BÀN TI ĐỘNG 38 HÀO

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Bàn ti động 38 hào - Chương 166 - Chương 170

Chương 166: Tiểu tuyết sơ tình

Chúng ta thường nói, có người thực cơ trí kiên nghị, cầm được, bỏ được.

Thế nhưng gặp phải khó khăn phức tạp thực sự, ai có thể thoải mái cầm lấy, có thể quả quyết bỏ xuống?

Ta nếu có thể quyết đoán trong khoảnh khắc, ta cũng không phải là ta.

Phượng Nghi cũng không nói thêm gì, hắn để quần áo lại chỗ ta.

Ta ôm cái hộp gỗ kia ngủ mấy đêm, bộ áo cưới này đẹp giống như mộng ảo, thêu phía trên tinh mỹ quý giá, tay xoa lên, quần áo mềm mại trơn mịn, giống như đang sờ gợn nước.

Quần áo này… Còn có tình ý của Phượng Nghi, làm cho ta tự ti mặc cảm.

Quần áo tốt lắm, hắn tốt lắm.

Ta không tốt.

Lúc ta nắm tay Phượng Nghi, thường xuyên nhớ tới ngày trước.

Bộ dáng Lý Kha nói chuyện, xấu hổ, lúc chúng ta ở chung một chỗ, nụ cười hàm súc mà ôn hòa của hắn, nhưng tính tình của hắn rất cố chấp…

Lý Kha đã trở thành một đoạn quá khứ, thế nhưng đoạn quá khứ ấy, bởi vì mấy chục năm sau đó hắn làm bạn trông chừng, biến nặng trịch, đè tại ngực ta.

Ta nói cho chính mình. Lý Phù Phong bây giờ, không phải là Lý Kha. Hắn là một người khác, có cuộc sống trải qua hoàn toàn mới, chừng hai mươi năm. Hắn nhớ lại chuyện kiếp trước, nhưng không có một lần nữa có được tình cảm giống như kiếp trước.

Được rồi… Thuyết phục người khác thì dễ, khuyên bản thân lại rất khó.

Việc tại đỉnh Đông Dương hiện tại cũng nhiều. Mặc dù phần lớn tộc nhân của hắn đi phía nam trú đông, thế nhưng vẫn có tộc nhân rải rác tới. Thu xếp đồ ăn mỗi ngày cho nhiều cái tàu há mồm như vậy cũng không phải là chuyện dễ dàng. Ờ, về điểm ấy, hắn cũng không cần ta trợ giúp, mặc dù ta vốn đã chuẩn bị để giúp hắn.

Phượng Nghi lúc ta tỏ vẻ có thể giúp việc, thong dong điềm tĩnh cầm tờ danh sách cho ta xem.

Ta nháy mắt mấy cái, thứ trên đây… Ờ, được rồi, trước không nói phía trên viết cái gì, so với danh sách thế nhưng đủ dài ha — kéo cuộn một vòng quanh gian phòng của ta còn có dư.

Phía trên đều là đủ loại lương thực dự trữ. Chủng loại nhiều số lượng lớn… Ta thấy chính mình thiếu chút nữa biến thành mắt nhang muỗi, xem mà đầu óc choáng váng còn chưa có xem hết một mẩu.

“Ta nói, chàng khi nào tồn nhiều thế này…” Ta quả thực hoài nghi Phượng Nghi có phải không làm vua trăm loài chim, đổi nghề muốn làm thương nhân lương thực hay không.

Nhìn xem trên đây viết.

Gạo đen năm vạn thạch (1), đậu tương mười vạn thạch, đậu ván hai vạn thạch, hạt kê năm mươi vạn thạch, lúa mạch năm mươi vạn thạch, thóc năm mươi vạn thạch…

Phía dưới còn có đậu đỏ đậu xanh hạt sen hạt thông gạo nếp măng khô nấm chân giò hun khói khoai lang cá khô củi dầu lá trà cùng với mỡ muối tương giấm vân vân…

Oa, ngần này thứ hắn giấu chỗ nào chứ? Như vậy, như vậy, mấy thứ này đừng nói mấy con chim của đỉnh Đông Dương ăn, cho dù trên dưới già trẻ Bàn Ti động chúng ta cùng ôm giúp đỡ bọn họ ăn, ăn một trăm tám mươi năm cũng không thành vấn đề.

“Ừ, thỉnh thoảng thường nghĩ, phòng trước vô hại.” Phượng Nghi nói: “Có một số là từ trước kia khi gặp phải năm mất mùa dự trữ, có thì lại là từ chỗ khác lấy được, dần dần tích tiểu thành đại…”

Ta nói cho chính mình phải trấn định, không nên thất thố.

Thế nhưng, thật sự không có cách nào… liên tưởng Phượng Nghi xinh đẹp, cao quý, ưu nhã với Hôi Đại Mao ra sức tích đồ.

Ta vốn tưởng rằng tích đồ chỉ là đặc tính của chuột. Thế nhưng ta đã quên, rất nhiều loài chim cũng có loại bản năng này. Khi thức ăn dồi dào tích trữ để chuẩn bị ăn khi trú đông hoặc là nuôi con…

Ngón tay Phượng Nghi điểm một cái, thu tờ danh sách đó lại: “Cho nên Bàn Ti động nếu có cái gì không đủ, nàng cũng có thể nói cho ta biết, ngàn vạn lần không cần khách khí.”

Ta choáng choáng váng váng nói: “Chàng yên tâm, ta tuyệt đối không khách khí với chàng.”

Có điều Hôi Đại Mao tích, cũng đủ trên dưới toàn động chúng ta ăn mấy chục năm rồi…

“Nhưng mà, chàng nghĩ gì mà lại cho ta xem danh sách này?”

Ý cười của Phượng Nghi sâu hơn, ưm, cười đến ta có chút không được tự nhiên.

“Ta, sớm muộn còn không phải là của nàng? Để nàng xem thử chúng ta có bao nhiêu của cải, sống với nhau trong lòng cũng có sắp đặt tính toán?”

“Khụ khụ,” ta uống một hớp trà sặc đến cổ họng, ho nước mắt cũng sắp trào ra.

Phượng Nghi bây giờ là càng ngày càng không… dè dặt.

Có lúc ta nhớ tới khi mình mới quen hắn, trước mặt hắn kinh sợ không dám thở mạnh, vừa kính vừa sợ giống như hắn thành tổng hợp lại của ác ma và thiên thần, cảm giác chênh lệch này thực sự là quá lớn.

Cũng hoặc là có thể cho là như vậy, mỗi người đều có rất nhiều bộ mặt. Trước mặt người khác, Phượng Nghi vẫn là tuyệt đại tao nhã, cao cao tại thượng, cao ngạo không thể leo tới.

Thế nhưng hắn bây giờ trong ấn tượng của ta, hai chữ đáng sợ tuyệt đối đã không còn, bị hai chữ đáng ghét hoàn toàn thay thế!

Phượng Nghi buông chén trà: “Có điều, năm sau, năm sau nữa… Chỉ sợ thiên thời không tốt, hoa màu thu hoạch cũng sẽ không tốt. Nàng cũng nên chuẩn bị tâm lý.”

“Hả?” Ta sửng sốt.

Tuy rằng chúng ta là yêu, thế nhưng dù sao cũng chưa tới cái loại cảnh giới thần tiên không ăn khói lửa nhân gian. Cho dù là thần tiên, cũng phải hưởng thụ hương khói cung phụng của nhân gian mà.

“Ý chàng là, sắp có thiên tai sao?”

“Ừ, sau khi phong ấn ma vực sụp đổ, thiên tượng cũng thay đổi một mảnh hỗn độn, sang năm có thiên tai là nhất định.”

“Là hạn hay lụt?”
Phượng Nghi cười khổ, biểu tình thực bất đắc dĩ: “Trước hạn sau lụt, rất có thể còn có ôn dịch.”

“Ừm, sau đại tai luôn có đại dịch…”

Đầu tiên là thiên tai, dẫn phát nhân họa.

“Thế nhưng, Tử Hằng hắn trước kia không phải là quản hành vân bố vũ sao? Vậy, có tai họa hay không…”

“Hắn bố vũ, cũng không phải tùy ý.” Phượng Nghi lắc đầu: “Hơn nữa, nếu không có mây, cũng không thể trống rỗng biến ra mưa.”

Cũng phải, mưa nhân tạo của hiện đại, cũng phải thừa dịp khi có mây mới bắn được, nếu như vạn dặm không mây một mảnh trời quang, có bắn nhiều đạn hơn nữa, cũng uổng công, đây là không bột đố gột nên hồ đi? (2)

“Hơn nữa, ma đạo hai phe chỉ sợ sang năm cũng sẽ không yên tĩnh. Mặc dù chuyện không liên quan tới chúng ta, thế nhưng cửa thành cháy, cá trong chậu khó tránh khỏi sẽ bị vạ lây, vì thế, nàng cũng phải lên tinh thần, vừa không thể để người của ma đạo thừa cơ, cũng không thể cho phe chính phái tìm cớ gây hấn.”

“Ôi, thời đại này, ai cũng không dễ dàng ha.” Người không dễ dàng, yêu không dễ dàng, ma và đạo cũng không dễ dàng.

Sống vốn chính là một chuyện gian khổ, cần phải cư xử cẩn thận, cố gắng tiến về phía trước.

Vào đông, rơi trận tuyết nhỏ đầu tiên.

Phượng Nghi không để ý ta nghiêm khắc cự tuyệt, vẫn lôi ta ra khỏi động, nói là đi thưởng tuyết.

Xin nhờ, ta là con nhện mà, ngươi từng thấy con nhện nào giữa mùa đông lắc lư thưởng tuyết chơi chưa? Cho dù ta thành tinh thành yêu, ta vẫn sợ lạnh chứ.

“Ta không đi đâu, ta không đi, ta sẽ đông chết —” Ta bị Phượng Nghi một đường kéo đi, giãy chết ngọ ngoạy, còn thiếu chút kêu cứu mạng.

Già Hội sơn mùa đông vô cùng yên tĩnh.

Chim chóc đều ở trong tổ, chuột và nhện cũng ở trong tổ, mùa đông là mùa nghỉ ngơi, gần đây không có nghe nói tin tức gì mới, có lẽ ma thành và đạo sĩ đồng thời nghỉ ngơi, mọi người đều hoãn lại, có lẽ chuẩn bị năm sau xuân về hoa nở tiếp tục đối kháng.

Vừa mới hạ một trận tuyết nhỏ, khí trời âm tình bất định, gió lạnh vù vù cắt da cắt thịt, cỏ khô trên sườn núi bị tuyết bao phủ, một mảnh sáng trắng. Ngọn núi xa xa che một tầng sương mù nồng đậm, mờ mịt mông lung, tựa gần như xa.

Ta không chịu cất bước, Phượng Nghi cười cởi áo choàng xuống vây lấy ta.

A, thật ấm áp…

Ta hưởng thụ rụt cổ, dựng thẳng cổ áo choàng lên che mặt.

Ợ, ta nháy mắt mấy cái.

Ấm áp thực ra, không phải áo choàng, mà là nhiệt độ cơ thể của Phượng Nghi đi?

Đây là hắn vừa mới cởi xuống mà.

Phượng Nghi kéo một tay ta: “Chúng ta đi khe Thanh Lương xem thử.”

“A, được…”

Áo choàng này nhất định là loại sưởi ấm, ta bây giờ không lạnh chút nào.

Trên mặt, ngực, bàn tay, đều ấm áp.Thác nước nhỏ nơi ấy cũng chưa hoàn toàn đóng băng, chưa đi đến bên cạnh đã nghe thấy tiếng nước róc rách. Một ít vụn tuyết, hạt băng rơi vào trong nước, bị dòng nước va chạm vào nhau, vang lên leng keng.

Chúng ta vẫn đi dọc theo dòng suối, tuyết đọng dưới chân bị đạp vang lộp cộp lộp cộp, trừ đó ra, chỉ có tiếng gió.

Thật yên tĩnh.

Lúc này, cảm thấy trong thiên địa chỉ còn lại hai chúng ta.

Trên mặt tuyết ấn xuống dấu chân của hai chúng ta, những dấu chân này sẽ không lưu lại lâu, chờ đợt tuyết sau hạ xuống, đều sẽ phủ lên chúng. Cũng có thể, sau khi mặt trời ló ra, tuyết tan, những dấu chân này cũng sẽ tan ra, không lưu lại dấu vết.

Thế nhưng ta nhớ rõ, ta sẽ không quên.

“Phượng Nghi, chàng không muốn thành tiên sao?” Ta nhẹ giọng hỏi hắn: “Lấy tu vi của chàng, lại tích một chút công đức, việc này đối với người khác mà nói rất khó, thế nhưng đối với chàng mà nói lại rất dễ dàng nha.”

“Thành tiên có gì hay? chúng ta chứng kiến nghe thấy lần trước, nàng không phải cũng không còn khát khao với tiên giới rồi sao?”

“Tiên giới hẳn là… không hoàn toàn như thế, chúng ta nhìn thấy chẳng qua là một số tán tiên.”

“Đúng vậy, ấy chẳng qua là một vài tán tiên, thế nhưng nhìn lá rụng biết mùa thu đến, càng lên cao, đấu tranh vẫn như cũ tồn tại, chẳng qua là không rõ ràng hơn, cũng tàn khốc hơn. Thật ra nàng nói không hoàn toàn đúng, ta sinh là phượng hoàng, vốn đã ở tiên giới, là chính ta không thích nơi đó, chủ động rời đi. Ta du lịch thế gian, sau đó, đặt chân tại phụ cận Đào Hoa sơn. Nơi đó về sau trăm loài chim tụ tập, được xưng là sườn núi Phượng Hoàng.”

Là như thế này sao… Phượng hoàng cũng coi là con cưng của trời, hắn từ nhỏ chính là thần điểu, không vất vả giống tiểu yêu tiểu quái như chúng ta.

Chúng ta dừng lại nghỉ ngơi dưới tàng cây không có tuyết, Phượng Nghi tùy thân mang theo bầu rượu nhỏ, cho ta uống một ngụm, chính hắn cũng uống một ngụm.

Bầu không khí sau khi tuyết rơi đều đặc biệt sạch sẽ dễ chịu, ta thở một hơi, hương rượu biến thành sương trắng.

“Già Hội sơn thực an tĩnh, nơi này cũng không có phân tranh gì, là nơi tốt thích hợp để ở.”

“Đúng vậy.”

“Quan trọng hơn là, nơi này có nàng.”

Những lời này ta không nhận, bất quá, tay nắm hắn, hơi hơi siết chặt.

“Lạnh sao?”

“Áo choàng của chàng cũng cho ta rồi, sao lạnh được.” Ta áp bàn tay lên mặt, cảm giác ấm áp, cười cười với hắn.

“Vừa rồi là ai nói sắp đông chết?” Hắn trêu tức hỏi.

Ta làm cái mặt quỷ với hắn, sau đó chúng ta đi về.

“Thật hi vọng phần an bình này có thể duy trì ha.”

Hắn không nói gì.

Ta cũng biết, phần yên bình này của chúng ta, là vẫn cẩn thận từng li từng tí bảo vệ.

Ai biết sang năm, thế đạo này sẽ thế nào đây?

Ai lại thật có thể biết, con đường phía trước của mình có cái gì đang chờ chứ?

Có lẽ, ta không nên lại khó xử chính mình, cũng khó xử Phượng Nghi.

Bởi vì, thời gian chúng ta có được cũng không phải là vô cùng vô hạn.

Chuyện Tam Thất mặc dù tạm thời đã qua, thế nhưng cũng không tỏ vẻ đã kết thúc.

Tương phản, đó giống như một sự bắt đầu.

“Bộ quần áo ấy, có vừa người không?”

“Ừm, ta chưa thử đâu.”

“Trở về, thử cho ta xem nhé?”

Ta quay đầu nhìn hắn.

Một luồng ánh nắng xiên, xuyên qua tầng mây, đúng lúc, chiếu vào người hắn.

Hắn nhìn qua, tốt đẹp như thế.

Chú thích

(1) thạch: đơn vị đo khối lượng, 1 thạch bằng 10 đấu ↑

(2) để tạo mưa nhân tạo, người ta bắn những viên đạn chứa hóa chất lên mây

Chương 167: Thì ra ta là một cái bánh

Giờ khắc này, khuôn mặt vô tư mà dịu dàng, xinh đẹp của Phượng Nghi giống như thần.

Ánh nắng nhợt nhạt, ánh tuyết óng ánh.

Bốn phía yên tĩnh như thế.

“Thật ra, ta là một người rất ngốc. Ta cảm thấy không thể đáp ứng chàng như thế, bởi vì tâm lý của ta còn có áy náy đối với người khác. Ta muốn sau khi làm rõ nó, cũng buông xuống… Thật ra, Phượng Nghi, ta vẫn là đang tự ti, chàng quá tốt, ta không tốt.”

Núi rừng sau tuyết, sạch sẽ yên tĩnh như thế, làm cho người ta cũng rất tự nhiên nói ra lời tự đáy lòng: “Ta biết, chuyện của ta và Lý Kha, đã trở thành một đoạn quá khứ, thế nhưng ta lại cảm thấy ta có lỗi với mấy chục năm bảo vệ của hắn. Mỗi lần, nghĩ tới cuộc sống của hắn khi đó, ta sẽ phỏng đoán tâm tình hắn khi đó. Mỗi lần ta đều cảm thấy khổ sở, cảm thấy nơi này nặng trịch, không thể buông.”

Gió lạnh thổi qua hai má, thật lạnh…

“Ta hi vọng, hắn có thể hạnh phúc.”

“Lý Kha kiếp trước cũng vậy, Lý Phù Phong kiếp này cũng thế, thật ra ta tự hiểu, hai chữ hạnh phúc này nói ra dễ dàng, lại không dễ dàng đạt được như vậy. Cho dù là Tử Hằng bản lĩnh như thế, tài học như thế, cuộc sống vẫn là không hài lòng. Người phàm mấy chục năm nhiễu nhiễu nhương nhương, sinh lão bệnh tử, khốn khổ rất nhiều, hồng trần trăn trở càng không dễ. Nợ nhân tình khó trả nhất, ta thật hi vọng hắn là một người tham của, vậy ta sẽ đưa hắn vô số vàng bạc châu báu. Hoặc là hắn muốn quan to lộc hậu, vậy cũng dễ dàng làm được. Ta nợ chính là tình, lại không thể lấy tình để trả, ta không biết nên chấm dứt đoạn duyên cũ này như thế nào. Cho dù hắn nói với ta, hắn không phải Lý Kha, hắn đã có thể thản nhiên đối đãi đoạn tình kiếp trước ấy, ta lại không thể, ta luôn cảm thấy mình thiếu nợ, lãi mẹ đẻ lãi con, ba trăm năm, lại trả không được…”

Phượng Nghi cười khẽ: “Nàng vẫn là rất ngốc.”

“Ta vốn là ngốc.”

Hắn đột nhiên toát ra những lời này, ta có chút buồn bực.

“Canh luân hồi sẽ làm hắn nhớ, không phải chỉ một đoạn tình cùng với nàng. Nàng không hỏi hắn, đoạn gút mắc của hắn và Tam Lục trăm năm trước sao?”

“Hở? Hắn không nói…”

“Đó là bởi vì hắn không có ngốc như nàng. Cũng có lẽ, chính hắn cũng không hiểu rõ.” Phượng Nghi nói: “Nàng cảm thấy nàng nợ hắn. Thế nhưng, biết đâu hắn cảm thấy, hắn nợ người bên cạnh. Tam Lục xây miếu cho Tống thư sinh kiếp trước, vẫn nhớ mãi không quên hắn. Đoán chữ của Bế Khẩu tiên là nhân tình lớn lao, nàng lại chỉ vì tìm hắn đơn giản dùng mất. Càng không cần nói, canh luân hồi cũng rất khó có được. Nếu như người người đều có thể nấu ra một chén canh luân hồi, thế gian này đã sớm rối loạn.”

Ưm, lời này… dường như cũng có chút đạo lý.

Ta với hắn, hắn với Tam Lục…

Ừ, nếu nghiêm túc nói, ta cảm thấy ta lưng đeo canh giữ dài dằng dặc, cả đời của hắn, phần thâm tình ấy, giống như một ngọn núi, đè trong lòng ta.

Thế nhưng, sau đó, hắn chuyển thế thành Tống thư sinh, gặp được Tam Lục… Khi đó hắn không nhớ ta, lại phát sinh cảm tình với Tam Lục, rõ ràng không thể nói là đứng núi này trông núi nọ.

“Ta không biết… Món nợ này, tìm thiên quan tới cũng cắt không rõ. Nếu ai cũng không sai, vì sao bây giờ mọi người đều cảm thấy không vui chứ?” Tam Lục nhớ hắn, ta cảm thấy mắc nợ hắn, hắn thì sao? Hắn nghĩ như thế nào?

“Nếu như khi đó ta không cầu hôn với nàng, mà nói cho nàng, hắn có thể là chuyển thế của Lý Kha, nàng sẽ làm như thế nào? Nếu như hắn nói, hắn vẫn còn chung tình với nàng như kiếp trước, nàng lại sẽ làm như thế nào? Sẽ vui vẻ như hình với bòng cùng hắn sao?”

“Sẽ không…” Ta mờ mịt nhìn một mảnh tuyết trắng phía trước.

Bởi vì trên người ta mang độc, ta chưa từng hi vọng đi tìm chuyển thế của người tình, mong đợi lại tục tiền duyên giống như Tam Lục. Cho dù khi đó biết Lý Phù Phong là chuyển thế của Lý Kha, thế nhưng, còn có Tam Lục.

Hắn sẽ yêu ai? Hắn sẽ lựa chọn ai? Tam Lục sẽ làm như thế nào? Ta lại nên làm như thế nào?

Cho dù không có Phượng Nghi, mấy vấn đề này ta cũng phải đối mặt.

Mà biện pháp giải quyết của ta, có lẽ cũng giống như bây giờ… rất ngu ngốc, rất nhu nhược, dây dưa.

Phượng Nghi nói thực sự không sai, ta quá ngu ngốc.

Không chỉ ngốc, còn rất tiêu cực, rất yếu đuối.

Ta như vậy… chính ta cũng chướng mắt.

Nếu như ta thông minh hơn một chút, quyết đoán hơn một chút, hoặc là, cố chấp hơn một chút, sự tình có lẽ sẽ không như vậy.

Thế nhưng, vì sao ta vô dụng như thế chứ.

“Tam Bát, ta đối với nàng cũng không phải là nhất kiến chung tình, nhiều năm như vậy, cũng đủ để ta hoàn toàn hiểu biết nàng là dạng người gì, tâm địa mềm, nhát gan, tay chân ngốc đầu óc cũng ngốc, còn rất lười luôn nghĩ được chăng hay chớ, sống ngày nào tính ngày đó, an thân bảo mệnh là nhất, ra mặt gây sự là từ trước đến giờ đều tránh sợ thua…” Phượng Nghi đếm ngón tay kể lể từng khuyết điểm của ta, hơn nữa rất có xu thế thao thao bất tuyệt.
Ta trừng mắt, thế nhưng không thể không thừa nhận, Phượng Nghi nói hoàn toàn là thực tình, không phóng đại chút nào.

“Nàng muốn chờ Lý Phù Phong có một kết quả, nàng mới thành thân với ta, kỳ thực cũng rất ích kỷ đấy.”

“Nè, chàng nói đủ chưa?”

“Chưa.” Phượng Nghi không nhường nửa phần: “Nàng vẫn là loại ý nghĩ tiêu cực đó, chờ này chờ, muốn để người khác quyết định vì nàng. Lý Phù Phong cưới vợ cũng thế, làm đạo sĩ cũng thế, nàng có phải sẽ như thế, nàng cũng chờ ngần ấy năm, xem như trả được nhân tình, còn nữa, Lý Phù Phong có kết quả, nàng gả cho người mới không xem như mắc nợ hắn phải không?”

“Ợ…” Những lời này sao lại gai nhọn như thế chứ… Phượng Nghi đã lâu không nổi đóa, ta cũng sắp xem hắn như người gì cũng được chả giận bao giờ rồi.

Có một từ nói như thế nào ấy nhỉ, ừ, gọi là lời thật khó nghe đi?

“Vậy nàng thấy nàng bây giờ thành thân với ta, và mười năm hai mươi năm sau thành thân với ta, sự việc có gì khác biệt không?” Hắn hùng hổ, bộ dáng hòa khí vân đạm phong thanh vừa nãy mất ráo.

Ta đã hiểu, Phượng Nghi người này vẫn là một con chim xấu tính, bộ dạng quân tử trước kia phần nhiều đều là làm bộ!

“Khác biệt, vẫn phải có…” Khí thế của hắn vừa giương ra, ta liền ăn nói khép nép.

Đây không phải sợ hắn, mà là, mà là… Khụ, có lẽ vẫn là bản năng đang gây chuyện.

“Chẳng lẽ chờ thêm mười năm, hắn không gặp gỡ tình đầu ý hợp, không lập gia đình, nàng vẫn dây dưa tiếp, hoặc là,” thanh âm của hắn nguy hiểm giảm thấp xuống, mặt cũng tới gần: “Nàng còn muốn lấy thân báo đáp hay sao?”

“Không không,” ta tuyệt không nghĩ tới lấy thân báo đáp… Ta cũng không phải Bạch Tố Trinh, Lý Phù Phong cũng không phải Hứa Tiên mà, ta tuyệt không có ý định lấy thân báo đáp tình cũ.

“Vậy nếu như hắn kiếp này cô độc cả đời không nhìn trúng một nữ nhân nào, nàng có phải còn muốn lại đến kiếp sau, kiếp sau nữa của hắn, hắn rốt cuộc thành thân, nàng mới cảm thấy nàng không nợ hắn phải không?”

“Ừm, chàng nói cũng quá khoa trương…”

“Ta là bị người chọc giận!” Giọng điệu hắn chỉ tiếc rèn sắt không thành thép: “Làm việc dây da dây dưa không dứt khoát, chần chà chần chừ, vừa muốn mình yên tâm thoải mái, lại muốn chiếm hết chỗ tốt. Nàng có phải chắc chắc ta nhất định chạy không được, nhất định trói chết trên người nàng, vì thế nàng liền yên tâm thoải mái hao ta hay không?”



Ta tiếp tục trừng mắt.

Hắn nói chuyện thật đúng là… Thật là, ta có da mặt dày lòng dạ hiểm độc như thế sao?

Ta nhiều lắm… Thật ra thì, ta chính là tâm tính tiểu thị dân, trong “Thành phố bị bao vây (1)” có câu nói như thế nào nhỉ? Nhân vật chính chính là cái loại phần tử tiểu tri thức đó, hai loại chuyện xui xẻo người thành thật chịu thiệt và lừa đảo bị vạch trần hắn đồng thời có đủ… Thật ra hắn chính là không đủ can đảm không đủ sâu sắc không đủ xấu xa…Ta nếu thực sự xấu xa hơn một chút, ta đã sớm đẩy ngã chiếm đoạt rồi! Hắn một đại mỹ nam tuyệt thế ánh vàng lóng lánh như thế, đồ ngốc mới không chiếm lấy!

Ta cảm thấy ngực nghẹn lại, không biết là bị Phượng Nghi nói trúng tâm sự thẹn quá thành giận, hay là, còn có nguyên nhân khác.

Dù sao liền cảm thấy giọng điệu này nghẹn lợi hại, hốc mắt nóng lên mũi cay cay, lệ đầy trong hốc mắt lập tức sẽ vỡ đê.

“Phải, ta sẽ chờ.” Giọng nói của hắn rốt cuộc mềm hơn, nhưng vẫn là không thoái nhượng: “Thế nhưng nàng muốn để ta chờ bao lâu? Nàng thực sự không sợ ta xoay người đi mất sao?”

Ta buột miệng: “Ta chính là đang đợi chàng đi!”

“Cái gì?” Phượng Nghi sửng sốt, ánh mắt híp lại, vẻ mặt xem ra âm u, loại vẻ mặt này còn làm cho người ta cảm thấy cảm giác áp bức tràn đầy hơn cả nổi giận: “Nàng nói lại lần nữa xem!”

“Ta vốn đã không xứng với chàng… Biết đâu chúng ta thật sự thành thân, chàng ngay hôm sau sẽ hối hận. Ta người này chẳng những không có đẹp bên ngoài, cũng chẳng có đẹp bên trong, kiếp này đã học không thông minh, cũng không làm nổi vợ hiền gì. Chàng không sớm thì muộn, có lẽ một ngày nào đó, hối hận tìm một người vợ chẳng xứng đôi với chàng chút nào, xuất thân lại không cao, sở trường gì cũng không có… Khi đó, khi đó, ta làm sao bây giờ… Thay vì như thế, không bằng chàng đi luôn bây giờ còn tốt hơn…” Ta bưng mặt, càng nói càng mau càng nói càng khổ sở, đơn giản ngồi xổm xuống đất khóc oa oa.

Phượng Nghi cố sức hít, thở, hít thở sâu, sau đó lẳng lặng hỏi: “Nàng vẫn nghĩ như vậy sao?”

“Mới không phải!” Ta cố sức nước mũi: “Chàng đối xử tốt với ta, ta cũng không phải người mù, ta nhìn thấy. Trái tim của ta cũng không phải làm từ đá, ta có thể nhận ra. Chàng giống như một cái bánh nướng lớn từ trên trời rơi xuống, lập tức rớt vào trong tay ta, ta muốn ăn, lại sợ sau khi cắn một miếng, chủ nhân cái bánh nướng đột nhiên nhảy ra nói, bánh này thuộc về ta, không thuộc về ngươi, ngươi là tên trộm, ngươi si tâm vọng tưởng… Chưa từng nếm mùi bánh, muốn trả lại còn dễ. Nếu như cắn thật rồi, vậy… vậy làm sao bây giờ… Vậy trả thế nào, trả không được…” Ta vừa sụt sùi vừa nói năng lộn xộn.

Phượng Nghi vì sao đột nhiên hung như thế? Chẳng lẽ hắn bây giờ đã bắt đầu không kiên nhẫn, bắt đầu hối hận sao? Hắn rốt cuộc… Hắn rốt cuộc tính làm cái gì?

Ta cảm giác ta hình dung một chút cũng không sai.

Bất quá, đây là chưa đợi chủ nhân cái bánh tìm đến, cái bánh này đã tự phủi cánh bay đi rồi.

Thanh âm của Phượng Nghi nghe rầu rĩ: “Thì ra ta trong lòng, chính là… một cái bánh à?”

Một cái bánh…

Ta lại ra sức hỉ nước mũi, lấy khăn tay ra lau nước mắt.

Sau đó Phượng Nghi cũng ngồi xổm xuống trước mặt ta, ta hai mắt đẫm lệ mơ hồ nhìn hắn.

Hắn xinh đẹp biết bao, tinh tế biết bao, tốt, tốt biết bao…

Ô ô, còn chưa có mất đi, ta đã bắt đầu luyến tiếc, ngực đau ta cũng hô hấp khó khăn.

Hắn thở dài: “Nếu như nàng ngày nào đó chết, nhất định là ngốc mà chết.”

“Chàng nói bậy, Trư Bát Giới mới là ngốc chết…”

“Trư Bát Giới là ai? Quên đi, cái đó không quan trọng. Nàng cũng đừng nghĩ nữa, đem cái, bánh từ trên trời rớt xuống này,” lúc hắn nói cái chữ này có chút khó khăn: “Mau mau cất giấu, nhét, chôn xuống, hoặc là lập tức nuốt vào bụng đi, ai tới cũng không cho? Nàng sao lại chỉ nghĩ ta không thuộc về nàng? Mà không nghĩ chiếm ta thành của mình chứ?”

“Hở? Chàng đây là cổ vũ ta… ăn sạch chàng không thừa nhận sao?” Ta ngơ ngác nhìn hắn.

Phượng Nghi gật gật đầu, lại lắc lắc đầu: “Không, ăn sạch thì được, tính không thừa nhận, không có cửa đâu!”

Gió núi tiếp tục thổi…

Vù, vù…

Ta gãi gãi đầu, hắt xì một cái… Vậy cái gì, đối thoại này của chúng ta, sao lại thành ra quỷ dị như thế? Rõ ràng lúc bắt đầu là cảnh cầu hôn lần thứ N ngày tốt cảnh đẹp ánh tuyết trước gió, Phượng Nghi thâm tình chân thành ta rất e thẹn… Chỉ chớp mắt sao lại ngoặt, tới chỗ này?

Chú thích

(1) tên một bộ phim của đạo diễn Lưu Quốc Xương ↑

Chương 168: Vừng ơi không mở cửa ra

“Nàng nếu muốn nghĩ tiếp, vậy tiếp tục nghĩ. Có điều, nàng nghĩ thêm mười năm, cũng chưa chắc đã nghĩ thông. Ta ấy à, cũng là mắc phải hồ đồ, ngay từ đầu liền không nên nghe Tử Hằng, dịu dàng khoan dung với nàng, tôn trọng sự lựa chọn của nàng. Loại đầu đất như nàng lúc nào thì biết tự mình lựa chọn? Không phải đều chờ người khác lựa chọn thay nàng?”

Ta bị hắn dạy dỗ sửng sốt.

“Mùng tám tháng chạp, ta mời sư bá sư cô bọn họ tới chủ trì thành hôn cho chúng ta.”

“Cái gì?” Mùng tám tháng chạp? Vậy còn có mấy ngày chứ? Ta đếm đếm ngón tay, được, còn chưa tới mười ngày!

“Chàng là nói… chúng ta, ừm, mùng tám tháng chạp thành hôn?”

Phượng Nghi thương hại nhìn ta: “Thế nào, nàng ngại quá chậm?”

Chậm cái quỷ!

“Quá nhanh! Không thể!”

“Ta nói có thể là có thể!”

Phượng Nghi gào một tiếng, ta lại rụt đầu.

Hắn một phen kéo ta, sải bước trở về. Ta nghiêng ngả lảo đảo đi theo phía sau, mặt tuyết thực trơn, làm cho hắn vừa kéo dưới chân ta càng đi không xong hết ngã đến vấp.

Cửa động ngay trước mắt, Phượng Nghi thét một tiếng: “Vừng ơi mở ra!”

Cửa chính không nhúc nhích chút nào.

Hắn quay đầu trừng ta, ta mới nhớ ta đã đổi khẩu lệnh của cửa động, mỗi ngày đổi một cái luân phiên. Hôm nay không phải ca vừng…

Bị thế lực xấu áp bức, thanh âm ta có chút run run kêu: “Bánh nướng mở cửa ra ~~~”

Cửa chính theo tiếng mở ra, thế nhưng ánh mắt Phượng Nghi nhìn ta, chỉ số hung ác ấy dường như, tựa hồ, phảng phất lại tăng lên mấy phần trăm nữa…

Được rồi, ta biết, chả mỹ nam nào thích mình bị nói thành một cái bánh to. Thế nhưng ta cũng chỉ là nêu ví dụ thôi mà.

Người này rất nhỏ nhen! Hào phóng trước kia đều đều là giả bộ!

Hắn dắt ta tiếp tục một đường hùng hùng hổ hổ vào động, Hôi Đại Mao nhéo tai Chu Anh Hùng chào đón, vừa thấy mặt ngẩn ra, mới hỏi: “Sư phó, Phượng tiền bối, đây là… có việc gì gấp?”

“Có.” Phượng Nghi buông tay ta ra, gật đầu một cái: “Lập tức chuẩn bị, mùng tám tháng chạp ta muốn thành thân với sư phó ngươi!”

Hôi Đại Mao bị những lời này chấn lảo đảo một cái, suýt chút nữa té ngã. Thế nhưng Chu Anh Hùng phía sau lại cười ngốc ha ha: “A, Sắp làm hỉ sự ha! Thật tốt! Chúc mừng chủ nhân, chúc mừng nữ chủ nhân! Hai vị đầu bạc đến già, ân ân ái ái, sớm ngày sinh hạ tiểu chủ nhân!”

Ta nghẹn đỏ bừng mặt, đang muốn mở miệng phản bác, một cái đao mắt của Phượng Nghi ném qua, tất cả lời của ta lập tức nghẹn lại, xoay người điên cuồng ho khan một trận.

“Sư phó, người không sao chứ.” Vẫn là Đại Mao hiểu lòng ta, vội vàng thân thiết hỏi một câu.

“Sư phó của ngươi hẳn là cao hứng quá mức.” Phượng Nghi lạnh lùng nói: “Ngươi nhanh đi chuẩn bị đi, đừng để đến lúc đó cái gì cũng không kịp, xảy ra chuyện gì, ta chỉ hỏi ngươi.”

Cao hứng… quá mức…

Người ta loại thời điểm này còn có thể hộc máu tỏ vẻ bi phẫn, ta thì chỉ có thể yên lặng nuốt vào trong bụng a!

Bước chân Hôi Đại Mao đang muốn đi về phía ta đột nhiên dừng lại, cúi đầu cam đoan với Phượng Nghi: “Sư công yên tâm, ta nhất định chuẩn bị thỏa đáng!”

Sư, sư công?

Vì sao dưới đất chỗ này không có cái khe?

Vì sao lúc này thiên hạ không đánh xuống một đạo lôi?

Trời ơi! Ngươi không phân rõ hiền ngu uổng là trời!

Đất hỡi! Ngươi không phân được tốt xấu sao làm đất?

Ta vì sao lúc này còn tỉnh? Ta sao lại còn chưa có bị đả kích bất tỉnh chứ! Nữ chính trong tiểu thuyết người ta bi phẫn, nói ngất liền ngất, ta đây hay chưa… cơ thể rất tốt, không ngất được!

Nhìn Hôi Đại Mao chuẩn bị muốn đi, ta nặn ra một tiếng: “Đại, Đại Mao à…”

Bước chân hắn ngừng lại, quay đầu nhìn ta, trong ánh mắt kia tràn đầy đồng tình, nhưng lời hắn nói lại làm cho ta muốn đập đầu chết: “Sư phó, việc này sớm nên làm, sớm muộn đều là một đao, người liền rửa cổ chờ làm thịt, không, ngươi chờ xuất giá đi.”

Ta… Ta bây giờ thực sự là bốn bề khốn đốn một thân một mình.

Phượng Nghi ho một tiếng, ta lại rụt cổ.

“Nàng bây giờ còn có chuyện gì muốn làm?”

Ta còn có cái gì muốn làm? Không phải đều bị ngươi nói hết làm xong rồi sao! Ta bi phẫn lại khiếp đảm trừng hắn một cái: “Không có!”

Phượng Nghi nói: “Nếu không có việc gì làm, thì viết thiệp mừng với ta.”

Hở?

Ta đổi ý, ta muốn nói, thật ra ta bề bộn nhiều việc… có thể sao?

Thiệp mừng thật ra… khụ, cũng không cần ta viết thế nào.

Phượng Nghi cầm rất nhiều tờ thiệp trắng bỏ trống, vung tay áo, những cái thiệp trắng này trong nháy mắt biến thành màu đỏ, còn nhanh còn triệt để hơn cả ném vào chảo nhuộm mà biến.
Sau đó hắn cầm một tờ thiệp, nâng bút chấm mực… Nói phượng hoàng không hổ là phượng hoàng, chữ thực sự là rồng bay, ừm phượng múa… Ta nhìn từ đầu tới đuôi, liền nhận ra mấy chữ năm Quý Thân, còn có Phượng Đào thông gia… Khụ, Phượng Đào, hai chữ này kết cùng một chỗ, sao lại thấy quái dị như thế chứ?

Hắn viết xong tờ thiệp này, nhấc lên thổi thổi nét mực, nhìn từ đầu tới đuôi, gật đầu.

Sau đó hắn đặt thiệp lên bàn, bày cùng một chỗ với thiệp đỏ của hắn, nhẹ nhàng búng một cái, trên thiệp đồng thời xuất hiện nét chữ giống nhau… Ợ, không phải hoàn toàn giống nhau, tên khách mời là khác nhau!

Oa, Phượng Nghi còn có loại pháp thuật chức năng máy copy trí năng cao cấp này…

“Nàng cũng ký tên vào.”

Hả?

Ta ngẩn ra, Phượng Nghi dùng một loại ánh mắt “dám không viết nàng cứ thử xem” nhìn chằm chằm ta, ta rùng mình, bất chấp khó khăn nhận lấy bút, nơm nớp lo sợ cũng viết lên tên của ta bên cạnh tên Phượng Nghi trên thiệp.

Vì sao cảm giác giống như đang ký đồng ý trên tờ nhận tội…

Lại cảm thấy giống như đang ấn vân tay lên khế bán thân?

Viết xong rồi.

Hai cái tên song song.

Một lớn một nhỏ, một đẹp một xấu, một thoải mái tự nhiên một nhăn nhăn nhó nhó…

Hèn chi đều nói chữ ví như người, quả nhiên chúng ta không xứng với Phượng Nghi, chữ cũng không xứng.

Phượng Nghi.

Đào Hoa.

Phượng Đào thông gia.

Phượng Nghi cầm lấy xem, vẻ mặt không lộ là hài lòng hay không hài lòng, dặn ta: “Ký lên tất cả những cái khác, viết cho đẹp vào.”

Hợ, chẳng lẽ ta dám cố ý viết xấu vẽ loạn sao?

Ta thành thành thật thật ngồi ở chỗ đó ký tên trên từng tờ một, vừa ký vừa oán thầm.

Dựa vào cái gì hắn có thể một lần là xong, ta phải viết từng tờ một chứ? Hắn không thể để ta cũng viết một cái, sau đó cùng nhau sao chép sao?

“Không tìm chút chuyện làm cho nàng, nàng sẽ tìm việc cho ta.” Phượng Nghi đứng ở cửa, thình lình toát ra một câu, tay ta run lên, tô chữ Đào thành một cục đen.

“Ta đã báo cho sư bá sư cô bọn họ…” Giọng điệu của Phượng Nghi mềm hơn, hỏi ta: “Nàng không có trưởng bối nào, ta lại mời vài vị bạn cũ lớn tuổi có đức, xem như bậc trên nhà mẹ đẻ, chủ trì an bài, chuẩn bị hôn sự cho nàng.”

A, cũng phải. Ta không cha mẹ không huynh đệ không tỷ muội, chỉ một mình một người.

Chẳng trách giọng điệu hắn dịu dàng hơn, có lẽ là sợ ta khó chịu.

Thật ra ta cũng chả có gì mà khó chịu, ta vốn chính là một mình một người, cũng không phải hôm nay mới biết.

“Ừ, cũng được…”“Sư tỷ Tam Lục của nàng, cũng phải mời.”

“Ừ.” Ta ngơ ngác gật đầu, dù sao, hắn nói cái gì chính là cái đó đi.

“Lý Phù Phong, thì không mời.”

“Hả… Hả?”

Phượng Nghi liếc mắt nhìn ta: “Nàng muốn mời hắn dự lễ?”

“Ừm… Vậy không mời đi.”

Loại chuyện này chính là làm cũng sai không làm cũng sai, nói cũng sai không nói cũng sai. Phượng Nghi hừ một tiếng, nói: “Tiếp tục viết của nàng đi chứ.”

Ta thành thành thật thật cúi đầu tiếp tục kí tên…

Nói thật ra, số lần ta viết tên mình kiếp này cũng không có nhiều bằng hôm nay. Bạn bè ít thư viết cũng ít, dường như không giống kiếp trước, làm chuyện gì cũng cần điền bảng kí tên, số lần ta viết tên xác thực không nhiều.

Khách nhân Phượng Nghi muốn mời đây thật sự không ít, ta đã ký mấy chục tờ, thế nhưng nhìn bên chưa ký, còn có mấy xấp thật dày.

Khách nhân đây phải có đến hơn trăm đi?

Hắn có nhiều thân bằng cố hữu như thế sao, ơ, đây còn chưa có tính những người trong tộc của hắn đấy. Nếu như tính cả… ô, Bàn Ti động có thể chen nhiều người như vậy sao?

Quên đi, ta bận tâm nhiều như vậy làm gì? Dù sao hiện tại việc này không do ta làm chủ, để Phượng Nghi tự mình lên kế hoạch đi! Hừ, Phượng Bát Bì, Phượng Bá Thiên, Phượng… (1)

“Nàng có phải đang ra sức mắng ta trong bụng hay không?”

“Hả? Không có không có, chàng hiểu lầm.”

“À há? Không có sao?” Phượng Nghi không nhanh không chậm ngồi bên cạnh ta, nói thế này, hắn ngồi cũng quá gần đi…

“Vậy nàng là đang khen ta trong bụng à?”

“Phải phải.” Ta gật đầu như gà mổ thóc.

“Được, vậy nàng đều khen ta cái gì, nói ra ta cũng nghe thử.”

Hự, vô tròng rồi…

Phượng Nghi vẻ mặt tự đắc, còn bắt chéo chân, nâng chén trà bên cạnh lên: “Nói mau đi, ta đây rửa tai lắng nghe đấy.”

Xì, người này càng ngày càng vô liêm sỉ…

“Gì chứ, đương nhiên là, cảm thấy chàng anh tuấn tiêu sái, ngọc thụ lâm phong, tài học hơn người, phong lưu phóng khoáng, xinh đẹp như hoa…” Ta cố ý nhấn trọng âm tại như hoa, có điều hắn lại không biết như hoa là diện mạo thế nào, câu này hình dung thật sự là đôi mắt quyến rũ vứt cho người mù nhìn.

Ta vắt hết óc, tâng bốc hắn lên trời không hạ xuống đất, vẻ mặt Phượng Nghi, vui vẻ thoải mái giống như được khen, vừa dùng tay khẽ ẫn xuống tay vịn, còn không quên nói: “Tiếp tục ký, cũng đừng biếng.”

Ký cái đầu ngươi!

Ta thực sự nước mắt chảy vào trong bụng, vừa ký vừa khinh bỉ chính mình.

Ta rõ ràng là có một trái tim người mà, vì sao bản năng của con nhện vẫn còn ăn sâu bén rễ trong xương cốt ta không mất đi chứ? Vì sao hắn nói một chính là một, nói hai chính là hai chứ? Ta không thể có cốt khí hăng hái phản kháng đánh ngã lật nhào hắn sao?

Viết xong thiệp mời này, trời đã tối, bên ngoài khẽ vang lên sột soạt, còn thỉnh thoảng có mấy miếng tuyết vỡ rơi trong sân.

Lại hạ tuyết rồi.

Hôi Đại Mao đến đây mấy lần, khẽ báo cáo tình huống với Phượng Nghi, hoàn toàn không thấy ta đây sư phó chính quy đang ở trong này bị nô dịch, tên không có cốt khí, chỉ biết bám cành cao, ôm chân con chim to Phượng Nghi không để ý chết sống của ta, hừ, xem ta ngày khác trừng trị hắn như thế nào!

Bên ngoài tựa hồ đang bận rộn, mơ hồ nghe tiếng người ồn ào, ta rốt cuộc ký xong tờ thiệp cuối cùng, cảm giác ngón tay cổ tay cánh tay cùng nhau kêu gào kháng nghị! Vừa rồi không cảm thấy, vừa thả lỏng mới cảm giác chịu không nổi.

Phượng Nghi nắm tay ta, mềm nhẹ thay ta xoa.

Hự, đây là viên đạn bọc đường! Không được mắc mưu!

Vừa rồi mạnh bạo, bây giờ lại mềm mại, ta mới, không bị hắn gạt đâu…

Giống như người ta nói, bọc đường thì ăn cho ngươi, đạn thì trả lại ngươi…

Phượng Nghi ngẩng đầu nhìn ta, cái nhìn ấy…

Trong cái nhìn ấy dường như lắng đọng vô sổ tháng năm, thu lại mây khói khôn cùng.

Trong trẻo như thế, ôn tồn như thế.

Chú thích

(1) Chu Bát Bì, Nam Bá Thiên là tên hai địa chủ ác bá trong truyện và phim Trung Quốc ↑

Chương 169: Vừa thấy hoa đào

Đưa thiệp đi, chuyện này, chẳng khác nào thành kết cục đã định.

Đến lúc này ta ngược lại thoải mái, Hôi Đại Mao buổi tối sai người làm một bàn đồ ăn ngon lớn, còn tự mình xuống bếp nướng cho ta một món, tay nghề của hắn cũng không phải đặc biệt tốt, thế nhưng hắn biết ta thích ăn nhất là mức độ gì.

Khẩu vị của ta tốt làm cho Hôi Đại Mao nhìn trân trân, lúc hắn đơm canh cho ta nhịn không được nhỏ giọng hỏi: “Sư phó, thật ra người ra vẻ bi thương, lòng lại thực sự vui vẻ phải không?”

Được, Hôi Đại Mao tiến bộ rồi, cũng biết ăn nói.

Trong miệng ta nhai thịt, duỗi chân ra hung hăng giẫm lên mu bàn chân hắn, sau đó còn dí hai cái.

Vẻ mặt hắn quái dị, mím chặt miệng, thả lại cái môi múc canh, nhỏ giọng nói thầm: “Bị nói trúng tâm sự liền động thủ động cước, rất không có phong độ.”

Phượng Nghi dường như không nghe thấy cái gì, hắn ăn ít, hơn nữa thanh đạm, một phần cháo là xong, nhưng thật ra dễ nuôi.

Ta xuống bếp không phải việc lớn, nhiều lắm có thể có thể đem sống làm thành chín, mấy năm nay đều là mười ngón không dính nước mùa xuân, dù sao Phượng Nghi muốn cưới ta, cũng không phải vì có người giặt quần áo nấu cơm.

Ta cắn cái môi ngẩn ra một lúc, lại tiếp tục.

Chẳng lẽ ta thật sự là trong lòng vui vẻ sao?

Khụ, cái này… ai biết.

Dù sao, Phượng Nghi tự nhận là cái bánh nướng lớn, còn đuổi theo vội vàng uy hiếp ta nuốt cái bánh này…

Ta cảm thấy ta đây một đứa ngốc, rất nhiều chuyện nghĩ không ra.

Chẳng lẽ đây là người ngốc có phúc ngốc sao?

Ăn xong bát cơm, Phượng Nghi nói: “Đi ra ngoài một lát. Nàng thêm bộ quần áo.”

Hôi Đại Mao thông minh quay về lấy một cái áo choàng lớn da cáo đi ra, bề ngoài tựa tuyết trắng lấp lánh chiếu sáng giống như nước. Phượng Nghi nhận lấy choàng cho ta, dắt tay ta nói: “Đi thôi.”

Bên ngoài lại hạ tuyết, còn rất lớn.

Không nhỏ vụn giống như đợt tuyết trước, mang theo tiếng vang sột soạt.

Tuyết rơi này lớn giống như lông chim, tung bay, nhẹ nhàng mà linh hoạt kỳ ảo.

Rõ ràng là vào đêm, nhưng mặt tuyết vẫn còn có ánh sáng óng ánh, biến thành một loại màu xám bạc đạm mạc, làm cho người ta cảm thấy mênh mang mà an bình.

“Hồi bé ta cực không thích mùa đông.” Hắn nói.

“Chàng hồi bé?” Ta nhưng nghĩ không ra Phượng Nghi tựa hồ có thể đội trời đạp đất như thế này còn có hồi bé.

“Ừ… Ta mặc dù sinh ra là thần điểu, thế nhưng thời gian ở thế gian lại dài. Vừa đến mùa đông, rất nhiều tộc nhân sẽ đi phương nam trú đông, cũng có rất nhiều sẽ vì đông lạnh đói tật bệnh hoặc là những nguyên nhân khác mà chết… Đấu tranh sinh tồn, hùng hồn thế nào, tàn khốc ra sao. Chim chóc đi phương nam, rất nhiều sẽ chết dọc đường. Ở lại phương bắc, bởi vì hạ tuyết, lấp đi cỏ và rừng cây, rất khó tìm được cái ăn… Ta khi đó, muốn làm gì đó cho chúng nó, lại còn nhỏ lực yếu, vì thế, hận cả tuyết rơi.”

“Về sau ta biết, thiên địa vốn có tình, mưa tuyết cũng là tình. Không có mưa tuyết, vạn vật không thể sinh trưởng, mặt đất một mảnh khô hạn… Khi tuyết rơi, ta luôn thích ra ngoài đi một chút.”

Ta không biết nói cái gì, trầm mặc vẫn đi về phía trước với hắn. Đường núi dần dần dốc, Phượng Nghi một tay dắt ta, bay lên không.

Ta bay cùng hắn.

Chúng ta xẹt qua đỉnh núi, lướt qua khe núi thật dài, tất cả trong ngày tuyết đều giống như đang ngủ say, ngay cả tuyết, cũng vậy.

Trời đất mênh mông như thế.

Ta không khỏi nắm chặt tay hắn.

Ta bỗng nhiên nghĩ, nếu như chỉ có một mình bay lượn dưới bầu trời này, trong đại tuyết này, là loại tâm tình gì?

Cô độc.

Cô độc vô biên vô hạn.

Ta vừa rồi còn đang hoài nghi vì sao Phượng Nghi lại vừa ăn xong cơm mang ta đi ra giẫm tuyết.

Đột nhiên, ta lại hiểu được.

Thật ra, con người Phượng Nghi, rất đơn giản.

Hắn muốn, cũng rất đơn giản.

Bộ dạng có đẹp hay không, thông minh hay không, có lòng cầu tiến hay không, những thứ này cũng không quan trọng.

Vào ban đêm thế này, có thể có một người bầu bạn, ở bên ngươi.

Bay lượn trên không trung cũng vậy, hoặc là, nghỉ ngơi dưới một cái cây nào đó, bên cạnh một tảng đá nào đó cũng thế…

Ngươi biết ngươi không phải một mình.

Ngươi biết người bên cạnh ngươi đang suy nghĩ gì.

Thế là đủ rồi.

Trời rộng, đất xa, làm cho người ta cảm thấy những nôn nóng, những phiền não vụn vặt, tất cả đều không chân thực giống như sương mù mây tầng xa xa.

“Nhìn kìa, đỉnh Đông Dương.”

“Thật ra nơi này thời tiết lạnh lẽo, không có khí hậu tốt bằng sườn núi Phượng Hoàng.” Mùa đông tại sườn núi Phượng Hoàng cũng không quá lạnh, ta hình như chưa từng thấy tuyết.

“Sườn núi Phượng Hoàng mặc dù tốt, nhưng lại rất không chân thực.” Phượng Nghi nói: “Cho dù không có cơn biến cố ấy, sườn núi Phượng Hoàng cũng không thể nào trở thành thế ngoại đào nguyên vĩnh viễn. Ta có thể che chở bọn họ một trăm năm, một ngàn năm… Ta không thể che chở bọn họ vĩnh viễn. Thế giới bên ngoài chân thực tàn khốc, cần bọn họ tự mình thích ứng, tự mình đối mặt. Nếu như ta vẫn che chở bọn họ, bọn họ không trải qua được sương gió, không ứng đối được tai kiếp. Như vậy một ngày kia ta không còn, bọn họ nên làm cái gì?”

“Nói bậy, chàng sao có thể không còn.”

Trong lòng ta run lên một cái.

Ta từ trước đến giờ chưa từng nghĩ, nếu như có một ngày Phượng Nghi không còn…

Vậy sẽ, thế nào?

Ta không biết, ta chưa từng nghĩ… từ trước đến giờ chưa từng nghĩ.

Ta biết, trên đời nào có đèn trường minh (1).

Bất cứ chuyện gì, có bắt đầu thì cũng có kết thúc.

Bằng hữu, sẽ mỗi người một ngả.Tỷ muội, cũng sẽ gả đi khắp nơi.

Cho dù là Hôi Đại Mao, hắn có lẽ, cũng có một ngày xuất sư, trời cao biển rộng, ta không thể gò bó hắn.

Ta lại chưa từng nghĩ, Phượng Nghi nếu như không thấy nữa, ta sẽ thế nào.

Ta không biết… Ta nghĩ không ra.

Ta cũng không muốn nghĩ.

Ta chỉ nắm thật chặt tay hắn.

“Đến, lại đây.” Hắn dám chắc không thể nghĩ được trong lòng ta lúc này đang nghĩ cái gì. Thân hình hướng xuống dưới, ta nhẹ nhàng hạ xuống.

Không rơi xuống mặt đất.

Hắn đứng ở ngọn cây, cúi người xuống, chỉ vào một thứ đen sì sì không thể thấy rõ phía dưới: “Một cái tổ.”

A, đúng vậy.

Trên cành cây mùa đông cũng không rụng lá này, đích xác có một cái tổ. Nhìn kỹ, trong tổ còn có nửa cái nắp, làm khá tinh xảo. Ta có thể tưởng tượng bên trong nhất định trải hoa hương bồ cỏ khô và lông tơ của chim, phương hướng nắp tổ nhất định có thể ngăn trở gió tây bắc, trong tổ chắc chắn rất ấm áp.

Chúng ta dừng một lát trên ngọn cây, Phượng Nghi nói: “Đi thôi.”

Lúc chúng ta trở lại Bàn Ti động, ta không biết vì sao, nắm tay hắn không muốn buông ra. Phượng Nghi nhẹ giọng nói: “Có phải nghĩ đến trước hôn lễ không thể gặp ta, vì thế luyến tiếc hay không?”

Ngữ điệu của hắn vốn là pha trò, có điều hắn vừa nói ta mới nhớ, trước hôn lễ, chúng ta quả thực không thể gặp nhau.

“Thiệp mời đều đã phát đi, có lẽ từ ngày mai trở đi, khách khứa cũng sẽ lần lượt tới.”

“Ừ.” Ta cúi đầu, nhìn một mảnh tuyết dưới đất.

Cho dù là ban đêm, trên mặt tuyết cũng có ánh sáng nhạt trong suốt mơ hồ.

“Cho dù người khác không đến, Thải Mai sư cô nhất định sẽ tới.”

“A, phải.”

Vừa nghĩ tới trưởng bối hoạt bát không giống sư cô kia sẽ đến, tâm tình của ta cũng hơi nâng lên một cấp.

“Có điều Thải Mai sư cô nhất định sẽ ra sức thu xếp, thời kì làm biếng của nàng cũng qua rồi.”

Hự, điều này cũng đúng, ngẫm lại Thải Mai sư cô cái loại nhiệt tình tăng vọt, tinh lực dồi dào, ồn ào lải nhải ấy, ta đột nhiên cảm thấy hai chân như nhũn ra!

Phượng Nghi mỉm cười: “Trở về đi.”

Ợ, vào phòng, khí nóng xông ra, mặt ta nóng lợi hại.

Hẹn hò với Phượng Nghi hai lần, ờ, đều là vào ban đêm.

Một lần là ở bên thiên hà.

Một lần là ở Già Hội sơn.

Quả nhiên nói chuyện yêu đương phải trước hoa dưới trăng mới có hiệu quả sao?

Có điều ta không phải là trước hoa, là trước những vì sao.

Cũng không phải dưới trăng, là dưới đầy trời tuyết bay.

Ta nằm trên giường, lăn qua lộn lại ngủ không được.
Có một ý niệm mơ hồ xoay trong lòng, nhưng lại không dám thực sự suy nghĩ.

Ta từng mất đi Lý Kha, nhưng ta vẫn sống sót.

Nếu như ta mất đi Phượng Nghi thì sao?

Nếu như hắn bỗng nhiên không còn thì sao?

Nếu như, nếu như…

Đệm giường mềm mại ấm áp, ta lại bỗng nhiên cảm thấy trên lưng phát lạnh, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng không dứt.

Ta không thể nào nghĩ đến khả năng ấy.

Phượng Nghi kiêu ngạo như thế, rạng rỡ như thế, bất luận hắn ở nơi nào, bất luận nơi đó có ai, nhưng ánh mắt họ đều sẽ tập trung vào hắn.

Nếu như không có hắn…

Ta nhìn đỉnh màn ngơ ngác xuất thần.

Ta vẫn không nghĩ ra được.

Nếu như, rốt cuộc sẽ như thế nào.

Nghĩ không ra, ta lại thành ra rất thản nhiên.

Ta an tĩnh nằm ở đó, một lát liền thiếp đi.

Ta còn mơ một giấc mộng.

Ta mơ, thật lâu trước đây, một nơi thực ấm áp, không có tuyết, có hoa đào rực rỡ, có người, đứng dưới hoa, mỉm cười với ta.

Đó là ta lần đầu tiên nhìn thấy hắn.

Ta vĩnh viễn sẽ không quên.

Nhưng trước đây, ta cũng không biết chính mình lại nhớ một màn này sâu như thế.

Từ sau khi vừa thấy hoa đào, cho đến bây giờ càng không nghi ngờ.

Những năm tháng ấy, những quá khứ ấy, những thứ ta chiếm được lại mất đi ấy…

Những bông hoa đào rơi xuống, hỗn loạn.

Thế nhưng ta bây giờ, cuối cùng cũng không còn mờ mịt.

Ta cũng không lại vì vấn đề ban nãy mà sợ hãi.

Thật ra ta sợ hãi không phải là vấn đề ấy, thế gian này vốn luôn thay đổi, không ai biết ngày mai sẽ ra sao.

Ta chỉ sợ hãi cái mờ mịt của bản thân.

Ta giờ đây đã thay đổi, vô cùng thản nhiên.

Ta ngủ rất say sưa.

Sau đó, bị Thải Mai sư cô từ trên giường nhéo lên.

Ta còn chưa có tỉnh, nhìn nhìn sắc trời bên ngoài, xác định trời chưa sáng.

Lại nhìn nhìn nữ tử mỹ lệ trước mắt, xác định ta không phải nằm mơ.

“Sư cô, sao người lại tới đây?” Ta vừa nói vừa ngáp.

“Ta sao lại tới đây? A? Đã là lúc nào rồi mới cho ta biết, chẳng kịp chuẩn bị cái gì! Con còn thấy ta tới sớm là thế nào!”

A a a a! Sư cô nàng nhất định từng luyện phật môn thần công sư tử hống? Tai ta cũng bị làm cho ong ong, hai mắt lại càng biến thành nhang muỗi xoay xoay!

“Mau rời giường! Chưa từng thấy tân nương tử lười như vậy! Đồ cưới của con chuẩn bị thế nào rồi! Mau một năm một mười khai báo rõ ràng cho ta!”

“Ơ, ơ, được rồi, được rồi, ngài buông tay trước, con phải mặc quần áo nữa!”

Biết thì rõ nàng là quan tâm, không biết còn tưởng rằng nàng là cường đạo đấy!

Một ngày vô cùng lộn xộn, kéo màn.

Không, phải nói, thời kỳ chuẩn bị trước khi cưới vô cùng lộn xộn, chính thức bắt đầu!

“Cát phục đâu?”

“Cái này… Ờ…” Ta không có cách nào, lấy bộ Phượng Nghi tặng bỏ ra cho có đàn.

“Ừm, kiểu dáng còn tạm được. Còn gì nữa không?”

“A? Không có…” Cái này, hôn chỉ kết một lần, muốn chuẩn bị mấy bộ cát phục chứ?

“Một bộ sao đủ!” Tròng mắt nàng sắp trợn ra: “Dựa theo cổ lễ, hẳn là mười hai bộ, ít nhất cũng phải chín bộ. Lần trước Phương Tư Mặc cưới Vị Lan, còn mặc sáu bộ đấy!”

“Hả?” Đến phiên ta trợn mắt, đây là cổ lễ gì?

Thải Mai sư cô hung ác vô cùng: “Con, con, con… Ta nói cho con! Con nếu dám thoải mái qua loa đang chuyện này! Ta tuyệt đối không buông tha cho con!”

A a, sư cô, con là thân thích không phải kẻ thù mà… Lão ngài thủ hạ lưu lưu tình, đừng quá hành hạ con, cũng phải cho con thở một hơi, để cho con sống đến ngày bái đường chứ!

Chú thích

(1) đèn trường minh: loại đèn được thắp sáng liên tục, dùng để thờ cúng

Chương 170: Thu lễ, phát tài

Ta mặc dù không thấy được mặt Phượng Nghi, nhưng lại biết hắn mấy ngày nay cũng rất bận rộn, cái khác không nói, chỉ khách khứa tới nhiều như vậy, đỉnh Đông Dương và Bàn Ti động từ trên xuống dưới toàn bộ điều động, bận rộn túi bụi, nói ví dụ, giống như nước lạnh bắn vào nồi dầu sôi, ấy gọi là loạn xì ngậu…

Chu Anh Hùng không thể giúp cái gì, Đại Mao ngại hắn chỉ toàn thêm phiền, sai hắn làm mấy việc nặng chuyển chuyển nâng nâng, hắn lại làm thực vui vẻ, ta nhìn hắn khiêng một cái rương gỗ vô cùng lớn từ cửa viện qua, vội vàng hô một tiếng: “Đại Trư, lại đây.”

“A,” hắn nhẹ chân nhẹ tay hiếm thấy buông cái rương gỗ kia, chạy đến trước mặt ta.

“Nằm yên đừng nhúc nhích!” Thải Mai sư cô đè ta một cái thật mạnh, trên tay không ngừng, tiếp tục làm… mát xa mặt cho ta.

Ta cảm thấy diện mạo của ta chỉ như vậy, có bảo dưỡng hơn nữa cũng không thành được mỹ nhân thiên tiên.

Trên mặt bôi một tầng hương ngọc cao, chỉ nghe tên, lại ngửi ngửi mùi hương này, liền biết nhất định là thứ tốt.

Chu Anh Hùng tò mò nhìn mặt ta, có lẽ bộ dáng của ta bây giờ với hắn mà nói rất mới lạ.

Ừm, đương nhiên mới lạ.

Mặc dù trước mặt của ta không có gương, thế nhưng kiếp trước nữ nhân làm mặt nạ thế nào thì ta thấy không ít.

“Trong rương kia của ngươi khiêng cái gì vậy?”

“À, là chút đồ trang trí.” Chu Anh Hùng nói: “Những thứ cần dùng để trang trí phòng tân hôn này, trang trí lễ đường này, Đại Mao bảo ta khiêng ra đằng trước.”

Ô, mấy người bọn hắn nhưng thật ra không đánh nhau thì không quen biết.

“Mệt không?”

“Không mệt!” Hắn ưỡn ngực, cười ngây ngô hai tiếng: “Chút đồ ấy xem là cái gì! Ngày lành của chủ nhân, ta cảm thấy trên người có sức lực dùng không hết ấy!”

Ta sao lại cảm thấy…

Là ta sắp kết hôn cũng không phải hắn sắp kết hôn, hăng hái giống như tiêm máu gà.

Hắn hành cái lễ với Thải Mai sư cô, đi ra khiêng cái rương lớn của hắn lên, sải bước đi.

Thải Mai sư cô cười ha ha: “Ừ, người này nhưng thật ra thú vị, tính tình thẳng thắn ha.”

“Dạ…” Ta một không thể chạy trốn hai không thể phản kháng, đành phải mặc nàng lăn qua lăn lại.

Không ngừng có hạ lễ đưa vào, bất quá phần lớn đều là đưa tờ lễ tới đọc cho ta nghe, sau đó hỏi ta thu ở nơi nào. Ta còn có cái gì để nói, Hôi Đại Mao có thể an bài thỏa thỏa đáng đáng, nếu như là bảo vật gì thì để vào kho sau, nếu như là dược liệu thì đặt vào phòng thuốc, nếu như là đồ vật bình thường thì tạm thời chất thành một đống. Ta lúc trước còn lòng tham bùng cháy, nghe bảo này bối kia trong lòng nóng nóng, thế nhưng lại nghe tiếp, cũng không có gì mới lạ, cho dù mất mặt nói một câu, có vài thứ ta nghe tên căn bản không biết là cái gì, cũng không biết dùng làm gì.

Tỷ như, trên tờ lễ vừa đưa tới, nói là một đôi vòng màu vàng, ta cũng không biết vòng này là mang trên đầu, mang trên tay, mang trên chân, hay, dứt khoát là binh khí? Mặc dù nói chúng ta đây là việc vui, binh khí là hung khí, đã phía trước cũng có cả tặng bảo kiếm, vậy phía sau lại tặng cái gì ta cũng không cảm thấy ngạc nhiên.

Tập tục hôn nhân này đích xác bất đồng, từ trước ba ngày phải an bài trống nhạc yến hội. Mặc dù nói của cải của Bàn Ti động nhất thời bất tận, thế nhưng… đây cũng quá lãng phí.

Hơn nữa, thực phiền toái.

Thải Mai sư cô tay không nhàn rỗi, miệng cũng không nhàn rỗi. Danh mục quà tặng Hôi Đại Mao sai người đưa tới hoặc là tự mình đưa tới, phía trên sẽ có tên người tặng lễ, nàng liền lần lượt nói với ta. Người này có lai lịch gì, tiếng tăm thế nào. Người kia lại là từ đâu tới, giao tình với Phượng Nghi không tồi linh tinh. Ta thực ra nhớ không rõ lắm, nhất là tên người tên đất các loại.

Thật vất vả Thải Mai sư cô rốt cuộc thu công, thả ta đứng lên rửa mặt thay quần áo. Thế nhưng ta còn chưa kịp thở phào, nàng lại nói: “Ta có vài vị lão tỷ muội cũng đến đây, các nàng nhất định sẽ đến gặp con một lát, mau lấy xiêm y ngày hôm qua ta chuẩn bị cho con, chọn bộ hồng nhạt mà mặc, ta mang con đi gặp các nàng!”

Tay ta trượt một cái, thiếu chút nữa lật nhào chậu nước.

Ô, một sư cô đã đủ để ta chịu rồi, lại đến mấy… Đây không phải là muốn mạng của ta sao!

Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, ta vẫn là ngoan ngoãn chải đầu đổi quần áo, xoay về phía gương một cái, hình như làn da đẹp hơn nhiều. Mặc dù trước kia cũng rất trắng, thế nhưng không giống như bây giờ, dường như ừm, thật sự là vô cùng bóng loáng, mơ hồ có một loại ánh sáng tựa như châu báu từ trong làn da lộ ra.

Phương thuốc áp đáy hòm của Thải Mai sư cô quả nhiên không tệ. Mới dùng ba ngày đã có hiệu quả như thế, tới ngày thành thân…

Ợ, đến ngày thành thân ta phải che khăn cô dâu… Đây, ngoại trừ Phượng Nghi, người khác cũng xem không được?

Thải Mai sư cô ra sức thu xếp như thế, kết quả là biến thành áo gấm đi đêm ha.

Ừm, Phượng Nghi có thể thấy là được, người khác thấy hay không cũng không quá liên quan tới ta.
Chúng ta gặp khách nhân Thải Mai sư cô nói tại Hồng Đậu các, sư cô giới thiệu một người, ta hành lễ, khách khí hỏi thăm sức khỏe. Tuy rằng nói là tiền bối, thế nhưng mỗi một người đều là giai nhân mỹ mạo trang điểm xinh đẹp, thoạt nhìn ai cũng không lớn hơn ta bao nhiều.

“Ừ, là một đứa nhỏ thành thật, Phượng Nghi thật ra rất biết chọn.”

Thải Mai sư cô cười ha hả: “Đúng vậy, chính hắn sinh ra thế kia, lại tìm một người vợ đẹp, tương lai đứa nhỏ sinh ra còn không phải bị trời ghen à? Đứa nhỏ tiểu Đào này ta rất thích, người thành thật, không có nội tâm không đứng đắn, lại hiếu thuận nghe lời trưởng bối, không còn ai thích hợp hơn.”

Khụ, sư cô đại nhân… Giọng điệu khen người của ngài đây giống như bác gái nông thôn khoe con dâu, quá tục.

Mấy vị này không phải thần cũng là tiên, vậy mà ào ào tán thành, cho rằng ánh mắt Phượng Nghi tốt, Thải Mai sư cô cũng có phúc khí, vãn bối nghe lời cũng rất tốt.

Thì ra, mấy vị này đều có cùng ánh mắt?

Nhà người ta khen dâu mới, nếu không nói có tri thức hiểu lễ nghĩa, xinh đẹp gì đó, cũng phải nói thông tuệ thành cẩn, xinh đẹp thông minh chứ… Chẳng lẽ là bởi vì các ưu điểm kể trên ta một cái cũng không có, cho nên bọn họ liền lấy các loại từ thiện lương này hiếu thuận nghe lời này để nói?

Khụ, đây là nói cho có, kiếp trước chúng ta muốn khen một cô gái, đầu tiên là xinh đẹp… Nếu như không xinh đẹp, vậy khen nàng thông minh, nếu là nàng cũng không thông minh, vậy khen nàng thật đáng yêu hoặc là thật thiện lương hoặc là cái khác.

Ta cảm thấy ta tựa như con khỉ, bị Thải Mai sư cô kéo qua triển lãm, nhưng cũng may triển lãm này không có ác ý gì, mấy vị này, ừm, Trịnh tiên tử của Trịnh gia, Trử nhị Trử tiên tử, Trương Nhạn tiền bối, Thích Hàm Sương tiền bối, ta có thể nhìn ra được nụ cười của họn họ đều là thật lòng, không giống như khách sáo bề ngoài.

“Được rồi, mấy người chúng ta hai tay trống trơn tới, đừng để cho cháu dâu tương lai chê cười chúng ta keo kiệt.” Trương tiền bối vẫy tay bảo ta qua, vươn tay ra nắm lấy tay ta, mềm giọng nói: “Lão tỷ muội chúng ta mấy người năm đó thân nhau, hiện tại đã lâu không gặp, vừa thấy mặt ầm ầm ĩ ĩ, không làm sợ con chứ?”

“Không ạ, con sao có thể nhát gan như vậy chứ.”

“Ừ, thư của các con, đưa hơi muộn, lễ vật khác cũng không kịp tặng, đến, ta sẽ đưa cho con thứ đồ chơi này, con cũng đừng chê.”

Ta còn chưa lấy lại tinh thần, thứ kia đã đeo vào tay ta.

Là một đôi vòng ngọc xanh biếc, rất nặng, đẹp, rất bình thường!

Có điều nếu như là vòng ngọc bình thường, hoàn toàn có thể viết một cái tờ lễ đưa tới là được, không cần đặc biệt đeo trên tay ta.

Ừm, ta, ta cảm thấy… đôi khi, thứ nhìn qua bình thường, nó không nhất định sẽ bình thường.

Trương tiền bối nói: “Cái này sau khi con thành thân, luyện chế một chút, chiếc vòng tay này tên là vòng Bích Quang, vẫn là ta tuổi trẻ có được, đừng nhìn nó dễ vỡ, cho dù lấy cự thạch ngàn vạn cân đến đập đến đánh, cũng không thể tổn thương đến nó…”

A, đây là một đôi vòng ngọc rất cứng. Nhưng chỉ có cứng như vậy, chẳng lẽ ta có thể dùng nó đi đập người sao? Lấy khối lượng của nó, muốn đập người bị thương còn có chút khó khăn.

May mắn Trương tiền bối nói tiếp: “Cái này ấy à, là pháp bảo hộ thân, sau khi con luyện chế, bằng tâm ý có thể sử dụng như ý, nó có thể hóa thành vòng ánh sáng màu xanh biếc phủ toàn thân lại, tên đạn vàng sắt tuyệt đối không thể gây tổn thương cho con. Không phải ta nói ngoa, năm đó ta chính là…”Nụ cười đắc ý của nàng còn chưa hoàn toàn bày ra, sư cô đại nhân ở bên cạnh đã làm nàng nhụt chí: “Năm đó nàng trúng chiêu của hòa thượng, bị trấn phía dưới một tòa bảo tháp, nếu không dựa vào vòng tay này hộ thân, xương cốt sớm bị đè gãy.”

“Phi, ngươi nói bậy bạ gì đó, ta nào có…”

Mấy người kia cùng nhau bật cười, ta cười theo dường như không tốt, thế nhưng mặt lại không giữ được, cũng cười hì hì hai tiếng theo.

Cảm giác… Ừm, có thể cảm nhận được cái loại hòa thuận thân mật giữa bọn họ… cũng không vì năm tháng trôi qua mà nhạt đi.

Thật hâm mộ…

“Được rồi, đến đến cháu dâu, ta cũng có cái tặng con.”

Cháu dâu… Mồ hôi lạnh…

Thích tiền bối cũng lại đây, nàng tặng chính là hai thanh tiểu kiếm. Khác với của Trương tiền bối, cái này, ờ, cũng có thể nói là phòng thân, sát thương địch nhân, bảo hộ chính mình, đương nhiên cũng có thể nói là vật phòng thân

“Hai thanh tiểu kiếm này là ta tế luyện, tuy rằng không đáng giá gì, nhưng hao tổn rất nhiều công phu, lúc ấy luyện bảy thanh, chính ta dùng hai thanh, hai thanh tặng đồ nhi của ta, hai thanh này tặng con. Chúng nó chỉ cần chạm được khí tức của con, đều sẽ tự động bám vào người con. Nếu như gặp phải thời khắc sống còn, tự chúng nó sẽ công kích địch nhân, hơn nữa, kiếm này mặc dù không dài, cũng không sắc nhọn, cũng là kiếm có linh hồn…”

“A, được rồi, ngày đại hỉ, lời phía dưới đừng nói nữa.” Sư cô ngắt: “Tiểu Đào nhi à, mau cám ơn hai vị cô cô của con.”

Đều là đại bảo bối! Lần này thật sự là kiếm được!

Trên miệng ta vẫn là phải khách khí một chút, có điều đã là quà mừng kết hôn cho ta, từ chối nữa cũng quá khách khí…

Trịnh tiên tử tặng ta một bộ công pháp, nàng chỉ nhàn nhạt nói sau này nếu rảnh, thì thường thường tập luyện một chút, là có chút ưu đãi. Đương nhiên nàng cho không phải là bí tịch gì, mà là một cuốn sách trúc nho nhỏ. Sách trúc này ta đã thấy một lần, trước kia Tử Hằng từng có, tương đương với sách giáo khoa + từ điển, áp vào trán, là có thể biết nên luyện như thế nào, trong quá trình luyện có vấn đề gì, dán cái này lên cũng có thể nhận được giải đáp, tuyệt đối thực dụng.

Cuối cùng là Trử tiên tử, nàng tặng chính là một cái hộp nhỏ.

“Chờ sau khi thành thân, cùng dùng với Phượng Nghi đi.”

Hợ… Cùng dùng?

Ta lập tức nổi lên suy nghĩ không thuần khiết? Vì sao phải cùng dùng? Vì sao phải sau khi thành thân cùng nhau dùng?

Nhìn bộ dáng của Trử tiên tử rất đoan trang rất chính phái, thế nhưng lời này nói ám muội như thế, ngay cả là cái gì tác dụng gì một chữ cũng không nhắc tới, chẳng lẽ đây là, ờ cái thứ này?

Chính là cái thứ, hắn vui, ta cũng vui sao?

Ta rất mờ mịt nhận lấy nó, sau đó mọi người cùng nhau ăn bữa cơm chiều, Thải Mai sư cô lập tức đàng hoàng không khách khí sai người, bảo mấy vị này cũng giúp chuẩn bị, ta cảm thấy ngượng ngùng, thế nhưng các vị tiền bối ngược lại cảm thấy hứng thú vô cùng… Hậu quả của cảm thấy hứng thú chính là, ta cảm thấy tiền đồ của ta càng ngày càng “vô lượng”…

Một sư cô gây sức ép ta sắp chịu không nổi, lại đến bốn, ta… ta… ta trước tiên nắm chắc thời gian ngủ một lúc.

Hôi Đại Mao không biết từ đâu chui vào phòng, vẻ mặt đồng tình hỏi ta: “Sư phó, hôm nay cũng mệt chết rồi sao?”

“À, vẫn ổn…” Ta uể oải, ngửa tại đầu giường không muốn động đậy.

“À, ừm, sư công…” Ta liếc hắn một cái, Hôi Đại Mao cười: “Dù sao chưa tới hai ngày nữa, gọi sớm một câu nửa câu cũng không sao mà. Sư công bảo ta đưa cho ngươi.”

“Cái gì?” Ta nhận lấy.

“Sư công nói, thừa dịp nóng uống, bổ một chút, cũng đừng mệt muốn chết.” Hắn bổ sung một câu: “Đây là nguyên văn. Ngài uống đi, ta đi đây.”

Ta mở nắp hộp ra, bên trong quả nhiên là một bát canh.

Người này…

Nhưng, canh uống rất ngon, thực sự.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau