BẠN ĐỜI VÀ SÚNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Bạn đời và súng - Chương 6 - Chương 10

Chương 6

Đối với việc phát sinh điên cuồng nghĩ đến Trình Cố, chỉ có không ngừng huấn luyện, không ngừng tiếp nhận nhiệm vụ, làm cho cả người uể oải đến cực điểm mới có thể miễn cưỡng áp chế cỗ kích động kia. Tại tổ hành động đặc thù năm thứ nhất, Tạ Chinh dựa vào bản lĩnh thật của mình đến nỗi các đồng đội đều cảm thấy cậu “Quá mức” chăm chỉ nên đã đứng vững gót chân ở đội một, ban đầu do Trình Cố dẫn làm nhiệm vụ, sau đó có thể cùng Trình Cố sánh vai.

Lúc ở căn cứ đa số thời gian của Trình Cố giành cho huấn luyện, thời gian ở ký túc xá tuy rất ít nhưng cậu bắt đầu hối hận chuyện quyết định đổi phòng ngủ lúc trước.

Trình Cố xem ký túc xá là nhà riêng của mình, không kiêng dè còn có một người khác, quần áo và hành vi làm sao để mình thoải mái là được. Đi buồng tắm rửa ráy không mang theo quần áo, cởi hết quần áo chỉ còn chừa cái quần lót mới vọt vào, thường thường đi tắm lại quên lấy quần lót, sau khi làm ướt hết người mới hô to “Tạ Chinh lấy quần lót giùm tôi”. Tạ Chinh đành phải mở cửa đưa quần lót, nhiều lần cậu đụng phải thân hình vừa nóng lại vừa ẩm ướt của Trình Cố.

Trong phòng có máy điều hoà không khí, thu mùa mùa đông cũng không lạnh, sau khi Trình Cố tắm xong lại không thích lập tức mặc quần, mùa đông chỉ mặc quần áo mùa thu, mùa hè thì chỉ mặc áo lót, cứ như vậy mở hai cái chân đi tới đi lui. Tạ Chinh không chịu được, coi như sau khi cậu nhắm mắt không nhìn, nhưng khi nghe anh làm ra động tĩnh, phía dưới cũng cứng như thiết phải đi vào buồng tắm giải quyết, đi ra còn bị anh ta chê cười: “Nhanh như vậy? Tuổi còn trẻ, hay là thận hư đi?”

Tạ Chinh mặt lạnh như cũ: “Anh rất chậm?”

“Có biết nói chuyện hay không hả? Tôi phải gọi là ‘Dài’, không gọi là ‘Chậm’.” Trình Cố ngã chỏng vó lên trời nằm xuống giường, cười ha hả nói: ” Trình đội của cậu rất lợi hại, khắp mọi mặt.”

Trình Cố có lợi hại hay không, Tạ Chinh không biết, nhưng cậu nghe đồng đội nói lén, Trình Cố vẫn là trai tân.

“Các cậu đừng tin cái miệng của Trình đội, anh ấy chỉ thích đi khắp nơi trêu chọc mọi người mà thôi, kỳ thực tâm lý rất đơn thuần. Tôi nói cho các cậu biết, Trình đội có thể trêu chọc chúng ta, nhưng chúng ta không thể trêu chọc anh ta, đụng đến anh ta thì biết tay đội trưởng. Biết vì sao không? Bởi vì anh ta chưa trải qua chuyện yêu đương, bị chọc ghẹo vài câu liền đỏ mặt, cho nên đúng lúc thì nên biết dừng lại.”

Đội viên cũ của tổ hành động đặc thù đều nói “Trình Cố là vua nói phét” việc này những người đội viên ở tổ mấy năm đều biết, chỉ có đội viên mới là bị anh doạ dẫm, cho Trình Cố là lão lưu manh không có tim không có phổi.

“Trình đội tinh khiết lắm, chỉ có cái miệng làm người ta ghét một chút.”

Tạ Chinh nhớ tới những lần Trình Cố trêu chọc mình làm rất giống như thực. Sau khi trở về ký túc xá cậu cũng không biết ‘đến lúc thì đừng lại ‘ mà vẫn tiếp tục nói với Trình Cố, hỏi một câu: “Trình đội anh là trai tân à”, Trình Cố đầu tiên là sững sờ, sau đó kinh ngạc, tiếp tục cố gắng xem thường: “Trình đội của cậu duyệt vô số người…”

Tạ Chinh ngăn chặn khóe môi, lần đầu biết được cảm giác nín cười.

Trình Cố không phản ứng như thế này mới là lạ.

Đương nhiên, Tạ Chinh cũng không lập trường gì cười nhạo đối phương, dù sao 16 tuổi cậu đã vào trường quân đội, tuổi mới hai mươi, ở phương diện tình dục tu luyện cũng chỉ là năm ngón tay thần công.

Trình Cố khoe khoang mình đã từng trải “Duyệt người” xong liền nằm trên giường, sau khi làm nhiệm vụ trở về rất buồn ngủ nên lập tức ngủ say.

Vào giữa mùa hè, Trình Cố rất thích ngủ trần truồng, toàn thân chỉ có một cái quần lót, ngay cả chăn cũng không đắp. Tạ Chinh đi ra ngoài luyện thêm 5 km trở về, liếc mắt liền thấy Trình Cố hai chân mở lớn, quần lót đối diện với mình, ngủ không có hình tượng chút nào.

Tạ Chinh thở dài, bụng dưới nhất thời dâng lên nhiệt khí. Trình Cố vóc người vô cùng tốt, cơ nhục cân xứng, da dẻ tốt hơn đại đa số quân nhân gấp mấy đẳng cấp. Anh đã từng đùa giỡn, nói trong cơ thể mình hoóc-môn nữ rất nhiều, cho nên da dẻ có thể liều một trận với các cô gái. “Các cậu là những tiểu tử thô lỗ có ước ao cũng không được.”

Các tiểu tử thô lỗ lại ồn ào: “Anh chỉ giỏi khoác lác, anh nhiều hoóc-môn nữ sao không thấy hai cái vú của anh lớn ra?”

Còn có người cười: “Đúng vậy, hoóc-môn nữ của anh nhiều, phía dưới cũng không thấy nhỏ nha!”
Lời này Trình Cố thích nghe, đắc ý ưỡn ưỡn phần thân dưới: “Làm sao, ước ao hả?”

Ánh mắt của Tạ Chinh nóng như lửa rơi vào giữa hai chân Trình Cố muốn đem nơi đó thiêu đốt.

Trình Cố nhỏ cũng không nhỏ, lúc quần lót bó lại hình dáng đặc biệt rất đẹp, một đống tròn tròn, Tạ Chinh đứng ở bên giường chỉ muốn ngồi xổm xuống hôn một cái.

Đứng khoảng chừng mười phút, Tạ Chinh cảm giác rõ ràng phía dưới của mình đã phồng đến không chịu được, không thể làm gì khác hơn là cúi người xuống tung chăn đắp cho Trình Cố, sau đó đi buồng tắm phát tiết.

Mấy tháng gần đây dục vọng muốn giữ lấy Trình Cố đã càng ngày càng mãnh liệt, Tạ Chinh không biết lúc nào mình sẽ mất khống chế.

Cùng sinh trưởng với dục vọng chiếm hữu đồng thời còn có ý muốn khống chế, cậu càng ngày càng không thể nào tiếp thu được chuyện Trình Cố mỗi khi rỗi rảnh lại đi trêu ghẹo những người khác.

Biết rõ tính cách của Trình Cố là như vậy, thích làm ầm ĩ, gặp gỡ ai cũng có thể trêu ghẹo, từ cậu lính mới vào đến đội trưởng lớn tuổi ai cũng bị Trình Cố trêu đùa. Tạ Chinh cũng biết Trình Cố “trêu ghẹo” chỉ là chơi vui mà thôi, không phải có tình cảm gì, thích chọc ghẹo thì chọc ghẹo mà thôi.

Nhưng người đi trêu chọc vô tâm, kẻ bị trêu chọc khó nói vô ý.

Tạ Chinh nghĩ đến chính bản thân mình, nói với Trình Cố.

Cậu không biết còn có những người khác cũng giống cậu mơ ước Trình Cố.

Bởi vì cùng ở một đội, chỉ cần không đơn độc làm nhiệm vụ Tạ Chinh một tấc cũng không rời khỏi Trình Cố. Về chỗ này hai năm, khí chất cường giả cao ngạo trên người Tạ Chinh trong lúc làm nhiệm vụ đã phát ra triệt để, cậu không còn là chàng trai 19 tuổi vừa tới bị Trình Cố chọc cho mặt đỏ.
Cậu mang bộ mặt lạnh lùng đứng ở bên cạnh Trình Cố thường cho người khác một loại ảo giác —— cậu mới đội trưởng đội một. Còn Trình Cố là người hợp tác thích nghịch ngợm của cậu mà thôi.

Không biết bắt đầu từ khi nào, trong tổ hành động đặc thù thường xuất hiện loại thanh âm này:

“Tạ Chinh! Đến xem Trình Cố kìa, anh ta chỉnh đội viên mới khóc luôn rồi!”

“Tạ Chinh! Đến tóm Trình Cố lại! Thứ đồ gì, lại tới trộm điểm tâm của ông.”

“Tạ Chinh! Má nó….Tạ Chinh mau tới, Trình Cố lại đi chọc giận lão Trương rồi!”

“Tạ Chinh, Trình Cố đâu?”

Trong lúc đường hoàng ra ngoài làm nhiệm vụ, Trình Cố phục Tạ Chinh quản.

Nói là “Phục”, không bằng nói “Tín nhiệm”, nhưng Tạ Chinh cũng vui vẻ chùi đít cho anh, giúp anh thu thập tàn cục không quan trọng, sau đó nhắc nhở anh vài câu, như là “Đừng quá hỗn”, “Có bộ dáng đội trưởng một chút”. Trình Cố mỗi lần đều đáp ứng được được, nhưng thích trêu chọc vẫn phải trêu chọc, ở căn cứ mỗi khi nhàn rỗi một ngày không trêu mèo chọc chó là không qua được.

Các đội viên cũ thì tỏ ra khoan dung: “Xử nam mà, đều như vậy. Trình đội chưa ăn thức ăn mặn, sau này nếm trải mùi vị đó mới có thể thu liễm.”

Trình Cố không hổ là đội sủng của tổ hành động đặc thù, chọc nhiều người như vậy cũng không ai ghi hận anh.

Tạ Chinh thì càng ngày càng khó chịu. Không ai ghi hận vậy ghi nhớ ước chừng là có. Người như Trình Cố khiến người không ghi nhớ cũng khó khăn.

Lại đến một năm bổ sung thêm lính mới, Trình Cố lần thứ hai được phái đi quản đội viên mới, tạm thời không theo đội một làm nhiệm vụ. Tạ Chinh ở nước ngoài đợi hơn nửa tháng, lúc trở về liền nghe nói Trình Cố “Không thành thật” đang bắt nạt nhóm lính mới xui xẻo này.

Có lẽ mới vừa ở trên lưỡi đao liếm huyết, thêm nữa tiểu biệt gặp lại, cố chấp trong xương Tạ Chinh rốt cuộc không thể khống chế được, sau khi giải cứu đội viên mới cùng Trình Cố trở về nhà, vừa đóng cửa liền đè Trình Cố vào tường, ánh mắt nguy hiểm như mãnh thú ngửi được mùi máu tanh.

Trình Cố ngược lại cũng không sợ. Nếu như người khác làm ra bộ dáng yếu thế đáng thương với anh, thì anh sẽ giả bộ làm còn đáng thương hơn nữa, nhưng nếu như đùa giỡn ngang ngạnh với anh thì anh đường đường là đội phó không thể thua nửa phần.

Hai người đang tức giận mà khoảng cách đối diện lại rất gần. Tạ Chinh tàn nhẫn cao ngạo, khóe mắt của Trình Cố lại điêu luyện thành thạo câu ra ý cười.

“Muốn làm gì?” Trình Cố giơ tay ôm lấy cổ Tạ Chinh.

“Muốn xoạc anh.” Tạ Chinh cắn răng nói.

Chương sau có H, bạn LEE ăn chay đã rất lâu rồi!!!

Chương 7

Hai người ở chung chưa bao giờ súng thật đạn thật mà làm. Trình Cố khẽ cười đẩy Tạ Chinh đến mạn giường, đè lên vai Tạ Chinh để Tạ Chinh ngồi xuống.

Anh quỳ một gối xuống cạnh giường ngồi ở chính giữa hai chân Tạ Chinh, nâng mặt Tạ Chinh lên nói: “Bây giờ không được.”

Tạ Chinh nhìn chăm chú mắt của anh không nói một lời.

“Lần sau đi.” Trình Cố nói: “Trước tiên đi tắm, cậu xem cậu rất bẩn, y như chó hoang.”

Cho đến hôm nay Tạ Chinh cũng không hiểu thái độ của Trình Cố vào lúc đó.

Cậu tự cho là mình biết rõ Trình Cố, cho là Trình Cố sẽ nổi giận. Nhưng cậu đã không có cách nào khắc chế, bộ dạng Trình Cố nổi giận không phải cho cậu thuốc an thần mà là thuốc kích dục.

Cậu đã hạ quyết tâm hoặc là nói đã mất lý trí —— cậu nhất định muốn cùng Trình Cố làm một lần, cho dù là cưỡng bách, cho dù sau đó sẽ phải chịu kỷ luật nghiêm khắc nhất.

Thế nhưng một câu nói hời hợt của Trình Cố: “Bây giờ không được, lần sau đi”, đã đem cậu đánh tơi bời.

Căn bản không nghĩ đến, Trình Cố sẽ đồng ý.

Coi như “Lần sau đi” chỉ là câu nói qua loa cũng đủ để cho Tạ Chinh tìm về một chút lý trí.

Nếu như cưỡng bách, cậu ước lượng sẽ không cách nào chân chính cưỡng bách Trình Cố. Đừng nói cậu ngay cả toàn bộ tổ hành động đặc thù cũng không có ai có thể bắt Trình Cố làm việc không mình muốn.

Trình Cố thỉnh thoảng giả vờ yếu đuối chỉ là chơi vui, bộ thân thể này đến tột cùng có thể bùng nổ ra bao nhiêu năng lượng, ngoại trừ những kẻ đối địch với anh thì không người hiểu rõ.

Từ sau khi Tạ Chinh trưởng thành Trình Cố ở đội một thỉnh thoảng lười biếng, một ít đội viên mới còn cho Tạ Chinh mới là đội trưởng. Nhưng những đội viên cũ đều hiểu, Trình Cố chỉ lười phân cao thấp, chỉ cần anh vẫn còn ở đây thì thủy chung anh vẫn là người tâm phúc trong đội.

Không nghi ngờ chút nào, Tạ Chinh cũng rõ ràng.

Nhưng Tạ Chinh không hiểu, tại sao Trình Cố lại đáp ứng nhẹ nhàng như vậy.

Tuy rằng chuyện chiến sĩ ở trong quân tìm kiếm bạn tình cũng không hiếm thấy, một ít đội viên cũng sẽ tạo thuận lợi cho nhau nhưng từ trước đến giờ hai người không nói những chuyện như vậy.

Bầu không khí nhất thời có chút lúng túng, Trình Cố đẩy Tạ Chinh vào buồng tắm, còn thề son sắt mà nói: “Trình đội đã lúc nào lừa gạt cậu chưa? Nói lần sau làm, thì nhất định sẽ làm. Vẻ mặt cậu sao lại cứng như vậy? Không phải là xử nam đi? Sách, các cậu xử nam rất là phiền phức, vừa tinh khiết vừa ngốc, sớm biết cậu là xử nam tôi đã không đáp ứng cậu…”

Mí mắt Tạ Chinh nhảy một đêm, sau nửa đêm lại mộng xuân, trong mộng cậu đè Trình Cố lên giường lăn qua lộn lại mà làm, làm đến khi con người chính quy là xử nam kia hừ hừ nha nha nói không ra lời.

Một tuần lễ sau, đội một được đến hai ngày nghỉ ngơi. Sáng sớm, phần lớn đội viên cũng không rời giường, chỉ có Tạ Chinh vẫn theo lịch hằng ngày làm việc và nghỉ ngơi, 5 giờ rưỡi là ra ngoài luyện tập lúc trở về là đúng 7 giờ, cậu cho là Trình Cố còn đang ngủ, lúc mở cửa động tác rất nhẹ rất chậm, vậy mà mới vừa quay lưng khép cửa lại, eo liền bị một người ôm lấy.

Ở ký túc xá của tổ hành động đặc thù tuyệt đối không cần lo lắng bị tập kích, Tạ Chinh biết đó là Trình Cố. Nhưng vì biết là Trình Cố tim mới tại mãnh liệt co rụt lại sau đó nhanh chóng nhảy lên.

Lúc cậu vừa mở cửa Trình Cố còn nằm dang hai tay hai chân ở trên giường, mấy giây sau Trình Cố đã thần không biết quỷ không hay lén tới phía sau cậu. Toàn bộ quá trình cậu không cảm nhận được.

Lưng cậu dán vào ngực Trình Cố, bụng dưới bị Trình Cố sờ soạng, Tạ Chinh có chút loạn, tuy rằng Trình Cố thích đùa giỡn, cũng thường xuyên táy máy tay chân, nhưng chưa từng dùng tay cho vào trong quần người khác.

Cậu cũng cảm thấy vật nhỏ của Trình Cố.

“Trình đội.” Tạ Chinh quay đầu, trầm giọng hỏi: “Anh đang làm gì?”

“Có xoạc hay không?” Âm thanh Trình Cố như đầu độc.

Xương đuôi Tạ Chinh ngứa ngáy, nhiệt khí bụng dưới nghịch lưu dâng lên, cậu còn tưởng mình nghe lầm.

“Lần trước là ai nói muốn xoạc tôi?” Trình Cố nói: “Làm sao, không dám?”Tạ Chinh đâu chịu nổi kích thích này, tinh lực vừa đến, không chút nghĩ ngợi đột nhiên quay người nắm lấy tay Trình Cố đè đối phương ở trên cửa.

Giương cung bạt kiếm, mùi mồ hôi như xuân dược thúc giục tình.

Trình Cố híp lại mắt, trong mắt Trình Cố lóe lên ánh sáng khó hiểu.

“Tiểu tử, xuất tinh sớm rồi sao?”

Trình Cố vừa nói chuyện vừa vuốt ve một bên môi, đầu hơi nghiêng về bên trái, ánh mắt và động tác toả ra sự gợi cảm từ lúc mới sinh ra. Thậm chí vừa nói xong lời cuối cùng còn nhấc chân lên, không nhẹ không nặng đạp lên thằng nhỏ đã cương cứng của Tạ Chinh.

Tạ Chinh cũng không rảnh suy nghĩ đến dụng ý của Trình Cố, dục hỏa dễ dàng nhen lửa, từ khi chỗ kín được đụng chạm cả người cậu như bị bốc cháy.

Khí tức cậu hỗn loạn, kéo quần lót của Trình Cố, không nói lời gì bàn tay kéo quần xuống.

Trình Cố nhắm mắt ngẩng đầu, cơ nhục căng thẳng, lông mi run rẩy, con ngươi ngay dưới mắt bí mật chuyển động.

Cho đến lúc này, tầng ngụy trang phong lưu kia mới bị chọc thủng.

Nhưng Tạ Chinh lại không công phu thưởng thức vẻ căng thẳng của anh, cậu quay lưng lại như mãng thú đói bụng khom người cắn xuống.

đầu v* bị môi răng xâm phạm, Trình Cố hít sâu một hơi, dùng sức cắn môi, hầu kết run rẩy. Một tay anh đặt ở trên vai Tạ Chinh, một tay nắm lấy tóc của Tạ Chinh, khớp xương dần dần trở nên trắng.

Tạ Chinh biết Trình Cố đang run rẩy, nhưng không cách nào dừng động tác mút cắn lại, tay cũng dùng sức nắn bóp một bên đầu v* khác.

Chỉ cần hôn ngực người này, liền không nhịn được muốn nuốt anh vào bụng.

Trình Cố phát ra một tiếng rên rỉ, Tạ Chinh cũng nghe không được. Thính giác của cậu tràn ngập nhịp tim đập mãnh liệt của mình, một đường hôn xuống phía dưới, hôn lên mỗi một tất da thịt Trình Cố, từ cơ ngực đến cơ bụng, từ rốn đến tuyến nhân ngư. Lúc cậu ngồi chồm hỗm xuống nâng thằng bé của Trình Cố lên, không một chút chần chừ ngậm vào trong miệng.

Tóc tai bị nắm lấy, cái mông vẫn còn khép rất chặt, Tạ Chinh cũng không có kinh nghiệm, sau khi liếm mấy lần Trình Cố mới thả lỏng.

Trình Cố nhìn cậu, đuôi mắt từ lâu nhiễm phải tình hồng, anh nói: “Đi lên giường.”Giường quân đội rất cứng, lúc Trình Cố cả người trần trụi nằm trên đó lông mày hơi nhíu lại. Tạ Chinh đè anh dưới thân, hôn mặt mày của anh, ở bên môi anh mổ mổ: “Trình đội, anh có chuẩn bị đồ vật không?”

Trình Cố lắc đầu, tình hồng từ đuôi mắt lan tràn đến ngực: “Cậu cứ làm cho tôi xuất tinh đi, sau đó dùng cái đó… Đưa vào.”

Trong đầu Tạ Chinh chợt lóe một chút do dự, không có bao cao su, cũng không có bôi trơn, Trình Cố cũng chưa từng làm, có thể bị thương hay không?

Nhưng dục vọng như sóng dữ trong khoảnh khắc cuốn đi do dự, Tạ Chinh ôm lấy eo Trình Cố, ý thức triệt để bị thú tính chiếm lĩnh, cậu lại một lần nữa nắm chặt phân thân Trình Cố vội vàng ve vuốt.

Trong không khí mùi mồ hôi có thêm mấy phần tanh nồng, Tạ Chinh giơ tay lên, liếm liếm tinh dịch ở đầu ngón tay nâng mông của Trình Cố lên, chậm rãi đưa ngón tay đẩy vào.

Tay chân Trình Cố thả lỏng, ngực hạ xuống, dán sát ở trên giường, mông nhếch lên, đem miệng huyệt đưa tới trước mặt Tạ Chinh. Tạ Chinh dùng hết sức kiên trì từng chút từng chút mở rộng đất đai biên giới ở nơi chưa từng được ai chạm vào.

Cậu rất mâu thuẫn. Muốn cho làm cho Trình Cố đau nhưng cũng không muốn Trình Cố chịu mảy may thương tổn. Cậu không phải là người ôn nhu, lại nguyện ý đem ôn nhu duy nhất cho Trình Cố.

Trình Cố nhẹ nhàng lắc lắc mông, đem ngón tay của cậu ngậm càng sâu.

Cậu nghe thấy âm thanh của Trình Cố ngộp ở trong gối: “Đừng làm nữa, tiến vào.”

Ngón tay đổi thành dương v*t thô trướng, Tạ Chinh cúi người kề sát ở trên lưng Trình Cố chậm rãi đem phân thân của chôn vào.

Miệng huyệt bị mở ra, Trình Cố cả người căng thẳng, Tạ Chinh không nhìn thấy mặt của anh nhưng có thể nhìn thấy vai của anh bởi vì dùng sức hô hấp mà phập phồng.

“Đau không?” Tạ Chinh dừng lại, đỡ lấy phân thân của Trình Cố, vừa vuốt ve đỉnh dương v*t vừa ở phía sau từ từ di chuyển.

Trình Cố lắc đầu, âm thanh không giống như lúc thường, có mấy phần lấy lòng, cũng có mấy phần cứng rắn: “Cậu cứ tiến vào!”

Tạ Chinh trầm xuống một hơi, thân dưới ưỡn một cái, lưỡi dao sắc tiến quân thần tốc, nhất thời được ấm áp bao khỏa.

Trình Cố bất động, cứng ngắc như bức tượng điêu khắc. Tạ Chinh bị dục hỏa đốt rụi thanh minh, đang thăm dò đánh đưa hai lần nhưng rốt cuộc khắc chế không nổi, bắt đầu ra vào như mưa to gió lớn.

Thân thể Trình Cố ngọt ngào như mật hoa.

Triều dương xuyên thấu qua rèm cửa chiếu vào trong ký túc xá tạo thành hai đường ranh giới sáng tối. Một bên ánh sáng chiếu vào hai bộ quân trang sạch sẽ, một bên âm u là hai cỗ thân thể tinh tráng chặt chẽ quấn quýt lẫn nhau.

Tiếng thân thể chạm vào nhau hòa với tiếng ồ ồ thở dốc, kiên trì của Tạ Chinh lần lượt tiêu hao hết, động tác ra vào càng thêm mãnh liệt, lúc hành thân nóng bỏng ép bằng phẳng miệng huyệt nhăn nheo Trình Cố co giật kẹp chặt, khoái cảm giống như cuồng triều kéo hai người đi vào hoặc ánh sáng quang minh hoặc địa ngục hắc ám.

Tạ Chinh đổi tư thế ôm Trình Cố lăn tới, Trình Cố rên rỉ, xuân thủy trong mắt muốn đem Tạ Chinh nhấn chìm. Tạ Chinh cúi người chặt chẽ nắm cằm của Trình Cố, một bên cùng Trình Cố hôn môi, một bên tiếp tục làm.

Trình Cố ôm đầu Tạ Chinh, lưỡi đi vào trong miệng Tạ Chinh càn quét, anh làm càn mà hôn chiếm hết chủ động.

Anh bắn ở trên bụng Tạ Chinh, há mồm thở dốc, sau cao trào dáng dấp so với lúc chủ động mời gọi càng thêm mê người.

Tạ Chinh ôm chặt anh, lần thứ hai làm chừng mười cái, đem tinh dịch bắn hết vào trong cơ thể anh.

Ánh sáng đã tràn ngập trong túc xá, hô hấp gấp gáp mà dâm mỹ dần dần trở nên bằng phẳng. Bỗng nhiên, Trình Cố vươn mình ngồi ở trên eo Tạ Chinh, tinh dịch từ giữa hai chân chầm chậm chảy ra, làm thằng nhỏ của Tạ Chinh lần thứ hai cương cứng.

Trình Cố đung đưa eo, đùa dai cọ cọ thằng nhỏ của Tạ Chinh, môi đỏ câu lên, âm thanh mang theo mật ý: “Lần sau lại tiếp tục nữa chứ?”

Chương 8

Từ 21 tuổi đến 24 tuổi trong ba năm này quan hệ của Tạ Chinh và Trình Cố là chiến hữu, bạn cùng phòng còn thêm một tầng nữa là pháo hữu.

Chỉ nói riêng “Pháo hữu”, cũng không quá chuẩn xác, pháo hữu thì không lo lắng cho nhau, không nói tình cảm, làm xong vỗ mông rời đi. Nhưng Tạ Chinh cảm thấy mình và Trình Cố hiển nhiên không phải như vậy.

Từ lần thứ nhất tiến vào thân thể Trình Cố, Tạ Chinh quyết định mình phải có trách nhiệm.

Sau khi Trình Cố nghe nói vậy lại nằm trên đùi cậu, chơi đùa cái cằm của cậu nói: “Tôi cũng không phải con gái cậu chịu trách nhiệm làm cái gì chứ? Lấy tôi về nhà nuôi sao? Cậu nghèo như vậy không bằng tôi nuôi cậu đi.”

Tạ Chinh chưa bao giờ nói với Trình Cố gia thế của mình, hồ sơ của đội viên cũng không công khai. Khi trước Tạ Chinh ở trường quân đội bạn học đến từ tầng chót xã hội không ít, Tạ Chinh quan sát cuộc sống và thói quen của họ còn học được bộ dáng của họ. Sau khi đến tổ hành động đặc thù hoàn toàn không có thái độ công tử bột, lúc thường huấn luyện đặc biệt khắc khổ, chịu cực khổ còn hơn những người xuất thân từ gia đình nghèo khó.

Trình Cố có lần hỏi gia đình cậu làm gì, cậu thuận miệng mượn bối cảnh của người bạn cùng phòng lúc ở quân giáo áp dụng vào mình, nói cha mẹ đều là công chức ở một xưởng luyện thép, kinh tế nhà máy đình trệ chống đỡ không được phải về hưu. Trình Cố lập tức trấn an cậu, nói không có chuyện gì, thành viên của tổ hành động đặc thù sau khi cởi quân trang sẽ có một số tiền rất khả quan, cho ba mẹ dưỡng lão không có vấn đề.

“Vậy còn anh?” Tạ Chinh hỏi.

“Tôi cái gì?”

“Anh sẽ xuất ngũ sao?”

Trình Cố nở nụ cười: “Tôi không xuất ngũ.”

“Tại sao?”

“Bởi vì tôi thích nơi này.” Trình Cố nói: “Còn nữa, cha mẹ tôi có tiền hơn cha mẹ của cậu, họ không cần tôi dưỡng lão.”

Tạ Chinh không lên tiếng. Qua một quãng thời gian rất dài, khi Trình Cố quên mất đề tài xuất ngũ và dưỡng lão, Tạ Chinh mới làm bộ tùy ý nhắc tới tương lai.

“Tôi vẫn muốn ở lại tổ hành động đặc thù.”

“Hả? Không muốn leo lên tầng cao hơn?” Trình Cố đang luyện súng, ánh mắt chuyên chú hơn lúc bình thường càng thêm sức mạnh đầu độc lòng người.

“Cũng không phải.” Tạ Chinh nói: “Cứ rèn luyện thêm mấy năm đi, sau này có cơ hội sẽ suy nghĩ thêm có muốn leo lên trên hay không.”

“Cậu giống tôi, chắc cũng thích bầu không khí này.”

Tạ Chinh cười nhạt: “Coi như thế đi. Sau đó coi như không ở tổ hành động đặc thù cũng sẽ không xuất ngũ.”

Cậu chưa có nói ra: Anh muốn ở lại trong quân, tôi liền từ bỏ gia nghiệp, ở đây cùng với anh.

Bởi vì quanh năm làm bạn cùng súng, ngón tay của Trình Cố có nhiều vết chai, rơi vào trên da sinh ra ngứa ngáy dễ trượt đến đáy lòng. Tạ Chinh thở dài, nắm chặt tay Trình Cố, cúi đầu hôn đầu ngón tay của anh: “Anh muốn làm sao nuôi tôi?”

“Cậu không kén ăn.” Trình Cố mặt mày hơi cong: “Bữa sáng bánh bao, buổi trưa bánh màn thầu, buổi tối…, buổi tối lạp xưởng lớn.”“Lạp xưởng lớn của ai?”

Trình Cố thu tay về, đỉnh đạc vò vật giữa hai chân của mình: “Cậu nói xem?”

Tạ Chinh khom lưng ngậm lấy môi Trình Cố, sau khi trao đổi một nụ hôn dài, liếm tai Trình Cố nói: “Đêm nay còn không biết ai ăn lạp xưởng lớn của ai.”

Ngày đó cũng không phải là ngày nghỉ, bọn họ không dám làm quá mức, sau khi phóng thích Tạ Chinh vẫn chưa lui ra, chôn ở trong thân thể Trình Cố không nỡ đi ra, chậm rãi mài ép, hận không thể đem người dưới thân chặt chẽ khóa lại, cả đời không buông ra.

Còn Trình Cố chỉ muốn làm người yêu của cậu trong một khoảng thời gian thôi.

Là “Người yêu” mà không phải “Pháo hữu”, cậu đang tận lực thay đổi mối quan hệ thân thể không như Trình Cố định nghĩa.

Lần thứ nhất nếm thử tình dục, Trình Cố cưỡi ở trên người cậu hỏi cậu còn muốn lần sau hay không?

Cậu không hề trả lời, vươn mình đoạt lấy quyền chủ động, lập tức cho Trình Cố “Lần sau”.

Từ sáng sớm đến mặt trời lên cao, dù là thể trạng của chiến sĩ xuất sắc nhất cũng sức cùng lực kiệt. Sau khi làm xong lần cuối cùng Trình Cố đem đầu của anh đặt trên ngực của mình, nhẹ giọng nói: “Nếu không hai ta làm bạn suốt đời đi?”

Tạ Chinh nhắm mắt lại, nghe nhịp tim đập thình thịch của Trình Cố.

Trình Cố chậm một phút chốc, chẳng phải mệt mỏi, đáng ghét lên tiếng: “Trình đội của cậu tuy rằng duyệt vô số người, nhưng không nói qua yêu đương, thử xem thế nào? Trình đội sẽ thương yêu cậu.”

Tạ Chinh cắn chặt đầu v* Trình Cố hàm hồ nói: “Được.”Đúng như những người từng trải trong đội nói, sau khi hưởng qua chuyện mây mưa lạc thú Trình Cố thu liễm rất nhiều, tính cách thích chơi đùa không thay đổi, nhưng đùa giỡn đội viên mới, chọc đội viên cũ diễn ra ít hơn hẳn. Có lần liên đội trưổng Trương Nhất nói: “Họ Trình đột nhiên không nghịch ngợm sao tôi lại có cảm giác không quen?”

Kỳ thực Trình Cố trêu chọc vẫn thích trêu chọc, nhưng không thế nào trêu ghẹo người khác, bây chuyên môn đùa với Tạ Chinh.

Tạ Chinh cũng biết người này gieo vạ, cuộc đời cậu côi cút độc hành hơn hai mươi năm đột nhiên xông vào một anh hề, sinh hoạt như một vết thương bị xé rách, thế giới bên ngoài muôn màu muôn vẻ, ánh đao bóng kiếm.

Rõ ràng cậu là người nằm trên nhưng trong chuyện tình dục Trình Cố lại nắm giữ chủ động. Ngày nào có thể làm, ngày nào không thể làm do anh định đoạt; tư thế nào thoải mái, có muốn bắn ở bên trong hay không cũng do anh định đoạt. Sau khi xong việc còn muốn dính vào người Tạ Chinh đùa giỡn, lúc làm nủng lúc làm cao, rầm rì nhất định buộc phải Tạ Chinh ôm mình vào buồng tắm thanh lý.

Tạ Chinh luôn nghe theo, thậm chí vô cùng hưởng thụ sự ỷ lại này dù đó là những yêu cầu không lý lẽ.

Có một số việc người khác xem là lập dị, nhưng đối với người trong cuộc chỉ cần song phương đều thích thú là được rồi.

Lúc mặc chinh y Trình Cố vẫn là người không gì không làm được, là một chiến sĩ bình tĩnh mạnh mẽ. Nhưng lúc hai người cùng một chỗ Trình Cố đánh mất phòng bị, hoàn toàn bị khoái cảm chi phối.

Điều duy nhất Tạ Chinh không biết rõ chính là Trình Cố đối với ngày làm tình gần như là có bệnh rất cố chấp, tỷ như cách mỗi ba tháng thì có ba ngày tuyệt đối không làm, dù cho ngày đó trạng thái hai người đều rất tốt, đồng thời vừa vặn đến phiên đội một nghỉ ngơi.

Trình Cố đòi hỏi muốn làm cũng là tình thú, Tạ Chinh cưỡng bách cũng là tình thú. Nhiều lần Trình Cố chơi xấu không muốn làm, Tạ Chinh không để ý tới kéo quần của anh xuống đòi làm. Anh chỉ giãy dụa một cách tượng trưng nhưng vẫn cho cậu đi vào, Trình Cố thân thể mềm nhũn chủ động lắc mông, hai chân không tự chủ quấn ở eo Tạ Chinh, làm bộ hung ác uy hiếp: “Hôm nay không cho tôi sảng khoái đủ, cậu cũng đừng nghĩ ra khỏi cánh cửa này.”

Có kinh nghiệm lần trước, một lần khác Tạ Chinh đè Trình Cố dưới thân tưởng rằng có thể giống như mấy lần trước, Trình Cố sẽ ồn ào một chút rồi thôi, kết quả Trình Cố bóp lấy cằm của cậu, âm thanh lạnh xuống: “Ngày hôm nay không làm.”

Tạ Chinh ý thức được tâm trạng Trình Cố không đúng, đẩy người lên nữa phần nghi hoặc nửa phần tức giận: “Cho tôi một lý do.”

Trình Cố vẫn không giải thích, chỉ nói không muốn làm: “Nếu cậu cần, tôi dùng miệng giúp cậu.”

Tạ Chinh không phải chưa để Trình Cố giúp mình blowjob, nhưng một đàn ông nằm ở giữa hai chân một người đàn ông khác phục vụ phải là hai bên tình nguyện không phải một phương cưỡng bách một phương khác, nếu cưỡng bách thì không khác gì sỉ nhục.

Bây giờ tình huống này mặc dù không tính là cưỡng bách nhưng rất không đúng vị.

Trình Cố ngồi xổm xuống, mặt còn chưa kề sát tới quần Tạ Chinh thì cậu chăn kéo lên.

“Thôi, lần sau làm tiếp đi.”

Việc này Tạ Chinh ghi nhớ một quãng thời gian rất dài, sau đó dần dần tìm ra quy luật thời gian Trình Cố “Tuyệt đối không làm”, cậu nhớ những lần Trình Cố buông lời “Tôi muốn *** cậu”, cũng như biết ba ngày nào “Tuyệt đối không làm”

Cho nên Trình Cố mới có thể nói để “Lần sau”.

Tạ Chinh không hiểu ba ngày trong ba tháng này đối với Trình Cố có ý nghĩa như thế nào, mãi đến tận năm 24 tuổi Trình Cố đột nhiên biến mất, cậu cũng không tìm được đáp án.

Chương 9

Đoạn thời gian Trình Cố biến mất là những ngày hỗn loạn nhất trong cuộc đời Tạ Chinh, bây giờ hồi tưởng lại vẫn có cảm giác như bị nghẹt thở.

Tổ hành động đặc thù gánh vác nhiệm vụ mà những đội khác không làm được, những nhiệm vụ này đại đa số rất bảo mật, có lúc chỉ có thể phái đi một tiểu đội hoặc một nhóm người cực ít, có lúc thậm chí chỉ để một đội viên độc thân mạo hiểm.

Làm con át chủ bài của tổ hành động đặc thù nên số lần Trình Cố chấp hành nhiệm vụ một mình nhiều nhất, bình quân hai năm thì có một lần.

Lần trước, là lúc Tạ Chinh mới vừa 22 tuổi.

Khi đó hai người xác định quan hệ “nửa người yêu nửa pháo hữu” không lâu, làm được cũng khá nhiều lần, Trình Cố thường chủ động cầu hoan, cưỡi ở trên người Tạ Chinh, trong thân thể ngậm lấy vật của Tạ Chinh, vừa làm đồng thời không quên chỉ điểm những sai phạm lúc huấn luyện vào ban ngày mà Tạ Chinh phạm phải.

Thông thường sau một hồi làm tình, Tạ Chinh vừa mệt thân vừa nhọc lòng nhưng cũng rất hưởng thụ loại “Dằn vặt” này.

Đột nhiên có một ngày, cậu không thấy Trình Cố ở đâu.

Tạ Chinh chạy đến phòng làm việc của đội trưởng mới biết Trình Cố được phái đi chấp hành một nhiệm vụ tuyệt mật.

Lúc thường thay Trình Cố quản lý sự vụ của đội một, Tạ Chinh biết rõ người nào ở căn cứ đợi lệnh, người nào ở bên ngoài chấp hành nhiệm vụ, nhưng chỉ có duy nhất một người hành tung không rõ đó là Trình Cố.

Lo lắng trước nay chưa từng có như đá tảng đặt ở trong lòng Tạ Chinh, lần thứ hai cậu tìm tới đội trưởng, đội trưởng giải thích hàm hồ, chỉ nói nhiệm vụ lần này là do tổng bộ phái xuống, bên quân khu chọn Trình Cố, mấy quân khu khác cũng chọn người như vậy không cần quá lo lắng.

Khi đó Tạ Chinh còn không biết trong đội có tiền lệ đơn độc chấp hành nhiệm vụ, đội trưởng nói cũng có đạo lý, kiên quyết không nghĩ tới Trình Cố một người một ngựa đi nước ngoài.

Nửa tháng sau, Trình Cố hoàn thành nhiệm vụ trở về với nhiều vết thương chằng chịt, cũng may không có vết thương trí mệnh. Tạ Chinh đau lòng đến cực điểm, bỏ huấn luyện, cả ngày hầu ở bên cạnh Trình Cố, đổi thuốc rửa mặt, cho ăn xoa bóp, toàn bộ tự mình làm. Trình Cố biết không thể nói chi tiết về việc làm nhiệm vụ, cũng hiểu rõ không thể cho đồng đội biết mình một mình chấp hành nhiệm vụ, mấy lần trước đều nhịn được, nhưng lần này anh có Tạ Chinh bên cạnh nên rất vui, sau khi thương thế chuyển biến tốt không khống chế hả hê khoe với Tạ Chinh mình thật lợi hại, không để ý nói lộ hết, đem “Chỉ có tôi với cậu biết” dặn dò không được nói ra.

Thần sắc Tạ Chinh khó coi đến cực điểm, lúc muốn nổi giận Trình Cố lại phản ứng cực nhanh ôm chặt lấy eo Tạ Chinh, đem mặt chôn ở trong lồng ngực Tạ Chinh nửa làm nũng nửa nói lý: “Lão Trương bảo tôi phải chăm sóc cái miệng, vốn tôi quản được rất tốt nhưng cậu là bạn trai nhỏ của tôi, tôi lập công lớn trở về đặc biệt muốn cùng cậu hả hê, thật không thể nhịn được. Không nổi giận đây cũng là nhiệm vụ cần thiết, hai ta đều mặc quân trang, cậu phải hiểu tôi cũng phải lý giải lão Trương.”

Một lời nói làm lửa giận của Tạ Chinh tắt hết, nhưng đau lòng lại từng trận sinh trưởng, vừa nghĩ tới Trình Cố nửa tháng này phải đi trong lửa đạn như thế nào, bao nhiêu lần đối mặt sinh tử đối mặt với cảnh khốn khó, hàn khí lại như kim châm từ lòng bàn chân đâm vào cốt tủy.

Cậu mạnh mẽ ôm Trình Cố, rất lâu đều không nói gì.

Gia nhập tổ hành động đặc thù là phải gánh trách nhiệm, lúc nào cũng có thể chịu chết, cậu không thể không có lập trường nói: “Lần sau đừng tiếp nhận loại nhiệm vụ này “, “Nếu muốn đi nhớ mang theo tôi”.

Cậu chỉ có thể hôn vải băng trên trán Trình Cố, cật lực khống chế thanh âm run rẩy, nói: “Nếu như có lần sau, trước khi đi anh phải nói cho tôi biết.”

Trình Cố hiếm thấy ngoan ngoãn, nằm ở bả vai cậu cà cà: “Được.”

Sau hai năm, Tạ Chinh cũng lập không ít công, lúc cùng Trình Cố kề vai chiến đấu đã có xu hướng áp Trình Cố một đầu.

Cậu đã từng nghĩ tới, nếu như sau này lại phải một người chấp hành nhiệm vụ, cậu mạnh hơn Trình Cố thì nhiệm vụ kia sẽ rơi vào trên đầu cậu.

Nhưng chuyện chấp hành nhiệm vụ không phải do đội viên quyết định, ngay cả lão Trương cũng không có quyền lên tiếng.

Có nhiệm vụ mới, phía trên vẫn cứ chỉ định Trình Cố.

Tạ Chinh căn bản không biết sẽ có nhiệm vụ kia—— nếu như Trình Cố không chủ động nói cho cậu biết.

Trước khi đi Trình Cố cùng Tạ Chinh làm tình đến sảng khoái tràn trề, Tạ Chinh cảm thấy kỳ lạ, Trình Cố không thích rên rỉ, lần này lại rên rỉ làm người sôi máu. Trình Cố từ trước đến giờ chủ động, nhưng sẽ không chủ động làm đến mấy lần còn không cho Tạ Chinh rút ra.

Lúc kiệt sức nằm cùng nhau, Trình Cố mới chậm rãi nói: “Tôi phải đi, một mình đi chấp hành nhiệm vụ.”Lưng gáy Tạ Chinh như có một luồng điện chạy qua, nhất thời tỉnh táo.

Trình Cố vỗ nhẹ chân của cậu, động viên nói: “Chớ sốt sắng, trước đây tôi đã hứa với cậu cho nên nói với cậu một tiếng. Cậu đừng lo lắng cho tôi, lúc cậu chưa tới tổ hành động đặc thù tôi đã 3 lần chấp hành nhiệm vụ tương tự, không phải đều sống thật tốt sao. Tôi sẽ không chết ở bên ngoài, thật muốn chết, tôi tình nguyện chết dưới thân cậu…”

Một chữ cuối cùng bị chăn chặn bởi một nụ hôn thô bạo.

Tạ Chinh không thể ngăn cản Trình Cố, hết thảy lo lắng đều gửi gắm trong nụ hôn này.

Cậu cho là Trình Cố hiểu.

Máy bay trực thăng đón Trình Cố đi, trong thời gian một tháng thế giới như mất đi Trình Cố. Tạ Chinh không có cách nào không nghĩ đến Trình Cố, nhưng đội một cũng có nhiệm vụ nhất định phải chấp hành.

Tạ Chinh đã không nhớ được giai đoạn đó trải qua như thế nào, hồi ức toàn một màu đen tối, âm phong từng trận.

Cậu cùng với đội viên hoàn thành xong nhiệm vụ trở về, bởi vì không có tập trung cậu bị vài vết thương nhẹ. Sau khi về cậu lập tức hỏi thăm tin tức của Trình Cố, đội trưởng nói không tỉ mỉ, sắc mặt nghiêm nghị, nói Trình Cố có khả năng gặp nạn.

Cậu sắp điên rồi, đôi mắt đỏ ngầu hung dữ giống như La Sát nắm lấy cổ áo lão Trương từng chữ từng câu mà ép hỏi: “Trình Cố ở nơi nào?”

Cùng ngày, tổng bộ phái đội viên tinh nhuệ tiếp viện, Tạ Chinh trải qua đặc phê cùng đội tiếp viện đồng hành.

Ba ngày sau, cậu từ trong rừng rậm X quốc ôm Trình Cố hôn mê trở về.

Nếu như nói thương thế, lần này Trình Cố bị thương không có nặng như lần trước nhưng bởi vì thời gian dài không có được viện trợ, uể oải đến cực điểm, dùng rất nhiều thuốc cũng không triệt để tỉnh lại.

Mấy ngày đó, Tạ Chinh hỗn loạn vô cùng, cũng giống như Trình Cố mất đi khái niệm thời gian.

Lúc Trình Cố tỉnh táo thì đã qua được hơn một tuần.
Trình Cố sờ khuôn mặt gầy gò của Tạ Chinh, ngón tay đi đến quần thâm dưới mắt, cười nói: “Tạ Chinh, nhìn cậu tiều tụy đến thế này còn có thể làm cho tôi sảng khoái sao? Không thể thì cứ nói, đến lượt tôi làm cậu.”

Tạ Chinh khóa trái cửa, lúc rèm cửa khép lại phòng bệnh từ sáng sủa rơi vào bóng tối.

Lần này, Tạ Chinh làm tình tàn nhẫn hơn bất cứ lúc nào trong quá khứ, cậu đã không cách nào khống chế chính mình, trong đôi mắt đỏ như máu đều là vẻ mặt thống khổ say mê của Trình Cố, bên tai là tiếng Trình Cố ngột ngạt rên rỉ như là thuốc kích dục, trong đầu một lần một lần nhớ lại những lời Trình Cố nói trước khi đi.

“Tôi tình nguyện chết dưới thân của cậu…”

Chết.

Lúc mất lý trí Tạ Chinh nghĩ: Được.. vậy thì như anh mong muốn.

Hai người bị mất ý thức, quấn quýt như mãnh thú khát khao muốn hiến tế hết thảy, để nắm giữ tất cả.

Tạ Chinh chôn ở nơi sâu nhất, cắn bể môi Trình Cố đem ái dục trút ra hết.

Trình Cố than nhẹ nói: “Đừng nhúc nhích, đừng đi ra ngoài, hãy ở bên tôi thêm một chút.”

Tạ Chinh hôn mắt của anh, nói: “Tôi vẫn luôn ở đây.”

Trình Cố từ từ khôi phục, Tạ Chinh chăm sóc anh không rời xa một bước, chưa bao giờ phát hiện Trình Cố có dị thường gì.

Một lần duy nhất, là khi Trình Cố hỏi tháng mấy ngày mấy.

Tạ Chinh nói thời gian, Trình Cố nhíu mày suy nghĩ sau đó sắc mặt trắng nhợt, nhưng rất nhanh khôi phục trấn định.

Tạ Chinh hỏi: “Làm sao vậy?”

Trình Cố cười nói: “Không có gì, phá giới.”

“Phá giới?”

“Cậu là đồ cầm thú, tôi suy yếu như vậy cậu cũng xuống tay được!”

Lúc này Tạ Chinh mới nhớ tới chuyện mình làm tình với Trình Cố, ngày đó không nên làm loại chuyện này.

Mỗi ba tháng một lần là ba ngày kỳ quái cấm dục, vừa vặn vào ngày hôm đó.

Tạ Chinh có chút bận tâm, Trình Cố lại lập tức khoát tay nói: “Thôi, tôi cũng không lập trường nói cậu, cầm thú thì cầm thú đi, tôi là đại cầm thú không mắng tiểu cầm thú.”

Thời gian dưỡng thương trôi qua rất nhanh, nửa tháng sau Trình Cố đã khôi phục sức khỏe nhưng bác sĩ bảo phải nghỉ ngơi, thêm vào lão Trương cũng không yên lòng, Trình Cố không thể làm gì khác hơn là tiếp tục ở trong phòng bệnh hao tổn.

Nhưng Tạ Chinh không thể luôn ở bên cạnh anh, đội một có quá nhiều việc cậu chỉ có thể chạy qua chạy lại.

Ngày ấy, sáng sớm cậu đến phòng bệnh cầm quần áo dơ của Trình Cố về giặt, nói buổi trưa cùng nhau ăn cơm, lúc buổi trưa cậu đến thì phòng bệnh đã không còn người.

Chương 10

Tạ Chinh không tìm được Trình Cố, một người sống sờ sờ bỗng dưng bốc hơi, những người trong tổ hành động đặc không ai hiểu tại sao Trình Cố đột nhiên không thấy tăm hơi, có thể đội trưởng Trương Nhất biết được, nhưng Tạ Chinh rõ ràng cậu không thể cưỡng bách một sĩ quan cao cấp nói ra tại sao một người sĩ quan khác rời đi.

Mỗi người trong tổ hành động đặc thù đều phải tuân thủ “Bảo mật”.

Đã từng nói muốn ở lại tổ hành động đặc thù, coi như về hưu cũng phải ở trong quân. Sau khi Trình Cố biến mất, trong một tháng mỗi ngày Tạ Chinh đều sống như người mất hồn, bỗng cảm thấy cuộc sống không có ý nghĩa.

Muốn ở lại trong quân chỉ vì muốn ở bên cạnh Trình Cố mà thôi. Trình Cố đã ra đi, tin tức công bố ra bên ngoài là xuất ngũ, không còn người như anh một thân quân trang cũng trở thành ảm đạm.

Tạ Chinh cũng không phải là người say mê quân lữ, trước khi gặp Trình Cố cậu chưa bao giờ nghĩ tới sẽ ở trong quân một đời, Tạ thị cũng sẽ không cho phép cậu làm như thế.

Nhưng Trình Cố làm cậu không để ý hết thảy.

Cậu cho Trình Cố cam kết, không sợ áp lực đến từ gia đình. Trong quá khứ cậu chưa bao giờ vì người nào làm chuyện gì chấp nhất, lần này vì Trình Cố cậu không thèm để ý đến gì cả.

Nhưng Trình Cố cứ như vậy ra đi, không có dấu hiệu nào, một câu nói cũng không để lại.

Nghiêm túc nghĩ lại Trình Cố là người bạc tình, chỉ muốn làm pháo hữu, bởi vì chỉ làm pháo hữu sẽ không nói chuyện yêu đương nồng tình mật ý, không muốn tập trung toàn bộ vào chuyện yêu đương, vì chân chính yêu một người sẽ phải lo lắng cho người đó.

Trình Cố nói được là làm được, chỉ là trong một đoạn thời gian “Pháo hữu thì hơn, tình nhân chưa đủ” chơi một trò chơi tình yêu mà thôi. Thời gian vừa đến, cũng không…chút nào quyến luyến dứt áo mà đi, keo kiệt đến một câu “”Hẹn gặp lại” cũng không nói.

Rất nhiều đêm Tạ Chinh trằn trọc trở mình tức giận nghĩ —— Trình Cố là người không có lương tâm.

Nhưng ai quy định chơi trò chơi tình ái nhất định phải có tâm? Lẽ nào cậu tập trung toàn bộ vào tình yêu thì có tư cách yêu cầu Trình Cố phải giống như cậu?

Cậu âm thầm cam kết với Trình Cố, lại không cần Trình Cố nói một câu ước định.

Năm 26 tuổi Tạ Chinh cởi quân trang, ra đi không có mảy may lưu niệm.

Lúc đầu sau khi Trình Cố biến mất cậu không muốn đợi tiếp nữa, nhưng trong lòng vẫn tồn tại mấy phần may mắn —— vạn nhất Trình Cố trở về thì sao?

Cuối cùng chỉ còn lại cái chấp niệm cuối cùng buồn cười.

Năm đó Trình Cố 16 tuổi nhập ngũ, lúc 26 tuổi rời đi. Trừ phi đặc cách, cực ít người có thể lúc 16 tuổi tòng quân, mà vừa vặn, cậu cũng 16 tuổi trở thành quân nhân.

Trình Cố ở trong quân được mười năm, cậu cũng phải hao tổn tròn mười năm.

Không cần ai lý giải và đồng tình, cũng không phải dùng những hành vi tình cảm trong quá khứ để mình dừng lại. Đây không phải là kết thúc, mà là đỉnh điểm.

Tạ Chinh thề, coi như biển người mênh mông cũng phải tìm được người vô liêm sỉ ra đi không lời từ biệt này.

Mò kim đáy biển, không ngăn nổi bất ngờ tương phùng.

Thời gian năm năm, yêu và hận đã lắng đọng ở đáy lòng như lao tù đen kịt. Tạ Chinh không còn là một chiến sĩ 24 tuổi bởi vì mất người trong lòng mà luống cuống phát điên, cậu đứng ở trước mặt Trình Cố xúc động phẫn nộ và mừng như điên toàn bộ thành sóng ngầm dưới đáy biển, sắc mặt rất bình thường, chỉ có sóng to trong mắt tiết lộ một chút nỗi lòng.

Trình Mộc Qua vẫn không thể nào mời được cô bé mình thích cùng thả diều, một mình cậu bé không có cách làm diều bay lên, đành phải để diều lưng ở trên, vừa nói lẩm bẩm vừa chạy nhanh, vừa tưởng tượng mình bay lượn trên không trung,

Càng chạy càng xa.

Ánh mắt của Trình Cố liếc nhìn con trai rồi lại nhìn xuống đất né tránh, mi mắt buông xuống, rung động nhè nhẹ, chung quy là không muốn đối diện với Tạ Chinh.

Lớp ngụy trang bị chọc thủng không chút lưu tình, bất ngờ gặp lại không ứng phó kịp, coi như tố chất tâm lý tốt cũng sẽ cảm thấy lúng túng.

“Không nhớ sao?” Âm thanh của Tạ Chinh lạnh một phần, ngón tay càng thêm dùng sức: “Trình đội, anh nhớ ra tôi chưa!”

Trình Cố giương mắt, theo bản năng mím mím môi, sau đó nói: “Nhớ được.”

Trình Cố giả bộ bình tĩnh làm Tạ Chinh càng thêm nén giận, biết được Trình Cố đã kết hôn cũng có con trai, phẫn nộ rốt cuộc áp chế không nổi, tàn nhẫn lên tiếng: “Cho tôi một lời giải thích.”

“Không phải mới vừa rồi đã giải thích sao?” Trình Cố hít sâu một hơi, âm thanh hơi run rẩy: “Tôi xuất ngũ bởi vì về nhà kết hôn, lão Trương có thể làm chứng cho tôi.”
“Tôi hỏi anh tại sao ra đi không lời từ biệt.”

Trình Cố trầm mặc nửa phút, nhìn về phía Tạ Chinh: “Tôi nhất định phải nói tạm biệt với cậu sao?”

Được, Tạ Chinh nghĩ.

Cậu biết con người vô tâm này sẽ nói ra những lời này. Trong những cơn ác mộng của cậu, Trình Cố cũng vô số lần dùng thái độ không liên quan nói: Tại sao phải nói lời tạm biệt với cậu?

Khác nhau chính là: ở trong mộng vẻ mặt Trình Cố hài hước, còn ngoài đời Trình Cố tốt xấu thu liễm rất nhiều, ánh mắt lấp loé, giữa chân mày cũng không hề an ổn.

Cũng không phải là hoàn toàn thờ ơ không động lòng.

Tạ Chinh đe dọa nhìn Trình Cố, trong mắt tàn nhẫn và kiên quyết khác hoàn toàn với đôi mắt né tránh của Trình Cố.

Lúc trước khi ở cùng Trình Cố cậu thường xuyên ở thế hạ phong, có lúc là cố ý nhường Trình Cố, có lúc là xác thực bị khí thế của Trình Cố áp đảo. Nhưng bây giờ, tình thế đã triệt để xoay ngược lại.

Cậu không nói lời nào.

Cậu muốn Trình Cố nói.

Trình Cố cau mày, khóe miệng động mấy lần, rất lâu chưa gặp tình trạng hỗn loạn này, mặc dù cường trang trấn định, cũng có dấu hiệu bị đánh tơi bời.

“Tôi…” Mấy phút sau, Trình Cố mở miệng: “Chúng ta lúc trước chỉ là an ủi lẫn nhau, không phải sao?”

Tạ Chinh buông Trình Cố ra, thậm chí còn lui một bước, vừa bất đắc dĩ vừa đau lòng nói: “Đúng.”

Trình Cố thở phào nhẹ nhõm, thần sắc không căng thẳng như hồi nãy: “Tôi đã nói lúc trước chúng ta chỉ vui đùa một chút mà thôi, đúng không?”

“Đúng.” Tạ Chinh phụ họa: “Chỉ chơi một trò chơi tình ái có thời gian hạn định mà thôi.”

“Vậy chúng ta không cần thiết phải chịu trách nhiệm lẫn nhau?”

Tạ Chinh nhớ Trình Cố đã từng nói: “Cậu nghèo như vậy, không bằng tôi nuôi cậu”, cười khổ một tiếng, gật đầu nói: “Cho nên anh ra đi cũng không nói với tôi một tiếng?”

Có lẽ biết mình đuối lý, Trình Cố lần thứ hai cụp mắt.Tạ Chinh ngược lại đột nhiên bình tĩnh, người này không có tâm, mình cũng không có nói oan anh.

“Tôi cảm thấy được” Trình Cố sức lực không đủ, nói có phần lắp bắp: “Tôi cảm thấy không có cần phải báo cáo gì với cậu, dù sao chúng ta…”

“Dù sao chúng ta chỉ là pháo hữu?” Tạ Chinh nói.

Ánh mắt Trình Cố sâu hơn, dường như không muốn tiếp thu hai chữ “Pháo hữu” này.

Tạ Chinh nghĩ, cũng đúng, “Pháo hữu” không êm tai, quá thô tục, vẫn là “Chơi trò chơi tình ái” tốt hơn.

“Cũng không phải pháo hữu.” Trình Cố quả nhiên giải thích: “Cậu đừng nói như vậy.”

Tạ Chinh nhìn chằm chằm người trước mắt. Có lẽ là đã làm cha, 31 tuổi Trình Cố không giống như trong quá khứ lắm, bên trong ngoan liệt nhiều hơn mấy phần ôn hòa và ôn nhu, cường thế đã thu liễm, không động một chút là lấy khí thế ép người.

Nhưng có thể, nói riêng về khí thế Trình Cố đã không chiếm được ưu thế.

Tạ Chinh hừ cười: “Được, vậy theo ý lời giải thích của anh đi, chúng ta chỉ là vui đùa một chút mà thôi.”

Trình Cố có chút mệt mỏi: “Chúng ta có thể đổi đề tài?”

“Anh đang chột dạ sao?” Tạ Chinh hỏi.

“Không có.” Trình Cố vẫn cúi đầu.

“Vậy vẫn tiếp tục về đề tài này đi.” Tạ Chinh gọi: “Trình đội.”

“Hả?”

“Anh có nghĩ tới sau khi đột nhiên anh ra đi tôi sẽ đi tìm anh?”

Trình Cố ho khan một tiếng: “Nghĩ tới.”

“Vậy anh cảm thấy tôi sẽ tìm anh trong bao lâu?”

Trình Cố không nói.

“Đoán một cái đi.” Tạ Chinh nói.

Trình Cố lần thứ hai cau mày, hầu kết nhẹ nhàng lăn.

“Thôi, vẫn là tôi tự mình nói đi.” Tạ Chinh cười cười: “Anh đại khái cảm thấy chúng ta giống như đang chơi game thôi phải không, người chơi A đột nhiên biến mất, người chơi B không có cách nào thích ứng, lòng như lửa đốt mà tìm một tuần, nửa tháng, nhiều lắm là ba tháng đi. Trên thế giới này có nhiều người chơi game như vậy, người chơi B không phải người ngu, làm gì không tìm được một người chơi như người A đâu?”

“Nhưng người chơi A chưa hề nghĩ tới, người chơi B xưa nay không phải là bởi vì thích chơi game mới chơi, chỉ vì người cùng chơi game là người chơi A.”

Lông mày Trình Cố run rẩy.

Tạ Chinh tiếp tục nói: “Người chơi B đã thề, nhất định phải tìm bằng được người chơi A, một năm không tìm được thì ba năm, ba năm không tìm được thì năm năm! Mười năm, hai mươi năm, cả đời! Người chơi A và người chơi B làm mấy năm chiến hữu, cần phải biết rõ nghị lực và bền lòng của người chơi B đi?”

Hô hấp Trình Cố hơi ngưng lại, kinh ngạc nhìn Tạ Chinh.

Tạ Chinh cười mang theo bảy phần quyến luyến cùng ba phần tàn nhẫn: “Trình Cố, tôi sẽ không cùng anh chơi trò chơi tình ái.”

“Anh là của tôi, anh đừng nghĩ chạy.”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau