BẠN HỌC NHỎ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Bạn học nhỏ - Chương 21 - Chương 25

Chương 21: Vòng qua và hôn

Chương 21: Vòng qua và hôn

Edit: Tà ham mún ԅ(o oԅ)

Dịch Thuần vừa ra khỏi lớp đã phát hiện cô.

Cậu mím môi, chưa kịp nói gì, Trương Đại Thác bên cạnh đã vô cùng vui mừng lao tới: "Trì ca!"

Trì Diệp cười, "Lâu lắm rồi không gặp Dép."

Trương Đại Thác lắc đầu, "Ngày nào mà không thấy nhau? Chẳng qua Trì ca một mực chú ý nhìn chằm chằm tên yêu tinh C2H6O để ý gì đến tớ đâu! Hứ!"

Sáng sớm hai lớp xếp hàng cạnh nhau, Trì Diệp cao ráo luôn đứng cuối trong hàng học sinh nữ, vừa quay sang là nhìn thấy hai vị trí cuối cùng là Trương Đại Thác và Dịch Thuần.

Trương Đại Thác nói cũng đúng, bình thường cô đều nhìn trộm Dịch Thuần, tứ phía không nhìn ai khác nữa.

Trì Diệp gõ kẻng tam giác hai phát, hai tiếng leng keng vang lên, làm bộ không nghe thấy cậu ta phát bệnh.

"Các cậu tan rồi à? Lớp cậu có tiết mục chưa?"

Tuy nói chuyện với Trương Đại Thác nhưng mắt lại nhìn chằm chằm Dịch Thuần ở phía sau.

Trương Đại Thác lòng như gương sáng, nhưng đang trên hành lang giờ tan học nên không tiện ầm ĩ quá mức. Cậu ta quay đầu lại, nhìn Dịch Thuần không có ý định mở miệng, cười hì hì, "Có rồi, nhưng bọn tớ không tham gia, chỉ con gái thôi."

Không phải là không thử khuyến khích, nhưng căn bản Dịch Thuần không buồn nghe. Dù sao cũng không nên, trái lại cả lớp không ai dám ép buộc cậu.

Mấy cậu trai thì muốn giành thời gian chơi bóng rổ, hơn nữa con gái lớp cậu cũng muốn trình diễn sexy dance. Hai bên kết hợp, thành ra con gái lớp cậu sẽ đại diện.

Trì Diệp hơi thất vọng, "Có thể cùng luyện tập mà..."

Trương Đại Thác còn chưa kịp nói, Dịch Thuần ở phía sau bước lên trước, chọc vào cánh tay cậu ta một cái, "Đi thôi."

"Ơ...Ờ." Trương Đại Thác gật đầu, nháy mắt Trì Diệp, "Bọn tớ về trước đây Trì ca!"

Trì Diệp "Ừ" một tiếng.

Dịch Thuần đi được năm, sáu bước đột nhiên dừng lại.

Trương Đại Thác cho rằng cậu đang chờ mình, vui vẻ chạy lên, chợt nghe Dịch Thuần lạnh giọng nói: "Hàng ngày tôi đều ở cửa hàng làm bài tập."

Trương Đại Thác: "Gì cơ?"

Dịch Thuần quay đầu liếc nhìn Trì Diệp mặt mờ mịt, thở dài.

"...Không có gì."

***

Trước kỳ thi hàng tháng lần hai, tiết mục của lớp Trì Diệp đã có vẻ ra gì và này nọ, quy trình biểu diễn đã sắp xếp xong, còn lại chỉ cần luyện cho quen là được.

Trì Diệp quả thực là người rảnh quần nhất trong số những người rảnh quần. So với những nhạc cụ liên thanh (phải chơi liên tục), cô chỉ cần chịu trách nhiệm gây hài, đứng ở góc cầm phách đánh kẻng tam giác vài lần là được.

Sau đó cô nghe Lục Phóng nói mới biết, lớp phó văn nghệ sợ cô không chịu nghe nhạc trưởng, thích đánh lúc nào thì đánh, nên cố ý cho cô một nhiệm vụ với mức độ quan trọng bằng 0.

Trái lại dù cô có gõ sai mấy lần cũng không ảnh hưởng đến tiết mục.

Trì Diệp không hề tức giận, ngược lại khá hài lòng với lớp phó văn nghệ săn sóc.

"Thế hôm nay mình không ở lại nữa, lớp phó học tập xin nghỉ hộ mình một ngày nhá. Mình có việc đi trước đây!"

Dù sao... Chuyện quan trọng nhất của cô bây giờ chính là theo đuổi Dịch Thuần.

Ánh mắt Lục Phóng hơi phức tạp, nhưng giọng điệu lại hững hờ, "Hôm nay Trì ca không chép bài tập của tớ à?"

Hiện tại mỗi ngày họ đều phải ở lại luyện tập khoảng 20 phút. Đầu tiên là bộ phận đồng ca, sau đó mới đến đệm nhạc. Lục Phóng thừa dịp thời gian này làm hết bài tập để Trì Diệp mang về nhà chép.

Hôm nay Trì Diệp về trước, cậu ta còn chưa kịp làm xong bài tập.

Nào ngờ Trì Diệp không do dự dù một giây, sảng khoái vung tay lên, "Không sao, hôm nay mình đi tìm người khác giúp."

Lục Phóng đã nghe tên Dịch Thuần nhiều lần từ hai người bạn của Trì Diệp. Cậu ta khẳng định là có biết Dịch Thuần, cũng loáng thoáng đoán ra Trì Diệp có ý với Dịch Thuần... Thế nhưng cậu ta vẫn trêu chọc hỏi: "Còn có ai giỏi hơn tớ nữa à?"

Trì Diệp lườm cậu ta một cái, cười, "Lớp phó học tập cũng cần học cách khiêm tốn nha!" Dừng một chút, xách cặp lên, vẫy tay với cậu ta, "Đi đây! Mai gặp lại!"

Lục Phóng không vui nhưng vẫn "Ừ" một tiếng.

Nhưng Trì Diệp không chú ý, chạy đi mất rồi.

Cô tính toán thời gian, dựa vào cột chỗ gửi xe đợi người.

Tiết học cuối của lớp bên cạnh hôm nay kéo dài hơn, lúc Trì Diệp ra bọn họ còn chưa tan. Cô không vội, cầm điện thoại xem loáng thoáng.

Chờ khoảng hai mươi phút, một bóng người cao ráo đi đến cổng nhà để xe, từ từ lại gần.

Trì Diệp cất điện thoại đi, chạy tới chỗ Dịch Thuần. "Bạn học nhỏ Dịch Thuần!"

Dạo này cô thích gọi cậu như vậy, cứ cảm thấy đáng yêu lại thân thiết, dường như mối quan hệ giữa hai người đã thay đổi.

Dịch Thuần "Ừ" một tiếng, "Có chuyện gì?"

Trì Diệp nhìn cậu, "Mình mời cậu đi uống trà sữa nha?"

"...Tôi không thích uống trà sữa." "Đừng như thế mà, uống cái khác cũng được. Mình cần hỏi cậu mấy bài tập." Dịch Thuần không nói gì.

Trì Diệp thở phào nhẹ nhõm, nở nụ cười, "Đi hay không đi nói một lời nào?" Đi hay không?

Loại câu hỏi này không giống như lời cô sẽ nói.

Dịch Thuần tránh qua một bên, dắt xe đạp ra.

Trì Diệp đứng tại chỗ, xoay người lại, "Im lặng là đồng ý đấy?" Dịch Thuần vẫn không lên tiếng, cô liền cười, "Lát gặp lại!" "Đứng lại."

Trì Diệp dừng bước, "Sao vậy?"

Dịch Thuần cúi đầu tập trung dắt xe, không nhìn cô, "Đi đâu thế?" Trì Diệp: "Đến cửa hàng của cậu."

Dịch Thuần nhíu mày, "Đi kiểu gì?"

"Đương nhiên là đi bằng chân!"

Cửa hàng cậu cách trường Thập Tứ không xa, cô lại đi nhanh, một lúc là đến. Nếu trên đường Dịch Thuần phải dừng đèn đỏ, có khi còn đến chậm hơn cô.

Dịch Thuần đã dắt xe ra khỏi nhà xe, nghe thấy cô nói, yên lặng đi về trước hai bước.

"Lên xe."

Trì Diệp sợ hết hồn, trợn to hai mắt, "Hả?"

Dịch Thuần không kiên nhẫn lặp lại lời nói: "Lên xe." Trì Diệp sửng sốt một lúc, đột nhiên cười lên.

Cô chạy đến bên Dịch Thuần, không nói hai lời nhảy lên yên sau, "Cậu đèo mình hả!"

Dịch Thuần đạp xe một lúc, giọng nói cũng bay theo gió, "Đã ngồi rồi còn hỏi."

Lúc tan học có không ít học sinh ở cổng trường. Cũng may Dịch Thuần đi nhanh, vèo cái qua, không ai nhìn rõ hai người trên xe.

Đến ngã tư cậu mới giảm tốc độ.

Từ lúc xe lăn bánh, Trì Diệp vẫn nắm vào áo khoác đồng phục của cậu.

Cô đột nhiên cảm thấy bước phát triển này sao mà giống trong các bộ phim thần tượng quá.

Cậu con trai anh tuấn đạp xe, gió nhẹ thổi qua cuốn theo mùi hương trên người cậu. Trì Diệp bị chính não của mình làm xuân tâm nhộn nhạo.

Muốn ôm lấy cậu.

Muốn thủ thỉ vào tai cậu. Muốn... hôn cậu.

Cco không phải là người làm khó bản thân, tuy không thể quấy rối người ra, nhưng nói vài câu cũng không sao.

"Bạn học nhỏ Dịch Thuần, muốn hôn cậu quá đi."

"..."

Trì Diệp đã làm chuẩn bị tinh thần bị cậu đuổi xuống xe rồi. Không ngờ Dịch Thuần lại làm như không nghe thấy, trái lại không có phản ứng gì. Vẫn đạp xe thẳng, hoàn toàn không để ý đến cô.

Trì Diệp: "...Được thôi."

Cô đã nói ra lời trong lòng, tóm lại là muốn hôn cậu.

Cách cửa hàng khoảng năm mươi bước có một bãi đỗ xe. Cậu dừng xe lại, để Trì Diệp đi xuống trước rồi cậu mới xuống và khóa xe.

Trì Diệp đi theo sau cậu như cái đuôi nhỏ.

Nhìn bóng lưng Dịch Thuần, cô đột nhiên có một loại kích động. Một cái ôm từ sau lưng... thì ấm áp phải biết nhỉ?

Trước giờ Trì Diệp chưa từng ôm con trai, trước đây có vài đàn anh đàn em ở võ quán, nhưng mọi người đều giơ chân nhấc tay đánh nhau. Cho dù không cẩn thận va chạm thân thể, nhưng hơn nửa là bị đẩy ra ngay. Thiên phú của cô không tệ lắm, sau khi học võ ba, bốn năm, những cậu trai có thể lại gần cô đều bị cô đá bay.

Dịch Thuần vừa nghiêng đầu nhìn thấy ánh mắt cô lóe lên, còn nở nụ cười kỳ quái.

Dịch Thuần đã quen với dáng vẻ không biết điều của Trì Diệp, cũng không hoài nghi gì.

"...Đi thôi, ngẩn người làm gì?"

Suy nghĩ Trì Diệp bị gián đoạn, mặt đỏ lên, vội vàng đáp lời, "Ờ...Đây!"

Xoay người chạy tới.

Thẩm Lãng ở trong cửa hàng, vừa thấy Dịch Thuần đến định chào hỏi thì chợt nhìn thấy cái đuôi nhỏ Trì Diệp ở đằng sau.

Anh nhướn mày, "Tiểu Diệp Tử đấy à."

Trì Diệp vừa sang bên cạnh mua trà sữa, cũng có phần của Thẩm Lãng, thấy anh ở đây, cô ném qua, "Anh Lãng! Bắt lấy! Mời anh uống trà sữa này!"

Thẩm Lãng cười, "Hối lộ à, được đó!" Anh cầm chìa khóa lảo đảo đứng lên, ném cho Dịch Thuần một ánh mắt chỉ cậu hiểu, "Vậy anh không làm bóng đèn nữa, về trước đây. Nhớ khóa cửa đấy."

Anh đi ra khỏi hẻm, lôi điện thoại ra, gửi voicechat.

"Tiểu Diệp Tử đến rồi mà em không đến hả Tiểu Vi Vi?"

...

Trì Diệp vốn nghĩ là sang quán trà sữa làm bài, nhưng nhìn Dịch Thuần không có ý đuổi người, cô cũng mặt dày ở lại trong cửa hàng.

Dịch Thuần bỏ cặp xuống, vào gian phòng nhỏ cầm cái ghế tròn ra. Trì Diệp ngạc nhiên, "Cho mình hả?"

Không đợi cậu trả lời, cô đã cầm lấy, đặt cạnh ghế sô pha. Lôi sách vở ra, tiện tay ném cặp xuống đất.

Dịch Thuần không nhìn nổi, nhặt cặp cô để lên nóc tủ.

Trì Diệp cảm động rối tinh rối mù, "Bạn học nhỏ Dịch Thuần, cậu tốt bụng ghê! Không đành lòng để cặp của mình bị bẩn..."

Cậu đau lòng vì cô đó.

Dịch Thuần rất ngạc nhiên, "Tôi sợ vấp vào ngã."

"..."

Trì Diệp cũng không tức giận, "Được rồi."

Dù sao cô đang "tiến dần từng bước", mặc kệ cậu nói sao cũng được.

Dịch Thuần bất đắc dĩ nhìn cô một cái, xoay người sắp xếp hàng hóa.

Trì Diệp ngồi trên ghế tròn, ngẩng đầu nhìn bóng lưng cậu.

Thật đẹp trai.

Thật anh tuấn, trông ngon nghẻ ghê.

Bị nhìn chăm chú một lúc lâu, Dịch Thuần cảm thấy như có gai sau lưng, cuối cùng không nhịn nổi nữa: "Bài tập của cậu đâu?"

Không phải nói cần hỏi bài sao?

"A! Cậu đồng ý giảng bài cho mình rồi à?!"

Trì Diệp rất phởn "Ừm" một tiếng, mắt chớp như con hồ ly nhỏ.

Đạt được ý đồ rồi.

Dịch Thuần mím môi, gật đầu, "Được, cậu làm đi, không hiểu thì hỏi tôi."

Nhưng vừa dứt lời chưa quá hai phút, cậu đã hơi hối hận. Trì Diệp không hiểu ngay từ bài đầu tiên.

"Bài này... Là như nào?"

"..."

Chương 22: Xin lỗi

Edit: Tà mưu mô(๑✧∀✧๑)

Dịch Thuần nhìn cô một cái, giọng nói khiến người ta lo lắng, lời nói hết sức nghiêm khắc, "Bất đẳng thức, cậu không học trên lớp à?"

Đúng là phí lời, muốn Trì Diệp nghe giảng còn khó hơn đánh chết cô.

Trì Diệp cười ngượng, "Bạn học nhỏ Dịch Thuần..."

Dịch Thuần không để ý đến cô, vỗ tay một cái. Vào phòng sách cầm sách của mình ra, ngồi xuống ghế sa lông.

"Đọc đi, đọc kỹ từng chương rồi khoanh những chỗ cậu không hiểu vào."

Cậu đưa bút chì cho cô.

Trì Diệp vốn là vì muốn được ở cùng cậu nên mới đến đây, kết quả cái cớ tự mình tìm lại bị "áp dụng vào thực tế". Quả thực là... có chút hối hận.

Thực lòng cô không thích học. Sớm biết là thế này thì thà ở lại lớp tập gõ kẻng tam giác còn hơn!

Dịch Thuần dường như có thể đọc được suy nghĩ của cô, không tiếng động cong môi, "Cho cậu hai mươi phút, không đọc xong thì lần sau đừng tới nữa."

"..."

"Tôi không thích tốn thời gian làm những chuyện không có kết quả."

Lần này Trì Diệp thật sự không dám qua loa.

Nếu như Dịch Thuần mở quán trà sữa, cửa hàng bánh kẹo, hoặc hiệu sách thì cô có thể tìm lí do vớ vẩn nào đó để ghé qua. Nhưng người ta lại mở cửa hàng đồ dùng thể thao, cô cũng không thể lần nào cũng tới mua bóng bàn được.

...Ý kiến này cũng hay gớm.

Trì Diệp há miệng, bắt đầu giận bản thân sao không nghĩ ra sớm hơn.

Thế nhưng mua đồ xong phải đi luôn không được ở lại đây. Hỏi bài tập vẫn là lí do tốt nhất.

Tuyệt đối không thể từ bỏ cơ hội!

Trì Diệp hít sâu một hơi, nhận sách và bút chì.

Có thể thấy bình thường Dịch Thuần không dùng sách, lúc mở ra như là sách mới. Thế nhưng cô tùy tiện lật vài trang, phát hiện bên cạnh mỗi công thức cậu đều ghi chú.

Trì Diệp chăm chú nhìn, chữ của cậu cũng rất đẹp như người cậu vậy. Tuy không ngay ngắn như Khải thư (1) nhưng có cảm giác giống Hành thư (2). Giống như cậu vậy, có vẻ lười nhác mà vừa đẹp vừa khiến người khác rung động.

(1) Khải thư hay chữ khải, còn gọi là chân thư, chính khải, khải thể và chính thư, là phong cách viết chữ Hán ra đời muộn nhất, do đó đặc biệt phổ biến trong việc viết tay và xuất bản hiện đại

(2) Hành thư là một phong cách viết chữ Hán bắt nguồn từ thảo thư. Tuy nhiên, vì nó không quá tháu như thảo thư cho nên dễ đọc hơn, và hầu hết những người đọc được khải thư cũng đều có thể đọc được hành thư.

Cô lại nổi lên kích động muốn giấu quyển vở này đi.

Dịch Thuần đã lấy sách ra đọc giải trí, an vị ngồi sóng vai bên cô, khoảng cách không quá hai bàn tay.

Chỗ ngồi của cậu cao hơn, có thể rõ ràng nhìn thấy Trì Diệp đang ngẩn người.

"Ngủ rồi à?"

Trì Diệp lập tức ngồi thẳng, "Đâu có, sao có thể chứ."

Dịch Thuần cười một tiếng trầm thấp.

Trì Diệp: "Cậu đang cười mình đấy à?"

Dịch Thuần trầm giọng xuống: "Hả?"

"...Được rồi, mình đang đọc đây."

Nền tảng của Trì Diệp không giỏi, nhưng cô lại có chút tài năng toán học. Qua hai mươi phút, có thể mơ hồ học được một chút, học xong một chương bất đẳng thức.

Trì Diệp hỏi cô mấy công thức, tuy còn khó khăn, và chưa chắc chắn lắm nhưng cô vẫn trả lời được.

"Được rồi, làm bài đi."

Lần này chắc là biết làm bài rồi... Trì Diệp cắn bút, nháy mắt một cái, vùi đầu suy nghĩ.

Dịch Thuần ở bên cạnh không chấp nhận được, "Không được cắn bút."

"..."

Trì Diệp theo yêu cầu của Dịch Thuần, giải bài thứ nhất ra nháp, trình bày từng bước, đưa cậu xem.

Dịch Thuần nhận lấy, nhìn lướt qua, "Chữ này của cậu để tương lai đi làm bác sĩ à?"

Trì Diệp hơi bực bội, "Bạn học nhỏ Dịch Thuần, cậu có thể sỉ nhục mình nhưng không được sỉ nhục chữ của mình! Phải biết ngày trước bảng kế hoạch của đạo quán (3) đều là mình viết đấy!"

(3) Ở các chương trước mình để là võ quán nhưng đổi thành đạo quán cho đúng nhé.

Lúc đó huấn luyện viên còn khen chữ cô rất dễ nhìn đấy nhớ.

Dịch Thuần không nhịn được, lộ ra bản tính độc mồm của mình.

"Đạo quán của các cậu là đạo quán của người mù à?"

"..."

Lần này Trì Diệp thực sự tức giận.

Cô hung hăng trừng mắt nhìn Dịch Thuần, siết chặt nắm đấm, đang suy nghĩ có nên đấm cho cậu một cái không.

Do dự nửa ngày vẫn không xuống tay được.

Cô mím môi, yên lặng đứng lên, thu dọn sách vở chuẩn bị lấy cặp xách.

Dịch Thuần ý thức được mình lỡ mồm, cậu đưa tay nắm lấy cổ tay Trì Diệp.

Trì Diệp nghiêng đầu qua chỗ khác, lộ ra vẻ tức giận, ánh mắt có chút bi thương giống như con cún nhỏ bị bỏ rơi.

Dịch Thuần nhớ ngày cô mặc váy trắng vô cùng vui vẻ đến tìm cậu, sau đó bỏ đi vì những lời vô tình của cậu.

Ánh mắt lần đó cũng như vậy.

Cậu rất hối hận.

Trì Diệp là một cô gái nhiệt tình, cô mang đến cho cậu một trái tim rất chân thành.

Cho dù lúc đó không thích cô... Cũng không nên tổn thương cô như vậy.

Dịch Thuần mím môi, càng siết chặt tay hơn, giọng nói trầm thấp, "Trì Diệp, tôi không có ý đó... Xin lỗi..."

Dừng một chút, cậu vốn muốn nói là mời cô uống trà sữa. Nhưng nhìn hai cốc trà sữa cô vừa mua đang để trên tủ kính, lời nói ra đến đầu môi đổi thành, "Tôi mời cậu uống coca nhé."

Trì Diệp bĩu môi, không muốn nói chuyện.

Dịch Thuần chưa từng dỗ dành con gái bao giờ, nhưng cậu biết bây giờ không thể để cô đi. Do dự một lúc, cậu thở dài, "Xin lỗi, tôi sai rồi. Cậu đừng giận nữa."

Thật ra Trì Diệp đã không còn tức giận nữa.

Chữ cô xấu là sự thực, nhưng cô không chấp nhận người khác nói đạo quán như vậy.
Thế nhưng rõ ràng Dịch Thuần chỉ đùa giỡn... thực ra chuyện cười này không hại đến đại thể. Cô vốn không phải người dễ ấm ức, trời sinh hồn nhiên, rất nhiều chuyện không giận được lâu.

Dịch Thuần đã xin lỗi hai lần, cô càng hết giận nhanh hơn.

Hết giận xong, sự chú ý dễ bị lệch hướng.

Lòng bàn tay cậu thật ấm áp, nắm cổ tay cô thật thoải mái.

Nắm cổ tay thì làm gì có cảm giác gì đâu... Chẳng bằng lui xuống tí nữa, nắm tay thử đi xem nào?

...

Trì Diệp không cẩn thận rơi vào sự tưởng tượng của mình.

Dịch Thuần thấy nãy giờ cô không nói gì, lần đầu tiên biết thế nào là cảm giác luống cuống.

Sau khi tâm lý mâu thuẫn của cậu bị Thẩm Lãng vạch trần, Dịch Thuần vẫn không biết nên đối mặt Trì Diệp thế nào. Thân thiết với cô một chút không được, mà cách xa cô cũng không.

Lạ thật.

Mười sáu năm qua, cậu chưa từng trải qua thời điểm lo lắng như thế.

Cho dù cô không phải Tiểu Diệp Tử, chỉ là một cô gái thích cậu mà nói, cũng có vẻ hơi đặc biệt rồi.

Dịch Thuần không thể phủ nhận mình có hứng thú với cô.

Cuộc sống của cậu buồn tẻ như một cái ao tù, Trì Diệp giống như một hòn đá nhỏ. Tuy nhỏ bé nhưng đủ khuấy động mặt nước yên tĩnh.

Hai người đối diện im lặng hồi lâu.

Cuối cùng vẫn là Trì Diệp tỉnh lại trước. Tay Dịch Thuần sắp chọc thủng cổ tay cô rồi. Dù chỉ là tác dụng tâm lý, nhưng cũng quá mức khoa trương.

Tim đập nhanh quá đi.

Cô kiềm chế kéo tay cậu ra, nghiêng đầu qua chỗ khác giả vờ giận dỗi.

"Cậu có đến xem biểu diễn nghệ thuật không?"

Đột nhiên đề tài chuyển, Dịch Thuần sửng sốt một chút, "Không biết nữa."

Hội diễn nghệ thuật trường Thập Tứ vào buổi chiều thứ sáu Giáng Sinh. Bắt đầu sau khi hết tiết một buổi chiều, tiết hai không cần học, buổi diễn vẫn kéo dài khoảng ba, bốn tiếng đến sáu giờ tốt.

Nói vậy mọi người đều ở lại xem hội diễn văn nghệ, nhưng hết tiết hai cổng trước đã được mở, muốn lén về trước cũng không bị ngăn cản.

Dịch Thuần trả lời.

Không ngoài dự đoán.

Trì Diệp quay đi lén cười, mở miệng nói, "Vậy cậu ở lại đi, mình sẽ tha thứ chuyện cậu nói xấu đạo quán."

"..." Dịch Thuần nhìn cô một chút, "Tại sao?"

Cô nói thản nhiên, "Xem mình diễn nè."

Tiết mục còn chưa bốc thăm thứ tự biểu diễn, nhưng ba tiết mục trước là do nhà trường cố định. Nếu lớp Dịch Thuần tan tiết hai là về, cùng lắm chỉ xem được tiết mục thứ tư.

Có khi chưa tới lượt lớp cô.

Nghe cô nói xong, Dịch Thuần cảm thấy hơi buồn cười, "Xem cậu gõ kẻng tam giác á?"

Ánh mắt Trì Diệp thắng thắn vô tư, dường như không hề cảm thấy bị chế nhạo, "Đúng rồi. Cậu không muốn à?"

Tay cô vẫn đang cầm sẵn sách vở, có vẻ chỉ chờ cậu từ chối liền quay bước bỏ đi luôn.

Dịch Thuần thở dài, "Được."

Trì Diệp: "Cậu đồng ý rồi?"

"...Đúng."

Cô lập tức cười lên, xoay người ngồi lại cái ghế tròn, "Thế thì tiếp tục làm bài nào!"

Dịch Thuần vò tóc mình.
Con gái đúng là hay thay đổi!

***

Nhờ có hiệu quả của buổi diễn văn nghệ, bầu không khí trong trường sôi động hẳn lên. Tính nghiêm trọng của lần thi hàng tháng thứ hai trong lòng các học sinh giảm xuống cấp tốc.

Sau một lần Dịch Thuần mở cửa, Trì Diệp liền thừa thắng xông lên. Đều đặn chủ nhật hàng tuần đúng giờ đến cửa hàng báo danh.

Thẩm Lãng vui vẻ, "Tiểu Diệp Tử à~ Nhờ có em mà quán trà sữa ăn nên làm ra hơn hẳn đó nha!"

Ngày hôm sau, Trì Diệp liền đổi gió đến cửa hàng đồ ngọt mua sữa dừa.

"Anh Lãng, em hiểu ý anh mà. Chắc chắn là anh uống chán rồi nên muốn đổi vị."

Thẩm Lãng nháy mắt một cái, "Đúng là Tiểu Diệp Tử cái gì cũng biết."

Dịch Thuần ở bên cạnh khụ một tiếng, mặt trắng bệch, "Ra chỗ khác mà thả thính."

Trì Diệp không hiểu, nhưng Thẩm Lãng vừa nghe hiểu liền.

"Được được được, anh lăn ngay đây. Bóng đèn ý mà, làm gì có quyền công dân."

"..."

Sau khi Thẩm Lãng đi, Dịch Thuần mới lạnh giọng giáo huấn Trì Diệp: "Đừng mua đồ đến nữa."

"Hả?"

"Đừng để đến lúc hết tiền lại phải đi vay người khác."

Mỗi lần cô mua trà sữa cũng phải mười mấy đồng (~70.000đ), đối với học sinh mà nói, chút tiền này đã coi là một khoản tiền kếch sù rồi.

Dịch Thuần không biết tình hình hiện nay trong nhà Trì Diệp là thế nào. Năm đó nhà bọn họ hẳn là vô cùng giàu có, nhưng nhìn Trì Giới Nghiên lần trước...

Cậu không muốn biểu hiện quan tâm quá rõ ràng, "Tôi cũng không thích uống."

"Ơ! Cậu không thích á!" Trì Diệp hơi kinh ngạc, "Tại sao thế?"

Bọn họ kết duyên từ một cốc trà sữa đổ hơn một nửa lên tóc Dịch Thuần. Trong tiềm thức Trì Diệp cảm thấy chắc chắn là Dịch Thuần thích uống trà sữa. (=))))) liên quan chết liền)

Bản thân cô rất thích uống coca, nhưng trời lạnh uống trà sữa nóng cũng được, cũng có sở thích chung để thảo luận với Dịch Thuần.

Dịch Thuần vươn tay đẩy đầu cô đang ghé qua đây ra xa một chút, không nhìn cô, "Bị béo đấy."

Trì Diệp sửng sốt một chút.

Không ngờ con trai cũng quan tâm vẻ bề ngoài như thế cơ... Nhưng thật ra nếu không phải cậu lớn lên đẹp trai thì cô cũng không để ý cậu. Một cái cọc gỗ lạnh băng, miệng thì độc địa.

Chỉ vì đẹp trai mà được tha thứ thôi đấy nhé.

Cô gật đầu, "Cậu nói đúng lắm."

Dừng một lúc lâu, cô lại nói: "Thế có muốn học karate cùng mình không? Vừa giảm béo vừa tăng cơ luôn nhé! Như thế lần sau cậu nhổ nước bọt vào người khác (4)... Không kể những người tốt tính như mình, thì cũng không bị nằm im cho người ta đánh!"

(4) Ý là chửi bới, nói xấu, khẩu nghiệp đó mọi người hỉu hôn =))

"..."

Dịch Thuần nhíu mày thật chặt.

Hình như có chỗ nào đấy sai sai.

Cậu chợt hiểu ra, hình tượng của mình ở trong lòng Trì Diệp thật là lạ.

"Chém gió thêm một câu nữa là dọn đồ đi về luôn nhé."

"Được thôi được thôi, mình không nói nữa."

Trì Diệp híp mắt cười, "Vậy cậu thích uống gì, lần sau mình mua này. Coi như là phí học thêm."

...

Trì Diệp mặt dày ở chỗ Dịch Thuần bị ép học không ít, mạnh liệt cải thiện được việc học một chút.

Lúc có kết quả thi hàng tháng, Thái lão đầu khiếp sợ luôn.

"Tôi quả nhiên không nhìn nhầm người! Nhóc con Trì Diệp này, sáng dạ cực kỳ, chẳng qua là lười biếng thôi. Thế nên tập trung học một chút là khác biệt ngay!"

Thực ra tuần trước Dịch Thuần giúp cô đoán đề đúng một nửa, sống chết kéo điểm mỗi môn lên một nửa.

Nhưng đối với một học sinh ngoài môn Tiếng Anh đột phá được 75 điểm, các môn khác nhàng nhàng 30, 40 điểm, thì đây là một bước tiến lịch sử rồi.

Nhìn Thái lão đầu kích động, chủ nhiệm lớp bên cạnh giội cho ông một gáo nước lạnh, "Có cần kiểm tra lại camera không?"

Giám sát kỳ thi hàng tháng không quá nghiêm ngặt, học sinh có thể gian lận thành công.

Thái lão đầu lập tức phát điên, thân thể gầy còm run như lá rau, lớn tiếng nói, "Học sinh của tôi làm sao mà gian lận được! Thầy không được tùy tiện vu tội học sinh như vậy đâu thầy Trương nhé! Các em ấy mà biết thì buồn lắm đấy, sẽ để lại bóng đen trong lòng cả đời cho xem!"

Thầy giáo kia bị Thái lão đầu không nể mặt mũi quát một trận, cũng tức giận, "Vậy thầy nói xem, tại sao bình thường con bé học trên lớp cà lơ phất phơ mà đi thi tiến bộ nhiều thế được?"

"Đây chính là chân nhân không lộ tướng!(5) Con bé Trì Diệp nghịch ngợm này, có khi muốn cho tôi một niềm vui bất ngờ ý chứ!"

(5) "Chân nhân bất lộ tướng, lộ tướng bất chân nhân", nguyên nghĩa là chỉ những người đắc đạo không dùng thân phận chân thật của mình thể hiện ra ở trước mặt người khác. Nghĩa rộng hơn của câu này là có ý nói rằng những người có bản sự, có thân phận, có địa vị cao thường không để lộ mặt hoặc lộ thân phận của mình trước người khác. Nó cũng bao hàm ý nghĩa là cao thủ chân chính thì không khoe khoang mà có thể ẩn giấu được tài năng của mình, không tùy tiện thể hiện tài năng của bản thân.

"..."

Thái lão đầu tự mình vui vẻ, cầm sách giáo khoa đi nhanh vào lớp.

Còn lại mình thầy Trương ở lại văn phòng bực bội, đi nói xấu với giáo viên khác, "Thầy Thái thật là!"

...

Thái lão đầu quay lại lớp, chuẩn bị biểu dương Trì Diệp. Ông đẩy cửa vào, thấy Trì Diệp cầm kẻng tam giác, gõ điên cuồng leng ka leng keng bên tai Lục Phóng.

"Gọi bố mau!"

Bọn họ vừa chơi cờ caro, ai thua phải gọi người thắng là bố. Vì vụ cá cược này mà không ít người vây quanh bàn hai người.

Lần này Lục Phóng lại biến thành top 2, tâm trạng cũng không buồn, thực sự vén tay áo lên chơi với cô.

Kết quả Trì Diệp thắng ngay ván đầu.

"Thua thì phải chịu nhá! Hôm nay tự dưng mình lại mọc ra một đứa con trai!"

Thái lão đầu nhìn mà thổi râu trừng mắt: "Trì Diệp! Em muốn làm bố của ai đấy?!"

Chương 23: Xứ tuyết

Edit: Tà meow meow (^ㅇㅅㅇ^)

(1) Xứ tuyết là tiểu thuyết của văn hào Nhật Bản Kawabata Yasunari, được khởi bút từ 1935 và hoàn thành năm 1947. Trước khi xuất bản dưới dạng ấn phẩm hoàn chỉnh, tác phẩm đã được đăng tải thành nhiều kỳ trên nhật báo. Xứ tuyết được đánh giá là quốc bảo của nền văn học Nhật Bản.

Thái lão đầu quát một tiếng, học sinh vây quanh Trì Diệp và Lục Phóng tan tác như chim muông, lập tức về chỗ giả chết.

Trì Diệp cũng không sợ, nhát mắt với Lục Phóng rồi mới đẹp trai ngời ngời chào Thái lão đầu, "Báo cáo thầy! Em chỉ đùa với lớp phó học tập thôi ạ!"

Thái lão đầu chỉ vào cô "Em" nửa ngày, cuối cùng không nói gì thêm. Trực tiếp đi lên bục giảng vỗ một cái, "Tập trung! Đọc điểm!"

Dưới lớp "Hả" một tiếng, nhao nhao ồn ào bàn tán.

Thái lão đầu: "Ầm ĩ cái gì! Trật tự!"

Hôm nay ông dạy buổi chiều mà trưa đã có kết quả xếp hạng rồi. Những học sinh có tên trên bảng vàng là đã biết điểm số và xếp hạng, còn lại là những học sinh thành tích trung bình đổ xuống.

Những học sinh này trái lại không mong đợi gì.

Trì Diệp vốn định nằm nhoài ra, không ngờ Thái lão đầu vừa mở màn đã lặp đi lặp lại lời biểu dương cô.

Suy nghĩ chủ yếu rất đơn giản. Tuy không thay đổi lớn ở thứ tự xếp hạng nhưng so với quá khứ đã là tiến bộ vượt bậc.

Vẫn phải cảm ơn Dịch Thuần thôi.

Cô thầm tính toán trong lòng, nhưng không biết nên cảm ơn thế nào mới tốt.

Tặng sách nhỉ.

Nhưng sách gì đây?

Cô không thích đọc sách, không biết cậu thích loại sách gì.

...

Căn bản vì quan tâm cậu, nên làm gì cũng thận trọng, tránh gây phiền hà.

Trì Diệp chống cổ, thất thần trong chốc lát.

Lục Phóng quay sang nhìn cô mấy lần. Không nhịn được nữa, xé một tờ giấy nháp viết xuống một hàng chữ, lén đưa qua ngăn bàn.

Trì Diệp bị Lục Phóng kéo áo khoác, định thần lại, "Gì đấy?"

Cô nhận tờ giấy nhỏ.

Chữ của Lục Phóng chính là chữ của học sinh giỏi. Mỗi chữ đều rõ ràng sạch sẽ, nhưng không có khí chất khiến cô say mê.

"Đi tìm thần tiên đoán đề cho cậu đấy à?"

Cậu ta khá hiểu trình độ của Trì Diệp. Ngay cả cuốn vở ghi chép còn không hiểu, đột nhiên trong vòng mấy ngày tiến bộ vùn vụt... Cậu ta không tin cô không nhờ cao nhân trợ giúp.

Lục Phóng không hỏi cũng đoán được là ai. Cậu ta chỉ không nghỉ Trì Diệp có bản lĩnh như thế, vẫn muốn nghe được đáp án từ cô.

Trì Diệp không tức giận, cầm bút màu huỳnh quang viết lên tờ giấy trả cậu ta.

"Không phải thần tiên, mà là yêu quái."

Chỉ có yêu quái mới có thể đánh cắp được trái tim cô.

Lục Phóng thở dài, vo tờ giấy trong lòng bàn tay, không nói gì nữa.

Trì Diệp đã quyết định muốn mua sách, nên buổi tối lén bùng tiết tập văn nghệ. Thứ sáu tuần này là thời gian rút thăm và sàng lọc tiết mục. Lớp 10, 11 đều ở lại trường, tan học cùng lớp 12.

Cô theo dòng người thưa thớt đúng giờ tan học đi ra khỏi cổng trường.

Bắt xe đến trung tâm thương mại mua sách.

Tra Baidu cả ngày, cuối cùng đã nghĩ kỹ muốn mua gì.

Cô từng thấy Dịch Thuần đọc sách của Seichō Matsumoto (2). Tuy không biết là sách gì, nhưng phần mềm nói cho cô biết đó là một tác giả Nhật Bản.

(2) Seichō Matsumoto (1909-1992) Được dịch từ tiếng Anh-Seichō Matsumoto là một nhà văn Nhật Bản. Các tác phẩm của Seichou đã tạo ra một truyền thống mới của tiểu thuyết tội phạm Nhật Bản. Pha chế với các thiết bị cốt truyện có công thức như câu đố, Seichou kết hợp các yếu tố của tâm lý con người và cuộc sống bình thường.

Cho nên cô muốn mua cuốn "Xứ tuyết" tặng cho Dịch Thuần.

Trì Diệp không phải người có tế bào nghệ thuật, chỉ là ánh mắt cô bị câu giới thiệu trên mạng thu hút.

Thanh toán xong, cô nằm nhoài trên quầy sách không người. Rút giấy và bút ra viết xuống một câu.

- Bạn học nhỏ Dịch Thuần.

- Ngay cả đầu ngón tay của cậu cũng thật đẹp.

***

Chập tối hơn 18 giờ, Thẩm Lãng chưa về nhà.

Anh nhìn sắc trời, chọc Dịch Thuần ngồi bên cạnh đang đọc sách, "Hôm nay Tiểu Diệp Tử không đến hả?"

Dịch Thuần: "Ai mà biết."

Thẩm Lãng nhớ đến chủ nhật tuần trước Dịch Thuần còn đoán đề thi, tính toán ngày tháng, vui vẻ, "Thi xong rồi à? Cậu chỉ điểm cho Tiểu Diệp Tử chắc em ý cũng làm được bài nhỉ?"

Đây là một phen dứt khoát qua cầu rút ván!

Thấy Dịch Thuần ăn quả đắng, Thẩm Lãng càng cười trên sự đau khổ của người khác.

Anh vỗ vai Dịch Thuần, "Dịch nhi, buổi tối rất là cô đơn. Chỉ có anh Thẩm Lãng mới đối tốt với cậu, thề không thay đổi..."

Dịch Thuần đẩy tay anh ra, lời ít ý nhiều: "Biến."

"..."

Đợi đến hơn 19 giờ, vẫn không thấy ai.

"Cạch---"

Dịch Thuần cất sách, đeo cặp chuẩn bị về nhà, "Hôm nay anh khóa cửa."

Thẩm Lãng vẫy tay với bóng lưng cậu, "Về cẩn thận nhá."Dịch Thuần ra khỏi cửa, quay người lại thấy Trì Diệp đứng cách đó không xa.

Cô hơi thở gấp, có vẻ vừa chạy đến. Đeo cặp, trên tay còn cầm đồ, dáng vẻ nhỏ bé yếu đuối, bóng tối càng tôn ngũ quan của cô.

Lúc này Dịch Thuần mới phát hiện, tóc Trì Diệp đã dài ra rất nhiều, xõa tung phía sau, chỉ có một chút lộn xộn dính vào trước cổ.

Mái tóc đen tuyền, cái cổ trắng muốt.

Cậu mím môi, dời tầm mắt, "Muộn rồi còn đến làm gì?"

Cuối cùng Trì Diệp mới ổn định hơi thở, bước đến, cầm cuốn sách đã gói kỹ nhét vào lòng cậu.

"Mất nửa ngày tìm hàng gói quà, cuối cùng mình vẫn phải tự mua mà gói. Cậu đừng ghét bỏ."

Dịch Thuần cúi đầu nhìn một chút, "Đây là... gì thế?"

Trì Diệp: "Quà tặng cậu đó, cảm ơn cậu giúp mình đoán đề! Lần này mình thi rất tốt, hì hì... Đương nhiên chắc chắn là không mạnh như top 1 cậu, nhưng vẫn tốt, còn được thầy giáo khen ngợi nữa!"

Vẻ mặt cô rất muốn được khen ngợi.

Ngón tay Dịch Thuần động đậy.

Cậu hơi muốn xoa tóc cô... Giống như buổi tối rất nhiều năm trước, hai đứa trẻ nương tựa vào nhau.

Chỉ có điều khi đó là an ủi lẫn nhau... Còn bây giờ, cậu không biết tại sao lại rung động như vậy.

Dịch Thuần quay qua chỗ khác, ho khan che giấu cảm xúc, "Rất tốt."

Tuy không phải như tưởng tượng của cô, nhưng Trì Diệp vẫn rất vui.

Cô cười, "Mình về trước nhé, mai gặp lại."

Vẫy tay, xoay người nhún nhảy đi mất.

Dịch Thuần cầm món quà được gói không tính là quá đẹp về nhà.

Sau khi cậu rửa mặt, trở về phòng mới cầm kéo cẩn thận cắt giấy bọc ra.

Hai chữ "Xứ tuyết" trên nền bìa màu xanh nhạt vô cùng tao nhã.

Dịch Thuần hơi ngạc nhiên, món quà này không giống như món đồ Trì Diệp sẽ tặng.

Cậu gỡ hoàn toàn giấy gói ra, tiện tay lật vài trang, thấy một tấm thiệp ở sau trang bìa.

Có hai dòng chữ.

Chữ Trì Diệp vẫn xiêu vẹo, không dễ nhìn.

Tính cô hay nôn nóng mà lại viết đến nghiêm túc như vậy. Nên dù chữ không dễ nhìn nhưng vì cẩn thận thập phần, có vẻ thanh tú hơn nhiều.

Dịch Thuần mím môi, gấp tấm thiệp để lại vào sách. Sau đó cẩn thận để sách lên giá.

***

Tháng 12, hội diễn nghệ thuật Giáng Sinh lớn nhất nửa học kỳ trường Thập Tứ đã rầm rộ đến.

Ba lớp được châm chước, sau hội diễn nghệ thuật mới công bố kết quả thi nên học sinh giảm được nhiều áp lực lớn trong lòng mà thanh thản ngồi xem văn nghệ.

Lần đầu tiên Lê Vi phô diễn trình độ nửa vời của mình trên sân khấu, từ sáng đã vô cùng căng thẳng.

Trì Diệp không nhịn được cười cô: "Cậu nhìn lớp phó học tập của lớp mình đi, thở mạnh, mặt không biến sắc nhé. Học theo người ta đi!"

Lục Phóng tốt bụng cười.
Lê Vi "A" một tiếng, không nói gì.

Trì Diệp xoa mặt cô ấy, "Theo Trì ca lâu như vậy mà lá gan vẫn nhỏ thế à? Cậu có đập đàn cũng có ai dám đánh cậu không?"

Lục Phóng ở bên vui vẻ: "Tâm tình cũng tốt quá nhỉ."

Trì Diệp nhún vai một cái, an ủi hai cô gái đáng thương, cuối cùng lại thành chọc người khác cười.

Cô thở dài, lén kể lể với Lục Phóng: "Cậu xem, trách nhiệm của mình nặng nề như núi Thái Sơn ý!"

"..."

Lục Phóng lấy violon ra khỏi hộp đàn, nặng nè kéo đàn bên tai Trì Diệp.

Tiếng kẽo kẹt ghê sợ khiến mọi thứ yên tĩnh lại.

Lục Phóng thở dài, "Trì ca, áp lực của tớ cũng lớn như vậy, cậu có nghĩ muốn..."

Trì Diệp bịt tai từ chối, "Biến đê!"

...

Trong bầu không khí cãi nhau ầm ĩ, buổi diễn nghệ thuật cử hành đúng giờ.

Lớp Trì Diệp thống nhất mặc đồng phục trường. Đồng phục trường Thập Tứ có một bộ lễ phục, của nam là áo sơ mi, áo vest, quần tây, của nữ là áo sơ mi, áo vest và váy ngắn kẻ caro.

Để nhìn thật xinh trên sân khấu, học sinh nữ nhất trí không mặc áo khoác, chỉ mặc váy với áo sơ mi. Nhìn từ xa rất đẹp và trẻ trung.

Mà trong những người này, Trì Diệp xinh đẹp nhất.

Người cô cao, chân vừa thẳng vừa dài, dáng người thẳng tắp. Mặc bộ váy áo này tinh tế mà thon thả, thêm vào nước da trắng, mặc sơ mi trắng càng đẹp.

Mắt Trương Đại Thác rất tinh, đi qua ba lớp nhìn một chút, tìm thấy Trì Diệp trong đám người.

"Wow, người đẹp chân dài này là Trì ca của chúng ta à?"

Dịch Thuần nhìn theo hướng tay cậu ta chỉ.

Vì lên biểu diễn, tóc Trì Diệp không thả ở sau gáy mà tết hai bím tóc nhỏ ra sau, hơi lộ một chút tai.

Bây giờ cô đang thoa son môi.

Lê Vi tinh thông chuyện này, mang mấy thỏi son từ nhà đi. Cầm từng màu lên ướm, so xem màu nào thích hợp với Trì Diệp hơn.

Lần đầu tiên Lục Phóng nhìn thấy con gái trang điểm, cảm thấy rất mới lạ, cũng tụ tập đứng bên xem.

Thời tiết rất lạnh, Trì Diệp mặc áo sơ mi mỏng manh và váy ngắn, mặc áo khoác của mình ra ngoài, lạnh run lẩy bẩy nên chỉ muốn mau chóng vào lễ đường lớn.

"Chọn bừa một màu đi... Cậu nhìn xem lớp phó học tập thích thú như thế, cũng cho cậu ấy một thỏi để đánh đi!"

Lục Phóng sợ lui về sau vài bước.

Lê Vi ở bên cười, "Được đó, chọn một màu đi Lục Phóng. Tớ thấy màu đỏ đô này rất hợp với Diệp Tử, ái chà, rất có thần thái, cậu nghĩ sao?"

Phương Gia Di đứng sau điên cuồng gật đầu.

Trì Diệp cau mày, "Không đánh son thì không có thần thái chắc?"

Thế nhưng vừa nghĩ hôm nay Dịch Thuần được mình "nhờ vả" cũng đến xem, cô lại cảm thấy nên cẩn thận hơn cũng được. Làm sao mà để cậu phải khuất phục dưới chân Trì ca này.

Nghĩ đến đây, sắc mặt Trì Diệp dịu xuống. Cô cầm gương nhỏ lên, mở nắp bút kẻ mắt, vẽ một chút đuôi mắt.

"Nhìn mình có xinh không?"

Bên cạnh cười ngất hết.

Giọng điệu của cô rất ra vẻ, nhưng dáng vẻ thực sự rất xuất sắc. Nếu không lộ cái "thô bạo" ra ngoài thì dễ dàng trở thành hoa khôi trường Thập Tứ.

Lục Phóng mím môi cười, vô cùng giữ thể diện cho cô, "Đẹp lắm!"

Trì Diệp rất hài lòng, vỗ vai cậu ta, "Thật tinh mắt. Đúng là người anh em tốt của mình!"

...

Dịch Thuần lạnh giọng: "Đi thôi."

Trương Đại Thác phì cười một tiếng, nhanh bước theo sau, "Hà hà hà, Trì ca xinh quá, sao bây giờ tớ mới phát hiện nhỉ!"

"..."

"Bị người đẹp đánh một trận tớ cũng đồng ý! Chậc chậc..."

"Trương Đại Thác." Dịch Thuần dừng bước, "Bây giờ cậu có nhu cầu ăn đòn đúng không?"

Trương Đại Thác bị độ lạnh trong giọng cậu đóng băng, nhất thời cười lên, "Này nhé, cùng lắm tớ chỉ nhìn thôi chứ có làm được gì đâu? Trì ca rõ ràng chết mê chết mệt cậu đấy thôi... Cô gái xinh đẹp như vậy theo đuổi cậu, cậu còn có gì không hài lòng? Dịch ca, cậu đúng là khiến người khác tiếc thay mà."

Không hài lòng chỗ nào ư?

Dịch Thuần thầm hừ lạnh.

Thật ra... là rất không hài lòng!

Trời lạnh thế này, mặc đồ ngắn hở tận đùi, đến lúc cảm lạnh sinh bệnh còn muốn đến gây rối cho cậu! Không chừng còn lây ốm cho cậu.

Dịch Thuần đứng im tại chỗ một lúc, đột nhiên ngẩng đầu lên nói: "Dép, cậu lên phòng phát thanh đi."

Trương Đại Thác khó hiểu: "Để làm gì?"

"Đi thông báo cho bọn họ... Hội diễn văn nghệ đã bắt đầu, mau tới lễ đường lớn tập hợp!"

Chương 24: Một tấm ảnh

Edit: Tà hóng hớt (☆ω☆*)

Trương Đại Thác cho rằng Dịch Thuần chỉ nói suông, không ngờ cậu thực sự lôi cậu ta đến phòng phát thanh.

Từ sau khi Dịch Thuần thay Trương Đại Thác trực ban, đàn chị phòng phát thanh phát cuồng vì giọng nói của Dịch Thuần. Trở thành một trong những người thích cậu, hết lần này đến lần khác xui khiến Trương Đại Thác dụ dỗ cậu tham gia.

Bây giờ thấy Dịch Thuần đến, mắt các đàn chị đều sáng lên.

Tâm tình Dịch Thuần không quá tốt, cậu lễ phép đáp lại lời chào của đàn chị, đứng ở cửa chờ Trương Đại Thác làm việc cậu giao.

Trương Đại Thác nhắm mắt, "Đàn chị, buổi diễn bắt đầu chưa? Em thấy lễ đường còn chưa có ai, hay là đọc thông báo đi? Nếu không muộn quá lại bỏ lỡ mất buổi mở màn..."

Mở màn là buổi diễn thuyết của hiệu trưởng.

Đàn chị cảm thấy rất có lý, thực sự bật mic lên giục giã, "Mời các bạn học mau đến lễ đường lớn, buổi diễn văn nghệ mỗi năm một lần sắp bắt đầu."

Dịch Thuần đạt được mục đích, khuôn mặt cũng đỡ đen lại.

...

Lớp Trì Diệp sau khi nghe loa phát thanh, từng người cầm áo khoác đi theo nhóm ra khỏi lớp.

Tiết trời tháng 12, kể cả mặc quần tất dưới váy thì vẫn không thể chịu được gió lạnh.

Trì Diệp sức khỏe tốt, không thấy lạnh lắm, Phương Gia Di và Lê Vi ở bên cạnh đã lạnh run.

Trì Diệp: "Hay là chạy đến cho nhanh?"

Lê Vi liên tục lắc đầu, "Không được không được, đi từ từ thôi, càng chạy càng lạnh ý."

Trì Diệp trầm mặc nửa ngày, dứt khoát tháo khăn cổ đeo quàng cho Lê Vi, lại cởi áo khoác phủ lên người Phương Gia Di mặt trắng bệch.

"Cậu làm gì thế Diệp Tử..."

"Các cậu cứ chầm chậm đi, mình chạy trước đây."

Tiếp đó, cô vẫy tay, xoay người chạy đi.

Phương Gia Di mũi hồng hồng, mắt cũng hơi hồng.

"Diệp Tử tốt quá..."

Tốt đến mức khiến cô ta ghen tỵ.

Lê Vi vỗ vai cô ta, "Chúng ta cũng nhanh chân lên, vào lễ đường có lò sưởi."

"Ừm, được."

Mãi đến khi vào lễ đường, học sinh nữ ba lớp mới cảm thấy được hồi sinh.

Trì Diệp sớm chiếm được vị trí, dành chỗ ngồi tốt cho Phương Gia Di và Lê Vi.

Lễ đường trường Thập Tứ không quá lớn, ngồi hơi phải chen chúc. Nhưng vị trí hậu trường mới thực sự là nhỏ, chỉ đủ chỗ cho MC và giáo viên chỉ đạo. Những học sinh biểu diễn đều ngồi ở ba hàng đầu để tiện lên sân khấu.

Lúc Lê Vi và Phương Gia Di đến, Trì Diệp đang cầm chai coca, ngang ngược phóng đãng ngồi đó.

Hai người trả lại áo khoác và khăn cho cô để cô cẩn thận giữ ấm.

Trì Diệp đặt chai coca xuống đất, tiện tay vắt áo khoác lên, "Có thấy bạn học nhỏ Dịch Thuần không?"

Cô cau mày kéo vạt váy hơi tốc lên, "Mình tìm một vòng rồi mà không thấy."

Lê Vi và Phương Gia Di nhìn nhau.

"Dịch Thuần cũng đến xem à? Nhìn cậu ấy không có vẻ hứng thú với buổi diễn nghệ thuật cho lắm."

Dù sao cũng không phải hoạt động mang tính chất bắt buộc, Dịch Thuần lại còn là một người ngại phiền phức, không có mặt cũng không lạ.

Dịch Thuần cười, "Đương nhiên."

"Nếu cậu ấy không đến thì chết chắc với mình."

"Tại s..."

Dịch Thuần đi vào lễ đường hắt hơi một cái.

Trương Đại Thác nhìn cậu, cười nhạo không thương tiếc: "Cảm lạnh hả Dịch ca? Cậu như vậy không được rồi! Ngồi cả ngày sẽ giảm sức khỏe đấy ha ha ha ha..."

Dịch Thuần nhìn cậu ta, "Cậu muốn vận động chứ gì?"

Dường như chỉ cần cậu ta đồng ý một tiếng, lập tức bị kéo ra ngoài vận động.

Trương Đại Thác bị cậu nhìn run cả người, nghĩ đến sự tàn nhẫn của Dịch Thuần, lập tức lắc đầu, "Không muốn không muốn! Ôi lạnh vãi cứ ngồi trong phòng sưởi thế này thật tốt, ra ngoài vận động gì chứ! Hại sức khỏe lắm!..."

Dịch Thuần mặc kệ cậu ta, tùy tiện tìm một vị trí phía sau để ngồi.

Trương Đại Thác nhún vai, ngồi cạnh cậu, mở forum trường ra.

Có một bài viết về danh sách tiết mục biểu diễn, cậu ta nhìn lướt qua, "Uầy lớp mình tận số 11, lâu ghê."

Tính toán qua thời gian, phải bốn giờ hơn đến năm giờ kém mới đến lượt bọn họ.

Dịch Thuần cũng cúi đầu nghịch điện thoại, không lên tiếng.

Trì Diệp vừa gửi tin nhắn cho cậu không lâu.

Nhất Diệp: Tới chưa?

Dịch Thuần híp mắt, thả lỏng người dựa vào lưng ghế, gõ từng chữ.

YC.: Cậu ở đâu?

Nhất Diệp: Hàng thứ ba.

Nhất Diệp: Còn cậu?

Nhất Diệp: Bạn học nhỏ Dịch Thuần, đừng có trốn về đấy nhé.

YC.: Yên tâm đi, chưa thấy cậu gõ nát kẻng tam giác thì thôi chưa về đâu.Nhất Diệp:...

Lễ đường dần đông đủ người.

Phía trước là học sinh mới đầy phấn khởi, ở giữa phần lớn là học sinh lớp 11 lười nhác, phía cuối chính là học sinh lớp 12. Mỗi người trong tay đều cầm một cuốn sổ, dường như đã chuẩn bị sẵn sàng để chuồn về.

Cho dù vậy, bầu không khí vẫn rất náo nhiệt.

Sau đoạn diễn thuyết nhàm chán của hiệu trưởng là tiết mục của học sinh, đầu tiên là một bài nhảy sexy dance. Trời rất lạnh, trên sân khấu học sinh nữ mặc váy ngắn, học sinh nam cũng mặc quần cộc.

Còn có những khuôn mặt tươi cười không che giấu được.

Trì Diệp cảm thấy rất thú vị.

Lê Vi ở bên cạnh nhẹ giọng buôn chuyện với cô: "Cái bà chị đứng đầu kia là hoa khôi của trường. Tên là Chân Miêu Miêu tham gia nhóm nhảy lớp 11, trước từng tuyên bố muốn theo đuổi Dịch Thuần đó."

Trì Diệp "Ồ" một tiếng, "Sao cậu biết?"

"Tớ đọc trên forum, thỉnh thoảng lại có người so sánh cậu với chị ta." Giọng điệu Lê Vi có chút tức giận, "Diệp Tử xinh đẹp hơn chị ta là rõ!"

Ra là vậy.

Trì Diệp vui vẻ xoa đầu cô ấy.

"Đừng tức giận, mặc kệ họ so sánh đi."

Từ khi cô rầm rộ bắt đầu theo đuổi Dịch Thuần, vô số lời đồn đại nói nhảm các thứ. Khi ăn cơm ở canteen cũng có thể nghe thấy người lạ sau lưng chỉ trỏ xì xầm.

Trì Diệp cũng không cảm thấy tức giận.

Người khác nói thì có gì ghê gớm? Chỉ những kẻ thất bại mới soi mói bàn tán người khác.

Lại nói, nếu có người dám nói thẳng với cô, kết cục sẽ như mấy bà chị bị cô làm tức chết hồi mới khai giảng mà thôi.

Dịch Thuần còn mua đồ uống cho cô nhé!

Dạy kèm cho cô nữa!

Còn bọn họ chỉ có thể đăng bài trên forum!

Từ góc độ này mà nói, Trì Diệp cảm thấy cô đã thắng rồi!

Sau khi tiết mục hâm nóng kết thúc, hai MC lại lên sân khấu giới thiệu tiết mục tiếp theo.

Lớp 1 và lớp 3 nhận được thông báo sau tiết mục thứ năm là đến lượt bọn họ, bọn họ cần ra sau sân khấu chuẩn bị.

Một đám người ngồi ba hàng đầu ào đi.

Trương Đại Thác tinh mắt, kéo tay áo Dịch Thuần, "Nhìn Trì ca của chúng ta kìa, wow..."

Chân trắng như phát sáng vậy.

Nhưng nhìn vẻ mặt Dịch Thuần, cậu ta không dám nói câu này ra, chỉ thầm cảm thán trong lòng.

Thị lực Dịch Thuần rất tốt, vóc người lại cao, dù một người ở đầu lễ đường, một ở cuối lễ đường, cậu vẫn nhìn thấy cô.

Nhìn Trì Diệp đứng trong một đám học sinh cấp 3 lưng còng, đứng thẳng như hạc trong bầy gà, cậu không kiềm được siết chặt nắm tay.

Cô đã trưởng thành rồi.

Bọn họ đều trưởng thành rồi.
***

Đây không phải lần đầu Trì Diệp lên sân khấu.

Lúc cô học karate từng thi đấu không ít lần. Còn có những trận đấu vô cùng long trọng, có nhiều máy quay máy ảnh, khán giả ngồi chật ních.

So với loại trận đấu kia, buổi diễn văn nghệ trường Thập Tứ không tính là sự kiến gì lớn.

Dù sao cô vẫn đứng ở phía bên ngoài.

Trì Diệp đứng ở vị trí diễn tập, ánh mắt không tự chủ quét dưới sân khấu.

Tìm từng người vẫn chưa thấy Dịch Thuần, cô không từ bỏ ý định, híp mắt nhìn lại lần nữa.

Cuối cùng cũng thấy.

Trì Diệp mím môi cười, cười với Dịch Thuần từ xa. Tế bào toàn thân dường như đang lên tiếng: "Cậu hãy quan sát mình kỹ vào nhé!"

Cô không biết mình đang đứng dưới ánh đèn sân khấu. Đôi chân thẳng dài, làn da trắng đến mức phản quang, môi đỏ sẫm, ngũ quan xinh đẹp, mắt hạnh tròn xinh xắn như có một ngôi sao lấp lánh.

"Cô gái cao ráo đứng thứ hai bên trái kia là ai vậy? Xinh quá!"

"Là cái nữ anh hùng gì đó à? Rất nổi tiếng, đánh sấp mặt cái tên lão đại ở bên cạnh ý."

"Cô gái xinh đẹp mà lợi hại thế á? Má ơi, sao tôi lại cảm thấy có chút tương phản vậy!"

"Ông muốn theo đuổi người ta à?"

...

Tiếng nói của mấy nam sinh hàng trên truyền đến không hề che đậy, giọng có chút bỉ ổi.

Dịch Thuần nhíu mày.

Chưa kịp làm gì thì tiết mục của họ đã bắt đầu rồi.

Tiếng đàn violon cất lên du dương.

"Tôi và Tổ quốc tôi, một giây cũng không thể chia cắt..."

Dịch Thuần nhận ra cậu trai kéo đàn violon kia chính là top 2, ban nãy còn thân mật với Trì Diệp ở trong lớp học.

...

Không có tiết mục nào chán hơn hợp ca, đặc biệt là bài hát cách mạng nữa. Tuy lớp 1, lớp 3 hát rất ổn nhưng sau khi kết thúc bên dưới chỉ có lác đác tiếng vỗ tay.

Trì Diệp đi cùng các bạn xuống sân khấu.

Hậu trường có nhiều người đang đợi lên sân khấu, lần lượt không chen lấn chở về chỗ ngồi, khoác áo đeo khăn cổ.

Còn có người trực tiếp cầm cặp chạy, nhưng không nhiều. Lớp 10 vẫn là thời điểm ham vui, mọi người rất hứng thú với hoạt động của trường.

Trì Diệp mặt đỏ bừng, lấy điện thoại ra khỏi túi áo, nhắn tin cho Dịch Thuần.

Nhất Diệp: Trông mình thế nào? Có xinh không? Có kinh ngạc trước vẻ đẹp của mình không?

Nhất Diệp: Trên sách viết là lúc con trai nhìn con gái trên sân khấu sẽ dễ dàng động tâm vì ở khoảng cách xa và độ cao thấp hơn cô ấy.

Nhất Diệp: Rung rinh chưa?

Trì Diệp nhìn chằm chằm mấy dòng chữ này một lúc lâu.

YC.: Sách gì? Sách cậu sáng tác à?

Nhất Diệp: Động lòng hay không thì nói, sao phải nói nhiều thế!

YC.:...

Sau đó là tiết mục đọc thơ diễn cảm còn tẻ nhạt hơn hợp ca, Trương Đại Thác ở bên cạnh tiếp tục lướt forum.

Dịch Thuần chưa nghĩ ra nên trêu chọc Trì Diệp như thế nào thì cậu ta ngạc nhiên "A" một tiếng.

"Dịch ca! Cậu nhìn xem, đây là Trì ca của chúng ta này!

Trương Đại Thác mở một bức ảnh, giơ điện thoại di động cho Dịch Thuần nhìn.

Trong hình đúng là Trì Diệp, hẳn là bị chụp trộm cạnh sân khấu. Cô cúi đầu đi xuống bậc thang. Áo sơ mi trắng, váy caro, một tay cầm kẻng tam giác, tay kia như có như không đè vạt váy xuống.

Chỉ chụp được nửa mặt, nhưng cực kỳ thần thái.

Có loại cảm giác thận trọng đáng yêu.

Chủ topic đăng tấm ảnh này lên, kèm theo một câu nói: "Hoa khôi của trường sắp đổi chủ được rồi đấy nhỉ?"

Qua năm, sáu phút ngắn ngủi đã có mấy chục phản hồi.

"Ngất, đây chính là đối tượng trong mơ của tôi! Yêu từ cái nhìn đầu tiên luôn! Có ai biết em gái này không? Xin hãy giới thiệu!"

"Chỉ có trạch nam mới thích con gái như vậy."

"Không phải chúng ta thầm thừa nhận con gái tóc ngắn không thể được bầu chọn làm hoa khôi sao? Chủ topic đừng kích chiến tranh!"

"Tôi nói một câu công bằng là không đẹp đến mức độ hoa khôi nhưng đúng là rất đáng yêu."

Trương Đại Thác thuận miệng đọc mấy phản hồi lên, thở dài nói: "Chậc chậc, Trì ca thật nổi tiếng!"

Dịch Thuần lạnh mặt nhìn chằm chằm bức ảnh này một hồi lâu.

"Ai viết bài này? Bảo cậu ta xóa đi."

Chương 25: Động lòng à

Edit: Tà trong cơn bão số 3 ( 〇□〇)

Trương Đại Thác "Ôi" một tiếng, nhìn Dịch Thuần, "Sao tớ biết được, có khi là đàn chị đã tốt nghiệp thì sao?"

Dịch Thuần hừ lạnh một tiếng, cầm áo khoác đứng lên, "Đi thôi."

Trương Đại Thác trợn to hai mắt: "Đi, đi luôn hả? Còn chưa tới lớp mình đâu..."

Dịch Thuần để lại cho cậu ta một bóng lưng lạnh lùng.

Trì Diệp ngồi tại chỗ nghỉ ngơi một lúc, cuối cùng coi như quá phởn.

Cô cầm điện thoại nửa ngày Dịch Thuần vẫn chưa trả lời, cô không nhịn được nhắn qua một dấu "?".

Tiết mục sau cũng không đặc sắc, Lê Vi ngồi cạnh cũng đang chơi điện thoại.

Cô ấy cũng đọc được bài đăng kia.

Lê Vi: "Ô Diệp Tử, cậu xuất hiện trên forum nè!"

Trì Diệp không ngờ trong trường này còn có người dám chụp trộm cô.

Cô quay đầu lại nhìn mấy lần, không nhắn tin nữa, đăng nhập vào forum trường.

Tìm vài trang cũng không thấy.

"Bài đâu?"

Lê Vi "hả" một tiếng, "Vừa ra bây giờ vào lại không thấy nữa, còn ghi là bài viết đã bị gỡ..."

Trì Diệp gật đầu, dửng dưng như không, "Quả nửa là sợ rồi."

Xóa rồi thì thôi.

Cô chỉ cần quyến rũ một mình Dịch Thuần là đủ, những người khác không cần thiết.

...

Dịch Thuần đứng đợi ở cổng trường một lúc, có điện thoại gọi đến, cậu nói với người bên kia điện thoại một tiếng "Cảm ơn".

Thẩm Lãng ở đầu bên kia vui vẻ, "Cậu đây là dùng dao mổ trâu giết gà(1), để bạn anh phải động tay vào cái bài đăng nhạt nhẽo này. Sao cậu không tự báo cáo bài viết mà phải dùng thủ đoạn này?"

(1) Giết gà dùng dao mổ trâu là chỉ một sự huy động nguồn lực không phù hợp, quá mức cần thiết (có thể do vụng thiu vụng thối hoặc chỉ để giải quyết khâu oai).

"..." Dịch Thuần mím môi, "Thẩm Lãng, tôi thấy là anh nhớ nhà rồi. Có muốn tôi gọi hộ cho chú dì không?"

Thẩm Lãng không sợ sự đe dọa của cậu, cười như muốn nuốt cả điện thoại, "Nếu cậu dám gọi thì anh đây cũng lập tức liên hệ với Tiểu Diệp Tử! Ô hô hô, em ấy sẽ biết cậu xóa bài đăng người ta khen em ấy xinh đẹp nha!"

Dịch Thuần không nói gì: "Đồ điên."

...

Trì Diệp đợi thêm ba, bốn tiết mục mà chưa thấy Dịch Thuần trả lời lại.

Cô hơi cuống, cầm áo khoác lên, ra hiệu muốn đi vệ sinh với Lê Vi và Phương Gia Di, chuẩn bị chạy ra phía sau xem.

Lê Vi phất tay nhưng Phương Gia Di lại cùng lúc đứng lên, "Diệp Tử, tớ cũng muốn đi. Tớ đi cùng cậu."

Tình bạn cùng đi vệ sinh là tình bạn bền lâu.

Trì Diệp có nỗi khổ khó nói nhưng lại không tiện biểu hiện quá rõ trước mặt hai bạn, liền gật đầu, khom lưng kéo cô ta chạy ra ngoài.

Lúc cô đi qua mấy hàng ghế cuối thì bước chậm lại.

Quét mắt nhìn một lượt.

Cậu ấy đang làm gì mà không nhắn tin lại chứ!

Kết quả sau khi Trì Diệp tỉ mỉ đi tới cuối lễ đường lại phát hiện vị trí Dịch Thuần vốn ngồi lại là một người lạ. Ngay cả Trương Đại Thác như hình với bóng với cậu cũng không thấy đâu.

Cô dừng chân, đánh giá xung quanh một lượt, xác định người đã đi rồi.

Phương Gia Di: "Sao thế?"

Trì Diệp lắc đầu: "Không có gì, đi thôi."

...

Nhân vật chính không ở đây, Trì Diệp hết hưng phấn. Toàn bộ những điệu nhảy sexy dance khiên toàn trường cổ vũ nhiệt liệt cũng không khiến cô kích động.

Chờ hơn năm giờ, cô cầm cặp lên, chuẩn bị về trước.

"Hai cậu ở lại chơi tiếp nhé, tí còn có dạ hội Giáng Sinh đấy."

Ba lớp họ tổ chức dạ hội Giáng Sinh, chủ yếu do lớp trưởng và lớp phó thấy sắp đến thi cuối kỳ nên muốn liên hoan nhân dịp hội diễn văn nghệ, đi hát karaoke luôn.

Dù sao hôm sau cũng là Chủ nhật, về muộn một chút cũng không sao.

Hai cái đuôi Lê Vi và Phương Gia Di thấy cô đi liền cùng đứng lên định vè cùng cô.

Trì Diệp không nhịn được cười, "Các cậu làm gì đấy, mình ra bắt xe về nhà mẹ, các cậu cứ ở lại chơi đi."

Lê Vi: "Cậu không ở lại với bọn tớ à?"

"Không được, mình không biết hát, không muốn bị bọn họ trêu đâu. Xin lỗi lớp trưởng giúp mình nhé."

Cô không hề bịa chuyện, La Huệ đã gọi cho cô từ sớm.

Chủ nhật là sinh nhật La Huệ, cho dù Trì Diệp có không vui đến mấy cũng phải về nhà Mạnh Tạ.

Một mình ra khỏi trường Thập Tứ, Trì Diệp đứng tại chỗ một hồi.

Cô không nói với La Huệ mấy giờ sẽ về, sớm hay muộn cũng là về.

Có nên...

Có nên đến náo loạn chỗ Dịch Thuần không?

Có một loại tâm lý thích khoe khoang trong lòng Trì Diệp từ nhỏ đã có. Bày những món quà được Trì Giới Nghiên mua cho từ nơi khác về, cô rất hào phóng không ngại chia một nửa cho bạn tốt Vệ Chân Chân.

Lúc đó vì có quá nhiều, nếu không chia sẻ thì không còn chỗ để bày nữa.

Nhưng giờ lại có quá ít, càng lo được lo mất.

Ban ngày, Trì Diệp hết sức tự tin, nhưng đêm đến cẩn thận suy nghĩ, lại cảm thấy mình chẳng có gì mà xứng với Dịch Thuần.

Từ bé cô đã thiếu thốn tình yêu thương, tính khí lại hay cáu kính, Dịch Thuần hiển nhiên là không như thế.

Thành tích của cô đội sổ, có tí khôn vặt nhưng không quá lợi hại, còn Dịch Thuần lại là thiên tài được toàn bộ giáo viên công nhận.

Ngoài sự nhiệt tình, dường như cô không còn gì có thể tặng cho Dịch Thuần.

Vì chẳng có gì, nên cho dù sự nhiệt tình ấy có vô ích, cô vẫn muốn thể hiện trước cậu, muốn được cậu khích lệ đôi lời.
Chưa đạt được mục đích, Trì Diệp hơi không cam lòng. Do dự nửa ngày, cô lấy điện thoại nhắn tin cho La Huệ, nói mình muốn tham gia liên hoan với các bạn, tối sẽ đi nhờ xe về.

La Huệ ngay lập tức gọi đến.

Bà là người Hải Thành, giọng Hải Thành cực kỳ êm tai, có chút mềm mại: "Cái sao tát lúc thật về loại nha? Mẹ giúp con tổ nhai tiếu. (vậy lúc nào thì có thể trở về đến đây? Mẹ làm bữa ăn khuya cho con.)"

Trì Diệp suy nghĩ một chút, buồn buồn đáp một tiếng.

"Con sẽ về sớm thôi."

Dù sao cũng chỉ là một câu trả lời.

***

Chưa đến sáu giờ, Dịch Thuần đã ngồi trong cửa hàng đọc sách.

Trì Diệp đứng ngoài cửa nhìn một lát, định lén đi vào hù cậu một cái, không ngờ đúng lúc nhìn vào mắt Dịch Thuần.

Cô hơi ngượng ngùng: "Sao không thấy quyển sách mình tặng cậu nhỉ."

Dịch Thuần "Ừ" một tiếng, đáp: "Đọc xong rồi."

Tình yêu đại khái chính là như vậy, chỉ ba chữ đơn giản cũng có thể làm lòng người cảm thấy ngọt ngào.

Trong lòng có một bình đun nước, khi sôi bọt khí sùng sục bốc lên.

Trì Diệp cười: "Mình thì chưa."

Cô cũng mua một quyển, nhưng đợt này bận quá. Đầu tiên là thi cử, sau đó lại tập luyện. Hơn nữa tốc độ đọc của cô rất chậm, khó tập trung sự chú ý, bây giờ chưa đọc hết trang thứ 30.

Dịch Thuần nhíu mày, khép lại cuốn sách trong tay để qua một bên, "Sao hả?"

Trì Diệp bước lên hai bước, nhìn cậu chằm chằm, "Cậu vẫn chưa trả lời mình đâu đấy."

"Trả lời gì?"

"Động lòng chưa?"

"..."

Ánh mắt cô quá nóng bỏng, Dịch Thuần dời tầm nhìn đi, "Hỏi cái này?"

"Đúng vậy, chính là nó."

"Cậu muốn nghe đáp án gì?"

Trì Diệp nở nụ cười, trên mặt vẫn còn trang điểm để biểu diễn, đôi chân trắng muốt, vóc người tinh tế, áo khoác dày nặng cũng không ngăn được mị lực của cô.

"Cậu nói xem? Bạn học nhỏ Dịch Thuần, mình không thích bị người khác từ chối."

Đây là lần thứ hai cô nói câu này.

Dịch Thuần có chút khó có thể nhìn thẳng vào mắt cô, im lặng hồi lâu, vụng về "Ừ" một tiếng.

"Cũng không tệ lắm... Ý tôi là tiết mục ban nãy. Chỉ có người trâu bò mới có thể đánh kẻng tam giác trong dàn hợp xướng bài hát yêu nước."

Cũng mệt là lớp cô nghĩ ra được.

Đáp án này hiển nhiên khó có thể thỏa mãn cô.

Nhưng Trì Diệp không vội vàng, nếu quá dễ dàng thì có vẻ cô không lợi hại chút nào.

"Vậy mình về nhé. Chủ nhật không đến đâu, thứ hai gặp lại trên trường."

Dịch Thuần hơi sửng sốt, thấy cô sắp quay người đi mất, không nhịn được thốt lên, "Đợi chút!"

Trì Diệp quay đầu lại, nhìn anh khó hiểu.

Dịch Thuần luôn cảm thấy không có gì có thể dời đi sự chú ý của cậu, cứ nói chuyện như vậy thì hơi ngu ngốc. Cậu đứng dậy, hai tay lười biếng đút túi, biến thành cục diện mặt đối mặt.

"Đã ôn thi cuối kỳ chưa?"

Trì Diệp "Hả" một tiếng.Hóa ra là cô muốn đi trốn việc.

Cô kiên nhẫn giải thích cho bạn học nhỏ nghiện làm thầy giáo này: "Không phải, chủ nhật là sinh nhật mẹ mình nên phải về nhà."

"..." Dịch Thuần nghiêng đầu ra chỗ khác, tiện tay lấy máy chơi điện tử ở dưới đáy tủ kính ra, nhẹ giọng nói: "Ai quan tâm chứ."

Trì Diệp không nghe thấy: "Gì cơ?"

"Không có gì. Tạm biệt."

...

Bóng lưng Trì Diệp biến mất ngoài cửa kính, Dịch Thuần đặt máy điện tử xuống.

Hôm nay chơi quá kém, không tập trung nổi chỉ vì cô.

Cậu cũng không biết vì sao sốt ruột... Dường như từ thời khắc Trì Diệp xuất hiện đã khó có thể bình tĩnh lại.

Có chút không giống cậu.

Nhưng Dịch Thuần không cảm thấy có gì xấu.

Hiếm có chuyện khiến cậu hứng thú... Cậu đã nhàm chán đến mức chỉ thích học thật giỏi. Nên dù là chuyện gì đi nữa cũng thật đáng mong đợi.

***

Trì Diệp bắt xe về nhà Mạnh Tạ.

Lúc cô gõ cửa còn chưa qua giờ ăn cơm. La Huệ và Mạnh Tạ đang ngồi ăn cơm, thấy cô về thì La Huệ rất ngạc niên.

"Con không đi liên hoan à?"

"Chán lắm, con không đi nữa."

"Ăn tối chưa? Vẫn còn sớm chắc là chưa ăn gì, mẹ đi xới cơm cho con."

Trì Diệp không kịp ngăn cản, La Huệ nhanh chóng xỏ dép đi vào bếp.

Cô mím môi, thấp giọng chào hỏi Mạnh Tạ.

Mạnh Tạ nho nhã cười, nhưng dáng vẻ cũng không vui mừng, "Tiểu Diệp về rồi đấy à."

Nhất thời Trì Diệp hơi luống cuống tay chân.

Lúc còn nhỏ, cô nghĩ chỉ cần có tay có chân, chuyện gì cũng có thể giải quyết. Mãi khi lớn hơn chút mới phát hiện, nhiều chuyện đều không có biện pháp giải quyết nổi.

Cô không thể ngăn cản La Huệ gả cho Mạnh Tạ, cũng không thể thân thiết hơn với gã hồ ly Mạnh Tạ. Chỉ có thể làm như không xa không gần, đối phó cho qua chuyện, thực sự rất lúng túng.

Khi hai người lúng túng, La Huệ đưa cơm cho Trì Diệp, lại múc một bát canh, đặt ở chỗ trống, thúc giục: "Lên bàn tay lớn thiết cơm. (Đi rửa tay rồi ăn cơm.)"

Trì Diệp đáp một tiếng.

Sau khi cô im lặng ăn xong mới phát hiện La Huệ và Mạnh Tạ đều không rời đi.

Hai người thấy cô đặt đũa xuống, nhìn nhau một chút.

La Huệ hơi do dự, nhưng vẫn lên tiếng: "Tiểu Diệp, mẹ và chú Mạnh ban nãy đang bàn chuyện của con."

Trì Diệp ra vẻ rửa tai lắng nghe.

"Mẹ thấy thành tích của con qua mấy đợt thi trong Thập Tứ không quá khả quan. Có thể do học trong Thập Tứ khó, nhưng bản thân con cũng không thích học. Mẹ và chú Mạnh đã bàn bạc, muốn cho con đi học vẽ. Sau đó thi trường nghệ thuật, con thấy thế nào?"

La Huệ đã lo lắng cho thành tích của Trì Diệp mấy tháng rồi.

Trình độ của Trì Diệp, bà hiểu rõ hơn ai hết. Có thể đỗ vào Thập Tứ, đúng là tổ tiên phù hộ, gặp được vận may.

Thế nhưng thi tốt nghiệp cấp 3 khó nói còn có thể may mắn như vậy hay không.

Bà chỉ lo Trì Diệp không ham học, sau này ra trường, cô có võ phòng thân nhưng lại là người đơn thuần, nếu bị người xấu lừa thì rất phiền.

La Huệ thương lượng với Mạnh Tạ. Mạnh Tạ liền nói lên suy nghĩ của mình, cho nên mới có đề nghị ngày hôm nay.

Trì Diệp "Hả" một tiếng: "Học mỹ thuật?"

La Huệ: "Đúng, chú Mạnh đã tìm người hỏi qua rồi. Điểm kỹ năng là chính, điểm trên lớp thấp cũng không sao, có thể thoải mái. Mẹ thấy từ bé con đã có chút tế bào nghệ thuật, con xem..."

Trì Diệp muốn từ chối ngay lập tức.

La Huệ vội vàng: "Nhỡ không thi đỗ thì sao bây giờ! Đại học không phải muốn vào là được..."

Trì Diệp vốn định nói không học đại học thì có làm sao. Đột nhiên nghĩ đến Dịch Thuần chắc chắn sẽ thi đại học.

Tuy bát tự của cô và Dịch Thuần còn chưa kiểm tra, cũng không biết loại rung động này sẽ kéo dài bao lâu, nhưng nhỡ ra?

Ngộ nhỡ kiên trì sau hai năm rưỡi nữa, Dịch Thuần đi học đại học, còn cô thì sao?

Trì Diệp biết rất rõ trọng lượng của mình.

Nhìn lần thi hàng tháng lần này cô tiến bộ vượt bậc, trên thực tế vẫn nhờ Dịch Thuần đoán đề. Hơn nữa cô không giỏi các môn tự nhiên, cho dù cố gắng ba năm, muốn thi đỗ chung trường với top 1, độ khó còn rất cao.

Nghĩ đến đây, cô hơi do dự.

"...Mẹ, con cần suy nghĩ đã."

Mãi đến trước khi đi ngủ, cô vẫn chưa cân nhắc được kết quả.

Tuy chuyện này không vội, nhưng Trì Diệp lại vội, muốn lập tức nghe ý kiến của bạn học nhỏ.

Cô mở WeChat ra.

Nhất Diệp: Bạn học nhỏ Dịch Thuần.

Nhất Diệp: Cậu có muốn học chung trường với mình không?

YC.: Làm sao?

Nhất Diệp: Không có gì, hỏi cậu chút thôi.

YC.:...Hôm nay cậu đi kiểm tra IQ đấy à?

Trì Diệp bực bội: "Cút!"

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau