BÀN TI ĐỘNG 38 HÀO

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Bàn ti động 38 hào - Chương 101 - Chương 105

Chương 101: Nhìn qua rất đẹp rất đẹp

Hai người so kiếm một lát là ngừng, cười ha ha lại dắt tay về ngồi.

Ừ, tiên hội Mai sơn này quả nhiên là có ý nghĩa. Mọi người bình thường tự mình ở trong động phủ của mình vùi đầu luyện công, rốt cuộc luyện như thế nào, có chỗ nào thiếu hụt sơ hở chính mình cũng không biết. Thế nhưng tiên hội Mai sơn này mở ra, mọi người ở đây giao lưu, luận bàn, bổ sung nhau, có nghi nan gì có thể đi thỉnh giáo người biết, còn có thể chỉ điểm cho hậu bối có phương pháp luyện công gần giống với mình…

Ừa, quả nhiên không vô ích tới đây a.

Có hai nữ tử tướng mạo rất mỹ lệ tới đây, ta tức khắc tỉnh táo tinh thần.

Đương nhiên không bởi vì thấy mỹ nữ, mà là hai vị này dùng đều là binh khí mềm, một cái là roi mềm, người kia giống ta dùng dải băng.

Ta đây nên học học cho tốt. Ta chưa từng luyện cách dùng roi nào một cách hệ thống, đều là tự mình một bên tơ nhện một bên lục lọi.

Dải băng màu nhẹ bay, bóng roi cuồng vũ, ta nhìn theo hoa mắt, há nửa miệng ngẩn ra nhìn, quên cả chớp mắt.

Các nàng sao lại có nhiều chiêu như vậy chứ, thật là xảo diệu. Nữ tử mặc áo lục kia khẽ năng cánh tay, ta nghĩ rằng dải băng của nàng sắp vung thẳng ra, thế nhưng không ngờ dải băng ấy vẽ nên một nửa hình cung, lại có thể lấy một góc độ vô cùng xảo quyệt, giống như một thanh chủy thủ đâm thẳng về phía dưới sườn nữ tử mặc hoàng sam ấy.

Ừm, chiêu này ta có thể học được, lúc dùng tơ độc có thể tham khảo cách dùng này của nàng. Xen lẫn tơ độc vào trong tơ xoắn không độc, chỉ cần dính lên da thịt địch thủ, hờ hờ…

Còn có nữ tử dùng roi mềm này, bóng roi cuốn khắp trời khắp đất, làm cho người ta phân không rõ trong vô số bóng roi ấy cái nào mới là cái thực sự tấn công…

Lợi hại…

Cao thủ…

Ờ, đương nhiên, dung mạo của các nàng cũng thực sự xinh đẹp. Mọi người trong đình viện buông xuống việc trong tay. Cũng không tán dóc nói giỡn. Xem vô cùng chăm chú. A, Eo thon kia. Vai kia… Chân ngọc kia… Mặc dù không thể thấy rõ từng cái. Thế nhưng mọi người có thể tưởng tượng…

Ực… Hút hút nước bọt. Ta cũng không thể biểu hiện quá háo sắc.

Ừ. Thật ra nữ tử xinh đẹp. Không chỉ nam mới ưa thích. Phái nữ nhìn cũng rất thích nha.

Thứ đẹp thật ra chẳng phân biệt được giới tính mà.

Phượng Nghi cũng rất đẹp.

Chuyện này cho dù ta có nhiều thành kiến hơn với hắn. Cũng phải thừa nhận.

Tên của hai nữ tử kia ta nghe người ta nói, một người họ Bạch. Một người họ Hàn. Ta trở về chuẩn bị chút lễ, đi thỉnh giáo thỉnh giáo.

Hai người sau đó đều dùng nhạc khí như binh khí, một người đánh đàn. Một người thổi tiêu. Cái này ta thuần là tay ngang. Hơn nữa hai người kia để ý xung quanh cũng có người nhìn, có lẽ cũng không dùng công phu thực sự, bất quá bọn họ từ từ tấu xong một khúc, trong đình viện bỗng nhiên nổi lên một trận gió nhẹ, hương lá cỏ, cánh hoa phấn hoa đột nhiên đều bị xoay lên, bay lả tả. Giống như đại tuyết mùa đông vậy. Dồn dập rơi xuống đầy đất.

Xem ra bọn họ đều dùng nhu kính, cái này bất đồng với cương mãnh. Hơn nữa ta cảm thấy nhu kính thu phát khống chế thoải mái, dường như càng khó hơn một chút.

Kế tiếp lại là một tiểu đồng vô cùng đáng yêu. Tết bím hướng lên trời, mặc yếm đỏ. Ta vừa thấy trang phục này lập tức nhớ tới nhân sâm tinh. Có điều không biết hắn có phải hay không, đáng yêu như tiểu shota chim trả thấy ngày hôm qua. Hắn đứng trong sân, chơi một bộ quyền. Ồ, nhìn vóc người bé nhỏ kia, quyền ấy vẫn là chơi mà mạnh mẽ sinh phong, có bài có bản, đáng yêu vô cùng.

Ta cảm thấy có lẽ nữ nhân đến một độ tuổi nhất định đều sẽ thích tiểu hài nhi đi, đáng yêu thanh tú như thế, người không thể không thích được. Hai bên không ít người trầm trồ khen ngợi, trên khuôn mặt mọi người đều có ý cười nhìn hắn đánh quyền.

Hắn chơi xong một bộ quyền, hai tay bắt quyết, miệng lẩm bẩm, bỗng nhiên song chưởng giương lên, hô tiếng: “Khởi!”

Lá tàn hoa tàn dưới đất, chợt bay lên không, xoay một vòng bay về trên cành, mọc về nguyên dạng!

Oa! Lợi hại! Lá rụng lại nối, hoa rơi tái sinh.

Chiêu thức ấy bản lĩnh cũng không phàm đâu! Ta vừa rồi còn cảm thấy hắn là tiểu hài tử, thế nhưng chiêu thức ấy lộ ra, đủ thấy thực lực thâm hậu.

Tiểu hài nhi kia liếc mắt hai bên, đi về phía chúng ta, cúi chào với Phượng Nghi: “Phượng vương tiền bối, chào ngươi.”

“Cũng chào ngươi, xem ra ngươi mấy năm nay rất dụng công.”
“Còn nhờ có chỉ điểm của tiền bối lần trước, nếu không cảnh giới của ta vẫn trì trệ không tiến.”

Phượng Nghi gật gật đầu, không nói gì nữa, chỉ chỉ ta: “Vị này chính là Đào cô nương.”

Tiểu gia hỏa nhi kia mỉm cười với ta: “Bái kiến Đào cô nương.”

Ta định đứng lên, Phượng Nghi nói: “Đây là Tiểu Thương.”

Ta không biết người này rốt cuộc lớn hơn ta hay nhỏ hơn ta, không dễ chào hỏi, bề ngoài non không có nghĩa là tuổi tác người ta cũng non, đành phải hàm hồ gật đầu: “Chào ngươi.”

Tiểu Thương mặc yếm đỏ há miệng, thế nhưng chỉ mọc có tám cái răng, trên bốn cái dưới bốn cái, đáng yêu không thể tả. Hắn cười nói: “Ai nha, lần đầu tiên gặp, ta cũng không chuẩn bị lễ vật gì.” Hắn nghiêng đầu nghĩ nghĩ, vui vẻ nói: “Ta tặng Đào cô nương hai hạt giống này nhé, sau khi ngươi trở về trồng xuống để ý chăm sóc, sẽ có chỗ hữu dụng.”

Ta ù ù cạc cạc nhận quà gặp mặt một tiểu hài nhi cho ta, chưa đợi ta kịp phản ứng, hắn cười cười với Phượng Nghi, lại nhảy nhót đi rồi.

“Ừm, hắn là…”

“Niên kỷ tu đạo của hắn còn lâu hơn ngươi rất nhiều… Bất quá hắn là thân thể cây cỏ, có thể tu tới ngày nay bước ấy đã cực kỳ khó.” Phượng Nghi nói: “Hạt giống này nhưng không dễ cho người, ngươi cẩn thận giữ lấy đi.”

Nước trà điểm tâm quả tươi bày trên bàn chúng ta không động đến, Hôi Đại Mao lại không chút khách khí, trái một cái phải một cái cầm lấy tống vào trong miệng, điểm tâm vừa mới nhét vào miệng, lại cầm lấy cái chén rót nước vào bụng. Ta liếc hắn mấy cái, hắn giả bộ với ta. Cũng may người xung quanh không tỏ vẻ gì với loại hành vi này của hắn.

Đến khi tiểu yêu hoa nhài ngày hôm qua từng gặp đi tới nói, mời các vị đến sảnh trước nhập tiệc, Hôi Đại Mao là người thứ nhất nhảy lên, giống như rất sợ rớt lại phía sau thì không giành ăn được.

Ta đến sảnh trước, vẫn nghĩ chủ nhân Mai sơn này sẽ đi ra gặp khách nhân, không ngờ chủ vị vẫn trống không, có hai nữ tử mặc khác với tiểu yêu hoa nhài đi ra, chân thành thi lễ, sau đó nói chủ nhân ngày mai mới xuất quan, hôm nay tạm thỉnh các quý khách tự tiện. Rượu nhạt thức nhắm, thỉnh đại gia hưởng dụng.

Thứ tự ngồi của ta và Phượng Nghi được an bài cũng một chỗ. Không biết đây là ai cố ý an bài hay là vô tình trùng hợp, lại hoặc là bởi vì chúng ta vẫn ở gần, lại là một đường tới, cho nên thuận tiện an bài cùng nhau.

Có bài học kinh nghiệm Phượng Nghi cho ta uống rượu lần trước, ta cũng không dám uống rượu trên bữa tiệc này. Chén rượu chỉ có dính dính môi liền buông xuống, món ăn trên tiệc đồ ăn chay chiếm đa số, mặc dù người ngồi ở đây đều không có cố ý ăn chay, thế nhưng ăn nhiều thịt đối với tu hành của đa số người cũng không có ích. Đã quên ai từng nói với ta, thịt bị ăn luôn có khí oán lệ, không linh khí sạch sẽ bằng thức ăn chay.

Ta ăn một ít măng. Đồ ăn này quả thực thanh đạm ngon miệng. Chờ dùng xong cơm, Phượng Nghi đứng dậy đi trước, cũng không bảo ta đồng hành.

Ta ngồi ở đằng đó nhìn hắn cùng một nam tử mặc áo choàng màu nâu đi xa. Trong lòng cảm thấy có chút…

Ừ. Ta đương nhiên không phải nói bởi vì hắn tránh ra liền cảm thấy trong lòng không thoải mái.
Hắn với ta nói cho cùng, ừm, quan hệ bây giờ, xem như…

Xem như cái gì đây?

Bằng hữu? Bạn cũ? Hay là…

Dù sao, hắn cũng không cần phải kể hành tung cho ta. Hơn nữa mặc dù chúng ta cùng đi, nhưng hắn cũng không có nghĩa vụ luôn chiếu cố ta ở cạnh ta…

Ôi, người ấy à…

Ta cũng có chút hồ đồ. Ta rõ ràng không phải sợ hãi hắn, chỉ muốn tránh khỏi hắn sao? Vì sao hắn tránh ra, ta ngược lại cảm thấy trong lòng không thoải mái như thế chứ?

Tâm lý ta bây giờ rất giống một bạn học nữ của ta kiếp trước… Có một nam sinh viết thư tình cho nàng, nàng phiền muốn chết. Cả ngày than phiền nam sinh kia đáng ghét. Nhưng đột nhiên có một ngày nam sinh ấy dường như cuối cùng cũng giác ngộ rằng giữa bọn họ không có khả năng, thư tình không viết nữa, ân cần không dâng nữa, nàng lại cảm thấy mất mác, dù sao trong lòng khắc khoải không trên không dưới, luôn cảm thấy như thiếu cái gì, ăn cơm cũng không có tư vị…

Trong lòng ta, giống như nàng khi đó sao?

Hôi Đại Mao lau cái miệng bóng loáng: “Sư phó, chúng ta buổi chiều đi chỗ nào?”

“Ta đi tìm hai vị cô nương đã gặp buổi sáng ấy, Bạch cô nương và Hàn cô nương, đi thỉnh giáo bọn họ một số chuyện về binh khí mềm, ngươi nếu không muốn đi ra ngoài, thì ngủ trong phòng. Nếu như muốn đi dạo xung quanh, nhớ kỹ nhất định phải để ý lại để ý, đừng chọc họa, cũng đừng để người ta khi dễ ngươi.”

Hắn vỗ ngực một cái: “Sư phó yên tâm, ta sẽ không đi rước phiền toái đâu.”

Ta tìm tiểu yêu hoa nhài kia hỏi thăm chỗ Bạch cô nương với Hàn cô nương kia ở, sau đó đi bái phỏng nàng. Nàng lại không ở đó, không biết đi đâu. Chỗ vị Hàn cô nương kia ở rất gần với nàng, ta tiện đường rẽ qua, nhìn xem có thể hỏi nàng ta một chút hay không, mặc dù nàng ta dùng roi mà không phải dải băng, bất quá cũng có rất nhiều chỗ đáng để ta tham khảo học tập.

Thế nhưng vừa mới vòng qua một bức tường hoa, đằng sau núi giả phía trước vang lên một tiếng “bộp”.

Hử?

Cước bộ của ta dừng lại, theo bản năng thu thần tĩnh khí.

“Ngươi rốt cuộc là cái quái gì! Ta nói cho ngươi, hắn là của ta, ngươi đừng có nghĩ tranh đoạt với ta! Bằng không, ta cho ngươi không chết được tử tế, hồn phi phách tán!”

Nghe động tĩnh, sao lại…

Giống như đang ăn hiếp người chứ.

Ta co rụt người lại, hóa thành con nhện nằm bên cây.

Được, bản thể con nhện này của ta vừa nhỏ vừa không bị để ý, làm gián điệp nghe trộm góc tường ngược lại rất hợp.

Phía sau núi giả đi ra một nữ tử, mặc y phục mây ngũ sắc, ơ…

Đây không phải là vị cô nương chúng ta từng gặp ngày hôm qua kia sao? Ta cảm thấy nàng vừa xinh đẹp, vừa có khí chất, lại rất cao quý… Nàng họ gì ấy nhỉ? Phượng Nghi hình như đã nói, chẳng qua là ta không nhớ kỹ.

Nhưng nàng bây giờ vẻ mặt lệ khí, mím môi, lộ vẻ vô cùng cay nghiệt và tức giận.

Ta vẫn không nhúc nhích, nhìn nàng đi xa, sau đó bên kia núi giả cũng xuất hiện một nữ tử, trên nửa bên mặt in một vết tát đỏ tươi. Nàng mặc dù khuôn mặt vẫn bình tĩnh, thế nhưng ánh mắt lại cực kỳ oán độc, nhìn phương hướng nữ tử kia vừa đi, sau một lúc lâu, nàng nâng tay lên, nhẹ nhàng xoa lên vết bàn tay ấy, nó từ từ biến mất, da thịt lại khôi phục trắng nõn.

Hự, nàng không phải là Bạch cô nương ta ban nãy muốn đi tìm sao…

Ta nhìn nàng chỉnh trang lại xiêm y, như không có chuyện gì xảy ra đi một hướng khác, bỗng nhiên cảm thấy trên lưng rét run.

Tiên hội Mai sơn này, dường như… cũng không hòa hợp tốt đẹp như biểu hiện ra bên ngoài.

Chương 102: Không thể không có tâm phòng người

Trước kia có một khoảng thời gian, lời răn mình của ta là, quý trọng sinh mệnh, rời xa đạo sĩ.

Thật ra đó là ta nghĩ quá hạn hẹp. Nguy hiểm trên đời này còn rất nhiều, không chỉ mình đạo sĩ, người, yêu, thú bên cạnh… cũng phải có thể phòng thì phòng.

“Sư phó, người sao lại thở hổn hển như thế?”

“À, không có việc gì…”

Ta cắm đầu xuống giường.

Vừa rồi ta cư nhiên đi làm một chuyện…

Có lẽ là quá thuận tay, chuyện tương tự với lúc ở Già Hội sơn ta cũng từng làm, bất quá vừa rồi… Ừm, ta quả nhiên có tâm phòng người, hơn nữa phòng còn không nhẹ đâu.

Ta không biết mình mơ mơ màng màng nằm úp sấp trên giường bao lâu, bỗng nhiên nghe thấy Hôi Đại Mao gào một tiếng bên ngoài, làm ta kinh động từ trên giường ngồi bật dậy.

“Sư phó, sư phó! Ngao công tử đến đây!”

Tử Hằng?

Ta vội vàng nhảy xuống giường, hai bước đi qua kéo cửa ra.

Phía ngoài cửa. Hôi Đại Mao đang ra sức lôi kéo tay áo của một người.

Người nọ mặc áo choàng màu xám. Viền áo thêu mây. Trên đầu cài cây trâm lục ngọc.

Hắn quay người. Ta nhìn thấy khuôn mặt quen thuộc kia. Chỉ cảm thấy mũi đau xót. Vội vàng chào: “Tử Hằng. Đã lâu không gặp.”

Nụ cười của hắn vẫn tao nhã. Thế nhưng khí chất toàn thân trên dưới càng lộ vẻ chững chạc hơn. Nói như thế nào đây. Trước kia là gió êm hóa mưa. Bây giờ có chút… không giận tự uy đi?

Chúng ta đứng ngẩn ra một lúc. Cũng không biết nói cái gì. Vẫn là Hôi Đại Mao nói: “Ngao công tử. A a. Không phải. Là Ngao thiên quan. Mau ngồi mau ngồi. Ta đi châm trà đây.”

Hắn nhanh như chớp chui ra cửa. Ta mới hồi phục tinh thần lại: “Ngồi đi. Thật không ngờ lại gặp được ngươi ở đây.”

“Ừ, Mai sơn tiên hội ta trước kia cũng đã tới vài lần, thiệp mời lần này cũng phát cho ta, vừa lúc mấy ngày nay nghỉ không có việc. Ta cũng đi hội, chỉ là không ngờ ngươi cũng đến đây.”

“Đúng vậy, ta chính là góp cho đủ số… Thật ra, ta cảm thấy, có lẽ là chủ nhân nơi này nhìn mặt mũi của Phượng tiền bối mới cho ta một tấm thiệp mời…”

“Vậy là thế nào?”

“À…” Ta ngẩn ra, câu Phượng Nghi cầu thân với ta kia ta khẳng định không dám nói: “Phượng tiền bối bây giờ cũng ở tại Già Hội sơn, chúng ta cũng làm hàng xóm…”“Vậy cũng không hẳn. Mai cư sĩ ta biết hắn, hắn chưa bao giờ phát thiệp lung tung. Nếu như ngươi không có bản lĩnh thật sự. Hắn cho dù thế nào cũng sẽ không mời ngươi. Ngươi…” Hắn cẩn thận đánh giá ta, khi thấy ta có chút bứt rứt bất an, mới nói: “Chúc mừng, ta đã đoán mấy hạt châu kia dùng hợp với ngươi.”

Ta thấp giọng nói: “Hơi có chút thành tựu… Chỉ có thể xem như vừa mới luyện hóa, lại nói ta vẫn chưa thử những hạt châu ấy lần nào đâu. Phần lễ này quá nặng, ta…”

Ta bình thường nói chuyện tuyệt đối không ấp a ấp úng như thế, nhưng không biết vì sao, cách ngần ấy ngày. Lại đối mặt với Tử Hằng, ta chung quy cảm thấy có chút bó tay bó chân buông không ra.

“Dùng hợp là được rồi, ở chỗ ta, ta cũng không dùng được, chỉ lãng phí.”

“Ừ.”

“Đúng rồi. Ta vừa rồi khi đi qua con suối cạnh đường núi, thật ra thấy…”

Mặt ta nóng lên: “A. Ngươi đã nhìn ra…”

Ta đánh giá cũng phải, trên đời này nếu như có một người có thể nhìn ra ta vừa rồi làm cái gì bên bờ suối, phỏng chừng cũng chỉ có Tử Hằng nhìn ra được. Dù gì hắn là long tộc, trong nước có thêm cái gì, hắn nhất định có thể phát hiện.

“Thật ra, ta chỉ là thuận tay.” Ta nói đơn giản chuyện vừa nhìn sau núi giả với hắn: “Mặc dù hai bên ta đều không quen, cũng không biết các nàng vì sao có xung đột. Bất quá ta lúc ấy cảm thấy hơi bất an. Ngươi cũng biết. Già Hội sơn ta đều có bố trí phòng ngự định kỳ, vừa rồi ta đi qua bên suối mọi người thường lấy nước. Chính là thuận tay… liền ném tơ quấn xuống.”

Tử Hằng bật cười, vừa lắc đầu vừa nói: “Ta biết. Ngươi người này ấy à… Bất quá không việc gì, lần trước không phải nói cho ta rồi sao, tơ quấn không qua điều khiển của ngươi sẽ không có tổn hại với người đã uống nước, việc này ngươi không cần lo lắng, chờ khi tiên hội kết thúc, tơ quấn ngươi hạ lần này cũng mất đi hiệu lực rồi, ta nghĩ cũng sẽ không có người phát giác chuyện này.”

“Ừ, ta cũng nghĩ như vậy…”

Tơ quấn thứ này… Lấy ví dụ, giống như bùa sinh tử vũ khí bí mật của Thiên Sơn Đồng Mỗ trong Thiên Long bát bộ. Tan trong nước vô hình vô sắc vô vị, người sau khi uống vào, tơ quấn sẽ núp vào nơi quan trọng của khớp xương tứ chi mà không bị phát hiện, ta không động đến, tơ quấn ấy hoàn toàn không có tác dụng gì, qua vài ngày cũng đều tiêu hóa. Nhưng nếu như ta cố ý thúc giục, tơ quấn sẽ khóa khớp xương tứ chi lại làm cho không thể nhúc nhích, thật ra nếu nói tác hại khác, cũng không có. Đây là một loại thủ pháp tự bảo vệ mình của ta, mấy chỗ nguồn nước tại Già Hội sơn ấy, ta cũng đều định kỳ đi rắc tơ quấn, như vậy nếu như không có người có ác ý hoặc chim trời cá nước uống, cũng không sao, nếu như uống nước ấy không để ý mà đến xâm phạm Bàn Ti động, vậy sẽ bị trói chặt mặc cho ta xâu xé.Bất quá nói thật, mặc dù tơ quấn được ta nghiên cứu ra, đủ để khiến ta kiêu ngạo, thế nhưng cho tới bây giờ, còn chưa có chân chính tỏ ra hiệu lực lần nào đâu, dẫu sao Già Hội sơn vẫn luôn xem như thái bình.

“Đúng rồi, còn chưa chúc mừng ngươi… Thành thân là việc vui, tân nương tử nhất định rất được chứ?”

Nụ cười của Tử Hằng dường như nhạt đi: “Ừm.”

Hắn thoạt nhìn cũng không có nhiều ý vui, chút ấy nhãn lực ta vẫn có.

Hôi Đại Mao vừa lúc đưa trà vào, ta nhận lấy bưng một chén cho Tử Hằng.

Hắn nhận lấy chén trà, dùng nắp chén gạn gạn lá trà, bỗng nhiên nở nụ cười.

“Đại Mao, nước này là từ đâu ra?”

“À, cái này ngươi cứ yên tâm!” Hôi Đại Mao vỗ ngực: “Ta mặc dù bình thường ưa nhàn hạ, nhưng vậy cũng phải xem là đối với ai! Nếu như khách nhân khác đến, ta sẽ đánh thẳng thùng nước từ trong hồ phía sau. Thế nhưng Ngao công tử ngươi khác mà, ta đặc biệt chạy đằng trước, vòng qua núi giả đánh nước ở chỗ suối, đun sôi mới pha trà! Nước suối này trong veo, pha trà nhất định rất ngon!”

Hôi Đại Mao này!

Mặt ta nóng lên, dùng một lần lại hỏng, còn làm cho Tử Hằng bắt tại trận.

“Quên đi, đừng uống.”

Kết quả Tử Hằng khẽ thổi hai cái, nhưng cũng uống một ngụm trà.

“Này, ngươi…” Ta trố mắt. Hắn biết rõ bên trong có tơ quấn còn uống à.

“Không sao, dù gì ngươi cũng sẽ không hại ta.”

A, điều này cũng đúng.

Hôi Đại Mao không hiểu gì, tên ngốc này không biết chuyện tơ quấn, ta cũng không phải muốn giấu giếm hắn, bất quá cảm thấy hắn nếu đã biết, không chừng toàn bộ Già Hội sơn cũng biết theo, vậy chả còn tác dụng gì nữa, cho nên vẫn không nói với hắn việc này.

Tử Hằng nói không sai, chỉ cần ta không Tử Hằng, tơ quấn này thực ra chẳng khác gì không tồn tại.

Nghĩ tới đây, chính ta cũng buông tâm sự, uống một hớp nước trà.

Ừ, quả nhiên nước ngọt trà trong, hương khí không tầm thường.

Chương 103: Trâm phượng giản dị tự nhiên

Sau đó ta thuận miệng nói cho Tử Hằng về hai nữ tử ta thấy ở chỗ núi giả, Tử Hằng thật ra biết bọn họ. Người hôm đầu tiên từng gặp chúng ta, mặc y phục mây ngũ sắc tên là Hứa Minh Loan, nữ tử họ Bạch tên đầy đủ là Bạch Thúy Tranh. Hắn nói xong nhìn ta cười: “Ngươi cũng biết các nàng là yêu gì chứ?”

“À…”

Hứa Minh Loan, là chim loan ngũ sắc đi? Trong bộ tộc thủ hạ của Phượng Nghi hẳn là cũng xem như loài chim rất có địa vị. Bạch Thúy Tranh, ừm, nàng thật ra dùng không phải dải băng mà là dây đàn tranh mới đúng, chẳng trách có vẻ mảnh.

Tử Hằng cười tủm tỉm: “Mai sơn ngươi là lần đầu đến đây đi? Đã đi dạo xung quanh chưa? Phong cảnh nơi này có một số là thiên nhiên sinh ra, có một số là Mai cư sĩ sau này tu sửa, thắng cảnh khắp nơi, ta mang ngươi đi nhìn xem xung quanh?”

Ta cầu còn không được.

Đi hướng đông dọc theo hồ, nơi này trồng đầy cây hoa ta không biết tên, đóa hoa trắng như tuyết giống như hàn tuyết nghiêm sương, trắng gần như trong suốt, hoa có cánh nhiều tầng, hương thanh nhã, giống như bạc hà.

“Đây là hoa gì?”

“À, đây là khổ phù dung, còn gọi là hoa hàn tuyết. Mai cư sĩ thích những thứ liên quan đến tuyết, mai, hoa này nghe nói là loại hiếm của Tây Vực, không dễ trồng thành công ở đây.”

“Ừ,” ta gật gật đầu, Mai cư sĩ cũng thật phong nhã, không giống ta, Bàn Ti động so với Mai sơn của người ta quả thực giống nhà tranh lều cỏ. Địa thế bên hồ cao thấp chằng chịt, trồng xen cây hoa, thưa dày hợp lý, hoàn toàn nhìn không ra dấu vết nhân tạo, nhìn thế nào cũng cảm thấy tự nhiên.

“Đúng rồi,” ta nói hai chữ, lại dừng.

Ta cũng sắp thành thói quen bản năng, trong lòng có nghi vấn gì đều phải tìm Tử Hằng giải đáp. Nhưng chuyện này…

“Sao vậy?”

Ta cảm thấy hơi thẹn thùng. Cúi đầu nói: “Phượng tiền bối… Sau khi ngươi đi. Hắn… Hắn…”

“Hắn cầu hôn ngươi phải không?”

Ta ngạc nhiên ngẩng đầu lên.

Hắn biết?

Tử Hằng hiển nhiên rất rõ ràng ta đang suy nghĩ gì. Thanh âm của hắn cũng thấp hơn. Rõ ràng bốn bề vắng lặng. Nhưng chúng ta giống như đang nói với âm lượng khe khẽ. Dường như đều có chút chột dạ.

“Hắn nói cho ta biết.”

Ta kinh ngạc nhìn hắn.

“Lúc ta rời đi hắn đi tiễn ta, đã nhắc tới chuyện này…”

Ta xoắn ngón tay… Thì ra Tử Hằng biết.

Bất quá, quan hệ của bọn họ vốn cũng rất tốt, hắn biết cũng không kỳ quái.

Chẳng qua là, trong lòng ta cảm thấy không thoải mái lắm.

Không thể nói rõ là cảm giác gì. Tóm lại, rất loạn.

“Đi thôi…”

Ta cất bước đi về phía trước.

“Ngươi còn chưa có đáp ứng hắn. Phải không?”

“Ừ… Ta cảm thấy Phượng tiền bối và ta, căn bản không phải cùng một loại người…” Lời này, hắn là chim ta là nhện, cả hai đều không phải người. Đương nhiên càng chưa nói tới một loại. Bất quá lúc này ta không tâm tư đi xoi mói từng chữ, dù gì biểu đạt được ý tứ là được: “Chúng ta ngay cả nói cũng không thể nói mấy câu, hắn cao cao tại thượng, ta chẳng qua là..”

“Cái này ngươi sai rồi.” Tử Hằng nói: “Phượng Nghi hắn ý chí vô tư, cá tính ngay thẳng… Hắn xử sự thật ra cũng rất tốt, chẳng qua là người khác luôn không rõ ý tứ chân chính của hắn. Bốn hạt châu ta để lại cho ngươi kia, đều rất khó có được. Thế nhưng chúng không phải đều do ta tặng ngươi.”

“Ý ngươi là?” Ta mở to mắt.

“Đúng vậy. Viên màu xanh trong đó, là vật ta vốn thu thập. Thế nhưng ba viên còn lại. Đều là Phượng Nghi tìm kiếm thu thập từng viên trong ba trăm năm nay. Vì hạt châu màu đỏ ấy. Hắn bị tam muội chân hỏa của hỏa kỳ lân tổn thương nguyên khí. Đến bây giờ chỉ sợ còn chưa có tĩnh dưỡng tốt, hắn vốn không cho ta nói cho ngươi biết, nhưng ta cảm thấy, ngươi thành kiến và hiểu lầm cực sâu với hắn. Hắn làm việc luôn vào lúc người khác không nhìn thấy, bị thương cũng không chịu nói ra…”

“Thì ra… là như vậy…”

“Phải, trong bốn hạt châu, chỉ có thủy linh châu là của ta, phong linh châu vốn chính là của Phượng Nghi. Hỏa linh châu và thổ linh châu là hắn nhiều lần trải qua gian khổ tìm được cho ngươi. Ngay cả công pháp tốt nhất đối với ngươi này, cũng là hắn nghiêm túc suy nghĩ đắn đo mà ra… Ta chỉ bất quá xem xét với hắn, cũng không thể xem như là công lao của ta.”

Ta sửng sốt nửa ngày. Trong đầu trống rỗng. Qua một lát, mới miễn cưỡng cười cười với Tử Hằng, thế nhưng cũng không biết nên nói cái gì.

“Thật ra Phượng Nghi hắn… từ trước đã vô cùng tốt với ngươi. Chuyện của ngươi hắn đều để bụng, suy nghĩ thay ngươi trước. Ngay cả Bàn Ti động…”

“Bàn Ti động, không phải ngươi tìm cho ta sao?”

Tử Hằng cười khổ: “Kinh nghiệm kiến thức của ta, cũng không thể so sánh với Phượng đại ca. Đúng vậy, lúc đó sau biến cố Đào Hoa quan là ta an trí ngươi đến Bàn Ti động, thế nhưng lúc trước ta biết đến Bàn Ti động, cũng là bởi vì Phượng đại ca.”

Sao lại… là như vậy chứ…Ta hoàn toàn không nghờ, việc này, còn có, những chuyện trước đây kia…

Chúng ta đi qua một cây cầu dài, cầu là bắc bằng trúc, giẫm lên phía trên vang kẽo kẹt kẽo kẹt.

Vòng qua một cái vòng nhỏ liền trở về chỗ ta ở.

Tử Hằng chỉ chỉ đằng trước: “Ta ở Thạch Đào cư bên kia, ngươi có muốn sang ngồi một chút hay không?”

“Không,” ta lắc lắc đầu.

“Được rồi, ngươi trở về đi, ngày mai sẽ là chính hội, ngươi cũng dưỡng dưỡng tinh thần. “

“Ừm. Tử Hằng, có chuyện…”

“Chuyện gì?” Hắn ôn nhu đạm nhiên hỏi.

Ta cúi đầu: “Không có gì, vậy ta đi vào. “

Bây giờ nói những chuyện ấy đều chẳng có ích gì.

Cho dù ta có từng thích Tử Hằng hay không, hay là Tử Hằng đã từng thích ta hay không, hắn cũng đã thành thân, có thê tử xuất thân danh môn, mà ta… vẫn là một con nhện góa phụ.

Giải thích vừa rồi của hắn, đã biểu lộ rất rõ ràng lập trường của hắn.

Giữa chúng ta căn bản chưa từng bắt đầu… Vì thế cũng sẽ không có giải thích gì, càng không cần kết thúc gì.

Một đêm này ta ngủ rất say, gần như là nằm xuống giường là ngủ thiếp đi, hơn nữa cũng không mơ, ngủ một giấc an an ổn ổn tới bình minh, bất quá lúc nửa mê nửa tỉnh, ta nhớ tới… Không biết có bao nhiêu người tới tham gia tiên hội Mai sơn đã uống nước suối? Có lẽ có người tự mình đi qua lấy một muôi nước uống, có lẽ có người giống như Hôi Đại Mao mang về pha trà, ưm, ta nếu như có âm mưu gì. Vậy người đã uống nước đều bị ta tính kế…

Sáng sớm trong tiếng chim hót véo von, đối với người khác mà nói có lẽ là một chuyện tuyệt vời, với ta mà nói lại hoàn toàn không phải như thế. Những tiếng chim hót không cho ta có hưởng thụ tốt đẹp của tiếng chim chút nào, ta chỉ muốn ném một cái hài thối ra đánh bay mấy con súc sinh mỏ nhọn lông dẹt ấy đi.

Hôi Đại Mao bình thường còn lười biếng hơn ta. Lúc này lại bày ra chờ mong căn dặn của huynh đệ tỷ muội của Bàn Ti động, nhiệt tình mười phần thúc giục ta rời giường, sau đó còn muốn một mình ôm lấy mọi việc thay ta chải đầu thay quần áo, ta một cước đá bay hắn ra ngoài, tự mình đổi xiêm y.

Ưm. Đây chính là một bộ đồ mới a.

Quần áo trắng tuyền, mềm mại như nước. Phía trên có hoa văn hoa sen quấn nhau mơ hồ lóe sáng, nhưng cũng không rõ lắm, chỉ có tới gần mới có thể nhìn mang máng. Ta vốn đang muốn tết tóc thành bím, thế nhưng Hôi Đại Mao lại từ ngoài phòng trèo vào. Nước mắt nước mũi bảo ta không thể không để ý tới mặt mũi của một đám huynh đệ tỷ muội từ trên xuống dưới của Bàn Ti động. Một mình ta nhếch nhác thì thôi, nhưng lúc này ta là Bàn Ti đại tiên, chẳng phải sẽ làm người ngoài cảm thấy cả động chúng ta cũng là đám nhà quê cục mịch?

Nói vậy cũng đúng…

Ta phá lệ cho phép Hôi Đại Mao tùy tiện hành hạ trên đầu ta, cũng may hắn xuống tay có chừng mực, không có làm ta đau mà gào khóc. Cho dù là vậy, chờ chải xong tóc, trời cũng sáng rồi. Ta và hắn đều tích một thân mồ hôi.

“Sư phó. Người xem cái này, người đeo nhất định rất đẹp mắt đấy?”

Hắn đang cầm hoa lụa và bông tai trân châu. Ta không có biện pháp, nhận lấy khuyên tai đeo lên.Bất quá son phấn bột nước hắn chuẩn bị thì ta chút xíu cũng không muốn thoa. Duỗi ngón út dính chút son. Ta thoa lên môi ra hiệu cho hắn thu lại cái hộp trang điểm khổng lồ ấy.

Ta nghe thấy tiếng bước chân, Hôi Đại Mao hiển nhiên cũng nghe thấy, xoay người vui vẻ đi.

Phượng Nghi bước tiến vào, ngón tay ta vẫn còn điểm trên môi, son hồng hồng kia còn dính trên ngón tay ta, ta mới chỉ thoa có một nửa… Ta bây giờ trông sẽ kỳ quái như thế nào đây!

“Phượng tiền bối.” Hôi Đại Mao rất nhiệt tình chào hỏi hắn: “Trở lại cùng chúng ta đi tiên hội ở đỉnh núi có phải không? Sư phó ta chính là lần đầu đến, không biết người nào khác, cũng không quen đường.”

Ánh mắt Phượng Nghi nhìn ta chăm chú.

Ta cảm giác mình dưới ánh nhìn chằm chằm sáng quắc như thế của hắn, rất giống… băng tuyết gặp phải mặt trời, không kiên trì nổi mặt lạnh, nhẹ giọng nói: “Ngươi dậy cũng thật sớm.”

“Ừ, vật này cho ngươi, đeo lên đi.”

Trong tay hắn cầm một cây trâm phượng…

Ta từ trước đến giờ chưa từng thấy… ờ, thứ giản dị tự nhiên như thế, xuất hiện bên cạnh Phượng Nghi.

Hắn luôn lộng lẫy, nơi chốn đều lộ vẻ chói mắt rực rỡ.

Cái trâm đen sì, giống như khắc từ gỗ, đầu phượng đơn giản, cánh phượng nửa giương ra, đuôi trâm hơi mảnh…

Phượng Nghi đi tới, đứng phía sau ta, trong gương đồng chiếu ra dung nhan của hắn, đây là một dung nhan xinh đẹp khiến cho đại đa số nữ nhân thiên hạ đều muốn thét chói tai muốn khóc rống.

Hắn nhẹ nhàng nâng tay, xuyên trâm phượng giữa tóc ta.

“Rất hợp.” Hắn nhẹ giọng nói.

“Há.” Ta ngơ ngác nhìn hắn.

Một tay hắn nâng hộp son bên cạnh, vươn ngón tay dính một chút: “Ta thoa lên thay ngươi.”

A a a a!

Hắn, hắn sao có thể làm như vậy!

Ta rất muốn né tránh, hoặc là một cước đá văng hắn ra, hoặc là thét chói tai, hoặc là…

Thế nhưng ta cứng ngắc như hóa đá, đầu ngón tay Phượng Nghi dính son dập dờn, nhẹ nhàng chạm lên trên môi ta.

Giống như cánh bướm nhẹ nhàng dính lên nhị hoa… Hoặc là, chuồn chuồn lướt trên mặt nước.

Tê dại… Không không, không phải tê dại…

Ừm, hơi đau nhói… Cũng không phải.

Ta không hình dung được loại cảm giác này.

Đầu ngón tay hắn giống như mang theo hoa lửa… Được rồi, so sánh này rất tục.

Bất quá ta đích xác cảm thấy như thế.

Ta cảm thấy ta sắp bị đốt.

Ngọn lửa ngay trên ngón tay hắn.

Hắn thoa đây không phải son, quả thực còn đáng sợ hơn dầu mỏ! Hắn có lẽ thoa rất nhanh, ta lại cảm thấy thời gian qua thật chậm, dường như giờ khắc này dài đằng đẵng như một thế kỷ.

Lời Tử Hằng nói không ngừng vang vọng, lại vang vọng bên tai ta.

Khuôn mặt Phượng Nghi, quen thuộc như thế, nhưng…

Ta lại cảm thấy, ta đây là lần đầu tiên, quan sát hắn nghiêm túc tỉ mỉ như vậy.

Ánh mắt của hắn trong suốt, biểu tình thẳng thắn, bình thường luôn khẽ mím môi, khóe môi lộ ra tính tình rất không tốt, bây giờ lại hơi hơi nhếch lên, rõ ràng tâm tình vô cùng tốt.

Làm cho người nhìn thấy nụ cười thấp thoáng, xinh đẹp này, đều cảm thấy chính mình tâm tình thoải mái, dường như có thể bị gió thổi lên.

Chương 104: Dọa rớt quai hàm không đền mạng

Mặc dù cây trâm phượng trên đầu kia thoạt nhìn rất tầm thường, thế nhưng — Ta chung quy nhắc mãi trong lòng một câu, chó biết cắn người không kêu, cay chết người đều là ớt héo…

Cái trâm này, không có lai lịch trò trống gì khó lường chứ?

Đứng lên mới phát giác làn váy hơi dài, một cước giẫm lên, thân thể liền ngã về phía trước.

Phượng Nghi nhẹ nhàng đỡ ta một phen: “Đứng vững vàng.”

Những lời này nói dịu dàng hiếm thấy, thì ra, thì ra chim phượng hoàng cũng có một mặt khiêm tốn thân thiết như thế sao…

Bất quá chuyện này để Hôi Đại Mao cũng nhìn thấy, thật sự rất xấu hổ.

A? Hôi Đại Mao đâu?

Tiểu tử này vọt thật nhanh.

Được rồi… Tại phương diện này hắn đặc biệt có ánh mắt.

Ta cảm giác sức giãn trong không khí cực kỳ lớn, làn da cũng bắt đầu căng ra, dường như đây là một gian nhà kho tràn đầy nguy hiểm thuốc nổ dầu hỏa, nếu không nói chút gì làm gì, nhất định sắp xảy ra chuyện.

Ta khe khẽ ho khan một tiếng hắng giọng: “Bây giờ muốn đi đỉnh núi sao?”

“Ai nói phải đi sớm như thế?” Phượng Nghi nói: “Chính ngọ mới bắt đầu, đi ăn vài thứ trước, buổi sáng tìm chút giải trí tiêu thời gian, đến khi chính ngọ lại đi cũng không muộn.”

Ô, tác phong của phượng hoàng. Ngày hôm qua nghe những người khác nói, không khỏi là chờ mong, hưng phấn, chỉ sợ sáng sớm phải đi ngay đỉnh núi. Phượng Nghi lại trầm đến bình tĩnh như thế…

Phải rồi, nhân vật áp chót luôn không cần đến sớm.

Cách hàng rào, nhìn thấy Tử Hằng cũng đi về phía bên này. Hắn mặc một bộ y phục màu lam, áo bào phẳng phiu tinh xảo, ta đảo mắt qua. Cư nhiên phát hiện y phục này không có vết khâu!

A, đây là áo tiên không thấy vết chỉ khâu trong truyền thuyết sao?

Ta trừng mắt dùng sức nhìn, đích thực là không có vết khâu.

Ợ, ta cũng coi là người trong nghề nhả tơ kéo sợi dệt vải, thế nhưng cảnh giới này, ta lại làm không được.

“Trang phục của ngươi ngày hôm nay thực sự là không tồi.” Tử Hằng khen ta một câu.

“Ừ, đều là y phục tự mình làm lung tung, rất đơn giản, khó mặc nơi thanh nhã.”

“Đơn giản cũng rất tốt.” Ánh mắt hắn dừng trên chiếc trâm ở đỉnh đầu ta, sắc mặt hơi đổi. Quay đầu nhìn Phượng Nghi.

Ta bản năng muốn giơ tay lên sờ sờ cái trâm này, rút xuống lại nhìn kỹ. Vì sao cái trâm này có thể làm cho Tử Hằng trước Thái sơn sụp cũng mặt không đổi sắc lại lộ ra vẻ mặt như thế chứ? Bất quá tay nâng lên một chút, ý thức được làm như vậy khẳng định không thích hợp, vì thế lại thả về.

Ánh mắt của Tử Hằng làm cho ta có chút bất an.

Cái trâm này có phải… càng thêm quý trọng so với những lễ vật trước đây ta thu được kia không?

Thế nhưng Tử Hằng với Phượng Nghi không nói gì, chỉ yên lặng nhìn nhau, sau đó Tử Hằng nói: “Đi thôi.”

Ta quay đầu nhìn Đại Mao, Đại Mao không chút nào cảm giác thân phận của mình không đủ để đi hội có gì không bình thường, còn cười híp mắt phất tay với ta: “Sư phó người phải làm cho tốt nha!”

Lời này sao lại không được tự nhiên như thế… Cảm giác hắn tựa như trưởng bối! Ta còn cần đến hắn dặn dò? Ta vốn đã tốt mà!

Ba người yên lặng đi đến cái đình chỗ lưng chừng núi. Sau đó đám tiểu yêu của Mai sơn bưng cháo trắng thức ăn các loại qua đây. Ta cúi đầu yên lặng ăn cháo, không dám tùy tiện nói chuyện.

Khi người bên cạnh đều thông minh hơn ngươi, ngươi tốt nhất vẫn là bớt nói bớt xấu mặt. Im lặng ăn cơm là an toàn nhất.

Tử Hằng chỉ uống trà xanh, sau đó nghĩ ra cái gì, cười nói với Phượng Nghi: “Tam Bát bây giờ cũng thông minh, ngươi có biết nàng ngày hôm qua làm chuyện gì?”

Phượng Nghi nhếch một bên chân mày. Tử Hằng khẽ nói chuyện ta hạ tơ quấn trong nước, đầu ta chôn càng thấp hơn, cũng sắp hoàn toàn vùi vào trong chén cháo. Bất quá ta lén liếc mắt nhìn sắc mặt Phượng Nghi, thật cổ quái nha…

Vừa phát xanh vừa phát trắng, hắn vừa rồi cũng uống nước trà, vậy bây giờ nhổ ra cũng không xong không nhổ ra cũng không xong.

Tử Hằng thật ra cũng có bụng dạ xấu đi? Cố ý sau khi Phượng Nghi uống mới nói như vậy. Nếu như hắn không biết, vậy sẽ không cảm thấy không được tự nhiên. Nếu như hắn không uống nước. Vậy cũng sẽ không có cảm giác gì. Nhưng cố tình hắn bây giờ vừa mới đặt chén xuống. Tử Hằng lại nói cho hắn…

Đương nhiên, Phượng Nghi cũng không có lo lắng gì. Ta cũng sẽ không điều khiển tơ quấn với hắn, uống cũng là uống thôi. Tơ quấn vô hình vô vị cũng không phải thứ gì không sạch sẽ.

Ta vẫn nghĩ tới cái trâm trên đầu kia, vốn cũng đã cảm thấy không được tự nhiên, sau khi Tử Hằng nhìn, loại cảm giác này lại càng thêm mãnh liệt, rất muốn gỡ nó xuống.

Lúc Phượng Nghi đeo cho ta ta vẫn chưa hồi thần, ngay từ đầu nên cự tuyệt. Hành vi của hắn cũng quá ái muội. Bất kể là kiếp này hay kiếp trước, nam tử tùy tiện sờ tóc phái nữ… Đây luôn là một chuyện vô cùng thân mật. Ta với hắn…

Ta với hắn cũng không phải là cái loại quan hệ có thể khăng khít thân mật ấyCho dù là Tử Hằng, cũng không có…

Chỉ có trước kia cùng với tiểu đạo sĩ, chúng ta từng rất thân cận, nhưng khi đó hơn phân nửa thời gian ta đều là bộ dáng con nhện, vậy không thể tính.

Bữa cháo này cậu ăn không biết là mùi vị gì, súc xong miệng lại uống chút trà, sau đó đi theo hai người bọn họ cùng đi đỉnh núi. Hai người bọn họ đều khẳng định đã tới rất nhiều lần, rất quen thuộc với nơi này, thỉnh thoảng chỉ vào cây bên đường nói cây này lại lớn hơn rất nhiều, hoặc là nói cái ao bên kia lại thế nào thế nào. Ta cảm thấy ta đi bên cạnh bọn họ giống một nha hoàn người hầu.

Có lẽ phản ứng đầu tiên của ta khi Phượng Nghi cầu hôn với ta lúc trước mới là chính xác.

Loại tính tình duy ngã độc tôn này của Phượng Nghi, thật ra không cần một nữ tử xuất sắc khác đến sánh vai với hắn, mà là cần như ta lá xanh đây đến làm nền cho đóa hoa đỏ chót ấy của hắn.

Nếu nghĩ như vậy… ta ngược lại có thể hiểu được hắn vì sao tìm ta. Ta một không có tài hai không có diện mạo, đầu óc không xem như thông minh, cũng không có sở trường khác. Mà Phượng Nghi là con cưng của trời, thân phận vừa siêu nhiên lại tôn quý, ta và hắn ách… Vậy thật đúng là khác nhau một trời một vực. Trừ phi hắn nghĩ như thế, vậy mới có thể hiểu được.

Ta ban đầu gặp phải hắn chính là một con nhện bé nhỏ không đáng kể, vẫn vừa kính vừa sợ với hắn. Có lẽ Phượng Nghi đòi hỏi đúng là loại cảm giác này?

Ta một đường nghĩ ngợi lung tung, Tử Hằng hỏi ta: “Ngươi cảm thấy thế nào?”

Hả? Ta căn bản không biết hắn hỏi ta cái gì, làm sao đáp được chứ?

Phượng Nghi nói: “Ngươi hỏi nàng làm gì? Hỏi nàng cũng uổng công.”

Hự!

Ta bị nghẹn.

Mặc dù đây là sự thật, thế nhưng ngươi cũng không cần nói ra lớn tiếng như thế chứ?

Phía trước chúng ta có một người từ đường xiên qua đây. Nhìn thấy chúng ta đầu tiên là ngừng một chút, sau đó chắp tay thi lễ với Phượng Nghi và Tử Hằng, chính là cái loại lạy dài tới đất ấy.

“Phượng vương, Ngao đại nhân.”

“Không cần đa lễ.”

Hự… Bọn họ có danh tiếng có địa vị như vậy à?

Được, ta đứng bên cạnh bọn họ thật giả lẫn lộn, lại có thể cũng được lễ của người nọ, vậy cũng quá ngượng ngùng, ta không dấu vết lặng lẽ lui về phía sau nửa đường, nhờ áo bào rộng của Tử Hằng, cũng có thể chắn phân nửa người ta chứ.

Người nọ cũng không chịu đi song song với Phượng Nghi Tử Hằng. Một là hắn khẳng định đang khiêm tốn, hai là đường này cũng không rộng đến thế, vì vậy hắn lui nửa bước, đi theo phía sau hai người, cũng chính là biến thành song song với ta.

Sau đó hắn khách khí hàn huyên với ta: “Cô nương quý tính?”

“Không cần quý tính, ta họ Đào. Vị tiên sinh này thì sao?”“Không dám, ta…”

Hắn mang theo ý cười ngẩng đầu lên, đột nhiên lộ ra…

Ợ, trợn mắt há hốc mồm? Không, không phải. Vậy… Hoảng sợ vạn phần… Ợ, cũng không phải… Tóm lại. Miệng hắn há một nửa, lại không để ý dưới chân, đường đường một người tu vi không kém… lại một cước giẫm lên cục đá nhọn. Ngao một tiếng ngã về phía sau bụi cây. Bùm một tiếng, đáng thương bị càngh hoa thấp nhánh cây gãy lá rơi đánh phải.

Ta 囧.

Chẳng lẽ ta trông rất… an toàn? Vậy cũng không đến mức dọa người ta đến như thế chứ.

Ta định cúi người xuống đi xem thử hắn ngã ra sao, không ngờ cổ tay căng thẳng, thanh âm lành lạnh của Phượng Nghi nói: “Không cần để ý, đi thôi.”

A a a!

Ta quả thực lạc lối.

Hắn hắn hắn, lại có thể cũng không hỏi ý tứ của ta đã nắm tay ta.

Hơn nữa, nắm còn không buông ra!

Ta hoảng sợ nhìn chăm chú vào hắn. Sau đó ném ánh mắt cầu cứu bất lực về phía Tử Hằng.

Thế nhưng Tử Hằng luôn luôn tao nhã nhất, săn sóc nhất, vạn năng nhất, cứ gọi là đến nhất… lại đảo mặt sang một bên, một mình đi về phía trước!

Đây khẳng định không phải Tử Hằng! Nhất định là ai biến hóa thành bộ dáng của hắn giả mạo rồi!

Hai chân ta dính chặt ở đó không thể di ra chỗ khác! Nói giỡn! Đây là thời đại gì! Đây là nơi nào chứ! Nếu để cho người ta nhìn thấy ta với hắn nắm tay. Vậy, thể hiện rõ ràng trước công chúng, thế thì quan hệ của ta với hắn thực sự là nhảy vào Trường Giang Hoàng Hà Đông Hải Nam Hải Thái Bình Dương cũng rửa không sạch!

“Đi thôi.”

Ta ra sức lắc đầu, một bên còn muốn kiên quyết lại không dấu vết rút tay mình về.

Thế nhưng Phượng Nghi rõ ràng cũng không có nắm quá chặt, vì sao tay ta lại… lại rút ra không được chứ!

Ta dùng ánh mắt ra sức kêu gọi: Tử Hằng à Tử Hằng! Thời khắc mấu chốt, thời khắc cần ngươi, ngươi sao lại trốn qua một bên chứ!

Ánh mắt Phượng Nghi hơi nheo lại, hắn vốn chính là mắt phượng, nheo lại càng thêm khủng khiếp, quả thực có một loại mị hoặc tươi đẹp làm cho người ta kinh tâm động phách.

Ta chỉ cảm thấy đầu óc choáng váng, cái cọc dính dưới chân đã bị hóa giải không đánh mà thắng.

Hợ…

Ai nói hồng nhan họa thủy chứ! Lam nhan đây cũng họa nhá!

Bước đầu tiên vừa bước ra, khí thế liền lộ ra ngàn dặm.

Người xui xẻo, không rõ nguyên nhân mà ngã vào bụi cây bên đường phía sau kia, vừa mới đứng lên, nhấc mắt thấy chúng ta, cái cằm ấy tựa hồ rớt khỏi hàm thế nào cũng không khép lại được, lòng bàn chân lại vấp, ngao một tiếng lại ngã về!

Ta quả thực giống như mộng du, bị hắn lôi kéo đi về phía trước, trong đầu hết lần này đến lần khác suy nghĩ, gặp quỷ… Những thứ này cũng không phải là thực sự, huyền huyễn rồi tu chân rồi quần ma loạn vũ rồi thế đạo này tan vỡ rồi!

Sơn đạo trước mắt từ hẹp sang rộng, tầm nhìn dần dần rộng rãi hơn.

Trước mặt lại đi tới hai người, một mặc lam một mặc xanh, thoạt nhìn tướng mạo rất là… ừm, tục tằng.

Tay hai người này đều chắp lên đang muốn thi lễ, thế nhưng miệng vừa há ra thì lăng lăng sững ra đó.

Lại ngã hai người.

Được rồi… Ta thế nhưng cảm thấy tâm lý cân bằng một chút.

Ít nhất, ít nhất không phải một mình ta khiếp sợ như thế. Người phi thường giống như Phượng Nghi, Tử Hằng, dù sao vẫn là cực ít, đại đa số vẫn là người bình thường giống như ta, độ chấp nhận đối với cảnh tượng siêu tự nhiên siêu hiện thực này chưa đủ… Như vậy thật tốt!

Ôi, lòng người chính là tối tăm như thế, mặc dù mình sống rất tệ, thế nhưng chỉ cần đại đa số người bên cạnh đều cùng hoàn cảnh, vậy không cảm thấy tệ.

Có điều, Phượng Nghi hôm nay, rốt cuộc tính dọa rớt bao nhiêu cái quai hàm của người ta đây!

Chương 105: Tương phùng còn sợ là trong mộng

Tóm lại, phun trà có, rơi chén có, giẫm y phục té nhào có…

Nếu như thờêni đại này có kính mắt, như vậy bây giờ khẳng định là đã ngã vỡ miểng thủy tinh đầy đất rồi. Cho dù thời đại này chưa có kính mắt, cằm những người đó thoạt nhìn cũng đều sắp rớt lên bàn chân. Còn có người nâng tay liền cho mình một bạt tai, lại có một người hung hăng nhéo thắt lưng người bên cạnh, mà người bị nhéo kia chỉ lo ngẩn ra cũng không phản ứng chút nào!

Nét mặt mọi người bây giờ cũng có thể dùng một câu thơ để khái quát, “Tương phùng còn sợ là trong mộng”!

Đúng vậy, chuyện này quá huyền dị, quá đáng sợ, quá… quá gì gì đó!

Ta không biết chấn động này của bọn họ rốt cuộc là bởi vì trâm phượng vô cùng xấu xí cắm trên đầu ta hay là bởi vì Phượng Nghi kéo tay ta. Tiếp đón chúng ta chính là tiểu yêu hoa nhài xem như hai bên đều đã quen thuộc, nàng cả kinh ngón tay run lẩy bẩy như điên như ma. Ta chỉ sợ tiểu cô nương này cũng sắp tẩu hỏa nhập ma!

Cũng may nàng khôi phục còn nhanh hơn người khác một chút, chỉ là thanh âm nói chuyện vẫn tiết lộ tâm tính chân thực của nàng.

Thanh âm của nàng phát ra lung lay, run rẩy nói: “Phượng… đại… nhân… Vị trí của ngài vẫn… ở… chỗ… cũ…”

Phượng Nghi gật đầu, thản nhiên nói: “Tử Hằng thì sao?”

Ánh mắt tiểu yêu hoa nhài mơ hồ thanh âm ngơ ngẩn: “Ở bên cạnh ngài…”

“Ừ, cũng an trí chỗ ngồi của Đào cô nương bên cạnh ta.”

“Dạ… vâng…”

Đài bằng rộng rãi này bốn phía có non có nước có hoa có cây. Bàn có cái chạm đá có cái khắc gỗ. Mỗi hình dạng không giống nhau. Bất quá mơ hồ làm thành một vòng tròn. Trung gian đài bằng có một cái ao rất lớn. Tiếp đó chính giữa cái ao còn có một đài bằng cao hơn một chút. Phía trên đều có xếp chỗ ngồi. Chỗ ngồi của Phượng Nghi và Tử Hằng đều trên đó.

Ợ, xem ra, chủ nhân Mai sơn vẫn tính phân biệt chỗ ngồi bình thường và chỗ ngồi cho khách quý ha.

Ta nhìn tiểu yêu hoa nhài tựa như mộng du đi phân phó nha hoàn thằng nhóc điều chỉnh chỗ ngồi. Chỗ ngồi của ta, vốn hẳn là ở chỗ ngồi bình thường bên kia. Bất quá bây giờ Phượng Nghi ra lệnh một tiếng. Điều ta đến chỗ ngồi khách quý trên đài bằng chính giữa. Đây rõ ràng là dính hào quang của hắn.

Phượng Nghi nói chuyện với người ta., khẽ buông tay. Ta vội vàng bứt ra lui về phía sau nửa bước. Càng muốn nhanh chóng rút cái trâm trên đầu xuống. Thế nhưng Phượng Nghi tựa như nghe thấy tiếng lòng của ta, cảnh cáo nhìn lướt qua, ta lại vội vàng buông cái tay đang giơ lên xuống.

Bất quá ta bây giờ giả ngơ cũng đã chậm đi? Nơi này… Trên cơ bản người đã tới đều đã thấy được. Nên nhìn thấy đã nhìn thấy. Không nên nhìn thấy cũng đã nhìn thấy.

Thanh danh của ta ơi… Mặc dù ta trước kia không có thanh danh gì. Thế nhưng bây giờ đột nhiên lòi ra cái danh này. Thực sự không phải ta muốn.

Tử Hằng đứng bên cạnh ta, khẽ nói: “Ngồi xuống trước đã, đừng lo lắng.”

Ngữ khí của hắn nhu hòa làm cho người ta muốn giận cũng giận không nổi. Ta rầu rĩ ngồi xuống chỗ ngồi bên cạnh Phượng Nghi, trước tiên uống một ngụm cạn trà trên bàn, sau đó cầm mứt hoa quả chuyên tâm cúi đầu ăn.

Ta cảm thấy người toàn trường, đều đang nhìn chòng chọc vào bàn chúng ta đây, lại nói cụ thể hơn một chút. Chính là nhìn chòng chọc vào ta. Ta đứng bên cạnh Phượng Nghi thấy thế nào cũng không hài hòa, cho dù có trang điểm, tu luyện, ta cũng không có khí thế phong phạm của hắn, chứ đừng nói chi là vóc người tướng mạo tốt trời sinh…

Những người đó, không nói chuyện, trong bụng không chừng đang nói thầm cái gì.

Nhỏ giọng nói. Khẳng định không phải đang nói lời gì hay rồi?

Ta cũng đã ăn hết nửa khay mứt hoa quả trước mặt mình. Phượng Nghi an vị trên ghế ngồi bên tay trái ta, hắn khoát tay. Ta căng thẳng thiếu chút nữa nghẹn.Kết quả hắn chẳng qua là di khay mứt hoa quả về gần phía ta một chút: “Thích ăn sao? Khay này cũng cho ngươi ăn.”

Ta cũng không phải đứa chỉ biết ăn…

Mứt hoa quả trong miệng căn bản ăn không ra vị ngọt, ngược lại cảm thấy rất chua chát khó có thể nuốt xuống.

Tử Hằng ngồi bên tay trái. Thế nhưng ta muốn hỏi hắn thêm cái gì cũng không tiện, ở giữa cách Phượng Nghi, đây thực sự là khoảng cách hào trời khó mà vượt qua.

Những ánh mắt chòng chọc kia, có quang minh chính đại, có che che giấu giấu, có như có như không. Ta rúc trong ghế tựa, hi vọng giảm thiểu cảm giác tồn tại của mình đến nhỏ nhất. Nếu như có thể, ta càng muốn giấu đầu mình đi, bởi ta có thể cảm giác được đại đa số mọi người đầu tiên là nhìn chăm chú vào giữa tóc mai trên đỉnh đầu ta, sau đó lại chuyển qua mặt ta, mới mở rộng quan sát toàn thân.

Cái trâm này nhất định có trò trống gì đó, hơn nữa, là mọi người đều biết, ý nghĩa trọng đại!

Nhưng cố tình ta đây đương sự lại không biết!

Bây giờ cũng không có cách nào hỏi Tử Hằng, càng không có cách nào tìm người khác hỏi thăm.

Ưm…

Tựa hồ có một ánh mắt, nhìn ta, bất đồng với ánh nhìn chòng chọc của người khác.

Hung tợn, không có ý tốt…

Ta dùng dư quang khóe mắt đảo qua.

A, Hứa Minh Loan sặc sỡ năm màu.
Xiêm áo gấm rực rỡ của nàng làm cho ta nhớ tới Tam Thất, thế nhưng cái loại ánh mắt này của nàng, khiến ta thiếu chút nữa toàn thân đều nổi da gà.

Ác ý trắng trợn không che giấu chút nào như thế, ta hoài nghi, nếu như đổi trường hợp khác, nàng nói không chừng sẽ lập tức nhào lên xé nát nuốt ăn ta.

Nàng cũng là một con chim ấy nhỉ… Chim loan ngũ sắc trong tộc chim hẳn là cũng xem như loài chim xinh đẹp có bản lĩnh có địa vị.

Thế nhưng nàng…

Ta chép chép miệng, loại uy hiếp này của nàng ta còn chưa đủ lực.

Ta ở tại Đào Hoa quan bao nhiêu năm, mặc dù luôn không hợp với Phượng Nghi, hơn nữa đến bây giờ vẫn còn rất sợ hắn. Thế nhưng cũng nhờ hắn ban tặng, năng lực kháng cự của ta cũng cực kỳ tăng cường nhá, chim bình thường ta căn bản không có cảm giác, cho dù là ưng, điêu, vịt, đại bàng những chim dữ ấy ta cũng không sợ, nàng tuy rằng là chim loan, thế nhưng khí thế ấy xem là gì chứ… Trừng nữa đi, trừng nữa ta cũng không sợ.

Ánh mắt tương tự như nàng cũng không phải là chỉ có một hai người, xem ra Phượng Nghi quả nhiên là miếng thịt phượng hoàng thơm ngào ngạt người người thèm nhỏ dãi. Ta bị đám sinh vật giống cái này dùng ánh mắt “nhiệt tình” như vậy chiêu đãi, còn không phải đều là hắn làm hại. Con chim bảnh chọe này! Ai bảo hắn trông không an toàn như thế? Hơn nữa hành động lại dựng lên cho ta bao nhiêu kẻ địch muôn hình muôn vẻ lai lịch không rõ.

Đã sắp giữa trưa, bất quá thời tiết hôm nay cũng không đẹp lắm, trên đỉnh đầu từng đám mây trôi, che ánh mặt trời. Không biết liệu có mưa hay không…

Chủ nhân Mai sơn vẫn chưa lộ diện, ta bây giờ rất hiếu kỳ với vị chủ nhân này.

Người khác có người gọi hắn Mai cư sĩ, có người gọi hắn Mai tiên nhân, còn có người thân mật hơn, xưng là Mai hữu.

Nhưng đến bây giờ ta còn chưa biết hắn là nam hay nữ là béo hay gầy…

“Mai cư sĩ, là nam à…?” Ta nhỏ giọng hỏi Phượng Nghi.

“Không sai.” Hắn khẽ gật đầu, trả lời câu hỏi của ta.

“Vậy, hắn trông như thế nào?”

Lần này Phượng Nghi không phối hợp nữa: “Để ngươi xem sẽ biết.”

Ôi, úp úp mở mở cái gì chứ.

Ta lại lui về dưới bàn, Phượng Nghi liếc mắt nhìn ta, có phần giễu cợt mỉm cười: “Ngươi lui thẳng xuống dưới bàn mà nằm úp sấp luôn đi.”

“Há, ha ha…” Ta rất muốn trừng hắn. Ta không được tự nhiên như thế là ai làm hại?

Thế nhưng… ta có thể làm chỉ là phát huy tu dưỡng tốt của mình, coi lời hán nói là câu tâng bốc.

Ôi, phiền toái của ta rất lớn.

“Phượng Nghi…” Thanh âm của ta đè đến nhỏ nhất, tựa như muỗi kêu: “Trâm ngươi mang cho ta đây là trâm gì?”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau