BẠN HỌC NHỎ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Bạn học nhỏ - Chương 31 - Chương 35

Chương 31: Người yêu?

Edit: Tà một ngày 5 chương (∥ ̄■ ̄∥)

Sắc trời không còn sớm, trên đường không một bóng người. Nhưng đúng lúc đến thời gian cao điểm muộn, phải chen chúc trên tàu điện ngầm quá mức, khá giống hộp cá mòi.

Ngay từ lúc lên đầu điện ngầm, Trì Diệp bắt đầu hối hận, hối hận tại sao không bắt xe đi về.

So sánh với cô, Dịch Thuần không biểu cảm, chỉ là dáng vẻ cao lãnh (1) yên tĩnh trong khung cảnh tồi tệ này cũng được tính là vui vẻ.

(1) Cao lãnh: Cao ngạo + Lạnh lùng (lãnh đạm).

Trì Diệp luôn cảm thấy cậu bị chen chúc rất khó chịu, trong khoảng thời gian ngắn sinh ra bản năng nồng đậm muốn bảo vệ soái ca.

Cô đẩy Dịch Thuần vào chỗ giữa cửa và tay vịn ghế, một tay nắm tay vịn, một tay khác chống lên cửa, mạnh mẽ chặn trước cậu thành một hình tam giác, khiến người khác không xô được cậu.

Dịch Thuần: "..."

Cứ cảm thấy có chỗ nào sai sai.

Nhưng Trì Diệp không cảm thấy có gì kỳ quái, vững vàng thay tiểu mỹ nhân của cô chống đỡ dòng người.

Dịch Thuần thở dài, kéo tay cô thả xuống.

"Lại đây."

Trì Diệp chớp mắt khó hiểu, "Sao thế?"

Dịch Thuần: "Không muốn tôi ôm cậu à?"

Trì Diệp: "!!!"

Dịch Thuần cũng không thực sự ôm cô, mà kéo cô đến trước người mình, ôm như không ôm.

"Động đậy loạn là tự đứng sang bên cạnh đấy, biết chưa?"

Trì Diệp gật đầu.

Cằm sượt qua cánh tay cậu.

Cậu rụt tay lại, nhưng giảm giác tê dại run rẩy trên cánh tay không thuyên giảm.

Dịch Thuần mím môi.

***

Về trường học được hai ngày, La Huệ gọi điện thoại tới.

"Lần này có làm được bài thi không Tiểu Diệp?"

Trì Diệp báo cáo điểm thi và thứ hạng cho bà.

Không đạt được thành tích như lần trước, nhưng đối với trình độ của cô thì vẫn tốt, chí ít không đến mức mất mặt.

La Huệ khen ngợi cô vài câu, lại nói về chuyện trường nghệt thuật, "...Tuần sau con mới được nghỉ, bây giờ mà đăng ký lớp đã hơi muộn, đành phải đợi... Diệp Tử này, mẹ hy vọng con sẽ suy nghĩ thật kỹ..."

"...Vâng, con biết rồi."

Cô cúp điện thoại, vùi đầu vào chăn mềm mại.

Không thể nói rõ cảm giác gì. Vội vàng đưa ra lựa chọn cho tương lai dường như đúng là hơi khó khăn với "Trì ca" đánh đâu thắng đó.

Đề nghị của La Huệ cũng không tồi, nói từ một góc độ nào đó thì cô cũng giảm được áp lực học tập.

Sau khi bố mẹ ly hôn vì Trì Giới Nghiên quá phận, Trì Diệp bắt đầu vô cùng ỷ lại La Huệ, La Huệ cũng đối với cô cực kỳ tốt.

Theo lý mà nói không có gì cần do dự...

Không gọi tên được cảm giác này, có lẽ là mờ mịt.

Giống như đã đến tuổi trưởng thành vậy?

Trì Diệp hơi buồn bực suy nghĩ một lúc.

...

Trước một ngày kết thúc học bù sau nghỉ đông trong trường Thập Tứ, Trì Diệp gọi lại cho La Huệ.

"Con học, lớp luyện thi mỹ thuật cấp tốc đúng không ạ? Con đi. Nhưng cái này rất đắt..."

Giọng La Huệ có vẻ kích động: "Đừng lo, Tiểu Diệp con cứ chuyên chú học là được, chuyện khác đã có mẹ xử lý."

Trì Diệp rầu rĩ "Vâng" một tiếng.

Hơn mười một giờ đêm, cô vẫn không nhịn được nhắn tin nói chuyện này cho Dịch Thuần.

Nhất Diệp: Bạn học nhỏ Dịch Thuần!

Nhất Diệp: Mình muốn đi học mỹ thuật, sau đó thi vào trường nghệ thuật. Wow! Võ sư Trì ca sắp biến thành nghệ thuật gia Trì ca chà chà!

Nhất Diệp: Có lẽ nghỉ đông không thường xuyên đến tìm cậu được rồi... À mà, cậu có cảm thấy mình rất phiền nhiễu không?

Nhất Diệp: Chắc là không đâu nhỉ, mình cảm nhận được cậu cũng thích mình chun chút mà, đúng chứ?

...

Tốc độ gõ của cô cực nhanh, liên tục gửi đi, hoàn toàn không cho Dịch Thuần cơ hội phản hồi.

Sau một hồi cô độc thoại cũng không thấy Dịch Thuần trả lời lại.

Cô hơi nghi ngờ, chẳng lẽ cậu cho mình vào sổ đen rồi?

Nhất Diệp: Cậu ngủ rồi à?

Yc.: Chưa ngủ.

Im lặng một hồi lâu, Dịch Thuần mới gửi đến câu tiếp theo.

Yc.: Tại sao cậu lại muốn đi đường tắt?

Nhất Diệp: Đường tắt gì chứ, mình cũng có biết vẽ vời gì đâu, ghét là đằng khác. Nhưng đó là cách duy nhất để mình lên đại học rồi.

Chỉ cần nhắc đến chuyện mỹ thuật chính là nhắc đến ký ức liên quan tới Vệ Chân Chân và Trì Giới Nghiên, trong lòng cô cực kỳ căm ghét chuyện này.

Nhưng cũng hết cách.

Đây là việc La Huệ mong muốn cô làm.

Hơn nữa cô chỉ ghét ký ức đó thôi, bản thân mỹ thuật thì chẳng có gì sai trái.Yc.: Sao cậu không cố học tập thật giỏi vào?

Trì Diệp đột nhiên nổi giận.

Nhất Diệp: Cậu thì làm sao mà biết được mình có cố gắng hay không?

Nhất Diệp: Cũng đúng, đối với thiên tài như cậu mà nói, học chỉ là chuyện muỗi.

Nhất Diệp: Đầu óc mình bã đậu, làm sao mà so sánh được.

Yc.:...

Không hoàn toàn là sự thực, nhưng trong lời nói có sự bất mãn.

Đối với cô mà nói, Dịch Thuần như một vì sao mãi mãi không đuổi kịp. Cho dù chạy thế nào, vẫn là khoảng cách một vạn tám ngàn dặm.

Trì Diệp hay lo sợ, vì tuổi trẻ lại nhạy cảm, cô không vững tin với bản thân, càng thêm Dịch Thuần như gần như xa khó có thể nhẫn nại. Dường như khi cậu vui sẽ gần gũi cô một chút, không vui thì lại trở về nơi mà cô không với tới.

Cuối cùng là hờn giận.

Mấy phút sau, Dịch Thuần gọi điện thoại cho cô.

Trì Diệp do dự một lúc, tiếng chuông chưa có ý định ngừng lại, cô mím môi, bắt máy.

"Cậu tức giận à?"

Trong giọng Dịch Thuần hơi có ý cười.

Trì Diệp càng thêm bực bôi, bởi vì giọng điệu cợt nhả hững hờ của cậu, "Không tức. Chỉ nói vậy thôi... Thực ra thì cậu cũng đâu muốn biết."

Dịch Thuần im lặng một hồi lâu, lúc này với lạnh nhạt nói: "Chuyện lúc trước cậu hỏi tôi vẫn chưa trả lời, bây giờ cậu muốn biết đáp án không?"

"Bây giờ không cần nữa."

Trì Diệp cầm điện thoại thật chặt, đốt ngón tay hơi trắng bệch.

Trái lại chuyện học trường nghệ thuật là chuyện bắt buộc, đầu tiên cho dù trường nguyện vọng Dịch Thuần là gì, tóm lại cô vẫn muốn đi học.

Hơn nữa mấy ngày vừa rồi trên lớp truyền nhau tin tức, nửa học kỳ sau Dịch Thuần sẽ đầu quân cho đội tuyển thi đấu.

Cô không theo kịp bước chân cậu, muốn cố cũng cố không nổi.

Dịch Thuần thở dài, "Trì Diệp..."

Trì Diệp hàm hồ "Ừm" một tiếng.

"Tôi sẽ vào đại học Z. Nếu cậu muốn học cùng tôi, thì đừng đi đường tắt nữa, học tập thật chăm chỉ vào."

Trì Diệp không nói một lời cúp điện thoại.

***

Kỳ nghỉ đông trường Thập Tứ rất ngắn, thêm nữa sắp đến Tết, ngày đầu tiên của kỳ nghỉ, Trì Diệp đã muốn đi học lớp luyện thi mỹ thuật.

La Huệ rất coi trọng chuyện này, sáng sớm đã để Mạnh Tạ lái xe đưa hai mẹ con đi.

Tâm tình Trì Diệp không tốt, đến cửa lớp học vẫn chưa lấy được tinh thần hăng hái.

La Huệ xoa đầu cô: "Con cứ thử trước đã, nếu thực sự không thích thì không học nữa cũng được."

Cô gật đầu, biếng nhác đeo cặp đi vào.

Trong lớp luyện thi đa phần là học sinh lớp 10 muốn thi vào trường nghệ thuật. Trình độ mọi người không khác nhau mấy, đều là lần đầu tiên cầm bút vẽ.

Cũng may không bắt học phải làm một họa sĩ thực thụ. Tất cả giáo viên đều giảng về yêu cầu dự thi, nói về tĩnh vật để bọn họ vẽ theo.

Vừa nhìn là biết đây là một giáo viên đã dẫn dắt nhiều lớp người, giọng nói đầy tự tin: "Nói vậy, sau ba năm chúng ta học ở đây, chỉ cần qua điểm liệt môn văn hóa, muốn qua môn mỹ thuật chắc chắn không thành vấn đề. Năm ngoái lớp ta có hơn một nửa bạn học đậu Học viện Mỹ thuật Tứ Xuyên và Học viện Mỹ thuật Trung ương. Một nửa khác cũng đỗ các trường có giá..."...

Trong sự tẩy não của lớp luyện thi, kỳ nghỉ đông cấp 3 đầu tiên của Trì Diệp trôi qua như một làn khói.

Qua năm mới, trường Thập Tứ khai giảng đúng giờ.

Ngày quay lại trường, đầu tiên Thái lão đầu tuyên bố chuyện khai giảng và các kỳ thi.

Trì Diệp lười nghe, gục xuống bàn ngủ gật.

Lục Phóng bên cạnh ném một mẩu giấy sang.

"Cậu làm xong bài tập nghỉ đông chưa?"

Trì Diệp chống cổ, viết một hàng chữ: "Chép xong rồi."

"Lê Vi và Phương Gia Di giúp cậu à?"

"Có chuyện gì đây?"

Lục Phóng ngẩng đầu nhìn Thái lão đầu một chút, khẽ cười một tiếng, lật mặt khác của mẩu giấy viết tiếp.

"Nghỉ đông cậu làm gì vậy? Hẹn cậu chơi thể thao mà cậu không tới."

Trì Diệp do dự một chút, híp mắt viết: "Vẽ vời ý mà."

"..." Lục Phóng kinh ngạc, không viết giấy nữa, dứt khoát thì thầm, "Bây giờ cậu học vẽ để thi trường nghệ thuật à?"

Cô gật đầu.

"Uầy, trường Thập Tứ không cho học sinh thi nghệ thuật, lớp 12 cũng không được đi tham quan trường nghệ thuật đâu."

Trong trường Thập Tứ danh gia hàng đầu đều là học sinh tài giỏi bình thường đều không chọn con đường thi trường nghệ thuật. Trường học cũng không cho phép học sinh đi tham quan, ảnh hưởng đến điểm trung bình của các môn văn hóa.

Cho dù là học sinh đội sổ của trường Thập Tứ, qua ba năm học, muốn đỗ hai trường bất kỳ nào cũng được.

Trì Diệp là hình mẫu của lý tưởng không đi theo đường mòn. Dù sao rất ít học sinh trong Thập Tứ từ bỏ ngay từ năm đầu.

Lục Phóng rất lo lắng: "...Ngộ nhỡ lớp 12 bị thuyết phục (2) thì sao?"

(2) Thuyết phục ở đây là yêu cầu học sinh bỏ học, nhưng giọng điệu nhẹ hơn, đó là một hình phạt nhẹ hơn so với trục xuất. Hiện tại, một số tỉnh và thành phố đã cấm các trường học sa thải học sinh.

Trì Diệp định nói còn chưa chắc nữa, Thái lão đầu trên bục giảng đã chú ý đến hai người sát tai trò chuyện.

Ông la lớn một tiếng: "Trì Diệp! Em có nghe thấy tôi nói gì không?"

Trì Diệp: "..."

"Nghỉ xong đầu óc để trên mây luôn rồi hả? Ra ngoài đứng mười phút cho tỉnh rồi hẵng vào! Nghĩ kỹ xem học kỳ này nên học hành ra sao nhé!"

Trì Diệp "Hả" một tiếng, không nói gì, tiêu sái đứng lên ra ngoài hành lang đứng.

Sau khi cô ra ngoài, Lục Phóng thở dài, giơ tay lên.

"Thưa thầy, em cũng không nghe thầy nói gì, em cũng ra đứng được không ạ?"

"..."

Trì Diệp và Lục Phóng cùng đứng ngoài hành lang.

Mới là ngày khai giảng, chưa vào học chính thức nên hành lang không yên tĩnh như thường ngày. Mấy học sinh trong lớp cũng líu ríu, chắc là chủ nhiệm đã nói xong, đang chờ nhận sách.

Trì Diệp thở dài: "Lớp phó học tập này, có phải cậu trốn đi bê sách mới ra đây không vậy?"

Một lúc sau, học sinh nam cả lớp phải sang phòng giáo vụ bên cạnh lấy sách, vừa nặng vừa nhiều, đúng là lao động công ích khổ sai.

Lục Phóng vui vẻ: "Có người đồng cam cộng khổ mà cậu còn không vui à. Trì ca, tớ phát hiện cậu chẳng có tinh thần của lão đại chút nào!"

Trì Diệp nhìn cậu ta một cái: "Mình cũng chẳng muốn nhận một đàn em vai không thể khiêng tay không thể xách đâu."

Bị một cô gái khinh bỉ như vậy, chẳng có chàng trai nào có thể nhịn được.

Lục Phóng xoay người, đối mặt với cô, giơ tay lên, "Có dám vật tay thử không?"

Không có bàn, nhưng vẫn đấu được.

Trì Diệp "Xì" một tiếng, xắn tay áo lên, vẩy cánh tay, "Tới đây."

Hai bàn tay nắm lại một chỗ.

"Cùng đếm 1, 2, 3 nhé?"

"Ok."

"1..."

"2..."

"3..."

Tay hai người đồng thời vận lực, nhíu mày thật chặt.

Đúng lúc này, loa phát thanh vang lên.

"Xin mời các học sinh khối 10 đến phòng giáo vụ nhận sách giáo khoa. Xin mời các học sinh khối 10 đến phòng giáo vụ nhận sách giáo khoa...."

Một lát sau, một đám học sinh nam ồn ào ra khỏi lớp, đi ra cầu thang.

Trương Đại Thác từ cửa sau ra khỏi lớp trước, rất nhanh ngừng bước chân.

Dịch Thuần ở phía sau nhìn cậu ta, "Gì thế?"

Trương Đại Thác trợn mắt há mồm quay đầu qua chỗ khác chỉ hai người đang nắm tay ở hành lang phía trước hỏi: "Trì ca có người yêu rồi ư?!"

Dịch Thuần: "..."

Chương 32: Dỗ dành cậu đó

Edit: Tà vừa edit một đoản văn hí hí ()"艸"()

Hai người đứng cách đó không xa nắm tay, học sinh nam lớp họ cũng lục tục ra ngoài.

Cả hai ăn ỷ buông lỏng tay, cậu trai kia cũng rời đi cùng mọi người.

Vẻ mặt Trì Diệp có vẻ rất vui, nụ cười có chút chói mắt, rõ ràng là bộ dáng lưu luyến cậu trai kia không rời. Sau khi nhìn chằm chằm bóng lưng cậu ta một lúc lâu mới quay người về lại lớp.

Dịch Thuần đứng một lúc, hai tay cắm túi quần, "Đi được chưa?"

Trương Đại Thác "Ờm" một tiếng, đi xuống tầng cùng cậu.

Thế nhưng lòng hiếu kỳ của cậu ta không tài nào nhịn xuống được, quay người nhìn chằm chằm Dịch Thuần một lúc lâu. Cậu ta do dự muốn cười trên nỗi đau của người khác, hỏi: "Trì ca... Bơ cậu rồi hả? Woa, Dịch ca, giá trị mị lực của cậu sụt giảm từ khi nào vậy?"

Dịch Thuần không chịu được nữa, đá một phát vào bắp chân cậu ta, nói: "Đi không đây?"

"Đi chứ, đi liền!"

Trương Đại Thác vừa đi ra cầu thang vừa quay đầu lại, dường như khó mà tin được.

Dù cậu ta nhìn kiểu gì thì "vật cưng" mới của Trì ca cũng không sánh được với Dịch ca! Không kể bốn mắt, vóc dáng không cao đẹp bằng Dịch Thuần, nhìn qua đã thấy bị Dịch Thuần K.O khỏi phải bàn.

Có câu "Đã đến Bột Hải thì khó vừa lòng nước vùng khác" (1), Trì Diệp từng thích Dịch Thuần, nào có thể coi trọng tên cùi bắp này được.

(1) 曾经沧海难为水: Trích câu thơ 曾经沧海难为水,除却巫山不是云 (Tạm dịch: Đã đến Bột Hải thì khó vừa lòng nước vùng khác, ngoại trừ mây trên Vu Sơn) của Mạnh Tử nói về sự chung thủy trong tình yêu. Một khi đã đến vịnh/ biển Bột Hải rộng lớn thì nước ở những nơi khác rất khó lọt vào mắt, ngoại trừ mây trên Vu Sơn thì mây những nơi khác đều bị che khuất. Đây là tác phẩm của nhà thơ thương tiếc cái chết của vợ Ngụy Công, ca ngợi tình yêu giữa vợ và chồng, thể hiện sự chung thủy và nỗi nhớ dành cho người vợ.

Cậu ta "chầng chậc" cảm thán một hồi lâu, chỉ thấy Trì Diệp quá không biết nhìn người.

...

Trì Diệp chưa kịp phân thắng bại với Lục Phóng thì đã kết thúc thời gian bị phạt.

Cô quay về lớp, Lục Phóng đi theo lớp trưởng sang phòng bên cạnh lấy sách.

Thái lão đầu dặn dò chuyện sách giáo khoa một lượt rồi mới về văn phòng.

Trong lớp học lập tức ồn ào lên.

Các học sinh nữ chia làm nhóm nhỏ, tụm vào tám chuyện.

Lê Vi và Phương Gia Di chiếm chỗ ngồi phía trên bàn Lục Phóng và Trì Diệp, bao vây cô lại, "Diệp Tử."

Trì Diệp cười, xoa đầu hai cô nhóc, "Tan học mời các cậu đi ăn nhé."

Mấy hôm trước nhờ có Phương Gia Di và Lê Vi giúp cô chép mới xong được bài tập. Không có củ cà rốt Dịch Thuần nên con lừa Trì Diệp cũng không có động lực để chép bài tập.

Cái bình nước này không có ai rót thêm nước, lắc lư một lúc đã bị thủng, chảy hết sạch nước.

Lê Vi nở nụ cười, "Ngon! Trời lạnh thế này, ăn lẩu nhé?"

Trì Diệp gật đầu, "Ok luôn."

Lê Vi tùy tiện lôi điện thoại ra, "Tớ gọi thêm người nữa được không? Kỳ kèo đòi gặp mấy ngày nay rồi. Nếu Diệp Tử không thích thì lúc đó đuổi anh ta đi là được."

Trì Diệp không ngờ tình trường của mình nhấp nhô còn của bạn thân lại đào hoa suôn sẻ.

Cô lười biếng tựa vào lưng ghế, nhíu mày nhìn cô ấy, "Được, phải qua ải của mình đã!"

Lê Vi sửng sốt một chút mới phản ứng được ý của cô, lỗ tai đỏ lên, "Không phải đâu! Không phải là quan hệ đấy! Hầy, thôi không nói với các cậu nữa, lát sau rồi biết!"

...

Phát sách xong, các bạn đều tản đi.

Trì Diệp nhét sách giáo khoa vào ngăn bàn, ôm cặp sách rỗng, kéo hai tùy tùng nhỏ đi ăn lẩu.

Hôm nay là ngày khai giảng, trung tâm thương mại ngay bên cạnh đều có bóng dáng học sinh, xem ra khá náo nhiệt.

Lê Vi chọn lẩu mandu, ngồi vào cái bàn bốn người.

"Không cần quan tâm đến anh ta đâu, bọn mình cứ ăn trước đi."

Đợi nồi lẩu được mang lên, "người bạn" của Lê Vi mới ung dung đến muộn.

Trì Diệp nhìn người đến, tay đang pha nước chấm dừng một chút, "...Anh Lãng?! Hai người..."

Ánh mắt cô xoay quanh Lê Vi và Thẩm Lãng một vòng, dường như khó mà tin được.

Mặt Lê Vi đỏ đến kỳ lạ, làm bộ muốn đánh cô, "Diệp Tử!"

"Ok ok ok, mình biết mà, biết mà..." Cô cười, "Người quen cả, cùng ăn đi."

Thẩm Lãng nhíu mày, bắt chuyện với người phục vụ ở bên cạnh, "Còn thêm người nữa, đổi bàn giúp tôi nhé."

"Còn ai thế..."

Còn chưa dứt lời, Dịch Thuần đã đi ra từ ngã rẽ.

Trì Diệp: "..."

Hai tay đút túi, cậu vẫn là một bộ dáng lười biếng chưa tỉnh ngủ.

Thế nhưng người đẹp là người có ưu thế, cho dù vậy cũng có cảm giác đẹp lười biếng.Trì Diệp "Hơ" một tiếng, nói một câu "bạn học nhỏ Dịch Thuần", sau đó không biết nói gì nữa đành im bặt.

Hình như sau ngày cô giận dỗi cúp điện thoại, hai người chưa nói chuyện lại với nhau... Chỉ có năm mới gửi nhau tin chúc mừng, chưa biết chừng là gửi cả một nhóm người.

Sau đó không có gì nữa.

Giống như là không còn nhiệt tình nữa.

Tuy biểu hiện như vậy, nhưng Trì Diệp biết rõ, cô vẫn thích Dịch Thuần.

Khi nhìn thấy cậu, tim sẽ đập loạn, khi học vẽ sẽ nghĩ cậu đang làm gì. Lúc ăn cơm cũng nghĩ không biết cậu có thích ăn món này không. Ở nhà La Huệ cũng nhớ tới cậu, suy nghĩ có nên tìm cơ hội quay lại trường Thập Tứ gặp cậu hay không?

Thế nhưng những thứ này Trì Diệp chỉ có thể giấu trong lòng không thể nói ra. Trong tim cô có một công chúa nhỏ, công chúa nhỏ có tự tôn của mình. Cô có thể dũng cảm theo đuổi, nhưng cũng không thể hèn mọn van xin.

Bây giờ Dịch Thuần đã tới rồi.

Công chúa nhỏ cũng thức dậy rồi.

Trì Diệp mím môi, "Cậu tới đây làm gì?"

Dịch Thuần không lên tiếng, sau lưng cậu mọc ra thêm một người, "Còn có tớ nè! Đã lâu rồi không gặp Trì ca!"

Là Trương Đại Thác.

"Dép à!..."

Cái bàn lập tức biến thành bàn tròn hội bạn thân, cũng may nồi lẩu này lớn, nếu không đổi sang bàn to cũng không đủ ăn.

Thẩm Lãng nhìn qua thực đơn, cười phóng khoáng.

"Có anh Lãng ở đây, sao có thể để các em của anh mời khách được. Bữa này anh khao, ăn thoải mái đi. Phục vụ, chúng tôi muốn gọi thêm món... Năm đĩa thịt bò, năm đĩa thịt cừu aga, một khay thịt viên..."

Thẩm Lãng thành thạo gọi thêm một đống đồ ăn, cũng không quên trò chuyện với mọi người, làm bầu không khí náo nhiệt lên.

Trương Đại Thác cũng là một người thích náo nhiệt, Lê Vi và Trì Diệp đã quen, chỉ có Phương Gia Di là người mới, chưa quen biết nên cậu ta bắt chuyện với cô ta.

"Cậu là em của Hứa Kỳ phải không? Cậu ta từng bắt nạt cậu à? E hèm, sau này cậu cứ tìm Dép ca..."

Sau khi mọi người đã quen thuộc với nhau, mỗi người nói về một đề tài.

Trương Đại Thác gắp thịt lên: "À mà tháng ba là bắt đầu đại hội thể thao. Các cậu có phải đăng ký hạng mục nào không?"

Lê Vi và Phương Gia Di không am hiểu các hoạt động thể dục thể thao, chỉ có Trì Diệp là lợi hại nhất cả bàn.

Cô suy nghĩ một chút, "Chắc là chạy 800 mét? Cả lớp chả ai đăng ký cả."

Trương Đại Thác giơ ngón tay cái bội phục cô, "Trì ca đúng là trâu bò."

Con gái đều sợ chạy cự li dài, có mỗi Trì Diệp dám đăng ký chạy.

Khi cô học karate, huấn luyện viên ngoài dạy võ thuật cơ bản, cũng bắt luyện tập thể lực mỗi ngày. Chạy mười vòng quanh võ quán là chuyện thường, 800 mét chỉ là muỗi.

"Còn các cậu?"
"Tớ định nhảy xa hoặc nhảy cao. Dịch ca của bọn mình thì lười bỏ xừ, cho qua đi."

Dịch Thuần liếc cậu ta, "Chán sống à?"

"..."

Thẩm Lãng cười, "Khỏi bàn, nhưng Dịch nhi là tuyển thủ toàn năng đấy, cái gì chả giỏi."

Trì Diệp không lên tiếng, nhưng trong lòng tán thành với anh.

Người cô thích, đương nhiên là lợi hại rồi.

Dịch Thuần vốn muốn lên tiếng nhưng thấy ánh mắt của Trì Diệp, lập tức vụng về nhận lấy lời khen ngợi này.

Thẩm Lãng gắp một con tôm trơn cho Lê Vi, thuận miệng nói: "Mấy đứa chưa từng thấy Dịch nhi chơi tennis đâu. Có cái phim hoạt hình gì ý nhỉ, Hoàng tử tennis à? Dịch nhi chính là..."

Dịch Thuần ngắt lời anh: "Thẩm Lãng."

"Ok ok ok, anh không nói gì hết."

Nhưng Trì Diệp lại nổi lên lòng hiếu kỳ.

Cô biết trước đây Dịch Thuần thích chơi tennis, nhưng hẹn cậu chơi nhiều lần đều bị từ chối.

Thẩm Lãng đã nói vậy, cô càng phải nhìn một chút.

Muốn tìm một cơ hội.

...

Sau khi ăn lẩu xong, không có chuyện gì làm, Phương Gia Di sợ bố mẹ nên đi về sớm.

Trì Diệp không phát hiện gì, xoa đầu cô ta, "Đi cẩn thận nhé, về nhắn tin cho mình."

Phương Gia Di nhát gan đáp một tiếng, ánh mắt quay một vòng phía sau Trì Diệp, "Tớ/ Em về trước nhé."

"Ok."

Hiếm có cơ hội đi chơi cùng nhau, Trương Đại Thác không muốn về sớm snên đi sau lưng Dịch Thuần thương lượng nửa ngày, cậu ta đề nghị: "Hay là đi chơi boardgame không?"

Trì Diệp không nói gì, bọn họ cùng nhìn về phía Dịch Thuần.

Dịch Thuần dửng dưng "Ừ" một tiếng, hai tay để trong túi, nhìn chằm chằm Trì Diệp, "Đi không?"

Trì Diệp "Hả" một tiếng, "Cũng được."

Dịch Thuần cười, xách mũ Trì Diệp, "Thế thì đi thôi."

Động tác thân mật trong lúc lơ đãng của hai người không giống như không khí lúng túng giữa người theo đuổi và người được theo đuổi.

Trương Đại Thác thở phào nhẹ nhõm.

Thẩm Lãng cũng nở nụ cười.

Lê Vi hơi khó hiểu, "Mà sao mấy người lại tới vậy?"

Thẩm Lãng khoác vai cô, nửa người dựa lên vai Lê Vi, khẽ kề tai cô ấy nói nhỏ: "Đến giúp đỡ."

"Cái gì..."

"Người bạn này của cậu quá không nỗ lực, chỉ có thể đến lượt bọn tớ giúp."

Nếu Trì Diệp lại khó chịu nháo một trận nữa, Dịch đại thần của bọn họ liền biến-thái mất.

Thẩm Lãng tự vò tóc mình, "Muốn lười biếng ở chỗ boss, chỉ còn cách hi sinh làm Nguyệt lão."

Trì Diệp ở phía trước hoàn toàn không nghe thấy gì.

Tế bào toàn thân cô tụ tập lại một chỗ, giống như một con mèo xù lông cảnh giác.

Bởi vì Dịch Thuần ở sau lưng cô.

Không phải ở một mình, không phải trong nhà ma, không phải dưới tình huống đặc biệt, mà tất cả ở trước mặt bạn bè.

Thân thiết như vậy... Có loại ảo giác dường như hai người họ thật sự có gì đó, muốn công khai quan hệ.

Cô thở dài, hỏi nhỏ: "Bạn học nhỏ Dịch Thuần, hôm nay cậu có ý gì đây?"

Lẽ nào thật sự là tình cờ đi ăn gặp Thẩm Lãng sao?

Tay Dịch Thuần dừng một chút, sắc mặt lạnh nhạt không nhìn ra vui buồn.

"Nhìn cậu có vẻ còn giận... Nên tôi đến dỗ cậu... Đã qua một kỳ nghỉ đông rồi, Trì ca, nguôi giận chưa?"

Trì Diệp: "..."

Chương 33: Đại hội thể thao

Edit: Hà Lội làm Tà nạnh cá

Có lẽ đây chính là cảm giác thích một người.

Chỉ cần một câu nói là đủ để dỗ dành. Trì Diệp không nhịn được nhớ lại, cuối cùng thì lí do bọn họ chiến tranh lạnh là gì?

Hình như cũng không phải chuyện gì lớn.

Không hiểu sao bản thân mình lại nổi giận.

Cô kéo mũ mình khỏi tay Dịch Thuần, bước lên trước nhanh hơn.

"...Vẫn giận à?"

"Hả, bạn học nhỏ Dịch Thuần, mình không giận, cậu không nên như vậy."

Cô làm gì có tư cách được sủng mà kiêu chứ.

Cớ gì Dịch Thuần phải dỗ cô, họ cũng đâu phải người yêu.

Dịch Thuần nở nụ cười nặng trĩu, "Xem ra là chưa hết giận rồi."

"Đã bảo không phải..." Trì Diệp mím môi, "Chỉ là quá bận thôi."

Bận bịu nắm tay người con trai khác à?

Trương Đại Thác không quen nhưng Dịch Thuần thì biết, người đó là Lục Phóng thì phải? Lần trước còn đi đánh cầu lông cùng nhau, qua một kỳ nghỉ đông không biết đã tiến triển đến bước nào rồi.

Dịch Thuần không nói suy nghĩ trong lòng ra, chỉ im lặng một lúc.

Lần này đến lượt Trì Diệp sốt ruột.

Cô cẩn thận nghiêng đầu nhìn Dịch Thuần đi phía sau, cố gắng phân tích được gì đó từ vẻ mặt vô cảm của cậu.

Dịch Thuần khẽ "hừ" một tiếng, bước nhanh lên đi song song với cô, "Thế cậu không học thật à? Đại học Z không có khoa mỹ thuật đâu."

Trì Diệp cúi thấp đầu, "Mình làm sao mà vào nổi đại học Z, đỗ được một trường chính quy là tốt lắm rồi."

Dịch Thuần chỉ hận không thể mài sắt thành thép.

Ấn vào đầu cô, rồi lại không cất lời được.

Trì Diệp không thông minh?

Chắc chắn không đúng.

Dịch Thuần dạy cô hơn nửa học kỳ, biết sức tiếp thu của cô rất tốt, thậm chí còn vượt trội hơn một vài người được gọi là "học bá".

Nhưng cô học karate từ nhỏ, bỏ bê học hành nên mất gốc. Chủ yếu cô không có tính kiên trì, nếu không hình thành thói quen học bài và làm bài. Tuy những đề bài yêu cầu tư duy tính toán có thể làm được, nhưng những đề bài cơ bản lại ko hiểu.

Học sinh như vậy, thật ra không thể đánh giá được là có hợp với việc học hay không. Nhưng Dịch Thuần cũng hiểu phải đánh động nội tâm của cô, để khiến Trì Diệp cũng coi trọng việc học của mình.

Một khi đã hình thành khuôn mẫu tư duy thì rất khó mà cải cách.

Nhưng cô dễ dàng từ bỏ như vậy khiến Dịch Thuần có chút... không cam lòng.

Tại sao không cố gắng hơn nữa để thi vào cùng một trường với cậu?

Không phải cô thích cậu sao?

...

Chưa kịp tìm được lí do thích hợp đã đến KTV (phòng hát karaoke) rồi.

Hôm nay là ngày đi học lại nên không ai mặc đồng phục học sinh, trong thời gian ngắn rất khó phân biệt được đã đủ tuổi thành niên hay chưa.

Trong lòng nhân viên KTV tự biết trong kỳ nghỉ không thể thiếu học sinh đến chơi nên cx không hỏi nhiều mà mở một phòng cho bọn họ.

Trương Đại Thác và Lê Vi đều là mạch bá (1), so với họ thì Trì Diệp không có sở trường này. Sau khi vào phòng thì tìm một góc ngồi xuống ở rìa ghê sô pha, chuẩn bị nghe concert âm nhạc.

(1) Mạch bá: nghĩa là rất hay hoặc chiếm micro.

Một lát sau, Dịch Thuần cũng ngồi xuống cạnh cô.

Thẩm Lãng nhíu mày, rất biết đều ngồi xuống một phía khác.

Trong lúc nhất thời, căn phòng rộng rãi bỗng trở nên chật hẹp.

Hơi thở của Dịch Thuần tràn ngập trong không gian của cô, làm cô có cảm giác khó thở.

Trì Diệp đưa tay lên che vị trí trái tim.

"Thịch —— "

"Thịch —— "

Trái tim thiếu nữ như một bông hoa chớm nở.

Cô không muốn làm Trì ca nữa.

Cô muốn làm bạn gái của Dịch Thuần, ít nhất là bây giờ.

Trương Đại Thác ở phía sau đã bắt đầu kêu la thảm thiết.

"Bên ngoài cửa... những chú chim sẻ trên cây cột điện... đang hót lảnh lót... Em nói câu này" (Thất Lý Hương – Châu Kiệt Luân)

Dịch Thuần cười một tiếng giễu cợt, "Điếc cả tai."

Trì Diệp gật gù rất tán đồng.

"Con mèo cũng ~ muốn hiểu em như ~ hương vị của cá sanma..."
Ánh đèn lóe lên, vẻ mặt Dịch Thuần mơ hồ không rõ.

Cậu kề sát bên tai Trì Diệp khẽ hỏi: "Trì Diệp, cậu không muốn học chung trường với tôi à?"

Có muốn cũng không được.

Thế nhưng Trì Diệp không thích lặp lại sự bất lực của mình hết lần này đến lần khác nên từ chối trả lời câu hỏi này.

"Cậu muốn thi trường mỹ thuật cũng được." Dịch Thuần mím môi, "Cạnh đại học Z cũng có một cái, thi vào đi."

...

"...Em luôn xuất hiện trong mỗi vần thơ của anh!"

Hát một khúc ca Thất Lý Hương mà đứt từng khúc ruột của mỗi người ở đây.

Cũng thiệt thòi cho người nghe trong bối cảnh tiếng ồn loạn lạc này ép khả năng nghe của mình để tán gẫu.

Lỗ tai Trì Diệp hơi đỏ, né tránh ánh mắt cậu, đè nét sự vui mừng trong lòng xuống, ra vẻ rụt rè một chút.

"Mình suy nghĩ đã."

Dịch Thuần nhíu mày, mắt thấy đã hát được nửa bài "Lông mi cong cong" (ca sĩ Vương Tâm Lăng) rồi, mở miệng trước khi bọn họ gào rú lên: "Cân nhắc cái gì nữa? Không thích đi học cùng bố à?"

"Ai là bố mình?... Vậy cậu đến xem mình thi đấu đi." Lần đầu tiên trong cuộc đời Trì Diệp cảm thấy cả người nóng ran. Xoắn xuýt đầu ngón tay mình, làm bộ tự nhiên nói, "Nếu con muốn đi học cùng bố thì cũng nên bày tỏ một chút chứ."

"Bày tỏ cái gì?"

Cuối cùng Trì Diệp cũng nói ra mục đích của mình: "Kết thúc đại học thể thao thì chúng mình đi đánh tennis đi."

Cô thực sự rất hiếu kỳ tại sao Dịch Thuần không muốn chơi tennis, ngày thường cũng không thấy cậu chơi bóng rổ cùng mấy đứa con trai mướt mải mồ hôi.

Cứ cảm thấy là nếu biết được nguyên nhân thì sẽ kéo gần khoảng cách hai người một khoảng lớn.

Không còn cảm giác như một cánh bướm nữa, có thể bay đi bất cứ lúc nào/

Cảm giác vừa xa vừa gần rất phiền lòng.

Trì Diệp chưa gì đã quên béng mới vừa rồi bọn họ còn tranh chấp nguyện vọng thi đại học.

***

Sau kỳ thi hàng tháng của trường, đại hội thể thao quan trọng nhất học kỳ liền bắt đầu oanh liệt.

Số lượng học sinh nữ của cả ba ban báo danh vẫn không đủ, Trì Diệp bất đắc dĩ bị không trâu bắt chó đi cày, phải đăng ký liên tiếp 3 hạng mục, chạy cự li dài, chạy tiếp sức, và nhảy xa.

Trì Diệp quả thực dở khóc dở cười: "Xưa nay mình đã nhảy xa bao giờ đâu, nhảy lấy đà còn không biết nữa là."

Lớp phó thể dục rất ngạc nhiên: "Không phải cậu học karate à?"

"...Karate liên quan cái mống gì đến nhảy xa hả?"

Hai người đối mặt mắt to trừng mắt nhỏ nửa ngày, vẫn là Lục Phóng và Lý Nhất Soái đứng ra ngăn cản hai người tiếp tục đấu mắt.

"Hey hey, không sao mà, cứ thi bừa là xong. Lớp chúng ta chỉ cần thắng bóng rổ thôi, những hạng múc khác không thắng cũng được."

Trận đấu bóng rổ mới là tâm điểm sự chú ý, đây cũng là hạng mục thú vị nhất. Thắng hạng mục gì không biết chứ thắng bóng rổ thì chắc chắn là vẻ vang mặt mũi.

Lớp phó thể dục rất tán thành câu nói của cậu ta, "Đã đẹp trai lại còn được cái nói đúng. Trì ca, cậu cứ nhảy nhót hai lần lấy điểm là được, chịu khó chút nhé."
"..."

Nói thì dễ thế đấy, nhưng Trì Diệp đã hẹn Dịch Thuần đến xem cô thi đấu, chắc chắn hạng mục nào cũng phải thi thật tốt cơ.

Làm sao có thể mất mặt trước người mình thích được chứ.

Vì tâm tư thiếu nữ vặt vãnh này, cô không dám lười biếng, tiết thể dục nào cũng xuống sân tập nhảy xa.

Nhảy nhiều lần, cô có chút thiếu kiên nhẫn, một chân đá hố cát, oán giận với Lê Vi: "Mình phát hiện là động tác lấy đà kiểu gì nhìn cũng rất xấu!"

Trì Diệp vốn là một người không chỉn chu, không để ý phối quần áo với kiểu tóc. Mặc thoải mái là được, dù sao cô cũng trắng, mặt lại xinh, mặc vải vóc gì cũng tươi trẻ.

Nhưng vừa nghĩ sắp tới ngày nào cũng gặp Dịch Thuần, khoác đồng phục học sinh bên ngoài, quần áo bên trong thì đêm trước suy nghĩ cũng được. Còn đầu tóc cứ nửa tháng ra tiệm chỉnh sửa kiểu tóc hợp một chút là xong.

Trì ca xinh đẹp như vậy, makeup nhẹ là thành tiên nữ ngay, so ra chẳng kém đàn chị trong câu lạc bộ hip hop ở trường.

Trì Diệp sờ đuôi tóc, thầm nghĩ trong lòng.

Lê Vi cầm đồ đứng cạnh cô, thấy cô đứng lại liền đưa một bình nước cho cô, "Cứ nhảy bừa đi, tớ nghe nói đội nhảy nam còn không biết cách tiếp đất cơ. Mọi người đều hồ đồ cả, chủ yếu tập bóng rổ thôi."

Trì Diệp lắc đầu, "Thành tích sao cũng được nhưng động tác, tư thế phải đẹp cơ! Nếu không thì gây ấn tượng cho nàng sao được?"

Lê Vi: "..."

Đúng là cô có thần kinh vận động tốt, luyện vài tiết học đã tiến bộ không ít.

Sân bóng rổ ở ngay bên cạnh, ngoài lớp bọn họ cũng có nhiều lớp 11 sôi nổi tập bóng rổ. Dù sao áp lực học tập trong Thập Tứ quá lớn, có hoạt động gì cũng phải tranh thủ để thư giãn hết sức. Mọi người hận không thể nắm bắt tất cả cơ hội để hưởng thụ thanh xuân."

Trì Diệp và Lê Vi ngồi trên đường chạy nhựa, nhìn đám con trai luyện tập bóng rổ ở đằng xa.

Gần đó cũng có mấy cô gái ngồi trên bậc thang tán gẫu câu được câu chăng.

Những tiếng nói không bị kiềm chế, nhẹ bay theo gió qua phía này.

Cũng là chuyện liên quan đến trận đấu bóng rổ.

"Lần này khối 10 và 11 đấu với nhau à?"

"Đúng thế, hình như là hai đội giỏi nhất hai khối thi đấu."

"Chỉ có một ngày thì sao mà các lớp đấu hết được?"

"Thứ sáu tuần này đã bắt đầu đấu rồi mà. Ngày mai bốn trận đầu tiên sẽ loại mấy lớp, thứ hai chơi là đấu chung kết rồi."

...

"Hình như lớp 10 năm nay rất mạnh hả?"

"Sao bà biết?"

"Tôi nghe học trưởng khối 11 nói thế, có cái cậu cỏ lớp 10.2 truất lắm... Hờ, bọn họ nói là cậu ta hồi trước học cấp 2 đã từng đấu bóng rổ cấp thành phố rồi ý."

(Mọi người có nhớ mình từng chú thích cỏ là hot boy không?:">)

...

Trì Diệp nhíu mày, "Cỏ lớp 10.2 là bạn học nhỏ Dịch Thuần đó à?"

Lê Vi gật đầu, "Chứ còn ai vào đây nữa, tớ đọc trên diễn đàn nói là Dịch Thuần có trong bảng xếp hạng cỏ thơm đấy."

Quả nhiên mấy cô gái kia đã nói ra tên của cậu trai ấy.

"Đệ nhất đại soái ca siêu cấp Dịch Thuần đúng không! Cái gì mà cỏ thơm mới chả cỏ dại, cứ nói tên ra thì ai cũng biết mà!"

Không nhịn được cười.

"Vừa đẹp trai vừa học giỏi, còn biết chơi bóng rổ... Đòe mòe, cậu ấy có người yêu chưa nhỉ? Tôi muốn theo đuổi quá các bà ạ."

"Tém tém lại đi bà. Nghe nói cậu ấy bị cái con bé... thèm nhỏ dãi, hồi trước còn huyên náo một đợt còn gì, dạo này mới yên ắng lại... Bà có chịu nổi một đấm của người ta không?"

"Cũng đúng, hơn nữa Dịch Thuần lạnh giá bỏ mợ, đến lúc đấy còn mất mặt nữa thì đến là chán."

...

Trì Diệp gần như nghe được toàn bộ.

"Cái con bé kia" là nói cô rồi còn gì. Không ngờ danh tiếng của cô sắp nổi như Voldemort rồi đấy? Mà sao lại thế nhỉ? Tuy là có lúc cô lên cơn, nhưng học kỳ này cũng rất an phận mà?

Trì Diệp có chút không vui đặt bình nước xuống đất, nhưng trọng điểm không phải người ta bàn chuyện của cô sau lưng.

"Dịch Thuần từng chơi bóng rổ cấp thành phố hả?"

Lê Vi cũng không rõ chuyện này: "Cái này á... Để tớ hỏi Thẩm Lãng xem."

Trì Diệp nhìn cô ấy, lắc đầu, "Thôi khỏi."

Bản thân cô đúng là chưa đủ hiểu về bạn học nhỏ.

Nhưng cô không phải một người bận tâm quá khứ, chỉ cần là Dịch Thuần hiện tại đã đủ chết mê chết mệt rồi.

"Vậy mình càng phải tranh thủ thi xong còn chạy qua xem thi đấu nữa."

Cô thật lòng muốn theo đuổi cậu đấy.

Chương 34: Những câu cổ động

Edit: Tà Thần

Xuân về hoa nở, đại hội thể thao hàng năm của trường Thập Tứ cũng đã đến.

Đây là một trường học hết sức chơi hết mình, tổ chức đại hội tận hai ngày. Buổi sáng, chủ nhiệm lớp đến điểm danh, buổi trưa mở cổng trường. Nếu buổi chiều không thi hạng mục gì thì buổi trưa có thể ra về luôn.

Trì Diệp thi đấu ba hạng mục, buổi sáng ngày đầu tiên nhảy xa, buổi chiều chạy tiếp sức, sáng hôm sau chạy cự li dài, tất cả đều cách nhau.

Nhưng cô không vội về nhà mà còn muốn ở lại xem tranh tài bóng rổ.

Sau khi tiến hành xong nghi thức ra trận, các lớp lần lượt giải tán.

Học sinh không thi đấu cũng có nhiệm vụ cổ vũ, mỗi người phải viết 20 câu cổ vũ đưa đến chỗ đài phát thanh. Vì vậy sau khi tản ra, ai làm việc nấy, người thi đấu thì đi chuẩn bị, người viết cổ vũ thì núp dưới bóng râm của cây viết lách.

Phương Gia Di chính là học sinh không thi đấu đó, Trì Diệp vốn cho rằng cô ta sẽ viết câu cổ động trước, không ngờ cô ta lại đi cùng cô.

Cô cũng không nghĩ nhiều, cùng hai tùy tùng nhỏ đi khắp thế giới tìm Dịch Thuần.

...

Dịch Thuần lẽ ra không có ý định tham gia đấu bóng rổ. Cậu lười vận động, loại thi đấu đọ sức này càng không hứng thú.

Nhưng cậu không bì nổi độ nhõng nhây nhây nhưa của Trương Đại Thác, đành phải đồng ý lên sân, nhưng chỉ chơi trận chung kết hôm sau.

Theo lý mà nói, lúc này Dịch Thuần sẽ tìm một chỗ ngả lưng một chút rồi về nhà.

Thế nhưng...

Dịch Thuần đứng dưới sân do dự một hồi, vẫn lấy điện thoại ra.

YC.: Cậu ở đâu?

Trì Diệp không trả lời, mấu chốt là cô cũng không nói với Dịch Thuần cô tham gia tận mấy hạng mục.

Cậu chỉ biết ngày mai cô mới chạy cự li dài.

Dịch Thuần đứng im tại chỗ một lúc.

Thân người cậu cao dài, nhưng học sinh toàn trường đều ở đây, cho dù có cao đẹp đến đâu cũng không dễ tìm như vậy.

Lại do dự tiếp, cậu đứng trên cầu thang thứ hai chỗ lớp học.

Trên người Trì Diệp như thực sự có radar chuyên dụng "dò tìm Dịch Thuần", chưa tới năm phút sau liền chạy tới.

Cô đứng trước mặt Dịch Thuần, ngẩng đầu lên cười với cậu, "Đi cổ vũ cho mình không?"

Dịch Thuần kéo tay cô lại.

Trì Diệp quay đầu nhìn cậu, "Sao đó?"

"Cậu thi gì thế?"

"Nhảy xa... À đúng rồi, cậu chơi bóng rổ à? Sáng nay có thi đấu không?"

Dịch Thuần rất ngạc nhiên nhìn cô, dường như không ngờ cô lại biết chuyện này, "Hôm nay thì không."

Trong lúc hai người nói chuyện, giọng Trương Đại Thác từ trong loa phóng thanh truyền ra.

"Chào mọi người, đây là ban phát thanh của trường Thập Tứ... Hạng mục sắp thi đấu là... Nhảy xa nữ... Xin mời những tuyển thủ dự thi mau chóng đến chỗ đăng ký nhận số thứ tự."

Trì Diệp tự đi nhận số báo danh dự thi trước, để "đội cổ động" đi thẳng đến chỗ thi nhảy xa đợi mình.

Bình thường Dịch Thuần không biết cách nói chuyện với con gái, nhưng cũng không phải người chất phác, thậm chí có thể nói là óc hài hước đen tối. Nhưng hai người này thêm vào ba chữ tiền tố "bạn thân của" Trì Diệp, nên toàn bộ tế bào của cậu mất hiệu lực, không biết nên làm gì.

Lê Vi kéo tay Phương Gia Di, nhíu mày nhìn Dịch Thuần, "Cậu có đi không?"

Dịch Thuần hơi nghiêng đầu nhìn hai cô gái đi trước cách mình ba, bốn bước chân, không nhanh không chậm, xem ra cũng không kỳ quái.

Lê Vi nghĩ tới nhiệm vụ của Phương Gia Di, đang chuẩn bị nói với cô ta để cô ta viết mấy câu liên quan đến Trì Diệp còn đọc trên loa phóng thanh.

Vừa quay sang thì thấy da dẻ cả người Phương Gia Di hơi ửng hồng, mái tóc lộ ra vành tai đỏ đến mức nóng lên.

Lê Vi há hốc miệng, "Cậu sao thế? Ốm rồi hả? Sao mặt lại đỏ thế này?"

Dịch Thuần ở phía sau hơi ngừng bước chân, nhíu mày.

Phương Gia Di cúi đầu, muốn vùi cả cổ vào đường chạy nhựa, "Không, không sao đâu..."

"Không sao là không sao thế nào? Để tớ xem nào..." Lê Vi sờ trán cô ta, "Đâu có sốt nhỉ? Có chuyện gì vậy?"

Phương Gia Di sắp khóc lên, không tự chủ nâng giọng nói lên: "Không sao thật mà!"

Dừng một chút, ngữ khí hoãn lại xuống, "Chúng ta đi mau nào, tớ tấy Tiểu Diệp Tử đã ở đấy chờ rồi đó."

Lê Vi cứ cảm thấy có chỗ nào đó là lạ.

Nhưng cô ấy bị Phương Gia Di kéo đi nhanh hơn, không rảnh hỏi thêm gì nữa.

Trì Diệp đã đăng ký tên xong, đứng ở nơi xếp hàng điên cuồng vẫy tay với ba người họ.

Hạng mục nhảy xa không cần thi đấu vòng loại, mỗi lớp cử ra hai người, nhảy kiểu gì cứ càng xa càng tốt, may mắn thì đoạt giải thôi. Nên rất nhiều người đăng ký, ngay cả người vây xem cũng không ít.

Lê Vi nhón chân lên đếm vị trí của Trì Diệp, lấy giấy bút từ trong cặp ra, cắn bút một hồi lâu mới loạt xoạt viết xuống được vài dòng.

"Tớ đến chỗ loa đưa mẩu giấy cái đã. Không thể thua khí thế được!"

Cô ấy vứt cặp cho Phương Gia Di, "Các cậu đợi tớ một tí nhé. Gia Di, cậu cũng viết lời cổ vũ nhanh lên trước khi Trì Diệp chưa thi."

Sau đó liền chạy vội chạy vàng đi.Còn lại Dịch Thuần và Phương Gia Di đứng cách nhau một khoảng không xa cũng không gần, hai nữ sinh đứng ở giữa.

Phương Gia Di hít sâu một hơi, hơi chen về phía Dịch Thuần.

Cô gái bên cạnh nhìn cô ta, "Chen lấn cái gì đấy?"

Phương Gia Di hoang mang hoảng loạn nói: "Rất xin lỗi, rất xin lỗi..."

Nhưng cũng không thử tiếp tục lại gần nữa.

Trì Diệp không phát hiện ra sự khác thường của bạn, cô đứng cách khá xa, tập trung toàn bộ sự chú ý ở người đang nhảy xa phía trước.

Trọng tài là giáo viên thể dục của khối 11, giáo viên đăng ký là người khác. Mỗi người có hai cơ hội, giáo viên thể dục sẽ báo thành tích từng người để giáo viên đăng ký ghi lại, cuối cùng lấy ra kết quả của người tốt nhất.

Trong khung cảnh ồn ào cô nghe thoáng được như vậy.

Mấy nữ sinh phía trước đều same same nhau, nhảy đến khoảng cách cô đạt được khi luyện tập.

Nhưng Trì Diệp cũng không có sức lực nào nữa, dù sao cũng mới luyện tập, ngộ nhỡ sơ xuất thì thật lúng túng.

Có khi còn bị người ta chế giễu nữa, ai bảo danh tiếng của cô mạnh mẽ quá cơ.

Đợi gần nửa số người đứng trước mình nhảy xong, Lê Vi đã vội vã quay lại.

Đúng lúc tràng cười lớn của Trương Đại Thác vang lên trên loa.

"Bạn học Trì Diệp lớp 10, tư thế mạnh mẽ của bạn giống như một con báo. Bạn nhảy từ trên sân tiếp đất vào trong tim tôi, những bụi bặm bị cuốn lên cũng không che nổi ánh hào quang của bạn. Ở chốn thi nhảy xa này, bạn tỏa sáng lạ thường so với những người bình thường khác. Bạn học Trì Diệp, cố lên nhé!"

Dịch Thuần: "..."

Trì Diệp: "..."

Đứa nào viết cái này thế?

Bạn học trước sau đều cười ngất.

Trì Diệp nghĩ thầm, có vẻ như đại danh của cô lại phải nổi lên một lần nữa rồi.

Lê Vi còn đang đứng cạnh Phương Gia Di khoe khoang: "Cách hành văn của tớ hay không? Tớ viết tận năm tờ cơ! Mỗi tờ Dép ca đọc là một điểm khí thế tăng lên."

Dịch Thuần không cẩn thận nghe thấy: "..."

Đúng là trong hội bạn thân nào cũng sẽ có một đứa như thế này.

Giáo viên trọng tài cũng nghe thấy loa phát thanh, nhịn cười đọc tên học sinh tiếp theo: "Lớp 10 số 306! Em Trì Diệp!"

"..."

Hình như tiếng bàn luận của học sinh càng lớn hơn một chút, phải chăng tư thế mạnh mẽ như báo đốm của cô đã làm họ mê đắm chăng.

Trì Diệp nhìn Dịch Thuần không biểu cảm đứng trong đám người, hít sâu một hơi.

Lực nhảy của cô tốt hơn con gái bình thường nhiều, trong lúc nhảy lấy đà thì có người kinh ngạc bật thốt thành tiếng.

Động tác rất đẹp, không co quắp giống như động tác nhảy xa của các nữ sinh khác. Toàn thân toát lên khí chất, chân dài nhảy phát là qua.

"Lần nhảy lấy đà thứ nhất, 192!"Lê Vi hô to một tiếng: "Uầy!"

Thành tích này cũng tính là giỏi rồi.

Trì Diệp khá thỏa mãn, yên tâm bắn tim cho Dịch Thuần, lại tiếp tục đi lên chuẩn bị nhảy lượt 2.

Dịch Thuần cũng coi như một nhân vật nổi tiếng, sớm đã có không ít nữ sinh vây quanh lén nhìn cậu, nhìn thấy Trì Diệp trắng trợn như vậy... Thậm chí còn không ngại có giáo viên ở bên nhìn thấy mà làm ra động tác ám muội đó, nhất thời bàn tán sôi nổi.

Dù sao trường Thập Tứ cũng có quy tăc không cho yêu sớm.

Nữ anh hùng quá mức kiêu ngạo rồi.

"Tiểu Diệp Tử cố lên!"

"Lần thứ 2 nhảy lấy đà, 196!"

Lê Vi và Phương Gia Di bắt đầu vỗ tay.

Cuối cùng Trì Diệp cũng coi như hài lòng, đến chỗ giáo viên ký tên dưới thành tích của mình. Sau đó coi như ánh mắt của tất cả mọi người không tồn tại, đi đến chỗ Dịch Thuần.

"Thấy mình lợi hại không?"

Khoé mắt Dịch Thuần đảo qua những người xì xào, mím môi.

Cậu cũng không phải người quá kiêu căng, nhưng ánh mắt sáng lấp lánh của Trì Diệp như muốn cảm hóa cậu.

Quá cmn cảm động.

Khiến tim người ta chậm rãi rung động.

Vỗ nhẹ đầu Trì Diệp, giọng nói Trì Diệp có cảm giác thân mật, "Khá bảnh."

...

Chuyện này mau chóng lan truyền đi.

Cỏ thơm có bạn gái không phải là chuyện tầm thường, thậm chí còn có người chụp trộm khoảnh khắc Dịch Thuần xoa đầu Trì Diệp, đăng lên diễn đàn trường.

Chứng kiến tại hiện trường không cảm thấy gì, cùng lắm là cảm giác friendzone, nhưng lên ảnh thì lại khác.

Ánh mắt Dịch Thuần thực sự quá dịu dàng, khiến người ta rất khó mà không tham lam.

Đây là bức ảnh thứ hai của Trì Diệp trên diễn đàn, nhưng so với hôm diễn tiết mục, đa số bình luận bên dưới háo sắc thèm thuồng, lần này bình luận dưới bài hơi tàn bạo.

"Hai người này? Mơ cũng không dám nghĩ đến, nam thần phải xứng đôi với nữ thần, coi trọng con nhỏ này làm gì?"

"Ủa tưởng nữ thần câu lạc bộ nhảy khối 11 theo đuổi Dịch Thuần chứ bộ?"

"Nghe nói người mê đắm cậu ấy nhiều người tốt lắm, tại sao lại bị... chiếm được vậy. Trước đây cậu ấy không nhận đồ con gái đưa phải không? Còn vứt cả bữa sáng người ta làm vào thùng rác, cái cô đấy còn khóc cả lóc loạn lên..."

"Lầu trên sao biết cô ta khóc vậy? Bạn nhau à?"

"Có khi nào cậu ấy bị uy hiếp không ơ hơ hơ hơ hơ..."

Nhưng đa số những người tò mò là những học sinh không tham gia thi đấu trong đại hội thể thao, ngồi một chỗ ôm điện thoại chờ tan học. Còn Trì Diệp là người có nhiệm vụ, căn bản không rảnh quần có thời gian lướt điện thoại.

Sau khi nhảy xa xong, buổi chiều Trì Diệp còn phải thi chạy tiếp sức, ở lại trường ba, bốn tiếng cũng được.

Lê Vi cũng tham gia một hạng mục đẩy tạ, Trì Diệp và Phương Gia Di đưa cô ấy qua đó.

Dịch Thuần trở về lớp học.

Cậu chợp mắt một lúc trong phòng học không có một bóng người, đưa di động lên xem giờ.

Đến giờ cơm trưa rồi.

Người nào đó vẫn chưa liên lạc với cậu.

Có khi vui chơi quên nhiệm vụ rồi.

Dịch Thuần lười biếng xoay cổ, ngón tay chấm chấm trên màn hình điện thoại mấy lần, lại cất điện thoại vào túi.

Nhàm chán.

...

Nhưng đúng lúc này Trương Đại Thác gọi điện tới: "Cậu ở đâu đấy Dịch ca? Sao không ở cùng với Trì ca vậy? Tớ ở canteen nhìn thấy cô ấy với tên gian phu. Hai cậu lại cãi nhau rồi hả?"

Cậu ta có thể nhận ra Dịch Thuần không phải không có cảm xúc với Trì Diệp. Dưới cái nhìn của cậu ta và Thẩm Lãng, định nghĩa của kỳ nghỉ đông lần này của Dịch Thuần là "không thỏa mãn nhu cầu".

Có khi, người ngoài cuộc lại sáng tỏ hơn người trong cuộc.

Đặc biệt là Trương Đại Thác chơi cùng Dịch Thuần đã nhiều năm, chỉ cần người anh em tốt lạnh mặt là cậu ta có thể đoán ra suy nghĩ.

Dịch Thuần: "..."

Ngón tay hơi dùng sức nắm chặt lại.

"Alo hey hey? Đâu rồi? Nói gì coi?..."

Chương 35: Tỏa sáng

Edit: Tà Thần

Dịch Thuần rất vô nhân tính cúp máy.

Không có tâm trạng ăn cơm, cậu trực tiếp đạp xe về cửa hạng. Buổi chiều Trì Diệp còn phải thi đấu, xem cô có nhớ đến mình không...

Thôi rồi.

Trì Diệp đã thực sự quên béng mất Dịch Thuần rồi.

Trước giờ bọn họ không ăn cơm cùng nhau, canteen cũng không phải không khí lãng mạn. Mọi người đều có bạn nên không cần bắt ép, có khi còn bị người ta chỉ trỏ bàn tán lúng túng ra.

Nào có biết người ta đã giận dỗi bỏ về rồi.

Trì Diệp cũng mới vừa gặp Lục Phóng ở canteen.

Lục Phóng thấy bọn họ, bê khay ăn qua, "Nghe nói Trì ca đạt top 3 à? Khá quá nhờ."

Cậu ta biết Trì Diệp mới chỉ luyện tập nhảy xa nên thành tích này quá lợi hại rồi.

Tiếng trống tùng tùng tùng vang lên.

Trì Diệp không chút khiêm tốn nhận lời khen này, cười hì hì, "Khách sáo quá, chỉ cần là vận động thì thoát sao khỏi sự tài giỏi của Trì ca."

Lục Phóng vui vẻ, "Vậy Trì ca có thu xếp ra sân đấu bóng rổ không?"

Trì Diệp liếc cậu ta: "Xếp cái nếp gì? Mình đưa đội quân đoàn thiếu nữ xuất trận đánh các cậu à?"

Trong trường Thập Tứ không có bóng rổ nữ, nhưng đúng là có đội nữ. Tuy nhiên không phải được định ra để thi đấu mà chỉ cho đủ số lượng.

Nói chung là chẳng có chỗ cho "quân đàn thiếu nữ" lên sân thể hiện.

Lục Phóng cười một hồi lâu, "Cậu xem thường bọn tớ vừa thôi nhé, lớp mình tốt xấu cũng có hai, ba chuyên gia đấy."

Dù sao cũng chưa đến mức bị nữ sinh đè, không bị đánh cho thân tàn ma dại đâu nhỉ?

Trì Diệp nghĩ đến người nào đó, mím môi cười: "Lớp bên cạnh còn có người từng đi thi bóng rổ cấp thành phố đấy nhé."

Sắc mặt Lục Phóng hơi thay đổi, nhưng kính mắt của cậu rất to, che đi 7-8% biểu tình, "Thế thì... Các cậu có muốn đến cổ vũ cho bọn tớ không? Chỉ sợ bị lớp bên ngược thảm quá."

Lê Vi nuốt đồ ăn trong miệng xuống, nghe xong lời này, nói một câu: "Đội cổ động viên hả?"

Lục Phóng gãi đầu, "Cũng không hẳn, chỉ cần đến cổ vũ kêu cố lên là được..."

Trì Diệp còn tưởng chuyện gì to tát, đồng ý vội, "Đơn giản, đợi mình chạy tiếp sức xong sẽ đến tìm các cậu."

Dù sao hôm nay Dịch Thuần cũng không ở trường.

Bóng rổ không thi đấu cùng một nơi với những hạng mục khác. Bóng rổ chơi trong sân bóng rổ, các hạng mục khác thì tùy tiện trên sân. Vậy nên nếu muốn tập bóng rổ thì không thể đồng thời xem những hạng mục thi đấu khác.

Nhưng luyện tập bóng rổ cũng không được, vì phải giữ sức.

Bởi vì là thi đấu đại hội thể thao chứ không phải học chính quy nên ngoại trừ trận chung kết, thi đấu vòng loại cùng nghỉ ngơi cùng lắm nửa tiếng là xong.

Ba lớp khối 10 đã thông qua thi vòng loại, chỉ cần chơi thêm hai trận nữa là được vào chung kết. Một trận là chiều nay, một trận là sáng mai.

Lục Phóng nói phải đi rồi, chỉ còn lại 3 người Trì Diệp từ tốn ăn cơm.

Nghĩ đến ngày mai Dịch Thuần cũng ra sân, Trì Diệp đột nhiên vỗ đầu một cái, "Á đúng rồi! Có phải sân bóng rổ không nghe thấy cái gì lời cổ động mà loa phát thanh nói đâu nhỉ?"

Cũng không chắc chắn lắm, nhưng hẳn là không nghe được.

Lê Vi nghĩ đến nhiệm vụ của Phương Gia Di, hỏi cô ta viết xong chưa.

Phương Gia Di lắc đầu, "Chiều nay còn phải viết vài tờ nữa."

Lê Vi lo lắng cô ta không biết những ai trong lớp đi thi, "Nếu cậu không biết viết ai thì cứ viết lớp 3 khối 10 là được mà."

"Không sao đâu, trong lớp có danh sách mà."

...

Tán gẫu vài câu lẻ tẻ, Trì Diệp mới ngẩng đầu lên, nhớ đến phải tìm một vị tiểu soái ca đã biến mất được lúc lâu.

Không thấy trong canteen, không biết có phải là ra ngoài ăn rồi không.

Nhưng cô vừa nhìn thấy Trương Đại Thác cơ mà... Hai người này dính nhau như sam còn gì.

Trì Diệp suy nghĩ một chút, lấy điện thoại ra nhắn tin cho cậu.

Nhất Diệp: Người đâu?

Cửa hàng nhỏ của Dịch Thuần hiếm khi có khách vào. Một đám học sinh trường Thập Tứ, hình như đến mua bóng rổ và bao bảo vệ cổ tay.

Cậu thấy bên trong có mấy người khá quen nên không muốn tiếp chuyện, trực tiếp tránh vào trong phòng nhỏ để Thẩm Lãng ra xử lý.

Ngay lúc này nhận được tin nhắn của Trì Diệp.

Cậu nhìn chằm chằm hai chữ kia một hồi lâu, cứ như muốn chọc hai cái lỗ trên màn hình.

Nửa ngày không muốn đoái hoài đến cô, nhưng lại nghĩ sắp tới cô sẽ chạy tiếp sức, nếu không tập trung...

Lỡ như bị thương thì sao.

Dịch Thuần do dự một hồi, cuối cùng vẫn khẽ thở dài trong lòng, trả lời lại "Đã về rồi".

Nửa phút sau, Trì Diệp gọi điện thoại tới.

"Sao cậu lại về thế, phải xem mình thi chạy chứ!"

Trong giọng nói của cô có sự ngây thơ, người khác đều cảm thấy cô nói chuyện hung ác nhưng chỉ có Dịch Thuần biết, tất cả dịu dàng của cô đều dành cho mình.Nhất thời có chút không buông được lời từ chối.

"...Alo?"

Dịch Thuần xoa một bên thái dương, "...Ở cửa hàng có vài khách vào, lát tôi đến."

Trì Diệp cười, "Cuối cùng cũng có mống khách rồi."

"..."

"Vậy cậu tranh thủ đi nhé, nửa tiếng nữa mình phải đăng ký rồi."

Lưỡng lự nửa ngày, cả bình nước đá nhỏ trong tủ lạnh đã tan, cuối cùng Dịch Thuần cũng coi như đã hạ quyết tâm.

Mấy học sinh trường Thập Tứ ở bên ngoài đã mua đồ và rời đi rồi.

Cậu vẫy tay với Thẩm Lãng, đội mũ bóng chày, đạp xe đạp đi.

Bầu không khí buổi chiều rõ ràng là nhiệt liệt hơn một chút.

Bởi vì chiều có thi đấu bóng rổ, điền kinh, nên dòng người đều tách ra không dày dặc như ban sáng.

Nhưng âm thanh cổ vũ sôi nổi hơn buổi sáng là rõ.

Dịch Thuần tính toán thời gian, có lẽ Trì Diệp đang chuẩn bị trên đường chạy.

Chạy tiếp sức thi theo tập thể lớp, chỉ chạy một nửa đường chạy. Các lớp so tài chia làm ba đội, đăng ký thi, sau đó xếp vị trí.

Trương Đại Thác đã đi chuẩn bị cho trận bóng rổ, ban phát thanh thay một cô gái khác. Có lẽ đội trưởng ban phát thanh cũng biết nên đang thông báo các tuyển thủ đến điểm chuẩn bị và đừng quên lấy số báo danh.

Những nam sinh cậu quen biết đều ở trên sân bóng rổ hết rồi.

Dịch Thuần đút hai tay trong túi, đi từ từ đến điểm xuất phát trên đường chạy.

Rất nhanh đã thấy Trì Diệp, cô phát huy hết sức lực, muốn đạt giải nhất chạy.

Dáng Trì Diệp thực sự rất thanh mảnh, đẹp như hạc giữa bầy gà.

Cô đang khởi động, không còn mặc đồng phục học sinh nữa mà thay vào đó là một cái áo cộc tay màu xanh lá càng tôn lên làn da trắng như ngọc.

Số thứ tự dán ở sau lưng lắc lư.

Dịch Thuần đứng tại điểm ngừng chân một lúc.

Trì Diệp đã chuẩn bị xong xuôi, quay một vòng nhưng không nhìn tháy cậu nên đến bên Lê Vi cầm điện thoại ra.

Điện thoại Dịch Thuần vang lên.

Cậu nhận cuộc gọi.

Trì Diệp cười khanh khách, "Bạn học nhỏ Dịch Thuần, cậu đâu rồi."

"...Đằng sau cậu."

Trì Diệp cầm điện thoại quay đầu lại.

Cậu đứng cạnh cầu thang dưới bục phát biểu, dáng vẻ kiên cường mạnh mẽ như ngọc.
Ánh mắt thâm trầm, không nhìn ra hỉ nộ.

Trì Diệp nở nụ cười.

Cô không nhúc nhích, cũng không cúp điện thoại, nói: "Cậu bước lên trước một chút, đến chỗ vòng đi."

Dịch Thuần: "Hửm? Để làm gì?"

"Chỗ đó gần điểm nhận gậy hơn, cậu đứng đó, mình sẽ có sức chạy càng nhanh hơn."

Giống như là treo gậy buộc củ cà rốt trước mặt con lừa vậy, có tác dụng hơn roi quất nhiều.

Hiệu quả cũng giống nhau.

Vẻ mặt Dịch Thuần rất bất đắc dĩ.

Nhưng Trì Diệp nhất quyết không cúp máy, mắt thấy trọng tài sắp thổi còi chuẩn bị mà hai người còn đứng giằng co, đối diện nhau từ xa.

Cậu cúp điện thoại, lặng yên bước về vị trí phía trước bạn học kia.

Trì Diệp hài lòng nở nụ cười.

Cô trả điện thoại lại cho Lê Vi, xoay cổ, đứng vào hàng xuất phát.

Tín hiệu vừa vang lên, cô cầm gậy chạy vút đi như tên rời cung.

Dịch Thuần nhìn cô dần giãn xa khoảng cách, ngày càng tiến gần cậu, không nhịn được cong khóe môi cười.

Chỉ có vào lúc này, Trì Diệp mới lộ ra dáng vẻ giống một mặt trời nhỏ. Cả người tỏa ra ánh sáng tự tin, sôi nổi đủ để hấp dẫn ánh mắt của tất cả mọi người.

Trái lại khi ôm sách vở học bài thì vầng hào quang ấy thu hẹp lại.

...

Trì Diệp kí tên vào phần thành tích, nhảy chân sáo đến bên Dịch Thuần, "Cậu phải về rồi à?"

Dịch Thuần "Ừ" một tiếng.

"Đợi tí nhé."

Cô chạy đến chỗ Lê Vi cầm cặp, lấy trong đó ra một chai nước trái cây, đưa cho Dịch Thuần, "Cho cậu nè."

Dịch Thuần vốn không muón nhận, nhưng Trì Diệp ép buộc nhét vào lòng cậu, vẫy tay vc cậu, "Mình đi xem lớp mình chơi bóng rổ cái đã, tối đến tìm cậu sau."

Đã lâu rồi cô không ghé cửa hàng của Dịch Thuần, hôm nay nhất định phải đi. Cũng không hẳn là đến ngắm Dịch Thuần, chủ yếu là lần trước cô phát hiện Lê Vi và Thẩm Lãng có JQ. Nhưng Lê Vi một mực chối bay, nói họ chỉ là bạn bè.

Trì Diệp chuẩn bị ra tay từ chỗ Thẩm Lãng, xem rốt cuộc tình hình là thế nào. Nếu thực sự có gì đó, cũng phải đập Thẩm Lãng một chút.

Lê Vi là tiểu cô nương mà cô đã bảo vệ từ thời cấp hai đến giờ. Tuy cô ấy lăn lộn theo cô đã lâu, nói chuyện ngày càng hào sảng, lá gan cũng lớn ra, nhưng Trì Diệp không thể nào quên được dáng vẻ thiện lương ngây thơ của cô ấy.

Chỉ sợ cô ấy bị Thẩm Lãng bắt nạt.

Dịch Thuần bất động một hồi lâu.

Không làm gì cả.

Cậu do dự mãi, mắt thấy Trì Diệp đi tìm hai bạn thân của mình, cậu liền đuổi theo bắt lấy cánh tay cô.

"Trì Diệp."

Trì Diệp ngạc nhiên quay qua, "Sao thế?"

"...Cậu có muốn đi cùng tôi không?"

"Hở?"

"Ý tôi là..." Ngón tay Dịch Thuần không tự chủ được nắm chặt tay cô hơn, "Tôi đi xem với cậu. Lớp tôi cũng thi đấu mà."

Trì Diệp cười, "Được thôi, cùng đi nào."

Cô đột nhiên nhớ tới cũng chính trên đường chạy này, hai người từng ôm nhau một hồi trong bóng đêm.

Bây giờ cũng là nó, Dịch Thuần giữ cô lại.

Tình cảm thiếu nữ lập tức tràn đầy ra ngoài.

Quả nhiên là cậu ấy thích mình hí hí.

Cô nghĩ thầm trong lòng như vậy, đột nhiên lại bắt đầu hối hận chuyện đi học vẽ.

Nhưng nếu không đi học thì không có cách nào đậu đại học Z. Tuy đại học Z có 3 trường phụ nhưng cách xa trường chính mười vạn tám trăm dạm, chẳng thà học trường mỹ thuật nào đó gần đại học Z còn hơn.

"Bạn học nhỏ Dịch Thuần, có thể trong thời gian tới mình sẽ không nói chuyện yêu đương. Nếu vậy thì cậu có thể níu kéo mình không?"

Nếu cậu có thể, mình cũng có thể vì cậu mà cố gắng thi đại học mỹ thuật Z.

Dịch Thuần nhìn cô thật lâu, môi hơi động.

Mắt thấy Lê Vi và Phương Gia Di sắp lại gần, cậu đè nén giọng nói như có như không trả lời cô.

"...Được."

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau