BẠN HỌC NHỎ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Bạn học nhỏ - Chương 1 - Chương 5

Chương 1: Run tay

"Tiểu Diệp, ba mẹ sẽ ly hôn."

"Không được! Con không đồng ý!"

"Tiểu Diệp! Tiểu Diệp!..."

"Thật là đáng sợ, bọn họ là ai vậy anh Tiểu Quang? Bọn họ muốn mang chúng ta đi đâu? Có phải sẽ bán chúng ta lên núi không?"

"Đừng sợ, chúng ta sẽ cùng trốn thoát ra ngoài, anh sẽ cứu em."

"Được, chúng ta cùng đi!"

"Trì Diệp, mày vẫn nghĩ mày là cô công chúa à? Tao nói cho mày biết, cho dù mày có bỏ nhà đi một nghìn lần nữa thì chú Trì vẫn sẽ kết hôn với mẹ tao! Sau này búp bê, ô tô, phòng của mày đều là của tao hết! Ba của mày cũng sẽ thành của tao!"

"Hu hu, mẹ ơi!"

"Tiểu Diệp, mẹ sẽ kết hôn với chú Mạnh."

"Tại sao vậy mẹ? Không phải mẹ nói sẽ bảo vệ con cả đời này sao? Tại sao..."

"Con phải hiểu chuyện."

Trì Diệp lại gặp ác mộng.

Đã nhiều năm rồi chưa ngủ mơ, thế nhưng cơn ác mộng này bắt đầu giày vò cô, kể cả sau khi tỉnh dậy vẫn không quên được, làm tâm trạng cô tồi tệ suốt cả ngày.

Trong giấc mơ, mẹ đau lòng la hét muốn ly dị, vẻ mặt đắc ý vặn vẹo của Vệ Chân Chân, chỉ có giọng nói dịu dàng của anh Tiểu Quang, chồng chất lên nhau.

Có lẽ là do chuyển tới nơi ở mới nên gặp ác mộng.

Trì Diệp rời giường rót một cốc nước, nhét sách vở lung tung vào cặp rồi kéo khóa, đeo cặp đi học.

Vào giữa tháng chín, tuy lịch âm đã là mùa thu, nhiệt độ cao ở Hải Thành vẫn không giảm sút, đi trên đường còn nghe thấy tiếng ve gọi hè.

Lớp 10 trường Thập Tứ đã khai giảng được hơn nửa tháng, các bạn học đã trải qua hết cảm giác mới mẻ, dần quen nhau hơn.

Lúc tan học, các học sinh lười biếng, ngồi túm năm tụm ba trong lớp tán gẫu.

Trì Diệp rất sợ trời nóng, phòng lớp 1 lại không có điều hòa, thời tiết này rất mệt mỏi, cô bèn lấy chai coca cola đá mua buổi sáng đắp lên má để hạ nhiệt.

Một lúc sau, hơi đá cũng không còn lạnh nữa.

Trì Diệp ném chai coca hết mát lên bàn, chống cổ, giọng nói lơ đễnh, "...Cậu vừa nói gì cơ? Nói lại đi."

Cô có chút không tập trung bởi vì giấc mơ ban sáng.

Lê Vi ngồi trước mặt cô, hơi tức giận lặp lại lời nói: "Tớ bảo cái tên Hứa Kỳ kia thật là quá đáng, sáng nay Phương Gia Di đi học với đôi mắt đỏ hoe..."

"Ai khóc cơ? Nữ anh hùng khóc á?"

Lê Vi nghe thấy Lục Phóng bạn cùng bàn của Trì Diệp nói chen vào thì đẩy cậu ta, "Đi ra chỗ khác để con gái nói chuyện, hóng hớt cái gì!"

Lục Phóng nhún vai một cái, chẳng tức giận, cầm quả cầu xanh, bá vai nam sinh lớp bên cạnh đi xuống tầng.

Trì Diệp ngẩng đầu nhìn bên phải bảng đen, thời khóa biểu viết tiết sau là tiết thể dục.

Vào muộn một lúc cũng không sao.

Vừa vào học hơn hai tuần nhưng danh tiếng của Trì Diệp đã lừng lẫy khắp trường.

Trường Thập Tứ ở bên cạnh một trường nghề, mấy ngày sau khi khai giảng, học sinh trường nghề sang trường cô chơi bóng rổ. Trong đó có một tên lưu manh háo sắc, thấy một cô gái xinh đẹp đi qua mà không xin được số điện thoại thì ép cô gái ấy phải đi ăn cơm cùng.

Cô gái kia bị dọa phát sợ, la hét cầu cứu ở dưới sân trường.

Vừa vặn hôm đó Trì Diệp phải ở lại trực nhật, tan học thấy tình huống này, không nói hai lời xông lên đạp tên nam sinh cao lớn kia lùi lại mấy mét, cứu lấy cô gái.

Từ chuyện này, cô dù ở trong lớp hay ở trong trường đều trở thành người nổi tiếng. Dù sao trường Thập Tứ toàn là học sinh gương mẫu, rất ít người dám đi qua trường nghề bên cạnh, chứ đừng nói đến học sinh mới, tan học đều phải đi đường vòng.

Mọi người đều sợ trên đường đi bị trả thù, chỉ có Trì Diệp có quyền cước phòng than, lá gan lớn, không sợ trời không sợ đất.

Vì vậy cô được gọi là "Nữ anh hùng".

Tuy nhiên, cái biệt danh này cũng không phải là lời khen, thành tích nhập học của cô rối tung rối mù, gần như đội sổ lớp. Mỗi khi giáo viên gọi phát biểu bài đều cãi lại, lập tức bị coi là học sinh cá biệt, trở thành đối tượng bị giáo viên đặc biệt chú ý.

Thật ra Trì Diệp cũng chẳng thích cái danh xưng này tí nào.

Tuy cô có sức mạnh thể lực tương đối cao, nhưng ở trong lòng vẫn là một công chúa nhỏ, hành nghiệp trượng nghĩa (làm việc tốt giúp người) cũng không ngăn được tâm tình thiếu nữ.

Quan trọng hơn hết, cái tên "Nữ anh hùng" này quá là khó nghe, dễ làm người ta liên tưởng đến kẻ siêu nhân mặc đồ lót ở bên ngoài quần áo.

So sánh với cái tên này, cô vẫn cảm thấy cái tên "Trì ca" (anh Trì, kiểu chị đại nhưng mình để nguyên cho hay nhé) khá là lạnh lùng, có chút mùi vị phóng túng.

Nhưng mà cũng không có gì to tát.

Lê Vi lôi kéo Trì Diệp từ từ đi xuống tầng, vừa đi vừa phỉ nhổ Hứa Kỳ học lớp bên.
"Diệp Tử này, Phương Gia Di kể ra cũng đáng thương, cậu nói xem chúng ta có nên giúp một chút không."

Phương Gia Di là bạn cùng bàn Lê Vi, mỗi ngày Trì Diệp đều phải nghe Lê Vi kể lể cô ta tội nghiệp này nọ.

Trì Diệp lười biếng gật đầu, "Nhưng cậu bảo Hứa Kỳ là anh kế của Phương Gia Di còn gì, chuyện nhà người ta, dây vào không hay. Lỡ như vô tình bị người ta ghi hận, Phương Gia Di còn thảm hại hơn đấy?"

Lê Vi suy nghĩ một chút, cảm thấy cô nói rất có lý, oán hận cắn răng, "Bọn con trai thật là đáng ghét!"

Trì Diệp hơi buồn cười, xoa xoa tóc cô ấy, động tác rất ra vẻ đàn anh, "Biết rồi, vì ngồi cùng bàn của cậu nên Trì ca tớ đây cũng sẽ bảo vệ cô ấy."

***

Vừa kết thúc giờ tự học ngày thứ hai, Lê Vi liền chạy qua tìm Trì Diệp.

Cô ấy vỗ bàn rầm một cái, làm các bạn học xung quanh giật mình.

Dù hôm qua Trì Diệp không gặp ác mộng, nhưng tâm trạng cô không tốt, ngủ không ngon, có lẽ do âm thanh của điều hòa hơi ồn nên giấc ngủ chập chờn.

Lê Vi đột nhiên xuất hiện, cô cố lắm mới ngẩng được cái đầu nặng trịch lên khỏi bàn.

"Làm sao thế?"

Lê Vi tức giận đỏ cả viền mắt, "Hôm qua Hứa Kỳ giấu sách vở của Phương Gia Di, làm buổi tối cậu ấy bị mẹ mắng một trận thì bỏ qua. Nhưng sáng nay Hứa Kỳ đứng ở cổng trường đưa quyển sách bài tập trống trơn cho Phương Gia Di, giáo viên nhìn thấy nên gọi cậu ấy ra mắng. Trì Diệp ơi, cái tên Hứa Kỳ..."

Cô ấy nghĩ lúc trước bản thân mình nhát gan thế nào, nên càng thêm tức giận.

Trì Diệp dựng thẳng cổ lên nhìn. Quả nhiên bạn cùng bàn của Lê Vi cúi đầu, dáng vẻ bị ức hiếp cực kỳ đáng thương.

Nhiệt huyết trong lòng cô bị Lê Vi nhóm lên, xoa mái tóc rối mới ngủ dậy, vỗ bàn một cái, "Đi thôi!"

Lục Phóng vẫn ngồi cạnh cô nghe hai người nói chuyện, thấy vẻ mặt Trì Diệp thay đổi, lập tức nắm vạt áo đồng phục của cô can ngăn, "Định làm gì đấy nữ anh hùng?"

Trì Diệp nhíu mày, "Đi cảnh cáo tên kia không được bắt nạt con gái."

"Đừng làm thế, Thái lão đầu bảo tớ phải trông chừng cậu đấy."

Thái lão đầu là chủ nhiệm của lớp Trì Diệp, tên đầy đủ Thái Vệ Quốc.

Ngày đầu tiên đến trường, dáng vẻ ông ta vàng vọt xanh xao như lá rau nhũn, nên bọn họ đều gọi ông ta là Thái lão đầu.

Lục Phóng là cán bộ lớp được Thái lão đầu chỉ định, Thái lão đầu xếp cậu ta ngồi cạnh Trì Diệp là để Lục Phóng kèm cặp Trì Diệp học hành cho tốt, thuận tiện coi chừng không để cô gây gổ.

"Tớ có làm gì đâu." Trì Diệp nhìn cậu ta một chút, có vẻ rất thoải mái, "Trao đổi chút cảm tình với bạn khác lớp thôi, Thái lão đầu không có gì phải lo."

Lục Phóng hơi cạn lời nhìn cô: "Này..."

Trì Diệp nở nụ cười động viên với cậu ta, đi cùng Lê Vi ra ngoài bằng cửa sau.

Kết thúc buổi tự học sáng sẽ phải xuống sân tập thể dục, cả hành lang nhao nhao náo loạn, còn ngửi thấy các loại mùi thơm của bữa sáng.

Lớp 3 và lớp 2 chỉ cách nhau vẻn vẹn một bức tường, đi ra khỏi cửa sau của lớp 3 là đến cửa trước của lớp 2. Trì Diệp đi vào lớp 2, quay đầu nhìn Lê Vi một chút, "Hứa Kỳ là ai?"

"Đâu nhỉ..."

Cô gái ngồi bàn đầu cạnh cửa lớp đang chép bài tập, nghe thấy giọng Trì Diệp cũng không quay đầu lại mà hô to một tiếng: "Hứa Kỳ! Có em gái tìm!"

Toàn bộ phòng học yên tĩnh lại một chút.

Ánh mắt của mọi người đều dồn hết lên Trì Diệp và Lê Vi.

Lê Vi phản xạ có điều kiện núp sau Trì Diệp, còn Trì Diệp lại thản nhiên để kệ bọn họ soi mói, không buồn đỏ mặt.

"Hứa Kỳ đâu?"

Ngay sau đó, một nam sinh ngồi hàng hai từ cuối đếm lên trả lời, "Ai tìm tôi thế?"

Trì Diệp nhíu mày, "Là cậu à?"

Cô nghênh ngang, không coi ai ra gì đi đến trước bàn Hứa Kỳ.

Hứa Kỳ trông gầy gò, đeo mắt kính vuông, ngẩng đầu nhìn Trì Diệp mông lung.

"Chúng ta có quen nhau không?"

Sau khi phát sinh chuyện kia, gần như mọi người đều biết cô, nhưng Hứa Kỳ không nhớ rõ bản thân đã từng tiếp xúc với cô, càng không biết tại sao cô đột nhiên sang đây tìm mình.

Trì Diệp cười.

Vóc người của cô ở trong đám con gái không bị tính là lùn, chân tay thon nhỏ, mái tóc cắt ngắn, gò má hơi bầu bĩnh, đôi mắt to tròn lấp lánh, nhìn cả người đều vô cùng đáng yêu, một sự kết hợp hoàn hảo.

Không ai ngờ cô đột nhiên đạp một chân lên trên bàn học của Hứa Kỳ.

Lực đạp rất mạnh, cả người Hứa Kỳ và bàn đều bị cô đẩy ra sau rồi bật lại, âm thanh ma sát rất chói tai.

Toàn bộ bạn học đều bị một tiếng vang lớn này dọa sợ yên lặng hết.

"Cô làm gì thế!"

Bản năng của con trai bị khiêu khích, cậu ta vỗ mạnh xuống bàn, trừng mắt nhìn cô gái đối diện.

Khí thế của Trì Diệp rất lớn, chân vẫn đặt trên bàn, vẻ mặt thản nhiên, "Bạn học, nghe nói cậu trộm sách vở của bạn cùng lớp tôi."

Các học sinh xung quanh nghe thấy chữ "trộm" vừa phát ra liền dựng đứng lỗ tai.

Hứa Kỳ sững sờ, mặt nhất thời đỏ bừng, giơ quả đấm về phía cô, "***! Nói vớ vẩn cái gì đấy! Muốn ăn đòn à!"

Trì Diệp nở nụ cười, chỉ quyển sách bài tập trên bàn Hứa Kỳ.

Hai lớp đều học chung giáo viên, cùng tiến độ học tập, nên bài tập cũng giống nhau.

"Quen Phương Gia Di không?"

Hứa Kỳ không nói lời nào, hung tợn nhìn cô.

Bởi vì nghe cô chỉ đạp một cái mà tên lưu manh to lớn còn lùi lại vài mét, Hứa Kỳ thì gầy còm, còn bị nhiều bạn học nhìn như vậy, không dám bật lại cô.

"Chuyện trong nhà chúng tôi liên quan gì đến cô? Lắm chuyện!"

Trì Diệp cười một tiếng.

Mấy năm qua không có ai quan tâm nên tính tình cô ngày càng ương bướng nóng nảy, đụng tới loại con trai này, không muốn nói một lời nào vô ích, chỉ muốn cho một bài học.

Đánh nhau trong trường mua vui cho người khác xem cũng không hay, ánh mắt Trì Diệp quét qua mặt bàn, nhanh tay cầm cốc trà sữa trên bàn Hứa Kỳ, rút ống hút ra, mạnh mẽ vung về phía mặt cậu ta...

Bởi vì mới làm chuyện này lần đầu, sức Trì Diệp dùng quá lớn, không ước tính được cự ly thân thể Hứa Kỳ hoặc do phản xạ động tác của cô bị hơi chếch về phía bên cạnh...

Hơn nửa cốc trà sữa của Hứa Kỳ đều bị giội lên tóc của bạn học ở phía sau Hứa Kỳ.

Chỉ có một ít bắn lên người Hứa Kỳ.

Trì Diệp sửng sốt.

Bạn học ở đằng sau đang nằm sấp, ngẩng đầu lên, lộ ra gương mặt tuấn tú.

Giọng nói hơi khàn, có chút thiếu kiên nhẫn.

"...Ai làm?"

Chương 2: Cậu tên là gì?

Trì Diệp phản xạ theo điều kiện đặt cốc trà sữa trống không xuống.

Vẻ mặt Hứa Kỳ có chút cười trên nỗi đau của người khác, "Anh, cái con điên này làm đấy."

Nam sinh ngồi phía sau đã đứng dậy.

Bây giờ Trì Diệp mới nhìn thấy cậu trông thê thảm ra sao, trà sữa từ trên tóc lăn dài xuống gò má, rơi tí tách trên áo khoác đồng phục.

Dạy dỗ nhưng nhầm đối tượng là một rắc rối lớn.

"Xin lỗi, mình lỡ tay."

Dung mạo nam sinh kia cực kỳ đẹp trai, thế nhưng nghe Trì Diệp nói xong, vẻ mặt hơi khó chịu, "Vậy cậu nói xem giải quyết thế nào."

Lê Vi đứng sau Trì Diệp đưa túi giấy ăn ra, sau khi mở túi đưa cho cậu vài tờ để lau qua trước đã.

Nhưng Hứa Kỳ và một nam sinh khác bên cạnh cậu cũng đã cầm túi giấy ăn, cậu cầm hơn nửa gói giấy ăn lên lau qua loa mái tóc.

Trì Diệp chẹp một tiếng.

Không biết đây là vị đại gia nào.

Nam sinh lau tóc, lau qua áo đồng phục, sau đó mới lười biếng đứng dậy, từ trên cao nhìn xuống Trì Diệp.

"Này."

"Sao thế? Cậu muốn gì? Là lỗi của mình, cậu nói đi, tôi sẽ cố gắng đáp lại."

Nam sinh nhìn cô hơi ngẩng cằm, mái tóc ngắn, đôi mắt đen, có cảm giác khó mà trách móc.

Cậu đột nhiên nảy lòng muốn trêu chọc.

"Vậy cậu đổi quần áo đồng phục cho tôi."

"..."

Trì Diệp sửng sốt một chút.

Yêu cầu này không phải quá đáng, dù sao cũng không để người ta mặc đồng phục dính bẩn đi học được, ngày hè nóng nực, quần áo dính vào người càng khó chịu.

"Không muốn?"

Trì Diệp không nói có đồng ý không, liếc mắt nhìn Hứa Kỳ đang đứng phía trước xem kịch vui.

Hứa Kỳ theo phản xạ rụt lại: "...Cô muốn gì?"

Trì Diệp suy nghĩ một chút, chỉ tay vào người Hứa Kỳ, mắt sáng quắc nhìn nam sinh: "Mặc quần áo của cậu ta được không?"

Động tác này, vẻ mặt này, giống như chỉ cần cậu gật đầu một cái, cô sẽ lột sạch Hứa Kỳ ra bằng được.

Nhạc tập thể dục buổi sáng vang lên.

Học sinh xung quanh đứng hóng hớt một lúc vẫn chưa thấy diễn biến tiếp theo, bắt đầu đi thành từng nhóm một ra ngoài.

Trì Diệp không vội, cũng không cho Hứa Kỳ đi, ngăn cậu ta đứng im.

Hứa Kỳ tức đến nổ phổi, "Con mẹ m..."

Mắt Trì Diệp tối lại, "Bạn học Hứa Kỳ, cậu nói lại đi, tôi cho mẹ cậu đến bệnh viện thăm cậu ngay hôm nay luôn nhé. Tin không?"

Chân tay Hứa Kỳ gầy guộc, khẽ gập lại mà nhìn như sắp gãy, Trì Diệp phán đoán qua rồi, cho dù là con trai nhưng cũng không đỡ lại được năm đòn của cô.

Sự uy hiếp của cô đơn giản mà thô bạo, có cả khẩu khí không coi ai ra gì.

Nam sinh kia cong môi.

"Đùa thôi."

"..."

Thù này coi như không kết.

Nam sinh không nói gì nữa, mặc đồng phục ướt nhẹp, xoay người đi ra ngoài bằng cửa sau.

Hứa Kỳ cũng nhanh chóng chạy mất dạng.

Sắc mặt Trì Diệp không tốt lắm, nhưng ánh mắt lại sáng lấp lánh.

Nam sinh bị vạ lây này, lớn lên thật đẹp.

Đáng tiếc lần đầu tiên gặp mặt, bọn họ đã thể hiện ra thuộc tính "không muốn phí lời" rồi.

Do thời quan chậm trễ quá lâu, đội ngũ của lớp Trì Diệp đã đi mất rồi.

Thái lão đầu đứng dưới sân trường chặn học sinh, thấy Trì Diệp và Lê Vi tách khỏi lớp đi xuống, tức giận nhăn nhó cả mặt mày, "Đứng lại!"

"..."

"Đi đâu mà vào muộn?"

Trì Diệp có chút ở trên mây, Lê Vi chỉ sợ Thái lão đầu tức giận, vội vàng giải thích: "Xin lỗi thầy, lần này bọn em đi vệ sinh hơi lâu, lần sau sẽ nhanh hơn ạ!"

Lời nói mặt dày làm người khác không đỡ nổi.

Thái lão đầu run giống như lá rau rung rinh, chỉ tiếc mài sắt không thành kim, nhìn qua Trì Diệp, "Vào hàng ngũ nhanh lên!" Trì Diệp tập thể dục buổi sáng không tập trung, kéo Lê Vi vào lớp thật nhanh dưới ánh mắt như muốn giết người của Thái lão đầu.

Lê Vi bị cô kéo chạy nước rút, kêu "A" vài lần liên tiếp, "Diệp Tử! Cậu gấp cái gì? Còn lúc nữa mới vào học cơ mà."

Trì Diệp kéo cô vào phòng âm nhạc ở tầng 1.

Trường Thập Tứ chỉ có một lớp âm nhạc, căn bản cũng chưa vào giờ lên lớp, bình thường ở đây không có ai. Trì Diệp mở cửa, bật đèn lên, tùy tiện ngồi trên băng ghế piano.

"Vi Vi, hỏi cậu chuyện này."

Lê Vi kéo băng ghế ngồi trước mặt cô, gật đầu, "Cậu nói đi."

Hiếm lắm mới thấy Trì Diệp ngại ngùng, có lẽ hơn nửa là do nội tâm công chúa nhỏ trong lòng cô.

"Cái tên thần kinh vừa nãy, không phải Hứa Kỳ, cái cậu đẹp trai ý, cậu biết tên cậu ta không?"

Lê Vi sửng sốt một chút.

Từ lúc học cấp 2, hai người đã là bạn cùng lớp, Lê Vi trở thành tùy tùng của đại vương Trì Diệp đã lâu, như hình với bóng, trước giờ chưa thấy cô có hứng thú với nam sinh nào.

Đây là lần đầu tiên.

Trì Diệp thấy ánh mắt của Lê Vi, thở dài một hơi, "Cậu ta bắt mình phải đổi quần áo, phải dạy dỗ lại cậu ra chứ? Biết người biết ta, thế mới thắng được."

Lê Vi "À" một tiếng, cảm thấy lý do này hết sức bình thường, hợp với Trì Diệp mà cô ta biết.

Cô ta gật đầu, nhỏ giọng nói: "Để tớ đi hỏi thăm."

Trì Diệp xoa mái tóc ngắn, sảng khoái nói, "Cậu không biết thì mình tự đi hỏi cậu ta cũng được."

Cô nghĩ là với diện mạo của cậu ấy sẽ phải là một nhân vật nổi tiếng trong trường nữa cơ.

Bản thân cô không để ý đến các bạn học, nhưng hai năm qua Lê Vi ngày càng hướng ngoại, quan hệ bạn bè rộng, có thể sẽ biết.

Trì Diệp là tiêu chuẩn của phái hành động, lúc ăn cơm trưa, cô chặn nam sinh lớp bên ngay ở cửa phòng ăn.

Nam sinh đã thay quần áo bẩn, không biết là cậu tìm đồng phục mới ở đâu, chẳng lẽ là về nhà thay?

Suy đoán xẹt qua đầu Trì Diệp, chỉ trong nháy mắt, cô nở nụ cười, "Chào bạn."

Một tay nam sinh cầm đồ ăn, một tay đút trong túi quần, dáng vẻ thực sự phong lưu phóng khoáng, bị cô cản lại cũng không bày tỏ thái độ, lạnh lùng nói, "Có chuyện gì?"

Hai tay Trì Diệp đưa lên một cốc trà sữa, "Sáng nay có lỗi quá, xin lỗi cậu lần nữa."

Trường Thập Tứ mới có quy định, buổi trưa học sinh không được ra khỏi trường, vì sợ học sinh không ăn đồ ăn canteen mà trốn ăn ngoài, rất dễ đau bụng. Vì vậy ngày nào cũng có một giáo viên tuần tra, canh chừng học sinh.

Trì Diệp cả gan làm loạn, ỷ vào mình có chút năng lực, vượt tường sân sau ra ngoài, mua trà sữa cạnh trường rồi trèo về.

Nam sinh không nhận, chỉ nhíu mày, "Không cần đâu."

Trì Diệp không muốn bị từ chối, nhanh như chớp kéo tay nam sinh đút trong túi quần ra, dúi trà sữa vào tay cậu.

Sau đó, Trì Diệp lùi lại hai bước, chớp đôi mắt to tròn, "Mình cũng xin lỗi rồi, có phải cậu cũng nên đáp lễ không?"

"...Là sao?" "Mình không thích bị người khác đùa cợt."

Cô nói hươu nói vượn, nhưng thật ra người ta cũng không làm gì có lỗi với cô, chỉ là tính khí cô không tốt thôi.

Dù sao cũng là lần đầu tiên bị người khác trêu đùa.

Nhưng nói thẳng ra như thế thì lại mất mặt quá.

Nam sinh im lặng.

Trước mặt nhiều người nên không tiện ném trà sữa đi, chỉ có thể cầm theo.

"...Cậu muốn thế nào?"

Trì Diệp giả vờ ngẫm nghĩ, "Trên giang hồ có luật lệ, trước khi tỷ thí phải xưng danh, mình là Trì Diệp, cậu tên gì? Chỉ cần nói tên cậu, chúng ta xí xóa."

Nam sinh vui vẻ cười một tiếng, "Xí xóa cái gì?"

"Xí xóa chuyện cậu trêu mình."

Nam sinh ung dung nhìn cô, không nói.

Trì Diệp chưa thấy cậu trả lơi thì đằng sau đã vang lên tiếng nói.

"Dịch Thuần! Dịch đại ca! Cậu nói chuyện với mỹ nữ nào thế? Đi thôi!"

"..."

Trì Diệp ngẩng đầu nhìn nam sinh ở phía sau, "Cậu tên là Dịch Thuần?"

Dịch Thuần thu lại nụ cười, cầm trà sữa đi vòng qua Trì Diệp đang chặn đường, không quay đầu lại nhìn một lần.

Trì Diệp nhìn chằm chằm bóng lưng cậu thật lâu.

Huấn luyện viên của cô từng nói, người tập võ, cho dù học môn võ nào, nam dáng người đều cao thẳng, nữ thì thanh mảnh, nhìn rất đẹp. Vì vậy có nhiều phụ huynh muốn rèn luyện thân thể cho con em mình đều đưa đi học võ.

Trì Diệp học ở võ quán năm năm, nhưng chưa từng thấy nam sinh nào luyện võ có dáng dấp đẹp hơn bạn học này.

Dù khí chất của cậu hơi lười biếng nhưng dung nhanh và dáng đi thật hoàn mỹ, vóc người cũng đẹp, rất xứng với gương mặt.

Nhìn mà rung rinh.

Cô thừa nhận, ngọn lửa thiếu nữ tiềm tàng đã lâu trong lòng cô cuối cùng cũng bắt đầu cháy hừng hực!

***

Dịch Thuần và bạn đi khỏi, Trì Diệp và Lê Vi đi ăn cơm rồi trở về lớp học.

Vào buổi trưa, bên trong lớp học các nhóm túm năm tụm ba trò chuyện vô cùng ồn ào.

Trì Diệp lên tầng 2, trêu Lê Vi một chút rồi đi vào nhà vệ sinh.

Vừa vào phòng vệ sinh riêng đóng cửa một lúc thì bên ngoài có tiếng cười nói huyên náo bay vào.

Sau đó là tiếng mở vòi nước, mấy cô gái lười nhác tám chuyện.

Trì Diệp vốn không chú ý, nhưng kết quả nội dung trò chuyện lại đột nhiên xuất hiện tên cô.

"Nghe nói vừa nãy ở canteen, nhỏ đàn ông kia mua trả Dịch Thuần một cốc trà sữa."

"Cậu ấy nhận à? Ôi vãi..."

Trì Diệp đứng hình hồi lâu, mới ý thức được "nhỏ đàn ông" trong miệng họ hình như là chỉ cô.

Đưa trà sữa à, thế thì chắc chắn là cô rồi.

Cô dựa lưng vào vách cửa ngăn, chuẩn bị căng tai lên nghe đám nữ sinh này nói gì.

"Nhận thật á? Trời ạ, không phải là xưa nay Dịch Thuần đều không nhận đồ à? Trước có bà chị lớp 12 mang bữa sáng cho cậu ấy, còn bị vứt ngay tại chỗ!"

"Có lẽ là do sợ con nhỏ đàn ông đó, trước giờ đàn em này không nể mặt con gái, không thể là thật sự... Ha ha ha..."

Mấy cô gái buôn chuyện hi hi ha ha, Trì Diệp ở sau vách cửa nghe lén cũng không nhịn được nở nụ cười.

Cô mở cửa ra, đi ra ngoài một cách tự nhiên

"Xin hỏi, mấy chị gái xinh đẹp ơi, cái con nhỏ đàn ông trong miệng các chị... Là tôi hả?"

Trì Diệp làm bộ nũng nịu, vén tóc mai ra sau, để lộ ra vành tai tinh xảo

Đánh con gái cũng không hay, làm bọn họ tức chết thì tốt hơn, cô không phải là loại người thích chịu thiệt thòi.

Trì Diệp nâng cằm, ôm cánh tay, đôi mắt ngạo nghễ đánh giá mấy bà chị lớp 11 thích chém gió, "Sao các chị còn xấu hơn cả một con đàn ông thế này?"

"..."

Chương 3: Đọc bản kiểm điểm của cô

Mấy nữ sinh kia tức giận đến mức muốn cãi nhau, Trì Diệp cũng chẳng sợ, cười gằn một tiếng, tuy không rảnh rỗi nhưng vẫn ung dung chờ bọn họ

Lúc này Lê Vi đi vào, thấy tình cảnh hai phe đối đầu, sửng sốt mất một lúc.

"Mấy người... Tranh nhau đi vệ sinh đấy à?"

"..."

Lúc hai người đã đi xa, Trì Diệp mới nói chuyện này cho Lê Vi nghe.

Lê Vi tức giận phát run, "Diệp Tử, sao cậu không nói sớm?"

Trì Diệp vui vẻ, "Định làm gì nào, cãi nhau với bọn họ hay gì?"

"..."

"Chẳng lẽ lại đánh nhau, đến lúc đó lại phiền, kệ họ nói gì thì nói." Cô cười một tiếng, "Với cả cậu không thấy bọn họ bị mình chọc giận đỏ mặt à!"

Giọng điệu này, có vẻ đều là người thầm mến Dịch Thuần.

Ban đầu Trì Diệp cũng hơi bực mình, nhưng ra ngoài gió mát thổi, cảm thấy chẳng đáng.

Hơn nửa chiến tranh giữa phái nữ đều do tình yêu mà ra.

Ôi, sao mà khổ thế này.

Mấy bà chị này, thật là đáng thương...

***

Cuối cùng thì chuyện Trì Diệp trèo tường ra ngoài vẫn bị Thái lão đầu phát hiện ra.

Tiết 2 buổi chiều mới bắt đầu khám sức khỏe, Thái lão đầu kéo cô ra khỏi phòng học ra ngoài hành lang nói chuyện.

"Thầy hiệu trưởng còn hỏi tôi học sinh nữ nào mà nhanh nhẹn thế, Trì Diệp, em xem có giống em không?"

Hôm nay tình cờ lại là ngày thầy hiệu trưởng đi tuần tra buổi trưa, đứng ở phía bên kia sân trường nhìn thấy một bóng người mặc đồng phục học sinh nhảy từ bờ tường xuống. Ông ta không kịp ngăn cản, liền đi hỏi các giám thị tìm chủ nhiệm các lớp, tìm ra Trì Diệp cho bằng được.

Cô đúng là đứng trước họng súng, nếu đổi là giáo viên khác tuần tra, ít ra còn có thể mắt nhắm mắt mở cho qua.

Trì Diệp "A" một tiếng, "Em cảm ơn thầy hiệu trưởng đã khen ngợi ạ, cùng thường thôi ạ. Nếu ở thời cổ đại, đi trên tường cũng có thể xem như là một loại nghệ thuật đấy ạ."

Thái lão đầu bị câu nói của cô chọc giận muốn hộc máu, "Trì Diệp!"

Trì Diệp lập tức nghiêm túc, "Thầy ơi em biết lỗi rồi ạ!"

Thái lão đầu nhìn cô một cái.

Ông đã đi dạy học nhiều năm, dẫn dắt nhiều lớp, gặp muôn hình vạn trạng học sinh khác nhau, lớp học sinh càng về sau càng nghịch ngợm học kém, nếu không để ý sẽ sinh hư.

Vì thế nên cho dù thành tích học của Trì Diệp đội sổ, bài tập về nhà làm có lệ, có khi còn không làm, đủ loại thói hư tật xấu, nhưng Thái lão đầu cũng không có ý định mặc kệ cô.

Mắt thấy vẻ mặt Trì Diệp vẫn vừa mắt, ông nhịn cơn tức giận xuống, "Trì Diệp, không phải là thầy nhằm vào em, em biết mình được trường cấp 2 chuyên thể dục đề cử vào học, có khoảng cách nhất định với các bạn học khác thi đỗ vào trường nhờ thành tích, nhưng em không nên bỏ cuộc! Em thấy bạn cùng bàn học giỏi như vậy, sao không nhờ bạn kèm cặp mình cho tốt? Dồn hết tâm tư vào việc học, thầy tin em có thể làm được..."

Trì Diệp nghe ông nói cảm thấy hơi buồn ngủ, nhịn một lúc mới nén được cái ngáp.

Thái lão đầu càng nói càng du dương trầm bổng, cô đi vào cõi tiên nửa ngày, đột nhiên thấy có bóng người ở phía bên kia hành lang đi tới, ánh mắt chợt định thần lại.

Người tới là Dịch Thuần.

Hình như cậu vừa đi ra từ văn phòng giáo viên, trên tay còn ôm một tờ đề thi, vai rộng chân dài, chỉ đi dọc hành lang mà mang lại hiệu ứng như đang sải bước trên bục sân khấu chữ T.

Trì Diệp không tự chủ được bị vẻ ngoài của anh hấp dẫn.

Mắt thấy hai người sắp chạm mặt thì Thái lão đầu cũng kết thúc bài phát biểu, "...Ngày mai mang bản kiểm điểm 1000 chữ nộp cho thầy, không được tái phạm trèo tường nữa, đã rõ chưa?"

Giọng nói Thái lão đầu mười phần âm vang, lại đúng lúc vừa kết thúc khám sức khỏe, Dịch Thuần đi qua bên cạnh cũng nghe thấy câu nói này.

Trì Diệp thấy có vẻ cậu bị chọc cười, lộ ra nụ cười nhàn nhạt.

Cười lên cũng cực kỳ dễ nhìn, đẹp trai hơn các minh tinh idol nam trên TV gấp mấy lần.

Vào thời điểm bốn mắt nhìn nhau, đôi mắt Dịch Thuần lấp lánh như ánh sao.

Trái tim Trì Diệp không khống chế được, kịch liệt rung động.

"...Trì Diệp! Em nghe thấy không?"

Trì Diệp không để ý, lớn tiếng trà lời, "Em biết rồi ạ!"

Ánh mắt vẫn dõi theo dáng người vững chắc kia.

Tim đập nhanh quá.

Thịch, thịch, thịch.

Cứ như vừa chạy bộ mấy vòng, trái tim muốn nhảy ra khỏi cả lồng ngực.

Trì Diệp không nhịn được che ngực vị trí trái tim.

Thái lão đầu thấy cô không bình thường, nhíu mày, "Em làm sao thế Trì Diệp?"

Trong chớp mắt, cô đột nhiên ra một quyết định rất vô trách nhiệm.

Dịch Thuần đi gần bên cô, chỉ cách có hai, ba bước.

Trì Diệp không trả lời Thái lão đầu.

Cô xoay người, chạy tới trước mặt Dịch Thuần chặn đường cậu, một loạt động tác vô cùng trơn tru.

Dịch Thuần dừng chân, "Có việc gì?" Trì Diệp nhìn cậu chằm chằm.

"Bạn học Dịch Thuần, mình muốn theo đuổi cậu."

"..."

"Không phải trêu đùa cậu đâu!"

Giọng nói của cô không bé nhưng tiếng loa trong phòng khám sức khỏe quá to, Thái lão đầu đứng vài bước cách xa nhưng chẳng nghe thấy.

Chỉ có Dịch Thuần nghe thấy thôi.

Cậu cong môi, "A" một tiếng.

"Tôi biết rồi."

Dừng lại một chút, lách qua người Trì Diệp, đi vào cửa lớp 2, không còn thấy bóng nữa.

***

Bản kiểm điểm 1000 chữ, đối với Trì Diệp bình thường không viết văn thì độ khó có chút cao.

Cũng chỉ trách vận may của cô quá kém, vốn muốn để cho chuyện này bị quên đi êm đẹp, thì ngay rạng sáng hôm sau cô đi học nhân lúc chuông vào lớp còn chưa vang lên mà đã bị Thái lão đầu đứng ở cửa túm lấy.

Thân thể Thái lão đầu run lên như lá rau rung rinh, "Đã viết kiểm điểm chưa?"

Trì Diệp "A" một tiếng, làm bộ bây giờ mới nhớ, một giây sau đó cẩn thận nói dưới ánh mắt muốn giết người của Thái lão đầu: "Thầy ơi em quên mất..."

"Trì Diệp! Em vừa phải thôi!" Thái lão đầu vung tay, "Không phải vào lớp tự học nữa, đến văn phòng tôi viết, tôi nhìn em viết."

"Thầy ơi, không hay đâu, sẽ ảnh hưởng đến công việc của thầy mất!"

Thái lão đầu nhìn cô một cái, "Tí nữa thầy hiệu trưởng muốn đích thân kiểm tra bản kiểm điểm của em."

"..."

Trì Diệp không nhịn được chửi bậy trong lòng.

Xui xẻo chết mất thôi.

Một tiết tự học không thể đủ để cô viết 1000 chữ, Thái lão đầu vẫn kiên trì, không cho cô vào học mà phải ở lại văn phòng tiếp tục viết đến khi xong mới thôi.

Chuông báo kết thúc thể dục buổi sáng vang lên, cô mới để bút xuống nhìn qua tờ kiểm điểm dày đặc chữ, hài lòng đặt trên bàn của Thái lão đầu.

Lúc cô vào lớp thì các bạn học cũng đã trở về.

Lục Phóng nhìn thấy Trì Diệp, cười với cô, "Xong việc rồi hả?"

Trì Diệp hơi buồn ngủ, gục xuống đáp một tiếng.

Lục Phóng nâng mắt kính lên, lục lọi cặp lấy ra một cái túi MacDonald, đặt trên bàn cô.

Trì Diệp nhíu mày, "Mua cho mình à? Lớp phó có tâm vậy?"

"Ai bảo mặt cậu béo tròn như vậy?"

"..." Trì Diệp khua tay về phía cậu ta ra vẻ muốn đánh người, lườm cậu ta uy hiếp.
"Phương Gia Di mua cho cậu, nhưng không tiện tự đưa, phải lén lút nhờ tôi."

Trì Diệp ngẩng đầu nhìn ghế trống của Lê Vi, nhưng Phương Gia Di ở bên cạnh thì có mặt, nhìn qua đây chăm chú như đã để ý từ lâu.

Chống lại ánh mắt Trì Diệp, nữ sinh hoảng hốt như con thỏ, luống cuống tay chân xoay người đi.

Khóe môi Trì Diệp cong lên, ở đằng xa nói: "Cảm ơn nhé!"

Đầu nữ sinh kia càng cúi thấp hơn.

Trì Diệp nở nụ cười, tâm tình tốt lên.

Cô vừa ăn MacDonald vừa ngâm nga một bài hát.

Lục Phóng giật khóe miệng, lời ít ý nhiều hạ kết luận, "Đồ ngốc!"

***

Vốn nghĩ là chuyện trèo tường đã kết thúc, không ngờ thầy hiệu trưởng quyết tâm rèn luyện học sinh mới bằng cách ra một quy định mới.

Buổi trưa thứ năm hàng tuần là giờ phát thanh cố định của trường Thập Tứ, đài phát thanh này do học sinh tổ chức, coi như là một nội dung bổ sung chất lượng giáo dục của trường Thập Tứ. Đài phát thanh hoạt động 30 phút từ mười hai giờ đến mười hai giờ rưỡi, giờ tự học buổi chiêu. Bình thường sẽ bắt đầu bằng vài bài hát, người phát thanh kể một số câu chuyện cười, thỉnh thoảng đọc mấy bức thư nặc danh được gửi đến.

Nhưng giáo viên không cho phép yêu sớm, gửi thư nặc danh cũng nguy hiểm, nên các thiếu nam thiếu nữ nảy lòng xuân sẽ dùng cách ẩn ý để bày tỏ tình cảm của họ.

Nghe nói năm ngoái có một người sáng tác thơ ẩn dụ, không ai phát hiện ra manh mối, cuối cùng người đó sau khi tốt nghiệp phải tự mình nói ra.

Lúc bắt đầu phát thanh, Trì Diệp đang ở trong canteen.

Cô hơi lơ đễnh, kể cả món ăn thích nhất là bánh gạo nấu sườn ướp mật ong cũng không ăn, ánh mắt thi thoảng đảo bốn phía.

Nhưng lại không tìm thấy người cần tìm.

Lê Vi ngồi đối diện cô, tất nhiên có thể phát hiện ra sự khác lạ này.

"Diệp Tử, cậu tìm cái cậu đẹp trai lớp bên à?"

Trì Diệp bị vạch trần tâm tư nhưng không đỏ mặt, gật đầu thừa nhận, "Ừ."

"Cậu..."

"Mình muốn hỏi cậu ấy trà sữa hôm qua uống có ngon không, làm hại mình phải viết bản kiểm điểm, nếu vị không ngon thì thiệt quá."

Thuận tiện thương lượng với cậu ấy làm thế nào thì sẽ theo đuổi thành công.

Trì Diệp âm thầm thêm một câu trong lòng.

Lê Vi dở khóc dở cười.

Nhưng tìm cả nửa ngày cũng không thấy xuất hiện.

Nếu không tìm được thì Trì Diệp cũng không ép buộc, chuyển chủ đề.

Lê Vi nghĩ tới điều gì đó, ngừng đũa, lo lắng hỏi: "Diệp Tử, lần gần nhất dì cậu tới thăm là lúc nào? Lần đầu tiên cậu dọn ra ngoài ở, bà ấy không tới thăm cậu một chút nào à?"

Trì Diệp cười một tiếng, "Lần đầu đâu mà lần đầu, trước đó mình cũng ở một mình chỗ võ quán đó thôi."

"Không giống nhau mà..."

Cô không muốn tán gẫu chuyện trong nhà với Lê Vi nên nhanh chóng gắp vài miếng bánh gạo nhét vào miệng nhai, nhai được hai cái liền giục: "Ăn mau lên, nóng chết mất, chúng ta nhanh nhanh về lớp nào."

Phòng học cũng nóng, nhưng chỗ ngồi của Trì Diệp ngay quạt, bật quạt trần cỡ to nhất cũng đỡ nóng hơn canteen nhiều rồi.

Lúc Trì Diệp và Lê Vi ăn xong ra khỏi canteen thì thời gian phát thanh một tuần một lần cũng đã đến.

Tiếng nhạc từ cái loa rè phát ra khắp sân trường, nghe có chút chối tai.

Không biết là tài năng mới nào chọn bài "Trời mưa" giữa buổi trưa nắng chói chang, cứ như nghe bài hát này nhiệt độ có thể tự hạ xuống.

Bài "Trời mưa": https://www.youtube.com/watch?v=nXCm67L4qAU

Bài hát kết thúc, loa phát thanh truyền tới một giọng nam trầm thấp, có chút lạnh lùng.

"Tiếp theo đây..."

Bước chân Trì Diệp dừng lại.

Lê Vi cũng dừng lại theo, "Sao vậy?"

"Giọng nói này..."

Cô suy nghĩ một chút, cảm thấy tám chín phần mười là giọng Dịch Thuần, rất êm tai. Dù là loa trường rè đến mấy vẫn khiến người nghe cảm động. Trước giờ cô chưa từng nghe thấy giọng nói của nam sinh nào cuốn hút như thế, mỗi thanh trầm bổng du dương như cái móc câu, nhẹ nhàng cào vào trái tim người ta, làm nhịp tim cô tăng lên không ít.

Cậu ấy ở ban phát thanh?

Tại sao trước đây cô không để ý nhỉ?

Trì Diệp mím môi, vừa định nói gì lại nghe thấy giọng nói trầm thấp của Dịch Thuần từ từ nói tiếp.

"Một bản kiểm điểm sẽ được đọc lên. Buổi trưa ngày hôm qua..."

Mí mắt cô giật lên.

Chương 4: Có người buôn bán như vậy sao?

"Một học sinh lớp 3 khối 10 đã vi phạm nội quy nên phải viết kiểm điểm: Kính gửi thầy đáng kính, bây giờ em đang cảm thấy vô cùng hối hận..."

Chẳng phải đây là bản kiểm điểm sáng nay cô viết hay sao?

Thế mà lại công bố hình phạt trên đài phát thanh!

Trì Diệp nắm chặt nắm đấm, nổi giận: "Hiệu trưởng bị bệnh đấy à?"

Hành vi chất lượng thấp như thế mà cũng có thể nghĩ ra được cũng tài!

Cô không phải cô gái dễ xấu hổ, cũng không phải lần đầu tiên bị phê bình, là học sinh cá biệt trong mắt giáo viên yêu cầu phần lớn phải có một vẻ mặt đao thương bất nhập. Nếu lúc khác đài phát thanh đọc bản kiểm điểm Trì Diệp cũng không cảm thấy có gì ghê gớm.

Nhưng bây giờ Dịch Thuần đang là người đọc nó.

Vừa mới ở trước mặt người ta khoe khoang khoác lác muốn theo đuổi mà chớp mắt đã phát sinh chuyện mất mặt như thế, sao cô có thể ngẩng đầu mà sống được nữa!

Trì Diệp xoay người, chạy như bay lên tầng.

"Chờ tớ với Diệp Tử!"

Thể lực của Lê Vi kém, không hay vận động, không thể nào đuổi kịp Trì Diệp học karate đã nhiều năm.

Chỉ là cô có chạy trốn nhanh hơn nữa thì Dịch Thuần cũng không biết. Cậu vẫn bình tĩnh đọc xong bản kiểm điểm trước toàn trường.

"...Ký tên, lớp 10.3, Trì Diệp."

Vừa đúng lúc Trì Diệp chạy đến cửa phòng phát thanh.

Cô không vội vàng, đứng ở ngoài cửa chờ Dịch Thuần bật một bài hát lên, đứng dậy.

Điều hòa trong phòng phát thanh rất xịn, dù trời đang nắng gắt gao nhưng Dịch Thuần không đổ chỉ một giọt mồ hôi, còn Trì Diệp đứng ngoài cửa lại rất chật vật.

Cậu cũng đã thấy Trì Diệp, "Có chuyện gì sao?"

Dừng một chút, Dịch Thuần cong môi, "Đến theo đuổi tôi à?"

Trì Diệp không quan tâm câu nói trêu chọc của cậu, sửa lại mái tóc ngắn vì chạy mà bay loạn, khăng khăng giữ vững kịch bản đã chuẩn bị kỹ càng từ trước.

Cô cười xinh đẹp hỏi: "Cậu uống trà sữa chưa?"

"Cái gì?"

"Hôm qua cậu có uống trà sữa mình đưa không? Cậu xem, vì mua trà sữa cho cậu mà mình bị thầy bắt quả tang thật mất mặt, cậu còn đọc bản kiểm điểm của mình nữa. Haiz, ôi ôi, nếu uống không ngon thì mình tức chết mất."

Trước kia Dịch Thuần không nhận đồ của con gái, Trương Đại Thác ở bên cạnh có cớ trêu đùa, cậu suy nghĩ một lúc liền kín đáo đưa trà sữa cho Trương Đại Thác để bịt miệng cậu ta.

Trà sữa Trì Diệp khổ cực mua được đều được cái bụng của người anh em cậu hấp thụ rồi.

Dịch Thuần không muốn lừa dối cô, "Tôi đã bảo không cần xin lỗi rồi mà."

Trì Diệp gật đầu, "Đột nhiên nhớ ra có thể cậu vẫn chưa nhớ tên mình."

"Đừng nhớ cái tên ghi trên bảng kiểm điểm nhé." Đầu lưỡi cô khẽ chạm vào răng đọc từng chữ một, "Trì, Diệp, giới thiệu lại lần nữa, đây là tên mình. Bạn học Dịch Thuần, rất vui làm quen với cậu. Mình nói muốn theo đuổi cậu, không phải là nói đùa đâu."

Dịch Thuần nhìn chằm chằm cô một lúc, gật đầu không nói gì, chuẩn bị lách qua người cô đi ra ngoài.

Từ nhỏ đến lớn người nói muốn theo đuổi cậu có cả tá, nhưng có thể kiên trì để thành công hay không, vẫn là con số 0.

Nếu không phải hôm nay Trương Đại Thác xin nghỉ nhờ anh trực bạn, thì đã không phát sinh chuyện rắc rối này.

Dịch Thuần chưa ra khỏi cửa phòng phát thanh thì Lê Vi cuối cùng cũng chậm rãi tới.

Cô ta thở hồng hộc, tay chống tường, giọng run rẩy, "Diệp Tử..."

Dịch Thuần dừng chân một chút.

Trì Diệp nghiêng đầu qua chỗ khác đáp lời: "Ừm."

Bước hai bước đi rồi dừng lại, ngẩng đầu nhìn Dịch Thuần, nở nụ cười: "Hôm khác gặp lại, không làm phiền cậu làm việc nữa."

"Chờ đã."

Lúc hai người sắp sượt qua nhau, Dịch Thuần gọi cô lại, xoay người nhìn cô.

Dáng người cậu rất cao, lúc nhìn cô từ trên cao, trong đôi mắt dường như có một nỗi buồn nhấn chìm người khác.

"Trì, Diệp." Dịch Thuần nói giọng người địa phương, âm cuối cân bằng, nghe có chút mùi vị lưu luyến, "Tiểu Diệp Tử?"

Trì Diệp "A" một tiếng, "Sao thế?"

Động tác này... Chẳng lẽ đột nhiên cậu lại thích cô? Bị cô quyến rũ, tình yêu sét đánh??

Cô vui vẻ, không nhịn được đưa tay lên xoa thái dương.

"Cậu là người Hải Thành?"

Trì Diệp sửng sốt một lúc, bỗng nở nụ cười không đứng đắn, "Có chuyện gì? Đột nhiên hỏi vậy mình phải nói thế nào cho phải?"

Cô suy nghĩ, cẩn thận dò xét nói: "Mình cảm thấy tiến độ này quá nhanh, chúng ta vẫn nên tìm hiểu nhau trước rồi mới đến tìm hiểu gia đình thì hay hơn..."

"..."

Trên gương mặt Dịch Thuần đủ mọi màu sắc, nhưng không hề kỳ quái mà vẫn đẹp như cũ. Cậu từ chối giải thích cho cô, cũng không hỏi thêm nữa.

Bài hát phát trên đài đã ngừng lại, Dịch Thuần quay lại trước micro, cầm một tờ giấy, hắng giọng. Cậu bật micro, mở miệng lạnh nhạt nói: "Tiếp theo là bức thư của một bạn học."

***

Trì Diệp đứng đó ngập ngừng một lúc, cũng biết không nên quấy rầy cậu nữa nên rời đi cùng Lê Vi.

Cô mở cửa thật khẽ, không chú ý ánh mắt Dịch Thuần đang nhìn mình.

Trên đường trở về lớp học, Lê Vi suy nghĩ, tò mò hỏi: "Tại sao cậu ta lại hỏi cậu là người ở đâu nhỉ?"

Cô ta đứng xem từ đầu tới cuối, cảm thấy Dịch Thuần vốn thiếu kiên nhẫn đột nhiên lại có vẻ như nảy lòng hiếu kỳ, tóm lại có chút kỳ quái.

Trì Diệp nháy mắt một cái, "Chịu thôi. Nhỡ đâu cậu ấy đột nhiên rung động? Hoặc phát hiện bọn mình là đồng hương?"

Cô thở dài, "Haiz, Vi Vi, mình thực sự muốn theo đuổi cậu ấy."

Lê Vi trợn tròn mắt, "Diệp Tử, cậu nói thật hả?"

"Ai mà đùa với cậu?" Trì Diệp nắm chặt nắm đấm, "Chỉ có nam sinh đẹp trai như cậu ấy mới xứng đôi với mình!"

"..."

Nhưng chuyện này rất nhanh bị quên đi.

Bởi vì trong lớp không có điều hòa nên giờ học rất mệt mỏi, nhưng kỳ thi hàng tháng lần thứ nhất đã tới gần. Thái lão đầu tận tâm dạy học mấy ngày, tất cả học sinh không dám coi thường, đều cắn răng nghe giảng.

Chỉ có Trì Diệp không chú ý, thoải mái gục mặt xuống bàn ngủ gật.

Khó khăn lắm mới đến giờ tan học, cô nhét loạn sách vở vào cặp, đeo lên định rời đi.

Lục Phóng đang ngồi bên cạnh chép bài, thấy cô sắp đi, vội kêu lên một tiếng, "Nữ anh hùng đợi đã!"

Trì Diệp nghiêng đầu qua chỗ khác, "Lớp phó, phiền cậu đừng gọi mình là nữ anh hùng được không? Chúng ta đâu có đóng phim, cậu gọi thế này mình không biết phải đáp lại sao nữa."

Lục Phóng nâng kính mắt lên, cười, "Ồ, Tiểu Diệp Tử hôm nay đã chép bài chưa?"

"..."

Lục Phóng không cần nhận câu trả lời của cô, lôi quai cặp cô lại, kéo khóa xuống, nhét một quyển vở dày vào trong.

"Cậu làm gì thế?"

"Thái lão đầu bảo tớ kiểm tra vở cậu, nhưng tớ nghĩ cậu không ghi bài nên đã chép giúp cậu. Lớp phó vì dân vì nước, không cần cảm ơn."

Lục Phóng đưa ngón trỏ và ngón cái lên đỡ trán, ngón tay hướng về phía cô, có lẽ muốn thể hiện dáng vẻ bất lực nhưng lại đem lại hiệu ứng hài hước hơn.

Trì Diệp cười, "Vị huynh đài này thật cao cả, ta vô cùng cảm kích, đi nhé."

Lục Phóng nhìn cô cười, giật mình, chưa kịp nghĩ đã tự thốt lên: "Tiểu Diệp Tử, sau khi thi xong có muốn đi đánh cầu lông với bọn tớ không?"

Trì Diệp đi tới cửa phòng học nghe Lục Phóng gọi mình, dừng bước, hơi nhíu mày, "Được!"
Đã lâu rồi cô không vận động, mỗi ngày đều ở trong lớp học, xương cốt đều cứng ngắc hết cả.

"Ok, vậy cậu ôn bài cẩn thận, tuần tới thi rồi."

Lục Phóng híp mắt cười, phất tay với cô ở phía xa.

***

Cuối tháng chín, bài kiểm tra hàng tháng của trường Thập Tứ đã đến.

Ở trường Thập Tứ, học hết nửa học kỳ đầu lớp 11 mới bắt đầu phân khoa chia lớp. Lớp 10 phân ra năm ban, Văn, Toán, Lý, Hóa, Ngoại Ngữ, lớp 11 phân thêm một ban Sinh Học, dù không chọn vào ban nào thì cũng coi như chuẩn bị cho kỳ thi đại học toàn quốc.

Trì Diệp ngơ ngác trải qua ba ngày thi, mệt mỏi ra khỏi phòng học.

Thái độ học tập của cô không đúng đắn, hồi học cấp 2 thì còn lấp liếm được. Năng khiếu môn thể dục đã giúp cô thi đỗ vào cánh cửa danh giá trường Thập Tứ, nhưng lên cấp 3 thì hoàn toàn lộ ra nguyên hình.

Nội dung cuộc thi này là toàn bộ những gì vừa học một tháng qua, đối với cô mà nói cứ như là sách trời, suýt chút nữa ngủ trong phòng thi.

Nhưng Trì Diệp cũng không ngại kết quả, thong dong xuống tầng, đứng đợi trước cửa phòng thi của Lê Vi.

Lê Vi đeo cặp đi ra cùng dòng người, khoác tay Trì Diệp, "Đi nhé?"

"Đi thôi."

Lê Vi nở nụ cười kéo Trì Diệp mau chóng ra khỏi trường.

"Này Diệp Tử, cậu có biết đánh cầu lông không đấy?"

Trì Diệp kiêu căng hếch cằm, "Chắc luôn."

Không có môn thể dục thể thao nào cô không làm được ngoại trừ bơi lội, hầu hết đều học từ rất sớm. Dù sao có nền tảng cơ sở mấy năm học karate, dây thần kinh vận động phát triển hơn các cô gái khác nhiều.

Tuy Lê Vi quen biết Trì Diệp nhiều năm nhưng cô ta lại không giỏi vận động, thi chạy cự ly dài cũng nhờ có Trì Diệp kéo chạy mới gắng gượng đạt tiêu chuẩn, trước nay chưa từng đánh cầu lông.

Nhưng Trì Diệp muốn chơi thì Lê Vi ở một mình cũng chán, cô ta liền kéo Trì Diệp đi mua cầu lông, sẵn sàng tâm lý học chơi.

Trì Diệp không biết đường khu này, hơn nửa thời gian học cấp 2 đều ở lại võ quán, một nửa còn lại ở nhà mới của mẹ. Lên cấp 3 cô mới tự dọn ra ngoài ở để đỡ bị chướng mắt, nên cũng không biết cửa hàng dụng cụ thể thao nào ở gần trường Thập Tứ.

Thật ra Lê Vi cũng không biết, nhưng lại có mắt quan sát tốt, thấy một cửa hàng trên đường đi học về, bên ngoài cửa hàng treo quần áo bóng rổ, bên trong bán dụng cụ thể thao.

"Siêu thị cũng có bán đó, hay là vào thẳng Walmart..."

"Không được!" Lê Vi cắt lời, "Tớ đọc Hoàng tử Tennis, bọn họ phải chọn lựa kỹ lưỡng loại vợt, sao có thể mua bừa trong siêu thị được. Người chơi muốn giỏi thì phải dùng cây vợt tốt!"

Trì Diệp cốc đầu cô ta, "Cậu đúng là kén chọn!"

Lê Vi ôm đầu nở nụ cười, kéo cô làm nũng, "Tiểu Diệp Tử, tớ muốn đi dạo cùng cậu mà..."

Hai người vừa đi vừa cười nói khoảng 20 phút mới tới cửa hàng Lê Vi bảo.

Vị trí cửa hàng này mở không tính là quá tốt, xung quanh đều là các nhà dân cũ, bên kia đường là vài con ngõ hẻm Hải Thành cũ còn sót lại, khói lửa dày đặc, mở một quán ăn chưa chắc đã đắt khách, đây lại còn là một cửa hàng dụng cụ thể thao...

Trì Diệp đứng từ xa nhìn, cửa hàng còn không có tên.

Lê Vi phấn khởi lôi cô đi vào bên trong.

Cửa hàng không lớn lắm, bên trong nhét đầy đồ, ở lối vào là một kệ bóng rổ, bên trong có vài tủ kính đựng bóng rổ và bóng đá có chữ ký, thậm chí cả bóng tennis.

Có vẻ chủ cửa hàng là người thích thể thao, mở quán cũng không thiết tha chuyện mua bán.

Hai cô gái đi vào, chủ tiệm nằm thư giãn trên sô pha bên trong không nhúc nhích, quyển sách đặt bên trên che kín mặt, hình như đang ngủ, vậy mà không sợ bị trộm.

Lê Vi hô một tiếng: "Chủ tiệm!"

"..."

"Chủ tiệm! Chủ tiệm! Chủ tiệm ơi bọn cháu muốn mua đồ!"

Người nằm trên sô pha cuối cùng cũng nhúc nhích một chút, đáp lại không kiên nhẫn: "Không điếc! Thích gì thì tự chọn!"

Giọng nói của ông chủ có vẻ còn rất trẻ.

"Cầu lông ở đâu ạ?"

Anh ta chỉ tay về một hướng nhưng không nói gì.

Trì Diệp tức quá hóa cười, muốn giơ chân qua đạp nhưng nhịn được xuống.

"Chủ tiệm, anh không cần bán hàng à!"

Người chủ kia nghe giọng nói lạnh lùng của cô vẫn bất động như núi, sờ soạng không biết lôi đâu ra một cái gương, cầu kỳ sửa lại mái tóc.

"Em gái, em xem anh đẹp trai thế này, có chút nào giống người làm ăn đầy mùi tiền đâu? Trải nghiệm cuộc sống thôi mà!"

"..."

Chương 5: Tim đập thình thịch

Lê Vi không nhịn được phì cười thành tiếng.

Trì Diệp cũng lười đấu khẩu với anh ta, kéo Lê Vi vào chọn vợt.

Thật ra bọn họ không phải Hoàng tử Tennis, cũng chẳng biết lựa chọn gì, chọn bừa một cái vợt trông đẹp đẹp có thể dùng được, lưới vợt không trùng là được.

Diện tích cửa hàng khá nhỏ, Trì Diệp cũng không định giảm âm lượng, tiếng nói truyền vào tai người đang ngồi trên ghế sô pha vô cùng rõ.

"Hay chúng ta vào cửa hàng lớn mà mua, vào chỗ bé tẹo này thái độ phục vụ kém lại còn không hướng dẫn tận tình!"

Lê Vi nín cười, "Tớ thấy cũng được mà."

"Được cái gì mà được, không được!"

Chủ tiệm nghe không lọt nữa, vứt sách che mặt qua một bên, chuẩn bị đi ra "phục vụ" hai em gái thích mua đồ hiệu.

Chuông gió ở cửa kêu leng keng.

"Xin chào... Cậu đến rồi à."

"Ừm."

Chủ tiệm ra tiếp đón, vỗ vai nam sinh vừa vào, "Dịch nhi, mau ra giúp anh "phục vụ" hai con bé kia đi, bọn họ chê thái độ phục vụ của anh không niềm nở."

Trì Diệp không nhịn được nữa, quay người lại, "Này, anh..."

Cô chưa dứt lời đã thấy bóng người cao gầy đứng không xa, mấy lời định buông ra lập tức nuốt trở lại.

Dịch Thuần nhíu mày, không ngờ lại gặp cô ở đây.

Chủ tiệm cũng nhận ra sự kỳ lạ, "Quen nhau à? Bầu không khí hơi quái lạ... Người yêu cũ chăng?"

"..."

"..."

Ánh mắt Dịch Thuần không thân thiện, "Biến đi."

Chủ tiệm vui vẻ, "Ôi chao bảo sao ánh mắt của em gái này lại nhìn trừng trừng như thế. Ban nãy nhìn thấy trai đẹp là anh đây còn không mở to như vậy..."

Dịch Thuần mặc kệ anh ta, bỏ cặp sách vào gian phòng bên trong.

Trì Diệp cũng không có tâm tư chọn vợt, nằm bò trên tủ kính, nháy mắt ra dấu cho chủ tiệm.

Lúc này cô mới phát hiện chủ tiệm cũng còn trẻ, có lẽ hơn bọn họ mấy tuổi, da rất trắng, môi hơi hồng, tóc hơi rối, cũng là một soái ca môi hồng răng trắng.

Trì Diệp có việc cần nhờ vả, khẩu khí khác hẳn ban nãy một trời một vực, dường như hoàn toàn không nhớ ban nãy mình còn muốn đạp bay anh ta vào tủ kính.

"Chủ tiệm! Em là bạn học của Dịch Thuần, tên là Trì Diệp, vừa rồi ngại quá."

Soái ca nheo mắt nhìn cô, "Em gái thức thời thật đấy."

"Vâng, vâng." Trì Diệp gật đầu liên tục, hoàn toàn không cảm thấy mất mặt, "Anh có quan hệ gì với Dịch Thuần thế?"

Soái ca sững sờ, sau đó cười phá lên, "Ha ha, em thẳng thắn quá đấy, không hề quanh co loằng ngoằng!"

Trì Diệp "A" một tiếng, "Vòng vo có gì tốt?"

"Đúng thế, vòng vo không theo đuổi được Dịch Thuần, tôi chấm em rồi đó!"

Dịch Thuần đã quay ra, vỗ vào gáy soái ca.

"Đừng chém gió nữa Thẩm Lãng, hôm nay tôi đưa anh về."

"..."

Trì Diệp luôn cảm thấy, ý nghĩa sâu xa câu nói này của Dịch Thuần có nghĩa đưa về nhà cậu ấy... Cánh tay cô run lên, không nhịn được giơ ngón tay cái like cho Dịch Thuần.

Đúng là kiểu bá đạo cô thích!

Dịch Thuần mặc kệ cô, nhìn quanh phát hiện ra Lê Vi là khách hàng tiềm năng đang đứng một bên xem kịch vui.

Cậu uể oải hỏi Lê Vi: "Mua hay không mua thì nhanh lên nào."

Thái độ của cả đôi nhân viên trong cửa hàng này đều kém như nhau.

Lê Vi nhận được ánh mắt của Trì Diệp, ra sức đáp trả: "Không mua!"

Trì Diệp cười để lộ hàm răng trắng đều đặn.

Cô tiếp tục dựa vào tủ kính, nháy mắt với Dịch Thuần, "Cậu quen chủ tiệm à?"

Dịch Thuần ngồi xuống ghế sô pha lúc nãy Thẩm Lãng vừa ngủ gật.

Thẩm Lãng rất biết điều, vò tóc rối như ổ gà, "Vậy anh đi vào ngủ một chút, lát nữa ăn cơm gọi anh nhé."

Trì Diệp rất hài lòng với độ biết điều của anh gà, đứng ở xa vẫy tay, "Cảm ơn chủ tiệm! Hôm khác em mời anh uống trà sữa nhé!" Cô biểu đạt sự chân thành và mừng rỡ, suýt nữa thì nằm cả người lên tủ kính.

Dáng vẻ Dịch Thuần không hề bị lay động, mặt lạnh nhìn cô, ánh mắt lạnh lùng nhưng lại có ý thăm dò.

Trì Diệp cũng không tức giận, nếu chỉ chút lạnh nhạt này mà dọa cô từ bỏ thì làm sao hái được bông hoa này?

Mấy hôm trước cô lên diễn đàn trường phát hiện, Dịch Thuần nhập học chưa đầy một tháng đã nhanh chóng đăng quang thành hoa mỹ nam.

Không trách được nhiều người thích cậu như vậy, chỉ nói chuyện với cậu một câu thôi cũng đã được nhớ tên.

Trì Diệp càng thêm tự tin.

So với mấy cô gái lắm mồm chỉ dám ở sau lưng, rõ ràng là cô vừa xinh đẹp vừa dũng cảm hơn.

Đột nhiên cô suy nghĩ đến một điểm quan trọng.

"Bạn học Dịch Thuần, nếu chúng ta đã có duyên gặp mặt, ngày mai cậu có muốn đi đánh cầu lông cùng bọn mình không?"

"Không đi."

Trì Diệp nháy mắt, "Cậu không thích chơi cầu lông à? Thế thì chơi cái khác cũng được, bóng rổ, bóng đá, hay bóng bàn thì sao?"

"..."

Dịch Thuần không nói gì, lặng lẽ lấy một quyển sách từ dưới đáy tủ ra.

Trì Diệp liếc nhìn tên quyển sách, "Điểm và đường".

Cô không đọc sách nhưng lại muốn bắt chuyện với Dịch Thuần, phải vắt óc nghĩ ra đề tài, "Cậu thích học toán hả?"

Dịch Thuần cong môi, lộ ra một nụ cười.

Trì Diệp luôn cảm thấy nụ cười này của cậu có ý nghĩa cười nhạo, cô hơi tức giận lùi về sau hai bước, lấy điện thoại ra tra "Điểm và đường" trên Baidu.

Một lát sau, cô đỏ mặt lại gần, "Cậu thích đọc tiểu thuyết hư cấu à?"

Dịch Thuần bỏ sách xuống, không rảnh nhưng vẫn thư thả nhìn cô, "Trì Diệp, cậu đến đây tấu hài à?"

Giọng nói của cậu không diễn cảm nhưng âm thanh lại dễ nghe, như là tiếng đàn violin tao nhã, khiến nhịp tim của người nghe đập chậm nửa nhịp.

Chỉ là ý nghĩa câu nói này biểu đạt vô cùng thiếu kiên nhẫn.

Trì Diệp lắc đầu, cây ngay không sợ chết đứng, "Không đâu, mình mua đồ mà. Cậu chọn cho bọn mình một bộ vợt cầu lông đi?"

"..."

Dịch Thuần không quan tâm đến cô, chậm rãi đứng lên ra phía sau cái kệ.

Lê Vi núp ở phía sau để giành sân khấu cho Trì Diệp, thấy Dịch Thuần đến gần, cô ta mặt không dày bằng Trì Diệp nên hơi lúng túng khi bị cậu nhìn.
Dịch Thuần hỏi lại: "Chọn được chưa?"

Trên tay Lê Vi cầm một cái vợt, không dám nói bậy dưới mắt cậu: "Chọn, chọn được rồi..."

"Thế thì ra đây thanh toán."

Trì Diệp bước vài bước qua, "Nhưng mình chưa chọn nữa mà."

"..."

"Bạn học Dịch Thuần, chọn giúp mình một bộ vợt nhé?"

Dịch Thuần nhìn lướt qua, thuận tay chỉ một cái vợt màu hồng nhạt, "Cái kia kìa."

Trì Diệp đắc ý cầm lấy, "Được, vậy thì lấy cái này. Bao nhiêu tiền? Có bảo hành không? Bảo hành thế nào? Cho mình xin cách thức liên lạc để tiện bảo hành nhá?"

"190. Không bảo hành, không mua thì để lại chỗ cũ."

Trì Diệp thoải mái trả tiền, "Mình mua."

***

Hai người đi ra xa, Lê Vi nhìn Trì Diệp ôm vợt cầu lông trong tay như ôm bảo bối, cẩn thận hỏi: "Diệp Tử, cậu không thích màu hồng sao không lấy cái màu xanh?"

Khí trời bên ngoài hạ nhiệt đã mát mẻ hơn, thi thoảng có vài cơn gió mát thoảng qua vô tương đối thoải mái, chỉ là đi đường vẫn đổ mồ hôi.

Trì Diệp ôm cái vợt thật chặt, trên trán đổ mồ hôi, ánh mắt lấp lánh, "Màu gì không quan trọng."

"Diệp Tử..."

"Vi Vi, cậu không biết vừa nãy tim mình đập nhanh thế nào đâu. Nhanh hơn cả lần đầu tiên lên võ đài thi đấu ấy."

Trì Diệp sờ vị trí trái tim, cười nói.

"Mình thích vì Dịch Thuần chọn nó."

***

Ngày thứ hai là ngày đầu tiên của kỳ nghỉ Quốc khánh, sáng sớm Lê Vi đã đến nhà Trì Diệp, hai người thu xếp xong liền đến cung thể thao gặp bọn Lục Phóng.

Hoạt động thể thao của Lục Phóng lần này khá đông, đếm qua cũng đến mười mấy người, một nửa nam sinh mượn sân bóng rổ bên cạnh chơi bóng rổ, những người khác đều cầm vợt cầu lông tới chơi cầu lông.

Mấy nam sinh thấy Trì Diệp từ xa đi tới liền bắt chuyện, "Nữ anh hùng đến rồi đấy à!"

"Trì ca nể mặt lắm mới tới đấy!"

"Hôm nay tôi muốn đấu với nữ anh hùng một trận, đừng cản tôi!"

Trì Diệp cười, "Được thôi, tôi nhường cậu năm chiêu, có đánh không?"

Nam sinh kia cười một tiếng, "Ý tôi nói là đánh cầu lông mà! Võ công của cậu đánh tôi liệt nửa người mất!"

Lực chân đạp bay nam sinh mấy mét không phải người bình thường nào cũng làm được.

Trì Diệp lườm cậu ta một cái, không quan tâm, vẫy tay với Lục Phóng, "Hello!"

Bởi vì Lê Vi mới chơi lần đầu tiên nên Trì Diệp không vội bắt đầu, trước tiên dạy cô ta thử phát đỡ cầu ở một phía bãi sân trống.

Thần kinh vận động của Lê Vi không nhạy, tập một hồi lâu mới phát cầu được.

Trì Diệp thở phào nhẹ nhõm, thả vợt xuống, hướng vợt về phía cô ta vỗ tay, "Phát cầu ra là tốt rồi."

Lê Vi tập lại vài lần, đột nhiên ngừng tay, nhíu mày: "Sao Hứa Kỳ cũng ở đây?"

Trì Diệp nhìn theo tầm mắt của cô ta, Hứa Kỳ đang chơi bóng rổ cách bọn họ nửa sân bóng.

Cung thể thao này mới xây rất gần trường Thập Tứ, giao thông tiện lợi, nhiều hàng cơm, nên nhiều học sinh trường Thập Tứ hay sang đây chơi, gặp nhau cũng không có gì ngạc nhiên.

"Hôm qua Tiểu Phương kể mẹ cậu ấy bắt cậu ấy ở nhà làm bài tập, không được ra ngoài, còn Hứa Kỳ lại được ra đây chơi bóng rổ, ôi tức chết mất."

Lê Vi không nhịn được dậm chân.

Cô ta ngồi cùng bàn Phương Gia Di một tháng, thật lòng quý mến cô gái hiền lành ngoan ngoãn này.

Trì Diệp cũng không có tâm tư chơi nữa, ánh mắt quét tới quét lui trên người bọn Hứa Kỳ.

Không tìm được người, cô hơi sốt ruột.

Haiz, sớm biết có ngày hôm nay thì hôm qua đã xin phương thức liên lạc của cậu rồi!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau