BẠN HỌC NHỎ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Bạn học nhỏ - Chương 41 - Chương 45

Chương 41: Màu vàng nhạt

Edit: Tà Thần

Trì Diệp kỹ càng bày ra các bước của kế hoạch mượn rượu giở trò lưu manh.

Nhưng chuyện này không thể xảy ra quá đột ngột, nhất định phải "vô tình" chút, nếu không sẽ bị Dịch Thuần chế giễu một trận.

Cô tường thuật kế hoạch của mình với 2 người bạn tốt.

"...Nói chung là các cậu cứ hỗ trợ mình là được. Lúc mấu chốt mà bí quá cần sự trợ giúp của các cậu, nếu phải giả say thì cứ giả say cho mình." Trì Diệp nắm chặt nắm đấm, vẻ mặt chân thành, "Qua hè là lên lớp 11 rồi, không thể không cưa đổ được Dịch Thuần!"

Lê Vi nặng nề gật đầu một cái, "Ok luôn!"

Phương Gia Di: "..."

Cô ta nhấp một ngụm nước, cười ngượng không nói gì.

Nếu đã định ra được chiến lược, chỉ cần chờ thời cơ đến.

Trước khi họp phụ huynh hàng năm thì sẽ được nghỉ hai ngày.

Kỳ thi cuối kỳ lớp 10 được coi là cuộc thi quan trọng nhất trong năm. Lần này không chỉ dán bảng xếp hạng ở cuối hành lang mà thậm chí còn in ra phát cho mỗi học sinh các lớp để phụ huynh đi họp xem được.

Trì Diệp suýt thì quên mất chuyện này, may mà có Thái lão đầu nhắc nhở nên cô mới nhớ ra nói với La Huệ.

La Huệ rất thích đi họp phụ huynh. Tuy thành tích con gái mình kém, lại còn nghịch ngợm, luôn bị phê bình nhưng ít ra cũng giúp bà hiểu hơn về thời kỳ trưởng thành của cô gái, bà có thể gần gũi cô hơn.

Chỉ là thành tích này đúng là khó chấp nhận.

Thái lão đầu trong buổi họp phụ huynh hiếm thấy mà tươi cười suốt, "Chào mẹ của Trì Diệp, bạn học Trì Diệp rất tiến bộ trong học kỳ này. Tuy xếp thứ hạng chưa cao lắm nhưng đối với bản thân em ấy mà nói là đã rất tốt rồi. Có thể thấy được sự cố gắng..."

Đúng là rất tốt, chỉ là tố chất của học sinh trường Thập Tứ quá mạnh, chút tiến bộ của Trì Diệp khá khó có thay đổi lớn.

Hơn nữa cô đều phải nhờ có sự trợ giúp đoán đề của Dịch Thuần, nền tảng không vững, các môn xã hội kéo điểm số tụt nhiều.

La Huệ nghe Thái lão đầu nói vậy cuối cùng cũng coi như yên lòng.

"Thầy Thái, chuyện là thế này, với kinh nghiệm của thầy thì thầy thấy thành tích của Trì Diệp có thể thi trường mỹ thuật được không?

Thái lão đầu sửng sốt: "Thi mỹ thuật?"

...

Lúc ăn cơm, La Huệ mới nói chuyện ngày hôm nay họp phụ huynh, "...Các giáo viên nói trong trường Thập Tứ không được phép thi trường mỹ thuật. Nhưng con là học sinh năng khiếu thể dục, vì tỉ lệ thi đỗ nên có thể xin phòng đào tạo thử xem."

"Sao mẹ phải gấp như vậy, con còn chưa suy nghĩ xong mà."

La Huệ vỗ cánh tay cô, "Đương nhiên phải gấp rồi! Con xem sao hai lần thi học kỳ đều tốt mà thi hàng tháng thất bại hơn nửa thế hả? Mẹ tuyệt đối tin con có thể, nhưng đừng để mẹ thất vọng. Thà rằng thi không tốt chứ đừng gian lận!"

Trì Diệp vui vẻ, "Con đâu có gian lận đâu? Mẹ thấy ai gian lận mà cao điểm Toán thấp điểm Anh chưa? Tiếng Anh chỉ thi trắc nghiệm, quay cóp còn dễ hơn cơ mà?"

Cô gắp một miếng thức ăn, lầm bầm nói: "Mẹ yên tâm, thành tích của con hoàn toàn là chân thật, chỉ cần ôn tập trước khi thi thôi."

La Huệ cười, "Vậy thì tốt... Nhưng như thế cũng không ổn, nhỡ thi tốt nghiệp mà không làm được bài thì mẹ lo lắm. Con cứ suy nghĩ đi, du lịch hè về xem là đi học thêm trên lớp hay đi học vẽ."***

Trì Diệp là người sống trong thì hiện tại đơn, chuyện sau này sau này hẵng nghĩ, quan trọng nhất chính là bây giờ.

Được nghỉ hè rồi!

Ngày đầu tiên nghỉ hè, Lê Vi, Trì Diệp và Phương Gia Di cùng đi mua sắm.

"Mình đã chuẩn bị quần áo mới để tối nay thay rồi, cả ngày mặc đồng phục học sinh phát chán lên được."

Trì Diệp hung hăng lên tiếng.

Cô đến là có mục đích, phải có sẵn trang bị mới tốt.

Chỉ có Phương Gia Di hơi mất tập trung, hỏi cô ta cái gì cũng không nói, không thể làm gì khác hơn nói những chuyện liên quan tới cô ta để cô ta có tâm trạng một chút.

Có lúc Trì Diệp rất thương Phương Gia Di nhưng cũng không có cách nào.

Có một số việc, bản thân mình nghĩ không thông thì người khác nói gì cũng không vào được.

Phương Gia Di hiển nhiên là đã nhu nhược từ nhỏ quen rồi, tư duy luôn hướng về ngõ cụt nên rất dễ mất hứng.

Chỉ có thể hy vọng bản thân cô ta tự giải thoát được.

...

Lần trước Trì Diệp mua váy trắng Dịch Thuần còn chưa phát biểu cảm nghĩ mà còn cười nhạo cô. Lần này cô quyết định đổi phong cách khác.

Cô chọn một chiếc váy cộc tay màu vàng nhạt, chiều dài váy trên đầu gối, lộ ra một đôi chân dài tinh tế.Làn da cô trắng trẻo, dáng vẻ rất tươi trẻ.

Nhân viên thu ngân trong cửa hàng quần áo còn giúp cô tết hai bím tóc thắt nơ bướm bằng dây màu vàng nhạt để lộ ra xương quai xanh nhỏ xinh.

Lê Vi vừa thất Trì Diệp lập tức mê muội, đứng lên kích động, "Tiểu tiên nữ Diệp Tử!"

Trì Diệp cười mặt mày đều cong, "Cho phép cậu ôm tiên nữ một cái."

Lê Vi làm bộ lườm cô, lại cười nói: "Xinh thật đấy, da trắng thật thích... Tớ cảm thấy Dịch đại thần không còn xứng với cậu nữa rồi."

Trì Diệp được Lê Vi tâng bốc lên tận mây, rất sảng khoái quẹt thẻ mua đứt chiếc váy.

Không thay quần áo nữa, trực tiếp cắt tag giá mặc luôn.

Phương Gia Di từ đầu không lên tiếng đột nhiên mở miệng: "Diệp, Diệp Tử..."

Trì Diệp quay đầu "Ừ" một tiếng, "Sao vậy?"

Phương Gia Di xoắn tay, có vẻ rất là ngại, "Tớ cũng thích chiếc váy này, có thể mặc thử được không?"

Trì Diệp thoáng sửng sốt, nhìn Lê Vi một chút.

"Ok thử đi! Hay là Vi Vi cậu cũng thử xem? Chúng ta mặc váy này thành váy team bạn thân cũng được, xinh mà!"

Bình thường Phương Gia Di mặc phong cách khá thoải mái, chưa có dịp mặc theo trào lưu đồ team, cả khuôn mặt đều đỏ, "Cảm, cảm ơn cậu!"

Cô ta ôm chiếc váy y hệt đi vào phòng thử đồ.

Lê Vi hơi do dự, "Diệp Tử, cậu ấy..."

Trì Diệp không buồn nâng mắt, đưa một cái giống vậy cho cô ấy, "Cậu cũng vào thay thử đi."

"..."

Cuối cùng Lê Vi không mua nhưng Phương Gia Di thì có.

Vóc dáng cô ta thấp bé, váy nhìn có vẻ dài hơn. Mái tóc dài xõa sau lưng, đúng là hai chiếc váy hai khí chất.

Chỉ là màu vàng rất kén người, đến cùng cô ta vẫn bị làn da bạch tuyết của Trì Diệp đánh bại.

Phương Gia Di vứt bỏ dáng vẻ mất tinh thần hồi nãy, cao hứng lên, kéo tay hai người, làm nũng với Trì Diệp, "Hay là mua luôn giày đôi nhé? Diệp Tử, tớ đi giày giống cậu nha."

Trì Diệp cười, "Được."

Ánh mắt Lê Vi thoáng thay đổi.

Cô ấy luôn cảm thấy Phương Gia Di có chút kỳ quái, nhưng không thể nói ra được là điểm nào.

Chương 42: Truth or Dare

Edit: Tà Thần

Cho dù trước hay sau khi gia đình tan vỡ, Trì Diệp vẫn là đứa trẻ của nhà có tiền.

Năm đó Trì Giới Nghiên là ông chủ có tiền nhất trong ngõ, người đầu tiên có ô tô, vô cùng chiều chuộng con gái duy nhất, từ nhỏ đã thích sắm sửa cho con gái.

Sau khi La Huệ đưa Trì Diệp rời đi, không nói được phân chia một số tài sản lớn, đối tượng Mạnh Tạ sau này tái hôn cũng là người gia sản siêu phàm.

Hơn nữa xuất thân của La Huệ cũng tốt, thời đó con gái có thể học đại học, học xong thì tiếp nhận nghề thêu truyền thống cơ sở của gia đình.

Lớn lên trong hoàn cảnh này, tuy Trì Diệp không quá giàu nhưng so với các bạn đồng lứa cũng được cho là anh hào rồi.

Lúc mua sắm cũng khá thoải mái.

So với cô thì Phương Gia Di muốn mua đồ đôi khá đáng quan ngại.

Giày hàng hiệu trong trung tâm thương mại không rẻ, cũng đang không phải mùa giảm giá, mấy đôi Lê Vi và Trì Diệp chọn đều khiến cô ta phải phiền não.

Ngoại trừ Vệ Chân Chân, Trì Diệp đối với các bạn gái khác đều không tệ lắm nên cũng không tức giận.

Đi vòng hơn nửa ngày, cuối cùng cũng tìm được một đôi giày da giá ổn định. Đôi giày màu trắng, đế vuông nhỏ cao 2-3cm, quai giày nhỏ bao quanh cổ chân rất đẹp.

Cũng khá hợp với chiếc váy màu vàng nhạt.

Nhân viên thấy Trì Diệp vào thử, lập tức đến giới thiệu: "Ánh mắt của cô bé này rất biết chọn đồ, đây là đôi giày bán chạy nhất trong tiệm chúng tôi. Mùa hè rất nhiều bạn gái chọn mẫu giày này, phối với quần áo nào cũng đẹp, nhân dịp vào hè còn được giảm giá, mua hai đôi chỉ 150!..."

Trì Diệp gật đầu, quay lại nhìn Phương Gia Di.

Phương Gia Di cũng thử giày, đi hai bước, cuối cùng cũng đồng ý.

Từ trên xuống dưới hai người giống nhau như đúc, thực sự khá là giống chị em.

...

Bữa tối được tổ chức trên tầng sáu của nhà hàng buffet trong trung tâm thương mại. Mỗi người 200 đồng, tự chọn bò bít tết hoặc các loại hải sản lẩu, giá cả hợp lý, rất được các học sinh ưa thích.

Bọn Trì Diệp tay trong tay mang theo túi lên tầng sáu liền gặp Lục Phóng ở ngoài cửa.

Lục Phóng hẳn là đang đợi người, sợ mọi người lạc đường nên được phái ra hướng dẫn.

Nhìn thấy ba bọn họ, cậu ta có chút sửng sốt, lúc lâu sau mới nở nụ cười, đẩy kính mắt lên đi tới. Cậu ta tiếp nhận túi trên tay Trì Diệp sau đó lại giúp Lê Vi và Phương Gia Di cầm đồ.

"Ba vị tiên nữ hôm nay cũng long trọng quá nhỉ?"

Đây chính là lần đầu tiên Trì Diệp mặc đồ nữ tính thế này trước mặt bạn học, nói là long trọng cũng không quá.

Lê Vi cười đáp một tiếng: "Nhìn Trì ca giống thần tiên tỷ tỷ lắm phải không? Là tớ chọn đó, đẹp nhỉ!"

Bị cô ấy nói vậy, tai Lục Phóng cũng đỏ lên, cẩn thận liếc mắt nhìn Trì Diệp da trắng mặt xinh, lặng yên gật đầu không tiếng động.

Phương Gia Di: "..."

Trì Diệp nắm tay cô ta chặt hơn, không hưởng ứng lời của hai người bên cạnh mà chuyển đề tài, "Ở trong à?"

Lục Phóng "Ừ" một tiếng.

Sau khi ba cô gái đi vào, Lục Phóng vẫn nhìn chằm chằm bóng lưng Trì Diệp một lúc lâu chưa hoàn hồn lại.

...

Ở trong lòng Trì Diệp, màn kịch sau ktv là hoạt động quan trọng nhất, vì vậy trước lúc đó có chút mất tập trung, tiếp lời với mấy cậu con trai liên tiếp tới bắt chuyện mà ngày thường chưa bao giờ nói câu nào. Cô không quan tâm nên chỉ đối phó qua loa cho nhanh.

Nhưng Lê Vi lại chú ý đến những ánh mắt của nam sinh, nữ sinh đó.

Kinh động, mến mộ, rung động, đố kị.

Thời điểm học cấp 2 chính là như vậy. Dung mạo Trì Diệp thật sự rất xinh đẹp, mặt nhỏ nhắn đáng yêu, bình thường hoặc là hung hăng hoặc là lười biếng nên không ai chú ý tới, chỉ chú ý kính nể "Trì ca" nhiều hơn.

Thế nhưng sau đó khi cô mặc một thân quần áo nữ tính, bầu không khí lớp học liền thay đổi.

Biết ngay bây giờ cũng vậy mà.

Ăn buffet rất lâu, mọi người nói chuyện qua lại, đề tài dần dần chuyển tới Trì Diệp.

Bọn họ cũng phát giác ngoại trừ hồi mới nhập học Trì Diệp biểu hiện đòn đá kinh người thì sau đó cũng không có tính công kích gì lớn, chỉ là một nữ sinh bình thường tính tình không tốt lắm, có chút ngỗ ngược mà thôi.

Quan trọng nhất là, trêu đùa một chút cô hình như cũng không tức giận.

Thậm chí còn hùa theo vài câu.

"Trì ca hôm nay xinh đẹp quá thể! Mình yêu mất rồi đây này ha ha ha ha ha!"

"Cút đi Tiểu Bàn!" Lý Nhất Soái khoa trương ném giấy, phỉ nhổ Tiểu Bàn, "Cẩn thận Trì ca đánh cho cậu một trận."

"Chết dưới hoa mẫu đơn, làm quỷ vẫn phong lưu... Không không không, Trì ca, tớ không có ý đó, tớ chỉ muốn khen cậu xinh thôi! Thật sự không có ý khác!" (Đại khái chết vì gái là cái chết tê tái =)))

"Nếu Trì ca mà mặc thế này đi học e là cái ngôi vị hoa khôi phải đổi chủ đấy nhỉ?"

"..."

Trì Diệp hết sức tập trung ăn sạch một bàn đồ ăn thịt trước mặt, hoàn toàn không nghe những lời đùa giỡn của bọn họ.

"Bao giờ đi uống rượu?"

***

Cười đùa đến hơn 19 giờ, mọi người mới đi xuống KTV tầng 3.

20 giờ bắt đầu đặt phòng, đặt bốn tiếng đến 0 giờ, muốn chơi nữa thì ở lại hát, không thì có thể về nhà.

Một đám trẻ con choai choai đã không thể đợi để trải nghiệm cảm giác tự do phóng túng được nữa.

Lớp phó thể dục vừa vào phòng khách liền gọi bia.

"Đây là lần đầu tiên lớp A3 liên hoan, có thể uống thì cứ uống, con gái uống nước trái cây, nhưng mà lát nữa chơi trò chơi vẫn phải uống đấy nhé!"

Lập tức có người hoan hô ồn ào.Trì Diệp chưa nghe hết câu nói của cậu ta đã mở bia ra.

Cô còn nhớ lần trước tự mua bia còn chưa được uống ngụm nào mà đã bị Dịch Thuần ném hết vào thùng rác.

Nhưng buổi tối thiêng liêng trăng sáng gió mát, hai người ôm nhau thật chặt trên sân trường.

Đó là một buổi tối sẽ mãi không bao giờ lãng quên.

Cô nhấp môi một ngụm, cay đến mức phải lè lưỡi.

Nhưng không nhịn được bật cười.

Chưa tới 21 giờ, bai cái micro đều bị chiếm lấy, hoạt động KTV giải trí của lớp 10A3 trường 13 chính thức bắt đầu.

Vừa nhìn lớp phó thể dục liền biết là một dân chơi, kiên nhẫn phổ cập cách thức cho mọi người: "Bình thường đều chơi trò chơi của vua (1) hoặc là bội số 7 (2) gì gì đó. Nhưng mấy trò đó đều nhàm chán không có tính giải trí, chúng ta chơi truth or dare (3) đi, càng giúp hiểu nhau hơn!"

(1) Trò chơi của vua (Ta là vua): Quản trò chỉ bất kỳ vào một người trong vòng và thổi còi, ngay lập tức ngưới đó đưa hai tay lên trời, hô thật to lên "TA LÀ VUA", lúc đó, hai người bên cạnh sẽ biến thành hai cận thần của vị vua kia, đồng thời phải tức khắc hướng về vị vua của mình, chắp tay, cuối đầu sao cho đầu của mình phải thấp hơn vua và hô trả "MUÔN TÂU BỆ HẠ".

Nguyên tắc: vua phải hô thật to và nhanh, cận thần của vua lúc nào cũng phải cuối đầu thấp hơn vị vua của mình.

Để trò chơi vui nhộn hơn, có lúc vị vua ngồi xuống, hoặc nằm hẳn ra đất thì hai cận thần cũng phải cố làm như thế nào đó cho đầu của mình phải thấp hơn đầu của vua.

(2) Bội số của 7: Ngồi thành vòng tròn. (Trò này thích hợp chơi với vòng tròn từ 5 cho đến 10 người).

Lần lượt Quản trò đếm số trước (bất kỳ, nhưng mới tập chơi thì nên từ số 1 để làm quen), sau đó người bên cạnh (trái hoặc phải tùy theo quy ước của vòng tròn), sẽ hô số tiếp theo – ví dụ là 2, người thứ ba sẽ hô 3,... cho đến người nào đến số 7, thay vì hô số thì người đó vỗ tay một cái, và vòng tròn sẽ bắt đầu chạy ngược chiều lại, và cứ thế trò chơi tiếp diễn.

Ví dụ:

A hô 1, B-2, C-3, D-4, E-5, F-6, G vỗ tay, F-8, E-9, D-10, C-11, B-12,...

Nguyên tắc: những số tận cùng là 7 (như 7, 17, 27,...) hoặc những số chia hết cho 7 (như 7, 14, 21,...) khi tới lượt ai thì người đó không hô số mà chỉ vỗ tay và vòng tròn chạy theo chiều ngược lại.

Có nghĩa là: A hô 12, B hô 13, C sẽ vỗ tay (vì đến lượt là số 14) – vòng tròn đổi chiều thì – B sẽ hô tiếp là 15, A hô 16...

Lưu ý: nếu ai hô nhầm số, hoặc làm đứt quãng vòng chạy của số thì sẽ bị. Người bị sẽ bị hai người bên cạnh mình đánh vào bàn tay (hoặc hình phạt nào đó do vòng tròn quy định), và nên nhớ rằng, chỉ có người nào bị (vòng tròn dừng chỗ nào) thì người đó mới có quyền hô lại để bắt đầu vòng số mới.

(3) Truth or Dare (Sự thật hay mạo hiểm/ thử thách): Bằng cách thức nào đó chọn ra một người chủ động và bị động ví dụ là A và B. A sẽ hỏi B một câu, nếu B không trả lời thật lòng được thì sẽ phải làm một thử thách mà A đưa ra. Sau đó B sẽ có quyền hỏi một người C, tiếp tục như thế.

Tất cả đồng ý.

Trì Diệp không có hứng thú, tự ngồi ở một bên uống bia một mình.

Không ai dám ép buộc cô chơi game.

Phương Gia Di trước giờ ngại ngùng, không dám đùa giỡn với các bạn, cầm một cốc nước trái cây dính chặt vào Trì Diệp như một miếng dán chuột, đờ người nhìn màn hình KTV.

Chỉ có Lê Vi tham gia.

Qua hai, ba vòng đầu mọi người đều chọn trả lời thật lòng. Nhưng mọi người phát hiện quy mô câu hỏi càng lsuc càng lớn, dần dần bắt đầu chọn mạo hiểm.

Sang phòng bên cạnh hát một bài chưa tính là gì, còn có để người khác giới giữ chân, gập bung 20 cái.

Chai bia chuyển tới trước mặt Lê Vi.

Lê Vi cười, "Mạo hiểm đi, tớ chọn nói thật cũng được chỉ là sợ các cậu hỏi chuyện gì đó không tiện trả lời lại phiền Trì ca phải ra tay đánh người."

"Vậy thì cậu đừng hối hận."

Một đám con trai thương lượng, sau đó cười hề hề.

"Đơn giản thế này thôi, mở danh bạ ra tìm người thứ 10 từ dưới lên. Bất kể là ai dù giáo viên chủ nhiệm hay bố mẹ, gọi điện thoại qua bày tỏ tình cảm một phút, nhất định phải chân thành vào đấy!"
Phương Gia Di ở bên cạnh lo lắng kéo áo Lê Vi.

Lê Vi không để ý, "Được thôi!"

Số điện thoại của bố mẹ cô không lưu vì đều ghi nhớ trong đầu, những người khác gọi ai cũng không sao, sau này giải thích là được.

"Ái chà ——"

Dưới ánh mắt của mọi người, Lê Vi mở danh bạ ra.

Người thứ 10 từ dưới lên.

Ngón tay cô dừng một chút.

S, Thẩm Lãng. (Thẩm là [shěn], thật ra tên Thẩm Lãng còn có thể được đọc là Trầm Lãng, nhưng nghe thế buồn quá nên mình không đổi.)

Mặt Trì Diệp đã hơi đỏ lên, thấy phản ứng của cô ấy không hợp lý thì mơ màng ghé qua nhìn, nhất thời cười lên.

Cô vỗ vai Lê Vi một cái, "Quên đi..."

Lê Vi đã gọi điện thoại đi.

"Tút ——"

"Tút ——"

"Tút ——"

Sau ba tiếng kêu, đầu kia đã nhấc máy.

Một giọng nói mang theo ý cười truyền ra từ trong loa, "Tiểu Vi Vi?"

Lê Vi hắng giọng một cái, "Thẩm Lãng, em rất thích anh, thích đến mức chỉ muốn được làm bạn gái anh thật nhanh. Muốn đứng trên sân thượng hôn anh, muốn hát tình ca cho anh nghe qua loa phát thanh trường..."

Hình như là hơi quá đà.

Trong phòng im lặng hồi lâu, đột nhiên bạo phát một trận hoan hô.

"Uầy!!!"

Mặt Lê Vi đã đỏ bất thường, nhưng cô cũng vừa hỏi một câu truth khiến một bạn nam lúng túng phải nguyện thua cuộc, cho dù xấu hổ mấy thì cũng tỏ tình xong đúng 1 phút rồi.

Thẩm Lãng vẫn không ngắt lời cô ấy.

Vừa đến 1 phút, cô lập tức đứng lên tắt loa ngoài, kề sát bên tai nói: "Từ từ, cho em giải thích đã..."

Thẩm Lãng cười, "Không cần giải thích."

"..."

"Anh đã hiểu tình cảm của Tiểu Vi Vi rồi."

Mặt Lê Vi đã nóng đến mức bỏng, thấp giọng quát: "Thẩm Lãng!"

"Hờ? Làm sao cơ? À, anh suýt thì quên." Anh hắng giọng một cái, "Đối với lời tỏ tình ban nãy của em, anh cũng phải đáp lại chứ."

"Em không..."

"Anh cũng thích em. Được rồi, ngày mai chúng ta sẽ lên sân thượng trường em hôn môi nhé."

"..."

Nước đổ đầu vịt nửa ngày, cuối cùng Lê Vi phát điên, "Không thèm!"

Cô ấy dứt khoát cúp điện thoại.

Kết quả một lúc sau bên kia lại gọi tới, tắt máy một lần gọi lại một lần, quyết không tha.

Lê Vi không thể nhịn được nữa, nghe máy, "Anh muốn cái gì đây hả?"

Giọng nói truyền đến không phải lời đường mật của Thẩm Lãng.

Là giọng nói êm tai nhưng lạnh lẽo của Dịch Thuần.

"Lê Vi, Trì Diệp ở cùng cậu à? Các cậu đang làm gì?"

Lê Vi "Hả" một tiếng, đổi thành Dịch đại thần, phản xạ lúng túng theo điều kiện.

Cô ấy vừa định làm theo bản thảo được vạch sẵn, quay lại nhìn Trì Diệp một chút, đột nhiên nghĩ đến kế hoạch tối nay của cô.

Lời nói đến miệng lại đi một vòng, đổi thành nội dung khác.

Lê Vi: "Bọn tớ đang ở KTV chơi sự thật hay thử thách."

Dịch Thuần nhíu mày: "Trì Diệp..."

"Ừm, Trì Diệp uống nhiều quá, đang ngủ rồi. Nên tớ không thể không chọn thử thách đó, nếu là có Trì Diệp làm lá chắn thì tớ đã..."

Trong giọng Dịch Thuần đã có chút tức giận.

Lần đầu tiên không lịch sự mà cắt lời cô.

"Ở đâu?"

Lê Vi bị cậu dọa, trong lúc nhất thời không lên tiếng.

Dịch Thuần lặp lại từng chữ vừa nói: "Tôi hỏi là, các cậu ở đâu?"

Chương 43: Muốn yêu sớm với cậu

Edit: Tà cũng mún được iu (●"艸`)ヾ

Lúc trong KTV Lê Vi mới uống non nửa lon bia, khi chơi trò chơi chưa có cảm giác gì, nhưng vừa bị Dịch Thuần dọa một trận, nồng độ cồn trong nháy mắt tăng vọt.

Mặt cô ấy đỏ bừng, trong mắt có chút sóng nước, cúi đầu nhìn Trì Diệp đang ngồi trên sa lông, cứ cảm thấy có gì đó không đúng ở đâu, nhưng lại mất một nửa sức phán đoán.

"Ở... Ở tầng 3... trung tâm thương mại..."

Giọng Lê Vi có chút run, Dịch Thuần đã cúp điện thoại.

Trì Diệp thấy Lê Vi cúp điện thoại, giương mắt cười, "Nói gì mà lâu thế? Anh Lãng thổ lộ với cậu hả?"

Lê Vi "Hả" một tiếng, cẩn thận nói: "Diệp Tử..."

"Hở?"

"Dịch đại thần đang tới đây."

"..."

Trì Diệp đứng hình mất một lúc, đột nhiên nhảy lên, trợn to hai mắt, "Sao tự dưng lại?"

Cô đã chuẩn bị xong xuôi đâu.

Chưa uống say, nhìn dáng vẻ rất bình thường, đến lúc đó sao có thể mượn rượu giả điên được?

"Cậu ấy đến đột ngột vậy à?"

Mặt Lê Vi đỏ hồng, dường như dư vị tỏ tình còn chưa hết, "À thì... Tớ cứ tưởng là Thẩm Lãng gọi đến, kết quả lại là Dịch đại thần... Hỏi bọn mình đang ở đâu."

Trì Diệp siết chặt nắm đấm, uống cạn sạch bia còn trên bàn.

Say rượu khiến người can đảm.

Dù đúng hay sai thì hôm nay cô phải dâng hiến nụ hôn đầu... À đâu, đúng sai gì cũng phải nghe được đáp án của Dịch Thuần chứ!

...

Trò chơi đã đến hồi kích thích, Lê Vi cũng không còn sức tham gia nữa rồi, đi sang bên chọn một bài hát lên đầu, chuẩn bị tranh micro, hát một bài cho đỡ sợ.

Trì Diệp vẫn đang liều mạng uống, Phương Gia Di sợ hãi tựa bên cạnh cô, rũ mắt không biết đang nghĩ gì.

Lê Vi luôn cảm thấy có chỗ nào đó kỳ lạ, từ sáng sớm đã có cảm giác này.

Thế nhưng cô ấy không nói ra được, hết cách rồi, ban ngày còn chưa chỉ ra được, uống chi có hơi cồn vào còn ngẩn ngơ hơn.

Cô ấy ngăn lại tất cả suy đoán, ngồi cạnh Phương Gia Di, thấp giọng hỏi: "Gia Di, muốn hát không? Chúng mình song ca."

Phương Gia Di sửng sốt một chút, nhìn thẳng vào cô ấy, ngoài ý muốn đáp lại.

"Được."

Lê Vi cười, "Cậu chọn đi, muốn hát bài gì?"

Phương Gia Di bẻ ngón tay, cẩn thận mở miệng nói: "Vi Vi... Chọn họ tớ bài "Dũng khí" của Lương Tịnh Như đi. Tớ hát không được, chỉ biết bài này."

https://www.youtube.com/watch?v=9reNc35w9Gg (Bài trên)

Trong lòng Lê Vi giật mình.

Cô ấy duy trì nụ cười, chọn bài cho cô ta, hỏi sâu xa: "Tớ chuyển lên đầu nhé?"

Phương Gia Di nhìn thời gian trên điện thoại một chút, gật đầu, "Cảm ơn cậu."

...

Dịch Thuần đến rất nhanh.

Nhạc dạo bài "Dũng khí" vừa bắt đầu, Lê Vi đang cầm micro đọc lời thì Dịch Thuần đẩy cửa vào.

Trong phòng nhốn nháo loạn tùng phèo, không có ai chú ý cậu đi vào.

Dịch Thuần nhíu mày, nhìn quanh một vòng, ánh mắt dừng lại trên người Trì Diệp.

Trong phòng tối ánh sáng không rõ, nhưng bắp chân và nửa đùi lộ ra của cô như đang phát sáng.

Còn ngồi nghiêng ngả tự uống bia, cười đến mặt mày cong cong.

Trong thoáng chốc mặt mày Dịch Thuần thật khó nhìn.

Đi hai, ba bước tới trước mặt cô, cậu từ trên cao nhìn xuống cô, đưa tay đoạt lấy lon bia, lạnh lùng mở miệng: "Con gái con đứa không ra thể thống gì."

Lý Nhất Soái cách đó không xa nghe lời này, nam sinh trong lớp đã có chút lâng lâng, không nhận ra người nói chuyện là ai, cười đần độn.

"Trì ca là Trì ca, không phải con gái nhé!"

Hoàn toàn quên bản thân mình khuyến khích hôm nay Trì Diệp phải trang điểm thật rực rỡ.

Dịch Thuần không để ý cậu ta, vẫn nhìn Trì Diệp như cũ.

Trì Diệp há miệng, vừa định hỏi "Sao cậu đến nhanh thế", đột nhiên nhớ ra kế hoạch của bản thân, cảm giác mình không nên tỉnh táo như thế.

Trong thời gian ngắn không nghĩ ra nên nói gì, dứt khoát giả vờ mơ mơ màng màng im lặng nhìn cậu.

Bài hát đã đến điệp khúc cao trào.

Phương Gia Di ở bên cạnh dùng sức nắm tay Trì Diệp, cầm micro đứng lên.

Giọng cô ta có chút sợ hãi, có cả dũng khí được ăn cả ngã về không, "Yêu thật sự cần dũng khí, đến đối mặt những lời đồn... Em có thể cảm nhận được anh giữa dòng người đông đúc..."

Ánh mắt nhìn thẳng vào Dịch Thuần ở trước mặt. Rốt cuộc Lê Vi đã biết lạ ở chỗ nào rồi.

Vấn đề phiền não hồi lâu đã có lời giải.

Cô ấy đứng bật dậy, nặng nề vỗ micro trên tay Phương Gia Di "bộp" xuống đất.

Ra tay mạnh mẽ đến đáng sợ.

Phương Gia Di không cầm chắc, micro rơi xuống đất phát ra tiếng vang không nhỏ, mạnh mẽ lấn át toàn bộ tiếng ồn trong phòng.

Yên tĩnh.

Trầm mặc.

Ánh mắt tất cả mọi người đều tập trung lên người bọn họ.

Có hiếu kỳ, có khó hiểu, còn có đơn giản là xem kịch vui.

Lờ mờ có thể nghe thấy tiếng nữ sinh bên cạnh thầm thì.

"Cậu nam sinh kia... Woa, là Dịch Thuần ở cạnh lớp mình phải không?"

"Đúng đó! Sao cậu ấy lại đến nhỉ? Mà đến lúc nào ta?"

"...Không phải là bạn trai Trì Diệp đấy chứ?"

"..."

Cồn không tăng can đảm cho Trì Diệp, mà là cho Lê Vi.

Cô ấy chỉ vào vẻ mặt ngạc nhiên của Phương Gia Di, cười gằn một tiếng: "Tôi còn nghĩ có chỗ nào kỳ lạ đây. Phương Gia Di, cậu đúng là đáng khinh! Diệp Tử đối tốt với cậu như vậy, cậu còn dám làm thế?"

"Vi Vi..."

"Cậu cho rằng mặc quần áo giống hệt Diệp Tử thì Dịch Thuần sẽ thích cậu à? Lại còn "yêu thật sự cần dũng khí" nữa? Nếu cậu thực sự có dũng khí thì cần gì ngày nào cũng phải bám dính lấy bọn tôi, làm một tên trộm lén lút? Sao không ngang nhiên mà theo đuổi?"

Cả khuôn mặt Phương Gia Di đã đỏ bừng.

Dường như trong nháy mắt, nước mắt cô ta thẳng tắp lăn xuống, điên cuồng lắc đầu nói: "Cậu hiểu lầm rồi Vi Vi, tớ không phải..."

"Bốp, bốp, bốp."

Chẳng biết lúc nào tiếng nhạc đã bị ai tắt đi, tiếng vỗ tay truyền tới từ cửa vừa to vừa rõ.

Thẩm Lãng tựa vào cửa, ra sức vỗ tay, trong đôi mắt mang theo nét cười, "Vi Vi nhà ta giỏi quá."

Lê Vi kinh hãi đến biến sắc, "Sao anh cũng đến!"

Thẩm Lãng không nói gì, liếc mắt đưa tình với cô, nhặt micro rơi lên, hắng giọng một cái, nói: "Xin lỗi đã quấy rầy niềm vui của mọi người, bọn anh là bạn của Trì Diệp. Tiền chơi và đồ uống hôm nay do bạn học Dịch Thuần khao, mọi người không nên để bị ảnh hưởng, cứ chơi cho vui nhé!"

"..."

Dịch Thuần dứt khoát vác Trì Diệp lên vai, để cả người cô tựa vào trong ngực mình, chuẩn bị đưa cô đi.

Lục Phóng cuối cùng cũng phản ứng lại.

Cậu ta đứng lên, đưa tay hơi cản Dịch Thuần lại, "Sao các cậu có thể đưa..."
Thái độ Dịch Thuần lạnh lùng đến mức đáng sợ, "Biến đi."

Ánh mắt Lục Phóng cũng lạnh, chặt chẽ chặn trước mặt cậu, "Cậu là cái gì mà ra lệnh cho tôi?"

Trong lúc nhất thời không ai chú ý Phương Gia Di và Lê Vi, toàn bộ bắt đầu vây xem hai nam sinh cao lớn.

Xem ra bọn họ muốn "choảng" nhau đến nơi rồi.

Đám khán giả ngoan ngoãn này có chút kích động.

Nhưng Trì Diệp trong lồng ngực Dịch Thuần rất không nể mặt mũi.

Cô vỗ Lục Phóng ở bên cạnh, "Mình đi đây."

Lục Phóng: "..."

Dịch Thuần cười gằn một tiếng, mang theo Trì Diệp đang ủ rượu cho say ra khỏi phòng.

Thẩm Lãng vẫn duy trì tư thế tựa vào tường, chép miệng với Lê Vi cách đó không xa.

"Vi Vi còn không qua đây? Hay anh cũng phải ôm em đi?"

"..."

Lê Vi muốn đập chết anh.

Dịch Thuần thật sự ra ngoài quẹt thẻ thanh toán hóa đơn, kéo eo Trì Diệp đưa cô ra ngoài.

Tháng sáu, Hải Thành đã rất nóng, dù đã muộn rồi nhưng khí trời vẫn hầm hập như lò lửa. Chỉ tình cờ có một cơn gió thoảng qua giữ chút thể diện cho màn đêm.

Đêm nay gió vừa thổi, Trì Diệp lại có chút lâng lâng.

Cô lắc đầu, lơ đãng sượt qua thân thể Dịch Thuần.

Dịch Thuần buông cô ra, đỡ cô, "Trì Diệp, cậu thực sự là ngày càng không bảo được."

"..."

"Liên hoan còn uống rượu? Ăn mặc như này? Đã muộn rồi, cậu còn định làm gì nữa? Nếu như tôi không đến cậu còn muốn uống một két nữa à? Cậu sẽ về nhà kiểu gì? Ngủ lại KTV hay để đám bạn cùng lớp kia đưa về nhà?"

Dịch Thuần hiển nhiên là tức giận, khẩu khí cũng muốn phun lửa, chỉ hận không thể mắng cho cô tỉnh ra.

"Cậu 16 tuổi! Không phải 6 tuổi! Còn chưa hiểu chuyện đến mức nào nữa?!"

Mặc cho Trì Diệp tính toán trăm nghìn lần cũng không nghĩ đến nội dung vở kịch này.

Lẽ nào Dịch Thuần coi cô là con gái của mình hay sao?

Cô chỉ muốn lén ăn chút đậu hũ của cậu thôi mà? Sao lại mắng cô như con thế này?

Trì Diệp càng nghĩ càng khó chịu, cũng tức giận lên, ngẩng đầu tàn nhẫn trừng mắt nhìn Dịch Thuần, "Mẹ tôi còn mặc kệ tôi, cậu dựa vào cái gì mà quản tôi? Cậu là cái gì?"

"Cậu!"

"Cậu ỷ vào tôi thích cậu phải không? Vẫn coi mình là người luôn đúng? Bạn học Dịch Thuần, phiền cậu hiểu cho rõ, tôi mặc gì, uống gì, đi chơi với ai đều là chuyện của chính mình, không liên quan gì đến cậu cả! Chẳng liên quan gì đến chuyện thích cậu hay không! Cậu sửng cồ... Á..."

Dịch Thuần nhìn vào cái miệng nhỏ đỏ hồng đang liến thoắng không yên, nặng nề hôn xuống.

Trong nháy mắt thế giới bình yên lại.

Không còn âm thanh không êm tai, cuối cùng cậu cũng coi như thả lỏng lại.

Nhưng mà...

Trì Diệp trợn tròn hai mắt nhìn chằm chằm gương mặt phóng to của Dịch Thuần.

Cứ thế... thế mà thành công rồi hả?

Dịch Thuần bị cô nhìn cũng bắt đầu ngượng ngùng, thầm thở dài thất bại, khẽ chạm môi cô, sau đó buông ra.

Quay mặt đi, tầm mắt của cậu trong nhất thời không biết nên nhìn gì.

"Cậu..."

Giọng Trì Diệp hơi khàn, không còn thanh âm mềm mại như mọi ngày.

Cô phục hồi lại tâm trạng, "Cậu... Cậu vừa hôn mình."

Dịch Thuần lúng túng "Ừ" một tiếng.

Trì Diệp nâng cao giọng, "Dịch Thuần! Cậu dựa vào cái gì mà hôn mình! Quấy rối hả!?"

Cuối cùng Dịch Thuần cũng coi như là khôi phục dáng vẻ lạnh lùng thường ngày.

Cậu nhìn Trì Diệp một chút, cười như không cười, nói: "Trì Diệp, tôi thấy có lẽ cậu say rồi."

"..."

Cậu cúi đầu, lần thứ hai hôn lên đôi môi hồng nhuận của cô.

"Dựa vào tớ muốn yêu sớm cùng cậu, lý do này được chứ?"

Chương 44: Tới nhà tớ học thêm

Edit: Tà hí hửng ("꒳")

Đúng là có nghĩ nát óc cũng không lường được bước phát triển này.

Trì Diệp sững sờ nhìn Dịch Thuần ở trước mặt, nửa ngày không nói nên lời.

Cô nên... phản ứng như thế nào?

Trì Diệp trước giờ đầu óc nhạy bén phản ứng nhanh, miệng lưỡi linh hoạt, thân thủ cũng khá, rất ít khi có thể bị người khác khiến câm lặng thế này.

Nhưng mà bây giờ, quả thực cô có chút bối rối.

Dịch Thuần yên lặng nhìn cô, hồi lâu mới có chút thất vọng véo má cô, mở miệng nói: "Ngốc rồi à?"

Cuối cùng thì hiện tại cậu cũng coi như cảm nhận được một chút cảm giác trước kia của Trì Diệp.

Cái mặt nóng dí vào cái mông lạnh đúng là có chút thất bại.

Trì Diệp bị cậu nhéo hoàn hồn lại.

Cô đối mặt Dịch Thuần một lúc, đột nhiên vỗ tét một cái lên tay Dịch Thuần.

Một phát này dùng hết sức lực, tay Trì Diệp không giống như con gái bình thường, ra tay lại không hề báo trước, mạnh mẽ đánh cho Dịch Thuần cao lớn còn lại lùi lại một chút.

Dịch Thuần: "???"

Trì Diệp nghiêm túc nhìn cậu: "Đau không?"

"Cậu nghĩ sao? Có muốn thử không?"

Trì Diệp đột nhiên nhảy cẫng lên, "Hóa ra không phải là mơ!"

"..."

Cô đứng tại chỗ phởn một hồi lâu, đột nhiên nhào tới Dịch Thuần, ôm thật chặt, toàn bộ nằm trong lồng ngực cậu.

Vòng ôm củ Dịch Thuần rất ấm, còn có mùi thơm bạc hà.

Cẩn thận ngửi kỹ giống như mùi thuốc nhàn nhạt. (thuốc không phải thuốc lá he.)

Thời tiết đang nóng nực, đứng ở bên ngoài một chút mà Trì Diệp đã đổ mồ hôi, còn Dịch Thuần thì chỉ nóng một chút, không có một giọt mồ hôi nào.

Trì Diệp nằm dí đầu trong ngực cậu, "Bạn học nhỏ Dịch Thuần, cuối cùng mình cũng đợi được ngày này."

Dịch Thuần không khỏi cảm thấy buồn cười.

Cô gái nhỏ bình thường 2.580.000 (1) trên thực tế lại đáng yêu muốn chết.

(1) 2.580.000: Cái này xuất phát từ mạt chược, nghĩa là kiêu ngạo.

Ngay cả trái tim cậu cũng mềm nhũn.

Như là trở lại khi còn bé, Tiểu Diệp Tử yếu đuối rụt rè kia, hoàn toàn nương tựa vào cậu.

Cậu cũng nở một nụ cười thật lòng.

Đổi khách thành chủ, cậu vòng tay ôm cả người cô vào lòng.

Hai đứa trẻ tuổi vị thành niên, dường như vẫn chưa hiểu được ý nghĩa quan trọng của tình yêu, chỉ chú tâm ôm nhau một chỗ.

Có một buổi tối mùa hè như thế đó.

Trì Diệp hồi lâu không nói gì.

Một lúc sau, cô khó khăn mở miệng, chỉ là âm thanh ấp úng trong lồng ngực Dịch Thuần, khá mơ hồ.

"Đã nhiều năm không có ai ôm mình như vậy rồi."

"Trì Diệp..."

"Từ sau khi bố mẹ mình ly hôn, mẹ mình sợ chuyện bắt cóc sẽ còn diễn ra nên đã cho mình vào đạo quán. Tuổi thơ của mình hầu như là lớn lên trong đạo quán, không có ai ôm mình cả, huấn luyện viên chỉ dạy bọn mình làm thế nào để bản thân trở nên mạnh mẽ. Ông ấy nói đến khi bọn mình đủ mạnh mẽ, không cần dựa dẫm vào bất cứ ai, đầu đội trời chân đạp đất tồn tại trên cuộc đời này."

Trì Diệp cười, "Lúc đó mình cảm thấy như vậy rất tốt, mặc kệ Trì Giới Nghiên, mình không cần người bố đó. Mình phải thay đổi bản thân thật mạnh mẽ mới có thể bảo vệ người mẹ đáng thương của mình. Sau đó mẹ có người tới bảo vệ, mình cũng có thể đi bảo vệ người khác."

"Mình thích cảm giác được làm Trì ca."

"Nhưng bạn học nhỏ Dịch Thuần này, cậu ôm mình như vậy, mình lại cảm thấy, nếu được ai đó bảo vệ mình thì thật tốt biết mấy."

Dù cô có lợi hại đến đâu, mạnh mẽ đến mấy, cũng chỉ là một bé gái 16 tuổi.

Ở trong lồng ngực người khác, lại cảm giác như đang nắm giữ cả thế giới.

Chính là một đứa nhỏ ngây thơ như vậy đấy.

Dịch Thuần im lặng một lúc, chậm rãi mở miệng nói: "Được."

Cậu ho khan một cái, "Tớ cũng rất lợi hại mà."

Lúc nói chuyện, lồng ngực chuyển động làm cho Trì Diệp không nhịn được cười ra tiếng.

"Trì Diệp, tớ có một yêu cầu."

"Gì vậy?"

"Không cho phép cậu thích người khác." Dịch Thuần quay mặt đi, không nhìn vào mắt cô, "Yêu sớm với tớ thì không cho cậu để ý người khác nữa." Trì Diệp vui vẻ, "Lời này cậu nói khiến mình giống một tra nữ đứng núi này trông núi nọ quá nhỉ."

"...Cũng không cho cậu ở cùng nam sinh khác. Không cho uống rượu. Không cho về nhà muộn. Đi đâu cũng đều phải nói với tớ."

Dịch Thuần nghiêm túc nói nhưng Trì Diệp không nhịn được giật mí mắt, "Trời ạ, cậu nói giống mẹ mình quá rồi đấy!"

Lải nhải không thôi, dài dòng văn tự.

"Không phải nói là tớ sẽ bảo vệ cậu sao? Cậu đi cùng người khác, tớ sẽ bảo vệ cái xe đạp cho cậu xem!"

"..."

***

Sau khi liên hoan với các bạn, cuối cùng nỗ lực cả một năm của Trì Diệp cũng coi như là có thu hoạch.

Hai người lén lút yêu sớm.

Mấy ngày chưa về nhà La Huệ, Trì Diệp tranh thủ từng ngày cứ đúng giờ lại đến cửa hàng "phục thù". Ngồi trong gian phòng nhỏ xem TV, đợi buổi trưa khi Thẩm Lãng đến thì tay trong tay với Dịch Thuần ra phố.

Dịch Thuần biết cô thích ăn mì vằn thắn hàng đối diện, bình thường cô sẽ đặt trước bên đó, đến lúc tới cửa hàng thì sang lấy.

Thỉnh thoảng cũng đổi gió những món khác như là bánh hành, bánh rán, trứng ngâm trà, đều là Dịch Thuần đi mua.

Thẩm Lãng bị hai người này phát cẩu lương đến mức mù mắt chó.

"Anh xin hai đứa đấy, yêu đương thì yêu đương, sao phải nhàm chán như vậy? Xem TV còn phải nắm tay? Cũng có phải hạt hạch đào thơm ngon đâu mà thèm thuồng như thế? Làm ơn suy nghĩ cho cảm nhận của người ở bên nhìn đi!"

Dịch Thuần lạnh lùng cười một tiếng, "Bị Lê Vi mắng trở về phải không?"

"..."

Đây chính là 7 tấc (2) của Thẩm Lãng, một giẫm liền giẫm trúng, hiệu quả 100%, anh lập tức im miệng không hó hé.

(2) 7 tấc: Điểm chính, điểm yếu, xuất phát từ câu "đánh rắn phải đánh bảy tấc".

Trì Diệp tốt bụng lấy một cái kẹo từ trong túi ra ném cho Thẩm Lãng, "Anh Lãng, đừng nản chí, anh xem, em còn đốn ngã được bạn học Dịch Thuần cơ mà, anh nhất định cũng có thể!"

Thẩm Lãng vui vẻ, gõ đầu cô, "Sao trước kia anh không phát hiện Tiểu Diệp Tử còn biết pha trò nữa nhỉ."

Rất có tinh thần tự giễu.

Chỉ là hành động này của anh khiến Dịch Thuần không vui, đưa tay chặn anh sang một bên, "Bọn tôi ra ngoài đây, anh trông cửa hàng đi."

Thẩm Lãng tức giận mà chỉ có thể cười: "Lăn hết đi, biến!"

...

Mùa hè sau giờ ngọ (3), nhiệt độ nóng đến mức không ve sầu muốn động đậy. Ngoài đường không một bóng người, chỉ sợ vừa ra ngoài liền bốc cháy.

(3) Giờ ngọ: Từ 11-13h.

Thế nhưng nhiệt độ cũng không ngăn được các thiếu niên nhiệt tình như lửa.

Trì Diệp nắm chặt tay Dịch Thuần, hai người sắp dán vào nhau. "Bạn học nhỏ Dịch Thuần, mình phát hiện là cậu thực sự không sợ nóng, sao không đổ mồ hôi nhỉ?"

Dịch Thuần từ chối trả lời câu hỏi thiếu muối này, xách đầu cô tới dưới bóng cây râm mát, che chắn cho cô.

Trước kia cậu bị bệnh, luôn cảm thấy đàn ông con trai không cần chống nắng, lúc bị đen đi cũng không có gì ghê gớm, dù sao lúc vận động cũng không tránh khỏi đổ mồ hôi.

Thế nhưng Trì Diệp trắng như vậy, cậu cũng không nỡ để cô bị cháy nắng, chủ động nổi lên trách nhiệm của một cái ô, bảo vệ thật tốt làn da của bạn gái nhỏ.

Trì Diệp không ngờ chỉ hơi thay đổi thân phận mà bạn học nhỏ Dịch Thuần như biến thành một người hoàn toàn khác. Sự dịu dàng săn sóc ẩn giấu bây giờ phát huy mọi lúc, nói cũng nhiều hơn.

Cô cho rằng nam sinh như Dịch Thuần, dù sao cũng là một đại nam thần, không thích ôm ấp làm nũng.

Trên thực tế thì không phải.

Dịch Thuần kiên nhẫn che nắng cho cô, vừa đi vừa nói: "Tuần sau cậu đi Thái Lan à?"

Đây là Trì Diệp nói trước cho cậu.

"Ừ, đi cùng gia đình mẹ mình."

Dịch Thuần cau mày, "Không đi không được à? Không phải nói phải học vẽ sao?"

Trì Diệp cười, "Đương nhiên không được, mẹ mình thích đi du lịch cả nhà, bà ấy là người hơi truyền thống."

"..."

Dịch Thuần không muốn để cô đi, tuy chỉ đi một tuần nhưng có chút không chịu nổi.

Cô gái nhỏ này quá cuốn hút mà quan trọng là bản thân lại không biết điều đó. Ngay cả một con mọt sách như Lục Phóng còn không tránh khỏi bị cô hấp dẫn, chứ đừng nói đến người cố ý.

Sau khi xác lập quan hệ, độ chiếm hữu của Dịch Thuần tăng trưởng với tốc độ lũy thừa.

Nhưng Trì Diệp không hiểu, chỉ nghĩ là cậu quan tâm tới thành tích học của mình.

"...Cậu yên tâm, khi về mình sẽ đến lớp mỹ thuật thì cũng chưa đến thời điểm học thêm. Nếu chúng ta đã yêu nhau thì chắc chắn muốn học cùng nhau, mình khẳng định sẽ nỗ lực đỗ đại học mỹ thuật Z."

Cô liều chết cũng không thể đỗ đại học Z, nhưng không thể để Dịch Thuần phải theo cô học một cái trường vô danh được, chỉ có thể thi vào trường gần đó cũng coi như là học cùng nhau rồi.

Đại học mỹ thuật Z cũng không dễ ăn, học vẽ cả một học kỳ, Trì Diệp vẫn còn chưa hiểu rõ. Thi mỹ thuật nói thì đơn giản nhưng thực tế vô cùng tàn khốc, ngồi vẽ lâu ngày nguy cơ bị bệnh trĩ, tuy nhiên vẫn có vô số người chen chúc để được vào học.

Cô nhất định phải cố gắng mới có thể thành công.

Dịch Thuần chau mày do dự một lúc, đột nhiên nói: "Đừng đăng ký lớp học thêm."

Trì Diệp: "Hả? Sao lại thế?"

"Tớ dạy cậu."

Đảo mắt hai người đã tới nhà hàng, ngồi xuống vị trí được phục vụ hứng dẫn.

Phục vụ đặt thực đơn xuống rồi rời đi, Trì Diệp tiếp tục đề tài vừa rồi hỏi: "Có làm lỡ chuyện kinh doanh của các cậu không?"

Cửa hàng của Dịch Thuần gần cung thể thao, đang nghỉ hè vẫn có người qua mua đồ.

Cũng không vắng đến mức có thể giăng lưới trước nhà để bắt chim.

Mấy ngày nay Trì Diệp qua đều gặp một đám người, nếu như họ thực sự học thêm ở cửa hàng, sẽ làm ảnh hưởng đến chuyện buôn bán của cậu.

Thân phận của cô giờ đã đổi, tư tưởng đương nhiên cũng thay đổi.

"Mình không muốn cậu bị lỗ đâu."

Đây là cửa hàng Dịch Thuần đầu tư rất nhiều tiền, cô chỉ sợ cậu thiệt hại.

Dịch Thuần nở nụ cười.

Lúc cậu cười có chút vẻ lười nhác say mê, có thể quyến rũ biết bao nhiêu là người.

"Ai nói là học ở cửa hàng chứ."

Diện tích cửa hàng nhỏ như thế, kẻ phản nghịch Thẩm Lãng phải ngồi chỗ nào đây.

Trì Diệp "Hả" một tiếng, gọi một cốc kem vị phô mai, ngẩng đầu lên nhìn cậu, "Thế thì đi đâu? Mình phải báo cho cậu trước là thi thoảng mẹ mình sẽ đến nhà mình xem tiến độ học tập đó."

Ý tứ chính là phải tuân thủ quy định, không được mất tập trung.

Tuy bình thường dáng vẻ La Huệ đều dịu dàng mềm mỏng nhưng trên thực tế hơn nửa thời gian đều là Trì Diệp phải thỏa hiệp với bà.

Nếu như bà thấy Trì Diệp học không tốt, chưa cần tức giận thì Trì Diệp đã tự hổ thẹn rồi.

Đây chính là mẹ cô.

Dịch Thuần cười như không cười.

Một hồi lâu, cậu mới mở miệng, gằn từng chữ: "Đương nhiên, là đến nhà tớ."

Chương 45: Nghỉ hè

Edit: Tà chỉ được nghỉ hè 1 tháng _ノ乙(、ン、)_

Trí tưởng tượng của thiếu nữ 16 tuổi là phong phú nhất, ngay cả Trì ca dũng cảm bộc lộ tình cảm cũng không ngoại lệ.

Từ nhỏ cô ở cùng một đám sư huynh đệ, có thể đánh cho bọn họ phục nên họ cũng không xem cô là nữ, lúc nói chuyện cũng không kiêng dè cô.

Hơn nữa mạng internet phát triển như vậy, tuy Trì Diệp không có triệu chứng xem những cái "đó" trên mạng nhưng cũng từng xem qua không ít đoạn cắt.

Trí tưởng tượng cộng thêm sức hiểu biết...

Trì Diệp mặt đỏ bừng.

Dịch Thuần vui vẻ: "Nghĩ cái gì đó?"

Trì Diệp che giấu ho một cái, "Không có, trời nóng quá thôi."

Dịch Thuần cười như không cười nhìn cô.

Cuối cùng Trì Diệp vẫn phải đầu hàng, "Đến nhà cậu... thật hả?"

Dịch Thuần với tay qua búng trán cô, "Thật. Đừng nghĩ nhiều, nhà tớ đông người. Cho dù Trì ca cậu có muốn giở trò gì cũng đừng hòng có cơ hội."

"..."

Trì Diệp từ chối nói chuyện với cậu.

Quan hệ biến đổi, quả nhiên cả thế giới đều biến đổi theo. Trước kia cô còn suy nghĩ phải làm thế nào để ăn chút đậu hũ của cậu, trộm nụ hôn của bạn học nhỏ. Kết quả hiện tại trực tiếp nhảy qua các bước ở giữa, liên tưởng đến những chuyện không trong sáng.

Như vậy là không tốt, không tốt.

Cô tự thôi miên mình một phen, cuối cùng cũng coi như là vứt bỏ được đống phế liệu ra khỏi đầu.

Nhưng có cây củ cải Dịch Thuần treo ở phía trước, đúng là hiệu quả hơn giáo viên dạy thêm nhiều.

Trước khi xuất phát, Trì Diệp nói với La Huệ về việc này.

La Huệ đang thu thập hành lý, sau khi bà tái hôn với Mạnh Tạ, chưa từng có chuyến du lịch gia đình nào. Đây coi như là lần đầu tiên, chỉ lo có chỗ nào chưa chuẩn bị kỹ lưỡng, đến lúc du lịch lại ảnh hưởng tới tâm tình nên chuẩn bị sẵn một tuần trước đó.

Nghe thấy giọng Trì Diệp, bà kéo khóa vali lên, ngẩng đầu dịu dàng hỏi: "Bạn học của con là nam hay nữ?"

Trì Diệp không do dự đáp: "Nam ạ."

Theo lý mà nói, lúc này kiểu gì cũng phải nói dối để che đậy. Nhưng Trì Diệp nào phải người bình thường, không cảm thấy có gì không thể nói.

Quan trọng nhất chính là, xưa nay cô chưa từng nói dối La Huệ.

La Huệ nở nụ cười, "Bạn trai con à?"

Tư tưởng bà tiến bộ, cũng biết con gái trưởng thành hiểu chuyện sớm, từ khi bà ly hôn Trì Giới Nghiên chưa phải làm bà phải bận tâm.

Yêu đương năm cấp 3 cũng không phải chuyện lớn gì, so với Trì Giới Nghiên ở hành lang phát hỏa trước mặt mọi người thì La Huệ tuyệt đội là phụ huynh văn minh mà bọn trẻ thích nhất.

Trì Diệp không nói gì nữa.

La Huệ hỏi: "Thành tích lần trước tiến bộ lên cũng vì cậu bạn này phải không?"

Gật đầu.

La Huệ cười, "Được, mẹ tin con, con có thể đi. Nhưng mỗi ngày về nhà đều phải mang sách vở cho mẹ kiểm tra qua. Tiểu Diệp, mẹ hy vọng cn có thể thi đỗ vào một ngôi trường tốt, đồng ý với mẹ nhé?"

Trì Diệp mím môi, "Vâng" một tiếng.

La Huệ xoa đầu cô, "Còn đủ tiền tiêu không?"

"Thôi mà."

"Được rồi, vậy con mau đi ngủ đi. Ngày may còn phải bay sớm. Ngủ ngon nhé."

...

Khí trời tháng 7, du lịch đất nước khu vực nhiệt đới không phải là một ý hay. Từ khi máy bay hạ cánh trên Thái Lan, Trì Diệp mỗi thời khắc đều cảm giác mình bị cảm nắng, hận không thể chờ ở khách sạn không ra ngoài nữa.

Cô vốn ghét trời nóng nhất.

Nhưng cũng không thể phá hủy sự nhiệt tình của La Huệ, cô không thể làm gì khác hơn nhắn tin với Dịch Thuần để oán giận.

Dịch Thuần cũng có chút phiền lòng vì trời nóng, mỗi ngày đều ở nhà học bài, không tới cửa hàng nữa.

Chỉ có lúc nhận được tin nhắn của Trì Diệp mới bình tĩnh lại một chút.

Ngay cả cậu cũng không nghĩ tới mình sẽ biến thành như vậy.

Vừa bắt đầu chỉ là... Chỉ là có chút muốn bảo vệ cô bé này. Dù sao cậu từng hại cô có quá khứ không tốt, trong lòng ít nhiều cũng có một ít tâm tình muốn bù đắp.

Vì vậy cứ để kệ cô tiếp cận.

Chỉ cần cô vui vẻ là được.

Nào có biết cô nương ngốc đáng yêu này còn là một cao thủ giả heo ăn thịt hổ, lừa cậu chìm đắm tột cùng.

Nhìn câu chữ oán giận của Trì Diệp, Dịch Thuần đặt bút xuống, không nhịn được nở nụ cười.

Yc.: Nếu nóng như vậy thì mau về đi.

Yc.: Tớ nhớ cậu rồi.

***

Trì Diệp trải qua một kỳ nghỉ hè phong phú.

Sau khi trở về từ Thái Lan, mỗi ngày cô trăn trở từ phòng vẽ tranh, trong nhà, còn có nhà Dịch Thuần. Nhà Dịch Thuần hoàn toàn không phải dáng vẻ trong tưởng tượng của cô.

Trì Diệp từng thấy xe Thẩm Lãng, biết Dịch Thuần lớn lên cùng Thẩm Lãng, hẳn là điều kiện gia đình cũng như nhau cho nên mới có thể tùy tiện để hai đứa nhóc choai choai đốt tiền mở cửa hàng dụng cụ thể thao.

Nào ngờ cô lại cmn đúng như vậy!

Nhà Dịch Thuần là một biệt thự nhỏ tổng cộng 2 tầng, trên dưới gộp lại có dáng vẻ song lập (1) bằng phẳng, vị trí địa lý cũng không nghiêng, từ trung tâm thương mại đi xe đạp đến cũng không quá 20 phút.

(1) Song lập: Biệt thự song lập là biệt thự có 3 mặt sân vườn và 1 mặt tường chung, 2 căn nằm chung trên một khu đất có lối đi riêng biệt, có thể đối xứng hoặc không đối xứng với nhau. Tuy 2 căn biệt thư nhưng nhìn từ ngoài vào chỉ một biệt thự.

Nhưng nhà cậu quả thật có không ít người, dì giúp việc, tài xế, còn có đầu bếp, đều ở tầng một, tầng hai là thế giới riêng của mình Dịch Thuần.

Lần đầu Trì Diệp đến còn hiếu kỳ hỏi một chút, "Bố mẹ cậu đâu?"

Dịch Thuần im lặng một chút, nắm tay cô chỉ, "Ở bên ngoài làm ăn."

Nhưng không nói rõ là làm gì.

Trì Diệp gật đầu, cũng không hỏi nhiều.

Chỉ là điều kiện Dịch Thuần như vậy còn đi xe đạp, thật khiến người ta khó tin.

Trì Diệp: "Xem ra mình câu được một con rùa vàng rồi!"

Dịch Thuần nhíu mày, "Cậu đã nghĩ đến nước gả vào đây rồi cơ à?"

Trì Diệp cười ngượng: "Nói chơi thôi mà..."

Dịch Thuần cầm bút nhẹ gõ lên đầu cô, "Còn không mau làm bài đi mà nghĩ đông nghĩ tây."

"Ừm."

Trì Diệp cúi đầu.

Một hồi lâu, cô lại ngẩng đầu lên, làm bộ lén lút hỏi: "Bạn học nhỏ Dịch Thuần không muốn kết hôn với mình hả?"

Dịch Thuần không buồn nâng mắt, "Cậu mới có 16 tuổi."

Ra tay với vị thành niên là phạm pháp.

"...Còn không cố gắng học tập?"

Lớn lên nhanh một chút đi.

Nói học thêm đúng là học thêm thật, viết tận mấy quyển vở, một chút nội dung trong vở kịch tưởng tượng cũng không phát sinh.

Qua một kỳ nghỉ hè mà Trì Diệp cảm thấy quả thực còn mệt nhọc hơn cả đi học.

Cuối tháng 8, gần tới ngày khai giảng của Thập Tứ.

Từ nhỏ đến lớn đây là lần đầu tiên Trì Diệp làm bài tập nghỉ hè, đeo cặp đựng bài tập đã hoàn thành đến trường.

Cô đến sớm, trong phòng học còn chưa có mấy người.

Người đầu tiên cô nhìn thấy là Phương Gia Di ngồi chéo phía trước mình.

Từ ngày đó Lê Vi và Phương Gia Di trở mặt trong KTV, Trì Diệp cũng không liên hệ gì với Phương Gia Di.
Nhớ tới Thẩm Lãng từng cảnh cáo cô, Phương Gia Di thisch Dịch Thuần, lúc đó cô còn không để trong lòng, nào biết sự thật lại vậy.

Trì Diệp cũng không phải là không thể chấp nhận bạn tốt cũng thích Dịch Thuần. Dịch Thuần tốt như vậy, cho dù nữ sinh cả thế giới đều thích cậu cũng bình thường. Chỉ là cô không thể chấp nhận Phương Gia Di chôn giấu chuyện này trong lòng lâu như vậy, còn giả vờ giả vịt chơi cùng bọn họ, không lộ ra chút manh mối.

Lại còn thừa dịp cô dự định nói rõ mà mua quần áo và giày giống hệt, ở ngay trước mặt cô công khai với Dịch Thuần.

Là định bắt chước khuôn mẫu của cô mà ra phải không? Lúc đó chính chủ là cô đây còn không thành công, cái bản sao phục chế này dựa vào cái gì mà cảm thấy Dịch Thuần thật sự yêu thích cô ta như vậy chứ?

Tâm tư này quá mức kín đáo, ngẫm lại thực sự có chút đáng sợ.

Toàn bộ kỳ nghỉ Phương Gia Di không liên hệ với hai người, thậm chí không có một câu xin lỗi.

Bây giờ đột nhiên nhìn thấy, Trì Diệp cười gằn một tiếng, không nói lời nào trực tiếp ngồi xuống vị trí của mình.

Sau đó không lâu, Lê Vi cũng tới.

Vượt qua mùa hè này ngay cả khi Lê Vi bị Thẩm Lãng dính chặt lấy, cô ấy gần như mỗi ngày đều phải phỉ nhổ với Trì Diệp rằng Thẩm Lãng là một đóa hoa hiếm thấy, cứ như không phỉ nhổ sẽ chết.

Nhưng nhìn sắc mặt cô ấy, dáng vẻ tâm tình lại không tệ nha.

Nhìn thấy Phương Gia Di chống đầu ngồi ở đằng kia đọc sách, Lê Vi không muốn ngồi cạnh cô ta, dứt khoát đặt mông ngồi cạnh Trì Diệp.

"Diệp Tử, hôm qua cậu đi xem phim với Dịch đại thần phải không? Xem hay không?

"Sao cậu biết... À, anh Lãng kể chứ gì?"

Cô còn chưa kịp nói với Lê Vi, ngẫm lại cũng chỉ có Thẩm Lãng thôi.

Lê Vi nháy mắt với cô, nhẹ giọng hỏi: "Này này... Không tập trung xem phim, bận làm chuyện khác hả?"

Trì Diệp vỗ một cái lên lưng cô ấy, "Cậu chán sống phải không."

Lê Vi "Hứ" một tiếng.

Một kỳ nghỉ hè trôi qua, Dịch đại thần như biến thành người khác, cô ấy ăn thức ăn chó hai tháng nay, thực sự là oán khí rất nặng.

Nhưng các bạn học lục tục đến dần, Lê Vi cũng không tiện trêu Trì Diệp tiếp, tán gẫu chút chuyện học hành thi cử.

"Nghe nói đề thi lần này được lấy từ bài tập hè."

Trì Diệp "Hả" một tiếng, "Vậy thì tốt quá rồi!"

Đây chính là mùa hè đầu tiên cô làm bài tập! Thực sự là đền đáp xứng đáng!

Lê Vi vui vẻ: "Xem ra Dịch đại thần dạy thêm cũng tốt đấy nhỉ."

Trì Diệp cười với cô, cũng không nói đúng, sờ soạng tìm một thỏi sô cô la nhét vào tay cô, "Mau im miệng lại!"

...

Chờ các học sinh đến gần đông đủ, Thái lão đầu cuối cùng cuộc sống khoan thai đến muộn.

"Hôm nay có ba chuyện." Qua một kỳ nghỉ hè, xem ra Thái lão đầu phơi nắng không ít, thân hình và màu da ngày càng giống lá rau héo, "Nhận sách, dọn vệ sinh, giao bài tập nghỉ hè... À đúng rồi, lớp chúng ta có một học sinh mới chuyển đến. Bạn ấy đang ở phòng giáo vụ, lúc nữa sẽ đến giới thiệu với mọi người."

Mấy câu nói thành công gây một trận xôn xao.

Thập Tứ là một trường danh giá trong thành phố, ngoại trừ Trì Diệp bốc khói xanh trên đỉnh đầu (2) thì tất cả đều là học sinh xếp hạng hàng đầu trong kỳ thi cấp 3, bình thường không hề có học sinh chuyển trường.

(2) Khói xanh trên đỉnh đầu là một dấu hiệu tốt, được hưởng phúc.

Bởi vì là trường điểm nên nếu lớp 10 không thi đỗ mà lớp 11 muốn chuyển trường sẽ không được cho phép.

Vì vậy Thái lão đầu vừa dứt lời, mọi người lập tức bàn luận.

"Có quan hệ cá nhân hả?"

"Quan hệ giỏi đến thế cơ à? Trường mình là trường học thật, phải chặt chẽ lắm chứ?"

"Có khi nào là nhảy lớp không?"

"Chắc là không đâu, cấp 3 còn nhảy gì nữa? Muốn nhảy lớp thì phải từ trước rồi chứ?"

...

"Trật tự!"

Thái lão đầu dùng sức vỗ bàn.

Ông nhìn ra ngoài hành lang, hắng giọng một cái, "Bạn học mới đến rồi, mọi người làm quen nhé."

Một bóng người mặc váy màu trắng chậm rãi đi đến.

"Chào mọi người, tớ tên là..."

Trì Diệp trợn to hai mắt, không kìm được đứng bật dậy.

Cái ghế bị cô xô đổ vang "rầm" một tiếng thật lớn, cắt ngang lời học sinh chuyển trường.

Thái lão đầu nhíu mày, "Trì Diệp, em làm gì vậy?!"

Trì Diệp siết chặt nắm đấm, một đạp đá văng cái bàn ở trước mặt mọi người.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau