BÀN TI ĐỘNG 38 HÀO

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Bàn ti động 38 hào - Chương 161 - Chương 165

Chương 161: Bạn cũ gặp lại

Cái gọi là trừng phạt đối với mấy người Trư Anh Hùng bọn hắn, Phượng Nghi quả nhiên là tiếng sấm to giọt mưa nhỏ, thế nhưng lại phạt Chu Anh Hùng bọn hắn kêu khổ thấu trời — phạt chép sách, sao Đạo Đức Kinh.

Được rồi, tuy rằng Đạo Đức Kinh không dài, nhưng là đối với Chu Anh Hùng mà nói, bảo hắn sao một trang sách, còn khó chịu hơn so với bảo hắn đào đất một ngày làm việc nặng một ngày.

Người trông coi được chỉ định chính là Hôi Đại Mao. Đại Mao nhưng thật ra vui vẻ tiếp nhận chuyện này, bộ dáng kích động xoa tay đúng là đối lập rõ ràng với bộ dáng như cha mẹ chết của ba người Chu Anh Hùng.

Hơ, Bàn Ti động sắp náo nhiệt.

Ấn cách nói của Phượng Nghi, bây giờ chúng ta nên làm chính sự.

Thế nhưng ta chung quy cảm thấy… ờ, quá nhanh.

Hơn nữa, ừm, tuy rằng kiếp trước mọi người kết hôn là chuyện đơn giản, kiếp này lại không giản đơn, tam môi lục sính (1) ta tưởng rằng chỉ nói mà thôi, thế nhưng Phượng Nghi vừa đề ra, lại cư nhiên là tính toán tổ chức thật lớn.

“Ừm…” Ta thử thăm dò: “Chúng ta nếu như làm thật, vậy đơn giản một chút, mời người quen ăn một bữa cơm, làm cái lễ, không phải là xong?”

“Vậy sao được?” Phượng Nghi một mực phủ quyết: “Chúng ta là đường đường chính chính, như nàng nói, lại thành tựa trốn theo trai. Hơn nữa, làm thật là thế nào? Chẳng lẽ còn làm giả?”

“Khụ, việc này gấp cái gì chứ…” Bạn bè kiếp trước của ta, cũng có người yêu đương hơn mười năm mới kết hôn.

Đặt vào chúng ta, thời gian chúng ta quen biết dài, thế nhưng thời gian yêu đương lại không dài mà, nhanh như vậy liền… Ừm, tâm lý ta xoay không kịp. Lại nói, trong lòng ta còn có chút, vướng mắc khác…

“Chúng ta, lại bồi dưỡng bồi dưỡng cảm tình đi.”

“Thành thân cũng bồi dưỡng được.”

Ta bị nghẹn họng.

“Thế nhưng, bây giờ thành thân, trong lòng ta không xuôi. Ta…”

Phượng Nghi bỗng nhiên cười: “Được rồi. Ta biết nàng người này trong lòng chính là có cái cân. Người khác có lỗi với nàng, nàng coi là nhẹ. Nàng nếu cảm thấy nợ người khác, nàng liền coi vô cùng nặng. Hơn nữa luôn không bỏ xuống được. Ta không bức nàng đáp ứng bây giờ, nhưng ta lúc nào cũng sẽ hỏi nàng. Hỏi lâu, nàng cảm thấy mắc nợ ta, đến lúc đó nàng tự nhiên sẽ đáp ứng.”

“Hợ…” Người này…

Người này sao lại như thế chứ, mấy câu mà làm ta dở khóc dở cười.

Có điều nghĩ kỹ, nếu như hắn vẫn như thế, ừm, chân tâm bất biến, trung trinh như một… dây dưa tiếp với ta, cái cân trong lòng ta, thật sự sẽ bị dây dưa mà dịch qua.

Nợ gì cũng trả được, chính là nợ trong lòng khó trả.

Vì sao ta người này không làm chuyện xấu, cũng không đánh bạc chơi giai, khụ, kéo xa rồi, ta nghĩ không rõ vì cái gì ta lại luôn… luôn cảm thấy mình thiếu thật nhiều nợ tình chứ?

Càng đau đầu chính là, nợ mà không biết trả như thế nào.

Ta thở dài.

Bên ngoài lại ồn ào.

Bàn Ti động bây giờ là thật náo nhiệt. Tục ngữ nói một cây làm chẳng nên non, Hôi Đại Mao tuy rằng tính tình không an tĩnh, nhưng một mình hắn không vẫy vùng nổi. Như thế rất tốt, lại tới một bàn tay to, còn không có sức mà vỗ ha.

Hôi Đại Mao cảm thấy Chu Anh Hùng bọn hắn là mới tới, hơn nữa cũng không phải bái sư, trong miệng bọn hắn gọi là chủ nhân cũng không phải sư phó. Đồ đệ và người hầu đây, đương nhiên là hai giai cấp. Cho dù bọn hắn cũng là đồ đệ ta thu, vậy Hôi Đại Mao chính là đại đệ tử khai sơn, mấy người sau cũng phải nghe hắn. Huống hồ, hắn hiện giờ là phụng mệnh Phượng Nghi, quản thúc giám sát mấy người bọn hắn.

Thế nhưng Chu Anh Hùng quen lỗ mãng, với lại làm lão đại quen rồi, con nhím Tiểu Tứ và con tê tê Tiểu Tam một trầm một buồn, bình thường đều thực nghe lời, hơn nữa Chu Anh Hùng cao hơn Hôi Đại Mao một cái đầu, khụ, ánh mắt nhìn hắn cũng là liếc xéo… Tuy rằng chưa nói, nhưng ý tứ ấy chính là, ngươi con chuột lùn dựa vào cái gì bảo ta phục ngươi quản há.

Cho nên… mỗi ngày bắt đầu giằng co.

Bọn họ giằng co bọn họ, người khác không nhúng tay quản. Ta cũng lười quản.

Khụ, Chu Anh Hùng bọn hắn muốn đấu pháp cơ đấy, ba đứa hợp lại đấu không lại một mình Hôi Đại Mao, dù sao Hôi Đại Mao không giống bọn hắn là tự mình luyện ra chiêu trò, quay đi quay lại chỉ mấy cái búa như thế. Hắn là ta dạy có hệ thống, lại trải qua Phượng Nghi Tử Hằng minh sư như vậy chỉ điểm, tư chất có tệ cũng mạnh hơn Chu Anh Hùng bọn hắn.

Chu Anh Hùng bọn hắn đấu pháp đấu không lại, liền vung quả đấm lên. Kết quả Hôi Đại Mao không biết bị cây gậy của ai thình lình quét trên bờ vai, nhất thời đau đến kêu ai ái.

Sau đó hắn cũng không lưu tay, bên ngoài kêu oai oái một mảnh, sau đó con nhện nhỏ bưng trà tiến vào, nói Hôi Đại Mao trói ba người Chu Anh Hùng bọn hắn lên học quy củ.

Ta cười thiếu chút nữa phun trà, có điều tin tức tiểu Hôi Mi vào sau nói làm ta không vui được nữa.

“Động chủ, có khách tới chơi.”

“Ồ? Ai thế?”

Bằng hữu của ta không nhiều lắm, có qua lại càng ít hơn. Phượng Nghi không tính, hắn không phải khách.

Kiểu cách của hắn còn lớn hơn so với chủ nhân ta đây, Bàn Ti động từ trên xuống dưới đều rất có ánh mắt, lấy Hôi Đại Mao đứng đầu, kính hắn tựa như thái thượng hoàng, trong mười ngày có tám ngày ở chỗ này của ta lắc lư.Mắt thấy sắp vào đông, một số tộc nhân của hắn sẽ đi phương nam trú đông, hắn cũng đi hộ tống, vì thế hai ngày nay mới không có ở đây.

“Là vị Tống cô nương lần trước đã tới.”

Hở? Ta sửng sốt một chút mới phản ứng được, Tống cô nương = Tam Lục.

Tam Lục đến đây!

Ta đột nhiên cảm thấy ghế tựa dường như mọc gai, đâm rốt cuộc ngồi không yên được nữa, vụt cái đứng dậy.

Gì vậy, ta chột dạ cái gì chứ.

Ta lại không làm chuyện gì có lỗi với Tam Lục.

Có điều thời cơ nàng tới thật khéo, Lý Phù Phong mới đi xong không bao lâu nàng đã tới rồi, chẳng lẽ là tới gây phiền phức sao?

Việc này, nếu bàn về thứ tự đến, ừm, phải nói là Tam Lục cạy góc tường (2) của ta mới đúng.

Ta phất tay một cái: “Cho mời, quên đi, ta tự mình đi đón.”

Tam Lục mặc một bộ xiêm y vạt xanh mang theo hoa văn lá trúc, thắt lưng bên hông là màu xanh sẫm, thoạt nhìn cả người không phải thanh nhã ngưng trọng bình thường. Ừm, sắc mặt nàng vẫn ổn, không giống tới cửa hỏi tội.

Ta vốn hơi chột dạ, nhưng Tam Lục mỉm cười với ta, ta liền lập tức bổ nhào tới ôm lấy nàng cọ hai cái thật mạnh.

Có cọ ngàn vạn lần cũng không thể buông, lát nữa nàng muốn cãi nhau với ta cũng cọ không được.

“Ta nói, trời cũng lạnh, ngươi nghĩ thế nào lại tới thăm ta?”

Chúng ta đều là trời lạnh không ưa ra ngoài, nàng khẳng định là có việc.

“Ừ, ta thu một phong thư.”

“Hở?”

Ta nhận lấy phong thư nàng đưa tới, phía trên viết cái gì còn chưa có xem, có điều nét chữ tròn mềm tú lệ, ta chính là rất quen rất quen.

“Ồ, Tam Thất viết?”

Mặc dù biết nàng bây giờ tên là Ma Điệp, nhưng ta vẫn theo thói quen, chưa sửa được miệng: “Trong thư nói cái gì?”

“Còn có thể nói cái gì, bảo ta đi theo nàng, còn nói tuyệt đối không bạc đãi ta.”“Vậy,” câu tiếp theo của ta là, ngươi có đi hay không, có điều ta thực thức thời nuốt lại.

Tam Lục người này tính tình tệ, vừa lạnh lại vừa cứng, có thể đi theo Tam Thất làm trợ thủ sao? Ta thay đổi cách hỏi: “Ngươi hồi âm chưa? Hồi âm viết như thế nào?”

“Hồi âm rồi, ta nói cám ơn ý tốt của nàng, nhưng ta hiện tại sống rất tốt, hơn nữa ta người này không có chí lớn gì, chỉ muốn sống yên ổn.”

“À há…” Quả nhiên là lời mà Tam Lục sẽ nói. Chúng ta vào phòng, ta sai người bưng nước đến, nàng ưa sạch sẽ, từ bên ngoài vào phòng nhất định muốn rửa mặt rửa tay gì đó. Ngày trước ở Đào Hoa quan nàng đã có thói quen này.

“Có điều thư vừa đưa, nàng lại sai người mang lời nhắn tới, nói, muốn gặp một lần, ôn ôn chuyện.”

“Hả?” May là ta cầm khăn mặt đưa cho nàng, nếu là ta bưng chậu nước, không thể không hắt nước vào người nàng: “Có chuyện gì để mà ôn…”

“Thời gian ta quen biết nàng, còn lâu hơn ngươi. Nếu nói chuyện ấy à, thật đúng là có mấy câu.”

“Vậy, hẹn khi nào? Ở đâu?”

Tam Lục quay đầu lại nhìn ta: “Cách không xa lắm, ta chính là tiện đường đi qua chỗ ngươi, vào nhìn ngươi một cái. Đúng rồi, Phượng tiền bối không ở đây, một mình ngươi ở nhà làm cái gì?”

“Sao ngươi biết hắn không ở đây?”

“Lúc lên núi gặp được tuần núi của đỉnh Đông Dương đối diện, bọn họ biết ta, nói với ta.”

“Ừ, trong tộc bọn họ lại đến lúc về phương nam, trước kia khi chúng ta tại tại Đào Hoa quan, sườn núi Phượng Hoàng bốn mùa như xuân, vì thế cũng không để ý chuyện này, nhạn phương bắc bay về phương nam, đúng là lúc này.”

“À, ta cũng quên.”

“Vốn dĩ việc này không cần hắn phải đi, có điều ngươi cũng biết, dạo này không yên ổn, hắn có chút lo lắng, cho nên muốn hộ tống đến nơi, lại thu xếp ổn thỏa, mới trở về.”

Tam Lục liếc mắt nhìn ta: “Ngươi bây giờ thực sự là giọng điệu vợ già. Hồi trước nhắc tới Phượng tiền bối liền sợ giống như chuột sợ mèo.”

Hôi Đại Mao nói leo: “Đâu mà, vì sao mà chuột lại phải sợ mèo chứ.”

Tuy rằng hắn xen mồm, Tam Lục cũng không giận, nói: “Ta vừa mới nhìn thấy ngươi diễu võ dương oai bên ngoài, là đang làm cái gì?”

Ta nâng chén trà lên uống một ngụm, thoạt nhìn Hôi Đại Mao đắc ý dào dạt, chỉ biết Chu Anh Hùng ba người bọn hắn dám chắc không yên thân.

“Hì hì,” Hôi Đại Mao ánh hồng đầy mặt, đắc ý hai sợi râu nhỏ bên miệng cứ vểnh lên: “Đang dạy, dỗ!”

Hắn nói vừa vang lại vừa rõ ràng, ta phụt một tiếng, nửa hớp trà liền sặc ra!

Hôi Đại Mao ơi Hôi Đại Mao, từ này không thể dùng loạn chứ!

Tam Lục liếc mắt nhìn ta, tựa hồ có phần trách cứ ta rất thất thố.

Hợ, ta buông chén trà, để ngừa hai người bọn họ lại có lời nói khác thường.

Có điều Hôi Đại Mao chẳng qua là hỏi thăm Tam Lục, cái khác cũng không nói gì. Đối với Chu Anh Hùng mấy người bọn hắn chỉ nhắc một câu, không nhiều lời, Hôi Đại Mao có lẽ có loại tâm lý việc xấu trong nhà không thể truyền ra ngoài, ngược lại không ra sức nói xấu ba bọn hắn.

“Ờ, ngươi thật sự muốn đi gặp mặt nàng sao?” Ta một lòng một dạ không muốn Tam Lục đi. Tam Thất bây giờ… cũng không phải là lúc trước, ai biết nàng suy nghĩ cái gì? Nàng liệu có tính kế gì không? Tam Lục cần nàng làm cái gì?

“Ừ, muốn đi. Nói thật ra, ta cảm thấy, nàng nợ ta rất nhiều lời giải thích.” Tam Lục nói: “Không làm rõ, trong lòng ta vĩnh viễn vướng mắc.”

“Thế nhưng…” Chiếu ta xem vướng mắc thì vướng mắc đi, mặc dù ta cũng cảm thấy Tam Thất làm cho chúng ta rất khó hiểu, còn rất đau lòng, nhưng chỉ vì tháo gỡ nghi vấn này Tam Lục lại mạo hiểm như thế.

Đáng giá không?

Lời răn của ta chính là yêu quý sinh mệnh, rời xa nguy hiểm mà. Nếu như hiểu rõ chân tướng phải mạo hiểm lớn như vậy, ta thà rằng không hiểu.

“Ừm, ta muốn biết, nàng rốt cuộc… là nghĩ như thế nào, lại vì cái gì đi tới bước đi ngày hôm nay.” Tam Lục mỉm cười, rất điềm tĩnh: “Với ta mà nói, điều này quan trọng hơn.”

Chú thích

(1) chỉ yêu cầu khi kết hôn của nam nữ thời xưa: tam môi nghĩa là ba bà mối, gồm bà mối của nhà trai, bà mối của nhà gái và bà mối trung gian (làm mai hai bên); lục sính chỉ trình tự kết hôn cổ đại, bao gồm nạp thái, vấn danh, nạp cát, nạp trưng, thỉnh kỳ, thân nghinh (tham khảo) ↑

(2) chỉ hành động đoạt người yêu, mở rộng ra là cướp đồ của người khác

Chương 162: Tiễn đi đón lại

Hơ, nếu như lấy ta so với Tam Lục, đại khái bây giờ dùng một câu nói là có thể khái quát.

Đó chính là, yến tước sao biết biết chí thiên nga…

Nàng thì rất thanh cao đạm bạc, ta thì rất keo kiệt con buôn. Người ta không có việc gì liền đi du lịch, ta không có việc thì nằm trong nhà ngủ. Người ta theo đuổi chân lý, ta theo đuổi an toàn.

Ta dám nói, nếu như làm quyển tiểu thuyết viết ta và Tam Lục vào trong, Tam Lục hoàn toàn xứng đáng làm nữ chính, vừa đẹp, khí chất lại tốt, vừa si tình lại có cá tính, ta ấy à, nhiều lắm là vai phụ bình thường, lời thoại một hai câu, khi cần lôi ra để làm nền cho hình tượng rực rỡ của vai chính, ừ, trình độ như ta vậy, diễn nhân vật phản diện cũng diễn không được, nhân vật phản diện cũng phải có can đảm có kiến thức, phần lớn thời điểm còn phải rất đẹp… giống như Tam Thất.

Mặc dù tuổi ta cũng không nhỏ, nhưng ta lúc nào cũng theo thói quen, phân chia người ở trong lòng thành: người tốt, người xấu.

Ta cũng biết chuyện trên đời nào có đơn giản như vậy, người tốt và người xấu cũng đều có nhiều mặt. Thế nhưng không biết sao, có lẽ ta chính là sinh vật đơn bào như thế.

Ta bóng gió hỏi Tam Lục, chuyện của nàng với Lý Phù Phong định làm như thế nào. Tam Lục liếc mắt nhìn ta, cũng không trả lời câu hỏi của ta.

Ta cảm thấy, giấu giếm nàng, có lẽ không được. Nếu như sau này nàng biết được từ chỗ Lý Phù Phong, nhất định sẽ cảm thấy ta bây giờ có phải đang gạt nàng hay không. Thế những nếu nói với nàng, ta lại sợ phá hủy giao tình của chúng ta, lại không biết nên nên mở miệng như thế nào.

Tam Lục hẹn Tam Thất ba ngày sau, buổi tối chúng ta chen trên một cái giường ngủ, ta nói với nàng sự tình từ chia tay lần trước tới nay, Phượng Nghi cầu thân, ta tránh né, biến cố tại tiên hội Mai sơn, đoạn lữ hành tại ma vực ấy…

Tam Lục nói không nhiều lắm, đều là ta nói.

Bất quá nàng cũng nói lên vài chỗ nàng đã đi qua, người quen biết mặc dù không nhiều, lại đều rất có cá tính giống như nàng. Có người tu đạo, cũng có người thường.

“Tam Lục, thật ra. Ừm…” Ta căng thẳng hơi nói lắp. Ban ngày ta không có dũng khí nói. Bây giờ có lẽ là trong phòng rất tối, ta nhìn không thấy mặt nàng liền không căng thẳng nữa.

Nàng ngủ phía bên ngoài giường, thanh âm hơi khàn khàn: “Có chuyện thì nói.”

“Lý Phù Phong hắn ở tại Bàn Ti động một thời gian, mấy ngày trước vừa mới đi.”

Vừa bắt đầu, câu nói kế tiếp cũng dễ dàng hơn.

“Ừm, sau khi ngươi cho hắn uống canh luân hồi, hắn lại nhớ tới một số sự tình ba trăm năm trước. Khi đó, hắn là một tiểu đạo sĩ của Thục Sơn, ta quen hắn…”

Tam Lục cắt ngang ta: “Ta biết.”

“Hả?” Ta rướn người lên quay đầu, mặc dù thấy không rõ cái gì, thế nhưng, thế nhưng kinh ngạc của ta lại thực thực tại tại. Tam Lục biết? Nàng làm sao mà biết được? Biết từ khi nào chứ?

“Trước khi hắn tới Bàn Ti động, đưa phong thư cho ta, ta đã biết.”

Ta ngẩn ra ồ một tiếng, sững một hồi, lại nằm về gối.

Gió khẽ thổi lá cây ngoài cửa sổ vang lên xào xạc, trong phòng rất yên tĩnh.

Ta không biết nên nói cái gì.

Tam Lục cũng không lên tiếng.

Tại sao có thể như vậy chứ…

Ta cảm thấy chúng ta đây giống như một bộ phim tình cảm hạng ba, hơn nữa biên kịch chết giẫm còn viết tới đây liền mắc kẹt.

Ta tìm không ra lời thoại, cũng không có người diễn vai đối thủ với ta.

Ta trợn to mắt, không buồn ngủ chút nào.

“Ngươi không nên suy nghĩ quá nhiều, ngươi không có làm sai chuyện gì, vì thế không cần cảm thấy có lỗi với ta. Lại nói tiếp, ngươi biết hắn trước.”

“Ừm…” Ta vẫn là không biết nên nói cái gì.

“Đoạn kiếp trước ấy rất tốt đẹp, thế nhưng ta giờ đây đã hiểu, cắt đứt chính là cắt đứt, đã kết thúc, cho dù kiếp này ta có tìm được hắn, hắn đã biến thành một người khác…” Thanh âm của Tam Lục rất thấp, dường như khàn khàn, mang theo chút nghẹn ngào: “Ta từng yêu, từng trả giá, cũng từng nhận được. Vậy là đủ rồi.”

“Tam Lục… Ta, không biết nên nói cái gì.”

“Bộ dáng ngươi ban nãy chột dạ như thế, sợ ta trách ngươi sao?”

“Ta không phải chột dạ, ta là sợ, ừm, tổn thương giao tình của chúng ta, còn sợ ngươi đau lòng.”

“Lòng thì không có gì mà đau.” Tam Lục nói: “Nếu tổn thương, đã sớm tổn thương xong rồi.”

Hợ… Lời này thật sự làm cho người ta rất…
“Ngươi và Phượng tiền bối, như thế nào? Khi nào thì các ngươi làm chuyện vui, ta cũng không cần xưng hắn tiền bối.”

“Vậy ngươi tính gọi hắn là gì?” Ta khiêm tốn thỉnh giáo.

“Ngươi ngang hàng với ta, hắn nếu thành thân với ngươi, ta sao có thể lại gọi hắn tiền bối chứ.”

“Cũng phải…”

Trong lòng ta cuối cùng cũng buông xuống được một hòn đá lớn, Tam Lục thoạt nhìn cũng không còn chấp nhất với đoạn tình duyên kiếp trước ấy nữa.

Đây, đương nhiên… là chuyện tốt đi…

Phải không?

Ta có chút không xác định, cũng có chút bất an.

Ta không biết, dù sao, dường như còn có chỗ nào đó khiến ta chưa an tâm, thế nhưng nhất thời lại nhớ không ra rốt cuộc là chuyện gì.

Chậm rãi buồn ngủ, ta mới nhớ, ta tựa hồ chưa nói cho Tam Lục, Lý Phù Phong muốn xuất gia làm đạo sĩ.

Ừm, chuyện này hẳn là không quan trọng.

Còn nữa, ta phải khuyên Tam Lục, vẫn là không cần đi gặp mặt Tam Thất là tốt nhất.

Ta không cảm thấy Tam Thất hẹn nàng gặp mặt chỉ vì ôn chuyện đơn giản.

Trong đầu Tam Thất nghĩ cái gì, có lẽ cả đời ta cũng không hiểu.

Ta không biết lai lịch của nàng, không biết quá khứ cụ thể của nàng, không biết ái mộ của nàng đối với Phượng Nghi là thật hay giả, cũng không biết nàng về sau rốt cuộc tính toán thế nào.

Ta chỉ muốn cách nàng càng xa càng tốt, cả đời không cần gặp mặt không cần liên hệ.

Thế nhưng Tam Lục người này thực sự rất cố chấp, chuyện nàng quyết định chủ ý, người khác thế nào cũng khuyên không được.

Sáng sớm ngủ dậy ta búi tóc cho nàng, nàng tết đuôi sam cho ta, ta vừa mở hộp nữ trang để nàng chọn dây buộc tóc, vừa không ngừng thuyết phục. Lúc ăn cơm cũng nói, lúc dẫn nàng đi xem Kỳ Thạch lâm ở động sau vẫn còn nói, Tam Lục đã quyết tâm, ta nói như thế nào, nàng cũng không động đậy.

Ta hi vọng Phượng Nghi mau chút trở về, hắn nói chuyện chung quy có tác dụng hơn ta, Tam Lục luôn tôn kính hắn. Nếu như hắn bảo Tam Lục không nên đi, nói không chừng Tam Lục lại chịu nghe hắn.

Hôi Đại Mao khuyên ta: “Sư phó, người đừng quá để tâm vào chuyện vụn vặt. Tam Lục sư thúc nhiều năm như vậy tu luyện cũng rất chịu khó, kiếm pháp cũng không tệ. Nàng dù cho đi, thứ nhất chưa chắc gặp nguy hiểm, thứ hai nếu như lật mặt động thủ, nàng không chắc chắn sẽ thua, sư phó người nghĩ có lý hay không? Nếu như sư phó người thật sự lo lắng, chúng ta có thể hỏi thăm các nàng gặp mặt ở đâu… khụ, bố trí bố trí trước, đến lúc đó tính hay không tính toán người khác, cũng sẽ không để cho người ta tính kế ta chứ, sư phó người nói phải không?”

Thật sự là một lời bừng tỉnh người trong mộng!“Đại Mao ngươi thật sự là quá thông minh! Được, còn mạnh hơn sư phó ta!”

Hôi Đại Mao một mặt tự đắc một mặt còn khiêm tốn hai câu: “Đâu có, so với sư phó ta là không bằng, thế nhưng đầu heo mấy người bọn hắn, ta vẫn là hơn một chút.”

Đại Mao nói có lý, có điều muốn chạy tới chỗ các nàng gặp mặt bố trí, có lẽ không kịp. Nhưng ta có thể hạ hạ công phu trên người Tam Lục. Ừ, bó lớn tri thức Thải Mai sư cô dạy ta ta còn chưa có thực hành đâu, để cho Tam Lục toàn thân mang độc người khác không thể dính không thể chọc, cũng sẽ không độc đến bản thân Tam Lục, Thải Mai sư cô nói ít nhất cũng có ba loại biện pháp.

Ta đã quyết định chủ ý này, liền không khuyên Tam Lục đừng đến nơi hẹn nữa, ngược lại động tay chân trên y phục trên tóc thậm chí trên cả đồ ăn thức uống của nàng.

Có điều, khi chọn độc, ta không chọn hai loại độc lập tức toi mạng không thể giải.

Có lẽ người quá tốt chính là nói như ta đi… Cho dù Tam Thất bây giờ như người lạ với chúng ta, còn mơ hồ thành thế đối địch, ta lại ngay từ đầu đã không muốn đưa nàng vào chỗ chết. Lại nói, Tam Lục nếu như trên đường gặp phải người khác, hoặc là có biến cố gì ngoài ý muốn, độc này một khi phát ra, thì bất kể là bạn hay địch thì cứ hạ độc rồi hãy nói. Cho nên dùng độc có thể giải, cũng để tránh đúc thành sai lầm lớn. Ta còn muốn cùng đi với Tam Lục, có điều nghĩ cũng biết nàng tuyệt đối không thể nào đồng ý. Quả nhiên ta vừa nói liền bị nàng gạt bỏ. Ta còn cứng rắn kéo Tam Lục so kiếm pháp một lần với ta. Đương nhiên, nàng dùng kiếm, ta dùng dải băng và võng nhện cùng tiến lên. Kiếm pháp của Tam Lục thực sự rất sắc bén, cũng linh động phi thường, ta không xuất toàn lực, nhìn ra được nàng cũng là tay nghề điêu luyện.

Có điều, về chiêu thức ta có lẽ kém hơn nàng một chút, thế nhưng nếu như hợp công lực đấu pháp, nàng nhất định không bằng ta.

Đến buổi sáng hôm nàng phải đi, ta vẫn tiễn nàng tiễn thật xa, Tam Lục cười với ta: “Được rồi, quay về đi.”

“Ngươi nhất định phải cẩn thận! Tín hiệu ta đưa cho ngươi ngươi nhớ chưa? Nếu có gì không ổn phải mau cho ta biết.”

“Biết rồi.”

“Ừ, lòng phòng người không thể không có, ngươi, nhất định phải trở về êm đẹp cho ta.”

“Được rồi, đừng lề mề, ta cũng không phải lần đầu xuất môn.”

Ta nhìn thân hình Tam Lục bồng bềnh đi xa, trong lòng chung quy vẫn có chút không nỡ. Rầu rĩ quay lại Bàn Ti động, ta đây vừa mới tiến vào, Phượng Nghi cũng đã trở lại!

Ta xa xa thấy được hắn vào cửa, dáng người tao nhã cao ngất, mang theo một phần ý vị đặc biệt thong dong.

Lúc ta đứng lên va vào giá thêu lệch một chút, cũng không kịp đỡ, ba bước hai bước đuổi tới cửa, há mồm chính là câu nói ngốc:

“Đã về rồi?”

Lời này thật khờ, hắn đương nhiên là đã về.

Kết quả Phượng Nghi khẽ mỉm đứng lại trước người ta, cũng trả lời một câu nói ngốc không có ý nghĩa.

“Đã về.”

Hắn thực tự nhiên dắt tay ta đi vào trong phòng, ta quan sát hắn từ trên xuống dưới, thoạt nhìn không tính là vất vả tiều tụy, thoạt nhìn lần này xuất hành còn thuận lợi.

“Bên kia đều thu xếp ổn thỏa?”

“Đúng vậy, ta lập cấm chế ba tầng, còn có hai trận pháp phòng hộ, bọn họ không thể tùy ý đi ra, người bên ngoài cũng rất khó có thể đi vào.”

“Ừ…”

“Nhớ ta không?”

Ta vốn buột miệng nói ra liền muốn nói một câu: “Không nhớ.” Thế nhưng những lời này vừa tới bên miệng, ngoặt sang, lại rụt về, hàm hàm hồ hồ ừ một tiếng, đã không phủ nhận, cũng không thừa nhận.

Ngón tay Phượng Nghi nhẹ nhàng nâng cằm ta lên, ta ngẩn ra nâng mắt.

Môi hắn nhẹ nhàng chạm vào môi ta, nhẹ nhàng có loại hơi hơi tê dại.

“Nàng mấy ngày nay ở nhà làm những gì?”

Ta nâng tay lên đặt trên môi, nơi đó, sao lại ngứa như vậy chứ… Ngẩn một lúc mới đáp lời hắn: “Đúng rồi, ta mới vừa tiễn bước Tam Lục, Tam Thất hẹn nàng gặp mặt, ta khuyên nàng đừng đi, nàng không nghe ta.”

Chân mày Phượng Nghi hơi nhíu lại: “Thật không? Hẹn ở đâu? Gặp khi nào?”

“Chính là hôm nay, Tam Lục không chịu cho ta đi cùng nàng… Bất quá ta đã làm chút động tác trên người nàng.” Lại nói tiếp ta còn có chút đắc ý, một năm một mười nói bố trí của mình với Phượng Nghi, giọng điệu tranh công, cuối cùng vẫn là không yên tâm lắm: “Chàng nói, ừm, nàng không có việc gì chứ?”

Phượng Nghi sờ sờ đầu ta, động tác cực dịu dàng: “Tam Lục cũng rất khôn khéo, nàng không cần quá lo lắng.”

Chương 163: Một hồi hoan yến

Nếu có thể không lo lắng thì tốt rồi, ta tính các nàng dù cho thật lâu không gặp, có nhiều lời muốn nói hơn nữa, cũng không thể nói cả một ngày chứ? Nếu không có gì ngoài ý muốn, nhiều nhất ba năm canh giờ nên nói xong rồi. Cho dù các nàng xa cách gặp lại, còn cảm thấy giao tình thâm hậu, lại cùng nhau ăn một bữa cơm, cũng chỉ thế thôi. Từ khi qua trưa ta liền sai người vẫn thăm dò, xem Tam Lục trở về hay chưa. Ta đã nói với nàng. Nàng nếu như gặp xong còn phải về chỗ ta, hai chị em chúng ta còn có rất nhiều lời muốn nói đấy. Về phương diện khác, ta cũng thật sự là lo lắng.

Tam Thất người này…

Ờ, nàng tướng mạo rất đẹp, rất có tâm kế, thân thế kỳ dị, bây giờ còn có cái thân phận địa vị Điệp Ma — những điều kiện này góp lại, hai chữ phản diện hoàn toàn xứng đáng.

Mặc dù nàng và Tam Lục hẳn là không có gì xung đột, Tam Lục chưa từng giết chết những con thiêu thân của nàng ta, ừ… Hơn nữa là tình địch với nàng ta, hẳn phải là ta.

Mặc dù không rõ nàng đối với Phượng Nghi rốt cuộc thích thật hay giả, bất quá chúng ta giết nhiều thiêu thân như thế, đã kết thù với nàng.

Buổi chiều ta vẫn tâm thần không yên, mắt thấy mặt trời sắp xuống núi, Tam Lục vẫn chưa trở về. Ta rốt cuộc ngồi không yên, muốn phái người ra ngoài tìm, Phượng Nghi ngăn ta lại, nhưng hắn cũng không phải là khuyên ta đừng lo, mà là nói để hắn đi thăm dò nhanh hơn.

Cũng phải, thủ hạ của ta đều chạy dưới đất, nào có linh hoạt bằng bay trên trời? Có điều Phượng Nghi vừa mới đưa tin ra, Hôi Đại Mao liền chạy chậm tới: “Sư, sư phó! Tam Lục sư thúc đã trở lại.”

“A,” ta từ trên ghế đứng lên, cuối cùng cũng buông được tảng đá lớn trong lòng.

Tam Lục thoạt nhìn thần sắc như thường, không có gì không ổn. Ta cầm lấy tay nàng, liên tục hỏi nàng gặp mặt tình hình thế nào, bọn họ hàn huyên cái gì. Hôi Đại Mao xen miệng: “Sư phó, người nhưng thật ra trước để cho người ta ngồi xuống thở một hơi đã chứ.”

“A, đúng đúng.” Ta vung tay lên, đám nhện pha trà bưng điểm tâm lên.

Tam Lục chẳng qua là lắc đầu, nói: “Ngươi đừng hỏi, ta không có gì để nói.”

“Ơ?”

Đi lâu như vậy, lại không nói gì? Chẳng lẽ các nàng mắt to trừng mắt nhỏ đứng một ngày sao?

“Nàng không có đến.”

“Hả?”

Ta cực kỳ bất ngờ: “Không đến? Không phải nàng hẹn ngươi sao?”

“Đúng vậy, chúng ta hẹn là hôm nay không sai. Hơn nữa địa điểm cũng là nàng quyết định. Thế nhưng ta đợi một ngày, nàng không có tới.”

“Vậy lại kỳ quái…”

Tam Lục lắc đầu, hiển nhiên cũng đoán không ra manh mối gì.

“A, đúng rồi, Phượng Nghi đã trở lại, buổi tối chúng ta cùng nhau ăn cơm, ta đã bảo Hôi Đại Mao đi chuẩn bị, đều là món ngươi thích ăn.”

“Vậy ta sẽ không khách khí. Đúng rồi, ta tùy thân mang theo một chút rượu mật, vừa lúc buổi tối lấy ra cùng nhau uống đi.”

“Được được!” Ta vui vẻ cười híp mắt. Sương sớm và rượu Tam Lục cất đều là mỹ vị, thuần hậu thơm ngát, hơn nữa ta đã lâu không được uống! Mấy lần trước chúng ta gặp mặt đều đúng lúc gặp chuyện, cũng không có kịp đòi nàng một ít về trữ.

Tam Lục hỏi Phượng Nghi, ta chỉ chỉ phía sau: “Hắn làm cho ta phiền không chịu được, vừa rồi Đại Mao nói ngươi đã đến rồi, hắn đi ra phía sau. Ừm… Khụ, ta nói Bàn Ti động ta ở quen, không muốn chuyển chỗ. Hắn nói vậy hắn có thể dời đến, cho nên đi phía sau quy hoạch chỗ ở cho mình.”

Tam Lục hơi ngẩn ra, sau đó cười tủm tỉm với ta.

Ta bị nàng cười mặt đỏ tai hồng. Cũng may chúng ta không phải người ngoài, hơn nữa ta luôn quen da mặt dày, cũng không quá e lệ, liền nói: “Đến đến, Tống cô nương mời trước tiên nghỉ một lúc đi, đổi bộ xiêm y, đợi yến hội chuẩn bị xong, tiểu nhân lại đến mời Tống cô nương nhập tiệc.”

Hôi Đại Mao đích thực là là một nhân tài quản gia, không cần lo lắng, yến hội ca múa đều sắp xếp thỏa đáng. Ừm, so với hắn, Chu Anh Hùng chính là nhân tài bảo tiêu giữ nhà hộ viện, gì cũng không cần hắn nghĩ, chỉ để ý vung quả đấm ai ái nhào tới liền đánh…

Tuy rằng thời gian rất gấp, nhưng cũng may trong động chúng ta tích trữ hàng hóa sung túc, làm được cả bơi trong nước tươi sống ờ… không có bay trên trời.

Phượng Nghi mặc áo dài màu xanh nhạt, Tam Lục đổi bộ váy dài xanh lơ, ta vẫn là ăn mặc bình thường, áo ngoài đỏ phối hợp với váy vàng, muốn bao nhiêu tục có bấy nhiêu tục. Phương diện quần áo trang điểm này ta không thành thạo lắm, Phượng Nghi không chỉ một lần chê cười ta, sau đó lúc hưng trí thay ta phối hợp quần áo kiểu tóc và trang sức, có điều hôm nay cũng không phải xuất môn, Tam Lục cũng không tính là khách, ta mặc tùy tiện, hắn cũng chỉ làm như không nhìn thấy.

“Đến đến đến, khó được Tam Lục tới, hôm nay nhất định ăn ngon, uống say!” Hôi Đại Mao rót đầy rượu cho mỗi người chúng ta. Một mùi thơm trong veo xông vào mũi, ta còn chưa uống, đã cảm giác mình say rồi.

“Rượu ngon thật!”

Mặc dù ta không thích uống rượu, nhưng rượu của Tam Lục không giống, không cay chút nào!

Ưm, rượu này uống vào, trong miệng cảm giác sền sệt, trong cổ họng trơn trơn, thực thoải mái.

Phượng Nghi thử một ngụm, hắn và Tam Lục không thân, cũng không có gì để nói, ta vội vàng tiếp đón: “Dùng bữa dùng bữa.”

Cách một mảnh bụi hoa, ca múa Hôi Đại Mao an bài bắt đầu.
Trên bàn tiệc chay mặn đều có, lại bưng lên một lồng bánh bao ta chỉ đích danh muốn làm, bên trong có măng thái chỉ, nấm Khẩu Bắc, đậu hủ và rau núi, mùi vị rất tuyệt, ta nếm một miếng, hương vị còn ngon hơn trong tưởng tượng, xem ra mấy con chuột già dưới quyền Hôi Đại Mao thực sự là già thành tinh rồi, thức ăn chay này làm còn ăn ngon hơn thịt.

“Phượng Nghi, chàng nếm thử, toàn bộ là chay, hương vị thế nào?”

Hắn cắn một miếng, ăn dễ coi hơn xa ta.

“Ừ, quả thực không tồi, rất ngon.”

“Chàng thích không? Vậy ngày khác bảo bọn họ làm cho chàng ăn sáng, ăn với cháo.”

Trong mắt Phượng Nghi lộ ra ý cười dịu dàng, thấp giọng nói: “Được.” Dừng một chút, còn nói: “Cảm ơn đã lo lắng.”

“Nè, chàng khách khí với ta cái gì.”

Hắn liếc mắt nhìn ta, chậm rãi nói: “Đúng vậy, là không cần khách khí.”

Khụ, một câu nói rất bình thường, thế nào được hắn nói loại ngữ khí này, loại vẻ mặt này, loại ánh mắt này… Ta cảm thấy rất không được tự nhiên, cúi đầu ho khan một tiếng, lại cắn miếng bánh bao… Ách, cái này, ta vừa rồi vừa cao hứng, đã quên bánh bao này ta đã cắn, liền bị Phượng Nghi nếm, bây giờ ta lại cắn…

Không có gì không có gì, dù sao chúng ta cũng… hôn cũng hôn rồi, ăn cái bánh bao cũng không có gì.

Quay đầu nhìn nhìn Tam Lục, nàng tựa hồ không để ý động tĩnh bên này của chúng ta, đang nhìn biểu diễn bên kia.

Trong tộc Hôi Đại Mao thực sự là nhân tài đông đúc ha.

Trên sân khấu diễn các loại kịch chuột gả con gái, không biết có phải vì đám chuột này thích tụ tập thích náo nhiệt hay không. Dù sao chỉ cần chúng ta tới làm khách, tất cả bọn chúng đều như lên cơn, mỗi người tựa như phát cuồng, hăng hái ấy nói dễ nghe là tinh thần phấn chấn, nói không dễ nghe là quần ma loạn vũ.

Bây giờ còn ổn, trên đài đang diễn kịch.

Hợ… Bản cải biên của Nghĩa yêu truyện (1).

Khái quát mà nói, đây là câu chuyện một tiên nữ yêu một con chuột yêu, có thể nói yêu hận kéo dài, khúc chiết phức tạp, tuyệt đối là bộ kịch tình cảm đau khổ diễn cương quá mức, khụ, ta dám nói tình tiết này nhất định là chính bọn nó sửa, ta nhớ rõ trên trấn dưới người ta diễn chính là một tiên nữ yêu một thư sinh, đến chỗ chúng ta nhập cảnh tùy tục, thư sinh thì không có, Bàn Ti động đặc sản chính là chuột yêu và nhện tinh.

Ừ, tiên nữ và chuột yêu lưỡng tình tương duyệt, thế nhưng lại xông ra hai yêu tinh vì ghen sinh hận tới phá rối, còn có đạo sĩ hòa thượng diễn kịch.

Ta uống vài chén rượu mật, gặm một cái chân thỏ nướng vừa giòn vừa thơm. Tam Lục chỉ ăn một ít rau xanh, nàng không thích ăn thịt, không giống như ta. Phượng Nghi cũng không ăn cái gì, thế nhưng những điểm tâm đậu chiên ngô hạt thông, thêm ít đường trắng, hắn ngược lại ăn non nửa bàn.

Những con chuột vây xem diễn kịch giúp vui cực bất mãn với vai ác trên đài, lúc nhìn thấy tiên nữ mắc mưu, chuột yêu chịu khổ, oa oa kêu loạn, ném lên đài nào bát nào đĩa giầy rách khăn lau rách.

Ta cười lăn, còn bị một ngụm rượu sặc, vịn lưng ghế dựa vừa ho vừa cười, thở không ra hơi. Phượng Nghi qua vỗ lưng thuận khí cho ta, thuận tay đưa trà của hắn cho ta.Ta ngửa đầu uống hết trà, lúc buông chén, Tam Lục đang nhìn ta.

Khụ, lần này bị nàng thấy.

Vẫn là có chút xấu hổ. Ta và Phượng Nghi mặc dù quen biết lâu, hơn nữa bây giờ cũng quen, một số chi tiết, tỷ như bánh bao vừa nãy, còn có chén trà này, ta đều quen rồi…

Ừm, có lẽ Tam Lục nghĩ chúng ta còn chưa có thành thân đi.

Ta cười cười với nàng, nàng không có vẻ mặt gì, quay đầu đi tiếp tục xem diễn.

Hôi Đại Mao cười híp mắt đứng một bên, mặt mày hồng hào, dám chắc hắn mượn cơ hội ăn bớt, trộm rượu mật uống không ít.

Ta lại gắp một miếng thịt viên, còn chưa có đưa tới bên miệng, trên đài thét to một tiếng, thanh âm vang vô cùng, tay ta run lên, viên rớt.

Thật mất mặt…

Viên rơi xuống ngực, sau đó lăn đến váy, một đường lại trượt xuống dưới đất…

Khụ, được rồi, ta biết ta vốn không có hình tượng gì.

Ta cúi người xuống, Phượng Nghi kéo ta một cái: “Rớt cũng không cần nhặt.”

“Ta là sợ giẫm phải.”

Ta cúi người xuống, lặng lẽ làm một pháp thuật nhỏ với ngực và váy mình, liền sạch sẽ như mới.

Khẽ bắn viên dưới đất kia một cái, cũng là biến mất không thấy.

Ừm, gầm bàn phong quang vô hạn…

Phượng Nghi đi chính là một đôi hài miệng vuông đầu mây bằng vải xanh, thực hợp với hắn.

Tam Lục đi một đôi giày thêu trăng rằm, trăng rằm chỉ bạc vô cùng tinh xảo.

Ta thẳng người, nhìn thấy cái chén của Phượng Nghi trống không, rót một chén trà bưng cho hắn. Phượng Nghi uống một ngụm, liếc mắt nhìn ta.

Ta xoa xoa mũi.

Tiên nữ trên đài bị lừa, cho rằng chuột yêu vô tình phụ nghĩa, muốn về thiên cung. Lúc này yêu tinh lừa nàng lộ ra chân diện mục, cuồng tiếu một trận: “Ha ha ha, tiên cô, tiên y của ngươi đã bị chúng ta đốt, ngươi rốt cuộc trở về không được! Vẫn là ngoan ngoãn lưu lại làm áp trại phu nhân của ta đi!”

Hôi Đại Mao phía sau bỗng nhiên không nói tiếng nào, theo cột nhà mềm nhũn tê liệt ngã xuống.

Ta quay đầu nhìn Tam Lục, nàng cũng đang nhìn ta.

“Tam Lục, rượu của ngươi, tác dụng chậm thật nha.”

Bên môi nàng lộ ra một nụ cười, có vẻ rất lạnh, thế nhưng rất đẹp.

Đây là một loại tổ hợp kỳ dị.

Vẻ mặt Tam Lục luôn lạnh, thế nhưng nụ cười này lại khiến người ta cảm giác diễm lệ vô song.

Vậy thật sự là kỳ quái a kỳ quái.

Nàng đứng lên, ánh mắt theo từ trên mặt ta chuyển qua mặt Phượng Nghi, sau đó lại dời về.

Nàng đang cười, thế nhưng ánh mắt rất lạnh, lạnh như dao.

Chú thích

(1) Nghĩa yêu truyện: một tác phẩm ghi lại truyền thuyết Bạch xà truyện

Chương 164: Đổi hồn

Ta có đôi khi cảm thấy, ta người này rất ngốc.

Thế nhưng phần lớn thời gian, người đối xử với ta như đồ ngốc, đều không chiếm được lợi gì từ ta —

Ờ, tỷ như hiện tại.

Tam Lục, hoặc nói, thoạt nhìn là Tam Lục, nét mặt của nàng, giống như một kẻ ngốc.

Bất quá khi nhìn Phượng Nghi, ánh mắt của nàng không đồng dạng như vậy.

Có thương tiếc, có oán hận, có… ừm, đây không phải là ánh mắt của Tam Lục.

Đây là ánh mắt của Tam Thất.

Hoặc nói, là ánh mắt của Điệp Ma.

Ôi, loại xiếc biến thân biến biến biến này, Phượng Nghi giả dạng làm Hôi Đại Mao đã lừa gạt ta một lần, sau đó ta mấy ngày qua đương khi thần kinh quá nhạy cảm, nàng lại biến thành Tam Lục…

Không đúng!

Ta ngẩng đầu, nàng biến thành Tam Lục, ta có thể nhìn không thấu, xem Phượng Nghi tuyệt sẽ không nhìn không ra.

Vì cái gì, Phượng Nghi cũng không có vạch trần nàng?

“Điệp Ma đại giá quang lâm Bàn Ti động, thật sự là chậm trễ.” Phượng Nghi chậm rãi nói, cầm cái chén trên tiệc kia lên, lại ngửi ngửi nửa chén rượu mật còn lại trong chén: “Cảm giác rượu này ngửi, nếm, uống vào, đều làm người ta say sưa, trong đó không biết có huyền cơ gì?”

“Cũng không có gì. Trong rượu này trộn một ít tiêu dao tán. Loại thuốc này có vị cay cay, thế nhưng lại dùng phấn hoa của hoa địa ngục pha vào, cũng sẽ không bị người nếm ra. Hơn nữa, ta biết phượng hoàng là bách độc bất xâm, thế nhưng, cho dù là độc vật bình thường hơn nữa, sau khi trộn phấn hoa địa ngục, ngươi cũng khó chống đỡ.” Biểu tình của Tam Thất, khuôn mặt và thanh âm của Tam Lục, loại tổ hợp quỷ dị này khiến người ta cảm thấy phía sau lưng mọc lông.

Ta khiêm tốn thỉnh giáo Phượng Nghi: “Tiêu dao tán là làm cái gì? Nghe qua tên rất phong nhã nha.”

“Độc dược mãn tính hóa tán công lực, làm cho nàng không thể động đậy.” Phượng Nghi đơn giản giải thích thuật ngữ cho ta.

Tam Thất cười lạnh một tiếng: “A. Ngươi thật sự là nghe rộng nhớ nhiều. Có điều, bây giờ biết, đã chậm.”

“Ngươi là dùng thuật đổi hồn phải không, thân thể này đích thực là của Tam Lục, thế nhưng bên trong lại là hồn của ngươi.” Phượng Nghi gật gật đầu. Thanh âm rất thấp, nghe tựa hồ hữu khí vô lực, rất mệt mỏi: “Vì thế ta không nhìn ra ngay từ đầu.”

Ta lại quan tâm chuyện khác.

“Tam Lục đâu? Nàng hiện giờ ở nơi nào?”

“Ngươi còn có rảnh lo lắng nàng ta? Ngươi trước tiên lo cho chính ngươi đi.”

Tam Thất đi về phía ta, ngón tay nàng xẹt qua cằm ta, chậm rãi di lên trên.

Móng tay nàng rất lạnh, ta cảm thấy nơi bị nàng sờ lẫn không sờ, lông tơ đều dựng thẳng, làn da căng lên.

“Phượng Nghi, ta không rõ, nàng ngốc như vậy, diện mạo bình thường, vừa không cầu tiến tới, cũng không hiểu phong tình. Ngươi rốt cuộc… xem được gì ở nàng?”

Ta ít nhất thiện lương hơn ngươi. Ta lặng lẽ oán thầm nàng trong bụng, như Tam Thất, xinh đẹp thì xinh đẹp, thế nhưng nếu ngủ một cái giường với nàng, thật lo ngày mai vừa mới tỉnh giấc có phải phát hiện cơ thể đã bị thiêu thân nàng nuôi ăn sạch hay không.

“Loại chuyện này, có thể nói đạo lý sao?” Ta vẫn là nhịn không được nói: “Ta không xinh đẹp, lại không thông minh biết tính kế bằng ngươi, vậy hắn nhất định phải thích ngươi sao?”

Mặc dù móng tay của nàng thật dài, cũng để trên mí mắt ta, ta vẫn nói ra.

“Ngươi câm miệng!” Ngón tay nàng dùng sức hơn, xem tình thế kia tựa như rất muốn móc mắt ta.

“Thông minh tài trí cũng phải dùng ở chính đạo, mà đẹp xấu bề ngoài trong mắt của ta cũng không quan trọng. Thứ ta nói thẳng, ta nếu như ưa sắc, nhìn chính mình trong gương không phải được rồi sao?”

“Ha ha ợ…” Ta nhịn không được bật cười, bị Tam Thất bóp nghẹt.

Được rồi, ta vẫn là thức thời chút, không nên lại chọc tức nàng thêm một bước.

Kịch trên đài không diễn nữa, mấy con ma men phía dưới đài cũng không ồn ào. Chúng nó ít nhiều cũng phát hiện trong sảnh xảy ra biến cố, thế nhưng, lại nhất thời không dám tới gần.

“Bề ngoài không quan trọng? Vậy ta quẹt trên mặt nàng mấy vết, cũng không cần nhiều, chỉ bốn vết thôi, ngang hai vết, dọc lại hai vết, bôi thêm độc hủ thi cho nàng, vậy nửa đời sau của nàng, cũng chỉ có thể biến thành một quái vật người gặp người sợ. Như thế ngươi còn có thể ở bên nàng? Còn nói không cần diện mạo của nàng sao?”

Nàng vừa nói, đầu móng tay xẹt qua xẹt lại trên mắt ta. Xem ra nàng thật sự muốn móc mắt ta ra ha, ừm, nữ nhân nữ yêu ghen tị ấy là phi thường điên cuồng, nói không chừng nàng chỉ móc mắt ta còn chưa hả giận, móc ra còn muốn ném dưới đất giẫm giẫm đạp đạp mới hết giận.

“Ta thật hối hận, năm đó… gặp được ngươi bên ngoài Đào Hoa quan, căn bản không nên nhất thời thiện tâm, cứu ngươi con nhện độc tinh này!” Tam Thất ngữ khí oán độc, ta thực vô tội trả lời nàng: “Nếu như chỉ có mình ngươi đi qua gặp phải ta, ngươi có lẽ sẽ không cứu ta. Bất quá khi đó không phải còn có Tam Lục ở đó sao, hơn nữa mật hoa cứu ta là nàng cho, không phải ngươi, nghiêm chỉnh mà nói cứu ta chính là Tam Lục mới đúng.”

Bàn tay Tam Thất vung lên, sau đó tát thật mạnh về phía ta.

Ừ, nàng tuy rằng chưa từng luyện cái loại công phu thiết sa chưởng (1), nhưng muốn thay ta hủy dung chính là dư dả.Có điều, ngay trước lúc bàn tay nàng sắp đánh lên mặt ta… thời khắc nghìn cân treo sợi tóc như thế, tay nàng dừng lại.

Ánh mắt Tam Thất lộ ra nét mặt hoảng sợ, nàng nổi giận quát: “Ngươi giở trò quỷ gì?”

“Này, giở trò quỷ chính là ngươi chứ?” Ta chậm rì rì đứng lên: “Chính ngươi chạy đến động của ta, lại cho chúng ta uống rượu độc, còn muốn hủy dung ta, nói cứ như ta ám toán ngươi ấy.”

“Ngươi sao có thể…” Đầy mặt nàng là khiếp sợ và nghi vấn: “Ngươi rõ ràng uống nhiều rượu như vậy!”

Tình thế lập tức đảo ngược, Tam Thất trừng mắt nhìn ta đứng lên, còn phủi phủi tay áo, nàng vẫn duy trì tư thế vừa nãy, tay vẫn là muốn đánh người, nhưng rốt cuộc đánh không nổi nữa.

Phượng Nghi cũng đứng lên, kéo tay ta qua, xem mạch thay ta, lại buông.

“Các ngươi đều, không có uống?”

“Uống.” Ta gật đầu: “Rượu thơm như vậy, ta ban đầu lại không phát hiện ngươi có vấn đề, cho nên thật sự uống.” Ta hỏi nàng: “Ngươi không thấy lạ ngươi vì sao không thể nhúc nhích sao?”

“Khẳng định là ngươi âm thầm tính kế!” Nàng hiện tại cũng chỉ có thể động động mồm mép.

Ôi, thoạt nhìn rõ ràng là khuôn mặt của Tam Lục, thế nhưng ánh mắt oán độc, ngữ khí âm trầm, thế nào cũng làm cho ta cảm thấy không được tự nhiên.

Tam Lục đâu? Trong lòng ta treo ở không trung, muốn lập tức có được đáp án, thế nhưng lại sợ…

“Nàng không cần lo lắng, loại thuật đổi hồn này chỉ có thể trao đổi sinh hồn, nói cách khác, Tam Lục nhất định còn sống.”

“Thật ra, ta thật sự không muốn tính kế ngươi.” Ta gật đầu với nàng: “Là chính ngươi chạy tới, Bàn Ti động của ta đương nhiên không phải đầm rồng hang hổ, ít nhiều phải có chút thủ đoạn tự bảo vệ mình.”

Đây là tơ quấn.

Cho dù công lực của Tam Thất cao hơn ta, cũng cao không được mấy lần. Hơn nữa…

Nói không phúc hậu, nàng và Tam Lục đều là côn trùng có cánh, ta lại dệt võng, tơ quấn trời sinh là có thể khắc chế các nàng.

“Vậy, Tam Lục…”

Hiện tại không có tung tích của Tam Lục, tuy rằng Phượng Nghi nói nàng còn sống, thế nhưng, còn sống cũng chia rất nhiều loại a, nhảy nhót lung tung cũng là sống, nửa chết nửa sống cũng là sống. Ta mặc dù có bố trí trên người Tam Lục, nhưng thân thể của Tam Lục ngay trước mặt chúng ta, chẳng qua là hồn bên trong không phải là bản tôn.

Tam Thất tuy rằng không thể nhúc nhích, thế nhưng, nàng không lộ ra hoảng loạn một chút nào.

“Tam Lục nha đầu kia hiện tại ở đâu, chỉ có ta biết. Nếu như ta không quay về, nàng cũng nhất định mất mạng.”

Thật đê tiện!Nàng dùng thuật đổi hồn gì đó kia, đổi chính mình vào trong thân thể Tam Lục, thật sự là một mũi tên hạ hai con chim, một là không đến mức bị nhìn thấu thân phận ngụy trang, hai là, cho dù sự tình bại lộ, nàng cũng không sợ hãi.

Tuy rằng thủ đoạn vô sỉ, thế nhưng hữu dụng. Bây giờ chúng ta ném chuột sợ vỡ bình, kiêng dè an nguy của Tam Lục, không thể làm gì nàng.

“Quên đi, thả nàng ta đi.”

“Hả?” Ta quay đầu nhìn Phượng Nghi.

“Bắt nàng ta đổi chỗ về cho Tam Lục, nàng hẵng giải quấn cho nàng ta, nếu không…” Phượng Nghi lạnh lùng cười: “Người muốn mạng của Điệp Ma, cũng không ít, không nhọc tự chúng ta động thủ.”

Ta quay đầu.

Tuy rằng biết Phượng Nghi nói có lý, thế nhưng, trong lòng ta lại cảm thấy khó chịu.

Người xấu âm mưu bại lộ, sau đó, sau đó… thế nào cũng không dễ dàng buông tha nàng như vậy.

Nhưng Tam Lục nhất định rơi xuống trong tay nàng!

Ta hận nghiến răng, oán hận trừng nàng một cái — cho dù hiện tại muốn đánh nàng vài cái trút giận cũng không được, đây chính là thân thể của Tam Lục mà, đánh mặt mũi bầm dập gãy xương đứt gân, sau khi đổi về chịu tội không phải là Tam Lục sao?

Vẻ mặt của Tam Thất vừa oán độc, lại vừa đắc ý. Thấy vậy cơn giận dữ trong lòng ta cọ cọ bốc lên, đừng nói ba trượng, ba mươi trượng cũng có!

“Nàng đi xem Đại Mao.”

“A, đúng.”

Ta kêu đám nhện bị dọa sợ ngoài sảnh tiến vào, khiêng Đại Mao đến chỗ thoáng khí, vừa rồi ta bị Tam Thất khống chế, các nàng chỉ dám đứng ở cửa sảnh, cũng không dám vọt vào. Đại Mao không có trở ngại lớn, chẳng qua là hôn mê bất tỉnh. Ta dùng tơ nhện rút dược tính ra cho hắn.

Tính mạng không lo, chẳng qua là nhất thời chưa tỉnh.

Trong trà vừa nãy ta rót cho Phượng Nghi thả dược vật giải độc, có điều, ta vẫn không yên tâm lắm.

Tam Thất nói trong thứ chúng ta vừa mới uống trộn phấn hoa của hoa địa ngục… Hoa địa ngục, vừa nghe tên khiến cho người ta cảm thấy không phải thứ thiện lương gì.

Thứ này, ta có ấn tượng mơ hồ. Thật lâu lúc trước, Tam Thất từng hỏi thăm Phượng Nghi.

Còn nữa, ngay không lâu trước, chúng ta từng nhìn thấy trong đình viện tại ma cung, cái loại đóa hoa màu đỏ tươi chói mắt này.

Tam Thất rốt cuộc, bắt đầu tính kế từ bao lâu trước?

Độ sâu xa của mưu tính, độ độc của tâm cơ của nàng… làm cho người ta không rét mà run.

Thật muốn để nàng chạy sao?

Đây không phải là thả hổ về rừng ư?

Ta quay đầu liếc mắt nhìn đại sảnh, Phượng Nghi đỡ tay đứng, hắn đang nói cái gì với Tam Thất, có điều thanh âm không lớn, ta chỉ mơ hồ nghe được mệnh định gì đó, lại là chí bảo gì đó.

Ta có chút mờ mịt, cúi đầu nhìn hai tay mình.

Hôi Đại Mao rên rỉ một tiếng, chậm rãi mở mắt ra.

“Sư, sư phó…” Hắn nháy mắt mấy cái, xem ra thanh tỉnh một chút, sau đó lộ ra biểu tình ngượng ngùng: “Ta cư nhiên uống rượu? Thật dọa người…”

Ta không lên tiếng, con nhện nhỏ bên cạnh bảy miệng tám lưỡi nói với hắn sự tình, thật ra các nàng cũng không hiểu phức tạp của chuyện này và chi tiết đã trải qua, Hôi Đại Mao lại nghe mà sắc mặt trắng bệch, một tay níu tay áo ta: “Sư phó, người không sao chứ?”

“Không sao. Ngươi biết, rượu kia ta uống thì uống, thế nhưng dược tính lại không độc được đến ta.”

Phía dưới đầu lưỡi ta đè một viên tơ, tiêu dao tán của Tam Thất cũng vậy, phấn hoa cũng thế, hết thảy bị nó hấp thu.

Mà trong chén trà ban nãy ta rót cho Phượng Nghi kia, âm thầm thả bảo bối Thải Mai sư cô cho ta, bạch sương thảo lộ, là thánh phẩm giải độc của tiên giới.

Chú thích

(1) thiết sa chưởng: chưởng sắt, tên của một công phu võ thuật do rèn luyện bàn tay mà có

Chương 165: Đệ nhất lục ngũ chương

Dù cho ta có không tình nguyện hơn nữa, vẫn không thể không đạt thành hiệp nghị với Tam Thất. Nàng đổi Tam Lục lại cho chúng ta, mà chúng ta thả nàng.

Căn cứ ý nghĩ lòng phòng người không thể không có, ta nhỏ giọng hỏi Phượng Nghi: “Nếu như khi nàng đổi Tam Lục về động đậy cái gì… Khụ, chàng có biện pháp gì phòng bị không?”

Phượng Nghi mỉm cười không nói.

Ta nghĩ có hắn tự mình giam giữ, Tam Thất đùa giỡn không được trò gì.

Sau giữa trưa ngày hôm sau, Tam Thất sai người đưa Tam Lục đến ngoài Bàn Ti động, sau đó lại làm phép đổi chỗ hồn phách của hai người.

Ta giải trói buộc của tơ quấn, thả nàng đi.

Hai bên đều không nói thêm gì.

Tới nông nỗi này rồi, đã không còn gì để nói.

Quan hệ của chúng ta, từ bằng hữu, tỷ muội… bây giờ biến thành quan hệ đối địch.

Biết đâu, là tình địch, biết đâu không.

Có lẽ là một lần bị rắn cắn, ta nhìn chằm chằm Tam Lục ước chừng một khắc đồng hồ, nhìn thấy nàng cực không kiên nhẫn trừng mắt với ta, ta mới gật đầu xác định, đây là Tam Lục.

“Ngươi trúng bẫy của nàng thế nào?”

Tam Lục lắc đầu không nói.

“Ai. Ta cũng không phải người ngoài, nói cho ta nghe cũng không mất mặt.”

Dù sao nàng chính là không nói, nhưng sau đó lại giống như nghĩ đến cái gì, nói cho ta biết: “Tuy rằng ta bị nàng ám toán, nhưng… đây cũng là chuyện tốt. Giao tình của ta với nàng, từ nay về sau là thật sự không còn một mảnh. Lần sau lại gặp phải nàng, mọi người không còn là bằng hữu nữa, khi ta ra tay, sẽ không lại bận tâm tình cũ.”

Ta nho nhỏ nói thầm: “Ngươi đã sớm không nên để ý tình cũ cái gì. Hơn nữa, ngươi và nàng cũng không làm gì, lấy đâu ra nhiều tình cũ như vậy mà để với chả ý.”

Tam Lục dựng thẳng lông mày nhéo ta, mặc dù nhéo không đau, nhưng then chốt là nàng chỉ toàn nhéo trên chỗ thịt ngứa của ta.

Ta cười không thở nổi.

Thế nhưng trong lòng ta hiểu rõ, trong lòng Tam Lục nàng… rất khổ sở.

Có thể có một bằng hữu quen biết làm bạn, có thể có mấy trăm năm giao tình, thế nhưng bây giờ, lại nói trở mặt liền trở mặt.

Ta có thể lĩnh hội, bởi vì, loại tâm tình này ta cũng từng trải qua.

Lúc vừa biết chuyện của Tam Thất, ta cũng thất vọng, khổ sở, tức giận, nghi hoặc… Tam Lục lúc này, giống như ta khi đó.

Cười mệt mỏi, đùa đủ, chúng ta ngồi trong sân, cứ ngồi như vậy.

“Tam Bát, giữa chúng ta, có thể cũng có một ngày như thế hay không?” Thanh âm của Tam Lục rất thấp, không nghe kỹ sẽ không để ý những lời này của nàng.”

“Sẽ không.” Ta khẽ nói.

“Tam Thất nàng… Không, có lẽ phải nói là, Điệp Ma, ta hôm qua tới chỗ hẹn, ta hỏi nàng, trước khi gặp ta, nàng có phải từ ma vực mà đến hay không. Nàng thừa nhận, ngay từ đầu, con bướm nhỏ đầy màu sắc khả ái xinh xắn chúng ta biết kia chưa từng tồn tại, ấy chẳng qua là ngụy trang của nàng.”

Ta không cảm thấy bất ngờ. Hiểu biết tại ma vực, khiến ta đã đoán được, nàng đầu tiên là Điệp Ma, sau đó mới biến thành Tam Thất mà chúng ta biết.

“Nàng nói nàng cũng không muốn làm Điệp Ma mà sinh tồn, vừa lúc kích động cấm chế phong ấn của ma vực, phá ra một khe hở rất nhỏ, đi vào nhân gian, chẳng qua một thân tu vi đều tổn thất khi đi qua khe hở đó, cho nên lúc gặp ta, nàng đang tu luyện từ đầu… Ta vẫn không biết, nàng vẫn che giấu rất tốt. Nàng nói nàng không muốn thành ma, bất quá, ta biết những lời này của nàng cũng không phải là lời thật. Nếu như nàng thật sự muốn đoạn tuyệt với quá khứ, vậy khi ở tại Đào Hoa quan, nàng vì sao muốn hỏi dò Phượng tiền bối tìm hiểu hoa địa ngục chứ? Nàng… Tam Thất mà chúng ta biết, thật ra chưa từng tồn tại, nàng là Điệp Ma, vẫn luôn là.”

“Ừ, ta cũng nghĩ như vậy. Thế nhưng, trong lòng vẫn là cảm thấy khổ sở. Khi đó ta gặp được hai người các ngươi, sau đó mới có thể bái sư tiến vào Đào Hoa quan, bằng không, ta có lẽ sẽ đông lạnh đói mà chết, không có cơ hội học bản lĩnh, sẽ không biết Tử Hằng Phượng Nghi bọn họ.”

Gặp gỡ của đời người, thực sự là khó có thể dự đoán.

“Đúng rồi, ta hình như vẫn chưa có cám ơn ngươi, lần đầu tiên gặp mặt, ngươi đã cho ta uống hơn phân nửa lễ vật định hiến cho quan chủ, xem như đã cứu ta một mạng đấy.”“Được rồi, những chuyện này cũng không cần nói. Muốn nói cứu mạng, ngươi đã cứu ta mà, trước kia thì không nói, chuyện lần này… Chẳng những ta trúng kế của Điệp Ma, còn suýt nữa làm phiền hà ngươi và Phượng tiền bối.”

Ta vỗ mạnh bờ vai nàng: “Không có việc gì! Dù sao chúng ta đây không phải vẫn tốt sao? Sự tình đã qua, cũng đừng suy nghĩ nữa. Có điều rượu mật kia của ngươi, lần này là bị nàng lấy đi ha.”

Tam Lục cười: “Là bị nàng lấy một ít, nhưng ta còn có không ít. Ngươi và Phượng tiền bối sắp đại hỉ, còn lại mấy chục bình này, đều lưu cho ngươi dùng khi đãi khách đi.”

Ta vừa nuốt nước bọt, vừa hớn hở cảm ơn: “Hì, vậy ta sẽ không khách khí. Có điều ta không dùng để đãi khách, ta muốn giấu riêng, tự mình chậm rãi uống.”

Cách đó không xa, Chu Anh Hùng bọn hắn đang bị Hôi Đại Mao dạy dỗ kêu loạn oa oa.

Phượng Nghi thì đánh cờ trong đình bên kia, tự mình chơi cờ với chính mình.

Ta cảm thấy trong lòng thực yên tĩnh.

Bằng hữu của ta, người yêu của ta, người nhà của ta…

Ta hi vọng tất cả đều bình an.

Ta cũng hi vọng, loại bình an này, loại hạnh phúc này, có thể thật dài thật lâu, viên viên mãn mãn mãi.

Thế đạo bên ngoài, vẫn là rối ren.

Sau khi Tam Lục cáo từ không lâu, ta lần lượt nhận được mấy phong thư.

Tam Lục viết, phụ cận kinh thành đã rất không thái bình, sơn trang của nàng mấy lần bị đạo sĩ quấy nhiễu. Lý Phù Phong cũng gửi thư tới, hắn chính thức theo vị quốc sư lão đại kia chuyên tâm tu đạo học nghệ, thế nhưng gần đây, bọn họ có mấy đồng môn tu vi thâm hậu đều hao tổn, chỉ có một thân chịu trọng thương trở lại trong quan, những người khác toàn bộ bỏ mình, ngay cả di thể cũng tìm không được.

Tử Hằng cũng có một phong thư đến, hắn nói gần đây mặc dù nhàn tản, thế nhưng bầu không khí toàn thể tiên giới đã càng ngày càng căng thẳng, một vài người tu tiên đều chủ trương muốn hàng yêu diệt ma, cũng có một vài người chỉ lo thân mình. Còn có rất nhiều người lấy yêu thân đắc đạo thành tiên thì mơ hồ có ý đồ đồng tình trợ giúp ma đạo, tiên giới cũng không an bình như ngày xưa nữa, có lẽ, cho tới bây giờ cũng chưa từng an bình, chẳng qua là hiện tại, mùi thuốc súng càng ngày càng nồng nặc, hắn cảm khái một câu tại cuối thư, đến tột cùng nơi nào, mới có thái bình an ninh thực sự?

Ta lo lắng gia tộc của hắn vẫn ép sát hắn không tha, trong thư của hắn lại không viết việc này.

Bên ngoài phân chính tà, ma và đạo, đen và trắng… Tất cả mọi người đều đang gian nan đi về phía trước, cho dù không biết đường mình chọn là đúng hay sai, cũng phải kiên trì đi xuống.

Thật ra, mọi người thường thường không có cơ hội gì để lựa chọn.
Trước mặt chúng ta, thật ra chỉ có một con đường.

Chỉ có thể tiến về phía trước, không thể lui về phía sau.

Trong Bàn Ti động cũng đi một vài con chuột tinh và nhện tinh. Ta không có miễn cưỡng bọn chúng lưu lại, chẳng qua là sau khi bọn chúng đi rồi một lần nữa cải tổ trận pháp ngoài động với phòng hộ của sơn động.

Ta coi tất cả đám chuột và nhện trong Bàn Ti động như người thân, thế nhưng, ai có chí nấy, không thể miễn cưỡng. Cuộc sống trong Bàn Ti động là bình tĩnh yên ổn, nhưng các yêu tinh còn trẻ khí thịnh lại cảm thấy đây nặng nề giống như nước lặng, không phấn khích chút nào. Trong bọn chúng có rất nhiều người không chịu bình thường như thế, muốn đi ra ngoài rèn luyện, hoặc là rõ ràng đi vào thành vạn ma mà ma đạo xây dựng kia. Cũng có yêu quái đến Già Hội sơn, có khi là tạm dừng nghỉ chân, có thì lại là chạy tới vì danh khí của Bàn Ti động. Ta không ra mặt, Hôi Đại Mao và Chu Anh Hùng đuổi từng người bọn hắn đi.

Thải Mai sư cô đến thăm chúng ta một lần, nàng nói chuyện chưa bao giờ quanh co lòng vòng nói bóng nói gió, trực tiếp hỏi chúng ta tính khi nào thành thân, hiện tại thế đạo không yên ổn, mau chút thành thân, cũng để cho một đám trưởng bối bọn họ an tâm. Ta không biết nên nói cái gì, Phượng Nghi thay ta giải vây, giải thích vì công phu ta hiện đang tu luyện không thích hợp thành thân.

Ta nhớ tới Phượng Nghi lần đó nói, hắn không ngại chờ. Bởi vì hắn biết cán cân trong lòng ta nhất định sẽ dần dần nghiêng về phía hắn.

Ta có đôi khi nhìn bộ dáng xinh đẹp tuấn dật của hắn, cũng cảm thấy mình lần lữa như vậy thực sự rất không nên. Chẳng lẽ phải chờ tới khi mỹ nam tử biến thành mỹ lão đầu nhi, chúng ta mới có thể kết vợ chồng?

Hôi Đại Mao cũng nhìn không được, hắn đột nhiên toát ra câu: “Sư phó, ta cảm thấy người nhất định đầu thai sai rồi, người không nên là con nhện.”

Ta sửng sốt, chẳng lẽ Đại Mao hắn có thể nhìn ra kiếp trước ta thật ra là một người, kiếp này đầu thai nhầm vào con nhện? Hắn làm sao thấy được? Chẳng lẽ ta có sơ hở gì sao?

Hắn sau đó lại nói: “Người không nên đầu thai làm con nhện, hẳn là đầu thai làm rùa mới phải. Lá gan vừa nhỏ, tính tình vừa chậm. Gặp chuyện một cái, liền vội vàng rụt đầu vào trong mai rùa. Làm chuyện thì chần chần chừ chừ. Người rốt cuộc muốn kéo dài hôn sự tới khi nào đây?”

Được, làm ta sợ nhảy dựng, thì ra hắn là nói chuyện này, ta còn tưởng rằng bí mật lớn nhất của ta bị người biết chứ.

“Sư phó, nói thật ra, người tốt như Phượng tiền bối người nếu bỏ lỡ, có lẽ không chỗ để tìm. Người cũng không phải thiên tiên đại mỹ nữ, vừa không thông minh, cũng không có đồ cưới gì, người nói xem người có cái gì đáng giá để do dự? Ta cảm thấy nên do dự chính là Phượng tiền bối mới đúng chớ, đẹp bên ngoài không có, bên trong cũng không đâu, ôi, ta nếu là người ấy à, liền vội vàng nhào tới dựa vào hắn mới phải!”

“Ngươi im lặng có được hay không.”

Hắn nói chuyện cũng quá trực tiếp, không cho ta mặt mũi chút nào.

Phượng Nghi cũng không nhàn rỗi, hắn bảo ta xem qua áo cưới hắn chuẩn bị cho ta… Nói về thứ này hẳn là tự ta chuẩn bị mới phải? Thế nhưng hắn lại chuẩn bị trước.

Ngày đó hắn mỉm cười đưa cho ta một cái hộp bảo ta mở ra xem, ta tưởng thứ gì bình thường, cũng không để ý liền mở ra.

Thế nhưng trong nháy mắt mở ra, ta cảm giác mình cả hô hấp lẫn nhịp tim đều ngừng lại.

Xiêm y kia hoa mỹ… không thể nói rõ.

Kim quang xán lạn, dị thải huy hoàng.

Mỹ lệ vô hạn giống như màu cầu vồng phản xạ trên mặt sông, giống như… tia sáng đầu tiên của phương đông lúc mặt trời mọc.

Thanh âm trầm thấp của Phượng Nghi giống như gió nhẹ.

“Đây là tập hợp lông trăm loài chim mà kéo thành tơ, lấy ráng màu chín tầng trời mà dệt thành vải…” Phượng Nghi nhẹ nhàng ôm lấy ta từ phía sau: “Ta nghĩ, sau khi nàng mặc nó vào, lại là bộ dáng bậc nào, nhất định, rất đẹp…”

Ta qua một lúc lâu, mới tẻ ngắt nói: “Là quần áo đẹp, không phải ta đẹp.”

“Quần áo này, làm nền cho nàng.” Trong thanh âm của hắn có ý cười, nhưng nhiều hơn lại là nhu tình mật ý, còn say lòng người hơn cả rượu mật của Tam Lục.

“Mặc nó vào vì ta đi.”

Ý tứ bên trong những lời này, ta đương nhiên hiểu rõ.

Cầm lấy bộ áo cười xinh đẹp kia, ta cảm thấy… mình đang phạm tội.

Đáp ứng là phạm tội, không đáp ứng càng là phạm tội…

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau