BẠN HỌC NHỎ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Bạn học nhỏ - Chương 11 - Chương 15

Chương 11: Bệnh thích sạch sẽ

Edit: Tà lật bàn ʕノ•ᴥ•ʔノ ︵ ┻━┻

Trì Diệp bị tát mạnh đến mức nghiêng hẳn mặt sang một bên.

Trì Giới Nghiên thở hổn hển, giận dữ nhìn cô, "Trì Diệp, con đúng là con gái ruột của bố. Yêu sớm, cãi lại, thành tích kém, còn thiếu gì nữa không?"

Trên gương mặt trắng trẻo của Trì Diệp hiện ra dấu tay, đầu cô vẫn nghiêng về một bên nhưng còn mạnh miệng cười gằn như cũ.

"Tôi không phải là con gái ông, ông nhận nhầm người rồi. Ông có thể tìm đứa con gái ruột không yêu sớm, không cãi lại, học giỏi... À đúng rồi, con ông không thi được vào Thập Tứ à? Giám đốc Trì nhiều tiền như thế, sao không tốt bụng nghĩ cách cho con gái mình đi?"

...

"Ê, Dịch Thuần."

Trương Đại Thác chọc cánh tay Dịch Thuần, nhỏ giọng chỉ về phía trước, "Kia có phải nữ anh hùng Trì không?"

Dịch Thuần cau mày, nhịn sự kích động muốn đi lên phía trước.

"Tôi có mắt, tự thấy được."

"..."

Nếu như nói trước đó còn nghi ngờ, đến lúc này nhìn thấy Trì Giới Nghiên, Dịch Thuần cơ bản có thể khẳng định

Bảy năm trước cậu từng thấy Trì Giới Nghiên.

Tướng mạo của trẻ con sẽ khác biệt vì lớn lên, nhưng người trưởng thành sẽ không thay đổi gì lớn trong vòng bảy năm.

Dịch Thuần nhớ là người đàn ông này đến cùng xe cảnh sát, nhìn thấy hai bạn nhỏ liền bế Tiểu Diệp Tử lên, quỳ trên mặt đất khóc.

Bây giờ gặp lại lại thành ra tình huống cãi nhau thế này.

Trương Đại Thác thấy Dịch Thuần bất động, ôm bóng rổ tựa vào tường, đứng nghe lén cùng lão đại.

Nghe xong một lúc, cậu ta có chút luống cuống.

"Wow, Trì ca của chúng ta thật bá đạo! Thực sự bội phục!"

Ở trong mắt những học sinh cấp 3 này lợi hại lắm cũng chỉ là những chuyện như hung dữ trước mặt các bạn học, cãi lại giáo viên, không làm bài tập, đến trước mặt phụ huynh sẽ phải ngoan ngoãn lại.

Trương Đại Thác vẫn cảm thấy bản thân là học sinh ngoan, ngoại trừ học dốt, đức thể mỹ lao(1) đều phát huy tốt, chưa từng được chứng kiến trận chiến nảy nửa như Trì Diệp và bố ruột.

Đó là bề trên nắm quyền lực tài chính nha! Trì ca của cậu ta thực sự là quá mạnh luôn! Không khom lưng vì năm đấu gạo(2)! Thật dũng cảm!

(1) Đạo đức, thể dục thể thao, mỹ dục, lao động

(2) Ý của câu thành ngữ này là chỉ người đạo đức thanh cao, không khom lưng quỳ gối trước cường quyền và cám dỗ.

"Tớ thực sự khâm phục Trì ca, trước đây tớ thấy cậu đã bá đạo rồi, không nghĩ tới còn có người như vậy, nữ hiệp đúng là danh bất hư truyền."

Trương Đại Thác quyết định, từ đây về sau, thần tượng của cậu ta sẽ biến từ Dịch Thuần thành Trì Diệp.

Dịch Thuần nhíu mày, giọng nói như xa lạ, "Im miệng."

"Được thôi!"

Một bên khác, Trì Diệp đối diện Trì Giới Nghiên.

Một tát Trì Giới Nghiên hạ xuống lập tức hối hận, tay hơi rụt lại, sắc mặt không tốt lắm.

Lúc này trong lòng ông ta không nhịn được oán giận Trì Diệp, con gái ruột mà lại không thân thiết được bằng con kế Vệ Chân Chân, dáng vẻ mạnh miệng, không phải để ông ta mất mặt thì gì?

Những năm nay giám đốc Trì vẫn rất nhớ Trì Diệp, dù sao cũng là con gái ông nuôi từ nhỏ tới lớn. Lúc 9 tuổi vì chuyện ông ly hôn La Huệ, Tiểu Diệp ra ngoài bị bọn buông người bắt cóc, ông thực sự đau lòng.

Tuy rằng hết duyên vợ chồng, nhưng con gái vẫn là bảo bối ruột thịt.

Nào có biết tính Trì Diệp cứng đầu đến thế, đã qua nhiều năm vẫn không cho ông một thái độ tốt, giống như một người phụ nữ đã cạn tình vậy.

Trì Giới Nghiên thầm so sánh Trì Diệp và Vệ Chân Chân ở trong lòng.

La Huệ thật là, đã dạy hư con gái bảo bối của ông mất rồi.

...

Trì Giới Nghiên yên lặng nhìn Trì Diệp, một lúc sau mới nhẹ giọng nói: "Thầy con gọi điện cho ba, thầy nói biểu hiện của con ở trường không tốt..."

"Chuyện không liên quan tới ông."

Trì Diệp không có tâm tư nói gì thêm với ông, xoay người trở về lớp.

Cô dám đánh cược Trì Giới Nghiên tuyệt đối sẽ không làm chuyện mất mặt trước đông người, sẽ lập tức rời đi.

Quả nhiên chỉ mấy phút sau, dáng người cao lớn kia đã không còn ở trước cửa phòng học.

Trì Diệp nằm nhoài ra bàn.

Lê Vi đã trở về, nghe Phương Gia Di kể chuyện, lo lắng chạy tới cạnh Trì Diệp, "Có sao không?"

Cấp 2 cô ta mới quen Trì Diệp, chưa từng gặp Trì Giới Nghiên, nhưng cũng biết qua chuyện gia đình cô.

Trì Diệp lắc đầu, "Không sao đâu."
"Mặt cậu..."

Lê Vi vô cùng đau lòng, vừa định đi tìm khăn mặt, Phương Gia Di đã chuẩn bị kỹ càng khăn ấm, nhanh tay đưa tới.

Lê Vi nhận lấy, ném khăn mặt lên người Trì Diệp, không nhịn được oán giận: "Sao không né đi? Chẳng lẽ khả năng của cậu đến mức đấy?"

So thần kinh phản ứng của Trì Diệp, cho dù bị đàn ông trưởng thành tát, cô vẫn có thể tránh đi.

Trì Diệp cười, cầm khăn che mặt, "Quên mất."

"..."

Lục Phóng đi từ sau tới, dựa vào cạnh bục giảng, nâng kính nhìn cô, "Hay là xuống phòng y tế?"

"Xuống y tế làm gì? Cậu thấy ai bị tát một cái mà phải xuống y tế chưa? Vậy thì hôm nay thanh danh của tôi sẽ bị hủy hoại mất! Thật thê thảm!"

Lục Phóng: "..."

Dịch Thuần đứng cạnh cửa nhìn một lúc rồi xoay người đi.

Trương Đại Thác rất khó hiểu, "Cậu làm gì đấy?"

Nửa ngày nghe trộm, cậu ta cứ tưởng Dịch Thuần lương thiện đi an ủi nữ anh hùng, kết quả không hề làm một động tác gì.

Dịch Thuần nhìn cậu ta, "Cậu không sợ bị cô ấy giết người diệt khẩu à?"

Trương Đại Thác sửng sốt một hồi: "Đúng rồi! Chắc chắn Trì nữ anh hùng không muốn cậu biết chuyện cũ thương tâm của cô ấy, không chừng..."

Cánh tay cậu ta run lên.

"Cô ấy nể tình cậu là người cô ấy thích sẽ tha cậu một mạng, còn tớ sẽ chết chắc!?"

Dịch Thuần từ chối tiếp chuyện cậu ta

***

Sau khi tan học, Trì Diệp cả ngày ủ rũ, tạm biệt Lê Vi và Phương Gia Di, lén ở lại phòng tự học đến 5 giờ mới ra về.

Buổi chiều Trì Diệp có hội thảo nghiên cứu gì đó, sau khi Trì Giới Nghiên rời đi ông chưa xuất hiện, tất nhiên không có ai đến gây phiền phức ch Trì Diệp.

Trì Diệp về đến nhà, ném cặp sách xuống đất, nằm lên ghế sa lông nhắm chặt mắt lại.

Cô nghĩ đến hồi nhỏ, nhà bọn họ có xe ô tô từ rất sớm, mỗi ngày Trì Giới Nghiên đưa đón cô đi học mấy năm liền.

Chủ nhật, lúc Trì Giới Nghiên không phải làm việc, Trì Diệp kéo ông ra ngoài chơi cùng mình. Trì Giới Nghiên bế cô ra ngoài chơi loanh quanh, giấu La Huệ lén mua kẹo đường cho cô ăn. Khi mệt mỏi, Trì Diệp ôm cổ ông ngủ, lúc mở mắt ra thì thấy mình nằm giữa ba mẹ.

Thay đổi bắt đầu từ khi nào?

Hẳn là khi người bạn Vệ Chân Chân cô chơi cùng cũng lên xe Trì Giới Nghiên, không tới hai năm sau, tất cả những thứ này đều không còn tồn tại nữa.

...

Trì Diệp ngủ thẳng một giấc đến tối.
Cô quá đói bụng nên phải tỉnh dậy.

Mở mắt ra, đã hơn 20 giờ 20 rồi.

Trì Diệp rụt cổ một cái, cầm chìa khóa, mở ngăn kéo lấy áo khoác đồng phục mặc vào đi ra ngoài.

Đi vài vòng vẫn chưa nghĩ ra nên ăn gì, bước chân cô không kiểm soát đi về hướng cửa hàng của Dịch Thuần.

Nếu không thì ăn mỳ vằn thắn ở quán đối diện cũng rất ngon mà?

Hình như là quán bán buổi sáng, không biết giờ này còn mở không?

...

Trì Diệp nghĩ ngợi lung tung một hồi, cửa hàng của Dịch Thuần đã ở gần trước mặt rồi.

Bước chân cô ngừng lại.

Qua đó làm gì?

Đúng rồi, tìm Dịch Thuần tính sổ chứ! Nếu không phải Dịch Thuần hành động trước mặt Thái lão đầu, thì sao ông lại gọi ch Trì Giới Nghiên.

Không gọi điện thoại mời ông ta đến thì cô cũng không bị đánh.

Trì Diệp tìm lí do cho hành vi của mình, nghĩ tới quy luật các chuyện tiếp diễn nhau.

Cô hắng giọng một cái, khí phách hiên ngang hùng dũng đẩy cửa tiệm ra.

Chỉ có một mình Dịch Thuần ở trong cửa hàng.

Dưới ánh đèn, cậu cúi đầu đọc sách, giống như một bức tranh sơn dầu, nhìn vào rất có tính nghệ thuật.

Ánh mắt Trì Diệp không tự chủ tập trung vào đôi môi của Dịch Thuần, mặt đỏ bừng.

Lúc Trì Diệp do dự bên ngoài cửa, Dịch Thuần đã sớm thấy, chỉ đợi cô bước vào đây. Bây giờ người đã vào rồi nhưng không nói câu nào, tình huống có vẻ hơi buồn cười.

Cậu cong môi, bỏ sách xuống, "Muộn rồi có việc gì à?"

Rất nhiều lời thoại bay qua trong lòng Trì Diệp như làn mưa đạn, ví dụ như, "Hôm nọ cậu phát điên hại chết mình rồi", "Cậu nhìn xem, mình bị ăn đòn là tại cậu",...

Cuối cùng chẳng có câu nào trong đó được nói ra khỏi miệng.

"Mình đói quá, cậu đi ăn cùng mình nhé?"

Dịch Thuần ngạc nhiên.

Một lúc lâu sau cậu mới đứng lên, nhìn Trì Diệp từ trên cao xuống.

"...Đi thôi."

Trong hẻm nhỏ đầy khói lửa, cửa hàng ăn sáng đối diện biến thành cửa hàng ăn khuya, nghênh đón những khách hàng đi sớm về trễ.

Dịch Thuần đóng cửa, đi cùng Trì Diệp sang bên đối diện, ngồi xuống một vị trí trống.

Trì Diệp ngửi thấy mùi thơm mới phát hiện bụng mình đói cồn cào, không kịp nhớ Dịch Thuần ngồi đối diện, cầm thực đơn lên gọi một hơi năm, sáu món ăn.

"...À thêm hai bát mỳ vằn thắn nhỏ nữa, mỳ vằn thắn rất ngon."

Sau khi gọi xong, cô mới nhớ hình như phía trước có người, mở to mắt nhìn Dịch Thuần, ngại ngùng đưa thực đơn sang, "Cậu thích gì thì gọi đi..."

Hai tay Dịch Thuần đút trong túi áo khoác, cả người lười biếng dựa vào lưng ghế.

"Tôi đã ăn rồi."

Trì Diệp gật đầu, trả lại thực đơn cho chủ quán.

Buổi tối cửa tiệm vẫn đông khách, mấy phục vụ đều nhanh nhẹn, chỉ sau vài phút đã mang mỳ vằn thắn lên, sau đó từng món một cũng được mang lên.

Trì Diệp đói bụng đã lâu, hai ba miếng đã giải quyết sạch sẽ bát mỳ vằn thắn.

Dịch Thuần không động đũa.

Trì Diệp nhìn bát trước mặt cậu, "Không ăn à?"

"Vẫn chưa đói."

Cô cười, "Đừng lãng phí chứ."

Cô cầm cái thìa mới, múc mấy miếng trong bát Dịch Thuần sang đây.

"Cậu không bị bệnh sạch sẽ chứ? Có cũng không sao, dù sao chúng ta cũng nên đôi, cậu cứ tập dần cho quen."

J

Chương 12: Trêu cậu đó

Mai mình không online nên post sớm từ hôm nay nha, chủ nhật có thể post thêm chương nữa hoặc không hi hi:">

Chương 12: Trêu cậu đó

Edit: Tà feel da beat ♪~( ̄ε ̄)

Đến giờ vẫn không quên chiếm tiện nghi của cậu qua lời nói.

Dịch Thuần suýt nữa thì bật cười

Cậu sớm phát hiện Trì Diệp có điểm xuất chúng, không ngờ điểm đó lại là diễn xuất của cô. Trì ca theo đuổi nói thích cậu đã lâu, nhưng chưa từng thể hiện ra, bây giờ hào sảng ăn một bữa cơm quả thật không giống con gái bình thường.

Thế mà cô cũng không sợ dọa đến cậu.

Nhớ tới dáng vẻ và ngữ khí khi cô nói chuyện với Trì Giới Nghiên, Dịch Thuần càng thêm tò mò, mấy năm qua đã xảy ra chuyện gì với Tiểu Diệp Tử yếu ớt nhát gan hồi bé.

Vốn cậu muốn hỏi mặt cô còn đau không, nhưng lại cảm thấy có thể cô sẽ không vui, cuối cùng đành không nói gì.

Chỉ là nhân lúc Trì Diệp cúi đầu, cậu tỉ mỉ quan sát gò má cô.

Không còn vết gì nữa.

Tốt rồi.

Trì Diệp ăn nhanh một hồi, thức ăn đã vơi đi bảy, tám phần, còn muốn ăn thêm cơm rồi mới miễn cưỡng ăn chậm lại.

Dịch Thuần ngồi đối diện ăn chút mỳ vằn thắn còn lại, không động đũa thêm.

Trì Diệp lấy giấy ăn lau miệng, thấy sức ăn càn quét của mình, bấy giờ mới bắt đầu xấu hổ, "Trước kia mình tập võ nên sức ăn hơi lớn..."

Dịch Thuần gật đầu, "Thấy rồi."

Hôm nay tâm trạng Trì Diệp rất chán, nhưng trai đẹp đã bỏ thời gian quý báu đi ăn cùng cô. Nhìn vẻ ngoài người đối diện, cộng thêm giọng nói quyến rũ của cậu, tâm tình cô dần khôi phục lại, cuối cùng cũng nhớ đây là người trong lòng của mình.

Là người cô thích.

Mặt hơi đỏ, cô cầm giấy ăn hơi che đuôi mắt, "Cậu xem, tối muộn cậu cũng ra ngoài ăn cùng mình, có muốn làm bạn trai mình không?"

"..."

Cô thẳng thắn quá mức khiến một lúc lâu sau Dịch Thuần vẫn chưa phục hồi lại tinh thần.

Trì Diệp mím môi, "Lần trước cậu đến lớp mình hại mình bị mời phụ huynh. Nếu không được lợi, chẳng lẽ cậu để mình chịu oan có tiếng "yêu sớm" mà không có miếng?"

Vốn Trì Diệp chỉ thuận miệng nói vì cô biết Dịch Thuần là kiểu người lạnh lùng khó tiếp cận, nhưng không biết hôm nay dây thần kinh nào phát triển quá đà, sau khi cậu ăn cơm cùng mình còn được voi đòi tiên đùa giỡn cậu.

Không có hy vọng nào cậu sẽ đồng ý. Nếu thật sự dễ cưa đổ như vậy, cậu đã không xứng với nhan sắc trời ban của mình rồi.

Không ngờ Dịch Thuần lại gật đầu, "Vậy bữa này tôi mời."

Trì Diệp trợn to mắt, "..."

Dịch Thuần vẫy tay gọi chủ quán, "Thêm hai lon coca."

Coca lạnh làm mát cả bàn tay lẫn trái tim Trì Diệp, cô hơi kịp phản ứng.

Dịch Thuần cứ như là biến thành một người khác vậy.

Lẽ nào thực sự là người trước đây từng quen biết? Hay là nhận nhầm người?

Trì Diệp hơi lo lắng, suy nghĩ kỹ thật lâu mà không nhớ nổi cái gì, đầu óc mở màng, mở miệng nhưng không nói ra được lời thăm dò nào.

Cô muốn biết lí do Dịch Thuần thay đổi thái độ. Nếu không phải họ từng quen biết, thì cũng là một người biết chuyện về Trì Giới Nghiên, hay là vì... cậu thương hại cô?

Lúc đó ở trong ngõ, chuyện ồn ào của nhà họ Trì không nhỏ, trong ngõ không có bí mật nào là không trở thành đề tài cho người khác bàn tán.

Ngay khi trong ngõ phát sinh chuyện giám đốc Trì đưa con gái ruột và con gái nhà hàng xóm đến trường, mà lại thành đưa bà mẹ của đứa bé đó lên giường, quá mức kích thích như vậy làm sao không bị mọi người nghị luận cho được.

Dịch Thuần không để cô phải khó xử lâu, đột nhiên chủ động gợi chủ đề, "Cậu học võ gì?"

"Hả... À, mình học karate."

Dịch Thuần gật đầu.

Ra là thế.

Hóa ra lần trước cô bảo mua đồng phục tập võ không phải là nói bừa.

Nhưng Trì Diệp hiểu lầm câu hỏi của cậu, cứ nghĩ cậu thực sự bị chuyện cười cô đạp một cước bay xa mười mét trong trường dọa sợ.

"Cậu đừng sợ, mình thích cậu nên sẽ không đánh cậu đâu."
Dịch Thuần giơ lon coca lên che nụ cười trên mặt, "...Tôi không sợ."

Trì Diệp có chút không tin, nhìn cậu vài lần, giọng nói có phần nghi ngờ, "Vậy thì tốt."

Dù sao thời cấp 2 cô từng đánh qua không ít con trai, con trai trong lớp nhìn cô đều nơm nớp lo sợ, cho nên cô không nghĩ mình nói gì sai.

Tuy rằng nhìn Dịch Thuần cao lớn, nhưng nếu cô muốn quật ngã một người đàn ông cao mét tám thì vẫn không thành vấn đề.

Sau đó không có gì để nói nữa.

Trong lòng hai người đều có chuyện, đặc biệt là Trì Diệp, dường như chỉ cần chú ý là có thể nhìn thấu suy nghĩ của cô. Dịch Thuần thấy cô đứng ngồi không yên, có vẻ đang có chuyện lo lắng.

Mắt thấy đã hơn chín giờ rưỡi, đã khá muộn rồi, ngày mai còn phải đi học, không nên ngồi đối mặt lãng phí thời gian thêm nữa.

Dịch Thuần đứng lên đi thanh toán, nhìn Trì Diệp từ trên cao, "Tôi đưa cậu về."

Trì Diệp hơi ngạc nhiên, lập tức xua tay, "Không cần đâu, cậu đi đóng cửa hàng đi."

"...Không sao, tiễn cậu đi."

"Thực sự không cần đâu, cậu... Còn chưa chắc đánh lại nổi mình..."

Dịch Thuần là một thiếu niên trưởng thành, bị một cô gái coi thường sức chiến đấu, tâm trạng nhất thời suy sụp vạn phần.

Lần trước Trì Diệp còn nói muốn đưa cậu về nhà...

Dịch Thuần cong môi, quyết định dùng chỉ số thông minh trả đũa cô.

"Trì Diệp."

"Hả?"

"Cậu muốn theo đuổi tôi phải không?"

Trì Diệp sững sờ, sau đó nhanh chóng dũng cảm gật đầu, "Đúng!"

"Nhưng cậu không muốn ở chung một chỗ với tôi lâu một chút à?"

Trì Diệp khiếp sợ.

Cô... Hoàn toàn không nghĩ tới tầng nghĩa này. Chẳng qua chỉ thấy quấy rầy Dịch Thuần phải tiễn cô về, không có tác dụng thực tế gì, nếu thực sự gặp nguy hiểm còn khiến cô phân tâm...

Nói đơn giản, chính là không thích.

Nhưng Dịch Thuần vừa nói vậy, cô lại cảm thấy mình nên nắm bắt cơ hội, không nên từ chối cơ hội tốt để bồi dưỡng tình cảm.

Trì Diệp giằng co một lúc, miễn cưỡng đồng ý: "Được rồi, vậy làm phiền..."
Dịch Thuần cười, nháy mắt với Trì Diệp, "Trêu cậu thôi. Tôi về cửa hàng đây, đi đường cẩn thận nhé."

"..."

Quá bướng bỉnh, một ngày nào đó cô sẽ trả thù lại!

***

Bởi vì Trì Giới Nghiên xuất hiện, Trì Diệp lo lắng nhiều chuyện, buổi tối không thể ngủ ngon, ngày hôm sau nghỉ mất nửa buổi học.

Trong trường Thập Tứ không ai dám trốn học, loại trường này luôn coi trọng tác phong nhất. Chỉ cần có người tiên phong thì sẽ có người học theo, lúc đó mới chấn chỉnh thì rất phiền phức. Vì vậy nội quy cơ bản sẽ nghiêm trị, răn đe những học sinh phạm tội.

Thái lão đầu không ngờ ngày hôm trước phụ huynh Trì Diệp vừa đến trường, hôm sau cô đã dám trốn học rồi.

Trì Diệp vừa tới trường, lập tức bị xách lên văn phòng

Thái lão đầu tức giận run cả môi, "Em đến đây giải thích cho tôi em làm gì sáng nay? Tại sao trong nhà không có ai nghe điện thoại?"

Sắc mặt Trì Diệp rất kém, cô vốn trắng, lần này còn trắng bệch không khí sắc. Dù chỉ là di chứng của việc mất ngủ nhưng người khác nhìn vào lại tưởng bị bệnh.

"Xin lỗi thầy ạ, em hơi mệt, không nghe thấy chuông điện thoại."

Tốt xấu gì cũng có lí do, cuối cùng Thái lão đầu cũng cho qua, nhìn dáng vẻ của cô như là thực sự mệt mỏi thật.

Lần này bị bệnh nên trốn học có thể thông cảm được.

"Người nhà em đâu? Sao không gọi điện cho thầy? Em có biết không tìm được các em thầy lo lắng thế nào không? Ngộ nhỡ xảy ra vấn đề gì thì làm sao bây giờ?..."

Trì Diệp thành thật đâm lao phải theo lao, cố ý thở thật mong manh, "Em ở một mình ạ..."

Thái lão đầu ngừng lại nhìn vào mắt cô, không nói gì nữa, phất tay, "Đã đến bệnh viện khám chưa?"

"Chưa ạ."

"Để Lê Vi đưa em xuống phòng y tế đi, trạng thái như này cũng không thể nào học được."

Trì Diệp không bị phạt, lại còn được nghỉ ngơi thêm hai tiết.

Cô cảm thấy mình sắp vui phát điên rồi.

Dưới ánh mắt của Thái lão đầu, Trì Diệp thực sự dựa lên người Lê Vi, chậm chạp xuống phòng y tế kiểm tra.

"Không bị sốt, có chỗ nào khó chịu không?"

Mặt Trì Diệp trắng bệch, "Em đau họng ạ."

"Có lẽ bị ốm nên viêm amiđan, mùa này rất dễ khó chịu, để cô kê thuốc cảm cho em, em cứ ngủ một giấc đi."

Đợi y tá xoay người đi lấy thuốc, Trì Diệp mới nở nụ cười, kéo tay Lê Vi.

Trong phòng y tế có giường nằm, Trì Diệp nằm được vài phút, y tá phải đi họp, chỉ còn hai cô gái ở lại.

Lê Vi nhìn Trì Diệp, lo lắng, "Cậu thật sự không sao chứ?"

"Có bị làm sao đâu, chỉ là hôm qua ngủ không ngon... Vi Vi, tối hôm qua mình đi ăn với Dịch Thuần đấy!"

Lê Vi đánh lên tay cô, "Không sao thì ra ngoài! Cậu làm tớ lo chết mất! Tớ còn nghĩ, nghĩ là..."

"Nói vớ vẩn!"

Cô cười, "Mình từng nói với cậu thế nào? Sau khi mình bị bắt cóc, mẹ mình đưa mình đi học võ không phải để thi đấu mà để áp dụng vào thực tế. Kể cả ba đàn ông trưởng thành như Trì Giới Nghiên đồng thời xông lên cũng không bắt được mình."

"Ý tớ không phải vậy..."

"Lê Vi." Trì Diệp nghiêm túc nhìn cô ta, "Cậu không cần lo lắng nhiều, Trì ca đẹp trai của cậu thực sự rất khỏe. Cậu lo lắng như thế khiến mình cảm thấy mình thật đáng thương. Cậu cứ trông cậy vào mình là được."

Cô kéo chăn cao lên dưới cằm.

"Nhanh vào lớp đi. À đúng rồi, tiện thể giúp mình nhìn xem, Dịch Thuần đẹp trai đang làm gì thế. Nếu cậu ấy đang vui thì nhắn giúp mình, nhắn là mình muốn trả lại tiền cơm ngày hôm qua cho cậu ấy nhé! Thank you!"

Há há há.

Vừa nghĩ tới vẻ mặt Dịch Thuần, Trì Diệp đã vui tới mức lăn lộn trên giường.

"Nhớ đấy nhé!"

Chương 13: Ngàn dặm tìm chồng

Edit: Tà vênh váo ( ̄⊿ ̄)

Tuy được bạn thân nhờ vả nhưng Lê Vi không dũng cảm được như Trì Diệp, không dám chạy vào lớp bên cạnh tìm Dịch Thuần.

Cô ấy nhìn quanh lớp 2, thấy Dịch Thuần vẫn ở chỗ cũ, đang gục mặt xuống bàn ngủ.

Lê Vi thở phào nhẹ nhõm, xoay người chuẩn bị về lớp.

Lúc quay người lại, cô ấy nhìn thấy cậu con trai đi cùng Dịch Thuần như hình với bóng – Trương Đại Thác. Lê Vi và Trì Diệp cũng hàng ngày đi chung nên nhìn cậu ta đã thấy quen.

Trương Đại Thác lùi lại một bước, kiểm soát không bị đụng vào cô ấy, nhìn nói, "Ơ, cậu là tay sai của Trì ca đúng không? Đến lớp tớ có việc gì à?"

Lê Vi lườm Trương Đại Thác lanh miệng, giọng nói lại yếu ớt, "Không có gì..."

"Trì ca của tớ đâu? Trì ca không tới à?"

Hai người đứng ngay cửa sau nói chuyện, Trì Diệp ngồi gần thùng rác ở cửa sau đã nghe thấy giọng Trương Đại Thác oang oang.

Cậu xoa tóc, lười biếng ngồi dậy.

Lê Vi không để ý động tĩnh ở phía sau, vội vàng rời đi, thuận miệng đáp: "Diệp Tử tới phòng y tế rồi."

"Trì ca bị ăn đòn phải vào phòng y tế á?!"

Lê Vi: "...Điên à?"

Trương Đại Thác còn định nói gì, đột nhiên phát hiện Dịch Thuần đi ra từ cửa sau, mở to mắt nhìn cậu, "Dịch ca! Trì ca của chúng ta bị đánh phải đến phòng y tế chữa thương rồi! Cậu tin không?"

Dịch Thuần từ chối tiếp chuyện cậu ta, cúi đầu nhìn Lê Vi, "Có chuyện gì à?"

Ở khoảng cách gần, khuôn mặt Dịch Thuần có lực sát thương rất lớn, đặc biệt là lúc bị cậu nhìn chằm chằm.

Vành tai Lê Vi bất giác đỏ bừng, khẽ lùi về sau, giọng nói càng nhỏ hơn.

"Cái đó... Diệp Tử nhắn với cậu là cậu ấy muốn trả tiền bữa ăn ngày hôm qua, muốn xin WeChat của cậu."

Trương Đại Thác ở bên cạnh vỗ lưng Dịch Thuần, "Ối giời! Lại còn lén lút hẹn hò Trì ca của chúng ta cơ đấy?"

Dịch Thuần đạp cậu ta ra thật xa.

Lê Vi đã chuyển lời, không hy vọng cậu thực sự đồng ý, mím môi, chuẩn bị chạy biến về lớp.

"Đợi đã."

Lê Vi ngừng bước.

Dịch Thuần cầm vở trên bàn lên xé một mẩu giấy, viết nhanh một hàng chữ.

"Đừng quên trả lại tiền."

***

Trì Diệp ngủ một giấc say sưa trong phòng y tế, mở mắt ra đã hơn hai giờ rồi.

Lúc này đang vào tiết hai, bên ngoài im ắng, y tá vẫn chưa quay lại.

Thực sự là thời điểm tốt để nằm dài nghịch điện thoại.

Trì Diệp lấy điện thoại di động ra khỏi túi, kéo chăn lên trùm đầu, trốn trong không gian tối tăm lặng lẽ mở máy ra.

WeChat nhấp nháy liên tục.

Lê Vi nhắn tới mấy tin mới.

Trì Diệp tưởng có chuyện gì gấp, lội lại tin nhắn cũ.

Lê Vi:...

Lê Vi:...

Lê Vi:...

...

Hai mươi mấy tin nhắn liên tiếp đều là dấu ba chấm, Trì Diệp nghĩ là điện thoại Lê Vi nhét trong túi áo nên tự gửi tin nhắn.

Tin tiếp theo mới có chữ viết.

Lê Vi: lc1207

Lê Vi: WeChat của cậu ấy đây... Cậu ấy bảo là... Cậu mau trả tiền lại...

Lê Vi: Ô mai gót!!!!! Diệp Tử!!!!! Rốt cuộc tối hôm qua hai người làm gì vậy!!!! Tại sao sau một đêm đã phát triển đến quan hệ đồng ý cho WeChat thế!!!!

Trì Diệp đang nằm dí trong chăn, cười một tiếng, lướt đọc hết tin nhắn Lê Vi gửi xong mới gõ chữ trả lời.

Nhất Diệp: Đâu có, có lẽ là cậu ấy thực sự rất cần tiền?

Nhất Diệp: Há há há há há há há há!

Lê Vi ở trên lớp nên không trả lời được, Trì Diệp cũng không vội, đôi mắt mừng rỡ híp lại, lướt Weibo.

Chưa tới hai phút sau, Dịch Thuần đã đồng ý lời mời kết bạn.

"Hai bạn đã là bạn bè, bây giờ có thể bắt đầu trò chuyện." (Hệ thống thông báo.)

Trì Diệp hơi kinh ngạc.

"Cậu không đi học à?"

Không trả lời.

Cô mở avatar cậu ra, phóng to lên để nhìn.

Không phải một màu đen sì, bên trên có họa tiết lưới trên vợt tennis, một quả bóng tennis nhỏ, bên cạnh còn có một dòng chữ bé bằng tiếng Anh.

Bởi vì ảnh rất mờ nên khi thu nhỏ lại, avatar chẳng có gì ngoài màu đen.

Tên WeChat của Dịch Thuần chỉ đơn giản là Yc., rất hợp với thiếu niên ở độ tuổi này.

Lần đầu tiên Trì Diệp cảm thấy chỉ cần nhìn tên WeChat và ảnh avatar đã hình dung ra được khí chất mê người rồi.

Quá lạnh lùng luôn. Cô rất rất thích.

Trì Diệp ôm điện thoại di động, cong môi cười.

Danh sách bạn bè của Dịch Thuần cũng rất nhạt nhẽo, căn bản không có gì, trên trang cá nhân chia sẻ một bài viết từ đầu năm.

Trì Diệp ấn vào xem, là tin về giải tennis châu Âu.

Ồ.

Hóa ra là cậu thích tennis à.

Khi cô còn đang ngẩn người, điện thoại rung lên một cái.

Yc.:.

Trì Diệp vui vẻ, "Học sinh gương mẫu cũng len dùng điện thoại à?"

Yc.: Thì sao đâu?

Lúc này, ánh mắt cậu hẳn là hiện lên vẻ trào phúng, đuôi mắt hơi xếch, có lẽ biểu cảm gương mặt vẫn lạnh lùng.

Có loại cảm giác lười biếng gợi cảm.

Trì Diệp không biết miêu tả vẻ gợi cảm của con trai như thế nào, giống như một cái lông vũ sượt qua tim, cực kỳ ngứa ngáy.

Cô ôm mặt cười thầm một lúc.

Nhất Diệp: Trả cậu bao nhiêu tiền?

Yc.: Cậu bảo bị oan vì tôi còn gì? Khao cậu một bữa.

Trì Diệp ngạc nhiên, gõ chữ cạch cạch như bay.

Nhất Diệp:???

Nhất Diệp: Vậy cậu còn cho WeChat bảo mình trả tiền cậu làm gì?

Yc.:...

Dịch Thuần không nói gì nữa.

Trì Diệp lại gửi mấy cái icon qua, bên kia vẫn không trả lời.

Cô nghĩ, có khi Dịch Thuần bị giáo viên phát hiện dùng điện thoại trong giờ học chăng. Cô thật tò mò, không biết khi học sinh gương mẫu bị mắng sẽ thế nào?

Dù sao học bá cô quen thuộc nhất là Lục Phóng, hơn hai tháng chưa từng bị phê bình. Cho dù vô tình quên làm bài tập, giáo viên cũng chỉ nói vài câu cho có lệ, như là mệt thì nghỉ một chút cũng không sao.

Đê ma ma. Đối đãi thiên vị không buồn che đậy.

Học sinh học không giỏi thì không được mệt à? Đây là đạo lí gì?

Trì Diệp nằm lâu cũng hơi mệt, xoa tóc, bò dậy chuẩn bị lên lớp học.

Tiếng chuông báo hết tiết, hành lang lập tức trở nên ồn ào.

Cô lắc lư đi lên cầu thang, va vào một đám nam sinh cầm bóng rổ đi xuống sân học thể dục.

Trì Diệp ngủ lâu nên chóng mặt, đi không vững, vừa bị đụng suýt thì ngã.

Một cánh tay ở sau lưng đỡ lấy cô.

Mượn lực từ phía sau, Trì Diệp lập tức đứng vững lại, ngẩng đầu bực bội nói, "Đùa giỡn trên cầu thang va vào người khác không biết xin lỗi à?"

Mấy nam sinh kia rất thẳng thắn, "Rất xin lỗi, bạn có sao không?" Trì Diệp lắc đầu, "Không sao, tôi bỏ qua."

"..." Nam sinh đi đầu tiên nghẹn họng, vừa định nói gì thì nhìn thấy người phía sau Trì Diệp, "Ơ Dịch Thuần?"

Dịch Thuần đứng sau Trì Diệp rất gần, mặt không biến sắc thu tay lại đút túi, thuận miệng "Ừ" một tiếng.

"Đi chơi bóng rổ đi."

"Đợi chút, đi đây."

Trì Diệp ngạc nhiên, lúc này mới biết hóa ra đây là nam sinh lớp bên.

Hứa Kỳ nhìn thấy cô thì trốn xuống đứng sau cùng, sợ hãi đến mức khiến người khác không nói được lời nào.

Thế thì... Vừa nãy bàn tay đỡ eo cô là của Dịch Thuần?

Trì Diệp đỏ mặt nhaaa.

Sau khi đám nam sinh kia đi xuống, Trì Diệp xoay người đứng trên cầu thang, nhìn Dịch Thuần ở bên dưới.

Dịch Thuần vô cảm, "Không cần cảm ơn."

Trì Diệp cười, "Vừa nãy cậu đặc biệt tới cứu mình phải không?"

Tuy cô ngủ đến mức mơ màng nhưng cảm giác vẫn rất nhạy bén. Ban nãy một mình cô lên lầu, không có ai đi đằng sau, trên dưới chỉ có cô và đám nam sinh kia.

Vi vậy, hẳn là Dịch Thuần đứng chung một chỗ với đám nam sinh, thấy cô sắp ngã liền chạy xuống kịp thời đỡ lấy cô.

Trì Diệp cúi đầu, cười híp cả mắt, mái tóc rối đáng yêu nhìn chẳng giống "Trì ca" chút nào.

Cô thở rất nhẹ, hai người đứng gần nhau dường như có thể cảm nhận được hơi thở của đối phương.

"Cảm ơn cậu."

Dịch Thuần nhướn mày, nở nụ cười.

"Nghe nói... Cậu bị người ta đánh nên phải nằm phòng y tế dưỡng thương à?"

Trì Diệp sững sờ, "Ai đánh mình vậy?"

...

***

Bởi vì thêm bạn Dịch Thuần trên WeChat, Trì Diệp cảm thấy quan hệ của hai người thăng cấp vùn vụt, tâm tư ngày càng bay bổng hơn.

Tuần sau là thi giữa kỳ nên chủ nhật cô hẹn Lê Vi và Phương Gia Di cùng đi ôn bài.

Khi Lê Vi và Phương Gia Di nhận được tin nhắn đều chấn động, "Diệp Tử? Có phải Diệp Tử chính chủ không vậy?"

Trì Diệp rất buồn bực, "Mình chỉ muốn học tập cho tốt thôi mà? Đi hay không đi, không đi hay đi nói một lời."

Trì ca đã nói như vậy thì làm gì có chuyện từ chối.

Lê Vi và Phương Gia Di tính toán qua, nếu Trì Diệp có lòng học tập, chắc chắn họ phải giúp cô. Đặc biệt là nếu cô cần giảng bài, họ có thể cho cô mượn vở và giảng bài luôn.

Lê Vi suy nghĩ một chút, "Có gọi Lục Phóng không? Cậu ấy học giỏi hơn, có thể giúp bọn mình làm bài đó."

Trì Diệp lập tức từ chối, "Không được! Ba bọn mình thôi."

Hẹn kỹ thời gian, Trì Diệp tùy tiện thu dọn sách vở cho hết vào cặp sau đó đi ra ngoài.

Ba người hẹn gặp ở MacDonald trong trung tâm thương mại.

Chủ nhật, đông người vào MacDonald nên rất ồn ào, thực sự không phải là nơi tốt để ôn bài.

Trì Diệp gạch gạch hai bài tập, đảo mắt một vòng, "Kiểu gì cũng cảm thấy bọn mình cần tìm một người giảng bài cho."

"..."

Cô bẻ tay, cười gian, "Hay là... đi tìm "top 1" đi? Được không? Nói luôn?"

Lê Vi và Phương Gia Di nhìn nhau, "..."

Trì Diệp và hai tay sai cùng nhau đến cửa hàng nhỏ của Dịch Thuần.

Trong cửa hàng vẫn không có khách hàng, chỉ có một mình Thẩm Lãng ngồi ở ghế cầm điều khiển chơi game.

Anh thấy Trì Diệp tới hơi ngạc nhiên, "Diệp Tử? Thứ hai là thi rồi sao em còn đến đây?"

Trì Diệp vẫy tay với anh, "Hello anh Lãng."

Dừng một chút, "Bọn em tới tìm Dịch Thuần hỏi bài, cậu ấy có đây không?"

Thẩm Lãng khiếp sợ.

Anh nhìn hai cô gái phía sau, một người từng gặp, một người lạ mặt. Nhưng nhìn dáng vẻ cả hai đều không giống là tới để "hỏi bài".

Chỉ có một mình Trì Diệp cười xuân phơi phới.

Thẩm Lãng đặt điều khiển xuống, lấy điện thoại di động ra, "Nó đang ngủ, để anh gọi xem có tới không."

Trì Diệp lập tức hài lòng, ôm nắm đấm cảm ơn Thẩm Lãng, "Nhờ cả vào anh Lãng. Bọn em sang quán trà sữa bên cạnh đây."

Lê Vi ở đằng sau thở dài.

Phương Gia Di mới tới đây lần đầu nên không hiểu tình hình: "Thế này là thế nào?"

Lê Vi nhìn Trì Diệp, kề tai Phương Gia Di nói nhỏ.

"Ngàn dặm tới đây tìm chồng."

Chương 14: Trò chơi gia đình

Edit: Tà đuổi bắt ᕕ(╯°□°)ᕗ

Trì Diệp đưa Lê Vi và Phương Gia Di đến quán trà sữa bên cạnh.

Quán ở trong ngõ hẻm, bên trong chỉ có hai cái bàn nhỏ, tuy chủ nhật nhưng cũng không có khách nào. Đôi lúc có vài người vào đây cũng vội vàng mua trà sữa mang đi.

Bọn họ ngồi vào cái bàn sát tường, Trì Diệp gọi bốn cốc trà sữa, bánh cupcake, và waffle sô cô la các loại. Chủ tiệm không đuổi họ đi, để họ tự do ngồi một góc nhỏ giọng làm bài.

Chưa có tin gì của Dịch Thuần, Trì Diệp cầm cốc trà sữa phân tâm, nhìn Lê Vi và Phương Gia Di cúi đầu ngoan ngoãn làm bài tập mà thở dài.

"Đáng ra mình không nên lôi kéo các cậu theo."

Rõ ràng là ảnh hưởng đến chuyện ôn tập của bọn họ.

Lê Vi đặt bút xuống, "Có sao đâu, bọn tớ đâu phải người nước đến chân mới nhảy, ôn tập từ lâu rồi."

Phương Gia Di cũng gật đầu.

Bọn họ vốn dự định là ra ngoài cho Trì Diệp làm phiền mà.

"...Cơ mà Diệp Tử này, cậu lấy cớ giảng bài thì đi một mình càng tốt hơn đây, hai người cô nam quả nữ mặt đối mặt, mắt nhìn mắt,..."

Lê Vi che miệng cười.

Phương Gia Di nghe giọng điệu mập mờ của cô ấy cũng bất giác đỏ mặt.

Trì Diệp ném cục tẩy về phía Lê Vi, "Nói cái gì đấy."

Lê Vi né sang một bên.

Trì Diệp hút một ngụm trà sữa, nhíu mày, "Nếu mình đến một mình, người ta còn lâu mới tin, các cậu thấy mình giống người sẽ ôn bài không?"

"..."

Chuyện này thực sự quá có lý, khiến người khác không thể nào phản bác.

Trì Diệp cầm bút, viết lời giải bài tập số một, gãi đầu, trong chốc lát lại đặt bút xuống, "...Vi Vi."

Lê Vi nhìn vở, đây là quyển vở lúc trước Lục Phóng cho Trì Diệp. Hôm nay Trì Diệp mở vở ra, bọn họ vừa xem liền cảm thấy được mở mang, ngay lập tức khuất phục dưới cuốn vở của Lục học bá.

"Sao vậy?"

Trì Diệp lắc lắc tay cô ấy, "Cậu mang trà sữa qua cho Thẩm Lãng giúp mình nhé... Thuận tiện hỏi xem Dịch Thuần nói sao?"

"..."

"Đi mà? Mình khao cậu ăn kẹo bông."

Lê Vi cầm trà sữa đi rồi, chỉ còn Phương Gia Di ở lại đỏ mặt nhìn Trì Diệp.

Cô ta nhìn Trì Diệp như đang nhìn một minh tinh, giọng nói đầy hâm mộ, "Diệp Tử, sao cậu có thể dũng cảm đến vậy?"

Trì Diệp sờ tóc, lại cầm bút lên, suy nghĩ một chút, hàm hồ đáp: "Bởi vì dũng cảm là ưu điểm duy nhất mình có..."

"Nếu như người khác không nhìn thấy mình, mình sẽ chạy tới nơi họ có thể nhìn thấy."

Còn có thể làm gì khác đâu?

Trì Diệp nghĩ tới lời thề son sắt hồi nhỏ, bảo vệ La Huệ cả đời, nhưng cuối cùng vẫn là La Huệ dần dần bỏ lại cô.

Chỉ cảm thấy thổn thức.

Núi không đến tìm ta, ta cũng không đến tìm núi(1).

Đời người là bể khổ, nếu không đủ dũng cảm để theo đuổi trai đẹp, chẳng phải cô quá thê thảm rồi sao.

...

Mười phút sau, dưới sự giúp đỡ của Phương Gia Di, cuối cùng Trì Diệp cũng giải được bài tập bất đẳng thức.

Đúng lúc này Lê Vi cũng trở lại.

Trì Diệp thở phào nhẹ nhõm, lấy một miếng sô cô la đặt cạnh Lê Vi, "Sao rồi?"

Sắc mặt Lê Vi có điểm lạ, không rõ là vui mừng hay tức giận, có vẻ như có chút xấu hổ.

"Chủ tiệm nói là bình thường Dịch Thuần ăn trưa xong sẽ tới xem cửa hàng, nên kiểu gì cũng đến."

Trì Diệp ôm Lê Vi thật chặt, "Saranghaeyo."

Lê Vi ngồi xuống, chống cằm, nhỏ giọng buôn chuyện: "Vừa nãy mình hỏi thăm từ chỗ Thẩm Lãng, cửa hàng đấy mở bằng tiền của Dịch Thuần nên cậu ấy mới là chủ, Thẩm Lãng chỉ trông tiệm thôi. Diệp Tử, cậu nói xem cửa hàng bọn họ có lỗ không?"

"Chắc chắn là không rồi, không thấy người mở tiệm là ai à."

"..."

Lê Vi mở vở ra, hành động tỏ ý là không muốn nói chuyện với cô nữa.

Tuy tậm trạng Trì Diệp cực kỳ kích động, nhưng cũng không được quấy rầy hai bạn tốt ôn bài nên đành cúi đầu, vật lộn với đống đề bài xa lạ.

Lát nữa phải "giả vờ" hỏi bài, nếu để Dịch Thuần phát hiện mình "ông chi ý bất tại tửu" (2) thì không tốt.

Vẫn phải có chút chuẩn bị mới được.

Quán trà sữa bật nhạc nhẹ nhàng du dương, vốn là khung cảnh ấm áp, nhưng Trì Diệp chỉ cảm thấy cái cổ như nặng ngàn cân, viết lung tung trên giấy nháp một lúc, mí mắt đã bắt đầu đánh nhau rồi.

"Buồn ngủ chết mất... Bao giờ Dịch Thuần mới tới đây." Lê Vi "Phì" một tiếng, "Vậy cậu hỏi xem."

Trì Diệp bị một câu nói kích thích dũng khí làm một loạt động tác, lấy điện thoại ra mở WeChat, gửi ghi âm thoại.

Sau đó nằm ra bàn, "Mình ngủ cái đã."

"..."

***

Đèn đỏ.

Dịch Thuần đạp xe dừng ở ngã tư, điện thoại vừa rung lên nên lấy ra xem.

Trì Diệp gửi một tin nhắn thoại.

Cậu hơi buồn cười, nhìn chằm chằm màn hình một lúc lâu mới đưa điện thoại lên tai, đứng ở ven đường nghe.

Giọng nói của Trì Diệp không bỉ ổi như Trương Đại Thác, đây là giọng nói của em gái yếu đuối mà các nam sinh vẫn hằng mơ mộng tới. Giọng cô giống như một loại nước ngọt có ga, ngọt ngào nhưng không ngán, âm thanh khiến người ta cảm thấy rất thoải mái.

Ngay cả khi cô uy hiếp người khác, giọng nói vẫn mang theo vẻ trong sáng.

"Sao cậu còn chưa tới vậy Dịch Thuần? Bố đây chờ sốt hết cả ruột."

Dịch Thuần: "..."

Đèn đỏ nhanh chóng chuyển xanh.

Dịch Thuần cất điện thoại đi, giẫm lên bàn đạp, đạp xe thật nhanh xuôi theo dòng xe cộ phía trước.

Quá hai giờ chiều, Thẩm Lãng ngồi trên ghế sô pha ngủ gật.

Chuông gió kêu leng keng, Dịch Thuần đẩy cửa bước vào.

Thẩm Lãng chậm roãi xoay người, "Đến rồi à."

"Ừm."

"Mấy bạn học nhỏ kia đợi cậu hơn nửa ngày rồi."

"..."

Dịch Thuần mím môi, không thấy có vẻ gì là không vui.

Thẩm Lãng yên lòng, lén nhắn tin cho Lê Vi: "Nói với Diệp Tử là Dịch Thuần đến rồi."

Sau đó, anh cầm điều khiển game vào phòng, chỉ dùng bóng lưng vẫy tay với Dịch Thuần.

"Anh đi ngủ trưa, cậu cứ chơi vui nhé."

Dịch Thuần dở khóc dở cười: "...Chơi cái gì?"

Người này không phải bố cậu, chẳng lẽ muốn chơi trò gia đình?

... Lê Vi nhận được tin nhắn, huých Trì Diệp một cái, "Đến rồi đây này."

Trì Diệp bật dậy từ trên ghế, tiện tay cầm cuốn sách, nói, "Đi trước đây nha."

Sau đó rời đi rất nhanh.

Phương Gia Di hâm mộ nhìn bóng lưng cô.

"Diệp Tử đẹp trai ghê."

Lê Vi gật gù, "Đương nhiên, Diệp Tử là người đẹp trai nhất tớ từng thấy đó."

Phương Gia Di mím môi, nhẹ giọng nói một mình: "Tớ cũng thấy vậy..."

Trì Diệp trọng sắc bỏ mặc hai bạn tốt, vội vàng chạy sang bên cạnh.

Dịch Thuần vẫn lạnh nhạt như cũ, mặt không cảm xúc ngồi đọc sách, dường như không để ý đến chuyện buôn bán của cửa hàng.

Trì Diệp nhìn, lại là sách ngoại khóa.

Đời sống của học bá thật là phong phú.

Cô đứng trước tủ kính lớn, duỗi hai tay ra, nhoài người trên nóc tủ.

Khoảng cách giữa hai người cũng vì vậy mà rút ngắn lại, gần như là mặt đối mặt.

Dịch Thuần phát hiện Trì Diệp đặc biệt thích nhìn thẳng mặt nói chuyện, chẳng nháy mắt lấy một cái, dường như toàn bộ thế giới chỉ còn lại người trong mắt cô.

Trì Diệp: "Dịch Thuần... Có bài này mình không hiểu, cậu giảng cho mình đi?"

Dịch Thuần lập tức buồn cười, nhíu mày, "Thật không?"

"..."

"Mai là thi giữa kỳ rồi, đến lúc nước đến chân mới nhảy là hơi chậm."

Chưa gì đã bị nhìn thấu, kế vặt của Trì Diệp không giấu được, có chút hối hận vì đã gọi Lê Vi và Phương Gia Di ra, biết thế cô đã tới một mình từ đầu rồi.

Trì Diệp còn muốn nói nhưng Dịch Thuần đã đưa tay rút quyển sách cô đang ôm trong lòng ra, tiện tay lật giở.

"Hàm logarit?"

"Đúng đúng đúng! Mình không hiểu hàm logarit!... Bạn mình cũng không hiểu, có lẽ lát nữa họ cũng đến hỏi cậu."

Dịch Thuần tiện tay lật xem vài trang, cả quyển vở gần như trống không, chỉ có một tờ này bút tích mới tinh, nhìn là biết vừa mới viết lên.

Nhớ tới chuyện lần trước cô bị mời phụ huynh, cậu đã đoán được tình hình của Trì Diệp như thế nào rồi.

Đại khái là trình độ thất khiếu chỉ thông lục khiếu (3).

Cũng may nhờ có cô trăm cay nghìn đắng tìm cái cớ gian nan như thế này.

Dịch Thuần sờ sờ đằng sau tìm được cái bút, tùy ý hỏi cô một câu.

"Ai là bố tôi?"

"..."

"Ai là bố?"

Trì Diệp không muốn thảo luận vấn đề này với cậu, rũ mắt, "Ầy..."

Ban nãy cô chỉ tiện miệng nói vậy, dù sao ở cạnh bạn tốt, khẩu khí cũng không thể quá mức khúm núm.

Nếu không Trì ca cô phải giấu mặt vào đâu?

Dịch Thuần cười, "Nói cho rõ. Nói rõ ra thì tôi sẽ phung phí thời gian chơi trò gia đình giúp cậu làm bài, còn không thì về đi."

Trì Diệp trừng mắt, quả thực sợ ngây người.

"Chơi trò gia đình?!"

*It"s chú thích time:*

(1) Núi không đến tìm ta, ta cũng không đến tìm núi.

Câu gốc là "Núi không đến tìm ta, ta liền đến tìm núi"

Câu này có 2 nghĩa:

1 là đấu tranh cho ước mơ của mình cho đến lúc chết, chỉ cần chăm chỉ, sẽ luôn có cách thành công. Khi gặp khó khăn hãy tự tin, đừng nản chí, chuyện gì cũng có giải pháp. Câu chuyện bắt nguồn từ kinh sách Hồi giáo ()

2 là nếu bạn không chủ động vì lợi ích của tôi, tôi sẽ chủ động vì lợi ích của cả hai.

(2) Ông chi ý bất tại tửu: Ý không ở trong lời; có dụng ý khác; ý của Tuý Ông không phải ở rượu.

(3) Thất khiếu chỉ thông lục khiếu: Một thành ngữ xúc phạm, ý là ngu dốt, không hiểu không biết gì cả =)) tội Trì Diệp ghê.

Chương 15: Cùng tiến bộ

Dịch Thuần cười nhạo một tiếng, vẻ mặt nhìn rõ là sung sướng.

"Không phải à?"

Trì Diệp: "Cậu nghĩ hay nhỉ? Tuy đúng là mình thích cậu, nhưng người có thể khiến tôi nhận bố còn chưa sinh ra đâu. Bạn học Dịch Thuần, mình khuyên cậu nên lương thiện."

Cô đoạt lại vở trên tay Dịch Thuần, bày ra vẻ mặt không khuất phục uy quyền.

Dịch Thuần ung dung ngồi xuống ghế, híp mắt nhìn cô. Dù ở góc độ ngẩng đầu, khí thế mạnh mẽ của cậu vẫn có cảm giác quân lâm thiên hạ.

"Vừa đúng lúc, người muốn nhận làm bố tôi cũng chưa đầu thai đây này."

Trì Diệp: "..."

Thẩm Lãng ở trong phòng, ban nãy nói muốn đi ngủ, cuối cùng không nhịn được nữa mà cười to.

"Ha ha ha ha ha ha ha ha..."

Tiếng cười của anh rất có lực xuyên thấu, vốn cửa đóng không chặt nên động tĩnh ở bên trong gần như là lọt vào tai rõ mồn một.

Thẩm Lãng mình không hiểu nổi thế hệ trẻ bây giờ, "Hai đứa trẻ con vừa thôi, gà tiểu học(1) cãi nhau à? Ha ha ha ha ha ha ha ha..."

Dịch Thuần nhíu mày, hừ lạnh một tiếng, "Im đi."

Bên trong lập tức im bặt.

Thẩm Lãng tiếp tục giả chết, bầu không khí giương cung bạt kiếm bên ngoài cũng vơi đi nhiều.

Trì Diệp không hiểu, tại sao lại muốn tranh nhau làm bố? Cô là Trì ca nhưng cũng đâu phải con trai thực thụ?

Không nghĩ ra.

Không nghĩ ra thì không nghĩ nữa, cô đặt vở lên tủ kính, ép buộc đổi đề tài, "Vậy mình giúp bạn mình hỏi cậu mấy câu được không?"

"..."

Dịch Thuần lại cầm lấy quyển vở tạp nham kia, thuận miệng đáp, "Cậu chắc là bọn họ cần hỏi chứ?"

Trì Diệp cuống lên, "Ối giời ơi, sao cậu lại không chịu theo kịch bản thế hả? Nam chính trên phim cho dù nhìn thấu cũng có nói toạch ra như thế đâu, cậu bị sao thế!"

"Phụt... Há há há há há há há há..."

Thẩm Lãng ở bên trong lại cười rung trời.

Trì Diệp cũng tự ý thức cô không cẩn thận nói ra suy nghĩ trong lòng rồi.

Cô trừng mắt nhìn Dịch Thuần, cầm cuốn vở xoay người đi.

Dịch Thuần nhìn chằm chằm vào bóng lưng Trì Diệp thật lâu cho tới khi cô biến mất ngoài cửa kính, lúc này mới thư giãn thả lỏng người.

Yên tĩnh một lát, Thẩm Lãng đi dép từ bên trong ra ngoài.

Anh tiện tay cầm theo cái ghế tròn và hai lon coca.

Thẩm Lãng đặt ghế xuống cạnh Dịch Thuần, ném một lon coca về phía cậu.

Dịch Thuần một tay cầm sách không nhúc nhích, tay còn lại chỉ hơi động đã dễ dàng bắt được lon coca.

Thẩm Lãng nháy mắt với cậu, "Đúng là tuyển thủ tennis có khác."

Dịch Thuần không tiếp lời, im lặng mà mở nắp lon.

"Tách-----"

Tiếng bọt khí làm lòng người sảng khoái.

Dịch Thuần uống một ngụm, đột nhiên nghĩ tới cô gái vừa rời đi... nhiều lần thấy cô đứng uống rất vui vẻ trên hành lang, chắc là cô ấy rất thích?

Thế mà cũng không sợ uống nhiều béo, đúng là hết nói nổi.

Làm một nữ anh hùng, kiểu gì cũng thấy uống nước tăng lực bò húc thì hợp hơn chứ nhỉ?

...

Thẩm Lãng không biết tình tiết vở kịch đang diễn ra trong đầu Dịch Thuần, anh dụi mắt, hóng hớt nằm nhoài người lên tay vịn ghế sô pha, nháy mắt rất buồn nôn.

"Bạn thân ơi, anh phát hiện một chuyện."

"..."

"Tháng trước cậu còn bất cẩu ngôn tiếu (2) với Tiểu Diệp Tử của chúng ta cơ mà... Bây giờ mới có mấy ngày trôi qua mà đã hòa hợp rồi á? Coi trọng người ta rồi hả?"

Dịch Thuần lại cúi đầu uống một ngụm coca.

Vị ngọt mát làm cảm giác sảng khoái xông thẳng lên trán. (Editor: Ủa Cocacola thuê quảng cáo hay gì...?)

Thẩm Lãng suy nghĩ một chút: "Đã tìm được cô bé kia rồi à? Vì vậy sau khi tâm sự, quyết định yêu đương nồng cháy?"

Dịch Thuần vẫn không lên tiếng.

Thẩm Lãng chỉ biết là Dịch Thuần bị bắt cóc cùng một cô bé, không rõ chuyện bên trong thế nào, càng không biết vì lí do gì cậu muốn tìm bằng được cô bé năm xưa.

Dịch Thuần nhắm mắt lại, một lúc sau khàn giọng nói: "Cô bé đó chính là Trì Diệp."

"..."

Thẩm Lãng lập tức ngồi thẳng dậy.Thật lâu sau, anh mới vỗ vai Dịch Thuần, đứng dậy, "Dịch Nhi, anh lớn hơn cậu hai tuổi, suy nghĩ của người lớn hơn hai tuổi từng trải, nhất định phải nói rõ ràng với cậu."

"..."

"Anh không tin từ 10 tuổi cậu đã thích Tiểu Diệp Tử, có lẽ quá nửa là vì áy náy nên mới thay đổi thái độ? Nhưng cậu có nghĩ tới không, thái độ người ta rất rõ ràng, thích cậu liền theo đuổi cậu. Nếu cậu không có cùng cảm tình như vậy thì đừng vì sự áy náy của mình mà cho em ấy ảo tưởng gì."

Giọng Thẩm Lãng có vẻ lưu manh, lúc nói đạo lý nghe vào hơi buồn cười.

"Nếu sau này người ta biết sẽ rất hận cậu." Anh thở dài, "Anh đây là người từng trải qua."

Dịch Thuần im lặng một hồi, mở miệng, "Biến."

Thế nhưng lời này của Thẩm Lãng thực sự làm tâm tinh của cậu lập tức rơi xuống đáy vực.

Cậu ngồi một lúc, ném lon coca rỗng vào thùng rác, đặt sách lên kệ, chậm rãi đứng lên.

"Anh trông cửa hàng đi, tôi về đây."

Thẩm Lãng: "Ơ, cậu bảo hôm nay cậu trông cơ mà?"

"Tôi đổi ý rồi."

"...Dịch Thuần, đánh nhau đi!"

***

Kế của Trì Diệp hoàn toàn thất bại, không muốn khuất phục trong mối quan hệ "cha" "con" nên cô thở phì phò quay lại quán trà sữa, tiếp tục gọi ba cốc trà sữa lạnh.

Lê Vi và Phương Gia Di ở đối diện nhìn nhau, rồi lại nhìn sắc mặt Trì Diệp, "Sao thế Diệp Tử?"

Trì Diệp hừ lạnh, "Chả sao hết, uống đá cho hạ nhiệt."

Hóa ra là bị lửa giận thiêu đốt đây mà.

Lê Vi vui vẻ, "Thật ra... vừa nãy Thẩm Lãng phát sóng trực tiếp cho bọn mình xem rồi."

Trì Diệp: "..."

Chỉ có Phương Gia Di là tri kỷ, "Diệp Tử, cậu đừng tức giận."

Trì Diệp nghiến răng, "Mình không giận."

Phương Gia Di không biết nói gì để dỗ dành cô, suy nghĩ một chút liền cẩn thận nhẹ giọng nói: "Hay là cứ ôn bài đi, điểm... Điểm thành tích của tớ... có thể..."

Đây thực sự là vạch áo cho người xem lưng.

Trì Diệp mệt mỏi nằm ra bàn, "Ôn cái gì mà ôn..."

Căn bản không phải là chuyện Trì Ca có thể làm được.

Phương Gia Di không dám phản bác cô, vẫn là Lê Vi vỗ vai cô, "Tốt xấu gì cũng không nộp giấy trắng được! Cậu muốn bị Thái lão đầu phê bình đến chết à?"

Trì Diệp cấp hai có thân phận học sinh năng khiếu thể dục, không học trường Thể dục thể thao mà lại vào trường Thập Tứ có tốt chất giáo dục ưu tú, cuối cùng vẫn phải làm từng bước để thi đại học.

Mặc dù Thái lão đầu nói nhiều rất phiền nhưng ông cũng là một giáo viên hiếm thấy, không từ bỏ một học sinh như Trì Diệp, còn xếp cô ngồi cạnh Lục Phóng.

Giáo viên khác đều sợ Lục Phóng bị lây nhiễm thói hư, chỉ có Thái lão đầu một lòng mong chờ Lục Phóng có thể kéo thành tích Trì Diệp đi lên.Đúng là một ông lão ngây thơ lương thiện.

Lê Vi nói rất có đạo lý, Trì Diệp không muốn tiếp tục bị mời phụ huynh, thật sự ngồi thẳng lưng, chuẩn bị nước đến chân mới nhảy.

...

Thành tích của Lê Vi và Phương Gia Di dạy loại trình độ như Trì Diệp không thành vấn đề, còn có quyển vở thần của Lục Phóng, Trì Diệp mơ hồ gắng gượng học được một chút.

Ngữ Văn và Tiếng Anh của cô rất chán đời, không thuộc từ đơn cũng không thuộc câu từ cơ bản, thì làm sao có thể bồi dưỡng trong một ngày. Phương Gia Di liền đưa cô một bộ câu hỏi ngữ pháp đọc hiểu và chỉ phương pháp đoán trắc nghiệm tiếng Anh.

Trì Diệp không phát hiện mình có thiên phú Toán học, dạy một hiểu mười.

Chỉ tiếc đã quá muộn, bây giờ học bù khẩn cấp cũng không kịp thi giữa kỳ.

Phương Gia Di và Lê Vi vẫn kèm cô đến hơn 6 giờ mới về nhà ăn tối.

Trì Diệp thu dọn qua đồ đạc, lại xách túi đi sang cửa hàng bên cạnh.

Thẩm Lãng vẫn ở đó, Dịch Thuần không biết đã đi đâu.

Trì Diệp suy nghĩ một chút, chỉ một cái vợt tennis trong tủ, "Anh Lãng, em muốn mua cái này. Bao nhiêu thế?"

...

Ánh chiều tà le lói.

Trì Diệp cầm vợt tennis, loạng choạng khoác cặp, đi về nhà.

Hôm nay cô không có thu hoạch gì, nhưng sau khi nói chuyện với Dịch Thuần, uống một bụng trà sữa, no tới mức không muốn ăn tối.

Lại còn muốn xác nhận quan hệ bố - con?

Cẩn thận ngẫm lại, hình như chưa làm được gì, quả là một ngày phong phú.

Trì Diệp cúi đầu nghĩ chuyện của mình, bất giác đi đến bên cạnh trường Thập Tứ.

Chập tối chủ nhật không huyên náo như ngày thường, không có học sinh, cũng không có không khí sinh hoạt của cư dân trong ngõ. Toàn bộ đường đều tĩnh lặng, đèn đường lại không đủ sáng, có vẻ hơi tối.

Trì Diệp nháy mắt một cái, dừng bước.

Chờ một lúc, cô vứt cặp sách xuống đất, cẩn thận bỏ vợt tennis xuống đập, hoạt động tay một chút.

Cô xoay người, mái tóc rối vương trên gò má.

"Đi ra đi."

Mấy thiếu niên lưu manh tóc đủ mọi màu sắc đi ra từ ven đường.

Người cầm đầu tóc đỏ, con mắt nhỏ như sợi chỉ, có vẻ rất tàn ác.

Trì Diệp nhíu mày, "Kẻ lạ mặt nào đây?"

"..."

Không ai hưởng ứng, cô hơi kinh ngạc. Không phải trên phim đều diễn thế sao? Hoặc là thỉnh cầu, hoặc là trả thù, mấy người này sao lại không phản ứng vậy.

Hơn nữa mấy thanh niên đằng sau đều cầm gậy bóng chày, hơi dọa người, hình như hơi long trọng quá mức.

Tên mắt híp kia cúi xuống đất chửi thề một tiếng, trong mắt đầy vẻ ác ý, "Ồ, đại mỹ nữ này thật là người hay quên, không nhớ anh nữa hả?"

Xem ra là trả thù rồi.

Trì Diệp cẩn thận nhìn tên mắt híp, thực sự không nhớ rõ mình từng chọc tới tên đại ca tóc đỏ này từ bao giờ.

Lẽ nào là bạn học hồi cấp 2 bị cô dạy dỗ?

Hình như trong trường không có ai như vậy.

Trì Diệp quan sát khoảng 2, 3 phút, cuối cùng mở miệng trong sự chờ mong của đám thanh niên: "Ai vậy?"

Mắt híp tức giận, đoạt lấy gậy bóng chày của đàn em đứng sau.

"Để anh nhớ xem trường mày gọi mày là gì nhỉ? Nữ anh hùng? Ông mày trêu gái cũng đến lượt mày chõ mũi vào à? Hôm nay để anh dạy dỗ nữ anh hùng nhỏ của chúng ta nhé, là con gái thì nên làm gì, được không?"

Thiếu niên đằng sau đều cười vang lên.

Trì Diệp cắn chặt răng, cởi áo khoác màu xanh sẫm, tiện tay ném xuống, vừa vặn rơi trên vợt tennis ở dưới đất.

Cô rất phách lối ngoắc ngón tay về phía tên mắt híp.

"Một mình mày, hay là tất cả chúng mày cùng lên?"

Gà tiểu học: Từ thường được dùng trên mạng, có nguồn gốc từ tiếng Quảng Đông, ban đầu được sử dụng làm biệt danh cho học sinh tiểu học. "Gà tiểu học" giờ được mở rộng để chỉ một người lớn tuổi, nhưng nhận thức hành vi và lời nói ngây thơ ngớ ngẩn như một học sinh tiểu học. Hiện tại, "gà tiểu học" và "trẻ em" thường bị cư dân mạng lạm dụng. Chừng nào họ không đồng ý với nhau hoặc có bất bình từ cả hai phía, họ sẽ gọi nhau là "gà tiểu học", thậm chí một số cư dân mạng cũng là học sinh tiểu học sẽ sử dụng thuật ngữ này để tấn công người khác.

Còn có cả Vịt trung học, Gia súc trung học, Đầu ngựa đại học,... nữa cơ =))))))))))))))

Bất cẩu ngôn tiếu: Nghiêm túc, không nói cười tuỳ tiện

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau