BẠN HỌC NHỎ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Bạn học nhỏ - Chương 36 - Chương 40

Chương 36: Trận bóng rổ

Edit: Tà Thần

Tiếng hò reo trên sân bóng rổ rất huyên náo.

Trì Diệp kéo hai bạn thân qua cổ vũ cho lớp mình.

Dịch Thuần ở phía xa đằng sau đi theo họ.

Hôm nay lớp 2 và lớp 3 không trực tiếp đối chiến, mỗi lớp có một đối thủ. Lớp 3 đấu với một lớp khối 11, lớp 2 đấu với một lớp khối 12.

Khi bọn họ qua, lớp 3 còn chưa bắt đầu chơi, lớp 2 thi đấu đang nghỉ giữa giờ trên sân đợi hiệp phụ.

Dịch Thuần vừa đi vào sân chưa bao lâu thì có người lớp cậu phát hiện ra.

Ở phía đằng xa mà hô lên: "Dịch ca!"

Mấy cậu con trai đó thấy cậu ngồi chỗ của khán giả thì đều rất kinh ngạc, "Mau xuống đây! Sao cậu lại ngồi trên đó!"

Dịch Thuần quay đầu lại nhìn Trì Diệp một chút.

Trì Diệp cũng để ý thấy có người gọi cậu, liền xua tay, "Cậu cứ đi việc cậu đi ~"

"...Đợi tôi."

Cậu gật đầu, đút tay vào túi, đi xuống sân bóng rổ.

Bọn Trương Đại Thác ngồi nghỉ trên ghế trò chuyện, đợi bắt đầu trận đấu. Thấy cậu đến, Trương Đại Thác vỗ vai cậu, "Còn một trận phụ nữa... Có muốn thể hiện không?"

Dịch Thuần đã thấy Lục Phóng đang khởi động trên sân, ánh mắt hơi thay đổi.

Trương Đại Thác nhìn theo tầm mắt cậu, "Hở? Đấy là gian phu của Trì ca đúng không?"

"...Câm miệng."

Dịch Thuần yên lặng nhìn chằm chằm Lục Phóng một lúc.

Lục Phóng vẫn đang nghịch điện thoại, đột nhiên ngẩng đầu lên vẫy tay với Trì Diệp rồi cười.

Tương tác kiểu dở hơi.jpg

Dịch Thuần: "..."

Ánh mắt cậu có tia sáng lạnh muốn giết người, siết chặt nắm tay khẽ kêu lên tiếng răng rắc.

"Tôi có."

Tiếng còi vang lên thông báo hiệp thi đấu phụ giữa lớp 10A2 và 12A5 chính thức bắt đầu.

Trì Diệp nói chuyện với hai người bên cạnh một hồi, đột nhiên nghe thấy Phương Gia Di kêu "Ơ" một tiếng.

"Hả? Sao à?"

Tai Phương Gia Di hơi ửng hồng, lắc đầu rồi lại gật đầu.

"À... Dịch Thuần ra sân rồi kìa."

Trì Diệp híp mắt nhìn xuống, quả nhiên thấy Dịch Thuần đứng giữa một đám cao to mặc áo bóng rổ ba lỗ.

Thậm chí cậu còn không thay quần áo, chỉ là cởi áo khoác đồng phục ra, bên trong mặc áo len mỏng và quần thể thao, dáng dấp càng thêm xuất chúng.

"Rõ ràng bảo không chơi mà..."

Trì Diệp cũng không suy nghĩ nhiều, chạy bình bịch xuống hàng thứ nhất ngồi, nằm nhoài ra lan can nhìn sân bóng rổ.

Thực ra cô không hiểu chơi bóng rổ như thế nào, tuy được xưng là thể dục toàn năng, nhưng cũng cần có thời gian tìm hiểu. Lần đầu tiên ném trúng rổ thì có thể, nhưng hiểu rõ quy tắc thi đấu thì cần ngày một ngày hai.

Dịch Thuần đứng dưới cột rổ của team mình, tiếng còi vừa vang, cậu xoay cổ, bắt đầu chạy.

Tuy Trì Diệp vẫn chưa hiểu cách chơi nhưng có thể nhìn ra quy luật.

Lớp cậu gần như là bao quanh Dịch Thuần, chỉ cần đoạt được bóng sẽ lập tức truyền cho cậu.

Vẻ mặt bạn học nhỏ không nhìn ra cảm xúc gì, thực tế có chút tàn nhẫn. Căn bản không người nào có thể cướp bóng của cậu, nhảy bừa lấy đà ném một cái là bóng vững vàng rơi trúng rổ.

Hiệp phụ đầu tiên tỉ số giữa hai lớp vốn đang hòa nhau, sau khi Dịch Thuần vào sân, điểm số liền bị kéo giãn lên hơn 12 điểm.

Trì Diệp quan sát mà hăng máu, tuy chưa phải trận chung kết, không có quá nhiều khán giả nhưng cô vẫn rất xúc động.

"Dịch ca cố lên!"

"Cố lên!!"

Cô hận không mang theo loa phóng thanh, nên chỉ có thể kêu gào nát cổ họng.

Có vẻ như Dịch Thuần nghe thấy tiếng cổ vũ của cô.

Cậu nhìn thấy Lục Phóng ở khu nghỉ ngơi nhưng ánh mắt lập tức dời đi trong giây lát.

Không sao cả.

Không phải chỉ là một người hạng 2 hay sao.

Dịch Thuần cong khóe môi, giơ ngón cái với Trì Diệp ở đằng xa.

Trì Diệp: Là sao nhỉ?

Vào lúc này, Trương Đại Thác truyền bóng vào tay Dịch Thuần.

Lớp 12 có ba người đến phòng thủ muốn chặn cậu lại.

Đều là những người có vóc dáng cao to, trong đó có hai người còn cao hơn Dịch Thuần, thể trạng cũng lớn hơn cậu rất nhiều.

Trì Diệp hơi sốt ruột siết chặt nắm đâm.

Dịch Thuần dứt khoát nhảy lấy đà ——

"Vút!"

Bóng bay thẳng vào trong rổ +3 điểm. (tầm xa)

Trì Diệp hoan hô lên: "Á á á!"

Đẹp trai quá!

Dịch Thuần cmn quá đẹp trai!!!

Phương Gia Di và Lê Vi ở bên cạnh cũng không nhịn được vỗ tay vì đường bóng 3 điểm đẹp mắt này.Dịch Thuần đứng đó nhìn cô từ xa.

Cậu dùng tay ra hiệu với giáo viên thể dục lớp A3, thổi còi tạm dừng để thay người.

Dịch Thuần thay người khác.

Cậu vốn chỉ muốn ra oai một chút, nếu đã đạt được mục đích thì cũng không cần phải tốn sức tiếp nữa. Không còn lại nhiều thời gian, lớp 10A3 nắm chắc chiến thắng trong tay, không cần phải thể hiện nữa.

Để bạn học khác ra sân cũng được.

Dịch Thuần cầm áo khoác, từ tốn đi tới chỗ khán giả ngồi.

Đôi mắt Trì Diệp sáng lạ thường, nhìn cậu đi từ xa đến, cứ cảm thấy trên người cậu tỏa ra ánh hào quang, càng quyến rũ hơn bình thường.

Quả nhiên nam sinh chơi bóng rổ là đẹp trai nhất.

"Á! Bạn học nhỏ Dịch Thuần! Marry me!"

Dịch Thuần vỗ nhẹ đầu cô một cái, "Nghịch ngợm."

...

***

A2 thuận lợi tiến vào vòng tiếp theo, nhưng đến chung kết lại bị loại vì chênh lệch 1 điểm.

Nhưng thành tích đứng thứ 4 cũng tạm ổn.

Bọn Lục Phóng xem ra cũng không quá thất vọng. Họ đều quan sát đối thủ thi đấu, ba học trưởng trong đội đã rèn luyện được hơn một năm. Họ chơi được tỉ số găt gao gần như hòa coi như là giỏi lắm rồi, chí ít cũng có thời khắc vẻ vang.

Sau khi thi đấu xong, cậu ta tìm Trì Diệp ở xung quanh nhưng không thấy bóng dáng, ngay cả hai tùy tùng của cô cũng mất tích.

Rõ ràng vừa còn ở đây.

Lục Phóng lấy điện thoại ra nhìn, ba phút trước Trì Diệp vừa gửi tin nhắn nói cô phải về.

Cậu ta vốn còn muốn mời cô tham gia lễ chúc mừng với mình... Thôi bỏ đi.

Cậu ta yên lặng cất điện thoại đi.

Trì Diệp đi cùng hai cái đuôi và bạn học nhỏ ra đến cổng trường.

Kết thúc trận bóng rổ thời gian vẫn chưa mộn, trên sân còn nhiều người thi đấu, đa số là thi điền kinh, không có gì đặc sắc để hóng nên bọn họ muốn về trước.

Dù sao mai vẫn còn phải thi đấu tiếp.

Lê Vi hơi mệt mỏi, dạo này tâm trạng của cô ấy nặng nề, không nói gì nhiều, tạm biệt mọi người rồi yên lặng về nhà.

Trì Diệp nhìn theo cô ấy rời đi, quay lại nhìn Phương Gia Di.

Phương Gia Di bị cô nhìn đâm ra sững sờ, "Diệp, Diệp Tử?"

Trì Diệp hơi buồn cười, "Sợ mình ăn thịt cậu chắc?"

"..."

Phương Gia Di đỏ mặt cúi đầu, không dám đối mặt với cô.

"Sao nào? Cậu đi cùng đến cửa hàng Dịch Thuần không, hay là về trước?"

Phương Gia Di "Hả" một tiếng, do dự nói: "Tớ, tớ chưa muốn về nhà..."

"Mẹ cậu có mắng không đấy?"

"Bà ấy không biết."

"Ok." Trì Diệp vung tay lên khoác vai cô ta, "Đi uống trà sữa nào."
...

Bởi vì có Phương Gia Di đi cùng, Trì Diệp không tiện đi chùa xe đạp cùng Dịch Thuần, cậu chỉ có thể dắt xe đi theo hai người họ.

Dịch Thuần cảm thấy có chút buồn cười, cậu biến thành người được lên kế hoạch hộ từ khi nào thế?

Mấu chốt là cậu còn cảm thấy rất thú vị.

Rõ ràng là rất dễ chán, nhưng khi ở cùng Trì Diệp, cho dù cô không nói lời nào, chỉ cần yên lặng ở bên cô, hoặc nhìn cô nói chuyện với bạn bè, cậu đều cảm thấy thú vị.

Trái tim đập thình thịch nhanh hơn, giống như bị ngộp nước vậy.

Thật kỳ quái.

Dịch Thuần còn chưa hiểu được nội tâm mình, Trì Diệp đi đằng trước đột nhiên cười phá lên.

"...Cưng à, cảm giác yêu sớm thích lắm."

Dịch Thuần: "..."

Cái người này đúng là, bản thân mình còn chưa bò ra khỏi hố được mà còn khuyên bạn thân nhảy theo.

Quá trâu bò đi.

Cậu khẽ cười.

Đến cửa hàng của cậu, tiếng chuông gió kêu lên, Thẩm Lãng không ngẩng đầu, "Chơi xong rồi à?"

Trì Diệp là người đi vào đầu tiên, nghe vậy liền cười, "Ai mà dám so ham chơi hơn anh Lãng đây?"

(Chú thích chút: Chữ "chơi" kia cũng là 浪 "lãng" trong tên của Thẩm Lãng 沈浪 nên Trì Diệp mới chơi chữ như thế.)

"..."

Thẩm Lãng đứng dậy, "Tiểu Diệp Tử đến chơi à?"

"Thì lâu rồi không tới, không muốn chào mừng em à?"

"Anh muốn hay không có trọng lượng không? Không đáng một gram, quan trọng là người nào đó rất muốn..."

Ánh mắt Dịch Thuần hơi hung ác, "Câm miệng."

Thẩm Lãng nhún vai một cái, "Ô cả em Phương nữa hả? Khách quý, khách quý, bảo sao hôm nay bán được tận hai đơn, hóa ra là vận may được hai em mang tới đây mà."

Trì Diệp liếc qua, "Thôi cho xin đi."

Thẩm Lãng cười, "Có đói không? Sang bên kia ăn mì vằn thắn không?"

"..."

Đoàn người lại di dời trận địa sang quán mì ở đối diện.

Đúng lúc Trì Diệp vốn muốn đến tìm Thẩm Lãng, chỉ sợ anh về mất rồi.

Thế nhưng có vài lời không tiện nói ở trước mặt nhiều người, cô đến vì lo lắng cho Lê Vi.

Sau khi gọi món, Trì Diệp gọi Thẩm Lãng ra trước cửa quan, còn Dịch Thuần và Phương Gia Di ở lại bên trong.

Không cho họ ra nghe trộm.

Dường như Thẩm Lãng đã đoán ra cô muốn hỏi gì, "Em nói đi."

Trì Diệp cũng không khách sáo, "Chuyện của anh và Lê Vi là thế nào?"

"Thế nào là thế nào... Anh theo đuổi em ấy chứ sao."

"Cậu ấy đồng ý chưa?"

"Chưa."

Trì Diệp cười, "Đừng nhìn Vi Vi hay đi cùng em như vậy, thực ra cậu ấy rất... Có chút nhõng nhẽo, nhát gan, anh không được quá cộc cằn, đừng để cậu ấy không vui, đừng bắt nạt cậu ấy."

Thẩm Lãng gãi gãi đầu, hình tượng của anh vốn là một lão đại, chỉ có lúc này mới lộ ra cảm xúc hơi trẻ con giống người cùng lứa tuổi.

"Anh biết chứ, sao anh có thể bắt nạt em ấy được."

"Thế thì tốt, thành tích học của cậu ấy rất tốt, anh đừng có mà làm ảnh hưởng, còn chưa thi đại học xong đâu."

Thẩm Lãng cong môi, "Tiểu Diệp Tử, bây giờ anh mới phát hiện hóa ra em có tiềm chất của một bà mẹ già đấy!"

Anh nói vậy Trì Diệp cũng không tức giận, "Là người em luôn bảo vệ mà, đương nhiên phải nghiêm túc chứ."

"Em yên tâm." Thẩm Lãng nghiêng đầu qua chỗ khác, nhìn Dịch Thuần trong quán, "Thế em theo đuổi Dịch nhi nhà anh có tiến triển chưa?"

Trì Diệp không nói gì: "..."

Đương nhiên là có tiến triển, nhưng cô cũng không dám chắc.

Giống như có một lớp cửa sổ giấy mà mãi không đâm thủng được.

Thậm chí bản thân cô còn không biết mối quan hệ như thế nào mới được gọi là yêu đây?

Chẳng biết gì hết.

Thực ra như vậy cũng không tệ.

Thẩm Lãng không nói thêm, "Đi vào thôi."

Dừng một chút, "Mà cái em Phương này, em cũng phải để ý chút."

"Em nhất định sẽ..." (Đoạn này Trì Diệp hiểu lầm Thẩm Lãng nhắc cô cũng nên quan tâm Phương Gia Di như Lê Vi ấy.)

"Hẳn là con bé này cũng thích Dịch nhi."

Trì Diệp kinh ngạc nhìn Thẩm Lãng, một hồi lâu mới bật cười thành tiếng.

"Gia Di? Không thể nào."

Chương 37: Cần một vị cứu tinh

Edit: Tà Thần

Trì Diệp chỉ cảm thấy Thẩm Lãng đang đùa.

Tính cách Phương Gia Di nhát gan, lại không thể kháng cự, có chuyện gì đều biểu hiện trên mặt. Hơn nữa cô ta và Dịch Thuần cũng không gặp nhau nhiều, chẳng có đầu mối nào hết.

Không biết vì sao Thẩm Lãng lại đoán như vậy nữa.

Cô có chút suy bụng ta ra bụng người, nếu cô là Phương Gia Di mà thực sự thích Dịch Thuần, nhất định sẽ cách xa bọn cô, cạnh tranh công bằng.

Ở chung nhìn người ta mập mờ lại ám muội đi, quá là khó chịu ý chứ.

Cô còn vừa khuyên Phương Gia Di trải nghiệm cảm giác yêu sớm nữa.

Phương Gia Di nói phải tập trung vào học thật tốt mà.

Thẩm Lãng thấy cô không tin, nhún vai một cái, không nói gì nữa.

"Vào đi thôi, mì ra rồi kìa."

Trì Diệp nhìn chằm chằm bóng lưng anh một lúc, lắc đầu, đảo mắt liền bỏ quên chuyện này ra sau đầu.

...

Bốn người ăn cùng nhau không nói gì nhiều, chỉ tùy tiện tán gẫu vài câu về chuyện đại hội thể thao sau đó ai về nhà nấy.

Thẩm Lãng cười hớn hở quay về đóng cửa hàng, "Em Phương để anh hộ tống nhé, Tiểu Diệp Tử có yên tâm không nào?"

Cả mặt Phương Gia Di đỏ đến kỳ lạ, liều mạng xua tay nói: "Không cần, không cần đâu..."

Thẩm Lãng xem ra tổn thường rất nặng: "Em gái ghét bỏ anh à?"

"Không phải không phải thế."

"Vậy thì đi! Anh lái xe hơi chở em. Tiểu Diệp Tử không được hưởng thụ cái đãi ngộ này đâu nhé, chỉ có người trưởng thành có xe mới cung cấp được thôi đó ~"

Vẻ mặt Thẩm Lãng dường như rất ngứa đòn, Trì Diệp cười một tiếng, "Thôi khỏi, chỉ sợ anh chưa kịp đạp chân ga đã tới nhà em rồi. Cậu cẩn thận chút nhé Gia Di, đến nhà thì báo mình một tin."

Phương Gia Di lưỡng lự một lúc lâu, ánh mắt nhìn phía sau chút, lúc này mới gật đầu, đi theo Thẩm Lãng.

Còn lại Trì Diệp và Dịch Thuần đứng sau lưng cô.

Trì Diệp nhìn họ đi ra khỏi ngõ, lại nhìn xe đạp dựng bên cạnh Dịch Thuần, nhíu mày, "Cậu về trước đi."

"Cậu đi đâu à?"

"Mình đi mua ít bút với màu, thứ bảy hàng tuần phải học vẽ."

Vẽ suốt cả một kỳ nghỉ đông rồi mà Trì Diệp vẫn chưa có tí hứng thú nào với vẽ vời.

Nhưng không thể bỏ giữa chừng được, La Huệ cũng đã đóng tiền học rồi nên cô không muốn uổng phí, mỗi thứ bảy học một lớp.

Dịch Thuần nhìn cô một cái thật sâu, khóa xe đạp lại, "Tôi đi cùng cậu."

"Được được được được."

Cô điên cuồng gật đầu.

***

Bên cạnh trung tâm thương mại có một cửa hàng bán dụng cụ mỹ thuật, Trì Diệp vào chọn vài cái bút chì, mua một hộp màu, xếp ngay ngắn vào trong túi.

Dịch Thuần từ tốn theo sát cô, không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm vào gay cô, không biết đang nghĩ gì.

Trì Diệp thanh toán xong xuôi, liếc mắt nhìn đồng hồ, quay đầu hỏi: "Ăn tối không mình mời?"

"...Vừa ăn xong cơ mà?"

"Cái bát mì bé tí đấy thì no làm sao được. Con trai các cậu không phải đều ăn nhiều lắm à?"

Trì Diệp cười, lặng lẽ che giấu mưu kế của mình.

Chỉ là muốn ở bên cậu thêm thôi.

Giận dỗi nhau mười mấy ngày nghỉ đông không gặp, đi học thì khác lớp, phải bù đắp lại chứ.

Dịch Thuần "Ừ" một tiếng, đưa tay cầm túi và cặp sách của cô, tiện tay khoác lên vai mình.

Trì Diệp híp mắt, trong lòng hồi hộp, "Ăn món cay Tứ Xuyên nhé?"

"Tùy cậu, ăn gì cũng được."

...

Tuy mặt Trì Diệp tròn tròn nhưng vóc người rất cân đối, cái gì nên có đều có, eo nhỏ thon thon.

Có thể liên quan đến chuyện luyện võ, hơn nữa bình thường cô khá "hoạt bát", tiêu tốn nhiều calo, nên có ăn nhiều cũng không mập.

Nên hai người gọi tận năm, sáu món ăn, mỗi người còn gọi thêm một bát cơm.

Từng người cúi đầu ăn một lúc, Trì Diệp buông đũa xuống trước, ngẩng mặt nhìn Dịch Thuần ngồi đối diện.

Tốc độ nhai của Dịch Thuần chậm lại, "Nhìn cái gì?"

Trì Diệp cười cười, "Mình đang nghĩ là bạn học nhỏ Dịch Thuần đẹp trai thật! Nghe nói khi học cấp 2 cậu từng thi đấu bóng rổ thành phố, lúc đó càng đẹp trai hơn ý nhỉ?"

Dịch Thuần rất ngạc nhiên nhìn cô, lâu sau mới đáp: "Đẹp trai như nhau cả."

Trì Diệp: "..."

"Nhưng tôi khá là khiêm tốn."

Cuối cùng Trì Diệp lại được lĩnh ngộ tâm tình ba chữ "trêu cậu chơi" giống như lần đầu họ gặp mặt.

Dịch Thuần đúng là ngây thơ mà.Trì Diệp không nói gì chỉ nhìn cậu, mãnh liệt đổi đề tài, "Mai thi đấu bóng rổ khó lắm phải không?"

Chiều nay là chung kết bóng rổ, hơn nữa tất cả các hạng mục đều kết thúc trước 1 giờ chiều. Chỉ còn lại bóng rổ, nên có thể những bạn học đến xem sẽ có rất nhiều.

Hơn nữa chung kết phải chơi bốn trận, trái lại càng chính quy hơn một chút.

Dịch Thuần "Ừ" một tiếng, "Còn xem tình huống thế nào đã."

Trì Diệp: "Xem tình huống là sao? Thế cậu là dự bị hả?"

"Xem họ có cần một vị cứu tinh không."

"...Được thôi."

Hai người trò chuyện câu được câu không, gắng lắm mới giải quyết được hơn nửa đồ ăn.

Lúc Trì Diệp chạy đi trả tiền thì phát hiện Dịch Thuần đã thanh toán hóa đơn rồi.

"Ơ mình khao cậu cơ mà?"

"..." Dịch Thuần mặc kệ cô, cầm túi của cô lên, hất cằm, "Có đi không nào? Lề mề quá."

Trì Diệp hết cách, chỉ có thể yên lặng đuổi theo cậu, "Cậu thanh toán từ bao giờ thế? Mình có thấy cậu ra ngoài đâu?"

"Trên bàn có mã QR."

"..."

Bởi vì mời khách không thành công, Trì Diệp có chút suy sụp.

Suy cho cùng cũng là nhà hàng cao cấp trong trung tâm thương mại chứ không phải quán ăn ven đường. Tính qua bữa này cũng phải đến hai, ba trăm (700~1 triệu VNĐ), dù sao cũng là học sinh cấp 3, cô mà không có trợ cấp của mẹ thì cũng phải bấm bụng mất vài ngày.

Dịch Thuần cứ trả tiền như vậy... Trì Diệp vẫn lo lắng cái cửa hàng của cậu chỉ để cho có. Dịch Thuần là chủ, có lẽ tháng nào cũng lỗ tiền.

Nhỡ đâu cạn túi thì sao?

Nhỡ đâu phí sinh hoạt của tháng này hết sạch?

Cô không biết gia cảnh nhà Dịch Thuần như thế nào. Nói thật, Trì Diệp rất ít để người khác trả tiền cho, hoặc nói thẳng ra là từ nhỏ mẹ cô đã dạy không được chiếm tiện nghi của ai. Hơn nữa cô ở một mình, cũng tự biết tiết kiệm hơn các bạn khác nên không sợ thiếu tiền.

Ngộ nhỡ, ngộ nhỡ mà cậu không thể duy trì mở cửa hàng nữa thì sao?

Trì Diệp nghĩ ngợi linh tinh cả nửa ngày, suýt chút nữa va vào lưng Dịch Thuần.

Cũng may là cô phản ứng nhanh, trước khi đụng đến, bàn tay chống vào lưng cậu mượn lực ngăn lại, đẩy cả người mình ra.

Dịch Thuần cảm giác được, dừng chân, xoay người lại, nghiêm túc nhìn cô dạy dỗ: "Lúc đi đường phải để ý vào."

"Hả... Ừm, mình biết rồi."

"Ủa! Trì Diệp?"

Nghe có người gọi tên mình, Trì Diệp hơi sửng sốt, bất giác nhìn Trì Diệp ở trước mặt một chút, sau đó mới tìm nơi phát ra âm thanh.

Cách đó mười bước chân, Vệ Chân Chân đã lâu không gặp đang khoác tay một nữ sinh, vẫy tay với cô, "Hì, trùng hợp thật đó!"

Trì Diệp nhíu mày: "..."

Trước đó bao nhiêu năm không gặp một lần, lên cấp 3 thì lại đụng mặt hơi nhiều rồi đấy.
Đúng là đen đủi.

Cô thầm phỉ nhổ trong lòng, kéo tay Dịch Thuần định xoay người đi.

Nhưng Vệ Chân Chân không buông tha cho cô, chạy vội qua, "Trì Diệp! Trì Diệp! Đã lâu không gặp!"

Dáng vẻ đầy nhiệt tình, càng khiến Trì Diệp lạnh lùng trông giống như một cô gái bạc bẽo.

Cô ta có thể ngụy trang trước mặt người khác rất tốt.

Đã bị quấn lấy, Trì Diệp không đi nữa, cười gằn với cô ta một tiếng, "Tôi tưởng lần trước đã nói rõ rồi cơ mà."

Vệ Chân Chân chớp mắt, ra vẻ ngây thơ, "Nói cái gì rõ cơ? Tiểu Diệp Tử, chẳng lẽ cậu còn trách tớ..."

Ánh mắt cô ta liếc nhanh nhìn Dịch Thuần đứng sau Trì Diệp, gò má hơi hồng, giọng nói cũng nhỏ nhẹ hơn, "Xin lỗi, tớ xin lỗi cậu, là do thái độ lần trước của tớ không tốt. Cậu có thể tha thứ cho tớ được không?"

Nói xong liền muốn nắm lấy tay cô.

Trì Diệp lui về phía sau một bước dài, cách rất xa cô ta, "Điên à? Trì Giới Nghiên không có ở đây, muốn diễn thì để lúc khác hẵng diễn không được hả?"

"Diệp Tử..."

"Đừng tưởng tôi không đánh con gái. Cứ thử mò tới tìm tôi lần nữa xem, mẹ cô đợi vớt xác cô dưới sông Hoàng Phố là vừa!"

Trì Diệp hừ lạnh, kéo Dịch Thuần rời đi nhanh chóng.

Chỉ còn Vệ Chân Chân đỏ mắt đứng im tại chỗ.

Bạn học của cô ta đứng xem toàn bộ quá trình có chút khó hiểu, "Chân Chân, cái con thần kinh này là ai vậy? Nói cái gì mà sông Hoàng Phố, đầu óc có vấn đề phải không?"

Giọng nói Vệ Chân Chân như sắp khóc tới nới, "Đừng nói Diệp Tử như vậy... Cô ấy là bạn thân nhất của tớ hồi nhỏ."

"Sao chả giống gì cả? Cứ thái độ với cậu ý!"

"Không phải, là do tớ sai. Học kỳ sau tớ chuyển đến trường Thập Tứ rồi, không biết Diệp Tử có ghét tớ không..."

...

Tâm tình tốt cả một ngày của Trì Diệp không còn nữa.

Cô tức giận kéo Dịch Thuần rời khỏi cửa hàng tạp hóa.

Gió lạnh thổi làm cô bình tĩnh lại.

Bình tĩnh...

Bình tĩnh lại!

Vừa nghĩ tới ban nãy Dịch Thuần nhìn thấy vẻ mặt hung hăng của cô, sao còn bình tĩnh được nữa!

Trì Diệp cẩn thận nhìn Dịch Thuần, "Ờm, cái... Cái con nhỏ... vừa rồi..."

Dịch Thuần nhận ra được cô đang căng thẳng.

Cậu cười, đổi điện thoại qua tay đang xách túi, tay phải trống trơn đưa lên xoa đầu cô.

Trong đêm tối, giọng nói của cậu vô cùng dịu dàng.

"Chắc chắn cô ta chọc cậu chỗ nào phải không."

Giọng nói và ngữ điệu hết sức quen thuộc.

Khiến người ta có cảm giác lệ nóng quanh tròng.

Cuộc đời Trì Diệp ghét nhất những người phân tích những câu nào là "Tôi cảm thấy cậu cũng có lỗi", "Hai người các cậu nhường nhau một bước có phải tốt không", "Cậu như vậy là không được".

Cứ làm như mình là một người qua đường hiểu chuyện lắm, thực ra lại làm tổn thương người khác.

Cô không phải cung thiên bình chính nghĩa, từ nhỏ đã bênh vực những người thân bên cạnh mình mà không cần đạo lý.

Bạn bè cô không cần phải phân tích hợp tình hợp lý, chỉ cần đứng chung chiến tuyến với cô là được.

Bạn trai cũng vậy.

Dịch Thuần hoàn hảo chết mất.

Cậu không hỏi cô nguyên nhân là gì, trái lại hai người quen thuộc nhau, nên cậu khẳng định kẻ khác có lỗi là tốt rồi.

Trì Diệp ra sức gật đầu, "Bạn học nhỏ Dịch Thuần, mình không thể để lỡ mất một người bạn trai như cậu được."

Dịch Thuần: "..."

"Vì vậy mình cũng không ngại nói với cậu, vừa nãy là con kế của bố mình. Lúc mình 9 tuổi, mẹ cô ta thế chỗ của mẹ mình, còn hại mình suýt nữa thì mất mạng."

Giọng điệu Trì Diệp rất bình thản.

"Thế nên mình rất ghét cô ta, ghét cô ta làm bộ làm tịch, thật ghê tởm."

Dịch Thuần gật đầu tỏ vẻ đã hiểu.

Trì Diệp ngước lên nhìn cậu, "Mình không cần biết cậu là bạn trai mình, hay chỉ là bạn học chung cấp 3 cũng được. Mặc dù cậu không quen biết cô ta, nhưng cậu có thể ghét cô ta vì mình không?"

Dịch Thuần "Ừ" một tiếng, "Đã nhớ kỹ."

Trì Diệp nở nụ cười.

Chương 38: Túi giữ nhiệt trong kỳ sinh lý

Edit: Tà Thần

Nhờ có biểu hiện của Dịch Thuần, tâm tình Trì Diệp trong nháy mắt liền xán lạn như ánh mặt trời.

Về nhà ngủ một giấc, tinh thần cô đầy hăng hái sẵn sàng đến trường chạy 800 mét.

Chạy cự li dài vẫn luôn là thế mạnh của cô. Hôm qua chạy tiếp sức dù cô có cố gắng nhưng vì các bạn chạy sau không tốt nên không được thứ hạng nào. Nhưng chạy cự li dài là hạng mục cá nhân, dù sao cô cũng phải thể hiện thật tốt.

Chờ đội trưởng điểm danh xong, Trì Diệp đứng một bên khởi động.

Buổi trưa mới bắt đầu chạy 800 mét nữ, trước đấy là chạy 1500 mét nam.

Những nam sinh phải tham gia vì am hiểu chạy cự li dài nên căn bản chẳng muốn chạy chút nào. Chạy xong đào đâu ra sức lực mà chơi nữa, không chừng còn mệt như chó (nguyên văn =))), hình tượng mất sạch trước mặt bao nhiêu nữ sinh vây quanh, không ai muốn cả.

Cho nên tới khi nam sinh xuất phát, đa số khá là hài hước. Đại diện mỗi lớp đều hết sức nổi bật, không phải cậu bạn mập 200 cân (= 100kg) thì cũng là quắt như khỉ, hay là gầy tong teo. Xem ra không phải đến đây để khiêu chiến lẫn nhau mà là tự khiêu chiến sức chịu đựng của bản thân.

Bên cạnh còn có nữ sinh từng lớp hùng hổ cổ vũ, khung cảnh vô cùng hùng vĩ.

Lục Phóng cũng tham gia lần này.

Trì Diệp xoay cổ, đi tới bên Lê Vi và Phương Gia Di, nhìn qua: "Đã bắt đầu rồi hả?"

Lê Vi gật đầu, thở dài nói: "Quả nhiên không thể so sánh người với người. Lớp phó học tập bình thường chỉ làm nền cho Dịch đại thần mà ở giữa bầy người này lại hóa thành một soái ca tiêu chuẩn..."

Trì Diệp: "..."

Tiếng còi xuất phát vang lên.

Lục Phóng phi nhanh như tên rời khỏi cung.

Nhìn một đám bạn học nữ đang reo hò, lớp họ cũng không chịu thua kém.

"Lục Phóng cố lên!"

"Lục Phóng xông lên!!"

Trì Diệp không để ý tình hình bên này, chỉ cảm thấy bụng dạ khó chịu.

Bà dì của cô luôn có lịch trình chính xác, lần này lại đến sớm năm ngày. Trọng điểm chính là, hôm qua cô vừa ăn đồ cay Tứ Xuyên vừa uống coca lạnh!

Lê Vi chú ý sắc mặt cô, "Diệp Tử? Cậu sao vậy? Không thoải mái à?"

Sắc mặt Trì Diệp trắng bệch, hai tay nắm chặt thành quả đấm, ghé qua nhẹ giọng nói với cô ấy.

Lê Vi cũng sửng sốt một chút, "Phải làm sao bây giờ? Tớ cứ dìu cậu về lớp trước nhé? Còn Gia Di giúp cậu hủy đăng ký dự thi."

Cũng không còn cách nào khác.

Trì Diệp đã cảm giác được dòng nước ấm mãnh liệt, còn cả cơn đau âm ỉ dưới bụng. Cô không sợ đau sinh lý nhưng nếu hoạt động mạnh thì còn hơn cả đi tìm chết.

Ai mà biết được bà dì ghé thăm sớm chứ.

Sắc mặt Trì Diệp ngày càng xanh xao, nhưng vẫn cố kiên trì.

Cô khẽ nói: "Cậu lấy giúp mình cái, cái đó..."

Không cần giải thích gì thêm, là con gái đều hiểu rõ.

"Mình đợi cậu ở vệ sinh tầng 1."

Lê Vi gật đầu, xoay người chạy đi thật nhanh.

Phương Gia Di đến chỗ giáo viên đăng ký xin hủy thi đấu, nếu học sinh đã đăng ký mà hủy thì sẽ bị thông báo đến giáo viên thể dục phụ trách, và chủ nhiệm lớp, khá phiền phức.

Một mình Trì Diệp chậm rãi bước từng bước nhỏ đi về lớp.

Đại hội thể dục thể thao yêu cầu mặc đồng phục học sinh nhưng những ai ngày hôm sau không phải thi đấu thì không cần phải nghiêm ngặt như vậy. Hơn nữa có những học sinh phải chạy cự li dài, mặc quần đồng phục không tiện, đa phần đều chỉ khoác áo khoác đồng phục.

Cô chính là một trong số đó, lại còn khéo là hôm nay cô mặc cái quần thể thao Nike màu trắng.

Là màu trắng đó!

Trì Diệp thực sự muốn chết quách đi cho rồi.

Hiện tại cô chỉ có thể buộc hờ áo khoác đồng phục bên hông để che đi.

Ngộ nhỡ mà làm bẩn quần... Làm bẩn cả áo khoác đồng phục...

Dù sao cũng không thể mất mặt!

Không được!!!

Ôm niềm tin như vậy, cuối cùng cũng coi như là an toàn chạy vào nhà vệ sinh không có người.

Trì Diệp cúi đầu kiểm tra một chút nhưng không thấy gì.

Nhưng trong chốc lát cảm thấy có gì đó không đúng.

Hôm qua trình độ bực bội đạt level cao nhất, hoặc dạo này tâm trạng quá khó chịu nên lần này đặc biệt đến sớm. Cô đứng trong buồng vệ sinh riêng một lúc, cảm thấy có khi đúng là thế thật.

...

Lê Vi phi như bay một đường về lớp học, tìm băng vệ sinh ở trong cặp rồi nhét vào túi lại chạy ra ngoài.

Kết quả trên cầu thang gặp mặt Dịch Thuần đang định đi lên.

Dịch Thuần nhìn dáng vẻ lúng túng hoảng hốt của cô ấy thì nhíu mày, "Hửm?"

Lê Vi hỏi thăm qua loa rồi định đi qua.

Dịch Thuần vốn là người lạnh nhạt, nào có chủ động chào hỏi con gái bao giờ. Nhưng cậu thấy Lê Vi sốt sắng như vậy, Trì Diệp lại không thấy đâu, cứ cảm thấy có chuyện gì đã xảy ra với cô.

Sắp thi chạy rồi mà cậu không tìm thấy cô trên sân, chỗ khác cũng không.

Cậu nghĩ cô sẽ rất mệt nên còn chuẩn bị sô cô la và nước muốn mang cho cô.

Còn cô mất tích ở đâu rồi?

Trong lòng hơi hoảng loạn, không kiềm chế được tay mình bắt lấy cánh tay Lê Vi.Lê Vi: "?"

Dịch Thuần lạnh lùng nhìn cô: "Trì Diệp đâu rồi?"

"Ai da, Dịch đại thần, lát nữa nói sau nhé, cậu ấy còn đang đợi mình nữa đó!"

"Chờ cậu ở đâu?"

Lê Vi không nhịn được nữa, cuối cùng la lên: "Nhà vệ sinh!"

Trực tiếp khoát tay cậu ra rồi chạy bình bịch xuống lầu.

Còn lại mình Dịch Thuần đứng suy tư trên cầu thang.

Cậu do dự một hồi lâu, sau đó lấy điện thoại ra, xoay người cũng đi xuống.

...

Chờ mãi mới thấy Lê Vi đến đây.

Trì Diệp không thể thay quần, chỉ có thể tiếp tục buộc áo khoác bên hông. Nhưng dáng người cô đẹp nên nhìn cũng không quái lạ, đúng là có cảm giác xinh xắn hoạt bát.

Nếu không phải sắc mặt tái nhợt thì thậm chí có thể đi catwalk rồi.

Bụng ngày càng khó chịu, cho dù là Trì ca thì cũng có chút không chịu đựng nổi, hơn nửa trọng lượng đều dựa trên người Lê Vi.

Lê Vi cũng cực kỳ lo lắng, "Làm sao bây giờ? Hay cậu về thẳng nhà đi?"

Trì Diệp ôm bụng uể oải: "Cửa trường đã mở đâu, muốn ra phải trèo tường phiền lắm."

Lý do là... Thái lão đầu là chủ nhiệm lớp nhưng cô không nói ra.

"Vậy phải làm sao..."

"Mình về lớp nghỉ một lúc, buổi trưa mở cổng trường mình sẽ về thay quần áo."

Lê Vi sửng sốt, "Hả? Thế chiều cậu còn quay lại nữa à? Đã nói là không thi nữa cơ mà?"

"Thì còn trận bóng rổ cơ mà. Bạn học nhỏ Dịch Thuần ra sân, mình muốn xem."

Nhắc đến Dịch Thuần, Lê Vi mới nhớ.

Vừa nãy cô ấy còn hét vào mặt đại thần.

Đậu má.

"Diệp Tử, ban nãy..."

Cô ấy kể chuyện gặp Dịch Thuần trên cầu thang cho Trì Diệp.

Vì Trì Diệp đau bụng nên đi rất chậm, gần như là lê lết từng bước.

"...Ở đây, vừa rồi gặp ở đây này."

Lê Vi chỉ xuống.

Trì Diệp "À" một tiếng, có chút chờ mong, "Cậu ấy có hỏi gì không?"

"Tớ phải đi vội mà, bỏ qua cậu ấy mà chạy ý chứ..."

Trì Diệp có hơi thất vọng.

Nhưng chuyện mất mặt như thế, vẫn không nên để Dịch Thuần biết thì hơn. Tuy cô lại có chút mong chờ cậu lo lắng cho mình.
Không sao, lần khác lo lắng cũng được.

Hai người đi chậm chạp nửa ngày, thật vất vả mới về đến lớp học.

Trì Diệp trở về chỗ ngồi của mình, đột nhiên dừng một chút.

"Ơ?"

Trên bàn đặt một túi giữ ấm nhỏ và một cốc nước giấy ấm còn đang bốc hơi.

Trì Diệp và Lê Vi đối mắt nhìn nhau, đều thấy sự nghi hoặc trong mắt đối phương.

Là ai đặt ở đây?

Là cho cô hả?

Chẳng lẽ dáng vẻ khổ cực của cô bị người khác thấy rồi ư?

...

Trì Diệp ngồi xuống, cẩn thận chọc chọc vào túi giữ nhiệt, lại nhìn cốc nước này, lưỡng lự nói: "Không phải là có người nào ghét mình mà hạ độc đâu nhỉ?"

Lê Vi: "..."

Đúng lúc này, Lục Phóng bước vào.

Cậu ta đã thay quần áo, tóc ướt nhỏ giọt, có vẻ như đã chạy vội tới đây. Giờ đang là mùa xuân, làm gì cũng rất dễ bị cảm lạnh.

Vậy nên cậu ta cầm quần áo đã thay ra tiếp tục xoa tóc.

Nhìn thấy bọn Trì Diệp, Lục Phóng dừng một chút, cười, "Về lớp rồi đấy à, đợi các cậu hơn nửa ngày rồi."

"Hở?"

"Vừa nãy mình gặp Phương Gia Di chỗ giáo viên, cậu ấy nói hai cậu vào lớp, mình tìm mãi mà không thấy..."

Ồ.

Vậy là biết rồi.

Trì Diệp xúc động vì người bạn tri kỷ Lục Phóng, nhưng hình như từ trước đến giờ cậu ta vẫn luôn giúp đỡ kịp thời như thế.

Cô yếu ớt cười với Lục Phóng, "Cảm ơn cậu!"

Lục Phóng: "???"

Nhưng Trì Diệp cũng không nhìn thấy vẻ mặt khó hiểu của Lục Phóng.

Cô trực tiếp bóc túi giữ nhiệt ra, lắc lắc, chờ nó nóng lên rồi nhét vào bên trong áo khoác ở vùng bụng, lại cầm cốc nước ấm lên.

Cảm giác ấm nóng từ bàn tay lan tỏa ra cả người.

Sắc mặt cũng không còn tái nhợt như vừa nãy nữa.

Giống như vừa được hồi sinh.

Trì Diệp càng bùi ngùi vì sự ấm áp của Lục Phóng, thừa dịp cậu ta ngồi xuống, dùng sức vỗ vai cậu ta, "Cảm ơn lớp phó học tập nha! Hôm nào mời cậu một bữa!"

Lục Phóng căn bản không biết chuyện gì xảy ra, nhưng Trì Diệp muốn mời cơm, cậu ta thuận thế đồng ý, "Được thôi, đừng quên đấy nhé."

Chỉ là sắc mặt cô vẫn không tốt lăm, Lục Phóng nhìn cô phát hiện ra sự khác thường.

Khẽ xoa đầu cô, "Vẫn không thoải mái à?"

Trì Diệp nở một nụ cười thật tươi với cậu ta, "Cũng đỡ hơn nhiều rồi!"

Trùng hợp lúc này, Lý Nhất Soái ngồi bàn sau cũng về lớp lấy đồ, nhìn thấy tư thế thân mật của hai người, "Úi giời" một tiếng, cười lớn.

"Trời ạ! Để tớ nhìn xem nào! Chà chà! Tớ phát hiện ra cái gì vậy nè? Một đôi nam nữ ở đây yêu đương hả?"

Từ trước tới giờ cậu ta vẫn là một người không ồn ào thì sẽ chết nên Trì Diệp lười tính sổ với cậu ta, ném một cục tẩy lên người cậu ta, "Im đi."

Lý Nhất Soái tránh đi: "Há há! Trượt rồi nhá!"

"..."

Lục Phóng không nhìn nổi, "Bạn học Lý Nhất Soái."

"Được rồi được rồi, tớ đi đây, không làm bóng đèn 1000W là được chứ gì? Tiểu Vi Vi, đi cùng tớ đi. Chúng ta cản mũi bọn họ kìa."

"Biến đi, có cậu chướng mắt ý."

Lý Nhất Soái nhún vai một cái, lấy một chai nước trong hộc bàn ra, hát ngâm nga đi ra từ cửa sau.

Nhưng lại đụng phải người khác.

"Ối —— ai thế?"

Người kia dáng người cao lớn, đứng ở cửa sau lớp họ, ánh mắt bốc hỏa.

Lý Nhất Soái biết cậu, đều là nam sinh, tiết thể dục từng chơi bóng rổ cùng, cũng biết cậu là đại học bá top 1.

"Dịch Thuần à! Cậu đứng ở cửa lớp tớ làm gì thế? Tìm ai à?"

Dịch Thuần không để ý đến cậu ta, nhìn hai người trêu đùa, tứ chi tiếp xúc mà nắm chặt nắm đấm tay.

Một lúc sau, cậu xoay người rời đi.

Điện thoại di động còn chưa cúp, giọng nói của Thẩm Lãng mơ hồ: "Alo! Cái thằng này sai khiến người khác xong chạy mất là sao! Cần túi giữ nhiệt gấp như thế làm gì? Cậu lạnh à? Muốn sưởi tay à? Này? Alo alo —— "

Chương 39: Có ý đồ đen tối nhưng không có gan hành động

Edit: Tà Thần

Lý Nhất Soái hơi khó hiểu quay đầu lại nhìn, trong lớp học có bốn người, ngoại trừ anh ta thì còn Lê Vi và Trì Diệp đang nhỏ giọng bà tám, Lục Phóng thi thoảng góp vào một câu, cũng đã đứng lên chuẩn bị rời đi.

Chắc là định đi ăn trưa.

Cậu ta suy nghĩ một chút, cảm thấy chắc là Dịch Thuần đi nhầm lớp thôi.

Cũng không băn khoăn gì nhiều.

Trì Diệp không biết Dịch Thuần đã đến.

Sau khi thân thể ấm hơn chút, cuối cùng phản ứng thần kinh cũng coi như khôi phục lại.

Uống xong cốc nước ấm, cơn đau giảm bớt rất nhiều.

Nhìn đồng hồ đã là 12 giờ rồi.

Trì Diệp thở phào nhẹ nhõm, kéo áo buộc bên hông ra, đứng lên, "Mình về trước đây."

Lê Vi nhìn qua điện thoại di động, "Tớ đi cùng cậu nhé."

"Gia Di đâu?"

"Thái lão đầu gọi cậu ấy đi rồi, Lục Phóng vừa nói đó."

"Ờ ha, mình không để ý."

Trì Diệp gắng gượng cười, "Mình tự về không sao đâu, nhanh thôi mà."

Lê Vi không chịu, nhất quyết muốn đưa cô về.

Trì Diệp không cản được cô ấy, nhắn tin cho Phương Gia Di bảo cô ta ăn cơm trước, bản thân có việc phải về, sau đó bắt xe đi cùng Lê Vi về nhà thuê.

Không thể chạy 800 mét, nhưng buổi chiều đến xem thi đấu bóng rổ thì không thành vấn đề. Trì Diệp thay quần jeans màu đen, mặc áo màu xanh đậm, vứt cái quần vừa thay vào máy giặt.

Sau khi hết đau bụng thì không còn khó chịu nữa, cô có thể nhảy nhót tưng bừng.

Lê Vi ngồi trên ghế trong quán ăn, gọi hai bát cháo loãng, rót một cốc nước đậu đỏ cho Trì Diệp. Sau khi ăn xong bữa trưa, hai người quay về nhà thuê dọn dẹp một chút mới đến trường.

Vừa xuống khỏi taxi, Lê Vi tinh mắt nhìn thấy Dịch Thuần.

"Ơ, có phải Dịch đại thần đứng ở cổng trường kia không?"

Trì Diệp trả tiền, híp mắt nhìn qua.

Hình như vậy.

Lê Vi: "Cậu ấy chờ ai thế nhỉ?... Chẳng lẽ là cậu à?!"

Trong lòng Trì Diệp vui vẻ, "Không biết, có thể lắm mà!"

Tuy rằng hy vọng xa vời nhưng cô vẫn vui mừng như cũ chạy tới đứng trước mặt Dịch Thuần.

"Bạn học nhỏ Dịch Thuần."

Dáng vẻ Dịch Thuần lạnh lùng tựa vào cửa trường Thập Tứ, khá có vẻ bướng bỉnh ngỗ nghịch.

Ngay cả lông mi cũng vô cùng quyến rũ.

Trì Diệp thấy cậu không phản ứng, nhìn cậu một lúc lâu, đột nhiên đưa tay ra xoa gò má cậu, "Nghĩ gì thế?"

...Chiếm được tiện nghi rồi!

Xúc cảm mềm mại dưới tay khiến lòng Trì Diệp lâng lâng.

Cứ có cảm giác như mình là một ông chú già biến thái.

Dịch Thuần cũng không hề tức giận, dù bận vẫn ung dung nhìn cô.

Càng nhìn càng khiến Trì Diệp chột dạ, nhưng vẫn cứng cổ cãi lại, "Sao vậy? Chờ mình đúng không?"

Mọe.

Đáng yêu quá đi.

Ngón trỏ và ngón cái của Dịch Thuần bắt chéo nhau một cái, đột nhiên cong môi, "Cậu đoán xem." (Động tác bắn tim đó UwU)

"..."

Cô không thế tiếp nhận được sự hoạt bát bất thình lình của Dịch Thuần, chỉ có thể cười một tiếng.

Một hồi lâu mới mở miệng chuyển chủ đề: "Trận bóng rổ đã bắt đầu rồi à?"

Dịch Thuần "Ừ" một tiếng.

"Vậy cậu không vào hả?"

Dịch Thuần cúi đầu nhìn cô, sắc mặt không hồng hào như bình thường nhưng cũng coi như ổn, "Cậu ăn chưa?"

"Mình ăn rồi."

"Ừm."

Không khí ngột ngạt này là sao đây.

Dù sao cũng ở cổng trường nên Trì Diệp không dám làm ra động tác lớn mật nào, sờ mặt cậu một chút cũng sợ chọc giận.

"Cậu không đi chuẩn bị à?"

Dịch Thuần nhìn dáng vẻ ân cần của cô, còn vẻ mặt lén cười nữa, bực tức trong lòng tiêu đi hơn nửa.

"Đi bây giờ đây."

Cậu vẫy tay với Lê Vi đứng ở bên kia đường không muốn làm kỳ đà cản mũi.

Chờ Lê Vi sang đây, Dịch Thuần mới nhàn nhạt nói: "Tôi đưa hai cậu vào."

"Đi vào?"

"Ừm."Ở trong trường, Dịch Thuần cũng được coi là người có tiếng, lại là thời điểm đại hội thể thao, không ít học sinh đi lại dưới sân, thấy tổ hợp thần kỳ ba người này thì nhao nhao nhìn.

Dù gì Trì Diệp cũng là một danh nhân, chiến tích của cô đã được các giáo viên bàn luận 7, 8 lần trong văn phòng.

Hơn nữa chuyện lần trước cô và Dịch Thuần lên diễn đàn trường không khỏi khiến người hoài nghi. Chẳng lẽ đại ma vương chuyển thế này cưa đổ được bông hoa đại học bá lạnh lùng rồi hả?

Dịch Thuần dường như không buồn để ý tới ánh mắt của bất cứ ai.

Cậu đưa hai cô gái vào cung thể thao.

Trận bóng rổ vẫn chưa bắt đầu, trên khán đài không còn nhiều chỗ nữa, hơn một nửa người ngồi lại còn cầm banner cổ vũ.

"C2H6O cố lên!"

"Cồn Cồn, thước thạch lưu kim (1)! Cồn Cồn, cậu là độc nhất!" (Cồn Cồn cũng là Dịch Thuần =))))

(1) Thước thạch lưu kim (烁石流金): trích bài Phiến minh (扇銘) – Mạc Đĩnh Chi (莫挺之).

Dịch thơ: Chảy vàng tan đá.

Nghĩa đen là nhiệt độ cực cao và có thể làm tan chảy đá.

"..."

Đúng là trường học toàn học bá nổi bật.

Trì Diệp len lén lấy điện thoại lên Baidu tra nghĩa của "thước thạch lưu kim" là gì.

Độ hot của Dịch Thuần cao như vậy, cậu không có phản ứng gì, đưa hai người bên cạnh đến chỗ ghế nghỉ ngơi của người chơi.

"Các cậu ngồi đây."

Không đợi Trì Diệp mở miệng, cậu đã chạy đi chỗ khác.

Hai, ba phút sau, Dịch Thuần quay lại cầm theo hai cốc nước ấm trên tay đưa cho hai người.

Trì Diệp càng đắm chìm sâu hơn!

Bạn học nhỏ Dịch Thuần của cô cũng rất săn sóc! Không hề kém cạnh Lục Phóng! Vừa ân cần vừa đẹp trai, thích cậu chết đi được.

Giọng Dịch Thuần lọt vào tai Trì Diệp giống như người bố đang dặn dò con: "Ngồi đây nhé, kết thúc trận đấu tôi ra tìm cậu."

Cái "cậu" ở đây quả thực không cần nói cũng biết là ai.

Lê Vi hơi rụt người lại, cố gắng hết sức giảm thiểu cảm giác tồn tại của mình.

Chờ Dịch Thuần đi thay quần áo, Lê Vi mới không nhịn được nói: "Đây là chỗ ngồi chuyên dụng của VIP đó. Diệp Tử à, Dịch đại thần cố ý chọc ghẹo cậu đúng không? Khoảng cách gần như vậy, cậu có thể nhìn thấy mồ hôi trên trán cậu ấy, còn có cơ bắp như ẩn như hiện, khi nhảy lấy đà đôi chân dài duỗi thẳng..."

Trì Diệp vỗ lên lưng cô ấy, chặn lại những lời chưa kịp tuôn ra, "Đồ háo sắc. Gia Di đâu rồi?"

Lê Vi nhìn điện thoại di động, "Cậu ấy vẫn ở văn phòng của Thái lão đầu, chắc không đến kịp đâu."

"...Được rồi."

Nhưng tầm nhìn ở đây đúng là rất tuyệt, ngồi trên khán đài cao không nhìn rõ tình hình trận đấu, bây giờ hoàn toàn ngược lại.

Trì Diệp chống cổ đợi một lúc.

Dịch Thuần thay đồ xong đi ra ngoài.

Cậu mặc áo bóng rổ ba lỗi và quần đùi. Áo bóng rổ mang số 24, cùng số với chiếc áo trưng trong tủ kính bên ngoài cửa hàng cậu.

Vóc người cao lớn, khuôn mặt anh tuấn, cả người rạng rỡ đến kỳ lạ.
Bên trên có nữ sinh bắt đầu la hét.

Học sinh trong Thập Tứ ngột ngạt đã lâu, hiếm thấy có cơ hội được thả lỏng, không có giáo viên, đều lộ ra bản mặt càn rỡ.

Dịch Thuần nghe thấy tên mình, không hài lòng mà nhíu mày.

Cậu tìm vị trí của Trì Diệp theo phản xạ.

Trì Diệp cũng đang ngẩng mặt nhìn cậu đây, một vẻ mặt "mình muốn nhào qua hôn cậu một cái".

Dịch Thuần: "..."

Hy vọng Trì Diệp sẽ ý thức được nguy cơ cái nỗi gì chứ, là cậu nghĩ nhiều rồi.

Lần này không chỉ muốn làm màu nữa, Dịch Thuần phát huy kỹ năng thực sự rất chân thật.

Cậu quả thực rất lợi hại, nhưng vào được trận chung kết thì đối thủ cũng không đơn giản, không tính người trong đội bóng của trường thì cũng có người từng đi thi đấu.

Trương Đại Thác muốn chuyền bóng cho Dịch Thuần đều bị bọn họ nghiêm túc liều chết phòng thủ cản lại.

Hai bên chơi hai hiệp phụ sốt ruột, điểm số vẫn gần như hòa nhau.

Tiếng còi nghỉ giữa giờ vang lên.

Dịch Thuần nói với Trương Đại Thác mấy câu rồi quay người đi về phía Trì Diệp.

Trì Diệp: "???"

Sắc mặt Dịch Thuần không đổi, cầm khăn mặt trong túi để bên Trì Diệp ra, xoa lau mồ hôi trên đầu, "Sao vậy hả?"

"Không, không sao."

Trì Diệp lập tức khôi phục như bình thường. Dịch Thuần còn không sợ thì cô sợ cái rắm gì. Dù sao cô bị mọi người bàn tán cũng không chỉ ngày một ngày hai. Lại nói danh tiếng trong trường của cô không tốt, còn Dịch Thuần lại là học sinh gương mẫu trong mắt giáo viên và bạn học, phải sợ thì cũng là cậu sợ các lời đồn nhảm mới đúng.

Dịch Thuần nhún vai một cái, tự nhiên cầm cốc nước vừa nãy cậu đưa Trì Diệp đang cầm trên tay, uống nốt chỗ nước còn lại.

"Hết ấm rồi, cậu đổi cốc khác đi."

Cuối cùng Trì Diệp cũng không giữ bình tĩnh được nữa.

Màu hồng lan từ tai ra gò má.

Lê Vi quen biết cô nhiều năm như vậy còn chưa từng bao giờ thấy cô đỏ mặt đến thế.

Giọng nói Trì Diệp còn hơi run lên: "Mình vừa uống cái cốc đó rồi..."

Dịch Thuần nhìn chằm chằm cô một lúc, đột nhiên cười lên.

"Trì Diệp, tôi phát hiện cậu thực sự là người có ý đồ đen tối nhưng không có gan hành động."

"..."

***

Chiến thắng của lớp 10A2 là kết quả trận bóng rổ.

Đại hội thể dục thể thao hàng năm trong Thập Tứ tuyên bố chính thức kết thúc. Vì là quán quân trong cuộc thi đấu bóng rổ, lớp Dịch Thuần cũng được nhận giấy khen giải nhất ưu tú của đại hội thể dục thể thao.

So với bọn họ, thành tích lớp Trì Diệp khá là bình thường, chỉ được nhận giải nhì.

Trì Diệp đăng ký ba hạng mục, chỉ chiến thắng nhảy xa, cũng coi như bỏ chút công sức trong cái giải nhì.

Nhưng Thái lão đầu hoàn toàn không bận tâm đến mấy cái thành tích này, "Đại hội thể dục thể thao là cơ hội cho các em nghỉ ngơi một chút, nếu đã kết thúc rồi thì các em tự kiềm chế lại. Sắp đến kỳ thi, thầy mong các em đều có mục tiêu rõ ràng, sau đó lớp trưởng đăng ký kỳ vọng của các bạn. Sau khi có kết quả thì nhìn lại thành tựu và mục tiêu của mình chênh lệch bao nhiêu..."

Trì Diệp gục xuống bàn thất thần.

Lại thi với cử.

Cô vẫn cảm giác mình là một học sinh mới nhập học, hóa ra chỉ chớp mắt đã qua hơn nửa học kỳ nhập học rồi.

Thời gian ba năm dường như cũng không dài đến thế.

...

Quan trọng nhất chính là sau đại hội thể thao, nữ sinh hâm mộ Dịch Thuần ngày càng nhiều cũng ngày càng ầm ĩ hơn. Chỉ cần đến tiết mục đọc thư hàng tuần của đài phát thanh, tên của cậu tất nhiên sẽ xuất hiện. Trên đường liên tục có nữ sinh đột nhiên chạy tới gửi thư tình, tặng đồ ăn.

Thùng rác lớp A2 phong phú hơn trước rất nhiều, khiến cậu chẳng muốn ra khỏi lớp một bước.

Trương Đại Thác đỏ mắt nhìn Dịch Thuần, cậu lạnh lùng tiện tay vứt hộp cơm vô danh được nhét trong ngăn bàn mình vào thùng rác.

Đám người tặng đồ ăn đều rất tốt, có người trực tiếp của người lén lút nhét hộp cơm. Hộp cơm xem ra cũng không rẻ, vứt đi thì phiền mà không vứt lại không được, khiến Dịch Thuần bực mình muốn chết.

Trương Đại Thác không nhìn được: "Có những người ấy à, thực sự là có phúc mà không biết hưởng ~~~"

Dịch Thuần hừ lạnh một tiếng.

Sau đó lười biếng ngồi xuống.

"..."

Cậu ta run tay chỉ vào Dịch Thuần, "Cậu như vậy không được đâu nhé. Ngộ nhỡ có đồ người cậu thích tặng hoặc sau này các cậu có triển vọng thì sao? Nếu biết cậu lạnh lùng như vậy thì sẽ đánh chết cậu đó! Trước đó Trì ca cũng tặng trà sữa cho cậu... bị cậu ném đi..."

Dịch Thuần ngẩng đầu lên lườm cậu ta.

Trương Đại Thác không sợ chết, "Lúc ấy cậu lạnh lùng ném đi, còn hại cậu ấy phải viết bản kiểm điểm nữa! Dịch Thuần, cậu đúng là tội đáng muôn chết! Ha ha ha ha ha ha ha!"

Dịch Thuần không lên tiếng, giật một tờ bài thi trên bàn ra viết.

Sau khi viết bài đầu tiên, cậu ném bút lên bàn.

"...Không được nói với cô ấy."

Chương 40: Ôn tập và gặp gỡ

Edit: Tà Thần

KHẢO SÁT MỘT CHÚT: ĐẾN KHI HAI BẠN NHỎ YÊU NHAU CÁC BẠN MUỐN DỊCH THUẦN XƯNG HÔ VỚI TRÌ DIỆP LÀ CẬU - TỚ HAY GIỮ NGUYÊN CẬU - TÔI?:3

Trương Đại Thác chỉ nói cho sướng mồm chứ cũng không dám thực sự đi chỉ điểm.

Nhưng Dịch Thuần quả thực vì chuyện này mà nhớ về chuyện qua đã lâu.

Đây là rào cản mà một ngày nào đó hai người sẽ phải đối mặt, nhưng cậu hy vọng ngày ấy sẽ đến muộn một chút.

Không biết Trì Diệp sẽ còn làm ra chuyện gì nữa.

Kỳ thi đang đến gần từng ngày, gần đến mức tất cả các giáo viên đều muốn cướp lấy tiết thể dục của họ.

"Giáo viên thể dục xin nghỉ, tiết sau chúng ta học tiếng Anh."

Lục Phóng nói xong, Trì Diệp dứt khoát nằm xuống ngủ.

Chán chết.

Lúc đến trường, cô hầu như không nghe giảng, dựa cả vào Dịch Thuần dạy thêm cho mình. Giọng nói Dịch Thuần êm tai, ngoại hình đẹp đẽ, có sức hấp dẫn và kích thích sự ham học hơn nhiều các giáo viên nếp nhăn đầy mặt.

Thế nhưng đã có con đường lui học mỹ thuật, ngay cả Dịch Thuần kèm cô học cũng khiến cô có chút không kiên trì nữa.

Cô thực sự chẳng thích học chút nào.

Trì Diệp tính toán, sau khi thi xong sẽ quay lại đạo quán, tìm mấy sư huynh đệ để luyện gân cốt.

Lục Phóng thấy các bạn cùng lớp oán thán tận trời, nâng kính mắt, an ủi: "Được rồi, được rồi, mọi người cố chịu đựng thêm vài ngày nữa thôi ~"

Trì Diệp: "Lớp phó học tập thật là chuyên nghiệp, bội phục, bội phục."

Chờ cả lớp yên tĩnh lại, Lục Phóng mới ngồi xuống.

Cậu ta lười biếng nhìn Trì Diệp một chút, nhỏ giọng hỏi: "Cậu còn học mỹ thuật không?"

Trì Diệp gật đầu.

"Đã nói với Thái lão đầu chưa?"

"Không nói, bản thân mình còn chưa chắc, để sau khi chia lớp thì nói cũng được."

Lớp 12 trường Thập Tứ mới chia lớp, nhưng lớp 11 bắt đầu tham gia các lớp, các môn bình thường thì không có gì, chỉ có ba môn chính của mỗi khoa mới cần phân lớp.

Trì Diệp còn chưa nghĩ ra muốn chọn khoa nào.

Lục Phóng nhìn cô, thấp giọng nói: "Thật ra cũng không cần thiết, học mỹ thuật mể lắm, ngày ngày vẽ vời cũng khổ cực, muốn học trường tốt cũng phải dựa vào thành tích các môn văn hóa. Trì ca, hay là nếu cậu cảm thấy thành tích không tốt thì... Tớ có thể kèm cậu học, ít nhất là hai môn."

Trì Diệp vui vẻ: "Ái chà, lớp phó học tập cậu đây là tinh thần chí công vô tư nhỉ. Người khác còn sợ không đủ thời gian đi học thêm, vậy mà cậu còn đồng ý dạy kèm cho mình! Tình yêu đích thực là đây sao?"

"Trì Diệp..."

Trì Diệp phất tay, "Được rồi, cậu yên tâm đi, mình sẽ suy nghĩ thật kỹ."

Thật ra thì chẳng có gì để cân nhắc cả, đi bước nào hay bước đấy.

...

Thứ sáu trước ngày thi, Dịch Thuần xuất hiện ở cửa sau lớp Trì Diệp.

Trì Diệp đang thu dọn sách vở chuẩn bị đến cửa hàng của cậu, Lê Vi nhắc nhở cô mới nhìn thấy Dịch Thuần đang đứng ngoài.

Cô chẳng buồn dọn dẹp đồ nữa, nhét hết vào trong cặp kéo khóa lại, nhảy nhót chạy ra.

"Bạn học nhỏ Dịch Thuần! Cậu đến làm gì vậy?"

Dịch Thuần nhìn cô, trong mắt có nét cười, "Đang ôn bài à?"

"..." Trì Diệp muốn trợn trắng mắt, "Tối nay bàn sau, lát nữa mình tới cửa hàng tìm cậu nha."

Mắt thấy cô sắp quay đầu đi, Dịch Thuần đột nhiên đưa tay nắm lấy cặp sách cô, kéo cả người lẫn cặp trở lại.

"Đến đây, tôi lái xe đèo cậu."

Cả khuôn mặt Trì Diệp đều nhăn thành một đám, có vẻ cực kỳ đáng thương, "Ây da, bạn học nhỏ, cậu đừng tích cực chủ động như vậy mà..."

Nuốt nước bọt, "Hỏng hết cả kế hoạch."

Dịch Thuần tức giận cười lên, lườm cô, "Nghiêm túc muốn vào đại học mỹ thuật Z lắm cơ mà?"

"Ừ thì..."

"Cậu định dùng cái điểm số văn hóa đội sổ mà vào à?"

Tiếng chỉ trích của Dịch Thuần đầy máu và nước mắt, Trì Diệp thấy người mình thích quan tâm đến điểm số của mình, lập tức cũng nảy ra lòng hăng hái cao ngút, luôn cảm thấy mình nên đi học bài ngay lập tức.

Thanh Hoa Bắc Đại không phải là mộng!

Trì Diệp bị Dịch Thuần xách đi, không thể làm gì khác ngoài vẫy tay với Lê Vi và Phương Gia Di từ xa, ra hiệu phải đi trước, có chuyện gì thì liên hệ điện thoại.

Lê Vi nhìn bóng lưng hai người, yên lặng vẫy tay, thở dài nói: "Lúc đó tớ còn nói Trì Diệp vô vọng, nào ngờ cô ấy thực sự bắt được đại thần rồi..."

Dừng một chút, lại tự uốn nắn bản thân, "Cũng đúng, Tiểu Diệp Tử xinh đẹp như vậy, khá là đẹp đôi với đại thần đấy chứ."

Phương Gia Di không nói gì.

Lê Vi cũng không nghĩ nhiều, đeo cặp lên, kéo tay áo cô ta, "Đi mượn sách vở của đại thần để ôn bài với tớ không?"

Phương Gia Di buông quả đấm đang nắm chặt ra, bày ra nụ cười ngượng quen thuộc, "Không được rồi, mẹ tớ tìm gia sư cho tớ rồi."

Lê Vi tặc lưỡi: "Cậu học giỏi thế rồi mà vẫn cần học thêm á? Đúng là liều mạng."

Phương Gia Di nở nụ cười.Ngoài học giỏi thì cô ta cũng không còn thế mạnh nào nữa.

Có lẽ ở trong lòng Lê Vi và Trì Diệp, sự tồn tại của cô ta là có cũng được mà không cũng chẳng sao.

Chỉ là mèo hoang chó hoang được họ thuận tay cưu mang thôi.

...

Xe Dịch Thuần đỗ trong nhà xe của trường, cậu sợ Trì Diệp chạy mất nên kéo cô đi lấy xe cùng luôn.

Trong lòng Trì Diệp có chút đắc ý, luôn cảm thấy sự chủ động hôm nay của Dịch Thuần khiến mình rung động không thôi.

"Bạn học nhỏ Dịch Thuần, cậu có phải rất muốn đi học cùng mình không?"

"Những ngày mình không tới tìm cậu, có phải cậu cảm thấy rất tẻ nhạt không?"

"Cửa hàng của cậu diện tích quá nhỏ, hai chúng ta cũng không ngồi mặt đối mặt được.

"..."

Dịch Thuần mở khóa ra, liếc cô một cái, "Cậu phiền quá đấy."

Trì Diệp: "..."

Thứ sáu vốn được tan học sớm một chút, thời gian ra về mỗi lớp tùy thuộc vào giáo viên chủ nhiệm. Lúc hai người họ đi ra, lớp 11, 12 vẫn chưa có động tĩnh tan học. Đa số vẫn đang bị giáo viên ân cần dặn dò, nhắc nhở độ quan trọng của thi cử.

Bởi vì số học sinh ra về không nhiều, Dịch Thuần và Trì Diệp cũng không bị soi mói nhiều.

Kỹ năng lái xe của Dịch Thuần rất tốt, Trì Diệp ngồi ổn định, chiếc xe đạp vút đi.

Cô kêu một tiếng, đưa tay bám lấy eo Dịch Thuần.

Thân thể Dịch Thuần hơi cứng ngắc, nhưng cũng không rũ tay cô ra.

Trì Diệp nhất thời cười lên.

Tiếng cười hòa tan trong gió chiều.

Dịch Thuần nghĩ thầm, đây chính là cô gái nhỏ được cậu cứu ra khỏi đường cùng.

Bây giờ cô đã tốt đẹp như vậy, thật khiến lòng người lay động.

...

Cuộc thi lần này, Dịch Thuần chủ động đoán đề giúp Trì Diệp.

Nhưng đã là học kỳ sau, nội dung thi cũng liên quan đến kiến thức từ học kỳ trước. Nhiều nội dung hơn, độ khó đoán đề cũng cao hơn, tổng hợp các đề từ sách tham khảo lại, muốn làm cũng mất kha khá thời gian.

Cậu chỉ có một tờ bài thi và một cuốn sách tham khảo nên Trì Diệp và Lê Vi phải nhét chung một chỗ, tự vận dụng cơ sở của mình mà làm bài.

Nhưng thành tích của Lê Vi rất tốt, đại khái nhìn qua là biết điểm trọng tâm, ghi nhớ tất cả lại rồi đi về nhà tự ôn tập.

Để không gian nho nhỏ này lại cho hai người họ, không làm kỳ đà cản mũi nữa.

Trước cửa, Lê Vi gặp Thẩm Lãng đi mua mì xào về.

Thẩm Lãng nhìn cô, lập tức đoán ra tình hình, nhẹ nắm lấy đuôi tóc buộc đuôi ngựa của cô.

"Tiểu Vi Vi, ra ngoài cùng anh đi, đừng ở đây ăn thức ăn cho chó nữa."Lê Vi quay đầu lại, nhìn thấy ánh mắt cười cong cong của Trì Diệp.

Dịch Thuần thấy cô thất thần, khẽ gõ bút lên đầu cô, "Tập trung nào."

Trì Diệp kinh ngạc thốt lên một tiếng, che đầu vẫn không quên nháy mắt với Lê Vi.

Mặt Lê Vi đỏ lên, "Làm cái gì không biết..."

Thích xem trò vui của người ta nữa chứ.

Thẩm Lãng vui vẻ, híp đôi mắt đào hoa, dứt khoát đưa tay khoác vai cô ấy kéo qua đây, "Đi thôi, đừng ở lại ngứa mắt người ta, để người ta còn lén lút yêu đương. Chúng ta nhìn thấu cũng không được nói toạch ra..."

Nói xong liền kéo Lê Vi chạy đi.

Trì Diệp: "..."

Giọng Thẩm Lãng khá lớn, rõ ràng là cố ý nói cho hai bọn họ nghe thấy.

Cô lén nhìn Dịch Thuần đang ở bên cạnh làm bài thi.

Sắc mặt người ta còn chẳng thay đổi chút nào.

Chỉ có người đần độn như cô ở đây mà tim đập nhanh hơn thôi.

Trì Diệp không nhịn được "Hừ" một tiếng.

Một ngày nào đó, phải để cậu ấy chỉ nhìn thấy mình mà đã mặt đỏ tim đập mới được!

***

Nói qua nói lại cũng đã thi xong rồi.

Có khóa huấn luyện khẩn cấp của Dịch Thuần, thêm vào đầu óc Trì Diệp cũng lanh lợi, mấy môn khoa học tự nhiên của cô có thể thấy sự tiến bộ rõ so với bài thi hàng tháng.

Môn khoa học xã hội thì vẫn vậy, vứt đi gần một nửa, toàn bộ đều làm lung làm tung, nhưng tổ hợp ba môn vẫn chấp nhận được.

Trong lúc Thập Tứ không có hoạt động gì, thời gian đối với Trì Diệp mà nói trôi vừa nhanh vừa chậm.

Mỗi lúc đi học phải chờ mấy tiếng mới đến giờ về, thời gian chậm như rùa bò.

Học xong một học kỳ, cẩn thận ngẫm lại, thời gian vụt qua cũng nhanh như chó chạy ngoài đồng. Chưa kịp làm gì mà đảo mắt đã sắp nghỉ hè rồi.

Sau khi kết thúc kỳ thi, trường Thập Tứ phải học bù một tuần, ngay sau đó là kỳ nghỉ hè đầu tiên chính thức bắt đầu.

Lớp Trì Diệp đã sớm lên kế hoạch tổ chức hoạt động, liên hoan tập thể lớp, sau khi ăn thì đi hát, giao lưu cảm tình.

Lý Nhất Soái ở phía sau vỗ vai Lục Phóng, "Cậu đi không Lục Phóng?"

Lục Phóng gật đầu, "Hừm, đi."

Lý Nhất Soái có dụng ý khác, quay đầu hỏi Trì Diệp tiếp, "Còn Trì Diệp thì sao?"

Trì Diệp suy nghĩ một chút, "Chắc là được."

Nếu như cô không đi thì Lê Vi và Phương Gia Di đều không đi. Thế thì không được, tuy cô không để ý nhưng có thể khẳng định Lê Vi và Phương Gia Di đều muốn hòa vào tập thể.

Trì Diệp tập trung toàn bộ tinh lực cho Dịch Thuần, tất nhiên không quá coi trọng phương diện này.

La Huệ đã sớm hẹn cẩn thận đi du lịch gia đình, Trì Diệp muốn đi cùng gia đình họ lên Bắc Kinh chơi. Nhưng thời gian lớp cô liên hoan cũng sớm nên cô chưa vội về nhà La Huệ.

Lại là trung tâm thương mại, cũng tiện.

Lý Nhất Soái nhận được câu trả lời chắc chắn của cô, "Yeah" một tiếng, "Đi đi, đi đi."

Lần này Trì Diệp thực sự tò mò, "Tại sao cậu lại quan tâm mình có đi không vậy?"

"Bởi vì..." Lý Nhất Soái đúng là tên bà tám miệng rộng, "Bọn họ đánh cược là lớp trưởng sẽ không mời được Trì ca, nhưng tớ cược là cậu sẽ đi. Ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha, lần này thắng đậm rồi!"

Trì Diệp: "..."

Hóa ra hình tượng của cô ở lớp học là như vậy sao?

"Lần này đi nhất định phải uống rượu! Trì ca! Chuẩn bị xong chưa?" Lý Nhất Soái nháy mắt, "Uống rượu vào sẽ nói lời thật lòng, có một số người có thể nắm bắt cơ hội tốt nha!"

Lục Phóng ở phía sau đạp một cái, cả bàn lẫn Lý Nhất Soái đều bị xê dịch một đoạn lớn, "Soái ca, mong cậu có thể lập tức im miệng." (Soái ca là gọi tên chứ không phải trai đẹp nha.)

"Tuân lệnh!"

Nhưng Trì Diệp không chú ý ánh mắt của hai người họ.

Cô sờ sờ cằm, suy nghĩ xa xăm.

Uống rượu hả.

Cô có nên... Bày trò say rượu để Dịch Thuần tới đón không nhỉ?

Có thể ăn chút đậu hũ của cậu? Như là hôn một cái?

...

Trì Diệp nghĩ một lúc, đột nhiên vỗ bàn một cái, lớn tiếng nói: "Đi chứ! Bao giờ liên hoan? Mình không thể chờ thêm được nữa rồi!"

Lý Nhất Soái và Lục Phóng ở bên cạnh: "???"

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau