BẠN HỌC NHỎ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Bạn học nhỏ - Chương 46 - Chương 50

Chương 46: Ôm cậu một cái

Edit: Tà Thần

Người đang đứng trên bục giảng không phải Vệ Chân Chân đã lâu không thấy hay sao.

Thấy Trì Diệp nóng nảy như vậy cô ta lộ ra một nụ cười nhỏ, tiếp theo lại khôi phục vẻ ngạc nhiên, dường như không hiểu tại sao cô đột nhiên phát điên.

Thực sự là một bộ dáng bạch liên hoa (1) điềm đạm đáng yêu.

(1) Bạch Liên Hoa = Hoa sen trắng, nghĩa bóng dùng để chỉ những cô gái luôn tỏ ra trong sáng, ngây thơ, vô tội.

Uy danh Trì Diệp ở bên ngoài nhưng đây là lần đầu tiên cô làm chuyện như vậy trong lớp học. Thái lão đầu hơi kinh ngạc, một lúc lâu mới phục hồi lại tinh thần, "Trì Diệp! Em làm cái gì vậy! Đi ra ngoài gặp thầy! Quá là coi trời bằng vung, còn có coi tôi là thầy không? Em cho rằng trường học là chỗ nào?..."

Thái lão đầu tức giận rống lên vài câu nhưng Trì Diệp đều không tiếp lời.

Cô nhìn chằm chằm Vệ Chân Chân đứng trên bục giảng, giống như mọt con bò tót bị chọc tức, cả người đều tiến vào trạng thái nghênh chiến.

Không biết Vệ Chân Chân dùng cách gì để chuyển trường đến, nhưng chuyển đến Thập Tứ, vào lớp cô khéo như vậy. Trì Diệp thực sự không cảm thấy đây là một sự trùng hợp.

Chắc chắn là nhằm vào cô mà đến.

Hai người đối mặt một hồi lâu, Trì Diệp xoay người rời khỏi lớp nhanh chóng.

"Trì Diệp!! Em đứng lại!!!"

Tiếng rít gào của Thái lão đầu bị cô bỏ lại phía sau nhưng Lê Vi lại chạy theo Trì Diệp, bắt lấy tay cô.

Xem ra cô ấy rất lo lắng: "Diệp Tử, cậu sao vậy? Nữ sinh kia..."

Trì Diệp gật đầu, "Là Vệ Chân Chân."

"..."

Cô tránh khỏi tay Lê Vi, vỗ vai cô ấy, "Mình không sao. Cậu về trước đi, mình cũng vào ngay đây."

Trì Diệp xoay người rời đi.

Nhưng cô không có chỗ nào để đi, toàn bộ các lớp trong Thập Tứ đều náo nhiệt chuẩn bị nhận sách khai giảng, cô cảm giác mình hoàn toàn không phù hợp.

Cũng không thể gọi Dịch Thuần ra.

Trì Diệp biết nếu lúc này mình đi, quá nửa Thái lão đầu sẽ gọi cho La Huệ, chuyện lại bị làm lớn lên.

Do dự mãi, cô lên tầng thượng tòa nhà thí nghiệm ngồi một chút để bình ổn lại tâm trạng.

Trì Diệp nghĩ thầm, có gì ghê gớm đâu?

Ngay cả Trì Giới Nghiên cô còn không để ý nữa là những người không quan trọng này.

Sau 20 phút, Trì Diệp quay lại lớp A3.

Hiện tại đã là lớp 11A3, năm hai cấp 3. Lớp 11 cũ lên 12 được học phòng có điều hòa.

Còn chưa vào phòng học đã thấy Thái lão đầu đứng ở cửa, tức nổ phổi bám lấy Lê Vi truy hỏi: "Hai người các em thân như hình với bóng đúng không? Tại sao đâu rồi? Tôi phải gọi cho phụ huynh em ấy!"

Trì Diệp thở dài, "Thầy Thái."

"..."

"Em ở đây."

Nam sinh trong lớp phát sách, Trì Diệp để Lê Vi cầm hộ mình một phần, đi theo Thái lão đầu tới văn phòng.

Hiện tại cũng đổi thành văn phòng lớp 11 rồi.

Trong phòng làm việc không có ai, Thái lão đầu cũng không sợ bị giáo viên khác xem trò vui, vỗ bàn một cái, "Em giải thích chút đi?"

Trì Diệp cười ngượng, "Cái đó... Thật ra em... Nói sao ta, chướng ngại tinh thần ạ? Không khống chế được tâm tình của mình..."

Nói xong, trong lòng cô tự khen thưởng khả năng tùy cơ ứng biến của bản thân.

Đầu lông mày Thái lão đầu sắp treo lên đỉnh đầu, "Vậy lát nữa tôi dẫn em đi khám nhé?"

"..."

Mặt mày Trì Diệp ủ rũ thở dài: "Được rồi. Thưa thầy, em xin nói thẳng. Bạn học mới là bạn cũ của em, từng bạo lực với em trong lớp, em đối với bạn ấy có ám ảnh tâm lý."

Thái lão đầu ôm cánh tay nhìn cô.

"Vì thế, hai bọn em nhất định phải cách rất xa. Nếu không em đến phòng giáo vụ xin chuyển lớp cũng được."

Đổi lớp là không thể. Danh sách học sinh trường Thập Tứ đều đã cố định trước khi nhập học, phân loại học sinh từng lớp cũng rất cân đối. Thành tích mỗi lần thi đều liên quan đến tiền thưởng của giáo viên chủ nhiệm, sao có thể nói đổi là đổi được.

Thế nhưng Thái lão đầu thực sự sợ Trì Diệp phát điên, giáo huấn một trận lại bắt cô viết bản kiểm điểm 1000 chữ nộp. Sau đó xếp Trì Diệp và Vệ Chân Chân ngồi đường chéo 1 đầu 1 cuối lớp, bảo đảm khoảng cách xa nhất.

Sau khi tan học, Trì Diệp sầu não tới cửa hàng của Dịch Thuần.

Lớp Dịch Thuần ra về muộn, hiếm khi cô không chờ cậu, đi trước một mình.

Thẩm Lãng chơi game trong cửa hàng, nhìn thấy cô đến rất kinh ngạc, "Dịch Nhi đâu rồi?"

Trì Diệp uể oải phất tay, "Sắp tới rồi. Anh Lãng, em vào bên trong ngủ chút được không?"

"Nào dám chống đối bà chủ chứ." Thẩm Lãng cười, "Vào đi, nhớ đóng cửa."

...

Lúc Dịch Thuần đẩy cửa kính vào, vẻ mặt cũng không tính là tốt đẹp. Thẩm Lãng đặt máy chơi game xuống, nhíu mày nhìn cậu: "Cãi nhau với Tiểu Diệp Tử à?"

Dịch Thuần không lên tiếng.

Cậu cảm thấy không đúng —— Khi qua lớp Trì Diệp, toàn bộ người trong phòng học đã về hết. Nhắn tin cho Trì Diệp cũng không nhận được hồi âm. Hỏi Lê Vi thì cô ấy nói cô đã qua cửa hàng trước rồi.

Nhưng Trì Diệp muốn tới cửa hàng sao lại không đợi cậu?

Lời Lê Vi trong tin nhắn cũng rất kỳ quái, úp úp mở mở như muốn nói gì đó nhưng cũng không nói rõ ra.

(Diệp Tử...)

(Dịch đại thần để ý cậu ấy một chút.)

(Hôm nay tâm tình cậu ấy không tốt.)

(Chuyện khi còn nhỏ, cậu ấy nói không để tâm, nhưng thật ra vẫn rất chú ý.)

(Dù sao, cậu cứ hỏi thăm cậu ấy chút.)

Thẩm Lãng thấy cậu không nói lời nào, cho là cậu ngầm thừa nhận, anh chép miệng, "Đang ngủ ở bên trong rồi, nhìn tâm trạng không vui lắm."

Dịch Thuần "Ừ" một tiếng.

Thẩm Lãng cười, "Con gái muốn được dỗ dành mà."

"..."

Sau 40 phút, Dịch Thuần xách theo vài túi đồ quay lại cửa hàng.

Thẩm Lãng vô cùng không muốn ở lại ăn thức ăn chó của bọn họ, dọn dẹp qua liền lái xe đi, để lại sân khấu cho Dịch Thuần phát huy.

Dịch Thuần đặt đồ trên tủ kính, rón rén đẩy cửa...

Đẩy 2 lần mà không mở được?!

Cậu trợn to hai mắt.

Trì Diệp lại còn khóa cửa nữa.

Bên trong căn phòng này không có cửa sổ, diện tích thì bé, cực kỳ oi bức. Cô khóa cửa cũng không sợ bị bí bách chết.

Dịch Thuần hơi buồn cười, phương thức cáu kỉnh của cô nhóc này lại đáng yêu đến thế.

Yêu chết mất.

Cậu tính toán thời gian, nhẹ nhàng gõ cửa, "Trì Diệp."

"..."

"Đã tỉnh chưa?"

Một hồi lâu, bên trong mới truyền đến một giọng buồn rầu.

Tiếng ổ khóa kim loại xoay hai lần kêu "rắc rắc", cửa mở ra. Trì Diệp thò nửa mặt ra, có vẻ rất bình thường, không khóc lóc, chính là không biểu cảm, "Cậu về rồi à."

Dịch Thuần đột nhiên đưa tay dùng sức đẩy cửa ra, sau đó ôm cánh tay Trì Diệp, chen chúc cùng cô trong gian phòng nhỏ.

Trì Diệp: "...Cậu làm gì thế?"

Dịch Thuần nhéo mặt cô, ôm cô ngồi lên giường sô pha.

"Nào, không tâm sự cho bạn trai à?"

Trì Diệp cúi đầu không nói lời nào.

Dịch Thuần vuốt tóc cô, dụ dỗ từng chút, "Có chuyện gì phải kể cho bạn trai chứ, phải không nào?"

Trì Diệp cảm giác mình rất lợi hại, nhưng nội tâm vẫn là một bé con không chịu lớn.

Nếu không có người an ủi thì bản thân cô cũng từ từ nghĩ thông. Chỉ là học chung lớp thôi mà, có gì đặc biệt đâu? Dù sao bình thường cô ở lớp toàn ngủ gật, sắp tới cũng chia lớp phân ban, căn bản không có cơ hội giao lưu.

Thế nhưng Dịch Thuần dùng ngữ khí dịu dàng như vậy hỏi cô, cô liền cảm thấy không nhịn nổi.

Bạn học nhỏ Dịch Thuần của cô.

Cô muốn kể hết muộn phiền, chia sẻ tâm sự cùng cậu.

Giọng Trì Diệp khá nhẹ, ở trong căn phòng nhỏ hẹp, có thể nghe rõ có chút nghẹn ngào, "Chuyện là... Lần trước chúng ta gặp một nữ sinh, đã chuyển tới lớp mình."

Dịch Thuần trầm mặc một chút.

Cậu đột nhiên nghĩ đến lúc vừa khai giảng, Trương Đại Thác còn bàn chuyện này. Nói có học sinh nữ mới chuyển tới lớp bên. Lúc cậu ta đi ngang qua văn phòng tình cờ nhìn thấy, là một tiểu bạch hoa xinh đẹp.

Lúc đó Dịch Thuần không để trong lòng.

Hóa ra chính là cô ta.

Dịch Thuần xoa đầu cô, dỗ dành, "Trì ca mà phải sợ một nữ sinh chắc?"

Trì Diệp mím môi không lên tiếng.

"Người bạn trai này phải làm sao đây?"

Dịch Thuần làm bộ sầu não suy nghĩ, đột nhiên biến từ gầm giường ra một lon coca, mở nắp đặt lên tay cô.

Sau khi hai người xác định quan hệ, tứ phía phòng Dịch Thuần đều là coca Trì Diệp thích.

Đương nhiên là có chỗ cần dùng.

Trì Diệp cười gượng, cầm trên tay nhưng không uống.

Dịch Thuần đột nhiên hôn lên má cô, "Vậy chúng ta cùng ghét cô ta nhé? Phương pháp tốt nhất để ghét một người chính là không quan tâm, chúng ta sau này đừng nhìn tới cô ta được không? Hoặc là..."

Dừng một chút, cậu trở nên nghiêm túc, "Cậu có muốn chuyển lớp không?"

Cậu nghĩ thầm, nếu Trì Diệp thật sự không thể nhẫn nhịn, cậu đều theo ý cô.

Đúng lúc cũng lâu rồi không liên lạc với giám đốc Trì.

Trì Diệp do dự rất lâu, cuối cùng vẫn lắc đầu.

"Sao phải sợ cô ta chứ? Chẳng qua chỉ là con gái tiểu tam, lúc thấy mình hẳn là phải tự nhường đường mới đúng. Mình chỉ ghét Trì Giới Nghiên thôi, vừa nhìn cô ta liền nhớ tới Trì Giới Nghiên."

"Không nhìn cô ta là được."

Dịch Thuần chớp mắt, thả vai cô ra, ra bên ngoài xách mấy túi đồ vào.

"Mua đồ ăn cho cậu nè, có cả quà khai giảng nữa."

Cậu lấy từ trong túi ra một chiếc hộp được đóng gói tuyệt đẹp.

"Vừa nghỉ hè liền mua, mang ra vừa lúc có chỗ cần dùng, dỗ dành Tiểu Diệp Tử của chúng ta."

Đây là lần đầu tiên Dịch Thuần gọi cô là Tiểu Diệp Tử.

Rõ ràng cùng là một cái tên, mà khi cậu cất giọng nói êm ai, Trì Diệp cảm thấy trong lòng như có dòng điện xẹt qua.

Cả người đều trở nên tê dại.

Lúc này cô mới ý thức được, khoảng cách giữa hai người có chút quá gần.

Gian phòng vốn nhỏ, giường sô pha cũng là loại đơn. Hiện giờ hai người chen chúc cùng một chỗ, dường như cô chỉ cần ngẩng đầu lên liền vừa vặn hôn được cậu.

Hô hấp Trì Diệp dồn dập lên.

Không có tà niệm gì, chỉ đơn giản là có chút sốt sắng.

Cũng không phải chưa từng thân mật như vậy —— Nhưng tình huống không giống nhau. Đây là một căn phòng, có một cái giường, không bật đèn, bầu không khí hoàn toàn khác nhau.

Giọng cô hơi khàn, có chút lắp bắp: "Ừm, quà gì thế?"

Chương 47: Một nụ hôn

Edit: Tà suốt ngày bị tắc đường (ノಠ益ಠ)ノ彡┻━┻

Dịch Thuần cong môi, "Cậu đoán xem?"

Phạm vi này thực sự quá rộng, Trì Diệp dựa theo lon coca cậu vừa lấy từ dưới gầm giường ra, cô đỏ mặt thử dò xét: "Phiếu uống trà sữa một năm?"

"..." Dịch Thuần muốn câm lặng, "Tiền đồ eo hẹp."

Trì Diệp "Hừ" một tiếng.

Dịch Thuần móc từ trong túi ra một cuốn sách thật dày đưa vào tay Trì Diệp, nhéo má cô, "Chậc."

Trì Diệp lật ra, trợn to hai mắt.

"Cái gì đây hả!"

(Bài thi mẫu của Hải Thành), (Luyện tập ôn thi Toán học), (Sổ tay từ vựng tiếng Anh thi đại học),...

Trì Diệp nổi giận.

Mất cả công cô chăm chú chờ mong, Dịch Thuần thật là quá đáng mà!

Coi như tặng sách, tốt xấu cũng nên tặng quyển nào lãng mạn chút chứ!

Như là quyển (Xứ tuyết) đó, cho dù cô không thích đọc sách, cũng có thể chọn được loại sách lãng mạn.

Bắt chước theo cũng được mà!

Dịch Thuần nặng nề cười một tiếng, như ảo thuật đường phố mở lòng bàn tay ra.

"Đây nè."

Trong gian phòng nhỏ không bật đèn, Trì Diệp chỉ có dựa vào ánh đèn ngoài cửa để nhìn.

Một chuỗi vòng cổ lá phong nhỏ yên lặng nằm trong lòng bàn tay Dịch Thuần.

Trì Diệp há hốc miệng, trong khoảng thời gian ngắn không nói nên lời. Cô nên nói gì lúc này đây?

Cô chỉ hận mình không phải một cô nương tung hoành tình trường, không thể đáp lại một món quà kỷ niệm.

Tim đập rất nhanh, như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

Dịch Thuần nhìn dáng vẻ cô cúi đầu không nói lời nào, nhất thời cảm thấy hơi buồn cười.

Cậu cầm sợi dây chuyền lên, dựa vào ánh sáng yếu ớt, mở móc khóa phía sau đeo lên cổ Trì Diệp.

Ở khoảng cách cực gần, Dịch Thuần gần như có thể nhìn thấy lông tơ màu vàng nhạt trên vành tai cô.

Cậu ho một tiếng che giấu, "Xong rồi."

Trì Diệp như vừa tỉnh giấc chiêm bao "A" một tiếng, sờ sờ cổ.

Sợi dây rất ngắn, chỉ dài đến xương quai xanh. Chiếc lá phong nhỏ treo giữa hai xương quai xanh nhô ra, tuy lạnh lẽo nhưng giống như một cây đuốc, thiêu đốt từ da dẻ cho đến mỗi góc tế bào.

Trong khoảng thời gian ngắn, Trì Diệp đã quên vì sao bọn họ lại ngồi trong căn phòng tối tăm này, quên hết thảy chuyện phát sinh trước đó.

Trong đất trời, dường như chỉ còn chàng trai này tồn tại.

Cô đỏ mặt nghiêng đầu qua chỗ khác, ấn đầu Dịch Thuần xuống hôn nhẹ lên môi cậu.

Trước giờ Trì Diệp vẫn là một cô gái chủ động, một khi đã bắt đầu thi không có phương pháp thu tay.

Dựa vào kinh nghiệm của Lê Vi đọc tiểu thuyết rồi chia sẻ với cô, Trì Diệp do dự trong nháy mắt, liền hơi đưa đầu lưỡi ra khẽ liếm nhẹ bờ môi cậu.

Cả người Dịch Thuần chấn động.

Dường như chỉ trong thời gian 1 giây đồng hồ, cậu dựa vào thiên tính đàn ông, lập tức đổi khách thành chủ, đặt Trì Diệp ở trên giường sô pha.

Tuyệt đối không thể đơn giản là lướt qua rồi dừng lại.

...

"Toàn là vị coca."

Dịch Thuần nhíu mày.

Trì Diệp lườm cậu, "Đã uống được ngụm nào đâu, coca ở trong mơ của cậu à?"

"..."

Sau khi thở hồng hộc buông cô ra, Dịch Thuần siết nắm đấm, dựa vào nghị lực mạnh mẽ đẩy cô gái nhỏ còn vị thành niên qua một bên, đứng lên.

"Trông quán hộ tớ."

Tiếp đó bước nhanh ra ngoài.

Chuông gió ở cửa kính nhẹ vang lên một tiếng, người đã mất hút.

Trì Diệp dựa vào ánh sáng bên ngoài, xách cái túi Dịch Thuần vừa đem vào lật nhìn.

Sách tham khảo, cũng không thiếu đồ ăn vặt, còn có một bộ văn phòng phẩm.

Văn phòng phẩm...?

Cô mở ra xem một chút, phát hiện là một bộ bút tình nhân thần kỳ. Chính là loại bút đôi thịnh hành trong học sinh trung học, hai cái bút ghép thành một hình trái tim.

Trì Diệp vui vẻ nửa ngày.

Không nhìn ra nam thần Dịch Thuần lạnh lùng cao ngạo lại còn có một mặt ngây thơ như thế.

Cô đặt chiếc bút hồng vào cặp của mình, đi ra ngoài, đứng ở nơi có ánh sáng tốt nhất, mở máy ảnh trước của điện thoại tỉ mỉ quan sát sợi dây chuyền.Lá phong nhỏ làm rất tinh xảo, có thể nhìn rõ cả vân lá, xem màu sắc có vẻ là bạc.

Hẳn là cậu phải tìm rất lâu?

Lòng Trì Diệp vô cùng vui mừng, vô ý thức sờ môi mình.

Tâm trạng cứ như vừa trúng xổ số độc đắc.

...

Dịch Thuần ra quầy tạp hóa đầu ngõ mua một chai nước đá, uống ừng ực hết sạch, lại đi dạo một vòng lớn, cuối cùng cũng coi như bình tĩnh lại.

Cái cô nàng tai họa Trì Diệp này.

Đột nhiên sáp đến gần làm gì.

Hai tay cậu đút túi, trên mặt không biểu cảm nhưng trong mắt tràn đầy nét cười.

Lẩm bẩm vài câu, cậu quay lại cửa hàng.

Trì Diệp đang đứng ngẩn người trước kệ hàng.

Dịch Thuần đẩy cửa đi vào, đối diện ánh mắt Trì Diệp.

Trì Diệp không còn ngại ngùng nữa, lúc này có thể thoải mái nhìn thẳng Dịch Thuần rồi.

Chỉ kệ vợt tennis, cô nói: "Lần trước cậu đồng ý với mình đi đánh tennis đấy. Sau đó mình không thoải mái nên không đi được, cũng không thấy cậu nhắc lại. Hay là hôm nay bọn mình đi đi?"

Dịch Thuần bị cô thuyết phục, "Sao cậu cứ cố chấp vậy chứ?"

"Mình cảm thấy cậu đối với tennis có gì đó khác biệt, nhưng cậu lại không kể đã xảy ra chuyện gì."

Ảnh đại diện WeChat đều là vợt tennis, thế nhưng Thẩm Lãng vừa nhắc tới chuyện này cậu liền trở mặt.

Chuyện này thực sự là kỳ quái đúng không!

Dịch Thuần đi qua xoa đầu cô, cầm hai chiếc vợt trên giá hàng, lại lấy một quả bóng, sau đó nhắn tin cho Thẩm Lãng.

Đặt vợt và bóng tennis vào túi, đeo lên lưng, cậu đưa tay ra với Trì Diệp.

"Đi nào, đưa cậu đi đánh tennis."

Trì Diệp hí ha hí hửng đặt tay lên bàn tay Dịch Thuần.

...

Dịch Thuần đưa Trì Diệp đến cung thể thao.

Khi hai người chưa cùng nhau, trong đoạn thời gian Trì Diệp còn khổ sở theo đuổi, cô từng thực sự luyện tập chơi tennis. Quy tắc cơ bản, tư thế phát bóng, cầm vợt đều không có vấn đề gì.

Thế nhưng người mới dù sao vẫn là người mới, lên sân đấu đánh với Dịch Thuần hai phát, cô liền ý thức được sự chênh lệch.

Nếu không vì Dịch Thuần lười biếng nhường cô, khả năng là cô không đỡ nổi một phát bóng của cậu.

Nhưng cũng hết cách, vẫn là lần thực chiến đầu tiên, có thể phát được bóng là đã giỏi lắm rồi.

Dịch Thuần lười nhác, gần như không dùng sức, chơi cùng Trì Diệp hơn hai mươi phút.

Trì Diệp cuối cùng cũng coi như tìm thấy một lối thoát."Không chơi nữa, cậu quá lợi hại, chán lắm."

Dịch Thuần cười, thu vợt lại, ngồi bên sân nghỉ ngơi cùng cô.

Trì Diệp đúng là phát hiện, "Tuy bạn học nhỏ Dịch Thuần chơi bóng rổ đã rất tuấn tú, nhưng khi cầm vợt tennis càng đẹp trai hơn. Lẽ nào nào cậu chính là hoàng tử tennis trong truyền thuyết?"

Dịch Thuần: "..."

Cậu vỗ tay Trì Diệp, "Lại đây."

Trì Diệp nhích lại gần cậu, "Gì thế?"

"Kể chuyện xưa cho cậu, muốn nghe không?"

Nghe, đương nhiên là phải nghe chứ.

Chuyện xưa này liên quan tới sự kiện hồi nhỏ cậu bị bắt cóc. Dịch Thuần cân nhắc một chút, cảm thấy vẫn nên lựa lời mà nói mới được.

"Khi tớ còn bé, ông nội dạy tớ chơi tennis. Sau đó ông phát hiện tớ rất có thiên phú, liền đưa tớ đi huấn luyện chuyên nghiệp."

Trì Diệp gật đầu, tỏ vẻ mình đang lắng nghe.

"Sau đó vì mình còn nhỏ, không hiểu chuyện, khiến ông nội... Bực bội sinh bệnh, về sau không muốn chơi lại tennis nữa.

"..."

Trì Diệp trợn to hai mắt, "Hết rồi hả?"

"Hết rồi."

Dịch Thuần đứng lên, vác túi vợt tennis, đưa tay về phía cô, "Chơi thêm lúc nữa hay là đi ăn? Cậu đói chưa?"

Nhịn bực cả một ngày, buổi trưa còn chưa ăn, lúc này hẳn là đói lắm rồi.

Trì Diệp tùy ý cậu kéo mình lên, còn khó có thể tin chuyện cậu vừa kể, "Chỉ đơn giản vậy thôi à."

"Hừ." Dịch Thuần cười như không cười nhìn cô một cái, "Không thì cậu tưởng là thế nào nữa?"

"..."

***

Được tình yêu thẩm thấu, cuối cùng Trì Diệp cũng coi như chế ngự được áp lực trong lòng, lại có thể kiên trì đi học.

Nhưng chào mừng năm học mới trường Thập Tứ là một chuỗi bài thi căng thẳng, ngược lại cũng sống yên ổn với nhau.

Lần này đề kiểm tra thực sự lấy ra từ bài tập hè. Trong nháy mắt khi nhận đề phát, Trì Diệp cảm giác mình có thể tạo được thành tích cao nhất trong lịch sử học ở trường Thập Tứ.

Cô cầm cặp, hỏi thăm Lê Vi một chút, chuẩn bị sang lớp bên tìm bạn học nhỏ Dịch Thuần.

Chỉ là qua rồi mới biết, Dịch Thuần đã bị giáo viên ban thi đua của lớp gọi đi rồi.

Hứa Kỳ đã đổi vị trí ngồi, chỉ còn Trương Đại Thác sừng sững không ngã ngồi cạnh Dịch Thuần.

Trương Đại Thác nhìn thấy cô đến, vẫy tay: "Trì ca!"

"Hế lô Dép."

Trương Đại Thác thấy Trì Diệp liền vui vẻ, luôn thật lòng cảm thấy muốn thần phục cô vì cô thu phục được đại ma vương Dịch Thuần, "Bạn nhỏ Lê Vi đâu? Đi uống trà sữa không?"

Bạn cậu ta ở khắp thiên hạ, chuyện phát sinh trong KTV của lớp A3 sớm đã có bạn học lắm mồm đi buôn chuyện. Dù sao cũng liên quan đến "cỏ" thơm, Phương Gia Di, Trì Diệp và Lê Vi cũng bị chỉ chỏ một hồi lâu.

Nhưng Trì Diệp hoàn toàn không có cảm giác, cô đã sớm quen bị người khác chú ý rồi.

Trương Đại Thác cũng biết chuyện Lê Vi và Phương Gia Di trở mặt nên không nhắc đến tên cô ta.

Trì Diệp thấy Dịch Thuần không ở đây, cũng không có việc gì, sảng khoái gật đầu đồng ý.

Chờ Trương Đại Thác thu thập sách vở xong, hai người cùng quay lại lớp A3, đứng ở cửa sau.

Lớp A3 không thiếu các học sinh chưa ra ngoài, đa số còn đang so chiếu đáp án.

Trì Diệp còn chưa nói chuyện, Trương Đại Thác liền vui vẻ hớn hở hô to một tiếng: "Bạn nhỏ Lê Vi ơi! Trì ca khao trà sữa nè! Đi thôi!"

Trong nháy mắt, ánh mắt toàn bộ phòng học đều tụ tập lại cửa sau.

...

Khi Lê Vi cùng Trương Đại Thác và Trì Diệp đi khỏi, Vệ Chân Chân ngồi hàng thứ hai ngẩng đầu lên, kéo áo bạn cùng bàn, nhỏ giọng hiếu kỳ hỏi: "Đây là... yêu sớm hả?"

Dáng vẻ Vệ Chân Chân nhìn cực kỳ ngoan ngoãn, vô cùng dễ kết bạn. Ngày khai giảng nói chuyện với bạn cùng bàn vài câu liền thu phục được cô gái ngây thơ biết điều này.

Bạn ngồi cùng bàn nhìn về cửa sau, cũng không cảm thấy bất ngờ với câu hỏi của cô ta, ghé sát đầu qua kề tai nói nhỏ với Vệ Chân Chân, "Đúng là yêu sớm, nhưng không phải hai người họ."

"Hả?"

"Lớp chúng ta đều nói, là Trì Diệp và đại suất ca lớp bên, lớp A1 ấy, cậu đến vài ngày chắc cũng biết rồi."

Tác giả có lời muốn nói:

Dịch Thuần: Bản thiếu gia làm sao có khả năng tặng bạc được chứ? Đó là vàng trắng nghe chưa!

Chương 48: Hẹn gặp trên sân thượng

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Edit: Tà buồn ngủ 24/7 ⌈▓͟⌉ꆟ)ꍞ

Vệ Chân Chân nhớ tới gặp chàng trai ngày đó đi cùng Trì Diệp trong trung tâm thương mại. Tuy cô ta không để ý, chỉ nhìn qua khóe mắt nhưng hình như rất phù hợp với miêu tả "đại suất ca".

Cô ta nhíu mày suy tư.

Trương Đại Thác đưa Trì Diệp và Lê Vi đi mua trà sữa, lại mua cho mỗi người một cái bánh Imagawayaki (1) để cầm đi ăn.

(1) Imagawayaki là một món tráng miệng của Nhật Bản thường được tìm thấy tại các lễ hội Nhật Bản cũng như bên ngoài Nhật Bản. Cái này cũng có nhiều vị đậu đỏ, trà xanh,...



Nắng cuối thu không còn gắt như trước, một chiếc bánh Imagawayaki nóng hổi quả là một vũ khí chí mạng, không đến mức khiến Trì Diệp nóng chết.

Vẫn là trà sữa lạnh sảng khoái, vừa uống một ngụm, mát mẻ từ đầu đến chân.

Lúc Dịch Thuần đi vào, nhìn thây dáng vẻ thỏa mãn của Trì Diệp.

"Thẩm Lãng đâu rồi?"

Đã hơn sáu giờ, chỉ có một mình Trì Diệp trông cửa hàng, không thấy bóng dáng Thẩm Lãng.

Tuy Trì Diệp có một thân võ công, thế nhưng buổi tối ngõ nhỏ không an toàn, Dịch Thuần lo lắng có người nhìn thấy một cô gái xinh đẹp trong cửa hàng... Nói chung là không an toàn.

Nghĩ vậy, giọng điệu của cậu có chút khó chịu, hình như có cả tức giận.

Trì Diệp đặt trà sữa xuống, nhét miếng bánh cuối cùng vào miệng, hai ba lần nuốt xuống, "Mình đoán chắc là ảnh đi tìm Lê Vi rồi."

Lúc vừa đi cùng cô tới đây, Lê Vi đi đến đầu ngõ liền không bước thêm nữa.

Vừa nghe Dịch Thuần chưa về, cô ấy lập tức quay đầu chạy.

Chờ Trì Diệp đi vào, Thẩm Lãng câu đầu tiên hỏi Lê Vi ở đâu. Nghe được câu trả lời của cô, anh tự nhiên giao cửa hàng cho cô, chạy đuổi theo.

Trương Đại Thác chiêu đãi xong liền về nhà, không đi cùng, vì vậy chỉ còn lại mình Trì Diệp.

Dịch Thuần: "..."

Hai người này tiêu sái quá thể nhỉ.

Trì Diệp không biết cậu đang nghĩ gì, ngửa đầu lên nhìn cậu, "Chuyện thi đấu thế nào?"

"Tớ từ chối rồi."

"...Sao vậy?"

Trong ngôi trường Thập Tứ danh giáo, thi đấu cũng rất đặc biệt. Không nói đến hay nhận được giải thưởng, đối với việc được nhận vào các trường đại học chiêu sinh giúp ích rất nhiều. Nếu như đoạt được giải thưởng đủ lớn, rất có thể được nhận vào Thanh Hoa, Bắc Đại.

Cũng bởi vậy, trình độ của ban thi đấu nghiêm ngặt vượt qua sự tưởng tượng của mọi người. Bình thường đều là giáo viên phụ trách tự chọn người, người bình thường chen chúc xô đẩy đổ máu không vào được.

Dù sao thi đấu tất nhiên phải rút bớt một phần thời gian học tập, nếu như không đạt được thành quả gì, ngược lại còn có thể kéo thành tích học tập đi xuống. Thế nên tuyển chọn rất thận trọng.

Dịch Thuần có một cơ hội tốt như vậy, cậu còn rất thông minh, Trì Diệp thực sự không nghĩ ra nguyên nhân cậu từ chối.

"Cậu sợ không đoạt được giải thưởng à? Không sao mà, cậu lợi hại như thế, nhất định có thể."

Dịch Thuần ném cặp vào gian phòng, lấy điện thoại ra gọi thức ăn ngoài.

Cậu xoa đầu cô, cười nói: "Tớ không cần mà."

"Hả?"

"Vào đại học Z không cần thi đấu, tớ có thể tự thi, đỡ lãng phí thời gian."

Cô nhóc ngốc này.

Nếu như vậy thì có thời gian bên cậu nhiều hơn chứ sao.

Dịch Thuần nhìn vào mắt Trì Diệp, thầm nói trong lòng.

Cậu vốn đọc sách vì nhàm chán, cũng không phải vì sở thích quan trọng. Hiện tại cậu đã có thứ khiến mình yêu thích hơn, tất nhiên không cần phải giết thời gian nữa.

Làm đề thi rất thú vị, nhưng làm đề cùng cô mới càng thú vị hơn.

...

Dịch Thuần chống chọi lại ánh mắt khó hiểu của Trì Diệp, nở nụ cười.

Đương nhiên là sẽ không nói lời này cho cô biết rồi.

Cậu hắng giọng một cái, hời hợt đổi đề tài: "Cậu làm được bài thi chứ?"

"Ừ!"

Dịch Thuần cười.

***

Tuần đầu tiên đi học, Thái lão đầu dựa vào thành tích thi điều chỉnh lại vị trí lần nữa.

Trì Diệp phát huy vượt xa người thường, trực tiếp thi được trên điểm trung bình của lớp, thành công chen vào ba hàng đầu, ngồi cùng bàn với Lê Vi.

Bạn học mới Vệ Chân Chân vì chưa từng làm bài tập hè trườnghập Tứ, bị thất thế, có giỏi đến mấy cũng chỉ miễn cưỡng ngồi ở hàng thứ hai từ cuối lên.

Lục Phóng ngồi ở sau cô ta, vì vóc dáng quá cao, thành tích cũng ổn định, Thái lão đầu vô cùng tin tưởng lớp phó học tập, trực tiếp cho cậu ngồi hàng cuối. Kèm cặp một đám học sinh không tiến bộ, cũng không chặn tầm nhìn của các bạn nữa.

Vì chuyện này, Lục Phóng nhân lúc tan học đi tìm Trì Diệp."Trì Diệp, cậu không muốn ngồi cùng bàn với tớ nữa hả!"

Một đại nam sinh Lục Phóng, dáng vẻ giả bộ khóc lóc quả thực cực kỳ buồn cười.

Lê Vi cười ngất, Trì Diệp cũng không nhịn được phì cười, "Bỏ ngay đi."

"Thật là, chị em các cậu đều bỏ rơi tớ... Haiz, Trì ca không ngồi cùng bàn tớ, tớ vô cùng khó chịu, không thể chép bài hộ bạn cùng bàn nữa rồi."

Lê Vi cười ngã: "Lớp phó, cậu là M hả?"

Lục Phóng đáng thương gật đầu, "Có muốn suy nghĩ lại không?"

Trì Diệp buồn cười với trò đùa của cậu ra nhưng vẫn nghiêm túc lắc đầu như cũ, "Không nhá! Vất vả lắm mình mới lên trên ngồi được! Mình muốn hưởng thụ thành quả thắng lợi của bản thân!"

"..."

"Cậu ngồi phía sau cũng có thể chép bài hộ mình, sau đó tan học đưa cho mình mà, ok không?"

Lục Phóng hết sức tức giận quay đầu đi.

Còn lại hai người Trì Diệp và Lê Vi không nhịn được cười.

...

Chờ Lục Phóng quay về chỗ ngồi, Vệ Chân Chân ở đằng trước xoay người lại, xông tới cười chào hỏi cậu ta: "Chào cậu."

Lục Phóng lễ phép gật đầu.

Vệ Chân Chân không hề nhụt chí, "Nghe nói cậu là lớp phó học tập lớp mình, thành tích tớ không tốt lắm, cậu có thể giúp tớ không?"

Giọng Lục Phóng dửng dưng, có ý khách sáo, "Được, có câu nào không rõ thì hỏi tôi."

Vệ Chân Chân cười nói "Cảm ơn, sau đó lại quay đầu đi."

Bút bi ở trên tay cô ta xoay một vòng, vững vàng rơi xuống.

Không ngờ con điên Trì Diệp này lại có nhân duyên ở trường tốt như vậy.

Vệ Chân Chân nhíu mi, lại nghĩ đên người hạng đầu trên bảng vàng danh dự top 100 ở cuối hành lang.

Người đứng đầu có tên là.

Dịch Thuần.

Tất cả mọi người đều nói, Dịch Thuần là bạn trai Trì Diệp.

Nhưng mà tại sao chứ?

Khi xuống sân, cô ta đã thấy tướng mạo của Dịch Thuần ở lớp bên, cũng từng xem ảnh chụp trộm trên diễn đàn. Đúng là một nam thần phi thường cực phẩm.

Người như vậy, tại sao lại thích Trì Diệp?

Vệ Chân Chân nghĩ thầm, Trì Diệp là cái quái gì chứ? Chắc chắn là Dịch Thuần không biết nó chỉ là một đứa con gái cuồng bạo lực, cha mẹ ruột còn không cần!

...

Tuần thứ ba vào học, bạn học mới chơi cùng Phương Gia Di.
Nhìn thấy Phương Gia Di và Vệ Chân Chân tay trong tay cùng xuống canteen, Lê Vi giận đến mức môi run cầm cập.

"Đúng là đáng khinh!"

Trong lòng cô ấy, Trì Diệp chính là sự tồn tại không thể khinh thường của một nữ thần. Chứ đừng nói đến kẻ phản bội nh Phương Gia Di, thực sự khiến người ta khó tha thứ.

Trì Diệp hơi buồn cười, "Baby, cậu làm gì thế?"

"Diệp Tử..."

"Phương Gia Di chỉ thích Dịch Thuần thôi, cũng không sao, không lui tới là được." Cô sửa sang lại mái tóc đã sắp dài đến ngực, tiện tay buộc thành đuôi ngựa, vừa mát mẻ lại trẻ trung, "Nếu cô ta thích chơi v Vệ Chân Chân thì kệ chứ, mắc mớ gì đến bọn mình."

Giống như Dịch Thuần đã nói, không thèm nhìn.

Càng để ý cô ta là càng khiến Vệ Chân Chân đắc ý. Cảm giác mình không thể không buông bỏ được cô ta, càng làm cô ta thích gây sự.

Trên thực tế đều là đám bụi bặm không đáng chú ý mà thôi. Dù cho đã từng làm bẩn quần áo Trì Diệp, nhưng thời gian dài, quần áo đã mất rồi, tro bụi cũng không đáng lưu tâm.

Trì Diệp cảm thấy, nhất định là mình ở cùng với Dịch Thuần nên bị cậu ảnh hưởng. Càng ngày càng trở nên lãnh đạm, không có chút hứng thú nào.

Như vậy cũng tốt.

Lê Vi thấy cô thoải mái như vậy, không mất khống chế như hồi khai giảng, cũng coi như thở phào nhẹ nhõm.

"Được rồi, không bàn hai kẻ xúi quẩy này nữa."

Tối hôm qua Trì Diệp đặc biệt thèm ăn bánh sủi cảo đông lạnh, nên sau đó gọi hai cái sủi cảo lớn, không ăn mà mang đến ăn trưa. Cô lấy nước ép ra, hai cô gái lấy đĩa giấm nhỏ, thong thả ăn bữa trưa.

Mười hai giờ trưa, lại đến buổi phát thanh hàng tuần.

Là giọng quan thuộc của Trương Đại Thác.

"Chào buổi trưa các vị bạn học, đến thư mục đọc thư rồi đây... Sau khi phát xong bài Ngọt Ngào (Châu Kiệt Luân), tôi sẽ bắt đầu đọc lá thư đầu tiên của ngày hôm nay, mong mọi người chờ đón..."

Âm thanh phát thanh hơi ồn, nhưng vẫn có chút buồn cười.

Trì Diệp và Lê Vi vừa cười vừa thu dọn mặt bàn, mặt đối mặt nằm xuống bàn, chuẩn bị bắt đầu ngủ bù.

"Bức thư đầu tiên ngày hôm nay là gửi tới cho bạn học Lê Vi."

Lê Vi: "!!!"

Cô ấy vọt một cái bật dậy.

"Bạn học Lê Vi, làm người yêu tớ đi... Ái chà, bạn học này thật là thẳng thắn!"

Lời Trương Đại Thác còn chưa dứt, chắc là có giáo viên vọt vào, lập tức liền chuyển sang bài hát.

Lê Vi bị dọa sợ, cả khuôn mặt đỏ bừng, "Chuyện gì đây không biết?"

Trì Diệp cũng hơi kinh ngạc.

Dù sao Lê Vi cũng không giống cô, cô già đời, bình thường chỉ cần ngồi ngoan ngoãn, các giáo viên sẽ mở một mắt nhắm một mắt cho qua. Tuy rằng Lê Vi hay ở cùng cô, nhưng vẫn thuộc vào diện học sinh gương mẫu, chí ít là trên trung bình, hẳn là một hạt giống tốt.

Thoáng một cái đột nhiên... Trì Diệp có thể tưởng tượng, không nói tới Thái lão đầu bắn súng liên thanh, quá nửa là sẽ đề phòng nghiêm ngặt muốn chết.

Chuyện yêu sớm này, thực sự là quá nhạy cảm.

Thật sự khó có thể tưởng tượng trong Thập Tứ còn có một dũng sĩ dám tỏ tình. Lần trước Dịch Thuần được thổ lộ còn cẩn thận dùng cái tên C2H6O nữa mà.

Trì Diệp vỗ lưng Lê Vi động viên, "Không sao đâu, cũng không phải cậu tỏ tình, là người ta bày tỏ với cậu, lại còn trách cậu nữa chắc?"

...

Quả nhiên, tan tiết đầu tiên buổi chiều, Thái lão đầu liền gọi Lê Vi tới văn phòng.

Đến lúc cô ấy quay lại, Trì Diệp hỏi vài câu.

Lê Vi lắc đầu: "Tớ nói tớ thật sự không biết, cũng không tra ra được ai gửi thư, trực tiếp nhét vào hòm thư của đài phát thanh, giám thị cũng không nhìn thấy là ai."

"Có thể hay không..."

Trì Diệp suy nghĩ một chút, không nói suy đoán của mình ra khỏi miệng.

Nhưng mà bạn học Thẩm Lãng đúng là người có thể làm ra chuyện như vậy. Trừ bỏ những nhân tố khác mà nói, màn tỏ tình qua đài phát thanh này, cẩn thận ngẫm lại cũng thật lãng mạn.

...

Chuông tan học vang lên.

Dịch Thuần đã sớm đứng ở cửa sau lớp A3, nhìn thấy có nam sinh cùng chơi bóng rổ đi qua, liền nhờ vả, "Giúp tôi gọi Trì Diệp với, cảm ơn."

Mấy phút sau, Trì Diệp đeo cặp đi ra.

"Sao cậu qua tận đây thế?"

Trên mặt Dịch Thuần không biểu cảm, cứ như đây là một chuyện cỏn con, chỉ là trong mắt có sự cưng chiều khó che giấu, "Tớ tới đưa cậu đi đến lớp vẽ. À với cả Thẩm Lãng muốn cậu nhắn giùm với Lê Vi hai mươi phút nữa gặp trên sân thượng."

"..."

(Mọi người có còn nhớ lời tỏ tình 1 phút mà Lê Vi phải gọi cho Thẩm Lãng khi chơi Truth or Dare không? =))))))

Chương 49: Trò mèo (Trò ngớ ngẩn)

Edit: Tà Thần

Nếu "kẻ cầm đầu" đã "tự chui đầu vào lưới", Lê Vi cũng không có gì để nói nhiều, giận đùng đùng chạy lên sân thượng, chuẩn bị tìm Thẩm Lãng tính sổ.

Trì Diệp đúng là có chút lo lắng, nhìn chằm chằm bóng lưng bạn tốt một hồi lâu, "Là sao ta?"

Dịch Thuần nhún vai một cái, biểu thị không biết.

Cậu đưa tay xách cặp cô, khoác lên người mình.

Dáng người cậu rất cao, thân hình cân đối, không gầy gò, đeo hai cái cặp sách sau lưng cũng không có vẻ kỳ quái, ngược lại toát ra vẻ đẹp hỗn hợp.

Đây chính là cái lợi của việc dậy thì thành công.

Trì Diệp đã quen càn quấy, nhưng nhìn ánh mắt hóng hớt của các bạn học, lại lo lắng thay Dịch Thuần, "Hay là bọn mình hẹn gặp ở cổng trường đi?"

Dịch Thuần nhíu mày, "Cậu còn sợ bị bàn tán à?"

"Không phải là mình lo lắng cho..."

Cậu sao.

Dịch Thuần nhìn ra được vế câu còn lại trong ánh mắt cô, nhất thời mềm lòng rối tinh rối mù.

Nếu không phải vì chiều theo cậu, Trì Diệp nào sẽ cẩn thận như vậy.

"Đừng lo." Cậu cười, "Bạn tốt bình thường đều có thể xách cặp giúp nhau mà, có phải là hôn nhau trước mặt người khác đâu."

Dịch Thuần đã nói vậy rồi, Trì Diệp cũng không còn gì để nói, hí hửng đi theo cậu.

Hiện giờ thời gian tới lớp học vẽ của cô bắt đầu từ từ tăng lên. Đến lớp 12 còn phải đi vẽ cảnh tả thực, tóm lại là thi đại học, lớp vẽ cũng có cảm giác gấp rút.

Trì Diệp cũng ở dưới sự đào tạo nhồi nhét này mà gây được chút hứng thú ưa thích.

Cô học được môn Toán chủ yếu vì chiều hướng tư duy tốt, chiều hướng này xét về phương diện vẽ vời thì là thấu cảm tốt.

Hơn nữa cô luôn cảm thấy cô công chúa nhỏ trong đáy lòng mình cũng yêu thích đủ mọi sắc thái màu sắc, không muốn vừa 10 tuổi đã phải đến đạo quán. Mỗi ngày mặc đạo phục màu trắng, mà là được tự mình chọn trang phục, đi trên con đường trang điểm đỏm dáng.

Quan trọng hơn là so với cái gì thơ văn, cô thà vẽ tranh cả ngày cũng không biết mệt.

...

Phòng vẽ của Trì Diệp ở gần nhà La Huệ, nhưng cũng là dọc tuyến tàu điện ngầm, đi lại tiện lợi. La Huệ yêu cầu cô về đó ở, mỗi lần đều bị Trì Diệp ứng phó cho qua.

Cô thà vác bút và màu vẽ chạy tới chạy lui cũng không muốn ở lại nhà họ Tạ đâu.

Dịch Thuần đau lòng vì cô, thường thường sẽ đưa cô đi, cầm đồ hộ cô, nhưng đều là chủ nhật.

Sau hai buổi học mới khai giảng, Dịch Thuần nghe được cô phải chen chúc 25 phút trên tàu điện ngầm, lập tức nhận công việc đưa đón này.

Trì Diệp không nhanh không chậm đi theo Dịch Thuần đến trước cổng trường.

"Xe đạp cậu đâu rồi?"

"Tớ không đi."

Dịch Thuần đáp một tiếng, ánh mắt quét một vòng, đưa cô đi qua đường.

Dừng lại trước một chiếc ô tô Porsche, Dịch Thuần mở cửa sau, cười với Trì Diệp, "Không cần xe đạp đâu, đưa cậu đi bằng xe bốn bánh nhé."

Trì Diệp: "..."

Tài xế nahf Dịch Thuần an vị ở phía trước, thấy hai người tới, cung kính nói: "Thiếu gia, Trì tiểu thư."

Trì Diệp cứ cảm thấy cả người nổi da gà.

Cứ giống như nội dung trong truyện tổng tài bá đạo, làm cô có chút hoảng hốt.

Tuy cô đã qua nhà Dịch Thuần nhiều lần, cũng biết nhà cậu không tầm thường. Thế nhưng đây vẫn là lần đầu tiên ngồi xe nhà Dịch Thuần, có người lớn ở đây, cứ cảm thấy là lạ.

Bình thường Dịch Thuần vẫn đi xe đạp, dáng vẻ linh tinh lang tang, một chút cũng không nhìn ra gia thế.

Nhưng vì cậu lớn lên tuân tú, nên khí chất của tiểu thiếu gia nhà giàu toát lên từ dung mạo. Coi như là ngồi trên Porsche cũng không có vẻ gì kỳ quái.

"Chú Trương, phiền chú rồi."

"Đâu có! Ông chủ muốn tôi chăm sóc cậu mà, có đất dụng võ là cảm kích lắm rồi!"

Chú Trương đùa mấy câu, khởi động xe Porsche.

Dịch Thuần mím môi, rũ mắt, xem ra không quá cao hứng.

Thế nhưng cậu vẫn một mực nắm chặt tay Trì Diệp không buông, đôi khi hơi vân vê.

Tuy Trì Diệp chưa có kinh nghiệm yêu đương bao giờ, thế nhưng đã ở cùng Dịch Thuần mấy tháng, tất nhiên là biết cậu có chuyện không vui rồi.

Không nhịn được muốn dỗ dành cậu.

"Làm sao vậy?"

Cô xen ngón tay mình vào của cậu, hai bàn tay thân mật đan vào nhau.

Dịch Thuần lắc đầu, "Không sao. Đúng rồi, cái Vệ Chân Chân đó, có bắt nạt cậu không?"

Có thể được hỏi câu này, Trì Diệp đối với người bạn trai này hài lòng 500%, "Không có, cô ta sao có thể bắt nạt mình. Rụt cổ lại mà sống ý."

"Vậy thì tốt."

Bị chuyển đề tài như thế, Trì Diệp cũng đã quên chuyện vừa rồi.

Chú Trương lái xe ở phía trước, hai người bạn nhỏ cũng không tiện quấn quýt. Dịch Thuần không cho cô đọc sách trên xe, sợ hại mắt, cô không thể làm gì ngoài nhắm mắt ngủ bù.Đã qua giờ cao điểm nhưng giao thông vẫn không quá tốt, ở trong dòng xe vừa đi vừa ngừng hơn nửa tiếng mới đến lớp vẽ.

Nhưng mà đúng là vẫn thoải mái hơn nhiều.

Trì Diệp đeo cặp xuống xe, nói với chú Trương: "Cảm ơn chú Trương ạ!"

Lại vẫy tay với Dịch Thuần: "Mình đi trước nhé."

Dịch Thuần kéo lấy áo cô, "Đợi chút."

"Hở?"

"Lát nữa tớ đợi cậu ở đây."

Trì Diệp sợ hết hồn, "Đừng! Hơn 9h mình mới được tan, cậu cứ về trước đi, mình đi tàu điện ngầm được mà!"

Dịch Thuần không để ý cô, "Quyết là ở đây nhé."

Nói xong, liền đóng cửa xe, chú Trương lái xe đi mất.

Trì Diệp nhìn chiếc Porsche phóng nhanh đi, câm nín mất nửa ngày.

"..."

Không cần nghi ngờ gì sự chân thành đặc biệt cảm động, máu chảy về tim dường như nóng hừng hực lên.

Dịch Thuần thực sự là quá quá quá quá tốt đi mất thôi, làm cô có chút loạn nhịp luôn.

Trong lòng Trì Diệp cứ cảm thấy, ngoại trừ mẹ ra, có lẽ không có ai quan tâm cô như Dịch Thuần nữa.

Cảm giác tưởng chừng như ảo tưởng và phi thực tế này khiến người ta cảm thấy bối rối một cách vô lý.

***

Năm học mới, hoạt động trong Thập Tứ vẫn là những thứ này.

Ngơ ngác ngơ ngác đã sắp đến thời điểm hội diễn văn nghệ rồi.

Nhưng lần này lớp Trì Diệp đúng là không còn cảm giác nhiệt tình như năm ngoái. Dù sao đã lớp 11 không nói, bước lên hành trình chọn khoa và thi toàn quốc. Trước đó đã tham gia một lần, không còn gì mới mẻ nữa.

Lớp phó văn nghệ cũng hiểu tâm tư của mọi người, không có bài đồng ca nào khơi nổi hứng thú của bọn họ. Dứt khoát chọn thể loại âm nhạc phối hợp ảo thuật, tìm Lục Phóng tới làm ảo thuật, lại tìm mấy bạn hát êm tai chọn vài ca khúc thịnh hành, hiệu quả phối hợp cũng coi như là mới lạ.

Trì Diệp đúng là không ngờ con mọt sách ngồi cùng bàn mình lại biết làm ảo thuật cơ.

"Lớp phó học tập, hay là cậu biểu diễn cho bọn mình xem trước đi? Mình chưa được xem bao giờ luôn nè!"

Lục Phóng dừng bước lại, tựa trước bàn cô, cười nhìn cô, "Chưa xem du hành kỷ nguyên ERA bao giờ à?"

"Đấy là xiếc thú mà?"

"À... Ừ ha!"

Lục Phóng sờ cằm, đột nhiên cúi đầu xuống.

Cậu vốn đeo kính, lúc này cúi đầu hai mắt kính xuất hiện hai cái đĩa CD sáng trắng. Cậu nắm lấy gọng kính, trực tiếp biến thành một cái kính mắt CD to kỳ quặc.

( Khuyến khích xem 500%)

Lê Vi ở bên cạnh "Woah" một tiếng, liên tục khen ngợi, "Lợi hại thật!"Lục Phóng cười suýt tắc thở, tay run run cầm lấy hai đĩa CD xuống.

Trì Diệp quả thực bị Lê Vi chọc cười, "Cậu không nhìn thấy cậu ấy kẹp hai cái đĩa ở hai bên tai à? Cúi xuống là đĩa tự trượt ra mà."

Cái trò mèo này được gọi là ảo thuật mà không thấy ngại à!

Nhưng không thể không nói, trò ngớ ngẩn của bạn tốt đúng là mang đến không ít niềm vui cho bọn họ.

Lê Vi vốn vì chuyện của Thẩm Lãng mà dạo này không hay vui, cũng bị trò của Lục Phóng chọc cười không ngừng được.

Trì Diệp đá cậu ta nhẹ một cái, cũng cười, "Cậu định lên biểu diễn tiết mục này à? Cái này cũng coi là xiếc thú được ấy nhỉ."

Cô nói vậy, Lục Phóng cũng không tức giận, híp mắt cười nhìn cô, "Kiểu gì chả có các màn khác. Nhưng mà cậu đòi hỏi được tiết lộ free á?"

Trì Diệp mặc kệ cậu ta, "Vậy cậu mau tránh ra, cản trở mình phơi nắng!"

...

Ở ngoài lớp A3, Dịch Thuần cũng nhìn thấy "trò vui" vừa rồi.

Cũng không tính là cái gì quá hài hước, chỉ là một tên nhìn chằm chằm Tiểu Diệp Tử của cậu mà thôi.

Cậu nắm chặt nắm đấm, quyết định sau khi tan học nhất định phải khai thông tư tưởng cho Trì Diệp thật tốt, để cô cách xa Lục Phóng một chút mới được.

Tuyệt đối không được cười với cậu ta như thế.

Đương nhiên, Vệ Chân Chân ngồi bên dưới lớp cũng nhìn thấy cảnh ấy.

Cô ta tức giận quăng mạnh cây bút đi.

Lục Phóng này, bình thường lạnh nhạt với mình, hỏi bài cậu ta cậu ta còn lười nói chuyện, trực tiếp chép bước giải trong sách tham khảo cho cô ta. Không có người giảng, cô ta chẳng hiểu gì cả, do đó nhìn thoạt qua giống như IQ thấp.

Tại sao lại tỉ mỉ như vậy? Vì không nói chuyện với cô ta chứ sao!

Kết quả lại cười đùa vui vẻ với Trì Diệp như thế!

Vệ Chân Chân không hiểu nổi, tại sao người này, người kia đều thích Trì Diệp chứ?

Trì Diệp là cái thá gì?

Nhưng cẩn thận ngẫm lại, bình thường Lục Phóng cũng không phải người khó tính. Cậu ta đối xử với mình như vậy, quá nửa vì Trì Diệp đã nói gì đó với cậu ta.

Cái con Trì Diệp này!

Vệ Chân Chân siết chặt nắm đấm, một hồi lâu mới khôi phục thần sắc bình thường, đứng dậy, lôi kéo Phương Gia Di đang làm bài ra khỏi lớp.

Trên thực tế thì Vệ Chân Chân đã nghĩ nhiều quá rồi.

Trì Diệp cũng sẽ không nói quá khứ của mình với người khác, chuyện xấu hổ mất mặt như thế thì làm sao duy trì được hình trượng Trì ca của cô nữa chứ.

Lục Phóng nhìn thấy hôm đó cô biến đổi tâm trạng, hơn nữa ánh mắt cô hung dữ nhìn Vệ Chân Chân. Suy đoán hai người hẳn là quen biết, hơn nữa còn kết thù.

Cậu ta vô cùng tin tưởng người bạn tốt ngồi cùng bàn, vậy khẳng định lỗi là của Vệ Chân Chân.

Cảm giác bao che khuyết điểm trong lòng này, Lục Phóng lười ứng phó Vệ Chân Chân, chỉ lo Trì Diệp không vui.

...

Trì Diệp hoàn toàn không hiểu tâm sự thiếu nam của Lục Phóng.

Cô mặt mày ủ rũ nhìn nguyện vọng đổi khoa trước mặt, không biết nên chọn lựa ra sao.

Cô học môn tự nhiên tốt hơn văn hóa một chút. Muốn học văn hóa phải học thuộc, cô dễ mất kiên nhẫn lắm.

Thế nhưng sau này, môn tự nhiên phải làm đề, cô cũng lười cơ... Tổng kết mà nói chính là ghét học, cho nên chọn cái gì cũng khó.

Do dự mãi không thôi, cô cất đơn nguyện vọng vào ngăn bàn, chờ tan học đi thảo luận chút với Dịch Thuần.

Chẳng qua mà có chọn cùng với cậu, còn có thể làm bạn cùng lớp một năm luôn đó!

Dịch Thuần cũng đang suy nghĩ chuyện này.

Trương Đại Thác thấy cậu đã ngừng bút, đang ngẩn người thì vỗ vai cậu, "Hey!"

"..."

"Cậu nghĩ gì đấy?"

Dịch Thuần xoa sống mũi, "Chuyện chọn ban."

"Ui giời có gì mà phải nghĩ, chắc chắn cậu chọn vật lý còn gì..." Trương Đại Thác khó có thể tin trợn mắt, "Người anh em, không phải là cậu đang nghĩ Trì Diệp của tớ sẽ chọn gì chứ?!"

"..."

"Hôn quân! Hôn quân mà!"

Dịch Thuần mặc kệ cậu ta, cầm bóng rổ ôm vào khuỷu tay, đi ra cửa sau, "Đi chơi bóng đi."

Có gì tâm sự xong với Trì Diệp rồi chọn vậy.

Cậu nghĩ trong lòng.

Chương 50: Gian lận

Edit: Tà quay cóp ┃(・ω┃

Hai người không hẹn mà cùng nghĩ đến một chuyện.

Nhân lí do này, khi màn đêm buông xuống, Trì Diệp ngồi đối diện Dịch Thuần trong cửa hàng.

"Bạn học nhỏ Dịch Thuần, cậu chọn gì đó?"

Hiện tại chỉ là vòng điền nguyện vọng thứ nhất, sau này chủ nhiệm lớp và giáo viên các bộ môn sẽ liên hệ từng học sinh gặp mặt nói chuyện để trao đổi.

Trường Thập Tứ phải chịu trách nhiệm đối với tỷ lệ thi đỗ của học sinh, bình thường sẽ cố gắng hết sức thuyết phục học sinh chọn ngành học họ am hiểu nhất. Hoặc là dựa theo thành tích thông thường của họ mà chọn cho dễ.

Bút Dịch Thuần chậm chạp không nhúc nhích, ngón tay vô ý thức gõ hai lần, "...Còn cậu?"

Trì Diệp nâng cằm, chau mày suy tư nói: "Bình thường học sinh mỹ thuật chắc là đều chọn lịch sử hoặc địa lý nhỉ? Mình thấy phần lớn người trong lớp vẽ đều chọn địa lý."

"Địa lý của cậu thế nào?"

Trì Diệp lắc đầu, "Chán đời lắm. Cậu còn lạ gì nữa, sắp thi rồi mà một chữ bẻ đôi cũng mù tịt."

Bởi vì địa lý không phải môn chính trong Thập Tứ nên không ảnh hưởng đến thành tích thi, vì vậy Dịch Thuần cũng không giúp cô ôn tập.

Nghe cô nói vậy, Dịch Thuần cười, "Kiến thức mù tịt còn không cố gắng nỗ lực."

Trì Diệp liếc cậu một cái, "Còn không phải vì theo đuổi cậu à."

Lúc đó là thời kỳ ám muội của hai người, nửa tâm tư cô đều đặt trên người Dịch Thuần, địa lý lại không phải môn học trọng điểm, thi cô còn vất vưởng.

Cũng may là vẫn miễn cưỡng thi qua được, nếu không năm nay sẽ phải thi lại.

Dịch Thuần: "Nói vậy là trách lỗi của tớ rồi?"

"Trách mình chứ, đều do mình mê muội sắc đẹp."

Trì Diệp thân mật ôm vai Dịch Thuần, lại gần mặt cậu, "Tiểu mỹ nhân đến đây, cho Trì ca hôn một cái."

Đúng là diễn nhiều thành nghiện.

Dịch Thuần cầm bút khẽ gõ lên trán cô, nhẹ nhàng "Ừ!" một tiếng.

Cậu nhíu mày, nắm lấy cằm cô, kéo mặt cô lại trước mặt mình, hôn một cái lên chóp mũi trắng nõn của cô.

"Nói chuyện cẩn thận."

Trì Diệp vội vàng lùi về sau một khoảng, mặt đỏ bừng một đám lớn.

Dịch Thuần không trêu cô nữa, rất chăm chú đề xuất: "Khoa học tự nhiên của cậu tốt hơn, nhưng kiến thức cơ bản không ổn, các môn văn hóa dễ qua hơn, cố chọn lấy một cách nào mà dễ học nhất."

"Vậy còn cậu?"

"Tớ thì... hẳn là vật lý."

Trì Diệp gật đầu, "Vậy mình cũng chọn vật lý."

Đây quả thật là một môn trong 6 môn trọng điểm trung học cô thấy dễ thở nhất rồi.

Dứt lời, cô liền cầm bút định viết.

Dịch Thuần cản cô, "Trì Diệp."

"Hả?"

"Tớ cảm thấy," trong ánh mắt cậu có vẻ do dự, tốc độ nói cũng chậm lại, "Cậu nên chọn lịch sử."

"Lịch sử không ít nội dung phải học thuộc, nhưng đây là môn học có thể đột phá. Lớp 12 cậu phải đi vẽ phác họa thực tế mấy tháng, chọn khoa học tự nhiên khó bắt kịp tiến độ lắm."

Dịch Thuần cũng muốn học cùng ban với Trì Diệp, có thể học chung một nơi, cho dù không thể nói chuyện cũng vẫn đủ ngọt ngào.

Nhưng cậu càng hy vọng cô có thể không phí hoài thanh xuân, thi vào trường học lý tưởng.

Vì vậy thời điểm phân tích cậu vừa do dự, vừa nghiêm túc thương lượng với cô.

Đầu óc Trì Diệp không kém, không học thuộc được chỉ vì lười, lịch sử cũng là một một học rập khuôn, trong ba môn của khoa Văn xem như là thích hợp với cô nhất rồi.

"Tiếng Anh của cậu không giỏi, nhưng toán chỉ cần phát huy ổn định là có thể qua. Chọn lịch sử có thể giúp cậu học 12 thoải mái hơn một chút. Trì Diệp, đừng tùy ý."

Dịch Thuần nhìn gò má mềm mại xinh đẹp của cô, nhịn không được lại hôn trán cô một cái.

Trì Diệp nắm ngón tay cậu, nở nụ cười, "Được rồi, đến mỹ nhân kế cũng xuất chiêu rồi. Vậy thì chọn lịch sử. Thế nhưng thế thì, cậu không tiện phụ đạo cho mình rồi?"

Hai người đều không học chung một khoa.

Dịch Thuần khẽ nhìn cô một cái, "Nếu cậu cần, cũng không phải không được."

Học bá chính là học bá, chỉ đạo học tra như Trì Diệp còn dễ hơn trở bàn tay chăng?

Trì Diệp gật đầu, cẩn trọng viết "Lịch sử" xuống tờ đơn bên dưới.
...

Lớp nghệ thuật qua đi, hoạt động gặp mặt nói chuyện của mỗi lớp 11 hừng hực khí thế triển khai.

Trì Diệp là học sinh được phòng giáo vụ đặc cách cho thi mỹ thuật, lại còn cứng đầu. Thái lão đầu hết sức đau đầu, mời La Huệ đến trường đàm phán trò chuyện một hồi.

Những chuyện nhỏ nhặt này La Huệ vẫn rất nghe theo Trì Diệp, cô nói thuyết phục một chút là không có vấn đề gì nữa.

Thái lão đầu suy nghĩ một chút, cảm thấy cũng đúng, muốn Trì Diệp làm đề thi, còn không bằng hy vọng chó trèo cây, chọn khoa lịch sử cũng dễ hơn.

Khoa Văn mà, chắc cũng không đến nỗi nào chứ?

Lại nói Thái lão đầu kèm cặp nốt lớp 11 sẽ không theo lớp 12 nữa, ông là chủ nhiệm lớp, sau đó sẽ quay lại kèm học sinh mới.

Chỉ là bản chất của ông là một giáo viên khá trách nhiệm, cũng hy vọng Trì Diệp có thể có kết quả tốt, nhân cơ hội này, nói chuyện lời nói ý vị sâu xa với cô.

"Trì Diệp, chuyện em và bạn nhỏ lớp bên thật ra các thầy đã biết. Nhưng học sinh cấp 3 mà, càng ép càng đàn hồi, cho nên mới không tìm đến em. Hơn nữa thành tích của cả hai em đều tăng lên, hai chủ nhiệm lớp các thầy đều nhắm một mắt mở một mắt rồi. Thế nhưng em không nên cảm thấy thầy không nói là em không sai."

Trì Diệp không ngờ Thái lão đầu tâm như gương sáng, cứ tưởng nếu ông biết thì sẽ nổi trận lôi đình cơ.

Lời nói ý vị sâu xa thế này đúng là làm cho cô không tiện phản bác, hết sức chăm chú, vâng lời gật đầu, ý là đã hiểu.

Thái lão đầu nhìn cô một cái, "Ừ" một tiếng, tiếp tục nói: "Tương lai của em, bạn học Dịch Thuần thành tích tốt như vậy, chắc là em sẽ muốn thi vào cùng trường đại học với cậu ấy phải không? Sẽ không phải là chỉ chơi đến hết cấp 3 liền kết thúc?... Đã có kế hoạch tương lai thì càng phải cố gắng hết sức. Thầy hy vọng em có thể đậu vào trường lý tưởng của bản thân, lên lớp 12 đừng thả lỏng, phải cố gắng gấp bội mới được, biết chưa?"

Trì Diệp lại gật đầu một cái.

Thái lão đầu vỗ vai cô, "Chờ hai em ra khỏi ngôi trường này, tự do tự tại nắm tay không bị các thầy cô quản chế, thì hãy trói chặt người bạn nhỏ của em. Hiện tại thầy không thể chúc phúc các em, nhưng đến lúc đó thì có thể. Cố lên nhé."

***

Thời gian trôi qua nhanh như chó chạy ngoài đồng.

Chỉ chớp mắt đã sắp trôi qua học kỳ đầu tiên của lớp 11 rồi.

Cuộc thi cuối kỳ gần ngay trước mắt, bầu không khí trong Thập Tứ trùng xuống như tiết trời lạnh.

Lúc tan học, Trì Diệp và Lê Vi tay trong tay đi xuống lầu, chuẩn bị về nhà ngủ một giấc thật ngon.

Một ngày thi cử, cô hết cả sức đi tìm Dịch Thuần rồi.

Hay là... đến cửa hàng nằm một lúc?

Xem tình hình thì cũng có thể.

Trì Diệp đang trầm tư nghĩ nện làm gì, đột nhiên không chuẩn bị bị một người lầu dưới va vào.

"Á!" Cô bị đụng vào suýt ngã sấp xuống, vất vả lắm mới ổn định được thân mình, bực bội nhìn kẻ đầu sỏ Lý Nhất Soái, "Soái ca (tên chứ không phải trai đẹp nha)! Cậu vội vàng đi đâu đấy! Sau lưng có ma đuổi à?"

Sắc mặt Lý Nhất Soái vốn không phải rất tốt, sau khi nhìn thấy Trì Diệp, cả khuôn mặt đều trắng bệch.

Vẻ mặt hoảng loạn, không dám nhìn thẳng cô."Trì Diệp, tớ, tớ..."

Trì Diệp và Lê Vi nhìn nhau một chút, "Cậu làm sao thế hả?"

Sao mà nhìn giống vừa làm hỏng chuyện vậy? Không hề giống Lý Nhất Soái bình thường ồn ào thích chọc cười.

Lý Nhất Soái nắm điện thoại trong tay thật chặt, trầm mặc hồi lâu, lắc đầu,v "Không, không có gì, không sao cả."

Nói xong, cậu ta không cho Trì Diệp cơ hội hỏi thêm, chạy thật nhanh lên lầu.

Trì Diệp: "..."

Chuyện này chỉ là một nốt nhạc nhỏ trong cuộc sống trường học, trên thực tế Trì Diệp và Lê Vi vừa quay đầu đã quên, căn bản không để trong lòng.

Nhưng ngày thi cuối kỳ cuối cùng, khi thi môn cuối, Thái lão đầu và thầy trưởng khoa, giám thị đồng thời gọi Trì Diệp ra ngoài.

Lúc này vừa kết thúc bài nghe tiếng Anh mới có 20 phút, còn hơn nửa thời gian nữa mới kết thúc cuộc thi.

Toàn bộ trường thi đều bị không khí này dọa, rất nhiều người đều ngẩng đầu nhìn xem chuyện ồn ào gì, lại bị giám thị quát một tiếng, mới cúi đầu tiếp tục chăm chú làm bài.

Trì Diệp không tìm được manh mói, nhưng nhìn sắc mặt Thái lão đầu tái xanh, trong lòng lóe lên một tia suy đoán, đặt bút xuống, nghiêm mặt đi theo thầy trưởng khoa tới phòng giáo dục.

Ngữ khí thầy trưởng khoa nghe không ra dị thường gì, chỉ là để Thái lão đầu và Trì Diệp ngồi xuống đã.

"Bạn học Trì Diệp, em có biết tại sao các thầy tìm em không?"

Trì Diệp lắc đầu.

"Có người báo cáo cuộc thi sáng nay em gian lận, em có muốn giải thích gì không?"

Đùng.

Suy đoán trong lòng thành sự thực.

Trước khi thay đổi, Trì Diệp chắc chắn sẽ cười lạnh một tiếng trào phúng, dù sao học sinh như cô, thi cũng lười quay cóp.

Nhưng bây giờ khác trước, cô bị Dịch Thuần uốn nắn thành ngoan rồi.

Lại không muốn khiến Thái lão đầu dây vào phiền phức, liền nghiêm túc cẩn thận nói rằng: "Em không hề gian lận."

Thầy trưởng khoa nhìn cô chằm chằm hồi lâu, đặt tờ giấy nhỏ trước mặt cô, "Đây là của em à?"

Trì Diệp cầm lấy nhìn, trong lòng lộp bộp một tiếng.

Đúng là tờ giấy nhỏ của cô, Dịch Thuần tổng kết công thức thường dùng cho cô, trước khi vào thi cô còn đọc lại.

"Vâng, là tài liệu ôn tập của em ạ."

"Có học sinh ngồi dưới sau khi thi xong phát hiện tờ giấy này, có phải lúc em quay bài làm rơi không?"

"..." Trì Diệp đột nhiên nổi giận, không nhịn được cười gằn một tiếng, "Thầy ơi, thầy có thể đừng dụ dỗ từng bước nữa được không. Em đã nói em không gian lận chính là không gian lận, bình thường thành tích của em đội sổ, không dưng phải đi gian lận làm gì ạ? Tự tìm phiền phức cho bản thân sao?"

"Em giải thích tờ giấy nhỏ này như thế nào?"

"Đây là những công thức trọng điểm bạn sắp xếp cho em từ trước khi thi. Nhưng khi bắt đầu thi em đã cất nó vào cặp để trên bục giảng, thầy có thể kiểm tra camera giám sát."

Trong mỗi lớp của Thập Tứ đều có camera, bình thường không bật vì tố chất giáo dục, người làm nghề giáo dục phải tin tưởng học sinh, nhưng sẽ bật mỗi giờ thi.

Thầy trưởng khoa thở dài, "Em nên sớm biết là camera của phòng đó hỏng rồi chứ?"

"..."

Trì Diệp sửng sốt một chút.

Hồi lâu, cô mới lạnh mặt, nhàn nhạt nói: "Xem ra là có người muốn hại em."

"Em Trì Diệp..."

Trường Thập Tứ xử lý chuyện gian lận rất nghiêm ngặt, một khi thẩm tra ra, lập tức xử lý đuổi học.

Trì Diệp tuyệt đối không thể bị đuổi học, vì vậy chuyện này, cô nhất định phải biện giải rõ ràng cho bản thân.

"Thầy ơi, thầy có thể cho em biết người báo cáo không? Nếu như không có camera, bạn đó dựa vào cái gì mà nói em gian lận được? Hoặc là bạn đó trộm tư liệu ôn tập của em, muốn hại em ạ?"

Thầy trưởng khoa lắc đầu, "Là một bạn cùng lớp em. Nhưng thầy đã xác nhận với Thái lão đầu, đối phương không có lý do hãm hại em, bình thường cũng không phải người như vậy."

Trì Diệp trầm mặc lúc lâu.

"...Là Phương Gia Di ạ?"

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau