BÀN TI ĐỘNG 38 HÀO

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Bàn ti động 38 hào - Chương 11 - Chương 15

Chương 11: Trong núi một ngày đã mấy năm

Làm người tốt hay làm người xấu, đây thật là một vấn đề nan giải. Làm người tốt chịu thiệt không cam lòng, làm người xấu ta không đủ phần thông minh cùng bản lĩnh kia.

Đào Trực sư huynh thoạt nhìn rất tiều tụy.

Ta nhìn chòng chọc khuôn mặt hắn, hắn gầy nhiều.

Gương mặt thiếu niên lộ ra vẻ đau khổ.

Xem ra hắn đối với Mẫu Đơn sư tỷ thực quan tâm a.

Ta đây một người trời sinh không biết an ủi người khác, nhìn thấy hắn mất mát, cũng biết hắn là vì sao, nhưng ta lại không biết nên nói cái gì.

“Sư huynh, ngươi gần đây làm sao vậy?”

“Ừm, không sao.” Hắn nói: “Ta không sao.”

Ngoài miệng nói chính mình không sao, thực ra nhìn cả khuôn mặt đều viết ta rất có sao>_<~~

Ta nhìn thấy trong tay hắn nghịch nghịch một cái thẻ gỗ nho nhỏ, đương nhiên không phải tấm thẻ bài của mỗi người chúng ta, nó có hình lá cây, khắc phi thường tinh xảo, mặt trên cuống lá là một khuyên tròn, có thể xâu một cái dây qua đeo trên người.

“Cái này thật là đẹp mắt.” Ta thuần túy tìm lời để nói.

“Đây là ta khắc, khắc hai khối, ta và nàng một người một khối.” Đào Trực sư huynh thấp giọng nói: “Ít nhất ta còn nên cao hứng, nàng không có trực tiếp trả lại khối kia của nàng cho ta.”

“Ơ, đây là lá mẫu đơn sao?”

“Đúng vậy.”

“Sư huynh, ngươi…”

“Tam Bát, ngươi không cần phải nói, ta đã hiểu rồi.”

Hắn hiểu? Hắn hiểu cái gì? Ta nhưng một chút cũng không hiểu.

Ta thực sự không có gì để nói, đành phải hấp tấp bỏ lại một câu: “Sư huynh ngươi bảo trọng.” Liền chạy trối chết.

Ôi, an ủi người khác thực sự không phải sở trường của ta.

Bình thường ta cảm thấy năng lực biểu đạt của mình không thành vấn đề nha, nhưng tại sao cứ đến thời điểm mấu chốt thì lúc nào cũng ú a ú ớ, trong đầu hoàn toàn trống rỗng?

Ta nghiêm túc học mấy tờ phương pháp vận công làm thế nào dùng bụng để tu luyện kia, mặc dù Tam Lục bày tỏ xem thường với loại ăn này của ta, thế nhưng vẫn là thực kiên nhẫn giải thích cho ta thuật ngữ trên đó, thứ tự, kiến thức đường lối vận công các loại.

Ta ban đầu thì cái hiểu cái không, lúc bị Tam Lục uy hiếp muốn đem chân ta bẻ đứt một nửa, ta lập tức chuẩn bị toàn bộ tinh thần, gắng sức nghe chuyên tâm nghe bạt mạng nghe, lại có thể thực sự được ta hiểu bảy tám phần.

Kỳ thực a, Tam Lục thực ra… là người tốt rõ rành rành, nhưng bày một bộ mặt mẹ kế nói ra lời cay nghiệt, không biết chuyện còn tưởng rằng nàng là đồ tồi đang uy hiếp bức bách ta.

Mọi người đều nói người thông minh hẳn là nên khoác da dê làm chuyện của sói, nhưng Tam Lục lại là khoác da sói làm chuyện của dê…

Ngươi nói nàng không thông minh sao? Nàng nào là tu luyện nào là ủ mật trăm hoa đều nắm chắc vô cùng, ngu ngốc cũng không có ngộ tính cao như thế.

Chính là thông minh như vậy…

A, ta gõ đầu một cái, rốt cuộc hiểu rõ!

Tam Lục không phải là người!

Ta kiếp trước là người, kiếp này tuy rằng là con nhện, thế nhưng suy nghĩ vấn đề gì chung quy vẫn là không thoát khỏi ý nghĩ của con người. Thế nhưng Tam Lục nàng là từ ong mật thuần túy mà bắt đầu tu luyện a, một con ong mật đương nhiên không hiểu bao nhiêu đạo lí đối nhân xử thế, không biết ngụy trang mượn cớ che đậy…

Cho nên nói, Tam Lục như vậy, hoàn toàn là thật tình a.

Ta nằm bò trên lá cây, Tam Lục đứng ở bên cạnh ta lật lật mấy tờ công pháp kia: “Rốt cuộc đã hiểu chưa? Ít thứ như vậy mà còn phải học lâu như thế?”

“Rồi rồi.”

Tam Lục liếc mắt nhìn ta một cái, nàng biến hình khác xa không tuyệt lệ bằng Tam Thất như vậy, làn da không đủ trắng mịn, ánh mắt cũng có thể nói là không sáng như thu thủy, chính là lông mi dài còn đầy thanh tú, khuôn mặt nho nhỏ, ngón tay tinh tế, cũng không tồi.

Cánh tay kia của Tam Thất vừa nhấc lên, thì ngay cả từ non mềm như lá cỏ e rằng cũng không thể tả xiết, đôi tay của Tam Lục này thì… Ờ, tốt hơn móng gà một chút.

Thế nhưng tóm lại thì so với móng vuốt con nhện của ta vẫn tốt hơn nhiều.

Trong núi không có ngày tháng, trong Đào Hoa quan vĩnh viễn ấm áp như mùa xuân.Tu vi của ta nhìn chung từng ngày từng ngày cũng tăng, trời nắng thì chậm chút, ngày mưa liền cao lên vèo vèo.

Ta cảm thấy ta quả thực không giống con nhện, mà giống măng… có mưa có lôi liền mọc lên vùn vụt.

Bất tri bất giác, ta đã qua năm đầu tiên tại Đào Hoa quan.

Lúc mới bắt đầu, cảm thấy các sư huynh sư tỷ trung bình đều có đạo hạnh hai ba trăm năm thực sự là rất đặc biêt, sống lâu như vậy còn hồn nhiên như thế chuyện này thật không thể tưởng tượng nổi.

Chờ chính mình cũng thực sự bắt đầu tu luyện, liền biết chuyện này kỳ thật… rất đơn giản, rất dễ hiểu.

Một lần tĩnh tọa chính là nửa năm, một lần nhập định chính là bảy tám tháng, còn có một vị sư huynh ta cho tới bây giờ chưa từng gặp mặt, nghe nói người này đã ở thạch động phía sau núi ba năm chưa xuất quan.

Sau khi Tam Lục giải thích rõ ràng công pháp kia cho ta, ta liền vội vàng bò về ổ của mình, tơ nhện trái kéo phải vắt, làm một cái võng chữ tỉnh (1) đơn giản nhất, nhảy lên.

Trước tiên đem sức mạnh lôi điện nhét vào bụng lúc trước vận chuyển tiêu hóa rồi hãy nói.

Ta nhắm mắt lại bắt đầu vận công.

Rất thoải mái…

Sau đó dần dần cảm giác như đang ngủ thiếp đi.

Chỉ là bản năng nhận thấy được rất nhiều sợi tơ ấm áp không ngừng di chuyển toàn thân, những sợi này có to có nhỏ, có dài có ngắn, sau lại từ từ nối liền cùng một chỗ, cũng phát hiện không được khác biệt to nhỏ dài ngắn. Liền giống như dòng nước lớn lớn nhỏ nhỏ, đồng thời chảy vào một dòng sông, hội tụ thành một dòng chảy nhỏ mà không nhỏ, sau đó, vận chuyển không thôi, tuần hoàn lặp đi lặp lại.

Những linh lực này sau đó từ từ xoay tròn, từng bước lan ra toàn thân cùng tứ chi của ta, không, là bát chi.

Ta đung đưa đung đưa chân, từ trên võng của ta nhảy xuống.

Ô, cảm giác, thật nhẹ nhàng…

Nhẹ nhàng tựa hồ một cái đạp chân dường như sẽ bay lên.

Ta từ trong phòng mình bò ra, liếc nhìn mấy vị sư tỷ đứng ở bên ngoài sân trong bàn luận xôn xao.

“Sư tỷ, các ngươi đang nói cái gì a?”

“A? Tam Bát à? Ngươi luyện công luyện xong rồi?”

“Đúng vậy.”
Nhị Lục sư tỷ gật gật đầu: “Không thể tưởng được ngươi cũng sẽ dụng công tiến bộ, ôi…”

“Sư tỷ, các ngươi đang nói cái gì?” Ta cực kỳ tò mò.

“A, hôm nay cư nhiên có đạo sĩ xông qua Đào Hoa trận dưới chân núi, suýt nữa làm cho bọn họ vào đến trong quan.”

“A? Có đạo sĩ?”

“Ừm, không phải sợ, trận thế ở nơi này của chúng ta không chỉ có một đạo Đào Hoa trận, còn có Song Lâm trận cùng Thất Tinh trận, bọn đạo sĩ bị vây trong Song Lâm trận, hì, cho dù chúng ta không ra tay, cũng làm cho bọn họ bị vây sống đến chết!”

“Song Lâm trận? Chuyện này khi nào, ta làm sao không biết?”

Ta chỉ biết Đào Hoa trận cùng Lưu Thủy trận dưới chân núi.

“Song Lâm trận là Phượng tiền bối và quan chủ cùng nhau lập, ngay cả chúng ta cũng không thể dễ dàng đi loạn bên trong đâu, đây là chuyện ba năm trước, ngươi đang bế quan, không biết cũng không lạ.”

“Ba, ba năm trước?”

Ta cảm thấy thời gian ta vận công, nhiều lắm dăm ba bữa a!

“Ha ha, tiểu Tam Bát, ngươi bế quan năm năm, có phải đã hơi có chút thành tựu rồi hay không? Quay về cùng sư tỷ luận bàn một chút đi.”

Ta sửng sốt: “Năm năm?” Sao có thể là năm năm?

Trời ạ… Ta, ta năm năm không ăn không uống, ta, ta cư nhiên…

Nhị Lục sư tỷ cười cười: “Ừ, ba năm trước quan chủ và Phượng tiền bối cùng nhau lập Song Lâm trận phía bên ngoài, chính là Đào lâm của chúng ta và Phượng Hoàng lâm bên kia, trong trận sương mù lớp lớp, trận pháp một khi chạm đến, liền biến đổi. Thất Tinh trận là một năm trước vừa tăng thêm, mấy năm nay bọn đạo sĩ tựa như tiêm máu gà ăn kim đan, rất có tinh thần, tìm phiền toái khắp nơi. Ta là xuất thân từ Dương Hà sơn, mấy hôm trước ta mới biết được, núi của chúng ta kia, hơn phân nửa có chút điểm tu hành đều bị bọn đạo sĩ bắt bắt giết giết…” Nàng nói xong nghiến răng nghiến lợi: “Chờ tương lai ta công lực đại thành, nhất định phải đem tất cả đạo sĩ toàn bộ giết sạch!”

Ta vẫn còn đần độn chưa phục hồi tinh thần lại từ đả kích năm năm này, ngay cả Nhị Lục sư tỷ khi nào đi cũng không biết. Ta không mục đích bò về phía trước, chân đi bây giờ nhanh hơn trước đây, lúc hoàn hôn lại đã sắp đến đầm Bích Thủy rồi.

Ờ, không biết Ngao Tử Hằng bây giờ có khỏe không? Cư nhiên đã qua năm năm, năm năm cơ đấy!

Sao có thể chứ?

Ta rõ ràng cảm thấy chỉ qua thời gian không lâu mà.

Lâu như vậy không liên hệ với hắn, không biết hắn có lo lắng không, có sinh khí không…

Ta đột nhiên lại không muốn đi qua, quay đầu hướng trở về.

Kỳ quái, lúc ta đi ra rất thuận lợi, nhưng tại sao lúc quay về, đi chưa được mấy bước, đột trước mắt đột nhiên nổi lên một trận sương mù.

Sương mù kia màu hồng nhạt, giống một tầng mành vải dệt từ cánh hoa đào, thoạt nhìn hoa mỹ rực rỡ, lại hoàn toàn đem ngăn trở tầm mắt.

“A…”

Ta bỗng nhiên nhớ tới, vừa rồi sư tỷ nói, bày trận thế mới.

Lúc ta đi ra chắc hẳn không có chạm vào, nhưng là muốn vào trong lại không dễ dàng.

Bất quá muốn vào đi cũng không khó, trên người ta có khối thẻ gỗ quan chủ cấp cho kia, đem linh lực tập trung vào, sau đó mấy thước sương mù dày đặc quanh người liền nhạt đi, lộ ra con đường ban đầu.

Nếu là người từ bên ngoài xông vào không có thẻ bài của Đào Hoa quan chúng ta, vậy khẳng định là phải bị vây tại nơi này.

Cho dù có thẻ bài chỉ dẫn, đường trong rừng cũng thay đổi hết sức phức tạp, muôn đầu nghìn mối, rõ ràng ta biết cứ đi thẳng là được, thế nhưng vẫn bị bắt phải đi lòng vòng, không có biện pháp, lúc đi ra dễ dàng, muốn quay về lại khó khăn.

Có đôi khi có một số việc chính là khéo như thế, ngẫu nhiên liên tiếp, cuối cùng sẽ tích lũy, thành một cái tất nhiên.

Ta nghe được có tiếng bước chân hỗn độn, hình như ở phía trước không xa.

Ta cảnh giác quay đầu, một góc đạo bào màu lam tiến vào tầm nhìn của ta.

Chú thích

(1) chữ tỉnh: là chữ này 井 ↑

Chương 12: Phượng hoàng trời sinh hệ ngạo kiều (1)

Một đạo sĩ!

Trong lòng ta nhất thời còi báo động kêu dài!

Sư tỷ vừa mới nói qua nơi đây vây khốn lũ đạo sĩ, trùng hợp như thế khiến cho ta đụng phải.

Ta vừa lui về phía sau, vèo một tiếng chui xuống phía dưới lá cỏ, đang vạn phần căng thẳng nhìn ra phía ngoài.

“Bùm” một tiếng, đạo sĩ kia ngay tức khắc liền ngã xuống đất.

“A?” Ta còn chưa làm cái gì, một không đánh hắn hai không giết hắn, hắn làm sao đã gục?

Căn cứ nguyên tắc các hành vi quan trọng làm yêu quái — yêu quý sinh mệnh, rời xa đạo sĩ, ta hẳn là nên mau mau tam thập lục kế tẩu vi thượng.

Nhưng là…

Ợ, ta chỉ là liếc mắt nhìn thôi.

Thật sự.

Chỉ là liếc mắt một cái.

Này… Đạo sĩ này niên kỷ không lớn lắm nha, cũng không phải là loại lão yêu đạo các sư tỷ vừa nhắc tới liền nghiến răng nghiến lợi.

Ta nằm trên lá cỏ, lá cỏ bị gió thổi khe khẽ lay động.

Sương mù hồng nhạt bồng bềnh dày đặc, thiếu niên đạo sĩ kia lẳng lặng nằm ở chỗ đó.

Tóc hắn rối tung, tóc lại rất đẹp, vừa đen vừa bóng… Ờ, cái này không phải trọng điểm.

Ngón tay hắn vô lực khẽ cong, móng tay dài không xấu, cắt đều đặn sạch sẽ, còn hơi có màu hồng phấn óng ánh.

Được rồi, đây cũng không phải là trọng điểm.

Trọng điểm là, đạo sĩ thiếu niên này thoạt nhìn, ta sao lại cảm thấy, có chút… quen mặt chứ.

A, ta nhớ ra rồi. Ta đã từng gặp một tiểu đạo sĩ lạc đường, rất xấu hổ lại còn rất bướng bỉnh, thích đỏ mặt, ta còn nghĩ cho hắn một cái biệt danh gọi là tiểu hồng kiểm đây.

Hắn đã từng nói tên của hắn, gọi là gì nhỉ? Lý gì đó?

Nghĩ không ra, vậy cứ gọi là tiểu hồng kiểm đi.

Mặt mày hắn vẫn loáng thoáng bộ dáng trước đây, nhưng là, hắn đã trưởng thành.

Với lại, nam đại thập bát biến (2), càng biến càng dễ coi.

Cổ áo trắng bên trong đạo bào của hắn được cột chặt chẽ cẩn thận, nửa nhánh hoa đào nặng trĩu rớt xuống, có mấy cánh hoa rơi xuống tóc và phía trên y phục hắn. Cách một tầng sương mù phấn nhạt, đường nét hắn lộ vẻ dị thường nhu hòa, làn da cũng phấn nộn xinh đẹp, lông mi tú lệ tựa như được vẽ lên, thật sự là…

Không giống bộ dáng tiểu hài tử xấu xa lúc trước chút gì.

Ôi…

Ta có chút hối hận.

Thật không nên liếc mắt nhìn một cái.

Nhìn thì sao chứ, ta chẳng lẽ có thể mang hắn về giữ lại nuôi sao? Ta phỏng đoán quan chủ sẽ dễ dàng tha thứ sư tỷ sư huynh bọn họ nuôi sói nuôi hổ nuôi báo, nhưng tuyệt đối sẽ không cho phép ta nuôi một đạo sĩ ==!

Thế nhưng buông tay mặc kệ, kết cục của tiểu hồng kiểm chỉ có một.

Ta thật sự là ở thế khó xử, làm như không nhìn thấy bỏ đi? Vậy ta sau này dám chắc không ngủ được một giấc yên ổn.

Nhưng là nếu cứu…

Đạo sĩ là thiên địch của yêu tinh~!

Huống hồ ta chỉ biết ngốc ăn, sao biết cứu người chứ?

“Tam Bát? Tam Bát?”

Ta bị dọa sợ hết hồn, vội vàng quay đầu.

Ngao Tử Hằng không biết từ lúc nào đứng ở chỗ không xa ta, ánh mắt hắn có chút nghi hoặc, thế nhưng bên môi mang theo nụ cười yếu ớt: “Ngươi tại sao lại ở chỗ này?”

“Sao ngươi lại tới đây?” Ta hỏi lại hắn.

“Ban nãy Tiểu Tâm nói nhìn thấy ngươi, năm năm không gặp, công lực của ngươi thế nào?”

Khụ… Ta cảm thấy rất 囧.

Ta chỉ cảm giác mới qua vài ngày, thế nhưng trên thực tế chúng ta đích thực là đã năm năm không gặp…

“A? Đây là?”

Hắn nhìn đạo sĩ dưới đất.

“A… Ta đang do dự. Ta cảm thấy tiểu đạo sĩ này rất đáng thương, để hắn chết ở chỗ này tựa hồ không được tốt, nhưng là ta lại không biết nên làm cái gì bây giờ… Ngươi biết, trong quan chúng ta đối với đạo sĩ thực không khách khí. Thế nhưng ta cảm thấy đạo sĩ này niên kỷ lại không lớn, hẳn là cũng chưa làm chuyện gì xấu với yêu quái chúng ta.”

Ngao Tử Hằng gật đầu, thư thái nói: “Ta thấy ngươi ở chỗ này vừa lắc đầu vừa vẫy đuôi ngẩn ra, hóa ra là vì khó xử cái này.”

Hắn tiến lên một bước, tỉ mỉ xem xét tình hình tiểu hồng kiểm một cái: “Là trúng độc chướng hoa đào, nếu không cứu, chỉ sợ tính mạng khó bảo toàn. Bất quá ngươi không có nhìn lầm, trên người hắn đích xác không có hung sát khí, nếu như chết ở chỗ này, đúng là đáng tiếc.”
Có cơ hội xoay chuyển!

Đôi mắt ta trông mong nhìn Ngao Tử Hằng, hắn gật đầu nói: “Ngươi không tiện làm, không bằng giao cho ta đi, ta trước mang hắn về đầm Bích Thủy, thay hắn giải độc hoa đào, chờ hắn khỏe lên, sẽ đưa hắn đi.”

“Thật tốt!”

Thật tốt quá.

Ta xúc động nước mắt lưng tròng: “Tử Hằng ngươi thật sự là Bồ Tát sống cứu khổ cứu nạn!”

“Ừm, không bằng ngươi ngày mai tới tìm ta đi, tiện thể mang một ít đất dưới cây hoa đào tới, giải độc sẽ dùng đến, nhân tiện ta xem xem tu hành của ngươi rốt cuộc như thế nào.”

Ta gật đầu đáp ứng, sau đó đột nhiên phát hiện, Ngao Tử Hằng hắn lại trưởng thành!

Đương nhiên, lần này thấy hắn lớn lên ta cũng không đặc biệt kinh ngạc, dù sao cũng đã qua năm năm. Bất quá hắn bây giờ nhìn so với đạo sĩ tiểu hồng kiểm nằm dưới đất còn lớn hơn một hai tuổi, mặt mày tuấn tú tao nhã, áo xanh khiêm tốn, phong thái thong dong…

Hắn vung tay áo, thân thể tiểu đạo sĩ nổi lên, giống như có bàn tay vô hình đang nâng, ta không có thời gian hỏi han hắn, vừa nuốt nước miếng vừa nói: “Tử Hằng, này… Lâu như vậy không gặp, ngươi càng anh tuấn đấy.”

Hắn sửng sốt một chút, tựa hồ không nghĩ tới ta sẽ bật ra câu như vậy, trên khuôn mặt tuấn tú trắng bóc nhuộm sương hoa đào nhàn nhạt tựa như phấn, khe khẽ ho khan một tiếng: “Ngươi mau trở về đi thôi, ta mang hắn đi trước.”

“Được được, vậy ngày mai gặp.”

Tu vi của Tử Hằng chắc chắn rất cao…

Lần trước hắn còn mang ta bay mà.

Sau khi ta nói xong hắn hướng ta khẽ gật đầu, ống tay áo giương lên, thân hình hắn cùng tiểu hồng kiểm đều không thấy nữa.

Thật sự là thần hồ kỳ kỹ (3) a…

Ta lúc nào mới có thể lợi hại như thế?

Đúng rồi, ta hình như chưa từng hỏi, Ngao Tử Hằng rốt cuộc có bao nhiêu năm đạo hạnh, hắn còn học được những bản lĩnh gì nữa.

Ta bò nửa ngày mới trở về quan, thế nhưng tuy rằng bò lâu như vậy, cũng không cảm thấy mệt muốn chết, sau khi vào cửa đỉnh đầu đụng phải Tam Lục.

“A a, Tam Lục Tam Lục!” Ta bật nhảy nhào tới, nàng mặt không đổi sắc với tay đánh một cái, “bịch” một tiếng đánh ta bay ngang ra ngoài, đến lúc đụng vào cây cột mới ngừng lại được.

Ta nước mắt lưng tròng: “Không có ai lại như ngươi vậy… Năm năm không gặp ngươi, vừa gặp ngươi liền đánh ta!”

“Ngươi muốn nhập định tu luyện cũng không nói một tiếng, Tam Lục đương nhiên lo lắng cho ngươi rồi.” Tam Thất mỉm cười qua đây, nàng không có mặc nghê thường (4) bảy màu, bất quá bộ áo lụa vàng nhạt bây giờ thoạt nhìn thực sự là thanh nhã giản dị, so với y phục bảy màu cảm giác trầm tĩnh hơn.

“Đúng rồi, ngươi lần này năm năm không đi ra, có cái gì tâm đắc không?” Tam Thất hỏi ta.

Ta mờ mịt lắc đầu.

Tâm đắc thì không có, chính là cảm thấy sức lực trên người rất dồi dào, rất muốn oa oa kêu to một phen hoặc là chạy dài ba ngàn mét phát tiết phát tiết tinh lực.

“Đúng rồi, Tam Bát à, ngươi bây giờ cũng không phải là nhỏ nhất, quan chủ tháng trước vừa thu hai mươi đệ tử, ngươi cũng có sư đệ sư muội rồi, có cao hứng hay không?”

Ta giật nhẹ khóe miệng, nhưng là ta vì sao lại muốn cao hứng chứ? Cho dù có sư đệ sư muội, ta vẫn là cái Tam Bát… Cũng sẽ không trở thành Nhị Bát Thập Bát.

Tam Lục bĩu môi, đưa cái hộp trong tay qua: “Chỉ có chút đạo hạnh nhỏ bé như nàng, sư đệ sư muội so với nàng đều mạnh hơn, có cái gì mà cao hứng? Ta nói ngươi đừng có nhàn rỗi không có việc gì lại lười biếng, đi, thay ta đưa cái này cho quan chủ đi.”
“Đây là cái gì?”

“Nước mật hoa đào, ngươi không được uống trộm.”

Ta khí thế ngất trời cam đoan: “Ta tuyệt đối sẽ không uống trộm!”

Lại nói tiếp, khi lần đầu tiên gặp nhau, nợ Tam Lục cái đại nhân tình ấy, ta còn chưa có đáp lại. Sau đấy nàng còn thay ta giảng giải đám công pháp giúp ta tu luyện kia, đây cũng là một cái nhân tình. Có thể giúp nàng chạy lặt vặt, ta trái lại rất vui.

Tam Thất lại làm cái pháp thuật phóng đại cho ta, nàng nói pháp thuật của nàng bây giờ đương nhiên mạnh hơn so với năm năm trước, ít nhất pháp thuật này chắc chắn đến khi ta đưa cái hộp đến chỗ quan chủ mới có thể mất đi hiệu lực. Hai chân ta giơ cái hộp, sáu chân hướng phía trước sột soạt bò nhanh.

Chỗ quan chủ ở gọi là Nhạc Nhiên hiên, trước mặt ta nhìn thấy Đào Bính sư tỷ, chính là tiểu hoa đào tinh phụ trách thu lễ vật lúc chúng ta nhập môn kia.

“Sư tỷ, quan chủ có ở đây không?”

“Có ở, Tam Bát ngươi có việc?”

“Ta thay Tam Lục tỷ mang đồ tới.”

“Vậy ngươi vào đi.”

Ta vui tươi hớn hở đáp lại một tiếng liền bò qua ngưỡng cửa.

Kết quả vừa lên bậc thềm, trong lòng ta liền kêu khổ một tiếng!

Hôm nay xuất môn không có xem hoàng lịch (5)! Bằng không nhất định là không nên xuất hành a đại không nên!

Quan chủ ngồi ở phía sau rèm vải, mà ngồi ở một bên đang cùng nàng đánh cờ, không phải Phượng Nghi lại là người nào?

Lui về thì không còn kịp nữa, buộc lòng phải bất chấp khó khăn đi vào.

“Quan chủ, đây là Tam Lục sư tỷ nhờ ta đưa tới, là nước mật hoa đào nàng ủ.”

Quan chủ đang nhấc một quân cờ, đầu cũng không nâng: “Được, pha hai chén nước mật bưng lên, vừa lúc đang khát nước, nếm thử một cái.”

May mà chú phóng đại còn chưa có mất đi hiệu lực, bằng không ta lấy cái gì đi bưng trà đây.

Ta rất muốn pha xong trà mật nhanh chút trốn đi, không biết vì sao, chỉ cần đứng bên cạnh Phượng Nghi, ta luôn luôn cảm thấy toàn thân không được tự nhiên.

Tiếc là, chuyện trên đời sao có thể được như người nguyện chứ.

Ta một lòng muốn tránh đi, nhưng là lúc bưng trà qua, Phượng Nghi lại là xoay đầu nhìn ta.

Thật không hổ là Phượng lão đại, một đôi mắt phượng long lanh nước không thể bảo là không đẹp, thế nhưng hắn thoáng nhìn như vậy, ta lập tức hết hồn, khay trà trên tay thiếu chút nữa rơi xuống đất.

“Tiểu Tam Bát à? Cũng đã mấy năm không gặp ngươi, đều làm cái gì?”

Chậc, cả đời không gặp ngươi mới tốt.

Ta ôm lấy đầu nhỏ giọng nói: “Ừm, bế quan…”

“Lớn tiếng chút.”

“Bế quan…”

“Nghe không rõ.”

Ta hạ quyết tâm trừng mắt nhấc đầu: “Ngươi nghe cho rõ, ta! Bế! Quan!!”

Quan chủ không vui nói: “Ngươi kêu gào cái gì? Thật không có quy củ!”

Dáng vẻ bệ vệ kiêu ngạo của ta chưa kịp bốc lên được năm giây, đã bị những lời này đánh tan tành mây khói cúi đầu, đem hai chén trà mật đặt trước người bọn họ.

Ta vẫn là chạy nhanh lấy người… Không, lấy nhện đi, lại chờ thêm nữa ta dự cảm chỉ biết càng thêm không may.

Phượng Nghi hạ xuống một quân trên bàn cờ, thản nhiên nói: “Đứng lại đã, ta còn có chuyện muốn hỏi ngươi.”





Lão thiên gia ngươi mau đánh sét bổ vào con chim bảnh chọe này đi!

Chú thích

(1) ngạo kiều: chỉ người bề ngoài lạnh, nội tâm nóng, lời nói thường mang theo châm chọc ↑

(2) đại thập bát biến: chỉ sự thay đổi nhanh chóng của một người trong giai đoạn trưởng thành ↑

(3) thần hồ kỳ kỹ: chỉ tài nghệ hoặc thủ pháp vô cùng cao minh ↑

(4) nghê thường: xiêm y có nhiều màu sắc như sắc cầu vồng ↑

(5) hoàng lịch: sách nói về thời tiết ngày tháng ↑

Chương 13: Con nhện lột xác ở sườn núi Phượng Hoàng

Chú phóng đại Tam Thất làm trên người ta đã đến lúc mất đi hiệu lực, ta lùi tám chân con nhện nho nhỏ một cái, bọn họ ngồi ta đứng, bọn họ chơi ta xem ==!

Mệnh của ta rõ là khổ a khổ, hoàng liên cũng không khổ (1) như ta a.

Kỳ thực, kỳ thực tôm khô cá tạp trong Đào Hoa quan còn nhiều mà, hắn làm chi mà toàn gây khó dễ với ta >o
Cả bàn cờ hạ xong, dù sao ta xem cũng không hiểu bọn họ ai thua ai thắng, dù gì quan chủ dĩ nhiên là ngữ khí ôn hoà, Phượng Nghi cũng là cười với cái vẻ mặt đáng đánh đòn ấy.

“Ngươi, qua đây.”

Ta không dám không qua…

Thế lực ác quá cường đại, không phải là ta không cốt khí a.

“Tố Tranh, đồ đệ này của ngươi cho ta mượn dùng hai ngày?”

Dùng hai ngày? A? Coi ta là cái gì? Cái bàn cái ghế? Cái chổi lau nhà? >o<~~ Ta kháng nghị, con nhện cũng là có nhân quyền!

Đúng rồi, Tố tranh là tên quan chủ sao?

Thật là thực hiển nhiên, vận mệnh của ta không nắm giữ trong tay chính mình.

Bởi vì quan chủ đại nhân không nghe thấy ta ở trong lòng kêu trời kêu đất nói không muốn không muốn, rất dứt khoát đáp ứng: “Được rồi.”

“Được rồi, đi theo ta đi.”

Ta có một loại cảm giác bị bán vào hố lửa, đi một bước ngoảnh đầu lại ba lần, nước mắt chảy thành hàng theo Phượng Nghi đi ra ngoài.

Sườn núi Phượng Hoàng cách Đào Hoa quan chúng ta rất gần, rất gần… Gần lắm…

Bên cạnh Đào lâm chỉ mười mấy bước, chính là cây ngô đồng.

Trên sườn núi Phượng Hoàng đều là cây ngô đồng, hiện giờ là mùa ngô đồng nở hoa, trong không khí một cỗ mùi hương hoa ngô đồng vô cùng ngọt ngào.

Ta không biết làm sao lại đột nhiên nhớ tới kiếp trước, hồi nhỏ, nhặt được hoa ngô đồng trên cây rơi xuống, kề sát vào chỗ nhị hoa ngòn ngọt, khi đó cùng với đám bạn, mỗi người nhặt một vốc hoa ngô đồng, ngồi dưới tàng cây mặt kề vào mà hút…

Thật sự, là chuyện kiếp trước.

Phượng Nghi ở phía trước, ta đi theo phía sau, không ngừng oán thầm hắn.

Chân dài thì giỏi lắm? Vóc người cao thì giỏi lắm? Trông đẹp trai thì giỏi lắm? Tu vi cao thì giỏi lắm?

Bộ dạng Tử Hằng người ta cũng không thua hắn, thế nhưng Tử Hằng ôn nhu săn sóc hiểu biết ý người vui với việc giúp người biết bao…

Khụ, người phía trước ta bây giờ đây chỉ là loại biểu hiện bên ngoài tô vàng nạm ngọc bên trong thối rữa…

“Ngươi tại sao vẫn rất sợ ta?”

“A?” Ta bản năng thốt ra: “Ai sợ ngươi chứ?”

“Vậy sao ngươi lúc nào cũng bộ mặt như muốn chạy thoát thân?”

Ta kiên trì nói: “Ta nào có chạy?” Không phải là không muốn, là không có can đảm.

Phong cảnh sườn núi Phượng Hoàng tuyệt hảo, có thể nói là địa phương tốt sông núi sáng đẹp, rừng sâu u tĩnh, có thể nghe được rất nhiều chim chóc đang hót véo von. Ta từng nghe nói sườn núi Phượng Hoàng có rất nhiều chim muông đậu, cũng có không ít loài chim tinh quái, đều nghe theo sai phái của phượng hoàng. Việc này rất tự nhiên, bách điểu triều phượng (2), phượng hoàng là vua của loài chim.

Nhưng là trong tiếng chim hương hoa, mồ hôi lạnh của ta lại càng chảy càng nhiều.

Không đúng… Chẳng lẽ nơi này, nơi này tương khắc với ta?

Quả nhiên họ Phượng không phải thứ tốt, địa bàn của hắn càng không phải cái địa phương gì tốt.

Ta lại đi mấy bước, tám cái chân phân nửa đang phát run phân nửa đang nhũn ra, bịch một tiếng ngã xuống đất không dậy nổi.

“Này, ngươi làm sao vậy?”Ngay cả thanh âm trong vắt của Phượng Nghi nghe qua cũng tựa như cách hai lớp ván.

“Không… sao…”

Trước mắt ta tối sầm, hoàn toàn mất đi ý thức.

Ta nằm mơ.

Mơ thấy công lực chính mình tiến nhanh, biến hình thành người, là một tuyệt thế mỹ nữ mặc hắc y, mỗi cái nhăn mày mỗi nụ cười đều không khỏi là tuyệt đại tao nhã điên đảo chúng sinh. Giẫm ngã con phượng bảnh chọe dưới chân, trả hết nợ nhân tình cho Tam Lục, còn cùng với Ngao Tử Hằng nấu một nồi lẩu… Đổ mồ hôi, thật là một giấc mộng hỗn loạn. Sau đó chúng ta ăn ngon lành, bỗng nhiên một tiểu đạo sĩ đầu búi tóc nhảy ra, khuôn mặt đỏ tựa Quan Công, hét lớn một tiếng: “Yêu nghiệt lớn mật, cũng dám tự tiện ăn lẩu! Xem kiếm!”

Ta bị dọa nhảy dựng lên liền trốn, nhưng là lại làm đổ nồi lẩu, nồi lẩu cực nóng cùng này nọ tràn đầy bên trong đều rơi theo cú hắt xuống của ta. Ta sợ hãi vạn phần, a một tiếng ngồi dậy, tỉnh lại.

Đây là gian… ợ, gian phòng cây?

Không sai, là gian phòng cây.


Một căn phòng rất thô rất thô hình như từ một cái cây to khoét ra một cái hốc để ở, đây là chuyện yêu tinh loài chim ưa làm. Chúng nó có thể như vậy mà hấp thu tinh khí của cây và đất, giúp cho tu luyện, hơn nữa phòng cây đông ấm hạ mát lại còn tự động làm sạch không khí còn trong lành…

Thật sự là rất cường đại

Ta chỉ nhớ rõ ta hình như… đột nhiên ngất đi thôi.

Vừa vào sườn núi Phượng Hoàng ta đã cảm thấy không thoải mái, ngay cả không khí chung quanh tựa hồ cũng mang theo sức nặng làm cho người ta khó chịu, trong người nặng trình trịch, hơi thở cũng không thông.

Đắp trên người ta hẳn là tấm chăn mỏng bện từ vỏ cây và lông chim, rất mềm mại rất nhẹ, mang theo một cỗ thơm ngát đặc hữu của cây cối, ta nhịn không được kề mặt lên cọ cọ, lại cọ cọ.

“Đã tỉnh?”

Ta lại bị dọa nhảy dựng, nhìn thấy một người nhẹ nhàng bay tới, tay áo như gió, nhẹ nhàng dừng trên bậc thang nhỏ trước cửa phòng này, gió thổi dây cột tóc cùng ống tay áo rộng thùng thình của hắn phấp phới, người dài dáng thẳng, cố phán sinh tư (3), trong đôi mắt tựa hồ lóng lánh bảy sắc hào quang, giống như bảo thạch trân quý hiếm thấy trên đời.

A, làn da con phượng hoàng bảnh chọe này thật tốt a, so với trứng gà bóc còn trắng nõn lóng lánh hơn…

Phi phi phi, một con chim đực có làn da tốt như vậy để làm cái gì?

“Ta làm sao lại hôn mê?” Ta hỏi.“Ừm.” Hắn đi vào trong phòng, tỉ mỉ quan sát ta vài lần: “Làm con nhện vừa đen lại vừa xấu, làm người cũng không có chỗ nào đẹp mắt.”

Hả?

“Gì?”

Hắn nói cái gì ta tại sao nghe không rõ?

“Chúc mừng ngươi tiểu Tam Bát, tuy rằng so với người khác đã muộn lâu đến như vậy, nhưng ngươi cũng đã biến hình.”

“A?”

Ta mãi sau mới phát hiện — Ta…

Biến!

Thành!

Người!

Rồi!

Phát hiện này với ta mà nói giống như… giống như…

Ợ, nghĩ không ra tính từ nào thích hợp, dù sao cũng là phi thường ngoài ý muốn, bất thình lình, kinh ngạc, vui mừng, nghi hoặc…

Rất nhiều cảm giác thoáng cái vọt tới trong lòng, ta sửng sốt một lúc lâu, mới giơ tay lên xem.

A a, ta có tay.

A a, ta cũng có chân này!

Ha ha ha, ta lại có thân thể của con người!

Con phượng hoàng bảnh chọe lúc này cũng không có làm cho người khác chán ghét, tay hắn trên không trung khua một cái, trước mắt ta liền xuất hiện một tấm gương, mặt gương tựa như nước hơi hơi lay động, trong gương chiếu ra một người.

Mặc một bộ áo vải nói đen không đen nói vàng không vàng, quá quê mùa quá rách nát, tóc cũng là mấy sợi vàng, da hơi đen, mắt nhỏ…

Ợ…

Đây không phải là diện mạo kiếp trước của ta sao?

Thật sự một chút cũng không đẹp a.

Diện mạo này ở kiếp trước mà nhìn, cũng không coi là xấu. Nhưng là bây giờ ở đây không giống, đây là một thế giới tu tiên, các yêu tinh biến hình thông thường sẽ cho mình một bề ngoài xinh đẹp.

Hằng ngày nhìn quen tuấn nam mỹ nữ, bỗng nhiên chính mình cũng biến hình, lại biến thành một hắc nha đầu xấu xí thế này…

“Ừm…” Ta không hiểu: “Ta làm sao biến thành… người?”

Chú thích

(1) hoàng liên là tên một vị thuốc đông y (tham khảo), có vị rất đắng, ở đây tác giả chơi chữ chữ “khổ”, vừa có nghĩa là đau khổ, vừa có nghĩa là đắng ↑

(2) bách điểu triều phượng: trăm loài chim đều hướng về phượng hoàng ↑

(3) cố phán sinh tư: chỉ mặt mày sinh động, tư thái động lòng người ↑

Chương 14: Con nhện làm người học đi

“Cái này thì…” Con chim bảnh chọe cười khiến ta vừa nhìn đã cảm thấy có vấn đề, quả nhiên hắn nói tiếp: “Mặc dù ta đã nhiều năm không ăn nhện, thế nhưng trong sườn núi Phượng Hoàng chim chóc thích ăn côn trùng vẫn là không ít. Bởi vậy, bị rất nhiều đám chim chóc muốn nuốt tươi ngươi cùng nhau nhìn như hổ rình mồi, nhờ đó mà tu vi nhanh chóng tăng lên, hóa thành hình người thành công, cũng không phải là chuyện gì hiếm lạ.”

Hả?

Bởi vì sợ bị ăn, cho nên khả năng tiềm tàng bộc phát thoát khỏi hình dạng con nhện?

Đúng nha, ta hiểu rồi.

Vì sao ta vừa nhìn thấy Phượng Nghi đã cảm thấy toàn thân không được tự nhiên.

Bởi vì hắn đứng đầu chuỗi thức ăn, mà ta đứng ngay dưới hắn.

Hèn chi… Chuột thấy mèo dám chắc cũng là toàn thân không được tự nhiên, đây là bản năng, thiên tính…

Cách suy nghĩ của ta ngay từ đầu đã không phải là của con nhện, cho nên ta vẫn không nghĩ tới nguyên nhân này. Nếu như ta hoàn toàn là một con nhện, lần đầu tiên trông thấy con chim bảnh chọe này có lẽ sẽ hiểu ngay.

“Vậy ta tại sao lại ngất đi?”

Con chim bảnh chọe dùng một loại ánh mắt như thương hại một đứa ngốc nhìn ta: “Ngươi biến hình quá nhanh, thân thể không chịu nổi. Vừa rồi rót cho ngươi chút nước thuốc điều chế từ nước linh tuyền. Bây giờ cảm thấy thế nào?”

“Ờ, tàm tạm…”

Ta kéo nhẹ y phục rất khó coi trên người mình. Ta từng nghe các sư tỷ nói, sau khi biến hình y phục trên người là dựa theo yêu thích cùng năng lực của chính mình mà biến thành, nhưng bộ của ta hiện giờ…

Ợ, là nên nói thưởng thức của ta quá kém hay là năng lực siêu thấp?

Ta bị chuyện đã xảy ra ngày hôm nay đánh vào đầu choáng choáng váng váng, cũng không biết mình là như thế nào rời khỏi sườn núi Phượng Hoàng quay về Đào Hoa quan.

Vào trong rừng ta mới nhớ tới, con chim bảnh chọe ngay từ đầu bảo ta đi cùng hắn là để làm gì? Ta đối với hắn có thể có ích lợi gì? Chẳng lẽ hắn là muốn nếm thử chân nhện rán có cái vị gì nên mới bảo ta đi sao?

Thế nhưng bây giờ cũng đã quay về, cũng không có biện pháp biết nguyên nhân.

Ta đi chân nam đá chân chiêu.

Không có biện pháp, làm con nhện quá lâu, cư nhiên… cư nhiên không đi được!

Thật sự là quá mất mặt!

Yếu ớt muốn nằm sấp xuống lấy tay chống…

==!

Quán tính đúng là đáng sợ, thực sự.

Cuối cùng đã quay về chỗ ở, ta vịn vào cửa viện thở gấp giống một cái bễ thổi hơi, hổn hà hổn hển.

“Này, ngươi…”

Ta quay đầu, mấy vị sư tỷ đứng ở chỗ không xa nhìn ta. Vẫn là Nhị Lục sư tỷ kịp phản ứng trước: “Ngươi là… Tam Bát a?”

Ta hữu khí vô lực gật gật đầu: “Chào sư tỷ…”

“Ngươi biến hình? Úi chà chà, đây thật sự là một đại hỉ sự. Đến đến đến, mau nói nói ngươi là lúc nào thành công a?”

“Chính là vừa mới.”

Tam Lục nhíu mày nhìn ta: “Ngươi sao lại hữu khí vô lực? Thật vô dụng, biến cái hình liền thở không ra hơi?”

Nhị Lục sư tỷ cũng gật đầu: “Nói phải, ngươi… ờ, nếu như quá mệt, thì mau về phòng nhập định vận công đi.”

Ta ngay cả khí lực nói chuyện cũng không có, té ngã đến cửa phòng mình.

Cái cửa động nho nhỏ bằng cơ thể con nhện kia, ở trước mắt ta từ từ mở rộng, biến thành cửa phòng có thể cho người tiến vào.

Ta tức khắc đâm vào cái giường đã biến lớn, không nghĩ cái gì liền ngủ mê mệt trong đó.

Không biết vì sao, ở sâu trong nội tâm, dường như cũng không cảm giác… không cảm giác rất cao hứng.

Làm con nhện, cuộc sống vô cùng đơn giản. Mặc dù từ đầu không thích ứng, nhưng là rất nhanh liền cảm thấy, làm con nhện cũng không tệ, không có gánh nặng tâm lý gì. Người khác lục đục với nhau là chuyện của bọn hắn, tiểu yêu cũng không cần lo lắng quá nhiều, ăn ăn ngủ ngủ, ngày qua ngày.

Nhưng là sau khi biến thành người…

Cuộc sống có lẽ sẽ không thể đơn giản như vậy đi?Ta không mơ, thời gian ngủ kỳ thực cũng không dài, lúc tỉnh lại trời vừa mới tối, trong đình viện có một vị đom đóm yêu tinh sư tỷ dùng pháp lực của nàng biến ra mấy ngọn đèn đom đóm giắt ở giữa lá cây chiếu sáng, ánh đom đóm màu lục nhạt, ta nhoài người ở trước cửa sổ hướng về phía chấm chấm ánh đom đóm ngẩn người.

Sau khi kinh ngạc cư nhiên cảm thấy không cao hứng… Thật là kỳ quái, có thể biến thành người không phải ta vẫn luôn hi vọng sao?

Hay là bởi vì mình không biến thành mỹ nữ trong kỳ vọng, cho nên mới có loại cảm xúc thất vọng và phiền muộn này?

Ôi, không biết.

Người thật phức tạp, rất nhiều người cũng không biết trong lòng mình rốt cuộc là nghĩ cái gì, không biết nói thế nào cho người khác nghe, những thứ mình thực sự muốn.

Vì thế ta cảm thấy làm con nhện còn càng đơn giản vui vẻ hơn.

Trong lòng ta rối bời, rất muốn tìm một người nói chuyện.

Ừ, đi tìm Ngao Tử Hằng đi, sớm như vậy hắn hẳn là còn chưa ngủ.

Ta vịn vào tường chậm rãi đi ra sân, loại cảm giác bước đi này cuối cùng đã tìm lại được — đương nhiên, ta phải tự bảo mình quên đi quán tính thỉnh thoảng laij muốn hai tay chạm đất mà bò hướng phía trước.

“Ngươi…” Ngao Tử Hằng sau khi giật mình chính là vẻ mặt tươi cười, người nhìn thấy trong lòng liền ấm áp: “Thực sự phải chúc mừng ngươi.”

“A, cùng vui cùng vui.” Ta cũng không biết trong đầu mình đang nói loạn cái gì: “Ta chính mình cũng không biết làm sao lại biến đổi, bảnh…” Ta kịp thời sửa miệng: “Phượng hoàng nói ta là bởi vì bị chim ăn nhện nhìn chằm chằm, quá mức sợ hãi mới lập tức biến đổi.”

Ngao Tử Hằng gật đầu nói: “Loại sự tình này trước kia cũng đã từng có, sợ hãi cũng có thể bức người tăng công lực.”

Ta gật gật đầu: “Đúng rồi, ta mang theo đất ngươi muốn tới.”

“Là đất ở gốc cây hoa đào sao?”

“Ừ. Ta có tới chậm hay không?”

“Không, vừa lúc cần dùng đến.”

Ta nhìn thấy tiểu ngư tinh Tiểu Tâm bưng ra một chén thuốc đen sì sì, không biết là sắc từ cái gì. Kỳ thật chướng hoa đào cũng không khó giải, chỉ là rất nhiều người sau khi trúng chướng khí, làm sao còn có nhiều thời gian đi tìm thuốc tới giải độc cho mình như vậy chứ? Mà chỗ lợi hại của Đào Hoa chướng này cũng không phải là muốn đem người độc chết, mà là muốn đem người hôn mê, vây khốn…

Kỳ thực ta thấy rằng chướng hoa đào sở dĩ khiến người ta nói liền biến sắc, chủ yếu là bởi vì phạm vi của nó rộng, xung quanh hơn mười dặm thậm chí mười mấy dặm đều trải rộng mê chướng, tục ngữ nói ngươi hít một hơi không sợ, hít mười hơi cũng vẫn còn chịu được, nhưng là khi ngươi bị nhốt trong một tảng mê chướng hoa đào lớn làm sao có thể chỉ hít vào có mười hơi? Cho dù pháp lực của các đạo sĩ này có cao nội tức có mạnh vậy cũng khả năng không lớn.

Ngao Tử Hằng đổ ít đất ta mang tới kia vào trong chén thuốc, sau đó tiểu ngư tinh cho cái đạo sĩ nằm trên trường kỷ bằng đá kia uống chén thuốc vào.

“Đúng rồi Tử Hằng, ta cũng không ngờ được ta làm sao có thể bế quan một chút liền bế đến năm năm.” Thoáng cái từ con nhện nho nhỏ biến thành thân thể giống như con vật khổng lồ, ta thật sự là tay chân cũng chưa tìm được chỗ để thả, rất không được tự nhiên: “Hơn nữa vì sao ta vừa ra liền nghe nói bọn đạo sĩ năm gần đây phi thường ngang ngược bá đạo a?”

“Ừm, ngươi có biết, người tu đạo trong thiên hạ, chính đạo lấy Thục sơn làm đầu.”
“Cái này ta biết.”

“Thục sơn thay đổi chưởng môn.”

“Hả?”

“Tân chưởng môn trẻ tuổi khí thịnh, ngày xưa lại từng bị một hồ yêu làm hại cửa nát nhà tan… Cho nên…”

“Ta hiểu.” Thì ra là tân quan thượng nhâm tam bả hỏa (1) ha >_

“Cho nên gần đây tất cả mọi người đều phải cẩn thận. Tiểu đạo sĩ này…”

Ta có chút há hốc mồm, không phải chứ, chẳng lẽ chúng ta cứu người không nên cứu?

“Hắn không phải là cái chưởng môn kia chứ?”

Ngao Tử Hằng ha hả cười ra tiếng: “Làm sao có thể. Đã ít niên kỷ như vậy, ít đạo hạnh như thế, nếu như cũng có thể làm chưởng môn Thục sơn, vậy tu đạo trong thiên hạ này đều chết hết mới có khả năng.”

Ợ, ta cũng ngượng ngùng.

Tiểu đạo sĩ chút đạo hạnh như vậy đương nhiên không thể nào là lãnh tụ chính chưởng, chưởng môn Thục sơn.

Nếu như hắn ít bản lĩnh như vậy cũng đứng đầu bạch đạo, vậy ta đây cũng có thể khiêu chiến vị trí tổ quân ma đạo đi.

Sau khi uống hết thuốc, tiểu đạo sĩ thoạt nhìn tốt hơn nhiều, tầng hồng phấn che phủ giữa mày kia nhạt đi, khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt.

Vẻ ngoài mà nói, ta và tiểu đạo sĩ thoạt nhìn tuổi tác tương đương, đều là bộ dáng chừng mười tuổi. Bất quá bề ngoài tiểu đạo sĩ so với ta đẹp mắt hơn, làn da trong trắng lộ hồng, mặt mày cũng rất tuấn tú.

Ôi, người so với người thì chết, hàng so với hàng thì vứt.

Ta an ủi chính mình, tốt xấu ta đây rất thiện lương, mặc dù là yêu thế nhưng ta chưa từng làm chuyện xấu… Ừm, vẻ đẹp bên trong vẫn có một chút.

“Chờ hắn khỏe rồi, ta sẽ tự phái người đưa hắn ra ngoài.” Ngao Tử Hằng nói: “Tam Bát, ngươi đi theo ta.”

Ta đáp lại một tiếng, cùng hắn vào phòng đá bên trái, hắn từ cái giá trên vách tường lấy ra một cái hộp gấm nho nhỏ cho ta: “Cầm lấy.”

“Đây là cái gì?”

“Là định thần đan.” Hắn nói: “Ngươi vừa mới biến hình, thể lực chân khí bất ổn, pháp lực cũng kém, cái này, mỗi ngày ăn một, dùng nước hàn tuyền uống cùng, là thích hợp nhất.”

Ta ôm cái hộp nhỏ, mở ra xem, bên trong có hai cái bình trắng nho nhỏ, mở cái nắp bình ra, có thể ngửi được một loại hương khí đăng đắng. Cái bình không phải là sứ, cũng không phải là ngọc, ta nhìn không ra.

“Chiếc bình thật đẹp.”

Ngao Tử Hằng dở khóc dở cười: “Người ta nói lấy gùi bỏ ngọc (2), chính là chỉ như ngươi vậy. Cái bình này là từ ngọc trai mài thành, thế nhưng trân quý của định thần đan đương nhiên là vượt xa cái bình.”

“Hả? Thuốc này rất trân quý? Vậy ta không cần.” Ta dứt khoát đóng cái hộp lại, trả lại cho hắn.

“Cái này cũng không xem là cái gì, là trước kia có người tặng ta, nhưng ta lại không cần, trong đầm Bích Thủy tạm thời cũng không có đồng tộc nào khác có thể biến hình, cứ để đấy sợ rằng dược lực có tổn hại, ngươi hợp để dùng, cứ lấy đi.”

Được rồi, dù sao ta chiếm tiện nghi của hắn cũng rất nhiều, cái này cũng không tệ.

“Còn nữa,” Hắn lại cầm một cái hộp.

>o< Người này có thật nhiều hộp.

“Trong này là mấy thứ nữ hài tử thường hay dùng, ngươi cũng cầm luôn đi.”

Ờ, cũng phải. Trâm vòng thoa xuyến kiếp này Ngao Tử Hằng cũng là không dùng, đều rất đẹp. Đám trang sức so với ta thì tương đối hoa lệ, nhưng ta còn có thể phân biệt nặng nhẹ. Nếu nói quý giá, vậy khẳng định là định thần đan càng quý giá hơn.

“Công tử, tiểu đạo sĩ kia đã tỉnh.” Tiểu ngư tinh ở gian ngoài nói một tiếng.

Chú thích

(1) tân quan thượng nhâm tam bả hỏa: quan mới trong công việc như ba bó đuốc, ý nói quan viên mới nhận chức, ban đầu có chút quyền hành, trước tiên phải thực hiện hai, ba việc có ích cho dân chúng, cũng giống như ba cây đuốc sáng, mới được sự chú ý của nhiều người; hàm ý rằng sau này có làm được chuyện tốt cho dân chúng hay không thì không biết trước được, nhưng trước mắt cứ cho dân chúng thấy được lợi ích đã ↑

(2) lấy gùi bỏ ngọc: người nước Sở sang nước Trịnh bán ngọc, trong tráp dựng đầy những trang sức quý giá, nhưng người nước Trịnh chỉ mua cái tráp mà trả lại ngọc, ví với người thiển cận, không biết nhìn xa trông rộng ↑

Chương 15: Bao vây khi dễ tiểu đạo sĩ

Tiểu đạo sĩ từ từ tỉnh dậy, phản ứng đầu tiên cư nhiên lại là trước sờ cổ áo sau sờ đai lưng, đều sờ xong hết mới buông khẩu khí, ngay sau đó dùng ánh mắt hồ nghi kinh ngạc quan sát chúng ta.

Phản ứng đầu tiên của hắn là có ý gì? Chẳng lẽ hắn hoài nghi ta hay là Ngao Tử Hằng thừa dịp hắn hôn mê phi lễ hắn? ==#

Hắn cho hắn là ai vậy chứ?

Chúng ta cho dù là sắc tình cuồng cũng sẽ không chọn đối tượng như vậy.

Đạo sĩ và yêu tinh là quan hệ thiên địch lẫn nhau a, với lại bình thường đều là đạo sĩ hãm hại bọn ta.

Nguyên tắc đầu tiên của yêu tinh, yêu quý sinh mệnh, rời xa đạo sĩ!

Ta bây giờ có chút hối hận tại sao lại muốn cứu hắn. Rõ là tự tìm phiền toái.

Tử Hằng thái độ ôn hòa: “Ngươi đừng sợ, nơi này là đầm Bích Thủy. Ngươi vì sao bị nhốt bên trong trận pháp tại Đào Hoa quan?”

Tiểu đạo sĩ không nói lời nào, thập phần cảnh giác, ta nghĩ sư phó hắn nhất định lại giáo dục hắn không ít: Không được cùng người lạ nói chuyện.

Ta bỗng nhiên nhớ hắn tên là gì, hắn từng nói cho ta biết.

Gọi là Lý Kha… Hình như không sai.

Đúng, gọi là Lý Kha.

“Ngươi không phải sợ, Lý Kha.”

Quả nhiên hắn run run một cái, nét mặt lộ vẻ lại càng thêm dè chừng sợ hãi!

Trong lòng ta có một tiểu ác ma sừng dài trên đầu đang ha ha cuồng tiếu, trên mặt lại vẫn là chững chạc đàng hoàng: “Ngươi không nhớ ta? Hì, ta đã gặp ngươi, ngươi cũng không phải là lần đầu đến Đào Hoa quan, lần trước chúng ta đã gặp mặt, ngươi quên rồi?”

“Cái gì?” Trên mặt tiểu đạo sĩ rõ rành rành viết: Yêu ngôn hoặc chúng (1), một chữ cũng không thể tin.

“Đúng, ta lần trước không phải thế này.” Ta lấy tay chọc chọc Tử Hằng: “Này, ta làm sao có thể biến trở về?”

Tử Hằng cười, nói: “Cái này không khó, ta trước giúp ngươi biến đổi, sau đó sẽ nói cho ngươi biết đạo lý.”

Tay áo hắn phất một cái với ta, thanh ảnh chợt lóe trước mắt, sau đó cảnh vật lập tức đại biến, cái bàn biến giống như núi, trường kỷ đá cũng cao lên.

Ta lại biến trở về con nhện nhỏ có tám cái chân.

“Ngươi, ngươi…” Tiểu đạo sĩ trợn to mắt: “Thế nào lại là ngươi?”

“A? Ngươi còn nhớ ta?”

Trong lòng ta cũng là có mấy phần vui mừng, từ y phục của Tử Hằng bò đến trên tay áo hắn, hướng về phía tiểu đạo sĩ cười hì hì nói: “Lần trước cho ngươi đi rồi, ngươi tại sao lại trở lại? Chẳng lẽ ngươi là đến trừ ma vệ đạo?”

Tiểu đạo sĩ lộ ra vẻ mặt lo lắng: “Không, không phải vậy. Ta là đặc biệt tới tìm ngươi, ngươi mau mau rời khỏi Đào Hoa quan đi, nơi này không lâu sau liền có đại họa lâm đầu.”

“Cái gì?”

Người bị giật mình đổi thành ta.

“Ngươi đặc biệt tới tìm ta?”

“Ngươi nói tai họa là chỉ chuyện gì?”

Ta và Ngao Tử Hằng đồng thời đặt câu hỏi, hỏi lại là chuyện hoàn toàn bất đồng.
Tiểu đạo sĩ gật đầu: “Ta cảm thấy ngươi không phải là yêu xấu, hơn nữa… Nói như thế nào ngươi cũng từng giúp ta. Ngươi trước tiên rời khỏi nơi này đi, ít nhất hai năm đừng trở về.”

Nhưng là câu hỏi của Ngao Tử Hằng, hắn lại một chữ cũng không đáp.

“Ta là Hằng Nguyên cư sĩ của đầm Bích Thủy, không biết ngươi đã từng nghe nói qua hay chưa, nhưng là ta cũng không phải yêu quái. Đào Hoa quan cũng chưa từng làm gì ác, đã không có tự ý giết người, cũng không có làm hại bên nào. Không biết đại họa lâm đầu ngươi chỉ, là có ý gì?”

Tiểu đạo sĩ ngậm chặt miệng giống như vỏ trai kín kẽ, nhìn Ngao Tử Hằng, ngay cả một chữ cũng không nói.

Ta cũng cảm thấy sự tình có chút nghiêm trọng.

Tiểu đạo sĩ này đến kỳ quặc, nói chuyện lại giấu đầu lòi đuôi, bảo người ta làm sao có thể yên tâm?

Bất quá hắn nói đặc biệt tới tìm ta, cũng làm cho trong lòng ta nóng lên một chút.

Tiểu đạo sĩ cư nhiên còn nhớ con nhện nho nhỏ năm đó… Đương nhiên, với hắn mà nói là năm đó, với ta mà nói qua mới không bao nhiêu ngày. Suy cho cùng năm năm này ta là nhoáng một cái đã qua, căn bản không có cái loại cảm giác đã qua thật lâu ấy. Nếu như thực sự trải qua năm năm, ta chắc là cũng sớm quên sạch tiểu đạo sĩ này rồi.

Tử Hằng liếc mắt nhìn ta, gật đầu một cái, thấp giọng nói: “Chuyện này chắc chắn rất quan trọng, ngươi lại không chịu nói rõ, ta đây đành phải đắc tội.”

Tiểu đạo sĩ quát: “Ngươi muốn…”

Ba chữ làm cái gì chưa kịp nói ra, tay áo Tử Hằng hướng trước mắt hắn vung lên, tiểu đạo sĩ tức khắc thành con gà gỗ ngơ ra.

“Tử Hằng, ngươi đây là…”

“Ngươi không cần lo lắng, chỉ là muốn từ trong miệng hắn hỏi mấy câu.” Tử Hằng hướng ta nói xong, lại quay đầu hỏi hắn: “Ngươi vì sao đến chỗ này?”

Tiểu đạo sĩ cau mày, lộ ra thần sắc mê man thống khổ.

Tử Hằng lại ép hỏi một câu: “Đào Hoa quan có tai họa gì?”

Thái dương tiểu đạo sĩ thấy mồ hôi, giống như đang vì sự tình cực thống khổ cực rắc rối giãy dụa không ngớt, Tử Hằng lại ép hỏi mấy câu, sắc mặt hắn đỏ lên, dần dần phát tím, nhưng vẫn tiếp tục không nói lời nào.

Ta nhìn cũng khó chịu thay hắn, hiển nhiên hắn đang ngăn cản pháp thuật của Tử Hằng, chính mình đang đấu tranh tâm lý, thống khổ không chịu nổi.
“Tâm chí hắn cũng thực kiên định.” Tử Hằng thấp giọng nói: “Hỏi nữa, hắn khả năng vẫn là không nói, thế nhưng hắn nhất định sẽ chịu tổn thương rất lớn.”

Ừm, nếu không thì không hỏi…” Trong lòng ta có phần hổ thẹn, hắn đặc biệt tới nhắc nhở ta, mặc dù không biết là cái tai họa gì, nhưng là ép hắn giống ta và Tử Hằng cũng không nên.

Mồ hôi của tiểu đạo sĩ chảy xuống ròng ròng, cổ áo và bả vai đều ướt sũng.

“Tử Hằng, ngươi… giải cho hắn đi, hình như rất khó chịu a.”

Ngao Tử Hằng liếc mắt nhìn ta, không nói cái gì, lại vung tay áo một cái, tiểu đạo sĩ liền thở ra một hơi thật dài, cắm đầu ngã vào đầu giường. Ánh mắt hắn đảo, gắt gao nhìn chằm chằm ta, ánh mắt kia làm cho ta chột dạ, khiếp đảm, mặt nóng lên.

Hắn gắt gao cắn môi, tay trước ngực bày cái tư thế phòng ngự, thoạt nhìn thực kiên cường, nhưng là trong mắt ánh nước long lanh lóe lên, dường như đang nói, vì sao ta chạy tới nói cho ngươi biết ngươi phải đối với ta như vậy? Yêu quái quả nhiên đều là không thể tin, yêu quái đều là không thể tin!

Lại nói ta thực sự cảm giác mình có chút không phải với cả hai bên. Tiểu đạo sĩ tới nhắc nhở ta, bị hành hạ như vậy. Ngao Tử Hằng cũng không phải người Đào Hoa quan, nếu không phải vì ta, phỏng chừng hắn cũng sẽ không ép hỏi tiểu đạo sĩ. Tất cả đều là người tốt, nguyên nhân đều là ở thân ta.

Vừa quay đầu nhìn thấy gương đồng trước giường, bên trong chiếu ra một con nhện ngốc đang bối rối.

Thì ra như vậy, ta đáng đời mà! Vốn đã không phải là người, xem mình làm như người, thật ra ta chẳng qua là một con nhện mà thôi. ==!

Ta không biết nên nói cái gì, quay đầu nhìn Ngao Tử Hằng: “Hắn được chưa? Có thể đưa hắn đi hay không?”

Ngao Tử Hằng gật gật đầu, sau đó dường như lại nghĩ tới cái gì lắc đầu.

“Hả?”

Không được?

Vừa gật đầu vừa lắc đầu là có ý tứ gì?

“Ngươi đưa hắn đi, ngươi cũng đừng trở lại.”

“A?”

“Hắn tuy rằng không chịu nói, nhưng là nhìn ra được đến hắn không phải đến lừa gạt ngươi. Đào Hoa quan chỉ sợ lập tức sẽ có tai họa. Ngươi đưa hắn đi, trước tiên tìm một chỗ trốn trốn, không cần vội vàng quay về.”

Ta bị hắn nói ngẩn ngẩn ngơ ngơ, cũng là trước tiên mờ mịt gật gật đầu, sau đó lập tức phục hồi tinh thần lại, dùng sức lắc đầu.

“Ta là đệ tử Đào Hoa quan, làm sao có thể quăng quan chủ cùng đồng môn nói đi là đi? Đã có tai họa, ta phải đi thông báo bọn họ một tiếng để mọi người làm phòng bị! Cái gì chứ, Tử Hằng, tiểu đạo sĩ này thì phiền phức ngươi để người đưa hắn đi thôi, đừng làm khó dễ hắn.”

Ta muốn đi ra ngoài, thế nhưng thanh ảnh trước mắt chợt lóe lên, Tử Hằng chắn ở trước người ta.

“Không được, ngươi không được đi về, ta sai người đi thay ngươi truyền tin.”

Ta lắc đầu: “Ngươi ở đây cũng chưa chắc an toàn, ngươi đưa tiểu đạo sĩ đi đi, sau đó ngươi đừng trở lại. Nếu là có người đến đối phó Đào Hoa quan, nói không chừng cũng thuận tay làm khó dễ đến đầm Bích Thủy. Đúng rồi, không biết chỗ sườn núi Phượng Hoàng thế nào, phải bảo người cũng thông báo một tiếng…”

Vừa nghĩ như thế ta thật sự là một giây cũng không thể ở lại.

Thế nhưng lúc ta muốn vòng qua Tử Hằng bò đi ra, đột nhiên trên lưng đau xót, tám chân đều không có khí lực, lạch cạch một tiếng nằm bò dưới đất.

Tay Tử Hằng chộp một cái nâng ta lên, gọi tiểu ngư tinh phân phó hai câu. Hắn nói lời ta nghe không hiểu, sau đó đưa ta tới tay tiểu ngư tinh, chính mình cũng không quay đầu lại vội vàng đạp cửa đi ra.

Chú thích

(1) yêu ngôn hoặc chúng: dùng lời ma mị mê hoặc chúng dân ↑

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau