BẠN HỌC NHỎ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Bạn học nhỏ - Chương 6 - Chương 10

Chương 6: Mình muốn hôn cậu

Edit: Tà dễ chươn ʕ·ᴥ·ʔ

Trong khoảng thời gian ngắn, Trì Diệp suy nghĩ rất nhiều.

Tại sao cậu ấy không đến?

Không thích chơi bóng rổ ư?

Dáng người cao như thế, không chơi bóng rổ thật đáng tiếc.

...

Lục Phóng chia người làm hai đội thi đấu, đội nào thua ở tỉ số cuối cùng phải mời đội kia ăn tối.

Vì Trì Diệp không tập trung nên chơi không tốt lắm, một lúc sau liền ra sân.

Trì Diệp không có tâm tư ăn cơm tối, gẩy gẩy mấy cái, kéo Lê Vi qua một bên, "Tình yêu, cậu trả giúp mình chầu này nhé, tối mình trả sau."

Lê Vi gật đầu, hỏi: "Cậu phải đi có việc à?"

Trì Diệp cười, "Mình qua cửa hàng ngày hôm qua mua chút đồ."

Đầu tiên Lê Vi "Ồ" một tiếng, sau đó trợn to hai mắt, "Diệp Tử, cậu..."

Trì Diệp tự nhiên khoác cặp lên lưng, vẫy tay, "Mình không tin."

Cô không tin, cho dù có phải đánh người mình thích, cô cũng phải theo đuổi đến cùng.

...

Buổi tối, Thẩm Lãng ngồi xem TV trong căn phòng nhỏ.

Cửa không đóng, anh chỉ cần quay đầu lại là nhìn thấy Dịch Thuần đang ngồi ghế đọc sách.

"Người anh em, đã muộn rồi còn chưa về à?"

Dịch Thuần lười biếng đáp lời, "Có việc gì mà gấp."

"Thì sợ cô trong nhà cậu lo, lại gọi điện thoại cho bố mẹ cậu chứ sao."

Dịch Thuần dường như cảm thấy phiền vì anh nói nhiều quá, xoay cổ, không tiếp lời.

Thẩm Lãng không tự giác, cười, "Năm ngoái bố mẹ cậu vẫn nhắc chuyện cậu bị gãy chân hồi nhỏ. Cậu đã 16 tuổi mà họ vẫn chưa quên chuyện lúc 10 tuổi."

"Im đi."

Thẩm Lãng hỏi Dịch Thuần, "Đã tìm được cô bé sáu năm trước chưa?"

"Hôm nay anh nói nhiều quá đấy Thẩm Lãng."

Có vẻ Dịch Thuần sắp tức giận, Thẩm Lãng cuối cùng cũng im lặng, "Thôi thôi, anh không nói nữa."

Gấp sách lại, cậu đứng dậy cầm cặp sách, "Tôi về đây."

"Muộn rồi, để anh lái xe đưa cậu về..."

Leng keng...

Chuông gió kêu lên.

Khách nào mà tới muộn như vậy?

Thẩm Lãng đứng dậy ngó đầu ngoài, nhìn thấy một cô gái gầy bé tóc ngắn, chớp đôi mắt to, vẫy tay với anh, "Chủ tiệm ạ."

Lại cười với Dịch Thuần, "Chào bạn học Dịch Thuần."

"Em là người hôm qua..."

Dịch Thuần cau mày ngắt lời Thẩm Lãng, "Cậu đến làm gì?"

Trì Diệp không sợ hãi, nghiêng đầu, "Mình đến mua đồ mà, không bán hàng à?"

"...Mua cái gì?"

"Mua đồng phục, ở đây có bán không? Huấn luyện viên chỉ cho mình mặc đồng phục karate thôi."

Dịch Thuần cười nhạt một tiếng, "Không có."

Đến cửa hàng nhỏ này mà mua đồng phục tập võ, nghĩ gì chứ.

Nhưng Trì Diệp không phải thực sự cần mua, sau khi học cấp 2 cô không tập võ nữa, chỉ là tìm cớ đến đây thôi.

Cô nghĩ ra cái cớ này trên đường đến đây, cần phải mua những gì ở cửa hàng này không bán.

Cô nhìn ánh mắt đắc ý của cậu, hơi thở dài đáng tiếc, "Không có à... Thôi chết rồi."

Giọng nói hơi thay đổi, "Này..."

Dịch Thuần chưa phản ứng lại, Trì Diệp đã bước đến đứng đối diện cậu rất gần.

Chiều cao hai người hơi chênh lệnh, từ góc nhìn của Dịch Thuần có thể thấy rõ bờ mi cong của Trì Diệp, một lọn tóc nhỏ nghịch ngợm vén sau tai, còn có lúm đồng tiền nhỏ ở má phải khi cười lên.

Thật yếu đuối.
Chẳng giống cái dáng vẻ hôm đó xông vào lớp cậu uy hiếp Hứa Kỳ một chút nào.

Trì Diệp đột nhiên đưa tay kéo dây mũ áo khoác của Dịch Thuần xuống khiến họ mặt đối mặt.

Giọng nói của cô tha thiết, "Vậy lần sau mình lại tới được không?"

Dịch Thuần không động đậy, một lúc sau mới nở nụ cười.

Nụ cười này làm trái tim Trì Diệp mềm nhũn.

"Đương nhiên không được."

Dịch Thuần nắm cổ tay cô, kéo mũ mình ra, "Đừng đến nữa, cậu không cưa tôi đổ được đâu."

Một chút hứng thú nảy sinh chỉ vì cô được gọi là Tiểu Diệp Tử, rốt cuộc cô có phải người kia mà Dịch Thuần đang tìm kiếm hay không, cậu sẽ tự mình điều tra.

Nghe cậu từ chối thẳng thừng, Trì Diệp nhướn mày, "Tốt thôi, mình thích những người có nguyên tắc, nếu không sẽ không có cảm giác thành tựu."

Cô tự nhiên vỗ tay một cái, khuôn mặt trong sáng đáng yêu, "Nhưng không được rồi, Dịch Thuần. Mình rất ghét bị từ chối. Mối tình đầu của mình chỉ được phép thành công, thất bại không có cửa."

"..."

Trì Diệp đối mặt với Dịch Thuần giằng co một lúc lâu.

Cuối cùng Thẩm Lãng đứng bên cạnh không chịu nổi nữa, xỏ dép đi ra, tách hai người ra.

"Nam thanh nữ tú ơi, cửa hàng đóng cửa rồi nhé! Về nhanh lên anh còn đi ngủ, nhanh nhanh nhanh! Hai cái đứa học sinh cấp 3 buổi tối không về nhà còn làm cái gì đấy..."

Cửa hàng đã đóng cửa.

Thẩm Lãng tắt đèn bên trong, ánh đèn đường chiếu và chiếc áo Kobe số 24 trong tủ kính.

Trì Diệp không bực bội, cô cầm cặp, đứng cách Dịch Thuần một sải tay, "Cậu đừng tức giận nhé."

Dịch Thuần bị cô chọc cười.

Cậu lười nói gì thêm, xoay người rời đi.

Trì Diệp kéo tay cậu lại, chớp đôi mắt to, "Minh đưa cậu về nhà được không? Muộn rồi đi một mình không an toàn..."

Đã hơn tám giờ, không phải quá muộn nhưng ánh đèn trong hẻm nhỏ tối thui, nhỡ có kẻ xấu nào nhìn trúng khuôn mặt khôi ngô lạnh lùng của Dịch Thuần thì không hay.

Vừa nghĩ tới cảnh tượng đó, cô cảm thấy hơi đau lòng.

Hơn nữa trên phim ảnh đều cho thấy cảnh anh hùng cứu mỹ nhân rất dễ làm người ta động lòng.

Trì Diệp nháy mắt một cái, xác định mình đóng vai anh hùng, lập tức kích động, như thể là một giây sau sẽ gặp phải kẻ xấu để cô có đất diễn.

Đây là lần đầu tiên có cô gái nói muốn đưa cậu về nhà, Dịch Thuần dở khóc dở cười.

Cô gái này... Thỉnh thoảng cũng thật ngộ nghĩnh.

"...Được không?"

Đôi mắt Dịch Thuần như chấm đen trong đêm tối, môi mỏng mềm mại lạnh lùng. "Không được, cậu về nhà nhanh đi."

Trì Diệp hơi suy nghĩ, mắt không nhìn đi chỗ khác.

Một lúc sau, cô mới ảo não xoa mái tóc ngắn của mình.

"...Mình muốn hôn cậu một cái."

Sắc mặt Dịch Thuần vừa bình thường lại, lập tức cứng ngắc.

Cậu cứ tưởng mình đã quen với sự thẳng thắn của Trì Diệp, không ngờ cô còn có thể hơn cả thế nữa...

Cậu cười gằn một tiếng, "Cậu nghĩ hay ghê."

***

Chuyến này Trì Diệp không hẳn là không có thu hoạch gì, ít ra mỹ nam cũng đồng ý nói chuyện nhiều hơn vài câu với cô.

Cô vẫn nên đi quét mặt thì hơn. (Đoạn này có nghĩa kiểu scan mặt danh tính trên máy móc ý, mình cũng chưa hiểu ý nghĩa bóng?)

Nhưng kế hoạch mua sắm kỳ nghỉ Quốc khánh của Trì Diệp chưa kịp bắt đầu đã kết thúc bất ngờ.

Sáng sớm hôm sau, La Huệ đến căn phòng Trì Diệp thuê.

Tối qua Trì Diệp quá phấn khích, ngủ không yên, bây giờ hơi buồn ngủ, cố căng mắt, "Sao mẹ lại đến đây ạ?"

Giọng nói La Huệ nhỏ nhẹ, mang theo nét thanh tú già dặn, "Sao con không về nhà?"

Trì Diệp dụi mắt, "Con phải làm bài tập."

La Huệ đỏ mắt, "Tiểu Diệp, mẹ đối xử với con không tốt..."

Trì Diệp không chịu được tính cách của La Huệ vừa nói hai câu đã bắt đầu khóc lóc sướt mướt, cô đưa cốc nước cho mẹ, "Mẹ! Đừng nói thế chứ!"

"Sau khi mẹ tái hôn, con không thân thiết với mẹ nữa... Làm gì có đứa trẻ nào mới mười sáu tuổi đã tự dọn ra ngoài ở riêng đâu..."

Tính cách Trì Diệp không đủ nhẫn nại, nếu là người ngoài, cô đã sớm phát cáu.

Nhưng đây là mẹ cô, người mà từ năm chín tuổi cô đã thề sẽ bảo vệ cả đời, cho dù có bực tức hơn nữa cũng không bao giờ thể hiện ra.

Cô ngồi cạnh La Huệ, "Mẹ, con chỉ không muốn ở trong ký túc xá thôi mà. Mẹ cũng biết ký túc xá trường Thập Tứ sập xệ, dọn ra ngoài ở cũng tiện đi học chứ."

Nhà mới của La Huệ cách trường Thập Tứ mười trạm tàu điện ngầm, mỗi sáng bà phải xoay như chong chóng chuẩn bị bữa sáng cho Trì Diệp, chăm sóc con trai, Trì Diệp không thể ở lại nữa.

Hơn nữa cô từng sống trong đạo quán, quen với cảm giác ở một mình, ngủ nướng muộn không bị ai nói, rất sảng khoái.

La Huệ thở dài, xoa khóe mắt, tiếp tục lải nhải cằn nhằn: "Năm con 9 tuổi cũng là lỗi của mẹ, nếu con xảy ra chuyện gì nữa thì mẹ biết sống sao?"

Lúc nói chuyện, La Huệ vẫn giữ dáng vẻ hiền dịu, không nhanh không chậm, lúc nào mở miệng cũng nhắc chuyện hồi Trì Diệp 9 tuổi, khiến người nghe không biết phải làm sao.

Trì Diệp nói mãi mới an ủi được La Huệ, khiến bà cười.

"Không nhắc lại nữa, thu dọn chút rồi về nhà nha con?"

"Mẹ..."

"Nghỉ lễ phải về nhà chứ. Con không thích ở nhà à Tiểu Diệp?"

Trì Diệp hết cách, thu dọn vài bộ quần áo, nhét bừa mấy quyển sách vào túi, đi về nhà cùng La Huệ.

Lần này về nhà, muốn ra ngoài cũng khó khăn.

La Huệ thực sự quá yếu đuối, liên tục nói muốn Trì Diệp ở cùng bà, Trì Diệp không thể nào từ chối, không thể làm gì khác hơn là gượng gạo ở lại nhà bố dượng.

Khó khăn lắm mới tới ngày nghỉ cuối, cuối cùng Trì Diệp cũng coi như có thể trở về thế giới nhỏ của mình.

Hơn bốn giờ chiều, Trì Diệp xuống khỏi tàu điện ngầm, do dự một chút, chuyển hướng đi tới cửa hàng của Dịch Thuần.

Trong hẻm nhỏ đang là giờ nấu cơm, dọc theo đường toàn tiếng cãi nhau, khoảng cách càng ngắn lại thì trái tim Trì Diệp càng nhảy lên cao.

Đây là người con trai đầu tiên cô theo đuổi, Dịch Thuần có thích cô như vậy không?

Nếu là đàn anh đàn em trong võ quán Trì Diệp có thể một đạp đạp hết họ xuống đất, ấn cổ cảnh cáo, "Ăn nói cho cẩn thận."

Nhưng Dịch Thuần thì khác, lần đầu tiên cô không có cảm giác tự tin, chỉ sợ khiến đối phương giận thì cậu sẽ càng bài xích mình.

Cậu thích một người con gái như thế nào?

Thùy mị? Đáng yêu? Tóc dài tung bay? Học giỏi?

...

Trì Diệp đi trên đường, không kìm được nụ cười.

Dù sao cũng đều phải là cô.

Chương 7: Da trắng mặt xinh ngực khủng

Edit: Tà ní hảo ( ・ω・)ノ

Bên trong cửa hàng, một mình Thẩm Lãng ngồi trên ghế sô pha cầm hộp thức ăn xem TV.

Trì Diệp mở cửa đi vào, Thẩm Lãng ngẩng đầu nhìn lập tức cười tươi, "Nhóc con đến nữa rồi hả."Giọng nói của anh có ý trêu chọc, Trì Diệp không tức giận, đi tới cạnh Thẩm Lãng, mắt lướt qua căn phỏng nhỏ đóng kín cửa, không thấy được có người không.

"Chủ tiệm, Dịch Thuần có ở đây không?"

Thẩm Lãng bỏ đồ ăn xuống, nhíu mày, "Gọi nhầm người rồi."

"...Hả?"

"Dịch Thuần mới là chủ tiệm, anh làm việc cho cậu ấy."

Trì Diệp kinh ngạc.

Cô có mắt mà không thấy thái sơn, không nhìn ra được Dịch Thuần còn trẻ mà lại là cậu chủ nhỏ, thực sự là khiến người ta cảm thấy hơi ngạc nhiên.

Nghĩ lại lần đầu tiên cô đến đây còn nói, cửa tiệm này không biết chọn địa điểm, chắc chắn buôn bán chả ra đâu vào đâu, Trì Diệp nghĩ mà muốn tự tát mình một cái thật mạnh.

Chắc chắn đây là phong cách của mỹ nam Dịch Thuần!

Đại ẩn triều thị (1). Có lẽ đây chính là cao thủ.

(1): Người ở ẩn chân chính, dù ở tại triều đình hay nơi chợ búa cũng không thay đổi chí hướng. ◇Vương Khang Cừ 王康璩: "Tiểu ẩn ẩn lăng tẩu, đại ẩn ẩn triều thị" 小隱隱陵藪, 大隱隱朝市 (Phản chiêu ẩn 反招隱) Người ở ẩn bình thường ẩn nơi khâu gò hương dã, bậc đại ẩn ở ẩn ngay tại triều đình hoặc nơi chợ búa.

Trì Diệp tự khiển trách bản thân một phen, "Này..."

Thẩm Lãng cười vô cùng gợi đòn, "Anh tên là Thẩm Lãng, lớn hơn mấy đứa khoảng ba tuổi, em có thể gọi anh là anh Lãng."

"..."

Thẩm Lãng thấy vẻ mặt của cô, chỉ cảm thấy vui vẻ, cười đến thay đổi giọng nói, "Dịch Thuần không có ở đây, mai các em đi học đúng không? Chắc cậu ấy đang làm bài tập rồi."

Trì Diệp "A" một tiếng, hơi thất vọng, nhưng rất nhanh khôi phục lại, "Vậy em đi về trước, em là Trì Diệp, hẹn gặp lại anh Lãng nhé."

Mãi đến khi đi ra ngoài, cô vẫn nghe thấy tiếng cười muốn ngất đi của Thẩm Lãng.

Cô đã quyết định, muốn tấn công vào thế giới của Dịch Thuần.

Trước tiên tạo mối quan hệ với Thẩm Lãng cũng được.

***

Sau ngày đầu tiên của kỳ nghỉ Quốc khánh, tâm trạng của mọi người đều uể oải.

Sáng sớm Thái lão đầu đã nói buổi chiều sẽ công bố kết quả và xếp hạng kỳ thi hàng tháng để mọi người chuẩn bị tâm lý sẵn sàng.

Trì Diệp chưa quen với tháng ngày dậy sớm khi trời vừa sáng, cô gục mặt xuống bàn ngủ bù, mãi đến tiết học thứ 3 mới khôi phục được một phần nguyên khí.

Lục Phóng nhìn cô ngẩng đầu uống nước, đặt bút xuống, hỏi: "Tiểu Diệp Tử, vở tớ đưa có dùng được không?"

Trì Diệp yên lặng lắc đầu, "Chán lắm."

"Chán mức nào?"

"Chẹp... Nếu trong trường này không có học sinh thứ hai nào có năng khiếu thể dục ngoài mình, thì mình có thể đứng vững vị trí thứ nhất." Cô giơ ngón tay chỉ xuống, "Thứ nhất từ dưới lên."

Lục Phóng cười bò, "Cậu còn lạc quan thế cơ mà."

"Không thì thế nào? Cậu thấy có người nào có năng khiếu thể dục nữa hả?"

Tuy thành tích Trì Diệp không tốt, nhưng vào lúc tâm tình tốt thì miệng lưỡi rất trơn tru.

Giữa trưa, tiếng chuông tự học reo lên, Thái lão đầu cầm sổ điểm danh vào lớp.

Bầu không khí trở nên nghiêm túc.

"Tôi đến để thông báo kết quả thi và thứ hạng vừa rồi."

Trì Diệp ngồi ngay ngắn người lại trong ánh mắt giết người của Thái lão đầu.

"Lần này trung bình lớp ta đứng thứ ba toàn khối, không phải quá kém, nhưng trong top 20 đứng bét, có 4 bạn ở lớp mình." Râu mép Thái lão đầu run lên đọc tên ba học sinh nam, sau đó hét lớn một tiếng, "Trì Diệp!"

Trì Diệp "Dạ" một câu. "Tôi có thể chấp nhận thành tích học tập của các bạn kém một chút, nhưng không thể chấp nhận thái độ học hành chểnh mảng... Trì Diệp, em nghĩ cho thật kỹ, sau khi tan học đến văn phòng tôi giải thích tại sao bài văn 800 chữ lại chỉ viết 300 chữ? Giáo viên văn của các em sáng sớm đã đến tố cáo với tôi rồi!"

Thái lão đầu thổi râu trừng mắt, vô cùng đau lòng nói: "Thái độ học tập của em quá kém!"

Trì Diệp mím môi không nói gì.

Lục Phóng giơ ngón tay cái với cô, "Trâu bò thật."

"Không dám làm không dám nhận." Trì Diệp dùng khẩu hình trả lời.

"Đương nhiên ngoại trừ các bạn thành tích đội sổ thì lớp phó học tập Lục Phóng của chúng ta có tổng điểm đạt hạng nhì toàn khối..."

Lần này đổi lại là Trì Diệp cảm thán, "Người anh em thật lợi hại."

"Không dám không dám."

...

Giờ tự học trưa kết thúc, bảng thông báo cuối hành lang đã dán năm mươi vị trí quang vinh đầu bảng.

Thành tích của Lê Vi không tệ lắm, vừa vặn chen vào năm mươi vị trí đầu nên Trì Diệp lôi kéo cô ta đến xem bảng vàng.

Cô vừa bị Thái lão đầu phê bình, Lê Vi lo lắng tâm trạng cô không tốt nên ban đầu không muốn đi. Nhưng dáng vẻ Trì Diệp hoàn toàn không thèm để ý, "Đi đi, xem ai lợi hại hơn cậu, cấp 2 bọn mình không có cái này, đây là lần đầu tiên mình được thấy bảng vàng vinh quang đấy."

Lê Vi lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.

Trì Diệp vừa nhìn như thể phát hiện ra thế giới mới.

Cô ngẩng đầu, duỗi tay chỉ vào cái tên hạng đầu bảng, "Chị em, để mình nhìn xem cái người đầu tiên lợi hại hơn cả lớp phó học tập của bọn mình là ai..."

Lê Vi cũng rất kinh ngạc, "Dịch Thuần..."

Hai người nhìn thấy sự ngạc nhiên trong mắt đối phương.

"Chúng ta có biết người nào nữa tên Dịch Thuần không nhỉ?"

"Hình như... là không..."

Chỉ trong nháy mắt, Trì Diệp đưa ra quyết định.

"Mình quyết định phải cố gắng học tập thật tốt!"

"Tiểu Diệp Tử..." Trì Diệp nắm nắm đấm, ánh mắt rạo rực, "Mình muốn trở thành Hoa Mộc Lan(2) đầu tiên đọc sách! Sau đó mình sẽ đi hỏi thăm vị học bá(3) top 1 này!"

(2) Hoa Mộc Lan (tiếng Trung: 花木蘭; bính âm: Huā Mùlán; Wade–Giles: Hua1 Mu4-lan2) là một nhân vật nữ anh hùng trong truyền thuyết dân gian Trung Quốc, xuất hiện lần đầu trong một truyện thơ (木蘭詩) mô tả bà sống vào khoảng đầu thời kỳ Bắc Ngụy (386-534)

Thời Bắc Ngụy có một cô gái tên Hoa Mộc Lan, mồ côi mẹ, sống cùng cha là Hoa Hồ. Từ nhỏ, cô đã thích tập võ, chơi đánh trận. Năm Hoa Mộc Lan 18 tuổi, dân tộc du mục Nhu Nhiên xâm phạm biên cảnh, quân tình khẩn cấp, toàn dân Bắc Nguỵ lên đường ra trận. Hoa Mộc Lan không muốn cha già cực khổ, lén chuốc rượu cha, âm thầm lên đường tòng quân. Lúc mới vào quân doanh, Hoa Mộc lan tinh thông võ nghệ khiến phó doanh Văn Thái chú ý. Lần nọ, Hoa Mộc Lan vô tình tắm suối nước nóng của doanh trưởng, gặp phải Văn Thái, cô đả thương Văn Thái, nhưng nguy cơ dần dần uy hiếp Hoa Mộc Lan... (Nguồn wikipedia)

(3) 学霸: học bá // chỉ người học rất giỏi.

"Bạn học, cậu nói học bá top 1 này là đang nói Tiểu Dịch Thuần đáng yêu của bọn tôi đúng không?"

Tiếng cười khoa trương truyền đến từ phía sau.

Trì Diệp quay đầu nhìn về hướng đó, Dịch Thuần đứng cạnh một cậu con trai, cậu ta cười xiêu vẹo cả người, sắp ngã lên Dịch Thuần.

Chỉ cần có mắt là có thể thấy Dịch Thuần khó chịu.

Giọng nói Dịch Thuần lạnh lẽo, "Cậu muốn chết à Dép?"

Là nam sinh chất phác dễ gần trước kia ăn cơm cùng cậu.Trì Diệp sờ cằm.

Trương Đại Thác không sợ Dịch Thuần, hai người bọn họ gần như là cùng nhau lớn lên từ bé, Dịch Thuần sao có thể dọa cậu ta được? Cùng lắm là bị ném ra ngoài, Trương Đại Thác da dày thịt bé, hoàn toàn không để ý sự đe dọa nhỏ này.

"Ây da, anh Dịch Thuần, anh thật hung dữ nha ~"

Trương Đại Thác đánh lên vai Dịch Thuần một cái.

Toàn bộ sắc mặt Dịch Thuần đều thay đổi, "..."

Trì Diệp ở bên cạnh mạnh mẽ nín cười, hắng giọng một cái, kéo Lê Vi đi tới gần Dịch Thuần, ngẩng đầu nhìn cậu.

"Anh Dịch Thuần, cậu kèm mình đi, chúng mình cùng tiến bộ? Sau đó chúng mình sẽ là hai cái tên top 1, top 2, không phân cao thấp, tranh đua bên trong trường Thập Tứ?"

Dịch Thuần phẩy tay áo bỏ đi.

Trương Đại Thác bị Dịch Thuần bỏ qua nhưng không tức giận, tò mò đánh giá Trì Diệp, cười với cô, "Nữ anh hùng, cậu không biết tôi nhỉ, tôi là bạn cùng bàn kiêm thanh mai trúc mã của Dịch Thuần, ngồi phía sau Hứa Kỳ. Hôm đó cậu đến lớp bọn tôi..."

Cậu ta làm động tác đạp bàn, "Tôi ở ngay bên cạnh cậu đấy!"

Trì Diệp nhíu mày một cái, nghĩ đến với nãy Dịch Thuần gọi tên cậu ta, "Chào Dép."

"..." Trương Đại Thác giơ ngón tay cái, "Vinh hạnh quá nữ anh hùng."

Nói hai ba câu, hai người liền ăn nhịp với nhau, trực tiếp hẹn hành trình một lúc nữa cùng tới văn phòng giáo viên chịu phê bình.

Trương Đại Thác cũng là một nhân vật quan trọng trong bảng xếp hạng đội sổ, nhưng cậu ta vẫn tốt hơn Trì Diệp một chút. Dù sao người ta cũng tự mình chân thật thi đỗ vào Thập Tứ, không giống loại người may mắn ngồi tàu hỏa như Trì Diệp.

Ba người không khách khí đi cùng nhau.

Trương Đại Thác nhìn Trì Diệp lại nhìn Lê Vi bên cạnh cô đang chăm chú quan sát, hỏi: "Nữ anh hùng, hai người các cậu ai là người thích Dịch Thuần vậy? Tôi chỉ hỏi thôi."

Thực ra lần trước cậu ta nìn thấy Trì Diệp ở canteen đã xác nhận qua, dù sao suy nghĩ của con gái cấp 3 kỳ quái, nhiều người không dám tự mình nói ra, phải nhờ bạn thân giúp mình theo đuổi.

Nếu như là Lê Vi này, không chắc là có hy vọng... Lấy sự hiểu biết của cậu ta về Dịch Thuần, cậu thích con gái tóc dài thướt tha, nhìn rất đẹp.

Thật ra Trì nữ anh hùng trưởng thành xinh hơn Lê Vi, ngũ quan cả người đêu xinh xắn, có vẻ rất đáng yêu, chỉ là tính cách...

Trương Đại Thác xuất phát từ suy nghĩ của mình, đoán là Dịch Thuần hẳn là sẽ không thích Hoa Mộc Lan.

Trì Diệp không có chút nào ngượng ngùng, chỉ vào mặt mình, "Là mình nè."

Trương Đại Thác "Ồ" một tiếng, "Nữ anh hùng xông lên!"

Trì Diệp vỗ vai cậu ta, "Ông anh, cậu tiết lộ chân tướng chút đi, Dịch Thuần thích kiểu như nào?"

Trương Đại Thác như chém đinh chặt sắt: "Thích gái đẹp!" Dừng một chút, "Không phải đàn ông con trai nào cũng đều thích con gái da trắng mặt xinh ngực nở à?"

"..."

Chương 8: Trì ca xinh đẹp nhất

Edit: Tà kánh kụt (•ө•)♡

Thứ sáu vừa tan học, Trì Diệp kéo Lê Vi tới trung tâm thương mại bên cạnh.

Lê Vi cho rằng Lê Vi kéo mình đi xem phim, "Diệp Tử, xem Avengers hay Conan?"

Vẻ mặt Trì Diệp nghiêm túc, "Không xem phim."

"Ơ?"

"Vi Vi, đi chọn váy cho mình nhé?"

"..."

Từ lúc 10 tuổi học karate, Trì Diệp đã không mặc váy rồi.

Bình thường, cô phải tập đá chân, phải huấn luyện vận động, ở trường thì mặc đồng phục học sinh, căn bản không có cơ hội mặc váy. Hơn nữa tóc ngắn của cô không quản được, thường xuyên bay tứ tung, mặc váy cũng hơi kỳ quái.

Ngược lại từ lúc Lê Vi quen Trì Diệp chưa từng thấy cô mặc.

Đột nhiên đưa ra yêu cầu quái lạ này, Lê Vi rất ngạc nhiên, "Cậu bị làm sao vậy Diệp Tử?"

Trì Diệp sờ cằm, "Đùa ai chứ! Thích gái đẹp à? Em xem tư chất của chị Trì có được không?"

Lê Vi im lặng một lúc, nhịn cười phát ngộp.

"Chị Trì của em xinh đẹp nhất quả đất, không được là không được thế nào?"

Dường như để chứng minh cho lời nói của mình, Lê Vi đột nhiên tăng vọt hứng thú, có vẻ là quyết chí muốn biến Trì Diệp thành tiên nữ mới được.

Trì Diệp quẹt thẻ ba lần không hề đau lòng, mua đủ loại váy liền váy rời. Sau đó đi ép thẳng mái tóc ngắn bù xù, cắt mái trước trán, mềm mại vén sau tai, nhìn qua thùy mị ngọt ngào hơn nhiều, làm ngũ quan của cô càng rõ hơn.

Sáng sớm thứ bảy, Trì Diệp mặc đồ hôm qua vừa mua, chiếc váy trắng và đi giày oxford, khoác lên người áo khoác denim màu xanh sẫm, đi xe đến cửa hàng Dịch Thuần.

(Nôm na đây là các item Trì Diệp mặc)

Thời gian còn sớm nên chưa mở cửa, Trì Diệp đến quầy hàng đối diện mua một bát mì vằn thắn, vừa ngồi ăn vừa chờ người đến.

Hơn chín giờ, bóng dáng Dịch Thuần không nhanh không chậm xuất hiện trong tầm mắt Trì Diệp.

Dịch Thuần mặc hoodie màu trắng, quần jeans, đi giày thể thao, cặp sách lười biếng khoác trên vai.

Trì Diệp ngẩng mặt nhìn cậu mò chìa khóa mở cửa, đôi mắt toát ra ý cười.

Thật là đẹp trai.

Là người con trai có thể xứng đôi với Trì ca.

Sau khi Dịch Thuần đi vào, Trì Diệp ăn mì thật nhanh, cầm áo khoác trên tay, xỏ giày không tự nhiên, đi ra ngoài.

Giữa tháng mười, cơn gió bên ngoài đã có cảm giác mát mẻ, cô mặc chiếc váy mỏng, vừa ra khỏi cửa đã lạnh đến run cầm cập.

Cũng may Dịch Thuần ở ngay đây, Trì Diệp cắn răng chạy qua.

Đứng trước cửa kính hít sâu một hơi, cô hắng giọng một cái, chầm chậm đẩy cửa vào.

Dịch Thuần đang đọc sách, nghe tiếng chuông gió, ngẩng đầu lên.

Lúc này Trì Diệp mới cảm thấy thẹn thùng,

Cô rũ mắt, ngượng ngùng sửa lại tóc.

Dịch Thuần đánh giá cô từ trên xuống dưới một lượt, suýt chút nữa bật cười.

Lần đầu tiên thấy Trì Diệp mặc trang phục này, cậu chỉ có thể nghĩ đến đứa bé mặc quần áo người lớn.

Có chút buồn cười, nhưng cũng có chút đáng yêu.

Khó khăn lắm mới nhịn cười xuống, cậu mở miệng nói: "Ở đây không bán váy, cậu vào nhầm rồi."

"..."

Trì Diệp nghe ra cậu đang trêu chọc mình.

Nếu là bình thường, cô có thể dùng kỹ năng trêu đùa của mình, chọc lại cậu vài câu.

Hôm nay cô lại mặc thành kiểu người cậu thích mà xuất hiện, tuy không thực sự hy vọng cậu có thể khen một câu đẹp lắm, nhưng cũng không phải câu trêu chọc như vậy.

Da trắng mặt xinh ngực nở, ngoại trừ phần ngực nở cần đàm phán, hai cái kia chắc là cô đạt được tiêu chuẩn chứ?

Sao vẫn là phản ứng này?

Trì Diệp mím môi, mấy lần mở miệng muốn nói nhưng cuối cùng lại im lặng.

Cô buồn buồn "Ồ" một tiếng.

"Mình vào nhầm rồi."

Cô quay người, chuẩn bị đẩy cửa ra ngoài.

Dịch Thuần nhíu mày.

Cậu đột nhiên có loại cảm giác hối hận kỳ lạ vào lúc nhìn Trì Diệp mím môi, lúm đồng tiền trên má biến mất.

Hối hận gì chứ.

Dịch Thuần cười trong lòng, nhưng lời nói lại bật thốt ra.

"Chờ chút."

Trì Diệp ngừng lại, nghiêng đầu qua chỗ khác, "Hả?"

Ngón tay Dịch Thuần siết chặt cuốn sách đang cầm, đốt ngón tay trắng bệch.

Ánh mắt cậu dính chặt vào trang sách, giọng nói rất nhẹ, nghe có chút lúng túng, "...Bên ngoài hơi lạnh."

Trì Diệp cúi đầu nhìn váy mình mặc, ném cái túi nhỏ xuống đất, mặc áo khoác vào, bọc mình thật kín.

"Cảm ơn."

Dịch Thuần không nói gì nữa.

Chờ sau khi Trì Diệp rời đi, Dịch Thuần mới chậm rãi đứng lên, do dự một chút, đi tới trước cửa kính.

Tốc độ đi của Trì Diệp không nhanh, nhưng cũng không giống con gái bình thường.

Chân cô dài, mỗi bước đều sải bước lớn, toát ra khí thế quân lâm thiên hạ(1).

Dịch Thuần có chút buồn cười.

Cô gái nhỏ này từ đầu tới chân đều muốn nói "Tôi là người xấu chớ dây vào", nhưng thực tế nhìn kiểu gì cũng yếu đuối, mềm mại, trái tim cũng mềm mại, yếu đuối.

Rất thú vị.

Thực sự rất giống Tiểu Diệp Tử của cậu.

***

Vì bị Dịch Thuần làm khó, Trì Diệp sa sút mất mấy ngày.

Kế hoạch theo đuổi người bị tạm dừng, chờ đợi thời cơ mới để bắt đầu lại.

Lục Phóng thấy Trì Diệp suy sụp tinh thần, đẩy kính mắt, vui vẻ lấy chai coca cola lạnh ra khỏi cặp.

Coca lạnh áp vào mặt, làm cô lập tức nhảy dựng, "Kẻ nào ám sát ta?"

Lục Phóng bị cô chọc cười, "Đồ hâm."

Trì Diệp vỗ lên lưng cậu ta, sờ chai coca lạnh, "Ở đâu đây?"

"Cô gái kia mang cho cậu." Lục Phóng nháy mắt ra hiệu Phương Gia Di. Trì Diệp "À" một tiếng, gật đầu, tự nhiên mở nắp, uống một ngụm lớn.

Lục Phóng nghiêng người nhìn cô, chờ cô khôi phục nguyên khí, lúc này mới híp mắt cười, hỏi: "Bị mắng à?"

"Cái gì?"

"Hình như Trì ca đang buồn."

Mấy ngày Lục Phóng gọi "Tiểu Diệp Tử" cảm giác mình như một bà mẹ, nên theo cái tên "Trì ca" Trì Diệp tự xưng mà gọi, nghe vào có cảm giác hơi đặc biệt.

"Không sao, cậu cho mình chép bài, mình sẽ không buồn nữa..."

Lục Phóng liếc cô một cái, "Tiền đồ chỉ đến thế."

Hai người thuận miệng nói chuyện một lúc, một bạn học lớp bên đến cửa gọi, "Lục Phóng, thầy Thái gọi bạn!"

Lục Phóng đáp một tiếng, đứng dậy.

Trì Diệp lại nằm nhoài ra bàn, "Đi đi, chắc lại là bài thi."

Đến trường thật là phiền.

Cô híp mắt thở dài một tiếng.

Ngược lại lần này không phải bài thi, Thái lão đầu cần Lục Phóng giúp sắp xếp thông tin đăng ký học bạ của học sinh.

Lục Phóng cầm một tờ tài liệu, ngồi vào vị trí trống trong phòng giáo viên.

Đang trong thời gian nghỉ trưa, bên ngoài hành lang ồn ào, trong văn phòng cũng có học sinh đi ra đi vào.

Dịch Thuần cũng bị chủ nhiệm lớp cậu gọi vào văn phòng.

"Dịch Thuần, em có thành tích cao nhất khối, đã suy nghĩ qua muốn chọn ban nào chưa?"

Thi đại học Hải Thành là hình thức 3 thêm 1, các môn bắt buộc của ban và môn Tiếng Anh.

Khoa tốt nhất trường Thập Tứ là Vật lý, có cả đội thi tuyển Vật lý, hàng năm đều đoạt giải toàn quốc. Tỷ lệ trúng tuyển 985(2) cực kỳ cao, gần như năm mươi vị trí đầu bảng đều hướng tới ban Vật lý.

Dịch Thuần đang học năm nhất, thầy giáo ban Vật lý đã ưng cậu, muốn chủ nhiệm tham khảo ý kiến của cậu.

"Em chưa nghĩ ạ."

"Vậy em cứ nghĩ đi, có thể bàn bạc qua với phụ huynh nhé. Ban Vật lý trường ta rất tốt, đội tuyển thi đấu cũng nổi tiếng, nếu em có hứng thú, có thể tham tuyển... Lớp 11 có thể đi thi..."

Dịch Thuần "Vâng" một tiếng, gật đầu.

Chủ nhiệm lớp còn nói thêm một lúc lâu mới cho cậu đi.

Hai tay Dịch Thuần đút túi, chậm rãi đi ra ngoài. Đi ngang qua bàn Lục Phóng, cậu đột nhiên dừng bước.

Học bạ trước mặt Lục Phóng đã dày đặc.

Mắt Dịch Thuần rất tinh, chỉ nhìn lướt qua cũng thấy dòng chữ hàng đầu tiên.

Thông tin học sinh năm nhất lớp 3.

Ngón tay Dịch Thuần giật giật.

Cậu muốn nhìn một chút... Để xem rốt cuộc Trì Diệp có phải là Tiểu Diệp Tử kia không.

Dịch Thuần đứng tại chỗ do dự hồi lâu, lâu đến mức Lục Phóng cảm thấy ánh sáng trên đỉnh đầu bị che mất, ngẩng đầu lên.

Top 1 và top 2 toàn khối đối mặt nhau, một đứng một ngồi, bầu không khí đột nhiên phát triển theo hướng quỷ dị.

Lục Phóng nâng mắt kính, "Có chuyện gì à?"

Tuy cậu ta không quen Dịch Thuần nhưng Dịch Thuần vừa vào học đã nổi tiếng nhờ nhan sắc, Lục Phóng tất nhiên biết cậu là ai. Hơn nữa điểm thi đầu vào của cậu vừa vặn cao hơn Lục Phóng một điểm, mạnh mẽ đè Lục Phóng xuống vị trí thứ 2.

...Nghĩ vậy thì, đúng là cuộc đối mặt định mệnh rồi.

Dịch Thuần không nghĩ nhiều như vậy, toàn bộ sự chú ý của cậu đều đặt vào cuốn học bạ kia.

Một lúc lâu cậu mới rầu rĩ mở miệng: "Không có chuyện gì."

Dịch Thuần xoay người đi ra ngoài.

Lục Phóng nhìn chằm chằm bóng lưng của cậu, cảm giác khó hiểu.

Mấy tuần nay, trong lớp rộ lên tin đồn của Dịch Thuần và Trì Diệp, tuy không có bằng chứng nhưng Trì Diệp không có ý muốn giấu diếm, càng muốn rêu rao theo đuổi Dịch Thuần.

Thái lão đầu cũng nghe được phong phanh, tuần trước vừa gọi cậu ta lên hỏi chuyện. Trước Lục Phóng không biết Trì Diệp phải viết kiểm điểm vì đi mua trà sữa cho ai, lần này rốt cuộc cũng biết là cho Dịch Thuần.

...

Trì Diệp uống hết coca, tiện tay ném vào thùng rác, xỏ giày chậm rãi đi đến chỗ Lê Vi.

Sáng nay Thái lão đầu vừa nói tan học sẽ đổi chỗ, chỗ ngồi xếp theo điểm thi giữa kỳ và hàng tháng, năm người đội sổ ngồi hàng đầu, hàng thứ hai xếp theo thứ tự lần lượt.

Đây là ngày cuối cùng Lê Vi và Phương Gia Di ngồi cùng bàn. Thành tích của Phương Gia Di rất tốt, so ra Lê Vi kém một chút, hai người có lẽ sẽ ngồi hai hàng khác nhau.

Lê Vi thấy cô đi đến, lập tức kéo tay cô, "Đi vệ sinh à?"

Trì Diệp lắc đầu, lại đi tiếp, gấp ngón tay gõ lên bàn Phương Gia Di.

Phương Gia Di cúi đầu làm bài tập, nghe tiếng gõ, ngón tay run lên theo phản xạ, run rẩy ngẩng đầu lên.

Trì Diệp thở dài trong lòng.

Đúng là đứa nhỏ đáng thương! Nhìn dáng vẻ kia, thật giống Lê Vi hồi cấp 2.

Vì MacDonald và coca của cô ta, Trì Diệp quyết định làm gì đó để cảm ơn. Cô vốn là một người vô cùng nghĩa khí.

Cô hắng giọng một cái, chớp mắt, "Phương Gia Di."

"A... A, bạn gọi mình à..."

"Cậu có muốn đi mua đồ uống với bọn tôi không?"

"..."

Tình bạn của con gái thời nay rất đơn giản, nắm tay nhau đi vệ sinh, cùng tan học, nói cho nhau vài bí mật nhỏ hoặc là tám chuyện bát quái là có thể xây dựng lên một tình bạn thật nhanh, trực tiếp phát triển lên cùng sống chết, hẹn ước tương lai, đơn giản tới mức nghĩ lại mà muốn khóc.

Vì Trì Diệp mời, vành mắt Phương Gia Di đỏ lên.

Lê Vi ở bên cạnh sợ luống cuống chân tay, "Cậu khóc cái gì vậy Tiểu Phương..."

Trì Diệp kéo tay cô ta xách cả người lên, "Đừng khóc, đi thôi."

Phương Gia Di nở nụ cười, ra sức gật đầu, "Được!"

(1) Quân: Vua. Lâm: Ở trên nhìn xuống -> Người đứng đầu cai quản thiên hạ.

(2) "Dự án 985" hay còn gọi là "Đề án các trường đại học hàng đầu thế giới" là dự án xây dựng các trường Đại học trọng điểm trong những trường trọng điểm của Trung Quốc và mang tầm cỡ quốc tế.

✅Các trường thuộc "dự án 985" có thể coi là những trường đứng đầu trong những trường thuộc "dự án 211", bằng tốt nghiệp của các trường trong "dự án 985" được coi là danh giá của danh giá chính vì vậy để thi đỗ và tốt nghiệp tại các trường này đều rất vất vả.

Trên trang mạng Trung Quốc từng có một video một chàng trai mang theo giấy nhập học của Đại học Thanh Hoa, lúc trên tàu hỏa, sau khi người bảo vệ tàu nhìn thấy đã hỏi mượn để xem, cười và xúc động nói rằng "Cuối cùng cũng được nhìn thấy giấy báo nhập học của Đại học Thanh Hoa, coi như mãn nguyện."

✅Dưới đây là danh sách 38 ngôi trường nằm trong "dự án 985" (hiện nay có một số thông tin đã thêm 1 trường nâng con số lên 39 trường) gồm có:

1. Đại học Thanh Hoa - 清华大学

2. Đại học Bắc Kinh - 北京大学

3. Đại học khoa học kỹ thuật Trung Quốc - 中国科学技术大学

4. Đại học Phúc Đán - 复旦大学

5. Đại học quốc dân Trung Quốc - 中国人民大学

6. Đại học giao thông Thượng Hải - 上海交通大学

7. Đại học Nam Kinh - 南京大学

8. Đại học Đồng Tề - 同济大学

9. Đại học Chiết Giang - 浙江大学

10. Đại học Nam Khai - 南开大学

11. Đại học hàng không vũ trụ Bắc Kinh - 北京航空航天大学

12. Đại học sư phạm Bắc Kinh - 北京师范大学

13. Đại học Vũ Hán - 武汉大学

14. Đại học giao thông Tây An - 西安交通大学

15. Đại học Thiên Tân - 天津大学

16. Đại học khoa kỹ Hoa Trung - 华中科技大学

17. Đại học bách khoa Bắc Kinh - 北京理工大学

18. Đại học Đông Nam - 东南大学

19. Đại học Trung Sơn - 中山大学

20. Đại học sư phạm Hoa đông - 华东师范大学

21. Đại học công nghiệp Cáp Nhĩ Tân - 哈尔滨工业大学

22. Đại học Hạ Môn - 厦门大学

23. Đại học công nghiệp Tây Bắc - 西北工业大学

24. Đại học Trung Nam - 中南大学

25. Đại học bách khoa Đại Liên - 大连理工大学

26. Đại học Tứ Xuyên - 四川大学

27. Đại học khoa kỹ điện tử - 电子科技大学

28. Đại học bách khoa Hoa Nam - 华南理工大学

29. Đại học Cát Lâm - 吉林大学

30. Đại học Hồ Nam - 湖南大学

31. Đại học Trùng Khánh - 重庆大学

32. Đại học Sơn Đông - 山东大学

33. Đại học nông nghiệp Trung Quốc - 中国农业大学

34. Đại học hải dương Trung Quốc - 中国海洋大学

35. Đại học dân tộc trung ương - 中央民族大学

36. Đại học Đông Bắc - 东北大学

37. Đại học Lan Châu - 兰州大学

38. Đại học khoa kỹ nông lâm Tây Bắc - 西北农林科技大学

(Nguồn FB Tiếng Trung Cầm Xu)

Chương 9: Yêu sớm?

Edit: Tà buông xuôi ┐( ̄ヘ ̄)┌

Hai người đã biến thành nhóm ba người, Trì ca có thêm một tùy tùng nhỏ.

Đổi chỗ ngồi, Lê Vi và Phương Gia Di biến thành khoảng cách trước sau nhưng vẫn gần nhau. Trì Diệp ngồi ở "ngai vàng" bàn giữa hàng đầu, Lục Phóng ngồi ngay phía sau cô.

Cũng là khoảng cách rất thích hợp để chép bài.

Mới qua kỳ thi hàng tháng mấy ngày, đã sắp đến thi học kỳ.

Thái lão đầu thăm dò Trì Diệp, hai tuần trước gọi cô ra nói chuyện.

"Trì Diệp này, bài thi hàng tháng của em không tốt lắm, sau này em đã cố gắng hơn chưa?"

Trì Diệp cúi thấp đầu, không nói lời nào.

Tính khí Thái lão đầu rất nóng nảy nhưng không phải là loại giáo viên xấu xa coi thường những học sinh có thành tích kém. Ông càng sốt ruột thay học sinh, chỉ hận không thể đi học đi thi giúp chúng.

Vì vậy gặp phải loại học sinh như Trì Diệp, ông muốn mắng cho cô tỉnh ngộ, cô mau chóng coi trọng chuyện học hành.

Trì Diệp nhất quyết không nhảy vào bẫy, vì vậy ngược lại Thái lão đầu phải dùng biện pháp dụ dỗ.

"Thầy thấy dạo này em có thái độ học tập không tồi, chắc là bài thi tiếp theo sẽ có tiến bộ nhỉ? Thầy hỏi Lục Phóng rồi, bạn ấy nói gần đây em rất tích cực học bài."

Trì Diệp suýt nữa thì cười ra tiếng.

Hứng thú thì cô có, nhưng không phải giành cho học tập, là cho Dịch Thuần cơ.

Để đến gần hơn vị trí top 1, cô dùng sự kiên trì năm xưa học võ, cần thận làm ròng rã tám bài toán.

Kết quả mấy lần đi tìm Dịch Thuần đều không được.

Cuối cùng vẫn là Lục Phóng cầm vở cô lên, nhìn cô thương hại.

"Tám bài đúng hai, lại còn không phải bài trắc nghiệm, Trì ca vất vả rồi."

Trì Diệp rầu rĩ "Ừ" mọt tiếng, nhắc nhở cậu ta một câu, "Đừng chữa cho mình, mãi mới làm xong được, còn phải đi hỏi nữa."

Vẻ mặt Lục Phóng có vẻ tổn thương, "Hỏi tớ không được à?"

Trì Diệp liếc mắt nhìn cậu ta ghét bỏ, "Không thích, huấn luyện viên cũ của mình nói, nếu không học thì thôi, một khi đã học thì hãy học với người giỏi nhất."

Trái tim Lục Phóng bị bắn trúng, che mặt đau đớn chạy đi.

Trì Diệp nhắc nhở một câu vọng lại: "Đến đoạn rẽ rồi kìa! Coi chừng ngã nhá!"

...

Không ngờ Lục Phóng còn nói tốt giúp cô trước mặt Thái lão đầu, Trì Diệp cảm thấy rất buồn cười, không lật đổ ý tốt của Lục Phóng.

Dù sao cứ bị gọi ra nói chuyện mãi cũng phiền.

Thái lão đầu thấy hôm nay cô ngoan ngoãn không cãi lại, hết sức hài lòng vỗ vai cô, "Sau thi học kỳ là họp phụ huynh, lần này phải chú ý! Tuy em là học sinh có năng khiếu thể dục được chọn vào trường Thập Tứ nhưng thi đại học không được ưu ái như vậy, phải cố gắng hết mình..."

Trì Diệp gật đầu qua quýt.

Cô đột nhiên quét mắt nhìn thấy bóng người ở cửa văn phòng.

Dịch Thuần ôm sách đứng ở cửa, không biết tới làm gì.

Trì Diệp không có tâm tư tiếp tục tâm sự với Thái lão đầu nữa, lập tức lên tiếng nói: "Thầy yên tâm ạ! Lần thi này em sẽ cố gắng được ngồi hàng cuối!"

"..."

Cô chào Thái lão đầu, xoay người chạy ra ngoài.

Dịch Thuần vẫn đứng ở cửa, Trì Diệp vọt ra ngoài dừng trước mặt Dịch Thuần.

"Cậu đến đây làm gì thế?"

Mặt Dịch Thuần hơi cứng lại, ánh mắt nhìn qua, ngữ khí bình tĩnh, "Chờ người."

Trì Diệp "À" một tiếng, ngẩng đầu nhìn chằm chằm Dịch Thuần một lúc, đột nhiên cười, "Dịch Thuần, cậu đẹp trai như thế sao không cười nhiều lên."

"..."

"Mình đến cửa hàng tìm cậu nhưng không gặp, anh Lãng nói dạo này cậu bận rộn, cậu bận gì thế?"

Dịch Thuần mím mối, "Không phải chuyện liên quan đến cậu."

Trì Diệp không nhụt chí, cô là người càng khó khăn càng dũng cảm, "Nhưng cậu có thể tiết lộ cho mình mà"

"Không được"

"Được thôi." Cô gật đầu, tìm trong túi áo khoác đồng phục kẹo hoa quả sáng nay v cho mình thì lấy ra đặt vào tay Dịch Thuần, "Thế thì lần sau nói nhá. Đã nhận đồ hối lộ của mình thì không được từ chối."

Không đợi Dịch Thuần kịp từ chối cô đã chạy đi rồi.

Ở phía xa, cô vẫy tay với Dịch Thuần, "Buổi chiều mình tới tìm cậu đó!"

"..."

Dịch Thuần im lặng nửa ngày không lên tiếng.

Cậu nhớ tới cách đây không lâu, cô gái xinh đẹp mặc váy trắng đứng trước mặt mình, có lẽ đó là lần đầu tiên cậu thấy Trì Diệp thẹn thùng.

Bây giờ thì không có nữa rồi.

Thật ra Trì Diệp cũng rất để ý chuyện này.

Cô trang điểm ăn diện thật đẹp, chân thành đi tìm người mình thích, nhưng lại bị trêu chọc, nghĩ lại khó mà chấp nhận được. Cho nên cô chỉ có thể làm bộ như đã quên mọi chuyện, tiếp tục kế hoạch theo đuổi người.

Mặc kệ thế nào thì phải cưa được đổ đã, sau đó tính sổ cũng chưa muộn. Dịch Thuần đứng trước cửa văn phòng nửa ngày mới đợi được giáo viên Toán.

Giáo viên Toán đưa cậu vào văn phòng, nói chuyện tháng sau là thi Toán năm nhất, "Đoạt giải thưởng sẽ dễ được chọn vào đại học hơn. Dịch Thuần, em chuẩn bị đi thi nhé, cô sẽ gửi mấy cuốn sách tham khảo cho em..."

Dịch Thuần không để ý mấy chuyện này, nếu giáo viên bảo đi thi thì đi thi thôi.

Giáo viên Toán xoay người tìm sách trong ngăn kéo, cậu đứng ở bên cạnh bàn làm việc.

"Đây là của năm ngoái... hay năm trước nữa nhỉ?..."

Dịch Thuần buồn bực ngán ngẩm đợi một lúc, ánh mắt không tự chủ bị quyển vở trên bàn làm việc thu hút.

Cậu đột nhiên nghĩ đây là bàn của Thái lão đầu, ông vừa nói chuyện xong với Trì Diệp thì cầm sách ra ngoài nghỉ ngơi rồi.

Cuốn vở trên bàn chính là học bạ.

Ngón tay Dịch Thuần chuyển động, quay đầu lại nhìn giáo viên Toán còn đang tập trung tìm tài liệu, đầu ngón tay khẽ vẩy một cái mở học bạ ra.

Trì Diệp...Trì Diệp...

Tên Trì Diệp ở cuối cùng, cô là học sinh năng khiếu cuối cùng được trường Thập Tứ tuyển vào nên tên cũng ở cuối.

Dịch Thuần nhìn ngày tháng năm sinh của cô.

Ngày 12 tháng 2.

"Anh Tiểu Quang, tuần trước vừa qua sinh nhật em."

"Chúng ta nhất định có thể thoát ra ngoài!"

"..."

Cả người Dịch Thuần cứng ngắc.

Bóng dáng trong tuổi thơ và nụ cười của Trì Diệp chồng lên nhau, dường như đang cười nhạo duyên phận kỳ diệu.

Giáo viên Toán cuói cùng cũng lục lọi ra được mấy quyển sách, xoay người, "Em xem..."

Phía sau đã không còn ai.

"Ơ, đâu mất rồi? Sao chưa nói gì đã đi mất rồi..."

***

Dịch Thuần mau chóng vọt tới trước cửa lớp 3.

Giờ tự học trưa sắp bắt đầu, chuông chưa reo Thái lão đầu đã vào lớp cầm phấn viết chữ rồng bay phượng múa trên bảng.

Phía dưới, Trì Diệp khốn khổ ngồi hàng đầu, chống cổ lên dây cót tinh thần.

Dịch Thuần không hề do dự đẩy cửa, thở hổn hển, đi vào bên cạnh Trì Diệp, không coi ai ra gì kéo cổ tay cô, kéo cô lên.

"Cậu ra ngoài một chút."

Bên dưới có âm thanh bàn luận xôn xao.

Ban đầu Thái lão đầu chưa phản ứng, đến lúc ông đập bàn thì Dịch Thuần đã kéo Trì Diệp chạy trốn không còn bóng dáng.

"Trì Diệp! Dịch Thuần! Hai em đứng lại cho tôi!" ...

Dịch Thuần kéo Trì Diệp chạy một mạch xuống tầng 1.

Vẫn là phòng mỹ thuật kia, lần này đổi lại người đẩy cửa vào, bật đèn là Dịch Thuần, nặng nề nhìn cô.

Trì Diệp cũng hơi ngạc nhiên, nhưng cô có độ chấp nhận rất cao với những chuyện trốn học như này, "Cậu tìm mình à? Nhưng mình không mang theo sách vở, không hỏi bài được rồi."

"Bảy năm trước... Cậu ở đâu?"

Giọng nói Dịch Thuần hơi khàn, nghe vào làm tâm trạng nặng trĩu.

Trì Diệp sửng sốt, "Hả" một tiếng.

Khớp hàm Dịch Thuần nghiến chặt, âm thanh dường như phát ra từ lồng ngực, "...Ở đâu?"

"Ở trong một ngõ nhỏ không tên phía đông đường Hà Nam. Cậu đừng nói mình với cậu là bạn thơ ấu thất lạc nhé?"

Nếu như đúng là bạn bè trong ngõ, cô thực sự không muốn nhớ lại.

Giống như Vệ Chân Chân, Trì Giới Nghiên,...

Cô chỉ hận không thể quên đi tất cả.

Dịch Thuần nghe được đáp án, cả người sụp xuống, dựa vào cánh cửa, không nhúc nhích hồi lâu.

Trì Diệp... Đúng là Tiểu Diệp Tử của cậu.

Lần đầu tiên Trì Diệp nhìn Dịch Thuần bằng ánh mắt lạnh lẽo.

Cô không nhớ được từng quen biết người này không?

Năm 9 tuổi cô chuyển đến trong ngõ, lúc đó vẫn là đứa bé chơi cùng các bạn cùng tuổi. Nhưng mọi người đều gọi nhau bằng biệt danh, chỉ chơi cùng một thời gian ngắn nên không nhớ nổi tên thật của nhau là gì.

Chẳng lẽ cậu ấy biết chuyện của cô và Vệ Chân Chân?

Dịch Thuần đứng im một lúc lâu, chậm rãi cười với cô, xoa đầu cô.

"Đi học đi."

"..."

"Đừng nghĩ linh tinh, không phải là bạn thuở nhỏ. Tôi..." Dịch Thuần khụ một tiếng, quay đầu đi không nhìn cô nữa, "Không phải hàng xóm cũ."

Quá kỳ cục.

Thực sự quá kỳ lạ.

Trì Diệp có cảm giác rợn tóc gáy, đứng im một lúc,

"Dịch Thuần... Cậu bị bệnh à?"

Cô nhìn cậu lo lắng, "Mình nghe nói học bá bây giờ hay bị thần kinh, cậu..."

...Không bị điên đấy chứ?

Cô nhịn một hồi, không nói vế sau ra tiếng.

Dịch Thuần không để ý đến cô, xoay người mở cửa đi ra.

Trì Diệp quay về phòng học, nhắm mắt gõ cửa, "Báo cáo ạ."

Thái lão đầu đang ngồi cạnh bục giảng đợi cô.

Trước tiên Trì Diệp tìm chỗ ngồi của Lê Vi, trao đổi với cô ta.

Thế nào rồi?

Lê Vi lắc đầu.

Chán thật.

...

Trì Diệp gắng gượng cười với Thái lão đầu, "Thưa thầy, em xin phép vào lớp được không ạ?"

Thực ra lúc Dịch Thuần bước vào vẫn tính là cuối giờ nghỉ trưa, chưa vào giờ học, chỉ là do Thái lão đầu vào lớp sớm thôi. Nhưng thái độ càn quấy không coi ai ra gì, hoàn toàn không thấy thầy Thái chủ nhiệm uy nghiêm của Dịch Thuần làm tội nặng thêm một bậc.

Trì Diệp rất oan ức, có phải cô chủ động chạy đi đâu, rõ ràng không biết tại sao Dịch Thuần xông vào kéo cô đi, tại sao cô phải hứng cơn thịnh nộ của thầy giáo chứ?

Bực ghê.

"Không được!" Thái lão đầu đứng lên, tiếng chân dậm uỳnh uỵch trên bục giảng đi về phía Trì Diệp, "Trì Diệp, em ra đây."

Tiểu bá vương Trì Diệp thở dài, ngoan ngoãn đi theo Thái lão đầu ra ngoài.

Lại là cánh cửa quen thuộc, vị trí quen thuộc, cô dựa vào tường, cúi đầu nghe phê bình.

Chỉ là đề tài không giống trong tưởng tượng của cô.

"Trì Diệp, em yêu sớm à?"

"...Dạ?"

Chương 10: Trì Giới Nghiên

Edit: Tà quân đội ( ̄^ ̄)ゞ

Trì Diệp mờ mịt ngẩng đầu lên, nhìn thầy Thái, biết là do Dịch Thuần phát điên nên ông mới hiểu lầm.

Cô mím môi, cười nói: "Thầy ơi, em cũng muốn yêu lắm, ngược lại người ta có cho em cơ hội đâu ạ."

Đây là lời đồn dạo này đang lan tỏa.

Thái lão đầu trừng mắt, con ngươi như muốn nhảy ra khỏi khuôn mặt gầy guộc, "Em... Bạn học Trì Diệp, trường Thập Tứ không cho yêu sớm."

"Em cũng có yêu sớm đâu ạ..."

"Nhưng em cũng không được ảnh hưởng đến các bạn khác!" Thái lão đầu đau lòng, "Em quấy rầy ai lại đi quấy rầy đúng Dịch Thuần nhà người ta!"

Trì Diệp vô cùng oan ức.

Rõ ràng là chính Dịch Thuần chạy vào nhé!

Nhưng cô nói ra cũng không được, dù sao ngoại trừ ngày hôm nay, đúng thật là cô dốc hết sức quấy rầy người ta suốt một tháng trước.

Thái lão đầu nói hơn nửa ngày vẫn nước đổ đầu vịt.

Ông tức giận, "Ngày mai em gọi phụ huynh đến! Đúng lúc tôi cần nói chuyện thi cử với họ."

Kỳ thi giữa kỳ khác với thi hàng tháng, đối với học sinh Thập Tứ mà nói, đây là điểm số và xếp hàng xét tuyển lớp 12, đối với giá viên Thập Tứ mà nói, đây là chuyện lớn liên quan đến tiền lương và thưởng. Nếu như có thể dạy một lớp có điểm trung bình cao, thì sẽ được đánh giá cao, vậy nên mọi người đều coi trọng.

Còn Trì Diệp vẫn không quan tâm.

Thái lão đầu vừa dứt lời, Trì Diệp liền đứng thẳng người.

Cô có chút võ thuật, học karate vài năm, chỉ cần thẳng lưng là cả người thẳng tắp, hoàn toàn phù hợp với yêu cầu đứng như tùng, ngồi như chuông(1).

Chỉ là lâu rồi không tập luyện, dần dần lười biếng, người ngày càng mềm mại giống tác phong của con gái.

Trì Diệp nghiêm mặt, đứng rất khí thế, "Thưa thầy, không được ạ."

"...Em nói sao?"

"Em nói là, xin lỗi thầy, phụ huynh em không đến được, có chuyện gì thầy có thể nói với em ạ."

Thầy Thái cau mày, "Tại sao không đến được? Cấp 3 là thời kỳ quan trọng, có thể nói là ranh giới cả đời, chẳng lẽ họ không quan tâm chuyện học hành, không quan tâm tương lai của em?"

Trì Diệp chậm rãi nở nụ cười.

"Đúng ạ, họ không để ý."

***

Chỉ vẻn vẹn một buổi trưa, chuyện Dịch Thuần nắm tay Trì Diệp kéo cô chạy ra khỏi lớp đã truyền ra.

Hai người đều là nhân vật nổi tiếng trong giới học sinh mới, một người là cỏ mới trong trường (2), một người là nữ anh hùng truyền kỳ, một đạp đá bay tên con trai hơn 70 kg.

Hai người này... Nhìn kiểu gì cũng không đi chung lối được.

Nhưng tin đồn có mắt có mũi(3), muốn không tin cũng không được.

Không ai dám nhìn thẳng và mắt Trì Diệp, nhưng Dịch Thuần trên đường bị các ánh mắt dò xét liên tục.

Dịch Thuần không để ý, lạnh lùng mặc kệ họ quan sát rồi bàn tán.

Dần dần, tin đồn biến hóa.

Bình thường Trương Đại Thác thích hóng hớt trong các loại nhóm chat, diễn đàn tin đồn, forum trường. Rạng sáng thứ hai, cậu ta gửi một bài đăng vào hộp thư WeChat của Dịch Thuần.

Trương Dép: "Dịch lão đại, cậu nhìn này!"

Tiêu đề bài đăng rất thú vị - "Bá Vương lớp 10 không cưa đổ được Hoa mỹ nam, kéo người ta vào phòng mỹ thuật tầng 1 đánh một trận! Có ảnh!"

Phía dưới đã có mấy trăm phản hồi.

Dịch Thuần tiện tay mở ra nhìn lướt qua.

"...Ảnh gì?"

Trương Đại Thác cười như điên, điên cuồng gõ "ha ha ha" ở đầu bên kia, "Ảnh cậu bị đánh chứ còn gì nữa!"

Không biết là người nào có ý tốt, chụp trộm hai người một trước một sau đi trên cầu thang. Bởi vì chụp trộm nên rất mờ, đúng là không nhìn ra Dịch Thuần kéo Trì Diệp hay Trì Diệp kéo cậu.

Khuôn mặt bị mờ nhưng vẫn nhìn thấy dáng dấp hùng hổ khí thế.

Dịch Thuần mím môi, tắt bài đăng.

"Cả ngày xem mấy cái này không thấy chán à."

Trương Đại Thác chém đinh chặt sắt: "Hóng hớt không bao giờ là chán!" "..."

Bởi vì chuyện này ồn ào hơi lớn, Thái lão đầu cuối cùng cũng tìm ra phương thức liên lạc với phụ huynh Trì Diệp.

Không gọi được điện thoại của La Huệ, ông liền gọi cho Trì Giới Nghiên.

"Xin hỏi đây có phải số của bố Trì Diệp không? Tôi là chủ nhiệm lớp Trì Diệp..."

Khí trời dần mát mẻ hơn, thời tiết mùa xuân và mùa thu làm Trì Diệp nhúc nhích cũng thấy lười.

Cấp 3 thực sự quá chán, đặc biệt trong loại trường học như Thập Tứ, quả thực là cướp đi niềm vui thời học sinh, còn không ngại mà tự xưng là đứng đầu ngành giáo dục đào tạo.

Trì Diệp hơi hối hận, sớm biết bên trong Thập Tứ nghiêm ngặt thế này, lớp 10 đã phải học đến 17 giờ rưỡi, lúc ấy cô đã không theo ý La Huệ vào trường này.

Rõ ràng cô hoàn toàn không hợp với loại trường điểm danh giá thành phố này.

Đặc biệt đồ ăn trong canteen hết sức khó ăn, kém các trường khác khoảng cách một vạn tám ngàn dặm.

Trì Diệp ngồi một lúc, xoay cổ tay, suy nghĩ có nên sang lớp 2 bên cạnh không.

Không biết Dịch Thuần đã hết điên chưa nữa.

Khi cô còn đang do dự chưa quyết định được, Phương Gia Di cẩn thận tới sau lưng cô, ngồi vào vị trí trống cạnh Trì Diệp.

"Diệp, Diệp Tử."

Trì Diệp đơ một chút, "Hả?"

Mặt Phương Gia Di hơi đỏ, cầm một hộp cơm từ phía sau lưng ra, đặt trên bàn Trì Diệp, "Cậu nói không thích ăn cơm canteen... Đây là tớ làm, nếu cậu không ghét..."

Trì Diệp mở hộp cơm ra, ba tầng khay đầy ú ụ, bốn món ăn, khay tầng cuối đầy ắp cơm, nhìn vô cùng hấp dẫn.

Cô nở nụ cười, xoa đầu Phương Gia Di, "Tiểu Gia Di thật tốt bụng."

Mặt Phương Gia Di càng đỏ hơn.

Trì Diệp nhét đũa vào tay Phương Gia Di, kéo ghế cô ta tới sát mình, "Cùng ăn đi, nếm thử tay nghề của cậu"

"Được... Được!"

Trì Diệp gắp một miếng thịt nướng, cắn mấy miếng, gật đầu, "Ngon lắm."

"Nếu cậu thích, ngày nào tớ cũng..."

Trì Diệp cười, "Hay là thôi, không lại bị Thái lão đầu mắng mình quấy rầy học sinh ưu tú học tập đấy."

"Không, không phiền gì đâu."

"Nhưng mình cũng không nỡ khiến Tiểu Gia Di phải vất vả mà." Phương Gia Di cúi thấp đầu, hai lỗ tai đỏ như thiêu.

Trì Diệp tốt như vậy, cô ta...

Trì Diệp đột nhiên nhớ ra gì đó, hỏi: "Ở nhà Hứa Kỳ còn bắt nạt cậu không?"

Phương Gia Di lắc đầu, giọng nói li ti, "Không, bây giờ bọn tớ không nói chuyện với nhau."

"Ở nhà cũng không?"

"Ừm."

"Mẹ cậu có mắng cậu không?"

"..."

Trì Diệp thở dài, lại xoa đầu cô ta động viên.

Cô có thể hiểu Phương Gia Di, xây dựng lại gia đình vốn là một chuyện khó. Bố dượng như chú Mạnh đã được tính là một người rất tốt, hoàn toàn không trách mắng cô, thậm chí đổi xử với cô và em trai không hề thiên vị, Trì Diệp vẫn cảm thấy không tự nhiên.

Cô giống như một con kỳ đà quấy rầy cuộc sống của gia đình người khác.

Giống như Phương Gia Di, đi cùng mẹ vào nhà họ Hứa, còn có một anh trai như Hứa Kỳ, tình huống chắc chắn là phức tạp hơn.

Tính cô ta còn rụt rè, có khi bị bắt nạt cũng chỉ giấu trong lòng.

Trì Diệp đột nhiên phát sinh cảm giác trách nhiệm cao cả, "Không sao đâu! Bây giờ cậu là người của Trì ca, nếu Hứa Kỳ còn bắt nạt cậu, cậu nói với mình, mình đánh chết cậu ta!"

"Con muốn đánh chết ai?"

Một giọng nói vừa xa lạ vừa quen thuộc đột nhiên truyền đến từ cửa.

Trì Diệp và Phương Gia Di cùng ngẩng đầu lên nhìn người đàn ông đứng ở cửa lớp học.

Người đàn ông này nhìn rất giống Trì Diệp, nhưng so với mắt hạnh của Trì Diệp, ngũ quan người đàn ông này mạnh mẽ hơn, vóc dáng cao gầy, xem ra là chú già trung niên đẹp trai hiếm thấy trên thị trường.

Thái lão đầu đứng một chỗ với ông ta, quả thực biến thành một cọng rau xanh.

Phương Gia Di đoán được thân phận của người này, quay đầu nhìn Trì Diệp.

Lông mày Trì Diệp nhíu chặt, giọng nói lập tức lạnh như băng.

"Ông tới đây làm gì?"

Trì Giới Nghiên hơi lúng túng, khẩu khí dịu xuống, "Trì Diệp, con ra đây nói chuyện với bố một lúc."

"Tôi không có gì để nói."

"Trì Diệp!"

Đã qua giờ ăn cơm, các bạn học thưa thớt trở về lớp, thấy cảnh tượng giành co này, không ít người tò mò quan sát.

Trì Diệp không muốn ra, nhưng Thái lão đầu cũng ở đây, còn có nhiều bạn học như vậy. Cô không muốn bị người vây xem kịch, đành đứng lên, bước nhanh ra khỏi lớp.

Trên hành lang đối diện đỡ hơn một chút, tuy cũng có các bạn học đi qua đi lại, nhưng trong khung cảnh ồn ào sẽ có ít người hơn chú ý họ.

Trì Giới Nghiên nhìn gương mặt lạnh lùng của con gái, thở dài không tiếng động, "Chúng ta nói chuyện kỹ càng."

"Tôi không có gì để nói."

"..." Trì Giới Nghiên đã quen làm lãnh đạo, không muốn mất mặt trước nhiều người, liền nói vài câu thiện ý với Thái lão đầu đang theo sau để ông đi về trước, ông ta sẽ nói chuyện riêng với Trì Diệp.

Đợi Thái lão đầu rời đi, Trì Giới Nghiên bước tới đứng trước mặt Trì Diệp, "Trì Diệp, bố vẫn là bố của con, bây giờ con còn không muốn nói chuyện với bố mình nữa à?"

Trì Diệp dường như nghe thấy câu chuyện buồn cười nhất năm nay, không nhịn được phì cười, "Xin lỗi, sau khi ông đi quá giới hạn với mẹ Vệ Chân Chân, ông không còn là bố tôi, bây giờ ông là bố của Vệ Chân Chân... À không đúng, hẳn là đã đổi tên rồi nhỉ? Gọi là Trì Chân Chân à? Phì, tên này nghe không hay lắm, nhưng chắc là em gái tôi không ghét đâu."

Trì Giới Nghiên mặc dù cảm thấy có lỗi với con gái nhưng uy nghiêm của bề trên tuyệt đối không thể bị khiêu khích, nghe Trì Diệp nói vậy, ông ta nhíu mày, "Ai dạy con không gia giáo như vậy?"

Trì Diệp tức điên lên: "Ông nói ai không có gia giáo? Tôi ư? Cũng đúng, có mẹ sinh không có bố dạy dỗ, có thể có gia giáo gì được? Tôi chính là người không có gia giáo như thế đấy, ông đến đây làm gì? Đến mắng chửi tôi? Mắng xong rồi ông biến đi được chưa?"

"Bốp ---------"

(1): Theo y học cổ truyền, tư thế cơ thể không chỉ đóng một vai trò thể chất quan trọng mà còn phản ánh nội tâm bên trong của con người. Chẳng thế mà người xưa có câu thành ngữ: "Lập như tùng, tọa như chung, hành như phong, ngọa như cung". Nghĩa là: Đứng (thẳng) như cây tùng, ngồi (vững) như cái chuông, đi (nhẹ) như gió, nằm (cong) như cánh cung. Điều này cũng được đưa vào áp dụng trong nền giáo dục cổ đại. Trẻ em không chỉ được dạy kiến thức mà còn được rèn giũa kỷ luật, ở đâu cũng giữ gìn phép tắc, ngôn từ cử chỉ mọi lúc đều đĩnh đạc, chỉn chu. (Nguồn: Đại Kỷ Nguyên)

(2): Cỏ mới trong trường: Hot boy mới (xem Tiktok tự nghiệm r:">)

(3): "Có mắt có mũi" là vị ngữ, trạng từ được dùng để nói dối, nói rất cụ thể một cách đáng tin từng chi tiết những tin đồn, điều nghe được, truyền thuyết,... không nhìn thấy trực tiếp nhưng như được thực sự chứng kiến. (Nguồn: Baidu)

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau