BÀN TI ĐỘNG 38 HÀO

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Bàn ti động 38 hào - Chương 106 - Chương 110

Chương 106: Chợt nghe nhạc tiên đầy thanh âm

Hắn chỉ nói: “Đừng lo cái này, xem, chủ nhân Mai sơn đến rồi.”

Đây là tảng lờ trần trụi!

Bất quá, chủ nhân đến đây, cũng không thể quá thất lễ.

Ta quay đầu nhìn.

Rất nhiều người ngồi chỗ ngồi bình thường hai bên đã nhộn nhịp đứng lên, chỗ ngồi khách quý ngoại trừ Phượng Nghi, ta, Tử Hằng, còn có hai lão già thoạt nhìn rất có tuổi, bọn họ đều ngồi yên không động đậy, ta cũng không đứng dậy.

Ta còn chưa nhìn thấy chủ nhân Mai sơn ở đâu, bất quá, đã ngửi thấy trước một mùi hương.

Rất nồng đậm, nhưng lại thanh nhã.

Cảm giác thân thể đều trở nên nhẹ nhàng.

Tựa hồ là hương hoa mai, thế nhưng… lại không giống lắm. Trong động của ta cũng trồng cây mai, vào đông khi mai vàng nở Hôi Đại Mao tên hay quen sát phong cảnh này cũng biết giả bộ phong nhã, dời bếp lò đến bên cây hoa nấu rượu, còn biết ngắt đóa hoa xuống thả vào trong rượu nấu cùng. Hắn không biết từ nơi nào nghe được điển cố “Thanh mai nấu rượu”, hắn nói thanh mai thì không có, thế nhưng nơi này của chúng ta có bạch mai, bạch mai nấu rượu cũng rất tương xứng.

Mùi hương càng ngày càng đậm, ta có chút hoảng hốt, trước mắt tựa hồ thổi qua một trận gió nhẹ, sau đó ở giữa cái đài bỗng thêm một người.

Hắn mặc một bộ quần áo màu trắng, bộ quần áo ấy… thoạt nhìn trong sáng như trăng, bóng loáng tựa gấm tơ, thế nhưng ta nhìn cẩn thận, đó rõ ràng là một bộ quần áo cắt từ cánh hoa cực lớn, mang theo màu sắc trong suốt tự nhiên và hoa văn cánh hoa nở ra.

Tóc của nam tử ấy cũng không đen. Mà là một loại xanh đen khiến người ta hình dung không được. Ta nhớ một lần có người từng nói đến màu chàm. Có lẽ chính là như vậy.

Rõ ràng là một người đứng ở nơi đó. Lại làm cho người ta cảm thấy… trước mắt nhìn thấy là một bóng hoa.

Có câu thơ nói như thế nào nhỉ? Xa hay không phải tuyết, vì mơ hồ thoảng hương. (1)

Người nọ chắp tay lên. Nhìn quanh bốn phía một vòng: “Các vị tiên hữu đạo hữu đáp ứng lời mời mà đến. Mai Tiêu rất vinh hạnh. Sơn cư chật hẹp. Chỗ chiêu đãi không chu toàn, mong bỏ quá cho.”

Hắn nửa nghiêng mặt. Ta thấy được chính là một loại đẹp so với Phượng Nghi không kém chút nào, nhưng lại hoàn toàn bất đồng. Cái đẹp của Phượng Nghi là minh diễm chói mắt. Cực giàu tính xâm lược. Có đôi khi nóng bỏng làm cho người ta thấy thở không xong, lại dời không được mắt, đó là loại xinh đẹp ma mị, đường hoàng suồng sã.

Thế nhưng người này không giống. Cái đẹp của hắn là hàm súc, trầm tĩnh. Giống một cái đầm nước, một thân cây, một đóa hoa…

Bình yên nở rộ, đứng lặng cao vút. Mùa tuyết bay, vấn vương dư hương.

Đây là chủ nhân Mai sơn sao.

Ta mặc dù đoán chủ nhân này hẳn là bất phàm, lại không dự đoán được sẽ thấy một nhân vật thanh diễm vượt qua thế tục như vậy.

Tay trái bị Phượng Nghi nắm dưới bàn, ta cả kinh hoàn hồn. Hắn lại không nhìn ta, biểu tình lộ vẻ rất tự nhiên.

Ta dùng sức giãy một cái, không giãy thoát được, khi lại quay đầu nhìn chủ nhân Mai sơn, hắn giơ một tay lên, làm một tư thế uyển chuyển xinh đẹp, giống như một đóa hoa nứt ra. Nhẹ nhàng như thế, sau đó nổi lên gió, bầu trời rơi xuống tuyết tàn và hoa tàn lả tả trắng như tuyết.

Phân không rõ đó là tuyết hay hoa, đều trắng tuyền, làn gió thơm hơi lạnh. Những bông tuyết hoa nhẹ nhàng rơi này dường như một giấc mộng mơ ảo, một cảnh phim tràn đầy hoa mai.

Một khúc sáo từ từ vang lên, hòa cùng nối tiếp gió này tuyết này, giai điệu uyển chuyển réo rắt, thổi đi ồn ào náo động, thổi đi ưu sầu phiền não.

Ta kinh ngạc ngồi ở đó. Ta nhớ tới rất nhiều chuyện cũ trong tiếng sáo.

Trăm hoa như ráng chiều đầy mắt sắc hồng ở Đào Hoa quan, ngọn núi cao ngất ở Thục sơn, tuyết rơi ngày đông giá rét ở Bàn Ti động, trắng xóa mềm nhẹ…

Người thổi sáo, nhất định đã trải qua rất nhiều tang thương, sau khi lắng đọng lại, mới có thanh âm thông thấu mà trong veo như thế. Đó là tinh sa còn lại sau sông lớn chảy về phía đông sóng cuốn cát đi, là cơ trí sáng trong xuân nở hoa hè ra lá thu kết quả đông cất giữ tích tụ rất lâu mới có.

Tiếng sáo xa xăm kéo dài, thổi đi lo lắng.

Tựa hồ qua hồi lâu tiếng sáo mới dừng lại, vị chủ nhân Mai sơn kia, ừm, đúng rồi hắn tự giới thiệu là Mai Tiêu, đã ngồi ở chủ vị. Hắn vỗ tay một cái. Các thị nữ mặc quần áo màu trắng xuyên qua như hồ điệp xuyên hoa, dâng trà, bưng trái cây, thậm chí còn nâng bút mực giấy nghiên. Chẳng lẽ tiên hội Mai sơn này còn muốn làm thơ giống như các tài tử tụ hội?

Ợ… Có lẽ là tụ hội ta tham gia kiếp trước không nhiều lắm, kiếp này càng chưa có kinh nghiệm gì.

Trước đây khi ở tại Đào Hoa quan, sư huynh sư tỷ đồng môn cũng ba năm thỉnh thoảng lại làm một cái hội nhỏ, thế nhưng bọn họ hoặc là đấu kiếm, hoặc là ăn uống, chưa từng có tụ hội nghiêm túc như thế, cao nhã tinh trí như thế.

Trên mặt nước bên cạnh đài đá bay tới một đóa hoa sen… Ước chừng lớn cỡ một cái khay nhỏ, tới trung tâm, hoa sen ấy ngừng lại, cánh hoa mở ra, tim sen ngồi một tiểu cô nương bỏ túi, ôm một chiếc tỳ bà càng bỏ túi hơn. Bất quá thanh âm của nàng lại không bỏ túi chút nào, vô cùng thanh thúy dễ nghe, hơn nữa âm lượng vừa đủ, dường như an vị ở đối diện ngươi, không có phân biệt xa gần gì.
“Vừa rồi sáo của Tô tỷ tỷ tất cả mọi người đã nghe rồi, tiểu muội bêu xấu, đàn hát một khúc cho mọi người.”

Hợ…

Thì ra tiên hội Mai sơn này còn có tiết mục để xem.

Tiếng tỳ bà du dương, làn điệu sống động đáng yêu. Sau khi một khúc đàn hát hoàn tất, nơi này cũng không thịnh hành vỗ tay, bất quá thoạt nhìn cảm xúc của mọi người đều không tệ.

Sau đó lại qua đây một đội thiếu nữ mặc sa y, sau khi hành lễ bắt đầu khiêu vũ, ống tay áo khẽ giơ lên, tiên tiên phiêu phiêu, uống trà, nghe khúc, thưởng thức ca múa…

Ừm, Mai Tiêu này rất biết hưởng thụ.

Chỗ ngồi của chúng ta cách chỗ ngồi của chủ nhân không xa, Mai Tiêu vẫy tay một cái, các thị nữ chia ra qua đây rót rượu cho các tân khách. Hắn giơ chén lên, tân khách toàn trường cũng đều nâng chén theo. Mai Tiêu cao giọng nói: “Rượu lạt trà nhạt, không được kính ý.”

“Mai huynh quá khách khí.” Tử Hằng uống rượu, buông chén.

“Còn chưa chúc mừng Tử Hằng, bây giờ đã là thiên quan.”

“A, không đáng giá nhắc tới.”

Thiên quan là một tên gọi chung, cũng có thể nói là một loại tôn xưng. Từ đại nhân vật cấp bậc thiên vương thiên tướng, và phục dịch vẻn vẹn trông cửa vẩy nước quét nhà cũng đều có thể xưng là thiên quan, ừm, tương đương với công chức của kiếp trước.

Bất quá thoạt nhìn, Tử Hằng mặc không tầm thường, phong thái thong dong, hơn nữa còn có ngày nghỉ, có thể thấy được nơi hắn làm hẳn là đầy hứa hẹn.

Mai Tiêu là loại hình mỹ nam tử làm cho người ta trăm nhìn không ngại, cái đẹp của hắn không có tính xâm lược, sẽ không làm cho người ta cảm thấy ánh mắt chịu không nổi. So với người ngồi bên trái ta đây tốt hơn nhiều.

Hừ.

“Một vị này, cũng sinh gương mặt…”

Bỗng nhiên Mai Tiêu quay đầu mỉm cười với ta, ta ngạc nhiên, gật đầu đáp lại: “Ta họ Đào. Năm nay là lần đầu đến hội, còn phải đa tạ lời mời của Mai cư sĩ.”

“À, không cần khách khí. Tụ hội nho nhỏ này, thật ra chẳng qua là mọi người cùng nhau giải sầu mà thôi, nhận được nể tình của bằng hữu khắp nơi. Đào cô nương là khách quý tới cửa, vốn là ta chậm trễ.”

“Không phải. Nơi này vừa an tĩnh, lại thanh nhã, là địa phương tốt.”

Người này nhìn ta không có biểu hiện thất thố gì, khiến ta thở phào nhẹ nhõm, lại có chút nghi hoặc.Vì sao hắn không nghi hoặc? Những người bên dưới có kẻ ào ào thất thố, có thể thấy được quan hệ của ta và Phượng Nghi, hoặc là cái trâm trên đầu ta này, nhất định có điểm cổ quái. Nhưng hắn lại mặt không đổi sắc, dường như hoàn toàn không phát hiện ra gì khác thường.

Tiết mục không ít. Hơn nữa người phía dưới có rượu trợ hứng, có nhiều người cũng bắt đầu bàn luận viển vông, không biết đều đang nói những cái gì. Bất quá bởi vì sân rất lớn, hơn nữa bọn họ cũng không phải đặc biệt phóng túng, vì thế không cảm thấy ầm ĩ huyên náo.

Ta nhỏ giọng hỏi Phượng Nghi: “Tụ hội này, chính là mọi người xem ca múa trò chuyện?”

“Sao có thể. Tiên hội tổng cộng có bảy ngày bảy đêm, bây giờ chẳng qua là bắt đầu, về sau, khách nhân sôi nổi thi triển bản lĩnh, giảng tu đạo, còn có…”

Sau một đoạn ca múa nghỉ ngơi, có hai người đi đến giữa sân. Một người trong đó không biết từ nơi nào lấy ra một cái trống lớn, người kia thì cầm một đôi chũm chọe vàng.

“Nhìn ca múa của Mai tiên nhân, huynh đệ chúng ta cũng tới tung gạch nhử ngọc, mọi người chớ cười chê, xem như một chuyện vui là được.”

Bọn họ thoạt nhìn không hay nói, nói câu này liền mỗi người an vị.

Người bên trái giương cao dùi trống, gõ xuống một tiếng tùng.

Một tiếng này giống như gõ vào lòng người, ta cảm thấy ngực khẽ chấn động theo tiếng trống. Cũng không cảm thấy khó chịu, ngược lại cảm thấy khí huyết khoan khoái.

Tiếng thứ hai lại vang lên.

Tiếng trống từ thấp đến cao, từ chậm đến nhanh, người nọ gõ vô cùng hăng hái, xoay quanh cái trống lớn ấy, hai cánh tay múa thành ảo ảnh tựa như bánh xe, tiếng trống vang thành một mảnh, căn bản nghe không ra khoảng cách giữa tiếng trước và tiếng sau.

Ơ… Đây… Người nọ là người ưa thích rock and roll? Thích chơi nhạc cụ gõ?

Hắn gõ một tiếng to, hai cánh tay rung lên, quần áo trên người bị kình khí kích động, vang tiếng rẹt rẹt tản ra thành một mảnh. Hai tay nắm chặt dùi trống dùng sức đánh xuống, một tiếng ầm vang dội. Chén dĩa bát đũa trên tiệc đều bị chấn động nảy lên hai cái.

Sau đó tiếng chụm chọe vàng vang lên, réo rắt giòn giã.

Tử Hằng ở một bên mỉm cười gật gật đầu: “Hai huynh đệ Hùng thị này, bao nhiêu năm rồi vẫn tính tình lỗ mãng như thế!”

Ta thấy bọn họ là một đôi gấu đen tinh, chẳng trách khí lực lớn như thế. Ngực người gõ trống kia lông lá đen xồm xàm, thật đúng là… khí phách hào hùng!

Ta cầm lòng không đậu quay đầu liếc mắt nhìn Phượng Nghi một cái, đương nhiên, ngực Phượng Nghi là có y phục cản trở ta nhìn không thấy gì.

Ừm, Phượng Nghi khẳng định không có lông ngực đi…

Hợ, nếu như hắn khuôn mặt trắng ngọc tinh xảo như thế, làn da mịn màng như vậy… Ngực mà cũng lông màu đen mọc thành bụi…

Ta giật mình nổi da gà! Mẹ ơi, suy nghĩ này thật đáng sợ!

Ta nâng chén rượu lên uống một hớp lớn, nhanh chóng dứt bỏ tưởng tượng kinh khủng vừa rồi kia đi.

Mặt nước trong ao bốn phía đều bị chấn bập bềnh, có con cá không yên nhảy lên khỏi mặt nước, cành cây hoa lá hai bên sột soạt lay động, đôi huynh đệ gấu tinh này… Hợ, cũng quá kích tình dâng trào rồi!

Ta xem rất chăm chú rất vui vẻ, nếu như… không có ánh mắt vô cùng ác độc kia lại đổ vào.

Ta quay đầu nhìn, Hứa Minh Loan đang dùng một loại ánh mắt thù địch, khinh miệt, không có ý tốt nhìn ta.

A? Cái loại cảm giác đắc ý ở khóe miệng nàng ấy là có ý gì? Chẳng lẽ nàng có cái gì…

Theo một tiếng chụm chọe vang long trời lở đất, màn diễn xuất ngẫu hứng của đôi huynh đệ gấu đen ấy kết thúc mỹ mãn! Vô cùng cao hứng thở hổn hển, nghe Mai Tiêu khen bọn họ hai câu, cười ngây ngô ha ha lui về chỗ ngồi.

Sau đó Hứa Minh Loan bỗng nhiên đứng lên.

Chú thích

(1) câu thơ trong bài “Hoa mai” của Vương An Thạch, bản dịch thơ của Nguyễn Hà

Chương 107: Vội dệt dệt dệt dệt dệt vải

Ta giống như con mèo bị giẫm phải đuôi, lập tức toàn bộ tinh thần đề phòng.

Ác ý của nữ nhân này quá rõ ràng, chính là hướng về phía ta mà tới.

Nàng đi đến giữa sân, cách chỗ ngồi của chúng ta không xa, kéo vạt áo hướng về phía bên này thi lễ, lễ này dám chắc không phải là hướng về phía ta, bất quá Phượng Nghi cách ta gần như vậy, nàng hành lễ với hắn cũng chẳng khác nào hành lễ với ta, ta yên tâm thoải mái ngồi.

Hứa Minh Loan mở miệng nói chuyện, thanh âm cực kỳ nũng nịu êm tai: “Tiểu nữ tử cũng có một điệu múa, nguyện cùng thưởng thức với chư quân đang ngồi.”

Nàng là muốn thị uy sao?

Con ngươi Hứa Minh Loan xoay động, nói: “Còn phải mời Mai cư sĩ thay ta gảy đàn đệm nhạc.”

Mai Tiêu cười, vẫy tay lệnh thị nữ ôm đàn tiến lên: “Ngươi gảy đàn cho Hứa cô nương.”

Biểu tình của Hứa Minh Loan tựa hồ hơi mất mát, nhưng nàng cũng không nói thêm gì. Nếu múa đương nhiên một người gảy đàn đệm nhạc vẫn còn chưa đủ, ngoài ra có mấy người ở đây cũng cầm nhạc khí chờ

Cô nương ôm đàn hỏi: “Không biết Hứa tiên tử muốn múa gì, khúc gì?”

Hứa Minh Loan nói: “Dùng Trăm hoa như gấm đi.”

Chẳng lẽ nàng chỉ là muốn đi ra múa sao? Tựa hồ… không có đơn giản như vậy chứ.

Tiếng nhạc cùng cất lên, tay áo màu của Hứa Minh Loan tung bay. Giữa sân chỉ có một mình nàng, nhưng trong nháy mắt lại thay phiên trăm màu, rực rỡ đầy mắt.

Rất đẹp mắt, thế nhưng ta không có cách nào toàn tâm toàn ý thưởng thức.

Váy nàng đỏ thẫm, giống hoa lựu tháng năm, đỏ làm người ta… cảm thấy mắt cũng bị màu sắc nóng rực ấy khiến cho đau nhói.

Không biết vì sao ta chỉ nghĩ đến một câu nói. Khi đỏ ửng cũng là lúc thành tro.

Mọi việc. Không thể quá mức.

Quá mức… Đỏ sẽ thành tím. Tím sẽ thành đen.

Một khúc này múa rất rực rỡ, đến cuối cùng âm nhạc đột nhiên dày đặc, Hứa Minh Loan xoay thành một bóng đỏ, tay áo rộng và làn váy tản ra, thoạt nhìn giống một đóa hoa rơi… Cũng giống màu ráng cuối cùng của mặt trời chiều trời tây.

Rất đẹp mắt, khách quan đánh giá, phải nói vô cùng đẹp mắt.

Sau khi nàng múa xong, đứng cao vút, mỉm cười nhìn quanh bốn phía.

Khí chất cũng không tồi, hoàn toàn tìm không thấy độc ác cay nghiệt khi nàng ta khiển trách ức hiếp vị Bạch Thúy Tranh cô nương phía sau núi giả ấy.

Nàng bỗng nhiên quay sang phía bên ta, trong lòng ta thầm nói một tiếng, đến rồi.
“Đào cô nương khí vũ phi phàm, lại là lần đầu tới tham gia tiên hội. Ngu tỷ vừa rồi cũng đã tung gạch nhử ngọc, Đào cô nương cũng không bày ra thân thủ sao?”

Há?

Nàng là có tính toán khác, hay là chỉ muốn ta bày ra cái xấu?

Ánh mắt của Tử Hằng bên cạnh liếc qua đây.

Ý tứ của hắn ta rất rõ, biết nhau mấy trăm năm, hắn không cần nói ta cũng biết.

Nếu như phiền phức hắn sẽ đẩy đi cho ta.

Bất quá ngồi bên cạnh cách ta còn gần hơn Tử Hằng, hắn trước tiên quay đầu hỏi ta: “Ngươi có muốn vui đùa một chút hay không?”

Sắc mặt Hứa Minh Loan cô nương lập tức lại khó coi hơn.

Mặc dù một mình mình cũng đã quen rồi, thế nhưng bên người có vị sứ giả hộ hoa… Hợ, không thể không nói, cảm giác này thật đúng là rất tốt.

Không không. Cũng không thể nghiện. Ỷ lại người khác thành quen, vậy không phải giống như thuốc phiện sao? Một khi đã quen, lòng tự lập tự mình cố gắng của bản thân sẽ mất đi, vỏ ngoài cũng bất giác tuột mất, gặp phải chuyện gì trước hết nghĩ dựa vào người khác tới giúp mình.

Không được, ta không phải người như vậy, cũng kiên quyết không muốn làm người như vậy.

Ta chậm rãi đứng lên: “Nhận được lời mời thịnh tình của Mai cư sĩ, ta mới có thể đến nhìn thắng cảnh Mai sơn xinh đẹp như vậy, nếu như chủ nhân gia không chê, để cho ta bêu xấu cũng không sao.”

Ta cũng không phải là chịu kích thích bởi nàng, lễ tiết này vẫn phải nói rõ trước.Mai Tiêu gật đầu mỉm cười: “Vô cùng vinh hạnh. Đào cô nương nhất định có tài nghệ bất phàm, chúng ta mỏi mắt mong chờ.”

Đánh đàn thổi tiêu ta không biết, múa hay hát, ta cũng không sở trường.

Ta nghĩ nghĩ, nói: “Bêu xấu, ta không có tài nghệ gì đặc biệt, bất quá cho mọi người xem một chút trò của ta.” Lại quay đầu nói với Hứa Minh Loan: “Thỉnh Hứa cô nương về chỗ.”

Hứa Minh Loan khe khẽ hừ lạnh một tiếng, chỗ ngồi của nàng không phải chỗ ngồi quý khách ở chính giữa, bất quá nhìn ra được nàng rất muốn ở lại chỗ này không hề muốn quay về.

Ta búng ngón tay một cái. Vài sợi tơ nhện trong suốt tinh tế trôi trên không trung, Hứa Minh Loan lộ ra một chút khinh thường và chán ghét, nhưng thật ra lui rất nhanh, có lẽ là sợ tơ nhện dính vào trên người nàng.

Mấy sợi tơ này lập tức dính lên cây cột ở hành lang, một đầu khắc lên hoa đá bên đài đá.

Sau khi cố định mấy sợi tơ này, ta mười ngón liên tục bắn, vô số sợi tơ mảnh trong suốt bay ra ngoài, nối giữa tượng đá và cột ở hành lang.

Tiếp đó càng nhiều tơ mảnh bất đồng, đan xen vào nhau. Nếu như có thêm một con thoi, có lẽ những người phía dưới đang xem đến quáng mắt càng hiểu hơn.

Đúng vậy. Ta đang biểu diễn sở trường tuyệt kỹ của ta — Dệt vải!

Tơ dọc dùng để cố định trước tiên là tơ nhện của chính ta. Bất quá màu sắc bất đồng bắn ra lúc sau chính là sợi tơ khác ta lần lượt thu thập được. Tỷ như tơ tằm hoang, sợi vỏ cây gấm, sợi cỏ xơ, một ít gân thú mảnh, còn sợi xe từ lông chim.

Ta tin rằng người xung quanh cảm thấy kinh ngạc dám chắc không ít.

Người khác đi ra, vừa ra tay đều là biểu diễn làm người ta chú ý. Ta đây… vừa không đẹp cũng không thú vị, rất nặng nề.

Bất quá việc này bởi vì ta thường làm, cho nên làm thoăn thoắt, thời gian chén trà đã dệt xong nửa cuộn.

Ta vẫn chỉ dùng một tay điều khiển, sau đó khi nhìn thấy dệt được phân nửa, tay kia cũng nâng lên. Rất nhiều tơ dính trắng mảnh rơi xuống ao nước, khi lại bắn về, trên sợi dính đầy giọt nước tinh mịn, óng ánh rực rỡ giống một chuỗi hạt châu thủy tinh tinh xảo. Những tơ nhện dính bọt nước này lại dệt vào trong, giọt nước cũng bị khâu lên vải vóc.

Sau đó còn có thứ khác bị dính lên, cánh hoa non mềm tỏa hương, lá trúc nhỏ tinh tế, chúng đều bị dệt trên vải.

Toàn bộ đỉnh núi Mai sơn đều rất yên lặng, cho dù những người đó có thấy đẹp hay không, đều cực chuyên chú nhìn ta dệt vải.

Dùng thời gian hiện đại mà tính, khoảng hai mươi phút, ta đã dệt xong một bức vải, vải vóc nửa trong suốt sáng lên màu bạc, lóe ra ánh sáng, mặt trên còn có đóa hoa quấn cành, lá trúc phiêu dật, giọt sương trong suốt.

Ta rung tay, cả bức vải treo lên, nhìn qua dường như là một bức tranh cuốn nhàn nhạt màu nước. Mây phá rách trời, trời xanh sau mưa, một đám sương trắng bao phủ rừng trúc, trong rừng có hoa cỏ, vừa mới tạnh mưa, trong không khí tràn ngập một loại sương mù hơi mỏng làm cho người ta phiền muộn, trên đóa hoa lá trúc có giọt sương đang rung động, muốn rơi lại chưa rơi, làm cho người ta còn muốn chạy vào trong bức tranh… đi tìm kiếm một thế giới mộng ảo không biết, tốt đẹp, tràn ngập thần bí.

Mai Tiêu lên tiếng trước, hắn vỗ tay tán thưởng: “Thật sự là thần hồ kỳ kỹ, Đào cô nương thật bản lĩnh. Ta nghĩ, cho dù là Chức Nữ trên trời, cũng không hơn được thế!”

“Mai cư sĩ quá khen, bất quá là luyện đùa khi giải trí ngày thường.” Khi ta đang muốn nói bức vải này xem như là phần lễ mọn, tiện thể tặng cho hắn, Phượng Nghi bỗng nhiên nói: “Ừ, vậy trước tiên treo tại tiền đình, để cho người khác cũng xem được rõ ràng, chờ tiên hội qua ngươi lại thu về đi.”

Chương 108: Dắt đến Bắc Kinh vẫn là trâu

Bức tranh vải tơ kia treo lên, Hứa Minh Loan thoạt nhìn hơi khinh thường thêm không phục, bất quá nàng không nói thêm gì. Lại nghe một thủ khúc, bỗng nhiên một người tới gần bức vải tơ ấy thất thanh nói: “Cảnh trong bức vải này có thể động a!”

Hắn đưa tay ra sờ, người bên cạnh cũng kinh hô một tiếng theo.

Rừng trúc trên vải hạ mưa, hắn vươn tay, cư nhiên bị giội một tay nước.

Phượng Nghi quay đầu lại, thấp giọng nói: “Ngươi đã luyện hóa xong thủy linh châu?”

“Không có…” Ta có chút bối rối, ta cũng không thể tưởng được lực lượng của mình bây giờ biến thành dạng gì. Bởi vì từ lần trước sau khi bế quan, ta còn chưa có chân chính khảo nghiệm mình đã làm được đến bước nào.

Sau khi người nọ lên tiếng càng nhiều người chen qua nhìn bức vải kia, một người khác đưa tay chạm vào hoa văn đóa hoa phía trên: “A! Cánh hoa này mềm, thơm quá, nha! Khép lại rồi!”

“Đây là lực của thổ linh châu…” Thanh âm của Phượng Nghi khẽ chỉ một mình ta có thể nghe được.

“Thật khó lường…”

“Đây thật là thần công tạo hóa nha…”

Ánh mắt những người đó lại nhìn ta, có tán thưởng, có là lộ ra một loại vẻ mặt đương nhiên “Thì ra là thế” “Hèn chi”, ngay lập tức bất đồng với loại ánh mắt đánh giá, phỏng đoán, hoài nghi ban nãy ấy.

Thật sự là rất hiện thực, tất cả dựa vào thực lực mà nói. Có thực lực bọn họ liền thừa nhận ngươi, không thực lực…

Vẻ mặt của Hứa Minh Loan thực phức tạp, ta liếc nàng một cái, thấp giọng hỏi Phượng Nghi: “Vị Hứa cô nương kia là tộc nhân của các ngươi? Ta thấy nàng đối với ngươi có thể có…”

Phượng Nghi liếc mắt nhìn ta, ánh mắt ấy làm cho ta lập tức ngoan ngoãn câm miệng.

Ta vội vàng nhắc nhở chính mình. Không thể đắc ý quên hình, không thể hếch mũi lên mặt. Hắn ngữ khí ôn hòa là biểu hiện giả, không phải thay đổi tính cách, ngàn vạn lần không thể tùy tiện với hắn.

Hỗn loạn nhốn nháo một phen, đám thị nữ đưa lên một mâm điểm tâm trắng như tuyết.

“Đây là ngọc túy hoa dương, các vị mời bình luận một chút.” Mai Tiêu khách khí mỉm cười, bất quá toàn trường đều cảm thấy như đón gió xuân trong nụ cười này của hắn.

Còn có thứ tốt ăn. Tiên hội này đến không uổng.

Ôi, Phượng Nghi và người ta là hai thái cực.

Ta nhìn nhìn khay trước mặt ta. Khay màu trắng như tuyết, thìa cũng vậy, điểm tâm bên trong là..

A, ta nếm ra được!

Là tào phớ.

Trong chua ngọt có một luồng hương rượu, tào phớ mềm trơn vào miệng liền tan, thật sự là mỹ vị.

Tiên hội này thoạt nhìn khá dài, sẽ mở bảy ngày… Đương nhiên, trong bảy ngày ấy Mai Tiêu thân là chủ nhân cũng không phải lúc nào cũng đều ở trong này, sẽ có người có lẽ cảm thấy tính tình hợp nhau, có tiếng nói chung, thì hai người chạy đến bên hồ phía dưới, trong đình, hoặc là phía trên núi đá tán gẫu. Cũng có người vẫn đang cầm vò rượu không buông, cứ ở lại chỗ này, buổi tối nghỉ ngơi ngay trong các phía sau đài đá.

Thoáng cái buổi trưa qua rất nhanh, có nhiều người vẫn còn đoan trang ngồi, cũng có người đã phóng túng, nằm bò trên ghế đá, phía dưới y phục nhô ra một cái đuôi lông xù…

Mồ hôi…

Phượng Nghi hỏi ta: “Có muốn đến sau núi đi dạo không?”

“Không muốn… Ta cảm thấy ở đây thú vị hơn.”

Muốn cùng hắn hai người đến sau núi? Vậy ta tình nguyện ngồi trong này. Cho dù đã bắt đầu cảm thấy mông đau, ta đây cũng vẫn cảm thấy ngồi trong này an toàn hơn.

Khóe miệng Phượng Nghi có nụ cười ý vị không rõ: “Được, ngươi đã thích. Vậy cứ ở đây cũng được.”

Ở đây?

Ta bỗng nhiên phát hiện, đại đa số ánh mắt trong sân vẫn dừng lại trên đầu, trên mặt, trên người ta…

Ta cảm thấy da mặt của mình cũng sắp bị nhìn đến nhăn nheo, tự mình đứng lên: “Vậy chúng ta đến hậu sơn xem thử.”

Phượng Nghi chào hỏi với Mai Tiêu, chúng ta rời khỏi chỗ ngồi.

Ta quay đầu nhìn Tử Hằng, hắn mỉm cười gật đầu với ta, tựa hồ là đang khen ngợi.

Ta cúi đầu, yên lặng đi theo phía sau Phượng Nghi về phía trước.

Phong cảnh phía sau núi càng đẹp hơn, lá cây xanh dường như có thể chảy xuống nước, hoa tươi tốt đến xếp chồng cành nặng nề không thể đỡ được.

“Nơi này thật xinh đẹp.” Ta nói từ đáy lòng.

Phượng Nghi mỉm cười, lại nói: “Cái trâm kia của ngươi…”“A,” ta vội vàng rút cái trâm trên đầu xuống.

Bây giờ ta mới có thể tỉ mỉ quan sát nó.

Một cây trâm thực sự rất cổ, không tô điểm, thoạt nhìn không biết đã có bao nhiêu năm tháng.

“Chiếc trâm này đã rất nhiều năm không xuất hiện trước mặt người. Trước đây rất lâu, mẫu thân của ta từng mang nó. Còn lâu hơn nữa, một vị nữ tộc trưởng trong tộc ta cũng từng mang nó. Không biết là từ năm nào tháng nào truyền xuống, rất có chút năm tháng.”

“A…”

Chẳng trách, những người đó đều nhìn ta mãi.

Chiếc trâm này như đang nói rõ ràng cho những người đó, quan hệ của ta và Phượng Nghi không đơn giản!

Ta đứng đó ngây người, nói không ra lời.

Lần này thực sự là nhảy vào Hoàng Hà cũng rửa không sạch.

“Thật ra ngươi có lẽ là cho tới bây giờ chưa từng nghĩ đến ở bên ta… Nghiêm túc suy nghĩ một chút, ở bên ta, cũng chưa chắc là một chuyện xấu.”

Hắn có thể nói chuyện thông suốt như thế, ta thật sự là bất ngờ.

“Ta chán ghét cái loại ánh mắt ấy, tính kế có được ta, hoặc là đạt được thứ gì khác từ ta… Loại ánh mắt đó ta nhìn tử nhỏ đến lớn, ta nghĩ, một người cả đời không phải là không thể cứ qua như vậy, nếu như thế nào cũng phải có người bầu bạn, ánh mắt người ấy nhất định không phải là cái loại ánh mắt tham lam đó. Thế nhưng ta tìm đã lâu, đến bây giờ mới gặp được một mà thôi.”

“Hả?” Không phải là nói ta chứ?

Ôi, loại đối thoại ngôn tình kích thích này không thích hợp với hắn, càng không thích hợp với ta!

Ta không biết ánh mắt của ta có gì mê hoặc, có lẽ là ta không cầu tiến tới, cuộc sống trống rỗng, cũng không có dã tâm tham vọng với hắn?

Thế nhưng người có cách suy nghĩ giống như ta khẳng định không chỉ một người, hắn… Ợ, sao lại chỉ nhớ mỗi ta?

“Chúng ta cùng nhau, thiên hạ rộng lớn, không chỗ không thể đi. Ta nghe nói đất cực tây khốc nhiệt có một loại chu sa, đỏ thắm như máu. Còn có, Giang Nam có một địa phương, một năm sẽ hạ mưa hai trăm ngày, ta muốn xem thử bộ dáng người khi mặc y phục đỏ thẫm…”

Ta cảm thấy ta bị một tiền cảnh mộng ảo mỹ lệ mê hoặc, rất muốn tiến lên phía trước một bước…

May mắn lý trí vẫn còn, một bước này ta chưa bước ra.

“Chúng ta không xứng đôi, ngươi cũng biết, người ta thích là người khác. Ngươi là thiên địch của ta, chim thì sẽ ăn côn trùng.”

“Ta sẽ không ăn ngươi.”

Loại thời điểm này… Lời nói của hắn còn trịnh trọng như thế, ta nghe mà cảm thấy xót xa lại muốn bật cười.“Những người và sự đó đã là quá khứ.” Hắn nhẹ nhàng cầm tay ta, ta có thể cảm giác được lòng bàn tay hắn rất nóng… vừa vặn giữa ấm áp và nóng bỏng, không quá mức, vừa đủ.

Nhiệt độ cơ thể của ta quanh năm đều là ấm lạnh không nóng.

Vì thế khi ấy quen biết Lý Kha… cho tới bây giờ, ta đều hoài niệm độ ấm trong ngực hắn.

Ta đã là nhện, cho dù có hình người, cũng không có độ ấm của người.

Ta hoài niệm mọi quá khứ, ta không cách nào quên đi Lý Kha.

“Ta cũng chưa từng quên quá khứ của mình, thế nhưng ta vẫn phải đi về phía trước. Ngươi không cần quên bọn họ. Dù cho ngươi đi về phía trước không dừng lại, cũng không phải là phản bội quá khứ, phản bội chính mình.”

Đúng vậy, ta vĩnh viễn đều không có khả năng quên.

Nước mắt ta tràn mi, chuyển đầu qua.

Trong ngực không biết chứa đầy thứ gì, chua xót không chịu nổi, cùng nhau hóa thành luồng nhiệt từ hốc mắt lao ra.

Ta chưa từng nghĩ Phượng Nghi cũng có thể ôn hòa khuyên giải người khác, hắn thậm chí không hề nói một câu bảo ta đừng khóc, hắn đưa mảnh khăn tay cho ta, ta che mặt bên cạnh ta ngồi xổm người xuống. Hắn vẫn đứng bên cạnh ta.

Mặc dù im hơi lặng tiếng, thế nhưng rất đáng tin cậy.

Trận khóc này thống khoái đầm đìa, nước mắt tựa hồ trôi đi rất nhiều thứ. Ta dùng khăn tay của hắn lau sạch mặt. Đứng dậy. Phượng Nghi đứng ở nơi đó, trầm tĩnh mà nhìn ta.

“Này. Thành thật mà nói, lời nói vừa rồi, không phải lời thật lòng của ngươi chứ?”

Không biết vì sao, bây giờ nhìn hắn không có đáng sợ như trước kia, thêm một chút hòa ái.

Chỉ có một chút.

Hắn không nói lời nào, ta nghĩ hắn không định nói, đi dọc theo đường núi uốn lượn, thanh âm hắn có chút rầu rĩ nói: “Tử Hằng từng khuyên ta.”

“Hở?” Ta quay đầu quá nhanh, cơ cổ xoay đến đau.

“Hắn nói ngươi ăn mềm không ăn cứng.”

Ta có lẽ sửng sốt, ừm. Khoảng mười giây đồng hồ!

Ngao Tử Hằng ngươi…

Tên đầu đất này!

Ta còn tưởng rằng hắn là người đáng tin nhất trên đời này chứ, kết quả chỉ chớp mắt hắn liền… bán sạch ta.

Được rồi, giao tình của ta và hắn kém xa với giao tình của hắn với Phượng Nghi càng lâu càng sâu, vì thế Tử Hằng nói cho Phượng Nghi những lời này, tựa hồ cũng không có gì đáng trách. Với lại một câu ấy, cũng không xem như bán đứng…

Bất quá ta vẫn cảm thấy trong lòng là lạ.

Tử Hằng cứ như vậy hi vọng, ta và Phượng Nghi có kết quả sao?

“Không cần lập tức đáp ứng, chúng ta có thể từ từ mà tới.” Phượng Nghi xem ra cũng không nói ôn hòa như lần đầu, có lẽ người thông minh làm cái gì cũng suy một ra ba, mặc dù hắn trước kia luôn mặt lạnh đối diện người khác, thế nhưng bảo hắn bày ra nụ cười hắn có thể làm được, hơn nữa không đông cứng khô khan chút nào.

“Ta cũng không biết ngươi ngoại trừ cười lạnh cười nhạo còn có thể cười như vậy a…” Ta đột nhiên toát ra một câu ngốc không ai bằng. Nói chính là suy nghĩ trong lòng ta!

Vậy cũng hỏng bét! Trong lòng nghĩ cái gì thường thường không thể nói thẳng, tỷ như một nữ tử nếu như hỏi ngươi nàng có gầy hay không, ngươi nhất định phải nói, nhìn qua đã gầy, cứng cáp, hình như đã gầy hơn chút. Tuyệt không thể nói, ngươi không có gầy đâu, là y phục của ngươi biến thành gầy.

Phượng Nghi cư nhiên không sinh khí, hắn nói: “Trước kia không có người đáng để ta nói chuyện.”

Nha — Nghe xem, vẫn kiêu ngạo như thế, cái đuôi sắp vểnh lên trời rồi, một gậy tre đâm ngã tất cả những người hắn từng gặp hơn mấy trăm ngàn năm đến nay.

“Được rồi, không nói những cái này, ngươi từ từ suy nghĩ, trâm cứ để ở chỗ ngươi đi, ngươi ngày nào đó nguyện ý mang lên, ta đây sẽ thực vui mừng.” Hắn chỉ vào phía trước nói: “Nơi đó có một mê cung, trận pháp mặc dù đơn giản, đi vào lại nhất thời cũng ra không được. Trời sắp tối, ngươi có muốn đi qua không?”

Ta hơi do dự, Phượng Nghi lại lộ ra cái nụ cười làm cho người ta cảm giác mình bị coi thường hay thấy, bất quá chỉ có thoáng qua, hắn có lẽ đã nhận ra, sau đó nụ cười đó liền thu lại, ngữ khí ôn hòa nói: “Bên trong rắc rối phức tạp, dễ vào khó ra, cũng rất thú vị.”

Ôi, trâu dắt đến Bắc Kinh vẫn là trâu, chim phượng hoàng có buông tư thái thế nào, hắn vẫn là con chim phượng hoàng.

Ta nắm cái trâm trong tay áo ấy, một lòng nghĩ làm thế nào không dấu vết, an toàn trả lại cái này cho hắn.

Chương 109: Khi chúng ta bị lạc phương hướng

Từ trong khe núi ngẩng đầu, có thể nhìn thấy rõ ràng ánh sáng nơi đỉnh núi.

Giống như nơi đó trang trí một viên dạ minh châu rực rỡ.

“Này, ngươi không biết làm thế nào đi ra ngoài sao?” Ta nhỏ giọng oán giận.

Chúng ta bị vây trong cái mê cung này đã hơn nửa canh giờ, Phượng Nghi khi vừa bắt đầu tiến vào đã nói quy tắc trò chơi mê cung — Không cho dùng pháp lực, phải dựa vào phán đoán phương hướng của chính mình đi ra ngoài.

Thế nhưng ta vốn tưởng rằng Phượng Nghi là con chim biết đường, đi một cái mê cung nho nhỏ còn không phải là một bữa ăn sáng?

Thế nhưng chúng ta bây giờ càng vòng tựa hồ cách rời càng xa, ngay cả đường cũng sắp nhìn không thấy, nơi nơi đều là cây dại cỏ dại, mọc thịnh vượng càn rỡ, ta nghiêm trọng hoài nghi chúng ta là lạc đường.

“Quên đi,” Ta muốn nói chúng ta đừng gắng gượng nữa, vẫn là thoát ra trở về đi thôi: “Ta…”

“Không được! Ta không tin ta hôm nay lại ra không được!”

Ôi! Hắn còn so đo hăng hái với cá mê cung này.

“Ngươi trước kia chưa từng đi qua?”

“Mai Tiêu khẳng định đã sửa lại bố trận, hoàn toàn không giống với trước kia. Ngày trước chỉ là Ngũ Hành trận bao Thái Bình trận, biến hóa bên trong lại là Ninh Vi trận. Bây giờ hoàn toàn khác. Nhất định là hắn mấy năm nay lại suy nghĩ ra trận pháp mới.”

À. Cái này khó trách. Hèn chi ta cũng nhìn không ra manh mối gì.

Nếu chỉ là hai cái trận pháp bao nhau đơn giản, vậy một chút cũng không khó. Lại làm chút cây che các loại cũng đơn giản. Thế nhưng biến hóa trung gian lại bất đồng, cái này có chút mất công. Phải biết rằng loại trận pháp này bao nhau, hiệu quả sinh ra cũng không phải một cộng một bằng hai, mà là thành luỹ thừa gấp bội.

Giống như nói. Một cái trận là năm kiểu biến hóa, một cái trận khác là tám loại biến hóa. Như vậy hai loại trận pháp bao nhau, không phải mười ba loại biến hóa, mà là vượt quá bốn mươi loại biến hóa. Tổ hợp dãy số đã làm người nhức đầu, càng thêm chán ghét chính là hai loại biến hóa mới sinh ra còn có thể lại chuyển hóa. Bàn Ti động của ta đã từng muốn làm một cái phòng ngự phức tạp một chút. Bất quá bằng dung lượng não và căn bản tri thức trận pháp đáng thương về điểm này của ta, có thể lăn qua lăn lại làm một cái Thổ Thạch trận hoàn chỉnh cũng không tồi.

Được rồi, Phượng Nghi thích làm khổ thì để hắn tự làm khổ.

Ta im lặng không nói đi theo phía sau hắn.

Lại rẽ hai ngả, lại tìm được đường. Thế nhưng ta biết rõ, tìm thấy đường không có nghĩa là con đường này chính là lối thoát, rất có thể vẫn là đường rẽ.

“Ngồi xuống nghỉ một lát đi.” Không dùng pháp lực thuần hao tổn thể lực, nhện vô luận như thế nào cũng hao không quá chim phượng hoàng. Ta ngồi xuống trên một tảng đá bình thường bên đường. Phượng Nghi quay đầu lại nhìn ta, ta thực vô tội nhìn hắn.

Không thể bởi vì hắn dỗi, ta cũng gãy chân theo chứ.

Hắn lại không nói gì, chỉ tỉ mỉ nhìn hai mắt của ta, đột nhiên toát ra một câu: “Thật ra ngươi trông… cũng xem như tướng mạo đoan chính, mắt rất tròn.”

Ta…

Ta thật muốn một đầu đâm vào cây ngất xỉu.

Hắn chững chạc đàng hoàng như thế, dường như đang khen người, nhưng ta nghe lại chẳng thấy thú vị tẹo nào.

Người này khẳng định rất ít khen người!

Ta từ trong ngực lấy ra cái hồ lô hắn tặng ta ấy, sau đó lại từ trong hồ lô lấy ra ấm trà, chén trà, nước trà trong ấm trà vẫn còn ấm, không để ý hương vị thế nào, dù sao có thể giải khát. Ta đưa một chén cho hắn. Hắn nhận lấy, còn nhìn hồ lô của ta.

“Ừm, đấy cũng là ngươi tặng ta đấy, đáng tiếc không tìm được cái nắp.” Ta khoa tay múa chân nói với hắn: “Lần trước ta tìm một cái nút chai vải trúc muốn thử xem có thể nhét vào cái miệng này hay không, kết quả vừa nhét liền rơi vào trong bụng hồ lô.”

“Hồ lô này không phải đồ của nhân gian, ngươi dùng những thứ kia là vô dụng.”

“Hả?” Ta nhìn trái nhìn phải cái hồ lô loay hoay một lát: “Chẳng lẽ đây là bảo bối của tiên gia?” Trong Tây Du không phải nói Thái Thượng lão quân hay là Thái Bạch Kim Tinh, cũng từng trồng hồ lô sao? Đồng nhi của hắn còn hái hồ lô, chứa Tôn Ngộ Không bên trong.

Phượng Nghi chỉ cười: “Ngươi cũng đoán chuẩn.”

“A? Thật vậy?”

Ta tức khắc nghiêm nghị tôn kính cái hồ lô này.

Nói như thế nào nó cũng là đồ trên trời mà!

“Bất quá thoạt nhìn hẳn là một quả chưa trưởng thành đã bị hái rụng, lại không có nắp, không xem như bảo vật gì.” Phượng Nghi nói: “Ngươi vẫn mang theo?”

“Đúng vậy.” Ta vậy xong rồi mới cảm thấy… những lời này của hắn hỏi thật giống như có chút vấn đề, ta trả lời lại quá mức thẳng thắn. Trộm liếc mắt nhìn biểu tình của Phượng Nghi. Mặc dù hắn vẫn có khuôn mặt hơi ngạo khí, thế nhưng cảm giác của khóe mắt làm cho người ta cảm thấy tâm tình của hắn tựa hồ không tồi.

“Không nắp cũng dùng được.” Ta nói: “Dù sao chứa đều là một vài thứ linh tinh. Nước, đồ ăn, ta còn đựng cả cuộn chăn màn đấy.” Ta đánh bạo nói đùa với hắn: “Nếu như chúng ta được nửa đêm còn đi không ra, đệm chăn cuốn ta mang cũng có tác dụng rồi.”

Lời này của ta có phần cười nhạo hắn, nhưng Phượng Nghi cũng không giận, ngược lại còn nghiêm túc hỏi lại ta: “Ngươi mang theo mấy bộ đệm chăn?”

“Một bộ a.”

Phượng Nghi ha hả cười, đứng dậy: “Đi thôi.”

Cười cái gì…

Ta thu hồi ấm trà chén trà bỏ vào trong hồ lô, đứng dậy — A!

Con chim bảnh chọe này! Lời kia của hắn là có ý gì chứ!

Một bộ đệm chăn, một bộ đệm chăn, một bộ một bộ một bộ một bộ…

Khuôn mặt ta lập tức trở nên nóng bỏng, cũng không biết là thẹn hay giận, dù sao nóng lợi hại, ta cũng hoài nghi nóng thêm tí nữa cũng có thể nhìn thấy đỉnh đầu ta bốc khói!Ta lần này là thật sự không ra tiếng, nói ta hẹp hòi cũng được, thẹn quá thành giận cũng tốt, dù sao ta chính là không nói chuyện với hắn.

Kết quả đã tới nửa đêm — Chúng ta thật sự còn chưa có đi ra ngoài.

Hơn nữa cảnh trí bây giờ nhìn ra cũng đã bất đồng, một mảnh hoang dã rậm rạp, nhìn vào đâu cũng đều là một mảnh hắc ám, theo lý chúng ta vẫn còn đang ở chỗ trũng trong núi, nhìn phương hướng chỗ tiên hội tụ tập ở đỉnh núi ấy hẳn là vẫn còn thấy ánh sáng.

Thế nhưng bây giờ chúng ta cái gì cũng nhìn không thấy, bầu trời trên đỉnh đầu dường như bao phủ một tầng mây đen, ngay cả một đốm sao hay mặt trăng gì gì đó cũng tìm không ra.

Được, xem ra chúng ta thực sự phải đi đường đêm, bằng không, sẽ dùng đến chăn đệm cuốn của ta!

Ta đi hai chân đau nhức, Phượng Nghi bỗng nhiên ngừng lại: “Ngươi mệt không?”

“À, vẫn ổn…”

Ta vẫn không có lén dùng pháp lực, vì thế thực sự là mệt mỏi rã rời.

“Vậy trở về đi.”

“Hả? Ngươi không…” Hắn không dỗi? Vừa rồi còn nói không dùng pháp lực.

“Trở về nghỉ ngơi đi.”

Ta không nói cái gì nữa.

Hắn có phải… nhìn thấy ta mệt mỏi chịu không nổi, cho nên mới buông tha cho ý định tiếp tục tìm kiếm hay không?

“Được.”

Muốn thoát khỏi mê cung này phương pháp có rất nhiều, có thể nhún người bay ra ngoài, có thể dùng độn chú linh tinh. Phượng Nghi chỉ điểm ta: “Thổ linh châu của ngươi đâu? Vào loại thời điểm này là đặc biệt có tác dụng, không ngại thử một lần.”

“Hả? Thổ linh châu còn có công dụng này?”

“Không sai. Cho dù trận pháp này của hắn có biến hóa ra sao, chúng ta vẫn là chân đạp trên mặt đất, chỉ cần có đất đai, có địa khí địa mạch, thì thổ linh châu của ngươi có thể làm cho chúng ta trong thời gian ngắn thoát khỏi nơi này.”

“Oa, đây thật sự là bảo bối tốt. Tới thử xem.”

Phượng Nghi đưa tay qua, thoải mái cầm một tay ta.

Hợ…

Ta liếc hắn một cái, được rồi, nếu muốn dùng hạt châu của ta đi ra ngoài, vậy hắn phải nắm ta cũng hẳn là, nếu không ta ra ngoài bằng hạt châu bỏ rơi mình hắn, cũng không tốt lắm. Lại nói hạt châu vẫn là hắn tặng ta mà.

Bàn tay ta hơi khép, một hạt châu màu vàng đất chậm rãi theo lòng bàn tay di động ra đây. Phượng Nghi ra hiệu ta nên khống chế như thế nào.

Ba ngón tay ta hơi gập, làm thủ thế Phượng Nghi dạy ta.

Thổ linh châu yếu ớt sáng lên, ta quả nhiên cảm thấy cảm giác dưới chân bất đồng, ừm, hình dung như thế nào đây…
Giống như ngươi đứng ở trên xe hơi. Thật ra sàn xe đối với chân ngươi mà nói không nhúc nhích, thế nhưng đất dưới xe hơi lại đang nhanh chóng bị ném ra xa.

Cảm giác của ta bây giờ chính là như vậy. Một mảnh đất dưới chân chúng ta không hề động, thế nhưng khối đất phía dưới đích thực tất cả lại đang di động, cảnh vật xung quanh bóp méo rất nhanh biến hóa.

Tay kia của Phượng Nghi cũng duỗi qua đây, nhẹ nhàng khoác lên hông ta.

Ợ…

Động tác của tay hắn cũng rất nhẹ.

Ta bất động đứng đơ ra ở đó, trước mắt chính là ngực hắn.

Phượng Nghi cao hơn ta, đấy là đương nhiên. Vì thế ánh mắt của ta nhìn thẳng chính là ngực hắn.

Hắn hôm nay ăn mặc cũng không hoa lệ, trên người có một cỗ hương khí nhàn nhạt… thanh nhã.

Không thể nói rõ đó là hương khí gì, tóm lại, rất dễ chịu…

Tay khoác lên ngang hông kia chậm rãi siết chặt. Ta vốn nghĩ mình đã đủ cứng ngắc ra rồi, không ngờ còn có thể cứng ngắc hơn cả ban nãy.

Tay hắn đang di chuyển, ta vẫn không nhúc nhích.

Có điều…

Có điều…

Không biết làm sao, mặt của ta liền dán đến trước ngực của hắn.

Vải vóc mềm mại chạm đến mặt. Ta cảm thấy vải vóc kia rất lạnh.

Không không, không phải vải lạnh, là mặt ta…

Quá nóng!

Nóng đến sắp bốc cháy.

Hắn hắn hắn, người ta nói gì mà quân tử không làm chuyện mờ ám! Hắn lại thừa dịp trời tối giở trò!

Quả nhiên con chim này không phải là quân tử!

Lòng bàn chân hơi hơi chấn động, cái loại di động ấy đình chỉ.

Ta vẫn cứng ngắc bất động, mặt dán trước ngực hắn, có thể nghe được tim của hắn đang đập.

Từng cái từng cái, rất ổn định.

“Tam Bát.” Thanh âm hắn rất thấp.

“…” Ta cảm thấy đỉnh đầu ta khẳng định bốc khói rồi!

Cả người ta cũng sắp bốc cháy! Thứ chảy trong mạch ta khẳng định không phải máu mà là dầu hỏa!

Hắn hắn hắn, hắn còn muốn làm gì? Hắn không phải là… không phải là… còn muốn tiến thêm một bước đấy chứ?

Vậy ta, ta có phải nên kiên quyết đẩy hắn ra, hay là cho hắn một cái bạt tai giống như nữ chính tiểu thuyết để bày tỏ trinh liệt của mình hay không? Hay là…

Hắn thấp giọng nói: “Thiên chu võng.”

Phản ứng bản năng của ta chính là lập tức vê ngón tay, võng tơ nhện hộ thân im hơi lặng tiếng bắn ra ngoài, trước mắt xẹt qua một mảnh xám bạc, mạng nhện đã vòng xung quanh người, bảo vệ cả ta và hắn.

Phòng hộ căng ra, ta mới lấy lại tinh thần.

Ta vừa rồi còn tưởng rằng hắn muốn… Thế nhưng, hắn sao lại đột nhiên toát ra một câu như vậy?

Ta cảnh giác bản năng nhìn quanh bốn phía. Xung quanh một mảnh u ám, lấy nhãn lực của ta cũng chỉ có thể miễn cưỡng nhìn ra khoảng cách vài thước, nơi này tựa hồ vẫn là một mảnh hoang dã, không có tiếng người, không có…

Nơi này rất yên tĩnh, ngay cả tiếng gió tựa hồ cũng nghe không được.

Ta cũng đè thấp thanh âm hỏi hắn: “Làm sao vậy?”

“Nơi này không phải Mai sơn.”

Hở? Không xong, chẳng lẽ là ta lần đầu tiên sử dụng thổ linh châu không được, làm cho chúng ta lệch khỏi phương hướng vốn nên có?

Nghĩ như vậy ta có chút chột dạ, bất quá Phượng Nghi hạ một câu lại là: “Nơi này cũng không phải nhân gian.”

Hả?

Chương 110: Đầy mắt là quần ma loạn vũ

“Hả? Sao lại thế này?”

Phượng Nghi thấp giọng nói: “Ta đoán, là họa do Mai Tiêu lẫn lộn trận pháp mà ra, dùng thổ linh châu thoát thân rời khỏi mê cung, hẳn là đến cửa ra hoặc cửa vào cách mê cung gần nhất. Pháp lực của ngươi ổn định có dư, thổ linh châu lại càng không có khả năng xảy ra loại sai lầm này, vì thế đây là, Mai Tiêu sửa chữa trận pháp mê cung, trong lúc vô ý nối với một thế gian khác.”

“Hả?” Ta ngoại trừ hả hả hả thì phát không ra tiếng nào khác.

Đây…

Được rồi, ta biết ta từ người biến thành nhện bản thân chính là một chuyện xuyên việt thêm tu chân, huyền huyễn khủng khiếp, lần này bên trong huyền huyễn lại xuất hiện xuyên việt…

Được rồi, ta vẫn là không có trấn định của Phượng Nghi.

Có cái gì đụng vào trên võng hộ thân của ta, không cần ta động thủ, một sợi tơ dính bắn ra lại lui về, trên đầu tơ dính một con côn trùng cánh đang không ngừng vỗ.

Nhờ huỳnh quang trên thiên chu võng của ta, ta có thể nhìn thấy con sâu này là màu lục nhạt, có một mùi hôi thối nhàn nhạt.

Loại sâu này…

“Đây là thảo bạt.” Phượng Nghi khoát tay, trên người con sâu kia nhanh chóng trào ra một ngọn lửa, sau đó ngay cả tro cũng không dư lại, liền hóa thành hư ảo.

“Thảo bạt?” Ta sửng sốt.

Đây không phải là phi trùng ta từng thấy trong sách, ma vực mới có sao? Loại côn trùng này tại ma vực chính là sinh trong cỏ lớn trong cỏ. Có lẽ phổ biến như phi trùng bình thường trong thế gian của chúng ta.

“Chúng ta đây là tới ma vực?”

Không phải chứ…

Trúng thưởng cũng không linh như thế!

Ma vực rõ ràng chính là một không gian bất đồng độc lập, phong bế, hoàn toàn cắt đứt với nhân gian mà. Có người muốn nhập ma muốn giết ma cùng cực cả đời cũng vào không được. Chúng ta đây sao… tùy tiện xoay một cái thì vào được chứ?

“Vậy, chúng ta mau rời khỏi nơi này đi?”

“Ma vực dễ ra như thế? Vậy thế gian sớm đã quần ma loạn vũ rồi.” Phượng Nghi nhẹ giọng nói: “Ngươi xem thử thổ linh châu của ngươi còn dùng được hay không?”

Hào quang của thổ linh châu vẫn còn, thế nhưng, lại không thể dẫn chúng ta di chuyển.

“Ma vực phong ấn vô số, có bọn họ tự mình phong, có cả tiên nhân thần tướng khi đó phong, đừng nói là trình độ như ta ngươi, cho dù là sâu muốn bay ra cũng khó.”

Ta ngửi mùi không khí nơi này cũng không đúng lắm. Một mùi mục nát, không mới mẻ, giống như…

Đúng, giống như cái loại mùi miệng cống thoát nước bốc ra của kiếp trước.

“Vậy làm sao bây giờ?” Ta thoáng cái bối rối.

“Xem ra trận này của Mai Tiêu…” Phượng Nghi chỉ nói nửa câu như vậy liền không nói nữa, nhìn nhìn ta, hơi nhíu mày: “Đây có cái gì đáng phải sợ? Ngươi ta cũng không phải người tu đạo. Lại nói, cho dù tới ma vực này, dù cho ma đạo đứng đầu nơi đây, chẳng lẽ hai chúng ta còn có thể không đối phó được?”

“Ợ… Cũng phải…”

Ta sốt ruột một cái là trong lòng rối loạn, không nghĩ tới Phượng Nghi chính là một tên tai to mặt lớn cấp quan trọng chút nào, mà chính ta cũng không phải là hạng người bình thường.

Nhưng ta vẫn phản bác hắn: “Ngươi thì biết ma vực người ta có cao thủ hay không? Khinh địch là khởi đầu của thất bại, không được sơ suất. Lại nói trên địa bàn người ta, trước khi chiến đã thua ba phần. Người ta quen khu vực, nếu như lại xuất hiện con quỷ gì này, hạ độc này…”

Phượng Nghi như cười như không liếc mắt ta một cái. Ta mới nhớ ra hắn là phượng hoàng mà, độc gì cũng không sợ.

Về phần chính ta, ta hạ độc mặc dù tại ma vực không biết thế nào, nhưng trong đội ngũ yêu tinh tu luyện chúng ta, cũng có thể xếp trong ba tên đầu. Đúng rồi, sau khi có linh châu ấy, phỏng chừng được xếp thứ nhất.

Như thế ta còn sợ người khác hạ độc ta… Ờ, chủ yếu là lá gan của ta lớn lên theo không kịp với sức tăng trưởng của công lực, nhất thời rụt rè.

Nghĩ như vậy ta cũng dần dần định thần, không cảm thấy sợ hãi nữa.

“Vậy chúng ta làm sao tìm được đường quay về? Hay là tìm hiểu ma vực một chút? Lại nói ta cũng mơ hồ nghe nói hiện giờ thế gian không yên ổn, ma vực hình như có động tác gì.”

“Mặc dù không vội trở về…” Phượng Nghi nhìn ta: “Bất quá thật ra phải cải trang giả dạng một chút. Mặc dù không sợ, thế nhưng thêm phiền phức cũng phiền.”Vì thế ta thay đổi một bộ váy màu đen, tóc chải một cái búi lệch vô cùng kỳ quái. Đây cũng không phải ta muốn khác người làm cho mình càng thêm yêu dị. Chủ yếu là kỹ xảo chải đầu của ta không được tốt lắm, bất quá Phượng Nghi thấy lại nói không tồi, bảo ta không cần chỉnh lại, từ bên đường hái một đóa hoa lạ cỡ bàn tay màu đỏ tươi cắm ở tóc mai cho ta.

“Đây là hoa gì?”

“Hoa xích hỏa.”

Phượng Nghi cũng tự cải trang, không biết hắn làm thế nào thay đổi quần áo như vậy, trên vai mang một miếng giáp màu đen, bên hông là đai lưng nhọn cạnh nhô ra, tóc tản ra hai bên má.

Oa…

Ta chỉ biết Phượng Nghi hoa y mỹ phục đẹp, thế nhưng không biết hắn vừa cải trang thành như vậy, cư nhiên tràn ngập một loại… Ờ, nói như thế nào đây? Trong tiểu thuyết ngôn tình hình dung như thế nào? Sức hấp dẫn của nguy hiểm? Tà dị như tử thần? Dù sao ta không biết hình dung. Bất quá thực sự, có một loại phong tình khác… Cái đó, so với chính trang ngay ngắn càng hấp dẫn người hơn. Chẳng trách có câu cửa miệng, nam nhân không xấu, nữ nhân không thương ha. Nam nhân mà hư hỏng, thật đúng là rất đẹp…

Bất quá ta chưa kịp nhìn mấy lần, Phượng Nghi liền thay đổi cả diện mạo, thoạt nhìn khuôn mặt biến vuông, mặt mày biến… ảm đạm tầm thường, trán nhăn như đuôi thú, trên má thêm một vết sẹo, làn da cũng biến nửa đen không vàng.

Ngay cả như vậy, vẫn rất oai hùng, không khó nhìn chút nào.

Trời dần dần sáng lên, ta nhìn hoa cây xung quanh, dường như ngay cả chúng cũng không giống như nhân gian. Thân cây mọc hình thái quái dị, lá cỏ là một loại màu tím đen, giống như máu bầm.

“Sinh thái ma vực này… Ý ta là, cỏ cây hoa đều quái dị như vậy sao?”

“Hơn phân nửa nơi này trước đây cũng không phải như thế, chẳng qua là ma vực khó thấy ánh mặt trời, lại nhiều khí độc… Còn có duyên cớ phức tạp khác, cho nên những cỏ cây này mới dần dần mọc thành như vậy.”

“À…”

Chúng ta lên đường không dùng thân pháp độc môn nào, thuật phi hành của Phượng Nghi lại càng không lôi ra, bất quá bậc công phu thảo thượng phi này đều là công phu nhập môn tu luyện, ngay cả đường cũng không đi được, vậy còn tu luyện cái quỷ gì.

Khoảng thời gian một bữa cơm, nhìn thấy phía trước mơ hồ có bộ dáng thành trấn. Chúng ta không có liều lĩnh tới gần, trước canh ở một bên nhìn, quả nhiên có người đi qua. Ta nhìn xa xa thấy có người qua, chỉ là vẫn thấy không rõ là người là yêu hay là ma là quái.

Tới có ba người, thoạt nhìn đều là bộ dáng người, chẳng qua là một thân ma khí. Hơn nữa trong đó một người bộ mặt sưng phù, mắt mũi môi toàn bộ méo mó dời vị trí, trên đầu không có tóc, hai lỗ tai nhỏ dị thường, thấy thế nào cũng không giống người.

“Đó… là người sao?”

Bọn họ đi qua trước người chúng ta, sau khi đi xa, ta thấp giọng hỏi Phượng Nghi: “Mặc dù là một thân ma khí từ trên xuống dưới, thế nhưng…”

“Là người.” Phượng Nghi phất tay giải trừ ẩn thân trên người chúng ta: “Hai câu bọn họ nói vừa rồi, ngươi có nghe hiểu không?”
Ta thành thành thật thật lắc đầu: “Không hiểu.”

“Ta thật ra đã từng nghe vài lần, đó vẫn là rất lâu trước đây, ít ra cũng có thể nói một hai câu, đợi vào thành, ngươi không được lên tiếng.”

“Được.”

Hết thảy nghe hắn là được, dù sao hắn thông minh hơn ta, kiến thức lại nhiều.

Dọc theo đường đi ta thấy không ít thứ kỳ quái. Chim trông cũng rất kỳ quái, đương nhiên cũng không có vẻ cung kính gì với Phượng Nghi. Phải nói chim nhân gian thấy Phượng Nghi, cho dù là chim sẻ chưa mở linh khiếu, cũng sẽ lập tức sà xuống mặt đất. Đây là bản năng trong huyết mạch chúng nó, thấy vương giả của bổn tộc nhất định sẽ có biểu hiện như thế. Thế nhưng chim nơi này không vậy.

Phỏng chừng người sinh tồn tại ma vực này, không thể lại xem như… người bình thường đi?

Chim ma hóa ấy, cũng không thể lại xem như chim?

Ta nghĩ không rõ, vì thế cũng không lại khó xử chính mình.

Loại vấn đề này rất phức tạp, tuyệt đối không phải loại ta có thể suy nghĩ rõ.

Chúng ta vào thành, ta hơi cúi thấp đầu, dư quang khóe mắt nhìn quét khắp nơi.

Lui tới trên đường nơi này cũng… đại đa số đều là hình người dạng người. Thế nhưng hình thù kỳ quái cũng không ít. Quả thực giống một cuộc đại du hành hóa trang, nhất là tên xách theo thịt máu chảy đầm đìa không biết là cái gì, lại mọc hai cái cánh dơi dài.

Hơn nữa trang phục của ta và Phượng Nghi mặc ở trong này xem ra cũng không lộ vẻ bất ngờ, những người đó có người choàng da thú, có người cắm lông chim, còn có người lóng lánh một thân khâu đầy lá vàng, cũng có người đai lưng tất cả đều là chuỗi khớp xương vỡ, ta thấy nó thế nào cũng không giống xương thú…

Ta lặng lẽ oán thầm trong lòng, chúng ta vẫn là mau tìm đường trở về đi, ma vực này một chút cũng không thoải mái cũng không có cảnh để ngắm, nhìn nghe cũng làm cho ta cảm thấy trên người dựng lông.

Phượng Nghi tới một cửa hàng, kéo tay ta cùng đi vào.

Đây là cửa hàng gì? Không biết ma vực nơi này thông hành tiền gì?

Phượng Nghi sờ soạng thứ gì đặt trên quầy, sau đó nói huyên thuyên mấy câu, thật ra ta mơ hồ có thể nghe hiểu một số từ, chẳng qua là liên kết có chút khó khăn, dùng từ thật ra chênh lệch không quá lớn với phát âm dùng từ nói chuyện của chúng ta bình thường, thế nhưng ngữ điệu rất cổ quái…

Người trong quầy lười biếng đứng lên, hắn trông gầy gò, mặt gầy chỉ thấy da và xương cốt, lại thêm râu mép gầy, giống một con sơn dương già.

Ta vận lực chú mục liếc hắn một cái, ô, đây là lão sơn dương tinh mà. Đạo hạnh không sâu, có lẽ chưa tới hai trăm năm.

Lão sơn dương tinh thu thứ gì đó trông giống trang sức của Phượng Nghi, sau đó cầm ít tiền đi ra.

Ồ, thì ra đó là một hiệu cầm đồ?

Không giống hiệu cầm đồ của nhân gian lắm, ta vừa rồi cũng là nhận không ra.

Chúng ta ra khỏi hiệu cầm đồ, ta hỏi: “Tiếp theo, làm sao bây giờ?”

“Trước tìm một chỗ ở, chậm rãi tìm hiểu một chút tình hình.” Phượng Nghi liếc mắt nhìn ta một cái: “Có ta ở đây, ngươi không phải lo lắng.”

“Ta biết.” Ta không lo lắng.

Thật sự, bởi vì có hắn.

Vì thế cho dù có tới một nơi nguy cơ tứ phía, ta ngay cả ngôn ngữ cũng không thông như thế này, ta cũng không cảm thấy sợ hãi.

Chúng ta tìm một gia điếm trong thành ở lại, khách điếm này thực sự kỳ quái, là chôn dưới đất. Chúng ta theo cửa thạch động tiến vào, dọc theo thang đá xuống phía dưới, phía dưới có vẻ rất trống trải. Ta quan sát hết điếm tiểu nhị lại quan sát đến chưởng quầy ấy.

Ta 囧, chẳng trách khách điếm này là địa động, thì ra chưởng quầy chính là một con chuột tinh.

Ta nhớ tới Hôi Đại Mao nhà mình, hắn cũng thích ăn hang ở hốc, nhưng chúng ta ở không phải địa động mà là sơn động.

Điều này cũng làm cho ta có mấy phần thân thiết.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau