BẠN ĐỜI VÀ SÚNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước

Chương con truyện Bạn đời và súng - Chương 16 - Chương 20

Chương 16

Ánh nắng chiều nhu hòa từ phía cửa sổ sát đất chiếu vào, một luồng sáng rơi vào notebook vừa vặn chiếu vào khuôn mặt Trình Cố trên màn hình. Chụp ảnh chung bị ánh tà dương phân cách, khuôn mặt không cảm xúc của Tạ Chinh chìm trong bóng tối, nhưng ánh sáng chiếu vào mặt Trình Cố như tỏa hào quang, anh cười rất đẹp, vô ưu vô sầu, giống như từ nhỏ khuôn mặt này vẫn luôn tỏa sáng.

Tạ Chinh chống đỡ xương lông mày, tay che đôi mắt sưng đỏ. Trong phòng làm việc rất yên tĩnh, tiếng chuông điện thoại di động vang lên đột ngột làm người cảm thấy khó thở. Tạ Chinh lau mặt, lúc thấy rõ hai chữ “Trình Cố” trên màn hình đau đớn giữa chân mày càng thâm thúy hơn.

Cậu không lập tức lên tiếng mà hắng giọng một cái, tay phải sờ sờ hầu kết.

Không phải Trình Cố, là Trình Mộc Qua.

Giọng nói trẻ con vui vẻ truyền đến: “Chú ơi, ba ba nói chú muốn tới làm cơm quả dứa cho con ăn, có thật không?”

Tạ Chinh ôn thanh cười: “Đúng. Qua Qua tan học?”

“Ừm! Mới vừa tan học, ba ba tới đón con về nhà.”

“Trên đường chú ý an toàn, chú rất nhanh sẽ đến, đói bụng thì ăn đồ ăn vặt lót dạ trước đi.”

“Trình ‘đẹp trai’ không cho phép con ăn.” Âm thanh của Trình Mộc Qua đột nhiên nhỏ lại: “Ba nói con còn nhỏ, không thể ăn nhiều đồ ăn vặt, nước ngọt cũng chỉ cho con uống nửa ly.”

Tạ Chinh tưởng tượng tình huống hai cha con đối với một đống đồ ăn vặt phân cao thấp trong lòng vừa ngọt vừa chua xót.

“Trình ‘đẹp trai’ lại lén con ăn vụng.” Trình Mộc Qua tiếp tục nhỏ giọng nói: “Có lần nửa đêm con đi nhà xí, nhìn thấy ba ở thư phòng ăn bánh quy của con.”

Tạ Chinh muốn cười lại không cười nổi, đang muốn động viên vài câu, điện thoại bên kia liền truyền đến tiếng kêu của Trình Mộc Qua: “Trình ‘đẹp trai’, ba đem điện thoại di động trả lại cho con, con và bạn trai của ba đang tán gẫu đây!”

Trình Cố rống: “Đừng nghịch! Sắp băng qua đường, dừng lại!”

Rống xong ngữ khí liền biến đổi, giải thích: “Tôi nói cho Qua Qua cậu sẽ tới làm cơm quả dứa, nó nhất định nói phải gọi điện thoại cho cậu. Bây giờ chúng tôi trở về nhà, mấy giờ thì cậu đến?”

Tạ Chinh giơ tay xem đồng hồ, nói: “Vừa nãy có chút việc làm trễ nãi, cho tôi một tiếng đồng hồ, có được không?”

“Cậu…” Trình Cố có chút ngượng ngùng, âm thanh hòa với tiếng huyên náo trên đường: “Cậu không nên khách khí như vậy.”

Tạ Chinh chỉ cảm thấy tim nhẹ nhàng bị nắm lấy, ngưng một giây nói: “Được, chờ tôi.”

Xe theo gió xuân lao nhanh trong đêm, ánh đèn thành thị xẹt qua mặt Tạ Chinh, tất cả như một bộ phim nhựa thật dài.

Phim nhựa ảm đạm nhưng hiện ra trước mắt thế nhân muôn màu muôn vẻ.
Giống như cuộc đời của Trình Cố.

Nội dung tư liệu cũng không nhiều, nhưng mỗi một đoạn, thậm chí mỗi một chữ, cũng làm cho Tạ Chinh lạnh lẽo.

Năm đó khi nói về tương lai, Trình Cố vui cười hớn hở nói: “Cha mẹ của tôi có tiền hơn cha mẹ của cậu, hai người không cần tôi dưỡng lão.”

Tạ Chinh không nghĩ rằng, Trình Cố nói “Cha mẹ có tiền, không cần dưỡng lão” cũng như cậu nói mình là “Con của công nhân xưởng luyện thép” giống nhau, đều là nói bừa.

Trình Cố xác thực không cần phải lo cho cha mẹ dưỡng lão, bởi vì cha mẹ của anh đã bỏ anh lúc anh còn rất nhỏ.

Bởi vì anh là “Dị loại”.

Tần tiên sinh phán đoán không sai, Trình Cố không phải là người song tính, mà là trời sinh kích thích tố sinh dục dị thường. 31 năm trước, khi Trình Cố sinh ra bác sĩ nói cho cha mẹ anh, anh là người có một loại hooc -môn đặc biệt, trước mắt toàn thế giới chỉ phát hiện có 19 người, thân thể tuy rằng tạm thời không có tình huống khác thường nhưng theo tuổi tác tăng trưởng, kích thích tố sinh dục sẽ không thể khống chế, sau khi bước vào thời kỳ trưởng thành nhất định hooc-môn nữ sẽ xuất hiện, nếu như làm tình với đàn ông thì tỷ lệ mang thai không thấp.

Cha mẹ Trình như bị sét đánh, xem Trình Cố còn trong tã lót là quái vật. Mẹ Trình điên cuồng khóc nháo không cho Trình Cố cho bú sữa, thậm chí muốn vứt Trình Cố tại bệnh viện, đi thẳng một mạch.

Bác sĩ bất đắc dĩ kiến nghị hai người nên làm tròn trách nhiệm làm cha làm mẹ, rồi lại dùng lập trường là bạn bè, đứng ở góc độ “Ân tình” kiến nghị tiếp tục sinh một đứa con nữa.

“Các người có năng lực sinh, cũng có năng lực nuôi, đứa con lớn không kiện toàn, đứa con sau này sẽ không thành vấn đề đi.”

Cha mẹ Trình đem Trình Cố về nhà, không muốn tự mình chăm sóc, mời một bảo mẫu chăm sóc. Trình Cố không được uống sữa mẹ, trong một thời gian rất dài đến tên cũng không có, sau này không thể không đặt tên, người nhà họ Trình mới nghĩ đến một chữ —— Cố.
Nhìn qua cái tên này không có gì đặc biệt nhưng lại cất giấu hết thảy những lời ác độc nguyền rủa của người thân.

Cố, có nghĩa là “Quá cố”.

Pháp luật không cho phép cha mẹ giết chết huyết mạch của mình, cho nên bọn họ nguyền rủa anh, ngóng trông anh nhanh chóng qua đời.

Sự tồn tại của anh là sỉ nhục của cả gia tộc.

Trên thực tế, Trình Cố sinh sống ở Trình gia không dài. Chưa đầy 1 tuổi mẹ anh để bảo mẫu mang anh ra bên ngoài ở. Trình gia có mấy căn nhà, tùy tiện tìm một căn cho anh và bảo mẫu ở cũng không có vấn đề gì, nhưng Trình gia chê anh xúi quẩy nên chỉ mướn một căn nhà cũ. Trong căn nhà cũ đó anh với bảo mẫu ở 8 năm. Mặc dù Trình gia vẫn trả lương định kỳ cho bảo mẫu nhưng đối với anh lại đặc biệt keo kiệt, bảo mẫu không có ý xấu, nhưng không thể nói thiện lương, chỉ biết chăm sóc Trình Cố, chưa bao giờ tranh thủ cho đứa bé đáng thương cái gì.

Trên thực tế, lúc Trình Cố 3 tuổi giới y học đã nghiên cứu ra thuốc làm triệt tiêu đi kích thích tố sinh dục dị thường, phát hiện càng sớm, tuổi càng nhỏ, uống thuốc càng hiệu quả. Nhưng Trình Cố lại bỏ lỡ.

Lúc Trình Cố được 2 tuổi thì Trình gia nghênh đón đứa bé thứ hai là con trai rất khỏe mạnh. Trình Cố ở nhà cũ dần dần lớn lên, hiểu rõ mình là một đứa bé bị vứt bỏ.

Cha mẹ anh đã quên mất anh, chờ đến khi đứa con thứ hai đi học, mới nhớ tới anh còn chưa nhập học.

Hai đứa con cách nhau 2 tuổi vào một lớp cùng một năm, Trình Cố đáng yêu ngoan ngoãn như con gái, bị em trai và cả lớp nhục mạ đánh đập, rất nhanh, toàn trường đều biết lớp một có một ‘Nhân yêu’

Trẻ con có ác ý cũng làm người phát lạnh.

Giáo viên tìm gặp phụ huynh, cha Trình làm thủ tục chuyển trường cho Trình Cố, mẹ Trình ghét bỏ chỉ vào Trình Cố, mắng: “Tại sao mày còn chưa có chết!”

Tạ Chinh không tưởng tượng ra được năm đó Trình Cố tuyệt vọng như thế nào, chỉ nguyện thế gian có ma pháp, khiến cho cậu sớm gặp được Trình Cố khi còn bé, đem đứa bé không người thương yêu ôm vào trong ngực.

Sau đó Trình Cố chuyển đi xa nhà đến Hương trấn, ở nơi đó vượt qua tuổi ấu thơ đến thiếu niên. Từ khi 12 tuổi Trình gia không cho cậu một phân tiền, cũng may cậu sớm có dự liệu luôn cẩn thận tích góp tiền, thêm vào sinh hoạt ở Hương trấn thấp hơn ở thành phó rất nhiều, giáo viên và một ít phụ huynh thấy anh cô đơn, thường xuyên tiếp tế mới giúp anh bình an đến khi 16 tuổi.

Trình Cố 16 tuổi trưởng thành là một thiếu niên rất nổi bật.

Cách Hương trấn không xa có một nhánh quân đội đóng quân, đám người trong quân đội thường xuyên đến trấn mua thức ăn, Trình Cố làm việc cho một quán ăn bọn họ thường lui tới. Tiểu đoàn trưởng tận mắt thấy Trình Cố rất hăng hái làm việc nghĩa, một người có thể đánh bảy, tám tên lưu manh đến nhà hàng quậy phá, từng chiêu từng thức đều ra dáng, mà đáng quý nhất là trên người Trình Cố có loại phấn chấn đến bức người.

Trình Cố được đặc cách vào trong quân đội, hồ sơ, báo cáo kiểm tra sức khoẻ bị phong tồn, trong bộ đội người biết quá khứ của Trình Cố không có. Sau này vì Trình Cố quá mức xuất sắc, chưa tới 17 tuổi đã được tổ hành động đặc thù tuyển chọn, trở thành đội viên trẻ nhất của tổ hành động đặc thù.

Đến đây, tất cả cực khổ dường như đã hết.

Mãi đến khi 26 tuổi anh mới phát hiện trong thân thể của mình có thêm một sinh mệnh bé nhỏ

Chương 17

Một đường thông suốt Tạ Chinh chỉ tốn nửa tiếng đồng hồ đã chạy tới tiểu khu Ngạn Thuyền Đình. Nhưng sau khi cậu đánh xe vào ga ra lại không lập tức xuống xe. Trong mắt còn có tơ máu, biểu tình làm sao cũng thoải mái, quan trọng nhất là cậu vẫn chưa chuẩn bị tâm tình đối mặt với Trình Cố.

Cậu sợ vừa thấy Trình Cố sẽ không thể kìm lòng kéo người vào trong ngực, sợ Trình Cố nhận ra mình đã biết dĩ vãng tối tăm của anh

Đó là vết thương đẫm máu của Trình Cố.

Chân tướng đột nhiên bị phơi bày, không có chuẩn bị trước, cậu không muốn đột ngột xé toang sự tăm tối trước kia.

Trong tài liệu, trong năm năm sau khi Trình Cố mang thai xuất ngũ chiếm đoạt độ dài rất ít, mà đôi câu vài lời đã nặng ngàn cân.

Tạ Chinh gục trên tay lái, nhắm mắt, nỗ lực làm cho tơ máu trong mắt tiêu tan.

Từ những thông tin trong tư liệu, không thể nghi ngờ Trình Mộc Qua chính là con của cậu. Là cậu tùy ý làm bậy, khiến Trình Cố phải rời quân đội, thậm chí suýt nữa mất đi tính mạng.

Tần tiên sinh nói, người như Trình Cố chịu ảnh hưởng của kích thích tố sinh dục nếu mang thai phải tiến hành sinh mổ, nguy hiểm đau đớn tăng gấp đôi so với nữ giới. Lúc đó cậu chỉ cảm thấy tâm rất đau, nhưng cảm xúc nghĩ mà sợ chỉ là là thứ yếu. Bây giờ nhìn thấy được ghi chép quá trình Trình Cố mang thai và giải phẫu cậu mới thiết thực cảm nhận được Tần tiên sinh nói “Tăng gấp đôi” là có ý gì.

Sau khi rời khỏi tổ hành động đặc thù Trình Cố được an bài ở một bệnh viện quân đội. Nam giới thân thể không thích hợp mang thai, bởi vì phát hiện sớm bác sĩ từng kiến nghị Trình Cố phá thai nhưng Trình Cố lại cự tuyệt. Tư liệu không hoàn chỉnh, chỉ có ghi lại một câu Trình Cố nói lúc đó: “Tôi vì nó giải ngũ, ngài còn khuyên tôi từ bỏ nó nha”, lại không có ghi rõ ràng tại sao Trình Cố không muốn phá thai.

Bác sĩ ví sinh mệnh nho nhỏ kia như quả bom nổ chậm, Tạ Chinh không biết sau khi nghe Trình Cố suy nghĩ cái gì, chắc chắn lạc quan mà cười cười, trấn an bác sĩ nói: “Ngài không biết sao? Tôi ở trong tổ hành động đặc thù là chuyên gia gỡ bom lợi hại nhất. Chuyên gia gỡ bom sao có thể sợ bom được? Tôi cứu rất nhiều người, chưa bao giờ thất thủ, tôi không sợ. Ngài phải có lòng tin với tôi chứ!”

Tạ Chinh nghĩ, Trình Cố nhất định nói như vậy.

Anh chính là người như vậy, có rất nhiều năng lượng, vô luận rơi vào tình cảnh nguy hiểm cỡ nào đều có thể gặp dữ hóa lành, vô luận con đường phía trước ám hắc thế nào đều có thể tạo ra một chút ánh sáng, làm cho người ở bên cạnh ấm áp sáng ngời.

Mười tháng thời gian mang thai Trình Cố trải qua cực kỳ gian nan, hoóc-môn lúc cao lúc thấp, nhiều lần suýt nữa sẩy thai. Bởi vì buồn nôn rất nhiều nên trong thời gian dài anh không có cách nào ăn uống, chỉ có thể dựa vào truyền dịch bổ sung dinh dưỡng, bác sĩ sợ anh không chịu được kiến nghị phải ăn một ít thức ăn lỏng, anh khó chịu rơi lệ, nhưng nghe bác sĩ nói “Như vậy mới tốt cho đứa con” vẫn phải nhẫn nhịn buồn nôn, ăn hết một bát cháo lớn.

Trước khi lên bàn mổ bác sĩ không có che giấu, nói giải phẫu rất nguy hiểm. Trình Cố rất ung dung nằm xuống, bình tĩnh nói: “Tôi biết rồi.”

Phải biết anh thong dong bình tĩnh là bởi vì trong lúc mang thai mười tháng đã âm thầm an bài xong. Nếu như cuối cùng không thể xuống bàn mổ, đứa bé sinh ra có thể áo cơm không lo mà trưởng thành đến 18 tuổi.

Lúc anh mang thai đã làm kiểm nghiệm, bác sĩ bảo đảm thân thể đứa bé không có vấn đề, tương lai sẽ không giống như anh.

Đội ngũ làm phẫu thuật cho Trình Cố là những người giỏi nhất trong quân đội, thế nhưng nguy cơ vẫn một lần lại một lần xuất hiện, nguy hiểm nhất là lúc cắt bỏ tử cung tạm thời.

Trình Cố xuất huyết nhiều, suýt nữa ngừng thở.

Cuối cùng Tạ Chinh rõ vì sao nam giới sinh mổ lại nguy hiểm nhiều như vậy.

Cái gọi là “Tử cung tạm thời” là do kích thích tố sinh dục nữ tiết ra quá nhiều tạo thành, đó là một khoang thể mỏng manh, công năng không khác tử cung của phụ nữ, chỉ xuất hiện lúc người nam giới thụ thai mà thôi.

Sinh mổ ngoại trừ lấy đứa bé ra còn nhất định phải cắt bỏ tử cung tạm thời này.Mà cắt bỏ tử cung tạm thời giống như là cắt đi một bộ phận trong cơ thể con người.

Không như tử cung của phụ nữ, tử cung tạm thời rất mỏng manh, một ít nam giới khi mang thai tử cung tạm thời bị vỡ tạo thành “Một xác hai mạng”. Trình Cố chịu đựng qua thời gian mang thai, nhưng vì nó suýt chết ở giai đoạn cắt bỏ.

Giải phẫu tiến hành 13 tiếng đồng hồ, Trình Cố nằm ở phòng chăm sóc đặc biệt một tuần.

Lúc được đẩy ra khỏi phòng anh mới thấy được sinh mệnh mới mà mình thai nghén.

Anh nghênh đón cuộc sống mới của chính mình.

Anh mang theo con trai đến Kỳ thành —nơi đây không có bất kỳ người nào biết anh, dùng thân phận gà trống nuôi con bắt đầu cuộc sống mới.

Tạ Chinh quyết định đi tìm bác sĩ lúc đó chăm sóc Trình Cố, sau khi cậu hoàn toàn hiểu hết suy nghĩ của Trình Cố sẽ tìm một cơ hội thích hợp, dùng phương thức thích hợp làm cho Trình Cố mở rộng cửa lòng.

Còn bây giờ, việc cấp bách là lên lầu với Trình Cố, vì cha con anh mà làm tốt món cơm quả dứa.

Tạ Chinh tìm một chai thuốc nhỏ mắt nhỏ vào mắt một hai giọt, nhìn vào gương chiếu hậu chỉnh lý biểu tình, mãi đến khi cười không khó coi như vậy, mới đẩy cửa xe ra.

Đã hơi trễ, Trình Mộc Qua nằm nhoài trên ban công thì thầm nói mình đói bụng. Trình Cố lấy một ít dứa làm hỏng miễn cưỡng muốn đút cho Trình Mộc Qua ăn. Trình Mộc Qua không nghe theo, trốn sau rèm cửa nói: “Con muốn chờ Tạ tiên sinh đến mới ăn!”

“Không phải con nói đói sao?” Trình Cố nhai quả dứa: “Ăn hai miếng lót bụng.”

“Không ăn!” Trình Mộc Qua rất kiên quyết: “Con muốn ăn cơm quả dứa Tạ tiên sinh làm, không ăn quả dứa ngốc của ba!”Qua Qua càng nói càng nhỏ nhưng Trình Cố vẫn nghe được, vốn muốn nói “Con không thể dùng từ ngốc để hình dung quả dứa”, nhưng lúc tóm được má của con trai lại đột nhiên hỏi: “Qua Qua rất thích Tạ tiên sinh?”

Hỏi xong ánh mắt ngưng lại, ngầm bực không nên hỏi như vậy.

“Đương nhiên thích a!” Trình Mộc Qua nói: “Tạ tiên sinh tốt như vậy, Qua Qua cực kỳ yêu thích!”

Trình Cố kéo con trai đến trước người: “Tạ tiên sinh tốt ở chỗ nào?”

A… Trình Mộc Qua nghiêm túc suy nghĩ một chút, nói: “Nơi nào cũng tốt!”

Trình Cố lộ ra thần sắc ôn nhu, không cần phải nhiều lời nữa, vỗ vỗ cái mông của Trình Mộc Qua, cười nói: “Tạ tiên sinh sắp đến, con tiếp tục nằm úp sấp nhìn đi.”

Trình Mộc Qua vui vẻ chạy đi, Trình Cố nhẹ giọng tự nói: “Đúng vậy chỗ nào cũng tốt.”

Trước khi anh được 8 tuổi cuộc sống tràn đầy ác ý, nhưng sau khi 8 tuổi lại gặp đủ loại hảo ý. “Ác ý” dù biến ảo như thế nào cuối cùng cũng chỉ là một mảnh đen nhánh, “Hảo ý” lại có màu sắc sặc sỡ, sáng ngời đáng yêu. Tạ Chinh, Tạ tiên sinh không phải chỉ có đôi mắt sáng mà là một quầng sáng ấm áp nhất.

Anh rõ ràng hơn Trình Mộc Qua biết Tạ tiên sinh nơi nào cũng tốt.

“Leng keng.” Tiếng chuông cửa vang lên, Trình Mộc Qua chạy như bay ra mở cửa: “Chú, rốt cục chú cũng tới rồi!”

Trình Cố nhắm mắt hít sâu, cất giấu hoài niệm và cảm khái trong mắt mới xoay người.

Tạ Chinh ôm Trình Mộc Qua: “Xin lỗi, trên đường hơi kẹt xe, đến chậm.”

Trình Cố lắc đầu một cái, ý bảo Trình Mộc Qua đi xuống, dẫn Tạ Chinh vào nhà bếp. Quả dứa, tôm bóc vỏ, trứng gà, cơm tẻ, dầu trám các loại đã chuẩn bị kỹ càng. Tạ Chinh nỗ lực không nghĩ tới nội dung trong tư liệu và những lời Tần tiên sinh nói, hết sức chăm chú đối phó nguyên liệu nấu ăn.

Nhưng khi nhận dầu trám từ tay Trình Cố, tim vẫn đau như bị kim đâm.

Không biết có phải ảo giác hay không anh cảm thấy ngày hôm nay Trình Cố có chút kỳ quái, muốn nói gì đó cũng không biết làm sao mở miệng.

Sau 20 phút, cơm quả dứa làm xong. Trình Cố lãng phí bỏ hết xác quả dứa đi, chỉ còn hai phần có thể cho cơm vào. Tạ Chinh bỏ cơm vào hai phần quả dứa, một phần cho Trình Mộc Qua, một phần khác cho Trình Cố, đang muốn đem cơm còn lại múc vào trong bát, Trình Mộc Qua đột nhiên nói: “Bạn trai, cơm quả dứa phải đặt ở trong quả dứa ăn mới ngon!”

Tạ Chinh cười: “Không có chuyện gì, dùng bát ăn cũng được.”

“Không được! Dùng bát thì không phải là cơm quả dứa!” Trình Mộc Qua lý lẽ cứng nhắc: “Chú và Trình ‘đẹp trai’ ăn chung đi, ăn xong rồi tiếp tục bới phần khác!”

Tạ Chinh cho là Trình Cố sẽ từ chối, không muốn Trình Cố bị làm khó dễ, đang muốn nói “Không cần” thì Trình Cố lại nhìn về phía cậu, đưa phần cơm quả dứa ra phía trước mời cậu, ánh mắt y hệt như năm đó: “Vậy chúng ta cùng ăn đi.”

Chương 18

Một phần cơm quả dứa, hai cái muỗng, trong đó có sự lúng túng không nói nên lời. Tạ Chinh đem tôm bóc vỏ và thịt quả dứa để qua một bên cho Trình Cố, sau khi Trình Cố ăn vài miếng mới nói: “Cậu cũng ăn.”

“Ừm.” Tạ Chinh gật gật đầu, nhìn thấy Trình Cố đem tôm bóc vỏ để lại cho mình.

Trước đây Trình Cố không khách khí như vậy, thường xuyên cướp thịt trong bát cơm của cậu rồi cười toe toét. Nhưng nếu như nghĩ kỹ lại, Trình Cố cũng không phải luôn “Bắt nạt” cậu, đi xuống bếp đòi thứ tốt nhất cũng chia sẻ cho cậu, trộm đồ ăn của lão Trương cũng sẽ tiện tay cho cậu một ít.

Tạ Chinh thở dài rốt cuộc trong năm năm đã xảy ra quá nhiều chuyện nên tính tình của Trình Cố trầm ổn cũng không kỳ quái.

Nhưng đúng vào lúc này, Trình Cố ngoài dự đoán mọi người cười nói: “Bây giờ chúng ta dáng dấp như vậy giống như lúc trước luyện tập hủy đạn?”

Tạ Chinh sững sờ, cái muỗng trong tay đã bị lấy đi, Trình Cố nắm hai cái muỗng, tấn công hai bên, ra dáng đào bới bên trong cơm quả dứa động tác kia cũng khá giống với lúc huấn luyện hủy đạn trong quá khứ mấy phần.

Nhưng khi đó là tuyệt đối nghiêm túc, không cho phép qua loa, hiện tại thì lại tùy ý nhiều lắm. Thậm chí Tạ Chinh còn nhìn thấy Trình Cố mím môi cười.

Tim như bị một luồng điện nhẹ xẹt qua. Chẳng hề kịch liệt, chỉ mang đến một trận tê dại.

Mấy giây sau, hai tay Trình Cố đồng thời nhấc lên, trên hai cái muỗng là hai phần cơm hoàn toàn ngang nhau, mỗi bên có một con tôm bóc vỏ và hai khối quả dứa, nhìn thấy hai phần rất bằng nhau.

Ánh đèn rơi vào mắt Trình Cố như một dòng sông lộng lẫy.

Tạ Chinh muốn hòa mình vào dòng sông này, phảng phất thời gian như quay lại, thấy được hình ảnh năm đó Trình Cố thân mặc chiến y nằm rạp dưới đất hủy đạn.

“Ăn không?” Trình Cố duỗi tay đưa một cái muỗng ra.

Tạ Chinh tự nhiên đến gần, ăn muỗng cơm kia.

Ai cũng không ý thức được động tác này có bao nhiêu ám muội, ai cũng không chú ý tới đây là cái muỗng của Trình Cố.

Sự lúng túng biến mất không còn tăm tích, sau khi Trình Cố đút cho Tạ Chinh ăn thì đem cái muỗng đó trả lại cho cậu, lúc đem cái muỗng bên tay trái đổi qua tay phải mới phát giác sai lầm vừa nãy.

Anh lén lút nhìn Tạ Chinh một cái, làm bộ cái gì cũng không biết.

Tạ Chinh nhìn thấy anh liếc mắt, khóe môi câu lên một nụ cười không dễ phát hiện.

Hôm nay là thứ sáu, tiểu khu có tổ chức hoạt động giải trí cho trẻ em, Trình Mộc Qua thay đổi quần áo rất đẹp, cầm móc treo chạy vào phòng bếp: “Trình ‘đẹp trai’, ngày hôm nay có muốn cột con lại không?”

Trình Cố đang rửa chén quay đầu nhìn lại, lập tức nói: “Không cột không cột… cất đi!”

Dáng dấp kia là cảm thấy đặc biệt mất mặt.

Tạ Chinh biết tại sao phải dùng móc treo này, lần trước đã thấy Trình Mộc Qua bị cột một lần, nhìn như sợi dây thừng cột vào chân con chó lớn.

Trình Mộc Qua ‘bình bịch’ chạy đi, nhìn bộ dáng chắc là trở về phòng ngủ cất móc treo đi. Trình Cố thấy Tạ Chinh đang nhìn mình, không thể làm gì khác hơn là giải thích: “Qua Qua khi còn bé nghịch ngợm, vừa ra khỏi cửa liền chạy loạn, có lần tôi không để ý, quay đầu lại không tìm được.”

Tạ Chinh trong lòng đau xót, tính cách của Trình Cố kỳ thực không thích hợp giữ trẻ con, bên cạnh cũng không có người giúp đỡ, lúc phát hiện Qua Qua mất tích, không biết có bao nhiêu sốt ruột, mới có thể nghĩ ra “Phương pháp dốt nát” này để giữ trẻ.

Trình Cố luôn để lại ấn tượng cho người khác là sự ‘vô tư của anh’, quá khứ là một đội phó “Vô tư”, cười vui vẻ không đứng đắn, bây giờ là một người cha ” Vô tư “, nuôi con trai nuôi đến không ra dáng. Nhưng hết thảy đội viên trong tổ đều tán thành anh, mà loại tán thành này không cần nói với người ngoài.

“Mỗi khi tôi đi ra ngoài đều cột Qua Qua lại.” Ngữ khí của Trình Cố mang theo vài phần biện giải, ý tứ hàm xúc: “Nhưng gần đây không làm như vậy nữa.”

Tạ Chinh mềm lòng, rõ ràng là Trình Cố muốn giải thích với anh —— bởi vì Trình Cố biết rõ, Qua Qua là đứa con của cậu, đây hoàn toàn là hành động theo bản năng.

Sau khi giải thích xong Trình Cố mới ý thức được chiếu theo quan hệ của hai người trước mắt, căn bản không cần giải thích.

Tạ Chinh nhìn thấu triệt, bất động thanh sắc, chỉ nói: “Chúng ta cũng xuống lầu tản bộ một chút đi.”

Hoạt động vui chơi của tiểu khu ở khu trung tâm, lúc Trình Cố và Tạ Chinh nắm tay Trình Mộc Qua đi giống như một nhà ba người. Một giáo viên mầm non đến đón Trình Mộc Qua, tò mò nhìn Tạ Chinh rồi thân mật kéo cánh tay Trình Cố, kéo Trình Cố qua một bên: “Anh Tiểu Trình vị kia là bạn trai của anh sao?”
Chỉ khi một mình ở cùng với Tạ Chinh thì Trình Cố mới nhút nhát, vỗ một cái vào trán cô gái: “Các cô làm giáo viên thì có thể bát quái như vậy sao?”

Tai của Tạ Chinh rất thính, tuy rằng cách vài bước nhưng vẫn nghe rõ rõ ràng ràng.

Nói đến chuyện thính lực khác hẳn với người thường là do lúc trước cùng Trình Cố tập đánh lén luyện được, lúc này dùng để nghe Trình Cố nói, cũng coi như là học có chỗ dùng.

Trình Cố đi vòng vèo, lỗ tai đã đỏ hồng. Đám trẻ đã bắt đầu chơi game, hoạt động vui chơi sẽ bớt ầm ĩ, Tạ Chinh hỏi: “Nếu không chúng ta đi ra ngoài hóng gió một chút?”

Mùa xuân gió đêm thổi rất mát mẻ, tiểu khu xây dựa lưng vào núi, có mấy con đường được xây dựng uốn lượn giành cho người đi bộ lên đỉnh núi, Trình Cố cùng cậu tản bộ, họ bước đi lên núi nghe tiếng lá cây xào xạc.

Mang theo vài phần nhân khí, mà chẳng hề huyên náo.

Tạ Chinh cảm thấy Trình Cố có lời muốn nói, trước khi ăn cơm cậu đã đọc trong ánh mắt Trình Cố muốn nói rồi lại thôi.

Cậu không có giục, bước theo chân Trình Cố, chờ Trình Cố mở miệng.

Đi được nửa đường, trăng tròn trên cành cây như ẩn như hiện. Trình Cố muốn nghỉ ngơi chỉ đài ngắm cảnh cách đó không xa, nói: “Đi mệt không? Nếu không chúng ta đi đến đó ngồi một chút?”

Ngạn Thuyền Đình không hổ là tiểu khu dưỡng sinh nổi tiếng nhất Kỳ thành, đài ngắm cảnh cũng đẹp hơn đình đài lầu các trong các công viên khác, tầm nhìn cũng đặc biệt tốt. Tạ Chinh và Trình Cố xếp hàng ngồi xuống, khoảng cách giữa hai người khoảng chừng một cánh tay. Trầm mặc chốc lát, Trình Cố cụp mắt nhìn xuống dưới núi, rốt cục mở miệng: “Tạ Chinh.”

“Mấy ngày nay tôi đã nghiêm túc suy nghĩ.” Trình Cố giả vờ bình tĩnh, âm điệu lại cất giấu một chút căng thẳng: “Chúng ta từng ở chung, lúc ở cùng cậu tôi cảm thấy rất vui vẻ. Ra đi không lời từ biệt là tôi cân nhắc không chu đáo, tôi không nghĩ tới cậu vẫn luôn tìm tôi. Tôi…”

Trình Cố dừng một chút, nghiêng người sang: “Tôi muốn nói xin lỗi với cậu.”

Tạ Chinh đỡ lấy bờ vai anh, rất muốn ôm anh vào trong ngực, nhưng nhịn được, chỉ nói: “Tôi cần phải áy náy vì không thể tìm thấy anh sớm hơn.”

Trình Cố lắc đầu một cái, ngước mắt nhìn Tạ Chinh, nói có chút gian nan: “Cậu nói sau này muốn ở cùng với tôi. Tạ Chinh, tôi đã suy nghĩ minh bạch, nhưng tôi không biết cậu có suy nghĩ rõ ràng hay chưa.”

“Cái gì?”

“Tôi đã có con, Qua Qua năm nay đã 4 tuổi, nó rất yêu thích cậu.” Trình Cố hỏi: “Nếu như hai ta cùng sinh hoạt, cậu và người nhà của cậu có thể chấp nhận nó, đồng thời trước sau đối xử tốt với nó có được không?”

Ánh trăng bị đám mây mỏng manh ngăn trở, ánh mắt Tạ Chinh trở nên càng ngày càng sâu thẳm. Vấn đề này của Trình Cố nhìn như tầm thường, mỗi một người cha độc thân lúc gây dựng lại gia đình đều sẽ hỏi “Anh hoặc em có thể đối xử tốt với con trai của tôi không”, nhưng đối với Tạ Chinh mà nói, vấn đề này lại cất giấu một bí ẩn rất sâu. Trình Cố cũng không tính nói cho cậu biết tất cả.
Trình Mộc Qua là con trai ruột của Tạ Chinh, Trình Cố biết, Tạ Chinh cũng biết, nhưng Trình Cố lại không biết Tạ Chinh đã biết được, anh vẫn dự định bảo vệ bí mật kia, làm bộ Trình Mộc Qua là con của mình với người vợ đã mất, còn đòi hỏi sự cam kết của Tạ Chinh.

Tạ Chinh hiểu rõ Trình Cố đối với chuyện mình là “Dị loại” vẫn cứ canh cánh trong lòng, không muốn nói cho bất cứ người nào.

Nhưng cậu không hiểu nếu tương lai muốn chung sống với nhau, Trình Cố từ đâu có tự tin giấu cậu cả đời?

Ước chừng đem nghi ngờ của cậu ngộ nhận là do dự, ánh mắt của Trình Cố ảm đạm một chút, chân mày hơi nhíu, tựa hồ suy nghĩ tiếp theo nên nói cái gì.

Tạ Chinh lập tức phản ứng lại, tạm thời bỏ qua nghi hoặc, nghiêm túc nhìn vào mắt Trình Cố, trịnh trọng nói: “Tôi và người nhà của tôi đều sẽ tiếp nhận Qua Qua, đối xử với nó như anh đối xử với nó vậy.”

Trình Cố thở phào nhẹ nhõm, nhưng vẻ mặt càng căng thẳng hơn.

Tạ Chinh nắm tay anh, đưa lên môi hôn một cái, nói: “Cho nên anh đồng ý sống cùng với tôi không?”

Giây lát, Trình Cố rút tay về. Trong lúc Tạ Chinh tưởng hành vi của mình làm anh hoảng sợ, đã thấy anh lấy bóp tiền của mình mở ra, đưa về phía trước.

“Hàng này là thẻ tôi thường dùng.” Trình Cố nói: “Không thường dùng để trong ngăn kéo ở nhà, một chút nữa sau khi về nhà tôi lấy cho cậu xem.”

Tạ Chinh hơi run, không hiểu Trình Cố đang làm gì.

“Mấy năm qua tôi dùng số tiền xuất ngũ làm đầu tư, cái này cậu biết.”

“Ừm.”

“Tôi, tôi gặp may, kiếm lời chút tiền. Cha mẹ không cần tôi dưỡng lão, tôi và Qua Qua cũng không tiêu quá nhiều tiền, phần lớn tôi đều để dành.”

Tạ Chinh nhìn một hàng thẻ kia, bỗng nhớ từng nói với Trình Cố là mình nghèo, nói mình là con của công nhân xưởng luyện thép, trong xưởng hiệu quả và lợi ích không tốt, cha mẹ không có lấy lương hưu. Khi đó Trình Cố nói như thế nào nhỉ?

Thành viên của tổ hành động đặc thù sau khi xuất ngũ sẽ có một số tiền rất khả quan, cho ba mẹ cậu dưỡng lão không có vấn đề.

Viền mắt Tạ Chinh cay nồng, sau khi gặp lại cậu không có tận lực che giấu thân phận, cũng không có làm rõ. Trình Cố không có tâm cơ, nhớ tới lời nói dối của cậu lúc trước, chắc thấy cậu mỗi ngày bận rộn cho là cậu dùng số tiền xuất ngũ tiếp tế cha mẹ, bây giờ một thân một mình ở Kỳ thành làm công cho người khác.

Sau khi vào công ty của gia tộc cậu vẫn luôn rất biết điều, lần đầu tiên tới Ngạn Thuyền Đình là đi thăm giáo viên cũ nên chạy chiếc xe bình thường, sau đó cho tự cho rằng mình đi chiếc xe này mới gặp lại Trình Cố, vì vậy không cần phải phô trương cũng không đổi chiếc xe khác, cũng chưa từng mang theo tài xế, thư ký, trợ lý xuất hiện ở trước mặt Trình Cố.

Trình Cố đại khái cho rằng cậu là một người nỗ lực công tác, vì phải trả tiền mua xe, mua nhà.

Quả nhiên, Trình Cố nói: “Nếu như cậu cần tiền thì nói với tôi. Chúng ta chung sống với nhau thì tiền cũng dùng chung đi, tôi không cần cho tiền cha mẹ dưỡng lão, sau này nếu cậu nguyện ý, cũng có thể đưa cha mẹ đến Kỳ thành. Cậu.. Cậu…”

Lòng bàn tay Tạ Chinh ấm áp, che mu bàn tay của Trình Cố, cậu nói: “Tôi cái gì?”

Trình Cố nói: “Cậu không cần cực khổ như vậy.”

Câu tiếp theo đại khái là “Tôi có thể nuôi cậu”.

Nhưng Trình Cố chưa nói.

Tạ Chinh nhẹ dạ đến rối tinh rối mù, cậu thật không nghĩ tới mấy ngày nay Trình Cố nhìn như xa cách lại tự mình suy nghĩ nhiều như vậy.

Lúc cậu vẫn còn đang suy tư làm sao trói Trình Cố ở bên mình thì Trình Cố đã suy nghĩ làm sao có thể bình thường cùng cậu sinh sống.

Trình Cố hỏi cậu muốn một gia đình, cậu làm sao có thể không cho?

Tầng mây tản ra, ánh trăng lần thứ hai sáng rực rỡ, Tạ Chinh ôm đầu Trình Cố, ôn nhu hôn lên.

Chương 19

Đài ngắm cảnh nằm ở giữa sườn núi, phóng tầm mắt nhìn có thể quan sát gần phân nửa Kỳ thành. Ánh trăng tỏa ra màu xám bạc, phác hoạ hai người đang ôm hôn.

Trên đỉnh núi còn có một đài ngắm cảnh cao hơn, đứng ở nơi đó có thể nhìn thấy toàn cảnh Kỳ thành. Nhưng Trình Cố không có dẫn Tạ Chinh đi lên.

Bởi vì cả thành thị đèn đuốc huy hoàng cũng không sánh được ánh sáng trong đôi mắt của họ.

Lúc trên đường xuống núi, Tạ Chinh nắm tay Trình Cố, đầu tiên là nắm cổ tay, sau đó nắm chặt tay, cuối cùng mười ngón liên kết.

Trung tâm hoạt động rất náo nhiệt, làm ảnh hưởng đến vùng núi yên tĩnh, lúc từ nơi yên tĩnh đi đến nơi huyên náo, Trình Cố và Tạ Chinh gần như cùng lúc mở miệng ——

“Đêm nay tôi có thể ở lại không?”

“Đêm nay cậu có nguyện ý ở lại hay không?”

Nói xong đều sững sờ, Trình Cố phản ứng trước, nghiêng đầu cười, Tạ Chinh nắm chặt ngón tay, tâm như chìm vào hồ nước đầy ánh sáng lấp loáng.

Trình Mộc Qua ở trung tâm hoạt động chơi rất cao hứng, lúc kết thúc vô cùng phấn chấn chạy tới cửa, rất đắc ý khoe khoang mình thắng rất nhiều kẹo và gấu bông nhỏ, nói xong nhìn Trình Cố giang hai tay, ý là “Con lợi hại như vậy, Trình ‘đẹp trai’ ba đến ôm con một cái”.

Trình Cố làm bộ không hiểu, không thèm cúi xuống. Trình Mộc Qua nhìn về phía Tạ Chinh, muốn Tạ Chinh ôm mình.

Tạ Chinh cười ôm lấy Trình Mộc Qua, Trình Mộc Qua lập tức nói: “Tạ tiên sinh, chú thật tốt!” Nói xong lấy tay kéo áo Trình Cố, gọi: “Trình ‘đẹp trai’!”

“Hả?”

“Không phải ba hỏi con Tạ tiên sinh tốt ở chỗ nào sao?”

Trình Cố muốn che miệng con trai đã không còn kịp, giương mắt liền đụng vào ánh mắt nặng nề của Tạ Chinh, không thể làm gì khác hơn là giải thích: “Tôi và Qua Qua tán gẫu về cậu.”

Tạ Chinh hiểu rõ, nhưng cười không nói.

Trình Mộc Qua lớn tiếng nói: “Tạ tiên sinh đã ôm con, Trình ‘đẹp trai’, ba là ba ruột của Qua Qua, có thể học Tạ tiên sinh một ít không?”

Tạ Chinh hỏi: “Trình ‘đẹp trai’ lúc thường không ôm Qua Qua sao?”

“Ôm thì cũng có ôm, nhưng rất ít.” Trình Mộc Qua nói: “Chỉ có lúc muốn biểu hiện năng lực làm ba ba mới ôm, giống như lần trước chú nhìn thấy.”

Trình Cố ngắt lời: “”Con cũng không phải là con gái.”

“Nhưng Qua Qua là trẻ con.” Trình Mộc Qua vùi ở trong lồng ngực Tạ Chinh như tìm được chỗ dựa: “Trình ‘đẹp trai’, ba có thể quý trọng thì nên quý trọng đi, sau này Qua Qua lớn rồi, không còn trẻ con nữa, con sẽ cao hơn ba, nặng hơn ba, lúc đó ba muốn ôm Qua Qua cũng ôm không được!”

Trình Cố sớm quen với miệng lưỡi của Trình Mộc Qua, thậm chí có thể nói Trình Mộc Qua ngụy biện nhiều như vậy là bị anh ảnh hưởng, cho nên cũng không cảm thấy kỳ quái. Tạ Chinh lại bị chọc cười, nói lên lời từ đáy lòng: “Qua Qua thật là đáng yêu.”

Trình Cố nhìn ra Tạ Chinh thật yêu thích Qua Qua, kìm lòng không đặng cúi đầu cười cười.

Những động tác của Trình Cố làm rất bí mật, nhưng anh không biết một cái nhíu mày một nụ cười của mình được Tạ Chinh xem như trân bảo thu vào đáy mắt.

Trình Mộc Qua rốt cuộc cũng chỉ là trẻ con, trước mặt bạn gái tỏ ra uy phong, bây giờ được Tạ Chinh ôm lại nổi lên tính tình trẻ con, muốn Trình Cố mua kem cho mình.

Tiểu khu ở có cửa hàng tiện lợi 24 giờ, đi mua cũng thuận tiện, nhưng buổi tối Trình Cố không cho Trình Mộc Qua ăn đồ lạnh. Trình Mộc Qua liền nhìn chằm chằm Tạ Chinh, cậu bé biết Tạ Chinh sẽ đứng ở phía mình.

Tạ Chinh nói: “Chúng ta đi cửa hàng tiện lợi xem một chút đi, buổi tối không ăn kem, mua bánh ga tô nhỏ cũng được.”

Trình Mộc Qua rất vui vẻ, Trình Cố cũng bằng lòng. Nhưng đi tới cửa hàng tiện lợi Trình Cố đột nhiên nhớ tới cái gì, chận Tạ Chinh và Trình Mộc Qua ở bên ngoài, hàm hồ nói: “Các người ở chỗ này chờ tôi.”

Tạ Chinh đoán được Trình Cố muốn làm gì, nhưng chợt phát hiện hôm nay không đúng.

Sau khi Trình Cố đi cậu bắt đầu tính toán ngày tháng, hôm nay là ngày thứ nhất trong chu kỳ 3 tháng nguy hiểm của Trình Cố.

Mấy phút sau, Trình Cố từ cửa hàng tiện lợi đi ra, tay trái cầm một cái túi không minh bạch, tay phải cầm bánh ngọt, nhìn Trình Mộc Qua nói: “Không xuống dưới sẽ không cho ăn.”

Trình Mộc Qua quyết đoán từ trong lồng ngực của Tạ Chinh chạy ra ngoài, lấy bánh ngọt, đắc ý mà ăn.

Trước mặt con trai Tạ Chinh không nói gì, trên thực tế, nếu như Trình Mộc Qua không ở bên cạnh cậu cũng không biết nên nói như thế nào.

Trong túi có thể là dầu bôi trơn và bao cao su. Lần trước Trình Cố nói đau, như vậy dầu bôi trơn là để chuẩn bị ; Trình Cố trước đây không thích dùng bao cao su nhưng hôm nay là ngày đặc biệt như vậy bao cao su cũng phải chuẩn bị.

Nhưng cho dù chuẩn bị đầy đủ, trong lòng Tạ Chinh vẫn còn sợ hãi.

Không muốn để cho Trình Cố phải tiếp tục mang thai gánh chịu nguy hiểm, một phần trăm khả năng cũng không muốn.

Tạ Chinh phát hiện mình lâm vào hoàn cảnh tiến thoái lưỡng nan.

Nếu như không làm tình thì Trình Cố nhất định sẽ hỏi tại sao, cậu cũng không thể nói “Tôi biết tình trạng thân thể của anh”. Nhưng nếu không nói như vậy, nên từ chối như thế nào đây?

E sợ bất kỳ đáp án nào đều cũng khiến Trình Cố hiểu lầm.Khi về nhà Tạ Chinh càng lo lắng hơn, nhìn vào trong túi, ở trong đó chỉ có dầu bôi trơn, không có bao cao su.

Trình Mộc Qua được giáo dục thật tốt, về nhà tự mình rửa mặt súc miệng, thay quần áo, nhìn thời gian nhắc nhở Trình Cố phải sớm ngủ, sau đó ngoan ngoãn trở về phòng đóng cửa lại.

Nhìn dầu bôi trơn chưa mở ra, Tạ Chinh rút lại những suy nghĩ của mình về Trình Cố lúc ăn cơm.

Kỳ thực Trình Cố vẫn có vài điểm không thay đổi, vẫn như lúc trước dứt khoát quang minh chính đại, trước đó vài ngày chống cự và xa lánh bởi vì còn chưa nghĩ kỹ, một khi quyết định chủ ý, thì dứt khoát tỏ thái độ.

Nhưng cậu phải chịu đựng sự thản nhiên này như thế nào?

Hận không thể lập tức giữ lấy Trình Cố, lại không nỡ làm cho quãng đời còn lại của Trình Cố chịu tổn thương một chút nào. Lần thứ hai làm cho Trình Cố mang thai, chuyện như vậy, cậu tuyệt đối sẽ không cân nhắc.

Không có bao cao su, đối tượng là Trình Cố, cậu không thể chắc chắn lúc động tình có thể rút ra kịp thời.

Vạn nhất…

Nhưng tâm tư như thế cậu không có cách nào nói với Trình Cố.

Bởi vì cậu chưa chuẩn bị xong, Trình Cố cũng chưa chuẩn bị xong.

Trình Cố tắm xong, tìm một bộ đồ ngủ mới, gọi cậu đi tắm. Cậu đứng ở trong hơi nước phát sầu, không thể tránh khỏi tiêu hao thêm một chút thời gian.

Mãi đến khi từ buồng tắm đi ra, vẫn không thể suy nghĩ nên nói với Trình Cố như thế nào.

Nhưng tình hình trong phòng ngủ làm anh tâm huyết cuồn cuộn, đốt sạch lý trí.

Trình Cố nằm ở trên giường, áo ngủ tơ tằm tụt xuống, lộ ra hơn nửa bờ vai và phía sau lưng, tay trái đẩy đồn biện ra, tay phải dính đầy dầu bôi trơn ở khe mông ra vào, chai dầu bôi trơn để một bên đã mở ra.

Trình Cố lại tự mình làm công việc mở rộng.

Nghe được động tĩnh, động tác của Trình Cố ngừng lại, thu tay về, hai má ửng đỏ, giải thích: “Rất lâu không có làm, tuổi tác cũng đã lớn, tôi sợ không quen, trước tiên, trước tiên làm chuẩn bị.”

Tạ Chinh liều mạng khắc chế, nhưng thân thể sẽ không nói khoác, lúc nhìn thấy Trình Cố phục ở trên giường dục hỏa ở phía dưới lập tức cháy hừng hực.

Cậu sãi bước đi qua, vật giữa hai chân đã đội lớp vải tạo ra hình dáng rất rõ ràng, Trình Cố liếc mắt nhìn thấy được, bật thốt lên: “Tôi lập tức sẽ xong.”

Tạ Chinh quỳ gối ở mạn giường, kéo tay Trình Cố rồi nghiêng người lên.

Thú tính làm cho cậu khó có thể tự tin, nhưng ý muốn bảo hộ lại khiến cho cậu không thể không dừng lại. Tay cậu đang run, dục hỏa trong mắt cậu như trút xuống thân thể Trình Cố.

Cậu cầm lấy tay Trình Cố, ách thanh hỏi: “Chỉ có dầu bôi trơn sao?”

Trình Cố sửng sốt một chút, như cậu sở liệu anh hiểu sai ý, có chút lúng túng nói: “Tôi không bẩn, không có làm tình với những người khác cũng không chuẩn bị áo mưa, cậu không cần …”Tạ Chinh đột nhiên cúi người, mạnh mẽ ngăn chặn môi Trình Cố, mút vào, dây dưa, tay cũng hướng phía dưới tìm kiếm, vòng qua eo Trình Cố từ xương đuôi sờ về phía địa phương đã thấm ướt dầu bôi trơn.

Không muốn để cho Trình Cố phải chịu đựng sự nguy hiểm do mang thai, nhưng để Trình Cố hiểu lầm sao không phải là một loại thương tổn? Tạ Chinh hôn rất bá đạo, chiếm hết chủ động, tính khí đứng thẳng để giữa hai chân Trình Cố, cùng vật nhỏ của Trình Cố cọ xát lẫn nhau.

Trong lúc tưởng khó có thể chống cự dục vọng thì đầu óc đột nhiên trở nên vô cùng rõ ràng, cậu suy nghĩ minh bạch một chuyện —— bài trừ nguy hiểm là trách nhiệm của cậu, không cho Trình Cố hiểu lầm cũng là trách nhiệm của cậu, cậu không có tư cách chỉ chọn một loại trách nhiệm.

Trình Cố là người của cậu, làm sao cậu có thể để Trình Cố thất vọng?

Lúc ngón tay xâm nhập vào miệng huyệt, Trình Cố rõ ràng run lên một cái, hai chân không tự chủ nhấc lên, một bên cậu vò ấn chỗ đó, một bên ôn thanh dụ dỗ: “Đừng sợ, ôm lấy tôi, giống như lúc trước.”

Trình Cố dùng sức, không chỉ ưỡn người lên, còn thuận thế ưỡn ưỡn eo. Ngón tay Tạ Chinh đi vào càng sâu, hôn rái tai của anh hỏi: “Đau không?”

Anh lắc đầu, thấp giọng hỏi: “Cậu chừng nào thì tiến vào? Tôi vừa nãy đã mở rộng đến không sai biệt lắm.”

“Rất nhanh.” Tạ Chinh nâng mông của anh lên kiên nhẫn khai thác, mãi đến khi cảm giác anh triệt để thả lỏng mới thay đổi tư thế, đem tính khí vừa cứng vừa trướng của mình để lên.

Trình Cố quá nhạy cảm, cơ thịt lần thứ hai căng thẳng, mở to hai mắt nhìn Tạ Chinh.

Tạ Chinh hôn mắt của anh, nói: “Tôi sẽ rất cẩn thận, nếu như làm đau anh nói với tôi, tôi lập tức dừng lại.”

Trình Cố hít sâu một hơi, khóe mắt tràn đầy hơi nước: “Ừm.”

Tạ Chinh rút ngón tay ra, ôm Trình Cố, đem vật của mình chậm rãi đẩy vào.

Động tác của cậu thật chậm, bởi vì không muốn làm cho Trình Cố chịu mảy may thống khổ, cũng bởi vì năm năm quá nhiều dằng dặc, nghi thức này giống như “Lần thứ nhất” làm tình, cậu phải cẩn thận thưởng thức, muốn cảm thụ mỗi một tấc da thịt ấm áp của Trình Cố, lần thứ hai chiếm hữu Trình Cố triệt để.

Trình Cố mím chặc môi, mồ hôi thấm ướt trán, lúc cao trào ngón chân như trước cuộn lại, cơ nhục không bị khống chế nhảy lên.

Anh chôn mặt ở bả vai Tạ Chinh, quá chú tâm lĩnh hội tư vị bị xâm chiếm, khi chỗ mẫn cảm nhất bị đụng chạm thì run rẩy ngẩng đầu lên, đem cổ đưa tới trước mặt Tạ Chinh.

Tạ Chinh ngậm hầu kết của anh, một bên liếm láp, một bên đĩnh động phần eo, bắt đầu tiến quân thần tốc.

Trình Cố nhếch miệng, phát ra tiếng rên rỉ rất nhỏ, thân thể hoàn toàn hướng Tạ Chinh mở ra, phía dưới ướt át mềm mại nghênh hợp với động tác ra vào của Tạ Chinh, lượng lớn dầu bôi trơn theo động tác đung đưa chảy ra, giữa khe mông tạo thành một vòng bọt óng ánh.

Tạ Chinh nhìn người dưới thân bỗng có ảo giác, dường như đây là lần đầu làm tình với Trình Cố, lần làm tình lúc 21 tuổi kia trở thành trăng trong nước.

Lần kia ngây ngô chính là mình, lúc này ngây ngô chính là Trình Cố.

Cậu đưa tay ra, khẽ vuốt mặt Trình Cố, ngón tay hướng phía dưới vuốt vuốt, lúc đi ngang qua lồng ngực Trình Cố lại nặn nặn hai hạt đậu đỏ đứng thẳng.

Ánh mắt Trình Cố tan rã, lập tức tập trung, mang theo một chút oán giận nhìn cậu.

Nhưng bên trong sự oán giận lại có khát vọng cuồng nhiệt.

Cậu nghĩ không có bất kỳ người nào như Trình Cố có thể chiếm hết nỗi lòng của cậu.

Cũng không có bất kỳ người nào có thể kéo tình dục của cậu lên đến đỉnh, lại khiến cho cậu bảo trì mười phần bình tĩnh.

Dục vọng và lý trí dĩ nhiên có thể cùng tồn tại.

Cậu đỡ lấy mông Trình Cố, cả cây đi vào, hai túi cầu đập vào bắp đùi phát ra tiếng vang trầm nặng, hành thân chuẩn xác đụng vào điểm mẫn cảm của Trình Cố, một chút tiếp một chút, càng lúc càng nhanh.

Trình Cố rốt cục không chịu nổi, ôm cổ cậu, phát ra tiếng rên rỉ, hai mắt hơi nhắm lại, nước mắt chảy ra vì tình dục làm mất khống chế.

Nhưng cậu vẫn duy trì tỉnh táo.

Lúc Trình Cố bắn tinh cả người run rẩy, tinh dịch bắn đầy bụng dưới của hai người, rất là tình sắc. Tạ Chinh lần thứ hai ngậm môi của anh, nghiền nát, cậu để khoái cảm của mình lùi lại, sau đó lần thứ hai đánh xuyên chừng mười cái, trước khi cao trào rút ra, ở ngay trước mặt anh ve vuốt, đem tinh dịch tưới vào vật nhỏ đã nhuyễn xuống của anh.

Đôi môi của Trình Cố run rẩy, nửa ngày không nói ra lời nói.

Tình hình này thậm chí so với trực tiếp bắn ở bên trong còn khiến người mặt đỏ tim đập hơn nữa.

Tạ Chinh thở phào nhẹ nhõm, không cho anh cơ hội suy nghĩ nhiều, hôn xuống xương quai xanh của anh, đầu lưỡi miêu tả đường nét bắp thịt của anh, cuối cùng ở hình xăm súng trường hạ xuống một nụ hôn.

Trình Cố khẩn trương đến nắm chặt bụng dưới, Tạ Chinh ở nơi đó gối đầu một lúc, đến khi huyết dịch không còn khô nóng mới chậm rãi đẩy thân lên.

Cậu nghĩ, không thể để cho Trình Cố tiếp tục giấu diếm.

Chương 20

Dạo này công nhân Tạ thị ở phân bộ Kỳ Thành hơi kinh ngạc —— ông chủ nhỏ đã thay đổi phong cách. Lúc mới tới hận không thể ngủ ở công ty, bây giờ mỗi ngày đúng giờ đi làm, buổi tối tuyệt không ở lại tăng ca, khéo léo từ chối tất cả xã giao, thỉnh thoảng còn ra về sớm, lui tới không cho tài xế và trợ lý đi cùng, tự mình lái một chiếc xe Toyota màu đen không đáng chú ý. Nhưng có công nhân nói, buổi sáng ông chủ nhỏ từ một chiếc Land Rover bước xuống, sau khi đóng cửa xe không lập tức đi mà đến chỗ điều khiển, cúi người ghé vào cửa sổ xe thăm dò, một tay chống ở bệ cửa xe, một tay duỗi vào phía trong, tư thế làm người mơ tưởng viển vông.

Chủ chiếc xe Land Rover kia chính là Trình Cố. Cùng nhau chung sống nửa tháng, đưa đón Tạ Chinh đi làm nghiễm nhiên trở thành thú vui của Trình Cố. Sau khi xác định quan hệ Tạ Chinh liền chuyển tới tiểu khu Ngạn Thuyền Đình. Cậu không có nhiều đồ đạc, ở thành tây tuy có biệt thự đứng tên mình nhưng lúc thường cậu lại ở nhà trọ gần công ty. Nơi đó trang trí đơn giản, không nhìn ra là chỗ ở của con nhà giàu.

Ngày dọn nhà Trình Cố ngại chiếc xe Toyota của Tạ Chinh quá nhỏ không chở hết đồ đạc, cố ý chạy chiếc xe Land Rover đi đón. Hai người mặc quần áo thể thao giống nhau chuyển đồ từ trên xuống dưới vài chuyến, mệt ra một thân mồ hôi, không khác gì những cặp tình nhân bình thường. Trình Mộc Qua cũng theo giúp đỡ, rất hoan nghênh Tạ Chinh chuyển tới nhà mình, thấy Tạ Chinh và Trình Cố nóng đến cởi quần áo, còn lấy tiền tiêu vặt của mình mua cho họ hai lon nước ngọt.

Tạ Chinh hỏi riêng Trình Mộc Qua, tại sao hoan nghênh mình đến. Cho là Trình Mộc Qua sẽ nói “Chú đến có thể làm tấm gương cho Trình ‘đẹp trai’, dạy ba làm sao làm một ba ba” tốt. Đây là phong cách nói chuyện nhất quán của Trình Mộc Qua. Không ngờ Trình Mộc Qua lại nghiêm túc nói: “Người khác đều có ba mẹ bên cạnh, nhưng Qua Qua chỉ có ba ba. Trình ‘đẹp trai’ nuôi Qua Qua đến lớn như vậy, rất khổ cực. Người khác không biết Trình ‘đẹp trai’ khổ cực, còn ở sau lưng nói xấu Trình ‘đẹp trai’ nhưng Qua Qua biết hết. Trình ‘đẹp trai’ là ba ba tốt nhất thế giới, Qua Qua hi vọng có người ở cùng ba ba, không để cho người khác bắt nạt ba ba, nói xấu ba ba. Tạ tiên sinh, chú rất tốt, Qua Qua yêu thích chú, Trình ‘đẹp trai’ cũng yêu thích chú, tuy rằng chú không phải là mẹ của Qua Qua nhưng Qua Qua vẫn hy vọng chú có thể ở bên cạnh Trình ‘đẹp trai’.”

Giọng nói trẻ con nhưng nghiêm túc, làm xoang mũi Tạ Chinh đau xót.

Cậu ôm Trình Mộc Qua, ôn thanh đồng ý: “Qua Qua yên tâm, chú sẽ vĩnh viễn ở bên cạnh Trình ‘đẹp trai’.”

Tạ Chinh ban đầu vì lời nói dối là “Con của công nhân xưởng luyện thép” rất buồn khổ, không biết làm sao giải thích với Trình Cố, sau đó nghĩ lại phát hiện đây là lá bài tốt không thể nghi ngờ, mặt sau cũng có tác dụng lớn vì vậy không lập tức ngả bài với Trình Cố, tương kế tựu kế, diễn với Trình Cố kịch bản “Tại thành phố lớn khổ cực dốc sức làm ăn”. Trình Cố thương cậu, sáng sớm trước đưa Trình Mộc Qua đi nhà trẻ, rồi đưa cậu đến công ty.

Có lẽ thân thể quá hợp phách, vả lại lúc trước họ đã từng rất hiểu nhau, sau một đêm Trình Cố triệt để thả xuống phòng bị, vừa chủ động vừa mời gọi, lúc trước anh cũng không nhiệt tình như thế. Tạ Chinh nhìn ra được, anh thật tâm muốn cùng mình sinh sống.

Hai người cũng không phải mỗi ngày đều làm tình, nhưng nếu làm nhất định sảng khoái tràn trề, dư vị dài lâu. Đêm đầu tiên giống như là nghi thức cảm giác rất nặng, lực chú ý của Tạ Chinh đều đặt ở trên người Trình Cố, muốn nói sảng khoái kỳ thực cũng không có sảng khoái, sau mấy lần mới dần dần tìm được cảm giác giống như trước.

Bất quá “Cảm giác” này nói đến cũng mơ hồ, Tạ Chinh cảm giác cùng Trình Cố làm tình không giống như lúc trước.

Trình Cố không thích dùng bao cao su, quá khứ là vậy bây giờ cũng vậy. Điểm này ngược lại không thay đổi.

Trình Cố ở trên giường rất lạc quan, lại không thích làm càn, kêu gào rên rỉ. Điểm này cũng không thay đổi.

Thay đổi là gì? Tạ Chinh nghĩ, hình như là Trình Cố không có mềm mại như trước đây.

Mềm mại không chỉ đơn thuần là thân thể, còn có thần thái.

Tạ Chinh đoán không ra cảm giác này, nghĩ càng lâu, càng không bắt được manh mối. Thậm chí cậu có ảo giác rất kỳ lạ, lo lắng thân thể Trình Cố không biết có vấn đề gì không.

Loại ảo giác này làm cho cậu cảm thấy áy náy. Quá khứ không phát hiện Trình Cố dị thường là bởi vì cậu thật tình không biết gì cả, hiện tại nếu biết mà không phát hiện được Trình Cố không giống bình thường ở chỗ nào thì rất không nên.

Nếu như không thể nghiên cứu ra thì không thể nghi ngờ cậu là người thất trách.

Tạ Chinh thỉnh thoảng bởi vì tâm tư phức tạp mà xuất thần, nhưng lúc trở lại bên cạnh Trình Cố vạn ngàn phiền não cũng tiêu tan.
Cậu rất vững tin bất kể là Trình Cố trong quá khứ, hay là Trình Cố hiện giờ, đều có thể làm cho cậu yêu từ thân đến tâm,

Cậu rất yêu người đàn ông này.

So với buổi tối hoan ái thì hai người lại thích vào sáng sớm dằn vặt lẫn nhau hơn. Sau khi xuất ngũ bởi vì phải chăm sóc Trình Mộc Qua, Trình Cố không ngủ được giấc thẳng, mỗi ngày 6 giờ sáng phải thức dậy, cho dù không lập tức ngồi dậy cũng ngủ không được an ổn, Tạ Chinh từ đầu tới cuối vẫn duy trì hoạt động làm việc và nghỉ ngơi được dưỡng thành trong bộ đội, trời chưa sáng đã bị đồng hồ sinh học đánh thức.

Lúc trước khi thức dậy đối mặt với phòng ngủ trống rỗng, hiện giờ mở mắt ra, nghênh đón chính là nụ hôn chào buổi sáng của người yêu.

Buổi sáng dây dưa, gần như thuận lý thành chương.

Tạ Chinh đoán không được tình huống thân thể của Trình Cố, sau lần thứ nhất liền tự chủ trương mua bao cao su, sau khi thấy Trình Cố nhíu nhíu mày, Tạ Chinh chỉ lo anh lại nói ra câu “Tôi không bẩn”. Cũng may sau khi súng thật đạn thật làm qua một lần, Trình Cố lấy lại nụ cười toe toét hồi phục sức lực như lúc trước, ở nhà lục tung tùng phèo tìm báo cáo sức khỏe của mấy tháng trước, lần thứ hai cường điệu “Anh rất khỏe mạnh”. Tạ Chinh bất đắc dĩ, một bên vội vàng khơi thông quan hệ trong quân đội, vừa ra oai đòi hỏi, buổi tối không làm, sáng sớm làm.

Làm tình buổi sáng thời gian eo hẹp, thêm vào hai người thể lực đều quá tốt, là cửu biệt gặp lại, như hổ như sói, làm một hồi cũng phải một tiếng đồng hồ.

Tạ Chinh dụ dỗ nói: “Không có bao cao su rửa sạch quá tốn thời gian. Em sẽ đi làm muộn.”

Trình Cố không để ý chút nào: “Em chớ xía vào, anh tự mình thanh lý.”

“Như vậy sao được?” Tạ Chinh hôn trán của anh: “Em phải đối với anh phụ trách tới cùng. Hơn nữa thời gian của anh cũng rất căng, Qua Qua vẫn chờ anh đưa nó đi nhà trẻ.”

Lúc này Trình Cố mới tiếp thu kiến nghị sáng sớm làm tình phải mang bao. Buổi tối hai người ôm nhau ngủ, đúng ra là đắp chăn tinh khiết ngủ, chỉ có hai lần Tạ Chinh trước khi cao trào đúng lúc rút ra.Tư vị này rất khó chịu, cũng may đi rất nhiều vòng, thậm chí nhờ quan hệ của Tần tiên sinh, bác sĩ lúc trước chăm sóc Trình Cố rốt cục đồng ý gặp mặt.

Tạ Chinh an bài chuyện của công ty xong nói với Trình Cố mình phải đi công tác hai ngày, một mình đi tới bệnh viện lúc trước Trình Cố sinh con.

Đó là một bệnh viện giành cho quân đội, dù cho Tạ Chinh trên người có bao nhiêu huân chương chiến công, nhưng khi xuất ngũ quân nhân cũng không thể một mình đi vào. Sau khi làm rất nhiều thủ tục chân chính nhìn thấy vị Tề giáo sư kia đã là sau giờ ngọ.

Ý đồ và thân phận của Tạ Chinh, Tề giáo sư đã từ nơi của Tần tiên sinh biết được, cấp trên cũng bày mưu đặt kế bảo ông đem tình huống của Trình Cố nói cho Tạ Chinh. Nguyên bản, ông rất xem thường quân lệnh, cho là không nên tiết lộ bí mật của người khác khi chưa được người đó đồng ý, nhưng Tạ Chinh thái độ thành khẩn, sau lưng cũng làm một chút thủ đoạn, thêm nữa Tần tiên sinh tả hữu điều đình, Tề giáo sư mới bị đánh động.

Tề giáo sư vừa cùng Tạ Chinh hàn huyên, nói ngay vào điểm chính: “Lão Tần nói cậu muốn biết chuyện năm năm trước của Tiểu Trình, hiện tại hai người ở cùng một chỗ.”

Tạ Chinh ngồi nghiêm chỉnh: “Vâng.”

“Nếu như cậu đúng như lão Tần nói, còn có cậu nói mình thích Tiểu Trình như vậy, tôi đoán bây giờ chuyện cậu lo lắng nhất phải là..” Tề giáo sư nhìn thẳng vào mắt Tạ Chinh, không nhanh không chậm nói: “Tôi nói, hay là tự cậu nói?”

Tạ Chinh chẳng hề trốn tránh, thận trọng mà hữu lý nói: “Thứ nhất tôi lo lắng kích thích tố sinh dục dị thường hiếm thấy này sẽ ảnh hưởng đến sức khỏe trong tương lai của anh ấy; thứ hai, đến bây giờ anh ấy còn lựa chọn che giấu, tôi lo lắng sợ anh ấy nghĩ không thông; thứ ba: Tạ Chinh ngừng lại một chút, lông mày cau lại: “Tôi sợ mình mất khống chế, dẫn đến anh ấy phải lần thứ hai mang thai.”

“Hai điều trước hai cậu dùng từ ‘Lo lắng’, nhưng điều thứ ba cậu dùng từ ‘Sợ’.” Thần sắc Tề giáo sư hòa hoãn hơn trước rất nhiều: “Lão Tần phán đoán không có sai, cậu thật sự lưu ý cậu ta.”

Tạ Chinh nói: “Anh ấy là người trọng yếu nhất trong cuộc đời của tôi.”

Tề tiên sinh cười to, mang theo vài phần xem thường và hờ hững của bật trưởng bối, nhưng lần thứ hai ông nhìn về phía Tạ Chinh ánh mắt đặc biệt nghiêm túc: “Vậy hiện tại tôi nói cho cậu biết, chuyện cậu lo lắng thứ nhất và thứ ba sẽ vĩnh viễn không phát sinh, còn cái thứ hai, thì phải do chính cậu đi giải quyết.”

Ánh mắt Tạ Chinh híp lại, tim lại đập mạnh hơn.

Tề tiên sinh thoải mái, cười nói: “Trình Cố bạn đời của cậu sau khi sinh đứa con của hai người cũng đã như ước nguyện của cậu ấy, trở thành một ‘Người bình thường’.”

*Hai nhân vật chính của chúng ta đã chính thức ở bên nhau, từ đây sẽ thay đổi cách xưng hô là anh, em nha.

Mình biết các bạn quen cách xưng hô công = anh, thụ= em. Nhưng trong truyện này thì ngược lại. Mình làm vậy không chỉ vì Trình Cố lớn tuổi hơn Tạ Chinh mà anh ấy còn là cấp trên của Tạ Chinh, một người cấp trên mà Tạ Chinh vừa yêu vừa nể phục.

OK. Vậy thì Tạ Chinh = em. Trình Cố = anh.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước