BẠN HỌC NHỎ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Bạn học nhỏ - Chương 16 - Chương 20

Chương 16: Cậu đang lo lắng cho mình phải không?

Edit: Tà năm cuối (O∆O)

(Editor: Trì Diệp không phải đầu gấu đầu mèo gì nhưng vì mấy tên này phản diện nên sẽ xưng mày – tao nhé)

Nhìn dáng vẻ ung dung của Trì Diệp, thân thể mắt híp dần dần căng thẳng.

Đàn em phía sau không hiểu tình huống, không biết tại sao hắn lại sốt sắng như vậy, "Anh Thiên, con bé này giao cho bọn em lo liệu nhé?"

"Mày?"

Tên đàn em không nghe ra thâm ý trong giọng của anh Thiên của chúng, cười phách lối, "Anh Thiên không đánh con gái, em nguyện ý vì anh Thiên dạy dỗ nó!"

Mắt híp còn chưa kịp nói chuyện, Trì Diệp đã cười nhạo một tiếng.

"Ê." Cô hất cằm, "Người anh em, có thể mày chưa hiểu tình hình rồi."

"...Hôm trước anh Thiên của bọn mày đi tán gái bị tao dạy dỗ một trận đấy, hình như bay xa cũng phải hơn mười mét. Thế nên đừng chém gió nữa, mai tao còn phải đi thi, không có thời gian đâu, lên hết đi."

Cô buộc tóc lên, chân phải lùi về hai bước đứng ở tư thế vững vàng, hai tay cũng nắm thành nắm đấm.

Cuối thu, trời tối rất nhanh.

Trong bầu không khí giương cung bạt kiếm, Trì Diệp còn nghĩ đến Dịch Thuần. Nếu buổi tối cậu về nhà không an toàn, phải đánh nhau với mấy tên lưu manh này thì sẽ bị thiệt lớn mất.

May đây là cô.

***

Sáng sớm thứ hai, sân trường Thập Tứ đã ồn ào.

Bởi vì thi giữa kỳ nên trường theo tiêu chuẩn thi đại học, đến sớm hay đến muộn đều không được vào, bắt buộc phải đến đúng giờ.

Toàn bộ lớp học đều trống, học sinh tập trung dưới các nơi sân trường, thư viện, canteen, tự ôn lần cuối trước giờ thi.

Lê Vi đi nửa ngày mới thấy Phương Gia Di ngồi dưới gốc cây ở sân trường.

"Gia Di!"

Phương Gia Di ngẩng đầu lên, cười ngượng, vẫy tay với Lê Vi.

Tâm tình Lê Vi không được tốt như thế, chạy nhanh tới, giọng gấp gáp, "Có thấy Diệp Tử không?"

Phương Gia Di sững sờ: "Không thấy... Cậu ấy chưa đến à?"

Dưới tiết trời thu gió mát mẻ, Lê Vi lại mạnh mẽ đổ mồ hôi.

"Sáng sớm tớ nhắn tin cho cậu ấy nhưng bây giừo vẫn chưa trả lời, chỉ sợ cậu ấy ngủ quên..."

Trong trường Thập Tứ vẫn giữ truyền thống xử phạt, đến thi muộn cũng bị phạt, nghiêm trọng thì có thể bị đuổi học. Vì vậy nên đến cả Trì Diệp cũng không dám đi thi muộn hồi thi hàng tháng.

Lê Vi nhìn đồng hồ đeo tay, đã 7 giờ 55 phút.

Còn 25 phút nữa là vào giờ thi, cô ấy đã tìm khắp toàn trường, gọi mười mấy cuộc điện thoại nhưng không có tin tức gì.

Hai người nhìn nhau một lúc, cùng nghĩ đến một khả năng.

"Hay là... ở chỗ Dịch Thuần?"

...

Dịch Thuần và Trương Đại Thác đều không phải học sinh tích cực trong thi cử, không đến sớm để ôn học thuộc, nên lúc đến trường, thư viện đã chật kín người.

Nhưng Dịch Thuần đứng top 1 nên được ưu ái, chủ nhiệm lớp họ giành một bàn nhỏ bên cạnh cho cậu, để học sinh ưu tú có thể chợp mắt một lát, bổ sung tinh lực.

Dịch Thuần bị tiếng điện thoại trong túi đánh thức.

Trong lúc thi, học sinh không được mang điện thoại trong người, chỉ cần đặt trên bàn giáo viên là được. Nhưng nghe điện thoại trong văn phòng giáo viên vẫn được, cậu cầm chiếc điện thoại rung liên hồi, chậm rãi ra ngoài nghe máy.

"Ai thế?"

Giọng Lê Vi vì sốt ruột nên hơi chói tai, "Bạn học Dịch Thuần! Trì Diệp có ở cạnh cậu không?"

Dịch Thuần nhìn dãy số lạ trên màn hình.

"Không có. Ai vậy?"

"Tớ là Lê Vi... Cậu ấy không ở đấy? Thế ở đâu vậy? Cậu nhìn xung quanh thử chưa?"

Dịch Thuần dừng một chút, "Tôi ở trong văn phòng."

Phía sau chính là bàn của Thái lão đầu, lá gan Trì Diệp có to hơn nữa cũng không dám đến đây đâu.

Lê Vi "À" một tiếng, đột nhiên suy sụp, "Được, tớ biết rồi, đã làm phiền cậu..."

Cô ấy chuẩn bị cúp máy đi tìm tiếp, không chừng Trì Diệp đi vệ sinh hoặc trốn ở đâu đó ăn sáng.

"...Chờ chút."

Dịch Thuần đột nhiên mở miệng gọi giật lại.

"Trì Diệp không tới à?"8 giờ 5 phút.

Dịch Thuần tìm thấy Lê Vi và Phương Gia Di ở cổng trường.

Phương Gia Di thấy Dịch Thuần, mặt thoáng đỏ lên, không nói được câu nào.

Dù sao bình thường Phương Gia Di cũng ngại, bây giờ Lê Vi đang gấp muốn chết, không phát hiện được sự khác thường, chỉ nhanh chóng giải thích cho Dịch Thuần: "Từ sáng không có tin gì của cậu ấy, tớ nghĩ là cậu ấy ngủ quên."

Lông mày Dịch Thuần nhíu chặt, "Tối hôm qua thì sao?"

"Hơn 6 giờ bọn tớ mới về, sau đó không liên lạc. Giờ ngủ tối của cậu ấy không có quy luật, nên tớ không muốn làm phiền cậu ấy." Sắc mặt Lê Vi trắng đến đáng sợ, "Tuy bình thường Diệp Tử không hứng thú với trường học nhưng từ lúc bọn tớ quen biết, cậu ấy luôn đến đúng giờ thi, chưa bỏ thi bao giờ. Cậu ấy rất tôn trọng giáo viên và giám thị, dù không làm được bài nhưng vẫn luôn có mặt."

Đúng là phong cách của Trì Diệp.

Dịch Thuần buồn cười không đúng lúc, chỉ là khóe miệng vừa cong lên đã nhịn xuống.

"Nhà cậu ấy ở đâu?"

Lê Vi đọc một địa chỉ, "Không xa, nhưng 8 giờ 15 đã phát bài thi rồi..."

Vào lúc này, phòng thi đã mở cửa, toàn bộ học sinh ở sân trường đi vào."

Bây giờ đi cũng không kịp.

Dịch Thuần "Ừ" một tiếng, hỏi Lê Vi số điện thoại Trì Diệp.

"Cậu đọc cho tôi địa chỉ chính xác rồi vào thi đi."

"Hả?"

"...Vào đi. Cứ yên tâm."

8 giờ 18 phút, chỗ ngồi Dịch Thuần trong phòng thi vẫn trống.

Giám thị là giáo viên lớp 11, cũng từng nghe tên tuổi Dịch Thuần, phát bài thi xong lập tức liên hệ giáo viên chủ nhiệm lớp cậu.

Chủ nhiệm vội vàng chạy vào phòng thi, nhỏ giọng giải thích qua với giám thị: "Xin lỗi cô, bạn Dịch Thuần đột nhiên không khỏe, hình như bị viêm dạ dày cấp tính, phải đến viện. Vừa nãy tôi sốt ruột quá quên không báo với cô."

"Ôi? Không sao chứ?"

"Cũng chưa biết nữa." Chủ nhiệm lớp lo lắng, "Thiếu một môn thi, tổng thành tích sẽ giảm xuống không ít! Không biết thằng bé sáng nay ăn cái gì mà xui xẻo vậy..."

Mười lăm phút sau, Dịch Thuần đứng trước cửa nhà Trì Diệp.

Nơi này vừa nhìn đã biết là phòng cho thuê, khu vực khá tốt, nhưng không rộng lắm, phần lớn đều cho sinh viên mấy trường đại học gần trung tâm thương mại thuê.

Dịch Thuần không nghĩ nhiều, đưa tay gõ cửa.

Lúc sau, bên trong truyền tới giọng nói, "Ai đó?"

Dịch Thuần: "Là tôi."
Trì Diệp vừa mở cửa vừa nói: "Tôi là ai... Dịch Thuần? Sao cậu lại đến đây? Đang thi cơ mà?"

Cô có chút khó tin, dựa vào cửa dụi mắt.

"Sao cậu biết nhà mình?"

Sắc mặt Dịch Thuần trầm đáng sợ, "Sao không đi thi?"

Kể từ khi biết Trì Diệp chính là Tiểu Diệp Tử, cậu đều không tự chủ được mà chú ý cô. Thấy cô sa đọa như vậy, Dịch Thuần cảm thấy vô cùng tức giận, giận cô, cũng giận bản thân mình.

Cậu thậm chí còn nghĩ, nếu như không phải vì chuyện năm đó, Trì Diệp sẽ không học karate, vẫn là một cô bé ngoan, học hành đi thi chăm chỉ.

Vừa nghĩ tới khả năng này, Dịch Thuần gần như bị nhấn chìm trong áy náy.

Nỗi áy náy không nói được thành lời bị tiềm thức của Dịch Thuần hóa thành lửa giận.

Cậu có gắng dùng sóng não thiêu cháy Trì Diệp.

Trì Diệp không biết tại sao Dịch Thuần lại tức giận, khó hiểu nhìn cậu mấy lần.

Người khác nói chuyện với cô bằng thái độ này là bị ăn đòn lâu rồi, thế nhưng đây lại là... Ừm, cứ cho là người yêu đi, cho nên cô vẫn kiên nhẫn giải thích: "Tay mình bị sưng, không cầm bút được."

Cô giơ tay lên, quơ quơ trước mặt Dịch Thuần, ra hiệu cho cậu xem.

Dịch Thuần im lặng.

Cổ tay đến ngón út tay phải của Trì Diệp đã đỏ lên, sưng tấy siêu to siêu khổng lồ, có chút đáng sợ.

"...Bị sao vậy?"

Trì Diệp lắc đầu, "Không có gì, bị dập tay thôi. Hôm qua làm mất điện thoại chưa kịp xin nghỉ, lát nữa mình sẽ tự đến giải thích với Thái lão đầu."

Nhìn vẻ mặt dửng dưng của cô, Dịch Thuần một phát bắt được khuỷu tay cô, kéo cả người cô về phía mình.

Khoảng cách hai người đột nhiên rút ngắn, suýt chút nữa Trì Diệp không đứng vững mà ngã vào lòng cậu.

Dịch Thuần lại không chú ý tư thế mập mờ này, cậu cau mày quan sát tỉ mỉ tay cô.

Một lúc lâu sau, cậu lạnh lùng mở miệng: "Dập tay mà thế này à?"

"..."

Nhắc tới chuyện này lại làm Trì Diệp ấm ức, hôm qua cô đánh ngã mấy tên lưu manh đó. Kết quả tên mắt híp thấy tình thế không đúng, đánh lén sau lưng cô.

Nếu như cô không có cảm giác, cùng lắm là lưng bị ăn một đập. Cơ mà chủ yếu lúc gậy bóng chày vung tới, cơ thể cô tự động làm động tác phòng vệ, nhưng khoảng cách không chính xác, tự mình vung tay đập vào gậy bóng chày.

Trước lúc về nhà thì không có cảm giác gì, về đến nhà mới phát hiện tay đau đến nỗi mất cảm giác, trước khi ngủ đã sưng thành cái bánh bao rồi.

Sớm biết nghiêm trọng như thế, lúc đó cô đã tóm tên mắt híp rồi gọi cảnh sát, bắt hắn bồi thường tiền thuốc thang.

Nhưng Trì Diệp nghĩ lại, có khi mấy tên này còn bị thương nặng hơn mình, nên bỏ qua, nếu không cô đã quay lại đó tìm chúng tính sổ rồi.

Chuyện mất mặt này, Trì Diệp rõ ràng không muốn nói nhiều.

Cô chống vào cửa, rút tay mình khỏi tay Dịch Thuần, lảng sang chuyện khác: "Sao cậu không đi thi?... Cậu đặc biệt tới tìm mình à?"

Dịch Thuần mím môi thật chặt, "...Bạn cậu rất lo cho cậu."

Trì Diệp "Ôi chao" một tiếng, lập tức xoay người đi vào lấy áo khoác, chuẩn bị thay giày ra ngoài, "Mình phải đi mua điện thoại cái đã. Chắc là Vi Vi lo lắng muốn chết. Quên mất... Phải báo với cậu ấy một tiếng."

Lúc cô giơ chân đá, điện thoại bị rơi khỏi túi quần, nát bấy. Cô vốn hi vọng có thời gian rỗi mang đi sửa, nên không vội mua điện thoại mới.

Không có điện thoại, đúng là bỏ lỡ thật nhiều chuyện.

Trì Diệp cực kỳ hối hận, cô sợ mình ảnh hưởng đến Lê Vi đi thi, cầm áo khoác định ra ngoài đi sửa.

Áo lập tức bị Dịch Thuần kéo lại.

Trì Diệp nhíu mày: "Sao vậy? Mình không có thời gian..."

"Cầm theo bệnh án, đến bệnh viện khám đi."

"Không cần, vết thương nhỏ mà, bôi thuốc giảm sưng là được, mình mua thuốc rồi."

Dịch Thuần không buông tay: "Đi lấy đi."

Trì Diệp không giãy ra được, ngẩng đầu nhìn cậu, đột nhiên nghĩ tới điều gì, khẩu khí bỗng lớn lên.

"Ồ, có vẻ cậu cố tình đến tìm mình rồi. Vì mình vắng mặt không đi thi... Dịch Thuần, cậu đang lo lắng cho mình đúng không?"

"..."

"Á! Không nói gì, coi như là đồng ý, cậu thích mình phải không!"

Chương 17: Gây phiền phức lúc nào?

Edit: Tà Nuchipher ↜(◣∀◢)ψ (Không dám ăn cắp bản quyền Lucifer heehee)

Rõ ràng là chuyện khiến người khác ngượng ngùng, Trì Diệp lại thản nhiên nói ra, mắt còn sáng lấp lánh, có loại tư thái không nói ra được.

Đó là mùi vị thanh xuân và sức sống chỉ mình cô có.

Dịch Thuần dời mắt đi chỗ khác, mím môi, "Nghĩ nhiều quá đấy."

Nhận được câu trả lời như vậy, Trì Diệp cũng không tức giận, nhún vai một cái, "Vậy coi như cậu chỉ đơn giản là lo lắng cho mình thôi được chưa, không sao hết, không đau lòng tí nào."

"..."

"Nhưng thực sự không cần đến bệnh viện đâu. Trước đây lúc mình học karate, vết thương thực chiến ở đùi còn nghiêm trọng hơn nhiều, bôi thuốc một ngày là đỡ thôi, cậu mau về trường thi đi."

Dịch Thuần nhìn cô trở tay đóng cửa, tay trái rút chìa khóa từ túi ra khóa cửa.

Tay phải vẫn đút túi áo, tuy đã sưng to như cái bánh bao nhưng nhìn có vẻ cũng không có gì bất tiện.

Trì Diệp khóa cửa, đảo mắt, nhìn Dịch Thuần, "Bây giờ đã vào giờ thi rồi nhờ?"

Dịch Thuần "Ừ" một tiếng.

"Thế cậu định làm gì?"

Chuyện của cô còn có thể tha thứ, dù sao bàn tay này thực sự rất đáng sợ, nói một tiếng với Thái lão đầu, cùng lắm là mời La Huệ đến trường. Ngược lại cô cũng không quan trọng phân ban chia lớp, bị bệnh nghỉ thi một môn cũng không sao.

Nhưng với Dịch Thuần mà nói, thiếu thành tích một môn, sẽ mất đi ưu thế lớn khi được tuyển sinh năm lên lớp 12.

Trì Diệp lo lắng nhìn cậu.

Dịch Thuần: "...Tôi không khỏe, cậu đưa tôi vào viện đi."

Trì Diệp sợ hết hồn, "Cậu khó chịu chỗ nào hả?"

"Viêm dạ dày."

Dịch Thuần nói hời hợt, Trì Diệp đánh giá trên dưới cậu một lúc lâu, khó tin nói: "Cậu... nhảy nhót khỏe mạnh như thế... Có chỗ nào giống viêm dạ dày đâu!"

Lẽ nào Dịch Thuần cũng lấy lý do bị bệnh để trốn thi?

Cô vừa phát hiện bí mật nhỏ của học bá ư?

Trì Diệp hơi kích động, cô luôn cảm thấy mối quan hệ của cô và Dịch Thuần đã có thể chia sẻ những bí mật riêng tư rồi.

Dịch Thuần lặng im nhìn cô một chút, đột nhiên đưa tay ôm bụng ngồi xổm.

"A, đau."

"..."

Trì Diệp khoa trương há hốc mồm, muốn nói gì đó, cuối cùng vẫn lùi về sau hai bước, bắt buộc phải nói ra những lời trong lòng: "Dừng lại đi, đừng làm loạn..."

***

Môn thi đầu tiên là Ngữ Văn kéo dài hai tiếng.

Hai học sinh cấp 3, Trì Diệp và Dịch Thuần trong lúc này lại đến bệnh viện xếp hàng lấy số, một khám tay, một khám dạ dày.

Trì Diệp đi chụp X-quang, xác định không tổn thương gân cốt cũng coi như là nhẹ lòng.

"Bác sĩ, tay này của cháu có viết được không ạ?"

Bác sĩ ngẩng đầu nhìn cô mặc áo khoác đồng phục học sinh, "Phải đợi hết sưng mới cầm bút được."

Trì Diệp lập tức nở nụ cười, "Vậy phiền bác sĩ viết như thế lên bệnh án giúp cháu ạ, cháu cảm ơn!"

Trường hợp như này là hợp lý để trốn thi rồi, nghĩ đến đây cô còn đắc ý.

Cô cất cẩn thận đơn thuốc và bệnh án vào cặp, sau đó chạy từ tầng này qua tầng khác của tòa nhà B để tìm Dịch Thuần.

Chỗ Dịch Thuần xếp hàng tương đối đông người, Trì Diệp đến đúng lượt Dịch Thuần được gọi tên.

Trì Diệp đi sau cậu muốn theo vào.

Dịch Thuần: "Cậu vào làm gì?"

Trì Diệp mơ hồ nhìn cậu, "Ơ? Mình đi khám cùng cậu mà... Cậu đau bụng để mình dìu đi nhé?"

"..."

Trì Diệp bị Dịch Thuần lạnh lùng đuổi ra ngoài.

Cô chỉ có thể đứng ngoài hành lang nhìn mỹ nam trong phòng. Trước giờ không phát hiện Dịch Thuần "nhà ở Cầu Diễn", lúc nói chuyện với cô vẫn khỏe mạnh, vừa bước vào lập tức nét mặt lộ vẻ đau đớn, người lung lay sắp ngã, bộ dáng như có thể nằm vật ra hôn mê ngay được.

Trì Diệp: "..."

Nhân tài chính là nhân tài, cho dù làm gì cũng dễ như trở bàn tay.

Bao gồm cả giả bệnh.

Dịch Thuần dựa vào tài diễn xuất hơn người, cho dù thử máu rồi xét nghiệm đều bình thường, cũng miễn cưỡng có một đơn thuốc giả.

"Thử máu không có gì, đại khái là cảm lạnh, về ngủ một giấc rồi uống nước ấm là đỡ."

Trì Diệp ở bên cạnh suýt nữa bật cười thành tiếng.

Sắc mặt Dịch Thuần vẫn còn hơi trắng, vẻ mặt cũng lạnh nhạt, một dáng vẻ bi quan, "Vâng."

Nhìn cậu trưởng thành đẹp mắt như vậy, nữ bác sĩ trung niên cũng dịu dàng hơn nhiều, còn cười với cậu, "Không sao đâu bạn học, cô viết cho con một đơn nghỉ học. Trời lạnh rồi, chú ý ăn uống cẩn thận nhé!"

"...Vâng, cảm ơn bác sĩ."

Khi hai người sóng vai ra khỏi bệnh viện mới hơn 11 giờ, môn thi đầu tiên trường Thập Tứ chắc là đã kết thúc rồi.

Trì Diệp đến cạnh Dịch Thuần, nhìn giờ trên đồng hồ đeo tay của cậu.

"Thi Ngữ Văn xong rồi thì phải."

"...Ừm."

"Cậu về trước đi, mình đi mua điện thoại đã." Cô dừng một chút, đôi mắt sáng lấp lánh, "Hay là đi cùng mình không?"

Dù sao cũng không kịp đi thi nữa.

Bây giờ đang giờ nghỉ trưa, còn hai tiếng nữa mới tới giờ thi chiều.

Dáng vẻ mong chờ của Trì Diệp quá mức rõ ràng, Dịch Thuần nghiêng mặt sang bên khác, không nhìn vào mắt cô.

Cậu vốn tính toán như vậy.

Nhưng không thể nào nói ra được.

Một lúc sau, Dịch Thuần mới lạnh nhạt "Ừ" một tiếng.

Trì Diệp ngừng bước, lập tức cười tươi, "Vậy mình mời cậu đi ăn cơm!"

Mặt của cô nhỏ nhắn, ngũ quan cũng xinh xắn, khi cười lên nhìn rất ngây thơ, không phù hợp với khí chất của "Trì ca".

Dịch Thuần cách cô rất gần, dường như có thể ngửi được mùi thơm trên người cô.

Ừm... không phải mùi nước hoa... Có lẽ là mùi dầu gội đầu?

Sau khi làm tóc, đúng là đẹp hơn mái tóc ổ gà trước đây nhiều.

Dịch Thuần đã có chút mơ hồ với dáng vẻ điên cuồng khi cô vọt vào lớp cậu lúc mới khai giảng. Chỉ nhớ rõ Trì Diệp sáng sủa, mắt ngọc mày ngài, lúc nhìn cậu chằm chằm cũng rất xinh đẹp.

...

Dịch Thuần dịch một bước nhỏ sang bên cạnh, giọng nói rất nhẹ, "Cậu còn muốn ăn cơm cơ à?"

Còn không mau chóng về trường dập đầu nhận sai đi?

Nghe xong lời này, Trì Diệp mờ mịt: "...Nếu không thì làm gì?"

***

Tùy ý chọn một cái điện thoại hợp túi tiền, đầu tiên Trì Diệp nhắn tin cho Lê Vi để cô ấy yên tâm, sau đó lại gọi điện thoại cho Thái lão đầu.

Vài tiếng tút vang lên, đầu bên kia mới nghe máy.

Trì Diệp cướp lời nói trước: "Em chào thầy, em bị thương, điện thoại cũng rơi hỏng nên không thể liên lạc với thầy, em rất xin lỗi thầy... Em lập tức tới trường ngay đây ạ!"

Thái lão đầu sắp phát điên nhưng không nói được trong điện thoại, chỉ có thể đợi cô đến trường rồi nói sau.

Trì Diệp cúp máy, thở dài với Dịch Thuần, "Đi thôi, bố nó chứ, bị ăn mắng rồi, còn chút thời gian đi ăn cơm đi, mình mời."

Dịch Thuần nhíu mày: "Lại muốn tranh luận vấn đề này à?"

"..."

Nhưng nghĩ tới chiều nay Dịch Thuần còn phải đi thi, Trì Diệp tùy tiện dẫn cậu đi ăn đơn giản, sau đó quay lại trường.

Thái lão đầu đã đứng sẵn ở cổng trường chờ cô.

Trì Diệp từ xa đã thấy bóng dáng ông, không hiểu sao lại thấy chột dạ.

Cô nhìn Dịch Thuần bên cạnh dương dương tự đắc, sau đó chạy lên trước ánh mắt giết người của Thái lão đầu.

Hết cách rồi, cô không bị đuổi học chứ?

Hay là bị phạt.

Thái lão đầu hít sâu một hơi, quát lên: "Trì Diệp! Em theo tôi vào văn phòng!"

Tiếp tục, "Dịch Thuần cũng vào đây!"

Hai người cùng bị xách vào văn phòng.

Buổi trưa của ngày thi, văn phòng yên tĩnh đến kỳ lạ, không có các bạn học ngày thường tới hỏi bài, chỉ có mấy giáo viên ngồi một chỗ, ngẩng đầu lên trò chuyện câu được câu không.

Trì Diệp và Dịch Thuần đi vào hấp dẫn ánh mắt của toàn bộ giáo viên.Thật ra Thái lão đầu không muốn học sinh của mình bị chế giễu nhưng tình huống của Trì Diệp quá nghiêm trọng, tổ trưởng vẫn trong văn phòng nên ông phải hỏi.

"Em nói xem tại sao lại vắng mặt trong cuộc thi?"

Trì Diệp giơ tay phải lên.

Cổ tay cô đã bớt sưng một chút nhưng sưng còn to, bôi thuốc màu nâu lên nhìn vẫn đáng sợ lắm.

Lòng bàn tay cũng có vết thương và sẹo.

Thái lão đầu sợ hết hồn, kéo tay cô qua nhìn, "Em lại đi đánh nhau với người ta đấy à?!"

Trì Diệp vừa định nói vâng, Dịch Thuần ở phía sau đột nhiên nhanh chóng kéo áo cô.

Cô giật mình, lập tức ngậm miệng, "Không ạ, sáng nay em đi học bị ngã cầu thang, điện thoại rơi hỏng, tay đau không cử động được, không cầm nổi bút, em đã nghĩ là đầu tiên phải đến bệnh viện khám rồi mới quay lại trường..."

Thế này thì hợp tình hợp lý hơn.

Giọng Trì Diệp thành khẩn, Thái lão đầu không mắc lừa, nghi ngờ nhìn cô vài lần, "Thật chứ?"

"Thật mà thầy! Thầy xem bệnh án của em này còn chưa kịp cất về nhà, đến thẳng trường đây ạ!"

"...Vậy sao hai đứa lại đi cùng nhau? Dịch Thuần, chủ nhiệm của em rất lo lắng cho em đấy em biết không? Đứa nhỏ này..."

Dịch Thuần mím môi, không phí lời, trực tiếp đưa giấy của bác sĩ lên, lời ít ý nhiều mà giải thích: "Gặp ở bệnh viện nên đi chung xe về ạ."

Dừng một chút, "Tiết kiệm tiền ạ."

Trì Diệp không nhịn được "phì" cười ra tiếng.

Dịch Thuần lại kéo cô một cái.

Sức cậu quá lớn, Trì Diệp lại đang khống chế cơ mặt để nghiêm túc lại nên không kịp phản ứng, trực tiếp bị cậu kéo ngã, thuận thế lao vào lòng cậu.

Trì Diệp: "..."

Thái lão đầu: "!!!"

Dịch Thuần cũng không ngờ, cậu chỉ ở phía sau nhắc nhở cô nương này đừng ăn nói linh tinh, người ta lại trực tiếp ngã vào lòng cậu rồi.

Nếu không phải tình cảnh không hợp, thậm chí cậu còn hoài nghi có phải Trì Diệp chạm sứ(1) không.

(1) Chạm sứ: Chạm vào đồ sứ, ban đầu là một phương ngữ Bắc Kinh, đề cập đến một số hành vi cơ hội và tống tiền. Chẳng hạn như cố ý và xe va chạm vào ô tô, gian lận bồi thường. Ngoài ra, chạm sứ cũng là một biệt ngữ của ngành công nghiệp đồ cổ. Điều đó có nghĩa là khi những tên tội phạm bán đồ cổ trên các quầy hàng, chúng thường sử dụng những động cơ thầm kín để đặt đồ sứ dễ vỡ ở giữa đường, để người qua đường vô tình làm vỡ chúng. Chúng có thể nhân cơ hội để.

Theo cá tính của cô... Có khi lại cố ý làm vậy.

Dịch Thuần đỡ cô một lúc, dưới ánh mắt giết chóc của Thái lão đầu, kéo mũ Trì Diệp lên, kéo cô đứng lên.

Trong lồng ngực vẫn còn cảm giác ấm áp, cậu cúi đầu xuống liền thấy cái gáy trắng nõn của thiếu nữ.

Không nói ra được cảm giác gì, nhưng có chỗ nào đó không đúng, trong lòng vừa kích thích vừa lo lắng.

Trì Diệp không để ý sự khác thường của Dịch Thuần, chỉ bực bội lườm cậu một cái, dứt khoát la lên, "Cậu kéo mình làm gì đấy!"

Dịch Thuần thở dài không nói gì, sắc mặt lập tức thay đổi, nhíu mày, nhìn có vẻ hết sức đau đớn.

"Xin lỗi, tôi thấy hơn khó chịu nên vừa nãy bám vào cậu."

"..."

Kỹ thuật diễn xuất này khiến Trì Diệp trợn to hai mắt hoàn toàn bị cậu thuyết phục.

Crush của cô đúng là mười phân vẹn mười! Quá tài giỏi!

Thái lão đầu vừa nghe nguyên nhân, lập tức thở phào nhẹ nhõm, lấy ghế cho cậu ngồi rồi đi tìm chủ nhiệm lớp cậu.

"Vậy em ngồi xuống trước đã, thầy đi tìm chủ nhiệm lớp em rồi quay lại nói chuyện với Trì Diệp. Haiz, top 1 thiếu một môn thi, chắc cô ấy đau lòng chết mất!..."

Còn Trì Diệp thì làm gì có cái đãi ngộ tốt như thế.

Thái lão đầu nhìn tay cô sưng không nhận ra, kéo cô qua một bên, không phê bình nhiều, chỉ răn đe vài câu, lại vỗ trán, nói: "Thầy đã gọi điện cho mẹ em đến đón em, chắc là buổi chiều cũng không thi toán được rồi. Nếu ngày mai có thể đi thi thì phải gọi cho thầy đó biết chưa? Tuy thiếu hai môn thi nhưng đi thi các môn khác cũng là cơ hội tốt để kiểm tra trình độ và kết quả học tập của bản thân..."

Trì Diệp hoàn toàn không nghe thấy vế sau ông nói gì, toàn bộ sự chú ý dồn vào câu đầu tiên.

"...Mẹ em sẽ đến ạ?"

Thái lão đầu gật đầu, "Ừ, bà ấy rất lo lắng, gọi cho em nửa ngày nay rồi, nói là sẽ đến trường trước, chắc là cũng sắp tới rồi."

Trì Diệp: "..."

Cô cực kỳ sợ nhắc tới La Huệ, cô không nói nhiều, đưa giấy bệnh giả cho Thái lão đầu, chạy ngược dòng người ra khỏi lớp.

Gọi mấy cuộc điện thoại đều không được, Trì Diệp tự mình chạy ra cổng trường, ra sức thể hiện thái độ tốt để La Huệ bớt nói vài câu đi.

Chưa tới mười phút, La Huệ đã đến trường Thập Tứ.

Bà không chỉ đến một mình, cha dượng Mạnh Tạ lái xe đưa bà tới. Khi La Huệ xuống xe, ông cũng không đi, mà chờ ở ven đường cách đó không xa.

Trì Diệp thở dài, áo khoác vắt trên cánh tay bị thương để che đi, ngoan ngoãn đến cạnh La Huệ.

"Mẹ..." Dừng một chút, "Chú Mạnh cũng tới ạ..."

Vẻ mặt La Huệ không tốt, nhưng bà trước sau vẫn một dáng vẻ tiểu thư khuê các, ở ngoài đường sẽ không trách móc Trì Diệp.

Chỉ lải nhải nhắc nhở, cái cảm giác tụng kinh tiết tấu không nhanh không chậm đó, có thể hành hạ một người sống sờ sờ phát điên mất.

"Sao sáng nay không đi thi?"

Trì Diệp biết mẹ đang tức giận.

Hồi bé cô bị bắt cóc nên La Huệ rất cưng chiều cô, không bao giờ đánh mắng. Thậm chí năm 15 tuổi cô muốn dọn ra ngoài sống một mình, La Huệ bị cô lằng nhằng mấy tuần lễ cũng đồng ý.

Loại tâm lý này là do áy náy nên muốn bồi thường, Trì Diệp hiểu, nên mới dám nói phét tung trời.

Nhưng La Huệ sẽ không nhìn vào mặt xấu của cô, Trì Diệp chỉ cần cố gắng học tập, những chuyện khác kể cả thành tích kém, La Huệ cũng không nói gì.
Bỏ thi là giới hạn cuối cùng của bà.

Trì Diệp cúi đầu nhìn xuống, giọng nói lạnh nhạt, "Con bị thương, điện thoại cũng bị rơi hỏng."

"Con bị thương ở đâu?"

Cô nhìn sắc mặt La Huệ một chút, "Tay phải bị thương nên không viết được..."

La Huệ cả kinh, lập tức kéo áo khoác cô lên, lôi cánh tay cô cẩn thận quan sát.

"Con bị sao đây?"

Trì Diệp khó chịu hơi rụt tay lại, giấu tay ra sau lưng, "Con ngã cầu thang, không sao đâu, bác sĩ nói hết sưng là ổn rồi, mai con vẫn sẽ đi thi."

Cuối cùng sắc mặt La Huệ cũng coi như trở lại bình thường, cầm cặp trên tay cô, kéo cô đi về phía xe Mạnh Tạ.

Trì Diệp không chịu đi, "Cho con về chỗ con là được."

Giọng nói La Huệ nhu hòa, mang theo thái độ không cho phép nghi ngờ, "Con bị thương thế này rồi sao ở một mình được? Đi về nhà, mai chú Mạnh sẽ đưa con đến trường."

"Thực sự không cần..."

"Trì Diệp, con muốn mẹ lo lắng chết đi mới được phải không..."

"..."

Mắt La Huệ đỏ lên.

Sáng nay bà nhận được điện thoại của thầy giáo, sợ hãi làm rơi vỡ cái bát, gọi rất nhiều cuộc điện thoại cho Trì Diệp nhưng không được, bà suýt nữa phát điên. May còn có Mạnh Tạ ở bên nói hơn nửa ngày, đưa bà tới tìm cô.

Thế nhưng dọc đường đi, trí tưởng tượng đáng sợ vẫn luôn dằn vặt bà.

Nếu như Trì Diệp lại bị bắt cóc thì sao? Giờ cô không còn bé nữa nhưng nếu đối phương có rất nhiều người? Một mình cô làm sao có thể chống lại cả đám người?

Lần này còn ai có thể giúp cứu cô ra không?

Đứa con tội nghiệp của bà...

Trì Diệp thấy vẻ mặt của mẹ, không nói gì nữa, nhanh nhẹn lên xe của Mạnh Tạ.

"Chú Mạnh, cháu lại làm phiền chú rồi."

Vẻ mặt Mạnh Tạ bình thản, không nhìn ra điểm không vui, nhưng cũng tuyệt đối không nhiệt tình.

"Không phiền, cũng là nhà của con, mẹ con rất lo lắng, hay là sau này con dọn về nhà ở thì tốt hơn."

Trì Diệp nhìn La Huệ đã mở cửa lên xe, ngậm miệng không lên tiếng.

Nếu như cô coi lời khách sáo này là thật thì mới thực sự trở thành "mối phiền phức".

...

Đã sắp qua ba tháng, lần thứ hai quay lại nhà Mạnh Tạ, Trì Diệp luôn cảm thấy có chút thay đổi, chỗ nào cũng phù hợp, cười không đúng, không cười cũng không được.

Thời kỳ phản nghịch của cô kéo dài nhiều năm, nhưng chưa từng phản nghịch với La Huệ, bình thường đều hết sức thân thiết với bà, tuyệt đối không để bà phiền lòng.

Vì vậy Trì Diệp đi ngủ rất sớm.

Cũng bỏ qua tin nhắn hiếm có của Dịch Thuần.

YC.: Tay đã đỡ hơn chưa?

YC.:...

Dịch Thuần không thấy cô trả lời, trong lòng nghi ngờ cô lại bị mắng rồi.

Ở văn phòng cậu cũng nghe thấy mẹ Trì Diệp sẽ đến, trong trí nhớ của cậu, mẹ cô là một người phụ nữ vô cùng dịu dàng.

Khi đó Dịch Thuần mới 10 tuổi, La Huệ và Trì Giới Nghiên đưa Trì Diệp đi, sáng sớm ngày hôm sau, La Huệ liền mang quà biếu đến nhà họ Dịch.

Dáng vẻ La Huệ dường như chưa hoàn hồn, trong nhà Dịch Thuần cũng xảy ra chuyện, ông nội cậu... Nói chung là rối loạn, không có ai tiếp đón bà, bà liền đặt quà biếu xuống, ngồi xổm trước mặt Tiểu Dịch Thuần, rất nghiêm túc nói cảm ơn cậu.

"Cậu bé, dì cảm ơn con, Diệp Tử đã kể cho dì rồi. Nếu như không nhờ có con, con bé đã bị bán lên núi... Dì, dì... Sau này nếu con cần dì giúp, dì có thể dùng cả mạng sống này cho con..."

Mắt La Huệ đỏ lên.

Có vẻ cực kỳ yếu đuối.

Dịch Thuần yên lặng nhìn bà, hồi lâu sau mới nhẹ giọng nói: "Không cần cảm ơn đâu dì."

Cậu muốn nói sự thật ra, nhưng La Huệ đã ôm vai cậu khóc nấc không thành tiếng.

Để lần sau vậy.

Đợi cơ hội lần sau, cậu sẽ trịnh trọng tới cửa nhà cô xin lỗi.

Sau khi chuyện trong nhà Dịch Thuần xong xuôi cũng đã qua mấy tháng, Dịch Thuần muốn đi tìm bé gái chung hoạn nạn nhưng phát hiện cô đã chuyển nhà, sau này không tìm được người nữa.

...

Trong tiềm thức Dịch Thuần cảm thấy, Trì Diệp có thể lợi hại hơn mẹ cô nhiều, hơn nữa rất thương cô lại thấy cô bị thương như vậy hơn nửa là không nói nên lời.

Có lẽ là không cầm điện thoại.

Lần đầu tiên Dịch Thuần cầm điện thoại đợi tin nhắn ngủ quên mất.

Đến lúc cậu giật mình tỉnh dậy đã hơn 12 giờ đêm rồi.

Qua mấy tiếng nữa là phải đi thi rồi, thế mà cậu lại thất thần lâu như vậy.

Dịch Thuần nheo mắt, nhìn điện thoại không có thông báo mới, vứt điện thoại qua một bên rồi đi ngủ.

Lúc cần thì không xuất hiện, lúc bất tiện thì luôn xuất hiện.

Con gái thật là phiền phức.

***

Trì Diệp ở nhà La Huệ không dám làm bậy, ngoan ngoãn thức dậy đứng giờ, Mạnh Tạ và La Huệ cùng đưa cô đến trường thi.

Lúc đến trường Thập Tứ, thời gian còn sớm, Lê Vi và Phương Gia Di đã không đợi được nữa, đứng ở vỉa hè ngoài cổng trường đợi cô.

Trì Diệp vẫy tay với hai người, dưới lời trăm ngàn lời dặn dò của La Huệ, cẩn thận từng li từng tí xuống xe.

Lê Vi chạy tới cạnh cô, kéo tay cô, "Diệp Tử! Tớ lo cho cậu gần chết ý!"

Dừng một chút, "Bị đau ở đâu xem nào?"

Trì Diệp giơ tay phải lên quơ quơ, "Cũng không sao, hôm qua nhìn hơi ghê thôi, dọa Thái lão đầu phải sợ."

Lê Vi tỉ mỉ nhìn tay cô.

Ngoại trừ hơi đau thì đã bớt sưng hơn một nửa rồi.

Sáng nay Trì Diệp đã cầm bút viết thử, không có vấn đề gì.

...Dù sao lúc cô không bị thương cũng có làm được bài đâu.

Phương Gia Di cũng đi đến, giọng lí nhí cẩn thận hỏi thăm, dường như sợ chọc giận Trì Diệp.

"Diệp Tử, cậu bị sao vậy..."

Trì Diệp quay lại nhìn, xe La Huệ và Mạnh Tạ đã đi rồi.

Ở trước mặt bạn thân, cô không kiêng dè gì, thẳng thắn kể lại tình hình tối hôm ấy một lần.

"Mấy tên đó có khi còn đang bó bột ý, ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha..."

Trì Diệp cười ngất. (định để là cười ỉ* cười đi vệ sinh nhưng thôi:">)

Lần đầu Phương Gia Di nghe chuyện như vậy, bị dọa sợ, biến sắc, "Tìm cậu trả thù? Diệp Tử, sẽ không có chuyện gì chứ?"

Trì Diệp vung tay ên, dửng dưng như không, "Chuyện gì, mình kiểm soát lực đạo mà, cùng lắm để chúng nếm chút vị đắng. Cũng không biết có học sinh trường mình không, nếu có thì cũng có vài người bỏ thi đấy."

"...Vẫn nên dạy chúng một bài học, miễn sau này quay lại gây rối."

Vừa nhìn tên mắt híp kia không phải người hiền lành, không dạy dỗ thì hậu họa khôn lường.

Trì Diệp phải học ở đây ba năm, cũng không muốn phải đối phó với tên này.

Lê Vi và Phương Gia Di còn chưa kịp đánh giá chuyện của cô, Trì Diệp đã bị một sức mạnh kéo từ đằng sau.

Có người kéo mũ cô.

Dùng lực quá lớn, trong khoảng thời gian ngắn, cô giống như gà bị bóp cổ, không phát ra được âm thanh gì.

Trì Diệp giơ khuỷu tay lên, chuẩn bị ném người giấu tay kia bay hết lục phủ ngũ tạng.

Không ngờ người kia tránh rất nhanh.

Sau đó, giọng nói lạnh nhạt của Dịch Thuần truyền tới từ sau tai.

"Đánh nhau bị thương?"

Lời editor: Không biết tác giả đánh số nhầm hay vui tính vung bút quá tay mà chương này dài gấp đôi bình thường (ʘ言ʘ╬)... Khóc bằng một nghìn biểu tượng (ಥ_ʖಥ)

Chương 18: Áy náy nên yêu

Edit: Tà trốn tìm |ω・)

Trì Diệp khiếp sợ, suýt chút nữa không dừng động tác được, tí thì xoay người quật ngã Dịch Thuần.

Cũng may khi Dịch Thuần lên tiếng, cô lập tức chuyển trọng tâm lên chân trái, cả người lao về trước, ổn định thế đứng mới không ngã.

Dịch Thuần kịp thời thả mũ cô ra, lùi về sau một bước.

Trì Diệp bực bội: "Này! Bạn học Dịch Thuần! Mình có thể chấp nhận chuyện cậu không thích mình nhưng không đồng ý chuyện cậu đánh lén mình đâu nhé! Cậu thử làm thêm lần nữa xem có bị ăn đòn thật không!"

Vừa rồi nếu như cậu tránh đi chậm một chút, bây giờ đã vào viện rồi.

Dịch Thuần lạnh lùng nhìn cô, vòng qua bọn họ bỏ đi.

Trì Diệp: "..."

Cô tức giận trừng bóng lưng Dịch Thuần phía trước, oán giận với bạn thân: "Cái cậu này sao vậy?"

Từ đầu Phương Gia Di vẫn cúi gằm mặt, không nói chuyện.

Không hổ là Lê Vi, ra sức hưởng ứng Trì Diệp, "Có khi nào... Dịch Thuần đang quan tâm cậu không?"

"Hả?"

Lê Vi vừa mở miệng, trước đó bản thân tin nửa phần, nay nhiệt huyết mười phần, nói chắc như đinh đóng cột.

"Cậu không biết đâu, hôm qua tớ gọi điện thoại cho Dịch Thuần, cậu ấy không nói nhiều lập tức chạy đến. Lúc đến mặt đầy mồ hôi, vừa nhìn là biết chạy vội. Sau đó lại hỏi tớ địa chỉ nhà cậu, bỏ cả thi để đi tìm cậu... Diệp Tử, có hy vọng nha!"

Trong những năm niên thiếu, có một người bạn thân là tuyệt vời ông mặt trời.

Trì Diệp có thể không tin ai, không tin cảm giác của bản thân, thế nhưng tuyệt đối sẽ tin Lê Vi.

Hai người quen nhau từ cấp 2, Lê Vi vẫn đóng vai nhân vật "giội nước lạnh". Cho dù nói cô ấy là cái đuôi của cô, trên thực tế Trì Diệp rất nghe lời Lê Vi. Cô ấy luôn ngăn cản Trì Diệp giả điên giả khùng làm hỏng chuyện, nói cái gì nghe cũng đều có vẻ rất đạo lý.

Trì Diệp vừa nghe Lê Vi phân tích, lập tức đỏ mặt, "Thật... thật á?"

Lê Vi ra sức gật đầu.

Trì Diệp nở nụ cười, "Mình đã bảo mà, làm sao mà có người có thể từ chối Trì ca được!"

Ngẫm lại loại con ngoan trò giỏi như Dịch Thuần, rất có khả năng lần đầu trốn học bỏ thi của cậu là vì cô... Tuy rằng không nên, nhưng Trì Diệp lại cảm thấy có chút tự hào.

Đương nhiên chuyện tổng điểm của Dịch Thuần bị ảnh hưởng là chuyện sau này.

Cô không chú ý Thái lão đầu giới thiệu, cái gì đăng ký, cái gì chế độ tự tuyển sinh, chỉ là một lần thi thử bình thường mà thôi.

Dịch Thuần ở phía trước bực bội nửa ngày, không biết mấy cô gái đằng sau đã vui mừng như điên rồi.

Trì Diệp nghe theo suy đoán của Lê Vi, thẳng thắn hạ quyết tâm.

Ba tháng!

Cô nhất định phải cưa đổ được học bá thần kinh Dịch Thuần này!

...

Bởi vì không còn môn Toán Trì Diệp tương đối am hiểu (?: Đây là dấu của tác giả, chắc là không hiểu Trì Diệp lấy tự tin ở đâu ra mà tự xưng như vậy =))), ba môn thi sau đối với cô mà nói đều là kiếp nạn.

Ba đáp án dài thì chọn cái ngắn nhất, ba đáp án ngắn thì chọn cái dài nhất, hai dài hai ngắn thì chọn C.

Dựa vào kỹ xảo đoán đáp án được tổ tiên truyền lại, Trì Diệp cũng làm đủ ba bài thi.

Lúc ra đối chiếu đáp án sau khi thi, Phương Gia Di và Lục Phóng trao đổi với nhau.

Trì Diệp ở bên cạnh lười biếng nghe.

Tính tình Lục Phóng rất tốt, Phương Gia Di dáng vẻ nhát gan, ngăn cậu ta đi chơi bóng rổ, cậu ta cũng kiên nhẫn phân tích lời giải và đáp án một lần, "...Nên là, CCBAB."

Phương Gia Di thở dài nhẹ nhõm, "Tớ cũng chọn như thế."

Trì Diệp vốn đang nghịch điện thoại, bây giờ cô mới thấy tin nhắn hom qua Dịch Thuần gửi, càng thêm xác định cô không phải là thích đơn phương mà là thích lẫn nhau... Nghe tiếng Lục Phóng, cô đột nhiên ngẩng đầu lên.

"CCBAB? Các cậu chắc chứ?"

Lục Phóng cười, lấy mấy lon coca từ trong cặp ra cho ba cô gái, mình cũng uống một lon, cụng lon với Trì Diệp, "Trì ca có ý kiến gì sao?"

Trì Diệp vui vẻ, "Vậy thì mình chỉ làm sai một câu thôi, ô hô? Có mấy câu hỏi? Bốn câu? Trời ạ, vậy là mình sẽ được trên 50 điểm ư?!"

Đây được tính là sự vượt bộ lịch sử, nên biết cô học Vật lý kém hơn Hóa học nhiều. Vật lý phải thuộc công thức, cô lại ghét học công thức nhất. Hóa học nghe giảng một tiết đại khái có thể học được lờ mờ, dễ hơn nhiều.

Lục Phóng bị cô làm khiếp sợ, xoa kính mắt, "Chỉ sai một câu? Trì ca lợi hại ghê! Bài trắc nghiệm Vật lý lần này cũng không dễ..."

Trì Diệp đắc ý một hồi lâu: "Thường thôi thường thôi! Thật ra mình toàn chọn những đáp án dài nhất ý!"

"..."

Buôn chuyện một lúc, Lục Phóng đi chơi bóng rổ, Trì Diệp và Lê Vi, Phương Gia Di xuống lầu theo mọi người.

Hiếm có cơ hội được về sớm, tuy mai vẫn đi học nhưng vẫn không kiềm hãm được trái tim hoạt bát của những đứa trẻ này.

Lê Vi: "Muốn đi xem phim không? Cũng lâu rồi chưa đi."

Phương Gia Di yên lặng nhìn Trì Diệp một chút, không nói gì.

Trì Diệp suy nghĩ thật lâu.

Cô vốn định thừa thắng xông lên, lập tức đi tìm Dịch Thuần. Ngày đó mua vợt tennis, vừa lúc có thể tìm cậu thảo luận.

Thế nhưng cô cũng động lòng trước lời mời của bạn thân...

Do dự một chút, Trì Diệp vẫn quyết định đi cùng chị em bạn dì.

Dầu gì cô cũng là Trì ca, biểu hiện không được quá hèn mọn. Hôm qua Dịch Thuần vừa dũng cảm bước về phía cô một bước, cô lại lập tức chạy marathon tới trước mặt đối phương, có vẻ quá thèm thuồng.

Cứ để tiểu soái ca dễ thở chút.

***

Một bên khác, Dịch Thuần thi môn cuối cùng nộp bài sớm 20 phút, tạm biệt giáo viên rồi đi nhanh về cửa hàng của mình.

Thẩm Lãng khóa cửa hàng, người không biết đi đâu rồi.

Dịch Thuần không mang chìa khóa, không thể làm gì khác hơn gọi điện thoại cho anh, "Đi đâu rồi?"

Giọng Thẩm Lãng không rõ, như đang ăn gì đó trong miệng, "Đang ăn! Hay là cậu cũng qua đây đi, anh ở quán đối diện nè."

Dịch Thuần mặt lạnh đi vào quán ăn đối diện.

Thẩm Lãng gọi một bàn đồ ăn, phải đến bảy, tám món, đang ăn từ từ thì thấy Dịch Thuần, lại xin bà chủ thêm đôi đũa, "...Ăn mì vằn thắn không? Mì vằn thắn ở đây ngon cực."Dịch Thuần không đáp lời.

Cậu nhớ tới cô gái nào đó thật lâu trước đây cũng từng nói vậy.

Cậu hừ lạnh một tiếng, ngồi chờ Thẩm Lãng ăn xong, lại mở miệng nói: "Hai người đúng là rất giống nhau."

"Ai? Giống ai?"

Dịch Thuần lại không nói nữa.

Thẩm Lãng sớm đã quen cái kiểu câu được câu chăng của cậu, "Dịch nhi, anh nói cậu vẫn nên thay đổi tính khí đi. Chúng ta quen biết đã lâu, anh biết cậu thiếu muối lại lười biếng nên mới biến thành dáng vẻ xác chết kỳ quặc này, thế nhưng người khác đâu có biết! Không nói những người khác, Tiểu Diệp Tử có chịu được cậu không?"

Dịch Thuần lườm một cái, "Anh nói ai thiếu muối lại lười biếng đấy? Trên thế giới có người nào vượt được anh à?"

"..." Dù sao cũng lớn hơn thằng nhóc này hai tuổi, Thẩm Lãng quyết định không so đo với cậu, "Nói mới nhớ, buổi tối chủ nhật Tiểu Diệp Tử mua vợt tennis, anh giảm giá cho con bé 20%, tiền giảm trừ vào phần của cậu đó!"

"Cô ấy mua vợt tennis làm gì?"

Thẩm Lãng cười, "Còn làm gì nữa? Hơn nửa là vì cậu thích chứ gì nữa?"

Sắc mặt Dịch Thuần khó coi, "Tôi không thích."

Cho dù trước đây từng thích, bây giờ cũng không thích nữa.

Nếu Trì Diệp muốn tìm kiếm sở thích chung để tiếp cận cậu, quá nửa là thất bại thôi.

Thẩm Lãng không nói gì liếc mắt nhìn cậu: "Vậy cậu nói với con bé ý, nói với anh có tác dụng gì?"

"..."

Hai người im lặng một lúc, bát mì vằn thắn nhỏ Dịch Thuần gọi cũng ra rồi.

Cậu nếm thử một miếng, cậu luôn cảm thấy không ngon bằng bát mì hôm đó được sẻ nửa. Dịch Thuần cũng không phải rất thích ăn mì vằn thắn, buổi tối hôm ấy cũng không đói bụng nhưng bất giác lại ăn nửa bát mì ấy.

Mì vằn thắn của quán này ăn không tệ.

Thẩm Lãng ở trước mặt ăn vô tư, Dịch Thuần lại cầm cái thìa ngồi mơ màng.

Một hồi lâu, cậu mới nhẹ giọng hỏi: "Thật sự là vì áy náy sao?"

Thẩm Lãng lớn hơn cậu hai tuổi, nhưng đây là lần đầu tiên nhìn thấy trên mặt của cậu em từ nhỏ đã trưởng thành có vẻ mặt này. Từ trước giờ Dịch Thuần luôn lạnh nhạt, dường như mọi chuyện đều nằm trong tầm kiểm soát bàn tay cậu.

Thẩm Lãng biết tình hình nhà cậu, gọi một tiếng thiên chi kiêu tử (1) cũng không quá đáng.

(1): Thiên chi kiêu tử: Con trai cưng (của trời)

Thế nhưng càng như vậy, đối với Dịch Thuần mà nói, cuộc sống càng vô vị, vô vị đến mức đọc sách là phương pháp giải quyết nỗi buồn chán.

Anh có chút nhớ cậu bé dựa vào lòng ông nội, khi cười đôi mắt lấp lánh ánh sao.

Thẩm Lãng đặt đũa xuống, suy nghĩ, "Tuy anh cậu rất muốn tiết lộ cho cậu những bí mật của cuộc sống, nhưng cậu còn nhỏ quá, anh sợ bố mẹ cậu đánh chết anh mất..."

Bị Dịch Thuần trừng mắt, canh ho khan một cái, "Không đùa nữa, anh nói nghiêm túc này."

Dịch Thuần: "Ừm."

"Cậu nghĩ cậu đi tìm em ấy vì áy náy, có thể thấy Dịch nhi của chúng ta là người tốt... Đừng kích động, đừng kích động, những cái khác còn chưa chắc."

Thẩm Lãng cười rất gợi đòn, "Dù sao Diệp Tử của chúng ta chân thành đáng yêu, lớn lên xinh đẹp, không chừng Dịch nhi xuân tâm nhộn nhạo, nảy mầm tình yêu. Mười sáu năm qua cậu chưa từng thấy cô gái nào như vậy phải không? Nói thật, từ cái nhìn của anh, căn nguyên của tình yêu phần lớn đều không biết. Há há há há há há!"

"..."

***

Bọn Trì Diệp chọn một bộ phim mới được công chiếu.

Phong cách hài hước rất thích hợp để lơi lỏng tâm trạng. Cô vẫn rất thoải mái, cần phải thả lỏng là Lê Vi và Phương Gia Di.

Ba người ra khỏi rạp phim khi sắc trời đã tối.Trì Diệp rụt cổ một cái, "Đi ăn bánh cá hầm không?"

Bên cạnh trung tâm thương mại có hàng bánh cá hầm rất ngon, hồi còn học cấp 2 cô từng ăn một lần. Bởi vì quá chú tâm ăn nên còn bị móc mất điện thoại Ấn tượng quá sâu, hai, ba năm sau vẫn chưa quên được.

Phương Gia Di khó xử cắn môi, "Mẹ tớ..."

Trì Diệp hiểu ý, đưa tay vỗ vai cô ta, "Muộn rồi về đi, đến giờ không an toàn rồi. Bọn mình đưa cậu về."

"Không cần!" Phương Gia Di đỏ mặt, cật lực xua tay, "Cửa chính ra bến xe buýt, tớ bắt xe về được."

Trì Diệp suy nghĩ một chút, gật đầu, "Về đến nhà rồi nhắn tin cho bọn mình."

Trung tâm thương mại là khu buôn bán, đông người làm việc buổi tối, ở trạm xe buýt đều là người tan làm, không có gì nguy hiểm.

Cô đưa Phương Gia Di về, nhỡ bị phụ huynh nhìn thấy có khi còn lo lắng hơn.

Trì Diệp rất hiểu bản thân mình, cô tuyệt đối không phải loại học sinh được phụ huynh yêu thích. Xưa nay mặc đồng phục không nghiêm chỉnh, kiểu tóc cũng không giống dáng vẻ học sinh ngoan, dáng đi lại mạnh mẽ, mang theo cảm giác ngông cuồng tự đại.

Tổng kết lại một từ, chắc chắn là "Anh hùng"!

Thế nhưng cừu non Phương Gia Di lại đi theo cô, nói không chừng bố mẹ người ta rất lo lắng.

...

Tiễn Phương Gia Di về, Trì Diệp và Lê Vi tay trong tay đi mua bánh cá ăn.

Ăn liên tiếp ba, bốn xiên, động tác của cô mới chậm lại, cười nói với Lê Vi: "Trước đây mình chưa từng ăn bánh cá, mỗi lần đi qua một quán gần nhà đều rất thèm. Nào là bánh cá, nào là takoyaki (viên bạch tuộc), cái mùi thơm ở nhà cũng ngửi thấy được, chao ôi!"

Lê Vi cười, "Cậu đúng là cái đồ tham ăn."

Trì Diệp nhún vai một cái, "Thế nhưng mình cũng không được nếm thử mùi vị của quán này."

"Quán đóng cửa à?"

"Không phải." Cô cắn một xiên cánh chiên nguội, "Bà chủ quán bán đồ ăn vặt đu bám được bố mình, đóng cửa quán đi làm bà lớn rồi."

Trong giọng nói không có sự oán hận.

Trong lúc nhất thời Lê Vi luống cuống tay chân.

Ngày nào còn sống, Trì Diệp không muốn tâm trạng bản thân không tốt, cười một tiếng chuyển đề tài.

Khi bọn họ đi ra khỏi trung tâm thương mại đã hơn 8 giờ. Vì buổi trưa thi nên không có bài tập, đúng là quá mức rảnh rỗi, không cần gấp gáp, chầm chậm đi dạo cho tiêu đồ ăn rồi về nhà cũng được.

Hai năm qua, bên này mở rộng khai phá rất tốt, chính quyền thành phố đã sớm có kế hoạch, thiết lập trung tâm thương mại thành trung tâm thứ hai của Hải Thành. Vì vậy trung tâm càng phát triển mạnh, càng nhiều công trình xung quanh được xây dựng.

Cách đó không xa là một quán rượu 5 sao vừa xây năm ngoái, mới khánh thành không lâu.

Đi ngang qua quán rượu, Lê Vi đột nhiên dừng bước.

Trì Diệp nhìn cô ấy một cái, "Sao vậy?"

Mặt Lê Vi trong đêm tối đỏ lên, "Đau bụng quá... Tớ cần đi vệ sinh nhờ."

Trì Diệp cầm túi cho cô ấy, "Mau đi đi."

Lê Vi đi vệ sinh, Trì Diệp an vị ở sảnh lớn tầng một chờ cô ấy.

Chờ lâu quá đâm chán, cô cầm điện thoại ra muốn nhớ lại sự "săn sóc" quan tâm ngày hôm qua của Dịch Thuần.

Năm chữ, hai dấu lửng.

Ôi, vậy mà cũng có thể khiến tim cô đập nhanh hơn.

Trì Diệp mím môi, đôi mắt mơ màng, yên lặng cười.

...

"Trì Diệp?"

"..."

"Đúng là cậu rồi! Sao cậu... Cậu cũng biết hôm nay bố tổ chức sinh nhật cho tôi nên đến à?"

Trì Diệp sớm thu lại nụ cười, cau mày đứng lên, từ trên cao nhìn xuống cô gái trước mặt.

Cô gái nhìn có vẻ yếu đuối ngây thơ, ngũ quan không xinh đẹp nhưng đôi mắt như thỏ con khiến người ta thương hại.

Trì Diệp chỉ cảm thấy một sự oán hận từ trái tim xông thẳng lên não, đánh bay mọi sự kiên cường của cô.

"Vệ Chân Chân, mày còn có mặt mũi gọi tên tao?"

...

Sắc trời đã đen.

Thẩm Lãng ăn no về nhà nghỉ ngơi, chỉ có Dịch Thuần ngồi một mình trong cửa hàng.

Thế nhưng hôm nay tâm trạng cậu hỗn loạn, có chút không an tâm, liền dự định đóng cửa sớm.

Tắt đèn, khóa tủ, đeo cặp.

Lúc Dịch Thuần đóng cửa, phía sau có người sợ hãi gọi cậu.

"Bạn, bạn học Dịch Thuần..."

Dịch Thuần đặt cái khóa chữ U xuống, xoay người.

Nhìn thấy người đến, cậu nhướn mày.

"Là cậu?"

"Có, có phải tớ... đã làm phiền cậu không?"

Sắc mặt Dịch Thuần lạnh lùng, khắp người tỏa ra hơi thở muốn sống đừng lại gần, "Có chuyện gì?"

Hôm qua quên đăng chương nên mai sẽ bù thêm 1 chương nữa nhé huhu.

Chương 19: Ngày mai uống trà sữa không?

Edit: Tà tát tiểu tam (p゚ロ゚)==p)"д)

Phương Gia Di chỉ đi theo Lê Vi và Trì Diệp gặp Dịch Thuần mấy lần từ xa, đây vẫn là lần đầu tiên trực tiếp nói chuyện.

Thế nhưng thái độ lạnh lùng của Dịch Thuần làm cô ta có chút sợ sệt.

Phương Gia Di nghĩ về những suy nghĩ trong lòng, hít sâu một hơi cố lấy dũng khí, nhẹ giọng nói trong đêm tối: "Tớ... tớ đi qua đây nên muốn mua ít đồ..."

Dừng hồi lâu, cô ta mới nhìn vào ánh mắt lạnh băng của Dịch Thuần: "Vừa nãy tớ đi cùng đám Trì Diệp ở trung tâm thương mại..."

Dịch Thuần "Ờ" một tiếng.

Được đáp lại, mặt Phương Gia Di lại đỏ lên.

Dịch Thuần nghĩ, cô gái này thật khiến người khác bất an, vừa mới thi xong, tay bị thương mà vẫn chạy ra ngoài chơi.

Cũng chẳng nói với cậu một câu.

Bình thường không phải thích chạy sau cậu để cưa cẩm sao? Sáng nay cậu rõ ràng tức giận như vậy, cô lại không phát hiện ư?

Hay là mì vằn thắn quán đối diện ăn không ngon nữa?

...

Cuộc sống ăn nhờ ở đậu quá lâu nên từ nhỏ Phương Gia Di đã biết cách xem sắc mặt người khác, cảm xúc của người khác sẽ phóng to gấp một vạn lần trong mắt cô ta.

Sau khi Dịch Thuần đáp một tiếng, rõ ràng bầu không khí dịu xuống rất nhiều.

Giọng Phương Gia Di rụt rè, mang theo chất mềm mại của giọng con gái, không giống như Trì Diệp luôn nói toạc ra.

"Cửa hàng của cậu đóng cửa sớm vậy à? Tớ, tớ đang định... Mua vợt cầu lông..."

Dịch Thuần ngừng lại, hỏi lại với thái độ khác thường: "Đi đánh với Trì Diệp?"

Rõ ràng Phương Gia Di chỉ thuận miệng tìm cớ nói chuyện nên bị Dịch Thuần hỏi, cô ta chỉ có thể gật đầu bừa, hai tay ngượng ngùng xoắn vào nhau, không dám nhìn cậu.

Trong nháy mắt sắc mặt Dịch Thuần xấu đi, "Tay cậu ấy bị thương, đánh làm sao được?"

Phương Gia Di: "???"

Dịch Thuần cầm cái khóa lên, hừ lạnh: "Không bán!"

"..."

Phương Gia Di trơ mắt nhìn Dịch Thuần đeo cặp xoay người bỏ đi.

Hẻm nhỏ buổi tối vẫn náo nhiệt như cũ, ra khỏi hẻm chính là đường cái rồi. Nhưng cô ta không ngờ Dịch Thuần lại không ga lăng như thế, thậm chí không hỏi có cần đưa cô ta về không.

Làm như tất cả con gái trên thế giới này đều giống như Trì Diệp ý?

Cô ấy có thể một mình đánh lại bảy, tám tên lưu manh, lẽ nào người khác cũng phải vậy? Hẻm nhỏ thế này, ngộ nhỡ xung quanh có kẻ xấu thì cô ta có mà chạy đằng trời.

Nhưng Dịch Thuần cứ thế mà đi mất!

Phương Gia Di cắn môi, giậm chân một cái, chạy đuổi theo.

Dịch Thuần cảm giác có người đằng sau, nhíu mày, không nói gì chỉ bước nhanh hơn khiến Phương Gia Di không đuổi kịp.

Đi hai, ba phút là hết con hẻm, ra đến đường lớn, xe cộ đông đúc, cách hai con đường là đến trường Thập Tứ.

Dịch Thuần thấy Phương Gia Di cũng đi ra rồi, xay người, chuẩn bị quay lại con hẻm lấy xe đạp đi về.

Phương Gia Di định nói gì đó, thấy cậu xoay người, sửng sốt một chút, "Ơ... Cậu không về nhà à..."

Dịch Thuần không nghe thấy, cứ đi thẳng.

Cậu vốn không đủ kiên nhẫn đối phó với những cô gái này. Nhưng cậu nghĩ đây là bạn của Trì Diệp, cũng nghe Hứa Kỳ nói là em kế của cậu ta, lần đầu Trì Diệp đến gây gổ với Hứa Kỳ là vì cô ta.

Nếu như cô ta xảy ra chuyện gì, cái cô tấm lòng cao cả thích lo chuyện bao đồng kia lại phải ra tay.

Tay còn đang thương tích, đánh đấm được ai chứ!

Nhưng Phương Gia Di hiểu sai ý Dịch Thuần, cho rằng cậu cố ý tiễn cô ta ra.

Tuy không nói lời nào, nhưng lại thân thiết như tri kỷ... Con mắt cô ta rưng rưng, lấy dũng khí hét với bóng lưng của Dịch Thuần một tiếng: "Cảm ơn cậu!"

Dịch Thuần đã đi xa rồi.

***

Trì Diệp đứng trong đại sảnh khách sạn, từ trên nhìn xuống Vệ Chân Chân thấp hơn cô hơn nửa đầu.

Dường như Vệ Chân Chân hơi sợ cô, có ý đứng cách xa một khoảng ở nơi cô không chạm tới, xem như đang đối đầu.

Nhưng Trì Diệp mặc đồng phục thể dục, bên ngoài mặc áo khoác đồng phục trường Thập Tứ màu trắng sọc xanh. Còn Vệ Chân Chân mặc một cái váy ngắn màu hồng có thể tôn lên được đôi chân ngắn cũn của mình. Trên mặt cô ta cũng trang điểm sương sương, có vẻ thần sắc khá rốt, không còn là con chuột bạch đáng thương hèn mọn như hồi nhỏ.
Vệ Chân Chân nghe thấy Trì Diệp châm biếm, cũng không tức giận, chớp mắt, "Trì Diệp, mày đúng là không thay đổi chút nào."

"..."

Trì Diệp lười đôi co với cô ta, chỉ đợi Lê Vi ra là đi luôn.

Kết quả không biết có phải ăn trúng bánh gà hầm chưa chín hay không mà Lê Vi đi vệ sinh rất kỹ.

Vệ Chân Chân cũng không rời đi, đứng song song với Trì Diệp ở đằng kia, "Hôm nay là sinh nhật 16 tuổi của tao, ba mẹ đặt tiệc trước ở đây nên còn bàn trống. Mày có muốn tham dự không, dù sao cũng cũng từng chơi với nhau một thời gian."

Tính cách Trì Diệp không phải loại nuốt giận, bị bắt nạt đè đầu cưỡi cổ, cô cũng không muốn khách khí nữa.

"Ồ, khách khứa bữa tiệc này có biết chuyện của mẹ mày không? Một quả phụ bán đồ ăn vặt, làm tiểu tam giật chồng hàng xóm dưới sự giúp đỡ của con gái. Còn ba mày, nói muốn đưa hai đứa bé ra ngoài chơi, kết quả lại thành đưa mẹ mày lên giường, thật không hổ là người một nhà! Xin lỗi đi, tao không đọc nhiều sách, chỉ biết nói chữ "thô bỉ", không biết có làm tổn thương lỗ tai trát vàng của công chúa nhỏ không ta?"

Vệ Chân Chân không có chút tức giận nào, nhìn như một củ cải bị Trì Diệp bắt nạt, "Dù sao cũng là tao thắng còn gì? Bây giờ tao có đủ bố mẹ, là công chúa nhỏ nhà họ Trì, còn công chúa thật là mày thì phải ăn nhờ ở đậu, vui không? Tao nghe nói mấy năm trước dì tái hôn, mày có em trai mới, chắc là vui lắm?"

Càng nhỏ càng dễ tổn thương.

Hai người đều là hai bé gái không lớn lắm, nhưng lời nói câu sau lại tàn nhẫn hơn câu trước, bắt buộc phải khiến "kẻ địch" thương tích khắp người mới được.

Chuyện La Huệ tái hôn là vết sẹo không thể nhắc đến trong lòng Trì Diệp, khó chịu hơn cả việc bị Trì Giới Nghiên khinh miệt.

Cô tức giận đỏ bừng mặt, "Huấn luyện viên của tao đã dạy tao không được đánh con gái."

Nếu không Vệ Chân Chân nhỏ bé như vậy, dứt khoát không đỡ được hai đòn của cô.

Nhưng Vệ Chân Chân không hề sợ hãi, khóe mắt nhìn thấy Trì Giới Nghiên đang đi tới, chợt mắt đỏ lên, rưng rưng nước mắt như là làm ảo thuật.

Cô ta chạy qua người Trì Diệp đến chỗ Trì Giới Nghiên, cẩn thận từng li từng tí nắm lấy tay áo ông ta, "Bố ơi..."

Trì Giới Nghiên đã sớm nhìn thấy Vệ Chân Chân, cứ nghĩ là cô ta nói chuyện với bạn, đến gần mới phát hiện đó là Trì Diệp.

Hiện tại đa phần học sinh cấp 3 đều lười biếng xiêu vẹo, dáng đứng thẳng của Trì Diệp như được huấn luyện từ quân đội mà ra.

Khó mà không nhận ra.

Trì Giới Nghiên hơi hối hận, định hỏi thăm Trì Diệp trước, thế nhưng Vệ Chân Chân đáng thương chạy đến, ông chỉ có thể vỗ vai cô ta, dịu dàng hỏi: "Sao Chân Chân lại khóc?"

Vệ Chân Chân nhìn có vẻ thực sự đáng thương, ngẩng đầu nhìn Trì Giới Nghiên, "Bố, Diệp Tử vẫn còn giận con, con muốn mời cậu ấy tham dự sinh nhật, bố nói giúp con mấy câu đi..."

Trì Giới Nghiên sững sờ.

Ông ta không nghĩ Trì Diệp vì... Thế nhưng vừa nhớ tới tính khí bướng bỉnh của Trì Diệp, Trì Giới Nghiên lại tin thêm mấy phần.

Lúc đó đứa nhỏ khó tránh khỏi bị tổn thương, huống chi năm đó ông ta... Trì Diệp không chỉ trách ông ta, còn giận lây Vệ Chân Chân, nếu không cũng không thể qua nhiều năm như vậy rồi vẫn không liên lạc.

Nghĩ đến đây, Trì Giới Nghiên hạ giọng, "Được, bố đi nói chuyện với Trì Diệp, con lên trước đi."

Vệ Chân Chân nghe lời gật đầu, vô cùng ỷ lại Trì Giới Nghiên, vậy nên xoay người rời đi.

"Diệp Tử, con lại đây!"Trì Diệp bị một lớn một nhỏ này chọc cười.

"Một đứa con rơi cũng khiến ông vui vẻ như vậy, giám đốc đúng là lớn tuổi rồi nên dễ gạt hơn nhỉ."

Trì Giới Nghiên vốn cảm thấy có lỗi với Trì Diệp, dù sao cô mới là con gái ruột, nhưng Trì Diệp nói ra lời này khiến ông ta lập tức nổi giận, "Trì Diệp! Sao con dám nói chuyện với người lớn như thế!"

Trì Diệp liếc mắt nhìn thấy Lê Vi đã đi ra.

Cô lười dính dáng với Trì Giới Nghiên, "Người lớn ở đâu ra vậy? Tôi chỉ thấy con gái và bố của người khác, xin lỗi nhé, người lớn nhà tôi không ở đây."

Nói xong, cô không để ý Trì Giới Nghiên, bước nhanh đến cạnh Lê Vi kéo cô ấy rời đi.

Trì Giới Nghiên tức giận cả khuôn mặt đỏ lên: "Trì Diệp!"

Trì Diệp không hề quay đầu lại...

...

Khi Trì Giới Nghiên quay lại phòng tiệc, Vệ Chân Chân đang đứng cạnh cửa chờ ông ta.

Bên trong là cảnh tượng ăn mừng, trước mặt là con gái mềm yếu, lửa giận trong lòng Trì Giới Nghiên vơi đi không ít.

Ông ta cúi người xuống sửa lại áo vest của Vệ Chân Chân, "Sao Chân Chân không vào trong?"

Vệ Chân Chân trợn mắt lên. Nhưng cô ta không có đôi mắt hạnh đẹp như Trì Diệp, chỉ là bắt chước dáng vẻ của cô trước đây.

May là hôm nay đã make up sương sương kẻ mắt mèo, nhìn có vài phần đáng yêu.

"Bố, Diệp Tử không tham gia ạ?"

Trì Giới Nghiên cười, "Con bé còn đi cùng bạn, phải đưa bạn về, lần sau gặp nhau thì ăn cơm sau nhé?"

Vệ Chân Chân cười ngoan ngoãn, "Vâng."

"Ngoan lắm."

"Nhưng mà." Vệ Chân Chân dừng một chút, "Con nghe nói Thập Tứ là trường điểm thành phố, có cả ký túc xá. Bố ơi, con cũng muốn vào Thập Tứ học cùng Diệp Tử... Hồi học cấp 2 con không nỗ lực nên không thi đỗ, nhưng con thực sự sẽ cố gắng, con muốn vào trường tốt học..."

Trì Giới Nghiên sững sờ: "Con muốn học Thập Tứ?"

Vệ Chân Chân gật đầu như giã tỏi.

***

Bởi vì đoạn nhạc đệm này, tâm tình Trì Diệp rơi xuống đáy vực.

Bạn tốt Lê Vi rất biết điều không tò mò, chỉ để mặc cô lôi mình ra khỏi sảnh lớn khách sạn, nhét vào taxi.

Trì Diệp đóng cửa xe, ở bên ngoài gượng cười với Lê Vi, "Về nhà nhắn tin cho mình nhé."

Lê Vi gật đầu, "Haiz, cậu cũng thế, phải cẩn thận ngộ nhỡ những tên kia..."

"Mới qua vài hôm thôi, có khi còn đang bó bột, không sao đâu."

Trì Diệp vung tay lên, tiêu sái xoay người rời đi.

Trên thực tế cô không biết phải đi đâu.

Nghĩ vậy, càng muốn có bạn trai.

Trì Diệp nghĩ đến sáng nay Trì Diệp mặt lạnh kéo mũ cô, có vẻ rất bực bội, nhất thời dừng bước.

Do dự một lúc, cô vẫn không chờ đợi nổi nữa, lấy điện thoại ra khỏi túi, nhắn tin nhoay nhoáy.

Nhất Diệp: Mai cậu đi uống trà sữa không?

Nhất Diệp: Cậu muốn uống vị gì?

Dịch Thuần trả lời rất nhanh, Trì Diệp vừa đi vài bước, điện thoại rung lên.

YC.: Không uống.

Đang tức giận sao?

Trì Diệp sờ cằm, cẩn thận thăm dò từng chút.

Nhất Diệp:...Hay là ăn mì vằn thắn?

Chương 20: Một nắm đường

Edit: Tà ngọt ngèo ( ◡)♡*

Trì Diệp chưa từng yêu, nhưng cũng nhìn thấy người ta yêu nhau rồi.

Cấp 2, cậu bạn mũm mĩm cùng lớp thường mang cho Lê Vi đồ ăn vặt, có lúc là nước chanh, có lúc là kẹo rồi socola, đủ loại. Tuy cuối cùng Lê Vi không đồng ý, nhưng cô cảm thấy muốn thể hiện tình yêu chính là như vậy.

Lần đầu tiên gặp mặt, cô đổ trà sữa lên người Dịch Thuần, cô liền nghĩ Dịch Thuần thích uống trà sữa, nhưng Dịch Thuần lại từ chối... Cô nghĩ đến bát mì vằn thắn thơm ngon, còn có thái độ tốt khác thường hôm đó của Dịch Thuần, cho rằng cậu thích ăn mì.

Dù sao ăn no mới có tâm tình tốt.

Không ngờ lúc sau, tiểu soái ca vẫn không đồng ý.

Lần này tốc độ trả lời của Dịch Thuần lâu hơn một chút.

YC.: Không.

Trì Diệp chu môi.

⺣⺣

Bên cạnh có một bồn hoa nhỏ, cô không kén chọn, trực tiếp ôm cặp ngồi mép bồn hoa, khom lưng nhắn tin.

Tiểu soái ca đúng là khác biệt, không dễ dàng bị đồ ăn lay động. Cô thích nha.

Nhất Diệp:...

Nhất Diệp: Được thôi.

Nhất Diệp: Tối thứ sáu cậu rảnh không?

Nhất Diệp: Cậu muốn cùng chơi tennis không?

Mình mới mua vợt, cần có người tế cờ(1) nè!

(1)Người tế cờ: lá cờ hy sinh, người hy sinh.

Người này thật không biết nói chuyện. (Editor: đoạn này chỉ Trì Diệp)

Dịch Thuần dứt khoát không nhắn lại nữa, cất điện thoại vào lại túi áo, chân phải dùng sức một cái, xe đạp nhanh chóng chuyển động.

Trì Diệp đợi trong gió rét gần mười phút không được trả lời, tức giận dậm chân chạy về nhà.

Tên này thật khó nhằn. Cô không tin Trì Diệp cô không cậy được mai rùa này!

***

Thứ sáu công bố kêt quả thi và xếp hạng.

Bởi vì bỏ thi "hợp pháp" một ngày, thiếu thành tích hai môn, lần này Trì Diệp vững vàng đội sổ.

Nhưng Thái lão đầu không hê tức giận, ngược lại còn cảm động, "Thầy nghe giáo viên Vật lý nói lần này em tiến bộ rất lớn, bài thi khó hơn thi hàng tháng nhưng em được hơn tận 20 điểm! Bài Tiếng Anh cũng tiến bộ hơn 10 điểm, đúng hơn nửa bài ngữ pháp! Trì Diệp, thầy biết em là một đứa trẻ ngoan..."

Trì Diệp lười biếng ngáp một cái.

Mãi đến khi Thái lão đầu phí lời xong, cô vẫn không thể chuồn đi ngủ mà bị Thái lão đầu kéo về lớp, chuẩn bị đổi chỗ ngồi tiếp.

"Bởi vì có nhiều bạn học không đột phá trong thứ hạng, thầy sợ các em ngồi nguyên một chỗ không tốt cho mắt nên lần này chúng ta đổi chỗ bằng phương pháp khác."

Thái lão đầu ra lệnh, tất cả học sinh trong lớp thu sách cho vào cặp, lần lượt ra khỏi lớp.

Ông lấy phiếu điểm ra, hắng giọng một cái: "Lục Phóng!" Lục Phóng đi ra từ trong đám người.

Lần này Dịch Thuần thi thiếu một môn, vị trí thứ nhất đổi chủ, Lục Phóng thành công thăng cấp lên top 1.

"Từ xếp thứ nhất bắt đầu được tự do chọn chỗ ngồi, xếp hạng càng cao càng được ưu tiên chọn. Lục Phóng, đi thôi."

Thái lão đầu vỗ vai cậu.

Lục Phóng cười, khóe mắt liếc qua Trì Diệp đang lười biếng tựa vào tường, đi vào lớp trước.

Cậu ta chọn hàng thứ ba đếm ngược từ dưới lên, không phải ở giữa, không phải hai bên, đó là một chỗ ngồi rất không đáng chú ý.

Thái lão đầu không quá hài lòng, nhưng tự chọn nên ông cũng không có cách nào, "Trì Diệp!"

"Dạ?"

Trì Diệp mê man nhìn ông.

Vẻ mặt Thái lão đầu hơi vui mừng, "Em vẫn ngồi cạnh Lục Phóng nhé, để bạn đứng đầu tiếp tục kèm cặp em, lần sau thi cho tốt, nhất định sẽ có tiến bộ!"

Trì Diệp: "..."

Bởi vì tư tâm của Thái lão đầu, vị trí vàng ngồi cạnh Lục Phóng chép bài lại được Trì Diệp thầu rồi.

Trì Diệp ôm một xấp sách vở, đi lẹt xẹt đến bên cạnh cậu ta. Lục Phóng có vẻ rấ vui, "He he, Trì ca, lại ngồi cùng bàn rồi."

"Lớp phó học tập, chúng ta có duyên như vậy, một tháng tiếp theo cậu có muốn cân nhắc đến việc chép bài hộ mình không?"

"..."

Phương Gia Di và Lê Vi xếp hạng khá cao, hai người lại chọn ngồi cùng bàn nhau, ngay phía trên Trì Diệp và Lục Phóng. Lê Vi vừa giơ tay ra là có thể chạm đến bàn Trì Diệp.

Có thể ngồi gần như thế, mọi người đều hết sức thỏa mãn, ba cô gái liền hẹn nhau cùng đi vệ sinh.

Đi trên hành lang một đoạn, Trì Diệp đột nhiên dừng bước."Sao thế?"

Cô lắc đầu, "Mình muốn xem bảng vàng quang vinh kia." Ý nói bảng vàng dán ở cuối hành lang.

Lần này Dịch Thuần thiếu mất điểm một môn, quá nửa là không có tên trong danh sách. Thập Tứ là trường điểm, bên trong toàn là học sinh xuất sắc. Cho dù thành tích Dịch Thuần tốt, cũng không thể bứt phá trong hàng tá học sinh được.

Trì Diệp nhìn một lượt, quả nhiên là không tìm được tên.

Cô thấy hơi áy náy, nếu không phải vì Lê Vi đi tìm cậu, cậu cũng sẽ không bỏ thi đi tìm cô.

Trì Diệp ở trong phòng do dự đến giữa trưa vẫn chưa nghĩ ra nên làm gì cho phải.

Buổi chiều, loa phát thanh truyền ra giọng nói phong tao của Trương Đại Thác: "Chào mọi người, lại đến giờ phát thanh của trường. Hôm nay mình sẽ đọc thư của các bạn học gửi tới... Ồ bạn này chắc là một bạn nữ nè..."

Không biết tại sao, Trì Diệp luôn cảm thấy ngữ khí của cậu ta rất ngứa đòn.

"Bạn học C2H6O, mình sẽ chờ cậu tốt nghiệp. Há há há há há há không biết bạn học C2H6O có tiếp nhận tấm lòng từ bạn học ẩn danh này hông ta..."

Trì Diệp đứng dưới sân nghe một lúc, yên lặng lôi điện thoại ra.

"Etanol, hợp chất hữu cơ, công thức phân tử C2H6O..."

Khóe miệng Trì Diệp méo xệch, cởi ảo khoác nhét vào lòng Lê Vi, để lại câu "Cầm hộ mình về lớp", sau đó chạy biến.

Lê Vi thở dài, cầm áo khoác lên hộ cô.

Phương Gia Di đứng bên cạnh, ánh mắt lóe lên vẻ ước ao khó diễn tả bằng lời.

...

Dịch Thuần không ở trong lớp, Trì Diệp đi một vòng không tìm thấy cậu, đi thẳng từ cửa sau vào, ngồi ở chỗ Dịch Thuần đợi cậu về.

Vì đang trong giờ nghỉ trưa, lớp cậu cũng đang túm tụm lại buôn chuyện, không chú ý đến vị khách không mời đi vào từ cửa sau.

Khoảng năm, sáu phút sau, Trì Diệp nghe thấy tiếng bước chân đang đến gần. Nghiêng đầu qua nhìn, Dịch Thuần từ phía sau đang đi đến.

Dịch Thuần thấy cô ngồi, nhíu mày, "Sao cậu lại ở đây?"

Trì Diệp đứng dậy, đôi mắt cười sáng lấp lánh, "Chờ cậu đó."

"...Có chuyện gì à?"

Trì Diệp lấy ra một lon coca nhỏ, còn có một cái giấy bọc radium, nhìn có vẻ giống đường (đường ngọt) nhiều màu, để hết lên bàn cậu, "Cảm ơn cậu."

Dịch Thuần nhìn cô một cái, "Gì cơ?"

"Cảm ơn cậu lúc đi thi còn lo lắng cho mình. Bạn học nhỏ Dịch Thuần, cậu cứ thừa nhận là thích mình thì sẽ không ai bày tỏ với cậu trên loa phát thanh nữa, tốt biết bao."

Trong lòng Dịch Thuần hơi lay động.

Trì Diệp thấy cậu không nói gì, thở dài, có chút mất mát nhưng không biểu hiện rõ ràng, "Sắp đến hội diễn văn nghệ rồi, có muốn biểu diễn tiết mục gì cùng mình không?"

Đây cũng chỉ là cái cớ tạm thời cô nghĩ ra.

Thật ra Trì Diệp chỉ muốn đến đây nói chuyện với Dịch Thuần, nhìn thấy cậu mà thôi, đoán trước là cậu sẽ không đồng ý.Quả nhiên, Dịch Thuần lạnh nhạt từ chối.

"Không được."

Trì Diệp nhún vai một cái, đột nhiên đưa tay ra nắm chặt ngón tay cậu.

"Cậu đừng để ý những cô gái khác được không, không phải mình không đánh được con gái đâu."

Cô để lại một câu uy hiếp, nhẹ nhàng rời đi, Dịch Thuần đứng im tại chỗ.

Kết thúc giờ phát thanh, sắp tới giờ tự học buổi chiều, trong lớp có học sinh lục tục đi vào, lần lượt ngồi đúng vị trí của mình.

Dịch Thuần dựa vào tường, ngón tay bất giác động đậy. Có chút ngọt ngào.

Là mùi hương gì vậy?

Hình như là mùi dầu gội của Trì Diệp.

Cậu nhíu mày, ánh mắt tập trung vào vào thanh đường trên bàn. Là vị ngọt của đường.

***

Vừa qua cuộc thi, Thái lão đầu liền tuyên bố chuyện tiết mục nghệ thuật.

Đây là lần đầu tiên khóa này tham gia hội diễn văn nghệ, vì lớp 12 được ngầm thừa nhận không cần biểu diễn, vì vậy lực lượng chính vẫn là lớp 11 và năm nhất – lớp 10.

"Thời gian tổ chức vào dịp Giáng Sinh. Đầu tháng 12 sẽ xác nhận danh sách các tiết mục. Ai có hứng thú tham gia có thể tự chuẩn bị trước. Tập thể lớp chúng ta cũng phải góp một tiết mục, có ai có đề nghị gì không?"

Dù sao Thái lão đầu cũng là thầy giáo, không giống cô giáo. Bản thân ông không có hứng thú với những trò này, vì vậy quyết định giao hết cho học sinh.

Kể từ khi đổi chỗ ngồi mới, "phạm vi fan" của Trì Diệp lại mở rộng. Lý Nhất Soái ngồi sau Lục Phóng cũng khuất phục trước sự hào sảng của nữ anh hùng. Lại nghe nói cô học võ, cả ngày quấn quít đòi cô dạy mình mấy chiêu.

Lý Nhất Soái cũng là nhân vật tích cực tham gia các hoạt động của lớp, vừa nghe có thể chuẩn bị tiết mục, lập tức kích động.

"Hay là chúng ta làm ảo thuật? Kiểu biến hình ý?"

Thái lão đầu còn chưa kịp nói gì, Trì Diệp ngồi trên đã cười nhạo một tiếng, "Ai biến?"

"..." Lý Nhất Soái không từ bỏ, "Hay là nhảy một điệu? Dạo này mình xem cái nhóm gì ý nhỉ, à SNSD (Girls" Generation) ấy. Đang hot lắm, nhảy bài Gee gee gee được không?"

Lục Phóng không vui, "Điệu nhảy của con gái mà, thích thì đi mà nhảy!"

Giằng co, ầm ĩ nửa ngày, cuỗi cùng vẫn là lớp trưởng đứng ra thỏa thuận, "Thôi thì hát đồng ca đi, hát không hay cũng có thể vờ vịt được."

Nếu không biểu diễn đơn lẻ mà không tốt thì xấu mặt lắm.

Sau khi định ra tiết mục, lớp phó văn nghệ hỏi từng bạn học xem ai chơi nhạc cụ gì không.

Lê Vi biết đàn piano, nhưng trình độ có hạn, không dám phô bày trên hội diễn vì sợ bẽ mặt.

Lớp phó văn nghệ cũng là một kẻ hung hãn, "Bên kia cũng có một bạn trình đó có hạn, hai người các cậu biểu diễn cùng nhau đi, mỗi người đàn một tay."

"..."

Trì Diệp ở phía sau, không nhịn được phì cười ra tiếng.

Lớp phó văn nghệ lập tức chuyển mắt nhìn cô.

Trì Diệp vội vàng nghiêm mặt, "Mình không biết gì hết."

"Thật không?"

Lục Phóng biết đàn violon nên xung phong, cậu ta từng đi thi nên mọi người quyết định để cậu biểu diễn chính, toàn bộ nhạc cụ còn lại làm nền cho cậu.

Cậu ở bên cạnh nhìn dáng vẻ Trì Diệp, đẩy kính, "Vừa nãy cậu còn hào hứng đòi đánh kẻng tam giác cơ mà."

"...Lục Phóng cậu chán sống rồi à!"

Lớp phó văn nghệ mắt sáng rực, "Cậu đánh kẻng tam giác? Cũng được, cũng coi như là có."

"..."

Bọn họ mạnh mẽ quyết định tiết mục, quyết định bài hát, chọn bài hát yêu nước sai lầm nhất "Tôi và Tổ quốc tôi". Chia thành hai nhóm hát bè và đệm nhạc, từng người bắt đầu rầm rộ đi tập luyện.

Trì Diệp không vui cho lắm.

Bởi vì phải ở lại tập luyện thì lấy đâu ra thời gian đi tìm Dịch Thuần cơ chứ. Nhưng cũng không sao.

Cô lắc lư kẻng tam giác, đứng ở cuối lớp, ngó sang lớp bên cạnh.

"Nhìn gì thế Trì ca?"

"Hờ, mình đang xem có ai thưởng thức tiếng kẻng tam giác mê hồn này không."

"..."

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau