BẠN ĐỜI VÀ SÚNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Bạn đời và súng - Chương 11 - Chương 15

Chương 11

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Người đàn ông trước mắt quen thuộc mà xa lạ, ánh mắt thâm thúy hơn năm năm trước rất nhiều, cũng lãnh đạm hơn rất nhiều, từ trong mắt kia bắn ra ánh sáng như hàn băng kiếm mãnh liệt quấn quanh vững vàng xiết chặt Trình Cố.

Trình Cố bỗng dưng nhận ra sinh hoạt bình ổn năm năm của mình có thể bị phá vỡ.

“Ba ba!” Đang lúc khó khăn thì Trình Mộc Qua giơ diều từ đàng xa “Bay” đến: “Ba ba, cùng con thả diều đi!”

Trình Cố quay người muốn đi.

Tạ Chinh không thể kìm chế nữa, một phát bắt được tay của anh: “Không nghe rõ lời của tôi mới vừa rồi sao?”

“Con trai của tôi gọi tôi.” Trình Cố theo bản năng rút tay về, lại phát hiện không có cách nào tránh thoát.

Năm năm không gặp, nếu như muốn đấu khí lực, anh không phải là đối thủ của Tạ Chinh.

“Con trai anh tên gọi là gì?” Tạ Chinh nhân thể đem Trình Cố kéo đến trước mặt: “Qua Qua?”

Trình Cố bị kéo đến lảo đảo một cái, suýt nữa té vào trong lồng ngực Tạ Chinh, cuống lên: “Cậu đừng như vậy! Đây là bên ngoài!”

Tạ Chinh cười khẽ: “Tôi đã hỏi anh anh nói bây giờ anh chỉ có một mình, tuy rằng anh lấy con trai làm bia đỡ đạn, trên thực tế cũng thừa nhận. Vậy hiện tại hai chúng ta đều độc thân, tôi cũng không làm chuyện gì khác với anh, nắm cổ tay anh thì có làm sao? Vậy ở bên ngoài hay ở trong nhà có quan hệ gì? Anh cảm thấy ở bên ngoài tôi không thể nắm tay anh, trong nhà của anh thì được. Vậy cũng tốt, chúng ta…”

“”Trình ‘đẹp trai’!” Trình Mộc Qua thở hồng hộc chạy tới, cậu bé như ông cụ non tận tình khuyên nhủ nói: “Trình ‘đẹp trai’, đã xảy ra chuyện gì? Con gọi ba là ba ba lại không chịu, bắt con phải gọi ba là Trình ‘đẹp trai’! Làm ba ba sao có thể như vậy? Qua Qua nơi này rất đau a!”

Lời nói bị cắt đứt làm Tạ Chinh có chút tức giận, nhưng vừa nhìn thấy đứa bé cũng đang tức giận nhất thời có chút buồn cười.

Cũng có thể đứa bé này là con của Trình Cố cho nên nhìn đặc biệt vừa mắt.

Nghĩ như vậy cũng cảm thấy bất đắc dĩ, đứa trẻ này là con của Trình Cố với một phụ nữ khác.

Không đến nỗi đem tức giận trút lên người một đứa bé, năm năm này cậu cũng nghĩ tới Trình Cố có thể đã cưới vợ sinh con, hoặc là có người tình đồng tính, mỗi khi nghĩ đến cảm giác rất đau lòng.

Tạ Chinh cảm thấy cần phải bảo trì phong độ nhưng đối với đứa con của Trình Cố cũng cần phải chú ý. Nhưng nhũ danh Qua Qua của đứa bé này lại cho anh một cảm giác thân cận kỳ lạ.

Giải thích duy nhất là, cậu yêu Trình Cố đã sâu đến yêu ai yêu cả đường đi, bao dung cả kết tinh của Trình Cố với một người phụ nữ.

Tay của Trình Cố vẫn bị Tạ Chinh cầm lấy, Trình Mộc Qua miễn cưỡng muốn đẩy hai người tách ra, đi nắm một tay khác của Trình Cố: “Trình ‘đẹp trai’, cùng Qua Qua chơi thả diều có được hay không, Qua Qua bị bạn gái bỏ rơi.”

Trình Cố thấy Tạ Chinh không có ý buông tay, không thể làm gì khác hơn là cố dỗ dành con trai: “Ba ba và chú còn có việc chưa nói xong, điện thoại và tai nghe của ba ba đều cho con, con giúp ba ba qua cửa có được hay không?”

“Không được!” Trình Mộc Qua nói xong chuyển hướng qua Tạ Chinh: “Chú đẹp trai, chú đã là bạn trai của Trình ‘đẹp trai’ thì cũng là bạn trai Qua Qua, Trình ‘đẹp trai’ lười biếng, người lớn như thế chỉ biết chơi game, chú cùng Qua Qua chơi thả diều đi!”

Hai tiếng “Bạn trai” làm sắc mặt Trình Cố và Tạ Chinh cùng thay đổi.

Trình Cố dạy bảo con trai: “Đừng nói lung tung!”

Tạ Chinh rốt cục buông Trình Cố ra, ngồi xổm ở trước mặt Trình Mộc Qua, miệng cười mang theo vài phần thâm ý và tìm hiểu: “Bạn trai?”

“Qua Qua!” Trình Cố gọi.

“Là bạn trai a.” Trình Mộc Qua nghiêm trang nói: “Bạn bè cũng chia nam nữ, chú đẹp trai không phải là nữ, chẳng lẽ là bạn gái?”
Tạ Chinh phải thừa nhận, mình thích đứa bé thích nói bậy này.

Cậu sờ sờ đầu Trình Mộc Qua, cười nói: “Tốt rồi, chú là bạn trai của ba ba cháu.”

Trình Cố cũng ngồi chồm hỗm xuống, vội vàng nói: “Không phải!”

Trình Mộc Qua đã không để ý tới anh nắm lấy tay của Tạ Chinh nói: “Vậy bạn trai của ba ba, chú có thể thả diều với cháu không?”

Trình Cố: “Không được!”

Tạ Chinh: “Được a.”

Trình Mộc Qua quay đầu nhìn Trình Cố nhếch miệng cười một cách rất tự nhiên.

Tạ Chinh lại hỏi: “Chú còn chưa biết tên thật của Qua Qua, nói cho chú biết được không?”

“Con tên là Trình Mộc Qua!”

Tạ Chinh tưởng mình nghe lầm.

Cho con trai nhũ danh là “Qua Qua” vẫn có thể hiểu được, tên thật gọi là “Mộc Qua” lại làm người ta ngạc nhiên.

Nếu như đổi là người khác Tạ Chinh không thể không hoài nghi trí thông minh của đối phương.

“Bạn trai, chú muốn biết lai lịch tên của con không?” Trình Mộc Qua dương dương đắc ý hỏi, giọng nói kia kiêu ngạo còn kém đem hai chữ “Khen con” viết lên mặt.

“Muốn.” Tạ Chinh tự nhiên hiếu kỳ: “Lai lịch là cái gì?”

Trình Cố muốn ngăn cản con trai nhưng đã chậm, cũng ảo não trách mình tại sao trước đây đem nguyên nhân đặt cái tên này kể cho con nghe trước khi ngủ. Đứa con này đối với cái tên của mình rất tự hào, một khi có người hỏi, sẽ vui vẻ giải thích một phen: “Trình ‘đẹp trai’ nói, hi vọng sau khi lớn lên sẽ giống như mẹ của con làm trái Mộc Qua.”

Tạ Chinh nghi hoặc: “Cái gì? Mẹ của con…”“Mẹ của con là trái Mộc Qua.” Trình Mộc Qua nghiêm túc nói: “Không phải là quả Mộc Qua, Trình ‘đẹp trai’ nói, đây chính là cái từ hình dung, hình dung người vừa mộc vừa qua!”

Tạ Chinh ngẩng đầu nhìn Trình Cố, Trình Cố đã quay lưng lại.

Vừa mộc vừa qua, trong nhận thức của Tạ Chinh đây tuyệt đối không phải lời ca ngợi gì cả.

Trình Cố lại dùng những từ này để hình dung người vợ khó sinh sớm qua đời, điều này thực làm cậu cảm thấy bất ngờ.

“Mộc, có nghĩa là ngốc cũng có nghĩa là nghiêm túc chân thật, Trình ‘đẹp trai’ nói lúc mẹ con ngốc rất đáng yêu, lúc nghiêm túc cũng rất có mị lực, đặc biệt chân thật, rất đáng tin cậy.” Trình Mộc Qua tiếp tục giải thích: “Qua nghe vào thật giống như rất dốt nát, kỳ thực không phải, qua cũng có nghĩa là đáng yêu hơn nữa qua là dưa cũng rất ngọt.”

Tạ Chinh nheo mắt lại, tâm lý dần dần cảm giác khó chịu.

“Trình ‘đẹp trai’ hi vọng con trưởng thành sẽ giống như mẹ của con, là người bình thường lại nghiêm túc chân thật, có một chút trì độn, rất đáng yêu, còn có ngọt ngào.” Trình Mộc Qua ưỡn ngực ngẩng đầu: “Bạn trai, chú nói có phải cái tên này rất hay?”

“Đúng vậy” Tạ Chinh trả lời có chút trái lương tâm, bỗng sinh ra một ý nghĩ, vì vậy hỏi: “Nhưng con là con trai sao ba ba con không lấy phẩm chất của mình đặt tên cho con?”

Nghe vậy, Trình Cố thân thể cứng đờ, ngắt lời nói: “Các người đi thả diều đi.”

“Trình ‘đẹp trai’ ba gấp làm cái gì? Con còn chưa tự giới thiệu mình xong với bạn trai đây.” Trình Mộc Qua nói xong tiếp tục nói chuyện với Tạ Chinh: “Bởi vì ba ba của con quá ưu tú, ba nói không hy vọng con giống như ba con làm một kẻ dị loại, bình thường là tốt nhất.”

“Dị loại?” Tạ Chinh nhíu mày, ánh mắt rất sâu mà nhìn về phía Trình Cố. Trình Cố đem con trai kéo trở về, giữa chân mày hiện ra vẻ lo lắng: “Không phải con muốn thả diều sao? Được ba cùng chơi với con.”

Tạ Chinh nhặt con diều trên mặt đất lên, đang muốn nói: “Hay là chúng ta cùng Qua Qua chơi đi”, chợt thấy Trình Mộc Qua lôi quần áo Trình Cố, dùng ngữ khí giống như là gia trưởng nói: “Trình ‘đẹp trai’, hay là ba cỡi áo đi, trời nóng nực, ba chạy hai vòng sẽ đổ hết mồ hôi.”

Trình Cố nhéo mặt con trai một cái: “Con còn giáo dục ba nữa ư?”

“Cởi đi!” Trình Mộc Qua không buông tay: ” Bên trong ba còn có áo thun!”

Trình Cố không cưỡng được, không thể làm gì khác là cởi áo khoác bên ngoài ra.

Đó là một cái áo thể thao chui đầu nên chỉ có thể cởi qua đầu, Trình Cố hướng lên trên kéo một cái, không chú ý áo thun bên trong bị vén lên, một mảnh nhỏ bụng lộ ra bên ngoài.

Ngắn ngủi 2 giây, Tạ Chinh nhìn thấy dưới rốn Trình Cố có một hình xăm là một cây súng trường.

Trước đây nơi đó bóng loáng bằng phẳng, là khu vực mẫn cảm của Trình Cố.

Cũng là nơi cậu hôn rất thường xuyên.

*MỘC QUA(木瓜): là một loại quả nhìn bề ngoài nhăn nheo rất xấu, có thể dùng để chữa bệnh.



Hoa và lá mộc qua.

Các bạn có thể tìm hiểu thêm ở đây.

Chương 12

Hình xăm ở bụng dưới của Trình Cố lộ ra rất ít, giống như không cẩn thận áo bị kéo lên cũng rất mau kéo vạt áo xuống. Hình xăm kia tinh xảo sinh động, có lẽ do một tay thợ xăm rất giỏi làm ra, người bình thường đừng nói nhìn qua một chút, cho dù nhìn tỉ mỉ cũng chưa chắc phát hiện hình xăm này che giấu một vết tích ở dưới, chỉ có thể cảm thán một câu “Hoa văn thật là đẹp”.

Lúc Tạ Chinh ở tổ hành động đặc thù được huấn luyện rất nghiêm khắc về thị lực và quan sát, ánh mắt sắc bén hơn người bình thường rất nhiều.

Cậu nhìn ra dưới hình xăm là một vết sẹo dài nằm ngang.

Phảng phất cảm thấy ánh mắt của Tạ Chinh nhìn mình, Trình Cố chưa đem áo khoác từ đầu kéo xuống tầm mắt bị giới hạn nên lung tung sửa vạt áo che hình xăm lại, sau khi cởi áo còn cố ý liếc nhìn Tạ Chinh một cái, thấy Tạ Chinh không nhìn mình, lo lắng trong mắt mới nhẹ nhàng tan ra.

Trình Mộc Qua để Trình Cố giơ diều, mình thì nắm dây một đường lao nhanh, trên sân cỏ chạy được mấy chục mét, đột nhiên la lớn: “Trình ‘đẹp trai’! Thả ra!”

Trình Cố đem diều giơ lên cao nhất, lúc cho phép cất cánh dùng ba phần mười lực, Trình Mộc Qua thì thở “Ồ ồ ồ”, không ngờ diều vừa bay ra khỏi tay Trình Cố chỉ ở trên không trung bay một giây liền rơi xuống đất.

Tạ Chinh ở một bên nhìn, muốn cười nhưng không cười nổi.

Cậu nghĩ đến vết sẹo nằm ngang kia, năm năm trước dưới bụng Trình Cố không có vết thương như vậy. Theo lời giải thích, Trình Cố đột nhiên rời đi là bởi vì xuất ngũ. Vậy điều này rất kỳ quái, nếu không tiếp tục chấp hành nhiệm vụ vì sao bụng dưới lại có vết thương? Hơn nữa Trình Cố bị thương không ít, chưa bao giờ dùng hình xăm che lấp vết sẹo.

Rốt cuộc là thương tổn gì để Trình Cố phải mượn một cây súng trường để che dấu?

Tổ hành động đặc thù có bác sĩ chuyên môn phụ trách chữa bệnh cho đội viên, Tạ Chinh đối với việc chữa bệnh không có nghiên cứu, nhưng ở chiến trường cậu có học cứu hộ và y học thường thức vì vậy vết sẹo kỳ lạ kia in vào tròng mắt và trong đầu của cậu, làm cậu càng nghĩ càng thấy khó mà tin nổi.

Vết thương như vậy chỉ có một khả năng.

Nhưng khả năng như vậy cũng quá hoang đường, Tạ Chinh nhíu lông mày, càng muốn bài trừ thì càng lưu ý.

Cách đó không xa, Trình Cố vào Trình Mộc Qua thử mấy lần mà diều không bay lên được, xét đến cùng là Trình Mộc Qua quá thấp, chân ngắn, căn bản chạy không nhanh, còn nếu đổi Trình Cố chạy thì Trình Mộc Qua không có cách nào đem diều giơ lên một độ cao thích hợp.

Thành công được một lần Trình Mộc Qua kích động đến té lộn mèo một cái, đầu gối trầy da, đôi mắt cũng đỏ, vẫn rất muốn bò lên tiếp tục chạy.

Tạ Chinh thở dài, ôm Trình Mộc Qua nhẹ nhàng động viên: “Chú và ba ba cùng thả diều, Qua Qua ở một bên xem có được hay không?”

Trình Mộc Qua nén đau suýt chảy nước mắt, cướp lời Trình Cố nói “”Không được” thành: “Được!”

Tạ Chinh cầm lấy diều, làm bộ nói không thích hợp chạy để Trình Cố cầm dây diều chạy.

Trình Cố chạy cũng rất giống năm đó nhẹ nhàng linh hoạt, chỉ là vạt áo thỉnh thoảng bị gió thổi bay lên, Trình Cố một tay lôi kéo đây, một tay khác biệt nữu đè vạt áo xuống.

Người bình thường sẽ không làm như thế. Lúc chạy để lộ ra một đoạn bụng dưới cũng không kỳ quái, huống hồ có vài lần vạt áo không có tung bay, Trình Cố cũng đè lại không tha.

Giải thích duy nhất là Trình Cố rất lưu ý đến hình xăm kia.

Hoặc là nói, để ý đến vết thương kia.Trình Cố mặc bộ quần áo này chứng tỏ là muốn cùng Trình Mộc Qua chơi thả diều, vừa nãy cởi áo khoác cũng không do dự. Tạ Chinh nghĩ, Trình Cố không sợ người khác nhìn thấy hình xăm súng trường, chỉ lo lắng sợ cậu phát hiện.

Bởi vì người khác chỉ thấy hình xăm, còn cậu sẽ thấy rõ vết sẹo dưới hình xăm.

Cái ý nghĩ hoang đường kia như tàu ngầm trong biển lớn càng ngày càng hiện ra rõ ràng.

Trình Mộc Qua chạy đuổi theo Trình Cố, sau khi diều bay lên hưng phấn oa oa kêu to, Tạ Chinh nhận dây diều từ trong tay Trình Cố, Trình Mộc Qua liền chạy tới vây quanh cậu. Có mặt con trai nên Trình Cố cũng không tiện nói gì, chỉ có thể đi theo lo lắng con trai còn nói ra những lời ngoài dự đoán mọi người.

Chơi hơn một tiếng đồng hồ Trình Mộc Qua mệt mỏi, ôm chân Trình Cố nói muốn về nhà ngủ.

Tạ Chinh ra chút mồ hôi cũng không có ý đem diều trả cho Trình Cố.

Trình Mộc Qua ngửa đầu nhìn Trình Cố: “Trình ‘đẹp trai’, Qua Qua muốn ôm một cái.”

Tạ Chinh giành trước một bước, ôm Trình Mộc Qua vào trong ngực.

Trình Cố duỗi tay cứng đờ, có chút khó khăn: “Tạ Chinh…cậu…”

“Trình ‘đẹp trai’, chúng ta có thể mời bạn trai về nhà uống mừng có được không.” Trình Mộc Qua vùi ở trong ngực Tạ Chinh ngáp một cái: “Bạn trai theo chúng ta chơi lâu như vậy, chúng ta cần phải mời chú ấy về nhà ngồi một chút.”

Tạ Chinh nhìn về phía Trình Cố, nhìn như dò hỏi, kì thực không cho mảy may chỗ trống để từ chối: “Tôi có thể đến nhà của anh nhìn được không?”
Trình Cố hé miệng, còn chưa kịp nói gì, thì Trình Mộc Qua nói: “Trình ‘đẹp trai’, chúng ta không thể không nói lễ phép.”

Trình Cố chợt cảm thấy đau đầu, Tạ Chinh nhìn anh cười cười, hỏi Trình Mộc Qua: “Qua Qua, nhà con ở tầng thứ mấy?”

Sau khi về nhà, Trình Mộc Qua rửa mặt rửa tay, lấy nước ướp lạnh ra uống mừng, mình uống nửa ly, rót cho Tạ Chinh và Trình Cố một ly, sau đó trở về phòng của mình đi ngủ. Tạ Chinh cầm cốc chuyển động, ở trong phòng khách bước đi thong thả vài bước, nhẹ giọng nói: “Anh sinh sống rất tốt.”

Trình Cố có chút khó sử, qua loa nói: “Ừ, xuất ngũ được một số tiền khá lớn.”

Tạ Chinh cởi áo khoác, treo ở trên ghế dựa, từng bước từng bước đem Trình Cố bức đến chân tường, dùng hai cánh tay nhốt Trình Cố lại.

Nói “Nhốt lại” cũng không hẳn vậy, cậu vẫn chừa một bên, Trình Cố muốn tránh có thể từ nơi đó giãy dụa đi ra ngoài.

Tạ Chinh nghĩ, Trình Cố sẽ không quá phản kháng vì Trình Mộc Qua còn ngủ ở trong phòng.

Lợi dụng con nít quả thật rất hèn hạ. Tạ Chinh biết nhưng không thể không làm. Cậu phải làm cho Trình Cố nhìn mình, không tiếp tục trốn tránh?

Tạ Chinh ở rất gần, nhìn thẳng vào mắt Trình Cố. Trình Cố cũng không nguyện nhìn thẳng vào cậu, giống như sợ bốn mắt nhìn nhau sẽ tiết lộ quá nhiều bí mật.

Đối với Trình Cố, từ trước đến giờ Tạ Chinh vẫn rất kiên trì. Năm đó sợ làm đau Trình Cố, sẽ nhịn dục vọng của mình, nghiêm túc ôn nhu làm công việc mở rộng, ôn nhu hôn khắp toàn thân Trình Cố. Phần kiên trì chưa bao giờ tiêu giảm, chỉ là cho đến ngày nay, xen lẫn vài phần cường thế cùng ý tứ uy hiếp hàm xúc.

Tay nhấc cằm Trình Cố lên, Tạ Chinh nói: “Nhìn tôi.”

Trình Cố từ từ mở mắt, khóe môi cong lên.

Người trước mắt và người năm năm trước không giống nhau. Năm năm trước Trình Cố yếu thế là một loại tình thú, nhưng bây giờ Tạ Chinh rõ ràng cảm giác được Trình Cố thật sự hoảng hốt.

Cậu hiểu mình là nguyên nhân làm Trình Cố mềm yếu, không nghĩ đến nhưng ý muốn khống chế lại càng sâu, ngón tay Tạ Chinh căng thẳng, bỗng hôn lên.

Trình Cố mở to mắt, ngón tay bấu vào giấy dán tường phía sau.

Nụ hôn này không một chút ôn nhu, năm năm tưởng niệm kết hợp với lửa giận bộc phát, Tạ Chinh cướp đoạt mỗi một tất hô hấp của Trình Cố, vừa tham lam vừa thô bạo, không nghe rên rỉ từ trong cuống họng của Trình Cố, cũng không nhìn Trình Cố run rẩy, hai tay chống trên tường chẳng biết lúc nào đã vòng lấy eo Trình Cố, mạnh mẽ ôm anh vào trong lồng ngực của mình.

Đầu lưỡi bị cắn phá lan ra mùi máu tanh, Trình Cố đẩy vai Tạ Chinh, nhưng cánh tay không chút lưu tình bị nắm lấy.

Mùi máu tanh nhẹ nhàng khuếch tán, một bên xua tan lý trí, một bên kích thích thú tính trầm mặc đã năm năm.

Thú tính của cả hai người.

Chương 13

Lúc khuy áo được gỡ ra, bên eo được cảm nhận dấu tay và nụ hôn quen thuộc, Trình Cố rốt cục nhỏ giọng nói lên một câu: “Không muốn”. Tạ Chinh không dừng lại, ngón tay cái không nhẹ không nặng lướt qua vết sẹo lập tức cảm giác được cả người Trình Cố cứng ngắc, giãy dụa nhỏ nhất cũng dừng lại.

Đó là một vết thương gọn gàng do dao cắt, chỉ cần xoa xoa nhẹ vết sẹo có thể tưởng tượng ra người sử dụng dao kỹ thuật vô cùng tinh xảo.

Tạ Chinh dời ngón tay cái đi, hai tay trở lại eo Trình Cố, nghi ngờ ở trong lòng một tầng đè lên một tầng, trên mặt lại không biểu lộ ra nửa phần.

Cậu thả nhẹ lực đạo, liếm môi Trình Cố, cảm thụ sau khi Trình Cố cứng đờ thì hô hấp và nhịp tim càng ngày càng nhanh.

Cậu không vội.

Không thể gấp.

Trình Cố không giãy giụa phân nữa là nhận mệnh, phân nửa là bị tình dục thiêu đốt, đuôi mắt ửng đỏ, ánh mắt vừa né tránh lại như mời gọi, buồn bực nói: “Không nên ở chỗ này.”

Từ “Không muốn” đến “Không nên ở chỗ này”, là tự biết không có cách nào chống cự được nữa.

Tạ Chinh bỗng dưng ôm ngang Trình Cố, bước nhanh vào một căn phòng chưa đóng cửa ở kế bên phòng khách.

Hiển nhiên đó là một phòng cách âm, có một chiếc TV, trên thảm trải sàn có máy chủ để chơi game và hai cái tay cầm, còn có một máy vi tính xách tay, gối ôm tứ tán trên đất, trên ghế salông có một con gấu bông. Cửa sổ sát đất được rèm cửa che phủ, ngoài ban công còn có một con ngựa gỗ thủ công rất tinh tế.

Có thể tưởng tượng đây là nơi Trình Cố và Trình Mộc Qua chơi đùa.

Vừa nghĩ tới cảnh Trình Cố ngồi ở trên thảm trải sàn chuyên chú chơi game, Trình Mộc Qua kéo con gấu bông chạy tới chạy lui, luôn miệng gọi “Ba ba” …”Trình ‘đẹp trai’”, Tạ Chinh cảm thấy cảm xúc “Phẫn nộ” sắp bạo phát.

Nhưng không biết là lý trí hay là cái gì khác, cậu đem phẫn nộ miễn cưỡng ép xuống.

Đem Trình Cố để trên ghế sa lon cậu lại nhìn thấy hình xăm ẩn hiện sau lớp áo.

Cái ý tưởng bất khả tư nghị kia rốt cuộc trên mặt băng kiên cố nứt ra như mạng nhện.

Nhưng làm sao lại có chuyện như vậy?

Cửa phòng cách âm đã bị khoá, phòng ngủ của Trình Mộc Qua ở lầu hai, Trình Cố mất công tốn sức giãy dụa, tóc tai rối loạn, trán chảy đầy mồ hôi, miệng tiết ra tiếng rên rỉ trầm thấp.

Anh giãy dụa không phải muốn trốn tránh, chỉ muốn vươn mình quay lưng với Tạ Chinh.

Tạ Chinh dễ dàng nhìn thấu tâm tư Trình Cố, vốn định ôm đầu Trình Cố ép hỏi vết sẹo kia đến cùng xảy ra chuyện gì, nhìn thấy lo lắng và luống cuống trong mắt Trình Cố, cuối cùng thu lực, để Trình Cố thành công xoay chuyển qua.

Ngày sau còn dài… gặp lại đã là không dễ.

Vừa biết gặp lại không dễ, cứ như vậy quấn quanh, câu đố chưa giải được, không bằng tạm gác lại ngày sau tìm kiếm.

Không nghiên cứu nguyên nhân là cậu không nỡ bức ép làm Trình Cố khó sử.

Trình Cố đem mặt vùi vào gối dựa, eo mông nâng lên một cách tự nhiên.

Tạ Chinh cởi quần của anh ra, tim nhẹ nhàng căng thẳng.

Trước đây, lúc Trình Cố chủ động mời gọi thường xuyên biến đổi phương khiêu khích cậu, hoặc là cưỡi lên người cậu, dùng cậu nhỏ từ lâu đứng thẳng cọ cậu, mắt đầy tình dục; hoặc là thẳng thắn cách quần lót của cậu hôn vào chỗ đó, nháy mắt một cái, xuân thủy dịu dàng mà nhìn cậu, thậm chí đem hai má dán ở chỗ kia của cậu, như câu hồn từ phía dưới nhìn cậu; còn có giống như bây giờ, trực tiếp đem nơi riêng tư đưa tới trước mặt cậu.

Cậu còn nhớ, lần trước lúc Trình Cố bày ra tư thế này, lưu manh mà dâm đãng nói câu: “Xoạc tôi”.

Nhưng hiện tại Trình Cố rõ ràng đang hãi sợ.

Sợ sệt bại lộ cái gì? Sợ sệt làm tình? Hay là sợ sệt cửu biệt gặp lại?
Tạ Chinh muốn tỉnh táo mà suy tính, tình thế này cậu không thể đối với Trình Cố kìm chế như xử lý công tác. Dục vọng đã ngầm chiếm lý trí, cậu sờ mông Trình Cố, đầu ngón tay thẳng tiến đến địa phương quen thuộc.

Thân thể Trình Cố lần thứ hai căng thẳng, hai chân run rẩy, chiếc áo mỏng manh ướt đẫm mồ hôi.

Tạ Chinh nghe được một tiếng ‘A’ ngắn ngủi.

Ngón tay để ở nơi đó hơi lùi lại, Tạ Chinh nằm ở trên lưng Trình Cố như quá khứ hôn vành tai Trình Cố thấp giọng nói: “Đừng sợ.”

Vật nhỏ của Trình Cố vẫn chưa được an ủi, không tự chủ được run rẩy, Tạ Chinh hơi kinh ngạc, tay trái di chuyển về phía trước, phát hiện phân thân của anh rất có tinh thần cương lên.

Tạ Chinh nhíu mày lại.

Lúc này Trình Cố phản ứng rất giống một thiếu niên ngây ngô chưa nếm mùi tình dục, bị trêu chọc kìm lòng không được khát vọng muốn được an ủi, thân thể lại khẩn trương đến không thể khống chế.

Tạ Chinh thử thăm dò đưa ngón tay cắm vào, động tác vô cùng cẩn thận, Trình Cố vẫn khó chịu “A” lên một tiếng, trên đầu mồ hôi đầm đìa.

Tạ Chinh hỏi: “Làm sao vậy?”

Trình Cố thở gấp nói: “Đau…”

Đã từng làm tình với nhau nhiều lần như vậy, coi như Trình Cố kêu đau cũng là đùa giỡn, cho dù lần đầu quan hệ có đau, Trình Cố cũng không căng thẳng như vậy.

Trong lòng Tạ Chinh nghi hoặc càng sâu, nghĩ đến có lẽ Trình Cố rất lâu chưa làm, không quen, còn cố ý hỏi: “Trong nhà có bôi trơn và bao cao su không?”

Vừa hỏi, chợt cảm thấy không đúng.

Bọn họ căn bản không dùng bôi trơn, bao cao su đã từng dùng qua, nhưng Trình Cố ngại dùng bao cao su phiền phức, sau khi dùng qua mấy lần thì không dùng nữa.

Tạ Chinh đã từng hỏi: “Hai thứ này cũng không muốn dùng, anh thật không cảm thấy đau?”

“Sẽ không!++” Trình Cố nói: “Không phải lần đầu chúng ta cũng không hề dùng sao? Yên tâm yên tâm, Trình đội của cậu đặc biệt lợi hại, cậu muốn thương tổn cũng không thể thương tổn được.”
Chính vì Trình Cố không muốn bôi trơn, lúc Tạ Chinh làm công đoạn tiền diễn đặc biệt nghiêm túc, không ngại phiền phức, ngược lại Trình Cố vội vã, một bên rên rỉ một bên thúc giục.

Tạ Chinh thực sự không chịu được sự thúc giục kia, tiến vào rất cẩn thận, nhưng khi nóng máy lại thường xuyên làm anh đến vô lực chống đỡ.

Trình Cố lắc đầu, tiếng nói khàn khàn: “Không có chuẩn bị.”

Tạ Chinh ngưng vài giây, tâm tư đặc biệt hỗn loạn.

Không có bôi trơn và bao cao su, là chưa cùng người khác làm qua? Hay là lúc làm tình cũng không cần bao cao su?

Nghĩ đến vế sau không thể nghi ngờ có thể khiến người ta bị đố kị bức điên.

Tạ Chinh ổn định tâm thần, đem tính khí chôn ở giữa mông Trình Cố, không lập tức đi vào chỉ chầm chậm mang theo một chút uy hiếp mà đâm xuyên.

Chỉ có như vậy mà hai chân Trình Cố đã mềm nhũn, Tạ Chinh nắm chặt tay trái, cảm giác được dương v*t trong tay trướng lớn lên một chút.

Tạ Chinh nghĩ đến vấn đề kia, đáp án hẳn là vế trước.

Trình Cố hô hấp càng ngày càng nhanh, mông lắc lắc hai lần, không biết muốn thoát khỏi ‘cây súng’ nóng bỏng kia hay là muốn liều mạng va vào ‘nòng súng.’

Tạ Chinh tạm thời không dám tùy tiện sợ làm bị thương Trình Cố, vì vậy dùng hết khả năng khắc chế, chỉ nằm ở trên lưng Trình Cố, một bên hôn gáy Trình Cố, một bên cho tiểu đệ ra vào giữa hai cánh mông.

Tính khí ở nơi đó đánh đưa cảm giác thực khó chịu đựng, Trình Cố cảm giác rõ ràng hậu huyệt của mình được mở rộng, liếc mắt còn có thể nhìn thấy vật nhỏ của Tạ Chinh xẹt qua xẹt lại giữa hai chân của mình.

Loại trải nghiệm này vừa mỹ diệu vừa khủng bố, miệng huyệt chặt chẽ co rút lại như muốn nghiền nát ‘cây súng’ đang ra vào kia, chỉ cần Tạ Chinh nguyện ý, bất cứ lúc nào cũng có thể khai mở nơi đó, tiến quân thần tốc, làm đến khi anh mất nhận thức giống như trong quá khứ hoặc trong mộng. Nhưng Tạ Chinh chỉ ra vào khe đùi, chưa tiến vào điều khiển thân thể của anh.

Hô hấp Tạ Chinh gần ở bên tai, Trình Cố đã từng chút luân hãm.

Tuy rằng quyết định không tiến vào, nhưng sau khi làm được nửa chừng Tạ Chinh cũng không kiềm chế được. Người dưới thân cậu đã tìm năm năm, bây giờ gặp lại sao cậu còn làm bộ quân tử?

Thế nhưng trên người Trình Cố còn quá đa nghi, vừa nãy đích xác vì sợ mà run rẩy, một câu “Đau” như một cây đinh đâm vào đáy lòng cậu, làm cho cậu không thể không bảo trì tỉnh táo cuối cùng.

Hao hết tâm lực tìm kiếm Trình Cố không phải muốn dằn vặt và trả thù, chỉ muốn tại giữ lấy anh dành cho anh hết thảy yêu thương.

Trình Cố cắn chặc răng, không muốn tiếp tục rên rỉ, Tạ Chinh tăng nhanh tốc độ, tính khí ở giữa cánh mông ra vào.

Hô hấp của Tạ Chinh càng ngày càng ồ ồ, vành tai của Trình Cố đỏ như máu, phía dưới được Tạ Chinh chăm sóc đã khẽ run phun ra tinh dịch, một luồng tiếp một luồng, làm ướt bụng dưới và phần lớn lông mu. Chất lỏng nhỏ xuống ghế sa lon, đã lâu anh không gặp cảnh dâm mỹ như thế này.

Tạ Chinh hừ nhẹ bứt lên trước, cuối cùng thực sự nhịn không được, vỗ vào mông Trình Cố lên tiếng nói: “Kẹp chặt!”

Trình Cố xương đuôi tê rần, dùng sức khép lại chân, bắp đùi càng run rẩy dữ dội.

Phản ứng của cậu kích thích Tạ Chinh, ánh mắt Tạ Chinh như lửa rừng thiêu đốt sau gáy anh, anh ngừng thở, sắp không chịu nổi.

Tạ Chinh run run giữa hai chân anh làm mấy chục lần, sau đó nắm lấy tay anh, khiến cho anh nắm chặt vật của mình, một bên đỉnh lộng một bên bắn ở trong tay anh.

Đã làm ướt lông mu, sau đó còn dính tinh dịch của một người khác, càng thêm dâm mỹ bất kham.

Tạ Chinh không nhúc nhích, nằm ở trên lưng Trình Cố hồi sức, hai tay ở bụng dưới Trình Cố trùng điệp, dưới bàn tay là hình xăm súng trường dính đầy tinh dịch.

Trình Cố nhắm mắt lại, đầu óc trống rỗng.

Chương 14

Tạ Chinh đang họp lại một lần nữa thất thần, thần sắc ngưng trọng nhìn thuộc hạ của mình đang nói, mặt mày lạnh lùng, hình như đối với đối phương không hài lòng.

Bầu không khí nhất thời khẩn trương, mọi người đều ngồi nghiêm chỉnh, mãi đến khi một trợ lý đúng lúc đẩy cửa vào, đem một ly trà đen đặt trước mặt Tạ Chinh. Âm thanh đĩa sứ va chạm kéo Tạ Chinh đang xuất thần trở về, cậu nhấp ngụm trà, lần thứ hai nhìn về phía thuộc hạ, cục xúc bất an nghiêm khắc trong mắt tản đi mấy phần, trầm giọng nói: “Tiếp tục.”

Tan họp, Tạ Chinh trở lại văn phòng, ngồi ở ghế dựa nắn nhẹ mi tâm. Trên bàn có hai cái máy vi tính xách tay đều ở chế độ chờ, cậu mở mắt, ngón tay nhấp vào nơi cảm ứng.

Màn hình sáng lên, hiển thị hình ảnh hai người thanh niên trẻ tuổi. Mặt mày sắc bén, nghiêm trang là cậu, ôm bờ vai cậu cười lộ ra răng trắng chính là Trình Cố.

Đây là tấm ảnh duy nhất hai người chụp chung, từ khi Tạ Chinh dùng làm hình nền không có đổi qua.

Nhưng bây giờ có thể đổi hình nền mới.

Tạ Chinh cầm điện thoại di động lên, từ trong album tìm một tấm ảnh Trình Cố chụp một mình. Trong hình Trình Cố không nhìn vào ống kính mà đang nghiêng người lấy áo khoát trên ghế dựa. Tạ Chinh đem bức ảnh khuếch đại, ngón tay ở trên mặt Trình Cố mơn trớn, khóe môi hiện lên nụ cười rất nhạt. Trình Cố tướng mạo xuất chúng, sáng rực động nhân, gò má lại nhiều hơn mấy phần ác liệt. Bức ảnh này là Tạ Chinh chụp, khi âm hiệu chụp ảnh vang lên “Răng rắc” Trình Cố lập tức quay đầu lại, còn chưa kịp bắt cậu xóa bỏ, cậu đã cất điện thoại di động, nói: “Buổi tối ngày mai tôi trở lại thăm anh.”

Sau khi làm xong cả hai nằm trên ghế salông, Tạ Chinh ôm Trình Cố vào trong ngực hôn môi, trước sau tay chưa rời khỏi hình xăm súng trường nửa dụ dỗ nửa uy hiếp hỏi vết thương kia là như thế nào mà có, Trình Cố giống như bị đạp vào chỗ hiểm, mi mắt run lên một cái, chỉ nói đó là bị thương trong lần hành động cuối cùng.

Tạ Chinh biết anh đang nói láo.

Không có nhiệm vụ nào lại làm ra vết sẹo như thế này, miệng vết thương quá bằng phẳng, tuyệt đối không thể xuất phát từ trong tay kẻ địch, huống hồ lời giải thích này đã tự mâu thuẫn với chuyện “Xuất ngũ kết hôn”.

Tạ Chinh không vạch trần sự thật vào lúc đó, Trình Cố còn hãm trong dư vị cao trào đầu óc không tỉnh táo lắm mới có thể phạm vào sai lầm này. Theo lý thuyết cậu phải làm cứng rắn hơn một ít, ép Trình Cố nói thật, nhưng chung quy cậu mềm lòng, ôm Trình Cố vào buồng tắm ở lầu một, mình cũng vọt vào tắm, chỉ đòi Trình Cố một cam kết —— “Tôi không bỏ chạy”.

Ngày đó cậu mặc áo sơ mi của Trình Cố, chuẩn bị rời đi mới nhớ áo khoác của mình còn trên ghế dựa, trở về nhờ Trình Cố giúp lấy, sau đó cậu đứng ở cửa chụp được tấm hình kia.

Mấy ngày nay chuyện công ty bận rộn, ban ngày Tạ Chinh không thể phân thân, chỉ có buổi tối đi đến nhà Trình Cố ngồi một lúc, sáng sớm và buổi trưa cũng gọi mấy phút điện thoại. Trình Cố đối với chuyện cậu đến thăm mỗi ngày và “Điện thoại quấy rầy” hai lần cũng không phiền chán, thậm chí sẽ chừa cho cậu một phần cơm nước hoặc là chuẩn bị một đĩa hoa quả. Trình Mộc Qua đặc biệt yêu thích cậu, thường xuyên ôm chân của cậu, hoan thiên hỉ địa muốn ôm.

Chỉ là phía dưới sự hòa thuận vui vẻ này ẩn giấu một bí ẩn rất sâu.

Tạ Chinh đã sai người điều tra tình hình sinh hoạt cũng như quan hệ xã hội của Trình Cố và Trình Mộc Qua trong năm năm qua. Cái này điều tra rất khó, thân phận Trình Cố đặc thù, được quân đội bảo vệ, phần lớn thông tin hoặc bị che đậy, hoặc được làm giả, muốn kéo tơ bóc kén điều tra không phải chuyện dễ dàng. Tạ Chinh dùng thủ đoạn đặc biệt nhờ người làm trong nội bộ quân đội điều tra, đối phương tuy rằng đồng ý, lại không bảo đảm có thể tìm được hết thảy tư liệu.

Trước mắt thông tin duy nhất được biết là, sau khi Trình Cố rời khỏi tổ hành động đặc thù sử dụng số tiền xuất ngũ kếch xù làm đầu tư, bây giờ mặc dù không đến nỗi đại phú đại quý, nhưng áo cơm không lo.

Chuyện này Tạ Chinh đã từ nơi ở của Trình Cố chứng minh được.

Lúc rảnh rỗi, Tạ Chinh chỉ cần nhắm mắt lại trong đầu sẽ hiện ra vết thương kia, đầu ngón tay cũng giữ lại xúc cảm rõ ràng.
Rất hiển nhiên, đó là bí mật Trình Cố nỗ lực muốn che giấu.

Tạ Chinh chưa đem vết thương và hình xăm súng trường nói cho bất luận người nào, nhưng lại giống như điên rồ mỗi ngày lên mạng tìm hiểu.

Tất cả các giải đáp đều có chung đáp án một cách lạ kỳ: đây là vết sẹo cắt ngang do sinh mổ (c-section).

Tạ Chinh che trán cười khổ, quá hoang đường!

Ngày ấy mới vừa nhìn thấy vết sẹo ở bụng dưới Trình Cố cậu cũng nghĩ như vậy, nhưng làm sao có thể chứ? Trình Cố là nam thì làm sao có vết sẹo do sinh mổ?

Kinh ngạc và đau lòng hình thành hai cảm xúc hoàn toàn mâu thuẫn. Một mặt, cậu không tin Trình Cố có thể sinh con, mặt khác, cậu nghĩ Trình Cố phải trải qua sinh mổ mà tim như bị đao cắt.

Cậu không quản được tâm tình của mình, lúc cậu tiếp tục gõ trong khung tìm kiếm câu: “Nam giới có thể sinh con hay không” tự mình cũng cảm thấy buồn cười.

Không giống như vết thương ở bụng dưới, giải đáp không giống nhau, lời giải đáp rất đa dạng, có người nói có thể sinh, anh hàng xóm của họ mới vừa mang thai, có người nói làm sao có khả năng, tiểu thuyết kì huyễn xem quá nhiều, có người nói đàn ông xác thực có thể sinh con nhưng xác suất cực nhỏ…

Tạ Chinh đóng trang web trầm thấp than thở.

Chính chuyện này làm cậu hết lần này tới lần khác thất thần trong công việc.

Điện thoại nội tuyến vang lên, một trợ lý nói: Tần tiên sinh đến.Tạ Chinh đứng dậy, thở dài một hơi, đi đến phòng tiếp khách.

Tần tiên sinh là một danh y, giao tình với Tạ thị rất thâm hậu, những năm gần đây ở nước ngoài làm nghề y, nửa tháng trước mới trở về nước an dưỡng. Tạ Chinh luôn suy nghĩ mãi, cuối cùng mời ông đến Kỳ thành, hy vọng nghi ngờ trong lòng mình tìm được đáp án.

Sau khi hàn huyên Tần tiên sinh cầm lấy bức họa vết sẹo Tạ Chinh vẽ ra, ngón tay trỏ gõ gõ trên giấy: “Nếu đúng như sự miêu tả của cậu và hình và này không có vẽ sai, như vậy tôi có thể kết luận, đây chính là vết sẹo do sinh mổ nhưng …”

Suy nghĩ hoang đường được chuyên gia trong nghề chứng thực, tim Tạ Chinh đập nhanh hơn, ánh mắt trở nên sâu hơn: “Nhưng?”

“Nhưng đây không phải vết thương do sinh mổ bình thường. Cậu xem, dựa vào vị trí của vết sẹo, sinh mổ phân thành giải phẫu ngang và giải phẫu thẳng, tình huống bình thường ít khi giải phẫu ngang.”

“Vậy điều này có ý nghĩa gì?”

Tần tiên sinh lắc đầu một cái: “Mỗi người có một tình huống khác nhau, tùy theo cơ địa từng người, chỉ bằng một tấm hình tôi không có cách nào nói cho cậu điều này có ý nghĩa gì.”

Tạ Chinh trầm mặc chốc lát: “Vậy bây giờ, ngài có thể chắc chắn đây là vết sẹo do sinh mổ?”

“Chính xác trăm phần trăm.”

Nghe vậy, ngón tay Tạ Chinh nắm chặt, lông mày nhíu lại thật sâu.

Tần tiên sinh nhiều lần đi tới chiến địa, đối với quân đội có hiểu biết nhất định, quan hệ với Tạ Chinh từ trước đến giờ không sai, thấy Tạ Chinh muốn nói lại thôi, ôn thanh nói: “Thiếu gia, có ý kiến gì cậu đừng ngại lớn mật nói với tôi, cậu mời tôi lại đây, không phải là có vấn đề quan trọng muốn hỏi tôi chăng?”

Hầu kết Tạ Chinh giật giật, lấy một điếu thuốc kẹp ở đầu ngón tay, một lát sau liền vứt bỏ, thận trọng nhìn về phía Tần tiên sinh: “Nếu như tôi nói vết thương này xuất hiện ở một trên người một người đàn ông thì sao?”

Tần tiên sinh ngẩn ra, tay cầm chén trà dừng một chút.

Giây lát, Tần tiên sinh cười nhạt nói: “Như vậy vị trí vết thương có thể giải thích hợp lý.”

Tạ Chinh không khỏi về nghiên người về phía trước hỏi: “Cái gì?”

“Thiếu gia, theo góc độ của người học ngành y, có một số cực ít nam giới bị ảnh hưởng bởi hoóc-môn rất đặc biệt nên có thể mang thai sinh con.” Tần tiên sinh nói: “Nhưng bởi vì thân thể cấu tạo của nam và nữ không giống nhau, lúc bác sĩ tiến hành sinh mổ cho nam giới chỉ có thể phẫu thuật theo chiều ngang. Mặt khác, người nam sinh mổ nguy hiểm hơn người nữ sinh mổ rất nhiều và đau đớn cũng tăng gấp đôi.”

Chương 15

Đây là điều không thể nghi ngờ, không cần giải thích cũng làm người tự hiểu ra.

Tạ Chinh cảm giác huyết dịch mang theo sấm sét và tia lửa, ở trong người mình sôi trào.

Cậu đứng dậy gấp gáp bước đi vài bước, quay người cầm lấy thuốc và bật lửa trên bàn, cố gắng trấn định nói: “Tần tiên sinh, ngài không ngại…”

Tần tiên sinh cười lắc đầu: “Đi đi, tôi chờ cậu, việc này nên từ từ tiêu hóa một chút.”

Tạ Chinh bước nhanh ra khỏi phòng, “Ầm” một tiếng đóng cửa phòng nghỉ ngơi bên cạnh, nhen lửa đốt thuốc, hút một ngụm, ngón tay run rẩy, một làn khói nhẹ nhàng bay ra.

Trình Cố cật lực che giấu vết thương, quả là thực sự do sinh mổ, căn cứ chính xác rõ ràng!

Tay trái Tạ Chinh nắm thành quyền, chốc chốc đấm lên trán. Cậu không rãnh suy nghĩ người mình yêu vì sao lại khác hẳn với người thường, càng không có tinh lực suy nghĩ Trình Mộc Qua là con của ai, thậm chí lười suy nghĩ chuyện Trình Cố “Kết thân kết hôn” có phải là nói dối hay không. Lúc này, bên tai của cậu không ngừng quanh quẩn lời của Tần tiên sinh nói vừa rồi ——

“Nam giới sinh mổ nguy hiểm hơn nữ giới sinh mổ rất nhiều và đau đớn cũng tăng gấp đôi.”

Tạ Chinh phát ra một tiếng rống, đem tàn thuốc lá chưa tắt nắm vào lòng bàn tay.

Vừa nghĩ tới sau lưng vết thương kia là đau đớn và nguy hiểm, cậu đau lòng đến hô hấp lạnh lẽo.

Lúc còn ở tổ hành động đặc thù khi Trình Cố bị thương, cậu liền hận không thể một tấc không rời chăm sóc anh, thậm chí vì muốn cướp đi nhiệm vụ có độ nguy hiểm cao nhất mà hăng hái khổ luyện, liều mạng đạt được trình độ như Trình Cố.

Người cậu dụng hết toàn lực bảo vệ cư nhiên ở lúc cậu không biết, ở nơi cậu không nhìn thấy, một mình mang thai, sinh mệnh chịu nhiều thống khổ, vì che giấu vết tích sinh sản còn phải xăm một hình xăm súng trường lên vết thương.

Tạ Chinh che trán, khó chịu khiến trước mắt biến thành màu đen.

Chẳng trách ngày đó Trình Cố nói đau, cậu chỉ lấy ngón tay chạm vào nơi đó, Trình Cố khẩn trương đến run rẩy.

Người như Trình Cố cũng sẽ sợ đau.

Viền mắt Tạ Chinh nóng rực, nhớ lúc trước ở tổ hành động đặc thù Trình Cố bị thương ít khi than đau, một mặt trắng bệch, mồ hôi lớn như hạt đậu rơi xuống như mưa vậy mà vẫn cười đùa giỡn: “Không có chuyện gì, trời cao đối với tôi cực kỳ tốt, phản ứng của tôi nhanh hơn người thường rất nhiều, nên trả lại cho tôi cảm giác đau chậm hơn so với người khác, thật không có đau, khà khà khà.”

Toàn bộ tổ hành động đặc thù đều biết, Trình Cố đang nói láo. Anh mẫn cảm hơn người, sợ ngứa hơn người, cảm giác đau càng rõ ràng hơn. Nhưng thân là đội phó, anh không muốn để cho đội viên lo lắng mới dùng chuyện cười để che giấu đau đớn.

Lúc sinh sản chắc là rất đau, mới có thể làm cho Trình Cố đối với cảm giác đau đớn dù rất nhỏ cũng sợ hãi?

Tạ Chinh nhìn tay mình, lúc đó anh vuốt ve thân thể Trình Cố, từ đầu ngón tay đến lòng bàn tay đều có thể nhận biết được Trình Cố sợ sệt.

Người cậu yêu nhất lại phải chịu khổ như vậy.

Còn nhớ lúc Trình Mộc Qua giải thích cái tên “Mộc Qua” nhắc tới chuyện Trình Cố nói mình là “Dị loại” —— hi vọng con trai bình thường, không muốn con giống như mình.

Cậu nghĩ có lẽ Trình Cố rất hận thân thể khác người của mình cho nên mới cật lực bảo mật, không nói với ai, lúc nói chuyện với con trai loã lồ một chút nội tâm, cũng tự động đem mình xem là “Dị loại”.

Khổ cực ẩn giấu chỉ muốn mình sinh hoạt như người bình thường, muốn con trai được sinh ra bởi người bình thường.

Phòng nghỉ lượn lờ khói thuốc, Tạ Chinh rút hết một hơi thuốc cuối cùng, mở cửa đi đến phòng tiếp khách.Tần tiên sinh chú ý trong mắt cậu đầy tơ máu, không nói gì, chỉ chờ cậu mở miệng.

Trong lòng Tạ Chinh rất loạn, không còn giống như lúc đầu lạnh lùng yên tĩnh rất phong độ, ngữ khí chập trùng, một vấn đề hỏi một lần, không lâu lại hỏi lần thứ hai. Tần tiên sinh rất có nhẫn nại, cẩn thận giải đáp cho cậu.

“Bởi vì bản mẫu quá ít, giai đoạn nguy hiểm để nam giới thụ thai không có định luận, một tháng một lần cũng có, nửa năm một lần cũng có, không quy luật cũng có. Bạn của cậu ba tháng có ba ngày là giai đoạn nguy hiểm, chuyện này rất bình thường, hoặc là nói rất may mắn, dù sao có nhiều nam giới căn bản không biết thời điểm giai đoạn nguy hiểm của mình vào lúc nào.”

“Song tính hệ thống? Không không, tuy rằng tôi chưa thấy người này nhưng theo sự miêu tả của cậu, tôi cảm thấy cậu ta không thể nào là người song tính. Tình huống của cậu ấy càng hiếm thấy hơn người song tính, cũng phức tạp hơn, mang thai chủ yếu bị ảnh hưởng bởi kích thích tố sinh dục, sinh sản chỉ có thể mổ bụng, còn người song tính thì có thể sinh bình thường.”

Tạ Chinh nghe rất tỉ mỉ, kiềm chế sự đau lòng, dần dần tỉnh táo lại.

Cuối cùng, Tần tiên sinh nói: “Thiếu gia, đừng trách tôi quản việc không đâu. Cậu hỏi nhiều như vậy, hiện tại tôi cũng có một vấn đề muốn hỏi cậu.”

“Ngài ….mời nói.”

“Người bạn này chính là người cậu tìm mấy năm nay, đúng không?”

“Đúng.” Tạ Chinh chẳng hề trốn tránh. Chuyện cậu tìm kiếm Trình Cố, toàn bộ Tạ gia đều biết.

“Vậy tôi lấy thân phận bác sĩ xin cậu đáp ứng một chuyện.” Tần tiên sinh nói: “Từ nhỏ cậu chính là một đứa trẻ không biết khống chế và dục vọng chiếm hữu rất mạnh, nếu cậu vì cậu ta dám ngả bài với Tạ lão tiên sinh, cũng tìm cậu ta lâu như vậy, tôi nghĩ, cậu đối với người này nhất định yêu rất sâu.”

“Cho nên dục vọng chiếm hữu của cậu đối với người này tự nhiên rất là mạnh.”

“Hiện tại, cậu đã biết người này không giống người bình thường, còn sinh con nữa. Tôi hi vọng cậu đối xử tử tế với người này, không nên tùy ý phát tiết sự phẫn nộ và đố kị của cậu. Cậu ta bị ảnh hưởng bởi kích thích tố sinh dục, nhìn toàn thế giới những người như vậy cũng không nhiều. Bọn họ sinh hoạt rất khổ cực, đặc biệt là trong quá trình mang thai và sinh sản. Theo tôi được biết, có người lên bàn mổ sẽ không thể bước xuống được, có người sau khi hết thuốc gây mê không chịu nổi đau đớn, bỏ lại con cái mà tự sát. Cậu ta gắng gượng vượt qua, không quản đứa con là ai, nhưng chắc chắn cậu ta đã chịu rất nhiều đau đớn. Thiếu gia, nếu như cậu không thể nào tiếp thu được xin thả người đi, nếu như cậu không nỡ, nhất định muốn giữ cậu ta ở bên cạnh thì xin cậu đừng dằn vặt cậu ta.”

Tiễn Tần tiên sinh về Tạ Chinh ngồi ở phòng tiếp khách rất lâu.
Cậu nghĩ, Tần tiên sinh nhất định là hiểu lầm.

Cậu chưa nói tuổi của Trình Mộc Qua, có lẽ Tần tiên sinh cho là sau khi Trình Cố rời khỏi quân đội mới mang thai.

Tần tiên sinh phân tích không sai, đích xác cậu có dục vọng chiếm hữu rất mạnh, đừng nói Trình Cố sinh con cho người đàn ông khác, chỉ cần nhớ đến ngày gặp lại, nghĩ Trình Cố làm tình với người khác cậu đố kị như đặt mình trên giàn hỏa.

Nhưng nếu Trình Mộc Qua xác thực là con của người khác cậu cũng không có cách nào ra tay tàn nhẫn với Trình Cố. Nghĩ tới chuyện Trình Cố chịu nhiều tội như vậy cũng chỉ muốn tốt với Trình Cố gấp đôi.

Huống hồ Trình Mộc Qua có khả năng rất lớn là con của cậu. Là con của Tạ Chinh.

Quá khứ cậu không nghĩ ra tại sao Trình Cố mỗi ba tháng thì có ba ngày cấm dục, hiện giờ đã hiểu rõ, ba ngày đó là giai đoạn nguy hiểm Trình Cố có thể thụ thai, quan hệ tình dục là có thể mang thai. Năm năm trước, Trình Cố hoàn thành nhiệm vụ trở về, lúc cậu bắn ở bên trong vừa lúc ở giai đoạn nguy hiểm vào ngày thứ hai.

Trình Cố đột nhiên biến mất, rất có thể biết được trong cơ thể mình có sinh mệnh mới.

Tỉ mỉ tính toán tuổi của Trình Mộc Qua rất là hợp lý.

Tạ Chinh nhắm mắt lại, nắm thật chặc tay vịn của ghế dựa.

Nếu như Trình Mộc Qua quả thật là con trai của cậu như vậy những đau đớn mà Trình Cố từng trải qua tất cả đều là tự tay cậu ban cho.

Điện thoại di động vang lên, tên Trình Cố ở trên màn ảnh lấp lóe.

Mấy ngày ở chung Trình Cố vẫn chưa thổ lộ tình cảm với cậu, cũng chưa bao giờ chủ động gọi điện thoại tới.

Tạ Chinh sững sờ, bấm nhận, âm thanh so với lúc thường trầm thấp rất nhiều: “Làm sao vậy?”

“Cậu bận sao?” Trình Cố hỏi.

“Không.” Lòng Tạ Chinh vừa mềm vừa đau, muốn lập tức ôm Trình Cố vào trong ngực, ép hỏi ra chân tướng chuyện năn đó.

“Qua Qua sáng sớm nói với tôi muốn ăn cơm quả dứa do tự tôi làm, tôi cho là rất đơn giản nên đồng ý với nó.” Trình Cố nói: “Thế nhưng hết một buổi trưa cũng không thể chuẩn bị tốt, chút nữa là nó tan học, tôi…”

Trình Cố ngừng hai giây: “Tạ Chinh, tôi nhớ trước đây cậu có làm cơm quả dứa, đêm nay nếu như cậu còn muốn tới nhà của tôi….”

“Tôi làm.” Không chờ Trình Cố nói xong, Tạ Chinh lên tiếng ngay: “Trong nhà còn có quả dứa không?”

“Tôi mua nhiều, còn lại ba quả.”

“Được, anh để đó đi, tôi làm.”

Cúp điện thoại, Tạ Chinh liếc nhìn thời gian, giờ tan sở chỉ còn một lát, nhưng cậu không ngại vì Trình Cố về sớm.

Nhưng mới vừa trở lại văn phòng, điện thoại di động lại vang lên, là người trong quân đội được Trình Cố nhờ điều tra, nói: “Tôi gửi một phần tư liệu mã hóa vào hòm thư của anh. Thông tin liên quan đến Trình Cố tôi tìm được cũng chỉ có những thứ này.”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau