt, ngay cả người của gia tộc ngươi, vợ ngươi, thủ hạ của ngươi… đều cảm thấy người tốt dễ bắt nạt.

Ta nghĩ, có lẽ Phượng Nghi luôn bày cái mặt thối với người ngoài, mang cái giá thật cao, với ai cũng khinh thường, châm chọc khiêu khích, cũng là một việc bất đắc dĩ mà làm.

Ta ở trong phòng vẫn có chút đứng ngồi không yên, thắp thỏm chuyện phía trước. Phượng Nghi ngẩng đầu nhìn ta: “Nàng không yên lòng, vì sao không đi xem?”

Ta bỏ tay xuống, cười khổ nói: “Ta sợ ta đi, đến phiên người khác lo lắng.”

Tử Hằng cười: “Chuyện nào có đáng gì, không đi cũng có thể xem được mà.”“Ừ, nhưng ta cảm thấy ta dường như có chút, muốn nhìn, lại sợ nhìn…”

Tử Hằng vung tay áo xuống, tường đối diện xao động giống như gợn nước, ta nhìn thấy tình hình quảng trường lớn phía trước hiện ra.

Oa, chiêu thức ấy, không phải chiêu số của Phượng Nghi sao? Hắn cũng biết?

“Cái kia…”

“Muốn học sao? Ta có thể dạy ngươi, cũng không khó.”

“À há.”

Ta quay đầu nhìn tường ấy.

Giữa sân cũng không có vẻ lộn xộn, Đại Mao và Chu Anh Hùng bọn hắn một đứa nhìn rễ linh la, một đứa nhìn nước nguyệt giản, chỉ có tơ cửu trùng không có người coi.

Có người đi lên phía trước, bước chân rất nhanh, cầm một khúc linh la, không quay đầu lại liền đi ra ngoài.

Nhìn đến đây, ta không thể nói rõ… Không phải rất khó chịu, nhưng cảm thấy trong lòng trống rỗng.

Mặc dù biết nhất định sẽ đi rất nhiều người, nhện cũng vậy, chuột cũng thế, đều có. Thế nhưng thực sự nhìn thấy bọn họ không quay đầu lại mà đi, ta vẫn cảm thấy trong lòng không dễ chịu.

Thế nhưng, ánh mắt lại xoay qua, cầm tơ cửu trùng, cũng có…

Hôi Mi, còn có con chuột nhỏ bình thường bị sai xoay quanh bên người Đại Mao, còn toàn bị hắn đá mông, mấy con nhện nhỏ theo ta tới Bàn Ti động sớm nhất, bọn họ đều đơn độc đứng ở một bên, đứng phía sau Đại Mao, tuy rằng ít, so với nhân số cầm đồ rời đi, ít hơn nhiều, nhưng nhìn bọn họ đứng ở nơi đó, dùng một loại vẻ mặt rất bình tĩnh, nhìn những người rời khỏi này, ta cảm thấy, cảm thấy được rất vững tâm.

Ngày này qua rất nhanh, thế nhưng ta lại cảm thấy hôm nay rất chậm.

Mãi cho đến khi bầu trời tối đen, còn có một nửa người, chưa có lựa chọn.

Bọn họ đang do dự.

Có lẽ bọn họ không muốn đi, thế nhưng không cam lòng từ nay về sau bị tơ cửu trùng ràng buộc, có lẽ bọn họ muốn rời đi, lại lo lắng tiền đồ tràn ngập nguy hiểm.

Ta hiểu, bản thân ta chính là một người do dự thiếu quyết đoán.

Ta cũng biết, đối với đại đa số con nhện và chuột mà nói, ra quyết định này thật sự không dễ dàng.

Phượng Nghi vung tay áo, bộp một tiếng vỗ một cái trên trán ta: “Đừng ngốc, Đại Mao bọn hắn không ở, những người khác cũng không ở, cơm ăn cái gì phải tự nàng lo liệu.”

Ta vén vén tay áo: “Được, các chàng muốn ăn cái gì? Chỉ cần các chàng nói ra, ta sẽ lo liệu được!”

Tử Hằng cười: “Ô, cũng thật là muốn nếm thử tài nấu nướng của ngươi. Ta cảm giác hình như từ trước đến giờ chưa từng ăn cơm ngươi xuống bếp làm nha.”

Phượng Nghi đầu cũng không nâng, ném qua một câu: “Dùng phép thuật không tính.”
Ta khẽ cắn môi: “Không dùng phép thuật ta cũng có thể làm.”

Tử Hằng cười theo: “Đúng vậy, ngươi đuổi mọi người đi rồi, chưa biết chừng sau này ngươi toàn bộ phải dựa vào chính mình rửa tay làm canh, vẫn là từ giờ trở đi học hiền huệ đi.”

Kiếp trước ta làm cơm quả thực không được tốt lắm, kiếp này lại càng rất… Khụ, rất không hiền huệ. Phía sau nhà còn có phòng bếp nhỏ, nhưng ta một lần cũng chưa từng vào. Ôi, mấy năm nay qua cũng coi là sống an nhàn sung sướng, mười ngón không dính nước mùa xuân, đối với yêu tinh mà nói, vốn ăn mặc ở cũng không phải chuyện gì quan trọng nhất thiết.

Ta búng ngón tay, củi trong bếp tự mình đốt, ngọn lửa rẹt bốc lên cao ba thước, dọa ta lui về sau một bước.

Đây không tính là dùng phép thuật, ờ, chẳng qua là nhóm cái lửa.

Không được, thế này quá mạnh, ta đang muốn nấu cơm không phải muốn đốt than.

Nhỏ một chút nhỏ một chút lại nhỏ một chút, ừ, như vậy gần được.

Ta vo gạo nấu cơm, lại không biết cho bao nhiêu nước mới vừa, thà rằng cho nhiều, không thể cho quá ít. Ta múc hai gáo nước thêm vào, lại nhìn nhìn giỏ đồ ăn, đồ ăn bên trong ngược lại rất phong phú, ta chọn một mớ cải xoong, đậu hủ, ừ, còn thuận tay lấy ra một miếng thịt.

Được rồi, ta từng làm cơm… Ừm, chính là lâu lắm không làm.

Ta vén tay áo lên, cầm dao, xoẹt xoẹt xoẹt thái cải xoong trước, lại đi chặt thịt…

Được rồi, xào rau không khó, đổ dầu, đúng đúng, còn phải rắc hành thái gì gì đó…

Ta ngừng lại, ngắm ngắm trái phải.

Ừm, hành ở đâu?

———

“A, đến xem thử tối nay có gì ăn ngon.”

Tử Hằng cười dài cùng vào ngồi với Phượng Nghi, ta bày xong đôi đũa cuối cùng, có chút chột dạ rụt trong ghế tựa: “Ừm, cơm rau dưa… chấp nhận một chút đi.”

Tử Hằng không nói chuyện, chỉ cười nhìn Phượng Nghi. Hắn tuy rằng không nói, nhưng ngụ ý ba chúng ta đều hiểu — tay nghề của ta nếu chẳng ra gì, hắn coi như chấp nhận cũng miễn cưỡng một lần, thế nhưng Phượng Nghi phải chịu cả đời.

“Ừm, nếm thử đi.”

Ta gắp một miếng đậu hủ cho mỗi người bọn hắn, sau đó chính mình cũng gắp một khối.

Cắn —

Đậu hủ rán hơi quá, dinh dính, ưm, vị muối có hơi ít.

Chính xác mà nói, hình như, đã quên cho muối.

Cải xoong xào thịt băm còn tạm được, thịt băm hơi rắn, cải nửa sống nửa chín, cái này nhưng thật ra không quên cho muối, có thểlẽ là vì bù đắp khuyết điểm của đậu hủ, vì thế cho gấp đôi.

Cơm ừm… Nước hơi nhiều, nhão nhão, ở giữa cháo và cơm khô.

Nói đến đây ta phải bội phục Phượng Nghi và Tử Hằng, món ăn như thế mà bọn họ còn rất cổ vũ, không xoi mói không ghét bỏ đều ăn, ngay cả canh trứng cũng uống hết, lộ ra hoa văn quấn vẽ trên đáy bát canh lớn.

“Rất tốt, lần đầu tiên xuống bếp, có thể làm được như vậy không dễ dàng.” Tử Hằng đầu tiên là khẳng định thành quả lao động của ta: “Có điều, lần sau đừng cuống, từ từ sẽ được.”

Phượng Nghi tao nhã uống ngụm trà, thoạt nhìn trà này là làm cho hắn hài lòng nhất tối hôm nay: “Tạm được, còn phải học làm cho tốt.”

“Tại sao là ta học? Chàng học làm cho ta không được sao?”

Phượng Nghi chỉ chỉ tường: “Nàng xem.”

Ta quay đầu, trên quảng trường chỉ có tầm một phần năm người còn chưa có chọn, rất nhiều khuôn mặt quen thuộc lẫn không quen đều không thấy.

Ta có chút mờ mịt: “Bọn họ… đều đi rồi à?”

Mặc dù ta cho bọn họ lựa chọn, thế nhưng, trong lòng ta cảm thấy…

Có chút khó chịu.

Phượng Nghi chọc chọc bả vai ta, lại chỉ chỉ một hướng khác. Ta quay đầu, nhìn về phía Phượng Nghi chỉ, Đại Mao đứng phía đó.

Phía sau hắn có rất nhiều… rất nhiều chuột và nhện, mà tơ cửu trùng trên bàn đã chẳng còn lại bao nhiêu.

Bọn họ châu đầu lại nói chuyện, có người vô cùng buồn chán ngồi dựa, còn có người dứt khoát lấy thẻ trúc ra đánh bài.

“Ừ, xem ra nàng vẫn còn rất có nhân duyên ha.” Phượng Nghi vỗ vỗ vai ta: “Chúc mừng nàng, về sau còn phải thu xếp cho nhiều cái tàu há mồm như vậy, không dễ dàng đến đâu đi.”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau