BÀN TI ĐỘNG 38 HÀO

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Bàn ti động 38 hào - Chương 111 - Chương 115

Chương 111: Vừa uống rượu vừa xem phim

Đừng nhìn nơi này là khách điếm địa động, làm ăn còn rất không tồi, chúng ta muốn hai gian phòng cạnh nhau, theo như con chuột điếm tiểu nhị kể, đây là hai gian phòng cạnh nhau cuối cùng, ngoài ra chỉ còn lại hai ba gian trên mái lẻ tẻ.

Cùng chờ hắn, ta nâng tay khởi động thiên chu võng, nhỏ giọng nói với Phượng Nghi: “Chúng ta còn ở lại làm gì?”

Chúng ta hẳn là phải vội vàng tìm đường về Mai sơn hoặc là quay về Bàn Ti động chứ, Phượng Nghi cư nhiên không nhanh không vội, hắn cho là chúng ta tới ma giới chơi ba ngày sao?

“Ngươi có biết đi đâu tìm phương pháp trở về không?”

“Ta thì không biết, nhưng ngươi hẳn là biết nha. “

Thiên chu võng có thể ngăn cách chúng ta,, đứng ở ngoài võng, cho dù dí sát tai vào cũng không nghe được thanh âm của chúng ta.

Chê cười, thiên chu địa võng của ta nếu như ngay cả chút thanh âm cũng không ngăn được, thật sự phí công bao nhiêu năm suy nghĩ của ta.

“Ta biết, bất quá nếu đến đây, không tìm hiểu một chút hẵng trở về sao?”

Phượng Nghi cười cười, nụ cười của hắn bây giờ không tuyệt lệ như trước đây, nhưng cũng rất tuấn tú, thậm chí… có chút cảm giác chất phác.

Ảo giác, đây nhất định là ảo giác, cái từ chất phác này qua một ngàn tám trăm năm nữa cũng không có khả năng kéo được quan hệ với Phượng Nghi a.

Dịch dung giả dạng này của hắn thật ra rất… Khụ, rất đủ sáng tạo.

“Trước không nói, ngươi đã đói bụng chưa?”

“Không ăn cũng không có việc gì mà.”

“Phải làm bộ một chút, bằng không làm cho người ta nghi ngờ.”

A, điều này cũng đúng.

Chúng ta đến đại sảnh. Được rồi, đại sảnh cũng là một cái đại sảnh dưới đất, hơi rộng, bày bảy tám cái bàn. Ta cũng có chút tò mò với đồ ăn của ma vực, bất quá bưng lên cũng là cơm canh, rau dưa bình thường. Hương vị hơi đắng, dưới ra hiệu của Phượng Nghi, ta không nuốt đồ ăn xuống mà lặng lẽ ói ra. Một mâm nói là thịt thỏ bưng lên sau đó ta cũng không dám động, ngược lại rượu thì Phượng Nghi ra hiệu ta uống một chút cũng không sao.

Vị rượu rất chán. Ta ngửi ngửi, lại liếm liếm, liền nhíu mày không đụng vào nữa.

Nghe trong đại sảnh có ngườinói chuyện phiếm lúc ăn cơm, nơi này hẳn là một trấn nhỏ không lớn. Người nơi này nói cũng đơn giản là một vài hiểu biết bình thường, bất quá với ta mà nói lại là không bình thường. Tỷ như mưa nơi này là có hại, bị giội nhiều có thể sẽ sinh bệnh nặng.

Người một bàn khác tựa hồ là đang mua bán hàng, đang thảo luận giá tiền vải dệt vưu lan và vải hồ ti, ta nghe rất cẩn thận. Miệng của cái giọng kia trông thật to a… Ta thấy há mồm quả thực có thể nhét vào cả một quả bóng! Người còn lại thì mắt lồi, hơn nữa con mắt ấy tựa hồ có thể xoay tròn ba trăm sáu mươi độ…

Thật sự là không xem không biết vừa thấy giật mình.

“Ma vực và tưởng tượng ban đầu của ta, không giống lắm…”

“Ngươi vốn nghĩ như thế nào?”

Chúng ta đóng cửa lại, khởi động võng nhện nói chuyện.

“Ừm, mịt mù tăm tối…” Điểm này cơ bản phù hợp, mặt trời nơi này cực nhỏ, trời toàn mờ mịt.

“Yêu ma quỷ quái khắp nơi này…” Việc này… Ờ, mặc dù những người đó trông rất ma quái, nhưng thật ra không có lực sát thương chút nào.

“Máu chảy thành biển này…” Ta biết ta là có chút nghĩ lung tung. Trong Tây Du ký mấy cái trại yêu động yêu ấy cũng không có biến thành ao máu núi thây.

Dù sao, chính là rất yêu rất ma.

Bây giờ nhìn lại cư nhiên… cũng rất thái bình, không thể không khiến ta kinh ngạc.

Từ một số tin tức chúng ta vừa nghe mà phán đoán, nơi này là chủ nghĩa vô chính phủ, các nơi có thế lực bất đồng cắt cứ. Đại vương nào đó chiếm một mảnh địa bàn, linh yêu nào đó lại chiếm một mảnh địa bàn khác. Người trong thôn thôn trại trại trấn phía dưới đây, đều xem như… ờ, tá điền của yêu vương này?

Ta biết ví dụ này không hay, bất quá, ta trước mắt có thể nghĩ đến thích hợp nhất mà chính là vậy.

Những tiểu yêu tiểu quái kiếm sống này, cũng có nửa là người hoặc người không ra người… Mọi người, phải cung phụng yêu vương trên đỉnh đầu, cũng tỷ như lão bản chuột vừa rồi kia. Hắn đang tính sổ sách. Hắn cư nhiên còn có thể dùng bàn tính! Vừa tính vừa lẩm bẩm cung phụng tháng này vậy là đủ rồi.

Đây, thật sự rất giống quan hệ của tài chủ và tá điền a.

Yêu vương lớn nhất vùng này tựa hồ là Cự Lực đại vương gì đó. Nghe danh hiệu liền biết chắc là có được khí lực rất lớn rất khủng bố. Một tin tức khác chính là chủ một cái động lê cách nơi này không xa sắp thành thân, vì thế đám lâu la của động lê vơ vét hạ lễ khắp nơi, người miệng rộng kia ấy đang thương lượng với người mắt lồi có cần mua chút hàng bán lại cho động lê hay không.

Ta nâng má, ta nhưng không ngờ ma vực… thật ra không khủng bố như trong tưởng tượng.

Tay Phượng Nghi xoa hai cái lên tường, ánh nến trên bàn rọi trên vách tường, tường trong nháy mắt hiện ra cảnh tượng phụ cận mà Phượng Nghi muốn nhìn.

A, thật giống xem phim.

Ta lấy ra một cái gối dựa, tựa vào đầu giường xem. Kết quả Phượng Nghi đàng hoàng không khách khí cũng ngồi xuống bên cạnh ta, chìa tay đòi ta: “Lấy ra.”“Cái gì?”

“Ngươi khẳng định không chỉ mang theo một cái đệm.”

Hắn cư nhiên lại cảm thấy hứng thú với cái đệm của ta?

Ta vừa kỳ quái, vừa lấy ra một cái gối nữa đưa cho hắn, hắn cũng học bộ dáng của ta kê phía sau, an vị bên cạnh ta, cùng xem vách tường với ta.

Trời bên ngoài còn chưa tối hẳn, tình cảnh trên đường có thể thấy rất rõ ràng, thực sự rất giống xem phim — Có điều là không tiếng động.

Hì, nếu như lại có Cola trà sữa và bỏng ngô, vậy càng giống ngồi trong rạp chiếu phim.

“Xem ra rất giống thành trấn nhân gian nha.”

Mặc dù không có Cola và trà sữa, bất quá trong hồ lô của ta còn có chút rượu hầu nhi, lấy ra thêm một bình cho Phượng Nghi, một bình chính mình uống. Còn có mứt hoa quả gì gì đó.

“Ban ngày thì xem cũng không được gì.”

“A, cũng đúng.”

Quần ma loạn vũ đương nhiên phải thừa dịp đêm tối.

Cũng may trời rất nhanh tối xuống. Thuật nhìn trộm này của Phượng Nghi còn có thể di chuyển góc độ, vừa lúc ở một đầu phố hình chữ thập, phạm vi nhìn không nhỏ, lại vô cùng rõ ràng. Người trên phố đi lại vội vã, hình như đều đang gấp gáp về tổ về nhà, rất nhanh trên đường liền biến trống trải quạnh quẽ.

“A, kia là cái gì?”

Bỗng nhiên có vài đạo huỳnh quang xẹt qua không trung, thế đi cực nhanh giống như sao băng, ta cũng không thấy rõ đó là thứ gì. Điểm sáng ấy liền biến mất không thấy.

“Đó cũng là một loại thảo bạt, bất quá nó buổi tối là sẽ sáng lên.”

“A, vậy không phải giống như đom đóm?”

“Không sai biệt lắm đi.”

Có hai nữ tử đốt đèn lồng thướt tha đi qua. Một người mặc mặc quần đỏ, lộ bả vai tuyết trắng và nửa bờ ngực sữa. Người kia mặc tử sam, thế nhưng váy xẻ sang hai bên, trong khi đi chân dài trắng như tuyết như ẩn như hiện, bọn họ đều cực lả lơi, mặc dù tướng mạo coi như không thế nào…

Ta lườm về phía Phượng Nghi, hắn xem rất nghiêm túc.

Hắn rốt cuộc là vì tìm hiểu thêm tình hình ma giới, hay là đang nhìn nước da hai nữ nhân kia lộ ra chứ hả…

Hự, ta suy nghĩ nhiều, Phượng Nghi thì có thiên tư quốc sắc nào mà chưa từng thấy, làm sao để ý… tiểu yêu nữ lòe loẹt như vậy chứ.
“Ừm, các nàng là..” Ta cảm thấy cổ họng hơi chát, nhạt nhẽo hỏi. Thật ra không phải ta muốn hỏi cái câu hỏi cực kỳ vớ vẩn này, mà là, trong phòng rất tĩnh, ta và Phượng Nghi, cách lại có chút quá gần…

Dù sao, bầu không khí trong phòng tựa hồ có chút biến hóa vi diệu.

Trước kia khi ta ở cạnh Phượng Nghi, cũng luôn trầm mặc lúng túng. Bây giờ thi, ừm, mặc dù cũng vẫn là trầm mặc, thế nhưng không giống với cái loại căng thẳng lúng túng lúc trước ấy…

Dù gì ta không biết hình dung. Tuy rằng bây giờ cũng cảm thấy lúng túng căng thẳng, nhưng khác với trước kia.

Ừm. So với trước kia thì… ám muội hơn…

Đúng, chính là ám muội.

Từ sau khi Phượng Nghi cầu thân, dù sao giữa ta và hắn liền có chút không giống. Ít nhiều, luôn cảm thấy ngượng ngùng. Cho dù ra sức nói cho chính mình đừng có nghĩ nhiều theo phương diện ấy, thế nhưng mạch suy nghĩ cũng không phải là ngựa choàng vào dây cương, mặc ngươi chỉ huy muốn đi thì đi muốn dừng thì dừng.

Phượng Nghi liếc mắt nhìn ta một cái, trong ánh mắt rõ ràng viết “Ngươi rất ngu ngốc”, thật ra ta đương nhiên cũng biết, nữ tử trời tối đi ra, cầm đèn lồng màu đỏ, lại mặc thành thế kia, còn có thể là gì chứ? Thuần túy là tìm lời để nói nên hỏi thôi.

“Ừm, ha hả, uống rượu.” Ta cười gượng, giơ bình rượu của mình cụng một cái với hắn: “Mùi rượu hầu nhi chính là hương thuần.”

Phượng Nghi thu hồi ánh mắt, miễn cưỡng gật đầu đồng ý ta: “Là không tồi.”

Hai nữ tử kia đi qua không lâu, lại có một đội nhân mã qua đây, thoạt nhìn ít nhất hai mươi người, bọn họ đi cũng không nhanh lắm, nhưng là một loại uy thế ngưng trọng.

Ta mở to mắt nhìn kỹ, người toàn bộ là quần áo hắc y, mặt che mặt nạ tựa như mai đen. Bọn họ không ai lộn xộn, thẳng tắp mà cưỡi trên lưng ngựa, từ đầu phố đi qua, không những động tác của bọn họ cứng ngắc chỉnh tề, ngay cả tần suất động tác móng ngựa giơ lên hạ xuống cũng hoàn toàn nhất trí, nếu như thuật nhìn trộm này còn có thể nghe được thanh âm, chừng hai mươi con ngựa này, khẳng định phát ra tiếng chân của một con ngựa ròng rã mà đơn điệu.

Chờ bọn hắn đi xa, ta biết rõ không có khả năng sẽ bị nghe thấy, vẫn là khẽ xả một hơi, than thở một tiếng: “Đội nhân mã vừa đi qua kia nghiêm chỉnh thật nhỉ.”

“Ừ.”

Ta nghe được có động tĩnh khác, vừa quay đầu, có một con thiêu thân không biết từ đâu bay tới, nhào về phía ánh nến trên bàn, lập tức đã bị thiêu, sau đó rơi trên bàn.

Nhìn thấy thiêu thân khiến ta đột nhiên nhớ tới… Tam Thất.

Nàng, còn có thất tâm nga.

Ta đi qua nhặt lên, con thiêu thân trên bàn kia đã chết, nó cũng không phải một con thất tâm nga.

Tam Thất vì sao lại dính dáng tới thất tâm nga chứ? Nàng hiện giờ lại ở chỗ nào?

“Không sớm, ngươi nghỉ ngơi đi.”

“Hử?”

Phượng Nghi mặc dù nói lời này, thế nhưng cũng không có ý tứ rời khỏi phòng ta.

Chúng ta rõ ràng đặt hai gian phòng mà, chẳng lẽ hắn không… không định về phòng sát vách của mình đấy chứ?

Phượng Nghi đứng dậy, để giường cho ta, chính mình lại khoanh chân ngồi trong ghế dựa, hai tay bắt quyết, nhắm mắt lại.

Hắn cứ như vậy thản nhiên bắt đầu nhập định!

Ta ngồi bên giường, phải nói… Phượng Nghi khẳng định sẽ không phi lễ ta, điều này ta có thể tin tưởng. Bất quá, cô nhện quả chim cùng hắn một phòng, lại là buổi tối…

Điều… Điều này bảo ta làm thế nào thản nhiên nằm xuống ngủ trước mặt hắn chứ hả?

Quên đi, ta cũng nhập định đi, dù sao nhập định cũng rất tốt…

Ta vừa mới khoanh đầu gối, vô tình lại nhìn thoáng qua bức tường đối diện.

Thuật xem trộm Phượng Nghi thi đang dần dần biến mất, cảnh phố biến nhàn nhạt chỉ còn một chút bóng dáng.

Ngay lúc này, trước mắt ta hoảng hốt một cái. Không, không phải ta hoảng hốt, là trên tường kia chợt lóe lên một cái, tựa hồ đột nhiên hiện lên thứ gì đen nhánh.

Thông khí trong phòng không thoải mái, có vẻ ngột ngạt tĩnh mịch, trong lòng ta rất bất an, mặc dù chân đã khoanh, thế nhưng tâm lại chưa yên.

Liếc mắt nhìn Phượng Nghi ở đối diện, khuôn mặt hắn trầm tĩnh, hô hấp đều đặn, cả người vững như núi cao bàn thạch. Nhìn hắn vài lần, bất an trong lòng ta tựa hồ cũng ít đi một chút, nhắm mắt lại, bắt đầu vận công.

Song ta vừa mới nhắm mắt lại, bên tai liền truyền đến tiếng động lạ!

Chương 112: Ghi chép hiểu biết về ma vực (Nhất)

Ta lập tức nhảy lên, Phượng Nghi mở mắt ra, nói: “Ngươi đợi trong phòng, giăng võng lên, ta đi xem.”

“Ta đi cùng ngươi.”

Hắn liếc mắt nhìn ta: “Ta sẽ không liên lụy đến ngươi.”

Vừa nãy lúc đang ăn cơm ta tranh thủ đi ra ngoài một lát, hắn không có hỏi ta đi đâu, tám phần là cho rằng ta đi tiểu tiện, thật ra ta lại không làm chuyện tốt…

Lần trước hạ tơ quấn tại Mai sơn là vô ý, lần này ta là cố ý.

Chúng ta ra cửa, cây đuốc dầu dùng để chiếu sáng lên tường đất đối diện tựa hồ lộ ra ánh sáng ảm đạm hơn khi chúng ta đi vào một chút.

Thanh âm vừa rồi rất nhanh, giống như thứ gì bị đánh ngã… Bất quá, kỳ quái không phải là thanh âm vật nặng rơi xuống đất ấy, mà là thanh âm khác phát ra ngay trong khách điếm dưới đất này.

Đó là một cỗ thanh âm kỳ quái, giống như tiếng gió… Không, không giống tiếng gió. Cái loại thanh âm mơ hồ, vù vù này… giống một đám cánh dài gì gì đó tụ tập cùng một chỗ.

Ta và Phượng Nghi rất nhanh nhìn nhau, đồng thời nhớ lại!

Võng nhện của ta khẽ rung ra phía ngoài, khúc quanh ở hành lang bỗng nhiên lao ra một đám gì đó đen nghìn nghịt, ào ào đụng vào trên võng của ta, võng tơ màu bạc bị đụng phập phồng, giống như ngoài khơi cơn lốc lấn tới bắt đầu khởi động.

Một sợi tơ bắn ra lại thu về, đầu kia trói, rõ ràng là một con thất tâm nga!

Ta bây giờ cũng sắp bị chứng sợ hãi thiêu thân rồi. Vừa thấy bộ dáng con thiêu thân đen xì cánh nát đầu nhọn kia, liền theo bản năng run cầm cập.

“Thả chúng nó đi qua.”

“Hả?”

Ta mặc dù không hiểu. Bất quá nghe lời Phượng Nghi không sai. Võng nhện bắn một cái, những con thiêu thân ấy bị văng ra ào ào. Sau đó võng nhện khua lên một trận gió, thổi mạnh những con thiêu thân này xẹt qua bên cạnh chúng ta. Chúng nó cũng không có quay đầu lại tìm phiền toái, nhào thẳng về phía đầu kia hành lang. Đám thiêu thân bị tơ nhện của ta trói vỗ cánh loạn một trận trong hành lang. Hình như cánh bị tổn thương một chút. Bất quá cũng miễn cưỡng đuổi kịp bầy thiêu thân cùng nhau bay đi.

“Đám thiêu thân này…”

“Về phòng trước.”

Ta cài then cửa, lại hạ một tầng phong bế, mới quay đầu lại.

“Chẳng lẽ… là Tam Thất nàng…” Ta cảm giác tim mình đập cực nhanh.

Phượng Nghi không trả lời ta, chỉ nói: “Đám thiêu thân này cũng không vào phòng… Nếu ở trong phòng đóng chặt cửa sổ thì không có việc gì.”

Quan trọng không phải là việc này, mà là Tam Thất có phải cũng ở nơi này, đám thiêu thân ấy có quan hệ với nàng hay không.

Tam Thất nàng, nàng thật là một thành viên của ma vực sao? Hay là bởi vì duyên cớ nào đó mà rơi vào ma vực chứ?

Trong lòng ta rối bời. Thế nhưng Phượng Nghi lại căn bản không đếm xỉa tới muốn nói lại thôi của ta, chỉ nói: “Đừng lo chuyện bao đồng loạn, ngủ đi.”

“Cái gì?”

“Thất tâm nga vốn phổ biến tại ma vực, mặc dù đám vừa rồi hơi lớn một chút, bất quá cũng không có gì.”

Nhưng vẻ mặt của hắn rõ ràng là có cái gì mà!

Vậy bảo ta sao mà ngủ được chứ! Việc này… Việc này…

Ôi, thế nhưng việc này ta có năng lực làm gì đây?

Nếu như Tam Thất thật sự ở nơi này. Vậy ta, có thể giết nàng sao?

Ta nhìn nhìn tay mình, cười khổ.

Ta biết ta không xuống tay được.

Ta ngồi bên giường phát ngốc một hồi, chán nản nằm xuống.

Có đôi khi cảm thấy bản thân đã rất lợi hại, thế nhưng ngay sau đó lập tức sẽ bị hiện thực đả kích.

Thật ra…

Thật ra cuộc sống ngày qua ngày năm qua năm, công lực tăng trưởng, còn không có nhiều bằng bể dâu.

Ta lăn qua lộn lại, có chút bất an, lại cảm thấy buồn bã, không biết khi nào thì mới mơ màng ngủ.

Trong phòng không thông khí chút nào, có thể ngửi được một mùi thơm ngát nhàn nhạt, tựa hồ là lá cỏ…

Ưm, là hương vị trên người Phượng Nghi sao? Rất dễ chịu…Sáng sớm hôm sau, khách điếm vẫn người đến người đi thái bình vô sự, thoạt nhìn thất tâm nga kia ban đêm tới xoay một vòng, cũng không có ảnh hưởng gì, người nơi này cũng nhìn quen lắm rồi nên không thấy lạ. Bất quá thiêu thân nơi này cũng không giống thiêu thân chúng ta từng gặp thấy máu thịt liền điên cuồng nhào vào mất mạng, vẫn có điểm khác.

Tiểu nhị chuột tới đưa nước nóng cầm đồ thưởng Phượng Nghi cho, còn cười híp mắt hỏi chúng ta ban đêm ngủ có ngon không.

Ta làm bộ dạng thờ ơ phàn nàn: “Ban đêm thiêu thân thật nhiều.”

Tiểu nhị chuột cười hì hì, nói: “Cô nương đừng giận. Nơi này của chúng ta còn tính là ít đấy. Cũng không biết năm nay sao lại thế này, đám thiêu thân ấy đặc biệt nhiều lên. Hơn nữa trước kia chỉ đốt gia súc hút máu, bây giờ cũng dám nhào vào người. Ngày hôm qua lại từ cửa sổ trên mái nhà khua xuống một đám, bất quá chỉ cần đóng chặt cửa sổ thì không có việc gì.”

Ta rất muốn bắt một con thiêu thân dò xét rốt cuộc làm sao, bất quá Phượng Nghi một bộ không muốn gây chuyện nhiều, ta cũng chỉ có thể ngoan ngoãn theo hắn.

Chúng ta tiếp tục lên đường, hắn dặn chuột tinh chưởng quầy của khách điếm kia mua hộ hai con động vật kỳ quái. Thoạt nhìn hẳn là là ngựa, thế nhưng ngựa không có dữ tợn khủng khiếp như thế, trên đầu mọc sừng, bốn vó cứng như sắt đá, chạy cũng cực nhanh.

Ta ở trong này ngay cả phương hướng cũng không biết, cảm giác rất không thích ứng.

Ra khỏi thành, cây cỏ hình thù kỳ quái trong hoang dã càng nhiều hơn.

Tiếng vó ngựa đơn điệu làm người ta cảm thấy rất ngột ngạt.

Trong đầu ta vẫn rất kỳ quái, từ Phượng Nghi nghĩ đến Tử Hằng, từ Tam Lục nghĩ đến Tam Thất, còn có Hôi Đại Mao, già trẻ lớn bé trong Bàn Ti động của ta, không biết bọn họ bây giờ đều thế nào. Ma vực kỳ quái này rốt cuộc làm thế nào mới có thể rời đi?

“Chuyện thiêu thân ngày hôm qua kia, vì sao không cho ta tiếp tục tìm hiểu chứ? Còn nữa, chúng ta đây là muốn đi đâu đây? Ngươi sẽ không dẫn ta đến địa phương nào kỳ quái đấy chứ…” Ta vẫn là nhịn không được hỏi hắn: “Ngươi thật ra nói chuyện…”

“Câm miệng.” Hắn rõ ràng gọn gàng ném cho ta hai chữ.

Ta trừng hắn một cái, người này còn nói muốn thành thân với ta? Nhìn hắn khuôn mặt cao cao tại thượng, hình thức ở chung của chúng ta đây rõ ràng chính là chủ nhân và người hầu còn gì!

Ta cũng buồn không hé răng.

Bầu trời thoạt nhìn có một chút ánh nắng, Phượng Nghi còn nói: “Ý tứ của ta là… ngươi không cần tìm lời để nói. Có một số việc, cho dù ta giải thích ngươi cũng nghe không hiểu.”

Hai câu này của hắn thật ra vẫn là giải thích mà…

Ta quay mặt đi cười trộm, bất quá ta vẫn là nổi lên đề tài khác: “Con đang cưỡi này gọi là gì?”

“Ngựa hoang.”

“Nói bậy, ngựa hoang cũng không thể trông xấu như vậy chứ.”

Con động vật dưới chân kia không biết có phải là hiểu ta đang nói nó xấu hay không, bất mãn phát ra tiếng phì phì trong mũi.

Phượng Nghi thản nhiên nói: “Ngựa hoang của ma vực chính là xấu như vậy.”

Phía trước chính là đường bị hai vách núi kẹp, chính xác mà nói, con đường ấy hẳn là xuyên qua núi này, cứng rắn phân núi thành hai khúc.Phượng Nghi chỉ vào cây trên sườn núi, nói cho ta biết đó là cây gì, lại chỉ vào cỏ bên đường, giảng cho ta đó là cỏ gì. Rõ ràng ta không hỏi, hắn… Ừm, được rồi, hắn chủ động nói, vậy ta cứ nghe là được.

Trong cỏ cũng có phi trùng bươm bướm, bay rất thấp, xoay quanh vòng lại. Ta nhìn thấy thiêu thân trước hết căng thẳng, sau đó chờ phát hiện không phải thất tâm nga mà là thiêu thân bình thường, chúng ta sớm đã chạy xa.

“Ngươi nói, người của Mai sơn bây giờ đã phát hiện chúng ta biến mất chưa, có phải sẽ đi tìm hay không?”

“Chỉ sợ không dễ.” Phượng Nghi nói: “Tiên hội sẽ mở bảy ngày. Trong lúc này người trốn đi tìm thanh tĩnh không cho người ngoài quấy rầy cũng không ít. Bọn họ chỉ sợ cũng sẽ cho rằng chúng ta là trốn ở nơi nào chơi đùa giải sầu.”

“Ôi,” ta thở dài: “Sớm biết không tiến vào cái mê cung kia… Bây giờ lạc đường đến một nơi như thế này. Thật ra ta cũng không tò mò với ma vực, suy cho cùng không phải là địa phương của mình, đi lại ngồi nằm cũng không yên tâm. Ta nhớ nhà, ta muốn về Bàn Ti động.”

Phượng Nghi trầm mặc trong chốc lát, nói: “Sẽ trở về, rất nhanh.” Dừng một chút, còn nói: “Có ta ở đây, không phải sợ.”

Chúng ta đến chỗ miệng núi, đường rất hẹp, chỉ có thể chậm tốc độ, Phượng Nghi ra hiệu bảo ta qua trước.

Ta nhìn hai bên, ta thúc con ngựa hoang rất xấu này hướng phía trước, bỗng nhiên nhảy ra mấy bóng đen, ngăn đằng trước ngựa của ta.

“Này! Núi này là ta mở, cây này là ta trồng! Nếu muốn qua đây…”

Ta trợn mắt há hốc mồm.

Đây… Ma Vực có cường phỉ vậy ta không kỳ quái, vừa rồi chúng ta đã phát hiện trong đây có người mai phục ở chỗ này. Ta chịu không nổi chính là khẩu hiệu những cường phỉ này kêu lại giống như cường phỉ của nhân gian! Đây tính là cái gì? Đặc thù nghề nghiệp?

Phượng Nghi cũng sửng sốt, liếc mắt nhìn ta.

Ta nén cười, nghe bọn hắn đọc xong khẩu hiệu: “Lưu lại tiền mãi lộ!”

Ta nói: “Tiền thì không có. Các ngươi muốn làm gì?”

“Không tiền? Không tiền thì muốn mạng!” Tên đầu lĩnh kia có một khuôn mặt heo. Mặc một thân đen thui, trên đầu còn buộc cái khăn chùm đầu đen. Chẳng trách ta vừa rồi thấy chính là mấy cái bóng đen! Trang phục toàn đen này, hẳn gọi là y phục dạ hành chứ? Bây giờ là ban ngày, có cần phải mặc một thân toàn đen xuất hiện không? Chẳng lẽ bọn hắn cảm thấy màu đen này vào ban ngày cũng có thể thành công che khuất thân hình của bọn hắn? Hay là bọn hăn cảm thấy như vậy mới phù hợp với thân phận sơn phỉ? Quan sát trên dưới của ta hiển nhiên chọc tên mặt heo núi này, hắn vung đại chùy liền đập qua đây!

Ta một cước duỗi ra, đá hắn gào khóc tru lên ngã bay ra mấy trượng về phía sau, tiếp đó nặng nề đụng vào một thân cây. Phịch một tiếng, cái cây kia bị đụng lung lay kịch liệt, rớt xuống rất nhiều lá cây.

Mấy tiểu lâu la còn lại nhìn nhìn lẫn nhau, một bộ ngốc nghếch dường như phản ứng không kịp. Ta cười ha ha, dải băng trái phải hai cái toàn bộ khua bọn họ đi, giục ngựa qua miệng núi.

Phượng Nghi tuy rằng không nói gì, thế nhưng thoạt nhìn tâm tình của hắn cũng không tệ.

Xem ra mấy tên không biết là yêu quái hay là cái gì kia tiêu khiển hắn một phen, cũng làm cho tâm tình ủ dột cho tới trưa của ta khá hơn nhiều.

Giữa trưa chúng ta đứng bên một dòng suối, để cho con ngựa kia uống nước, ta cũng lấy nước mình mang theo từ trong hồ lô đưa cho Phượng Nghi. Hắn lắc đầu, ngồi trên một tảng đá không biết nghĩ cái gì. Ta uống nước xong, ăn hai miếng bánh trăm quả. Mặc dù nhìn không thấy mặt trời, bất quá trên người có thể cảm giác được một chút ấm áp.

Phượng Nghi nhìn ta mấy cái, bỗng nhiên đưa tay qua. Ta cứng đờ, lại thấy hắn chỉ là lấy một chiếc lá cỏ từ bên tóc mai ta xuống, ôn hòa nói: “Chải lại tóc đi, đều rối ra rồi.”

“À.”

Mặt ta hơi nóng, tìm lược ra chải tóc mấy cái, tết lại. Ta vẫn là không quen búi cái tóc thất bại kỳ quái kia, giống một cái tổ chim rách. Bím tóc tết xong, buộc lại.

Ừm, dây cột tóc vẫn là cái Phượng Nghi cho ta đấy.

Vừa quay đầu, lại thấy Phượng Nghi đang nhìn ta.

Hắn nhìn thoải mái, tuy rằng không có lên tiếng, bất quá ánh mắt bình thản, vẻ mặt thảnh thơi, thoạt nhìn rất là thả lỏng.

Ta lại có chút ngượng ngùng ngượng ngùng: “Nhìn cái gì hả.”

Phượng Nghi cười, chỉ chỉ phía sau ta.

Ta quay đầu, nhìn thấy một bóng đen rất nhanh trốn phía sau cây.

Đây không phải… tên mặt heo núi vừa rồi bị ta đá bay sao? Hắn còn trộm đi theo chúng ta làm cái gì?

Ta dò hỏi Phượng Nghi, hắn nói: “Không cần để ý.”

Chúng ta lên ngựa lại đi, lần này ta lưu tâm. Tên kia quả nhiên một đường đi theo, chạy đến thở hổn hển, căn bản không quá để ý có bị phát hiện hắn đi theo phía sau chúng ta hay không. Chạy một trận, Phượng Nghi ra hiệu ta tăng tốc độ, tên mặt heo núi phía sau kia dần dần bị ném ra xa, thế nhưng chờ chúng ta chậm lại chưa đầy một lát, hắn lại theo kịp.

Ta vòng ngựa quay đầu, xa xa thét to với hắn: “Này, ngươi đừng đi theo nữa! Cẩn thận ta chặt cái đầu heo của ngươi xuống!”

“Nữ… Nữ đại vương! Ta… Ta không có ác ý!” Mặt heo núi thở không ra hơi nói: “Ta, ta có chuyện muốn nói… có chuyện muốn nói!”

Chương 113: Ghi chép hiểu biết về ma vực (Nhị)

Ta cũng tò mò, hắn muốn nói cái gì?

Chúng ta chậm lại, mặt heo núi liền bắt kịp, cách ta còn có một trượng xa, liền quỳ bụp xuống trong bụi đất: “Nữ đại vương! Ta thành tâm tìm nơi nương tựa, xin ngươi nhận lấy ta đi! Ta khí lực lớn, việc vặt cái gì cũng có thể làm, cam đoan sẽ không cản trở ngươi!”

Cái gì?

Ta bản năng quay đầu nhìn Phượng Nghi, người này lại khóe miệng chứa nụ cười, nhìn nhìn ta lại nhìn nhìn tên mặt heo núi kia, vẻ mặt một bộ xem kịch vui.

Rất buồn cười sao?

Thật sự là…

Chính ta cũng cảm thấy dở khóc dở cười.

“Tên kia, ta không phải nữ đại vương gì. Chúng ta có chuyện quan trọng phải lên đường. Ta cũng không thiếu thủ hạ gì. Ngươi đi đi.”

Kết quả, quả nhiên đối với một số người, không, một số heo, là không thể cho một khuôn mặt hòa nhã mà. Ngươi hơi nơi lỏng một chút, hắn liền thuận theo sào tre mà bò.

Ta cảm thấy ngón chân ngứa… Thật muốn lại đá ra một cước.

Kết quả Phượng Nghi cư nhiên nhả một câu: “Ngươi có thể thề trung thành sao?”

Mặt heo núi vui mừng quá đỗi, gật đầu như gà mổ thóc: “Có thể! Có thể! Ta đây liền thề! Trên có ma thiên, dưới có cửu ngục, Chu Anh Hùng ta…”

Ta thật sự nhịn không được, quay sang cười phì ra tiếng.

Trình độ khoa trương của người này hợp với Hôi Đại Mao, hai người nếu như gặp được đứng cùng nhau cũng có thể xưng 囧 huynh 囧 đệ!

“Được rồi được rồi, ngươi rốt cuộc là thiếu tiền, hay là thiếu ăn? Hay là ai bức ngươi cùng đường?”

Hắn lăng lăng quỳ ở đằng kia, trên mặt heo núi có một loại biểu tình rất ngốc rất ngây ngô.

“Ngươi đứng lên nói đi. Chúng ta không thể lưu ngươi lại, bất quá ngươi có thể nói thử chỗ khó của ngươi. Có lẽ… ta có thể giúp ngươi một chút.”

Mặt heo núi bỗng nhiên ngao một tiếng, gào khóc, thanh âm vang giống sét đánh.

Hắn vừa khóc vừa nói. Thì ra hắn và mấy tiểu huynh đệ kia của hắn cũng coi là cùng đường rồi. Áp vào danh ngôn của Đường Bá Hổ bản Chu Tinh Tinh, vốn cũng là có nhà lại có ruộng, cuộc sống vui khôn cùng, kết quả đến đây một con hổ tinh, đoạt đi chỗ ở của bọn hắn, thiếu chút nữa ăn luôn mấy người bọn hắn. Bọn hắn không có cách nào, chỉ có thể lưu lạc xung quanh, bữa no bữa đói, tu luyện cũng không có tiến bộ, ngược lại bởi vì bị thương không thể tĩnh dưỡng cho tốt, công lực còn không bằng trước kia. Đây là lần đầu đi ra cướp bóc, kết quả ngược lại bị đánh tan tác. Chúng ta vừa đi, mấy người bọn hắn thương lượng, dù sao cũng không có đường sống, nếu có thể tìm một chỗ dựa vững chắc, có miếng cơm ăn không cả ngày lo lắng hãi hùng là được.

Ta nhìn nhìn Phượng Nghi.

Thành thật mà nói, tên mặt heo núi này, rất giống với Hôi Đại Mao ta gặp hồi đó. Hôi Đại Mao cũng là như thế. Không có chỗ để đi. Dựa vào cửa Đào Hoa quan mà khóc.

Thế nhưng ta có thể đồng tình Hôi Đại Mao, lại không có biện pháp…

Dù sao nơi này không phải thế gian của người, đây là ma vực mà.

Phượng Nghi lại nghĩ nghĩ, nói: “Mấy tiểu huynh đệ kia của ngươi đâu?”

Chu Anh Hùng mặt heo núi lau nước mắt nước mũi: “Bọn họ… Bọn họ chạy không nhanh bằng ta, vì thế vẫn còn ở lại chỗ mỏm Song Giác chờ tin tức…”

“Được, chúng ta nhận lấy ngươi. Ngươi trở lại gọi đám huynh đệ của ngươi cùng nhau tới đây đi.”

“Hả?” Chu Anh Hùng hiển nhiên không ngờ Phượng Nghi sẽ nói như vậy, ngơ ngác há hốc miệng, ta ngay cả răng hàm phía sau vàng xỉn của hắn cũng nhìn thấy… Ợ, xem ra vấn đề vệ sinh cá nhân của Chu Anh Hùng này phải uốn nắn một chút.

“Ngươi, ngươi nói thật? Không phải gạt ta chứ?”

“Không gạt ngươi.” Phượng Nghi quay đầu nhìn ta: “Tơ quấn của ngươi, cho hắn dùng một ít.”

“À.” Ta không rõ chân tướng, khoát tay, tơ quấn vô hình vô ảnh đã rất nhanh vào trong thân thể mặt heo núi, ngay cả thời gian cho hắn né tránh cũng không có.

“Chúng ta đã hạ cấm chế trên người ngươi, không sợ ngươi không nghe lời. Bây giờ chúng ta nghỉ ngơi ở nơi này. Ngươi đi gọi đám tiểu huynh đệ của ngươi cùng đi. Chúng ta ở chỗ này chờ ngươi. Nếu như ngươi không đến…”

Mặt heo núi gật đầu lia lịa: “Vậy ta liền đi, đi ngay! Chúng ta nhất định đến. Hai. Hai vị chủ nhân, xin nghỉ ngơi một chút ở chỗ này, ta quay lại gọi bọn hắn lập tức chạy tới!”

Nhìn hắn quay người lại dạt ra hai chân chạy xa nhanh như chớp, nóng lòng ấy là hận không thể tứ chi cùng sử dụng có thể nhanh hơn một chút.

Chúng ta xuống ngựa nghỉ tạm bên đường, ta không hiểu hỏi Phượng Nghi: “Tại sao muốn nhận lấy hắn? Chúng ta rõ ràng…”

“Bọn họ tự có tác dụng của bọn họ.” Phượng Nghi quay đầu nói với ta: “Ngươi không có phát hiện sao? Mặc dù nơi này là ma vực, thế nhưng những sơn tinh thú quái này, không khác biệt lắm với thế gian chúng ta.”

“Ợ, cũng đúng.” Ta khiêm tốn hỏi: “Vậy ma của ma vực, đều ở nơi nào vậy?”

“Ngươi ở thế gian chúng ta, chẳng lẽ tùy tùy tiện tiện trên đường cái thôn nhỏ là có thể gặp được kiếm tiên, thần nhân sao?”

“Vậy cũng không.”

“Vì thế, ở trên đời này, muốn gặp được những ma đầu kia, cũng không dễ dàng như vậy.”“Điều này cũng đúng…”

“Ngươi vì sao vẫn căng thẳng như thế?”

“Căng thẳng?”

“Ngươi vì sao sợ hãi?” Hắn khẽ hỏi.

Ta gãi gãi đầu: “Việc này… Tới một nơi rất khủng bố trong truyền thuyết, đương nhiên có chút căng thẳng.”

“Ngươi hoàn toàn không cần sợ.” Phượng Nghi như cười như không nói: “Lấy thân thủ phẩm tính của ngươi, tại ma vực hẳn là sẽ được rất nhiều người coi làm đồng đạo đồng nghiệp, tri kỷ hiếm có. Ngươi là yêu, cũng không phải người thường sức trói gà không chặt, có gì mà phải sợ?”

Nói không có sai nha, thế nhưng… ta nhát gan cực kỳ mà!

Ta trừng hắn một cái, Phượng Nghi nhìn ta không hiểu ra sao, hoặc giả với lập trường và cá tính của hắn mà nói, cái chữ “sợ” này chả dính dáng gì tới hắn.

“Chúng ta khi nào có thể trở về đây,” ta vẫn nhớ mãi không quên việc này.

Phượng Nghi không để ý ta, lấy quyển sách từ trong tay áo ra xem.

Tay áo của hắn lớn lại có huyền cơ, thoạt nhìn xẹp lép, thế nhưng bên trong lại có thể lấy ra hết thứ này đến thứ khác, còn tiện dùng hơn hồ lô của ta.

Hắn bỗng nhiên đưa cho ta một quả toàn bộ màu đỏ, mùi thơm nức mũi: “Ăn đi.”

“Đây là cái gì?” Ta từ trước đến giờ chưa từng thấy, vị rất thơm ngọt, bộ dáng cũng bóng bẩy dễ thương.

“Quả phượng hoàng.”

“Nha…” Nghe tên cũng rất bất phàm, ta ngửi ngửi, lại hỏi hắn: “Ngươi không ăn sao?”

“Ngươi ăn đi.”

Ta cũng không khách khí với hắn nữa, hung hăng cắn một ngụm lớn.

Ưm, nước rất ngọt rất thơm!

Ta rột roạt nhai quả, còn không ngừng chép miệng chậc chậc.

Chờ ta ăn xong một quả, xa xa, Chu Anh Hùng đã trở lại, phía sau còn đi theo tiểu huynh đệ của hắn.

A? Đánh cướp không phải có bốn năm tên sao? Bây giờ lại chỉ có hai.

“Hai người bọn họ… nói không muốn mạo hiểm khắp nơi.” Chu Anh Hùng hơi uể oải nói.“Hai thì hai đi.” Nhiều càng thêm phiền toái. Ta hỏi hắn: “Phụ cận ngươi có quen không? Có chỗ nào có thể qua đêm hay không?”

“Có có có.” Chu Anh Hùng nhìn nhìn trước sau: “Phía trước là thôn Hoàng Thủy, có thể đến nơi đó tá túc.”

Chúng ta lại đi về phía trước, chúng ta cưỡi ngựa, Chu Anh Hùng chạy theo sau ngựa. Hai tiểu huynh đệ của hắn chạy càng chậm hơn, bất quá cũng may tốc độ ngựa của chúng ta cũng không phải quá nhanh, trước khi trời tối quả nhiên thấy trong khe núi có một thôn nhỏ.

Vốn ta còn đang suy nghĩ có thể tìm được một nơi tá túc hay không, thế nhưng thôn này hiển nhiên hoang phế đã lâu. Một người cũng không có, còn có hai con chó hoang diện mạo rất hung ác từ trong hàng rào chui ra. Nhà trong thôn phần lớn cũng rất nát, Chu Anh Hùng nhìn sắc trời, có chút sầu lo nói: “Đêm nay tám phần có mưa to, nên tìm căn nhà bền chắc qua đêm.”

Hắn dẫn hai huynh đệ quét tước hai gian còn tốt nhất trong thôn. Có lẽ là vì muốn biểu hiện biểu hiện trước mặt Phượng Nghi, phi thường dốc sức, xách nước giếng tới lau bàn ghế không nhiễm một hạt bụi. Ta lấy đệm chăn trải trên, quả nhiên bên ngoài đã dậy gió.

Điện quang màu tím xẹt qua chân trời, trong nháy mắt chiếu bạch quang đầy gian phòng.

Chu Anh Hùng bọn họ núp ở góc phòng, kéo chăn ta cho bọn hắn run lẩy bẩy.

Xem ra còn có thêm một điểm giống. Vô luận là tinh quái nơi này hay là tinh quái thế gian con người, đều sợ lôi điện.

“Ngươi nghỉ ngơi trước, ta đi ra ngoài một chút.”

Phượng Nghi nói: “Ta đi với ngươi.”

Ta nhìn nhin hắn, không phản bác nữa. Hắn muốn đi cùng cứ để hắn đi cùng là được.

Chỉ cần hắn không sợ lôi, ta cũng không có gì để khuyên hắn.

Giọt mưa đánh lên mặt. Ta ngẩng đầu lên, phi thân nhảy lên nóc nhà.

Tia chớp từng đạo lại từng đạo đánh xuống, ta lĩnh hội cảm giác lôi điện bị hấp thu tiêu hóa, cảm thấy cũng không có gì khác với lôi điện nhân gian.

Bỗng nhiên một chiếc ô che trên đầu, chắn đi mưa to.

Ta quay đầu lại, Phượng Nghi đang đứng phía sau ta, cầm trong tay một chiếc ô.

Ta lại quay đầu về, hấp thụ lực lôi điện như ban nãy.

Bất quá… tâm tình so với vừa rồi, có một chút bất đồng.

Bên cạnh có một người, yên lặng làm bạn ngươi…

Loại cảm giác này, ta không thể nói rõ.

Đây là cảm giác an toàn sao?

Sau khi trời sáng mưa chưa ngừng, chúng ta không chạy đi nữa, nhưng ta nhìn thấy Phượng Nghi dáng vẻ không lo lắng chút nào.

Hắn cũng quá thích ứng trong mọi tình cảnh đi, mặc kệ ở nơi nào hắn cũng có thể thản nhiên như vậy sao?

Chu Anh Hùng cẩn thận mà ân cần, nhìn ánh mắt chúng ta hành sự.

Phượng Nghi gọi y đến, hỏi một số tình hình bốn phía, câu hỏi của hắn chọn rất tốt, không đến mức làm người ta nghe ra chúng ta thật ra từ bên ngoài tới, biết rất ít về ma vực. Mà Chu Anh Hùng cũng căn bản sẽ không đi hoài nghi điểm này, y sợ nói không đủ nhiều không đủ chi tiết, khiến Phượng Nghi cảm thấy y vô dụng là một đồ bỏ đi.

Ta ở bên cạnh âm thầm nhớ kỹ một số thứ y nói.

Tỷ như ma vực đại khái có thể phân thành mấy khu vực thế lực, hiện tại có mấy người đặc biệt coi là đại ma đầu nổi danh. Còn có, tuổi tác ma quân đương nhiệm rất nhỏ, nếu có chuyện hắn căn bản không làm chủ được, phần lớn sự vụ của ma vực cũng là tỷ tỷ của hắn quản lý.

“Tỷ tỷ của ma quân?” Ta tò mò hỏi: “Nàng nếu lợi hại như thế, vì sao tự nàng không làm ma quân chứ?”

Chu Anh Hùng cười hì hì, tựa hồ câu hỏi của ta khiến hắn vô cùng đắc ý: “Chủ nhân sao ngay cả cái đó cũng không biết? Nữ tử sao có thể làm ma quân đấy?”

A, nói lỡ miệng.

Xem ra đó là vấn đề thường thức, Chu Anh Hùng nếu như thông minh một chút, nói không chừng đã bắt đầu hoài nghi thân phận của chúng ta.

Ta cười gượng hai tiếng: “Chúng ta bế quan quá lâu, chỗ ở lại hẻo lánh, vì thế…”

Chu Anh Hùng hiểu gật đầu: “A, vậy trách không được. Nói chuyện Điệp Ma…”

“Điệp Ma?” Hai chữ này nghe đặc biệt…

“A, tỷ tỷ của ma quân chính là Điệp Ma mà, chủ nhân các ngươi rốt cuộc bế quan bao lâu vậy?” Chu Anh Hùng nói: “Nàng thủ đoạn độc ác, tính tình không tốt, tóm lại, trong ma vực sợ rằng ngoại trừ chính tiểu ma quân, không còn một ai thích nàng. Nhưng nàng xác thực bản lĩnh cao cường, có nhiều đối thủ không vượt qua được nàng đều bị nàng giết đi, còn lại cũng chỉ đành ngoan ngoãn nghe nàng sai khiến.”

Chương 114: Ghi chép hiểu biết về ma vực (Tam)

Chu Anh Hùng vừa nói chuyện, bụng của hắn còn vừa ùng ục ùng ục đệm nhạc cho hắn.

Hắn có bộ dáng hơi xấu hổ, mặt da heo đen xì cư nhiên cũng có thể nhìn ra màu đỏ.

Đỏ đen đỏ đen.

Ta lần mấy miếng bánh trăm quả phân cho bọn hắn ăn.

Có bánh trăm quả của ta lót bụng, Chu Anh Hùng nói tới mức nước miếng tung bay hứng thú dạt dào. Ta bị Điệp Ma mà hắn nói gợi lên tâm sự, cũng rốt cuộc nghe không vào.

Điệp Ma…

Ôi, Tam Thất nếu như cũng ở ma vực, vậy nàng có phải cũng là Điệp Ma hay không? Lại hoặc là, nàng và Điệp Ma mà Chu Anh Hùng nói này… liệu có liên hệ gì hay không?

Phượng Nghi ấy à, ta vẫn cảm thấy hắn quá ngạo mạn, đối với người nào cũng một bộ coi thường, bất quá hắn bây giờ cố ý khách sáo, cư nhiên cũng có thể vô cùng bình dị gần gũi, hỏi cũng vừa đúng, làm cho Chu Anh Hùng thao thao bất tuyệt biết thì sẽ nói nói thì nói hết…

Thật là lợi hại nha… Quả nhiên người có khả năng không gì làm không được.

Chu Anh Hùng là người hầu của chúng ta, nhưng hắn còn có hai người hầu nhỏ nữa, lại nói tiếp tựa hồ còn có chút phái đoàn, một tên co đầu rụt cổ chính là con nhím, một tên khác là con tê tê… Ờ, đều là loài rất đặc sắc. Hơn nữa hai tên này rõ ràng dung lượng não tương đối nhỏ, Chu Anh Hùng nói một câu thì bọn họ mới nhúc nhích, không nói thì không biết tự nhúc nhích. Tỷ như Chu Anh Hùng giới thiệu ta và Phượng Nghi, hai vị này về sau đều là của chủ nhân chúng ta, nhớ rõ phải nghe lời chủ nhân nói, giúp chủ nhân làm việc cho tốt. Vị này chính là nữ chủ nhân… Vị này chính là nam chủ nhân…

Thế là ông hầm ông hừ này ngoan ngoãn cúi người chào, ta thấy thế nào cũng cảm thấy bọn họ hành cái lễ này giống như đang cáo biệt với di hài. Sau đó đồng loạt cao giọng hô: “Chào nam chủ nhân! Chào nữ chủ nhân!”

Phì! Một miệng trà của ta tức khắc phun ra ngoài.

Lời này nói… thật ra không sai. Thế nhưng nghe lên, sao lại không được tự nhiên như thế chứ!

Chờ Phượng Nghi ép thứ trong bụng Chu Anh Hùng không sai biệt lắm. Chu Anh Hùng miệng khô lưỡi khô vẻ mặt uể oải mà chạy đến góc phòng tiếp tục co ro. Ta nhìn Phượng Nghi. Cảm giác hắn rất có công lực bóc lột của nhà tư bản lòng dạ hiểm độc.

Vốn ta còn dự bị mồi: chỉ điểm chỉ điểm công phu cho Chu Anh Hùng. Thu lưu hắn không thể chỉ sai hắn ra sức làm việc cũng phải cho chút ngon ngọt có phải không? Thế nhưng ngon ngọt bây giờ có, Chu Anh Hùng lại không có sức mạnh anh hùng kia để mà tiếp nhận cái ngon ngọt ấy.

Ôi, đáng thương mà.

Thế nhưng ta một mặt thông cảm với hắn, mặt khác cư nhiên còn cảm thấy ti tiện mừng thầm trong lòng!

Bởi vì rốt cuộc bị Phượng Nghi gây sức ép không chỉ một mình ta! Đây là một sự kiện hạnh phúc cỡ nào chứ!

Chu Anh Hùng à! Người cùng bị nạn nha!

Nhìn thấy Chu Anh Hùng bây giờ rất giống thấy được ta ngày hôm qua, hôm nay, và ngày mai… Ta chính là như vậy bị Phượng Nghi từ khinh bỉ, đến trêu đùa, đến lời nói cay nghiệt đến bây giờ… Đầu óc choáng váng, sụp đổ một cái, là cũng vô lực phản kháng.

Ta nhoài người về phía trước cửa sổ nhìn trời mưa, gian phòng trải không ít cỏ tranh, nước mưa theo nhánh cỏ trước mái hiên rơi xuống, tựa một chuỗi hạt châu đứt dây.

Phượng Nghi đi tới ngồi bên cạnh ta.

“Mưa nơi này cũng gần giống như mưa chỗ chúng ta.”

Lời nói của ta rất mơ hồ, bất quá Phượng Nghi khẳng định hiểu.

Rõ ràng chúng ta đến ma vực tính ra mới hơn hai ngày, nhưng ta cảm thấy đã qua rất lâu, lâu đến mức ta đã bắt đầu tưởng niệm bằng hữu, nhớ nhà.

Phượng Nghi bỗng nhiên nói: “Ngươi muốn trở về đến thế?”

“Nghĩ cũng là nghĩ thôi, lại không thể quay về…” Ta ủ rũ đưa tay ra đón nước mưa ngoài cửa sổ.

Phượng Nghi hơi hơi trầm ngâm, sau đó nói: “Nếu muốn trở về, có biện pháp.”

“Hả?”

“Ta có một loại pháp thuật, bất kể thân ở chỗ nào, cũng có thể trong nháy mắt trở lại chỗ Ngô Đồng kiếm của ta.”
Ta lập tức tỉnh táo, hỏi tới: “Ngô Đồng kiếm của người ở nơi nào vậy?”

“Tử Hằng có việc mượn tạm. Cho nên…”

Cho nên, chỉ cần hắn muốn, vậy là có thể trở về?

Chỉ đơn giản như vậy?

Mắt ta chớp chớp, không thể tin được chuyện này thế nhưng dễ dàng như thế.

“Vậy. Là chỉ mình ngươi trở về, hay là… cũng có thể tiện đường mang theo ta?”

Cằm Phượng Nghi khẽ nhếch, ngạo nghễ nói: “Cho dù có mang theo ba phế vật ngoài kia cũng không thành vấn đề.”

“Thật hay giả…” Ta vẫn khó có thể tin: “Nếu thực sự là như vậy, thế hai lần trước ta hỏi ngươi, ngươi vì sao không nói? Ngươi… Ngươi không có gạt ta chứ?”

Phượng Nghi nói: “Lúc ấy là ta không thích nói.”

》o《! Được rồi, không thể so cá tính với phượng hoàng. Người này thực sự vô cùng kiêu ngạo.

Nếu sớm biết có thể trở về dễ dàng như vậy, ta còn thấp tha thấp thỏm lo lắng hãi hùng làm cái gì?

“Muốn trở về sao?” Hắn hỏi.

“Ưm…” Được, khi không biết trở về như thế nào một lòng chỉ muốn trở về, thế nhưng bây giờ khi Phượng Nghi nói bất cứ lúc nào cũng có thể muốn về thì về. Ta cư nhiên lại có chút do dự.

Ma vực đấy nhá. Chẳng lẽ ta cứ như vậy đến không một chuyến đã đi?

“Thật sự muốn mang bọn hắn trở về sao?” Ta ra dấu ba tên bên ngoài.

“Ừ, bọn họ biết không ít. Mang về đi.”

“Có thể có cái gì không ổn hay không?”

Phượng Nghi liếc mắt nhìn ta. Ta cho là hắn nhất định sẽ nói linh tinh nhát gan này không có tiền đồ này. Thế nhưng hắn lại nói: “Ngươi không cần lo lắng, có ta ở đây.”Ta ngẩng đầu lên, có chút nghi hoặc nhìn hắn. Khuôn mặt Phượng Nghi mặc dù đã thay đổi, bất quá ánh mắt không có biến hóa, hào quang rạng rỡ ánh sáng lưu chuyển như thế, màu con ngươi là màu đen thuần túy. Bị hắn nhìn như vậy, ta liền không hiểu mà có chút căng thẳng: “Chuyện gì?”

Ánh mắt của hắn giống một bàn tay dịu dàng, mơn trớn lông mày, thái dương, tai ta…

“Không có việc gì.”

Vừa rồi Chu Anh Hùng bụng kêu mặt đỏ…

Ta bây giờ lại bởi vì những lời này của Phượng Nghi mà cảm giác khuôn mặt của mình nóng lên.

Không trách ta, thật sự, đây phải trách Phượng Nghi quá biết phóng điện đi?

Mưa bên ngoài tựa hồ nhỏ hơn một chút, tiếng mưa rơi nhỏ vụn mà ôn tồn.

“Đúng rồi, ngươi nói Điệp Ma kia…”

“Ngươi nhớ tới Tam Thất?”

Đúng vậy.

Bất quá, từ sau khi nàng rời đi, Phượng Nghi chưa bao giờ nhắc đến nàng, tựa hồ người này căn bản chưa từng tồn tại.

Được rồi, cho dù là trước khi nàng rời đi, Phượng Nghi cũng từ trước đến giờ không để mắt đến nàng.

Mặc dù Tam Thất từ đầu đến chân đều rất đẹp…

Chúng ta trước kia ở cùng một chỗ, còn từng tắm rửa cùng nhau, vóc người của nàng cũng rất hoàn mỹ.

Thế nhưng Phượng Nghi chính là không có cảm giác với nàng.

Có phải bản thân Phượng Nghi đã đẹp, mỗi ngày có thể nhìn thấy gương mặt mình trong gương, thường xuyên qua lại, thiên trường địa cửu, cho nên khiếu thẩm mỹ giảm đi hay không?

Phượng Nghi ngồi bên cạnh ta, chúng ta cùng nhau xem mưa…

Một lát sau, hắn hỏi: “Ngươi có mệt không?”

“Không mệt.” Ngồi ở chỗ này có cái gì mà mệt chứ?

Thanh âm Phượng Nghi rất thấp: “Nếu mệt, ừm… ngươi có thể dựa qua đây.”

“Hở?”

Ta khiếp sợ quay đầu nhìn hắn.

Phượng Nghi bị ta nhìn thẹn quá thành giận: “Ngươi nghe rõ chưa? Có còn cần ta lặp lại lần nữa hay không?”

“Không không, không, ta không mệt, thật sự không mệt!”

Chân mày Phượng Nghi cau lại: “Không mệt thì không thể dựa sao? Ngươi dựa qua đây thử xem rồi hãy nói!”

Hự…

Ai nói Phượng Nghi biết dịu dàng? Ta vừa rồi nhất định là ảo giác rồi ảo giác rồi!

Chương 115: Khi chúng ta biến thành phú ông

“Những thứ này đều là…”

Đầy mắt đỏ đỏ xanh xanh, trang sức lóng lánh, còn mang theo mùi thơm xông vào mũi.

Hương son phấn sáp bôi tóc tinh dầu.

Phượng Nghi quăng ra lại là những thứ này? Cũng may một ít tơ lụa gì gì đó rơi xuống đất trước, sau đó đám vụn vặt này mới đổ ra, nếu không cái hộp cái bình sứ, sò nho nhỏ kia thế nào cũng bị nát bấy rồi.

“A, vàng bạc tiền tài!” Chu Anh Hùng và con tê tê cùng kêu lên.

Con nhím đang ngủ mơ bỗng nhiên xoay người ngồi dậy: “Tiền tài? Ta muốn!” Hô xong nằm bùm xuống ngủ tiếp.

Ta trợn mắt há hốc mồm.

“Mấy thứ này…”

Chiếu ta xem cũng không là cái gì đáng giá mà. Ngón tay ta hơi cong, một chiếc hoa cài đầu nhảy vào trong tay ta.

“Hoa bạc bọc vàng à…” Cũng không phải vàng ròng, không đáng giá.

Tỉ lệ đá khảm phía trên cũng rất bình thường.

Tay áo Phượng Nghi trống rỗng, dưới đất cũng đã chất đầy, dưới chân chúng ta tất cả đều là những thứ đó, chôn cả chân mình.

Chu Anh Hùng xé một mảnh vải quấn lên người, đó là cuộn sa tanh đỏ thẫm rắc vàng, làm nền cho cái mặt heo đen của hắn, vậy hiệu quả… lực sát thương quá mạnh mẽ! Con tê tê còn mò châu báu từ dưới đất choàng lên người hắn: “Lão đại, cái này! Lão đại, còn có cái này!”

Nào là trân châu dây chuyền mã não treo một đầu một thân hắn, Chu Anh Hùng nhất thời lắc mình một cái thành một cái bóng đèn hào quang bắn ra bốn phía.

Ta cười ha ha, Phượng Nghi cũng không khỏi mỉm cười.

Nụ cười của hắn… rất ôn hòa, giống như một cơn gió nhẹ lướt qua, phất trên mặt người, vén từng sợi tóc người ta lên…

Ta ngẩn ngơ một lát, vội vàng hoàn hồn.

Ảo giác, khẳng định là ảo giác! Ta cũng không phải chưa từng thấy Phượng Nghi cười, trước kia hắn cũng từng cười, mỗi lần nhìn đến. Ờ, ta bản năng phản ứng rất muốn nâng tay che kín mắt! Oa, đây cũng quá chói mắt! Giống như mặt trời nhỏ!

Thế nhưng hiện tại, có lẽ là bởi vì tướng mạo của hắn đã thay đổi, cho nên thoạt nhìn không có lực sát thương như trước đây. Do đó ngay cả nụ cười khẽ cũng từ nắng gắt ngày hè biến thành gió nhẹ ngày xuân… Khác biệt này cũng không nhỏ đâu.

“Ngươi thích hay không?” Hắn hỏi ta.

Ta lắc đầu: “Những thứ này, ta cũng có rất nhiều. Hôi Đại Mao thích tích đồ, những thứ này cũng tích không ít. Bất quá ta không thích thứ rườm rườm rà rà, đeo một đầu những thứ cài móc này vừa nặng lại không tiện hoạt động.” Ta nhớ tới có lần nhìn thấy một nhà giàu dạy con gái, cô gái kia đáng thương, đi đường trên thân phải không lắc không lư, đầu đội sách với mâm nhỏ luyện, chính là vì về sau nếu như chải búi tóc cao mang đầy đầu đồ trang sức cũng không lắc lư không rơi. Trên váy còn đeo ngọc, khi bước đi cũng không thể để cho ngọc lắc lư. Bước đi phải nhỏ nhẹ… Phụ nữ sống đến mức độ này, thật sự là chịu tội.

“Ừ, đơn giản thanh lịch cũng tốt.” Phượng Nghi nói.

Ta sửng sốt, sau đó nghĩ… hắn là đang khen ta sao? Là đang khen ta sao?

Ta phải làm bộ dạng khiêm tốn, hay là thẹn thùng, hay là coi như không có gì?

Nhưng trên thực tế ta chỉ nghĩ những thứ vớ vẩn này, nghĩ cũng không ngắn… Phản ứng của ta mà Phượng Nghi nhìn thấy, nhất định là bộ dạng ngẩn người.

“Đúng rồi, chẳng lẽ những người đó không phát hiện rương của bọn họ rỗng sao?”

Phượng Nghi nhẹ nhàng bâng quơ nói: “Ta nhét không ít cát bùn vào, tám phần sẽ không nhẹ, ngược lại sẽ nặng.”

Ờ, ngươi giỏi…

Xuất môn với Phượng Nghi không thể nghi ngờ là một chuyện rất… {f, dùng rất ít sức, hắn thực vạn năng. Ăn mặc ở đi lại đều không phải lo lắng — Được rồi, vốn chúng ta cũng đều không là phàm nhân, không cần phí tâm tư vì chút chuyện vặt này. Thế nhưng, ta hình dung không được, có lẽ là tâm tính không giống đi? Có chỗ dựa, có nơi cậy nhờ, có cảm giác an toàn… giống như Chu Anh Hùng bọn họ, là có thể gào khóc kêu to đi đánh cướp, tuy rằng mất mặt mũi. Thế nhưng lại thu hoạch lớp vải lót dày như thế…

Hự, ta sao lại cảm thấy loại cảm giác này của ta có thể dùng bốn chữ để hình dung — Cáo mượn oai hùm…

Đây là mượn oai phượng, so với oai hùm còn lợi hại hơn.

Đến chiều mưa rơi nhỏ hơn một chút. Tùy tiện ăn chút lương khô, Chu Anh Hùng và con tê tê còn có con nhím tỉnh lại sau đó chia của chia đến vui quên trời đất. Mỗi người bao hai cái bọc lớn, nhưng dưới đất vẫn còn đồ đầy đất.

“Quên đi, không dùng đến, lại chuyển về cho bọn hắn là được.” Ta vẫn tương đối có lương tâm, đây coi là trộm hay là cướp đây? Dù sao trong lòng ta rất bất an.

Phượng Nghi không nói cái gì, vung tay áo, những thứ đó lại trống rỗng toàn bộ không thấy nữa.

Chu Anh Hùng ba người bọn họ thất vọng mất mát, ôm thật chặt gói đồ trong tay mình không buông. Xem ra dường như sợ hãi Phượng Nghi phất tay một cái, sẽ biến thứ trong tay bọn họ không còn.

Sáng sớm hôm sau trời trong, mặc dù trời ở ma vực này vẫn là âm u, bất quá không có mưa chung quy vẫn cảm thấy trong lòng khoan khoái hơn chút.

Những người đó lên đường trước, chúng ta sau đó cũng lên đường.

Ưm, đám người đáng thương này, không biết sau khi bọn họ phát hiện thiếu đồ… sẽ thế nào.

Ta rất nhanh ném vấn đề này sau ót, sức chân của Chu Anh Hùng không tồi, thế nhưng con tê tê Tiểu Tam nhi và con nhím Tiểu Tứ không tốt, vì thế, lấy điều kiện tiên quyết là không bại lộ thân phận và năng lực chúng ta, Phượng Nghi đề nghị để ta và hắn cưỡi một con ngựa, con kia cho con nhím và con tê tê cùng cưỡi, Chu Anh Hùng vẫn là chạy đi.Phản ứng bản năng của ta chính là không tốt, há mồm nói: “Không được!”

Bốn ánh mắt đồng loạt liếc về phía ta.

Hự… Ta cảm thấy trong nháy mắt phía sau lưng ta liền đầy mồ hôi lạnh.

Chủ yếu là ánh mắt kia của Phượng Nghi, rất có sức uy hiếp…

Thế nhưng cùng cưỡi một con ngựa với hắn?? Đấy là khái niệm gì? Đánh chết ta ta cũng không thể đồng ý!

Đánh chết… Không thể đồng ý…

Từ một phương diện khác giải thích, chính là, đánh không chết, là có thể đồng ý…

Phượng Nghi không làm khác, chính là một ngón tay điểm về phía ta, ta lập tức hóa thân đầu gỗ, khẽ động cũng động không được, nói cũng không nói được.

Sau đó hai ngón tay hắn xách ta lên ngựa, con nhím và con tê tê cũng vội vàng leo lên lưng con ngựa còn lại, đoàn người tiếp tục tiến lên!

Thân thể giống đầu gỗ dường như không thể động, thế nhưng không có nghĩa là cảm giác của thân thể cũng giống đầu gỗ không có chút cảm giác nào.

Trên thực tế, từ lúc Phượng Nghi ngồi ổn, ngựa bắt đầu đi về phía trước, mặt của ta liền nóng, một cách đáng ngờ.

Hơi nóng.

Nóng bỏng.

Nóng rực.

Ta không chút nghi ngờ bây giờ nếu như hắt chậu nước lạnh về phía ta, ta nhất định sẽ giống như cái que hàn phát ra tiếng vang “xèo xèo”, thuận tiện toát ra luồng khói trắng lớn nồng đậm.

Phía sau chính là thân thể của Phượng Nghi, trước ngực hắn dán phía sau lưng ta.

Rõ ràng chúng ta đều mặc không chỉ một tầng y phục. Thế nhưng vì sao nhiệt độ của hắn rõ ràng tinh tường xuyên thấu qua vải vóc truyền lên trên người ta như thế? Còn nữa, mùi trên người hắn, là một mùi tươi mát vô cùng dễ chịu nói không ra, một tay hắn giữ dây cương, cánh tay kia vòng qua hông ta. Ta cảm thấy… Ta cảm thấy… Ta sắp hôn mê…

Rõ ràng không có thái dương, thế nhưng ta vẫn nóng mồ hôi đầm đìa, choáng đầu hoa mắt.

Phượng Nghi… Tên ác bá này!

Chẳng trách nhiều năm như vậy độc thân không cưới được vợ! Hừ, chỉ cái loại tác phong heo đất này của hắn, có thể lấy được mới là lạ!

Những nữ tiên nữ yêu mê luyến hắn tất cả đều là mắt bị dán đầy ghèn rồi!

Ta một mặt nóng lên phát nhiệt, một mặt tức giận lo lắng.Đi được nửa ngày, phía trước có một thành trấn rất lớn, ta nhìn lướt qua chỗ cửa thành, trên cửa viết “Tam Đầu thành”.

Tên này là lạ, bất quá trong thành phồn hoa hơn nhiều so với cái thành lần trước chúng ta ngủ trọ kia.

Chu Anh Hùng nhỏ giọng giải thích với chúng ta: “Tam Đầu thành này, là bởi vì… phía nam thành có một cái mộ ba đầu, trong mộ có một thi vương ba đầu, cho nên thành này mới lấy tên ấy.”

Thì ra là thế.

Chúng ta đi qua cửa một tửu lâu, Chu Anh Hùng ba người bọn họ nhất thời giống như bị người nào kéo lấy, cước bộ di không động, còn liên tiếp quay đầu nhìn vào trong.

Phượng Nghi lần này cũng hiểu biết ý người ngừng lại, nói: “Đi vào dùng cơm đi.”

Ba người bọn họ khẽ hoan hô một tiếng, vội vàng dẫn ngựa dẫn ngựa xách bọc đồ xách bọc đồ. Ta còn đơ ra tại đó, mắng Phượng Nghi cẩu huyết lâm đầu trong bụng, dù sao hắn cũng nghe không được, hắn cũng không biết đọc tâm, ta mắng một lúc trong lòng thoải mái hơn một chút.

Hắn lại chỉ một cái về phía ta, tay chân ta dường như cởi xuống trói buộc, toàn bộ mềm nhũn ra.

“Ngươi ngươi ngươi!” Ta chỉ vào mũi hắn. Vừa rồi mắng hắn nhiều như vậy trong bụng, thế nhưng bây giờ có thể lên tiếng, lại chỉ ngươi ngươi ngươi, lời phía dưới đều không nói ra được!

Hắn một tay cầm lấy ta ngón tay ta chỉ vào hắn, thản nhiên nói: “Ngươi không đói bụng sao? Điền đầy bụng đã rồi hẵng nói!”

“Hừ!” Ta hất tay hắn ra, bước vào trong tửu lâu. Thật ra ta một nửa là bực, nửa khác là vì cái nóng toàn thân ta kia, cũng có thể làm chảo rán bánh rồi!

Chu Anh Hùng bọn họ chiếm cái bàn ở giữa sảnh, gào thét vỗ mặt bàn: “Chưởng quầy! Tiểu nhị! Có rượu tốt thức ăn ngon nào đều mau chóng bưng lên! Mau mau mau!”

Mấy tên này… thật sự là không biết tỏ vẻ khiêm tốn.

Ta đi qua. Chu Anh Hùng ân cần lấy tay áo lau ghế lại lau bàn, cười cho ta ngồi, có lẽ sắc mặt của ta thật sự khó coi, vì thế khuôn mặt tươi cười của Chu Anh Hùng hết sức nịnh nọt.

Tiểu nhị lười biếng xách theo ấm trà qua đây, ngông nghênh hỏi: “Chúng ta đây chính là tửu lâu số một toàn thành đấy. Các vị muốn rượu tốt thức ăn ngon không khó, chỉ sợ… Hì hì…”

Chu Anh Hùng vỗ bàn cái “bộp”: “Ngươi sợ chúng ta không trả nổi tiền sao?”

Tiểu nhị kia vẫn là giọng điệu khó gần ấy: “Ô, đây là khách quan ngài tự mình nói, ta cũng không có nói như vậy. Bất quá cái bàn này cũng vỗ nhẹ thôi, đây chính là cái bàn mới sơn thượng hạng, vỗ hư chuyện nhỏ, rung hỏng tay khách quan ngài… Hì hì…”

Nụ cười cuối cùng của tiểu nhị này thật là có nghệ thuật, không có ý tốt cực kỳ xấu xa, điển hình ngoài cười nhưng trong không cười.

Chu Anh Hùng bị kích thích!

Hắn run rẩy, hắn tức giận, hắn mất khống chế!

Sau đó hắn xốc bọc đồ của mình lên, vừa gỡ nút buộc, ào ào đổ thứ bên trong ra đầy bàn!

Nhất thời trong đại sảnh tràn đầy mùi rượu thịt, đột nhiên trang sức lấp lánh kim quang lập lòe!

Hỏng bét…

Ta lấy tay che mắt xoay đầu đi…

Chu Anh Hùng đồ ngốc này, con heo ngốc này!

Hắn chưa từng nghe một câu, gọi là tiền thì không được để lộ sao?

Huống chi những thứ này là của trộm cướp mà!

Điếm tiểu nhị ngây người, chưởng quầy vốn đang uể oải gảy hạt châu bàn tính trong quầy ngây người, khách nhân khác trong tửu lâu cũng ngây người!

Chu Anh Hùng muốn chính là hiệu quả này!

Hắn khí phách kia nha, hưng phấn kia nha! Một chân hắn giẫm lên trên ghế, hai ngón tay nhón lấy một thỏi vàng nặng chừng hai lượng, quơ quơ trước mặt tiểu nhị kia: “Nhìn thấy không? Gia có tiền! Mắt chó của ngươi mù! Mau nhận lỗi với gia! Bằng không gia phá cái quán rách của ngươi!” Hắn gào to ra vẻ xong, còn không quên học ngữ khí vừa rồi của điếm tiểu nhị kia, lại: “Hì hì.” cười hai tiếng.

Mẹ ta ôi…

Chu Anh Hùng ngươi sao cái tốt không học, cái ngoài cười nhưng trong không cười này học lại nhanh. Ngươi là muốn làm buồn nôn tiểu nhị kia hay là buồn nôn ta chứ hả.

Phượng Nghi đứng bên cạnh ta, không nói lời nào, mặt như nước sâu nhìn màn kịch hài này.

Hợ… Ta quay đầu nhìn hắn.

Được rồi, ta không muốn thừa nhận cũng vẫn phải thừa nhận, hắn vừa đứng bên cạnh ta, trong lòng ta cũng không có gì lo lắng nữa.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau