BẠN HỌC NHỎ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước

Chương con truyện Bạn học nhỏ - Chương 66 - Chương 69

Chương 66: Gặp người lớn

Edit: Tà chơi game-ing~

Giải quyết vấn đề ngày xưa tồn đọng, Dịch Thuần thở phào nhẹ nhõm.

Thời gian nghỉ đông chỉ có 40 ngày, còn phải về trường sớm, hai người đều rất quý trọng thời gian có thể ở bên nhau. Sinh nhật lần này của Trì Diệp vừa vặn xen giữa kỳ nghỉ đông, kế hoạch lần nữa đến đảo nhỏ ngắm mặt trời mọc cuối cùng cũng coi như có thể tiến hành.

Lần này Dịch Thuần dự định tự mình lái xe đi, từ sớm mua một đống đồ du lịch quãng đường ngắn, đặt ở ghế sau xe.

Trì Diệp ngồi cạnh ghế lái, quay đầu lại nghiên cứu một lúc, hơi kinh ngạc, "Anh mua nhiều quà như vậy để làm gì thế?"

Đồ ăn vặt, quần áo các loại thì thôi, Dịch Thuần còn đặt hai hộp thuốc lớn, hộp to được gói lại đẹp đẽ, bao gói hộp to và hộp nhỏ, hẳn là nhân sâm.

Chẳng lẽ muốn ăn nhân sâm trên đường để nâng cao tinh thần à?

Tưởng tượng một chút ra hình ảnh kia, Trì Diệp bị chính đại não mình chọc cười.

Thế nhưng rất nhanh sau đó cô không cười nổi nữa.

Vẻ mặt Dịch Thuần rất nghiêm túc, giọng điệu cũng vậy, "Trì Diệp, theo anh về nhà gặp bố mẹ đi."

"..."

Nửa ngày sau Trì Diệp không nói gì, nhưng Dịch Thuần nhìn cô chằm chằm không tha.

Cô đầu hàng, điên cuồng lắc đầu, "Không, không được đi..."

Dịch Thuần hỏi: "Tại sao?"

Tại sao cái gì mà tại sao?

Trì Diệp cười gượng một tiếng, "Ừm... Thời gian này... Em cảm thấy quá vội, vẫn chưa chuẩn bị tâm lý thật tốt..."

"Không vội, chúng ta lái xe, trải qua 3 ngày sinh nhật cùng em, lúc quay về thì đi một chút thôi. Có 3 ngày để em chuẩn bị rồi đấy." Dịch Thuần ngừng một chút, cười nói, "Hơn nữa cũng sắp sang năm mới, coi như chúc Tết là được, em đừng cảm thấy áp lực trong lòng."

Có thể không thấy áp lực trong lòng hay sao?!

Trì Diệp cuống đến nỗi lông mày sắp xoắn thành một chỗ, luôn nghĩ mãi tìm từ, muốn Dịch Thuần từ bỏ ý nghĩ đi.

Cuối cùng Dịch Thuần hơi không kiên nhẫn, nắm cằm cô, hôn đến khi thở dốc mới nhướn mi, làm bộ cả giận nói: "Em không muốn sao? Trì Diệp, em không muốn cho anh một danh phận ư?"

"..."

Trì Diệp bị nam sắc hạ gục, yên lặng mà ngậm miệng.

Dịch Thuần thấy vẻ mặt cô, khẽ cười một tiếng, "Không có ý gì khác, không phải muốn "bi" (nguyên gốc) em, chỉ là mẹ anh sau khi nghe nói thì muốn gặp em thôi, ăn một bữa cơm đơn giản."

Lại đơn giản, đơn giản tới mức nào?

Dịch Thuần càng nói vậy, Trì Diệp càng căng thẳng, ngay cả lúc chạy đi ngắm mặt trời mọc cũng suy nghĩ chuyện này.

Hiếm khi có chuyện khiến Trì ca sợ hãi, thế nhưng trong cái "hiếm khi" này đương nhiên bao gồm cả đi gặp người lớn nhà bạn trai.

Cô mới chỉ 19 tuổi thôi đó! Thời gian đại học đẹp như hoa mới chỉ bắt đầu, vẫn còn là một thiếu nữ, đã phải đi gặp người lớn rồi!

Làm sao có thể không lo lắng được!

Dịch Thuần có chút buồn cười, xoa mặt cô, "Này, em còn như vậy, anh muốn vứt em xuống biển lắm rồi đó!"

Thuyền nhỏ trôi nổi trên mặt biển rộng mênh mông vô bờ, bên cạnh còn có cá heo nhảy tới nhảy lui, nhìn có vẻ lãng mạn nhưng trên thực tế là có chút khủng bố.

Trì Diệp nhìn cậu mới cái, "Anh có tin em ban cho anh một đạp để ngã xuống không?"

"..."

Dịch Thuần không đấu võ mồm cùng cô, trực tiếp ôm mặt cô hôn, môi cô chỉ thoa một lớp son mỏng bị anh hôn không còn chút gì.

Lần này tự chú Từ đưa họ ra biển, tuy hai người ở phía sau boong tàu, chú Từ ở trong buồng lái, nhưng xuyên qua lớp kính trong suốt, căn bản cũng có thể nhìn thấy hai thanh niên đang sán vào nhau.

Tròn một năm quay lại, hai người đã lên đại học, cũng không cần trốn tránh.

Ngày hôm qua bọn họ cũng đề cập tới hành trình hôm nay, chú Từ nghe được, thấy hai người phía sau chim chuột, liền trêu nói: "Dịch Nhi, cháu định dẫn cô dâu nhỏ về hả?"

Eo Dịch Thuần bị Trì Diệp véo mấy lần, hít vào một hơi, nghi là sẽ để lại vết bầm xanh tím mất rồi.

Nhưng mà tâm trạng cậu rất tốt, "Đúng ạ, lát nữa buổi trưa sẽ đi."

"Cháu đi kiểu gì?"

"Cháu đỗ xe ở trên đảo, lúc đó sẽ tự lái xe đi."

Chú Từ gật đầu, "Gửi lời hỏi thăm đến ông già nhà cháu giùm chú, tiện thể nói với ông ta, cô bé này lão Từ đã nhìn qua, rất tốt, để ông ta yên tâm đi!"

Trì Diệp đỏ mặt như tôm luộc.

Gần như có thể so với mặt trời màu đó vừa ló lên.
***

Ôm tâm trạng vò đã mẻ còn sứt, Trì Diệp bình tĩnh lại, thật sự đi cùng Trì Diệp về nhà.

Thật ra cũng không tính là nhà, chỉ là nơi ở tạm của bố mẹ Dịch Thuần trên hòn đảo nhỏ, phía trước là cửa hàng, đằng sau là ngôi nhà vườn  5 tầng, tu sửa rất khác biệt, nghe nói mùa đông khách có thể để hai tầng dưới làm phòng trọ, hoặc là chiêu đãi vài người bạn đến du lịch.

Bố mẹ cậu đều ở hai tầng trên cùng nhà vườn, tầng ba là dì giúp việc, tài xế trong nhà ở tầng 3, người làm và người đánh cá ở tầng trệt phía sau.

Bây giờ Trì Diệp mới xem như nhận thức được tài lực nhà Dịch Thuần.

Thẩm Lãng nói "trùm hải sản" quả không ngoa, cái bảng hiệu treo bên ngoài cửa hàng kia, ngay cả Trì Diệp không thích ăn hải sản cũng nghe nói qua.

Cô dừng ở cửa một chút.

Dịch Thuần mang quà trên tay, không nắm tay cô, nhưng cảm giác được cô đang lưỡng lự.

"Sao vậy?"

Trì Diệp nhíu mày, "Vậy em xem như là gả vào nhà giàu hả? Có khi nào bố mẹ anh sẽ ném một tấm thẻ để chúng ta chia tay không?"

"..."

Dịch Thuần đổi túi quà tặng sang một bên, để trống một tay búng lên trán cô, "Ôi xin lỗi nha, nhà hộ nghèo, có lẽ phải khiến em thất vọng rồi."

Trì Diệp cũng câm nín.

Nhưng trò đùa này khiến cô nhẹ nhõm hơn không ít, đến khi mẹ Dịch Thuần đi ra, cô duy trì lễ phép chào hỏi.

Mẹ Dịch Thuần nhìn có vẻ rất trẻ, giọng điệu cũng coi như dịu dàng.

Bà đánh giá Trì Diệp từ trên xuống dưới một lượt, cười cười, "Là Tiểu Diệp nhỉ? Con đã lớn vậy rồi... Lần trước thấy con, con mới chỉ cao có chừng này."

Tiện khua tay minh họa, "Sau đó khóc lóc chạy tới... Những năm này con có khỏe không?"

Trì Diệp cúi gập 90 độ, "Bác gái, đã nhiều năm rồi không có cơ hội nói xin lỗi bác."

"Cảm ơn bác."

Mẹ Dịch Thuần nở nụ cười, "Cảm ơn Dịch Thuần là được rồi. Mà cũng không có gì hay mà cảm ơn, nó cứu vợ nó, đây là điều hiển nhiên."

Trong vòng một ngày, mặt Trì Diệp lại đỏ cực mạnh lần 2.

...

Bố mẹ Dịch Thuần đểu rất dễ ở chung. Nói là ở chung, thực ra quan hệ với Dịch Thuần khá lạnh nhạt, có cảm giác tương kính như tân*, vô cùng khách khí, không có chút thân thiết nào.

(*) tôn trọng nhau như khách

Quả nhiên đúng như cậu nói, từ nhỏ sống một mình, bố mẹ đều không ở bên.

Trì Diệp đột nhiên đau lòng cho bạn học nhỏ Dịch Thuần.Mong muốn gia đình ấm áp cỡ nào, muốn bố mẹ quan tâm yêu thương cỡ nào mới có thể dùng phương pháp trốn nhà rời đi khiến người ta chú ý đây.

Rõ ràng là Dịch Thuần tốt như vậy.

Trên bàn cơm, cô cắn chặt môi, đột nhiên đưa tay, nắm chặt tay Dịch Thuần dưới gầm bàn.

Dịch Thuần chỉ hơi sửng sốt một chút, lập tức nắm lại tay cô.

Hai phụ huynh đều không nói gì, Dịch Thuần nhéo mu bàn tay cô một cái, dùng khẩu hình nói: "Sao vậy?"

Trì Diệp lắc đầu.

Sự đau lòng của cô đều thể hiện ra trong mắt.

Dịch Thuần thông minh lại là thiếu niên hiểu chuyện, gần như chỉ hơi đoán đã biết cô đang suy nghĩ gì.

Cậu cười không ra tiếng.

Tuy không muốn phô thảm thương thu đồng tình, nhưng Trì Diệp lo lắng cho cậu như vậy, thực sự là khiến người ta vui lòng. Dịch Thuần cũng da mặt dày một hồi, kiên quyết nhận sự dịu dàng và thương tiếc của cô.

Lúc lái xe trở về, Trì Diệp ngồi cạnh ghế lái im lặng hồi lâu, đột nhiên ông nói gà bà nói vịt hỏi: "Tại sao anh không chơi tennis nữa?"

Dịch Thuần không ngờ cô chợt hỏi chuyện này.

"Trước đó anh đã nói rồi mà, là vì ông nội anh..."

"Không còn gì khác ư?"

Trì Diệp cũng là bỗng nghĩ tới chuyện này.

Cô cũng không ngốc, đến nhà Dịch Thuần ăn cơm, đại khái cũng đoán ra được tình huống cuộc sống tuổi ấu thơ của Dịch Thuần, chắc chắn là đứa nhỏ đáng thương lẻ loi cô đơn.

Nói như vậy, nhân vật ông nội của Dịch Thuần... Ông ấy hẳn có trọng lượng rất nặng trong lòng cậu, hoặc là người bầu bạn cùng cậu lớn lên.

Nếu là ông nội dạy tennis, tại sao đột nhiên lại không chơi nữa?

Dịch Thuần mím môi.

"...Ngày anh trốn nhà đi, người trong nhà báo cho ông nội trước. Lúc đó sức khỏe ông nội anh không tốt, nghe tin này lập tức bị nhồi máu não."

Trì Diệp há miệng.

Một lúc lâu, cô mới vỗ vai Dịch Thuần, "Dịch Thuần..."

Trên mặt Dịch Thuần không có biểu cảm gì, nhưng giọng điệu trầm trọng, "Vì vậy, chuyện này khiến anh không bao giờ quên được."

Hối hận với ông nội và áy náy với bé gái đan xen khiến Dịch Thuần chôn giấu chuyện này trong lòng, nhưng cậu không muốn nói với bố mẹ, cho nên mới vẫn lén tìm Tiểu Diệp Tử kia.

Cậu vẫn không nghĩ ra, tại sao lúc đó lại nóng đầu rời nhà trốn đi?

Đã từng có cảm giác hối hận đến nỗi muốn chết đi.

...

Trì Diệp không biết phải an ủi như thế nào, cô biết là an ủi thế nào cũng không đủ.

Một điều bất trắc thay đổi cuộc sống của hai người, hoặc là thay đổi cuộc đời của nhiều người. Bởi vì sự thay đổi này "bất ngờ" càng khiến người ta phẫn nộ.

Cô muốn ôm anh trai nhỏ mười tuổi kia, cũng muốn để anh trai nhỏ mười tuổi ôm mình.

"Bạn học nhỏ Dịch Thuần."

"Hả?"

"Sau này em sẽ bảo vệ anh."

Giống như cô bảo vệ mẹ mình.

Trì · đại ca · Diệp thành kính thêm tên Dịch Thuần vào danh sách chăm sóc của mình.

Dịch Thuần bị sự chân thành hài hước của cô chọc cười.

"Được nha, vậy anh sẽ đảm nhận nhiệm vụ đẹp như hoa, những chuyện khác đều giao cho em hết."

Trì Diệp ra sức gật đầu, "Được! Chắc chắn rồi!"

(1) Những ngôi nhà kiểu vườn còn được gọi là những ngôi nhà kiểu phương Tây hay những ngôi nhà nhỏ phương Tây, nghĩa là những biệt thự sân vườn. Nói chung, nó là một ngôi nhà gỗ một gia đình hoặc một tòa nhà nhỏ hai hoặc ba tầng với một sân vườn và nhà để xe.

Chương 67: Không thể không để ý

Edit: Tà sợ Tết~

Sau khi nghỉ đông qua đi, Trì Diệp lại một thân một mình đến thành phố T bắt đầu những tháng ngày đèn sách.

Lần này Lục Phóng chủ động gọi điện thoại cho cô, hỏi cô có muốn đi cùng không.

Trì Diệp tính toán thời gian một chút, "Không được rồi, Dịch Thuần muốn đi cùng mình, để lần sau nhé."

Trường Dịch Thuần khai giảng muộn hơn Trì Diệp ba, bốn hôm, vừa vặn đủ để đưa cô đi, sau đó đi thẳng từ thành phố T đến thành phố Z.

Tuy Trì Diệp đã nói không cần, Dịch Thuần vẫn lén mua vé máy bay xong xuôi.

Cô cũng không còn cách nào nữa.

Nghe thấy cô từ chối, Lục Phóng cũng không xấu hổ, "Ok, gặp lại ở thành phố T nhé."

Sau đó sảng khoái nói tạm biệt.

Lòng Trì Diệp vừa nghi ngờ liệu Lục Phóng có phải thật như Dịch Thuần nói không, đến giờ còn thích cô, lại vừa cảm thấy không có khả năng, chả giống tí nào.

Nếu như cô thích một người, sao có thể dễ dàng để yên, phải dính chặt đến cùng.

Thái độ Lục Phóng hoàn toàn là một người bạn học thông thường thôi mà.

Nhưng cô ở khá xa Dịch Thuần, không muốn Dịch Thuần mất công lo lắng mình, biết nên đối xử với Lục Phóng như thế nào, tốt nhất vẫn là giữ một khoảng cách.

Cũng may Trì Diệp sớm thu hồi không ít tính khí, bản thân ở trường cũng quen không ít bạn bè. Cô phóng khoáng, lại mang bạn trai đẹp trai anh tuấn tới lớp nhiều lần, tuy trong trường cũng có vài người theo đuổi, nhưng các nữ sinh vẫn đồng ý kết bạn với cô.

Trái lại Lê Vi, cách xa ngàn dặm vẫn không quên ghen, "Tiểu Diệp Tử, cậu sẽ không có những tiên nữ nhỏ khác đấy chứ?"

Trì Diệp vui vẻ, "Chỉ có cậu mới là trái tim nhỏ của mình thôi."

Cười đùa hai câu, Lê Vi mới nhớ tới chuyện chính, "Nhắc mới nhớ, tớ nghe Thẩm Lãng nói dạo này Dịch đại thần cũng là nhân vật nổi tiếng trong trường, nữ sinh theo đuổi cậu ấy đều vòng tới chỗ Thẩm Lãng tìm cơ hội luôn ấy. Hai cậu ở xa nhau thế, có thể nào..."

Trì Diệp nhẹ giọng cười cượt, "Không đâu, mình tin anh ấy."

***

Đông qua xuân tới, thời gian trôi qua nhanh chóng, đảo mắt đã tới nửa học kỳ sau năm nhất đại học.

Trì Diệp là ban thiết kế, có kỳ thực huấn một tháng hè, đến giữa tháng 7 mới có thể kết thúc.

Nhưng Dịch Thuần cũng có việc, cậu vào tổ thí nghiệm của giáo sư, bị giáo sư giữ lại ghi chép số liệu, cũng phải đến cuối tháng 7 mới có thể xong, tính ra còn muộn hơn Trì Diệp một chút.

Tất nhiên, cả hai người đều không có ý kiến gì với đối phương.

...

Khí trời tháng 7, Trì Diệp đội mặt trời trên đầu, cùng lên núi xuống biển chạy ngược chạy xuôi với bạn học theo chỉ đạo của giáo viên, cuối cùng cũng coi như là giao được tài liệu thực tế bản thảo thiết kế và phác thảo mà thực huấn cần.

Còn cách 5 ngày nữa mới đến thời gian nghỉ bọn họ dự kiến trước đó, xem như là hoàn thành nhiệm vụ sớm.

Trì Diệp thu thập hành lý, đầu nóng lên, không nói tiếng nào liền mua vé máy bay đến thành phố Z.

Dịch Thuần đã đến nhiều lần rồi, cô còn chưa tới Đại học Z nhìn lần nào.

Lần này cô muốn cho Dịch Thuần một niềm vui bất ngờ.

Trì Diệp đặt chuyến bay sáng, 12 giờ trưa đến đại học Z.

Cô ở trên đường dùng điện thoại di động đặt khách sạn, nhìn thời gian, trước vào khách sạn thả hành lý, đội mũ lên đầu, lúc này mới lén lén lút lút tới đại học Z.

Tuy đã bắt đầu nghỉ hè nhưng bên trong đại học Z vẫn còn sinh viên. Nhưng vì trời nóng, không nhiều người trên đường, tuy nhiên đường đi đến canteen vẫn còn có chút náo nhiệt.

Đại học T tuy cũng là trường tốt nhưng so ra vẫn chênh lệch một đoạn rất lớn với dự án 985. Trì Diệp đi trong sân trường đại học Z mà cũng có thể cảm nhận được mùi thơm của học bá, "con nhà người ta".

Nhưng không biết là bạn trai học bá của cô tỏa hương ở đâu đây nhỉ?

Trì Diệp bị suy nghĩ của bản thân chọc cười.

Nhưng mà chỉ cười một lúc, cô liền thu hồi nụ cười, há to miệng.

Khéo như thế... Trong đám người phía trước đang đi tới, người ở giữa không thể nào không phải bạn trai cô!

"Dịch ca, cho nên cái bug (lỗi) này không có cách nào để sửa sao? Vẫn nói là có thể sửa chữa giai đoạn sau mà? Tôi thật sự không muốn viết lại hệ thống lần nữa đâu!"

Giọng Dịch Thuần nhàn nhạt rõ ràng, nhưng rất êm tai, "Viết lại đi, sửa chữa có thể sẽ ảnh hưởng vận hành."

Cậu không ngẩng đầu.

Trì Diệp thấy cậu bị vây quanh, cũng không một mình như hồi cấp 3, trong khoảng thời gian ngắn nhiều cảm xúc đan xen. Cô đang nghĩ có nên đi lên không thì thấy một cô gái rất cao gầy tiến đến trước mặt cậu.

Giọng nói cô gái hơi khàn, không trong trẻo, nhưng có chút hấp dẫn, "Buổi trưa ăn gì?"

Dịch Thuần không nói gì, nhìn dáng vẻ hình như đang suy nghĩ.

Trì Diệp có chút không nhịn được, không cười nữa, gọi một tiếng: "Dịch Thuần!"Cuối cùng Dịch Thuần mới ngẩng đầu lên.

Sắc mặt cô gái nhỏ không tốt lắm, ngược sáng, duyên dáng yêu kiều đứng ở phía trước.

Khiến người ta nghi ngờ có phải là ảo giác không.

Dịch Thuần lập tức bỏ mặc những người bên cạnh, bước nhanh tới, không sợ nóng ôm lấy vai cô gái nhỏ, dịu dàng hỏi: "Sao em lại đột nhiên tới đây?"

Trì Diệp cắn môi một chút, hừ lạnh một tiếng: "Vốn định cho anh một niềm vui bất ngờ... Hoặc là kinh sợ?"

Ánh mắt cô liếc phía sau Dịch Thuần.

Dịch Thuần sững sờ, đột nhiên lại cười, "Không hiểu sao lại ngửi thấy mùi giấm gì đó? Có chút chua nhỉ?"

Sau đó cậu phất tay với mấy bạn học đằng sau, "Bạn gái đến rồi, đi trước đây."

"Ái chà!"

"Chào chị dâu!"

"..."

Trì Diệp bị mấy nam sinh phía sau trêu đùa, nhịn không được quay đầu lại liếc mắt nhìn.

Mấy nam sinh đều nháy mắt với Dịch Thuần, thấy Trì Diệp quay đầu lại, còn cười trêu chọc.

Chỉ có cô gái kia... Vẻ mặt cô ta xem ra vô cùng kỳ quái, có chút không cam lòng, nhưng độ cong khóe miệng lại có chút thích thú vui vẻ.

...

Trì Diệp quay mặt đi, không nhìn lại nữa.

Dịch Thuần không ngờ Trì Diệp đột nhiên tới đây, vừa mừng vừa lo, nhưng thí nghiệm buổi chiều không thể xin nghỉ, cậu chỉ có thời gian nghỉ ngơi một tiếng, có thể ăn một bữa cơm cùng Trì Diệp.

Bởi vì rất vui mừng nên cậu cũng không chú ý sắc mặt Trì Diệp không tốt lắm, chỉ ôm cô thật chặt, hỏi: "Chúng ta đi ăn gì đây?... Xin lỗi em, buổi chiều anh còn có thí nghiệm, em chờ một chút, anh sẽ tới nhanh thôi."

Trì Diệp như vừa tỉnh giấc chiêm bao ngẩng đầu lên, nhìn gương mặt tuấn tú của Dịch Thuần một chút, "Hả... Ăn gì cũng được, em cũng không đói lắm."

Dịch Thuần đưa cô tới một quán nhỏ ngoài trường ăn.

Trì Diệp thích ăn cay, nhưng khẩu vị thành phô Z lại thiên về nhạt, cạu chọn một quán cay tứ Xuyên, tuy không phải cay chính tông, chí ít vẫn có mùi vị.

Trì Diệp hơi thất thần, nhiệm vụ gọi món ăn tự nhiên giao cho Dịch Thuần.

Khi chờ đồ ăn lên, cô mới hắng giọng một cái, chợt mở miệng hỏi: "Cô gái vừa rồi là ai vậy?"

Ngón tay Dịch Thuần hơi ngừng lại, "Bạn cùng tổ thí nghiệm."

"Là Chu Di Nhiên sao?"
"Trì Diệp, sao em vẫn nhớ kỹ chuyện trước kia..."

"Là Chu Di Nhiên sao?"

Giọng Trì Diệp đã nhiễm tức giận, ánh mắt nhìn thẳng vào cậu.

Sau đó lại hỏi một lần: "Là Chu Di Nhiên phải không?"

Dịch Thuần thở dài, thấp giọng dỗ dành: "Ừ. Trì Diệp, em biết đấy, tổ thí nghiệm này..."

"Ồ." Trì Diệp ngắt lời cậu, "Là em đến không đúng lúc rồi."

Cô cầm túi đứng lên.

Dịch Thuần buông đũa, đứng lên theo, bắt lấy cổ tay cô, "Em định đi đâu?"

"Về nhà."

"Trì Diệp!" Cậu cao giọng.

Trì Diệp mím môi, không nói lời nào, cũng bất động.

Đương nhiên cô biết mình cố tình gây chuyện... Chỉ là bạn học bình thường thôi, rõ ràng vừa rồi Dịch Thuần cũng chỉ qua loa, không hề đáp lại cô ta.

Nhưng cô cứ rất rất để ý, không để ý không được, không khống chế được tức giận.

Nghe giọng điệu Chu Di Nhiên, rõ ràng là bọn họ thường ăn cơm cùng nhau, cùng làm thí nghiệm, cùng ở cạnh nhau.

Cho dù Dịch Thuần không đáp trả, đối với con gái mà nói, thật ra cho phép cô ta ở cạnh, đã coi như là một loại đáp lại rồi.

Giống như cô lúc đó, khi bắt đầu Dịch Thuần thấy cô phiền như vậy, còn không phải bị cô bám lấy hết cách mới ở bên nhau sao?

Trì Diệp siết chặt nắm đấm.

Thấy sắc mặt cô trắng bệch, cho dù Dịch Thuần có chút bực bội cũng hoàn toàn tiêu tan. Giọng nói êm ái, kéo cô gái nhỏ bôn ba hồi lâu vào trong ngực mình, kiên nhẫn dỗ dành: "Vậy mà cũng cáu kỉnh rồi? Em biết là anh chỉ để em trong mắt thôi mà."

Mắt Trì Diệp đỏ lên, "...Dịch Thuần, em không thể không để ý."

Dịch Thuần đúng là dở khóc dở cười, "Anh từng đến trường xin đổi tổ, nhưng giáo sư không muốn, nhất định phải để bọn anh làm xong lần này đã... Xin lỗi em, không nên để em khó chịu. Khai giảng là có thể đổi tổ rồi, anh bảo đảm, không nói với cô ta một câu nào nữa, có được không?"

Trì Diệp khó chịu lắc đầu, "Không được."

"..."

"Tại sao trước đó anh không nói với em?"

"Chỉ là một bạn học không quá quan trọng mà thôi..."

"Không phải không quá quan trọng, nếu như thật sự không quan trọng, anh đã sớm nói với em rồi."

Trì Diệp bức người như vậy, Dịch Thuần cũng có chút nổi cáu, nhất thời bắt đầu nói không lựa lời, "Trước kia em và Lục Phóng chơi đùa cùng nhau, cũng đâu có nói với anh?"

Nhưng vừa dứt lời, cậu liền thầm kêu một tiếng "Thôi chết".

Quả nhiên, vẻ mặt Trì Diệp lập tức trở nên hơi ngạc nhiên.

"...Anh nghĩ như vậy?"

"Không phải, anh không có ý đó..."

Đây không phải lần đầu tiên hai người cãi nhau vì Chu Di Nhiên.

Tim Trì Diệp mệt muốn chết, vốn không uất ức như vậy, nhưng thái độ của Dịch Thuần làm cô lập tức thấy tủi thân, nghẹn lại trong lòng.

Cô đã luôn lo được lo mất, Dịch Thuần lại còn đâm một nhát dao vào tim cô như thế.

Tình yêu của trẻ con đều là thế.

Huống chi, hai người đã yêu nhau gần 4 năm, Trì Diệp vốn đang lo lắng liệu Dịch Thuần có không cảm thấy mới mẻ nữa, vẫn có chút cẩn thận từng tí một như đi giày trên băng mỏng.

Đúng là các bạn cùng phòng nói không sai, người nào yêu trước người đó đáng thương hơn.

Dịch Thuần không biết suy nghĩ của cô đã lạc đến nơi xa như vậy rồi.

Cậu ôm chặt Trì Diệp, nhẹ hôn xuống mắt cô, nhỏ giọng xin lỗi: "Bảo bối, anh không có ý nghi ngờ em, anh hoàn toàn tin tưởng em, em cũng tin anh, có được không?"

Trì Diệp cúi đầu không nói lời nào.

Một hồi lâu, cô mới mím môi nhẹ giọng hỏi: "Nếu không có chuyện bắt cóc kia... Em và Chu Di Nhiên, anh sẽ thích kiểu con gái nào?"

Chương 68: Dứt khoát chia tay

Edit: Tà đau head

Câu hỏi này rõ ràng là đề mục giết người tiêu chuẩn.

99% con gái khi yêu đều sẽ hỏi qua, đủ loại "Em và XXX anh thích loại nào?", "Em và XXX ai xinh đẹp hơn?" đa dạng chủng loại, mà lại liên tiếp xuất hiện.

Tuy Dịch Thuần không phải một tài xế cũ* nhưng đương nhiên cũng không phải một thẳng nam ngu ngốc vô dụng, cậu đáp gần như không do dự: "Chắc chắn là em rồi. Vì sao lại nhắc đến Chu Di Nhiên? Cô ta vốn là người không quá quan trọng."

(*) Thuật ngữ mạng chỉ cựu chiên binh, người có kinh nghiệm hoặc tài nguyên phong phú ở một lĩnh vực nào.

Trì Diệp yên lặng nhìn cậu.

Nỗi lòng cô phức tạp, trong khoảng thời gian ngắn cũng không nói được gì.

Tại sao lại biến thành như bây giờ chứ?

Là do mình làm quá sao?

"...Tại sao anh lại ăn cơm cùng Chu Di Nhiên?"

Dịch Thuần ngạc nhiên, "Em đang giận chuyện này ư?... Đâu có ăn cơm cùng nhau, chỉ là tổ anh cùng đi canteen thôi. Nếu như không phải vì nội dung thí nghiệm thì trước giờ anh đều không nói chuyện với cô ta."

Một người ngay thẳng bình thản không thẹn với lương tâm, một người nói ra uất ức trong lòng, hai người như vậy ở cùng nhau, ngoại trừ buồn bã chia tay, quả thực không còn loại kết cục thứ hai.

Trì Diệp ném câu tiếp theo "Để em bình tĩnh một chút" rồi trực tiếp chạy đi.

Dịch Thuần đuổi một đoạn, nghĩ đến thí nghiệm buổi chiều, cắn răng do dự một lúc, lấy điện thoại di động ra.

Điện thoại Trì Diệp không gọi được, cậu hết cách, chỉ có thể nhắn WeChat.

"Tối xong thí nghiệm anh sẽ đến tìm em."

"Diệp Tử, xin lỗi em, đừng tức giận với anh nhé."

"Đều là lỗi của anh. Em đừng đi, anh sẽ lập tức tới tìm em."

Mãi đến khi bắt đầu thí nghiệm, Trì Diệp đều chưa hề trả lời.

...

Trì Diệp vốn nóng tính, bởi vì áy náy nên nhịn tròn một năm, vẫn đang yên lặng nhường nhịn, cuối cùng cũng hoàn toàn bạo tạc.

Cô tắt điện thoại, đi lấy hành lý trả phòng, lại đặt vé đường sắt cao tốc sớm nhất, về thẳng Hải Thành không ngừng nghỉ.

Không có gì hay để nói nhiều, cô cũng không muốn thấp kém như thế.

Trì Diệp biết Dịch Thuần ngay thẳng... Thậm chí còn làm cho cô có chút hổ thẹn, thế nhưng một khi phát sinh mẫu thuẫn, quả thực chuyện chen ngang giữa hai người có chút nhiều.

Có lúc cô sẽ nghĩ, nếu không phải mình nhất quyết theo đuổi, căn bản Dịch Thuần sẽ không liếc nhìn cô một cái. Nếu như không phải Dịch Thuần biết cô là bé gái bị cậu liên lụy, thái độ của cậu cũng không thể đột nhiên dần dao động.

Có lẽ đến bây giờ, cô vẫn không theo đuổi được cậu.

Những gì cô đã trải qua hiện tại, tất cả những thứ này, đều như một sợi dây thừng, bởi vì có một chỗ bị lực ảnh hưởng khiến toàn bộ sợi dây thừng rung động.

Cũng không trách Dịch Thuần nghĩ nhiều gạt cô, khi cãi nhau, chuyện đầu tiên Trì Diệp nghĩ tới đích xác là duyên phận của hai người có thể nào bắt đầu do cậu áy náy hay không.

Dù lúc đó cô nói nhẹ hều như vậy, dù cô cảm thấy không có gì.

Nhưng trong tình yêu vốn không thể lẫn lộn bất kỳ thành phần nào khác. Dưới tình huống cô không biết chuyện chỉ thành thật ở bên cạnh, nhưng Dịch Thuần ôm suy nghĩ muốn bù đắp nên mới mặc kệ cho cô tiếp cận?

Rõ ràng là một người lạnh nhạt như vậy.

...

Trì Diệp càng nghĩ càng tức giận, trực tiếp đi vào một ngõ cụt.

Không khí trên tàu sắt cao tốc không phải rất thoáng, cô cực kỳ khó chịu, mặt trắng xám khiến một bà cô ngồi bên liên tục liếc mắt nhìn.

"Cô gái nhỏ, nông bất sắc nghệ a? (cháu không thoải mái sao?)"

Trì Diệp xua tay một cái.

"Cái sao nông muốn thổ phạt rồi? (cháu buồn nôn hả?)"

Trì Diệp gượng cười, "Không ạ, không phải cháu không thoải mái."

Bà cô nhiệt tình gật đầu, hình như không tin, nhất định phải trò chuyện với cô, bảo là muốn giúp cô chuyển sự chú ý, "Nông là học sinh phạt? Tát lớp học? (Cháu là học sinh hả? Học ở đâu?)"

Trong lòng Trì Diệp khó chịu, nhưng nói chuyện với người khác đúng là hơi dời đi suy nghĩ một chút, liền thành thật đáp: "Đại học T ạ."

"Ôi xa vậy? Nhưng đại học T cũng rất tốt." Bà cô này dường như rất thích những người hiếu học, "Cháu ngoại của cô cũng là sinh viên đại học, học ở đại học Z đó!""..."

Cô cười.

Cho dù trong mắt người ngoài, đại học T và đại học Z cũng có khoảng cách. Cô nghe không hiểu bọn họ nói cái gì hệ thống, cái gì bug, cũng không hiểu cái gì thí nghiệm.

Đứng bên cạnh Dịch Thuần, cô vốn thấp hơn một cái đầu.

***

Trì Diệp âm thầm trở về Hải Thành khiến Dịch Thuần sốt ruột muốn chết.

Cậu ra khỏi phòng thí nghiệm, gọi Trì Diệp mười mấy cuộc điện thoại đều không có ai nhận.

Mãi chờ đến khi bên kia nghe máy, cậu chưa kịp thu lại lửa giận ngập trời, lập tức phóng ra không khống chế, "Em đi đâu vậy? Tại sao không nghe máy? Không biết anh sẽ lo lắng sao? Trì Diệp, em ầm ĩ cũng phải có chừng mực, lần đầu tiên em tới thành phố Z, một mình chạy loạn không biết anh sẽ căng thẳng sao?..."

Trì Diệp vẫn không lên tiếng.

Sau khi Dịch Thuần nói xong, cô mới nhẹ giọng nói: "Em đã ở Hải Thành rồi."

Dịch Thuần: "..."

Giọng Trì Diệp nhẹ nhàng mềm mỏng như gió xuân nhưng lời nói ra lạnh chết người, "Em về nhà, mỗi người chúng ta yên tĩnh trước đã."

"Trì Diệp..."

Cô cúp điện thoại.

Dịch Thuần đứng ở cổng trường học, tức giận ném vỡ điện thoại di động.

Nhưng thành phố Z và Hải Thành quá gần, không cách bao xa, Dịch Thuần quay đầu liền đi mua cái điện thoại mới, mua vé đường sắt cao tốc về Hải Thành.

Sắc trời vừa tối không lâu, cậu đã đến Hải Thành.

Quen thuộc đến trước cửa nhà Trì Diệp.

Xe taxi dừng ở cửa tiểu khu nhà cô, Dịch Thuần xuống xe, gọi điện thoại cho Trì Diệp.

Trì Diệp nhấc máy rất nhanh, "Dịch Thuần."

"Xuống dưới đi, anh ở dưới nhà em."

"..."

Trời tháng 7, Hải Thành đã nóng đến mức muốn cảm nắng.

Trì Diệp mặc váy ở nhà và quần lửng, đi dép tông, "bạch bạch bạch" xuống lầu.Dịch Thuần vẫn mặc nguyên bộ từ trưa, đứng dưới tán cây, thân hình cao thẳng trông có hơi ngốc.

Lại gần, đúng là có thể nhìn thấy chút mệt mỏi trên mặt nhưng vẫn như cũ không tổn hại tướng mạo phi phàm của cậu.

Trì Diệp dừng bước lại trước mặt cậu, ngươc đầu nhìn cậu, "Sao anh lại tới? Không phải ngày mai vẫn phải làm thí nghiệm à?"

Đúng là không nghe ra vui giận.

Dịch Thuần kéo cổ tay cô, vững vàng nắm chặt, giọng nói hơi giận, "Tại sao đột nhiên em lại về?"

"Mệt mỏi, muốn về nghỉ ngơi một chút."

Nếu không phải buổi trưa vừa cãi nhau ầm ĩ, dáng vẻ này của Trì Diệp, cũng chẳng thấy gì cả.

Trong mắt Dịch Thuần có tơ máu, trông vẻ khá khủng bố, nhìn cô chằm chằm, "Trì Diệp, em..."

"Anh về làm thí nghiệm trước đi, nếu không thì muộn quá."

Vẻ mặt Trì Diệp rõ ràng không muốn nhiều lời, phất phất tay.

Cho dù cãi nhau, Trì ca đều không ngang ngược giống con gái bình thường, hoàn toàn không giống mấy cô gái nhỏ yêu vào là bánh bèo, cô có không thoải mái cũng phải kéo Dịch Thuần cùng khó chịu mới được.

Thấy cô phải đi, Dịch Thuần lập tức siết lại hông cô, gầm nhẹ bên tai cô nói: "Cuối cùng thì em muốn thế nào!"

Cơm tối cậu cũng không ăn, chỉ lo cô một mình giận dỗi, vội vàng ngồi tàu cao tốc đến đây giải quyết vấn đề với cô.

Nhưng cô lại là cái thái độ như thế.

Dịch Thuần cũng không muốn tức giận với cô, hiện giờ cậu như một con thú khốn đốn không có cách mở miệng, nổi nóng với bản thân mình.

Thế nhưng lời này hoàn toàn chọc giận Trì Diệp.

Cô vùng mạnh khỏi tay Dịch Thuần, xoay người mặt đối mặt với cậu, "Dịch Thuần, em muốn nói chuyện với anh, nhưng hiện giờ chúng ta đều không bình tĩnh. Em vốn muốn chờ anh về, em nghĩ kỹ rồi nói, anh nhất định phải nói bây giờ thật sao? Được, vậy chúng ta chia tay."

"..."

Lời này vừa nói, hai người nhất thời im lặng.

Hô hấp Dịch Thuần nặng nề, một hồi lâu mới cố tỉnh táo lại được, "Trì Diệp, không cho tùy tiện nói chia tay, em..."

Mắt cậu hơi hồng lên, "Em muốn anh chết phải không."

Trì Diệp không lên tiếng.

Một lúc sau, cô mới thở dài, nhẹ giọng nói: "Bạn học nhỏ Dịch Thuần."

Lại thoáng dừng lại một chút, "Anh có phát hiện không? Mỗi lần đều là em nhượng bộ, lần nào cũng thế, bởi vì em yêu thích anh, cho nên anh chỉ hơi không vui một chút, em liền lùi bước, anh có phát hiện không."

"Có phải anh cảm thấy rất khổ cực không? Làm rất nhiều chuyện vì em, không nhắc tới bất trắc thuở nhỏ, chuyện Vệ Chân Chân trước đó, là anh đi tìm Hiệu phó? Sau đó em thi nghệ thuật không đỗ, anh lại giúp đỡ muốn chúng ta có thể cùng ra nước ngoài. Trước cũng thế, vẫn quan tâm chăm sóc em, rõ ràng trường học bận bịu như vậy, có cơ hội liền ngồi mấy tiếng máy bay đến thăm em, cho em cảm giác an toàn... Anh cũng cảm thấy vất vả chứ, nhưng anh cảm thấy có lỗi, cho nên anh muốn đối tốt với em hơn một chút đề đền bù áy náy trong lòng. Thiếu niên lạnh nhạt cao ngạo như anh, cúi đầu theo em, rất mệt nhỉ."

"Thực ra em cũng cảm thấy rất khổ cực anh biết không? Anh và em vốn không có duyên, đều dựa vào cố gắng của em, Trì ca cũng là con gái, chẳng lẽ em không thấy khó khăn? Nhưng là em yêu thích anh, vì vậy cảm thấy không có gì ghê gớm, chỉ cần anh nhìn em một chút, em đều có thể vui vẻ thật lâu. Sau đó chúng ta có thể ở bên nhau, em mừng đến mức mất ngủ mấy ngày, nghĩ tới ngày đó anh chủ động hôn em, thực sự là vô cùng vui mừng."

Dịch Thuần muốn cắt lời cô: "Trì Diệp..."

Đừng nói nữa.

Thế nhưng Trì Diệp rất cố chấp tiếp tục nói: "Nhưng thực ra chúng ta không hợp, thực ra em rất ngây thơ, rất ngây thơ rất ngây thơ, ngây thơ hơn rất nhiều cô gái khác. Em làm rất nhiều chuyện nhưng anh vẫn dỗ dành em, khoan dung em. Cũng có lúc em cảm thấy có lỗi với anh, em hết cách rồi, Dịch Thuần, em hết cách rồi. Từ nhỏ đến lớn, từ khi ba mẹ ly hôn, sau khi mẹ em tái hôn, em vẫn cảm thấy không có ai quan tâm em như anh. Vì thế em càng ỷ lại vào anh, không khống chế được muốn anh quan tâm em, muốn cảm nhận cảm giác em tồn tại trong lòng anh."

"Nhưng em không xứng với anh, anh tốt như vậy, hoàn mỹ như vậy. Anh vừa giúp em ôn tập, vừa tùy tiện thi cũng có thể đậu chuyên ngành cao cấp đại học Z. Mà em khổ sở nhọc nhằn học ba năm nhưng vẫn không đỗ. Hai chúng ta như mây với bùn, kém rất xa, phải nỗ lực chạy đến với nhau mới có thể lại gần."

"Anh nói anh không thích em ở cùng một chỗ với Lục Phóng, em liền không thân thiết với cậu ấy. Anh muốn làm thí nghiệm, em cũng không dám tới quấy rầy anh. Anh thích dáng vẻ bé ngoan của em, em liền ngoan ngoãn, không gây sự nưa."

Trì Diệp thở dài thật sâu.

"Thế nhưng em đều không xứng với anh."

"Em không hiểu thế giới thiên tài, nghe không hiểu bọn anh đang nói gì. Anh nói anh muốn làm thí nghiệm, em cũng không có cách nào để anh cách xa cô gái kia... Tuy rằng chúng ta đều biết, chắc chắn cô ta thích anh."

"Hết cách rồi, em không còn cách nào khác. Không có cách nào rút ngắn khoảng cách giữa chúng ta, không có cách nào khống chế trái tim mình."

"Em chính là một cô gái đáng ghét như vậy, nghe được anh ăn cơm cùng cô gái khác, em cảm thấy khó chịu muốn chết."

"Bạn học nhỏ Dịch Thuần, em cũng rất khổ cực, cho nên, dứt khoát chia tay đi."

Chương 69: Dập tắt ánh hào quang

Edit: Tà nghèo rớt~

Mọi người nhớ đọc lời editor ở cuối chương nha TT moa moa da

Cô thao thao bất tuyệt khiến Dịch Thuần sững sờ.

Một hồi lâu cậu mới tỉnh hồn lại, bắt lấy cổ tay cô, không nhanh không chậm nói: "Từ đâu mà em cảm thấy anh rất mệt? Anh không vất vả chút nào, vừa nghĩ tới có thể lập tức thấy em, anh vui muốn chết, ở trên máy bay không ngủ nổi. Nghĩ đến có thể ngây ngốc ở bên em hai ngày, anh nguyện ý xào bài tập suốt mấy đêm, không sao cả, bởi vì có thể nhìn thấy em rồi."

"Tại sao em lại phỏng đoán ý nghĩ của anh? Trì Diệp, anh không thích em ư? Anh thích em hơn bất cứ ai khác, em biết vừa rồi em nói nhiều như vậy, khiến anh rất đau không?"

"Chuyện Chu Di Nhiên, anh thừa nhận là anh sai rồi. Anh hẳn nên nói với em sớm một chút, hẳn nên cách xa cô ta, đây là lỗi của anh, không thể cho em cảm giác an toàn. Thế nhưng câu nói chia tay này, sau này đừng nên nói nữa."

Dịch Thuần mím môi, "Anh sợ anh sẽ không khống chế được làm ra chuyện gì đó tổn thương đến em... Vì vậy đừng nói nữa."

Tình yêu của cậu đối với Trì Diệp đã trở thành mạnh mẽ chiếm giữ, tuyệt đối không cho phép bất kỳ cự tuyệt và phản bội.

Trì Diệp dùng sức ôm Dịch Thuần một lúc.

Thế nhưng không làm cam kết gì, "Anh mau về làm thí nghiệm đi, không phải còn mấy ngày nữa à? Mau mau lên nhé."

Cô vẫy tay, "Tạm biệt."

***

Khiến tất cả mọi người rơi kính mắt đó là, chưa bắt đầu năm hai đại học, Dịch Thuần và Trì Diệp đã chia tay rồi.

Thậm chí không có nguyên nhân gì máu chó, nhưng không hiểu sao chia tay rồi.

Lê Vi nghe được chuyện này từ chỗ Thẩm Lãng, giẫm lên Phong Hỏa Luân*, lập tức chạy tới nhà Trì Diệp.

(*) Bánh xe lửa nhỏ dưới hai chân của Na Tra ấy he he.

La Huệ và Mạnh Tạ đưa con trai đến nhà bố mẹ Mạnh Tạ, tâm tình Trì Diệp không tốt, không muốn đi, cho nên chỉ có một mình cô ở nhà nghỉ ngơi.

Khi Lê Vi đến, cô đang nấu mì trong bếp, chạy tới mở cửa cho cô ấy, như người không có chuyện gì, "Cậu đói không? Mình lấy hai gói, chia mỗi người một là đủ."

Lê Vi bị dáng vẻ tùy ý của cô làm ngạc nhiên ngây ra, cẩn thận chút một hỏi: "Tiểu Diệp Tử, cậu... Cậu không sao chứ?"

Trì Diệp tắt bếp, bưng cái nồi đặt trên bàn, lại đi vào cầm bát đũa, lúc này mới lên tiếng nói: "Không sao đâu, có thể có sao trăng gì chứ."

"Cậu và Dịch Thuần..."

Trì Diệp cầm đũa đẩy đến trước mặt Lê Vi, vơ một đôi đũa cho cô ấy, cười, "Hừm, chia tay rồi."

"...Tại sao?"

"Không tại sao, chính là không chịu được yêu xa."

Lí do này thực sự không chê vào đâu được, nhưng Lê Vi hiểu rõ Trì Diệp không phải như vậy. Hai người gần như cùng nhau lớn lên từ nhỏ, đến giờ đã có bảy, tám năm cảm tình, cảm tình này không chỉ để trưng.

Lê Vi không tin Trì Diệp không chịu được yêu xa, cô cố chấp đối với Dịch Thuần như vậy, lúc đó mọi người đều thấy được, như là điên dại. Nếu dùng thành ngữ hiện tại, vậy thì gọi là "cẩu liếm"*, tình yêu hoàn toàn chân thành. Thật vất vả mới ở cùng nhau, Dịch Thuần cũng không phải người chệch quỹ đạo, sao có thể nói chia tay là chia tay?

(*) cẩu liếm: từ liếm này nhiều nghĩa mạng lắm, nhưng ở đây chúng ta có thể hiểu theo cách u mê là mỗi khi cầm điện thoại thấy idol là đòi liếm màn hình =))

"Tiểu Diệp Tử, cậu yêu người khác rồi à?"

Lê Vi nghĩ trước nghĩ sau, chỉ có thể nghĩ đến lý do này. Dù sao tính Trì Diệp quả thật hơi có mới nới cũ, cô yêu Dịch Thuần bốn năm, cũng có thể mất hứng.

Trì Diệp chợt vui lên, "Cậu nói gì đấy! Mình cũng sẽ không trật đường ray đâu nhá! Hơn nữa học bù đầu, mình còn phải làm thêm, nào có thì giờ đi yêu người khác chứ."

Lê Vi lo lắng: "Vậy tại sao..."

Đối với bạn thân, Trì Diệp cũng không thích giấu giếm, ăn vài miếng mì, lấp cái bụng đói, lúc này mới đặt đũa xuống, thở dài, "Ở đâu ra mà lắm tại sao vậy. Chỉ là mình cảm thấy mình và anh ấy không hợp ở chung nồi, không phải mình nhân nhượng anh ấy thì là anh ấy nhượng bộ mình, tóm lại vẫn là không hợp."

"Làm sao có thể, hai người các cậu là một đôi trời đất tạo ra đấy nhé! Xưa nay tớ chưa từng thấy Dịch đại thần nói chuyện như vậy, người ta chỉ dịu dàng với mình cậu, còn chưa đủ lãng mạn sao?"

Lá gan Lê Vi cũng lớn, dám bắt bẻ Trì Diệp luôn.

Trước đây cô ấy là cái đuôi nhỏ của Trì ca, là loại nói đi trái thì tuyệt đối không sang phải.

Trong lòng Trì ca cảm thán thời gian như nước một phen, cười cười, nhẹ giọng nói: "Coi như là do mình đi, trái lại là mình không thoải mái, yêu cũng thấy vô vị."

Lê Vi không lên tiếng.

"Hơn nữa, cuối cùng không phải anh ấy cũng đã đồng ý rồi ư."

Dịch Thuần vốn nào có đồng ý, nhưng ngày cậu về Hải Thành bị thái độ nhất quyết phải chia tay của Trì Diệp chọc giận, dưới cơn tức liền đồng ý.

Lê Vi bĩu môi, "Cậu bớt diễn đi, Thẩm Lãng nói Dịch Thuần uống rượu đến đau dạ dày, nhập viện rồi đấy."

"..."

Trì Diệp im lặng hồi lâu.

Nước mắt không hề báo trước, "tách" một tiếng rơi xuống.

Cô không khống chế được tâm tình, trong lòng uất ức muốn chết, thút thít khóc nghẹn, "Cho nên... Chuyện, chuyện này cũng do mình sao..."

Vậy mới nói sợ người tính tình tốt nhất phát hỏa, cũng như người xưa nay không khóc đột nhiên rơi lệ, cũng khiến người ta rất căng thẳng.

Trước giờ Trì Diệp đều tính khí đại ca cáu kỉnh, gọi một tiếng Trì ca cũng không chỉ vì giá trị vũ lực vượt trội, cũng vì tính cách thẳng thắn sảng khoái như con trai của cô.

Lê Vi nhất thời luống cuống tay chân, bước hai bước tới bên cạnh Trì Diệp, ôm chặt lấy cô.

Từ khi hai người bắt đầu quen biết, cô ấy chưa từng thấy dáng vẻ đau lòng như vậy của Trì Diệp, không nhịn được thương xót bạn tốt.

Hai cô gái ôm nhau khóc thành một đoàn.

Trì Diệp cảm thấy, từ khi bắt đầu tình cảm này, bản thân mình vẫn luôn duy trì một thái độ khiêm nhường.

Nhưng vì quá yêu thích Dịch Thuần, vì thế oan ức gì đều có thể nhịn.Cô vẫn luôn đánh giá cao bản thân.

Nếu như Dịch Thuần không nói chân tướng mười năm trước, có lẽ bọn họ có thể kiên trì đi cùng nhau. Nhưng cô đã biết rồi, chuyện này như một bụi gai kẹt trong lòng cô, một khi phát sinh chuyện gì sẽ đâm cô thật đau.

Đau đớn khiến người phát điên.

Có phải là khởi đầu không đơn thuần không.

Bởi vì cái không đơn thuần này mà hủy diệt tình cảm thiếu nữ của cô.

Nếu không, khi Dịch Thuần tức giận, sao có thể dễ dàng đồng ý chia tay như vậy?

...

Hai người khóc ầm ĩ một lúc lâu mới ổn định lại tâm trạng.

Mì đã hoàn toàn nguội lạnh, cũng không thể ăn nữa, Trì Diệp dọn dẹp một chút, đổ nước mì đi, cho nồi vào trong bồn, cọ rửa lúc có lúc không.

"...Cậu vừa rồi, Dịch Thuần đau dạ dày à?"

Mắt Lê Vi đỏ ngầu như con thỏ trắng nhỏ, nhưng vẫn không sụp đổ như Trì Diệp, cô ấy ôm cốc nước ngồi bên bàn ăn, đáp một tiếng.

"Thẩm Lãng nói thế, khuya hôm trước hình như đập phá cửa hàng thì phải? Chắc là tay cũng bị thương rồi... Nói chung là ở trong bệnh viện."

Lời nói này, không hề giống nam thần đại chúng kia.

Năm đó cho dù bị giội một thân trà sữa, cậu cũng không có phản ứng kích động, chỉ lạnh nhạt có chút hóm hỉnh tuổi trẻ, kok khiến người khác lúng túng, khoảng cách thích hợp.

Chàng trai như thế, làm sao có thể làm ra chuyện điên cuồng như vậy?

Trì Diệp im lặng thật lâu.

Dòng nước vang lên "ào ào" không ngừng, lâu sau, cô mới nhẹ nhàng mở miệng hỏi: "Ở bệnh viện nào?"

...

Trời hè hanh khô, con ve còn biết nôn nóng bất an.

Một mình Trì Diệp đứng dưới khu nội trú bệnh viện Nhân Tế, hơi thất thần.

Không muốn cúi đầu.

Ý nghĩ này khiến cô muốn lập tức trở về nhà.

Tại sao lần nào cũng là cô cúi đầu? Cô là con gái mà, dù có lợi hại đến đâu, trong lòng vẫn chỉ là một cô gái thôi.

Nhưng mà... Lại thực sự lo lắng cho Dịch Thuần.

Trước khi đến bệnh viện, cô đến cửa hàng của bọn Dịch Thuần nhìn một chút.

Thẩm Lãng ở bệnh viện chăm sóc Dịch Thuần, không có ai trong cửa hàng, cửa cũng không khóa.

Nhưng từ ngoài cửa kính cũng có thể nhìn thấy tình hình bên trong.

Toàn bộ tủ kính bị đập náy, đồ thể dục bị ném lộn xộn, cái áo Kobe cũng bị xé thành từng mảnh, vứt trên mặt đất... Dường như ngay lúc đó có thể nhìn thấy chủ quán điên cuồng.

Mấy ngày nay điện thoại Trì Diệp vẫn để chế độ máy bay, ngoại trừ buổi tối hôm vừa nói chia tay, Dịch Thuần gọi mấy cuộc điện thoại, sau đó cũng không liên lạc nữa.
Cậu không liên lạc với cô, nhưng lại giày vò bản thân.

Lẽ nào dùng cách thức này ép cô cúi đầu trước sao?

Trì Diệp thật sự khó có thể bất ngờ.

Nhưng khiến mình phải vào viện, chuyện này thực sự không phù hợp tính cách Dịch Thuần.

Bên ngoài nóng chết người, Trì Diệp đứng một lúc, cả người đổ mồ hôi.

Cô không nghĩ nhiều nữa, yêu lặng tiến vào tòa nội trú.

Dịch Thuần ở một mình, nhưng bên ngoài có thể nghe được có người đang nói chuyện bên trong, hẳn là tiếng Thẩm Lãng.

"...Chỉ vì chuyện vạch trần mà chia tay rồi à?"

Động tác gõ cửa của Trì Diệp ngừng lại.

Dịch Thuần chậm chạp không trả lời.

Thẩm Lãng cảm thấy không cam lòng thay anh em, giọng điệu khó tránh khỏi nâng cao hơn nhiều, "Muốn anh nói không, chia tay thì chia tay, đã thành như vậy, cậu còn nhiều lần thấp kém đi dỗ dành em ấy, Dịch Nhi, không hề giống cậu chút nào."

"..."

"Trước đây cậu đúng là không có sở thích gì, bởi vì đọc sách quá nhàm chán, yêu đương cũng nên thế phải không? Nhiều năm như vậy rồi, cảm giác mới mẻ cũng nên biến mất, dứt khoát thay đổi luon đi."

Cuối cùng Dịch Thuần cũng nói chuyện, giọng nói cực kỳ khàn, "Thẩm Lãng, anh muốn chết à."

"..." Thẩm Lãng bị cậu làm giận phát nghẹn một lúc, "Vậy cậu đi quỳ xuống đi, đi cầu xin Tiểu Diệp Tử, để em ấy đừng rời xa cậu... Cậu giở trò nằm đây có tác dụng chó gì? Khi theo đuổi cậu, một em gái đều có thể thấp kém, khúm núm lấy lòng cậu lâu như vậy, bây giờ thì cậu đi đi! Lập tức đi gọi điện thoại cho em ấy đi!"

Trì Diệp nghe lén sợ hết hồn, lập tức lấy điện thoại di động ra đổi thành chế độ im lặng.

Thế nhưng màn hình không sáng lên.

Lâu sau, bên trong mới truyền ra tiếng Dịch Thuần, "Tôi đã nói xin lỗi, nhưng cô ấy không nghe."

"Nói thật, Dịch Nhi, trước đó Vi Vi không phải cũng nói rồi sao. Cái Trì Diệp chú ý là thái độ của cậu, rõ ràng không có mâu thuẫn gì lớn, cậu đi nhận sai là mọi chuyện sẽ xong xuôi. Trước đây nhiều người theo đuổi cậu như vậy, không phải em ấy cũng chưa từng tức giận ư? Bây giờ em ấy tức giận bởi vì em ấy không tự tin đối với bản thân, cậu phải cho em ấy lòng tin chứ."

Thẩm Lãng thở dài, "Hào quang bắn ra bốn phía của Tiểu Diệp Tử bị cậu lừa gạt đi rồi."

"..."

Trì Diệp xoay người rời cửa phòng bệnh.

Cô sờ mặt mình, xoa nước mắt.

Thẩm Lãng nói không hề sai chút nào, hào quang tỏa ra bốn phía của cô bị Dịch Thuần lừa gạt đi rồi. Bây giờ cô một chút cũng không phải Tiểu Diệp Tử ban đầu, trở nên lo được lo mất, do dự thiếu quyết đoán.

Bắt đầu từ khi thi trượt đại học, cô mất đi ánh sáng.

Một tình yêu chân thành, hẳn là toàn vẹn lẫn nhau mà không phải dằn vặt lẫn nhau.

Nếu như nhất định phải máu me đầm đìa mới có thể tới gần nhau, vậy chẳng bằng lui về vị trí ban đầu.

Trì Diệp không biết Dịch Thuần của cô đi như thế nào đến hoàn cảnh như vậy, cũng không biết cuối cùng là tại sao muốn Dịch Thuần cúi đầu trước mình.

Giống như chuyện không cần thiết, nhưng đối với cô mà nói lại cực kỳ quan trọng.

Trái tim cô đã mất cân bằng rồi.

Dù không có Chu Di Nhiên, cũng sẽ có Trương Di Nhiên, Vương Di Nhiên. Bởi vì trái tim cô không đủ tự tin, tùy tiện là ai xuất hiện, cô cũng đều sụp đổ, bức Dịch Thuần sụp đổ cùng mình, nhiều lần hứa hẹn vô ích, đau khổ ngày qua ngày.

Tất cả những thứ này, đều là cô sai.

Trì Diệp ngồi ở sảnh lớn bệnh viện cả một buổi trưa.

Cuối cùng, cô hạ quyết tâm.

Nhất Diệp: Bạn học nhỏ Dịch Thuần, chúng ta trước hết đừng liên lạc nhé.

Nhất Diệp: Là lỗi của em, anh đừng bức em, cũng đừng tới tìm em nữa, chờ bản thân em suy nghĩ thông suốt đã...

Nhất Diệp: Đến lúc đó lại nói tiếp, có được không?

Nhất Diệp: Tạm biệt.

Nhất Diệp: Chú ý thân thể, đừng tiếp tục uống rượu nữa.

Tác giả có lời muốn nói: Không biết mọi người có thể lý giải tâm trạng Trì Diệp được không, bản thân cô ấy là một người rất mâu thuẫn. Lúc mới viết tôi từng diễn tả cô là Trì ca, nhưng cũng có tình cảm thiếu nữ. Cô ấy vốn là một đứa trẻ rất rực rỡ, nhưng biến cố gia đình trong thế giới của cô chính là bố không yêu không thương mẹ. Sau đó khi Dịch Nhi của chúng ta xuất hiện, cô ấy cảm thấy cuộc sống thay đổi, vì vậy rất ý lại Dịch Nhi.

Thế nhưng! Thế nhưng cô thi trượt đại học, cách Dịch ca thật xa, cách cuộc sống cậu ấy cũng thật xa. Sau đó cô sẽ không có cuộc sống của mình, cuộc sống cô ấy muốn ở bên Dịch ca, cho nên mỗi ngày làm bạn với điện thoại di động, nhấn chìm toàn bộ hào quang của mình.

Thái độ bạo tạc, Chu Di Nhiên chỉ là một kíp nổ thôi, cho dù Chu Di Nhiên không làm gì, cô ấy cũng sẽ tự bạo tạc.

Chuyện hồi nhỏ cũng thành cái gai không nhổ được, vốn cảm thấy không có gì, nhưng nhiều chuyện kết hợp với nhau, cô sẽ nghĩ có phải khi vừa mới yêu, căn bản Dịch Thuần không thích mình, chỉ là vì bù đắp cho mình.

Các cô gái đa sầu đa cảm nhất định có thể hiểu được tâm tình của cô ấy QAQ

Sắp hết rồi, yên tâm là HE.

Chương sau sẽ kéo dài tuyến thời gian, khoảng 3 năm sau, trực tiếp nhảy đến tốt nghiệp đại học.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước