BẠN HỌC NHỎ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Bạn học nhỏ - Chương 56 - Chương 60

Chương 56: Hoàng tử nhỏ

Edit: Tà đang yên đang lành tự dưng Tết

Trì Diệp ôm hộp quà đợi một lúc, Dịch Thuần đã phong trần mệt mỏi chạy về rồi.

Cô hơi kinh ngạc: "Sao nhanh vậy!"

Dịch Thuần cười, đi qua ôm chặt cô, nói: "Bắt xe về."

Thời gian của bọn họ quý giá như vậy, dù sao cũng không nên lãng phí.

Hai người cũng hơn một tháng chưa gặp, trong khoảng thời gian ngắn không nói gì, chỉ lẳng lặng ôm nhau.

Một lúc sau, Trì Diệp mới úp dí trong lòng Dịch Thuần nở nụ cười.

"Được rồi được rồi, buông ra nào."

Cánh tay cô còn đang đè lên hộp quà, cậu thu tay lại một nửa, lại tiếp tục đè lên.

Dịch Thuần chạm nhẹ một cái lên môi cô gái rồi mới buông ra, nhẹ giọng hỏi: "Sao không nói cho tớ sớm một chút?"

"Thì muốn cho cậu một niềm vui bất ngờ đó!"

Trì Diệp nắm tay cậu, chuẩn bị trịnh trọng trao lên tay cậu món quà đã chuẩn bị một năm, "Cho phép cậu cảm động đấy, nhưng không dùng là tốt nhất, khụ khụ."

Thực sự là có chút không dễ nhìn ấy.

Tuy khăn quàng cổ khi đeo lên sẽ không thấy nhưng cô cứ cảm thấy hoàn mỹ như bạn học nhỏ Dịch Thuần, không thể dùng một chiếc khăn quàng cổ ấm ớ được.

Dịch Thuần nhìn cô một cái, cẩn thận từng tí một mở hộp quà ra.

"..."

Trì Diệp thấy cậu không nói lời nào thì "A" một tiếng, chu mỏ một cái, "Không thích à."

Dịch Thuần không tiếng động cong môi, cất hộp quà vào gian phòng nhỏ, cất giấu cẩn thận.

"Thích chứ sao không."

Trì Diệp chính là một người dễ dỗ, nghe Dịch Thuần nói vậy, lập tức vui mừng, "Thích là tốt rồi... Vậy cậu quay lại học chưa?"

Vì chậm trễ nên đã hơn 12 giờ, sắp bắt đầu lớp học buổi chiều rồi.

Cô lại bắt đầu lo lắng, có phải Dịch Thuần trốn học, có ảnh hưởng thành tích của cậu không.

"Cậu cứ về học đi, mình ở đây đợi cậu tan học nhé?"

Dịch Thuần vui vẻ, giả bộ phiền não hỏi: "Nhưng tớ đã xin nghỉ ốm rồi... Chẳng lẽ đột nhiên trở về nói tự dưng khỏe lại?"Trì Diệp: "..."

Hóa ra học sinh gương mẫu cũng lừa người!

Nếu lừa cũng lừa rồi thì già mồm nữa cũng không sao. Dịch Thuần khóa cửa hàng, nắm tay Trì Diệp ra ngoài.

Hải thành vừa kiến trúc DisneyLand, Trì Diệp đặt hai phòng khách sạn ba ngày, dự định chơi hai ngày thật vui với Dịch Thuần.

Trang bị cũng đầy đủ hết —— Xem phim Pháo hoa(1), đi dạo, ăn uống

(1) Pháo hoa, nên ngắm từ dưới hay bên cạnh (烟花): Bộ phim lấy bối cảnh vào một ngày mùa hạ, kể về một nhóm những chàng trai trẻ chạy đi ngắm pháo hoa từ ngọn hải đăng của thị trấn mình. Trong lúc ấy, cậu Norimichi nhận được một tin nhắn từ Nazuna - người con gái cậu thầm thương - hãy cùng nhau đi trốn nhé.

Buổi tối sau khi vào khách sạn, Dịch Thuần cầm hai tấm thẻ phòng, nhìn cô cười như không cười.

Trì Diệp bị cậu nhìn đỏ cả mặt, "Cậu làm gì thế?"

"...Thẻ căn cước của cậu mọc từ đâu ra đấy?"

Dịch Thuần hôm nay đã đủ 18, sớm có thẻ căn cước, nhưng Trì Diệp thì chưa. DisneyLand này không thể so với hòn đảo nhỏ, khách sạn có nhiều quy tắc hơn, phải có thẻ mới thuê phòng được.

Trì Diệp không ngờ người này lại vướng mắc chuyện này, cạn lời nửa ngày, chọt chọt ngón tay cậu, nhỏ giọng nói: "Mẹ làm cho mình."

Phu nhân La Huệ nghe bọn họ muốn đến DisneyLand chơi mấy ngày, vô cùng lo lắng nên thuê sớm cho cô một căn phòng, chỉ sợ con mình gặp khó khăn.

Với bản lĩnh của Trì Diệp, hơn nửa là không chịu nổi thiệt thòi, thế nhưng bà vẫn ân cần dạy bảo một hồi lâu.
Chỉ có một điểm quan trọng, đó là nói chuyện với người yêu thì ok, tuyệt đối không được vượt qua Lôi Trì!

Nhưng trên phương diện, La Huệ vẫn rất là tin tưởng Trì Diệp.

Từ nhỏ Trì Diệp đã có chủ kiến, có một số việc, tuy đầu cô dễ nóng nhưng sẽ không phá vỡ nguyên tắc.

Chỉ cần cô đồng ý chuyện gì thì nhất định sẽ làm được.

Dịch Thuần nhíu mày, "Cô chu đáo thật."

Giọng điệu không nghe ra vẻ vui mừng gì cả.

Trì Diệp lườm cậu một cái: "Mau ngủ đi! Ngày mai còn phải xếp hàng đấy!"

Dịch Thuần nhanh tay lẹ mắt một phát bắt được cổ tay cô, "Chờ đã."

"?"

"Chưa nói chuyện quan trọng nhất đâu."

"..."

Trì Diệp nở nụ cười, lập tức mềm lòng.

Một tay cô kẹp cổ Dịch Thuần, kéo cả người cậu đến trước mặt mình, sau đó kiễng chân, hôn lên mi mắt cậu.

"Thành niên vui vẻ nhé, hoàng tử nhỏ của mình." 

Hoàng tử nhỏ, mình mãi yêu cậu.

Giống như cậu yêu mình vậy.

*Tác giả có lời muốn nói* (Xong quyển 1)

Suy nghĩ trước sau vẫn là quyết định nhét guồng quay vào quyển 2, cảm giác quyển 1 khá là vườn trường trong sáng, thêm cái guồng quay thì đột ngột quá...

Quyển 2 sẽ khẩu vị mặn (?) hơn chút nha!

Quyển sau chính là trường đại học + đô thị, đại khái chương 20 đến 30 sẽ miêu tả tình huống cụ thể... Thương mọi ngừi nhiều!

*Editor có lời muốn nói*

Chương này ngắn quá chưa tới 1k chữ, thấy lời tác giả thì hơi hoảng hốt =)) Còn khoảng 20 chương nữa là xong rùiii

Chương 57: Tốt nghiệp rồi

Edit: Tà Thần

Chúc mọi người năm mới bình an vui vẻ may mắn ❤️

Nếu như dùng một từ để hình dung năm 18 tuổi của Trì Diệp, từ đó nhất định phải là "rối rắm".

Tập huấn kết thúc rất thuận lợi, Trì Diệp trở lại trường học.

Sau đó là thi lần 1, lần 2, điền nguyện vọng, thi nghệ thuật, thi lần 3, cuối cùng tham gia thi đại học. Mọi chuyện cứ nối đuôi nhau đến, không có cả thời gian thở dốc.

Vì Thập Tứ học bù nghỉ đông, sinh nhật 18 tuổi của Trì Diệp cũng trải qua trong trường học.

Dịch Thuần muốn đưa cô sinh nhật trốn học nhưng bị từ chối.

"Chúng ta phải thi xong hẵng bàn tiếp! Nếu không thì mình thấy tội lỗi với giáo viên lắm! Còn tội lỗi với cả mớ tiền đã chi cho phòng vẽ nữa kìa!"

Thế nhưng vẫn ăn bánh gateaux, Dịch Thuần đã sắp xếp cả, mang cô cùng về cửa hàng nhỏ, ăn mừng với nhóm bạn bè một phen.

Toàn bộ hành trình Dịch Thuần đều đeo cái khăn quàng cổ nhức mắt Trì Diệp đan, còn bị Lê Vi và Thẩm Lãng điên cuồng cười nhạo.

Nhưng hai người đều đã thành niên cũng chẳng thể làm gì —— cũng chưa phải thời cơ thích hợp. Dịch Thuần cũng thấy vậy, ngoan ngoãn hôn Trì Diệp mấy cái, cẩn thận đưa cô về tận nhà.

"Nhớ phải học thuộc lòng từ đơn đấy... Hôm nay không học nổi 100 thì ít cũng phải 20."

Trì Diệp: "..."

Thi đại học ở Hải thành không giống chỗ khác. Trước khi thi bọn họ sẽ điền nguyện vọng, sau đó xét theo nguyện vọng 1, 2, 3... Như vậy lần lượt trúng tuyển, cho nên đơn nguyện vọng có thể điền rất nhiều trường học. Một bản bốn loại, một bản sáu, bảy loại.

Chiếu theo chính sách ưu đãi thi đại học Hải thành, dưới tình huống này, cho dù thi thất thường cũng đảm bảo có trường để học.

Trì Diệp Dịch Thuần cũng đã hẹn cẩn thận điền phiếu nguyện vọng. Nguyện vọng 1 của Dịch Thuần là đại học Z, chuyên ngành tài chính, tính toán linh tinh dựa theo thứ tự trình độ. Nguyện vọng 1 của Trì Diệp là đại học mỹ thuật Z sát vách đại học Z. Đại học mỹ thuật Z không phải học viện mỹ thuật, chí hướng và nguyện vọng của cô là chuyên ngành thiết kế thời trang.

Phía dưới còn có thể điền mấy trường nữa, nhưng Dịch Thuần không thể thi trượt được, cho nên Trì Diệp cũng không có ý định điền, định để trống nộp lên.

Dịch Thuần ngăn cản cô, "Điền kín."

Trì Diệp không muốn, "Vì sao chứ? Cậu cảm thấy mình không vào được mỹ thuật Z à?"

Trước đó cô đã nói chuyện với giáo viên phòng vẽ, bây giờ văn hóa và mỹ thuật đã tách biệt. Dựa theo điểm trường mỹ thuật Z năm ngoái, không có vấn đề gì, chỉ cần phát huy như thường. Cho dù không vào được chuyên ngành nguyện vọng 1, điểm phía sau thấp một tí cũng không thành vấn đề.

Bởi vì mỹ thuật Z không có phỏng vấn, chỉ cần đủ điểm, kiểu gì cũng vào được.

Dịch Thuần mím môi, cúi đầu hôn lên ngón tay cô, "Ngoan một chút."

"..."

"Điền kín đi, muôn việc cũng phải có đường lui, ngộ nhỡ điều chỉnh điểm thì sao? Chẳng lẽ cậu không học lên?" Dịch Thuần thở dài, "Cậu nhìn xem, tớ cũng điền hết mà."

Quả thực trên phiếu nguyện vọng của Dịch Thuần đều điền hết hai loại trường học.

Trì Diệp cũng cảm thấy cậu nói rất có lý. Tuy trong lòng cô cảm thấy không thể, cuối cùng vẫn ngoan ngoãn điền đủ nguyện vọng.

Mỗi tội đều bắt chước từ phiếu của Dịch Thuần —— với thành tích hiện tại của cô, mấy tháng cuối nắm vững kiến thức thì không chừng có thể suôn sẻ đỗ chắc mấy trường loại sau.

Một đoạn tương lai tươi đẹp, đỗ đại học có bạn trai.

Trì Diệp cảm giác mình có thể nằm mơ cũng tỉnh vì cười mất.

Một trong những chuyện hài lòng nhất trong cuộc đời cô, nhất định phải có "theo đuổi Dịch Thuần". Dù nhìn trong thời gian ngắn hay là lâu dài thì đều là một thành tựu lớn trong đời, gần như thay đổi hướng đi cuộc đời cô.

...

Sau khi nộp đơn nguyện vọng, căn bản là tuyên bố lớp 12 như ác mộng cuộc đời sẽ kết thúc.

Trì Diệp nấn ná làm trùm trong cửa hàng Dịch Thuần. Sau khi chọn địa điểm thi nghệ thuật, cô không để cậu đưa đi, tự thân một mình vác bàn vẽ và màu vẽ, tham gia cuộc thi nghệ thuật có ý nghĩa quan trọng với cô.

Phát huy không chênh lệnh lắm, căn bản là trình độ mọi ngày, sắc màu ở đây cũng giống vậy, vẽ phác họa tốt hơn bình thường một chút.

Trung bình mà nói là phát huy bình thường, có thể đoán được sẽ đạt được điểm bình thường.

Dịch Thuần không hỏi cô thi như thế nào.

Cậu có vẻ sợ tạo áp lực cho Trì Diệp, thực tế là Trì Diệp chẳng có chút áp lực nào cả.

Người bình thường nào có nhận thức nổi sự thoải mái của Trì ca.

Khí trời ngày một nóng lên.

Trì Diệp Dịch Thuần trốn trong cửa hàng nhỏ bật điều hòa, một làm đề, một học thuộc sách.

Thi thoảng Lê Vi cũng đến, chỉ có điều cái đuôi Thẩm Lãng theo sau cô ấy, bốn người chen trong cửa hàng thì có chút chật. Vì vậy Thẩm Lãng kiếm mấy băng ghế sô pha, đặt ở chỗ trống trong cửa hàng, mỗi người một cốc trà sữa, ai làm việc nấy.

Thỉnh thoảng mới chuyện trò vài câu.

"Tiểu Vi Vi, em mà thi không tốt thì chỉ có thể xin anh nuôi em thôi đấy."

"Thẩm Lãng! Anh trù em phải không!! Anh đi chết đi!!"

"Á, em mưu sát chồng nhé."

"Diệp Tử, cậu đánh anh ta ra ngoài giúp tớ đi! Tớ bị anh ta phiền chết rồi!"

"..."

Trì Diệp không nói lời nào.Dịch Thuần cũng chỉ cong môi, để mặc hai người này dở hơi với lẫn nhau.

Giống như là dáng vẻ tươi đẹp nhất của thanh xuân.

Đối với Trì Diệp, ký ức này, đầu bút đẹp nhường nào cũng không vẽ ra nổi ánh mặt trời, ngòi bút tài hoa cỡ mấy cũng không tả nổi sự rực rỡ.

Cho dù một ngày nào đó cảnh còn người mất, cô cũng sẽ mãi mãi nhớ tới khung cảnh đẹp đẽ trong cửa hàng nhỏ bật điều hòa, nhớ tới bạn bè và người yêu.

***

Ngày 7 tháng 6, may mắn trời trong, khí trời không nóng, là ngày thích hợp nhất để đi thi.

Thi đại học Hải thành chia trường thi theo các chuyên ngành khác nhau, mỗi nơi đều có. Lịch sử thi ở chỗ thi lịch sử, môn khác thì thi ở địa điểm khác.

Trì Diệp và Lê Vi, Dịch Thuần không chung trường thi, cô không từ chối yêu cầu La Huệ muốn đưa mình đi thi.

Trên đường, La Huệ căng thẳng đến mức run rẩy, nắm thật chặt tay Trì Diệp.

Trì Diệp không nhịn được cười, "Mẹ à, mẹ có khuếch đại quá không, con là học sinh nghệ thuật mà."

So với học sinh bình thường mà nói, điểm văn hóa của học sinh nghệ thuật không quá quan trọng, chỉ cần hòm hòm là được.

Mạnh Tạ cũng cười, "Mẹ cháu tối qua lo lắng thức trắng nguyên đêm đấy."

"Không có gì đáng lo lắng đâu, con học phải thuộc đến già luôn ý!"

Có thể không thuộc hay sao? Đó cũng là kết quả bị Dịch Thuần nhìn chằm chằm mà ra đấy.

La Huệ vẫn căng thẳng, "Tiểu Diệp, con tuyệt đối đừng hồi hộp nhé. Tuy thi đại học là cơ hội chỉ có một, nhưng mà mẹ cũng không quá bận lòng đâu..."

Bà đọc tin tức thí sinh thi không tốt về nhà tự sát nhiều lắm luôn rồi.

Cho dù rất muốn Trì Diệp đỗ vào trường tốt, nhưng nếu không thì cũng không phải không sống nổi.

La Huệ bắt đầu nghĩ lại, có phải trước kia tạo áp lực quá lớn cho con không?

Trì Diệp đúng là dở khóc dở cười.

"Con đâu phải là hạng người như thế mẹ!"

...

Chưa tới 5 giờ chiều ngày mùng 8 tháng 6, kỳ thi đại học Hải thành lần này tuyên bố kết thúc.

Trì Diệp ra khỏi trường thi, gọi xe đến trung tâm thương mại.

Địa điểm thi của cô xa trung tâm thương mại nhất, trên đường còn tắc đường, lúc đến nơi đã hơn 6 giờ rồi.

Toàn bộ bạn bè quen biết đều có mặt, Dịch Thuần, Lê Vi, Thẩm Lãng, Trương Đại Thác cũng đã ngồi cùng một chỗ, nhìn thấy cô thì tới bắt chuyện dồn dập, "Trì ca đến rồi à!"

Mấy thanh thiếu niên vây quanh nồi lẩu nóng hổi, lần đầu tiên quang minh chính đại giơ chén rượu lên.

"Cuối cùng thì!"

"Giải thoát rồi!"Hoạt động hôm nay đã sớm sắp xếp xong, Trì Diệp cũng nói với La Huệ, buổi tối trở về phòng trọ thuê cạnh Thập Tứ, ngày mai thu thập hành lý là xong xuôi hết rồi.

Không còn gác cổng nên rất dễ.

Thẩm Lãng là anh lớn nhất, tự mình đi mua ba két bia, bắt chuyện ba nam sinh, cùng mang vào phòng khách KTV, chuẩn bị không say không về.

Lê Vi nắm chặt lấy tay Trì Diệp, nhỏ giọng nói: "Diệp Tử..."

Trì Diệp xoa mặt cô ấy một lúc, "Không sao, lát mình đưa cậu về nhá."

Cô ám chỉ trần trụi đến louloukhiến mặt Lê Vi đỏ bừng bừng, "Cái gì đấy! Cậu hay nhỉ Diệp Tử!"

Loulou: Loulou là một bộ phim truyền hình Pháp năm 1980 của đạo diễn Maurice Pialat, với sự tham gia của Isabelle Huppert và Gérard Depardieu. Đối với Loulou, Pialat đã được đề cử cho giải thưởng Golden Palm tại Liên hoan phim Cannes 1980. (có cảnh 18+ =))))

Trì Diệp không lên tiếng, yên lặng nở nụ cười.

Nếu đã đồng ý với Lê Vi, Trì Diệp không dám uống nhiều, tùy tiện cầm một chai nồng độ cồn thấp, nhấp môi cái có cái không.

Trương Đại Thác giơ micro rống lên tan nát cõi lòng: "Cơn mưa ngập tràn trong đêm... tình yêu của anh cũng tuôn trào như những hạt mưa..."

Vẫn là Thất Lý Hương quen thuộc.

Link bài hát: https://www.youtube.com/watch?v=t3_m3V4h5f0

Nếu nói thanh xuân có một cái tên khác, vậy khẳng định là Châu Kiệt Luân rồi.

Trì Diệp vùi đầu vào lồng ngực Dịch Thuần, buồn cười nói: "Chỉ có cẩu FA mới hát bài này..."

Thực sự là có cảm giác high quá đê.

Dịch Thuần cong môi, "Lát nữa Dép tới đánh cậu đấy."

Làm đài phát thanh hai năm mà không lừa được em gái nào, Trương Đại Thác cũng quá là thảm.

"Đã lâu rồi mình chưa động gân cốt," Trì Diệp bẻ tay kêu "crak crak", "Cũng muốn làm nóng người quá."

Nói xong, cô nhảy phắt lên chạy đi tìm Trương Đại Thác gây sự, dáng vẻ như muốn cậu ta tức chết mới bỏ qua.

Dịch Thuần ở phía sau nở nụ cười.

...

Năm tiếng mới hát hò xong, năm két bia cũng trôi xuống bụng.

Trì Diệp uống rượu mặt đỏ au, tuy uống hai lon mà mặt đỏ như nốc cả thùng.

Trên thực tế thì cô vẫn vô cùng tỉnh táo, còn nhớ kỹ phải đưa Lê Vi mơ màng ngủ về nhà.

Buổi tối này, hai nữ sinh đều không an toàn, Dịch Thuần có vẻ ngàn chén không say, dáng dấp vững vàng, được cử nhiệm vụ đưa hai nữ sinh về nhà.

Dịch Thuần gọi xe, giúp Trì Diệp đưa Lê Vi sắp ngủ về trước.

Bố mẹ Lê Vi đều biết Trì Diệp, cũng vô cùng yên tâm với giá trị sức mạnh cường bạo của cô. Cuộc sống thi đại học xong, chỗ nào cũng có học sinh ra ngoài chơi thau đêm, Trì Diệp còn đặc biệt đưa con gái mình về, bố mẹ Lê Vi đều vô cùng cảm kích, nhất định muốn cô ở lại.

Trì Diệp vẫy tay: "Không cần đâu ạ, cháu không sao, bạn học cháu còn chờ bên ngoài."

Lúc này mới thoát khỏi bị bố mẹ Lê Vi giữ làm khách.

Chờ bọn họ đóng cửa lại, Trì Diệp như con chim nhỏ chạy nhanh xuống lầu, nhào vào trong lồng ngực Dịch Thuần.

Màn đêm thăm thẳm, chỉ có ve sầu kêu không mệt nghỉ.

Trì Diệp ngẩng đầu, dùng sức hôn môi Dịch Thuần.

Dịch Thuần ôm chắc bờ vai cô, ôm trong ngực mình.

"Trì Diệp, anh không có gì hết, chỉ có em thôi."

Từ nhỏ đến lớn, tất cả mọi thứ, không có thứ gì thực sự thuộc về cậu.

Bố mẹ dùng tiền bồi đắp sự vô tâm, điều kiện tốt cũng không có ai ăn cơm cùng cậu hàng ngày, lớn lên cùng cậu.

Bởi vì cậu bướng bỉnh tùy hứng, ông nội cậu yêu nhất cũng qua đời rồi.

Dịch Thuần ở bên ngoài là con trai cưng của trời, trên thực tế, nội tâm cậu cũng mềm yếu.

"...Vì vậy, em tuyệt đối không thể rời xa anh."

Nếu không cậu nhất định sẽ phát điên.

Dường như bắt đầu từ thời khắc này tốt nghiệp trung học, tình cảm của cậu đối với Trì Diệp hoàn toàn thay đổi bản chất —— không chỉ là yêu thích mập mờ không rõ của học sinh cấp 3, mà là tuyệt đối không thể buông tay.

*Tác giả có lời muốn nói* Tôi đã về rồi!! Quyển 2 bắt đầu mở raaaa!!!

*Lời editor* Hi hi trưởng thành rồi, thay đổi xưng hô rồi, anh em rồi. Ô hô hô hô hô, con đỡ đầu tui lớn rồi =))))))

Chương 58: Lần đầu tiên

Edit: Tà thèm lạnh (bối rối không biết nên thay cậu ⟶ anh không-ingggg)

Sau đó những chuyện phát sinh đều là hợp lẽ.

Trì Diệp muốn dâng hiến toàn bộ cho người mình yêu —— nội tâm cô vốn là loại hình lãng mãn cho đến chết, lại đang tuổi thanh xuân, chỉ cảm thấy sẽ đi cùng Dịch Thuần một đời một kiếp.

Tất cả thứ quý giá của cô, thêm cồn tăng can đảm, bị cô thành thật dâng lên trong lòng bàn tay, mặc cậu khống chế.

Dịch Thuần đưa Trì Diệp trở về nhà mình.

Đêm đó, nhà cậu không có bất cứ ai, trong nhà một màu đen kịt.

Trì Diệp hơi kinh ngạc: "Mấy cô trong nhà đâu rồi? Không có ai luôn hả?"

Dịch Thuần cõng cô, lặng yên không tiếng động gật đầu: "Anh nói không muốn bị người khác quấy rầy thi cử, hai ngày này bọn họ cứ về trước."

Dường như Trì Diệp bị mê hoặc bởi bầu không khí này, luôn cảm thấy có chút bay bổng, dung tích hai lon bia lúc ẩn lúc hiện trong dạ dày.

Khi cô nằm nhoài trên người Dịch Thuần cũng không thành thật lắm, móng vuốt như bạch tuộc.

"Bạn học nhỏ Dịch Thuần, anh thành thật khai mau, có phải vì lừa em về nhà mà cố ý đánh đuổi mọi người đi không hả?"

Dịch Thuần sợ cô ngã, chỉ có thể dùng sức đè chân cô xuống.

Chỉ là một thiếu niên máu nóng, người yêu dán chặt vào mình, khó tránh sóng lòng nhấp nhô.

Giọng cậu trầm thấp, có chút khàn khàn.

"Em đừng nhúc nhích."

Trì Diệp vui vẻ, liều mạng ôm cổ cậu, dáng vẻ muốn ghìm chết cậu, "Em cứ động đấy, làm gì được nhau?"

"...Một cử động nữa anh sẽ hôn em."

Trì Diệp hôn "chụt" một cái lên gò má cậu, cười cười, "Vậy anh hôn đi."

"..."

"Cũng đâu phải chưa hôn bao giờ, còn giả vờ nguy hiểm gì chứ."

Dịch Thuần xốc cả người cô lên một chút, để cô có thể nằm nhoài thoải mái hơn.

Chỉ còn cách cửa lớn khoảng mười bước chân.

"Trì Diệp, em cứ đợi đấy."

Trì Diệp không sợ hãi chút nào, "Em vẫn chờ đây."

Dịch Thuần cõng cô, cầm chìa khóa mở cửa.

Phòng cậu trên tầng hai, cậu tự thay giày cũng không buông Trì Diệp ra, cõng cô một mạch lên tầng.

Trước đó khi trong nhà có người giúp việc, Trì Diệp cũng đến học thêm. Nhưng để tránh hiềm nghi, chưa từng lên tầng hai, vẫn ở phòng khách, hoạt động ngay dưới mắt quản gia.

Tầng hai là thế giới của Dịch Thuần.

Hiện giờ cậu đang bật đèn, mở thế giới của mình ra trước mặt Trì Diệp không hề che đậy.

"Em đi tắm rửa đi, anh chuẩn bị đồ ăn cho em."

Uống rượu rồi hát hò, hẳn cũng tiêu hao gần hết thể lực rồi, ăn bữa khuya cũng coi như phù hợp.

Dịch Thuần cầm khăn mặt mới cho cô, mở phòng tắm của mình cho cô dùng, còn cậu xuống tầng dưới làm bát mì vằn thắn nhỏ —— món Trì Diệp thích nhất, cũng không biết hôm nào đó đầu óc nóng lên, lập tức mua cất vào tủ lạnh.

Cậu thầm cười nhạo mình trong lòng.

Mà Trì Diệp bay bổng thì đang chịu một loại dày vò khác.

Cô đứng trong phòng tắm của Dịch Thuần, dùng dầu gội đầu của Dịch Thuần, hoàn toàn, tất cả đều là mùi vị của Dịch Thuần.

Chỉ tưởng tượng thôi mà cô cũng đỏ bừng mặt rồi.

Trì Diệp được cho là nữ sinh cẩu thả, nhưng vẫn không thể vững tâm khi đối mặt người mình yêu.

Cho nên lúc cô xuống tầng mặt vẫn hồng như cũ.

Dịch Thuần nhìn cô một cái, bưng bát mì vằn thắn nhỏ ra đặt lên bàn, cười nói: "Em bị cảm nắng à?"

Dám công khai đùa giỡn luôn à.

Trì Diệp không thể nhẫn nhịn, hai ba bước đi xuống, nhào vào trong lồng ngực cậu, "Đúng vậy, cảm nắng rồi, anh hạ nhiệt độ cho em mau lên."

Dịch Thuần: "..."

Bát mì vằn thắn nhỏ này cũng khỏi ăn, toàn bộ đều nhừ hết trong nước dùng.

Đôi mắt Dịch Thuần sáng lạ kỳ, ôm lấy Trì Diệp, để cô ngồi lên cái tủ gỗ lim năm ngăn, đè lên cổ cô, hôn môi cô.

"Tắt đèn đi được không?"

Giọng Trì Diệp lóng ngóng, vừa nhiệt tình lại thẹn thùng.

Dịch Thuần đưa tay ấn bên cạnh một cái, trong chớp mắt cả một tầng nhà tối om.

Không có ánh sáng, màn đêm càng có thêm nhiều biến hóa.

Sức lực của Dịch Thuần quá lớn, Trì Diệp cảm thấy miệng đã hơi tê, không nhịn được đưa tay đẩy cậu một cái, "Đau..."

Nghe cô nói, cậu phiền muộn "Ừ" một tiếng, buông đôi môi mềm mại của cô ra.

Nhưng không hài lòng với hôn môi bình thường chút nào.

Dịch Thuần từng chút một hôn xuống phía dưới, dây dưa dịch xuống cổ cô, trên xương quai xanh.

Trời tháng 6, ngày phải thi đại học, hai người đều không mặc gì nhiều. Áo cộc tay đơn giản, cổ áo tròn rộng, hơi dùng sức nhẹ cũng có thể rơi xuống bả vai nhỏ nhắn.

Trì Diệp có loại cảm giác trái tim lăn tăn gợn sóng.
Cô đưa tay nắm lấy tóc Dịch Thuần.

Động tác Dịch Thuần ngừng lại, giương mắt, giọng nói mang theo vẻ chênh vênh lảo đảo, "Không muốn sao?"

Dường như Trì Diệp chỉ cần ra lệnh một tiếng, cậu sẽ lập tức dừng động tác lại.

Suy cho cùng, cô là nữ vương của cậu.

Trì Diệp chỉ thả lỏng tay ra.

Tuy không nói, nhưng cũng cho thấy thái độ.

Dịch Thuần gần như cung kính hôn đầu ngón tay cô. (Sao giống SM...)

Cười nói: "Trì Diệp, em gọi anh đi."

"Dịch Thuần?"

"Không phải, gọi như ở trong trường ấy."

Giọng nói Trì Diệp mềm mại dịu dàng, có chút ướt át, "...Bạn học nhỏ Dịch Thuần?"

Dịch Thuần đưa tay ôm lấy cô, đi hai ba bước lên cầu thang, về phòng mình.

"Hôm nay anh sẽ cho em biết..."

"Gì cơ?"

"Anh có nhỏ hay không."

Cậu đặt cô lên giường.

Đệm mềm mại, mùi hương giống nhau, chung loại dầu gội đầu, cùng một chai sữa tắm, toàn bộ đều mờ ám.

Ngón tay Dịch Thuần như có ma lực, khiến cô run rẩy từng đợt.

...

Buổi tối 18 tuổi, dài đằng đẵng.

***

Trì Diệp đã đồng ý về chỗ La Huệ, cũng không thể nào nuốt lời, vội vàng thu dọn hành lý, cầm lại tiền nhà thế chấp đi về.

Nhưng vì thi xong đại học, mọi người đều nhàn rỗi, chờ ở nhà cũng không phải biện pháp tốt. Thẩm Lãng đề nghị có muốn cùng đi du lịch, nghỉ ngơi chút không.

Ý kiến này được tất cả mọi người đồng loạt khen ngợi —— hai nữ sinh một phòng, ba nam sinh một phòng, tiết kiệm mà an toàn.

Lời này cũng đồng nghĩa Dịch Thuần không có thời gian làm chuyện xấu, cậu có chút bất mãn.

Hai người vừa... Vượt qua bước kia, chính là xương cốt biết mùi đồ ăn. Đột nhiên nói cùng đi du lịch nhưng lại chia phòng, cho dù là lão tăng ngồi thiền Dịch Thuần cũng có chút không vui.

Riêng Trì Diệp vô cùng phấn khởi, cậu cũng không tiện tạt nước lã, không thể làm gì khác ngoài đồng ý.

Địa điểm du lịch nghìn chọn vạn tuyển, chốt ở thủ đô.

Năm người mua vé máy bay, sắp xếp hành trình, rục rịch đi du lịch.

Nhưng mà.

Việc đời không lường trước được.

Đầu tháng 7, công bố điểm trúng tuyển, nhóm đầu tiên được nhận thông báo thư trúng tuyển từ trường học.Trì Diệp ở thủ đô, lấy điện thoại di động ra kiểm tra một lúc, sắc mặt chợt trắng bệch.

Dịch Thuần ngồi đối diện cô, "Làm sao thế?"

Lê Vi, Thẩm Lãng và Trương Đại Thác đều không ở đây, giọng cô có chút nức nở, "Dịch Thuần, làm sao bây giờ... Em phải làm sao bây giờ?"

Sắc mặt Dịch Thuần nghiêm túc, đi tới cạnh cô, kéo cô vào lồng ngực, "Sao vậy? Xảy ra chuyện gì à?"

"Em không đậu mỹ thuật Z... Dịch Thuần..."

Năm nay mỹ thuật Z đột nhiên sửa lại chính sách, tỷ lệ điểm nghệ thuật của học sinh nghệ thuật phải cao hơn điểm văn hóa. Điểm văn hóa của Trì Diệp đủ để đỗ nhưng điểm nghệ thuật chưa đủ. Cô thay đổi giữa chừng, vốn không đủ trình độ có thể vào đại học mỹ thuật truyền thống. Mỹ thuật Z nhất quyết muốn dựa vào mảng nghệ thuật truyền thống, trực tiếp đánh rớt Trì Diệp không đủ điểm nghệ thuật.

Cô trúng tuyển nguyện vọng 2.

Dù đậu bất cứ nguyện vọng sau nào đều tốt, vậy mà cứ là nguyện vọng 2.

Điểm Dịch Thuần thừa hơn điểm đại học Z 30 điểm, sau khi đồng ý điều chỉnh chuyên ngành, đã xác định 100% có thể vào đại học Z.

Khi điền nguyện vọng lúc đó, không ngờ sẽ có chuyện thi trượt. Dịch Thuần điền nguyện vọng 2 là một trường trong đề án 985 gần thành phố Z. Nhưng xung quanh ngoài mỹ thuật Z thì không còn trường nghệ thuật nào, Trì Diệp lại không đậu được 985, cho nên dứt khoát điền nguyện vọng 3 theo cậu.

Nguyện vọng 3 Dịch Thuần điền là đại học T thành phố T.

Đại học T cũng tuyển sinh học sinh nghệ thuật nên Trì Diệp cũng ghi đại học T.

Nhưng thành phố T và thành phố Z gần như là hai bên Nam Bắc, khoảng cách chân trời góc bể, ngồi máy bay cũng phải 4 tiếng, đi đường sắt thì 10 tiếng.

Trì Diệp không chịu nhận kết cục này.

Ba năm cố gắng của cô đều là để có thể ở bên Dịch Thuần lâu dài.

Nhưng thời khắc này, giấc chiêm bao hoàn toàn sụp đổ.

Đại học T cũng là một trường đại học chuyên. Ba năm trước, cô chưa bao giờ nghĩ tới bản thân có thể đỗ một trường đại học.

Nhưng cô vẫn không chịu chấp nhận.

Dường như Dịch Thuần cũng không nghĩ tới chuyện như vậy.

Cậu xoa tóc Trì Diệp, rút điện thoại di động khỏi tay cô, mở trang web ra, kiểm tra lại một lần nữa.

Đúng là đại học T.

Ba, bốn ngày sau sẽ có thư báo trúng tuyển gửi đến nhà Trì Diệp.

Cho dù nhà Dịch Thuần có tiền nhưng cũng không phải thần thông quảng đại có thể thay đổi điểm và nguyện vọng trường đại học. Hải thị là thành phố hàng đầu, quản lý vô cùng nghiêm ngặt, không ai dám trắng trợn giở trò.

Dịch Thuần do dự một chút, lại ngồi xổm xuống, cõng Trì Diệp trở về phòng.

Bọn Lê Vi ra ngoài mua trà sữa, trong phòng chỉ có hai người họ.

Dịch Thuần ngồi xổm xuống nhìn hai mắt Trì Diệp đỏ bừng, nhẹ giọng hỏi: "Đến chuyên ngành hợp tác Trung ngoại đại học Z được không?"

(1): Chuyên ngành hợp tác nước ngoài của Trung Quốc, như tên gọi của nó, là một dự án chuyên nghiệp được thành lập bởi các tổ chức giáo dục Trung Quốc và các tổ chức giáo dục nước ngoài tại các trường hợp tác do Trung Quốc tài trợ theo Quy định của Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa về hợp tác nước ngoài của Trung Quốc trong các trường học.

Đại học Z có ngành hợp tác Trung ngoại, đề án 985, quá trình học không quan trọng, có tiền là có thể đỗ. Nhưng kiểu mẫu 2+2, sau hai năm phải ra học trường nước ngoài, độ khó tốt nghiệp cũng cao hơn sinh viên bình thường, dù sao cửa ải ngôn ngữ cũng đã khó vượt qua rồi.

(2) Nghĩa là 2 năm trong nước 2 năm nước ngoài, còn nhiều kiểu mẫu khác như 3+1, 1+3.

Không ít người mắc kệt với IELTS, không xuất ngoại được, cũng không cầm được bằng tốt nghiệp, chỉ có thể nghỉ học cho qua chuyện.

"Trường bọn mình trao đổi sinh viên, chúng ta vẫn có thể cùng nhau."

Trì Diệp đã bình tĩnh lại.

Thấy giọng điệu Dịch Thuần nghiêm túc, cũng không giống đang đùa, cô mím môi, nhỏ giọng nói: "Em muốn về nhà."

"...Được, chúng ta về nhà."

Bởi vì chuyện này, chuyến du lịch dang dở.

Nhưng mọi người suy nghĩ đến tâm tình Trì Diệp, không ai oán giận, yên lặng cùng trở về Hải thành.

Sau khi Trì Diệp xuống máy bay liền đến nhà Dịch Thuần bắt xe về chỗ La Huệ.

La Huệ đưa em trai ra ngoài, trong nhà không có ai.

Dịch Thuần nhìn cô vào nhà, lấy điện thoại ra.

yc.: Bảo bối, em cứ suy nghĩ kỹ nhé.

Trì Diệp cầm điện thoại di động ngồi trên ghế sa lông.

Cô thở dài.

Cô làm sao có thể đi được?

Nhà cô làm gì có tiền mà đi?

Một năm học phí khoa hợp tác Trung ngoại 20 vạn (~680tr), sau khi xuất ngoại thì một năm gần trăm vạn (~3 tỉ 4). Mạnh Tạ chỉ là bố dượng của cô, dù sao cũng chỉ là hơi giàu có, còn em trai phải chăm sóc, sao cô có thể tăng áp lực cho mẹ được?

Cuối cùng, đối với gia đình này mà nói, Trì Diệp chỉ là con chồng trước của mẹ cô thôi, làm sao có thể để gia đình chi trả gánh nặng của cô được?

Để cô đi xin Trì Giới Nghiên... Chuyện đó càng không bao giờ có.

Trì Diệp nhìn chằm chằm khung chat với Dịch Thuần, không nhịn được khóc như mưa.

"Bạn học nhỏ Dịch Thuần, em quyết định vào đại học T."

Chương 59: Xa cách

Edit: Tà nóng bức giữa ngày đông

Có vẻ Dịch Thuần không ngờ Trì Diệp trả lời lại nhanh như thế.

Cậu vừa mới lên xe, sau khi nhận được tin nhắn, kêu chú lái xe dừng lại, do dự hồi lâu mới đáp trả.

"Tại sao?"

Trì Diệp gửi về một cái biểu cảm mèo cute, ra sức lắc đầu.

Nhìn có vẻ rất vui, nhưng hai người đều biết, đối phương nào có tâm trạng vui sướng gì.

Tuổi nhỏ như thế, không thể học cùng trường giống như một chuyện trời sập.

Dịch Thuần do dự rất lâu.

Xưa nay cậu giỏi đọc lòng người, thông minh từ nhỏ, suy nghĩ một chút là có thể đoán ra ý nghĩ của Trì Diệp.

Nếu mà nói với Dịch Thuần, việc học phí này, cậu đóng hộ Trì Diệp là được —— cái cửa hàng tồi tàn của Dịch Thuần là tùy tiện mở bằng tiền mừng tuổi. Cấp 2 cậu rảnh không có gì làm, học theo bố mẹ đầu tư, nhận thầu quán trà sữa của bạn bè Thẩm Lãng, mấy năm nay có không ít tiền hoa hồng.

Nhưng cậu lại không thể mở miệng làm tổn thương lòng tự ái của Trì Diệp.

Dù cậu rất muốn ở bên Trì Diệp, cùng nhau học lên, cùng nhau ăn cơm, cùng nhau đi chơi.

Rất muốn rất muốn.

Dịch Thuần thở dài: "Em nghỉ ngơi trước đi, mai chúng ta lại nói chuyện."

Đi chơi mấy ngày, lại còn vừa xuống máy bay, đúng là rất mệt, cần phải nghỉ ngơi một hồi.

Trì Diệp về nhà sớm, sau khi La Huệ và Mạnh Tạ đưa con trai về, rất kinh ngạc lúc thấy cô: "Sao con về sớm thế?...Chẳng lẽ xảy ra chuyện gì rồi?"

Đầu óc Mạnh Tạ nhảy số nhanh hơn La Huệ một chút: "Thành tích Tiểu Diệp thế nào? Thi cử sao con?" (Mình đổi xưng hô con-chú nha)

Trì Diệp cười lúng túng, lảng sang chuyện khác: "Con hơi mệt chút, ngủ một giấc rồi nói sau đi ạ. Chú Mạnh, mẹ, ngủ ngon."

Ngày hôm sau, thư thông báo từ đại học T được nhân viên chuyển phát giao đến nhà La Huệ.

Buổi tối Trì Diệp không ngủ nổi, vừa khó lắm mới mơ màng lại bị La Huệ không nhịn được kích động lay tỉnh lại, "Tiểu Diệp! Đại học T đó! Con thực sự làm mẹ tự hào lắm!..."

Trong mắt La Huệ, phong thái học tập của Trì Diệp không đều, có thể vào đại học đã tốt, kết quả lại còn đậu hẳn đại học chuyên!

Chuyện này thực sự quá đỗi bất ngờ!

"...Thật là tuyệt! Mẹ lập tức đi chuẩn bị tiệc lên lớp nhé!"

Trì Diệp mê man "Vâng" một tiếng.

Không dám nói thêm cái gì nữa.

Buổi tối ăn cơm, Trì Diệp bắt xe tới cửa hàng Dịch Thuần.

Dịch Thuần không ở đó, chỉ có Thẩm Lãng ngồi trên băng ghế nhỏ, điều hòa bật lạnh buốt, gọi thoại với Lê Vi.

Anh nhìn thấy Trì Diệp, nhíu mày, nói với Lê Vi: "Tiểu Diệp Tử đến rồi."

Không biết bên kia nói gì, Thẩm Lãng đáp một tiếng, cúp voice call.

Sắc mặt Trì Diệp không quá tốt, da cô vốn trắng, sắc mặt giờ tái nhợt nhìn như bị bệnh, "Anh Lãng, lát nữa Dịch Thuần mới tới à?"

Thẩm Lãng lắc đầu, "Em không liên lạc với thằng bé à."

"..."

"Vậy anh gọi cho nó nhé."

"Không cần!" Trì Diệp vội ngăn anh, "Không sao đâu, lúc nữa em tự gọi cho cậu ấy."

Thấy cô như vậy, Thẩm Lãng thở dài, điều chỉnh giọng điệu phù hợp: "Em gái à, nếu như có lời gì không biết nói ra như thế nào thì có thể nói với anh Lãng."

Nghe Thẩm Lãng nói vậy, quả thực Trì Diệp cần một người tâm sự. Tuy bình thường hình tượng của anh có chút lưu manh, không quá nghiêm túc nhưng cô vẫn như vớ được cọc gỗ nổi, ngồi xuống băng ghế nói chuyện với Thẩm Lãng.

"Anh Lãng, anh nói xem, sau khi Vi Vi lên đại học anh sẽ làm gì?"

Thẩm Lãng nhíu mày, "Em ấy học cách có vài bước chân."

"..."

Thành tích Lê Vi không tệ lắm, lựa chọn ở lại một trường chuyên địa phương.

Tuy đại học Z không xa nhưng dù gì cũng ra khỏi thành phố, cách Hải thành 40 phút đi đường sắt, bố mẹ Lê Vi không muốn để cô đi học xa như thế.

Nhưng Dịch Thuần muốn đi, Trì Diệp cũng vốn không muốn ở lại, thành phố này lưu giữ quá nhiều hồi ức tuổi thơ đau lòng của cô, vì vậy trong tiềm thức chỉ muốn rời đi.

Thế nhưng khoảng cách từ thành phố T đến Hải thành và thành phố Z mới là trời Nam biển Bắc chân chính.
Trì Diệp thở dài: "Haiz, anh Lãng, anh không hiểu đâu."

"Không là không thế nào, tình yêu tha hương chứ gì."

Bọn họ về sớm nhất định phải có nguyên nhân. Trì Diệp Dịch Thuần không có ý che giấu, bạn bè hỏi thì nói thẳng.

Thẩm Lãng nói ra nhẹ nhàng nhưng Trì Diệp lại thở dài.

"Hay là... Em đi học lại nhỉ?"

Thẩm Lãng cười, "Tiểu Diệp Tử, trái lại anh không nhìn ra em lại có lý tưởng hào hùng như vậy đấy, đại học T cũng không lọt nổi mắt em, sao vậy? Em chuẩn bị học lại để thi Thanh Hoa Bắc Đại hở?"

Trì Diệp: "..."

Haiz.

Bản thân cô cũng biết không thể.

"Em gái tôi ơi, anh Lãng của em nói lời không xuôi tai. Anh lớn hơn em và Dịch Thuần hai, ba tuổi, ăn cơm trước các em hai, ba năm, cơm này chắc chắn không phải ăn cho có, anh cũng hiểu rất rõ suy nghĩ của hai đứa. Trước giờ Dịch Nhi trưởng thành sớm, có lẽ đã lặng lẽ dự định rất nhiều chuyện tốt hơn, nếu không phải nó suy nghĩ vì tâm tình của em, quá nửa đã nói cho người lớn trong nhà để họ ra tay giúp em vào trường nó học luôn rồi. Nhưng thằng bé lại không làm thế, là sợ tổn thương em, sợ bản thân em không thông suốt, nên nó cũng rất rối rắm. Nhưng mà Tiểu Diệp Tử, tại sao em lại cố chấp muốn học chung trường với Dịch Thuần thế? Em đừng nổi giận, anh chỉ cảm thấy hơn nửa là do em không quá tin tưởng vào tình cảm này, cảm thấy không dễ duy trì, yêu xa quá mức nguy hiểm, đúng chứ?"

"..."

Thẩm Lãng xoa đầu cô, lại khoa trương tránh ra sau như sợ bị cô đánh, nhìn vô cùng hề hước, "Yêu xa đúng là rất nguy hiểm, nhưng nguy hiểm hơn cả là suy nghĩ trong tiềm thức của em, em không tin Dịch Nhi sao?"

Mấy câu nói khiến Trì Diệp có chút hơi thẹn quá hóa giận, cô híp mắt, phẩy tay áo bỏ đi.

Nói cái gì mà không tin tưởng cơ...

Đương nhiên không phải!

Cô chỉ là không muốn xa Dịch Thuần thôi.

Bốn năm dài đằng đẵng, không biết chuyện gì sẽ đến, nhớ nhung thì sao? Đau ốm thì sao? Không thể cùng nhau ăn cơm, không thể ngồi chung tán gẫu, nếu trong trường có nữ sinh xinh đẹp đáng yêu hơn cô thì sao?

Nếu như, nếu như trái tim của chính cô thay đổi thì phải làm sao?

...

Cuối cùng Trì Diệp vẫn không gặp mặt Dịch Thuần, chỉ trò chuyện với cậu qua điện thoại về quyết định của mình.

"Bốn năm thôi mà, chắc chắn chúng ta sẽ không có vấn đề gì, anh nói phải không?"

Hỏi cậu, cũng là hỏi bản thân.

Dịch Thuần thở dài, "Trì Diệp, sao anh có thể phản đối em được chứ."

"Anh sẽ nhớ em mỗi ngày không? Khi em cần anh, anh sẽ thường xuyên đến gặp em không?"

"Sẽ."

Trì Diệp lập tức cười lên: "Em đùa đó, em nào có yếu ớt như thế đâu! Chỉ là lên đại học thôi, cái gì mà tốt nghiệp liền chia tay, em không tin đâu. Bạn học nhỏ Dịch Thuần, anh tuyệt đối đừng thích người khác đấy nhé!"Bố mẹ đã từng nói mãi mãi yêu cô, cuối cùng vẫn là yêu người khác.

Hoàng tử bé của cô, cũng sẽ không thay lòng mà.

Giọng nói Dịch Thuần dịu dàng quyến luyến, "Sẽ không, anh chỉ thích công chúa nhỏ của anh thôi."

...

Tháng 8 năm này, Trì Diệp thu dọn hành trang, từ chối yêu cầu muốn tiễn cô của Lê Vi và Dịch Thuần, một mình lên đường đến thành phố T.

***

Trì Diệp tham gia khóa quân sự đại học T, tắm nắng nửa tháng mà làn da không hề đen đi, vẫn trắng mịn như cũ.

Cô ngại phiền phức, cắt roẹt tóc dài thành ngắn, nhưng cũng không phải tạo hình đáng yêu như trước mà có chút lộn xộn, độ dài quá tai xíu, hiền thục mà nữ tính.

Ban thiết kế không ít mỹ nữ, nhưng sưởi nắng như cô mà không đen ở giữa một đám thiếu nữ cháy nắng, càng có vẻ nổi trội. Thêm vào chân dài dáng cao, vừa khai giảng đã được bầu thành hoa khôi học viện nghệ thuật.

Sau khi Trì Diệp nghe xong thì dở khóc dở cười.

Trì ca cô không hành tẩu giang hồ, mọi người đều coi con hổ thành Hello Kitty rồi.

Nhưng cô cũng không có gì phải nói nhiều, mới bắt đầu khai giảng, cả ngày cô không ra cửa lớn không vào cổng trong, không lên lớp chỉ voice call nấu cháo điện thoại với Dịch Thuần.

Thời điểm vừa xa nhau chính là nhớ nhau nhất.

Đến Quốc khánh mới khá hơn một chút.

Trì Diệp vốn định Quốc khánh không về Hải thành. Một là vé máy bay rất đắt, trước kia cô học vẽ đã bỏ ra không ít tiền trong nhà. Tuy La Huệ không nói nhưng cô tự biết, thậm chí La Huệ đã có dự định muốn thêu thùa lại, không muốn lãng phí nữa. Hai là cô định đi làm part-time dịp Quốc khánh, dư tiền mua quà sinh nhật cho Dịch Thuần.

Đã là sinh viên đại học, kiểu gì cũng phải tặng quà chanh sả một tí mới được.

Tuy La Huệ không để cô nghèo, bình thường mạnh tay gửi tiền, Mạnh Tạ cũng thường lén lút cho cô tiền. Lên cấp 3 thì tích trữ số tiền này, Trì Diệp tính kiểu gì cũng là phú bà nhỏ, nhưng tiền tự mình kiếm lại khác.

Cô muốn cho Dịch Thuần tất cả những gì tốt nhất của mình.

Bởi vì nguyên nhân này, Trì Diệp nói với Dịch Thuần chuyện Quốc khánh không về Hải thành.

Dịch Thuần im lặng một lúc, sắc mặt trong video có chút lạnh nhạt, "Anh biết rồi."

Trì Diệp lập tức lo lắng, "Anh không vui à? Tức giận sao?"

Dịch Thuần thở dài, "Không có, anh đâu có không vui."

"..."

Trì Diệp chả tin gì cả.

Mấy ngày sau, hàng ngày cô đều cẩn thận để ý tâm tình Dịch Thuần, mãi đến khi cậu khôi phục dáng vẻ bình thường mới thở phào nhẹ nhõm.

Khéo làm sao, khi Trì Diệp chuẩn bị tìm việc làm thêm, Lục Phóng đột nhiên liên lạc với cô.

"...Cậu cũng ở thành phố T?!"

Giọng Lục Phóng vô cùng sảng khoái, vẫn là cảm giác thiếu niên vui vẻ, "Đúng thế! Trì ca, cậu chả quan tâm đồ đệ của mình gì cả!"

"Ha ha ha ha ha ha ha ha ha..."

Trì Diệp cười lúng túng.

Sau khi yêu vào, quả thực cô ít qua lại với một vài người bạn.

Lục Phóng đúng là rất tri kỷ đổi đề tài: "Có thể tới cùng nơi cũng là duyên phận, Quốc khánh cậu có về không? Muốn đi cùng nhau không?"

"Quốc khánh à, mình không về đâu."

Lục Phóng, "Thế thì tốt quá! Có muốn tham gia câu lạc bộ đi bộ của bọn tớ không? Vừa vặn có thể đi xung quanh chơi luôn."

Trì Diệp cười một cái, "Không được, mình muốn đi làm thêm."

"Vậy à..."

Lục Phóng không nói gì thêm, giọng điệu vui vẻ cúp điện thoại.

Ngày 28 tháng 9, Lục Phóng lại gọi điện thoại đến.

"Hiệu sách MUJI mới mở trong thành phố còn thiếu người, đang tìm nhân viên làm thêm, cậu muốn tới không?"

Chương 60: Thật sự rất nhớ anh

Edit: Tà không biết bao giờ hoàn

Trì Diệp bình tĩnh, không cảm thấy Lục Phóng có ý đồ gì khác.

Hai người ngồi cùng bàn lâu như vậy, quan hệ vốn rất tốt, hiện tại lại học cùng một nơi, chăm sóc lẫn nhau một chút cũng là tình nghĩa bạn học thôi.

Cô hỏi kỹ chi tiết đãi ngộ và công việc, sau đó đồng ý, chuẩn bị ngày mai tan học ngồi xe vào thành phố xem.

Đã qua sinh nhật Dịch Thuần hai ngày, Trì Diệp chỉ nói một câu sinh nhật vui vẻ nhạt nhẽo. Trong lòng Trì Diệp có chút sốt ruột, muốn sau khi kết thúc làm thêm 8 ngày dịp Quốc khánh thì mau chóng mua một món quà gửi đi mới được.

Bởi vì trường Dịch Thuần đến 30 tháng 9 mới kết thúc tập huấn quân sự nên Trì Diệp cũng không nói chuyện này với cậu, tự ngồi tàu điện ngầm đi gặp Lục Phóng.

Một kỳ nghỉ trôi qua, Lục Phóng đen hơn trước không ít, vóc dáng cũng cao lớn hơn một chút, đổi một loại kính mắt khác, cả người đúng là có khí chất hơn cây hài ngày trước rất nhiều.

Trì Diệp tấm tắc lấy làm lạ, nhìn khiến Lục Phóng đỏ cả mặt.

"Quả nhiên người đẹp vì lụa!"

Lục Phóng vỗ lên đầu cô, "Đi mau!"

Trì Diệp thở dài, cảm thán nói: "Mình cũng lạ thật, sau này hiền lành với bạn bè quá rồi, đổi lại trước kia, tay cậu sớm đã đứt lìa rồi người anh em ạ."

"..."

Lục Phóng đưa Trì Diệp cùng đi gặp cửa hàng trưởng, phỏng vấn đơn giản. Dù sao cũng là sinh viên làm thêm, yêu cầu không quá nghiêm khắc, cửa hiệu mới đúng là khá thiếu người, cửa hàng trưởng mau mau cầm hợp đồng ký với Trì Diệp, nói: "Mỗi tuần bọn chị đều có ca, em làm được lúc nào thì đến, viết rõ lịch trình của em, nếu có thay đổi thì nhắn WeChat cho chị là được."

Trì Diệp nghiêm túc nói cảm ơn, hỏi tiền lương mỗi giờ, đồng ý làm năm ngày Quốc khánh, sau đó là 8 tiếng sáu ngày mỗi tuần.

Đại học T cách chỗ này rất xa, cô phải ngồi 3 chuyến tàu điện ngầm, bình thường không tiện, thứ Bảy đỡ nhất rồi.

Ký hợp đồng xong, Trì Diệp nhìn thời gian, tiện nói: "Hôm nay cũng phải cảm ơn lớp phó học tập, mình mời cậu ăn cơm nhé?"

Lục Phóng "A" một tiếng, đẩy kính mắt, "Được đấy."

Mai là ngày đầu tiên của kỳ nghỉ, không phải đi học, chơi một lúc về trường muộn cũng không sao.

Khi Trì Diệp tính toán muốn ăn gì, Lục Phóng đột nhiên lên tiếng: "Nghe nói cơm canteen đại học T ngon nhất trong thành phố T, hay là Trì ca mời tớ nếm thử?"

Trì Diệp vui vẻ: "Cậu đúng là tiết kiệm được tiền cho mình! Không sao, Trì ca mời cậu ăn ngon."

Canteen rất rẻ, đi 3 chuyến tàu điện ngầm chỉ để ăn cơm canteen có vẻ hơi kén chọn.

Lục Phóng cười nửa ngày, "Thật mà, tớ muốn ăn thử, sau này bọn mình đi làm hàng ngày đều ăn ở đây, phát chán, có cơ hội thì phải tranh thủ ăn thử chứ."

Cậu ta kéo tay áo Trì Diệp, "Đi nhớ?"

"..."

Trì Diệp mang theo Lục Phóng về đại học T.

Khi đến trường học đã qua 6 giờ tối, tốp tàu cuối cùng kết thúc lúc 9 rưỡi. Ăn một bữa cơm trong ba tiếng chắc là không có vấn đề gì.

"Cậu muốn ăn gì?"

Lục Phóng nhìn cô một chút, "Tớ biết gì đâu, cậu nói ăn gì ngon thì ăn cái đấy!"

Cơm niêu trộn là đặc sản của đại học T, mấy cô gái trong phòng của Trì Diệp cũng từng nói, có vẻ đặc biệt nổi tiếng. Trì Diệp không quá quan tâm cái này, cũng đã biết nó coi như không tệ, quyết định đưa Lục Phóng đi ăn.

Đi ăn phải ngang qua ký túc xá nữ, kỳ nghỉ dài hạn không ít bạn học đều về nhà. Trên đường tùy ý nhìn cũng thấy mấy nhóm người kéo rương hành lý ra cổng trường đại học, ngược hướng nhau, rất dễ thấy hai người.

Trì Diệp đã quen với ánh mắt người khác từ lâu, hoàn toàn không coi là việc gì to tát, thuận miệng hỏi: "Lớp phó học tập này, sao cậu lại không đỗ Thanh Bắc (Thanh Hoa, Bắc Đại – Đại học Bắc Kinh) nhỉ?"

Vì bản thân không đậu mỹ thuật Z, tâm tình Trì Diệp không tốt, không chú ý tới người khác, cũng không biết tình hình Lục Phóng. Nhưng cậu ta dù gì cũng là top 2 trong trường Thập Tứ, muốn vào Thanh Bắc, nếu không phải các chuyên ngành đặc biệt cao thì hẳn là không có áp lực.

Cũng không biết tại sao cậu ta không điền Thanh Bắc mà lại chạy đến trường thành phố T.

Cũng không thể là vì cô đâu nhỉ?

Nguyện vọng của Trì Diệp chỉ khao khát mỹ thuật Z, dù là Gia Cát Lượng cũng không tính được cô sẽ vào đại học T. Đại học T cũng là trường chuyên, nếu không dùng con mắt mỹ thuật chuyên nghiệp mà nhìn, chỉ xét phổ thông chuyên nghiệp, so danh tiếng đại học T có thể mạnh hơn mỹ thuật Z nhiều.

Hẳn là trùng hợp thôi?

Lục Phóng cười cợt: "Thanh Bắc không phải có đơn nguyện vọng riêng sao? Không chung với các trường khác, nhưng mà tớ điền xong lại quên gửi xừ mất."

"..."

Đúng là tu hành đắc đạo.

Trì Diệp cười phì ra tiếng, bật ngón tay cái cho cậu ta, "Trâu bò!"

Lục Phóng không lên tiếng.

Đôi mắt đầy sủng ái giấu sau mắt kính, khiến người ta không nhìn ra đầu mối.

Trì Diệp vẫn luôn đáng yêu như thế.Vậy cũng là ông trời giúp cậu ta —— nếu biết có cơ duyên như vậy, cậu ta nên sớm chuẩn bị sẵn sàng, thậm chí có thể mời cô đến cùng nơi trong thành phố T.

Nhưng bây giờ vẫn chưa tính là muộn.

Lục Phóng đang suy nghĩ chuyện gì đó, đi chậm hơn chút.

Trì Diệp đi mấy bước đột nhiên thấy bên cạnh không người, vội quay đầu lại, "Sao vậy?"

"Không có gì..." Lục Phóng cười, chợt đưa tay ra nhẹ vỗ một cái trên tóc cô, "Diệp Tử quay đầu lại đi."

Trời đã vào thu, trong sân trường đại học T có không ít cây phong, lá rơi lất pha lất phất, một ngày không quét sẽ phủ kín lá.

Cũng không biết lá phong rơi xuống đỉnh đầu cô từ khi nào.

Lục Phóng đưa tay nhặt ra cho cô.

Trì Diệp lập tức ra sức lắc đầu, "Còn nữa không?"

"Hết rồi."

Trì Diệp cười, "Đi nhanh chút nào, nếu tí nữa mà hết cơm..."

Cô còn chưa nói hết, cách đó không xa chợt truyền đến một giọng nói quen thuộc.

"Trì Diệp."

Cả người Trì Diệp cứng đờ, tiếp đó khó tin xoay người.

Dịch Thuần đứng cách đó mười bước chân, mặt không biểu cảm nhìn bọn họ. Bên cạnh cậu còn có vali, hẳn là vừa tới không lâu, dáng dấp phong trần mệt mỏi, nhưng không ảnh hưởng đến dung mạo anh tuấn, đúng là ngọc thụ lâm phong(1).

(1) Ngọc thụ lâm phong: Cây ngọc đón gió, ý chỉ người con trai có cốt cách tao nhã như cây ngọc, hiên ngang đứng trước gió để lộ phong thái tiêu sái.

Nhưng mà nhìn Dịch Thuần có vẻ cũng không vui mừng lắm.

Trì Diệp không chú ý tới sự lạnh nhạt trong mắt cậu, cũng mặc kệ Lục Phóng bên cạnh, lấy tốc độ chạy nước rút 100 mét vọt tới trước mặt Dịch Thuần, lập tức nhảy vào trong ngực cậu.

"Bạn học nhỏ Dịch Thuần! Sao anh lại đến đây!"

Dịch Thuần đưa tay ra ôm cô theo thói quen, lại ảo não nắm thành nắm đấm, dường như hối hận bản thân thật không có nghị lực gì hết, khuất phục quá nhanh.

Giọng Trì Diệp ấp úng trong áo khoác cậu, mang theo sự hờn dỗi hiếm thấy: "Em rất nhớ anh..."

Thật sự rất nhớ.

Cô tới thành phố này chưa tới hai ngày đã muốn chạy trở về.

Muốn ở cùng Lê Vi, muốn ở bên Dịch Thuần.

Ở đây, cô lẻ loi một mình, mỗi ngày chỉ có thể đối mặt màn hình điện thoại di động, thật sự cực kỳ khó chịu.Sao Trì Diệp có thể nghĩ tới Dịch Thuần đột ngột xuất hiện như vậy.

Xuất hiện như một món quà từ trên trời ban xuống.

Dịch Thuần nghe thấy cô nói, bực bội tiêu tan hết, cười xoa tóc cô, "Ai bảo cái đồ vô lương tâm nhỏ này, sinh nhật anh cũng không về, vậy anh có thể làm gì khác ngoài tự mò đến chứ."

Trì Diệp "A" một tiếng.

Lúc này mới nhớ ra, đã kịp tiết kiệm tiền mua quà đâu, bây giờ đối mặt, khó xử lý ghê ta?

Cô đẩy lồng ngực Dịch Thuần ra, lúng túng sờ mũi, muốn đổi đề tài, "...Em muốn mời Lục Phóng đi ăn tối, anh ngồi đâu đi?"

Dịch Thuần: "..."

Lục Phóng quả thực tri kỷ, thấy Dịch Thuần đã đến, cười với Trì Diệp, "Trì Diệp, tớ không quấy rầy các cậu nữa, cậu chỉ đường cho tớ, tớ tự đi ăn được."

Trong nháy mắt, cảm giác áy náy nhấn chìm Trì Diệp.

Nếu không phải Dịch Thuần nắm chặt cổ tay cô sẵn thì có khi có đã chạy theo Lục Phóng rồi. Nhưng Dịch Thuần giữ cô rất chắc, khiến cô không đi nổi bước nào.

"Dịch Thuần anh..."

Màu môi Dịch Thuần trắng bệnh.

Trì Diệp không thể làm gì khác hơn cực kỳ tội lỗi nhìn Lục Phóng một chút, "Cứ đi thẳng ấy. Xin lỗi nhé, lần sau có cơ hội lại mời ngài ăn cơm ạ."

Lục Phóng cười một tiếng, phất tay, "Không sao đâu, còn nhiều cơ hội lắm."

Nói xong, cậu ta cũng không hề nhìn Dịch Thuần, xoay người đi về phía quán cơm.

Trì Diệp thấy áy náy muốn chết, cũng không chú ý sắc mặt lạnh âm vô cực của Dịch Thuần.

"Trì Diệp."

"Hả?"

"Bọn em còn có cơ hội gì ăn cơm cùng nhau nữa?"

Giọng điệu Dịch Thuần không tốt lắm.

Cuối cùng Trì Diệp cũng phản ứng lại, há miệng, "...Bạn học nhỏ Dịch Thuần, anh ghen đấy à?"

"..."

"Em với lớp phó học tập nào có gì! Cậu ấy chính là đàn em của em..." Dưới ánh mắt Dịch Thuần, cô gãi đầu, nhỏ giọng nói, "Sau này thì em làm cùng chỗ với cậu ấy."

Dịch Thuần không nói gì.

Cậu có chút muốn nhìn xem trong não cô chất cái gì.

Cho dù là tự tin kiêu ngạo như Dịch Thuần, mà đối mặt với khoảng cách mười vạn tám ngàn dặm, cũng khó tránh khỏi hoảng sợ.

Vừa nghĩ tới tình địch ở ngay bên người cô gái nhỏ, cậu đã có chút muốn trói người mang về nhà, miễn cô chạy mất theo người ta.

...

Trì Diệp nhìn sắc mặt cậu, cuối cùng muộn màng phát hiện tâm tình bạn học nhỏ Dịch Thuần không tốt.

Hai bọn họ đứng ngay giữa dưới ký túc xá nữ, người đến người đi, không ít người đã chú ý tới họ. Trì Diệp dứt khoát ôm chặt cánh tay Dịch Thuần, nhỏ giọng nói: "Anh ở đâu thế? Em đi với anh."

Dịch Thuần không nhúc nhích.

Trì Diệp lập tức lôi kéo cậu, "Dịch Thuần..."

Dịch Thuần dùng sức kéo một cái, trở tay ôm cô vào trong ngực mình.

Mãi đến lúc này, cậu mới miễn cưỡng biểu lộ lòng nhung nhớ của mình.

"Tiểu Diệp Tử, anh rất nhớ em."

Nhớ đến nỗi phát điên.

Nhớ đến nỗi hận không thể mang cô về ngay tức khắc.

Nhớ đến nỗi Dịch Thuần có chút hối hận... Hối hận không dẫn cô xuất ngoại, như vậy thì không cần suy xét trường học nào, có thể vẫn bầu bạn nơi đất khách quê người tha hương.

Trì Diệp sửng sốt hồi lâu mới buồn cười vỗ sau lưng cậu, "Em cũng nhớ anh lắm."

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau