BÀN TI ĐỘNG 38 HÀO

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Bàn ti động 38 hào - Chương 121 - Chương 125

Chương 121: Mọi người cùng nhau đến ăn mì

Gió nhẹ thổi vào mặt, ta đột nhiên có loại liên tưởng kỳ quái.

Nếu như đây là kiếp trước, cùng một chỗ với một mỹ nam như Phượng Nghi… Được rồi, tuy rằng mỹ nam dịch dung, nhưng thoạt nhìn vẫn là rất thuận mắt.

Ừm, hắn lái xe BMW, ta ngồi, hóng gió.

Ờ, đương nhiên, chúng ta cưỡi đây là ngựa tồi rất xấu của ma giới khu này, ta cũng không phải ngồi bên cạnh hắn, mà là ngồi trước mặt hắn, phong cảnh xung quanh cũng không được đẹp lắm.

Bất quá tâm tình ta cũng không tồi, có lẽ bởi vì hai ngày nay chúng ta không chỉ diệt trừ ma tám mặt, còn thuận tay trừ luôn mấy đám cường phỉ, bới móc mấy chỗ động yêu ổ yêu.

Ta vừa rất bồng bà bồng bềnh, vừa rất âm u nghĩ, ta rốt cuộc có thể hiểu được tâm tính của đám đạo sĩ. Đặt chính mình vào một vị trí trừ ma vệ đạo or thay trời hành đạo, tâm tình làm các chuyện thoải mái không như bình thường!

Ma vực cũng vậy, thế gian con người cũng thế, đều có người bình thường, những người này trước mặt yêu ma quỷ quái cơ hồ không có năng lực tự bảo vệ mình gì, ta bắt đầu cảm thấy ma vực, thật ra chính là một nhân gian không có sự tồn tại của đạo sĩ. Yêu quái nhân gian thì yếu thế, mà nơi này lại không kiêng nể gì. Mọi người cầu sinh tồn trong cân bằng mỏng manh giữa yêu và yêu này.

Thật đáng buồn.

Thế nhưng, bọn họ đều đã quen rồi.

Nơi chúng ta đi qua ngày hôm qua, cũng xem như là rất thái bình. Cuộc sống của người nơi đó rất khổ, quanh năm ăn không đủ no, thu hoạch đánh cá săn bắt dệt vải đều phải nộp lên trên cho một đại yêu trên núi phụ cận, có đôi khi còn phải đưa thiếu nữ xinh đẹp lên núi… Đương nhiên, sau khi đưa đi, chưa từng có người thấy các nàng trở về.

Thế nhưng khi Chu Anh Hùng một bộ lòng đầy căm phẫn muốn đi biểu dương chính nghĩa cho người ta, người trong thôn trái lại cực lực ngăn cản.

Bọn họ nói, hiện tại yêu quái này mặc dù rất tham, thế nhưng dù sao mọi người ngần ấy năm cũng qua được. Hắn cũng sẽ không đại khai sát giới hoặc là lại đề thêm yêu cầu gì lớn hơn nữa, vì thế người trong thôn mặc dù cuộc sống khổ sở, vẫn là gian nan cắn răng chống đỡ tiếp. Thế nhưng nếu như chúng ta đi giết hắn, vạn nhất giết không được chọc giận hắn, vậy thì hỏng bét. Hơn nữa, cho dù là giết chết hắn, nơi này sơn thủy tốt, còn có thể có yêu quái khác lại tới chiếm lấy, đến lúc đó cảnh ngộ của bọn họ nói không chừng còn không bằng như bây giờ.

Chúng ta trầm mặc.

Sinh tồn như vậy, thật sự là…

Chúng ta cũng không nói lại. Ra khỏi thôn, Chu Anh Hùng ngốc nghếch hỏi: “Vậy chúng ta có đi giết yêu quái kia hay không?”

Hắn mấy ngày nay trừ yêu trừ đến nghiện.

Chủ yếu là, trong động yêu nhất định sẽ có chút chiến lợi phẩm, mấy thứ này ta cũng không cần, Phượng Nghi lại không để ý, đương nhiên đều thuộc về bọn hắn. Ta còn tìm một cái túi dệt nhỏ trong hồ lô của mình cho hắn. Mặc dù là một cái túi dệt nhỏ, thế nhưng chứa được không ít đồ. Ít nhất chiến lợi phẩm Chu Anh Hùng bây giờ cướp được đều nhét vào, buộc ngang hông vừa nhẹ lại vừa thuận tiện. Thứ này không tốt bằng hồ lô Phượng Nghi cho ta, bất quá cũng coi là đồ tốt chuẩn bị khi lữ hành.

Giữa trưa dừng lại nghỉ tạm bên một dòng suối, ta nhịn không được hỏi Phượng Nghi. Chúng ta đây rốt cuộc là muốn đi đâu.

Hắn còn chưa nói gì, Chu Anh Hùng đã chen trước một câu: “Hì, ta biết, chủ nhân khẳng định là muốn đi Lạc Hoa thành?”

“Lạc Hoa thành?” Ta nghĩ nghĩ, từng nhìn thấy trong sách, xem như… thành thủ phủ của ma vực. Đương nhiệm ma quân kia đang ở đó.

Hở? Đột nhiên một ý tưởng nổi lên trong lòng, dọa sốc chính ta.

Chẳng lẽ Phượng Nghi là muốn đi… ừm, tiến công hang ổ của người ta, diệt trừ một nhà ma quân sao?

A. Không phải ta tự coi nhẹ mình, thế nhưng ma vực nói như thế nào… dù cho năm bè bảy mảng nhân tài điêu linh đi, nhưng thuyền nát còn có ba cân đinh mà, thủ hạ của ma quân cũng có không ít phần tử trung đến chết, chúng ta nếu như chạy đến Lạc Hoa thành, người ta mà chen lên, kiến nhiều còn cắn chết voi đấy.

“Đừng nghĩ ngợi lung tung, ta chẳng qua là muốn đi xem thử.” Phượng Nghi quét mắt liếc ta một cái, hắn nhấc cành cây trong tay, một con cá ướt sũng bị câu từ trong suối lên.

Cành cây Chu Anh Hùng bẻ, tơ của ta làm dây câu, ngay cả lưỡi câu cũng bớt đi. Sau đó cá câu lên, Chu Anh Hùng bọn họ thu dọn nấu canh, cùng ăn với lương khô chúng ta mang trên người, canh cá ngược lại rất tươi, hơn nữa không cảm thấy tanh. Phượng Nghi bẻ một miếng bánh đưa cho ta phân nửa, sau đó ném nửa của mình vào trong canh, ăn một chén cả canh.

Phượng Nghi cũng có thể ăn thứ thô ráp như thế…

Ta cảm thấy hắn càng ngày càng chân thật.

Từ một cái bóng, biến thành một bức họa rõ nét, sau đó, bức họa này cũng dần dần đầy đủ trau chuốt, sinh động, có hỉ nộ ái ố.

Không biết hắn vì sao muốn đi Lạc Hoa thành, ta rất muốn hỏi đến cùng. Có điều…

Ta yên lặng cúi đầu, thành thành thật thật uống canh cá ăn bánh.Lạc Hoa thành rất lớn, tường thành cực cao, là một loại tường thành xây từ đá màu xám tro, thoạt nhìn dị thường kiên cố. Nơi này… ừm, cũng không giống với những nơi chúng ta đi qua dọc theo đường đi. Nơi này dị thường nghiêm cẩn, ra vào cửa thành phải kiểm tra thân phận. Những người này mặc cũng vô cùng đặc sắc, năm màu rực rỡ, chỉ sợ không kỳ lạ.

Ta có chút căng thẳng, bất quá đã tới trước cửa, binh lính thủ thành mặc y phục đen nhánh vươn tay ra.

Ta tưởng là muốn tiền thuế vào thành, thế nhưng Phượng Nghi lại từ trong ngực lấy ra một tờ giấy chứng đưa tới. Binh lính thủ thành kia nhìn thoáng qua, lại quan sát chúng ta một lúc, gật đầu nói: “Vào đi.”

Đây xem ra là giấy thông hành.

Nhưng Phượng Nghi lấy đâu ra thứ này?

Ta nhỏ giọng hỏi hắn, hắn thấp giọng nói: “Trên đường vô tình có được.”

“À há,” ta gật gật đầu, có chút tò mò quan sát Lạc Hoa thành này.

Kiến trúc nơi này có vẻ vô cùng ngăn nắp, mái hiên nhọn, ngói nhà là màu đen, bên đường có cây, có cửa hàng hiệu buôn…

Ta thật sự không thể tưởng tượng được nơi này chính là chỗ ở của ma quân, vậy cũng quá an tĩnh, quá bình thường.

Vì sao, không có một chút không khí quần ma loạn vũ chứ?

Chúng ta trước tiên tìm chỗ ở, vật giá nơi này cũng rất không tiện nghi, hơn nữa khách điếm coi được cũng đều đã chật cứng người, không nhớ rõ đi ra từ khách điếm thứ mấy, phó chưởng quầy nơi đó nói, bởi vì sinh nhật ma quân sắp tới, trong thành đã sớm ở đầy người chạy tới từ khắp nơi của ma vực, cho dù không có tư cách chúc thọ cho ma quân, cũng muốn đến dính chút không khí vui mừng, mở tầm mắt, khi ma quân sinh nhật, trong thành có đại khánh chúc, đại yến hội, các thị nữ mỹ mạo trong ma cung sẽ hiến ca hiến vũ, vây lửa đánh trống. Còn các ma tướng của ma cung, cũng sẽ ngẫu hứng thể hiện bản lĩnh, tỷ võ so kiếm.

Nghe bọn hắn nói như vậy, ta cũng hơi hiểu tâm lý của Phượng Nghi.

Đã đến đây, nếu như không xem thử hẵng đi, thật sự là đáng tiếc.

Chẳng qua là, chúng ta lẫn vào chỗ này, thực sự sẽ không bại lộ sao?

Cuối cùng, chúng ta cư nhiên chỉ có thể lại tìm được một khách điếm dưới đất. Lão bản của khách điếm này lại là đồng tộc của con tê tê Tiểu Tam nhi của chúng ta, khách điếm như vậy tại Lạc Hoa rất không được ưa chuộng, nhưng ngay cả nơi này cũng thiếu chút nữa ở đầy, có thể dọn ra hai gian phòng vẫn là lão bản nhìn mặt mũi của con tê tê đi cùng chúng ta. Ta cười một cái với hắn, nói: “Tiểu Tam nhi, không ngờ chúng ta còn phải nhờ phúc của ngươi mới có thể có miếng ngói che đầu nha.”

“Ha hả…” Con tê tê lúc này chính là ngây ngô cười.

Hai gian phòng, không cần hỏi, ta lại là chen cùng một gian với Phượng Nghi, Chu Anh Hùng bọn họ chen chúc trong một gian khác. May mà ở chỗ này không phải là giường, trong phòng là bục đắp bằng gạch. Thời tiết bây giờ không lạnh không cần giường đất đốt lửa, bất quá có điều trên bục chen hai ba người cũng không có vấn đề gì.Nhân thủ khách điếm không đủ, Chu Anh Hùng bọn hắn liền quét tước, bưng nước, cướp làm hết mọi việc. Bất quá vấn đề tiếp theo là, khách điếm cũng không có cơm ăn, chỉ có thể đi ra ngoài tìm đồ lấp bụng. Nếu là ta cũng không tất phải phiền phức, nhiều một chuyện không bằng bớt một chuyện, thế nhưng Chu Anh Hùng bọn hắn vẻ mặt hưng phấn bắn hồng quang, cuối cùng cũng đi tới thủ đô của ma vực, bảo bọn hắn không hưng phấn là không thể.

Không biết ngày nào đó, khi bọn hắn biết ta và Phượng Nghi cũng không phải là người ma vực, sẽ như thế nào đây?

Phượng Nghi cũng không có phản đối. Phượng Nghi hắn cũng muốn biết thêm, xem thêm Lạc Hoa thành ma đô này.

Chúng ta ra khỏi khách điếm đi tìm tửu lâu. Thế nhưng giống như khi tìm khách điếm — Tửu lâu cũng toàn ngồi đầy!

Ngay cả tìm ba nhà đều là như thế, Chu Anh Hùng một là nóng ruột, hai là ngửi mùi rượu mùi đồ ăn bay ra trong tửu lâu mà thèm, không kiên nhẫn đẩy tiểu nhị ra đi tới, bộp một tiếng ném túi tiền lên quầy: “Gia là có tiền! Dựa vào cái gì không cho gia ăn cơm ở chỗ này? Cho gia cái bàn, gia thưởng gấp bội!”

Ta nửa quay mặt đi, Chu Anh Hùng lại bắt đầu ngu đần.

Chính là ngón này tại địa phương nhỏ có thể sử dụng được, nhưng nơi này là Lạc Hoa thành, loại tiểu nhân vật như Chu Anh Hùng này thực sự không coi là cái gì. Chưởng quầy kia mí mắt cũng không nâng: “Thật sự là không còn bàn, cho dù chờ tốp khách nhân này ăn xong rồi dọn ra bàn, rau xanh thịt trứng tiểu điếm chuẩn bị ngày hôm nay cũng đều đã dùng hết rồi, chiêu đãi không nổi mấy vị gia đây.”

“Ngươi!” Chu Anh Hùng mất mặt, thẹn quá thành giận liền vung nắm tay.

Tiểu Tam và Tiểu Tứ vội vàng kéo hắn: “Đại ca, đại ca, nơi này không còn chỗ chúng ta lại đi nơi khác, chúng ta là đi ra ăn cơm không phải đi ra đánh nhau mà.”

Lại đi hai nơi, vẫn là như thế.

Chu Anh Hùng nhiều lần bị đả kích, biến vô tình. Đương nhiên, cũng có khả năng hắn là thật sự rất đói bụng.

Con tê tê Tiểu Tam chỉ vào một cái sạp mì cuối ngõ hẻm nói: “Chủ nhân, đại ca, nếu không chúng ta tùy tiện ăn một bữa đi, trời sắp tối rồi, ta nghe nói Lạc Hoa thành buổi tối là không cho phép đi lại lung tung, chúng ta ăn chút mì liền trở về đi.”

Chu Anh Hùng không cam lòng, bất quá Phượng Nghi lại nói: “Vậy cũng được, buổi tối ăn nhẹ chút đi.”

Sạp mì lớn, bày hai cái bàn, mấy băng ghế dài, chủ sạp là một đôi vợ chồng già, dùng một cái nồi lớn nóng hôi hổi, lão đầu nhi đang nhào mì, lão thái thái tiếp đón chúng ta: “Khách nhân mấy vị? Mau ngồi, trước tiên ăn một bát canh nóng ấm bụng?”

Bắt chuyện thế này làm cho người ta cảm thấy… ừm, có loại cảm giác thân thiết.

Chúng ta ngồi xuống trước sạp mì, lão thái thái kia tóc bạc hơn phân nửa, trùm khăn vải màu xanh, thắt tay áo dài màu xám trắng, ân cần bày đũa, chan mấy bát canh nóng tới.

“Khách quan cũng là vừa mới đến Lạc Hoa thành sao? Ha hả, nhất định là tới xem lễ mừng. Sạp mì này của nhà chúng ta bày đã nhiều năm rồi, mì nhiều, canh cũng sệt. Các vị nếm qua là biết.”

Chu Anh Hùng sốt ruột khó dằn nổi: “Ta muốn mì thịt, cho nhiều thịt!”

“Được, được, cho ngài bát mì thịt bằm, thái nhiều thịt.” Nàng lại hỏi chúng ta: “Mấy vị này thì sao?”

“Mì rau đi.” Phượng Nghi nói.

“Ta giống hắn.”

Tiểu Tam và Tiểu Tứ cũng muốn mì thịt bằm, mì chín rất nhanh, lập tức bưng đi lên. Lão thái thái rất có ánh mắt, hai chén đầu là mì rau của chúng ta, bưng ra trước. Sau đó mới là mì thịt bằm của ba người bọn họ.

Mì rất thanh đạm ngon miệng.

Chu Anh Hùng vừa trộn bát mì thịt bằm kia của hắn, vừa nói: “Một bát nhưng không đủ, mì như thế này ta phải ăn ba bát năm bát.”

Lão thái thái cười gật đầu: “Đủ, đủ. Yên tâm là đủ.”

Ta bưng bát lên nhấp một hớp canh, trên bàn phía sau có người ngồi, ta nghe được một thanh âm nói: “Lão trượng, cho bát mì nước, lại cho ta một đĩa rễ rau muối.”

Thanh âm kia trong trẻo ôn hòa, ta nao nao.

Chương 122: Đang ngủ or chưa ngủ

Ta cũng không biết nguyên nhân, tóm lại, ta cảm thấy thanh âm kia rất…

Có loại cảm giác nói không ra, rất ôn hòa, rất đạm bạc. Từ trong thanh âm có thể nghe được trong lồng ngực người nọ rất nhiều gò khe. Tóm lại, không giống những người của ma vực này.

Ta quay đầu xem thử, vừa lúc, người mới tới kia cũng đang quan sát chúng ta, mỉm cười gật gật đầu. Hắn mặc một bộ y phục màu đen, không có bất kỳ trang sức gì, tóc tản sau đầu, dùng một cái dây vải buộc lại, làn da trắng nõn, ngũ quan thanh tú, một đôi mắt tối như mực. Được rồi, xem như rất dễ nhìn, thế nhưng so với phượng hoàng bên cạnh ta đây, hắn chỉ có thể xem như thường thường bậc trung, kém xa với cái loại thiên tư quốc sắc của Phượng Nghi này. Cả người… ừm, rất trầm tĩnh, rất chững chạc. Bất quá niên kỷ thoạt nhìn cũng chỉ là thiếu niên. Đương nhiên, nơi này là ma vực, ngươi xem chưa chắc đã là thật. Các yêu quái muốn giữ được bề ngoài thanh xuân, vậy có rất nhiều biện pháp.

Phượng Nghi nhìn hắn một cái, cũng không nói gì. Bát mì của hắn đã ăn xong, trước mặt Chu Anh Hùng đã đặt ba bát sứ thô lớn, còn đang rồn rột ăn một bát mì thịt bằm lớn. Con tê tê ăn hai bát rồi không ăn nữa, con nhím cũng đã vuốt bụng ngồi chờ một bên. Ta gọi lão thái thái qua tính tiền mì với bà, cố ý cho nhiều hơn ba phần, chờ Chu Anh Hùng cũng ăn xong, chúng ta đang muốn đứng dậy rời đi, Phượng Nghi bỗng nhiên dừng bước, hỏi ông lão kia: “Món rễ rau muối này, chính là dùng giấm bạch tùng?”

“Đúng vậy.”

“Rễ rau này, là rau bồ đề phải không?”

“A, cái này cũng không biết, chính là rau dại đào trên Tham sơn ở phía sau.” Lão thái thái nói: “Thân rau lá rau kia đều cực kỳ cay đắng, thế nhưng rễ rau lại giòn ngọt ngon miệng, nhất là dùng muối và giấm ướp, hương vị ấy rất ngon.” Lão thái thái nói xong, đã cầm lấy một cái lá xanh lớn, gắp một ít rễ rau muối, bao lên đưa cho ta: “Cô nương mang về nếm thử, hương vị rất tươi.”

“Vậy đa tạ.”

Chúng ta không lưu lại lâu hơn nữa, tản bộ trở về khách điếm. Chu Anh Hùng ở giữa nhìn quanh hai bên, vội đến mấy cửa hàng còn chưa có đóng cửa, mua thiệt nhiều thứ vừa không thực dụng, lại… không cần thiết.

Người này sao lại ngay cả tật xấu ấy cũng rất giống Hôi Đại Mao chứ, đều thích mua loạn tích loạn đồ vật.

Đóng cửa phòng, ta liền không khỏi có chút căng thẳng, bởi vì giường lại trải xong rồi, hơn nữa trải vẫn là hai người… Ừm, nhận thức sai lầm này của Chu Anh Hùng xem ra là sửa chữa không thành. Ta không ngẩng đầu nhìn Phượng Nghi có biểu tình gì, mượn lật xem những thứ thượng vàng hạ cám Chu Anh Hùng mua để di chuyển lực chú ý.

Ừ, vật liệu may mặc hai bao… Được rồi, cái này dù sao vẫn có thể sử dụng được.

Bình hoa nhỏ chỉ to cỡ ngón cái năm bộ… Cái này, ợ, cắm hoa ước chừng hơi nhỏ chút, có lẽ cũng có thể cắm vào đóa hoa móng tay hoặc là hoa hồ điệp các loại.

Tính một phen… Ưm, được rồi, Chu Anh Hùng có lẽ có hứng thú với học tính toán, bất quá ta hơi hoài nghi. Phải chăng người này ngay cả mình bây giờ có bao nhiêu tài sản cũng đếm không được chứ, mặc dù hắn mỗi ngày đều muốn đổ gia sản của mình ra đếm, thế nhưng chưa lần nào đếm hết. Luôn đếm tới hơn hai mươi, liền lẫn lộn.

Lại còn có mấy chiếc trâm cài, một bộ khuyên tai… Cái này, Chu Anh Hùng chẳng lẽ muốn cải trang giả dạng sao… Ợ, mặt mày của hắn kia, nếu như vén tóc cài trâm vòng lại bôi lên phấn son, hự, ta run run, vội vàng xóa hình ảnh mình tự tưởng tượng đi.

“Ngươi tới xem.”

“Hử?”

Ta ngước lên, tay áo Phượng Nghi vung lên bên tường, a… Hình ảnh theo dõi trực tiếp lại xuất hiện.

Có điều… Đây…

Ta trợn to mắt, đây không phải Chu Anh Hùng ba người bọn họ sao?

Chu Anh Hùng, Tiểu Tam và Tiểu Tứ đầu dựa đầu ngồi vây quanh trên giường đất, đang đếm từng món tài vật, số học của mấy tên đều vô cùng tệ, ngón tay ngón chân của Chu Anh Hùng toàn bộ dùng tới, con tê tê cũng là như thế, con nhím vẻ mặt mờ mịt, vò đầu bứt tai. Xem ra số học của hắn có lẽ là kém nhất trong ba người bọn họ.

Chu Anh Hùng tuy rằng không đếm được rõ, thế nhưng thoạt nhìn hắn vẫn là cực kỳ vui vẻ, càng không đếm được miệng hắn toét càng lớn. Ta bỗng nhiên nghĩ hắn ngày mai có lẽ sẽ nói khoác với người ta tài sản của hắn nhiều không đếm được — Cảnh tượng ấy nhất định có thể làm cho người ta cười phá bụng. Không đếm được này, đích xác không phải từ nói quá, mà là thật sự, Chu Anh Hùng có bao nhiêu tài sản, hắn quả thật là không đếm được.

Có lẽ là đếm nóng, Chu Anh Hùng cởi áo, lộ ra dạ thịt phì phì… Hự, ta vội vàng đề nghị: “Ừm, xem thử nơi khác đi.”

Ta sợ đợi lát nữa Chu Anh Hùng sẽ cởi cả quần, vậy rất bất nhã.

Phượng Nghi thoạt nhìn tâm tình hình như không tồi, ta rót chén trà cho hắn, hắn uống trà với ta… Ợ, ta vẫn là có loại cảm giác chúng ta là đang xem tiết mục ti vi nào đó. Ngươi xem, Phượng Nghi còn uống trà, ta còn vê một nắm rễ rau muối lão thái thái sạp mì ban nãy cho ta. Rễ rau bồ đề muối giấm bạch tùng này, hương vị quả thật không tồi, hơi chua ngon miệng, ăn rất ngon.

Ừ, không tồi.

Ta cảm thấy ta trước đây có lẽ cũng từng ăn dưa muối vị tương tự.

Ta liếc hắn một cái, ánh mắt lại chuyển qua trên tường.

Sao lại cũng như vợ chồng già sống qua ngày, buổi tối không có việc gì, xem ti vi, nam uống chút trà, nữ ăn quà vặt, sau đó chờ mười giờ rưỡi, cùng nhau tắt đèn lên giường đất… Ôi ôi, mau mau đình chỉ, đừng có suy nghĩ lung tung nữa!

Góc nhìn dời qua hành lang khách điếm, có người đi qua, vào trong phòng. Tiểu nhị mỏi mệt xách theo hũ đồng xuống bậc thang, lão bản khách điếm đang uể oải gảy bàn tính tính thu chi trong đại sảnh dưới ánh nến mờ mờ.

“Cái này… Thứ bây giờ chúng ta đang xem, có thể lưu lại không? Ta là nói, nếu như là cảnh tượng gì đẹp mắt, ta về sau còn muốn xem…”

“Có thể.” Phượng Nghi lấy ra một viên tinh thạch cầu đen đặt lên bàn, phía trên có buộc dây thừng, phía dưới có tua bằng tơ, thoạt nhìn có thể treo trên màn hay rèm cửa sổ lại làm đồ trang trí: “Có thể lưu lại trong này, ít nhất tất cả đêm nay đều có thể lưu vào!”

Oa, băng ghi hình siêu dài mười hai tiếng đồng hồ! Tuyệt!

Hình ảnh trên tường vẫn đang tiến lên, giống như một người khiêng camera vừa đi vừa quay, ta rất thích!

Ha ha ha, trở về nhất định phải bảo hắn dạy ta chiêu thức ấy làm thế nào, ta cũng quay trong ngoài Bàn Ti động một cái.

Ta cầm quả cầu gỗ ngắm nghía, vừa đẩy đẩy lá xanh bao rau muối về phía hắn: “Ngươi cũng nếm thử đi?”

“Ừm, ta không ăn cái này.”“Vậy ngươi khi đó hỏi lão thái thái kia cái này làm chi?” Ta còn tưởng rằng hắn có hứng thú.

“Thứ này… Ngươi trước kia chưa từng ăn sao?”

“Hử?”

Ta có chút mê hoặc.

Ta… hình như… đã từng ăn, có điều ta không nhớ rõ là kiếp này hay là kiếp trước, lại từng ăn nó ở đâu.

“Loại này tại Thục Sơn, quanh năm suốt tháng, buổi sáng buổi tối mỗi ngày cơm đều có nó. Có điều ta không ngờ tại ma vực, cũng có thể nhìn thấy nó.”

“Há?”

Ta hơi sửng sốt.

Thì ra là… từng ăn khi ở tại Thục sơn sao? Ta cũng không nhớ rõ. Ta chẳng qua là mơ hồ nhớ hương vị này, cho nên…

“Địa phương lân cận Thục sơn, phần lớn cũng ăn loại giấm này. Bọn họ khi làm giấm, sẽ cho thêm vào một ít sương bạch tùng, cho nên gọi là giấm bạch tùng.”

“Ồ? Giấm của Thục sơn, sao có thể xuất hiện ở nơi này?”

Phượng Nghi mỉm cười: “Trên đời này không có gì là không thể. Thất tâm nga của ma vực có thể bay đến thế gian con người, như vậy giấm của Thục sơn xuất hiện ở ma vực, cũng không kỳ quái chứ.”

“Vậy… ngươi là nói, hai ông bà bán mì kia, bọn họ…”

“Ta cũng không nói gì cả.”

Ta nghĩ nghĩ: “Như vậy, người ăn mì sau chúng ta thì sao? Ta cũng cảm thấy hắn, không giống người của ma vực lắm, khí chất không giống.”

Phượng Nghi mỉm cười gật đầu, chậm rãi nói: “Ngươi có thể nhìn ra, cũng là không tồi. Ngươi… trước kia hẳn là từng gặp hắn, có điều hắn bây giờ thay đổi bộ dáng, vì thế ngươi nhất thời không nhận ra.”

“Ta từng gặp hắn?”

Ta buồn bực.

“Viêm viêm thử nhật trường, thanh liên nhất hành hương…” (1)

“Thanh Liên!” Ta ngẩn ra: “Thanh Liên đạo sĩ!”

Ta nhớ ra rồi! Ta đương nhiên… còn chưa hoàn toàn quên người này và cái tên này!“Hắn… Hắn vì sao…” Ta cực kỳ bất ngờ: “Hắn vì sao có thể sống lâu như vậy? Hắn, hắn lại vì sao xuất hiện tại ma vực?”

“Người tu đạo sống lâu, cũng không phải không có. Khi đó sau biến cố Đào Hoa quan, chữ lót Thanh của Thục sơn cũng tổn thất không ít, từ đó về sau cũng không có tin tức của Thanh Liên, ta cũng không thể ngờ được lại gặp được người này tại đây.”

Rất bất ngờ!

Ta cơ hồ cảm thấy… chuyện này quá mức kỳ quái!

Phượng Nghi thản nhiên chống đỡ với ánh mắt chất vấn của ta: “Ta cũng không có đáp án cho ngươi. Nói thật, ta là nghĩ, nơi này có thể sẽ có người quen, bất quá tuyệt đối không phải là hắn, ta cũng không biết lại gặp phải người này ở đây. Trước kia ta không có giao tình với hắn, chẳng qua là từng thấy mặt hai lần.”

Phượng Nghi đương nhiên sẽ không nói dối.

Đường phố rất an tĩnh, có người cửa nhà treo đèn lồng, có chỉ là một mảnh mờ tối. Ma vực gần như có rất ít ánh sáng mặt trời, thế nhưng ánh trăng lại không chịu ảnh hưởng. Ta nghĩ, đây là bởi vì nơi này thuần âm, mà mặt trăng, lại là Thái Âm tinh. Có lẽ nơi này đúng là chính là nhờ đặc điểm hoàn cảnh độc đáo như vậy, mới có thể trở thành ma vực.

Có người đi qua nơi này, là tuần tra ban đêm. Bọn họ mặc một thân màu đen, khi bước đi mau lẹ không tiếng động. Bảy người một tổ, rất nhanh từ một đầu phố vòng lại đây, sau đó lại biến mất tại một đầu phố khác.

“Ừm, nghiêm cẩn giống như kinh thành há.” Trên đường cái của kinh thành cũng không kiểm tra chặt chẽ đến như thế. Chủ yếu là, trong kinh thành đại đa số đều là người thường, nơi này lại không giống. Người yêu ma quái ở hỗn tạp, nếu xảy ra nhiễu loạn gì cũng không phải là chuyện nhỏ.

“Bọn họ đều là… ma?”

“Ma cũng là người biến.”

Ừ, thoạt nhìn cũng không khác người lắm. Thật ra tất cả dị loại tu luyện như đám hòa thượng đạo sĩ, xưng yêu, xưng tinh. Người sau khi chết biến, xưng quỷ, mà luyện ma công, bất kể là cái gì, đều xưng ma.

Cho nên những ma binh này, thật ra cũng chính là người tu luyện ma công đi?

Chúng ta ở nơi đó cứ nhắc tới ma vực, cho rằng nơi này khẳng định không có thiên lý, máu chảy thành sông, cát bay đá chạy, quỷ khóc thần gào… Hợ, nếu như ta trở về nói với tất cả lớn nhỏ trong động, ta đến ma vực một chuyến, còn ăn mì trọ khách điếm tại Lạc Hoa thành, không biết bọn chúng sẽ nói như thế nào, nghĩ như thế nào?

“Muộn rồi, ngươi ngủ đi.”

Phượng Nghi xem ra, vẫn là chuẩn bị lại nhập định.

Một câu của ta tới cổ họng, nhưng là không có nói ra.

Mặt lại hơi hơi nóng.

Ta trèo lên giường đất, dùng chăn quấn kỹ mình, mặt quay vào tường, nói với chính mình, không nên suy nghĩ bậy bạ, mau ngủ.

Thế nhưng nóng không riêng gì mặt… Có lẽ chăn quấn quá chặt, trên người cũng nóng lên.

Ta chưa từng có khi nào giống lúc này, rõ ràng dứt khoát như thế, có thể nhận thấy được hắn và ta, cách gần như thế.

Cơ thể của ta cứng ngắc, không biết nằm bao lâu. Bình thường ngủ không được còn có thể trở mình, thế nhưng bây giờ nửa người cũng sắp tê rần, ta cũng không có động tí nào.

Phía sau bỗng nhiên truyền đến thanh âm của Phượng Nghi: “Ngủ không được sao?”

Ta giật mình một cái, bản năng trả lời: “Không, ta đang ngủ!”

Ta nói gì vậy!

Trầm mặc.

Trầm mặc.

Phượng Nghi cười ha ha ra tiếng, ta cho tới bây giờ chưa từng nghe hắn cười sang sảng trong trẻo như thế, dường như suối nước trong chảy xuôi dưới ánh mặt trời.

Mặt của ta nóng đén sắp thiêu cháy!

Đều trách hắn!

Hắn lại vẫn còn cười!

Chú thích

(1) tạm dịch: Ngày dài nắng chói chang, sen xanh nhánh hoa thơm ↑

Chương 123: Bắt đầu đoạn cảm tình này đi

Ngày hôm sau Phượng Nghi tiếp tục rất nhàn hạ, mang theo cả đám người hầu chúng ta đi dạo phố.. Hắn mua rất nhiều sách, mặt nào cũng có. Ta bây giờ đã thấy mà không lạ, người của ma vực cũng là người, cũng phải sống qua ngày, đọc sách viết chữ cũng không có gì kỳ quái. Nếu như ngày nào đó biết ma quân cũng mở khoa cử cho người thi trạng nguyên, ta cũng sẽ không cảm thấy quá ngạc nhiên nữa.

Giữa trưa chúng ta tìm một chỗ ăn một bữa cơm trưa rất có đặc sắc của Lạc Hoa thành. Người trong Lạc Hoa thành rất chú ý tới ăn uống, hơn nữa thứ gì cũng không ngại lấy ra nếm thử, có một món ăn gọi là tao lạc ngư, ta ăn một miếng liền nhổ ra. Thối chua thối chua! Mấy người chúng ta người nào cũng không có khẩu vị, điếm tiểu nhị thấy nhưng không lạ, nói món ăn này vốn người bên ngoài cũng không ăn quen. Hắn tuy rằng trên khuôn mặt mang theo nụ cười, thế nhưng khi nói đến người bên ngoài, còn có loại coi thường của người thành phố đối với người nhà quê.

Ta thật ra hoàn toàn không thèm để ý, đừng nói tại ma vực, chính là tại vùng kia của chúng ta, ta cũng xem như một người nhà quê chính hiệu, chưa từng thấy cái gì quen mặt. Bị tiểu nhị khinh bỉ một chút có làm sao? Lại nói, Chu Anh Hùng bọn hắn ngược lại sợ bị xem như người nhà quê, thay đổi quần áo tơ lụa mới tinh, thế nhưng quần áo lại không vừa người lắm, kiểu dáng cũng rõ ràng có chút… lỗi thời, tóm lại, càng lộ vẻ nhà quê. Khinh thường của điếm tiểu nhị giấu đằng sau nụ cười niềm nở, thần kinh thô của bọn họ không phát hiện chút nào, ăn nhiều một chút, còn muốn đi dạo tiếp.

Phượng Nghi nói: “Các ngươi muốn đi chơi, cứ đi chơi thêm, chúng ta về khách điếm trước.”

Chúng ta tách ra ở giữa đường, chúng ta về khách điếm, bọn hắn muốn đi phía tây thành nổi tiếng phồn hoa.

Trên đường trở về, có một tiểu cô nương vác quang gánh đi qua bên người chúng ta. Nàng sát vai mà qua chúng ta, ta ngửi thấy một mùi hoa nhàn nhạt.

Cúi đầu nhìn, trong giỏ nàng gánh có rất nhiều hoa tươi, từng bó nở rực rỡ, trên cánh hoa vẫn còn bọt nước, lá xanh làm nền, càng có vẻ kiều diễm mỹ lệ.

Tiểu cô nương kia dừng lại, niềm nở cười nói với ta: “Cô nương, mua đóa hoa cài nha? Đây đều là hoa tươi rất đẹp, chúng ta tự trồng trong vườn nhà.”

Ta lắc đầu, ngượng ngùng nói: “Không cần, ta không cài hoa.”

“Mua một đóa đi.” Phượng Nghi quan sát cái giỏ kia, chọn một đóa hoa trắng như tuyết, ta không biết tên.

“Vị đại ca này thực sự là rất săn sóc, hoa này gọi là mạch mạch hương, còn gọi là hoa lưỡng tâm. Ngài xem hoa này, tim hoa có phải có hai cái hay không?”

Ta tò mò cũng sáp qua xem. Đầu ngón tay đẩy lớp cánh hoa chen một chỗ ra, quả nhiên hai tim hoa nửa cung tròn nối liền cùng một chỗ… Thật thần kỳ. Hoa giống sen tịnh đế gì gì đó đều là một cành nở hai đóa, loại hoa này thật ra là hoa song sinh liên thể chân chính.

“Được, mua một đóa.”

Phượng Nghi thanh toán tiền, hai ngón tay cầm hoa kia: “Muốn cài lên sao?”

Ta sờ sờ tóc mình hôm nay, cười lắc đầu: “Không, tóc tai bù xù không hợp.”

Hắn đưa hoa tới trước mặt ta: “Tặng ngươi đi, nhìn ngươi rất thích.”

“Được, đa tạ.”

Thế nhưng ta đã tiếp lấy hoa, hắn lại vẫn chưa buông tay.

Ngón tay chúng ta không thể tránh khỏi mà chạm vào nhau.

Ta ngẩng đầu nhìn hắn. Trong mắt Phượng Nghi mang theo ý cười nhu hòa, sau đó, hắn mới nới lỏng tay.

Ta nhất thời cảm thấy, ta cầm trong tay không phải hoa! Rõ ràng là cái khoan sắt thiêu đỏ hồng! Nóng như thế…

Hoa này tên là hoa lưỡng tâm, lại mọc thành thế này, cho dù là người ngu cũng hiểu ý tứ tặng hoa này cho cô nương. Không phải là.. Không phải là ý tứ ấy sao?

Mà ta lại nhận đóa hoa này, vậy không có nghĩa là ta… ta cũng có ý tứ ấy chứ?

Phượng Nghi lại chắp tay sau lưng đi ở phía trước, bước chân dường như lộ vẻ dị thường nhẹ nhàng, tóc và quần áo bị gió thổi, lộ vẻ phiêu dật như thế… Cả người hắn, dường như từ đầu đến chân đều lộ ra cảm giác “Ta rất sung sướng. Ta sung sướng sắp bay lên trời”!

Ta cầm đóa hoa kia đứng tại chỗ sửng sốt mấy giây, Phượng Nghi dừng chân, quay đầu lại nhìn ta.

Ta cũng cười cười với hắn, bước nhanh chạy lên phía trước.

Chúng ta đi về phía khách điếm, dường như vẫn như vừa rồi.

Ưm, thêm một đóa hoa.

Còn thêm một vài… thứ khác.

Ta cảm thấy trên mặt nóng lên, gần đây ta lúc nào cũng nóng lên.

Lặng lẽ áp mu bàn tay lên mặt. Mu bàn tay lành lạnh, cảm giác thực thoải mái.

Có phải… quá nhanh hay không?

Kiếp trước nhìn thấy bạn học bên cạnh yêu đương, luôn luôn được nam sinh viết thư, hẹn nửa học kỳ, mới xấu hổ bằng lòng gặp mặt trên đê sông nhỏ ngoài trường học…

Khi ở tại Đào Hoa quan, Mẫu Đơn sư tỷ, còn có các sư tỷ khác, dường như cũng không cần người dạy, trời sinh đều biết nói chuyện yêu đương, đùa giỡn thủ đoạn, tức giận, muốn bắt cố thả này muốn nghênh còn cự này muốn nói còn thẹn này tất cả vô sự tự thông, hơn nữa sử dụng còn muốn sao được vậy.

Ta không được, ta cảm thấy thật ngốc.

Ta thậm chí không biết, sau khi nhận lấy đóa hoa này, ta nên dùng ánh mắt gì nhìn hắn, dùng giọng điệu gì nói chuyện với hắn. Nếu như hắn muốn nắm tay ta, vậy ta có cho hắn nắm hay không? Nếu như, nếu như hắn còn muốn cái khác, nhiều hơn, vậy ta, vậy ta…

Ơ, tới khách điếm rồi.

Cả đoạn đường này toàn nghĩ ngợi lung tung.

Khách điếm này ở dưới đất, không khí trong đại sảnh hơi có vẻ không sạch sẽ, bất quá trong phòng chúng ta được ngón tay Phượng Nghi bắn ra một cái, lập tức nhẹ nhàng khoan khoái hợp lòng người.“Sao cứ nhìn mãi đóa hoa kia?”

Ta hò hét trong bụng: Chính vì ta không biết nhìn ngươi như thế nào ấy!

Bất quá ngoài miệng nói: “Ta sợ nó… rất nhanh sẽ tàn.”

“A, chỉ nghĩ cái này sao, cái đầu nhỏ của ngươi, có đôi khi thật sự là rất không hữu dụng.” Phượng Nghi nhận lấy hoa, đầu ngón tay có một chút ánh sáng, điểm phía trên đài hoa của đóa hoa kia, sau đó đưa trả hoa cho ta: “Đây, như vậy sẽ không tàn.”

Ta nhìn nhìn hoa lại nhìn nhìn hắn: “Như vậy, nó có thể nở được bao lâu?”

“Ngươi hi vọng, nó có thể nở được bao lâu?”

Hở?

Ta đáp không được.

Hoa nở thì phải tàn, ta đương nhiên hiểu được đạo lý này. Thế nhưng câu này của Phượng Nghi, tựa hồ có ý khác.

Ta không trả lời hắn cũng không truy vấn, từ trong tay áo giũ ra sách chúng ta mua ngày hôm nay. Ta rót chén trà cho hắn, sau đó lật xem hắn mua những sách gì.

Phần lớn đều là một vài cuốn sách tiêu khiển, ý tứ của ta chính là, loại như tứ thư ngũ kinh này thì ra ma vực cũng có nha? Loại sách này ở nơi đây sao có thể có thị phần chứ? Ta mò một quyển lên lật lật, lại bỏ xuống.

Cũng không phải là sách ta thích.

Ừm, ta thích xem tiểu thuyết thoại bản (1), thế nhưng lại không thích công tử giai nhân quá khuôn sáo. Có lẽ loại sách này tại ma vực cũng khó tìm đi.

Phượng Nghi lại lôi thuật xem trộm của hắn ra. Ta ngồi chỗ ấy xem cảnh phố, uống chén trà, lại lật lật sách. Không biết Chu Anh Hùng bọn họ đi dạo đến chỗ nào rồi.

Nhàn rỗi vẫn là nhàn rỗi, ta ngồi bên giường đất, một tay vung ra rất nhiều tơ, tiếp tục bắt đầu hoàn thiện thiên chu võng của ta.

Võng này đương nhiên không có khoa trương có đến nghìn tầng, thế nhưng cũng phải có mấy trăm tầng. Dù sao ta nhàn rỗi không có việc gì liền làm nó, tầng càng làm nhiều, võng càng kiên cố, ta càng có cảm giác an toàn. Đây chính là pháp bảo phòng thân của ta mà, sao có thể không hạ công phu nghiêm túc đối đãi?

Phượng Nghi liếc mắt nhìn ta, không nói cái gì.

Ta dệt võng dệt dị thường hăng say tập trung, không bao lâu đã dệt xong mấy phần chất dưới chân, chôn cả mu bàn chân.

Phượng Nghi bỗng nhiên nói: “Còn muốn ăn mì của quầy mì ngày hôm qua không?”

“Ngươi không phải nói cặp vợ chồng bán mì có cổ quái sao?”

Phượng Nghi lắc đầu: “Ta cũng không nói như vậy.”

Ta bó mở võng trong tay lại, tơ nhện trắng xóa đầy đất trong phòng tức khắc đều biến mất không thấy.

“Cũng được.”Chúng ta theo đường đi ngày hôm qua tới quầy mì đó, thế nhưng cuối ngõ hẻm lại trống rỗng.

Ta quay đầu nhìn thử, đúng vậy, ngày hôm qua chính là ăn mì ở trong này.

Thế nhưng quầy mì hôm nay không bày ra.

“A? Đến không công rồi?”

Phượng Nghi cũng có chút ngoài ý muốn: “Đi nơi khác đi.”

“Ừ.”

Hắn thực tùy ý, thực thuận tay, thực tự nhiên… Ờ, liền nắm lấy một tay ta, sau đó xoay người, chậm rãi đi về phía trước.

Ta thì có chút đơ ra, bị hắn nắm đi.

Không nên nghĩ nhiều, thuận theo tự nhiên.

Ta lặp đi lặp lại với mình như vậy trong lòng, đi chưa được mấy bước, Phượng Nghi bỗng nhiên dừng lại.

“Làm sao…?” Ta theo ánh mắt của hắn nhìn sang. Người một thân hắc y đang chậm rãi đến gần, không phải là người ngày hôm qua thấy khi ăn mì kia sao!

Phượng Nghi nói, hắn chính là đạo sĩ Thanh Liên của Thục sơn ta từng gặp năm đó.

Hắn vì sao lại ở ma vực chứ? Là hắn cũng sa đọa thành ma, hay là hắn có tính toán khác, chạy tới nơi này trình diễn Vô gian đạo chính tà đối lập bản ma vực?

Ta sợ ánh mắt của ta tiết lộ cái gì, chuyển đầu qua một bên, hắn thoạt nhìn cũng là đến ăn mì, đi đến đầu hẻm không nhìn thấy quầy mì kia, cũng ngoài ý muốn dừng bước lại.

Phượng Nghi nói với ta: “Đi thôi.”

Ta cố nén xúc động muốn quay đầu nhìn lại người kia, ngoan ngoãn đi xa với Phượng Nghi.

“Ăn ở chỗ này đi.”

Ta ngẩng đầu nhìn lên. Tửu lâu này thật khí phái! Cao chừng năm tầng! Rường cột chạm trổ, đèn đuốc huy hoàng.

Ta kéo kéo tay áo hắn: “Tám phần lại không có chỗ trống, hay là trở về đi.”

“Không hỏi thử làm sao mà biết được chứ.”

Phượng Nghi và ta vào cửa viện ấy, còn có tiểu nhị mặc thanh y mũ quả dưa tới tiếp đón. Suy cho cùng khí phái không giống, tiêu chuẩn phục vụ cũng bất đồng. Tiểu nhị không có ý tứ nhìn tướng chọn người chút nào, mỉm cười hỏi: “Hai vị muốn dùng rượu và thức ăn sao? Có đặt trước chỗ ngồi chưa?”

“Chưa đặt, còn bàn trống không?”

“À, tầng ba còn có một chiếc bàn, hai vị không ngại đi theo ta xem thử, có vừa ý hay không.”

Vẫn là mèo mù vớ phải chuột chết!

Ta và Phượng Nghi đi theo tiểu nhị kia lên tầng ba, hắn chỉ vào một cái bàn dựa vào cửa sổ nói: “Hai vị xem, nơi này nhìn ra ngoài, có thể thấy Phong Vân hà cách đó không xa, mặc dù cảnh trí không bằng bên kia, bất quá cũng xem như không tồi.”

“Được, vậy nơi này đi.”

Chúng ta muốn món đầu sư tử hấp, một món dê cắt lát, một món cá viên, còn có một loại là canh đậu phụ hạnh nhân ngòn ngọt. Thức ăn quả nhiên rất ngon, sắc hương vị đều tuyệt.

Trên mặt sông xa xa có thuyền, trên thuyền có đèn, một chấm lửa nhẹ nhàng thổi qua, lại từ từ biến mất, trên tửu lâu mặc dù không ít khách nhân, thế nhưng cũng không ầm ĩ hỗn loạn. Ta vùi đầu dùng bữa, Phượng Nghi nói: “Đợi lát nữa chơi thuyền trên sông đi?”

Hở? Ta hơi sửng sốt, cá viên trong miệng không nhai liền nuốt xuống, kết quả yết hầu suýt tý nữa nghẹn.

Đây là… hẹn hò?

Hắn bình tĩnh nhìn ta, tựa hồ cũng không nóng lòng có được đáp án.

Ta cảm thấy ngực đập thình thịch, một chữ vòng vo bên miệng, sau đó vọt ra.

“Được.”

Chú thích

(1) thoại bản: một hình thức tiểu thuyết Bạch thoại phát triển từ thời Tống, chủ yếu kể chuyện lịch sử và đời sống xã hội đương thời, thường dùng làm cốt truyện cho các nghệ nhân sau này↑

Chương 124: Đêm mưa thuyền cũ cùng cỗ kiệu

Trên sông có loại thuyền đáy bằng đầu nhọn, thân thuyền rất hẹp, chèo lên nhẹ nhàng. Phượng Nghi đứng ở đầu thuyền, giáp mặt mà đứng. Trên sông có rất nhiều du thuyền, treo đủ loại đèn lồng khác nhau, chiếu vào trong nước sông, tạo thành từng đốm bóng nước mỹ lệ lay động.

Con sông này chuyển một ngã ba là có thể chèo vào trong Vạn Tiên hồ. Ta cảm thấy cái tên này thực sự là châm chọc, ngươi một cái hồ của ma vực, hẳn là kêu Vạn Ma hồ mới đúng chứ, sao có thể gọi là Vạn Tiên hồ?

Người chèo thuyền không biết chúng ta muốn đi chỗ nào, dù sao không thiếu tiền thuyền của hắn, hắn vừa chèo thuyền, vừa nhàn rỗi chỉ chỉ điểm điểm chúng ta, trong Vạn Tiên hồ có đảo, trên đảo có hành cung của ma quân đại nhân. Ta xa xa nhìn sang, quả nhiên đèn đuốc bên kia không giống với nơi khác, loáng thoáng còn có thể nhìn thấy mái cong lầu các, góc phòng cao chót vót, xung quanh hoa cây um tùm.

“Có thể gần hơn chút nữa không?”

“A, cô nương không phải người Lạc Hoa thành, cho nên không biết, chúng ta đây sao có thể tùy tiện đưa thuyền qua chứ, khà khà.” Người chèo thuyền vừa cười vừa chèo thuyền đi: “Lại về phía trước còn có thật náo nhiệt đấy, cô nương không phải thất vọng, đảm bảo ngươi chuyến đi này nhất định không tệ!”

Lạc Hoa thành không giống, ngay cả người chèo thuyền nói chuyện cũng văn nhã hơn Chu Anh Hùng bọn hắn.

“Tối nay không cấm đi lại ban đêm sao?” Ta tò mò hỏi.

“A, ngày mai chính là ngày chính hội sinh nhật của ma quân đại nhân, đêm nay đương nhiên không cấm đi lại ban đêm.” Người chèo thuyền cười ha hả nói: “Lại nói, cũng không tên nào đui mù lại chọn lúc này gây sự, cô nương nói có đúng không?”

Ta muốn nói đúng, bất quá ta cảm thấy bản thân ta cũng không phải là thuận dân của ma vực. Phượng Nghi lại một thân ngông nghênh nói chuyện chọc người. Hắn có thể gây chuyện hay không, ta cũng không dám cam đoan.

Ta ừm một tiếng. Phượng Nghi lại xoay người, đưa cho ta một cái bọc giấy: “Nếu nhàm chán, giết thời gian đi.”

Ta còn chưa thấy là cái gì, trước tiên ngửi được một cỗ mùi thơm xông vào mũi. Mở bọc giấy ra, nhờ quầng sáng mờ nhạt của đèn lồng treo trên thuyền, thấy bên trong gói đậu phụ khô và thịt bò ngũ vị hương đã cắt, nhất là thịt bò, vừa ngửi liền biết độ lửa tốt nhất, thịt xốp gân mềm.

Ta nuốt nước miếng một cái, ngẩng đầu hỏi: “Ngươi mua lúc nào, ta vì sao không biết?”

Phượng Nghi chỉ mỉm cười, lại quay đầu đi.

Ta cũng không khách khí với hắn, tay cọ hai cái trên y phục, liền niết một miếng đậu phụ ăn.

Ưm. Hương vị của đậu phụ khô này cũng không tệ.

Phượng Nghi không biết ngồi xuống khi nào. Thấy ta đã ăn hơn phân nửa đậu phụ khô, thịt bò còn chưa động đến chút nào, thấp giọng hỏi: “Không thích cái này?”

“Không phải…” Ta cười cười: “Ta luôn có thói quen, thứ ngon để lại ăn sau.”

“Không sợ thứ ăn ngon bị lấy đi trước sao?”

“Không, có câu nói, rượu ngon chìm dưới đáy vò.” Ta xé miếng thịt bò bỏ vào trong miệng.

Ưm, rất thơm, thật sự ăn rất ngon.

Ta vẫn tin tưởng, có chờ đợi, sẽ có thu hoạch.

Nhất là loại thời điểm này.

“Cũng cho ta nếm thử một miếng.”

“Ừm.”

Thế nhưng hắn nói như vậy, lại không chìa tay với bọc giấy ta nâng qua.

Chẳng lẽ ý tứ của hắn là để cho ta… Hự…

Ta nhìn nhìn hắn, trong bóng đêm, đường nét khuôn mặt hắn mơ hồ không rõ, bị ánh đèn lồng mờ nhạt và nước sông âm u chiếu bôi lên một tầng bình tĩnh mà lờ mờ…

Sự anh tuấn của hắn rất có lực sát thương.

Ta xé một miếng thịt bò đưa tới bên miệng hắn. Động tác của hắn ưu nhã trước sau như một.

“A, hình như có mây rồi.” Người chèo thuyền bỗng nhiên nói: “Sợ là sắp trở trời. Ngày mai chính là ngày chính của lễ mừng, nếu như trời mưa, vậy cũng không tốt.”

Ta dùng ánh mắt dò hỏi nhìn Phượng Nghi, gần đây ta càng ngày càng phát giác, có lời không cần ta nói ra, Phượng Nghi có thể hiểu được.

Ma vực cũng không có pháp thuật có thể hành vân triệu vũ sao? Khống chế thời tiết một ngày, hẳn là không khó.

Ánh mắt Phượng Nghi đáp lại ta ta cũng hiểu, ý tứ của hắn là trở về lại thảo luận.

Người chèo thuyền nói thật không có sai, chẳng được bao lâu, bỗng nhiên trên trán và chóp mũi đều cảm thấy cảm giác mát rơi vào phía trên.

“A, trời mưa, khách nhân tiến vào trong khoang đi.” Người chèo thuyền tự mình cầm lấy áo tơi phủ lên, lại mang nón, tiếp tục chèo thuyền, hỏi chúng ta: “Khách nhân là muốn lại du ngoạn trong mưa một trận, hay là muốn trở về?”

Phượng Nghi nói: “Vòng quanh đường thủy phía trước kia một chút, liền chèo trở về đi.”

“Được.”

Mưa mặc dù không lớn, mưa bụi lại cực tinh mịn. Ta lui ra phía sau một bước, ngồi dưới cánh buồm, Phượng Nghi cũng ngồi lại đây, trên thuyền nhỏ như vậy, nào có nhiều khoảng không, bả vai của hắn liền đụng tới bả vai ta, đầu gối của hắn cũng đụng đầu gối ta.

Trong khoang thuyền ngoại trừ mùi thơm của đậu phụ khô và thịt bò, còn có… Ừm…

Ta lẳng lặng ngồi ở đằng đó, mặc dù cách hắn gần như vậy, cũng không phải loại tình huống cùng ngồi trên lưng ngựa, bất quá, trong lòng lại không cảm thấy hoảng loạn.

Ngược lại cảm thấy rất bình tĩnh.

Mưa phùn đánh vào trên cánh buồm, có một loại tiếng vang chậm chạp mà thong dong, xào xạc đều đều.

Thanh âm Phượng Nghi trầm trầm, mềm nhẹ như gió, xẹt qua bên tai và bên tóc mai.“Đang suy nghĩ gì?”

Ta thật ra cũng không nghĩ cái gì, bất quá, hắn vừa hỏi như vậy, ta bỗng nhiên nhớ tới bài hát từng nghe trước đây.

Đó là một bộ kịch từng xem kiếp trước, ta nhớ rất rõ ràng. Bởi vì ấn tượng thật sự rất sâu, số lần xem rất nhiều.

Đó cũng là trên thuyền khi trời mưa, bạch xà thanh xà và Hứa Tiên lần đầu gặp, mười năm tu đến độ cùng thuyền, trăm năm tu đến chung gối ngủ…

“Đang nghĩ về một con rắn.” Ta nhẹ giọng nói.

“Rắn?” Trong thanh âm của Phượng Nghi có chút hơi ngoài ý muốn.

“Ừ… Con rắn này nhìn trúng một người thư sinh, làm phép triệu mưa, cùng thư sinh gặp gỡ trên thuyền, bày tỏ hảo cảm với hắn…”

“Vậy sao… Về sau thế nào?”

“Về sau, bọn họ bị chia rẽ.”

Tay Phượng Nghi, bỗng nhiên vươn ra nắm tay ta.

“Ngươi không cần lo lắng, không người nào có thể chia rẽ chúng ta.”

Ta nhẹ nhàng gật đầu, thấp giọng nói: “Ta biết.”

Bởi vì ta không phải bạch xà, ôm ảo tưởng quá cao đối với thư sinh.

Phượng Nghi lại càng không phải là Hứa Tiên, vô lực chống lại trò đời hiểm ác.

Phượng Nghi nhẹ tay vòng lại đây, ta quay đầu.

Môi hắn, nhẹ nhàng dán lên trên môi ta.

Trong nháy mắt, tất cả thanh âm bên ngoài đều biến mất. Tiếng gió, tiếng chèo nước, tiếng mưa bụi đánh vào cánh buồm, xa xa, những thanh âm khác, đều bị loại bỏ, cách xa.

Ta nghe được tiếng tim đập của chính mình.

Còn có tiếng hít thở.

Không biết qua bao lâu, môi hắn nhẹ nhàng rời đi, ta định định thần, thở một hơi. Sau đó, các thanh âm khác đều trở lại. Tiếng vang của mưa phùn xào xạc, tiếng chèo nước, gió thổi vải dầu trên cánh buồm khe khẽ vang lạch cạch.

“Phượng Nghi…”

Đầu ngón tay hắn nhẹ nhàng điểm trên môi ta, khẽ nói: “Xuỵt… Đừng nói gì.”

Thân thuyền hơi lung lay, đầu ta nghiêng đi, dựa trên bờ vai hắn.

Thuyền này tựa hồ chèo rất chậm, xa xa, mưa bụi vô biên vô hạn tản mạn khắp trong thiên địa.

Ta cảm thấy trong lòng chưa từng thản nhiên như thế.Dường như chúng ta đã ở cùng nhau như vậy từ rất lâu trước kia.

Phượng Nghi cũng không nói gì, chỉ nắm một tay ta vẫn không buông ra.

Đến khi rời thuyền, ta mới phát hiện không biết khi nào bao giấy dầu chứa thịt bò kia đã từ đầu gối rơi xuống trên sàn khoang thuyền. Ta đi nhặt, Phượng Nghi nói: “Bẩn rồi, không cần. Muốn ăn ngày mai lại mua.”

Ta sao lại cảm thấy chúng ta dường như vợ chồng già, đối thoại như vậy không hề có tình cảm mãnh liệt.

“Không xem là bẩn.”

Ta vẫn là nhặt lên.

Mưa vẫn chưa ngừng, Phượng Nghi cho thuyền hậu hĩnh, nhà thuyền kia áy náy, cố ý muốn đưa nón cho chúng ta.

Chỉ là một chiếc nón, ta liền nhận lấy.

Có điều ta và Phượng Nghi đều không ai sợ mưa, nón che trên đỉnh đầu chỉ cảm thấy rất thú vị. Đường phố dưới đất là ma thạch hình vuông trải thành, giẫm lên hơi trơn.

Chúng ta dọc theo đường chậm rãi đi về, Phượng Nghi nắm một tay ta, nhẹ giọng nói: “Chờ xem qua lễ mừng này, chúng ta liền trở về đi.”

Hai chữ chúng ta này, nghe lên thực tự nhiên, thực dễ nghe.

“Ừ, được.” Ta bỗng nhiên chợt nhớ: “Vậy Chu Anh Hùng bọn hắn thì sao? Dẫn bọn hắn trở về không? Chỉ sợ sẽ không ổn nhỉ?”

Phượng Nghi nhẹ giọng cười: “Chu Anh Hùng thật sự là một tên ngốc, ngược lại rất hợp với Hôi Đại Mao của ngươi, một nhát gan cẩn thận, một thô lỗ thẳng thắn. Ngươi xem cuộc sống của bọn hắn, nếu như không có người che chở, thật đúng là không dễ chịu.”

“Nhưng lai lịch của bọn hắn nếu như bị biết được, phiền phức này cũng không nhỏ, hơn nữa, chính bọn hắn có chịu đi hay không, lại là chuyện khác đấy.”

“Được, không nói cái này.” Hắn chuyển đề tài, kết quả câu đầu tiên đã làm ta giật mình.

“Sau khi chúng ta trở về, chọn một ngày lành thành hôn đi.”

“Hả?”

Phượng Nghi dừng chân lại, quay đầu, nhìn bằng ánh sáng đèn lồng của cửa hàng ven đường, ánh mắt hắn hơi nheo lại, không biết có phải sắp phát cáu hay không, thanh âm nghe lên cũng không giống giận: “Ngươi không muốn?”

“Ừm…” Vậy bảo ta nói bằng lòng hay không chứ? Vấn đề không phải cái này mà.

Ta nhỏ giọng: “Quá nhanh…”

“Còn nhanh sao?” Hắn lại nắm ta tiếp tục đi về phía trước: “Ta lại cảm thấy, đã mất rất nhiều thời gian.”

Ưm… Được rồi.

Phượng Nghi nói cũng có đạo lý. Từ lần đầu tiên hắn cầu hôn với ta đến bây giờ, cũng đã hơn hai ba năm rồi đi? Mặc dù ta chỉ là bế quan, nhưng hắn là thật thật sự sự canh giữ ngoài Bàn Ti động, thay ta chiếu cố một nhà lớn nhỏ, thực sự…

Bây giờ nghĩ lại, hắn có lẽ tính tình không tốt, lại trông không đủ an toàn, thế nhưng có năng lực, có trách nhiệm…

Cái khác không nói, hôn này, cũng không phải không thể kết…

“Việc này, trở về rồi hãy nói.”

Khóe môi hắn tựa hồ nở nụ cười khẽ.

Ta quay đầu đi chỗ khác, nhìn thấy đầu kia đường, có một cỗ kiệu đang rất nhanh tiến lên, cách chúng ta càng ngày càng gần. Nhịp chân của người khiêng kiệu mạnh mẽ, cơ hồ là chân không chạm đất vậy, cỗ kiệu vừa ổn vừa nhanh, chỉ chớp mắt đã đến phía trước, từ bên người chúng ta đi qua.

Ta ngửi được một chút mùi thơm, trong kiệu có lẽ là vị nữ tử.

Chờ chúng ta trở lại khách điếm, Chu Anh Hùng bọn hắn cũng đã trở về, trên đầu mấy tên đều một tầng ánh nước, bất quá hưng trí rất tốt, Chu Anh Hùng há mồm liền nói: “Chủ nhân, chúng ta vừa rồi đi Di Xuân…” Tiểu Tam và Tiểu Tứ hai bên một che miệng một nắm đầu, không cho hắn nói ra lời nói phía sau.

Bọn hắn đi không phải địa phương gì gì đó chứ…

Ta lại bất đắc dĩ muốn cười, quên đi, bọn hắn thích đi thì đi, có lẽ ngày mai sau lễ mừng sẽ tách ra với bọn hắn, chỉ mong ba người bọn hắn về sau có thể sống thuận lợi, không cần quá gian nan.

Về phần loại địa phương ấy… Ờ, với ta mà nói, chỉ cần Phượng Nghi không đi là được, Chu Anh Hùng bọn hắn có đi hay không, cũng không có quan hệ gì với ta.

Rửa mặt chải tóc, Phượng Nghi ngồi ở bên giường đất, ngẩng đầu thuận miệng hỏi ta: “Trên mặt ngươi vì sao từ trước đến giờ đều không đánh son bôi phấn?”

“Ta lười thôi.” Ta thẳng thắn nói: “Son phấn cái gì chứ bôi lên lại phải…”

Hương phấn… Hương phấn…

Ta bỗng nhiên nhảy người lên đến: “Cỗ kiệu vừa rồi kia! Phượng Nghi, bên trong kiệu…”

“Làm sao vậy?”

Ta lập tức nghĩ tới: “Cỗ kiệu vừa rồi đi qua bên người chúng ta, mùi thơm bên trong truyền ra, là mùi của Tam Thất.

Chương 125: Lễ mừng sinh nhật ma quân (Nhất)

Phượng Nghi không có hỏi ta có lầm hay không, hắn chẳng qua là hơi hơi kinh ngạc, liền nói: “Người này, không cần lại để ý tới nàng ta.” Hắn nói: “Ngươi chẳng lẽ đến lúc này còn muốn làm tỷ muội với nàng ta sao?”

“Không phải vậy.” Ta cũng cảm giác mình vừa rồi thật sự là quá cả kinh, ngồi xuống: “Ta chính là… không biết nàng là như thế nào biến thành thế kia.”

“Nàng ta và ngươi, từ đầu tới đuôi không phải người một đường, lúc ấy tại Đào Hoa quan lần đầu thấy nàng ta đã biết, trong một mắt của nữ nhân này viết dã tâm, trong mắt kia viết mưu tính. Những năm ấy nàng cho dù lấy lòng ta, cũng là có dụng ý khác, ngươi dứt bỏ chuyện của nàng ta đi.”

Ta ngắm nghía chén trà trên bàn, mặc dù là cái chén sứ thô, cũng không tròn lắm, bất quá thoạt nhìn cũng rất thú vị, ta đột nhiên nghĩ muốn giấu cái chén này: “Ừm, nói chung là đến ma vực một chuyến, cầm cái này xem như là đồ lưu niệm đi, hì hì, trở về nói với người ta đây là chén trà của ma vực.”

Phượng Nghi cười ha ha: “Ngươi có đôi khi cũng thực sự là…” Câu nói kế tiếp sau thực sự là hắn chưa nói, lại nói: “Ngủ đi.”

Ợ… Giường vẫn đã trải xong, bất quá ta rất rõ ràng, tự mình leo vào bên trong một cái chặn. Phượng Nghi ngồi ở mép giường đất, ta bị hắn nhìn ngượng ngùng, thanh âm có chút khô khan hỏi: “Ngươi không ngủ?”

“Ta nhìn ngươi ngủ.”

Ta chớp mắt mấy cái, xoay người mặt hướng tường: “Ta không cần ngươi nhìn, ngươi nhìn ta ngủ không được.”

Hắn cười khẽ hai tiếng: “Ngươi ngủ đi, ta đêm nay nhập định, không ngủ.”

Ta cảm giác được hắn vươn tay ra vuốt tóc ta hai cái. Động tác của hắn rất nhẹ, có điều… dường như cũng có chút dè dặt. Ta nghĩ động tác dịu dàng đưa tình như thế hắn từ nhỏ đến lớn, chỉ sợ cũng chưa từng làm. Tóc của ta không dài, tản ra còn có hai lọn trên gối đầu, hắn chạm vào ngọn tóc, lại còn nhẹ nhàng niết một cái.

Ta nghĩ lại chuyện ngày hôm nay, lại nghĩ đến chúng ta ở trong khoang thuyền lúc mưa ban nãy…

Cuối cùng còn mơ mơ hồ hồ mà nghĩ tới Tam Thất.

Ta cảm thấy ta vừa mới chợp mắt đã bị Phượng Nghi gọi dậy. Hắn thay đổi một bộ áo quần màu xanh bạc. Tóc chải rất chỉnh tề. Cải trang khác trên khuôn mặt đều đã mất. Chỉ là làn da vẫn còn làm cho vàng như nến, che khuất nét mặt khiếp người.

“Mau đứng lên đi. Lễ mừng này trời chưa sáng đã bắt đầu rồi.” Hắn chỉ chỉ y phục bên giường đất: “Đây, ngươi thử bộ này xem.”

Ta nhìn, cũng là bộ quần áo màu xanh bạc.

“Đây cũng là ngươi mua?”

“Không phải. Cái này là trước kia đã…” Hắn ho khan một tiếng hắng hắng giọng: “Ngươi thử xem có hợp hay không.”

Ta cười nhảy xuống giường đất, mặc dù có chút đầu bù tóc rối, ta cũng không quản, nhấc quần áo lên ướm ướm trên người, cỡ vừa vặn.

Hai ngón tay ta vẫy một cái, áo quần liền bay lên người. Áo quần này nhất định có huyền diệu, mặc vào cảm giác vô cùng nhẹ nhàng mềm mại, vừa người như thế cũng không có một chút cảm giác không thoải mái nào.

Chu Anh Hùng ở bên ngoài gõ cửa, sau đó ân cần mang theo nụ cười bưng nước tiến vào. Ta nhìn phía dưới ánh mắt hắn cũng là hai vành mắt đen thật lớn sáng ngời, ngày hôm nay dậy sớm như thế với hắn mà nói xem ra cũng không phải chuyện khổ sai. Người này thích mới mẻ náo nhiệt thật đúng là không để ý gì.

“Chủ nhân, trang phục này của ngươi hôm nay thật đúng là đầy sức sống! Ô, quả nhiên là người phải ăn mặc. Bình thường không trang điểm chẳng gây chú ý tẹo nào, bây giờ mặc như vậy, đẹp mắt!”

Ta cười cười: “Các ngươi hôm nay dậy sớm như vậy?”

“Không sớm không được mà.” Khuôn mặt heo mập của Chu Anh Hùng hận không thể cười thành một đóa hoa cúc to: “Đi trễ chen không được. Căn bản xem không được náo nhiệt gì.”

“Náo nhiệt này rốt cuộc là trò gì?” Ta thật ra cũng không cần rửa mặt chải đầu, có điều cũng là chiếu chiếu bóng mình trong nước hắn bưng tới. Ừ, y phục này hợp người rất có tinh thần, màu sắc này nếu như ra chỗ sáng bên ngoài, màu lam càng nhạt, màu bạc càng sáng, khẳng định có vẻ càng đẹp mắt hơn.

“A, chúng ta đã sớm nghe người ta nói rồi, lần trước náo nhiệt cực kỳ, từ sáng sớm đã có quốc khánh, bắn pháo hoa, có ca múa, đốt lên cái loại đèn màu lớn cao như ba tầng lầu, suốt ba ngày cũng không tắt…” Chu Anh Hùng thao thao bất tuyệt, nói nước miếng tung bay, ta vừa chải đầu vừa nghe hắn nói, chờ ta chải xong tóc, Phượng Nghi lại cầm một bông châu hoa, tự tay giúp ta cài, ta thoải mái chiếu bóng trong chậu nước, lại nói với hắn: “Cám ơn ngươi.”

Phượng Nghi mỉm cười: “Ngươi và ta, khách khí cái gì.”

Chu Anh Hùng cũng không biết chúng ta khách khí cái gì, ở một bên phụ họa: “Đúng đúng, người một nhà không cần khách khí. Chủ nhân, chúng ta liền xuất môn đi? Chúng ta ngày hôm qua hỏi thăm xong rồi, hôm nay Bình Thiên cung mở ra, người trong thành đều có thể đi vào. Nghe nói bên trong có một mảnh Nam Lý cung, cung lớn có thể chứa mấy vạn người. Không đi sớm, chỗ ấy người khác chiếm hết, chúng ta liền nhìn không thấy gì! Chủ nhân, mau xuất phát đi.”

Tiểu Tam Tiểu Tứ và Chu Anh Hùng đều là vẻ mặt lo lắng, ta liếc mắt một cái, trên người bọn hắn đều mặc áo tơ lụa màu sắc rất sáng rõ, hoa văn rất chói mắt, nhất là Chu Anh Hùng, trong hai bả vai không biết lại độn cái gì, cao cao thẳng lên, mặc dù hơi quái dị, bất quá cũng xem như uy phong thần khí.

Hắn thấy ta nhìn hắn, còn cố ý ưỡn ưỡn lồng ngực, dương dương đắc ý hỏi: “Chủ nhân, ngươi xem bộ đồ mới này của ta, thế nào?”
“Không tồi không tồi.” Ta cười cười toe toét, nói: “Vậy chúng ta liền đi thôi, đừng thật sự đi trễ chiếm không được chỗ xem không được náo nhiệt, vậy cũng không phải là đi uổng một chuyến sao.”

“Phải phải.”

Chúng ta ra khỏi khách điếm, trên đường đã có rất nhiều người, mọi người đều vội vã, chạy về cùng một hướng.

Ma cung.

Lúc chưa đi ra ta còn cảm thấy Chu Anh Hùng mặc kỳ quái, thế nhưng so sánh với những người đi qua bên cạnh này, Chu Anh Hùng còn xa mới đủ xem!

Tỷ như một người phía trước chúng ta, không biết dùng biện pháp gì, chải tóc cao chừng ba thước, phía trên cắm đầy các loại phụ tùng vàng bạc bảo thạch tơ lụa, ta quả thực bị dọa sợ. Tóc người kia đã chải cao như thế, lại trang sức nặng như vậy, lúc bước đi phải dùng hai tay giơ nâng thật chặt sợ rằng đi gấp cơ thể nhấp nhô làm lỏng làm hỏng.

Lại nhìn một người khác. Đó… Đó…

Đó mà là y phục người mặc sao? Đó rõ ràng là..

Ta nhìn chằm chằm, Phượng Nghi kéo ta quay đầu, lạnh lùng nói: “Không nên nhìn.”

Khụ…

Được rồi, ta không nhìn.

Mặc dù ngoài miệng nói không nhìn, trong lòng chung quy vẫn muốn ngó ngó…

Y phục này mặc rất bại lộ, cho dù là những bé trai bé gái đầu óc không tốt bất thường cũng mặc không được như thế, cũng như Bộ quần áo mới của hoàng đế rồi!

Mưa mặc dù đã ngừng, thế nhưng trời âm u hơn bình thường, hơn nữa trời cũng chưa hoàn toàn sáng lên, vì thế người đi đường còn có người xách theo đèn lồng. Dọc đường cũng đã giống như Chu Anh Hùng nói đã đốt lên rất nhiều đèn màu, có nhà treo ở trước cửa, đến trên đường lớn, đèn màu cắm hai bên đường càng thêm tia sáng kỳ dị. Phía trên cắm đủ loại hình dạng, ta vừa nhấc mắt, còn nhìn thấy một con phượng hoàng lửa đỏ màu vàng, ngửa cổ xòe cánh, vô cùng thần khí xinh đẹp, vội vàng ngoắc tay bảo Phượng Nghi cũng xem. Ta nhỏ giọng hỏi hắn: “Ngươi… Ừm… Ngươi vốn không phải cũng trông thế này chứ?”

Hắn cũng nhỏ giọng trả lời một câu: “Thành thân rồi liền cho ngươi xem.”

Mặt ta nóng lên, không hỏi câu này nữa, quay đầu tiếp tục xem đèn.

Còn có cái loại đèn kéo quân, đứng xa xa nhìn xoay tròn không ngừng, phía trên vẽ hoa văn hình vẽ tinh xảo.
Dọc theo đường đi còn có người đang thổi sáo gảy đàn, mặc dù hát không hẳn đều dễ nghe, lại phi thường náo nhiệt.

Chúng ta nhỏ giọng nói chuyện.

“Chỗ chúng ta, cho dù là ăn tết, cũng không náo nhiệt như thế.”

“Ngươi nếu thích, vậy tết năm nay, chúng ta cũng náo nhiệt một phen.”

“Không không, ta cũng không phải có ý này. Vậy tốn không ít nha. Lại nói, một thì không sao, đám chuột của Hôi Đại Mao kia đắc ý quên hình, không thể không thiêu cả Già Hội sơn.”

“Yên tâm, ngươi dùng hạt châu trấn, đốt không được.”

Trên đường Chu Anh Hùng mua mấy quả cầu cuộn lụa màu thật to, còn to hơn bóng rổ một vòng, phấn chấn thắt ở trước ngực, Tiểu Tam nhi Tiểu Tứ nhi cũng mỗi người buộc một cái. Chu Anh Hùng còn lấy lòng lựa ra cái lớn nhất đưa cho ta: “Chủ nhân, ngươi cũng buộc đi?”

Ta kinh hãi cười, xua tay nói: “Không cần không cần, y phục ta mặc trên người không hợp với cái này.”

“Vậy cũng phải.” Vì thế Chu Anh Hùng căn cứ phẩm chất tốt đẹp cần cù tiết kiệm không thể lãng phí thứ tốt, lại thắt cầu màu sau lưng một cái, trên cánh tay một cái.

Ta cố nén cười đến bụng cũng đau. Bất quá trên đường cũng không chỉ Chu Anh Hùng ba người bọn hắn mới như vậy, rất nhiều người đều mua bóng màu lụa màu, nhưng phần lớn chỉ là bóng nhỏ, quấn trên cổ tay hoặc là trên cổ áo, thoạt nhìn chẳng qua là hài hòa hơn Chu Anh Hùng bọn hắn một chút.

Đi đại khái hơn một giờ, mới đến chân núi ma cung. Mặc dù mọi người đều muốn đi nhanh một chút, thế nhưng quá nhiều người, chỉ có thể đi theo dòng người chậm rãi tiến về phía trước. Tới cửa ma cung, tuy rằng không đến mức phải lục soát từng người, nhưng cũng phải kiểm tra qua loa một chút mới cho phép tiến vào, cho nên người càng tích càng nhiều, trời từ từ sáng, thế nhưng vẫn đang âm u, tám phần hôm nay còn có mưa. Ta ước chừng chúng ta đã đợi đến bốn năm mươi phút sắp một tiếng đồng hồ, mới đến phiên chúng ta.

Ta hơi có chút căng thẳng, sợ chúng ta bị phát hiện thân phận.

Bất quá lo lắng của ta quá dư thừa, chúng ta thuận thuận lợi lợi được cho qua.

Tuy rằng nói đi vào, vẫn là đi sườn núi gần nửa giờ, mới đến đại quảng trường của Nam Lý cung mà Chu Anh Hùng nói kia.

Ta định định thần ngẩng đầu nhìn xem, vừa rồi chỉ có thể nhìn thấy bả vai và ót người trước mặt thực sự phiền muộn.

Ồn ào…

Thật lớn…

Ta chỉ có một cảm tưởng như thế.

Hội trường đỉnh núi của Mai sơn kia cũng coi như lớn, nhưng so với cái này, thì chính là sân thể dục của tiểu học so với sân vận động tổ chim!

Chẳng trách nói có thể chứa mấy vạn người xem náo nhiệt đấy, chiếu ta xem hơn mười vạn cũng có thể chứa.

Có người ở nơi đó chỉ huy, một nhóm người này đi chỗ đó, một nhóm người kia đi chỗ này, chúng ta và mười mấy người khác cũng bị chỉ một phương hướng, thoạt nhìn không gần không xa, không tính hẻo lánh, nhưng là cũng không gần trung gian. Chu Anh Hùng bọn hắn có chút không vui, bất quá bọn hắn bình thường là làm càn một chút, tới thánh địa ma cung trong cảm nhận của bọn hắn cũng không dám xằng bậy, ngoan ngoãn đi qua theo người ta. Ta cảm thấy nơi này tựa như sân vận động lớn, bốn phía xung quanh đều là chỗ ngồi xem, ở giữa là sàn diễn.

Tới chỗ chúng ta nên ngồi, dưới đất đều là tảng đá, Chu Anh Hùng vội vàng ngăn chúng ta, lau lại lau mấy tảng đá, còn cảm thấy không ổn, nói sợ ngày hôm qua trời mưa đá ẩm lạnh, lại lấy ra gì đó kê cho ta ngồi. Ta vừa thấy hắn lấy ra chính là cái đệm vải độn trên chỗ bả vai, nhịn không được lại muốn cười.

Bất quá mọi người xung quanh đã ngồi xuống, chúng ta cũng ngồi xuống theo.

“Này, không nhìn ra ma quân đại nhân ma quân này còn rất biết cùng vui với dân nhỉ.”

Phượng Nghi chỉ mỉm cười, trong nụ cười kia, bảy phần dịu dàng ta biết là đối với ta, ba phần cười nhạo nhất định là hướng về phía lễ mừng ngày hôm nay này.

Ừm, thật là kỳ quái. Trước kia ta nhìn Phượng Nghi thấy thế nào cũng cảm thấy không hiểu hắn. Bây giờ lại thấy thế nào, sao lại cảm thấy hành động của hắn thân thiết dễ hiểu như vậy chứ?

Người càng ngày càng nhiều, trên sân này ong ong tất cả đều là tiếng người, từ xa nhìn lại đầu người đông nghìn nghịt hỗn loạn trang sức ngũ sắc lục sắc, thật sự là náo nhiệt cực kỳ!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau