BÀN TI ĐỘNG 38 HÀO

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Bàn ti động 38 hào - Chương 156 - Chương 160

Chương 156: Thế giới này biến hóa rất nhanh

“Ta thấy được Tiểu Tâm rồi, nàng còn sống, hơn nữa công lực còn tinh tiến hơn trước đây. Nàng vốn ở chỗ đầm nước đó, vốn dĩ muốn chờ, cũng không phải ngươi, thế nhưng ngươi vừa vặn gặp phải, mà an bài của vị bá phụ kia của ta cho nàng, thời cơ cũng đã hoàn toàn chín muồi. Linh Tuyền cung thất bại thảm hại, mà ghế trống quyền lực khi nó ngã xuống do Chính Hòa cung, Tử Vi cung, cùng với bá phụ ta ba nhà phân chiếm, phần lớn những người có được danh hiệu của Thánh Linh cung, đều đã bị tước chức vụ và quân hàm phá đi tiên cốt, có người bị trục xuất, có người bị nhốt… Cây đổ bầy khỉ tan, đã không còn ai nhắc tới, không còn ai lại nhớ bọn họ.”

“Tuy rằng lòng hại người không thể có, nhưng lòng phòng người không thể không. Tam Bát, cho dù là có là người thân cận hơn nữa, cũng không được hoàn toàn giao phó tín nhiệm của mình, nói như vậy, tựa hồ là những lời lặp đi lặp lại cũ rích. Thật lâu trước kia, ta đã nói với ngươi như vậy. Thế nhưng cho đến ngày nay, ta mới biết thực sự cần nhớ những lời này chính là bản thân ta. Ta và Đổng Thục Hàm mặc dù từ ban đầu cũng không phải là vợ chồng ân ái gì, nhưng chướng ngại, hiểu lầm giữa chúng ta, đã giống như một ngọn núi không thể rung chuyển. Cho dù ta mở rộng lòng dạ tiếp nhận nàng, cũng sẽ bị từng tầng tính kế hoàn toàn hủy diệt quan hệ giữa chúng ta. Ta không giúp được nhiều, chỉ có thể khiến cho cảnh ngộ bị trục xuất của nàng thoáng dễ chịu hơn chút.”

“Ta vốn không muốn nói cho ngươi biết việc này, ta nghĩ, lấy tính cách của ngươi, có lẽ sẽ không hiểu trong này có bao nhiêu tính toán, nhưng sẽ cảm giác được trong này có vô số đau đớn. Ta chẳng qua là muốn lại lặp lại câu nói ấy, bảo vệ chính ngươi cho tốt.”

“Người sai khiến Yên Song đi ám sát ngươi, ta mặc dù không tìm được, nhưng ta nghĩ, chung quy chính là hai ba người ấy… Vô cùng có khả năng là tộc nhân của ta. Bọn họ có lẽ từ chỗ Tiểu Tâm nhận được tin tức, biết ta từng tặng thủy linh châu cho ngươi, rối rắm gút mắc trong đó, lại liên lụy tới bí mật của Ngao gia, sau khi ta biết chuyện này, ngoại trừ tức giận, còn cảm giác thấy bất đắc dĩ cùng với bi thương thật sâu.

Ta vẫn muốn làm vẻ vang cho gia tộc, ta hi vọng có thể rửa sạch những khuất nhục với kỳ thị mà xuất thân của ta mang đến. Ta hi vọng, ta có thể giống như mẫu thân ta kỳ vọng, được tộc nhân tiếp nhận, thừa nhận, coi trọng, thậm chí… Thế nhưng tất cả điều đó, dưới so sánh lợi ích khổng lồ của gia tộc, trước mặt dục vọng của trưởng lão và rất nhiều người còn khó lấp hơn cả vực sâu dưới đáy biển, mới ấu trĩ và nực cười làm sao.”

“Ta nghĩ, ta sẽ không lại ép dạ cầu toàn, cũng sẽ không lại mặc cho gia tộc bài bố.”

“Sau khi quyết định như vậy, ta cảm thấy vô cùng thoải mái, cõng gánh nặng đã sắp ngàn năm, cuối cùng cũng bỏ rơi được. Chức hàm bây giờ này mặc dù cao hơn lúc đầu, nhưng không phải là thực chức. Ta nghĩ, ta cũng sẽ không ở tại vị trí này quá lâu. Thế nhưng sau khi dứt bỏ tất cả, ta bỗng nhiên có loại cảm giác mờ mịt, không biết đi đường nào, có lẽ ngươi sẽ cười nhạo ta đi?”

“Lúc ngươi và Phượng Nghi bên nhau, cũng là có thể giao nghi vấn trong trái tim hoặc là một số lời muốn nói, tận lực đều nói ra, hiểu biết lẫn nhau, mới có thể càng thêm thân thiết và quan tâm nhau.”

“Nếu định xuống ngày cưới, đầu tiên nhất định phải cho ta biết.”

“Ý dài giấy ngắn, lời chưa nói lúc gặp lại sẽ nói rõ với ngươi. Trân trọng.”

Ta chậm rãi đọc phong thư này trong lòng.

Ta cảm thấy sự tình viết trong thư, dường như không chân thực.

Đột nhiên như thế, lập tức người xấu không xấu.

Người tốt cũng không tốt.

Tiểu Tâm chưa chết?

Hơn nữa, nàng trúng vu cổ, lại bị nhốt trong đầm nước, cũng là giả tạo sao?

Ta không nghĩ ra, thật sự…

Ngày đó ta gặp được con cá vàng ấy, trông có chút giống Tiểu Tâm, mới làm cho ta chú ý, cùng xuống đầm nước với nó. Nàng nói, nàng ở trong này rất tốt, có thể cách Tử Hằng rất gần…

A, đúng, nói như vậy, đích thực là có một kẽ hở không thể nói rõ.

Ta vẫn cảm thấy nàng thầm mến Tử Hằng.

Hơn nữa, nếu như giống như ta suy đoán lúc trước, là Đổng Thục Hàm sai người hạ thủ ám toán nàng, vậy, nhất định là xuất phát từ, tâm lý ghen tị. Đã như vậy, cũng sẽ không để nàng lại chỗ bất cứ lúc nào có thể sẽ bị Tử Hằng phát hiện, gần trong gang tấc như thế, để nàng ôm phần tâm tư làm ta đồng tình, cảm động ấy, vẫn canh giữ ở đó. Đúng vậy, ta lúc ấy cảm thấy bi thương, đồng tình, cảm động, đồng thời cảm thấy phẫn hận và căm ghét bàn tay đen phía sau màn.

Đổng Thục Hàm nếu là nữ nhân ác độc ghen tị như vậy, theo ta đoán, có lẽ sẽ quẳng nàng đi rất xa, hoặc là dứt khoát giết chết nàng thần không biết quỷ không hay, chấm dứt hậu hoạn đi?

Chứ đừng nói chi là, về sau nhìn thấy bàn canh ấy.

Thế nhưng bây giờ ta lại được bảo, tất cả ấy đều là, một tuồng kịch.

Thì ra màn diễn ở đầm nước đó là chờ Tử Hằng, lại bị ta bắt gặp…

Còn nữa, nếu trong canh kia hầm, không phải Tiểu Tâm, vậy… trông rất giống nàng, lại vừa vặn ở rất gần đó…

Trong canh ấy, canh ấy là con cá nhỏ tên là Tiểu Muội ta vừa gặp đó sao?

Vậy, lẽ nào hạ thủ với nàng ta, là Tiểu Tâm mà nàng ta luôn miệng gọi Bích tỷ tỷ sao? Nàng ta nhu thuận như thế, có đồ ăn nhất định trước tiên nghĩ mang về chia cho Tiểu Tâm…

Ngón tay ta hơi buông lỏng, giấy viết thư từ trong tay ta rơi xuống, bị gió nhẹ lập tức thổi xa.

Không không, hẳn là sẽ không phải Tiểu Tâm làm thế với nàng ta chứ… Có lẽ, là người khác đã hạ thủ.

Thế nhưng, Tiểu Tâm nàng, có biết chuyện này không?

Phượng Nghi chậm rãi đi tới, nhặt giấy viết thư dưới đất lên. Một tay hắn nâng hộp đựng thức ăn, mỉm cười: “Thư xem xong rồi…” Ngữ khí của hắn rất nhanh thay đổi không còn thoải mái nữa: “Như thế nào? Trong thư nói cái gì sao? Hay là, nàng cảm thấy không thoải mái?”

“Ta…” Ta muốn mở miệng, thế nhưng vừa mở miệng phát thanh âm của mình đang run, run rất lợi hại. Giống như… mùa đông bỗng nhiên đến đây, thổi một trận cuồng phong, gió ấy lạnh như thế, khiến ta cảm thấy sợ run lên.Phượng Nghi cầm cánh tay ta, linh lực ấm áp, dồi dào theo tay hắn truyền tới, chảy qua hai cánh tay ta. Ta khẽ thở ra một hơi, cảm thấy thân thể giống như ngâm trong nước nóng, rất thoải mái.

So với vừa rồi thả lỏng hơn nhiều.

“Làm sao vậy?”

“Thư, chàng, cũng xem thử đi…”

Phượng Nghi lật giấy viết thư, hắn xem rất nhanh, ta thì nhìn mặt nghiêng của hắn, Phượng Nghi tựa hồ không có biểu tình, tính toán và âm mưu với ta mà nói không thể tưởng tượng nổi trong thư viết, với hắn mà nói tựa hồ không có kích thích gì quá lớn.

“Vì sao lại, như vậy chứ…” Ta vẫn không thể tin tưởng, Tiểu Tâm lại là như vậy.

Giống như lúc trước, ta không thể tin Tam Thất thực ra không phải bướm mà là thiêu thân của ma vực biến thành.

Rốt cuộc người bên cạnh ngươi, đều có vài khuôn mặt sao?

Ngươi có xác định, ngươi biết, chính là khuôn mặt chân thực của bọn họ không?

“Thì ra là vậy, nàng chắc là bị dọa rồi.” Phượng Nghi gấp thư lại cho vào phong, đặt một bên, sau đó vươn tay qua ôm lấy ta.

Ôm ấp của hắn kiên định mà ấm áp như thế, tựa hồ có thể che hết thảy mưa gió và nguy hiểm.

Ta vùi đầu vào ngực hắn, tưởng tượng mình là con chim đà điểu, chỉ cần giấu đầu đi, những lừa dối và tổn thương ấy đều không tồn tại, đều chưa phát sinh.

Ta biết, hiện thực không tốt đẹp.

Hiện thực rất tàn khốc.

Nhưng ta luôn sẵn lòng tin tưởng bằng hữu bên cạnh ta, đều tốt.

Có lẽ ta vĩnh viễn không thể nghĩ ra một âm mưu tính toán.

Có lẽ ta vô luận không bao giờ nghĩ ra người ngoài âm mưu trù tính, hai mặt thế nào sau lưng…

Ta thực ngốc, ta biết.
Đầu nhện rất nhỏ, vốn cũng không có khả năng quá thông minh.

Tám chân quá phát triển, đầu óc quá giản đơn.

Ta bây giờ không muốn suy tư, không muốn tìm tòi, ta chỉ muốn, trốn một lát như vậy.

Ta cũng quên mất, ta còn chưa có tha thứ cho Phượng Nghi.

Thế nhưng, ta bây giờ cảm thấy hắn, cũng không đáng ghét như thế.

Hắn vẫn có chuyện gì đó lén gạt ta, hơn nữa, lại biến thành bộ dáng của Hôi Đại Mao, còn cho ta uống thuốc đắng như vậy…

Thế nhưng giấu giếm của hắn bây giờ suy nghĩ, tựa hồ cũng không phải sai gì lớn, dù sao, dù sao… biết Lý Kha là chuyển thế của Lý Phù Phong là một chuyện, ta sẽ làm như thế nào là một chuyện khác. Hắn bây giờ có trí nhớ kiếp trước, bất quá, lại dường như cũng không có được phần tình ý và chấp nhất của kiếp trước ấy. Hơn nữa, còn có Tam Lục vắt ngang trong đó.

Ừm, hắn biến thành Hôi Đại Mao, được rồi, ta có thể nói với chính mình hắn là để cho tiện chăm sóc ta.

Chén thuốc rất đắng kia, ta cũng đã nôn lên người hắn…

A, không nghĩ. Bây giờ không nghĩ nữa.

Nhiệt độ trên người Phượng Nghi, luôn khiến ta cảm thấy ấm áp.

Hắn ôm ta, nhẹ nhàng vuốt tóc ta.

Ta nhớ ra, trên quảng trường tại ma cung, hắn cũng ôm ta như thế, hiện ra nguyên hình, bảo vệ ta chặt chẽ bên dưới cánh của hắn, kết quả ta không sao, chính hắn lại biến thành một con gà nướng…

Mưa vẫn tiếp tục rơi xuống, Phượng Nghi nhẹ nhàng vỗ vỗ đầu ta: “Được rồi, Hôi Đại Mao không dám lại đây, sợ nàng sẽ mắng hắn đánh hắn, bất quá hắn chuẩn bị điểm tâm nàng thích, đến thừa dịp nóng ăn đi.”

Điểm tâm chứa trong hộp đựng thức ăn làm phép này sẽ không nguội, nhưng ta cũng hiểu Phượng Nghi là muốn dời đi lực chú ý của ta, gật đầu.

Phượng Nghi ngồi bên cạnh ta, mở nắp khay thức ăn ra, một trận mùi thơm ngào ngạt, dễ ngửi.

“Đây là lợn viên chiên, bánh cuộn bơ có nhân, nàng trước tiên nếm thử canh ngọt này.”

Phượng Nghi lấy ra một bát canh, ta bây giờ vừa nghe đến chữ canh liền cảm thấy không thoải mái, lắc đầu.

“Thịt viên đi.”

Phượng Nghi mở nắp bát ra, ta nhón thịt viên ăn.

Ưm, mùi vị thật tuyệt, thanh đạm ngon miệng, không thấy ngấy chút nào.

Hơn nữa rất thơm.

“Chuyện không vui thì đừng nghĩ về nó nữa, nàng bây giờ quan trọng nhất là điều dưỡng thân thể cho tốt.” Phượng Nghi lại cầm một miếng bánh cuộn bơ đưa cho ta: “Nếu như sớm biết trong thư viết việc này, ta sẽ không giao cho nàng.”

“Đây cũng không phải lỗi của chàng, hơn nữa, Tử Hằng cũng không biết ta bây giờ thân thể không tốt, nếu như biết, hắn khẳng định sẽ không viết những chuyện này.”

“Bánh cuộn thế nào?”

“Ngon lắm a, xốp xốp, không cứng không mềm, không ngấy không nhạt, mức độ vừa đủ.”

Bánh cuộn bên ngoài là vỏ bơ, bên trong cuộn chính là khoai môn còn có nhân của một vài loại mứt hoa quả khác, thứ này làm xong ăn ngay mới ngon, để lâu một chút, vỏ bơ bên ngoài sẽ bị nước của nhân bánh thấm ướt, mà nhân bánh bên trong cũng vì bị hút hết nước mà không đặc nữa.

“Ừ, Đại Mao hắn tự mình động thủ, sau đó vội vàng cho vào hộp bảo ta mang tới, rất là dụng tâm.”

Ta hừ một tiếng: “Vậy cũng không thể mua chuộc ta chỉ bằng một cái hộp bánh cuộn, ta vẫn còn giận hắn mấy ngày. Rõ ràng hắn là đồ đệ của ta, không có đạo lý không giúp sư phó đi giúp người ngoài.”

“Ta sao là người ngoài chứ,” Phượng Nghi nói: “Ta là sư công của hắn mà… Ừm,” bị ta hung hăng trừng một cái, hắn lại thêm câu: “Tương lai, sớm muộn chạy không được.”

Chương 157: Tiễn người tiễn đến cửa lớn

Có lẽ có động lực, dưỡng thương ngược lại có hiệu suất… Nhưng giải thích của Phượng Nghi đối với chuyện này là, bởi vì lúc ta hôn mê bất tỉnh chỉ có thể dựa vào hắn điều trị kinh mạch thay ta, cho nên rất chậm, thế nhưng chờ ta tỉnh lại, có thể tự mình vận khí điều tức, kiềm chế chân khí linh lực đi loạn, vì vậy khỏi đương nhiên cũng nhanh hơn.

Ừ, quả nhiên vẫn là chính mình đáng tin nhất.

Người của Lý gia lại một lần đến chào từ biệt, ta thiếu chút nữa nhận không ra Lý viên ngoại — lúc này mới vài ngày không gặp, hắn sao lại tiều tụy thành như thế? Thì ra vóc người tròn trùng trục ấy miễn cưỡng gầy một vòng, cằm tròn tròn cũng không thấy, ừ, vẻ mặt có chút uể oải, áo choàng lụa căng phồng trên người ban đầu, bây giờ rộng lùng thùng treo trên người.

Ợ… Nhìn vành mắt đen kia của hắn, có phải mấy ngày này đều mở mắt ngủ hay không?

Đương nhiên, ta hiểu tâm tình của hắn, tìm nhi tử lại tìm ra một ổ yêu quái, nơi này đại yêu mấy con, tiểu yêu đầy đất, mấy người thường bọn họ ở đây, áp lực rất lớn, tám phần ăn không ngon ngủ không yên. Hơn nữa nhi tử của hắn ấy à, lại không nghe lời. Còn cháu trai trong tộc đi cùng hắn kia, lại chọc họa bị trói, cũng không biết sống hay chết — Ừ, nếu là đặt vào kiếp trước của ta, loại biện pháp giảm béo hiệu quả nhanh này sẽ bị quy kết là biện pháp giảm béo áp lực hoặc là biện pháp giảm béo nguy hiểm đi?

Hắn uể oải nói trong nhà còn có chuyện phải làm, không tiện quấy rầy, vậy nên muốn cáo từ. Ta nhìn nhìn Lý Phù Phong phía sau hắn…

Khí chất của hắn, còn có diện mạo, đều cho ta một loại cảm giác như thật như giả.

Có chút giống Lý Kha trong trí nhớ của ta, thế nhưng, nhìn kỹ, lại không giống lắm.

Đúng rồi, hắn bây giờ là một người tên Lý Phù Phong, bất quá, bị cưỡng ép nhét vào một đoạn ký ức của Lý Kha.

Ừm, hắn thoạt nhìn khí sắc rất tốt, so với lần đầu tiên ta thấy hắn khi trở về, vầng trán có vẻ sáng sủa hơn nhiều. Có lẽ, những lời nói của chúng ta ngày đó, thật sự…

Đèn không đốt không tỏ, lời không nói không rõ, quả nhiên rất có lý.

“Ừm…” Ta cũng không muốn lưu bọn họ ở lại lắm. Nếu ở thêm, nhỡ một con chuột tinh hoặc là nhện tinh nào đó bỗng nhiên hiện hình, hoặc là làm chuyện gì khác người khác, dọa sợ bọn họ ốm một hai người, vậy cũng không tốt.

Hơn nữa. Lý Phù Phong ở đây, Phượng Nghi luôn luôn đè ép tâm sự.

Hắn đang lo lắng.

Ta biết. Bởi vì Phượng Nghi hắn không chút nào che giấu lo lắng của hắn đối với Lý Phù Phong.

Một gã bụng dạ hẹp hòi… Bất quá, ta lại không thấy giận.

Bởi vì ta hiện tại có thể cảm nhận được, Phượng Nghi nghiêm túc cỡ nào với ta.

Hắn nắm ta rất chặt, có một loại khí thế bắt buộc.

Ừm, còn ta…

Dù sao, không cảm thấy hắn đáng ghét.

Ta cảm thấy hắn rất chân thật, rất kiên định.

Không còn là con chim phượng hoàng cao ngạo chỉ có thể nhìn không thể chạm ngày trước.

Ta nói vài câu khách khí, sau đó sai người bưng một bàn vàng bạc lớn không dùng được với chúng ta tới, thứ nhất đưa cho bọn hắn an ủi, thứ hai coi như là lộ phí đi đường. Giọng nói của Lý viên ngoại run rẩy, thấy vàng bạc cũng không lộ ra bản sắc thương nhân, liên tiếp chối từ. Ngược lại Lý Phù Phong rất thản nhiên nhận lấy để một bên, gật đầu nói: “Đa tạ lo lắng. Phụ thân, người và cô cô đi về trước thu thập một chút, ta sau đó sẽ đi.”

Lý viên ngoại cực lo lắng liếc hắn một cái, bất quá cũng không nói gì, run run rẩy rẩy, cầm bàn lộ phí nặng nề kia đi. Ôi, lấy tiền còn lấy miễn cưỡng như thế, xem ra là bị dọa không nhẹ, có lẽ kiếp sau cũng không muốn giao thiệp với yêu quái nữa.

“Thế nào, Phượng tiền bối hôm nay không ở đây?”

“Hắn về đỉnh Đông Dương, xử lý một vài chuyện trong tộc, nói cơm trưa không trở lại ăn, qua trưa mới trở về.”

“À,” hắn chỉ chỉ bên ngoài: “Hôm nay thời tiết rất đẹp, Đào cô nương nếu như thân thể còn chịu được, thì tiễn ta hai bước đi.”

Hắn có lẽ là có lời gì muốn nói.

Thật ra thân thể ta không sao cả, chính là Hôi Đại Mao và Phượng Nghi vẫn chưa yên tâm. Chúng ta ra khỏi cửa phòng, Hôi Đại Mao liền đi theo phía sau xa xa, vừa không quá xa, cũng không quá gần.

“Ta lần này không trở về nhà.”
“Hả?”

“Ta đi kinh thành, tổ gia gia niên kỷ lớn, mặc dù tinh thần hắn vẫn tốt, thế nhưng lại nói với ta rất nhiều lần, hắn muốn tìm một truyền nhân. Ta hồi bé lớn lên bên cạnh hắn, hắn nói ta là người có tư chất tốt nhất trong số hậu bối, dạy ta không ít điều. Chẳng qua là phụ thân nhất định không chịu cho ta làm đạo sĩ, vì thế ta không có học đạo thuật, một chút kiếm thuật vẫn là khi nhàm chán học để cường thân kiện thể. Mấy ngày nay trải qua bất đồng, ta cũng suy nghĩ rất nhiều, quan trường cũng không thích hợp với ta, ta cũng không thích buôn bán trong nhà… Ta nghĩ, ta sẽ đi chăm sóc tổ gia gia. Nếu như hắn thực sự hi vọng, vậy ta sẽ làm đồ đệ của hắn, tương lai tiếp nhận vị trí của hắn.”

“A? Ngươi còn muốn làm đạo sĩ sao?”

Đây… chẳng lẽ là đạo sĩ kiếp trước làm chưa hết nghiện? Đời này lại làm tiếp?

Ta có chút khó hiểu: “Chẳng lẽ trừ ngươi ra, hắn tìm không ra truyền nhân khác? Hắn không có đồ đệ hậu bối khác? Trong Quốc Sư quan không có đạo sĩ nào khác có bản lĩnh?”

“Chuyện trong này, rất khó nói. Phía dưới quốc sư, đương nhiên còn có mấy vị đạo trưởng hộ pháp, nhưng lòng của bọn họ cũng không như nhau, có người chỉ muốn siêu thoát phàm trần, có người lại có tâm công danh lợi lộc quá nặng. Hơn nữa tổ gia gia bất quá là một phái trong đạo gia, thực lực của vài phái khác cũng không yếu, vị trí quốc sư này mặc dù không có thực quyền thực hàm, nhưng cũng…” Hắn nở nụ cười hiểu rõ: “Xem ta, nói nhiều như vậy. Ngươi là yêu, ta lại bàn với ngươi.”

“Ừm…” Ta cũng không biết nói cái gì cho phải, cứ đến thời điểm mấu chốt miệng của ta liền ngốc muốn chết, cũng không biết nói cái gì.

Ta không cảm thấy làm đạo sĩ là chuyện hay gì, thế nhưng ta lại không biết nói thế nào.

“Làm đạo sĩ có cái gì tốt chứ?” Ta nhỏ giọng nói thầm.

“Làm đạo sĩ, cũng không có gì không tốt mà. vui vẻ thế tục người khác yêu thích, đối với ta cũng không có nhiều sức hấp dẫn. Ta đã từng nói với ngươi, ta thích cuộc sống tự do. Không riêng gì về thân thể, còn có tâm hồn, bình thản, yên tĩnh, tự do tự tại.”

Mấy câu đó của hắn nói vô cùng tự nhiên, từ đáy lòng…

Hợ, được rồi, có lẽ hắn thật sự nghĩ như vậy.

Làm đạo sĩ, có lẽ chính là một loại lý tưởng của đời người.

Thật ra chính ta cũng là một người tu đạo, chẳng qua ta tu chính là yêu đạo…

Hắn nếu làm đạo sĩ, ừm, Tam Lục mà biết, sẽ nghĩ như thế nào đây? Lại sẽ làm như thế nào đây?

“Được rồi, vậy ngươi… nếu như đã tự nghĩ rõ ràng, ta đây cũng không nói cái gì. Vật này… tặng cho ngươi.”

Ta lấy ra một cái túi tơ nho nhỏ từ trong tay áo ra, đưa cho hắn.

“Đây là cái gì?”“Ừm, vật nhỏ, không đáng gì.” Ta nói: “Đây là ta tự mình dệt trong lúc rảnh rỗi, ừm, tuy rằng nhìn túi nhỏ, bất quá có thể chứa nhiều. Bên trong chỉ có ba loại tơ. Một loại ta gọi nó là tơ dính… Ách, tên này hơi buồn cười, nhưng rất hữu dụng, nếu gặp phải nguy hiểm gì, tung nó ra, dính chặt khoảng một trăm người tuyệt đối không có vấn đề, khi nguy cấp nói không chừng có thể cứu ngươi một mạng. Ngươi xem, mở như vậy, là có thể ném. Loại thứ hai tên là dính ngã… Loại này rất độc rất độc, dính vào làn da, hoặc là hòa trong nước bị người uống, tuyệt đối liền ngã xuống một cái, chết không đền mạng.” Ta vừa nói vừa nhìn sắc mặt của Lý Phù Phong, hắn ngược lại dường như không có cảm thấy buồn cười, hay là bị dọa sợ, cũng không có lộ ra vẻ mặt khinh thường.

“Loại thứ ba tên là tơ tầm tung, ừm, tơ này nếu như dính vào trong tóc người, tuyệt đối là như giòi bọ, trừ phi người này đã chết, nếu không khẳng định không lấy xuống được. Ừm, thế nhưng tơ này khi cách không xa, có thể cảm giác được hành tung và phương hướng của người này. Cách xa, tỷ như, ngươi ở trong thành, hắn ở ngoài thành, sẽ không hiệu nghiệm lắm, thật ra tác dụng không lớn, vì thế ta cũng chưa từng dùng. Bất quá đối với ngươi có thể sẽ có ích.”

“Đa tạ.” Hắn chân thành nói: “Đều là bảo bối cực hữu dụng, ta cũng không khách khí với ngươi.”

“Ừm, còn nữa…” Ta lấy ra mấy cái bình nhỏ từ dưới đáy túi: “Đây là… ừm, một trưởng bối của ta tặng, đổ ra, mỗi ngày uống một viên với nước, rất cường thân ích thọ. Phía dưới này là thuốc trị thương, dù cho chém đứt ngón tay, chỉ cần phần đứt vẫn còn, bôi cái này, rồi nối lại, có thể khôi phục không tồi…” Ta cho hắn một bao đồ linh tinh, đối với yêu mà nói thực ra không có ích lắm, nhưng đối với người phàm hẳn đều là thuốc hay thánh phẩm khó có được.

Hắn mỉm cười đều nhận lấy.

“Về sau nếu có chuyện gì khó hiểu, hoặc là cần hỗ trợ, sai người đưa tin. Ta có thể giúp được, nhất định sẽ không chối từ.”

“Lời này ta nhưng đã nhớ kỹ, về sau nhất định phiền toái ngươi nhiều.”

Lý viên ngoại bọn họ thực ra không có gì để thu thập, đeo gói đồ nhỏ khi đến, còn có lộ phí nặng nề ta cho kia… đã chờ bên cửa động ra, bộ dạng lo lắng bất an.

“Được rồi, không cần tiễn, chúng ta đi đây.”

“Ừ…”

Ta quay đầu, Hôi Đại Mao thông minh sáp lại.

“Đại Mao, ngươi, tiễn tiễn Lý công tử bọn họ.”

“Dạ.” Hôi Đại Mao không nhúc nhích, trước tiên ngoắc tay gọi một con chuột tinh nhỏ tới, hắn tên là Hôi Mi, bởi vì mọc lông mày xám trắng, cho nên mọi người đều gọi hắn như vậy.

“Ngươi hầu hạ động chủ cho tốt, biết chưa?”

“Dạ, Đại Mao ca, ta biết!”

Ta đứng ở đó, nhìn Hôi Đại Mao mở cổng ra, đưa bọn họ một đường ra ngoài.

Trong lòng có một loại cảm giác rất kỳ quái.

Giống như lấy ra cái gì, lại giống như buông xuống cái gì..

Hơi mất mát, lại cảm thấy vô cùng thản nhiên.

Qua trưa, Phượng Nghi quả nhiên đã trở lại.

Hắn chắc chắn đã biết trước rằng người của Lý gia đi rồi, thoạt nhìn tâm tình rất không tệ, rất không tệ! Nụ cười trên mặt không che giấu chút nào, Hôi Đại Mao lập tức nhân cơ hội bắt bí hắn đồ tốt. Vật kia tên là thúc viên kim hoàn, Phượng Nghi trước kia dùng cái đó để cột tóc, nhưng nó thật ra là pháp bảo rất lợi hại, có thể trói buộc địch nhân cường đại hơn bản thân gấp mấy lần, chịu được nước lửa, có thể co duỗi lớn nhỏ, dù cho trói một con kiến, hay là trói một cột trụ lớn cũng không có vấn đề. Phượng Nghi không cần nó, thế nhưng Hôi Đại Mao là thấy thèm đã lâu.

“Buổi trưa ăn gì?” Hắn trước tiên hỏi cái này.

“Ừm, uống chút canh, nửa chén cơm.” Ta nói.

Hôi Đại Mao lập tức bổ sung: “Còn ăn nửa quả dưa bở.” Giọng điệu tranh công.

Phượng Nghi khen ngợi liếc hắn một cái.

Hôi Đại Mao tên không có khí tiết, phản bội thật nhanh, nơi chốn lấy lòng Phượng Nghi!

Hừ, xem ta quay về trừng phạt trừng phạt hắn!

Chương 158: Người một nhà không nhận ra nhau

Ta mở giấy ra muốn trả lời thư cho Tử Hằng, mấy ngày trước khi cầm bút tay hơi run, vì thế vẫn chưa viết chữ.

Thế nhưng phát ngốc nửa ngày với giấy viết thư trắng trơn, ta lại một chữ cũng không có viết ra.

Xa xa truyền đến tiếng đàn mơ hồ.

Phượng Nghi có lẽ hôm nay hưng trí rất tốt, Hôi Đại Mao lấy ra mấy chiếc đàn hắn cất giấu mời Phượng Nghi bình phẩm, sau đó Phượng Nghi thích một chiếc trong đó, chọn ra muốn thử một lần.

Bây giờ, hắn đang đánh đàn đấy.

Ta nhắm mắt lại, nghiêm túc nghe một hồi — ừ, dễ nghe.

Ta có thể phán đoán như thế.

Người thường nghe náo nhiệt trong nghề nghe môn đạo.

Dù sao ta cảm thấy đánh đàn chuyện này ấy à, là không mất công, gảy dây đàn ngay cả tiểu hài nhi ba tuổi cũng có thể gảy, nhưng muốn gảy dễ nghe, vậy phải có thiên phú, còn phải có ngộ tính gì đó.

Ta chính là cảm thấy, từng tiếng đàn ấy, nghe lên ngân nga bên tai, nếu nhắm mắt lại nghe, cảm thấy, rất trống rỗng.

Nhắm mắt lại nhìn không thấy gì, chỉ nghe thấy tiếng đàn đang quanh quẩn.

Nghe nghe, dường như, tất cả quanh người đều không tồn tại, chính mình cũng không tồn tại. Không gian trải xa trập trùng, tiếng đàn ấy cao thấp lên xuống, giống như, gợn nước… Ừ, giống như thiên hà chúng ta cùng nhau nhìn ngày đó.

Vô số ánh sáng lóe lên, giống như những tiếng đàn này, giống như có thật nhiều giọt nước nhẹ nhàng chảy xuôi trên làn da ngươi, mang theo cảm giác mát, ừm…

Rất hưởng thụ.

Được rồi. Tuy rằng ta không hiểu những thứ này, thế nhưng ta có thể khẳng định ta không phải là trâu, Phượng Nghi về sau nếu như đánh đàn với ta tuyệt đối không phải uổng phí công phu.

Ta cúi đầu, viết thư cho Tử Hằng.

“Tử Hằng. Thư của ngươi ta đã xem.”

Tạm dừng một chút, sau đó viết: “Ta cảm giác, những thứ kia, thực sự phát sinh ở chỗ rất xa ta, ngươi cũng vậy, cách xa như thế, ngay cả ta muốn nhỏ giọng nói với ngươi một câu, Tử Hằng, đừng khổ sở, cũng không có cách nào.

Ngươi một chữ cũng không có nhắc tới, tâm tình của ngươi thế nào. Nhưng ta biết, trong lòng ngươi, nhất định rất khổ sở.

Ta chỉ muốn nói cho ngươi biết, ta vẫn luôn quan tâm ngươi.

Ta lại gặp được Lý Phù Phong, hắn nhớ tới ký ức kiếp trước, là Lý Kha. Ta rất hoang mang, ta chưa từng nghĩ người ấy, đoạn chuyện cũ ấy, còn có khả năng tìm về. Ta vốn nghĩ đó chẳng qua là một đoạn hồi ức bi thương. Thế nhưng hắn xuất hiện, hắn lại nhớ ra, ta không biết nên làm cái gì bây giờ. Ta để tay lên ngực tự hỏi, tim ta thế nào?

Cho dù ta không muốn thừa nhận, nhưng ta cũng không thể phủ nhận, ta đối với Lý Phù Phong hiện tại, không có cảm giác như đối với Lý Kha ngày trước. Tướng mạo của hắn xa lạ, khí chất của hắn như thật như giả, vẻ mặt của hắn… Ta không biết ta có thể làm cái gì. Ta chẳng qua là nói cho hắn, ta sẽ tận lực trợ giúp hắn, hi vọng hắn cả đời này, có thể thuận lợi mà hạnh phúc. Tam Lục biết chuyện này chưa? Cảm tình của nàng đối với Lý Phù Phong lại sẽ thế nào đây?

Chuyện trên đời, có đôi khi chân tướng là một trò đùa xấu xa không biết ai làm.”

Ta dừng một chút, lại dùng bút chấm mực. Chữ viết của ta chẳng ra sao, nhưng là, ờ, khoan dung mà nói, coi như ngay ngắn có thể thấy người.

Ta đang muốn viết tiếp, bỗng nhiên phịch một tiếng cửa phòng mở, Hôi Đại Mao tựa như đạn pháo đâm vào: “Sư phó! Đã xảy ra chuyện!”

Ta cả kinh, giọt mực lớn trên ngòi bút bộp một tiếng rơi vào trang giấy.

Hắn lặp lại một lần: “Đoàn người Lý công tử bọn họ đã xảy ra chuyện!”

“Chuyện gì?”

Ta bỏ bút xuống, nửa phong thư đã viết xong kia không dùng được nữa.

“Tiểu Phú nói Lý công tử bọn họ bị cướp đi, hiện tại, hiện tại tung tích không rõ!” Hôi Đại Mao thở hồng hộc: “Ta sai mấy tiểu bối đi theo bọn họ xa xa, đối phương khí thế rào rạt, bọn họ không có cách nào lên giúp, liền chia làm hai đường, một trở về báo tin, một theo sau, xem bọn hắn bị bắt đến nơi nào.” Hôi Đại Mao nói: “Tuy rằng trên Già Hội sơn vẫn xem như thái bình, nhưng là dưới chân núi… gần đây nghe nói là có chút rối loạn.”

“Là những yêu quái của ma tộc sao?”

“Hẳn là bọn hắn.”
“Chẳng lẽ bọn hắn thường ăn thịt người?”

“Không,” Hôi Đại Mao nói: “Ta nghe nói, cũng không phải… Ừm, hình như còn nghe nói một nơi nào đó có một tài tử nổi danh bị bắt đi, kết quả lại không bị giết cũng không bị ăn, chẳng qua là dạy mấy tiểu hài nhi biết chữ, qua một thời gian lại được trả về, bất quá tài tử ấy bản thân bị dọa không nhẹ, sau khi trở về điên điên, cả ngày nói nhảm.”

“Ừm, người đi theo kia, có tin tức quay về chưa?”

“Bây giờ còn chưa có, chúng ta bây giờ chỉ biết là một mực đi về phía nam, hẳn là sẽ không quá xa, nhiều lắm mấy chục dặm, có lẽ lập tức sẽ có tin tức truyền về. Bọn họ chung quy không có lý gì đi vài trăm dặm đường tới nơi này cướp mấy người không béo bở gì.”

Ta đứng dậy, Hôi Đại Mao cấp bách bước lên phía trước một bước ngăn ta: “Sư phó, công lực của người chưa khôi phục, chuyện này, ta dẫn người đi làm là được, cho dù ta không thành, còn có Phượng tiền bối mà, không cần sư phó động thủ.”

“Chuyện này…” Muốn cho Phượng Nghi đi cứu Lý Phù Phong, ta biết hắn sẽ không chối từ, nhưng ta cảm thấy, trong lòng hắn, có thể có vướng mắc hay không? Nhưng nếu như ta tự mình đi, hắn sẽ càng vướng mắc hơn.

“Đại Mao nói rất đúng, chuyện này không cần nàng ra tay.” Phượng Nghi không biết từ khi nào đã đứng ở cửa. Cũng phải, tri giác của hắn rất linh mẫn, động tĩnh của Đại Mao lại lớn…

Ta gật đầu nói: “Chúng ta cùng nhau đi đi.”

“Được.”

Hôi Đại Mao vội vàng đi theo phía sau ta, ta có chút hồ nghi quay đầu lại liếc hắn một cái.

Tiểu tử này là cố ý đi? Thanh âm cố ý kêu gào lớn tiếng như vậy, làm Phượng Nghi tự mình lại đây, giảm đi rất nhiều phiền toái.

Ừm, tiểu tử này thoạt nhìn ngốc, nhưng thật ra hắn không ngốc chút nào. Tại rất nhiều chuyện, ta cảm thấy hắn còn thông minh hơn ta, nghĩ sự việc cũng rất chu toàn.

Cước trình của ba người chúng ta đương nhiên nhanh, mới vừa đến lưng chừng núi, một con chuột nhỏ chân dài lộn nhào nhanh như chớp bắt kịp, nó biến hình biến chưa hoàn toàn, vẫn là bộ dáng con chuột to, bất quá cũng có thể nói tiếng người, nói chít chít vừa vội vừa vang.

“Động chủ, bọn họ vào khe Hắc Vân! Trước kia nơi đó có một tổ gấu tinh, sau lại nghe nói chuyển chỗ, mấy gã kia thoạt nhìn là ma tộc! Bọn hắn hẳn là mới chuyển đến, chưa biết quy củ.”

Đúng vậy, năm mươi dặm vuông dưới chân Già Hội sơn, cũng đều tính là địa bàn của chúng ta, khách nhân của ta, bọn hắn có thể tùy tiện động sao? Bất quá khe Hắc Vân này địa phương là rất chếch, xem như một vùng khỉ ho cò gáy, tổ gấu tinh trước kia bị ta đánh một lần thành thật rất lâu, bầy này hiện giờ nếu như thức thời… cũng không cần dạy dỗ bọn hắn quá thảm.

Có điều nếu như người của Lý gia có tổn thương gì…

“Ngươi vất vả.” Hôi Đại Mao nói: “Tiểu Quý có phải vẫn đang ngó chừng hay không?”

“Đúng vậy, nhưng Tiểu Quý cũng không dám theo quá sát.”

Phượng Nghi một tay nắm ta, một tay nắm Hôi Đại Mao, thân pháp của hắn phỏng chừng trên đời không mấy người có thể so sánh được, từ Bàn Ti động đến khe Hắc Vân cũng chẳng qua là công phu một chén trà. Hôi Đại Mao vẫn trừng mắt, loại tốc độ nhanh như chớp này bình thường đích xác thưởng thức không được. Phượng Nghi vừa dừng lại, hắn lập tức vỗ mông ngựa ầm ầm, vẫn khen không dứt miệng, Phượng Nghi như cười như không liếc hắn một cái: “Ngươi có nói dễ nghe hơn nữa thân pháp này cũng không thể dạy ngươi. Ngươi không phải tộc nhân của ta, học không được.”Đại Mao tức khắc ỉu xìu.

Ta tuy rằng lo lắng, cũng cảm thấy bộ dáng của Đại Mao rất khôi hài. Ừm, lường trước thời gian như thế những yêu quái kia cho dù là ăn thịt người, cũng còn chưa kịp động thủ.

Phượng Nghi nâng tay ẩn thân hình của hắn, ta cũng dùng thuật ẩn hình, Hôi Đại Mao ẩn cũng ẩn, thế nhưng lại còn giữ mấy sợi râu chuột lung lay bên ngoài, bị Phượng Nghi gõ vào đầu một cái, mới vội vàng ẩn cả râu.

Bên trong khe Hắc Vân rất âm u, nơi này hàng năm không mặt trời, nơi chốn âm u ẩm mốc, còn có chút chướng khí, thật sự là nơi quỷ quái. Ký hiệu Tiểu Quý lưu lại ở chỗ ngoặt phía trước, sau đó quẹo vào một đường xéo.

Chúng ta lại đi vào trong, sơn đạo nơi này không dễ đi, thật mệt mấy con gấu tinh ngày trước ở chỗ này làm sao.

Phía trước mơ hồ có thể nghe thấy thanh âm. Ta còn thấy được con chuột Tiểu Quý, hắn đang núp phía sau đại thụ mọc giữa hai bụi cây ló đầu ra phía trước nhìn xung quanh.

“Ta nói cho các ngươi! Tốt nhất thành thật một chút cho ta! Nếu không phải là vừa rồi các ngươi nói chuyện gay gắt như thế, ta cũng không trói các ngươi lại. Hừ, Chu Anh Hùng ta là biết đạo lý nhất! Ta một không đánh các ngươi, hai không để các ngươi đói. Yêu quái chúng ta cũng không phải đều xấu, chúng ta cũng là biết đạo lý. Đúng rồi, ngươi lại đây, đúng, chính là ngươi. Ngươi xem xem, gương mặt này đã từng gặp chưa?”

Hở?

Cước bộ của chúng ta đồng thời dừng lại.

Tay Phượng Nghi nắm ta siết chặt.

Thanh âm này, thanh âm này rất quen thuộc a!

“Chưa từng thấy? Vậy đây thì sao? Cũng chưa từng thấy?” Thanh âm của Chu Anh Hùng nghe qua cực không kiên nhẫn, sau đó phịch một tiếng, dường như là đá ngã người.

“Ngươi này lợn rừng tinh! Mau thả cha ta ra!”

Đây là thanh âm của Lý Phù Phong, nghe lên vẫn là trung khí mười phần, hẳn là không bị thương.

Vậy ta an tâm.

Chúng ta lại đi vài bước về phía trước, đứng ở chỗ không xa bên cạnh Tiểu Quý nhìn đằng trước.

Hợ…

Quả nhiên, đều là người quen — được rồi, yêu quen.

Lý Kha mấy người bọn họ bị sợi mây trói, hơn nữa mỗi người thoạt nhìn đều có chút chật vật, lúc bị bắt nhất định đã phản kháng!

Cái mặt heo phì mũi to kia, không phải Chu Anh Hùng thì là ai? Hắn thoạt nhìn vẫn như cũ! Bất quá, tựa hồ cuộc sống của bọn hắn lại khôi phục nguyên trạng,

Đây, thật sự không thể tưởng tượng nổi… Chu Anh Hùng bọn hắn, ta có đôi khi còn có thể nhớ tới, sau đó cảm thấy có chút khổ sở. Ta nghĩ bọn hắn dưới uy lực của song kiếm Tử Thanh ấy, hẳn là sẽ không còn có thể sống sót. Ngay cả ta và Phượng Nghi cũng bị chật vật không chịu nổi, không đạo lý, không đạo lý bọn họ còn sống chứ! Đây là vì cái gì? Thật làm cho người ta khó hiểu!

Mấy tờ giấy Chu Anh Hùng cầm trong tay đung đưa, ta chỉ có thể nhìn thấy phía trên đó hình như là vẽ hình người, Chu Anh Hùng bọn hắn đang tìm ai?

Lý viên ngoại bị đá nằm úp sấp dưới đất, rầm rì, thấy có vẻ rất đau.

Tuy rằng không có nguy hiểm đến tính mạng, nhưng tiếp tục như thế cũng không tốt.

Ta đang muốn lên tiếng, Phượng Nghi lại nắm tay ta khẽ lắc một cái.

Ta hiểu hắn đây là muốn ta an tâm chớ nóng.

Hợ, Chu Anh Hùng bọn hắn cư nhiên lại sống sót, không thể không nói đó là một niềm vui bất ngờ. Nhưng bọn hắn lại làm lại nghề cũ, thật sự là làm cho người ta… Tâm tình ta bây giờ, thật sự là chỉ tiếc rèn sắt không thành thép.

Lại nói, cướp ai không cướp, lại cướp người quen của ta? Cướp đâu không cướp, chạy đến cửa nhà ta mà cướp!

Con nhím Tiểu Tứ đứng bên cạnh khuyên hắn: “Đại ca, quên đi, ta thấy bọn họ không biết đâu, người không liên quan, thả bọn họ đi đi.”

Chương 159: Gặp lại đối diện không nhận ra

Sự kiện bắt cóc này hữu kinh vô hiểm, còn thấy được quen biết cũ… Nhưng chúng ta hấp tấp xông tới đây, lại có một loại cảm giác vô lực một quyền đánh vào bông.

Chu Anh Hùng thoạt nhìn lại giống như cơn giận còn sót lại chưa tiêu: “Hừ! Mới không tiện nghi bọn hắn như thế, vừa lúc chúng ta mới đến, nhân sinh không quen, trước gặng hỏi bọn hắn, tính toán sau.”

Ta thở dài trong bụng, Phượng Nghi dùng thần giao cách cảm nói: “Nàng không tiện ra mặt, ta đi thôi.”

Ta ngẫm lại, cũng đích xác không tiện gặp Lý Phù Phong. Vừa rồi đã nói có khó khăn tìm ta giúp đấy, chỉ chớp mắt đã để cho tiểu yêu ta biết trói bọn họ lại. Ừm, bất quá Lý Phù Phong sao không dùng tơ nhện phòng thân ta cho hắn chứ?

“Đại ca, không bằng thả một người trở về, lại lấy chút tiền chuộc tới chuộc người. Ngươi xem, lộ phí của bọn họ đều hậu hĩnh như thế… Hề hề, chuẩn là kẻ có tiền!” Con tê tê tham tiền chép chép miệng, nói ra một điểm vớ vẩn, Chu Anh Hùng cư nhiên liên tục gật đầu đồng ý: “Được được, ngươi nói rất đúng. Vậy thả ai về?”

Lý viên ngoại vốn đang rầm rì, vừa nghe lời này lập tức tinh thần tỉnh táo: “Thả con ta trở về đi, các vị đại vương, con ta còn nhỏ, không hiểu chuyện…”

Ôi, đây chính là đáng thương tấm lòng cha mẹ trong thiên hạ, Lý Phù Phong có không nghe lời đi chăng nữa, Lý viên ngoại vẫn là mọi chuyện lấy nhi tử làm đầu.

“Không được!” Chu Anh Hùng một mực bác bỏ: “Thả cha về, khẳng định sẽ lấy tiền đến chuộc con. Còn thả con về, có thể đến chuộc cha hay không thì chưa biết được. Nè, chiếu ta nói, giữ nhỏ, thả già.”

Con nhím Tiểu Tứ vuốt mông ngựa nói: “Đại ca cao minh, làm cha mẹ nhất định là yêu thương nhi tử.”

Chu Anh Hùng chỉ vào Lý viên ngoại: “Ngươi trở về, bảy ngày, không, trong vòng ba ngày, đưa nhiều vàng bạc tài bảo hơn tới, nhi tử của ngươi ta cũng sẽ không bạc đãi, vừa nhận được tiền liền thả người!”

Ta thật sự là không muốn thừa nhận ta quen biết bọn hắn.

Sự tình không phẩm cách không phẩm chất như thế…

Ta dùng thần giao cách cảm nói với Phượng Nghi: “Chàng đi…”

Thế nhưng bỗng nhiên phía trước đột nhiên sinh biến cố.

Lý Phù Phong trong nháy mắt liền giãy thoát khỏi trói buộc, nâng tay lên. Một ánh sáng màu bạc rực rỡ vung ra, vòng quanh chụp lấy cả bọn Chu Anh Hùng.

Đấy là cái gì. Không phải là tơ dính của ta sao. Ta thực 囧 nhìn Chu Anh Hùng bọn hắn bị trói chặt lại tránh không thoát. Lý Phù Phong một chiêu này đắc thủ, lập tức chạy qua đỡ Lý viên ngoại dậy, cởi trói buộc cho hắn, lại đi gỡ cho cô cô, hai người nhà của hắn, còn cả tộc huynh được ta thả kia.

Lý viên ngoại lệ già ngang dọc, run run rẩy rẩy kéo Lý Phù Phong nhìn trái nhìn phải, thật ra Lý Phù Phong xem ra không bị thương, ngược lại chính hắn vừa mới bị Chu Anh Hùng đánh hai cái, vì thế đau hơn nhiều.

“Cha, người không cần sợ hãi, bọn hắn đây là tránh không thoát.” Lý Phù Phong có lòng tin với ta, không, phải nói là rất có lòng tin với tơ dính của ta. Chu Anh Hùng mấy bọn hắn đích xác dính như con sâu to, xoay xoay dưới đất vô cùng chật vật. Chẳng những giãy không thoát, hơn nữa vì mặt cũng bị quấn lấy quá nửa, vì thế ngay cả nói cũng không nói ra được. May là lỗ mũi không có bị cuốn, nếu không còn không nghẹn chết bọn hắn.

Người Lý gia thoáng hết hoảng hồn, hai người nhà vội vàng chạy qua nhặt bọc đồ của bọn họ lên, Lý Phù Phong đỡ Lý viên ngoại ngồi xuống một bên, xem vết thương của hắn, nhưng tộc huynh kia của Lý Phù Phong lại lượm một thanh đao không biết ai quăng bên cạnh, thoạt nhìn thực âm trầm, sát khí lộ ra đi về phía Chu Anh Hùng bọn hắn.

Lý Phù Phong còn lo lắng ngăn cản hắn: “Trường Sơn huynh, không cần lỗ mãng. Nơi này cách Bàn Ti động không xa, việc này cũng có thể là hiểu lầm.”

“Hiểu lầm cái gì?” Hắn nói: “Toàn bộ giết sạch. Ta nhưng thật ra muốn biết, những yêu quái này bị chặt đầu có còn bất tử hay không! Mượn bọn hắn thử xem!”

“Ưm ưm! Ưm ưm!” Chu Anh Hùng bọn hắn có lẽ nằm mơ cũng không ngờ trong nháy mắt tình thế tất cả đều đảo ngược, đám con tin vốn bó tay đợi làm thịt thoáng cái lấy lại tự do, mà bọn hắn thì lại bị trói thành hồ lô lăn. Mấy người bọn hắn tuyệt đối chưa từng luyện bản lĩnh chặt đầu lại mọc ra, chặt đầu là hẳn phải chết không nghi ngờ gì! Thế nhưng bây giờ ngay cả nói cũng nói không được, xin tha cũng làm không được.

Người là dao thớt, bọn hắn thành thịt heo.

Ừ, đây cũng cho bọn hắn một bài học, ai bảo bọn hắn cướp loạn?

Ta đương nhiên không thể thật sự để cho bọn hắn bị chặt đầu.

Người tên Trường Sơn kia bị Lý Phù Phong khuyên mấy câu, cắm lại đao ở eo, hai bước lớn tới trước mặt Chu Anh Hùng, hung hăng một cước liền đạp lên, hỏa lực toàn bộ khai hỏa lại là tay đánh lại là chân đá, không riêng đối phó Chu Anh Hùng, ngay cả con nhím Tiểu Tứ và con tê tê Tiểu Tam cũng để ý, thật sự là chu đáo a.

Bất quá người này, rất mang thù. Hắn lúc trước ở ngoài viện của ta để làm chi? Chuyện này ta còn chưa làm rõ ràng đâu, e ngại Lý Phù Phong cũng chỉ thả hắn ra.

Tuy rằng Chu Anh Hùng da dày thịt cứng, thế nhưng đánh như vậy, ước chừng cũng là rất đau, đừng đánh gãy xương cốt à nha?

Phượng Nghi nắm tay ta một cái, bỗng nhiên lên tiếng: “Xin dừng tay, nghe một lời của ta.”Người của Lý gia đều thành chim sợ cành cong, vừa nghe bên này có thanh âm, ồn ào một chút, phản ứng khác nhau. Lý viên ngoại là run run ngay tại trận, xem chừng lập tức sẽ ngất đi, Lý Phù Phong thì che hắn phía sau, Lý Trường Sơn kia thì không còn hơi sức đối phó Chu Anh Hùng bọn hắn, lập tức rút đao trong tay, toàn bộ tinh thần đề phòng.

“Lý công tử, vì sao ngay cả thanh âm của ta cũng nghe không ra?”

Phượng Nghi bước một bước về phía trước, giải trừ ẩn thân.

Lý Phù Phong nhìn thấy là hắn, ngược lại thở phào nhẹ nhõm: “Thì ra là Phượng tiền bối.”

Khụ, thật ra Phượng Nghi thoạt nhìn cũng là hơn hai mươi tuổi, nhưng hắn niên kỷ lớn vai vế to, Lý Phù Phong thoạt nhìn cùng tuổi với hắn nhưng cũng phải gọi tiếng tiền bối này.

Chu Anh Hùng bọn hắn bị đánh không nhẹ, hơn nữa… Ta đoán chừng bọn hắn không nhận ra Phượng Nghi. Lúc chúng ta quen bọn hắn là dịch dung, mà bây giờ Phượng Nghi xuất hiện thì lại là lấy tướng mạo sẵn có, khí độ cao quý, tuấn mỹ phi phàm, Chu Anh Hùng bọn hắn tuyệt đối sẽ không liên tưởng đến nhau.

Hôi Đại Mao dám chắc cũng tò mò chứ, ta bỗng nhiên nghĩ đến, nếu như Chu Anh Hùng bọn hắn lại giống như lần trước định không buông ta và Phượng Nghi, ờ, hắn và Hôi Đại Mao hai tên cũng là có thể làm bạn với nhau, tuy rằng Hôi Đại Mao tinh tế, Chu Anh Hùng thô lỗ, thế nhưng ta cảm thấy bọn hắn chính là có chỗ nào như nhau, đứng với nhau hẳn là rất hài hòa.

Phượng Nghi an ủi người Lý gia vài câu, sau đó ra tay trị thương cho Lý viên ngoại — vốn cũng không có vết thương gì, Phượng Nghi tiêu sưng dừng đau cho hắn, trong lời nói của Phượng Nghi lộ ra xin lỗi, nói là để bọn họ gặp phải việc này dưới chân núi Bàn Ti động rất là áy náy, mấy yêu quái đây là mới chuyển đến không hiểu quy củ vân vân.

Lý Phù Phong cũng thực khách khí, nói may mắn hữu kinh vô hiểm, cám ơn Phượng Nghi đặc biệt tới cứu giúp.

“Mấy yêu quái này, trở về giao cho Đào Hoa xử lý, ta đưa mấy vị ra ngoài, nơi này không phải nơi các vị ở được lâu.”

Mấy người Lý gia có thể rời đi nơi này đương nhiên cầu còn không được, ta nhìn theo bọn họ vòng qua một khe núi, dọc theo đường chúng ta đi. Con chuột Tiểu Quý mới vừa nhẹ nhàng thở ra, Hôi Đại Mao không biết khi nào đã tới gần hắn, bất ngờ vỗ một cái trên bả vai hắn: “Tiểu tử giỏi, ngươi cũng nhịn được khí!”

Tiểu Quý sợ kêu oai oái, sau đấy đương nhiên nhận ra thanh âm của Hôi Đại Mao, hai người chít chít thầm thì trò chuyện náo nhiệt vừa nãy.

Ta đi vài bước về phía trước, giải ẩn thân của mình.

Chu Anh Hùng bọn hắn ngay cả sức hừ hừ tựa hồ cũng không có, mắt trợn trừng, tựa hồ không ngờ nơi bọn hắn cho là an toàn không người vậy mà một người tiếp một người toát ra nhiều người như thế.

Hơn nữa lai lịch của chúng ta bọn hắn không biết, bản thân bọn hắn bây giờ bị trói chặt bọn hắn cũng hiểu, nhất thời ngoại trừ sợ, trong mắt lộ ra nhiều hơn là e ngại.

Hôi Đại Mao đi tới: “Sư phó, xử trí bọn hắn như thế nào?”

Vừa nghe hai chữ xử trí, ba tên dưới đất run như cầy sấy. Trong bụng ta thầm cười, được, vừa rồi còn anh hùng không ai bì nổi đấy, hiện lập tức thành chung một sư phó với Lý viên ngoại, dều run lẩy bẩy.“Ừm, ta suy nghĩ một chút, dám sinh sự ở Già Hội sơn này, lá gan cũng thật sự rất lớn, ảnh hưởng cũng rất xấu. Nếu để người biết, còn cho rằng chúng ta bây giờ biến thành dễ nói chuyện dễ bắt nạt đấy.”

Hôi Đại Mao lập tức lưu loát nói theo: “Dạ, sư phó nói rất đúng, chuyện này không thể dễ dàng buông tha, tốt nhất có thể giết một người răn trăm người, sư phó xem, là trước cắt tai trái, hay là tai phải của bọn hắn?”

Chu Anh Hùng bọn hắn “a a ưm ưm” kịch liệt giãy dụa, xem ra là bị dọa không nhẹ.

“Ta thấy, cắt tai ấy à… cũng chưa đến mức…”

Chu Anh Hùng bọn hắn tựa hồ lại dấy lên một tia hy vọng. Đôi mắt trông mong nhìn ta.

Chuột Tiểu Quý đánh bạo đâm một câu: “Vậy cắt đuôi? Thế nào?”

Tiểu tử này!

Hôi Đại Mao đá một cái vào mông hắn: “Ngươi chỉ nhớ được chuyện hồi bé ăn vụng bị chó người ta cắn đuôi! Thật không tiền đồ.”

Tiểu Quý che mông né tránh: “Đại Mao ca, đuôi của ngươi nếu như cũng bị cắn thử một cái sẽ biết, thế đau biết bao a! Đuôi đứt ruột xót đấy!”

“Bậy bạ, ta chỉ nghe mỗi tay đứt ruột xót.”

Ta nâng tay ngăn bọn chúng càn quấy, nhìn thấy mấy bức chân dung rơi lả tả một bên, ngón tay vẫy một cái, tờ giấy kia nhẹ bay rơi vào tay ta.

Trên mấy tờ giấy đều vẽ mặt hai người.

Hợ…

Tuy rằng hơi trừu tượng, ừm, biến dạng không ít.

Bất quá ta vẫn nhìn ra, hai người trên bức tranh là ai.

Chu Anh Hùng bọn hắn lại là ra sức điên cuồng giãy giụa, lần này không có vì uy hiếp bọn hắn cắt tai cắt đuôi, bọn hắn khẩn trương bởi vì mấy tờ giấy này.

Ta nâng tay điểm một cái, tơ dính dán miệng hắn tan đi, Chu Anh Hùng gầm thét rống ta: “Trả tranh cho chúng ta!”

Giọng lớn bất ngờ khiến cho Hôi Đại Mao giật mình, vừa ngoáy lỗ tai vừa nói: “Gào khóc cái gì mà gào khóc, hử? Ngươi hiện giờ là tù nhân, đừng không hiểu thân phận chính mình như thế!” Hắn vừa nói vừa dán sang đây xem sang đây xem bức họa kia: “Ô, cô gái này là ai, quá xấu!”

Ta bộp một cái vỗ lên trán hắn: “Nói bậy, xấu chỗ nào!”

Chu Anh Hùng bọn hắn không biết vẽ tranh, mấy bức chân dung này, có bằng cách nào chứ?

Ta đoán, có lẽ là bọn hắn tìm người biết vẽ tranh nào đó, sau đó ra sức nhớ lại, hình dung, khoa tay múa chân, sau đó… mới có thể có mấy bức chân dung này đi?

Ta cảm thấy vành mắt hơi nóng.

Vừa rồi khi chúng ta đến, Chu Anh Hùng bọn hắn còn đang hỏi Lý viên ngoại có từng thấy người trong tranh không.

Bọn hắn tìm chúng ta khắp nơi sao?

Ta và Phượng Nghi chẳng qua sống chung với bọn hắn một thời gian ngắn như thế.

Chu Anh Hùng quan sát vẻ mặt của ta, bỗng nhiên nói: “Vị, vị nữ đại vương này, có phải từng gặp người trên bức họa hay không? Nếu như ngài biết, nhất định, nhất định phải nói cho mấy người chúng ta biết! Ngài muốn xử lý chúng ta thế nào cũng được, cắt tai cũng được, ta việc gì cũng biết làm, ngài, ngài có phải biết hay không?”

Chương 160: Cười hỏi người đâu đến chốn này (1)

“Về trước… hẵng nói.” Lại nghe hắn nói tiếp ta sợ sẽ thất thố.

Vẻ mặt của Chu Anh Hùng, giống như con chó nhỏ tìm không thấy nhà…

Kiếp trước, hàng xóm nuôi trong nhà một con chó rất đáng yêu, cũng không quý, thế nhưng rất thông minh, lại nghe lời. Về sau nhà hàng xóm chuyển đi, nhờ người ở lầu một chăm sóc nó. Nó mỗi ngày đều chạy đến nhà cũ của hàng xóm, dùng mũi cọ cửa, dùng móng vuốt nắm, sau đó, mỗi ngày nằm ở đó bất động. Khi ấy ta muốn cho nó đồ ăn, nó rất không có sức sống, đôi khi ăn một chút, đôi khi không ăn.

Về sau nó sinh bệnh, chết.

Ánh mắt của Chu Anh Hùng, khiến cho ta nhớ tới con chó nhỏ khi đó.

Nó không hiểu, chủ nó vì sao không thấy, vì sao chỉ có một mình nó.

Có lẽ nó tin rằng, chỉ cần chờ ở nơi đó, chủ nó nhất định sẽ quay về?

Cho nên nó không đi đâu hết.

Ta cảm thấy mũi ê ê.

Đối với ta và Phượng Nghi mà nói, Chu Anh Hùng bọn hắn chẳng qua là ngẫu nhiên gặp được, mặc dù về sau nhớ tới bọn hắn cũng sẽ có một chút tiếc nuối, thế nhưng cảm xúc không sâu.

Nhưng đối với Chu Anh Hùng bọn hắn mà nói, ý nghĩa của chúng ta, không giống như vậy đi?

Ta nhớ tới trước kia, không nhớ rõ từng nghe ai nói một câu.

Vô tâm của chúng ta đối với người khác mà nói, có đôi khi là rất tàn nhẫn.

Huống chi, Chu Anh Hùng bọn hắn không phải thú cưng.

Cho dù là con chó nhỏ cũng không thể kêu thì tới đuổi thì đi.

Huống chi…

“Không cần trói bọn hắn.”

“Sư phó, như vậy không ổn chứ?” Hôi Đại Mao nhỏ giọng nói.

“Đừng lo, bây giờ đuổi bọn hắn cũng sẽ không đi.”

Chu Anh Hùng hắn vì lấy được manh mối của chúng ta, sao chịu đi chứ?

Quả nhiên sau khi thoát khỏi tơ dính, bọn hắn thành thành thật thật theo sau.

Lúc tại ma vực ta chưa từng dùng tơ dính trước mặt bọn hắn, bằng không… Có lẽ Chu Anh Hùng sẽ bởi vậy đoán ra được.

Chúng ta chân trước trở về Bàn Ti động, sau lưng Phượng Nghi cũng đã trở lại.

Hắn thoạt nhìn tâm tình không tồi, lúc tiến vào bước đi nhanh nhẹn, vạt áo như gió. Hắn quay đầu nhìn nhìn mấy người Chu Anh Hùng đứng dưới bậc thang giống chim cút rụt đầu, sau đó đi vào phòng. Chu Anh Hùng trộm quan sát hắn, vẻ mặt có chút mê hoặc, như nhớ tới cái gì, cau mày vẻ mặt khổ não.

Có lẽ, hắn có thể đoán ra Phượng Nghi.

Tuy rằng khi đó dịch dung, thế nhưng khí chất, khí phái trong cử chỉ của Phượng Nghi, là duy nhất.

So sánh ra, ta thì chẳng có gì đặc sắc.

“Người của Lý gia…”

“Ừm, ta đều có an bài, nàng yên tâm đi, nhất định để cho bọn họ bình an về đến nhà là được.”

Ta gật gật đầu, cũng không giả khách khí với Phượng Nghi, cái gì mà phiền toái chàng này cám ơn này, không cần phải nói.

“Đưa bọn hắn về rồi?”

“Ừ.” Ta đẩy mấy tờ trên bàn kia về phía hắn.

Ta còn chưa nghĩ ra, nên nói như thế nào.

Hôi Đại Mao trái lại gặng hỏi bọn hắn mấy câu, hỏi bọn hắn từ đâu đến, đến Già Hội sơn này đã bao lâu, lại làm mấy chuyện như ngày hôm nay rồi.

Bọn hắn đáp vốn sinh trưởng tại ma vực, về sau ma vực phát sinh biến cố, bọn hắn liền tìm kiếm chủ nhân nhà mình khắp nơi.

Ôi, trong lòng ta có loại cảm giác tội ác.

Lúc ấy cho rằng bọn hắn nhất định bị chết trong biến cố, cũng không có… nghĩ đến đi tìm thử.Kết quả, lại là bọn hắn tìm chúng ta khắp nơi.

Xem bộ dáng của bọn hắn, tựa hồ trải qua cũng không tốt. Ít nhất, đặt chân tại khe Hắc Vân nơi gấu tinh cũng không thích ở này… Đây cũng chính là một khía cạnh nhìn ra bọn hắn rất nghèo túng.

Phượng Nghi xem xong mấy tờ ấy, biểu tình nhẹ nhõm trên mặt từ từ biến mất, biến thành một loại… nhàn nhạt, ảm đạm, bình tĩnh.

“Để cho bọn hắn tiến vào.”

Tầm mắt Chu Anh Hùng quét tới quét lui trên người Phượng Nghi, sau đó lại quay đầu nhìn ta. Vẻ mặt của hắn mang theo sợ hãi, nghi hoặc, thậm chí là, kinh hỉ.

Hắn có lẽ, đã đoán ra cái gì.

Chỉ có ta hoặc là chỉ có Phượng Nghi, có lẽ còn chưa khiến hắn liên tưởng đến, Nhưng hai chúng ta đồng thời xuất hiện, nhìn ra sẽ dễ dàng hơn. Dù sao dịch dung chẳng qua là thay đổi tướng mạo của chúng ta, thân hình khí chất giọng nói vẫn không có thay đổi gì lớn.

“Các ngươi…” Phượng Nghi vừa mới nói hai chữ, bỗng nhiên bùm bùm, Chu Anh Hùng và Tiểu Tam Tiểu Tứ cùng nhau quỳ xuống.

“Chủ nhân, nữ chủ nhân, là, là các ngươi sao? Chúng ta, chúng ta vẫn tìm kiếm khắp nơi, mặc dù khi đó người của ma cung đều chết, thế nhưng ta chính là, chính là không tin. Chủ nhân, ngươi… các ngươi…”

Ôi, bị nhìn ra rồi.

Hôi Đại Mao lắp bắp kinh hãi, nhìn nhìn chúng ta, lại nhìn nhìn ba tên quỳ dưới đất, hiển nhiên không hiểu trong này có chuyện gì. Sau khi ta trở về vẫn chưa có cơ hội nói tỉ mỉ với hắn những gì đã trải qua tại ma vực, cũng chưa từng đề cập đến Chu Anh Hùng bọn hắn, Đại Mao cũng không thể biết chân tướng tình cảnh trước mắt này.

Phượng Nghi nhẹ giọng khiển trách: “Lớn như thế rồi, khóc cái gì mà khóc? Không ngại dọa người.”

Chu Anh Hùng vội vàng lau mặt hai cái, lung tung lau nước mắt nước mũi trên tay áo: “Dạ dạ, ta, ta không khóc.”

“Mấy người các ngươi, thực tăng thể diện cho ta ha, đánh cướp cũng cướp đến cửa nhà ta.”

“Chúng ta, chúng ta… Vốn cũng không biết đây là động phủ của chủ nhân gia!” Chu Anh Hùng khịt mũi hai cái, lộ ra một biểu tình rất khó coi, vừa giống khóc vừa giống cười: “Nếu như sớm biết, cho dù đánh chết ta, ta cũng không dám.”

“Vậy, ở chỗ khác, là có thể làm càn như vậy?”

Giọng điệu Phượng Nghi nghe rất không khách khí, thế nhưng, Chu Anh Hùng bọn hắn lại ngọt như ăn đường.

Ta vừa nghĩ cũng hiểu.

Thái độ này của Phượng Nghi, rõ ràng là không có coi bọn hắn là người ngoài, giọng điệu dạy dỗ người ta, người ngoài thì có gì đáng giá để dạy dỗ?

Chu Anh Hùng bọn hắn cho dù không nghĩ cũng có thể hoàn toàn cảm giác được, giọng điệu của Phượng Nghi là thuần túy chỉ tiếc rèn sắt không thành thép.

Không nên nói bọn hắn ngốc, thật ra, có đôi khi càng là tâm tư đơn thuần, càng có thể dựa vào thiên tính bản năng cảm giác đối phương là thiện ý hay là ác ý.“Sư phó, đây là có chuyện gì vậy?”

“Ừm, nói ra rất dài.”

Ta bảo mấy người bọn hắn đứng dậy, sau đó tận lực ngắn gọn nói mấy câu về trải qua và biến cố của chúng ta tại ma vực, có điều ta rất khó hiểu, ban nãy đã muốn hỏi: “Đại Chu, mấy người các ngươi, sống sót bằng cách nào? Lúc ấy loại tình thế đó ngay cả chúng ta cũng bị thương. Ta còn tưởng rằng các ngươi… Cho nên, cũng không quay về tìm.”

Chu Anh Hùng toét một nụ cười vô tâm vô phế, kéo nhẹ con tê tê Tiểu Tam nhi bên cạnh: “Hì, cái này may mà có Tiểu Tam nhi. Lúc ấy chúng ta đều cảm thấy choáng, hắn tên này luôn luôn nhát gan, trước đó đã đào một cái hố phía dưới bãi đá dưới chỗ chúng ta ngồi. Đuôi hắn cũng rất lợi hại, đào không kém móng vuốt chút nào. Ta còn cười nhạo hắn nhát gan. Về sau vừa thấy tình thế không đúng, hắn bắt đầu liều mạng đào, sau đấy cái pháp bảo không hay ho kia vừa phát tác, chúng ta liền mơ hồ rơi vào trong hố. Ta còn, ta còn lo lắng cho chủ nhân…” Hắn nói xong lại muốn khóc nhè, con nhím Tiểu Tứ vội vàng nhắc hắn, Chu Anh Hùng vội vàng trở lại chuyện chính: “Lúc ấy không còn kịp nữa… Sau đó chúng ta tỉnh lại, tất cả bên người đều thay đổi, ôi, chúng liền tìm chủ nhân khắp nơi.”

“Cho dù kịp, cái hố nhỏ các ngươi đào ấy cũng ngồi không đủ chúng ta nhiều người như vậy a.”

Con tê tê bộ dáng hiền lành, gãi gãi đầu nói: “Phải, hình người là chui không vô, biến về nguyên hình là được… Chính là Chu đại quá mập, biến về nguyên hình cũng suýt chút nữa không chui vào được…”

Chu Anh Hùng thẹn quá hóa giận: “Ngươi chính là nhát gan. Ta vóc người khôi ngô, ngươi rõ ràng là ghen tỵ với ta.”

Ta đâm câu: “Cẩn thận đi thuyền được vạn năm, hắn nếu không đào hố, các ngươi cũng không phải đều mất mạng rồi? Đào hố tốt, lần sau nhớ tiếp tục đào. Còn có ngươi, ngươi kia kêu khôi ngô sao? Rõ ràng chỉ ăn không ngồi rồi, là nên giảm béo.”

Chu Anh Hùng không sợ ta chút nào, mặt dày cười hì hì. Phượng Nghi hừ lạnh một tiếng, Chu Anh Hùng lập tức lùn phân nửa, thành thành thật thật đứng yên không dám động đậy.

“Ừ, trước tiên nói chuyện hôm nay đi.”

Tiểu Tam Tiểu Tứ nhìn nhau, Chu Anh Hùng trái lại rất thông minh, bùm một tiếng lại quỳ xuống: “Chủ nhân! Đây đều là chủ ý của một mình ta, ta dẫn bọn hắn làm! Muốn phạt phạt mình ta thôi! Tuy rằng lúc ấy chủ nhân dẫn dắt chúng ta giàu to, thế nhưng sau ngày đó, đồ của chúng ta cũng không biết vứt xuống nơi nào, ta lại ăn rất nhiều, đành phải cướp… Ừm, từ ngày đó đến bây giờ, chúng ta cũng không tổn thương một mạng nào, chẳng qua là đoạt đồ mà thôi…” Mới đầu thanh âm của hắn vẫn rất lớn, càng nói thanh âm càng nhỏ, rầm rì: “Nếu như đánh, thì đánh mình ta thôi, ta da dày, chịu đánh được hơn hai đứa nó… Chỉ cần không đuổi chúng ta đi, đánh hay phạt, cho dù mỗi ngày làm việc nặng, ta cũng chịu.”

“Đứng lên, tật xấu động một chút là quỳ của ngươi đây phải sửa.” Phượng Nghi phân phó Hôi Đại Mao: “Ngươi dẫn bọn hắn đi đổi thân quần áo, tắm rửa một cái thu thập bản thân một chút, lại chuẩn bị bữa cơm cho hắn lấp bụng. Phạt thế nào nói sau.”

Được, Phượng Nghi trước kia còn nói ta mềm lòng, hắn đây thuần túy là cây đèn cao ngất, chỉ biết đi soi nhà người, còn nhà mình thì không hề soi đến. Nghe xem, nào là tắm rửa nào là cho cơm ăn, giống sắp phạt chỗ nào.

Chu Anh Hùng ba bọn hắn vẻ mặt vui sướng đi theo Hôi Đại Mao, ta thấy Tiểu Tứ Tiểu Tam hơn phân nửa bởi vì biết có thể lưu lại cao hứng, mà Chu Anh Hùng tám phần là nghe được có cái gì ăn liền quên hết tất cả.

Có phải heo chính là thiên tính này không? Dáng điệu tham ăn không muốn sống.

“Thật ra không ngờ, bọn hắn còn…”

“Đúng vậy, bọn hắn còn sống.”

Chúng ta mỗi người nói một câu như vậy, rồi không nói gì nữa.

Phượng Nghi vươn tay ra, ta tựa vào trong ngực hắn.

Hiện tại động tác này đã rất thuần thục, sẽ không giống lần đầu, hắn để ta dựa vào, ta còn không dám dựa.

“Ta hôm nay còn nghe nói một tin tức.”

“Ừ?” Ta không ngẩng đầu, vừa gảy tua trên đai lưng hắn, vừa không để ý hỏi: “Chuyện gì thế?”

“Chủ ma cung, cũng còn sống. Hắn lập một tòa thành, gọi là Ám Ma thiên thành.”

“Ô,” ta ngẩng đầu lên: “Giọng điệu không nhỏ nha. Ừm, xem ra biến cố kia của ma cung, có lẽ tổn thất không nghiêm trọng như chúng ta tưởng.”

“Đúng vậy, ít nhất, vị Ma Điệp đại nhân kia, cũng còn sống đấy.”

“Cũng phải thôi, nàng không phải có việc rời tiệc sao, đã không ở trong sân, hẳn là không có chết.”

Phượng Nghi đột nhiên hỏi: “Nàng trước kia, từng gặp Thanh Liên đạo sĩ sao?”

Ta sửng sốt: “Có lẽ, từng gặp đi… Bất quá, Thanh Liên đạo sĩ hắn lúc tại ma vực, bộ dạng không giống trước kia mà? Ý của chàng là, Tam Thất nàng có lẽ…”

“Chưa nói được.” Phượng Nghi mang trên mặt nụ cười có phần lạnh lùng trào phúng: “Chậm rãi chờ xem đi.”

Vui mừng gặp lại Chu Anh Hùng bọn hắn bị tin tức này phai đi chút.

Thế đạo này, còn có thể lại loạn hơn sao?

Chú thích

(1) câu thơ trong bài “Hồi hương ngẫu thư” của Hạ Tri Chương, bản dịch của Thích Quảng Sự

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau