BẠN HỌC NHỎ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Bạn học nhỏ - Chương 26 - Chương 30

Chương 26: Ôm cậu một cái

Edit: Tà lười biếnggg (  ̄^ ̄)

Cả buổi tối Trì Diệp ngủ không ngon.

Cô không phải người có mục tiêu lớn. Nói về đại học gì đó, có lẽ còn cách cô rất xa, nên chưa từng suy nghĩ qua.

Nhưng La Huệ là người lớn, hiển nhiên là rất lo lắng cho tương lai của con gái. Cô rất ít từ chối thỉnh cầu của La Huệ, dù không thích đi học nhưng vẫn đến trường.

Bây giờ La Huệ muốn cô học đại học, cô nên làm gì đây?

Cô không muốn La Huệ phải bận lòng.

Trước giờ Trì Diệp không nghĩ đến việc thi nghệ thuật. La Huệ là một phụ nữ mềm yếu không để ý chuyện bên ngoài, quá nửa đây là chủ ý của Mạnh Tạ.

Lần cuối cô cầm bút vẽ là chuyện của năm 10 tuổi. Lúc đó trường tiểu học (1) có lớp năng khiếu, cô và Vệ Chân Chân cùng nhau đăng ký học lớp mỹ thuật. Lớp năng khiếu kéo dài 40 phút, vừa đúng giờ Trì Giới Nghiên tan làm đi đón bọn họ.

(1): Tiểu học bên Trung Quốc từ 6-12 tuổi, nhiều hơn bên mình 1 năm. THCS ít hơn một năm, THPT thì giống.

Sau khi Vệ Chân Chân theo Trì Giới Nghiên chuyển đi, La Huệ cũng mang cô đi, chuyển trường mới cũng không có lớp năng khiếu nữa.

Sau đó cô liền không vẽ vời nữa, hơn nửa thời gian đều đánh đấm.

Cho tới khi La Huệ nhắc đến tế bào nghệ thuật...

Trì Diệp cũng không dám khẳng định, nhưng La Huệ từng là một bậc thầy thêu thùa. Khi còn nhỏ cô từng thấy La Huệ phác thảo hoa văn, cũng rất nhạy cảm với màu sắc, phối đồ cho cô đi học rất đẹp.

Sau khi Trì Giới Nghiên lạc lối, La Huệ chưa từng cầm kim thêu nữa.

Có thể do nghĩ quá nhiều, Trì Diệp cố gắng nhắm mắt đi ngủ lại gặp ác mộng.

...

"Bố! Bố là người xấu! Con không yêu bố nữa!"

Trì Diệp nhỏ khóc lóc chạy vào phòng.

Màn đêm buông xuống, cô lau khô nước mắt, lặng lẽ lẻn ra khỏi nhà, bỏ lại tiếng cãi vã của bố mẹ lại sau lưng.

Ngõ nhỏ ngoằn ngoèo, một mảnh đen thui. Trì Diệp nhỏ có bệnh quáng gà, chỗ không có ánh sáng thì không nhìn thấy đường, đưa tay không thấy năm ngón.

Cô vừa lạnh vừa sợ, tủi thân muốn khóc.

Nhưng cô không thể trở về, một khi trở về, bố mẹ sẽ ly hôn.

Không có chỗ để đi, cô liền lang thang vài nơi xó xỉnh để bố mẹ sốt ruột một lúc, nhằm bày tỏ quyết tâm của mình.

Không chừng vì đau lòng cho bảo bối nhỏ là cô thì họ sẽ không rời đi nữa.

"Bạn nhỏ, muộn như vậy còn đi đâu thế? Khà khà khà..."

"Mấy người là ai? Đừng kéo tôi! A!...A a..."

Trì Diệp nhỏ bị kéo lên xe của người lạ.

Trong xe không bật đèn, cô không nhìn thấy gì, chỉ dựa vào đèn đường nhìn khái quát. Bên cạnh cô cũng có một bạn nhỏ, bị trói tay, bịt miệng giống cô, nhưng không hề nhúc nhích, không ồn ào không náo động, yên tĩnh không giống một đứa trẻ.

Cô sợ muốn chết, giãy giụa ầm ĩ.

"Câm miệng! Còn la hét nữa tao bán chúng mày lên núi!"

Trì Diệp nhỏ bắt đầu run rẩy.

Đúng lúc này, bạn nhỏ bên cạnh hơi xoay người, hai tay bị trói cố gắng lắm mới chạm tới tay Trì Diệp, nắm ngón tay cô thật chặt.

"Tôi sẽ cứu cậu."

Trì Diệp nhỏ không biết cậu nói kiểu gì, rõ ràng là bị bịt miệng.

Nhưng giọng nói kia vang lên rõ ràng bên tai Trì Diệp, có sức mạnh an ủi lòng người.

...

Bỗng giật mình tỉnh lại, trời đã sáng choang, còn nghe thấy mang máng tiếng em trai ồn ào bên ngoài.

Trì Diệp lấy điện thoại ra nhìn đồng hồ.

Mười một giờ hai mươi ba phút.

Đã muộn như vậy rồi.

Trì Diệp vội vàng sửa sang lại bản thân, chạy ra phòng khách.

La Huệ ôm em trai ngồi trên ghế salong, Mạnh Tạ xắn tay áo làm cơm ở trong bếp, hai người nói chuyện câu được câu chăng.

Khung cảnh cực kỳ ấm áp.

Cô hơi dừng bước chân, không muốn bước vào phá vỡ bầu không khí đó.

Nhưng La Huệ đã nhìn thấy cô, nở nụ cười, "Tiểu Diệp dậy rồi đấy à? Đói chưa con? Hôm qua ngủ muộn nên sáng mẹ không đánh thức con. Sắp ăn trưa rồi, có muốn ăn gì lót dạ trước không? Hay ăn cơm trưa luôn là được?"

Mạnh Tạ nghe thấy cũng quay lại, "Hôm qua mẹ con làm mì vằn thắn, con có muốn ăn một bát trước không Tiểu Diệp?"

Trì Diệp lăc đầu, "Cháu không đói, uống chút nước là được dù sao cũng sắp ăn trưa rồi."

Cô lưỡng lự vài giây, đi rót một cốc nước ấm.
"Con vào làm bài tập chút."

Cô nào có tâm tư học bài chứ.

Trì Diệp mím môi, nhàm chán cứ mở rồi đóng lại mở hết đống ứng dụng trong điện thoại.

Nếu như nói thứ gì mạnh hơn ký ức, chắc chắn là thời gian.

Cảnh còn người mất, vạn vật xoay vần.

Đối với cô, đó là một nỗi đau cả đời không quên được. Đối với người khác mà nói, có khi chỉ là một cú huých nhẹ.

...

Chủ nhật, Mạnh Tạ đặt trước một phòng riêng ở khách sạn, mang theo hai đứa nhỏ tổ chức sinh nhật cho La Huệ.

Khó có dịp thấy La Huệ ăn diện, lập tức trẻ đẹp hơn rất nhiều, y hệt người mẹ xinh đẹp động lòng người trong trí nhớ của Trì Diệp.

Lúc Mạnh Tạ mang quà tặng La Huệ, trên mặt phảng phất có nét yêu chiều, Trì Diệp khá ngại ngùng.

Trì Diệp nhìn xuống, mang ra khăn lụa đã chuẩn bị kỹ càng.

"Chúc mừng sinh nhật mẹ, mẹ sinh nhật vui vẻ."

La Huệ lập tức cười lên, khăn lụa này chỉ là loại phổ thông, nhưng xem ra bà còn vui hơn nhận được dây chuyền kim cương của Mạnh Tạ.

"Tiểu Diệp của chúng ta ngoan quá. Mẹ yêu con."

"..."

Ăn tối xong đã hơn tám giờ tối, Trì Diệp cố ý về phòng thuê.

La Huệ không đồng ý: "Sáng sớm mai chú Mạnh sẽ chở con về, đã muộn rồi, mẹ không yên lòng."

Sắc mặt Trì Diệp hơi khó xử, "Nhưng có một tờ bài thi con quên cầm về mà mai đã phải nộp rồi."

La Huệ cố chấp nhưng để cô không làm bài tập thì cũng không hay. Mạnh Tạ uống rượu không thể lái xe, chỉ có thể để Trì Diệp bắt xe về.

"Về đến nơi gọi ngay cho mẹ đấy nhé!"

Trì Diệp gật đầu.

La Huệ rút 5000 đồng (2) từ ví ra kẹp vào sách trong cặp cô, "Ở một mình càng phải cẩn thận, không đủ tiền thì nói với mẹ nghe chưa?"

(2) ~16-18 triệu VNĐ

Cô nhẹ nhàng "Vâng" một tiếng.

Sau giờ cao điểm thì trên đường không còn nhiều xe đi lại, khoảng 30 phút sau đã đến khu vực trường Thập Tứ.

Trì Diệp về nhà trước, lấy tiền ra khỏi sách. Sau đó ngồi trên đất một lúc, cầm một tờ 100, xoay người đi ra ngoài.

Cô đi ra khỏi khu nhà, lại đi thêm hai con đường mới tìm được một tiệm tạp hóa nhỏ.

"Ông chủ ơi, có Thanh Đảo không ạ?"
Ông chủ đang xem TV nghe giọng Trì Diệp liền ngẩng đầu lên nhìn cô một cái, "Đủ tuổi chưa?"

"Cháu mua hộ bố, ở ngay trên lầu."

Ông chủ thấy cô mặc quần áo giản dị, đi dép xỏ ngón, xem ra có vẻ là một cô gái ngoan ngoãn, nên cũng tin, lấy lốc sáu lon cho cô.

Trì Diệp một tay ôm lốc bia, một tay khác móc điện thoại ra khỏi túi.

Tâm trạng cô không ổn định, vốn định tự mình trút hết nhưng lại quen tay mở WeChat ra.

Dịch Thuần ở vị trí đầu tiên.

Đã chín giờ, không biết cậu đã ngủ chưa, học sinh gương mẫu có phải đều ngủ sớm dậy sớm không.

Trì Diệp mân môi, dùng giọng điệu ngọt ngào khiến người khác buồn nôn, ác ý gửi voice chat qua.

"Bạn học nhỏ Dịch Thuần, đến tiếp rượu mình không?"

Hai mươi phút sau, Dịch Thuần xuất hiện trong sân trường Thập Tứ.

Cổng trường đã đóng từ lâu, nhưng Thập Tứ có một mặt tường quay về phía nhà dân, dễ dàng trèo qua, lúc trước Trì Diệp cũng nhảy ra từ chỗ này.

Từ xa Trì Diệp đã thấy cậu. Đã muộn, còn vừa leo tường mà cậu vẫn ăn vận chỉnh tề, áo khoác dài tôn lên dáng người cao thẳng lại tuấn tú. Không hề nhìn thấy có vẻ gì bị gọi gấp ra đây.

Cô vui vẻ, "Bạn học nhỏ Dịch Thuần nghe lời ghê!"

Vậy mà cũng thực sự đến.

Dịch Thuần chau mày, nhìn thấy gò má cô đã bắt đầu ửng hồng, lốc bia bên cạnh đã rỗng một lon.

Cậu đưa tay đoạt đi lon bia cô chuẩn bị mở tiếp.

"Muộn như vậy rồi, cậu muốn chết phải không?"

Trì Diệp gắng gượng cười, cả người xiêu vẹo ngã xuống nằm trên đường chạy (đường chạy màu đỏ bao ngoài sân trường ấy).

"Này, cậu thừa nhận là cậu thích mình đi."

"Lại phát điên cái gì..."

"Nếu không đã muộn rồi cậu còn ra đây làm gì? Bạn học nhỏ Dịch Thuần lười biếng, có thể ngồi thì tuyệt đối không đứng, có thể nằm thì tuyệt đối không ngồi. Tối muộn còn thay quần áo ra đây à."

Ban đầu Dịch Thuần nghĩ cô uống say rồi chỉ cần đưa cô về là được. Nào ngờ Trì Diệp không dễ qua mặt như vậy, nằm ăn vạ trên đường chạy không chịu đi, bị cậu nói hai câu lập tức khóc lóc om sòm.

Cậu bó tay rồi, không thể làm gì khác hơn ngồi cạnh cô, vứt hết mấy lon bia này đến chỗ cô không với tới.

Trì Diệp nằm trên đất không động đậy, nằm im cười khúc khích.

"Dịch Thuần, mình vui lắm, vui cực kỳ."

Dịch Thuần rất cạn lời: "Vui gì mà vui? Vui vì say à?"

Trì Diệp không để ý cậu chế nhạo, thản nhiên nói: "Cuộc đời mình hận nhất khi dùng toàn lực làm một chuyện, nhưng dù cố gắng thế nào cũng không thành công, cảm giác thật thất bại. Mình vốn nghĩ là sự thất bại ấy sẽ tiếp tục ứng nghiệm với cậu, cho thấy cuộc đời mình khổ cực biết bao. Không ngờ lại có tiến triển, như vậy có nghĩa là nỗ lực của mình không vô ích."

"Sau khi bố mẹ mình ly hôn, mẹ đưa mình đi xem bói. Ông thầy bói đó nói cuộc đời mình lận đận vì mình quá mức cố chấp, không khéo léo, sẽ không gặp được hạnh phúc. Lúc đó mình còn nhỏ, căn bản không tin những thứ này. Không ngờ không tới hai năm sau, người mẹ vốn sống nương tự với mình lại đi bước nữa. Mình cố chấp không muốn chấp nhận hiện thực này, quả nhiên đã nhiều năm rồi vẫn không hạnh phúc."

Dịch Thuần muốn nói gì đó, nhưng lại không nói ra.

Trong giọng Trì Diệp đã có chút nức nở.

"Thật ra mình không hề uống bia, mùi vị này ghê lắm mình không thích, đổ hết xuống cỏ rồi. Mình đâu có say, bạn học nhỏ Dịch Thuần, cậu cũng có chuyện sai lầm. Ha ha ha ha ha..."

Buổi tối, trong trường Thập Tứ nguy nga, như một con quái vật khổng lồ sắp nuốt chửng hai người.

Tiếng cười của cô cũng có vẻ hơi thê lương.

Dịch Thuần siết tay rồi lại thả ra, "Không muốn cười thì đừng cười."

Cậu có một nỗi đau lòng không nói ra được, nhưng không phải vì áy náy... Chỉ đơn giản là, đau lòng vì cô gái nhỏ này thôi.

Cô vừa nhiệt tình vừa thiện lương, nhiệt hueté như ánh mặt trời, dường như muốn chiếu sáng tất cả mọi người.

Người như vậy một khi suy sụp càng khiến người khác đau lòng.

Trì Diệp im lặng, giơ hai tay về phía Dịch Thuần.

"Bạn học nhỏ Dịch Thuần, cậu ôm mình một cái đi, một cái thôi."

Dịch Thuần đứng lên, kéo tay lôi cô dậy khỏi mặt đất.

Sức lực của cậu quá lớn khiến cô theo quán tính nhào vào người cậu, vừa vặn ngã vào lồng ngực Dịch Thuần.

Thân thể Dịch Thuần hơi cứng đờ, nhưng mau chóng thả lỏng.

Cậu đưa tay ra khẽ ôm hông cô.

"Được, ôm cậu một cái."

Chương 27: Một ngày là thầy cả đời vẫn là thầy

Edit: Tà nóng phát điênnn (; ̄д ̄)

Đêm nay là một đêm rất khác.

Trì Diệp không uống say, thậm chí không uống chỉ một giọt, cô đổ sạch lon bia đã được bật nắp đi rồi.

Gió lạnh thổi qua, cả người cô tỉnh táo lại, lập tức hối hận muốn chết.

Cô không muốn bị người khác thương hại mình, thậm chí cũng không thích oán hận ai cả.

Trì Diệp hi vọng Dịch Thuần chỉ thấy một mặt nhiệt tình như ánh mặt trời của mình. Hấp dẫn cậu bằng dáng vẻ tốt nhất của bạn thân chứ không muốn cậu thương xót mình.

Cô có gì mà phải tội nghiệp chứ, không lo ăn không lo mặc, cuộc sống đơn giản, từ nhỏ đến lớn ít có ai có thể bắt nạt được cô.

...

Đột nhiên phát sinh chuyện này, hai người ăn ý ngầm chọn quên nó đi.

Qua tuần này là kỳ nghỉ Tết Nguyên Đán dài ngày, bầu không khí trong trường khá là sôi động, đặc biệt là đám học sinh lớp 10 này.

Gân cốt Lục Phóng bắt đầu ngứa ngáy, nghe tin mấy người bạn phải học bù không chơi bóng rổ được liền chuyển ý sang bạn cùng bàn, người mà tuyệt đối không bao giờ học bù.

"Đi đánh cầu lông không Trì ca? Nghe nói lần trước Lê Vi mua vợt rồi, cũng chưa dùng được mấy lần nhỉ?"

Trì Diệp do dự một chút rồi đồng ý.

Sau Tết Nguyên Đán một tuần là đến kỳ thi cuối kỳ.

Tết năm nay đến sớm, cuộc thi trong trường Thập Tứ cũng sắp xếp thi sớm. Thông lệ của trường Thập Tứ là sau khi thi xong phải học thêm một tuần nữa để phân tích bài thi, thuận tiện giới thiệu qua nội dung học của kỳ sau.

Theo lý mà nói, lúc này Trì Diệp hẳn là đi tìm Dịch Thuần, lấy cớ học thêm, trên thực tế là để rút ngắn khoảng cách.

Thế nhưng chuyện buổi tối chủ nhật đó còn rõ mồn một trước mắt.

Cô hơi lúng túng, trước tiên dứt khoát tách ra, tâm trạng thả lỏng hơn rồi tính tiếp.

Lục Phóng vốn chỉ nghĩ hỏi thử thôi, không ngờ cô trực tiếp đồng ý luôn, nhất thời cười lên, "Đúng là chỉ có Trì ca."

Trì Diệp nhìn cậu ta một chút, không lên tiếng.

"Để cảm tạ đại ân đại đức của Trì ca, lớp phó học tập đẹp trai của cậu quyết định chép bài hộ cậu một tuần nhá, ok không?" Lục Phóng nhíu mày, đưa tay lên tạo dáng, "Tuần này là tuần ôn tập, cho cậu mượn vở tớ học đấy, đọc xong chứ gì, thi là dễ."

Trì Diệp vui vẻ, "Chưa từng thấy người nào chém gió hơn cậu đấy."

Cùng là học bá, nhưng Dịch Thuần và Lục Phóng là hai kiểu hoàn toàn khác nhau.

Cậu chưa từng khoe khoang thành tích của mình. Cho dù Trì Diệp chúc mừng cậu, cậu cũng dửng dưng. Dường như bản chất của cậu đã là như vậy, không có gì đáng để vui mừng.

Bình thường không biết cậu học ra sao, luôn đọc sách giết thời gian. Khi là truyện trinh thám hồi hộp, lúc lại đọc thơ, trái lại không liên quan gì đến nội dung thi cử. Cũng không thấy cậu chép bài vở, Trì Diệp xem qua sách của cậu, viết rất ngắn gọn. Nhưng lại cực kỳ dễ hiểu, không có một quyển vở ghi chép riêng, giống như chỉ cần một cuốn sách giáo khoa là đủ.

Trong trường Thập Tứ, học sinh như Dịch Thuần là một sinh vật hiếm lạ.

Dường như mặt nào cậu cũng rất bình thường, ngoại trừ vẻ ngoài trưởng thành anh tuấn, những thứ khác đều dễ hòa lẫn vào trong đám học sinh cấp 3 khác. Nhưng lại như rất khác biệt, cậu chưa bao giờ đi học thêm, tan học liền về cửa hàng đọc sách trinh thám.

Đều thi thử các cuộc thi toàn quốc, đều trèo tường, đều chơi bóng rổ như các chàng trai khác.

Nhưng cậu lại rất đặc biệt.

Trì Diệp cảm thấy điểm nào của cậu cũng tốt. Sự thần bí biến thành sự đặc biệt. Chỉ cần nghĩ tới tên cậu đã cảm thấy được nhịp tim thanh xuân.

...

Lục Phóng để ý vẻ mặt Trì Diệp hơi hờ hững đi, không biết tại sao đột nhiên cô lại không vui.

Cậu suy nghĩ một chút, lấy lon coca trong cặp ra đặt lên bàn cô.

"Chốt như vậy nhé."

Trì Diệp cười.

Có thể Lục Phóng bị cô tha hóa mất rồi. Nguyên bản lúc khai giảng cậu ta nói uống coca có mùi hóa chất, sau đó thấy cô uống thường xuyên, Lục Phóng cũng bắt đầu uống thử.

Cho đến bây giờ, mùa đông tới, cậu cũng bắt đầu mỗi ngày đều mang theo coca trong cặp.

"Thank you!"

Trì Diệp làm một động tác cúi chào thật đẹp với cậu ta. Sau đó sờ soạng lấy ra một cái kẹo để trên bàn cậu đáp lễ.

***

Thứ bảy.

Thẩm Lãng ngủ trưa trong gian phòng nhỏ ở cửa hàng, đi ra mới phát hiện Dịch Thuần ngồi đờ đẫn ở ngoài.

Hiếm lắm mới thấy có chuyện khiến Dịch Thuần ngẩn người. Dường như những chuyện gì vào tay Dịch Thuần đều rất dễ giải quyết mà chẳng tốn tế bào não nghĩ nhiều.

Thẩm Lãng ra quán cơm nhỏ bên ngoài mang hai đĩa mì xào về, kéo cái ghế nhựa ra ngồi đối mặt Dịch Thuần.

"Ăn không?"

Dịch Thuần khựng lại một chút, đôi mắt lấy lại thần thái, "Tôi không đói."

Thẩm Lãng phì cười, "Không đói hay là muốn đợi người khác để ăn cùng?"

Dịch Thuần: "..."

Thẩm Lãng không để ý đến cậu, tự bóc đôi đũa ra, đảo đảo mì. Ăn một miếng thật ngon, nói không rõ: "Sao Tiểu Diệp Tử không tới nữa? Hình như tuần trước cũng vậy, không có ai đấu khẩu với cậu, anh không quen lắm."

Dịch Thuần im lặng.

Cậu chưa nói không quen thì thôi, Thẩm Lãng thì có cái gì mà quen hay không chứ.
Thẩm Lãng mò mẫm lấy điện thoại ra khỏi túi, bấm bấm gửi voice chat: "Tiểu Vi Vi, các em đang chơi đâu đấy? Lâu lắm rồi không được gặp."

Dịch Thuần bị giọng nói của anh làm buồn nôn, "Bớt phát tình đi."

Thẩm Lãng cười, vo khăn giấy ném cậu, "Hai đứa thả thính ngập trời mà còn đòi cấm người khác yêu đương à?"

Dừng một chút, "Anh với Tiểu Vi Vi được không?"

Dịch Thuần hơi kinh ngạc, "Lê Vi?"

Cậu quen biết Thẩm Lãng đã lâu, tất nhiên cũng hiểu rõ anh.

Từ cấp2 đã thả bả lung tung, thay người yêu như thay áo. Cho đến khi bỏ học vẫn chưa dừng, mà kiểu loại càng đa dạng. Nhưng chưa từng nghiêm túc, đều là gặp dịp thì chơi.

Cho nên hai chữ "yêu đương" phát ra từ miệng Thẩm Lãng đúng là cực kỳ khác thường.

Thẩm Lãng lười biếng duỗi eo, gật đầu.

"Không tốt à? Anh thấy con bé rất đáng yêu." Anh cười, "Mà hỏi cậu thà hỏi đầu gối còn hơn. Xử nam nhỏ Dịch ca của chúng ta còn chưa biết bản thân mình áy náy hay rung động với người ta cơ mà."

Ánh mắt Dịch Thuần lạnh đi.

Thẩm Lãng cũng nhận được tin trả lời của Lê Vi.

Trong voice chat, giọng Lê Vi mềm mại, nghe được cả tiếng thở.

"Hôm nay bọn em bận lắm, em với Diệp Tử đi đánh cầu lông với mấy bạn."

"Tích" một tiếng, voice chat lại lặp lại.

Dịch Thuần không nói gì, cầm áo khoác trên lưng ghế sô pha, xoay người ra ngoài.

"Dịch nhi! Dịch nhi!..."

Dịch Thuần không biết nên đi đâu.

Một cơn gió lạnh thổi qua, cậu bị đông lạnh tỉnh táo lại.

Làm gì đây?

Đi tìm ai?

...

Cậu tìm cho bản thân mười nghìn lí do, cuối cùng cũng chọn ra một cái phù hợp nhất.

Một ngày là thầy cả đời là thầy. Mắt thấy đã đến thi cuối kỳ, sao cậu có thể để "con trai mình" ham chơi quên học được! Dù sao cũng phải thu phục cô về mới được.

Dịch Thuần đạp xe đi.

Kể ra cũng gần, qua hai con đường là tới nơi.

Cậu khóa xe trước cửa cung thể thao, mím môi đi vào trong.

...

Buổi trưa mùa đông rét buốt, Trì Diệp chỉ mặc một cái áo hoodie, đổ mồ hôi như mưa, ướt nhẹp cả tóc.

Lục Phóng cũng mồ hôi đầy đầu, mở chai nước vitamin khoáng ra ngồi cạnh cô, "Lợi hại thật."
Lần trước do Trì Diệp không tập trung nên chỉ chơi qua loa.

Nhưng bây giờ cô chuyên chú chơi mới phát hiện cô chơi rất giỏi. Thể lực nam nữ cách biệt căn bản không áp dụng với cô. Thậm chí sức của cô còn khỏe hơn, linh hoạt hơn, lực đánh cũng mạnh hơn.

Trì Diệp: "Làm gì có môn nào mình không chơi được. Mình luyện chơi bóng rổ hai ngày thôi thì cậu có mà chạy dài theo sau nhá."

Lục Phóng vui vẻ: "Còn lâu nhá, khác biệt chiều cao đấy."

Trì Diệp lườm cậu ta một cái, "Cậu cũng cao gớm nhỉ?"

"..."

Hai người liên tiếp đấu khẩu thêm vài câu mới nhìn nhau cười rồi dừng lại.

Lê Vi bị mẹ gọi về ăn cơm, một bạn nam khác cũng có hẹn, chỉ còn hai người họ sánh vai ngồi.

Dù đã chạng vạng, trong cung thể thao vẫn náo nhiệt như cũ. Chỉ có phần sân này của họ không có ai, những khu khác đều bị chiếm đầy rồi. Không chỉ là học sinh mà còn có các ông bố đưa con tới chơi.

Hoàn cảnh này thực sự chẳng có gì mờ ám hết.

Lục Phóng thấy tâm trạng Trì Diệp không tệ lắm, cuối cùng không nhịn được hỏi: "Cậu thích Dịch Thuần à?"

Trì Diệp ngạc nhiên nhìn cậu ta: "Mình tưởng ai cũng biết chuyện này cơ mà? Lớp phó học tập mà chẳng quan tâm bạn cùng bàn gì cả, đồ không có trái tim."

Cô thẳng thắn thừa nhận như vậy khiến Lục Phóng cảm thấy như bị chém một nhát, nhưng không biểu hiện ra ngoài.

Cậu ta thật sự rất giống một bạn nam tri kỉ, như Lê Vi vậy, rất thoải mái, nên Trì Diệp mới có thể vô tư tán gẫu một vài chuyện với cậu.

Trì Diệp: "Nhưng mà mình cũng không biết ý cậu ấy. Trái lại nhé, con trai còn khó hiểu mà hay thay đổi hơn con gái cơ."

Lục Phóng ngửa đầu uống một ngụm nước, khàn giọng trả lời: "Đâu phải tất cả con trai đều hay thay đổi."

"Cũng đúng, chắc là do không thích mình rồi? Hay đơn giản muốn trêu đùa mình?"

Mắt cô rất đẹp, lúc này đôi mắt hạnh có vẻ hiếu kỳ, không hề có chút thiếu tự nhiên nào.

Có vẻ như thật sự muốn nhận được một đáp án từ Lục Phóng.

Lục Phóng quay đầu qua chỗ khác, không nhìn thẳng cô, rầu rĩ nói: "Có phải tớ đâu mà biết được."

Dừng một chút, cậu hơi cong khóe môi, "Nhưng mà Trì ca này, cậu cũng quá phóng khoáng, có giống con gái tí nào đâu!"

Trì Diệp vỗ đầu một cái, "Có phải là con gái chủ động sẽ không được quý trọng không?"

Lục Phóng không muốn tiếp tục thảo luận vấn đề này với cô. Cậu ta đặt chai nước xuống, đưa tay khẽ gõ lên gáy cô.

"Cứ thuận theo tự nhiên là tốt nhất. Làm hiệp nữa không?"

Trì Diệp "Ừ" một tiếng.

Cô nhặt cái vợt màu đỏ dưới đất lên, quay trên tay, "Lần cuối nhé, xong mình phải về ngủ rồi."

Trì Diệp chưa đi ra giữa sân, đột nhiên dừng bước.

Giống như cô có thần giao cách cảm, quay đầu sang chỗ khác.

Dịch Thuần khoanh tay dựa vào cây cột cách đó không xa, lạnh mặt nhìn cô.

Trì Diệp hơi sửng sốt, "Sao cậu lại đến..."

Cô đột nhiên vui mừng lên, đôi mắt sáng lấp lánh chỉ nhìn chằm chằm bóng người thon dài của Dịch Thuần, "Cố ý đến tìm mình hả?"

Vẻ mặt Dịch Thuần không đổi, khẽ hé môi mỏng: "Ở đó mà mơ."

Trì Diệp không tức giận, "Thế cậu đến chơi thể thao à? Trùng hợp ha!"

Dịch Thuần đột nhiên hừ lạnh một cái, "Tôi đến tìm con trai tôi. Thằng nhóc nghịch ngợm, suốt ngày không học hành mà chỉ mải chơi. Chắc chắn là ngứa đòn."

"...?"

Trì Diệp cười gượng, "Cậu kể chuyện cười đấy à?"

"Cậu nói xem."

Cô đứng đối diện Dịch Thuần một phút, cuối cùng lại cười, quay lại giơ vợt về phía Lục Phóng đang đứng xem, "Hôm nay chơi thế thôi, hẹn cậu hôm khác nhé."

Lục Phóng hiếm khi không đáp lại mà hết sức nghiêm túc nói: "Trì Diệp, đừng đi."

"Hả?"

"Một ván nữa thôi... Tớ đã nghĩ rồi, vừa nãy cậu nói đúng."

Cuối cùng Dịch Thuần dời mắt khỏi người Trì Diệp, lạnh lùng nhìn Lục Phóng.

"...Nói gì cơ?"

Trì Diệp hơi cau mày suy nghĩ.

Có phải con gái chủ động sẽ không được quý trọng không?

...

Lục Phóng bước nhanh đến nắm cổ tay cô, "Đừng đi."

Chương 28: Cứ thừa nhận đi, cậu động lòng rồi mà

Edit: Tà trốn việc ( ・"ω・")

Tuy Dịch Thuần không nói gì nhưng vẻ mặt đã đằng đằng sát khí, ánh mắt chặt chẽ khóa vào tay Lục Phóng đang nắm Trì Diệp.

Trì Diệp không biết lí do của cậu ta, cô chỉ không thích người khác can thiệp vào quyết định của mình.

"Buông tay ra."

Lục Phóng mím môi, yên lặng buông lỏng tay ra.

Cậu ta biết nếu bây giờ không buông tay, thì họ không thể nào làm bạn tốt nữa. Có thể Trì Diệp sẽ không bao giờ nói chuyện lại với cậu ta, cũng không còn phóng khoáng vỗ vai cậu ta, cười với cậu ta.

Bây giờ vẫn còn kịp.

Lục Phóng hơi cắn răng, khàn giọng nói: "Xin lỗi, tớ chỉ muốn chơi thêm một chút... Cậu có việc thì có đi đi, thứ hai gặp lại."

Cô nhanh chóng gật đầu, "Được, gặp lại sau."

Trên thực tế cô đã có lựa chọn rồi.

Lục Phóng đeo cặp xoay người rời đi.

Lúc này Trì Diệp mới xoay cổ lại cười với Dịch Thuần, "Bạn học nhỏ Dịch Thuần, cậu thật ra là đến tìm mình phải không?"

Dịch Thuần nhíu mày, "Không ôn thi à?"

"..."

Trì Diệp ngoan ngoãn đi theo Dịch Thuần về cửa hàng.

Vẫn là ánh đèn quen thuộc, băng ghế nhựa nhỏ quen thuộc, chỉ là một tuần không đến, có loại cảm giác như đang mơ.

Tâm trạng Dịch Thuần có vẻ không được tốt, vào trong rót một cốc nước uống hết một hơi.

"...Sao cậu không đến?"

Trì Diệp: "Cái gì cơ?"

Dịch Thuần không nhìn cô: "Sao không đến ôn thi? Một ngày là thầy cả đời là thầy, cậu..."

Trì Diệp trợn to hai mắt, sơ ý đốp lại một câu, "Cậu lại muốn nói cậu là bố tôi đấy à?"

Dịch Thuần: "..."

Ngoại trừ chuyện lúng tung ngày chủ nhật còn có một nguyên do nữa, đó là Trì Diệp đang suy nghĩ chuyện học trường nghệ thuật.

La Huệ lại gọi điện thoại đến, lần này sau khi bà tìm hiểu thêm, càng nói rõ ràng hơn.

"Điểm mỹ thuật tốt là được, điểm các môn văn hóa thấp chút cũng không sao. Dù sao làm tốt ba bài vẽ là được. Tiểu Diệp, không phải mẹ không tin con, mẹ chỉ không muốn con phải quá vất vả... Từ tiểu học con đã học karate, không chịu ngồi yên..."

Vất vả học hành à?

Đối với Trì Diệp mà nói, đáp án này là chắc chắn.

Cô không phải óc bã đậu, chỉ là bản tính không ham học. Cho dù có Dịch Thuần làm mồi câu, cô vẫn rất học miễn cưỡng như cũ.

Dựa theo tình huống thi cử hiện nay, học sinh như cô, hiển nhiên không thích hợp đi học.

Trước đây Trì Diệp cũng từng cân nhắc học trường thể thao, nhưng sau khi cô sơ ý bị tổn thương mắt cá chân trong lúc luyện tập, La Huệ liền không muốn cho cô luyện nữa.

Ban đầu là để phòng thân, sau khi học còn tự khiến mình bị thương, vậy sao mà được.

Mỹ thuật chính là con đường thứ hai La Huệ tìm vì cô.

Một tuần này, Trì Diệp vẫn đang suy nghĩ chuyện này.

Dịch Thuần thấy cô ngẩn người thì mím môi, lấy coca trong tủ lạnh đặt trước mặt cô.

Trì Diệp cười: "Cảm ơn nha."

Dừng một chút, cô híp mắt cười như hồ ly nhỏ, "Mình nói mà, không có ý với mình thì sao có thể săn sóc như thế, đúng là không dễ dàng!"

Đây chính là level khó ở mức vạn lý! Hiện tại còn chưa đến được đích nữa!

Dịch Thuần không quan tâm đến cô, lạnh mặt ngồi trên ghế salon.

Căng thẳng một hồi lâu, cậu mới hỏi: "Có chỗ nào không vui à?"
Một tuần này không giống tác phong của Trì Diệp. Ngay cả lần trước bị cậu đả kích, cô cũng không buông tha. Sau khi tự an ủi bản thân, cô lại tiếp tục đến khiến lòng Dịch Thuần vừa áy náy vừa hối hận. Lần đầu tiên ý thức được mình đã làm tổn thương người khác, không dám nói gì một hồi lâu.

Nhưng hôm nay cô có gì đó không đúng, vẫn cười cười như vậy nhưng Dịch Thuần cứ cảm thấy không đúng, tâm tình của cô không vui.

Trì Diệp cười, vốn chỉ muốn đùa một chút, đột nhiên cảm thấy không cười nổi nữa.

Cô gắng gượng ổn định vẻ mặt, cúi đầu, "Nào có..."

Mắt Dịch Thuần như một hồ nước sâu không thấy đáy, "Nói đi."

"..."

Cô thật sự rất mơ hồ.

Trì Diệp là một người rất hiểu đạo lý sống, mỗi cử chỉ hành động hàng ngày của cô đều là vì mục tiêu khả thi. Ví dụ như học karate để bảo vệ mẹ, ví dụ mỗi ngày đến đây để theo đuổi Dịch Thuần.

Hai chữ tương lai vừa to lớn vừa xa xôi, mãi đến năm mười sáu tuổi mới là lần đầu tiên cô suy nghĩ đến.

Dịch Thuần không ngờ đồ ngốc không tim không phổi cũng sẽ suy xét những việc này, nhất thời sững sờ tại chỗ.

Không ngờ cậu có vẻ mặt này, Trì Diệp hiểu lầm.

Cô nở nụ cười tự giễu: "Đúng phải không? Cậu cũng cảm thấy mình làm gì cũng sai phải không? Thành tích hay tính cách đều không tốt..."

"Không phải!"

Cô chưa dứt lời, Dịch Thuần đã vội vàng ngắt lời cô.

Hai người cùng sửng sốt một chút.

Dịch Thuần rời mắt khỏi đôi mắt cô, khẽ ho một cái, "Tôi không cảm thấy thế đâu. Cậu... Cậu rất tốt, đừng tự ti."

"Thật ư? Mình đã bảo chắc chắn là cậu thích mình rồi còn gì..."

Nhìn vẻ mặt dương dương tự đắc của cô, Dịch Thuần ngiêm túc đáp: "Sau này cậu vẫn có thể làm con trai tôi."

"..."

Trì Diệp yên lặng siết chặt nắm đấm.

Uống một ngụm coca, ngăn lại sự kích động trong lòng. Cô kể chuyện thi trường nghệ thuật cho cậu: "Thực ra mình không nên tìm học bá như cậu để thương lượng. Nhưng dù sao bây giờ mình vẫn thích cậu, cảm thấy nên hỏi cậu. Bạn học nhỏ Dịch Thuần, sau này cậu muốn thi vào trường nào?"

Dịch Thuần không ngờ cô đã suy nghĩ chuyện này. Cậu dạy thêm Trì Diệp một thời gian, cảm thấy đầu óc cô vốn lanh lợi, không cần thiết phải thi vào trường nghệ thuật.

Nhưng bản thân cô đã quen học kém, ngộ nhỡ... Thực ra đây cũng có thể coi là một con đường lùi.
Dịch Thuần suy nghĩ một chút: "Cậu nghĩ thế nào?"

Trì Diệp cười, nghiêm túc nhìn cậu: "Sau này nghĩ gì chưa biết nữa, bây giờ thì chỉ nghĩ... Nếu cậu muốn vào trường top2, vậy mình sẽ cố gắng, bắt đầu chăm chỉ học hành từ kỳ nghỉ đông này. Nếu cậu muốn ở lại thành phố này, mình có thể tùy tiện chọn ba môn."

Dịch Thuần nắm chặt nắm tay.

"...Cậu để tôi suy nghĩ đã."

***

Hôm sau là Tết Nguyên Đán, trường học cho nghỉ ba ngày, không yêu cầu học bù.

Ngoại trừ ngày đầu tiên Trì Diệp bị Dịch Thuần kéo đến cửa hàng tán gẫu một chút, hai ngày sau đều không tới.

Năm mới chắc chắn phải ở nhà. Cô đã sớm đặt vé tàu điện ngầm tới chỗ La Huệ, ngây ngốc hai ngày trong bầu không khí ngột ngạt.

Qua năm mới là đến kỳ thi cuối kỳ căng thẳng.

Tâm tình Trì Diệp không tốt, cả người đều uể oải. Mỗi ngày gục xuống bàn ngủ bù, cũng không hay chạy ra ngoài.

Trong lớp đã có bạn hẹn học bù kỳ nghỉ đông, Phương Gia Di nhất định phải đi, Lê Vi cũng bị người nhà yêu cầu đi học bù, chỉ có mình Trì Diệp không có tin tức gì.

Nghĩ đến tình hình học tập gần đây của Trì Diệp, Lê Vi cẩn thận dò xét nói: "Diệp Tử, cậu muốn đi học bù với bọn tớ không? Ở nhà một mình cũng chán..."

Trì Diệp "Hả" một tiếng, nửa ngày sau mới phục hồi tinh thần, lắc đầu: "Không đi đâu, các cậu cứ đi đi."

Lê Vi còn chưa dứt lời, Phương Gia Di nhỏ giọng hỏi một câu: "Ờm... Cậu muốn học cùng Dịch Thuần hả?"

Trì Diệp khẽ cười, "Không phải, Trì ca của các cậu giống người trọng sắ khinh bạn lắm à?"

Lê Vi lập tức gật đầu: "Chứ còn gì nữa!"

Trì Diệp làm bộ tức giận trừng cô ấy, "Còn lâu nhá!"

...

Ngay cả Thẩm Lãng cũng phát hiện có điều không đúng, "Sao lâu rồi Tiểu Diệp Tử không đến nhỉ? Sắp thi cuối kỳ rồi phải không? Sao không thấy cậu đoán đề giúp con bé?"

Sắc mặt Dịch Thuần không tốt cho lắm, "Sao tôi biết được."

"Ô? Con bé thay lòng rồi à? Cũng phải, cả một học kỳ rồi, đúng là nên đổi người khác..."

"Thẩm Lãng."

"Ok ok ok, anh không nói nữa là được chứ gì."

Lúc sau, Dịch Thuần mới lạnh giọng nói: "Tạm thời tôi có thể giúp cô ấy đoán đề, nhưng thi đại học thì khác."

Cậu có một cảm giác hữu tâm vô lực(1) không nói ra được.

(1) Hữu tâm vô lực: Có lòng nhưng không có sức

Thẩm Lãng suy nghĩ một chút, "Thích rồi chứ gì."

Dịch Thuần: "..."

"Cậu không phải kiểu người sẽ vì một người không quan trọng mà lãng phí thời gian quý báu của bản thân. Hứng thú nhất thời cũng không thể kéo dài lâu như vậy. Dịch nhi, thừa nhận đi, cậu thích con bé rồi."

"..."

"Anh tin cậu chắc chắn không phải vì áy náy. Cậu không nói chân tướng ra vì cậu sợ cô bé ấy sẽ ghét cậu, hận cậu, nếu không cậu đã sớm nói sự thật, quỳ xuống xin lỗi luôn rồi. Được rồi, Tiểu Diệp Tử rất đáng yêu, thích con bé cũng là điều bình thường thôi."

Ánh mắt Dịch Thuần vô cùng đáng sợ.

Một lúc sau, cậu hời hợt đứng lên, để lại một câu nói "Ra cái vẻ biết tuốt" rồi xoay người rời đi.

Thẩm Lãng vui vẻ: "Cậu dám nghi ngờ anh Lãng hả? Anh đây là người "vạn hoa tùng trung quá, phiến diệp bất triêm thân"(2)! Xử nam nhỏ nhà cậu làm sao mà hiểu được hả!..."

(2) "vạn hoa tùng trung quá, phiến diệp bất triêm thân": đi qua vạn bụi hoa không một phiến lá dính thân, vô cùng đào hoa, vô số người tình – ý ám chỉ công tử lăng nhăng đào hoa, chưa từng thực lòng (chịu trách nhiệm) với ai.

Dịch Thuần đã đi xa khỏi cửa hàng rồi.

Chương 29: Hôn mình đi

Edit: Tà bị Pikachu vẫy (ノಠ益ಠ)ノ彡┻━┻

Không có Dịch Thuần giúp đoán đề, Trì Diệp trực tiếp hiện nguyên hình.

Cũng may đợt vừa rồi cô cố gắng, ít ra còn có nền tảng, trượt không quá dài, ít nhất cũng suôn sẻ qua năm học này.

Ra khỏi phòng thi, Trì Diệp hít sâu một hơi, chuẩn bị sang bên cạnh tìm Lê Vi.

Dạo này Lê Vi có chút thần bí, dáng vẻ tinh thần không yên, giống như có chuyện gì giấu bọn họ.

Nhưng Trì Diệp cũng không thích nghe chuyện riêng của người khác. Nếu Lê Vi không muốn nói thì cứ để cô ấy xử lí.

Trì Diệp đợi ở cửa phòng bên cạnh một lúc liền nhìn thấy Lê Vi và Phương Gia Di cùng đi ra.

Ngay phía sau bọn họ là Dịch Thuần.

Đột nhiên cả người cô có chút không khỏe, rũ mắt, vẫy tay nhỏ giọng "Hey" một tiếng, sau đó kéo tay Lê Vi, lôi họ đi.

Dịch Thuần: "..."

Đến khi ra cổng trường Thập Tứ, Lê Vi mới cười, "Cậu chạy bão hay trốn thú dữ thế? Sao vậy? Tiến triển không thuận lợi à?"

Hiếm thấy tinh thần Trì Diệp suy sụp, không nhìn thấy chút khí thế nào của Trì ca, "Mình không muốn làm phiền cậu ấy... Cậu ấy vẫn nợ mình câu trả lời một chuyện, để cậu ấy nghĩ xong rồi nói tiếp."

Lê Vi "Ồ" một tiếng, "Mà không đúng, từ trước cậu đã là lạ rồi. Chuyện gì mà cần nghĩ kỹ thế hả?"

"..."

Trì Diệp gãi đầu, hiếm thấy đỏ mặt, "Không phải, trước đấy là vì..."

Nhìn ánh mắt hiếu kỳ của hai bạn tốt, cô mím môi, không hề giấu diếm, thẳng thắn nói ra: "Bọn mình ôm nhau."

"Hả!"

Lê Vi còn chưa lên tiếng, Phương Gia Di ở phía sau đã kêu lên một tiếng đầy kinh hãi.

Trì Diệp ngạc nhiên nhìn cô ta.

Cả khuôn mặt Phương Gia Di đỏ bừng, khó khăn mở miệng nói: "Không, không có gì đâu. Tớ chỉ, hơi kinh ngạc..."

Trì Diệp: "Cái này thì có gì mà kinh ngạc, mới ôm có cái chứ đã hôn đâu."

Phương Gia Di chậm chạp không nói nên lời.

Lê Vi ngờ vực một lúc lâu, lúc này mới nhìn Trì Diệp, "Thế thì sao? Cậu ấy ngại à?"

Trì Diệp lăc đầu, "Không phải đâu... Chỉ là mình mất kiểm soát, không cẩn thận lỡ lời... Haiz, mình đoán là cậu ấy thương hại mình, nên mình có chút bực bội."

Cô hy vọng Dịch Thuần sẽ thích mình. Tuy rằng trách nhiệm chủ yếu lúc đó thuộc về cô, nhưng khi nghĩ lại cô vẫn cảm thấy hơi khó chịu. Nếu như vì thương hại cô mà rung động thì đúng là trò hài.

Nếu đối phương động lòng vì khí thế bức người của mình...

Tâm trạng chưa kịp thay đổi nên tạm thời không muốn nhìn thấy cậu.

Có lẽ Dịch Thuần cũng cần yên tĩnh một chút.

...

Dịch Thuần đi sau bọn họ nghe thấy tất cả.

Ba cô gái cho rằng ra khỏi cổng trường là không ai có thể nghe được. Trên thực tế, cả quãng đường này đều là học sinh trường Thập Tứ, mọi người đi túm năm tụm ba. Dịch Thuần đi cách bọn họ khoảng mười bước chân cũng không bị phát hiện.

Không nhìn ra Trì Diệp còn rất nhạy cảm. Hoặc có lẽ đã nhìn thấu từ lâu, nhưng do vẻ ngụy trang "Trì ca" bên ngoài của cô quá xuất sắc, ngay cả cậu cũng quên mất trái tim mềm mại của cô.

Dịch Thuần tự ý thức được bản thân mình như vậy là không tốt.

Nhưng cậu chưa từng yêu ai, cũng chưa từng thích cô gái nào, nên không biết phải làm gì mới đúng.

Đại học bá cũng có chuyện không hiểu thấu.

Không chỉ là không hiểu.

Thậm chí còn mơ hồ, lo được lo mất.

Cậu cũng rất sợ, nếu một ngày Trì Diệp biết chân tướng có thể sẽ ghét cậu hay không?

Sẽ không cảm thấy cậu tiếp cận cô vì chuộc lỗi chứ?

...

Thi cuối kỳ xong được nghỉ bốn ngày, sau đó sẽ học thêm một tuần ở trường.

Sắp xếp của trường Thập Tứ càng nghiêm ngặt hơn các trường học khác nhưng không hề có học sinh nào oán giận. Mọi người đều vào học vì các giáo viên danh tiếng, được các thầy cô danh giá dạy học thêm không mất tiền, có ai không vui chứ?

Có Trì Diệp chứ ai.

Cô nằm nhà hai ngày, mắt thấy lại phải quay về học tiếp, đồng thời sau kỳ nghỉ nữa là đến Tết. Kiểu gì cũng phải về chỗ La Huệ, cả người cô đều cảm thấy khó chịu.
Đến chỗ La Huệ rất khó đến chỗ Dịch Thuần.

Quan trọng nhất là, ngộ nhỡ người ta... Người ta cũng phải về nhà thì sao?

Trì Diệp lăn lộn trên giường nửa ngày, cuối cùng vẫn trở mình bò dậy, thay quần áo, kéo rèm cửa sổ lên, chuẩn bị ra ngoài.

Tuyết rơi rồi.

Hải Thành là thành phố ở phía Nam, đã vài năm rồi không xuất hiện hoa tuyết rõ rệt như vậy. Hai năm trước đều là mưa tuyết, tuyết vừa rơi đã biến thành mưa, không bằng cả mưa đá.

Tâm tình Trì Diệp tốt lên trong nháy mắt.

Khí trời tốt như thế, rất phù hợp để đi gặp người mình thích!

Cô phi nhanh tới ngõ nhỏ.

Vì chưa ăn sáng, đầu tiên Trì Diệp vào quán mì vằn thắn đối diện, ăn hai ba miếng mới chuyển bước vào cửa hàng.

Trong cửa hàng chỉ có Dịch Thuần.

Nhưng lần này cậu không đọc sách, laptop đặt trên đùi, cau mày nhìn màn hình.

Trì Diệp kiềm chế trái tim bay bổng, dùng sức mở cửa ra.

Leng keng.

Chuông gió kêu, Dịch Thuần ngẩng đầu lên.

Trì Diệp cười với cậu, "Bạn học nhỏ Dịch Thuần, đã lâu không gặp."

"..."

Dịch Thuần không biểu cảm, tiện tay bật máy sưởi bên cạnh.

"Sao cậu lại đến... Đóng cửa lại."

Trì Diệp thích màu xanh lá nhất, hơn nửa số áo khoác đều xanh lá, còn cả khăn quàng cổ màu xanh sẫm nữa, nhìn cực kỳ trẻ trung xinh đẹp.

Đóng cửa, cô tới bên Dịch Thuần, "Không muốn gặp mình à?"

Dịch Thuần không lên tiếng.

"Cậu đang xem gì đấy? Bảo tàng hả?"

Dịch Thuần không trả lời câu hỏi của cô, đóng laptop lại, đứng lên, cười như không cười nhìn cô, "Sao cậu không tới ôn tập? Thi thố thế nào?"

Trì Diệp chớp mắt một cái, lóng ngóng đáp lời: "Cũng hòm hòm. Ngày đẹp trời thế này đừng nói chuyện học hành có được không vậy?"

Trong lòng cô có bao nhiêu chuyện dồn nén, nhưng đều không dự định xử lí vào hôm nay.

Cũng không muốn Dịch Thuần nói chuyện với cô bằng giọng điệu thầy giáo này, muốn cái kiểu mập mờ cơ, thế mới hợp với bầu không khí.Trì Diệp thở dài: "Cậu chưa xem "Vì sao đưa anh đến" (1) à? Hôm nay là ngày tuyết đầu mùa, phải uống bia ăn gà rán với người mình thích ấy, đừng nói những đề tài mất hứng chứ."

(1) "Vì sao đưa anh đến": "My Love From the Star" là một bộ phim truyền hình Hàn Quốc kể về một người ngoài hành tinh tới trái đất trong triều đại Joseon và đem lòng yêu một nữ diễn viên hàng đầu trong thế kỷ 21.

Dịch Thuần: "Cái gì mà "Sao sao"?"

Trì Diệp: "Phim Hàn Quốc "Vì sao đưa anh đến"... Tuy mình cũng chưa xem nhưng Lê Vi nói vậy đó."

Cô đột nhiên keo tay Dịch Thuần, nở nụ cười, "Đi thôi."

"...Đi đâu?"

"Đến công viên giải trí nhé. Cậu nói gì mặc cậu, cậu làm bố mình cũng được, làm con trai mình cũng được, thích mình cũng được, không thích mình cũng được, tùy chọn một kịch bản nào cũng được. Nói chung đến công viên giải trí với mình nào!"

***

Vốn là một ngày không có kế hoạch, Trì Diệp đột nhiên nổi hứng kéo Dịch Thuần đến công viên giải trí chơi.

Công viên giải trí ở Hải Thành mới xây dựng không lâu, mỗi ngày đều cực kỳ đông người chứ đừng nói đến đã vào kỳ nghỉ đông, có lẽ vào cũng chẳng chơi được mấy trò. Trì Diệp ghét xếp hàng nhất, kéo Dịch Thuần đến tàu lượn siêu tốc.

"Thật ra mình đã chơi tàu lượn siêu tốc nhiều lắm rồi, nhưng chưa thử ở đây bao giờ!"

Con mắt cô sáng lấp lánh, lúc ngẩng đầu lên đường nét rất rõ ràng, khiến lòng người khác nhộn nhạo.

Ngón tay Dịch Thuần khẽ động.

Cậu hơi nghĩ ngợi...

Thật ra cậu chẳng suy nghĩ gì hết, thậm chí quên mất cả bảo tàng Orsay (2) đã nghĩ suốt dọc đường.

Trì Diệp thấy cậu không phản ứng cũng không bực bội, kéo tay cậu, "Cậu đừng đi lạc đấy nhé!"

Dịch Thuần không hề phản kháng, đi theo cô xuống tàu điện ngầm (kiểu như cái cổng để mua vé vào các trò mạo hiểm ó).

Mua vé, qua cửa soát vé, Trì Diệp kéo cậu chạy vội lên.

"Nhanh lên nào! Chơi trò rơi tự do (3) trước ha? Hay là tàu lượn?"

(3)

Dịch Thuần: "..."

Tuyết vẫn đang rơi.

Công viên giải trí Hải Thành ở vùng ngoại ô, nhiệt độ thấp hơn trung tâm thành phố một ít nên đã có tuyết đọng, trải trên mặt đất một lớp trắng xóa, có vẻ rất phong tình.

Dịch Thuần thấy Trì Diệp kích động sợ cô trượt chân, liền trở tay nắm lấy tay cô.

Trì Diệp không chạy nổi, quay đầu qua nhìn cậu.

"Sao thế?"

Đừng bảo mua vé xong cậu mới nói không thích nhé.

Dịch Thuần mím môi, không nhịn được phủi tuyết trên vai cô.

"Cẩn thận chút, ngã sấp xuống là ba lo lắm đấy."

Trì Diệp hơi suy nghĩ, xoay người nhào vào lòng cậu, "Bố ơi bố à, cõng con đi."

"..."

Cả người cậu sủng sốt, hai tay không biết nên đặt ở đâu, ngơ ngác để mặc cô làm ổ trong lồng ngực mình.

Cách lớp áo khoác dày nặng vẫn cảm nhận được nhiệt độ ấm áp của đối phương.

Cuối cùng Trì Diệp cũng coi như cảm giác được sự thay đổi của Dịch Thuần.

Tim cậu đập rất nhanh.

Cô có thể nghe thấy.

Dưới bầu trời tuyết, hai người lẳng lặng ôm nhau.

Ngay cả hơi thở cũng hòa vào nhau.

"Hôn mình đi."

Trì Diệp thầm nói trong lòng.

Chương 30: Công viên giải trí và bế kiểu công chúa

Edit: Tà muốn đi du lịccch ᕕ(ಥʖ̯ಥ)ᕗ

Chỉ là mê loạn trong nháy mắt, cuối cùng Trì Diệp cũng không nói ra.

Cô cảm giác được Dịch Thuần cứng ngắc một lúc, sau đó buông cậu ra, ngẩng đầu lên cười với cậu, "Vừa nhìn là biết chưa yêu đương bao giờ cả!"

Vẻ mặt Dịch Thuần có vẻ nhẫn nại, nghiến răng nghiến lợi: "Trì Diệp cậu..."

Trì Diệp phất tay, "Không sao, mình hiểu mà. Học bá vùi đầu học 24/7 làm gì có thời gian mà tình với chả yêu!... Được con gái ôm mà không biết làm gì, mình cũng phục cậu rồi đấy..."

Vừa nghĩ linh linh vừa bước đi.

Người phía sau không đi theo.

Trì Diệp buồn bực quay đầu lại, "Sao cậu không đi?"

Dịch Thuần yên lặng nhìn cô một hồi lâu, đột nhiên cười lên.

Thực sự là đang cười, để lộ hàm răng chỉnh tề mà lại khiến người khác rợn da gà. Gương mặt không góc chết của cậu càng khiến tim người ta hoàn toàn đập nhanh hơn.

Vẫy tay gọi Trì Diệp, cậu xoay người khẽ ngồi xổm xuống.

"Con trai, qua đây bố cõng."

"..."

Bị chọc ghẹo quá nhiều rồi, cũng nên phản kích một lần.

Tuy Dịch Thuần không nhìn thấy vẻ mặt của Trì Diệp nhưng có thể tưởng tượng ra.

Tâm tình cậu lập tức chuyển biến tốt lên.

Trì Diệp đứng im một lúc lâu, cuối cùng vẫn từ bỏ, quyết không theo kịch bản của Dịch Thuần.

Vành tai cô hơi ửng hồng, nhẹ giọng nói, "Đi nào đi nào!"

Trái tim Dịch Thuần có chút ngứa ngáy.

Cậu hơi không nói nên lời, bóp cổ tay. Tại sao Trì Diệp không nhào tới, chẳng giống cô tí nào...

...

Tuyết rơi, công viên giải trí không đông người lắm, có vài đám học sinh cấp 3 túm tụm lại che ô đi cùng nhau.

Một đôi tổ hợp kỳ quái như Dịch Thuần và Trì Diệp hấp dẫn không ít ánh mắt.

Giá trị nhan sắc đều siêu cao, không che ô.

Trì Diệp không để ý ánh mắt người khác, cô đi phía trước, thi thoảng quay đầu lại trò chuyện cùng Dịch Thuần: "Không cần phải xếp hàng nè, chơi thêm vài lần được nhé? Cậu có sợ độ cao không?"

"Không hề."

"Tốt quá rồi! Chơi rơi tự do trước nhé? Nếu tuyết rơi nhiều hơn thì sẽ không được chơi đâu."

Dịch Thuần lắc đầu, giơ tay chỉ về một phía.

"Đi vòng đu quay trước đi."

Vòng đu quay.

Một vũ khí lợi hại xúc tiến tình cảm nam nữ chính gia tăng không thể thiếu trong tiểu thuyết, phim ngôn tình.

Nội dung trong phim có thể tham khảo gồm có ước nguyện trên đu quay, nụ hôn trên đu quay, lời thổ lộ trên đu quay, vân vân... Nói chung là địa điểm tốt nhất để phá thủng lớp giấy mỏng trên cửa sổ (tạo bước đột phá).

Trong nháy mắt, đầu Trì Diệp lóe lên rất nhiều ví dụ, cuối cùng đều hóa thành một câu nói ngượng ngùng.

"Hả, được."

Dịch Thuần hơi buồn cười, cong khóe môi.

Không nhiều người lắm, cũng không phải xếp ngồi chung với ai, hai người mua vé, khoảng mười phút sau có thể lên.

Thời gian một vòng chỉ có 3 phút, kết quả Trì Diệp và Dịch Thuần mắt to trừng mắt nhỏ các thứ, đợi mãi không thấy nội dung vở kịch trong tưởng tượng xuất hiện.

Trì Diệp nhíu mày, không thể tin nổi Dịch Thuần chỉ đơn giản muốn chơi đu quay mà thôi.

Vòng đu quay lên đến đỉnh cao nhất.

Cuối cùng Trì Diệp không nhịn được mở miệng: "Theo như kịch bản phim, lúc này cậu nên hôn mình đó bạn học nhỏ Dịch Thuần à."

Dịch Thuần nhìn chằm chằm cô một lúc lâu, không nhịn được cười lên.

"Nội dung kịch bản của mình là... Ở cổng thông báo một tiếng sau vòng đu quay ngừng hoạt động nên muốn chơi đầu tiên. Chính là nội dung này đó."

Trì Diệp: "..."

Lãng phí tâm tư thiếu nữ của Trì ca vô ích trên người vị bạn học nhỏ này khiến cô cực kỳ không vui, lôi kéo cậu đi tất cả các trò chơi kích thích mạo hiểm một lượt.

Đi xuống khỏi con lắc (4), Trì Diệp kích thích đến mức run cả chân rồi.

(4)

"Bạn học nhỏ Dịch Thuần, cậu có khỏe không?"

Dịch Thuần nhún vai một cái, "Vẫn ổn."

Lúc con lắc lên cao Trì Diệp hơi bị sốc hông, sắc mặt trắng bệch, xem ra thảm hơn Dịch Thuần nhiều.

Dịch Thuần thở dài, kéo mũ cô, chậm rãi đi đến quầy ăn vặt.

Cậu vào mua một cốc trà sữa, rồi mua hai cái túi sưởi nhét vào tay Trì Diệp, "Từ tốn ăn gì đó đi."

Trì Diệp cảm giác được vì cốc trà sữa và hai túi sưởi này, tâm tư thiếu nữ lại quay về rồi.

"Cảm ơn cậu."Hiển nhiên Dịch Thuần chưa từng làm chuyện chăm sóc con gái như vậy, dường như đây là lần đầu, không quen nhìn đôi mắt mang ý cười của Trì Diệp, tránh ra bên ngoài.

Trì Diệp ăn xong, mua thêm một túi sườn gà, hai lon coca, đồng thời nhét vào tay Dịch Thuần.

Dịch Thuần đi trên con đường lạnh giá, vẻ ngoài anh tuấn, cầm một đống đồ ăn vặt lớn cũng không tổn hại đến khí chất của cậu.

Nhìn thế nào cũng thấy đẹp.

Trì Diệp bốc một miếng gà kiên quyết nhét vào miệng Dịch Thuần: "...Chơi gì tiếp đây? Cũng sắp bốn giờ rồi."

Dịch Thuần chỉ khu nhà nhỏ cách đó không xa: "Vào nhà ma đi."

Trì Diệp: "..."

Hồi nhỏ cô có bệnh quáng gà, thêm vào đó từng bị bắt cóc nên rất sợ những chỗ tối, dù có học karate cũng không đỡ hơn.

Tuy những "fan hâm mộ" của Trì Diệp vẫn cảm thấy cô không sợ trời không sợ đất, thực tế Trì Diệp là một cô gái nhỏ, vẫn có những đặc trưng của con gái, như là sợ tối, sợ ma gì đó.

Đương nhiên Trì ca tuyệt đối không thừa nhận.

Cô mạnh miệng, bất khuất gật đầu, "Được thôi, đi nào."

Sau đó dẫn đầu đi vào khu nhà nhỏ.

Dịch Thuần đi ngay sau, không nhịn được cười nhẹ một tiếng.

Bộ dáng sơ hở đầy mình thực sự đáng yêu mà.

...

Nhà ma là hoạt động trong nhà không bị tuyết ảnh hưởng nên đông người hơn những trò khác.

Hai người mua vé, nhân lúc xếp hàng tiêu diệt nốt đồ ăn vặt trên tay, hai tay trống trơn chuẩn bị vào chiến đấu.

Nhìn vẻ mặt mong đợi của Dịch Thuần, trong lòng Trì Diệp có chút buồn rầu.

Lỡ tí nữa mà nôn ra thì thật lúng túng.

Không đến mức đó chứ?

Sau khi một nhóm người đi ra, Trì Diệp cẩn thận kéo vạt áo khoác của Dịch Thuần, dùng vẻ mặt anh dũng chịu chết theo đám đông bước vào cổng "Bệnh viện kinh dị".

Một nhóm tổng cộng 12 người, Trì Diệp và Dịch Thuần vừa vặn đứng giữa, trước sau đều có người làm cô an tâm không ít.

Chỉ là phần lớn người vào nhà ma đều là các cặp đôi, không thân mật nắm tay thì cũng hai người một cặp, bầu không khí hoàn toàn tương phản với hai người họ.

Trì Diệp yên lặng nắm chặt vạt áo cậu.

Trì Diệp hơi buồn cười, vừa định quay sang nói gì, Trì Diệp bên cạnh đột nhiên hét ầm lên: "Á........"

Cô không quan tâm gì hết, hai tay ôm cánh tay Dịch Thuần, cả người đều bám vào tay cậu.

"Cứu mạng!!...."

Một đoàn người bị cô dọa sợ, ảnh hưởng hét lên theo.

"Á!"

"Cái gì thế! Có chuyện gì thế! Xảy ra chuyện gì à?..."

"..."Dịch Thuần nhíu mày, cúi đầu đánh giá cô một phen.

Ánh sáng trong nhà ma rất u ám nhưng thị lực cậu tốt, nhìn theo tia sáng le lói thấy tình huống vừa rồi.

Bọn họ vừa đi qua nhà xác, có thể Trì Diệp nhắm mắt bước đi nên không chú ý một "thi thể" vươn tay ra nắm cổ chân cô.

Không trách được la hét thê thảm vậy.

Giọng nói Trì Diệp đã run cầm cập, "Đừng, đừng đừng đừng bắt tôi... Tôi không muốn chết..."

Trong lòng Dịch Thuần ngẩn ra.

Cậu đột nhiên nhớ tơi Trì Diệp nhỏ cũng run lập cập như vậy, thận trọng nắm lấy ngón tay cậu gọi "anh ơi", nói mình không muốn chết.

Dịch Thuần thở dài, hối hận vạn phần vì trò đùa dai của mình.

Cậu cẩn thận kéo cô vào trong lồng ngực.

"Không chơi nữa, đi, tôi đưa cậu ra ngoài."

Trì Diệp đã đã văng cái đạo cụ "tay" kia ra, mặt nằm dí trong áo khoác Dịch Thuần, hai tay còn ôm chặt cánh tay cậu.

Cô lắc đầu, "Không được."

"Sao thế?"

"Vừa xót tiền vừa bẽ mặt lắm... Đi nhanh cho qua đi."

"..."

Dịch Thuần dở khóc dở cười.

Tuy Trì Diệp nói vậy nhưng lại bất động, chỉ chờ Dịch Thuần đưa cô đi.

Chỉ là một cô gái nhỏ kề sát trong ngực Dịch Thuần khiến lòng cậu thay đổi. Đặc biệt người này còn cực kỳ không hiểu chuyện cọ tới cọ lui, cầm cánh tay cậu dùng sức đặt lên ngực cô.

Dịch Thuần mím môi thật chặt, muốn đẩy cô ra nhưng có chút do dự.

Trì Diệp chẳng hề cảm nhận được nội tâm vật lộn của cậu, trái lại càng dùng sức vì cậu bất động, "...Đừng bỏ mình lại mà."

Dịch Thuần dừng trong nháy mắt, lập tức ra quyết định.

Cậu đột nhiên cúi xuống bế Trì Diệp lên!

Cảm giác chới với trong không trung, cô suýt nữa hét lên, nhưng lập tức cảm thấy không đúng, dè dặt mở mắt ra.

Hiện tại... Cô đang được Dịch Thuần bế kiểu công chúa...

Cái này còn đáng sợ hơn cả nhà ma nữa.

Trì Diệp: "Cậu..."

Dịch Thuần ôm cô chặt hơn chút, bước nhanh về phía trước.

"Đừng gọi, đội của chúng ta đi hết mất rồi."

Trì Diệp "Hả" một tiếng.

Dịch Thuần thở dài, "Không sao đâu, cứ nhìn tôi là được."

...

Nhà ma ba mươi phút nhưng mười lăm phút đã ra ngoài rồi.

Có thể tiếng la hét từ lúc bắt đầu của Trì Diệp dọa mọi người sợ hãi nên ai nấy đều nhanh chân, dáng vẻ hận lập tức không thể phi ra ngoài.

Đúng là họ đi ra cuối cùng.

Đến lúc gặp lại ánh mặt trời, Dịch Thuần đặt Trì Diệp xuống.

"Chơi nữa không?"

Trì Diệp không lên tiếng.

Dịch Thuần nhìn cô một cái, "Nghĩ cái gì vậy?"

Rốt cục Trì Diệp cũng hồi phục tinh thần, "Hả" một tiếng.

Cô còn lâu mới nói bản thân mình sau khi được cậu bế, lén lún có cảm giác... hối hận. Sao không tranh thủ lau thêm chút dầu (5) chứ! Nào là ôm eo, sờ soạng, chỉ vì sự nhát gan của mình mà bỏ qua cơ hội tăng tiến tình cảm!

(5) Lau dầu ở đây có nghĩa là ăn đậu hũ, lấy lợi ích từ người khác.

Trì Diệp xoa cổ tay, ham muốn kéo cậu quay lại chơi lần nữa.

Nhưng bị Dịch Thuần nhìn chằm chằm như vậy, cô cũng không thể biểu đạt ra suy nghĩ thật trong lòng, chỉ có thể nhanh trí nói: "Cái đó... Mình đang nghĩ là thế lực cậu tốt như vậy, có muốn suy nghĩ về chuyện đi học võ với mình không?"

Dịch Thuần: "..."

Cậu im lặng nửa ngày, vò tóc cô, xoay người đi.

"Về thôi."

"Hở... Ờ, được được!"

Trì Diệp lập tức đi theo.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau