BÀN TI ĐỘNG 38 HÀO

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Bàn ti động 38 hào - Chương 171 - Chương 175

Chương 171: Ngày mai ta sẽ gả cho chàng

Kiếp trước bạn bè kết hôn, ta cũng sáng sớm đi trang điểm cùng, sau khi chú rể tới ấy à, ta chỉ quản xách túi đồ trang điểm, cũng không phải làm gì khác, cảm giác kết hôn hẳn là một chuyện rất đơn giản –

Đó là ý nghĩ trước đây.

Ta bây giờ chỉ ngóng trông hôn lễ mau mau tới, ngày mồng tám tháng chạp sao lại xa xôi như thế…

Thế nhưng ngày mai chính là mồng tám tháng chạp, ta lại căng thẳng.

Ngày mai, ngày mai… A, hôm qua hôm kia nghĩ tới ngày mồng tám tháng chạp còn cảm thấy rất xa xôi, vì sao bây giờ thoáng cái đã dồn đến trước mắt rồi?

Ta cả ngày đều có chút mất hồn mất vía, mở ngăn kéo ra lại quên mất mình muốn tìm cái gì, rõ ràng tóc sớm chải xong rồi, vẫn cầm lược khoa tay múa chân mấy lần, lúc ăn cơm lại, khụ, trong bát đã sớm không, ta còn và mấy miếng, Hôi Đại Mao che miệng cười trộm, lấy bát của ta đi: “Sư phó, ta lại xới cho người bát nữa.”

“A, không cần, ta ăn no rồi.”

Đến khi buổi sáng ta lần thứ N vòng quanh trong phòng, Thải Mai sư cô cũng nhịn không được

“Tiểu Đào nhi à, con có phải chờ không kịp hay không?”

Ta ngẩn ngơ còn quên phản bác, Trử tiền bối mấy người bọn họ cười ha ha, ta hoàn hồn mặt nóng bừng lên.

Trương tiền bối nói: “Được rồi, mấy người các ngươi không hiền hậu, trong lòng tiểu Đào nhi không yên, các ngươi cũng đừng chỉ chế giễu, tiểu Đào à, con thật ra không cần sợ. Phượng Nghi và con cũng không phải chưa gặp mặt đã kết hôn, ngay cả đối phương trông tròn hay dẹt cũng không biết, tân nương tử như thế mới phải sợ, con có cái gì mà sợ? Nếu như Phượng Nghi dám đối xử không tốt với con, con cứ đánh nó. Nó nếu bắt nạt con, con cứ nói cho chúng ta biết, chúng ta cho con chỗ dựa!”

Ta vừa mắc cỡ, vừa thật sự cảm động.

“Nói thật ra ta còn có chút ghen tị với nha đầu tiểu Đào đấy.” Trương tiền bối vừa chỉnh tay áo cưới vừa nói: “Nhớ năm nào ta cũng chuẩn bị cho mình áo cưới, kết quả chuẩn bị nhiều năm như vậy, nhưng gả chưa thành.”

“Được rồi. Dù sao ngươi cũng đã tuổi tác thế này rồi cũng không thể tái giá, lấy ra cho cháu dâu mặc, có gì mà luyến tiếc.”

“Đúng vậy. Ai bảo ta lúc còn trẻ không gặp phải lang quân tốt chứ!”

Mấy người bọn họ hi hi ha ha, tâm tình của ta cũng chậm rãi trầm tĩnh lại.

Bên ngoài tựa hồ có tiếng người huyên náo cách sân rất gần. Khách khứa hẳn là chưa tới đây mới đúng, ta bảo một con nhện ra xem thử, nàng rất mau trở lại: “Tỷ tỷ, là mấy vị khách nhân, đòi gặp tân nương tử đấy. Đại Mao ca đang khuyên, ừm, có điều bọn họ dường như…”

Thải Mai sư cô vụt đứng dậy: “Ai mắt không mở như thế hả? Tân nương tử muốn gặp là gặp? Ta đi xem thử!”

Nàng phất tay áo liền đi, các vị tiền bối cười hì hì cũng đi theo xem náo nhiệt.

Ta đoán chừng, bọn họ vừa đi, náo nhiệt này e rằng sẽ càng xem càng náo nhiệt.

Ôi, ngày mai ta sẽ thành thân với Phượng Nghi? Vậy, ta về sau cũng không phải là đại cô nương, phải đổi thành nàng dâu nhỏ?

Suy nghĩ một chút, thật sự cảm thấy rất không chân thực.

Ta đang cầm một mâm mơ ăn mấy quả, Đại Mao tiến vào nói, sư cô bọn họ gặp người quen, đi ra ngoài cùng nhau uống trà tán gẫu, bảo ta tự nghỉ ngơi ngủ trưa một giấc, đừng quên bôi hương ngọc cao ấy lên mặt.

Ta không yên lòng gật đầu, Hôi Đại Mao nói xong, còn đứng ở đằng kia không có đi.

“Còn có việc?”

“Ừm, không có việc gì, chính là, chúc mừng sư phó!”

Ta cẩn thận nghĩ nghĩ, vẫy tay nói: “Đại Mao, ngươi ngồi xuống.”

“Dạ.” Hắn thành thành thật thật ngồi xuống.

“Trong lòng ta không nỡ. “

“Hả?” Hôi Đại Mao nháy mắt mấy cái, một tay vê vê chòm râu nhỏ của hắn: “Sư phó, thật ra trong lòng ta cũng không nỡ.”

“Thật không?” Ta rất bất ngờ: “Ngươi không nỡ cái gì?”

Phải lập gia đình cũng không phải hắn.

“Ừm, tính ra, từ trước kia chính là ta và sư phó hai người ở cùng một chỗ, tuy rằng nói không tính là một đường thuận thuận lợi lợi, nhưng ta cũng không bị đói đông lạnh, không trải qua sóng to gió lớn gì. Có đôi khi ta đã nghĩ, đời này, ta phải hiếu kính sư phó cho tốt, có điều ta lúc ấy cũng không nghĩ tới, tương lai sẽ có sư công thế nào, ta vẫn cảm thấy chúng ta giống người một nhà, sư phó có đôi khi giống sư phó, có đôi khi giống tỷ tỷ của ta, còn có đôi khi giống muội muội của ta…”

Đại Mao nói chuyện lộn xộn, nhưng, ta cũng hiểu được ý tứ của hắn.

Ta sao lại không cảm thấy như thế chứ? Có đôi khi ta cảm thấy Đại Mao giống như đồ đệ của ta, có đôi khi cảm thấy hắn tựa đệ đệ, càng nhiều khi, Đại Mao trái lại chăm sóc ta, trong động mấy năm nay không phải đều là hắn thu xếp sao? Ta nào có phần kiên nhẫn cẩn thận quản việc này?

“Ta vốn cũng rất lo lắng, không biết cuộc sống tương lai sẽ thế nào, cũng có lẽ sư phó thành thân sẽ quăng chúng ta, cùng với sư công hai người sống ngày lành…”

Ta chen vào: “Sẽ không, ngươi đây mới là nghĩ ngợi lung tung đấy.”

“Vì thế ấy à, sư phó cũng đừng nghĩ ngợi lung tung. Mặc dù nói ngày mai là đại sự, sư phó phải lập gia đình, thế nhưng gả cho người ta rồi sư phó vẫn là sư phó, Bàn Ti động vẫn là Bàn Ti động mà, sư phó người nói đúng không?”

“Hì, Đại Mao ngươi người này.” Ta nở nụ cười.

Thì ra hắn lòng vòng như thế để khuyên ta.

“Đúng rồi, đây là một chút tâm ý của ta, sư phó người đừng ghét bỏ.” Hôi Đại Mao lấy ra một cái bọc nhỏ từ trong tay áo đặt lên bàn.

“Ừ, cảm ơn.”

Sau khi Đại Mao đi, trong phòng chỉ còn lại mình ta.

Rất yên tĩnh… Yên tĩnh làm cho ta có chút mờ mịt.

Ta mở cái bọc nhỏ Đại Mao tặng kia ra, bên trong là một cái hộp gỗ nho nhỏ, trong hộp là một hạt châu đen như mực.

Kỳ quái, đây là hạt châu gì?

Không sáng bóng, nặng trịch, sờ trong tay hơi ấm, cũng không có mùi.
Đại Mao không biết đang làm trò gì. Ta để hộp một bên, hạt châu thuận tay nhét vào trong hà bao.

Ngày này qua nhanh lạ thường, Thải Mai sư cô bọn họ sau giờ ngọ đã trở lại, cuối cùng thu xếp lại một lượt áo cưới đồ trang sức và thứ ngày mai cần dùng, sau đó ra lệnh cho ta ngủ sớm, bởi vì ngày hôm sau phải dậy rất sớm.

Ta nằm thì nằm xuống, thế nhưng lại không có buồn ngủ, trở mình vài cái, trong đầu giống như chất đầy cỏ, lộn xộn, nghĩ không ra manh mối.

Phượng Nghi lúc này đang làm gì nhỉ?

Ngày mai… Ừm, ngày mai chúng ta sẽ thành thân.

Trên cửa sổ bỗng nhiên bị người khe khẽ bắn hai cái, ta cả kinh, ai ở bên ngoài? Ta không phát giác chút nào.

“Đã ngủ chưa?”

Phù — ta thở một hơi, ôm chăn ngồi dậy, thấp giọng nói: “Sao chàng lại tới đây? Sư cô nói chúng ta không thể gặp mặt.”

“Không gặp mà,” trong thanh âm của hắn mang theo ý cười mơ hồ: “Cách cửa sổ, trời lại tối, quy củ không nói chúng ta không thể nói chuyện.”

Người này thật đúng là biết nhằm chỗ hở. Ấn lễ là không thể gặp mặt, vậy ý là, hai người không tụ cùng một chỗ, đương nhiên cũng là không thể nói chuyện.

Ta không biết vì sao bỗng nhiên cảm thấy tim đập rất nhanh, thấp giọng nói: “Bị sư cô thấy nhất định sẽ nổi giận, chàng mau đi đi.”

“Đừng lo, bọn họ ở phía trước, nơi này không có người khác. Ta chỉ muốn nói chuyện với nàng.”

“Ừ, chàng muốn nói gì?”

Ta dựa vào đầu giường, ôm chặt chăn, dường như sợ hắn sẽ đột nhiên đẩy cửa sổ ra xông vào phòng.

Không biết vì sao lại có ý niệm như thế, nhưng…

Tim đập thật sự rất nhanh, mặt cũng nong nóng.

“Mấy ngày nay có mệt hay không?”

“Mệt chết!” Ta thấp giọng oán giận: “Thật không công bằng, vì sao chàng cũng không cần chịu hành hạ như thế?”

“Ừ, vất vả nàng.”

Thanh âm của hắn rất mềm, mềm khiến ta cảm thấy ngực có một nơi không hiểu sao mềm nhũn.

“Nhớ ta không?”

“Phi, ai nhớ chàng chứ.”

Hắn lại thấp giọng cười, cười làm ta có chút chột dạ.

“Tam Bát.”

“Ừ?”

“Nàng mở cửa ra.”

“Ta không!” Ta lập tức cự tuyệt.

“Ta chỉ muốn nhìn nàng một chút, không có ý gì khác.”“Không được không được.” Ta vừa nghiêm giọng phản đối vừa lắc đầu, có điều ta lắc đầu hắn cũng nhìn không thấy: “Dù sao ngày mai là thấy được, bây giờ tối om om chàng cũng nhìn không thấy, chúng ta cứ nói chuyện như vậy đi.”

Ta còn lo lắng hắn sẽ lại yêu cầu, nhưng hắn lại nói: “Được rồi, vậy chúng ta nói chuyện một lát.”

“Chàng hôm nay làm gì?”

“Ừm? Hôm nay à? Uống mấy chén với sư bá sư thúc…”

“Chàng uống rượu?”

“Chỉ có mấy chén.”

Ừm, không chỉ mấy chén chứ? Hèn chi giọng điệu với thái độ của hắn không giống như bình thường.

Hắn hình như tựa vào cửa sổ, ta nghe thấy khung cửa sổ cách một tiếng, thiếu chút nữa nhảy người lên.

Ta nhìn cửa sổ, bên ngoài cũng là một mảnh mờ tối, nhìn không thấy thân hình của hắn.

Nhưng ta có thể tưởng tượng ra. Hắn bây giờ nhất định là bộ dáng biếng nhác, nghiêng dựa ở đó, mặt mày có lẽ dịu dàng hơn bình thường, khóe môi chắc sẽ có một mạt cười.

Ta từ từ xuống giường, đi đến trước cửa sổ, nhẹ tay đặt trên khung cửa sổ.

Trong lòng có chút chờ mong, lại có chút nhát gan.

Ta nhẹ giọng hô: “Phượng Nghi “

Thanh âm còn khẽ hơn cả vừa nãy.

“Ừ?” Hắn có chút lơ mơ lên tiếng trả lời: “Muốn nói cái gì?”

“Chàng tương lai, liệu có một ngày ném ta xuống không quan tâm?”

Hắn cười ha hả: “Sao, sợ ta thay lòng đổi dạ?”

Trán ta từ từ dựa vào, để trên cửa sổ.

Hắn ở ngay bên kia, chúng ta cách rất gần, chỉ cách một tầng giấy cửa sổ.

“Muốn ta không thay lòng, vậy nàng sẽ phải nịnh bợ ta cho tốt, lấy lòng ta ha.”

“Phi, chàng là đồ da mặt dày!”

Một lát sau, hắn nói: “Tam Bát, ta sẽ không phụ nàng.”

Trong lòng ta giống như ngâm rượu mật, trong miệng lại nói: “Lời dễ nghe ai mà chả biết nói.”

“Ừ, vậy ta không nói.”

“Chàng,” ta thật sự bị hắn làm cho tức giận dở khóc dở cười.

“Nàng mở cửa sổ ra một chút.”

“Không mở!”

“Ngoan, mở một cái khe là được, ta không nhìn nàng, nàng cũng nhắm mắt không nhìn ta.”

“Chàng rốt cuộc muốn làm gì vậy??”

“Nghe lời, mở ra.”

Ta cảm thấy hắn tựa sói xám, đang lừa thỏ trắng bé nhỏ mở cửa.

Thế nhưng dường như tay không nghe sai khiến, như bị dịu dàng của hắn mê hoặc, nhẹ nhàng mở cửa sổ ra một chút.

Tay Phượng Nghi đưa qua giữa cửa sổ, nhẹ nhàng nắm tay ta.

Ta run lên một cái, tay hơi rụt về, không rút ra.

Bàn tay hắn nóng hơn bình thường, lòng bàn tay giống như có lửa.

Ta đứng ở nơi đó, nghe tiếng hít thở lâu dài vững vàng bên ngoài của hắn.

Độ ấm của hắn, dường như có thể ấm áp hòa tan tay của ta.

Trong lòng kỳ lạ, dần dần bình tĩnh lại.

Hắn thấp giọng nói một câu.

Thanh âm của hắn rất thấp, rất dịu dàng.

Lời nói ra lại rất rõ ràng.

Hắn nói:

Nắm lấy tay người.

Chương 172: Thành thân

Nắm lấy tay người.

Bên nhau đến già.

Trong mộng của ta, lại thấy hoa đào đầy trời ấy.

Chúng ta cứ như vậy nắm tay, cách cửa sổ, đứng đến tận nửa đêm.

Được, vốn Thải Mai sư cô đã sớm nói tám trăm lần phải ngủ sớm dậy sớm dưỡng tốt tinh thần, như thế rất tốt, ta cảm giác còn chưa có nằm xuống được bao lâu, mơ một giấc mộng hoa đào…

Sau đó chính là một trận tiếng huyên náo đánh thức ta.

Ta ngáp, buồn ngủ không chịu nổi, Thải Mai sư cô và những tiền bối khác, còn có đám nhện đồng thời tràn vào trong phòng làm ta tỉnh, cách bình minh còn sớm lắm, ta thống khổ rên rỉ, trên mặt bỗng nhiên lạnh tê, không biết ai lấy nước tuyết tẩm khăn trực tiếp không đầu không đuôi lau loạn cho ta một trận, buồn ngủ lập tức không còn.

Thải Mai sư cô chống nạnh, chỉ huy người trong phòng xoay quanh, bọn họ đang cầm đủ loại đồ chạy đông chạy tây, xoay làm đầu ta choáng váng hoa mắt.

Cho dù thật lâu về sau lại nhớ tới ngày đó, ta vẫn nhớ một đám người hỗn loạn ấy.

Chải đầu, trang điểm, thay quần áo, Thải Mai sư cô kích động không ngừng lau nước mắt, biết thì hiểu nàng là cưới cháu dâu, không biết còn tưởng rằng nàng là gả nữ nhi.

Ta vừa cảm động, vừa đau khổ.

Vì sao những tiền bối này rõ ràng có phép thuật, lại cứ phải gian nan dùng lược dầu bôi tóc trâm cài làm tóc cho ta chứ? Hơn nữa lại còn lấy ra sợi bông xe lông mặt cho ta!!! Không thể dùng một phép thuật, mau lẹ thuận tiện nhanh nhẹn làm xong việc này sao?

Có điều ý nghĩ này chỉ có thể để trong lòng. Thải Mai sư cô hình như mấy ngày trước đã nói. Những việc lễ nghi may mắn này không thể qua loa, nếu không sẽ không may này vân vân các loại. Nếu như không muốn bị nàng dạy dỗ nữa, đề nghị làm biếng bớt việc ta muốn chỉ có thể nghĩ trong lòng mà thôi.

Đồ trang sức trên đầu rất nặng, cát phục trên người cũng rất nặng, trên mặt trát một lớp phấn, trên môi bôi son rất thơm lại làm cho ta rất không quen. Thế nhưng chuyện thống khổ nhất, là đôi giầy đỏ chót đó. Giầy đó là đế cao! Ô, ta đương nhiên từng thấy người khác đi giày đế cao, phần lớn đều là gỗ, còn có đế sắt, nhưng ta từ trước đến giờ chưa từng đi loại giày này. Đế giày rất cứng cũng không thoải mái. Trong viện có rất nhiều người, nghe thanh âm đều là nữ khách. Còn có tiểu hài tử, ầm ầm ĩ ĩ, vô cùng náo nhiệt.

Ta có loại ảo giác.

Dường như ta không phải một yêu tinh, chỉ là một tiểu cô nương bình thường, giờ đây sắp xuất giá, gia đình bạn bè đều đến chúc mừng…

Cuối cùng Thải Mai sư cô lại đây, ánh mắt nàng đo đỏ, trên mặt cũng đo đỏ, mặt đỏ là vừa mới bị Trương tiền bối tranh thủ thời gian bôi một vốc son phấn.

Ta cảm thấy ta hình như đã quên chuyện gì… Ưm, nhưng lúc này ta thật sự nghĩ không ra.

Nàng che một mảnh khăn voan đỏ trên đầu ta.

Sau đó trước mắt ta biến thành một mảnh đỏ tươi vui mừng, vô biên.

Thải Mai sư cô và Trương tiền bối đưa ta ra cửa.

Ta bỗng nhiên cảm thấy Bàn Ti động ở đã lâu biến xa lạ, dưới đất rắc đầy hoa giấy, hạt thóc, hạt đậu màu sắc rực rỡ, đi giày đế bằng nhất định sẽ cảm thấy cộm chân, đi giày đế cao thì lo sẽ đứng không vững, phía dưới đều là hạt thóc hạt đậu tròn trơn nhỏ vụn, mỗi một bước của ta đều phải cẩn thận. Bất quá hai bên có người đỡ, vì thế giẫm trượt cũng không cần lo ngã xuống. Chỗ xa chỗ gần đều là tiếng người nhốn nháo, mọi người đang nói, cười, nghị luận, thường thường có thể nghe được một tiếng kêu la: “Tân nương tử lộ lộ mặt đi, cho chúng ta nhìn một cái!”

Thải Mai sư cô đều sẽ cười mắng lại, nhưng cũng không để ý, một mảnh hân hoan.

Trong lỗ tai ta đầu tiên là bị những âm thanh này rót đầy, sau đó tiếng kèn đán, tiếng chiêng trống, đập khí thế ngất trời, pháo cũng phóng lên, bùm bùm, rung lỗ tai ong ong, không nghe được tiếng động nào khác.

Không, còn có thể nghe được tiếng tim đập của chính mình, thình thịch, thình thịch.

Ta dè dặt nhìn dưới chân, chỉ e té ngã. Hỉ đường bố trí ở sảnh trước, bình thường cũng chỉ ba năm bước, hôm nay lại cảm thấy đi thật lâu, mới bước lên bậc thềm sảnh trước.

Trên bậc thềm trải thảm đỏ dày mềm, phía trên còn thêu sen tịnh đế (1) to.

Ta vừa muốn cất bước lên bậc thềm, bỗng nhiên không biết thứ gì ào ào từ trên đầu rơi xuống, đập vào người vang bộp bộp, rơi dưới đất còn bắn loạn nảy loạn.

Hả, kim quất?

Rất đẹp, từng quả lăn trên thảm đỏ, đỏ vàng tôn nhau lên, rất đẹp mắt.

Thế nhưng thứ này đập người đủ đau.

Những tập tục kết hôn này ta thật sự không hiểu chút nào, hoàn toàn không biết ném kim quất lại có cách nói gì, dù sao cũng hẳn lại là một loại tượng trưng may mắn.

Sau đó tới chính sảnh, Thải Mai sư cô cười khe khẽ đẩy ta về phía trước, ta thiếu chút nữa đứng không vững, nhưng một đôi tay rất nhanh đỡ lấy ta.

Đôi tay này ta lập tức đã nhận ra.

Vô nghĩa, tối hôm qua mới vừa nắm lâu như vậy, xúc cảm quá quen thuộc, nhận không ra mới là lạ đấy.

Trái tim vẫn thấp thỏm trong tiếng ồn ào ban nãy, lập tức liền yên tĩnh lại, giống như thuyền lưu lạc đã lâu trên biển, vào cảng.

Tiếng pháo cuối cùng cũng ngừng, nhưng tiếng trống nhạc cũng không dừng lại.

Nhất bái nhị bái rồi tam bái. Chúng ta đã bái thiên địa, đã bái trưởng bối, sau đó phu thê đối bái.

Bên cạnh có người lắm mồm nói câu: “Phượng vương kiếp này ngoại trừ thiên địa quân thân sư, đây có lẽ là lần đầu phải đầu gối chạm đất nhỉ?”

Lời vừa nói ra, cả sảnh đường cười ồ lên, lại có người nói: “Hì, quỳ quỳ vợ có cái gì mà quan trọng, hơn nữa tân nương tử không phải cũng quỳ hắn sao, huề nhau!”Những người này! Ô, thật sự là…

Thật ra ta cảm thấy che khăn cô dâu cũng rất tốt, miệng của ta từ lúc bắt đầu bái thiên địa vẫn toét ra, không khép lại.

Ta thực ra cũng không biết mình cười cái gì, dù sao… Mặt cũng đã cười mỏi, vẫn còn cười.

Nếu như Phượng Nghi trông thấy hình dáng ta bây giờ, đoán chừng lại phải nói ta tựa như đồ ngốc.

Đáng tiếc không biết vẻ mặt hắn bây giờ.

Sau đó còn có kính rượu, nhưng là Phượng Nghi kính, trong tay ta cũng bị nhét chén rượu.

Một kính thiên địa, vốn sẵn đẹp đôi, lâu dài như trời đất.

Rượu hắt ra.

Hai kính trưởng bối, chén kia của Phượng Nghi hẳn là kính cho sư bá hắn, chén của ta thì đưa cho Thải Mai sư cô.

Chén thứ ba là rượu giao bôi. Đây cũng là khác biệt. Ta trước kia xem, rượu giao bôi là trong buồng cưới vén khăn cô dâu mới uống, thế nhưng ở đây lại là uống ngày trên sảnh. Người bên cạnh đưa chén cho ta, trên chén rượu quấn dải lụa đỏ, đầu kia dải lụa đương nhiên là buộc trên cái chén của Phượng Nghi.

Ta nhận lấy cái chén, nhìn màu vàng bên trong, một cỗ dịch rượu thơm ngọt, nhất thời cũng đoán không ra đây là rượu gì.

Bất quá không cần ta nghĩ, bên cạnh lại có người ồn ào: “Ha ha ha, rượu tùng tử, rượu tống tử (2)! Rượu này không thể không thể uống không! Tân nương tử phải thêm sức lực, giờ này sang năm liền thêm một tiểu tử mập mạp mới phải!”

“Đúng vậy đúng vậy, ba năm ôm hai! Bất quá ta nói, chuyện này một mình tân nương tử cũng làm không được, còn phải phượng vương cũng nhiều nhiều tận lực giúp đỡ ha.”

Khụ…

Ta thiếu chút nữa bị sặc rượu.

Rượu này… Khụ, cảnh đây kiếp trước cũng không phải chưa từng thấy, dù sao rượu này cũng là lấy may mắn, người khác trêu ghẹo thì trêu ghẹo đi, dù sao không phải ác ý.

Ta uống một hơi cạn sạch rượu còn lại trong chén, phía sau lại có người nói: “Nhìn xem! Tân nương tử hào sảng biết bao, đây là chờ không kịp rồi!”

Ta định định thần, thả lại chén vào trong khay.

Sau đó Phượng Nghi cũng thả chén về.

Kết thúc buổi lễ, lại là hợp tấu trống nhạc, pháo nổ vang. Tân khách trong sảnh nhộn nhịp cổ vũ khen hay.

“Đến đến đến! Mau vén khăn, để chúng ta xem thử dung mạo của tân nương tử chứ!”

Hợ, ta chưa từng tham gia hôn lễ của thời đại này, khăn đây cũng là vén ngay tại hỉ sao.

Bất quá, trong tầm nhìn của ta, xuất hiện một bàn tay.Tay của Phượng Nghi, rất đẹp mắt, ngón tay trắng nõn thon dài, móng tay tròn trịa chỉnh tề.

Then chốt bây giờ không phải tay của hắn, mà là, tay của hắn nắm viền khăn, sau đó, chậm rãi vén lên.

Ánh mắt nhìn lâu màu đỏ vui mừng ấy, khi màu đỏ vừa bị vén lên, trong tầm mắt xuất hiện màu sắc khác, ngược lại khiến ta cảm thấy có chút choáng váng.

Thân hình Phượng Nghi xuất hiện trong mắt ta.

Hắn mặc một bộ áo choàng màu đỏ, đã lâu không thấy hắn mặc màu sắc này. Tay áo bào rộng, càng để lộ dáng người hắn cao ngất, dáng vẻ như tiên.

Sau đó, nhìn thấy gương mặt hắn.

Gương mặt hắn mang theo một vầng sáng ấm áp… Thật ra ta biết, đây là bởi vì ánh mắt nhìn màu đỏ rất lâu, sau đó lại nhìn thấy màu sắc khác nhau mới có thể như thế.

Thế nhưng… Phượng Nghi thật sự là… rất đẹp.

Màu như giao long dung mạo phượng hoàng, thiên chất tự nhiên.

Những lời này đột nhiên liền toát ra từ trong đầu ta, quên mất nhìn thấy ở đâu, nhưng cảm thấy hình dung Phượng Nghi lúc này trong mắt ta, vô cùng thích hợp.

Phượng Nghi nắm tay ta, mỉm cười.

Đột nhiên bên cạnh có người toát ra một câu: “Ừ, tân nương tử là tướng nhiều con, tương lai nhất định con nối dõi kéo dài!”

Phụt — ta thiếu chút nữa hộc máu.

“Hì hì, ta xem cũng phải…”

Được, ta coi như mình là kẻ điếc là được.

Người xung quanh ào ào trêu ghẹo, Phượng Nghi nhưng thật ra không quay lại tính cách bình thường của hắn, vui vẻ thu nhận toàn bộ. Mặc dù hắn không cười ngây ngô không ngừng giống như ta ban nãy, thế nhưng cũng có thể nhìn ra, làm tân lang này quả nhiên là một trong bốn đại hỉ sự của cuộc đời.

Ta mím chặt miệng, không cho chính mình lại vui vẻ ra mặt, để tránh người khác lưu lại “Tân nương tử này vui đến ngốc” hoặc là “Tân nương tử này thực háo sắc” hay là “Tân nương tử này rất…”

Trong đại sảnh liền mở tiệc, đầu người nhấp nhô, liếc mắt nhìn cũng không biết hôm nay đến đây bao nhiêu hạ khách, Phượng Nghi nói mấy câu cảm ơn, đơn giản là đa tạ các vị khách khứa và bạn bè tiến đến chúc mừng ngày hôm nay, chiêu đãi rất tùy tiện không chu toàn, xin mọi người thông cảm linh tinh.

Sau đó chúng ta kính chén rượu với khách khứa đầy sảnh, liền rời khỏi hậu đường.

Phòng tân hôn bố trí ở bên này, treo đỏ kết hoa, nến đỏ chiếu cao. Mấy tân khách hi hi ha ha theo sát, kết quả bị mấy người Thải Mai sư cô ngăn quát đuổi ra khỏi phòng, Phượng Nghi khép cửa lại, nhẹ nhàng thở ra.

Ta nhịn không được nói: “Nhìn chàng rất thoải mái, té ra cũng sắp không chịu nổi ha.”

Phượng Nghi quay đầu, trên mặt mang theo một nụ cười…

Hự, nụ cười kia sao lại thấy có phần không có ý tốt chứ?

“Được, đến đến, để nàng xem thử có phải không chịu nổi hay không.”

Ta sợ nhảy về phía sau: “Nè, chàng muốn làm gì?”

Phượng Nghi không nhanh không chậm, trước tiên cởi mũ chim bay ôm mây trên đỉnh đầu xuống, nói: “Nàng đoán xem?”

“Ờ, chàng…” Thế nào thoạt nhìn giống như tên lưu manh.

Tay hắn vươn qua, ta bản năng rụt đầu lại, lại vòng qua bàn.

“Đầy đầu đều là trâm nàng không mệt sao? Đợi lát nữa lại đi ra gặp khách phải thay cát phục, nàng có thể cởi bộ này trước cho nhẹ.”

Đúng ha.

Thải Mai sư cô đã nói, hôm nay phải thay mấy bộ cát phục.

Có điều cái này là nặng nhất, còn lại đều thoải mái hơn không ít.

Tay ta đặt trên cúc ở cổ áo, đang muốn cởi ra, bỗng nhiên mặt nóng lên, ngẩng đầu nói với hắn: “Chàng quay đầu đi, không cho xem!”

Chú thích

(1) sen tịnh đế: loại sen mà hai đóa hoa nở trên một cuống, được ví như tình vợ chồng mặn nồng ↑

(2) rượu tùng tử có nghĩa là rượu thông, tống tử (đồng âm với tùng tử) có nghĩa là tặng con, ý chỉ uống rượu này sẽ có con đàn cháu đống ↑

Chương 173: Thành thân (Nhị)

Phượng Nghi đưa lưng về phía ta, cũng là thuận miệng nói câu: “Đôi giày kia ta thấy nàng đi cũng không quen, đổi một đôi khác đi.”

“Ta cũng muốn đổi, cơ mà…” Thải Mai sư cô bọn họ chỉ có chuẩn bị cát phục để thay cho ta, nhưng không có chuẩn bị những đôi giầy khác thay ta.

Phượng Nghi nói: “Vậy nàng thay quần áo trước đi.”

Động tác của ta cực nhanh chỉnh trang mình xong, nhỏ giọng nói: “Xong rồi.”

Những cái trâm cài đầu với đồ trang sức ngọc nặng nề trên đầu bị ta lấy xuống, tóc mai hai bên hơi lỏng, ta lấy lược bí chỉnh lại.

Phượng Nghi cầm đôi giày đế cao ta cởi ra kia lên, ngón tay khẽ búng, đế gỗ vừa cứng lại cao ấy cứ như thế trong chớp mắt bị hắn búng không còn.

Hự, đạn chỉ thần thông thật là lợi hại…

“Ừm, chàng cũng phải thay chứ?” Quần áo của ta với hắn hẳn là đồng bộ, bộ vừa rồi cũng là màu đỏ thêu vàng, bây giờ ta thay một bộ màu anh đào, với lại trong tủ ngay bên cạnh cát phục của ta cũng bày một bộ lễ phục cho nam cùng màu.

“Ừ.”

Hắn vươn tay cởi dải lụa cột bên hông, ta ngẩn ra một lúc, hắn ngẩng đầu nhìn ta một cái, biểu tình như cười như không, ta cứng rắn xoay mặt qua một bên.

“Không sao, chúng ta đã thành hôn, nàng có thể tùy ý xem, ta không ngại.”

“Ai… Ai thích nhìn chàng chứ.”

Thật ra ta rất muốn, khụ, nhìn hai cái như thế. Nói như thế nào nhỉ, mua thứ gì về nhà còn phải kiểm tra thật kỹ dùng thử một chút, xem có tì vết hay không, chức năng có đầy đủ hay không mà.

“Xong rồi.”

“Nhanh như vậy… Hợ.” Ta thiếu chút nữa cắn đầu lưỡi, quay đầu nhìn hắn.

Loại màu sắc kiều diễm này, mặc lên người Phượng Nghi tuyệt không có vẻ thô tục lỗ mãng chút nào, người anh tuấn, ngay cả khoác bao tải cũng đẹp mắt.

Phía trước huyên náo, thế nhưng cửa sổ cũng đóng lại, nghe qua, những thanh âm ấy đều rất xa xôi.

Trong lòng ta tĩnh lại, bỗng nhiên nhớ ta quên mất chuyện gì. Vừa rồi bên ngoài quá ầm ĩ, ta vẫn nghĩ, thế nhưng lại nghĩ không ra mình đã quên cái gì.

Mấy ngày hôm trước ta đã nghĩ bọn họ sao còn chưa tới, luôn cho rằng có lẽ là có việc trì hoãn, vô luận thế nào hôm nay cũng sẽ đến.

Thế nhưng ban nãy ở bên ngoài cũng không có thấy bọn họ.

“Tử Hằng và Tam Lục, đều không có tới sao?”

“Tử Hằng đến rồi, bất quá hắn ở bên ngoài hỗ trợ thu xếp, vừa rồi không tới hỉ đường, đợi lát nữa nàng hẳn là có thể thấy hắn. Tam Lục thì chưa có tới.”

“Hả?” Ta nghi hoặc: “Chẳng lẽ thiếp chưa đưa đến sao?”

“Có lẽ.” Lời của Phượng Nghi lập lờ nước đôi.

Không đúng, thiếp mời kia của Phượng Nghi thân bằng cố hữu trời nam đất bắc đều mời tới, Tam Lục không thể không nhận được.Vậy… Có lẽ là nàng không muốn đến?

Hay là có chuyện gì gấp không thể tới?

“Còn phải đi kính rượu sao?”

“Một mình ta đi, sư cô bọn họ lát nữa nhất định sẽ tới với nàng, sợ rằng còn có tới nháo…”

Lời của hắn còn chưa nói hết, đã nghe thấy tiếng bước chân hỗn độn, cửa phòng bị vỗ vang bịch bịch, Phượng Nghi mở cửa, có mấy đứa nhỏ châu đầu nhìn vào trong phòng, bảy miệng tám lưỡi nói lời chúc mừng, một trong đó giẫm giẫm chạy đến trước mặt ta, lớn tiếng nói: “Chúc mừng chúc mừng, chúc mừng tân nhân bách niên hòa hợp, mau mau, cho chúng ta kẹo bánh ăn!”

Ta cảm thấy đứa nhỏ này có chút quen mặt, nghĩ kỹ, được, đứa nhỏ này không phải từng gặp tại Mai sơn sao? Tên là Tiểu gì ấy nhỉ? Ta nhớ hắn hình như là một nhân sâm tinh.

Phượng Nghi nói: “Tiểu Thương, ngươi có thể ăn ngọt ngấy này sao? Cẩn thận ăn xong rồi đau bụng.”

A đúng, hắn tên là TIểu Thương.

Thật sự rất đáng yêu, yếm đỏ, trên đầu tết đuôi sam, cánh tay mập chân mập, lúc không cười ánh mắt vừa to vừa vừa sáng, cười một cái con mắt híp thành một cái khe.

Nhưng may là ta đã chuẩn bị, trong hà bao nhét mấy cái kẹo. Ta nhét chúng vốn là định nếu hôm nay bận choáng váng không kịp ăn gì thì lót dạ cho mình, lúc này cũng có công dụng.

Tiểu Thương nhận lấy kẹo ta cho, cười hì hì nói: “Đa tạ tân nương tử.”

Ta cũng cười hì hì hai tiếng theo, loại tình cảnh này chưa từng trải qua, không biết nên nói cái gì cho phải. Dù sao cười cười an toàn nhất, ít nói sai bị người chê cười.

Lại một đứa nhỏ lách qua đây đòi kẹo ăn, ta mở ngăn kéo ra lấy kẹo cho bọn chúng. Bọn chúng cầm kẹo còn không chịu đi, bị Phượng Nghi nhéo tai từng đứa đuổi ra khỏi cửa. Một đứa trong đó giòn giã kêu: “Ngao tiền bối.”

Ngao? Ta ngẩng đầu, một người chậm rãi đi vào, hắn mặc một bộ áo choàng màu vàng nhạt, thoạt nhìn ấm áp, trên đầu buộc vòng ngọc mây trôi xanh trắng.“Tử Hằng!” Ta hưng phấn vẫy tay với hắn: “Ta còn tưởng rằng ngươi chưa có tới đấy!”

“Sao có thể.” Hắn đi đến gần, cười tủm tỉm: “Ta sao có thể không đến? Trời sập cũng phải đến.”

“Ban nãy không nhìn thấy ngươi ở hỉ đường, cho nên ta nghĩ…”

“Tân khách hôm nay rất nhiều, vì thế chỉ sợ sẽ có nhiễu loạn gì, hoặc là giữa tân khách có ân oán cũ gì, vậy nên ta bày hai tầng trận bên ngoài, đuổi đi mấy vị khách không mời mà đến, tạm thời không có chuyện gì, vì thế tiến vào tìm chén rượu nóng uống.” Tử Hằng khoa trương xoa tay: “Bên ngoài lại hạ tuyết rồi, gió bắc thật là lạnh.”

“Còn có người đến hôn lễ quấy rối?” Ta quay đầu nhìn nhìn Phượng Nghi — vậy khẳng định là tới vì hắn.

“Cũng không phải phiền toái gì lớn.”

Tử Hằng thoạt nhìn… gầy hơn lần gặp mặt trước một chút, mặc dù mặc một bộ quần áo màu sắc êm dịu, cả người lại càng lộ vẻ trầm tĩnh.

Ta rót trà nóng từ trong bình cho hắn, Tử Hằng nhận lấy cái chén, nhưng không có uống, ánh mắt của hắn có vẻ ấm áp mà chuyên chú, nhẹ giọng nói: “Chúc mừng ngươi.”

“Cám ơn.”

Hắn mỉm cười, đang muốn nói cái gì, thế nhưng cửa lại bị lực mạnh đẩy ra cái bịch, lấy Thải Mai sư cô cầm đầu, cả đám khách khứa cùng nhau tràn vào phòng, tiếng cười đùa cũng sắp bật tung nóc nhà. Tử Hằng bị đẩy sang một bên.

“Tân nhân trốn ở chỗ này không ra, nói chuyện phiếm gì thế? Đến đến đến, nói cho mọi người chúng ta đều nghe thử, dính dính không khí vui mừng chứ!”

“Tân nhân người ta nói chuyện riêng tư, có thể tiện nghi ngươi sao? Phải không tân lang quan? Ô, quần áo cũng thay rồi…”

“Tân nương tử thật có phúc, gả cho một tướng công tài mạo song tài. Đến đến, nói thử với chúng ta, ngươi tại sao biết phượng vương? Lại là khi nào nảy sinh tình cảm? Chúng ta ngàn dặm xa xôi tới, cũng không thể mang nghi hoặc lại trở về phải không? Dù thế nào hôm nay cũng phải làm cho rõ ràng, rượu này mới có thể uống thoải mái chứ!”

Phượng Nghi cũng bị người ta nửa đẩy nửa kéo ấn ngồi xuống bên cạnh ta, trong phòng ngoài phòng đều là người, có người bưng rượu lại đây, ồn ào bảo ta và Phượng Nghi cho đối phương uống rượu. Còn có người thì nói muốn tân lang làm hai bài thơ, người đầy phòng nhao nhao, lúc này thật sự là cười cũng không được, bực cũng không xong. Không quan tâm là quá khứ hay là tương lai, tân nhân đây dù sao cũng phải qua một cửa này. Lúc ta lại ngẩng đầu đã nhìn không thấy thân ảnh của Tử Hằng.

Thải Mai sư cô chỉ huy đám nhện bưng từng mâm đậu phộng, táo tàu, long nhãn và hạt dẻ, quay đầu vung về phía chúng ta, trong miệng nói lời may mắn. Mấy thứ này hình dáng to, đập vào người sức nặng mười phần. Sau đó lại rắc những thứ hạt lúa, hạt kê, cám lúa mì này thì nhỏ vụn hơn, ta cúi đầu nheo mắt lại, sợ cám lúa mì lọt vào trong mắt. Còn bưng qua bánh nguyên bảo, bánh kim tiền, mì trường thọ, ta và Phượng Nghi cũng chỉ có thể ngoan ngoãn ăn. Mì trường thọ không thể cắn đứt, chỉ có thể hút hút trượt trượt cả sợi dài vào, ta hút đến môi mỏi nhừ, kết quả chờ ta và Phượng Nghi thực chật vật hút hút sợi mì vào trong, hút gần hết — hợ…

Chúng ta cũng biến thành tư thế mặt đối mặt.

Ô, thì ra bát lớn như vậy, mì bên trong chỉ có một sợi!

Ta và Phượng Nghi ngậm sợi mì, ta nhìn chàng chàng nhìn ta, mặt của ta bây giờ dám chắc đỏ như mông khỉ. Người trong phòng ra sức vỗ tay ồn ào, hô mấy câu “Mau đi mau đi” “Sợi mì không được đứt à nha”, nhất là Thải Mai sư cô kêu hăng say nhất!

Phượng Nghi bỗng nhiên nâng lên tay áo lên, tay áo của áo choàng hắn rộng, che kín cả khuôn mặt hai chúng ta. Thừa dịp này hắn hút vào sợi mì còn lại, môi không thể tránh cọ vào môi ra, ta vừa căng thẳng, sợi mì ấy liền bị cắn đứt, lập tức trôi tuột vào cổ họng.

“A! Giảo hoạt quá!”

“Không tính không tính, lại đến lần nữa!”

Phượng Nghi buông tay áo, cười rất vô tội rất ung dung.

Chương 174: Động phòng hoa chúc

Giằng co trọn một ngày, ta đang kỳ quái ta sao còn chưa có ngã lăn quay.

Về sau ta cũng hiểu, những người đó tầng tầng lớp lớp, xảo trá tai quái làm khó yêu cầu, cơ bản đều là hướng về phía Phượng Nghi. Có lẽ hắn bình thường quá cao ngạo, oán hận chất chứa rất nhiều, mọi người toàn thừa dịp hôm nay làm khó hắn, lý do không thể đơn giản hơn, tân lang quan hôm nay phải mặc người làm khó, cho dù đối phương yêu cầu vô cùng quá đáng cũng không thể trở mặt đánh người. Bất quá, bọn họ cho dù muốn làm khó, cũng phải làm khó được đã. Tỷ như có người ồn ào bảo ta giẫm một chân lên ghế để cho Phượng Nghi chui qua dưới váy… Khụ, người nọ còn chưa kịp thét lên, bị một ánh mắt của Phượng Nghi bắn qua, lập tức nín tiếng không nói. Còn có người bảo hắn biểu diễn kiếm pháp đắc ý, người này không có bị Phượng Nghi lườm, người xung quanh đã phản đối trước, nói là ngày đại hỉ không nên động đao kiếm.

Tóm lại, một ngày lộn xộn, làm cho đầu óc người ta choáng váng…

Ta cảm giác ngày này, đặc biệt dài lâu.

Bóng đêm dần dần đậm, hôm nay đặc biệt mở ra cửa sổ lưu ly, ban ngày đã qua, tuyết yên lặng bay xuống, tiền đường hậu viện giăng đèn kết hoa khắp nơi, chiếu bên trong động giống như ban ngày. Phần lớn tân khách đã cáo từ, còn có một số quan hệ thân thiết với Phượng Nghi lưu lại, tỷ như sư bá, sư cô bọn họ, còn có Tử Hằng, cả Tiểu Thương đòi kẹo ăn bụ bẫm ấy…

Tiệc rượu buổi trưa không ăn được, nhưng ta cũng không bị đói, đậu phộng táo tàu mì sợi linh tinh nhét đầy bụng, buổi tối cũng không cần gò bó, đều là người một nhà, ta một ngày thay sáu bộ cát phục, bây giờ mặc chính là một bộ váy màu đỏ tươi đơn giản nhất, chất liệu mềm mại, vô cùng thoải mái.

Bày biện hai bàn rượu, nam nữ tách ra, Phượng Nghi Tử Hằng và cả sư bá bọn họ ở phòng ngoài, ta và sư cô còn có Trương tiền bối ở trong phòng, Tiểu Thương và hai tiểu hài tử khác chạy tới chạy lui, Hôi Đại Mao vẻ mặt ánh hồng lo liệu trong ngoài, hắn mặc bộ áo choàng ngắn màu mận chín, chỗ hông thắt lụa đỏ, vừa nhìn còn có vẻ hớn hở hơn cả tân lang quan.

“A? Sao lại không ăn,” sư cô gắp một miếng măng cho ta.

“A, ta không đói lắm.” Ta cảm thấy mệt chết đi được, thật muốn nhổ hết tóc, đá bay giầy xuống, trước ngâm nước nóng xong nhào vòa giường, ngủ một giấc thật ngon.

Kết hôn thật sự là chuyện khiến người mệt mỏi, ấn cách nói của Phượng Nghi, đây đã là giản lược tất cả. Thế này đã lột da hành hạ người ta, nếu như không giản lược, vậy sẽ thế nào?

“Hì, tân nương tử có phải chờ không kịp hay không…” Trương tiền bối trêu ghẹo một 0câu.

Trử tiền bối lườm nàng một cái: “Ngươi lớn nhỏ là trưởng bối, nói chuyện điên điên khùng khùng như thế không trang nghiêm chút nào.”

“Hì, ba ngày tân hôn không lớn nhỏ mà! Với cả, ta là nói thật, tân lang quan anh tuấn như thế, tân nương tử nóng ruột cũng là chuyện đương nhiên.”

Ta cả buổi chiều đều bị những lời này trêu đi chọc lại, bây giờ cũng đã mất cảm giác. Ta không ăn uống thuần túy là buổi chiều bụng đã bị lót nhiều lắm rồi.

Phượng Nghi ở bên ngoài hẳn là cũng bị trêu ghẹo. Dù sao ta nghe thấy sư bá cười ha hả. Tử Hằng cũng khẽ cười. Còn nữa, ngoài phòng, cũng có tiếng cười. Ngoài sân, hình như cũng có tiếng cười.

Ta không ăn cái gì, lại bị nàng chuốc mấy chén rượu. Rượu này vẫn là Tam Lục tặng ta đấy. Thế nhưng nàng hôm nay lại không đến.

“Được rồi được rồi, chuốc tân nương tử say mèm, tân lang nhất định sẽ mất hứng, tên lòng dạ hẹp hòi kia, sẽ mang thù.” Sư cô bọn họ nói cười như vậy, ta chỉ biết cười ha ha theo.

Dường như mọi thứ xung quanh đều trở nên mông lung, sư cô bọn họ vừa trêu ghẹo vừa rời đi. Khắp nơi đều là màu đỏ sáng rõ mà ấm áp. Ta cũng không biết mình bị đưa về tân phòng như thế nào, đám nhện chuẩn bị một thùng nước nóng lớn, ta ngâm cả người mình bên trong, ta cảm thấy ta giống như một miếng mạch nha, trong nước ấm áp, tan thành một bãi nước đường, ngay cả một ngón tay cũng lười động.

Không biết qua bao lâu, Phượng Nghi hình như đã trở lại, tiếng động cửa viện của ta khép lại, hoa đèn trong phòng nổ một tiếng bùm, ta ngẩng đầu, Phượng Nghi đang đứng bên cạnh bình phong, ánh đèn chiếu nửa bên mặt hắn giống như trân châu, dịu dàng mà động lòng người, có một tầng ánh sáng viên mãn.

Bốn phía bỗng nhiên trở nên thật an tĩnh.

Lại dường như, trong lòng ầm ĩ không thôi.

Ta cảm thấy thời gian vào giờ khắc này tựa giống như dừng lại, trong mắt ta chỉ có hắn, trong mắt hắn cũng chỉ có ta.

Thế nhưng đồng thời lại cảm thấy, trong nháy mắt ấy, đã chảy xuôi qua ngàn vạn năm.

Phượng Nghi kéo ta ra khỏi thùng, dùng vải khô mềm mại bọc lấy ta, ôm về giường, sau đó, kiên nhẫn lau tóc thay ta.

Thật ra dùng phép thuật có thể làm cho tóc lập tức là khô.

Nhưng hắn không làm như vậy, ta cũng cảm thấy… chậm rãi lau khô như thế, cũng không tệ.

Có giọt nước từ trên tóc ta nhỏ xuống, rơi vào mu bàn tay hắn, một vệt nước sáng ngời dịu dàng.Hoa sen tịnh đế trên cát phục và trên màn, nở rực rỡ như thế.

Lúc nhìn xuyên qua những hoa văn trên màn này, toàn bộ quanh người, đều bị những đóa hoa hỉ khánh này bao quanh.

Cát phục phân tán xếp trên mặt đất trước giường, áo lót trải phía trên, đó là vải bông mảnh trắng như tuyết, thoạt nhìn, giống như trên lớp hóa trang màu đỏ rơi xuống một tầng tuyết mỏng.

Hơi thở của Phượng Nghi thổi bên tai ta, mang theo một chút hương rượu, rất nóng.

“Phượng Nghi?”

“Ừ?”

“Phượng Nghi…”

Ta nghe thấy giọng nói của mình, rất nhẹ, rất yếu ớt, có lẽ cách xa một chút sẽ nghe không rõ ta đang nói cái gì.

Thật ra, ta cũng không có gì muốn nói.

Ta chẳng qua là… muốn xác nhận, ta bây giờ cũng không phải là trong mộng.

Giường… chưa dọn sạch.

Tựa hồ có thứ gì đó cộm ta, không biết là táo tàu hay là đậu phộng…

Ta nghĩ, nên lấy nó ra.

Thế nhưng, dường như đã không để tâm được đến nó.

Sau đó, ta cũng cảm giác không chạm vào nó nữa.Tóc Phượng Nghi xõa ra… Ta cảm thấy mình cho tới bây giờ chưa từng thấy bộ dáng hắn xõa tóc. Dáng vẻ của hắn vẫn rất hoàn mỹ, rất tinh xảo.

Tóc hắn giống như tơ lụa, ngọn tóc phất qua da thịt, ta run rẩy, trên làn da nổi lên gai ốc.

Ngứa, cái loại ngứa này tựa hồ vẫn thấu đến tận xương.

Tua rua ở đầu giường hơi lay động, ta cảm thấy lúc này hoa lệ như một cảnh trong mơ, thế nhưng… lại vô cùng chân thật.

Phượng Nghi khẽ nói câu gì, ta nghe thấy, thế nhưng, lại không hiểu ý tứ trong lời nói của hắn.

Hắn nói… cái gì?

Có lẽ là nhìn ra mê hoặc của ta, hắn lặp lại một lần.

Hắn chỉ đang gọi tên ta.

Ta mờ mịt nhìn hắn, hắn lại gọi một lần.

Ta mơ hồ đáp lại.

Đau đớn rõ ràng giống như ánh chớp bỗng nhiên sáng lên, ta muốn lùi bước, thế nhưng lại không thể động đậy.

Tất cả quanh người đều bình yên như trước.

Thế nhưng, mọi thứ đều thay đổi vào thời khắc này.

Tầm nhìn của ta mơ hồ, nước mắt trào ra. Nhưng gương mặt và thân hình của hắn, lại dị thường rõ ràng, rõ ràng, giống như khắc vào trong mắt ta, khắc ghi thật sâu.

“Rất đau sao?” Hắn dừng động tác lại, khẽ hỏi.

“Không… Không đau lắm…”

Nước mắt chảy xuống, cũng không phải bởi vì đau đớn.

Hắn từng chút mút đi những giọt nước mắt ấy.

Mười ngón tay chúng ta đan vào nhau.

Ta nhìn thấy rất nhiều thứ trong đôi mắt hắn.

Hoa đào đầy trời khi mới gặp, cây tại sườn núi Phượng Hoàng, ma cung, còn có một đêm ánh sao bên thiên hà ấy.

Bên ngoài hẳn là còn đang hạ tuyết.

Hơi thở giao hòa, ấm áp… chậm rãi trở nên thật nóng.

Mùa đông này, thật sự không lạnh chút nào.

Chương 175: Đồng sàng cộng chẩm

Ơ, trời đã sáng.

Lúc tỉnh lại ta mơ màng một lúc lâu, nằm ở đó, ngoại trừ con ngươi đảo khắp nơi, thân thể trái lại không nhúc nhích được chút nào.

Đây không phải là gian phòng ta hay ngủ, ừm, không phải gối đầu ta hay gối… cũng không phải chăn ta hay đắp.

Những thứ này không phải là trọng điểm.

Trọng điểm là, trên lưng ta gác một cái, cánh tay không phải của chính ta.

… Được rồi ta đã nhớ ra.

Ta đã kết hôn.

Vẫn không có cảm giác chân thật!

Ta hơi quay đầu, quan sát Phượng Nghi đang gối trên một cái gối với ta.

Động phòng hoa chúc xong, đồng sàng cộng chẩm ấy à, còn đang tiến hành.

Không phải chúng ta ngủ rất gần, gần đến mức gối trên một cái gối, mà là cái gối trên giường hỉ này — rất dài, là cái gối đôi.

Cũng may không phải gối sứ gối ngọc. Ta không thích thứ đó nhất. Từ trước đây thật lâu, hễ ai quen ta một chút đều biết ta không thể gối cái loại gối cứng sẽ cộm đầu ấy.

Trên cái gối thật dài này thêu uyên ương nghịch nước, hoa sen tịnh đế. Tóc Phượng Nghi tản ra trên gối, từng lọn, từng sợi…

Ừm, bởi vì tóc rất đen, nên da thịt của hắn có vẻ trắng nõn không tỳ vết… Được rồi, cái từ vô cùng non mịn dùng để hình dung phái nam không hợp lắm. Thế nhưng ta bây giờ chỉ nghĩ được từ này.

Lông mi hắn rất đậm, cũng rất dài, thực sự giống như cái quạt. Lông mày duyên dáng, mũi tuấn dật, môi rất… Khụ, rất gợi cảm. Hình dáng tuyệt đẹp, màu sắc động lòng người. Ừm, ta không đồi bại, ta rất đứng đắn.

Ta nuốt một ngụm nước bọt.

Hắn còn chưa có tỉnh.

Có lẽ ngày hôm qua uống thật sự không ít, hơn nữa, cũng hơi quá, chuyện đó, rất mệt nhọc.

Trước khi ta phát giác, ta đã sáp qua, sau đó, khi cách hắn khoảng cách tầm một cm, dừng lại.

Ừm, ta không nên có gánh nặng tâm lý, chúng ta là vợ chồng mà, ta muốn hôn hắn, đó là vừa hợp tình lại hợp lý, vừa hợp lý lại hợp pháp…

Thế nhưng một cm này, còn khó vượt qua hơn cả một nghìn mét.

Ta không phải sắc nữ! Thật sự! Con người của ta không thể đứng đắn hơn.

Vậy cái gì…

Dù sao hắn ngủ, cũng không biết.

Bỗng nhiên môi hắn động, ánh mắt không mở, lười biếng nói: “Nàng rốt cuộc muốn hôn hay không?”

Một lúc lâu, khi hắn nói chuyện, đôi môi dường như nhẹ nhàng cọ vào ta một cái, hay là hai cái?

“Chàng giả bộ ngủ!” Ta vọt về phía sau xa một thước.
“Không, là vừa tỉnh.” Một tay Phượng Nghi chống đầu, ánh mắt tựa mở tựa khép, nụ cười biếng nhác: “Đừng lo, nàng có thể coi như ta chưa tỉnh, muốn làm cái gì thì làm đi.”

Ta kéo chăn bọc chính mình, liên tục lắc đầu: “Không cần.”

“Đừng khách khí mà.”

“Thực sự không cần.”

Ta cảm thấy đối thoại này của chúng ta thật quỷ dị.

Thế nhưng, ta cũng không biết người khác sau khi động phòng hoa chúc, sáng sớm sẽ nói cái gì, không có mẫu để tham khảo.

Có lẽ người khác sẽ nói, buổi sáng tốt lành, chàng đã tỉnh, đúng vậy ta đã tỉnh…

“Ừm, rời giường đi, trời đã sáng.”

Trời sáng đã lâu rồi đi?

Ta có chút xấu hổ, Phượng Nghi lại thoải mái vén chăn xuống giường, cầm lấy áo dài bên cạnh phủ trước, sau đó rất thong dong tự tại hỏi ta: “Nàng muốn mặc bộ nào?”

Ta nhìn trong tủ quần áo xếp mấy bộ, chỉ vào một bộ màu phấn: “Bộ này đi.”

Hắn đưa quần áo cho ta, ta ôm quần áo nhìn hắn tựa như phòng trộm. Hắn cười, đi ra ngoài bình phong, ta vội vội vàng vàng mặc quần áo, lung tung hất tóc qua một bên, thế nhưng trước giường không có giầy của ta…

Hự, ta ngày hôm ném giày bên cạnh thùng tắm.

Hai ngón tay ta hơi gập lại, đôi giày kia vèo cái bay tới, rơi ngang trước mặt ta.

Sau khi mặc vào mới phát hiện bộ quần áo này thoạt nhìn màu sẫm, thế nhưng thêu phía trên lại là vô cùng lộng lẫy tinh xảo, thêu trên áo choàng ta cũng không biết đây là phượng là hoàng là chu tước hay là chim loan, tóm lại, ngũ sắc kim tuyến phía trên kia sặc sỡ lóa mắt, sau khi mặc lên người, hơi cử động một chút, con chim ấy dường như sống lại, vươn cổ, giương cánh, vẫy đuôi… Màu đen đậm, hoa lệ phi phàm, tuyệt không thua kém bộ cát phục ta mặc để bái đường ngày hôm qua.

Ừm, nếu so sánh, ưm, thì không khác những bộ quần áo Phượng Nghi thường mặc trước kia. Lúc ấy hắn thật sự là hào quang bắn bốn phía ánh diễm chiếu người… Nhưng hắn đẹp mà, mặc như vậy rất dễ coi. Còn ta, quần áo xinh đẹp hơn người.
Chiếu chiếu trước gương, xiêm y lộng lẫy như thế, người lại rối bù.

Đám nhện nối đuôi nhau tiến vào, đứng hai bên tấm gương, ta vén tay áo lên rửa mặt đánh răng, Hôi Đại Mao vào theo, bưng một bát canh trên bàn gỗ trong tay.

“Sư phó, đây là sư công dặn ta sắc.”

Ta bưng bát lên ngửi ngửi mùi, ờ… Được rồi, công dụng trong lòng ta cũng hiểu, cũng không cần hỏi nhiều.

Thuốc rất nóng, nhưng cũng không đắng, có chút chua chua, dư vị thoáng ngọt. Uống xong bát thuốc này trên trán ta ra một tầng mồ hôi, con nhện trang điểm thay ta kẹp bông phấn lên lau mồ hôi trên trán và chóp mũi thay ta.

Đói bụng rồi… Khụ, có lẽ là vì đêm qua làm vận động tiêu hao nhanh. Có điều trước khi ăn cơm phải đi kính trà cho trưởng bối trước… Ừm, trưởng bối của Phượng Nghi chính là sư bá với sư cô bọn họ, việc này ta cũng không sợ, chính là có chút xấu hổ.

Phượng Nghi cười hơi tựa bên bàn trang điểm xem ta trang điểm, hắn mặc một bộ bào phục màu đen đậm, bên hông thắt đai gấm đỏ thẫm, thoạt nhìn mặt mày phơi phới. Người đẹp mắt mặc cái gì cũng dễ coi, với lại đúng khi hỉ sự tinh thần thoải mái…

Chúng ta tới sảnh trước, sư bá sư thúc sư cô bọn họ đã ngồi theo thứ tự, đang nhỏ giọng nói giỡn, chúng ta vừa vào cửa, sư cô nở nụ cười trước tiên: “Chao ôi, dậy đủ sớm.”

Ta cúi đầu, coi như mình không nghe thấy gì.

Hôi Đại Mao đứng song song với một nữ tử, đang cầm chén trà gì đó, ta nhìn kỹ một chút, là trong tộc của Phượng Nghi, ta hẳn là từng gặp, thế nhưng ấn tượng không sâu.

Còn có đám hạc đồng lần trước trông thấy tại khi đến chỗ sư cô bọn họ, ngày hôm qua bận quá, cũng không biết ai tới ai không tới. Chúng ta chân trước tiến vào, Tử Hằng sau lưng cũng đến đây, hắn thoạt nhìn thật sự là gầy không ít, áo quần mặc lên người cũng có một loại… cảm giác phất phơ không thật.

Ta không nhìn thấy ba huynh đệ Chu Anh Hùng bọn họ, nhỏ giọng hỏi Hôi Đại Mao, biểu tình của hắn chỉ tiếc rèn sắt không thành thép: “Ngày hôm qua ra sức nốc rượu, bây giờ còn chưa tỉnh rượu đâu.”

Được, ta đoán cũng là vậy.

Bày xong đệm gấm, chúng ta lần lượt bưng trà hành lễ với trưởng bối. Đương nhiên trà này bọn họ cũng không thể uống không, uống trà phải đáp lễ. Ta tuy rằng không biết chi tiết trong hồng bao, thế nhưng đoán trước dám chắc không thể mỏng, vì thế hành lễ này vô cùng hăng hái. Lúc tới trước mặt Thải Mai sư cô, nàng cố ý bỡn cợt trêu chọc ta, nhận lấy trà chậm rãi thổi lá trà, lại dùng trà đậy nắp, nhìn ta cười, thế nhưng không uống.

Ta trông mong nhìn chằm chằm nàng, Phượng Nghi cũng thấp giọng nói: “Sư cô, người là người thông minh, khẳng định biết đạo lý thấy tốt thì thu.”

Thải Mai sư cô liếc nhìn hắn một cái: “Chao ôi, đã che chở nàng dâu rồi. Được, ta cũng không làm khó nàng.” Nàng mang trà lên uống một ngụm, sau đó đưa qua một cái hộp nho nhỏ, bên trên buộc hoa đỏ, Hôi Đại Mao nhận lấy thay ta.

Ta nhẹ nhàng thở ra, đang muốn đứng lên, kết quả đúng lúc này, lại ngáp một cái, thoáng cái bị Thải Mai sư cô bắt được nhược điểm!

“Chao ôi, ta nói tiểu Đào hôm nay sao lại phờ phạc…” Thải Mai sư cô liếc mắt Phượng Nghi một cái: “Nhất định là tối hôm qua mệt nhọc. Chậc chậc, ta coi này, bọng mắt cũng đen.”

Nàng xoay mặt ta nhìn trái nhìn phải, dường như có thể nhìn ra đóa hoa. Ta cảm thấy da mặt ta nóng có thể rán chín trứng gà, trên mặt Phượng Nghi cũng có chút hơi đo đỏ.

Ô ô, không phải ta nhìn lầm, người từ trước đến nay đều trấn định bình tĩnh cũng đỏ mặt?

May mắn sư bá nói: “Được rồi, mau đứng lên đi, ngày hôm qua thành thân, mệt nhọc cũng khó miễn, cùng nhau dùng điểm tâm đi.”

Ta như được đại xá đứng lên, sư bá người thật sự là người tốt!

Ta cảm thấy sư bá có chút nghiêm túc, không có hiền hòa như sư thúc và sư cô. Bất quá thời điểm mấu chốt vẫn là sư bá ổn trọng, đáng tin!

Bữa sáng dị thường phong phú, ta vừa rồi không cảm thấy đói, bây giờ cơm mang lên mới cảm thấy đói không chịu được, bụng thầm thì kêu. Phượng Nghi ăn không bao nhiêu, những người khác cũng vậy, ta tay năm tay mười, chính mình thanh toán đồ nửa cái bàn, mới cảm thấy ngượng ngùng muốn dừng lại, sư cô còn khuyên ta: “Ăn thêm chút, mấy ngày này con cũng thật sự là chịu tội.”

Ta chịu tội nhất hơn phân nửa còn không phải nhờ lão nhân gia người ban tặng…

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau