BÀN TI ĐỘNG 38 HÀO

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Bàn ti động 38 hào - Chương 151 - Chương 155

Chương 151: Kiếp trước kiếp này? Hữu tình vô tình?

Vui vẻ? Vô lo?

Trên đời này, ai có thể chân chính vui vẻ vô lo?

Đó là không có khả năng.

Bầu trời tối đen, Hôi Đại Mao thật cẩn thận lại đây nói: “Sư phó, dùng cơm chiều nhé?”

Ta ngẩng đầu nhìn hắn, có chút mê hoặc, không biết ta quay về phòng như thế nào, Hôi Đại Mao lại đang nói cái gì, ta chỉ nhìn thấy miệng hắn khép khép mở mở, mất rất lớn khí lực, ta mới nghe được hắn nói: “Sư phó, người không sao chứ? Có phải không thoải mái hay không? Phượng tiền bối về đỉnh Đông Dương rồi, nếu không ta đi mời hắn đến…”

“Không cần….”

Ta nghĩ nghĩ: “Người… Người của Lý gia, còn ở không?”

“Còn, ta an bài tại Nghênh Khách cư.” Hôi Đại Mao nói: “Sư phó có phải vì bọn họ gây sự nên phiền lòng hay không? Ta đây liền bảo bọn họ rời đi…”

“Khỏi cần, để bọn họ ở đi.” Ta vỗ vỗ băng ghế bên cạnh: “Đại Mao, ngươi ngồi đi, chúng ta nói chuyện một lát.”

“Vâng.” Hắn nhẹ chân nhẹ tay ngồi xuống: “Sư phó không vui à? Có phải Phượng tiền bối, ừm, hai người cãi nhau hay không? Hì, người đừng lo, Phượng tiền bối người này cáu kỉnh tới nhanh đi cũng nhanh, ngày mai cam đoan hắn sẽ lại đến.”

Lần này không giống.

Ta hỏi Hôi Đại Mao: “Ngươi còn nhớ Lý Kha chứ? Nói với ta, những chuyện trước đây mà ta không biết.”

Hôi Đại Mao thực nghi hoặc: “Sư phó, người sao lại nhớ tới việc này? Những chuyện đó không phải chúng ta đều đã nói rồi sao?”

“Ngươi nói lại lần nữa xem, ta muốn nghe.”

Hôi Đại Mao có chút do dự, nhưng vẫn gật đầu, nghĩ nghĩ: “Ừm, ta cũng không nhớ rõ lắm. Bất quá, ta nhớ, khi đó trong động có không ít con nhện nhỏ làm võng, Lý đạo sĩ thấy những võng nhện nhỏ trong từng góc này, có đôi khi sẽ ngẩn ra nửa ngày. Hắn nói không nhiều lắm, sư phó người cũng biết. Hắn nhập định cũng có thể quá nửa ngày. Ta có đôi khi cảm thấy chán, còn có thể ra chạy loạn khắp núi, hắn nếu buồn, sẽ thừa dịp ta còn trong động chăm sóc ngươi, ngồi một lúc bên dòng suối ngoài cửa động, có đôi khi sẽ câu câu cá, có đôi khi thì chỉ đọc sách, đọc sách quanh năm suốt tháng…”

Ta nhớ tới diện mạo của Lý Kha, không phải là hình ảnh gầy gò, chịu đựng đày đọa lần cuối cùng ta thấy hắn.

Mà là thời gian chúng ra sống chung ở Vô Ưu các, quãng thời gian ấy.

Bộ dạng hắn an tường, thanh âm trong sáng, đó là quãng thời gian chúng ta ở chung một mình lâu nhất. Không có quấy rầy của người ngoài, không có phiền não vụn vặt, mỗi ngày, mỗi ngày, từ sáng đến tối, chỉ có ta và hắn hai người.

Bộ dáng hắn nhíu mày, bộ dáng bất đắc dĩ thở dài với ta, bộ dáng than thở sao kinh trên vách tường, bộ dáng uể oải và không chịu thua sau khi phát hiện nét chữ trên vách tường biến mất…

“A, còn nữa, hắn ăn chay mà, ta ăn thịt, cho nên không thường ăn gì cùng nhau. Hắn ăn chính là rau dại này, hạt thông này, nấm đậu phụ này, có lần ta đặc biệt cắt hơn phân nửa chân giò hun khói cho hắn, cho hắn nếm thử món ngon thôi, đấy chính là chân giò hun khói ta thu thập từ một nhà giàu về. Kết quả hắn vẫn cứ không ăn, chỉ treo ở vách tường, vẫn cứ treo hơn nửa năm, cuối cùng cũng không có ăn, ta đành phải vứt đi…”

Ừ, Lý Kha không chấp nhất gì với ăn uống, có lẽ là đạo sĩ chính là thanh tâm quả dục như vậy đi?

Thế nhưng hắn rất chuyên tình, cũng có một mặt rất bướng bỉnh. Hắn bị đám Thanh Liên đạo sĩ nhốt lâu như vậy, cũng không có mềm lòng nhận sai…

“Phải rồi, còn có một lần, có con hươu xạ tinh muốn đến chiếm động của chúng ta, còn muốn dụ dỗ hắn đấy, con hươu xạ tinh kia phát ra mùi hương rất lợi hại, ta cũng thiếu chút nữa trúng chiêu, nhưng mắt Lý đạo sĩ cũng không để ý đến nàng, hơn nữa Lý đạo sĩ bình thường thoạt nhìn bộ dạng bình thường, đạo thuật của hắn không thừa! Hai đạo bùa liền đuổi hươu xạ tinh đi! Thật sự lợi hại a. Cứ như vậy, về sau liền thái bình hơn.”

“Ừm, Lý đạo sĩ về sau tóc cũng bạc, nhưng nếp nhăn trên mặt hắn không nhiều lắm, có lẽ là bộ tu thân dưỡng tính của đạo sĩ bọn họ kia rất hữu dụng. Sau đó tính tình hắn càng ngày càng hiền, tiểu đệ chuột ta mới thu cắn hỏng sách của hắn, hắn cũng không tức giận. Còn nghĩ một phương pháp, cho chuột ăn giấy có chữ, đều biết chữ trên giấy. Hì, nhờ phúc của hắn, ta cũng bởi vì duyên cớ này biêt thêm không ít chữ đâu, đáng tiếc giấy có mực rất đắng, mùi vị tuyệt không ngon…”

Hôi Đại Mao vui vẻ lắc lư, dừng dừng nói nói, nói thật lâu, nói đến hắn miệng khô lưỡi khô đứng dậy đi châm trà uống.

Ta ngồi ở đó vẫn không nhúc nhích, ngay cả hắn sau đó lại nói câu gì, rồi đi từ lúc nào, cũng không để ý.

Ta đã cho rằng ta đã quên quá khứ, thế nhưng, không hề.

Chẳng qua, những ký ức ấy bị bao lại, đặt trong một cái góc.

Đôi khi, có mảnh nhỏ sẽ tự chạy đến, quấn một vòng trong đầu, lại lặng yên không một tiếng động trở về. Những ký ức ấy, có ấm áp, có sầu não, có lạnh nhạt, cũng có kịch liệt.

Ta trước kia kỳ quái, cái sơn động của Thục sơn để người ta suy nghĩ lỗi lầm ấy vì sao lại tên là Vô Ưu các, người bị nhốt nghĩ lại, sao có thể vô ưu chứ?

Thế nhưng bây giờ nghĩ, cái tên ấy, thật sự rất chuẩn xác.

Quãng thời gian đó, thật sự là không buồn không lo.

Không trách nhiệm, không gánh nặng, ăn ăn ngủ ngủ, nhìn tiểu đạo sĩ ra sức nỗ lực sao kinh…

Có lẽ với hắn mà nói, hai chữ vô ưu không thích hợp.

Thế nhưng đối với ta…

Sao lại như thế này chứ?

Lý Kha, hắn, lại một lần nữa xuất hiện.

Thế nhưng, thế nhưng Lý Phù Phong hiện tại, trong ấn tượng của ta, chỉ là, chỉ là tình lang của Tam Lục…

Ta thử chồng bộ dáng Lý Kha trong trí nhớ của ta, với bộ dáng Lý Phù Phong hiện tại.Thế nhưng ta thất bại.

Ta không biết… không rõ… Sự tình tại sao có thể không thể tưởng tượng như vậy.

Đúng vậy, ta không thể ngờ được.

Người yêu kiếp trước của Tam Lục, kiếp này… Hắn sao có thể, chính là Lý Kha chứ?

Ta cảm thấy có người ném đại chùy ra sức gõ trong đầu ta, hết lần này đến lần khác, đau đầu giống như muốn vỡ ra, ngực khó chịu không thở nổi, ta đứng lên, đẩy cửa sổ ra.

Bên ngoài một mảnh mờ tối, bầu trời nhìn không thấy gì sáng, càng nhìn không thấy mặt trăng và ánh sao.

Ta cảm thấy ngực bị thứ gì đó chất đầy, rối bời, không có manh mối. Những thứ kia rất cứng rắn, cũng rất bén nhọn, lộn xộn, đau nhói…

Ta bỗng nhiên vung tay lên, một đầu dải băng bắn nhanh ra ngoài, ầm một tiếng quét đi hơn phân nửa cành lá của một thân cây trong sân.

Tiếng vang rào rào, rất nhiều cành của cái cây kia gãy lìa, ào ào rơi xuống.

Cùng rơi xuống đất, còn có một người.

Tơ nhện không có bắn trúng chính diện hắn, thế nhưng hắn cũng bị thương không nhẹ.

“Đại tỷ! Có chuyện gì!”

Hai con nhện nhỏ bị dọa, nhảy ra từ dưới mái hiên.

“Không có việc gì, không liên quan tới các ngươi.”

Đám nhện nhỏ xem như cảnh giác, nhưng người này khi nào lẻn tới đây, chúng nó không phát giác ra. Nếu không phải là ta mở cửa sổ, cũng không phát hiện.

Người kia nằm sấp trên mặt đất, có lẽ là cực kỳ đau, vết thương cũng nặng, bò không dậy nổi, động một cái, phát ra tiếng rên rỉ trầm thấp.

Ta bây giờ thật sự rất muốn… giết tên ý đồ không rõ này tính sổ.

Thế nhưng, thế nhưng hắn đi cùng với người của Lý gia, ta còn chưa rõ hắn rốt cuộc có lai lịch gì.

“Đại tỷ! Người nọ là kẻ trộm? Hay là đạo sĩ thuật sĩ? Xử trí hắn như thế nào?”

“Trước nhốt lại, kêu Hôi Đại Mao trị trị thương cho hắn. Quay về… ta hỏi lại hắn.”

“Dạ!”

Càng nhiều con nhện nghe thấy tin mà đến, mạng nhện ào ào ném ra, chỉ trong chốc lát trói người kia chặt giống một cái bánh chưng. Dù cho không trói, vết thương của hắn khiến cũng không cách nào chạy trốn.

Có lẽ là trong lòng ta rất loạn không lưu ý, cũng có thể là hắn đích xác có chút bản lĩnh trong giấu tung tích… Hắn đợi bên ngoài cửa sổ đã bao lâu? Nghe được cái gì? Lại nhìn thấy cái gì rồi?Đến đây hai chuột binh lớn, hì hì khiêng người kia đi.

Ta từ từ ngồi xuống.

Ban nãy, khí lực ta dùng rất lớn, nhưng là cố ý đánh trật.

Ta không muốn mạng của hắn.

Ta giơ tay mình lên nhìn nhìn.

Ta vẫn là… không có biện pháp coi mạng người chẳng ra gì.

Có lẽ ta, thủy chung chưa từng thay đổi.

Ta như trước là con nhện nhỏ không hiểu chuyện, lại ngây thơ khờ khạo năm đó.

Bản lĩnh có thể học, pháp thuật có thể luyện… Thế nhưng lòng lại rất khó sửa đổi.

Phượng Nghi hắn… vì sao muốn nói cho ta biết chuyện ấy vào lúc này chứ?

Hắn vì sao không nói sớm, hoặc là, dứt khoát không nói?

Tam Lục thì sao? Nàng biết chưa? Lúc nàng gặp được Tống thư sinh, hẳn là, sẽ không đi tìm xem kiếp trước của hắn là gì chứ? Thế nhưng, nàng cả đời này đau khổ tìm kiếm, còn tìm cả canh luân hồi. Nàng đi tìm kiếp trước của Lý Phù Phong, biết hắn là Tống thư sinh, vậy, nàng có phải cũng biết được kiếp trước của Tống thư sinh là ai chứ?

Ta cảm thấy suy nghĩ của mình loạn hoàn toàn nghĩ không ra manh mối.

Không không, Tam Lục không biết Lý Kha… Hẳn là không biết.

Tất cả, tất cả…

Giống một mớ cây gai loạn quấn vào cùng một chỗ, vô luận phá thế nào cũng không gỡ được!

Phượng Nghi biểu lộ thái độ của hắn, hắn nói cho ta biết, ta có thể nối lại tình xưa, ở bên Lý Phù Phong hiện tại, hắn rất có phong độ, hắn cũng nói, mấy viên châu kia đã thay đổi thể chất của ta, loại bản năng góa phụ của ta đây sẽ không lại hại chết tình nhân nữa.

Loại thái độ này của hắn, vì sao khiến ta cảm thấy, cảm thấy hắn cũng không hào hiệp?

Hắn là có ý gì? Hắn cho rằng, ta nhất định sẽ ở bên Lý Phù Phong? Mà hắn, thì sau khi trả giá, phóng khoáng, không cần báo đáp mà xoay người rời đi?

Không không, không phải, ta muốn nghĩ không phải là cái này, ta muốn nghĩ cái gì đây? Ta chung quy cảm thấy…

Đúng rồi, Phượng Nghi hắn có phải vẫn cảm thấy, ta thực ra không thích hắn, ta thích vẫn là Lý Kha kiếp trước, Lý Phù Phong bây giờ hay không? Hắn cho rằng ta ở bên hắn, xem như cái gì? Là ta muốn tìm một chỗ dựa vững chắc? Là ta xuất phát từ thói quen? Hay là hắn cho rằng, ta chẳng qua có ý đồ vì hắn anh tuấn mạo mỹ còn có năng lực cao cường hay là quyền thế kinh người?

Không không, ta không biết ta đang nghĩ cái gì, đầu óc ta hoàn toàn rối loạn!

Còn nữa, ánh mắt Lý Phù Phong nhìn ta lúc ban ngày.

Ánh mắt của hắn, cái loại… cái loại ánh mắt ấy, khiến ta cảm thấy hoảng sợ…

Đầu đau quá, ngực giống muốn như muốn vỡ ra.

Hắn, hắn nhớ lại bao nhiêu?

Trong lòng hắn, đối với ta, lại là thế nào?

Như vậy, canh luân hồi này thật sự hữu dụng sao? Hắn thật sự là Lý Kha? Hắn nhớ ra kiếp trước? Vậy hắn cũng có thể nhớ tới một đời hắn làm Tống thư sinh kia chứ? Trong lòng hắn, còn có tình yêu với ta không? Có ký ức với Tam Lục không? Là không chút động lòng sao?

Hắn muốn nói với ta cái gì?

Khi đó… bị Phượng Nghi cắt ngang, Phượng Nghi nói, chúng ta sắp thành thân… Vẻ mặt của hắn…

Rất đau…

Ta lấy tay đè chặt huyệt thái dương, vô lực tê liệt ngã xuống.

Đau quá, ta chỉ có thể cảm giác đau, cũng đã phân không ra là chỗ nào đang đau.

Thân thể giống như đang đốt trong lửa, lại giống như bị vô số lưỡi dao sắc bén xuyên qua.

Không có cảm giác khác, chính là đau! Đau đến mức ta há miệng, lại không phát được ra tiếng, cũng không thể hít được không khí.

Chương 152: Lòng vòng trước Quỷ Môn quan

Ta cảm thấy ta đang đi trên một con đường rất dài, ta không biết ta từ đâu tới, cũng không biết con đường này dẫn đến đâu. Ta dừng không được, đôi chân dường như không phải là của mình, máy móc bước về phía trước.

Không cần ai phải nói, ta biết đây là một con đường có đi không có về, ta cũng biết mình không nên đi tiếp, thế nhưng ta dừng không được.

Hơn nữa, dừng lại, để làm gì?

Ta không biết về từ đâu, ta cũng không biết, về làm gì.

Xa xa dường như có ai đang khóc thảm, kêu rên, tiếng kêu cứu thê lương, tiếng giận dữ quát mắng, nhưng chúng, đều không liên quan tới ta.

Ta cũng không có biện pháp đi bận tâm thay cho người ngoài.

Ta chỉ là, từng bước một, tiếp tục đi về phía trước.

Thế nhưng, bước chân lại chậm dần.

Có thứ gì đó vướng chân ta.

Ta không thể cúi đầu, thậm chí, ta đã không còn công năng “nhìn” bình thường.

Ta chỉ cảm giác được, có thứ gì cuốn lấy chân ta, sau đó, cuốn lấy eo ta, bả vai, cánh tay, kéo ta ngược lại.

Thứ kia quấn rất chặt, ta sắp bị siết thành khối vụn.

Thế nhưng loại sức mạnh này rất lớn, còn hơn quán tính ta muốn đi về phía trước.

Ta cảm giác mình giống như một con diều, bị một cái dây rất dài kéo. Cho dù gió ra sức thổi ta về phía ngược lại, thế nhưng sợi dây thừng kia vẫn kiên quyết, kéo ta về phương hướng ban đầu.

Sức mạnh ấy càng lúc càng nhanh, ta cảm thấy ta bị kéo xẹt qua trên không trung, hai chân sớm đã rời khỏi mặt đất, thân thể không cảm giác được sức nặng.

Mãi đến khi, ta cảm giác mình đột nhiên không còn trói buộc, nặng nề rơi xuống.

Tay chân co quắp một trận, giống như… một cơn ác mộng vừa kết thúc.

Ta hỗn loạn, cảm thấy trong cổ họng giống như hỏa thiêu, ta từ từ mở mắt ra, a, dường như… mọi thứ đều không có gì thay đổi.

“A, sư phó, người tỉnh rồi?”

Thanh âm của Hôi Đại Mao nghe dịu dàng chưa từng thấy, ta nhìn nhìn bên giường, hắn đã bưng một chén canh tới: “Người thiếu chút nữa tẩu hỏa nhập ma, cũng ngủ bốn ngày rồi.”

Ta muốn giơ tay lên nhận lấy chén thuốc, thế nhưng không động đậy được.

Tẩu hỏa nhập ma?

Thì ra cảm giác này chính là tẩu hỏa nhập ma… Rất đau.

Yêu cũng không phải là kiên cường đến kim cương bất hoại, cũng sẽ gặp phải nguy hiểm như thế.

Ta nhớ tới đoạn trí nhớ mơ hồ ban nãy, không biết đó có phải là Quỷ Môn quan? Hoàng Tuyền lộ trong truyền thuyết hay không?

Có lẽ phải, có lẽ không.

Thế nhưng ta bây giờ đã trở lại.

Hôi Đại Mao kê một cái gối sau lưng cho ta, sau đó múc từng thìa canh thuốc đút cho ta.

Môi ta thử động một cái, nhưng không phát ra được thanh âm nào.

“Không cần vội vã nói chuyện, trước tiên dưỡng thân thể đi.”

Hôi Đại Mao có chút cuống chân cuống tay, một chén thuốc lãng phí không ít, bất quá vẫn là cho ta uống ít nhất được phân nửa.

Lúc hắn lấy khăn vải lau khóe miệng cho ta, ta rốt cuộc có thể phát ra một chút thanh âm. Chén thuốc vừa mới uống không biết là vị gì, thế nhưng sau khi uống vào cảm giác ấm áp lan tràn trong thân thể, ta biết thân thể mình bây giờ có bộ dạng gì, toàn bộ rối loạn, hơn nữa pháp lực khô kiệt. Có lẽ, không khác trạng thái khi ta dầu hết đèn tắt lâm vào ngủ say sau biến cố Đào Hoa quan lần trước, không, có lẽ còn tệ hơn. Lúc ấy ít nhất không có kinh mạch rối loạn nội thương nặng nề.

Tầm mắt ta chậm rãi hướng xuống dưới, thứ buộc ta, kéo ta về ấy…

Hẳn là là dải băng Tử Hằng tặng ta này? Dải băng tên là Lưu Vân.

Lại nhờ Tử Hằng cứu ta một mạng.

Thế nhưng, chỉ trông vào dải băng này, là có thể làm được sao? Có phải còn có…

Ta có chút nghi hoặc, thế nhưng chỉ cần hơi chút dụng tâm suy nghĩ, liền cảm thấy trong óc có vô số cái kim nhỏ đang đâm vào!

“Nghỉ ngơi đi.”

Ta có chút mệt mỏi nhắm mắt lại, lần này rốt cuộc phát ra được thanh âm, mặc dù trầm thiếu chút nữa thì nghe không được: “Đừng nói cho, đỉnh Đông Dương…”

Bên giường một mảnh trầm mặc.

Ta mở mắt ra, nhìn hắn.

Hôi Đại Mao chậm chạp gật đầu, ta mới một lần nữa nhắm mắt lại.

Ta thật sự là rất vô dụng.
Gặp được chút việc, lại không ai đánh ta giết ta độc ta, ta cư nhiên tự mình làm cho tẩu hỏa nhập ma, nói ra còn không cười rụng răng hàm người ta?

Phượng Nghi… không biết bây giờ ở đâu, đang làm những gì.

Người của Lý gia, có lẽ còn ở lại trong động đi…

Ta khi ngủ khi tỉnh, phần lớn thời gian đều là hôn mê, cũng có khi là ý thức không rõ, là một loại trạng thái nửa ngủ nửa tỉnh. Lúc này ta có thể nghe được bên cạnh có người đi lại, khẽ nói chuyện, có người cho ta uống thuốc, còn làm thông kinh mạch, điều tức vận khí thay ta.

Lúc tỉnh, luôn có thể nhìn thấy Hôi Đại Mao trông ta, hắn chuyện gì cũng không mượn tay người khác, mặc dù thoạt nhìn không bình tĩnh như bình thường, làm việc cũng ẩu hơn, thế nhưng tâm ý của hắn làm ta cảm động.

Nói thật ra, thu đồ đệ này thực sự không phí công, tuyệt đối ta là kiếm được.

Cho dù không đề cập tới khổ cực trung tâm của hắn ngày thường, không nhìn thân thiết chu đáo mấy ngày nay của hắn, chỉ nói ta lúc trước ngủ say ba trăm năm kia… Sau khi Lý Kha mất, hắn trông Bàn Ti động, còn bảo vệ ta.

Ta vẫn là sư phó của người ta cơ đấy, kết quả toàn cần đồ đệ bận tâm phí công, sư phó đây làm thật sự là có chút mặt dày. Ừm, ta trước kia rất ghét Đường Tăng, chỉ thuận nước giong thuyền xé một mảnh giấy, để Tôn Ngộ Không từ dưới chân núi chui ra, sau đó con khỉ liền ra sống vào chết nuốt giận bán mạng một đường cho hắn, đồng thời còn phải chiếu cố hắn ăn mặc ở đi lại, dẫn đường và hậu cần đều một mình ôm lấy mọi việc, còn thường thường bị hủy hoại tinh thần và giày vò thân thể — lời chú cẩn cô kia, ta cũng phải hận nghiến răng nghiến lợi thay cho con khỉ…

Ôi, được rồi, ta không phải Đường tăng, ít nhất ta cũng chưa từng tra tấn Hôi Đại Mao.

Tinh thần ta dần dần khá hơn trước, khi tỉnh dài hơn, lúc ngủ ngắn hơn. Ta suy nghĩ, ngày khác ta phải bồi thường bồi thường Hôi Đại Mao cho tốt, cho hắn thoải mái hưởng thụ nhiều hơn, ít để cho hắn làm việc vất vả. A, đúng, Thải Mai sư cô còn tặng ta không ít thuốc bổ này, pháp bảo hộ thân này, dù sao cái ta có thể sử dụng cũng có hạn, không bằng mượn hoa hiến phật, dùng để cảm ơn Hôi Đại Mao là tốt nhất.

Chờ khi ta có thể tự mình ngồi, uống nước uống thuốc, cũng có thể tự mình vận khí điều tức, mới có chút kỳ quái vì sao những con chuột con nhện khác trong động cũng không đến thăm ta.

Hôi Đại Mao giải thích, bởi vì sợ tin tức ta bị thương nặng sẽ khiến toàn bộ trên dưới động đều bất an, lo lắng sợ hãi, cho nên không nói với người bên ngoài.

Ta gật đầu tán thành, khen hắn chuyện này làm tốt.

Thấm thoát, ta đã ngủ trên giường gần một tháng… Cảm giác mình tựa như người thực vật, các khớp xương cũng sắp gỉ sét rồi.

Mấy ngày nay… đỉnh Đông Dương cũng không có tin tức gì.

Phượng Nghi hắn… một lần cũng không xuất hiện trước mặt ta.

Thi thoảng vừa nghĩ đến chuyện này, ta sẽ lập tức nghĩ những chuyện khác dời suy nghĩ đi.

Trời đã sáng, trải qua ánh mặt trời chiết xạ phản xạ chiếu trước cửa sổ, hoa nở trong đình viện trái lại rất có sức sống, Hôi Đại Mao đun thuốc gì đó chỗ góc phòng ngoài cửa sổ. Ta rất muốn nhìn xem hoa đỏ cây xanh ngoài cửa sổ, đỡ mình chậm rãi ngồi dậy, sau đó đi từng bước một đến phía trước cửa sổ.

Ừm, bên ngoài còn có chút gió, thổi vào mặt, có phần ấm áp.

Ta nheo mắt lại nhìn lên trên, ánh mặt trời chiếu từ trên phản xạ xuống làm ta đầu váng mắt hoa, ta giơ cánh tay lên che trước mắt, lại không nỡ không nhìn.

Thực sự, đến Quỷ Môn quan lòng vòng.

Mới cảm giác sống tốt đẹp như thế.

Ta không muốn phí hoài bản thân mình chút nào, thực sự.

Cho nên trận tẩu hỏa nhập ma này, ta một mặt cảm thấy kỳ quái, một mặt lại cảm thấy mất mặt.

Thật sự, rất mất mặt.

Không người nào có lỗi với ta, ta lại yếu đuối muốn chết, gặp phải chút chuyện đã muốn chết muốn sống.Phượng Nghi còn sống, ta còn sống… Lý Phù Phong, hắn cũng còn sống.

Tất cả mọi người còn sống thì tốt rồi. Những chuyện khác, đều không quan trọng.

Ta đứng không vững lắm, sấp người dưới, nằm nhoài trên bệ cửa sổ.

Gió nhẹ thổi cây hoa lá cây khe khẽ, vang xào xạc. Ta có thể ngửi được hương hoa, hương lá cỏ, không biết tên nào trong động thèm ăn, có lẽ lại đi bên ngoài đào tổ ong trộm mật, có thể ngửi được mùi mật hoa loáng thoáng. Còn có sáng chói của ánh mặt trời, hình dạng của đóa hoa, xúc cảm gió khẽ thổi vào mặt.

Chân thật như thế, tốt đẹp như thế.

Ta rất yêu sinh mệnh, ta không muốn chết chút nào.

Bởi vì, chỉ có còn sống, mới có hi vọng.

Còn sống, mới có hết thảy.

Hôi Đại Mao đang dùng quạt hương bồ quạt lửa của lò thuốc, bỗng nhiên ngừng tay, quay đầu nhìn ra ngoài.

Ta bây giờ không cảm giác linh mẫn bằng hắn, sau khi hắn phát hiện, ta cũng quay đầu, mới nhìn thấy Lý Phù Phong.

Hắn mặc một bộ quần áo màu vàng hơi đỏ, có chút giống đạo bào thân đối, đang đứng phía ngoài cửa viện.

Hắn so với trong ấn tượng của ta… dường như gầy hơn.

Cũng có thể là ta nhớ lầm.

Ánh mắt hắn đen láy, lẳng lặng đứng ở nơi đó, không nhúc nhích.

Cây quạt trong tay Hôi Đại Mao đập xuống bên cạnh bếp lò, bị ngọn lửa nhen lên, nhất thời nổi lên khói. Hắn ối một tiếng vỗ đốm lửa phía trên, ta phục hồi tinh thần lại, khàn giọng nói: “Lý công tử, mời vào ngồi một lát đi.”

Hắn chậm rãi đi tới, ta nhìn hắn, ta nghĩ… ta tựa hồ thấy được một chút bóng dáng của Lý Kha, thế nhưng tỉ mỉ muốn đi tìm dấu vết ấy, lại cảm thấy cũng không giống lắm.

Hắn đi vào gian ngoài, ta vịn tường chậm rãi đi ra, thở sâu, cũng bước khỏi cửa buồng.

“Ngồi đi.”

Hắn không có ngồi, chỉ thấp giọng hỏi: “Ta nghe nói, ngươi hình như bị bệnh vài ngày.”

“Phải, bệnh nhỏ.”

Hôi Đại Mao không biết từ đâu bưng ra hai chén trà, đưa cho hắn một chén, chén kia đặt trước mặt ta. Lò thuốc bên ngoài vẫn còn đang cháy đấy, thế nhưng hắn lại đứng ở kia không đi, tựa hồ có chút cảnh giác, cứ như sợ người này tổn thương đến ta.

Mặc dù ta bây giờ rất suy yếu, thế nhưng cũng không đến mức một người phàm liền xử ý được ta.

Hắn hơi do dự: “Ừm, có một việc nhỏ, chỉ sợ phải phiền toái ngươi.”

Trong lòng ta không biết vì sao, dâng lên một cỗ bi thương chua chát, nhàn nhạt.

Đối thoại của chúng ta như vậy, thực sự chẳng khác nào người lạ.

Chúng ta sẽ khách khí như vậy, nói đoạn tình cũ ngày trước ấy sao?

Cuống lưỡi hơi chua đắng, ta chậm rãi bưng trà lên, uống một ngụm, nghe thấy người đối diện kia nói: “Một vị tộc huynh của ta, hẳn là có chỗ nào đắc tội, cho nên… bị tạm giam lại. Ta muốn đến, nhận lỗi thay hắn, lại xin một cái tình.”

Ta hơi sửng sốt, sau một lúc lâu mới nhớ ta hắn nói tới ai.

Chính là… người nhìn trộm trong sân bị ta đả thương kia.

Ta còn thật sự không biết hắn bây giờ thế nào, ban đầu cũng không định nghiêm túc so đo với hắn.

Ta quay đầu nhìn Hôi Đại Mao, người nọ hẳn là hắn coi chừng.

Thế nhưng Hôi Đại Mao cũng lộ vẻ có chút mê hoặc, có lẽ là bận quá cũng nhất thời không nhớ được người đó.

Ta nói: “A, là có chút hiểu lầm, nếu ngươi nói thế, vậy để Đại Mao đưa hắn về đi. Đại Mao, người ngày hôm đó, lập tức sai người đưa đến chỗ của Lý… Lý viên ngoại đi.”

Phụ thân của Lý Phù Phong, ta vốn đều gọi hắn là Lý mập mạp, nhưng trước mặt người khác đương nhiên không thể xưng hô như vậy được.

Người đối diện vẫn còn có chút trầm mặc, bộ dáng có lời muốn nói lại không mở miệng.

Ta nghĩ, hắn lấy chuyện đó để mở đầu, lời nói đằng sau muốn nói lại thôi, có lẽ là vì Hôi Đại Mao đứng ở một bên.

Ta quay đầu nháy mắt với Đại Mao.

Hôi Đại Mao rõ ràng cũng nhìn thấy ra hiệu của ta, hai chân lại giống như đóng đinh trên mặt đất, không có chút ý tứ di chuyển.

Ta hắng hắng giọng, khẽ ho rồi nói: “Đại Mao, ngươi đi xem thử thuốc sắc thế nào.”

Chương 153: Những ngày đã trôi qua

Ánh mắt Lý Phù Phong quan sát ta, có chút mờ mịt.

Ta rất hiểu cảm thụ của hắn, ta cũng rất mờ mịt.

Người thanh niên trước mặt ta đây, bởi vì canh luân hồi, nhớ tới một đoạn ký ức ba trăm năm trước. Đổi thành người yếu đuối bình thường, có lẽ sẽ bị kích thích điên rồi cũng nói không chừng.

Hôi Đại Mao tuy rằng đi ra ngoài, nhưng chúng ta lại ai cũng không… mở miệng trước.

Ta không biết, hắn biết bao nhiêu, trong lòng lại nghĩ như thế nào.

Ta cũng không biết, nên mở miệng như thế nào.

Chẳng lẽ nói, hi, xin chào, ba trăm năm không gặp ngươi có khỏe không?

Hay là, ngươi có phải vẫn còn thích ta hay không? Ngươi…

“Ngươi trước kia, thật sự chỉ có… nhỏ chút xíu như vậy sao?”

Hắn đưa tay ra dấu một chút, chính là cỡ cái hà bao Lý Kha chứa ta trước đây.

“Ừ…” Ta ngẩn ra trả lời một tiếng: “Khi đó cũng không tính nhỏ, ban đầu còn nhỏ hơn. Ta bây giờ nếu như biến về nguyên hình, cũng không lớn hơn khi đó được bao nhiêu.”

“Vậy sao?”

“Ừ.” Ta khoa tay múa chân một chút: “Con nhện có lớn thế nào, cũng vẫn là con nhện mà, không thể lớn bằng con trâu được, vậy cũng rất không hợp thói thường.”

Hắn gật gật đầu, nói: “Bệnh của ngươi, có nghiêm trọng không?”

“Không sao.”

“Ngươi đừng gạt ta. Có thể làm cho ngươi bây giờ bước đi cũng khó khăn, nói chuyện hữu khí vô lực, nhất định không phải chuyện nhỏ gì. Là luyện công xảy ra sự cố gì? Hay là…” Hắn bỗng nhiên hí mắt lên: “Hay là tộc huynh của ta, làm ngươi bi thương?”

“Không phải. Ngươi đừng nghĩ loạn.”

Có điều… chính ta cũng bỗng nhiên có chút nghi ngờ.

Kỳ quái, sau khi tên kia xuất hiện, ta liền tẩu hỏa nhập ma, chẳng lẽ hắn thật sự làm cái gì sao?

Không có khả năng a… Ta không có cảm giác bị ám toán, hẳn là chẳng qua khi đó nỗi lòng của chính ta quá rối loạn!

“Ngươi là, ngươi…” Ta do dự vài lần, vẫn là hỏi ra: “Ngươi, thật sự nhớ lại chuyện lúc trước sao?”

Hắn tựa hồ lắp bắp kinh hãi, liếc mắt nhìn ta, lại dời tầm mắt đi.

“Ta không biết… Những chuyện kia giống như mộng, ban đêm mỗi ngày… Bất kể ta có muốn hay không, nó đều sẽ xuất hiện. Có đôi khi ta sẽ vô duyên vô cớ té xỉu, hoặc là mê man không dậy nổi. Còn có đôi khi, người trong nhà kể ta giống như bị chứng cuồng loạn, hồ ngôn loạn ngữ, không thể tự động kiềm chế. Ta không có cách nào coi chúng như ảo giác, ta cảm thấy chúng, thực sự giống như… những chuyện đã phát sinh trên người ta. Chính là… ta thấy ta là một tiểu đạo sĩ, từ nhỏ lớn lên trên núi, sư phó dạy chúng ta, phải phò tá chính nghĩa, lấy trừ ma vệ đạo làm trách nhiệm. Nhưng, chúng ta cả ngày đều ở trên núi, ma rốt cuộc là cái gì, ta không biết, cũng chưa từng thấy…”

“Lúc ta thanh tỉnh, ta vẫn là chính ta, thế nhưng không thể khống chế chính mình, những khi ấy, ta thành một người khác. Ta tên là Lý Kha…”

“Ban đầu ta cũng sợ hãi, về sau ta cảm thấy đây không phải là ai đầu độc ta, cũng không phải là cảnh trong mơ hay là ảo giác của ta.”

“Ta bắt đầu có chút tò mò, ta bắt đầu muốn biết người kia, những việc trải qua của hắn. Ta có thể nhìn ra hắn sống những năm tháng sớm hơn, xưa hơn bây giờ. Sách hắn xem, còn nữa… quần áo người ta mặc khi đó, không giống như bây giờ. Ta đi lật sách, ta nói cho ta biết, ta có thể chứng minh chúng không có thật. Thế nhưng, không phải, chúng thật sự tồn tại.”

“Về sau, ta thấy được, một con nhện nhỏ…”

Ta ngơ ngác ngồi ở đó.

Phượng Nghi không gạt ta.

Người này…

Hắn thật sự là chuyển thế của Lý Kha a.

Ta ngơ ngác ngồi ở đó nghe hắn đứt quãng kể tiếp, hắn cố hết sức nói, ta cũng cố hết sức nghe.

Có một số việc, ta nhớ rõ.

Có một số việc trong trí nhớ của ta đã mơ hồ, hắn cũng có thể nói ra, tỉ mỉ.

Việc này, ngoại trừ ta và Lý Kha, không có người nào khác biết.

Không có người thứ ba biết.Hôi Đại Mao vẫn đứng bên cửa sổ, ta biết.

Hắn đang nghe sao? Hay là, đang suy nghĩ những chuyện gì khác?

Mạch suy nghĩ của ta theo lời kể của hắn mà dần dần, quay lại.

Ngược dòng thời gian, đoạn chuyện xưa ấy dừng ở chỗ cũ, cũng không có bị ta quên đi.

Ta nhớ cái loại ánh mắt không nói bị ủy khuất lại rất quật cường khi đặc biệt tới báo tin lại bị hiểu lầm của hắn. Ta nhớ tâm tình sợ hãi của ta khi hắn cứu ta về Thục sơn. Ta nhớ thời gian ngắn ngủi, chúng ta không buồn không lo tại Vô Ưu các kia. Ta nhớ phần bi thương cùng với đau lòng sau khi bị sư thúc của hắn vạch trần ta hốt hoảng chạy trốn ấy.

Ta cũng nhớ lần gặp mặt ngắn ngủi sau khi xa cách mấy năm đó.

Thời gian chúng ta sống chung với nhau, thật sự không nhiều lắm.

Về sau… ta ngủ say không tỉnh, hắn vẫn trông ta…

“Đào cô nương.”

Ta hít một hơi thật sâu, chuyển ánh mắt về phía hắn.

“Xin ngươi đừng khổ sở. Mặc dù, kết quả khi đó, có lẽ người ngoài xem ra là tiếc nuối…” Hắn thấp giọng nói: “Thế nhưng Lý Kha khi đó, sống rất yên ả, an tường. Vì thân thể bị thương, cho nên không có biện pháp lại tu luyện pháp quyết của đạo gia, bằng không, Lý Kha khi đó, nhất định sẽ cố gắng tu hành, tuy rằng không hi vọng xa vời có thể trường sinh bất lão, thế nhưng, sống lâu chút năm tháng chung quy hẳn có thể làm được. Thật ra, ta tới đây, chủ yếu là muốn nhìn xem ngươi… Ta chung quy cảm thấy, hẳn là nên nói với ngươi cái gì.”

“Thế nhưng đến khi ta nhìn thấy ngươi, ta đột nhiên nghĩ đến, ta bây giờ xem là ai? Đoạn ký ức kia, với ta, rốt cuộc hẳn là xem như, ý nghĩa gì đây?”

Đúng vậy.

Ta cũng không rõ. Hắn hiện tại, rốt cuộc là ai? Là Lý Kha? Hay là Lý Phù Phong?

Hắn rốt cuộc xem như Lý Kha, hay là Lý Phù Phong chứ? Ký ức của kiếp trước đã trở lại, tình cảm cũng trở lại sao?

Ta không rõ.

Loại tình huống này, quá ly kỳ, trước kia cũng chưa từng nghe nói.

Chỉ hình như từng nghe nói có nơi, trẻ con sau khi sinh hạ liền hồ ngôn loạn ngữ, có người nói đó là ác quỷ ám, có người nói là khi đầu thai uống thiếu một hớp canh Mạnh bà, bọn họ sẽ mời đạo sĩ làm phép, cho đứa bé kia uống máu gà, máu chó mực…

Nghe nói, có lẽ như vậy đứa nhỏ sẽ quên đi tất cả quá khứ, một lần nữa bắt đầu.

Mà Lý Phù Phong, hắn không giống như vậy.

Hắn đã có từng trải với đời người chừng hai mươi năm, lại đột nhiên nhớ ra nhiều như vậy… Chuyện này, với hắn mà nói, càng nhiều mờ mịt và đau khổ hơn phải không?“Một đời ấy khi Lý Kha đi, cũng không yên tâm lắm. Hắn không biết, về sau… ngươi sẽ ra sao. Sẽ vẫn ngủ tiếp, hay là có một ngày sẽ khỏe lại. Sau khi tỉnh lại, có đau lòng hay không… có thể sống êm đẹp hay không. Ta hiểu biết càng rõ ràng đoạn chuyện cũ ấy, cũng càng hiểu biết tâm tình của Lý Kha. Bây giờ nhìn thấy ngươi, rất tốt. Ta nghĩ, bất kể là người kia lúc trước, hay là ta bây giờ, đều có thể yên tâm.” Hắn lộ ra nụ cười với ta, hốc mắt lại hơi đỏ lên. Biểu tình ấy, vừa phiền muộn, lại vui mừng, còn mang theo… rất nhiều tình cảm khó có thể nói hết, ta không hiểu được cũng nói không rõ.

“Lý Kha…” Nước mắt của ta không chịu khống chế ra sức chảy, ta đưa tay che mắt lại, cúi đầu. Ta cố gắng kiềm chế bản thân không khóc ra thành tiếng.

“Đừng khóc, thật ra, lúc ấy, loại tâm tình này của ta, khi vẫn chăm sóc ngươi, loại tình yêu đó, đã chậm rãi lắng đọng, ta nhìn ngươi giống như nhìn một người thân, trông ngươi, giống như trông một phần yên ổn. Không phải có người nói sao? Tình nhân tuổi trẻ, làm bạn tới già. Thật ra, mặc dù lúc ấy ngươi luôn ngủ, ta vẫn cảm thấy rất kiên định. Ta có lời gì, liền nói cho ngươi. Hơn nữa, ta còn nghĩ, may mà ngươi vẫn ngủ, không thấy được bộ dáng ta già đi. Nếu như lúc ấy ngươi thực sự tỉnh, ta lại dần dần già, vậy mới không xong đấy…”

Ta nghẹn ngào, che chặt miệng lại.

“Đừng khóc, thật sự. Khi vừa mới nhớ ra, ta cũng thường xuyên cảm thấy ngực ê ẩm, bây giờ khá hơn nhiều rồi. Nhìn thấy ngươi sống tốt, ta liền nghĩ thông suốt. Thật sự, ta nghĩ ta có thể yên tâm. Ngươi bây giờ sống rất tốt, vị Phượng huynh kia, thật sự là nhân vật kinh tài tuyệt diễm, vô cùng xứng đôi với ngươi, ngươi nhất định sẽ hạnh phúc. Lại nói, các ngươi nếu thực sự làm hỉ sự, ta cũng xem như người nhà mẹ đẻ, đưa dâu chắc chắn là không thể thiếu phần ta…”

Hắn càng khuyên, ta càng cảm thấy bi ai trong đó.

Ta không biết, rốt cuộc chỗ nào sai.

Ta không có làm sai cái gì, Lý Kha càng không có.

Thế nhưng hiện tại…

Vì sao, chúng ta lại biến thành như vậy?

Ba trăm năm, thương hải tang điền.

Với ta lại chẳng qua là thời gian ngắn ngủi ngủ một giấc, nhân gian cũng đã qua vô số đông hè, đời người rất ngắn ngủi, ba trăm năm có thể trải qua mấy phen luân hồi…

Bây giờ chúng ta rốt cuộc một lần nữa sum họp, thế nhưng, tất cả đã không còn như trước.

Hắn đi tới, nhẹ nhàng ôm lấy ta, vỗ lưng thuận khí thay ta.

“Ôi, thật sự là, đều nói nữ nhân làm từ nước, không ngờ nhện cũng có nhiều nước mắt như vậy ha…” Hắn nửa bất đắc dĩ nửa trêu chọc nói.

Cửa đột nhiên bịch một tiếng bị mạnh mẽ đẩy ra, Hôi Đại Mao đen mặt bưng thuốc đứng trước cửa, có phần âm u nói: “Sư phó! Uống thuốc!”

Lý Phù Phong buông lỏng tay ra, ta kinh hãi, ngẩng đầu lên, vừa gạt lệ vừa nhìn hắn: “Ngươi… ăn thuốc súng à? Không cần kêu lớn tiếng như vậy, ta lại không điếc.”

Hôi Đại Mao đi tới, không biết hắn là cố tình hay là vô ý, chỗ đứng vừa vặn chính giữa ta và Lý Phù Phong, giống như thị uy bưng thuốc cho ta.

“Đại Mao, đừng vô lễ như vậy… Ngươi khi đó không phải cũng được không ít từ Lý Kha sao? Đừng bày sắc mặt như thế nữa, các ngươi hiện tại coi như là bạn cũ gặp lại.”

Lý Phù Phong mỉm cười gật đầu với Hôi Đại Mao, thế nhưng Hôi Đại Mao lại hờ hững, bộ dạng xem thường người ta, rất không muốn giao tiếp với hắn.

Ôi… Dây thần kinh của người này nối sai à?

Chuyện này nháo… Lý Phù Phong nhớ chuyện kiếp trước, thế nhưng Hôi Đại Mao lại cứ như bị chứng mất trí nhớ quên sạch chuyện trước kia.

Ta uống một ngụm thuốc, đột nhiên cứng đơ tại đó…

Mẹ ơi, đây… đây…

Ta cố gắng, khắc chế chính mình, không được phun thuốc ra.

Thế nhưng, nuốt xuống, ta cảm thấy ta thật sự làm không được, nhất định sẽ lại nôn ra!

Đây là canh hoàng liên hay là mật rắn? Sao lại đắng như thế?

Hôi Đại Mao, hắn biết rất rõ rằng ta không chịu được đắng nhất, đây, đây là thuốc gì, ta đắng, ta cảm thấy đầu lưỡi của ta vô cùng đắng chát, ngay cả da đầu cũng đã tê rần!

Lý Phù Phong có chút lo lắng nhìn ta, Hôi Đại Mao ngoài cười nhưng trong không cười khuyên bảo: “Sư phó, mau thừa dịp nóng uống đi, lạnh càng đắng.”

Ta thật sự chịu không nổi, kiên trì, lấy ra dũng khí hi sinh vì nghĩa, ừng ực nuốt một ngụm lớn.

Ợ, không, không được.

Mí mắt ta lật lên, bị thuốc này làm cho một đầu thẳng tắp cắm xuống phía trước!

Chương 154: Thật thà thì bị nghiêm trị, kháng cự thì càng nghiêm

Thực ngốc, thật sự.

Thế nhưng chuyện mấy ngày nay… cùng lúc có nhiều chỗ không thích hợp như thế, nếu như ta còn nghĩ không ra, vậy ta thật sự là ngốc muốn chết!

Lúc Hôi Đại Mao đỡ ta, ta nắm chặt một tay hắn, Lý Phù Phong vươn tay cũng muốn đỡ ta, thế nhưng Hôi Đại Mao đứng gần hơn, tay Lý Phù Phong vươn ra, khựng trên không trung.

Ta nhìn cái tay ấy.

Hắn chậm rãi buông tay, khẽ cười với ta: “Ngươi tĩnh dưỡng cho tốt, ta đi trước.”

Trên mặt ta vẫn còn lơ mơ, nước mũi nước mắt gì đều có, yết hầu lại bị thuốc đắng này nhồi vào, ta không dám há mồm, há mồm một cái khẳng định sẽ phun ra.

Không đợi ta nói tạm biệt, Lý Phù Phong đã xoay người đi rồi.

Hôi Đại Mao giả mù sa mưa nói: “Sư phó, người ta cũng đi rồi, đừng nhìn nữa, người nghỉ ngơi một chút đi.”

Ta quay đầu, miệng đầy thuốc không lãng phí chút nào, phụt một tiếng phun hết trên người hắn! Vạt áo trước đều dính nước thuốc vừa khó coi vừa khó ngửi, trên người ta ngược lại sạch sẽ một giọt không dính. Sắc mặt Hôi Đại Mao lập tức nhìn không gì sánh được, thế nhưng hắn bây giờ lại không thể buông tay ra, nếu như hắn buông lỏng tay, ta có lẽ sẽ ngã lăn quay!

“Ngươi, ngươi…” Hắn hòa hoãn lại, ngữ khí bình thản: “Ta đỡ ngươi nằm đi.”

Thuốc vừa phun ra, ta cũng cảm thấy ngực dễ chịu hơn, ngay cả khó chịu tích nhiều ngày kia cũng dường như tản đi theo.

Hắn đỡ ta đến bên giường nằm xuống. đưa cho ta một ly trà súc miệng, sau đó làm phép làm sạch vết bẩn dưới đất. Hắn nói: “Ta đi thay quần áo.”

Ta gật đầu, hắn xoay người đi ngoài. Lúc một chân đang bước khỏi cửa, ta bỗng nhiên lên tiếng gọi: “Phượng Nghi.”

Hắn ừ một tiếng, quay đầu.

Sau đó hắn liền sững ra đó.

Ta ôm trán, không biết nên dùng vẻ mặt gì đối mặt hắn mới được.

Ta thật ngốc! Tới tận hôm nay mới nhìn ra chỗ sơ hở của hắn.

Rõ ràng Hôi Đại Mao chăm sóc người khác vô cùng sở trường, nhất là chăm sóc ta, thói quen, khẩu vị, sở thích của ta, không có cái nào hắn không biết. Mà từ mấy ngày qua ta nằm lại tỉnh, Hôi Đại Mao mặc dù chăm sóc ta phi thường chu đáo, thế nhưng tay chân lại không nhanh nhẹn thuần thục như trước kia.

Ta còn tưởng rằng bởi vì ta bệnh nặng, Hôi Đại Mao lo lắng nên bị loạn, cho nên mới ảnh hưởng đến cử chỉ hằng ngày của hắn.

Thế nhưng, thế nhưng! Ta cứ ngốc như vậy! Hôi Đại Mao tuy rằng mấy năm nay cũng đọc một ít sách, công lực tiến bộ cũng không ít, thế nhưng vận khí thay ta, còn có, kê đơn phối thuốc những chuyện ấy hắn sao có thể biết được?

Mấy ngày hôm trước đầu ta mê man không dùng được, thôi được… Đây không tính là lý do! Có điều, nếu không phải là hôm nay xảy ra chuyện này, hắn bại lộ rõ ràng như thế, đừng nói chân tướng, tay tướng mông tướng cũng lộ ra, ta còn nhìn không ra sơ hở, ta rõ ràng bỏ đầu đi làm đứa ngốc là tốt nhất!

Hắn thở dài, chậm rãi quay lại.

Từ từ xoay, diện mạo thân hình của hắn thay đổi từng chút, giống như… Khụ, liền giống như người máy kim loại lỏng trong Kẻ hủy diệt (1) kia, song tự nhiên, và đẹp hơn trong đó.

“Bị nàng nhìn ra?”

Ta hừ một tiếng, không để ý đến hắn.

Người này, người này… cư nhiên…

Cư nhiên giả dạng làm bộ dáng của Hôi Đại Mao gạt ta!

Có điều, hắn ở trong này, Đại Mao thực sự đi nơi nào?

“Hôi Đại Mao đâu? Thằng nhóc này chết đâu mất rồi? Ta bị bệnh nhiều ngày như vậy hắn cư nhiên cũng không tới chiếu cố, hơn nữa ngay cả cái mặt cũng không lộ!”

“Sao có thể chứ, hắn không biết lo lắng bao nhiêu, nàng ngày đó xảy ra chuyện, hắn vội vàng đến đỉnh Đông Dương đưa tin, ta chạy tới… May mắn, may mắn, không có tới trễ. Nếu như trễ nhất thời nửa khắc, có lẽ…” Hắn đứng trước mặt ta, kéo một tay ta, ta dùng một chút lực đẩy hắn ra. Hắn thì không sao, kết quả ta vừa dùng sức, ngược lại lồng ngực của mình đau âm ỉ một trận.

“Đừng đừng, nàng ngàn vạn đừng nổi giận. Chứng bệnh lần này của nàng, cũng là bởi vì tức giận công tâm, chân khí linh lực đi loạn xung đột… Nàng bây giờ ngàn vạn phải bình tâm tĩnh tâm mới tốt.”

Ta hung hăng liếc xéo hắn: “Ta bệnh của ta, ta chết của ta, chàng quản nhiều vậy? Chàng không phải đều nói rõ ràng rồi, bày ra thái độ rồi sao? Về sau chàng đi đường Dương Quan của chàng, ta qua cầu độc mộc của ta, chúng ta…”

Lời nói phía dưới bị hắn chặn lại, ta hung hăng trừng hắn, thế nhưng không có sức đẩy hắn ra.
“Ta chưa từng nói muốn chia hai ngả với nàng. Ta chẳng qua là, hi vọng nàng nghĩ rõ ràng lại ra quyết định, không cần lưu lại… tiếc nuối cả đời.” Hắn dừng một chút, thanh âm rất thấp, thế nhưng đau đớn sợ hãi trong đó lại không giữ lại chút nào: “Ta khi đó nghĩ, nếu như không cứu được nàng, nếu như nàng thật sự đã chết, ta đây cũng…”

Ta quá ngu ngốc!

Lời thì ai chả biết nói, chỉ bằng hai câu này của hắn, là có thể xóa bỏ toàn bộ lừa dối của hắn sao?

Hắn giả dạng làm Hôi Đại Mao, lừa ta vòng quanh…

Thế nhưng trong lòng lại có một thanh âm nói, hắn cũng là vì tốt cho ta, để ta có thể an tâm tĩnh khí dưỡng thương!

Ta lập tức phản bác: Thế nhưng loại, loại hành vi này rất quá đáng!

“Ta biết, trong lòng nàng tức giận. Chờ nàng khỏe lại, nàng muốn đánh muốn mắng, ta tuyệt không dám cãi, nàng muốn trút giận thế nào cũng được. Sai ngàn sai vạn, đều là ta sai, thực sự…”

Ta buồn bực một chốc, trong lòng có hai thanh âm không ngừng đối kháng nhau. Khi thì gió đông thổi bạt gió tây, lúc thì lại cảm thấy bên kia nói cũng rất có lý.

“Thuốc vừa rồi kia, sao lại đắng như thế? Hử?”

Ta trừng, ta dùng sức trừng. Nếu như đao mắt có thể giết người, Phượng Nghi bây giờ sẽ mình đầy thương tích vô cùng thê thảm.

Hắn cười khổ: “Ta sai rồi, ta nhận sai, ta xin lỗi, được không? Lại nói, chính ta cũng không được lợi, thuốc kia còn không phải cũng phun trên người ta sao?”

“Chàng đừng hòng mờ nhạt trọng điểm. Thuốc này có thể đắng rụng lưỡi, ta có phun cũng là chàng làm hại. Phun trên người chàng cũng không phải cố ý…” Ờ, đại khái có một chút xíu cố ý thôi… Nhưng ta đương nhiên không thể nói như vậy.

Đúng rồi, hắn còn mặc bộ quần áo dơ kia.

“Chàng mau cởi đi.”

Hắn gỡ vạt áo, cởi áo khoác ra. Trên áo trong cũng dính tí tẹo, nhưng cũng không nghiêm trọng lắm.

Hơn nữa người này, sao lại biết tùy cơ ứng biến như thế chứ? Hắn vắt quần áo ở một bên, thuận thế ngồi xuống ngay bên cạnh ta.

Ta đang muốn mở miệng đuổi hắn, Phượng Nghi bỗng nhiên nói: “Ta là ghen tị. Thật ra, ta vẫn luôn ghen tị.”

Ta nháy mắt mấy cái, rất muốn giơ tay lên ngoáy ngoáy lỗ tai, để tránh nghe lầm. Cũng muốn xoay chính mình một phen thử xem, xem có phải ta phát chứng cuồng loạn hay không.

Phượng Nghi hắn thế nhưng rất kiêu ngạo, mặc dù gần đây đỡ hơn nhiều, nhưng là lời nói, nói như thế, trước kia hắn tuyệt đối sẽ không nói!

“Ta căn bản không hào phóng như thế… Ta vẫn luôn ghen tị. Từ lần đó Tam Lục cho Lý Phù Phong uống canh luân hồi, Tử Hằng và ta cũng đã biết, kiếp trước, kiếp trước nữa của hắn… Ấy không khó tính, chỉ là, cũng không chắc chắn lắm. Ta không chỉ một lần nghĩ, Tam Lục thật nhiều chuyện, muốn cướp hắn thành thân thì cứ cướp đi, sao phải vất vả làm canh luân hồi, vẽ vời thêm chuyện, gây thêm rắc rối. Huống hồ, chẳng lẽ nàujctta thật sự không rõ, kiếp trước là kiếp trước, kiếp này là kiếp này, nàng ta muốn lại tục tiền duyên không khó, thế nhưng nếu muốn như kiếp trước, ấy nhưng vốn…”“Chàng đừng kéo người ngoài vào.” Ta ngăn cản một câu phòng hắn lạc đề.

“Được rồi.” Phượng Nghi bất đắc dĩ cười khổ: “Nói ngàn nói vạn, thật ra… ta không rộng lượng chút nào, ta vẫn hi vọng Lý Phù Phong hắn nhớ không nổi chuyện trước đây, hối hận mình vì sao vẫn rụt rè không chịu mở miệng…”

À, khi đó, Lý Phù Phong bên này vừa đi, Tử Hằng bên kia vừa lên đường, hắn đột nhiên cầu hôn với ta, thì ra… là bị chuyện này kích thích.

Nếu như không có chuyện này, hắn có phải còn tính, đợi thêm chừng nghìn năm nữa, ta cũng biến thành lão thái bà rồi, hắn mới định nói ra bản thân có loại ý tứ ấy với ta hay không?

Ờ, có lẽ, ta không phải người ngốc nhất.

Dính vào loại chuyện như tình yêu, ngay cả Phượng Nghi loại, ừm, loại người không gì không biết không gì không làm được này, cũng trở nên hơi ngốc nghếch, lo trước lo sau, lại lo được lo mất…

Ừ, trong lòng ta có chút cân bằng.

Đúng thôi, chỉ có một mình ta ngốc ngốc cái gì cũng không hiểu liên tiếp phạm sai lầm, vậy rất không công bằng.

“Ta vẫn nghĩ, nàng nhất định sẽ… vui vẻ đồng ý với đề nghị của ta, kết quả, phản ứng của nàng lại ngoài ý liệu của ta, cư nhiên sợ như thấy quỷ dạ xoa, bế quan một cái chính là hai năm. Ta một mặt xây nhà trên đỉnh Đông Dương, một mặt quyết tâm, ta nếu như không thu thập được nàng…” Ta trừng hắn, hắn lập tức sửa miệng: “Ta nếu như không thể cầu được nàng gả cho, ta kiếp này ở ngay đỉnh Đông Dương không đi đâu hết!”

Lúc nào không giả bộ chứ, cái đuôi phượng hoàng lại nhếch lên rồi!

Hừ, ta mím chặt miệng, ý bảo hắn tiếp tục khai.

Kháng cự thì bị nghiêm trị, thẳng thắn thì… ừm, có khoan hồng hay không, còn phải thẩm tra nhiều hơn, để xem biểu hiện về sau đã.

“Khi cùng đi tiên hội Mai sơn, ta đeo chiếc trâm nọ cho nàng, ý tứ trong đó, không cần ta nói nàng cũng rõ, ta…”

“Ta không rõ.” Ta cố ý ném ra một câu.

Hắn tốt tính nói: “Phải, ta chẳng qua là không muốn để người ngoài lại có ý tưởng gì với nàng. Đeo chiếc trâm đó lên, người ngoài liền biết, quan hệ của ta và nàng!”

“Cái…” Chữ rắm kia ta cứng rắn nín xuống! Người kia! Loại mưu đồ này của hắn, thật sự là, thật sự là… Loại thời đại này cũng không phải hiện đại truyền thống mở mang, cho dù chúng ta là yêu, loại quan hệ bầu bạn chính thức này mà định ra, đó cũng là ván đã đóng thuyền hắt nước khó thu! Hắn đây rõ ràng chính là tạo thành sự thực đã định trước, làm cho tất cả mọi người nghĩ như vậy, ta cho dù muốn đổi ý không không có đường sống!

“Vậy chúng ta bị lạc đến ma vực, cũng là tính toán của chàng?”

“Vậy làm sao được.” Hắn nói: “Ta lúc ấy bất quá là muốn… hai người, yên tĩnh với nàng trong chốc lát. Chẳng qua là không ngờ trận pháp ấy lại phát sinh biến cố, việc này cũng không phải lừa nàng.”

Ta gật gật đầu, miễn cưỡng chấp nhận loại cách nói này.

“Được rồi… Chuyện sau đó, chàng…”

Chuyện sau đó, chính là tại cả hai.

Quãng ngày tại ma vực ấy, ta cũng không ngờ, sẽ trải qua nhiều như thế, phức tạp như thế. Hắn chăm sóc, bảo vệ, quan tâm ta, ấy cũng không phải là giả.

Thanh âm trong đầu kia lại đang lặng lẽ nói, trong tình yêu, cũng không phải là không chấp nhận một chút tâm cơ.

Hắn đều chỉ là vì… vì… ừm, tốt với ta thôi…

Thật ra, dù cho khi đó hắn chịu nói trước cho ta biết, Lý Phù Phong có thể là chuyển thế của Lý Kha, sự tình sẽ có thay đổi sao?

Ta có chút mờ mịt…

Có lẽ, khả năng… Thế nhưng, Tam Lục nàng cũng…

Ôi, rắc rối phức tạp bên trong này, thực sự là loạn!

Chú thích

(1) người máy T-1000/1001, xuất hiện trong phim “Kẻ hủy diệt”, chúng có khả năng chuyển mình qua chất lỏng và hóa trang cho mình ↑

Chương 155: Không phải ta không rõ

Chúng ta lẳng lặng ngồi trong phòng một hồi, đều không lên tiếng.

Hắn nói, thành thân đi.

Ta nói, thân là sẽ thành, thế nhưng lý do chàng muốn mau chóng thành thân ta đã biết, cho nên cũng không không cần phải kết vội vàng giống như tranh giành đầu thai.

Hắn hỏi, vậy thì khi nào?

“Đợi đến… khi ta thấy những người khác, hạnh phúc.”

Phượng Nghi trợn trắng mắt nhìn ta, ta bây giờ cảm thấy hắn thực sự rất chân thực.

“Chúng ta có thể thành thân trước, sau đó nàng chậm rãi nhìn bọn họ hạnh phúc.” Phượng Nghi nói: “Chẳng lẽ hắn mười năm không thành thân, chúng ta cũng phải chờ mười năm sao?”

Ta kỳ quái liếc hắn một cái: “Chàng không phải hạ quyết tâm một trăm năm cũng phải chờ sao?”

Vốn ta cho rằng ta ở bên Phượng Nghi, thật sự là trên trời rơi xuống một cái bánh nướng to lạch cạch một tiếng đập vào mặt ta. Hơn nữa cái bánh nướng này còn là toàn thịt, ăn rất ngon.

Vì thế, thường thường sẽ cảm thấy, ta không bằng hắn.

Thế nhưng bây giờ ta không nghĩ như vậy nữa, thực sự.

Phượng Nghi cuối cùng nói cho ta Lý Phù Phong chính là chuyển thế của Lý Kha. Đây cũng coi như hắn thẳng thắn một lần. Thế nhưng hắn thẳng thắn thực không phải lúc. Hắn ban đầu không nói, mà là xác định… quan hệ của ta và hắn rồi, mới nói.

Vì thế cái bánh nướng này, mặc dù vẫn là một cái bánh nướng thơm phưng phức, thế nhưng ta cũng không vội vã ăn nó chút nào.

Ta chung quy cảm thấy, ta nợ Lý Kha.

Hắn nếu như không gặp phải ta, cuộc đời hắn sẽ càng thêm thuận lợi càng thêm trọn vẹn hơn đi?

Mặc dù hắn nói, yên tĩnh, trông một người yêu, người thân không tỉnh lại, cuộc sống như thế cũng rất tốt.

Thế nhưng ta cảm thấy không tốt.

Không tốt chút nào.

“Nhưng ta muốn chờ là nàng, sao bây giờ lại biến thành chờ hắn…” Phượng Nghi thấp giọng càu nhàu.

(1) đấy, mặc dù bây giờ lâu lắm rồi không xem, thế nhưng vừa vào đam mỹ sâu tựa biển, loại phức cảm này không dễ quên.

“Vậy chàng cảm thấy chuyện này, chàng làm thực sự không thẹn với lương tâm sao?”

Phượng Nghi ngẩng đầu lên, ánh mắt hắn có vẻ rất trầm tĩnh. Ừm, diện mạo rõ ràng vẫn vậy, thế nhưng xem ra, tựa hồ, lại thêm mấy phần thành thục ổn trọng, dường như trong mấy ngày ngắn ngủi này hắn đã trải qua mấy năm, mấy chục năm.

“Cho dù có làm lại một lần, làm lại trăm lần, ngàn lần, ta cũng vẫn sẽ làm như vậy. Ta sẽ không nhường nàng cho người khác Đối với hắn, có lẽ là không công bằng, thế nhưng đây giống như một trận quyết đấu. Ta nhất định sẽ dùng hết toàn lực. Hắn có sở trường của hắn, ta có bản lĩnh của ta. Loại thời điểm này, quyết không thể có nửa phần dung nhượng. Cho nên bất kể nàng bảo ta chờ bao lâu, ta đều có thể đáp ứng. Thế nhưng nếu bảo ta chắp tay tặng nàng cho người khác, cho dù giết ta, cũng tuyệt đối không thể nào.”

Hợ, hắn người này, thật làm cho ta không biết nói gì.

Đây là lời tâm tình đi?

Vì sao ngụy biện như thế, cũng có thể được hắn nói thành loại cảm giác khí thế ấy? Không hổ là vua của trăm loài chim… Ừ, thủ đoạn khống chế kẻ dưới của hắn ta không rõ ràng lắm, học thức của hắn uyên bác ta trước đây đã biết. Bất quá ta bây giờ lĩnh hội càng sâu chính là, người kia, chơi xấu, đem lời không phân rõ phải trái trở thành rất chí lý, lại còn nói, nói rất…

Ta không lên tiếng, chẳng qua là không lại vung bàn tay vươn tới của hắn ra.

Qua sau một lúc lâu, Phượng Nghi bỗng nhiên đứng lên, ta không hiểu ngẩng đầu nhìn hắn, hắn thoạt nhìn rất vội vã muốn đi làm chuyện gì đó.

“Chàng muốn đi làm gì?”

“Ta đi sai người truyền tin, tìm Tam Lục đến.” Nụ cười của Phượng Nghi rất đẹp, rất… tà ác: “Nếu ta phải đợi đến khi Lý công tử hạnh phúc vui vẻ mới có thể thành thân với nàng, vậy ta đương nhiên đến làm cho hắn thật sớm có một chốn trở về tốt mới phải!”

Ta ngạc nhiên, cực 囧, sau đó là nổi giận: “Chàng câm miệng cho ta! Hắn là một người sống, cũng không phải là món đồ chơi, chàng muốn nhét cho ai liền nhét cho người ấy! Không cho chàng đi!”

“Được được, ta không đi.” Hắn lập tức cúi người xuống, một tay dán trên lưng ta thay ta thuận khí: “Nàng đừng tức giận! Ngàn vạn lần đừng rối loạn khí tức nữa.”

“Chàng đừng nhúng tay nữa,” ta thở chậm lại, thực sự hận không thể đánh hắn mấy cái: “Chuyện của bọn họ… ta đương nhiên hi vọng bọn họ đều hạnh phúc. Thế nhưng, vậy không có nghĩa là chúng ta có thể miễn cưỡng kéo bọn họ vào với nhau, trói lại, là bọn họ đều sẽ bên nhau, đều sẽ hạnh phúc a… Nếu như thực sự đơn giản như vậy, chàng còn không sớm trói ta lại, còn có thể chờ tới bây giờ, hao tâm tốn sức như thế sao?”

“Ta nhưng tuyệt không nghĩ tới muốn trói buộc nàng.”

“Nhưng chàng cũng che giấu ta rất nhiều.” Còn đều là vấn đề mang tính then chốt.

Ôi, thật sự là đau đầu.

Ta cảm thấy ta không nên tha thứ hắn như thế, thế nhưng, lại thực sự hận không nổi.

Đối với Lý Kha, cảm giác của ta, rất phức tạp, nói không rõ.

Ta chưa từng có lúc nào, có thể hoàn toàn quên Lý Kha. Hắn là người đầu tiên ta thích, hắn cho ta nhiều cảm xúc, còn có tình ý như vậy.

Nhưng ta lại chưa từng nghĩ, có thể tìm được chuyển thế của hắn hay không, có thể lại tiếp tục đoạn duyên ấy hay không.

Có nguyên nhân của chính ta, ta vẫn cho rằng, độc của ta không cách nào loại bỏ, cho dù ta gặp lại được hắn, cũng chỉ là một đoạn bi kịch khác mà thôi. Còn có một nguyên nhân, chính là… ta nghĩ, có lẽ hắn thích, thật sự là một cuộc sống yên ả hơn, cưới một thê tử ân ái, xứng đôi với hắn, so với gặp phải một nữ yêu quái, cuộc sống bập bềnh bất an nguy cơ tứ phía thì tốt hơn nhiều.

Tại điểm này, ta cùng với Tam Lục, tính cách bất đồng, nghĩ bất đồng, thực hiện cũng bất đồng.

Vừa rồi nói nhiều lời như vậy, cảm xúc lại thay đổi rất nhanh, còn rơi rất nhiều nước mắt, có thể nói là nguyên khí đại thương — ta bây giờ thực sự là mảnh mai có thể so với Lâm muội muội.

Mí mắt rất nặng, không ngừng sụp xuống. Phượng Nghi sắp xếp cho ta ngủ, thấp giọng nói: “Ta gọi Hôi Đại Mao lại đây nhé?”

Ta cúi đầu ưm một tiếng, liền cảm giác chìm vào bên trong một mảnh nước sâu yên tĩnh.Ngủ say sâu mà dài như vậy, khiến cho ta cảm thấy bình yên.

Sâu trong nội tâm, có lẽ ta đang nghĩ, ngủ thêm một lát đi.

Khi ngủ, không cần phiền não, không cần suy nghĩ…

Không cần, vội vàng tháo gỡ tình cảm của mình.

Phượng Nghi vừa rồi nói rất nhiều lời, nhưng hắn không hỏi ta.

Ta còn tưởng rằng hắn có lẽ sẽ hỏi.

Hắn… Ta cho rằng hắn sẽ hỏi, ta hiện tại yêu là ai?

Vẫn là Lý Kha sao?

Hay là, đã không phải nữa?

Hắn không hỏi.

Có lẽ là hắn cảm thấy, đáp án cũng không phải chuyện quan trọng nhất.

Có lẽ hắn…

Muốn đoán được tâm sự của người khác, khó khăn biết mấy chứ.

Nhất là, Phượng Nghi thông minh như thế, ta ngốc như vậy, cho ta đoán lâu hơn, ta cũng đoán không ra.

Hắn thừa nhận hắn đang ghen tị, nếu như hắn không chính mồm thừa nhận, ta tuyệt đối không dám đoán, chắc chắc, hắn thực ra, ghen tị.

A, nếu như vừa rồi hắn hỏi, vậy ta, sẽ trả lời như thế nào đây?

Lý Kha trong lòng ta, vị trí đặc biệt ấy, người khác không thể thay thế được.

Thế nhưng, ta bây giờ yêu…

Hình như… trời mưa.

Ta nghe được mơ hồ, tiếng mưa xào xạc như thực như ảo.

Mặc dù ta ở trong sơn động, nhưng nhờ trận pháp, còn có một số xây dựng đặc biệt.

Lúc trời mưa bên ngoài, chỗ đầm nước, phía sau viện của ta, cũng sẽ mưa.

Chỉ có chỗ ấy, chỉ có trên rừng đào và bên đầm sâu mới có mưa.

Bởi vì tu luyện của ta, luôn thoát không khỏi quan hệ với dông tố. Cho nên lúc trời mưa, ta cũng sẽ một mình tới đó.

Thế nhưng, ta bây giờ, tựa hồ hẳn là nằm trong phòng.

Sao có thể, nghe thấy tiếng trời mưa rõ ràng như thế chứ?Ta chậm rãi mở mắt ra.

Đúng vậy, là trời mưa.

Không khí rất ẩm ướt, bùn đất với lá cỏ sau khi ẩm ướt tản mát ra một loại mùi mê người.

Ta nằm trên một cái giường trúc, giường trúc đặt ven rừng đào, bên đầm nước.

Mưa rơi chưa tới người ta, đã bị một tầng tường bảo vệ vô hình vô sắc chặn. Cảm giác, giống như nằm trong phòng hiện đại, đỉnh đầu là trần nhà thủy tinh trong suốt, nhìn thấy tia mưa rơi xuống, loại cảm giác này, thực kỳ diệu.

“Tỉnh rồi?” Phượng Nghi quay đầu lại, ngữ khí ôn hòa: “Quả nhiên khí hậu mưa dông điều trị linh tức cho nàng rất tốt.”

“Ta ngủ bao lâu?”

“Từ hôm qua, vẫn ngủ đến bây giờ, hiện tại đã qua buổi trưa.”

Hắn rót nước cho ta uống.

Hắn mặc một bộ áo choàng màu xanh, cổ áo tay áo và vạt áo đều là màu sắc rất sẫm, gần như là màu đen.

Đã quên từ lúc nào, hắn mặc quần áo hoàn toàn bất đồng với trước đây. Không phải cái loại màu sắc chói mắt sáng rực chịu không nổi ấy, phụ kiện cũng rất đơn giản, tóc dùng một cây trâm bạch ngọc vén lên, sau đó trên người có một khối ngọc bội hình hoa lan.

Hắn thoạt nhìn, tao nhã, ôn hòa…

Cái loại nét mặt dọa người ngày trước, giờ biến thành hàm súc, nhưng không bởi vậy mà khiến mị lực của hắn giảm đi. Lại giống… giống rượu ngon cất vào hầm, thời gian lọc đi chua cay vội vàng trong đó, lưu lại chính là khoan thai và hương thuần.

Hắn vẫn có trong lòng kiêu ngạo và thanh cao thấu từ trong xương.

Nước mưa làm ướt cây hoa, mùi hương của hoa đào càng thêm ngào ngạt.

Loại mưa này rất hay, nếu lớn hơn nữa, hoa sẽ bị hỏng mất. Mặc dù có pháp thuật che chở, thế nhưng hoa vẫn sẽ tổn hại không ít.

“Lý công tử và phụ thân hắn, hôm nay tới từ biệt.”

Hả? Ta vừa định hỏi, Phượng Nghi lại nói tiếp: “Vì nàng chưa có tỉnh, cho nên ta lưu bọn họ ở lại thêm mấy ngày.”

Người này! Ta dám khẳng định hắn là cố ý! Cố tình nói phân nửa lưu phân nửa!

Ta thu hồi nhận xét ban nãy, hắn chẳng thành thục hàm súc hơn chút nào, vẫn là một con quỷ hẹp hòi nhỏ nhen!

“Còn nữa, thu một phong thư Tử Hằng đưa tới.”

“À há,” ta rướn người lên: “Trong thư viết cái gì?”

Phượng Nghi lắc đầu: “Gửi cho nàng, ta chưa mở.”

Hắn lấy ra một phong thư từ trong tay áo đưa cho ta.

Ta nhận lấy, ừm, bên trong không phải chỉ có một hai tờ giấy, sờ… rất có nội dung.

Phượng Nghi nói: “Ta qua bên kia ngồi.”

Ừm, hắn lần này còn rất có phong độ, biết tôn trọng riêng tư của ta — thực ra ta trước mặt hắn cũng làm quái có riêng tư gì đáng nói chứ?

Bất quá hành động này của hắn vẫn khiến ta cảm thấy, ừm, cảm giác sung sướng nhàn nhạt trào dâng.

Mặc dù ta xem thư xong cũng sẽ nói cho hắn biết, bất quá ta nói cho hắn với hắn lén mở tự xem, ấy hoàn toàn là hai việc khác nhau.

Ta xé mở phong thư, lấy giấy viết thư bên trong ra.

“Tam Bát, dạo này có khỏe không? Mấy ngày không gặp, chỗ ta việc vặt vãnh nhiều, bối rối ngổn ngang.

Có mấy lời, trước mặt ngươi, ta vô pháp nói ra, chính là một việc, ta nghĩ ngươi hẳn là biết, để tránh ngươi luôn gánh phiền não ngươi không nên gánh trên lưng, thắt lưng bị đè càng ngày càng khom, vui vẻ càng ngày càng ít.

Ta thăng nhiệm ti chưởng Thanh vân ti, bá phụ của ta hết sức vui mừng, hắn đã bắt đầu thu xếp lại tìm một mối hôn sự cho ta.

Thế nhưng ta sẽ không lại mặc hắn an bài nữa.

Ngươi vẫn còn canh cánh trong lòng vì cái chết của Tiểu Tâm sao?

Ngày đó trong canh chúng ta nhìn thấy, không phải Tiểu Tâm, chỉ là một con cá vàng khác đáng thương, cũng trúng cổ chú mà thôi.

Lão rùa nói, con cá vàng nhỏ này cũng có tên, gọi là Tiểu Muội, nàng rất có linh tính, cũng vẫn rất thân thiết với Tiểu Tâm. Thế nhưng cuối cùng, nàng thành đồ ăn trong bàn. Đổng Thục Hàm tính tình là vô cùng xấu, lòng dạ cũng hẹp hòi, nhưng chuyện này, đích đích xác xác không phải nàng làm.”

Ngón tay ta hơi run, thậm chí cảm thấy tim vào giờ khắc này bịch một tiếng, chìm vào trong một cái động sâu không biết sâu bao nhiêu, vội vàng xem tiếp bên dưới.

Chú thích

(1) BL: viết tắt của từ boys’ love, nghĩa là tình yêu giữa các chàng trai ↑

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau