BẠN HỌC NHỎ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Bạn học nhỏ - Chương 61 - Chương 65

Chương 61: Là ai

Edit: Tà đói bụng

Vì Dịch Thuần đến, Trì Diệp thay đổi kế hoạch, điều chỉnh sắp xếp ca làm với cửa hàng trưởng, chuyển toàn bộ lên sáng sớm để buổi tối có thể đi chơi cùng Dịch Thuần.

Nhưng Dịch Thuần có chút bất mãn: "Không đi không được à?"

Vất vả lắm mới có một lần gặp nhau, cô lại còn muốn đi làm thêm, thực sự là có chút...

Trì Diệp cũng thở dài, "Ai bảo anh không báo trước đã xuất hiện cơ, em đã đồng ý với người ta rồi."

Cửa hàng trưởng cũng dễ nói chuyện, nghe nói bạn trai cô đến, rất sảng khoái đổi ca kỳ nghỉ thành bốn ngày, mỗi ngày chỉ có 6 tiếng, chỉ cần cô đến giúp đỡ lúc bận rộn nhất.

Dịch Thuần yên lặng ôm lấy bả vai cô.

Dường như chỉ có ôm nhau mới có thể biểu đạt nỗi nhớ vô vàn.

Phía ngoài trường học có không ít quán trọ nhỏ, muộn quá rồi Trì Diệp chỉ có thể dẫn cậu đi ở tạm vậy.

"Mai rồi đổi sau nhé, bây giờ mà vào trung tâm thành phố thì mệt lắm đó."

Buổi trưa hôm nay Dịch Thuần mới kết thúc tập huấn quân sự, chắc chắn chạy đến đây đã không nghỉ, lại ngồi mấy tiếng may bay, nhìn sắc mặt cũng thấy cậu uể oải cỡ nào.

Trì Diệp có chút đau lòng, không nói gì cậu vào gian phòng, bước nhanh kéo vali của cậu định giúp mang lên lầu.

Dịch Thuần dở khóc dở cười, hai ba bước đuổi theo, nắm chặt tay Trì Diệp.

Trì Diệp bị cậu kéo thì không động nữa, quay đầu nhìn cậu, cười nói: "Bạn học nhỏ Dịch Thuần, cậu không phải có áp lực trong lòng đâu..."

Cô đâu phải cô gái nhỏ thân thể yếu đuối gì, xách vali giúp bạn trai bay xa ngàn dặm tới đều không có vấn đề.

Cuối cùng Dịch Thuần cũng coi như lộ ra chút ý cười.

Thừa dịp hành lang không người, cậu dùng sức hôn một cái lên môi Trì Diệp, buông tay giữ cô ra, "Được rồi, anh biết rồi, em xách đi."

Trì Diệp: "..."

Cuối cùng cô cũng toại nguyện, xách vali hộ bạn trai.

Tuy bên ngoài quán trọ nhỏ cũ nát, tốt xấu vẫn là xịn nhất gần trường, trong phòng dọn dẹp sạch sẽ, đồ dùng đều mới.

Trì Diệp mãi mới hơi thở phào một cái.

Cô lo lắng Dịch Thuần không quen, ngủ không ngon, điều kiện như thế này thì hẳn là cậu miễn cưỡng tiếp nhận được.

Thật ra Dịch Thuần không yếu ớt như trong tưởng tượng của bạn gái, hơn nữa cũng không phải đến để ở trọ mà là đến thăm cô, điều kiện gì cũng không đáng kể.

Có cô ở bên là được rồi.

Cậu buồn cười nhìn Trì Diệp quan sát đông tay, bám vào mũ sau áo khoác cô, ôm cô trở về.

"Không nói chuyện với anh mà nhìn ngó gì đấy?"

Trì Diệp gãi đầu, nhỏ giọng nói: "Chắc là anh mệt lắm nhỉ? Hay cứ nghỉ ngơi đi? Sáng sớm mai em lại tới tìm anh."

"Không phải sáng sớm mai em đi làm thêm rồi à?"

"Vậy vẫn có thể đến tìm anh mà, ca của em dù gì cũng tận 11 giờ, không vội đâu."

Dịch Thuần cười một tiếng, ôm chặt cô không buông, "Em..."

Nhưng chưa nói xong, điện thoại di động trong túi cậu đột nhiên rung lên.

Mãi không có ý định dừng lại, như là không chết không thôi.

Trì Diệp quơ quơ cánh tay, "Em không đi đâu, anh nghe điện thoại trước kìa."

Dịch Thuần lấy điện thoại ra nhìn, sắc mặt lập tức lạnh xuống, tiện tay cúp máy, "Điện thoại không quan trọng."

Trì Diệp không lên tiếng.

Mắt cô rất tinh, nhìn thoáng qua được tên trên màn hành.

Chu Di Nhiên.

Hẳn là tên con gái.

Thái độ Dịch Thuần có chút kỳ quái, lại còn lưu số con gái.

...

Trì Diệp ngăn lại nghi hoặc nhỏ trong lòng, "Vậy... Đêm nay em cũng ở đây? Nhưng em không mang quần áo thay rồi."

Mặc dù là tháng 10 nhưng ban ngày vẫn hơi nóng, thêm vào hôm nay cô vội đi phỏng vấn, chạy mướt mồ hôi, quầo áo vẫn là bẩn, không thể mặc lại.

Dịch Thuần mím môi, khôi phục vẻ mặt, "Mặc của anh là được."

"..."

Cậu mở vali ra, lấy ở giữa ra cái áo hoodie và quần jean, "Mai mặc cái này đi."

Trì Diệp đỏ mặt, "...Còn những cái khác nữa?"

"Anh xuống mua cho em."

Siêu thị bên cạnh trường học không thiếu cái gì cả. Dịch Thuần thật sự xuống mua cho cô nội y, khăn mặt và dép lê mới, đương nhiên còn mua thêm chút "đồ dùng cần thiết".

Khi cậu lên tầng, Trì Diệp đã híp mắt tựa trên ghế sa lông ngủ gà ngủ gật rồi.

Hôm nay cô cũng mệt mỏi cả ngày, ngồi tàu điện ngầm đi lại lâu cũng mệt khó thở.Nghe tiếng Dịch Thuần đi đến, cô mơ màng mở mắt ra, hiếm thấy ngoan ngoãn nói: "Em đi tắm."

"Ừ."

Trì Diệp tùy tiện xông lên, tóc cũng không buồn sấy, lau hờ hững liền muốn nằm xuống giường.

Dịch Thuần một phát bắt được cô, cầm máy sấy, đặt cô lên ghế sa lông, kiên nhẫn sấy tóc cho cô.

Trì Diệp cười thỏa mãn, trở tay ôm bạn trai, "Anh đẹp zai, phục vụ quen tay quá nhể? Đẩy chảo dầu không?"

(2) Cái này chắc là thuật ngữ nào đấy nhưng mình search không ra nên để nguyên.

Một dáng vẻ lưu manh vô lại.

"Đừng nghịch."

Dịch Thuần xoa tóc cô.

Sấy hai mươi phút, cậu tắt máy sấy, đưa tay kiểm tra tóc cô đã khô mới nói: "Ngủ mau đi.

"Thế còn anh?"

"Anh tắm xong mới ngủ."

"Vâng."

Trì Diệp ngẩng đầu, hôn lên cằm cậu, ngoan ngoãn rúc vào chăn.

***

Sáng sớm ngày mùng 1 tháng 10, đồng hồ báo thức của Trì Diệp vang lên.

Cô mơ màng bò dậy khỏi lồng ngực Dịch Thuần, ấn tắt chuông báo điện thoại.

Dịch Thuần cũng bị đánh thức, mơ màng nhìn cô thu dọn.

"Anh ngủ thêm lúc đi, chiều tới tìm em nha?"

Thời gian ăn cơm tối là cô tan làm rồi, vừa vặn có thể đi ăn cùng nhau.

Dịch Thuần lắc đầu, "Anh đưa em đi."

Trì Diệp có chút buồn cười, "Có gì có thể đưa đi đâu, em cũng không phải không quen biết..."

Nhưng Dịch Thuần muốn đưa cô đi, cô cũng không lay chuyển được anh, chỉ có thể đồng ý.

Hôm qua Dịch Thuần chọn quần áo cho cô mặc, Trì Diệp còn thấy buồn cười, định về trường học thay bộ khác, kết quả sau khi mặc lên lại rất phù hợp.

Ống quần jean xắn lên một đoạn, tạo hình rất lưu hành năm nay, tuy áo hoodie hơi dài một chút nhưng cô gầy nên mặc cũng có vẻ đẹp phong cách bạn trai.

Trì Diệp rất là hài lòng.

Quay đầu lại cười với Dịch Thuần.

"Đẹp lắm."

Dịch Thuần chưa lên tiếng, điện thoại di động của cậu lại rung lên.Lần này điện thoại di động của cậu đặt trên bàn nhỏ bên cạnh, Trì Diệp cầm lên trước.

Vẫn là cuộc gọi từ "Chu Di Nhiên".

Cô liếc mắt nhìn, nói: "Bạn học của anh à?"

"..."

"Kỳ nghỉ mà gọi đến sớm thế hẳn là có chuyện gì đấy?"

"Không sao, đừng để ý cô ta."

"Nhất định có chuyện, anh nhận thử xem."

Dịch Thuần nhìn vẻ mặt Trì Diệp, mím môi, không tiện tắt máy, liền đưa tay nghe.

"Alo."

Trong loa truyền đến một giọng nói rất vang, ngay cả Trì Diệp đứng bên cạnh cũng nghe thấy. Giọng nữ kia có vẻ vui mừng: "Dịch Thuần! Cậu đến thành phố T chơi hả? Tớ cũng đang ở sân bay thành phố T đây! Cậu tới đón tớ đi!"

...

Cả ngày Trì Diệp không có tâm tình làm tốt công việc.

Một cú điện thoại phá vỡ tâm tình vui vẻ của cô.

Trên thực tế Dịch Thuần ngồi trong quán ăn cạnh hiệu sách, cả ngày không nhúc nhích.

Hai bên cửa hàng cách nhau hai tấm kính, Trì Diệp chỉ cần vừa ngẩng đầu là thấy cậu.

Nhưng Trì Diệp vẫn thấy rất là không thoải mái.

Dịch Thuần lạnh lùng từ chối cô gái kia, đồng thời giải thích cho cô ở trên đường.

"Là bạn học cùng tổ thí nghiệm với anh, giáo viên phân tổ thí nghiệm, không thể tự thay đổi người."

Nhưng Trì Diệp vẫn rất khó chịu.

Mới chỉ có một tháng.

Mới chỉ khai giảng có một tháng thôi.

Còn tận 4 năm —— nếu mỗi cô gái đều to gan mà nhiệt tình như cô ngày trước, giống như Chu Di Nhiên này, cho dù Dịch Thuần không phản ứng, cũng có thể ngàn dặm xa xôi đuổi theo...

Cô ở nơi xa này, dần dần có thể trở thành bạn gái của Dịch Thuần có cũng được mà không có cũng được không?

Trì Diệp không phải không yên tâm Dịch Thuần, chẳng qua cô cảm thấy bản thân mình vô dụng.

Học vẽ trăm cay nghìn đắng nhưng vì không đủ điểm nghệ thuật mà không thể đỗ đại học.

Đối với Dịch Thuần mà nói, cô chỉ có thể bầu bạn qua sóng điện tử, cái gì cũng không làm được, không thể đi ăn cơm dạo phố với cậu, cũng không thể cùng làm thí nghiệm với cậu.

Sau khi Trì Diệp có kết quả trúng tuyển, năng lượng tích lũy trong nháy mắt cao ngập đầu.

Xưa nay cô không cảm giác được mình là người lo được lo mất như vậy.

Nhưng vào lúc này, cô đột nhiên nahạn ra, trong thế giới của cô vẫn tồn tại một công chúa nhỏ, muốn hô to, muốn hành động, rồi lại bị lý trí nuôi dưỡng nhiều năm qua đè ép xuống.

Dịch Thuần đã làm rất tốt, không phải sao?

Cậu vừa kết thúc quân sự liền đến tìm cô, cậu theo cô đi làm thêm, thậm chí không bận tâm cô không dự sinh nhật cùng mình.

Nếu không phải vì việc học trong trường, cậu sẽ không cho bất cứ ai cơ hội.

Từ góc độ bạn trai mà nói, Trì Diệp không thấy được điểm nào của Dịch Thuần không tốt dù chỉ một chút.

Nhưng Dịch Thuần càng tốt, cảm giác ngột ngạt trong lòng cô càng nhiều.

Sẽ không tốt như vậy... Vì mình trả giá quá ít mà biến mất tăm chứ?

...

5 giờ, Trì Diệp nhẹ nhàng mở tiệm bên cạnh ra.

Dịch Thuần đã tính toán thời gian, ở bên ngoài chờ cô.

Thấy vẻ mặt cô không tốt, Dịch Thuần mím môi, "Em mệt à?"

Trì Diệp không dám nói mình để tâm chuyện Chu Di Nhiên muốn chết, muốn phát điên, chỉ sợ cậu cảm thấy mình quá phiền phức, chỉ có thể gượng cười, "Không, không mệt, chúng ta đi ăn cơm nhé?"

"...Được."

Tay trong tay đi được hai bước, Trì Diệp đột nhiên dừng chân.

"Em sao vậy?"

Trì Diệp đột nhiên ngồi xổm xuống, bụm mặt nói: "Dịch Thuần, anh, anh đừng... Đừng không cần em được không?"

Giọng nói đã có chút nức nở.

Chương 62: Rất để ý

Edit: Tà Thần

Tan làm trong trung tâm thương mại, Trì Diệp Dịch Thuần đều là thanh thiếu niên tướng mạo đẹp đẽ, một đứng một ngồi xổm, dáng vẻ cãi nhau khiến không ít người qua đường liếc mắt.

Dịch Thuần thở dài, dứt khoát bế cả cô gái đang ngồi xổm lên.

Trì Diệp không phản ứng lại, "A" một tiếng, khóc nấc lên không kiềm chế.

Dịch Thuần ôm cô đến ghế nghỉ bên cạnh, để cô ngồi xuống, nhìn cô từ trên cao, "Em nói xem?"

"..."

"Trì Diệp, em không cần học cách ngoan ngoãn, em chỉ cần là chính mình thôi. Giống như ánh mặt trời tự tin ngày trước, tùy tiện hỏi anh, tùy tiện theo anh ầm ĩ, anh đều sẽ không rời khỏi em."

Cậu ngồi cạnh cô, trong giọng nói có chút bất đắc dĩ, "Em ngoan như vậy mới khiến anh đau lòng."

Dịch Thuần biết cô gái nhỏ oan ức biết chừng nào.

Tuy cũng có lúc cậu cảm thấy, Trì Diệp không khỏi quá không tin cậu, nhưng nhiều lúc, cậu lại có thể hiểu được tâm trạng cô.

Người yêu nhau đều có thể cảm động lây.

Hiện tại tất cả suy nghĩ của Trì Diệp, đại khái giống y đúc khi cậu nhìn thấy cô đi cùng Lục Phóng.

Trì Diệp đáng thương chui vào lồng ngực cậu.

Bởi vì không thể bù đắp khoảng cách, cô thu hồi tất cả mạnh mẽ, nói trắng ra là thu hồi tất cả tính khí.

Chỉ để dáng vẻ cô trong lòng Dịch Thuần đẹp hơn một chút.

Trì Diệp cảm thấy mình như một lữ khách cô độc trong trời tuyết lớn, tìm kiếm cảnh sắc mỹ lệ trong tưởng tượng.

Không ai có thể hiểu cảm giác của cô.

Cho dù là Dịch Thuần cũng không.

***

Dịch Thuần ở thành phố T cùng Trì Diệp toàn bộ kỳ nghỉ dài.

Cậu đưa cô đi làm thêm, để cô dẫn mình đi dạo các nơi, chụp hình, ăn cơm, buổi tối về khách sạn make love không biết mệt.

Đã qua tuổi phải cẩn thận, Trì Diệp muốn cảm giác an toàn, có thể dùng một cách thức khác để đạt được.

Cô cũng không còn hỏi qua cái tên Chu Di Nhiên.

Vốn là người không quan trọng, nhưng là một chất xúc tác nho nhỏ khiến cô biến chuyển.

Ngày Dịch Thuần đi, ôm Trì Diệp im lặng thật lâu.

"Bao giờ em về nghỉ đông?"

"Hẳn là một tháng nữa."

"Hừm, có muốn anh đến đón không?"

"Cái gì chứ, có phải em không biết đường đâu." Trì Diệp có chút buồn cười.

"Vậy anh mua vé máy bay cho em, về sớm một chút."

Dịch Thuần sờ mái tóc cô đã mọc dài, hôn lên vành tai cô.

"Dây chuyền anh tặng sao em không đeo?"

Trì Diệp đánh anh một cái, "Trước đấy phải tập quân sự."

"Quay về thì đeo."

"...Được."

Cũng không có gì nói thêm, Dịch Thuần buông cô ra, đeo túi, phất tay với cô, "Anh vào kiểm tra an ninh, em về trường đi."

"Em nhìn anh đi vào."

"...Đừng nhìn," Dịch Thuần thở dài, "Em về trước đi."

"Tại sao?"

"Biết em ở phía sau, anh đi không nổi."

Con người chính là vậy, không muốn rời đi, sẽ chậm bước chân lại.

Dịch Thuần đã từng rất hối hận không kịp nói câu xin lỗi với bé gái kia. Sau khi gặp Trì Diệp, cậu lại hối hận không thể bảo vệ cô gái này thật tốt, khiến cô chịu thật nhiều oan ức.

Ngày đó nếu cậu không theo bố mẹ về nhà trước mà ở lại xin cách thức liên lạc với cô bé, có khi tất cả sẽ khác.

Rất lâu sau đó, Dịch Thuần cũng bắt đầu hối hận, nếu như ngày đó không rời đi, có khi lại tốt.

...

Sau khi Dịch Thuần đi, Trì Diệp khôi phục cuộc sống đại học bình thường.

Mặc dù là ban thiết kế, trên thực tế áp lực học của bọn họ không nhỏ, so với những môn học có thể lấy đáp án "làm gương" (chép bài nhau) thì bài tập chuyên ngành của họ phải tự mình đặt bút vẽ ra, nhất định phải mất thời gian, làm qua loa là bị nhìn ra ngay.

Nhưng dù như thế, Trì Diệp vẫn bỏ ra thời gian đi làm thêm hàng tuần.

Vô tình sẽ cùng ca làm với Lục Phóng, nhưng hai người không chịu trách nhiệm cùng khu vực, cửa hàng mới mở có nhiều khách, ngay cả cơ hội nói chuyện cũng thiếu.

Bởi vì từng khiến Lục Phóng đi một chuyến không công, Trì Diệp vẫn rất ư là áy náy. Thừa dịp chủ nhật không quá bận bịu, lại mời Lục Phóng tới đại học T, chơi một vòng trong trường.

Phong cảnh trường cô rất đẹp, thư viện mới xây, Lục Phóng cầm sách không buông tay, cô cười nhạo: "Lớp phó học tập đúng là lớp phó học tập, đồ một sách nhà cậu!"

Cuối cùng vẫn quẹt thẻ sinh viên của mình mượn giúp cậu ta,
Lục Phóng cười, ánh mắt dịu dàng, "Cảm ơn Trì ca."

Trì Diệp vỗ vai cậu, "Được rồi, cậu khách sáo cái gì."

...

Buổi tối trở về phòng ngủ, Trì Diệp vừa làm powerpoint vừa kể chuyện này cho Dịch Thuần.

Dịch Thuần lập tức voice call qua.

Cô do dự một chút, vẫn xách máy tính trốn lên giường, kéo mành che, hết sức không quấy rầy bạn cùng phòng, nhỏ giọng nói: "Anh tan học rồi à?"

Giọng nói Dịch Thuần không vui vẻ gì mấy, "Hôm nay là chủ nhật."

"Ồ phải rồi!" Trì Diệp có chút đãng trí, mấy ngày nay cô đang suy nghĩ phải mua gì cho Dịch Thuần, hơi ngơ ngác, "Suýt thì em quên làm bài tập."

Dịch Thuần mím môi, lạnh nhạt nói: "Em nhiều bài tập vậy mà còn theo Lục Phóng chơi một ngày cơ à?"

"..."

Người này ghen phải không?

Trì Diệp có chút buồn cười, "Bạn học cũ mà, hơn nữa người ta còn giới thiệu việc làm thêm cho em, em làm bài vẫn kịp, xong nhanh ý mà."

Cô và Lục Phóng trong sạch, cho dù Lục Phóng thật sự có ý đồ gì, người ta cũng không làm ra hành vi nào vượt ranh giới. Nói thật, so với những nam sinh đáng ghét kia, Lục Phóng thực sự quá thích hợp để làm bạn.

Trì Diệp cảm thấy, sau khi cô và Dịch Thuần yêu nhau, Lục Phóng cách cô rất xa, hơn nữa sau này chia lớp thì mới đỡ hơn.

Hiện giờ cô là người xa nhà, lại không muốn làm gì với Lục Phóng, chỉ là quan hệ bạn bè bình thường, không có gì khó nói.

Cô chỉ là quá cô đơn, muốn có người trò chuyện thôi.

Dịch Thuần im lặng hồi lâu, "Anh không thích."

"..."

"Lục Phóng thích em, anh không thích em đi chơi với cậu ta. Trì Diệp, chúng ta ở xa nhau như vậy..."

Trì Diệp động viên cậu nửa ngày, khổ não sờ vành tai, "Bạn học nhỏ Dịch Thuần, anh nên tin em chứ, như em tin anh và Chu Di Nhiên ấy."

Cô tự nhận mình đã đủ tin tưởng, đủ ngoan ngoãn với Dịch Thuần rồi.

Nếu không như con gái bình thường, nghe nói có cô gái khác đuổi theo bạn trai mình ngàn dặm xa xôi đến thành phố lạ, kiểu gì cũng phải náo loạn long trời lở đất ra ý.

Sau khi Trì Diệp khóc một hồi, thu lại tâm tư, ngoan ngoãn không đề cập tới.

Nhưng Dịch Thuần bí bách cô nha vậy, cô khó tránh khỏi oan ức nói không lựa lời.

"..." Dịch Thuần im lặng hồi lâu, "Muộn lắm rồi, em ngủ sớm đi."

"Dịch Thuần..."

Dịch Thuần nói một tiếng "Ngủ ngon" không hơn, cúp điện thoại.

***

Hai tháng làm thêm, Trì Diệp cuối cùng cũng tích được tiền, tỉ mỉ đóng gói quà tặng, sau đó gửi đến đại học Z.

Cô mua cho Dịch Thuần một cái khăn quàng cổ lông cừu hàng hiệu, mua đại cũng vài ngàn, nhưng hình dáng thực sự đáng tiền, cô tưởng tượng nếu Dịch Thuần đeo lên cổ thì sẽ thích hợp.

Năm ngoái cô đan một cái để cậu đặt trong nhà ngắm, cái này thì có thể đeo lên ra ngoài rồi.Trì Diệp tưởng tượng vẻ mặt Dịch Thuần nhận được quà, không nhịn được cười lên.

Ngày thứ hai chuyển phát đi, Dịch Thuần liền phong trần mệt mỏi đến đại học T.

Lần này Trì Diệp không ở cùng Lục Phóng mà đang ôm giỏ chuẩn bị đi tắm với các bạn cùng phòng.

Nhìn thấy chàng trai cao lớn đứng dưới lầu ký túc xá, ánh mắt Trì Diệp dừng lại.

"...Dịch Thuần?"

Sắc mặt Dịch Thuần không quá tốt, trong mắt còn có tơ máu hồng, nhưng nhìn thấy Trì Diệp, cậu liền mở hai tay ra, cười với cô.

"Lại đây."

Trì Diệp còn chưa tắm, cầm theo sữa tắm và khăn mặt, trực tiếp nhào tới ôm ấp bạn trai.

Ôm lúc lâu, cô mới nức nở mở miệng: "Sao anh lại đến rồi..."

Dịch Thuần xoa đầu cô, nhẹ giọng nói: "Ngày mai đổi môn, vừa đúng có 3 ngày nghỉ nên tới."

Trì Diệp đau lòng cậu bôn ba nhưng lại vui mừng có thể gặp cậu.

"Nhưng hơn một tháng nữa em về rồi, anh đốt tiền vé máy bay làm gì."

Dịch Thuần thở dài, "Nhớ em mà."

Cái khác thì dễ, chỉ có một chữ nhớ là không thuốc nào chữa được.

Trì Diệp cũng không tắm nữa, thu dọn đồ đạc, theo Dịch Thuần ra ngoài thuê phòng.

Vẫn là căn nhà này, nhưng đổi gian phòng lớn hơn.

Buổi tối muộn, Trì Diệp gọi đồ ăn khuya ở cổng trường, ngồi đối diện Dịch Thuần cùng ăn xiên thịt nướng.

Cắn hai cái, cô cười nói: "Đúng là khá giống lúc chúng ta ăn trong cửa hàng nhỏ."

"Ừ."

"Lúc đó thật tốt."

Dịch Thuần im lặng một chút, "Không tốt."

"Tại sao?"

"Cách thời điểm có thể kết hôn quá xa, phải mỏi mắt mong chờ. Hơn nữa đợi em thành niên phải nhịn rất khổ cực."

Đặc biệt thi thoảng ngồi trong gian phòng nhỏ tán gẫu, cách cô rất gần, càng thêm gian nan.

"..." Trì Diệp mặt đỏ như máu, cầm khăn giấy ném cậu, "Câm miệng."

Dịch Thuần cười cợt, cúi đầu tiếp tục ăn xiên thịt nướng.

Ăn đến lúc chán, hai người liền ngủ sớm.

Ngày hôm sau, Trì Diệp đưa Dịch Thuần cùng lên lớp.

Khoa của Trì Diệp nói là mỹ nữ như mây cũng không quá đáng, không ít cô gái thường mang đủ loại bạn trai đến cùng nghe giảng, vì vậy Dịch Thuần cũng không phải rất làm người khác chú ý.

Chỉ là ngoại hình khí chất của cậu thực sự quá tốt, cho dù Trì Diệp trầm mặc ít lời ngồi bên cạnh cũng có người liên tiếp nhìn sang.

Trì Diệp cúi đầu nhìn điện thoại di động mấy lần thì có vài tờ giấy nhỏ ném đến trên bàn Dịch Thuần.

Dịch Thuần: "..."

Yên lặng vò nát tất cả tờ giấy.

Tất nhiên Trì Diệp cũng chú ý đến động tác của cậu, cười cợt, cũng không tức giận, ở dưới bàn nhắn WeChat cho cậu.

Nhất Diệp: Bạn học nhỏ Dịch Thuần, anh ở trường cũng là hàng bán chạy thế à?

yc.: Không biết.

Nhất Diệp: Chưa từng nhận giấy nhỏ?

yc.: Không để ý, nhưng trong phòng ngủ đều biết anh có bạn gái, có lẽ cũng truyền tin đi rồi.

Nhất Diệp: Vậy còn Chu Di Nhiên?

Vừa gửi tin này đi, Trì Diệp liền hối hận muộn màng, luống cuống thu hồi tin nhắn.

Nhưng Dịch Thuần vẫn đọc được rồi.

Hết giờ học, cậu xách Trì Diệp tới hồ nước nhỏ trong trường.

Bình thường nơi này không có ai, chỉ khi chạng vạng thì các đôi yêu nhau tới đây đi dạo hoặc là làm chút chuyện khác, ngược lại rất bí mật.

Dịch Thuần cũng không biết, chỉ thấy nơi này không người thì kéo cô qua.

Chờ Trì Diệp ngồi xuống băng ghế, sắc mặt cậu nghiêm túc nhìn cô từ trên cao xuống: "Em vẫn còn bận lòng Chu Di Nhiên à?"

"..."

"Tiểu Diệp Tử, em vốn không phải như vậy. Anh nhớ em từng nói, trên thế giới này, trừ em ra thì không ai có thể xứng với anh."

Chương 63: Nghỉ đông

Edit by Tê Tê Team

Trì Diệp vốn cảm thấy hết sức có lỗi, luôn cảm thấy mình lại bắt đầu tùy hứng, nóng nảy. Dịch Thuần vượt ngàn dặm xa xôi đến thăm cô, chỉ có thể ngây ngốc ba ngày đã phải về, cô vừa vui mừng vừa cảm động, càng vì mình không biết lựa lời mà áy náy.

Thật sự chỉ đơn giản là muốn đùa một chút thôi.

Nhưng Dịch Thuần nói như vậy, Trì Diệp thu hồi nụ cười, nhếch môi.

Một hồi lâu, cô mới chậm rãi nói: "Vì sao em lại như vậy, anh không biết sao?"

Nếu như không phải vì anh, càng ở chung càng cảm thấy không xứng với anh, cảm giác mình vô dụng, Trì Diệp trẻ con như vậy, sao có thể biến thành dạng tính tình thế này được.

Cô ở trên sân tập huấn khô khan đều có thể hô mưa gọi gió, vênh váo tự đắc, thu phục một đống lớn đàn em say đắm.

Dịch Thuần dừng một chút, lạnh mặt: "...Em đang trách anh à?"

Trì Diệp cười khổ một tiếng, "Là em tự trách mình."

Cô thích Dịch Thuần như vậy, hãm càng sâu càng tổn thương nhiều.

Cô không có cách nào.

Ai cũng không muốn ly biệt trong không vui như vậy.

Hai người nhịn một lúc, Trì Diệp vẫn là không kìm được, lén ngẩng đầu ngắm cậu.

Dịch Thuần thở dài.

Trì Diệp khiến cả trái tim cậu đều mềm nhũn ra, "...Là anh không tốt."

"Dịch Thuần..."

"Anh phải làm tốt hơn một chút."

Cậu ngồi cạnh Trì Diệp, nắm cằm cô, ngón cái mân mê môi cô một chút, nhẹ nhàng nghiêng người hôn lên.

...

Sau khi đưa Dịch Thuần đi, đảo mắt đã cuối năm rồi.

Người Hải thành cũ không thích tết Nguyên Đán, ngày lễ phương Tây không phải ngày lễ. Trước đây Trì Diệp ở trong ngõ, ngày 31 tháng 12 chẳng khác gì ngày thường, ngày mùng 1 tháng 1 cũng không ai nói "Năm mới vui vẻ" khi chào hỏi.

Nhưng sau này kinh tế phát triển, các thương gia muốn bán đồ phải tuyên truyền những ngày lễ này, người trẻ tuổi cũng coi trọng các loại ngày lễ này.

Mấy cô gái trong phòng ký túc Trì Diệp đều rất tốt, nên cân nhắc muốn ra ngoài đón năm mới cùng họ.

Hình như viện nghệ thuật cũng tổ chức hoạt động, nhưng không có nam sinh nào hấp dẫn, không lọt mắt các cô.

"Để mị nói cho mà nghe, vẫn là bạn trai Tiểu Diệp Tử thật đẹp. Hôm đó mấy cậu không đi học, hoa khôi lớp chúng ta trợn cả mắt ra mà nhìn ấy! Diệp Tử à, có phải chỗ cậu chuyên sản sinh nam sinh đẹp như vậy không? Cậu có đồng hương nào không? Nếu không giới thiệu cho tớ một người?"

Trì Diệp há miệng, vui vẻ, "Thật ra là có đấy."

Nam sinh đẹp trai, Lục Phóng bỏ mắt kính cũng miễn cưỡng được duyệt nhỉ?!

"Thật á?! Gọi ra cùng nhau đi đón năm mới được không?!"

Không ngờ cô nói vậy mà các bạn cùng phòng đều kích động.

Trì Diệp do dự một chút, gật đầu.

Bọn cô định đến quán bar đón năm mới, Trì Diệp lo lắng mấy cô gái này uống nhiều, bản thân mình dù công phu tốt cũng không trông nổi ba người, tin tưởng người khác không bằng tin tưởng bạn học cũ vẫn hơn.

Cô từng đảm bảo với Dịch Thuần, chỉ giao lưu bạn bè hằng ngày với Lục Phóng, chắc chắn sẽ không có khả năng khác. Dù sao hai người không học cùng trường, đều có cuộc sống riêng. Trì Diệp lớn lên đáng yêu, cũng thật là có vài người thầm theo đuổi, nhưng sau khi cô đưa bạn trai đi dạo một vòng, trong lòng mọi người đều rõ ràng cảm giác bạn bè thông thường, không thể vì những ám hiệu nhỏ kia mà phân rõ giới hạn.

Lời đã nói ra, Trì Diệp hy vọng Dịch Thuần có thể tin tưởng mình, tất nhiên là cô cũng tin tưởng Dịch Thuần.

Không còn khúc mắc, cô cũng có thể nghĩ khách quan tới cô gái Chu Di Nhiên này. Hồi đó trong Thập Tứ cũng có một đống lớn đàn chị đàn em nối tiếp nhau nhào tới không ngớt mà Dịch Thuần không hề cho một cơ hội nhỏ nhoi.

Lẽ ra cô có thể yên tâm.

Ngày 29 tháng 12, mấy cô gái trong phòng đã chọn xong quán bar. Nghe nói quán bar kia hàng năm đều tổ chức hoạt động đón năm mới, mời ban nhạc tới trình diễn, bầu không khí sôi động, vé vào cửa cũng có tiền khó mua, dùng quan hệ nửa ngày mới kiếm được.

Trì Diệp liền gọi điện thoại cho Lục Phóng.

Giọng nói Lục Phóng có chút kinh ngạc, "Trì ca?"

"Lớp phó học tập, có hoạt động gì đón năm mới không?"

Lục Phóng sửng sốt một chút, nở nụ cười, "Không có! Sao hả? Muốn mời tớ đi chơi à?"

"Ờm... Phòng mình chuẩn bị có hoạt động đón năm mới, cậu muốn tới không?"

Lục Phóng nghe xong thời gian và địa chỉ, sảng khoái gật đầu, "Không thành vấn đề, đến lúc đó tới đợi các cậu ở trung tâm quảng trường."

Ngày 31 ấy, mấy cô gái đều dẫn theo bạn bè, tính cả Trì Diệp và Lục Phóng, năm nữ hai nam tổng cộng bảy người, náo nhiệt cùng ăn cơm rồi đến quán bar.

Thẩm Lẫm xinh đẹp nhất trong phòng ktx không mang bạn bè nhưng cô ấy lại vừa ý Lục Phóng, thoải mái đi bên cạnh cậu ta.
Trì Diệp lùi về sau một bước đi một mình, cầm điện thoại nhắn WeChat với Dịch Thuần.

yc.: Đến nơi rồi à?

Dịch Thuần đã biết bọn họ muốn đến quán bar đón năm mới.

Nhất Diệp: Ừ, sắp đến rồi.

Yc.: điện thoại di động còn đủ pin không?

Nhất Diệp: Hơn 70% nhé.

yc.: Tốt lắm.

yc.: Chú ý an toàn, nửa tiếng lại gửi cho anh một tin.

Trì Diệp quả thực dở khóc dở cười.

Tuy thành phố T không phải thủ đô nhưng cũng phát triển theo tiêu chuẩn, hoàn toàn an toàn. Quán bar này cũng không phải loại quán bar xấu xa kia, bình luận trên mạng nói phần lớn đều là sinh viên đến, không cần lo lắng gì cả.

Cho dù người khác muốn lo lắng, Trì Diệp... Nào có người dám làm gì với cô, nên lo lắng an nguy tính mạng bản thân vẫn hơn.

Nhưng Dịch Thuần trước sau vẫn như vậy, coi cô là đôi mắt (1).

(1) ví với người được yêu thích.

Trong lòng Trì Diệp ấm áp khôn cùng, ngoan ngoãn trả lời một tiếng "Vâng".

Một nhóm người tiến vào bar, quả nhiên là cực kỳ sôi động, hơn nửa số đều là sinh viên đại học bạn bè cùng lứa, ngồi túm năm tụm ba một chỗ trò chuyện.

Ban nhạc còn chưa bắt đầu biểu diễn mà bầu không khí đã nóng lên nhiều.

Bọn họ đặt một chỗ rộng, bảy người lần lượt ngồi xuống, các cô gái giới thiệu, nhanh chóng tán gẫu cùng nhau.

Trì Diệp khá vui vẻ, học xong một kỳ, cuối cùng cô cũng coi như tìm được trạng thái vui sướng của cuộc đời. Gọi một ly cocktail không cồn, cô hứng thú ngồi nghe mọi người nói chuyện, thi thoảng cũng phát biểu đôi câu.

Ngoại trừ Lục Phóng, chàng trai kia rõ ràng là một tay già đời, chu toàn, nói gì cũng đáp, dỗ mấy cô gái rất vui vẻ.

Đến Trì Diệp, cậu ta vỗ tay một cái, cười nói: "Tôi vừa phát hiện, chắc chắn Diệp Tử từng tập luyện gì đó, nhảy hả? Hay là vận động gì?"

Trì Diệp sững sờ.

Các bạn cùng phòng mồm năm miệng mười đáp thay cô: "Tiểu Diệp là cao thủ karate đó!"

"Một chấp hai không thành vấn đề!"

"Wow, cậu ấy mặc karate soái lắm! Trước tớ trộm thấy ngăn kéo cậu ấy có đặt bức ảnh! Tớ suýt thì "cong" luôn!"

"..."

Chàng trai kia có lẽ không ngờ Trì Diệp lại là cao thủ thật, chẳng qua cậu ta cảm thấy dáng đi Trì Diệp rất khác biệt, mọi cử động có chút dáng vẻ, hơn nửa nghĩ là cô gái nhỏ học nhảy, thuận miệng trêu chút thôi."Lợi hại vậy á? Sao cậu lại học karate?"

Câu hỏi này không ai có thể trả lời thay cô, cả Lục Phóng cũng quay đầu nhìn Trì Diệp.

Trì Diệp cười, "Khi còn nhỏ từng bị bắt cóc, học phòng thân thôi, có gì lợi hại đâu."

Vừa dứt lời, bầu không khí chợt hơi ngưng lại.

Thẩm Lẫm há miệng, nhỏ giọng hỏi: "An ninh Hải Thành không tốt sao?"

"Không phải, là mình không nghe lời chạy loạn buổi tối."

"Ôi... Vậy còn may, không có chuyện gì xảy ra."

Trì Diệp híp mắt, nghĩ đến cậu bé kia.

Đã một thời gian dài không nghĩ tới cậu nhóc đó, ký ức cũng dần dần quên lãng rồi.

Cô chỉ nhớ rõ lúc đó mình mắc chứng quáng gà không nhìn rõ đồ vật, cậu bé liền vững vàng nắm ngón tay cô, nói rằng cậu sẽ bảo vệ cô.

Cô gọi cậu là "Anh Tiểu Quang." (Ánh sáng nhỏ vì trong tối TD không nhìn thấy ^^)

Đêm sắp qua năm mới, Trì Diệp đột nhiên nhớ tới người mười năm trước.

Hiện giờ cậu ấy đang ở đâu?

***

Giữa tháng Giêng, Trì Diệp mua vé máy bay về Hải Thành.

Cô đỏ mắt mua vé máy bay, giá gần như đi đường sắt cao tốc, nhưng thời gian nhanh hơn đường sắt cao tốc một nửa, ngoài ra cũng không còn ưu điểm gì.

Dịch Thuần vốn nói muốn tới đón cô, nhưng đột nhiên bị giáo viên một môn học giữ lại, về Hải Thành trễ mất 2 ngày.

Trì Diệp cực kỳ hào hiệp, "Học tập quan trọng học tập quan trọng, tự em về ngủ một giấc đến lúc tỉnh lại chắc chắn anh đã đến rồi!"

Nhưng Dịch Thuần có chút lo lắng, "Muộn như vậy không an toàn, anh gọi tài xế tới đón em."

"Đừng đừng đừng, anh đừng gọi! Có khi mẹ muốn đến đón em, lại cho rằng em qua lại với đại gia đấy! Ảnh hưởng nhiều không tốt!"

Trì Diệp không muốn, Dịch Thuần cũng hết cách, "Vậy em cẩn thận chút, xuống máy bay thì nhắn cho anh, về nhà lại nhắn cái nữa, biết chưa?"

"Được được được, em biết mà!"

Trì Diệp thu dọn hành lý, ổn định về nhà.

Khi trên máy bay cô còn suy nghĩ, đã qua 1/8 của bốn năm, nhìn thì vẫn trôi qua rất nhanh.

Vì La Huệ phải dỗ con trai ngủ, không thể tới đón cô nên Mạnh Tạ đến.

Quan hệ giữa Mạnh Tạ và Trì Diệp đã được cải thiện thành công khi cô học cấp 3. Mạnh Tạ thấy cô đi ra theo dòng người, cười híp mắt đón lấy vali của cô, "Tiểu Diệp đói bụng hả?"

"Chú Mạnh!" Trì Diệp cười, "Không đâu, con ăn trên máy bay rồi."

"Được, về đến nhà có mì vằn thắn mẹ phần cho con, sáng sớm bà ấy đã bày đặt gói kỹ, chờ con về ăn cho thỏa đấy!"

...

Mấy tháng không gặp, La Huệ nhìn con gái đỏ vành mắt, "Bảo bối..."

Trì Diệp bị mẹ sến sẩm, chỉ ôm mẹ sau đó liền lắc mình né tránh, "Mẹ làm gì đấy, chỉ đi học thôi mà, mẹ đừng ngạc nhiên, con sợ quá đi."

La Huệ xoa mắt, không còn nước mắt, sau đó để Mạnh Tạ vào xem con nhỏ, mình thì lôi kéo Trì Diệp nói chuyện.

Hàn huyên vài câu chuyện phát sinh trong trường học cô, cuối cùng La Huệ cũng mới bình tĩnh lại, bê bát mì vằn thắn nhỏ ra, ngồi bên cạnh cười híp mắt nhìn cô ăn hết.

"...Nhắc mới nhớ, mẹ đã gặp Trì Giới Nghiên."

Sắc mặt Trì Diệp chợt trầm xuống.

Cô đặt thìa xuống, "Ông ta đến quấy rầy mẹ à?"

"Không phải không phải." La Huệ khoát tay áo, "Là tới van cầu lão Mạnh."

"...Chuyện gì xảy ra ạ?"

Trì Diệp thật sự không muốn chú ý chuyện dính dáng tới Trì Giới Nghiên, nhưng cô phải bảo vệ mẹ mình và gia đình hiện tại của bà. Nghe Trì Giới Nghiên tới, như con nhím dựng thẳng gai toàn thân, dáng vẻ muốn đâm chết người ngoài.

"Lão Mạnh có một người bạn học là Phó giáo sư đấy thôi, ông ta muốn dùng tiền nhét Vệ Chân Chân vào trường của bạn học lão Mạnh." La Huệ cũng không phải người thích tám chuyện, sờ sờ cổ, có chút không quen ngừng lại một chút, "Mẹ cũng vừa biết trước đó Vệ Chân Chân chuyển tới học lớp con hả? Sao con không nói với mẹ câu nào? Con bé kia có bắt nạt con không đấy?"

Chương 64: Quên hết quá khứ

Edit: Tà lười học mùa đông

Trì Diệp nhớ tới thời điểm Vệ Chân Chân và Phương Gia Di cùng chuẩn bị hãm hại mình, không nhịn được mím môi.

Nhưng nhìn vẻ mặt La Huệ lo lắng, cô rũ mắt, hết sức thả lỏng nụ cười, "Nó thì sao bắt nạt được con?"

La Huệ thở phào nhẹ nhõm, "Vốn là thực sự không muốn nói chuyện nhà này với con, nhưng Trì Giới Nghiên còn chưa hết mơ tưởng, có thể sẽ lén đến tìm con, nên mẹ nói trước cho con biết."

"Sao vậy mẹ? Vệ Chân Chân thi trượt?"

"Nghe nói là thi tệ lắm nên còn chưa đi học, mà không muốn học lại nên Trì Giới Nghiên nghĩ biện pháp cho con bé."

Nghe Vệ Chân Chân thi không đậu, Trì Diệp cũng không cảm thấy có gì vui mừng, thuận miệng "Vâng" một tiếng.

Vệ Chân Chân coi cô là kẻ thù không đội trời chung, nhất định phải so tranh, đối với Trì Diệp mà nói, cô ta chỉ là một vai hề mà thôi. Trước đây cô rất để ý, nhưng sau khi ở cùng Dịch Thuần, cảm giác mình là người hạnh phúc nhất thế giới, quan hệ với Mạnh Tạ cũng gỡ bỏ, gần như có thể vui vẻ quên quá khức.

Trái lại hiện thực không thể thay đổi, vậy cô cần gì phải để tâm đến người bị bánh xe thời gian chèn qua?

Trì Diệp cảm thấy, tâm thái của mình vẫn rất tốt.

La Huệ thấy cô không để ý lắm, cũng coi như thở phào nhẹ nhõm.

Tuy bà mềm yếu nhưng về mặt thái độ đối xử với Trì Giới Nghiên, hoàn toàn thể hiện tư thái cứng rắn, ly hôn không chút do dự, một mình nuôi nấng Trì Diệp, cho dù là thố ty hoa (1) cũng không hề cong lưng trước Trì Giới Nghiên.

Thố ty hoa là một loài thực vật có hoa trong họ Bìm bìm, tiểu thuyết lãng mạn cùng tên được viết năm 1964 của tác giả Quỳnh Dao.

Bà không hy vọng Tiểu Trì Diệp cảm thấy đây là một chuyện bình thường, đàn ông ngoại tình là không thể tha thứ, phụ nữ phải có tự tôn mới được.

Ở khía cạnh này, La Huệ cũng coi như là tấm gương sáng cho Trì Diệp.

Đương nhiên, trước kia Trì Diệp và Mạnh Tạ mâu thuẫn là cảm thấy La Huệ từ bỏ cô. Hiện tại Trì Diệp lớn lên hiểu chuyện, La Huệ lại cố gắng bù đắp tình mẹ Trì Diệp thiếu hụt, tất nhiên cô sẽ không có ý nghĩ kỳ quái này.

...

Trì Diệp ăn xong thấy buồn ngủ, ngủ thẳng đến buổi tối hôm sau.

La Huệ không đánh thức cô.

Khi cô mở mắt đã hơn 7 giờ tối rồi.

Trì Diệp lăn một vòng trên giường, cầm điện thoại di động.

Lúc hơn 4 giờ, Dịch Thuần đã nhắn tin cho cô: "Anh về Hải Thành rồi."

Trì Diệp nở nụ cười, bấm điện thoại gọi qua nhưng lại sợ quấy rầy La Huệ và Mạnh Tạ, đầu kia bắt máy thì nhỏ giọng nói: "Anh ăn cơm chưa?"

Có vẻ Dịch Thuần đang ở cửa hàng, phía sau có tiếng Thẩm Lãng.

Tiếng chuông gió vang lên, hình như cậu đi ra ngoài: "Chưa, em rời giường rồi à?"

"Ừm, em đói bụng."

Dịch Thuần nhẹ nhàng nở nụ cười, "Anh qua đón em."

"Hay lắm!"

Trì Diệp cúp điện thoại, vươn mình xuống giường.

Mạnh Tạ ở trong bếp rửa bát, La Huệ ôm em trai đút nước trái cây, thấy cô ra, vội vàng đứng dậy, nói: "Con dậy rồi đấy à? Có đói không? Mẹ nấu gì cho con nhé?"

Trì Diệp lắc đầu, "Mẹ, con ra ngoài chút."

La Huệ sững sờ, nghĩ đến người bạn trai kia của cô.

Chắc là... Đi gặp bạn trai ha?

Bà nhìn đồng hồ treo tường, có chút lo lắng, "Muộn vậy rồi, không tốt lắm..."

"Mẹ đừng lo, con ăn xong sẽ về."

Trì Diệp cười, đổi giày nhanh như chớp chạy ra ngoài cửa.

La Huệ gọi vài tiếng nhưng cô không quay lại.

Mạnh Tạ xoa tay, đi qua trêu con trai, cười nói: "Con bé đại học rồi mà không yêu đương nữa thì bao giờ đây? Em đừng lo, Tiểu Diệp có giới hạn."

"Nhưng muộn thế rồi, hai đứa nhỏ cũng không an toàn."

"Em đây là coi thường thân thủ Tiểu Diệp chứ gì..."

...

Trì Diệp tung tăng đi xuống lầu.

Dịch Thuần vẫn chưa tới, cô ra ngoài hai con đường cái, vào trong trung tâm thương mại mua trà sữa, ngồi xuống bên cửa sổ.

Hai mươi phút sau, một chiếc xe đỗ ở ven đường.

Dịch Thuần xuống xe, gọi điện thoại cho cô, "Anh ở đối diện."

Cách con đường, cậu vẫy tay về phía Trì Diệp.

Trì Diệp ra khỏi cửa hàng, chạy chậm đến bên cạnh Dịch Thuần, không nói gì mà dùng sức ôm cậu một lúc, "Nhớ anh."

Dịch Thuần xoa tóc cô, rũ bỏ vẻ mệt mõi, nở nụ cười, "Anh cũng nhớ em."

Cậu tự lái xe đến, vừa vào đại học đã đi lấy bằng lúc rảnh rỗi, đi đâu cũng tiện hơn nhiều.

Hai người chọn một quán lẩu không cần xếp hàng, thừa dịp nhúng lẩu khi trời tối.
Tiệm này rất có tiếng, các food blogger thay phiên đề cử, danh tiếng cũng rất tốt, nhưng vì giá cao nên trừ phi là giờ cao điểm không thì bình thường không cần xếp hàng.

Đã gần 9 giờ tối, bọn họ đi vào quán không trở ngại.

Chờ nổi lẩu bê ra, Trì Diệp và Dịch Thuần hỏi thăm một chút, ra ngoài tìm phòng rửa tay.

Nhưng quán quý có lý do, trang trí quả thực có chút đặc sắc, nhưng cũng khiến dễ dàng lạc đường, cô tìm mãi không ra phòng rửa tay mà phục vụ chỉ cho.

Trì Diệp đi vài vòng cũng không biết đi quanh ra đâu rồi.

Chờ cô ngẩng đầu, khéo làm sao nhìn thấy Vệ Chân Chân đi ra khỏi phòng.

Vừa mới ngày đầu tiên trở về, Hải Thành lớn như vậy, buổi tối tối như vậy, quán lẩu vô vàn như vậy, mà có thể gặp nhau ở đây.

...Đây là nghiệt duyên gì thế!!!!

Trì Diệp không có gì để nói, định quay người rời đi không nhìn cô ta.

Nhưng Vệ Chân Chân mà để cô đi mất thì nào còn tên là Vệ Chân Chân.

Ngoài miệng chào hỏi nhưng trên mặt cô ta đầy oán hận, "Tiểu Diệp Tử, đã lâu không gặp nhỉ."

Trì Diệp mím môi, cười gằn một tiếng, "Có việc?"

Vệ Chân Chân quay đầu lại liếc mắt nhìn phòng khách, xác định bên trong không ai ra ngoài, mới nghiến răng nghiến lợi mở miệng nói: "Bây giờ mày vui chưa? Nhìn thấy tao không vào đại học, chú Trì bôn ba khắp nơi, mày thỏa mãn rồi chứ?"

Lời này nói ra thật buồn cười.

Trì Diệp phì cười một tiếng, "Trình độ trợn mắt nói mò của mày không giảm so với năm đó đâu!"

Vệ Chân Chân tức giận, căm hận Trì Diệp, cao giọng lên, "Trì Diệp!"

Trì Diệp liếc cô ta một cái, "Tên của tao là để mày gọi à? Xuyên về cổ đại thì mày là thứ nữ đó, hiểu không? Có xứng gọi tên của chị mày không?"

Đây là thứ Thẩm Lẫm phổ cập khoa học cho cô, Thẩm Lẫm đặc biệt thích đọc truyện online, cả người nói những thứ này trong phòng trước khi đi ngủ. Trì Diệp thuận miệng vài câu Vệ Chân Chân với bọn họ, Thẩm Lẫm lập tức bạo phát, phun ra một câu nói vàng này.

Trì Diệp thuận miệng cũng nói ra luôn.

Vệ Chân Chân như muốn giết người, hít sâu một hơi, đè lửa giận ngập trời trong lòng xuống.

Cô ta vốn không phải đến múa mép khua môi với Trì Diệp.

Chớp mắt một cái, vệ Chân Chân đột nhiên liền nở nụ cười.

"À Diệp Tử này, nhắc mới nhớ, có chàng trai cứu mày... Chà chà, mày đúng là giỏi, trực tiếp chơi trò lấy thân báo đáp. Dịch Thuần có biết mày chính là bé gái đồng cam cộng khổ với cậu ta không? Nếu mà biết thì đã chẳng chọn mày rồi! Mày hại người ta suýt nữa không chạy ra nổi, mà cậu ta còn không quên dẫn mày theo, nói vậy thì hai người quả là một đôi trời sinh nha!"

Giọng nói Vệ Chân Chân mang theo ác ý sâu sắc.

"Nhưng mà... Nghe nói hai người ở xa nhau, bây giờ hẳn là chia tay rồi chứ?"

***

Trì Diệp ngơ ngác về nhà.

Thời gian đã muộn lắm rồi, Dịch Thuần cũng nhận ra cô không ổn, truy hỏi hồi lâu đều bị cô bảo "buồn ngủ" thoái thác về, không nói gì.

Trên thực tế cô tỉnh như sáo, chỉ là Vệ Chân Chân còn xoay trong đầu.
"Mày muốn lấy thân báo đáp Dịch Thuần à?"

Trì Diệp lắc đầu.

Cô có chút không biết nên hình dung tâm tình của mình như thế nào.

Lẽ nào "anh Tiểu Quang" năm đó... Chính là Dịch Thuần sao?

Dịch Thuần có biết không?

Nếu biết, sao lại không nói?

...

Khi đó Trì Diệp có chứng quáng gà nặng, đến mười mấy tuổi mới chữa khỏi. Đêm rất tối, cô chỉ nhớ rõ giọng của anh kia, trên thực tế không nhìn thấy mặt.

Cho nên cô không thể nhận ra Dịch Thuần, nhưng Dịch Thuần cũng không nhận ra cô ư?

Hơn nữa cô từng tiết lộ chuyện thuở bé, lúc đó Dịch Thuần chỉ yên lặng mà nghe... Lẽ nào cậu cảm thấy chỉ là trùng hợp?

Trái lại tâm tình Trì Diệp có chút phức tạp, không thể nói là vui hay không vui.

Chẳng qua cô cảm thấy, nếu đúng là Dịch Thuần, cô lấy thân báo đáp cũng không sao mà? Nếu không có "anh nhỏ" thì cô đã sớm bị bán lên núi.

Nào còn có Trì Diệp hiện giờ.

Khi Trì Diệp về đến nhà cũng gần 12 giờ rồi.

Đèn trong phòng khách còn sáng, hẳn là giữ cho cô.

Trì Diệp rón rén đóng cửa lại nhưng vẫn đánh thức La Huệ.

La Huệ mặc áo khoác đi ra, thấy cô đã về mới thở phào một hơi, "Con về rồi à."

"Con đánh thức mọi người ạ?"

"Đâu, chưa có ngủ, mẹ với chú Mạnh con đang nói chuyện, Tết năm nay nhà ta đi đâu đó chơi một chuyến nhỉ."

Trì Diệp gật đầu, "Vậy mẹ ngủ đi, sắp 12 giờ rồi."

La Huệ rót cho cô cốc nước, nói tiếng "Ngủ ngon" liền xoay người chuẩn bị về phòng.

"Mẹ!"

Trì Diệp đột nhiên nhẹ giọng gọi bà lại.

"Ơi? Sao thế?"

"Chuyện này, mẹ biết Dịch Thuần..."

Cô đột nhiên nghĩ mẹ đã biết cô yêu đương nhưng xưa nay chưa từng thấy Dịch Thuần, cũng không biết Dịch Thuần tên gì.

Cũng thật là trùng hợp.

La Huệ cười, "Dịch Thuần ấy à, các con còn liên hệ à?"

Trì Diệp hàm hồ "Dạ" một tiếng.

"Lúc trước họp phụ huynh, mẹ còn nhìn thấy mẹ cậu ấy... Thật sự phải cảm ơn cậu bé, nếu không có Dịch Thuần, thì con... Haiz."

Lần này, Trì Diệp cuối cùng cũng coi như xác định rồi.

Ngoại trừ cô không hay biết gì, tất cả mọi người đều biết.

Nếu như La Huệ đã gặp mẹ Dịch Thuần, như vậy dù lúc đó Dịch Thuần không biết thì sau này cũng hẳn đã nghe nói.

Trì Diệp gật đầu, nói câu "Con biết rồi" sau đó đi lên phòng.

Thông báo tin nhắn WeChat của Dịch Thuần ở hàng đầu tiên.

Yc.: Đã ngủ chưa.

Trì Diệp nhìn chằm chằm màn hình ngây ngốc hồi lâu.

Sau đó bấm từng chữ nhắn trả.

Nhất Diệp:...Anh Tiểu Quang?

Dịch Thuần đột nhiên không trả lời nữa.

Không chừng là ngủ quên.

Trì Diệp chống cằm, suy nghĩ kỹ càng chuyện phát sinh mấy năm nay hai người quen biết.

Cô thực sự không nghĩ ra lý do Dịch Thuần gạt mình, chẳng lẽ muốn làm cô bất ngờ à?

Mười lăm phút sau, Dịch Thuần gọi điện thoại đến.

"Em biết rồi."

Cậu dùng câu khẳng định.

Chương 65: Không hiểu nhầm

Edit: Tà thèm bánh ngọt

Trì Diệp có chút không hiểu nổi thái độ của cậu, luôn cảm thấy có chỗ nào đó kỳ lạ.

Giọng nói cô nhẹ nhàng mềm mại, như sợ làm phiền đến người nhà ở bên cạnh, "Tại sao anh không nói sớm hơn cho em biết với?"

Cũng đâu phải chuyện gì không thể gặp người.

Từ góc độ Trì Diệp mà nói, vẫn tính là số mệnh uyên ương trời định.

Dù sao khi cô liều mạng cưa cẩm cậu, cũng đâu biết cậu là cậu bé kia.

Dịch Thuần im lặng hồi lâu.

Trì Diệp dần dần có chút sốt sắng, "...Sao vậy?"

Dịch Thuần thở dài, cười nhẹ một tiếng, động viên nói: "Được rồi, mai chúng ta gặp mặt nói."

Cậu biết bây giờ không phải cơ hội tốt để nói ra, cậu thật lòng yêu thích Trì Diệp, nhưng nếu nói ra đắn đo và áy náy trong lòng mình thì cô gái này nhất định sẽ suy nghĩ nhiều.

Nhưng nếu hiện tại không nói, tương lai sẽ trở thành một loại lừa dối.

Nút thắt đè nút thắt, trở thành nút chết không giải được.

Thậm chí Dịch Thuần có chút hối hận nói sớm chút cho cô là tốt rồi.

Sớm nói ra nội tâm và mục đích của mình, càng có thành ý và sức thuyết phục hơn.

Chứ không phải để cô biết được qua lời người khác.

"Mai em nghỉ ngơi thật tốt đi, tối mai... Tối mai cùng nhau ăn cơm. Anh tới đón em."

...

Vừa vặn nghỉ đông, mọi người đều ở nhà rảnh không có gì làm. Trường Lê Vi nghỉ muộn, tuần sau mới được về, Thẩm Lãng đi cùng cô ấy. Trì Diệp cũng rất nhàm chán mà không tiện ở chung mỗi ngày với Dịch Thuần. Cậu vừa mới về, xuống tàu siêu tốc liền đi tìm cô, dù sao cũng phải cho cậu thời gian ngủ nghỉ nữa.

Biếng nhác ở nhà nghỉ ngơi một ngày, chơi đùa với em trai hơn nửa ngày mới đến thời gian hẹn gặp Dịch Thuần.

Trì Diệp đã sớm ăn diện tỉ mỉ một phen.

Dưới tầm ảnh hưởng của bạn cùng phòng, trình độ make up ngày càng up, nhẹ nhàng hơn nhiều so với kiểu trang điểm thô bạo trước kia. Cô vẫn rất hài lòng với diện mạo của mình, bình thường trang điểm mộc mạc là có thể ra ngoài.

Tiết trời đã rất lạnh, cô mặc một cái áo khoác dài bên ngoài, đi đôi giày Martin đen, lộ ra chân dài dáng cao, cả người mảnh khảnh mà xinh xắn.

Lúc này cô thầm cảm ơn La Huệ và mình đều lựa chọn học karate mà không phải loại hình quyền anh, nếu không luyện ra bắp thịt dày rắn chắc, không cân xứng đẹp đẽ như này được.

Trì Diệp chầm chậm lên xe Dịch Thuần.

Vẻ mặt Dịch Thuần không biểu cảm, chỉ có lúc cô hôn anh mới lộ ra nụ cười lúc ẩn lúc hiện.

Trì Diệp bị anh cười đỏ cả mặt, đánh cho anh một cái.

Dịch Thuần thu hồi nụ cười, "Đi ăn cơm thôi."

Hôm nay cậu đeo khăn quàng cổ Trì Diệp tặng, quả thân tôn lên làn da trắng như ngọc.

Trì Diệp nhìn say đắm, thật lâu sau mới thở dài, "Haiz, mặc dù mới ngày đầu tiên nghỉ đông mà em đã bắt đầu lo lắng đến ngày kết thúc rồi..."

Đến lúc đó lại xa cách mấy tháng, bạn học nhỏ đẹp mắt như vậy, làm sao cô có thể dứt bỏ.

"Haiz, sớm biết lúc đó tùy tiện vào một trường ở đây là được rồi."

Ba cuốn sách  mà, giao tiền là đỗ, số tiền cô đầu tư vào mỹ thuật là đủ để nộp học phí rồi.

Ba cuốn sách (giáo dục đại học hiện đại ở Trung Quốc) thường đề cập đến các đợt tuyển sinh cho kỳ thi thống nhất quốc gia cho các trường cao đẳng và đại học tổng hợp.

Nhưng mà chỉ là nói thôi.

Trì Diệp là người không thích học hành, ở trong đại học T chuyên cũng bị hun đúc đến mức có chút tinh thần học tập rồi.

Chí ít sẽ không trượt, đã xem như là biểu hiện rất tốt rồi.

Đây chính là sức quyến rũ của trường tốt nha.

Nếu không phải nhờ Dịch Thuần mang cho cô động lực, cô vĩnh viễn không cảm nhận được sức hấp dẫn này rồi.

Dịch Thuần thừa dịp đèn đỏ đưa bàn tay nhàn rỗi lên xoa đầu cô, "Chớ nói nhảm."

Trái tim Trì Diệp bị cậu hấp dẫn badabum, muốn nhào lên hôn cậu nhưng lại sợ ảnh hưởng lái xe, không thể làm gì khác ngoài nhịn xuống.

Dịch Thuần đưa Trì Diệp đi ăn quán cơm Vân Nam mới mở ở Hải Thành.Anh đặt chỗ từ sớm mà còn cho thêm tiền mới có thể ngồi trong nhà hàng hot vừa khai trương.

"Sao không ngồi bên ngoài? Có thể hóng hớt người khác gọi món gì nữa!"

"Có chút việc muốn nói với em, phòng khách yên tĩnh hơn."

"Được."

Trì Diệp gật đầu, đi theo anh vào.

Sau khi chọn món xong, người phụ vụ lui ra, trong phòng chợt yên tĩnh lại.

Tâm tình Trì Diệp rất tốt, hiện giờ cô chỉ nhìn Dịch Thuần là đã vui rồi. Cô ngẩng đầu, cười nói: "Anh muốn nói gì?"

Dịch Thuần nắm nắm đấm.

"Diệp Tử."

"Có đây!" Trì Diệp sảng khoái đáp một tiếng.

"Có một việc..." Dịch Thuần mím môi, đưa tay ra, phủ lên mu bàn tay cô đặt trên bàn, "Là chuyện liên quan đến 10 năm trước."

Thực ra cũng không có việc gì nghiêm trọng.

Đứa bé trai nghịch ngợm gây chuyện, muốn dùng phương pháp rời nhà trón đi để khiến bố mẹ bận rộn làm việc chú ý tới, nào ngờ vừa vặn sa vào kế hoạch của trợ lý bố cậu.

Trợ lý đi theo nhà bé trai một đường phát tài, thấy bố cậu giàu to, mình coi như có công mà vẫn chỉ là một người phụ tá, tư tưởng dần mất cân bằng.

Vốn định tìm cơ hội bắt cóc bé trai, đòi tiền người nhà cậu bé, không ngờ cậu tự mình rời nhà trốn đi. Lần này, muốn bắt cóc cậu chẳng khó khăn nữa.

"...Vốn chỉ cần giao tiền là không sao, lúc đó anh đã lén nhắn lại cho bác sĩ của ông, chỉ cần rạng sáng hôm sau bác sĩ nhìn thấy là có thể tìm được anh, kết quả người kia... Kẻ bắt cóc hắn ta tìm tới là hai con buôn."

"Bọn buôn người thấy đầu ngõ có một bé gái, đêm khuya không bóng người liền động tâm tư."

"Vì vậy là anh đã hại bé gái kia. Nếu ngày đó anh không rời nhà trốn đi, bé gái cũng sẽ không trải qua chuyện đáng sợ như thế, có thể chỉ ngồi bên ngoài một lúc sau đó về nhà an toàn."

"Xin lỗi, anh thực sự... Xin lỗi."

Đặc biệt khi Dịch Thuần biết Trì Diệp vì bất ngờ này mà bước vào con đường học võ, cậu chìm ngập trong áy náy.

Là anh tùy hứng mà thay đổi cuộc sống của một cô bé.

Nếu không phát sinh chuyện này, bảo bối của cậu, hẳn là như đa số bé gái, lớn lên như công chúa.

Dịch Thuần đã thấy bức ảnh trước đây của Trì Diệp, ở trong cửa hàng, Trì Diệp khoe bảo vật cho cậu xem.
Trong ảnh, Tiểu Trì Diệp cười vui vẻ, nói huấn luyện viên đạo quán chụp cho cô bức hình.

Nhưng da cô trắng từ nhỏ, một chút tổn thương cũng cực kỳ dễ thấy. Tuy mặc đồng phục karate nhưng lúc giơ tay lên, tay áo rơi xuống để lộ ra mảnh xanh đen, vô cùng đáng sợ.

Trì Diệp nói đó là cô bị ngã sấp, học võ mà, không thể tránh va chạm được, mấy ngày là khỏe thôi.

...Cậu chẳng thể làm gì.

Chỉ có thể ôm cô gái của cậu thật chặt.

Là cậu hại cô chịu nhiều khổ như vậy.

Ngón tay Dịch Thuần siết chặt, gần như có thể nhìn thấy gân xanh dùng sức trên mu bàn tay.

Trì Diệp sửng sốt đã lâu.

Chuyện cô cho là duyên trời định, không ngờ lại là ác mộng trong lòng cậu.

Từ khi 10 tuổi, người cô vẫn luôn muốn cảm ơn, lại còn nói chính mình là kẻ gây họa hại cô?

Thật sự là... có chút quá mức chấn động.

Nhưng vẻ mặt Dịch Thuần đau khổ mà day dứt, hiển nhiên là dáng vẻ bị chân tướng này dằn vặt nhiều năm, cô lại cảm thấy có chút không đành lòng.

"Gần 10 năm rồi... Anh vẫn muốn xin lỗi em và người nhà. Thế nhưng... Xin lỗi, Trì Diệp, xin lỗi em."

Không nói ra được.

Chuyện này làm sao có thể nói ra được đây?

Cô thật lòng nhiệt huyết yêu thích mình, dường như đã sớm buông bỏ, Dịch Thuần sao nói bản thân mình bị áy náy quấn quanh nhiều năm được?

Sau khi yêu Trì Diệp, cậu càng không thể nào nói ra, sợ cô hiểu lầm, sợ cô không tin. Cậu thực sự chân thành yêu cô, không chứa bất kỳ tạp chất nào. Dịch Thuần không muốn để Trì Diệp cảm thấy, cậu vì tội lỗi mới ở bên cô. Cậu cũng không phải một người sẽ hi sinh bản thân để đền lỗi, nếu cạu thích, nhất định là chân chính yêu thích, mới ở cùng cô.

Nhưng xưa nay con gái đa sầu đa cảm, Dịch Thuần sợ cô sẽ suy nghĩ nhiều.

Kéo dài một lần đã gần 4 năm.

Vẫn không tìm được cơ hội thích hợp có thể mở miệng.

Vừa bắt đầu thì cảm thấy tình cảm còn chưa đủ vững chắc, sau đó vì phát sinh đủ chuyện bất ngờ nên lại trì hoãn.

Trì Diệp đến nửa ngày không lên tiếng.

Mãi đến khi thức ăn ra đầy đủ trên bàn, cô mới cầm đũa lên, cười nhẹ, "Có thể ăn rồi."

Dịch Thuần: "..."

Hiếm khi cậu nói lắp một chút, "Em, em không có gì muốn hỏi anh sao?"

Dáng vẻ Trì Diệp hết sức tự nhiên, "Không có gì hết, em biết rồi, dù nói thế nào cũng vẫn cảm ơn anh đã không bỏ em lại, đã cứu em ra... Có lẽ đây chính là duyên phận trời định đó?"

Không ngờ cô lại phản ứng như thế.

Dịch Thuần nhìn cô một cái thật sâu.

"Bạn học nhỏ Dịch Thuần, anh không nghĩ là em nghe xong sẽ đá anh đấy chứ? Vậy anh nghĩ nhiều quá rồi đấy, ở trong mắt Trì ca, đây chỉ là việc nhỏ... Anh không thấy đói à?"

Trì Diệp hời hợt cho qua chuyện này.

Dịch Thuần không nhìn thấy cô khác lạ, thở phào nhẹ nhõm thật dài.

Chỉ cần không hiểu lầm là tốt rồi.

Thời gian hai người có thể ở bên nhau quá ngắn, nếu dùng để hiểu lầm, giải thích thì thực sự quá là lãng phí, có vẻ không đủ quý trọng.

Cậu cười, cầm đũa lên, nhưng không động tay, chỉ nhíu mày nhìn cô.

"So với ăn cơm, anh muốn làm một chuyện khác trước cơ."

Trì Diệp nuốt miếng đậu hũ xuống, ngẩng đầu lên hỏi: "Chuyện gì thế?"

"...Muốn hôn em trước đã."

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau